Cập nhật mới

Khác [S.C.I Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách

[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Mạnh quá cũng không tốt


Chương 15: Hiazzz, mạnh quá cũng không tốt lắm đâu

Bạch Ngọc Đường hơi nhướn mày, hỏi hắn, "Anh nói người chết bình thường?"

Công Tôn chớp mắt, "Người chết mà còn phân ra bình thường với không bình thường hả?"

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, nhìn Công Tôn, "Bởi vì biểu tình của anh, giống như nhìn thấy thi thể không bình thường, hơn nữa anh còn ở cùng anh hai..."

Khóe miệng Công Tôn khẽ rút, vuốt cằm cân nhắc, "Lại nói, cũng là do tên kia làm loạn, anh hai mấy cậu đúng thật là cần đi bái thần."

"Liên quan tới anh hai?"

Bạch Ngọc Đường mới hỏi xong, cửa cũng mở ra, Bạch Cẩm Đường bước vào, hình như mới rửa tay, vừa đi vừa dùng khăn lau, vẻ mặt hoang mang, "Tà môn nha, lần nào cũng vậy."

"Xảy ra chuyện gì?"

Triển Chiêu khó hiểu hỏi.

Triệu Tước cũng hiếu kì tiến tới.

Công Tôn nhìn nhìn Bạch Cẩm Đường.

Bạch Cẩm Đường vươn tay sờ trán, nhìn Công Tôn, ý là — Hay là em nói đi.

Công Tôn mặt nhăn nhíu, bắt đầu giải thích, "Lúc nãy không phải chúng tôi đi uống rượu sao?"

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường gật đầu, đúng vậy, uống rượu xong sẽ loạn tính rồi làm chuyện gì gì đó...

Hơn nữa mọi người đều rõ, Bạch Cẩm Đường cho Công Tôn uống rượu cũng chính vì hai chữ loạn tính kia.

"Uống rượu xong, thuận tiện làm chuyện đó đó một tí..."

Công Tôn xoa cằm.

"Chuyện đó đó là chuyện gì?"

Tất cả vẻ mặt ngây thơ, mở to mắt nhìn hai người.

Công Tôn xấu hổ.

Bạch Cẩm Đường nhìn trời, kéo Công Tôn qua, "Làm một lần mọi người xem liền biết chứ gì."

"Ê!"

Công Tôn rống lên một tiếng, nhưng đã không còn kịp nữa, Bạch Cẩm Đường một tay ấn hắn lên tường, mọi người đang chờ thưởng thức cảnh sinh động, nhưng Bạch Cẩm Đường lại dừng tay, chống tay lên tường nhìn mọi người, "Là như vầy."

"Là như vầy?"

Triệu Tước tức giận, "Kế tiếp đâu?

Đã làm rồi sao không..."

Nói còn chưa dứt lời, Triển Chiêu nắm tóc ông kéo một cái, "Chú nói bậy gì đó!"

"Tôi cũng đâu có cố ý."

Bạch Cẩm Đường trả lời, rất hợp tình hợp lý, có chút buồn bực, "Lãng phí một chai rượu ngon của ông!"

Mọi người vẻ mặt khinh bỉ nhìn hắn — Quả nhiên!

"Sau đó xảy ra chuyện gì?"

Ở đây chỉ còn Bạch Ngọc Đường là giữ vững ý chí, hỏi Công Tôn.

Công Tôn chỉ vách tường phía sau mình, "Có thể là vừa lúc đụng trúng chỗ cần đụng, mảng tường bóc ra, một bàn tay đặt lên vai tôi, còn là thây khô."

Mọi người nhịn không được rút khóe miệng — Khó trách sắc mặt đều thay đổi, bị cắt ngang húng thú mà còn rất kinh khủng.

...

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau một cái, chợt nghe đầu dây bên kia truyền tới một thanh âm lạnh như băng, "Thì ra ở thành phố T."

Triệu Tước cả kinh, tóc dựng thẳng lên, "Vèo" một cái chạy ra trốn sau lưng Bạch Cẩm Đường.

Triển Chiêu vẻ mặt hồ nghi, ai lại lợi hại vậy, có thể dọa Triệu Tước sợ tới như vậy.

"Em chạy tới đó làm gì..."

Nói còn chưa dứt lời, Bạch Cẩm Đường đã cúp điện thoại.

Tất cả mọi người nhìn Triệu Tước.

Chỉ thấy Triệu Tước vẻ mặt cầu xin, nắm tay áo Bạch Cẩm Đường, "Chết chắc rồi!"

Bạch Cẩm Đường bật cười, "Ai biểu chú vênh váo làm gì."

Triệu Tước buồn bực, "Một chút kinh hỉ bất ngờ cũng không có!

Cái đồ bánh bao đen thui một trứng kia!"

"Người kia là ai?"

Triển Chiêu nghi hoặc, Triệu Tước sao lại như vậy, "Kinh hỉ bất ngờ cái gì?"

"Không."

Triệu Tước rầu rĩ xoay người, dẫn mọi người đi.

Triển Chiêu nháy mắt với Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường lập tức chạy tới khoác tay lên bả vai Bạch Cẩm Đường, "Anh hai."

Công Tôn tất nhiên bị Triển Chiêu kéo đi.

"Người kia là ai vậy?"

Bạch Ngọc Đường hỏi.

Bạch Cẩm Đường nhướn mày, "Qua vụ này mấy đứa sẽ biết."

"Gần đây anh rất thân với Triệu Tước nha."

Bạch Ngọc Đường thuận miệng hỏi, "Không liên quan tới Bạch Diệp chứ?"

Bạch Cẩm Đường sửng sốt, sau đó lập tức bật cười, lắc đầu nhìn Bạch Ngọc Đường, "Em nhỏ hơn anh sao trí nhớ kém quá vậy, Bạch Diệp đã chết rồi, em cũng nhìn thấy bia mộ mà."

"Anh xác định?"

Bạch Ngọc Đường hỏi, "Nhưng Triệu Tước đã từng nói về Bạch Diệp với em, so với hình dung của mấy lão ba cũng không giống."

Bạch Cẩm Đường gật đầu, không nói gì.

"Vậy anh cảm thấy, rốt cuộc là thế nào?"

Bạch Ngọc Đường chưa từ bỏ ý định.

Bạch Cẩm Đường vỗ vỗ bả vai hắn, "Tóm lại là thế nào, thì em và anh vẫn là anh em."

Bạch Ngọc Đường nhíu mày, "Hả?"

Bạch Cẩm Đường cười ảm đạm, "Em đừng chọc giận ba đó."

Bạch Ngọc Đường mếu máo, nhìn đi nơi khác.

Từ chuyện trước, Bạch Cẩm Đường đúng là có chút định kiến về Bạch Duẫn Văn, tuy rằng ngoài miệng không nói, nhưng rõ ràng là né tránh, số lần về nhà càng ngày càng ít.

"Ông ấy không muốn anh nhớ lại, đúng là có đầy đủ lý do."

Bạch Cẩm Đường cười bất đắc dĩ.

"Vậy anh và Triệu Tước đang điều tra cái gì?"

Bạch Ngọc Đường nhíu mày, "Nói cho tụi em biết thì sẽ dễ tra hơn."

"Mấu chốt thì anh cũng không biết."

Bạch Cẩm Đường lắc đầu, "Thật ra em và Triển Chiêu, có lẽ đã bước vào một con đường sai lầm."

"Con đường sai lầm?"

Hai người phía sau, Triển Chiêu khó hiểu nhìn Công Tôn.

Bạch Ngọc Đường ở phía trước ép hỏi Bạch Cẩm Đường, đương nhiên Triển Chiêu cũng không rảnh rỗi, ở phía sau ép cung Công Tôn.

Công Tôn chỉ trả lời, "Thật ra anh cũng hỏi Cẩm Đường, tại sao lại gạt mấy đứa, hắn lại nói, hai đứa đã bước vào một con đường sai lầm."

Triển Chiêu khoanh tay, "Đó là cái gì?"

Công Tôn nhún vai, "Đơn giản mà nói, giống như những chuyện càng không cho hai đứa biết, hai đứa lại càng muốn biết..."

Triển Chiêu sờ sờ cằm, tựa hồ đã hiểu.

Chương 18: *ngắn cũng đưa vô, càng về sau càng ít L *

Mọi người nhìn nhau, Công Tôn lúc nãy chỉ lo khám nghiệm tử thi, không để ý tình hình bên ngoài, liền hỏi Bạch Cẩm Đường, "Có chuyện gì vậy?

Sao tự nhiên lại nóng nảy?"

"Cãi nhau thôi mà."

Bạch Cẩm Đường nở nụ cười ẩn ý, sau đó tiếp tục ăn.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Cho anh dựa một chút


Chương 19: Cho anh dựa một chút

Bạch Ngọc Đường nhíu mày, "Sau khi chết tóc vẫn dài ra tôi còn có thể hiểu, nhưng dài trong những hai mươi năm, chất dinh dưỡng ở đâu ra để nuôi tóc?"

"Tế bào."

Công Tôn ngẩng đầu, "Tôi vừa gọi cho Mã Hân mang dụng cụ tới đây, bước đầu kiểm tra, thi thể này tuy đã khô héo, nhưng vẫn còn một số tế bào còn sống!"

Mọi người há to miệng.

Bạch Cẩm Đường nhìn Công Tôn, "Vừa rồi em bảo anh lấy một sợi tóc của Triệu Tước, chính là vì cái này?"

Công Tôn gật đầu, "Dùng để so sánh, tế bào đó không chết nhưng không phải dạng sinh lực mạnh mẽ, mà là đang từ từ suy kiệt."

...

Bạch Cẩm Đường ra ngoài hút thuốc, tiếp tục ngồi đọc báo, còn Công Tôn tiếp tục nghiên cứu vấn đề tế bào.

...

Ánh trăng đêm nay rất sáng, một vòng tròn lớn treo lơ lửng giữa bầu trời đen.

Ánh trăng chiếu xuống một người...

Triển Chiêu lắc đầu, giống như Bạch Ngọc Đường, cân xứng, ngạo mạn.

Người nọ một tay đút vào túi quần, một tay làm động tác mà Bạch Ngọc Đường ngày thường sẽ không làm — Hút thuốc.

Không biết có phải là do ảo giác, hay do cách người nọ hút thuốc — Cảm giác giống như Bạch Cẩm Đường vậy.

Triển Chiêu lại lắc đầu, là ảo giác ư?

Người đó giống như một sự kết hợp giữa Bạch Cẩm Đường và Bạch Ngọc Đường.

Hoàn mỹ!

...

Bạch Cẩm Đường vốn đang đọc báo, nghe hai người nói vậy, cũng nhịn không được ngẩng đầu, vén màn lên nhìn, thấy người nọ đứng dưới ánh trăng.

Công Tôn không biết đã bước tới cạnh hắn từ khi nào, ngồi xuống, cầm điếu thuốc trong tay hắn, tự mình hút, soạt một tiếng mở báo ra.

Bạch Cẩm Đường nhìn hắn.

Công Tôn dùng ngón trỏ đẩy kính mắt, hỏi hắn, "Anh có biết yếu tố cần thiết nào cho việc vừa hút thuốc vừa đọc báo không?"

Bạch Cẩm Đường mờ mịt nhìn hắn.

Công Tôn giơ chân lên cho hắn xem đôi dép lê xù xù, "Dép lê đó!

Nó là thứ tốt nhất!"

Bạch Cẩm Đường buồn cười, đơn giản vươn tay kéo màn ra, nghiêng người tựa vào Công Tôn, lấy mắt kính của hắn, nhìn tình hình bên ngoài.

Công Tôn híp mắt giơ báo lên, "Quả nhiên... kính mắt quan trọng hơn dép lê!"

Bạch Cẩm Đường xoay đầu lại, kéo cà vạt hắn, mỉm cười, "Cho anh dựa một chút."

Công Tôn đỡ đầu hắn nằm xuống đùi mình, còn mình thì tựa vào lưng ghế, cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, trong bóng đêm một mảng mơ hồ, chỉ có người đứng dưới ánh trăng, bóng người kéo dài, làm một động tác quen thuộc, rút ra điếu thuốc thứ hai.

"Thì ra di truyền cũng không phải thứ thần kì nhất."

Công Tôn bỗng nhiên lầm bầm.

Bạch Cẩm Đường ngẩng đầu, "Vậy là gì?"

Công Tôn trầm mặc một lát, mở miệng, "Là huyết thống."

*Phụ: Huyết thống Bạch gia

Bạch Diệp hít một hơi, "Mùi thuốc lá."

Triệu Hổ nhíu mày, ngửi ngửi, "Có mùi sao?"

Bạch Diệp chỉ cười, chính là nụ cười xen lẫn giữa Bạch Ngọc Đường và Bạch Cẩm Đường, còn mang theo nét tang thương mà hai người kia không có.

"Có..."

Mã Hán gật đầu, "Còn có tiếng bật lửa và màu của lửa."

Triệu Hổ nghe xong muốn mơ, tâm nói Tiểu Mã ca căng thẳng quá nên bị ảo giác rồi sao?

Bạch Diệp nhìn nhìn Mã Hán, "Cậu quả thật có thiên phú hơn người, khó trách Eleven lại nói cậu là người kế tục."

Mã Hán nhíu mày, "Tôi không thích."

Bạch Diệp cười cười, tiến tới hỏi, "Nhưng mà, cậu vẫn còn thiếu."

Mã Hán nhìn ông.

"Nhìn thấy màu của lửa vẫn còn chưa đủ."

Bạch Diệp nói một câu kì lạ, chỉ chỉ cái mũi, "Còn phải ngửi ra được mùi vị, có thể nhận ra mùi của thi thể, cùng với sát khí làm cho người ta hưng phấn."

...

Bạch Trì không hiểu sao lại ngửi thấy mùi thuốc súng, vừa xoay đầu lại liền bị một người vươn tay giữ chặt.

Bạch Trì ngẩng đầu, Triệu Trinh đột nhiên không thấy đâu giờ đã trở lại.

"Anh đi đâu vậy?"

Bạch Trì hỏi.

"Lấy thân mình làm bối cảnh."

Triệu Trinh mỉm cười, thấy Bạch Trì chau mày liền hỏi, "Sao vậy?

Không thoải mái?"

"Không phải."

Bạch Trì chỉ mũi, "Em ngửi thấy mùi lạ, giống như thuốc súng ý."

Triệu Trinh cho hắn một viên kẹo bạc hà, "Cẩn thận nha, ảo thuật của Triển Chiêu cũng không kém anh đâu, tốt xấu gì em cũng là người họ Bạch, ít nhiều đều bị ảnh hưởng."

"Hả?"

Bạch Trì chớp mắt.

"Huống chi ở đây còn có Triệu Tước."

Triệu Trinh bất đắc dĩ chỉ hai mắt mình, "Nếu nói anh là người có thể làm mê hoặc đôi mắt, thì bọn họ chính là người làm mê hoặc nhân tâm, đặc biệt là trái tim người họ Bạch."

...

Công Tôn vươn tay, nhẹ nhàng vuốt cổ Bạch Cẩm Đường, kéo đầu hắn tựa lên vai mình, thấp giọng hỏi, "Không thoải mái?"

Bạch Cẩm Đường cười ảm đạm, "Có chút muốn ói."

"Có rồi sao?"

Công Tôn đùa giỡn, "Mấy tháng rồi?"

Bạch Cẩm Đường nở nụ cười, áp chế cái mùi làm cho hắn muốn nôn — Mùi thi thể, cùng với sát khí làm người ta hưng phấn, trong hội trường hôm nay, có thể nói là quần ma loạn vũ, rất không thoải mái.

...

Trong lối đi nhỏ, Triệu Tước khó hiểu nhìn Bạch Ngọc Đường bắn phát súng 'bậy', "Làm gì vậy?"

Bạch Ngọc Đường nhìn ông, "Ngửi được mùi."

"Mùi gì?"

"Mùi nguy hiểm."

Bạch Ngọc Đường bình tĩnh trả lời, nói xong nhìn lên sân khấu, cũng không nhìn Triển Chiêu mà là mục tiêu khác.

Bạch Diệp tựa sau tấm biển quảng cáo, cũng nở nụ cười, "Không hổ là họ Bạch, huyết thống cực mạnh!"
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Làm theo anh *tưởng tượng cưng dễ sợ*


Chương 28: Làm theo anh

Những sinh viên vô cùng chờ mong, Công Tôn nhướn cổ, hỏi Bạch Cẩm Đường, "Lần đầu tiên được nghe Triệu Tước hát nha!

Không biết giọng hát thế nào nữa?"

Bạch Cẩm Đường gác chân, vươn hai tay, nói với Công Tôn, "Làm theo anh."

Công Tôn không rõ, xoay mặt nhìn Bạch Cẩm Đường, "Tư thế gì vậy?"

Bạch Cẩm Đường che hai tai lại, "Như vầy nè!"

Công Tôn vẻ mặt ngu ngơ nhìn hắn — Bịt lỗ tai?

Lúc này, Triệu Tước ho khan vài tiếng, cầm micro Triển Chiêu đưa cho, lấy một loại khí thế cực kì kiêu ngạo, hát bài "Tiểu Minh đến Quảng Châu" mọi người nghe.

Mà vị hiệu trưởng mỹ nhân có hơi thở nghệ thuật đặc biệt này, dĩ nhiên ngũ âm (*) không được đầy đủ, vô cùng kinh thế hãi tục, một khúc nhạc thiếu nhi lại giống như ma âm tra tấn lỗ tai, những sát thủ lúc nãy bị bắn bất tỉnh, giờ cũng tỉnh lại, ngơ ngác nhìn sân khấu.

...

Sau khi hát xong, mọi người đều làm một động tác y như Bạch Cẩm Đường — Bịt lỗ tai!

Công Tôn ngoáy ngoáy lỗ tai, hỏi Bạch Cẩm Đường, "Sao anh biết Triệu Tước hát rất khó nghe?"

Bạch Cẩm Đường thả tay xuống, hơi xuất thần, "Lúc trước thường xuyên nghe thấy..."

"Hả?"

Công Tôn kinh ngạc, "Lúc trước?"

Bạch Cẩm Đường vươn tay sờ tai hắn, tựa hồ có chút hoài niệm, "Ừ, chú ta, Bao cục, ba anh, chú Triển, còn có người kia nữa, một đội năm người, cùng nhau hát bài hai chú cọp, ai cũng hát dở như nhau."

Công Tôn nhìn chằm chằm Bạch Cẩm Đường, "Năm người... là lúc anh còn nhỏ?"

Bạch Cẩm Đường cười, gật gật đầu, "Ừ, khi đó bọn họ rất vui vẻ."

Công Tôn thấy sắc mặt hắn dần trở nên ảm đạm, liền hỏi, "Sao giờ lại không vui?"

Bạch Cẩm Đường nhún vai, "Em không nghe Triển Chiêu vừa nói sao?"

Công Tôn nghiêng đầu...

Bạch Cẩm Đường ngẩng đầu nhìn Triệu Tước chạy xuống sân khấu bóp cổ Triển Chiêu, "Con đường hạnh phúc, đã bị chặt đứt."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Bạch Diệp vs Bạch Cẩm Đường?


Chương 31: Công Tôn hiểu rõ Bạch Cẩm Đường nhất

"Thi thể của hắn tại sao lại bị giấu trong bức tường?"

Công Tôn đối với vụ án của B.K vẫn chưa giải quyết xong, vô cùng tò mò, "Hắn chắc đã chết hai mươi năm, nhưng tốc độ mục nát của thi thể không giống người bình thường, sinh mệnh của các tế bào rất kinh người."

"Cụ thể thế nào thì chờ Triệu Tước bọn họ hành động xong đã, cậu đại khái đã hiểu được, giờ nói tiếp thì rất phiền phức."

Bạch Diệp lười biếng trả lời, Công Tôn có chút bất đắc dĩ, ở phương diện nào đó, người này không hề giống sự săn sóc của Bạch Ngọc Đường, mà là càng giống Bạch Cẩm Đường hơn.

Chương 32: Đôi khi không cho vợ đi theo lại đúng a

Bao Chửng nhíu mày, trừng Bạch Ngọc Đường, "Cậu nói đi lo vụ án đặc biệt mà kéo theo đông đủ cả nhà vậy hả?"

Bạch Ngọc Đường rút khóe miệng, trong lòng nói, sao lúc anh hai chi tiền hỗ trợ chú lại không nói tiếng nào!

Bạch Cẩm Đường ngẩng mặt quan sát tảng đá như bị oanh tạc đi một nửa, như có điều suy nghĩ.

...

Triệu Trinh vươn tay bắt lấy áo chống đạn của Bạch Trì, "Em không phải là nhân viên văn phòng ư?

Đừng có vào đó."

Bạch Trì giãy dụa nửa ngày, khó khăn lắm mới lấy được áo chống đạn, nhưng Triệu Trinh lại cầm đi không ặc, xem ra là không muốn hắn tham gia hành động với đội đặc công.

Bạch Cẩm Đường vừa lòng gật đầu, cảm thấy bản thân không mang Công Tôn tới đây là quá chính xác.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Công Tôn vs Triệu Tước?


Chương 33: Người nghĩ giống chồng mình, người nghĩ giống vợ mình

Công Tôn đứng bên cạnh Bạch Diệp, cảm thấy rất hứng thú, hỏi ông, "Tôi muốn hỏi chú một vấn đề."

Bạch Diệp nhìn thoáng qua, lập tức nở nụ cười, "Ở một mức độ nào đó, cậu có vẻ giống Tước."

...

Lúc này, Bạch Cẩm Đường chậm rì rì đi tới, phía sau là cặp song sinh đang kéo người một người canh gác như kéo chó.

Bạch Ngọc Đường nhìn thoáng qua, phát hiện người kia bị đánh bầm dập, bất mãn liếc Bạch Cẩm Đường, "Sao lại xài hình phạt riêng?"

Bạch Cẩm Đường nhún vai, "Ai biểu hắn đẹp chi."

Bạch Ngọc Đường rút khóe miệng, hạ giọng nói, "Chúng ta là cảnh sát, không phải xã hội đen, anh hai!"

Bạch Cẩm Đường gật đầu, còn thật sự nói, "Cho nên anh mới muốn giáo dục hắn, để hắn hưởng thụ một chút loại cảm giác bị người ta nắm vận mệnh trong tay thú vị tới cỡ nào."

Nói xong, bảo cặp song sinh ấn người xuống đất, sau đó đi sang một bên đứng.

Triển Chiêu nhìn hai người canh gác, "Cách nhìn nhận vấn đề rất giống nhau a..."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vụ án thứ 15: Con thuyền ma quái


Chương 1: Công Tôn rất tích cực

Triển Chiêu vươn qua nhìn, "Đây là cái gì vậy?"

"Lâm Nhược, có nghe qua tên này chưa?"

Bao Chửng hỏi.

Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu, "Vị thương nhân trẻ tuổi ấy ạ?"

"Cẩm Đường cùng cậu ta hình như rất quen thuộc."

Công Tôn vừa đưa ảnh chụp ọi người xung quanh thưởng thức, vừa nói, "Bọn họ vẫn thường hợp tác làm ăn, Cẩm Đường nói cậu ta là người thông minh."

"Ồ."

Triệu Hổ giật mình, "Bạch đại ca rất ít khen người nha?"

"Trong ấn tượng của tôi anh ấy chỉ mới nói là Miêu Nhi thông minh thôi."

Bạch Ngọc Đường liếc sang Triển Chiêu.

Mọi người cùng nhau nhìn phía Triển Chiêu đang bưng ly đá bào ngậm cái muỗng xem ảnh chụp —— cao cấp như thế sao?

...

Triển Chiêu tiện tay cầm lấy tạp chí sáng nay đưa tới, "Đó, tôi vừa xem qua, thần kỳ ghê, đương kim No.1 trong top 5 King của thành phố S lại không phải là anh hai."

"Khụ khụ."

Công Tôn ho khan một tiếng, "Anh hai của cậu đã kết hôn rồi!"

Tất cả mọi người cười xấu xa —— Công Tôn thật tích cực nha!

...

Người này có quan hệ gì với cái rương chứa xương khô kia a?"

Công Tôn hiếu kỳ hỏi Bao Chửng.

"Nga, Lâm Nhược có một sở thích, biết không?"

Bao Chửng hỏi.

Công Tôn trả lời, "Có phải là đi lặn không a?

Tôi từng nghe Cẩm Đường nhắc đến, những vùng nước lớn trên thế giới cậu ta đều đã lặn qua."

Mọi người kỳ quái, tên Lâm Nhược này cùng đại ca Bạch gia thực sự quan hệ không tồi a, ngay cả sở thích cũng biết, còn có thể nói cho Công Tôn...
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Đặc tính của vợ chồng già


Chương 4: Có gì khó hiểu đâu, vợ chồng già là vậy á

Bất thình lình từ phía sau, Bạch Ngọc Đường nhanh mắt nhìn thấy được một chiếc xe màu đen có rèm che đang lao nhanh vào khu vực giảm tốc độ của bãi đỗ xe, anh lập tức theo bản năng kéo Triển Chiêu lại —— chiếc xe này có vấn đề, bình thường vào khu giảm tốc rồi còn chạy nhanh như vậy sao?

Triển Chiêu bị Bạch Ngọc Đường túm lại liền cảm giác được sự khẩn trương của anh, song song đó chợt nghe "rầm" một tiếng, chiếc xe nọ trực tiếp tông vào sườn một chiếc jeep đậu ngay ngoài cùng, tổn thất nghiêm trọng....

"A!"

Triển Chiêu giật mình, vội túm lấy Bạch Ngọc Đường, "Xe của cục trưởng Bao bị đụng nát rồi!"

Bạch Ngọc Đường lúc này cũng bày ra một vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, khi anh mở miệng ra, lời nói cũng doạ người không kém, "Anh hai?".

Triển Chiêu ngẩn người, quay đầu lại nhìn thì thấy cửa cái xe đen có rèm che vừa tung hoành mới rồi bị đẩy ra, rồi kẹt lại nửa chừng vì đã biến dạng, người bên trong liền một cước đá văng nó, phương thức mở cửa vô cùng khí phách.

Bạch Cẩm Đường xuống xe chuyện đầu tiên làm chính là cởi tây trang ra vất lên nóc xe, rồi tiện tay nới lỏng cà vạt để thông khí.

"Anh hai!"

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu vội vã chạy tới..

Bạch Cẩm Đường quay đầu lại thấy hai người, hình như có chút giật mình..

Bạch Ngọc Đường kiểm tra thân thể Bạch Cẩm Đường một chút, phát hiện không có bị thương chỗ nào mới cúi đầu nhìn sang thì thấy hai chiếc xe vừa rồi đụng nhau lại vô cùng thê thảm.

Đặc biệt là cái xe màu đen của Bạch Cẩm Đường, méo mó đến độ không còn ra hình dạng gì.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau —— tình huống gì đây a?

Triển Chiêu vươn người qua ngửi ngửi, không có mùi rượu, khẳng định không phải do uống say rồi lái loạn.

Bạch Ngọc Đường cũng không hiểu nổi, "Anh hai, anh bị gì thế?".

Bạch Cẩm Đường nhìn hai người một chút, bình tĩnh nói, "Phanh không ăn.".

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường há to miệng, lại nghe Bạch Cẩm Đường không nhanh không chậm bồi thêm một câu, "GPS chỉ đường bậy, vô lăng cũng có chút vấn đề.".

"A?"

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường há mồm, một ý niệm đồng loạt nổi lên trong đầu —— cái thể loại xe gì vậy a?!

Hai người lúc này mới phát hiện ra, xe này không phải xe bình thường Bạch Cẩm Đường hay đi.

Bạch Cẩm Đường thường dùng nhất là hai chiếc xe, một có tài xế riêng, chuyên dùng cho công việc, cũng phụ trách đi đón Công Tôn; một anh hay tự lái hơn, là chiếc Mercedes-Benz đen, cái vừa rồi bị tai nạn chưa từng thấy anh lái qua.

"Anh thiếu chút nữa lao xuống biển rồi."

Bạch Cẩm Đường có vẻ rất hoang mang, "Đưa cái bản đồ định vị này cho Tương Bình xem đi.".

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, trầm mặc một lát, rồi đồng thanh hỏi, "Anh đã từng chạm qua Emilia chưa?"

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, "Cái gì thích mặc đẹp cơ?"(*).

(*) "thích mặc đẹp" ( 爱美丽 – ài měi lì) cách đọc giống với Emilia.

"Chính là vụ án của Lâm Nhược đó."

Triển Chiêu nhắc nhở..

Bạch Cẩm Đường hơi sửng sốt, hình như đang cố nhớ lại.

Lúc này, Tương Bình xuống tới nơi, ôm theo một cái laptop, phía sau còn có Công Tôn cầm theo hai tập tư liệu, vẻ mặt vô cùng sốt ruột.

Công Tôn đến gần, túm lấy cổ Bạch Cẩm Đường kiểm tới kiểm lui.

Bạch Cẩm Đường để mặc anh nhìn tứ lung tung, thuận tay sờ mó an ủi nói không có việc gì..

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lui qua một bên nhường đường.

Triển Chiêu chọt chọt Bạch Ngọc Đường, "Anh hai dạo này hình như gầy đi nhưng càng thêm rắn chắc a."

"Ừ, không phải do yêu cầu của Công Tôn sao, độ dày từng lớp mỡ này nọ, mức độ cơ bắp vân vân ...".

"Chuyện gì xảy ra?"

Công Tôn kiểm tra xong, phát hiện Bạch Cẩm Đường không có bị thương thì an tâm hơn một chút, sau đó lập tức tra hỏi nguyên nhân.

Thì ra hôm nay cặp song sinh không có bên cạnh, Bạch Cẩm Đường lại muốn đi tìm bạn bè bàn chuyện gì đó, nhưng không biết đường để đi nên mới dựa theo bảng định vị thì thiếu chút nữa lao đầu xuống biển.

Thời khắc mấu chốt phanh lại không ăn, vô lăng cũng không ổn.

Anh đụng tới đụng lui một hồi, khó khăn lắm mới tìm được đường đến cục cảnh sát, chui vào bãi đậu xe, dùng khu giảm tốc để hãm tốc độ lại, sau đó đụng vào xe của Bao Chửng mới có thể ngừng, có thể nói là một đường kinh hoàng.

"Bạch đại ca, hệ thống định vị của anh bị hack rồi!"

Tương Bình ngẩng đầu liếc Cẩm Đường.

Bạch Cẩm Đường nhíu mày —— quả nhiên..

"Bị hack?"

Bạch Ngọc Đường cũng khẩn trương hẳn..

"Có người muốn hại anh?"

Công Tôn khó hiểu.

"Xác định là bị hack chứ không phải bị phá hỏng?"

Triển Chiêu hỏi Tương Bình..

"Đúng vậy."

Tương Bình chỉ vào máy định vị, "Hơn nữa còn có người thật ngồi thao tác nữa.".

"Là sao a?"

Triển Chiêu không hiểu lắm.

"Là chờ hệ thống khởi động rồi, đối phương sẽ căn cứ vào tình hình giao thông để cải biến lộ tuyến của chiếc xe."

Tương Bình ngẩng đầu nói, "Đại ca anh gần đây có đắc tội ai không a?".

Bạch Ngọc Đường cũng hỏi Bạch Cẩm Đường, "Có cướp mối làm ăn của tiền bối nào không?

Hay là thù cũ?".

Bạch Cẩm Đường trầm mặc một lát rồi lắc đầu, "Hẳn là không phải nhắm vào anh.".

Mọi người nhìn nhau, "Sao cơ?".

"Đây là xe của Lâm Nhược.".

Bạch Cẩm Đường vừa nói một câu, mọi người liền sửng sốt..

"Đúng nha, mấy hôm trước chơi bóng, cậu ta hình như hay lái xe này tới."

Công Tôn cũng đã nhận ra.

"Chiếc xe này của Lâm Nhược vốn luôn đậu trong sân bóng, lẽ ra hôm nay anh sẽ đến sân bóng bàn chuyện làm ăn, đến lúc lại nhận được điện thoại của một người bạn đi bàn chút chuyện."

Bạch Cẩm Đường cau mày..

Công Tôn có chút áy náy, "Tài xế của anh chở em tới cảnh cục lấy tư liệu, đang định lấy xong quay về đón anh."

Bạch Cẩm Đường gật đầu, "Anh thấy tiện có xe của Lâm Nhược ở sẵn đó, nên mượn lái tạm một chút..."

"Lâm Nhược bình thường đều lái chiếc xe này?"

Triển Chiêu hỏi.

"Đúng là hay dùng."

Bạch Cẩm Đường gật đầu..

Bạch Ngọc Đường nhíu mày, "Nói như vậy, là có người muốn giết Lâm Nhược?".

Bạch Cẩm Đường rất nghiêm túc xem xét, "Hẳn là đúng đó, thật lâu rồi không có ai muốn giết anh, anh dạo này cũng rất an phận thủ thường, trừ phi là tình địch."

Nói rồi, nhìn Công Tôn, "Gần đây có tên biến thái nào thầm yêu em không?" (kẻ biến thái nhất yêu Công Tôn là anh á)

Công Tôn một cước đạp qua, thuận tiện giúp Bạch Cẩm Đường chỉnh lại áo quần, quả nhiên áo sơ mi sọc xanh hợp với hắn.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều cảm thấy hướng phát triển cùng phương thức biểu đạt tình cảm của hai người này thật vô cùng khó hiểu.

...

Bạch Ngọc Đường đưa tay gõ gõ cửa...

Cửa liền cọt kẹt một tiếng rồi tự mở ra, trong phòng thoáng truyền đến một mùi vị rất khó ngửi, như là đồ ăn bị thiu hoặc là thứ gì đó bị ẩm mốc.

Bạch Cẩm Đường ngồi bên ngõ nhỏ hút thuốc, có vẻ không ưa được mùi vị ở trong phòng, Công Tôn thì đứng bên cạnh quan sát anh.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
"Mỹ nhân" trong truyền thuyết


Chương 5: Cái tên truyền thuyết trong giới mỹ nhân

Triển Chiêu truy hỏi Mã Hân, "Ấn tượng với gã ta thế nào?".

"Ừm, rất bất ngờ a!"

Mã Hân nói, "Em trước đây xem báo, cảm thấy loại người thế này đại thể đều là hạng công tử đào hoa ngả ngớn, nhưng mà lúc gã đến chào hỏi chị Giai Di thì rất nho nhã lễ độ, cảm thấy tiếp xúc rất ổn.

Chị Giai Di giới thiệu bọn em một chút, gã vừa nghe nói em là pháp y, liền hỏi em có biết Công Tôn không."

Công Tôn khó hiểu ngẩng đầu, "Tôi không biết gã a, gã biết tôi sao?"

Mã Hân cắn môi, như đang do dự có nên nói tiếp hay không.

Công Tôn đứng bên cạnh nhíu mày, tay cầm dao giải phẫu hướng về phía Mã Hân khẽ vạch thành một đường, "Em theo ai?"

"Ngài!"

Mã Hân không hề nghĩ ngợi, "Minh chủ!"

Công Tôn thoả mãn gật đầu, "Nói."

Mã Hân mỉm cười trốn đằng sau Triển Chiêu, "Đinh Nguyên nghe nói em đang theo ngài, lập tức lấy ly champain trong tay em đi, rồi kêu phục vụ mở một bình rượu ngon cho em, còn nói sau này có trình diễn thời trang sẽ gửi thiệp mời cho em, tốt nhất là em có thể đưa ngài đến luôn."

Công Tôn khó hiểu, "Để làm gì?

Tôi không có hứng thú với quần áo."

"Gã nói, ngay cả Bạch Cẩm Đường cũng bị trị, ngài là cái tên truyền thuyết trong giới mỹ nhân ..."

"Phụt..."

Tại cửa, cà phê trong miệng Bạch Ngọc Đường đều bị phun ra hết.

Những người khác cũng cùng nhau che miệng.

Quả nhiên, mặt Công Tôn trở nên trắng xanh, ra sức trừng Bạch Cẩm Đường đang đứng khoanh tay ở cửa, vẻ mặt "thì ra là thế" cùng cái gật đầu trong im lặng biểu thị sự tán thành.

Chương 6: Cẩn thận bị ăn dao

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười nhìn Bạch Cẩm Đường..

Chỉ thấy Bạch Cẩm Đường đưa tay vẫy chào những người ở phía xa xa.

"Cẩm Đường!

Bên này."

Rất nhiều người chào hỏi Bạch Cẩm Đường, xem ra đều quen biết nhau.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mang theo người của SCI cùng qua đó, Công Tôn bên cạnh không nhanh không chậm đi theo, với tư thế này, ai còn dám mở miệng nói ra hai chữ "mỹ nhân", bị ăn dao là chuyện khỏi phải bàn!.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
*Tự dưng nhớ đến Lam ca của Tiện*


Chương 7: May mà Công Tôn không có máy ghen như Lam Trạm nha

Lúc này, Công Tôn và Triển Chiêu cũng đã đi tới.

"Có người hạ độc tố thần kinh trong bụi hoa hồng sao?"

Công Tôn nói, "Chỉ cần có ai chạy vào bụi hoa, nhất định sẽ bị gai đâm, lúc máu cùng độc tiếp xúc, độc sẽ phát tác dẫn đến tử vong."

"Hạ độc trên diện tích lớn như vậy..."

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, "Là lúc tưới hoa trộn độc lẫn vào nước sao?"

Lam Tây gật đầu, "Có thể."

"Oa..."

Triệu Hổ vỗ vỗ lồng ngực đang còn phập phồng vì sợ hãi, may mà Bạch Cẩm Đường đủ thần lực, có thể một tay nắm lấy mình và Mã Hán xách lên, nếu không lần này chết chắc rồi, còn có thể bị chết rất thê thảm.

"Đại ca!"

Triệu Hổ cầm tay Bạch Cẩm Đường phía sau lắc a lắc, "Cảm tạ cái tay thần kỳ của anh a, em thay mặt mọi người lớn nhỏ trong nhà em cảm tạ anh..."

Bạch Cẩm Đường dở khóc dở cười rút tay về.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Công Tôn thực gợi cảm


Chương 13: Công Tôn thực gợi cảm *ổng nói hoài không chán*

Tất cả mọi người yên lặng liếc mắt nhìn nhau —— hóa ra Tương Nam bị khống chế bằng giọng nói!

Triển Chiêu lại ngẩng đầu nói với Bạch Cẩm Đường đang dựa vào bên tường xem náo nhiệt, "Anh hai, nói một câu nghe chút đi."

Bạch Cẩm Đường ngẩn người, "Hả?"

"Câu nói á."

Triển Chiêu mỉm cười, "Ví dụ như 'Công Tôn thật gợi cảm' các loại ấy."

Bạch Cẩm Đường vốn không có hứng thú, bất quá sau khi nghe thế liền nhướn mày, mở miệng, "Công Tôn thực sự gợi cảm."

Công Tôn đến xem náo nhiệt ở bên cạnh mặt không đổi sắc nhai sandwich.

...

Triển Chiêu sờ sờ cằm, đưa tay nâng cằm Bạch Ngọc Đường hỏi Tương Nam, "Đẹp trai không?"

"Đẹp."

Tương Nam gật đầu, "Thế nhưng mà...

đẹp quá ..., không phải khẩu vị của tôi."

Triển Chiêu chỉ chỉ chính mình, "Tôi thì sao?"

Tương Nam trầm mặc một lúc lâu, "Rất đáng ghét!"

Triển Chiêu hết hồn, "Vì sao?"

Mọi người cũng giật mình.

Tương Nam mở miệng, "Tôi ghét người trắng hơn tôi, thon thả hơn tôi, đẹp hơn tôi, có bạn trai đẹp trai hơn bạn trai tôi!"

Một bên Mã Hân vỗ tay, "Tiếng lòng a!"

Nói rồi, thuận tiện liếc ngang qua sếp Công Tôn một chút.

Công Tôn ăn xong sandwich, ực ực uống cà phê đá, trạng thái xa rời nhân thế

~~Triển Chiêu khóe miệng giật giật, thấy mọi người xung quanh đều đang nhịn cười, tiện thể lén kìm lại khóe miệng đang nhếch lên.

Triển Chiêu phục hồi một chút tâm lý bi thương, chỉ chỉ Bạch Cẩm Đường, "Anh ấy thì sao?"

Tương Nam ngẩng đầu nhìn liếc Cẩm Đường, lắc đầu, "Ừm ...

Một người đàn ông tốt, nhưng vẫn không phải khẩu vị của tôi."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
"Bóng đèn" siêu năng suất


Chương 20: Bóng đèn thiệt đáng ghét

Mã Hân lắc đầu, "Cô nương này hận đến phát điên rồi..."

Nói rồi, ngẩng đầu hỏi Công Tôn, "Minh chủ, có quen anh nào tốt không?

Giới thiệu cho bạn em!".

Công Tôn vuốt cằm nghiêm túc suy nghĩ một chút, "Cặp song sinh đó chịu không?

Mua một tặng một.".

Mã Hân mặt nhăn thành hình bánh bao, "Ai mà thèm!".

Công Tôn tiếc hận lắc đầu, "Một ngày nào đó phải quăng hai cái bóng đèn hạt nhân đó đi mới được.".

"Bóng đèn hạt nhân?"

Mã Hân tò mò, sao lại gọi thế a?.

Công Tôn đẩy đẩy gọng kính, một bộ dáng bất mãn, "Vĩnh viễn không tắt!".
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
*Đại ca, em cũng không thích anh đi với Triệu Tước*


Chương 22: Không thấy gì hết a!!!

Tất cả mọi người sững sờ đứng bất động nghĩ xem lời kia của Bao Chửng rốt cuộc có ý gì.

Lúc này, Bạch Cẩm Đường giơ cánh tay lên nhìn đồng hồ, mở miệng, "Năm phút rồi, còn hai phút nữa.".

Công Tôn không hiểu, "Là sao?.".

"Bảy phút."

Bạch Cẩm Đường nói, "Triệu Tước đã từng nói, bảy phút quý giá, cho ông ta bảy phút, ông ta có thể triệt để cải biến một người, từ trong ra ngoài, làm người đó ngay cả chính mình là ai cũng không rõ.".

Công Tôn nhíu mày căn dặn, "Anh sau này tránh xa lão ra một chút!".

Bạch Cẩm Đường hơi nhướn mày, đưa tay khẽ xoa xoa sau tai Công Tôn, mỉm cười..

Mọi người yên lặng quay đầu lại —— không thấy gì hết a không thấy gì hết.

Chương 32: Em Bạch nay đi "đốt đèn" nhà anh nha

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, dường như đã hiểu ra, "Thế nhưng những trải nghiệm sau này sẽ làm thay đổi những thói quen và khẩu vị đó ...

Những vật thí nghiệm đó thoạt nhìn rất đơn thuần, vì phải bảo đảm có sự ngăn cách nhất định với xã hội.

Nói cách khác những sản phẩm thực nghiệm thành công đối với ái tình sẽ là bẩm sinh, khẩu vị cũng là bẩm sinh, tức là từ gen mà ra.

Sau khi đã yêu sẽ yêu đến chí tử bất du* cũng có thể cực độ điên cuồng, là bởi vì cảm xúc đã được nhân lên gấp bội...

Á."

*chí tử bất du: đến chết cũng không thay đổi

Bạch Ngọc Đường còn chưa nói xong đã bị Triển Chiêu cấu ột cái.

Bạch Ngọc Đường hơi sửng sốt..

Triển Chiêu khẽ lắc lắc đầu, rồi chỉ chỉ lên cái tai nghe anh còn đeo trên tai.

Bạch Ngọc Đường há miệng, thoáng cái đã nghĩ ra, rồi xấu hổ nhìn Triển Chiêu vò đầu..

Triệu Tước cười cười, những người khác hai mặt nhìn nhau —— tình huống gì a?!.

Đầu dây bên kia, Bao Chửng chưa từng để ý đến cuộc trò chuyện của Triển Chiêu bên này, dù sao lúc bọn họ phân tích vụ án đều không nói tiếng người, chờ có kết cục xuất hiện tóm hung thủ về là được, Bao Chửng đang cùng Tương Bình liên hệ với cảnh sát biển.

Nhưng mà, cũng có mấy người đang nghe, Bạch Diệp đang nghe, Mã Hân đang nghe, Triệu Trinh đang nghe...

Công Tôn, cũng đang nghe.

Sau khi nghe xong, Công Tôn đột nhiên nhìn Bạch Cẩm Đường bên cạnh một chút.

Bạch Cẩm Đường há miệng ...

Không biết nên nói cái gì..

Công Tôn xoay người ra khỏi gian buồng nhỏ.

Bạch Trì đang ở trong bếp làm đồ ăn khuya ọi người, vừa đi vào cửa thì nhìn thấy Công Tôn khuôn mặt rất bình tĩnh đi ra ngoài, còn đụng phải cậu một cái.

Bạch Trì giật mình, cố sức bảo vệ khay đồ ăn, Bạch Cẩm Đường cũng vừa lao ra, hình như là đuổi theo Công Tôn.

"Chuyện gì a?"

Bạch Trì bưng đồ vào phòng, hỏi Triệu Trinh..

Bạch Diệp vẫn như cũ diện vô biểu tình nhìn ra khơi xa đen đặc.

Triệu Trinh bất đắc dĩ nhún vai, "Chuyện tình cảm.".

Bạch Trì càng buồn bực.

"Aii..."

Đại Đinh gõ gõ vào microphone, "Chuột Bạch cậu gặp rắc rối to rồi nha!".

Tiểu Đinh ôm cánh tay, "Kỳ thực nói mới để ý nha, đại ca đối với Công Tôn nhất kiến chung tình, chung đến mức làm người ta có cảm giác yêu đến ngàn vạn năm vẫn là cái bộ dáng chết đi sống lại vậy quá, có phải cũng liên quan đến di truyền không?".

"Cái gì a!"

Bạch Trì kinh hãi, "Cái gì liên quan đến di truyền cơ?".

"Nói trắng ra là ba ba của đại ca thích kiểu hình giống Công Tôn, vì vậy Bạch đại ca cũng di truyền sự mê luyến đối với loại hình đó, mà bên trong loại mê luyến này có chứa tính phục tùng nhất định.

Công Tôn là một người rất mạnh mẽ, cho nên..."

Triệu Trinh chậm rãi phân tích, "Nói cách khác, nếu năm đó Bạch đại ca gặp được người mạnh mẽ kiểu kiểu như vậy, cũng sẽ nhất kiến chung tình, cũng sẽ yêu đến chết đi sống lại, như là tất cả chẳng liên quan gì đến Công Tôn, chỉ là vấn đề di truyền thôi.".

(Ở đây có hai vấn đề: Đầu tiên không có chuyện Bạch đại ca gặp kiểu người nào mạnh mẽ cũng yêu nhá!!!

Công Tôn là độc nhất vô nhị đó.

Tiếp, ở vụ án trước chẳng phải Bạch Diệp bảo Công Tôn giống Triệu Tước sao.

Thực sự ở phương diện người đọc thì cũng có thể thấy được hai em tiểu thụ này đều có nét ngạo kiều giống nhau.

Mà người thích Triệu Tước chẳng phải là Bạch Diệp => Bạch Diệp đang sống kia là ba của Bạch Cẩm Đường?)

...

Triển Chiêu khoanh tay cười cười, "Kỳ thực tình yêu của anh hai không hề bị di truyền ảnh hưởng.".

Những lời này, Triển Chiêu quay lại hét vào tai nghe trên tai Bạch Ngọc Đường, đầu bên kia, Công Tôn bị Bạch Cẩm Đường túm về gian phòng vừa lúc nghe được, liền nghiêng lỗ tai lắng nghe.

"Vì sao lại khẳng định như thế?"

Bạch Ngọc Đường buồn bực..

"Bởi vì anh ấy coi Triệu Tước chỉ là cái thí.".

Triển Chiêu vừa nói ra miệng, Triệu Tước đang nằm bắn MG lập tức chồm dậy muốn giáo huấn người, Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ chạy tới tách hai bên ra khuyên can.

Công Tôn có vẻ dễ chịu hơn một chút, quay đầu lại thì thấy Bạch Cẩm Đường đang vô cùng ủy khuất nhìn mình, thần tình cực kỳ giống Lỗ Ban khi bị Lilya đuổi khỏi sô pha.

"Anh thật sự xem lão ta là cái thí?"

Công Tôn nói thầm một câu, "Trên người lão lừa được không ít tiền đâu.".

"Hai người đi xử đi!"

Bạch Cẩm Đường lập tức ra lệnh cho cặp song sinh, không chút do dự..

Cặp song sinh chỉ chỉ vào Bạch Diệp đang ở phía trước, ý là —— người giám hộ còn ở kia kìa.

Bạch Diệp lại mở miệng, "Tôi cũng muốn trói cậu ta lại nhốt vào một chỗ, thả ở ngoài chung quy cũng là một tai họa."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Hai người cũng đạt đến độ nói chuyện bằng ánh mắt


Chương 34: Hai người cũng đạt đến độ nói chuyện bằng ánh mắt rồi

Bạch Diệp đưa tay khẽ vỗ vai Bao Chửng, "Tiểu Hắc, bình tĩnh.".

Mọi người phía sau nhìn nhau, khóe miệng giật giật, động tác này chẳng khác nào động tác Bạch Ngọc Đường bình thường vỗ vỗ lên đầu Lỗ Ban đang xù lông —— chờ cục trưởng nổi bão thôi.

Nhưng không ai nghĩ tới chính là, Bao Chửng dĩ nhiên thực sự bình tĩnh lại, hình như cơn tức cũng nguôi ngoai, lại tiếp tục kiên nhẫn nghe nốt.

Công Tôn há miệng, nhìn Bạch Cẩm Đường bên cạnh —— tình huống gì vầy nè?.

Bạch Cẩm Đường cười —— Bạch Diệp rõ ràng là lão đại..

Bạch Trì và Triệu Trinh phía sau Công Tôn cũng nhìn nhau —— có vẻ Bạch Diệp, Bạch Duẫn Văn và Triển Khải Thiên đều là kiểu đặc biệt quyền uy, Triệu Tước thì chẳng khác nào đứa nhóc hư chịu sự giám sát lâu lâu lại bày trò phản nghịch, mà cục trưởng nhà mình thì sao nhỉ, giống giống như là ... em út?
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Cái này gọi là tình thú


Chương 38: Cái này gọi là tình thú đó

Bạch Diệp bên cạnh thì nhìn chằm chằm vào Triệu Tước, "Bộ dáng này của em là sao?!"

Triệu Tước vuốt chòm râu dưới cằm, "Anh đố kị a?".

Bạch Diệp khẽ giật giật lông mày, nhìn mọi người xung quanh một lát, cuối cùng hỏi Công Tôn, "Cho tôi mượn dao phẫu thuật."

"Anh muốn làm gì?!"

Triệu Tước vội trốn sau lưng Triển Chiêu.

Công Tôn sợ thiên hạ chưa đủ loạn đưa ra một con dao cạo râu điện.

Bạch Diệp nhướn mày, "Cái này rất tốt."

Triệu Hổ có chút khó hiểu hỏi Công Tôn, "Anh để dao cạo râu trong người làm gì a?

Bình thường không phải toàn mang đao giải phẫu sao?"

Công Tôn cười tủm tỉm sờ sờ cằm Bạch Cẩm Đường bên cạnh, khẽ nhướn mày với Triệu Hổ, "Cái này gọi là tình thú.".

Triệu Hổ khóe miệng giật giật.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Phiên ngoại


Phiên ngoại: Bạch Cẩm Đường là bảo kê của Công Tôn đó

Dưới lầu SCI, xe của Bạch Cẩm Đường tiến vào trong ga ra, vừa bước xuống thì thấy Triệu Trinh hai tay đút túi tiến lại.

"U, đến đưa Công Tôn đi ăn?"

Triệu Trinh hỏi.

Bạch Cẩm Đường gật đầu, hỏi lại, "Cậu thì sao?".

Triệu Trinh đáp, "Hôm nay nghe nói có bão đổ bộ, buổi biểu diễn của tôi bị huỷ, vừa lúc đến tìm Trì Trì đi ăn."

Hai người bước vào thang máy, cửa thang máy đang muốn đóng hẳn thì có một cánh tay chen vào, cửa thang máy dần mở ra.

Triệu Trinh cùng Bạch Cẩm Đường ngẩng đầu nhìn, có chút khó hiểu, "Sao lại là chú?".

...

Thang máy dừng lại ở tầng 10, sau đó, đừng im bất động.

Triệu Trinh ấn ấn vào nút mở cửa, nhưng thang máy vẫn không phản ứng, song song đó, đèn bên trong bắt đầu lóe lên.

"Oa!"

Triệu Tước siết lấy Triệu Trinh, "Nhóc ôm chú úm ba la ra ngoài đi, người ta có chứng sợ bị giam cầm a!".

Triệu Trinh nhìn trời, bất quá hắn vừa ngẩng lên, thì thấy bên trên ngọn đèn, qua những khe của lỗ thông gió, có một bóng người màu trắng đang bay a bay.

Vì vậy, nhà ảo thuật gia đại tài cứ như vậy, nhìn chằm chằm lên bên trên ngây ngẩn cả người..

Triệu Tước thấy Triệu Trinh bất động, cũng ngẩng mặt nhìn....

"Quỷ nha!"

Triệu Tước vẻ mặt hưng phấn hẳn, sau đó cảm thấy biểu cảm của mình hình như không đúng lắm, thế nhưng vẫn nhịn không được hưng phấn ngút trời, "Có thể bay kìa!".

Bạch Cẩm Đường cũng ngẩng đầu nhìn, thì thấy một thứ màu trắng hình người nửa trong suốt giống giống u linh, đang ở trong thang máy lượn tới lượn lui.

Chính lúc này, từ thiết bị liên lạc khẩn trong thang máy truyền đến một giọng nói, "Đang có người bị kẹt trong thang máy đúng không?"

Người nói có thể là nhân viên bảo an phụ trách về thang máy ở dưới lầu..

Bạch Cẩm Đường trả lời, "Phải, kẹt trên tần 10.".

"Các vị muốn đi tầng mấy?"

Đối phương hỏi..

"Tầng của SCI."

Bạch Cẩm Đường nói xong, chợt nghe "thình thịch " một tiếng, đèn trong thang máy tắt đi, tín hiệu khẩn cấp loé lên, tia sáng hôn ám, thang máy bắt đầu tiếp tục lên trên.

Song song đó, chợt nghe Triệu Tước nói, "Vào kìa!".

Bạch Cẩm Đường ngẩng đầu, Triệu Trinh cũng há to miệng, chỉ thấy "u linh" kia, đang từ cửa thông gió chen vào.

Triệu Tước lại bám lấy Triệu Trinh, "Kích thích nhưng rất đáng sợ nha!".

Triệu Trinh khóe miệng giật giật, vẻ mặt hưng phấn này của chú lấy đâu ra nửa điểm sợ hãi hả?.

Bạch Cẩm Đường nhíu mày hỏi Triệu Trinh, "Thứ gì vậy?".

Triệu Trinh nhún vai, biểu thị hắn cũng chưa từng thấy qua..

Triệu Tước chọc chọc Bạch Cẩm Đường, "Hôm nay là tết Trung nguyên á.".

"Tết gì thế?"

Bạch Cẩm Đường hiển nhiên chưa từng nghe qua..

"Chính là Tết của quỷ trong truyền thuyết a."

Triệu Tước nhắc nhở, lại chỉ chỉ thứ trắng trắng đang chen vào được phân nửa kia, "Linh hồn, linh hồn đó ...".

Bạch Cẩm Đường ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cái thứ trắng toàn tập kia một chút, "Linh hồn?".

Sau đó, chỉ thấy Bạch đại ca cởi áo khoác, mở rộng ra, tư thế này, như là muốn bắt linh hồn nọ.

"Cậu muốn làm gì?"

Triệu Trinh kinh ngạc địa nhìn Bạch Cẩm Đường..

Bạch Cẩm Đường mặt không đổi sắc, "Bắt vể cho Công Tôn nuôi.".

Triệu Trinh đỡ trán, Triệu Tước ở một bên vỗ tay, "Ông chồng tốt a!".

...

Mọi người thở dài, quay đầu lại, thì thấy Công Tôn như không có gì xảy ra cầm theo mấy cái vợt nữa, phân mọi người..

Bạch Ngọc Đường nhíu mày, "Một người bắt là đủ rồi, nhiều như vậy để làm gì?".

Công Tôn sờ sờ cằm, đưa bản hướng dẫn cho Bạch Ngọc Đường xem..

Bạch Ngọc Đường nhíu mày nhìn qua, đọc dòng chữ đỏ chỗ ngón tay Công Tôn chỉ vào —— a phiêu có năng lực phân tách, nếu tiếp xúc không khí quá lâu, sẽ có thể phân liệt, trung bình nửa giờ phân ra một con.

Mọi người hít một ngụm khí lạnh, cùng nhau trừng Công Tôn —— quá kỳ quái!.

Công Tôn vọt đến phía sau Bạch Cẩm Đường, Bạch Cẩm Đường phun ra một ngụm khói, ý là —— thế nào?

Tôi bênh đấy!

...

Bạch Diệp ở trong nhíu mày nhìn hắn, "Vật gì vậy?".

"Mượn gió bẻ măng chôm được đó."

Triệu Tước mỉm cười, nghiêng người chớp mắt, "Anh có sợ quỷ không a?"

Bạch Diệp hồ nghi nhìn hắn, Triệu Tước hắc hắc cười...

Xe chạy đi..

"Triệu Tước thiếu tôi 500 dao!"

Công Tôn bất mãn, Bạch Cẩm Đường bên cạnh thấy Công Tôn tâm tình không tốt, đưa tay xoa xoa lỗ tai hắn, "Em muốn mấy cái anh nhờ người mua cho.".

Công Tôn lườm sang, "Lão tử không phải cơm nhão.".

Bạch Cẩm Đường gật đầu..

"Muốn 5 cái."

Vừa nói, Công Tôn vừa cởi áo blouse ra, "Còn muốn sâu độc của thầy pháp.".

Bạch Cẩm Đường tiếp tục gật đầu, mang người đi ăn...

Phòng pháp y ngay cả đèn cũng không bật, trong căn phòng tối như hũ nút chỉ có ánh sáng le lói của hai cái máy tính đang mở, bên trên còn lơ lửng đủ loại "u linh."

Công Tôn cùng Mã Hân mỗi người cầm một phần thức ăn khuya, Mã Hân đang kiểm tra bài tập về nhà của Dương Dương, Công Tôn thì lên mạng đặt mua đủ trò chơi hắc ám.

Bạch Cẩm Đường đang nằm ngủ trên bàn giải phẫu, Triệu Trinh dựa vào Lisbon, nghiên cứu bản ghi chép Triển Chiêu đưa cho, chuẩn bị sử dụng u linh cho đợt ảo thuật sắp tới của mình, đống u linh lơ lửng trên trần kia là do hắn chính tay "biến" ra.

Bạch Trì từ trong toilet xoa tay đi ra, ngửa mặt nhìn đống u linh bay lượn bên trong hai "quỷ môn quan", cảm thấy chính mình sinh ra trên đời này, nhất định đã xảy ra một sự sai lệch nào đó ... thở dài.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vụ án thứ 16: Vô xỉ hung thủ


Chương 1: Người thân của Cẩm Đường cũng là người thân của Công Tôn

Công Tôn thắt cà vạt từ phòng pháp y bước ra, hiếm khi được thấy anh cởi bỏ áo blouse trắng, thay bằng một thân đen tuyền, "Mấy ngày nay, trang đầu đều là tin về cô ấy."

"Cổ thực nổi tiếng a?"

Triển Chiêu buồn bực.

Mọi người khinh bỉ liếc một cái.

Bạch Ngọc Đường hỏi Công Tôn, "Anh cũng đi dự đám tang?"

Công Tôn gật đầu, "Là ca sĩ của công ty Cẩm Đường, chính Cẩm Đường là người đưa cô ấy đến thành công, bình thường vẫn gọi Cẩm Đường một tiếng ca ca."

Mọi người mở lớn miệng – Tới mức ấy cơ à?

"Cô gái ấy không cha không mẹ, tang lễ là Cẩm Đường làm, mặt khác, hôm nay còn có đại nhân vật đến nữa" Công Tôn đẩy đẩy mắt kính, "Leonard."

Lỗ tai Triển Chiêu lập tức dựng thẳng lên, "Lão đại Mafia cũng tới?

Cũng là người hâm mộ?"

"Người hâm mộ?"

Công Tôn bật cười, "Nghe Cẩm Đường nói Leonard từ khi mới mười sáu tuổi đã bắt đầu theo đuổi nàng, nhưng vẫn không được, với hắn nàng là nữ thần, lúc này chắc hẳn đang thương tâm muốn chết."

*Công Tôn một câu hai câu đều Cẩm Đường nghe ngọt muốn chết*
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Em trai tốt, không uổng anh hai thương cậu


Chương 2: Ai dám cằn nhằn Bạch đại ca trước Công Tôn

Bạch Ngọc Đường nhún vai, "Cũng có thể, dù sao cũng không thể để bất cứ ai rời đi trước khi lấy lời khai."

Bạch Cẩm Đường nhìn trời, cặp song sinh bước tới, "Leonard hình như đã rời đi rồi."

Bạch Ngọc Đường nhíu mày.

"Khụ khụ."

Bạch Ngọc Đường chợt nghe thấy bên cạnh có người ho khan một tiếng, xoay lại thì thấy Công Tôn đang trừng mắt nhìn anh, "Cậu quản cái gì, đi mà quản con mèo đại nhân nhà cậu ấy."

Chương 6: Em trai tốt, không uổng anh hai thương cậu

Bạch Ngọc Đường phân phối công việc xong mọi người đều tản ra mà hành động, Mã Hân tới cạnh Công Tôn hỏi, "Minh chủ, chúng ta làm gì đây?

Giải phẫu mấy cái thi thể kia hả?

Án đó không phải phá xong rồi ư?"

Công Tôn sờ sờ cằm, "Đúng a, án tử kia xong rồi, còn cái án này thì đã có 'tử' đâu mà bắt đầu chứ......"

"Nếu không có việc gì thì nghỉ đi!"

Bạch Cẩm Đường rất vô trách nhiệm tiện tay túm Công Tôn mang đi.

"Ai!"

Công Tôn túm vội lấy khung cửa phản kháng, "Không được!"

Bạch Cẩm Đường nhíu mày,"Em chẳng phải là đang rỗi việc sao."

"Công Tôn."

Triển Chiêu đột nhiên hướng Công Tôn nói, "Hiện tại anh cứ nghỉ đi!"

"A?"

Công Tôn trợn mắt.

Bạch Cẩm Đường nhìn về phía Triển Chiêu gật gật đầu, tỏ vẻ – Em trai tốt, không uổng anh hai thương cậu a!

Công Tôn bất mãn xoay đầu liếc Bạch Ngọc Đường – Quả nhiên, tên này đối với quyết định của Triển Chiêu cho tới giờ vẫn chỉ gật không có lắc.

Triển Chiêu thấy Công Tôn khó hiểu nhìn mình liền kéo Công Tôn lại gần thấp giọng dặn việc, "Sự tình này hết thảy đều phát sinh ở công ty của đại ca, anh cứ theo anh ấy vài ngày, biết đâu có manh mối."

Công Tôn nghĩ nghĩ, "Cùng Cẩm Đường có quan hệ?"

"Không rõ lắm."

Triển Chiêu thả tay ra – Tóm lại là có dây dưa.

Công Tôn gật đầu, ra ý chấp nhận,........Chính là chỉ mới gật được một cái thì đã bị Cẩm Đường tha đi mất rồi.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vợ chồng + văn phòng trống = ...


Chương 8: Má ơi, hạn chế ra vào!

Tòa nhà của tập đoàn Bạch thị, phía sảnh trước sân khấu tu lại một chỗ thật nhiều mỹ nữ líu ríu nói chuyện.

Lúc này, cặp song sinh tiến vào, thẳng một đường nhìn tới đám đông nhỏ nhỏ kia, Đại Đinh liền gia nhập, "Tám cái gì thế?"

"A!

Phó tổng!"

Mấy cô gái cười hì hì nói, "Người đoán xem hôm nay chủ tịch cùng tới với ai đây?"

"Ai a?"

Đại Đinh lật lật tờ lịch trình lát nữa phải đưa cho Bạch Cẩm Đường trong lòng oán thán, 'Có mang ai tới thì tôi cũng chẳng rảnh để mà tra cứu, hôm nay bận muốn chết!'

Quản lý làm khẩu hình – Đại tẩu!

Cặp song sinh nheo mắt – Ai nha!

Chẳng lẽ Công Tôn được nghỉ thật?

Lần này chẳng phải là cảnh hiếm sao?

Hai người chạy nhanh vào thang máy, chuẩn bị đi coi náo nhiệt.

Trong văn phòng của Bạch Cẩm Đường, Công Tôn ngồi dựa vào sô pha, gác chân lật xem báo chí.

Bạch Cẩm Đường ngồi ở bàn làm việc, trước mắt là từng chồng bảng biểu, báo cáo, hồ sơ đủ cả đã được phòng tài vụ sắp xếp gửi lên chờ kí, có điều vấn đề chính lúc này là hắn chẳng còn lòng dạ nào mà công tác hết, chỉ thả lưng tựa vào ghế đệm xoay, tận tình nhìn ngắm Công Tôn.

Công Tôn đang đọc mấy bài viết về Thường Ngôn gần đây, hoạt động đưa tiễn cô thực sự nhiều.

Kỳ thật, vốn dĩ Thường Ngôn cũng có danh tiếng nhưng không rầm rộ tới mức này, lúc còn sống cô vẫn đang ở thời điểm huy hoàng, đột nhiên ra đi thành ra những hồi ức tốt đẹp khi trước sẽ được người ta ghi nhớ mãi......Lại nói nếu như không vụt tắt ở một khắc ấy thì biết đâu theo một kết cục thường tình của giới giải trí cô sẽ lại như ngọn đèn dầu trước gió, cạn kiệt, cái kết lúc buông màn một chút cũng không rực rỡ được như kia.

Người còn sống, là còn nghĩ về lúc xế chiều ........

Công Tôn đang miên man suy nghĩ thì cảm giác bên người có hơi thở, ngẩng đầu lên thì thấy Bạch Cẩm Đường đã ngồi đối diện với mình tự khi nào, có chút thích thú nhìn hắn.

"Làm gì vậy?"

Công Tôn cầm tờ báo cất giọng hỏi.

Bạch Cẩm Đường vươn tay cướp đoạt tờ báo kia ném sang một chỗ, tiện thể tháo kính mắt của anh ra.

Công Tôn hơi nheo nheo, đôi lông mi dài khẽ rung động, che đậy ánh mắt có chút mông lung......

Bạch Cẩm Đường chuyển động, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ miết qua, từng đốt từng đốt ngón tay cùng với lòng bàn tay, ôm trọn, mơn trớn hai gò má của Công Tôn, cảm thụ được làn da ấy chạm vào mang đến một xúc cảm vô cùng tinh tế......

Vô luận ở bên Công Tôn bao lâu, chỉ cần là khi da thịt cận kề, luôn sẽ có một dòng điện lưu dũng mãnh chạy rần rần trong máu và mang đến những rung động không nói lên lời.

"Không làm việc..."

Công Tôn đưa tay lấy lại kính mắt đeo vào rồi đặt tay trên đầu gối Bạch Cẩm Đường dựa vào hắn ngửa mặt lên nhìn ......

Bạch Cẩm Đường cúi đầu, ngón tay xoa xoa má hai vòng rồi điểm điểm nhẹ lên trán người kia, "Nhìn thấy em là không muốn nghĩ tới công việc nữa."

Công Tôn khóe miệng mang theo tươi cười, đôi môi mềm mại theo đó khẽ động..........Bạch Cẩm Đường tất nhiên không chống cự lại được nữa, với cả.........chống cự cái gì?

Cặp song sinh đẩy cửa xông vào sai thời điểm, đúng chóc lúc cả hai đang triền miên dính lấy nhau.......

Trưởng thành hết rồi, văn phòng thì trống, muốn làm gì chả được.

Đại Đinh bĩu môi, "Lão Đại."

Bạch Cẩm Đường quắc mắt một cái, ghét bỏ hầm hầm – Bóng đèn!

Đại Đinh quơ quơ nhật kí công việc trong tay nói, "Anh hôm nay bận lắm đấy!"

"Hủy hết đi!"

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, quyết nhanh chém gọn.

"Như vậy sao được!"

Tiểu Đinh kinh hãi, "Hôm nay có vài hợp đồng làm ăn cần kí kết đấy!"

Bạch Cẩm Đường còn muốn đàn áp hai người họ thì Công Tôn ở bên vươn tay chình cà vạt cho hắn liền nói, "Tôi đi theo anh."

Bạch Cẩm Đường kinh ngạc nhìn lại Công Tôn, "Em theo tôi đi nói chuyện làm ăn, gặp gỡ khách hàng ư?"

Công Tôn nâng mắt kính, "Hôm nay tôi là thư kí của anh......."

Cặp song sinh hít một hơi lạnh................Trấn áp.

Quả nhiên, ánh mắt Bạch Cẩm Đường dịu lại, đối với cặp song sinh hất tay.

"Nhớ kĩ thời gian a!"

Tiểu Đinh cùng Đại Đinh vừa nhấc chân rút lui vừa ồn ào nói với lại, "Nửa giờ sau phải xuất phát đó!"

Cửa vừa đóng, nháy mắt, độ ấm trong căn phòng tựa hồ lại tăng lên .........

Tiểu Đinh bịt mắt, "Má ơi, hạn chế ra vào a!"

Đại Đinh lắc đầu, giúp trông giữ ở cửa, tránh cho có ai đó không may cầm báo cáo này nọ chạy qua, xông vào rồi lại bị dọa sợ.......

Nửa tiếng sau, Bạch Cẩm Đường tâm tình sảng khoái, lôi kéo Công Tôn một thân trang phục bình thường không áo khoác không áo véc ra cửa.

Xuống dưới tầng, Bạch Cẩm Đường chỉnh lại cà vạt cho Công Tôn.

Một đám các cô gái dưới lầu che miệng hít khí đầy ngưỡng mộ.

Đại Đinh bĩu môi – Sao cao giọng vậy a?

"Gọi tới cửa hàng bán tây trang."

Bạch Cẩm Đường nói với Tiểu Đinh.

"Còn bộ đồ của Công Tôn hiện tại?"

Bạch Cẩm Đường mỉm cười, "Xé."

Cặp song sinh nhe răng – Cầm thú a!
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Nhiệt tình một đời Cẩm - Đường dành hết vào đoạn tình cảm này


Chương 9: Nhiệt tình cả một đời của Bạch Cẩm Đường và Công Tôn chỉ dồn hết vào đoạn tình cảm này

Khi Công Tôn cùng Bạch Cẩm Đường đi thang máy xuống tới đại sảnh, đã có người đưa tới một bộ tây phục kích cỡ, màu sắc, hình thức thập phần thích hợp với Công Tôn.

Cặp sinh đôi giúp Công Tôn mang quần áo đến WC để thay đồ, Bạch Cẩm Đường chờ ngay ngoài cửa.

Một tay đút túi quần, một tay cầm nhật kí công tác xem qua lịch trình.

Bạch Cẩm Đường bá khí đứng chắn ở đó, nhân viên công chức bé nhỏ liền không dám đi qua.

Bạch Cẩm Đường ở trong công ty cũng có nhiều giai thoại, tin đồn đủ kiểu, nào là nói lúc trước hắn từng là Mafia, rồi lại nói hắn cùng với gia tộc bất hòa, còn nữa là đã từng làm vô số việc kinh thiên động địa.........

Chính là mỗi một người làm việc trong Bạch thị một thời gian sau đều nhận thấy, vô luận Bạch Cẩm Đường trong lời đồn có bao nhiêu phần đáng sợ thì sự thật so với mấy lời đó còn lợi hại hơn gấp cả trăm lần.

Công nhân viên chức gì đó trong Bạch thị, tính từ nhân viên quét rác cho tới quản lý cấp cao..............tất thảy đều không hiểu được nam nhân luôn trầm mặc này đến tốt cùng là suy nghĩ những gì trong đầu.

Mỗi lần gõ cửa vào phòng chủ tịch, bọn họ cũng phải tích cho đủ một lượng dũng khí lớn, bởi vì khi tiến vào, không thấy Bạch Cẩm Đường đưa lưng về phía cửa im lặng, hướng cửa sổ ngẩn người thì cũng là cúi đầu xem văn kiện..........Lúc đó, không khí bao quanh phòng nặng tới dọa người vậy mà ngươi còn phải cùng hắn báo cáo đủ thứ.

Trong quá trình ấy, nhiều lúc ngươi sẽ hoài nghi hắn có nghe ngươi nói hay không, đoán gì cứ đoán vì trên gương mặt ấy vốn sẽ không có mấy biểu cảm.

Giả như ngươi nghe được mấy lời nhận xét như kiểu, "Không sai, tốt lắm." người ngoài hẳn sẽ không hoài nghi mà tiếp nhận, nhưng biết đâu đấy có thể ở trong lòng hắn cái đó có nghĩa là, "Rác rưởi, đồ ngu." linh tinh thì sao..........

Tóm lại, người đàn ông này là không thể nắm bắt.

Nhưng mà.........người nam nhân ấy lại bị một người nam nhân khác quản lý chặt chẽ.

Quấn quýt si mê!

Đại khái chỉ có thể dùng mấy từ này để hình dung tình yêu giữa Bạch Cẩm Đường cùng Công Tôn, một phần vì tình yêu này là từ hai người trưởng thành như họ mà hợp lại, phần khác là bởi tình yêu ấy vô thanh vô thức mà kéo họ lại gần nhau, rồi ở bên nhau và ngày ngày cùng nhau.

Có lẽ tính cách cả hai đều quá mức lãnh đạm, chỉ duy nhất đối với phần tình cảm này là dồn hết tâm tình.

Loại tình yêu như vậy, mãnh liệt mà vô biên, lãng mạn mà phóng đãng, làm cho người khác không biết nên như thế nào mà nhìn nhận, bình phẩm.

Dù sao, bọn họ không cần quan tâm đến ánh mắt của kẻ khác, cũng bởi mị lực của cả hai vốn đã rất đỗi khác thường rồi.

Công Tôn thay xong tây trang bước ra......Bạch Cẩm Đường đem nhật kí lịch trình trong tay ném trả lại cho hai anh em nọ.

Đại Đinh vội vàng tiếp được, bất đắc dĩ – Người ta là không trọng giang sơn rộng lớn trù phú a, lão đại của bọn họ hễ cứ đứng trước mặt mỹ nhân Công Tôn là giang sơn gì đi nữa cũng sẽ chẳng khác cái WC kia là bao, cùng là một nơi ngâm thơ thả thí.............

Bạch Cẩm Đường vươn tay bắt lấy tay Công Tôn, không quản xung quanh đó có n người đứng nhìn, một đường đem người nọ kéo lại sát bên mình, tỉ mẩn sửa sang từng chút từng chút bộ trang phục anh mặc.

Sau khi ưng ý, lại tiếp tục lôi kéo Công Tôn quang minh chính đại thậm chí có thể nói là ngang nhiên xuyên qua đám đông mà lên xe, hướng cặp song sinh phất phất tay.

Tiểu Đinh lập tức khởi động xe, thật muốn cung kính cúi gập người mà hô một tiếng, "Tuân chỉ"

...

Đại Đinh liếc trộm Bạch Cẩm Đường, "Đúng là xã giao!

Đại ca cứ đến một chút coi như cho ông ta tí mặt mũi."

Bạch Cẩm Đường ngáp một cái, nhìn sang Công Tôn vẫn đang xem xét một tờ báo vừa nãy cầm theo, cảm thấy đem Công Tôn cùng đi thương lượng chuyện làm ăn cảm giác thực mới mẻ bất quá cái đống thời gian lãng phí ấy mà đổi thành đi du lịch có phải là tốt gấp vạn lần không.

"Tới rồi."

Tiểu Đinh dừng xe lại, mọi người xuống xe.

Công Tôn ngẩng lên nhìn khách sạn trang hoàng đẹp đẽ xa hoa trước mắt, kiểu dáng khách sạn có hơi hướng tư nhân thật, với cả.......

"Cẩm Đường, Cẩm Đường."

Công Tôn hướng Bạch Cẩm Đường vẫy tay.

Bạch Cẩm Đường vừa muốn rời đi lại nghe thấy Công Tôn ngoắc ngoắc tay gọi mình liền quay trở lại bên cạnh.

Chưa kịp nói gì thì chợt phía sau cách đó không xa "Bụp" một tiếng.

Kế tiếp là tiếng người thét chói tai.

Bạch Cẩm Đường cũng chưa quay đầu lại mà huyệt thái dương đã lại giật nảy lên, giật giật, Đau a..........!

Công Tôn xoa xoa gương mặt Bạch Cẩm Đường, "Ngoan, không phải lỗi của anh, là do hôm nay không bị tắc đường thôi."

Bạch Cẩm Đường câm nín.

Lúc này, Tiểu Đinh vui vẻ chạy đến, "Lão Đại, không cần đàm sinh ý gì nữa, ông chủ Diệp nhảy lầu ngã chết rồi."

Bạch Cẩm Đường thêm một lần nữa không thốt lên lời – Quả nhiên.

Công Tôn thấy người vây quanh hiện trường rất nhiều, vừa vặn có đem giấy chứng nhận theo bên mình, bước tới điều động nhân viên an ninh dàn xếp đám đông, chính mình ngồi xuống kiểm tra xác chết.

"Lại chết người?"

Bạch Cẩm Đường ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Nhược tay đút túi quần tiến đến, "Quả nhiên lời giang hồ đồn đại là có thật."

"Giang hồ đồn đại cái gì?"

Tiểu Đinh tò mò.

Lâm Nhược chỏ một ngón tay chỉ Bạch Cẩm Đường, "Hôn tang giá thú ngàn vạn lần đừng đưa thiệp mời, tử thần sẽ vẫy gọi!"

Bạch Cẩm Đường triệt để im lặng.

"Không cần gọi điện báo cho cảnh sát làm gì."

Lúc này, Công Tôn đã trở lại bên người Bạch Cẩm Đường, "Trực tiếp gọi cho hai cậu em trai của anh đi."

Bạch Cẩm Đường nhíu mày.

Công Tôn chỉ chỉ vào miệng, "Răng cũng rụng như mấy người trước."

Bạch Cẩm Đường trán nhíu chặt, một lúc sau đột nhiên hỏi, "Nói cách khác, vấn đề kỳ thật không ở trên người tôi."

Công Tôn nháy mắt mấy cái.

Ngây ra một lúc, Tiểu Đinh túm Đại Đinh nhỏ giọng nói, "Thì ra đại ca cũng rất để ý nha!"

"Đúng đúng!"

Đại Đinh cũng cảm thấy không ngờ, "Đại ca đúng là có để ý thật!"

"Hôm nay chỉ có cùng với lão Diệp bàn chuyện làm ăn thôi hử?"

Xác nhận lại từ cặp song sinh.

"Ân.........Đều là công việc liên quan tới ông ấy, nhưng xem chừng cái gì cũng không bàn được nữa rồi."

Không đợi Đại Đinh nói xong, Bạch Cẩm Đường lôi kéo Công Tôn đi, phán, "Nghỉ."

Công Tôn bám chặt cánh cửa xe nói, "Tôi phải khám nghiệm tử thi........."

Bạch Cẩm Dường đem Công Tôn trực tiếp đóng gói nhét vào trong xe, "Nhiệm vụ của em là phải theo sát tôi, khám nghiệm mấy cái đó không phải còn có đồ đệ của em có thể làm nữa sao, cho người trẻ tuổi thêm cơ hội thể hiện đi".

Nói xong, dùng dây an toàn hãm cái người đang giãy giụa kia lại, khởi động xe, chính thức "bắt cóc" Công Tôn đi nghỉ ngơi.

Cặp song sinh quay mặt nhìn nhau – Hai người họ làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ cũng đánh xe trốn về?

...

Ven đường, Công Tôn ngồi đợi ở ghế dài gần trạm xăng, mắt nhìn Bạch Cẩm Đường, suy nghĩ.

Bạch Cẩm Đường cầm chai nước đi tới, mở nắp đưa cho Công Tôn, "Xăng đầy rồi chúng ta tiếp tục bỏ trốn."

Công Tôn trợn mắt, "Mai tôi còn muốn đi làm."

Bạch Cẩm Đường ngồi sát lại bên người anh, "Cho nên chúng ta sẽ bỏ trốn tới một nơi không có cái cảnh cục nào hết."

Công Tôn vuốt nhẹ cằm hắn một cái rồi nói, "Không cần nháo nữa, xăng đầy rồi thì cho xe quay về."

Bạch Cẩm Đường cười cười, có điều ánh mắt lại dừng ở cách đó không xa, tại lối vào của trạm xăng có một chiếc xe cỡ nhỏ màu vàng tiến vào.

Công Tôn chú ý thấy Bạch Cẩm Đường đã liếc chiếc xe đó vài lần, liền hỏi, "Làm gì vậy?

Cái xe phủ lòng đỏ trứng gà khó coi đó chọc đến anh?"

"Nó một đường đều đi theo xe chúng ta, hơn nữa đèn xe vẫn để nhấp nháy,chẳng phải rất kỳ quái?"

Bạch Cẩm Đường nói, lại thấy cậu nhóc đổ xăng khua tay ý bảo xăng đầy rồi.

Bạch Cẩm Đường đứng lên, cùng lúc chiếc xe kia chậm rãi quay đầu, rời đi.

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mày.

"Đi thôi, có thể là trùng hợp."

Bạch Cẩm Đường nhăn trán, "Khéo vậy sao?"

Công Tôn túm áo hắn lôi đi, "Quả nhiên thế giới bên ngoài đầy rẫy nguy hiểm, đi, chúng ta quay về cảnh cục!"
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Cam tâm vì Công Tôn


Chương 10: Không cam tâm cũng phải theo nha

Mưu đồ mang Công Tôn "Bỏ trốn" không thành còn bị Công Tôn vừa mềm vừa bướng chỉ đạo quay đầu xe trở lại, Bạch Cẩm Đường quả thực rất không cam tâm.

Chương 12: Người bị giám sát mà phải đến tận nơi để người ta giám sát

Theo đề nghị của Triển Chiêu là đem toàn bộ hiện trạng của tầng hầm này bê về tái tạo dựng lại tại phòng họp của SCI, chính vì thế nguyên một khoa giám định gần chục người tỉ mẩn chụp chụp, đo đo, ghi chép, còn huy động cả thiết bị quét chụp lập thể mang đến thu thập số liệu hình khối, cấu tạo..vân..vân...

"Máy đó mua khi nào thế?"

Triển Chiêu đối với cái máy siêu phân tích, siêu hữu dụng kia vô cùng thích thú.

Bạch Ngọc Đường nhắc nhỏ cậu, "Này đại khái cũng là do Đại ca quyên tặng đi!"

Triển Chiêu giật giật khóe miệng, "Nhất định là Bao cục đá đưa Công Tôn, bòn rút phòng pháp y chả khác nào cái ngân hàng chính sách không thu phí ở cảnh cục."

Bạch Ngọc Đường cười gật đầu.

...

Ra khỏi văn phòng vừa vặn gặp Bạch Cẩm Đường theo thường lệ đến chịu sự giám sát bên cạnh Công Tôn.

Chờ lão Vương chào hỏi rời đi, Bạch Cầm Đường quay sang cặp song sinh hai bên thắc mắc, "Vừa rồi ông ấy nói tới cái gì vậy?"

Cặp sinh đôi giật giật khóe miệng, "Cái kia sao....."

"Mua một cái đi."

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, lệnh xong lập tức đi thẳng vào phòng của Công Tôn.

Cặp song sinh dở khóc dở mếu nhấn nút gọi điện đặt hàng công nghệ cao, xuyên quốc gia.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường tới xem căn phòng mới được tạo dựng một chút, những người khác cũng tò mò mà nối đuôi.

Đẩy cửa phòng ra, mọi người lại một lần nữa trầm trồ, phòng giám định làm việc hiệu quả thật, ngần ấy cái chi tiết từ vị trí đến hình dạng phương hướng sắp xếp không sai một li.

Cặp song sinh ngó ngó vào ca thán, "Nhân tài nha!

Có hứng thú làm trưởng phòng biên kịch đạo cụ của Bạch thị không vậy?"

Triển Chiêu đứng giữa phòng, xoay xoay người nhìn ngắm.

Bạch Cẩm Đường nhìn cả đống hình chụp lập tức bất mãn, "Tên nào biến thái vậy?"

Giơ tay chỉ chỉ đống hình của Công Tôn, đủ mọi góc độ, "Phá án xong mấy tấm này tịch thu hết."

Cặp song sinh nhìn trời, Công Tôn ôm cốc đứng bên giả bộ lẩm bẩm sao bữa nay cô bán sữa đậu nành múc cho đầy thế.
 
Back
Top Bottom