Khác Sabata Saga Other Sides

Sabata Saga Other Sides
Chap 38.5: Mục tiêu xa vời 2


"Anh vừa nói thần linh..." tôi do dự giây lát ráng tiếp nhận thông tin rồi suy nghĩ.

"Lẽ nào ý anh là...thần linh tạo thế giới song song này và hủy diệt thế giới của tôi sao!?"

"Theo những gì ta tìm được là chúng tạo, thế nhưng chưa rõ tại sao lại làm vậy và với mục đích như thế."

Alex tiếp tục giải thích."

Theo những gì ta tìm hiểu, thế giới méo mó này là đích đến của thế giới ngươi trong tương lai, thế nhưng có những thông tin còn ghi chép rằng cả thế giới có thể biến mất hoàn toàn hoặc không còn dạng sống nào, thậm chí là cả plane đó thành hư vô..."

"Lý nào!?" tôi tái mét khi nghe cái tương lai u ám đó.

"Ta cũng đang thắc mắc điều đó đây.

Kể cả những vị thần thần hủy diệt thì khi tàn phá một thế giới không phải phá cho vui."

Artisan đó xoa trán mà cau mày."

Đám đó kết thúc mọi thứ mà là để diệt những thứ mình không muốn và kiến tạo một thế giới mới theo ý mình, còn quy mô nhỏ thì không khác chiến tranh là bao.

Thế nhưng những mô tả ta biết cũng như tương lai ta thấy lại tồi tệ hơn thế nhiều."

"..."

Tôi chết lặng khi không ngờ có vấn đề mà Alex cũng phải chật vật.

Nghe anh ta giải thích càng khiến tôi khó hiểu hơn, tại sao thần nào lại tạo một thế giới rồi lại đem nó đi hủy diệt chứ?

Nếu thế giới bị lỗi thì sửa chữa còn hiểu, hoặc dẹp hết những thứ không mong muốn rồi đặt thứ mới lên.

Đằng này hủy diệt không để lại gì thì đúng là... không tài nào hiểu nổi!

"Vậy anh sẽ làm gì nếu tìm hiểu được vụ việc này?" tôi vội hỏi Alex, như một người đang tìm câu trả lời thoát khỏi thảm cảnh trong tương lai.

"Như lẽ thường, đàm phán hoặc ngắn gọn là giết."

Artisan đó cười nhéch mép, như thể việc đó không phải vấn đề lớn.

Vâng, nói về đàm phán hoặc đi giết thực thể hủy diệt được thế giới dễ dàng như một trò đùa thế thì hẵng là thiên tài hoặc là kẻ ngáo.

Và nhìn Alex lúc này tôi chẳng dám chắc anh ta thuộc loại nào!

"Bỏ đi, ta nói cho ngươi biết vậy thôi, những gì ngươi cần là làm việc hoặc tự lo bản thân chứ không phải quan tâm quá nhiều mấy việc này."

Alex đột nhiên đưa ra lời khuyên trước khi tôi nói gì thêm.

"Nhưng mà..."

Tôi lưỡng lự giây lát nhưng hiểu ra quả là mình không thể làm nổi chuyện này.

Đối mặt hiểm họa tiềm tàng quy mô thế giới thật sự là quá lớn so với khả năng hiện tại của tôi.

Kể cả vậy, tôi đâu thể khoanh tay đứng nhìn hay chỉ bỏ trốn sau khi biết nếu thế giới sẽ đến hồi kết.

"Nếu ngươi có dự tính tham gia kế hoạch này thì cứ thong thả.

Ta biết sắp xếp sao cho ngươi làm một cách hiệu quả nhất."

Alex cười nhếch mép.

"Tôi...hiểu rồi."

Tôi mừng thầm vì được công nhận khả năng phần nào.

"Đằng nào ta đoán ngươi cũng sẽ muốn tham gia trò này thôi, từ khoảng khắc mà ta thấy punching ghost của ngươi."

Anh ta nhún vai rồi nói giọng mỉa mai.

Tôi thì chỉ có thể lặng lẽ chấp nhận.

Bởi tôi biết khả năng cho tới hiểu biết có hạn nên không thể làm gì được nhiều ngoài nghe theo sự sắp đặt của người có kinh nghiệm hơn.

Tôi tự hỏi đây có phải cảm giác của Frodo khi gánh vác cái nhẫn nguy hiểm hay không...

"Hôm nay tới đây thôi, cần gì thêm thì nhắn tin cho ta hay."

Alex quăng cho tôi lọ thuốc Potion of Other Side nói rồi quay lại xưởng làm việc tại phòng khách.

"Tôi hiểu rồi..."

Chụp lấy lọ thuốc, tôi trơ ra giây lát ngẫm nghĩ để ráng sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

Có lẽ tôi nên trở về nghỉ ngơi rồi hẵng suy tính thêm.

Quá nhiều thứ cho hôm nay phải đối mặt rồi, mất Sabata, công việc kiếm tiền cũng số tiền cần thiết để gặp được Irina, và hơn hết là sức nặng từ việc biết rõ tương lai thế giới này...

--- Trở về thế giới gốc, tại nhà---

"Han!?

Đi làm việc gì mà hôm tới vài ngày mới về vậy con?"

Ngay khi tôi dùng lọ thuốc rồi đi qua chiếc gương trong phòng mình thì gặp ngay mẹ đang ngồi trên giường.

Bà ấy lập tức hỏi tôi bằng giọng nói lẫn biểu cảm đầy lo lắng.

Chuyện đó không thể khác được, đặc biệt là khi tôi đã đi qua đêm rồi bị ngất cả một ngày trời và không nhắn tin điện thoại được cho mẹ.

"À... chắc lúc con nhắn cho mẹ bị mất sóng," Tôi đổ thừa sóng điện thoại dù nó hoạt động tốt."

Mẹ biết đấy...

ở đây mạng còn lag thì huống gì thế giới khác..."

"Ra vậy..."

Biểu cảm bà ấy giãn ra và sự căng thẳng vơi đi."

Thật sự thì mẹ cũng muốn một lần tới đó để coi con làm việc thế nào lắm đấy.

Nơi đó khác hẵng bên này lắm nhỉ?"

"Heheh, một lúc nào đó mẹ lẫn con rảnh rang hơn... hẵng làm một chuyến..."

Tôi nói giọng với phần ấp úng và trì hoãn bằng một lời hứa méo rõ ngày nào sẽ thực hiện.

"Mà cô bé đi theo con là ai vậy?

Bạn à?"

"Hm... hả!?"

Quay lại nhìn phía sau trước câu hỏi của mẹ, tôi giật bắn mình khi nhận ra cô gái đó không phải ai khác ngoài nữ báo Barbarian Iro!

Thế quái nào cô ấy lại ở đây cơ chứ!?

Đáng lý ra Iro đang phải ở bên phía kia gương!

[Um... sao Iro lại ở đây?] tôi lập tức dùng thần giao cách cảm mà hỏi.

"Uh... tôi tò mò Han đi đâu nên thử đi theo."

Iro trả lời trong khi đôi mắt nhìn khắp phòng tôi rồi khịt mũi."

Phòng này khác bên kia... và tràn đầy mùi của Han..."

[Vì nó là phòng tôi...] tôi trả lời một cách cay đắng và lo rằng mùi mình không được thơm tho gì.

"Ah... ra vậy..."

Tôi quan ngại không biết nói gì tiếp, bởi tấm gương đã hết tác dụng ma thuật từ nửa bình Potion of Other Side mà Alex đưa cho nên giờ không thể trở lại được.

Thêm nữa, tôi không nghĩ đi dùng thêm một bình dự phòng tôi có là ý hay khi đây chưa phải việc nguy cấp và tôi lại không thích sự lãng phí.

Còn giờ mà nhờ Alex thì tôi sẽ chẵng rõ kết quả đi đến đâu, cho cả tôi lẫn Iro...

"Bạn con người nước nào mà nói tiếng nghe lạ thế?

Và sao con bé lại mặc áo lạnh của con vậy?"

Mẹ thì thầm hỏi tôi.

"Hơn nữa, tai với đuôi đó là trang sức?"

"Chuyện dài lắm mẹ à..." tôi thở dài khi ráng nghĩ thêm cách trả lời thắc mắc người ngoài cuộc mà không làm bà ấy rối.

"Well, nếu con bận với bạn thì cứ để sau cũng đượ-"

"Không sao đâu!

Con sẽ giải thích ngay!"

Tôi lập tức nói trước khi mẹ nói xong câu.

Ngay tức khắc, tôi đẩy nhẹ Iro dẫn ra phòng khách ngồi ghế sofa, trong khi đó thì tôi quay trở lại phòng mình để nói chuyện với mẹ.

"Được rồi...

điều đầu tiên thì nhỏ đó là...

đồng nghiệp chỗ làm con... và nhỏ là thợ săn."

Tôi chậm rãi giải thích cũng như ráng nói sao cho không quá xa sự thật để dễ bịa.

"Ra vậy, thật tốt khi con thân với đồng nghiệp chỗ làm."

Bà ấy gật đầu mỉm cười hài lòng và nói giọng châm chọc.

"Con trai mẹ tưởng thờ ơ lắm, hóa ra cũng biết ga lăng cho nữ mặc áo khoác.

Chưa kể lại là bạn nữ cùng chỗ làm trong thời gian ngắn thế này ~."

"Well... nó không như mẹ nghĩ đâu..."

Tôi lau mồ hôi trán với sự căng thẳng nhẹ trước nụ cưới toe toét của mẹ."

Đầu tiên thì Iro là người lai báo hàng thật chứ không phải hàng hóa trang.

Kế đến thì chủ yếu nhỏ tò mò nên vô tình đi theo thôi... và do trời lạnh và nỏ mặc đồ không khác đồ tắm nên con đưa nhỏ mượn.

Mặc dù theo con nhớ thì có nhờ sếp làm một bộ đồ cho nhỏ..."

"Ồ, không ngờ con chu đáo tới thế luôn ta?"

Mẹ tròn mắt nhìn tôi nhưng vẫn không ngừng trêu đùa."

Mới đi làm vài tuần mà con trai mẹ thành quý ông chuẩn rước dâu về nhà rồi.

Ấy thế mẹ còn tưởng con định độc thân vui vẻ luôn đấy."

"..."

Tôi lặng lẽ chẳng biết nên nói gì thêm.

Bởi lẽ, tôi đâu thể dửng dưng rồi nói 'không đâu mẹ, do nhỏ là tù nhân của sếp và con là người bắt nhỏ' được.

"Cơ mà con bé sẽ ở lại qua đêm nhỉ?

Có cần mẹ sang phòng dì để hai đứa riêng tư không?"

Mẹ tiếp tục hành động như người đi chèo thuyền tôi x Iro.

"À, không cần phải thế đâu, Iro ngủ ở sofa phòng khách là ổn mà."

Tôi trả lời ngay lập tức.

Bởi bọn tôi chưa thân tới độ đó, tôi thì vẫn còn ám ảnh việc cô ấy từng muốn giết tôi.

Thêm nữa, nằm cạnh cô ấy thì tôi không thoải mái ngủ được, nếu không muốn nói là ngại lắm...

"Trời, vậy mà mẹ tưởng con ga lăng định xunh phong ra ghế sofa luôn ấy chứ."

Mẹ vẫn trêu đùa tôi.

"Ổn mà mẹ..."

Tôi trả lời ngắn gọn vì chẳng thể nói gì khá hơn với cái uy tín (charisma) kém hơn người thường .

"Cơ mà con bé nói tiếng gì mà mẹ nghe thấy lạ hoắc, không phải tiếng Nga, Pháp, Tàu hay Anh luôn?"

Bà ấy thắc mắc khi nghe Iro nói chuyện một lúc trước với tôi.

"Tiếng Draconic, ngôn ngữ của rồng." tôi thẳng thắn đáp.

"Con hiểu được tiếng đó á!?"

Mẹ tròn mắt nhìn tôi.

"Không hề, con chỉ hiểu giao tiếp thông qua thần giao cách cảm thôi, chứ ngôn ngữ đó con cũng mù tịt.

Và cao lắm con chỉ có thể nghe đọc với nghe tốt ngôn ngữ đó được 1 giờ thôi " tôi đáp với sự tự tin về khả năng thần giao cách cảm và dùng spell Comprehand Language.

"Thêm nữa thì...

Iro là người rừng đúng nghĩa đen nên... nhỏ có lẽ sẽ xử sự không được tốt nên mẹ thông cảm..."

"Chà, nhưng nếu con bé không phải người tốt thì chắc con cũng chẳng thân cỡ này đâu nhỉ?"

"Well... phải..."

Tôi gãi đầu không biết trả lời sao cho đúng, thế nhưng mẹ vẫn đúng là hiểu tôi.

Mặc dù đúng ấn tượng đầu của bọn tôi là kẻ thù giết chóc lẫn nhau, thế nhưng về sau thì Iro luôn hỗ trợ tôi hết mình.

Nứ báo Barbarian đó đủ quan tâm đến mức luôn đảm bảo mạng sống của tôi, cô ấy cũng đủ tốt bụng để hỏi thăm khi tôi bị ngất lẫn đứng trước làng Olzug phát biểu.

Đúng là dù nguy hiểm như dã thú nhưng khi là đồng minh thì cô ấy đúng là người bạn tốt mà tôi khó mà có được.

"Con cứ thong thả đi, mẹ chỉ cho lời khuyên cần thiết, chọn bạn thế nào thì quyết định cuối cùng là ở con."

Mẹ vỗ lưng tôi nói lời động viên."

Giờ thì con chơi với bạn của mình đi, chừng nào mẹ chuẩn bị bữa tới xong thì mẹ kêu."

"Dạ..."

Tôi gật gù đáp.

"Mà đừng có vui chơi quá trớn khi chưa chuẩn bị tinh thần làm bố nghen."

"Con biết..."

Mẹ nói nửa thật nửa đùa xong rồi rời phòng đi về hướng bếp, bà ấy cũng đi lướt qua Iro mà gật đầu mỉm cười.

Nữ báo Barbarian chỉ tròn mắt nhìn mẹ với biểu cảm nhìn khó hiểu cùng đôi tai báo hơi nghiêng hai bên.

Sau cùng cô ấy lớn lên ở trong cái động Kobold nên cử chỉ cũng hổng giống gì nơi đây...

"Ah, Han!"

Iro dựng đuôi thẳng lên khi thấy tôi bước ra từ phòng."

Mà này Han, người phụ nữ ấy là ai mà nhìn có gì đó giống giống Han thế?"

[Well... là mẹ tôi.] tôi cười gượng gạo trả lời.

"A, ra vậy..." cô ấy gật gù nhẹ hiểu chuyện."

Mà sao chỗ này nhìn trông có vẻ tương đồng bên kia vậy?"

[Giải thích sẽ hơi phức tạp chút...] tôi xoa trán khi thấy hơi mệt khi phải liên tiếp giải thích suốt ngày hôm nay. [Iro chịu khó xử sự nhẹ nhàng với bình tĩnh khi ở đây giùm tôi nghen... không thì cả hai chúng ta sẽ cùng gặp rắc rối...]

"Đừng lo, tôi sẽ không gây rối cho Han đâu!" nữ báo ấy trả lời một cách tự tin.

[Tốt... tôi thì sẽ ở trong phòng nghỉ ngơi, Iro có gì thắc mắc cứ hỏi tôi, cơ mà hiện tại đừng rời khỏi nhà nghen.] tôi dặn dò Iro để đề phòng phát sinh thêm vấn đề ngoài ý muốn.

"Đã rõ."

Iro trả lời dõng dạc.

Tôi thì hít thở một hơi dài và trở về phòng nằm lên giường nghỉ ngơi.

Sau cùng thì quá nhiều thứ đã diễn ra ngày hôm nay, thứ cuối cùng có thể giúp tôi bình tâm lại lúc này là cái Nintendo Switch cùng mớ game và con laptop đáng tin cậy để lướt web xả stress.

Bởi lúc này, tôi cần khôi phục tinh thần sớm nhất có thể trước khi một mớ công việc sẽ cần phải làm, cho tương lai của mình cũng như tương lai thế giới.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 39: Minecraft nhưng khó cực kỳ


--- Tại khu vực thành thị Hồ Chí Minh, Việt Nam---

"...Đệt, hôm nay đâu có đi lớp đâu mà mình lết tới đây làm gì vậy trời."

Tôi chợt nhớ ra trong khi đang lái xe máy được nửa đoạn đường tới trường.

Nói văn vẻ thì là thói quen nghề nghiệp, nói thô thì nhồi sọ nhiều quá khiến tôi quên béng.

20 Năm làm zai sinh tới trường đúng là thói quen đã ăn sâu vào máu tôi, dù muốn hay không.

Dù rằng mà nói phải mòn đít ở trường dù không có gì thật sự thú vị nhưng cuộc sống mỗi ngày của tôi cũng không tới độ quá chán, đặc biệt là còn sự tồn tại của internet với Light Novel và...

"Mà thế cũng tiện, về cày tiếp Hololive."

Suy nghĩ một cách lạc quan, tôi quay xe lái thẳng trở về với kế hoạch khuây khỏa của bản thân trước khi phải khổ sở thêm bài tập, kiểm tra, việc lặt vặt gia đình nhờ.

Dù rằng hiện tại chưa rõ tương lai của tôi thế nào, chỉ mong ra đại học có công việc với lương và giờ rảnh ổn định.

Bởi lẽ sau cùng tôi chẳng có ước mơ gì, bởi lẽ đó là thứ đầu tiên người ta từ bỏ sau khi biết thế giới này vận hành như thế nào.

"Hm... huh?"

Tôi đợi trước ngã tư đèn giao thông đợi đèn, thay vì đèn tín hiệu đó đổi đỏ thay xanh thì tự nhiên tắt lịm luôn."...Lại đứt dây điện à?"

Sau giây lát thoáng nghĩ trong đầu, tôi hướng mắt nhìn đợi làn xe hai bên trái phải ngừng đi và đến phiên làn đường của mình.

Thế nhưng, mất vài giây tôi mới nhận ra làn đường trái phải chẳng còn xe.

"Hm... tưởng giờ này cao điểm nhiều xe lắm chứ?"

Tôi thắc mắc song vẫn lái xe thẳng tiến đi tiếp.

Mất thêm vài giây nữa tôi mới bắt đầu thắc mắc sao chẳng có xe nào chạy ngược hướng mình?

"Mùa dịch còn thì mình cũng không nhớ nó làm đường phổ vắng tới độ này..."

Tôi lái xe trong khi thoáng thấy hai bên đường không một bóng người dù trời hãy còn sáng.

Tình huống này bất chợt làm tôi liên tưởng đến mở màn của những bộ phim kinh dị...

"Kệ, chuyện thiên hạ là thứ nhì, đầu tiên về nhà rồi tính tiếp."

Gạt bỏ hẵng mấy suy nghĩ vẩn vơ sang một, tôi cứ lái xe thẳng tiến về nhà.

Bởi đời nhiều khi dị không thua gì giả tưởng nên tôi cũng không suy nghĩ quá nhiều về nó nếu chẳn cần thiết.

--- Vài phút sau---

"...Địa chỉ thì éo có sai nhưng sao nhà mình nó như bỏ xó vài thế kỉ rồi vậy???"

Tôi đậu xe trước nhà và mất một phút để kiểm tra liên tục.

Thế nhưng vì một lý do củ chuối nào đó, đây đúng là nơi đáng lý ra là nhà tôi, trừ việc từ căn nhà khắp khu vực này trông nó tàn tạ tới độ hư cấu...

"Quái đản thật... bộ có gì mới ám nguyên chỗ này hay sao vậy!?"

Miệng than thở, tâm trí tôi thì đang nghĩ tới giả định tình cảnh như thể đang bị đưa tới thời hậu tận thế.

Ý tưởng khác thì có khi tôi bị đem sang chiều không gian khác, hoặc là đang gặp phải ảo ảnh...

Thế nhưng, khi đến kệ sách chất đầy tiểu thuyết ưa thích của tôi đầy mùi mốc và bụi, trang giấy ngả vàng và rách nát khi bị chạm vào thì tôi e rằng tình cảnh này không giống ảo ánh tẹo nào.

Xúc giác, khứu giác, thị giác, thậm chí là thính giác của tôi đều đang xác nhận rằng đây là nơi tôi ở nhưng cũng vừa không phải!

"Xem ra...

đến lúc nghĩ thêm về cách sinh tồn là vừa rồi nhỉ?"

Tôi ráng chấp nhận vấn đề nhanh nhất có thể.

Sau cùng, lúc này chối bỏ nó chỉ khiến tôi chật vật hơn và không thể làm được gì.

Dẫu vậy, nhìn những quyển sách tôi tích cóp bấy lâu để mua đượcđều đang trên đà trở thành cát bụi cũng khiến không khỏi đắng lòng.

Tôi lục lọi xem trong nhà còn gì để dùng và đi lựa được cây rìu cầm tay trong nhà.

Thế nhưng xem ra nó cũng không thoát khỏi sự tàn phá của thời gian nên tay cầm mục ruỗng rồi.

"Ít nhất đầu rìu còn đủ cứng... xách nó theo vậy..."

Nhìn lại hành trang gom được, tất cả những gì còn dùng tốt hiện tại chỉ còn xe máy còn xăng, mũ bảo hiểm lái xe, túi xách đi học, điện thoại cùng cụ pin xạc dự phòng.

Kế đó, tôi đi lên nóc nhà kiém sơn việc chữ SOS to tướng với hy vọng sẽ có ai khác thấy và đến trợ giúp.

Tôi kiểm tra cả tủ lạnh lẫn đồ ăn trữ trong nhà, tất nhiên nó cũng đã hổng như mớ sách và chẳng khác gì đống rác.

Kể cá lương khô như gạo lẫn mì gói cũng đã hư và nấm mốc đầy trên chúng kèm mùi tệ không chịu được.

"Haiz... biết tận thế luôn đến rất bất chợt nhưng éo nghĩ là mình lại phải bị dính..."

Tôi thở dài rồi nằm dài ra trong phòng mình sau buổi sáng mệt mỏi này và mở điện thoại.

"Làm vài ván game để thảnh thơi tâm trí chút vậy... dù rằng phần lớn game chẳng chơi được vì wifi và 3g tạch rồi..."

Tôi bấm chơi bừa Timing Hero với Edopro trong sự chán nản nhẹ.

Ước gì trong phone có con game Hollow Knight mình đang chơi dở.

Mặc dù rất muốn coi mấy clip được dịch tiếng Anh của Hololive nhưng giờ cũng chẳng có để coi, cũng may vẫn còn nhạc trong điện thoại để thư giãn một lúc...

Cộp... cộp...cộp...

"Hm?

Tiếng gì thế?"

Nghe thấy âm thanh như tiếng bước chân, tôi nghĩ đến việc là có người đến giúp.

"Mừng quá, có người... mà khoan ngẫm lại, éo có gì để đảm bảo là đúng như thế cả!"

Tôi nghĩ lại sau năm bước rồi quyết định đi nhón chân để giảm tiếng ồn.

Điện thoại thì tắt, tay cầm đầu rìu và nón bảo hiểm để tự vệ mà rón rén bước đi.

Ở thế giới như hậu tận thế này, cẩn tắc vô ấy náy.

Cộp... cộp...

"Uh... sao nó ngày càng tới gần thế?"

Tôi bắt đầu lo ngại khi nghe tiếng bước chân ấy ngày càng gần đến phòng tôi hơn.

Ngay lập tức, tôi trốn vào tủ quần áo của mình để tránh bị nhìn thấy.

Vài giây tiếp theo, tiếng bước chân tới ngày càng gần hơn, nó thậm chí như đang gõ vào cửa phòng tôi!

Khi tay nắm cửa xoay, tôi bắt đầu cảm giác lo lắng tột độ.

Tôi giơ nón bảo hiểm về phía trước làm khiên, đầu rìu ngay bên hông lấy đà chuẩn bị đâm.

Cạch...

"...Cái beep gì thế này!?"

Tôi thốt lên kinh ngạc trong đầu khi nhìn ra khe hở cửa tủ, bởi kẻ đột nhập khác hoàn toàn thứ tôi tưởng tượng.

Bỏ sang một bên việc kẻ mở cửa có phải người tốt hay không, nó còn thậm chí không phải là người nữa!

Nói văn vẻ thì như bạn cuả Rider Ozu, còn nói thô thì chỉ là cánh tay!

Cộp cộp cộp cộp

"Khoan khoan khoan tại sao nó lại tới đây!?"

Tôi hoảng loạn khi nó lại đi thẳng về hướng tôi dù rằng tôi đã ẩn nấp!

Nó bám lên cửa thành tủ khiến tôi buộc phải vào thế chủ động!

Rầm

"Tr-tránh xa tao ra!"

Tôi đẩy mạnh cửa tủ khiến cánh tay đang bảm lên đó bị văng ra một đoạn.

Vút

Rầm

Tôi lập tức chớp thời cơ đó dùng đầu rìu đâm vào cái tay quái quỷ đó.

Thế nhưng, nó quá nhanh lại còn nhỏ thó nữa nên đầu rìu tôi trật hoàn toàn!

Bộp

"Agh!"

Không cho tôi cơ hội tấn công lần nữa, bàn tay đó nhảy chồm lên vò bóp chặt cổ tôi!

Dù nhỏ nhưng sức của nó khỏe khiếp!

Chỉ một phát nắm chặt vào cổ, tôi cảm thấy đau tới điếng người, hơi thở lẫn giọng nói của tôi đã bị bàn tay đáng sợ này khóa lại!

"Ug...kah....!"

Tôi bỏ cái mũ bảo hiểm rồi dùng tay nắm lấy cổ tay quái dị đó kéo ra.

Thế nhưng, dù tôi kéo kiểu gì đi nữa nó cứ bám chặt cổ tôi như sợi dây thừng!

"Guuuu...!"

Phập phập phập

Trong lúc giằng co, bằng chút bản năng sống còn cuối cùng trong tôi trỗi dậy, tôi dùng lấy đầu rìu đâm thẳng một phát vào bàn tay ma quái đó!

Một phát không đủ cắt làm đôi nó, tôi tiếp tục đâm thêm một phát nữa.

Ngay sau phát thứ ba, tôi loạng choạng ngã xuống vì tình trạng không thở được mà thiếu oxy sau khi dùng hết sức bình sinh vùng vẫy.

"Ah... mình tạch trong hậu tận thế sớm thế này sao..."

Tôi nằm với tâm trí trống rỗng cùng cơ thể và mí mắt nặng trịch.

Thật đáng buồn khi cuộc hành trình đã kết thúc ngay khoảng khắc nó mới chỉ bắt đầu.

Tiếc làm sao khi chưa thỏa coi mớ clip Hololive cũng như vài bộ Light Novel mãi chưa được coi tới cuối...

Thôi thì đành phải mừng vì cái chết cuả mình tương đối lẹ và ít đau đớn...

--- ---

"Huh?

Đây là kiếp sau hay giấc mơ?"

Tôi mở mắt ra và thấy lại xung quanh, song chỉ thấy duy nhất cái trần nhà của phòng mình.

Tuy đúng là trần nhà mọi ngày nhưng viêc nó bám bụi và sơn đã tróc hết.

Tôi chạm thử cổ mình vẫn thấy cơn đau, thậm chí là có thứ dịch gì đó đen đen.

Nhìn sang bên cạnh chỗ đang ngồi, cái bàn tay quái dị bóp cổ tôi trước đó bị gần đứt lìa thành ba khúc...

"Yep...

đây éo phải mơ và mình cũng chưa lên bàn thờ..."

Cảm thấy đắng lòng dù còn sống nhưng không mấy khả quan, bởi giờ tôi phải vắt thêm não để tìm đường sinh tồn.

Giờ cần tìm thêm thức ăn nước uống, thêm việc giờ phải tránh mấy sinh vật dị thường này nữa thì coi bộ hành trình chơi Minecraft thực tế rồi...

"Mò thêm đồ xài thôi..."

Gác nỗi đau sang một bên, tôi bắt đầu chủ động tìm thêm đồ vật phòng thân.

Tôi đi lục lọi bếp và lượm mấy cái nồi rỉ để làm tạm khiên trong khi nón bảo hiểm thì đội đầu.

Tôi nhét thêm ít đá bỏ vào túi quần và cặp sách để có thêm đồ tự vệ.

Sau cùng ở trong nhà mà không làm gì cũng chết dần, tình hình buộc tôi không thể làm hikimori được.

"Giờ mà tìm được ai đó giúp mình trở về hoặc tối thiểu giúp mình giảm độ khó game này thì đỡ quá..."

Tôi rời nhà mà thở dài trong khi nghĩ tới viễn cảnh tươi sáng.

Tất nhiên, với cái D luck của mình tới độ gacha game trên điện thoại cũng khó được nữa thì đừng nói chi thứ cao cả như tình cảnh mình lúc này.

---- Vài giờ sau---

"Hah... may là nhà còn xăng dầu với dầu ăn, giấy báo cũ để làm lửa trại."

Tôi ngồi trước sân nhà mình, bên cạnh lửa trại khó khăn lắm mới làm được, bên cạnh nó là mấy cây nĩa đang xiên chim bồ câu với thạch sùng, trên lửa trại có nồi nước đầy có dại đang nấu sôi.

Nhờ nhà có bông gòn với gom cát nhét vào chai nhựa được nên tôi làm được bình lọc nước khi kiếm được cái ao đầy.

Dù thật sự là việc săn mấy con này khó ve kêu, ném đá thì cần đủ mạnh và chính xác lũ chim bồ câu mới tạch, thạch sùng là tương đối dễ để bắt, còn ếch thì tôi không dám vì sợ lẫn lộn đám cóc da đầy độc.

Chưa kể, vặt long chim đúng mất thời gian luôn...

"Coi bộ D luck của mình còn hoạt động chứ chưa phải đi tay không đấm cây gom gỗ, cũng chưa phải gom gạch xây nhà..."

Ngồi bên lửa trại, tôi ráng suy nghĩ tích cực trong khi ngắm mớ thịt đang nướng trong sự mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể chất.

Thế nhưng, một cách may mắn làm sao khi người bạn quen trên mạng tôi viết tiểu thuyết nên hay tìm tư liệu.

May mắn sao, điện thoại tôi vẫn còn giữ mấy tab thông tin linh tinh nhưng cần thiết lúc này như cách sơ chế cóc ếch, loại thạch sùng không có độc, các loại trái và cỏ dại ăn được.

Những lúc thế này, tôi mới tin rằng mình thọt gacha là dồn hết may mắn vào những tình cảnh thế này.

"Cơ mà... cái sinh vật bàn tay quái đản đó không biết là loại sinh vật bị đột biến hay do ma thuật..."

Tôi ngồi dùng bữa trong khi đặt ra giả thuyết trong đầu.

Bởi nếu đây là thế giới sinh vật đột biến thì ắt hẵn có nguồn gốc chúng được sinh ra đâu đó cũng như cách đối phó lẫn sử dụng.

Còn nếu đây là thế giới có ma thuật, biết đâu tôi sẽ học được cách dùng ma thuật như học được thần chú hoặc có được mấy món vũ khí yểm phép?

"Nhìn chung, lý trí mình vẫn ổn, cũng như mình không cảm thấy lo lắng tới bất an thì thế giới này chưa phải thể loại game kinh dị như Lovecraft..."

Tôi cắn miếng thịt và cỏ, chúng được nêm bằng muối tiêu và đường như những gia vị không bị hư nhờ đậy kín.

Dẫu biết là tình cảnh chẳng thế kén chọn nhưng vị đồ ăn thì đúng như hạch...

"Tạm thời thì mình ổn hôm nay... giờ vào nhà thôi, trời tối dần rồi..."

Nhìn bầu trời ngả vàng và mặt trời nằm ở chân trời, tôi liền đem mớ rau và trái dại vô nhà.

Lần này để đảm bảo an toàn, tôi rà soát khắp nhà cũng như bịt kín kha khá chỗ để chắc rằng không có thêm cánh tay quái dị đó vô nữa!

Những lúc thế này, tôi chỉ còn hy vọng rằng mình lành lặn qua đêm nay...

"Đành để dành pin điện thoại và chợp mắt chút khi còn có thể vậy, không gì đảm bảo tối nay là an toàn."

Tôi ngả lưng trong căn phòng đã chận kín hơn trước cũng như lổm ngổm mấy thứ dụng cụ bếp với dao kéo phòng hờ.

Dù toàn bộ đều hỏng hóc nhiều nhưng chí ít có chúng bên cạnh vẫn tốt hơn là không...

"Heheheheh!"

"...!"

Bỗng chốc, tôi nghe tiếng cười phụ nữ the thé vang lên khiến cả người giật mình.

Tôi nhanh chóng ngồi dậy rồi đảo mắt nhìn quanh với đầu rìu và nắp nồi trong tay!

"Kẻ nào thế..."

Tôi bước vào trạng thái cảnh giác rồi đứng dậy vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Dẫu đã căng mắt nhìn quanh, tập trung đôi tai cũng không cảm nhận được gì.

Mặc dù có học võ tự vệ sơ sơ và karate qua manga nhưng không gì đảm bảo tôi sẽ xử lý được gì, nhất là tập cho vui sau 3 tháng...

"Oh, chàng trai trẻ nào đó bị lạc tới nơi này à?"

Bất thình lình, một ngời phụ nữ độ 30 trông ưa nhìn với bộ đồ khoe đùi với ngực kèm một cái áo khoác chùm đầu.

Cô ta đứng ngay cửa vào của phòng tôi dù nó đã khóa và không hề có âm thanh gì như tiếng mở cửa hay bước chân di chuyển...

"Cô là ai?

Từ đâu đến và sao lại ở chỗ này?"

Tôi hỏi ngay lập tức vì cảm thấy đối phương quá đáng ngờ.

Thế nhưng kẻ có khả năng dị thường nào đó di chuyển mà không một cách nào tôi nhận ra được thì khả năng cao tôi phản kháng cũng khó.

Dù rằng giọng cô ta nhẹ hơn nhưng lại xuất hiện ngay su giọng cười ma quái kia thì rât đang quan ngại...

"Chỉ là một Mage (pháp sư) đi ngang qua thôi, hmhm ~.

" Cô ta cười khúc khích nói giọng bông đùa.

"Tôi thấy cậu có vẻ cần sự giúp đỡ nên tiện đường ghé qua ấy mà.

Và tôi tới cũng từ phía bên kia cửa phòng thôi, hmhmhm ~."

Dù rất muốn tin đây là thiện ý nhưng cái tình cảnh quen tới mức trong phim, truyện, manga, novel này thì trực giác mách bảo tôi 90% là bẫy!

Kể cả vậy, chẳng có đủ bằng chứng để kết tội cô ta là kẻ xấu dù rằng có thừa nguy hiểm.

Nếu cô ta là một Mage thì tức là... thế giới này tồn tại ma thuật và cô ta đã dùng thứ đó để xuất hiện đột ngột ở đây!

"Vậy, có cần tôi giúp một tay không?"

Cô ta mỉm cười tinh nghịch lại gần tôi mà hỏi.

"Well, đúng là tôi mới bị lạc đến đây."

Tôi vẫn thủ thế đề phòng song vẫn gặng hỏi.

" Nơi đây là đâu?

Và sao nó lại giống nơi tôi nhưng... chẳng có ai, mọi thứ thì như nền văn minh lụi tàn và có mấy sinh vật dị dị???"

"Hm... nghe cậu hỏi như thế thì xem ra là một người lạc tới thế giới khác."

Cô ta đảo mắt sang một bên rồi nhìn tiếp về phía tôi.

"Ra vậy..."

Tôi cũng ngờ ngợ phần nào, thế nhưng có người xác nhận thì thấy phần nào yên tâm hơn hẵng.

"Vậy thế giới này là gì vậy?"

Đáp lại câu hỏi của tôi, người phụ nữ ấy búng tay ra tạo ra thứ gì đó.

Ba quả cầu nhìn giống Trái Đất lơ lửng giữa không trung với một cái trong số chúng địa hình hơi khác biệt.

"Để trả lời cho câu hỏi đó thì nơi này là một thế giới không rõ nguồn gốc nhưng được tạo ra từ vài thập kỉ trước với hình dạng khác hoàn toàn Toril.

Vô số sinh vật từ hành tinh Toril được chuyển tới nơi này sinh sống."

Chỉ từ hành tinh khác nhất sang hai hành tinh giống nhau nhất.

"Và gần đây, tôi hay nghe tới vài người không phải từ Toril mà có lẽ từ nơi cậu bị lạc tới nơi này."
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 40: Tại sao tôi vẫn ở đây? Chỉ để chịu khổ sở?


Ma thuật, hành tinh Toril... mình bắt đầu thấy có mùi như DnD mà mình với mấy người bạn trên mạng hay chơi cuối tuần rồi đấy.

Nghe thì hư cấu thật nhưng tình cảnh này thì sự hư cấu cũng là hiện thực không thể chối cãi được dù muốn hay không.

Với thông tin này, tin tốt là mình có cơ hội đạt được thứ quyền năng giả tưởng gọi là ma thuật mà nhiều người thèm muốn.

Thế nhưng, đi cùng nó với tin xấu là khả năng cao mình tạch vì thế giới mà có ma thuật thì độ nguy hiểm éo thấp...

"Liệu... có cách nào để tôi trở về thế giới mình không?"

Tôi hỏi thẳng vấn đề quan trọng nhất hiện tại.

Bởi lẽ tôi biết, bản thân mình không phải nhân vật chính với cái plot armor dày đặc bảo kê.

Bất cẩn thì cái chết là không thể tránh khỏi với tôi.

"Hmhmhm, cách thì có, thế nhưng thực hiện được hay không lại phụ thuộc vào cậu."

Người phụ nữ tự nhận là mage ấy cười khúc khích nói.

"Thế... tôi cần phải làm gì?"

Tôi hơi quan ngại trước cái cách nói chuyện của cô ta.

"Để thực hiện được nghi thức có thể đưa cậu trở về thế giới nhà thì cậu sẽ phải thực hiện kha khá công việc."

Cô ấy nói ra việc cần làm.

"Xin hãy nói cụ thể hơn tôi cần làm những gì."

Lời giải thích đó khơi sự tò mò trong tôi.

"Để coi...

100 con chim bồ câu là cần thiết." cô chạm tay vào má suy tư giây lát rồi trả lời.

"100 con chim bồ câu..." tôi lẩm bẩm để ghi nhớ, đồng thời ghi chú lại trong điện thoại.

"Sau đó cậu phải hiến tế 100 con chim đó, theo cách khiến chúng đau đớn nhất, lúc này thì máu của chúng sẽ là nguyên liệu để vẽ vòng tròn ma thuật."

"...Nó thật sự cần thiết vậy sao?"

Tôi quan ngại khi nghe nửa vế sau của việc cần làm.

Săn 100 con chim bồ câu sẽ tốn mấy ngày của tôi rồi, đằng này lại còn phải hiến tế lũ chim theo cách đau đớn nữa.

Nghe đến đây, niềm hy vọng trở về của tôi cảm thấy mơ hồ làm sao...

"Dù sao thì trời đã tối, cậu cứ nghỉ ngơi rồi suy nghĩ thêm đi, mai hẵng cho tôi câu trả lời."

Cô ta nhún vai.

"Mà cho hỏi, tại sao cô lại chịu giúp tôi vậy?" tôi cẩn trọng hỏi.

"Hmhmhm, thấy một bé cún dễ thương gặp nạn thì khó mà cưỡng lại mong muốn giúp đỡ ~."

Nói xong, cô ta đột ngột biến mất vào không khí mà không để lại vết tích gì, tương tự cái cách mà cô ta xuất hiện.

Thật sự nghe câu trả lời hời hợt của cô ấy khiến tôi quan ngại theo nhiều cách.

Tôi biết ngoại hình bản thân chưa phải xịn xò gì, cả cách nói chuyện càng không phải thật sự cuốn hút nữa nên nghe câu trả lời của cô ta khiến tôi càng lo lắng hơn, cả nghĩa đen lẫn bóng.

"Haiz... mình còn chẳng rõ tên lẫn gì của người phụ nữ đó cả..."

Tuy không có cách nào biết được thêm lúc này, thế nhưng đây là cơ hội sống sót duy nhất mà tôi có được.

Hiển nhiên, trừ phi chán đời hoặc muốn chơi Dark Soul ra thì tôi chẳng lý do gì đi từ chối cả.

Tạm thời tôi gác lại sang một bên và đánh một giấc, dưỡng sức để ngày mai bắt đầu công việc cày gian nan.

--- Trưa ngày hôm sau---

"Hah... hah..."

Tôi ngồi bệt dưới đất sau khi mất cả buổi sáng bắt được 5 con chim bồ câu, thế nhưng chỉ hai con là còn sống trong số đó.

Tôi phải dổi sang dùng một cái lồng nhựa dựng bằng cây gậy nhỏ có cột dây nhựa nối ra xa, bên dưới cái lồng là một mớ gạo đã mốc để dụ chim.

"Cách này thì chẳng khác gì há miệng chờ sum là bao..."

Tôi thở daì não nề khi thấy cái tiến độ "nhanh" đến mức có lẽ sẽ tốn 3-4 tháng nếu cứ tiếp tục thế này.

Sự thật nghĩ tới cái tương lai kiếm 100 con chim này sao mà càng nghĩ càng vô vọng ghê...

"Ah... tới rồi tới rồi!"

Ngồi núp ở bụi cây cách đó một quãng.

Tôi mừng như muốn hét lên khi thấy con mồi đã đến cái bẫy sau gần một giờ ngồi đợi mốc meo!

Giờ chỉ đợi chúng đi thẳng vào giữa cái rổ thì chỉ cần kéo dây phát là xong-

Xoẹt xoẹt xoẹt

Chirp

Bất thình lình, có ba tia sáng sáng hình dạng như mũi tên bay tới và cắt nhanh gọn cánh và chân của lũ chim bồ câu!

Thứ đó... là của ai và vì lý do gì!?

"Oho, ra là bẫy của cậu à?"

Người phụ nữ mage hôm qua đột ngột xuất hiện nắm cổ bồ câu."

Cái bẫy dễ thương đấy ~."

"...Là cô!?"

Tôi tròn mắt khi cô ta đột ngột xuất hiện không một điềm báo trước như thế.

"Xem ra cậu cũng rất cố gắng, rất đáng khen."

Cô ta nói rồi biến mất lần nữa, vài giây sau cô ta xuất hiện ngay cạnh tôi cùng một cái túi vải to khiếp.

Cái gì đó bên trong cái túi đang lúc nha lúc nhúc di chuyển liên tục.

"Túi đó là?" tôi tò mò hỏi.

"Nguyên liệu mà cậu cần đấy."

Cô ta mỉm cười và lắc chiếc túi."

Mà tôi chưa biết tên cậu nhỉ, cậu bé?"

"...

Retsnom."

Tôi lập tức xài tên giả giới thiệu để đề phòng bất trắc mà không mảy may do dự."

Còn cô tên gì?

Cô dùng loại spell gì vừa rồi để bắt chim và biến mất vậy?"

"Tên ngộ nghĩnh đấy," Cô ta cười khúc khích rồi xách cái túi chứa đầy chim bồ câu rồi xải bước đi."

Cậu có thể gọi tôi là Black Mamba.

Còn về ma thuật thì chỉ đơn giản là Magic Missile (tên ma thuật) và Etherealness (siêu trần) thôi."

Tôi lập tức phân tích ngay khi nghe tên spell mà người phụ nữ đó nói.

Magic Missile thì là spell bắn ra 3 mũi tên ma thuật không thể nào trật, còn Etherealness thì ngắn gọn là spell để sang thế giới của linh hồn!

Nếu là một spellcaster cấp thấp trong Dnd thì không thể nào mà dùng spell cỡ này liên tục được!

Việc cô ta dùng như một chuyện hiển nhiên thì chỉ có thể là cô ta là một spellcaster cấp cao!

"Cầu trời Mamba là đồng minh..." tôi lẩm bẩm trong thâm tâm quan ngại tột cùng."

Chứ cô ta mà như rắn trắng nào đó trong Metal Gear Solid hoặc Jojo thì mình không thọ nổi qua con trăng này..."

Xoẹt xoẹt xoẹt

Bất chợt, Black Mamba giải phóng Magic Missile lướt quá tôi.

Đứng hình giây lát, tôi nghía sang hướng cô ta với sự căng thẳng rồi từ từ quay sang phía sau.

"...Huh?"

Tôi ngạc nhiên khi thấy có mấy thứ giống cành cây gãy.

Bên cạnh chúng là mấy thứ trông giống cây nhưng có dấp dáng giống người mà tôi không nhớ chúng ở đây trước đó!

"Cái... gì thế này???"

Tôi lui lại khỏi mấy thứ giống cây đó mà hỏi.

"Blight (bệnh tàn rụi của cây), mấy cái cây được thức tỉnh trí tuệ nhờ nhiễm phải bóng đêm."

Mamba nói rồi bước tới dùng móng tay đâm lủng mấy sinh vật gọi là Blight."

Chúng mang ý chí tàn ác cổ đại nên không mấy thân thiện đâu."

---!

Lũ sinh vật hình cây ấy hoảng loạn bỏ chạy, có lẽ chúng đã thấy sự chênh lệch sức mạnh quá lớn nên không lý do gì liều mình giao tranh nữa.

Thú thật, cả tôi cũng toát mồ hôi lạnh nữa kia, cô ta là loại spellcaster kiểu gì mà nhát tay không đâm nát một khúc gỗ ngon ơ thế chứ!?

"Mà... tôi sẽ cần bắt bao nhiêu con chim nữa vậy?" tôi đổi chủ đề như một cách gác đi nỗi sợ sang một bên.

"Hmmmm," Mamba đặt ngón trỏ lên má suy nghĩ giây lát rồi đáp."

Thử ráng bắt được 10 con xem?"

"...Tôi sẽ cố."

Tôi miễn cưỡng nhận lời.

"Vậy nhé, chúc may mắn Retsnom cưng ~."

Cô ta hôn gió rồi biến mất vào không khí cùng chiếc túi mang mấy con bồ câu.

Còn lại một mình, tôi thở dài và tiếp tục dựng lại cái rổ bẫy lên và thở dài nặng nề.

Sau pha cứu bồ bất chợt vừa rồi, tôi chợt hiểu ra là đi săn cả chim cũng chẳng an toàn tẹo nào!

Vị thế thợ săn trở thành con mồi thay đổi nhanh còn hơn cả lật bánh trán trộn!

"Haiz, những lúc thế này mà có thần, quỷ, tiên, cây cối, người ngoài hành tinh làm patron (người bảo hộ) cho mình để thành Warlock cũng mừng..."

Tôi thở dài trong khi ngồi từ xa trông cái bẫy đã đặt.

Dù rằng thật sự tôi rất muốn làm Cleric để được mớ spell hồi phục, hồi sinh, chiến đấu ổn nhất, đặc biệt có thần bảo kê nữa.

Khổ một nỗi, tôi thuộc dạng không tin vào thần linh trừ khi tận mắt thấy.

Đặc biệt khi vận may vốn như hạch của bản thân cùng với ấn tượng rất xấu về mặt trái của tôn giáo càng khiến tôi không mấy tin tưởng mấy thứ này.

Thế nhưng, đây là nơi mà spellcaster tồn tại và thần linh thật sự tạo cái thế giới quái đản này...

"Thật sự mà thấy thần linh, thậm chí là sứ giả của họ thôi thì mình sẵn sàng làm tín đồ của họ luôn..."

Ngồi đợi trong chán nản, tôi mệt mỏi phần nào và tuyệt vọng đến độ bắt đầu suy nghĩ tiêu cực hơn.

Bởi nếu có thần linh tốt thì sao họ không cử ai đó tới giúp mình chứ?

Còn nếu có quỷ thì mình cầu là kẻ theo luật lệ đàng hoàng, dù có ác thì mình vẫn có thể sống sót lâu hơn là mạng sống mong manh như hiện giờ...

--- Tối đó tại bàn ăn ở nhà---

"Sao nào?"

"Ờ thì.. .cảm ơn."

Black Mamba đưa mang không ít bánh quy và trái cây đến chỗ tôi mà bày ra trên bàn ăn, thậm chí là không ít thịt ếch nhái nướng mùi thơm phức.

Với kẻ phải lâm vào cảnh hậu tận thế như tôi thì đây thật sự là một bữa tiệc!

Thêm nữa, tôi bỏ luôn việc nghi ngờ cô ta sang một bên luôn, bởi với một spellcaster không phải tân binh thì giờ tôi có phản kháng kiểu gì cũng lên lên bàn thờ nếu cô ta muốn.

Chưa kể, thành ma no tốt hơn là ma đói nên chẳng lý do gì từ chối cả, nếu đằng nào cũng chết thì chọn cái chết sướng hơn cho lành.

"Hmhmhm, nhìn cậu ăn ngon lành chưa kìa."

Mamba cười khúc khích rồi rót một tách trà."

Dùng chứ?"

"Cảm ơn..."

Nhận tách trà thơm phức và uống nó.

Thịt nướng đậm đà, bánh quy ngọt liệm, trái cây mọng nước, kèm thêm tách trà thơm lừng thế này đúng là không tồi.

Thật sự thì tôi cũng không phiền nếu đây là bữa ăn cuối của tử tù đâu.

Bởi nếu tiếp tục sống mà phải chật vật như dã thú thì lúc này cuộc đời được kết thúc còn êm đẹp như con người vẫn tốt chán.

"Tốt rồi, chừng nào xong thì hãy tới trước cửa nhà nghen Retsnom cưng."

Black Mamba nói rồi biến mất ngay trước ghế đối diện tôi.

Chẳng rõ việc mà cô ấy nói có liên quan gì đến vụ nghi thức để giúp tôi trở về thế giới của mình không?

Dù tò mò, song sự mệt mỏi lớn hơn nên tôi tận hưởng bữa tối này tốt nhất có thể với nhạc lưu trong điện thoại trong nửa giờ.

Biết giờ có trì hoãn thêm cũng không được gì, tôi nhặt thêm cái chày giã thịt bằng sắt đã rỉ kha khá mò mãi trong bếp mà cất trong túi.

Kế đó, tôi hít một hơi thật sâu rồi cất bước đến cửa nhà.

"Uh...

đây có phải vòng tròn cho nghi thức ma thuật không?"

Ngay khi mở cửa, trước mắt tôi là kha khác cây đuốc cắm xuống đất soi sáng bao quanh một cái hình tròn dưới đất.

Nhìn kỹ hơn, viền của vòng tròn và ký hiệu ở giữa được đục dưới đất chưa tới một gang tay...

"Nó đấy," Black Mamba đứng bên cạnh vòng tròn rồi lấy một con bồ câu đã đứt tứ chi từ trong túi ra mà quăng kèm một con dao bếp."giờ nhiệm vụ chính của cậu bắt đầu.

Ráng hiến tế từng con một đừng quá nhanh nghen Retsnom cưng."

"Ok..."

Tôi cầm dao lên với sự căng thẳng không nhẹ.

Giết một sinh vật còn sống không phải dễ gì, đằng này phải giết chúng theo cách chậm rãi nhất thì hơi ác thật...

"...Có dây hay thun để tôi buộc miệng chúng không?" tôi nhờ sự trợ giúp từ Mamba.

"Hm...

để coi..." cô ấy lục lọi túi đồ đeo bên hông."

À, đây."

"Cảm ơn..."

Tôi nhận mớ dây nhỏ rồi dùng nó buộc mỏ của con bồ câu."

Giờ chính xác... tôi cần giết chúng thật chậm rãi và để máu chúng chảy vài mấy cái khe tạo thành vòng tròn này?"

"Căn bản chỉ có vậy." cô ta đáp."

Máu chúng sẽ mất chất lượng sau một ngày trời nên cũng cần phải khẩn trương."

"Ra vậy..."

Tôi chầm chậm cắt nhẹ một đường nhỏ ngay cổ con chim.

Nó giãy giụa liên tục nhưng bị tôi giữ chặt cổ lại.

Thấy nó giãy liên tục, tôi tiếp tục cứa dao thêm nữa và con chim.

Mặc dù nó chắc chắn đang đau đớn cực kỳ sẵn khi bị đứt cả tứ chi rồi, song tôi không biết phải làm sao để nó đau đớn tột cùng khi giết nên làm rất chậm rãi.

Tốn hơn vài phút, con bồ câu mới ngưng động đậy và máu đã chảy khắp mặt đất lẫn khe tạo nên vòng tròn ma thuật.

May mắn là trời cũng tối nên tôi cũng không phải nhìn thấy quá rõ cách con chim chật vật rồi chết...

"Khởi đầu tốt lắm," Mamba mỉm cười vỗ tay nhẹ vài cái rồi ném cho tôi thêm con bồ câu nữa.

"giờ còn 99 con."

Tôi thở dài nhẹ rồi gỡ dây bịt mỏ con bồ câu đã chết và cột sang con mới.

Tôi làm theo cách làm với con chim cũ và lần này có nhanh hơn một chút.

Tuy vẫn cảm thây ghê tởm bởi sự chật vật trước cái chết mà con chim đang chịu đựng cũng như mùi tanh từ máu liên tục xộc vào mũi tôi.

"Cần ít muối với ớt không?" nữ mage đó đưa ra một hũ gốm chứa đầy muối ớt.

"Nó sẽ giúp cậu làm việc nhanh hơn và lũ bồ câu sẽ đau hơn."

"...Cảm ơn."

Tôi lặng lẽ nhận nó và rồi rắc lên con chim.

Không cần phải đâm thêm nhiều như con bồ câu đầu tiên cũng đủ khiến con thứ hai đã giãy đành đạch.

Dù có vẻ rất hiệu quả trong việc hành hạ nó, song việc này khiến tôi thấy hiện giờ mình đang thực hiện nghi thức Warlock hơn là Wizard...

"Có lẽ giờ tôi có thể làm nhiều con cùng lúc hơn..." tôi quả quyết mà nói.

"Tốt, vậy một lúc ba con đây ~."

Black Mamba nhanh chóng quăng cho tôi ba con bồ câu khác.

Tôi lập tức buộc miệng từng con rồi đâm một nhát vào bụng cả ba, ngay sau đó nhanh chóc rắc muối ớt lên chúng.

Lũ chim bị cụt tứ chi giãy dành đạch đau đớn nhưng chúng chết sớm hơn và máu đổ xuống lẹ hơn.

Dù không muốn nghĩ quá tích cực việc này nhưng mình cảm thấy quen dần hơn với việc này rồi.

Chỉ mong mình không quen tới mức thành Suicopath.

"Coi bộ cưng cần giúp đỡ một tay nhỉ?"

Black Mamba nói sau khi thấy tôi đã hiến tế được vài chục bồ câu.

Cô ấy đi gom mấy cành cây nhỏ rồi nhẹ nhàng lôi từng con bồ câu khỏi bao mà xiên cành cây thẳng một đường từ phần mông lên tới họng từng con.

Cô ấy cứ làm thế rồi cắm từng cây vào khe của vòng tròn ma thuật rồi rắc muối ớt đồng loạt lên từng con một.

Đó thật sự quả là một cảnh tượng thốn đến tận rốn, với cái ánh đuốc soi thì tôi có thể nhìn rõ xung quanh đây bị nhuốm bởi màu đỏ và tanh tưởi của máu.

Nói văn vẻ thì giống tiệc nướng nhưng éo dùng lửa, còn nói thô thì đúng là thảm sát...

"Thật sự thì... không phải tôi phải tự mình làm thịt mấy con chim này hết sao?" tôi hỏi trong sự thắc mắc.

"Đúng là cậu phải làm, nhưng đây chưa phải phần cuối nên tôi có thể giúp một tay."

Cô ta ung dung đáp trong khi xiên và rắc muối từng con bồ câu một.

"...Vậy phần chính là gì?"

"Cậu sẽ sớm biết thôi."

Sau tầm một giờ, cả hai người bọn tôi cũng đã hiến tế xong 100 con bồ câu mà chủ yếu là nhờ Black Mamba.

Cảnh tượng khá là hãi hùng nhưng tôi cũng ráng tặc lưỡi cho qua chuyện, thay vào đó tôi đang mừng rằng sắp kết thúc trò Minecraft khó nhằn này rồi!

"Chúc mừng nghen Retsnom, cưng sắp được về nhà rồi đấy ~."

Cô ta vỗ tay tán thưởng cho nỗ lực của tôi.

"Phải... tuy gặp chưa lâu nhưng tôi vô cùng biết ơn sự giúp đỡ của cô."

Tôi mệt mỏi song cũng nhẹ nhõm mà thể hiện phép lịch sự.

"Giờ, chỉ còn bước cuối cùng mà cậu phải làm thôi."

"Đó là gì?"

Black Mamba mỉm cười phấn khích.

Cô ấy biến mất rồi trở lại với một cái túi khác.

Lần này trông cái túi có vẻ là một thứ gì đó khá lớn.

Cô ta đặt chiếc túi giữa vòng tròn dã được vẽ bằng máu tươi rồi dốc ngược khiến vật đó rơi khỏi bao.

Khoảng khắc đó, tôi đứng hình một lúc khi nhận ra thứ bên trong túi là một con người!
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 41: Hogwart thẳng tiến


"Sao thế Retsnom cưng?"

Mamba nghiêng đầu nhìn biểu cảm của tôi.

"...Đừng nói với tôi là tôi phải giết người này nghen..." tôi quan ngại nhìn người đang bị trói và bịt miệng.

"Đó là nếu cậu thích ở đây hơn là về nhà."

Cô ta nhún vai.

"..."

Tôi á khẩu mà đầy suy nghĩ bởi chưa khỏi bỡ ngỡ, thế quái nào mà bước cuối của nghi thức này lại là phải đi hiến tế mạng người!?

Nó sẽ không phải vấn đề lớn nếu người đó không phải là một người thanh niên cỡ tuổi tôi còn sống nhăn răng và giãy giụa trong sợ hãi.

"Người này là ai vậy?"

"...Chỉ là một tên tội nhân thôi."

"...Hắn đã làm gì?"

"Lừa đảo, cướp bóc, giết người vô tội."

"..."

Tôi liên tục hỏi Black Mamba để xác nhận.Tuy không muốn nhưng nếu đây thật sự là tội nhân thì tôi cũng cảm thấy đỡ tội lỗi phần nào.

Giết tội nhân vừa bớt một mạng hại người mà vừa giúp tôi trở về nhà được, một công đôi chuyện.

Dù không thích cách làm này nhưng tôi không thể kén cá chọn canh được.

"Tôi... vẫn phải hiến tế người này như cách làm lũ chim?"

"Tất nhiên, tôi đâu bắt cậu làm mấy chuyện thừa thãi làm gì."

"...Tôi hiểu rồi."

Câu trả lời từ Black Mamba khiến tôi không khỏi cảm thấy oái oăm khi bị số phận đưa đẩy.

Chưa tới một tuần bị sang thế giớ hậu tận thế mà giờ tôi sắp phải đi giết người rồi.

Đã thế lại còn phải giết như cách một phản diện sẽ làm nữa mới đau!

"Đừng lo Retsnom cưng, ở đây cậu có đắc tội cũng chẳng sợ bị ai bắt đâu.

Đằng này giết một tội nhân chẳng phải là hành động tốt sao?"

Black Mamba đưa ra lời lẽ thuyết phục.

"Giết người thì chưa bao giờ thật sự là điều tốt cả." tôi trả lời."

Thế nhưng, nếu điều này là cần thiết thì tôi buộc phải hành động..."

Hít thở thật sâu, gạt bỏ những suy nghĩ ít cần thiết sang một bên, tôi nắm chặt con dao và đâm vào hông gã tội nhân.

"Uuuuuh---!"

Gã giật bắn người vào khoẳng khắc con dao đâm qua lớp vải áo và ghim chặt vào da thịt hắn.

Tôi cắn răng rồi ráng dứt khoát rút con dao ra, máu của gã trào ra từ vết đâm và độ xuống mặt đất giữa vòng tròn ma thuật.

"Ráng lên, một hai nhát nữa rồi rắc muối ớt nữa là xong."

Mamba đứng bên ngoài vòng tròn cổ vũ tôi.

"Rõ..."

Tôi lập tức lấy muối ớt từ hũ gốm quăng vào kẻ bị hiến tế.

"Uuuuuh!"

Tội nhân đó giãy giũa nhiều hơn, nước mắt nước mũi lẫn mồ hôi làm ướt cả khuôn mặt hắn.

Nhìn hắn phải khổ sở thế cũng tội, song nghi thức này lại cần sư đau đớn như tra tấn này nên tôi không thể làm khác được!

"Hah...hah..."

Tôi lau mồ hôi mệt mỏi sau khi phải dùng sức để đâm một nhát thật tốt.

Sau khi mục tiêu giãy giụa vài giây, tôi đâm thêm vài nhát nữa để gã chết nhanh và máu chảy được nhiều hơn.

Vài phút trôi qua, gã tội nhân đã đổ máu khắp mặt đất, hắn đã ngừng động đậy và không còn nghe hơi thở nặng nề nữa.

Phải, sinh mệnh hắn đã lụi tàn, và nghi thức đã kết thúc.

"Ah..."

Tôi nhìn xuống mặt đất và thấy vòng tròn đang phát sáng ánh đỏ của máu.

Xem ra là dấu hiệu cho thấy nghi thức ma thuật đã hoạt động.

"Heheheheheh!"

"Huh!?"

Tôi giật mình khi nghe cái tiếng cười the thé kinh dị lúc trước.

Thay vì ở trong phòng mình thì giờ nó lại phát ra ở đây!

Từ từ xoay về phía tiếng cươi, tôi rợn người khi chủ nhân của nó lại là Black Mamba!

"Làm tốt lắm cậu bé, Sleep (ngủ)."

Ngay sau lời cô ta nói, tôi lảo đảo ngã xuống và xung quanh tói mịt hoàn toàn cùng tâm trí trở nên rỗng tuếch.

--- ---

"Coi bộ... mình bị lừa, đâm lén rồi..."

Bất giác, một suy nghĩ ấy lóe lên trong đầu.

Tiếng cười đó từ Black Mamba, nghi thức man rợ đó, và spell cô ta yểm lên mình, tất cả rõ ràng là một cái bẫy.

Không rõ mục đích cô ta là gì nhưng rõ ràng éo có gì tốt đẹp rồi...

"Huh?"

Khoảng khắc trong màn đêm đó, tôi thấy mình bị cột chặt tay chân, xung quanh bao vây là vô số thứ giống mấy cái xác của bồ câu mới bị hiến tế.

Chúng đầy vết cắt kháp người, tứ chi không nguyên vẹn, khắp người hãy còn đầy máu tươi!

Tôi bị chúng vây quanh rồi liên tục mổ, cào, dùng cành cây đâm khắp người tôi!

"AAAAAH!"

Tôi hét lên đau đớn trước sự tra tấn ấy.

Từng phần da thịt bị tàn phá cùng máu tuôn ra đang hành hạ tôi.

Cơn ác mộng ấy không dừng lại tại đó, một con dao tự đau đâm tôi tới tấp!

"Tất... cả là tại ngươi... tại ngươi mà ta chết!"

Giọng đàn ông rờn rợn như âm thanh của người cõi chết, tôi tái mình khi thấy gã thanh niên tội nhân bị tôi hiến tế vài giây trước!

Hắn mang làn da trắng bệch, mắt đỡ dần cùng những vệt máu do vết đâm khắp người bởi tôi!

"TÔI KHÔNG CỐ Ý!

THẬT SỰ TÔI CHỈ MUỐN TRỞ VỀ NHÀ!"

Tôi hét lên trả lời trong vô vọng, thế nhưng gã đó vẫn đâm tôi tới tắp như một hồn ma đầy oán hận hành hạ thủ phạm để trả thù.

"Tại ngươi... mà ta giờ không thể trở về...!"

Gã liên tục dùng dao đâm tôi với miệng lẩm bẩm.

Tôi chẳng rõ gã là người xấu thật hay không nhưng có lẽ gã cũng là nạn nhân của Black Mamba như tôi.

Gã thì bị bắt, còn tôi thì bị dụ để giết gã đó, đúng là vận may mình như hạch mà...

--- ---

"Heheheh, thật dễ dàng làm sao!

Vừa có túi da để xài, vừa có thêm một linh hồn tội lỗi ngon ơ!"

Black Mamba cười trong khi nhặt tôi bỏ vào một cái túi trong khi vẫn còn một tôi khác đang nằm bất động dưới đất.

Ả dẩy tôi vào một cái túi và rồi những gì xung quanh tôi là không gian tối đen như mực.

"Vừa được xem các ngươi giết hại lẫn nhau, vừa thêm một linh hồn ác trong vài ngày ngắn gủi, đúng là vui éo tả được!"

Tôi nghe được giọng cười kinh dị cũng như sự méo mó của ả phù thủy đó.

Tôi vẫn vô cùng thất vọng biết bao khi bản thân cố gắng nắm lấy cơ hội trở về an toàn thì ngờ đâu lại là cái chỉ là cái bẫy.

Cứ nghĩ là thứ có được thì khả năng là bẫy thấp hơn thứ quá dễ đạt được, nhưng có lẽ đời căn bản là không thiếu chữ ngờ.

Có lẽ may mắn rank D của mình đã dùng hết chỉ để sống sót sau vài ngày ngắn ngủi ở thế giới này.

Thậm chí là còn chưa được một lần dược niệm spell nữa.

Chuyện này thật buồn làm sao, Alexa bật Despacito lên đi (this is so sad!

Alexa play DNgước nhìn về phía tiếng espacito).

BOOM

"EEK!?"

Một tiếng nổ đột ngột vang lên khiến xung quanh tôi bị rung lắc liên tục còn Black Mamba thì kêu lên giật mình.

Rốt vuộc có chuyện gì đang diễn ra vậy?

"Ngươi có gan lắm khi động đến học trò ta đấy, Hag (bà phù thủy)."

Giọng một người phụ nữ có tuổi cất lên vô cùng nghiêm nghị.

"Oh coi nào, ta đúng là kẻ đã bắt cóc đứa trẻ đó nhưng người hại nó không phải là ta nghen, heheheh."

Black Mamba cười khúc khích.

"Đừng nghĩ ta không biết, chẳng có nạn nhân nào của ngươi mà không bị ngươi đẩy vào con đường họ sa đọa."

Giọng nói người phụ nữ đó càng lúc càng đến gần hơn."

Nhân danh một Wizard và kẻ phụng thờ vị God of Light (Thần Ánh Sáng) Albus, ta sẽ chấm dứt chuỗi tội ác của ngươi, Black Mamba The Hag!"

"Oopsie."

XOẸT

Zap

"Shield (tấm khiên)!"

"Tch, quả nhiên là không thể đả thương nổi ngươi."

"Xem nhẹ người của gia tộc Blueblood là sai lầm lớn nhất của ngươi đấy, Disintegrate (phân rã)."

ZAP

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAH!"

Sau cuộc trò chuyện cũng như đấu đá nhau bằng ma thuật, âm thanh kỳ lạ cùng sự va chạm xung quanh tôi như thể bị rơi xuống đất.

Black Mamba hét lên trong đau đớn rồi dần lịm đi đến khi không còn nghe nữa.

Lẽ nào cao nhân chỉ với một hai spell và đo ván được cả Black Mamba sao!?

--- Nhiều giờ sau trong màn đêm---

Khi tôi lấy được tầm nhìn của mình thì thấy mình đang ở trên một chiếc giường, xung quanh là căn phòng thấy rõ các khối gạch cùng nội thất bằng gỗ trông như thuộc thời xa xưa.

Dẫu nhìn cũ nhưng nó không hề bụi bậm mà trái lại rất sạch sẽ và gọn gàng.

"Cuối cùng cậu tỉnh lại, đứa trẻ lạc tôi nghiệp."

Ngước nhìn về phía tiếng nói tại cửa phòng, tôi nhìn thấy một người phụ nữ cao tuổi trong bộ vải dài đắt tiền.

Dẫu gương mặt trông nghiêm nghị nhưng giọng nói lại thân thiện, thêm nữa đây là giọng người có lẽ đã giao đấu với Black Mamba!

Tình cảnh có phần làm tôi liên tưởng mở đầu của game Skyrim.

"Có phải quý bà đã cứu tôi?"

Tôi hỏi một cách lịch sự.

"Phải, sau khi cậu và học trò của ta bị thiệt mạng dưới tay chiêu trò của một Night Hag (phù thủy già đêm) rồi linh hồn bị giữ trong cái túi da người."

Người phụ nữ chậm rãi giải thích rồi tự giới thiệu."

Ta Emberlight của gia tộc Blueblood, còn cậu là ai và đã lạc đến nơi này bao lâu rồi?"

"Cảm ơn bà Emberlight đã cứu tôi."

Tôi nói lời cảm ơn rồi giới thiệu sơ bản thân.

"Tôi chỉ là một học sinh bình thường và bị lạc ở đây chắc tầm hai ngày."

"Ra vậy, chắc khó khăn lắm khi phải kẹt tại vùng đất thiếu an toàn này."

Emberlight nói trong khi một khay đồ ăn lơ lửng đem tới giường tôi.

Một khay đồ ăn sáng với đậu, cà chua, trứng ốp la, xúc xích, đậu, nấm, thịt xông khói cùng bánh mì nướng, đi kèm với chúng là cốc nước có mùi hương của trà.

"Cứ tự nhiên dùng đi."

Emberlight cười nhẹ chỉ bàn tay về phía tôi mà nói.

"Cảm ơn."

Tôi cầm lấy dao nĩa và bắt đầu dùng bữa.

Cảm giác cơ thể hết xăng được nạp lại năng lượng sống bằng đồ ăn ngọn thế này đúng là không tưởng.

Sự sung sướng ấy càng lớn hơn khi bản thân còn lành lặn sau khi trải qua một phen mất mạng!

"Tôi nên gọi cậu là gì nào?"

Emberlight ngồi lên một chiếc ghế gỗ lơ lửng đến bên cạnh.

"Xin bà cứ gọi tôi là Retsnom."

Tôi trả lời, dù biết rằng nó không ích gì lắm với một mage cấp cao như bà ta- người đã nhẹ nhàng xử lý Black Mamba.

"Retsnom này, hiện tại cậu chắc hẵng là mong muốn trở về thế giới của mình phải không?"

Bà ấy hỏi ý kiến của tôi.

"Vâng, nếu được thì tôi muốn có thể trở về sớm nhất có thể."

Không chần chừ hay giấu giếm, tôi nói ra mong muốn của bản thân.

"Và còn một lựa chọn khác là, cậu có muốn nâng cao khả năng sống sót của mình trước không?"

Emberlight đưa ra một câu hỏi khác.

"...Liệu tôi có bị kéo trở về chỗ này lần nữa không?" tôi thắc mắc trước giả định xấu.

"Oh, trừ khi cậu bị lọt tầm ngắm sinh vật siêu nhiên nào đó nhắm tới.

Nhưng thay vì cậu lo thứ đó thì tình huống ngược lại sẽ xảy ra, rằng những thứ thế giới này tràn đến nơi cậu." bà ấy nói rõ chuyện sẽ xảy ra như thể biết rõ về nó.

"...Làm sao chuyện đó lại xảy đến?" tôi thắc mắc hơn thế nữa trong khi đang ăn, bởi sao nghe nó ngày càng tệ hơn tôi nghĩ.

"Ta đã tiên tri được, tất nhiên."

Bà ấy quả quyết nói."

Không chỉ thế, vị thần ta phụng thờ cũng đã cảnh báo điều đó nên ta đã đặt chân đến miền đất này để giúp những người bị lạc như cậu."

"...

Tôi hiểu rồi." tôi nuốt thức ăn rồi uống một ngụm trà nóng rồi đưa ra quyết định.

"Xin hãy giúp tôi nâng khả năng sinh tồn của tôi."

"Quyết định khôn ngoan đấy."

Emberlight cười nhẹ và đứng dậy."

Từ giờ cậu sẽ là học trò của ta, Mr Retsnom, và cậu có thể gọi tôi là Ms Emberlight."

" Phải rồi, tôi cần phải chi trả gì để được học?"

Tôi lo lắng hỏi bởi biết đời không hề miễn phí bao giờ.

"Tiền hoặc làm việc một khoảng thời gian nhất định cho tôi trong thời gian cậu học hoặc làm việc."

Bà ấy nói với giọng không đổi."

Hầu như học trò của ta đều không phải có sẵn nhiều tiền trong người mà,nên cậu khỏi lo.

Do đó chỉ là cách đơn giản nhất để trao đổi, bởi tiền bạc giờ là chuyện nhỏ với ta rồi."

"Mong được giúp đỡ."

Sau ngày nghỉ đó, cuộc sống tôi một lần nữa lại bị thay đổi hoàn toàn nhưng cũng không quá nhiều thay đổi.

Vì may mắn vừa đủ tư chất và trí tuệ nên tôi có thể học lớp của Ms Emberlight.

Tôi tham gia lớp học tầm 20 người từ đủ vùng và quốc gia khác nhau.

Nơi này tôi được dạy đủ điều về ma thuật, như việc các loại spell được chia ra 8 trường phái: Abjuration (bảo hộ), Conjuration (triệu hồi), Divination (tiên đoán), Enchantment (mê hoặc), Evocation (nguyên tố), Illusion (ảo ảnh), Necromancy (gọi hồn), Transmutation (chuyển hóa).

Nó không dễ gì để đọc được nên điều đầu tiên là tôi dược dạy như con vẹt để học Spell Comprehand Languages để đọc được sách, công thức của spell cũng như cách dùng.

Tất nhiên hiểu là một chuyện nhưng phát âm cho chuẩn nữa là câu chuyện khác bởi để thực hiện được spell, tôi phải dùng được tiếng Draconic, vẽ ngôi sao 8 cánh tượng trưng 8 trường phái spell.

Để học spell như một Wizard (thầy pháp), việc phải nhớ công thức, cách niệm và phải vẽ ngôi sao 8 cánh mỗi lần niệm và luôn cần Arcane Focus (đồ nghề ma thuật) để dễ thi triển nhiều spell cần nguyên liệu dùng.

Thêm nữa, những spell mà trên level 0 thì sau khi sự dụng thì công thức lẫn tên spell không còn động nỗi trong tâm trí tôi.

Vì lẽ đó, cần quyển sách để ôn lại spell mỗi ngày là chuyện bắt buộc để tôi có thể dùng được lần nữa.

Thật sự việc nó vô cùng mất thời gian và tốn sức.

Thêm nữa, việc thử học spell cao hơn ngưỡng giới hạn hay nói thô là quá level người dùng thì chẳng khác nào đọc sách triết với ngôn ngữ mà tôi chẳng hiểu mô tê gì.

Ngôi trường này là một tòa lâu đài được tạo ra từ spell Mighty Fortress (pháo đài hùng mạnh) nên nơi này luôn có những thuộc hạ vô hình để phục vụ ngày ba bữa đồ ăn thức uống tùy thích.

Không chỉ dừng lại ở đó, thi thoảng tôi còn gặp phân thân của Ms Emberlight, cho tới vài sinh vật như con rồng khổng lồ, Griffon, Pegasus, và không ít động thực vật với khả năng giao tiếp y như người!

Dẫu rằng tôi đang ở thế giới khác cũng như học về điều khác nhưng chẳng khác quá nhiều thời tôi ở thế giới mình.

Sáng đi học về ma thuật từ cách sử dụng cho đến lịch sử của nó, sinh vật và địa lý, cách dùng vũ khí như dao nỏ gậy ná, thực tập chiến đấu với sinh tồn, pha chế thuốc, chiều tối về phòng nghỉ ngơi.

Không quá khác gì trường học, thậm chí có wifi và máy phát điện để dùng mọi thứ cần, thành ra tôi lưu mọi sách lưu giữ spell vào điện thoại để tiện dùng.

Việc sống và học ở đây chẳng khác gì trường nội trú, thậm chí các học sinh mỗi cuối tuần còn được về quê nhà trong một ngày!

Do tiện lợi việc nội trú nên tôi không phải tốn thời gian đi lại.

Thêm nữa, Ms Emberlight cũng lưu trữ sẵn như hồi học online mùa dịch các buổi giảng nên gần như giờ học bọn tôi có thể tùy chọn theo ý.

Tất nhiên, với tính cách vốn lười thì thường tôi sẽ chọn coi lớp giảng online cho lẹ để skip được.

Thế nhưng vì vẫn còn nhớ việc mà bạn cùng lớp đã tựng bị Night Hag bắt cóc và giết bởi tôi thì dù có lười tôi vẫn ráng học để còn dễ thọ hơn.

"Ms Emberlight... liệu cô có phiền để giúp em giải thích việc học nội trú này cũng như để thôi học trường chỗ em không?"

"Nếu đó là điều em muốn, cứ để ta."

Sau khi biết mình có thể về nhà, tôi hỏi ý kiến giáo viên để xử lý vài vụ việc đời thường tại thế giới của tôi.

Dù nó là thử thách éo đối với tôi, thế nhưng chỉ bằng một chuyến đi trong ngày, Ms Emberlight đã giải quyết cả vấn đề thương thuyết với phụ huynh lẫn việc thôi học đại học, tất cả chỉ bằng spell Glibness (tài ăn nói).

Quả nhiên là biết dùng ma thuật đúng quá tiện lợi biết bao.

Kể cả thế, nhìn đống spell phải học với kết quả làm được từ giáo viên thì nó giống như học làm kỹ sư công nghệ để lắp ghép ra một món đồ vậy...

"Ms Emberlight này, thảm họa trong tương lai mà cô nhắc đến nó như thể nào và thời điểm nó diễn ra là khi nào?" tôi hỏi giáo viên thêm

"Trong tầm xa nhất một năm nữa, các sinh vật sẽ náo động khắp thế giới của cậu, cho đến khi thế giới cậu biến mất hoàn toàn.

Đó là lúc những người bị lạc như cậu sẽ trở thành những chiến binh quan trọng, là hy vọng cuối cùng cho thế giới.

Kéo theo thảm họa đó sẽ là sự hỗn loạn của đa thế giới, đó là lúc mà mọi sự phản kháng sẽ là vô vọng và bỏ chạy là lựa chọn duy nhất, yên bình sẽ có khi là ước mơ xa vời và có khi chỉ những sinh vật trong tân thế giới."

Emberlight nói với giọng điệu nghiêm nghị hơn khi nói về lời tiên tri đó.

"Em hiểu rồi..."

Và đó là lúc tôi hiểu ra rằng, lười biếng là lựa chọn chỉ khi tôi thấy thở quá đủ, còn học như chạy deadline là cách duy nhất.

Bởi để sống sót trước cái lượng giáo trình trung bình 6 năm cho một Wizard tân binh thì học nhàn hạ là bất khả thi!
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 42: Những thay đổi bên này


"Này Sabata, mấy bữa nay chú xài tiền tiêu vặt cho gì thế?"

Tôi nhìn app ngân hàng trên điện thoại mà hỏi.

"AH↓HA↑HA↑HA↑HA↑."

Spirit hiệp sĩ ấy cười theo nhịp lên xuống khác hoàn toàn bình thường.

"...Chắc khỏi cần chú trả lời thêm."

Tôi không hỏi thêm vì biết quá rõ cái điều cười đó.

"Coi nào, có gì sai khi hâm mộ một tài năng, một diễn viên hài, một idol vô cùng seiso (thuần khiết)?"

Sabata hỏi với giọng đầy tự hào.

"Hâm mộ ai đó không sai nhưng simp (dại gái) như chú là câu chuyện khác!" tôi phản bác lập tức không chút chần chừ.

"Nói xem ta sai thế nào?" gã hỏi tôi một cách nghiêm túc.

"Đó là chú simp gái... mà éo rủ tui!" tôi cắn răng nói.

"Peko↓Peko↑ Peko↓Peko↑, đập tay nào người anh em!"

Sabata cười đắc ý mà giơ tay ra.

"Có mà đập chú ấy!"

Tôi khó chịu mà vung nắm đấm lên thẳng mặt tên Spirit hiệp sĩ đó, mặc cho việc nó sẽ khiển chính tôi bị đau.

*Bốp*

"Ouch."

Tôi vung tay gõ một phát vào tên Spirit hiệp sĩ, bỗng nhiên mọt giọng nữ cất lên.

Sực tỉnh lại, tôi mới thấy mình đang nằm trên giường với tay giơ lên còn Iro đang đứng nhìn tôi chằm chằm.

"Sao lại đánh tôi???"

[...Xin lỗi, tôi không cố ý, hơi vung tay chân thôi...]

Tôi xấu hổ mà trả lời bằng thần giao cách cảm khi nhận ra mình đã khua tay múa chân trong lúc ngủ.

Ra đó chỉ là giấc mơ, đã một tuần trôi qua kể từ khi Iro lần đầu đến nhà tôi, Sabata mãi vẫn chưa xuất hiện trở lại.

"Han vẫn thức lâu và dậy lâu ghê."

Cô nàng báo Barbarian đó bình luận việc tôi thức khuya và ngủ tới gần trưa.

[Thói quen, không thể khác được...] tôi gãi má trong khi trả lời. [Cô không bị thương chứ?]

"Không sao, tôi vẫn bình thường."

Iro nói một cách đầy tự tin, nó hiển nhiên với một người chẳng ngán gì hồi bị Sabata đấm lẫn phóng ná.

Vì lẽ đó, cú đấm do ngủ mớ của tôi chẳng thấm gì nổi cô ấy.

Có lẽ tôi ngủ quá lâu nên cô ấy vào phòng tính đánh thức tôi dậy.

"Dạo này trông Han buồn hay mệt mỏi vậy?

Do hồn ma đi cùng mãi chưa trở lại?"

Iro để ý thấy biểu hiện của tôi mà hỏi.

[Um... phải...] Tôi thở dài và đành thú nhận, bởi tôi cũng chẳng giỏi nói dối và Iro cũng đủ tinh ý nữa.[ Đã một tuần trôi qua rồi và Sabata vẫn chưa trở lại...]

Suốt một tuần qua Sabata vắng mặt, tôi đã làm công việc dùng con mắt Beholder tạo đồ ăn nước uống, ngọc trai, nấm truffle, café chồn cho Alex.

Tùy ngày khác nhau mà tôi sẽ phải tạo thứ khác nhau theo yêu cầu anh ta.

Nhìn chung, nhờ làm công việc này mà tôi.

Nhìn chung, một tuần qua tôi làm công việc nhàn hạ này và nhận được 700 gold.

Nhờ vậy tiền trong ngân hàng tôi lên đến $413327 còn trong Bag of Holder là $50597.

Bên cạnh đó, những thuộc hạ orc của tôi cùng đã mở rộng lãnh địa và chiêu mộ thêm được kha khá đồng minh Orc, Half-Orc (nửa orc), Ogre (chằn tinh) , Troll (khổng lồ) cho đến Kobold.

Dù không muốn nhưng cái giáo phải Gruumsh pha ke (giả) này mà nó hơi phát triển quá nhiều so với tôi dự tính...

"Giờ ăn trưa chứ, Han?"

Iro đứng dậy khỏi giường rồi hỏi tôi."

Trời lạnh lúc này ăn mấy món ăn ấm nóng và ngon lành của Han là nhất!"

[Được rồi, lần này Iro muốn ăn món gì?] tôi hỏi ý kiến cô ấy.

"Hm... thường là món thịt hoặc mấy món ngọt...

Tôi tò mò anh còn có nhũng món gì nữa!"

Cô nàng báo nhìn tôi đầy mong đợi và phấn khích.

Tới phòng khách, tôi tạo ra tô phở bò cho tôi và Iro dùng bữa trưa.

Dù không muốn thừa nhận nhưng Alex coi bộ nói hổng sai khi tôi và Iro không khác gì mèo và người cho ăn.

Trong một tuần đó, Iro đã ở nhà tôi suốt và tất nhiên tôi để cô ấy ngủ ở ghế sofa tại phòng khách.

Cứ trưa thì cô ấy cùng tôi sang thế giới bên kia làm việc với dân làm, trong khi tôi tạo đồ ăn với mấy nguyên liệu có giá trị cho Alex.

Đến chiều tối thì bọn tôi thu xếp cùng trở về thế giới và nhà của tôi.

"Con với Iro lát có đi làm không?"

Mẹ khi thấy bọn tôi rời khỏi phòng.

"Phải đợi sếp nhắn tin mới biết." tôi trả lời lập tức.

"Có muốn mẹ nấu gì sẵn không?" bà ấy hỏi tôi.

"Không cần đâu, con tự lo chuyện ăn uống được mà."

Tôi trả lời lập tức rồi nhắn nhủ mẹ."

Mẹ thì nhớ ăn uống với nghỉ ngơi đầy đủ đấy!

Nếu mẹ có món gì thích thì hãy nói con một tiếng."

"Không sao, mẹ biết nhắm sức mình không làm quá sức mà."

Bà ấy mỉm cười tự tin."

Mà dạo này con làm việc ổn định chứ, có gặp khó không?"

"Không hẵng... sếp thì... chiêu mộ thêm nhiều nhân viên lắm.

Con..

được thăng chức cũng như có nhiều cấp dưới ... và giờ....

đổi sang công việc tạo đồ ăn với mấy thứ nguyên liệu như café chồn, ngọc trai, nấm truffle các kiểu..."

Như mọi khi, kể sự việc nhưng giấu bớt mấy thứ nguy hiểm hoặc không an toàn ở thế giới bên kia.

Bởi tôi rất lo sợ nếu bà ấy phát hiện sự thật và bọn tôi có thể sẽ gặp phải sự thuyết giáo.

Mặc dù có thể dùng Charm Ray để thuyết phục mẹ, nhưng tôi không muốn làm dụng như thế, đặc biệt là lên người nhà!

"Từ làm khai thác với khuân vác mà lên chức nhanh phết."

Bà ấy nhìn tôi kinh ngạc rồi chuyển sang cười khì.

"Nhà mà có giấy phép hành nghề là con tự mở tiệm được rồi đấy."

"Con cũng muốn nhưng nó rắc rối lắm..."

"Heh, mẹ hiểu làm sếp ở đây nó khó thế nào mà."

Bà ấy cười trừ vì thấu hiểu vấn đề ấy.

Sau cùng, ở Úc thì có sếp lo liệu hết phần rắc rối cho tới lên kế hoạch, còn nhân viên chỉ việc làm theo việc được giao và hoàn thành công việc.

Thành ra có Alex lo liệu hết cho tới việc tôi chẳng phải lo đến doanh thu.

Dù rất lệ thuộc nhưng chí ít tới lúc này thì Artisan đó dù sống hơi lỗi và gắt nhưng vẫn đáng tin cậy... chí ít thì tôi tin là thế.

Bởi lẽ, tôi không giỏi đánh giá người khác và đây lại là vấn đề khó mà chia sẻ được với người ngoài cuộc để hỏi ý kiến mới đau...

"Con có muốn đi Woolworth mua vài thứ linh tinh không?"

Mẹ tôi hỏi ý kiến từ tôi.

"...Huh?

Không phải mình chỉ cần đi mua đồ online là xong sao?

Với lại chẳng phải còn mùa dịch sao" tôi thắc mắc khi mẹ lại đưa ra ý tưởng đó trong cái mùa dịch này.

"Người ta mới nới lỏnh lockdown (lệnh đóng cửa), không đi shopping để đổi không khí sao?"

Bà ấy đưa ra lý lẽ thuyết phục tôi."

Đeo chút khẩu trang và nước rửa tay thì sẽ ổn thôi."

"Thật sự thì ngày nghỉ con chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi..."

Tôi thở dài và nhắc lại lý do tôi lười ra ngoài, đặc biệt là khi giờ đã đi làm nên tôi càng chỉ muốn ở nhà sau khi hết bận.

Không những thế, Sabata giờ không ở đây nên tôi càng không thấy yên tâm.

Mặc dù tính ra có dính phải bệnh thì khả năng cao là Alex có thể chữa được nhưng tôi không thích bị mắc bệnh tẹo nào...

"Con nên rủ Iro đi cùng luôn đi."

Mẹ đưa ra đề nghị trong khi tôi đang suy nghĩ.

"Hm?

Iro đi liệu ổn không?"

Tôi hỏi với sự lo sợ khi đưa cô nàng báo ấy đến nơi nhiều người.

Tôi lo sợ cô ấy gây sự chú ý từ những người tò mò khác, nó có khi sẽ ảnh hưởng đến hoạt động che giấu danh tính của bọn tôi tại nơi này.

Tệ hơn nữa, khi đó tôi sẽ khó mà làm anh hấu đeo mặt nạ xử lý quái vật hoặc khi kẻ xấu tìm đến gia đình tôi làm con tin...

"Con bé hơi lạ nhưng cứ như từ vùng quê lên vậy, chẳng hề cầm điện thoại như bao đứa trẻ khác, chẳng rõ mô tê đồ vật tới thiết bị trong nhà, chăm chú coi TV cứ như đứa trẻ, ăn mặc thì thiếu vải cho tới vẻ ngoài lạ, nói tiếng lạ hoắc," Mẹ phân tích sau khi quan sát cả tuần." tuy lâu lâu con bé hơi bạo lực và hoang dã chút, nhưng con bé rất chất phác đấy, lại còn đi giúp mẹ làm việc đóng gói hay việc nhà dù chẳng rõ mô tê gì, thậm chí là giúp dì con làm vườn nữa."

"Vậy sao..." tôi bất ngờ tới những sự việc đó xảy ra suốt một tuần.

"Dẫn đi ăn hay nấu món gì thì hiện giờ có con làm quá tốt rồi.

Thành thử ra, mẹ muốn đi mua chút quần áo với giày dép cho con bé, cần thì dụng cụ cá nhân nữa."

Bà ấy nói ra lý do của chuyến đi mua sắm này.

"Ra vậy..."

Tôi gật gù khi thấy mẹ nói có lý.

"Dẫn con bé đi bên để vừa đỡ ngột ngạt, vừa cho con bé đỡ bỡ ngỡ hơn về sau,"

"Ở chỗ làm con vừa là bạn vừa cấp trên thì cũng nên đỡ đần con bé chút.

Con bé có phần ngây ngô và dễ bị dụ hơn con nữa mà."

Coi bộ mẹ khá là kết Iro rồi.

Có lẽ trong lúc tôi ôm cái máy Switch và con laptop giờ rảnh nên chẳng để ý rằng mẹ và cô ấy đã thân với nhau hơn.

Đến tôi còn chẳng biết là Iro đã làm vườn cho tới giúp mẹ dọn dẹp lẫn làm công việc đóng gói.

Tôi đoán bản năng và kinh nghiệm của một người mẹ nên bà ấy dễ dàng chỉ dẫn Iro như cách chỉ dạy một đứa trẻ dù chẳng cần chia sẻ ngôn ngữ.

"Con hiểu rồi... có lẽ nên giúp Iro một chút... do giờ con cũng rảnh hơn trước rồi..."

Tôi nói với giọng do dự.

Sau khi nghe những lời mẹ nói càng khiến lương tâm tôi cắn rứt hơn cũng như sức nặng trách nhiệm càng sớn hơn.

Tôi chẳng thể dám nói mẹ rằng Iro là nô lệ và tôi là người khiến cô ấy bị như thế sau khi phá nhà cửa cô ấy...

Điều duy nhất tôi có thể làm là bù đắp cô ấy, đồng thời hy vọng cái ngày nữ báo Barbarian đó tố cáo tôi hoặc kể với mẹ vụ việc sẽ không đến...

[Chúng ta di ra ngoài chút nào, Iro.] tôi lên tiếng rồi đưa bộ áo khoác cho cô ấy.

"Eh, chúng ta đi đâu vậy?" cô ấy cầm chiếc áo khoác rồi mặc nó trong thắc mắc.

[Chúng ta sẽ đi mua sắm.] tôi phiên dịch trong khi mẹ đưa bộ đồ của bà ấy cho Iro.

"Mua sắm?" cô ấy thắc mắc.

[Chúng ta đi chọn thứ mình muốn trong một nơi nhiều đồ.] tôi phiên dịch lời mẹ giải thích cho Iro sau khi nói cho mẹ thắc mắc của Iro.

"Có nơi chúng ta được lấy đồ thoải mái thế sao!?"

Iro bối rối hơn trước cái lời giải thích đó

[Không hẵng... chúng ta trao đổi vài thứ của hai bên...] Tôi giải thích ngắn gọn trong khi đưa chai nước rửa tay rồi đeo khẩu trang cho Iro.[Chúng ta sẽ vừa đi vừa nói chuyện.]

--- 10 phút sau trên đường---

"Ở đây ít cây cỏ hơn hẵng, các căn nhà thì nguyên vẹn và nhìn tốt hơn, nhiều người hai chân như Han và mẹ Han so với bên kia."

Iro nhìn dáo dác xung quanh do lần đầu đi ra ngoài ở thế giới này.

[Phải, do bên này nền băn minh của con người vẫn đang tốt.] tôi từ tốn giải thích.

"Mà...sao tôi phải đeo cái thứ ngột ngạt này với trùm đầu vậy!?"

[Đang có thứ bệnh dịch và khẩu trang để tránh bị, còn trùm đầu để hóa trang khỏi con người.]

Cả ba người bọn tôi đi trên đường, Iro khó chịu trước trang phục và phụ kiện tôi đưa.

Song, tôi phải giữ tay cô ấy lại để không cởi mũ trùm hay xé đứt cái khẩu trang mà giá cả và độ hiếm éo nhẹ mùa này!

Kể cả đi ra ngoài, tôi vẫn không quên đeo hai cái Bag of Holding và đeo sẵn Gauntlets of Ogre Power giấu dưới ống tay áo lạnh.

Trong túi ngoài chứa tiền ra thì là con dao có spell Ray of Frost.

Nhà tôi quyết định đi bộ vừa để tránh phương tiện công cộng để giảm tỉ lệ lây nhiễm bệnh, vừa để thay đổi không khí.

"Mà cháu sinh ra ở đâu và làm nghề gì vậy?"

Mẹ tôi hỏi Iro trong khi tôi dùng thần giao cách cảm để phiên dịch.

"Tôi sống ở hang động thuộc tộc Charrir và là một thợ săn, mẹ của Han."

Iro rung lắc đôi tai liên tục khó chịu bởi trùm đầu của áo khoác, song cô vẫn nói chuyện không vấn đề gì.

"...Cứ gọi cô là cô Mto là được."

Mẹ tròn mắt nhìn nữ báo kia rồi nói tiếp.

Bà ấy cũng không vấn đề cách Iro xưng hô bản thân do cũng hiểu sụ rắc rối I và you trong tiếng Anh so với tiếng Việt.

"Vâng, cô Mto."

Iro đáp với tay cầm cái khẩu trang như muốn tháo ra mà bị tay tôi giữ lại.

"Cháu với Han ở chỗ làm hòa đồng với nhau chứ?"

Bà ấy hỏi tiếp về làm bọn tôi làm việc thế nào ở chỗ làm, điều mà tôi nơm nớp lo sợ.

"Hmmm... hồi đầu bọn cháu 'chém giết' nhau, sau khi bị 'bắt ' về thì tôi và Han làm việc với nhau rất tốt."

Iro thẳng thắn nói ra vụ tôi sợ nên phải cố ý thay thế bằng những từ ngữ khác như tranh cãi rồi dụ về.

"Hai đứa làm sao mà từ tranh cãi nhau mà hòa thuận nhau thế?"

Mẹ tò mò trước cái sự thay đổi mối quan hệ của bọn tôi.

"Hmmm ban đầu tôi nghĩ Han là 'sát nhân' và 'cướp bóc', hay chỉ muốn 'giao cấu' với tôi thôi.

Sau khi ăn uống cùng nhau cũng như nghe mong muốn 'không giết' tôi, giúp đỡ 'giết rồng' Vr'tark, và mong muốn kết bạn thì mới biết cậu ta tốt hơn vẻ ngoài nhiều."

Tôi ráng phiên dịch nhưng khựng liên tục do ráng nghĩ từ ngữ nào cho phù hợp và tổ lái câu chuyện ít bạo lực với u tối hơn.

Tôi bỏ và thêm những cụm từ như kẻ 'bắt nạt', 'quấy rối', 'không hãm hại, 'kẻ xấu' để lời Iro nghe an toàn hơn!

Thú thật, ráng bình tĩnh không hoảng loạn trong khi phiên dịch và chém gió thế này là kỳ công rồi!

Với tôi, việc phải nhớ lại mấy sự kiện đó với Iro khiến tôi sang chấn tâm lý vô cùng.

Sự căng thẳng này trong cuộc trò chuyện khiến tôi sợ y như trong một cuộc chiến sinh tử bấy giờ luôn tôi đối mặt!

[Mà... mẹ với Iro có cảm thấy lạnh hay không?] Để cứu nguy bản thân không bị tụt thêm sanity (sự tỉnh táo) nữa, tôi vội chuyển chủ đề.

"À, đi bộ giúp mẹ ấm hơn rồi."

Mẹ lập tức trả lời.

"Tôi vẫn ổn, có áo khoác này là quá đủ rồi."

Iro trả lời tự tin và cuối cùng tay mới để không không tháo khẩu trang nữa.

[Thế thì tốt... ai lạnh thì đây có ma thuật giúp làm ấm lên.]

Tôi trả lời vụng về và cảm thấy bản thân mong manh biết bao khi mặc đồ kín mít vẫn lo sợ cái lạnh mùa thu.

Trong khi đó nữ báo thì chỉ cần một cái áo khoác với bên trong chỉ bộ đồ nhỏ gọn mà lại chẳng sợ gì...

--- Vài phút sau, tại Woolworth, khu vực Hamptonpark ---

Cả ba chúng tôi đã đến được siêu thị Woolworth, tuy chủ yếu ở đây như chợ và bán mỹ phẩm, đồ ăn uống là chính nhưng cũng có vài tiệm nhỏ bán quần áo.

Mẹ kéo Iro vào tiệm và lựa quần áo với giày dép các kiểu, trong khi tôi đứng ngoài chờ vì tôi tương đối mù thời trang hoặc thẩm mỹ.

Và như thường lệ, tôi lấy điện thoại ra bấm trong lúc đợi chờ họ mua sắm, khi cần thì tôi sẽ vào phiên dịch giùm mẹ lẫn Iro, bởi chủ tiệm không phải người Việt.

"Bà Mto chọn những bộ đồ nhiều màu sắc với kiểu dáng lạ thật đấy."

Iro đi ra khỏi tiệm với bộ đồ mới cùng túi nhựa trong tay.

Cô ấy nói giọng có vẻ phấn khích tới độ đuôi cong lên.

[Iro có vẻ thích thì tốt.] tôi chậm rãi nhận xét.

"Mà trông tôi nhìn thế nào?"

Iro tò mò hỏi ý kiến của tôi.

[Nhìn ổn, đẹp hay không thì tôi thua.

Trong nhà tôi là thiếu thẩm mĩ nhất.] tôi gãi má và trả lời một cách thành thật.

"Sao nào, mẹ lựa đồ đẹp chứ?" mẹ ra cà mỉm cười tự tin hỏi tôi.

"Thì... nhìn cũng được, như mọi khi."

Tôi trả lời nửa vời, bởi chẳng thật giỏi nhận xét.

"Dzời, chán con ghê."

Bà ấy châm chọc khiếu thẩm mỹ của tôi như mọi khi.

"Thì mẹ biết con thích sống đơn giản mà."

Tôi thở dài đáp.

"Mà giờ có tính đi mua gì nữa không?

Giày dép mẹ cũng mua cho Iro rồi."

Mẹ hỏi ý kiến của tôi.

"Đủ đồ rồi thì chắc về được rồi, ở ngoài này lâu thì cũng không phải ý hay.

Lây Covid thì phiền lắm."

"Vậy mình về thôi."

Tôi viện cớ mùa dịch dể trốn về nhanh nhất có thể.

Bởi ở ngoài lâu lỡ bị dòm ngó lẫn Iro bị phát hiện không phải người thì căng.

May thay, mẹ chắc cũng hiểu chuyện nên chấp nhận dễ dàng thay vì nài nỉ ở lại lâu hơn.

Cả ba người bọn tôi liền bước đi hướng về nhà, trên đường đi tôi tạo ba cái bánh hot dog xúc xích Đức, riêng cái của mẹ được nướng giòn.

Tôi dùng Prestidigitation làm sạch tay lẫn khẩu trang mọi người, sau đó bọn tôi kéo khẩu trang xuống và thưởng thức món bánh mì.

[Mà Iro cảm tưởng thế nào trong một tuần ở đây?

Cũng như điều kiện sống hiện tại?] tôi vừa gặm hotdog vừa hỏi.

"Chỗ ở hơi khác bên kia gương nhưng yên bình hơn.

Mẹ Han quả là tốt bụng, Iro thích lắm."

Iro kéo khẩu trang ra rồi vừa ăn vừa trả lời cùng khuôn mặt rất rạng rỡ, đuôi thì đung đưa nhẹ nhàng song năng động hơn bình thường.

"Thêm nữa, không phải dính với gã hai chân quái vật kia suốt thì tôi không ngại sống thế này mãi đâu."

Tôi ngớ người ra khi Iro lại trả lời một cách dễ dàng như thế.

Cô ấy chấp nhận việc này dễ dàng thế sao... ngôi làng cô ấy bị thảm sát, mục đích sống ở trong ngôi làng đó, thậm chí cả tự do của cô ấy, tôi đã hủy hoại chúng.

Thế nhưng, sự phấn khởi hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.

Mặc dù tôi rất mừng khi cô ấy chấp nhận tốt như thế, nhưng...

"Excuse me, you have armor in your possession (thứ lỗi, cậu có sở hữu giáp trên người)."

Bất chợt, hai cảnh sát tiến đến bọn tôi và hỏi.

"Um... so? (vậy thì)" tôi bối rối trả lời.

"It's is illegal to posess armor without autorization (nó là không hợp pháp nếu sở hữu giáp mà không có cho phép)." họ giải thích rồi hỏi tiếp "Do you have commisson (cậu có giấy phép không)?"

"Uh..."

Tôi ngớ người giây lát và nhận ra mình không hề hay biết luật này cho đến giấy phép sở hữu...
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 43:Bên này không còn an toàn


"Pull up your sleeves (kéo tay áo lên)."

Bộ đôi cảnh sát yêu cầu.

Dù không muốn nhưng tôi buộc phải kéo tay áo khoác lên và hé lộ cặp Gaunlet of Ogre Power.

Họ cầm tay tôi rồi gõ cặp găng vài phát kiểm tra.

Kong kong kong

"This surely real metal (đây chắc chắn là kim loại thật rồi)."

Tôi lặng lẽ và mím môi gật đầu.

Bởi khả năng nói chuyện chẳng xịn xò gì của mình thì tôi chẳng có cách chi thuyết phục họ khác được.

"According to Control of Weapon Act 1990, you possess armor, which will be fine 240 penalty units and follow us to write report.

And we these gaulent will be confiscation (Theo Đạo Luật Kiểm Soát Vũ Khí 1990, cậu sở hữu, nên bị phạt 240 điểm và phải theo bọn tôi về tường trình.

Còn cặp găng này sẽ bị tịch thu)"

Họ nói rồi đưa ra cái điện thoại để cho tôi coi đạo luật mà tôi vi phạm.

1 penalty unit tương đương $165, vậy 240 penalty unit tương đương $4125.

Trường hợp tệ hơn là tôi phải ngồi nhà đá 2 năm...

Sao việc đi lại dưới phố sau một thời gian lại thành ra thế này cơ chứ...

"Có chuyện gì vậy Han?"

Mẹ tôi ngạc nhiên khi thấy cảnh sát tới bắt chuyện với tôi.

"Chỉ là... có chút hiểu lầm, con sẽ phải cần đi theo họ để giải thích..."

Tôi nói dối mẹ không chớp mắt trong khi cởi cặp găng Gaunlet of Ogree Power nộp cho cảnh sát.

"Han!?"

Iro thấy có gì đó không đúng liền tiến đên.

[Tôi ổn mà Iro, hãy về với mẹ đi.]

Tôi dùng thần giao cách cảm yêu cầu Iro.

Thấy biểu cảm trông phức tạp của cô ấy, tôi ráng nở một nụ cười có phần miễn cưỡng.

Ngay sau đó, xe cảnh sát đến đến và tôi phải theo họ vào xe để đi về đồn.

"Can we ask why you wear those gaunlet? (bọn tôi có thể hỏi sao cậu lại mang cặp găng đó)" Trong lúc lái xe, cảnh sát dò hỏi tôi.

"Well..."

Không biết nên trả lời sao cho phải , nếu nói là do Alex thì lỡ như tôi lôi anh ta vào việc này và anh ta sẽ khó chịu trừng phạt, tệ hơn là sa thải tôi?

Bí bách không rõ nên làm gì khá hơn, tôi lén dùng Charm Ray vào kính chiếu hậu dội vào hai cảnh sát.

Bằng cách này, nhờ đó thuyết phục được họ quên luôn vụ này!

"...Assault the police, you may being imprisont 12 months or a fine $1100 (tấn công cảnh sát, cậu có thể bị tù 12 tháng hoặc phạt $1100)."

Viên cảnh sát lái xe không phản ứng khác thường gì mà nói trả lời đến khó đỡ, trong khi người còn lại móc sổ ra ghi chép lại.

Mà khoan, hai người họ không bị ảnh hưởng thì quá lạ rồi, đằng này sao họ nhanh chóng hiểu rằng là tôi đang kháng cự!?

Có gì đó không đúng ở đây... quá sus (đáng ngờ)!

"We arrived (chúng ta tới rồi)!"

Ngay khi tới trước đồn cảnh sát, hai người họ xuống xe, mở cửa và kêu tôi đi theo.

Tôi ráng hít thở sâu để bình tĩnh lại và bước đi theo.

Ngoài việc chắc kèo bị phát ra thì tôi phải tìm cách lấy lại cặp găng tay ma thuật, mấy cái túi Bag Of Holding, cũng như không để mất $5225 oan uổng!

Trên hanh lang, tôi có thể thấy vài tờ thông báo tường và rất nhiều tờ giấy thông báo tìm người mất tích.

Thường thì có 4-5 tờ là cùng, sao lần này nó kín mít luôn cái báo tường luôn rồi!?

"Come in (vào đi)."

Họ đưa tôi vào một căn phòng với chỉ một cái bàn, vài cái ghế với đèn bàn.

Nhìn căn phòng không khác gì phòng tra khảo mà tôi hay thấy trong mấy phim lẫn game hành động.

Cơ mà, giờ họ sẽ làm gì mình đây, nếu xài spell và mắt Beholder thì mình không khó để mình vượt ngục, nếu không muốn nói là dễ dàng nữa.

Cơ mà, có nên Disguise Self giả dạng, Charm Ray để thôi miên, kiếm lọ Potion of Other Side trốn vào sang bên kia gương không?

Cạch

"...Huh?"

Đột ngột, màu sắc xung quanh căn phòng mất đi và để lai màu trắng đen xám xịt cùng bóng đèn không còn sáng chói.

Lẽ nào là cúp điện?

Hay là họ chuẩn bị tra khảo???

Keeét

Bất chợt cửa phòng mở khiến tôi giật mình!

Tôi vẫn ngồi im mà liếc nhìn và thấy người mở cửa, đó là một trong hai viên cảnh sát lúc nãy.

Anh ta bước vào từ hành lang cũng không còn ánh đèn, bước một cách từ từ và lặng lẽ đến mức nếu tôi không nhìn thì chắc không biết là có người.

Thắc mắc trước thứ anh ta cầm, tôi tròn mắt khi nhận ra người đàn ông đó đang tiến đến tôi cùng một cây kiếm!

Vút

"Ugh!"

Rầm

Ngay khi gã cảnh sát đó vung kiếm chém, tôi lập tức lăn khỏi ghế né tránh và để thanh kiếm đó chém đứt làm hai cái ghế sắt!

"Tch, so you can see me well (Vậy ra mày có thể nhĩn rõ tao)."

Gã cảnh sát đó tặc lưỡi.

"I guess you not just a walking chest (ta đoán ngươi không phải chỉ là cái rương di động)."

[Xưng danh đi, tên cảnh sát dởm.] tôi dùng thần giao cách cảm và bắt đầu nói giọng cứng hơn.

"Ta.

Dorzod, chỉ là một bầy tôi khiêm nhường của Chúa Tể Baphomet."

Ngay khi hắn tự giới thiệu xong, ngoại hình cảnh sát của hắn thay đổi hoàn toàn, thay vào đó là một bộ trang phục dị thường.

Một cái mặt nạ vài cái sừng, một chiếc áo choàng có hai đuôi, bộ đồ vải kín mít chừa đầu ra cùng với găng tay và ủng da.

Nhìn cái điệu bộ cũng như phản ứng của hắn, xem ra việc tôi bị bắt phạt chỉ là cái cớ!

[Không phiền nói lý do thật sự bắt ta chứ?] tôi nói với sự cẩn trọng cũng như bất ngờ khi hắn nói được tiếng Việt lưu loát.

"Khá nhiều đấy, tước đi mấy món đồ giá trị của ngươi, hành hạ ngươi như một thú vui, lấy ngươi làm vật hiến tế như bao kẻ nhây thơ khác," Hắn kể lể những thứ khiến tôi rợn người rồi ngưng giây lát."

Và trên hết là loại bỏ kẻ cản trở Chúa Tể Baphomet, Han!"

Hắn nói xong lại vung kiếm một lần nữa!

Tôi tiếp tục nhích người sang một đoạn né kiếm.

Dù cơ thể tôi có lớp da Beholder nhưng tôi không dám tự tin là mình cứng hơn cái thứ chưa rõ là gì kia.

Thêm nữa, sao hắn lại biết tên tôi-

BANG

"Huh!?"

Tôi ngớ người sau khi nghe tiếng nổ.

Nhìn lại thì thấy gã Dorzod đang cầm khẩu súng revolver của cảnh sát và trước ngực tôi là một lổ thủng!

"Đừng lo, ta tắt hết camera và chuông báo động rồi nên không ai quấy rầy chúng ta đâu." hắn nói với giọng đùa cợt rợn người.

"Ugh..."

Tôi ôm chặt ngực và lùi lại trước cơn đau từ phát đạn.

Nó chưa lủng hoàn toàn da thịt tôi, bởi nắm chặt vết thương, tôi cảm nhận được miếng đầu đạn đã bị móp!

"Giờ, hãy gào thét, van xin thảm thiết đi nào, Han..." gã cuồng tín đó mỉm cười bước lại với tay chĩa súng, tay vác kiếm trên vai.

Zap

Keng

Tôi lập tức đánh trả bằng Disolve Ray chiếu thẳng vào mặt Dorzod khi hắn tiếp cận.

Thế nhưng, hắn đã kịp giơ kiếm lên chặn lại!

Thanh kiếm đó chẳng bị hư hỏng gì, rõ ràng là magic tool rồi!

"Tch, ta không rõ ngươi là loại spellcaster nào mà dùng spell dị thật..."

Hắn lẩm bẩm với giọng khó chịu.

Tôi giật mình khi nhận ra hắn đang đeo cặp găng của tôi!

Xoẹt

Bang

"Ugh!"

Cắn chịu cơn đau, tôi tiếp tục né tránh nhát kiếm cho tới phát bắn súng trong căn phòng gần như chẳng có gì ngoài và với ghế này!

Đây là trong phòng, không có đất đá lẫn bụi để dùng Mold Earth, Charm Ray thì xem ra không hiệu quả với gã này...

"Ngươi chẳng chảy máu nhiều gì, xem ra cơ thể ngươi cũng cứng cáp phết."

Gã vừa vung kiếm vờn tôi vừa phân tích.

"Không có giáp trụ gì trên người lẫn đồ nghề dùng spell, xem ra ngươi là một Warlock hoặc Sorcerer."

"ACK!"

Ngay lập tức, tôi tạo trái chuối xay trộn dầu quăng ra chân hắn và làm hắn trượt ngã.

Cho dù có khả năng nhìn trong đêm nhưng mất khả năng nhận thấy màu thì cũng không dễ gì thấy bẫy này của tôi.

Đặc biệt là khi hắn chỉ đang lâm lâm muốn giết người!

"ORA!"

Tôi hét lên lấy dũng khí cũng như lấn át cơn đau.

Ngay kế đó, tôi tạo vỏ trứng đà điểu chứa tiêu và ớt xoay nhuyễn rồi quăng thẳng mặt Dorzod!

"AAAAAAH!

THẰNG CHÓ!"

Gã dị nhân cuồng tín đó lấy kiếm đỡ, vỏ trứng vỡ và khiến mấy thứ bên trong bay tung tóe.

Hắn hét lên như heo bị chọc tiết.

Cả mũi lẫn mắt của hắn đã bị ớt tiêu hành hạ rồi nên giờ là cơ hội tốt cho tôi!

ZAP

"GAAAH!"

Không nhân nhượng, tôi chiếu Disolve Ray vào tay Dorzod và đả thương được hắn, dù rằng vết thương nông hơn tôi tưởng.

Coi bộ trang phục của hắn cũng được chuẩn bị rất tốt!

"Prestidigation."

Tôi thì thầm niệm spell mà nhắm vào găng tay của hắn để hâm nó nóng lên!

[Ngươi nên tháo cặp găng ra trước khi tay người thành bữa ăn nhẹ cho ta.] không do dự, tôi chém gió để đe dọa hắn đồng thời che giấu sự lưỡng lự trong giọng nói của bản thân.

"HAH, MÀY TƯỞNG SẼ ĐE DỌA ĐƯỢC TA THẾ À!"

Dorzod hét lên không chịu khuất phục.

"Produce Lightning."

ZAP

"OUCH OUCH OUCH!"

Tôi phóng điện bằng spell .

Một cách hiển nhiên, cây kiếm và găng kim loại trên người tên điên loạn đó bị dẫn điện khiến hắn bị giật!

[Ta không phải người kiên nhẫn đâu.

Có lẽ nên đổi thực đơn tối nay là cặp tay người kèm ít não vậy.] Tôi vẫn tiếp tục đe dọa . [Còn mớ thừa thì chắc đưa đám Orc xơi thôi.]

"Ugh... tôi xin lỗi thưa ngài..."

Dorzod lập tức đổi giọng và lập tức tháo cặp găng ra mà lăn nó trên đất trả tôi.

[Tốt]

Tôi nhặt lại Gaunlet Of Ogree Power và đeo nó.

Thật nhẹ nhõm làm sao, lấy lại được thứ này khiến mình an tâm hơn hẵng!

"Giờ... ngài có thể bỏ qua cho tô-"

Bốp

"KAH!"

Tôi lập tức cầm cái ghế bị chẻ làm hai mà dùng như vũ khí đập mạnh một phát vào mặt Dorzod và khiến hắn ngất đi.

Tận dụng thời cơ đó, tôi dùng Disguise Self để thay đổi ngoại hình giống Dorzod lúc đang hình dạng cảnh sát rồi rời khỏi căn phòng.

Đi lòng vòng sở cảnh sát một lúc không bị mảy may nghi ngờ, tôi mừng là kế hoạch vẫn trót lọt.

Kể cả vậy, một giờ là giới hạn hóa trang của tôi hoạt động nên phải nhanh chóng tìm lại đồ hai cái túi Bag Of Holding rồi chạy thoát khỏi đây!

BỐP

"Ouch!"

Bất chợt, tôi bị ai đó nắm chặt phía sau đè chặt vào tường!

Là kẻ nào mà tôi thậm chí không thể nghe tiếng bước chân luôn vậy?

"Han ở đâu, tên kia?"

"Huh!?"

Nghe giọng nữ quen thuộc, tôi liếc mắt nhìn phía sau mình và thấy Iro!

Làm thế nào mà cô ấy lại ở đây!?

[B-bình tĩnh nào Iro!

Là tôi,Han, đang dùng spell, hóa trang!] Tôi giải thích bằng thần giao cách cảm ngắt quãng do bị chặt vào tường nên khó nhìn cô ấy để dùng thần giao cách cảm.

"..."

Khịt khịt

Iro không nói gì mà đưa mũi lại gần phía sau gáy tôi.

Tuy mừng vì cô ấy cũng cảnh giác để không bị dụ song tôi không khỏi bối rối với cách mà cô ấy kiểm tra tôi qua mùi.

Hy vọng là tôi không quá bốc mùi...

"Hm... mùi này với vị trí này... cũng như lớn và êm êm của bụng này thì đúng là Han!"

Iro nói trong khi dùng tay còn lại bóp nhẹ bên hông tôi rồi thả tôi ra.

[Làm ơn đùng sát muối nỗi đau của tôi...] Tôi nói bằng giọng cay đắng.

"Mà bụng Han hơi nhỏ hơn trước đấy...

Han ổn không vậy?" nữ báo Barbarian hỏi với gương mặt lo lắng cùng đôi tai hơi nghiên về hai bên.

[Tôi đi làm một thời gian là giảm cân nhanh lắm.] Tôi thở phàonhẹ nhõm giây lát rồi hỏi tiếp. [Mà... sao Iro lại đến đây chứ?

Cô đáng lẽ nên đi theo mẹ tôi về.]

"Bởi Han đang gặp khó khăn.

" Iro nói với giọng đầy quả quyết.

[Eh?

Tôi có nói là tôi sẽ ổn mà!?]

Tôi bối rối trước lời giải thích đó.

Cô nàng báo này sao lại nói rằng mình đang gặp rắc rối chứ?

Không lẽ nụ cười

"Tôi có thể thấy rõ điều đó trên mặt anh lúc đó."

Iro khẳng định không chút do dự.

"...Eh?" tôi ngớ người trước lời khẳng định đó. [Nhưng... làm thế nào???]

"...Tuy không ở cạnh lâu nhưng suốt một tuần qua quan sát nên tôi có thể hiểu."

Thiếu nữ Barbarian báo ấy nói bằng giọng dịu hơn."

Tôi luôn thấy nhiều lần Han luôn mỉm cười rất kỳ quặc rồi sau đó là sự mệt mỏi trên mặt anh.

Khác hoàn toàn nụ cười trông thoải mái mà vài lần tôi thấy!"

"..."

Thật sự... tôi chỉ nghĩ bọn tôi cao lắm là đồng nghiệp cùng chỗ làm thôi.

Ấy vậy mà, Iro lại quan tâm tôi đến mức này.

Sự quan tâm ấy càng khiến tôi cảm thấy tội lỗi biết bao.

"Dù không rõ Han đang lo điều gì, nhưng trước tiên hãy rời khỏi đây trước đi đã."

Nữ báo Barbarian đó nói.

[Phải...]

Tôi gật đầu đồng ý với đề nghị đó, bởi biết mình dễ lo lắng và nghĩ vu vơ.

Lần đầu vào tình thế nguy hiểm mà không có Sabata bên cạnh, xem ra tôi sẽ cần sự nhạy bén của Iro!

"Mà đây, hai cái túi của Han này."

Iro ném cho tôi hai cái túi Bag Of Holding mà tôi bị tịch thu khi bị đưa tới đây.

Thật tốt khi cô ấy vẫn nhớ việc không nhét hai túi nào vào nhau kẻo tạo ra lỗ hỗng tới Astral Plane!

[Ah, cảm ơn!] Tôi cầm lấy rồi đeo hai cái túi lên người.[Hãy cẩn thận, e là chỗ này có đồng bọn của tên Tanarukk.

Gã đã bắt tôi là một trong số đó trà trộn!]

"Thế thì tệ thật đấy!" cô ấy nấp vào một bên tường và quan sát hành lang.

[Phải, nhưng vì chưa rõ hoàn toàn ai là kẻ trà trộn, ai là người thường, thành ra nếu phải dùng vũ lực thì hãy tránh giết họ.]

Tôi nói với Iro kế hoạch của mình vì không có ý định để bị truy tố tội giết người.

Thêm nữa, nếu cần thiết thì tôi sẽ dùng Charm Ray khiến thuyết phục họ xóa hết chứng cứ và quên đi bọn tôi.

Chỉ cần bọn đó không đến mức miễn nhiễm trạng thái bị bùa mê thì dùng Charm Ray nhiều lần ắt sẽ hiệu quả!

"Có kẻ đang đến!"

Iro báo hiệu cho tôi cùng với đôi tai rung rung.

[Bao nhiêu tên?] Tôi cẩn trọng hỏi.

"Chỉ hai tên."

Cô ấy nói.

[Vậy vô hiệu hóa chúng, rồi tôi yểm trợ theo sau và dùng ma thuật điều khiển chúng!] Tôi đưa ra kế hoạch nghĩ ra lúc này.

"Rõ!"

Iro đáp rồi đợi chờ bọn chúng tiến lại gần.

Hai gã cảnh sát đó đeo kính nhìn đêm kèm theo tay cầm súng.

Khoảng khắc đối phương tiếp cận vừa đủ, nữ báo Barbarian nhảy chồm tới và dùng với cây cung tạo ra trên tay mà vung vào cổ một tên!

"Inruder (kẻ xâm nhập)!"

BANG

[Ngưng bắn!] tôi dùng thân giao cách cảm can thiệp một tên rồi lao ra.

"Huh?

Boss, why- (đại ca, tại sao)"

Bốp bốp bốp

"Gah!"

Gã cảnh sát bị quấy rầy không kịp hiểu gì còn bị hóa trang của tôi đánh lừa nên chẳng kịp đề phòng gì.

Lợi dụng điều đó, tôi dùng thao tác võ CQC đã được cường hóa bởi cặp Gaunlet of Ogre Power.

Tôi Tung hai đấm bất ngờ vào mặt gã cảnh sát rồi đá một cú tầm thấp vào chân hắn như CQC của Solid Snake.

Đòn tấn công bất ngờ đó khiến gã mất đã ngã cái rầm!

Quả là sức mạnh của magic tool, chứ bình thường tôi lấy đâu ra cửa mà tay không đập ngon ơ cảnh sát thế này nổi!

[Sao rồi Iro?]

Tôi hỏi trong khi kiểm tra gã cảnh sát đã ngất hay chưa.

Bằng cách banh mí mắt ra kiểm tra, nếu không mắt không hiện đồng tử lúc này thì đúng là đang ngất.

Bốp bốp bốp

"Ổn rồi."

Iro nói trong khi đấm mấy phát vào mặt gã cảnh sát.

[...Tốt lắm.]

Tôi chầm chậm đáp.

Kế đó, tôi nhìn hai gã cảnh sát rồi dùng Charm Ray liên tục vào chúng.

Sau năm phát, tôi bắt đầu tát vào mặt rồi dùng khả năng tạo đồ ăn nước uống để lấy nước lạnh tạt mặt để đánh thức hai gã dậy.

Tôi thậm chí xài hết công suất khả năng tập trung thần giao cách cảm của mình để hét vào trong đầu bọn này lớn nhất có thể.

"HAN!"

"Huh!?"

Bang

Bỗng nhiên Iro kêu lên rồi kéo tôi sang một bên, kéo theo đó là tiếng nổ của súng.

"Tch, hụt cơ đấy."

Trong màn đêm xa xa, tôi thấy gã Dorzod tay cầm kiếm với với khẩu súng chĩa về phía tôi.

Coi bộ không có Iro là hắn sẽ bắn xuyên sọ tôi!

"Hắn có phải là...?"

Iro lườm kẻ địch với tai và đuôi dựng lên trong khi hỏi tôi.

[Phải, là hắn, tên cảnh sát giả mạo đã bắt tôi.] tôi giải đáp.

"Ngươi chỉ còn một người thôi, đầu hàng đi." cô nàng báo giương cung ra hình thành mũi tên và chuẩn bị thả dây cung bất cứ lúc nào."

Tôi giết hắn được chứ?"

"Giết ta á?

Ngươi nhầm lẫn rồi đấy."

Dorzod lấy ra một cái sừng có gắn kim cương rồi niệm bằng ngôn ngữ gì đó nghe có vẻ không phải tiếng Việt lẫn Anh.

"Đến đây nào, Minotaur!"
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 44: Han và Iro


"GRAAAAAAAAH!"

Ngay khi Dorzod ngắt lời, ánh sáng lóe lên và hiện ra hai sinh vật người giống bò to lớn.

Chúng to lớn hơn hẵng đám Orc, thậm chí là Dorzod chiều cao tương đương tôi mà cao chưa tới vai chúng!

Không những thế, hai sinh vật giống bò đó còn vai u thịt bắp với trong tay là cầm cây rìu hai tay một lưỡi cũng chẳng nhỏ gì!

"Xử lý hai kẻ dị giáo cản trở chúa tể Baphomet đi."

Dorzod chỉ tay vào bọn tôi và ra lệnh.

"GIEEEEEẾT!"

Cả hai Minotaur cùng rú lên rồi lao tới bọn tôi không chút do dự!

Xét về ngoại hình, chúng còn khỏ hơn hẵng lũ Orc chứ éo đùa!

[Tránh khỏi chúng nào Iro!] Tôi ra hiệu cho Iro rồi chạy lùi.

"Được!"

Vút

Phập

"GRAAAAAAAAH!"

Iro đáp lại bằng một cú nhảy lùi rồi thả dây cung để đưa một mũi tên gâm vào thịt một tên Minotaur đi trước!

Tên quái vật đầu bò đó la hét đau đớn song không lui bước.

Tôi tạo ra một vệt dầu trên sàn trong lúc bỏ chạy, hai tên đầu bò đó lần lượt trượt té ngả thẳng một đường tới thẳng cuối hành lang!

"Hãy để hai tên đó cho tôi, Han xử lý gã hai chân kia đi."

Iro vừa nói vừa bắn cung nhắm vào hai tên Minotaur đang chật vật để đứng dậy.

[Nhờ cô đấy.]

Tôi nói rồi lôi ra cây baton chuẩn bị giao chiến.

Iro có tấn công có uy lực hơn cũng như kinh nghiệm chiến sắc bén hơn tôi nhiều.

Vậy nên, một mình cô ấy đối đầu hai tên quái vật vai u thịt bắp thì phù hợp hơn là tôi.

Hai chọi một mà không có Sabata ở đây thì tôi không dám tự tin mình kham nổi.

"Giao bạn gái mình cho hai tên đó, ngươi chẳng đàn ông gì cả."

Dorzod bước tới vừa liếm mặt phẳng lưỡi kiếm mà vừa chế giễu tôi.

[Cô ấy mà là bạn gái ta thì cũng mừng.]

Với baton trong tay, tôi thủ thế trong khi đáp lại bằng lời nói cho cho có.

Thêm nữa, tôi không rõ hắn đã dùng thủ thuật gì mà vết thương hồi nãy tôi gây ra cho hắn trông như đã không còn?

"Tiếc ghê, nếu nhỏ mà là người tình của ngươi," Hắn cười nhếch mép trong khi đi lại gần tôi một cách từ từ, đầy vẻ đe dọa.

"thì ta có thể thưởng thức nhỏ trong khi để ngươi chứng kiến.

Sau đó hiến tế cả hai ngươi ~."

[Ta không phải loại anh hùng vô cảm để đồng đội bị hại.] Tôi lùi bước trong khi thủ thế mà phản bác. [Thêm nữa, ngươi hạ được ta xong thì chẳng còn hơi sức đâu mà đấu nổi Iro.]

Bang bang bang bang bang bang

Dorzod xả đạn thay cho câu trả lời.

Tôi vừa nhảy ngang sang một bên, vừa đưa tay lên bảo vệ từ phần đầu và ngực.

Hai viên trúng ngay phần găng tay chắn trước đầu tôi, một viên trúng vào bụng, ba viên còn nhắm vào chân thì trật.

"Ugh..."

Tôi cảm giác cơn đau như lúc nãy, song chưa quá nghiêm trọng nên tôi đoán mình vẫn ổn.

Zap

Lập tức, tôi phản công bằng Dissolve Ray bắn tia năng lượng ma thuật vào thân gã Dorzod.

Chẳng hiểu vì sao, tên cuồng tín đó vẫn đỡ nó một cách rất chuẩn xác bằng kiếm, cứ như mấy Jedi đỡ đạn laser!

"Súng có lẽ chẳng đủ tốt để giết ngươi," Dorzod giắt súng vào bên hông rồi lao nhanh đến tôi, thanh kiếm của hắn bỗng lóe lên ánh sáng tím.

"Ta nên thay đổi một chút nhỉ?

Sword Burst!"

"Huh!?"

XOẸT

Ngay khi hắn dứt lời niệm spell, một loạt vô số thanh kiếm mờ ảo bung ra xung quanh hắn!

Một trong số chúng xiên trúng vào hông tôi rồi tất cả biến mất!

"YAAAAA!"

Keng

Lợi dụng hắn mới dứt spell không thể tiếp tục tấn công trong khoảng thời gian ngắn, tôi lao đến tấn công.

Một tay tôi vung cây baton, một tay tôi chắn trước mặt mình mà phòng hộ.

Dorzod vung kiếm lên chắn cây baton lại, song tôi lấy hết sức nặng cơ thể mình cùng 19 điểm thể lực (str) mà ủi hắn!

"Ugh!"

Bốp

"Agh!"

Bị thể lực áp đảo của tôi đẩy, gã cuồng tìn ấy nửa người phía trên bị ngã về sau mất thế.

Kể cả vậy, hắn vẫn đủ nhanh nhẹn đạp một phát khiến tôi cũng bị mất thế mà ngã!

"Hm, ta hiểu lý do tại sao tên Imsh lại gặp khó khăn khi đối đầu ngươi rồi."

Dorzod đứng dậy nhanh chóng "Kể cả vậy, chẳng có vẻ gì là ngươi mạnh cỡ tên Tanarukk đó cả.

Nếu không muốn nói yếu hơn nhiều."

[Cứ thoải mái đoán mò đi.]

Tôi nhanh chóng đứng dậy, nghiến răng chịu đựng cơn đau bởi cú đạp ở bụng cũng như trúng đạn trong khi tay vẫn thủ thế với cây baton.

Dù vết thương không nặng nhưng tôi vừa tức giận, vừa hổ thẹn khi hiểu rằng tên tâm thần này đánh giá chuẩn xác...

Kể cả vậy, tôi nên tập trung cách xử lý hắn lúc này hơn là khó chịu

"Expeditious Retreat (rút lui nhanh chóng)!"

"Longstrider!"

Dorzod và tôi đồng loạt niệm spell, và chúng đều là spell để tăng khả năng đi lại nhanh hơn!

Tôi thì bắt đầu chạy đi còn tên tâm thần đó dí theo sau, bởi cận chiến thì dù thể lực tôi nhỉnh hơn nhưng kỹ thuật và tốc độ thì lại kém hơn!

Thêm nữa, một trò ủi khó mà thành công nếu làm hai lần!

Bang

"Gah!?"

Bất chợt gã cuồng tín đó nổ súng trúng vào chân khiến tôi ngã xuống đất!

Tôi vội xoay người lại để chuẩn bị cuộc tấn công không thể tránh được!

"Tóm được ngươi rồi!

Green-flame Blade!"

Phập

"AAAAAAAAAH!"

Ngay lập tức, Dorzod lao đến và đâm hai nhát kiếm liên tiếp xiên vào một bên ngực và vai tôi!

Dù đã miễn cưỡng che chắn và né khỏi bị trúng điểm tử, song tôi vẫn bị thương!

Tệ hơn nữa, lưỡi kiếm ấy đâm tôi ngọt xớt lại còn kèm ngọn lửa ma thuật xanh thiêu cháy vết thương của tôi!

"Heheheh, cảm thấy thế nào-"

ZAP

"AAAAAAH!"

Chớp thời cơ tên sát nhân đó đang ở rất gần và lưỡi kiếm còn đang găm trên người, tôi dùng hai tay tóm lấy lưỡi kiếm và cánh tay hắn!

Không chần chừ thêm, tôi lập tức giải phóng Dissolve Ray nhắm vào mặt tên Dorzod!

"THẰNG KHỐN, THẢ TAO RA!"

ZAP ZAP ZAP

Dorzod liên tục đấm vào mặt tôi tìm cách thoát khỏi lực tay mạnh của cặp găng Gauntlet of Ogree Strength.

Tôi cuốn theo cơn đau để biến nó thành động lực, tương tự lúc bị con rồng Vr'tark cắt đứt chân và định đè bẹp tôi!

Vì không còn Sabata ở đây, tôi phải hạ quyết tâm để có cơ may sống sót.

"THẢ TAO RAAAAAA!"

Bốp bốp bốp

ZAP ZAP ZAP

Kể cả bị đạp mấy lần, tôi vẫn không ngưng việc giữ hai tay kẻ thù và dùng Dissolve Ray liên tục nhắm vào mặt!

Từ chiếc mặt nạ kim loại cho đến khuôn mặt hắn, tất cả đều đang bị phân rã dần thành tro tàn bởi ma thuật từ mắt tôi.

Vài giây sau chật vật và la hét, cả tôi lẫn hắn đều trơ ra trong im lặng.

Dorzod ngã xuống nằm bất động cùng khuôn mặt tổn thương tới mức không thấy nổi nhãn cầu nữa, tôi thì thở nặng nề trên nền đất đang dần nhuộm bởi máu của mình!

"Hah... hah...mình... thắng rồi"

Tôi thở nặng nhọc, với sức lực đã cạn kiệt sau khi vắt kiệt sức và quá nhiều vết thương trên người.

Chí ít, tôi cảm thấy tôi nhẹ nhõm khi mình đã chiến thắng.

Tạm thời thì Iro sẽ không bị tên tâm thần đó hiếp xong giết, tôi thì không phải hít mùi đất rồi tới chỗ Baphomet.

"Có điều... giờ mình nên... làm gì tiếp đây..."

Tôi nhìn thanh kiếm còn cắm trên ngực mình mà tự hỏi.

Nếu đây là DND thì còn 1 HP thì tôi còn có thể lết đi kiếm chỗ an toàn mà đánh giấc hồi phục.

Thế nhưng, đúng là hiện thực khốc liệt, tình trạng hiện giờ tôi chỉ là đang chết dần.

Chẳng có đem theo lọ thuốc hồi phục nào, cũng chẳng có Goodberry nào trong người, cũng chẳng có gã Spirit hiệp sĩ ở đây nốt.

Đúng là tôi lâm vào ngõ cụt rồi...

[Alex, cứu tôi]

Tôi lấy điện thoại ra gõ tin nhắn ngắn gọn rồi gửi đi với hy vọng anh ta sẽ sớm đến cứu tôi.

Hoặc chí ít đừng để tôi vướng nhiều hơn với cảnh sát...

"LHAN!?"

Tiếng kêu của Iro vang lên, kéo theo đó là tôi thấy nữ báo đồng đội đang nhìn tôi.

Cô ấy đang nhìn tôi bằng khuôn mặt lo lắng tột độ.

Thật tốt khi người đầu tiên tìm đến tôi trong tình trạng này là cô ấy chứ không phải cảnh sát hoặc kẻ thù.

[Cầm lọ thuốc trong túi của tôi, tìm cái gương quanh đây tạt vào, và đưa chúng ta sang đó rồi đến chỗ Alex...]

Tôi ráng dùng thần giao cách cảm lần cuối để dặn dò Iro.

Không lâu sau, sự tỉnh táo của tôi cạn kiệt theo dòng máu đang chảy khắp sàn nhà...

--- ---

Vút

"GAAAAAAAH!"

Sau vài phát tên bắn, trong cái hành lang hẹp này, hai con quái vật đầu bò đều gục ngã sau tiếng tru thất thanh.

Chúng tuy to lớn và có phần khỏe hơn Orc nhiều, song lại không hề nguy hiểm bằng những tên quỷ dữ như Tanarukk.

Hành lang quá hẹp nên chúng mất hoàn toàn ưu thế kích cỡ cũng như những đòn tấn công luôn bị vướng xung quanh.

Mặt khác, đây cũng là ưu thế cho mình vì lũ quái vật này không có chỗ tránh né khỏi những mũi tên!

"Tầm này chắc Han cũng đã xong việc rồi nhỉ?"

Tôi thở một hơi dài để giảm mệt mỏi sau trận chiến ngắn này.

Ngay sau đó, tôi mò lại theo hướng hành lang để quay lại chỗ người đàn ông hai chân đó.

Đi tới đúng hành lang cuộc chiến nổ ra, tôi cứ ngỡ sẽ gặp Han với biểu cảm mệt mỏi và nụ cười kỳ quặc chào đón.

Thế nhưng, những gì tôi thấy là tên bắt cóc và Han đều đang nằm trên sàn nhà!

"LHAN!?"

Tôi kêu lên trong sự lo sợ khi tiếp cận.

Han đang nằm trên sàn, người dính đầy máu, vũ khí thì đang cắm trên người, thậm chí anh ta không còn giữ được ngoại hình giả dạng kia mà đã trở lại hình dạng thật!

Tệ hơn là mặt mày của anh ta bị bầm dập quá nhiều!

[Cầm lọ thuốc trong túi của tôi, tìm cái gương tạt vào, và đưa chúng ta sang đó rồi đến chỗ Alex...] Han nói với nụ cười nhẹ trước khi mắt nhắm lịm hoàn toàn.

"Này, tỉnh lại đi!

Han!

HAN!"

Tôi vỗ mặt anh ta lay dậy, thế nhưng không có phản ứng gì.

Ngay lập tức, tôi rút thanh kiếm đang cắm trên người Han rồi tạo ra 10 trái Goodberry mà vắt nó thành nước để Han uống.

Nhờ vậy, máu đã ngưng chảy và vết thương đã khép miệng, mạng sống của anh ta giờ được đảm bảo.

Nằm cạnh Han thì không ai khác là kẻ bắt cóc, gương mặt hắn đã cháy tới nhìn không ra.

Thế nhưng để đảm bảo hắn đã chết, tôi nhắm một mũi tên vào cổ họng hắn rồi bắn cung.

Phập

Khi mũi tên đã xiên được tên này, tôi mới yên tâm làm theo lời dặn của Han.

Tôi cất thanh kiếm vào trong túi đụng ma thuật của anh ta rồi vác cả người đồng đội này lên vai mà đi tìm căn phòng nào có chứa vật phản chiếu.

Không mất nhiều thời gian, tôi tìm đến được căn phòng mà được nghe gọi là toilet, nhưng khác ở nhà Han thì chỗ này nó rộng và nhiều chỗ để đi hơn.

Nhìn phía ngược đối diện mấy chỗ toilet, tôi thấy vật phản chiếu phía trên mấy cái bồn nhỏ chứa vòi phun nước.

Ngay lập tức, tôi lấy trong túi đồ của Han ra một lọ thuốc còn nửa chai rồi đổ nó vào vật phản chiếu như cách anh ta hay làm rồi vác anh ta đi xuyên vào trong nó.

Khoảng khắc tiếp theo, tôi thấy xung quanh mình là toilet tương tự nhưng cũ nát và đầy bụi bậm.

"Vậy là đúng lọ thuốc rồi."

Tôi mừng vì mình đã chọn đúng, bởi thứ duy nhất để tôi nhận diện nó là mùi.

Nếu trong túi anh ta mà nhiều lọ hơn thì sẽ không dễ gì tìm được.

Ngay lập tức, lấy hết sức mình chạy trở về nhà trước khi có sinh vật nguy hiểm nào xuất hiện.

Kể cả không có gã quái nhân Alex đó, ở nhà vẫn còn những chiến binh của bộ lạc Charrir và làng Olzug nên an toàn hơn nơi này!

--- 10 Phút sau, tại nhà LHan bên kia gương ---

"Hm... tên này khỏe re mà, chỉ là chưa tỉnh thôi."

"Eh?"

Ngay khi tôi trở về nhà và yêu cầu tên quái nhân Alex giúp Han.

Có điều, những gì hắn nói là người đồng đội của tôi đã khỏe.

"Ngươi sơ cứu cũng tốt đấy, lỗ khắp vết thương tên này mà còn toàn mạng."

Hắn bình luận trong khi đưa ngón tay chọc vào lỗ vết thương của Han.

Rút ra xong thì hắn rồi xe xe ngón tay đang dính máu.

"Nếu biết rồi thì chữa trị cho Han đi chứ!"

Tôi giận dữ đến mức giương nanh vuốt.

Tôi không quan tâm cái vòng sắt trên cổ sẽ gây đau đớn cho tôi chỉ vì sự chống đối!

Lúc này, ưu tiên của tôi là cần Han thật sự an toàn!

"Oho, không sợ bị phạt à, mèo hư?"

Gã quái nhân Alex đó vẫn lên giọng chế giễu tôi.

"Đừng thử ta!"

Tôi lập tức gọi ra cây cung của mình rồi chĩa vào hắn.Ngay lúc ấy, cơn đau từ vòng cổ bắt đầu phát lên khiến cổ họng tôi khó thở vô cùng!

Cơn đau ấy át luôn toàn bộ sức lực đáng tự hào mà tôi chưa bao giờ biết sợ hãi điều gì.

Kể cả vậy, tôi vẫn không từ bỏ việc sẽ dùng vũ lực ép tên Alex này!

"Haizz, một con mèo quá nghe lời cũng phiền phết."

Gã Alex thở dài rồi bình luận.

Hắn giơ tay ra, một tia sáng từ tay hắn chiếu vào Han.

Ngay sau đó, hắn đi lại và cúi xuống , vạch áo Han ra.

"Đó, cái tên tầm thường giờ lành lặn như mới rồi!"

Hắn nói với gương mặt bất mãn trong khi chọt vào mấy vết thương trước đó.

Thấy như vậy, tôi mới buông cung ra và thả lỏng cơ thể khỏi con đau mà khụy xuống.

Thật tốt là cuối cùng Han đã an toàn.

"Mà tên tầm thường này và ngươi có thu hoạch được gì hay ho sau trận chiến không?"

Alex lờ đi rồi hỏi.

Tôi lôi trong túi của Han ra bộ đồng phục cho tới mấy thứ vũ khí, dụng cụ từ đám bắt cóc Han, bao gồm hai quái vật đầu bò.

Tất cả gồm mấy cái vòng đính xích, gậy đen, một khúc kim loại có lỗ kỳ lạ, chỉ duy nhất hai cây rìu là tôi nhận diện được.

"Hơi ít nhưng thế này cũng tạm ổn."

Gã nhìn mớ đồ bọn tôi lượm được, gã nhặt lên thanh kiếm mỏng lên mà nhận xét.

"Có mỗi cây kiếm còn dính sốt đỏ này thì khá thú vị đấy, rất hợp để đi gom linh hồn nhưng rất dở để đi gom nguyên liệu từ sinh vật."

Tôi hơi nghiêng đầu không hiểu.

Một thanh kiếm đả thương được Han sau khi có lớp da quái vật mà lại không tốt sao?

Và thu thập linh hồn là sao chứ?"

"Thấy mèo con ngáo ngơ cũng tội nên ta sẽ rộng lượng giải thích," Gã Alex đó cười đắc ý nói."

Thanh kiếm ma thuật này có thế nuốt chửng linh hồn kẻ nó giết, vừa bén và chắc chắn hơn bắt kỳ lưỡi kiếm bình thường nào.

Thế nhưng điểm trừ của nó là khiến xác con mồi hóa tro."

"Ra là vậy..."

Tôi hiểu phần nào vấn đề.

Nó quả là vũ khí nguy hiểm, vì nếu linh hồn bị mất thì sinh vật không thể hồi sinh được.

Thêm nữa, nó là điểm trừ với một thợ săn như tôi nếu chẳng săn được thịt con mồi bằng thanh kiếm này.

Có lẽ, xài nó để gây thương tích kẻ thù rồi dùng thứ khác để kết liễu cũng không phải ý tồi.

"Mà các ngươi làm trò gì mà đi chém giết với mấy tên bảo vệ an ninh này vậy?"

Trước câu hỏi đó, tôi tóm tắt lại sự việc bọn tôi đi ra ngoài trao đổi hàng hóa và Han bị một kẻ đồng bọn của Tanarukk bắt cóc, để rồi cuộc chém giết không thể tránh khỏi nổ ra.

Bọn tôi chiến thắng với Han trong tình trạng nguy kịch, và rồi bọn tôi đi sang thế giới này để tránh nhiều kẻ khác kéo đến.

"Tên Han này huấn luyện con mèo nhà ngươi tốt đấy."

Gã Alex cười khúc khích nhận xét.

"Mà thêm nữa," Tôi đứng dậy và nói với giọng tức giận."ta không phải là mèo, ta là báo!"

"...Pfft, hahahahaha!"

Hắn cười lớn thay vì lắng nghe.

"Có gì đáng cười chứ!?"

Tôi hỏi trong sự tức giận nhưng chẳng làm được gì.

"Ta đảm bảo tên tầm thường kia cũng sẽ nghĩ thế thôi, có điều hắn dám nói hay không thì ta không đảm bảo ~."

Hắn che miệng như để nhịn cười, trong khi mấy món đồ bọn tôi thu hoạch được lơ lửng bởi thứ gì đó rồi trở vào túi Han.

Kế đó, Alex dùng ma thuật để làm sạch vết máu trên người Han.

" Đợi hắn tỉnh lại làm ăn với ta, giờ thì biến đi để ta làm việc, xùy xùy."

Gã hai chân đó nói rồi quăng cho tôi một lọ thuốc khác giống cái Han có.

Tôi thở dài khó chịu, song không thể làm gì tốt hơn ý tưởng đó bèn nhặt nó lên.

Tôi ẵm Han đi trở về phòng anh ta rồi dùng lọ thuốc lần nữa lên mặt phản chiếu trong phòng.

Lần này tôi chỉ dùng nửa bình do Han cũng không bao giờ đổ hết cá lộ trong một lần.

Trở về căn phòng dễ chịu của người đồng đội, tôi đặt anh ta lên giường rồi ngồi xuống thở phào nhẹ nhõm.

"Thật tình, tôi không rõ anh vì điều gì mà chịu làm việc cho tên quái nhân Alex đó đến vậy..."

Tôi tự vấn trong khi ngồi trông chừng xem bao giờ Han tỉnh lại.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 45: Tình bằng hữu


"Um...."

Tôi mở mắt ra và thấy trần nhà của phòng mình, nó có màu sắc bình thường chứ không phải trắng đen.

Cả trần cũng trông vẫn thấy màu lớp sơn, xem ra mình đã được đưa về phòng rồi, nhỉ?

"Thật tốt khi Han đã tỉnh lại."

"Eh!?"

Tôi giật mình khi quay sang thì thấy Iro đang nằm bên cạnh mà nhìn tôi chằm chằm.

Tôi hơi khó hiểu khi tại sao mình lại ở phòng mình và tại đúng thế giới mình mà không phải bên kia?

[Cảm...

ơn đã đưa tôi về.] tôi hơi lúng túng chút rồi ngồi dậy, song định thần lại rồi nói với Iro bằng thần giao cách cảm.

"Không có gì, Han ổn là tôi an tâm rồi."

Iro cụp nhẹ hai tai rồi dựng lên sau một tiếng thở nhẹ nhõm.

[Mà sao tôi tỉnh lại ở đây thay vì bên kia vậy?] tôi hỏi Iro thứ mà tôi bỏ lỡ trong lúc ngất.

"Tôi sơ cứu Han rồi đưa tói gã Alex, yêu cầu hắn chữa cho anh khá là khó.

May là tên quái nhân hai chân đó cũng biết hợp tác."

Iro ngồi dậy mà nói với tóc, tai và đuôi báo của cô ấy hơi dựng lên trông như đang tức giận!

[Vất vả cho Iro rồi...] tôi ngưng chủ đề không hỏi thêm để ngăn việc khiến cô ấy sôi máu hơn.

"Tiện đây, có một điều tôi muốn hỏi..."

Iro đứng dậy khỏi giường đi rồi nhìn tôi với gương mặt nghiêm nghị.

[Gì... vậy...?] Tôi hơi căng thẳng khi biểu hiện của cô ấy như thế, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

"Han không nghĩ tôi giống một con mèo đâu, phải không?"

"...Huh?"

Tôi đơ ra giây lát.

Cứ ngỡ nữ báo này đây sẽ nói vấn đề nghiêm trọng nào đó, hoặc là cuộc nói chuyện dang dở lúc ở đồn cảnh sát chứ.

[Sao Iro hỏi vậy?] vì không rõ nguyên nhân nên tôi hỏi để hiểu rõ ngữ cảnh, đưa ra câu trả lời thỏa đáng là cần thiết.

"Tên Alex cứ gọi tôi là mèo suốt, trong khi tôi là báo!"

Iro quay đi mà nói với giọng hậm hực đầy sự ức chế, cả đuôi và tai báo của cô ấy dựng cả lên.

[Ra vậy...] tôi phần nào hiểu lý do co ấy hỏi.

"Đã thế, hắn kêu tôi đi hỏi Han xem hắn nói có sai hay không!" nữ báo ấy nhìn sang tôi mà tiến sát lại hỏi, cứ như đây là một câu hỏi liên quan đến sự sống chết!

"Ah... um..."

Tôi ráng vắt óc suy nghĩ cũng như lựa lời để nói một cách thỏa đáng.

Dù rằng tôi có sự sáng suốt khá (15 wis) nhưng uy tín thì hơi thấp (9 cha) mà thôi.

Nên dù tôi nghĩ thông suốt và sâu cỡ nào mà không đủ khả năng truyền tải cho đối phương hiểu thì cũng như không!

Thật lòng mà nói thì tôi phải công nhận lời Alex nói chẳng sai, nhất là sau cả tuần Iro ở chung nhà!

[Well, nếu muốn nói một cách khách quan thì... cả Iro lẫn Alex đều đúng...] tôi quyết định chọn lối đi kép trong khi tay mở điện thoại để mò thông tin giải thích.

"...Huh?"

Iro ngạc nhiên đến tròn mắt, hai tai hướng về phía tôi cùng chiếc đuôi quấn quanh người."

Ý Han là sao?"

Tôi lấy ví dụ về loài mèo với báo cùng họ mèo, cho tới con người cùng họ loài khỉ với linh trưởng.

Thêm nữa, tôi cũng giải đáp theo ý kiến tôi thì Iro là báo hình người hơn là chỉ là mèo hoặc báo.

Có hơi mất thời gian một chút nhưng may là Iro cũng chịu ngồi lắng nghe thay vì tặng tôi vài đấm!

"Không ngờ... về mấy chủng loài mà phức tạp đến vậy."

Iro chau mày với rung rung đôi tai báo mà bình luận.

[Cuộc đời chưa bao giờ đơn giản cả...] tôi bình luận cũng như thầm biết ơn cô ấy chịu kiên nhẫn ngồi nghe.[Tất nhiên thì đây là học thuyết ở thế giới này, còn ở thế giới bên kia thì tôi không chắc.]

"Không sao, Han rất thông minh nên chắc chắn đó là thật."

Nữ báo Barbarian gật gù nói."

Tôi là báo và họ nhà mèo."

[Mặc dù tôi không chắc có mèo hay báo nào mà đi phun lửa cả...] Tôi phản bác nhẹ khi nhớ lần cô ấy suýt nướng chín tôi khi bị Alex giam giữ.

Cộp

"Han!

Con về từ lúc nào vậy!?"

Bất chợt, mẹ mở cửa phòng tôi bước vào với vẻ kinh ngạc.

Tôi quên mất là chưa nghĩ đến lý do giải thích mẹ vụ bắt cóc này!

"...Con mới về... do sếp mới gọi có việc... sau khi con giải thích xong hiểu lầm ở đồn cảnh sát..."

Tôi nói với giọng ngắt quãng mấy hồi, song vẫn lựa ra được lời viện cớ tương đối hợp lý.

May mắn là, có vẻ cả bộ đồ cũng đã được Alex sửa và làm sạch nên nó sạch khỏi vệt máu lẫn lỗ thủng.

"Thế sao họ lại bắt nhầm con thế?"

Mẹ hỏi han tôi lý do sự việc đó.

"Chỉ là..." tôi ngẫm giây lát để nhớ ra vài lý do để lấp liếm."

Gần đây... nhiều vụ mất tích... cho tới quái vật xuất hiện nên họ kỹ càng hơn...cũng như nghi ngờ con một chút."

"Chà, đường phố giờ nguy hiểm thế sao..."

Mẹ lo lắng rồi suy xét."

Hết bệnh dịch rồi thêm mấy thứ này an ninh bây giờ đúng là đáng lo ngại thật."

"Đành là vậy thôi..."

Tôi vừa lo lắng phần nào khi cứ như những sự việc quái vật lẫn mất tích này bị giấu nhẹm, như thể có kẻ che đậy chúng.

Chí ít, giờ không phải đi ra ngoài đường một thời gian nên không hẵng là tin xấu với tôi.

"Mà chỗ làm của con có an toàn hơn không vậy?"

Mẹ lo lắng hỏi tình hình nơi tôi làm việc.

"...Đừng lo, chỗ con nhân viên bảo vệ vừa đông mà lại còn có sếp rất giỏi nữa!"

Tôi cười gượng gạo mà nói.

"Thế thì mẹ cũng yên tâm.

Con nghỉ ngơi làm gì làm đi.

Nhớ đi làm, an toàn là trên hết."

Bà ấy nói rồi rời phòng.

Tôi thở dài rồi nằm thẳng cẳng trên giường với suy nghĩ đầy lo âu.

Liệu tôi có thể giấu mẹ bao lâu đây khi bà ấy cũng lo ngại về sự tồn tại cũa lũ quái vật?

Tôi sẽ phải đối mặt thế nào khi bà ấy biết được sự thật?

Tiếp tục chồng chất bằng lời nói dối, hay phải nói sự thật có thể khiến bà ấy đau đầu và căng thẳng tột độ tới mức ngã bệnh?

[Iro này...] tôi bắt đầu nói với giọng bâng quơ.

"Chuyện gì thế, Han?"

Iro rung rung đôi tai chăm chú lắng nghe.

[...] Tôi do dự giây lát rồi quyết định tiếp tục nói

[Tôi biết mình đã khiến cô thành tù nhân sau khi hủy hoại cả bộ lạc của cô nên... tôi tự hỏi Iro căm ghét tôi bao nhiêu...]

"..."

Một khoảng lặng giữa hai bọn tôi sau câu hỏi đó.

Iro nghiêng hai tai và đung đưa đuôi suy nghĩ.

"Đó là những gì mà Han đang lo lắng à?"

Nữ báo Barbarian hỏi một điều ngoài mong đợi.

[Uh...um...] tôi trả lời bối rối, bởi cô ấy nói chuyện nghe quá bình tĩnh so với tôi dự đoán.

"Lúc đầu thì đúng là tôi sôi máu tới mức muốn ăn tươi nuốt sống Han thật.

Bởi một tên hai chân phá hoại và cướp mọi thứ khỏi cuộc sống của tôi.

Vai trò một người thợ săn của bộ lạc, kẻ canh giữ trứng rồng, người bảo vệ của làng."

Iro hơi dựng đuôi và tai lên như thể nổi cơn thịnh nộ bất cứ lúc nào.

[Tôi cũng đoán thế...] tôi ngồi dậy và bắt đầu cảnh giác.

"Thế nhưng, từ lúc bị xiềng xích này, tôi mới nhận được mọi thứ tôi không có trước kia.

Sự tôn trọng như một người đồng đội, tin tưởng như một người bạn, cũng như sự quan tâm như người nhà."

Iro điềm tĩnh lại, tay nắm lấy vòng sắt trên cổ rồi nhìn thẳng vào mắt tôi."

Giờ đây, nỗi hận thù bấy lâu của tôi không lớn mạnh bằng mong muốn cuộc sống yên bình này kéo dài mãi, tại nơi tôi cảm thấy mình thuộc về."

[...Cảm ơn, Iro.]

Giây phút đó, lời duy nhất tôi có thể thật sự truyền tải đến cô ấy.

Bản thân không phải kẻ thật sự dũng cảm, nên những lời đầy cảm thông tốt nhất mà tôi có thể nhận được.

Không dài dòng, không khiển trách một chiều, cũng không che đậy bởi lời nói dối đẹp đẽ.

Với con người chất phát và thẳng thắn như Iro thì lời chia sẻ chân thành ấy thật sự là sự cứu rỗi cho tôi.

Cho một con người còn non kém mong muốn trở thành anh hùng lý tưởng.

"...Han?"

[Không...không có gì...]

Khi lòng ngực thắt lai, tôi kìm nén dòng nước mắt nghẹn ngào và nhanh chóng lau nó đi.

Hít vài hơi thật sâu để định hình lại cảm xúc lúc này.

Đây vẫn chưa phải là lúc để cô ấy thấy con người quá yếu đuối của tôi.

"Phải rồi, tôi có đem vài chiến lợi phẩm trong túi Han."

Iro bất chợt đổi chủ đề.

[Ah, cảm ơn đã làm thế.]

Tôi nói rồi thử lục lọi Bag of Holding của mình để kiểm tra những thứ bên trong.

Những thứ mới nhất mà tôi chưa từng có trước đó bao gồm những đồ nghề và trang phục cảnh sát, súng lục và cây kiếm của Dorzod...

"Alex nói khi nào cần thì đem tới trao đổi với hắn."

Nữ báo Barbarian nói tiếp."

Và thanh kiếm của gã bắt cóc rất nguy hiểm, hãy cẩn thận."

[Eh?

Tôi đã bỏ lỡ những gì trong lúc bị ngất vậy?]

Tôi ngồi lắng nghe Iro nói sơ sơ lại chuyện giữa cô ấy và Alex trong lúc tôi bị ngất.

Khi biết sự thật về thanh kiếm dị thường từ Dorzod, nó khiến tôi không khỏi hãi người!

[...Không thể tin được là tôi dám để cái thứ này đâm mình.]

Tôi run run với mồ hôi lạnh khi nghĩ tới viễn cảnh khủng khiếp nhất.

Tim ngừng đập, cơ thể bất động và hóa tro, linh hồn thì bị nhốt trong thanh kiếm.

Chờ đợi trong tuyệt vọng và rồi bị đưa xuống địa ngục để quỷ dữ hành hạ đến tận cùng thời gian, quả là viễn cảnh kinh khủng!

"Ổn rồi, Han đã an toàn rồi."

Iro vỗ nhẹ vai tôi trấn an nỗi lo sợ.

[...Ngày mai, hãy cùng đi nói chuyện với Alex.

Về thanh kiếm này, cũng như đám người của Dorzod và Baphomet làm gì tại nơi này!]

Tôi nói rồi sau đó dành cả ngày làm linh tinh để đợi tới ngày hôm sau.

Do tôi không dám làm phiền quá nhiều Alex, bởi anh ta là kẻ tham công tiếc việc và tôi quấy rầy nhiều thì e sẽ không yên ổn...

--- Trưa hôm sau, tại nhà ở thế giới bên kia---

"Hm, ngươi thắc mắc về đám đó à?"

Alex đang mài đá quý trong khi hỏi.

"Phải, tên Dorzod đó tôi nghi ngờ ngoài việc làm việc cho Baphomet thì có khi liên quan kha khá vụ mất tích gần đây."

Tôi hỏi vấn đề mà đang quan ngại với sếp của mình trong khi dùng mắt Beholder chế tạo ngọc trai, càfe chồn, nấm truffle và đồ ăn thức uống khác.

Do tối qua, mẹ tôi nghe được tin tức như ở ngoài có nhiều vụ mất tích cũng như tôi thấy những tờ thông báo mất tích lúc ở đồn cảnh sát.

Vì những lẽ đó, nó khiến tôi nghi ngờ đám người của Dorzod là nguyên nhân đứng sau vụ này.

"Well, quá rõ ràng là hắn còn gì."

Artisan đó ung dung đáp."

Công việc cho hắn tay chân lẫn thông tin có lợi, thêm đồ chơi tiện dụng để phi tang xác nữa, sao lại không?"

"...Thật là một một sự kết hợp nguy hiểm."

Tôi rùng mình khi không ngờ điều đó lại thật sự xảy ra."

Nhưng bọn chúng tại sao lại thích sự hiến tế đến vậy?"

"Linh hồn vừa là tiền tệ, vừa là đồ ăn, thậm chí nếu đủ mạnh thì sẽ được chọn làm thuộc hạ cho lũ Devil và Demon Lord."

Alex phủi bụi viên đá quý rồi gắn nó vào một dây chuyền rồi nhìn xung quanh nó kiểm tra.

"Chuyện thường tình với cái lũ thích mạnh được yếu thua ở dưới đó.

Rồi mấy tên tín đồ dâng vật hiến tế cũng được bảo hộ hoặc có thưởng nữa."

"...Càng nghe nó càng khiến tôi quan ngại về khản năng sinh tồn của bản thân thật."

Tôi ôm miệng mình thấy vô vọng trước tương lai mịt mờ.

Sao đã tránh lũ quái vật cho đã rồi mà giờ tôi lại phải dính vô mấy thứ quỷ dữ này chứ?

Tại sao càng gần mục tiêu bao nhiêu, khó khăn lại càng xuất hiện thêm bấy nhiêu vậy?

"Tiện đây, hai bộ đồ cảnh sát ta lấy hai 2 silver, do nó nhìn quá lỗi rồi, cả ba cái còng tay cũng chẳng đáng giá đối với ta nên chỉ lấy 3 copper.

Ba khẩu revolver .38 thì ta lấy 6 gold."

Alex tính giá tiền cho mấy thứ tôi bán."

Riêng thanh kiếm Soul Devourer (kẻ nuốt hồn) thì ngươi nên giữ đi, nó là thứ có ích để giết mấy kẻ bất tử."

Nghe Alex nói vậy, tôi không nghĩ ra được ý tưởng nào hay hơn nên cất thanh kiếm đó vào Bag of Holding.

Có lẽ điều anh ta nói là đúng, nếu đụng kẻ thù cứng đầu như Zombie Beholder lần trước hoặc tên Tanarukk thì thanh kiếm này sẽ xử lý chúng tốt.

"Còn đây thêm tiền lương của ngươi bữa nay nữa."

Alex đưa tôi bó tiền sau khi mua bán.

Mấy khẩu súng được bá đi để đỡ bị dính việc bị bắt vì sở hữu đồ trái phép lần nữa.

Nhờ bán được mớ này cùng với số tiền tôi bán café chồn, nấm truffle với ngọc trai hôm nay được 106 gold 2 silver 3 copper, và nhờ đó số tiền trong túi tôi tăng lên thành $61320.

Khôi hài một nỗi, trừ súng ra thì Alex mua lại mấy món đó giá hơi bèo quá mức, khi 3 bộ đồng phục cảnh sát mà chỉ giá ngang 3 ổ bánh mì sandwich rẻ tiền.

"Mr Han," Eve bước từ ngoài cửa vào."

Làng Olzug và bộ lạc Charrir có chuyện muốn bảm báo với anh."

"Eh, vụ gì vậy?"

Tôi hồi hộp khi nghe điều đó từ cô gái robot."

Không phải họ tuyển được thêm người dân mới hay gì?"

"Họ nói rằng tìm được một ngôi làng mới."

Eve tiếp tục trình bày.

"Hy vọng họ không đi đánh chiếm nó rồi giết chóc vô tội vạ..."

"Không, ngược lại cơ," cô ấy phủ nhận rồi nói tiếp."

Người của họ bị giết."

"...

Huh?" tôi ngạc nhiên khi nghe tin đó."

Sao lại có thể..."

"Cái đó thì anh nên đi bàn bạc với mấy trưởng làng đi."

"Ah, từ từ, đừng đẩy chứ!"

Eve ra sau lưng đẩy tôi từ từ ra cửa một cách rất nghiêm túc.

So với hồi đầu thì cô ấy có chút hành động hơi khác chút nhưng gần gũi hơn nhiều.

Giờ cô ấy không khác gì người bạn đồng nghiệp luôn động viên tôi khi cần trong công việc, nhiệt tình dù khuôn mặt vẫn rất đơ.

--- Bên ngoài căn nhà, bên trong lều của làng Olzug---

[Đầu đuôi sự việc thế nào?] Tôi đứng bên trong lều với tượu thịt ê hề trên bàn do tôi tạo ra, tất nhiên cả mấy người dân trong làng Olzug cũng có phần.

"Thưa chúa tể Gruumsh, trong lúc người của bọn tôi đi thám thính xung quanh, họ đã gặp phải một cuộc giao tranh ngoài dự đoán."

Nữ Orc Warchief Ownka ngồi một bên bàn mà báo cáo với khuôn mặt nghiêm túc như mọi khi.

[Ngoài dự đoán thế nào so với mấy làn giao tranh Troll hay Ogre cũng như làng khác?] tôi đặt câu hỏi để biết rõ thêm chi tiết.

"Bọn tôi bị đánh hạ, bởi ngôi làng chỉ vài con người." tộc trưởng Kobold Arcaniss nói với giọng chán nản.

[Bi giết bởi con người???]

Tôi lấy làm ngạc nhiên khi nghe báo cáo đó.

Bởi đã mấy tuần tôi đi quanh nơi này không thấy con người nào, có mỗi mấy nạn nhân xui xẻo bị Tanarukk bắt.

Đằng này, không chỉ là con người mà họ còn đủ mạnh giết cả Orc luôn sao!?

"Phải, một vài tên con người ở làng đó đã chủ động giết người của bọn tôi, mong ngài cho phép bọn tôi tiêu diệt chúng!"

Ownka nói với tội bằng giọng quả quyết.

[Bình tĩnh, hãy để ta đích thân tới dò xét.] Tôi đưa ra mệnh lệnh nghe an toàn hơn.[Ta có ngoại hình của con người, như vậy sẽ dễ nói chuyện với chúng hơn.]

"Heheh, chúa tể Gruumsh thật khoan dung biết bao."

Arcaniss trầm trồ tôi với lời nói có chút như mỉa mai.

"Ngài có cần chúng tôi cho thêm người đi cùng không?"

Thay vì thắc mắc mệnh lệnh của tôi thì Ownka hỏi sự trợ giúp tôi cần.

[Như lần trước, cử hai thuộc hạ tốt nhất cho ta nhưng không phải người đứng đầu như hai ngươi.

Ta không phiền nếu sử dụng đội hình trước.] Tôi nói ra nhận định về quyết định của mình.

"Ngài không cần phải lo, lần này tôi đích thân đi cùng ngài."

Nữ Orc Warchief nói không chút do dự."

Kể cả có chuyện gì xảy đến tôi thì Thokk sẽ thay tôi dẫn dắt làng Olzug."

[Quyết định táo bạo đấy, cô chắc chứ?] tôi hỏi đề dò xét quyết định có hơi rủi ro đó.

"Warchief là thủ lĩnh phải xông pha chiến trường chứ không phải yên vị tại nhà."

Ownka nói giọng quả quyết."

Mạng sống này giao phó cho ngài, cả Thokk và làng Olzug cũng vậy!"

[Tình thần tốt lắm.] tôi gật gù không phản đối gì ý kiến đó.[Ngươi thì sao, Arcaniss?]

"Thằng bé đã ngưỡng mộ sự anh dũng của ngài và những đồng đội khi đồng hành cùng Elite Expendition Gang (Nhóm Viễn chinh tinh nhuệ)," Arcaniss nói về Arcath bằng giọng trịnh trọng hơn, không pha lời mỉa mai nào." thằng bé muốn được đồng hành cùng ngài bất cứ khi nào có thể!"

[Tốt, quyết định vậy đi,] Tôi có chút ngạc nhiên với cái tên nhóm được đặt song không đi sâu vào nó. [hãy chuẩn bị đi, 1 giờ nữa chúng ta sẽ bắt đầu chuyến đi này!]

"Rõ!"

Ownka lẫn Arcaniss đồng thanh hô lên.

Thật tốt khi thấy cả hai không tranh luận đến mức gay gắt sau một tuần qua làm việc với nhau.

Thời gian đầu bên Kobold thì e sợ, bên Orc thì xem thường.

Thế nhưng, trong vài tuần ngắn ngủi mà giờ có thể thấy họ hợp tác với nhau như những người dân làng đã chung sống một thời gian khá dài.

[Iro lần này cứ nghỉ ngơi tại nhà đi, nếu muốn thì cứ nhờ Eve hoặc Alex về nhà tôi nếu muốn.] tôi quay Iro mà đề nghị.

"Huh, tại sao vậy!?

Tôi đã làm gì không ổn à!?"

Nữ báo Babarian ấy dựng tai dựng đuôi lên trong bối rối mà đi lại hỏi tôi.

[Bình tĩnh, Iro không làm gì sai cả.] Tôi vỗ nhẹ hai vai cô ấy trấn an. [Ngược lại, tôi đã được Iro giúp rất nhiều nữa là khác.]

"Vậy thì tai sao?"

Iro hơi cụp hai tai báo xuống có vẻ rầu rĩ.

[Nhìn thấy sự mạnh mẽ của Iro, tôi thấy rằng bản thân không nên quá phụ thuộc cũng như làm gánh nặng cho Iro được.] tôi ráng bình tĩnh và giải thích. [Và để làm được điều đó, tôi buộc phải làm theo lời Alex nói.

Đối mặt với nguy hiểm và phải căng thẳng tột độ có cơ may mạnh hơn được.]

"Nhưng như vậy, Han sẽ có thể mất mạng đấy!"

Iro giữ chặt hai bắp tay của tôi và lớn tiếng hơn.

[Bình tĩnh nào,] tôi chạm nhẹ tay cô ấy. [Tôi muốn mạnh mẽ hơn, cũng như cơ may để Sabata trở lại.

Có như vậy, tôi mới có thể đủ khả năng để giúp Iro lúc gặp nạn.

Đâu thể để Iro một mình gánh hết được.]

"Là vậy sao.."

Iro bình tĩnh lại khi nghe vậy rồi mới buông hai bắp tay tôi ra.

"Xin hãy bảo trọng, đừng ngần ngại rút lui và lẩn trốn khi mọi thứ trở nên tệ đi, sống sót là trên hết!"

[Tất nhiên rồi,] tôi cố nở ra một nụ cười dù không mấy tự tin, đồng thơi pha thêm vài câu đùa.[Cùng lắm tôi sẽ cầu cứu khi cần, lỡ tạch giữa đường thì Alex hốt xác tôi về hồi sinh lại ~.]

Đáp lại câu đùa ấy của tôi, Iro chỉ lặng lẽ nhìn bằng cặp mắt đầy đe dọa!

[...Tất nhiên, đó là trường hợp tệ nhất thôi, chứ tôi sợ chết lắm...] tôi vội sửa sai.

"Tốt nhất là như thế."

Iro dịu đi rồi ôm lấy tôi."

Hãy trở về bình an đấy, Han."

[...Được.]

Tôi bối rối giây lát song cũng ôm lấy cô ấy đáp lại, điều mà gần như tôi chỉ làm với người thân trong nhà và số ít bạn thân hiếm hoi.

Quả thật, đây là một ván cược vô cùng khó khăn.

Quá cẩn thận và an toàn, tôi sẽ mất cơ hội trở nên mạnh hơn.

Nếu quá liều lĩnh, tôi sẽ chết, mất tiền, và có thể là mất cả sự tự tin lẫn tỉnh táo.

Thế nhưng, khoản thời gian nghỉ ngơi yên bình suốt một tuần qua là quá xa hoa rồi.

Tôi phải sớm mạnh mẽ hơn, để sớm sống sót được trước khi những thử thách lớn hơn ập đến.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 46: Cô gái phép thuật


[Có xe kéo luôn rồi à?] tôi hỏi bằng thần giao cách cảm.

"Vâng, bọn tôi đã huấn luyện lũ cừu làm thú cưỡi trong thời gian làm công việc viễn chinh suốt tuần qua."

Ownka ngồi đối diện tôi trả lời.

Tôi, nữ Orc Warchief, Arcath đang đánh xe cừu và một gã Troll ngồi cuối, bốn người Expediton Gang bọn tôi ngồi trên chiếc xe gỗ được kéo bởi lũ cừu.

Chiếc xe không quá khác so với cái tôi tùng dùng khi còn làm công việc một mình với Sabata.

Mặc dù đông vui thật nhưng gặp gã sinh vật to còn hơn Orc đang ở đây và lại là lúc này?

Sinh vật to lớn, hoang dại, phàm ăn hơn Orc nhiều!

[Mà... tại sao tên Troll này lại được cử đi cùng vậy?] Tôi quan ngại hỏi.

"Heheh... do họ đã bàn bạc kỹ và lựa ra kẻ mạnh nhất trong cả làng rồi, cốt là đề phòng đám con người hung tợn kia."

Arcath cười gượng gạo giải thích.

"Ngài không cần phải lo, hắn chịu làm việc cho chúng ta chỉ cần nhận đồ ăn thường xuyên từ ngài."

Ownka mỉm cười nói tràn đầy tự tin.

[...

Ra là vậy,] Tôi đơ ra giây lát rồi hỏi tiếp trong khi tay đang liên tục coi thông tin trên điện thoại.[Và làm sao cô mời được gã này về làng Olzug vậy?]

"Tôi được cha mình chỉ cách để thuyết phục với Troll trước kia," nữ Warchief giải đáp thắc mắc."thành thử ra dù không chia sẻ cùng tiếng nói, tôi vẫn biết cách thuyết phục hắn."

[Cha con cô quả rất ấn tượng.] tôi không ngờ nữ Warchief này nhiều tài lẻ phết, biết 3 thứ ngôn ngữ mà còn giỏi ngoại giao nữa...

"Ngài quá lời rồi rồi."

Nói với Ownka xong, tôi quay sang "cấp dưới" mới của mình mà ráng bắt chuyện.

Tôi vẫn rất sợ cái gã có thể dễ dàng bứt đầu tôi trong tình trạng không có Spirit hiệp sĩ bên cạnh.

Thế nhưng, một cuộc nói chuyện để xác nhận mối quan hệ hai bên là cần thiết, đặc biệt là thể hiện thị uy của một vị thần (giả)!

[Ta là Gruumsh, vị thần dẫn dắt kẻ lãnh đạo làng Olzug, ta gọi ngươi là gì nào?] tôi quay sang gã Troll và nói với sinh vật Giant (khổng lồ) xanh đó.

"Hm, một con người biết nói tiếng Giant sao?"

Tên Troll đó nhìn tôi có chút ngạc nhiên.

[Là một hiện thân của vị thần One-Eye, tất nhiên.] tôi vẫn giữ giọng điệu lẫn hành động điềm tĩnh trước cái ánh nhìn nguy hiểm của hắn.

[Ordning, đó là cách ta tự gọi bản thân.]

Gã Troll tự xưng tên kèm theo điệu cười đắc chí.

Ordning, cụm từ trong tiếng Giant hoặc Jotun thì mình nhớ là cách gọi cấu tạo xã hội của loài to lớn này.

Một cái tên nghe có vẻ kêu và tự cao phết.

[Điều gì khiến ngươi chấp nhận làm việc với bọn ta thế?] tôi tiếp tục dò xét.

"Ả Warchief kia đã nói thứ ta cần," Ordning trả lời chẳng mảy may chần chừ."thức ăn, rất nhiều thức ăn!"

[Thế thì ngươi chọn đúng người để hợp tác rồi đấy.]

Tôi lập tức tạo hẵng một cái đùi thịt bò xuất hiện ngay trên đùi Ordning.

Hắn nhìn tôi rồi nhìn miếng thịt bò, ngay sau cắn xé miếng thịt như một con thú đói.

"Xem ra, ngươi đúng là, kẻ mà đám Orc, nói!"

Ordning thích thú mà nói trong khi mồm đầy đồ ăn.

[Làm việc tốt cho ta và mọi đồ ăn ngươi cần sẽ có,] tôi nói ra yêu cầu của mình.[hợp tác tốt thì làng Olzug và Charrir sẽ đối đãi tốt vơi ngươi thôi.]

"Hah, khá là hiếm thấy một con người nào điềm tĩnh như ngươi.

Đặc biệt là con người duy nhất giữa nơi không có con người!" tên Troll đó nhận xét tích cực về tôi.

[Tất nhiên, ta là Đại Thần Gruumsh One-Eye mà.]

Tôi nói lời cuối rồi quay về chỗ ngồi của mình, lập tức cả người như mềm nhũn ra!

Thật sự nói chuyện với tên này chẳng khác gì người thường đang ở cạnh một con hổ đói cả!

Sợ chết khiếp luôn!

"Không rõ ngài đã bàn bạc gì nhưng trông hắn có vẻ vui đấy."

Ownka nhận xét sau khi quan sát cuộc trò chuyện.

[Tất nhiên, ta muốn hắn được xác nhận rõ ràng lợi ích làm việc cho ta và làng thôi.]

Tôi ôm mặt nhưng chừa phần mắt đi để che sự căng thẳng của bản thân.

Theo những gì tôi tìm hiểu được, Troll là loài chẳng biết sợ cái chết đi kèm khả năng hồi phục rất mạnh.

Máu của chúng là nguyên liệu quý từ một Troll có trị giá tới 400 gold, thậm chí lnguyên liệu tạo chất độc, thuốc giải độc cho đến Potion of Healing (thuốc hồi phục)!

Sự tồn tại của Ordning khiến tôi tự hỏi sao sinh vật như bịch tiền di đồng này chưa bị Alex nhét vào nhà lao rồi rút máu xài dần nhể?

[Tiện đây, nơi mà các ngươi nói tới cách bao xa vậy?] tôi hỏi nhóm để hiểu để trông chờ tiến độ cuộc hành trình.

"Mất khoảng hơn 5 giờ đi bộ, nếu đi xe này thì sẽ chỉ còn 2 giờ thôi, heheh."

Arcath cười đắc chí, xem ra gã rất tự hào về cái khả năng lái xe cừu của bản thân.

[Nghe có vẻ ổn đấy.]

Tôi gật đầu khi nghe điều đó.

Mặc dù không phải người thích đi lại nhưng không phải ngồi trong xe lửa hay xe hơi kín mít là ổn nhất với tôi.

Bởi lẽ, tôi thích được hít khí trời trong lành này hơn, do có thể dùng Prestidigitation làm ấm bộ đồ nên tôi cũng không sợ con lạnh sắp vào mùa đông.

Mặc dù có hơi chán khi phải ngồi xe hai tiếng đồng hồ, không thể chơi điện thoại được vì nó vừa khiến tôi thiếu cảnh giác, tốn pin, và hơn hết là mỏi mắt khi xài quá lâu.

"Hm?

Hình như có gì đó ở bụi cây phía trước."

Ordning đột ngột lên tiếng.

"Huh?"

"Có gì cơ?"

[Ngươi thấy gì?]

Lần lượt Ownka, Arcath và tôi lên tiếng thắc mắc.

Tôi thì cẩn trọng hơn hết thảy vì biết mình giấy cỡ nào trong cái đội hình này!

ZAP

"AAAAH!"

Arcath đột ngột la lên rồi ngã ra phía sau.

Ngay tích tắc sau đó, nguyên một tia sáng màu tím chiếu thẳng tới tôi!

"CÓ PHỤC KÍCH!"

"GRAAAAH!"

Ownka hô lớn vừa ra hiệu, vừa gây áp lực tới kẻ đánh lén.

Cô ta và Ordning lập tức nhảy ra khỏi xe và chạy thẳng tới hướng tia sáng bắn ra.

"Baaaa!"

"Ng-ngài ổn chứ chúa tể Gruumsh!?"

[Nhờ ơn ngươi mà thứ đó suýt trúng ta đấy.]

Arcath chui rúc xuống xe cừu trong bối rối cùng lúc lũ cừu đang hét lên trong hoảng sợ.

Tôi không thể trả lời gì hơn ngoài cà khịa gã Sorcerer Kobold nhát gan.

May mắn thay, tôi đã kịp lấy một tấm khiên kim loại ra khỏi Bag of Holding ra che chắn ngay khi Ordning nói gì đó.

Cái khiên ma thuật mua trước từ Alex có giá $1200 rất đáng đồng tiền!

Vì không còn Sabata ở đây, tôi buộc phải tự mình dùng vũ khí một cách tốt nhất có thể.

"Không rõ Ownka và Ordning bắt kịp kẻ đánh lén không?" tôi tự hỏi khi nhìn về phía rừng cây mà hai người lao đến.

POW

"AGH!"

Chưa bắt kịp hiểu rõ tình hình, tiếng va chạm mạnh vang lên.

Ownka thì bị hất văng đi cả một đoạn, còn Ordning thì bị đánh ngã!

" Lạy thần Kurtulmak, cái quái gì thế này!?"

Arcath hốt hoảng réo lên khi thấy cảnh đó.

"Hãy sẵn sàng đi!"

Ownka hô lớn rồi đứng bật dậy.

"GRAAAAH!"

Ordning chỉ trả lời bằng tiếng rống xung trận rồi tiếp tục lao tới.

Không thể thấy rõ thứ gì đang diễn ra nhưng tình cảnh mà hai đồng minh đang mắc phải khiến tôi hoảng sợ tột độ!

Cái thứ nguy hiểm gì mà đánh ngon ơ nữ Warchief và gã Troll thế!?

"HURRAAAAH!"

RẦM

Tôi giật bắn người nhưng đồng thời bối rối.

Tiếng hét lớn trước khi tiếng va chạm vỡ đất lại cứ như tiếng của trẻ con.

"...Huh!?"

Khi nhìn về nơi đất đá vụn vỡ đó, tôi ngỡ ngàng khi thấy đằng sau cây búa kim loại to lớn không hề giống thứ tôi tưởng tượng.

Không phải quái vật to lớn ghê sợ nào, không phải kẻ mang ma thuật ngoài tầm hiểu biết của tôi...

"CHẾT ĐI, LŨ QUÁI VẬT!"

Tiếng hét đó khiến tôi hơi hoang mang không vừa sợ vừa thấy kỳ quặc.

Bởi chủ nhân tiếng nói đó lại là một cô bé.

Chỉ là một cô bé ăn mặc hơi lạ nhưng trong tay lại đang cầm cây búa to gần bằng chính cô bé đó!

[ĐỢI ĐÃ!]

"Huh!?"

Tôi lập tức dùng thần giao cách cảm lên tiếng can thiệp, trước khi đứa trẻ đó vung thêm một búa nào đó vào hai đồng minh của tôi!

[Bình tĩnh, tại sao lại tấn công chúng tôi!?] tôi lập tức hỏi thẳng vấn đề, với hy vọng có thể giải quyết hiểu lầm nào đang có.

"KẺ NÀO ĐANG LẢI NHẢI TRONG ĐẦU TA ĐÓ, RA MẶT ĐI!" cô bé đó hét lên trong sự nóng nảy, rõ ràng là có gì đó không ổn.

[Là tôi đây, kẻ ngồi trên xe cừu.] tôi lên tiếng chỉ điểm, đồng thời ráng giữ bình tĩnh khi cô ấy nhìn sang. [Tại sao lại tấn công chúng tôi chứ?]

"AH, NGƯƠI LÀ ĐỒNG BỌN CÁI LÀNG BIẾN THÁI PHẢI KHÔNG!?

THẬM CHÍ NGƯƠI CÒN ĐEM THEO QUÁI VẬT NỮA!"

"...Huh?"

Tôi bối rối hơn khi không hiểu vế đầu đứa trẻ đang nói không phải nói tiếng Anh.

Về viêc bị hiểu đồng bọn với quái vật thì tôi tạm hiểu nhưng...

Làng biến thái?

Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra vậy???

[Bình tĩnh, tôi không rõ cô bé đang hiểu lầm chuyện gì, thêm nữa những quái vật này không phải kẻ thù của người vô tội đâu.] tôi nhanh chóng giải thích ngắn gọn dễ hiểu nhất có thể.

"Sterben/Chết đi!"

"Eh!?"

RẦM!

Con bé đó đột ngột trả lời không đầu không đuổi rồi lao đến tấn công tôi.

Ngay trước khi cây búa đó đập tôi bẹp dí xuống đất cùng với mặt đất bị nứt và lún xuống, tôi đã kịp nhảy sang một bên né tránh!

Đòn đó thật sự mạnh đến khó tin, nhưng may là nó rất dễ đoán!

Đà này thì mình buộc phải dùng Charm Ray để tránh xô xát lớn hơn thôi!

ZAP

"Eh!?"

Lập tức phản công, tôi dùng tia sáng từ mắt nhắm vào con bé đó trước khi con bé vung thêm vài nhát búa nữa!

[BÌNH TĨNH LẠI ĐI, BỘ LÀ NGƯỜI NGUYÊN THỦY HAY LÀ DÃ THÚ MÀ LẠI DÙNG BẠO LỰC TRƯỚC NÓI CHUYỆN VẬY!] Tôi lập tức dùng thần giao cách cảm hét lớn vào tâm trí con bé.

"Ugh!"

Con bé đã khựng tay lại trước khi vung thêm nhát búa thứ hai vào tôi."

Ngươi đã làm gì ta vậy!?"

[Để nói chuyện, cần nhắc lại bao nhiêu lần mới đủ đây?]

"Guh..."

Con bé đó nắm chặt cây búa và nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu.

Tôi vội giơ tay lên ra hiệu để Ownka lẫn Ordning ngưng lại, tránh tiếp tục giao tranh.

[Để ta nói chuyện.]

Tôi quay sang Ownka đang toang xông đến.

Nữ Warchief đó thấy vậy liền giơ tay lên giữ tên Troll ngừng chạy sang đối phương nữa.

"Tốt thôi," Con bé bình tĩnh hơn và đặt mạnh đầu búa xuống đất."giờ nói xem các ngươi là thứ gì và đang làm gi?"

[Tôi là LHan, một kẻ du hành từ thế giới khác tới đây.

Hiện tại được gọi là Gruumsh, người lãnh đạo của làng Olzug của loài Orc và làng Charrir của Kobold.] Tôi giới thiệu vắn tắt bản thân và chỉ tay về những người đi cùng. [Còn cô bé?]

"...Anna Sonnen," Cô bé trả lời rồi hỏi." nơi ông anh đến là từ đâu?"

[...Trái Đất, nước Úc.] tôi lặng lẽ đáp thứ hợp lý nhất mà tôi có thể trả lời được.

"...TRÁI ĐẤT SAO!?" cô bé gọi là Anna nói lớn với mắ mở rộng, cô chạy thẳng tới tôi trong khi trong khi bỏ lại cây búa phía sau hoàn toàn.

Bộp

"Eh!?"

Cô bé nắm chặt hai cánh tay của tôi mà bắt đầu hỏi với gương mặt căng thẳng.

"ANH CŨNG ĐẾN TỪ TRÁI ĐẤT, VẬY ANH CÓ CÁCH ĐỂ TRỞ VỀ ĐÓ CHỨ!?"

Anna lắc tôi mấy hồi trong khi hỏi.

"NÀY!"

Ownka kêu lớn mà lao đến, song tôi vẫn giơ tay ra hiệu đừng.

[Đúng là tôi có cách, vậy...?] Tôi thắc mắc vì sao cô bé lại hỏi điều đó.

"...YAAAAY!

CUỐI CÙNG CÓ THỂ TRỞ VỀ RỒI!

ĐỨC THÂN YÊU!"

Anna thả hai tay tôi ra rồi nhảy cẫng lên trong vui sướng.

Cú nhảy đó cao qua đầu tôi luôn, có khi là hơn 3m!

Cơ mà, với lời nói và phản ứng đó thì cô bé này đã bị lạc tới thế giới này và bị mắc kẹt tại đây.

Vậy ra là một cô bé người Đức bị lạc tới đây sao?

Là khách du lịch bị kẹt đây do mùa Covid hay gì à?

[Oho, hiếm khi thấy spellcaster nào dùng ma thuật như anh bạn đấy.]

Một tiếng nói bất chợt vang lên trong đầu tôi.

Cả những đồng đội tôi cũng nhìn dáo dác xung quanh như tôi lúc này.

Xem chừng tôi không phải là người duy nhất nghe âm thanh đó.

Kiểu phát ra từ trong đầu này thật sự y chang thần giao cách cảm!

Xoạt

Từ trong bụi cây, một con chó con nhảy ra.

Nó có bộ lông đen đỏ khác thường , lông ở đuôi và chân nhìn nó khá giống ngọn lửa, đôi mắt thì sáng lên như ánh đuốc!

[Anh bạn đây chẳng giống mấy Sorcerer lắm nhỉ?

Không phiền bật mí cho tôi chút chứ?] Tiếng nói đó vang lên cùng lúc con chó đó nhìn tôi thẳng vào tôi.

[...Chú là ai?] tôi hỏi với giọng cẩn trọng.

"Ah, Asmo!"

Anna vội kêu lên khi thấy con chó."

Ngươi lại đi đâu đến tận giờ mới chịu xuất hiện vậy!?"

[Thô lỗ quá, tôi đi do thám xung quanh để đảm bảo an toàn mà ~.].

Con chó đó vãy đuôi thân thiện cùng lúc tiếng nói trong đầu tôi vang lên.

Vậy con chó này là chủ nhân tiếng nói đó.

"Một sinh vật trông rất đáng ngờ."

Ownka ý kiến.

"Nó có nguy hiểm như con bé đó không..."

Arcath núp bên cạnh nữ Warchief mà hỏi.

[Cứ bình tĩnh.] Tôi trấn an đồng minh rồi quay sang hỏi Anna. [Bạn của em đấy à?]

"Nah, chỉ là người cho tui cây búa kia và sức mạnh phép thuật thôi."

Anna bĩu môi đáp

[Anna lạnh nhạt vậy làm tui đau lòng lắm đấy ~.] con cún đó đáp lời bằng giọng thân thiện không đổi.

[Em nói rõ hơn được chứ?] tôi hỏi ý của cô bé đó.

"Khi tui bị lạc tới đây, Asmo đột ngột xuất hiện và nói muốn lập khế ước để có được phép thuật hay không."

Anna thở dài kể lại."

Lúc ấy, nơi này toàn quái vật nên tui chẳng có cách nào ngoài chấp nhận.

Và thế là tui có được sức mạnh, trang phục, vũ khí và ma thuật như hiện giờ!

Nó giống mấy siêu nhân hay cô gái ma thuật lắm phải không?"

[Ra là vậy... tôi thì được một người đàn ông tiêm thuốc và có được sức mạnh...]

Tôi trả lời ngắn gọn nhất không kể nốt việc trở thành Spirit Weaver.

Dựa trên tia ma thuật màu tím lúc nãy, thứ vũ khí hiện giờ Anna nắm giữ, thêm con chó ngoại hình trông không giống như của loài Celestial (thuộc thiên đường).

Dựa trên mấy đặc điểm này và lời kể của Anna, cô bé là một Warlock!

[Ra vậy, nếu không phải thù địch và không phải đám người làng đó, Anna có đồng minh rồi ~.] Con chó gọi là Asmo đó vãy đuôi mà nói giọng thân thiện không đổi.

"Hm..."

Anna nhíu mày nhìn chằm chằm về phía tôi."

Kiểu gì thì nhìn ông anh này không đáng tin lắm..."

[Well, mấy gã trong cái làng bẩn bựa thì nhìn trông đáng tin cậy hơn đó thôi ~.] Asmo nói như cà khịa.

"Thôi được, tui sẽ nghe theo lời Asmo nói vậy."

Anna quay sang tôi và đưa tay ra nói."

Tạm thời tôi sẽ tin tưởng nghe theo lời anh nói vậy.

Hãy nói điều kiện anh cần đi, nếu không phải mấy thứ bệnh hoạn, biến thái hay tàn nhẫn thì tôi sẽ làm cho anh!

Đổi lại hãy giúp tôi trở về Trái Đất!"

[...Sòng phẳng phết nhỉ.] Tôi ngạc nhiên khi cô bé này lại đưa ra đề nghị khá là công bằng như thế.

"Tôi biết là chẳng có gì miễn phí cả mà~."

Anna ưỡn ngực đầy tự tin.

Thật sự con bé thẳng thắn nói ra thỏa thuận thế này là vì gia cảnh hay do cách sống ở đây đã làm cô bé như thế?

Thật sự khó mà hình dung được, chỉ biết rằng chắc chắn rất khó khăn...

[Tôi và người của mình đang định tới một ngôi làng có con người quanh đây để đàm phán, do họ quá thù địch với người của tôi.] Tôi nói với Anna trong khi chỉ tay về phía mấy đồng minh của mình.[Thành ra nếu em có thể trợ giúp bọn tôi khi tình hình trở nên xấu đi.]

"...Được không đó, mấy người làng đó kỳ quặc và thấy gớm lắm!"

Cô bé Warlock đó tỏ ra e ngại khi nhắc tới làng đó.

[Nếu quá sợ, tôi sẽ cho người dẫn em về nơi của bọn tôi trong lúc chờ đợi.] Tôi liền đưa ra kế hoạch khác. [Người của tôi dù toàn dị nhân nhưng họ sẽ không làm hại vô cớ hay trái chỉ thị tôi đâu.]

"T-tui không có sợ!"

Anna liền phản bác ngay lập tức."

Nếu đó là yêu cầu của ông anh thì tôi sẽ làm tốt thôi!"

[...Tinh thần như thế là tốt, nhưng đừng làm quá sức đấy.] Tôi khuyên bảo vì lo rằng Anna chỉ đang tỏ ra cứng cỏi.

"Tôi biết mình đang làm gì mà, khỏi lo!"

Cô bé cười nhăn răng tràn đầy sự tự tin.

[Thôi được, như ý em muốn.] Tôi đưa tay ra.[Cứ gọi tôi là Han, chúng ta tạm thời làm việc với nhau thật tốt nghen, Anna.]

"Ok, nhờ cả vào anh đấy."

Anna bắt tay tôi bằng một cái nắm tay chặt tới mức khiến tôi giật mình.

Nó khiến tôi lo rằng nếu không đeo Gauntlets of Ogre Strength thì chắc tôi bị bóp gãy hết rồi!

[Coi chừng chứ Anna, mạnh tay là sẽ có thương tích đấy.] Asmo đưa ra lời khuyên đúng ngay ý tôi.

"Oh, xin lỗi."

Cô bé chợt hiểu ra liền buông tay tôi ra.

[Không sao đâu...] Tôi giấu đi cái cảm giác như suýt có tiếng xương rôm rốp kêu lên rồi đổi chủ đề. [Mà coi như ít quà gặp mặt đây.]

Tôi tạo ra vài ổ bánh mỳ Pretzel Dog (bánh mỳ xúc xích) với phô mát do nghĩ nó sẽ hợp khẩu vị người Đức như Anna.

"Oh, cảm ơn!"

Anna không ngần ngại cầm lấy ăn.

"Ngon quá, cả tuần rồi không có bánh mỳ hay xúc xích thế này, nhớ làm sao~."

[Thật tốt là em thích nó.] tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

[Oho, cậu giỏi đối đãi bé gái phết.

Cậu rành việc này làm nhỉ?] Asmo nói giọng châm chọc tôi.

[Đừng nói tôi như thể tôi là lolicon giùm...] tôi nhíu mày phản đối.

[Mà trò này ngoài Cleric con người làm ra thì tôi không biết là Sorcerer không có liên kết với Celestial làm được đấy, bí quyết là gì?

Từ đôi mắt của cậu?] Asmo bắt đầutò m hỏi tôi.

[Bí mật quân sự.]

Tôi giữ miệng lại và cảm thấy yên tâm một chút.

Có đồng minh vô tình gặp được trên đường thế này thì không rõ nên gọi là hên hay xui đây...
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 47: Bước vào ngôi làng


"Ông anh là thần mà sao đi cái xe ngựa bình thường quá vậy?"

Anna ngồi trên chiếc xe cừu gỗ của nhóm tôi mà bình luận.

Hiển nhiên, cô bé đó không ngồi cạnh mấy cấp dưới vốn không phải người của tôi.

Dù là vì cẩn trọng hay ghê sợ thì cũng không phải vấn đề lớn nếu cô bé Warlock này tin tưởng tôi.

Một điều may mắn hơn, coi bộ không ai trong nhóm hiểu tiếng Đức của cô bé, thành ra cuộc trò chuyện cũng không bị chất vấn nhiều nếu tôi bẻ lái sự thật đôi chút.

[Hiện tại tôi quản lý họ trên danh nghĩa là thần.

Chứ khả năng hiện tại của tôi vẫn rất giới hạn.] Tôi giải thích với Anna.

" Ra là vậy," Anna ngồi đung đưa chân rồi uống trái dừa chứa đầy sữa có đường."

Ah, sữa ngon ghê ~."

"Haiz, sao ngài đối tốt với con bé mới gặp và đã hung hãn với chúng tôi vậy..."

Arcath than vãn trước cách xử sự của tôi.

[Chỉ là chút hiểu lầm, ngươi nên mừng là giữa hai bên chưa có thương tích gì nghiêm trọng.

Thêm nữa, chúng ta tạm thời có thêm đồng minh, nó tốt hơn là thêm kẻ thù mà phải không?] Tôi lập tức phản bác lại lời gã Sorcerer Kobold bằng lời giải thích cặn kẽ và tích cực hơn.

"Heheh, ước gì lúc trước ngài cũng nhân từ thế với bọn tôi."

Arcath nói với giọng cà khịa xen lẫn ganh tị.

[Mỗi kẻ thì ta có các đối xử riêng để có kết quả tốt nhất thôi.] Tôi phản bác tiếp. [Nếu các ngươi cũng sống giản đơn chỉ cần nói chuyện và ăn uống chút để chấp nhận hợp tác.]

"Chúa tể Gruumsh biết rõ ngài ấy đang làm gì đấy thôi.

Ngươi là con trai của trưởng làng Charrir mà lại tị nạnh một đứa trẻ khác à?"

Ownka nói đỡ cho tôi, đồng thời mỉa mai gã Kobold.

"Coi nào, tôi chỉ muốn được chút đặc ân từ ngài thôi mà~."

Arcath miễn cưỡng trả lời.

[Ngươi thì không vấn đề gì quyết định này chứ, Ordning?]

Tôi quang sang hỏi gã Troll đang gặm đùi thịt cừu nướng.

Gã đã hoàn toàn bình phục sau cuộc giao tranh vài phút trước nên không phải lo về ảnh hưởng đến trận chiến.

"Có đồ ăn bù đắp rồi nên ta sẽ bỏ qua."

Gã gặm nhồm nhoàm miếng thịt cừu với cơn giận đã nguôi đi.

[Đấy, Ordning đâu vấn đề gì đâu.

Cãi nhau chút nhưng ăn uống chút và làm hòa là ổn cả.] Tôi quay sang Arcath và Ownka mà nói tinh thần hợp tác của Ordning.

"...Ước gì tôi có thể đủ trâu bò và sống đơn giản như hắn, heheh..."

Arcath cười trừ một cách chua chát.

"Nhóm ông anh đủ dạng người và nói đủ thứ khó hiểu, vậy mà ông anh hiểu được cũng hay thật."

Anna sau một hồi nghe ngóng mà bình luận do chỉ nghe được lời đáp thông qua thần giao cách cảm của tôi.

[Mọi thứ đều có thể khi có ma thuật hay khả năng phù hợp.] Tôi lặng lẽ chỉ giải thích cho cô bé. [Mà tiện đây, em biết gì về cái ngôi làng con người mà em đề cập không?

Từ vị trí, số người, hay đặc điểm của họ?]

"Làng đó thì chắc chừng hơn 10 người ... toàn là đàn ông... cỡ hơn 20 tới gần 40 chắc cũng có..."

Anna gãi đầu ráng suy nghĩ để giải đáp thắc mắc của tôi.

[Họ có gì khác thường, từ cách cư xử cho tới những khả năng họ nắm giữ?]

"Những gì tui nhớ thì... ban đầu họ rất tốt bụng, niềm nở đón tiếp tui...

Sau đó thì họ bắt đầu chuyển sang bám theo, gần quá mức rồi sờ mó các kiểu khiến tui rợn cả người!"

[...Tôi rất tiếc, em đã trải qua.]

"Đám đó thì họ vừa có những kẻ dùng được vũ khí rất tốt, có cả tên biết bắn phép, có cả kẻ biết chữa thương hoặc hóa thành động vật nữa!"

[Ra vậy, trong số chúng có ai hay làm gì đó như cầu nguyện, lẩm bẩm với ai đó, dùng sách phép, giỏi dùng nắm đấm hay luôn hành động lén lút không?]

"Hm... không chắc nữa, ít nhất thì không thấy kẻ nào cầm sách đọc cả hay đi tay không cả.

Điểm chung thì kẻ nào cũng biết dùng ma thuật."

Dựa vào mô tả của Anna thì khả năng làng này có khá đủ các thể loại phân loại (class).

Có lẽ chỉ có mỗi Monk, Wizard và Rogue thì không có trong đội hình đó.

"Ngài có vẻ nói chuyện với con bé nhiều nhỉ, về điều gì vậy?"

Ownka để ý cuộc trò chuyện giữa tôi và Anna nhưng không rõ là gì nên tò mò.

[Con bé có vẻ biết rõ cái làng đó, ta hỏi thêm thông tin là cần thiết.] Tôi lập tức trả lời. [Cái làng đó có hơn 10 người, quân lực chúng e rằng chỉ thiếu Rogue, Monk và Wizard.]

"Uh... nghe gì mà nguy hiểm vậy..."

Arcath nghe vậy mà rùng mình.

"Giờ hiểu sao mấy gã tới nơi đó đều chết không ít rồi..."

"Ngài định thế nào, chúa tể Gruumsh?"

Trước câu hỏi của Ownka, nó khiến tôi một lúc lo lắng sợ hãi.

Những trận chiến trước dù kẻ địch đông hay mạnh nhưng phương thức chiến đấu giản đơn và hạn chế.

Giờ thì là một nhóm đầy những kẻ khác nhau, đối đầu với chúng chỉ với quân số giới hạn như bọn tôi thì thật sự đây là bất lợi quá lớn.

Đặc biệt là bên tôi thiếu người giỏi ẩn nấp, ma thuật đa dụng hay khả năng chữa trị.

"Hm, ta cũng tự hỏi chúa tể Gruumsh này có sống đúng như những kẻ làng này tôn thờ hay không."

Ordning tò mò trước sự đáng tin cậy của tôi.

[...Ngươi không cần phải lo điều đó, Ordning.] Tôi lên trả lời cho cả nhóm nhưng đích danh cả gã Troll.[Làng Olzug đã được sự dẫn dắt của ta để hạ được một nơi đông lẫn mạnh hơn.

Nơi này chỉ có 10 mạng, đâu thể so với đạo quân hơn 100 Orc dưới trướng những tên Orc bị Fiend tha hóa!]

"Hoh, nghe đáng trông chờ đấy."

Ordning bất ngờ, bởi lẽ chẳng ai trong làng biết tiếng Giant để giao tiếp với hắn để kể lại cái chiến tích mà khiến tôi đau tim vô cùng.

"Heheh, nếu chúa tể đã đảm bảo thì tôi sẽ an tâm toàn mạng rồi ~."

Arcath chỉ thích thú khi tin rằng kế hoạch này hắn bảo đảm toàn mạng.

[Nghe phấn khích thật đấy ~.] Con chó Asmo, Patron (người bảo trợ) Anna cũng hùa theo cuộc trò chuyện của bọn tôi.

[Ngươi lẫn Anna đã tới làng đó trước kia rồi, nó còn bao xa hay có lưu ý gì không?] Tôi hỏi Asmo.

[Cứ đi theo con đường này với tốc độ đi bộ nhanh này thì 5 phút sẽ đến gần với làng.] Con chó đó nói tôi hay.

[Tốt, vậy ngươi chạy đi trước chuẩn bị bẫy với ẩn nấp nơi nào đó phục kích đi, đề phòng có biến.] Tôi bắt đầu đưa ra chỉ thị. [Dừng xe ở đây cũng được rồi, không nên để chúng quá gần cái làng thiếu thân thiện kia được.]

[Đã rõ!]

"Beeeee"

Arcath lập tức kéo cây cương lại để dừng xe cừu kéo lại.

Chiếc xe dừng lại, gã Sorcerer Kobold lập tức xuống xe rồi chạy nhanh đi trước bọn tôi.

[Nếu em không chắc chắn muốn đối đầu đám người làng đó thì hãy đi theo Arcath.

Gã không chắc sẽ bảo vệ được em nhưng hắn biết lựa chỗ an toàn lắm đấy.] Tôi đưa ra lựa chọn cho Anna khi thấy sự lưỡng lự trước đó của em ấy.

"Hmph, không cần ông anh phải lo!

Tui hoàn toàn có thể chiến đâu được!"

Cô bé Warlock đó vẫn khăng khăng muốn đi cùng bọn tôi bất chấp việc sẽ có giao tranh trực diện.

[Tùy ý em vậy,] Tôi từ bỏ thuyết phục Anna khi rồi kêu đồng minh. [Đi thôi, hãy nhớ kế hoạch là nói chuyện trước, vũ lực chỉ khi không thể đàm phán.

Cuối cùng là tránh giết chóc đồng minh tiềm năng.]

"Đàm phán, vũ lực khi cần thiết nhưng không giết, rõ!"

"Hmph!"

Ownka lẫn Ordning cũng bước xuống khỏi xe cừu.

Anna và Asmo cũng bèn đi theo bọn tôi.

Năm người chúng tôi tiến bước đến ngôi làng, nơi mà những con người bị đưa tới nơi này bất đắc dĩ giống như tôi.

Rầm

"Ouch!"

Bất chợt chân tôi vướng gì đó và khiến tôi ngã nhào về phía trước.

"Ngài ổn chứ chúa Grumsh!?"

Ownka lập tức hỏi .

[Ta ổn...] Tôi ngồi dậy và kiểm tra xem mình bị gì mà gã đất.

"Ông anh làm gì mà dây giày cột vào nhau thế?"

Anna nhìn mà hỏi.

Tôi vội nhìn xuống thì ngạc nhiên dây giày tôi lại bị cột vào nhau!

"Cái gì... và từ lúc nào..." tôi lẩm bẩm trong khi tháo rồi chỉnh lại dây giày lại.

"Hmph!"

Vụt

Ownka đột ngột vung rìu vào khoảng không phía sau cô ấy như có gì dó không ổn!

[Có chuyện gì vậy!?] Tôi lập tức hỏi sau khi chỉnh lại dây giày xong.

"...Không có gì," Ownka hạ cây rìu xuống rồi quay sang tôi nói.

"Chỉ là... tôi vừa có cảm giác kẻ nào đó giật bông tai của tôi..."

"Khịt, có mùi gì đó quanh đây... giống như phấn bướm..."

Ordning hít mùi liên tục mà nói.

"Có chuyện gì thế!?"

Anna quan ngại khi thấy cả nhóm tôi hành động hơi kỳ lạ.

[Không rõ, chắc là thứ ma thuật hay sinh vật nào đó.] tôi đưa ra nhận định.

"Kh-không phai ma đó chứ!?"

Cô bé Warlock đột ngột cuống lên khi nghe thế.

[Nếu ma mà như thế thì anh ước nó thật sự như thế,] tôi tiếp tục đưa ra nhận định tiếp.[Bởi nếu thế thì nó khá an toàn, bởi ma thông thường ghê sợ hơn, nguy hiểm hơn, đồng thời mang cảm giác lạnh gáy hơn.

Không nhẹ nhàng như trò chơi khăm thế này.]

"Ra vậy..."

Anna bình tĩnh lại trước lời giải thích đó."

Làm sao anh biết rõ nó dữ vậy!?"

[Mẹ anh rất nhạy cảm với tâm linh để biết có hồn ma hay không.

Đồng thời anh là một người viết tiểu thuyết nên hay tìm tòi thông tin lắm.] Tôi lý giải cho kiến thức đó.

"Ông anh hiểu biết phết, trái hẵng vẻ ngoài..." cô bé Warlock ấy bình phẩm về tôi.

[...Cứ xem đó là số ít điểm cộng của tôi đi.] tôi không biết trả lời gì hơn nên nói đại.

--- 5 Phút sau---

"Thấy rồi!"

Sau một lúc cả nhóm bọn tôi cuốc bộ gặp đầy sự xui quái kỳ quái, vấp đá, hắt hơi liên tục, đốm sáng xuất hiện ngay trước mắt.

Dẫu vậy, không có thương tích gì trong quá trình đó cả.

Trước mắt chúng tôi hiện giờ là một cánh đồng cỏ không cách quá xa, có những ngôi lều được quanh đó.

Khói từ lửa trại đang bốc lên, bên cạnh nó là người người xem ra đang giữ lửa hoặc nấu ăn gì đó.

"WAIT (đợi đã)!"

Bất chợt, một câu tiếng Anh vang lên trước khi bọn tôi tiến đến gần thêm.

Một người thanh niên trẻ độ 20 với tóc đen ngắn, người gầy với thấp hơn tôi một chút.

Gã mặc lớp áo long thú, trong tay là cây thương gỗ.

Gã từ từ bước tới bọn tôi cùng gương mặt nghiêm nghị với chút bầu không khí hơi kỳ lạ.

"Hi, I'm just an adventurer with my comrades (Chào, tôi là một phượt thủ với những đồng minh của mình)."

Tôi giấu khả năng thần giao cách cảm và giao tiếp bằng tiếng Anh.

"These monster are your (mấy tên quái vật này là của cậu sao)!?"

Người thanh niên đó tròn mắt nhìn Ordning với Ownka rồi nhìn tôi.

"Can you speak Vietnamese?(anh bạn nói được tiếng Việt chứ?)"

"...Ờ, tui biết tiếng Việt." tôi lập tức trả lời, vậy ra người này là một người Việt.

"Thế thì đỡ thật, ba bữa nay tôi ráng nói chuyện mấy người Tây mà nghe tiếng được tiếng không..."

Gã thở dài."

Không phiền tôi có thể hỏi anh bạn là ai, tới đây có việc gì?

Và sao lại có quái vật đi cùng vậy?"

"Tôi phượt từ thế giới mình tới nơi này có chút chuyện cần đàm phán.

Và hai quái vật mà anh bạn thấy là cấp dưới của tôi, còn cô bé và con cún kia thì mới gặp dọc đường vài phút trước."

Tôi trả lời ngắn gọn và đầy đủ nhất."

Và tôi nghe nói có làng người nào đó quanh đây họ đi giết cấp dưới của tôi dù tôi có ra lệnh đàm phán, thành ra lần này tôi tự mình đến coi đàm phán có khả thi hơn không."

"...

Ra là thế."

Cậu ta vuốt cằm suy nghĩ , có lẽ đang suy xét xem lời bọn tôi nói có đáng tin cậy không.

Tôi đứng đợi giây lát, bất chợt thoáng qua nghe mùi khai khai gì đó.

[Mà nè Anna, gã này thì em có nhận xét gì không?] tôi dùng thần giao cách cảm để thầm hỏi ý kiến của Anna về người thanh niên đứng trước bọn tôi.

"Thua, trước khi tui trốn khỏi làng này không gặp gã này trước đó."

Anna bình luận.

[Ra... vậy...] tôi có chút lo lắng khi nghe ý kiến đó, bởi chẳng rõ đối phương là người tốt hay không.

"Dù gì cũng là đồng hương nơi đất lạ, tôi có chút đồ ăn vặt đây nếu anh bạn đây không chê." cậu ta liền lấy từ trong túi ra mấy trái Goodberry.

"Oh, cảm ơn."

Tôi nhận nó rồi chia ra cho cả nhóm mỗi người một trái.

Dù không đói nhưng ăn nó chút thì lát nữa cũng đỡ lo bị đói hay khát nước.

Cơ mà có trái này trong trong tay, với ngoại hình này, người này có lẽ là một Druid hoặc Ranger chăng?

"Tôi hy vọng là họ sẽ không gây xô sát gì với mọi người lần này."

Cậu ta nói chuyện có phần thân thiện hơn.

"Đó là mục đích của chuyến đi này của tôi."

Tôi trả lời với phần nào nhẹ nhõm hơn.

"Tôi được chỉ định để canh gác làng bên ngoài làng, " Cậu ta nói ra lý do canh gác tại đây.

"Cậu đã ở đây được bao lâu rồi?" tôi dò hỏi, bởi nếu Anna chưa từng gặp thì có khả năng là tới chưa lâu.

"Tôi bị đến nơi này khoảng được 3 ngày rồi." cậu ta trả lời.

"Ra vậy, chắc khó khăn lắm nhể?" tôi cảm thông trước tình cảnh đó, bởi tôi đã từng chật vật để sống sót suốt ba ngày ở thế giới này.

"Cậu vào trong nói chuyện chứ?"

Cuối cùng, tôi mới được nghe lời đề nghị nãy giờ từ cậu ta.

"Chắc rồi, đó là lý do tôi ở đây."

Tôi nói rồi quay sang những người đồng đội. [Vào trong chứ?]

"Không!"

"Eh?"

Anna lập tức khước từ lời đề nghị đó.

Em ấy đứng xa một khoảng như không muốn đi sâu hơn vào ngôi làng này.

Quả nhiên, em ấy vẫn rất sợ nơi này!

[Ownka hãy ở lại đây với Anna để bảo vệ lẫn nhau, Ordning đi với ta.] tôi lập tức đưa ra chỉ thị cho nhóm.

"Rõ thưa ngài."

Ownka nhận lệnh ngay không chút do dự.

"Hmph, không biết vào trong thì ta được tiếp đãi thứ gì ngon không."

Tên Troll cười nhăn răng trong sự phấn khích.

[Đừng làm bậy rồi gây ra giao tranh đấy.] Tôi nhắc nhở tên thuộc hạ to xác của mình.

"Nếu chúngk không gây sự trước."

Gã trả lời lập tức.

Tôi gật đầu rồi quay sang người thanh niên gác làng.

"Hãy đi theo tôi."

Cậu ta nói, tôi và Ordning theo bước đi sâu vào trong làng.

Khi đi tới lửa trại đang hong cá khô, xung quanh nó những cái lều trại đượ dựng lên.

Người đàn ông độ hơn 30 với giáp sắt và kiếm dài đang ngồi bên lửa trại, ngay khi anh ta thấy bọn tôi thì bỗng dưng đứng dựng lên rồi rút kiếm ra!

"Why you bring stranger and monster here, Alan (Sao cậu lại mang người lạ và quái vật đến đây)!"

Người đàn ông đó hai tay nắm chặt thanh kiếm thủ thế!

"Chill out, they are not enemy (bình tĩnh, họ không phải kẻ thù)." người gác làng được gọi là Alan lên tiếng trấn an."

They come this place to have a talk (họ tới đây để nơi này nói chuyện)."

"We don't talk to monster!

They are vile creature! (Chúng ta không nói chuyện với lũ quái vật, chúng là sinh vật hèn hạ)" Người đàn ông đó vẫn lườm bọn tôi.

"Well, they bring along small girl with them, maybe your missing acquaintance? (họ có đem theo một bé gái, có lẽ là người quen đã thất lạc của các vị)" cậu ta nói về Anna để thuyết phục.

"Small girl, is it Anna (bé gái, liệu có phải Anna)!?"

Người đàn ông đó tròn mắt khi nghe điều đó.

"I haven't ask so I not sure, but that girl is near the village entrance (tôi chưa hỏi nên không chắc, cô bé đó ở ngay lối vào làng)."

Alan nói tình cảnh.

Người đàn ông đó vội thu hồi kiếm rồi đi nhanh tới chỗ Ana.

Tuy không biết đó có phải ý hay không khi để gã đi nhưng chí ít thì vẫn còn Ownka ở đó nên sẽ không tới nỗi nào.

"Xin lỗi vì không tự giới thiệu, cứ gọi tôi là Alan."

Cậu ta đột ngột tự giới thiệu."

Tôi nên gọi cậu là gì?"

"LHan là tên tôi, mặc dù tôi đang phải xài tên giả là Gruumsh để làm việc với cấp dưới ổn định."

Tôi tự giới thiệu tên bản thân mình.

Alan thoáng tròn mắt giây lát rồi trở lại như cũ gần như ngay tức khắc.

"Có chuyện gì à?"

Tôi thắc mắc hỏi.

"Không có gì đâu, đừng bận tâm."

Alan lắc đầu nhẹ."

Mà cậu biết ai đó gọi là Mama, hoặc NeverMindo?"

"Hm... nghe quen quen, để coi..."

Tôi thoáng lớ nhớ hai cái tên đó những không rõ là ở đâu nên lấy điện thoại ra kiểm tra.

"Eheheh, dù tôi có báo cáo họ tương đối vô hại rồi mà cậu vẫn cẩn thận phết ~."

Tiếng cười khúc khích của nữ bỗng vang lên khiến tôi giật mình ngừng mở điện thoại.

Tôi đảo mắt xung quanh liên tục không thấy giọng nữ đó ở đâu.

Bất chợt, một đứa trẻ nhỏ như búp bê có cánh bướm xuất hiện ngay bên vai Alan.

Đứa bé gá đó chiều cao chắc của chừng 50 cm, và ngoại hình làm tôi liên tưởng đến Fairy (tiên).

"...Đây là?"

Tôi nhìn cô bé giống Fairy đó rồi quay sang hỏi Alan.

" Heheheh, tui là Pixie Berrina, hân hạnh được gặp anh bạn con người mắt 2 màu."

Cô ta tự giới thiệu và cà khịa tôi."

Tiện thể, tui là người chơi khăm nhóm anh bạn tù nãy tới giờ đấy~."

"Cái..."

Tôi nhíu một bên mày vì phần nào khó chịu khi biết chủ mưu mấy cú ngã trước đó của tôi!

"Xin lỗi, Berrina rất nghịch ngợm, nhưng cô ấy không có ý xấu đâu.

Mong cậu bỏ qua."

Alan cúi đầu mà thay lời xin lỗi.

"Well, may là không có gì nghiêm trọng xảy ra, tôi sẽ tạm thời bỏ qua..."

Tôi hít thở sâu để bình tĩnh lại.

"Tiện thể, có chuyện gì thế Berrina?"

Alan hỏi người bạn nhỏ của cậu ta.

"Tui muốn gặp mặt anh bạn trông có vẻ thân thiện thui mà...

à mà quên mất," Pixie ấy đáp rồi chợt như nhớ ra gì đó.

"Goblin đang tấn công nơi này!"
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 48: đối đầu Goblinoid


"Goblin á!?"

Tôi ngạc nhiên khi nghe điều đó.

"Phải, bọn chúng đang tiến đến đây!"

Berrina gật đầu trong bối rối nói trong khi vẫ đang lơ lửng bằng đôi cánh Pixie.

"...Tệ rồi đây."

Alan chau mày trông vô cùng căng thẳng.

Phản ứng hai người họ khiến tôi càng khó hiểu hơn rất nhiều, sao họ có thể dễ dàng hạ được những cấp dưới Orc của tôi nhưng sao lại sợ đám Goblin đến vậy?

Nó thật sự có hơi vô lý, tôi không nghĩ những người này yếu cũng như Goblin lắm trò tới ảo lòi như trong Goblin Slayer.

"Chúng như thế nào vậy?"

Quan ngại sâu sắc nên tôi dò hỏi nhanh chóng.

"To nhỏ đủ kiểu, và đều nguy hiểm!"

Berrina quýnh lên giải thích.

"Nghe...

đáng lo ngại đấy..."

Tôi lo lắng hơn khi nghe điều đó.

Bởi lẽ, nếu kẻ thù là Goblin và đủ thể loại thì xem ra không chỉ phải đối đầu số đông kẻ thù mà còn đủ chủng loại!

"Tệ thật..."

Alan cũng chau mày và nắm chặt cây thương."

Hãy ẩn nấp và báo động cho mọi người đi Berrina!"

"Rõ!"

Berrina lập tức biến mất ngay khi nghe yêu cầu đó.

"Cậu cũng hãy sẵn sàng đi, chúng ta sắp phải giao tranh rồi."

Cậu ta cảnh báo tôi.

"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ đi cảnh báo đồng đội!"

Tôi lập tức phản ứng rồi quay sang cấp dưới. [Tập hợp nhóm thôi Ordning, có kẻ thù Goblin đang sắp tới đây mở giao tranh!]

"Hoh, vậy ta sắp được vận động rồi!"

Gã Troll to lớn đó cười nhăn răng rồi chạy theo tôi.

Trở lại cổng vào, tôi lập tức báo động cho Ownka và Anna tình cảnh sắp xảy đến!

Người đàn ông trông như Fighter mới nãy đi ra gặp Anna thì hai người đang nhìn nhau vô cùng căng thẳng.

Tất nhiên căng thẳng cỡ nào thì chẳng bằng tình cảnh hiện giờ.

"Goblin sao..."

Ownka lẩm bẩm với hai tay nắm chặt cây rìu trong tay.

"Scheiße (chết tiệt), sao lúc nào lũ quái vật cứ phải xuất hiện là gây chuyện không vậy!"

Anna hậm hực dậm chân mạnh tới mức khiến đất nứt ra.

[Hãy sẵn sàng và cẩn trọng đi, mọi người.] Tôi lập lại mệnh lệnh cho nhóm một lần nữa.

"Đám sinh vật đó đi mở giao tranh với nơi này thì cũng can đảm phết đấy."

Nữ Warchief Orc đó cười nhẹ.

"nếu chúng ta xử lý chúng thì nơi này sẽ mắc nợ và nghe lời chúng ta thôi!"

[Cô chỉ được cái là hiểu ý ta phết đấy.] Tôi mừng vì xem ra có người rất đồng thuận kế hoạch này cũng như đưa ra một khuyến khích không hề tồi.

"TẤT CẢ ĐỨNG IM!"

Một tiếng kêu lớn vang lên lôi kéo sự chú ý của bọn tôi.

Từ phía bên ngoài làng, một toáng sinh vật hình người đang bao vây!

Bọn chúng có chừng chắc hơn 40 người, kẻ thì to cao lông rậm rạp với chùy lớn, kẻ nhỏ thó da vàng mặt cau có, cùng kẻ da đỏ mặc giáp sắt kín người đang giương cung!

Bên cạnh chúng là những con sói, ngựa, bò, quạ rồi đười ươi.

"CÁC NGƯƠI CÓ HAI LỰA CHỌN, TỰ NGUYỆN THÀNH NÔ LỆ CHO BỌN TA, HOẶC CHIẾN ĐẤU RỒI KẺ PHẢI CHẾT HOẶC PHẢI THÀNH NÔ LỆ!"

Tên da đỏ đang cưỡi ngựa trong đám đó lên tiếng.

" Oh shit, Goblins came (thôi rồi, bọn Goblin đã đến)!"

Người đàn ông Fighter lẩm bẩm cùng khuôn mặt trắng bệch.

Tôi ngớ người ra giây lát khi đám Goblin này khác hoàn toàn tôi tưởng tượng.

Thay vì da xanh lá nhỏ con thì tên to lớn lông rậm với tên nhỏ con đều màu vàng, còn tên da đỏ rực lại nhìn gần như giống người, trừ khuôn mặt với tai.

"Uhm, không phiền cho bọn tôi hỏi vài thứ được không, bọn tôi là người mới?"

Tôi ráng nói giọng bình tĩnh với kẻ da đỏ trong như cầm đầu."

Mấy người làm thế nào mà tới nhanh gọn dữ tới độ bọn tôi không biết vậy?"

"Trinh sát với chiến thuật, trang bị và nhân lực đã chuẩn bị."

Gã Goblin đỏ ấy bình thản nói.

Tôi cũng ráng đảo mắt nhìn quanh quan sát, bên cạnh chúng cũng có quạ, sói, đười ươi, thậm chí có cả bò lẫn ngựa!

Tất nhiên, tôi cùng ráng thò tay vào túi thật chậm để không tên nào để ý thấy mà lấy con dao bếp có ma thuật Ray of Frost.

Bởi lẽ, dùng con mắt ở đây không phải là lý tưởng, nó sẽ lộ ra khả năng của tôi cho đến mất cơ hội giấu con bài tẩy.

"Chí ít... có thể cho bọn tôi biết tên chút đỉnh không?" tôi lấp liếm để câu giờ.

"Nể việc có tên nô lệ mới hiểu chuyện, ta sẽ khai sáng cho ngươi hay."

Gã Goblin đỏ cưỡi ngựa đó đắc ý và xưng tên."

Ta, Hobgoblin Warlord (lãnh chúa yêu tinh) của thị trấn Hruggekolohk, Durbuluk The Dominator (Kẻ chinh phục)."

"Ngài khiêm tốn trước tên đó quá nhỉ, chúa tể Gruumsh?"

Ownka thì thầm hỏi tôi.

"Ngươi là!"

Gã Durbuluk tròn mắt kinh ngạc.

"Xem ra chúng ta lại gặp nhau nhỉ, đám Goblin các ngươi xem ra còn sống tốt phết."

Ownka nói với giọng mỉa mai."

Ta đã tưởng ngươi đã bị Lady Eve xử rồi chứ, xem ra cô ấy quá nhân từ với kẻ như ngươi."

[Chuyện này là sao, Ownka?] Không khỏi bất ngờ diễn biến đó nên tôi bèn dùng thần giao cách cảm hỏi cấp dưới.

"Làng Olzug và Charrir cùng với sự trợ giúp của Lady Eve đã tiêu diệt cả thị trấn của đám Hobgoblin gồm 200 tên Goblin khác nhau."

[Tại sao!?] tôi hỏi lý do mà họ mở kèo gây chiến.

"Vì bọn chúng chỉ chọn cách bắt người khác làm nô lệ, trong khi tôi đã nói đường lối mới của chúa tể Gruumsh."

Nữ Orc Warchief bày tỏ suy nghĩ."

Kẻ đã chối bỏ lời dẫn sắt sáng suốt của ngài thì không thể thành đồng minh được."

Anna bối rối không rõ bọn tôi đang tranh luận gì, Ordning thì từ gầm gừ chuyển sang chán nản đợi chờ giao tranh.

Gã đàn ông Fighter thì vẫn mặt trắng bệch như thiếu máu.

"Hah, lũ Orc các ngươi đã trở nên thấp kém tới mức đi nhờ những kẻ ngoại lai, đặc biệt là như lũ con người tới Kobold luôn à?"

Durbuluk nói giọng đầykhinh miệt.

"Đúng là bọn ta có nhờ con người làm đồng minh," Ownka nói vẫn tràn đầy tự tin."thế nhưng, thật ngu ngốc khi ngươi không chỉ chẳng hiểu được mà còn không nhận ra vị thần Gruumsh One-Eye vĩ đại đang hiện diện ngay đây!"

"Huh?"

Trước lời tuyên bố mà tôi không hề trong đợi đó, lun Goblin đều đổ ánh nhìn về phía tôi, người đang được Ownka chỉ tay!

"Tại sao chứ..."

Tôi lẩm bẩm trong hoang mang với hành động của đồng đội.

"Mong ngài hãy thể hiện thị uy để bẻ gãy cả sự cứng đầu của chúng."

Ownka đưa ra lời đề nghị.

"Này, nãy giờ ông anh và bà Orc này đang nói gì vậy?"

Anna tò mò hỏi tôi.

"Y-you are our ally, right (C-cậu là đồng minh chúng tôi, phải không)?"

Gã Fighter lo sợ hỏi tôi.

"I will explain later (tôi sẽ giải thích sau)," Tôi nói gã Fighter đồng thời dùng thần giao cách cảm nói với Anna và Ordning. [và nhớ nằm xuống ngay khi ra hiệu, cũng như sẵn sàng chiến khi tôi ra tay.]"

Kế đó, tôi bước ra phía trước giữa nơi mà nhiều tên Goblin có thể nhìn thấy nhất và cách xa mọi đồng đội.

Một tay tôi giơ một, tay còn lại đã trong túi Bag of Holding.

Miệng tôi lẩm bẩm và niệm spell Produce Lightning để tạo quả cầu điện với bàn tay đang giấu trong túi.

"Khoan, ông anh làm gì thế!?"

Anna hiểu tôi đang làm gì ngoài thấy tôi đang làm trò liều.

Cô bé tính bước tới ngăn cản, song Ownka nhanh chóng vịnh vai cô bé Warlock đó mà giữ lại.

Anna quay lại bày tỏ sự bất đồng.

Thế nhưng, nữ Orc Warchief ấy không nói gì, chỉ nhìn thẳng cô bé Warlock bằng một đôi mắt kiên định.

"Đừng nói với ta rằng ngươi là vị thần quái đản nào đó mà chúng nói đến nghen, con người?" gã Hobgoblin Warlord đó nhìn tôi với anh mắt bán tín bán nghi.

"...Hãy thử đi, bằng tất cả cung tên các ngươi đang giơ lên ấy?"

Tôi đánh cược vào lời đề nghị của Ownka, để bản thân đặt vào nguy hiểm cực độ.

Bằng cách khiêu khích Durbuluk, tôi hy vọng nó sẽ giúp tôi đủ căng thẳng để gọi lên gã Spirit hiệp sĩ!

Tất nhiên là tôi phải sẵn sàng việc mình sẽ thành con nhím trong trường hợp xấu nhất!

"Hah, để xem ngươi có thể vênh váo được bao lâu."

Durbuluk giơ tay cao rồi lớn tiếng."

TẤT CẢ, NHẮM VÀO TÊN CON NGƯỜI ĐÓ VÀ BẮN!"

Vút vút vút

Ngay khi tên Hobgoblin Warlord đó hạ tay xuống ra hiệu bắn tên, tôi cũng hạ tay xuống ra hiệu kêu các đồng minh nằm xuống.

Loạt tên hơn 15 mũi thi nhau lao đến tôi.

Kong kong kong

"HAN!"

Anna kêu lên tính lao đến cứu tôi, nhưng Ownka vẫn giữ chặt cô bé xuống đất để tránh bị trúng tên.

Tôi nhắm chặt mắt trong sợ hãi, cũng đã đinh ninh mình đã bị cắm đầy tên lên người.

Thế nhưng, âm thanh trúng tên khác hoàn toàn thứ tôi lo ngại, cả cơn đau cũng không đến.

Khi mở mắt ra, quang cảnh cũng như biểu cảm những người xung quanh đều khác hoàn toàn.

"...Cái gì!?"

"Hắn chặn được hết tên à!?"

"Hắn đã dùng thứ ma thuật gì vậy?!"

Tất cả đám Goblinoid (hình dạng yêu tinh) cho đến Durbuluk thi nhau xôn xao khi thấy cảnh tượng đó.

Một nửa số tên bị dừng trước khi chạm tôi, số khác rơi đầ trên đất.

[I HAVE THE POWER (TA CÓ SỨC MẠNH)!]

Tiếng nói đó vang lên, ngay trước mặt tôi là thứ hình người to lớn với giáp vàng.

Kẻ đó liền cởi bỏ bộ giáp vàng đang dính đầy tên, để lộ cơ thể con người da xanh với cơ bắp đầy đặn, trong tay là thanh kiếm dài và giơ lên.

"...Hah," Tôi nhẹ nhõm khi thấy cảnh đó, trong lòng vui sướng khôn tả."chú đi đâu lâu quá vậy, Sabata!?"

"Kept you waiting, huh (để ngươi phải đợi rồi nhể)?"

Gã spirit hiệp sĩ, linh hồn hộ vệ và cùng là minh chứng của một Spirit Weaver như tôi cuối cùng đã trở lại!

"Eh?

Nguyên một con ma xanh lè ngay trước Han!?"

[Oho, vậy ra cậu còn trò này cơ đấy.]

Anna và Asmo, nhìn thấy sự hiện diện Spirit hiệp sĩ, người bất ngờ, người ấn tượng.

"Thế nào?

Đã nhận thấy sự cách biệt giữa các ngươi và chúa tể Gruumsh vĩ đại chưa?"

Ownka đắc chí mà nói lời chế nhạo kẻ địch.

"...Tất cả, tập trung giết tên đó ngay!"

"GRAAAAAH!"

Thay vì hoảng sợ, Durbulok nhanh chóng ra lệnh cho người của hắn tập trung tấn công tôi!

"Everyone, time to gather and fight with everything you have (Tất cả mọi người, đến lúc tập hợp lại và chiến đấu bằng tất cả những gì có rồi)!"

Tôi kêu lên ra hiệu cho Alan và gã Fighter.

"Được, Berrina, Produce Flame!"

Alan nhanh chóng nghe lời đó và đi đến chỗ tôi, tay cậu ta giơ khiên gỗ để chặn tôi với sỏi ném đến.

Một tay dùng khiên gỗ chặn lại, một tay tạo ra quả cầu lửa từ spell rồi ném vào kẻ thù.

"...GUAAAAAAH!"

Người đàn ông Fighter vẫn trông vô cùng hãi hùng song cũng chịu rút kiếm ra và lao đến kẻ thù.

[Ownka tới phang tên Durbuluk, Anna và Ordning hãy vừa yểm trợ Ownka và ngăn đám Goblinoid này tiếp cận ta!]Tôi quay sang những đồng đội mà đưa ra chỉ thị.

"Chúa tể đã ra lệnh thì làm thôi!"

Ownka cười nhăn răng rồi nắm chặt cây rìu lớn mà lao thẳng đến kẻ thù.

"Hah, đến lúc làm thịt đám Goblin này nào!"

Ordning cũng hăng máu không kém giương nanh vuốt lao vào cuộc giao tranh.

"Eh?

Ông anh thì làm gì?"

Anna thắc mắc việc tôi sẽ làm.

[Bọn chúng nhắm vào anh nên giờ nhờ em giúp, anh sẽ hỗ trợ từ xa!] tôi vừa nói vừa di chuyển ngược hướng nhóm để chuẩn bị phản công đám Goblin và Bugbear đang lao đến.

"Ông anh nhát gan dữ vậy!?"

Anna than phiền trong khi thong thả phang một búa một Goblin bị thổi bay.

[Anh không thể một chọi một đám được!]

Tôi vừa trả lời vừa tạo hẵng mọt trái trứng đà điểu chứa đầy bột tiêu và ớt xay nhuyên.

Ngay lập tức, tôi chọi thẳng vào đám Goblin lao đến, bột ớt với tiêu bay tứ tung làm chúng cay mắt và hắt hơi liên tục.

Bốp

Geeeh!

"Ray of Frost!"

Không bỏ lỡ thời cơ hỗn loạn đó, tôi một tay dùng con dao bắn ma thuật băng, một tay vung quả cầu điện đã tạo trước đó mà chọi vào hai tên Bugbear bị dóng băng một phần và Goblin bị giật điên trong khi đang rối loạn đội hình.

Những con khác lao đến thì bị Anna phang búa trúng hoặc bị spell từ Alan phóng đến.

Dù rằng tôi có thể an toàn trước khỏi loạt tên bắn lúc nãy, thế nhưng giáp của Sabata vẫn không phải thứ để chịu mấy vũ khí cùn số lượng lớn, đặc biệt là cùng lúc!

"Hahaha, xem ra ngươi đã tự xoay xở tốt khi không có ta đấy, cộng sự."

Sabata cười đầy tự hào.

"Chú nên biết là nó muối vờ lờ luôn đấy!" tôi lẩm bẩm than phiền trong khi chân vẫn không ngừng di chuyển để chạy xa ra khỏi đám Goblinoid.

"Bỏ qua việc cuộc tái ngộ trong cảnh bỏ chạy này thì," Spirit hiệp sĩ lặng im giây lát rồi nói lớn."

Sao ở cùng cả tuần với Lady Iro rồi mà ngươi éo động tay động chân gì hết vậy!?"

"Đó mới là thứ chú quan tâm à!?" tôi cáu tiết trong đầu.

"Tất nhiên, ngươi có phải đàn ông không vậy, LHan!?" gã phàn nàn trong khi mặc lại bộ giáp bạc, tay vung cây trường kiếm để đẩy lùi những con sói và đười ươi cho đến chặn những nhát chùy to lớn từ Bugbear.

"Chú đừng có khuyến khích tui đi bắt cá hai tay hay đi lừa dối người khác!" tôi phàn nàn trong khi tiếp tục tạo thêm trứng chứa ớt và tiêu để chọi kẻ thù.

"Thử tưởng tượng Irina bỏ chúng ta rồi đi theo người khác đi!

Chú nhắm bản thân có đủ trái tim cao cả như Majima hay Kiryu không!?"

"...Ok, ngươi đúng," Sabata nhanh chóng chấp nhận lời phản bác đó.

"Hiểu là tốt!"

Mặc dù nói là vậy, song cả lẽ bọn tôi đều hiểu rằng đó là điều tốt nhất cho Irina.

Nếu không thể gặp lại, cô ấy nên đến bên một người đàn ông đáng tin cậy hoặc một cô gái mà cô ấy tâm đầu ý hợp.

Keng

Gát bỏ sang một bên suy nghĩ đó như cách Sabata vung kiếm đẩy lùi kẻ thù, Tôi tiếp tục bỏ chạy.

Tiếp tục để lại lũ quái vật và thú của chúng đã bị làm tôi hỗn loạn cho đồng đội xử lý.

Chỉ riêng những tên Hobgoblin thì giữ khoảng cách nhất định chứ không có tiếp cận, như thể hiểu rằng mối nguy hiểm từ những đồng đội của tôi.

"Can't believe it, they actually push those monster back (không thể tin được, họ đang đẩy lùi lũ quái vật)!"

Fighter đã hạ được một Bugbear ngoái nhìn phía bọn tôi.

"They know what they do, so don't worry, focus to survive (họ biết họ đang làm gì, nên đừng lo, tập trung sinh tồn đi)!"

Alan nhắc nhở người đồng minh vẫn còn đang bang hoàng và đâm cây thương khi mọt Goblin tiếp cận."

Everyone will back soon, we will have support (mọi người sẽ sớm trở lại, chúng ta sẽ nhận được hỗ trợ)!"

Keng

"You right (cậu nói đúng)," Fighter đó giơ kiếm chắn lại kiếm từ Hobgoblin."we can't give up yet (chúng ta chưa thể từ bỏ)!"

Keng Keng Keng

Cùng lúc đó, nữ Warchief Ownka đang đọ sức với gã Warlord Durbuluk.

Kẻ dùng rìu lớn, kẻ dùng kiếm, không ai áp đảo ai.

Bởi lẽ, dù tên đó ra lệnh đồng minh và thú của hắn tính quấy nhiễu nữ chiến binh Orc thì lại bị Ordning từ xa quăng đá hoặc Goblin đến quấy rối.

Thậm chí, tôi cũng để Sabata chọi trứng tiêu ớt để làm rối loạn nhóm của tên Hobgoblin Warlord đó!

"Không chỉ thị trấn Hruggekolohk của bọn ta mà thậm chí cả kế hoạch này, lũ Orc phá hoại!"

Durbuluk tức giận trong khi trao đổi đường kiếm."

Lũ man di các ngươi đúng là mầm mống của sự suy tàn!"

"Đó là quá khứ rồi," Ownka vẫn nói giọng đầy tự tin trong khi đẩy lùi kiếm kẻ thù bằng cây rìu của cô."

Với sự dẫn dắt từ chúa tể Gruumsh vĩ đại, bọn ta sẽ sống sót trước đại họa và sớm dẫn đầu thế giới mới!"

"Hoang đường!" tên Hobgoblin Warlord đó phóng thương trong sự tức tối."

Thần linh đã không hạ phàm từ rất lâu rồi, ngoài những vị thần điên rồ quậy phá hoặc chẳng thèm xuất hiện giáp mặt!"

Keng

Xoẹt

"Ugh!"

Ownka dùng rìu vừa hất cây thương phóng đến, kế đó cô dùng rìu đánh bay tấm khiên của Durbuluk.

Đến phát thứ ba, cô bổ mạnh một phát xuống khiến tên Warlord Hobgoblin mất đà bị vỡ giáp ngực.

Cây rìu của nữ Orc Warchief đã cắm chặt vào ngực kẻ thù.

"T-tại sao..."

Durbuluk bàng hoàng với vết thương trước ngực."

Kiếm thuật của ta... giáp trụ lẫn vũ khí... thậm chí là chiến lược... ta đều hơn ngươi mà!?"

"Đúng là lần trước ta hoàn toàn thất thế khi đấu với ngươi," Ownka mỉm cười đầy tự tin."thế nhưng, học theo chúa tể Gruumsh rất hiệu quả.

Phải hạ đối phương trong 3 đòn."

Xoẹt

"Guh!"

Ownka rút rìu ra, máu Durbuluk đổ xuống.

Tên Warlord đó lui vài bước với sự hoang mang rồi khụy xuốn, tay đè chặt vết thươnng đang rỉ máu.

"Geh!?"

"Không thể nào!"

"Ngài Warlord đã bị trọng thương!"

Tất cả những thuộc hạ Goblinoid của Durbuluk đều bàng hoàng trước trận chiến của hai thủ lĩnh.

Kết quả ngã ngũ khiến diến biến trận chiến bị chậm lại.

"Kill them, kill those monster (giết, giết lũ quái vật)!"

"Hahahahah, time to slaughter them!

Let our weapon bath in their blood (Hahahahah đến lúc thảm sát chúng nào!

Hãy để vũ khí của chúng ta được tắm trong máu)!"

Bất thình lình, một người đầy cơ bắp cầm búa chạy đến phang ngã một tên Bugbear.

Đi theo người đó là một gã mặc áo choàng xanh lá đang cầm hai cây kiếm ngắn chém giết Goblin và chó sói!

"They back (họ đã trở lại)!"

Người đàn ông Fighter tròn mắt khi thấy những người đó.

"Ah, that's a relief (thật nhẹ nhõm)."

Alan bớt căng thẳng.

"Xem ra ngươi lại thua nữa rồi."

Ownka nhếch mép nhẹ mà bình luận.

"...Ta không cam lòng... bị một lũ man đi như các ngươi phá hoại mọi thứ của ta... chỉ vì có thần linh của các ngươi bên cạnh."

Durbuluk nghiến răng nghiến lợi trong căm phẫn.

"Đó là do ngươi chọn thôi, chúa tể của ta đã hứa mang đến vinh quang cho mọi thuộc hạ đi theo ngài ấy.

Và ngươi đã chối bỏ nó."

Nữ Orc Warchief kề lưỡi rìu bên cổ đối phương và hỏi."

Còn lời cuối nào không?

Warlord Durbuluk?"

"...Xem ra vị thần bọn ta phụng thờ đã bỏ rơi ta rồi."

Gã Warlord Hobgoblin ngẩng đầu lên trời rồi kêu lớn.

"HỠI VỊ THẦN VÔ DANH, TA NGUYỆN HIẾN TẾ CƠ THỂ NÀY CHO NGƯƠI!

HÃY LÀM NHỮNG GÌ NGƯƠI MUỐN ĐI!"

Xoẹt

Ngay tức thì, Ownka vung rìu nhằm kết liễu mạng sống kẻ thù.

Thế nhưng cùng lúc đó, một tia sáng lóe lên.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 49: Warlord Nilbog


"Ngợi khen ngài Durbuluk!"

"Vị chúa tể Duburluk muôn năm!"

"Ngài Warlord hùng mạnh và thông tuệ!"

"Chuyện gì đang diễn ra vậy!?"

"Sao họ tự nhiên vui vẻ đột ngột vậy???"

Tôi đang giữ hàm của một con sói được Goblin cưỡi khỏi tạp tôi, Sabata thì đang nhấc bổng một tên Bugbear tính quăng đi.

Cả hai người bọn tôi đều không hiểu đang xảy ra chuyện gì và tại sao đồng minh của tôi lại đang tung hô gã Durbuluk!?

Mà nói tới hắn, đến ngoại hình gã Hobgoblin đó đột ngột cũng khác đi rất nhiều.

Hắn bỏ ra bộ giáp rồi khoác lên bộ độ vãi khác, cho đến vũ khí giờ lại cầm cây gậy gương mặt kỳ quặc.

Cả biểu cảm hắn hiện giờ cũng cười như gặp chuyện hài thay vì cau có lẫn căng thẳng trước đó!

"Ôi không, là hắn!"

"Nilbog đến rồi!"

"Chạy mau!"

Trái ngược với phản ứng những đồng minh của tôi, đám Goblin, Hobgoblin, cho tới Bugbear đều thi nhau hoảng loạn.

Chúng lập tức dừng tấn công và bắt đầu chuyển sang bỏ chạy.

"Heh heheheheh, sao lại chạy?"

Tên Duburluk đó cười lớn kêu lên."

Cười, phải cười lên chứ!"

Hắn giơ cây trượng về phía đám Goblinoid bỏ chạy, tia sáng từ nó chiếu đến trúng một tên Bugbear.

"..."

Tên Goblinoid to lớn đó khựng lại rồi đột nghiên cười như điên"...Hahahahaha!"

"...Chết đi!"

Ownka ngừng ngợi khen Durbuluk rồi lập tức dùng rìu một chém vào gã.

Xoẹt

Nhát rìu lia bổ vào tên Hobgoblin Warlord đó, thế nhưng lại không khiến hắn bị thương.

Cây rìu như bị chặn lại hoàn toàn khi trúng đầu hắn, còn vết thương trước ngực hắn thì đang lành lặn dần!

"Heheheheh, sao lại cau có thế, cười lên nào!"

Durbuluk quay đầu sang cười như một tên hề.

"Ugh..."

Ownka bỗng dưng bỏ rìu xuống và đổi hoàn toàn cách nói chuyện."

Ngợi khen ngài Durbuluk bất hoại!

Ngài là sức mạnh và là niềm vui của chúng tôi!"

"Heh heheheheh, phải thế chứ!" gã Hobgoblin Warlord đó cười khoái trá trước thứ như một trò đùa ấy

"...Cái quái gì đang diễn ra vậy!?"

Cả tôi lẫn Sabata sững sờ trước khung cảnh dị thường đó.

Thuộc hạ của tên Durbuluk thì sợ hãi rồi bị hóa cười như điên, đồng đội tôi thì đang từ muốn đồ sát lại quay ngoắt sang khen tên Hobgolin đó.

Không những thế, lần này đòn tấn công của Ownka lại tỏ ra không hiệu quả mà còn khiến vết thương của Durbuluk hồi phục!

"Có chuyện gì vậy ông anh!?"

Anna quay sang tôi cũng bối rối không kém.

[Anh cũng không chắc nữa...] tôi ráng giữ điềm tĩnh mà trả lời bằng thần giào cách cảm.

[Không sao đâu tiểu thư, hãy giao cho Sir Sabara của Astora ~.] Sabata lên tiếng vừa trấn an vừa giới thiệu bản thân.

"Eh, ông anh ma đây tới từ Dark Souls à?!"

Cô bé Warlock đó ngạc nhiên trước lời nó đùa đó.

[Hắn điêu đấy, đừng tin.] Tôi nói bác bỏ lời Sabata ngay lập tức.[Gã này chỉ Spirit hiệp sĩ này chỉ khoái diễn sâu thôi.]

"Eh, nghe cũng vui đấy chứ."

Trái với tôi dự đoán, Anna lại phấn khích vô cùng.

[Đấy thấy chưa, có người đồng tình với ta nè!]

Sabata hí hửng khi có người đồng tình.

Tôi đoán sau cùng thì Anna vẫn là trẻ con nên thích thú mấy thứ như vậy là bình thường.

Mặc dù vậy, tôi vẫn không đảm bảo cách để giao tiếp hiệu quả nhất với cô bé đó, vì tôi cũng chẳng rành với một người chỉ mới gặp.

"Và xem nào, cùng là thần linh với nhau, hãy cùng hòa thuận nào, hehehehehe!"

Không để ý đến, gã Durbuluk đã tiếp cận tôi và Anna!

Hắn nhảy nhót như tên hề cũng như đung đưa cây gậy quái đản đó!

"Produce Light-!" tôi tính vun vung tay và niệm spell, bất chợt cả hai tay tôi đồng loại giơ lên."

Duburluk muôn năm!

Người bạn tốt của mọi người ~."

"Ta biết mà, heheheheheh!"

Tôi giật mình khi nhận ra bản thân tôi cũng bị giống những đồng đội, thay vì tấn công lại quay sang khen ngợi tên Hobgoblin Warlord này!

Rốt cuộc hắn mạng khả năng gì mà nguy hiểm thế!?

"À mà ngươi là kẻ đã phá nát hết cuộc vui của ta mà nhỉ?"

Durbuluk bắt đầu nói giọng điệu nguy hiểm hơn xen lẫn hài hước."

Thôi thì cho ngươi ra đi bằng nụ cười sảng khoái cũng là ý hay, công bằng nhể?"

[Cái đó thì éo vui đâu!]

Tôi lui lại vào thế thủ vì chưa rõ biện pháp đối phó.

Hiện tại sách lược mà tôi chưa thể là dùng spell để đả thương hắn.

"Giờ ta sẽ trả đũa lũ ngoại lai các ngươi!

Vicious Mockery (lời chế nhạo tàn ác)!"

"Kuh!"

Ngay khi tên Durbuluk niệm spell, đầu tôi đột ngột đau như búa bổ!

Thứ hắn niệm là dạng spell mà Bard hay dùng!

"What... is happening (Cái... gì đang diễn ra vậy)!?"

Người đàn ông Fighter bắt đầu hoang mang trước chuyển biến của cuộc chiến.

"Hail Durbuluk, praise the great lord (Durbuluk muôn năm, ngợi khen chúa tể vĩ đại)."

Và Alan cũng tự nhiên ca tụng Durbuluk không vì lý do gì cả.

"Hehehehe must shoot- You Goblin lord so goreous! (Heheheh, phải bắn – ngài chúa tể Goblin thật tráng lệ!)!"

"KILL- YOU ARE GREAT!"

Cả gã trong giống Rogue tính giương cung ngắn lên bắn cũng liền bỏ vũ khí xuống mà khen kẻ thù nức nở.

Còn người đàn ông cơ bắp thì từ sát ý lại bị chuyện thành tung hô kẻ thù!

"Heheheh, giờ ta sẽ giúp các ngươi sang thế giới bên kia vì dám chống đối ta, lũ ngoại lai!"

Durbuluk cười một cách tàn ác như tên hề Joker trong Batman!

"CHỚ CÓ LÀM CÀNG TRƯỚC CHÚA TỂ GRUUMSH!"

"GRAAAAH!"

Ownka và Ordning lao đến tấn công.

Thế nhưng...

"Chiến mạnh lên chúa tể Durbuluk!"

"Hùng mạnh!"

Ngay lập tức, cả hai đồng đội của tôi lại quay sang ngợi khen hắn.

Thuộc hạ của hắn thì thi nhau cúi mình ôm đầu trong hãi hùng, còn đồng đội tôi thì kẻ tung hô, kẻ bị đau đầu hoặc cười như điên.

Thế quái nào bọn tôi đang thắng thế mà lại bị dồn vào cái cảnh này vậy!?

"Coi nào, Gruumsh, ngươi thích bị giết bởi tiếng chửi của ta hay là cười tới chết?"

Durbuluk cười nhăn răng nói một cách hài hước về cách giết tôi."

Mà ngươi còn có bóng ma bên cạnh giống ta, như vây cái chết sẽ vui nhân đôi!"

"Tch!"

Tôi tặc lưỡi ức chế cũng như cảm giác vô cùng tuyệt vọng rồi thì thầm."

Tìm được phương án nào không Sabata!?"

"Đợi chút, ta đang mò!"

Sabata nhanh tay kéo lia lịa màn hình điện thoại để tìm thông tin.

Cốp cốp cốp

Tôi miễn cưỡng né tránh cũng như dùng con dao bếp đễ chống đỡ mấy cú vung gậy của tên Hobgoblin Warlord hóa hề.

Tôi rát khó phản công, bởi làm thế thì tôi lại đi đứng im khen ngợi hắn và hoàn toàn rơi vào thế không phòng bị!

Mọi thứ càng tệ hơn khi giờ hắn bắt đầu nhắm vào tôi!

Xoẹt

"Thô lỗ thế, cười lên nào!"

"HAHAHAHAHA!"

Ordning cào trúng một nhát vào kẻ thù từ phía sau.

Thế nhưng, nhát cào không gây thương tích gì Durbuluk mà hắn còn khiến Ordning ôm bụng cười lăn lộn!

Thật sự đúng là tình cảnh quá vô vọng mà!

BÙM

Một khối cầu lửa nhỏ bay thẳng vào mặt Durbuluk khiến tôi cũng phải kinh ngạc.

[Arcath!]

Nhìn theo hướng khói cầu lửa đó bay đến, tôi thấy hình bóng nhỏ thó của gã Kobold Sorcerer đang núp trong bụi rậm!

"Kẻ nào đánh lén ta vậy!?

Chơi không đẹp tí nào!"

Durbuluk có vẻ bị thương cháy nám ở mặt.

Hắn tức giận dậm chân nhìn trông hài vô cùng.

"GRAAAAAH!"

"Hahahahaha!"

Ownka với Ordning vẫn tiếp tục tấn công bất chấp khó lòng thành công.

Dù không phải chiến thuật thông minh nhưng tôi biết ơn sự kiên định và quyết tâm của hai người đồng đội đó.

Tôi chạy ra xa và vừa đủ tiếp cận Arcath mà dùng thần giao cách cảm nói chuyện.

[Chà, ngươi không bỏ trốn luôn á?] Tôi mở lời hỏi.

"T-tôi nghe thấy có biến nên tới quan sát... và mọi người trông có vẻ rất hỗn loạn..."

Arcath khúm núm đáp.

[Với một người lính thì ngươi thất bại trong việc nghe lời cấp trên,] Tôi nói bằng lời nghiêm nghị hơn rồi dịu đi. [nhưng với một chiến binh danh dự, việc ngươi quan tâm sự an nguy đồng đội rất đáng tuyên dương.]

"Ch-chúa tể Gruumsh!"

Sorcerer Kobold đó há hốc miệng cùng đôi mắt mở toang.

Gã nói như vừa nhẹ nhõm, mừng rỡ cho đến xúc động khi nghe những lời tôi nói.

Mặc dù không làm đúng mệnh lệnh, nhưng hành động của hắn thật sự đang đem đến cơ hội chiến thắng cho chúng tôi!

"Ta mới kiểm tra rồi Han, tên Durbuluk hình như giờ là một Nilbog!"

Sabata báo cáo tình hình."

Đó là sinh vật Goblinoid khi bị vị thần vô danh của chúng nhập vào và biến đổi thành một gã hề nguy hiểm."

"Vậy?" tôi lập tức hỏi trong khi quan sát Ownka, Ordning cho tới Anna miễn cưỡng chống lại Durbuluk.

"Như cái tên của hắn gợi ý, hắn trái ngược hoàn toàn Goblinoid."

Sabata lập tức liệt kê ra thứ đã tìm được.

Tấn công hắn sẽ có tỉ lệ phải ngưng tấn công mà ngợi khen hắn.

Thêm nữa, tên đó có khả năng phản ứng để hủy bỏ toàn bộ sát thương đòn tấn công và nhờ đó hồi phục vết thương nữa."

"Nghe tệ thật!"

Được lý giải việc không thể bị thương của kẻ thù khiến tôi quan ngại không kém.

"Phải, rất tệ, nhất là party của chúng ta đều có uy tín (Charisma) rất thấp nên không chống lại được cái hào quang chết tiệt của hắn!"

Sabata nói điều đó khiến tôi hiểu ra tại sao đòn tấn công của bọn tôi quá ít lần đánh trúng được Durbuluk thay vì đi ngợi khen hắn!

Fighter với Barbarian và như Ownka, Ordning và một Sorcerer không đúng nghĩa như tôi thiếu lượng uy tín (cha) đủ để đối chọi thì còn hiểu.

Thế nhưng, làm quái nào Warlock như Anna, người sử dụng uy tín (cha) để dùng spell mà cũng không đối chọi được tên Warlod Nilbog chứ!?

[Ngươi đã sẵn sàng để lập công và hưởng vinh quang chưa, Arcath?] Tôi mỉm cười hỏi.

"Eh?

Ý ngài là?"

Arcath thắc mắc lời nói đó.

[Mừng vui lên, chàng trai,] Sabata lập tức thế lời tôi. [ngươi là kẻ nắm giữ sức mạnh để chế ngự vị cuồng thần đang ngự trên tên Goblin hề kia!

Hãy dũng cảm lên và cho hắn biết ai mới là kẻ mạnh ở đây!]

"Eh?

Eh!?

EEEEH!?"

Tôi ra lệnh trong sự kinh ngạc và bối rối của Arcath.

Sở dĩ tôi đưa ra quyết định này vì đòn tấn công lúc nãy cũng như việc tện Kobold này là một Sorcerer nên không thiếu uy tín (cha).

Như vậy, cơ hội để chống lại Durbuluk của bọn tôi đã được đảm bảo!

"Nh-nhưng mà, bọn họ to cao hơn đánh còn không lại cái thứ quái đản đó thì tôi làm sao có thể!?"

Arcath rụt rè nói.

[Đừng tin vào bản thân, hãy tin vào ta, kẻ đang tin vào ngươi!]

"...Eh???"

Sabata nói lời meme theo Gurre Lagann lần nữa.

Tất nhiên, nó chỉ khiến Sorcerer Kobold này méo hiểu gì.

[Nếu không tự tin bản thân, cứ làm theo lời ta nói là ổn, hãy làm đừng nghĩ quá sâu và do dự.] Tôi chém gió theo cách của Lý Tiểu Long.

"N-nếu chúa tể Gruumsh đã nói vậy!"

Arcath hít một hơi thật sâu rồi hô lớn.

"Scorching Ray!"

Ngay khi Arcath hô lên spell cấp độ hai, 3 quả cầu lửa nhỏ bay ra từ tay của gã Kobold nhỏ thó đó.

Cả ba quả cầu lửa hay lao vào Durbuluk, một quá không khiến hắn bị thương nhay hai quả liên tiếp khiến hắn la lên đau đớn!

"CHẾT TIỆT!

Đã đánh lén mà còn đánh từ xa nữa!

Ngươi là thần linh kiểu quái gì vậy Gruumsh!?"

Durbuluk ức chế mà dậm chân mạnh liên tục.

[Như cách mấy kẻ như ngươi hoặc ta nói thôi, CHIẾN THUẬT!] tôi phản bác một cách chế nhạo tên Nilbog Warlord.

"Vicious Mocker-!"

Gã Nilbog Warlord tính dùng spell thì bị gián đoạn.

[Đến đây nào Durbuluk!] Sabata dang rộng hai tay và ôm lấy đối phương [Hãy thắt chặt tình thương mến thương giữa ta và ngươi nào, như thần linh với thần linh!]

"NÀY!

THẢ TA RA!"

Trước khi hắn định làm gì thêm, tôi lao đến và để Sabata ôm chặt hắn.

Bởi tôi không thể tấn công, càng không được hành động như tấn công, bởi uy tín (cha) có mỗi 9 và còn chẳng rõ tôi có chuyên chống lại thứ cần uy tín hay không.

Để làm thế, tôi sẽ tiếp cận tên Warlord Nilbog, và giao cho Sabata hỗ trợ nhóm bằng hành động "thân tình" với hắn thay vì tấn công!

[Tiếp tục đi Arcath!

Ngươi đang khiến hắn bị thương tích rồi đấy!] Tôi lên tiếng vừa ra lệnh cũng như cổ vũ gã Kobold Sorcerer.

"V-vâng!"

Dù còn do dự nhưng Arcath vẫn tiếp tục thừa thắng xông lên."

Scorching Ray!

Fire Bolt (tên lửa)!"

BOOM x4

"GAAAAAAH!"

Arcath đột ngột hai tay giải phóng spell liên tục tấn công, khiến khả năng chống đỡ sát thương và hồi phục của Durbuluk không bắt kịp được!

Dù không muốn thừa nhận nhưng khả năng Metamagic (biến đổi ma thuật) của Sorcerer đúng nghĩa giúp thay đổi chút đỉnh tác dụng cho tới điều kiện spell quả rất mạnh.

Đặc biệt là nó cực kỳ phù hợp trong tình huống này!

[Ta tự hỏi ngươi đã tu luyện kiểu gì mà tiến bộ nhanh phết.] tôi vừa bỡ ngỡ xen lẫn vui mừng cho sự thay đổi rất mạnh của Arcath.

"Tôi thì làm gì mà tu luyện được." gã Kobold nhỏ con ấy nói với vẻ gượng ghịu.

"Chỉ là cha đã quyết định cho tôi thêm máu của chủ nhân cũ của bọn tôi."

[Theo phương pháp Sorcerer à.] Tôi chợt nhận ra mình không phải người duy nhất phải bị bắt chơi đồ mà đến của Arcath cũng bị như thế.

"Phải, sẽ sớm thôi, tôi sẽ sớm thành con rồng đầy tự hào để phò tá ngài!

Fire Bolt!"

BOOM

"GAAAAH!"

Gã Kobold ấy càng phấn khích hơn và sử dụng spell có phần bạo dạn hơn hẵng lúc nãy.

Những phát nổ ma thuật lửa khiến Nilbog tổn thương nhiều hơn,

"CÁC NGƯƠI NGHĨ THẾ LÀ HAY À!

VICIOUS-"

[Bình tĩnh nào, muuuuoa ~.]

Chụt

Và Sabata làm một pha xử lý đi vào lòng đất lẫn lòng người.

Để ngăn chặn Durbuluk niệm spell mà không phải bẵng cách công kích, gã Spirit hiệp sĩ đã chơi khóa môi với Warlord Nilbog.

Điều tệ hơn là... tôi cảm nhận rõ mồn một cái môi kề môi kinh khủng đó!

Cái mùi hôi của đàn ông, vị nước bọt, sự nhớp nháp của lưỡi hắn, hàm răng lởm chởm họn hoắc... tôi cảm nhận tất cã, rất-rõ-ràng!

"Urgh..."

"Chúa tể Gruumsh, ngài ổn chứ!?"

[Ta ổn, chỉ là tốn chút sức lực...]

Mặt mày tôi xanh lè khiến Arcath hốt hoảng.

May mắn thay tôi đã trụ vững không đi nôn mửa ra để mất thể diện.

Đúng là tên Spirit hiệp sĩ chết bầm, sao không báo trước một tiếng chứ!

VÀ hắn làm quái nào cưỡng hôn kẻ thù được dù éo có miệng vậy!?

[Không cần phải lo sợ, ta đã vô hiệu hóa tên Warlord điên đó rồi, tất cả những gì các người cần làm là tổng lực tấn công hắn!] Tôi ráng đứng vững mà không gục ngã trước trước đồng minh lẫn kẻ thù.

"CHÚA TỂ GRUUMSH ĐÃ TRỢ GIÚP CHÚNG TA RỒI, LÊN ĐI!!!"

"GRAAAAAAAH!"

Ownka lẫn Ordning đều hưng phấn lên vô cùng trước lời khẳng định của tôi.

Cả hai tấn công dồn dập hơn, dù rằng vẫn đòn thì đánh trúng, dòn thì thất bại và đi ca tụng Durbuluk.

[Bước đi táo bạo đấy, tui thích!] Con chó Asmo cười khúc khích ủng hộ.

"...Xin lỗi vì đã nghi ngờ LHan là biến thái.

Tui đã cho rằng ông anh nhắm tới bé gái nhưng hóa ra đó mới là thể loại của ông anh..."

Anna nói với giọng điệu hối lỗi khiến càng xát muối nỗi đau của tôi.

[Anh-chỉ-không-còn-cách-nào-khác!] tôi cắn răng trong đau đớn mà chia sẻ nỗi đau với Anna.[Và tập trung tấn công Durbuluk đi, đây là cơ hội tốt nhất rồi đấy!]

"Đ-được!"

Anna hiểu chuyện liền lao vào phang búa tới tấp kẻ thù.

Và với sự hy sinh của tôi và Sabata, những đồng minh đáng tin cậy của tôi đã tấn công được tên Warlord Nilbog.

Dù không phải đòn tấn công nào cũng thành công nhưng liên tiếp từ 5-7 đòn, một đòn trúng bị hắn hóa giải, vài đòn bị ngăn lại thì cũng sẽ còn chút ít đòn tấn công thuận lợi.

"GAH,KUH!"

Sau hơn một phút bị tấn công dồn dập mà cả người bị ôm chặt, miệng bị cưỡng hôn, Durbuluk đã kiệt sức hoàn toàn.

Hắn gục xuống với người ngợm đầy thương tích, thở không ra hơi.

"Thắng rồi!"

Anna nhảy cẫng lên mừng rỡ.

"RAAAAAAH!"

Ordning rống lên tiếng thét chiến thắng.

"M-mình, mình làm được rồi, mình đã đánh thắng cả một thủ lĩnh khác!"

Arcath bỡ ngỡ trước chiến thắng ngoài mong đợi.

"Tại sao..."

Bộ đồ hề và ngoại hình Nilbog biến mất và rồi hắn trở lại hình dạng của một Hobgoblin.

"Kể cả khi ta đã cầu xin sức mạnh từ vị thần mà thậm chí ta ghét nữa... tại sao... ta vẫn thua chứ!?"

Durbuluk báu vào mặt đất, răng nghiện chặt cùng nước mắt đang đổ xuống.

" Ta đã mất cả thị trấn của mình... những thuộc hạ hùng mạnh của ta... và giờ cả danh dự của ta cũng chẳng còn... tại sao!?"

[Nó quá rõ ràng rồi còn gì.

Sức mạnh, tài lãnh đạo, cũng như nhận được ân sủng của thần linh, ngươi đều có tất cả.] Sabata điềm tĩnh nói.

"Vậy tại sao!?"

Hắn ngước lên với khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi."

Tại sao đều là kẻ có sức mạnh thần phù hộ mà ta lại thua ngươi chứ!?"

[Ngươi giới hạn bản thân chỉ với những thuộc hạ ngươi ưa dùng, cũng như mượn sức mạnh từ kẻ mà các thuộc hạ của ngươi không thể cùng đồng thuận.] Spirit hiệp sĩ tiếp tục nói với đầy vẻ tự hào.

"...Ra vậy."

Durbuluk nói với giọng dịu xuống cũng như cúi đầu."

Ta đã thua ngươi một cách toàn diện rồi, giết ta đi.

Thế nhưng, hãy tha cho những thuộc hạ của ta..."

"Như ý ngươi thôi."

Ownka nghe vậy giơ rìu lên.

[KHOAN!] Sabat điều khiển tay tôi giơ lên ngăn lại.

"Hmph?" nữ Orc Warchief dừng rìu lại và hỏi."

Có gì không ổn à?"

[Không,] Sabata nói rồi dùng tay tôi dang ra phía trước Durbuluk. [Vẫn chưa quá muộn để ngươi sửa sai đâu, Durbuluk The Dominator của Hruggekolohk.]

"...

Huh!?"

Durbuluk ngước lên với mắt mở rộng."

Kể cả khi ta đã chống đối ngươi mà nhà ngươi vẫn bỏ qua sao!?"

[Tài năng và sự tận tụy của ngươi ho nơi của bản thân và những thuộc hạ, sẽ rất lãng phí nếu để mất nó đi.] Sabata mỉm cười nói tiếp. [Hay ngươi từ chối, kể cả khi trước mắt ngươi là một vị thần mở lời thu nhận ngươi?]

"..."

Gã Hobgoblin Warlord đơ ra giây lát rồi nở nụ cười chua chát rồi nắm lấy bàn tay tôi."

Tôi đoán đã hiểu tại sao những kẻ kia lại đi theo ngài rồi."

[Dù ngươi đã mất cả thị trấn của mình, nhưng ngươi vẫn còn những thuộc hạ cũng như sự chào đón của ta với làng Olzug và bộ lạc Charrir.]

Tôi mỉm cười hài lòng cũng như nhẹ nhõm mà kéo Durbuluk đứng lên.

Những người khác của làng cũng nhưng Goblinoid khác cũng ngỡ ngàng trước cảnh tượng đó.

Dù mỗi người một cảm xúc, một suy nghĩ, nhưng lúc này đây, ai đấy cũng đều nhẹ nhõm trước cái kết của cuộc chiến này.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 50: Họa và may


--- Đêm đó tại tại ngôi làng---

"Cheer (cụng ly)!"

Người đàn ông Fighter nâng ly lên.

"Cheer ~."

Tôi giơ ly lên theo.

Sau trận chiến, tôi đã đàm phán và khiến Durbuluk với người của hắn chịu nghe lời của tôi.

Với việc chiến thắng những tên Goblinoid đã bị khuất phục, tôi mở lửa trại ăn tiệc ngoài trời tại chính ngôi làng.

Tôi nâng cốc nước đựng bằng ống tre của mình đã lén tạo cho những người khác phần lớn là rượu hoặc cồn.

Bởi họ đều có vẻ thích nó cũng như chính mấy đồng đội của tôi nên tôi cũng tạo mớ đồ uống đó.

Có mỗi tôi, Anna và Alan là uống nước trái cây, cho ngon và lành mạnh.

"Món bành mỳ nướng, phô mai, thịt muối xông khói, trứng ốp la rồi sữa đường nữa~."

Anna ăn với nụ cười rạng rỡ, mặc kệ con chó Asmo ngồi bên cạnh đang gặm thịt nướng .

"Nhớ mấy món này ghê ~."

"Nâng cốc lên cho chiến công đầu tiên của tôi!"

Arcath vừa uống vừa nhảy múa trong phấn khích.

"Mừng cho chiến thắng của chúa tể Gruumsh vĩ đại!"

Ownka giơ cốc lên rồi uống hết một hơi.

"Chomp chomp chomp."

Và Ordning thì chỉ đơn giản là ăn uống ngấu nghiến không thèm quan tâm gì hơn.

"Quẩy nào, quẩy nhiệt tình nào!"

Sabata thì nhảy múa dù gần như chẳng ai thấy hay quan tâm.

"Hồn ma của ông anh múa cũng ngầu phết ~."

Anna trầm trồ trước gã Spirit hiệp sĩ đang nhảy Break Dance dù cả đời tôi chưa bao giờ nhảy!

Tất nhiên, để giấu việc tôi dùng khả năng của đôi mắt để tạo mớ đồ ăn thức uống này, tôi phải chém gió rằng là cất sẵn trong Bag of Holding.

Tôi không chắc chuyện gì sẽ xảy đến nếu tôi nói do sức mạnh từ đôi mắt Beholder của mình.

Bên phía nhóm Goblinoid, đám Goblin và Hobgoblin thì hát, đấm nhau hoặc nhảy múa trong say sưa, còn thú của chúng thì nghỉ ngơi.

Bên cạnh đó, nhưng Hobgoblin đang chơi trống như để góp bầu không khí này tiệc tùng này.

"Sao thế Alan?" tôi nhìn sang anh bạn Druid có vẻ không thoải mái.

"Không có gì, chỉ là tôi không thích tiệc tùng lắm thui."

Alan thì vẫn giữ khoảng cách, dù trông đỡ căng thẳng hơn nhiều nhưng cậu ta lại trông ít hào hứng nhất.

"Well, thực ra tôi cũng đâu ham hố gì tiệc tùng."

Tôi thở dài trong khi gặm cái burger gà chiên trong tay.

"Để giúp cho nhóm dễ hòa hợp hơn, trấn an tinh thần sau một cuộc chiến gay gắt thôi.

Thực tế thì tôi muốn sớm về ngồi với cái laptop của mình hơn...chơi game, coi anime với Hololive,..."

"Tôi có thể hiểu phần nào cảm giác đó."

Alan thở dài rồi uống một cốc nước."

Ít nhất thì tình trạng sức khỏe của tôi đã khá hơn khi ở đây, nên cũng đỡ."

"Thế thì trong cái rủi có cái may rồi." tôi uống cốc nước trái cây của bản thân rời thở ra một tiếng sảng khoái.

"Mà, cậu có dự tính gì trong tương lai?

Cũng như biết những gì nơi này?"

Alan tò mò hỏi.

"Thì... chắc tôi sẽ đem đám Goblinoid về ngôi làng căn cứ địa để thuộc hạ trông coi.

Còn mọi người thì tôi sẽ đem trở lại thế giới thật." tôi nói với Alan bình thường như người duy nhất biết tiếng Việt ở đây."

Nếu cậu cũng chẳng ham hố gì nơi này thì cũng chẳng cần biết nhiều về nó đâu."

"...Có lẽ tôi sẽ suy nghĩ thêm sau khi đến nơi mà những người của cậu hoạt động." anh bạn Druid đó suy nghĩ giây lát rồi trả lời.

"Đừng cố quá nghen, nơi đây rất nguy hiểm để ở.

Trừ phi cậu thật sự có việc quan trọng ở đây cần phải làm mà thôi."tôi đưa ra lời khuyên.

"Tôi sẽ ghi nhớ."

Alan gật gù hiểu chuyện.

"HAHAHAHA!"

Bộp

"Ouch!"

Đột ngột, người đàn ông Rogue cười lớn rồi vỗ mạnh mạnh lưng tôi!

"Thanks to you, we are saved and have these fresh drink, big thanks (Nhờ ơn cậu, bọn tôi đã được cứu và có những thứ đồ uống này)" anh ta cười nói trong sự say xỉn.

"No problem, it just a thing a person should do. (không có gì, nó chỉ là một thứ mà một người nên làm thôi)" tôi trả lời một cách lịch sự.

"If you work with us, we will become unstopable!

No monster can stop us! (Nếu làm việc cùng chúng tôi, chúng ta sẽ là bất bại!

Không quái vật nào có thể cản chúng ta!)" Người đàn ông Barbarian cũng đi lại bắt chuyện tôi.

"...I will consider that recommend (tôi sẽ xem xét lời đề nghị đó)."

Tôi từ chối theo cách nói tránh rồi giơ cốc nước trái cây lên.

"Cheer ~."

"Bottom's up (cạn ly)!"

Hai người họ cụng ly tôi rồi uống cái ực.

Thật sự mà nói sau trận chiến vừa nãy, cách hai người họ chiến đấu khiến tôi thật sư quan ngại.

Họ trông như rất thích việc giết chóc hoặc phát cuồng quá mức vì nó, khiến tôi quan ngại họ có vấn đề tâm thần hay có tiền án gì không.

Alex, Iro rồi Ownka, sự nguy hiểm của họ đã đủ khiến tôi hãi hùng lắm rồi, tôi không muốn nhận thêm người như thế vào nhóm đâu!

Nếu là sinh vật hình người dễ nói chuyện như Orc, Kobold, hay Goblinoid thì tôi còn có thể giao thuộc hạ, còn nếu là con người thì chắc tôi nên đưa họ sớm về thế giới thật và xem như kết thúc công việc thì hơn!

"Làm gì mà lo sợ thế Han?"

Sabata hỏi một cách bông đùa.

"Chứ chú có cao kiến gì hay hơn nào?" tôi lườm gã Spirit hiệp sĩ đó mà hỏi.

"Nếu họ kẻ ác thì chỉ cần giết họ thôi ~."

Gã trả lời nhẹ như không.

"Này!

Chú nghiêm túc đấy chứ!?" không dám tin điều mình vừa nghe, tôi hỏi lại.

"Vừa đỡ lo hậu họa, mà chúng ta bớt kẻ sẽ giết người với gây tôi ở thế giới chúng ta, sao lại không?"

Sabata vẫn trả lời nhẹ tênh.

"Này!" tôi nghiến răng trong khó chịu.

"Coi nào, lúc ta vắng mặt thì ngươi cũng giết được một tên cuồng tín Dorzod rồi đó thôi."

Gã lập tức chỉ ra vấn đề.

"Chúng ta không làm thì sẽ có tình cảnh như Joker hại Superman trong Injustice đấy ~."

"Tch, cái đó là do lúc đấy tui éo còn cách nào khác... phải làm hết công sức hoặc tui sẽ chết!" tôi phản bác.

"Nếu vẫn còn lựa chọn, tui sẽ éo mặc định cứ thế mà giết chóc!"

"Ta hiểu rồi," Sabata khoanh tay lại và chấp nhận." nếu ngươi đã quyết thì ta sẽ đi theo quyết định ấy.

Sau tất cả, I am thou-"

"Rồi rồi, biết rồi, khổ lắm, nói mãi!"

Tôi phàn nàn cắt ngang trước khi tên Spirit hiệp sĩ này cứ nhai đi nhai lại cái câu thoại từ trong Persona.

Tôi biến ta mớ khoai tây chiên cũng như làm đầy cốc bằng nước coca mà giả vờ như lấy từ trong Bag of Holding ra mà dùng.

"Cậu có phiền không chia sẻ với tôi phương pháp cậu đối phó kẻ thù?

Như trong trận chiến vô cùng cam go vừa rồi ấy?"

Alan bắt chuyện hỏi tôi.

"Tôi mò trên google tên quái vật trong Dnd, mấy trang như Forgoten Realm rồi 5e.t***s ấy mà.

Tôi chỉ may mắn kiếm được cách khắc chế thôi."

Tôi vừa gằm miếng khoai tây chiên vừa giải đáp thắc mắc.

"Không phiền gửi tôi trang web hay địa chỉ coi chứ?

Cậu có xài Facebook không Han?"

Alan lấy điện thoại từ trong túi quần ra rồi khựng giây lát.

"À mà ở đây không có mạng..."

"Đừng lo, Wifi tôi bắn qua cho."

Tôi mở điện thoại ra điều chỉnh đôi chút."

Facebook cậu là gì?"

"Mama."

Alan nói lập túc sau khi chỉnh điện thoại nhận sóng wifi từ điện thoại tôi.

"...Huh?" tôi ngớ người giây lát trước cái tên mình mới nghe.

"Tôi lấy đại tên nhân vật trong Death Stranding ấy mà." cậu ta lý giải nguồn gốc cái tên trên facebook.

"Ra vậy..." tôi bấm bấm điện thoại dò tìm tên."

"Vậy... tên acc cậu là-" anh bạn Druid đó tính hỏi gì đó bỗng khựng lại rồi đổi câu hỏi.

"Khoan đã... cậu phải tác giả mấy series Webnovel (tiểu thuyết trên mạng) Sabata Saga không?"

"Uhm, phải, cậu là fan tôi à!?"

Tôi ngạc nhiên trước lời mô tả đó.

"Well... tui là LDTa, với cái acc gần nhất tui dùng nói chuyện với cậu T sussy."

Ngay khi Alan nói, tôi chợt nhận ra cái tên đó!

Không nghi ngờ gì nữa, người mang tên acc kiểu Among Us đó cũng như biết rõ tôi là tác giả tiểu thuyết méo nổi của tôi chỉ có một!

"Đồng chí!"

Tôi nhẹ nhõm mà cất tiếng.

"Lâu rùi không gặp."

DTa mãi mới cười nhẹ sau cả một ngày dài.

Bọn tôi ôm một cách thân thiện rồi nói tiếp.

"Tui nhớ đồng chí than phiền bị gầy, sức khỏe kém, sao giờ trông đầy đặn hơn rồi đi combat ổn áp thế?

Chưa kể nhìn tươi tỉnh hơn phết!" tôi ngạc nhiên khi thắc mắc sao người bị trầm cảm như DTa trông đỡ hơn hẵng trước đó.

"Well, 3 ngày trước tui bị đưa tới đây cái rụp, tiếng thì thầm của rừng hay thần linh gì đó.

Mọi bệnh tật thể chất lẫn tinh thần của tui được chữa khỏi, và rồi tui trở thành một Druid như hiện tại với được giao việc hãy bảo vệ nhiều người nhất có thể."

Cậu ta nói sơ qua chuyện gì xảy ra trước đó.

"Naruhodo (ra là vậy)."

Sabata lên tiếng."

Và trong cái rủi có cái hên phết, lần đầu chúng ta gặp mặt ngoài đời thế này luôn đấy, đồng chí!"

"...Giọng ai thế?"

Dta nhìn quanh với gương mặt hơi lo ngại.

"Stand của tui ấy mà.

Một gã hiệp sĩ khoái nhây như Dead Pool."

Tôi giải thích để trấn an.

"Ra là vậy...giống Berrina phết."

Anh bạn Druid so sánh với người bạn Pixie đồng hành cùng cậu ấy.

"Here, I know it not much but please have some juciy roasted mutton from us (Đây, tôi biết tuy không nhiều nhặn gì nhưng hãy dùng chút thịt cừu nướng mộng nước từ bọn tôi)."

Gã Rogue đó tôi mấy lát thịt vừa lớn vừa thơm lừng cùng phần da cháy nhẹ tròn rụm.

Mặc dù nó không ngon bằng mấy thứ tôi tạo ra nhưng sẽ thất lễ nếu không nhận thiện chí ấy.

"Thanks, roast meat are my favourite (cảm ơn, thịt nướng là khoái khẩu của tôi)."

Tôi trả lời một cách thần kỳ thay vì chỉ nói cảm ơn ngắn gọn lúng túng.

Có lẽ lâu lâu xí ngầu số phận tôi được nat 20 (20 tự nhiên).

Tôi liền ăn để thưởng thức dù không hoàn toàn đói, mùi vị đơn giản muối tiêu cùng hương thơm của thịt cừu cũng đủ để làm tôi thích thú.

Lớp da ngoài giòn tan và mằn mặn, lớp thịt mềm mộng nước, sau đó là cốc nước ngọt, đúng là vị ngon giản đơn mà tôi thích.

"Ngươi có niềm vui nhỏ nhoi phết."

Sabata nói lời cả khịa.

"Chủ yếu là phép xã giao mà, hơn nữa đâu vấn đề gì với việc có khẩu vị giản đơn."

Tôi phản bác lập tức.

"Đừng ganh tị vì chú méo ăn được."

"...Persona ~."

Gã spirit hiệp sĩ lên tiếng.

" Thui chú khỏi trình bày, tui hiểu rùi!"

Tôi phàn nàn trước khi gã nói tiếp thoại nhai đi nhai lại quá nhiều.

Tôi quay sang Alan và nói với cậu ta kế hoạch tiếp theo.

"Ngày mai chúng ta sẽ đi tới làng nơi bọn tôi, tối nay đồng chí với mọi người nên nghỉ ngơi thật tốt đi."

Tôi thông báo trước khi đi về lều của mình để ngủ.

"Ok, tui sẽ nói lại với nhóm bên tui."

Anh bạn Druid ấy giơ ngón cái lên."

Đồng chí cũng ngủ ngon."

"Uhm."

Tôi ngáp một tiếng rồi lui về lều đã được dựng sẵn cho mình.

Có lẽ vì đã mệt sau trận chiến không nhỏ hôm nay, kèm theo sang chấn tâm lý vì vụ khóa môi nên tôi đã mệt lả.

Dù trận chiến này tuy không hề dai dẳng như lúc chiến đấu đạo quân của Tanarukk lẫn hay con rồng Vr'tark.

"Không có Lady Iro bên cạnh tối nay thật cô đơn làm sao."

Sabata than thở.

"Nhỏ ngủ ở phòng khác mà!" tôi bắt bẽ cái ảo tưởng của tên Spirit hiệp sĩ đó.

"Thì trong lúc ngươi ngủ, ta sang ghé thăm Lady Iro ngay cạnh phòng ~."

Gã phè phởn khoe.

"Chú bớt nứng giùm được không hả???"

Tôi ức chế như muốn lôi ra cây tonfa ra gõ đầu tên Spirit hiệp sĩ, song đã quá buồn ngủ và lười nên tôi bỏ qua luôn cho lành.

Có gì để mai xử trí tên này tiếp cũng chẳng muộn.

---Một lúc sau ---

" Sir, did you sleep well (quý ngài, anh bạn ngủ ngon đấy chứ)?"

"Hm?"

Trong lúc LHan đang ngủ, tôi nhận ra tên Rogue trông gian xảo đang ghé qua lều của bọn tôi.

Hắn đi lại rồi lay nhẹ người cộng sự của tôi đang ngủ say như chết.

"Look like they all sleep like a log (có vẻ chúng ngủ như khúc gỗ rồi)."

Gã Rogue quay ra thì thầm.

"W-why you use sleeping potion for their food (t-tai sao anh lại chuốc thuốc ngủ vào đồ ăn của họ)!?"

Người đàn ông Fighter hay sợ sệt hốt hoảng.

"He with monsters, he not safe to trust (hắn đi cùng lũ quái vật, hắn không an toàn để tin tưởng)!"

Gã Barbarian nóng nảy trả lời.

"Also, I carefully give all those monster have some too (ngoài ra, tôi cũng cẩn thận cho toàn bộ lũ quái một ít)."

Gã Rogue cười tự hào nói.

"But they are our savior (nhưng cậu ấy là vị cứu tinh của chúng a mà)!" người đàn ông Fighter vẫn tiếp tục phản bác."

They ot only save us today, even provide us not just foods and also promise to help us return our home world (họ không chỉ cứu chúng ta hôm nay, mà còn cung cấp thức ăn và hứa sẽ giúp chúng ta trở về thế giới)!

How come you do such ungrateful act (sao hai người lại làm điều vô ơn như thế)!?"

"We lost 3 men today, Peter, of couse because of monster, again (chúng ta đã mất 3 người hôm nay rồi, Peter, bởi lũ quái vật, một lần nữa)!"

Gã Rogue nắm cổ áo Fighter được gọi là Peter đó cùng một khuôn mặt đầy đe dọa.

"Now, we are the last survivor.

Put our trust into them not different to suicide!"

"I-I...

I understand (tôi hiểu rồi)..."

Peter run rẩy sợ hãi."

We are last survivors after that Blue Dragon toying us, along those Goblins (chúng ta là những người sống sót cuối cùng sau kh ibị con rồng xanh đó chơi đùa, cùng với lũ yêu tinh)."

"Good (tốt)," gã mỉm cười rồi thả tay ra."not to mention, now you can take care the little girl like whatever you want (chưa kể, giờ chú có thể chăm sóc cô bé đó như thế nào mà chú muốn)."

"You right (anh nói đúng)..."

Fighter Peter lặng lẽ chấp nhận."

I will take care Anna, so she can give birth healthy children, our village we be grow bigger and stronger than before (Tôi sẽ chăm sóc Anna, để cô bé có thể sinh ra những đứa trẻ khỏe mạnh, làng của chúng ta sẽ lớn mạnh hơn trước kia)!"

"Đệtmacia, hết một tên tâm thần giờ còn thêm Lolicon nữa sao!?"

Tôi hoảng hồn khi thấy tình cảnh còn tệ hơn đã lo trước đó.

Đám thuộc hạ của mình thì tạm thời không sao, có mỗi Anna thì sẽ bị bắt còn tên cộng sự Han thì e là khó toàn mạng.

Mặc dù mình có thể điều khiển cơ thể Han để chiếu đấu, song lại gần như không thể dùng các spell và khả năng của mắt Beholder được.

Đối phương có thể sống sót qua trận chiến đám Goblin thì theo game tệ lắm đám này cũng lv 3.

Trong trường hợp 3 chọi 1 thì không chột cũng què như chơi!

"Đây là lúc sử dụng ma thuật triệu hồi mạnh nhất nào."

Tôi chầm chậm lôi điện thoại từ trong túi Han ra chuẩn bị gọi cho tên phù thủy tới-

Crack

"Eh!?"

Tôi giật mình khi thấy nguyên một cái phi tiêu gỗ xiên quan cái màn hình điện thoại của tôi!

"Seem like he awake, or something else (xem ra hắn đã tỉnh, hoặc thứ gì đó)."

Gã rogue hạ tay xuống cùng ánh nhìn hướng về tôi!

Tệ rồi, không lẽ do ánh sáng của cái điện thoại nên hắn thấy!?

"Time to chop his neck (đến lúc chặt cổ hắn rồi)!"

Tên Barbarian cười nhăn răng với cây rìu trong tay bắt đầu tiến đến Han!

"Create Bonfire!"

Lúc đó, có ai đã niệm spell lên nghe rất rõ bên ngoài lều.

Giây tiếp theo, tôi có thể thấy rõ một cái lều đang bị cháy.

"Ration storage tent is burning (lều trữ lương thực đang cháy)!"

Tên Barbarian hốt hoảng kêu lớn!

"Extinguish it, immediately (dập lửa, ngay)!"

Tên Rogue lập tức đưa ra chỉ thị.

"We can't let the fire have it!

It not only our mean to survive but the remains and efforts of our fallen allies (chúng không thể để ngọn lửa thiêu rụi chúng!

Nó không chỉ là thứ giúp chúng ta sinh tồn mà còn lại những gì sót lại và nỗ lực của những đồng đội đã ngã xuống)!"

Peter hoảng loạn chạy xông đến ngọn lửa.

Trong đám hỗn loạn đó, anh bạn Druid lao vào trong lều rồi vác LHan lên vai.

Kế đó, cậu ta biến đổi bản thân trở thành một con tuần lộc, nhanh chóng phi ra khỏi lều chở bọn tôi chạy đi!

[Tui nhớ đồng chí thích loli như Anna hơn mà nhể.] Tôi vừa nhẹ nhõm vừa thắc mắc hỏi.

"Huh, Stand của đồng chí đấy à!?"

LDTa hỏi trong lốt tuần lộc.

[Yeah, đừng lo và cảm ơn sự tương trợ đúng lúc.] Tôi mỉm cười trong mừng rỡ khi người bạn chỉ quen qua mạng lại đáng tin cậy và hào hiệp đến thế.

"Không có chi, đồng chí giúp tôi trước mà."

Anh bạn Druid tuần lộc vừa chạy vừa nói.

"Thêm nữa, bạn thân quan trọng hơn loli chỉ mới quen.

Tui không đủ simp như mấy main Shounen."

[Ra vậy,] Tôi nghe vậy hiểu chuyện rồi đội sang câu hỏi. [bên bọn chúng còn mấy người, đồng chí biết chứ?]

"Hình như chỉ còn ba người họ."

LDTa trả lời.

[Vậy không cần phải bỏ chạy,] tôi tự tin nói.

"Stand của Han, không, đó là tự sát đấy!"

Cậu ta rối lên nói thành meme.

[Dù Han bị ngất nhưng,] Không chút do dự hay sợ sệt, tôi đáp. [Tôi đã chiến đấu với cả Rogue, Fighter, và Barbarian, tôi có thể hạ được chúng!]
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 51: phản công


--- Bên trong một bụi rậm giữa rừng, nửa đêm---

"Đồng chí có kế hoạch gì rồi?"

DTa bỏ hình dạng hươu và trở lại dạng người mà hỏi ý kiến.

[Đừng lo, hãy tin vào Force (thần lực).] tôi thẳng thắn trả lời thông qua thần giao cách cảm.

"Cái đó có ở đây à?" anh bạn Druid đó thắc mắc.

[Theo lão sếp phù thủy của tui nói cũng như trong Forgoten Realm, Raw Magic tồn tại mọi nơi mà lị.] Tôi điều khiển tay LHan lên biểu thị Ok. [Ngoài việc tui muốn cứu mấy cấp dưới của tui ra, đồng chí cũng đâu muốn bỏ mặc Lolinna nhể?]

"..."

DTa vuốt cằm giây lát rồi nói."

Nếu đồng chí đã đảm bảo rằng việc này thành công thì tui sẽ tham gia.

Có cơ hội cứu được người thì tui sẽ nắm lấy."

[Tốt.] tôi gật gù đầu Han.

"Mà tiện thể, tui nghe Anna bị lạc khỏi làng, nhưng trông cô bé chẳng vui gì khi trở lại nơi này.

Đồng chí biết được gì không?"

DTa hỏi thêm.

[À... nhắc tới cái đó tui mới nhớ ra.] nghe vậy , tôi mới nhớ tới lời kể của cô bé Warlock người Đức đó. [Anna kể rằng cô bé đã trốn khỏi làng này sau 1 tuần tại thế giới này vì bị quấy bởi người làng.

Và giờ biết thêm còn có hai kẻ cuồng sát nữa thì đúng là làng này éo ổn rồi...]

"Ra vậy..."

DTa khuôn mặt nghiêm nghị hơn "Nếu vậy chúng ta nên giết họ trước khi họ giết chúng ta."

[Wow, đồng chí nghiêm túc phết!] tôi tròn mắt dù không có mắt.

"Tui mà có nước dứa ở đây thì sẵn sàng lột da đám đó đem đi ngâm luôn."

Anh bạn Druid đó nắm chặt cây gậy gỗ mà bày tỏ.

[Đó sẽ là trường hợp tệ nhất chúng ta sẽ làm.] Tôi dòng dạc nói. [Khống chế được bọn đó rồi kêu cấp dưới tôi tỉnh lại là ổn.

Khi đó họ sẽ giám sát chúng, chúng ta sẽ đem về cho gã phù thủy xử trí.]

"...

Khá là bất ngờ với quyết định ấy đấy."

Anh bạn Druid ấy tròn mắt nhìn tôi.

[Tôi không muốn những kẻ nguy hiểm đó hại thêm người nào khác, giết chúng là tôi sẵn sàng.

Tất nhiên thì LHan không cùng suy nghĩ đó.] tôi bày tỏ suy nghĩ.

"Ra là vậy." cậu tạ nhanh chóng tiếp nhận suy nghĩ đó."

Vậy, chúng ta nên tiến hành rồi chứ?"

[Chắc rồi.]

--- Một lúc sau tại những căn lều của ngôi làng---

"Do you see Alan anywhere? (chú có thấy Alan đâu không)."

Gã Rogue nói với gương mặt vô cùng nghiêm nghị.

"No, he not in his tent ( không, cậu ta không ở trong lều)."

Fighter Peter lo lắng trả lời.

"Only him not around here, along those monsters leader. (chỉ còn gã đó không ở đây, cùng với tên thủ lĩnh đám quái vật)."

Gã Rogue dậm chân mạnh xuống đất."

That bastard betrayed us! (tên khốn đó đã phản bội chúng ta)."

"We must kill him, along these monster!( chúng ta phải giết tên phản bội đó, cùng lũ quái vật này)" Tên Barbarian to lớn gầm gừ.

"Wait (đợi đã)!"

Peter lên tiếng."

M-maybe it because monster abduct Alan (c-có lẽ là vì quái vật bắt cóc Alan)!"

"...Perhap (có lẽ)." gã Rogue vuốt cằm suy xét."

But without him here during the the storage tent burning and now nowhere to see, isn't it suspicious (những hắn không có ở đây lúc lều kho bị cháy và giờ không thấy đâu cả, không phải rất đáng ngờ sao)?"

"Maybe monster kidnapped him (có khi quái vật đã bắt cóc cậu ta)!?"

Người đàn ông Barbarian nói ý kiến.

"It not important to finding him.

For now, kill all these monsters first, then take the girl along (nó không quan trọng tìm hắn.

Lúc này, giết lũ quái vật đầu tiên, rồi đem con bé theo)."

Gã Rogue đưa ra hướng giải quyết."

If lucky, we can find Alan later and he not betrayed.

If not, pray he dead somewhere (nếu may mắn, thì chúng ta có thể tìm thấy Alan và hắn có lẽ không phản bội.

Nếu không, hãy cầu hắn đã chết đâu đó)."

[CÁC NGƯƠI ĐÃ PHẠM PHẢI TRỌNG TỘI RỒI!]

"EEEK!"

Peter réo lên kinh hãi

"Huh, who's that (ai đó)!?" gã Rogue rút hai con dao ra ngay chuẩn bị tu thế chiến đấu.

"Where that come from (giọng đó đến từ đâu vậy)!?" tên Barbarian to lớn nhìn dáo dác xung quanh.

Tôi đứng ở xa thì thầm vào tâm trí ba gã đó.

Cả ba người bọn chúng đều bắt đầu trở nên hoảng loạn khi không xác nhận được vị trí lẫn chủ của thần giao cách cảm đó là ai.

Theo cách nhìn khác thì nó gần giống tiếng thì thầm của ma trong phim kinh dị, đặc biệt là lúc trời tối thế này!

[HỠI NHỮNG TỘI NHÂN VÔ ƠN ĐÃ DÁM HÃM HẠI SỨ GIẢ CỦA TA!

CÁC NGƯƠI SẼ PHẢI GÁNH CHỊU NỖI ĐAU MÀ CÁC NGƯƠI ĐÃ LÀM VỚI ÂN NHÂN CỦA CÁC NGƯƠI!] Tôi tiếp tục giả làm thần Gruumsh.

"I-is that ghost(L-là ma à)!?"

Peter bấn loạn mà ngã xuống đất.

"This must be just some trick (đây chắc chắn chỉ là vài mánh khóe)."

Gã Rogue vẫn giữ bình tĩnh và quan sát xung quanh.

XOẠT

Tôi lao ra khỏi chỗ bụi cây rồi vung tonfa nhắm vào đầu tên Rogue mà phang.

Do gần như không dùng được spell hay con mắt Beholder nào từ Han đã ngất, nên đây là cách duy nhất!

Vút

"Finished to hiding huh, coward (hết trốn tránh rồi à, tên hèn nhát)?"

Trái hoàn toàn tưởng tượng của tôi, tên Rogue lại dễ dàng né tránh dù tôi đã ẩn nấp rất kỹ!

[THỬ ĐỠ CÁI NÀY XEM TÊN KHỐN TẦM THƯỜNG!

RAY OF FROST!]

Biết rõ khả năng cao tôi sẽ đánh trật phát phủ đầu nên chuẩn bị tay còn lại.

Với con dao có sẵn Spell lv 0 gã phù thủy tặng tôi ngay lần đầu chạm mặt tại thế giới này.

Thật tốt khi có nó bên cạnh khi giờ tôi khó dùng những spell của Sorcerer được!

"UGH!"

Gã Rogue kịp giơ con dao lên chặn lại spell.

Song cơn lạnh khiến con dao đóng băng khiến hắn vội buông một con dao ra trước khi bị đóng băng theo.

Vút

Cốp

Tên đó lập tức lấy ra rút một trong những phi tiêu gỗ đeo trên thắt lưng trên người rồi phóng tôi.

May mắn thay, cái phi tiêu gỗ ấy bị nảy ra và không gây tổn thương gì lên tôi.

Do tôi đang trong dạng có giáp, thêm cơ thể LHan mang làn da chắc chắn như thép của Beholder, thành ra vô cùng an tâm mấy đòn tấn công nhỏ!

"Finnally, you show your true nature huh (cuối cùng, ngươi cũng lộ bản tính của mình rồi nhể)?"

Gã Rogue cắn răng đau đớn song vẫn kịp mỉa mai tôi.

"Monster in guise, die (quái vật giả trang, chết đi)!"

Gã Barbarian thấy tôi liền gầm gừ, với cơ bắp nổi đấy gân lao lên cùng cây rìu lớn trong tay

"Frostbite!"

"UAAAH!"

DTa từ trong bụi cây hô lên spell bắn ra tia đông lạnh nhắm vào đất.

Tên Barbarian đang tính lao đến tôi thì bị ngã bởi mặt đất trơn trượt.

Lựa chọn đó khá đúng, do spell trên không thật sự hiệu quá với một tên trâu bò như Barbarian.

Thành ra thay vì ráng làm hắn bị thương bởi Frostbite, khiến hắn vấp ngã có lợi hơn nhiều!

"You are here, betraytor (mày đây rồi, thằng phản bội)!" gã Barbarian bỏ lơ cơn đau do cú ngã mà lườm Dta.

"You shall not pass (ngươi sẽ không được bước qua)!"

Anh bạn Druid đồng minh của tôi một tay cắm cây thương xuống một tay đang tỏa hào quang chuẩn bị dùng spell.

"I will snap your bone into two (Tao sẽ bẻ xương mày ra làm hai)!"

Tên chiến binh điên cuồng bò nhanh như con thú điên lao đến như muốn cắn xé con mồi.

Dta niệm Create Bonfire chặn lại ngay hướng kẻ địch lao tới bằng một vòng tròn như lửa trại bốc lên.

Song, tên Barbarian điên cuồng chẳng thèm né tránh mà băng qua ngọn lửa ma thuật!

Anh bạn Druid vội vàng lui lại để giãn khoản cách và vung cây thương để làm chệt hướng những nhát rìu tràn đầy uy lực!

"As expected from mosnter, bluffed our man and make we fight each other (đúng như trông đợi từ tên quái vật, lừa bịp người của bọn ta và khiến họ đấu đá nhau)!"

Tên Rogue khen tôi một cách xỉa xói.

[Đừng suy bụng ta ra bụng người, tên cuồng sát!]

Tôi phản bác lập tức.

Hắn lập tức phóng thêm một cây phi tiêu nữa lần này hướng thẳng vào mắt tôi!

Keng

Tôi hạ phần đầu xuống một chút để phi tiêu bị nảy bởi mũ bảo hộ thay vì xiên mắt tôi!

Hắn đồng thời lôi ra con dao khác rồi bắt đầu lao đến với hai con dao và muốn xiên tôi lần nữa.

Tôi với hai tay một baton một dao bếp liên tục trao đổi chiêu thức với hắn liên tục.

Hắn tuy nhanh hơn, đâm được trúng tôi không ít, thế nhưng với làn da của LHan và giáp của tôi, kể cả khi bị dao đâm vào cổ, hông, bụng, ngực.

"Your body tough than any normal monster I fought before (cơ thể ngươi cứng hơn bất kỳ quái vật thông thường nào ta từng chiến trước kia)."

Gã đạo chích bình phẩm sau nhiều phát dao tấn công tôi bất thành.

[Muốn bỏ cuộc chưa, trước khi ai đó phải bị thương nặng hơn?] tôi đưa ra đề nghị.

"At least I figured some of your vital spots (ít nhất ta đã mò ra được điểm trọng yếu của ngươi)!"

Keng keng keng

Thay vì đầu hàng, rút lui lẫn bỏ chạy, tên Rogue bắt đầu tấn công nhanh hơn, uyển chuyển hơn hẵng lúc đầu!

Cả bước đi của hắn bỗng chốc cũng khéo léo hơn cả trước, như thể cuối cùng đã bật chế độ chiến đấu nào đó.

Tôi hoàn toàn rơi vào thế thụ động chống đỡ để tránh những nhát dao của hắn nhắm vào mặt!

"Chết tiệt!"

Tôi thầm rủa.

Hiện giờ tay tôi đã quá bận để có thể cầm được điện thoại kiểm tra.

Chưa kể Han vẫn đang ngất nên chẳng thể dùng Dissolve Ray hoặc Charm Ray phản công bất ngờ được!

"Produce Lightning!"

Tôi hô lên spell tạo luồng điện, thần chú đầu tiên mà bọn tôi có được khi gã phù thủy chuốc thuốc Han.

Dòng điện tụ vào cây baton, tôi vung đến hòng chích điện kẻ thù!

Keng

Xoẹt

"Kuh!"

Đối phương vung dao nhắm vào cổ tay tôi chém một đường.

Tuy không thật sự gây thương tích nhưng đòn đánh đó khiến chệch hoàn toàn sự phản công của tôi.

Nó thậm chí khiến trò va chạm vũ khí vào nhau để giật điện bất thành!

RẦM

Tôi học theo The Faraway Paladin, khi kỹ thuật lẫn não không đủ xài thì cứ cục súc mà làm.

Tôi lấy thẳng vai mình ủi tới gã Rogue!

Song thay vì trúng kẻ địch và khiến hắn bị thương thì tôi làm một cái cây bị gẫy.

"So that all your limit huh (vậy ra đó là giới hạn của ngươi nhỉ)?"

Gã Rogue như cười xỉa xói tôi.

BOOM!

"Gah!?"

Không nói không rằng, tôi lao đến đập mạnh hai vũ khí trên tay vào nhau để thực hiện spell Thunderclap!

Gã Rogue không kịp hiểu gì để ứng biến nên màng nhĩ đã bị thương bởi âm thanh lớn đột ngột của tiếng sấm ma thuật!

"C-curse you mosnter (tên quái vật đáng nguyền rủa)!"

Tên đạo chích đó bắt đầu mất hoàn toàn bình tĩnh mà chửi rủa.

Chấn thương đột xuất mà lại ngay màng nhĩ vốn không phải chuyện đùa.

Các đấu sĩ có thể làm choáng kẻ thù bằng cách vỗ mạnh vào hai tai của đối phương.

Đằng này đây là chấn thương âm thành từ spell bùng nổ như tiếng sấm, thứ có thể vang rộng hơn 30m!

Bốp bốp bốp

"Agh!?"

Gã Rogue choảng váng bị tôi đấm túi bụi vào mặt.

Nếu đây là trong game thì chút sát thương âm thanh trên chẳng ảnh hưởng gì nhiều cho cam.

Vốn dĩ Thunderclap là spell gây sát thương cận chiến dành cho nhiều mục tiêu chứ không phải kẻ thù đơn lẻ.

Thế nhưng thực tế, nó hiệu quả hơn cả mong đợi, đặc biệt nếu đối phương là sinh vật hoặc có thính giác nhạy bén!

"Gu-ah!"

Tên đạo chích cuồng sát đó đo đất hoàn toàn sau vài đấm của tôi.

Sở dĩ tôi cơ bắp nhất hiện tại với 19 sức mạnh (str), lại còn bọc giáp nữa, thế nên đấm một tên chỉ nhanh nhẹn thôi là quả đủ!

[Xong rồi chứ Dta?]

Tôi quay sang kiểm tra người đồng đọi Druid, cậu ta vẫn đang chiến đấu nhưng có vẻ vẫn trong tầm kiểm soát.

Kể cả khi tên Barbarian đó cứng đầu và vẫn chỉ bị trầy xước sơ sơ bởi mớ spell, song hắn vẫn không thể chạm được tới Dta.

Lúc này cậu ta trông chẳng khác gì đang vờn một con chó điên đợi nó kiệt sức.

"Coi bộ tạm ổn."

Tôi lẩm bẩm rồi quay sang mớ lều thì thấy chúng vẫn y như vậy, coi bộ những thuộc hạ của tôi và đám Goblinoid vẫn chẳng dậy dù âm thanh từ spell lớn đến vậy.

Thuốc ngủ của gã Rogue đó ngấm phết!

"Y-you killed him (ng-ngươi đã giết anh ta)!"

Fighter Peter run rẩy đứng dậy với hai tay chĩa kiếm về phía tôi.

[Ta chỉ đấm hắn ngất thôi,] Tôi lôi dây thừng trong Bag of Holding ra trói tay chân tên Rogue lại để hắn không quậy thêm. [Ngươi mà lớn chớn làm gì Anna thì đừng trách ta vô tình.]

"Y-yes (v-vâng)..."

Peter sợ hãi chỉ biết hạ kiếm xuống rồi răm rắp nghe theo.

"AGH!"

Tiếng hét lớn của gã Barbarian vang lên.

Khi quay sang, tôi đã thấy Dta vung đầu cùn của cây thương và khiến tên chiến binh hoang dã đo đất.

"Có cần xử luôn gã đó không?"

Dta chỉ tay vào Peter khi nhìn sang tôi.

[Không cần đâu, cứ trói lại hết đi.] Tôi đáp. [Còn tên nào nữa không?]

"Những kẻ còn lại hình như đều đã chết rồi," Anh bạn Druid ấy lấy dây ra trói tên Barbarian lại." trừ phi đồng chí tính cả tôi."

[Thế thì tốt...]

Tôi nhẹ nhõm khi nghe tin tốt đó, bằng chứng cho thấy trận chiến đã kết thúc.

Đi song hành với sự nhẹ nhõm đó là một cảm giác tội lỗi, thật sự khó mà không khỏi tội nghiệp cho những tên tâm thần này.

Phải bị kẹt trong thế giới nguy hiểm thập tử nhất sinh này, người xung quanh liên tục ngã xuống thì chẳng ai có tâm trí còn bình thường được nữa.

Có lẽ, nếu là tôi bị kẹt lại nơi này và không gặp được Alex thì dù sống sót thì chắc cũng không khá hơn bọn chúng...

"Please... don't kill us... (làm ơn...

đừng giết bọn tôi)" Peter run rẩy lẩm bẩm trong khi bị tôi trói tay chân lại.

[Cái đó tùy thuộc vào cách hành xử của các ngươi.] tôi đáp với giọng răn đe. [Tệ lắm thì chỉ thêm 3 cái xác của 3 kẻ chống đối thôi.]

"Eeek!"

Tên Peter hãi hùng tới tái mặt.

"Giờ chúng ta nên làm gì?"

Dta hỏi bước tiếp theo bọn tôi nên làm.

[Giờ ráng tìm cách gọi dậy mọi người và di chuyển thôi.

Chúng ta chiến nãy giờ e là sẽ lôi kéo sự chú ý nhiều sinh vật không rõ nào đó.]

Tôi đưa ra hướng đi cho việc này.

Bởi dù tôi tự tin mình khá ổn lúc này, nhưng không có nghĩa là một mình tôi có thể bảo vệ tất cả mọi người ở đây.

Chiến thắng này hoàn toàn nhờ vào việc đột kích, thành thử ra bọn tôi cũng sẽ toang nếu bị sinh vật nào đó khác làm ngược lại.

Đám tâm thần Rogue đã bị trước đó nên tôi càng không được quyết định phép sơ xuất hay đặt tự tin trên an toàn!

"Hiểu rồi," Dta đi tới một lều mà Anna đang ngủ trước đó rồi búng tay trước mặt cô bé."

Druidcraft (thuật Durid)."

[Đồng chí làm gì rứa?] tôi thắc mắc khi cậu ta dùng spell đó để làm gì.

"Mùi Amoniac."

Anh bạn Druid đó giải đáp.

"Mùi đó rất tốt để giúp người mất ý thức bình phục ý thức.

Đây là phương pháp ngửi muối"

[Ra cái mùi lần đầu gặp khai khai ở đồng chí là do nó!] Tôi bất ngờ với điều đó. [Mà sao đồng chí bị gì phải xài nó trong lần gặp thế?]

"Để tỉnh táo và đảm bảo rằng không có ảo giác."

Cậu ta đáp trong khi Anna bắt đầu ho sặc sụa liên tục.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 52: Thêm đồng minh hướng về tương lai ảm đạm


"Ack," Anna ho sặc sự sau khi tỉnh lại nhờ mùi của muối bị hít vào."cái quái gì thế!?

Và ông anh làm gì trong lều tôi vậy!?"

"Calm down little girl, I am Han's ally, we come to save you (bình tĩnh cô bé, tôi là đồng minh của Han, bọn tôi đang cứu em)."

Dta ráng dùng tiếng Anh để giải thích cô bé Warlock người Đức.

[Tôi, Sabata và Sir Dta đã hạ mấy tên dân làng tâm thần và pedobear rồi, giờ em đã an toàn rồi, tiểu thư Anna.] Tôi dùng thần giao cách cảm mà nói với Anna.

"Eh, ông anh Han đấy à... giọng hình như hơi khác khác..."

Anna ngạc nhiên trước giọng của tôi."

À không, là giọng hồn ma đi cùng ông anh!"

[Phải, là tôi, Sir Sabara, hiệp sĩ của sứ Astora đây.] tôi tự hào nói.[Và như tôi và Dta đã nói, bọn tôi tới giúp em đây.

Cả em và mọi thuộc hạ của tôi đã bị đánh thuốc mê bởi gã Rogue tâm thần.]

"Cái gì!"

Anna ngồi bật dậy và gọi ra cây búa to lớn."

Hắn đâu rồi!

Tui sẽ phang hắn ngay lập tức!"

[Đừng lo, đám của hắn đã bị đập và trói rồi.]

"Vậy sao..."

Cô bé Warlock thở phào nhẹ nhõm."

Phải rồi, Asmo đâu rồi, sao nó lại không ở đây giúp chứ!?"

[Thua.] tôi nhún vai.[Mà chúng ta nên đánh thức mọi người và khởi hành sớm thôi, không thì tôi, Dta và em sẽ phải gác cả đêm để tránh nguy hiểm.]

"Eh..."

Anna than vãn." trời còn tối mà... và tui còn buồn ngủ lắm..."

[Cố lên nào, chứ chỉ hai người bọn tôi canh cả đám tâm thần kia rồi cả mọi người nữa thì làm sao?] tôi ráng giải thích lý do phải làm việc này. [Hình dung gã Peter đi, hắn tính đem em đi trong lúc ngủ và để em sinh con cho hắn đấy!]

"..."

Anna mở căng mắt nhìn tôi."

Thật kinh tởm!"

[Tôi hiểu mà.] tôi gật gù. [Bị một tên biến thái âm thầm làm chuyện đồi bại với một cô bé quá đỗi dễ thương thế này, thật đáng trách lẫn tò mò.]

"Huh?"

Anna lẫn Dta cùng phản ứng.

[...Cái cuối là đùa thôi, tất nhiên.] tôi vội chữa cháy.

"Ông anh Sabata đùa tệ thật..."

Anna nhìn tôi một cách tồi tệ.

"Đồng chí đùa lag phết so với Han."

Dta bình luận.

[Xin lỗi mà, chỉ đang ráng thay đổi không khí chút thôi...]

Tôi ráng giải thích cho suy nghĩ lệch một giây.

Coi bộ việc thiếu LHan khiến việc nói chuyện lý lẽ không được thuận lợi cho lắm.

Dù rằng, đáng lý ra nó phải ổn như hồi ở bên Irina chứ?

"Mà đành vậy..."

Anna ngáp dài rồi rời lều.

"Tui sẽ đi đánh thức đám Goblin..."

[Nhờ em đấy.] Tôi thở phào

"Mà này, đồng chí là quý tộc hay phụng sự hoàng tộc nào à?"

Dta đặt câu hỏi.

[It just work (chỉ cần nó hoạt động)!] tôi dứt khoát trả lời.

"Well, đồng chí đừng lậm như Don Quixote là được."

Dta đáp với một lời khuyên.

[You know the rule and so do I (bạn đã biết luật và tui cũng thế)!] Tôi đáp kiểu Rick Roll.

"Và thật sự hồi nãy đồng chí nói thật hay giỡn vụ để Anna bị rape thế?"

Dta tiếp tục đặt câu hỏi.

[Tui lỡ mồm, được chưa!] tôi thú nhận với đồng bọn của mình. [Mặc dù tui thích các cô gái moe thật, nhưng cái đó là lỡ mồm thôi!

Tui có nguyên tắc đàng hoàng, bởi vì tôi là một quý ông!]

"Ra vậy," anh bạn Druid đó gật gù."

Bởi đồng chí mà làm thật thì chắc bài bản để dụ loli lắm, như cách đồng chí dễ dàng dụ được kẻ thù cho tới chiêu mộ nhiều thuộc hạ."

[Cảm ơn về lời khen, nhưng đừng nói như thể tui là kẻ chủ mưu của mấy tên phản diện!] Tôi vừa mừng vừa lo trước lời nhận xét đó.[Và nhờ đồng chí phụ cùng Anna đi đánh thức mấy thuộc hạ tui giùm.

Đám tâm thần để tui canh gác.]

"Được, hãy cẩn thận."

Dta nói rồi cũng rời lều như tôi, mỗi người mỗi hướng.

Tôi quay lại chỗ gốc cây mà tên Barbarian cáu tiết, tên Rogue cuồng sát và gã Fighter Peter lolicon đang bị cột chặt.

"Eek!"

Gã Fighter giật mình khi thấy tôi."

Please spare us!

We has been wrong!

Can we have second chance!? (Làm ơn tha cho chúng tôi!

Chúng tôi đã sai!

Liệu chúng tôi có được cơ hội thứ 2 không!?)"

[Ngươi nói rồi đấy.] Tôi ung dung lấy con dao bếp ra mài.

"Eh is that mean (vậy tức là)!?"

Peter điềm tĩnh hơn khi nghe thế.

[Ta hy vọng các ngươi sẽ không lãng phí mạng sống thứ 2 này, bởi lòng nhân từ của ta cũng có giới hạn.] tôi đe dọa hán mọt cách nhẹ nhàng.

"Y-yes (V-vâng)!" gã gật đầu lia lịa."

I deeply gratitude your mercy (tôi vô cùng biết ơn sự nhân từ của ngài)!"

[Và hãy chuẩn bị đi, chúng ta sẽ sớm lên đường.] Tôi nói tiếp. [Và tùy pháp luật xử lý các ngươi thế nào, ngươi sẽ được ngồi nhà đá mà sám hối.]

"You mean... we will back to our world (ý ngài là... chúng tôi sẽ được trở về thế giới của mình)?"

Peter như mắt sáng hơn.

[Phải.] tôi đáp ngắn gọn.

"...Thanks, thanks lord, finally we can't escape this hellish place (Cảm ơn, cảm ơn ngài, cuối cùng chúng tôi cũng được thoát khỏi chốn địa ngục này)!"

Gã Fighter đó khóc ngon ơ hư một đứa trẻ.

Xem ra hắn đã chịu đựng rất nhiều tại nơi này bởi chẳng tên tội phạm nào mà lại có thể mừng rỡ như thế khi bị tống vào tù cả.

Tôi hy vọng hắn sẽ thật sự thật sự thay đổi và có một cuộc đời tốt đẹp hơn sau chuyến này.

--- Hơn 10 phút sau trên đường đi---

Không mất quá nhiều thời gian, toàn bộ đám Goblinoid cùng với nữ Orc Warchief Ownka, con trai trưởng bộ lạc Kobold Arcath, và tên Troll được thuê Ordning cũng đã tỉnh dậy.

Tất cả đều giờ đây đi, với lần này có ngựa để cưỡi đi về, 3 tên tâm thần kia thì tôi để Ownka cưỡi xe cừu chở đi.

Anna thì tạm đi chung ngựa với tôi, vì con bé không biết cưỡi ngựa và càng không muốn ngồi chung xe 3 tên tội phạm kia.

Và hiển nhiên, ai ai cũng rất mệt khi phải dậy lúc nửa đêm trong khi mới tỉnh từ thuốc mê.

Thành ra tôi tặng mỗi người một cốc café sữa đậm đặc, tất nhiên có nhiều đường để dễ uống và giúp tỉnh hơn!

"Aaa..."

Anna ngáp ngắn ngáp dài.

[Cần thêm một cốc không?] tôi tạo ra cốc ống tre chứa café ca cao sữa ra.

"...

Cảm ơn."

Cô bé cầm lấy cốc sữa mà uống cái rụp với gương mặt thỏa mãn hơn.

"Đồng chí nghe nhạc gì lạ rứa?"

Dta cưỡi ngựa đi ngay cạnh, cậu ta tò mò hỏi bởi tiếng nhạc điện thoại tôi đang bật.

[Nói sao nhỉ...] tôi vừa đi vừa nói [Nói thô thì là nhạc trong game, nói đầy đủ hơn thì là nhạc người quan trọng mà tui ghi âm lại được.]

"Người quen?

Nhạc game?"

Dta thắc mắc.

"Một người quen làm game hay gì?"

[Well...] tôi liền lập tức nói ra. [Từ một cô gái và vài người bạn thân quen mà tui gặp được trong một thứ đáng lẽ gọi la game nhưng gã phù thủy nói nó là thứ ma thuật mô phỏng giống game.]

"Mô phỏng giống game?"

Anh bạn Druid thắc mắc hơn nữa.

[Ngắn gọn là giống như cách hai ta bị isekai tới đây, nhưng khác là tui được điều khiển bằng nhân vật trong game thay vì bị isekai.

Và trò game ma thuật đó cho phép tui điều khiển avatar của mình tương tác ở thế giới đó.] tôi ráng giải thích dễ hiểu nhất và không quá dài dòng.

"Ra vậy..."

Dta lặng im rồi nét mặt thay đổi trong giây lát.

[...đồng chí đang lên kế hoạch giết ai à???] tôi nhìn mặt anh bạn Druid đó mà quan ngại.

"À không, chỉ là tui đang suy nghĩ thôi."

Cậu ta đáp

[Thế à...] tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Mà người quen của đồng chí là nhạc sĩ à?"

Dta tò mò.

[Cô ấy là một nhà giả kim, một pháp sư, một thiếu nữ thích âm nhạc.] tôi mỉm cười khi nhìn điện thoại. [Chưa kể, Irina và tui là một cặp ~♥.]

"Oh, đồng chí có gấu á?

Tui tưởng đồng chí chỉ thích gái moe 2d thôi?"

Anh bạn Druid đó ngạc nhiên.

[Cô ấy gần rứa, chưa kể là cảm hứng khiến tui nghiêm túc trở thành một anh hùng!] Tôi tự hào nói.

"Vậy lý do đồng chiến tại thế giới này là?"

Dta hỏi thêm.

[Công việc kiếm tiền để không thành gánh nặng cho gia đình, cũng như làm anh hùng giống cô ấy.] Tôi lý giải câu hỏi đó. [Ngoài ra, tôi cần phụ giúp gã phù thủy nghiên cứu sự tận thế, có như vậy hắn mới đồng ý giúp tôi đến được chỗ cô ấy lần nữa.]

"Chơi lại game đó không được?"

Dta đưa ra sáng kiến.

[Well... tui đã thử, tuy cùng bản đồ nhưng xuất phát của tôi khác.

Tệ hơn, không còn những người quen biết lần phá đảo trước nữa.] tôi thở dài não nề.

"Và thêm nữa...

đồng chí nói tận thế là sao?"

Dta tò mò.

"Eh, tận thế á!?"

Cả Anna cũng giật mình khi nghe điều đó."

Đó có phải ngày mà trong phim 2012 sẽ xảy ra không!?"

"Nó xảy đến thế nào," Anh bạn Druid đó dò hỏi kỹ hơn.

[Theo lão phù thủy nói thì do những vị thần.

Song không có ghi chép nào hay biết rõ quá trình hay nguyên nhân.

Chỉ biết rằng thế giới của chúng ta sẽ sẽ biến mất, và có khi những người sống sót sẽ phải định cư tại miền đất nguy hiểm này... giống cách chúng ta bị chuyển đến...] tôi thuật lại những gì nhớ được từ tên sếp Artisan hách dịch.[Không chỉ thế, điều tồi tệ hơn là cả hai thế giới sẽ biến mất hoàn toàn, không còn dạng sống nào, mọi thứ thành hư vô...]

"Eh, chúng ta sẽ phải mắc kẹt ở đây trong tương lai sao!?"

Anna há hốc mồm và bắt đầu hoảng loạn.

"Khi nào nó sẽ đến?

Và làm sao anh ta biết nếu thiếu thông tin?"

Dta đặt nghi vấn.

[Gã nói đến từ tương lai và đã chứng kiến nó.

Và giờ hắn muốn cứu lấy một nơi làm ăn tốt.] Tôi giải đáp thắc mắc.[Dù không rõ lúc nào nó sẽ đến nhưng gã phù thủy... làm việc cắm mặt ngày đên trong nhà tôi tại đây thì e là nó không quá xa...]

"...

Nghe thì hơi hư cấu nhưng lý do có phần thuyết phục." cậu ta hơi đơ ra khi nghe lý do đó.

"Haiz, tuyệt thật, giờ tui phải lo sợ mỗi ngày cho tới khi tận thế đến..."

"Uuuuh..." cô bé Warlock bắt đầu như muốn khóc tới nơi." khó khăn... lắm sắp được về nhà... vậy mà giờ lại sắp gặp tận thế sao..."

[Vì thử thách vô vàn trước mắt ấy, tui phải thực hiện công việc này, để có thể giúp thế giới này tránh được tận thế.] Tôi giải bày nhiệm vụ cũng như mục tiêu đang hướng đến lúc này [Trong trường hợp tệ nhất không tránh khỏi, tui sẽ đem gia đình, bạn bè và nhiều người nhất có thể lánh nạn.

Có như thế, tui mới hoàn thiện sứ mệnh như một anh hùng, một người đàn ông giữ lời hứa, cũng như nghĩa vụ của một người con.]

"Chà, tôi tưởng nó sẽ không tránh được nên sẽ xõa hết mình."

Dta nói có phần chán nhản rồi nói tiếp.

" nhưng nếu có cách ngăn cản điêu đó, tôi sẵn sàng giúp một tay."

[Oh, tôi không nghĩ sẽ có một người bạn bên thế giới mình sẽ chấp nhận cái sự điên rồ nhanh như vậy.] tôi nhẹ nhõm cũng như mừng vô cùng khi nghe điều đó.

"Đồng chí từng nói thần kinh tôi bất ổn mà."cậu ta cười trừ.

[Cùng quẩy nào bro (người anh em)!] tôi giơ tay ra.

"Let's do it (cùng làm nào)!"

Dta cũng tôi nắm chặt tay nhau, tràn đầy sự thân tình của bằng hữu lẫn tin tưởng.

Mặc dù kết thân được mỹ nhân như Eve, Iro, hay Ownka đều rất tuyệt.

Thế nhưng, tình đồng chí giữa những người bạn, người đàn ông quả thật không thể thay thế!

[Còn em thì sao, Anna?] tôi quay sang Anna vẫn dang khổ sở.

"Tui... cũng không biết nữa..."

Cô bé Warlock có vẻ như đang khóc.

"Giờ trở về có thể yên ổn... nhưng rồi cũng phải trở lại cái nơi kinh khủng này rồi biến mất cùng thế giới... làm sao tui chịu được chứ!"

[Nếu em lo lắng chuyện đó, thì hãy sẵn sàng lánh nạn khi thời khắc đến... mọi chuyện sẽ ổn thôi.] tôi đặt hai tay lên đôi vai nhỏ đang run rẩy của cô bé. [Nếu tận thế không thể ngăn cản được, tôi cũng sẽ tìm đường để em và những người khác có thể lánh nạn.

Em không đơn độc đâu.]

"Ông anh sao nói nghe dễ thế..."

Anna nhìn tôi đầy ngờ vực.

[Ở đây, đa thế giới tồn tại, cũng như Thần Lực] tôi từ tốn giải thích.[Và việc chúng ta cũng từ Trái Đất đến được đây thì sang được nơi khác nữa là hoàn toàn khả thi thôi.

Đừng mất lòng tin vào bản thân, Anna.]

"You have my spear (em có cây thương của tôi)."

[And my sword (kiếm của tôi).]

Dta và tôi lần lượt giơ vũ khí ra và nói chuyện động viên, song Anna không phản ứng mấy.

[Meme Lord of The Ring (chúa tể chiếc nhẫn) không hiệu quả rồi...] tôi quay sang Dta.

"Tui cũng đã nghĩ nó sẽ hiệu quả một chút chứ..."

Dta cũng có chút thất vọng.

"Hai ông anh... pha trò đấy à?"

Anna nhìn bọn tôi một cách kỳ quặc.

[Well, thiếu Hans thì coi bộ khó pha trò hơn hẵng.] Tôi xoa cằm suy nghĩ.

"Nhưng mà... nếu ông anh đã nói rằng hoàn toàn có khả năng... tôi sẽ tin anh vậy."

Anna dụi dụi mặt rồi cười nhăn răng dù có chút miễn cưỡng.

[Nhóm của tôi luôn chào đón em, thành ra bất cứ lúc nào cần em cứ tìm đến.] Tôi mở lời đề nghị cũng như trấn an.

"Khi đó, tui phải làm gì cho ông anh để chi trả đây?"

Anna hỏi vấn đề trao đổi một cách sòng phẳng lần nữa.

[Hãy gia nhập harem của anh và em không phải lo lắng mấy việc đó nữa, tiểu thư Anna ~.]

"Huh!?"

Anna lẫn Dta như sốc trước lời nói đùa đó của tôi.

[...Đùa thôi, chứ anh đây có bồ rồi, ngoại tình là không tốt...] Tôi vội chữa cháy.

"Một cách nào đó nó lại nghe như thật hơn..."

Dta nhận xét.

"Ông anh... ra là giống gã Peter sao...!?"

Anna nhìn tôi đầy quan ngại hơn.

[Còn nếu nghiêm túc mà nói thì em không cần phải làm gì khác hiện giờ đâu.] Tôi ráng chỉnh cho miệng Hans như cười.[Tôi sẽ giúp em những gì có thể và em cần, và em cũng hãy làm như thế với tôi lẫn những người bạn hàng xóm của mình.]

"Hah, thế thì dễ rồi."

Anna vỗ ngực tự tin."

Nếu đó là tất cả những gì cần, tui không phiền làm lính đánh thuê lâu dài cho ông anh đâu!"

[Đó là vinh dự của tôi.] tôi nhẹ nhõm khi tâm trạng của em ấy đã khá hơn.

[Cuộc trò chuyện thú vị nhỉ?] Con chó Asmo đi song song với ngựa mà hùa vào cuộc trò chuyện của bọn tôi.[ Cậu có tài trong việc thuyết phục bé gái lắm đấy.]

"Ngươi thì chỉ giỏi làm phiền ta hơn là có ích đấy, Asmo ngáo!"

Anna phàn nàn

[Đồng chí thấy con chó này thế nào?] Tôi thẳng thắn hỏi Dta.

"...Sus (đáng ngờ) vờ lờ ra."

Cậu ta trả lời lập tức.

[Đồng quan điểm.] Tôi gật gù.[Nhìn con cẩu này đáng ngờ như sinh vật từ địa ngục vậy, nếu nói phải thật.]

[Tôi khá thích thú cách thức cũng như suy nghĩ của cậu đối mặt trước thảm họa mà cậu nói tới đấy.] Asmo nhìn tôi mà nhận xét.

[Nếu đằng nào cũng chết, vậy sao ta không thử những phương án nào để tránh cái chết đó?

Chẳng hại gì nếu cố gắng thử.] Tôi lý giải cho hành động của mình. [Ta không bao giờ nhấc thanh kiếm hay khoác lên bộ giáp hiệp sĩ này để từ bỏ!

Ta chiến đẩu để trở thành hiệp sĩ đầy tự hào của Irina, người đàn ông đầy danh dự của gia đình L, và anh hùng của những người cần giúp đỡ!]

[Hmhmhm, thật đáng mong chờ.] Asmo thích thú và nhận xét.[Liệu đây sẽ là một câu chuyện anh hùng với cái kết có hậu, hay lại một sử thi bi kịch khác?]

[Cứ nhìn đi, bởi ta sẽ là người quyết định hồi kết câu chuyện này!] Tôi quả quyết nói lời của Kamen Rider Saber.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 53: Thêm thuộc hạ, thêm đồ.


--- ---

"Um...

Алло (Allo- xin chào), có ai bên đầu dây không?"

"Không có ai ở đây cả ~."

"Eh!

Có tiếng trả lời rồi!

X-xin chào, tên tôi là Irina của nhà Rafail, một giả kim sư.

Rất vui được biết anh."

"Ah, không có gì, gặp được mỹ nhân cũng là vinh hạnh của tôi ~."

"Eh!?

Um.... cảm ơn anh đã quá khen...

Mà phải rồi, tôi nên gọi anh là gì?"

"JournaL JonatHAN, và chắc chắn không phải là Jojo.

Rất vui được gặp Lady Irina ~."

"Tuy không nhiều gì, nhưng tôi đã tạo một hình nhân bằng đất này cho anh.

Hy vọng anh sẽ thoải mái khi dùng nó."

"Hmmm... cơ thể này xịn phết, cứ như tôi muốn làm gì cũng được luôn!

Cứng, mềm, to, nhỏ, giống Gundam, giống người, giống quái, làm máy khoan bằng đá hoặc tạo nước lẫn đóng băng đều nuột hết!"

"Thật nhẹ nhõm khi anh hài lòng với nó.

Tôi đã rất lo nếu nó quá nhiều thiếu sót đối với anh..."

"Không đâu, nó giúp tôi thực hiện được Hamon, Hadoken, còn Hokuto no Ken thì chưa test thôi ~."

"Anh đã nói thế thì tôi đoán nó đã ổn rồi...

Tuy biết việc này hơi đường đột, nhưng tôi sắp phải bước vào một chuyến đi xa vô cùng trắc trở, rất nhiều người phụ thuộc vào chuyến đi này.

Vậy nên... liệu anh có thể cho tôi mượn sức mạnh của anh không, Jonathan?"

"Tôi từ chối."

"Ah... cũng phải... nó thật thô lỗ khi lại yêu cầu anh dù chi mới gặ-"

" thông thường tôi sẽ nói như thế với việc không rõ ràng được giao.

Thế nhưng, một quý cô dễ xương đây lại nhờ thì sẽ chẳng ra dáng quý ông nếu tôi từ chối ~."

"Vậy nghĩa là... anh nhận lời thỉnh cầu của tôi?"

"Đúng, yes (phải), oui (đúng)."

"...Thật tốt quá, cảm ơn anh, Jonathan!"

Lúc ấy, tôi đã nghĩ đó là hài hước khi lần đầu gặp mặt như thế.

Song khi biết được tình cảnh Irina khó khăn như thế nào, khoảng khắc ấy tôi mới thấy bản thân mình tồi tệ biết bao.

Chơi đùa với sự mong chờ xen lẫn nỗ lực thoát khỏi hang ổ kẻ địch trong tuyệt vọng của cô ấy một cách vô tâm vô tư, đó là sự hổ thẹn nhất mà tôi đã làm.

Có lẽ làm việc dưới trướng một người sếp đáng sợ như Alex chính là nghiệp chướng của tôi, cho những gì tôi đã làm tổn thương Irina...

--- ---

"Tỉnh chưa đó, Han?"

"Huh?!"

Tôi giật mình mở mắt khi nghe tiếng nói của Sabata.

Với mắt nhắm mắt mở sau giây lát, tôi thấy mình đang ngồi trên ngựa, phía trước là Anna đang ngáp ngắn ngáp dài!

[...

Um, sao chúng ta lại đang đi vậy?]

Tôi dùng thần giao cách cảm hỏi Anna sau khi thấy cả đám Goblinoid cuả Durbuluk cũng như 3 thuộc hạ của tôi.

Và nó càng khiến tôi khó hiểu hơn vì sao ba người làng bị trói một đống trên xe ngựa của bọn tôi thế!?

"Eh, giọng này?"

Anna vội ngoái đầu lại nhìn."

Là ông anh LHan đấy à?!"

[Um... phải,] tôi hơi thắc mắc trước câu hỏi đó.[Anh đã bỏ lỡ chuyện gì à?]

"À, trước đó hồn ma bảo vệ của ông anh làm việc suốt ~."

Anna nói.

"Đồng chí tỉnh rồi đấy à?"

Dta cưỡi ngựa đi ngay cạnh bọn tôi mà hỏi.

"Rốt cuộc chúng ta đang đi đâu vậy!?

Mà lại đột ngột nữa!?"

Tôi bối rối hỏi người bạn đáng tin cậy.

"Ngươi ngủ lâu quá đó.

Và xem ra đến lúc tóm tắt lại sự việc rồi ~."

Sabata hiện ra cạnh tôi mà cười khúc khích.

Ngay sau đó, cả ba người họ tóm tắt lại những gì vừa xảy ra đêm qua mà tôi hông hề hay biết.

[Um... có mấy chuyện kinh dị như việc tôi bị chuốc thuốc rồi suýt bị giết sao!?] tôi rùng mình trong khi xác nhận điều mình nghe có đúng hay không.

"Phải," Dta trả lời."và nhờ Stand của đồng chí nên mọi thứ ổn thõa."

"Và hai ông anh đã ngăn ba gã biến thái đó... cũng như kêu tất cả... di cư về chỗ ông anh..."

Anna ngáp trong khi đáp.

[Thật... khó mà tin được...] tôi ráng tiếp nhận mọi thứ đã xảy ra.[Mà... tui kể luôn cả chuyện tui có gấu luôn rồi á?!]

[Yes (phải)!]

Sabata hùng hồn đáp.

Tôi không biết nói gì hơn ngoài ôm mặt, bởi nhờ tên Spirit hiệp sĩ mà giờ ai cũng sẽ thấy tôi bị weeaboo (cuồng văn hóa Nhật) quá nặng tới mức hoang tưởng cho coi!

"Thật ra thì tui có chút ganh tị, khi đồng chí có niềm đam mê thứ gì đó lớn như vậy, thậm chí là yêu ai đó."

"Eh?"

Trái với những gì tôi lo sợ.

Dta lại có vẻ đồng tình điều đó hơn là phản đối hay khịa tôi.

[Tui tưởng đồng chí thích meme, cày game, hoặc coi mấy sự thật về động vật các kiểu con đà điểu chứ?] tôi hỏi anh bạn Druid đó.

"Thì cũng có để giải khuây," Dta suy nghĩ giây lát mà nói tiếp."bởi tui hay bị stress nặng, nhiều khi nổi giận, thậm chí là lên cơn muốn thẩm quá tay..."

[... không sao, tui hiểu phần nào mà.]

Tôi vỗ vai Dta mà cảm thấy đồng cảm.

Bị căng thẳng thì khó mà không bị, còn thẩm thì tôi vẫn nhớ tôi gần như đều đặn mỗi ngày suốt vài năm trời.

Trường hợp Dta từng nói rằng bản thân cũng có vấn đề tâm lý do tình cảnh sống khó khăn nữa...

[Chí ít thì giờ đồng chỉ đã khỏe mạnh rồi, phải không?] tôi xác nhận lại điều mà trước đó Dta có chia sẻ.

"Phải... chỉ là giờ cảm thấy hơi trống trải chút... do đau đớn với căn thẳng quen rồi..." cậu suy xét bản thân.

"ít nhất khi tập trung sinh tồn, tui cũng vơi đi sự trống vắng đó."

[Cố lên nào, cơ hội tốt để có cuộc sống lành mạnh hơn, cả thể chất lẫn tinh thần rồi.] tôi khuyến khích cậu ta. [hơn nữa, giờ nếu tập trung bận bịu mấy việc quan trọng hiện tại, chúng ta cũng chẳng còn chán nản hay dư giờ để thẩm đâu.]

"Có lý."

Dta cũng chấp nhận phần nào.

"Đây là cơ hội tốt để tui thay đổi mọi thứ về chính mình."

[Có chí khí như thế chứ!] Sabata đồng tình.

"Hai người nói thẩm là gì thế?"

Anna ngây thơ hỏi.

[Cái đó...]

Tôi lúng túng khi không biết nên trả lời sao cho phải.

Nói thẳng thì là ý tồi, dễ bị ghét như chơi.

Còn nói dối thì sẽ khiến cô bé cảm thấy như mình là kẻ lừa đảo...

[Đó là một hành động cần thiết, nhu cầu của con người.] Sabata đột ngột lên tiếng.

"Chính xác là gì vậy?"

Anna tò mò hơn.

[Tiểu thư Anna giờ vẫn còn quá nhỏ để hiểu,] Sabata nói lảng tránh bằng đưa những ví dụ. [Nó tương tự việc tại sao khi dậy thì chẳng ai thích uống sữa trẻ em nữa cũng như biết yêu đương, cũng như khi người lớn thì họ uống rượu hút thuốc, hoặc người cao tuổi lại muốn giữ gìn sức khỏe.

Khi đến tuổi và đúng thời điểm thì tiểu thư Anna sẽ hiểu thôi.]

"...Nghe phức tạp phết," cô bé Warlock ấy nhận xét."

Vậy tui sẽ không hỏi thêm cho tới khi nào lớn hơn vậy."

[Cảm ơn em đã hiểu cho.] tôi thở phào nhẹ nhõm nói.

"Chúa tể Gruumsh, chúng ta đã đến rồi." nữ Orc Warchief Ownka kêu lên báo hiệu.

"Về tới nhà rồi ~."

Tôi mừng rỡ khi trở về được lại căn nhà của mình tại khu Hampton Park!

"Chúa tể Gruumsh đã trở lại!"

"Warchief đã trở về!"

"Mừng ngài Arcath trở về!"

"Ngài Gruumsh vĩ đại cùng những đồng minh mới đang trở về!"

Về tới nơi, cả khu vực của người dân làng Olzug và Charrir ùa tới chào đón bọn tôi trở về.

"Wow, nhiều quái vật thế!"

Anna tròn mắt kinh ngạc."

Và chúng đang chào đón chúng ta!"

"Đồng chí quả là vip ở đây nhỉ."

Dta bình luận."

Mà Gruumsh là sao rứa?"

[Tui đang tạm thời đang làm vị thần cai quản họ, vừa giống một giáo phái lẫn trưởng làng đối...] tôi nói vắn tắt vai trò của mình với ngôi làng dị này.

"Ra là thế."

Dta hiểu nhanh vấn đề.

"Đã rõ."

Anna gật gù.

"Vậy ra đây là ngôi làng của ngài."

Hobgoblin Warlord Durbuluk trầm trồ."

Nó sôi động và văn minh hơn hẵn tôi đã tưởng tượng.

Và khung cảnh hai chùng loại trái ngược nhau ở cùng một nơi quả là hiếm thấy."

[Đây sẽ là ngôi nhà mới của các ngươi, Durbuluk The Dominator.] Tôi mỉm cười nói với gã Warlord. [Hãy tôn trọng và giúp đỡ lẫn nhau, vì lợi ích của các ngươi, ngôi làng, cũng như cần thiết cho cuộc chiến trong tương lai.

Cần điều gì cứ hỏi tới Arcanis, Ownka, Eve hoặc Alex.]

"Tôi sẽ ghi nhớ những lời này."

Durbuluk cúi nhẹ đầu kính cẩn.

"Thay mặt người dân của Hruggekolohk, đa tạ sự nhân từ và dẫn dắt của ngài, chúa tể Gruumsh One Eye dũng mãnh."

[Được rồi, giờ hãy an tâm nghỉ ngơi đi, để chuyện còn lại cho những thuộc hạ của ta-"

"HAAAAAN!"

Bộp

"Ouch!"

Trước khi tôi kịp nói dứt câu, Iro vội chạy đến lao tới tôi mà ôm khiến tôi suýt té khỏi ngựa!

"Tôi xin phép cáo lui."

Durburluk nhìn thấy cảnh đó mà lịch sự rời đi.

Gã cũng không quên dẫn những thuộc hạ Goblinoid vào trong làng để nói chuyện với người dân của làng.

"Sướng rồi nghen, heheheh."

Sabata cười khúc khích hơi kinh kinh.

"Tui tưởng đồng chí có bạn gái ở nơi khác chứ?"

Dta chợp mắt vài cái rồi hỏi.

"...Ông anh Han nổi tiếng dữ vậy sao!?"

Anna nhìn tôi mà sốc.

[Chuyện gì vậy Iro!?] tôi bỏ qua mấy lời nói đó mà bối rối hỏi.

"Tôi đã thấy cảnh Han bị chuốc thuốc... rồi suýt nữa bị giết trong khi bất động nữa..."

Iro run rẩy nắm chặt lấy hai cánh tay tôi.

[B-bình tĩnh nào, đau đau!] tôi vỗ nhẹ tay cô nàn báo Barbarian trước khi định bóp tôi quá mạnh.

"Xin lỗi!" cô ấy vội hiểu chuyện rồi thả tôi ra."chỉ là...tôi đã quá lo sợ và bối rối, tới mức đã định lập tức chạy đến đó..."

[Cơ mà làm sao Iro biết tình trạng của tôi thế?] tôi thắc mắc trong khi xuống khỏi ngựa.

"Do tôi dùng máy chiếu cho cô ấy xem do quá tò mò."

Eve bước ra giải đáp thắc mắc của tôi.

Có lẽ lại là việc làm từ thiết bị hoặc magic tool nào đó của Alex.

[Ah, được cả hai quý cô xinh đẹp đây lo lắng, Sir Sabata đây vô cùng cảm tạ từ tận đáy lòng ~.] gã Spirit hiệp sĩ nói giọng phè phỡn.

"Tôi đã để Han phải một mình suýt nữa thiệt mạng... xin lỗi...

đáng lẽ tôi phải đi cùng Han mới phải..."

Iro nói với đôi mắt như sẽ vỡ òa trong nước mắt bất cứ lúc nào.

[Không không, tôi là người yêu cầu Iro ở lại mà.

Đây là việc tôi phải làm để bản thân được sớm mạnh hơn.] tôi đính chính lại cho nữ báo ấy cũng như vỗ nhẹ hai vai cô ấy. [Kể cả... nếu Iro mà bị và có mệnh hệ gì, thì nó còn khiến tôi càng ray rứt hơn...]

"Đó cũng là cảm giác của tôi nếu có chuyện gì với Han khi tôi không ở cạnh!"

Iro nói kiên quyết hơn.

"Lần sau, tôi sẽ đi cùng Han!

Tôi đâu thể để người bạn quan trọng, người một nhà của mìnhg gặp nguy mà ngồi không được!"

[...

Tôi hiểu rồi, cảm ơn, Iro.] tôi không khỏi phần nào xúc động khi cô ấy dành cho tôi sự qan tâm đến thế.

"Không cần phải cảm ơn đâu." nữ báo Barbarian lắc đầu rồi mỉm cười."

Giúp đỡ lẫn nhau là điều người cùng một nhà nên làm mà.

Trông Han có vẻ còn mệt, dù gì trời vẫn còn sáng sớm mà, hãy đi nghỉ ngơi đi."

[Iro nói phải...]

Tôi ngáp một tiếng dài torng khi Iro rời đi mà tiến đến chỗ mấy thuộc hạ mới của tôi.

"Tui không ngờ đồng chí thích harem (hậu cung) đến thế..."

Dta nhìn chằm chằm tôi mà nói.

"Uh... nó đâu phải như vậy..." tui đáp bởi nếu nhìn sơ thì tình cảnh có vẻ giống thật.

[Một người đàn ông thì nổi tiếng với các quý cô là bình thường mà.] Sabata nói chuyện đầy tự hào.

"Ông anh nổi tiếng và nguy hiểm thật..."

Anna nhìn tôi đầy quan ngại.

[Đừng nghe tên ma đấm này chém gió, anh không phải dạng đi tán tỉnh phụ nữ!] tôi lập tức phản bác. [Anh...

đâu thể đi phản bội Irina... mà lén lút đi vui vẻ với người khác được...]

"Tui hay nghe truyện đồng chí viết luôn thể loại có vẻ là harem mà?"

Dta đặt câu hỏi.

[Chừng nào cả tui lẫn cô ấy cùng đồng thuận tự do yêu đương nhiều hơn một người.] tôi quả quyết nói. [Còn không thì tui không có đi trăng hoa đâu!]

"Vậy là ông anh vẫn có sở thích đó..."

Anna nhìn tôi mà nhận xét.

"Ít người có thể nghĩ thoáng cũng như tôn trọng người kia như đồng chí đấy."anh bạn Druid bình luận phần nào tích cực.

[Ta là đồng minh của sự lãng mạn mà ~.] Sabata tạo dáng trong khi nói giọng phởn.

[Cơ mà gác lại mấy chuyện đó sau, hai người kiếm chỗ nghĩ ngơi đi,] tôi nói với Anna và Dta. [Có thể nhờ đám Orc hoặc Kobold dọn chỗ ngủ, không thì tạm thời ngủ ở nhà tôi.

Tất nhiên là ở thế giới này, do nó còn nhiều phòng trống.]

"Tốt rồi, thức cả đêm khiến tôi cần một giấc gấp..."

Dta ngáp một tiếng dài.

"Ngủ dậy xong chắc tui sẽ nhờ đồng chí nâng cấp cái điện thoại để giúp cho việc đi săn quái quanh đây để luyện tập và lập plan thích hợp."

"Cứ nghỉ ngơi đã rồi tính tiếp."

Tôi nói lời khuyên."

Chứ thức quá sức mất công lại tái phát bệnh cũ của đồng chí."

"Có lý..."

Dta dụi nhẹ mắt một cách mệt mỏi.

"Zzz."

Anna thì mới nghe tôi nói xong đã ngủ luôn trên lưng ngựa.

"Um...

Eve, nhờ cô đưa Anna về một phòng nào đó để em ấy ngủ được không?" tôi quay sang cô nàng robot mà hỏi.

"Cứ để đó cho tôi, Mr Han.

Mời anh theo tôi."

Eve lập tức ẵm Anna xuống khỏi ngựa rồi bế em ấy, đồng thời dẫn đường cho Dta.

"Giờ chắc đi báo cáo với gã phù thủy và kết thúc công việc này nào ~."

Sabata hí hửng nói.

"Oh ho,ai nhắc đến ta thế?"

"Mới nhắc đến quỷ..."

Ngay khi vừa nói tới, Alex đã cất tiếng và bước ra từ nhà tôi.

Dù giọng nói thì vẫn tươi tỉnh nhưng khắp người anh ta nám bụi bẩn nhiều tới bất ngờ.

Bình thường anh chàng Artisan này dễ dàng làm sạch mọi bụi bẩn bằng spell Prestidigitation, ấy vậy mà lần này trông anh ta vất vả hơn hẵng.

"Anh bận tới mức nào vậy...?" tôi nhìn mà quan ngại.

"Khi quá tài giỏi thì khó mà kiếm người thay việc được ~."

Anh ta nhếch mép cười.

"Và coi bộ ngươi lại tìm ra được thêm nô lệ rồi đấy, tốt."

"Quá khen rồi, phù thủy ~."

Sabata cười đắc ý.

"Trừ việc ta không ngờ nổi một Greater Deity của loài Orc mà bị chuốc thuốc ngủ say tí bỉ."

Alex cười châm chọc.

"Biết sao được... tôi chỉ ráng xã giao với họ thôi mà..." tôi trả lời giọng nhỏ hơn.

"Bộ gia đình ngươi không dạy rằng đừng nhận đồ từ người lạ sao?"

Artisan đó cà khịa tôi.

"Ngươi đang kêu Hans đi chết đi ở lần đầu gặp mặt à?"

Spirit hiệp sĩ đáp thẳng thắn.

"Nhận vũ khí cuối cùng có được khác với ăn đồ ăn bừa trong khi ngươi éo thiếu, hai cái đó khác nhau nhiều đấy."

Alex phản bác chuẩn xác.

"Chưa kể, rõ ràng ngươi đã có người cảnh báo trước về cái làng đó rồi mà không nghe đó thôi."

"Tch, cái này thì khó mà phủ nhận được..."

Sabata đuối lý mà nhận thua..

"Và để xem nào..."

Alex nhìn lướt một phát rồi bấm điện thoại."

30 tên Goblinoid...

10 gold cho 10 tên Hobgoblin, 10 silver cho 5 tên Bugbear, và 10 silver cho 10 tên Goblin.

Ta chuyển tiền vào tài khoản của người rồi đấy."

Tôi mừng nhẹ khi nhận được tiền thưởng, vừa có thêm thuộc hạ.

Dù rằng tiền thưởng không nhiều bằng lần trước, nhưng có thêm hai người đồng minh khá là đáng tin cậy cũng là điểm cộng lớn rồi.

Chí ít giờ túi tiền thì có trong túi $49497, còn ngân hàng thì đã lên tới $414527.

"Mà ngươi đã nhận được thêm khả năng mới nào sau mấy pha đánh nhau gần đây chưa?"

Alex dò xét thêm, coi bộ là vấn đề sự phát triển của tôi.

"Thật sự thì... chưa..." tôi ngậm ngùi đáp sau hơn một tuần không có tiến triển nào khác.

"Coi bộ ngươi vẫn mắc kẹt chưa tiến triển gì thêm, như mọi khi."

Alex lấy ra hai ống kim tiêm và ném cho tôi.

"Vậy nên ta có quà cho ngươi đây."

"Cảm ơn..." tôi chụp hai ống kim tiêm với cảm giác khó đỡ.

"Cảm giác như Bioshock vậy..."

Sabata bình luận một cách mỉa mai cách tôi mạnh lên không khác gì chơi đồ.

"Tiện đây, quà tặng kèm cho ngươi làm tốt việc lần này."

Anh ta lấy ra thêm một cuốn sách."

Ngươi biết spell Legend Lore (truyền thuyết thần thoại) chứ?"

"Hmmm..."

Tôi ráng lục lại trong trí nhớ của mình."

Hình như là spell giúp biết sơ sơ về tên của một thứ nhất định, như người, vật, địa điểm, câu chuyện nào đó."

"Phải," anh chàng Artisan đó quăng cuốn sách sang tôi.

"Có thứ này ngươi đỡ phải tốn 450 gold mỗi lần dùng cái spell tới tận level 5."

"Ra vậy... cảm ơn."

Tôi nuốt nước bọt khi nghe điều đó, chi phí chỉ để một lần dùng spell Legend Lore lại tới tận $450000.

Thậm chí túi tiền của tôi cũng rất chật vật để dùng nó nữa!

"Việc hôm nay xong rồi, ngươi đi làm gì làm đi.

Đám phạm nhân ngươi đem về để ta xử trí."

Alex nói trong khi khua tay xua đuổi tôi đi.

"Và nhớ xài sớm ống tiêm đi, ngươi phát triển chậm quá đấy."

"Rồi rồi, bọn ta biết phải làm gì mà ~."

Sabata đáp một cách mỉa mai trong khi tôi cất đi mấy món đò mới nhận vào Bag of Holding.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 54: Alex của xứ Wisdomia


---Một tuần sau, tại nhà tôi, ở Úc, Hamptonpark---

"Công nhận ống tiêm mới của Alex tiện thật." tôi bình luận trong khi nghịch laptop.

"Phải, cơ mà vẫn nhớ nên ngồi thiền 4h/ngày, để đề phòng bất trắc đấy."

Sabata nói lời khuyên.

"Ngươi tuy không cần ngủ nữa nhưng để hồi phục 100% thì vẫn cần thiền như Elf đấy."

"Biết rồi, nhưng có thêm thời gian thế này, ai mà không ham..."

Tôi ham hố nghịch laptop, nhờ hai ống tim của Alex mà giờ tôi không những cảm thấy tràn đầy tự tin, khỏe mạnh, và giờ không cần phải ngủ nữa.

Dẫu vậy, quá trình chuyển đổi sau khi dùng ống tim thật sự là một thảm họa, chưa kể thành phần của nó.

Thêm nữa, tôi phải nghịch máy tính thế này để may ra qua được thảm họa tinh thần lúc này...

--- 6 ngày trước, tại nhà tôi ở thế giới bên kia gương---

"ACK!"

Tôi dùng hai ống tim, nó khiến cơ thể tôi bắt đầu co giật mạnh.

Gân nổi khắp người tôi, từ mắt và miệng thì bị trào huyết ra liên tục!

Cơn đau khiến tôi nằm la liệt trên sàn nhà mà không thể làm được gì hơn ngoài gặm nhắm bởi cơn đau.

"Chết tiệt, tên đó lại cho ngươi thuốc độc gì nữa vậy!?"

Sabata cũng bị đau không kém song đang ráng chịu đựng.

"Ugh..."

Tôi nghiến răng nghiến lợi ráng chịu cơn đau.

Bởi lần nào thuốc Alex đưa cho cũng gây cơn đau kinh khủng.

Chưa kể, anh ta nói rằng tôi phải gặp căng thẳng tột độ mới may ra thức tỉnh được sức mạnh mới.

"Hah... hah..."

Cả người tôi ướt đẫm mồ hôi như mới tắm, từ mắt và miệng nhớp nháp lẫn tanh mùi máu.

Sau vài phút cảm thấy khá hơn, tôi mới ráng ngồi dậy.

"Ổn rồi chứ, LHan!?"

Sabata đứng gần nhìn tôi.

"...Hình như, mọi vết thương đều đã lành lặn..."

Tôi sờ khắp người mình kiểm tra, nhưng cảm thấy cơ thể đã nhẹ nhõm hơn, sức lực cũng đang khôi phục lại dần từng chút một.

"Lần này... là ống tim dị thường gì thế này..." tôi tò mò lẫn quan ngại.

"...Han, tay của ngươi..."

Sabata nói với giọng quan ngại.

"Hm....

Huh!?"

Tôi nhìn tay mình và giật mình khi thấy bàn tay trở nên cơ bắp cuồn cuộn tới bất bình thường.

Tệ hơn nữa, móng tay của tôi dài ra và trở nên nhọn hoắt!

"Haiz, có xài thì xài ở ngoài chứ, xài ở đây bẩn với tanh cả sàn nhà."

Alex đi vào nhà và phàn nàn tôi.

"Coi nào phù thủy, ngươi có spell dọn dẹp nhanh gọn như Prestidigitation mà."

Sabata bật lại.

"Mà lần này... anh dùng nguyên liệu gì mà ống tiêm lại màu đỏ, thêm tác dụng mạnh dữ vậy?"

Tôi vừa lo vừa tò mò hỏi.

Bởi lần này nó có vẻ trông giống máu, đã thế lại biến đổi cơ thể tôi khác người nữa.

Rõ ràng đây thứ nguyên liệu gì đó không phải từ thuốc thông thường, hoặc có khi là từ một sinh vật khác...

"Nguyên liệu từ máu của tên Troll trong làng và của con Pixie đi chung bạn ngươi đấy."

Alex đáp một cách lạnh lùng.

"...CÁI GÌ!?"

Tôi và Sabata đồng thanh.

"Giờ khỏe rồi thì làm việc đi, đừng lười biếng nữa.

Biến ra nấm truffle, ngọc trai rồi cà phê chồn đi."

Artisan đó vẫn nói điềm nhiên như không có gì xảy ra.

"Anh..." tôi bối rối xen lẫn lo sợ.

"từ lúc nào!?"

"Tên Troll thì ta thong thả lấy máu đều đặn mỗi ngày khi hắn ngủ, để bào chế Potion of Healing.

Còn con Pixiv của bạn ngươi thì ta có thó trước đó chưa lâu."

Alex trả lời chẳng chút do dự, như thể là chuyện hiển nhiên.

"Ugh..."

Nó khiến tôi cảm thấy phần nào ghê tởm, bởi thứ tôi mới tiêm vô người là thứ lấy từ người khác.

Nó khiến tôi cảm giác tội lỗi như tôi đã ăn thịt người, đặc biệt là người quen!

"Phải rồi, còn 3 gã tâm thần kia đâu?"

Sabata vẫn ráng giữ sự điềm tĩnh mà hỏi.

"Ta lấy chúng làm nguyên liệu chế tác Magic Tool rồi."

Alex trong khi đang lắp ráp thiết bị gì đó mà đáp dửng dưng.

"Cái...!?"

Cả tôi lẫn Sabata đều không khỏi kinh sợ hơn.

Artisan đó không chỉ giết người mà còn dùng họ như công cụ lẫn đồ vật!

"Đã giết người mà còn làm vậy với họ..."

Sabata nói giọng đầy hậm hực."

Tên phù thủy vô nhân tính!"

"Ngươi phàn nàn ta trong khi ngươi cũng bắn nát đầu một tên phạm nhân à?"

Alex đặt câu hỏi."

Trong khi ta xử lý những gì còn sót lại của chúng đàng hoàng, ngươi vứt xác tên cuồng tín của Baphomet rồi lo lết đi."

"Đ-đó là do... tôi tự vệ..." tôi lắp bắp trả lời." bởi nếu không làm thế, tôi sẽ chết..."

"Ta thì đơn giản là muốn giảm thiểu số kẻ thù tiềm năng trong tương lai, vừa không để lãng phí."

Alex dửng dưng đáp trong khi bắt đầu lắp ráp sang một thiết bị mới."

Lý do chỉ để ngươi tự thuyết phục cũng như thuận tiện cho bản thân làm việc mình cần thôi, chẳng cần để tâm nhiều tới thế đâu."

"Ngươi có còn nhân tính không vậy, phù thủy!?"

Sabata hậm hực hỏi.

"Nếu nó giúp ta chết nhanh hơn thì ta không cần."

Artisan đó phản bác.

"Chính nghĩa với đạo đức là những thứ để dễ kiểm soát cho những kẻ yếu thôi.

Bất kỳ kẻ nào thắng sẽ được tôn làm công lý cả, chẳng qua ngươi hưởng hòa bình quá lâu rồi nên chẳng biết thế nào là xử lý tội nhân."

"Thậm chí... không thể cho họ một cơ hội sửa sai luôn sao!?" tôi bàng hoàng hơn.

"Nếu ngươi thích đánh cược mạng sống thêm nhiều người nữa chỉ để giúp 3 kẻ không có khả năng hoàn lươn, thì chính ngươi gián tiếp giết người luôn đó thôi."

Alex chùi thiết bị trong khi phân tích.

" Xử lý cái ác chính là công lý tuyệt đối đó thôi."

"Ta đã sẵn sàng để bắn hắn nếu cần."

Sabata với giọng nói nghiêm nghị hơn.

"...Không, giờ có làm cũng chẳng được gì, nhất là chúng ta đang cần trợ giúp của anh ta ..."

Tôi lắc đầu phản đối cũng như lo sợ.

Linh tính tôi cho hay có làm bừa cũng vô dụng, do sức mạnh anh ta vẫn rất cao!

Tệ hơn nữa, e là anh ta nói cũng không hoàn toàn sai.

Tôi không thể áp đặt suy nghĩ thế giới trọng nhân quyền và hòa bình cho cái thế giới nguy hiểm như bên này, đặt biệt là nơi e là pháp luật không vươn tới được...

"LHan?

Có chuyện gì vậy!?"

Iro bước vào và giật mình."

Sao anh lại chảy máu nhiều vậy!?

Bị thương ở đâu!?

Đã thế người bị ốm đi vậy!?"

[Oh, Lady Iro,] Sabata đổi tâm trạng ngay lập tức rồi tạo dáng đứng khoe cơ bắp.[ Đừng lo, ta lẫn Han đều khỏe mạnh cả.]

Nghe cả hai nói vậy, tôi vội dùng Prestidigitation để làm sạch vệt máu trên quần áo và sàn nhà.

[Đừng lo...] tôi ráng giữ điềm tĩnh nhất để người đồng đội Barbarian của tôi đừng thêm lo lắng. [Có lẽ... bữa nay tôi sẽ làm việc trong phòng, lát nữa nhờ Iro đưa đồ cho Alex giùm...]

"Eh, được thôi."

Iro hơi nghiêng đầu cùng một bên tai báo cụp xuống."

Mà LHan ổn chứ?"

[...Tôi ổn mà.] Tôi đáp bằng thần giao cách cảm rồi lẳng lặng vào phòng đóng cửa lại để ráng sắp xếp lại suy nghĩ của bản thân.

"Rốt cuộc... ngươi lại giở trò gì nữa vậy?"

Iro từ nhìn về phía cửa phòng tôi rồi quay sang lườm Alex.

"Bất đồng quan điểm chút thôi."

Alex nhún vai và trả lời như không.

"Hãy ở bên Mr Han và trông chừng anh ta khi có thể."

Eve từ dưới bếp đi lên mà vỗ vai Iro đồng thời giơ ngón cái lên.

"Quả nhiên là có chuyện mà!"

Iro quay sang nắm lấy hai cánh tay cuả Eve mà lắc."

Nói rõ tôi xem, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra thế!"

"Xin hãy cứ làm như tôi nói."

Eve chạm tay Iro mà nói."

Lúc này, cứ hãy ở bên Mr Han và trấn an anh ta."

"Tuy còn mơ hồ, nhưng tôi đoán ít nhất mình nên làm gì, cảm ơn Eve."

Iro gật đầu đầy an tâm.

--- 6 ngày sau, trong phòng tôi---

[Um... có gì à Iro?]

Tôi hơi lúng túng khi cô nàng báo Barbarian ngồi trên giường mà nhìn tôi chầm chầm.

Dù tôi đã ngồi nghịch máy tính như thế suốt nhiều ngày, Iro chỉ rời mắt tôi ngoài lúc dùng bữa với vệ sinh cá nhân và đi ngủ.

[Được một quý cô dõi theo, thật hào hứng làm sao ~.] Sabata nói với giọng phấn khích.

"À, chỉ là tôi muốn trông chừng Han."

Iro vẫn nhìn tôi chằm chằm trong khi đung đưa đuôi báo.

[Không... có gì đâu mà...] tôi trả lời miễn cưỡng trong khi tạo con sò còn tái cùng ngọc trai của nó.

"Chỉ là Han có vẻ trông thiểu não nên tôi muốn giúp!"

Iro dựng đôi tai lên cùng đôi mắt nhìn thẳng vào tôi.

[Heheh, có Lady Iro quan tâm thế thì lạc quan lên nào ~.] Sabata dụi nhẹ cùi chỏ vào hông tôi.

[Nói dễ hơn làm đấy...] tôi thở dài não nề trong khi bắt đầu cất mớ ngọc trai vào túi ni lông.

Bộp

"HUH!?"

Cả tôi lẫn Sabata giật mình xen lẫn ngơ ngác.

Bởi tôi không ngờ Iro lại đi ôm tôi từ phía sau.

[Uh...

Iro!?] Tôi ráng giữ sự bình tĩnh mà hỏi cô nàng báo.

"Do tôi không biết nên làm, chỉ hy vọng việc này sẽ khiến Han khá hơn."

Iro dụi nhẹ đầu vào phía sau cổ tôi."

Tim Han đập hình như hơi nhanh quá thì phải?"

[Boo yeah!

Neo Armstrong Cyclone Jet Armstrong Cannon của ta đã sẵn sàng!] Sabata gáy lên như phát điên trong hứng thú.

"Đồng chí," Dta gõ cửa phòng tôi." tui vào được chứ?"

"Vô tư đi bạn hiền ~."

Sabata phấn khởi nói trong khi tôi vẫn đang bối rối lẫn phân vân.

"À, cảm ơn đã giúp chỉnh lại điện thoại của tui, giờ 3g lẫn wifi đều ổ-" Anh bạn Druid ấy nhìn thấy bọn tôi mà dừng giây lát."

Tui không làm phiền gì đấy chứ?"

"Không hề ~."

Sabata đáp."

Muốn tham gia cái ôm tình đồng chí chứ?"

"Eh?" tôi khó đỡ hơn phương án của Sabata.

"Ok."

Dta không ngại gì tham gia.

Và như thế, từ Iro ôm giờ thành cái ôm nhóm 4 người.

Dù thật sự nó hơi kỳ quặc và có chút khó chịu, nhưng thật sự nó khiến tôi giảm sự căng thẳng hơn rất nhiều.

Với người đã từng bi than về việc cô đơn như Dta, hay người quá thờ ơ như tôi, có lẽ cái ôm này thật sự là rất cần.

[Cảm ơn... cả hai người...] tôi nói với phần nào sức nặng của nỗi lo âu đã vơi bớt.

"Không có chi."

Dta nói lời trấn an.

"Là người một nhà cả mà, Han nếu có vấn đề gì, tôi luôn sẵn sàng giúp!"

Iro khẳng khái đáp.

[...

Tuy không thể nói chi tiết, nhưng tôi muốn nói rằng...] tôi lấy hết can đảm mà nói. [biết là điều này khá khó, nhưng đừng quá gây mâu thuẫn với Alex.

Dù anh ta thật sự làm những điều rất khó tán đồng, nhưng hiện giờ anh ta là người duy nhất nắm rõ tình hình, cũng như có cách để chúng ta tránh được cái kết tồi tệ của thế giới.]

"Nghe mơ hồ nhưng phần nào tui cũng hiểu được."

Dta như thấu hiểu phần nào và diễn giải.

"Cứ mạnh mẽ lên đến khi không gì ngăn nổi chúng ta.

Mọi vấn đề trong việc này là vì sự yếu đuối.

Đồng chí yếu đuối, tui cũng yếu đuối."

"Đồng chí..." tôi phần nào được truyền cảm hứng bởi lời đó.

"Tôi không giỏi nói lắm, nhưng... cả Han lẫn tôi, cùng cố gắng hết mình, giúp đỡ lẫn nhau!"

Iro nói một cách chân thành và giản đơn.

[Cảm ơn hai người đã hiểu cho.] Tôi mím nhẹ môi rồi hít một hơi thật sâu. [Mà đồng chí đã thu sếp các thứ sao rồi?

Như đồ nghề để đi săn với luyện tập?]

"À, lão Alex đó chỉnh điện thoại tui kết nối Wifi với 4G ởđây được rồi.

Cũng như được chỉ trang web để tìm hiểu các loại quái."

Dta báo cáo tình hình cho tôi biết."

Có nó xong đi săn với luyện tập dễ hơn hẵng, đỡ phải đoán bừa so với hồi trước.

Thêm nữa ở phòng chỗ này đủ tiện nghi, không khí thì mát mẻ và trong lành hơn hẵng so với ở Việt Nam, trừ ban đêm lạnh như Đà Lạt."

[Thế thì tốt.] Tôi nhẹ nhõm khi nghe thế. [Xin lỗi vì khiến Iro bữa giờ phải trông chừng tôi suốt.]

"Han khỏe mạnh và an toàn thì không phải là điều quan trọng rồi sao, cần gì phải xin lỗi ~."

Iro mỉm cười.

[Heheh, có mỹ nhân kề bên suốt, trái tim ta đã được chữa lành ~.] Sabata hiện ra mà nói một cách phè phỡn.

[Mà phải rồi!] Tôi nhớ ra nhận được món magic tool mới hình quyển sách từ Alex bèn lấy ra.[Có ai tò mò phần nào lai lịch ông sếp khó tính của chúng ta không?]

"Không mất gì thì không hai gì để biết cả."

Dta nhân lời ngây lập tức.

"Liệu nó có nhược điểm lão không!?"

Iro sáng mắt lên

[Ai biết được, cứ mần thử nào!]

Tôi lập tức mở quyển sách ra, spell Legend Lore (Hiểu biết Truyền thuyết) được dùng, quyển sách phát sáng và hiện lên hình cũng như cái tên Alex.

Những hình ảnh như thể mô tả cuộc đồi anh ta dần dần hiện lên.

Alexander Cleverwork, hoàng tử xứ Wisdomia.

Người con cả của một hoàng tộc chuyên nghiên cứu và kiến tạo những thiết bị có thể sánh ngang với ma thuật.

Những phương thuốc đến dụng cụ thần kỳ, cho tới những hình nhân như sinh vật sống.

Sự hưng thịnh của họ đạt đến đỉnh cao khi hoàng tử xứ Wisdomia tạo nên một phương thuốc vi diệu.

Nhờ nó, vương quốc này giờ đây là nơi có nhiều anh hùng nhất thế giới, với hơn 100 người anh hùng sức mạnh ngang sánh ngang những Masters of the World (những chủ nhân của thể giới).

Kể cả thế, vương quốc Wisdomia đã thất thủ khi một cuộc xâm lăng của vô số Fiend (quỷ dữ) hùng mạnh đến dị thường.

Thế giới không lâu sau đó cũng đã biến mất cùng với mọi sinh vật từng sống tại nơi đó.

"..." tôi ngớ người ra sau khi đọc thành tiếng xong. [Vụ này... khó tin thật...]

"Không ngờ ổng là người hoàng gia."

Dta cũng phần nào bất ngờ.

"Hoàng gia?"

Iro thắc mắc trước cụm từ đó.

[Ngắn gọn thì đó là người đúng đầu và dẫn dắt của cả một quốc gia, hay vô số người cùng loài.] Tôi giải thích ngắn gọn cho cô nàng báo Barbarian.

"Ra là vậy..."

Đôi tai báo của Iro đung đưa."

Hắn... quyền lực tới thế sao!?"

"Mà Masters of World là những người mạnh cỡ nào vậy?" anh bạn Druid tò mò hỏi.

[Ngắn gọn thì... họ là một đám đã đạt level 15-20 trong Dnd rồi...] tôi giải đáp. [Và theo tui biết thì level họ ít nhất cũng gần gấp 4 lần chúng ta hiện giờ... ]

"Chính xác thì nó mạnh cỡ nào vậy?"

Iro dựng hai tai hướng về phía tôi chăm chú vô cùng.

[Druid thì lúc này có thể gọi sóng thần lẫn bão tố thiên tai, Fighter chỉ với cây kiếm Flametongue (lưỡi lửa) có thể chém mạnh như thiên thạch từ spell Meteor Swarm (đám thiên thạch), Wizard thì giờ có thể ảnh hưởng thực tại cho tới biến sinh vật hoặc đồ vật thành thứ khác hoàn toàn.

Một số còn đạt được bất tử bất hoại nữa nếu chuẩn bị tốt.] tôi bắt đầu đưa ra ví dụ.[Và chỉ cần một Wizard, Sorcerer hoặc Bard như trên thôi, họ sẽ dễ dạng tạo nên một đôi quân y như mấy con trùm trong game, và có thể biến mọi sinh vật thành quái tới 2 phase!

Và giờ hình dung 100 người như thế...]

"...Nhiều thật."

Iro quan ngại tới mức đôi tai báo nghiêng về hai bên.

"Tui hiểu rồi, cảm ơn đồng chí vì những thông tin này!"

Nói xong anh bạn Druid bỗng đấm vào không khí rồi nói "Kẻ địch trong tương lai rồi kiểu gì cũng có những kẻ như này sao?

Có chút thú vị"

[Well, hy vọng là chúng ta không toang thui] tôi hít một hơi thật sâu ráng lấy bình tĩnh.[ngần ấy chiến binh hùng mạnh vậy mà vẫn thất bại... tưởng tượng thôi đã hãi hùng rồi...]

"Nó không quan trọng nếu chiến một người hay vạn người, nếu một người thấy không còn cách nào ngoài chiến, thì phải chiến."

Dta trích dẫn lời Hans Fallada.

[Trừ việc tỉ lệ thua khác biệt nhau vờ lờ.] tôi trả lời, như cách một người quen hit and run (đánh và chạy)

"Giờ một thằng tui đánh cũng không lại, nên tui muốn bị 10000 thằng đánh.

Có gì còn được sử sách ghi tên, phải 10000 thằng như thế mới đánh lại tui."

Anh chàng Druid đó trả lời hùng hồn hơn.

Dù nghe rất kỳ quặc nhưng ít nhất tôi phải công nhận sự lạc quan ấy rất đáng hoan nghênh.

"Anh ta nói gì vậy?"

Iro tò mò.

"Well..."

Tôi truyền đạt lời mà Dta vừa nói cho cô nàng báo Barbarian nghe.

"Tôi nghĩ anh ta nói đúng ấy chứ."

Iro dõng dạc đáp.

[Eh?] tôi ngạc nhiên.

"Xem ra Iro hiểu chuyện phết."

Dta khi nghe lời Iro được tôi phiên dịch.

[Coi bộ có mỗi tôi là người quen lối an toàn...]

Tôi bỡ ngỡ cũng như có chút hụt hẫng.

Trong khi tôi thì quen rút lui là ưu tiên, cho dù là trong tình cảnh éo le nhất.

Trong khi đó hai ngườ họ ngược lại hoàn toàn.

Có lẽ lý do hai người này trở thành Barbarian và Druid vì sự hoang dã của họ.

"Cơ mà xem ra vụ thế giới bị tận diệt là thật.

Mà ông sếp không biết ổng có bị PTSD (post-traumatic stress disorder - rối loạn stress sau sang chấn) không?"

Dta thắc mắc.

Bởi lẽ một người phải sống sót sau mất mát kinh khủng đó thì liệu tinh thần có còn ổn định nổi hay không?
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 55: trước cơn bão


[Bị PTSD sao...]

Nghe Dta đưa ra lập luận ấy, khiến tôi cũng phải suy ngẫm.

Khả năng Alex bị không phải là nhỏ, khi mà anh ta trải qua quá nhiều chuyện gần như liên tiếp xảy ra.

Điều đó cũng có thể giải thích tại sao tính cách của Artisan đó khá cực đoan và kỳ quặc tới thế...

Làm mọi thứ để đạt kết quả mong muốn, không quan tâm đến công lý hay đạo đức...

"PTSD là sao?"

Iro thắc mắc hỏi trước cụm từ miêu tả căn bệnh ở thế giới chúng tôi.

[Ngắn gọn là sẹo, nhưng trong tâm lý thay vì trên cơ thể.] Sabata giải thích cho cô nàng báo Barbarian.

"Ra là vậy... dù hơi khó hình dung chút..."

Iro ráng tiếp nhận thông tin.

[Cho dễ hiểu thứ gì tồi tệ xảy đến và khiến Iro từ đó lo sợ về nó.] Gã Spirit hiệp sĩ giải thích tiếp.

"Hm... nghe dễ hiểu hơn rồi!"

Iro dựng đôi tai báo hiểu rõ hơn.

"Kể cả ổng có bị PTSD, thì ổng vẫn đáng ngờ."

Dta vẫn ngờ vực bằng logic đứng trên cảm xúc.

[Cũng phải... vẫn không rõ động lực gì của Alex ngoài cái hiển nhiên là không mất đất làm ăn...] tôi ráng suy nghĩ lý do nào khác khiến ông sếp của mình hướng tới mục tiêu hiện tại.

"Tệ hơn thì có khả năng ổng đang thao túng chúng ta, để đi thảm sát mọi thứ, hủy diệt thế giới hoặc chiếm lĩnh các thứ."

Anh chàng Druid tiếp tục đưa ra giả định."

Tui đoán như thần, ít khi sai lắm ."

[Nếu như thế, tui cầu rằng đồng chí đừng đúng phần trăm quá cao...]

Tôi nói trong sự cay đắng.

Bởi hiềm một nỗi, Dta dù trẻ hơn tôi nhưng cậu ta có nhiều kiến thức thực tế lẫn đọc nhiều sách chuyên sâu.

Trái ngược với tôi, kẻ rất ít khi đọc sách, kể cả số truyện chữ tôi đọc cũng đếm đầu ngón tay, đã thế tính cách vẫn còn mơ mộng.

Đó cũng là lý do mà phần nào tôi từng có ước mơ trở thành anh hùng, một người mạnh mẽ và đầy ngưỡng một, có thể bảo vệ được những thứ quan trọng.

Ước mơ thời trẻ con ấy đã từ bỏ, bởi tôi đã thấy bản thân quá yếu đuối cũng như sự khắc nghiệt của thực tại.

Chỉ khi tôi tận mắt nhìn thấy và đồng hành cùng một người hùng, một thiếu nữ mạnh mẽ như Irina, khao khát trở thành anh hùng một lần nữa mới trở lại trong tôi!

[Mà... có khi chúng ta cứ phòng thân phòng khi anh ta phản.

Tất nhiên là không làm theo nếu hành động rõ ràng là sai!] Tôi quả quyết nói.

"Phải, chúng ta nên làm thế.

Tất nhiên là phải cẩn trọng, nhất là khi chúng ta đang cần thêm sức mạnh."

Dta nói thêm.

"Hạ cảnh giác trước tên quái nhân hai chân nguy hiểm như hắn chẳng khác gì tự sát cả."

Iro đồng tình.

[Cho đến lúc mọi thứ có thể tiến đến kết thúc êm đẹp, mong rằng hai người vẫn đồng hành cùng tôi.]

Tôi nói lời kêu gọi sự giúp đỡ cũng như tin tưởng.

Kể cả khi tình hình tôi luôn bị bủa vây trong sự vô vọng, sự tin tưởng và tương trợ từ những người bạn đồng hành đáng tin cậy bên cạnh đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

Nhờ họ, tôi cảm thấy hy vọng chưa bị mất đi hoàn toàn.

--- ---

"Tình hình thế nào rồi?"

Ta gọi cho Eve kiểm tra tình hình, trong khi tay vẫn đang lắp ghép các linh kiện cho magic tool.

"Quái vật xuất hiện ngày càng nhiều hơn.

Thêm nữa, các lãnh địa cũng gần như đã hoàn thiện." nữ Robot thuộc hạ của ta bên đầu dây kia báo cáo.

"...

Xem ra phải đẩy nhanh kế hoạch thôi."

Ta lập tức đưa ra chỉ thị.

"Không lẽ ngài định!?"

Eve tỏ ra kinh ngạc.

"Phải, đến lúc thực hiện bước đầu rồi.

Không còn thời gian nữa." ta lắp đặt linh kiện với tốc độ không đổi.

"Nhưng... họ vẫn chưa sẵn sàng...

đối mặt đối thủ như thế là quá sức với khả năng của họ lúc này..."

Eve tỏ ra lo ngại.

"...Ta sẽ lợi dụng điều đó."

Ta mỉm cười tràn đầy tự tin vào trí tuệ của bản thân.

"Kẻ tầm thường cũng có thế mạnh mà thiên tài không có mà ~."

"...Vậy, khối lập phương ngài đã làm đến đâu rồi?"

Eve hỏi sang vấn đề khác.

"Đã xong rồi." ta đặt khối lập phương xuống sàn sau nhiều ngày lắp ráp nó.

"...Đó là thứ cần tốn cũng nhanh nhất là 10 năm, kể cả với Artisan lành nghề mà!" cô ấy ngạc nhiên với tiến độ bất thường.

"Đó là Artisan thông thường, còn ta là thiên tài.

Một khi ta muốn thì chuyện này dễ thôi..."

Ta ngáp một tiếng dài.

"Thứ này... cần thì có thể dùng khi cấp bách, còn sau đó thì khi nào thích hợp hãy đưa hắn."

"...Ngài vì anh ta mà tận lực đến thế...

Master Alex."

Eve nói thế khiến ta có chút chột dạ.

"Chẳng qua nó tiện cho kế hoạch thôi."

Ta cất magic tool mới hoàn thành đó vào lại túi Bag of Holding.

"Sau khi hoàn thành thì nó chỉ là đồ thừa, kẻ tầm thường đó muốn dùng làm gì thì dùng."

"Master Alex có thể đưa cho Mr Han được mà."

Eve vẫn nói giọng như đang nài nỉ.

"Chỉ khi hắn làm xong việc thôi."

Ta vẫn kiên định với quyết định."

Cô quá mềm lòng với hắn rồi đấy."

"Khó mà khác được, khi Mr Han chật vật để bắt kịp mọi thứ vốn nằm ngoài tầm anh ta."

Cô gái robot ôn tồn nói tiếp."

Để một con người đã nỗ lực thế mà vẫn không đạt được gì thì thật bi kịch..."

"Heh, nếu hắn và những kẻ đi cùng thật sự đủ khả năng, ta không ngại biến chúng thành anh hùng đâu."

Ta cười thầm khi nghĩ tới viễn cảnh đám ngáo ngơ ấy thật sự trở thành anh hùng.

"Họ không thiếu nỗ lực đâu, chỉ cần vẫn còn ngài dẫn dắt họ, bằng cả tấm lòng."

đứa trẻ này xem ra đã kết những kẻ tầm thường này.

"Ta không nghi ngờ trí tuệ của cô.

Thế nên, ta sẽ dùng nhiệm vụ này xem chúng có thật sự xứng đáng trở thành người hùng hay không."

--- ---

"Này ông anh Hans!"

Sau cuộc nói chuyện, bọn tôi mỗi người mỗi ngả trở lại công việc thường ngày.

Ngay khi rời nhà, Anna lập tức đi lại bắt chuyện tôi.

"Cả tuần này đâu mất tăm rồi vậy!?"

Cô bé thắc mắc.

[Một vài việc bận... nhưng không có gì đặc biệt cả...] tôi ráng lắp liếm sự thật bị trầm cảm cả tuần qua. [Vậy em với mấy thuộc hạ Orc, Kobold với Goblinoid của anh hòa thuận với nhau chứ?]

"À, tuy không hiểu họ nói gì nhiều lắm, nhưng thoải mái hơn hẵng so với chỗ trước!"

Cô bé Warlock đó cười phấn khích."

Công việc thì cũng dễ và phấn khích hơn hẵng, lúc thì cưỡi thú đi săn, lúc đào bới hang mỏ ở dưới, hoặc là chăn nuôi làm nông nữa.

Làm việc cùng họ coi vậy vui phết ~."

[Thật tốt khi em không nghĩ theo hướng khó chịu... hoặc bóc lột lao động trẻ em...] tôi thở phào khi nghe phản hồi tích cực.

"Cũng chẳng trẻ con nào vác được búa xịn như tôi hay bắn được beam đâu ~."

Anna tự hào nói trong khi gọi ra cây búa to chảng của ẻm ra mà đặt xuống đất.

" Ngoài ra thì tôi nợ anh chỗ ăn ở an toàn mà, làm việc cho anh là trao đổi công bằng thôi."

[Cơ mà nếu em muốn, anh có thể tạm thời dẫn em về thế giới kia... có điều, cách để em trở về Đức thì anh không chắc, nhất là em đi máy bay lậu...] tôi quan ngại song cũng nói ra vấn đề.

"Hmmm... ngẫm lại thì hiện tại cũng không cần gì nhiều để quay về..." cô bé ấy gãi má suy ngẫm rồi nói với sự phấn khích."

Ở đây đủ mấy thứ tiện nghi, nhất là khi lão bác học điên Alex gì đó cấp nhà ở, sửa lại điện thoại, và đưa một mớ quần áo cho tôi nữa.

Chỉ là hơi thiếu người thôi, chí ít thì bạn gái ông anh thân thiện lắm.

Dù tôi với chị ấy chẳng nói hiểu được câu nào ~."

[Thật tốt khi mà em với Iro thân với nhau.

Cơ mà cô ấy có phải bạn gái anh đâu...]

Thật tốt khi nghe cô nàng báo Barbarian ấy không khắc khẩu với Anna, mặc cho cả hai không hề cùng chung tiếng nói.

Ngoài ra thì tôi bị Iro chê già nữa, khó mà có khả năng cô ấy coi tôi là đối tượng để yêu lắm.

Có lẽ cao lắm hiện tại coi như anh trai hoặc người chú (24 tuổi) thân thiết...

[Heheh, coi nào, tới tiểu thư Anna đây còn thấy chúng ta thân thiết với Lady Iro cỡ nào mà.

Tự tin lên!] Sabata xuất hiện bên cạnh và cà khịa.

"Đến hồn ma cũng thấy vậy mà ~."

Anna hùa theo Sabata chọc tôi.

[Như anh đã nói, anh có bạn gái rồi...] tôi nói với giọng như bị sát muối vì mãi vẫn chưa được gặp lại Irina. [Mà con chó Asmo đâu?]

"Chịu, lâu lâu nó cứ biến mất rồi tự dưng lại xuất hiện."

Cô bé người Đức ấy than phiền."

Hiếm khi nào nó tỏ ra hữu dụng lắm."

[Well, anh thì thấy nó đáng ngờ thế nào ấy... em hãy cẩn thận với nó thì hơn...] tôi đưa ra lời khuyên dựa theo trực giác.

"Chà, tui thấy ngờ ngợ nhưng nếu ông anh nói thế thì xem ra là đúng."

Anna trông có vẻ nhẹ nhõm hơn khi nghe điều đó."

Tui sẽ lưu tâm lời khuyên ấy!"

[Khi ngờ vực, cứ Eldritch Blast nó!] Sabata lập tức nói lời 'thông thái.'

"Kính chào chúa tể Gruumsh, cầu cho trí tuệ và cơn thịnh nộ của ngài vẫn mãnh liệt như bão tố."

Tôi giật mình khi Durbuluk đột ngột xuất hiện.

[Sao rồi, giữa ngươi với người làng Olzug và Charir?] tôi hỏi tình hình từ gã Hobgoblin Warlord.

"Những thuộc hạ của ngài rất mạnh mẽ và có tài, đó là điều tôi không phủ nhận."

Durburluk giải thích."

Song, kỹ nghệ xây dựng chế tác họ còn quá thô sơ, lại còn thiếu khái niệm chăn nuôi và trồng trọt.

Mất không ít thời gian để chúng tôi chỉ dạy bọn họ.

Thật tốt khi Warchief Ownka và cô Yhi rất hiểu chuyện nên mọi thứ diễn ra rất trôi chảy."

[Rất tốt, ngươi đã sớm thể hiện khả năng dẫn dắt lẫn hợp tác rất tốt, xứng danh Warlord của Hruggekolohk.]

Tôi nói lời khen như một cách tán thưởng hợp lý nhất.

Tôi cũng rất bất ngờ phần nào khi Yhi cũng tham gia vụ việc này.

Xem chừng bên Alex cũng bận bịu phết.

"Ngài quá lời rồi, đây chỉ là những gì cần phải làm nếu muốn sớm đạt đến kế hoạch vĩ đại của ngài."

Gã Hobgoblin khiêm tốn nói."

Nếu có bất cứ thứ gì cần sửa chữa, xin ngài cứ ban lệnh."

[Cứ tiếp tục duy trì công việc và báo cáo cho ta tiến triển của ngươi.] tôi nói ngắn gọn. [Nếu không có ta ở đây, cứ thông báo cho Eve hoặc sứ giả Alex.]

"Đã rõ."

Durbuluk kính cẩn cúi đầu."

Vậy tôi xin phép, cảm ơn ngài đã dành thời gian."

[Cống hiến của ngươi là sức mạnh và niềm tự hào của ta.] tôi đặt tay lên vai gã thủ lĩnh Goblinoid đó. [Những nỗ lực đó một ngày nào đó giúp ngươi dẫn dắt mọi Goblinoid, như một vị vua hùng mạnh.]

"Đa tạ sự chúc phúc của ngài!"

Durburluk nói lớn hơn đầy cảm xúc."

Tôi, Durbuluk The Dominator, sẽ vươn lên để trở thành vị vua xứng đáng kỳ vọng của ngài!"

Nghe lời đó, tôi gật đầu rồi đi kiểm tra xung quanh cả làng.

Gã Troll Ordning thì vẫn đang hả hê ăn bữa ăn thịnh soạn đầy đủ đồ ăn, nước uống, trái cây.

Ownka thì vẫn đưa ra chỉ thị hoặc làm thông dịch viên cho mấy Kobold với Orc và Goblinoid.

Đi ngang qua những Kobold, tôi thấy lần này Arcath đang chỉ thị các Kobold đang thay phiên nhau đào bới và chở hang từ dưới lòng đất lên.

"Ah, chúa tể Gruumsh!"

Arcath nhận ra sự hiện diện của tôi mà mừng rỡ.

[Tình hình sao rồi, có gì mới?] tôi vào thẳng chủ đề.

"Nhờ ngài, cả bộ lạc Charir đã xem tôi như người hùng!" gã Kobold Sorcerer nói trong vui sướng.

" Tôi còn được cha ban tặng thêm dòng máu rồng và trở nên mạnh mẽ hơn trước!

Tất cả nhờ sự tín nhiệm của ngài!"

[...Tốt.]

Tôi gật gù hiểu phần nào.

Thật sự tôi cũng nhờ gã Sorcerer đầy vảy này rất nhiều, trong cuộc chiến với đám Orc của Tanarruk và Goblinoid của Durbulok.

Trong số những kẻ tôi gặp suốt hành trình đi tới miền đất lạ này, Arcath lại phần nào là kẻ mà tôi cảm thấy đồng cảm nhất.

Thiếu sức mạnh vượt trội, nhỏ bé, dùng mọi phương pháp khả thi để giúp sóng sót trước những cường địch.

[Ta trông chờ màn trình diễn nữa của ngươi trong tương lai đấy.] Tôi nói lời động viên.

"Heheh, tôi sẽ nỗ lực để không khiến ngài thất vọng..."

Arcath nói với chút lưỡng lự.

[Ai biết được, có khi ngươi sẽ trở thành rồng trước cả khi ta kịp nhận ra.] Tôi nói nửa đùa nửa thật.

"Chà... tôi hy vọng sẽ tu luyện đủ trước khi chết do hết thọ mệnh hay bị giết..."

Gã Kobold Sorcerer khúm núm đáp.

[Sát cánh cùng những thủ lĩnh và chiến binh thiện chiến, thậm chí là một vị thần nữa.

Còn điều gì khiến ngươi lưỡng lự?] tôi hỏi ngọn nguồn của nỗi lo âu đó.

"Ch-chỉ là... khi chiến đấu cũng ngài và mọi người.

Tôi thấy rằng chỉ để bắt kịp khả năng mọi người vẫn còn quá xa vời..."

Arcath bày tỏ suy nghĩ.

"Tới tận lúc nhiệm vụ trước... tôi gần như chỉ có thể lẩn trốn và chờ đợi một cách vô vọng... và tôi trở nên vô dụng khi bị chuốc thuốc mê..."

[Không ai hoàn hảo cả, cả ta lúc này cũng vẫn chưa hoàn thiện để chạm lại được hình thái vinh quang.] Sabata đột ngột thế lời tôi và đặt tay lên vai gã Kobold Sorcerer. [Ngươi còn trẻ, đời còn dài, tiềm năng vẫn còn để khai phá.

Đừng vội dừng lại trước giới hạn hiện tại và co ro trong lo sợ.

Hỡi Arcath của bộ lạc Charir, con trai của Arcaniss Oth!]

"...Lời răn của ngài, Arcath này xin ghi nhớ!"

Arcath gật đầu với giọng nói tràn đầy quyết tâm.

[Đừng sợ thất bại, chỉ nên sợ ngươi không thể tiếp tục thôi.]

"Vâng!"

Sabata nói lời trấn an rồi cùng tôi rời đi.

Tôi hy vọng kẻ cùng hoàn cảnh như Arcath có thể tiếp tục.

Sau cùng, phải thấy người cùng hoàn cảnh phải gục ngã, thật sự là một bi kịch mà tôi không muốn nghĩ đến.

"Coi bộ trong một tuần qua mọi người đều ổn..."

Tôi thở phào nhẹ nhõm cũng như hơi uể oải."

Có vẻ như chỉ mỗi mình là bị trầm cảm suốt thời gian đó trong vô vọng..."

"Chí ít thì ngươi đã vượt qua được rồi đó thôi."

Sabata hiện ra mà trấn an."

Cứ thong thả, một ngày nào đó chúng ta sẽ khiến tên phù thủy đó trả cả lời lẫn lãi!"

"Hy vọng..."

Tôi thở dài vì không rõ viễn cảnh đó bao giờ sẽ đến.

"Trông ngươi vẫn rảnh rỗi như bao ngày nhể, Gruumsh One-Eye dởm?"

"Eh!?"

Tôi giật mình quay lại.

Tréo ngoe thay cái người mà Sabata mới nói xấu giờ lại có mặt ngay đây!

"C-có việc gì à?" tôi ráng giữ bình tĩnh mà hỏi.

"Trừ việc ngơi đang nói xấu ta ra thì ta có việc cho các ngươi, tất nhiên."

Alex vẫn bình chân như vại nói chuyện dù đã nghe điều Sabata nói.

"Vậy, công việc gì thế?" tôi lo lắng khi nghe thông báo đó.

"Tin tốt và tin xấu, muốn nghe cái nào trước?"

Artisan đó cười một cách đáng lo ngại.

"Ta chọn tin tốt!"

Sabata trả lời lập tức.

" Tin tốt cho ngươi và đồng bọn là công việc chính đã đến."

Alex thông báo."

Thực hiện nó thành công thì sẽ là bước đầu các ngươi trở thành anh hùng thật thụ và tốt nghiệp khỏi danh hiệu kẻ tầm thường!"

"Vậy... tin xấu?" tôi do dự hỏi.

"Đến lúc chiến với kẻ thù nằm ngoài tầm của nhân loại rồi~."
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 56: thế giới


"...

Kẻ thù..."

"Nằm ngoài tầm nhân loại...?"

Tôi và Sabata lần lượt hỏi trong ngờ vực.

"Phải, có vấn đề gì nào?"

Alex cười nhếch mép.

"...Rất nhiều là khác!"

Tôi phàn nàn trong lo ngại.

Bởi chỉ mỗi con rồng trẻ đã khiến tôi và những chiến binh Orc dở sống dở chết rồi.

Nếu xài vũ khí quân dụng cho tới vũ khí hạt nhân thì nhân loại thì có thể dễ hạ được kha khá loại quái vật cỡ rồng cổ đại.

Và... nếu cỡ mấy thứ đó mà vẫn nằm ngoài tầm nhân loại thì tôi không sợ mới lạ!

"Đừng nói là mới đó ngươi sợ rồi đấy?"

Alex cười khiêu khích.

"Hmph, ta đã gặp cả thần thánh thì quái gì mà sợ!"

Sabata đáp ngay lập tức.

"Tôi thì có..." tôi trả lời thành thật.

"Huh?"

Spirit hiệp sĩ quay sang tôi

"Chứ hiện giờ chúng ta còn thua cả rồng non như Vr'tark thì đánh đấm gì tầm này..." tôi than thở.

"Hah, hiếm khi ngươi còn trung thực hơn punching ghost."

Alex cười khì.

"Khỏi lo, ta đâu kêu ngươi chui đầu vô chỗ chết.

Ta đang kêu ngươi đi chiến đấu thứ đó cơ!"

"Nó khác nhau chỗ nào vậy?"

Tôi quan ngại sâu sắc.

"Về ưu tiên của ngươi và ta, tất nhiên.

Hay ưu tiên của ngươi là đi chết hơn là chiến đấu để chiến thắng?"

Artisan đó giải thích và hỏi ngược lại.

"Ta chỉ chết theo cách ta muốn," Sabata hùng hổ đáp."chỉ khi đã đắm mình trong hạnh phúc, vinh quanh và không còn luyến tiếc!"

"Ngươi nên học tập punching ghost của mình đi là vừa ~."

Alex cười khịa tôi.

Không biết nói gì thêm, tôi đành phải thở dài.

"Vậy... chúng ta cần chuẩn bị những gì?" tôi hỏi sang vấn đề khác.

"Tất cả những gì các ngươi có thể."

Alex quay vô nhà song ngoái đầu lại."

Chọn hai mạng mà ngươi tín nhiệm nhất đi, quân đội thì không có nhiều tác dụng đâu."

"...Huh?"

Tôi ngạc nhiên trước lời đó.

" Không phải càng nhiều người càng tốt sao?"

"Đó là theo lẽ thường," Artisan đó trả lời trong khi khép cửa chầm chậm."

Đây sẽ là trận chiến mà kẻ yếu và quân số ít sẽ có lợi thế."

"..."

Alex đóng cửa sầm lại.

Nghe lời anh ta mô ta lợi thế ít người đó, thứ đập vào đầu tôi là khung cảnh Godzilla...

Thứ mà số đông chỉ giúp chết nhanh và nhiều hơn.

"Rốt cuộc... chúng ta sẽ phải đi chiến với thứ khủng khiếp cỡ nào vậy..."

Càng nghĩ tôi càng lo sợ hơn.

"Cả rồng lẫn quỷ đều bị chúng ta hạ rồi, ngươi còn quái gì phải sợ?"

Sabata thì vẫn nói nhẹ như bỡn.

"Đứa thì chúng ta đánh hội đồng thất bại, đứa thì chúng ta đánh lén hết công suất mới ăn.

Tự hào gì nổi chứ!?"

Tôi phàn nàn và phản bác những trận chiến trước đó.

"Dù những kẻ thù chúng ta không phải yếu, nhưng việc chúng ta hạ được tức vẫn còn nằm trong khả năng của nhân loại, chứ không phải..."

"Hạ được là hạ, không quan trong cách thức."

Spirit hiệp sĩ đó tự tin nói."

Do dự là thất bại."

"Chú éo phải Sword Saint đâu mà gáy..." tôi thở dài phản bác.

"Chưa phải thôi ~."

Sabata vẫn tự tin nói.

"Tự mãn cũng là cách xuống mồ nhanh chóng đấy."

Tôi chuyển sang khịa rồi hít một hơi thật sâu.

"Đến lúc bàn bạc với mọi người thôi..."

"Hãy khiến cho kẻ thù phải nghe câu 'đúng như keikaku (kế hoạch)'!"

Gã trả lời chẳng chút do dự.

"Số lần kế hoạch nhiệm vụ hoàn thành êm xuôi ít lắm đấy..." tôi nói sự thật cay đắng.

--- Chiều hôm đó, tại nhà, phòng khách---

"Vậy tui và hai người họ được chọn để đi nhiệm vụ này?"

Dta ngồi trên ghế tại phòng khách mà thắc mắc.

[Phải, đồng chí, Iro và Anna là những người mà tôi thấy phù hợp vụ này.] Tôi dùng thần giao cách cảm trả lời với hai tay chống cầm đặt trên bàn. [Và theo Alex nói, đây là việc nằm ngoài tầm nhân loại.]

"Nghe có vẻ không dễ dàng nhỉ?"

Iro mù mờ cảm nhận dù không rõ ràng.

"Khó cỡ nào thì cứ vung búa, hoặc là bắn beam là xong thôi ~."

Anna lạc quan đáp.

[Tất cả những gì chúng ta cần làm lúc này là hãy chuẩn bị tất cả những phương án đối phó nhiều tính huống nhất có thể!] tôi nhấn mạnh trọng tâm nhiệm vụ. [Tôi đã bàn giao mọi người trong làng Olzug rồi, chúng ta cũng không phải lo nơi nào lân cận nguy hiểm trong thời gian tới.]

"Lương thực thì có đồng chí gánh, tui thì sẽ chuẩn bị đồ nghề để trap (đặt bẫy), đánh lén và thoát thân."

Dta đề xuất.

[...] Bất giác tôi nghĩ tới trap theo hướng khác. [Đồng chí làm nói trap làm tui liên tưởng thứ khác...]

"Dương đông kích tây, cho tới dùng mỹ nhân kế cũng được!" anh chàng Druid đinh ninh.

[Dta có đề xuất dùng mỹ nhân kế, hai người tham gia chứ?] tôi hỏi ý Iro và Anna.

"Eh, kế hoạch đó thực hiện được không đấy?"

Anna nhíu một bên mày không ưng.

[Chúng ta chỉ đề xuất nhiều phương án nhất có thể thôi...] tôi lý giải lý do.

"Well, tôi thì không phản đối cho lắm... chí ít nếu nó thành công..."

Anna miễn cưỡng chấp nhận.

"Tiện thể, mỹ nhân kế là sao?"

Iro bối rối rối.

[Uh...] tôi khựng giây lát vì không biết nên giải thích thế nào.

[Miss Iro sẽ dùng khuôn mặt xinh đẹp, dáng người quyến rũ, cử chỉ dễ thương của mình để khiến kẻ thù đắm đuối mà hạ cảnh giác ~.] Sabata hiện ra giải thích như đúng rồi.

"Tuy tôi chưa hình dung được, nhưng nếu đó là kế hoạch mọi người đề ra thì tôi sẽ làm."

Iro tự tin đáp.

[Tốt, vậy chúng ta chia ra chuẩn bị thôi, giải tán và mai gặp lại!]

"Rõ/Axun/Ja."

3 người họ đồng thanh đáp rồi chúng tôi mỗi người mỗi ngả sau lời tuyên bố của tôi.

--- Sáng hôm sau, trên con đường lớn lên núi Dandendong---

"Pftt," Alex bịt miệng rồi cười một tràng."

Bẫy, mỹ nhân kế, hahahahahahah, chết cười với sự hài hước sáng tạo của các ngươi thật!"

[Bọn tôi đã ráng dùng hết cách mà...] tôi than thở.

"Hay thật, chúng ta có thể đi mà không cần thứ gì kéo đi..."

Iro ấn tượng mà trầm trồ.

Bởi lần này chúng tôi không phải đi lại bằng chiếc xe ngựa mọi lần, mà lần này là một thứ hoạt động giống chiếc xe hơi!

Không những thế, chiếc xe này chạy êm tới mức tôi không bị say xe như mỗi lần ngồi trên chiếc xe bốn bánh.

"Ngài đâu cần phải trêu đùa họ như thế, Master Alex."

"Ah."

Eve và Yhi ở trước lái phương tiện vận chuyển.

Hai người họ không hoàn toàn hùa theo trò mỉa mai của chủ nhân họ.

"Eh?

Cái đó thật sự đáng mong đợi lắm đấy chứ."

Alex nói với điệu cười mỉa mai không đổi.

"Ông nói nghe hay vậy thì rốt cuộc có trò gì hay ho không đó?"

Anna khó chịu mà hỏi theo kiểu thách thức.

"Mở màn bằng hài kịch của các ngươi trước rồi đến của ta cũng đâu muộn ~."

Artisan đó tự tin nói.

"Xì, nghe khoác lác thật."

Cô bé Warlock khó chịu ra mặt.

"Lhan nghĩ hắn nói đáng tin không?"

Iro thận trọng hỏi ý tôi.

[Chịu, anh ta lúc nào mà có cả tá trò mà tôi chẳng đoán ra nổi...] tôi thở dài thú nhận trong cay đắng.[Trái lại nếu anh a vẫn còn tự tin thì chúng ta còn cơ hội, trừ việc nếu anh ta làm trò gì gây ám ảnh...]

"Vậy...sao...?"

Cô nàng báo Barbarian cũng bối rối không kém gì tôi.

[Đồng chí có cảm nhận gì không?] tôi quay sang hỏi Dta.

"Đời lắm bi kịch rồi, thêm tí miếng hài có sao đâu."

Dta nhún vai đáp.

Nghe cả nhóm bàn bạc kiểu này thì từ việc tôi lo ngại tương lai vô định trở thành vô vọng.

Tôi từ cầu nguyện rằng sẽ sống sót trở về, giờ nó lại thành mong một cái kết ít đau đớn nhất!

"...Hah... hah...thôi được rồi.

Để ta bật mí chút vì sao kế hoạch các ngươi là trò đùa."

Alex sau một lúc ôm bụng cười mới chịu nói chuyện đàng hoàng hơn.

"Ngắn gọn thì các ngươi nghĩ kế hoạch liệu sẽ hiệu quả nếu kẻ địch đã luôn thấy mọi thứ quanh đây 24/7?"

"...Hả!?" tôi sốc nặng đến mức nói thành tiếng.

"Ông nói gì cơ!?"

Anna tròn mắt khi nghe thế.

"Vậy... kế hoạch không khả quan?"

Iro cũng mơ hồ hiểu ra vấn đề.

"Các ngươi thử làm kế hoạch đã đề ra với kẻ đã quan sát các ngươi 24/7 xem?"

Alex nhắc lại lần nữa.

[Lý nào...] tôi ráng tiếp nhận sự thất bại quá rõ ràng.

"Vậy là chỉ cần làm bọn chúng không thấy nữa là được chứ gì?"

Dta đưa ra câu trả lời hợp lý nhất.

"Ý hay đấy, ta hóng các ngươi làm thế nào kia ~."

Artisan đó vẫn giữ điệu cười mỉa mai.

"Kẻ địch quan sát bằng gì?"

Anh bạn Druid đó hỏi chi tiết hơn.

"Gặp là biết ngay thôi."

[Miss Eve, cô có cao kiến gì không?] Sabata hiện ra và hỏi cô nàng robot.

"Xin lỗi, tôi không thể nói gì ngoài việc khuyên rằng mọi người cứ làm như kế hoạch đã định."

Eve trả lời mơ hồ.

[Lạy chúa...]

Sabata ôm trán mà bi than.

Cả tôi cũng chẳng thể nghĩ ra phương án nào khá hơn nên đành mở điện thoại ra mà thư giãn.

Bởi lẽ, không có thông tin cụ thể để tìm giải pháp, cố nghĩ lúc này chỉ khiến tôi stress hơn trong vô vọng...

--- 15 phút sau, tại đỉnh núi---

"Wow..."

"Đẹp ghê!"

Iro và Anna ngước mắt nhìn trước một cột ánh sáng chỉ hiện diện khi bọn tôi đến gần đỉnh núi.

Cô bé Warlock còn thích thú lấy điện thoại ra chụp.

"Nhìn liên tưởng hiệu ứng của phiên bản của Unreal Engine bản mới nhất."

Dta ví khung cảnh ấy như game đồ họa cao.

[Hy vọng không phải là nơi nhạc boss nổi lên.] tôi nói với giọng đầy lo lắng

"Chúng ta sắp đến rồi."

Eve nói với giọng nghiêm nghị hơn.

"Hmhmhmhm."

Alex chỉ cười thầm mà không nói gì.

Nỗi lo của tôi càng lớn dần khi bọn tôi ngày càng tiếng gần cột sáng đó hơn.

"Ugh!"

Tôi cất lên tiếng sợ hãi khi chiếc xe tiến vào trong cột sáng.

Khi ánh sáng lóa mắt bọn tôi giây lát, khung cảnh tiếp theo mà bọn tôi thấy là khu rừng xung quanh sáng lấp lánh.

Chúng không chói lóa như ánh đèn mà như những viên đá quý phản chiếu ánh sáng.

Với khung cảnh kỳ ảo này, nó vừa nên thơ, vừa như thể khiến cho những người cuồng đá quý phải hét lên trong vui sướng.

"Raw magic ở đây quả nhiên rất dồi dào."

Alex nói lời ấn tượng."

Có lẽ hốt nơi này sau khi xong việc khá là nuột ~."

[Ngươi tự tin chiến thắng phết.] Sabata bình luận phản ứng đó.

"Thương nhân nào mà chẳng nhìn đến cơ hội."

Artisan đó vẫn nhếch mép cười.

"Phía trước có ai kìa!"

Iro kêu lên thông báo.

Tôi, Dta, Anna lập tức vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Bởi lẽ nếu đây là lãnh địa kẻ thù, khó mà có ai là đồng minh ở đây!

[Chào mừng đã đến lãnh địa của ta, hỡi những phàm nhân dũng cảm.]

!?

Một giọng nói như thể vang vọng trong đầu tôi.

Tôi nhìn xung quanh tìm kiếm chủ nhân giọng nói không thấy đâu.

Song, tôi thấy cả nhóm ai cũng có phản ứng tương tự tôi.

[Nếu các ngươi đến đây để tìm đến của cải, sức mạnh, và công lý cần thực thi, các ngươi đã tìm đúng nơi.]

Trái với sự lo sợ của tôi.

Tiếng nói đó như là của một người phụ nữ trẻ.

Không sự ác ý nào trong tiếng nói đó, ngược lại còn có phần đang xoa diệu tinh thần của tôi.

[Thế nhưng, nếu các ngươi vì ảo tưởng, lòng tham, đố kị, khát máu, dục vọng xấu xa, đặc biệt làm hại người vô tội thì ta khuyên hãy quay đầu.]

...

Tôi ráng tiếp nhận thứ đã nghe.

Rõ ràng đây là lời tiếp đón của một chủ nhà thân thiện và hào phóng, song cũng không hề e ngại kẻ viếng thăm.

"Thế làm bạn gái tôi được không?"

Dta đặt câu hỏi khó đỡ.

[Nếu là người khác, ta sẽ tìm cho ngươi.

Riêng ta không thể, vì vị thế cũng như đã có chồng.] Tôi ngạc nhiên khi tiếng nói ấy trả lời nghiêm túc câu hỏi như đùa của anh bạn Druid. [Ngươi đã có cả tự nhiên là bạn đồng hành, khả năng ngươi tìm được lớn hơn ngươi có thể tưởng tượng rất nhiều.]

"Ngươi biết đùa thật, nhất là trong khu vực kẻ địch."

Alex cười khì.

"Tôi nghiêm túc đấy."

Dta đáp bằng khuôn mặt nghiêm túc.

"...

"Artisan đó nghe vậy chỉ lặng lẽ nhìn một cách đầy thất vọng.

"Vậy thật nhiều bánh kẹo, truyện tranh, hoạt hình thì sao?"

Anna tò mò hỏi.

[Ta có thể, dù rằng ngươi đã có sẵn điều tốt hơn hẵng điều ước đó rồi.] Tiếng nói ấy khuyên.

[Em ăn nhiều bánh kẹo quá không tốt đâu...] Tôi quay sang Anna mà quan ngại.[Và anime, manga thì đợi chờ nó cũng là một gia vị ấy chứ.]

"Nhưng em muốn nhiều hơn cơ!"

Cô bé Warlock ấy nằng nặc."

Đợi lâu chán lắm!"

[Ngoài ra hãy cẩn thận, một kẻ có ý định không tốt với ngươi.

Và không phải là những người ngươi đang đồng hành lúc này.] Một lời khuyên nữa được đưa ra.

"Nghe mơ hồ thế... bộ là Among Us à?"

Anna tỏ ra khó hiểu.

"Vậy tôi liệu có thể ước chuỗi ngày hạnh phúc này là mãi mãi không?

Cũng như một người bạn đời?"

Iro nói điều ước có phần hồn nhiên và lãng mạn hơn Dta.

[Hạnh phúc thật sự mãi mãi chỉ phải qua nỗ lực mới quý giá, tự có sẽ rất dễ phai nhòa.

Ngoài ra, ngươi đã có người như thế bên cạnh rồi.] Tiếng nói ấy đáp.

"Thật sao?

Là ai thế!?"

Cô nàng báo Barbarian háo hức hỏi.

[Con tim của ngươi biết rõ hơn ai hết.] Giọng nói đựa ra lời khuyên vô cùng thân thiện. [Ngươi có thể nhờ người bạn đồng hành gần nhất giúp.]

"Ta nghĩ mấy ngươi sẽ có điều ước hay ho hơn chứ..."

Alex nhìn đầy thất vọng rồi quay sang tôi."

Ngươi thì ước cái gì ta quá hiểu rõ rồi."

[Tôi không định đổi sếp sớm vậy đâu...]

Dù đối phương có lẽ sẽ đáp lại nguyện ước của tôi hoặc cho một lời khuyên tốt như mấy đồng đội, song tôi vẫn không đổi ý định.

Tôi không thích cách làm việc đáng ngờ và vô nhân tính của Alex, song nếu tôi thành một kẻ không trung thành hay dễ đổi phe thì nó càng không phải cách của một anh hùng!

Và như thế, tôi chẳng có quyền gì nói rằng Alex làm việc sai trái quá mức, cũng như đồng nghĩa việc tôi đã đồng ý rằng hành sự như anh ta là đúng đắn!

[Alex... anh có chắc đây là kẻ thù không vậy?] tôi thấy sai sai vô cùng mà hỏi.

"Ngươi nghĩ ta chuẩn bị kỹ thế mà có thể nhầm à?"

Alex lườm sang tôi bằng ánh mắt khinh thường.

"Ra mặt đi, đừng lẩn trốn nữa!"

[Ta đoán là việc thay đôi tương lai này không khả quan...]

Tiếng nói ấy nghe có vẻ chán nản.

Giây tiếp theo, trước chiếc xe của chúng tôi là một thiếu nữ trong trang phục bó thường thấy trong các phim viễn tưởng.

Cô ấy mang mái tóc tối màu, khuôn mặt trẻ trung thanh tú, đôi mắt sáng cùng ánh nhìn đầy kiên quyết.

Đồng thời, một cái gì đó trong tôi đang cảm thấy... cô ấy rất kỳ lạ và khác biệt.

Cứ như có cái gì đó không giống người thường...

Và cô ấy phần nào khiến tôi liên tưởng Eve và Yhi.

[Điều gì khiến các ngươi mong muốn lấy mạng ta cũng như tương lai của nhân loại đến vậy, hỡi kẻ điên rồ và những phàm nhân đầy mơ hồ?] Cô ấy cất tiếng lên bằng thần giao cách cảm.

"Đó là cách ngươi bao biện cho thế giới bị vụn vỡ trước kia?

Vô năng?

Không quan tâm?

Hay chính các ngươi muốn như thế?"

Alex nói lời đầy khiêu khích.

[Sự sụp đổ của thế giới lúc ấy thật sự là một thất bại và sự hổ thẹn của chúng ta.

Quá nhiều tác động dẫn tới sự sụp đổ của thế giới ấy.

Chính vì thế, lần này, chúng ta nhất quyết không để nhân loại thuộc thế giới song song nơi này phải bị chịu chung số phận!] Người phụ nữ ấy cất lên giọng có chút sự u buồn rồi dần thành sự kiên quyết.[Thế giới này chính là miền đất hứa chúng ta dựng lên để nhân loại có thể tránh được tai họa và sự tận diệt!]

"Giờ nghe chúng ta giống phản diện hơn là anh hùng đấy."

Dta bình luận.

"Sao mà chả được."

Alex nói trong khi rút ra một khẩu súng lục và một cây rìu cầm tay."

Giờ chúng ta đến thẳng phần chính luôn chứ?

Đám các ngươi thì lúc nào mà chẳng dùng đủ lý do biện hộ cho thất bại trong khi nắm giữ sức mạnh điều khiển thế giới?"

[...Rốt cuộc cô ta là ai???]

Tôi ngớ người khi nghe Alex nói thế.

Kể cả spell và weave là cách để điều khiển sợi chỉ thực tại và phép thuật, nhưng nó chưa đủ để trực tiếp điều khiển thế giới, trừ phi là những spellcaster quyền năng mạnh nhất.

Nhưng người này vừa liên quan đến tồn vong của thế giới vụn vỡ trước của Alex, vừa lại là một trong những người kiến tạo thế giới này... vậy người này là...

[Ta đoán đó là điều ngươi tìm kiếm, bất kể nó sai trái tới đâu hay dù ta đã nói hết lời.] mắt cô ta bắt đầu sáng lên cùng một thanh kiếm hiện ta từ không khí. [Ta, Cosmo, Goddess of Time (nữ thần thời gian) sẽ ngăn tương lai sụp đổ mà ngươi đem đến!]
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 57: Goddess of Time


[Anh nói... chúng ta phải chiến đấu với thần á!?]

Tôi sốc ngay sau khi người phụ nữ đó tự giới thiệu.

Goddess of Time, Cosmo, người phần nào chịu trách nhiệm sự kiến tạo thế giới song song này, nơi mà raw magic tồn tại.

Và nếu đúng như cách giới thiệu, cô ấy là chủ nhân khái niệm của thời gian, thứ đơn vị để đo đạt những quá trình trước và sau của mọi thứ nơi này!

Và giờ đây, bọn tôi đang trên núi Dandendong, nơi mà kẻ đại diện cho thời gian ấy đang cư ngụ!

"Có gì không ổn à?"

Alex vẫn bình thản với rìu và súng trong tay.

[Điên rồ quá luôn còn gì!] tôi hoảng loạn đáp bằng thần giao cách cảm.

"Coi nào, chẳng phải nhiều game rpg cuối cùng luôn đi chiến với thần suốt sao?"

Artisan đó lấy game ra làm ví dụ.

[Đây éo phải game!] tôi phản bác cái logic vô lý đó. [Thêm nữa, cô ấy đâu giống như thật sự là kẻ thù của chúng ta hay nhân loại đâu chứ!]

"Đừng vì nghĩ kẻ thù thân thiện mà cho rằng là người tốt."

Alex phản bác."

Nếu ngươi không đủ dũng khí làm việc này thì đừng mơ mộng làm anh hùng nữa."

[Ngươi có thật sự hiểu hành động của bản thân đang làm sẽ dẫn tới điều gì không, Alexander Cleverwork của xứ Wisdomia?] Cosmo hỏi lần nữa mà xác minh.

"Ta biết và điều ta làm là để ngăn mấy kẻ vô năng chỉ lãng phí sức mạnh để giúp thế giới nhanh tới tận thế hơn!"

Alex cười nhăn răng đầy sát ý.

[Ngươi là phàm nhân thông minh, nhưng ta không hiểu nỗi tại sao ngươi lại có suy nghĩ méo mó đến thế.] Goddess of Time giơ thanh kiếm sáng rực về phía Alex. [Thế nhưng, với vai trò của một vị thần phải bảo vệ tương lai nhân loại và thế giới, ta buộc phải thực thi!]

"Thích thì nhích đi, đừng già mồm hoài trừ khi ngươi éo đủ khả năng!"

Artisan đó quát lên gây hấn.

"Vào tư thế sẵn sàng thôi."

Eve nói với gương mặt nghiêm nghị.

"Grah!"

Yhi cũng gầm gừ chuẩn bị nghênh chiến.

[Alex, rốt cuộc anh muốn làm gì mà hành xự chẳng khác gì kẻ xấu vậy!?]

Càng nghe cuộc đối thoại, tôi càng thấy quá nhiều sự mâu thuẫn trong đó.

Quá khó để biết được ai thật sự đúng sai ở đây!

"Rốt cuộc là sao đây Han?"

Iro nhìn sang tôi cũng rối bời không kém.

[Tôi chịu...] tôi đáp một cách khó khăn.

"Thật sự càng nghe thì sếp chúng ta sus vờ lờ."

Dta bình luận.

"Sao chúng ta không cứ đập cho xong rồi hỏi tiếp, dễ mà?"

Anna nói như thể đúng rồi.

[Đó xem ra không phải-]

Rầm

Bịch

Xoẹt

"...

Huh?!"

Cái chớp mắt tiếp theo, tôi thấy Cosmo đã tiếp cận trước mắt tôi.

Nhìn sang hai bên, tôi đã thấy một đống thịt bấy nhầy vốn trước đó là nơi Alex đứng, cạnh anh ta là mớ sắt vụn.

Những người còn lại thì đều đã nằm bất tỉnh trên đất!

"...UAAAAAAH!"

"DORA!"

Tôi vội phản ứng và triệu hồi Sabata ra phản công.

Không rõ chuyện gì đã diễn ra ngoài việc đây là một cuộc tấn công!

Keng

"Cái!?"

Lưỡi kiếm của Sabata bị chặn lại bởi một hiệp sĩ tự đâu hiện ra.

Một hình bóng hiệp sĩ cao lớn, mang đôi cánh trăng và vẫng hào quang trên đầu.

Trong tay là thanh kiếm tỏa sáng đang chắn lại lưỡi kiếm từ Spirit hiệp sĩ của tôi!

[Ngươi không cần phải làm thế đâu.] Cosmo lên tiếng, hiệp sĩ của cô ta rút kiếm lại rồi biến mất.[Thắng bại đã rõ rồi, hãy đưa những kẻ đó về nơi ngươi thuộc về đi, LHAn của xứ Australia.]

"..."

Tôi sợ hãi cùng cực, chỉ một khoảng khắc mà cả nhóm tôi đã bị đo ván, còn cô ta thì dễ dàng chặn đòn đánh từ Sabata.

Sức mạnh áp đảo của một vị thần thế này thật quá phi lý!

[Ta hiểu ngươi đang rối bời và sợ hãi, nhưng hãy bình tâm.

Một con người vẫn còn trái tim và ý thức công lý như ngươi, đừng đi theo tiếng gọi của thiên tài đã sa ngã kia.] Cosmo như đang nói lời khuyên. [Đi theo tiếng gọi từ trong chính con tim ngươi, chỉ cần hết mình vì ước nguyện của mình.

Đừng thỏa hiệp cái ác và sự tàn nhẫn, chúng sẽ khiến ngươi gục ngã và đau khổ thôi.]

Nói rồi, Goddess of Time biến mất.

Khung cảnh quanh bọn tôi trở lại khu rừng bình thường trước khi bước vào cột sáng khi đến núi Dandendong.

"..."

Tôi vẫn chết lặng không rõ nên làm gì.

"Kiểm tra xem, đừng vội nản."

Sabata vẫn bình tĩnh nói.

"Phải..."

Tôi ráng kìm nén sự lo sợ và kiểm tra mọi người.

Trừ những gì còn lại của Yhi và có lẽ là Alex ra, mọi người chỉ bị ngất, không có thương tích gì nghiêm trọng.

"Cô ấy thật sự nương tay với họ...?" tôi ráng phân tích dựa vào tình hình."

Nhưng với Alex và Yhi thì thật sự..."

"Cứ xách họ họ đến chỗ nào trú ẩn đã đi, để tránh quái vật quanh đây."

Spirit hiệp sĩ vẫn bình tĩnh đưa ra lời khuyên.

"...Phải."

Tôi hít một hơi thật sâu, cất những gì còn lại của Yhi và Alex vào Bag of Holding.

Những người còn lại, tôi vác Iro và Dta, Sabata thì ẵm Anna và Eve đi.

Nhờ thể lực đã gia tăng từ dòng máu Troll và Gauntlet of Ogre Power, tôi có thể dễ dàng giúp Sabata hóa dạng lớn và đưa tất cả mọi người đi cùng lúc.

May mắn là gần như không có quái vật nào lảng vảng quanh đây cũng như đường nhựa chưa bị phá hoại nhiều.

Thành thử ra chuyến đi vòng về cũng không quá nhiều trắc trở.

Mất một lúc, tôi tìm được một căn nhà cũ vốn là địa điểm du lịch, tôi liền đưa mọi người vào đó trú ẩn.

"Thật tệ khi mình chẳng có spell hồi phục nào..." tôi tạo ít nước ấm rồi lấy khăn chùi làm sạch mặt cho bọn họ.

"Yhi và Alex tuy bị hủy hoại, nhưng đừng vội mất hết hy vọng."

Sabata phân tích."

Ngươi nghĩ gã điên đó là kẻ sẽ lao mình vô chỗ chết mà không có kế hoạch à?"

"...

Cũng có thể," tôi ráng nhớ lại lời Alex."anh ta nói cứ làm theo những gì chúng ta định làm.

Đã thế còn khiêu khích Cosmo ra nữa..."

"Phải, rõ ràng là hắn có chuẩn bị hết rồi."

Spirit hiệp sĩ đó đáp.

"Chú vẫn bình thản được trong tình thế này..." tôi khâm phục phản ứng đó.

"Không hề... ta đã rất sợ..."

"Eh?"

Tôi ngạc nhiên khi nghe điều đó lần đầu từ Sabata, một tên Spirit hộ vệ dại gái, cứng đầu, liều lĩnh chẳng biết sợ chi.

Ấy vậy mà... gã đang nói rằng sợ?

"Chú nói sao?" tôi hỏi bán tín bán nghi.

"...Khi thấy cảnh tượng cả nhóm dễ dạng bị hạ... cả cơ thể lẫn tâm trí ta hiểu rất rõ...

đây đúng là thứ ngoài tầm nhân loại..."

Sabata nói với giọng đầy lo lắng xen lẫn rung rung.

"Sabata?" tôi ngỡ ngàng hơn khi nghe những lời đó từ cái tôi anh hùng của tôi.

"Và rồi ngươi thấy rõ đấy!

Một cái vung kiếm đã được rèn bằng ma thuật, dùng toàn bộ sức mạnh, toàn bộ những gì chúng ta đi được tới tận đây!

Thanh kiếm đả thương được cả Fiend, Dragon, thậm chí là Abberation lẫn Undead!"

Spirit hiệp sĩ đấm mạnh tới múc xuống đấy.

"Và chúng ta còn chẳng làm xước hay chạm nổi cô ta nữa!"

"..."

Tôi lặng lẽ vỗ vai Sabata.

Lần đầu tiên cả hai bọn tôi hoàn toàn rơi vào tình cảnh bất lực về mọi mặt thế này.

Sức mạnh không đủ, tài trí hạn hẹp, cảm giác chứng kiến tận mắt sự cách biệt lớn thế này đã tạo một vết thương trong tâm trí bọn tôi.

Thần linh không thể nào vượt qua được...

"Liệu... chúng ta không nên đối đầu cô ta nữa là cách tốt nhất?" tôi hỏi ý kiến.

"Nó dễ hơn thật... nhưng ta không dám chắc... dù đúng về tình cảnh lẫn logic..."

Sabata nói giọng ưu uất.

"Phải... nếu hành động của chúng ta lại không phải ngăn thế giới thoát khỏi diệt vong mà còn thúc đẩy nó thì..."

Tôi dựa lưng vào tường mà bi than.

"Rốt cuộc chúng ta nên làm gì đây..."

"Có chúa mới biết..."

Spirit hiệp sĩ trả lời.

"Và một vị thần nào đó lại không phải đồng minh nữa..."

Tôi ôm mặt trước tình cảnh chỉ thấy bế tắc hơn.

Nếu nghĩ theo hướng dễ dàng nhất hiện giờ, làm việc cho Alex để có magic tool giúp đi được sang thế giới khác, đưa những người quen và gia đình sang đó lánh nạn.

Khi đó, dù ông sếp Artisan đó hay Cosmo đúng đi nữa, tôi và những người thân đều thoát được kiếp nạn...

"Chí ít... chúng ta cũng thành anh hùng của gia đình và bạn bè..."

Sabata nói lời chua chát.

"Phải... một anh hùng chỉ có thể bỏ chạy..."

Tôi thở não nề khi lựa chọn tốt nhát lúc này lại là phải từ bỏ lý tưởng anh hùng.

Tôi không đủ dũng khí lấy mạng mình cá cược với tương lai cả thế giới.

Tôi không đủ sức mạnh để cứu được cả nhân loại.

Và tất nhiên, tôi cũng không thể trở thành người anh hùng lý tưởng của tôi hay của Irina...

"Cái này làm nhớ cách sắp xếp lúc đi học ở trường ghê..." tôi bắt đầu suy tưởng.

"Về việc thay vì chọn mọi thứ thì nên ưu tiên thứ cần và khả thi nhất trước?

Như môn nào nên ôn lúc nào để kiểm tra?"

Sabata nói đúng ý tôi.

"Yeah...

" Tôi tạo ra cốc tre cacao nóng mà uống chầm chậm.

"Tham lam và cứng đầu vì lòng tự tôn là không nên mà..."

"Ugh..."

"Huh!?"

Tôi giật mình khi nghe tiếng rên rỉ.

Mắt tôi liền lia qua và thấy Dta đang gượng dậy.

[Ổn chứ đồng chí!?] tôi vội đi lại lay dậy anh bạn Druid mới tỉnh.

"Ugh...

ê ẩm thế..."

Dta ngồi dạy với gương mặt không mấy thoải mái.

[Đồng chí có đau hay khó chịu gì nhiều trong người không?] tôi hỏi han tình trạng.

"Hơi nhức người chút... nhưng giờ thì tạm ổn."

Dta duỗi tay dưỡi người vài cái rồi quay sang tôi.

"Mà chuyện gì mới xảy đến?

Sao chúng ta lại ở đây?"

[...Mọi người đều đã bị hạ đo ván...] Tôi chầm chậm nói trong khi chỉ tay sang những người khác còn chưa tỉnh.

[Và bọn ta mới vác cả đám tới đây tạm nghỉ chân.] Sabata tiếp lời.

"...Nhanh tới mức tui không hề hay biết luôn đấy..."

Dta đi lại mọi người mà kiểm tra."

Có ai trong họ bị thương gì nghiêm trọng không?"

[Eve, Iro và Anna thì đều chỉ bị ngất giống đồng chí.] tôi trả lời. [Nhưng còn Yhi và Alex thì...]

"Hai người đó làm sao?" anh bạn Druid hỏi.

"..."

Tôi lặng lẽ lấy Bag of Holding và lấy ra những gì còn của hai người đồng đội đó.

Một mớ vụn kim loại và một đống máu thịt...

"...Ổng tự tin thế thì tui nghi cái đống này không phải họ đâu."

Dta tự tin trả lời.

[...Hy vọng là thế.] tôi không nghĩ ra được lý do nào hợp lý hơn nên đành tin vào suy nghĩ hợp lý nhất lúc này.

"Ugh...đau quá..."

[Miss Iro!]

Ngay khi cô nàng báo Barbarian mới tỉnh lại, Sabata liền lướt tới nắm tay cô ấy.

"Sao tôi lại ở đây?

Vị thần đâu?"

Iro vội gọi ra cây cung vào tư thế sẵn sàng, cả đôi tai báo của cô cũng dựng lên.

[Chúng ta đã thua, và chúng ta đang ở nơi trú ẩn.] Sabata đáp.

"...Làm thế nào và từ lúc nào!?" cô nàng Barbarian hỏi đầy bối rối.

[Chịu, không ai đủ sắc bén để biết được chuyện gì đã xảy ra lúc đó.] Spirit hiệp sĩ đưa ra nhận xét. [Nếu tính theo trường hợp Lady Cosmo có thể điều khiển thời gian như danh xưng thần của cô ấy.

Có khi cô ấy đã bật Za Warudo (The World/thế giới)!]

"Thế giới?"

Iro khó hiểu hơn khi nghe lời giải thích thiếu ngữ cảnh đó.

[...Ngắn gọn thì có thể cô ấy làm trò dừng thời gian, khiến mọi hoạt động lẫn nhận thức xung quanh của chúng ta trong suốt lúc đó là không xảy đến.

Còn cô ấy thì hoạt động như bình thường...] tôi ráng giải thích dể hiểu nhất có thể.

"...Nghe hơi khó hình dung... nhưng nó dạng như là quá nhanh chúng ta không thấy hay hiểu kịp?" cô nàng báo Barbarian đưa ra so sánh.

[Phải, Miss Iro hiểu rất nhanh dù không rành mấy thứ khoa học đấy!] Sabata nói lời khen.

"Nếu như vậy...

để tấn công được cô ta khó thật đấy..."

Iro hơi cụp đôi tai báo lại mà nhận định.

[...Làm miếng taco bình tâm lại cái nào!

Cả đồng chí nữa!]

Ngay lập tức tôi tạo ra mấy miếng bánh kẹp kiểu Mexico đưa cho Dta và Iro.

Do họ không bị thương gì nghiêm trọng, một chút đồ ăn ngon sẽ giúp họ hồi sức và thoải mái hơn.

Dù mới vài phút trước, tôi và Sabata đã suy sụp như tận thế tới nơi rồi.

Ấy vậy mà khi thấy hai người bạn của mình vô sự và vẫn nói chuyện được bình thường, bọn tôi bất giác bình tâm trở lại.

"Mà phải rồi, trong lúc ngất, tui mơ thấy Cosmo có nói rằng tui được miền đất này lựa chọn mà trở thành một Druid."

Dta như thể nhớ ra điều gì đó trong khi đang ăn."

Và việc mượn sức mạnh miền đất này để giúp tương lai nhân loại, hay đợi chờ theo con đường tận diệt hoàn toàn do tôi tự quyết."

[Huh mơ ư?] tôi ngạc nhiên nói.[Hay...

đó thật sự là một lời mặc khải từ cô ta?]

"Có thể lắm, chứ bình thường là mơ thì tui biết rõ nó hư cấu rồi.

Riêng lần này là siêu thật luôn."

Anh bạn Druid gầy ấy nói tiếp.

[...Iro có thấy gì trong lúc ngất không?] Tôi quay sang hỏi.

"Hmmmm..."

Iro đung đưa đuôi báo suy nghĩ trong khi miệng đang ăn miếng bánh taco." hình như... tôi thấy người phụ nữ đó nói rằng, đi cùng LHan có thể giúp tôi đạt được nguyện ước của mình.

Song cũng đồng thời sẽ gặp rất nhiều thử thách, trắc trở."

[Nghe cũng vất vả phết...] tôi khẽ nhận xét.

"Xin lỗi vì đã không thể giúp được gì khi nãy."

Đột ngột tiếng Eve cất lên.

Bọn tôi quay sang thì thấy cô gái robot ấy đã ngồi dậy và đi lại bọn tôi!

[Lady Eve đã dậy và rạng ngời ~.] Sabata phấn khởi kêu lên.

[Phải rồi Eve!] Tôi nhanh chóng hỏi sự tình.[Alex và Yhi đều bị tan nát như thế kia!

Họ liệu còn cứu chữa được hay có phương án gì khác không!?]

"Xin đừng quá lo lắng, Mr Han."

Eve nói lời trấn an."

Đầu tiên, tôi sẽ chở mọi người về lại căn cứ trước.

Nếu cần, tôi sẽ nói trên đường."

[... tôi hiểu rồi.]

Và như thế, Eve gọi chiếc xe đã bị bỏ lại lúc nãy, nó tự động chạy đến chỗ bọn tôi.

Cô nàng robot cứ thế mà lái xe chở bọn tôi xuống khỏi núi Dandendong và trên đường trở về nhà.

"Vậy ông sếp đã tiên liệu vụ này rồi à?"

Dta lên tiếng hỏi.

"Ngài ấy không nói gì nhiều ngoài việc cứ làm theo kế hoạch đã đề ra."

Eve vừa lái xe vừa nói.

"Ngoài ra, tôi cũng an tâm khi mọi người đều không bị thương tích gì nghiêm trọng."

[Vậy còn Alex và Yhi?] tôi hỏi lại vấn đề.

"Sau vài giờ thì sẽ biết." cô nàng robot nói thêm "Bởi theo bình thường, Master Alex bị thế này không phải vấn đề lớn."

[...Vậy sao.]

Nghe Eve nói vậy cũng khiến tôi cũng yên tâm phần nào.

Có lẽ đúng như Dta nói, ông sếp Artisan của tôi dự trù sẵn những việc này rồi.

Có lẽ việc khiêu khích và để bị giết bởi Cosmo cũng là một phần kế hoạch anh ta.

[Xin lỗi vì tôi cũng muốn đãi Eve thứ gì đó ăn uống lắm, nhưng tôi không tạo được xăng dầu hay nhiên liệu ma thuật nào.] tôi nói với chút thấy có lỗi.

"Xin đừng bận tâm, tôi nạp năng lượng mặt trời và gió mà."

Eve giơ ngón cái lên dù biểu cảm lạnh như băng không đổi.

"Vậy tạm thời mọi thứ đều ổn cả rồi nhỉ?

Gã quái nhân hai chân thì không vấn đề gì, chúng ta thì vẫn lành lặn, thế cũng xem là một dạng chiến thắng."

Iro nói với sự lạc quan và đung đưa đuôi.

"Cũng đúng, sống sót sau một trận chiến dù kết quả thế nào thì cũng là thắng lợi rồi." cô nàng robot cười nhẹ.

"Khi có kế hoạch tiếp theo hiệu quả nữa thì coi là đại thắng."

Dta nói ý kiến.

Và cứ thế, bọn tôi trở về cùng với Anna vẫn đang ngủ ngon lành và đợi chờ Alex trở lại để bàn tiếp kế hoạch.

Dù rằng nỗi lo về định mệnh thế giới, tương lai nhân loại, việc mình làm là đúng hay sai vẫn đè nặng trong tâm trí tôi.

Dẫu vậy, khi thấy mọi người, nó trao cho tôi niềm tin rằng con đường này không sai.
 
Back
Top Dưới