Cập nhật mới

Khác [S.C.I Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách

[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Đêm hôm khuya khoắt còn sung sức như vậy làm gì


Chương 13: Haizz, thực ra với Bạch đại ca ngoài Công Tôn ra thì chẳng ai quan trọng hết

Triệu Tước vẫn chưa từ bỏ, quyết định gọi thẳng cho Bạch Cẩm Đường.

Bạch Cẩm Đường hiện đang ôm Công Tôn ngủ, thấy chuông điện thoại vang lên liền quờ tay nhìn nhìn, tên người gọi hiển thị hai chữ – Triệu Tước.

Bạch Cẩm Đường nhìn xuống Công Tôn trong lòng.

Vẻ mặt khi ngủ của người này thật thân thuộc, không có kính mắt lại càng thêm vài phần trẻ con, chả hiểu sao hắn lại cảm thấy đáng yêu không kể siết.

Bạch Cẩm Đường thấy Công Tôn vẫn ngủ ngon, liền tiếp máy.

Triệu Tước thấy có người bắt máy, cảm giác bên kia là Bạch Cẩm Đường, chỉ là không có tiếng "Alo" nhận điện.

Triệu Tước bỗng nhiên có chút hối hận, thà y trực tiếp gọi đến số của cặp song sinh còn hơn, đại thiếu gia nhà họ Bạch này tính tình không được tốt cho lắm.

"Có chuyện?"

Bạch Cẩm Đường không thấy Triệu Tước lên tiếng, liền hỏi, tay còn lại nhẹ nhàng chạm vào má Công Tôn.

"À.........Kêu Bạch Ngọc Đường nghe máy chút."

Triệu Tước nói xong, bên Bạch Cẩm Đường mãi không có động tĩnh gì.

"Alo?"

Triệu Tước khó hiểu, "Alo, này?

Alo?"

Lúc này, Bạch Cẩm Đường đã sớm ném di động xuống cuối giường.

Chẳng là lúc hắn mới tiếp điện thoại, ngón tay xoa xoa má Công Tôn chậm rãi trượt xuống vành môi, không ngờ Công Tôn lại chậm rãi hé miệng, nhẹ cắn ngón tay hư hỏng kia một cái, sau đó mắt dù vẫn đang nhắm nhưng miệng lại khẽ nở nụ cười.

Bạch Cẩm Đường đạp bay chút thiện tâm còn sót lại, Triệu Tước ấy hả, là ai?

Không nhớ rõ!

Chiếc di động đáng thương theo đống lộn xộn chăn gối trôi dạt mà chẳng hề tắt.

Âm thanh đầu bên kia cứ thế tiếp tục truyền qua, "Alo, alo...."

Đầu bên này, Bạch Cẩm Đường cùng Công Tôn bắt đầu tình tự đêm khuya, tiếng động ngày một lớn.

Triệu Tước nghe thấy những âm thanh ám muội lọt vào, liền ngay lập tức cúp điện thoại, mếu máo – Đêm hôm khuya khoắt còn sung sức như vậy làm gì...T﹏T
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vợ nói gì cũng đúng


Chương 14: Vợ nói gì cũng đúng

Bạch Cẩm Đường ở một bên vừa xem báo vừa ăn sáng, Công Tôn ngồi cạnh xoay qua hỏi Triệu Tước, "Hai người sao lại đến đây?"

Bạch Diệp đưa mắt ra hiệu, ý bảo – Đây là chủ ý của Triệu Tước.

Triệu Tước đang rót mật vào chén cháo, nghe Công Tôn hỏi thì ngẩng đầu lên thần bí cười cười, "Đến shopping."

"Shopping?"

Tất cả đầu loạt quay qua nhìn.

Triệu Tước ngậm thìa, "Già cả như ta cần phải thường xuyên đi qua đi lại, hô hấp một chút không khí mới mẻ và vân vân a."

Nhận ra người kia lại bắt đầu nói hưu nói vượn, ai nấy cũng chẳng thèm để tâm đến nữa, cúi đầu tiếp tục ăn.

...

Đầu bên này mọi người nghe thấy mọi chuyện quay qua nhìn nhau thắc mắc – Khéo như vậy?

Cả hai chị em đều gặp nạn?

"Không rõ lắm, bác sĩ nói Tiểu Du bị ngộ độc thức ăn, sáng nay mới uống xong cốc sữa thì nó kêu đau bụng, tôi liền chở nó tới đây, bác sĩ còn đang khám, có gì sẽ báo."

Nói xong Trần Mật treo điện thoại.

Công Tôn nhíu mày, "Trùng hợp thật?"

"Đáng nghi."

Bạch Cẩm Đường buông tờ báo xuống nói, "Có điều, Tề Nhạc là bạn gái của Triệu Hổ thì không nói làm gì, còn Trần Du có liên quan tới SCI hử?"

"Cô bé là ca sĩ trực thuộc công ty của anh không phải sao."

Công Tôn nhắc nhở.

Bạch Cẩm Đường nghĩ nghĩ, Cũng phải, thế coi như có quan hệ khá gần gũi với SCI a.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Ngoài Công Tôn, không ai tổn thương được Bạch đại ca


Chương 18: Công Tôn yên tâm, ngoài anh ra không ai tổn thương Bạch đại ca được đâu

Bạch Diệp nhíu mày, đỡ trán, dường như đang cố gắng suy nghĩ, nên hình dung kẻ kia như thế nào.

"Tạ Thiên Thành a........."

Lúc này, một người khác bỗng nhiên mở miệng.

Tất cả xoay mặt về phía phát ra âm thanh thì thấy người lên tiếng là Bạch Cẩm Đường.

"Ân, tôi đại khái cũng biết hắn là ai."

Bach Cẩm Đường nói, "Hắn với đại đại mỹ nữ kia từng xuất hiện cùng một chỗ."

"Anh đã gặp qua?"

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường kinh ngạc.

"Công Tôn khẽ giật giật tay áo Bạch Cẩm Đường, nháy mắt ý bảo – Mấy vị bô lão còn ở kia, nói ra có sao không?

Bao Chửng bỗng nhiên thấy trong lòng thụ thương, bọn nhóc đều nhìn ông như một kẻ xấu xa vậy đó.

Bạch Cẩm Đường thực chất cũng chẳng bận tâm, ngoại trừ Triệu Tước, cho dù là Bạch Duẫn Văn hay Triển Khải Thiên có phát giác anh đã khôi phục trí nhớ thì thế nào, không ai có thể động vào anh được hết.

"Ừ.........."

Bạch Cẩm Đường không biết nghĩ tới cái gì, thần sắc khá phức tạp, hết nhìn Bạch Diệp lại nhìn tới Bạch Ngọc Đường, nhíu mày, "Haizz" một tiếng.

Bạch Ngọc Đường chịu không nổi, âm thầm nghiến răng – Mấy người muốn thừa nước đục thả câu?

"Chỉ là hình ảnh người nọ trong trí nhớ của tôi hắn đang..."

Bạch Cẩm Đường nghĩ nghĩ, lại chỉ chỉ Bạch Ngọc Đường, "..đùa giỡn cậu."

"Khụ khụ........"

Bạch Trì vừa mới uống được một ngụm trà sữa nghe xong thì sặc, Triệu Trinh yêu thương giúp đỡ bảo bối vỗ về.

Chương 19: Cảm giác cứ như vợ chồng đón khách đến dự đám cưới

Khi Phó Mẫn bắt tay Bạch Cẩm Đường, cô cười cười hỏi, "Còn nhớ tôi không?"

Bạch Cẩm Đường khẽ gật đầu.

Mọi người tò mò – Người này biết Bạch Cẩm Đường sao?

Sau đó, Phó Mẫn bắt tay với Công Tôn, "Ngưỡng mộ đã lâu."

Công Tôn chớp mắt mấy cái – Phó Mẫn, tên này hình như đã từng nghe qua.

...

Mâu Lạp hình như cũng có quen biết với Bạch Cẩm Đường, đi đến bên người anh, vẫn như khi nãy, dùng kính lúp quan sát tròng mắt, nhíu mày, "Ai nha, mã khóa thứ hai đã được giải rồi hử?"

Bạch Cẩm Đường hơi hơi giương mi, rất lễ phép chào hỏi, "Đã lâu không gặp."

"Ai nha, vẫn ngoan như vậy, tốt tốt."

Ông khẽ vỗ vỗ đầu Bạch Cẩm Đường, tất cả những người khác nhịn không được hít một hơi thật sâu – Cách thức giao tiếp thật quỷ dị.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Những 3 tuần... Công Tôn ơi là Công Tôn


Chương 23: Những 3 tuần...

Công Tôn ơi là Công Tôn

Vừa lúc, ngoài cửa có tiếng Triệu Hổ chào hỏi ai đó.

Màn che lại bị kéo sang, Bạch Duẫn Văn và Triển Khải Thiên đi vào.

"Tay khôi phục thế nào rồi?"

Triển Khải Thiên hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu giơ ra cho ông xem, "Khỏi nhanh lắm, hết đau rồi."

Triển Khải Thiên gật đầu, "Cũng tới kỳ nghỉ tết rồi, mấy đứa có ba tuần nghỉ tranh thủ đi đây đi đó thả lỏng chút đi,"

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gật đầu,

"Nghỉ những ba tuần?"

Triệu Hổ cả kinh.

Mã Hán cũng ngạc nhiên.

"Ồ?

Ba tuần sao......"

Không biết từ khi nào Bạch Cẩm Đường đã đứng tựa ở cửa, vẻ mặt lộ ra nét tươi cười, mang theo tâm tình vô cùng hào hứng mà rời đi.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vụ án thứ 17: Trở về từ địa ngục


Chương 1: Ngày nghỉ thì phải mệt rồi

Triển Chiêu khóe miệng giật giật, nhìn trời, Công Tôn có lẽ rất thích đó, đáng tiếc anh ấy với anh hai lúc này chắc đang ở trên máy bay tư nhân chạy về thành phố S rồi, không biết Công Tôn gần đây thế nào.

Triển Chiêu nhớ mấy ngày hôm trước nói chuyện điện thoại với nhau Công Tôn đang rất bất mãn, cằn nhằn, "Cái gì mà ngày nghỉ a, còn mệt hơn đi tăng ca.".

Chương 2: Sau kỳ nghỉ có vẻ Công Tôn sụt cân ha

Tài xế mà cặp song sinh gọi đã đến cổng sân bay chờ được một lúc lâu, mà vừa khéo máy bay của Bạch Cẩm Đường và Công Tôn cũng xuống tới nơi, vì vậy nguyên đoàn kéo nhau về.

Công Tôn mệt đến mức tựa người vào ghế ngủ gà ngủ gật, Triển Chiêu vừa chui vào xe đã túm lấy Công Tôn kể lại chuyện nhóm Tống Giai Giai vận chuyển Bánh xe của đức Phật đến.

Công Tôn đang nửa tỉnh nửa mơ lập tức bật dậy nhào ra ngoài, "Bánh xe của đức Phật á á á!"

Bạch Cẩm Đường bất đắc dĩ túm lấy lưng quần của Công Tôn, vừa hỏi Triển Chiêu, "Bánh xe của đức Phật là cái gì, một loại Vodka hả?"

Triển Chiêu khóe miệng giật giật, chỉ chỉ Công Tôn, "Anh hai, anh xem anh ấy hưng phấn như vậy phải đoán được nó là cái gì chứ a."

Bạch Cẩm Đường mí mắt run run, "Lại là thi thể?".

Triển Chiêu gật đầu..

Bạch Ngọc Đường thấy Công Tôn giãy dụa muốn ra ngoài, đành mở miệng, "Quên đi Công Tôn, thứ đó mất tích rồi.".

Công Tôn sửng sốt, quay đầu lại, "Cái gì cơ?".

"Cỗ thi thể nọ vừa xuống khỏi máy bay đã không thấy tăm hơi đâu."

Bạch Ngọc Đường nói, "Khả năng bị trộm rồi.".

"Trộm thứ đó làm gì?"

Bạch Cẩm Đường có chút khó hiểu, "Công Tôn sẽ không bị nghi ngờ chứ?".

Công Tôn quay sang liếc một cái rồi ngừng giãy dụa, ngay lập tức bị Bạch Cẩm Đường túm lấy đặt lên đùi, đóng cửa xe, tài xế khởi động máy chạy về nhà.

Công Tôn hiếu kỳ hỏi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, "Thi thể là bị trộm, hay tự sống dậy chạy mất?".

Triển Chiêu đang muốn xoa cằm phát biểu vài câu, Bạch Cẩm Đường và Bạch Ngọc Đường đã đồng thanh, "Đều thành thây khô rồi sao sống lại được chứ?"

Công Tôn bịt miệng Bạch Cẩm Đường lại để anh không thể ngắt lời được nữa...

...

Triển Chiêu và Công Tôn xoa cằm gật đầu —— nga, thì ra là thế..

Bạch Ngọc Đường nhìn trời, tâm nói đây là cái dạng mê tín gì a?

Từ Chuẩn có thể do bất ngờ phát bệnh tim rồi chết, chẳng qua là trùng hợp thôi.

Bạch Cẩm Đường thì đang nghiêm túc suy nghĩ —— sân bay nhiều người như vậy, có lẽ chuyện lần này không liên quan đến cái vụ "hút họa" của mình đâu?

...

Công Tôn và Triển Chiêu đang thảo luận các loại truyền thuyết về Bánh xe của đức Phật.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, Bạch Cẩm Đường ở phía đối diện hỏi thăm anh về chuyến đi, Bạch Ngọc Đường đại thể kể lại một chút.

Vì vậy, anh em nhà họ Bạch thảo luận đề tài du lịch gia đình ấm áp đậm chất nhân văn, Triển Chiêu và Công Tôn lại nhiệt tình thảo luận phạm trù thần bí ma quái không thuộc về con người ... thẳng đến khi chiếc xe đưa mọi người, về tới nhà..
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Chồng có tiền quả sung sướng


Chương 3: Hai "chị em dâu" rất hợp nhau

Nhấc đống hành lý đủ kích cỡ lên, mọi người cùng nhau vào nhà..

Công Tôn và Triển Chiêu đã ngủ no trên máy bay lúc này vừa sắp xếp hành lý vừa tiếp tục thảo luận về Bánh xe của Đức Phật, Bạch Cẩm Đường và Bạch Ngọc Đường không thèm để ý đến hai kẻ hơn nửa đêm rồi còn loay hoay bận rộn nọ, nhanh chóng lên lên lầu tắm chuẩn bị đi ngủ.

Công Tôn mở một thùng đồ thật lớn, từ bên trong lấy ra một đống hộp lớn hộp nhỏ, cặp song sinh hiếu kỳ liếc hỏi, "Chủ nhân của tôi ơi ~ ngài trữ hàng cấm ạ?".

Công Tôn mở một cái ra cho bọn họ xem ...

"Má ơi~" Cặp song sinh liếc mắt thấy một bộ đầu lâu, sợ đến mức xoay người bỏ chạy.

Công Tôn ôm cái đầu lâu ra đặt ở trên bàn.

Triển Chiêu thò tay sờ sờ, "Hàng mô phỏng bằng thủy tinh sao?"

"Ừ."

Công Tôn gật đầu, "Đồng hồ báo thức đó."

Nói xong bóp bóp vài cái ... lập tức cái đồng hồ phát ra một chuỗi dài tiếng cười "Ha hả a, ha hả a", nổi hết cả da gà.

"Phong cách khá Tây nha!"

Triển Chiêu cầm lên ngắm nghía.

...

Phim kịnh dị đương nhiên có hiệu quả phi phàm, đội kỹ thuật của công ty Lâm Nhược không hổ danh đẳng cấp thế giới, dọa cho không ít khán giả ở đây la to hét nhỏ, Bạch Trì cũng bị hù sợ thành công.

Triển Chiêu và Công Tôn xem rất hưng phấn, Bạch Ngọc Đường thì ngủ mất tiêu, Bạch Cẩm Đường vừa xem vừa ngáp, nếu không phải bản thân là chủ công ty phải giữ hình tượng thì anh cũng ngủ rồi, may mà có đeo kính nên không ai nhìn ra.

Chương 4: Chồng có tiền đúng sướng thiệt...

Lúc này, cửa thang máy mở, Mã Hân xuống lầu lấy thi thể tay cầm một phần văn kiện đi lên, phía sau là một người tiểu pháp y theo hỗ trợ vận chuyển, nhân tiện tôn sùng Công Tôn một chút.

Tương Bình hỏi Công Tôn, "Phòng pháp y mới được sửa á, anh nhìn qua chưa?"

Công Tôn ngẩn người, xoa cằm, "Nga?".

"Minh chủ."

Mã Hân đứng ngoài cửa hỏi Công Tôn, "Thi thể bỏ vào tủ hay đạt lên bàn giải phẫu?"

"Bàn giải phẫu đi, anh qua luôn đây."

Công Tôn nói.

Mã Hân dẫn tiểu pháp y nọ vào phòng pháp y, khoảng 10 giây sau, từ trong bỗng truyền ra một tiếng thét kinh hãi.

Công Tôn chạy vào, mọi người cũng theo đuôi.

Mở cửa phòng pháp y ...

Mọi người há hốc miệng.

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ đỡ trán, phòng này so với phòng làm việc sát vách còn khoa học viễn tưởng hơn, một đống các loại máy móc chưa ai từng thấy qua, xung quanh bàn giải phẫu là hàng chồng hàng chống sách hướng dẫn sử dụng.

Thứ để chặn đống giấy đó cũng là các bộ xương khô phong cách vô cùng thống nhất.

"Má ơi!!!"

Triệu Hổ bám lấy cửa không chịu đi vào.

Tiểu pháp y nọ quỳ gối bên hệ thống thoát gió phía dưới bàn giải phẫu, cọ cọ chân ước ao, "A!

Dưới tầng hầm bây giờ y như thời cổ đại!~~"

Triển Chiêu hiếu kỳ hỏi Công Tôn, "Anh hai chưa trang bị cho lão Dương sao?".

Công Tôn nâng gọng kính, "Trước có nói qua, nhưng lão Dương không thích, ông ấy nói thích phong cách cổ xưa hơn."

Mọi người nhìn trời...
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Là anh hai mấy đứa cho


Chương 20: Tất nhiên là anh hai mấy đứa cho rồi

Công Tôn gật gật đầu, búng tay, "Hân Hân!"

Mã Hân đặt kiện hàng kia xuống bàn, từ bên trong lấy ra cái gì đó nhìn giống như thiết bị điều khiến từ xa, để trước mắt mọi người.

Tất cả mọi người xúm lại xem, Tần Âu hỏi, "Đây là cái gì?"

"Máy chiếu 3D tiên tiến nhất thế giới đó."

Công Tôn nói, "Đây là hàng đang thử nghiệm, chưa được tiêu thụ ra bên ngoài đâu."

Mọi người ngửa mặt nhìn Công Tôn, ý là —— thế anh kiếm đâu ra á?

Mã Hân nghiêm túc giải đáp, "Cặp song sinh cho đó, hai người bọn họ quả nhiên cái gì cũng có thể mua được..."

Bạch Ngọc Đường đỡ trán.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Lại bắt đầu ân ân ái ái đó


Chương 22: Lại bắt đầu ân ân ái ái đó

Triển Chiêu còn chưa nói xong, Bạch Cẩm Đường và Triệu Trinh đồng loạt mở miệng, nét mặt chứng tỏ đã nghĩ ra gì đó.

Những người khác nhìn nhau —— như thế mà cũng mò ra đầu mối được á?

"Từng người một đi."

Triển Chiêu mỉm cười nhìn Bạch Cẩm Đường, "Anh hai trước nhé." .

Bạch Cẩm Đường gật đầu, "Đúng là anh có biết một thương nhân như thế, lúc nào làm vụ gì bên dược hoặc năng lượng mới đều đụng phải gã."

"Người đó thế nào?"

Triển Chiêu hỏi.

"Ha hả."

Bạch Cẩm Đường cười gượng hai tiếng, "Tuyệt đối là một tay cá mập có thể ngửi thấy mùi máu tươi, nhưng đúng là rất kín đáo, kín đáo đến mức tỉ lệ thuận với sự tham lam của gã.

Nhưng chi tiết hơn thì anh đều nghe từ Lâm Nhược, cậu ta nói đã từng qua lại làm ăn với gã.

Lần trước bọn anh đi chơi bóng cũng đụng phải người nọ, nhưng gã thấy anh liền bỏ đi, hơn nữa... rõ ràng có thể kiếm tiền, nhưng không bao giờ hợp tác với anh, như có ý tránh né vậy." .

Mọi người đây đó nhìn nhau.

"Có phải tất cả những ai làm ăn với anh đều biết anh có em trai làm ở SCI không?"

Triển Chiêu hiếu kỳ.

"Không rõ."

Bạch Cẩm Đường nhún vai, sau đó vươn tay kéo Công Tôn ôm vào lòng, "Nhưng anh đảm bảo ai cũng biết honey của anh là pháp y SCI."

Công Tôn một tay níu lấy vai Bạch Cẩm Đường, một tay nhéo nhéo cằm anh.

Mọi người thở dài —— lại bắt đầu ân ân ái ái đó.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Phiên ngoại đêm Noel: Diễn kịch


Lễ Noel tới gần, thành phố S lại chào đón một đợt tuyết rơi, vì thế, không khí Noel càng thêm nồng đậm . .

Lúc này, lại "đinh" một tiếng, cửa thang máy bên kia mở ra, Bạch Cẩm Đường xuất hiện.

Công Tôn vừa lúc bước ra khỏi phòng pháp y, khó hiểu, "Sao anh lại tới đây?"

Bạch Cẩm Đường nhún vai, "Song sinh kêu anh tới tài trợ biểu diễn công ích."

Mọi người nhìn nhìn nhau —— song sinh á?

Bất an nha!

Quả nhiên, mọi người vừa vào văn phòng, lại thấy cửa thang máy mở ra, Đại Đinh Tiểu Đinh chạy vội vào, Đại Đinh lắc lắc ipad trong tay, "Kịch bản tới rồi!" .

...

Đại Đinh nói tiếp, "Ba mẹ Tiểu Minh phát hiện Tiểu Minh trễ thế vẫn chưa về, liền đi ra ngoài tìm."

Đang đọc thì Công Tôn và Bạch Cẩm Đường đi ra.

Mọi người thấy trước ngực Công Tôn dán mác "Ba", trước ngực Bạch Cẩm Đường dán mác "Mẹ", đều dở khóc dở cười.

"Anh hai diễn vai mẹ á!"

Bạch Ngọc Đường hiếu kỳ.

Tiểu Đinh bất đắc dĩ, "Chủ thượng của tôi mãnh liệt yêu cầu, không còn cách nào a!" .

Bạch Cẩm Đường tao nhã đút tay vào túi quần đứng trên sân khấu, không nhanh không chậm nói một câu, "Trên giường mới thấy trật tự đúng ..."

Nói còn chưa dứt lời, Tiểu Đinh bỏ kịch bản xuống , "Không được nói mấy lời kỳ quái trước mặt con nít nha!" .

Nhưng mà khi quay lại nhìn thử . . .

Vài cô bé ôm mặt, "Oa!

Chú đó đẹp trai quá điii!" .

Dương Dương gật đầu, "Đó là chú Bạch!" .

"Tớ có thấy trên tạp chí rồi, mẹ tớ nói chú ấy là đàn ông cực phẩm đó, không những đẹp, giàu còn giỏi nữa!" .

Mọi người yên lặng liếc Cẩm Đường...

Mị lực của đại ca quả nhiên không thể ngăn chặn.

"Tìm con đi!"

Cặp song sinh nhắc nhở Bạch Cẩm Đường và Công Tôn, "Kêu hai ngài lên để tìm con, không phải để tạo dáng a!"

Bạch Cẩm Đường nhướn mi, hai tay đút túi quần huýt huýt sáo.

Công Tôn cầm bát gõ, "Tiểu Minh, chậc chậc chậc." (tiếng gọi gà á =)))

Mọi người đỡ trán.

Một đám nhóc ôm bụng cười ha ha, nhóm người lớn bất lực nhìn bọn nhỏ, đám nhóc này rất hài hước đó chứ.

...

Bạch Ngọc Đường nhìn trời, Triển Chiêu nói với Bạch Cẩm Đường và Công Tôn vẫn đang tạo dáng ngay bên cạnh, "Ba mẹ ít cho con xem phim Hồng Kông đi nha." .

Công Tôn mỉm cười, khoác vai Cẩm Đường, "Mama nghe chưa?

Sau này đừng ôm con coi phim 8 giờ nữa."

Bạch Cẩm Đường nhìn Công Tôn, vòng tay qua ôm lấy thắt lưng người ta, "Baba, giờ đó nếu không xem phim thì làm gì được?" .

"Cắt!

Cắt!"

Đại Đinh chạy lại ngăn trở tầm nhìn của đám nhỏ đang hưng trí bừng bừng.

Tiểu Đinh giơ chân, "Hai người làm ba mẹ kiểu gì thế hả?".

Vài đứa trẻ nghe xong nghiêng đầu, "Ba mẹ Tiểu Minh tình cảm tốt lắm mà!" .

"Đúng đó!

Ba mẹ tớ thỉnh thoảng cũng sẽ thơm nhau!" .

Triển Chiêu tiếp tục ghi chép lại, "Chà?

Bọn trẻ gần đây trưởng thành sớm quá nhỉ." .

... .

Cuối cùng, lúc chào cảm ơn, Bạch Cẩm Đường tao nhã vung tay, "Toàn bộ các bé ở đây được đến công viên Hải Dương chơi một ngày!

Ăn uống Bạch thị đài thọ, có thể mang theo cha mẹ." .

Trong tiếng vỗ tay hoan hô, hạ màn.

Màn đêm hạ xuống, toàn thể SCI mặc một thân diễn phục màu mè bước ra khỏi hội trường.

Chỉ thấy đêm lễ Giáng Sinh tuyết vẫn rơi, xung quanh đèn màu lấp lánh.

Mọi người ầm ầm kéo nhau đi làm một bữa đón Noel ...
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vụ án thứ 18: Ba tên hung thủ chi nhân chứng


Chương 1: Công Tôn đổ oan cho đại ca nha

Công Tôn thu điện thoại ngẩng đầu, thấy Triển Chiêu hiếu kỳ nhìn mình, bèn nói, "Tống Giai Giai gọi tới, cô bé hiện tại đang cùng một trung tâm giám định tư nhân cộng tác, gần đây đang giúp một vị giấu tên giám định một bộ cốt khí."

"Cốt khí là cái gì?"

Triển Chiêu hiếu kỳ.

"Chính là đồ đựng dụng cụ làm bằng xương."

Công Tôn nói, "Cô ấy muốn anh hỗ trợ giám định một chút."

"Thế mà anh không đi á?"

Triển Chiêu kinh ngạc, "Anh không phải thích nhất là xương với thi thể sao?"

Công Tôn nói, "Chỗ đó quá xa, trong cái thời tiết quỷ này, đại ca cậu cấm anh ra ngoài."

"Quá xa?"

Triển Chiêu híp mắt, 'Đại ca cậu cấm anh ra ngoài' câu này rõ ràng đầy ân ái.

"Ở vườn bách thảo phía Bắc, lái xe ít nhất cũng phải hai tiếng rưỡi đồng hồ."

Công Tôn vừa nói, vừa giơ tay lấy một bao khoai chiên trên bàn của Bạch Trì lên ăn.

Triển Chiêu hơi nhíu mày, nhìn nhất cử nhất động của Công Tôn từ trên xuống dưới, sau đó nở nụ cười.

Công Tôn nhai khoai nhìn Triển Chiêu, "Sao lại cười âm hiểm như vậy?

Cậu không có việc gì thì đừng bắt chước cái biểu cảm đó của Triệu Tước nữa."

Triển Chiêu đơn giản khép sách lại, "Anh vì thi thể cho dù có phải bay sang bên kia trái đất cũng bằng lòng, không lý gì lộ trình chỉ hai tiếng rưỡi đồng hồ với mưa to gió lớn lại làm khó được anh, đại ca lại càng không hạn chế anh xuất hành, chỉ cần một cuộc điện thoại của anh đừng nói phong ba bão táp, có là mưa đao anh ấy cũng đều đưa anh đến tận địa điểm chỉ định..."

Công Tôn tiếp tục nhai khoai.

"Ừm."

Đôi mắt đẹp Triển Chiêu lại nhìn một lúc lâu, mở miệng, "Xem ra vấn đề không phải ở thời tiết, mà là vì trời bão, còn cả vườn bách thảo."

"Khụ khụ."

Công Tôn bị nghẹn khoai, vừa vuốt ngực vừa cầm lấy chén trà trên bàn, "Cậu cứ ra vẻ thần thánh như thế nữa sớm muộn gì cũng bị diệt khẩu."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Ngọc Đường mà cũng phải ganh tị với đại ca


Chương 4:

Bạch Ngọc Đường hỏi Triệu Tước, "Có kẻ tình nghi cung cấp không?"

Triệu Tước gật đầu.

"Là ai?"

Triển Chiêu vội vàng hỏi, anh đối với người này có hứng thú dày đặc, căn cứ theo biểu hiện của Triệu Tước, hẳn là một con cá lớn.

Triệu Tước xoa xoa cằm, vươn hai ngón tay.

Triển Chiêu hơi sửng sốt, gật đầu, "Biết ông điên rồi!

Tôi hỏi ông đầu mối cơ mà!"

(ở đây chú Triển chơi chữ, "nhị" là số hai cũng đồng âm với "nhị" là điên)

Triệu Tước lườm anh.

Bạch Diệp nhìn ngón tay Triệu Tước, nhíu mày hỏi, "Là Grand sao?"

Triệu Tước mỉm cười.

Bạch Diệp nhướn mày, "Thế mà lại bị phát hiện..."

"Grand là ai?"

Triển Chiêu thính tai.

Triệu Tước nhíu mày nhìn Triển Chiêu, "Cậu có xem kỹ tài liệu tôi đưa cho cậu không đó?

Hai đứa con nít chết tiệt các cậu có phải mỗi ngày đều sống hoang dâm vô độ thành ra không làm bài tập cho đàng hoàng hay không!"

Triển Chiêu nhìn trời.

Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng xoa xoa cằm —— nói thật thì, cuộc sống hoang dâm vô độ chừng nào mới có thể đến đây?

Anh cũng muốn giống đại ca vậy, mỗi ngày chìm trong bể sắc không màng thế sự.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Quả nhiên là bạn đời...


Chương 5:

Thời gian Mã Hân luân ban trái ngược với Lạc Thiên, như vậy cả hai có thể có một người ở nhà chăm sóc Dương Dương, bởi thế hôm nay trực trong phòng pháp y là Công Tôn.

Dĩ nhiên, Bạch Trì và Công Tôn sẽ không ở SCI một mình, người nhà hai bên cũng chạy tới, còn có Lisbon.

...

Triển Chiêu ngẫm ngược lại cũng đúng, làm chuyện đứng đắn trước đã, vì vậy đến rồi bên Công Tôn ngồi xuống, hỏi, "Công Tôn, hỏi anh một việc."

Công Tôn buông báo đẩy kính một cái, "Hỏi cái gì?"

"À...

Vụ án vườn bách thảo năm đó."

Công Tôn ngẩn người, sau đó "À" một tiếng.

Bạch Cẩm Đường ở một bên đang chăm chú xem một phần tài liệu hình như cảm thấy tâm tình Công Tôn thay đổi, ngẩng đầu nhìn bên này.

Công Tôn giơ tay lấy chén trà, Bạch Cẩm Đường liền hỏi, "Làm sao vậy?"

Công Tôn nói, "Là chuyện mười năm trước đã nói với anh rồi đó."

Bạch Cẩm Đường hiểu rõ gật đầu, hiển nhiên là đã hiểu, cúi đầu kế tục xem tài liệu.

Mọi người híp mắt nhìn nhau một cái —— thậm chí ngay cả bí mật quá khứ không nói với ai cũng nói hết cho Bạch đại ca?

Quả nhiên là bạn đời...

...

Tất cả mọi người nhíu mày, xét trên tình hình khoa học kỹ thuật mười năm trước, vậy không thể nào tạo được hình ảnh 3D như trong vụ án trước đó phải không?

Công Tôn nói tiếp, còn chăm chú nhìn mọi người, "Hơn nữa tên tử thần kia tạo cho anh cảm giác không giống như người giả trang, hay có đặc điểm gì...

Chỉ có một loại cảm giác âm trầm, tà ác.

Anh đời này lần đầu bị một vật thể hình người hù được, chính là lần đó!"

Mọi người khóe miệng giật một cái...

Vật thể hình người...

Bạch Cẩm Đường đưa tay qua, xoa xoa đầu Công Tôn tỏ vẻ an ủi.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Xin giới thiệu, đây là bà xã của tôi


Chương 6: Xin giới thiệu, đây là bà xã của tôi

Khoảng nửa giờ sau, tại cửa phòng pháp y của SCI, xuất hiện một người đàn ông khoảng ba mươi lai tuổi tóc vàng cao ráo.

Mọi người quay đầu lại nhìn.

Người này khá cao, tóc vàng lại rất chói mắt, mặc áo thun đen và quần da đen.

Bạch Cẩm Đường từ toilet đi ra vừa lúc đến cửa phòng pháp y đối mặt với người này.

Người tóc vàng kia vẫy tay với Bạch Cẩm Đường, "U."

Bạch Cẩm Đường ngẩn người, không giải thích được, "Sao anh lại ở chỗ này?"

Triển Chiêu hiếu kỳ đi ra nhìn, hỏi, "Biết nhau à?"

Bạch Cẩm Đường tựa hồ có chút xấu hổ, sờ sờ mũi.

Công Tôn suy nghĩ một chút, vội vàng hỏi, "Anh ta chính vị thần nhân được mời tới để đổi vận mà anh nói đó hả?"

Bạch Cẩm Đường nhìn trời, giơ tay xoa đầu Công Tôn, giới thiệu với người tóc vàng, "Vị này chính là vợ nhà."

Mọi người nhịn không được "phụt" một tiếng, không bất ngờ gì, Công Tôn một cước đá qua, Bạch Cẩm Đường khó khăn lắm mới né được, cười hơi sủng nịnh.

Người tóc vàng híp mắt xem tướng cho Công Tôn, sau đó dựng ngón tay cái với Bạch Cẩm Đường, "Rất có tướng vượng phu!"

(Vượng phu: chỉ phu nhân mang lại may mắn, hạnh phúc cho chồng)

Bạch Cẩm Đường thoả mãn, lại một lần nữa bị Công Tôn đá, lần này ngay cả tránh cũng không, ngọt ngào nhận lấy một cước.

Tất cả mọi người yên lặng quay mặt đi —— đôi này đến tột cùng là từ lúc nào bắt đầu ân ái như thế?

Phiền quá!

Người tóc vàng tựa ở cửa, rút điếu thuốc ra ngậm trong miệng, rồi thấy bảng cấm hút thuốc trên tường, không thể làm gì khác hơn là cất vào lại, trêu chọc Bạch Cẩm Đường, "Cặp song sinh nói anh bị thu phục rồi, tôi còn chưa tin, ra là thật a, vị phu nhân này khí chất rất tốt..."

Nói còn chưa dứt lời, Công Tôn phóng một đao mắt đao bay qua.

"Khụ khụ."

Triển Chiêu hợp thời ho khan một tiếng, tuy rằng anh cũng rất muốn xem náo nhiệt, bất quá Bạch Ngọc Đường không ở đây, anh phải phụ trách duy trì trật tự một chút.

Triệu Tước ôm tay hỏi Mã Hán và Triệu Hổ, "Các cậu bình thường cuộc sống đều lạc thú như vậy sao?

Bầu không khí làm việc đầy tính pha trò."

Mã Hán và Triệu Hổ thở dài —— hổ thẹn quá!

Chương 9: Há mồm lắc lắc

Triệu Tước đột nhiên cười, nhìn chằm chằm tay mình, nói, "Cũng có người đang ưu nhã nuôi bướm, con bé đột nhiên xuất hiện, chưa chắc có liên quan."

Tất cả mọi người SCI hiếu kỳ nhìn Triệu Tước, ý là —— ai cơ?

Triệu Tước nhếch một bên khóe miệng, nói, "Con gái!"

"Phụt..."

Câu nói của Triệu Tước, khiến Bạch Trì phun cả một miệng nước trà, những người khác trong tay có cái gì cũng đều rớt, Triển Chiêu kinh ngạc mở to hai mắt, ngay cả Bạch Ngọc Đường cũng lộ ra ánh mắt kinh ngạc.

Công Tôn há to miệng lắc Bạch Cẩm Đường, Bạch Cẩm Đường cũng rất hoang mang, chưa từng nghe qua Triệu Tước có con gái a, ông ta kết hôn rồi.

"Sao cơ?"

Triệu Trinh cũng hiếu kỳ, luận bối phận, con gái Triệu Tước chẳng phải là chị họ hay em họ của mình sao?

Bạch Diệp thờ ơ nói, "Không phải thân sinh."

Mọi người thở phào nhẹ nhõm...
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
"Em yêu"


Chương 19: "Em yêu"

Sau khi Công Tôn dùng dụng cụ chụp X quang cái hộp hình vuông nhỏ kia, phát hiện bên trong có cái gì đó, nhìn thấy mặt cắt ngang như kiểu nếp uốn, bằng mắt thường thật sự là không nhận ra được rốt cuộc là gì, cần dụng cụ chụp chi tiết hơn.

Công Tôn gọi điện thoại hỏi thăm, trước mắt thành phố S còn chưa có máy móc có thể tiến hành phân tích chuyên sâu đồ vật này nọ.

Công Tôn cau mày nhìn cái hộp cùng cái mặt nạ, cầm lấy điện thoại.

Triển chiêu tò mò hỏi, "Vẫn còn người để hỏi?"

Công Tôn khẽ thở dài, "Trong tình huống không còn biện pháp gì, chỉ có thể áp dụng một biện pháp duy nhất để giải quyết!"

Tất cả mọi người khó hiểu nhìn anh —— biện pháp gì?

Công Tôn nhấn loa ngoài, khoảng ba giây sau điện thoại kết nối, giọng Bạch đại ca truyền đến.

Mọi người nhìn trời. . . . . .

Thì ra là thế.

Bạch Cẩm Đường nghe Công Tôn miêu tả máy móc anh cần một chút, phát hiện Công Tôn có hơi hướng giống Triển Chiêu mất rồi, đám từ ngữ kia tách ra từng cái thì anh đều nghe hiểu, còn hợp cùng một chỗ thì nghe không giống tiếng người, cái gì mà "X quang, chụp chi tiết, mặt cắt ngang, trùng kiến nhiều lớp"?

Vì thế, Bạch đại ca dịu dàng ngắt lời Công Tôn đang cố gắng miêu tả, "Em yêu."

Công Tôn chớp mắt mấy cái.

Mọi người phát run.

"Em cần là máy móc để chữa bệnh, hay là dùng cho đồ khảo cổ?"

Bạch Cẩm Đường hỏi.

Công Tôn xoa cằm, "Ừm. . . . . .

Cái này thì. . . . . ."

"Anh hiểu rồi."

Bạch đại ca trả lời.

Mọi người đang dựng thẳng lỗ tai ở một bên nghe không hiểu gì cả —— có mỗi một từ "ừm" nhẹ thế, hiểu cái gì được?

Chợt nghe đầu kia Bạch Cẩm Đường giao việc cho cặp song sinh, "Đi mua hết tất cả máy móc dính dáng X quang về, trong vòng 24h đưa đến phòng pháp y SCI cho chủ nhân của hai chú chọn, xong rồi còn lại thì quyên góp."

"A. . . . . ."

Mọi người hít ngược.

Cặp song sinh liền hùng hùng hổ hổ ra ngoài đặt hàng, "Người ta yêu đương đều mua hoa mua nhẫn kim cương, còn nhà ông anh ngày nào cũng mua mấy thứ trang bị bất ngờ cổ quái!"

Công Tôn ấn tắt loa ngoài, lại hàn huyên vài câu cùng Bạch Cẩm Đường, chắc là hẹn ăn cơm ở đâu, rồi cúp điện thoại.

Quay đầu lại, thấy mọi người đều dùng một vẻ mặt kỳ lạ nhìn mình, Công Tôn đẩy đẩy kính, nhẹ nhàng lắc lắc di động, "Câu nói vàng của đại ca các cậu!"

Tất cả mọi người nghiêng đầu, ý là —— mong chỉ giáo.

"Vấn đề tiền có thể giải quyết, tuyệt đối không phải là vấn đề."

Nói xong, Công Tôn cười tủm tỉm đút túi áo blouse trắng, đủng đỉnh đi thay quần áo, chuẩn bị nhân lúc chờ máy móc đến, cùng đức lang quân nhà mình đi ăn một bữa cơm.

Tất cả mọi người SCI xoa cằm, Bạch đại ca mà lại đi nói mấy câu troll vậy. . . . . .

Đương nhiên lời này cũng chỉ có anh ấy nói ra mới có cảm giác đầy sức thuyết phục như thế. . . . . .

Trần Tiểu Phi hoàn toàn không hiểu tình hình há hốc miệng nhìn xung quanh, Mã Hân, Trần Du cùng Tề Nhạc ba cô nương đang ôm mặt, "Á a!

Bạch đại ca thật có phong phạm tổng tài bá đạo!"
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Yêu ai yêu cả đường đi...


Chương 20: Yêu ai yêu cả đường đi...

Bố cục biệt thự cũng khá đơn giản, bởi vì thiết kế đỉnh nhọn, cho nên diện tích các tầng là giảm theo trục, tầng thứ hai vốn của Kiều Viễn Tân, có một phòng ngủ cùng một thư phòng, thư phòng rất lớn, xem ra là dùng lúc làm việc.

Mã Hân lượn tới lượn lui, định nghĩa, "Ừm. . . . . .

Kiều Viễn Tân trước khi vợ chết, hẳn là không có ngoại tình."

Tất cả mọi người nhìn cô, "Từ chỗ nào mà phán vậy?"

"Mọi người có thấy thư phòng Bạch đại ca chưa?"

Mã Hân nháy mắt mấy cái.

Mọi người xoa cằm.

"Trong đó chỗ nào cũng đều là đồ của chủ nhân em, gì mà chặn giấy xương khô a, ly thủy tinh xương khô a, gạt tàn hình quả tim người a, còn có tạp chí pháp y học chủ nhân em đọc trong thư phòng anh ấy để lại vân vân, còn cả một đống lớn phim kịnh dị."

Mã Hân híp mắt, chỉ chỉ bốn phía, "Nơi này trừ văn kiện cùng đồ hắn làm việc ra, cũng chỉ có sách về bệnh tinh thần!"

Chương 22: Yêu ai yêu cả đường đi... (2)

Mọi người nhìn vào, chỉ thấy bên trong là một thi thể còn nguyên vẹn ...

Một ông già khoảng 60 tuổi đang nằm đó, nhìn như đang ngủ say, trên cổ hắn có quấn một sợi dây thừng, đầu cuối sợi dây được thắt thành một cái kết khá phức tạp mà quái dị.

"A!"

Triệu Hổ nhịn không được hô thành tiếng.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng kinh ngạc.

Triển Chiêu liếc Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường hiển nhiên cũng có chút hưng phấn, lấy điện thoại gọi gấp cho Công Tôn...

Nửa giờ sau, một chiếc xe nhìn như xe thiết giáp siêu cấp khoa trương thắng gấp dưới sân bảo tàng, Công Tôn dẫn theo một đoàn pháp y mặc áo blouse trắng vọt vào.

Từ trong nhà Kiều Viễn Tân trực tiếp phóng tới Mã Hân và Hạ Thiên hưng phấn vây quanh cái quan tài nhảy nhót —— Ghê chưa!

Captain American cũng đóng băng 70 năm kìa!

Lúc quan tài mở ra, Tiểu Hạ Thiên không biết cầm thứ gì quét qua thi thể một lượt, sau khi nhìn thoáng qua con số hiện lên màn hình thì hô to, "Số liệu bình thường!"

Công Tôn cầm đầu, chúng pháp y tập thể hoan hô.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường khóe miệng nhếch cao, quay đầu lại, thấy được người đang dùng bữa dở với Công Tôn thì bị túm tới đây, đang bất đắc dĩ tựa ở cửa – đại ca Bạch gia Bạch Cẩm Đường, không khỏi lắc đầu.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Người có thể khiến Công Tôn bỏ qua mọi đam mê


Chương 23: Người có thể khiến Công Tôn bỏ qua mọi đam mê

Bạch Ngọc Đường đương nhiên không có hứng thú gì với thi thể, thứ anh hứng thú là đầu mối có được sau khi nhóm Công Tôn kiểm nghiệm thi thể xong, vì vậy Bạch đội trưởng chỉ cần ưu nhã tựa vào khung cửa ngay cạnh Bạch Cẩm Đường là được.

Triển Chiêu khá hứng thú với thi thể này, hiếu kỳ chọt chọt Công Tôn, "Số liệu bình thường là sao anh?

Xác định hắn đã chết?"

Công Tôn gật đầu, "Đúng vậy, chết rất triệt để."

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, để bảo đảm mình không hiểu lầm, phải hỏi lại cho chắc, "Là không sống lại được nữa đúng không?"

Công Tôn khóe miệng giật giật, chúng pháp y xung quanh đều ngẩng mặt híp mắt nhìn Triển Chiêu, như đang nói —— tên gà mờ này từ đâu chui ra vậy.

Lúc này, chợt nghe Bạch Ngọc Đường hỏi Bạch Cẩm Đường, "Sao ở đâu ra lắm pháp y vậy?"

Bạch Cẩm Đường nói, "Dạo này giới pháp y đang có hội nghị nghiên cứu thảo luận gì đó, có vẻ pháp y hàng đầu thế giới đều ở chỗ này, dù sao cũng đều là đồng nghiệp của Công Tôn, anh mời họ đi ăn."

Bạch Ngọc Đường nhìn Bạch Cẩm Đường —— anh cũng chuyên nghiệp đó nhỉ.

Bạch Cẩm Đường khoanh tay ưu nhã đổi sang tư thế khác tiếp tục tựa cửa, "Đây gọi là khoản đãi các kỹ sư dựng hồn người."

Bạch Ngọc Đường nghe xong cảm thấy thật mới mẻ, lập tức hỏi lại Bạch Cẩm Đường, "Em tưởng nhà giáo mới được gọi là kỹ sư dựng hồn người chứ?"

Bạch Cẩm Đường nhún vai, "Anh đang nói đến các kỹ sư tháo dỡ loại người không có linh hồn ấy."

Bạch Ngọc Đường yên lặng quay đầu đi, đại ca nhà mình dạo này hài hước hẳn . ...

Bạch Cẩm Đường nhìn xung quanh, muốn tìm một chỗ hút thuốc, vừa nhìn thì thấy Khai Bân bị chột một mắt đứng bất động như tên ngốc.

Bạch Ngọc Đường để ý thấy Bạch Cẩm Đường đột nhiên bất động, quay lại nhìn thoáng qua thì phát hiện đại ca mình nhìn chằm chằm vào Khai Bân, nói đúng hơn là nhìn vào một bên mắt trống trơn của hắn.

Sau đó, Bạch Cẩm Đường nhíu mày khẽ xoa thái dương.

Bạch Ngọc Đường đang định hỏi thăm thì bỗng thấy Công Tôn chạy tới, hỏi Bạch Cẩm Đường, "Làm sao vậy?"

"Không sao."

Bạch Cẩm Đường khẽ khoát tay áo, muốn nói Công Tôn cứ làm việc đi.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau —— Lợi hại chưa!

Đại ca cau mày mà có thể khiến Công Tôn quăng thi thể chạy tới.

Bạch Ngọc Đường ra hiệu cho Công Tôn tiếp tục khám nghiệm, anh dìu Bạch Cẩm Đường đến một chỗ thoáng khí hơn.

Công Tôn gật đầu.

...

Bạch Ngọc Đường và Bạch Cẩm Đường tới bên một cái cửa sổ, không nhìn thấy Khai Bân nữa, Bạch Cẩm Đường hiển nhiên khôi phục lại trạng thái bình thường, lôi thuốc lá ra dựa vào song cửa nhìn ra phía xa, không biết đang suy nghĩ gì.

Bạch Ngọc Đường có chút bận lòng quay đầu nhìn Khai Bân đang đứng ở ngoài cửa lớn.

Trong phòng, Công Tôn tiếp tục cùng vài pháp y nghiên cứu số liệu của thi thể, Tiểu Hạ Thiên chuẩn bị hòm để vận chuyển thi thể về SCI, chúng pháp y đều đồng loạt muốn đi cùng để tham quan SCI.

Có vẻ chủ trì hội nghị pháp y học lần này là cục cảnh sát thành phố S, đến tham quan SCI cũng là một hạng mục trong đó.

Tâm tư của Công Tôn đã sớm không đặt trên thi thể nữa, liên tục quay lại nhìn Triển Chiêu và Triệu Tước.

Lúc này, Triển Chiêu đang nói chuyện với Triệu Tước.

"Sau khi đại ca khôi phục ký ức vẫn đều rất bình thường, vì sao hôm nay lại đột nhiên có phản ứng bài xích?"

Triển Chiêu nghi hoặc.

Triệu Tước hiển nhiên cũng mới nhớ ra, "Thiếu chút nữa quên mất, cậu ta sẽ có phản ứng với mấy tên một mắt."

"Một mắt?"

Công Tôn buồn bực, "Tôi từng cùng anh ấy xem phim, xem nhân vật chỉ có một mắt mấy tiếng liền cũng có thấy anh ấy khó chịu đâu a."

Triệu Tước nói, "Nhân vật đó chỉ có một mắt hay có hai mắt mà bị chột mấy một?"

Công Tôn nhíu mày, sao chứ?

Triển Chiêu đột nhiên nhớ ra, sờ sờ cằm, "Ông đang nói, lúc nhỏ đại ca thấy ông . . ."

Triển Chiêu nói, dùng hai ngón tay làm động tác móc mắt, hỏi Triệu Tước, "Là lần đó?"

"Ký ức của cậu ta bị giới hạn ở lần trúng đạn đó."

Triệu Tước nói, "Nên xảy ra bài xích cũng rất bình thường, không cần lo lắng."

"Chắc chắn không có nguy hiểm chứ?"

Công Tôn hỏi lại.

Triệu Tước gật đầu.

Triển Chiêu đi tới cạnh Công Tôn, khẽ vỗ vỗ anh, "Yên tâm đi, đại ca không sao đâu."

Có Triển Chiêu và Triệu Tước cùng bảo đảm, hẳn là không sao, Công Tôn cũng yên lòng.

Lúc này, cái hòm đã được nâng lên xe, Công Tôn chuẩn bị leo lên xe trở về.

...

Bạch Ngọc Đường cũng đi đến, bên cạnh là Bạch Cẩm Đường.

Công Tôn lại gần ôm mặt Bạch Cẩm Đường ngó nghiêng một chút, phát hiện không có gì khác thường mới yên tâm, hôn người ta một cái, rồi dẫn theo một đoàn pháp y, một hòm đựng thi thể, quay về phòng pháp y của SCI nghiên cứu tiếp.

Triệu Hổ và Mã Hán đưa chúng pháp y trở lại.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều hỏi Bạch Cẩm Đường, "Anh không đi theo ạ?"

Bạch Cẩm Đường nhún vai, "Công Tôn quá để ý đến anh, anh mà ở đó người sẽ lại phân tâm."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường giật giật khóe miệng, xoay mặt đi ra chỗ khác, không ngừng oán thầm —— hai con người này lúc nào cũng ân ân ái ái cho được!

...

Triển Chiêu níu vào bể cá nhìn cá ở bên trong, cái bể này khá là tinh xảo, bên trong có vài con cá sư tử đang thảnh thơi bơi qua bơi lại.

Bạch Cẩm Đường trước kia không thích nuôi cá kiểng, nhìn mặt cái thứ không biết chớp mắt rất là ngu, một chút thú vị cũng không có.

Nhưng mà Công Tôn rất thích cá kiểng, vì vậy dần dần, không chỉ trong nhà, phòng pháp y, các loại tòa nhà cũ mới của Bạch thị đều có trưng bể cá, hơn nữa cá được nuôi cũng càng ngày càng quái.

Tòa nhà mới này vì có khá nhiều khách nên cá được nuôi cũng quy củ hơn một chút.

Bạch Cẩm Đường đặt ở sảnh trụ sở chính một bể cực đại nuôi một con cá quỷ, nó là con Công Tôn thích nhất, Công Tôn mỗi lần đến đều bám lấy bể cá trò chuyện với cá ta một hồi, còn ban cho cái tên "Công Tôn Bạch Quỷ".

Triển Chiêu kỳ thực cũng rất thích con cá này, phía dưới bụng của nó có một chữ "quỷ" mà.

Nghĩ tới đây, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lại nhìn nhau —— ân ái đủ kiểu!

...
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Thiên hạ đệ nhất công


Chương 26: Thiên hạ đệ nhất công

Đã hơi muộn, có vài chiếc xe tải nặng loại lớn xuất hiện dưới lầu cục cảnh sát.

Một nùi cảnh viên xúm vào hóng, Bao Chửng cũng vừa lúc xuống lầu, thấy được cặp song sinh từ trên một chiếc xe nhảy xuống, có chút hết nói nổi.

"Các cậu lại mua cái gì hả?"

Cặp song sinh để nhân viên phụ trách đi cùng mở mấy thùng hàng ra.

Bao Chửng nhìn thử thì có chút chóng mặt, đống máy móc gì đây, trông có vẻ rất hiện đại.

Lúc này, Công Tôn cũng vui vẻ chạy xuống tới nơi.

Những người khác của SCI cũng chạy theo góp vui, quả nhiên...

Cặp song sinh dựa theo dặn dò của Bạch Cẩm Đường, đưa hết các thể loại máy móc có thể chụp X quang hiện đại nhất trên thế giới đến đây, còn đưa theo rất nhiều kỹ sư chuyên ngành, chắc là để hướng dẫn cách sử dụng những thiết bị này.

Phòng pháp y và khoa giám định đều bùng nổ, một đám mọt sách chạy tới tham quan học hỏi.

Triển Chiêu hỏi cặp song sinh, "Còn thi thể ở rừng Amazon nữa?"

Cặp song sinh trợn mắt nhìn trời, rồi đưa ra đáp án ngoài dự liệu của mọi người —— đã bắt tay vào làm rồi.

Triển Chiêu há hốc miệng, "Các anh tìm ai làm?"

Cặp song sinh nhún vai, đáp một cách hùng hổ, "Mấy tay trộm mộ a."

Bao Chửng giật giật khóe miệng.

Mấy cô gái của cảnh cục đồng loạt ôm mặt —— Bạch đại ca thiên hạ đệ nhất hảo lão công a!~~
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Đại ca chẳng ngại tiêu tiền như rác vì Công Tôn


Chương 27: Đại ca chẳng ngại tiêu tiền như rác vì Công Tôn

Triển Chiêu và Triệu Tước nghiên cứu tấm hình này, "Thảo nào G lại chạy qua tận Nam Mỹ."

Triệu Tước hỏi, "Kêu cặp song sinh đưa tòa cổ mộ đó về tính thử xem bao nhiêu năm rồi?"

Triển Chiêu liếc Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường bất lực, "Đó là di sản văn hóa của nhà người ta ..."

Triệu Tước híp mắt.

"Đúng rồi!"

Triển Chiêu đột nhiên vỗ tay một cái, "In 3D!"

Mọi người sững sờ tại chỗ.

Triệu Tước nhướn mày, "Ừ!

Ý kiến hay!

Cũng có thể quét hình lập thể hoặc chiếu holographic, nhưng in 3D đúng là oách hơn hẳn!"

Mọi người yên lặng liếc Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường thở dài, đại ca anh chắc cũng lại phất tay bắt cặp song sinh làm, cặp song sinh lại đạp tường trút giận mất thôi.

Nhưng muốn tra ra vụ án lần này có vẻ phải làm như thế ...

Nóng lòng muốn điều tra phần mộ đó ngoại trừ Triển Chiêu Triệu Tước ra còn có toàn bộ thành viên của phòng pháp y.

Nếu Công Tôn hứng thú, Bạch Cẩm Đường đương nhiên sẽ giao cho cặp song sinh làm, cặp song sinh vốn rất thoáng tính, mua máy quét hình đương nhiên vui hơn đi đào cổ mộ nhà người ta về a, tiêu tiền như rác quen rồi!

Chương 29: Đại ca chẳng ngại tiêu tiền như rác vì Công Tôn (2)

Phải mở cửa căn phòng sát vách phòng pháp y ra để Công Tôn chứa các thể loại máy móc tiên tiến hiện đại ở đó, máy in 3D đã hoàn thành, nhân viên hỗ trợ lắp đặt xác định mọi thứ đều hoạt động bình thường rồi rời đi.

Công Tôn và Mã Hân xoay vài vòng bên cái máy, Tiểu Hạ Thiên ôm chân bàn cọ cọ, quả nhiên được điều tới SCI sướng sướng sướng gì đâu!

Mia cũng xúm vô giúp vui, cầm trong tay kem ly Tiểu Bạch Trì làm cho, vừa ăn vừa hiếu kỳ đánh giá các loại máy trong phòng.

Công Tôn suy nghĩ một chút, đi lấy cái mặt nạ tới, bắt đầu quét hình.

Mã Hân hiếu kỳ, "Làm mặt nạ ạ?"

"Để xem mặt nạ làm ra có hiệu quả tương tự hay không."

Công Tôn để Hạ Thiên thao tác trên máy.

Mia nghiêng đầu, đi tới cạnh cái máy, mở to mắt nhìn chiếc mặt nạ.

Lúc này, có vài người đi tới, phía trước là Bạch Trì, phía sau là Triệu Trinh và Bạch Cẩm Đường.

Bạch Cẩm Đường vào cửa thấy Công Tôn y như một đứa trẻ, biểu tình nhìn máy móc công nghệ cao như đang xem một cái máy chơi game, lắc đầu bất đắc dĩ.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vụ án thứ 19: Ba tên hung thủ chi người di truyền


Chương 1: Công Tôn thiệt ra dáng chị dâu

Hai anh em Lam Kỳ và Lam Tây cũng tới, hai người một thân tây trang, vô cùng xuất chúng.

Bên trong áo blouse của Hác Linh cũng là y phục dạ hội trang trọng, vì vậy Triển Chiêu tò mò hỏi thăm, "Đi uống rượu mừng a?"

Lam Kỳ và Lam Tây đều bó tay nhìn hai người, "Hôm nay không phải tiệc mừng 10 năm của Bạch thị sao?"

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường sửng sốt, sau đó hít sâu một hơi ...

Hai người bọn họ ra chủ ý xấu giật dây Bạch Cẩm Đường mở tiệc mời khách để thuận tiện quan sát vị Nhạc Hải thần bí nọ, ai ngờ rốt cuộc là hai người lại quên phéng chuyện này!

Bên ngoài, Công Tôn cầm một chiếc đèn pin chuyên dụng tiến đến, hỏi, "Các cậu chưa chịu thay đồ là muốn bị đại ca các cậu cho ăn đập sao?"

Hai người vội vã chạy đi thay quần áo.

Chương 2: Con nít ranh biết gì

Tiểu Đinh lại gần nhìn một chút, A Mạc lại trở nên khẩn trương.

"Ác, con ngươi thiệt suất khí."

Tiểu Đinh nhìn chằm chằm, Đại Đinh túm hắn lại, nhân tiện buôn chuyện với Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, "Đại ca ở lầu hai, hôm nay thật nhiều người, a ha ha ha."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau —— ngày kỷ niệm của Bạch thị đương nhiên có nhiều người, có gì đáng để "a ha ha ha" đâu?

Cặp song sinh bí hiểm nháy mắt, "Thực sự nhiều người nha."

Lúc này, mấy chiếc xe đi sau cũng đã tới nói, người của SCI bước xuống, Triệu Tước và Bạch Diệp đi giúp vui cũng đã đến.

Cặp song sinh vừa nhìn thấy Công Tôn liền hí hửng, "Chủ nhân!

Đại ca ở lầu ba."

Công Tôn đi tới đây, rồi theo cặp song sinh về phía thang máy chuyên dụng.

Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu túm Tiểu Đinh lại, hỏi, "Anh vừa nói đại ca ở lầu hai mà?"

Tiểu Đinh híp mắt, "Lầu hai là sảnh tiệc, lầu ba là không gian riêng tư, con nít ranh biết gì."

Nói xong, hai người dẫn Công Tôn đi tìm đại ca.

Bạch Ngọc Đường không nói được gì, Triển Chiêu ở một bên cười.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Chương 3: Đúng là chỉ có ở với vợ mới lành nhất


Đèn đóm tối lại một chút, Bạch Cẩm Đường đi một vòng mời rượu, tay cầm ly champagne liếc mắt thấy mấy người quen.

Bạch gia đại ca cau mày túm cổ áo Tiểu Đinh vừa lướt qua trước mặt.

Tiểu Đinh giữ cái nơ trên cổ mình, bất mãn liếc Cẩm Đường, hai anh em nhà này không thể gọi người ta lại đàng hoàng được sao ...

Bạch Cẩm Đường khó hiểu chỉ vào Brighton và Eleven đang đứng nói chuyện với nhau, cảm thấy cảnh này thật quá kỳ cục, hỏi Tiểu Đinh, "Tình huống gì đây?"

Tiểu Đinh nhún vai, còn chưa kịp trả lời thì một mỹ nữ mặc nguyên bộ đồ trắng, mái tóc màu lam "lướt qua" trước mắt, ánh mắt giao nhau, vị mỹ nhân kia còn quét mắt nhìn hai người, thuận tay giúp Tiểu Đinh chỉnh lại nơ, sau đó lại "lướt" đi.

Tiểu Đinh hí hửng sờ cái nơ được người đẹp chỉnh cho, "Ác...

Đó chính là Melissa trong truyền thuyết sao?"

Bạch Cẩm Đường kín đáo đưa ly rượu cho Tiểu Đinh, rồi quét mắt một vòng quanh sảnh tiệc.

Tiểu Đinh nhìn biểu tình của Bạch Cẩm Đường, xáp lại hỏi, "Đại ca, anh có muốn uống chút thuốc trợ tim không?"

Bạch Cẩm Đường thuận tay túm lấy cái nơ của Tiểu Đinh, kéo người tới trước mắt.

Tiểu Đinh nghĩ có thể do tác dụng của ánh đèn, cảm giác Bạch Cẩm Đường trong mắt đang bốc hỏa, Vì vậy trừng mắt nhìn, lập tức bổ sung, "Ờ thì...

Sẽ cố không để xảy ra tai nạn chết người mà ..."

Bạch Cẩm Đường không nói gì hít sâu một hơi để bình tĩnh một chút, rồi lắc đầu xoay người đi.

Tiểu Đinh chỉnh lại nơ, thấy Bạch Cẩm Đường kéo Công Tôn vẫn còn mơ hồ chưa nắm rõ sự tình tiến vào thang máy, ý là —— đêm nay nhắm mắt làm ngơ.

...

Bạch Cẩm Đường đi ra, ngẩng đầu... liếc mắt thấy một đám phục vụ mang thương tích bị còng tay, nhìn trời rồi đi vào sảnh tiệc.

Bạch Trì và Tần Âu nhìn nhau.

Đại khái ba phút sau, Bạch Cẩm Đường cầm một cái khay đi ra, trên khay là một khối bánh gato.

Bạch Trì và Tần Âu nghiêng đầu.

Bạch Cẩm Đường đi tới ấn mở thang máy, nếu không phải Công Tôn muốn ăn bánh gato anh cũng không muốn xuống, quả nhiên hết sức ầm ĩ, phải nhanh chóng trở về thôi ...

Đang nghĩ ngợi, cửa thang máy mở ra.

Bạch Trì và Tần Âu thấy Bạch Cẩm Đường đột nhiên đưa tay vào trong thang máy ...

Sau đó, lại thấy Bạch đại ca xách cổ một tên mặc tây trang như xách một con gà.

Tên kia bị bóp cổ, đang giãy dụa.

Bạch Cẩm Đường xách tên đó ra ngoài thang máy ...

Từ trên người hắn giũ ra một khẩu súng và một con dao.

Bạch Trì chạy lại nhặt vũ khí.

Bạch Cẩm Đường ném người đi.

Người nọ bị ném tới bên cạnh đám phục vụ kia.

Tần Âu thuận lợi còng tay tên xui xẻo đó lại.

Bạch Cẩm Đường bưng khay bánh, lắc đầu đi vào thang máy.
 
Back
Top Bottom