Đam Mỹ Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 40: 40: Chuyển Nhà


Dương Minh lái xe đưa Dương Kỳ về nhà, cả hai không nói chuyện nữa, Dương Kỳ cũng tựa người ra sau ghế, chán nản suy nghĩ mông lung về đủ thứ chuyện trên đời, cậu nhìn ra con đường hai bên, cảm thấy có chút xa lạ.

Dương Minh đang đi đường tắt hay đang đưa cậu đi đâu vậy? Đây rõ ràng đâu phải đường về nhà cậu đâu.
- Anh, chúng ta đang đi đâu vậy?
- Đưa em về nhà?
- Nhưng đây đâu phải là đường về nhà em đâu, đường về nhà em thì đáng lí ra chúng ta phải rẻ phải ở ngã tư vừa rồi ấy.
- Ai nói chúng ta sẽ trở lại chung cư cũ đó, anh chuyển chỗ cho em rồi.

Nhà cũ của em an ninh thật sự chẳng tốt một chút nào, từ sau chuyện vừa rồi anh không muốn em ở đó.
- Ơ sao em không biết gì cả? Sao anh chuyển nhà cho em mà lại không nói với em câu nào?
- Có nói anh cũng biết em sẽ từ chối.

Anh biết nói ra bây giờ em sẽ giận anh nhìu lắm nhưng anh buộc phải làm thôi.

Kỳ Kỳ, anh chỉ có mỗi cậu em trai là em, em mà có thêm mệnh hệ gì chắc anh không sống nổi mất, một lần vừa rồi là quá đủ rồi.
Thực ra Dương Kỳ cũng hiểu được tâm tư của Dương Minh chứ, bản thân cậu cũng muốn nhanh chuyển khỏi nhà cũ.

Nói chung thì cũng nhiều lí do lắm, an ninh nơi đó thì đúng như Dương Minh nói thực sự rất tệ, hôm cậu bị Tư Thiên Thành đến quấy rối cậu đã gọi điện cho lực lượng chung cư bảo an rồi, nhưng tính cả thời gian Dương Minh chạy đến, còn có cả cảnh sát, Dương Kỳ suýt nữa thì cũng bị Tư Thiên Thành bóp ch3t nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng của lực lượng bảo an đâu.

Hơn nữa, Dương Kỳ cảm thấy chung cư đó xuống cấp lắm rồi, Dương Thừa Dũy cho cậu căn hộ đó cũng tám năm rồi, trong tám năm đến con người còn trở nên tiến bộ hơn huống hồ gì cơ sở vật chất.

Căn hộ tiêu chuẩn bây giờ cũng dùng khoá mật mã rồi, Dương Kỳ vẫn còn dùng khoá thường, bảo sao người ta không đạp cửa xông vào.

Thứ ba đó cũng chính là hệ thống cách âm cũng như tỉ tỉ thứ khác, Dương Kỳ nhiều lúc thực sự đau đầu đến nỗi nữa đêm phải đeo tai nghe làm việc, cố dùng tiếng nhạc to hết sức có thể để làm át đi tiếng cãi vã om sòm của nhà hàng xóm, hơn nữa ở chung cư cũ, cơ sở vật chất bị hỏng cũng chỉ biết kêu trời chứ chẳng có một ai sửa cho.
Nhưng nói qua cũng phải nói lại, Dương Kỳ luôn âm thầm dự định muốn chuyển đến một nơi ở mới, nhưng đó chỉ là mong muốn của cậu mà thôi.

Hoặc là cậu có dự định cho đến khi cậu kết hôn, nếu nhà chồng khá giả thì cậu mới không cần phải lo nữa.

Còn hiện tại thì Dương Kỳ đang cố gắng làm lụng tiết kiệm để có thể chuyển nhà, đó chính là lí do mà cậu làm nhiều hơn nghỉ, tăng ca không quản ngày nghỉ cuối tuần.

Nhưng đời mà, bạc bẽo đến thế là cùng, Dương Kỳ đã khổ sở đến như vậy mà ông trời cò gửi xuống cho cậu một Tư Thiên Thành để tăng thêm tư vị cuộc sống cho cậu.

Cũng là nhờ ơn Tư Thiên Thành cả, mỗi tháng không biết rút ruột của cậu biết bao nhiêu là tiền nên đến bây giờ Dương Kỳ chưa có tiết kiệm được bao nhiêu để mà chuyển nhà.
Mà kể ra thì bây giờ Dương Minh tự chủ động chuyển nhà cho Dương Kỳ, cậu càng thêm phần rối rắm, chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa.

Cậu biết là Dương Minh quan tâm cậu rất nhiều, có thể vì cậu mà làm ra rất nhiều chuyện, cậu cũng có thể cảm nhận được sự quan tâm, tình thương của một người anh trai từ anh nhưng cứ để Dương Kỳ nhận không công như vậy thì cậu có chút gì đó hơi hơi mất tự nhiên.

Thậm chí có lúc Dương Kỳ nghĩ rằng tất cả những chuyện Dương Minh đang làm vì cậu không phải đơn thuần xuất phát từ tình anh em mà còn là sự bù đắp về mặt tình cảm lẫn vật chất mà Dương Minh đang cố làm thay cho bố của mình.

- Dương Minh, em thực sự không có trách nỗi anh đâu, anh có làm ra chuyện gì có lỗi với em em cũng không nghĩ mình sẽ trách anh đâu.
- Dương Minh, anh cứ đối tốt với em như vậy là thay phần bố gánh đi phần nào trách nhiệm đối với em có đúng hay không?
Dương Minh thực tình chẳng biết nói lại với Dương Kỳ như thế nào nữa.

Cậu nói đúng một phần, cũng chính vì điều đó mà khiến cho anh câm nín, không biết nên thừa nhận hay làm sao.

Nếu bây giờ anh thừa nhận, Dương Kỳ sẽ đau đớn nhường nào, còn nếu không thừa nhận cũng không đúng.

Anh thực sự nghĩ bây giờ anh đối tốt với Dương Kỳ, đối tốt hết sức có thể của anh thì có thể gánh bớt phần nào của bố.

Tiếc là Dương Kỳ quá giỏi nhìn thấu tâm tư, điều này khiến cho Dương Minh có phần hơi hổ thẹn.
- Nếu anh làm như vậy là vì bố thì không cần đâu.

Em thực sự không có trách bố của chúng ta, cũng không cố tình đòi hỏi bất cứ thứ gì từ ông ấy.

Từ lúc em sinh ra cho đến lúc em mười bốn tuổi ấy, bố cũng chẳng ở bên cạnh em một giây một phút nào, em cũng không có ý định muốn bố phải bù đắp gì cho em cả.

Cả anh nữa, em từng nghĩ cuộc đời em khi mẹ qua đời thì em sẽ trở nên hoàn toàn cô độc, nhưng thật may là có anh, em xem anh như là anh trai của em, em cũng mong anh xem em là em trai của anh, giữa chúng ta không có cái gì gọi là thay ai bù đắp gì cả, có được hay không?
- Kỳ Kỳ, đúng thật là anh có suy nghĩ sẽ gánh vác trọng trách thay bố bù đắp cho em, nhưng anh có thể đảm bảo với em tất cả những gì anh làm cho em đều xuất phát từ tình cảm anh em của anh đối với em.

Chuyện chuyển nhà cho em là anh đã suy nghĩ từ lâu rồi, nhưng nhân tiện việc này anh mới có cơ hội làm cho em.
- Đúng thật là em cũng có ý định chuyển nhà, nhưng em muốn chuyển đi khi em có đủ tiền để chuyển đi chứ không phải cứ nhờ mãi anh thế này.
- Khi anh còn có thể làm được gì cho em thì em cứ nhận đi, em là em trai của anh, đối tốt với em là điều mà anh phải làm.
Cậu không biết nói gì nữa, thực sự cậu không biết đối diện với chuyện sắp tới như thế nào nữa.

Còn về chuyện chuyển nhà sắp tới đây có lẽ cậu sẽ suy nghĩ lại, một căn hộ thực sự quá lớn, cậu không thể nhận không công từ chỗ Dương Minh được.

Cậu cũng đã hai mươi bốn tuổi rồi, đâu phải suốt ngày cứ dựa vào anh trai được..
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 41: 41: Chung Cư Mới


Xe hơi dừng trước một khu chung cư mới nằm trong khuôn viên một đô thị đắt đỏ của thành phố.

Từ lúc Dương Minh chạy xe vào khu đô thị, Dương Kỳ thực sự là ngồi yên không nổi nữa rồi.

Dương Minh đây là đang muốn bao nuôi Dương Kỳ một cách hoàn toàn minh bạch và có danh nghĩa luôn đó hả? Nơi này nằm trên mảnh đất tất đất tất vàng của thành phố, cả khi đô thị cũng thuộc hạng bật nhất, an ninh cũng được bảo vệ cực kì cao.

Đúng là nơi của người giàu có khác, đến cả con đường đi dạo cũng được lót đá, xung quanh hoàn toàn là thảm cỏ nhân tạo, môi trường xịn xò đến nỗi Dương Kỳ cũng phải há hốc mồm.
- Anh...anh trai...!chúng ta đang đi đến...!nhà bạn của anh hả?
- Em lại bị đau họng rồi à? Sao cứ ấp a ấp úng thế? Anh đang đưa em về nhà mà, đi đến nhà bạn anh làm cái gì?
- Sao có thể? Nó không khách quan, anh hãy nói rằng anh đưa em trai anh đến gặp bạn anh để làm mai mối đi.

Bạn bè của anh sống ở đây thì em còn tin chứ em làm sao mà sống ở đây được.
- Em trai ngây thơ của anh ơi, nơi này là nhà của em đó, không có phải cái căn chung cư cũ kia nữa đâu.

Nhà mới của em là căn chung cư này, anh tìm hiểu kĩ lắm rồi, nơi này môi trường tốt, lại có hướng bờ sông, tiện nghi đầy đủ, an ninh khỏi phải nói.

Chỉ có như thế này anh mới phần nào an tâm để em sống ở đây.
- Nhưng mà....nhưng mà...thành phố đâu chỉ có căn chung cư này thôi đâu, mấy khu khác cũng có an ninh tốt mà, giá lại càng rẻ hơn như thế này nhiều nữa cơ.

Dương Minh, tiền bạc không phải thứ muốn là có thể lấy ra đùa giỡn đâu đó nha.
Dương Minh cười xoà, anh thực sự nể phục cậu em trai anh sát đất mất.

Đúng là một khi Dương Kỳ loạn lên thì đến cả lời nói cũng không được bình thường mà.

Đây cũng là lần đầu Dương Minh được diện kiến khả năng loạn ngôn đầy buồn cười của Dương Kỳ đó, em trai anh thực sự quá sức đáng yêu rồi.
- Ai mà đùa em làm gì? Chả lẽ em trai của Dương Minh anh mà không đến nỗi ở nơi này sao? Để em ở nơi khác mới không đúng phong cách của anh.
- Trời đất ơi, chắc cả đời em cũng chưa từng mơ đến việc mình sẽ sống trong một nơi đất đỏ như thế này mất.
Dương Minh chạy xe đến xán lạn, anh chạy xe xuống hầm để xe, xách túi đồ của Dương Kỳ từ bệnh viện về, cùng cậu đi vào sảnh chung cư.

Đúng là chung cư đắt tiền thì đều có cái giá của nó, vừa bước vào sảnh, Dương Kỳ đã ngửi thấy đâu đó mùi tiền bay trong không khí rồi, sảnh chung cư này rộng lớn gấp ba lần chung cư cũ của cậu, đã vậy còn được bày trí cực kì đẹp, nhìn vào là đã thấy hoàng gia lấp lánh.

Đúng là nơi này dành cho giới nhiều tiền, cả những cây cột đều được sơn son thếp vàng, tất cả đều sang trọng.

Giữa sảnh có một đài phun nước lớn trông cực kì bảnh, cực kì là sang trọng và xa xỉ.

Dương Kỳ nhìn sàn nhà lát đá hoa cương, sạch bóng kín kít đến độ có thể soi được cả khuôn mặt há hốc mồm ra cực kì ngốc nghếch của cậu.

Thực sự là quá đỗi giàu sang, đến độ Dương Kỳ có thể cảm nhận được cậu chính là sự nghèo hèn tồn tại duy nhất ở đây luôn đó.
Dương Kỳ nhìn xung quanh, nếu đi tham quan bình thường thì cậu sẽ cực kì thích thú lắm đó, nhưng trong tình cảnh này, nhìn đâu cũng ra hình ảnh tiền khiến cho Dương Kỳ muốn chảy cả máu mắt mất thôi.
- Anh xem kĩ rồi, toà chung cư này tất cả các diện đều thoáng, lại gần với khu mua sắm, siêu thị và trạm y tế nên nơi này là tiện nhất rồi.
- Dương Minh, từ trước đến giờ đối với em anh rất là giản dị, giản dị đến nỗi thì suýt nữa em quên mất một đều rất quan trọng về anh rồi.
- Em nói điều quan trọng gì cơ?

- Anh là tư bản!
Thực sự là không biết nên vui hay nên buồn, Dương Minh chỉ biết bật cười trước câu cảm thán cực kì chân thực đó của Dương Kỳ.

Thì sao đâu nào? Anh luôn là tư bản mà, chẳng qua bây giờ anh mới thích đập tiền có được chưa?
- Anh là tư bản, thì em là em trai của tư bản đó.
- Tiền thuê hàng tháng ở nơi này là cao nhất trong số các chung cư ở đây rồi.
- Em lo làm gì tiền thuê hàng tháng, anh mua đứt cho em một căn rồi.
- Mu..a...mua đứt?
- Ừ! Anh mua hẳn luôn vì dù sao mua hẳn cũng sẽ rẻ hơn thuê hàng tháng lâu dài..
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 42: 42: Căn Hộ Hạng Sang


Dương Kỳ nghe hai chữ “ mua đứt " được Dương Minh nhẹ nhàng phun ra khiến cậu như chết sửng.

Người giàu vô nhân tính! Tư bản vô nhân tính! Dương Kỳ thực sự muốn chết quách ở đây cho rồi, cho vừa lòng hả dạ Dương Minh mất.

Một căn hộ với mức giá tầm cao, lại còn đắt đỏ bật nhất thành phố mà Dương Minh tưởng như bó rau ngoài chợ, muốn mua thì mua.

Dương Kỳ vừa nãy cũng mong mình sẽ nghe nhầm hay bị hỏng tai đi chứ nghe xong rồi cậu thấy đau thận quá, trời đất, cậu đang được bao nuôi đó hả?
- Anh trai, em biết anh là tư bản, giàu nhất đố đổ vách nhưng mà em trai anh cũng là phận làm công ăn lương mà thôi, anh có thể nào dội bom một cách từ từ được hay không? Em mới xuất viện xong, nghe anh nói mấy lời từ nãy đến giờ em muốn vào viện lại quá.
- Có gì đâu mà em làm quá lên thế, đi thôi, coi như đây là anh giúp em tiết kiệm của hồi môn đi.
- Của hồi môn như thế này có quá to rồi hay không hả?
Dương Minh sẽ không nói cho Dương Kỳ chuyện căn chung cư này là do bố của cả hai đề xuất mua cho Dương Kỳ.

Anh thừa sức biết được rằng Dương Kỳ nếu mà biết chuyện này thì cậu thà ở chung cư cũ chứ nhất quyết chẳng chịu nhận đâu.

Dương Thừa Dũy cũng biết điều này nên ông mới nói với Dương Minh cứ lấy danh nghĩa của anh mà mua nhà, còn lại mọi chuyện ông sẽ lo.

Hầy, bố con nhà này thật là, chỉ cần ngồi xuống nói chuyện với nhau, khúc mắc cũng gỡ hết đi là xong rồi, hà cớ gì cứ quan tâm tới nhau thông qua anh như vậy chứ nhỉ? Nhưng Dương Minh cũng khá vui trong lòng dẫu sao thì diễn biến tình cảm phát triển được đến mức này là anh cũng vui rồi, anh tin rằng một ngày không xa mối quan hệ của Dương Kỳ và bố sẽ nhanh chóng được hàn gắn thôi.
Dương Kỳ đi theo Dương Minh vào trong thang máy đợi đi lên nhà, cậu thật sự vẫn không tài nào có thể tiêu hóa kịp cái chuyện này, chuyện mà ngay từ giờ phút này cậu sẽ là cư dân của căn chung cư xa hoa này đây.

Nhưng Dương Kỳ càng nghĩ cậu càng phải tự dặn lòng mình phải cố giữ bình tĩnh bởi vì chỉ mới bước vào sảnh thôi cậu đã muốn té xỉu như thế rồi, thì đợi đến lúc vào nhà rồi có khi cậu phải đi cấp cứu mất thôi.
Nghĩ kỹ lại, Dương Kỳ cố gắng gượm bản thân lại một chút, chuẩn bị sẵn sàng, lên dây cót tinh thần để chuẩn bị sẵn sàng tác chiến tới những bất ngờ khác mà có thể giây sau sẽ ập đến cậu bất cứ lúc nào.
Dương Minh nhập mã căn hộ và mở cửa đưa cậu vào nhà.

Dương Kỳ mặc dù đã cố gắng dặn lòng phải chuẩn bị tốt tinh thần nhưng khi bước vào cậu vẫn cứ bị ngu ngơ một chút.

Dương Kỳ đứng sẵn trước cửa nhà nhìn căn hộ như trong mơ trước mắt, Dương Minh đứng sau lưng cậu từ từ đặt tay lên vai cậu nhìn cậu ngơ ngác rồi nở một nụ cười xán lạn.
- Sao? Đẹp không? Anh đích thân chọn nơi này cho em đó.
- Má ơi! Em chưa bao giờ nghĩ em có thể sống trong một căn hộ đẹp đến mức này luôn đó.
- Mật khẩu cửa nhà anh để là ngày sinh của em, nếu em muốn đổi thì cứ việc liên lạc với bảo vệ để cho người đến giúp em đổi.

Nơi này anh đã chuẩn bị sẵn hết cả nội thất, đồ từ nhà cũ của em anh cũng đã cho người chuyển qua, nếu không đúng ý em có thể mua sắm thêm thứ gì đó anh cũng không rành lắm mấy sở thích của em nên em cứ xem sao nha.
- Dương Minh, anh thật sự làm em phải câm nín luôn đó.
Dương Kỳ vẫn không thể nào tin nổi vào mắt mình nữa, căn hộ này quả thật là đỉnh của đỉnh và cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được sống ở đây.

Cửa kính sát đất thay cho cửa sổ đều là dùng kính chịu lực cao còn có cả rèm kéo, tất cả tiện nghi trong căn nhà đều được bày trí cực kỳ đẹp mắt.
Dương Minh dắt Dương Kỳ đi vào nhà bếp nơi này có trang bị đủ thứ hầu như chẳng thiếu món gì từ tủ lạnh đến lò vi sóng, đến cả bếp điện, vân vân mây mây đủ thứ trên trời.

Trên phòng khách còn có một chiếc tivi màn hình phẳng to oành, sofa màu ghi xám, còn có một chiếc tủ sách nhỏ đặt ở góc phòng.
- Căn hộ này có tới hai phòng ngủ, anh chọn căn có cửa kính để cho em ở.

Căn còn lại tạm thời em cứ dùng làm phòng chứa nhé.

- Ôi trời lại còn hai phòng ngủ.
- Đây là dịch vụ có sẵn anh đâu có quyền lựa chọn.
- Vậy thì mua căn nào một phòng ngủ thôi.
- Không đẹp bằng căn này.
Dương Kỳ bĩu môi, không nói lại được nhà tư bản đang đứng bên cạnh mình.

Cậu đi vào phòng ngủ, ánh mắt sáng rỡ lên nhìn căn phòng của mình, giường lớn đặt ở chính giữa phòng, bên cạnh là một giá sách và bàn làm việc, bên trái là tủ quần áo to lớn.

Toàn bộ quần áo của Dương Kỳ từ nhà cũ cũng đã được mang sang, cả những đồ dùng khác nữa hầu như là điều đem từ nhà cũ của cậu sang đây.
- Chết tiệt! Em thật sự thích mê nơi này mất rồi.
- Biết ngay là em sẽ thích mà.
- Nhưng giá tiền có hơi...
- Em lo lắng gì? Anh đã trả xong từ lâu rồi.
- Dương Minh, em thật sự không thể nhận không của anh thế này được.
- Nào anh cho em trai của anh có gì là sai, coi như là cho của hồi môn trước khi em đi lấy chồng đi, cứ thoải mái nhận là được.
Đâu phải cứ nhận mãi là được chứ Dương Kỳ biết thừa rằng Dương Minh sẽ tiếp tục cho cậu thứ gì đó chứ không phải nói là không cho nữa đâu.

Chính vì anh không tính toán gì với cậu nên cậu mới cảm thấy cực kỳ ngại ngùng, hai người là anh em cũng đâu có tính là ruột thịt lắm đâu, Dương Minh làm như thế này đến em ruột còn ngại chứ huống gì.
- Dương Minh, em thật sự không nhận nổi, nếu anh mua căn nào vừa tầm giá hơn thì có khi em còn chấp nhận được căn này giá cao quá.

- Nhưng em cũng thích còn gì, anh đã mua rồi giấy tờ cũng đã chuyển qua tên em, em không thể không nhận đâu.
- Nhưng mà...
- Không có nhưng gì hết, anh nói rồi xem như đây là của hồi môn của anh, anh cũng mong em được sống trong một môi trường tốt nhất có thể, anh không muốn chuyện cũ kia lại tái phạm đâu.
- Em không muốn đây là hồi môn đâu, khi nào em kết hôn em vẫn muốn quà.

Căn hộ này em nhận nhưng em sẽ trả cho anh khi em có đủ tiền, Dương Minh anh phải nhận, lúc đó xem như là tiền em mừng anh kết hôn đi.
Dương Minh câm nín, hoàn toàn không nói lại được Dương Kỳ, cậu bé này thật sự quá sức là lanh lợi miệng lưỡi cũng không phải dạng vừa xem như anh thua.
- Được rồi, xem như em đang thuê nhà của anh đi nhé.

Khi nào em có đủ tiền thì căn nhà này là của em.
- Thành giao.
Dương Kỳ cười thật tươi nhìn Dương Minh, anh cũng tươi cười vỗ vỗ lấy vai cậu.

Nơi ở mới này thật sự là một môi trường quá đổi tốt, thôi thì cũng là của cậu, cứ tận hưởng là được..
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 43: 43: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ


Dương Minh đưa Dương Kỳ ra ngoài mua sắm thêm ít đồ dùng cần thiết, quan trọng là mua một ít đồ về để nấu nướng bữa trưa.

Dương Kỳ không tình nguyện lắm nhưng nghe anh nói coi như là tiệc tân gia, sẵn tiện cũng là tiệc ăn mừng luôn việc cậu vừa xuất viện nên Dương Kỳ cũng không muốn làm anh thất vọng.

Vì sao cũng chỉ có hai anh em cậu, không có thêm người ngoài nên với chuyện này Dương Kỳ cũng không nỡ lòng nào từ chối.
- Em không tính mời bạn bè sao?
- Để làm gì?
- Em chuyển nhà đột ngột như vậy cũng nên báo một tiếng cho bạn bè chứ, kẻo người ta lại đến nhà cũ tìm em thì lại rất mất công.
- Á...Em cũng không có nhiều bạn bè thân thiết đến nỗi đến đó tìm em đâu nên anh cũng đừng lo.
Đúng thật sự là Dương Kỳ có rất ít bạn bè, theo như Dương Minh tìm hiểu thì vòng quan hệ xã hội của cậu rất thưa thớt, toàn là những mối quan hệ xã giao, không mấy mặn mà, cũng không hay qua lại nhiều.

Nhiều lúc anh cũng cảm thấy Dương Kỳ có chút hơi quạnh quẽ, đáng thương.
Không hiểu sao khi nghe Dương Minh nói về việc báo tin chuyển nhà cho bạn bè thân thiết, Dương Kỳ ngày thường sẽ bình đạm cho qua mà hôm nay cậu lại nghĩ đến Cao Dương.

Nhắc mới nhớ, cậu cũng nên nói với Cao Dương một tiếng, đỡ khiến hắn phải chạy đến nhà cũ tìm cậu.

Mà kể ra thì cậu cũng chỉ biết báo với Cao Dương chứ nào biết kể cho ai nữa đâu chứ.
- Nhà cũ của em, anh tính sao?
- Hửm? Ý em là sao?

- Thì bây giờ em chuyển đến nơi ở mới rồi, nhà cũ ở đó...
- À, thì cứ đóng cửa để đấy thôi, hay anh treo biển cho thuê nhé, tiền thuê hàng tháng thì cứ để cho em.
- Sao cũng được, anh thấy ổn thì giúp em với tại vì dù sao em cũng không có rành mấy chuyện này lắm.
- Để đấy anh sẽ nhờ một người bạn của anh làm bên môi giới.
Dương Kỳ nhún vai rồi cũng không đáp lại lời Dương Minh, thôi thì nhà cũ của cậu cũng còn tốt lắm, tuy không phải gọi là quá tốt hay vị trí đắc địa gì nhưng mà chỗ đó cho thuê lại cũng được giá khá ổn, kiếm thêm một chút cũng được.

Nhưng Dương Kỳ vẫn có một chút lo sợ về nơi đó, cậu chưa quay về đó bao giờ kể từ ngày phải nhập viện, cậu cũng không nghĩ bản thân mình sẽ về đó có bị vướng phải chướng ngại tâm lý nào không.

Dù sao thì lần cuối cùng rời khỏi nơi đó Dương Kỳ cũng trong tình trạng không ổn định lắm, cậu cũng sợ nếu ở mãi nơi đó, cảnh tượng Tư Thiên Thành hôm đó kiên cường bóp cổ cậu, muốn đẩy cậu vào con đường chết sẽ mãi ám ảnh cậu, trở thành một bóng ma tâm lý lớn trong lòng cậu và khó lòng có thể vượt qua được.
- Sao thế? Em lại suy nghĩ gì nữa à?
- Không có gì đâu, em chỉ suy nghĩ đến một chút chuyện ở nhà cũ.
Dương Minh đủ thông minh để nghe hiểu những gì trăn trở đằng sau câu nói có chút hơi chùng xuống vì nặng lòng kia của Dương kỳ.

Có lẽ cậu còn hơn anh, sợ hãi nơi đó như một bóng ma tâm lý cứ dằng dặc bủa vây lấy, thực sự sẽ khiến cậu sống không yên nổi.

Nơi đó từ cái đêm anh ôm Dương Kỳ đã mất đi sinh lực rời khỏi thì anh cũng nghĩ sẽ không bao giờ để cậu phải quay trở lại nơi đó thêm một lần nào nữa.

An ninh không tốt, tiện nghi cũng không tốt, kể cả con người ở đấy cũng sống với thái độ bàng quang, dửng dưng đến không thể nào chấp nhận nổi.

Dương Minh còn không quên được thì người hôm ấy đứng mũi chịu sào là Dương Kỳ làm sao có thể quên được cơ chứ.

- Em đừng bận tâm gì nhiều nữa, nơi ở mới tốt hơn nhiều không phải sao, cứ tận hưởng ngày tháng tốt đẹp về sau đi chuyện cũ quên được chút nào thì hay chút đó.
- Em cũng nghĩ như vậy, dù sao thì em về nơi đó cũng không thể gắn bó thêm được nữa, không nhờ anh chuyển nhà thì em cũng sẽ tìm cách tự chuyển đi nơi khác thôi.
- Hay chúng ta bán nó đi nhé?
- Tùy ý anh, em như thế nào cũng được, em cũng không có ý kiến gì với việc này.
- Anh sẽ liên lạc với bạn bè anh xem sao, chắc sẽ môi giới được.
- Ừm.
Nghĩ bán đi thì cũng tiếc nhưng giữ lại thì cũng tiếc, bán đi thì tiếc những kỷ niệm còn ở đó của Dương kỳ, những lần tăng ca đến đêm, những lần nằm ườn ở đó cả ngày, tai nghe văng vẳng tiếng cãi nhau của hàng xóm còn có cả cái đêm định mệnh hôm đó cậu gặp được Cao Dương nữa.

Nhưng nghĩ lại nếu bây giờ giữ lại, thứ sẽ đeo bám cậu suốt quãng đời còn lại chắc chắn sẽ là những ký ức chẳng mấy tốt đẹp kia về Tư Thiên Thành.

Cậu không muốn điều đó tiếp tục quẩn quanh lấy cuộc sống của cậu nữa, càng không muốn nó xuất hiện thêm một lần nào nữa.
Đến trung tâm thương mại, Dương Kỳ tìm mua mấy thứ đồ linh tinh còn thiếu trong nhà.

Dù sao thì cũng là do Dương Minh cho người chuẩn bị, anh lại chẳng biết nhiều về mấy thứ đồ linh ta linh tinh nên mấy thứ này Dương Kỳ tự mua lấy.

Cũng chẳng phiền đến anh cậu vừa đi vừa lựa đồ trên quầy hàng, Dương Minh đẩy xe đẩy theo sau, nhìn thân thiết mà nếu cả hai không có chút nào giống nhau thì chắc ai cũng nghĩ họ là tình nhân của nhau mất.
- Trưa nay em dự định sẽ nấu món gì?
- Em không biết nữa, dù sao từ trước đến nay em cũng ít nấu nướng, em nấu ăn cũng chẳng có giỏi lắm đâu.
- Hay là chúng ta gọi đồ ăn ngoài nhé, anh biết một chỗ này bán đồ ăn rất ngon.

- Anh thích ở nhà nấu nướng mà.
- Thôi, anh nghĩ lại rồi, hai anh em chúng ta chẳng ai giỏi bếp núc, có khi làm rồi sẽ càng phá ra thêm, thôi thì cứ gọi đồ ăn bên ngoài cho chắc.
- Vậy cũng được, anh đặt giúp em nhé.
- Ừ em lo mua đồ đi chuyện này cứ để anh.
Dương Minh cầm điện thoại đi ra ngoài đặt đồ ăn, Dương Kỳ một mình đẩy xe hàng đi mua sắm, cậu nhìn quanh các món đồ trên giá hơi vô ý mà đâm sầm vào xe đẩy hàng ở phía đối diện.

Dương Kỳ vội cuối đầu xin lỗi, không ngờ đối phương lại chính là vị trưởng phòng ngày thường vẫn như ma vương ở văn phòng cậu.

Không ngờ đến đây rồi lại còn có thể gặp được trưởng phòng, Dương Kỳ nghỉ ốm lâu quá rồi, đến độ suýt nữa thì cậu quên mất hình dáng của vị nữ hán tử trước mặt.

Cô gái kia không ngờ cũng gặp phải Dương Kỳ ở đây, giây đầu tiên lở va vào nhau cũng chẳng biết nên bày ra vẻ mặt gì.
- Dương Kỳ, cậu khỏi bệnh rồi sao?
- Trưởng phòng, không ngờ ở đây còn có thể gặp chị.
- Gặp được cậu ở chỗ này thật đúng là kỳ tích, cậu đã ốm khỏi chưa? Khi nào thì đi làm lại thế? Ở văn phòng mọi người cứ kêu ca vì thiếu vắng cậu đấy.
- Tôi vừa xuất viện rồi, hôm nay đi mua được một chút đồ, ngày mai là tôi đi làm lại.
- Cậu khỏi ốm là may rồi, chúc mừng cậu bình phục quay trở lại làm việc.
- Cảm ơn chị.
Dương Kỳ nói chuyện với Điềm Gia Mẫn một lúc lâu, Dương Minh cũng chưa quay lại, cậu lóng ngóng xem anh ở đâu thì thấy anh vẫn đang nói chuyện điện thoại, chắc là lại có việc bận gì rồi.
Bên kia Dương Minh vừa gọi điện thoại cho nhà hàng để đặt đồ ăn trưa xong thì vừa hay Dương Thừa Dũy gọi đến.

Anh thoải mái bấm nghe, chắc là bố anh đang hỏi thăm anh chuyện của Dương Kỳ đây nè.
- Con nghe đây bố.
- Hôm nay Dương Kỳ xuất viện sao?

- Vâng, con vừa đưa em ấy về nhà mới, hiện giờ đang ở trung tâm thương mại cùng em ấy mua một ít đồ dùng.
- Thằng bé có thích nơi ở mới không?
- Mới đầu trông Kỳ Kỳ có vẻ hơi sững sờ, không tình nguyện lắm.

Em ấy thích nơi ở mới nhưng vẫn cứ không chấp nhận được vì con lấy danh nghĩa mua nhà cho em ấy, còn nói là sẽ tiết kiệm tiền để trả lại cho con.
- Hầy, sao thằng bé cứ khách sáo đến như vậy nhỉ?
- Con cũng chịu thôi, không có cãi lại được em ấy, chắc là vì em ấy nghĩ chuyện này quá lớn lao rồi.
- Bố không tiện đến chỗ thằng bé, nhưng nghe con nói thằng bé thích là tốt rồi.
- Vâng bố, có gì đến tối con về sẽ trao đổi với bố sau nhé, con cúp máy đây.
Dương Minh quay lại thì thấy Dương Kỳ đang đứng nói chuyện cùng một người phụ nữ khác, anh hơi ngờ vực tiến đến bên cạnh cậu.

Điềm Gia Mẫn có chút bất ngờ vì sự xuất hiện này của Dương Minh, cô đang nói chuyện vô cùng vui vẻ với Dương Kỳ thì vì Dương Minh mà hơi có chút mất tự nhiên.
- Cậu đi cùng Dương tổng sao?
- À, anh ấy tiện đường nên cùng tôi đi mua sắm luôn, anh đây là trưởng phòng của em, Điềm Gia Mẫn chắc anh cũng biết.
- Thảo nào có chút quen mắt, chào cô Điềm hi vọng ngày tháng sau này của Kỳ Kỳ được cô chiếu cố.
- Dương tổng nói quá rồi, cả tôi và Dương Kỳ đều do anh chiếu cố mới phải, mà thôi không làm phiền hai người nữa tôi đi trước nhé.

Chào Dương tổng, tạm biệt Dương Kỳ ngày mai gặp lại.
- Chào cô.
Điềm Gia Mẫn cũng thức thời chào tạm biệt hai người, đẩy xe hàng rời đi nhưng trong lòng vẫn cứ tồn tại một mảnh suy nghĩ.

Hình như cô cứ có cảm giác hai người này thân thiết quá mức anh em rồi, hay là do cô nghĩ nhiều rồi không biết nữa..
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 44: 44: Cuộc Sống Mới Một Mình


Cô gái vừa rồi chính là vị trưởng phòng pháp lực cao cường, uy mãnh khiến tất cả mọi người ở văn phòng rét run mà em đã từng kể cho anh đó hả?
- Đúng rồi chính là cô ấy, Điềm Gia Mẫn hai mươi tám tuổi hơn em bốn tuổi, nhưng lại nên làm được chức trưởng phòng người phụ nữ sắt thép mà ai cũng sợ.
- Sao anh cứ cảm thấy cô ấy không giống như kiểu em nói nhỉ?
- Chứ anh thấy cô ấy như thế nào?
Dương Minh hơi đăm chiêu suy nghĩ lại, cố nhớ lại xem ấn tượng của anh về Điềm Gia Mẫn là như thế nào, chỉ là anh cảm thấy cô gái này cũng không quá sắt thép như lời Dương Kỳ cảm thán thôi.

Còn lại thì anh cũng chưa có kết luận gì được, dẫu sao ở tuổi hai mươi tám Điềm Gia Mẫn có thể ngồi yên chức trưởng phòng khiến nhiều người phải nể phục mà tuân lệnh thì cũng được xem là quá giỏi rồi.
- Không biết sao nữa, nhưng anh nghĩ cô ấy không có như vẻ bề ngoài mọi người hay thấy đâu.
- Em ít khi tiếp xúc với cô ấy, cũng như bình thường cô ấy cũng chỉ hay trách mắng mấy đồng nghiệp khác của em mà thôi.

Hay là do cô ấy biết em là em trai của anh nên mới nhắm mắt mở bỏ qua cho em nhiều chuyện nhỉ?
- Vậy cũng phải xem danh tiếng của anh ảnh hưởng đến em cũng kha khá rồi đó.
- Càng tốt, em muốn người ta biết đến em là em trai của anh hơn là con trai của Dương gia.

Nghe Dương Kỳ buông một câu than thở nhẹ bẫng, mà Dương Minh thật tình cũng chẳng biết nên đối lại làm sao nữa.

Có lẽ Dương Kỳ đối với Dương gia từ trước đến giờ cũng chẳng có trông chờ gì đến rồi, mà nghĩ cũng phải thôi, tám năm cậu mang danh nghĩa là thiếu gia Dương gia, lại phải sống ở một khu chung cư cũ, không xứng với các danh phận đang mang trên mình.

Tám năm trời chẳng có lấy một lời hỏi han đến người cha ruột thịt, mặc dù làm cùng nhau, ở cùng công ty, nếu là ai thì cũng chết tâm thôi chứ không riêng gì Dương Kỳ đâu.

Dương Minh anh cũng chẳng có tư cách gì mà trách cậu vô tâm vô tình, anh thực sự cũng muốn nói với cậu rằng bố của hai người vẫn rất quan tâm tới cậu.

Chỉ là cả hai không có được sự đồng điệu mà thôi, Dương Minh trùng xuống, lòng nặng nề dây dứt muốn nói ra hết những lời đang giấu kín ở đáy lòng nhưng nghĩ đi nghĩ lại anh lại thôi.

Anh tin trời cao có mắt, một ngày nào đó Dương Kỳ và bố cậu cũng sẽ cùng nhau ngồi xuống gỡ gối những khúc mắc tồn động giữa mối quan hệ của cả hai, bởi vì họ là cha con dù có nói thế nào đi chăng nữa vẫn có mối quan hệ máu mũi ruột thịt gắn lại với nhau, anh tin rằng là sẽ có ngày cả hai sẽ quay về một gia đình hoàn chỉnh mà chẳng để anh tác động đâu.
- Đồ ăn chỗ này rất ngon nhỉ?
- Em thấy rất ổn, kén ăn như em còn cảm thấy vừa miệng.
- Bù lại cho em những ngày tháng nằm viện, ăn uống kiêng khem khổ sở bây giờ muốn ăn gì cũng có thể ăn rồi.
- Em quên mất, vừa nãy phải mua thêm bánh mì rồi.

Trời ơi, sao em lại có thể quên điều này được nhỉ.
- Anh nghĩ dưới cửa hàng tiện lợi cũng có, khi nào muốn ăn thì xuống dưới sảnh mua thôi.
- Cũng được, em quên mất là bây giờ chỗ này cái gì cũng có, chứ nếu như nhà cũ của em thì phải đi rất xa mới mua được cơ.

- Quên chuyện ở nhà cũ đi, bây giờ em sống ở đây ổn định hơn rất nhiều chỗ khác rồi, không cần sợ chuyện nhà cũ nữa.

Ở đây cái gì cũng có, em sống cũng tốt hơn nhiều.
- Ừ cũng đúng, bây giờ ở chỗ này em chỉ sợ thiếu tiền thôi vẫn là ngày mai đi làm kiếm tiền chăm chỉ mới được.

Dương Minh tươi cười vỗ vỗ vai Dương Kỳ, anh vốn định kí thêm đơn xin phép để cậu nghỉ ngơi thêm một tuần nữa, để từ từ mà dưỡng bệnh, nào ngờ vẫn là cậu em trai chăm chỉ của anh, cảm thấy thời gian nằm viện cậu vốn đã mục ruỗng thân thể ra rồi.

Không mau quay trở lại đi làm thì cậu sợ đến cả tính toán cậu cũng không nhớ nữa thì hỏng bét hết thôi.
Buổi chiều, Dương Minh còn có công việc gấp, đang ăn trưa thì có người gọi điện đến, anh cũng không có kiếm cớ ở lại lâu, ăn xong bữa trưa anh đã vội vã tạm biệt Dương Kỳ để rời đi.

Ngay trước khi đi còn không quên dặn dò cậu đủ thứ chuyện, như khoá cửa, đồ đạc linh tinh nữa.

Dương Kỳ nhìn Dương Minh tuy vội nhưng vẫn lắm mồm thì chỉ biết cười trừ, không biết nên nói như thế nào với người anh trai quá đổi nhiều chuyện này của cậu nữa.

Dương Kỳ dạ dạ vâng vâng rồi vội đẩy anh đi, Dương Minh tuy gấp gáp nhưng vẫn rất lắm lời, dặn dò Dương Kỳ đủ cả rồi nhưng vẫn không yên tâm rời đi.
- Nhớ những lời anh dặn đó nhé, có gì thì nhanh chóng gọi cho anh có biết chưa.
- Vâng, thưa trai yêu dấu, nhà tư bản tiên sinh em đã nghe rõ rồi ạ.
- Anh vẫn chẳng có yên tâm lắm đâu.
- Tư Thiên Thành trong bệnh viện vẫn còn chưa tỉnh lại, cũng như có người giám sát anh ta 24/24 kìa anh sợ ai làm hại em nữa hả.
- Rắn cắn 10 năm vẫn còn sợ dây thừng mà, anh đi đây nhé có gì cứ gọi cho anh.
- Vâng, anh đi cẩn thận nhé.
Vẫn là lắm mồm mãi một hồi Dương Minh mới chịu rời đi, Dương Kỳ tiễn anh ra thang máy rồi quay vào nhà đóng cửa cẩn thận lại, xong xuôi đến bây giờ cậu mới có thời gian để có thể từ từ chiêm ngưỡng tổ ấm nhỏ mới mẻ này của mình.

Dương Kỳ quay vào bàn ăn dọn dẹp lại bãi chiến trường mà hai anh em cậu vừa bày biện ra, cậu đi tham quan kĩ khắp căn nhà từ phòng khách đến ban công, đến phòng kho đến cả nhà vệ sinh các kiểu, Dương Kỳ như một chú nai nhỏ liếng thoắng đi đâu cũng tròn mắt hiếu kỳ, trong lòng xen lẫn cảm giác thích thú không thể nào hiện lên thành hình được.

Nơi này đúng thật là đỉnh cao mà, được ở đây thì thích thú còn gì bằng, cậu nằm ngã người ra giường, nhún nhún lên chiếc giường nệm bông êm ái của mình, đúng là ở một mình thích thật.
Buổi chiều, Dương Kỳ dọn dẹp lại nhà, bày bừa lại mấy thứ đồ trang trí mà cậu vừa mới mua về từ lúc sáng, loay hoay mãi hết cả một buổi chiều.

Cậu tắm rửa sạch sẽ, mặc thêm một bộ quần áo thoải mái, ngồi trên ghế sofa nhìn ngắm bầu trời đêm của thành phố từ chiếc cửa kính sát đất.

Đúng thật là cửa kính này có thể làm tăng cảm giác, giúp cho căn nhà của cậu sang trọng hơn rất nhiều, Dương Kỳ nằm trên ghế sofa nhìn mãi ra ngoài không chớp mắt, có chút không tin được, cảm giác lâng lâng sung sướng này.

Cậu vớ lấy điện thoại trên bàn, lướt lướt một chút rồi suy nghĩ gì đó, cuối cùng Dương Kỳ bấm một dòng tin nhắn gửi đi đến một số điện thoại đã lưu sẵn trong máy.
- Tôi chuyển nhà rồi, nơi mới ở XYZ, có gì thì đến đây tìm tôi nhé.
 
Sa Vào Lưới Tình Của Lão Đại Hắc Bang
Chương 45: 45: Người Yêu


Dương Kỳ, cậu thật sự đã quay về văn phòng chúng ta lại rồi.

Lạy chúa, cậu mà tiếp tục nghỉ phép nữa thì tôi còn tưởng cậu nghĩ luôn đến nơi rồi.
- Phủi xui cái mồm anh, tôi mà nghỉ việc rồi thì tôi kiếm tiền đâu mà nuôi cái mồm này đây.
- Hầy, cậu cứ nói quá, nhà cậu trả lương cho chúng tôi mỗi tháng, thì sợ gì không lo nổi cậu.
- Nhưng tôi thích sống độc lập đấy, tôi đau ốm khó khăn lắm mới gắng gượng cho bản thân khỏe lại để quay về cùng với mọi người, mà anh thực sự làm tôi buồn quá đó.
- Thôi thôi không buồn nữa, bữatrưa hôm nay tôi đãi cậu coi như mừng cậu quay trở lại đi, có được không?
- Nếu anh đã khách sáo như vậy thì tôi cũng đành nhận thôi, trưa nay ăn món đắt nhất!
Nam đồng nghiệp kia gào lên một tiếng đầy thảm thương, rồi ai oán trách Dương Kỳ là tư bản nhưng vẫn muốn ăn tiền của người dân lao động, đó là bóc lột, bóc lột tận gốc! Dương Kỳ cười thoải mái đẩy anh ta về bàn làm việc rồi cũng vui vẻ ngồi vào bàn làm việc của mình.

Đúng thật là quay về công ty làm việc mới là thoải mái nhất, khoảng thời gian cậu nằm bệnh viện đúng thật sự là quá thách thức rồi, cậu sẽ mục ruỗng cả cái thân thể này, người với giường hợp nhất thành một khối vì chỉ có ăn với nằm thôi mất.

Quay về với cuộc sống bận rộn này của mình vẫn là tốt hơn, ít nhất cũng không có lãng phí thời gian nhìn một ngày trôi qua một cách vô vị như vậy.
Khả năng hồi phục của Dương Kỳ xem ra cũng không tồi một chút nào, cậu chăm chỉ đắp thuốc, uống thuốc bình phục để bây giờ vết bầm ở cổ họng cũng đã tan biến mất hút, vết thương ở đầu ngón tay cũng không còn đáng quan ngại nữa.

Cũng phải thôi Dương Kỳ uống thuốc đến suýt sức nữa thì say thuốc cả luôn, thì không bình phục cũng phải bình phục cho cậu thôi.

Bây giờ quay lại cuộc sống văn phòng bận rộn rồi, đầu ngón tay mà không linh hoạt thì chắc chết thôi.
Kể ra thì sau chuyện này, Dương Kỳ cũng có gặt hái thêm một chút thành tựu nho nhỏ trong cuộc sống.

Cậu thấy những người đồng nghiệp cùng công ty, không phải là kiểu chỉ đến đây để lập hội tám chuyện, buôn dưa lê xuyên ngày xuyên đêm, mà ít nhất cũng có một chút tình cảm gắn bó với mình.

Dương Kỳ còn thấy được vị trưởng phòng ngày nào ở công ty cũng mặt cau mày có, khó tính nổi tiếng khiến ai nghe tên rồi cũng thấy khiếp sợ ở bên ngoài cũng rất chi là đáng yêu, bình thường không có hung dữ.

Hơn cả đó chính là Dương Kỳ được chuyển đến nơi ở mới, bắt đầu một cuộc sống mới mẻ hơn, khiến cậu cảm thấy yêu đời hơn.
Đang làm việc hăng say, điện thoại đang đặt trên bàn tự dưng lại nhảy tin nhắn tới, cậu đang gõ báo cáo, tò mò đánh mắt sang nhìn thử rồi bị nó thu hút hẳn đi.

Người gửi tin nhắn tới cho cậu là Cao Dương, hắn trả lời tin nhắn của cậu đã gửi từ đêm qua, Dương Kỳ cầm điện thoại lên bấm xem, thì thấy Cao Dương đã đáp lại mặc dù hơi trễ.
- Em xuất viện rồi tôi lại bận quá, chẳng có cơ hội đến thăm em, hôm sau nếu rảnh thì cùng tôi đi ăn một bữa nhé, tôi muốn đãi em xem như chúc mừng.

Vốn còn đang định trách Cao Dương rằng vì sao lại không trả lời tin nhắn, tâm tình có chút nặng nề không vui, nhưng tự dưng nhận được tin nhắn của hắn rồi, Dương Kỳ lại quên cả giận, vui vẻ cầm điện thoại lên nhắn lại cho hắn.
- Tôi còn tưởng anh sẽ không trả lời chứ, cuối cùng cũng trả lời tin nhắn tôi rồi.
- Em đang làm việc sao có thể trả lời tin nhắn nhanh đến như vậy? Đang đợi tôi à?
- Ai thèm đợi anh cơ chứ, tôi tiện tay cầm điện thoại thì thấy tin nhắn của anh thôi.

Anh có lòng mời thì tôi cũng có lòng ăn, hẹn anh sau nhé, tôi làm việc đây.
Trả lời bằng câu nói mang chút ý tứ hờn dỗi nhưng khoé miệng đang mỉm cười tít lên kìa, cùng ánh mắt đang lấp la lấp lánh, ý cười kia đã bán đứng Dương Kỳ mất rồi.

Dương Kỳ cười một nụ cười thật nhẹ, mang đầy ý tứ ngọt ngào như gió xuân mơn man thổi khiến cho nhiều người cảm thấy rất lạ.

Có lẽ thời gian nghỉ phép dưỡng bệnh quá lâu đã làm cho Dương Kỳ quên mất mấy người đồng nghiệp của mình là thánh buôn dưa lê rồi, tất cả những nhất cử nhất động của cậu lọt vào mắt họ, đều là những tài nguyên vô tận để mà buôn chuyện.
- Này! Dương Kỳ, cậu có người yêu rồi à?
- Đâu có.
- Lại còn chối nữa cơ, vừa bấm điện thoại vừa cười tủm ta tủm tỉm như thế kia, y phóc là đang nhắn tin với người yêu rồi.

Mau thành thật khai ra đi, nếu không tôi sẽ mách đến tai trưởng phòng ma vương kia là tiền lương tháng này của cậu không đủ số đâu đó nha.
Nói gì thì nói chứ đụng đến tiền lương hay miếng cơm manh áo thì ai ai cũng lo sợ thôi, mấy người đồng nghiệp cũng thức thời im lặng lại, ánh mắt vẫn lấp la lấp lánh nhìn Dương Kỳ, vẫn không thể nào từ bỏ được tư duy cho rằng Dương Kỳ chính là đang có người yêu đó.

Dương Kỳ cố làm như không thấy mấy ánh mắt kia, cậu đặt điện thoại xuống bàn, chuyên tâm làm việc, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt vẫn đánh lên chiếc điện thoại của mình, xem có thông báo tin nhắn mới hay không.

Thực ra thì khi nghe đồng nghiệp nói đến người yêu, Dương Kỳ cũng có chút hơi mong chờ, trong thâm tâm còn tưởng tượng Cao Dương là người yêu mình cơ.

Rõ là là kiểu miệng thì chối đây chối đẩy mà trong lòng lại sung sướng muốn chết đi được, nhưng chắc chắn không để cho đồng nghiệp biết đâu, nhất định sống chết cũng không thể nào cho người khác biết..
 
Back
Top Bottom