Đam Mỹ Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,277,003
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc96rg2stSphUpabQf0vOlUpnqsHityjNpwsn8dXUs4yjU8FwezpKjicdFxJqTt18ah8EosbqYx9YwQdm-jP5nIiIT2NZonxDGoskNPluwXZLKOSIHTKOgJvEIzZzzKgogMjwADXy-Qm_KFYf-jd4DjL=w215-h322-s-no

Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Tác giả: Dimori
Thể loại: Đam Mỹ, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Dimori

Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Một lần vô tình, Dương Kỳ vô tình giúp đỡ Cao Dương - lão đại một bang phái nổi danh trong giới hắc đạo để rồi về sau cuộc đời Dương Kỳ chuyển sang một trang mới.

Trích đoạn:

“Mau tóm lấy nó, không được để nó trốn thoát"

12h đêm đường phố lúc này có chút thưa người, một đoàn xe máy phân khối lớn vút i như bay trên phố khiến cho những chiếc xe khác cũng bị dọa sợ. Một đám người áo đen di chuyển đuổi nhau, và người bị đuổi chính là người chạy đầu tiên.

Cao Dương lách qua một chiếc xe chở hàng cồng kềnh, tạt sát vào đầu xe rồi đi lên, mỗi lần luồn lách như vậy thực sự khiến người ta thoát tìm. Đám người đuổi theo sau cũng không phải tầm thường, bọn chúng đã nhanh chóng đuổi kịp.

“Mẹ kiếp! Chúng mày ăn gì mà dai như đỉa thế hả?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 1: 1: Truy Đuổi


“ Mau tóm lấy nó, không được để nó trốn thoát "
12h đêm đường phố lúc này có chút thưa người , một đoàn xe máy phân khối lớn vút i như bay trên phố khiến cho những chiếc xe khác cũng bị doạ sợ.

Một đám người áo đen di chuyển đuổi nhau, và người bị đuổi chính là người chạy đầu tiên .
Cao Dương lách qua một chiếc xe chở hàng cồng kềnh , tạt sát vào đầu xe rồi đi lên , mỗi lần luồn lách như vậy thực sự khiến người ta thoát tìm.

Đám người đuổi theo sau cũng không phải tầm thường, bọn chúng đã nhanh chóng đuổi kịp.
“ Mẹ kiếp! Chúng mày ăn gì mà dai như đỉa thế hả?"
...Buông một câu chửi thề, Cao Dương toát hết mồ hôi vì bọn họ vẫn đuổi ngay sát anh.

Đến nước này rồi hắn phải tìm đường khác để tẩu thoát mới được, chứ cứ đuổi nhau thế này đến sáng mai vẫn còn đuổi mà giờ xe của Cao Dương sắp hết xăng rồi ....
Đang ở đường lộ rộng lớn Cao Dương bỗng rẻ lái vào một nhánh đường ven lộ, lợi dụng lợi thế nắm rõ đường đi khu này trong lòng bàn tay, hắn luồn lách qua những con đường nhỏ.

Khoảng cách địa hình vì thế được kéo xa ra nhưng không vì thế mà Cao Dương vội vui mừng mà chủ quan.
Bỗng đầu hắn nhảy số, hắn từ từ nở một nụ cười nhếch mép , qua kính chiếu hậu nhìn đám người kia vẫn điên cuồng như thây ma đang bám riết phía sau.

Hắn không tăng tốc mà từ từ giữ nguyên tốc độ, trước mặt hắn là một toà chung cư, đã vào thành phố rồi bọn chúng sẽ không dám làm gì đâu.
Khi đám người phía sau đang tăng tốc hết cở, sắp bắt kịp được hắn thì hắn đột ngột thắng xe, làm cho xe dừng hẳn.

Đám người kia không biết được kế hoạch này vẫn cứ tăng tốc mà chạy xa, để lại Cao Dương dừng lại, hắn còn ung dung vẫy tay chào đám người kia.
Cao Dương cũng không đứng yên hắn vứt xe vội chạy vào chung cư.

Bảo vệ chung cư ngủ gật rồi, cũng không ai phát giác được hắn âm thầm chạy vào đây nữa.

Cao Dương không đi thang máy, hắn đi bộ, vừa lẻo vừa nhìn qua cửa sổ kính nhìn tung tích của đám người kia.
Đúng như dự đoán, đám người kia nhanh chóng quay lại, nhìn thấy xe máy và nón bảo hiểm Cao Dương bỏ lại,bọn chúng cũng chạy vào chung cư tìm người.
Cao Dương ra khỏi thang máy thoát hiểm, đi trong hành lang, vừa đi vừa mở khoá căn hộ của từng nhà.

Chết tiệt ! Không có một căn hộ nào mở cửa cả, hắn toát mồ hôi lạnh, tiếng bước chân cùng tiếng nói ồn ào nhanh chóng vang vọng càng lúc càng gần hơn.

Thật may mắn đám người đó vừa đuổi đến Cao Dương vừa hay mở được cửa vào một căn hộ không khoá.
Dương Kỳ vừa đi làm về, một ngày mệt mỏi ở công ty khiến cậu như bị ai đó hành hạ, trút hết tất cả sức lực.

Cậu không nghĩ ngợi gì nhiều, cố gắng để tâm trạng thật thoải mái, định bụng đi tắm để cho mọi phiền muộn nhanh chóng được trút bỏ đi.

Ấy thế vừa vào phòng tắm, Dương Kỳ liền nghe thấy bên ngoài phòng khách có tiếng động.
“ Ai đó...?"

Không có tiếng động nào đáp lại ngoại trừ tiếng cậu vang vọng lại.

Dương Kỳ chẳng thèm quan tâm, cậu khép cửa phòng tắm, bắt đầu c ởi đồ, mở nước, đưa thân hình mỹ nam xinh đẹp xuống dưới làn nước ấm thoải mái.
Cao Dương vừa vào nhà đã liền khoá trái cửa lại , hắn cởi bỏ bộ quần áo đang mặc vứt ra ngoài ban công.

Bên ngoài tiếng đám người đó đã gần sát nút, tưởng chừng như đang đứng ngay trước cửa nhà.

“ Vừa nãy hình như tao thấy nó đi vào chỗ này "
“ Căn hộ này khoá cửa mà "
“ Phá cửa xông vào, mặc kệ"
Cao Dương chửi thề một tiếng rồi vội lao vào phòng tắm, lại càng sửng sờ hơn khi thấy Dương Kỳ không một mảnh vải trên người đứng dưới làn nước.

Cao Dương không suy nghĩ nhiều, liền bịt miệng Dương Kỳ lại trước khi cậu hét lớn vì bị một người con trai lạ mặt xông vào phòng tắm.
“ Im lặng, tôi xin lỗi vì đã đột nhập vào đây nhưng hãy cứu tôi.

Cậu chỉ cần im lặng, bọn chúng sắp vào đây rồi, lúc đó hãy xem như tôi không có ở đây ".
Dương Kỳ vội nén lại sự sợ hãi, cậu run bần bật nhìn Cao Dương, cùng lúc đó bên ngoài cũng nghe thấy tiếng động.

Cậu sợ sệt nhìn Cao Dương, hắn cũng lo lắng liền ôm chặt lấy cậu, Dương Kỳ vội lên tiếng.
“Ai đó? Là ai ở ngoài?"
“Xin lỗi cậu vì đã mạo phạm, chúng tôi đang bắt tên tội phạm bỏ trốn, hình như anh ta đang ở trong này".
“ Các anh nghĩ các anh là ai mà dám xông vào nhà dân vậy hả?"!
Dương Kỳ nhanh chóng quấn tắm khăn che phần dưới mở cửa phòng tắm, nổi sợ chưa tan kèm theo một chút tức giận lớn tiếng mắng ra ngoài, Cao Dương đang đứng ở ngay sau lưng cậu, cảm giác như đang được cậu bảo bọc che chở vậy...
“Các anh nghĩ các anh là ai mà dám xông thẳng vào nhà dân vậy hả?"
Dương Kỳ vừa sợ vừa bực bội vì căn hộ của mình hết người này đến người khác xông vào.

Cậu lấy hết sức bình sinh, đem biết bao nhiêu phiền hà, bực dọc ở công ty trút vào lúc này, lớn tiêng mắng chẳng khác gì mấy cô hàng xóm quanh nhà cậu.

Bọn người mặc đồ đen nhìn Dương Kỳ đứng trước cửa phòng tắm đang tức giận thì cũng thấy chột dạ.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 2: 2: Bao Che Cho Tội Phạm


“ Thực sự xin lỗi nhưng cậu có thấy một tên áo đen xông vào đây không "
“ Ai ? Ai cơ? Các người nói ai? Chỉ có các người mặc đồ đen xông thẳng vào nhà tôi như thế thôi.

Tôi nhớ tôi đã khoá cửa lại rồi , các người phá cửa xông vào nhà tôi rồi đi hỏi thế đó hả"
“ Tôi xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi".
“ Đứng yên đó, ông đây phải báo cảnh sát, có người xâm nhập gia cư bất hợp pháp.

Các người đợi đó đi ".
“ Xin lỗi, xin lỗi chúng tôi sẽ đi ngay.

Đây là tiền bồi thường cho cánh cửa xin cô bỏ qua".

Bên ngoài vọng vào tiếng gọi, hình như là tiếng đồng bọn của đám người này.
“ Tìm lên các tầng trên đi nó không có ở đây đâu".
Tên áo đen đứng đầu ném ra một xấp tiền mệnh giá lớn rồi chạy ra ngoài theo đồng bọn.

Dương Kỳ đã diễn thì diễn cho tròn vai, cậu vội hét lớn ra ngoài, còn lóng ngóng theo đám người đó.
“ Này mau đứng lại, tôi sẽ báo cảnh sát đám người chết tiệt".
Đợi đám người đó đi khỏi, Dương Kỳ quấn khăn đi ra cửa lớn, xác nhận không còn ai bên ngoài cậu mới đóng cửa lại.

Cửa bị khóa xông vào thành ra ổ khoá bị hỏng trông cực kỳ khó nhìn , Dương Kỳ thở dài đóng cửa lại rồi quay vào phòng tắm lôi Cao Dương ra.
“ Bọn chúng đi rồi anh mau ra đi".
Cao Dương ra cửa sổ ban công nhìn xuống, thấy đám người đó đã lên xe moto chạy đi thật xa rồi mới ăn tâm.

Anh nhìn Dương Kỳ đang quấn khăntắm nhìn anh rồi nhìn xấp tiền dưới mặt đất.
“ Thật sự cảm ơn a rất nhiều "
“ Cảm ơn cái đầu anh có biết nếu tôi gọi cảnh sát đến thì anh và cả bọn chúng đều sẽ bị bắt đi uống nước trà rồi không? Không biết hôm nay là cái ngày quái quỷ gì nữa, toàn là chuyện xui xẻo, về đến nhà, đi tắm cũng không yên ".
Dương Kỳ lẩm bẩm mắng, điệu bộ sợ sệt lúc này cũng chẳng còn.

Cao Dương đứng ở cửa sổ ban công nhìn cậu, miệng nhếch lên một nụ cười thú vị.Nếu là người khác, ở một mình mà có người xoong vào nhà thì chẳng giữ nổi bình tĩnh như thế đâu, nhưng chàng trai này mặc nãy dù sợ sệt nhưng vẫn mắng người cực kì hay, còn nhanh chóng đuổi được đám sâu bọ kia đi nữa, thật khiến cho Cao Dương mở mang tầm
Cứ cảm thấy sai sai kiểu gì, Dương Kỳ nhìn lên liền thấy Cao Dương đang đứng nhìn mình, ánh mắt rất ba chấm.

Cái quái gì nữa? Cậu vội nhìn cả người ướt nhẹp còn đang được quấn sơ sài trong một chiếc khăn bông mà vội vàng ôm lấy thân thể, lúng ta lúng túng chạy vào phòng tắm, vừa chạy vừa nói.

“ Đợi tôi thay quần áo xong tôi sẽ tính sổ với anh , cái tên bi3n thái hỗn đản dám xông vào phòng tắm của tôi ".

Cao Dương vừa buồn cười vừa chẳng biết làm sao, trên người anh cũng chỉ mặt một chiếc áo thun và một chiếc quần bó , áo khoác và quần mặc lái xe anh cũng quăng ra ngoài cửa sổ hết rồi.

Cao Dương đi ra cửa lớn, khoá cửa bị phá đến hỏng, anh vào bê lấy một chiếc ghế sofa chặn ngang cửa nhà.
Một lúc lâu sau, Dương Kỳ trở ra, cậu mặc bộ đồ ngủ hình Doraemon, vẫn cực kì đề phòng mà nhìn lấy Cao Dương.

Cao Dương đi vào nhà, nhìn thấy Dương Kỳ ngồi trên sofa, vẫn nhìn mình đầy dò xét thì cảm thấy buồn cười
“ Thực sự xin lỗi vì đã mạo phạm, chỉ là có mỗi nhà cậu còn chưa khoá cửa ".
“ Sao anh lại bị bọn chúng đuổi thế? Đừng có nói với tôi anh cũng là tội phạm nhé? Từ nãy đến giờ là tôi bao che cho tội phạm sao?
“ Cậu nghĩ sao cũng , nhưng bọn chúng cũng chẳng phải tốt lành gì đâu.

Vừa nãy cậu doạ báo cản sát bọn chúng cũng chỉ sợ phiền phức thôi chứ thực sự cảnh sát cũng chẳng làm được gì chúng cả ".
Dương Kỳ lần đầu nghe thấy thể loại chuyện này, cậu mơ màng nhìn Cao Dương.

Nếu đám người kia không phải kẻ tốt lành, Cao Dương cũng là kẻ xấu thì loại tình huống vừa rồi chính là tình huống các giang hồ choảng nhau như phim hành động chiếu mỗi 6 giờ hàng ngày à? Dương Kỳ càng nhìn Cao Dương càng cảm thấy vi diệu kiểu gì đó, mà Cao Dương cũng như đọc được suy nghĩ không mấy tốt đẹp trong đầu Dương Kỳ.
“ Này, vừa nãy chính là cảnh giang hồ thanh toán nhau đó sao?".
“ Cậu nghĩ thế cũng được".
“ Vậy thì tôi bị bọn chúng nhớ mặt rồi, có phải khi anh đi rồi bọn chúng sẽ quay trở lại đây thanh toán với tôi không?" .
Cao Dương đỡ trán, đối với loại suy nghĩ này của Dương Kỳ, anh sống trên đời này gần 28 năm nhưng bây giờ mới được diện kiến...
“ Cậu thật là....cậu xem ở đâu ra cái tình tiết đó vậy?".
“ Trên phim truyền hình chỗ nào chả vậy".
“ Bớt nhảm đi".
Cao Dương tuy thoải mái nói chuyện với Dương Kỳ nhưng thỉnh thoảng anh vẫn nghe ngóng tình hình bên ngoài với nhìn ra cửa sổ ban công xem như thế nào.

Dương Kỳ cũng không dám đắt tội với Cao Dương, bởi vì cậu biết nhất thời, Cao Dương nguy hiểm chẳng kém gì mấy người kia, cậu càng không muốn bảnh thân mình một ngày nào đó phải bỏ mạng một mình trong căn nhà quạnh vắng, cô độc này .
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 3: 3: Đốt Tiền


“ Tôi quên chưa tính sổ anh , vừa nãy xông vào phòng tắm ".
“ Tôi chưa thấy gì đâu , yên tâm "
“ Anh..."
“ Anh...tên bi3n thái hỗn đản nhà anh"
Nhìn Dương Kỳ nổi nóng lên, Cao Dương cũng thoải mái bật cười.

Dương Kỳ nhìn hắn thật sắc .Thật tình chẳng biết đến ơn cứu mạng của Dương Kỳ gì cả, cậu biết vậy đã khai anh cho đám người kia để anh bị bắt đi cho rồi.
“ À tôi quên hỏi, cậu tên là gì vậy...?"
“ Dương Kỳ! Tôi tên là Dương Kỳ"
“ Được rồi Dương Kỳ, tôi sẽ nhớ cái tên này ".
“ Còn anh tên gì?"
“ Cao Dương "
Dương Kỳ lẩm nhẩm rồi ghi nhớ cái tên này.

Thật sự cậu thấy cái tên này rất quen nha, nhưng hiện tại đầu óc cậu trống rỗng đến mức chẳng nhớ cái gì nữa cả.
“ Cửa nhà cậu..."
“ À cái đó mai tôi sẽ kêu người đến sửa lại , không sao đâu, số tiền của đám người kia dư sức sửa hết tất cả ổ khoá cho các căn hộ ở đây luôn đó".
Nhắc đến xấp tiền mà đám người kia bỏ lại , Cao Dương cầm nó từ dưới đất lên rồi nhàn nhạt hỏi Dương Kỳ một câu nhẹ bẫng.
“ Có đồ bật lửa không ".
“ Không tôi đâu có hút thuốc đâu...!Nhưng hình như có, có lần anh trai tôi qua đây rồi bỏ lại .Cơ mà anh hút thuốc đấy à, tôi ghét mùi thuốc lá cực kì luôn đó".
“ Cứ đưa đây cho tôi đi..."
Dương Kỳ không tình nguyện lắm nhưng vẫn tìm đâu đó theo trí nhớ của mình rồi đưa cho Cao Dương một chiếc bật lửa đã rất lâu rồi không sử dụng.

Không phải bật lửa gì quá đắt, chỉ là bật lửa mua ở cửa hàng tiện lợi mà thôi.

Cao Dương mồi lửa, một lúc rồi mới cháy.

Dương Kỳ tò mò nhìn theo anh , chỉ thấy Cao Dương đi ra ban công, lôi thùng rác ngay ở góc phòng Dương Kỳ rồi lôi hết số tiền đem ra đốt mà vừa nãy đám xã hội đen kia vứt lại.

Dương Kỳ tròn mắt nhìn từng tờ tiền mệnh giá lớn dần bị thiêu cháy trong ánh lửa, cậu suýt nữa thì bay ra đánh cho Cao Dương một trận rồi, anh ấy vậy mà lại đốt..tiền.
“ Anh bị điên à? Sao lại đốt? Đó là tiền đó! Là rất nhiều tiền ".
“ Tiền này không phải muốn là sử dụng được đâu, đốt đi để phòng ngừa hậu quả sau này.."
“ Tiền nào mà chẳng là tiền chưa.

Tiền nào mà chẳng sử dụng được.

Anh hài hước thật đó, cứ vậy mà lại đốt tiền của tôi?."

“ Cậu xem phim hành động nhiều như thế mà lại không biết tiền của đám xã hội đen là tiền không minh bạch chứ? Ai biết được số tiền này có từ đâu hay dùng cách thức gì mới có được , cậu dám đem đi sử dụng không sợ một ngày nào đó có người đến tìm ra chân tướng điều tra sự việc à.."
“ Thật...thật sao?"
“ Tôi nói này, sa vào vòng tay của xã hội đen còn dễ sống hơn là sa vào vòng tay của công an quốc tế đó .Và chẳng ai tin cậu là có người tự dưng xông vào nhà cậu rồi quăng một số tiền lớn đền cho cậu đâu.?
Dương Kỳ nghe lời Cao Dương nói cả người cứ run, cậu nhìn số tiền trong sọt đã bị đốt thành tro.

Trong lòng tuy tiếc nhưng chẳng còn cách nào khác nữa rồi.

So với tiền thì cậu muốn sống hơn, nghĩ như vậy, Dương Kỳ bấm bụng nhịn lại, haiz, nếu sau này sống tốt thì cậu có thể kiếm được nhiều hơn số tiền đó gấp nghìn,gấp vạn lần, vậy nên cậu không tiếc nữa.
Cao Dương nhìn Dương Kỳ ngồi bó gối mơ màng trên gối sofa , tâm tình cũng giãn ra đôi chút.

Hình như anh dùng ngữ khí hơi nghiêm trọng để giải thích cho cậu bé ngây thơ này rồi thì phải , chưa gì đã làm cho Dương Kỳ sợ đến mức chẳng thèm chanh chua lại mà phản kháng lại rồi .
“ Tôi nợ cậu một mạng, sau này có cơ hội, tôi sẽ trả lại cho cậu số gấp trăm, gấp nghìn lần số tiền đó.

Đừng tiếc nữa ".
“ Anh nói tiền của bọn họ không sạch, anh cũng là xã hội đen, tiền của anh cũng không sạch,sao tôi dám nhận đây?"
Đối diện với Dương Kỳ, Cao Dương nên nghĩ mình bỏ IQ và EQ ra để nói chuyện thì sẽ hợp tình hợp lí hơn nhiều.

Thực sự là từ nãy đến giờ nhìn Dương Kỳ cứ ngây ngô mà bẫy ngược lại anh khiến anh rất ư chi là ba chấm..

“ Làm sao tôi có thể cho cậu tiền bẩn được chứ?"
“ Nếu có cơ hội gặp lại, tôi mong cậu sẽ nhận được quà cảm ơn từ tôi"
Tuy Dương Kỳ có phần hơi lo sợ về Cao Dương nhưng nhìn anh thật sự không hung dữ hay tàn bạo như trên phim hay giống đám xã hội đen nãy xông vào.

Không biết là Cao Dương là người như thế nào, thế nhưng Dương Kỳ lại khá tin tưởng vào anh chỉ qua thời gian cực kì ngắn ngồi nói chuyện với nhau.

Cảm giác thân quen này là gì? Dương Kỳ có nên tin tưởng vào anh không?.
Dương Kỳ ngủ ngay trên ghế sofa , có lẽ là vì hôm nay quá sức mệt mỏi đối với cậu.

Ở công ty thì phải làm việc cật lực, tăng ca mãi đến tận tối khuya mới được về nhà , đã vậy về nhà còn rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan như thế này nữa.

Có lẽ Dương Kỳ cũng biết được là không nên ,nhưng vì thực sự quá mệt mỏi nên cậu đã ngủ ngay trên sofa
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 4: 4: Chia Tay Nhau


Cao Dương vẫn ngồi yên đó, anh chưa có ý định rời đi sớm bởi vì biết đâu ngoài kia, đám người đó vẫn chưa hoàn toàn bỏ cuộc mà đang ẩn nấu đâu đó trong chung cư này đợi Cao Dương sa chân vào.

Ấy nhưng vẫn không ngờ được Dương Kỳ vậy mà lại ngủ rồi.

Thật là! Dám ngủ ngay trước một người hoàn toàn xa lạ như vậy, cậu nhóc này cũng không ít bạo gan.
Nhìn Dương Kỳ ngủ say ngay trên ghế sofa, Cao Dương cũng không còn cách nào khác đành đi quanh nhà tìm một tấm chăn mỏng đắp lên cho cậu.

Anh sẽ không rời đi ngay lúc này bởi vì để lại Dương Kỳ vậy thật sự rất nguy hiểm, hơn nữa anh sẽ không nói lời nào mà rời đi.
Cao Dương không ngủ, anh cũng đã quen với chuyện này từ lâu rồi, hơn nữa cũng không thể ngủ được, ngẫm lại chuyện vừa rồi anh thật sự cảm thấy may mắn vì được gặp Dương Kỳ.

Nếu là người khác anh không biết bây giờ đã thành ra như thế nào rồi.

Việc lần này xảy ra đã nằm ngoài dự đoán của anh, xem ra việc anh gặp phải Dương Kỳ thực sự cần phải trả ơn thật hậu hỉnh rồi.
“ Cao thiếu! Bên ngài ổn chứ?"

“ Không có vấn đề gì, mọi việc ổn cả".
“ Haiz, nghe mọi người nói lại là ngài bị bọn chúng truy đuổi, thật nguy hiểm quá.

Nhưng hiện tại ngài đang ở đâu? Có cần cho người đến đón không?"
“ Sáng ngày mai đi, nhưng nhớ dò thám tình hình bọn chúng, tôi sợ bọn chúng vẫn còn lảng vảng quanh đây.

Với cả chiếc mô tô có lẽ đã bị bọn chúng làm hỏng rồi".
“ Ngài yên tâm, ngài cứ gửi định vị qua, sáng sớm ngày mai tôi sẽ đến đón ".
Cao Dương cúp máy điện thoại, trong túi hợp trên quần của anh là hai viên đạn còn chưa lắp vào súng, anh nhìn hai viên đạn này rồi lại xa xăm nhìn ra cửa sổ.

Lần này đích thân anh đi làm nhiệm vụ ám sát lão đại bang Xà Phi , ấy nhưng mọi việc chưa kịp làm thì bên đó đã như biết trước được âm mưu của anh hại nhiệm vụ này bất thành.

Thân là lão đại của một bang phái có tiếng, Cao Dương lại để lỡ cơ hội làm nhiệm vụ, thật khiến cho anh tự cảm thấy hổ thẹn.
Sáng hôm sau
“ Anh không ngủ sao?"
“ Không.....cậu dậy sớm vậy?"
Đang mải mê đắm chìm trong dòng suy nghĩ riêng của mình, Cao Dương bị Dương Kỳ đánh thức bơi tiếng ngái ngủ của cậu, Anh vội đút hai viên đạn trong tay vào túi quần rồi quay qua nhìn Dương Kỳ .,
“ Tôi phải dậy sớm để chuẩn bị đi làm nữa"
“ Nhưng vừa mới rạng sáng thôi, cậu đi làm cái gì?"
“ À! Anh đừng để ý, tối qua tôi chưa kịp làm báo cáo nên hôm nay phải đến công ty sớm để làm ".
Cao Dương không nói gì, anh nhìn ra cửa sổ, phía xa xa, bình minh chỉ vừa mới lọ dạng, ánh rạng đông sáng chói ngời ngời chỉ vừa loé lên những tia đầu tiên chiếu đến tận đây.

Dương Kỳ thức dậy, vào nhà vệ sinh để đánh răng rửa mặt,cậu nhìn Cao Dương vẫn đứng ở bên cạnh cửa sổ, lúc này mới thầm nghĩ ra không biết khi nào thì anh mới rời đi.

“ Anh khi nào sẽ rời đi? Anh đang sợ bọn chúng sẽ quay lại sao?"
“ Không hẳn! Tôi đợi cậu tỉnh dậy rồi mới rời đi.....Lát nữa tôi sẽ đi ngay".

“ Oh..."
Dương Kỳ nhún vai tỏ ra không có chuyện gì rồi bước tiếp tục vào phòng tắm.

Thực ra thì cậu cũng lấy làm lạ vì tỉnh dậy vẫn thấy Cao Dương ở đây.

Nhưng khi anh nói đợi cậu tỉnh dậy rồi mới rời đi, trái tim của Dương Kỳ lại vô cớ dâng lên một sự ấm áp mà đã rất rất lâu rồi cậu chẳng cảm nhận được.

Lúc này Dương Kỳ bỗng nhớ đến người bạn trai đã rất lâu không liên lạc của mình rồi lại thở dài một hơi đầy tiếc rẻ.

Giá như người đó cũng được tinh tế, nghĩ được như Cao Dương thì hay biết mấy nhỉ?
Lúc Dương Kỳ vừa chuẩn bị xong để đi làm thì Cao Dương cũng đang chuẩn bị rời đi.

Cậu lén lén nhìn anh, thấy anh dùng băng dày quấn lại bàn tay, càng nhìn càng giống kiểu ra trận hơn.

Haiz, người ta là người ta trong hắc đạo, đi đến đâu cũng luôn luôn lên sẵn tinh thần cảnh giác như vậy chứ.

Cao Dương hình như cũng phát giác được gì đó, anh nhìn Dương Kỳ, vừa hay lại nhìn thấy Dương Kỳ đang nhìn anh.
Bị bắt quả tang tại trận, bốn mắt vừa chạm nhau ,Dương Kỳ đã vội cụp mặt xuống, bày ra vẻ mặt khá lúng túng.
“ Anh bây giờ sẽ đi sao?"

“ Ừm tôi sẽ đi"
“ Đi cùng nhau không? Tôi cũng đang muốn đi xuống."
“ Tôi nghĩ là không"
Dương Kỳ hơi hụt hẫng nhìn anh, lại thấy Cao Dương chẳng nhìn cậu nữa.
“ Chúng ta ở ngoài nếu đi cùng nhau người khác sẽ phát giác ra, khi đó cậu sẽ càng nguy hiểm hơn.

Tôi sẽ đi trước, khi nữa cậu cứ đi sau, đừng tỏ ra là quen tôi.

Bởi khi tôi đi rồi, tôi sẽ không đảm bảo cậu an toàn được, đây là cách tốt nhất rồi ".
“ Oh...tôi biết rồi....!Nhưng lỡ về sau bọn chúng lại tìm đến tôi, biết tôi bao che thì sao?"
Cao Dương bỏ lại một câu nói rồi lại nhanh chóng rời khỏi đây, trước khi đi còn giúp Dương Kỳ bê lại ghế sofa chặn cửa rồi mới rời khỏi.

Dương Kỳ mơ màng nhìn căn nhà bỗng chốc trống vắng ngay trong một khắc mà mơ hồ chẳng tỉnh ra được.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 5: 5: Người Ngoài Bàn Tán


Giống như cách Cao Dương đến đây, anh cũng bốc hơi hệt như đêm qua, Dương Kỳ hơi hơi buồn, cậu thở một tiếng dài rồi cũng chuẩn bị đi làm, quay lại cuộc sống thường nhật vốn chưa từng dễ dàng của mình.

.
Lần chia tay này chẳng biết có duyên gặp lại nữa hay không?
Dương Kỳ chầm chậm đi lại như mọi lần, trong thang máy, cậu đi cùng với hai người phụ nữ, dáng vẻ thì đúng là kiểu nội trợ kinh điển, còn xách theo hai chiếc làn nhựa, chắc là đang chuẩn bị đi chợ.

Dương Kỳ đứng nép vào một góc thang máy, cũng chẳng cố tình nghe lỏm chuyện của hai người phụ nữ này.
“ Nghe nói đêm qua chung cư chúng ta có một đám người đột nhập vào, ồn ào chẳng ngủ nổi ".
“ Tôi còn nghe rõ mồn một bọn chúng chạy lên hành lang đây , hình như là tìm bắt người.

Thật tình! Chả hiểu sao lại làm ảnh hưởng đến cả cái chung cư của người khác ".
“ Vậy thôi còn may đó, tôi còn nghe bọn chúng xông vào nhà người khác nữa cơ.

Đúng là một đám du côn đầu đường xó chợ, thật khiến cho người khác thấy phiền phức."
Dương Kỳ đứng ở một góc thang máy, nghe từng câu chữ lọt vào tai mà cố giữ bình tĩnh nhìn thang máy đang dần dần đi xuống.

Đúng là tiếng xấu đồn xa, ở đây cái gì cũng chả giữ yên được, nếu hai người này mà biết tối qua bọn người kia đột nhập vào nhà cậu, hơn nữa cậu còn bao che cho người bị truy đuổi kia thì có lóc xương cậu ra không chứ.
Thang máy “ ding " một tiếng, Dương Kỳ vội vàng đi ra khỏi thang máy để đi làm, chẳng dám ở lại nghe lỏm thêm gì từ cuộc nói chuyện kia.

Cậu đi thật nhanh ra khỏi chung cư, lúc ra sảnh còn thấy chú bảo vệ chung cư đang đứng nói chuyện cùng hai viên cảnh sát, chắc có lẽ chuyện tối qua.

Dương Kỳ chẳng để tâm lắm, cậu vội vàng chạy tới bến xe bus để kịp đi làm.
Ở xa xa chung cư, trong một chiếc xe hơi sang trọng nằm im lìm như một con cá mập sát thủ trên phố, Cao Dương vẫn chưa rời khỏi, anh cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Dương Kỳ đang đi bộ một mình đến xe bus.

Tối qua tất cả là nhờ cậu, anh cũng biết là có không ít rắc rối nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ biết dặn lòng nếu có cơ hội sẽ đền bù cho cậu thật xứng đáng hơn thôi.
“ Cao thiếu, là tên nhóc đó sao?"
“ Đúng vậy, xinh xắn nhỉ?o
“ Thật không ngờ nhìn cậu ấy có vẻ mảnh ai yếu đuối như vậy lại có thể một mình lớn tiếng quát đám người của Xà Phi bỏ đi ".

Cao Dương không nói gì, chỉ qua cửa kính xe hơi nhìn Dương Kỳ đang bắt xe bus rồi bóng dáng mảnh mai ấy chen lên chiếc xe bus đông đúc.

Cao Dương vẫn luôn nhớ rõ buổi tối hôm qua, cái lúc mà anh tự dưng đột nhập vào nhà cậu rồi nhảy luôn vào phòng tắm lúc cậu đang tắm.

Một làn da trắng mịn như da con gái hơn nữa còn khiến anh đến bây giờ nhớ lại còn cảm thấy rạo rực.
Xe bus đi rồi, Cao Dương cũng chầm chậm rời khỏi đó, anh vô thức nhìn qua chiếc xe máy phân khối lớn của mình đang yên vị trên một chiếc xe tải của cục cảnh sát.

Haiz, tiếc thật, nhưng bỏ đi, về mua chiếc mới cũng được.
“ Dương Kỳ à, nghe nói đêm qua chung cư chỗ cậu có người đột nhập vào.

Chuyện là sao vậy? Cậu có biết gì không?"
“ Có sao? Đêm qua tôi về liền ngủ ngay vì mệt quá, chẳng rõ nữa"
“ Sáng nay vừa lên tin tức này, bọn người đó nữa đêm nữa hôm chạy xe phân khối lớn ầm ầm lao vào trong chung cư, còn ồn ào khiến người ta chẳng chịu nổi.

Nghe nói còn tự ý xông vào nhà người khác nữa "
“ Chắc do tôi ngủ say quá nên chẳng biết gì cả, nghe sợ thật đấy".
“ Chỗ đó an ninh chẳng tốt lành gì, cửa lớn cũng dùng loại khoá cũ, muốn phá thì để như chơi.

Cậu cũng biết nên cẩn thận đi nha, cậu ở một mình đó "

“ Để xem nếu được thì tôi sẽ chuyển nhà nhanh thôi, nghe cô nói vậy làm tôi sợ từ nãy tới giờ nè ".
Dương Kỳ cũng làm bộ đang sợ thật, thực ra thì chuyện này cậu rõ hơn ai hết.

Lý do vì sao Dương Kỳ phải làm như vậy? Chính là cậu không muốn người khác cứ bàn tán vào chuyện của cậu.

Nếu mà Dương Kỳ cứ tọc mạch, thuận miệng mà thừa nhận chính cái người bị đám người xấu kia đột nhập vào nhà là cậu thì có ai dám chắc cậu sẽ sống nổi khỏi mấy mấy trăm, thậm chí là mấy nghìn cái miệng ở đây hay không chứ.
Công sở là nơi nghiêm khắc, giáo điều và đầy rẫy những sớ quy định, nhưng đây cũng chính là nơi nguy hiểm nhất bởi vì tốc độ lan truyền tin tức có khi còn nhanh hơn tốc độ ánh sáng mà NASA đo được luôn ấy.

Dương Kỳ năm nay 24 tuổi, đã làm việc ở đây từ khi tốt nghiệp cho đến giờ là 2 năm, cậu cũng chứn kiến rất nhiều chuyện xảy ra tại văn phòng này tại công ty này và chính nơi đây cũng đã tu luyện cậu thành một con người tức thời.

Tọc mạch chuyện người khác, nghe mọi người bàn tán thì chỉ nên tin một phần ba thôi, hơn nữa cũng đừng bao giờ để bản thân trở thành chủ đề cho mọi người ở đây bàn tán, nó thực sự là nỗi ác mộng đó.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 6: 6: Dương Minh


Dương Kỳ nhún vai rồi bắt đầu ngồi vào bàn để tiếp tục làm việc, câu chuyện ở cư của cậu vẫn còn được bàn tán cực kì rôm rả trong văn phòng, nhưng Dương Kỳ chọn bỏ ngoài tai.

Thật kì lạ mà, khi con người ta biết được mồn một câu chuyện nào đó thì những bản thể được biến tấu lại hay thêu dệt từ câu chuyện đó chẳng thèm quan tâm nữa....
“ Dương Kỳ, em vào gặp anh một chút nhé".
Dương Kỳ đang chăm chỉ làm việc, nói đúng hơn thì là đang cấm đầu cấm cổ làm việc thì bị gọi bất ngờ.

Cậu theo quán tính ngẩng đầu lên thì liền thấy Dương Minh đang đứng ở trước cửa văn phòng gọi cậu.

Sao nhỉ? Dương Kỳ mất mấy giây mới tiêu hoá được trường hợp này, tại sao Dương Minh lại tìm cậu ngay lúc này? Nhưng Dương Kỳ không có cơ hội nói gì thì Dương Minh đã nhanh chóng rời khỏi mà cậu còn cảm thấy đâu đó xung quanh mình, hàng chục con mắt đang hướng đến, sẵn sàng bắn pháo chỉ thiên mở đầu một cuộc bàn luận mới.
Mặc dù không tình nguyện lắm nhưng Dương Kỳ cũng đặt văn kiện sang một bên, rồi đứng dậy đi đến phòng của Dương Minh.

Đúng như dự đoán, Dương Kỳ vừa rời khỏi văn phòng, một đám người liền bâu lại một chỗ như kiến tìm thấy đường, bắt đầu bàn tán về mối quan hệ của Dương Kỳ và Dương Minh.

Sự thật thì chả có gì giếm cả, Dương Kỳ lạ em trai của Dương Minh - tổng giám đốc của Dương Thị- CEO tuổi trẻ đầy quyền năng.

Còn lý do vì sao Dương Kỳ vẫn là một nhân viên bình thường thì ẩn sau đó là một sự thật ít ai biết nhưng theo Dương Kỳ biết thì nó đã được dị bản, thêu dệt ra rất rất nhiều câu chuyện khác nhau.

Cậu cũng ít quan tâm tới chuyện này lắm , ngày thường đi làm, ngoài họ Dương ra, Dương Kỳ cũng bình thường như bao nhân viên khác, chẳng có điệu bộ nào giống như em trai của tổng tài.
“ Anh tìm em có chuyện gì sao?"
“ Em ngồi xuống đi"
Dương Kỳ hơi mất tự nhiên nhưng cũng theo ý của Dương Minh ngồi xuống ghế sofa bên tay trái của anh.

Dương Minh ngược lại không cảm thấy mất tự nhiên chút nào mà còn muốn thân thiết hơn với Dương Kỳ.
Trời đất ơi, mặc dù hai người là anh em ruột đấy, nhưng Dương Kỳ thật sự không thân thiết gì lắm với Dương Minh đâu.

Mặc dù ở ngoài kia có bao nhiêu là chuyện đồn thổi bậy bạ nhưng sự thật cả hai chính là anh em cùng cha khác mẹ.

Dương lão gia- Dương Lâm và chính thất phu nhân có một đứa con trai là Dương Minh, thời trẻ ông cũng có sai lầm, Dương Kỳ chính là sai lầm đó của ông.

Mặc dù ông không đứng ra công khai nhận Dương Kỳ là máu mủ ruột thịt của Dương gia nhưng sự thật chẳng thể thay đổi được.
Nhưng thế thì sao nào? Đối với Dương Kỳ, cái họ Dương trong tên cậu chẳng qua chỉ là một cái họ, chẳng có gì thay đổi cả.

Năm mười lăm tuổi cậu lần đầu được về Dương gia, kết quả chẳng có một ai để tâm đ ến cậu, người cha trong truyền thuyết, trong những câu chuyện hằng đêm mà mẹ hay kể cho cậu lại chẳng thèm nhìn lại cậu một cái.

Khi đó Dương Kỳ mười lăm tuổi lần đầu trên đời cảm nhận được cái gọi là tổn thương khi bị chính người thân máu mủ ruột thịt của mình hắt hủi.

Cậu năm nay hai mươi tư tuổi, được người bố của mình bố thí cho một công việc ở Dương thị, một căn chung cư chẳng bao giờ xứng nổi với cái danh “ thiếu gia nhà họ Dương ".

Nhưng Dương Kỳ vẫn vui vẻ nhận lấy, không một chút oán than hay trách móc, cậu cũng chẳng muốn đòi hỏi gì thêm.

Làm người khúc gia cũng được, không cũng chẳng sao, chỉ cần cậu có cho mình một gốc gác là được rồi.
“ Tối qua anh nghe nói chung cư em đang ở xảy ra vấn đề, có người xông vào đó gây náo loạn, em có bị làm sao không?"
“ À...!thông tin của anh cũng nhanh thật, mới đó mà đã biết rồi.

Em không sao đâu, em còn chẳng biết nữa là.

Tối qua em tăng ca về trễ, vừa về liền ngủ ngay, trời có sập em còn chẳng biết nữa chứ huống gì chuyện đó".
Dương Kỳ, sao em chẳng chịu về Dương gia vậy? Ở nhà vẫn hơn mà, chỗ em đang ở vừa xa công ty, thực sự rất bất tiện, an ninh lại chẳng tốt một chút nào cả ".
“ Không sao đâu, em quen rồi, từ nhỏ đến giờ em chỉ mong có một ổn định là được, có vấn đề gì đâu.

Chỗ đó tốt mà, em thấy không có vấn đề gì cả ".
Dương Minh là thiếu gia nhà họ Dương, mà Dương Kỳ đối với nhà họ Dương lại luôn duy trì.

một mối quan hệ không mặn không nhạt.

Ấy nhưng mối quan hệ giữa cậu với Dương Minh thì thực sự không tệ, lắm lúc nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, Dương Kỳ còn cảm thấy mối quan hệ này tồn tại được cũng hết sức vi diệu rồi.
Thực sự mà nói thì Dương Minh rất tốt, đối với Dương Kỳ thì như vậy.

Anh thực sự là một anh trai mà có nằm mơ Dương Kỳ cũng chẳng nghĩ được mình có đặc quyền mà có được.

Có thể xem Dương Minh là người duy nhất ở Dương gia mà Dương Kỳ có hảo cảm.

Anh chính là người kiểu ấm áp hiền lành, lúc nào cũng bảo vệ cậu, lúc nào cũng muốn tốt cho cậu và hơn cả xem cậu như một người em trai ruột thịt thực sự.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 7: 7: Thêu Dệt Chuyện


“ Em còn giận ba của chúng ta sao? Ông ấy là vậy đấy, lúc nào cũng trông thật khó tính , ấy nhưng thực sự ông ấy cũng rất thương em, rất quan tâm em "
“ Không có đâu, chẳng qua em muốn ở một mình thôi".
“ Hay là anh nói bố chuyển đến chỗ nào tốt hơn nhé.

Chung cư bây giờ cũng không quá đắt, chứ để em ở chỗ hiện tại anh thực sự rất lo lắng"
“ Không sao đâu anh, anh đừng có lo lắng quá, em vẫn ổn mà.

Hơn nữa từ nhỏ em đã lăn lộn nhiều, chút chuyện đó không làm em sợ đâu".
Dương Kỳ cười trừ từ chối thẳng lời đề nghị của Dương Minh.

Nực cười thật chứ, bố cậu muốn tốt cho cậu sao? Nằm mơ mà thấy điều này thì chắc Dương Kỳ sẽ cười đến tỉnh ngủ mất.

Chính ông ấy là người đã cho cậu chung cư hiện tại, nào có đếm xỉa lấy cậu một tiếng nào.
Mà có thì cũng chắc lo lắng cho bộ mặt Dương gia mà thôi.

Vì sao ư? Dương Kỳ mà có chuyện gì thì Dương gia cũng bị mang tiếng vì cậu là nhị thiếu gia của nhà họ mà.

Dương lão gia ấy lúc mà mất bò thì mới lo xây chuồng.

Bằng không thì cũng chẳng quan tâm Dương Kỳ sống chết ra sao đâu, hai mươi bốn tuổi, Dương Kỳ trải đời hơn nhiều người khác, cái chuyện tình cảm gia đình đối với cậu từ lâu đã là một đốm lửa tàn, chẳng thể mồi lại được nữa rồi.....
“ Dương Kỳ em đừng xa cách gia đình chúng ta như vậy.

Bố cũng lớn tuổi rồi, em không thể bỏ qua cho bố được sao? Coi như là nể mặt anh có được hay không? Thỉnh thoảng em hãy về Dương gia thăm bố một chút.."
Dương Kỳ quay về văn phòng làm việc từ nãy đến giờ nhưng tâm trí cưa đang treo ngược trên cành cây , có muốn níu về kiểu gì cũng chẳng được.

Trong đầu cậu lúc này chỉ toàn là tiếng nói văng vẳng của Dương Minh bên tai, anh thật sự muốn cậu quay về Dương gia...
Đám người buôn chuyện ở văn phòng đã giải tán từ lâu , ấy nhưng thi thoảng vẫn có nhiều ánh mắt cứ nhìn về phía Dương Kỳ đang cực kì mơ hồ.

Nếu để mà có thể bới móc được cái sự tò mò của bọn họ ra thì có để cho bọn họ tra hỏi đến sáng ngày mai cũng chưa ra hết truyện để thỏa mãn bọn họ được đâu.

Dương Kỳ vờ như không thấy, cố nén lại dòng suy nghĩ rối ren trong đầu, để làm việc cho xong...
Cậu cũng khao khát có một gia đình hoàn chỉnh, hạnh phúc như biết bao bạn bè đồng trang lứa.

Ấy nhưng người bố qua lời kể của mẹ cậu với người bố mà cậu gặp được, hắt hủi cậu thực sự là hai bản thể đối lập nhau , chẳng hề ăn khớp như cậu đã từng tưởng tượng.

Dương Minh đã thực sự làm cho Dương Kỳ mềm lòng, anh luôn luôn biết cách đánh thẳng vào tâm lí của cậu, đánh thẳng vào nơi đáy sâu của tất cả sự tổn thương trong lòng cậu , nơi mà Dương Kỳ có vùi công che giấu thế nào đi chăng nữa cũng không cách nào giấu diếm được.

Hoặc là cậu tinh tưởng Dương Minh vô điều kiện, tùy tiện nghe anh nói một chút đã mủi lòng thương.

Dương Kỳ cũng chẳng rõ nữa, cậu chẳng biết nên làm thế nào đối với những mối quan hệ mà cậu tưởng chừng luôn luôn xa cách đấy.

Và liệu trong quãng đời còn lại, cậu có cơ hội để cảm nhận được sự ấm áp của tình phụ tử mà trong những lời kể ngày xưa của mẹ cậu hay không?
“ Này Dương Kỳ, cậu với Dương tổng thực sự là anh em ruột với nhau sao?"
“ Ừm"
“ Thật sự bất ngờ đó nha, bởi vì tôi không nghĩ được thiếu gia của Dương gia lại làm nhân viên bình thường.

Là do chủ tịch muốn cậu đi lên từng bước đầu hả? Xong về sau sẽ chia cho cậu một nửa gia tài, một bước lên chức phó tổng?"
“ Cô mà cứ làm việc nhanh như cái tốc độ cô nghĩ ra diễn biến câu chuyện như thế này thì công ty chúng ta như vớ được thiên tài đó "
" Cậu cứ cạnh khoé tôi hoài, tôi mà giỏi vậy thì bây giờ có phải ngồi ở đây không chứ ?"
“ Tóm lại tôi và Dương Minh chính là anh em, tin hay không là chuyện của cô.

Còn những chuyện còn lại thì tôi xin từ chối trả lời.

Cô mau về bàn làm việc tiếp đi, làm không xong không sợ trưởng phòng mằn lên đầu à?"
Cô đồng nghiệp kia vừa nghe Dương Kỳ doạ một chút, hai chữ “ trưởng phòng" , thì làm như gặp phải tà nhanh chóng thu liễm lại bản tính tò mò mà cun cút quay về bàn làm việc.

Gì chứ bát quái đúng là một câu chuyện tuyệt vời nhất trên thế gian này nhưng trưởng phòng còn ghê sợ hơn thế.

Nên dù muốn tận hưởng những phút giây buôn chuyện tuyệt vời ấy , cũng có nhiều người can tâm cắn răng quay về bàn làm việc để một ngày nào đó không bị cái thứ gọi là đáng sợ kia gọi đến mắng riêng một trận dài suốt mấy tiếng đồng hồ.
Dương Kỳ cắt được cái đuôi tò mò cứ quẩn quanh lấy, cũng thuận miệng, tự do mà tuyên bố trước mặt nhiều người rằng mình là em trai Dương Minh.

Hầy, cậu mà không đính chính thì bọn họ sẽ thiêu dệt những chuyện quái thai trên đời này mất.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 8: 8: Bạn Trai Có Danh Không Thực


Quá đáng nhất có lẽ là truyện cậu vô tình nghe được đâu đó trong nhà vệ sinh của công ty rằng cậu chính là tình nhân của tổng giám đốc Dương Minh .
Chuyện hài hước nhất trên đời này có khi cũng chẳng hài hước bằng cái chuyện mà cậu đã nghe được mất.

Trời ơi! Kẻ ngốc chỉ cần nhìn vào tên của cậu và Dương Minh cũng lờ mờ đoán ra được cậu và anh chắc chắn có quan hệ cùng huyết thống rồi chứ chẳng cần đi hỏi hang đính chính gì nữa luôn ấy.

Ấy vậy mà vẫn tồn tại trên đời này một số loại người nghe một kể mười, thêu dệt chuyện của người khác còn đáng sợ hơn lời người khác kể nữa.
Dương Kỳ không để bụng mấy chuyện vặt vảnh này, ấy nhưng vẫn cố đính chính lại một chút, dù sao tránh đi những tai tiếng, ồn ào chốn công sở như thế này cũng là điều nên làm.

Thật sự cậu chẳng muốn là chủ đề cho người khác bàn tán quá nhiều.
Đang vẩn vơ suy nghĩ, điện thoại trên bàn của Dương Kỳ rung lên thông báo một tin nhắn.

Cậu cũng chẳng nghĩ ngợi gì với lấy nó rồi mở ra xem.

Không ngờ cái ngày mà cậu sắp quên đi rồi lại gửi một tin nhắn đến, điều này khiến Dương Kỳ thực sự dở khóc dở cười.
“ Dương Kỳ, dạo này anh bận quá, đã lâu không gặp chúng ta gặp nhau nhé ".
Dương Kỳ nhếch môi một cái nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại, cậu quyết định chẳng thèm đếm xỉa đến, hết cần rồi thì đi loại người như vậy, Dương Kỳ thực sự cậu cũng chán lắm rồi...
Mặc dù cũng là “ thiếu gia" có danh không thực của Dương gia, Dương Kỳ vẫn luôn nhận được kha khá lời tỏ tình mà đa số đó là mấy công tử của mấy gia tộc khác.

Nhiều khi nằm ngẫm nghĩ mà Dương Kỳ cứ vắt tay lên trán suy nghĩ cậu đâu phải là con gái đâu sao mà nhiều người mê đến vậy?
Tất nhiên là Dương Kỳ biết rõ cái gọi là “ liên hôn thương mại " giữa các gia tộc lớn với nhau, chẳng có chuyện là tình yêu là tiền đề đi trước hôn nhân đâu, hôn ước kiểu vậy chỉ trói buộc hai gia đình lại với nhau vì những lợi ích chung nào đó để cùng phát triển mà thôi.

Ấy nhưng tại sao lại cứ nhắm vào Dương Kỳ thế nhỉ? Chả lẽ bọn họ không biết được là Dương lão gia từ xưa đến nay chỉ mới nhận cậu thôi chứ có nuôi dưỡng cậu được ngày nào đâu, hơn nữa chưa chắc gì cậu được thừa kế tài sản của Dương gia nữa, thật buồn cười hết sức!
Dương gia có mỗi Dương Minh là thiên gia dòng dõi chính thất, hơn nữa lại là còn là con trưởng nên các gia tộc khác muốn móc nối với Dương gia tất nhiên là sẽ không được vui cho lắm rồi.

Ấy thế nhưng khi Dương gia tuyên bố thừa nhận Dương Kỳ là con trai ngoài giá thú thì đã có không ít người tranh thủ cơ hội mốc nối để có thể vào được Dương gia.

Cũng hay ho thật đấy! Đã có một thời gian Dương Kỳ ván hết cả đầu với những lời mời, sự tấn công dồn dập từ biết bao nhiêu người nhưng cậu lại từ chối thẳng thừng, còn tốt bụng mà nói luôn cho họ là cậu ở Dương gia chẳng đáng một xu đồng nào đâu.
Những kẻ đeo bám ấy nào có nghe lời cậu nói, cho đến khi Dương Kỳ phải nói rằng cậu đã có bạn trai, hơn nữa còn sắp kết hôn, thì đám người đó mới buông tha cho cậu.

Còn người bạn trai kia của Dương Kỳ cũng là kiểu có danh không thực, chẳng qua là một thời điểm nào đó Dương Kỳ thấy anh ta khá thật lòng nên mới đón nhận, hơn nữa còn giải quyết được đóng phiền phức đau hết cả đầu kia.

Thế nên, thành ra Dương Kỳ vẫn luôn có bạn trai, ấy nhưng tình cảm cũng chẳng mặn mà gì lắm đâu .
“ Dương Kỳ "
Dương Kỳ hoàn toàn chú tâm vào công việc, quẳng cái tin nhắn của bạn trai ra sau đầu, cả ngày chẳng thèm đếm xỉa đến thành ra quên mất lúc nào chẳng hay.

Mãi cho đến khi tan ca, Dương Kỳ bị người ta gọi, nhìn thấy bóng dáng người đi đến mới nhớ ra.
Tư Thiên Thành đứng trước mặt Dương Kỳ, bộ dạng cực kỳ hồ hởi nhìn cậu, đúng là kiểu xa nhau lâu ngày không gặp, trông anh ta có vẻ đứng đợi Dương Kỳ từ rất lâu rồi.
Trái ngược với anh ta,Dương Kỳ chỉ không mặn không nhạt híp mắt nhìn Tư Thiên Thành, không biết sao bao nhiêu thời gian không liên lạc, bây giờ anh ta chạy đến đây tìm cậu rốt cuộc là để làm gì nữa ?
“ Sao em không trả lời tin nhắn của anh?"
“ À mấy hôm nay công của em thực sự rất bận, không có thời gian xem tin nhắn.

Anh tìm em có việc gì thế?"
“ Bạn trai em tìm em mà em lại hỏi câu vô tình đó sao?"

“ Ồ! Hoá ra anh cũng còn biết em là người yêu anh đấy! Anh biến đi đâu cả tuần nay chẳng thèm liên lạc với em rồi giờ tự dưng trách em thế à?"
“ Dương Kỳ anh không có ý đó.

.

"
“ Tìm em làm gì? Có phải mượn tiền nữa hay không? Tư Thiên Thành, em cũng là một nhân viên bình thường thôi, tiền lương đủ sống, làm gì dư ra cho anh mượn mãi được.

Huống hồ hai năm quen nhau anh cũng đâu có trả cho em đồng nào.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 9: 9: Anh Trai


“ Em là thiếu gia của Dương gia, làm sao lại không có tiền được?"
Dương Kỳ cả ngày làm việc đầu tắt mặt tối, đến cuối ngày mới dám thở ra một hơi, mệt mỏi lan tràn, còn định bụng sẽ về nhà ngủ ngay một giấc ai ngờ chưa ra đến cửa công ty đã bị tên điên khùng này làm phiền.

Cậu thực sự nhịn hết nổi rồi, rốt cuộc là có ai không nhìn vào cái danh thiếu gia của cậu mà tiếp cận cậu không cơ chứ? Ai cũng vậy, cũng vì mục đích riêng của mình mới tiếp cận đến cậu thôi.
“ Lúc nào cũng chỉ có tiền với tiền.

Tư Thiên Thành! em là cái ngân hàng của anh hả? Em tăng ca đến phát ngất xỉu ở công ty còn chưa đủ hay sao anh còn chạy đến đây mở miệng đòi tiền với em."
“ Nhưng anh thực sự đang rất túng thiếu"
“ Đó là chuyện của riêng một mình anh, em chẳng phải có nghĩa vụ gì phải quan tâm đ ến chuyện anh có túng thiếu hay không.

Chúng ta chia tay đi, em đã mệt mỏi với cái mối quan hệ này lắm rồi, từ giờ đừng gọi cho em nữa, cắt đứt liên lạc với nhau đi.

Dĩ nhiên là điều này chỉ riêng một mình Dương Kỳ muốn, Tư Thiên Thành nào muốn buông tha cho cái thẻ ngân hàng sống này được.

Anh ta bám lấy Dương Kỳ không tha, níu giữ lấy tay cậu chẳng cho cậu đi, còn ỷ sức mạnh hơn cậu uy h**p Dương Kỳ.
“ Đâu phải em muốn nói chia tay là chia tay được, Dương Kỳ, em không thể làm như thế! Anh không đồng ý!"
“ Mau buông ra đi, tôi chán ghét anh lắm rồi, đừng tìm tới tôi nữa".
Trong lúc đang giằng co qua lại, một ánh đèn pha ô tô bỗng chiếu đến chỗ hai người, cả Tư Thiên Thành lẫn Dương Kỳ theo bản năng gieo mắt lại, lấy tay che đi ánh sáng chói loà đó.

Dương Kỳ nhìn chiếc xe sang trọng đang đỗ trước mặt cậu, một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, thẳng thớm vừa bước xuống xe đang đi ngược lại về phía cậu và Tư Thiên Thành.

Mà không chỉ mình Dương Kỳ bất ngờ đâu, ngay cả Tư Thiên Thành cũng đứng ngây ra phỗng nhìn người đàn ông lịch lãm đang từ từ tiến lại gần đó...
“ Mau thả Dương Kỳ ra!"
Tư Thiên Thành nghe đối phương tương đối lớn giọng, lại còn nhìn thấy cả người toát lên được sự cao quý, chưa tính tới chiếc siêu xe phía sau, chỉ có bộ âu phục trên người nhìn sơ cũng là loại hàng thủ công đặt may riêng chứ không phải dạng tầm thường rồi.

Đối phương đã dùng loại giọng điệu đó để uy h**p anh ta, anh ta cũng tức thời mà buông tay Dương Kỳ ra .
Người đàn ông kia vội tiến đến gần hơn, anh ta đứng chặn trước người Dương Kỳ, đem Dương Kỳ giấu ra sau lưng.

Dương Kỳ cũng chẳng phản đối gì, nấp được thì nấp sợ quái gì, người gì mà hở ra là động tay động chân như Tư Thiên Thành thì phải có người dạy dỗ mới ngoan lại được.

Tư Thiên Thành nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình, kiểu gì cũng cảm thấy bản thân thực sự thấp kém nhìn khí chất kia có thể dư sức đá bay anh ta ra chuồng gà .

“ Anh đang có ý định gì với cậu ấy vậy?"
“ À....!không.....!không có gì cả.

Anh hiểu nhầm rồi "
“ Hiểu nhầm? Anh nắm tay Dương Kỳ, giằng co với cậu ấy ngay trước chỗ làm của cậu ấy.

Không biết ai thắng ai thua, anh làm bẻ mặt cậu ấy giữa đường giữa xá như thế này thì anh chẳng đáng làm mặt đàn ông rồi"
“ Anh là cái gì của cậu ấy? Tôi là bạn trai của cậu ấy thì tôi có quyền làm như vậy."
Tư Thiên Thành là loại người bề ngoài thì hay xun xoe nịnh nọt người có tiền, ấy mà một khi ai đó đụng chạm đến tự tôn, làm anh ta tự ái thì anh ta sẽ nhanh chóng bộc lộ bản chất một tên vô lại, không biết lý rẽ.

Dương Kỳ đỡ trán, bây giờ là lúc Tư Thiên Thành giở cái thói bất lịch sự ra rồi đấy, thật là mất mặt quá đi thôi!
“ Dương Kỳ em có bạn trai rồi sao?"
“ Ơ...em...."
“ Từ lúc nào sao chẳng cho anh biết " .

“ Em thấy không cần thiết lắm, hơn nữa em đang muốn chia tay với anh ta đây."
“ Lát nữa phải nói chuyện rõ với anh, còn bây giờ để anh giải quyết "
Kiểu nói chuyện không mặn không nhạt như thế này, nghe thì nghĩ mối quan hệ giữa hai người đang đứng trước mặt của Tư Thiên Thành khá tốt, nhưng vẫn không thể nào rõ được giữa hai người có mối quan hệ gì.

Tư Thiên Thành trong một phút giây nào đó lại còn nghĩ rằng Dương Kỳ đang bắt cá hai tay vô tình bị bắt gặp, tình cảnh này đang là loại tình cảnh ba mặt một lời.
Mà càng nghĩ thì Tư Thiên Thành càng tức giận, Dương Kỳ cố gắng tìm cách để chia tay với anh ta, nhưng đứng trước mặt người đàn ông này lại tỏ ra cực kỳ ủy khuất.

Tư Thiên Thành nhếch môi cười một cái, hoá ra người như Dương Kỳ chỉ thích loại đàn ông có tiền, như người đàn ông đang đứng đây với Tư Thiên Thành, tất nhiên thì ai cũng sẽ chọn người đàn ông kia thôi.

Nghĩ đến đây, Tư Thiên Thành càng cảm thấy Dưownh Kỳ thật tệ hại, nhân cơ hội này đứng trước tình nhân thành đạt, giàu có của cậu chơi trò ly gián có khi sẽ tốt hơn
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 10: 10: Không Muốn Ai Bắt Em Trai


“ Người anh em! Tôi nói này, con người này thực sự chính là đang đào mỏ anh thôi.

Bây giờ bị anh bắt được cũng lộ bộ mặt một chân đạp hai thuyền cửa cậu ấy.

Có cái gì hay ho đâu mà cứ phải ngọt ngào làm gì? Tôi nói này, đời này còn nhiều người đẹp hơn cậu ta , không có cậu ta thì có người khác, hà cớ gì phải vì một người không ra gì mà cạnh khoé nhau chứ?".
“ Thế sao?".
“ Tất nhiên, tôi quen cậu ta cũng hai năm rồi, đến tận bây giờ mới biết cậu ta bắt cá hai tay.

Mà chưa chắc chỉ có mỗi tôi với anh không đâu.

Nhìn anh mặc đồ đẹp, đi xe sang, trông cũng khá uy tín , tôi chẳng muốn anh phải tốn công với cái loại người như thế này ".
“ Tư Thiên Thành! Anh cầm mồm ngay cho tôi! Anh nói ai là một chân đạp hai thuyền ?.
“ Tôi nói cậu đấy, chẳng phải vừa nãy cậu muốn chia tay với tôi sao? Bây giờ đứng sau lưng nhân tình bày ra vẻ mặt đáng thương vô hại đó làm gì? Tôi đây không sớm biết được bộ mặt thật của cậu, bằng không tôi cũng chẳng đeo bám cậu cầu xin đừng chia tay đâu".
“ Thế sao? Vậy bây giờ anh muốn chia tay với cậu ấy chứ?"
“ Loại người như thế tôi không thèm"

Như đạt được mục đích của mình người đàn ông kia quay sang nhìn Dương Kỳ rồi nở một nụ cười thật xán lạn.
“ Em xem, giải quyết xong rồi chứ gì ".
Dương Kỳ cũng nhìn người đàn ông đó rồi mỉm cười đáp lại.

Thật quả là cao nhân, thủ đoạn như thế này mà cũng nghĩ ra được.

Dương Kỳ còn đang sợ cái tên khốn Tư Thiên Thành này đeo bám mãi không buông, nào ngờ chính anh ta mở miệng nói chấm dứt rồi.

Càng tốt! Ai chấm dứt cũng vậy, ngày tháng sau này của Dương Kỳ sẽ bình yên hơn thôi.
“ Hai người....hai người rốt cuộc là cái gì?".
“ Là cái gì? Chẳng phải anh nói Dương Kỳ một chân đạp hai thuyền sao? Hơn nữa còn nói tôi là bạn trai của cậu ấy, bây giờ còn hỏi cái gì là thế nào?".
“ Hai người đang bẫy tôi đúng không? Hai người các người đúng là nồi nào úp vun nấy ".
“ Này Tư Thiên Thành! Tôi không nói không có nghĩa tôi sẽ nhịn lại anh để anh muốn mắng người khác là mắng đâu nhé! Anh nói tôi thế nào cũng được, cặn bã thế nào cũng được, nhưng đừng đụng chạm đến người không có liên quan ".
“ Bây giờ còn đến cả bao che à?".
“ Anh ấy là anh trai tôi, tôi không bao che chả lẽ tôi lại bao che cho cái loại vô lại như anh à" .
“ Anh...anh trai sao?".
Tư Thiên Thành nhìn Dương Kỳ đang nhún vai rồi lại nhìn Dương Minh từ nãy đến giờ vẫn giữ một nụ cười khinh bỉ trên môi.

Từ đầu đến cuối trong chuyện này chỉ có một mình Tư Thiên Thành là con hề nhảy nhót không ngừng o.

Bỗng dưng anh ta , nhớ lại những lời vừa nói ra ban nãy, và cả thái độ chẳng quan tâm lắm của Dương Minh mà thực tình bây giờ anh ta chỉ biết dở khóc dở cười.
Người có tiền đúng là có cách xử lí vấn đề thật khiến cho người khác không thể nào chối cải.

Mà kẻ không bao giờ biết nói lí lẻ như Tư Thiên Thành bây giờ cũng chỉ hoàn toàn câm nín luôn rồi.

Cái này thật đúng là gậy ông đập lưng ông.

“ Hai người...!Hai người thông đồng nhau".
“ Khoan nào, thông đồng gì ở đây khi từ đầu đến cuối toàn là một mình anh nói nhăng nói cuội lên ".
“ Nhưng anh không nói từ đầu ầu anh là anh trai Dương Kỳ".
“ Không nói ra thì mới có thể chiêm ngưỡng được khả năng bôi nhọ, hắt nước bẩn người khác của anh chứ.

Từ nãy tới giờ anh phỉ báng Dương Kỳ, nếu nhẹ tôi có thể kiện anh vì tội làm ảnh hưởng đến danh dự của người khác rồi đấy"
“ Thật sự xin lỗi....Dương tiên sinh...!thật sự xin lỗi, là tôi có mắt như mù , tôi xin lỗi.

Từ nay tôi sẽ chấm dứt với Dương Kỳ , không dây dưa làm phiền cậu ấy nữa".
“ Phải xem như thế nào đã, xem anh có thực sự không làm phiền Dương Kỳ hay không ?"
“ Tôi có thể thề với anh".
“ Thôi được rồi, tôi chỉ cần anh chắc chắn không quấy rầy Dương Kỳ nữa là được, còn lại tôi cũng không truy cứu ".
“ Cảm ơn anh....Dương tiên sinh..

Thực sự cảm ơn anh"
Tư Thiên Thành gật đầu liên tục rồi rời đi, Dương Kỳ và Dương Minh nhìn theo anh ta đang nhanh chóng bỏ chạy thục mạng như gặp quỷ thì buồn cười không thôi.

Vừa nãy còn mạnh miệng nói nhăng nói cuội, giờ thì bỏ chạy như chó quặp đuôi.

Đúng thật là chỉ có loại người như Tư Thiên Thành mới thế thôi.
“ Lên xe đi, anh đưa em về ".
“ Vâng".
Dương Kỳ vui vẻ lên xe Dương Minh , thực sự buổi tối hôm nay mà không có Dương Minh tới kịp lúc thì không biết cái tên Tư Thiên Thành đó còn bám cậu bao lâu nữa.

Có anh trai thực sự một đãi ngộ thật tốt, anh trai như Dương Minh thì càng tốt hơn nữa.

Ít nhất ở Dương Minh, Dương Kỳ có thể tìm đâu đó được gọi là tình cảm gia đình .
“ Tên đó quấy rầy em bao lâu rồi?"
“ Em quen anh ta được hai năm rồi".
“ Haiz...loại người như thế em cũng quen được.

Thật là! Anh dư sức tìm cho em một người yêu tốt hơn thế mà ".
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 11: 11: Em Cần Được Tận Hưởng Nhiều Hơn


Không....! Em không muốn có bạn trai đâu.

Em quen anh ta là bởi vì năm đó người ta cứ làm phiền em, muốn hẹn hò với em để móc nối với quan hệ Dương gia.

Em muốn từ chối, không còn cách nào khác mới vớ đại tên kia mà thôi .
-Đúng là không chỉ riêng vì anh mà cả em cũng bị làm phiền.

Nhưng em cũng không nên tùy tiện như thế chứ?
-Haiz, mới đầu thì chẳng có gì quá đáng lắm đâu, nhưng càng về sau thì anh ta mới càng bộc lộ rõ bản chất đó làm em chán ghét.

Vừa nãy em muốn chia tay, anh ta không đồng ý nên mới giằng co như anh thấy đó, thật là mất mặt quá đi thôi!.
-Anh nghĩ hắn ta đủ sợ rồi, về sau có gì thì cứ nói cho anh, biết không? Dù sau anh cũng sẽ giải quyết tốt hơn em, em một thân một mình đừng dây vào quá nhiều rất rối.

- Vâng, em biết rồi! Cảm ơn anh nhé.
-Ơn nghĩa cái gì, anh chính là không muốn ai bắt nạt em trai của mình .
Dương Kỳ không mặn không nhạt đáp lại lời của Dương Minh , trong lòng nghe câu nối của Dương Minh thì cảm động không thôi.

Nơi đáy lòng cậu còn như cảm nhận được một dòng nước ấm áp từ từ được rót vào , hoá ra cảm giác che chở là như thế này, thật tốt quá đi thôi.

Dương Kỳ cứ nghĩ mãi như thế , xúc động cứ như vậy dâng tràn lúc nào chẳng hay, đến khi cậu phát hiện ra thì mi mắt đã có chút ươn ướt.
Suốt quãng đường còn lại chẳng ai nói với ai câu gì, Dương Kỳ im lặng, cố gắng kìm chế cảm giác ấm áp trong lòng.

Dương Minh cũng không nói gì , anh chỉ chuyên tâm lái xe , thi thoảng nghĩ ngợi gì đó nhếch mép cười một cái.

Đối với bố anh thì Dương Kỳ là một sai lầm, nhưng đối với anh , Dương Kỳ chính là người thân ruột thịt.

Dẫu có thế nào đi chăng nữa anh vẫn luôn luôn xem Dương Kỳ lạ người một nhà, mà đã là người một nhà thì tất nhiên anh sẽ không để cậu chịu nhiều uẩn khuất.
Xe dừng lại ở trước cửa chung cứ, Dương Kỳ mở cửa xuống xe, cậu cảm ơn Dương Minh rồi tạm biệt anh.
Nhìn căn chung cư này, vừa hôm qua xảy ra chuyện mà hôm nay như chưa có chuyện gì xảy ra.

Dương Kỳ từ từ nhớ lại mọi chuyện , môi vẽ lên một nụ cười hoàn mỹ.

Nơi này có như thế nào thì đối với cậu nó luôn luôn là một nơi tốt đẹp.
- Khoá cửa của cậu xong rồi đấy! Nhưng mà sau này nó có bị hỏng nữa thì tôi khuyên cậu nên thay cửa mới đi là vừa, cửa này bị hỏng quá rồi.

- Cảm ơn anh nhiều nhé!
-À tôi nghe lần trước chung cư này có người lạ , xông vào gây náo loạn , có nhà còn bị xông vào, cậu có phải là chủ căn chung cư bị xông vào hay không?
Dương Kỳ đang ngồi trên sofa làm việc, tâm tình sao khi nghe xong câu chuyện này chính là thực sự muốn lao ra ngoài cửa đấm cái ngày thợ sửa khoá này mấy phát bất tỉnh nhân sự cho bỏ ghét.

Đời nào có ai đi làm dịch vụ mà tọc mạch chuyện của người khác đến mức vô duyên không kia chứ.

Dương Kỳ đang đỡ trán, cực kì quan ngại nhìn anh ta , cố nén đi sát khí cuồn nộ trong lòng .
- Ấy , anh nghĩ nhiều rồi, cánh cửa này là có lần làm việc về mệt quá ngủ say , chồng tôi gọi mãi không vào được nên mới phá cửa vào nhà.
- Rồi sau đó thì sao?
- Sau đó thì bọn tôi cãi nhau chứ sao? Mà sao anh lắm chuyện thế nhỉ?
- À, tôi xin lỗi
Thật tình Dương Kỳ cảm thấy chẳng ra làm sao.

Chuyện gì anh ta cũng tọc mạch được , tốc độ cùng khả năng buông chuyện đỉnh cao như thế này thì rất thích hợp ở chung cư này đó.

Ấy, nhưng Dương Kỳ chẳng muốn nói nhiều, cậu kiểm tra lại khoá cửa nhà rồi nhanh chóng thanh toán tiền cho người thợ sửa khoá đó.
Haiz, thật mong là sau này chẳng phải làm tới việc này nữa, bằng không cậu sẽ phải đau hết cả đầu lên mất thôi.
Dương Kỳ quay trở vào nhà làm việc, hôm nay đã là cuối tuần rồi, cậu còn chẳng được nghỉ ngơi cho tử tế.

Cả một tuần vừa rồi đã tăng ca, quay trở về nhà lại tối muộn, chẳng kịp chăm sóc kĩ bản thân thì cậu đã mệt chết đi sống lại rồi , vừa đặt lưng xuống giường thì trời sáng , lại trở về cuộc sống bận rộn hằng ngày nơi công sở.

Bây giờ đã là cuối tuần, cái khoảng thời gian mà Dương Kỳ nghĩ mình nên để dành nó cho một ngày nghỉ ngơi ngủ ngủ đến tận trưa thì mới tờ mờ sáng , trưởng phòng dấu yêu của cậu đã gọi rồi giao cho cậu trong ngày hôm nay phải sửa xong đóng văn kiện này mới được.
Dương Kỳ ngồi trên ghế sofa vừa vặm bánh bao vừa ai oán kêu gào, ai nói làm thiếu gia của Dương gia la sung sướng đâu? Ai nói làm em trai của tổng tài đỉnh cao Dương thị là sung sướng đâu ? Ai cũng biết Dương Kỳ là con trai thứ hai của nhà họ Dương , ấy vậy mà nào có ai cho cậu một cái phúc lợi hay biệt đãi tử tế gì đâu chứ?
Đang thầm ai oán thì bên ngoài có tiếng gõ cửa , Dương Kỳ vừa đi vừa mắng chửi người bên ngoài.

Sáng ra vừa tiếp một người sửa khoá lắm chuyện bây giờ vừa quay vào ngồi chưa kịp nóng mông đã có người tiếp cửa là sao? Cậu vừa mắng người ở ngoài vừa ra mở cửa.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 12: 12: Người Có Lỗi


Dương Kỳ, anh vào có tiện không?
- Ơ......Anh....anh vào đi ạ
Dương Kỳ hơi bị đứng hình khi người đứng trước cửa nhà ấy lại là Dương Minh , anh tươi cười đứng trước cửa nhìn cậu khiến Dương Kỳ choáng nhẹ.

Ôi trời, chẳng có nói gì trước mà đã đến đây tìm cậu như thế này thì thật là mất tự nhiên quá đi mất, ấy vậy cậu vẫn lách người mời anh vào nhà.

Cũng may là khoá cửa đã sửa xong từ lúc nãy chứ đến khi Dương Minh tới mà vẫn chưa sửa thì anh dùng đầu ngón chân cũng nghĩ được cậu gặp phải vấn đề gì.
Laptop trên bàn vẫn đang mở, Dương Kỳ vừa vớ đống đồ bừa bộn trên sofa bê vào phòng, xong xuôi cậu lại tất bật chạy vào trong bếp rót ra một ly nước đặt trên bàn mời Dương Minh.

Anh từ đầu đến cuối vẫn cười nhìn Dương Kỳ, mà thật ra lúc nào gặo cậu anh cũng thế , vẫn luôn giữ nụ cười hiền lành ấp ám.
- Hôm nay là cuối tuần anh tưởng em còn ngủ, định bụng ghé sang em mà em không mở cửa thì sẽ rời đi.
- À không, em dậy từ sáng rồi, đang làm việc một tẹo.

- Cuối tuần sao em không nghỉ ngơi đi còn làm việc gì thế?
- À chỉ là......
Chưa kịp nói hết câu , Dương Minh đã vớ lấy chiếc laptop đang mở trên bàn của Dương Kỳ đặt lên đùi mình xem xét thử Đôi chân mày anh dần chau lại cũng là Dương Kỳ đến thở mạnh cũng chẳng dám nữa.

Thôi xong rồi, cậu chuẩn bị nhận một tràng cằn nhằn đến từ anh rồi.
- Ai giao cho em cái này? Giao khi nào đấy?
- Là trưởng phòng quản lí bộ phận của em, chị ấy vừa gọi em sáng hôm nay nhờ em làm gấp, em cũng chẳng từ chối được nên thôi rảnh rỗi giúp chị ấy một lần.
- Hôm nay là cuối tuần, ai cũng muốn rãnh rỗi hết nên mới đẩy qua cho em làm.

Ấy vậy em cũng chẳng biết từ chối, nhận làm trong khi em cũng cần nghĩ ngơi.

Không được! Anh phải làm việc lại chuyện này, em là em trai của anh, là thiếu gia của Dương gia mà bị đối xử như thế này anh không bằng lòng.

- Anh à, em ở công ty cũng chẳng phải thiếu gia gì đâu, em cũng là nhân viên làm công ăn lương mà.

Anh thấy thương em thì để em tăng ca kiếm chút đỉnh tiền đi.
Dương Minh đỡ chán, nhìn thở dài nhìn Dương Kỳ.

Năm xưa cậu có về Dương gia hay không thì hình như cuộc đời của cậu cũng chẳng có thay đổi gì thì phải.

Ở một căn nhà xập xệ, an ninh chẳng ổn định, đi làm cũng chỉ làm một chức vụ nhân viên bình thường, đến cả cuối tuần còn bị người ta chèn ép bắt tăng ca.

- Từ ngày mai nếu em không thích thì không cần tăng ca đâu , em muốn tiền thưởng thêm, bao nhiêu anh đều có thể cho em được.

Đừng tự ép bản thân làm việc nặng nhọc như vậy, em mới hai mươi bốn tuổi thôi, em cần được tận hưởng nhiều hơn.
Nghe được những lời nói xuất phát từ chỗ Dương Minh, Dương Kỳ xúc động chẳng nói nên lời.

Cậu ngồi xếp bằng trên ghế sofa, tay bê cốc nước, chẳng biết nói gì chỉ có thể cào cào móng tay vào thành cốc.

Cậu về Dương gia nhận ruột thịt hơn tám năm , mọi thứ chưa từng thay đổi gì, duy nhất chỉ có Dương Minh làm cho cậu nhớ lại cậu cũng có người thân bên cạnh.

Bây giờ anh vì cậu mà phản ứng như vậy , thực tình khiến Dương Kỳ xúc động xíu nữa rơi cả nước mắt.
Số lời mà cha cậu chủ nhân Dương gia nói với cậu tám năm qua chắc chẳng bằng mấy lời quan tâm một ngày của Dương Minh , chưa bao giờ cậu được quan tâm như thế này.

Có lẽ Dương Minh người đã đến và thay đổi tư duy của cậu ,tư duy ngày trước cực kì bài xích gia đình.
- Em làm thêm thì cũng có sao đâu.

Anh, em biết anh muốn tốt cho em nhưng đừng có biệt đãi em quá như thế , mọi người sẽ nói ra nói vào mất.
- Nhưng em đâu phải ai xa lạ đâu mà biệt đãi em? Em em em là em trai anh, đáng lẽ ra em nên tận hưởng cuộc sống nhiều hơn là phải đầu tắt mặt tối đến cuối tuần cũng chẳng được nghỉ ngơi như thế này.
- Anh à, em chỉ cần anh nhớ em là em trai của anh thì đã tốt lắm rồi.

Còn lại em cuộc sống của em cứ bình đạm như thế này là quá tốt rồi ấy , thực sự không cần phải thay đổi gì đâu.
Dương Minh đỡ trán, nhìn Dương Kỳ tường tận lí giải cho anh, nhìn cậu hiểu chuyện mức chẳng đòi hỏi gì lại càng khiến anh đau lòng.

Trái ngược với nhiều cặp anh em cùng cha khác mẹ , suốt ngày đấu đá nhau vì quyền lợi, hư vinh, thì Dương Kỳ từ đầu đã chẳng tranh giành gì với anh thực sự khiến anh cảm thấy cậu còn được nuôi dưỡng tốt hơn rất nhiều người so với mấy thiếu gia nhà giàu khác
Anh không biết mẹ của Dương Kỳ là ai, anh biết rằng năm xưa bố của anh đã phạm phải sai lầm , nhưng đâu phải như thế mà ông bỏ mặc Dương Kỳ được, có như thế nào thì cũng là máu mủ ruột thịt, như thế càng khiến anh phải đối xử tốt với đứa em trai này nhiều hơn.

Bố anh sai, anh sẽ thay ông ấy bù đắp lỗi lầm cho Dương Kỳ .
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 13: 13: Giúp Em Tìm Bạn Trai


-Dương Kỳ, về Dương gia đi em.
Dương Kỳ tròn mắt nhìn Dương Minh, nụ cười mềm mại trên môi cậu như khựng lại đầy gượng gạo mà nhìn anh.

Trở về Dương gia? Thực sự có nằm ngủ đến trong mơ cậu cũng bao giờ nghĩ mình sẽ quay về nơi đó cả , nhớ lại ánh mắt tám năm trước Dương gia nhìn cậu chẳng khác gì một thứ phế phẩm mà trong lòng Dương Kỳ như có gì đó trĩu xuống, nặng trịch.
- Anh biết em giận bố của chúng ta, nhưng em là con trai của Dương gia , em có ở đâu cũng chẳng thay đổi sự thật này.
- Anh, tám năm trước em đã từng nuôi cho mình một giấc mộng , đến mẹ em cũng nói khi mẹ mất, bố sẽ đến đón em, thay mẹ chăm sóc em quãng đời còn lại.

Nhưng em đã thực sự chết đi trong cái ngày đầu quay trờ về nơi đó rồi.
- Dương Kỳ ,là bố có lỗi với em, nhưng anh sẽ thay bố bù đắp cho em, nghe anh, về Dương gia có được không em?
Dương Kỳ chầm chậm lắc đầu, cậu không nhìn Dương Minh nữa mà hạ tầm mắt xuống nhìn tấm thảm dưới chân.

Không biết tại sao phải làm như thế này nữa, có lẽ là để Dương Kỳ che giấu đi tất cả nỗi buồn dằng dặc vào trong mắt, hoặc để cố trút ra một tiếng thở dài nhẹ đến nỗi không ai phát giác được.

- Tại sao anh lại muốn em về đó?
- Bởi vì em là con trai của Dương gia.
- Chỉ là trên danh nghĩa thôi, hoặc là cũng có quan hệ ruột thịt đó, nhưng tình cảm không có thì làm sao cưỡng cầu được đây?
- Tám năm trước em quay trở về Dương gia, em nhớ không ? Khi tất cả mọi người đều không xem em ra gì, vẫn luôn có anh ở bên cạnh che chở cho em.

Tám năm trôi đi, anh luôn luôn yêu thương em hết sức có thể, anh biết là bố của chúng ta sai, phần này anh sẽ thay bố trả hết cho em.
- Em không cần ai trả cho em cái gì cả, từ lâu em đã chẳng cần nữa rồi.

Em chỉ cần một cuộc sống không bị quản thúc, một cuộc sống thường nhật để em có thể chính là em mà thôi.
Ngừng lại một chút, Dương Kỳ đã mỉm cười như có như không rồi nhìn thẳng vào đôi mắt Dương Minh.

Đôi mắt to tròn long lanh của cậu như có gì đó phát sáng, nó khiến cho anh chẳng thể nào vấy đục nó.
- Năm xưa là ông ấy có lỗi, anh muốn thay ông ấy bù đắp cũng được thôi.

Em luôn luôn xem anh là người thân duy nhất của em và em thực sự không cần anh đền bù gì cả.

Người mà bố cần xin lỗi đó chính là mẹ em...!
Dương Minh im lặng nhìn Dương Kỳ, anh nhìn cậu nói ra lời cuối này trong sự thoải mái kì lạ hoặc khi đó anh không nhận ra có lẽ Dương Kỳ vẫn có một chút nghẹn ngào còn vướng lại.

Mẹ cậu mất rồi, bao nhiêu năm, đây vẫn là câu chuyện của những người ở lại.

Nhưng dẫu cho Dương lão gia có đối xử tệ bạc với cậu như thế nào thì những thứ cậu đang phải chịu đựng này nó chẳng bằng một phần mẹ cậu phải chịu đựng đâu...

Năm xưa ông ấy sai, bà cũng sai, bà sai khi yêu một người hào hoa quyền quý như ông, sai khi đánh đổi cả cuộc đời bằng một người đàn ông đã có vợ.

Sai khi vứt bỏ cả tự tôn để níu kéo lấy ông.

Và có lẽ bà đã sai khi nữa cuộc đời còn lại chọn sống trong cô độc, giữ lấy hình bóng hư vô của ông đến cuối cuộc đời này.
Dương Minh như đã hiểu ra điều gì đó, có lẽ cuộc đời này của anh chẳng trả nổi cho Dương Kỳ thứ gì.

Anh có thể bù đắp cho cậu tất cả về vật chất, nhưng tình cảm, tình thân, anh mãi chẳng thể nào bù đắp hết được đâu....
- Anh à, ngay từ đầu chúng ta đã không ở cùng một vạch xuất phát, em biết là anh luôn muốn tốt cho em, luôn muốn vì em làm nhiều thứ để bù đắp.

Em chỉ mong sau này vẫn được gọi anh là anh trai của em thế đã đủ lắm rồi...
- Em có nghĩ tới việc sẽ nói với bố không? Về mọi chuyện năm xưa của mẹ em.
- Không.

Đến cả em là con trai của ông ấy, ông ấy còn chẳng muốn nhận thì sao ông ấy cảm thấy có lỗi trước với mẹ em được.

Em từ lâu đã không ôm một chút hi vọng gì về ông ấy rồi..
Nhìn Dương Kỳ nói ra mấy lời tuyệt tình như thế , Dương Minh càng nhận ra từ xưa đến nay anh chưa từng hiểu cậu dù chỉ là một chút nhỏ.

Dương Kỳ đã phải trải qua biết bao nhiêu là giằng vặt ngày đêm giằng xé tâm can mới có thể mạnh mẽ hiểu chuyện như thế này cơ chứ? Một cậu bé lớn lên với nhiều khiếm khuyết về tình cảm vẫn cảm thấy yêu đời, hiểu chuyện hơn biết bao nhiêu người thật khiến cho Dương Minh khâm phục.
- Còn về chuyện công việc của em, anh sẽ sắp xếp ổn định hơn...
- Anh à! Thực sự không cần đâu mà, em thấy nó rất tốt.

Em thề đó.

Với lại em cũng không có nhiều năng lực để làm nhiều chuyện hơn đâu, thế nên cứ như thế này là bình ổn hết rồi...
- Haiz, đến khi nào thì em mới thôi khách sáo với anh đâh chứ? Đến cả việc anh đề nghị cho em có cuộc sống tốt hơn em còn không nhận anh..
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 14: 14: Kì Kèo Mặc Cả


Nào, em nói rồi mà, chỉ cần mười năm nữa em vẫn có thể gọi anh là anh trai là được rồi.

Tất cả những gì anh muốn tốt cho em em sẽ nhận tấm lòng của anh, còn lại em đâu thiếu gì đâu ..
- Không nói được em mà.
Dương Kỳ cười tươi như hoa đáp lại Dương Minh, anh nhìn cậu như vậy cũng bất giác nở một nụ cười đáp lại.

Thật tình! Anh rất muốn giúp cậu một điều gì đó, ít nhất là khiến cuộc sống tốt đẹp hơn , ấy nhưng Dương Kỳ luôn luôn không nhận , anh cũng chẳng biết làm gì hơn.

Có được một cậu em trai vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện như thế này, anh cảm thấy đúng là cuộc đời biệt đãi anh ,rồi.
- Về sau, có gì thì cứ nói cho anh , cho dù việc đó có khó thế nào anh cũng làm cho em .
- Em thì làm gì có chuyện khó để nhờ anh đâu chứ? Em chỉ có mấy chuyện vặt vảnh nhỏ nhặt thôi , không biết anh trai yêu quý của em có thời gian giúp em không đã.
- Em đang khinh thường anh đó hả? Sao lại không làm được cho em cơ chứ ? Em nói thử xem em có chuyện vặt vảnh gì cần anh làm cho nào.

- Ưm...!Chẳng qua là em vừa đá tên bạn trai cặn bã kia đi , anh cũng biết rồi đấy.

Em cũng đã hai mươi tư tuổi đầu rồi , không biết anh có thể tìm cho em một người bạn trai được được một chút không?À....khoan nha, nhất định không tuyển bạn trai đến với em chỉ vì gia cảnh đâu đó , anh không nói trước, người ta hụt hẫng gáng chịu.
- Chà! Cậu em trai của anh nay cũng biết suy nghĩ tới chuyện tình cảm trăm năm rồi ta.
- Tất nhiên rồi! Em cũng phải tìm cho mình một bến đỗ chứ , hai mươi tư tuổi còn độc thân em còn đang sợ ế đây này .
- Cái này thì đâu phải chuyện gì khó, hôm nào anh đưa em đi qua gặp mấy người bạn của anh, em thích ai thì cứ việc nói cho anh.
- Này! Anh thực sự xem bạn bè của mình là bó rau ngoài chợ , tùy tiện để em sàn đi lọc lại đó hả.
- Sao lại nói thế? Chuyện tình cảm của em là chuyện lớn mà, đâu thể sơ sài được, với cả phải chọn theo sở thích của em chứ.

Đừng lo gì nhiều vì bạn bè của anh không phải là những người yêu vì gia cảnh đâu.
- Vậy trăm sự phải nhờ đến người anh trai yêu quý của em rồi.
Dương Kỳ cười tươi như hoa nhướn mày nhìn Dưownh Minh, anh cũng đem mấy lời cậu nói tiện ghi nhớ vào trong đầu.

Haiz, em trai anh khó khăn lắm mới mở miệng nhờ anh , đến cả chuyện đơn giản như thế này anh còn không làm được thì hai tiếng “ anh trai " mà Dương Kỳ gọi thực sự là uổng phí.
Thực ra Dương Kỳ chỉ tiện miệng nhờ anh như vậy cho vui thôi, cậu cũng chưa đến mức đắn đo, trăn trở về chuyện này.

Trải qua một lần có bạn trai như vừa rồi thật khiến cậu cảm thấy tình cảm nam nam phải chăng là quá sức lằng nhằng rồi.

Dương Kỳ bây giờ chỉ đợi một chân mệnh thiên tử cho mình thôi, tình yêu tới lúc nào thì hay lúc đó, đâu cần phải cưỡng cầu làm gì.
- Em tiễn anh xuống dưới nhé.

- Không cần đâu , vốn định đưa em đi ăn trưa nhưng em lại từ chối.

- Hầy, em thực sự muốn cuối tuần tự ăn ở nhà hơn, cả tuần ăn cơm công ty thực sự chán chết rồi.
- Hay từ nay về sau anh dặn đầu bếp Dương gia làm cơm cho em, buổi trưa lên phòng anh lấy, dù sao cũng ngon hơn cơm công ty nhiều.
- Vậy thì tốt quá, cái này em cũng nhờ anh nhé , em tiễn anh xuống.
- Không cần đâu, quay vào đi, anh tự đi xuống được mà.
- Vậy anh về nhé, em quay vào làm việc tiếp đây, về sau có đến thì nhớ báo trước em một tiếng.
- Anh biết rồi, anh về đây .
Nhìn theo bóng lưng của Dương Minh rời đi, cậu cũng không vội quay vào.

Mãi cho đến khi bóng dáng anh khuất nữa ngã rẽ ở hành làng, cậu mới thở hắt ra một cái rồi xoay người đi vào trong.

Có anh trai như thế này thì thật tốt quá đi mà....
- Đưa tên đó vào đây.
Trên một chiếc ghế sofa đen, Cao Dương trịch thượng ngồi trên đó , miệng ngậm một điếu xì gà vẫn còn đang nhả khói , xung quanh anh, thuộc hạ cấp dưới xếp thành từng tốp sau lưng anh , nhìn kiểu gì cũng một bộ dạng cực kì nguy hiểm.

Một người thanh niên bị trói gô lại , miệng vẫn còn đang chảy máu, bộ dạng bị đánh đến thảm hại bị hai người áo đen ném đến giữa phòng.

Anh ta khẽ nâng đôi mắt nhìn dáo dác căn phòng , mặc cho những vết bầm trên mặt đang sưng lên làm híp đi cả mắt của anh ta.
Anh ta nhìn Cao Dương đang nhàn nhã hút xì gà trên ghế sofa, bộ dạng cực kì lãnh đạo, anh ngang tàn bắt chéo chân , có nhìn kiểu gì cũng là cấp trên của mấy người áo đen này.

Người thanh niên kia vội thấy Cao Dương thì liền bò đến , thân thể bị trói lại như một con gà cũng dùng sức lê đến cạnh chân Cao Dương , hạ giọng cầu xin...
- Lão đại, lão đại xin anh tha cho tôi một mạng.
Cao Dương đang cực kì thư giản bỗng chau mày lại một cái, anh lấy hai ngón tay kẹp điếu xì gà đang cháy dở rồi nhìn xuống người đàn ông đang bò ở ngay mũi giày của hắn.

Ánh mắt Cao Dương lạnh lẽo đến thấu xương , nhìn xuống đầy trịch thượng như nhìn xuống con kiến nhỏ bé vậy.

Người thanh niên kia nhìn thấy vậy cũng sợ hãi tột độ.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 15: 15: Bữa Cơm Trưa Và Vị Khách Bất Ngờ


Tha mạng? Nói tôi nghe, ở đây ai dám lấy mạng cậu.
- Tôi...!tôi sợ các người sẽ lấy mạng tôi mất.

Chỉ cần giữ mạng sống cho tôi thì bao nhiêu tiền tôi cũng trả.
- Shh , cậu nợ chúng tôi bao nhiêu rồi nhỉ?
- Tôi không nhớ...
- Vậy cậu trả cái gì?
Cao Dương càng nhỏ nhẹ chơi trò mèo vờn chuột càng khiến cho người thanh niên nằm dưới đất càng sợ hơn.

Anh ta dư sức biết người đàn ông trước mặt này là lão đại, làm cấp trên của đám người kia thì hẳn thủ đoạn cũng phải tàn nhẫn , ác độc hơn rất nhiều.

Bây giờ thì anh ta muốn mình bị đánh hơn là cứ căng não ra nói chuyện với tên lão đại này, bởi anh ta vốn chẳng thể nào biết câu tiếp theo anh ta sẽ nói cái gì và nếu không vừa ý Cao Dương , anh ta sẽ còn thảm hại hơn gấp trăm nghìn lần.
- Lão đại! xin tha cho tôi , tôi hứa sẽ trả đủ theo bên ngày yêu cầu.

Bây giờ ngài giết tôi ngại sẽ không có tiền đâu .
Cao Dương cười một tràn thật dài, từng tiếng cười vang vọng khắp căn phòng đá mà tên thanh niên kia càng nghe càng cảm thấy chói tai , đáng sợ.

Hắn cười cái gì vậy chứ? Cao Dương không cười nữa, hắn nhếch môi nhìn người dưới đất chẳng khác gì một chú chó đang cầu xin chủ , đầu mày hắn nhướn lên đầy đáng sợ.
- Khá khen cho một người có sự chịu đựng nhỏ nhưng lá gan to.

Cậu đang uy h**p tôi đó à?
- Không....tôi không hề có ý đó..tôi xin lỗi....!Ngài hiểu nhầm ý tôi rồi, ý tôi là....
Chưa kịp nói hết câu, mũi giày da của Cao Dương đã nhanh chóng vung lên đá thẳng lên cằm người thanh niên kia khiến hắn bật ra khỏi chỗ hiện tại một quãng.

Cao Dương không giữ thái độ cười cợt như ban đầu nữa mà thu liễm lại tất cả nhân tính, vẻ mặt âm u đến đáng sợ.

Một con cá đang nằm trên thớt còn dám mở miệng uy h**p hắn sao? Thật khiến cho Cao Dương hắn mở mang tầm mắt.
- Tôi xưa nay cực kì dễ tính, nhưng kì kèo tôi hết lần này đến lần khác ở đây còn uy h**p tôi thì tôi không chắc.
- Tôi.....tôi xin lỗi
- Cậu biết hôm nay tôi ở đây gặp cậu là ý nghĩa gì không?
- Tôi không....tôi thực sự là kẻ ngu muội.
- Nếu cần đến mạng cậu thì tôi không cần ở đây rồi, chẳng qua là cậu nợ chỗ tôi quá nhiều tiền, tôi muốn đích thân hỏi cậu là khi nào số tiền đó sẽ được thanh toán hoàn tất đây? Tôi không thích phải chờ đợi..
- Tôi xin hứa sẽ trả đủ...!
- Tôi cần cái hẹn ngày giờ chính xác
- Một tháng.
- Lâu quá, một tuần đi! Trong một tuần nếu cậu trả đủ thì đích thân xóa bỏ nợ nần cho cậu, cậu biết chứ?.

Một thân Cao Dương tính cắt cổ người khác đấy à? Trong vòng một tuần thì làm sao anh ta có được một số tiền lớn như vậy kia chứ? Bắt ép người ta như vậy chi bằng giết anh ta đi cho rồi.
- Lão đại, thực sự một tuần quá là gấp rút, làm sao tôi có thể chuẩn bị đủ số tiền đó cho anh được ? Tôi vừa bị người yêu đá, cậu ta còn chẳng cho tôi tiền nữa.
- Đừng nhiều lời, hay cậu muốn tháng sau trả rồi phần lãi sẽ tăng thêm mấy con số nữa? Tôi đây chính là đang dễ tính với cậu lắm rồi..
Cao Dương chẳng quan tâm hàng đống lý do người khác đặt ra cho lắm, lần nào trước mặt hắn, đám người này luôn có một đống lý do để cầu xin hắn.

Tiền thì cũng chẳng phải hắn kề dao lên cổ bắt vay, ấy nhưng đến chuyện hoàn thành khoản vay cả lãi thì ai cũng kì kèo.

Dần rồi Cao Dương cảm thấy bản thân chẳng thể dễ tính mãi được.
- Tôi sẽ cố gắng kì kèo người yêu tôi, chỉ cần có tiền trả cho ngài thì chuyện gì tôi cũng dám làm.
- Tôi không nhận tiền bẩn đâu, tiền nào minh bạch một chút, tôi làm ăn lớn chứ chẳng phải kiểu để cậu qua mắt.
Số tiền kia đối với Cao Dương chẳng qua như hạt muối bỏ biển khơi, chẳng có thấm vào đâu cả.

Nhưng quy tắc là quy tắc, có vay có trả, không có chuyện bỏ qua hay kì kèo.

Cao Dương mỉm cười nhìn tên thanh niên kia bị đánh đến mặt mũi như biến dạng, hắn đứng dậy tiến đến chỗ tên đó làm cho anh ta cũng phải run sợ cố nhích người về phía sau mấy phần.
- Đừng làm mất thời gian của cả hai vì tôi còn nhiều việc lắm, không rảnh đi quan tâm con tép như cậu đâu.

Hơn nữa thì tôi rất ít khi phải ra tay , còn đám thuộc hạ của tôi thì không chắc.
Cao Dương nhướn mày rồi nhìn tên kia rồi sẵn tay cầm điếu xì gà đang cháy dở dí xuống bàn tay của hắn đang chống dưới đất.

Xì gà cháy nóng trên bàn tay người thanh niên kia khiến kêu gào thảm thiết mà ngã lăn ra đất.

Xong đâu vào đấy, Cao Dương kêu thuộc hạ của hắn lau đi mũi giày vừa nãy đá vào tên kia rồi trịch thượng rời khỏi.
Cánh cửa sắt đóng sầm lại sau bóng lưng đầy cao ngạo của hắn, giam giữ lại tiếng la hét thảm thương của người kia.
Trời đã vào hè, Dương Kỳ ngồi trong văn phòng vừa ăn kem trái cây vừa phải dùng một sấp tài liệu làm quạt tay nhưng vẫn không cản nổi cái nóng đang khiến cho người ta sắp nổ tung vì bốc hỏa.

Cái thời tiết này cũng thật là, điều hòa để chế độ lạnh nhạt cũng chẳng thể xua nổi cái sự ôi bức này.

Càng nóng như thế càng khiến người ta bị trì trệ, làm việc cũng chẳng chú tâm ra hồn nổi.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 16: 16: Bố Không Xứng Bắt Ép Dương Kỳ 1


Hôm nay cậu không cùng đ ăn cơm sao?
- Không, hôm nay anh trai tôi có hẹn tôi nên mọi người đi ăn trước đi nhé .
...Một cô nhân viên nhún vai đáp lại Dương Kỳ, mỗi lần Dương Kỳ có lơ đễnh nhắc đến hai từ “ anh trai" lại khiến cho một người ở đây không tự giác mà sẽ nhún vai một cái.

Thì cũng dễ thôi, anh trai thì là tổng tài cao cao tại thượng, em trai thì là nhân viên văn phòng bình thường hơn chữ bình thường thì khiến cho mọi người ít nhiều thì cũng cảm thấy hơi kì lạ.Mà không chỉ riêng phòng ban của Dương Kỳ mà tất cả những phòng ban còn lại cũng cảm thấy ít nhiều kì lạ ở đây....
Đương nhiên Dương Kỳ biết cái sự việc này luôn luôn bị dòm ra ngó vào, nặng thì đem ra bàn tán công khai, nhẹ hơn thì bàn tán sau lưng cậu.

Dương Kỳ chọn không quan tâm tất cả.

Kể ra khi lúc đầu cậu biết bản thân là nội dung bàn tán thì cậu cũng thật sự rất xuống tinh thần.

Ấy nhưng cậu có một cái miệng , bọn họ có cả trăm cả ngàn , rồi còn tăng lên theo cấp số nhân thì sao cậu nói lại được.

Thôi thì cứ vậy mà sống, dù sao cũng không ảnh hưởng tới cậu.

- Em đang nghĩ gì thế?
- Không có gì.

Mà anh này, chỗ anh không nóng à? Vào mùa hè rồi, ngồi điều hoà cũng chẳng mát lên nổi.
- Hay anh lắp thêm điều hoà ở văn phòng em nhé.
Dương Kỳ chỉ tùy tiện than thở một câu với Dương Minh để cho cô chuyện nói thì ngay lập tức cậu bị Dương Minh hồn nhiên đáp lại bằng một lời lẽ nhẹ bẫng nhưng sức công phá lớn suýt làm miệng thịt sườn đang ăn bay ra phía trước.

Dương Minh nhìn Đường Kỳ vừa bị sặc, cố nén cười, vừa buồn cười vừa lo lắng rót nước cho cậu.
- Anh có giành ăn với em đâu sao em ăn đến nghẹn thế?
- Khụ...khụ...em nào có phải như vậy, không phải anh nói một câu khiến em hoảng quá à ?
- Anh nói cái gì?
Bây giờ còn ngây thơ như thế được thì thật thì thật khiến cho Dương Kỳ mở mang tầm mắt, anh trai của cậu giỏi thật đấy, dám bồi mấy câi nói rất nhẹ nhàng xong cũng nhẹ nhàng phủi bỏ đi trách nhiệm luôn.

Về khoảng này, Dương Kỳ chấm Dương Minh mười điểm.
- Chuyện lắp thêm điều hoà ấy.

Anh muốn cho mọi người ở đó nhận biết đãi đến mức phát điên à? Giống như một người làm quan cả họ được nhờ ấy.

Mấy phòng ban khác cũng sẽ ghen tị đấy nên thôi bỏ đi.
- Haiz, em cứ mãi nghĩ cho người ta , chẳng chịu để anh giúp gì cả.
- Anh mau ăn cơm đi, anh mà không mau ăn là em sẽ ăn hết thịt sườn chua ngọt đấy.
- Em ăn nhiều vào, người em gầy như cái que ấy.

Hôm sau em thèm món gì nhắc anh dặn đầu bếp làm cho em.
- Cơm và thức ăn vừa miệng thật đấy, kiểu này em sẽ béo lên mất thôi.

- Giúp em tiết kiệm tiền cơm trưa còn giúp em béo lên, anh thật tài quá đi mà.

- Ừ anh của em thì quá là tài giỏi rồi.
Hai anh em vui cười đùa cùng thưởng thức cơm trưa.

Đang nói cười vui vẻ thì đột nhiên thì cửa phòng giám đốc có người mở ra đi vào, Dương Kỳ đang nói cái gì đó rất vui vẻ liền thấy người kia thì tắt hẳn nụ cười, mà Dương Minh cũng cực kì khó coi.
- Bố
Không sai! Người đến đây chính là Dương Thừa Dũy , bố của Dương Minh và Dương Kỳ.

Ông nhìn đứa con trai lớn rồi đứa con trai nhỏ rất lâu mới gặp của mình đang cùng ăn cơm rồi cười đùa thì tâm thật tình không biết bày tỏ như thế nào nữa.
- Bố tìm con có việc gì không ạ?
- Bố chỉ tiện đường ghé ngang đưa cho con văn kiện bố đã kí rồi, cần thêm chữ kí của con.

Không ngờ có thể nhìn thấy một cảnh như thế này.
- Bố...!
- Ừm.
Dương Kỳ lí nhí một tiếng xem như chào hỏi , cậu hoàn toàn cúi đầu xuống đất, chẳng dám nhìn thẳng lên.

Dương Thừa Dũy cũng không mặn không nhạt đáp lại lời chào hỏi của Dương Kỳ.

Con trai bao lâu không gặp bố nhưng lại vô tư với anh trai như vậy xem ra tình cảm giữa hai anh em nhiều năm qua phát triển cũng không tệ.

Cũng may là như thế, chứn nếu tranh giành, ganh đua nhau như nhà người khác thì chắc ông cũng sức đầu mẻ trán rồi.

Ông không bắt bẻ gì Dương Kỳ vì cậu rất an phận, rất đúng ý ông.
- Bố đến đây phá hỏng bầu không khí hai anh em sao? Đang ăn cơm à?
- Vâng, con thấy Dương Kỳ làm việc ở văn phòng, mỗi ngày đều ăn cơm công ty thực sự không đảm bảo lắm nên mới dặn đầu bếp làm thêm một phần , con cùng em ấy ăn trưa cũng được.
- Thật ra dáng anh cả nhỉ?
- Vâng..
- Bố còn chẳng có cái diễm phúc đó đâu, nhưng Kỳ Kỳ được Dương Minh biệt đãi như vậy, thật là khiến bố ghen tị.
Dương Kỳ và Dương Minh chẳng nói gì, mấy lời nói của Dương Thừa Dũy thật khiến cho họ cảm thấy ít nhiều mất tự nhiên.

Giống như đang trách Dương Minh quản nhiều, còn trách Dương Kỳ không an phận.
- Con trai lớn rồi, có thể thừa kế gia sản, những chuyện lớn nhỏ đều có thể tự quản được rồi nhỉ?.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 17: 17: Bố Không Xứng Đáng Bắt Ép Dương Kỳ 2


Dương Thừa Dũy vỗ vỗ lên vai Dương Minh nói một câu rồi cười, anh biết mặc dù bố mình đang có thành kiến với việc này nhưng vẫn không tài nào mở miệng ra phản bác lại được.

Dương Kỳ vẫn cuối gằm mặt, muốn đi cũng chẳng được mà ở cũng chẳng xong.
- Hai đứa ăn trưa đi, tranh thủ một chút chứ sắp hết giờ trưa rồi đó.

Bố không làm hai đứa mất tự nhiên nữa, bố đi đây.
Dương Thừa Dũy nói rồi liền quay người đi, đến trước cửa, ông khựng lại một chút rồi quay qua nhìn Dương Minh nói mấy lời với anh.
- Dương Minh lát nữa hết giờ trưa nhớ xem lại văn kiện bố vừa đặt ở đó , còn tối nhớ về Dương gia ăn cơm, bố có chuyện muốn nói với con.
- Vâng.
Đợi cho Dương Thừa Dũy đi rồi, Dương Kỳ mới chầm chậm thở hắt ra một hơi còn Dương Minh cũng ấy náy nhìn cậu.

Hai anh em nhìn nhau chẳng nói một lời nào, Dương Kỳ cũng chẳng còn tâm trạng đâu ăn uống nữa, cậu dọn dẹp lòng cơm cho gọn gàng rồi cáo biệt Dương Minh.

Buổi cơm đang vui bẻ bỗng chốc nhưng bị ai xối nước , gượng gạo đến mức nuốt cũng chẳng trôi.
- Con xem con đang làm cái trò gì để người ta nói ra nói vào như thế vậy hả?
Trong thư phòng, Dương Thừa Dũy mang biết bao nhiêu là sổ sách trên bàn quăng xuống dưới chân của Dương Minh.

Anh im lặng chịu trận cuồng nộ này của bố, hoàn toàn chẳng có phản ứng gì.

Đợi khi trên bàn chẳng còn gì để ném nữa , Dương Minh mới cúi người xuống, lom khom thu nhặt tài liệu xếp ngay ngắn lại thành một chồng.
Dương Thừa Dũy nhìn tất cả hành động của Dương Minh , anh càng im lặng như vậy ông càng tức giận.

Nếu là Dương Minh ngày xưa, anh sẽ lập tức vì ông mà xin lỗi , còn bây giờ anh chỉ im lặng làm như đang chịu trận càng khiến ông cảm thấy anh chống đối.
- Bố nói gì sai sao? Con làm cái thái độ đó là như nào đây hả? Bây giờ đủ lông đủ cánh rồi nên không xem lời của ông già này là cái gì rồi đúng không?
- Con không xem thường bố, con cũng không làm gì sai cả.
- Hôm nay lại còn dám trả treo, nếu hôm nay bố không phải vô tình bắt gặp được con cùng Dương Kỳ ở chung một chỗ thì bố cũng chẳng tin mấy lời đồn đại trong công ty đâu.
- Thì có gì là sai sao? Bọn con là anh em ruột, bọn con ở một chỗ cùng ăn cơm, trò chuyện chứ có làm việc gì quá phận đâu mà tại sao bố lại tức giận như thế? Con không thể hiểu được việc con cùng Dương Kỳ ăn cơm là việc sai trái đấy!
Dương Thừa Dũy tức giận đến mức trán nổi gân xanh, ông cuộn tròn nắm tay lại, cố kìm nén bản thân không động đậy tay chân.

Đứa con trai ông vất vả nuôi nấng hai mươi bảy năm , là hậu duệ duy nhất của Dương gia đến bây giờ còn muốn phản lại ông rồi, thật khiến người làm cha như ông tức chết mất thôi.

- Chính vì con ở cùng một chỗ với nó là chuyện sai trái rồi.
- Sai trái ở đâu ạ? Em ấy là con trai bố, là em trai của con thế thì sai ở chỗ nào ạ?
- Dương gia chỉ thừa nhận nó khi nó sống ở ngoài và chẳng đả động gì đến người trong gia đình này.

Còn cái loại người tranh thủ chút tình cảm anh em mà bám vào Dương gia kiếm lợi thì bố không nhận.
- Bố! Bây giờ con hiểu vì sao Dương Kỳ sống chết cũng chẳng muốn quay về Dương gia rồi.

Con cũng biết vì sao từ xưa đến bây giờ em ấy chẳng bao giờ thừa nhận mình là nhị thiếu gia của Dương gia rồi.

Chính là có một người bố như vậy càng khiến em ấy xấu hổ hơn...
- Dương Minh! Con dám....
Ngày trước Dương Minh ngây thơ vốn nghĩ Dương lão gia Dương Thừa Dũy chẳng qua là không thích Dương Kỳ nên mợ để cho cậu ấy ở riêng, nhưng đến bây giờ, khi nhìn thấy được những sự cấm đoán của ông áp đặt lên cho Dương Kỳ anh mới hiểu được vì sao Dương Kỳ ghét cái gia đình này đến như thế.
Hơn tám năm qua, Dương Kỳ sống thui thủi một mình, chẳng có một đồng tiền nào của Dương gia gửi đến , ấy nhưng cậu thà chịu như thế con hơn là phải quay về cái nhà này , nhìn mặt người đàn ông này để mà sống.

Dương Minh hiểu rồi, anh hiểu được cái gia đình này rốt cuộc tệ hại đến mức nào rồi.
- Bố không nhận em ấy thì trực tiếp lơ em ấy đi là được rồi.

Cũng đâu có cần thừa nhận trước mặt người khác mà sau lưng thì xem em ấy không ra gì đâu .
- Không nhận nó cho nó phá cái gia đình này lên à?
- Bố! Dương Kỳ chưa bao giờ cần bố nhận em ấy đâu.

Em ấy chỉ luôn thắc mắc năm đó bố nhận em ấy làm gì, hơn nữa, em ấy còn nói nếu không phải vì bố nhận em ấy, áp đặt lên người em ấy cái danh hiệu “ nhị thiếu gia của Dương gia " thì em ấy đã sớm tự do hơn rồi .
- Nó dám như thế sao?
- Vì sao không dám ? Bố không xem trọng em ấy, còn bắt em ấy rập khuôn theo bố à? Em ấy cũng đâu có nhân của bố một đồng nào đâu.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 18: 18: Tiếng Gõ Cửa Lúc Nữa Đêm


Dương Thừa Dũy trước mặt con trai không nói được một tiếng nào.

Dương Minh chưa bao giờ quá khích đến mức độ nói nhiều như thế này cả , trong thâm tâm của ông , Dương Minh từ xưa đến nay ngoan ngoãn, nho nhã chứ không phải tức giận đến loạn ngôn như thế này.
- Đó là việc của bố, bố nói rồi, việc của con là lo làm việc cho khúc thị , những việc còn lại đừng có nghĩ mình có bổn phận quản rộng.
- Bố có nói như thế nào cũng chẳng thể lay chuyển được cái sự thật rằng Dương Kỳ là em trai của con, và con lo lắng cho em trai của con chưa bao giờ là phạm pháp ! Việc của bố là gì? Bố sẽ ép Dương Kỳ theo ý bố à? Từ xưa đến nay bố đều như thế , nhưng mấy ai can tâm tình nguyện nghe theo bố đâu.
- Có can tâm tình nguyện hay không cũng chẳng liên quan đến việc của con.
- Bố hãy tự đặt tay lên tim của mình rồi tự hỏi đi, có là gì thì em ấy cũng là máu mủ ruột thịt của bố mà.

Bố lo được cho em ấy ngày nào chưa rồi bây giờ muốn em ấy phục tùng theo ý bố? Mấy ngày trước cái chung cư tàn tạ của em ấy đang ở có người gây náo loạn, em ấy ở một mình bố đã có hỏi thăm chưa? Trong khi các thiếu gia nhà khác bây giờ thì vui vẻ đi chơi, tránh nóng thì em ấy phải tăng ca đến cuối tuần cũng không được nghỉ, văn phòng có nóng đến đâu cũng cam chịu.

Con chỉ nói như thế thôi, bởi vì bố không xứng đáng bắt ép Dương Kỳ đâu.
Nói hết câu, Dương Minh tức giận rời đi, đến cả Dương Thừa Dũy cũng không lớn tiếng với anh nữa.

Ông ngồi trên ghế lớn giữa thư phòng , nhớ lại từng câu từng chữ mà Dương Minh vừa oán trách ông.

Có thật hay không những lời nói đó của Dương Minh là chính xác? Là ông đang quá khắt khe với máu mủ của mình rồi hay sao?
Dương Kỳ nằm trên giường suy nghĩ hết cả một đêm, trong đầu cậu lúc nào cũng văng vẳng những dòng suy nghĩ về tất cả những chuyện đã xảy ra vào ban ngày.

Thực sự thì cậu chưa bao giờ gặp qua Dương Thừa Dũy ngay trong công ty này, nói ra thì hơi nực cười nhưng cậu vào Dương thị làm đến nay là cũng hai năm rồi.

Ấy nhưng đây là lần đầu cậu gặp được bố mình ở đây, hơn nữa còn là trong cái tình cảnh mà cậu chưa từng nghĩ tới.
Tất nhiên là Dương Kỳ luôn biết bố mình có bao nhiêu nhẫn tâm, thái độ vào buổi trưa hôm nay đã cậu biết được chuyện này sẽ làm ông rất tức giận và lời nói cuối của ông nói cho Dương Minh trước khi rời khỏi phòng tổng giám đốc rốt cuộc là có ý nghĩa gì.

Chỉ là bây giờ Dương Kỳ nằm đây, chỉ biết vừa nằm suy nghĩ vừa đoán mò chứ chẳng thể nào biết được giữa Dương Minh và bố rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nằm im đoán mò cũng chẳng được, Dương Kỳ đành bấm bụng gõ một tin nhắn đến hỏi han Dương Minh xem tình hình như thế nào.

Ấy nhưng gõ xong nữa ngày trời rồi cậu vẫn chẳng có can đảm gửi đi, thật tình, vừa lo lắng vừa sợ Dương Minh sẽ bị bố mắng mất.
Lúc không ngờ nhất thì Dương Kỳ cũng làm một hành động đi vào lòng đất, cậu nằm đè lên điện thoại suy nghĩ, vô tình cấn vào màn hình, thành công gửi tin nhắn đi.

Dương Kỳ trợn mắt nhìn tin nhắn đã gửi chẳng có cách nào thu hồi mà chẳng biết làm cách nào, thôi thì là do cậu vô tình vậy, lấy lí do như vậy thì chuẩn xác rồi còn gì.

- Anh trai, anh có ổn hay ,không?
Tin nhắn gửi đi hơn năm phút vẫn chưa thấy Dương Minh xem, Dương Kỳ nhún vai, chắc là anh bận rồi.

Cậu vốn định không suy nghĩ nữa thì Dương Minh lại xem tin nhắn rồi, nhưng ai không nhắn lại gì.

Trong lúc Dương Kỳ đang cầm điện thoại trăn trở thì Dương Minh lại gọi tới bất ngờ khiến cậu đánh rơi cả điện thoại xuống mặt, đau đến nước trào ra.
- Em nghe đây
- Anh ổn mà, sao hôm nay lại nhắn tin hỏi thăm anh thế?
- Không có gì , em chỉ sợ bố sẽ làm khó anh chuyện lúc trưa thôi.
- Bố không làm khó anh đâu, với cả anh đâu có làm gì sai đâu mà em sợ.
- Tính của bố xưa nay vốn vậy mà.....
- Ngày mai em muốn ăn gì để anh dặn nhà bếp.
- Anh còn dám à?

- Anh có làm gì sai đâu tại sao chẳng dám? Mai em muốn ăn gì?
Đang nói chuyện cùng với Dương Minh thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, Dương Kỳ khựng lại một chút, không biết ai lại tìm cậu giữa đêm giữa hôm thế này .
- Anh đợi em một chút, có ai đang gõ cửa nhà em.
- Kỳ Kỳ, giữ điện thoại, đừng ra mở cửa xem người ta có đi không? Nếu có ý định quấy rầy em thì anh sẽ tới ngay.
- Để em ra xem sao đã.
Dương Kỳ vẫn giữ máy với Dương Minh, Tiếng cửa đập mạnh hơn cậu tưởng tượng, hơn nữa tần suất đập cửa mạnh đến mức khiến Dương Kỳ thực sự sợ hãi.

Những người cậu quen biết không có một ai có thái độ như đòi mạng này cả.

Cậu im lặng đứng như trời trồng giữa nhà, mặc cho tiếng đập cửa cứ văng vẳng bên tai.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 19: 19: Tư Thiên Thành Điên Rồi


Dương Kỳ....mau mở cửa ! Em ngủ rồi à? Anh biết em còn thức! Mau mở cửa cho anh mau !
Dương Kỳ cố gắng lắng nghe, giọng nói này có chút quen thuộc, hình như là Tư Thiên Thành thì phải? Nhưng anh ta đến đây tìm cậu lúc nửa đêm làm gì? Mang theo tâm trạng đề phòng ,Dư Kỳ lập tức nói ngay cho Dương Minh.
- Anh, tên khốn kia lại tiếp tục tìm em rồi, em phải làm sao bây giờ? Hắn ta đang gõ cửa để em phải mở cửa.
- Tên bạn trai của cặn bã của em đó sao?
- Đúng vậy ,anh ta đập cửa đến điên loạn trước nhà em.
- Kỳ Kỳ, gọi cho bảo an chung cư đi ,anh đang trên đường đến nhà em đây.
Thật ra ngay khi lúc dương kỳ vừa rồi nói có người đập cửa vào nhà cậu , Dương Minh đã vội lao đi nhanh như tên bắn.

Chung cư chỗ cầu ở an ninh thật sự lỏng lẻo như vậy, cậu một thân một mình càng khiến cho anh cảm thấy lo lắng.

Đương Kỳ không đáp lại , vờ như không có nhà để xem Tư Thiên Thành có bỏ đi hay không? Cậu gọi điện cho lực lượng bảo an chung cư còn tự mình với lấy cây chổi trong góc Phòng cầm lên làm vũ khí tự vệ.
Tiếng đập cửa vẫn đều đều vang lên trong đêm tối như đòi mạng Từ Thiên Thành bị cậu đá một phố cho đau như vậy chắc chắn lần này tìm đến sẽ không đơn giản là nói chuyện bình thường đâu .Bỗng dưng tiếng đập cửa dừng lại, hình như nhà hàng xóm cảm thấy quá nổi ồn ào bèn mở cửa ra mắng ấy, nhưng độ một phút sau đâu lại vẫn vào đấy.

Dương Kỳ toát hết cả mồ hôi ,cậu lẩm nhẩm cầu mong Bảo An chung cư sẽ sớm lên đây để cứu khỏi cái tình cảnh tiến thoái lưỡng nan này cũng như mong Dương Minh nhanh nhanh đến một chút.
Dương Kỳ đứng như trời chòng giữa nhà, cậu sợ đến mức run rẩy , bên ngoài cánh cửa là Tư Thiên Thành đang đòi cậu như đòi mạng.

Bỗng chốc anh ta không còn đập cửa nữa mà chuyển sang phá cửa, Dương Kỳ sợ hãi gọi điện báo cảnh sát.

Nhưng vừa kịp bấm máy đi thì cánh cửa đã bị phá ,Tư Thiên Thành mồ hôi nhễ nhại đứng nhìn Dương Kỳ đang ngồi thụp dưới đất gọi điện thoại, mặt cắt không còn một giọt máu...
- A......a.....!anh....!sao...!anh lại phá cửa?
- Em ở đây từ nãy giờ nhưng lại không mở cửa cho anh, em rốt cuộc muốn cái gì hả?
Tư Thiên Thành như gào lên, anh ta điên thật rồi.

Dương Kỳ sợ sệt ngồi thụp xuống dưới đất nhìn Tư Thiên Thành trong trí nhớ của cậu ,anh ta chưa bao giờ như thế này cả.

Mặt anh ta như bị ai đó đánh ,một bên mắt còn một vết bầm lớn chưa tan ,khóe miệng bị rách chỉ vừa mới đóng vảy, trong thực sự sợ hãi .Tư Thiên Thành lao vào nhà, anh ta đến chỗ Dương Kỳ, nắm lấy vai cậu, lay lay thật mạnh càng làm Dương Kỳ thêm sợ hãi.
- Em nghĩ em đá tôi rồi nên có thể nhắm mắt làm ngơ mặc cho tôi gào trước cửa nhà em sao?.
- Tên điên này, anh tới đây làm cái gì?

- Dương Kỳ, tôi vốn tới tìm em xem có thể nếu giữ được mối quan hệ này không nào ngờ em khinh thường.

Tôi haha đúng là thiếu gia danh giá, anh anh em em với tổng tài Dương thị rồi lại sống trong căn nhà rách nát này.
- Mau buông tôi ra !Tư Thiên Thành đừng có phát điên ở đây .
- Tôi không buôn đó Dương Kỳ, rốt cuộc em khinh rẻ tôi đến mức nào chứ?
- Tôi báo cảnh sát rồi, anh trai tôi sắp đến đây, cứ ở đó mà nổi điên đi, tôi dư sức kiện anh.
- Mẹ kiếp! Em dám....
Tư Thiên Thành như bị chọc tiết, hai mắt hắn đỏ sòng sọc, vết thương trên mặt như bị rách ra trong thực sự kinh tởm.

Dương Kỳ không muốn nhìn đến hai lần, cậu nhắm mắt cố né anh ta ra xa hết cỡ, lòng thầm cầu nguyện anh trai và cảnh sát mau đến.
- Dương Kỳ, tôi chỉ cần tiền, bây giờ em cho tôi tiền thì tôi sẽ đi ngay khỏi đây, đi khỏi mắt em.
- Rốt cuộc anh đã làm cái gì để phải rơi vào hoàn cảnh như này hả? Mỗi tháng anh đều đến tìm tôi, lần nào cũng vì tiền mà đến, bây giờ anh lại đòi tiền, tiền đâu mà tôi cho anh đây?

- Haha, thiếu gia danh giá như em thì thiếu gì tiền.

Tóm lại tôi cần tiền, mau đưa cho tôi, có bao nhiêu mau đưa hết cho tôi.
- Anh đừng có mà mơ sẽ đụng được tới một xu nào của tôi, Tư Thiên Thành, tôi nói cho anh biết trước lần này anh mà dám làm gì, cẩn thận tôi tống anh vào tù.
Dương Kỳ hoàn toàn không chịu hợp tác thật khiến cho Tư Thiên Thành tức giận đến muốn nổ cả mắt ra, anh ta túm lấy Dương Kỳ, dùng tay bóp cằm cậu nâng lên mặc cho dương kỳ có ra sức giãy giụa, kêu lên vì đau.
- Tư thiên Thành....ưm....mau buông ra.
Hai bàn tay của Dương Kỳ túm lấy tay của Tư Thiên Thành, mười ngón tay bấu chặt lấy bàn tay anh ta nhưng chẳng thể lây chuyển nỗi sức mạnh của anh.

Tư Thiên Thành là đàn ông trai tráng lại còn to khỏe hơn cậu gấp mấy lần, chút sức mọn này của Dương kỳ căn bản chẳng làm anh ta lây chuyển nổi đúng như một hạt muối bỏ biển khơi.
 
Back
Top Bottom