Khác Sabata Saga Other Sides

Sabata Saga Other Sides
Chap 19: Cuộc chiến công bằng


"Hmph, vật tay á?"

Ownka nhíu một bên mày khi nghe ý tưởng đó.

[PHẢI.] tôi trả lời bằng thân giao cách cảm. [MỘT TRÒ ĐƠN GIẢN NHƯNG CÓ THỂ GIÚP NGƯƠI HIỂU RÕ HƠN SỨC MẠNH CỦA TA.]

"Hm... có lẽ cũng là ý hay dù hơi nhàm chán."

Cô à Warchief đó ngẫm nghĩ giây lát rồi cũng phần nào đồng ý."

Đem cái bàn ra đây nào!"

"RÕ!"

Những tên Orc ngay lập tức lấy bàn ghế gỗ từ trong mấy căn nhà rồi khuân vác đến chỗ tôi.

Ngay khi cả hai ngồi vào ghế rồi tay chống trên bàn chuẩn bị tư thế.

Tôi có chút lo lắng khi thấy tay Ownka vừa dài hơn cũng như bắp tay có khi lớn hơn cả đùi của tôi...

"Sẵn sàng chưa?"

Ownka đặt tay lên bàn chuẩn bị sẵn rồi hỏi.

[BẮT ĐẦU THÔI.]

Tôi chủ động nằm chặt tay cô ta để giả bộ phô bày sự tự tin bản thân, không để lộ sự sợ hãi.

Tất nhiên tôi bày trò này không phải để tôi thực hiện vì làm quái nào tôi vật tay nổi cái cánh tay lực sĩ này!

"Nhờ chú đấy..." tôi thì thầm ra hiệu.

"Okie dokie."

Sabata phấn khích chuẩn bị.

"Chuẩn bị..." một tên Orc làm trọng tài hô lên."

BẮT ĐẦU!"

Ngay tiếng hô ra hiệu trò vật tay bắt đầu, cái bàn gỗ rung bật lên một cái do bị sức lực vượt trội của Spirit hiệp sĩ và của nữ Orc Wrachief đè lên!

Dù Sabata mới là người thật sự đang giữ tay và dùng lực, nhưng tôi có thể cảm nhận cái lực nắm đáng sợ cùng sức nặng như muốn đè bẹp dí khuyển tay của tôi!

Với thể lực Sabata dùng hết sức thì vẫn nhỉnh hơn chút đỉnh so với Ownka, thêm nữa cô ta không thấy được Spirit nên đây là lợi thế của tôi.

"Hơn 10 giây skinship với Miss Ownka rồi nhỉ?"

Sabata dù đang dùng toàn bộ sức lực trong hình dạng khỏe nhất song vẫn đủ thoải mái mà bông đùa.

"Chú làm lẹ đi!" tôi thì thầm kêu gã hiệp sĩ nên sớm kết thúc trò này trước khi tôi gục vì mệt và buồn ngủ!

"Ok."

Spirit hiệp sĩ dùng tay còn lại mà đẩy tay đang vật với Ownka."

Maximum effort (nỗ lực tối đa)!"

RẦM

"Ugh!"

"Oooooh!"

Cả đám Orc dõi theo đồng loạt reo lên kinh ngạc, vốn trước đó tôi không tỏ ra quá nhiều khó khăn để vật Ownka và giờ đây thắng một cách rất nhanh gọn!

"Heheheh, thật quá dễ dàng."

Sabata cười đắc ý.

"Chơi vật người ta bằng hai tay trong khi thể lực vốn đã nhỉnh hơn rồi mà tự hào được à?" tôi thở dài bắt bẻ trong im lặng.

"Chỉ cần thắng một cách tuyệt đối, ai quan tâm tiểu tiết ~."

Gã hiệp sĩ giơ ngón cái lên mỉm cười.

Đối với Orc, sức mạnh cơ bắp chính là đức hạnh cũng như giá trị của chúng.

Vì thế mà được cho là mạnh hơn mặc nhiên được tôn trọng hơn, như quy tắc con sói Alpha trong bầy đàn.

Cũng chính vì cách suy nghĩ đó của chúng nên tôi mớ bày trò này và tất nhiên là không có ý định thua!

"Gr..."

Ownka nghiến răng gầm gừ khó chịu, không rõ vì cơn đau hay vì tức giận.

[NHƯ VẬY CHẮC ĐỦ RỒI NHỈ?] Sabata hỏi một cách lịch sự.

"Ta thừa nhận sức mạnh của ngươi..."

Warchief đó đứng dậy rồi cầm cây rìu dài lên bằng tay còn lại."

Giờ, hãy cho ta xem khả năng chiến đấu của ngươi!"

"..."

Tôi lẫn Sabata đơ ra giây lát khi kết quả này nằm ngoài tính toán của cả hai bọn tôi.

Thế bất nào kế hoạch để giúp vụ việc giải quyết nhanh gọn lại đẻ thêm vấn đề này nữa vậy!?

Nếu chỉ so thể lực thì tôi có thì tình cảnh này quá rõ ràng là tôi hơn, nhưng nếu một cuộc chiến thì tôi không dám tự tin hạ được Ownka.

Đặc biệt là nếu chiến đấu đúng cách Orc để có thể khiến toàn bộ lũ này chịu thuyết phục!

"Phải phải, ý hay!"

"Warchief đánh nhau với chúa tể Gruumsh!"

"Trận chiến chắc chắn sẽ rất hoành tráng đấy!"

"Đánh đi, đánh đi, đánh đi!"

Lũ Orc đồng thanh kêu tôi tham gia trò của Ownka, khiến tình thế rút lui giờ không còn là lựa chọn nữa!

Nếu tôi viện cớ cúp đuôi thì vừa khiến chúng thất vọng và vừa thể hiện sự yếu đuối của mình trước ả Warchief!

"Giờ tính sao nào Han?"

Sabata hỏi ý kiến của tôi.

"Ờ thì..." tôi bắt đầu vắt não một cách khó khăn vì kế hoạch lại chệch khỏi suy tính." ...Nếu chúng ta là DM (dungeon master), luật là của chúng ta!"

"Hmmmm ý hay đấy."

Spirit hiệp sĩ nghe vậy mà thích thú.

"Sao nào, không dám à, thần Gruumsh đáng kính?"

Ownka nói lời khiêu khích tôi.

[HAHAHAHA, KHÁ KHEN CHO MỘT WARCHIEF ĐÃ MỆT SAU KHI CHIẾN ĐẤU VÀ BỊ TA LÀM TRẬT TAY VẪN DÁM KHIÊU CHIẾN!] Sabata làm ra tiếng cười lớn tự tin.[CÓ THẮNG NGƯƠI LÚC NÀY CŨNG CHẲNG VINH QUANG GÌ, THÊM NỮA KHIẾN MỘT WARCHIEF CÓ TIỀM NĂNG CHẾT THÌ LÀ ĐIỀU NGU NGỐC.]

"Ngươi không cần phải nương tay, chiến đấu đến chết là vinh quang của loài Orc!"

Ownka nói một cách quả quyết.

[NGU XUẨN!] gã hiệp sĩ lớn tiếng hơn nữa

"Huh!?"

Nữ Warchief giật mình bởi tiếng nói đột ngột đó.

[TỬ CHIẾN VỚI CHÍNH ĐỒNG LOẠI MÀ CHỈ ĐỂ VUI, ĐÓ LÀ CÁCH LÃNG PHÍ SỨC MẠNH VÀ NĂNG LƯỢNG NHẤT.] Sabata hùng hồn nói. [NẾU TA THẮNG VÀ NGƯƠI CHẾT, TA PHẢI TỐN THỜI GIAM KIẾM MỘT KẺ XỨNG ĐÁNH THAY THẾ NGƯƠI!

NẾU NGƯƠI GIẾT ĐƯỢC CÁI AVATAR ĐANG CÒN NON KÉM NÀY, CÁC NGƯƠI SẼ MẤT CƠ HỘI THOÁT KHỎI CÁI CHẾT VÀ CHIẾN THẮNG KHI ĐỐI ĐẦU VỚI NHÂN LOẠI!]

"Chẳng phải ngươi là thần linh sao?

Tái sinh hay tạo cơ thể mới không phải dễ lắm à?"

Ownka chống tay một bên hông thắc mắc.

[TA LÀM ĐƯỢC KHÔNG ĐỒNG NGHĨA NÓ LÀ DỄ DÀNG, NGƯƠI NÊN BIẾT ƠN LÀ TA ĐÃ LÀM HẾT MỨC ĐỂ THẦN CỦA LŨ ELF KHÔNG XUỐNG ĐÂY GIẾT TẤT CẢ CÁC NGƯƠI!

CÁI Ý NGHĨ HẠN HẸP VÀ NGU NGỐC CỦA NGƯƠI SẼ DẪN DẮT CẢ LÀNG DIỆT VONG!]

Sabata đột ngột tách khỏi tôi rồi nhấc cả bàn ghế gỗ trước mặt rồi quăng đi!

Đám Orc xung quanh cũng giật mình mà lùi lại, tựa như khiếp sợ tiếng nói như đang phẫn nộ tự vị thần (giả danh) của chúng.

[TA SẼ CHIẾN VỚI NGƯƠI, HÃY CÙNG QUYẾT ĐỊNH XEM BÊN NÀO THẮNG DỰA TRÊN MỨC ĐỘ THIỆT HẠI MỖI BÊN, TRONG 3 ĐÒN TẤN CÔNG!] Spirit hiệp sĩ đó lôi ra cây poleaxe và điều khiển tôi vào thế chuẩn bị. [TRÁNH NÉ, CHỐNG ĐỠ ĐỀU ĐƯỢC PHÉP, 3 ĐÒN ĐỀU BỊ CHẶN HOẶC TRÁNH HẾT THÌ LÀ THUA ĐẸP!]

"Ooooh, ngài Gruumsh đã chính thức nhận lời khiêu chiến rồi kìa!

"ĐÁNH ĐI ĐÁNH ĐI ĐÁNH ĐI!"

Cả đàn Orc thấy hai kẻ thống lĩnh đang chuẩn bị tham gia một cuộc chiến nên đồng loạt cổ vũ nhiệt tình.

Chúng thi nhau hô hào để làm nóng lên cái bầu không khí căng thẳng này giờ như nồi lẩu đang sôi!

Ownka nắn lại cánh tay bị trật bằng cách gõ mạnh tay vào gốc cây, quả cả cách nắn khớp đau phết...

"Được rồi, chiến nào, ta sẽ cho ngươi biết sức mạnh của kẻ được thần linh chọn!"

Ownkda dùng hai tay nắm chặt cây rìu lớn rồi tuyên bố.

[TA NHƯỜNG NGƯƠI ĐÁNH TRƯỚC 3 PHÁT ĐẤY, LÊN ĐI.] Sabata xoay vũ khí rồi chống xuống đất.

"Này, chú ngáo hay sao để ả đánh trước vậy!?"

Tôi quýnh lên khi gã Spirit này bắt tôi chơi lớn cỡ này!

Cho Ownka đánh trước thì chẳng khác gì cho tôi một vé bay màu sớm hơn!

Đáng lý ra nếu làm ngược lại thì tôi có cơ hội khiến đánh ngất cô ta để kết thúc trận đấu ngay tức thì!

"Tch tch tch, nhát quá hóa ngáo rồi vậy cộng sự ~."

Sabata tạc lưỡi bông đùa.

"Chú ngáo beep thì có!" tôi cắn răng trong hoảng loạn và khiếp vía.

"Đừng lo," gã trấn an tôi." ngươi chỉ cần đứng im làm mặt ngầu vào, ta thì sẽ lặng lẽ chặn hết 3 đòn của cô ta, như thế mới thể hiện được thiện uy và sự cách biết sức mạnh với Ms Ownka."

"...Đã thông."

Tôi hít một hơi thật sâu ráng lấy bình tĩnh và thôi suy nghĩ đến tình huống xấu thêm.

"Bây giờ, trận chiến giữa thủ lĩnh của chúng ta và vị thần vĩ đại!"

Một tên Orc thông báo như thể trọng tài."

Một bên là Warchief của chúng ta, Ownka Great Lion!"

"OOOOOOH!"

Lũ Orc réo lên khi bị kích thích bởi không khí hào hứng đó.

"Bên còn lại của chúng ta là-"

[TA, THỦY THỦ MẶT TRỜI GRUUMSH ONE-EYE, NHÀ VÔ ĐỊCH CỦA CÁI ÁC!

ĐẠI DIỆN CHO MẶT TRỜI, TA SẼ SỬA ĐÚNG THÀNH SAI VÀ CHIẾN THẮNG CÁI TỐT!]

Sabata đột ngột giới thiệu một tràng ngắt lời tên Orc trọng tài.

Tất cả lũ quái da xám xịt đều thinh lặng không biết phản ứng thế nào với vị thần của chúng đang nói cái vẹo gì hay đang làm cái tư thế quái đản nào.

[MỘT TRÒ ĐÙA NHỎ GÓP VUI CHO KHÔNG KHÍ THÔI ~.] Sabata khoanh tay lại mà nói đầy từ hào.

"Oh..."

Đám Orc gật gù tỏ vẻ hiểu chuyện một cách vụng về mặc dù chắc chắn chúng cũng chẳng hiểu nỗi.

"Chú đang thổ cái beep gì thế!?"

Tui sôi máu mà thì thầm hỏi tội."

Chúng ta đang giả thần giả thánh đấy biết không!?

Lộ cái là toang công sức nãy giờ!"

"Coi nào, bớt căng thẳng chút đi cộng sự ~."

Sabata trấn an tiếp.

"Biết tỏ thân thiện đúng lúc sẽ khiến cấp dưới dễ gần hơn khi đi đôi là sự đáng sợ để chỉnh đốn chúng."

"Rồi rồi..."

Tôi thở dài trả lời cho qua chuyện.

Thật sự có lẽ một ngày nào đó tôi phải nghĩ tới cách xử lý cái tên Spirit thường xuyên phê cần dù éo hút cỏ này!

"Giờ, cuộc chiến bắt đầu!"

Ngay khi tên Orc thông báo khai mở trận chiến này, Ownka ngay lập tức lao đến tôi với hai tay cầm rìu nhắm vào đầu mà vung!

Tôi chỉ có thể hy vọng tên Sabata có chuẩn bị chứ sức tôi thì éo cản nổi pha bay đầu như người đàn ông da tím nào đó!

KENG

[MỘT PHÁT!]

Lưỡi rìu lớn của Ownka bị chặn lại trước khi nó nhắm vào giữa hai trán để bổ tôi ra làm hai như quả dưa!

Khán giả há hốc mồm kinh ngạc khi chứng kiến cảnh phi tự nhiên đến nhường nào - lưỡi rìu bị chận lại ngay giữa không trung!

Trong mắt tôi, phía trước là bộ giáp to lớn vàng lấp lánh đang dùng một tay chận phần thân của lưỡi rìu lớn kia!

"Khoan... không phải chú phát tướng ra đó chứ!?"

Tôi điếng người giây lát khi thấy Sabata còn to lớn hơn lúc trước!

Thậm chí chiều cao có khi đã lên tới 3m, kể cả cây poleaxe cũng còn to hơn cả lức trước!

"Ta đã luyện tập rất nhiều."

Gã hiệp sĩ vung mạnh cánh tay hất cây rìu của Ownka rồi giơ ngón cái lên.

"Luyện tập beep gì mà giáp bự ra được chứ!

Thậm chí cả cây poleaxe to ra là thấy gió to quá đấy!" tôi quát lên trong đầu.

"...

Đừng nói chú tự ái khi ả còn đô con hơn chú nên-"

"It just work, deal with it (nó hoạt động, thỏa với nó đi)!"

Sabata lên tiếng lấn át giọng tôi trong khi còn đứng chỉ tay.

"Grrr..."

Ownka gầm gừ khó chịu mà lui đi.

Cô ta lần này chạy lấy đà và trông hung hăng hơn trước đó!

Thay vì nhắm vào tấn công trực diện tôi thì cô ta lao ra phía sau tôi mà vung rìu!

KONG

Một lần nữa, Sabata đủ nhảnh để đi xuyên qua tôi để chặn lại đòn tấn công hướng vào lưng tôi!

Có điều lần này nó hơi khác dự tính nên gã hiệp sĩ bị lưỡi rìu trúng vào người khiến mảnh giáp móp.

May mắn, Spirit này vẫn kịp giữ lại thân cây rìu của Ownka nên cây rìu chưa gây thiệt hại gì đáng lo ngại!

[PHÁT THỨ 2!]

Sabata kêu lớn thông báo lớn bằng thần giao cách cảm.

Lũ Orc càng kinh ngạc hơn nữa khi kẻ mạnh nhất trong số chúng vẫn chưa đã thương nổi tôi.

"Phew..." tôi thở phào nhẹ nhõm khi gần như mối nguy lo gần như sắp đến hồi kết và tôi sẽ sớm được nghỉ ngơi.

Chỉ còn một đòn nữa, chặn được nó thì coi như đêm nay yên tâm nghỉ ngơi được rồi!

"Ráng tập trung nào, cộng sự."

Sabata nhắc nhở tôi.

"Biết rồi, khổ lắm, nói mãi."

Tôi càm ràm trong đầu.

Trong khi đó, đối phương thì đang gầm gừ cứ như con sư tử đói đang muốn hăm he xơi tái tôi!

Một lần nữa, cô ta lại đứng cách xa một quãng, xa hơn lúc nãy và có khi gần 20m!

GRAAAAAAAAH!"

Ownka rống lên khiến không gian bị chấn động tựa như tiếng sấm!

Cô ả Warchief đó lao đến cứ như muốn ủi tôi!

Cô ta lần này cầm ngược cây rìu lớn rồi vung phần đầu gậy hướng vào vai tôi ngay khi vào tầm!

Không rõ cô ta có ý đồ gì nhưng đòn này cũng quá rõ ràng để có thể đánh trúng nổi tôi.

"Quá dễ dàng-"

KONG

"Huh!?"

Trước khi đầu gậy trúng cánh tay Sabata thì Ownka đột ngột rút nó lại rồi chém phần đầu rìu vào hông tôi!

Tiếng va chạm kim loại chua chát vang lên, cây rìu thổi tôi bay thẳng vào mớ bàn ghế lúc nãy và làm bể chúng!

"Wooooow, Warchief đánh ngã được cả chúa tể Gruumsh luôn!"

"Ownka Great Lion cực mạnh!"

"Cơ mà hy vọng cô ta còn xương nguyên vẹn sau khi ngài ấy đứng dậy."

Lũ Orc bình luận đầy huyên náo khi thấy có sự chuyển biến trong trận chiến thay vì lại một pha tấn công thất bại từ thủ lĩnh của chúng!

"Thế nào?

Hy vọng phước lành của chính ngài không khiến ngài bị đứt làm đôi."

Ownka nói lớn đầy tự tin cũng như đá đểu tôi.

Thật sự lời cô ta nói không phải nói chơi, bởi theo Google thì mấy Orc đủ tài năng, sức mạnh, trí tuệ để dẫn dắt làng đi chinh chiến thàng công sẽ được ban phước bởi Gruumsh.

Phước lành đó khiến cho các món vũ khí cho người dùng trở nên sắc bén hơn, khiến cắt kẻ thù ngọt xớt hơn, tương tự sức mạnh mà Paladin có nhưng cục súc và tàn bạo hơn!

Vì lẽ đó, dù lưỡi rìu không chém đủ sâu vào tôi, song nó đủ làm xuyên cả 2 lớp áo của tôi và làm tôi bắt đầu chảy huyết bên hông!

"Thế beep nào ..."

Tôi thở gấp khi kinh hãi cũng như cơn đau khắp người do cú ngã!

Không dừng lại sự ê ẩm khắp người, việc bên hông đang bắt đầu chảy!

"Thứ lỗi... tốc độ ta ở dạng này không đủ nhanh để phản công đột ngột với mấy đòn đó..."

Sabata giải thích một cách khó chịu.

Xem chừng gã Spirit cũng đang rắng nén chịu cơn đau, nhất là hắn vừa chịu cú phang của thân rìu và thêm vết chém tôi bị!

Ngay trước khi tôi nói gì thêm, gã lén nhanh tay đút họng tôi 5 trái Goodberry để lành lại các vết bầm và cầm máu lại!

[TA CÓ LỜI KHEN KHI NGƯƠI CÓ THỂ CHẠM ĐƯỢC ĐẾN AVATAR CỦA TA!]

Sabata nói vang vọng lên trong đầu những tên Orc.

"Ngài Gruumsh đứng dậy rồi kìa!"

"Thần linh có khác, cách ngài ấy đứng dậy quá dị thường!"

Kế đó Spirit đó kéo tôi đứng dậy, khiến những tên Orc khác phải tròn mắt, tên lặng thinh, tên trầm trồ reo lên.

Bởi lẽ chẳng tên Orc nào có thể tự đứng dậy mà hoàn toàn không dùng tay hỗ trợ để rồi đứng dậy chân vẫn duỗi thẳng!

Trong mắt bọn chúng, tôi đứng dây như thế do sức mạnh phi thường của hai gót chân, hoặc thậm chí là bằng khả năng siêu nhiên nào đó đẩy lưng tôi đứng lên!

"Tch... ngươi cũng cứng đầu thật đấy."

Ownka tặc lưỡi không ưng.

[GIỜ, ĐẾN LƯỢT TA RA TAY, HY VỌNG NGƯƠI ĐÃ SẴN SÀNG SAU KHI DÁM THÁCH THỨC VỊ CỦA NGƯƠI!] Sabata xoay cây polexae để ra uy rồi tuyên bố hùng hồn.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 20: Vs Warchief


"Được rồi cộng sự, giờ tính làm gì nào?"

Sabata hỏi ý kiến trong khi hai tay cầm cây poleaxe rồi đứng thủ thế.

Không lạ gì khi gã Spirit hỏi tôi, bởi vài giây trước tôi lẫn hắn suýt đứt làm hai rồi!

Vì lẽ này, hắn hỏi ý tôi để nghĩ ra cách hiệu quả nhất để gây thiệt hại cho Ownka nặng hơn bản thân bị dính trong 3 đòn, và phải chắc chắn rằng đánh trúng cô ta!

"Xài mắt Beholder thì không phải ý kiến hay rồi..." tôi ngẫm nghĩ ."

Phải xài trò tương tự Ownka thì cô ta mới chịu thua tâm phục khẩu phục!"

"Ngươi nói phải."

Sabata đồng tính ý kiến.

"Trường khả thi hiện giờ là giao cho chú lén dùng Ray Of Frost cho cô ta vừa bị thương và vừa chậm lại- Aaah..."

Tôi bắt đầu vạch ra kế hoạch trong đầu song lại quá mệt nên bắt đầu ngáp dài.

Xem chừng làm việc cả buổi sáng, diễn sâu làm thần vào buổi tối rồi phải chiến đấu ngay sau đó thật sự đã vắt kiệt sức tôi!

Với một đứa thể lực (cons) thấp hơn người thường mà bị lao lực hay thăm ngàn kiểu đó không mệt mới lạ!

"Huh?

Ngài ấy ngáp sao?"

"Do ngài Gruumsh mệt à?"

"Bậy nào, thần linh vĩ đại như ngài ấy dễ gì mệt!"

Đám Orc bắt đ bàn tán xôn xao trước cái ngáp của tôi.

Coi bộ phải sớm thực kết thúc trận chiến này, không thì lộ việc tôi mệt mỏi sẽ chẳng có lợi gì!

Tôi chỉ có thể yên tâm ngủ khi mọi rắc rồi này có thể kết thúc trong êm đẹp!

"Ráng lên nào LHan, chưa đến lúc thư giãn và ngủ đâu."

Sabata nhắc nhở để động viên.

"Biết chứ..."

Tôi hít một hơi thật sâu để ráng giữ tỉnh táo."

Còn tấn công trực diện... dùng vũ khí cùng với Produce Lightning thôi!"

"Vậy bám theo kế hoạch đó mà triển khai thôi!"

Gã hiệp sĩ nói đầy trông đợi rồi dùng tay tôi xoay cây poleaxe mấy vòng bằng một tay để trình diễn phần nào khả năng.

"Produce Lightning."

Tôi thì thầm câu thần chú, ánh điện lóe lên làm sáng cả cây poleaxe!

Những tên Orc hóng vô cùng, cứ như cách fan cuồng đang hóng thần tượng.

[NẾU NGƯƠI NGHĨ RẰNG CHỈ MỚI ĐƯỢC CHÚT VŨ KHÍ BÉN HƠN CHÚT ĐÃ LÀ MẠNH THÌ HÃY NHÌN ĐÂY!] Sabata giơ lên cây poleaxe đang nhấp nháy tia lửa điện. [SỨC MẠNH ĐIỀU KHIỂN CẢ TỰ NHIÊN MỚI LÀ SỨC MẠNH THẬT SỰ!]

"Ray of Frost, Ray of Frost, Ray of Frost!"

Ngay khi chém gió xong, tên Spirit hiệp sĩ tách khỏi tôi rồi bắt đầu lén âm thầm dùng con dao bếp để giải phóng spell để gây lạnh mặt đất xung quanh.

Để tăng tính hiệu quả, gã phải độn thổ xuống đất rồi dùng spell này lên đất xung quanh lũ Orc đang đứng mà không ai thấy nổi cái tia sáng từ ma thuật này!

"C-có phải mặt đất đang lạnh hơn không vậy!"

"Tao thấy chân mình tê luôn rồi!"

"Không lẽ...

đây đo cơn thịnh nộ của chúa tể Gruumsh!"

"Coi bộ phải lui lại, không thì vạ lây cả trận đấu mất!"

Những tên Orc khán giả đều bắt đầu sợ hãi bèn phải lui lại.

Xem chừng bước chuẩn bị bầu không khí đáng sợ để tạo khí thế cho bản thân đã thành công!

[HY VỌNG NGƯƠI KHÔNG CÓ SỢ TỚI CHẾT ĐỨNG, WARCHIEF OWNKA!] Sabata nói giọng đầy đe dọa.

"Tới đây đi, khỏi cần nhiều lời!"

Ownka tự tin cầm rìu thủ thế mà khiên khích, chẳng chút run rẩy gì như đám dân làng.

Quả là dáng điệu xứng đáng với cái danh thủ lĩnh của làng này!

Nếu không khiến cái tinh thần đó của cô ta bị khuất phục thì Charm Ray cũng sẽ không hiệu quả để thao túng cô ta.

Chính vì thế, điều duy nhất lúc này phải làm la thắng cô ta bằng sức mạnh và vũ lực, bẻ gãy cái tôi và sức mạnh mà cô ta tự hào!

[TA ĐẾN ĐÂY!]

Sabata rống lên thẳng vào tâm trí mọi kẻ quanh đây lấn át tinh thần rồi điều khiển cơ thể tôi lao thẳng tới Ownka!

Gã hiệp sĩ dùng cây poleaxe lao đến nhắm vào yết hầu đối phương.

Keng

Ownka vung rìu hất cho đòn đánh chệch đi, bằng chứng cho một đòn tấn công đã không thành công.

Phập

"Ugh!?"

Khác hoàn toàn những gì Warchief đó dự tính, thay vì Sabata sẽ rút lui và tính kế đòn đánh tiếp theo thì gã làm ngược lại.

Spirit hiệp sĩ đó xoay phần đầu vũ khí thuận theo hướng vung rìu của Ownka vừa đủ khiến đầu nhọn vụ khí gâm vào bụng đối phương!

Hắn và tôi rút đầu poleaxe ra, máu tuông từ vết thươnng cùng với ánh điện lóe lên khiến nữ Warchief đó kinh ngạc không kịp phản ứng gì!

Ngay sau đó, bọn tôi lùi lại giữ khoảng cách để kết thúc lần công kích của mình.

"Hai đòn!"

Ownka thay vì kêu lên đau đớn thì cô ta chỉ ôm chặt vết thương rồi thông báo số lần tấn công tôi đã dùng.

Dù cũng bị thương giống tôi, nhưng vết thương của nữ Warchief đó đang chảy lênh láng ra từ bụng.

"Có cần hoãn trận đấu không?

Ngươi chảy máu thế một hồi ta không cần làm gì thì ngươi cũng gục đấy."

"...!?"

Ownka tròn mắt lên kinh ngạc, tôi cũng chợt nhận ra mình vừa lỡ nói bằng lời thay vì thần giao cách cảm!

Coi bộ tôi đã thể hiện thiện ý theo phản xạ không đúng lúc tẹo nào!

Bởi vị thần của chúng là kẻ đáng sợ chứ méo có đi hỏi thăm thuộc hạ của mình như thế này!

"Ngài Gruumsh...

đang lo lắng cho Warchief sao!?"

"Tao cứ tưởng ngài ấy phải tàn nhẫn hơn chứ?"

"Hay bọn mình nghe nhầm?"

"Phải đấy, lời chúa tể Gruumsh vang như sấm rền thế kia, chắc ngươi nghe nhầm đứa nào đó lẩm bẩm thôi!"

Lũ Orc bắt đầu bàn tán xôn xao chỉ vì một câu lỡ lời của tôi.

"Ngươi làm cái quái gì thế Han?"

Sabata hỏi tội tôi trong đầu.

"Xin lỗi, trục trặc kỹ thuật..." tôi lẩm bẩm đáp.

"Đầu tiên, ngươi hãy tập trung hơn đi, sai lầm nhỏ có thể khiến chúng ta về bonfire như chơi!

"Spirit đó cảnh báo tôi.

"Biết rồi..." tôi thở dài trong hối hận.

"Thứ hai, I see you're a man of culture as well (ta có thể thấy ngươi cũng là người đàn ông văn hóa)."

Gã hiệp sĩ tựa như mỉm cười ưng ý mà trầm trồ.

"Tập trung chuyên môn giùm đi ông nội!" tôi đốc thúc.

"Khỏi lo, cần nhiều hơn thế để giết được ra đấy!"

Ownka trả lời điều tôi lỡ hỏi.

[TỐT, VẬY CÙNG KẾT THÚC VỚI ĐÒN TẤN CÔNG CUỐI NÀO!]

Sabata đáp rồi lao lên, bắt đầu cuộc tấn công cuối cùng.

Vẫn động tác không khác gì đòn tấn công trước, Ownka lần này thủ thế với cây rìu để chặn lại hoàn toàn cú vung poleaxe của Sabata.

"Hah, thật dễ-"

Thay vì ráng đẩy hay dùng đòn tấn công khác, gã hiệp sĩ nhanh chóng bỏ một tay ra để giật cây rìu của Ownka!

Bởi đối phương đang trong tư thế đẩy vũ khí, việc gã Spirit đó kéo lại nương theo hướng đối phương nên nữ Warchief mất đà hoàn toàn mà mất thăng bằng lảo đảo về phía trước!

Thêm thể lực có phần nhỉnh hơn thểm cả sức của tôi gộp lại, Sabata dễ dàng tước đoạt cây rìu của Ownka!

"Ngươi đã tấn công 4 lần!"

Ownka gầm gừ trước đòn tấn công cuối cùng.

[VẬY NGƯƠI NGHĨ NGƯƠI ĐÁNH LẠI TA THÊM MỘT ĐÒN NỮA SẼ LÀM THAY ĐỔI ĐƯỢC GÌ KHI THẬM CHÍ MẤT CẢ VŨ KHÍ?] Sabata lùi ra một quãng rồi phản bác.

"Thích thì chiề-"

ZAP

Ownka sôi máu tiên lên phía trước, thế nhưng tôi liền bắn Dissolve Ray vào phần đất ngay phía trước cô ta!

Nữ Warchief đó khựng lại ngay lập tức khi thấy tia sáng tím chết chóc đó của tôi đục một lỗ dưới đất như một lời cảnh báo.

"Gr...."

Ownka nhăn nanh gầm gừ như sư tử mà nhìn tôi tỏ vẻ không phục.

"Graaah!"

Nữ Orc tu sĩ Luthic bị nê hoặc trước đó bước đứng trước tôi mà gầm gừ nữ Warchief.

"Ngừng lại đi thủ lĩnh!"

"Đừng khiến ngài Gruumsh tức giận hơn nữa!"

"Phải đấy!

Cô sẽ chết nếu bị ngài ấy chiếu tia sáng đáng sợ đó từ mắt!"

Vài tên Orc lao ra can thiệp để ngăn thủ lĩnh của chúng tiếp tục gây chiến.

[NGƯƠI NÊN NGHE LỜI LŨ BIẾT ĐIỀU ĐÓ THÌ HƠN, KHÔNG THÌ SẼ CHẾT MÀ THÔI.] Sabata cảnh cáo cùng con mắt vẫn đang sáng lên.

"NGƯỜI TỰ MÌNH PHÁ LUẬT MÀ CŨNG GIÀ MỒM À!"

Ownka quát lên trong tức giận.

[VẬY Ý NGƯƠI LÀ CHỈ ĐÁNH NGANG ĐƯỢC AVATAR ĐANG SUY YẾU VÀ ĐÃ CHẤP NGƯƠI TỚI MỨC KHÔNG DÙNG MỌI SỨC MẠNH CÓ THỂ ÉP BUỘC HAY KHIẾN NGƯƠI CHẾT TẠI CHỖ LÀ CÔNG BẰNG!?]

Gã hiệp sĩ bắt đầu dùng lời lẽ đe dọa rồi dùng Dissolve Ray bắn một phát vào cây rìu của Ownka.

Tia sáng ma thuật tím đó khiến món vũ khí chết chóc và nhuốm máu vô số sinh vật hóa tro trong tích tắc!

[NGƯƠI CÓ CHẮC RẰNG XƯƠNG NGƯƠI TỐT HƠN CÂY RÌU NÀY KHÔNG?]

Spirit đó hỏi một câu mà chắc chắn rằng câu trả lời chỉ có một.

Ownka dịu tiếng đi và bớt hung hăng khi chứng kiến quyền năng đầy chết chóc từ cặp mắt Beholder của tôi.

[DÙ SAO, TA VẪN CÓ LỜI KHEN CHO MỘT THỦ LĨNH ĐỦ CỨNG CỎI VÀ GAN GÓC DÁM THÁCH THỨC TA.] Sabata bỗng nhiên đưa tay ra rồi thì thầm tôi.

"Nghĩ ra thứ đồ uống như rượu đựng trong cốc làm bằng thứ gì đó hữu cơ đi, cộng sự."

"...Hả???" tôi nhíu một bên mày rắn giữ miệng không thốt lên."

Chú đang nói cái beep gì thế!?"

"Don't think!

Feeeeeel (đừng suy nghi!

Cảm nhận đêeee)."

Sabata bắt đầu nói khó hiểu."

Giống như ngươi chỉ tay hướng đến mặt trăng...

đừng tập trung lên ngón tay hoặc ngươi sẽ bỏ lỡ hết vinh quang thiên đường."

Gã hiệp sĩ bỗng chốc lại nói triết lý của Lý Tiểu Long không liên quan nhiều tình cảnh lúc này.

Thế nhưng khi nhớ lại cách hắn nhắc tôi sử dụng spell Disguise Self hoàn toàn do cảm nhân thuần túy.

Có khả năng lần này cũng tương tự, Sabata có lẽ đã cảm nhận được một sức mạnh nào đó đã thức tỉnh bên trong tôi!

Ngay lúc đó, tôi nghĩ tới rượu đỏ và rồi hình dung chiếc cốc hình sọ.

Ngay tức thì, bàn tay tôi đang giơ lên giữa chừng mới nãy do Sabata làm thì giờ đang cầm một cái sọ không hàm đang để ngược với đầy chất lỏng chứa bên trong nó!

[UỐNG ĐI, RƯỢU THƯỞNG CỦA TA CHO SỰ GAN DẠ CỦA NGƯƠI ĐẤY, WARCHIEF OWNKA!]

Sabata nói sau khi thả 1 trái Goodberry vào cốc rượu mà tôi mới tạo.

"Oh, cốc rượu ngầu phết!"

"Bằng sọ humanoid (hình người) hẵng hoi luôn!

" Không biết là sọ Elf, Dwarf hay con người nhể?"

"Đúng là chúa tể Gruumsh vĩ đại có khác!"

Những tên Orc thấy thế mà thi nhau ngắm nghía, trầm trồ và bình luận.

Ownka nhã nhặn gật đầu rồi đi lại nhận cốc rượu đó mà uống một hơi một cách lặng lẽ.

Với tác dụng của Goodberry, tạm thời máu đã ngưng chảy khỏi vết thương vùng bụng của cô ta.

[CÁC NGƯƠI CŨNG CÓ PHẦN ĐÂY.]

Sabata lên tiếng, tôi liền nghĩ tới một cái, tôi nghĩ tới mấy trái dưa hấu rỗng ruột và chứa đầy rượu.

Chỉ mất vài giây, dưới đất trước chận tôi có vài trái dưa hấu dài nửa mét!

"YAAAAH, HÃY ĐÓN NHẬN SỰ RỘNG LƯỢNG CỦA NGÀI GRUUMSH NÀO!"

"HÃY UỐNG MỪNG CHO SỰ GIÁ LÂM CỦA GRUUMSH ONE-EYE!"

"CHÚA TỂ GRUUMSH MUÔN NĂM!"

"CỤNG LY!"

Bọn Orc háo hức nhặt mấy trái dưa hấu lên rồi chia nhau uống trong sự thích thú.

Có lẽ lũ này đơn giản hơn tôi tưởng, một ít đồ ăn nước uống là dễ dàng thuyết phục được.

Có lẽ cái bản tính cướp bóc bỏn chúng thì hiếm khi có ai đi tặng hay gì nên khiến chúng mừng vô cùng, đặc biệt là thần (giả) của chúng.

"Trong mấy loại Beholder trong Dnd 5e thì hình như đây là khả năng của Spectator."

Sabata nhân lúc tụi Orc đang không để ý gì thì lướt điện thoại coi.

"Ra vậy... xem ra cặp mắt này Alex thay cho chứa nhiều tiềm năng đến vậy..."

Tôi chạm nhẹ vào mí mắt mà ngẫm nghĩ.

Dù rằng lúc đầu tôi thật sự rất sợ khi gã Artisan đó đánh thuốc ngủ tôi rồi mổ xẻ tôi không báo trước.

Thế nhưng lúc này đây, tôi lại mừng khi anh ta làm thế.

Bởi lẽ tôi sẽ chẳng biết mình có nổi khả năng gì khi mạnh hơn, thậm chí không chắc gì nó sẽ giúp tôi trót lọt như hiện giờ.

Dù không rõ nên gọi là may mắn hoặc do Alex đã tiên liệu trước, không có đôi mắt này thì tôi có lẽ sẽ trải qua trận chiến đầy rủi ro hơn rất nhiều!

[TA SẼ LUI VỀ NGHỈ NGƠI ĐÂY, CÁC NGƯƠI MUỐN LÀM GÌ LÀM, CHUẨN BỊ MỘT CHỖ CHO TA NGAY LẬP TỨC!]

"Vâng!"

Sabata ra lệnh, ngay lập tức lũ Orc răm rắp nghe theo.

Chúng dẫn tôi tới căn nhà lớn nhất khu dân cư này, dẫu chúng xem là chỗ tốt nhất nhưng nó chỉ nhìn đỡ bụi bậm và hỏng hóc hơn so với mấy căn nhà còn lại.

Tôi đoán là không thể yêu cầu gì quá cao với cái lũ mọi rợ chỉ biết cướp bóc này.

"Mong ngài ân giấc, chúa tế Gruumsh vĩ đa-"

[RỒI, BIẾN!]

RẦM

Tên Orc đứng trước cửa nhà mà nói lời chúc, song Sabata vội tách tay ra khỏi tôi và đóng cái sầm cùng lời chào cọc cằn.

Bịch

Tôi ngã ra sàn sau khi bước được vài bước với cái đầu đã bắt đầu thấy chao đảo, tay chân mềm nhũn như cọng mỳ.

"Ugh... coi bộ... mình chẳng còn đủ tỉnh táo giữ tập trung được spell..."

Tôi nhìn bàn tay đã teo trở lại kích thước ban đầu, cả giáp đen quanh người đã trở lại thành bộ đồ vải.

Sự tỉnh táo cho đến sức lực tôi xem ra đã bị vắt kiệt bởi công việc cả ngày hôm nay cho đến trận đấu căng thẳng.

Sự mệt mỏi đến mức cả Disguise Self của tôi cũng đã tắt vì chẳng còn khả năng tập trung tinh thần nữa!

Lũ Orc này thật sự đúng là đáng sợ thật, dẫu vậy việc tôi có thể nằm ở đây mà thân người còn nguyên vẹn đúng là phép màu!

"Để ta kéo ngươi tới giường ngủ, nằm sải lai tại chỗ này thì trúng gió chết."

Sabata trở lại hình dạng giáp bạc cùng kích thước bình thường mà vác tôi lên vai.

"Nhờ... chú đấy..."

Tôi ráng đáp với cặp mí mắt nặng trĩu, không muốn quan tâm gì thêm ngoài đi tiếng gọi của giấc ngủ và nhu cầu của cái cơ thể hết pin này!

Ngáp dài một cái, tôi hoàn toàn buông thõng tay chân mình rồi chìm sâu vào giấc ngủ.

--- ---

"Hic...em xin lỗi... chỉ tại em mà cả anh cũng suýt nữa bị bắt..."

"Bỏ đi, lỗi cũng do anh đáng ra nên kiên quyết hơn để nói em không nên nghe lời gã Iron Man cáo già đó.

À mà khoan, có khi hắn giống Lex Luthor hơn chứ."

"Nhưng mà... nhưng mà anh ấy là người tốt... và mọi người trong thành phố đều rất mến mộ anh ấy.

Thế nên em cứ nghĩ anh ấy thật sự đồng ý giúp đỡ chúng ta..."

"Well, không thể trách được.

Chúng ta lội từ tuốt Châu Phi đến tận Canada đụng toàn Kamen Rider, Stand User, Keyblade User đều đặn mỗi ngày đòi ám toán anh và bắt em không mà.

Thêm nữa, gã Lex Luthor đó thể hiện lòng tốt và lời đường mật thuyết phục vờ lờ ra nên em cũng bị mắc bẫy là hiển nhiên, đặc biệt là kẻ được mọi người tôn vinh như anh hùng."

"Em xin lỗi... em xin lỗi..."

"Thôi nào tiểu thư, chuyện đã lỡ và chúng ta thì cũng đã thoát thành công rồi, em đâu cần phải dày vò chính mình đến thế ~."

"...

Nhưng mà... nếu như em làm được tốt hơn, thì có lẽ anh đã không phải một mình gánh hết tất cả như thế này... anh cũng sẽ chẳng phải trở thành tội phạm dù chẳng làm gì sai...

"

"Công chúa mít ướt không cần phải lo.

Đã có LHanemon ở đây rồi, chỉ cần còn anh thì đi đánh boss không khó."

" Nhưng mà... chỉ một mình anh chiến đấu cùng kẻ đó thì làm sao!?"

"Anh đâu có ngáo đi đánh solo ~."

"Huh?"

"Nếu ta thiếu quân để đi đánh boss thì chỉ cần gom hare- ý anh là thêm đồng minh lập thành gangsta- nhóm đi phản công!"

"Chuyện đó... liệu có khả thi không?"

"Thế giới chắc tệ lắm vẫn còn tầm vài trăm triệu người, cố hết sức thì chúng gom được vài trăm mạng vào nhóm, không thì em thuần phục thêm quái là xong ấy mà, game là dễ!"

"...Eheh... anh luôn lạc quan thật đấy."

"Tất nhiên, anh, JournaL JonatHAN có một giấc mơ, đó là pierce the heaven with my drill ( xuyên thủng cả thiên đường với cái khoan của mình)!"

"Cảm ơn anh...

LHan, hy vọng anh sẽ tiếp tục đồng hành với em."

...Đêm đó, tôi lại mơ một giấc mơ mà có lẽ giờ chỉ còn tồn tại trong tâm trí tôi, có lẽ là thật cũng có lẽ chỉ là ảo mộng.

Thế nhưng, với tôi thì không quan trọng là cái nào, sau cùng đó cũng là hồi ức mà tôi sẽ không bao giờ muốn quên.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 21: định nghĩa anh hùng và cuộc di cư làng Orc


"Mơ giấc mơ đẹp phết nhỉ, cộng sự?"

"Ah..."

Tôi mở mắt ra và ngáp một tiếng dài uể oải, thứ đầu tiên tôi thấy Sabata đang nhởn nhơ tung hứng mấy quả táo.

Coi bộ trong lúc tôi ngủ thì gã hiệp sĩ này lại tiếp tục luyện tập từ kỹ thuật đến sức mạnh.

"Buổi sáng tốt lành, LHan."

Sabata nói một cách lạc quan rồi ném trái táo sang tôi.

"Yah... achoo!" tôi chụp trái táo, song chưa kịp gặm thì đã hắt hơi!

"Xem ra ngươi lại cảm nữa rồi..."

Coi bộ cái lạnh mùa thu mà ngày trên 25 độ C tối tụt còn cỡ 13 độ C.

Tệ hơn nữa, hôm qua ngày thì thăm ngàn như nô lệ và đêm thì quẩy bán sống bán chết như Gladiator (đấu sĩ la mã) thì hỏi sao mà không bệnh!

"Hah... hah... thật tình hiệp sĩ hay anh hùng quái gì chứ... cứ trúng gió hoài..."

Tôi thở khó khăn khi hai mũi bị dịch lỏng bịt kín cả mũi.

Khi ngẫm lại về giấc mơ đêm qua rồi thêm tình trạng tôi lúc này, nó khiến tôi thấy bản thân thảm hại biết bao.

"ORA!"

"Huh!?"

Sabata bất thình lình vung tay thẳng vào mặt tôi mà không kịp nói trước gì!

Tôi đưa tay lên đỡ như phản xạ tự nhiên song không bì kịp cái tốc độ vượt trội của gã Spirit đó!

"Ugh... huh?"

Dù gã Spirit ấy đã vung nắm đấm nhưng tôi không cảm nhận cơn đau nào cả.

Giây tiếp theo, hắn kéo tay ra cái rụp, xem ra đã xuyên qua cơ thể tôi!

"Thở bình thường chưa?"

Sabata nói trong khi vãy cái tay chỗ khác như đang bị dính nước.

"...Hít... hà..."

Tôi thở lại bình thường với lỗ mũi đã được lưu thông trở lại.

Coi bộ tên Spirit hiệp sĩ này mới vừa dùng tay kéo từ bên trong ra hết nhầy mũi của tôi.

Mặc dù gã làm tôi một phen giật mình nhưng đó là pha trợ giúp rất dúng lúc.

"Chú nhanh trí phết..." tôi thở một cách bình thường trở lại mà thấy nhẹ nhõm.

"Ngươi cũng hay tưởng tượng cách tương tự mỗi khi bị cảm hoài đó thôi."

Sabata nói rồi vỗ vai tôi.

"Tươi tỉnh lên nào, diễn sâu với lũ này phát rồi đi nhận thưởng từ gã phù thủy rồi về nhà nghỉ ngơi dưỡng bệnh ~."

"Phải..."

Tôi lặng lẽ gặm trái táo để vừa giải khát và vừa ăn chút đồ ngọt cho đỡ đói khi người vẫn còn mệt.

Tôi gặm trái táo trong 3-4 phút rồi quăng lõi đi, ngay lúc đó thì Sabata tự nhiên lôi ra một trái dừa lớn cùng một một trái bí lớn.

"Rửa tay rửa mặt bằng nước ấm chào ngày mới đi nào~."

Gã nói trong khi mở nắp trái bí ra và bên trong là nước ấm còn bốc hơi nghi ngút.

"Cảm ơn."

Tôi uống một một ngụm nước rồi rửa tay rửa mặt.

"Và giờ, hãy thưởng thức món ăn đầy tình đồng chí nào ~."

Sabata mở nắp trái dừa ra và để lộ cả phần ăn bên trong trái dừa.

"Món cơm sườn ưa thích của ngươi đây, còn nóng hổi và giòn tan luôn!"

"...Chú lấy đâu ra tô với đồ ăn thế???" tôi ngơ ngác hỏi.

"Ngươi quên từ tối qua chúng ta giờ tạo đồ ăn và nước uống thả ga như Spectator rồi à?

Thêm nữa I am thou (ta là ngươi)."

"À, phải..."

Tôi gãi đầu vụng về khi mới nhớ ra, không ngờ bản thân lại đãng trí tới thế.

Có lẽ sự mệt mỏi cả ngày hôm qua, thêm giấc mơ và rồi lại trúng gió đã khiến tinh thần tôi trở nên tồi tệ hơn.

Ráng nuốt lấy sự khó chịu đó, tôi cầu nguyện rồi dùng tay bốc đồ ăn để ráng thưởng thức bữa sáng ngon lành còn nóng hổi.

Thật sự có thể được ăn như ở nhà trong khi đang làm việc thế này cũng làm nguôi ngoai phần nào nỗi buồn của tôi.

Bởi lẽ tôi cũng ngán Goodberry sau khi ăn nó mấy ngày liền rồi!

"Vậy với ngươi, anh hùng là gì?"

Sabata bỗng dưng hỏi.

"Với tui thì...

đó là một thứ gì đó phi thường... cứu giúp nhiều người...

Kuh!" tôi vừa ăn vừa suy ngẫm trả lời, song tôi ho sặc sụa do mũi lại không thể thở.

"Định nghĩa cơ bản thì anh hùng là người được ngưỡng mộ hoặc sự lý tưởng hóa cửa lòng dũng cảm, những thành tích xuất chúng hoặc những phẩm chất cao quý."

Spirit hiệp sĩ giải thích trong khi lại dùng tay lấy nhầy khỏi mũi tôi để thở lại được bình thường rồi nhúng vào nước trong trái bí trước đó.

"Phải... và chẳng anh hùng nào mà chỉ biết chơi trò lén lút, chém gió, sức khỏe kém, dễ mệt mỏi với chán nản, dễ hoảng sợ..." tôi ăn xong rồi tạo nước sạch để rửa tay.

"Ngươi đã chiến đấu rất nhiều, bằng cả lý trí lẫn hành động, chưa kể ngươi đã một mình sống sót và chiến thắng trước Kobold, Orc rồi cả Beholder thành Zombie."

Sabata liệt kê ra những thành tựu của tôi.

"Lính cứu hỏa, bác sĩ, cảnh sát cũng xứng danh là anh hùng rồi thì ngươi còn hơn thế nữa."

"Well, lời chú nói sẽ thuyết phục hơn nếu không di gõ điện thoại mò web như thế."

Tôi nhíu mày mà phản bác.

"It just work!" gã lớn tiếng cằn nhằn rồi thở dài.

"Haiz... nếu còn sầu thì karaoke phát đi, âm nhạc có thể thay đồi tâm trạng!"

"Nhưng tui đâu hảo mấy trò ổn ào..." tôi tạo ra cái cốc bằng vỏ dừa đựng cacao nóng mà uống.

"Ở đây ngươi là thần rồi, éo ai cản phá hay dám than phiền ngươi đâu!"

Spirit hiệp sĩ đó tiếp tục thuyết phục trong khi mở điện thoại lên.

"Nhưng mà tui hát có mà ma chê quỷ hờn-" tôi tiếp tục từ chối ý tưởng đó.

"Quan trọng là hát chứ méo cần liên quan chất lượng!"

"EH!?"

Bất chấp tôi từ chối, Sabata cưỡng ép nhập vào tôi để bắt đầu cái trò mà thanh niên nghĩ ra!

---Một lúc sau---

"Thưa chúa tể Gruumsh-"

dame da ne

dame yo dame na no yo

anta ga suki de suki sugite

dore dake tsuyoi osake de mo

yugamanai omoide ga

baka mitai

"..."

Sau một lúc bị điều khiển cơ thể khó lòng chống trả được nên đành xuôi theo trò Sabata bày ra.

Và như thế, tôi hát Baka Mitai hăng say một lúc, đến khi nhận ra thì một tên Orc đã vào nhà mà trơ trơ nhìn tôi.

"Ngài đang tụng kinh hay thực hiện nghi lễ gì à?"

Gã Orc hỏi với biểu cảm ngáo ngơ.

[ĐÂY LÀ NGHI LỄ ĐỂ NÂNG CAO TINH THẦN CỦA MỘT NGƯỜI!] Sabata ngay lập tức dùng thần giao cách cảm rồi diễn sâu trong khi tôi cũng dừng hát. [VÀ TA HY VỌNG NGƯƠI VÀO ĐÂY QUẤY RẦY TA LÀ CÓ VIỆC QUAN TRỌNG!]

"Th-thưa chúa tể Gruumsh vĩ đại, xin hãy ban cho chúng tôi chỉ dẫn của ngài, khi nào nên bắt đầu cuộc xâm lược!"

Gã Orc cầu khẩn tuy có phần lo sợ song đầy kiên định và nhiệt huyết.

Tôi xoa cằm suy ngẫm giây lát một lúc rồi nghĩ đến kế hoạch để dụ chúng làm việc cho tôi hay dẫn tới chỗ Alex!

[TA SẼ THÔNG BÁO TRỰC TIẾP VỚI CÁC NGƯƠI, HÃY TẬP TRUNG LÀNG TRƯỚC NHÀ TA ĐI!]

"Rõ!"

Gã Orc đó tức tốc chạy khỏi nhà tôi để đi thực thi mệnh lệnh từ tôi.

"Giờ cùng chuẩn bị lựa lời để dụ bọn chúng làm theo ý chúng ta thôi..." tôi thở dài nói.

"Phải," Sabata tách khỏi tôi rồi đáp." hãy cùng xài kịch bản để charisma check bọn chúng thành thuộc hạ chất lượng và nghe lời nào ~."

--- Vài phút sau---

"Thưa chúa tể Gruumsh vĩ đại, chúng tôi đã tề tựu lại như ngài yêu cầu."

Tên Orc lúc nãy đã trở lại cùng toàn bộ dân làng, bao gồm cả trẻ em.

"Xin hãy ban cho chúng tôi chỉ dẫn thần thánh của ngài!"

"Hãy dẫn dắt chúng tôi chinh phạt thành công lũ chủng tộc thấp hèn kia!"

"Hãy ban phước của ngài để chúng tôi có được sức mạnh chinh phạt lũ con người đáng sợ!"

Cư dân làng tập hợp và thi nhau nói lời cầu xin đến tôi, vị thần giả của chúng.

"IM LẶNG!"

"Ugh!"

Lũ Orc nhốn nháo bị tiếng rống lớn lấn át khiến chúng im lặng.

Bước ra từ đám dông dân làng và tiến đến tôi không ai khác là Warchief của làng – Ownka Great Lion.

"Im lặng để lắng nghe lời chỉ dẫn thiêng liêng của Gruumsh One-Eye!"

Ownka nói một cách kính cẩn hơn hẵng bình thường, xem ra cô ta đã coi trọng tôi hơn chứ không như tối qua."

Hãy dâng vật tế lên cho ngài ấy!"

"Rõ!"

Đi theo sau Ownka là một tên Orc khác xách theo một con Kangaroo còn sống đang giãy giụa.

Tên Orc đó chuẩn bị con dao chặt thịt rồi đè cổ con chuột túi đó xuống đất để chuẩn bị thịt!

[KHÔNG CẦN, HÃY ĐỂ DÀNH VẬT TẾ ĐÓ CHO CHÍNH CÁC NGƯƠI ĐI.] Sabata hiểu ý tôi liền ra lệnh, bởi tôi cũng không thật sự thích ngắm động vật bị giết.

"Đa tạ lòng tốt của ngài."

Ownka gật đầu nhã nhặn rồi nói thêm."

Đem nó về đi."

"Như ý Warchief."

Tên Orc gật gù nghe theo rồi xách Kangaroo rời nơi đó.

[XEM RA NGƯƠI CŨNG ĐÃ HỌC CÁCH NGHE LỜI TA HƠN RỒI ĐẤY.] Sabata nói lời khen.

"Không dám nhận lời khen, ngài đã chứng minh sức mạnh của bản thân thì tôi không lý do gì phủ nhận nó nữa." nữ Warchief đó cúi đầu nói kính cẩn rồi ngẩn đầu lên nói tiếp."

Vậy giờ, xin ngài hãy khai sáng cho chúng tôi."

[HÃY NGHE ĐÂY, NHỮNG ĐIỀU TIẾP THEO LÀ CẦN THIẾT CHO BƯỚC TIẾN CỦA CÁC NGƯƠI LÊN TẦNG CAO MỚI!] Spirit hiệp sĩ đó bắt đầu nói cao giọng hơn để mở đầu bài thuyết giảng. [ĐẦU TIÊN, CÁC NGƯƠI PHẢI NGỪNG HÀNH ĐỘNG SINH ĐẺ HẬU DUỆ VÔ TỘI VẠ.]

"Thưa ngài Gruumsh, tại sao?"

Ownka đặt câu hỏi, điều dễ hiểu vì đi ngược tín điều từ xưa của Orc.

Để trả lời câu hỏi đó, tôi bắt đầu thay lời Sabata mà phát biểu.

[Ở THỜI ĐẠI CŨ KHI DÂN SỐ NGƯƠI CÒN ÍT, GIA TĂNG SỐ LƯỢNG LÀ GIA TĂNG SỨC MẠNH.

THẾ NHƯNG, NÓ KÉO THEO VIỆC CÁC NGƯƠI GIA TĂNG SỰ NHU CẦU LƯƠNG THỰC, NƠI Ở VÀ GIÁO DỤC!

SỐ LƯỢNG QUÁ ĐÔNG VỪA KHIẾN THIẾU THỐN CÁC THỨ TRÊN VÀ CÀNG THIẾU SỰ KIỂM SOÁT.

NẾU CỨ GIẾT CHÓC RỒI CƯỚP BÓC, KHI KHÔNG CÒN CHỦNG TỘC HAY SINH VẬT NÀO THÌ ĐẾN LÚC CÁC NGƯƠI SẼ HẠI LẪN NHAU, SỚM MUỘN GÌ LOÀI ORC CŨNG SẼ DẪN ĐẾN SỰ DIỆT VONG !]

"Ra là vậy, ngài thật biết nhìn xa trông rộng."

"Cũng phải, nghe đâu ông bà tôi cũng từng trải qua sự thiếu thốn lương thực!"

Một vài tên Orc nghe thấy cảm thấy thuyết phục mà lên tiếng đồng tình.

[ĐÂY LÀ LÚC CÁC NGƯƠI PHẢI HỌC HỎI CÁCH ĐỂ TỰ TẠO THỨC ĂN CHO MÌNH, HUẤN LUYỆN VÀ KIỂM SỐ SOÁT DÂN SỐ MỘT CÁCH HỢP LÝ.

ĐỒNG THỜI HỌC VỀ CON ĐƯỜNG MỚI CỦA SỨC MẠNH!] Sabata thay thế tôi rao giảng tiếp, không những thế mà còn khẳng định vô cùng tự tin.

"Bằng cách nào thưa chúa tể Gruumsh vĩ đại?"

Ownka hỏi với biểu cảm trông hào hứng hơn hẵng.

[ĐẦU TIÊN, HÃY THAY ĐỔI SUY NGHĨ RẰNG CHÚNG TA LÀ GIỐNG LOÀI VƯỢT TRỘI HƠN TẤT CẢ, CHÚNG TA CHỈ HƠN VỀ SỨC MẠNH CƠ BẮP THÔI!] Sabata tiếp tục rao giảng tư tưởng đi ngược tín điều của chúng.

"Nghe có vẻ vô lý quá!"

"Phải, chúng ta là loài hùng mạnh hơn lũ hình người khác mà!"

"Ngài Gruumsh đang nói đùa thì nó chẳng hay ho gì cả!"

Những tên Orc nhốn nháo không hợp ý mà lên tiếng phản bác.

Với niềm tin xưa giờ mà chúng ăn sâu vào trong tâm trí thì giờ nói thứ ngược lại thì không khác gì tổn tương lòng tin, tự trọng hay cái tôi của chúng!

"IM LẶNG!"

Ownka hét lớn lên để ngăn cả làng nói những tư tưởng phản đối lời giảng của tôi.

"Liệu ngài có hỏi điều gì khiến ngài nghĩ như vậy không??"

[CÂU HỎI RẤT HAY ĐẤY, TA SẼ NÓI NHỮNG GIỐNG LOÀI HÌNH NGƯỜI NỔI BẬT].

Tôi nói rồi ra hiệu Sabata lượt điện thoại rồi nói một tràng.

[LŨ ELF (yêu tinh) THÌ TUỔI THỌ SIÊU VIỆT, CÓ LOẠI GIỎI MA THUẬT, LOẠI GIỎI DÙNG BINH KHÍ.

DWARF (người lùn) RẤT GIỎI CHẾ TÁC VÀ DÙNG BÚA RÌU CÙNG GIÁP TRỤ, KHÔNG SỢ ĐỘC TỐ VÀ TUỔI THỌ BẰNG MỘT NỬA LOẠI ELF.

LOÀI NGƯỜI ĐÔNG ĐẢO VÀ ĐA TÀI NÊN ĐẠT NHIỀU THÀNH TỰU CỦA MÌNH VÀ LẬP NÊN CÁC NỀN VĂN MINH.

NHỮNG LOÀI LAI DÃ THÚ VỚI GIÁC QUAN SIÊU VIỆT, HÌNH DẠNG HOANG DÃ KHÓ ĐOÁN ĐI KÈM NANH VUỐT, BỘ DA CHẮC CHẮN HAY BƯỚC CHÂN LINH HOẠT VÔ CÙNG.

LOÀI DRAGONBORN (rồng) VỚI LỚP VẢY NHƯ GIÁP SẮT, HƠI THỞ VỚI CƠ THỂ MẠNG SỨC MẠNH CỦA TỰ NHIÊN.

TIEFLING (hậu duệ quỷ), VỚI MA THUẬT TRONG DÒNG MÁU LOÀI FIEND (quỷ) CÓ THỂ CHỐNG LẠI LỬA.

VÀ CUỐI CÙNG LÀ AASIMIR (hậu duệ thiên thần) VỚI CƠ THỂ VÀ DÒNG MÁU THẦN THÁNH TẠO NÊN NHỮNG MA THUẬT, CHỐNG LẠI RADIANT (ánh sáng) VÀ NECROTIC (hoại tử).]

"Wow, lũ đó nhiều khả năng dữ."

"Đúng là lũ hình người đó lắm trò phiền phức thật."

"Xem ra chúa tể Gruumsh đang đưa chúng ta lời khuyên cách trị chúng!"

Cả làng Orc xôn xao sau khi nghe liệt kê của tôi về mấy chúng tộc hình người khác.

Có lẽ chúng cũng đã phần nào hiểu rõ mối đe dọa mà nào giờ chúng không để ý đến.

Thật mừng khi đống kiến thức này đủ để hù cho lũ này nghe lời.

"Ra vậy, biết được điểm mạnh của chúng rồi tìm cách giết chúng hiệu quả hơn."

Ownka như nắm rõ một trong những dụng ý của tôi mà nhận xét.

[ĐÚNG NHƯ THẾ!] Sabata thế lời tôi mà đáp. [CŨNG ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC CÁCH ĐỂ THẮNG ĐƯỢC NHỮNG SINH VẬT ĐÓ HIỆU QUẢ, ĐỂ RỒI ĐÁNH CHIẾM ĐƯỢC CẢ NHƯNG CON QUÁI VẬT TO LỚN ĐÁNG SỢ HƠN NỮA, TA SẼ ĐƯA CÁC NGƯƠI LÊN MỘT TẦM CAO MỚI!]

"Thưa, vậy chúng tôi sẽ làm gì để đạt được mong đợi ấy của ngài?"

Nữ Warchief hỏi điều quan trọng nhất trong cuộc trò chuyện nãy giờ.

[TA SẼ DẪN CÁC NGƯƠI DI CƯ ĐẾN MỘT NƠI KHÔNG QUÁ XA CHỖ NÀY, HÃY HỢP TÁC VÀ SỐNG CÙNG MỘT CHỦNG TỘC KHÁC VỪA SẼ LÀ ĐỒNG MINH, NHỮNG NGƯỜI BẠN, VÀ ĐỒNG THỜI NHƯ NGƯỜI THẦY HUẤN LUYỆN CÁC NGƯƠI!

HỌ KHÔNG PHẢI KẺ MẠNH NHƯNG SẼ DẠY CÁC NGƯƠI CÁCH ĐỂ THẮNG ĐƯỢC CẢ NHỮNG KẺ ĐỊCH HÙNG MẠNH HƠN.]

Khoảng khắc đó, Sabata phán một lời đi ngược tín điều loài Orc lần nữa.

Phải liên minh tộc khác mà cho rằng là yếu đuối hay thấp kém hơn, không những thế phải xem chúng là kẻ đứng trên.

"Các ngươi nghe thấy rồi đấy, hãy đi thu gom đồ đạc và lên đường nào!

Chúng ta phải chứng minh chúa tể Gruumsh khả năng của bộ tộc Olzug!"

"Rõ, thưa Warchief!"

Ownka lên tiếng ra lệnh cho cả làng, bọn chúng liền nhanh chóng chia nhau ra về nhà để chuẩn bị hành lý cho một cuộc di cư.

Bọn chúng nghe răm rắp thế này đùng là chuyện không tưởng, trái ngược hoàn toàn những gì tôi phải trải qua cả ngày hôm qua.

"Ac...!"

Bịch

Tôi suýt chút nữa hắt hơi vì mũi lại đầy chất nhầy, may thay Sabata kịp bịt lại mũi tôi để ngăn lại.

Sau khi ngăn được, gã hiệp sĩ nhanh xuyên qua mũi tôi để lấy chất nhày ra giúp tôi thở lại bình thường thật nhanh chóng và không để bị để ý!

"Ngài ổn chứ?"

Ownka quay lại nhìn tôi mà hỏi.

[KHÔNG CÓ GÌ,] Sabata trả lời bằng thần giao cách cảm rồi hỏi một câu chuyển chủ đề để nữ Warchief đó không để ý tôi bị bệnh.[ĐIỀU GÌ ĐÃ KHIẾN NGƯƠI LẮNG NGHE LỜI NÓI TA THẾ, WARCHIEF?]

"Khi ngài đã chứng minh sức mạnh bản thân và khai sáng hiểu biết hạn hẹp của tôi."

Ownka nói chuyện thẳng thắn song bày tỏ sự kính trọng.

"Thêm nữa, đi cùng với sự đáng sợ và lời thông thái là sự khoang dung của ngài đã khiến tôi lay động.

Dù không phải là vị thần mà chúng tôi biết cũng như mong đợi nhưng ngài là vị thần chúng tôi cần!"

[NÓI HAY LẮM,] Spirit hiệp sĩ tiếp tục nói.[NGU NGỐC LÀ CÁI TỘI NHƯNG NẾU BIẾT BẢN THÂN NGU NGỐC VÀ NỖ LỰC CẢI THIỆN LÀ ĐIỀU ĐÁNG KHEN.]

"Cảm ơn lời khen của ngài, giờ tôi xin phép đi về chuẩn bị."

Nữ Warchief đó cúi chào rời tức tốc đi về nhà.

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi vở kịch biên soạn đã ổn chứ không bị dẫn đến viễn cảnh tồi tệ đã lo sợ.

Giờ công đoạn đầu đã xong, kế tiếp là dẫn cái làng hay bộ lạc mà Ownka gọi là Olzug này về chỗ gần nhà mình thôi.

Hy vọng không gặp gì trên đường và việc lập liên minh với Kobold sẽ ổn áp.

Để chắc ăn, tôi lấy điện thoại thử nhắn tôi với Alex để hỏi ý kiến.

[Alex này, tôi tính sẽ đem một cái bộ lạc Orc đi liên minh chỗ Kobold gần nhà.

Do hiện tại tôi đang phải giả làm thần bọn chúng, thành ra nếu có gì thì tôi nhờ anh tư vấn phát.]

[Chú nói cái lờ gì cơ!?

Làm thần!?

Đi kêu Orc hợp tác Kobold!?

LOL]

[Well... nó là ý kiến tồi à?]

[Cứ tiếp tục phát huy, ta hóng.]

[...]

Tôi cất điện thoại đi với tâm trạng càng lo sợ hơn.

Nghe anh chàng Artisan đó nói mấy lời đó thì chẳng thể rõ đây là phát kiến hay tối kiến!

"Ngươi thấy đấy, nếu việc ngươi yếu hơn nhưng thu phục được kẻ mạnh hơn như Miss Ownka và Miss Iro không phải anh hùng thì là gì?"

Sabata lại lên tiếng.

"Tui... không chắc nữa..." tôi ôm trán và cảm thấy căng thẳng tột độ vì chẳng rõ mọi thứ tồi tệ sẽ đến như thế nào.

"Anh hùng là phải đối mặt sự khắc nghiệt với thử thách mà thành.

Không thử thách thì không có anh hùng, không có quái vật hay kẻ thù thì Heracle cũng chỉ là gã siêu mạnh nằm nhà."

Sabata vỗ vai tôi động viên.

"Vì lẽ đó, làm anh hùng chú sẽ phải gặp khó khăn, thành ra đừng vội nản lòng và đừng từ bỏ hy vọng gặp lại Lady Irina."

"Heh... chú nói phải." tôi cười nhếch mép một cái rồi ngẫm nghĩ.

"Nói về việc thu phục lòng người khác, có lẽ Irina làm tốt hơn, cô ấy làm bạn được với quái vật và được nhiều người tôn trọng hơn..."

"Thế thì ngươi chỉ cần làm sức mạnh và mưu trí cho cô ấy, giống như những ngày đó ~."

Sabata đứng trước tôi rồi ưỡn ngực đầy tự hào.

"Kể cả khi không thể gặp lại cô ấy, thì ngươi có thể tự hào bản thân đã thành anh hùng thật sự, như cách cô ấy đã nhìn nhận chúng ta."

"Cũng phải," tôi nhìn lại tiền từ một trong 3 cái Bag of Holding đang chứa $45697 rồi cười mệt mỏi."

Đầu tiên phải kiếm thêm nhiều hơn cái mớ này đã."

--- 1 giờ 30 phút sau trên đường Hallam---

Cả làng Olzug mất nửa giờ để đóng gói lại hết nhu yếu phẩm và vũ khí rồi bắt đầu cuộc di cư rời khu Frog Hollow Reserve.

Một giờ tiếp theo để cả cái làng đi được 2/3 quãng đường và đến khu vực Rivier Creek Reserve, nơi cách không quá xa khu vực nhà tôi và thuộc khu vục Kobold.

Nếu tự đi bằng ván trượt của mình thì tôi có thể đi lại rất nhanh, thế nhưng giờ phải đi trước và làm hoa tiêu cho đám Orc đang cuốc bộ này nên tôi không cách nào đi nhanh được.

Nếu tôi có trí nhớ cùng khả năng dẫn đường tốt hơn thì có lẽ sẽ không mất nhiều thời gian thế này.

"Sẽ mất bao lâu để chúng ta đến nơi vậy?"

Một tên Orc gần nhất lên tiếng hỏi.

[TẦM MỘT GIỜ NỮA.] Sabata nói với việc trừ bớt thời gian đề phòng gặp chuyện mà đi chậm hơn dự kiến.

"Nơi ngài dẫn đến nó như thế nào vậy?"

Ownka đi ngay phía sau tôi và dẫn đầu cả làng mà thắc mắc hỏi.

[CŨNG CÓ ĐỒNG CỎ, HỒ VÀ NHỮNG CĂN NHÀ NHƯ CHỖ CÁC NGƯƠI THÔI, THÀNH RA CÁC NGƯƠI KHÔNG PHẢI LO SỢ THIẾU NƠI Ở.] Gã Spirit hiệp sĩ kiểm tra Google Map trên điện thoại mà nói.

"Thật tốt khi ngài chọn nơi điều kiện thuận lợi như thế, đỡ phải mất công dựng lều hoặc tìm hang ở."

Gã Orc nghe thế mà cười khoái chí.

Bởi lẽ mấy công việc cần sự khéo tay và chuyên môn này vốn không phải chuyện ngành lũ mọi rợ này.

Orc giỏi đập phá, giết chốc và cướp bóc hơn là chế tạo mà lị.

Cơ mà sau cùng lỗi tại lão thần não cơ bắp nên đám này cũng chẳng khá hơn nổi.

Hy vọng là lúc tới nơi mình có thể mở mang đầu óc bọn này, trường hợp tệ nhất thì đành phải để Alex thảm sát bọn chúng...

"HAHAHAHA, THẬT ĐÚNG LÚC TA ĐANG BỰC BỘI MÀ LẠI CÓ ĐỒ CHƠI GIẢI KHUÂY!"

"Huh!?"

"Tiếng gì thế?"

Tiếng cười lớn tựa như sấm vang lên khiến toàn bộ chúng tôi đều trở nên căng thẳng.

Nó phát ra từ phía sau bọn tôi khiến cả nhóm trở nên hoảng loạn

RẦM

"AAAH!"

Từ dưới mặt đất đột ngột nứt toát rồi vỡ ra, một thứ gì đó trồi lên cắn một phát khiến một tên Orc không kịp vùng vẫy mà chết ngay lập tức!

"MAU TẢN RA!"

Ownka phản ứng ngay lập tức mà ra lệnh, toàn bộ lũ Orc tránh ngay khỏi thứ chết chóc kia.

Giây tiếp theo, một sinh vật bốn chân to lớn như voi, nó mang lớp vảy như loài bò sát và xanh biếc tựa bầu trời, trên lưng là đôi cánh như loài dơi to lớn.

Sinh vật đó mang răng nanh như khủng long và khắp người chớp tắt ánh điện!

Nó vỗ cánh rồi bay lên cao cùng với gã Orc xấu số trong miệng,

"Một... con rồng!?" tôi ngẩn người ra mà không thế giấu được sự kinh ngạc và hoang mang tột độ!
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 22: Blue dragon (not blue eye white dragon)


ZAAAAP

"HAHAHAHAHA."

Từ màu vảy cho tới dạng hơi thở, không nghi ngờ gì đây là Blue Dragon (rồng xanh), con quái vật tia chớp sống!

Nó phát ra dòng điện nướng chín thịt của gã Orc xấu số bị giữ ngay họng.

Giây tiếp theo, con rồng đó nhai ngấu nghiến khiến nước sốt máu vung vãi xuống mặt đất, điều đó khiến tôi càng khiếp hãi hơn!

Tại sao thứ quái vật dành cho game Monster Hunter hay mấy loại khủng trong game fantasy (giả tưởng) lại ở cái chỗ này!?

"Liệu nó có liên quan trái trứng rồng chúng ta loot (cướp) mấy bữa trước không?"

Sabata thì thầm hỏi.

"...Tui không muốn nghĩ nhưng dám lắm."

Nghe điều đó, tôi nhớ tới quả trứng rồng tôi chôm từ tổ Kobold, thứ khiến Iro nổi trận lôi đình, và giờ MỘT CON RỒNG tự dưng đến.

7/10 thì có khả năng cuộc đụng độ này là do tôi đã phạm một sai lầm tai hại lần nữa!

Rốt cuộc may mắn của sao thấp kinh khủng thế chứ!?

Mới khó khăn lắm mới giải quyết gần ổn thỏa vụ lũ Orc thì đụng thêm cái của nợ này!

"Rồng à?

Ngươi đã phạm sai lầm khi dám thách thức bộ tộc Olzug bọn ta rồi đấy!"

Ownka kêu lên một cách đanh thép lời tuyên chiến.

"PHẢI!"

"GIẾT NÓ!"

"LỘT DA CÁI THỨ ĐẦY VẢY ĐÓ!"

Thay vì lũ Orc nghĩ một cách thông minh thì cả lũ thi nhau chọn đường chắc kèo là chết.

Có mỗi mình tôi là đang thét trong tim 'nigerou dayo"!

Tại sao nữ thần may mắn thích quăng tôi vào đáy bánh xe hoài vậy...

"Well, nhắn tin cho Miss Eve và gã phù thủy trước đã rồi tính."

Sabata điềm tĩnh lấy điện thoại nhắn tin trong khi tôi đang sắp khóc tới nơi!

Thú thật thì tôi chẳng muốn nghĩ tới cảnh phải bán mạng với cái xe tank biết bay gọi là rồng kia một tẹo nào!

Thế nhưng, nếu tôi bỏ chạy lúc này, đám Orc này sẽ bị thảm sát hết và mọi nỗ lực hôm qua tới giờ sẽ công cốc!

Tôi không thích công sức của mình bị lạng phí chút nào!

Hơn thế nữa, tôi cũng thấy có lỗi nếu để một đám đã coi mình là thần bị đưa vào chỗ chết vì chỉ dẫn và nghiệp chướng của tôi!

"Hãy thử đặt niềm tin vào Alex thôi!" tôi thì thầm.

"Oh," Sabata cất tiếng ngạc nhiên."tự nhiên chịu chơi thế?"

"Alex nói có thể hồi sinh tui dù chết," tôi hít một hơi thật sâu rồi chuẩn bị con dao bếp."dù sao chúng ta có tiền mà, cùng lắm anh ta xài thẳng số tiền chúng ta có là được.

Chưa kể chú đã cầu cứu anh ta và Eve rồi nhỉ?"

"Heheh, cũng phải." gã hiệp sĩ nhập vào tôi rồi chuẩn bị thanh kiếm dài."hãy cùng thử một ván cược để đời nào ~."

Bọn tôi nhấc chân chạy hết tốc lực tránh xa khỏi khu vực hiện đang đứng.

Blue Dragon bay lướt qua chỗ bọn tôi mà khà ra dòng điện chết chóc!

"CÓ CHẾT THÌ HÃY TRÁCH TÊN TRỘM NÀO ĐÓ ĐÃ CHỌC GIẬN TA NHÉ, LŨ ORC!"

ZAAAAP

"AAAARGH!"

Dòng điện nó giáng xuống khủng khiếp không khác gì sét đánh, thậm chí là một vũ nổ!

Vài Orc trúng ngay giữa dòng điện mà chết cháy ngay lập tức, 5-6 Orc xung quanh khu vực đó dù tránh được nhưng đã nằm đo dất co giật trong đau đớn!

Không nghi ngờ gì nữa, đây là sức mạnh và sự đáng sợ của thứ sinh vật hùng mạnh trong những sử thi!

"HAHAHAHAH, XEM RA HƠI QUÁ TAY RỒI NHỈ.

ĐỪNG LO, LẦN NÀY TA SẼ CHƠI ĐÙA CÁC NGƯƠI TỪ TỪ HƠN!"

Con quái vật đó cười rống lên hả hê khi thấy cái chết của những con mồi cuả nó.

Nhưng chiến binh Orc tản ra để không tụ tập lại một chỗ mà chết chùm, cả tôi lúc này cũng đang liên tục vừa quan sát con rồng đó vừa đi xa khỏi tầm nó nhất!

"Thật tệ nhưng cái thứ này là khắc tinh bộ giáp của ta."

Sabata vừa nói vừa trong lúc liên tục nhấc chân tôi chạy, giây tiếp theo gã bung bộ giáp khỏi cơ thể đi.

"HYPER CAST OFF!"

"Tui éo nhớ là cái hình dạng này chú có cơ bắp gì nổi khi sức lực (strength) chỉ ngang tui!" ngay lập tức nổi cáu trước sự thay đổi dở hơi đó.

"Bởi vì cơ thể ta đã sẵn sàng."

Sabata tự tin nói.

"Hy vọng là chú không tính đi nude vì môi trường!" tôi nhíu mày cằn nhằn.

"Tất nhiên là để chạy rồi ~."

"Chỉ biết đùa nhây là giỏi!"

Ngay khi tôi chạy, Blue Dragon lại liên tục đáp xuống đè hai gã Orc rồi bắt đầu dùng nanh vuốt cào lẫn xé xác!

Những tên Orc khác giữ khoảng cách mà đồng loạt ném lao vào kẻ thù to lớn!

Vài cây lao làm trầy xước, còn lại hầu hết đều bị văng ra khi va chạm vảy của kẻ địch!

VÚUUUUT

"AGH!"

Vài tên Orc bị ngã ra bởi sức gió đập mạnh liên tục từ đôi cánh của Blue Dragon.

Không lạ gì khi sức gió của đôi cánh to lớn đó, bởi nó đang được dùng để nâng được cái cơ thể nặng đến vài tấn!

"ĐỪNG HOANG MANG, HÃY GIỮ VỮNG KHOẢNG CÁCH VÀ CHIẾN ĐẤU THỨ ĐÓ!

CHÚNG TA CÓ CHÚA TỂ GRUUMSH DÕI THEO!"

"GRAAAAAAAH!"

Ownka hô to khiến toàn bộ lũ Orc rống lên thể hiện sĩ khí ngùn ngụt dù tình thế thật sự quá tệ đang diễn ra.

Nữ Warchief đó cầm một cây lao phóng một phát thật mạnh nhắm trúng vào phần cánh của Blue Dragon!

"HAH, XEM RA CÁC NGƯƠI CŨNG CÓ CHÚT KHẢ NĂNG ĐẤY, CHỨ YẾU QUÁ THÌ CHƠI ĐÙA CHÁN LẮM!"

Trái với sự lo sợ hay khó chịu vì vết thương, con rồng điện đó chỉ hả hê cười như thể kiếm được món đồ chơi!

Tuy nó không để ý đến tôi mà là Ownka, điều đó khiến tôi tạm yên tâm mạng sống của mình.

Thế nhưng nếu nữ Warchief đó mà tạch lúc này thì khả năng tôi sống sót trước Blue Dragon tuột không phanh!

"Kiếm chỗ ẩn nấp, vừa đủ khoảng cách nào."

Sabata lợi dùng hỗn loạn và địa hình liền nhanh chóng giúp tôi núp dưới bụi cây đầy rẫy quanh khu vực River Gum Creek Reserve.

Bên cạnh đó, bọn tôi cũng ráng giữ khoảng cách không quá xa kẻ địch!

" Và giờ thì...

ZETTA BEAM!"

Sabata hô lên ra hiệu, ngay lập tức tôi bắn Dissolve Ray từ mắt nhắm vào cánh Blue Dragon!

"AAAGH!"

Tiếng kêu lên có vẻ đau của con rồng đó phát ra, trên cánh nó để lại một lỗ thủng.

Xem chừng việc ráng tấn công để làm hạn chế khả năng di chuyển của nó hiệu quả hơn là vô vọng ráng giết nó trong một đòn!

Bởi lẽ cách biệt sức mạnh quá lớn nên cả tia sáng từ mắt Beholder của tôi cũng không đủ!

Và rồi khi nó mất khả năng bay, tôi sẽ thử dùng Charm Ray để thu phục con rồng này!

Bởi lẽ rồng có thể chất mạnh nên khả năng phòng ngự tinh thần kém hơn chút đỉnh (theo hiểu biết của tôi), thành ra đây là cơ hội để có thể giành chiến thắng!

"KẺ NÀO DÁM ĐẢ THƯƠNG TA!"

Blue Dragon liền trừng mắt về hướng tôi, song vì tôi đang ở trong bụi rậm và cũng không ít Orc đứng ở vị trí này nên nó chưa phát hiện ra chỗ tôi ẩn nấp.

Dẫu chưa rõ nó có thật sự thấy tôi hay chưa thì cái liếc mắt đó khiến tôi không khỏi rùng mình!

"Nghe đây con rồng liều lĩnh kia, vị thần vĩ đại của chúng ta, Gruumsh One-Eye sẽ cho người thành đống xương khô!"

Ownka chĩa cây thương vào con rồng mà tuyên bố hùng hồn vô cùng.

"HMPH, VẬY XEM RA CHỈ CÓ NGƯƠI VÀ KẺ LÉN LÚT DÙNG MA THUẬT VỪA RỒI LÀ CÓ CHÚT KHẢ NĂNG."

Blue Dragon thở ra cùng với dòng điện liện tục chớp tắc quanh miệng.

Tôi ôm mặt mà chỉ biết đau lòng than khóc, tại sao nhỏ Ownka đó khai làm chi!?

Giờ thật sự kết hoạch đánh lén này càng khó khăn hơn rồi!

Tôi ráng dùng thần giao cách cảm đến nữ Warchief đó bàn bạc kế hoạch, thế nhưng không thấy cô ta trả lời gì.

"Coi bộ tầm dùng thần giao cách cảm của chúng ta chỉ tới được 30m..."

Sabata nhận xét theo hoàng cảnh.

"...Túng quá thì có khi xài thần giao cách cảm để đánh lạc hướng con rồng khi cần vậy."

Tôi thở dài nghĩ tới cách chữa cháy tạm thời lúc này.

Thế nhưng trước khi tôi có thể làm gì thêm thì Spirit hiệp sĩ đã phải nhấc chân giúp tôi chạy khỏi chỗ núp, bởi Blue Dragon đang bay đến chỗ tôi!

GRAAAAAH

Cái bóng từ trên trời, cơn gió lớn ập tới cùng tiếng rống đầy sát ý, báo hiệu cho cái xe tăng biết bay đó đang đến gần tôi!

"Gotta go fast (phải chạy nhanh thôi)!"

Sabata nói trong khi tiếp tục ba chân bốn cẳng chạy bán sống bán chết!

"Chú éo phải Sanic đâu mà đòi thoát thứ đó bằng hai chân!"

Tôi phản bác rồi ngay lập tức rút tấm ván ra chạy để tháo chạy hết công suất!

PHẬP PHẬP PHẬP

"ORA!"

Blue Dragon cứ nhè tôi mà cáp ngay khi vào tầm, song gã hiệp sĩ liên tục khéo léo cúi xuống, nghiêng người các kiểu để né tránh con rồng đó.

Thậm chí khi bị quá gần không cách nào né được, Sabata vung nắm đấm liên tiếp vào miệng nó để tạo lực đẩy đổi hướng ván trượt mà thoát nạn.

Không nhưng thế, Spirit hiệp sĩ này còn đủ chuẩn xác và nhanh nhẹn để né tránh được mấy gốc cây lắc léo thay vì đâm vào gốc cây như Geogre of the jungle.

Có lẽ vì tình thế bắt buộc hoặc vì giây phút thập tử nhất sinh mà phải trờ thành Tony Hawk dù éo muốn rồi!

"Wow, xem kìa, còn rồng đó cắn éo trúng phát nào ngài Gruumsh luôn!"

"Chúa tể Gruumsh vĩ đại có khác, còn rồng đó làm gì chạm nổi ngài ấy!"

"Ngài ấy đang cưỡi thứ gì lạ hoắc thế?"

Lũ Orc nhìn mà thi nhau trầm trồ, nhận xét phá rượt bắt vô vọng của tôi!

[LO MÀ LẬP ĐỘI HÌNH PHÓNG LAO CHIA RA BÊN TẤN CÔNG BÊN ẨN NẤP PHỤC KÍCH BLUE DRAGON ĐI LŨ ĐẦN!] tôi hoảng loạn mà quát bọn nó bằng thần giao cách cảm.

"R-rõ!"

đám Orc giật mình định hình lại.

[TRẺ EM VÀ PHỤ NỮ THÌ TÌM CHỖ NÚP, CÒN OWNKA CHIẾN CÙNG TA GẤP!] Tôi lướt ván trượt gần Ownka hơn lúc nãy rồi nói.

"Luôn luôn sẵn sàng."

Ownka tuân lệnh liền tiến đền gần mà phóng cây thương vào Blue Dragon đang dí theo phía sau tôi!

Khác với lúc nãy, con rồng đó lần này buộc phải né tránh để cây thương chỉ sượt qua lớp vảy thay vì cắm vào đầu.

Phản ứng này là minh chứng cho thấy nó đã dè chừng đòn tấn công nữ Warchief.

Chớp ngay thời cơ đó, tôi hướng mắt về phía Blue Dragon và và bắn Dissolve Ray vào cánh còn lại!

"AAAAAARGH!"

RẦM

Một phát tia sáng tím ma thuật từ mắt tôi khiến phân rã lớp màng của cánh Blue Dragon.

Khi cả hai cánh bị lủng lỗ lớn khiến mất khả năng vãy cánh để bay, và khi đang mất khả năng bay giữa chừng trên không thì chỉ có một cái kết là rơi tự do và đo đất!

"TUYỆT VỜI!"

"Chúa tể Gruumsh vĩ đại đã đánh rụng được con rồng!"

"Vinh quang cho Gruumsh One-Eye!"

Khác hoàn toàn lúc nãy, lũ Orc vừa reo lên ca tụng kỳ công tôi mới đạt được và vừa thì nhau phóng lao đồng loạt vào Blue Dragon đã ngã đo đất!

Các cây lao cấm trúng hoặc gay sướt được con rồng do tạm thời nó không dùng cánh để hất mớ vũ khí phóng đến.

Lũ Orc thì lại cứ thi nhau nhào tới với tay lâm lầm cầm rìu, còn tôi thì đứng đủ xa để giữ khoảng cách đề phòng bất trắc và dùng Charm Ray!

ZAAAAAP

"AAAAH!"

Những chiến binh Orc xông lên đều đồng loạt gục ngã bởi luồng điện phóng ra từ hơi thở của Blue Dragon!

Chỉ trong một cú mà hơn 10 Orc đã chết cháy thành than, độ 6 Orc còn lại trong tầm né được thì đều đang trong tình trạng nguy kịch!

"GRAAAAAAAH, LŨ SINH VẬT KHỐN KIẾP, DÁM LÀM HỎNG ĐÔI CÁNH TỰ HÀO CỦA TA!"

Con rồng điện đó điên tiết lên kêu rống khiên những chiến binh Orc e dè không thể tiếp cận.

Cái phản ứng này của nó, tại sao Charm Ray lại không tác dụng!?

"Hãy gào thét khi còn có thể đi, bởi đây sẽ là lần cuối ngươi hoặc chúng ta tử chiến với nhau đấy!"

Ownka buông lời khiêu chiến với cây rìu lớn nm chặt trong tay lao tới.

Điệu bộ này xem ra cô ả Warchief muốn sớm kết thúc trận chiến không mấy khả thi này trước khi toàn bộ dân làng bị diệt sạch!

[BÂY ĐÂU, ĐEM LƯỚI RA ĐÂY TRẤN ÁP CON RỒNG XẤC XƯỢC ĐÓ ĐI!] tôi lập tức quay sang những tên Orc vẫn còn khỏe mà ra lệnh.

"...Lưới là gì thế, chúa tể Gruumsh?"

Đám Orc đó ngáo ngơ nhìn tôi, có đứa còn gãi đầu gãi tai nhìn nhau như lũ đần!

Thế beep nào mà đến cả mấy thứ như thổ dân mà lũ này éo có chứ!?

[CHẾT TIỆT LŨ VÔ DỤNG!] tôi sôi máu mà quát bọn chúng.

"Xin ngài bớt giận!" vài tên Orc quýnh tít lên khi thấy sự phẫn nộ từ vị thần của chúng.

[TỐT THÔI, DÂY THỪNG ĐEM HẾT ĐÂY ĐÂY, CỘT VÀO CÂY LAO DÙNG ĐỂ TRÓI CÁI THỨ ĐẦY VẨY KIA CHO TA!]

"RÕ!"

Cùng lúc tôi đang ra lệnh cho đám Orc để thay đổi chiến thuật khống chế được đối phương thì Ownka đang gặp nguy.

Nữ Warchief đó đang chiến đấu chống trả Blue Dragon song thương tích đầy mình.

Cô ta một mình chống trả được cái thứ quái vật đó trong một lúc mà còn sống đã là kỳ tích rồi!

[TA SẼ BỊT CÁI MIỆNG CON RỒNG ĐÓ LẠI, YỂM TRỢ TA VÀ WARCHIEF ĐI!] Sabata hô hào điều động.

"OOOOOOOH!"

Lũ Orc giơ lên những cây lao cùng tiếng thét xung trận đầy tinh thần chiến đấu.

Tôi dùng ván trượt lao hết tốc lực đến Blue Dragon đang vờn nữ Warchief đầy thương tích.

Sabata chơi liều trượt lên đuôi rồi hướng lên trên lưng nó, kế đến lao đến ôm chặt miệng con rồng!

"Chou henshin!"

"GRUH!?"

Spirit hiệp sĩ hô lên và rồi bao bọc cả cơ thể trong lớp giáp to lớn.

Con rồng kinh ngạc nhưng không kịp phản ứng gì vì lo hành hạ nữa Warchief, giây tiếp theo nó đã bị bọn tôi bịt miệng!

"GRUUUUH!"

[VÔ ÍCH THÔI, RỒNG!]

Blue Dragon bắt đầu vùng vẫy, lắc đầu liên tục thì hai cánh tay của gã hiệp sĩ cao to xanh (hôi) giữ chặt hai hàm của con rồng nên nó không thể làm gì được!

Bởi theo tôi biết thì con rồng này chưa phải loại lớn nhất, chỉ lý do đó không thôi đủ để tôi dám đặt cược vào sức mạnh của Sabata!

"Tiến lên!"

"Vì vinh quang của chúa Gruumsh!"

"Hãy cho chúng thấy sức mạnh bầy tôi Greater Deity (đại thần) loài Orc!"

Những tên Orc chiến binh hiểu ra ý định tôi mà bao quanh Blue Dragon một khoảng cách.

Chúng lần lượt phóng cây lao buộc dây luồn qua khắp sau phần lưng và chân con rồng rồi từ một bên rồi để kẻ bên đầu còn lại giữ chặt đầu dây.

Chỉ trong vài chục giây, tất cả chiến binh Orc ít ỏi còn lại đã cùng tôi vô hiệu hóa được con quái vật đầy vảy hùng mạnh này!

Cả tứ chi và lưng của Blue Dragon đều bị khóa chặt bởi dây buộc lại bởi hơn 10 chiến binh Orc dây thì được cột chặt vào những cái cây lớn nhất quanh khu vực này!

[QUĂNG DÂY CHO TA LUÔN NÀO!] Sabata ra lệnh trong khi ráng vừa dùng sức, vừa dùng Charm Ray liên tục bắn vào phần đầu Blue Dragon.

"Của ngài đây!"

Ownka cầm một đầu dây thừng quăng sang.

Khi cả con rồng bị dây trói đè chặt xuống đất, tôi nhanh chóng dùng chính hái tay mình trong khi gã hiệp sĩ vẫn bận khóa hàm Blue Dragon để trói lại!

Khi nanh của nó lẫn hơi thở điện của con rồng đều bị vô hiệu hóa, việc xử lý nó không còn là vấn đề nữa.

"CHÚNG TA ĐÃ CHINH PHỤC ĐƯỢC RỒNG!"

Ownka giơ cây rìu lên mà hô lớn.

"OOOOOOOH!"

"VINH QUANG CỦA LOÀI ORC!"

"NGỢI KHEN PHƯỚC LÀNH CỦA CHÚ TỂ GRUUMSH VĨ ĐẠI!"

Toàn bộ lũ Orc đều reo lên mừng rỡ trước thắng lợi đầy cam go này.

Tôi nhìn Blue Dragon không còn động đậy mà yên tâm rằng Charm Ray đã làm tốt công việc.

Tôi rời khỏi miệng con rồng rồi thở như bò với tim còn đập liên hồi như trống.

Tôi ráng giữ cho miếng không thở nặng nề để không trông như đang kiệt sức.

Sabata cùng lúc đó thì liền tay liên tục lấy nhầy trong mũi tôi để thở được thay vì bị sặc vì không thể thở bằng mũi!

"Cố lên, ráng đứng thẳng đi nào LHan."

Sabata giữ hai vai tôi lại để không bị ngã.

"Thật sự... tui sắp rụng tim tới nơi rồi..."

Tôi giơ cánh tay đang run rẩy mệt mỏi và khiếp sợ của mình.

để đáp lại đám Orc.

Thật sự trong suốt trận chiến, cái mũi chết tiệt của tôi làm tôi sặc và khó thở liên tục.

Không những thế, bị con rồng nguy hiểm đó vờn liên tục trong tình trạng đó khiến tôi sợ tới mức đau tim!

HMPH

Tiếng khịt mũi thật lớn đâu đó vang lên, kèm theo đó tiếng tí tách và mùi cháy đâu đó.

Tôi nhìn quanh và thấy khói với cây bị cháy mị mù do những dòng điện Blue Dragon thổi lúc trước.

"...Có lẽ nên kêu đám này dập lửa trước khi nó nó thành cháy rừng." tôi nhìn rồi lẩm bẩm tự vấn.

"LHan..."

Sabata bỗng dưng nói thì thầm.

"Huh?" tôi thắc mắc khi bỗng dưng gã hiệp sĩ đổi tông lẫn tâm trạng.

"ORA!"

POW

"OUCH!"

Sabata đột ngột tát một phát vào bụng tôi!

Cú tát đó đẩy tôi bay xa vài mét rồi khiến tôi ngã lăn lộn mấy vòng!

"Chú... làm cái-"

"CẨN THẬN!"

"CON RỒNG ĐANG THOÁT!"

"...

Huh!?"

Tôi ngớ người trước tiếng la của đám Orc.

Ngước mắt lên, tôi thấy những sợi dây trói đang bị cháy, cùng lúc đó là Blue Dragon nhìn tôi tức tối cùng hai lỗ mũi liên tục phát điện từ mỗi lần thở!

Nhìn kiểu này thì e là Charm Ray đã không thành công!
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 23: Vr'tark


PHẬP

"AAAAAAH!"

Một chiến binh Orc ngay vị trí tôi đứng vài giây trước bị Blue Dragon cắn một phát và chết lập tức!

Tất niềm hân hoan chiến thắng vài giây trước bị thế hoàn toàn lại sự cẳng thẳng tột độ.

Nếu không muốn nói là khí thế áp đảo của một con rồng đang ở khoảng cách quá gần!

"TA SẼ KHIẾN CÁC NGƯƠI CHẾT ĐAU ĐỚN NHẤT, LŨ HUMANOID NHỎ BÉ!"

Blue Dragon gầm gừ và trừng mắt vào bọn tôi.

[WARCHIEF LO CHỮA TRỊ VẾT THƯƠNG ĐI, CÒN CÁC NGƯƠI TIẾP TỤC KHỐNG CHẾ CON RỒNG ĐÓ!] Sabata ngay lập tức ra lệnh phản ứng tình hình.

"RAAAAAH!"

Trái với tôi đang hoảng loạn lúc này, lũ Orc nhanh chóng thích nghi với tình thế quá đột ngột đó mà rống lên dữ dội!

Ownka thì đã bị thương và đang phải uống mấy bình thuốc do bị thương quá nặng, không gì đảm bảo cô ta sẽ chiến đấu tốt như lúc trước nữa.

Blue Dragon thì không hề hấn gì suốt mấy lần tôi dùng Charm Ray, thứ duy nhất mà tôi có thể dùng lúc này để khống chế nó!

Bên cạnh đó, không gì đảm bảo con rồng này sẽ mắc bẫy một trò tới hai lần!

"BÌNH THƯỜNG TA SẼ GIÀNH CHO CÁC NGƯƠI NHIỀU THỜI GIAN HƠN, TUY NHIÊN CÁC NGƯƠI ĐÃ KHIẾN TA MẤT KIÊN NHẪN RỒI!"

Blue Dragon không hề bỏ chạy hay né tránh, thậm chí cũng không dùng hơi thở điện phản công trước những cây lao buộc dây thừng.

Thay vì làm hành động kháng cự gì đó, nó lại cười, một nụ cười khiến tôi lạnh gáy hơn.

"Ta có linh cảm xấu."

Sabata lẩm bẩm.

"Không phải linh cảm mà chắc chắn sắp có biến rồi!"

Tôi hoảng loạn bắn đầu lui lại rồi liên tục bắn liên tiếp 3 phát Charm Ray.

Lúc này tôi chỉ biết giữ khoảng cách tấn công con rồng đó với hy vọng ngăn cản kịp trước khi chuyển biến xấu nào xảy đến.

"Lần này bọn ta sẽ cắt tiết ngươi ngay lập tức, rồng!"

"Tên đầy vảy nhà ngươi sẽ sớm biết thế nào là nỗi đau khi dám coi thường Orc bọn ta!"

"Giết hắn, phải giết hắn!"

Những chiến binh Orc vẫn tiếp tục hăng máu dùng mớ dây thừng mới để bao quanh Blue Dragon nhằm khống chế nó lần nữa.

Ownka thì lập tức chạy đường vòng như để nhằm vào từ bên hông con rồng mà nhảy tới hồng xiên nó bằng cây rìu lớn trong tay.

RẦM

"AAAAAAH!"

Ngay trước khi Ownka có thể lao đến thì đột nhiên Blue Dragon thấp đi đột ngột rồi biến mất, kế đó là các chiến binh Orc la thất thanh!

Tôi ngơ ngác vài giây không hiểu gì thì mới hạ tầm nhìn thấp xuống, một cái hố lớn ngay trước mắt tôi!

"...Cái-" tôi nhìn mà đầu vẫn chưa hiểu ra nỗi rốt cuộc cái gì đã tạo nên cái hố lớn và sâu thế này!

"Onore Dikeido (tất cả là tại Decade)."

Sabata bất giác nói.

"Không không, anh ta mà tới đây thì game hết sớm luôn và chúng ta khỏi có ở đây mà ăn hành..."

Tôi cải chính ngay lập tức.

Thật bất ngờ khi tôi vẫn còn đủ tỉnh táo đi phân tích một cách thiết tực điều đó thay vì phản bác như cách mọi khi hay cười trừ.

"Còn tỉnh táo là tốt," Spirit hiệp sĩ nhận xét."giờ thì nên xử lý sao đây?"

"...Thật sự là tui muốn chạy đi luôn đấy," tôi vẫn chưa hiểu lý gì lại có cái hố phía trước nên vẫn đầy lo sợ."tại sao...

Alex và Eve vẫn chưa đến chứ!?"

Tôi vẫn run sợ vì không biết rốt cuộc thứ gì nhưng chắc chắn là do Blue Dragon gây ra!

Dù không rõ là gì nhưng tôi linh cảm nó liên quan tới cái biểu cảm tự tin đến đáng sợ trước đó của con rồng.

"Có nên... xuống đó cứu họ không?" tôi do dự hỏi.

"Ngươi sợ đến thế rồi sao?"

Sabata hỏi sau đó lặng im giây lát rồi nói tiếp.

"Mà khả năng chiến binh Orc té từ cái độ cao này còn sống cũng thấp lắm."

RẦM

"Huh!?"

Đột ngột, mặt đất vỡ ra khiến bọn tôi rơi xuống dưới lòng đất!

Tôi hốt hoảng tới mức không kịp phản ứng để la lên nổi.

"ORAAA!"

Sabata ngay lập tức vung nắm đấm thẳng vào tường để dừng cú rơi lại.

Tôi thở dốc trước cơn sốc đột ngột đó rồi đảo mắt xung quanh nhìn.

Xung quanh là tường với hành lang và tường phản chiếu ánh sáng rất rõ, cứ như là pha lê.

Khi cúi xuống, tôi thấy mặt đất cách chân tôi chỉ vài mét song chỉ thấy mà xám xịt, có lẽ dưới đây quá sâu so để ánh sáng trên mặt đất chiếu xuống được.

Tôi rút cánh tay khỏi bức tường đê đáp xuống mặt đất, tôi nhin xung quanh và thấy những chiến binh Orc cùng với Ownka đều đang la liệt nằm trên sàn.

"THẤY THẾ NÀO, ĐƯỜNG HẦM DẪN TỚI ĐỘNG CỦA TA ĐẤY?"

Tôi giật mình khi nghe tiếng nói vang vọng của Blue Dragon.

Tôi ngoái nhìn lên trên theo hướng âm thanh phát ra, con rồng to lớn ấy đang bám trên tường mà nhìn tôi!

Nếu đây là hang động của nó thì thật sự tôi gần như vô vọng rồi, bởi lẽ ở đây con quái vật đó biết rõ địa hình hơn nên tôi có muốn ẩn nấp nó cũng không có đủ khả năng!

"...Chúa tể Gruumsh...xin lỗi vì... không thể hạ nổi hắn..."

Ownka gượng dậy một cách nặng nề và trông đau đớn.

Cả những chiến binh Orc khác cũng ráng gượng dậy, nhưng không phải tên nào cũng làm được.

"HAH, TA THẬT KHÔNG HIỂU NỔI SAO MỘT ĐÁM ORC LẠI ĐI THỜ PHỤNG MỘT CON NGƯỜI!?

THẬT LÀ MỘT CẢNH TƯỢNG KHÔI HÀI HIẾM CÓ!"

Blue Dragon cười chế nhạo bọn tôi "GIỜ THÌ NGƯƠI SẼ LÀM GÌ NÀO, TÊN CHÚA TỂ NHỎ BÉ KIA?"

Nhìn tình trạng hai bên khiến tôi cảm thấy bất lực không tả.

Blue Dragon gần như chẳng thương tích gì nghiêm trọng và đang tràn đầy tự tin, còn đồng bọn Orc bên tôi thì đã nằm la liệt hết.

Thật sự giờ có chống trả hay bỏ chạy lúc này đều là những ý tưởng vô vọng!

Đặc biệt hơn, gã tiến sĩ điên hùng mạnh cùng nữ robot đáng tin cậy vẫn mãi chưa tới cứu tôi!

[NGÀI ĐÃ THẮNG, CHÚNG TÔI XIN PHỤNG SỰ CHO NGÀI.]

"...HUH?"

Tôi quỳ xuống nói một cách kính bằng thần giao cách cảm cẩn khiến đối phương hơi khó hiểu.

Trong khi đó Sabata lén cầm điện thoại lướt web để điều tra về Blue Dragon.

Tất nhiên, rồng rất nhạy nên tôi phải cần gã hiệp sĩ ráng lén lút sao đừng để nó biết tôi có Spirit bên mình để gây ra nghi ngờ.

[TẤT CẢ CÁC NGƯƠI HÃY CÚI XUỐNG NGÀI ẤY.] tôi lập tức đánh trống lảng với đám Orc.

"Ngài...

đang nói gì thế!?"

Ownka há hốc mồm mà đáp.

"Warchief nói phải đấy!"

"Chúa tể Gruumsh... ngài lại yêu cầu chúng tôi quỳ trước cái thứ đó sao!?"

"Điều đó thật quá lố bịch!"

Tất cả những tên Orc bị rơi xuống cái hang này đều đồng loạt lên tiếng phản đối trước mệnh lệnh vô vọng của tôi.

[IM LẶNG VÀ LÀM THEO LỜI TA ĐI, NẾU CÁC NGƯƠI MUỐN SỐNG SÓT QUA KIẾP NẠN NÀY!]

"Gr..."

"Tại sao... ngài ấy lại hèn nhát đến thế..."

"Thua... cứ làm thôi..."

Những chiến binh Orc đó đều tỏ vẻ khó chịu không ưng, song chúng đều lần lượt làm theo mệnh lệnh đó.

"OH HOH, THỨ GÌ ĐÃ KHIẾN LŨ HUMANOID CÁC NGƯƠI ĐỔI Ý THẾ?"

Blue Dragon thích thú nhìn sự thảm hại của bọn tôi.

[BỌN TÔI ĐÃ CHỨNG KIẾN ĐỦ SỨC MẠNH CỦA NGÀI VÀ HIỂU RẰNG PHỤC VỤ NGÀI TỐT HƠN LÀ CHỐNG ĐỐI.] Tôi tiếp tục biện hộ lý do.

"HAHAHAHAH, ĐƯỢC THÔI, TA SẼ CHO PHÉP NHỮNG KẺ CÓ KHẢ NĂNG NHƯ CÁC NGƯƠI PHỤC VỤ VR'TARK TA."

Blue Dragon đó thích thú mà đáp thẳng xuống sàn, nó tự giới thiệu bản thân một cách đầy cao ngạo.

Chớp thời cơ đó, tôi dùng thông tin và sở thích đám rồng mà hành động ngay.

[ĐÂY LÀ LỄ VẬT TÔI XIN DÂNG TẶNG NGÀI.]

"OOOOOOH, NHIỀU NGỌC XANH QUÁ!"

Vr'tark nhìn sáng mắt lên trước mớ đá quý ngổn ngang tôi lấy ra.

Mặc dù nhìn rất giống đá quý nhưng thực tế chúng là kẹo hình dạng mấy viên ngọc mà tôi dùng năng lực tạo đồ ăn với nước uống mà ra.

Bởi Blue Dragon rất thích sưu tầm đồ quý giá, đặc biệt là đá quý với màu xanh.

Với cái năng lực tạo đồ ăn thì đây là cách đối phó tốt nhất trong tình huống này!

[ĐÂY KHÔNG CHỈ LÀ ĐÁ QUÝ THÔNG THƯỜNG, CHÚNG CÒN CÓ THỂ ĂN ĐƯỢC CÙNG MÙI VỊ SẼ KHIẾN NGÀI ƯNG Ý.]

"OH."

Tôi nhặt một viên lên rồi ăn nó trước mặt Vr'tark.

Con rồng đó thấy tò mò mà ăn thử vài viên.

"OOOOH, NGON PHẾT!

TRÁI CÂY CŨNG KHÔNG THỂ NGON ĐẾN THẾ NÀY!"

Vr'tark reo lên trong sự thích thú tới mức cả hang lấp đầy tiếng rống của hắn.

[THẬT MỪNG KHI HỢP KHẨU VỊ NGÀI.] tôi thấy nhẹ nhõm khi pha chào hàng của tôi thành công thay vì khiến hắn nổi giận mà nướng tôi bằng hơi thở điện!

"GULP, nhoàm nhoàm," con rồng đó gặm mớ kẹo đầu tiên rồi nói tiếp "HÃY CHO TA THÊM NỮA ĐI, THUỘC HẠ THÚ VỊ!"

[NHƯ Ý NGÀI.] tôi vâng lời đáp.

Sau mớ kẹo đầu, tôi liền tạo ra mớ tiếp theo có chứa nọc cá nóc theo Sabata tìm kiếm được.

Bởi dù rồng rất trâu và mạnh nhưng Vr'tark chắc chắn không hề miễn nhiễm độc tố!

2 mg độc cá nóc đã đủ giết người và lượng độc một con có thể giết 30 người trưởng thành!

Thành thử ra tôi cho đều đặn mỗi viên kẹo đá quý lượng độc một cá nóc thì con rồng này ăn một hồi cũng sẽ đo đất!

"HAHAHA, QUẢ LÀ THỨ ĐÁ QUÝ ĐỘC ĐÁO MÀ NÀO GIỜ TA CHƯA TỪNG BIẾT ĐẾN."

Vr'tark thõa mãn liếp méo trước vị ngọt mớ kẹo giả đá quý đó.

[CHẮC NGÀI KHÁT NƯỚC LẮM NHỈ, XIN HÃY DÙNG THỨ NÀY ĐỂ GIẢI KHÁT.]

Ngay sau khi Vr'tark ăn cả trăm viên kẹo đá quý chết chóc đó, tôi liền tạo một cái cục thạch to cỡ con người!

Bởi không có ly nước hay chum ở đây, tôi phải tạo thứ này để khiến con rồng đó ăn thêm mớ độc cá nóc được tẩm đầy trong đó!

"OH, LẠI LÀ THỨ ĐỒ ĂN GÌ NỮA ĐÂY?

TRÔNG NÓ CŨNG GIỐNG ĐÁ QUÝ GHÊ!"

Vr'tark nhìn cục thạch đầy tò mò.

[LÀ ĐÁ QUÝ NẤU THÀNH THẠCH, MÓN ĂN DẺO DẺO VÀ MỌNG NƯỚC, RẤT HỢP ĐỂ GIẢI KHÁT.] Sabata ngay lập tức chém gió thay tôi.[MỜI NGÀI VR'TARK THƯỞNG THỨC.]

"TUYỆT VỜI!"

Vr'tark nuốt cái ực cục thạch đầy nọc cá nóc không mảy may nghi ngờ gì.

"Giờ chúng ta cần đợi vài phút nào."

Sabata thong thả huýt sáo rồi đổi trở lại hình dạng giáp bình thường.

"Chưa... phải đợi khi độc phát tán nữa đã!"

Tôi thì thầm đáp.

"THỨ ĐÁ QUÝ HAY THẠCH NÀY CŨNG NGON PHẾT, CHO TA THÊM NỮA!"

Vr'tark liếm mép thòm thèm mà hỏi.

[NHƯ Ý NGÀI.]

Tôi tạo ra cục thạch đầy độc cá nóc cho con rồng đó.

Thấy Blue Dragon này cứ thích ăn khiến tôi mừng thầm vì cái bẫy này tiến triển quá thuật lợi.

Bởi nếu hắn càng xơi nhiều thì tộc sẽ càng sớm phát tán và càng dễ chết hơn!

"Chúa tế Gruumsh, tại sao ngài lại cúi đầu trước thứ sinh vật đó?"

Ownka đi lại gần tôi mà lẩm bẩm khó chịu song cũng không nói lớn tiếng.

Xem chừng cô ta cũng tôn trọng ý định của tôi nên cẩn thận không làm gì bậy.

[HÃY TIN TA VÀ ĐỢI CHỜ KHI CƠ HỘI ĐẾN.] Tôi dùng thần giao cách cảm thì thầm đáp.

"...Tôi sẽ kiên nhẫn đợi vậy."

Ownka ngồi xuống nghỉ ngơi nhưng tay vẫn nắm chặt cây rìu.

[ĐỪNG NGHĨ VỀ VIỆC NÀY LÀ HÈN NHÁT KHI NÓ LÀ CÁCH ĐỂ TA CÓ THỂ CỨU CẢ LÀNG.] Sabata nói thêm để thuyết phục.

"Có lẽ đó không phải suy nghĩ hay nhưng rất sâu sắc."

Nữ Warchief xem chừng không thích nhưng có phần nào đồng cảm với suy nghĩ ấy.

Cô ta cũng như tôi lúc này đang nhìn chăm chú kẻ thù như chờ đợi đúng lời tôi nói.

Tôi

"UGH!"

Vr'tark bỗng nhiên chao đảo, ngã ra và bắt đầu sủi bọt khắp miệng."

UAAAAH!"

Con rồng đó nôn mửa và rên rỉ trong đau đớn, đây là báo hiệu mà tôi đang đợi chờ nãy giờ mặc dù nhìn nó đáng sợ theo nhiều khía cạnh.

[THỜI ĐIỂM ĐÃ ĐẾN RỒI ĐẤY!] Sabata liền nói.

"GRAAAAAAH!"

Ownka lập tức phản ứng lời ra hiệu, cô ta rống lên rồi nhào tới tấn công Vr'tark đang chật vật với độc cá nóc!

"KHỐN KIẾP, CÁC NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ TA!?"

Con rồng đó rống lên trong đau đớn mà vung nanh vuốt tấn công nữ Warchief đang lao đến.

Dù nó đủ nhạy bén nhận ra đây là cái bẫy của bọn tôi song đã quá muộn, các đòn tấn công trong cơn co giật vì độc đã không thể trúng nổi Ownka.

"Oh, con rồng đó đang chật vật!"

"Chắc chắn là do chúa tể Gruumsh làm rồi!"

"Cố lên thủ lĩnh!"

"Chúa tể Gruumsh muôn năm!"

Các chiến binh Orc liên tục reo lên.

Dù mới nãy đám này sĩ khí tụt dốc không phanh nhưng khi thấy trận chiến bắt đầu và phe địch chật vật thì đồng loạt cao hứng.

"Hmhmhm, thời khắc của chúng ta đã đến rồi."

Sabata cười khúc khích trong khi đang bám vào tường để leo lên thật cao.

"Khịt, well, bây giờ hoặc không bao giờ."

Tôi hì một hơi thật mạnh để thông mũi và hít một hơi thật sâu chuẩn bị tinh thần lẫn toàn bộ sức lực.

Bởi đây là cơ hội tốt nhất mà lúc này tôi có thể làm được để tung một đòn tấn công chí mạng!

"SABATA I CHOOSE YOU (Sabata tui chọn chú)!"

Tôi hô lớn lấy tinh thần, tương tự cách mà các chiến binh Orc làm nãy giờ!

Cùng lúc đó, gã hiệp sĩ búng người ra khỏi bức tường rồi lôi ra thanh trường kiếm.

Cũng như tôi, Spirit đó hô lên hết sức bình sinh với hai tay nắm chặt cán kiếm mà vung.

[HAMON BREATHING STYLES, ELEVENTH FORM, SUNLIGHT YELLOW OVERDRIVE (Hơi thở sóng gợn, thức 11, ánh mặt trời vàng vượt tốc)]

"WHAT THE FCK (cái đựu gì thế)!?" tôi ngớ người giây lát giữa không trung.

[ORAAAAAAAAAAA!]

Sabata không quan tâm mà thuận theo hướng rơi rồi chém một phát vào Vr'tark!

"AAAAAAAAH!"

Con rồng đó không để ý trong khi bị vật vã vì nọc cá nóc và bị vờn bởi Ownka.

Thế rồi, một nhát chém toàn lực được bồi thêm nhờ sức nặng cả tạ của tôi rơi xuống từ trên xuống!

Lưỡi kiếm của Sabata xuyên qua lớp vảy cứng như giáp sắt và rạch một vết thương sâu vào vùng cổ Vr'tark.

Tiếng thét của Blue Dragon đó vang khắp hang động, máu của con rồng đó tuôn ra từ cổ và nhuộm đỏ lưỡi kiếm trong tay tôi.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là thứ mà tôi đã trông chờ từ nãy tới giờ!

"Làm được rồi!" tôi mừng rỡ reo lên.

"...Khoan đã."

Sabata nói với giọng điệu ngược hoàn toàn.

"Sao thế?" tôi không hiểu mà hỏi.

"TRÁNH MAU!" gã hiệp sĩ đột ngột kêu lên.

ZAAAAAAAP

"AAAAAH!"

Bất thình lình, Vr'tark thổi ra dòng điện nhắm thẳng vào tôi.

Không dừng lại tại đó, hắn xoay đầu để dòng điện phủ khắp cả hành lang đó!

Tôi không kịp phản ứng để né tránh hay chống đỡ, luồng điện ấy thiêu cháy khắp người tôi và rồi thổi bay tôi nằm đo đất!

Nằm trên mặt đất, tôi không kịp cảm thấy cơn đau, thậm chí là không thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo!

"AAAAAAAAAAH!"

"CHÚA TỂ GRUUMSH!"

Tiếng thét từ toàn bộ Orc bao gồm cả Ownka réo lên, báo hiệu điều tồi tệ nhất mà tôi đã không nghĩ tới.

Với hy vọng kế hoạch sẽ diễn ra tốt đẹp, tôi không dám nghĩ lại thất bại và dẫn đến mọi thứ tồi tệ đến mức này!

"KHỐN KIẾP LŨ HUMANOID THẤP KÉM KIA!

NGAY KHI TA ĐÃ NHÂN TỪ NHẬN CÁC NGƯƠI LÀM THUỘC HẠ THÌ LẠI DÁM QUAY SANG ĐÂM LÉN TA!"

Tiếng nói đầy phẫn nộ cùng bước chân vang lên liên tục ngay rất gần tôi!

"TA SẼ CHO NGƯƠI VINH DỰ CHẾT ĐẦU TIÊN, TÊN THUỘC HẠ PHẢN TRẮC!"

RẦM

"Ugh..."

Cơn đau nhói lên bất chợt ở chân tôi sau tiếng lại phát lên.

Cơn đau đáng sợ khiến tôi hét lên song cả người tê liệt bởi dòng điện,sức lực như chỉ còn đủ khiến tôi phát lên tiếng rên rỉ.

Tôi run sợ và ráng ngoái nhìn, một phần bên chân phải của tôi đã không còn dính liền với đầu gối nữa!
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 24: Mừng vui lên


"Uuuuuu...!"

Tôi hét lên trong đau đớn, song cả hàm cũng bị tê liệt nên vô vọng.

Càng tệ hơn, cả cơ thể tôi đang sắp chết dần bởi dòng điện đáng sợ của Vr'tark!

"HAH, HỒI NÃY KHI ĐÂM LÉN TA NGƯƠI LA LỚN LẮM MÀ?"

Vr'tark cười nhạo."

SAO GIỜ IM RU THẾ, CHÚA TỂ NHỎ BÉ?"

RẦM

"Uaaa...!"

Tiếng dậm chân rung chuyển của con rồng đó vang lên lần nữa.

Cơn đau kinh khủng từ bên chân phải tôi giờ đã lan khắp hai chân!

"GUH..."

Vr'tark nôn mửa do vẫn còn trúng độc cá nóc.

Hắn nôn mửa khiếp bao phủ người tôi nhớp nháp cùng mùi hôi khủng khiếp!

"NGƯƠI LÚC NÀY CHẲNG KHÁC GÌ CON CÁ MẮC CẠN CẢ, THẬT NHÀM CHÁN."

Hắn nói trong khi vẫn khó chịu vì chất độc rồi gầm gừ.

"GR...CÓ LẼ DẪM NGƯƠI NÁT BÉT SẼ CÒN HAY HO HƠN ĐẤY!"

"Sabata... xài 2 cái túi Bag of Holding đó đi!" tôi rên rỉ trong đầu khi thấy cả cuộc đời bắt đầu trôi qua trước mắt.

"...Có chắc không đấy, nếu xui xẻo thì khả năng chúng ta sẽ bị lạc sang nơi còn nguy hiểm hơn đó."

Sabata cảnh báo.

"Làm lẹ đi, tui không muốn chết đâu!"

"Đợi gã phù thủy tối giúp an toàn hơn là lạc sang Astral Plane (mặt phẳng/thế giới tinh tú) đấy..."

"LẸ LÊN ĐI!"

Gã hiệp sĩ liên tục chần chừ trong khi tôi đang van nài!

Nỗi sợ cái chết thật sự đã lấn át hoàn toàn niềm tin và lý trí tôi lúc này.

Tôi rất muốn tin Alex và Eve sẽ đến cứu, thế nhưng tình cảnh lúc này và bản năng sinh tồn còn lại chút ít trong cái thân thể chết dần tôi đang làm điều ngược lại!

"Làm ơn đấy, Sabata!

Không lẽ cả chú cũng muốn bỏ rơi tui!"

"Bình tĩnh nào LHAn!

Ngươi mà bị sang Plane (thế giới) khác thì gã phù thủy tới cứu cũng sẽ ngót 2500 gold là ít đấy..."

"CHẾT TIỆT, CHẲNG LẼ ĐẾN CẢ CHÚ MÀ CŨNG BỎ RƠI TUI SAO, SABATA!?"

Tôi như muốn gào thét khẩn khoản cầu xin nhưng Spirit hiệp sĩ đó nhất quyết làm khác đi!

Tại sao chứ... chẳng lẽ đây là vì quả báo cho việc tôi quá tự cao rằng có thể hạ được Blue Dragon?

Quả báo cho việc tôi đã nói dối quá nhiều và giết chóc những Kobold?

Hay đây là cái kết cho sự bất lực của tôi, một kẻ đã chẳng tài cán gì mà cứ muốn chơi lớn!?

RẦM

Tiếng dậm chân mạnh của Vr'tark vang lên lần nữa, có lẽ đây là cái kết tôi không thể tránh được.

Có lẽ tôi đã quá cả tin vào Alex... có lẽ sự tự phụ có được sức mạnh đã khiến tôi tự huyễn làm nên được kỳ tích...

[ORAAAAAA!]

Sabata lơ lửng dùng hai tay giữ cho bàn chân Vr'tark không nghiền nát tôi.

Bộ giáp bạc sứt vẻ và đen như bị thiêu riệu, phía dưới Spirit ấy cũng đã mất đi hai chân y như tôi!

"Coi nào..."

Sabata gằn giọng như đang cố hết sức để ngăn cú dẫm của con rồng.

"Ta biết... ngươi tuyệt vọng và đang lo sợ..."

"Chú..." tôi nhìn và ngớ người trước hành động của gã hiệp sĩ.

"Cố... lên đi!"

Spirit đó quả quyết vẫn không từ bỏ sự quyết tâm."

Our greatest glory is not in ever falling, but in rising every time we fall (vinh quanh lớn nhất của chúng ta không phải éo thất bại, mà là luôn đứng dậy mỗi khi gục ngã)!"

Sabata nói và vẫn kiên định giữ bàn chân nặng ngàn cân của Vr'tark không giẫm tôi.

Dẫu rằng tôi đang chết dần với sức lực như đèn dầu trước gió, tôi vẫn cảm nhận được cơn đau khắp thân người và sức nặng hai tay Spirit đó chống đỡ!

Dẫu là cùng một người, tại sao gã lại có thể mạnh mẽ thế dù rằng tôi đang tuyệt vọng tới mức độ này?

"I... am thou (ta là ngươi)..."

Sabata nói trong khi tiếng vỡ của bộ giáp sắt và tiếng xương cốt đang vụn vỡ liên tục vang lên."ngươi cũng đang tràn đầy quyết tâm... chống trả để sống sót thôi...

đừng nhầm lẫn đó là hèn nhát!"

"Ugh..."

Tôi cắn răng ráng chịu đựng với cơn đau ngày càng lớn hơn.

Dù vẫn sợ hãi cái chết, nhưng chính hiện thân của linh hồn tôi đang chiến đấu dù vô vọng thế, tôi cũng đâu thể quay lưng được!

Tôi lấy Goodberry ra ăn nhưng không thể hồi phục được gì, bởi lẽ tính chất ma thuật của nó đã biến mất sau 24h được tạo ra.

"Ray...of Frost!"

Tôi rút con dao bếp ra giải phóng spell,

"GR, NGƯƠI ĐANG TÍNH GÃI NGỨA TA ĐẤY À!"

Vr'tark nói lớn rồi đè ngày càng mạnh hơn.

"Ray... of Frost!"

Bất chấp việc nó không thật sự hiệu quả nhưng là nỗ lực cuối cùng, tôi vẫn ráng giải phóng spell từ con dao bếp chống trả.

Dù cơ thể có lẽ gần như chẳng cử động nổi, tôi vẫn không được từ bỏ!

[ORAAAAAAA!]

Sabata tiếp tục hét lên, vẫn hiên ngang dùng hai cánh tay cạn kiệt sức lực của mình chống lại cú đạp của Vr'tark.

Kể cả khi đến cả tôi cũng biết rằng việc tôi bị chết nát bét bởi cú đạp đó là không còn cách nào tránh khỏi.

Dẫu vậy, có lẽ được chết khi biết bản thân đã làm hết sức vẫn nhẹ nhõm hơn là chết vì buông xuôi.

POW

"GRAAAH!"

Rầm

Bất chợt, sức nặng hai tay tôi đột ngột biến mất.

Tiếng rống có vẻ đau đớn vang lên, kéo theo đó là tiếng ngã của Vr'tark như có một biến đổi gì đó đang diễn ra.

"Mr Han, anh còn nghe tôi nói gì không!?"

Một cách đột ngột, tôi thấy cô nàng robot đang đứng trước mặt tôi.

[Eve!?] Tôi trả lời bằng tâm trí của mình trong sự ngỡ ngàng, kèm theo đó là sự nhẹ nhõm khôn tả.

"GRAAAAAAH, KẺ NÀO DÁM-"

POW

"UAAAAAH!"

Vr'tark đang tư thế ngồi dậy trong sự giận dữ tột độ, thế nhưng hắn lại bị Eve dễ dàng hất ngã chỉ bằng một cú đấm!

[Miss Eve khỏe thật...] Sabata nhìn mà trầm trồ thán phục.

"Quá khen rồi," cô ấy nhìn sang tôi."vừa rồi là giọng Mr Han hay ai khác vậy?"

[Giọng gã Spirit hiệp sĩ bảo kê tôi đó mà.] tôi giải thích để không khiến cô ấy rối trí.

"Đã ghi nhận."

Eve nhanh chóng tiếp nhận thông tin mà không thắc mắc gì thêm hay ngạc nhiên gì.

Thậm chí là cũng hỏi trò giao tiếp bằng ý nghĩ mà tôi có được từ Beholder nốt, quả là sự thích ứng nhanh đến đáng sợ.

PHẬP PHẬP

"GRAAAAAAH!"

Hai mũi tên bay từ phía trên mặt đất xuống cắm thẳng vào cuống họng Vr'tark.

Tôi ngước lên và thấy bóng dáng quen thuộc từ trên đó rơi xuống ngay cạnh tôi.

"Xem ra ngươi vẫn còn sống."

[I...ro!?]

Tôi tròn mắt lần nữa khi thấy thiếu nữ Barbarian đáng sợ trước đó từ đâu lại đến chốn này.

Tại sao cô ấy lại đến đây chứ, không lẽ cô ấy thoát được khỏi chỗ Alex và mò tới đây trả thù tôi!?

Thế bất nào mới thấy thiên đường trước mặt giờ sắp tạch nữa rồi!?

Lẽ nào cái số tôi là phải gục ngã trước cổng thiên đường!?

Bụp

"...Huh?"

Tôi sợ hãi nhắm tịt mắt lại chuẩn bị đón nhận điều tồi tệ nhất sẽ đến.

Thế nhưng trái với những gì tôi lo sợ, Iro lấy một lọ thuốc ra đổ vào người tôi nửa bình rồi một tay nhấc nhẹ đầu tôi lên để giúp tôi uống.

Cô gái người thú ấy đang giúp tôi sao?

Thêm nữa sao cô ấy đeo cái vòng sắt gì trên cổ thế?

"Ngươi bị tàn tạ thật đấy, đã thế còn dính mớ bầy nhầy nặng mùi nữa."

Iro nhìn tôi mà nhận xét tình trạng.

[Cảm ơn đã đến cứu tôi.] tôi nhẹ nhõm đáp

"Lần trước thì ngươi chỉ nói được vài từ, giờ lại nói lưu loát mà nói trong đầu ta nữa."

Iro nhấc tôi lên vai rồi bám vào thành hang."dù gì ngươi đã có ý giúp ta trước đó, coi như lần này ta đáp lễ."

"Agh..." tôi rên rỉ khi bắt đầu cảm nhận rõ cơn đau do cơ thể đã phần nào bình phục lại giác quan.

"Cố chịu chút đi và bám chặt vô nếu không muốn rơi."

Lời Iro nói như hiểu tôi đang chịu cơn đau mà trấn an.

Dứt lời, nữ Barbarian đó bắt đầu trèo lên tường hướng về phía mặt đất mặt đất.

Tôi thì phải ôm chặt quanh cổ cô ấy để không bị rơi.

Trong khi đó thì Sabata vội nhặt hai phần chân của tôi bị đứt trước đó bỏ vào Bag of Holding.

[Xin lỗi nếu tôi quá nặng... và tôi bị đứt chân rồi nên không thể bám tốt vào người cô...] tôi do dự nói do bản thân lúc này sợ rằng gây khó chịu cô ấy.

"Ta cứu ngươi để đảm bảo mạng sống ta thôi, thành ra giữ cho chắc đi."

Nghe Iro nói vậy, tôi hơi thắc mắc làm sao cô ấy lại biết việc tôi đang muốn làm.

Thế nhưng chí ít tôi có thể nhẹ nhõm khi nữ người thú này hiểu được mong muốn của tôi và cùng làm việc được với nhau.

Trước đó Iro thật sự khiến tôi sợ đến mức không dám đến gần, nhưng giờ có thể dựa vào đôi vai nhỏ nhưng mạnh mẽ của cô ấy, tôi lại thấy yên tâm hơn một chút.

POW POW POW

"GRAAAAAAH, LẠI TÊN HUMANOID NÀO LẠI DÁM CẢ GAN ĐẢ THƯƠNG TA THẾ!"

Eve liên tục dùng tay không tung ra ra nhiều cú đấm, thậm chí là còn nhanh hơn cả Sabata thực hiện.

Vr'tark liên tục bị chao đảo như thể bị thứ to ngang ngửa hay lớn hơn tấn công, quả là thứ sức mạnh khiếp sợ!

Cảm giác được hai quý nhân phù trợ ngay lúc nguy nan thế này đúng là thiên đường!

[Đây quả là niềm hạnh phúc made in heaven (làm từ thiên đường).] Sabata bày tỏ sự sung sướng. [Được hai mỹ nhân xinh đẹp và hùng mạnh như cô và Miss Eve tương trợ là niềm vinh dự của tôi ~.]

"Giọng ai thế?"

Iro đang rung rinh đôi tai thú mà thắc mắc.

[Một Spirit hộ vệ của tôi thôi...] tôi giải thích.

"À, cái thứ lơ lửng cạnh ngươi lần trước mà ta thấy."

Cô ấy nhanh chóng nhận ra, có lẽ là nhờ trực giác nhạy bén của loài thú.

Vài giây sau, Iro trèo lên khỏi khe nứt giữa mặt đất và hang phía dưới, cô ấy đặt tôi nằm nghỉ cạnh một góc cây cách không quá xa đó.

"Thật tình là ta vẫn không thể tin ngươi đủ điên rồ đi chống lại cả rồng đấy."

Nữ người thú ấy bình luận việc tôi đã làm.

Tôi có thể hiểu được phần nào bởi việc tôi đang làm như thể đang tấn công cấp trên của mấy bộ lạc Kobold...

[Cô không xử tôi vì tôi việc tấn công cấp trên của làng cô chứ?] tôi e sợ mà hỏi.

"Việc ngươi làm con rồng đó sôi máu vì dám ăn cắp trứng rồng thật sự là không thể bỏ qua."

Iro tạo ra cây cung và kéo dây cung có cả tên nhắm vào tôi.

Khoảng khắc đó, tôi tuy run sợ nhưng suy nghĩ thật kỹ rồi bình tĩnh lại, nếu cô ấy đã có ý giết tôi thì không mất công như từ nãy tới giờ.

Bắn tên tấn công Vr'tark rồi cất công xách gã bị thịt như tôi lên tới tận mặt đất đâu thể chỉ để giành giết tôi chứ?

"Thế nhưng, việc ngươi dám chống lại kẻ nô dịch bộ lạc bọn ta, điều đó xứng đáng sự tôn trọng."

Iro nhẹ nhàng hạ cung xuống và ngưng kéo dây cung.

[...Mà làm sao cô thoát được khỏi đó và đến được đây vậy?] tôi không không khó hiểu mà hỏi.

"Tên quái nhân hai chân đó nói ta đi giúp ngươi nếu muốn có cơ hội sống sót," Iro nói như thể nhắc đến Alex rồi chỉ vào cái vòng trên cổ, "và ta bị bắt đeo cái thứ nguyền rủa này."

[Tôi thật sự xin lỗi vì đã hại bộ lạc của cô và khiến cô bị thành ra thế này...]

Tôi ray rứt nói lời xin lỗi, bởi lẽ tôi cảm thấy Iro là minh chứng việc tôi đang làm trái ngược với mong muốn bản thân.

Dù rằng tôii mong muốn làm anh hùng rất nhiều nhưng tôi lại đi hại bộ lạc cô ấy, những người đang phục vụ cho Vr'tark như nô lệ.

Làm anh hùng thì đáng lý ra nên giải cứu khỏi ách nô lệ của bạo chúa chứ không phải đi thảm sát và bắt người sóng sót làm nô lệ!

"Lời ngươi nói không quan trọng, thế nhưng ta sẽ tin tưởng dựa vào những gì ngươi làm."

[Huh!?]

Iro không tranh luận gì thêm mà quay về hướng cái hố mà lao xuống để tiếp tục cuộc chiến với Vr'tark.

Thật sự tôi vẫn còn mơ hồ, không biết đó thật sự là một cơ hội cho tôi hay là cô ấy vẫn trách tôi.

Tôi không dám chắc, bởi cơn đau do thương thế khắp người cho tôi cặp chân bị đứt khiến đầu óc tôi vẫn không thể nghĩ thông suốt.

"Yorokobe shounen (mừng vui lên chàng trai)," Sabata bỗng dưng lên tiếng, "điều ước của cậu cuối cùng sẽ thành hiện thực."

"Chỉ hy vọng là hai ta không có ảo tưởng rồi ăn dưa bở..."

Tôi thở khó khăn bởi lỗ mũi nghẹt khi vừa cơn đau khắp người và mệt mỏi, Sabata phải tiếp tục giúp lấy chất nhầy khỏi mũi.

Khi mũi được thông thoáng trở lại, tôi nhẹ nhõm dựa vào góc cây mà lẩm bẩm với Spirit hộ vệ.

Sau cùng, tôi vốn dở nói chuyện tới mức bị xét là kém hơn cả người bình thường thì không nên quá hy vọng nhiều.

Tôi chỉ mong rằng nỗ lực tối đa của mình ít nhất sẽ được đền đáp chút đỉnh như việc vừa rồi.

"Ây dà, ta tới đây để chiêm ngưỡng thần Gruumsh vĩ đại của đám Orc giết rồng ra sao nhưng coi bộ ngươi có kiểu tắm hơi bốc mùi đấy."

Tôi giật mình khi nghe tiếng nói bông đùa quen thuộc tới rợn người.

Tôi ráng nghiêng đầu sang một bên thì thấy không ai khác là gã đàn Artisan đáng lý ra phải đến từ lúc nãy mà giờ mới chịu xuất hiện!

"Alex!" tôi bất giác kêu lên.

"Sao thế, không mừng khi vị cứu tinh đến à?"

Alex vẫn nói giọng nói như trêu chọc tôi.

[NGƯƠI LÀM CÁI BEEP GÌ MÀ KHÔNG TỚI ĐÂY SỚM HƠN TRONG KHI CHỖ NÀY CÁCH NHÀ CAO LẮM CÓ 30 PHÚT ĐI BỘ HOẶC VÀI PHÚT NẾU CHẠY CỠ VẬN ĐÔNG VIÊN!] Sabata hét lên trong thần giao cách cảm.

"Tốt rồi, xem ra ngươi quả thật đã đủ mạng khai phá thêm sức mạnh mới của bản thân."

Alex cười khúc khích ưng ý rồi lôi đồ ra từ Bag of Holding.

Anh ta lấy ra bộ dụng cụ y tế dùng cho phẫu thuật cùng một cặp chân bằng kiml oại.

"Tiny Hut."

Alex dùng spell tạo ra một cái vòm ma thuật bán kính 3m quanh chỗ tôi này rồi hỏi."

Rồi, chân bị cụt của ngươi đâu?"

[Đây!]

Sabata đáp rồi nhanh chóng cho tay vào từ Bag of Holding của tôi.

Gã Spirit lôi ra cặp chân bị gãy và dập tàn tạ bởi cú đạp đáng sợ của con rồng xanh lè bạo dâm kia!

Thật sự nhìn thấy chính bộ phận của mình bị hủy hại ngay trước mặt thật sự khiến tôi vừa ghê sợ và vưa đau đớn vô cùng.

"Tốt, đỡ tốn 12 gold."

Alex cười nhếch mép.

"Giờ ngươi muốn ta phẫu thuật ngay luôn hay muốn một liều thuốc ngủ cho đỡ sợ lẫn đau?"

"Tôi không giỏi chịu đau..."

Alex chạm vào hai chân tôi rồi giải phóng thứ ánh sáng ma thuật từ găng tay làm từ Arcane Jolt, cặp chân bị đứt và tổn hại nặng nề của tôi được khôi phục như mới.

Ngay lặp tức, Artisan đó tiêm một ống thuốc vào hai phần chân còn nối liền cơ thể tôi khiến cơn đau lẫn cảm giác hai chân biến mất.

Giây tiếp theo, anh ta nhanh chóng dùng kim và chỉ khâu lại hai phần chân bị đứt của tôi để nối chúng trở lại.

"Tại sao... anh không chịu tới sớm hơn chứ..."

Tôi thở mệt mỏi mà hỏi.

"Để chắc cú rằng ngươi có thể mở hết tiềm năng của bản thân và gặp trường hợp đủ khó để ngươi kiểm tra hết khả năng."

Anh ta vẫn nói chuyện như thường trong khi phải làm thứ tỉ mỉ vô cùng."

Vậy ngươi trở thành gì, Cleric, Sorcerer, hay chỉ thành Soul Weaver mạnh hơn?"

[Sorcerer, chắc kèo luôn,] Sabata đưa ra ý kiến. [ta cảm nhận rõ trong người LHAn phát triển được thứ sức mạnh nào đó, và thế là bọn ta có được Disguise Self.]

"Tốt tốt," Artisan đó nhếch mép cái ưng ý."

Vậy ngươi dùng được những spell nào rồi, cũng như có Metamagic (siêu ma thuật) nào rồi?"

[Spell lv 0 thì ta có Mending (hàn gắn), Prestidigitation (ảo thuật), Thunderclap (sấm sét), Mold Earth (đúc đất), spell lv 1 thì ta có Disguise Self và Longstrider (kẻ sải bước dài).] Sabata nói ra một tràng không ngừng.[Ngoài ra, mắt ta có thể bắn Dissolve Ray và Charm Ray, có thể nói chuyện thần giao cách cảm, tạo đồ ăn nước uống cùng làn da rắn chắc như giáp.]

Tôi ngớ ngước ra giây lát, thế quái nào tên Spirit này đã chọn hết spell trước khi hỏi ý kiến của tôi luôn sao!?
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 25: Sự khác biệt


Mending thì là spell giúp nối liền đồ vật vỡ liền mảnh trở lại trong phạm vi 30cm.

Prestidigitation thì tạo được hàng tá trò như tạo hiệu ứng giác quan cảm nhận được, thắp hoặc tắt nến hoặc lửa trại, làm nóng hoặc lạnh, làm bẩn hoặc dơ 1 đồ vật cỡ 30 cm khối, tạo mùi vị cho 1 thứ, tạo dấu ấn hoặc ký hiệu lên bề một bề mặt hoặc đồ vật, tạo ảo ảnh hoặc đồ vật nhỏ cỡ bàn tay trong giây lát.

Thunderclap thì tôi có thể công kích phạm vị xung quanh tầm gần bằng tiếng sấm tương tự Iro đã làm trước đó.

Mold Earth thì giúp tôi điều khiển được cỡ 0.14 m khối đất để đào, thay đổi hình dạng với màu sắc, khiến nó cứng hoặc mềm hơn chút.

Longstrider thì giúp tôi đi nhanh được hơn bình thường được thêm 0.5m/s. trong vòng 1 giờ.

"Tui hơi giật mình lúc đầu nhưng coi bộ chú chọn spell khá ổn." tôi tự lẩm bẩm sau khi chiêm nghiệm tính năng những spell đã được chọn.

"Ta hiểu rõ ngươi quá mà ~."

Sabata đắc ý nói.

"Mắt bắn ra tia sáng, thêm màu da hơi xanh xanh nhạt..."

Alex hơi khựng lại giây lát cùng biểu cảm có vẻ đang suy nghĩ gì đó."

Ngươi có chắc là không thiếu sót gì chứ?"

[Yes, I am (đúng là ta)!] Sabata nói một cách đầy tự tin tin trong khi đứng thẳng chìa tay xuống đất mà tạo dáng.

"...Prestidigation."

Alex không trả lời mà lại liên tục giải phóng spell liên tục khiến mọi nhớp nháp trên người tôi do bãi nôn của con rồng và máu đã được làm sạch.

Bình thường thì anh ta sẽ phản bác hoặc cà khịa tôi, nhưng sao lần này lại im lặng đến đáng sợ thế!?

[Sao thế phù thủy?]

Sabata ngay lập tức mở lời hỏi.

Trái hoàn toàn Spirit hiệp sĩ, tôi đang sợ có gì đó méo ổn nên chẳng dám nói!

"Thế beep nào người phát triển thành cái quần què gì thế!?"

Alex nói với tay hơi run run, hai hàng lông mày thì như sắp dính lại làm một, răng thì nghiến ken két!

"Tôi...

đã làm gì sai à!?"

Tôi nói với môi run lẩy bẩy.

Bởi đây là lần đầu tôi thấy Artisan này lại trông đầy giận dữ như hồi lúc gặp lần đầu.

Việc đó càng đáng sợ hơn khi anh ta đang ở ngay trước mặt và tay vẫn còn đang khâu chân tôi!

Thật sự đây là nỗi sợ tôi buộc phải kiềm bằng 120% công lực để không la hét, hỗn loạn, mất trí, ngất đi hay bị vãi ra quần!

"Fck, cái quần què gì mà ngươi lại éo lĩnh hội được Font of Magic (bình chứa ma thuật), éo phát triển được Metamagic hay có được Spell lv 2 mà lại thành cái thứ đầu cắt moi bắn beam từ mắt hay biến ra mấy thứ đồ ăn nước uống vô dụng như lũ Spectator nhiều mắt vậy hả tên tầm thường vô tích sự!"

Alex nói với răng nghiến ken két rồi nói một tràng khiến tôi sợ chết khiếp!

Và thực tế đầu tóc tôi bù xù vì hơn tháng nay chưa cắt tóc do trời lạnh!

Thật sự... nỗ lực của tôi đã sai từ đầu sao!?

"Ah ~."

"Huh!?"

Bỗng dưng Yhi từ đâu bước vào vòm ma thuật khiến.

Cô gái robot đồ bó ấy lên tiếng rồi vỗ nhẹ lên vai Alex vài cái và khiến anh ta giật mình.

Artisan đang như muốn bốc khói giận thì đột ngột ánh nhìn anh ta dịu đi sau giây lát.

[Miss Yhi!?] Sabata bất ngờ cất tiếng thông qua thần giao cách cảm.

"Uh ~."

Yhi cất tiếng và vãy tay phía tôi như nói lời chào.

"...Haiz, hãy quên những gì ta vừa nói đi," Alex bỗng dưng điềm tĩnh lại dù hai hàng lông mày trông vẫn đầy căng thẳng."

Đáng lý ra ta chỉ nên mong đợi kết quả như ý khi ta lập một kế hoạch thiếu ổn định."

Khoảng khắc tôi sắp khóc tôi nơi vì bị mắng nhiếc xỉ vả dù đã cố gắng tới bán mạng.

Thế nhưng may mắn thay Yhi đã kịp can lại vàl àm dịu bầu không khí.

"Vậy ý anh là...?" tôi hỏi như một cách để xác nhận có phải tôi nhận thức đang đúng hay không.

"Uhm, ngươi cứ cố gắng làm tốt việc như hiện giờ là được."

Alex trả lời với đôi tay cắt chỉ và bất đầu khâu bên chân còn lại của tôi một cách bình thản trở lại.

Có lẽ anh ta giận vì tôi thiếu khả năng học được thêm spell.

Không có khả năng chuyển giao năng lượng của Sorcerer thành năng lượng dùng spell và ngược lại từ Font of Magic, cũng như không thể dùng Metamagic biến đổi vài quy luật của spell.

"Well, giờ thì quay lại việc chính," Alex đổi chủ đề."

Con rồng này ta tốn một lúc rồi mà không thấy nó đâu, ngươi dụ được nó ra đúng là làm tốt lắm, kẻ tầm thường."

Tôi ngớ người ra khi nghe điều đó.

Mới vài giây trước anh ta chửi tôi không ra thể thống gì, giờ lại khen tôi!?

"Đẩy con rồng này dở sống dở chết cùng một vết thương khá sâu, ta có lời khen.

Ngươi đã làm một việc mà một kẻ sắp thành kẻ tầm thường tốt nhất cũng khó có thể làm được."

Alex nói trong khi tay vẫn thủng thẳng khâu để nối liền lại chân tôi.

[Ngươi đổi cũng tánh nhanh phết đấy, phù thủy...] Sabata cũng cảm thấy lúng túng trước biểu cảm thay đổi 180 độ của Alex.

"Gác thứ khó chịu và không cần thiết sang một bên sớm nhất có thể là cần thiết."

Alex nhún vai.

"Một quý ông thì không nên để bụng chuyện không đâu."

ACHOO!

Tôi đột ngột hắt hơi một phát, may thay Sabata kịp che lại trước khi mớ nước bọt nước mũi đó bay vào mặt Alex!

"...Xin lỗi!"

Cả mặt tôi như sắp chẳng còn chút máu nào sau lỡ lầm tại mũi.

Hy vọng anh ta đừng vì cái bệnh cảm của tôi mà giận bỏ luôn việc chữa hai chân bị cụt của tôi!

Lây giát lặng thinh, Artisan đó chỉ im lặng chỉ tay vào Bag of Holdong trên người anh ta và Yhi liền lục lọi nó.

"Uh ~."

Yhi lấy ra một bình thuốc chứa dung dịch màu xanh lá mà đưa tôi.

"...Anh không tính bắt tôi uống thuốc độc chết đâu chứ?" cầm lọ thuốc màu lạ mà tôi run rẩy hỏi.

"Uống chút thuốc này đi để chữa cái mũi cản trở việc của ta lẫn ngươi đi."

Alex nhíu mày trong khi thở một hơi dài thấy hình thành làn khói.

Từ lúc mới gặp tới giờ, đây là lần đầu thấy được anh ta có chút biểu hiện gì là mệt trừ lúc này đây.

Tính ra mỗi lần đến đây, tôi đều thấy Alex ngồi trong nhà hoặc chỗ xưởng bên ngoài để chế tác mấy thứ đá quý với dụng cụ.

Liệu có phải anh chàng Artisan này đã nhốt mình quanh quẩn nhà và làm việc như thế suốt không!?

"Nhìn gì nữa thế mà chưa uống thuốc đi?

Nước mũi ngươi chảy thấy gớm luôn rồi kìa."

Alex trừng mắt.

"Ah, tôi hiểu rồi!"

Bị phát hiện đang nhìn chằm chằm, tôi vội đảo mắt tránh ánh nhìn rồi chùi nước mũi đang chảy.

Sabata liền nhanh chóng tọng nguyên bình thuốc vô miệng tôi.

Giây tiếp theo, tôi thấy cả lưỡi tới họng tôi nóng bừng, bao nhiêu chất nhầy trong mũi tôi chảy xuống mặt đất!

Tôi thở gấp trước tác dụng không rõ ràng và đâu đớn của thuốc, kéo theo đó là cơn tê liệt khắp người!

"Thuốc này... nóng quá!" tôi rên rỉ mà thở hổn hển.

[Ngươi lại chế thuốc quái gì thế phù thủy!?] Sabata lên tiếng phàn nàn.

"Thuốc này chỉ đơn giản dồn hết toàn bộ sức lực của chính cơ thể ngươi để chữa cơn cảm ngay lập tức thôi."

Alex vẫn ung dung khâu vết thương chẳng thèm để tâm gì tôi đang khổ sở bởi thuốc.

"Do thể chất (Cons) của ngươi cùi quá mới chật vật tới vậy."

"Ugh..."

Tôi cắn răng chịu đựng cái cảm giac1 bên trong liêu tục bị nóng lên như muốn bốc cháy tới nơi.

Sau vài phút, cơ thể tôi mệt lả và cơn nóng đã đi qua kéo theo mũi tôi đã được thông suốt.

Cảm giác được thoải mái sau khi mệt lả thế này quả thật vừa đáng sợ nhưng cũng vừa dễ chịu thật.

"Xong rồi đó, giờ ngươi thoải mái tăng động hay làm gì làm đi, tiền công ta trừ bớt vào chiến lợi phẩm lần này."

Alex ngồi dậy mà nói.

Anh ta dùng Pretisdigation làm sạch găng tay và bộ dụng cụ phẫu thuật rồi cất vào Bag of Holding của mình.

"Ah..."

Tôi nhẹ nhõm với thân thể đã bình phục khỏi vết thương lẫn bệnh cảm, tôi ngồi dậy với sức lực tràn đầy.

Cả hai chân tôi bị đứt và dập nát bởi con rồng phun điện, thật sự lúc đó đau đến hãi hùng và khiếp sợ khôn nguôi.

Tthế nhưng, nhìn lại hai chân mà tôi đang đứng lúc này thì cứ như việc nó bị đứt chưa từng xảy ra vậy.

"Cảm ơn đã chữa trị cho tôi." tôi kìm sự mừng rỡ lúc này mà nói, bởi tôi không muốn trông như điên khi biết mình không phải bị què quặt.

[Chữa mát tay lắm, Dr Alex!] Sabata tách khỏi tôi rồi giơ ngón cái lên.

"Hahah, cứ tung hô ta thoải mái đi, punching ghost ~."

Alex ngửa đầu cười khoái trá."

Còn nếu muốn thì cứ tự nhiên gọi ta là Lord (chúa tể) Alex ~."

[Hoặc cứ gọi là Doctor Strange vậy.]

Spirit hiệp sĩ với bộ giáp bạc đã bình phục đáp.

Ngay sau đó cả hai người họ cười lớn, tôi nhìn thấy cảnh đó biết làm gì thêm ngoài cười nhẹ hùa theo.

Thật sự những sự kiện liện tiếp xảy ra thế này mãi tôi vẫn không đủ tinh thần để thích ứng kịp.

Bị Alex gắt để ép tôi lên level, bị làng Orc bắt suýt thành nô lệ tình dục rồi tổ lái thành vị thần của chúng, suýt chết bởi một Blue Dragon thì được từ Eve tới Iro tới cứu, thậm chí là còn được chữa trị bởi ông sếp Artisan vừa chửi vừa khen tôi!

Với cái chuỗi diễn biến này thì đúng là mọi cảm xúc vui buồn giận sợ của tôi đều muốn lẫn lộn hết trơn...

Rầm

"Huh!?" tôi giật mình khi nghe âm thanh như mặt đất bị rung chuyển bởi thứ gì đó.

"Oho, xem ra bên kia cũng xong việc rồi."

Alex cất tiếng rồi bước ra khỏi vòm ma thuật của spell Tiny Hut.

"Cái...!"

Tôi tò mò vội chạy ra theo mà nhìn mà trố mắt.

Ngay bên cạnh mái vòm ma thuật là cái xác của Vr'tark đang nằm bất động!

"Bọn tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, Master Alex."

Eve đứng thẳng nghiêm nghị bên cạnh cái xác Vr'tark to tướng mà thông báo.

Trong khi con rồng thì bị lủng một lỗ cổ họng thì cô nàng robot lại chẳng có vẻ gì là bị trầy xước!

Thêm nữa, làm cách nào mà cô ấy vác cái xác con rồng đó từ tận dưới cái hang sâu tuốt luốt dưới dất mà lên được tới đây hay thế!?

"Tôi đã vặn cổ con rồng bắn tia năng lượng đục thủng cuống họng nó để gây mất máu và ngăn việc thở.

Kế đó tôi dùng toàn năng lượng động cơ để kéo cái xác con rồng bay ra khỏi hang."

Eve trả lời một cách chi tiết và máy móc.

"...Thật... là ấn tượng." tôi chậm rãi đáp

"Phải rồi, chúc mừng anh đã xuất viện Mr Han."

Eve nhìn tôi mà cười thân thiện nói.

Tôi trơ ra giây lát vì sốc, giờ đây tôi mới thấy rõ sự cách biệt sức mạnh giữa tôi và Eve lớn tới không tưởng.

Trong khi tôi đã có cả nhóm Orc chống lưng mà vẫn thất bại thê thảm.

Quả nhiên là dù tôi có sức mạnh thì vẫn có sự khác biệt rõ ràng giữa người tinh nhuệ và một kẻ gà mờ như tôi.

"Nhờ Mr Han mà Blue Dragon đã yếu đi nhiều, nhờ đó tôi mới có thể dễ dàng tiêu diệt nó mà ít gây thiệt hại nhiều đến cơ thể nó xuống mức tối thiểu."

Eve cười nhẹ mà nói với tôi.

"Eh?"

Tôi ngạc nhiên khi nghe điều đó.

"Nhưng mà... tôi thất bại trong việc tiêu diệt nó mà..."

"Coi nào, việc tên bị thịt ẻo lả như ngươi còn sống sót sau khi giao tranh cái thứ to xác này là cả một kỳ công rồi đấy."

Iro nói rồi bước tới với cây cung ma thuật cất nó vào hư không.

Cô nàng Barbarian đó liếm mấy vết trầy trên người như một cách chữa thương.

Thành thật mà, cô nàng làm thế trong với bộ đồ thiếu vải thế trông nó vừa hoang dã lại vừa gợi dục!

[Hm... nhìn Miss Iro "tắm" kiểu mèo như thế trông thật ưa nhìn ~.] Sabata nói thay vì chịu ngậm miệng.

"Gr..."

Iro nghe thấy điều đó mà gầm gừ khó chịu.

"Chú đừng có làm trò bóp team giùm cái!" tôi lẩm bẩm phàn nàn.

"Đây là lúc ta được thể hiện sự nam tính của mình, dại gì không làm!"

Spirit hiệp sĩ đó tự tin phản bác tôi thay vì chịu nghe lời.

Khoảng khắc đó, tôi mới nhớ ra tên Spirit này thực tế ngoài nói chuyện tự tin ra thì thực tế dở nói chuyện hơn tôi.

"Coi bộ ngươi làm tốt nhiệm vụ lắm, mèo con ~."

Alex cười nhếch mép nói giọng châm chọc khi nhìn Iro.

"Hmhph!"

Nữ Barbarian thở mạnh một cái tỏ vẻ bất bình.

"Anh nói chuyện được với Iro à?"

Tôi ngạc nhien hỏi.

"Tất nhiên, không thì làm sao con nhỏ đó tới giúp ngươi được."

Alex nhìn khi dễ tôi.

"Làm cách nào vậy?

Anh biết tiếng Draconic à?"

"Gần đúng nhưng chưa đủ."

Alex đi lại cái xác rồng rồi lôi ra cây rìu bắt đầu lột vẩy và xẻ thịt rồng "Ta biết hết mọi ngôn ngữ."

"Ra... thế."

"Coi bộ có mỗi mình ngươi không hiểu con mèo đó nói gì."

Artisan đó dễ dàng lột bỏ các miếng vảy rồng dễ dàng trong khi chế giễu tôi.

"Ugh..."

Tôi chỉ biết câm nín mà nghe sự thật đó chẳng cách nào phản bác.

Sau cùng thì tôi chỉ là một thanh niên người Việt và chỉ được vỏn vẹn 6.5 Ielts nên đâu thể trông mong gì tôi rành được ngôn ngữ thế giới khác...

"Này Eve, đi mà chữa trị với tập hợp mấy tên Orc lại đi."

Alex lên tiếng ra lệnh rồi quăng cho cô một Bag of Holding.

"Nói rằng thần Gruumsh gì đó cửa chúng cử ngươi tới để triệu tập."

"Đã rõ."

Eve tóm kịp chiếc túi được ném sang và xác nhận.

Cô gái robot đó ngay lập tức trở xuống cái hố dẫn xuống hang của Vr'tark.

Tôi thì nhìn Alex dễ dàng dùng rìu để lột vảy rồng tách khỏi da thịt một cách dễ dàng mà không tổn hại bộ vảy.

"Sao thế?

Mệt rồi thì về nhà đi, ta sẽ gửi tiền công cho ngươi sau."

Alex nhìn sang tôi với nhíu một bên mày rồi quay lại mổ xẻ xác con rồng.

"À... tôi còn phải nói với đám Orc về việc chúng nên làm gì ở đây và... kế hoạch để quán lý chúng hoặc chuyển nhương cho anh..." tôi lúng túng không kịp nghĩ ra lời nào nên đành nói ra dự định bản thân.

"Cần gì nhắn tin qua điện thoại cho ta phát là được, giờ ngươi ở đây không có gì làm thì về nghỉ cho khỏe đi."

Alex quăng cho tôi một lọ Potion of Other Side rồi tập trung xử lý xác rồng.

[Chắc không đó phù thủy?] Sabata đưa tay ra chụp lọ thuốc rồi hỏi.

"Ta tự tin trình chữa trị của mình nhưng tên bệnh nhân thì không."

Alex đáp khi lóc thịt một tảng lớn đặt xuống đất.

"Tôi hiểu rồi..."

Tôi đáp sau một tiếng thở dài, có lẽ thể lực tôi vẫn quá hạn chế nên không thể khác được.

Lấy điện thoại ra, tôi ngồi ra đất bắt đầu liệt kê ra những gì tôi nghĩ sẽ nói hoặc cần Alex lưu tâm trong khi Sabata cất lọ thuốc vào Bag of Holding.

[Những người làng Orc này sẽ được dùng để làm nhân công cho anh và hợp tác với Kobold vùng này.

Để đảm bảo họ học hỏi và làm việc tốt với nhau.

Do tôi đã hứa sẽ giúp họ mạnh mẽ hơn xưa và dùng trí tuệ hơn là theo giáo điều của thần Gruumsh.

Hãy nói chuyện với trưởng tộc Ownka để anh dễ nói chuyện với họ hơn, nói từ Avatar của thần Gruumsh ủy thác cho anh.]

"Chân ngươi lành nhanh thế?"

Iro nhìn cặp chân tôi với ánh mắt tò mò.

"Ah!"

Tôi giật mình làm rớt điện thoại khiến Sabata phải đưa tay ra chụp lại.

Khi tinh thần và thương thế đã khôi phục, tôi bất chợt vẫn cách nào đó vẫn sợ khi bị nữ người thú này tiến lại gần!

Không biết có phải là do trải nghiệm từ trận chiến trước đã trở thành chấn thương tinh thần hay không.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 26: Trò chuyện


"Sao thế?"

Iro nhìn phản ứng giật mình của tôi mà thắc mắc.

[Ah không... không có gì, nhờ Alex chữa cho chân tôi ấy mà...]

Bằng thần giao cách cảm, tôi trả lời.

Ngay lập tức, tôi ráng vận 15 điểm thông thái (wisdom) và 13 điểm trí tuệ (intelligent) của mình để nghĩ ra cách đổi chú đề.

[Phải rồi, anh ta có làm gì cô không?] tôi chợt nghĩ ra chủ đề để lảng tránh sự bối rối của mình.

[Đúng đấy, hắn có làm mấy trò bẩn thỉu, đê tiện thô lỗ với quý cô không!?] Sabata hỏi tới tấp như còn lo lắng hơn cả tôi.

"Hắn dễ dàng bẻ trật cánh tay của ta... rồi đeo cái thứ này vào cổ khiến ta khó chịu kinh khủng!" cô ấy nắn một bên vai rồi cầm cái còng xích cổ."

Chẳng biết hắn trói buộc ta bằng cái thứ đáng nguyền rủa gì đây!?"

[Nó...

đã làm gì?] tôi lo lắng hỏi.

"Nó gây cơn đau, khiến ta không tập trung được khi ta nghĩ tới việc giết ngươi hoặc tên quái nhân đó- ugh!"

Iro nghiến răng tỏ vẻ bất ổn và ổm chặt lấy cổ, như thể cái còng đeo cổ đó đang hãm hại cô ấy!

Rốt cuộc Alex đó trói buộc cô ấy bằng thứ gì thế này!?

"Sabata!"

[ORAAAAA!]

Tôi hô lên ra hiệu.

Sabata nhanh chóng tách hay tay khỏi tôi rồi nắm chiếc còng.

Gã dùng hai tay xuyên qua cổ nữ Barbarian đó rồi nắm chặt từ hai đầu khác nhau của cái còng đó mà ra sức kéo.

[Nó... cứng quá!] Spirit đó kinh ngạc thốt lên.

"Ugh, kah!

Không cần... ta ổn..."

Iro ho vài cái.

[Tch... thứ lỗi vì chẳng giúp được gì...] Sabata bỏ tay ra sau khi cố một lúc trong vô vọng.

"Bỏ đi..." cô ấy hít thở một hơi mệt mỏi rồi nhìn tôi,"bộ ngươi không sợ ta sẽ vặn cổ ngươi ngay khi thoát khỏi thứ này à?"

[Oh...tôi không nghĩ đến việc đó.]

Nghe Iro nói vậy tôi mới chợt nhận ra tôi suýt làm hỏng một lá bùa đảm bảo của Alex.

Dù rằng đây là cách để bảo vệ tôi khỏi nữ dã thú này, thế nhưng phải thấy cô ấy bị cái còng nguyền rủa đó hành hạ thì thật sự không khỏi cắn rứt lương tâm!

[Hãy ráng khiến Alex tin tưởng, có lẽ anh ta sẽ gỡ cái còng đó cho cô...] Tôi nói ra phương án thiết thực nhất lúc này có thể nghĩ đến.

"Ngươi chắc không đó?"

Iro nhìn tôi nhíu một bên mắt mà nhìn ngờ vực.

[Yes yes yes yes (chuẩn)!] Sabata thẳng thắn nói. [Giải cứu một thiếu nữ gặp nạn là ưu tiên của hiệp sĩ như ta mà lị ~.]

"Haiz, thật không hiểu nỗi ngươi."

Iro xoa trán tỏ vẻ mệt mỏi khi nghe những gì bọn tôi nói.

[Phải rồi, tại sao cô không phải Kobold mà lại sống cùng mấy sinh vật mà theo tôi biết cực kỳ phân biệt chủng tộc thế?]

Ngay lập tức, tôi lại đổi chủ đề.

Bởi lẽ tôi rất tò mò cô ấy là chủng loài gì mà nhìn như họ nhà mèo nhưng lại có thể thở ra lửa.

"Không rõ, ta được bộ lạc nuôi lớn từ nhỏ nên chẳng biết gì thân thế của mình."

Cô nàng Barbarian đó ngồi xuống với ánh nhìn hướng xuống, đôi tai thú trên đầu cô ấy hơi cụp xuống.

"Có lẽ vì ta khác biệt, thế nên họ không thật sự thân thiện với ta như mấy đứa trẻ khác..."

[Tôi rất tiếc...]

Tôi hối hận khi nghe điều đó mà vỗ nhẹ vai Iro.

Trong phút chốc, thay vì nhận được câu trả lời để thỏa trí tò mò và giúp rút ngắn khoảng cách chúng tôi thì hoàn toàn ngược lại.

Lời nói mang 9 điểm uy tín (charisma) của tôi đã xát muối nỗi đau của Iro chứ không giúp cô ấy khá hơn...

"Một pha đi vào lòng đất rồi, giờ làm gì đây!?" tôi rối bùng lên mà hội ý.

"Một nụ hôn nồng thắm sẽ làm nên kỳ tích, chu ~."

Sabata tạo âm thanh chu mỏ và khuyên.

"Chú muốn tui vào lòng đất thật luôn à!?" tôi phát cáu lẩm bẩm.

"Hoặc một phát charisma check bằng beam từ mắt?" gã hiệp sĩ gợi ý dùng Charm Ray.

"...Chú có nhớ là chúng ta là đang theo hướng anh hùng không mà bày trò như phản diện thế!?"

Tôi phàn nàn khi tên Spirit liên tục đưa ra tối kiến mà tôi muốn tránh.

Không lẽ đây là viễn cảnh khi hai kẻ uy tín quá thấp bàn bạc với nhau sao!?

"Hmmmm... thử dùng đồ ăn an ủi cô ấy xem?"

Sabata ngẫm nghĩ giây lát rồi nói.

"...Ý hay!"

Ngay khi nghe ý kiến đó của Sabata, ngay lập tức tôi dùng khả năng tạo đồ ăn với nước uống của mình.

Tôi tạo ra một cái bánh hamburger cũng cái trái dừ đục lỗ nhỏ trên vỏ đang chứa nước táo.

"Có mùi thịt!"

Iro khịt mũi rồi ngay lập tức nhìn về phía tôi.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào cái bánh burger không chớp mắt.

[Lời xin lỗi cho sự thô lỗ của tôi,] tôi đưa hai tay cầm cái bánh và trái dừa. [Ngon lắm đấy, trái dừa có lỗ săn nên cô chỉ xài nó gần giống cái cố-]

Xoẹt

Chomp chomp chomp

Nữ người thú ấy giật cái bánh ngay lập tức rồi ăn ngấu nghiến trước khi tôi nói gì thêm.

Bởi lẽ Iro đã bị Alex nhốt làm tù binh suốt nhiều ngày và bỏ đói cô ấy.

Thành thử ra, thỏa mãn sự đói khát của cô ấy sẽ giúp vơi đi nỗi buồn, khá giống cách những người bị stress thường thèm ăn.

Nhìn cách cô ấy ăn như thế xem đã rất đói, tôi rất lấy làm ngạc nhiên khi cô ấy dám chiến đấu với rồng trong tình trạng tệ như thế này!

"Cái này là thứ gì vậy?"

Iro ăn xong mà hỏi trong khi đang liếm nước sốt cà dính trên đầu ngón tay.

[Bánh mì, rau diếp, cà chua, thịt bò, sốt cà chua.] Tôi liệt kê ra vài thành phần từ cái hamburger. [Nó hợp khẩu vị cô chứ?]

"Khá là lạ, nhưng rất ngon, đặc biệt là miếng thịt."

Nói với khuôn mặt có vẻ hài lòng.

"Ngươi còn nữa chứ?"

[Tất nhiên,] tôi nhẹ nhõm rồi biến ra hai cái bánh hamburger nữa trên hai tay mình mà đưa ra.[cứ tự nhiên thưởng thức.]

Chomp chomp chomp

"Ugh!"

Iro cầm hai burger ăn cùng cùng lúc hai cái, cô ấy đột ngột bóp cổ họng như khó thở.

[Từ từ thôi, coi chừng mắc nghẹn!] tôi vội vỗ lưng cô ấy rồi đưa trái dừa chứa nước ép trái cây. [Uống chút nước đi!]

Nữ Barbarian ấy ngửa nhẹ đầu lên và nhận nước từ trái dừa tôi rót và miệng cô ấy.

Sau một ngụm, Iro thở phào nhẹ nhõm.

"Suýt nữa thì..." cô ấy nói như thể mới thoát chết.

[Hãy ăn từ từ thôi, để tận hưởng hương vị của đồ ăn và thõa mãn cơn đói.] tôi nói lời khuyên để Iro không phải gặp cảnh mắc nghẹn đồ ăn lần nữa.

"Hmhmhm, ga lăng lắm cộng sự, ta thật sự tự hào về ngươi ~."

Sabata cười khúc khích.

"Chú đáng lẽ nên nghĩ sáng kiến sớm hơn để tui không tốn thêm sanity point (điểm tỉnh táo)..." tôi mệt nhẹ mà thầm cằn nhằn gã Spirit.

"Thật sự... không ngờ ngươi có đồ ăn và thứ nước ngon như vậy."

Iro phục hồi sau cơn mắc nghẹn mà nhận xét món đồ ăn và nước uống.

[Ở thế giới tôi đầy mấy món này.] tôi trả lời.

"Ở thế giới ngươi?" cô ấy nhìn tôi đầy thắc mắc."

Ngươi không thuộc về nơi này sao?"

[Phải, tôi ở nơi giống nơi này nhưng tấp nập người và không hoang tàn.] tôi giải thích để trả lời cho thắc mắc của Iro. [Một cách nào đó, tôi lạc tới nơi này, Alex đã giúp tôi sống sót khi tôi bị những Kobold truy sát.]

"Ra vậy..." nữ người thú ấy gặm tiếp hamburger mà lắng nghe.

[Và ta, Sir Sabata của Melbourne đã thức tỉnh, cùng với sức mạnh của Jagan Eye ~.] gã hiệp sĩ tách khỏi tôi rồi dùng một tay che mặt chừa con mắt tạo dáng.

[Là mắt của Beholder đấy, không phải Jagan gì đó đâu.] tôi lên tiếng đính chính.

"Hm..."

Khuôn mặt Iro đột ngột sát lại gần tôi mà nhìn chăm chú.

Tôi giật mình và hơi lùi lại khi thấy cô ấy tự dưng lại tiếp cận tôi gần đến thế!

Thật sự tôi vẫn phần nào sợ cô ta, như phản ứng tự nhiên của cơ thể tôi sợ hãi yếu tố nguy hiểm gây hại, bên cạnh đó tôi cũng e ngại vì tôi không phải người hay đi giao lưu nên người lạ gần thế này!

Bị một người không quen, đã thế đó cũng là người từng khiến tôi suýt xám màu đang tiến vào không gian cá nhân của mình, đã thế lại còn khác giới nữa thì thật sự là một sự hỗn loạn toàn tập cho tôi!

"Ra đó là lý do màu mắt ngươi khác hoàn toàn lúc trước."

Iro nhìn chăm chú vào con ngươi tôi mà nhận xét."

Màu vàng như của loài bò sát, với màu tím trông khác thường thật..."

"Kiss, now (hôn đi, ngay bây giờ)!"

Sabata cổ vũ.

"Hôn hôn cái beep!"

Tôi bấn loạn trong đầu với hơi thở như muốn ngưng loại vì sự căng thẳng.

"Hohoh, chỗ này đang ngày càng nóng lên rồi đấy ~."

Alex từ xa với khắp người dính máu rồng mà cười bông đùa trong khi xoay cây rìu một tay."

Muốn tán tỉnh nhau thì kiếm chỗ nào riêng tư hơn đi.

Hay là ngươi thích ngắm ta đến thế?"

"Grrr..."

Iro đột ngột quăng ánh nhìn về phía Alex và gầm gừ.

Coi bộ anh chàng Artisan kia đã cố ý nói tiếng Draconic để nữ Barbarian đó cũng phản ứng.

Cùng lúc đó, Eve xách đến một mớ Orc nằm la liệt xung quanh đó.

Một lần nữa, tôi lại bắt đầu trở nên lo lắng hơn, giờ mà cái đám vai u thịt bắp này tỉnh dậy thì mình nên nói gì đây... mình quả mệt mỏi để nghĩ ra thêm rồi!

"Ta không ngại ngươi ở đây ngắm nhìn vẻ đẹp mỹ miều của ta đâu, nhưng ta đang bận nên kiếm chỗ khác mà tâm tình với nhau đi, xùy."

Alex vừa nói vừa phủi phủi tay xua đuổi.

"Thật sự ta chẳng ưa nổi cái điệu cười tự mãn đó!"

Iro vẫn nhăn nanh khó chịu.

Nghe thật sự có phần hơi khó chịu khi anh ta cứ cà khịa liên tục như vậy.

Alex quả thật chả chút nhân từ gì về khoảng này thật đấy...

"Hắn đuổi đi kìa, vô nhà hẹn hò với Miss Iro nào ~."

Sabata đốc thúc tôi mọt cách phấn khích.

Tôi nhìn gã hiệp sĩ rồi nhìn về phía Alex vẫn phủi phủi tay xua đuổi tôi.

Có lẽ đúng là mình nên kiếm chỗ nào khác hơn là tiếp tục ở chỗ này rồi không còn đủ tỉnh táo mà còn đối mặt đám Orc!

[Well, chúng ta vào trong nói chuyện tiếp, được chứ?] tôi hỏi ý kiến Iro.

"Bất kỳ chỗ nào ta khỏi phải thấy cái bản mặt khó ưa của gã quái nhân hai chân đó."

Iro nói thẳng ra ngay không chút lưỡng lự.

[Vậy... hãy đi theo tôi.]

Tôi nói một cách lắp bắp.

Thành thật mà nói, rủ một người chưa thân đến nhà quả thật nó căng thẳng khiếp.

Chưa kể, mối quan hệ hơi bị phức tạp giữa bọn tôi thì nó khiến đầu tôi cảm thấy xoắn hơn bao giờ hết.

Có nếu không nhờ Alex ra hiệu cùng với Sabata thúc đẩy thì tôi cũng chẳng có gan mà làm!

[Hãy cho ta mượn tay của nàng nào, Miss Iro ~.] Sabata tách khỏi tôi rồi lịch thiệp đưa tay ra, tựa như một quý ông đưa tay ra để đi cùng một tiểu thư!

"Ngươi cần làm gì thế?"

Iro đưa tay ra thắc mắc.

[Để hộ tống một tiểu thư, tất nhiên ~.] gã hiệp sĩ đáp.

"Chú làm màu khiếp thật đấy..." tôi nhận xét.

[Ta là người đàn ông với tiêu chuẩn.] Spirit đó phản bác ngay lập tức mà không ngận ngại nói âm thanh cả hai nghe được!

"Hy vọng ngươi không làm gì đó đáng ngờ..." nữ Barbarian đó nhìn hoài nghi.

[Tất nhiên là tôi nào làm như thế ~.] Sabata vẫn nói giọng điệu hòa nhã rồi nhập vào tôi.[ Đi nào, cộng sự ~.]

"Rồi rồi..."

Tôi thở dài mệt mỏi đáp rồi quyết định mặc kệ.

Sau cùng tôi đã quá mệt để dự tính làm gì thêm sau hai ngày dài dăng dẵng và thập tử nhất sinh này.

Sau vài giây, tôi thấy mình đang nằm ngang trên cái nệm cũ kỹ song lại sạch sẽ không bị dính bụi với hai chân vẫn chạm đât.

Được nằm nghỉ ngơi mà chợp mắt trên nệm êm thế này sau hai ngày lao lực đúng là tuyệt vời!

"Cái vật này mềm và nảy phết, nó êm hơn cả lông thú đáp cả lá với rơm."

Iro ngồi lên và nhận xét chiếc giường.

[Cô cứ tự nhiên nằm nghỉ ngơi, đây là chỗ ngả lưng êm ái sau khi chiến đấu và dùng bữa ~.] Sabata giải thích.

"Ra là vậy."

Nữ người thú ấy nghe vậy liền thử ngả lưng lên giường mà cảm nhận."

Nằm dễ chịu thật ~."

"..."

Tôi hơi căng thẳng khi thấy giường nhún lên đâm ra hơi lo.

Bình thường thì tôi ngủ cùng giường với mẹ, một điều rất đỗi bình thường khi ở nhà khá đông người.

Còn bây giờ, bên cạnh tôi lại là thiếu nữ người thú ăn mặc thiếu vải, tệ hơn nữa là người suýt khiến tôi trở về với đất mẹ cách đây chưa lâu!

"Sabata..." tôi gào thét một cách bình tĩnh trong đầu.

"Sao thế?"

Sabata tách ra và lo lửng trên không trung mà hỏi.

"Cảm phiền chú giải thích một cách đàng hoàng trước khi tui hasagi chú một phát!" tôi móc con dao bếp khỏi Bag of Holding rồi chĩa vào tên hiệp sĩ quái đản!

"You get used to it (ngươi hãy quen với nó đi)."

Spirit hiệp sĩ đó giơ ngón cái lên một cách điềm tĩnh mà nói.

"Ngươi cầm dao làm gì thế?"

Iro xoay đầu sang tôi mà nhìn chằm chằm cảnh tượng dị thường.

[Tôi đang... nói chuyện... với gã Spirit...] tôi lúng túng chưa biết lựa lời giải thích ra sao.

"Bằng một con dao?"

Cô ấy hỏi với một bên tai Iro hơi cụp xuống mà

[Do hắn cứ nhây với tôi...]

Tôi nói giọng bối rối hơn.

Bởi đâu thể nói thẳng ra tôi đang sợ lẫn ngại trước Iro!

Thế nhưng sẽ tệ hơn nếu không nghĩ ra cách nói chuyện nào để cô ấy đừng hiểu lộn thành tôi âm mưu đâm lén cô ấy!

[Đừng lo, bọn tôi chỉ đang nói chuyện giữa đàn ông với đàn ông bằng dao với nắm đấm thôi, không có ý gì xấu với quý cô đâu.] Sabata đính chính theo cách nghe đáng ngờ hơn.

"Được lắm tên Spirit chết tiệt!"

Tôi cắn răng cắn lợi, tay nắm chặt con dao mà thầm rủa trong tức giận.

Đôi mắt đang sẵn sàng bắn beam vào hắn bất cứ lúc nào!

"Well, sao cũng được."

Iro nằm giang rộng hai tay mà nằm xải lai trên cái giường chỉ vừa đủ nằm hai người!

"...!"

Tôi quýnh lên nằm nhích ra để tránh tay cô ấy gác trúng tôi!

Bởi nhờ nằm ngang nên giường có thể đủ chỗ cho ba người nằm nếu bỏ qua việc thiếu diện tích cho chân.

Có điều giờ nó giống như tôi tránh cô ấy đến mức mỗi người một bên đầu giường!

"Đằng nào ngươi muốn làm gì ta lúc này thì ta cũng chẳng thể phản kháng được gì."

Cô ấy nói với giọng có phần chán nản.

[Không có chuyện đó đâu!] tôi ngay lập tức lên tiếng.[Nếu phải đi giết Iro, tôi sẽ làm từ lúc mà chúng ta giao tranh với nhau, chứ không phải để cô phải chịu khổ sở bởi Alex đến mức này chỉ để đâm lén!]

"Ngươi nói thật không đó?"

Iro thắc mắc."

Hay ngươi tính vỗ béo ta rồi mới giết thịt?"

[Objection (phản đối)!] Sabata hô lên phản bác. [Thân là hiệp sĩ, không có chuyện ta làm điều báng bổ và dị giáo như thế!]

"Pfff."

Iro đột ngột phì cười

"Eh?"

Tôi ngạc nhiên đến mức thốt ra thay vì dùng thần giao cách cảm.

"Chẳng có loài săn mồi nào mà giống ngươi cả, bắt con mồi rồi mà không giết thịt, không chăn nuôi cũng chẳng quan tâm nó phán kháng hay cắn ngược, đã thế cứ một mực đòi kết bạn."

Iro nhìn tôi bằng gương mặt dịu hơn."

Ngươi đúng là sinh vật hai chân dị nhất mà ta gặp nào giờ đấy."

[Vậy...sao.]

Khi nghe những lời đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào.

Thật tốt khi cô ấy đã bớt căng thẳng hơn và có vẻ nói chuyện bớt cảnh giác quá mức.

"Mà nè, sao ngươi lại đi chung nhiều Orc thế?

Bị chúng bắt làm tù binh hay gì?"

Cô ấy nằm ngang và gác tay một bên đầu mà hỏi tôi

[Ah... uh...] tôi bối rối suy nghi giây lát để lựa lời ngắn gọn nhất trả lời. [Hiện tại... tôi đang... làm thần của bọn chúng...]

"Thần..!?"

Iro tròn mắt nhìn tôi, như thể khó tin hoặc không hoàn toàn hiểu điều tôi đang nói.

[Ware Wa Mesiha Nari, HaHaha (ta là đấng cứu thế, hahaha)!]

Sabata cười phá lên rồi nói.

May mắn thay, năng lực thần giao cách cảm chỉ cần là sinh vật biết nói là nghe được thay vì cần cùng loại ngôn ngữ để hiểu.

Nếu không, Iro sẽ nghe mấy lời bông đùa đó chẳng khác gì những lời vô nghĩa.

"...Nghe điên thật đấy." cô nàng dã thú ấy nhìn tôi với ánh nhìn đầy ngờ vực và có phần như mỉa mai.

[Tôi... không phủ nhận điều đó...] tôi trả lời một cách cay đắng vì sự thật cô ấy nói chẳng sai.

"Cớ gì ngươi đi làm cái trò hoang tưởng thế?"

Iro nói mà nằm ngang với tay gác một bên đầu mà hỏi.

[Một phần... tôi muốn tìm cách bù đắp lại... những gì tôi đã làm với bộ lạc Kobold của cô...] tôi giải thích một cách vụng về.[Tôi đã yêu cầu làng Orc ấy trở thành đồng minh cũng như làm người giúp công việc tay chân cho những Kobold cũng như học hỏi họ.]

"Người làm bằng kiểu quái gì thế!?"

Cô ấy hỏi với đôi tai dựng lên và tròn mắt kinh ngạc.

[Với trí tuệ thông thái của Sir Sabata, hiệp sĩ xứ Astora sẽ làm nên kỳ tích.] Spirit đó lại tự xưng danh thứ không tồn tại đâu ngoài Dark Souls.

[Cô có thể bỏ qua lời giới thiệu đậm mùi cosplay hoặc nhập vai của tên Spirit đó.] Tôi đính chính ngây lập tức mà không chút lưỡng lự.[Bọn tôi đã phải giao đấu và nói chuyện rất nhiều để thuyết phục được.]

"Vậy sao..."

Iro gật gù ráng tiếp thu rồi hỏi tiếp."

Mà cosplay, nhập vai là gì thế?"

[Well... dạng như tự huyễn bản thân hoặc bắt chước một người khác, đại loại vậy...] tôi lúng túng giải thích đơn giản nhất có thể. [Tiện thể, tôi là LHan, nhưng cô có thể gọi là Han cũng được.]

"Khỏi lo, ta không quên cái tên của kẻ tiếp tay cho tên quái nhân hai chân kia thảm sát cả bộ lạc của ta đâu."

Nữ Barbarian đó nhìn thẳng vào tôi không mấy thân thiện.

"Ugh..." tôi ôm mặt hổ thẹn cũng như cắn rứt trước lời đó.

"Thế nhưng, " Iro nằm ngửa ra rồi nói tiếp "ta cũng nói lời cảm ơn việc ngươi đã giúp bộ lạc ta thoát khỏi việc làm nô lệ cho Vr'tark."

Cô ấy ngửa lên nhìn xa xăm vào trần nhà, với khuôn mặt trông khác là phức tạp.

Tôi không rõ gương mặt ấy đang suy tư điều gì, là phẫn nộ, buồn bã hay nhẹ nhõm?

[V-vậy sao...]

Tôi vội đảo mặt đi chỗ khác khi nhận ra mình nhìn đối phương hơi lâu.

Một phần nào đó, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm chút ít khi biết mình đã làm được điều gì đó.

"Bớt một tên bạo chúa sẵn sàng lấy người thuốc hạ của hắn làm đồ chơi hoặc giết để hả giận đúng là thoải mái hơn hẵng."

Iro thở dài một tiếng như thể gánh nặng nào đã được trút bỏ.

"Thêm nữa, ta thắc mắc vì sao ngươi lại cố gắng làm những thứ điên rồ đến thế, rốt cuộc ngươi muốn gì ở ta?"

[Tôi muốn... chúng ta có thể sớm vượt qua mọi hiềm khích... và trở thành bạn...] tôi lúng túng trả lời câu hỏi đó.

"Ngươi đúng là kẻ kỳ lạ." nữ Barbarian đó nằm sải lai lên giường.

" Đến người trong bộ lạc cũng chẳng ai hiền tới quái đản như ngươi."

[Tôi sẽ xem nó như lời khen ~.] Sabata trả lời một cách đầy tự hào.

Tôi lấy điện thoại ra xem đồng hồ và thấy đã đến giờ chiều rồi nên bèn ngồi dậy.

Đồng thời, Sabata hiểu ý lấy lọ Potion of Other Side ra cho tôi.

"Ngươi làm gì thế?"

Iro nhìn thấy mà hỏi.

[Well, tới lúc tôi phải về rồi.] Tôi trả lời trong khi bung cái chăn trên giường ra mà đắp cho Iro. [Tôi sẽ thử hỏi Alex chuyển cô giam lỏng trong phòng nào đó trong nhà thay vì giam cô dưới tầng hầm kia.

Dù không chắc là anh ta chấp nhận hay không nhưng xin hãy ráng kiến nhẫn.]

"Vậy sao..." cô ấy nói với gương mặt trong có vẻ như thư giãn hơn.

[Chúc ngủ ngon và hẹn gặp lại, nàng mèo xinh đẹp ~.] Sabata nói lời chào đầy bông đùa trong khi tạt nửa lọ thuốc vào gương trong phòng.

"Ta là báo."

Iro phản bác một cách điềm tĩnh.

[Oops, tại gã phù thủy cứ gọi Miss Iro như thế suốt!] gã hiệp sĩ vội giải thích.

[À phải, tôi để vài cái hamburger và nước trái cây lại, cô để dành ăn dần.]

Tôi tạo ra 5 cái bánh hamburger để trên bàn cùng với mấy cái cốc nước dừa đế phẳng.

Ngay sau đó, tôi vội nói lời chào bước chân vào chiếc gương đang liên kết với căn phòng thế giới của tôi.

"Gặp lại ngươi sau, Han."

Iro nói lời chào rồi nằm nhìn chăm chú tấm gương tôi bước qua.

Chỉ đến khi tám gương mất đi hình ảnh phản chiếu của thế giới bên kia, cô nàng báo ấy mới chợp mắt mà nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 27: Những dự tính


"Tốt, mẹ không có trong phòng," tôi đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng mình nhận xét.

"thay đồ gấp!"

Tôi vội kêu lên để Sabata nhanh chóng lấy bộ đồ ở nhà ra cho tôi trongk hi tôi cởi bỏ bộ đồ đi làm rách bươm của mình.

Do lúc ở bên kia phải ở cạnh Iro suốt nên tôi không có cơ hội thay đồ liền, để giấu mẹ việc tôi làm việc nguy hiểm thì giờ là cơ hội cuối cùng!

"Quần áo đi, nuy xong chưa!?"

Sabata vội lấy bộ đồ ra và hỏi.

"Chú cất bộ đồ này vào túi gấp đi!"

Tôi thì thầm rồi quăng bộ đồ làm việc sang Spirit hiệp sĩ rồi vội mặc bộ đồ ống tay áo và quần dài vào.

Tôi vừa phải làm thật nhanh mà vừa phải im lặng để đề phòng mẹ nghe thấy rồi sinh nghi!

"Milk hả?"

"Ack!"

Ngay khi tôi mặc đồ ở nhà xong thì liền nghe thấy tiếng mẹ kêu.

Tôi giật mình nhưng ráng không thốt lên thành tiếng giật mình.

"Con về rồi ~."

Tôi kêu lớn từ trong phòng mà đáp.

"Hôm qua bận lắm hay sao con không về vậy?"

Mẹ mở cửa phòng ra mà hỏi thăm tôi.

"À... chỗ làm hôm qua hơi xa với bận hơn một chút thôi, thành ra con... ngủ lại chỗ làm ~."

Ngay lập tức tôi buông lời chém gió giấu việc mình bị làm nô lệ cho Orc suốt hôm qua.

"Công việc gì mà người con mùi kỳ thế?" bà ấy lo lắng hỏi.

"Thì... khai khoáng, vận chuyển thôi, chỉ là lần này làm dưới hầm nên chắc ở đó nặng mùi ~."

Tôi tiếp tục che đậy sự thật rằng tôi đã đánh nhau với rồng thổi điện và bị nó ói lên người.

"Con đi tắm chút đây."

Tôi lấy một bộ đồ khác rồi lấy khăn tắm mà đi.

Sau khi tắm xong và soi gương, tôi mới để ý là râu ria đã đủ dài để thấy rõ.

Tôi nhanh chóng cạo đi để nhìn trông gọn gàng hơn, bởi tôi đã không thật sự bề ngoài nổi bật gì thì chí ít nên phải trông gọn gàng.

"Phải rồi, con có mua cái túi tiện dụng này về cho dì và Tracie nè ~."

Tôi trở lại phòng mình rồi đưa mẹ hai trong bốn cái Bag of Holding đeo trên người."

Mẹ cần không con đưa mẹ nốt?"

"À, không cần đâu, do gần đây mẹ làm việc tại nhà nên cũng chẳng cần túi lớn gì."

Mẹ trả lời ngay lập tức.

Thêm việc tôi nhớ ra bà ấy vốn chẳng phải người cần hay thích túi xách gì khi đi ra ngoài.

Khá dễ hiểu với một người vốn rất tomboy như mẹ nên có lẽ túi xách không phải thứ bà ấy thật sự cần.

"Well, mẹ cứ giữ một cái để dành đi!"

Tôi lấy một Bag of Holding còn dư ra cho mẹ đang ngồi ở phòng khách.

"Con làm công việc khuân vác thì không phải cần thứ này hơn mẹ nhiều sao?"

Bà ấy nhìn tôi mà lo lắng bởi công việc không nhẹ nhàng gì của tôi.

"Không sao đâu, con có thể dễ dàng mua vài cái mà ~."

Tôi ráng nói một cách thật tự tin với ngân khố còn $45697 đang phải dè sẻn.

"Thật tốt khi biết con có thể kiếm được tiền, nhưng mà nhớ đừng dùng quá trớn nghen."

Mẹ căn dặn tôi một cách cẩn thận.

"Không sao, con biết quản lý túi tiền của mình mà ~."

Tôi cười gượng gạo trả lời.

[Mẹ chớ lo, Han có con trông chừng rồi ~.] Sabata nói một cách đầy tự tin.

"Giọng ai thế!?"

Mẹ giật mình.

"À, linh hồn hộ vệ của con."

Tôi lập tức giải thích nguồn gốc tiếng nói.

"Hèn chi mẹ thấy lạnh gáy!" bà ấy thở phào.

[Đừng lo mẹ, con với Han tuy hai nhưng như một ấy mà, nên mẹ không cần bận tâm ~.]

Sabata giải thích một cách vô tư lự.

Một cách nào đó, mẹ khá nhẹ vía nên thành ra rất nhạy cảm khi cảm nhận được sự hiện diện tâm linh của hồn ma.

Trái ngược hoàn toàn với mẹ, ba thì lại cứng cỏi cho tới cứng đầu, không tin hay sợ hãi trước việc về ma quỷ.

"À mà nhớ là đừng bao giờ nhét mấy cái túi này vào nhau nghen, nó sẽ hút mọi thứ xung quanh vào một chiều không gian khác!" tôi dặn dò điều quan trọng.

"Chà, nghe có vẻ nguy hiểm phết!" mẹ tôi tròn mắt khi nghe thế.

"Chỉ cần đừng làm thế thì nó là một cái vali nhỏ gọn và nhẹ nhàng ~."

Tôi giơ tay làm biểu tượng ok.

"Phải rồi, từ giờ nếu nhà muốn ăn món gì thì con có thể làm sẵn cho."

"Huh, con tính đi chợ với nấu ăn luôn à?"

Bà ấy thắc mắc.

"Còn hơn thế nữa."

Tôi cười rồi giơ tay ra.

Ngay lập tức, từ trong tay tôi hiện ra ổ bánh mì đầy rau củ với thịt heo quay kiểu Việt, món ăn ưa thích của mẹ.

"Tadah ~."

Tôi đưa mẹ.

"À, cảm ơn con."

Bà ấy vui vẻ nhận rồi hỏi."

Mà con mua từ lúc nào mà nó còn mới thế?

Với cất ở đâu mà lôi ra nhanh vậy?"

"Không phải con cất đâu, hoàn toàn là con tự tạo ra từ suy nghĩ của mình cả đấy ~."

Tôi nói một cách đầy tự hào.

"Vậy nữa sao!?"

Bà ấy nói mắt chữ O với mồm chữ A khi nghe cũng như chứng kiến điều đó.

[Tất nhiền rồi, đây là sức mạnh của bọn con mà lị ~.] Sabata nói tràn ngập sự tự tin.[Thậm chí nếu mẹ với dì thích thì con sẽ tạo ra sẵn nguyên liệu nấu ăn, nếu nhà thích nấu hơn là bọn con làm sẵn ~.]

Tôi tạo ra một miếng bánh sandwich kẹp phô mai, thịt nướng với rau diếp và cà chua mà gặm.

Sau khi bị cảm và phải đi bộ một quãng đường dài từ chỗ làng Olzug của đám Orc, chiến đấu bán sống bán chết với con rồng Vr'tark, ngồi yên để Alex khâu chân đứt lại rồi nói chuyện với người suýt giết tôi.

Cả một ngày đầy chuỗi sự kiện và tiến triển điên rồ và đáng sợ như thế đã khiến cái bụng của tôi rỗng tuếch.

Nhờ vậy, tôi có thể tận hưởng được trọn vẹn độ giòn bánh mì cùng thịt nướng đầy hương vị.

"Lần này ở đâu con có khả năng này vậy?"

Mẹ nhìn tôi mà trầm trồ hỏi.

"Sếp cho con ấy mà ~."

Tôi cười đáp.

"Không những thế, giờ con có thể thần giao cách cảm để nói chuyện nên có thể dễ dàng nói chuyện với người khác ngôn ngữ."

"Quào."

Bà ấy thốt lên cảm thấy ấn tượng.

"Thành ra từ giờ nhà mình có thể lược bỏ luôn chi phí ăn uống, bếp núc, thậm chí là nước nếu nhà có đủ xô nước trữ sẵn ~."

Tôi nói ra tiện ích từ mấy khả năng của mình.

"Mẹ hiểu rồi, mẹ sẽ dặn cả nhà." mẹ cười thích thú."

Mà với năng lực đó của con, mẹ cũng có thể thử nấu luôn mấy món là lạ trên mạng."

"Hoặc không cần tốn công nấu ăn để dễ thong thả làm việc ~."

Tôi cười nhăn răng nói tiếp lời.

"Mà việc con làm có mệt không?"

Mẹ hỏi thăm tôi.

"Well, có linh hồn hộ vệ cho tới đủ đồ nghề sếp cấp cho nên nhàn lắm."

Tôi trả lời bằng một nửa sự thật.

"Do con hay có vẻ dễ mỏi chân với lưng khi đứng lâu nên mẹ lo ấy mà."

Bà ấy mỉm cười nói.

"Thành thử ra nghe con nói như vậy thay vì than mệt như mọi khi thì mẹ cũng yên tâm."

"Heheh..."

Tôi cười gượng gạo lần nữa.

Quả thật tôi vốn rất hay bi quan nên làm việc hay học, hầu như chỉ thấy khó khăn là chính chứ rất hiếm hoi để tôi thấy mặt tích cực của chúng cũng như kể với người khác.

Tất nhiên tôi sẽ không thể nói với mẹ sự thật về công việc, khả năng cao thì bà ấy sẽ cấm hoặc lo sốt vó.

Thế nhưng vì đây là công việc chỉ trong mơ mà tôi có thể tìm được, cũng như một cơ hội để tôi được thay đổi bản thân nên tôi sẽ ráng duy trì nó lâu nhất có thể!

Tôi cũng không thể chia sẽ việc này cho bạn bè được, bởi thật sự nghe nó hư cấu quá mức.

Mặc dù có thể quay clip rồi gửi họ để chứng minh nhưng tôi sẽ không định bất chấp rủi ro để số bạn bè ít ỏi nghĩ tôi bị hoang tưởng.

Có lẽ đây là gánh nặng mà siêu anh hùng phải giấu danh tính như như Spiderman hay Superman phải chịu đựng.

"Được rồi, con làm gì làm đi, nhớ nghỉ ngơi với giữ gìn sức khỏe đấy."

Mẹ dặn dò tôi.

"Dạ."

Tôi đáp rồi tạo sẵn một rổ rau muống với 20 cái đùi gà cất vào tù lạnh, lấp đầy thùng gạo của nhà rồi trở về phòng nghỉ ngơi.

Nằm vài phút thở phảo nhẹ nhõm với thân thể vơi bớt mệt nhọc, tôi chợt nhận

"Deadline bài tập mình chỉ còn tuần sau!" tôi thốt lên với gương mặt hãi hùng.

"Bữa giờ bận làm việc và cày game không, biết sao được ~."

Sabata nhún vai rồi rồi nói tiếp.

"Vậy chúng ta nên bắt đầu làm bài chứ?"

"..."

Nghe Sabata đề nghị khiến tôi suy nghĩ một lúc.

Có lẽ mình cũng bỏ việc học tiếp vậy, sau cùng nó ngốn tiền mà lại không giúp ích gì cho mình ngoài trì hoãn trong lúc đợi chờ việc được xác nhận định cư được tốt.

Sau cùng, mình cũng đã tìm công việc rồi, mở ABN (Australian businsess number) rồi tự cày tiền thôi!

Thêm nữa, giờ có học bếp cao tới mấy hay có dụng cụ xịn tới đâu cũng chẳng bằng việc tôi tạo ra món đó chỉ trong vài phút.

Mặc dù đồ ăn tôi tạo có thể không thể ngang mấy nhà hàng chuẩn Michelin nhưng cũng gần bằng nhờ kỹ năng và kiến thức nấu ăn với ẩm thực tôi học ở trường.

Thêm nữa, với những khả năng Alex trao cho, tôi sẽ không còn sợ khi thiếu tiền để sống qua ngày.

Bán đồ ăn ship qua mạng, mở tiệm giặt ủi, thậm chí làm thông dịch viên, và nhiều nghề nữa.

"Mà phải rồi, chú nhắn tin cho Alex về việc đổi phòng cho Iro chưa?" tôi hỏi Sabata.

"Tất nhiên, làm sao ta có thể quên chuyện quan trọng như thế được!"

Spirit hiệp sĩ đó ưỡn ngực tự hào.

"Thế thì tốt..." tôi gật gù an tâm."

Tiện chú nhắn tin hỏi Alex luôn anh ta có thể gửi tiền qua tài khoản ngân hàng hay không."

"Okide dokie ~."

Sabata làm bàn tay biểu tượng ok.

Tôi thì lúc này mới có thể thật sự nằm thẳng cẳng nghỉ ngơi mà đánh một giấc qua ngày, không phải sợ vướng bận gì thêm.

--- Ngày hôm sau---

"Ah... nghỉ ngơi sau hai ngày trời thăm ngàn gần chết đúng là sảng khoái thật ~."

Tôi ngáp một tiếng dài mà vọc điện thoại khi trời đã tới gần trưa.

"Wake the fuck up, samurai.

We have beauty to meet (dậy cái beep đi samurai, chúng ta có một người đẹp phải gặp đấy)!"

Sabata lơ lửng bên cạnh tôi mà kêu lớn cũng như làm tư thế gỡ kính dù éo có.

"Well, chúng ta phải sang đó sớm để kiểm tra tình hình từ tộc bộ lạc Orc, Kobold cho tới hỏi về Iro và hỏi về tiên công hôm qua với Alex."

Tôi dậy và đi rửa mặt trong nhà tắm và nói.

"Phải phải phải," Sabata vừa đáp với giọng phè phỡn."hy vọng là sẽ được những xấp tiền lấp lánh cùng lời chào thân mật từ Miss Eve và Miss Iro ~."

"Well, đừng trông mong quá nhiều vế sau."

Tôi thay bộ đồ trong khi Sabata dùng tay để rửa mặt và đánh răng thay tôi.

"Thêm nữa, chú nhắn tin nhờ ba điền form thủ tục nghỉ học giùm chúng ta để bắt đầu tập trung công cuộc cày cuốc nào!"

"Có chí khí lắm, cộng sự."

Spirit đó gật gù đồng tình."

Hãy cũng trở thành những người đàn ông nam tính hơn bao giờ hết và khiến các quý cô phải đổ nào~."

Và như thế, cả hai bọn tôi tức tốc đem đủ đồ dùng theo rồi xài Potion of Other Side lên gương phòng mà đi sang thế giới kia, bất chấp việc Alex có thông báo hay không.

--- Phía bên kia gương---

"Hm?

Là ngươi à?"

[...Eh?

Iro vẫn ở phòng này sao!?]

Ngay khi bước sang căn phòng của mình ở bên thế giới kia, ngay tức thì tôi bắt gặp cô nàng báo Iro.

Tôi cứ nghĩ Alex sẽ chuyển cô ấy sang phòng khác chứ, ấy vậy mà lần gặp tiếp theo với nữ Barbarian này lại vẫn là căn phòng này!

Nhìn lại căn phòng, tôi có thể thấy toàn bộ tường và cửa vốn làm bằng gỗ đã thay thế bằng sắt, cả cửa sổ giờ có những thanh chắn!

"Well, gã quái nhân hai chân đó nói ta cứ ở trong đây đấy thôi."

Iro gõ nhẹ vào vào bức tường mà nói.

Nhìn kỹ lại, tôi thấy hai tay cô ấy bị còng lại, nó còn nối vớ một sợi xích liền với cái vòng trên cổ!

[Ah, quý ngài phù thủy đã khiến giấc mơ của ta thành hiện thực, cùng phòng với mỹ nữ ~.] Sabata vui mừng reo lên. [Cuộc đời ta đã không uổng phí ~.]

"Cùng phòng nhưng khác thế giới, chú giàu trí tưởng bở quá."

Tôi đính chính lại sự hoang tưởng đó.

[Mặc dù thật đau đớn khi phải thấy Miss Iro bị xiếng xích lại thế này...] Spirit hiệp sĩ đó ôm trán tỏ vẻ đau khổ. [Nhưng nhìn cô ấy lại rất hợp nữa mới đau chứ!]

"Đừng nổi máu SM giùm..."

Tôi thở dài rối nói tiếp.

"Thêm nữa ở nhà chúng ta vốn có mỹ nhân mà, còn gì cần thêm."

[Oh, ý ngươi là?] Sabata bất giác tò mò.

"Mẹ và em gái ~."

Tôi nói với giọng đầy tự hào.

[...

Thứ lỗi vì lâu nay đến ta cũng không biết ngươi bị sis-con và mom-con.] gã vỗ vai tôi mà nói giọng điều buồn bã.

"Éo phải như thế!"tôi lớn tiếng phản bác.

"Hai ngươi trò chuyện trông quải đản phết."

Iro nói trong khi đang ăn cái bánh burger.

[Hm?] tôi nhìn thấy cô ấy đang ăn mà tròn mắt.[Cô chưa ăn cái bánh hôm qua nữa sao!?]

"Ta để dành cho hôm nay."

Cô ấy ăn một cách ngon lành."

Nhờ vậy hai ngày liền ta đều có bữa ăn."

Nhìn một cô gái đã bị bỏ đói nhiều ngày phải chia đồ ăn ra chỉ để mỗi ngày có một bữa ăn khiến tôi không khỏi cảm thấy tội lỗi.

Tôi biến ra một hai cái sandwich hai tầng với kẹp rau díp, cà chua, phô mai, thịt xông khói và trứng luộc.

Một cái cho iro, một cái cho tôi.

[Đây, nếu Iro muốn dùng thêm.] Tôi đưa một cái bánh sandwich trong khi đang dùng bữa sáng.

"Được sao?"

Iro đang liếm nước sốt dính đầu ngón tay rồi nhìn vào cái sandwich rồi nhìn tôi.

[Tất nhiên.] tôi mỉm cười đáp.

"Cảm ơn...món này nhìn khác cái trước thật." cô ấy tự nhiên nhận nó rồi ăn thử ngay lập tức."

Nó ngon thật!

Thứ giống thịt bên trong nhai vui miệng và vị thích thật."

[Iro thích thì tốt rồi.]

Tôi nhẹ nhõm rồi thong thả ăn cái bánh sandwich.

Sau vài phút lặng lẽ dùng bữa, tôi biến ra thêm 4 cái nữa đặt lên bàn cùng với vài trái dừa chứa nước ép trái cây.

[Đây, khi nào đói cứ tự nhiên.] tôi chỉ mớ đồ ăn trên bàn mà nói.

"Ngươi cho ta nhiều vậy sao!?"

Iro tròn mắt nhìn tôi một cách bối rối với đôi tai dựng lên.

[Cái này mới là cho đủ ba bữa ăn hôm nay thôi.] tôi giơ ngón cái lên nói tiếp. [Nếu gặp được mỗi ngày, tôi sẽ luôn chuẩn bị đủ đồ ăn cho Iro.]

"Hm..." nữ người báo ấy nheo mắt nhìn tôi."

Ta không có gì để đổi lại cho ngươi cả đâu..."

[Đừng bận tâm điều đó, Iro cũng đã giúp tôi mà.] tôi nói rồi gãi má có chút gượng gạo. [Giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn... là cách làm nên bạn bè mà...]

"Bạn bè sao..."

Iro lặng thinh giây lát khi nghe điều đó.

[Miss Iro chớ lo, Sir Sabata đây luôn sẵn lòng lắng nghe tâm sự của cô như một người bạn tâm giao.] Sabata gỡ bỏ bộ giáp rồi khoe cơ.[Nếu quý cô đây cảm thấy cô đơn lúc ngủ, ta sẵn sàng làm bầu bạn ~.]

[Lố rồi đấy.] Tôi nhanh tay kéo cái tên Spirit đó sang một bên trước khi hắn làm trò gì đó lố bịch hơn.

Kong Kong

Bất thình lình tiếng cửa sắt bị gõ vang lên.

Bọn tôi giật mình liền hướng ánh nhìn về phía cánh cửa, nó đã mở và có người đang dựa trên cái cửa mà gõ.

"Ohoh, xem ta có gì ở đây nào?"

"ALEX!?"
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 28: Kobold và Orc


"Hmhmhm, xem ra ngươi cũng biết cách nuôi con mèo ấy lên cho tròn trịa rồi thịt nhỉ ~."

Alex cười nhếch mép mà nhìn.

"Làm ơn đừng nói theo hướng kỳ quặc như thế..."

Tôi bối rối đính chính khi bị Artisan đó cà khịa liên tục.

Tôi chỉ vốn tạo dựng mối quan hệ giao lưu và giúp xóa bớt thù hằn với Iro mà thôi.

Chưa kể tôi hiện tại chưa có ý định đi tán tỉnh cô gái nào khác đặc biệt sau vài việc tuần trước.

Tình trạng tôi hiện giờ gần giống với thất tình và đang ráng tìm niềm vui mới trong công việc.

Thêm nữa, tôi không tự tin rằng việc mình có khả năng cua được ai đó...

[Ah, hỡi học giả thông tuệ, ta thật biết ơn ngài đã giúp đáp lại nguyện ước thầm kín của ta ~.] Trái ngược với tôi, Sabata lại ca tụng Alex.

"Hahahah, cứ tự nhiên tán dương ta đi, punching ghost ~."

Alex cười hả hê khi được Spirit hiệp sĩ quái đản khen.

"Lần này có con mèo đó khiến ngươi năng động phết nhể, chủ động tới đây thay vì đợi ta báo luôn ~."

Alex cười khì để ý tình huống khá là trùng hợp.

"Không phải như vậy, mà đúng hơn do anh xếp cô ấy trong phòng này đó thôi..." tôi tiếp tục đính chính vấn đề.

"Coi nào, không biết ơn ta tạo bầu không khí cho à?"

Artisan đó nhún vai cười đắc ý.

"Tiện luôn bao giờ ngươi mới chịu thịt con nhỏ đó cho gọn?"

"Thế beep nào anh cứ phải gạ tôi làm thế với Iro vậy!?"

Tôi khó chịu không kìm được mà văng tục.

"Hmhmhm, vì trông ngươi nhưng thèm nhỏ lắm ~."

Alex che miệng cười khúc khích."

Hay là do thích con ả cục mịch trưởng băng Orc kia hơn?"

"Đó không phải vấn đề..."

Tôi chau mày mà nói với giọng chán nản vì trông có vẻ chẳng tác dụng gì.

"Coi nào, một quý ông phải quan tâm tới sự lãng mạn chứ ~."

Sabata lên tiếng."

Đâu thể chỉ nghĩ tới mỗi ham muốn tình dục, như thế thôi thì quá tầm thường lẫn thô thiển ~."

"Phải rồi, tôi có hỏi anh vụ chuyển khoản ngân hà-" tôi lập tức chuyển chủ đề mà hỏi.

"Không tự mình kiểm tra hay sao à, kẻ tầm thường?

Hay không biết xài app với điện thoại luôn à?"

Alex đột ngột nhìn tôi với một bên mắt nheo lại.

"Eh?"

Tôi ngớ ra giây lát rồi thứ điện thoại ra xem.

Tôi tròn mắt khi thấy số tiền chuyển khoản trong app ngân hàng.

Tron túi tôi hiện tại có $45697 và trong tài khoản ngân hàng tôi nhận được thêm tới $343327!

Tôi nhìn nó mà không dám tin và mắt mình, từ đâu mà số tiền gấp 5 lần lương cả năm của một đầu bếp lại lọt vào tài khoản tôi vậy!?

"20 gold cho 20 tên Orc, 5 gold cho 10 tên Kobold, làm nhân công mới cho ta.

Về Blue Dragon trẻ thì ngươi có công kiếm và làm nó suy yếu nên ta sẽ chia 1/8 phần thưởng do phần lớn ta xử lý nó.

3215 gold vảy rồng làm được bộ giáp ngang giá thô Dragon Scale Mail (giáp vảy rồng) hệ điện, tim thì ta làm được 2 lọ Potion of Resistence (dược chống chịu) hệ điện và 3 lọ Potion of Greater Healing (dược hồi phục lớn hơn).

Còn mớ thịt nó thì ta chỉ lấy 2 gold do thực tế thịt chúng chẳng ngon gì và cứng nhắc.

Còn bộ xương nó bán nguyên khối cho khỏe và đám nhà giàu nên ngươi được 125 gold.

Như vậy tổng cộng là 3433 gold với 2 silver và 7 copper."

Alex liệt kê ra một tràng.

Tôi trơ hàm khiến miệng mở toang sau khi nghe số tiền thưởng mà anh ta quy ra.

Số tiền dù phần lớn đã giảm xuống còn tới 1/8 nhưng vẫn nhiều phết!

"Sir Sabata đây xin chân thành cảm tạ sự rộng lượng của quý ngài Artisan sáng suốt và tài ba.

Được làm việc dưới trướng ngài là nhiềm vinh dự của tôi."

Spirit hiệp sĩ khen không ngớt.

"Hahahah, ngươi cũng biết khôn khi hiểu được sự vĩ đại của ta!"

Alex cười lớn phấn khích khi được khên không điểm dừng.

"Khoan... anh làm mớ thuốc rồi giáp nhanh thế sao!?"

Tôi sực tỉnh mà hỏi."

Theo tôi biết mấy thứ này làm mất vài năm luôn chứ không phải chỉ qua một đêm thế này!"

"Ngươi cho rằng đó là cách Artisan thông thường làm nhưng đó là ta, Alex!" anh ta chỉ ta vào bản thân mà nói đầy tự tin.

Mặc dù Alex nói một cách rất dễ dàng nhưng tôi có thể thấy đó không thể là chuyện thật sự đơn giản như vậy.

Khi ngửi nhẹ, tôi mới thấy mùi tanh của máu rồi mùi khét của than từ lò nung bám trên người anh ta.

Dẫu rằng anh ta chắc chắn đã làm sạch người bằng spell như Prestidigitation nhưng có lẽ anh ta đã làm nó đủ lâu đến mức mùi đã ảm khắp người.

Việc chế tạo được những thứ kỳ công như mấy món đồ chất lượng mức từ không thông thường tới vô cùng hiếm mà Alex đề cập là thứ cần rất nhiều công sức và sự tỉ mỉ cũng như thời gian.

Từ cách anh ta đã mài những viên quặng thô đến khi thành đá quý, tôi có thể thấy rằng anh ta vô cùng quyết tâm và cống hiến cho việc chế tác!

"Rồi, ngươi nên bớt nhìn ta say dắm như thế trong khi cô gái của ngươi đang bên cạnh ~."

Alex để ý ánh nhìn của tôi rồi ngay lập tức cà khịa.

"Tôi méo có thế, và Iro thì cao lắm hiện giờ mới chỉ kết bạn với tôi thôi..." tôi bình tĩnh phản bác.

"Heheheh," Alex cười khì rồi nói tiếp."

Vậy hôm nay ngươi còn việc gì mà đến đây sớm thế?"

"À, tôi muốn kiểm tra cả vụ dàn xếp với Orc làng Olzug và tàn dư Kobold quanh nơi này."

Tôi trả lời ngay lập tức khi được hỏi.

"Ra là vậy."

Alex xoa cằm giây lát rồi lấy ra một chiếc chìa khóa.

Anh ta đi lại cô nàng báo lặng lẹ ngồi trên giường nãy giờ nghe ngóng cuộc nói chuyện nãy giờ dù không hiểu gì.

Click

"Huh?"

Iro vểnh một bên tai thú lên thắc mắc khi được mở còng tay.

"Đi cùng tên tầm thường kia đi."

Alex chỉ chìa khóa mới dùng để mở còng mà chỉ về phía tôi.

"Đã hiểu..."

Iro hơi chau mày với hai tai hơi nghiêng về phía hai bên.

"Hm... biểu hiện khuôn mặt và đôi tai mèo ấy thì xem chừng Miss Iro của chúng ta đang lo lắng lắm đây ~."

Sabata trong lúc ngồi cầm điện thoại mò Google mà nói.

"Cô ấy là báo."

Tôi lên tiếng đính chính với chính Spirit hộ vệ của mình.

"Còn ngươi thì muốn kiếm lũ đó thì cứ ra ngoài mà mò, mù đường nữa thì hú Eve một tiếng."

Alex nói rồi quay lại căn phòng khách mà tiếp tục làm gì đó với những dụng cụ ngổn ngang của mình.

"À phải rồi, anh có chơi game không?" tôi đột ngột mở lời.

"Thi thoảng."

Alex nhíu một bên mày.

"Tính rủ ta chơi game gì à?

Ta bận lắm nên rất khó mà tham gia."

"Well, tôi có trò này khá hay nên muốn anh chơi thử."

Tôi bấm điện thoại gửi đường link dẫn tới game đó cho Alex.

Điện thoại trong túi Artisan đó vang lên như thể đã nhận được tin nhắn.

Anh ta lấy điện thoại ra coi và nheo một bên mắt vì thấy dòng tin nhắn giây lát.

"Hm... không phải file rút ngắn hay liên quan www (world wide web), tên chỉ ngắn gọn là sublagame..."

Alex nhíu mày nhìn tôi khó chịu.

"Ta hy vọng không phải mấy trang web linh tinh."

"Đó là đường link để tải trò game.

Game khá giống D&D với AI Dungeon nhưng xịn đến bất ngờ." tôi ráng giải thích ngắn gọn nhất và điều nổi bật nhất của game này.

"Oh, thế sao?

Nhưng ta không phải là fan mấy trò chơi game cho lắm."

Alex nhún vai."

Rốt cuộc ngươi có ý gì khi rủ ta chơi thế?"

"Well, nó sẽ dễ nói chuyện hơn sau khi anh chơi thử nó."

Tôi tiếp tục nài nỉ."

Coi như một cách thư giãn sau những giờ làm việc dài đăng đẵng chẳng hạn?"

"Hm... ta sẽ tạm xài nó thể giết thời gian vậy."

Alex rời căn phòng chẳng mấy hứng thú rồi lại ngồi trong căn phòng khách bừa bộn đầy dụng cụ và sách.

Thật tình tôi không rõ công việc của anh ta là gì mà chuẩn bị nhiều thứ từ vũ khí với magic tool đến vậy.

Và nhìn sơ mớ sách thì chẳng rõ chúng là công thức chế tác đồ hay là thứ gì đó khác.

Nhìn cái cách anh ta mắt thì dán vào sách, tay thì thì lắp ráp bộ phận thứ đồ vật gì đó chẳng rõ.

[Vậy ta đi thôi nhỉ?]

Tôi uống trái dừa chứa nước trái cây rồi hỏi Iro.

Cô báo ấy chỉ lặng lẽ gật đầu.

Hy vọng là tôi sẽ không dính thêm tình huống kỳ quặc nào hôm nay nữa.

--- Bên ngoài nhà, quanh khu vực con đường Manatoka Cresent---

"..."

[Oh, cả làng Olzug đang cùng làm việc với bộ lạc Kobold kìa!]

Tôi ngớ ra khi điều đầu tiên bước ra khỏi nhà là thấy những cư dân Orc đang thực hiện việc đào bới bằng cuốc xẻng và dùng xe đẩy công trường để xúc đất đi.

Đứng chỉ thị cho những cư dân Orc đó là nữ Warchief Ownka cùng một Kobold Sorcerer đứng ngay cạnh.

Nhìn thoáng qua thì trông có vẻ như bộ đôi người lãnh đạo hai nhóm này đang bàn luận và đưa ra chỉ thị mấy Orc kia làm nhân công.

"Ah, chúa tể Gruumsh vĩ đại!"

"Lạy thần linh, đúng là ngài ấy rồi!"

"CHÚA TỂ GRUUUUMSH!"

Từ một tên Orc nhìn thấy sự hiện diện của tôi kéo theo nguyên cả lảng ồ ạt chạy đến.

Chỉ trong chớp mắt, cả làng Orc đã bao quanh lấy tôi bằng đôi mắt mừng rỡ và tôn kính!

"Ngài đã đi đâu suốt ngày hôm qua thế!?"

"Bọn tôi lo sốt vó khi ngày mất tăm trong trận chiến với con rồng đó!"

"Phải rồi, lời tên hình người nói với bọn tôi làm việc cho tụi Kobold là thật phải không!?"

Những tên Orc đó liên tục hỏi một tràng trước khi tôi kịp trả lời hay hiểu hết mớ thắc mắc đó.

Iro thấy số lượng kẻ tộc khác vai u thịt bắp và to lớn tiếp cận mà lo ngại lùi lại nấp sau tôi.

"TRẬT TỰ!"

"---!"

Ownka lớn tiếng can thiệp khiến đám Orc náo nhiệt động loạt im bặt và ngừng náo động.

Nữ Warchief ấy tiến đến tôi rồi cúi chào kính cẩn.

"Thật tốt khi gặp được lại ngài vẫn khỏe mạnh.

Tôi đã lo khi thấy ngài bị vùi dập vởi Vr'tark."

Ownka bày tỏ sự an tâm khi thấy tôi.

[Không cần phải lo, ta đã trở lại và lợi hại hơn xưa!] Sabata lên tiếng thay tôi bằng thần giao cách cảm.

"Thật tốt khi nghe điều đó," Nữ Warchief gật gù.

"vậy về còn kẻ hình người tên Alex?

Tôi nghe nói hắn đã chuyển lời từ ngài Gruumsh đây đến bọn tôi trong lúc vắng mặt?"

[Hãy kể ta nghe xem vị phù thủy thông thái ấy đã nói những gì?]

Gã hiệp sĩ vẫn tiếp tục bày tỏ sự tâng bốc không cần thiết về Alex.

Sau một lúc nghe lời Ownka giải thích, tôi được biết là Alex đã chữa trị hết làng Orc, thậm chí Artisan đó đã nhanh chóng triệu tập được tàn dư còn lại của Kobold thuộc bộ lạc Charir (đỏ) còn lại quanh đây và nói hai bên làm việc chung với nhau.

Kobold sẽ dạy cho những cư dân Orc cách đào bới hang động, tìm quặng, trông nấm và đặt bẫy, đổi lại Orc của làng Olzug sẽ làm nhân công và bảo vệ cho những Kobold.

Thêm nữa, xem chừng nhờ dùng tên của tôi cũng như thể hiện sức mạnh áp đảo nên chẳng kẻ nào dám chống đối lời của Alex.

"Ta, Arcaniss Oth (arcane tooth, thủ lĩnh hiện tại của bộ lạc Charir (đỏ), hân hạnh được gặp ngươi."

Kobold Sorcerer cũng bước đến tôi mà lườm, miệng cười khúc khích."

Thật không ngờ tên hai chân đã thảm sát những bộ lạc lân cận lại một vị thần cơ đấy, thậm chí không phải là một tên Orc!"

"Hãy cẩn thận miệng lưỡi của ngươi!"

Ownka trừng mắt vào Arcaniss Oth mà đe dọa.

Nhìn cách nói chuyện cả hai mà mấy Orc khác không có phản ứng gì nhiều, coi bộ là cả hai đang nói bằng tiếng Draconic.

[Cô biết nói tiếng Draconic à?] Tôi hỏi Owka để xác nhận.

"Vâng, trưởng lão đời trước vốn thông thuộc tiếng Orc, Draconic và tiếng thông dụng."

Ownka trả lời và giải thích.

Thật bất ngờ khi một bộ tộc Orc cục súc thế mà cũng có người biết tới 3 thứ tiếng, chẳng bù với tôi 13 điểm trí tuệ (int) mà chưa lưu loát tiếng Việt và tiếng Anh.

"Well, nói đi thì cũng nói lại, ngươi đã loại bớt cả ông chủ đáng sợ của bọn ta và giúp ta được làm trưởng lão với những kẻ cao to này, ta có lời cảm ơn."

Oth nói lời cảm ơn song cũng không quên chế nhạo tôi.

[Đây là món quá cho lời mời hợp tác của làng Olzug này với các ngươi, thế nhưng-]

Rầm

Tôi nói bằng thần giao cách cảm.

Bên cạnh đó, tôi điều Sabata đấm lủng mặt đất phía trước gã Sorcerer Kobold một phát mà đe dọa.

"Huh!?"

Toàn bộ Orc cùng Oth đều giật mình trước cảnh tượng đó.

[Ta sẽ đảm bảo những thuộc hạ của ta sẽ bảo hộ và hợp tác bộ lạc Charir, tất nhiên ta cũng hy vọng ngươi cũng sẽ làm như thế.]

Tôi tiếp tục nói bằng giọng điệu điềm tĩnh, song tôi tập trung đôi mắt mình khiến nó sáng lên ánh tím.

Oth chuyển ánh nhìn từ cái hố dưới đất rồi nhìn tôi mà không giấu được vẻ hoang mang.

"T-tất nhiên rồi, chúng tôi rất vui lòng với thiện ý của quý ngài!" gã Kobold đó đã hiểu vị trí của bản thân nên mới bày tỏ sự kính sợ trái ngược hoàn toàn với việc chế nhạo vài giây trước.

"Tiện hỏi đây, con nhỏ hai chân này là kẻ được vinh dự giúp ngài Gruumsh sinh hậu duệ à?"

Oth nhìn sang phía Iro mà hỏi tôi giọng như vẫn muốn cả khịa.

Song cái cách gã Sorcerer này nói thì xem chừng biết rất rõ truyền thống của tộc Orc.

[Tinh mắt lắm Oth.

Chí phải, cô ta-]

Bốp

Trước khi Sabata kịp nói xong câu thì tôi liền ngửa nắm đấm là gõ một phát.

Vài Orc giật mình khi tự nhiên tôi làm cử chỉ khó hiểu

"C-có gì không ổn à?"

Oth khúm núm hỏi.

[Đừng để ý.] Tôi giữ bình tĩnh mà trả lời với cái cằm ê ẩm.[Cô ta là kẻ làm việc cho ta, ngươi không cần bận tâm.

Và bọn ta không phải như thế.]

"Ra là vậy...

"

Oth gật gừ tạm hiểu chuyện.

Thông thường, Kobold gọi chủng tộc hình người khác là kẻ hai chân.

Oth gọi Iro như vậy là minh chứng gã cũng không hề xem Iro là một người đồng tộc.

"Chúa tể Gruumsh đang bắt đầu cuộc cải cách tộc lại tộc Orc,thế nên ngài ấy sẽ thay đổi truyền thống của bọn ta sớm thôi."

Ownka giải thích cho lý do của tôi.

"Ra vậy, ra vậy

[Iro không phải lo đâu, tôi định đi ép cô đi làm cái truyền thống quái đản của Orc đâu.] tôi giải thích một cách thẳng thắn.

"Vậy à..."

Iro trả lời với giọng điều thiếu sức sống hơn và hơi cúi gầm.

Đôi tai báo thì hơi cụp về phía trước với tay đang nắm chính đuôi của bản thân.

[Uh...

Iro?] tôi hơi bối rối khi thấy biểu hiện đó mà hỏi.

"Không có gì cả đâu."

Iro quay sang hướng khác lảng tránh ánh nhìn của tôi.

Biểu hiện này, lẽ nào lại là...

"Ngươi coi bộ lại lựa chọn thoại sai nữa rồi..."

Sabata lẩm bẩm bên tai.

"Chú rảnh tay thì thế beep nào éo nói sớm hơn giùm tui!?"

Tôi thì thầm khó chịu.

Với tình cảnh đang bao quanh nhiều người thì áp lực này khiến tôi khó mà hỏi rõ với giải thích chuyện gì xảy ra với Iro được.

Tôi tạm thời gác chuyện đó sang một bên rồi tạo ra một 100 kg thịt cừu với rau diếp để trên đất.

"Oh!

Đây là!?"

Oth há hốc mồm khi thấy mớ đồ ăn từ đâu xuất hiện.

"Đây là phép mầu của chúa tể Gruumsh vĩ đại đấy."

Ownka lên giải đáp cho sự kinh ngạc của gã Sorcerer Kobold.

[Tạm thời ta sẽ cung cấp lương thực đến khi các ngươi tự chăn nuôi và trồng trọt ổn định cho cả làng.] tôi nói lý do cho mớ lương thực thô mà tôi mới tạo ra. [Học cách bảo quản và dùng chúng cũng là nhiệm vụ của các ngươi đấy.]

"Cảm tạ chúa tể Gruumsh vĩ đại!" nhóm Orc mừng rỡ khi cảm thấy như được ân sủng.

"Hm... quả là vị thần nhân từ hơn truyền thuyết đồn đại."

Oth nhìn mà bất ngờ.

"Vị thần của chúng ta khác xa những gì truyền dạy rất nhiều.

Ngài thể hiện sự sáng suốt và nhân từ hơn nhiều."

Ownka nói với Oth ấn tượng của cô ta về tôi.

"Hmhmhm, thật đáng tò mò đấy."

Oth xoa cằm cười khúc khích như thể đã tìm thấy một thứ gì đó rất thú vị.

[Chúng ta nói đi kiếm chỗ nào nói chuyện một chút được chứ?] tôi quay sang hỏi Iro.

"Huh, uh... um..."

Cô nàng báo đáp một cách lúng túng không mấy tự nhiên.

Nhìn biểu hiện ấy của cô ấy khiến tôi bắt đầu ngờ vực về chính mình, liệu 13 điểm trí tuệ (int) và 15 điểm thông thái (wis) của tôi là thật hay chỉ là trên giấy tờ thôi!?

Peko↗Peko↘Peko↗Peko↘Peko↗Peko↘

AH↓HA↑HA↑HA↑HA↑

"Âm thanh đáng sợ gì vậy!?"

Iro dựng tai dựng đuôi lên và nhảy lùi khỏi tôi.

[...Nhạc chuông điện thoại thôi.]

Tôi giơ cái điện thoại vẫn đang reo tiếng chuông đó, song nó vẫn không khiến Iro bớt cảnh giác như một con mèo đang hoảng sợ.

Tôi chẳng quá thấy điệu cười từ clip Pekora Quest mò được trên Google có vẻ hài nên đem về chỉnh nhẹ lại làm chuông điện thoại.

Có lẽ không phải ai cũng thú vị lẫn hài hước.

Khi nhìn điện thoại, tôi nhận ra đây là tin nhắn từ Eve!

[Có một làng Orc đang tiến đến đây.

Mr Han hãy chuẩn bị người và cách ứng phó.]

...Khoảng khắc yên bình thật ngắn ngủi, mình chưa kịp tận hưởng mớ tiền thưởng nữa.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 29: Hành trình theo nhóm bắt đầu


"Sao thế Han?"

Iro nhìn thấy tôi thẫn thờ mà hỏi.

[Well...] tôi nhắn lại vài lới ngắn gọn tới Eve bằng điện thoại rồi đáp.[Chúng sắp có việc phải làm rồi...]

"Việc gì thế?"

Cô gái Barbarian đó vểnh tai báo nhẹ lên lắng nghe dù rằng tôi nói chuyện với cô ấy hoàn toàn bằng thần giao cách cảm.

[Eve nói rằng một nhóm Orc đang tìm đến nơi này.] tôi giải thích điều tôi mới nhận được.

"Eve?"

Iro cụp một bên tai thắc mắc.

[Cô gái mặc bộ đồ trắng đỏ đi cùng Alex.] tôi giải đáp cho thắc mắc của cô ấy.

"Ra là cô ta."

Cô nàng báo đó gật đầu giây lát rồi dựng hai tai lên."

Khoan đã, một nhóm Orc sẽ đến đây sao!?"

[E là thế...]

Tôi thở dài rồi nhìn điện thoại khi nhận được tin nhắn trả lời từ Eve.

[Kẻ lãnh đạo chúng là một Tanarukk, việc thuyết phục làm đồng minh sẽ rất khó thành công nên tôi khuyến khích dùng vũ lực.

Hãy đem vài người đồng hành cùng anh.

Nếu Mr Han đã có thể một mình chinh phục được cả một làng Orc rồi thì nhiệm vụ này hoàn toàn khả thi.]

Eve nhắn tin đưa lời khuyên đến tôi cũng như gửi tôi địa điểm định vị trên Google Map.

Tanarukk... theo những gì mình tìm kiếm được thì đó là một tên Orc khi bị tha hóa bởi bởi demon.

Con quái vật Orc lai demon đó sẽ tàn bạo và đáng sợ hơn Orc thông thường rất nhiều, thậm chí là mối nguy hiểm với cả loài Orc.

Dù rằng có chút thông minh hơn nhưng chúng vẫn không thay đổi cách tự tin cho rằng đứng trên mọi chủng loài khác.

"Nhìn chung thì con này nó cao lắm cũng chỉ nhỉnh hơn Miss Ownka chút thôi, không đáng lo ngại ~."

Sabata bấm điện thoại mà phán như đúng rồi.

"Nó dễ hơn làm đấy.."

Tôi thở dài mệt mỏi.

"Tất nhiên."

Spirit hiệp sĩ làm ngón trỏ và cái thành hình tròn mà nói."

One does not simply come alone to bargain Tanarukk (một kẻ không chỉ đơn giản là đi một mình tới để thương lượng Tanarukk)."

"Chú éo phải Boromir lẫn Dr Strange."

Tôi hít một hơi thật sâu bình tâm lại."

đi kiếm thêm đồng minh thôi, tất nhiên không phải đi tới Mordor."

Tôi quay đầu bước trở lại chỗ nhóm Orc và Kobold mới vừa rời đi chưa tới một phút trước đó.

Bởi lẽ những thuộc hạ trên danh nghĩa của tôi cũng khoảng 30 mạng, nhưng hết thảy đều là tàn quân và rất nhiều trẻ em trong số đó.

Quân lực này thật sự không đủ khả năng đi chinh chiến số lớn, thành thử ra mình sẽ chỉ đem vài người theo.

[HỠI NHỮNG THUỘC HẠ CỦA TA, CÓ CHUYỆN KHẨN CẤP ĐANG ĐẾN!]

Ngay khi tôi dùng thần giao cách cảm lên toàn bộ những Orc thấy được.

Tất cả chúng đồng loạt dừng công việc thi công lẫn vận chuyển lượng thực lại để hướng ánh nhìn về phía tôi.

[TA ĐƯỢC TIN CÓ MỘT ĐỘI QUÂN ORC THÙ ĐỊCH CÓ TANRUKK ĐANG TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN ĐÂY.

TA CẦN MỘT KOBOLD VÀ MỘT ORC ĐÁNG TIN CẬY ĐI CÙNG TA ĐỂ GIẢI QUYẾT CHÚNG!] tôi tiếp tục thông báo cũng như nói ra yêu cầu hiện tại.

"Ngài ấy nói sao cơ!?

Tanarukk!?"

"Cái thứ quái vật ấy đang đến đây sao!"

"Đây đúng là một thảm họa cho làng Olzug!"

Tôi ngớ người ra khi thấy biểu hiện sợ sệt lẫn hoảng loạn trên khuôn mặt không ít Orc hiện diện quanh đây.

Lẽ não sự hiện diện kẻ tha hóa như Tanarukk đáng sợ như khi con người nghe đến quỷ, bất chấp loài không biết sợ chết như Orc!?

"Ngài nói rằng thứ đáng nguyền rủa đó đang đến đây sao!?"

Ownka vội tiến tới ngay trước mặt tôi cùng vẻ tức giận.

[Phải, sứ giả của Alex đã báo tin cho ta hay.] tôi ráng giữ sự bình tĩnh không để hoảng hốt trước gương mặt giận dữ cực gần của nữ Warchief.

"Xin hãy để tôi đi cùng ngài," Ownka nói với giọng vô cùng vội vàng."

Tôi sẽ tiêu diệt cái thứ đáng nguyền rủa đã giết cựu Warchief 10 năm trước!"

Nghe cách Ownka nói thì xem chừng nữ Orc này có ân oán với kẻ thù lần này.

Dẫu thật sự chọn cô ta đi cùng nhưng nữ Warchief đây là người duy nhất là thuộc hạ để tôi giao cho việc quản lý chỗ này.

Chưa kể, Ownka cũng là người duy nhất giao tiếp tốt với Kobold.

để giúp điều hành tốt hai bên tộc Olzug và Charir.

"Đây là cơ hội tốt để tôi có thể trả thù cho ngài Mhurren Great Lion (mãnh sư), điều mà tôi lúc non trẻ đã không làm được!"

Ownka nắm chặt cây rìu lớn mà nói."

Chúa tể Gruumsh, xin ngài hãy dẫn lối tôi đến chỗ Tanarukk-"

[Ta từ chối.] tôi lập tức trả lời.

"TẠI SAO CHỨ!?" nữ Warchief lớn tiếng hỏi.

[Ngươi có nhiệm vụ quan trọng hơn ở đây,] tôi hít một hơi lấy dũng khí mà đặt tay lên vai nữ Orc đang điên tiết.[ngươi là kẻ được chọn bởi ta, dẫn dắt và phát triển bộc tộc mình là ưu tiên hàng đầu.]

"Vậy thì tại sao!?" cô ta bối rối hỏi.

[Việc tiêu diệt kẻ đã sa ngã vào tay demon là công việc của ta.] tôi vỗ vai nhẹ Ownka mà nói. [Nếu mạng hắn còn giúp ngươi tốt hơn, dó là món quà đi kèm rất tốt với ta.]

"Chúa tể Gruumsh..."

Ownka nói giọng run run rồi quỳ xuống cùng với đầu rìu cắm xuống đất.

Cô cúi đầu mà nói bằng giọng vô cùng kính cẩn, không phải bằng ngôn ngữ mà tôi biết nữa mà bằng thứ tiếng rất khác biệt.

"Hỡi chúa tể Gruumsh One-Eye, vị thần chinh phục bão tố và chiến tranh, Gruuman chúng tôi xin ngài hãy đáp lại lời cầu nguyện.

Xin hãy giáng sự trừng phạt xuống kẻ đồng loại đã sa ngã và tay demon!"

[Lời cầu nguyện của người đã được lắng nghe.]

Tôi đặt tay lên bàn tay nắm chặt cây rìu của nữ Warchief ấy đồng thời đáp lại tiếng kêu gọi ấy.

Những chiến binh Orc khác cũng đồng loạt quỳ xuống theo thủ lĩnh của họ.

Xem ra, dù không cùng tư tưởng với nhau lúc này nhưng mong muốn họ thời điểm này chỉ có một.

[Hãy bàn bạc và chọn ra đại diện tốt nhất nhưng không phải người đứng đầu của làng Olzog và bộ lạc Charir để hộ tống ta.

Đồng thời bắt đầu củng cố hàng phòng thủ của các ngươi chuẩn bị tốt nhất để đón tiếp những kẻ sa ngã đó!] tôi giơ tay về phía trước và ra lệnh.

"RÕOOOOO!"

Tất cả những cư dân Orc cùng đứng lên và hô lớn như tiếng sầm rền.

Nỗi sợ một lúc trước đã được thay thế bằng hào khí đặc trưng của những chiến binh gan góc.

Rất nhiều trong số họ quay lại làm việc nhưng năng nổ hơn hẵng lúc trước.

Cả Oth cũng ngay lập tức ba chân bốn cẳng chạy thẳng xuống hầm, xem chừng là để bàn bạc với những Kobold khác.

"Kẻ thù đủ đáng sợ khiến đám đó run sợ mà Han có thể thuyết phục họ được, hay thật đấy."

Iro nhận xét màn phát biểu của tôi.

[Well, tôi bắt buộc phải làm được thế...] tôi thở dài một hơi trút bỏ sự căng thẳng nãy giờ mà đáp.[Iro thì thấy sao?]

"Chỉ là một tên Orc nguy hiểm hơn, tôi sẽ làm được thôi."

Iro giương vuốt ra từ tay."

Nếu tình huống nguy ngặc thì chỉ cần bỏ chạy thật nhanh thôi."

[Hahah, tinh thần tốt lắm Miss Iro!] Sabata cười lớn.

Hiện tại mình chỉ còn một Bag of Holding, có lẽ nên mua hai cái thêm, một cho Iro và một cho mình.

Tôi nhắn tin Eve để xin cô ấy bán lại cho tôi hai cái, bởi tôi hơi e ngại khi nhờ vả Alex liên tiếp từ hôm qua.

[Phải rồi, hồi nãy sao trông Iro ũ rũ vậy?] tôi hỏi Iro trong lúc đang đơi sự dàn xếp của những đồng minh.

"À... không có gì cả đâu."

Iro vội đảo mắt sang chỗ khác với đôi tai báo hơi cụp xuống.

[Có chuyện gì à?

Hay do tôi đã nói gì sai lúc nãy?] tôi hỏi với sự lo lắng.

"Chỉ là... tôi không nghĩ mình xấu đến mức từ người trong làng cho tới người hai chân khác cũng phải từ việc chọn giao phối với tôi..." nữ Barbarian đó hơi cúi gằm xuống với đôi tai lẫn đuôi báo nhìn thiếu sức sống.

[Tôi không có ý đó!

Chỉ là chúng ta chỉ quen biết nhau có vài ngày, nghĩ xa đến thế là quá nhanh đấy!] tôi bối rối giải thích.

[Well, sao Miss Iro lại nghĩ như thế?] Sabata điềm tỉnh hỏi.

"Chỉ là... bình thường Kobold khác giới mà chia sẽ đồ ăn thường xuyên với nhau thì thường họ sẽ dễ hợp tác với nhau với nhau để sớm sinh sôi con cái."

Iro nắm đuôi báo của mình mà ủ rũ.

"Và tôi thì thường phải tự mình kiếm đồ ăn sau khi đủ 6 tuổi... chẳng ai mảy may chia sẻ đồ ăn thân thiết với tôi trừ Han..."

Theo Sabata tìm kiếm thì loài Kobold khi giao phối hoàn toàn chỉ vì nhiệm vụ duy trì nòi giống chứ không hề liên quan cảm xúc hay mối quan hệ.

Với cách nghĩ gần giống Orc nhưng gói gọn chỉ với đồng loại chứ không phải với loài hình người khác nên Iro bị cô lập.

[Ph-phải rồi, Arcaniss Oth đã bao nhiêu tuổi thế?] tôi lảng sang chủ đề khác để tránh khiến Iro khó xử hơn

"Well, theo tôi nhớ là 30, đã được nửa dòng dời của Kobold nhưng với một Sorcerer thì ông ta còn khá trẻ."

Iro trả lời với tai báo đã thẳng và đuôi đã ngoe nguẩy bình thường trở lại

[Vậy sao...]

Tôi trả lời chầm chậm mà suy ngẫm.

Với Kobold thì 6 tuổi là trưởng thành, 50 tuổi là tuổi thọ cao ở thông thường, chỉ số ít mới sống tới 120-135 năm.

"Thế Han bao nhiêu tuổi rồi?"

Iro hỏi trong khi nhìn tôi một cách tò mò cùng đôi tai rung rung hướng về phía tôi như chăm chú lắng nghe.

[Tại hạ đã qua 24 cái xuân xanh.] Sabata lên tiếng đáp.

"Hm... già thế sao?"

Iro nhíu một bên mày cùng cụp một bên tai mà đáp.

"...Huh!?"

Tôi sốc khi nghe Iro nói thế tới mức vô tình thốt lên thành tiếng.

Dẫu biết là theo chuẩn Kobold thì đúng là tôi đã bước tới nửa đời người rồi.

Dù biết là sự khác nhau văn hóa, bị gọi là già nó cũng khiến tôi cảm thấy tổn thương không ít, nhất là vài năm nữa tôi sắp tới cái độ tuổi bị gọi là già...

[Vậy tiện đây, Miss Iro bao nhiêu tuổi rồi?] Sabata vẫn kiên định hỏi lại được trong khi tôi đang gặm nhắm nỗi đau.

"18."

Iro trả lời ngắn gọn.

[...Trẻ thế sao?]

Tôi bất ngờ khi cứ ngỡ cô nàng báo này cùng lắm chỉ cách tôi vài tuổi, thế nhưng không ngờ còn trẻ hơn cả em gái mình.

Giờ nghĩ lại cảm giác cứ như mình ỷ lớn bắt nạn cô ấy, dẫu rằng trận chiến sinh tồn đó là không thể tránh khỏi.

"Huh?"

Iro cất tiếng ngạc nhiên khi thấy tôi lấy ra cái áo khoác từ trong Bag of Holding rồi choàng lên cô ấy.

"Cái này là?"

Iro nắm lấy cổ áo khoác rộng hơn mình nhiều mà thắc mắc.

[Áo khoác để giữ ấm,] tôi nói trong khi giúp cô ấy xỏ tay áo và cài nút lại. [giữa trời mùa thu lạnh, trúng gió giữa đường thì phiền lắm.]

"Nó ấm và mềm mại thật..." cô nàng báo sờ sờ áo khoác mà cảm nhận."

Mà đúng là nó toàn mùi của Han."

Càng nghe về những gì Iro nói về thân thế của bản thân càng khiến tôi cảm thấy tội lỗi biết bao.

Một cô gái trẻ lạc lõng và bị cô lập giữa những người xung quanh, bị một kẻ lạ mặt tới cướp bóc và thảm sát tất cả, bị bắt cóc thành nô lệ rồi bỏ đói, và cuối cùng là bị bắt đem tới chỗ nguy hiểm hơn chiến đấu.

Càng nghĩ về nó, tôi càng thấy mình càng chẳng giống một anh hùng tẹo nào!

Chính vì lẽ đó, từ giờ mình phải làm những gì có thể để bù đắp cho cô ấy.

Dù rằng có thể chỉ là lòng thương hại cũng như thỏa mãn cảm giác tội lỗi của bản thân, nhưng quan trọng nhất nếu đó là việc tốt nên làm thì tôi sẽ làm!

"Đừng buồn, ai chẳng có lúc lỡ làm murder hobo."

Sabata hiện ra bên cạnh và vỗ vai tôi an ủi.

"Giờ không phải lúc cắn rứt ân hận, chúng ta phải hành động khi còn có thể trước khi hối hận thêm!"

Tôi âm thầm trả lời tràn đầy sự quyết tâm.

Không dừng lại ở đó, tôi một Bag of Holding đưa cho Iro.

[Thứ này sẽ giúp Iro cất được rất nhiều thứ mà không gây vướng víu.] tôi đeo cái túi ấy cho Iro mà nói trong khi tạo ra mấy cái bánh burger với trái dừa chứa nước trái cây cây vào trong.

"Sao lại đưa cho tôi thứ tốt thế này chứ!?"

Iro tỏ ra bối rối hơn.

[Một lá bùa may mắn để chúc cho Miss Iro chuyến đi này bình an ấy mà ~.] Sabata trả lời ngay trước khi tôi kịp nói.

[Vì tôi xem Iro là bạn bè mà.] tôi giải thích một phần lý do.[Nếu tôi có mệnh hệ gì thì Alex sẽ giúp hồi sinh tôi.

Nhưng tôi sợ anh ta sẽ không làm thế với Iro, thành thử ra điều này là để giúp Iro có cơ hội sống sót tốt hơn.]

"Tôi hiểu rồi." nữ báo ấy mỉm cười tràn đầy tự tin với đuôi dựng thẳng lên.

"Tôi sẽ đảm bảo mình sống sót.

Vì vậy, Han cũng hãy như thế."

Nghe vậy, tôi mỉm cười nhẹ mà gật đầu thay cho câu trả lời.

Lời quan tâm ấy của Iro, có lẽ cô ấy đã bắt đầu xem tôi là bạn.

"Chúa tể Gruumsh!"

Nghe tiếng gọi, tôi quay đầu sang nhìn về phía ngươi kêu.

Người đã gọi tên giả của tôi không ai khác là Ownka The Mighty Lion, nữ Warchief của làng Olzug.

Đi cùng cô ấy là Kobold Sorcerer Arcaniss Oth và một người đàn ông Orc đầy sẹo với một Kobold có đôi cánh giả trên lưng.

Cả hai gương mặt có phần mới này này đều xách theo túi hành trang trên lưng, xem chừng là những người mà hai bên đã chọn ra.

"Heheheh, quả thật ngài thân mật với con nhỏ hai chân đó thật."

Oth cười khúc khích nói giọng điệu châm chọc.

[Các ngươi đã bàn bạc tới đâu rồi, tìm được người hộ tống cho ta rồi chứ?] tôi lảng tránh chủ đề đó mà hỏi thẳng vấn đề.

"Như ngài mong muốn, chúng tôi đã tìm được người tốt nhất của mỗi bên rồi."

Ownka vỗ vai người đàn ông Orc mà nói.

"Thần là Thokk The Mace (chùy), chiến binh mạnh nhất của làng Olzug, cánh tay phải của Mhurren Great Lion và là thầy của Ownka Mighty Lion!"

Người đàn ông Orc đầy sẹo ấy tự giới thiệu một cách hùng hồn, không có vẻ gì là tỏ vẻ kính nể tôi.

Mặc dù vẻ ngoài đầy sự đe dọa, song nếu là thầy của Ownka và còn dám đi cùng tôi trong nhiệm vụ đối đầu với thứ quỷ dữ như Tanarukk thì xem chừng rất đáng trông đợi.

[Ngươi trước kia thế nào không quan trọng.

Giá trị của ngươi sẽ được ta định đoạt tùy vào khả năng ngươi thực thi nhiệm vụ này.] Sabata nói giọng điệu bề trên đầy thách thức rồi nhìn sang Kobold lạ mặt kia.[Còn ngươi?]

"Tôi là Arcath (vảy thần chú), con trai của Arcaniss.

Hy vọng tôi có thể giúp ích cho ngài cũng như được mở mang tầm mắt từ vị thần vĩ đại của làng Olzug, heheh."

Kobold với đôi cánh giả làm bằng da với gỗ nói.

Không biết có phải tôi tưởng tượng hay không nhưng sao tên đầu rồng này cũng có vẻ như đang châm chọc tôi như cha nó vậy!?

"Heheh, thằng nhóc tuy còn non trẻ nhưng cũng biết sử dụng vài spell như một Sorcerer.

Dù không bằng tôi nhưng tôi đoán là quá đủ với vị thần hùng mạnh như ngài Gruumsh One-Eye nhỉ?"

Oth cười khúc khích nói như mỉa mai.

[Đó là tất cả những gì ta có thể trông đợi từ trưởng làng đáng tin cậy như ngươi nhể?] tôi lập tức đáp lại với khuôn mặt giấu đi vẻ khó chịu khi liên tục bị châm chọc.

"Tiện nói luôn, hy vọng ngài sẽ không để thằng nhóc này phải chiến đấu dưới trời nắng."

Oth nhắc nhở tôi một cách tế nhị về việc Kobold nhạy cám với ánh mặt trời.

Sau cùng do loài đầu rồng này là dành cả đời đào bới dưới hang cả đời nên ánh mặt trời không tốt cho vảy lẫn thị lực của chúng.

[Mặc dù ta đã biết điều đó, song ta ghi nhận sự cẩn trọng của ngươi.] Sabata nói một cách tự tin. [Giờ hai thuộc hạ thân tín của hai ngươi sẽ thuộc sự giám sát của ta.

Hãy an tâm bảo vệ ngôi làng mới này cùng những đồng minh đáng tin cậy của mình, ta sẽ đem tin vui trở về.]

"Rõ!"

Cả Ownka lẫn Oth cùng đồng thanh đáp lại mệnh lệnh từ tôi.

Cả hai trao đổi với người đồng hương của mình vài lời.

"Warchief đừng lo, tôi sẽ giúp sức ngài Gruumsh để bắt tên demon đó phải trả nợ máu cho ngài Mhurren!"

Thokk thề một cách quả quyết với thủ lĩnh của mình.

"Đây không chỉ là vì danh dự của cha, mà là của cả làng Olzug!"

Ownka đấm nhẹ vào vai người đồng đội cũng như là thầy của mình như một cử chỉ đầy tin tưởng chào tạm biệt.

"Hãy đi và đem về vinh quan cho làng Charir."

Oth nói ngắn gọn lời chào với con trai mình.

"Tất nhiên."

Arcath cũng trả lời gọn gàng không kém.

[Đi thôi Iro!] tôi nhìn cô nàng Barbarian mà mỉm cười rồi bước đi trước.

"Ngay theo sau Han."

Iro gật đầu rồi cất bước theo tôi, đi cạnh cô ấy là hai người đồng đội mới.

Và như thế, hành trình đầu tiên với nhóm viễn chinh bốn người chúng tôi bắt đầu.

Hai Barbarian và hai Sorcerer cùng tiến bước về nơi kẻ thù của chung của chúngtôi đang đợi chờ.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 30: Tiến tới nơi địch


"Chúng ta sẽ đi tới đâu vậy?"

Iro vừa đi vừa hỏi.

[Chúng ta sẽ đi một quãng đường 2 giờ đồng hồ để đến được sào huyệt của Tanarukk.]

Tôi xoay đầu lại trả lời bằng thần giao cách cảm trong khi vẫn đang đi trước dẫn đường.

Theo địa điểm mà Eve cung cấp cho tôi, tên Orc tha hóa gọi là Tanarukk và đồng bọn của hắn đang trú chân tại khu vực Sandhurst Club nơi nằm ở phía tây nam của Hampton Park và cần 2 giờ đi bộ từ nhà tôi để đến được.

Thế nhưng với cái nhóm hiện tại của tôi thì có khả năng sẽ đi nhanh hơn so với tính toán của Google Map.

Trong khi tôi sử dụng ván trượt đi trước còn Iro, Thokk và Arcath thì đi bộ nhanh theo sau.

May mắn hơn nữa, Eve nhanh chóng gửi cho tôi 3 cái Bag of Holding mới và cô ấy tính rẻ chỉ lấy 30 gold, tương đương $3000.

Nhờ lòng tốt của nữ robot dễ thương ấy mà tiền trong túi tôi còn $42697 và tiền trong ngân hàng vẫn còn nguyên $343327.

"Ngài Gruumsh liệu có chắc rằng chỉ bốn người chúng ta là đủ để đối đầu với kẻ sa ngã như Tanarukk cũng như quân đội của hắn không?"

Thokk theo sau tôi mà hỏi một cách thận trọng.

[Tất nhiên, ngươi nghi ngờ ta đấy à, Thokk The Mace?] Sabata không do dự trả lời ngay lập tức.

"Chẳng là lần trước làng Olzug đã bỏ mạng không ít người, thế nên tôi có chút lo ngại khả năng dẫn dắt của ngài.

Dù rằng việc đụng độ một con rồng thật sự đúng là không may."

Gã Orc đó đưa ra lời nhận xét.

"Hai người đang nói gì thế?"

Arcath thắc mắc lên tiếng.

"Chỉ là, ta hơi lo, khả năng dẫn dắt, ngài Gruumsh, sau vụ Vr'tark."

Thokk giải thích một cách chậm rãi theo nhịp chạy, xem chừng do không rành tiếng Draconic như Ownka.

"Ooooh, một Greater Deity (đại thần) như Guumsh One-Eye đây cũng có lúc mắc sai lầm nhể, heheh."

Tên Kobold Sorcerer đó cười khúc khích như lại mò ra lý do châm chọc tôi.

Tại sao chỉ mới đồng hành có vài phút mà hai kẻ này đã thi nhau biểu hiện thiếu hợp tác thế?

Lẽ nào đây là cái giá của việc chọn người có khả năng hơn là chọn kẻ ngáo ngơ?

Những lúc thế này tôi rất muốn quay lại để "đổi hàng" để chọn thuộc hạ dễ nghe hơn.

[Các ngươi có thể nghi ngờ ta và không cần phải làm theo.

Thế nhưng hãy nhớ mục đích và lợi ích của chuyến đi này, nó có lợi cho ta hay các ngươi hơn?] Tôi đưa ra câu hỏi trong lúc bí bách.

"Hm... tốt thôi, tôi sẽ dùng kết quả làm bằng chứng khả năng của ngài."

Thokk do dự song cũng đành đồng tình hợp tác.

[Đó là nếu ngươi làm theo chỉ dẫn của ta.] Sabata đáp ngay lập tức.

"Well, ngài Gruumsh đây có những quyền năng gì, tôi rất tò mò đấy." thay vì thể hiện sự nghe lời thì Arcath lại nói thách tôi."

Bởi đến cả thần Kurtulmak Steelscale (vảy sắt) đáng kính của loài Kobold mà tôi còn chưa được thấy, thành ra giờ có một vị thần bằng xương bằng thịt đây khiến tôi rất phấn khích."

Xoẹt

"...Huh?"

Arcath nghe tiếng vút gió mà nhìn dáo dác xung quanh không hiểu chuyện gì xảy ra.

Trong khi đó, Iro và Thokk thì ngược lại tròn mắt nhìn.

Tôi quăng một vật nhỏ trong tay về phía tên Kobold Sorcerer.

"Hm, ngài đưa tôi gì thế?"

Arcath nhìn vật màu đen, cứng và nhọn trong tay mới nhận từ tôi.

[Lần tới nếu ngươi muốn thử thách ta nữa thì sẽ không chỉ là một cái móng thôi đâu.] Sabata nói giọng đầy đe dọa.

"...Huh!"

Arcacth trơ ra giây lát không hiểu, hắn vô tình nhìn xuống chân và thấy 6 ngón chân bò sát của mình có một ngón bị mất móng!

Hắn càng kinh ngạc hơn khi nhận ra cái móng hắn đang cầm nhìn y chang chỗ bị thiếu!

Tên Kobold ấy kinh hãi là điều không thể tránh khỏi, bởi hắn không thể thấy nổi Sabata.

Không thể nhận thấy Spirit hiệp sĩ này vung kiếm chém đứt móng của hắn trong một khoảng khắc chớp nhoáng rồi đưa tôi.

"...Đa tạ ngài đã khoan dung!"

Arcath vội vã nói lời xin lỗi bằng giọng khúm núm.

"Tận mắt thấy ngài Gruushm trình diễn cũng không tồi."

Thokk bày tỏ sự ấn tượng.

[Đây chỉ là chút mở màn thôi, các ngươi sẽ còn được thấy nhiều nữa.] Sabata nói một cách tràn đầy tự tin.[Đi nhanh thôi, thời gian không phải đồng minh của chúng ta.]

Ngay tức thì, gã Spirit hộ vệ lôi tấm ván trượt ra khỏi Bag of Holding rồi đi trước.

Iro ngay giây sau nhanh chóng chạy theo dễ dàng bắt kịp tốc độ của tôi bằng đôi chân thoăn thắt.

Gã Barbarian Orc nhìn tên Kobold Sorcerer giây lát rồi vợi xách kẻ đồng hành nhỏ con theo mà gầm gừ chạy theo sau tôi bằng những bước sải chân dài.

Từ tốc độ cho tới khả năng lẫn trốn bậc thầy và đòn đánh bất lén bất ngờ đầy uy lực và chết chóc trong cuộc chạm trán trước, tôi đoán Iro cũng là một Rogue.

Sự nhanh nhẹn thì từ khả năng Cunning Action (hành động gian xảo) của Rogue để di chuyển nhanh nhẹn cũng như khả năng Expertise (chuyên môn) cho khả năng lén lút lẫn trức giác.

Thêm nữa, lần trước nữ người báo này không sợ cả Produce Lightning thì rất có khả năng cô ấy là Barbarian theo hướng Totem Warrior (Chiến binh tổ vật) và chọn Totem Spirit (linh hồn tổ vật) là gấu.

[Xin lỗi nghen, tôi phải làm dữ để hai gã kia chịu nghe lời hơn.] Tôi nói vài lời với Iro.

"Không vấn đề gì đâu."

Cô nàng Barbarian đáp không bận tâm gì.

Tôi để Sabata tự lái trong khi dùng điện thoại coi sơ vài thứ.

Dựa theo biểu đồ thông số của Iro thì tôi lấy làm ngạc nhiên là uy tín (charisma) và trí tuệ (intelligent) của cô ấy thấp phết.

Trái lại, các thông số còn lại đều ăn đứt tôi, thậm chí tới sự khôn ngoan (wisdom) là thứ cao nhất tôi có chỉ ngang cô nàng Barbarian này.

--- 27 phút sau tại phía đông khu vực Sandhurst Club---

"Hah... hah..."

Tôi thở mệt lả sau khi phải lướt ván liên tục trong nửa giờ đồng hồ với cái quãng đường 10km.

Mặc dù đúng là tôi đã đi xa hơn trước rất nhiều nhưng không phải đi chỉ mới cỡ này đã đuối đến thế!

"Chúa tể Gruumsh thở nặng thế, xem chừng ngài đã mệt rồi nhỉ?"

Thokk đang xách Arcath bằng một tay mà hỏi.

[Ta ổn, đừng lo.] Sabata trả lời giùm trong khi tôi thở như sắp chết tới nơi.

"Nếu mệt rồi thì nghỉ ngơi chút đi Han."

Iro nhìn tình trạng tôi mà đưa ra lời khuyên.

"Chà, thần linh mà cũng biết mệt sao?

Nhất là đại thần của Orc nữa chứ?"

Arcath nhìn tình trạng của tôi mà châm chọc.

Coi bộ do thể lực (constitution) của tôi thấp quá mức.

Theo thông số mà tôi coi thì...thể lực tôi chỉ bằng một nửa của mỗi người trong nhóm, do ai cũng nhẹ nhàng tới 14 điểm thể lực, tôi thì chỉ có 7!

Tới tận lúc này tôi vẫn không hiểu nổi tôi thiếu gì mà thể lực tôi thấp đến mức luyện karate 2 năm trời và vẫn tập thể dục đều đặn tới giờ...

[Ở phía trước là nơi của Tanarukk và người của hắn,] Sabata bắt đầu đưa ra chỉ thị trong khi tay chỉ về phía rừng cây um tùm của khu cùng những căn nhà lớn đổ nát của Sandhurst Club. [Giờ chúng ta sẽ cử người đi trinh sát chúng, kẻ ở lại đặt bẫy sẵn sàng đối phó kẻ địch.]

"Tôi sẽ đi, tôi giỏi ẩn nấp và quan sát từ xa!"

Iro xung phong lựa chọn vai trò khá nguy hiểm.

[Tốt, vậy hai kẻ còn lại hãy chuẩn bị bẫy cho tốt vào.] tôi hít một hơi thật sâu rồi đưa ra công việc còn lại.

"Heheh, ngài chọn đúng việc cho tôi đấy ~."

Arcath cười khúc khích một cách ưng ý.

"Hmph, vậy là tôi phải giúp thằng nhóc này sao?"

Thokk thở mạnh một cái tỏ vẻ khó chịu.

[Hai ngươi biết việc của mình rồi đấy, làm cho tốt vô.] Sabata nói với hai kẻ kia xong quay sang Iro.[Giờ hãy dẫn đường nào Miss Iro, Sir Sabata đây sẽ phò tá quý cô đây trong việc trinh sát phe địch!]

"Đợi đã, chú quên lần trước chúng ta chưa làm gì mà đã bị lũ Orc bắt rồi sao!?"

Ngay lập tức tôi cảnh báo tên Spirit hiệp sĩ.

Bởi nghe cái cách hắn nói chuyện thì e rằng gã này đã quên mất lần trước tôi đã lén lút thất bại và suýt thành nô lệ tình dục cho Orc nữ!

[Đừng lo, với trình lén lút cao tay của Miss Iro, Stealth check (kiểm tra lén lút) của cô ấy đủ để bù đắp phần chúng ta mà.

Cùng lắm xài thêm Help (giúp đỡ) để được lợi thế Stealth check.] Sabata cởi bỏ bộ giáp thay đổi hình dạng gọn gàng mà nói một cách tự tin.

"Đây-éo-phải-D-n-D!"

Tôi lẩm bẩm trong đầu nhắc nhở một cách nhấn gã hiệp sĩ đừng nhầm thực tại với game.

Dù rằng rất mừng hắn rất tự tin và ý tưởng không phải tồi nhưng thật sự vẫn quá liều lĩnh.

Song suy đi nghĩ lại, Iro không biết ngôn ngữ bình thường lần tiếng Orc nên sẽ rất hạn chế trong việc trinh sát.

Tất nhiên, Thokk thì không chuyến lén lút nên phái đi theo hỗ trợ là chuyện tồi, còn Arcath mà không có ở đây thì việc đặt bẫy sẽ trì trệ và khó mà tạo được bẫy tốt!

"Mình éo muốn thừa nhận nhưng thật tình lựa chọn của tên hiệp sĩ ngáo này lại là tốt nhất..." tôi nghiến răng trong sự ấm ức.

"I am thou, thou art I (ta là ngươi, ngươi là ta)~."

Sabata tự tin nói.

"Chẳng biết có Persona nào cù nhây như chú không nữa..."

Tôi thở dài và đành làm theo kế hoạch này, sau cùng thì sự hiệu quả quan trọng hơn là ai đúng hay sai.

"Sao Han trông ngơ ngác thế?"

Iro nhìn tôi một cách thắc mắc.

[Đi thôi, phải hành động sớm, chúng ta đang phải chạy đua với thời gian.] Sabata trả lời. [Lady first (ưu tiên phụ nữ), tôi sẽ theo ngay phía sau.]

"Đã hiểu."

Iro gật đầu hiểu chuyện rồi chạy một mạch thẳng về phía khu vực Sandhurst Club mà chẳng chút do dự.

Tôi nhìn mà không khỏi ấn tượng, không rõ nữ Barbarian báo ấy tự tin và có kinh nghiệm hay đơn giản là quá bạo dạn không biết sợ.

Dù khác xa cách lén lút mà tôi tưởng tượng, thế nhưng từ trận chiến trước nên tôi có thể tin tưởng khả năng của cô ấy.

"Đi thôi Han, chúng ta đã có Quiet (im lặng) để cover (yểm trợ) giùm rồi~."

Sabata động viên tôi.

"Well, ngoài việc chúng ta có Doctor Emmerich siêu nguy hiểm và nhóm Diamond Dog (chó kim cương) thì tiếc là chúng ta không phải Big Boss huyền thoại."

Tôi cười trừ mà chạy theo sau Iro.

"Và hiện tại chưa có Ocelot (mèo rừng) lẫn Miller để phụ tá nữa."

--- Vài phút sau bên trong khu vực Sandhurst Club---

"Han nhớ đừng dẫm nhầm cành cây khô nghen, do Han nặng và sẽ làm gãy nó rồi gây tiếng ồn."

Iro thì thầm nhắc nhở trong khi di chuyển khá nhanh nhẹn bằng bốn chân.

[Rõ.]

Tôi đáp bằng thần gia cách cảm trong khi ráng bắt kịp bằng tư thế khom lưng thật thấp di chuyển.

Mặc dù tôi có nghĩ đến xài ván trượt để ngồi lên nó đi lại, song xung quanh toàn cỏ cao nên không thật sự phù hợp cho trò này.

Dạo quanh khu vực này vài phút, tôi thật sự không khỏi rùng mình khi thấy số lượng Orc còn đông khủng khiếp hơn cả làng Olzug rất nhiều!

Nếu tôi đếm đúng thì nãy giờ sơ sơ cũng hơn 40 tên rồi, rốt cuộc con số này còn tăng bao nhiêu nữa!?

"Chúng ta cũng sẽ phải cần giữ khoảng cách, đừng để tên Orc nào đến quá gần."

Iro nói lời khuyên trong khi dáo dác nhìn xung quanh cùng đôi tai báo ngoe nguẩy hướng hai bên để nghe ngóng một cách cẩn trọng.

[Heheh, có trực giác săn mồi của Miss Iro thì yên tâm hẵng ra.] Sabata nói lời khen.

"Phải rồi, nếu hồn ma Sabata không sợ bị nhìn thấy thì hãy đi quan sát xung quanh đi, để chắc rằng chúng ta không bị bám theo."

Nữ Barbarian đó liền nghĩ ra ý tưởng khi thấy Spirit hiệp sĩ.

[Cũng được, mặc dù tôi đây chỉ cách dược anh bạn này xa nhất chỉ được 3m ~.]

Gã hiệp sĩ kể ra giới hạn của bản thân rồi thoát ra khỏi người tôi mà di chuyển xung quanh.

Sau vài phút di chuyển, tôi nhận thấy sự mỏi nhừ từ lưng tới chân do không thể đi thẳng!

"Xung quanh đây nhiều Orc thật, song chưa thấy tên nào khác thường như kẻ mà Han gọi là Tanarukk cả..."

Iro nhận xét sau một lúc thám thính xung quanh.

[Vậy có khi hắn đang trong mấy tòa nhà này...]

Tôi nhìn vào 3 tòa nhà lớn ở cạnh chỗ đồng cỏ mà đám Orc cắm trại.

Dựa theo những gì tôi nghe ngóng được xung quanh thì những tên Orc này cũng có vẻ bất bình với thủ lĩnh của chúng.

Chũng còn bình luận lẫn truyền tai nhau về sự đáng sợ của chúng.

Bọn tôi quan sát thử từ bên ngoài cửa kính vào trong căn nhà đó, có thể thấy cũng không ít Orc đang ở bên trong.

[Từ đây có lẽ từ đây Iro nên đi một mình, ở trong đó không tiện để tôi ẩn nấp so với ngoài này.] Tôi nói sau khi.[Iro hãy đi thám thính một mình trong đó, tôi sẽ ở ngoài đây đợi.

Ráng đi nhanh về nhanh.]

"Ra vậy.

Han ở đây cẩn thận."

Iro gật đầu hiểu chuyện rồi bắt đầu tiến vào trong căn nhà.

Ở bên ngoài một mình, tôi nằm ra đất do mỏi cả chân lẫn lưng rồi thở dài.

Không có Sabata hỗ trợ thì di chuyển khom lưng lâu đúng là quá sức của tôi...

"Well well well, giờ chúng ta nên làm gì ngoài này một mình đây, công sự?"

Sabata lên tiếng hỏi.

"Đến lúc hỏi thăm thử tên Orc nào đi lẻ rồi."

Tôi mỉm cười khi mắt sáng lên giây lát.

Tôi lẫn Sabata bắt đầu đảo mắt nhìn xung quanh và bò dưới dất để tìm kiếm một tên Orc nào đó đi lẻ.

Bởi để tránh không để lạc Iro, tôi sẽ không di chuyển qua xa khỏi tòa nhà này.

"Phát hiện mục tiêu ~."

Sabata kêu lên khiến tôi ngay lập tức ngoái nhìn theo.

Từ trong tòa nhà, một tên Orc trông chán nản bước ra.

Không chần chừ thêm, tôi lập tức bắn Charm Ray chiểu thẳng vào tên hình người da xanh đó.

"Huh!?" tên Orc đó hoảng hồn cất tiếng.

[Đừng sợ,] tôi lên tiếng bằng thần giao cách cảm. [Hãy nói chuyện một chút với ta nào.]

--- 20 phút sau---

"Đào lẹ lên nào, chúng ta phải đào cho đủ hố chôn sống cả cái đám sẽ chống đối chúng ta!"

Arcath ra lệnh như thể đốc thúc trong khi hắn đang cắm cọc gỗ đầu nhọn phía dưới.

"Hmph, nãy giờ ngươi lải nhải câu đó suốt không biết chán à, đồ thằn lằn!"

Thokk thở mạnh phàn nàn bằng giọng đầy đe dọa trong khi tay vẫn vung chùy vào đất mà đào hố.

"Kẻ thù là chính cái thứ cả mấy người các ngươi sợ cơ mà!" tên Kobold Sorcerer lớn tiếng như một đứa trẻ nổi quạu."

Càng mệt lúc này bây nhiêu thì ngươi càng đỡ phải sợ đổ máu trong trận chiến!"

"Grrr, nếu tên oắt nhà ngươi không phải đồng minh, ta sẽ bứt cái hàm dưới của ngươi luôn rồi!"

Barbarian Orc đó bắt đầu gầm gừ.

"Hah, ngươi tự tin sống sót sau khi ta dùng spell à!?"

Tên Kobold bắt đầu nóng máu khiến bàn tay sáng rực lên như thể chuẩn bị spell.

"Hah, nếu ngươi tự tin rằng là giết được ta!

Bởi nếu không thì ta sẽ đảm bảo đầu ngươi lăn đất!" cả tên Orc bắt đầu lườm sang kẻ chế nhạo hắn.

Ngay khi bọn tôi bước tới đã thấy hai tên đang lườm nhau bằng sát khí.

Một kẻ tay cầm vũ khí thủ thế, một kẻ bàn tay đang sáng rực chuẩn bị giải phóng spell.

[Hai ngươi đang làm gì đó?]

"Chúa tể Gruumsh!"

Tôi lên tiếng bằng thần giao cách cảm mà can thiệp khiến cả hai chùn tay ngay lập tức.

Thokk ngạc nhiên nhìn về phía tôi.

"Eh heheh, bọn tôi... hơi mệt chút nên đang giải khuây chút thôi..."

Arcath cười và chữa cháy có chút ngập ngùng, giây tiếp theo gã liền đổi chủ đề."

À mà ngài trở về sớm thế, hay ngài đã thanh lý bọn Orc và Tanarukk đó rồi?"

[Ngươi đừng có tơ tưởng hay xu nịnh ta làm chi.] tôi trả lời ngay lập tức.

"Bọn tôi đã trở về sau khi trinh sát Orc phe địch, chúng rất đông và có vài kẻ nguy hiểm vô cùng."

Iro lên tiếng nói báo cáo Thokk và Arcath, điều mà lần đầu cô ấy làm trong suốt chuyến đi từ nãy đến giờ.

"Hm, con nhỏ hai chân nhà ngươi cũng làm được việc được giao đấy."

Arcath nói giọng hống hách như kẻ bề trên, kế đó, hắn nhìn về phía tôi.

"Còn tên Orc quái nào đây?"

[Tù nhân của ta, một tên chiến binh từ phe địch.] tôi giải đáp thắc mắc của gã Kobold.

"Heh!?

Làm cách nào mà ngài bắt hắn về đây mà hắn thong nghe lời vậy!?" tên Kobold Sorcerer há hốc mồm nhìn."

Hay là ngài biết dùng spell Charm Person (mê hoặc người)!?"

"Gần đúng nhưng chưa phải."

Thokk nhận xét."

Quyền năng từ con mắt của ngài Gruumsh One-Eye cả đấy."

"Ohhh."

Arcath mở miệng kinh ngạc.

Gã Kobold này cũng nhận định khá chính xác, bởi Charm Person cũng là spell có thể mê hoặc kẻ thù và chỉ là level 1 nên không quá tốn kém để dùng.

Song, spell này giới hạn chỉ hiệu quả với sinh vật hình người và nó tiêu tốn số lần dùng spell, thêm nữa sinh vật bị mê hoặc sẽ sớm tỉnh trước 1 giờ nếu bị hại.

Trong khi đó Charm Ray từ con mắt Beholder của tôi có thể thoải mái dùng và lên bất kỳ sinh vật nào trong 1 giờ, miễn là tôi đừng hại nó hoặc kẻ nào hóa giải ma thuật này.

[Giờ từ những gì bọn ta thu gom được và từ tên tù nhân, kẻ địch chừng 80 tên.] tôi bắt đầu nói ra những gì mình tìm kiếm được cho hai tên đồng bọn. [Thêm nữa, xem chừng tên Tanarukk và người của hắn có bắt giữ vài con người, không chỉ là những con người bình thường mà còn là những kẻ từ thế giới khác.]
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 31: chuẩn bị giao tranh


"Con người... từ thế giới khác!?"

Thokk ngạc nhiên lên tiếng.

"Hm... có thứ đó ở chỗ bọn Orc phe địch này nữa sao?"

Arcath xoa cằm suy nghĩ.

"Tự giới thiệu đi tên kia!"

Kobold Sorcerer đó lên tiếng yêu cầu.

Dẫu vậy, gã Orc bị mê hoặc chỉ nghiêng đầu gãi tai.

Có lẽ hắn không nghe được tiếng Draconic nên mới phản ứng như vậy.

[Hãy tự giới thiệu bản thân và nói cho bọn ta biết về thủ lĩnh của bọn ngươi đi.] tôi dùng thần giao cách cảm ra lệnh cho tên Orc.

"Tôi, Igurg, chiến binh của làng Muzgonk."

Tên Orc tự xưng là Igurg lên tiếng.

"Thủ lĩnh của làng chúng tôi là Imsh The Brute (tàn bạo), Warchief của làng Muzgonk."

"Imsh... ta vẫn nhớ như in cái tên đáng nguyền rủa ấy..."

Thokk lẩm bẩm với giọng kìm nén sự tức giận.

"Làng Muzgonk của bọn tôi đã đánh chiếm không ít làng của những kẻ ngoại lai cho tới những làng Orc yếu đuối hơn.

Tất cả là nhờ sự dẫn dắ của Imsh The Brute hùng mạnh."

Igurg nói với khuôn mặt tràn đầy sự tự tin.

"Gr...vậy đúng là các ngươi là những kẻ đã tấn công làng Olzug 10 năm trước!"

Thokk nắm chặt cây chùy trong tay mà bước đến đầy phẫn nộ.

Song tôi đưa tay lên ngăn chiến binh đó tấn công tên Orc tù nhân.

[Hãy để hắn nói xong đã.] tôi lên tiếng can thiệp.

"...Vâng."

Gã chiến binh đồng minh ấy lặng lẽ lui bước dù trong lòng không vui.

"Dẫu rằng mọi thứ đều rất bình thường, thế nhưng tất cả đã thay đổi từ 15 năm trước."

Igurg thở dài và nói giọng điệu chán nản.

"Ngày đó, Warchief của bọn tôi đã bị hóa điên và trở thành một sinh vật quỷ dữ được biết là Tanarukk.

Ngài ấy thậm chí sẵn sàng tàn sát những kẻ chống đối.

Vì lẽ đó, dân số làng Muzgonk đã giảm xuống chỉ còn chừng chưa tới một phần bốn ngày xưa."

Nghe tên Orc đó kể chuyện hồi xưa của cái làng Muzgonk nguy hiểm này mà khiến tôi toát mồ hôi lạnh.

Cái làng tới hơn 300 tên Orc... rốt cuộc cái làng gì mà đông khiếp thế!?

Đúng là cái đám Orc này đã dông mà còn nguy hiểm thật.

Thật may là chúng đã tan rã bớt, chứ tới vài trăm tên thì chắc sẽ tốn rất nhiều thời gian và nhiều công sức để mình hạ hết!

"Vậy... ngươi còn lời trăn trối gì không?"

Thokk gõ nhẹ cây chùy vào lòng bàn tay mà hỏi đầy đe dọa.

[Bình tĩnh, Thokk The Mace.]

Tôi ra lệnh cho gã Barbarian đồng minh nóng nảy.

Xem chừng nỗi căm hận cho cái chết của Warchief đời trước đã khiến cả người cẩn trọng như Thokk cũng mất khôn.

Trong cái rủi có cái may, nhờ đó mà gã chiến binh này không sợ Tanarukk và vẫn đủ lý trí nghe lệnh tôi.

[Nói rõ về tù nhân của các ngươi.] Tôi ra lệnh cho Igurg.

"Phải rồi, bọn tôi vô tình đã bắt được vài tên con người ăn mặc khác lạ xuất hiện quanh đây.

Theo những gì Imsh nói thì đây là những kẻ đến từ thế giới khác."

Igurg xoa cằm nói tiếp."

Hiện tại làng Muzgonk đang phân vân không biết nên làm thịt l ũ con người này hay dùng chúng làm nô lệ kiêm luôn hỗ trợ gia tăng dân số của làng."

Nghe vậy, tôi càng quan ngại hơn cái mục đích đáng sợ của của đám Orc này.

Xem chừng phải khẩn trương trước khi có ai đó bị thịt hoặc bị hấp diêm bởi đám Orc này!

[Câu hỏi cuối, ngươi trung thành với tên Tanarukk hay thần linh của Orc?] tôi hỏi điều cuối trước khi đưa ra quyết định cuối cùng nên làm gì tên Orc này.

"Tôi chỉ trung thành với ngài Imsh The Brute, không phải một tên đã sa ngã vào tay quỷ dữ."

Igurg trả lời không chút do dự.

"Hmph, vậy thì chúc mừng, ngươi đã nhận được sự từ bi của ngài Gruumsh."

Thokk nói với giọng điệu có phần mỉa mai rồi chỉ tay vào tôi."

Hãy trung thành với ngài ấy nếu ngươi không muốn chung số phận với tên Tanarukk khốn kiếp kia."

"Khoan, ngươi nói gì cơ!?"

Igurg tròn mắt nhìn từ Thokk sang tôi.

[Như Thokk nói đấy.] tôi trả lời sự đồng tình với nhận định của Thokk.

"Sao cơ!?

Ngài thật sự là The One-Eye God (vị thần một mắt) đó sao!?"

Igurg nói với tôi trong khi hàm mở toang biểu thị sự kinh ngạc.

[Ngươi hãy giải thích cho Iro và Arcath cuộc trò chuyện nãy giờ đi.]

"Rõ."

Tôi dặn Thokk rồi sau đó đi ra một khoảng đất.

Tôi dùng Mold Earth để bắt đầu đào hố trong lúc cả nhóm đang đối thoại với nhau để tận dụng thời gian.

"Mold Earth..."

Tôi lẩm bẩm niệm spell, tay chỉ xuống đất điều khiển hướng cục đất được đào lên trong khi đầu bắt đầu suy nghĩ một kế hoạch cụ thể.

80 tên Orc chưa bao gồm tên Tanarukk đồng nghĩa mỗi người phải xử lý ít nhất 20 tên Orc...

Tạo một cái bẫy để hạ được số lượng lớn như thể là một thử thách không nhỏ.

Mặc dù Charm Ray sẽ giúp tôi lôi kéo được một khảng quân đội cho mình, nhưng đồng nghĩa với nó là tôi cần phải kết thúc trận chiến này trong một giờ...

Mặt khác, tôi có thể bỏ qua chiến đấu mà tập trung dùng Charm Ray thường xuyển để điều khiển đám Orc phe địch cho chúng tự đấu đá lẫn nhau.

Dẫu đó cũng là cách tiện lợi và hay nhất, nhưng từ những sự việc từ lúc lần đầu đụng độ Kobold cho tới đối đầu Vr'tark thì tôi không dám tin tưởng 100% kế hoạch của mình.

"Lại ngờ vực bản thân nữa à?"

Sabata hiện ra bên cạnh tôi và hỏi.

"Lần này là 4 đấu 80 đấy," tôi lẩm bẩm."phải có một kế hoạch chi tiết, thiết thực, và phải bao hàm cả trường hợp khi kế hoạch chệch khỏi dự tính..."

"Well, vậy thì thay vì sợ kế hoạch thất bại thì hãy vạch ra kế hoạch khi thành công lẫn thất bại."

Sabata lại đưa ra lời khuyên."

Hãy nhớ, the ability to destroy a planet is insignificant next to the power of The Force (khả năng để hủy diệt một hành tinh không là gì khi đứng cạnh quyền năng của Thần Lực)."

"Đó là nếu chúng ta là Jedi hoặc Sith kia!" tôi phản bác ngay lập tức."

Thế nhưng chú nói đúng, nếu nghi ngờ thì tốt nhất là tìm giải pháp cho nó hơn là cứ hoài nghi."

"Heheh, phải thế chứ, cộng sự của ta ~."

Sabata khoanh hai tay lại mà cười đầy tự hào.

Có lẽ hiện tại tôi vẫn sẽ tiếp tục kế hoạch lúc này, chuẩn bị bẫy đề phòng cũng như lẻn vào căn cứ địch để mê hoặc chúng đấu đá lẫn nhau.

Thêm nữa, để chắc ăn thì tôi sẽ cho những thuộc hạ của mình chuẩn bị một cuộc đột kích sau khi dụ được phe địch vào bẫy để chiếm ưu thế khi mở cuộc giao tranh tổng.

Đấy là kế hoạch tốt nhất hiện giờ mà tôi có thể nghĩ ra được và hy vọng nó sẽ thuận lợi.

Tôi phải thực hiện tất cả những việc này trước khi trời tối khiến tôi trở nên mệt mỏi và không duy trì dùng Charm Ray được.

--- Vài giờ sau tại khu vực Sandhurst Club---

"Hm?

Sao nhiều người đi đâu mất rồi vậy?"

Một Orc đang đi tuần xung quanh mà nhìn dáo dác khi ánh mặt trời đang khuất dần.

"Mày nói giờ tao mới để ý... họ đi săn rồi chăng?" tên Orc khác gãi đầu hỏi.

"Tụi đó đi săn thì đi sao đông và lúc trời tối dần thế này?"

Vút vút

"Huh, mũi tên!?"

Hai tên Orc thấy hai mũi tên bay đến cắm vào thân cây bên cạnh và trên đất.

Hai gã chiến binh vai u thịt bắp đó hướng mắt về phía nơi mũi tên bay đến mà thấy kẻ lạ mặt đang giương cung.

Kẻ đã bắn tên ấy không ai khác là một thiếu nữ người báo với mái tóc trắng.

"BÁO ĐỘNG, CÓ MỘT Ả DEMIHUMAN (á nhân) ĐỘT NHẬP!"

Một tên Orc rống lên trong khi tên còn lại cầm cây lao ném vềp hía kẻ địch.

Cây lao cắm thẳng vào bức tường thay vì trúng vào mục tiêu của nó.

Vút

"AGH!

Ả bắn trúng tao rồi!"

Tên Orc rống lên khi tên trúng vào hông.

Hắn vừa tỏ vẻ đau đớn nhưng cũng trông trở nên giận dữ hơn.

Gã chiến binh đó rút mũi tên ra cái rụp rồi lao tới hòng dùng rìu chẻ đôi kẻ thù.

Rầm

"Đứng lại!"

Nữ Demihuman giống báo ấy nhanh chóng né cây rìu cắm sâu vào bức tường của tòa nhà cũ kỹ.

Cô ta nhanh chóng cúi người thấp rồi chạy nhanh bằng cả bốn chi thoát khỏi hai tên Orc.

"Bám theo ả ta mau!

Chắc chắn ả có đồng bọn!"

"Nô lệ!"

"Thịt!"

Những tên Orc khác chứng kiến đồng bọn hắn cho tới gương mặt lạ lướt qua mà lần lượt tay cầm rìu cầm lao thi nhau rượt theo.

Từ 5 rồi đến 10 Orc cứ thế thi nhau rượt mục tiêu, không bận tâm gì việc rời khỏi khu vực của chúng.

Cảnh tượng đám chiến binh Orc vai u thịt bắp chạy nhanh như mấy vận đông viên mà lại không bắt kịp nữ Demihuman kia nhìn cứ như cách người nguyên thủy Persistence hunting (kiểu săn bên bỉ).

Với đám Orc tự tin sức mạnh cơ bắp nên chúng chẳng ngán gì chạy cho tới khi con mồi kiệt sức để bắt.

"Nhắm kỹ vào tụi bây, ả chẳng thể nào thoát nổi khỏi chúng ta đâu-"

Xoạt

"AAAAAGH!"

Lần lượt từng tên Orc đột ngột ngà xuống một cái hố chúng không thấy trước đó.

Vô số cây lao gỗ xuyên qua người những tên chiến binh điên cuồng to lớn đó!

"Cái quái gì thế này!?"

"Kẻ nào dám đặt bẫy bọn ta thế!?"

"Mẹ kiếp!!!"

Trong lúc 10 tên chiến binh chật vật trước hố bẫy, chúng ngước lên và thấy một sinh vật giống như con người đang nhìn chúng.

Một thứ giống người nhưng hai con ngươi sáng lên bên tím bên vàng.

Khung cảnh xung quanh không quá tối tăm dưới đôi mắt nhìn xuyên màn đêm loại Orc.

Thế nhưng, thứ hình người màu trắng đen lại chỉ hai con mắt nhìn thấy rõ màu sắc khiến chúng không tránh khỏi sự bối rối.

"Ngươi là ai!?"

"Hãy xưng tên đi kẻ lạ mặt!"

"GRAAAH!"

Những tên Orc bị đả thương bởi cọc bẫy đều nói với lớn giọng.

Ấy vậy, những tiếng nói đó có phần lo sợ lẫn tò mò hơn là phẫn nộ và đau đớn trước sinh vật lạ kia.

[Ta hỏi ngươi,] Âm thanh tựa như vang lên trong đầu lũ Orc cất lên.[Các ngươi là bầy tôi của Demon và kẻ sa ngã, hay các ngươi ẫn còn trung thành với The One-Eye God của các ngươi?]

--- Vài phút sau---

[Iro ổn chứ?] tôi hỏi han người đã nhận chỉ thị làm mồi nhử.

"Tôi ổn, có thể sống sót qua cả một con rồng thì tôi không sợ với những tên Orc này."

Nữ Barbarian báo đó trả lời một cách tự tin.

[Miss Iro cứng cỏi bên trong tấm thân mảnh khảnh xin đẹp ấy.] Sabata nhận xét. [Chả bù Greater Deity nào đó chỉ đứng diễn sâu với lén bắt cóc lén dân làng người ta.]

[Giờ chú muốn cà khịa tui đến thế à!?]

Nghe cái lời của tên Spirit hiệp sĩ này cà khịa công sức tôi lăn lộn nãy giờ tới độ trời sụp tối để bắt bám theo, bắt cóc rồi mê hoặc từng tên Orc.

Tất cả nỗ lực chỉ để hy vọng kế hoạch sẽ thành công trót lọt và khả năng phe đồng mình sống sót cao hơn.

Thế mà thay vì nói lời khen nào thì Sabata chỉ lo châm chọc thì đúng là dễ sôi máu!

"Han hay thật, có thể khiến ngần này Orc chịu nghe lời."

Iro trầm trồ mà nhìn chừng 21 trong số 30 tên Orc tôi bắt về được.

"Dù có dùng Charm Person nhưng có thể làm tới ngần này trong thời gian ngắn thì đúng là quá phi thường!"

Arcath ấn tượng mạnh trước những gì mà đôi mắt ma thuật của tôi làm được.

[Well, ít nhất quân số đám đó còn hơn 50, giảm còn gần một nửa...]

Tôi thở dài mà nói.

Trong 30 tên thì hết 9 tên mà tôi đã thất bại buộc phải thủ tiêu hoặc chúng chết khi ngã xuống hố bẫy.

Thật sự dù muốn hay không thì tình cảnh tôi không khác gì Metal Gear Solid 5 (bánh kim rắn) chút nào.

Lén lút vào căn cứ địch rồi bắt cóc người của chúng để gia tăng lực lượng đồng minh.

Thêm việc giờ tôi là lãnh đạo cái băng nhóm này khiến tôi không khác Snake (rắn) là bao.

[Ta đoán các ngươi đều đã mệt sau một ngày dài rồi nhể.] Tôi lên tiếng nói với 21 tên Orc đang bị mê hoặc. [Hãy tận hưởng những thứ này như lòng từ bi của ta dành cho những chiến binh trung thành nào.]

Tôi dùng năng lực của đôi mắt Beholder mà tạo ra đồ ăn.

Chưa đầy một phút, vô số miếng thịt lợn nướng và khoai tây với cà rốt được ướp muối tiêu xuất hiện như mọc từ dưới đất lên.

Không chỉ thế, vô số chiếc cốc làm từ một nửa vỏ trái dừa chất đầy nước trái cây với mật ong đặt xung quanh mớ đồ ăn nhìn không khác gì một bữa tiệc.

Do đây là để nạp lại năng lượng cho những thuộc hạ của tôi ở trạng thái tốt nhất trước khi chiến đấu, thành thử ra tôi không tạo đồ cồn để chúng không say xỉn.

"Mớ thức ăn này từ đâu xuất hiện thế!?"

"Phép thuật ư!?"

"Wow, chúng thơm phức và ngon lành nữa!"

"Đồ uống mát lạnh và ngọt liệm, đồ ăn đầy hươnng vị!"

Những tên Orc đó thi nhau chộp lấy đồ ăn và nước uống mà tận hưởng sau vài giây kinh ngạc và tò mò.

Chúng cười đùa trong khi tán dương hương vị những thứ tôi tạo ra.

"Các ngươi đã thấy thế nào trước phép màu của thần Gruumsh One-Eye vĩ đại?"

Thokk lên tiếng hỏi toàn bộ những tên Orc tham gia bữa tiệc tôi chuẩn bị.

"Tuyệt vời!"

"Đúng là phước lành của The One-Eye God!"

"Chúa tể Gruumsh vĩ đại muôn năm!"

"Ngợi khen Gruumsh One-Eye hùng mạnh và toàn năng!"

Câu hỏi của Thokk đã được đáp lại bằng những lời ngợi khen ngợi tôi không ngớt.

Dù rằng có lẽ đám Orc này nhớ trật lất hết về vị thần thật sự của chúng.

"Vậy hãy dùng chính sức mình để đáp lại phước lành của ngài ấy đi, nếu các ngươi còn xem bản thân mình là một chiến binh Orc!"

"YAAAAAH!"

Thokk phát biểu một tràng và được những khán giả của mình hò reo đồng tình.

Có lẽ lời nói của kẻ dù khác phe nhưng cùng chung một tộc có sức thuyết phục và dễ dồng cảm hơn.

[Cả 3 muốn dùng gì nào?] Tôi hỏi ý kiến từ những đồng đội của mình.

"Oho, ngài Gruumsh rộng lượng thế?"

Arcath ngạc nhiên cũng như mừng rỡ.

"Burger và nước trái cây!"

Iro ngay lập tức lên tiếng.

Cô nàng Barbarian ấy nói với đôi mắt sáng lên cũng như cả đuôi dựng thẳng lên cứ làm tôi liên tưởng một chú mèo khi đến giờ ăn.

"Vậy... ngài cứ chọn món gì mà giới thiệu!" gã Sorcerer Kobold cười khúc khích mà nói một cách phấn khích.

"Bất kỳ món gì ăn được thì tôi không từ chối."

Thokk như chẳng mảy may quan tâm.

Ngay lập tức, tôi tạo ra một cái burger thịt bò hai tầng cho Iro, một miếng thịt rồng chiên lớn cho Arcath, một con gà nướng tẩm muối tiêu và mật ong cho Thokk.

Tôi tạo ra ba cốc sữa mật ong to ngang một chai nước nửa lít cho cả ba người họ.

Còn phần bản thân, tôi tạo một cốc chocolate milkshake và một tô mì ramen.

[Burger cho Iro, thịt rồng cho Arcath, và gà nguyên con là phần Thokk.] Tôi nói với cả ba người họ. [Cứ tự nhiên dùng với sữa mật ong đi, nếu muốn thêm ta sẽ làm.]

"Cảm ơn!"

Iro nhanh chóng chộp lấy cái bánh burger mà ăn một cách thích thú với đuôi nằm êm dưới đất cùng đôi tai đung đưa.

"Thật khó mà ngưng bất ngờ khả năng của chúa tể Gruumsh..."

Arcath cắn một miếng thịt rồng mọng nước mà nhận xét."

Theo như tôi học từ cha, thậm chí có là spell level 3 như Create Food And Water (tạo thức ăn và nước uống) thì chúng không thể nào tràn đầy hương vị như thế này được!

Chưa kể là việc thay đổi số lượng nữa!"

"Han tuyệt lắm, phải không?"

Iro nói một cách phấn khích mà vô tình nói ra tên thật của tôi trước.

"Han, ai cơ?"

Sorcerer Kobold đó thắc mắc trước cái tên không hề biết đến.

"À...

ý tôi là chúa tể Gruumsh!" cô nàng Barbarian báo đó vội đính chính.

"Hmmm sao ngài cất công tạo một món ăn ngon thế này dù rằng tôi không dự tính yêu cầu cao gì?"

Thokk sau khi cắn một miếng thịt và uống một ngụm sữa mật ong mà thắc mắc hỏi tôi.

[Bữa ăn ngon miệng trước khi đối mặt tử chiến sẽ giúp ngươi thỏa mãn và ít nuối tiếc hơn nhỡ có tạch.] Sabata giải thích trong khi tôi đang tập trung chuyên môn ăn ramen. [Thêm nữa, nó sẽ động viên ngươi mong muốn sống sót trở về để tận hưởng món này lần nữa.]

"Ra là vậy..."

Barbarian Orc thâm niên đó nhắm mắt lại như thể đang chiêm nghiệm giây lát."

Ngài suy nghĩ thật thấu đáo."

[Ngươi hiểu thì tốt.] Spirit hiệp sĩ cảm thấy ung ý mà trả lời.

"Tôi hy vọng sẽ được thưởng thức một cốc rượu quý từ ngài đấy."

Người đàn ông Barbarian cầm cái đùi gà chỉ về phía tôi mà mỉm cười.

[Tất nhiên rồi, ráng mà sống sót chiến thắng đấy.

Ngươi sẽ không chỉ nhận một cốc mà là cả một chầu luôn đấy]

Sabata đáp trước lời hứa hẹn đó.

Tôi cũng mừng thầm khi Thokk đã bớt ngờ vực tôi so với lúc đầu.

Hy vọng ấn tượng tốt của Barbarian Orc này về tôi vẫn sẽ ổn định như thế này chí ít tới khi hết nhiệm vụ hạ gục Tanarukk.

"Rượu là gì thế?"

Iro nghe thế mà hỏi trong khi đang uống cốc sữa mật ong."

Mà món Ha- ý tôi là chúa tể Gruumsh đang ăn là gì thế?"

"Một thứ nước làm từ trái cây có mùi nồng và giúp ngươi sảng khoái vô cùng khi uống nó."

Thokk trả lời bằng cách đưa ra những lời giải thích về rượu."

Có điều không phải kẻ nào cũng thích mùi đắng của nó hoặc cơn đau đầu sau khi bị xỉn."

"Well, bọn ta thì không thích cái thứ đó đâu.

Uống nó xong oải chết mồ, đã thế đầu óc chẳng tỉnh táo nổi!"

Arcath bĩu môi chê bai rượu, như một cách mà Kobold có thể lực (cons) kém đối mặt với đồ uống có cồn.

"Nghe... thật tò mò."

Iro uống cốc sữa mật ong và đang liếp mép dính đầy sữa.

[Tiện thể thì món này gọi là ramen, một dạng bột trộn lại hình thành sợi ăn chung với nước hầm, thịt và rau củ đi kèm.] Tôi đưa ra lời giải thích đơn giản về món đang ăn và chỉ nói duy nhất Iro nghe được. [Iro thích thì lần sau tôi chuẩn bị cho.]

"Tôi rất trông đợi nó đấy!"

Cô nàng báo ngoe nguẩy đuôi trước lời hứa hẹn đó

"...Phải rồi!"

Một ý tưởng bất giác xuất hiện trong đầu khi tôi đang húp tô nước dùng .

Một kế hoạch để giúp tôi có thể dễ dàng chinh phục được cuộc chiến này với ít rủi ro nhất!
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 32: Chiếm nửa làng Muzgonk


---Tại làng Muzgonk, khu vực Sandhurst Club---

"Hồi nãy tao nghe có kẻ đột nhập mà, đám đó bắt được tên đột nhập chưa?"

"Chẳng rõ, có nên đi kiểm tra không?"

"Tụi đó đi nãy giờ có khi săn được gì đó hay ho đem về cũng nên.

Còn nếu chúng bắt không nổi một kẻ đột nhập thì có đi theo cũng chẳng được gì."

Những tên Orc trong tòa nhà đi ra bên ngoài và bàn tán nhau.

Chúng đều thắc mắc những gì đã diễn trong cuộc náo loạn nhỏ lúc trước, song kết quả chưa xác định được.

"OI, XEM TAO ĐEM GÌ VỀ NÀY!"

Trong khi đám Orc đang bàn bạc nhau phân vân nên đi hay không thì bốn tên Orc từ ngoài làng vác thứ gì đó về.

Mỗi tên đều vác một vật lớn và tròn phía sau lưng, khiến đồng bọn trong làng bước tới nhìn bằng ánh mắt tò mò.

"Tụi bây đem gì về thế?"

"Rượu, rất nhiều rượu!"

"Kẻ đột nhập xử lý rồi chứ?"

"À, nhỏ đó bị bọn ta thẻo rồi, và may sao kiếm được chỗ rượu ngon này về nơi nhỏ đó trú ẩn!"

'

"Hm... không phiền chia bọn ta một ít chứ?"

"Uống xả láng đi, hôm nay coi như ngày may mắn của tao và tụi bây!"

"Phải thế chứ!"

Sau cuộc nói chuyện giữa đám Orc, bọn chúng kháo nhau lấy sừng làm cốc mà múc rượu từ mấy cái chum.

"Wow, rượu ngon thật!"

"Uống một cốc thôi mà thấy đã lâng lâng rồi ~."

"Từ hồi đi theo gã Warchief chết tiệt đó, chúng ta éo có đồ ngon gì!"

"Phải, khỏi cần chừa mớ này cho hắn!"

"Uống tới cạn chum luôn tụi bây!"

"OOOOOH!"

Cả đám Orc cứ thế mà thi nhau uống chum rượu như uống nước lã và tận hưởng cơn say từ rượu ngon.

--- 20 phút sau---

"...Wow, mọi thứ đơn giản đến bất ngờ luôn!"

Arcath trầm trồ.

"Cả lũ to xác này nằm đo đất hết trong khi chúng ta còn chưa động tay gì!"

"Quả thật, trí tuệ của chúa tể Gruumsh đúng là rất đáng khâm phục."

Thokk nhận xét một cách tích cực.

"Chỉ cần đến bước này, tôi cảm thấy cuộc chiến này thật sự chiến thắng đứng về phía chúng ta rồi!"

[Đừng vội đưa ra kết luận.] tôi lên tiếng. [Chúng ta chỉ biết được kết quả khi mục tiêu nằm trong lòng bàn tay mà thôi.]

"Ra là vậy."

Orc Barbarian đó gật gù.

"Vậy giờ chúng ta nên làm gì với những tên này đây?"

Iro nhìn đám Orc làng Muzgonk đang ngủ mà hỏi, trong tay cô là cây thương Iklwa cùng một chiếc khiên tròn bằng gỗ mới nhặt được.

[Giờ việc còn lại để ta.]

Tôi nói với cả đám bằng thần giao cách cảm rồi bắt đầu sử dụng Charm Ray.

Tia sáng mê hoặc từ mắt tôi chiếu thẳng vào từng tên Orc ngủ say.

Cứ mỗi tên, tôi bắn đến 3 phát Charm Ray để chắc rằng chúng đã chịu sự điều khiển của tôi.

Quá trình tẩy não này khiến tôi một phút để thực hiện lên toàn bộ đám Orc này.

[Rồi, giờ đếm xem có bao nhiêu tên ở đây.] Tôi đưa ra mệnh lệnh trong khi bận tay.

"Rõ!"

Những tên Orc thuộc hạ nghe răm rắp làm mệnh lệnh.

Xem chừng kế hoạch bất chợt nảy đến trong lúc ăn tối lại hiệu quả phết.

Cử 4 tên Orc đi đem 4 bình hồ lô bán kính nửa mét chất đầy rượu mạnh đem tới làng Muzgonk.

Kế đó lừa chuốc say toàn bộ kẻ địch rồi điều khiển từng kẻ một đang ngủ say mèm.

Tất nhiên tôi cũng dặn đám thuộc hạ của mình đừng uống rượu.

"Thưa chúa tể Gruumsh, có tất cả 20 tên ở đây!"

Những tên Orc báo cáo.

[Tốt.] tôi ráng hít thở sâu mệt mỏi và mát xa mắt mà đáp.[Giờ đánh thức chúng dậy đi.]

"Rõ!"

Những tên chiến binh to con đó dùng chân đá vào hông mấy kẻ đang ngủ say mèm vì rượu.

"DẬY ĐI, CHÚA TỂ CỦA NGƯƠI ĐANG KÊU GỌI NGƯƠI KÌA!"

"Ugh..."

"Chúa... tể gì cơ...?"

"Để tao ngủ đi... tao đang mệt..."

Những tên Orc say xỉn dậy mà lảo đảo mất thăng bằng.

Chúng đứng dậy nhưng cứ nghiêng ngả, nói chuyện tiếng đứt tiếng còn.

Dù rằng quân số mình đã lên đến 41, song nhìn cái đám Orc say xỉn này thì e chúng thể giúp gì nhiều trong cuộc giao tranh sắp diễn ra.

"Có hơn 80 người ở cái làng này, những kẻ còn lại đâu!?"

Thokk lên giọng đầy đe dọa."

Cả tên thủ lĩnh đã bại hoại của các ngươi nữa!"

[Ngươi lo việc tra hỏi bọn chúng đi, ta đi một lát.]

Tôi giao việc tra hỏi cho Thokk trong khi ra lệnh một tên Orc dẫn đường đưa tới những chỗ con người bị bắt giam.

Vài phút ngắn ngủi đi vào trong tòa nhà, chúng dẫn tôi đến một căn phòng kín mít, tối như mực và đầy bụi.

Đôi mắt tôi nhìn xuyên được màn đêm và thấymột nhóm người 3 nam 2 nữ đang bị trói.

Bọn họ giật mình rồi run rẩy sợ hãi ngay khi thấy cánh cửa phòng mở ra.

Tay chân họ bị trói, khắp người trầy xước và có khi là bị cả bầm dập.

Không chỉ có thế, tôi thấy căn phòng đầy mùi tanh của máu, thậm chí tôi con thấy vài thứ trông giống như ngón tay hoặc nội tạng nằm trên sàn!

"Produce Lightning."

Tôi dùng spell và tạo ra quả cầu điện trong tay để làm bóng đèn nhỏ trong phòng tối như mực này.

"A-another prisoner!? (lại thêm một tù nhân)" Người thanh niên da đen tóc đen cất tiếng.

"Gosh, I want to leave this hell hole! (trời ạ, tôi muốn rời khỏi cái địa ngục này)" người phụ nữ trẻ da vàng tóc nâu kêu lên sợ hãi.

"I don't want to be their next meal! (tôi không muốn thành bữa ăn tiếp theo của chúng đâu)" người thanh niên da trắng tóc vàng ôm đầu run bần bật.

Nhìn cái cách họ hoảng loạn như thế cũng như cái khung cảnh của căn phòng này, tôi có thể mường tượng được phần nào nỗi sợ họ đã trải qua.

Quả thật, với người bình thường thì đây là một ác mộng, việc còn giữ lý trí và chưa phát điên thì quả là kỳ tích rồi!

[Bình tĩnh nào, tôi chưa bị dương tính Covid.] Sabata dùng thần giao cách cảm mà pha trò. [Và hy vọng các vị cũng thế, nhất là bị cách ly trong đây một thời gian rồi.]

"..."

Cả căn phòng trở nên im lặng sau lời nói đùa của gã Spirit hộ vệ.

Thấy vậy, tôi bèn dùng thần giao cách cảm và khua tay ra lệnh tên Orc dẫn đường trước đó rời căn phòng.

Ngay sau đó, Sabata thì tách khỏi tôi rồi dùng kiếm cắt dây trói tay họ, còn tôi tạo ra vài ổ bánh mì kẹp rau và thịt ra cùng cốc nước ấm.

[Mọi người rửa ray rửa mặt chút rồi dùng bữa đi.]

Tôi tạo ra 5 cái xô nước sạch làm bằng vỏ bí ngô.

Bọn họ thoạt nhìn vẫn còn bỡ ngỡ, song họ nhanh chóng rửa tay rửa mặt rồi cầm lấy ổ bánh mì còn nóng giòn mà ăn ngấu nghiến.

Xem chừng họ đã bị bỏ đói một thời gian rồi.

"Are you the one to help us!? (có phải anh đến đây để cứu chúng tôi không)."

Người phụ nữ nhuộm tóc hai lai hỏi.

[Đúng, tôi tới đây để cứu các vị.] tôi thẳng thắn trả lời.

"YAY, WE ARE SAVED! (chúng ta được cứu rồi)" người thanh niên tóc đỏ mừng rỡ reo lên.

[Các vị vừa đi vừa ăn được chứ, chúng ta đang vội.]

Tôi hỏi ý họ, những nạn nhân ấy đều đồng loạt gật đầu và nhanh chóng ngồi dậy.

Xem chừng ai cũng đã nóng lòng muốn thoát khỏi cái chốn ác mộng này.

Tôi dẫn họ đi một cách nhanh chóng rời căn nhà rồi trở xuống chỗ những đồng đội và thuộc hạ.

"What the! (cái gì)" Những người đi cùng tôi hốt lên khi thấy cảnh tượng đó.

"Oho, xem ra chúa tể Gruumsh đã đem về cái đám người đó về rồi."

Arcath thấy mà cười khì khi thấy những người được tôi cứu."

Ngài tính làm gì đám đó vậy?Nô lệ?

Thức ăn dự phòng?

Đối tác giúp gia tăng dân số làng Olzug?"

[Bớt đoán bừa đi, Arcath.] tôi lên giọng trước tên Sorcerer Kobold.

"C-coi nào, tôi giỡn chút thôi, không cần phải nóng thế!" tên Kobold đó vụng về cải chính.

"Vậy ngài định làm gì đám đó vậy?"

"Chúa tể Gruumsh!"

Thokk kêu lớn rồi tiến lại gần tôi."

Tên Tanarukk đó đã kéo 40 quân của hắn đi chinh phạt ngôi làng lân cận khác trong lúc này!"

[Nghe tệ phết.] Sabata ca thán rồi nói tiếp.[Thokk The Mace, ta giao cho ngươi trọng trách, hãy hộ tống những người này về làng Olzug và Charir an toàn.]

"Tại sao ngài lại kêu tôi bảo vệ những kẻ yếu kém này?" gã Orc đó tỏ vẻ khó chịu.

[Nếu ngươi nhớ lời chính ta giảng thì sẽ hiểu ý muốn của ta.] Spirit hiệp sĩ chém gió tự nhiên như đang thở.

"Ra vậy.

Thế sao ngài không cử kẻ khác đi để tôi có thể ở đây chiến đấu cùng ngài?"

Thokk hỏi.

[Ngươi là người đáng tin cậy trong nhóm này cũng như nói chuyện được với họ.] Sabata tiếp tục đưa ra lời lẽ thuyết phục. [Từ đầu, các ngươi nhiệm vụ đi cùng ta là để hộ tống mà, không nhất thiết chiến đấu cùng ta là công việc của ngươi.]

"Nhưng mà..."dù đã nghe lời thuyết phục nhưng Babarian Orc đó vẫn tỏ ra do dự.

[Đừng lo,] Sabata điều khiển tay tôi đặt lên vai Thokk.[Thanh trừng tội nhân cũng như trả thù cho Mhurren Great Lion, Warchief đời trước là mong muốn của ngươi và là công việc của ta.]

"Chúa tể Gruumsh...tôi hiểu rồi!"

Sau khi cảm thấy thuyết phục bởi lời tôi, Thokk mới chịu nhận nhiệm vụ được giao.

Chiến binh Orc ấy tiến đến phía mấy người được cứu.

"Ta theo lệnh chúa tể Gruumsh dẫn các ngươi đi, hãy biết ơn sự vị tha của ngài ấy đi."

Thokk nói với giọng cọc cằn.

"..."

Người thanh niên da ngâm tóc đỏ ngơ ngác nhìn đan xen giữa lo sợ, cả những người bị lạc cùng anh ta không khá hơn.

"Cầu cho phước lành của ngài ở bên tôi và chiến thắng bên ngài."

Thokk nói lời cầu nguyện rồi cất bước.

[Tốt, hãy thực thi nhiệm vụ được giao đi rồi trở về đây.] tôi đáp lời gã Orc và quay sang nói những người kia cùng với ngón like .[Hãy đi và làm theo gã to xác đó, đừng thắc mắc gì quá nhiều.]

"Ok...

I got it. (được... tôi hiểu rồi)."

Người phụ nữ tóc hai lai trả lời khúm núm rồi bước theo người hộ tống đáng sợ, cả những người cùng cảnh ngộ cô ta cũng đi theo.

Cảm thấy an tâm được phần nào khi cứu được những người đó, tôi bắt đầu cho thực hiện bước tiếp theo để phục kích phe địch.

Tôi cho đám thuộc hạ Orc đi đào bới hố bẫy dưới sự chỉ dẫn của Arcath, Iro thì đứng trên tòa nhà để quan sát xung quanh.

Tôi cho cắm mấy cây đuốc khắp khu vực để mở rộng phạm vi quan sát cũng như thường xuyên dùng Charm Ray để duy trì trạng thái bị mê hoặc của đám Orc làng Muzgonk.

Tôi cầu rằng tên Tanarukk và đám lâu la của hắn sớm về cái làng này giùm trước khi tôi đau mắt hoặc kiệt sức vì buồn ngủ khi trời đêm!

"Cầu trời hắn về lẹ lẹ trước khi tui gục..." tôi lẩm bẩm trong khi dùng spell Prestidigitation để làm ấm bộ áo khoác trong cái đêm thu lạnh lẽo.

"Đừng lo hỡi cộng sự, ta có thần chú này để giúp ngươi tỉnh táo hơn."

Sabata dõng dạc đưa ra đề nghị.

"Huh?"

Tôi thắc mắc không rõ Sabata tính làm gì.

Gã Spirit không nói không rằng lấy con dao bếp chúa spell Ray Of Frost từ tôi.

Kế đó, hắn dùng spell Prestidigitation tạo thành thứ như cái miếng cười trông dị dị rồi thì thầm.

"Go to sleep (đi ngủ đi)!"

"FAAAAAACK!"

Tôi giật mình khi nghe cái giọng tởm lợm như tiếng thì thầm ma quái hay được dùng trong film kinh dị!

"Có chuyện gì thế chúa tể Gruumsh!?"

Đám Orc giật mình khi nghe tiếng la từ tôi.

[Không có gì!] tôi trả lời rồi quay sang thì thầm với tên Spirit hiệp sĩ chết tiệt.

"Tui éo có bảo chú đóng Jeff Killer!"

"Nhưng nó hiệu quả mà~."

Sabata giơ tay biểu thị ok.

"Đúng là tên hiệp sĩ quái đản mà..." tôi tạo ra ly cà phê sữa và ráng uống nó để giữ tỉnh táo dù không thích thú gì.

"HAAAN!"

Bất chợt tiếng kêu của Iro vang lên khiến tôi suýt nữa bị sặc cà phê vì giật mình.

Tôi vội vàng nuốt phần cà phê và họng tối hít thở bình thường lài mà nhìn dáo dác xung quanh tìm nữ.

Vài giây sau, cô nàng Barbarian báo đó đột ngột chạm vào lưng tôi từ phía sau!

"Huh!" tôi giật mình xoay mình lại thì thấy Iro đang ở ngay đó, tôi lấy lại bình tĩnh mà hỏi. [Có chuyện gì thế?]

"Tôi đã đi xung quanh quan sát và thấy đám Orc từ hướng khác đang đến."

Iro điềm tĩnh báo cáo."

Có cả những tên kẻ kỳ dị đầy gai trên người đi dẫn đầu chúng."

[Vậy là bè lũ Tanarukk đã trở về...] Sabata nói rồi vận lên bộ giáp, hắn rút thanh kiếm rà mà hô lên. [Từ giờ đây sẽ là sân khấu của ta!]

"Chú là hiệp sĩ chứ có phải vũ công hay là Gaim đâu."

Tôi phản bác ngay lập tức câu nói của Spirit hiệp sĩ đó rồi quay sang ra lệnh. [Tất cả chuẩn bị vũ khí theo ta!]

"ROOÕ!"

Tất cả Orc của làng Muzgonk thi nhau xách rìu xách lao trước hiệu lệnh của tôi.

"Heheheh, sắp được xem cảnh deity (thần) chiến fiend rồi."

Arcath xoa cằm cười thích thú.

[Iro, hãy dẫn đường cho tôi đến chỗ tên Tanarukk mau!] tôi quay sang nhờ Iro.

"Được, hãy theo tôi và giữ yên lặng."

Cô nàng báo Barbarian ấy đáp rồi rồi đi trước.

Cả tôi cùng quân đội Orc đi lặng lẽ phía sau.

Mất hơn 10 phút để cả nhóm tôi phát hiện ra quân của kẻ địch từ phía xa xa.

Nhờ đang trời tối và chúng đang cầm đuốc mặc cho việc có thể nhìn được trong đêm dù rằng chỉ xa nhất là 36m.

66 tên Orc phe địch, đi cùng chúng là 6 tên quái vật, mỗi tên đều đang cưỡi một con bò mộng cỡ lớn với trong tay là vũ khí như kiếm hoặc rìu ngoại cỡ.

Cái hình dáng gai góc đáng sợ khắp người khác biệt đó lại đang dẫn đầu cả đạo quân Orc, đây chắc chắn là mục tiêu tôi đang tìm kiếm, không phải một mà là 6 tên Tanarukk!

[Giờ chúng ta nên thương lượng trước hay cứ đánh úp luôn?] tôi hỏi hai người đồng đội.

"Đánh!"

Iro lặng lẽ đáp với khí thế hùng hồn.

"Sao không biến chúng thành nô lệ của ngài như đám kía?"

Arcath chỉ tay về mấy tên Orc theo sau mà thắc mắc.

"Có lẽ hỏi ý kiến hai người này chẳng tới đâu..."

Tôi thở dài vì chẳng thể thử cách mà tên Sorcerer Kobold nói.

Bởi lẽ tôi không chắc có thể dùng Charm Ray thành công lên Tanarukk ngay lập tức, càng không thể cứ thế mà đem 41 quân Orc đi chiến mà hết 20 tên tên trong số đó xỉn tí bỉ...

"Tại sao không làm cả hai luôn?"

Sabata đưa ra ý tưởng táo bạo.

"Bằng cách nào cơ chứ!?" tôi ngạc nhiên trước lời nhận định đó.

"Chuyên nghiệp luôn có cách mà lị."

Spirit hiệp sĩ đó vẫn kiên quyết."

Nếu ngươi sợ, để ta!"

"Vậy giao cho chú đó, thực hiện cho đàng hoàng đi."

Ngay sau lời tôi nói, Sabata đột ngột kêu một nửa số quân quay sở về làng Muzgonk.

Vài giây sau, gã Spirit hiệp sĩ đó đột nhiên đưa tôi ra chắn ngay trước đạo quân của kẻ địch!

"Này này này!" tôi hoảng loạn kêu lên."

Lũ bò đó ủi nát tui bây giờ!"

"ORAAAAAAAA!"

Sabata bỏ ngoài tai tôi rồi rống lên.

Gã spirit hiệp sĩ đó nhanh chóng vận lên bộ giáp vàng to lớn của mình rồi dùng hai tay nắm chặt cặp sừng con bò đang lao đến khiến Tanarukk và quân của hắn buộc phải dừng lại!

"Ngươi là kẻ nào!"

Tên Orc đã thành fiend ấy nói với giọng điệu đe dọa.

[Tanarukk, ta đến để thương lượng!] Sabata nói lời của Doctor Strange (bác sĩ lạ/đạo sĩ trang).
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 33: Đối đầu Tanarukk


"Xưng tên đi, kẻ lạ mặt!"

Tanarukk lườm mà nói giọng đầy đe dọa.

[Kẻ đang đứng trước mặt ngươi là vị thần tối cao của loài Orc.

Không ai khác là ta, Gruumsh One-Eye!]

Sabata nói thay tôi rồi dùng sức lực hai cánh tay nắm chặt sừng con bò mộng Aurochs mà quật ngã nó.

Tên Tanarukk đang cưỡi trên lưng con bò và bị ngã khỏi yên!

"Grrrr!"

Tanarukk đáp đất bằng ta lẫn hai chân kiến không mất thăng bằng, hắn gầm gừ nhìn tôi."

Tên giả danh thần như ngươi mà dám khiêu chiến với ta à!"

"Giết hắn!"

"Xé xác tên humanoid ngạo mạn đó!"

"Bẻ gãy tay chân hắn rồi móc ruột!"

"Đạp nát đầu hắn một cách chậm rãi!"

"MOOOOO!"

Những tên Tanarukk khác thi nhau gầm rú lên trong phẫn nộ.

Chúng đều trở nên kích động trước hành động khiêu khích của tôi.

Chúng thi nhau kéo sừng bò Aurochs và để chúng điên cuồng lao đến tôi.

"Vọt lẹ Vọt lẹ!"

"AUO cast off!

Tôi lẩm bẩm gào thét trong đầu, thậm chí là giải phóng spell Longstrider để tăng tốc.

Sabata liền cởi bỏ bộ giáp rồi lôi skateboard ra từ Bag of Holding mà bắt đâu dùng nó bỏ chạy!

Bọn tôi chạy bán mạng khỏi đám bò rừng chạy tốc độ có thể đạt tới 56 km/h đang dí sát nút phía sau!

Những tên Tanarukk đó mặc kệ luôn những thuộc hạ của chúng mà dùng bò chạy hết tốc lực hòng bắt kịp tôi!

"Chú có nhớ vị trí bẫy mà di chuyển không đó!" tôi hỏi một cách vội vã.

"Cứ tin ở ta!"

Sabata vẫn tự tin điều khiển skateboard mà chẳng lo âu gì.

"Khốn kiếp, hắn dùng cái thứ gì mà di chuyển ngang được lũ bò thế!?"

"Trông có vẻ là món đồ dị thường của lũ loài người hoặc dwarf."

"Vậy thì cứ phóng lao vào hắn thôi!"

Vút vút vút

Đám Tanarukk bàn tán nhau với cái tốc độ tôi đang chạy.

Tất nhiên nó sẽ không là vấn đề gì nếu chúng không bắt đầu chuyên sang cầm mớ lao phóng vào tôi như săn thú!

"Đờ mờ, tui éo muốn thành thịt xiên đâu!" tôi gào thét trong thâm tâm.

"Ngươi có bộ giáp của ta lẫn lớp da không thua gì thép của Beholder mà, sợ quái gì ~."

Sabata nói giọng bông đùa như thể đây là một cuộc thi giải trí hơn là một cuộc rượt đuổi sinh tử!

"Chú đang ở truồng thì có beep gì giáp gì nỗi trên người chứ!?" tôi càng hoảng loạn hơn trước câu nói chỉ đúng một nửa của gã hiệp sĩ.

"Oops."

Spirit hiệp sĩ đó chỉ thốt lên một cách dửng dưng

"Tui đang tự hỏi tin tưởng chú là nước đi vào lòng người hy lòng đất đây..."

Tôi tự vấn trong khi kìm nén nước mắt vô vọng.

Dẫu vậy, dù muốn hay không thì tình cảnh lúc này tôi không thể bỏ giữa chừng hay thay đổi kế hoạch được.

Lựa chọn duy nhất lúc này của tôi là tập trung bỏ chạy làm sao để không bị lũ Tanarukk này ủi chết!

Xoẹt

"Ugh!"

Một cây lao sượt qua hông tôi.

Dù không gây chảy máu hay bị xước da nhưng lực ném của nó vẫn khiến đủ lủng cái áo đau kinh khủng!

Dù nhờ có lớp da của Beholder bảo vệ, tôi vẫn không khỏi rùng mình trước viễn cảnh xấu nhất.

Nếu cây lao được ném chuẩn và mạnh hơn chút thì tôi sẽ bị xiên que, bị ngã, bị bọn Tanarukk tóm được và chết chắc!

" Produce Lightning Produce Lightning Produce Lightning!"

Tôi bắt đầu hoảng loạn mà giải phóng spell bừa về phía sau.

Hiển nhiên việc phóng phép bừa chẳng nhắm hay nghía nhìn khiến mấy quả cầu điện từ Produce Lightning trật lất hết...

"Hah, ngươi tự nhận mình là thần mà chẳng bắn trúng nổi bọn ta nổi bằng ba cái trò đó luôn à!"

"Hahahahah, một tên giả thần chỉ biết nói mồm!"

"Hãy khiến tên nhãi humanoid đó biết hậu quả của việc dám chọc tức chúng ta!"

"Ta sẽ ăn từng ngón tay của hắn rồi xé cái mồm xấc xược của hắn đi!"

"Hay dẫm nát hết chân nó trước để coi nó lết dưới đất!"

Tụi Tanarukk bàn tán nhau về cách thức xử lý tôi như thể chúng chắc cú rằng bắt được con mồi!

Càng nghe chúng nói càng khiến tim tôi càng đập liên hồi trong sự hãi hùng!

Sau vài phút chạy bán mạng, tôi có thể thấy ngôi làng Muzgonk , nơi vốn là Sandhurst Club đang hiện ra trước mắt.

Thay vì lướt skateboard thẳng một đường thì Sabata đi đường có chút zigzag để vào làng.

"Hm, sao hắn lại chạy vòng vòng vậy?"

"Hahah, có khi hắn đã phát điên và chạy loạn rồi!"

"Tốt, ta sắp tóm được hắn rồi-"

Rầm

"AAAAAAH!"

MOOOOOO

Ngay trước khi tên Tanarukk kịp vung kiếm rìu trúng tôi, bọn chúng đồng loạt té nhào.

Lũ bò mộng bị lọt hết vào hố bẫy đầy cọc, thậm chí là cả những tên Tanarukk!

"CHẾT TIỆT!

TÊN NÀO ĐÀO CÁI HỐ BẪY NÀY!?"

"GRAAAAAH!"

Những tên Tanarukk đó gào thét trong cơn đau xen lẫn phẫn nộ.

Bởi lẽ chúng phải trải nghiệm vị trí của kẻ săn mồi mà giờ lại bị đảo ngược lại thành con mồi.

Lòng tự tôn của lũ Orc hóa fiend này bị đả thương bởi chính sinh vật mà chúng đang coi thường!

"Ngay lúc, Han!"

Sabata lên tiếng ra hiệu.

Chớp ngay thời cơ đó, tôi lập tức dùng Dissolve Ray tấn công những tên Tanarukk đó.

Dù tôi dùng sức mạnh đôi mắt nhanh nhất có thể thì cũng chỉ bắn được 6 phát Dissolve Ray, chúng tuy gây thương tổn nhưng không đáng kể tới đám Orc hóa Fiend này!

Quả nhiên khả năng Resist Magic (kháng ma thuật) của đám Orc Fiend này là khắc tinh của mình!

Vút

BOOM

"AAAARGH!"

"CÓ KẺ ĐÁNH LÉN!"

Ngay trước khi vài tên Tanarukk rút cơ thể mình ra khỏi mấy cây cọc gỗ hòng trèo lên thì chúng bị tấn công.

Một mũi tên mạnh tới mức xuyên lủng lớp da và đẩy một tên Tanarukk rơi trở lại xuống hố.

Ngay sau phát tên đó là một quả cầu lửa tạo ra từ spell Fire Bolt tấn công tên Tanarukk khác.

"Coi bộ cả Iro và Arcath đều ra tay đúng lúc lắm."

Tôi thì thầm trong nhẹ nhõm khi thấy họ ra tay yểm trợ rất đúng lúc.

"TỤI BÂY ĐÂU, RA TÓM MẤY TÊN LÉN LÚT NÀY CHO TA!"

Tụi Tanarukk rống lên ra lệnh cho những tên thuộc hạ theo sau hòng giúp chúng có thời gian leo ra khỏi hố bẫy chông.

Tuy nhiên, 6 tên Orc Fiend cứ khi nào một tên leo ra khỏi hố là bị ngã, 3 người bọn tôi dùng những đòn tấn công từ xa bằng ma thuật hoặc vũ khí để đẩy lùi chúng rớt xuống hố.

Cùng lúc đó, nhưng tên thuộc hạ của Tanarukk thì bị đám Orc cấp dưới của tôi phục kích cả lũ.

Tên thì bị mắc kẹt trong vô số tấm lưới, tên bị dây cột chân kéo ngược lên cây, tất nhiên cũng có tên bị rơi vào hố bẫy.

Nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ bẫy tới tập kích, 41 Orc phe tôi dễ dàng chiến đấu ngang hàng 60 tên Orc phe địch.

"FIRE BOLT!"

"Huh!?"

BOOM

Bất chợt, những tên Tanarukk vung tay giải phóng spell đánh tra cả nhóm bọn tôi!

Iro và Arcath do núp trong các bụi rậm và gốc cây nên gần như không trúng vụ nổ từ spell.

Về phía tôi, Sabata may mắn kịp mặc lại bộ giáp mà chống đỡ Fire Bolt trước khi nó trúng tôi!

"Chết tiệt... lũ này biết dùng spell sao!?" tôi cắn răng đau điếng xoa vết thương ở cẳng tay.

Cơn đau truyền từ gã Spirit sang tôi cho thấy sát thương của ma thuật này không hề nhỏ!

"E là spell đám này mạnh cũng cỡ Kobold Sorcerer đấy..."

Sabata nghiêm túc nhận xét tình hình."

Thông thường chúng là Fighter nguy hiểm, nhưng nhờ dòng máu Fiend trong người mà chúng giỏi cả dùng spell điều khiển lửa như Sorcerer!"

"HAH, TUI BÂY CÓ CỐ GẮNG NHƯNG MẤY NGỌN LỬA NÀY QUÁ YẾU ĐỂ TỔN HẠI BỌN TA!"

Vài tên Tanarukk bò lên được mặt đất thành công do chống lại được ngọn lửa nhờ dòng máu Fiend đang chảy trong huyết quản!

Xem ra độc và lửa không thật sự hiệu quả để đối đầu lũ này, spell và bẫy của Arcath khó lòng mà hiệu quả nếu cuộc giao tranh cứ tiếp tục thế này!

"Fck, tại sao lũ này phải nguy hiẻm như Eldritch Knight (hiệp sĩ khiếp sợ) mới chịu cơ chứ!

Éo công bằng chút nào!"

Tôi bắt đầu than trách tình cảnh của mình trong khi miễn cưỡng dùng Dissolve Ray.

"You know the rule, it's time to die (ngươi biết luật rồi, đến lúc chết thôi)."

Sabata nói lời động viên.

"Đờ mờ, đừng có trù ẻo tui nữa!" tôi lên tiếng trước pha Rickroll rất dễ gây trầm cảm lúc này!

Bộp

"Huh!?"

Trong một khoảng khắc không để ý, Tanarukk đã nhanh chóng rút ngắn khoảng cách lại đến tôi!

Hắn dễ dàng rút ngắn khoảng cách 30m trong tầm dùng Dissolve Ray một cách quá nhanh!

Xoẹt

"Ugh!"

Tên Orc Fiend đó nhanh chóng vung thanh kiếm rìu to lớn trong tay tấn công.

Sabata kịp dùng kiếm dài để chống đỡ, song tới đòn tấn công thứ ba thì đột ngột tên quái vật đó lao đến cắn tôi!

Phập

"AGH!"

Tôi la lên trong đau đớn khi bị thương bởi nhát cắn điên cuồng từ tên Tanarukk hung bạo.

"ORAAA!"

Ngay lập tức, Sabata rống lên rồi vung phần chuôi kiếm mũi tên kẻ địch và khiến hắn chịu nhả vai tôi ra!

"Ổn chứ Han!?"

Sabata sốt vó hỏi.

"Chú ra tay đúng lúc đấy..."

Tôi lẩm bẩm đáp trong khi vội lui lại.

Tôi giữ khoảng cánh với tay nắm chặt vai phải đang rỉ máu mà thở nặng.

Dù tôi đã tiên liệu sự nguy hiểm và hung bạo của đám Tanarukk này, thế nhưng thật không ngờ chúng hoang dã và lại biết dùng ma thuật thế này!

Bọn này vốn đã là những thủ lĩnh nguy hiểm gần giống Orc Warchief rồi, đằng này có thêm dòng máu quỷ khiến chúng vừa mạnh hơn, trâu bò hơn và nhiều khả năng hơn hẵn!

"Gr... cái thứ lơ lửng quanh người đúng là chướng mắt thật!"

Tên Tanarukk đó chùi mũi bị chảy máu do đòn đánh trước đó.

Nghe cái cách nói chuyện đó thì có vẻ hắn thấy được Sabata.

Trong trường hợp đó, những đòn đánh sẽ mất yếu tố bất ngờ đi và khả năng phòng thủ của tôi sẽ bị giới hạn!

"Thoát được khỏi vết cắn và gây khó dễ bọn ta thì xem chừng ngươi cũng có chút khả năng đấy."

Tên Orc Fiend đó đánh giá khả năng của tôi rồi quay sang đồng bọn."

Hai trong số các ngươi đi xử lý đám đánh lén đi!"

"GRAAAAAH!"

Hai tên Tanarukk rời khỏi hố, chúng rống lên điên cuồng rồi chạy thẳng tiến tới nơi đầy bụi rậm và cây mà Iro với Arcath đang ẩn nấp phục kích.

Tình thế ngày càng nguy hiểm thế này, tôi thật sự lo sợ không biết hai người kia liệu sẽ ổn không!?

Thêm nữa, tình hình này thì e là tôi sẽ phải đối đầu cùng lúc 4 tên Orc Fiend nguy hiểm!

"Giờ, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận, đau đớn, quằn quại vì cái suy nghĩ ngông cuồng dám khiêu chiến bọ ta!"

Tanarukk gõ thanh kiếm rìu một phát mạnh xuống đất mà gầm gừ đe dọa.

Ba tên khác từ từ bước đến, tên thì cười nhăn răng khoái chí, tên thì bàn tay đang tỏa ánh lửa chuẩn bị spell Fire Bolt.

Mặc dù tôi có thể dùng ván trượt để bỏ chạy nhưng khoảng cách này thì quá ngắn để thoát khỏi tầm giải phóng spell của chúng.

Nếu ở lại chiến đấu, tôi không có cửa để thắng nổi trong tình thế 1 chọi 4 thế này!

Đám thuộc hạ Orc của tôi thì bận tay với hơn 60 tên Orc phe địch rồi nên không trợ giúp tôi dược!

Khoảng khắc đó, tôi thật sự bắt đầu rối bùng lên không biết nên làm gì và lo sợ trước cái tình cảnh tiến thoái lưỡng nan này!

"Bình tĩnh nào Han."

Sabata lên tiếng.

"Nh-nhưng mà..." tôi kìm nén nỗi sợ mà ráng lắng nghe.

"Những lúc thế này, đừng tin tưởng bản thân!

Hãy tin vào ta!

Tin tưởng vào Sabata kẻ tin tưởng ngươi!"

Sabata khoanh tay lại rồi phán như trong Gurren Lagann.

"Và chú là tui đấy!"

Tôi lên tiếng ngay lập tức."

Đừng phán mấy câu huề vốn rứa, captain obvious (đội trưởng hiển nhiên)!"

"Hmph, diễn trò hề cuối cùng xong chưa?"

Tanarukk khịt mũi mà mỉa mai nỗ lực vô vọng giữ vững lý trí của tôi.

"Bây giờ chúng ta thống nhất xử lý tên nhãi này kiểu gì đây?"

"Cắt chân hắn trước để khỏi bỏ chạy?"

"Ta thì nghĩ bứt hết tay chân hắn hay hơn."

Những tên Orc Fiend ấy tháo nhau bàn cách hành hạ tôi.

Bởi lẽ hiện giờ chúng cũng đã thấy rõ con đường thoát thân của tôi gần như không còn.

Kể cả dùng tuyệt kỹ bí mật của gia tộc Joestar cũng không khả thi trong việc giúp tôi thoát lành lặn được.

Như vậy, lúc này cách tôi có thể làm làm được chỉ có một.

[Ta rất vinh hạnh vì được các ngươi xem là mối nguy hiểm đến mức các ngươi phải hợp sức mới chống lại ta.] Tôi bất giác lên tiếng bằng thần giao cách cảm.

"Ngươi vừa gáy cái quái gì thế?"

Tên Tanarukk hơi trừng mắt lên khó chịu.

[Không phải sao?

Hay là các ngươi yếu tới mức không tự tin một mình lấy mạng ta?] tôi buông ra lời đá đểu.

"Hah, thật to mồm cho một kẻ chỉ biết đặt bẫy với biết bỏ chạy khỏi bọn ta!"

Orc Fiend đó nới lời khi dễ nhưng không hề sai.

[Ta không phiền việc các ngươi xem ta là quá mạnh nên phải hợp sức, hoặc chỉ là một kẻ nói phét mà bất kỳ ai trong số các ngươi cũng có thể hạ được.]

Một lần nữa tôi nhấn mạnh vấn đề nhạy cảm đối với đám Tanarukk.

Tất nhiên, tôi không quên đưa ra hai lựa chọn để khiến chúng dễ dàng biết nên chọn điều gì hợp ý chúng hơn và có lợi cho tôi.

Hiển nhiên, nếu nó không thành thì tôi buộc phải cắn răng chịu trận trong khi bỏ chạy hết công suất và cầu cứu Eve...

"Hmph, nếu đó là lời van nài tuyệt vọng cuối cùng của tên to mồm thì tốt thôi."

Tên Tanarukk nói giọng cao ngạo và bước lên."

Hãy lấy làm vinh dự khi được chết dưới tay ta, Imsh The Brute!"

[Ta luôn sẵn sàng,] tôi lên tiếng trong khi tay chuẩn bẩn con dao bếp còn Sabata giơ kiếm thế Longpoint Guard. [đến đây đi, kẻ sa đọa!]

Tôi mừng thầm khi hắn đã bị cắn câu trước lời khiêu khích.

Và giờ đây tôi cũng nhận ra thêm một điều, tên Tanarukk này chính là mục tiêu mà tôi cần phải diệt, Warchief bị sa ngã của làng Muzgonk!

"Ray of Frost!"

Tôi dùng con dao hô lên spell tấn công trong khi lui hẵng một quãng giữ khoảng cách.

Spell này vừa phù hợp để gây thương tích một tên Tanarukk và còn làm chậm được hắn!

"Absorb Elements!"

Imsh lập tức giơ cây kiếm lên chận lại tia sáng từ spell của tôi.

Thay vì cánh tay bị đóng băng thì ánh sáng xanh từ Ray of Frost đang làm thanh kiếm sáng rực lên!

"Ma thuật của ngươi yếu thật, giờ đến lượt ta!"

Hắn nhận xét rồi lao đến tốc độ đáng sợ, dễ dàng khiến tôi rơi vào tầm đánh" Green-Flame Blade!"

Thanh kiếm của Tanarukk bùng lên ánh lửa xanh.

Hắn vung một nhát bổ xuống vô cùng mạnh khiến tôi lẫn Sabata phải cùng lúc giơ vũ khí lên chống đỡ.

"AGH!"

Dẫu chặn được nhát chém, thế nhưng bọn tôi đều bị thương!

Tay Sabata thì bị đóng băng, còn tay tôi bị lửa đốt!
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 34: 3 vs 6


"Sao nào?

Đó là tất cả những gì ngươi có thể làm được à, vị thần yếu đuối?"

Imsh cười nhăn răng khi thấy tôi chật vật cùng đôi tay tôi thì cháy còn của Sabata thì đóng băng.

[Chưa đâu.] Sabata dùng toàn lực để giải thoát hai tay bị đóng băng.

[Mới chỉ khởi động thôi...] tôi ráng nói cứng giọng trong khi dùng nước đá từ tay Spirit hiệp sĩ để dập lửa trên tay.

"Hành động có sức nặng hơn lời nói."

Tanarukk đó chĩa kiếm vào tôi."

Giờ thì tiếp tục nổi không?

Nếu ngươi cầu xin thì có lẽ ta sẽ cho ngươi sống lâu hơn một chút đấy."

[Nghe hay đấy.

Daga kotowaru (I refuse - ta từ chối)!]

Sabata nói lớn rồi vận lên bộ giáp vàng to lớn của mình.

Gã Spirit ấy dùng hai tay chém ngang cây poleaxe khiến Tanarukk cuộc phải vung kiếm rìu lên chống đỡ.

Tuy rằng tên Orc Fiend rất mạnh nhưng thể lực hắn vẫn dưới cơ Sabata ở trạng thái mạnh nhất!

Keng

"Hmph, cũng khá đấy!"

Imsh nhận xét khi hai vũ khí va chạm nhau."

Có điều ngươi cũng trở nên chậm hơn rồi!"

Keng

[Ngươi nói gì cơ?]

Sabata thản nhiên vung phần đuôi của cây poleaxe làm chệch đòn đánh thứ hai của kẻ địch.

Imsh cũng phải tròn mắt kinh ngạc trước kỹ thuật dùng vũ khí dạng gậy từ Spirit hiệp sĩ.

"Hmph, xem ra ngươi cũng may mắn đây!"

Imsh gác bỏ sự kinh ngạc sang một bên và tiếp tục vung kiếm hung hăng hơn.

[Ta rất biết ơn vì ngươi xem trọng trận chiến danh dự này và đấu tay đôi với ta.]

Sabata vừa nói vừa liên tục làm chệch những cú chém và đâm kiếm từ Imsh.

Giây tiếp theo, gã Spirit hiệp sĩ dùng đầu rìu làm móc kéo một bên chân gã Tanarukk!

Kẻ địch mát thăng bằng và ngã nhào xuống đất, hắn ngước nhìn lên và thấy đầu thương của cây poleaxe đang ngay trước cổ!

[Vì danh dự của ngươi, ta Gruumsh One-Eye nhân từ mà hỏi ngươi.] Sabata nói bằng thần giao cách cảm cùng tông giọng đầy nghiêm nghị. [Ngươi sẽ từ bỏ dòng máu fiend và trở lại phụng sự ta chứ?]

GRUUUU!

KENG

Imsh cắn chặt vào đầu thương của vũ khi rồi nhặt thanh kiếm chém mạnh một phát vào bên hông bọn tôi!

Cú chém ấy đẩy văng chúng tôi văng một đoạn rồi ngã xuống đát!

"ĐỪNG CÓ HÒNG MÀ VÊNH VÁO VỚI TA VÌ CHÚT TRÒ VẶT, TÊN GIẢ THẦN!"

Imsh đứng dậy rồi điên tiết gào lên, hắn xem lời tôi nói nhu một lời sỉ nhục.

[Vậy ra ngươi chọn... cái chết.]

Sabata thản nhiên đáp.

Tôi đứng dậy và cắn răng chịu cơn đau.

Thanh kiếm của tên Tanarukk mạnh nhưng không thể cùng lúc chém xuyên qua được lớp giáp kiên cố nhất của gã hiệp sĩ và lớp da Beholder của tôi.

Nhờ vậy, lớp giáp của gã hiệp sĩ chi bị móp còn tôi thì xem chừng chỉ bị bầm bên hông.

"GRAAAAAAH!"

Tanarukk rống lên rồi chém điên cuồng và dữ dội hơn thế nữa.

KENG

Phập

Sabata liên tục lui mà tránh hơn 6 nhát chém rồi liền giơ cây poleaxe lên đỡ.

Ngay lập tức, Spirit đó bỏ một tay ra rồi kéo thanh kiếm của đối phương xuống nắm chặt nó bằng tay và nách phải.

Giây tiếp theo, Imsh bị đầu thương đâm xuyên qua cuống họng!

"Urgh-!" gã Orc Fiend hét lên nhưng tiếng thét không thể phát ra, bởi máu đang lấp đầy họng hắn!

"Không thể nào!"

"Imsh bị thằng nhãi đó hạ sao!?"

"Chuyện phi lí gì thế này!?"

Những tên Tanarukk dõi theo trận đấu đều không khỏi hốt hoảng trước diễn biến đó.

Dù những tên Orc Fiend này mạnh hơn một Orc Warchief nhưng Tanarukk như Imsh lại quá kiêu ngạo và kém thông minh hơn.

Sức mạnh đến từ kỹ năng cihến đấu hoang dã thô sơ không thể hơn được Spirit hiệp sĩ không ngừng luyện võ thuật mỗi khi tôi chợp mắt.

"Guh -gah!"

Imsh chật vật khi chính dòng máu của hắn đang tước đi chính hơi thở của hắn!

[Đây là kết quả cho chính lựa chọn của ngươi.]

Sabata nói như kẻ đã chiến thắng tuyệt đối.

Bởi lẽ sự sống kẻ địch đang mất dần, chưa kể hắn không còn khả năng để hô lên spell.

Nhìn theo cách nào đi chăng nữa thì Imsh không còn cơ hội chiến thắng trong trận đấu tay đôi này.

"Tên này thật sự là mối nguy hại!"

"Xem ra lời hắn nói không phải vô căn cứ."

"Phải tiêu diệt hắn trước khi có thêm Tanarukk nào bị hắn giết!"

Những tên Tanarukk theo dõi trận chiến bắt đầu vào tư thế chiến đấu và bàn bạc nhau trong khi tiến tới bọn tôi.

"Giờ, chú đã chuẩn bị kế sách gì cho trận chiến 1 chọi 3 chưa?" tôi lẩm bẩm trong sự nơm nớp lo sợ.

"Tam thập lục sách, tẩu thị thượng kế (trong 36 kế thì chạy là hay nhất)."

Sabata xuất khẩu thành thơ.

"..."

Hiểu ý Sabata, thay vì hoảng sợ và mất bình tĩnh thì tôi hít một hơi thật sâu.

Trong khi 3 tên Tanarukk thận trọng tiến tới thì tôi thủng thẳng lấy skateboard từ Bag of Holding ra đặt xuống đất.

"Hyper Cast Off."

Sabata hô lên cởi bỏ bộ giáp ra như Kamen Rider Kabuto rồi quay sang đám Tanarukk nói như T-800.[Hasta la vista (Until the next sighting- hẹn gặp lần sau)]

Nói xong, Sabata liền điều khiển cả người tôi bỏ chạy bằng tấm skateboard.

"..."

"Bắt lấy hắn!"

"Fire Bolt!"

3 tên Tanarukk mất vài giây lặng thinh vì không hiểu được lời nói và hành động của Sabata.

Chúng mất thêm vài giây nữa để nhận ra bọn tôi đang bỏ chạy.

Quả cầu lửa từ spell phóng tới, Spirit hiệp sĩ dùng một tay vung cây baton chặn lại quả cầu lửa trong khi tay còn lại đang hỗ trợ giữ thăng bằng.

Mất vài chục giây để bọn tôi chạy đủ xa khỏi đám Orc Fiend hung hăng đó.

Tất nhiên là bọn tôi cũng tận dụng địa hình xung quanh làng Muzgonk , từ cây cối tới tòa nhà để kẻ địch khó tấn công chính xac hơn từ khoảng cách xa.

"Giờ chúng ta nên làm gì tiếp đây, nhà thông thái?"

Tôi vội hỏi Sabata trong khi thể lực vẫn còn để dy trì cuộc chạy trốn không mấy khả quan này.

"Đừng hỏi ta," Gã hiệp sĩ đáp."có khi nên suy xét đến việc đi trợ giúp Miss Iro và Arcath."

"Hm... có khi ráng giúp họ 3 chọi 2 Tanaruk xong sau đó hợp lúc đối phó 3 tênTanarukk còn lại vậy..." tôi do dự đưa ra lựa chọn.

"Han, quay xe!"

Ngay lập tức, Sabata làm theo lựa chọn của tôi mà xoay skateboard và lướt nó đi hướng về phía mà lúc nãy Arcath và Iro phục kích.

"IRO, ARCATH!"

Tôi kêu lớn trong khi đang tìm kiếm họ sâu trong những bụi rậm và đầy cây cối.

Xung quanh khu vực đó là rất nhiểu cây bị cháy hoặc bị gãy, tôi lần theo đó mà tìm hai người đồng đội.

Tôi lo sợ liệu họ có an toàn không khi phải bị rượt đuổi bởi hai tên Orc Fiend nguy hiểm và hung bạo!?

"HAN!"

"--- Grumsh---!"

Tôi nghe tiếng kêu tên thật của mình kèm theo tiếng gọi không nghe được gì ngoài tên giả mà tôi đang dùng .

Đưa mắt về phía nơi tiếng kêu phát ra, tôi thấy Iro và Arcath giơ tay vãy gọi liên tục dưới một cái hang nhỏ!

[Hai người sao rồi, hai tên Tanarukk kia đâu!?] tôi lập tức hỏi ngay tình hình.

"Vào đây, nói nhỏ thôi."

Iro lên tiếng.

Nhờ vào đủ khoảng cách nên thần giao cách cảm của tôi hoạt động tốt nên lập tức cất skateboard vào Bag of Holding rồi đi vào hang.

Ngay khi tôi vào hang, Arcath kéo tấm vải phía trên trần xuống che lại lối vào cái hang sâu nhưng chỉ đủ rộng cho một người chui vào.

"Bọn tôi hạ được kẻ địch rồi."

Iro nói một cách tự tin.

[...Huh?] tôi lẫn Sabata đồng thanh.

"Hehe, nhờ trí tuệ của tôi và con nhỏ lai được việc này ấy mà."

Arcath tự hào mà khoe.

[Để ta đoán xem, bẫy và bắn cung phục kích?] Sabata đưa ra nhận định dựa theo khả năng của hai người đồng đội.

"Phải!" cô nàng Barbarian báo gật đầu có vẻ rất vui.

"Không chỉ đơn giản thế đâu," gã Kobold Sorcerer đó ưỡn ngực giải thích.

"Ngoài bẫy dây buộc chân, hố gai, dây ngáng chân thì tôi còn bẫy khúc gỗ nhọn đung đưa, hố chứa slime, giant centipede rụng.

Rất nhiều lựa chọn cho chúng.

Tất nhiên, hang này chỉ là một chỗ trú tạm thời kiêm phục kích khác mà thôi. tôi còn cho đào cả lối thoát hiểm khác nữa!"

Tôi sờ vào tường xung quanh mà ấn tượng trước sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến kinh ngạc của Arcath.

Cái hang chật hẹp này thật sự là một vấn đề với đám to lớn như Orc, thêm kẻ đầy gai và sừng như Tanarukk thì cái hang này thật sự là một thảm họa với chúng.

Kể cả có muốn đuổi theo cũng như tìm đường chặn đầu, điều đó vô cùng khó khăn và còn khiến chúng phải chia nhỏ nhóm ra.

Khoảng khắc lũ Orc Fiend đó làm thế thì bọn tôi dễ dàng phản công vô cùng.

Bẫy, địa hình bất lợi, thêm sự chênh lệch về khả năng sử dụng chiến thuật, bọn tôi hiện tại đã có chút cơ hội chiến thắng!

[Cả hai làm tốt lắm, hơn tất cả những gì ta mong đợi.] Sabata nhận xét một cách tích cực.

"Ha- ý tôi là ngài Gruumsh thấy thế thì tốt."

Iro gật đầu với đôi tai ngoe nguẩy nhẹ.

"Giờ tôi xin phép đi trước chuẩn bị, con nhỏ lai này sẽ hỗ trợ ngài thay tôi."

Arcath nói rồi lặng lẽ đi sâu vào trong hang, để lại tôi và Iro gần cửa hang đang được bịt kín.

Mặc dù rất mừng khi tên Kobold Sorcerer này rất hợp tác, thế nhưng tôi vẫn phần nào nơm nớp lo sợ hắn làm phản hoặc đào tẩu...

"Vậy giờ Han dự định sẽ làm gì tiếp theo?"

Iro hỏi ý kiến.

"..." tôi xoa cằm suy nghĩ giây lát.[Iro đứng sau dùng cung, tôi đứng trước chặn đầu.]

"Đã rõ."

Cô nàng báo gật hiểu chuyện rồi cây cung xuất hiện trong tay, vì không gian hẹp nên cây cung xem ra đã nhỏ hơn.

Cái khả năng tạo vũ khí như thế này mà lại là ma thuật thì chẳng rõ cô ấy có từ một trong mhững lựa chọn của Pact Boon (ân huệ khế ước) Warlock hay không.

Bởi nếu Iro cũng có khả năng của một Warlock thì chắc level của cô ấy phải tối thiểu là 6 hoặc 9 chứ chẳng phải đùa!

Dẫu vậy, dựa vào sức chịu đựng của nữ báo Barbarian này trong trận đấu trước thì chắc cao lắm chỉ level 6 hoặc cô ấy có magic tool nào đó.

BOOM

"LŨ HÈN NHÁT TỤI BÂY ĐÂU RỒI!"

"BỌN TA MÀ TÌM ĐƯỢC THÌ SẼ KHIẾN CÁC NGƯƠI CHẾT DẦN TRONG ĐAU ĐỚN TỘT CÙNG!"

'RA ĐÂY HOẶC BỌN TA SẼ CHO CÁC NGƯƠI CHẾT CHÁY CÙNG KHU RỪNG NÀY!"

Những tiếng nổ cùng khói khắp nơi, đi cùng chúng là tiếng gầm rú của đám Tanarukk.

Xem chừng chúng đã điên tiết và bắt đầu phóng hỏa khu vực này bằng spell để ép bọn tôi lộ mặt!

"Liệu có ổn không khi Han lại đi làm khiên chắn?"

Iro nhìn tôi mà lo ngại, bởi cô biết rõ sự chênh lệch về sức chịu đựng giữa cả hai.

[Sẽ ổn thôi.] tôi trả lời ngay lập tức "Mold Earth."

Giây tiếp theo, tôi dùng spell để đào một cái tường thành một con đường nhỏ khác.

Tôi núp phía con đường khác đó, Sabata trong hình dạng to lớn nhất cùng với một bức tường cao nửa người tôi tạo, phía sau Spirit hiệp sĩ đó là Iro.

[Giờ thấy tên Tanarukk nào ngoài hang thì cứ bắ-]

VÚT

"AGH!"

Tôi chưa dứt lời thì Iro đã cho tên bay khỏi cung và bay thẳng vào một tên Tanarukk!

"Tôi làm đúng chứ?"

Cô nàng Barbarian báo hỏi ý kiến.

[Bắn chuẩn lắm.] Sabata khen thưởng trong khi tôi còn ngỡ ngàng.

"LŨ BẮN LÉN ĐÓ Ở ĐÂU!?"

"TAO THẤY LÀ HƯỚNG NÀY!"

Đám Orc Fiend nhốn nháo và xem chừng đang lần theo hướng mũi tên mà đi về phía bọn tôi.

"Tấm vải gì thế này!?"

Tên Tanarukk thấy tấm vài che cửa hang mà thắc mắc.

[Iro, xả tên thả ga lúc này đi.] tôi đưa ra chỉ thị.

"Như Han muốn."

Vút

"ARGH!"

"Có kẻ ẩn nấp phía trong!"

Tên Tanarukk trúng phát tên thứ hai mà réo lên, đồng bọn của hắn liền nhận vị trí của bọn tôi trong hang mà liền xông vô.

"Chết tiệt!"

"Hang hốc gì mà chật dữ!?"

"Tao éo chui vào nổi!"

Vút

"AAARGH!"

Giây tiếp theo, ba tên Tanarukk nhận ra địa hình không đứng về phía chúng.

Một phát tên nữa của Iro găm vào người một tên Orc Fiend đang trong tình trạng thiếu phòng bị.

"Chết tiệt, bọn chúng đang núp trong đây tấn công chúng ta!"

"Nhận lấy này, Fire Bolt!"

BOOM

Bọn chúng mất sự iên nhẫn liền đồng loạt giải phóng spell vào trong cái hang hẹp bọn tôi ẩn nấp.

Dẫu vậy, đòn tấn công ma thuật của chúng không thật sự trúng bọn tôi do bị chắn tầm nhìn.

[Có lời khen cho nỗ lực của các ngươi, những kẻ sa ngã.] Sabata nói một cách khiêu khích.

"Quả nhiên tên giả thần nguy hiểm đó đang ở trong!"

Tanarukk lên tiếng.

Cùng lúc đó, gã hiệp sĩ đang bịt lại tai báo của Iro khỏi tiến nổ quá lớn từ ma thuật trong không gian hẹp.

Ba phát Fire Bolt đều chỉ trúng tường và cây trường kiếm đang cắm trên đất nên chẳng ai trong bọn tôi bị thương.

Bởi vũ khí của Sabata đều được rèn thành vũ khí ma thuật do chính Alex làm nên nó rất khó bị hư.

Vút

"Chết tiệt, chúng vẫn không sao à!?"

Bọn Tanarukk kinh ngạc khi vẫn thấy tên bay ra khỏi hang sau loạt tấn công ma thuật.

[Hahahah, cảm thấy bất lực chứ?

Hỡi những kẻ sa ngã đần độn?] Sabata tiếp tục mỉa mai cho nỗ lực của kẻ địch.

"GRAAAAAAH!"

"FIRE BOLT!"

BOOM BOOM BOOM

Đám Tanarukk bị sự tức giận kiểm soát nên thi nhau giải phóng spell vàng hang, bất chấp có trúng bọn tôi hay không.

[HAHAHA, cái đám đầy sừng tụi bây khoe khoang là hùng mạnh nhưng giờ éo dám chui vô đây chơi á!?

Đúng là lũ chết nhát chỉ biết nói mồm!] Sabata dùng chính lời mỉa mai của đám Tanarukk mà đá đểu.

"GRUUAAAAAAH!

TAO SẼ XÉ XÁC TỤI BÂY!"

[Cứ thử mà làm đi!]

Tụi Tanarukk bị chính lời của mình mỉa mai ngược lại nên giận quá mất khôn mà lần lượt chui thẳng vào cái hang hẹp.

Chúng thậm chí bỏ luôn vũ khí của chúng sang một bên để không bị vướng vào thành hang.

"HAH, NGƯƠI TƯỞNG TRỐN SAU BỨC TƯỜNG THÌ TA KHÔNG LÀM GÌ ĐƯỢC À!

FIR-"

Bụp

"A-ACHOO!"

Ngay khi tên Tanarukk phát hiện Sabata và Iro để chuẩn bị sử dụng ma thuật, tôi liền từ chỗ núp yểm trợ ném vũ khí gây mù.

Bằng khả năng của mắt Beholder, tôi tạo mấy vỏ trứng vịt đựng bột tiêu ớt.

Sở dĩ tôi chuẩn bị thứ này vì đây là một trong những mánh tạo vũ khí gây mù của ninja.

Do thành phần của bom hoàn toàn hữu cơ và là đồ ăn nên cặp mắt tôi có thể tạo được.

Khoảng khắc tôi phóng mấy quả trứng đó thẳng vào mặt đám Orc Fiend đầy sừng, hắn bị hắt hơi và cay mắt khiến không thể hoàn thành việc niệm spell.

VÚT

"ORA!"

"ACK!"

Chớp thời cơ đó, Sabata dùng cây poleaxe đâm tới tấn công cùng lúc với phát tên của Iro.

Đòn tấn công kép đó ngay lập tức trúng ngực và họng tên Tanarukk và khiến hắn chết ngay lập tức.

"CHẾT TIỆT, CHROMATIC ORB!"

Tanarukk đứng sau thấy đồng minh gục ngã mà cáu tiết hơn.

Hắn liền giải phóng spell để tạo ra một quả cầu năng lượng ma thuật có thể chọ hệ tự hiện, nó hình thành quả cầu điện rồi bay thẳng về phía bọn tôi!

ZAP

[Oof ~.] Sabata cất lên tiếng giễu cợt.

Quả cầu điện từ ma thuật của Tanarukk bị trúng vào thanh trường kiếm đang cắm.

Thay vì gây ra sát thương lớn gì thì dòng điện bị thanh kiếm sát tích tụ điện rồi truyền vào đất mà tan biến.

Xem chừng tên Orc Fiend đó đã lãng phí một spell slot (số lần thần chú) cho một cây cột thu lôi.

Vút

"GRAH!"

Tên Tanarukk bị trúng phát tên uy lực từ Iro.

Hắn gào lên đau đớn rồi buộc phải lui khỏi hang để không bị thương thêm.

"Mold Earth."

Rầm

Tôi hô lên spell khiến phần đất hang nhô ra một vài gai nhọn.

Tên Tanarukk đang chạy lùi vội vàng bị mắc phải mớ gai đó nên ngã nhào ngay lập tức.

Vút

"Prodce lightning!"

"GAAAH!"

Tôi ném thêm quả trứng bột ớt tiêu về phía tên Tanarukk rồi để Sabata phóng quả cầu điện ma thuật tấn công.

Đòn tấn công kép đó tuy không giết kẻ địch nhưng cũng đủ khiến hắn hắn bị thương và không thể giải phóng spell Absorb Element để chống đỡ.

Gã Orc Fiend đó miễn cưỡng bò nhanh chóng ra khỏi hang để không bị thêm thương tích nào nữa.

[Ờ mây zing gúi chop (Amazing goodjob) Miss Iro!] Sabata vỗ tay tán thưởng.

"Cảm ơn... nhưng mà..."

Iro thở mạnh rồi lắc một bên tay liên tục "Tôi e là tay tôi không còn đủ sức giương cung nữa rồi..."

[Không sao, hãy lui lại nghỉ ngơi đi.]

Tôi trả lời đầy cảm thông, bởi tôi hiểu việc giương cung tốn nhiều sức lực như thế nào.

Người thường giương được cây cung phải có thể lực rất tốt, đằng này Iro dùng liên tục bắn hạ liên tiếp 3 tênTanarukk, không phải với lực bắn cung thông thường mà uy lực như khẩu sniper rifle (súng trường bắn tỉa).

"Xin lỗi vì không thể giúp Han thêm được."

Iro nói với đôi tai báo hơi cụp xuống.

[Iro đã chiến đấu liên tiếp 3 kẻ địch mạnh, tôi sao dám đòi hỏi nhiều hơn được nữa!] tôi ngoái đầu ra nhìn về phía Iro rồi giơ ngón cái lên.

"Hmph, xem ra chúng muốn chơi chiêu thì ta chiều." tên Tanarukk còn lại bước vào hang rồi giơ tay lên trong khi bọn tôi đang bàn bạc.

"Charm Person!"

Tên Tanarukk giải phóng ma thuật, một tia sáng từ bàn tay chiếu về phía Sabata.

Gã hiệp sĩ giơ tay lên chống đỡ, tôi hít thở sâu chuẩn bị tinh thần, song không có gì xảy ra.

[Hah, spell ngươi cùi quá!] Sabata kêu lên chế giễu.

"Hahahah, ta không nhắm vào ngươi."

Tên Tanarukk cười lớn rồi chỉ tay "Kẻ ta nhắm đến là con ả demihuman kia."

[...Hả!?]
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 35: Bất ngờ


"Hãy tiêu diệt tên khốn đó cho ta đi, nô lệ!"

"Ugh..."

Ngay sau khi dùng Charm Person, Tanarukk liền ra lệnh cho Iro tấn công tôi!

Cô nàng báo Barbarian đó lập tức thay đổi cây cung ma thuật trong tay thành cây thương Iklwa lao đến đâm vào lưng Sabata!

[Chotto a minute (đợi một chút), tỉnh lại đi Miss Iro!] Sabata nói bằng thần giao cách cảm trong khi may mắn đi xuyên vào trong tường , nhờ thế mà gã tránh được đòn đâm từ phía sau.

"Hahahahah, đây là cái giá cho việc chống lại quyền năng ma thuật của bọn ta!"

Tanarukk cười lớn rồi xoay sang về phía con đường khác trong hang."

Ah, vậy ra ngươi núp ở đây, Gruumsh!"

"Tch!"

Bụp

"AAAAAH, MẮT CỦA TA!"

Bộp

Tôi ráng nuốt đi sự sợ hãi rồi nhanh tay ném vỏ trứng đựng bột muối ớt vào mặt tên Tanarukk.

Trong lúc hắn đang loạn vì cay mắt nhảy mũi, tôi lấy hết can đảm dùng hết sức mình dùng cả cơ thể gần một tạ của mình ủi hắn ngã!

Không dừng lại ở đó, tôi tạo ra mấy trái chuối kèm lớp mỡ dầu quăng xuống phía dưới xung quanh tên Tanarukk đang loạng quạng.

Với phương án này, nó sẽ giúp tôi câu chút thời gian!

"CHẾT TIỆT...

TÊN GRUUMSH HÈN NHÁT...

CHƠI BẨN!"

Gã Orc Fiend gào lên điên tiết trong khi nhảy mũi liên tục.

Vài giây tiếp theo khi hắn đứng dậy thì đạp trúng chuối đầy dầu mà trượt té.

"Mau giúp Iro tỉnh lại đi Sabata!" tôi kêu lớn trong khi đang lui đi để tránh bị tên Tanarukk đang cay mắt quơ trúng.

"Giữ hai tay Miss Iro lại trước đi, ta có cách!"

Sabata đưa ra ý kiến trong tình huống nguy cấp đó.

"Sao không phải ngược lại chứ, tui yếu hơn cô ấy mà!" tôi phàn nàn trong khi đang rối bời vì không nghĩ ra phương án khả thi nào.

Cạch Cạch Cạch

Trong lúc bọn tôi vẫn đang nói chuyện thì Iro vẫn liên tục đâm cây thương iklwa vào Sabata.

Gã Spirit hiệp sĩ thì đang từ né tránh chuyển sang dùng hai cây baton miễn cưỡng chống đỡ.

Xem ra vì để bảo vệ tôi không để Iro tấn công nên gã hiệp sĩ này phải ngưng núp vào trong tường!

"HÃY THỊNH NỘ LÊN VÀ XÉ XÁC TÊN GIẢ THẦN ĐÓ ĐI!" gã Orc Fiend rống lên trong khi vẫn đang chật vật với dống vỏ chuối trên đất cũng như mắt chưa mở được.

"Guh... không...!"

Iro miễn cưỡng tuân lệnh kẻ địch, mắt cô ấy cấy các đường gân nổi lên khắp tay chân báo hiệu trạng thái Rage!

Đòn đâm của cô báo Barbarian ấy càng mạnh hơn và vượt qua khả năng phòng thủ của Sabata!

Trong tình trạng Iro lúc này thì ma thuật của tôi cũng không thật sự tổn hại nổi cô ấy.

Tệ hơn nữa, tôi không muốn làm hại Iro, bởi cô ấy là đồng minh!

"Damn, chú nên chắc rằng kế hoạch này hoạt động đấy!" tôi cắn răng căng thẳng khi thấy thời gian đang không đứng về phía mình.

"Đừng tin vào bản thân!

Hãy tin vào ta!

Tin-"

"YAAAAAAH!"

Tôi hét lên để dùng toàn bộ sức lực cho tới dũng khí ít ỏi của mình, bỏ qua luôn lời meme của Sabata.

Đối mặt với 14 điểm cơ bắp (strength) của Iro, tôi dùng sức mạnh tròn 12 của mình cùng với cân nặng gần một tạ của mình mà lao tới!

"Làm gì đó liền đi!" tôi kêu lên sau khi đi xuyên Sabata và chạy tới giữ chặt hai cổ tay của Iro.

"Hãy cắn xé tên đó đi!"

"Chạy đi Han... cứ để tôi ở đây..."

Iro cắn răng như thể ráng kìm hãm lại sự điều khiển.

Bốp

"AGH"

Tôi la lên trước cơn đâu.

Dù có lớp da Beholder, cú cụng đầu của cô ấy vẫn đủ khiến tôi như muốn vỡ sọ, thậm chí là đau cả cổ!

Máu chảy từ trán đang bắt đầu chảy xuống mặt tôi!

"Han!"

Iro nhìn thấy tôi bị thương mà hoảng hốt."

Iro... xin lỗi!"

"Hahahah, với tên giả thần như ngươi thì đừng hy vọng đối đầu được với ma thuật của ta!"

Tanarukk cười khi nghe âm thanh vô vọng từ tôi.

[Đừng có trích dẫn sâu xa về ma thuật với ta, Tanarukk.] Sabata nói như một con sư tử nào đó ở Narnia.

"LẸ LÊN ĐI SABATA!"

Tôi gào thét lên, trong khi đó thì hai tay đang vô vọng giữ tay cô nàng báo đang kìm nén sự cuồng nộ.

Tất cả lúc này tôi có thể làm là tránh trường hợp xấu nhất như bị cây thương iklwa xiên người!

"Để ta!"

Sabata nói một cách tự tiên rồi lao đến mà rống lên."

DORA!"

Boing Boing

"..."

Tôi ngây người ra giây lát khi thấy cảnh tượng hơi... khó tin.

Vốn dĩ tôi không cách nào hình dung được Sabata sẽ ngăn Iro kiểu gì, theo cách cục súc dùng nắm đấm hoặc vật lộn, hay sử dụng bẫy hoặc ma thuật.

Thế nhưng, trái ngược toàn bộ tưởng tượng trên, thứ tôi đang thấy hiện tại là tên Spirit hiệp sĩ đang hai tay đặt lên ngực Iro...

"Hm..."

Sabata im lặng, cũng như Iro cũng bất chợt dừng lại.

"...Để hỏi cho chắc thôi, nhưng... chú đang làm gì vậy?" tôi chưa tin thứ mình đang thấy mà hỏi xác nhận.

"Bóp vú long trảo thủ ~♫."

Spirit hiệp sĩ đó bông đùa đáp.

"CHÚ LÀM CÁI BEEP GÌ VẬY!?"

Tôi hét lên khi hiểu rõ sự việc không thể tin nổi.

Tên punching ghost này không những làm tôi vô cùng thất vọng, tôi bất chấp nguy hiểm làm theo lời hắn về kết quả chỉ để giúp hắn quấy rối tình dục người ta!

"Một phương pháp giúp Miss Iro mà không tổn hại cô ấy ~."

Sabata đưa ra lời biện hộ.

"...

Làm tốt dấy, lewd knight (hiệp sĩ háo sắc)."

Tôi nghiến răng mỉa mai.

"But I am thou (nhưng ta là ngươi)."

Hắn trả lời ngay lập tức.

"You dare use my own spell against me? (chú dám dùng thần chú của tui để chống lại tui à)."

Tôi ức chế mà nói chuyện không khác gì Half-Blood Prince (hoàng tử máu lai).

Bốp

"Ack!"

"Xin lỗi, tôi chỉ giật mình!"

Iro đột ngột đạp tôi một phát khiến tôi thả hai tay cô ấy mà ôm bụng đau nhói.

Thật oan ức làm sao, tên Sabata giở trò mà tôi lại là người hứng chịu!

"Miss Iro cũng nữ tính phết ~."

Sabata gật gù với phần giáp ở bụng đã bị móp do bị thương giống tôi.

"Nhớ đấy...

đồ lewd knight..." tôi xuýt xoa phần bụng bị đá.

"Cái quái gì vậy, mau giết tên đó đi chứ!"

Tanarukk tức giận mà quát lên.

Xem ra mắt hắn đã bình phục, thêm nữa giờ mới nhận ra hắn có lẽ nói được tiếng Draconic nên mới ra lệnh được Iro.

"Tệ rồi... cô ấy vẫn chưa thoát khỏi bị bùa mê..." tôi cắn răng cay cú và còn đau, song vào tư thể chuẩn bị.

"Chú có Charm Ray để làm gì?"

Spirit hiệp sĩ đưa ra sáng kiến.

"Oh... phải rồi!" ngay lập tức, tôi liền dùng thần giao cách cảm. [Iro, tôi sẽl àm việc này, ráng đừng phản kháng gì.]

"Được..."

Iro gật đầu và ráng kiềm lại hành động trước mệnh lệnh Tanarukk.

Chớp thời cơ đó, tôi dùng Charm Ray vào cô nàng báo Barbarian đó.

[Được rồi, giờ nhắm mắt và tạm bịt tai lại một lúc nhé.] tôi thở phào mà dặn dò.

"Như vậy được chưa?"

Iro bịt lại hai tai thú của mình và nhắm mắt lại.

Nếu chỗ này có ánh sáng thì tôi có thể thấy cái cảnh dễ thương này được lên màu và chi tiết hơn rồi.

Dù chưa được thoát khỏi bùa mê, nhưng giờ Iro sẽ không hại tôi, thêm lời căn dặn của tôi thì cô ấy sẽ tránh phải nghe hay thấy mệnh lệnh của gã Orc Fiend luôn.

"Cái..."

Tanarukk há hốc mồm.

"ngươi ngăn được Charm Person sao!?"

[YES (phải)!]

Bộp

"AAAAAH!"

Lợi dụng đối phương hoang mang, Sabata lấy trái trứng bột ớt tiêu của tôi quăng thẳng vào mặt tên Tanarukk.

Một lần nữa hắn lại phải cay mắt và nhảy mũi liên tục, tất nhiên là tiếp tục trượt vỏ chuối.

[The evening bell has tolled thy name (tiếng chuông đêm đã gọi tên ngươi)!] Sabata lập tức lao đến mà đâm một kiếm vào họng kẻ địch nhằm dứt điểm hắn.

"Chú là hiệp sĩ, éo phải chủ xị hội sát thủ hay Ông Lão Trên Núi (The Old Man Of The Moutain)."

Tôi phản bác ngay lập tức.

"Kuh-gah!"

Tanarukk ho với cái miệng đầy máu tươi, hắn co giật giây lát rồi nằm bất động hoàn toàn.

[Ổn rồi Iro, tên Tanarukk đó đã bị hạ.] tôi nói với Iro.

"Thật sao?"

Iro mở mắt và bỏ hai tay khỏi cặp tai thú đi.

Cô nhìn mà dựng tai lên trầm trồ khi thấy khung cảnh trước mắt."

Han hạ kẻ địch nhanh thật!"

[Nhờ có Miss Iro tương trợ và tên Arcath cả đấy.]

Sabata nói cao hứng trong khi tay rút thanh kiếm khỏi cổ họng tên Orc Fiend đã bị hạ rồi vung kiếm để vẫy bỏ máu còn dính trên lưỡi kiếm.

Giờ kẻ địch chỉ còn một tên Tanarukk ở ngoài, mối nguy hiểm lớn nhất đã qua, không còn gì để khiến tôi lo sợ nữa.

[Ổn rồi Iro, giờ chúng ta có thể ra khỏi hang rồi.] Tôi nói với Iro sau khi nhìn một vòng quanh cửa hang.

"Còn một tên Tanarukk chưa bị hạ đấy, hãy cẩn thận."

Iro cho hay để nhắc tôi cẩn trọng.

[Miss Iro lo xa rồi, một chọi một thì tên Tanarukk không có cơ may thắng nổi tôi đâu.]

Sabata quả quyết chắc như đinh đóng cột.

Bước vài bước, đột ngột tên Tanarukk từ bụi cây từ khoảng cách lờ mờ tối!

Hắn đã núp đúng vị trí nằm ngoài tầm nhìn đêm rõ nhất của tôi và chờ mai phục!

"CHẾT ĐI, CHROMATIC-"

Xoẹt

Ngay trước khi tên Tanarukk kịp nói xong để giải phóng spell thì một Orc từ đâu chạy đến chém một rìu vào cổ đầu tên Orc Fiend!

"Chúa tể Gruumsh hơi lơ là quá đấy." chiến binh Orc đó lên tiếng nhận xét.

[Thokk!?] tôi lẫn Sabata đều ngạc nhiên.[Không phải ngươi đang hộ tống mấy con người kia sao?]

"Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, hơi tốn sức chút để mang vác từng kẻ một do chúng đi chậm khiếp."

Thokk thở phàn nàn.

[Nhưng mà làm sao ngươi biết đường mà đến đúng lúc đúng nơi vậy?]

Sabata đặt câu hỏi trước sự xuất hiện đúng lúc đến khó tin.

Thokk chỉ ngón trỏ về một hướng phía sau hắn thay vì trả lời.

"Hah..hah..."

Arcath chạy vụng về tới thở nặng nhọc rồi cười khúc khích.

"Heheh... tôi đã dẫn gã cục súc này tới đây đấy... tôi làm tốt chứ?"

[Thay vì bỏ chạy thì ngươi biết tìm đồng minh tới giúp sức, rất đáng tuyên dương, hỡi Arcath của Charir.] Sabata nói dõng dạc khen ngợi thành tích của tên Kobold Sorcerer đáng lý ra rất hèn nhát.[ Tất nhiên, sự nhiệt tình trong nhiệm vụ của ngươi cũng không thể thay thế được, Thokk The Mace.]

"Đa tạ lời khen của ngài."

Thokk gật đầu cười tỏ vẻ hài lòng."

Có thể chứng kiến phép màu từ ngài, được ngài tận tình giúp sức trong công cuộc trả thù bè lũ Tanarukk này, tôi biết ơn từ tận đáy lòng!"

Nghe Thokk nói vậy khiến tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

Thật tốt khi viễn cảnh tệ nhất đã không xảy ra, như Iro giết tôi, Arcath đào tẩu, Thokk không đến kịp lúc, đám Tanarukk không chịu đánh một chọi một hoặc cả 6 tên nhắm một người.

Thật sự mà nói, tôi phải công nhận đây là sự may mắn ngoài cả mong đợi.

"GR..UUMSH...!"

Nghe tiếng gào khó mà nghe rõ, cả nhóm bọn tôi đảo mắt nhìn về nơi phát ra.

Tiếng đó thuộc về tên Orc Fiend, không ai khác lại là Imsh!

Khi hắn đến đủ gần, tôi có thể thấy rõ khói từ tay hắn và cổ họng sẹo.

Coi bộ hắn đã vận dụng hai tế bào não cuối cùng để xài lửa đốt cổ họng mà ngăn máu chảy thêm.

Một nước đi rất điên rồ nhưng cần thiết để sống sót và thích hợp với tên kháng lửa như Tanarukk.

"Hắn là!?"

Thokk tròn mắt nhìn cùng với biểu cảm căng thẳng vô cùng.

[Imsh The Brute,] Tôi đáp. [ngươi muốn làm gì hắn thì làm đi.]

"GRAAAAAAH!"

Thokk rống lên mà vác chùy xông đến Imsh thay cho câu trả lời.

Chiến binh Orc dó vung chùy điên cuồng tấn công, trái ngược với một Imsh chống trả khá miễn cưỡng và nặng nề bằng cách vung cây kiếm rìu.

Keng Keng Keng

Bốp

"UUUUGH!"

Sau vài phát vung mạnh đầy tiếng kim loại va chạm, Thokk vung trúng mọt rìu làm gãy vai Imsh!

Cả khi tên Orc Fiend tính lao tới cắn thì bị Thokk cho một khiên ủi thẳng vào mặt!

Bịch

"Huh...Huh..."

Imsh ngã xuống đất mà thở nặng nhọc.

Vết thương và mất máu đã bào mòn toàn bộ sức lực của tên Tanarukk ấy.

Bốp

"AGH!"

"Đây là cái giá cho việc ngươi đã làm với ngài Warchief Mhurren của Olzug!"

Thokk vung một chùy bằng cả hai tay thẳng vào mặt Imsh rồi răn đe.

Tên Orc Fiend bị va đập mạnh tới mức nằm do đất và bay hẵng vài răng.

Bốp

"GAH!"

"Còn đây là cho những tổn hại ngươi đã làm cho làng Olzug!"

Chiến binh Orc đầy phẫn nộ đó nhảy lên rồi đập một phát mạnh vào lồng ngực Imsh.

Cú đánh đó đủ mạnh để tạo nên những tiếng răng rắc gãy xương vang lên rõ ràng vô cùng.

"Và cuối cùng."

Thokk hai tay cầm cây chùy giơ cao ngang qua đầu.

"Đây là những gì ngươi đã gây ra cho Warchief Ownka!"

BỐP

Đòn đánh quyết định vào điểm chí mạng đó đủ để khiến tên Tanarukk không thể kêu lên nổi.

Tôi có thể thấy rõ đầu chùy đã lún vào khá sâu vào trán Imsh, giờ đây thì ngoài ma thuật nào đó hồi phục mạnh hoặc hồi sinh ra thì hắn vô phương cứu vãn rồi.

"Không lý nào... ta lại thua thế này...!"

Imsh nói chầm chậm với tàn hơi của mình để chối bỏ thực tại.

Imsh nghiến răng mà liếc nhìn sang tôi.

"Ngươi..."

Tất... cả là tại ngươi...GRUUUUMSH!"

[It's a me, Mario (đó là ta, Mario)~.] Sabata trả lời bằng câu nói nhân vật nổi tiếng của Nintendo.

PHỪNG

"Huh?"

Bất chợt cơ thể Imsh bắt lửa và cháy rực lên.

Không thể là do hắn sử dụng spell được do cổ họng đã tổn thương nặng, tôi nghe được hoàn toàn nhờ khả năng thần giao cách cảm từ mắt của Beholder.

Trước khi tôi có thể tìm hiểu gì thêm, ngọn lửa từ xác tên Tanarukk bỗng chốc lao đến tôi cùng hình dạng thứ gì đó có sừng rất lớn!

Thứ đó đột ngột túm lấy cổ khiến tôi ngã xuống đất không kịp phản ứng gì!

Rầm

"Chết đi, kẻ sa ngã!"

Thokk vung một chùy thẳng vào đầu Imsh đang cháy.

"YEEEEAH, chúng ta thắng rồi!"

Arcath reo lên trong vui sướng.

"...Han!?"

Iro nhìn tôi vẫn còn nằm đất mà tròn mắt hoang mang.

"Chúa tể Gruumsh!?"

Thokk nhìn tôi mà ngơ ngác.

"Ng-ngài ấy tắt thở rồi!"

Arcath réo lên hoảng loạn.

Vài giây sau, tầm nhìn của tôi ngày càng xa dần khỏi mọi người.

Như thể tôi đang rơi hoặc đang chìm xuống nước trong khi mọi người vẫn đang đứng ở trên!

"CHUYỆN QUÁI GÌ ĐANG XẢY RA VẬY!?"
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 36: Sabata


"AAAAAAAAAAAAAAAH!"

Sự hiện diện của những đồng đội tôi ngày càng xa dần, trong khi đó thì tôi như đang rơi.

Tôi rơi xuống nơi nào đó không rõ đáy.

Xung quanh thì đầy gió rít, mây mù mịt ảm mùi dị thường không tài nào tả được.

TÕM

Vài phút sau, khi bị rơi.

Tôi ngã xuống thứ gì đó như là nước.

Ngay khi ngoi lên khỏi mặt nước, đập vào mắt tôi là thứ khiến tôi bàng hoàng vô cùng!

"CHUYỆN QUÁI GÌ ĐANG XẢY RA VẬY!?"

Tôi hoảng loạn khi không cách nào hiểu hiện tượng dị thường đang diễn ra.

Xung quanh tôi thì mang bầu không khí u ám xanh và rợn gáy, kiến trúc méo mó khó nhìn!

Đây là một nơi khác hoàn khu vực Sandhurst Club!

"Đây là cái nơi quái quỷ gì đây trời!?"

Tôi tròn mắt ngỡ ngàng khi ngước đầu lên nhìn xung quanh.

Nơi này còn hoang tàn và u ám hơn cả cái thể giới mà tôi đang đi hằng ngày để săn bắt và làm việc.

Không nói quá khi nơi này dám có khả năng là chỗ mà mấy sinh vật điên loạn kinh dị trong Lovecraft nhảy ra!

"HAHAHAHA , CHÀO MỪNG TỚI ABYSS, GRUUMSH GIẢ THẦN!"

Tiếng cười lớn vang lên từ phía sau.

Tôi quay lại thì thấy một ngọn lửa hình dạng người đang tiến đến gần!

Vài giây sau, ngọn lửa tắt ấy vụt tắt và hiện ra hình dạng kẻ mà tôi không muốn thấy nhất lúc này!

"Imsh The Brute!?"

Gã Tanarukk đã bị tôi và Thokk giết đang hiện diệt ngay trước mắt.

Thế nhưng, trên người hắn chẳng có lấy vết thương nào, cứ như trận chiến trước chưa từng xảy ra!

Dẫu vậy thì quan trọng hơn, Abyss theo tôi nhớ đó là nơi tựa như địa ngục, nơi chốn của demon (quỷ).

Nếu đây thật sự là cái nơi nguy hiểm đó thì...

"Sabata, kiếm thông tin Abyss hoặc gọi điện cho Alex gấp!"

Tôi thì thầm nhưng không thấy hồi đáp.

"Sabata?"

Tôi vội nhờ Sabata cung cấp thông tin, thế nhưng tôi chỉ nghe sựtĩnh lặng.

Tại sao chứ, chuyện gì đang xảy đến với tên Spirit hiệp sĩ đó vậy?!

KONG

"AGH!"

Imsh vung thanh rìu kiếm chém tôi.

Một nhát vung kiếm đó thổi bay tôi văng mạnh vào bức tường của một tòa nhà gần đó!

"Heheheh, nếu ngươi cho rằng ta đã chết thì hãy vui lên đi, ngươi sẽ chết cùng ta, tại nơi đây!"

Imsh cười đắc chí khi đánh đòn phủ đầu thành công chỉ vì tôi mất tập trung.

"Ugh..."

Tôi đau điếng trước ngực, song kỳ lạ thay khi cơ thể chưa bị đứt làm đôi bởi cái thứ sức mạnh vô lý kia.

"Làm thế nào... mà mình còn thọ thế...?"

Tôi nhớ lớp da Beholder của bản thân không đủ mạnh để làm điều đó.

Tôi nhìn và chạm vào nơi bị chém thì thấy một thứ khác bình thường.

Không phải bộ đồ làm việc tôi luôn mặc, cả tay tôi thì đang bọc trong lớp kim loại sáng bóng ánh vàng.

Nhìn kiểu gì thì đây không phải trang phục của tôi, mà là...

"Sabata!?"

--- Tại nhà khu Hampton Park---

"Trò game này... là thứ hơi bị vượt thời đại đấy..."

Chơi sơ sơ sublagame này tuy như Han mô tả giống AI Dungeon và Dungeon And Dragon quả không sai.

Thế nhưng, với cái thời đại 2020 vẫn chưa chuyển thể hoàn thiện trò DnD như lúc chơi phiên bản table rpg thì thật sự game nàỳ chi tiết tới lố bịch.

Chẳng lấy một bug hay lỗi, nhân vật thì phản ứng hoàn toàn khác biệt mỗi hàng động tương ưng người chơi tự quyết định.

Trừ việc game này tự động save ra thì không có vấn đề gì khác cả...

"Tên nào đi xa tới mức tạo một thứ app chứa đầy ma thuật thế này..."

Chơi trò này khiến mình cũng phải đau đầu khi nghĩ tới vấn đề này.

Tên spellcaster nào đã tạo cái game này và với mục đích gì?

Thêm nữa, chưa rõ Han rủ mình chơi game này để nhờ vả gì đây?

Tên đó chắc chắn không đủ rảnh và giao lưu rộng để đi rủ sếp của hắn chơi cùng trò game mà chia sẻ trải nghiệm thú vị.

"Có nên lẻn dùng Detect Thought (dò suy nghĩ) hay Charm Person để kiểm tra tên này không đây..."

Khá là đáng phân vân khi chủ động tìm hiểu bằng cách ép buộc hoặc theo dõi, khả năng gặp sự chống đổi là không nhỏ.

Còn nếu cứ im lặng đợi hắn trả lời thì sẽ khá thụ động trong ứng biến.

Có lẽ nên chuẩn bị sẵn hết để đề phòng bất trắc.

"Dùng mấy nguyên liệu tên đó bán cho mình làm hẵng Scroll of Spell Contingency (cuộn giấy của thần chú dự phòng) để dùng spell nào đó sẵn lên mình phòng hờ, kêu thêm Eve để mắt nhất cử nhất động của hắn vậy."

Vừa suy nghĩ tôi vừa nhắn tin điện thoại cho Eve.

[Master Alex, tôi muốn báo tin xấu.] Eve lập tức gọi lại ngay sau khi tôi hoàn thành tin nhắn.

"Nói đi."

Tôi đưa ra mệnh lệnh gắn gọn.

[Mr Han đang trong tình trạng bất tỉnh và có dấu hiệu đang yếu dần.

Cách thức hồi phục thông thường không hiệu quả, cứ như đã chết...] Eve đưa ra lời báo cáo.

"...Đem hắn về đây."

Tôi đưa ra chỉ thị tiếp theo lập tức.

[Đã rõ.]

Eve tiếp nhận mệnh lệnh rồi ngưng liên lạc.

Về tôi thì ngưng bấm game trên điện thoại cũng như công việc chế tạo mà rời xưởng.

Thật khó mà hiểu nổi rốt cuộc tên Han mắc phải thứ gì đây... nhất là khi mình vừa bận bịu công việc cho tới tìm hiểu cái thế giới củ lòi này cũng như kẻ tạo ra nó rồi!

--- 20 phút sau---

"Hm..."

Tôi dùng Tiny Hut bảo bọc xung quanh sân trước của nhà đề phòng ma thuật hoặc kẻ quấy rầy cuộc chữa trị.

Kế đó là spell Detect Magic (thăm dò ma thuật) được thực hiển nhằm kiểm tra xem có dấu hiệu do ma thuật gì ảnh hưởng lên Han.

"Cô cũng nhanh trí dùng Gentle Repose (giấc ngủ nhẹ nhàng) để có thêm 10 ngày tìm cách hồi phục tên này trong trường hợp hắn tạch và ít tốn chi phí."

Tôi nhận xét bề nổi cả tình hình.

"Cảm ơn lời khen từ ngài."

Eve cúi đầu nhã nhặn.

"Han sao rồi?

Ổn chứ?

Ngươi chữa trị Han được không!?"

Iro đứng ngay cạnh mà lải nhải.

"...Sao cô để con mèo lắm mồm này vào đây luôn chi vậy?

Nhỏ chẳng giúp được gì ngoài tra tấn tai của ta!"

Tôi nhíu một bên mày mà nhìn thuộc cấp của mình.

"Cô ấy cũng lo lắng cho Mr Han nên không thể trách được."

Eve đáp với sự cảm thông, coi bộ nhỏ cũng khá thân đám của Han rồi.

"Nói con mèo đó là yên tâm, Uncle Alex (chú Alex) sẽ đảm bảo cái nồi cơm của nhỏ được sửa chữa." tôi giao Eve việc đuổi con nhỏ mèo đi.

"Tôi sợ cô ấy sẽ không hiểu nồi cơm nghĩa là gì đâu."

Eve đính chính.

"Vậy thì cứ nói cho nhỏ hiểu là xong."

Tôi vừa nói vừa kiểm tra nhịp tim, hơi thở và bên trong miệng Han.

"Tôi sẽ thuyết phục cô ấy." thuộc cấp của tôi quay sang nhỏ Barbarian."

Master Alex sẽ lo liệu mọi việc, xin hãy đợi bên ngoài."

"Nhưng còn Han!

Liệu Han có ổn không?

Han sẽ không chết chứ!?"

Iro vẫn hỏi với đầy sự lo lắng.

Thật khôi hài khi kẻ cả tuần trước muốn giết kẻ tầm thường giờ lại là người lo cho cái mạng của kẻ tầm thường này nhất.

"Xin cứ yên tâm mà chờ đợi, Master Alex biết cách tốt nhất để cứu Mr Han."

Eve cố đưa ra lời thuyết phục."

Có điều, ngài ấy cần không gian yên tĩnh để làm việc, xin cô hãy đợi bên ngoài."

"...Tôi hiểu rồi."

Nhỏ báo Barbarian ủ rũ tới mức hai tai mèo cụp lại, không thể làm gì hơn nên đành nghe theo.

Quả là cảnh khôi hài giữa một nô lệ kiêm tù nhân như Iro với kẻ đã bắt cô ta.

Bộ đây là một câu chuyện drama lãng mạn nào đó à?

"Haiz...

đúng là hài hước thật."

Tôi cười thầm giây lát rồi thở dài."

Giờ thì đến tên này..."

Theo như Eve báo cáo, Han đã bị một đòn tấn công liều chết của tên Tanarukk mà ra tình trạng thế này.

Không hề có thương thế bên ngoài nào, duy chỉ có cơ thể mất luôn dấu hiệu sự sống.

Nhìn sơ thông qua Detect Magic thì đây xem chừng là một sản phẩm ma thuật nào đó đã kéo linh hồn ra khỏi thể xác.

"Linh hồn tên này nếu chỉ bị tách ra thì nó còn quanh quẩn bên xác, thế nhưng không có dấu hiệu tương tự như vậy.

Vết tích ma thuật trên người hắn lại bị tách ra bởi spell Soul Cage (lồng linh hồn), linh hồn thì bị chuyển tới một nơi khác hoàn toàn như chiều không gian khác bởi Banishment ( trục xuất) hoặc Planeshift (đổi thế giới)..."

Tôi nghĩ đến vài khả năng mà Han đang vướng phải.

Kẻ địch nếu chỉ là một Tanarukk bình thường và không có đồ nghề gì đặc biệt thì không thể khiến kẻ tầm thường ra thế này nổi.

Có khả năng cao tên Tanarukk này được spell yểm Contingency lên người để kích hoạt một spell khác.

Và xem chừng Han số nhọ đã bị dính điều kiện nào đó như là giết hoặc đứng gần tên Tanarukk đó.

"Mà kệ đi, nếu linh hồn ngươi bị đem tới nơi xa tuốt luốt đâu thì ta chỉ việc hỏi thần linh dẫn đường rồi tới tận nơi lấy lại là xong."

Tôi đem ra đồ nghề trong xưởng rèn và điện thoại tiếp tục chơi game và làm việc.

Có lẽ mình sẽ tận dụng thời gian này để xem linh hồn của một Soul Weaver như hắn có phát triển được thêm nữa sau biến cố này không.

Nhất là với một kẻ lại cần drama và khủng hoảng tinh thần để phát triển.

Sau cùng, hắn sẽ là quân cờ có ích cho vụ việc lần này.

--- Tại một tầng nào đó của Abyss---

Keng keng keng

"Gr..."

Imsh liên tục vung kiếm điên cuồng, trong khi đó thì tôi dùng hai cây tonfa phản kháng.

Do đối phương sử dụng vũ khí tầm dài, lại còn sẵn sàng giương nanh cạp khi đến quá gần nên tôi dùng hai cây tonfa để gia tăng sự linh hoạt.

Thay vì dùng phần tay cầm thì tôi cầm phần đầu để tăng chút ít phạm vi tấn công.

Đồng thời tôi cởi bỏ bộ giáp vàng để tiện di chuyển hơn, bởi giờ tôi phải tự lực chiến đấu thay cả phần Sabata, bằng chính sức mạnh của gã Spirit hiệp sĩ.

"HAHAHAH, NGƯƠI NGHĨ HAI CÂY QUE ĐÓ LÀM GÌ ĐƯỢC TA À!"

Imsh vẫn cười lớn đắc thắng vì lợi thế sân nhà cũng như coi thường vũ khí của tôi.

May mắn thay, ngoài mặt đất đầy nước cao tới mắt cá chân ra thì không có gì lớn lao.

Không phải dịa ngục đầy kim, lửa, khí độc hoặc đầy ma quỷ là điều khiến tôi đủ mừng rồi!

"GREEN FLAME BLADE!"

Tanarukk một lần nữa dùng spell khắc chế tôi ở tầm gần.

Hắn vung về phía tôi thanh rìu kiếm to lớn bao quanh đầy lửa xanh!

Keng

Phừng

Zap

"AGH!"

Imsh hét lên đau đớn khi bị một tia sáng bắn vào mặt.

"Ugh..."

Tôi vội dập lửa khi hai tay bị đang cháy từ spell của kẻ thù.

Biết rõ bản thân không cách nào né hay đỡ nổi đòn tấn công ma thuật cự li gần này, tôi liều mình đỡ nó lại và phản công bằng Dissolve Ray thẳng vào mặt hắn!

Bởi Imsh có khả năng kháng ma thuật cũng như có Absorb Element, thứ duy nhất tấn công tầm xa hiệu quả còn lại của tôi là Dissolve Ray!

Do Absorb Element chỉ hiệu quả các nguyên tố tự nhiên như sấm, điện, băng, lửa hoặc acid chứ không phải force (lực) - năng lượng ma thuật thô.

"KHỐN KIẾP, GRUUUUUMSH!"

Gã Tanarukk đó rống lên tức điên với một con mắt đã bị cháy.

[Quăng bất cứ thứ gì ngươi có tới đi, ta sẽ tiếp đãi hết.] Tôi buông lời khiêu khích để chọc điên gã.

"GRRAAAAAAAH!"

Imsh giận quá mất khôn là quăng nguyên cây rìu kiếm đến tôi.

Do vũ khí hắn quăng đến mạnh nhưng khá vụng về nên không khó để chận được.

Bộp

"Cái-!?"

Khoảng khắc tôi chận xong thanh rìu kiếm thì gã Tanarukk đã tiếp cận!

Hắn giữ chặt hai cổ tay tôi bằng thể lực nhỉnh hơn!

"GRAAAAAH!"

Imsh khóa hai tay khiến tôi không thể vung vũ khí phản công hay né tránh.

Đồng thời, hắn kéo sát tôi lại mà đưa cái hàm rộng đầy răng sắt bén hòng cắn nát đầu tôi!

Kong

Tôi nhanh trí thụt đầu xuống dễ dàng như cách Sabata cởi bỏ giáp.

Nhờ vậy, Imsh thay vì nhai được đầu tôi thì hắn chỉ cạp được cái mũ sắt!

Bốp bốp

"Gah!"

Tôi lập tức xoay lên gối đạp hạ bộ rồi vung hai cánh tay thành hai vòng tròn ngược nhau.

Imsh vừa bị đau điếng người, kèm theo đó là hai cánh tay bị mất thế cũng như lực nắm mà tuột hai cánh tay của của tôi.

"Tên... giả thần chết tiệt...!"

Imsh hai tay ôm hạ bộ đau điếng mà nói giọng đứt quãng.

[In the name of Father, Son, and Holy Smite! (Nhân danh Cha, Con và Thánh Trừng)]

Bốp

"AAAAAAAAH!"

Tôi xoay người nửa vòng mà dùng hết sức bình sinh tặng một cú đấm vào giữa mặt Imsh với miệng hô lời cầu nguyện hơi sai sai.

Kỳ lạ thay, ánh sáng mạnh phát ra từ nấm đấm của tôi.

Kéo theo hiện tượng lạ đó, gã Tanarukk ngã lộn một vòng rồi khói bay khắp cơ thể hắn.

Sau khi khói tan hết, cơ thể hắn teo lại và mất hết sừng, để lại một gã Imsh nhìn chẳng khác gì một tên Orc bình thường.

"L-làm thế nào..."

Imsh nhìn đôi tay mình rồi quanh người mà bàng hoàng trước sự thay đổi của bản thân.

[Hah... ta không biết nhiều hơn ngươi đâu.] tôi thở một hơi dài rồi đáp.

"Tại sao chứ..." gã Orc đặt hai tay xuống đất mà bi than."

Kể cả phước lành của chúa tể ngài Baphomet... kể cả sức mạnh vượt xa Orc... tại sao ta vẫn thua, thua một kẻ giả thần cơ chứ!?"

[Bởi ngươi chiến đấu vì sở thích với niềm kiêu hãnh vẩn vơ.] Tôi đáp ngay lập tức.

"...Huh?"

Imsh ngước lên nhìn khi nghe điều đó.

[Khác với ngươi, ta chiến đấu vì mong muốn sống còn, vì ta không muốn phải xa khỏi những người thân thương.] tôi nói không chút chần chừ hay do dự, như thể đã quá mệt sau khi chiến đấu và dùng đôi mắt Beholder liên tục. [Trong khi ngươi dùng cơn thịnh nộ và sự tin tưởng ma thuật một cách mù quáng, ta dùng toàn bộ những gì ta có và làm được để đối đầu ngươi.]

"Hah... thật là một lý do tầm thường..."

Imsh cười mà nói giọng mỉa mai.

[Và ngươi còn kém cỏi hơn mong muốn tầm thường đó.]

Tôi ráng giấu sự mệt mỏi mình mà đáp trả bằng sự châm chọc.

Ngay sau đó, mọi cơ bắp tôi trở nên bũn nhũn như sợi mì, phổi thì như sắp đứt tới nơi.

Cùng lúc đó, xung quanh tôi dần mờ nhạt đi, e rằng cơn mệt đã ảnh hưởng luôn cả thị giác của tôi!

"Ah... tất cả những gì ta làm đều đã trở nên vô nghĩa..."

Imsh mắt chỉ biết nhìn chăm chăm mặt đất mà than thở trong sự tuyệt vọng khôn cùng.[Mong muốn trở thành kẻ mạnh nhất giờ đây không thể thực hiện được... mạng cũng chẳng còn để theo đuổi tham vọng.]

[Thời đại đã thay đổi rồi, chỉ dựa sức mạnh bản thân hay đồng tộc không thể đưa ngươi tiến xa được.] tôi ráng hít thở với hy vọng khôi phục phần nào khỏi cơn mệt.[Cả Orc cũng phải học cách thích nghi hơn là dựa vào tư tưởng thời đại cũ thì mới tồn tại được trong thế giới mới.]

"...Ra vậy... ra là vậy..."

Imsh ngước lên nhìn rôi mà cười cay đắng, như thể đã hiểu ra điều gì đó.

"tôi biết... ngài không phải là thần... thế nhưng xin chí ít hãy cho tôi được biết tên thật của ngài!"

"...Sabata."

Tôi trả lời bằng chính giọng của mình thay vì thần giao cách cảm.

Dùng cái tên mà tôi có phần tự hào thay vì tên thật sẽ giúp tôi tránh bị kẻ nào đó dùng mấy spell loại divination (tiên đoán) dựa vào tên để tìm đến tôi.

Bụp

Cơn mệt mỏi đã khiến cơ thể tôi không còn nghe theo ý nữa.

Cơ thể nằm dài ra đất, mắt thì chỉ còn thấy màu đen, sự tỉnh táo cũng sắp vụt tắt.

"Nếu như... có ngày được gặp lại... tôi hy vọng sẽ được phụng sự cho ngài...

Warchief Sabata."

Đó là những lời cuối cùng từ giọng nói Imsh mà tôi nghe được trước khi sự im lặng bao trùm lấy mọi thứ.
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 37: Trở lại


Xung quanh chỉ còn màu đen cũng như chỉ duy nhất mỗi sự tĩnh lạnh.

Không gian này vừa mang cảm giác cô độc xen lẫn đáng sợ, tôi tự hỏi sẽ bị kẹt ở đây bao lâu?

Liệu tôi sẽ sớm thoát khỏi nơi đây hay phải nằm bất động ở đây mãi tới khi lý trí tôi cũng bốc hơi?

"Alex... nếu tôi đã chết thì làm ơn hồi sinh tôi nhanh lên với..."

Tôi thều thào nói trong cơn tuyệt vọng.

Kể cả thế, chỉ có sự yên lặng đáp lại mà thôi.

"Sabata... chú còn ở đó thì giúp tui cái..."

Tôi cầu cứu cả người cộng sự đáng tin cậy nhất.

Dẫu vậy, Spirit hiệp sĩ đó vẫn lặng thinh và không thấy đâu như lúc chiến đấu với Imsh vừa rồi.

"Mong rằng... chúa sẽ không bỏ rơi mình... mình không muốn phải xuống địa ngục đâu..."

Tôi tuyệt vọng hơn khi bắt đầu nghĩ đến viễn cảnh không còn ai cứu.

Lúc này, tôi chỉ có thể đặt niềm tin mong manh của mình vào một đấng tối cao.

Bởi lẽ, cả lúc tôi chiến đấu với Imsh mà không còn Sabata, một phép mầu đã xảy ra trong đòn quyết định.

Không những thế, tôi không nghĩ là do may mắn mà nhận được gã Spirit hiệp sĩ, cũng như gặp được Alex lần đầu khi đặt chân tới thế giới nguy hiểm này.

Kể cả vậy, xem ra phép màu cũng khôngp hải miễn phí, sau đòn dứt điểm được Imsh thì nó rút cạn mọi sức lực của tôi, chưa rõ là nó phải trả giá bằng cả mạng sống này hay không...

"Nếu không qua khỏi kiếp nạn này... xin lỗi bà và mẹ vì lại phải ra đi trước... xin lỗi em gái vì anh trai em quá kém cỏi..."

Tôi tự nói như thể lời từ biệt với người thân, vì cho rằng bản thân không thể cứu vãn.

Đẩy là những gì tới còn có thể làm được khi ý thức mỏng manh có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

"Irina... hy vọng em sẽ được bên ai đó tốt với em và có tài như con nhà người ta...như gã Angelos..."

Tôi từ bỏ sự níu kéo sự sống yếu đuối này và đánh chấp nhận cái kết.

Abadon all hope... guess I'll die (từ bỏ mọi hy vọng...

đoán là mình sẽ toang.).

--- ---

"Ugh..."

Sau một thời gian kẹt trong màn đêm, tôi lờ mờ thấy xung quanh sáng dần và bớt tối đi."

Mình đang đến thiên đàng sao?"

"Chào mừng tới địa ngục lao lực, kẻ tầm thường."

Giọng Alex vang lên.

"...Huh!?"

Theo phản xạ, tôi lập tức ngồi dậy và nhìn xung quanh.

Ngay khi mắt tôi nhìn rõ thì nhận ra đây là bên trong Tiny Hut, còn giữa cái lều ma thuật này thì là ông sếp Artisan của tôi!

"Tỉnh ngủ chưa đó?"

Alex hỏi trong khi đang một tay bấm điện thoại, một tay lật các quyển sách giữa đống ngổn ngang sách và cuộn giấy.

"Làm sao tôi trở lại đây được... tôi đã bị kéo đến Abyss mà..."

Tôi ráng giữ bình tĩnh để ráng hỏi đầu đuôi.

"Ngươi bị tách hồn và kéo sang thế giới khác.

Ta để ngươi ở đây vài ngày đợi xem kết quả, nếu ngươi không thể trở về thì sẽ tới tận nơi mà đem linh hồn về."

Alex vừa nói vừa vẫn tập trung làm việc.

"...Ra là vậy."

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nghe điều đó.

Vậy ra Alex vẫn trông chừng mình, ấy thế mà tôi đã chuẩn bị tinh thần từ bỏ hy vọng quá đỗi mong manh ấy.

Thật mừng khi có ông sếp dù gắt nhưng vẫn đủ tốt bụng như Alex!

"Phải rồi, vụ việc cái làng của Tanarukk như thế nào trong lúc tôi vắng mặt vậy!?"

Tôi vội đổi sang vấn đề quan trọng không kém.

Do chính tôi còn chưa rõ đám thuộc hạ bị tôi hack não bằng Charm Ray có thắng đám còn lại của Imsh hay không!

Charm Ray chỉ hiệu quả trong 1 giờ và tôi đã bỏ lỡ cơ hội nói lời kết dụ hết đám Orc về làng Olzug!

"Ổn mà, ta giải quyết luôn rồi."

Alex cất điện thoại rồi trả lời.

"...Huh?" tôi ngỡ ngàng giây lát để ráng tiếp nhận thông tin."

Bằng cách nào?"

"Kêu Eve đem cả con nhỏ Warchief kia tới nói chuyện, xong."

Anh ta giải đáp thắc mắc của tôi."

Giờ ngươi tới đính chính đám đó nữa là coi như đâu ra đó hết."

"Ra vậy..."

Tôi choáng ngợp giây lát khi thấy vấn đề mà tôi phải dùng hết toàn bộ sức mạnh, toàn bộ trí tuệ, thậm chí là mạng sống bản thân song vẫn không hoàn toàn xong nhiệm vụ.

Ấy vậy mà một lần nữa, Alex đã nhẹ nhàng giải quyết chúng, có lẽ vì sự cách biệt khả năng giữa tôi và anh ta vẫn quá lớn sau tất cả.

"Giờ tỉnh rồi thì làm gì nên làm đi, trừ phi ngươi đủ lười để nằm một đống."

Alex nhắc nhở .

"Ví dụ như cho mèo ăn chẳng hạn."

"Cho mèo ăn?"

Tôi ngớ ra giây lát chưa hiểu ý anh ta, bởi tôi đâu có nuôi thú cưng nào?

"Ngươi cho mèo ăn suốt để ghi điểm nó hoặc để nuôi béo để thịt mà nhể?"

Alex nhíu một bên mày có vẻ khó chịu.

"À, ý anh là Iro á!?"

Tôi sực tỉnh nhận ra thứ anh ta ám chỉ mà vội đứng dậy.

Alex vốn hành hạ Iro để khiến gây áp lực cô ấy như một kẻ xấu và giúp tôi dễ tiếp xúc cô nàng báo hơn.

"Giọng Han!

Có phải Han tỉnh lại rồi không!"

Giọng Iro vang lên.

Nhìn ra bên ngoài nhờ tầm nhìn gần như trong suốt từ bên trong Tiny Hut, tôi thấy nữ báo Barbarian đó đang đứng sát bức tường ráng nhìn vào.

Cô ấy dùng tay mò mẫm xung quanh để đẩy hay kéo, cứ như một con mèo đang mò mẫm tìm đường vào một tấm kính.

Alex bước ra khỏi cái lều làm từ ma thuật, bức tường xung quanh biến mất và khiến Iro ngã nhào về phía trước!

"Iro!"

Tôi tính đưa tay tới đỡ nhưng quá chậm không với tới kịp.

Thay vì bị ngã đạp mặt xuống đất, Iro lại nhẹ nhàng đáp đất bằng hai tay trước rồi bật dậy ngay lập tức.

"Han ổn chứ!?

Có bị đau ở đâu hay thấy khó chịu gì không!?"

Iro đi lại đặt hai tay lên vai tôi mà hỏi tới tấp cùng gương mặt vẫn đầy lo lắng.

Từ đôi mắt căng ra nhìn nháo nhác khắp người tôi rồi nhìn thẳng mặt, thậm chí đuôi báo cô ấy thì cong xuống cùng đôi tai nghiêng về hai bên!

[Tôi ổn mà.] Tôi trả lời lập tức để trấn an.

"Thật vậy sao?"

Cô ấy hỏi lần nữa để xác nhận.

[Uh... tất nhiên, chỉ hơi mệt chút thôi, do tôi mới ngủ dậy...] Tôi cười có chút gượng gạo đáp.

"Phew, thế thì tốt rồi."

Iro thở phào, song ngay sau đó cô ấy cúi gầm cùng đôi tai báo ũ rũ hơi cụp xuống.

"Tôi thật sự không biết phải làm gì khi Han bị ngất đi cả, xin lỗi... may là Eve tới mà đưa Han đến chỗ gã Alex chữa trị.

Thấy Han không tỉnh lại suốt một ngày trời khiến tôi sợ Han sẽ không tỉnh lại.

Nhưng giờ tôi có thể yên tâm rồi."

[Đừng nói vậy, Iro đã kiệt sức gánh cả trận chiến tới rồi mà.

Chưa kể... cô còn lo sự an toàn của tôi thì thật sự tôi vừa an an tâm và cảm kích lắm.] Tôi ráng dùng hết 13 điểm trí tuệ (int) của mình để nói lời tốt nhất.

"Han... thấy biết ơn tôi sao?"

Iro dựng tai lên và tròn mắt nhìn tôi.

[Tất nhiên, Iro là chiến binh, không phải một spellcaster.

Và...

Iro đã làm tốt vai trò của mình trong nhiệm vụ này...] Tôi ráng giữ bình tĩnh để lý giải cho cô ấy cũng như ráng giữ một nụ cười thân thiện. [Tình trạng tôi mắc phải là do ma thuật, lĩnh vực mà Iro không chuyên... thế nên bắt Iro giải quyết được thì là quá vô lý.]

"Vậy là... tôi dã làm tốt, phải chứ?"

Nữ báo ấy nhìn tôi hồi hợp tới độ đuôi cong lại.

[Phải, Iro là một người đồng đội rất tuyệt mà tôi kết giao được.

Dù tình cảnh chúng ta có hơi kỳ lạ chút...]

Tôi trả lời một cách vụng về.

Bởi dù là đồng đội, tôi vẫn không quên bản thân mình là lý do khiến cô ấy thành tù nhận kiếm luôn nô lệ của Alex.

Thành thử ra nó khiến tôi không khỏi cảm thấy kỳ quặc phần nào khi ráng thân thiết với cô ấy, sau cùng thì đây là do anh chàng Artisan đó sắp đặt cho.

"Nếu Han thấy ổn thì tốt rồi..."

Biểu cảm Iro trở nên thư giãn hơn khi nghe lời giải thích của tôi.

Đôi tai báo của cô ấy dựng trở lại cũng như đuôi đã ngoe nguẩy lại bình thường.

Không rõ tôi nhìn có đúng hay không, trên khuôn mặt cô nàng báo Barbarian ấy là một nụ cười nhẹ thoảng qua.

"Sao thế Han?"

Cô ấy sau khi nhìn hướng khác giây lát rồi nhìn tôi mà hỏi.

[À... không có gì...] Tôi lảng tránh câu trả lời, vì vừa có chút bối rối kèm theo cảm giác tội lỗi hơn.

"Phải rồi, Han nằm ngủ cả một ngày trời nên chắc đói lắm."

Grooowl

Bụng tôi lên tiếng biểu tình, kéo theo đó là bắt đầu choáng váng.

Có lẽ đúng là cả một ngày trời không ăn khiến người tôi mệt khủng khiếp, chưa kể họng cũng thấy khô khốc.

Iro liền kéo tay tôi đi một đoạn, hai người bọn tôi tới bên cạnh một con Kangaroo đang bị trói tay chân vào gốc cây.

"Đợi chút nhé, do cần để thịt tươi nên tôi cần để nó sống tới lúc này."

Iro nói trong khi một con dao tự xuất hiện trong lòng bàn tay.

[Cảm ơn nhưng...] Tôi do dự đáp trong khi tạo ra thử quả trứng luộc trong tay kiểm tra, may mắn là con mắt Beholder vẫn hoạt động.[Chắc để nó cho làng Olzug đi.]

Tôi biết ơn lòng thành từ Iro, song tôi có thể tạo đồ ăn nên không nhất thiết phải giết động vật để lấy thịt.

Và thả con chuột túi đó đi thì phụ lòng cô nàng báo này, thế nên cách ổn nhất mình nghĩ ra là giao cho đám thuộc hạ Orc.

"Vậy...

Han dự tính ăn gì?"

Iro cụp một bên tai và nghiêng đầu thắc mắc.

[Iro muốn ăn gì?] Tôi hỏi như một đầu bếp hỏi khách, cùng lúc đó tôi đưa trái trứng luộc phủ muối tiêu cho nữ báo.

"Bất cứ món thịt và món ngọt ngọt!"

Iro trả lời lập tức với đôi tai báo dựng lên và mắt như sáng lên.

Cùng lúc đó, cô ấy nhanh chóng nhận trái trứng tôi đưa."

Um... trái trứng này cũng ngon thật!"

Ngay lập tức, tôi tạo ra món burger gà hai tầng kẹp phô mai và rau diếp, đi cùng một trái dừa mọng nước đã gọt sẵn phần miệng.

Còn phần tôi thì làm tạo hẵng tô bún bò huế để ăn cho ấm người cho hợp cái mùa thu se lạnh.

"Trái gì thế?"

Iro nhìn tò mò trái dừa, thứ mà chủ yếu chỉ ở Châu Á.

[Dừa đấy, uống và ăn phần trong thôi, vỏ bằng gỗ.] tôi nói trong khi ngồi xuống đất mà gắp bún và đồ ăn bằng đũa gỗ mới tạo ra mà xơi.

"Món Hans ăn là gì vậy?"

Nữ báo Barbarian ấy nhìn tô bún bò của tôi mà tò mò.

[Iro muốn thử cũng được, nhưng báo trước nó nóng và có thể làm cay lưỡi nếuk hông quen.] Tôi cảnh báo nhẹ khi đoán rằng cô ấy không ăn vị cay trước kia.

"Vậy chắc không cần đâu, munch."

Iro trả lời lặp tức rồi ngon lành gặm cái burger.

Thấy cô ấy ăn ngon lành vậy nên tôi cũng bắt đầu tận hưởng hương vị bún bò cũng như thỏa mãn cơn đói.

Dù nó ngon thật nhưng mà...

Sabata sao mãi không thấy đâu vậy?

"Không phiền nói chuyện với ta giây lát trong lúc dùng bữa sáng chứ?"

Alex tới đứng ngay cạnh tôi mà hỏi.

Thế nhưng thứ khiên tôi hơi ngạc nhiên là giọng điệu không chút bông đùa, ánh mắt thì lại nghiêm nghị tới lạ thường.

"Uhm..." tôi trả lời vì e dè vì không rõ mục đích đối phương.

"Hiếm khi ngươi không gọi punching ghost ra thật đấy."

Alex ngồi xuống đất mà bắt đầu hỏi.

"Hay là có chuyện gì rồi?"

"Thật sự thì... tôi không gọi Sabata ra được, thậm chí cũng không nghe nổi."

Tôi kể tình cảnh mà tôi và Spirit hiệp sĩ đang mắc phải.

"Kể ta nghe chuyện gì đã xảy ra lúc hồn ngươi bị tách ra."

Alex hỏi thêm.

Tôi lập tức kể đầy đủ nhất có thể những đã xảy ra ở Abyss mà tôi trải qua.

Từ việc tôi bị ma thuật nào đó kéo tới Abyss, một mình chiến đấu Imsh The Brute, hiện tượng lạ xảy ra khi tôi chiến đấu.

"Hm...

đừng lo, ngươi chỉ kiệt sức vì tự dưng xài Smite (trừng phạt) như đám Paladin trong khi bản thân méo có năng lực đó nên Spirit của ngươi kiệt sức thôi."

Alex nhún vai mà giải thích một cách điềm tĩnh.

"Cứ để tên punching ghost đó nghỉ phép một thời gian thì hắn sẽ tự khắc tỉnh lại thôi."

"Ra vậy..."

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi biết bản thân chưa mất cộng sự đáng tin cậy ấy.

Tôi đã rất hoang mang khi ất đi Sabata, Spirit tượng tương cho sức mạnh và niềm tự hào của tôi.

Mất đi tên đó thật sự không khác gì tôi mất đi tay chân của mình cả.

"Phải rồi, tiện hỏi về Iro..."

Tôi bất chợt nhớ ra vấn thứ liên quan trong cuộc chiến của Tanarukk.

"Sao lúc Iro bị điều khiền bởi Tanarukk, cái vòng cổ nguyền rủa không hoạt động để ngăn cô ấy vậy?"

"Chắc do con mèo đó éo có ý định giết hay làm hại ngươi nên lời nguyền éo hoạt động."

Alex đưa ra lời giải thích kèm một nụ cười nhếch mép."

Cần ta yểm thêm lời nguyền xịn hơn không?"

"À, không cần đâu, tôi chỉ thắc mắc thôi!"

Tôi lập tức từ chối lời đề nghị đó, bởi tôi không muốn làm khó Iro hơn nữa.

"Phải rồi, thứ ngươi chơi gọi là sublagame mà rủ rê ta không phải một trò chơi game đâu."

Alex quay trở lại khuôn mặt nghiêm nghị mà nói tin sốc.

"...Huh?"

Tôi khựng cả đũa lại khi nghe điều đó.

"Nó là một dạng magic tool liên kết với thứ gì đó, một nơi nào đó và được điều khiển dưới dạng app game."

Alex đưa ra những gì anh ta tìm hiểu được."

Cảm thấy thế nào khi có một magic tool gần đến mình như thế?"

"Nó... thật bất ngờ..."

Tôi đơ ra giây lát để ráng tiệp nhận thông tin này.

Việc một game lại là một thứ ma thuật liên kết chiều không gian khác thì quả là ngoài sức tưởng tượng.

Nếu đúng như Alex nói, thế giới bên trong game đó không phải là ảo mộng mà là một thực tại khác, một thế giới khác!

Nếu thế giới đó là sự thật vậy thì...

"Hohoh... coi bộ có thứ gì trong game đó khiến ngươi cười toe toét đến thể à?"

Alex nhếch một bên mép mà liếc nhìn tôi.

"Uh...um..." tôi giật mình khi anh ta chợt nói trúng tim đen của tôi.

"Hmhmhm, thành thật mà nói đây cũng là phát kiến thú vị, có thêm nơi để ta buôn bán phòng thế giới này toang."

Anh ta cười khúc khích khi nói ý tưởng nghĩ ra."

Mà ngươi có ý định gì khi rủ ta chơi game này vậy?"

"Tôi..."

Bị hỏi ngay trúng mục đích, tôi đoán anh ta đã phần nào nhận ra lý do nên có lẽ giấu giếm cũng không ích gì.

"Có thứ gì ở nơi đó ngươi muốn lấy hay điều gì đó làm ngươi muốn đến?"

Alex đưa ra nhận định gần như bao hàm cả mong muốn của tôi.

"Quả là vậy... tôi thật sự muốn đến được thế giới đó..."

Tôi chậm rãi song ráng lấy hết can đảm của mình để nói ra mong muốn mà tôi ấp ủ.

Đó là một hy vọng tưởng chừng đã vô vọng, một lời hứa mà gần như tôi không có cách chi thực hiện được.

Một lần nữa, tôi đã vừa đủ may mắn để tìm được thế giới đó, nơi tôi đã gặp được người thay đổi quan điểm sống của tôi.

Vì lẽ đó, nếu có thể thì tôi sẽ làm hết sức để tìm được đường đến nơi đó!
 
Sabata Saga Other Sides
Chap 38: Mục tiêu xa vời.


"CHÚA TỂ GRUUUUUMSH!"

"Eek!?"

Tôi giật bắn người khi nghe tiếng la lớn.

Quay sang nơi phát tiếng kêu, Thokk và Ownka đang đùng đùng chạy đến tôi!

"MAY QUÁ, NGÀI ĐÃ TỈNH RỒI!"

Thokk kêu lớn với biểu cảm xúc rất mạnh.

"Tôi đã lo sợ ngài sẽ rời bỏ chúng tôi, trước cả khi tôi có thể cảm tạ sự bao dung của ngài!"

Ownka quỳ một bên chân mà nói vô cùng trịnh trọng.

[Bình tĩnh nào... không cần phải trịnh trọng thế đâu.] tôi đưa lời khuyên để trấn an bộ đôi Orc đứng đầu làng Olzug.

"Nhờ ngài, thanh danh của Mhurren Great Lion đã được khôi phục, cũng như danh dự của làng Olzug."

Ownka bày tỏ sự biết ơn đến tôi."

Chỉ riêng việc này, tôi không ngại dâng hiến sinh mệnh này để phụng sự cũng như sinh cho ngài những hậu duệ tốt nhất!"

[Ta rất vui khi nghe điều đó nhưng ta chưa có nhu cầu cần hậu duệ nói nghiệp đâu.] tôi trả lời cũng như từ chối khéo lời đề nghị táo bạo đó.

"Không chỉ vậy, nhờ ngài mà những bầy tôi của làng Muzgonk và những làng nhỏ khác gồm 80 tên đã quy tụ về đây."

Thokk nói chất giọng đầy sự cảm phục dành cho tôi.

"Xin ngài hãy dùng trí tuệ của mình để khai sáng cho những kẻ vẫn còn hoài nghi về khả năng và sự dẫn dắt của ngài!"

Tôi đơ ra giây lát khi không ngờ số Orc thu phục về được lại đông đảo tới mức độ này.

Như vậy tính ra làng Olzug có 100 Orc dưới trướng và 20 Kobold làm việc cùng.

Tôi chỉ dự tính làm nhân viên phượt đi săn kiếm tiền qua ngày chứ đâu phải thành sếp của 120 đứa không phải người như hiện giờ!

"TẤT CẢ CÁC NGƯƠI TRẬT TỰ VÀ LẮNG NGHE LỜI CHÚA TỂ GRUUMSH VĨ ĐẠI!"

Ownka lớn tiếng ra lệnh.

"RAAAAH!

GRUUMSH ONE-EYE ĐÃ TRỞ LẠI!"

"VỊ THẦN HÙNG MẠNH DIỆT TRỪ QUỶ DỮ ĐÃ XUẤT HIỆN!"

"NGỢI KHEN CHIẾN THẮNG HUY HOÀNG CỦA VỊ ĐẠI THẦN LOÀI ORC!"

"VINH QUANG CHO LÀNG OLZUG!"

"GRAAAH!

TÊN HÈN NHÁT ĐÃ BẪY BỌN TA!"

"HẮN TƯỞNG HỐI LỘ CHÚT RƯỢU THỊT LÀ MUỐN LÀM GÌ BỌN TA THÌ LÀM À!"

"HẮN ĐÃ GIẾT WARCHIEF CỦA CHÚNG TA!"

Tôi không biết nói gì hơn đành đi theo nữ Warchief lẫn phụ tá đắc lực của cô ấy và đứng trên bục phát biểu bằng đá chồng lên.

Đứng trước toàn thể dân làng Olzug và Charir, tôi không khỏi lo lắng tột độ.

Với tình cảnh làng Orc chia ra bên khen bên chê càng khiến sốt vó hơn.

Với một người hướng nội như tôi thì đây đúng là cực hình, đặc biệt là giờ không còn Sabata bên cạnh để hỗ trợ tinh thần nữa!

"Han ổn đấy chứ?"

"Huh!?"

Tôi giật mình khi tiếng Iro kêu lên.

Quay người lại, tôi mới thấy nữ báo Barbarian đó đang vỗ vai tôi mà hỏi thăm.

[...Tôi ổn.] tôi hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh.

"Cố lên."

Iro nói với biểu cảm không đổi.

Có lẽ cô ấy không biết cách động viên hay hơn song lại là tốt nhất lúc này tôi cần.

Hít một hơi thật sau để thuyên giảm đi sự căng thẳng và giúp suy nghĩ thông suốt hơn.

Có nữ đồng đội tuy vụng về nhưng thẳng thắn ủng hộ từ phía sau khiến tôi tự tin hơn.

Thêm nữa, tôi không cần phải mở miệng để nói rõ ràng mà là dùng thần giao cách cảm, suy nghĩ của mình để truyền đạt!

[TA, GRUUMSH ONE-EYE, ĐÃ THANH TRỪNG TÊN WARCHIEF IMSH THE BRUTE ĐÃ SA NGÃ.

GIỜ ĐÂY , HỠI NHỮNG KẺ TỪNG LÀ BẦY TÔI CỦA HẮN, CÁC NGƯƠI CÓ QUYỀN IM LẶNG MÀ TỪ BỎ ĐỂ CHẾT DẦN RỒI CHÌM VÀO LÃNG QUÊN, HOẶC ĐI CÙNG TA MÀ CHIẾN ĐẤU THEO ĐƯỜNG LỐI MỚI ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC VINH QUANG!] tôi phát biểu và đưa ra lựa chọn cho những tên Orc mới.

"OOOOOOOH!"

Orc của làng Olzug reo lên.

"Ngươi nói cái quần què gì đó!"

"Một tên còn không phải Orc mà dám tự xưng là thần Gruumsh à!"

"Tưởng tạo được đồ ăn với điều khiển tâm trí bọn ta đòng nghĩa với việc ngươi là thần!"

ZAP

"AAAAH!"

Tôi lập tức bắn một phát Dissolve Ray vào thẳng mặt một tên Orc bên phe phản đối.

Tên nổi loạn đó ôm khuôn mặt bị cháy xém đó mà lăn lóc gào thét trong đau đớn.

[Đó là lời cảnh cáo nếu các lựa chọn gây sự với ta và dân làng thay vì hai lựa chọn trên.] tôi nói với giọng răn đe.

"Uh..."

Đám Orc nổi loạn thấy vậy mà dè chừng.

[Nên nhớ, ở đây ngoài ta ra thì còn những chiến binh đã hạ cả những kẻ sa ngã mạnh như Tanarukk.] tôi nói rồi xoay sang đưa tay hướng về Ownka, Thokk và Iro. [Cả ngươi nữa, Arcath, hãy bước lên đây.]

"Nh-như ý ngài!"

Gã Kobold Sorcerer đồng hành cùng tôi vụng về bước qua những tên Orc cao lớn mà tiến đến bục đá.

Gã bước lên với sự khúm núm khi phải đứng trước vô số kẻ to lớn hơn mình.

[Hãy nhớ, không chỉ mình ta, những kẻ được chọn này đây cũng là những chiếng binh mạnh nhất, dũng cảm nhất và mưu trí nhất của ta.] Tôi tiếp tục phát biểu. [Hãy lắng nghe sự dẫn dắt của họ, bởi đó sẽ là những người đã nhận được sự khai sáng của ta và sẽ giúp các ngươi đi đường lối đúng đắn.

Họ sẽ là những người giúp các ngươi vượt qua sự nguy hiểm của 7 tỉ con người cho đến những bi kịch không tài nào nói được.]

"7-7 tỉ con người!?"

"Có chuyện như thế tồn tại sao!?"

"Thật là một suy nghĩ lố bịch!"

"Hahah, nhìn đám ngáo ngơ kia hoảng loạn chưa kìa."

"Bọn chúng run sợ là phải, làm quái nào chút khả năng của chúng đọ nổi số lượng khủng kia nổi!"

"Sớm thôi, đám ngáo ngơ này sẽ biết sự vĩ đại của ngài Gruumsh có sức ảnh hưởng đến nhường nào."

Đám Orc mới đồng loạt nhốn nháo khi nghe sự thật mà tôi nói.

Trong khi đó dân làng Olzug thì vẫn khen tôi như người nổi tiếng thực thụ.

[Ownka, giao cho cô việc nói tiếp về sự nguy hiểm các chủng tộc khác loại Orc, lợi ích việc dùng trí tuệ cũng như hợp tác loài khác như nhưng Kobold làng Charir.] tôi lập tức ủy quyền cho nữ Warchief trước khi máu hướng nội của tôi khiến tm tôi đập nhanh hơn nữa.

"Như ý ngài."

Ownka không thắc mắc gì mà gật đầu nhận lời.

[Ta giao chỗ còn lại này cho cô, Thokk The Mace, Arcath của làng Charrir và Arcanis Oth đấy.] tôi nói

thêm để động viên.

"Kh-khoan đã, ngài để bọn tôi lại với 80 tên cốt đột đó thì bọn tôi sống sao!?"

Arcath hoảng loạn chạy đến trước tôi mà cầu cứu.

[Hãy tin tưởng họ.] tôi tiếp tục nói rồi trấn an. [Kể cả khi có biến, phù thủy vĩ đại Alex cùng với nữ hộ vệ sắt Eve sẽ yểm trợ các ngươi.]

"T-tôi hiểu rồi..."

Arcath trả lời lúng túng sợ sệt gõ móng tay vào nhau.

"Hah, ngươi đã cùng chúa tể Gruumsh chiến đấu cả một đám fiend như Tanarukk mà giờ lại đi sợ đám này sao!?"

Bộp

"Ouch!

Đau đấy!

Cơ mà anh bạn nói cũng phải."

Thokk vỗ mạnh vai Arcath mà nói giọng điệu bông đùa song lại như động viên.

Dù chỉ đi cùng đúng một ngày, một nhiệm ngắn ngủi mà cả hai xem chừng đã thân nhau hơn hẵng trước đó.

Xem ra đây gọi là tình bạn bất ngờ.

[Vậy ta giao chỗ này lại cho các ngươi đấy.] tôi nói trong khi tạo hẵng cho 3 miếng beef steak chín tái cùng 3 cốc tre chứa bia tươi cho 3 người họ.

"Xin ngài cứ yên tâm."

Ownka vui vẻ nhận đồ ăn thức uống cũng như ủy thác từ tôi.

"Ngài đã làm phần lớn công việc cũng như nói những gì cần rồi, không cần lo."

Thokk uống một ngụm bia rồi lạc quan nói.

"Chúa tể Gruumsh nhớ đến sớm nhất có thể nếu có biến nhé!"

Arcath vẫn lo sợ nên nhờ vả tôi trước

[Làm việc tốt nghen.]

Tôi trả lời bằng một lời cáo từ rồi rời đi.

Việc có thể rời khỏi đây với biểu cảm và suy nghĩ còn ổn đúng là một thử thách!

Thật sự không có Sabata ở đây mà làm được điều này thì đúng là phép màu!

Thật may là Iro xuất hiện đúng lúc đó, chỉ sự hiện diện cô ấy thôi cũng giúp trấn an cái máu hướng nội của tôi kha khá!

"Hm, quay lại lẹ thế?

Chưa tới 10 phút trôi qua nữa."

Alex thấy tôi từ ngoài bước vào nhà mà thắc mắc.

"Tôi là người hướng nội..." tôi trả lời vụng về trong khi hít thở sâu, bởi tinh thần tôi chưa hồi phục sau tràng phát biểu trước cái làng Orc.

"Hah, và giờ ngươi có mèo cưng đi kè kè theo sau, chắc vui lắm nhỉ?"

Anh chàng Artisan nói bông đùa gì đó.

"Hm...HUH!?"

Tôi thắc mắc rồi thử quay lại xem, bất ngờ thay Iro đi theo ngay phía sau tôi tới tận đây!

Điều này khiến tôi phải giật mình, bởi đâu ngờ cô ấy theo bước tôi đến thế, đã thế lại còn đi rất lặng lẽ nữa!

"Có gì à!?"

Iro dựng cả tai và đuôi báo lên do giật mình trước giọng tôi.

"T-tôi giật mình một chút."

Tôi thỏ phào nhẹ đáp.

"Mà... linh hồn đi cùng Han đâu mất rồi?"

Nữ báo ấy nhìn dào dác xung quanh để tìm bóng dáng Sabata.

"Sabata..."

Tôi do dự giây lát không biết giải thích làm sao.

Một phần tôi cũng sợ Iro sẽ đổi tánh khi biết tôi đã suy yếu đi.

Lỡ như cô ấy sẽ bắt đầu nghĩ tới cách ám hại tôi trong khi tôi đang trạng thái thiếu phòng bị này?

Liệu cô ấy có làm bất chấp lời nguyền từ cái vòng sắt trên cổ!?

"Xong vụ dàn xếp đám thuộc hạ đó rồi, giờ đến tiền công của ngươi."

Alex đột ngột mở lời và ngắt dòng suy nghĩ của tôi, đồng thời anh ta quang một túi tiền.

"Ngươi mang về được 80 tên Orc nên ta trả 80 gold cho ngươi."

"C-cảm ơn."

Tôi chụp túi tiền và mở ra coi sơ.

"Mà ngươi đạt được thêm sức mạnh mới nào chưa?"

Alex hỏi.

"Um... tôi không biết..." tôi thử cảm nhận cơ thể mình như cách Sorcerer vận dụng không khác gì thở nhưng chẳng cảm nhận được gì.

"Hm... chắc ngươi sẽ cần thêm thời gian đây."

Alex nhận xét rồi ném một cặp găng sắt.

"H-uh, thứ gì đây!?" tôi chụp cặp găng nhưng thiếu chính xác làm rớt một chiếc.

"Gauntlets of Ogre Power (găng tay của sức mạnh ogre)," Artisan đó quay lưng đi trở lại xưởng làm việc tại phòng khách mà làm việc.

"Hiện tại ngươi quá giấy khi không có punching ghost đi cùng nữa, xài tạm thứ này đi."

Wow, tôi không ngờ anh ta cho tôi hẵng một món tốt thế này!

Có cặp găng ma thuật này thì sức mạnh (strength) của tôi không thua gì Sabata luôn!

Thậm chí nếu tập tành dùng vũ khí, tôi có thể chiến đấu gần giống gã Spirit hiệp sĩ ở một mức độ nào đó.

"Quay lại vụ đi sang thế giới khác, nếu đó là một thế giới tồn tại thì chỉ cần hai spell, Teleportation Circle (vòng tròn dịch chuyển) để tạo một cánh cổng vĩnh viễn, kèm theo Gate (cổng) để có thể dịch chuyển sang thế giới khác."

Alex tiếp tục cuộc trò chuyện lúc nãy và đưa ra phương án giải quyết cho tôi.

"2550 gold cho Teleportation Circle xịn hàng vĩnh cửu, và tối thiểu 30000 gold bao gồm cả nguyên liệu cần để dùng được Gate.

Tổng chi phí ngươi cần là 32500 gold, hoặc ngươi có thể tìm một Wizard xịn và chi 5050 gold chi phí thôi.

Còn nếu đủ may mắn thì chỉ cần 25000 gold hoặc tìm được Cubic Gate (cổng khối lập phương)."

"T-tôi hiểu..."

Tôi vừa đeo cặp găng vừa bối rối trước giá Alex đưa ra.

Dẫu vậy, tôi cũng vừa vui mừng khi biết được dù rất thử thách nhưng mong muốn xa vời của tôi lôi hoàn toàn khả thi!

Thế nhưng, cái giá tiền nghe hơi bị chát và hơi xa với một đứa còn tân binh cũng như thiếu tiền như tôi.

Bởi lẽ cách rẻ nhất Alex đề cập thì tôi cần hơn 2 triệu đô và kèm may mắn căng cực.

Thế nhưng cái số tôi như chơi game gacha chỉ rank Từ F đến A thì chỉ ở C thôi nên khả năng cao tôi sẽ cần hơn 3 triệu đô!

"Hiện thời nếu ngươi cần tiền thì tập trung quản đám cấp dưới tứ chi phát triển của ngươi đi.

Còn ngươi thì xài năng lực của mình tạo mấy thứ có ích hoặc đáng giá chút cho ta."

Alex đưa ra lời khuyên khiến tôi hứng thú.

Tôi đoán là việc dùng mắt Beholder tạo rượu và đồ ăn cao sang bán cho anh ta thì có thể đổi lại ít tiền.

Một chai rượu xịn có khi 10 gold, tương đương $1000, đồ ăn thì giá từ 5 silver đến 2 gold, tương đương $500 -$2000.

Có điều để tạo được rượu tốt cũng như thức ăn sang thì tôi phải tập tành thử rượu và thử mấy món cao sang.

Dồ uống thì đóng chai bằng cách tạo bình ống tre được, đồ ăn thì chắc để trong tô bằng vỏ dừa...

"Ngươi thử tạo sò còn tái với còn dính ngọc trai trong chúng đi, bán mớ đó hàng chất lượng thấp vẫn đáng giá nữa."

Alex đưa ra ý tưởng ngoài mong đợi.

"...Hả?"

Tôi trơ ra giây lát để tiếp nhận thông tin.

"Coi nào, một hòn ngọc trai tốt giá 100 gold, ngươi bán hàng cùi cũng lẻ tẻ mỗi viên 1 gold cũng đủ làm giàu rồi."

Anh ta tiếp tục đưa ra lý luận.

"Còn nếu đồ ăn thì bán sỉ cho ta nấm cục truffle đi, được 1 đến 70 gold mỗi kg đấy.

Còn bèo bọt khác thì cà phê chồn, mỗi 5 gold/kg."

"..."

Tôi đứng hình một lúc trước cái dòng thông tin mà Alex thốt ra.

Tôi tưởng kế hoạch kiếm tiền của bản thân là tốt rồi, thế nhưng xem ra người có máu kinh doanh thật sự thì khác xa với một đứa sống bình dị như tôi.

Alex nói mấy thứ trên như chuyện hiển nhiên, xem chừng anh ta còn rất nhiều thứ quy mô hơn thế này nhiều...

"Phải rồi, liệu anh có thể cho tôi nợ anh và anh làm trước mấy món đó không?"

Tôi đưa ra ý tưởng sau khi thấy việc kiếm tiền trả nợ hoàn toàn khả thi.

"Nếu ngươi có ý tưởng hay ho hơn quịt nợ thì nói ta xem?"

Alex hỏi với một bên mày nhíu lại.

"Chả là thế giới đó có mấy món đồ rất xịn, tôi từng dùng được lúc chơi game nên có khi dùng được chúng.

Nó vừa giúp tôi mạnh lên cũng như giúp kiếm tiền dễ hơn.

Chưa kể ý tưởng của anh nói thì tôi sẽ không quá khó để trả nợ."

Tôi nói ra suy nghĩ của mình, bởi tôi cũng không khỏi nóng lòng muốn gặp lại

"Hm... vậy là cuối game ngươi còn giữ mấy thứ có giá trị đó?"

Alex hỏi tiếp.

"Phả-...

à mà khoan, giờ nhớ kỹ lại mấy món đó toang rồi..."

Tôi chợt nhớ ra là cuối game thì mọi món đồ đó đã biến mất, như phương pháp cuối cùng để ngăn thế giới chiến tranh chỉ vì tham vọng làm thần.

Vì lẽ này, có tới đó cũng khó mà trả nợ liền được.

Còn xin tiền tên Angelos thì... chẳng có gì đảm bảo tôi sẽ được mượn tiền mà không bị đem đi thí nghiệm...

Bị một mình ông sếp Artisan bên đây quay như dế đã đủ khiến tôi sợ rồi, không dám chơi lớn nữa.

"Haiz, nếu ngươi không có ý tưởng gì hay thì nên tập trung vào việc có thể trước mắt đi."

Alex thở dài mà nhận xét."

Ngươi hơn hết nên nên siêng năng đi, kẻo tham thì thâm nữa đấy, kẻ tầm thường."

Tôi thở dài trước những lời đó, có lẽ đúng là không có đường tắt cho tôi rồi.

Xem ra lựa chọn duy nhất lúc này là làm việc chăm chỉ cũng mong mọi thứ ổn định và không kéo dài quá lâu.

"Nếu ngươi cần tiền cũng như muốn ở cái thế giới này thì hãy để việc đi sang được thế giới khác là lựa chọn cuối cùng đi."

Alex bỗng đưa ra lời khuyên khác.

"Ý anh là sao?"

Tôi hỏi vì không cách nào hiểu lý do vì sao anh ta lại nói như vậy.

"Hiện tại ta đã lờ mờ tìm ra thứ đằng sau sự tồn tại của thế giới méo mó này rồi."

Artisan đó ngưng tay trước đồng sách cũng như mài đá quý mà quay sang tôi.

"Đó là...?"

Tôi thoáng cảm thấy căng thẳng với thái độ ấy, anh ta nói chuyện nghiêm túc đến mức ngưng cả công việc!

Liệu rốt cuộc là thứ nghiêm trọng đến mức nào đây!?

"Hãy nghe cho rõ và đừng hoảng loạn đấy."

Alex nhìn thẳng vào tôi rồi nói rồi cảnh bảo.

"...Tôi lắng nghe đây."

Tôi nuốt nước bọt rồi chuẩn bị lắng nghe.

"Đó là những vị thần."

Anh ta trả lời một cách chậm rãi và rõ ràng.
 
Back
Top Dưới