Tối đó, cả ba được huynh trưởng là anh ba Jung Chen của Ahyeon dẫn vào phòng sinh hoạt chung của nhà
Gryffindor.
Xung quanh được bao trùm bởi màu đỏ, xen lẫn chút sắc vàng, phòng sinh hoạt khá to, có một chiếc ghế bành to ở giữa căn phòng - đối diện lò sưởi, góc phòng có những bộ bàn ghế nhỏ hơn, bên trái là khu phòng nghỉ cho nam, bên phải là khu phòng nghỉ cho nữ, Dain cùng những người bạn sau một bữa ăn no say hiện giờ đã thay đồ ngủ và yên vị trên những chiếc giường.
Họ không ngừng kể chuyện cho nhau nghe, từ những thứ đơn giản ở giới phép thuật đến những chuyện vô cùng li kì, cô không dám tin mình hiện giờ đang ở trong ngôi trường của các phù thủy.
Xung quanh là những phép thuật đầy đẹp mắt vào ảo dịu, đang chìm trong háo hức và tò mò, đôi mắt nặng trĩu của Dain dần khép lại.
Sáng hôm sau, Dain cùng hai cô bạn thân trong bộ đồng phục chỉnh tề chạy hì hục vào trong lớp học.
- May quá...giáo viên không có trong lớp- Chiquita vừa thở vừa nói.
Dain thì cúi gập người mà thở muốn đứt hơi, cô bạn gấu Ahyeon cũng không khá hơn.
- Mấy em đoán xem.
- Đột nhiên một chú mèo ngồi trên bàn nhảy xuống và biến hình thành cô McGonagall, cả ba hú hồn hét toáng lên rồi lùi ra sau.
Cả lớp nhìn biểu hiện của họ mà cười to, Asa cũng một phen có cớ trêu chọc cô
- Coi kìa, bọn đi trễ~~~.
- Chắc tôi phải biến ra cho các em một chiếc đồng hồ báo thức nhỉ?
- Em...em..bọn em đi lạc a.
- À vậy thì một cái bản đồ.
- Bọn em xin lỗi cô.
- Vào chỗ đi.
- Vâng ạ.
Vừa ngồi xuống cô đã thấy ánh mắt Asa nhìn mình, đó không phải là ánh măt khinh bỉ trêu chọc ban nãy mà là một chút nhớ nhung... nhớ nhung sao?
Chắc cô nhầm thôi.
Lớp học kết thúc, Dain, Chiquita và Ahyeon kéo nhau chạy ra ngoài, nhớ lại hình ảnh Asa, Dain có chút khó hiểu hỏi Ahyeon:
- Nè bồ có biết Asa là người thế nào không?
- Asa á?
Sao bồ hỏi vậy?
- À ừ thì mình cứ thấy cậu ấy hay chọc tụi mình nên khó hiểu.
- Asa lúc trước tốt lắm không như bây giờ đâu.
Haizzzzz
- Lúc trước cậu ấy rất tốt với Ahyeonie nhỉ.- Chiquita bồi thêm.
- Sao sao?
Kể mình nghe được không?- Nói về chuyện của Asa không hiểu sao Dain rất tò mò.
- Lúc trước nhà mình kế bên nhà Asa luôn.
Cả hai chơi với nhau rất thân nữa, Asa lúc đó dịu dàng, đáng yêu lắm .
Rồi do ba mình lại rất thích người Muggle muốn hiểu biết thêm về họ nên sau đó nhà mình chuyển sang thành phố của người Muggle sống.
Gặp nhỏ đầu vàng ở đó nè.- Ahyeon ngồi trên ghế đung đưa chân kể.
- Ban đầu mình hổng thích mà sau khi chuyển đến thì thấy ở đó cũng vui, có Chiquita làm bạn nữa nên mình cũng hết buồn, mình mất liên lạc với Asa cũng từ đó.
Cậu ấy càng lớn càng có suy nghĩ như tụi hoàng tộc cứ chửi mắng Chiquita là máu bùn, mình không thích.
Dain ngồi kế bên nghe theo gật gật hiểu chuyện, cô thấy thật tội Asa, có mỗi người bạn thời thơ ấu thôi cũng bị lấy mất, cậu ấy đanh đá như vậy chắc cũng vì muốn bảo vệ chính mình, mà đáng yêu chứ bộ.
Hết giờ nghỉ, lớp học tiếp theo của cả ba là lớp Độc Dược, Dain theo sau đám học sinh vào chỗ ngồi.
Lớp Độc Dược rất tối, màu chủ đạo là đen và tím, xung quanh là những loài cây cỏ cô chưa từng thấy bao giờ, mỗi bàn là vài cái vạc bằng bạc cùng cái cân nhỏ.
Dain, Chiquita và Ahyeon ngồi vào cái bàn cuối lớp, cả ba không khỏi trầm trồ khi lần đầu tiên vào lớp học này.
Đang quan sát, thì cánh cửa phòng học bật mở ra, 1 giáo viên với cái áo choàng đen, chiếc áo bên trong cũng đen nốt, nói chung là đen từ trên xuống dưới, mái tóc đen dài đến vai, khuôn mặt có phần dữ tợn, ông quát lớn:
- Vào chỗ ngồi, lật sách ra trang đầu tiên cho tôi.
Cô nuốt nước bọt sợ hãi, tay báu chặt gấu váy, dữ quá ai chơi trời.
- Thầy ấy là thầy Jame, giáo viên Độc Dược của mình á, mình nghe anh Jin nói thầy ấy dữ lắm, khó tính nữa.- Ahyeon thì thầm vào tai cô, bỗng ông thầy chỉ tay về phía cô.
- Em
- Dạ dạ...
- Đứng lên.
Dain run rẩy đứng dậy nhìn thầy
- Hana?...
Dain khó hiểu nhìn thầy, Hana là tên của mẹ cô mà, thầy ấy biết mẹ cô sao.
- Trò tên gì?
- Dạ Lee Dain ạ.
- Họ Lee?
- Vâng ạ.
- Hừ thật quê mùa, bần hèn- Thầy Jame buông một câu lạnh lùng rồi quay đi, Dain thất thần nhìn theo, cô làm gì sai sao?
Sao lại nói cô như vậy?
Bọn học sinh nhà Slytherin được một phen cười nhạo cô, vô số lời lẽ không hay phát ra, Dain sợ hãi đến run người, cô ngồi xuống, Chiquita mau chóng cầm tay cô trấn an.
- Mình luôn bên bồ
- Cảm ơn bồ...Chiquita.- Dain quay lên, đó.. lại ánh mắt đó, vừa giây trước nàng cùng tụi học sinh kia nhạo báng cô, bây giờ lại nhìn cô đầy xót xa, hối lỗi.
Con gái thật khó hiểu.
_______________________________
Tác giả xây dựng thầy Jame theo khuôn mẫu của giáo sư Snape trứ danh =))).
Tác giả không dám dùng tên Snape vì trái tim của Snape chỉ dành riêng cho Lily thôi.