Khác [RORASA - COVER] GxS

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
93,337
Điểm tương tác
0
Điểm
0
398043047-256-k568094.jpg

[Rorasa - Cover] Gxs
Tác giả: roro_sasie
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện này được cover từ truyện gốc "[Jensoo - Lichaeng] GxS" của tác giả QuynhNg440, lấy bối cảnh của Harry Potter, nhưng khác nguyên tác rất nhiều, nên ai không thích có thể cân nhắc khi đọc
Truyện chưa được chính chủ cho phép, mình đã nhắn tin xin phép nhưng chưa được phản hồi, nên nếu chính chủ có từ chối thì mình sẽ xoá ạ.



rorasa​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dưỡng thú thành phi- Cửu Trọng Điện
  • [ĐN DORAEMON] - (Hoàn) - SỐNG LẠI? TÍNH CÁI GÌ!
  • [ Edit H - Trò Chơi Công Lược Lửa Tình ]
  • Dessaro Nhân Ngư (Edit) - Thâm Hải Tiên Sinh
  • ATVNCG2024 || Thuận Theo Thiên Ý - Nghe Theo Thiên Mệnh
  • [Đam mỹ- Edit] Ngoài hiện thực- Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
  • [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 1


    - Lee Dain - Tiếng bà Lee hét lớn dưới nhà.

    - Dạ thưa mẹ.

    - Dain sợ hãi chạy hồng hộc xuống nhà, liền bị bà Lee xách tai cô lên

    - Mày làm gì sáng giờ?

    Sao chén đĩa chưa rửa?

    HẢ?

    - Con... con xin lỗi.

    - Mày lo chơi phải không, vậy để tao bỏ đói mày ba ngày coi mày sống nổi không ha.

    Cô sợ hãi, chấp hai tay xin lỗi rối rít:

    - Con...con xin lỗi...sẽ không có lần sau nữa...con sai rồi.

    - Bà sao vậy, mới sáng sớm đã ồn ào.

    - Ông Lee từ trên lầu đi xuống nhìn thấy khung cảnh này không khỏi khó chịu.

    - Ông xem con gái ông đi, đúng là con của người đàn bà không bình thường, đến cái suy nghĩ cũng ngu dốt.

    Dain nghe chỉ biết cúi đầu, mẹ cô mất khi sinh cô ra, ba cô mau chóng cưới vợ mới, người phụ nữ này là mẹ kế của cô.

    Một người phụ nữ tàn độc...

    - Thôi đi, bà không sống bình thường với nó được à.

    Mới sáng sớm bà bắt nó rửa đống chén đó cho bà làm thế nào?

    - À, ông bênh con riêng của ông chứ gì?

    Vậy để tôi đem Heeun đi cho ông vừa lòng.

    - Haizzz thôi thôi, khổ quá, hở tí là lại đòi mang con bé bỏ đi, Dain xuống rửa chén đi.

    - Dạ vâng...- Cô lủi thủi đi vào trong bếp rồi bắt đầu công việc của mình.

    - Appaaaaaa, Ummaaaaaa, chào buổi sáng ạ.

    - A trời ơi con gái cưng của ba nay dậy sớm vậy ta.

    - Ông Lee ôm cô con gái nhỏ vào lòng hôn chùn chụt vào má con bé.

    - Umma lấy đồ ăn sáng cho con nha.

    - Dạ.

    Cô nhìn mà thèm thuồng cái cảm giác được quan tâm đó quá, đó là cha cô nhưng chưa một lần ôm cô vào lòng, còn người mẹ kế thì không ngừng mạt sát hành hạ cô từ ngày này qua ngày khác.

    Chắc họ cũng không nhớ đâu...hôm nay là sinh nhật 11 tuổi của cô.

    Cô ước gì mình có một cái bánh kem nhỏ, được tặng một món quà cho ngày sinh nhật trôi qua có ý nghĩa một tí, chứ như mọi năm cũng chỉ lủi thủi một mình.

    Dain thở dài ngao ngán, rửa xong đống chén thì chuông cửa reo lên.

    - Mày ra xem là ai đi.

    - Dạ mẹ...- Dain đi ra mở cửa, đó là hai ông bà trung niên, họ nhìn cô nhướn mày rồi hỏi nhẹ:

    - Cho ta gặp Lee Jisok

    - À dạ, ông bà chờ con một tí.- Cô chạy vào gọi ba mình ra.

    Ở ngoài đây, hai ông bà nhìn nhau:

    - Bà có thấy con bé giống Hana của mình không?

    - Quá là giống luôn ông à, cuối cùng cũng tìm được hắn rồi, ròng rã cả 11 năm.

    Cả hai người đang nói chuyện thì cánh cửa lại mở ra lần nữa, lần này là ba Dain ra xem ai tìm mình, thì vô cùng ngạc nhiên và sợ hãi, ông toang đóng cửa thì đã bị chặn lại

    - Lại chạy sao?

    Con của Hana đâu, giao con bé ra đây, đồ khốn súc sinh ngươi định không cho nó gặp ông bà ngoại sao?

    - Ông...

    ông bà ngoại ạ??-Dain đứng sau lưng ngơ ngác hỏi.

    - Cháu là Lee Dain phải không?

    Cô gật đầu lia lịa

    - Đó bà thấy chưa, đúng là con bé rồi, xinh đẹp thế này cơ mà.

    - Ông đẩy mạnh cửa đi vào, cả gia đình mẹ kế, Heeun và ba đều vô cùng hoảng sợ.

    Ông lão ngồi xuống xoa đầu cô, Dain không hề sợ hãi mà ngược lại còn rất thích cảm giác này, đây là lần đầu tiên cô được quan tâm a.

    - Nó... nó đâu phải là quái vật như mấy người mà... mà mang đi.

    - Ba cô tuy vô cùng sợ hãi nhưng cũng lên tiếng tranh giành.

    - Quái vật?

    Này con rể, nói năng cho đàng hoàng tí, chúng tôi không phải là quái vật, chúng tôi tới vì muốn đem con bé Dain đi chứ chả có tí liên quan gì cậu.

    - Bộ bộ muốn đem đi là được sao, nó ăn ở nhờ nhà tôi suốt 11 năm qua... muốn tới rồi đem đi vậy được hả, nó gây ra bao nhiêu phiền phức cho nhà này biết không.

    - Mẹ kế cậu lên tiếng.

    - Sao?

    Sao cô nói như thể con bé là Osin vậy, con bé là con của Lee Jisok cơ mà?

    - Thì cũng chẳng là con của người phụ nữ không bình thường sao, có gì đáng trân trọng chứ.- Bà ta cứng rắn trả lời.

    - MÀY NÓI AI KHÔNG BÌNH THƯỜNG?

    - Ông lão giận dữ quát, một làn lốc xoáy suất hiện ở phía sau lưng ông trông rất đáng sợ

    - Tôi sẽ đem Dain đi, không biết còn ở đây con bé sẽ sống khổ sở thế nào nữa.

    Hừ.- Bà lão nói rồi quay qua Dain đang ngơ ngác nãy giờ -Dain đi với ngoại lên dọn đồ về ở với ông bà ngoại nha.

    - Ông bà sẽ yêu thương con chứ?

    - Đương nhiên rồi.

    - Câu hỏi đó làm ông bà nhoi nhói trong lòng, một đứa trẻ ngây thơ, phải sống như thế nào để khao khát một tình yêu thương như thế, ông bà đã quá nhẫn tâm không tìm ra con sớm hơn.

    Dọn xong đồ đạc của cô, cô đi xuống nhà nhìn ba mẹ kế và em gái mình lần cuối

    - Con đi ạ...

    - Hừ, đúng là quái vật sinh ra quái vật.- Mẹ kế lầm bầm.

    - Mẹ con không phải là quái vật, mẹ con là người xinh đẹp, thuần khiết và tốt bụng nhất thế gian này.

    - Đây là lần đầu tiên cô dũng cảm đứng lên bảo vệ cho mẹ mình, mẹ ơi mẹ có tự hào về con không.

    - Dain đi thôi con.

    Dain kéo va ly đi theo ông bà rời khỏi ngôi nhà đó.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 2


    Sau khoảng nửa ngày ngồi xe lửa thì Dain cùng ông bà cũng về tới nhà.

    - Woaaaaaa.- Cô vô cùng ngưỡng mộ nhìn toà lâu đài to trước mắt.

    - Sao?

    Cháu thấy nhà ông bà có đủ cho cô công chúa nhỏ không?

    - Nó đẹp quá ạ, còn siêu to nữa.

    - Haha phải rồi.- Nói rồi ông bế Dain ngồi lên vai đi vào trong, còn bà thì phất cây đũa phép trên tay, đống hành lý của cô trôi nổi vào trong toà lâu đài.

    Dain nhìn theo mà ngơ ngác, bà có siêu năng lực sao.

    Không những vậy cô còn thấy xung quanh rất kì lạ, cô thấy có một cây kéo lơ lửng đang tỉa những cành cây, thấy những chú chim nhỏ nhưng thân thật giống con mèo

    con a.

    - Dain thích ở đây không?

    - Bà ngoại nhẹ nhàng ngồi xuống kế bên cô

    Cũng đã được một tuần kể từ khi cô đến đây, cô cũng dần quen với phép thuật nơi này.

    Khi vừa về đây ông bà đã thử kiểm tra năng lượng trong người cô và nói cô quả thực là một phù thuỷ, Dain như không tin vào tai mình cho đến khi nhìn thấy cách bà phất đũa phép và đọc câu thần chú đơn giản thì trên bàn liền đầy những món ăn ngon.

    Flashback

    Hai ông bà đặt Dain ngồi trên ghế dài, rồi nhẹ giọng nói với cô:

    - Mọi năm ông bà có cố gắng đi tìm cháu nhưng mãi mà không thấy, thật may là năm nay trường Hogwarts gửi thông báo nhập học cho cháu, ta đã nhờ hiệu trưởng trường tìm giúp và đã tìm ra cháu.

    Dain cháu là một phù thuỷ xinh đẹp như mẹ cháu.

    - Mẹ cháu là một phù thuỷ ạ?

    - Đúng vậy, là một cô phù thuỷ ngang bướng nhưng vô cùng nhân hậu và ấm áp.

    Dain nghe ông bà nói vậy liền cười tít mắt, đã 11 năm rồi cô mới được nghe người khác nói sự thật về mẹ cô cho cô nghe.

    -À đúng rồi, cho cháu.- Bà lại lần nữa vung đũa phép lên, toà lâu đài liền được trang trí đầy bóng bay và ruy băng, một chiếc bánh kem to xuất hiện giữa sảnh lớn.

    Trên dây băng rôn lớn treo lên trần nhà là dòng chữ " Chúc mừng sinh nhật Lee Dain".

    Kế bên bánh kem là vô số hộp quà lớn nhỏ, đó là những hộp quà mà mọi năm hai ông bà mua dành sinh nhật cho cô cháu gái mà mãi không tìm được cô nên tích lại thành đầy như vậy.

    Dain nhìn tất cả mà gào khóc chạy lại ôm chặt ông bà mình, cô chưa bao giờ nghĩ mình lại được tổ chức sinh nhật.

    Hôm nay là ngày đáng nhớ nhất cuộc đời cô.

    Đêm đó cô được ăn rất ngon, chơi đùa vui vẻ cùng mọi người và ngủ trong vòng tay ấm áp của ông bà.

    End Flashback.

    Dain đóng cuốn sách lại nhìn bà mỉm cười âu yếm.

    - Nếu biết gặp được hai người cháu có thể chịu thêm khổ cực bao lâu cũng được.

    Cháu vô cùng hạnh phúc.

    - Oa cháu gái cưng của bà.- Bà ngoại ôm chặt Dain, ịnh môi lên tóc cô, Dain cười tít mắt.

    Đúng lúc đó ông ngoại vừa từ ngân hàng về, sáng nay ông bảo sẽ đi rút tiền cho cô và đưa cô đi mua đồ dùng học tập để chuẩn bị đến trường

    Ông ngoại sà vào giữa hai bà cháu và hỏi:

    - Hai bà cháu đang nói chuyện gì thế.

    - Nói gì kệ tui, tui hỏi cháu nó thương tui hơn hay ông hơn, con bé bảo chắc nịch là tui.

    - Gì bà chơi kì vậy.

    Phải hỏi khi có hai người cùng ở nhà chứ, bà ép Dain chứ gì.

    Dain phì cười nhìn cảnh cãi yêu trước mắt, cô ôm chặt hai người:

    - Con yêu cả hai người nhiều lắm.

    - Hức bà ơi... hay cho con bé ở nhà khỏi đi học đi bà, chứ xa con bé chắc tui nhớ chết.

    - Ông này, nói năng xằng bậy.

    - Bà chấm nước mắt, đánh nhẹ vào vai ông.

    Dain nhìn thấy mà ấm lòng.

    - Wowww -Dain mắt chữ A mồm chữ O, cô được ông bà đưa đến nơi gọi là Hẻm Xéo để mua đồ dùng học tập.

    - Dain bên này cháu.

    - Ông vẫy gọi cô qua một cửa hàng khi cô quá say sưa nhìn ngắm xung quanh.

    - Đây là cháu gái của ngài Patner sao.

    - Đúng vậy, tìm cho con bé cây đũa phù hợp nhất đi.

    Dain ngơ ngác khi ông lão bán đũa phép khẽ chạm vào tay cô:

    - Con bé thật giống Hana, tràn đầy năng lượng tuổi trẻ của một phù thủy tài ba.

    Hưm...cây đũa phép này sẽ phù hợp với con, lõi lông kỳ lân 1/4, thân sồi, nó rất giống cây đũa phép cũ của mẹ con.

    Dain nghe thấy thì cười tít mắt.

    Cô cầm cây đũa phép đầy nâng niu, nhìn ngắm không rời.

    - Con thử một cái xem.- Ông khẽ nói.

    Dain cầm lấy phất nhẹ cây đũa phép, một làn gió mát chợt thoáng bay qua.

    -Wow.

    Xong việc, hai ông bà dẫn cô đi mua đồng phục.

    Quý bà bên trong khẽ cúi đầu chào cô:

    - Thưa cô Patner.

    - Cháu là Lee Dain ạ

    - A dạ thưa cô Lee, cô đi bên này tôi sẽ đo cho cô để có một bộ đồng phục phù hợp cho mình.

    Dain theo hướng dẫn của mụ bà đi vào, chợt một cô gái đi ngang qua cô, mùi hương hoa Lài nhẹ nhàng, mái tóc đen suông mượt, đôi mắt nâu thăm thắm, đôi môi quyến rũ và đặc biệt hơn hết là cái má bánh bao nhìn là muốn cạp.

    Dain nhìn theo ngây ngất " Wow xinh đẹp quá đi mất" nhưng đáp lại cô, cô nàng đó nhìn cô đầy khinh bỉ

    - Hừ.

    Loại nhà quê này cũng có thể mua đồ ở đây sao.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 3


    - Enami tiểu thư, cháu gái ta sao lại không xứng có một bộ đồng phục vậy?

    - Ngài Patner?

    Nó là cháu gái ngài sao?

    - Con bé là Lee Dain, cháu gái của ta.

    - Hừ, đúng là.

    Do mày may mắn đấy.

    - Nàng đẩy vai cô hống hách bỏ đi.

    Dain ngơ ngác nhìn chả hiểu gì nhưng đi từ nãy giờ, ai ai cũng biết đến họ Patner, cô biết chắc ông bà mình rất được mọi người tôn trọng.

    - Con bé thật ngỗ ngược, con có sao không Dain.- Bà cô ân cần hỏi.

    - Không sao ạ.

    Dain sau khi mua đồng phục thì được bà ngoại tặng cho cô một con cú tuyết, Dain không ngừng say mê ngắm nhìn em cú, cô quyết định đặt tên cho nó là Panda Rabbit - một cái tên rất chi là liên quan.

    Đang đi thì vô tình va phải một cô gái tóc vàng, Dain hốt hoảng xin lỗi rối rít rồi đỡ cô bạn dậy.

    - Tớ xin lỗi.

    - Ôi giời có sao đâu, bồ làm gì mà hoảng thế.- Cô gái tóc vàng có một đôi mắt to, đôi môi dày, hàng mi cong vút, đáng yêu nhất là cái mái bằng trước trán được cắt rất tỉ mỉ.

    Cô nàng đứng dậy phủi phủi bộ đồ của mình, bỗng đằng xa có tiếng gọi với tới:

    - Chiquita à, chạy chậm thôi, cậu thế nào mà lại ham vui thế cơ chứ.

    - Tớ sợ hết kem, nhất là vị Dâu đấy.

    - Ổ dậy đâu được, chạy thôi chạy thôi.

    Hết Dâu là không được đâu.- Cô bạn kia chạy lại rồi kéo cô gái tóc vàng chạy vút đi.

    Wow đồ ăn có thể làm tất cả nhỉ.

    Một lát sau, Dain được ông bà dẫn vào một cửa hàng sách để mua sách cho năm học mới.

    Mọi người ai nấy đều ôm một chồng sách to đi ra ngoài, Dain đi vào nhón chân hỏi chủ quầy và đưa ông cái danh sách mà nhà trường bảo mua.

    - Hừm, sách cho năm nhất sao.

    Có ngay.

    Đang chờ lấy sách thì vô tình gặp hai cô bạn thú vị ban nãy.

    - A lại gặp rồi, cô bạn xinh đẹp.- Chiquita hớn hở chào cô.

    - Chào cậu.

    - Woaaaaa, bạn đẹp quá.- Cô gái cầm cây kem dâu nói.

    - Đó Canny bảo mà, 1 chấm là ngất ngây, 2 chấm là say ngất.

    - Kệ tên điên đó, chào bồ, mình là Ahyeon.

    Jung Ahyeon.

    Còn đây là Riracha Phondechaphiphat, bồ có thể gọi cậu ấy là Chiquita.

    - A mình là Lee Dain.

    - Hè hè làm quen nghen làm quen nghen.- Cô bạn tóc vàng bắt tay cô.

    - Một lũ rác rưởi chắn chỗ quá.

    - Enami Asa đi vào đẩy cô ra bước đến quầy lấy luôn bộ sách cô vừa gọi ra rồi đi ra ngoài.

    Dain còn chưa kịp tiêu hóa mọi chuyện thì Chiquita đã xìiiiii kéo dài:

    - Cô nàng đanh đá.

    - Cậu ấy lúc trước không như vậy.

    - Sống trong môi trường đó thế nào cũng bị thoái hóa thành ra thế.

    - Chiquita, Ahyeon mua xong chưa về thôi nào.

    - Dạaaaaaaaa.

    Tạm biệt bồ Dain nha.- Cả hai vẫy tay chào tạm biệt cô.

    Dain cười tít mắt với hai người bạn mới của mình.

    Ngày nhập học, cô đang đứa trước toa tàu Hogwarts, ông bà hết người này tới người kia luân phiên hôn má cô tới tấp.

    - Um ưm...xì má connnn....

    - Cháu tui, ở bên con chưa được bao lâu giờ con phải đi học rồi...ông bà nhớ con chết mất.

    - Ông bà đừng nói gỡ mà, giáng sinh con sẽ về với ông bà a.

    - Hứa đó cô gấu con.

    - Dạ con hứa.

    - Lên tàu đi con, trễ giờ, ông bà luôn tự hào về con Dain à.

    - Dạaaaaaaa.- cô cười tít mắt.

    Xách vali lên tàu cô tìm được một khoang trống nên leo vô ngồi, nhìn ngắm mọi người đang chào tạm biệt gia đình mình để lên đường cô cũng rưng rưng nhớ nhà, cười thì cười vậy thôi chứ cô cũng muốn ở bên ông bà thêm chút nữa.

    - Bồ ơi?

    Khoang này còn hai chỗ không a.

    Mấy khoang kia hết chỗ rồi.

    Dain nghe tiếng gọi quay qua.

    - Í Dain.

    - Là Chiquita.

    - Tớ nè tớ nè, may ghê gặp bồ ở đây.

    - Hè hè, ủa Ahyeon đâu?

    - Chưa, bồ ấy đang phải tạm biệt gia đình chắc qua liền á.- Đang nói có một cô gái tóc nâu chạy vụt qua, miệng lẩm bẩm:

    - lại bỏ mình chạy mất rồi.

    Chiquita gọi với theo:

    - Ahyeonie ở đây ở đây.

    Ahyeon chạy vòng lại nhìn Chiquita trừng mắt:

    - Đã bảo chờ mà, tự dưng chạy đi mất.

    - Chứ không lên sớm cho ngồi nóc xe giờ, hên toa Dain còn chỗ á.

    - Dain?

    Ủa chào bồ Dain à.- Ahyeon phấn khích chạy lại ôm lấy cô, Dain cũng vui vẻ ôm lại.

    Làm quen một hồi cả ba ngồi xuống nói chuyện, ăn bánh kẹo.

    - Hửm nhà bồ tới 5 anh chị em á?

    - Um hứm, anh hai mình là Jung Jack anh ấy tốt nghiệp lâu òi.

    Anh ba, anh tư và anh năm thì vẫn còn học.

    Cô nàng vừa nói vừa bỏ mấy viên kẹo vị dâu vào miệng, xem ra cô nàng mê dâu lắm.

    Chiquita thì như thói quen lấy khăn lau miệng cho Ahyeon, hỏi lại cô:

    - Còn bồ thì sao?

    Mình là con một.

    - Mình cũng vậy.

    - Ba mẹ mình đều là Muggle.

    - Chiquita nói tới đây thì hơi trùng xuống.

    - Muggle???

    Là gì cơ??

    - Hửm?

    Bồ không biết sao, là những người không có phép thuật á.

    - Là những loại người dơ bẩn, bần hèn của thế giới này, và con của chúng gọi là máu bùn - Asa đứng ngoài cửa cười mỉa mai nhìn cả đám bọn cô.

    Dain nhíu mày khó chịu trước câu nói vừa rồi, Chiquita buồn tủi, cô nàng cúi mặt xuống không ngước lên luôn.

    - Enami Asa, toa của cậu không phải ở đây mời đi cho.-

    Ahyeon mạnh mẽ đứng lên nói lại cô nàng.

    - Hừ con nhỏ phản bội dơ bẩn.

    - Cậu nên rời đi đúng rồi đấy, vì cậu không được chào đón ở đây.

    - Dain thấy thương cho Chiquita, nếu con của một Muggle là máu bùn thì cô cũng vậy thôi, ba cô là Muggle.

    Dain muốn ngăn chặn những lời nói tàn độc từ miệng cô gái xinh đẹp kia.

    Asa nhăn mặt nhìn Dain.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 4


    - Mày nói gì đó.

    - Asa giận dữ quát lên.

    - Cậu không được đón tiếp ở đây.

    - Dain bình thản trả lời.

    - Hừ mày nghĩ mày là con cháu nhà Patner thì tao không dám làm gì mày sao.

    - Asa giơ tay định tán cho cô 1 cái, Dain liền đưa tay cầm lấy tay nàng

    - Tiểu thư đây tự trọng, về chỗ dùm cho.- Dain nhìn nghiêm túc thật đáng sợ, nàng cứ nghĩ nó hiền lành, nhát gan lắm không ngờ lại dữ tợn như vậy.

    - Hừ, mày chờ đó.

    - Asa giật tay ra cùng 2 đưa bạn của mình rời đi.

    - Bồ Dain ngầu vãi chưởng.

    - Chiquita giơ ngón cái lên, Dain phì cười, cô quá quen với việc bị ức hiếp rồi, đụng đến cô không sao nhưng không được đụng vào bạn cô.

    Chớp mắt cái đoàn tàu đã cập vào ga, trời cũng đã tối, Dain, Chiquita và Ahyeon đã thay xong đồng phục trường, đó là bộ tây phục, áo sơ mi trắng, váy xếp ly ghi, áo len xám và chiếc áo choàng đen bên ngoài.

    - Năm nhất bên này.- Bác Hargid gác cổng của trường, cầm một chiếc đèn lớn soi sáng khuôn mặt đầy râu và hơi bậm tợn của ông, Dain nhìn mà nép luôn sau lưng Chiquita mà đi.

    Năm nhất phải di chuyển bằng thuyền băng qua một cái hồ lớn để đến lâu đài.

    Dain nhìn lên tòa lâu đài mà không khỏi trầm trồ.

    - Ngầu lắm phải không.

    Anh ba mình nói tòa lâu đài này rất rất là rộng luôn á.- Ahyeon hớn hở nói với cô.

    - Woaaaa.- Dain như không khép miệng lại được gật lia lịa.

    Đến nơi các học sinh được dẫn vào trong.

    Một giáo viên lớn tuổi cầm cuộn giấy da, đứng trước mặt họ, cô đẩy nhẹ cặp kính nhìn học sinh nói:

    - Các em là năm nhất, có những quy định ở trường cần phải tuân thủ, không được làm trái.

    Bây giờ theo cô, chúng ta sẽ có một buổi phân loại nhà cho các em, mỗi học sinh sẽ có những phẩm chất để được tuyển chọn vào từng nhà.

    Hãy trở thành một học sinh tốt và làm rạng danh cho nhà của mình.

    Nói rồi cánh cửa sảnh lớn mở ra, lớp học sinh được giáo viên dẫn vào cùng với tiếng vỗ tay của mấy anh chị năm trên.

    Ở giữa sảnh là một cái ghế, trên cái ghế là một cái mũ cũ.

    Ahyeon thì thầm vào tai cô:

    - Đó là cái mũ phân loại á.

    Nó có thể nhìn được phẩm chất bên trong mỗi người để sắp xếp họ vào từng nhà.

    Chiquita nói tiếp:

    - Mình được biết, nhà Gryffindor đề cao tinh thần dũng cảm, sự mạnh mẽ.

    Nhà Ravenclaw đề cao sự thông minh, nhà Hufflepuff đề cao sự chăm chỉ và cuối cùng là nhà Slytherin đề cao khả năng lãnh đạo, sự mưu mô.

    Nhiều phù thủy hắc ám xuất thân từ nhà đó lắm.

    Dain nghe xong nuốt nước bọt, cô không muốn vào nhà đó tí nào.

    - Được rồi bắt đầu buổi phân loại thôi.

    - Andrey Haves

    Cậu bé có mái tóc nâu chậm rãi đi lên ngồi vào chiếc ghế kia, cô giáo lấy chiếc nón để lên đầu cậu ta.

    Đột nhiên chiếc nón hét to Ravenclaw.

    - Enami Asa

    Giáo viên gọi tên nàng, Asa mỉm cười tự tin ngồi vào chiếc ghế, chiếc nón phân loại thốt lên Slytherin ngay lập tức.

    - Biết chắc là Slytherin, nhà đó thích mấy người thuần chủng lắm.- Chiquita ghé sát tai cô nói.

    - Hả??

    Thuần chủng???

    - Riracha Phondechaphiphat

    - Á á á dạ có dạ có.- Chiquita chạy lên ngồi vào chiếc ghế, tay chân run run nhìn thẳng, lưng thẳng.

    Nhìn mà phải phì cười.

    Gryffindor.

    Dain cười tít mắt vỗ tay cho cô bạn.

    Chiquita ngại ngùng gãi đầu đi xuống dãy bàn của nhà mình.

    - Jung Ahyeon

    Ahyeon vui vẻ nhảy lên chiếc ghế ngồi xuống.

    Chiếc nón liền hô to Gryffindor.

    Woa vậy là hai người bạn của cô đều vào nhà Gryffindor.

    Dain cũng muốn vào nhà đó.

    - Lee Dain.

    -A tới rồi.- Dain nuốt nước bọt, run rẩy đi lên ngồi xuống chiếc ghế.

    Miệng không ngừng lẩm bẩm " làm ơn là Gryffindor, làm ơn là Gryffindor ".

    Chợt hình ảnh của Asa hiện lên trong tâm trí cô, Dain khẽ khựng lại, nhìn xuống dãy bàn của nhà Slytherin, cô bắt gặp ánh mắt của nàng.

    Trái tim Dain liền đập thình thịch.

    Phải công nhận dù cậu ấy rất hung dữ nhưng cũng thật xinh đẹp.

    Dain phủi tay quên đi cái hình ảnh đó, người ta dễ gì với tới.

    Chiếc mũ hô to chữ Gryffindor.

    Dain rất vui mừng chạy xuống dãy bàn nhà mình, nhưng cô nào biết có một ánh mắt nhìn theo cô, có chút tiếc nuối.

    - Mình thật có duyên quá đi bồ Dain nhỉ.- Ahyeon cười tươi nói với cô.

    Dain cười tít mắt, gật gật.

    Lần lượt học sinh đều đã được phân loại xong.

    Thầy hiệu trưởng gõ nhẹ lên chiếc cốc để ổn định lại tiếng ồn, rồi vỗ tay một cái, chiếc bàn ban đầu trống không hiện lên đầy thức ăn.

    - Woaaaaa.- Cả ba Dain, Chiquita và Ahyeon nhìn thấy mà không khỏi trầm trồ và lao vào cuộc chiến ăn không biết điểm dừng là gì =)))
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 5


    Tối đó, cả ba được huynh trưởng là anh ba Jung Chen của Ahyeon dẫn vào phòng sinh hoạt chung của nhà

    Gryffindor.

    Xung quanh được bao trùm bởi màu đỏ, xen lẫn chút sắc vàng, phòng sinh hoạt khá to, có một chiếc ghế bành to ở giữa căn phòng - đối diện lò sưởi, góc phòng có những bộ bàn ghế nhỏ hơn, bên trái là khu phòng nghỉ cho nam, bên phải là khu phòng nghỉ cho nữ, Dain cùng những người bạn sau một bữa ăn no say hiện giờ đã thay đồ ngủ và yên vị trên những chiếc giường.

    Họ không ngừng kể chuyện cho nhau nghe, từ những thứ đơn giản ở giới phép thuật đến những chuyện vô cùng li kì, cô không dám tin mình hiện giờ đang ở trong ngôi trường của các phù thủy.

    Xung quanh là những phép thuật đầy đẹp mắt vào ảo dịu, đang chìm trong háo hức và tò mò, đôi mắt nặng trĩu của Dain dần khép lại.

    Sáng hôm sau, Dain cùng hai cô bạn thân trong bộ đồng phục chỉnh tề chạy hì hục vào trong lớp học.

    - May quá...giáo viên không có trong lớp- Chiquita vừa thở vừa nói.

    Dain thì cúi gập người mà thở muốn đứt hơi, cô bạn gấu Ahyeon cũng không khá hơn.

    - Mấy em đoán xem.

    - Đột nhiên một chú mèo ngồi trên bàn nhảy xuống và biến hình thành cô McGonagall, cả ba hú hồn hét toáng lên rồi lùi ra sau.

    Cả lớp nhìn biểu hiện của họ mà cười to, Asa cũng một phen có cớ trêu chọc cô

    - Coi kìa, bọn đi trễ~~~.

    - Chắc tôi phải biến ra cho các em một chiếc đồng hồ báo thức nhỉ?

    - Em...em..bọn em đi lạc a.

    - À vậy thì một cái bản đồ.

    - Bọn em xin lỗi cô.

    - Vào chỗ đi.

    - Vâng ạ.

    Vừa ngồi xuống cô đã thấy ánh mắt Asa nhìn mình, đó không phải là ánh măt khinh bỉ trêu chọc ban nãy mà là một chút nhớ nhung... nhớ nhung sao?

    Chắc cô nhầm thôi.

    Lớp học kết thúc, Dain, Chiquita và Ahyeon kéo nhau chạy ra ngoài, nhớ lại hình ảnh Asa, Dain có chút khó hiểu hỏi Ahyeon:

    - Nè bồ có biết Asa là người thế nào không?

    - Asa á?

    Sao bồ hỏi vậy?

    - À ừ thì mình cứ thấy cậu ấy hay chọc tụi mình nên khó hiểu.

    - Asa lúc trước tốt lắm không như bây giờ đâu.

    Haizzzzz

    - Lúc trước cậu ấy rất tốt với Ahyeonie nhỉ.- Chiquita bồi thêm.

    - Sao sao?

    Kể mình nghe được không?- Nói về chuyện của Asa không hiểu sao Dain rất tò mò.

    - Lúc trước nhà mình kế bên nhà Asa luôn.

    Cả hai chơi với nhau rất thân nữa, Asa lúc đó dịu dàng, đáng yêu lắm .

    Rồi do ba mình lại rất thích người Muggle muốn hiểu biết thêm về họ nên sau đó nhà mình chuyển sang thành phố của người Muggle sống.

    Gặp nhỏ đầu vàng ở đó nè.- Ahyeon ngồi trên ghế đung đưa chân kể.

    - Ban đầu mình hổng thích mà sau khi chuyển đến thì thấy ở đó cũng vui, có Chiquita làm bạn nữa nên mình cũng hết buồn, mình mất liên lạc với Asa cũng từ đó.

    Cậu ấy càng lớn càng có suy nghĩ như tụi hoàng tộc cứ chửi mắng Chiquita là máu bùn, mình không thích.

    Dain ngồi kế bên nghe theo gật gật hiểu chuyện, cô thấy thật tội Asa, có mỗi người bạn thời thơ ấu thôi cũng bị lấy mất, cậu ấy đanh đá như vậy chắc cũng vì muốn bảo vệ chính mình, mà đáng yêu chứ bộ.

    Hết giờ nghỉ, lớp học tiếp theo của cả ba là lớp Độc Dược, Dain theo sau đám học sinh vào chỗ ngồi.

    Lớp Độc Dược rất tối, màu chủ đạo là đen và tím, xung quanh là những loài cây cỏ cô chưa từng thấy bao giờ, mỗi bàn là vài cái vạc bằng bạc cùng cái cân nhỏ.

    Dain, Chiquita và Ahyeon ngồi vào cái bàn cuối lớp, cả ba không khỏi trầm trồ khi lần đầu tiên vào lớp học này.

    Đang quan sát, thì cánh cửa phòng học bật mở ra, 1 giáo viên với cái áo choàng đen, chiếc áo bên trong cũng đen nốt, nói chung là đen từ trên xuống dưới, mái tóc đen dài đến vai, khuôn mặt có phần dữ tợn, ông quát lớn:

    - Vào chỗ ngồi, lật sách ra trang đầu tiên cho tôi.

    Cô nuốt nước bọt sợ hãi, tay báu chặt gấu váy, dữ quá ai chơi trời.

    - Thầy ấy là thầy Jame, giáo viên Độc Dược của mình á, mình nghe anh Jin nói thầy ấy dữ lắm, khó tính nữa.- Ahyeon thì thầm vào tai cô, bỗng ông thầy chỉ tay về phía cô.

    - Em

    - Dạ dạ...

    - Đứng lên.

    Dain run rẩy đứng dậy nhìn thầy

    - Hana?...

    Dain khó hiểu nhìn thầy, Hana là tên của mẹ cô mà, thầy ấy biết mẹ cô sao.

    - Trò tên gì?

    - Dạ Lee Dain ạ.

    - Họ Lee?

    - Vâng ạ.

    - Hừ thật quê mùa, bần hèn- Thầy Jame buông một câu lạnh lùng rồi quay đi, Dain thất thần nhìn theo, cô làm gì sai sao?

    Sao lại nói cô như vậy?

    Bọn học sinh nhà Slytherin được một phen cười nhạo cô, vô số lời lẽ không hay phát ra, Dain sợ hãi đến run người, cô ngồi xuống, Chiquita mau chóng cầm tay cô trấn an.

    - Mình luôn bên bồ

    - Cảm ơn bồ...Chiquita.- Dain quay lên, đó.. lại ánh mắt đó, vừa giây trước nàng cùng tụi học sinh kia nhạo báng cô, bây giờ lại nhìn cô đầy xót xa, hối lỗi.

    Con gái thật khó hiểu.

    _______________________________

    Tác giả xây dựng thầy Jame theo khuôn mẫu của giáo sư Snape trứ danh =))).

    Tác giả không dám dùng tên Snape vì trái tim của Snape chỉ dành riêng cho Lily thôi.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 6


    Bữa học ngày hôm đó là bữa học mệt mỏi, nhưng cả 3 đã được nhìn thấy rất nhiều điều thú vị ở trường Hogwarts.

    Đến giờ Dain vẫn không khỏi trầm trồ bởi mọi thứ xung quanh.

    - Thật kì diệu khi tớ là 1 phù thủy.

    - Hửm?

    Sao bồ nói vậy.- Ahyeonie đang ăn thì khó hiểu nhìn cô.

    - Cuộc sống của mình trước giờ chỉ quẩn quanh bốn bước tường ở nhà cha Lee.

    Mình không nghĩ lại được đi học, không những vậy còn được vào học ở đây.- Dain mỉm cười nói.

    - Tội bồ quá.- Chiquita một miệng đầy thịt nói.

    - CHIQUITA.

    Đột nhiên có một tiếng gọi vang tên cậu ở giữa sảnh lớn.

    Chiquita ngước lên, mỉm cười tít mắt, buông luôn cái nĩa thịt chạy tới bổ nhào lên người anh chàng có mái tóc màu nâu kia.

    Ơ không phải, là 2 người, ủa không, là 2 người giống nhau, là sinh đôi.

    Dain ngơ ngác nhìn, Ahyeon lúc này cũng buông miếng dâu chạy lại phía 2 người kia

    - Anh Jin, anh Jon.

    - Úi ùi ui, bé Ahyeonie đi học ngày đầu tiên vui không.- Anh chàng tóc nâu không ôm Chiquita xoa đầu Ahyeon.

    - Dạ vui.

    Dain đi lại cúi chào cả hai người anh này.

    Nhìn qua cũng thật giống Ahyeon, chắc đây là 2 trong 3 anh trai của Ahyeon đang học ở đây.

    - Ủa bạn mới 2 đứa hả.

    - Dạ

    - Đây là 2 anh sinh đôi của mình á.

    Anh Jin là anh 4 còn anh Jon là anh 3.

    Còn đây là Lee Dain bạn của em.

    - Chào em anh là Jon.

    - Còn anh là Jin.

    Hè hè.

    Em có muốn đi lấy mực đen đặt vào nón của thầy Slip không?

    - Dạ?

    - Dain ngơ ngác

    - Như vậy khi ổng cởi nón ra, phần đầu hói của ổng sẽ có tóc, Jon ha.

    - Đúng đúng.

    - Em em đi với.- Chiquita nghe thấy hứng khởi giơ tay.

    - Riracha, không được, bồ như vậy là hư.- Ahyeon trừng mắt với cậu.

    - Hai anh nữa, mẹ đã bảo là không được dạy hư Chiquita mà.

    - Coi kìa coi kìa, bà cụ nonnnnnn.- Jon nói.

    - Như vậy thì sẽ ế suốt đời cho coi.- Jin bè theo.

    Nói xong cả hai liền vụt chạy đi trước khi Ahyeon cầm kịp cuốn sách phang về phía họ.

    Dain nhìn thấy cười không ngớt, gia đình Ahyeon thật đáng yêu quá đi.

    Cuộc sống của cả ba cứ như vậy cho đến gần Giáng Sinh.

    - Là lá la là la.- Ahyeon vui vẻ vừa hát vừa sắp xếp đồ vào vali.

    - Bồ xem ra rất vui nhỉ.

    - Dain đi lại chiếc ghế kế bên cô nàng ngồi xuống.

    - Hì hì sắp được về rồi nên mình có chút nôn.

    Về được ăn cơm mẹ nấu, được đưa đi chơi Giáng Sinh, vui lắm a.

    Dain cười nhẹ nhàng, quay qua cô bạn còn lại của mình, hỏi:

    - Sao đấy?

    Mặt bồ cứ trù ụ nãy giờ?

    - Ahyeonie đi chơi Noel rồi mình về nhà biết chơi với ai.- Chiquita trề môi co gối ngồi trên cái ghế cùng cô.

    - Ớ mình đi rồi về, mẹ mình bảo đi thăm anh Jack hôm sau rồi về.

    Bồ ý, mẹ mình định sẽ mời nhà bồ qua ăn tối ngày 24.

    Thiệt là.

    - Thiệt hả, yeahhhhh vui quá vui quá là vui.- Chiquita đứng lên nhún nhảy lắc mông đầy vui mừng.

    Cô nhìn không khỏi phì cười.

    Cô cũng đã chuẩn bị đồ xong, cô nhớ ông bà của mình quá rồi, thật muốn về nhà ăn cơm bà nấu, chơi đùa cùng ông.

    - Các em à, mau ra dùng bữa tối cuối cùng của năm ở

    Hogwarts nào.- Anh Chen nói.

    - Dạaaaaaaa.

    Sảnh lớn của trường đông đúc học sinh từ năm nhất đến năm thứ 7.

    Đêm nay là đêm 22 rồi.

    Ăn xong buổi tối này các học sinh sẽ trở về nhà cho kì nghỉ đông 2 tuần xong sẽ vào học tiếp học kì sau.

    Đâu đâu cũng là tiếng cười nói, vui đùa, không còn ngượng nghịu như ngày đầu tiên nữa, qua một học kì thì mọi người cũng đã thân thiết với nhau hơn.

    Bỗng đang ăn, giáo sư Quir đẩy cửa chạy hớt hải vào gào to:

    - Quái vật, quái vật khổng lồ, nó...nó xổng ra ngoài rồi.

    - Sao cơ.- Toàn thể giáo viên đều bất ngờ, dần dần chuyển qua lo lắng, học sinh nghe thấy gào lên hoảng sợ.

    Quăng thức ăn bỏ chạy toáng loạn, thầy hiệu trưởng, gõ vào thân ly rượu trên bàn, nói với một giọng vang lớn.

    - TRẬT TỰ.

    Các huynh trưởng của từng nhà, mau điều động nhà của mình về lại nhà sinh hoạt chung, không được chạy loạn.

    Nếu các trò còn biết quý trọng mạng sống của mình.

    Các học sinh nghe nói nuốt nước bọt sợ hãi, Dain cùng 2 người bạn của mình theo sau anh Chen về lại nhà sinh hoạt.

    Bất chợt cô nhìn qua nhà Slytherin, " Asa đâu?

    ".

    Cô nhíu mày tìm kiếm xung quanh.

    " Enami Asa đâu rồi.

    Sao không cùng nhà mình về lại nhà sinh hoạt?

    Chuyện gì vậy?

    ".

    Dain toang chạy ra khỏi hàng thì bị Chiquita túm tay lại.

    - Bồ đi đâu vậy?

    - Mình mình đi vệ sinh một chút.

    - Bồ điên hả?

    Biết tên khủng lồ còn lang thang trong trường mà bồ còn đi vệ sinh.

    Nó băm thịt bồ bây giờ.

    - Chiquita bồ che giấu giúp mình đi, mình quay về liền.

    - Không được đâu, Ahyeon tinh ý lắm, không thấy bồ là bồ ấy ra ngay.

    - Nhanh lắm Chiquita.- Dain nói rồi rút tay ra chạy vội đi.

    - Nè nè Lee Dain.

    - Chiquita gọi với theo, nhưng xung quanh quá ồn ào và hỗn loạn, không ai để ý cậu đang gọi, không ai để ý cô đang chạy hớt hải ngược hướng với mọi người.

    "Asa..."
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 7


    - Shit, bánh con Sun bị gì thế không biết, tào tháo rượt nãy giờ vẫn chưa hết.- Asa mở cửa phòng toilet đi ra.

    Nàng ngồi trong đó lâu lắm rồi.

    Khổ nỗi ban chiều được con Sun mang tí bánh kẹo mẹ gửi cho ra ăn, nàng cũng ăn một chút thế là tào tháo rượt tới giờ.

    Vừa đi ra nàng vừa xoa bụng.

    Bỗng thấy cái bóng to to đen đen chăn hết ánh sáng trước mặt nàng.

    Từ từ ngước lên.

    - Áaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Dain chạy đi tìm khắp nơi vẫn không thấy Asa.

    * Ầm ầm * - một tên khổng lồ da xanh, tay vác một khúc gỗ to đang lê từng bước đi qua hành lang, Dain nhìn thấy mà hồn bay phách tán, cô núp sát vào tường nhìn theo hắn

    - Đó là hướng nhà vệ sinh nữ mà...

    Đúng rồi còn nhà vệ sinh nữ chưa tìm.

    Dain hớt hải chạy theo tên khổng lồ.

    Gần đến cửa nhà vệ sinh thì nghe tiếng hét của Asa.

    Rút đũa phép ra Dain chạy vào trong, thấy tên khổng lồ đang hì hục đập phá từng phòng vệ sinh, Asa thì đang trốn sát dưới bồn rửa tay, quần áo lấm lem bụi trắng, nàng không ngừng kêu cứu

    - Có có ai không cứu tôi với, ba mẹ ơiiiiii...huhu.

    - Này đồ ngốc kia.- Dain gọi to.

    Tên quái vật nghe tiếng gọi thì ngu ngơ quay lại.

    Dain nhìn mặt hắn mà sợ run, sao mà xấu dữ không biết, mắt mũi chẳng đều nhau, răng thì hàm trên lệch, hàm dưới thưa, nước mũi còn chảy tèm lem.

    Asa nghe có tiếng người thì ngước lên.

    -" Là đồ ngốc Lee Dain..., nó tới cứu mình sao".

    Trái tim nàng lại đập thình thịch nữa rồi, lần trước là ở cửa hàng quần áo, bây giờ lại không ngừng thổn thức, chắc phải mau chóng kêu ba mẹ đưa đi khám bệnh thôi.

    Tên khổng lồ nhìn thấy Dain thì ầm ầm đi lại, giơ cây gậy to chà bá của mình lên, toang đập xuống thì Dain đã đưa đũa phép lại đọc to câu thần chú:

    - Wingardium Leviosa.

    Cây gậy mau chóng lơ lửng trên không trung, tên quái vật ngu ngơ nhìn lên tìm kiếm cây gậy của mình thì câu thần chú hết tác dụng rớt ngay đầu hắn.

    Hắn quay vài vòng rồi ngã bịch xuống sàn nhà.

    Dain thở phào.

    May quá cái mạng còn để ăn Noel.

    Cô đi lại chỗ Asa.

    - Nó xỉu rồi, mau chạy thôi, không nó dậy mất.- Dain nắm tay nàng kéo chạy đi.

    Ngôi trường giờ vắng tanh do mọi người đều đã được sơ tán, Dain thấy chạy đủ xa rồi thì thả tay Asa ra.

    Thật không hiểu nổi, Asa trước giờ mở miệng ra là chửi cô và bạn cô nhưng cô thật sự rất lo cho nàng.

    Không ngại nguy hiểm mà đi tìm ai kia, không biết cảm xúc này là gì.

    - Chắc tới đây về là được rồi.

    Về lẹ đi không bị bắt sẽ bị trừ điểm nhà.

    - Ai cần mày cứu.

    -" Đó đó lại nữa, lại giở thói đanh đá ra, đáng lí ra phải là cảm ơn bạn nhiều lắm chứ, sai, sai quá sai "

    - Tao đâu có nói cần cảm ơn đâu.- Dain nhăn mặt toang bước đi thì Asa níu tay cô lại, Dain khó hiểu định hỏi cái gì, thì thấy bên má mình âm ấm, ươn ướt, A...Asa đang hôn má cô.

    Trời ơi tin được không Sale 91 91 ủa lộn, Asa hôn má Dain.

    Dain ngơ ngác đứng hình, Asa đỏ mặt nhìn cô, xong lại quay lưng chạy đi mất.

    Cô thơ thẫn đưa tay lên xoa má, miệng cười ngây ngốc.

    - Trò Dain?

    Sao trò ở đây, đáng lẽ ra trò bây giờ phải ở nhà sinh hoạt chung chứ???

    Thế là có một em nào đó của nhà Gryffindor bị bắt lên phòng giám hiệu nhưng cái mặt vẫn ngu ngơ, ai nói gì cũng thờ thẫn lâu lâu gật vài câu cho có lệ, còn lại thì liên tục cười tủm tỉm.

    Ngày về đến rồi.

    Đoàn tàu đưa rước học sinh lại lần nữa nhộn nhịp.

    - Ahyeon à mình xin lỗi mà.- Dain lẽo đẽo theo sau cô nàng Ahyeonie rối rít xin lỗi.

    - Bồ có khùng không?

    Còn chạy ra ngoài nữa lỡ tên quái vật dẫm nát bét bồ rồi sao, nhà mình bị trừ 50 điểm nữa.

    Bồ xem đó cúp nhà đi tong luôn.

    - Mình mắc quá mà Ahyeon ơi.

    - Nhà sinh hoạt chung có toilet mà, nhịn một tí chết hả.

    - Đông lắm...Hoyyyyy mà xin lỗi mà.

    - Đáng đời.- Chiquita miệng đầy bánh kẹo nói leo vào, cô liếc nó muốn té lửa, nhờ nó che giấu dùm, nó có cửa nói loa cho mọi người hay.

    - Chắn đường quá, tránh ra.- Asa kéo vali đi lên, cả ba đang đứng trước cửa phòng đùa giỡn thì nghe nàng quát mắng.

    Asa liếc Dain.-" Hừ, dám thân thiết với họ Jung kia, còn nắm tay nắm chân, xem bà đây chết rồi à.

    "

    - Kệ bọn quê mùa đó đi Asa.

    Mình đi thôi.- Đám bạn của nàng không biết tâm trạng khó ở kia là do Dain thân thiết với Ahyeon, họ chỉ nghĩ nàng ghét mấy đứa nhà Gryffindor thế là kéo nàng đi qua bọn cô.

    - Thứ gì mà dữ dằn, vậy rồi ai thương không biết.- Chiquita nhăn mặt nhìn đám bạn của nàng đi qua buông một câu.

    Dain thấy ngứa ngứa cái lưng, " bộ ai nhắc mình?

    "

    Từ khi thấy Asa là Dain như mất hồn, cô nhìn theo nàng không rời, đầy lưu luyến.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 8


    Sau 2 tuần nghỉ đông thì học sinh của trường cũng tập hợp lại chuẩn bị cho học kì mới.

    Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp biến hình trong học kì 2.

    Khổ là hôm qua Dain và Chiquita núp mền cày game đến gần sáng mới ngủ.

    Thế là lúc sáng được Ahyeon gọi dậy cả hai mắt mở không lên nổi.

    - 2 bồ sao mà mắt cứ sụp xuống thế.

    - A...a thì thì hôm qua quay lại trường nên khó ngủ 1 chút, nhỉ Dain.

    - Đúng đúng, Chiquita nói đúng á.

    - Hay cày game đến tận sáng.

    - Đâu đâu có, bọn tớ đâu có ghiền như thế.- Đồng thanh.

    - Mình mà biết thì 2 máy game của mấy bồ sẽ vào chuồng gà.

    - Dạ dạ.

    Dain trong suốt tiết học gục lên gục xuống liên tục.

    Cô ngồi bàn cuối cùng trong lớp nên không ai để ý đến cô, đến khi chuẩn bị ngã đến nơi thì có 1 bờ vai của ai đó cho cô tựa vào, không những vậy còn tự chỉnh tư thế cho Dain dựa thật dễ chịu nhất.

    Asa đến lớp trễ nên lén lút chui vào bàn cuối cùng ngồi, ai ngờ lại bắt gặp đồ ngốc Lee Dain đang chống cằm ngủ gục.

    Thấy cô sắp ngã đến nơi nàng mới nhích gần lại để cô tựa đầu vào vai mà ngủ tiếp.

    Nhìn Dain ở khoảng cách gần như vậy thì thấy cô rất rất đẹp, Dain có hàng lông mi thật dày và cong vút, chiếc mũi cao thẳng và đôi môi mỏng không chê vào đâu được.

    Tim Asa đập thổn thức không ngừng.

    -" Đồ ngốc này...

    đáng yêu quá đi "

    Sau một hồi ngon giấc, Dain cũng tỉnh dậy, cô vươn vai, xem ra cũng gần hết tiết học rồi, quay sang thì bắt gặp cặp má bánh bao trứ danh.

    - Ôi má ơi.- Dain giật mình bật người ra sau.

    Asa cũng đang ngủ gục, cô nàng ngủ trong một tư thế rất cứng ngắc, " vậy ra nãy giờ mình dựa vào cậu ấy "

    Dain say sưa nhìn ngắm công chúa Asa, Asa khi ngủ rất hiền lành không còn đanh đá như hằng ngày nữa.

    Cô khẽ mỉm cười, "Được ở bên cậu dù ngắn ngủi thế này cũng thấy thật bình yên.

    "

    Thấm thoát cũng đã gần cuối năm, cô và nàng ngoài mặt cũng chả ưa nhau, phải nói đúng hơn là nàng cứ thấy cô là giở thói đanh đá ra chửi rủa, sỉ vả không ngừng, Dain cũng không thấy bất bình gì, nghe quài cũng mòn tai.

    Nhưng một sự kiện đã xảy ra, nhóm Dain phát hiện căn phòng được thầy cô che giấu, với trí thông minh của Ahyeon, sự lươn lẹo của Chiquita, khả năng lãnh đạo của Dain và sự tò mò bá đạo của cả ba, cuối cùng cũng phá được vô số trận bẫy trong căn phòng.

    Ra là sự trở lại của " kẻ mà ai cũng biết là ai đó."

    Dain ban đầu còn ngu ngơ khó hiểu, nhưng cô cũng đã được Ahyeon và Chiquita kể lại rất nhiều.

    Voldemort đã trở lại...

    Sau sự kiện đó, cả ba bị thương không ít, Dain nằm viện cả một tuần.

    Cô nghe bảo ông bà đã lo lắng cho cô rất nhiều, họ còn muốn lên để đem cô về chăm sóc nhưng thầy Dumbledore không cho.

    Thầy cần bảo vệ sự an toàn của cô một cách triệt để.

    Cô còn nghe phong phanh đâu đó là trong 1 tuần cô năm viện Asa trở nên kì lạ lắm, nàng cọc cằn hơn, khó chịu hơn còn hay trốn ngủ, chạy ra ngoài ban đêm, có người còn đồn nàng bị ma nhập.

    Dain cũng đâu đó cảm giác lo lắng cho nàng nhưng không biết làm sao để hỏi.

    Thế là cứ để nó trôi qua như vậy đến khi kết thúc năm học.

    Ngày lên tàu về nhà, Dain cùng đám bạn loay hoay với mớ hành lý, nói đúng hơn là chỉ có cô và Chiquita còn tụi " con gái đích thực " thì kéo nhau đi bà tám từ kiếp nào rồi đẩy hết đống đồ cho 2 con người này.

    - Dain, bồ ở đây chờ mình tí.

    Tự dưng mắc vệ sinh kinh khủng.- Chiquita nhăn nhó.

    - Lẹ đi, tàu sắp chạy đến nơi rồi, mang đống này lên nữa.- Dain nói.

    Cô đang chúi nhũi trong đống hành lý thì có bàn tay ở phía sau túm lấy cổ áo cô kéo cô đi một mạch ra sau đuôi tàu, Dain bị lôi đi chỉ biết ngơ ngác ú ớ.

    Asa buông tay ra, quay Dain lại nhìn từ trên xuống dưới.

    - Hừm xem ra thuốc rất tốt.

    - Hả???

    - Ủa thuốc có tác dụng phụ đâu?

    Sao nhìn mặt mày ngu quá vậy?

    - Hả ơ ơ, là là cậu giúp mình à.

    - Chứ mày nghĩ ma làm sao.

    Đêm nào tao cũng đưa thuốc cho mày còn gì.- Asa nhăn mặt, khoanh tay nhìn cô.

    Dain nghe nàng nói thì mỉm cười nhẹ nhàng, ra là những hành động kì lạ của Asa là do lo cho cô.

    - Cảm ơn cậu nhiều lắm.

    - Cảm ơn mày cứu tao hôm Giáng Sinh thôi, tao không muốn mắc nợ ai, đặc biệt là mấy đứa nhà Gryffindor như mày.-Asa đỏ mặt quay đi."

    Sao nó cười đẹp dữ".

    - Asa ơi!

    Lên tàu thôi.- Đám bạn của nàng gọi to nàng lại.

    - Tao đi đây.

    Hừ.- Asa quay lưng bỏ đi.

    Dain nhìn theo tấm lưng đó mà không khỏi hạnh phúc, xong lại cảm thấy buồn

    - Sắp xa cậu ấy 3 tháng rồi...
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 9


    3 tháng hè của Dain cũng không phải là quá tẻ nhạt, 1 tuần 1 lần cô sẽ được ông bà cho qua nhà Ahyeon và Chiquita chơi.

    Nhà 2 người họ sát vách nhau.

    Nhà Chiquita thì như những ngôi nhà bình thường, ba cậu ấy là đầu bếp, mẹ là nội trợ, nhà Chiquita hiếu khách lắm và cô nhận ra cái tính hài hước của Chiquita là di truyền từ mẹ cậu ấy, ở nhà cậu ấy thật sự không thiếu tiếng cười, nhưng Chiquita ít khi ở nhà lắm, cậu ấy toàn cắm rễ ở nhà Ahyeon.

    Còn nhà Ahyeon thì không như những ngôi nhà bình thường, nó bị yểm bùa, bên ngoài trông nhỏ nhưng bên trong lại vô cùng lớn, tuy không sang trọng như lâu đài của ông bà Dain nhưng vô cùng rộng rãi, sau nhà có 1 nông trại nhỏ, bên trái nuôi heo và gà, bên phải là 1 mảnh đất trống 2 bên mảnh đất là 3 cái cột cao với đỉnh là các vòng tròn kì lạ.

    Vừa mới tới đây Dain đã không ngừng thắc mắc về nó nhưng cô ngại hỏi, mãi đến khi ăn trưa xong, anh Jin và Jon mới xách cây chối bay của mình kéo Chiquita và cô chạy ra ngoài sân chơi Quidditch.

    Tên môn thể thao ngộ nhỉ, nhưng nó thú vị lắm.

    Ahyeon thì ngại bẩn nên không thích chơi cùng mấy anh, cô nàng chỉ chăm chăm cuốn sách trên tay.

    Còn cô và Chiquita chơi đến lấm lem bùn đất, dơ hết ở người, kể cả mặt mày hay tóc tai cũng không chừa.

    - Anh thấy Dain có khiếu quá trời.

    - Thiệt ạ.

    - Đúng rồi á.

    Mới chỉ luật chơi à mà em chơi tốt vậy rồi.

    2 em mà lớn thêm tí nữa, Dain làm truy thủ, Chiquita là thủ quân là nhà mình có cúp.- Anh Jin nói.

    Cả cô và Chiquita đều khao khát được chơi.

    Lúc đi học cô không có cơ hội để xem 1 trận Quidditch thật sự.

    Năm đó quá nhiều sự kiện xảy ra thế là hủy cả.

    Cứ như vậy mỗi tuần cô sẽ sang nhà Ahyeon 1 lần còn mấy ngày còn lại thì ở nhà với bà, trước cô có hỏi bà cho cô về nhà thăm ba, ban đầu bà có khó chịu nhưng cô năn nỉ mãi bà cũng đồng ý.

    Dain về nhà với gương mặt tươi vui hơn.

    Ba cô xem ra là sống vẫn tốt, khi về mẹ kế vẫn liên tục chì chiết cô nhưng cô chỉ quan tâm ba mình, nhìn ba ốm đi hẳn.

    Cô thương ba lắm.

    Cô biết bề ngoài ba hay chửi cô vậy thôi chứ ba cực kì thương 2 đứa con gái, có lần khi cô đang thiu thiu ngủ, cô cảm nhận được ba đến phòng và nhẹ nhàng xoa đầu cô, nhưng cô chỉ dám xem đó là giấc mơ, 1 giấc mơ đẹp.

    Nhìn ánh mắt xúc động của ba khi nhìn thấy mình Dain không khỏi đau lòng, có phải cô quá vô tâm rồi không.

    Một năm rồi cô không gặp ba, dù sao ba cũng đã nuôi dưỡng mình.

    - Mày về đây làm gì.- Ông gắt gỏng với cô, " Dain xem ra được nuôi dưỡng rất tốt, làn da con bé hồng hào hơn, nhìn kĩ cũng thấy cái má phúng phính lên 1 chút rồi, họ không ghét con bé.Thật may mắn.

    "

    Dain mỉm cười nhẹ trong lòng, ba luôn giả vờ như vậy.

    Dain đi lại ôm ông 1 cái.

    Cô dù chỉ mới 12 tuổi nhưng cũng đã biết suy nghĩ rất nhiều, ba chắc phải luôn nhớ cô đúng không, ông đang run rẩy khi được cô ôm nè.

    - Con về thăm mọi người.

    1 lát con phải đi rồi.

    Con đi mua đồ chuẩn bị đi học lại.

    - Đi rồi sao...ừ... mặc kệ mày.- Ông đẩy Dain ra rồi quay đi, cô nhìn theo chỉ biết lắc đầu, sao ba phải luôn giả vờ chứ?

    Dù không đồng ý nhưng mẹ kế vẫn phải cho cô ở lại dùng cơm chung với gia đình, lần này ba lên tiếng rất kiên định bà không thể từ chối, Dain dùng xong bữa cơm cũng xin phép rời đi nếu không chắc cô bị liếc đến rách da.

    Dain cùng bà đến Hẻm Xéo chuẩn bị cho năm học mới, cô đã thạo đường hơn không còn ngơ ngác như lần đầu đến đây hồi năm ngoái.

    # Cô đẩy cửa bước vào cửa hàng sách.

    - Woa đông vậy.

    - Ủa.

    Bồ Dain.- Ahyeon đứng ở rìa cửa hàng vẫy tay chào cô.

    Dain cười tít mắt chạy lại phía cô nàng.

    - Bồ ở đây hả, Chiquita đâu??

    - Chiquita đang chen lấn vào trong để mua sách cho bồ ấy và mình rồi.

    Nãy bé Ahyeonie có xung phong đòi chen vào nhưng chưa được 3s đã bị đẩy ra ngoài, uất ức đến sắp khóc, Chiquita phải năn nỉ lắm rồi xung phong vào mua sách cho cả hai mới dỗ được cô nàng.

    - Từ từ đừng có đạp coi.

    Nè nè bộ sách đó cháu xí trước rồi mà.

    Aaaaaa móng chân của tôi.- Chiquita từ từ chui ra khỏi đám đông, miệng không ngừng la hét, mặt nhăn nhó đủ cả.

    - Mua sách mà như ra trận.

    Haizzzz.

    - Bồ mua được chưa?- Cả Dain và Ahyeon đều đồng thanh hỏi cậu.

    - Ủa Dain hả?

    Mua được rồi.

    Không hiểu nổi ông thầy Gilderoy Lockhart đó có gì hay mà lượng fan girl đông đảo vậy không biết

    - Nè nè tại bồ chưa đọc sách của thầy ấy thôi, nó thú vị lắm á.

    Với lại người ta cũng đẹp trai quá trời.- Ahyeon ấm ức đi lại giật bộ sách trên tay Chiquita.

    -Hả???

    - Mắt bồ có bị lọt tròng không vậy?- Chiquita khó chịu ra mặt

    - Bồ nói ai lọt tròng.

    Cho nói lại á

    -" Rồi rồi lại bắt đầu chí chóe rồi "- Dain por.

    - Tránh ra coi.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    chương 10


    -" Giọng...giọng nói này là Asa "- Dain giật mình quay lại.

    Quả đúng là cô công chúa kiêu kì.

    Asa đứng khoanh tay nhìn cả đám người họ.

    Khuôn mặt vẫn lạnh tanh, đôi mắt hơi nheo lại một chút, vẫn đanh đá như ngày nào.

    - Mày là đồ máu bùn con gái ta hay nhắc đến sao?

    Dain nhíu mày, nhìn người đàn ông trước mặt, mái tóc vàng, đôi mắt sắc lạnh, phong thái cực kì sang trọng, ông ta đang ghé sát vào mặt cô, nở một nụ cười chế giễu.

    - Cha, không phải...- Asa đột nhiên lên tiếng phá vỡ không khí lúc đó.

    Nàng phát hoảng, bình thường nàng hay kể chuyện về Dain cho cha mẹ nghe, nhưng nhấn mạnh rất ghét Ahyeon và Chiquita, cha nhầm Dain là Chiquita rồi.

    - Ngài Enami cẩn thận lời nói của mình.- Bà ngoại của Dain nãy giờ đứng ngoài trông thấy vô cùng bất bình, cháu gái cưng của ta, dám sỉ nhục nó, nhà Enami ta cũng không tha.

    - Sao?

    Thưa bà Patner?

    Đây là cô cháu gái trong truyền thuyết của bà sao?

    - Đúng vậy thưa ông Enami đây.

    Cẩn thận từng lời nói của ông.

    Nhà Patner không thiếu nhân lực và tiền bạc.

    - Bà....- Hắn nghiến răng trừng mắt với bà.

    - Bà à...

    được rồi.- Dain níu tay bà kéo vào trong đám người để mua sách, xem ra bà với ba Asa không được thích nhau rồi.

    Một lúc sau, cả cô và Asa cũng mua xong bộ sách, Chiquita và Ahyeon đứng ngoài vẫn còn cãi nhau ì xèo.

    - Chả hiểu mắt bồ làm sao lại nói ổng đẹp trai được.

    - Gì chứ, nhìn khuôn mặt thầy ấy đầy vẻ lãng tử bồ không thấy hả.

    - Thôi thôi mà, hai bồ đừng cãi nhau nữa.

    - Đúng là có chút điển trai, kiểu đẹp của sự lịch lãm.- Asa buông 1 câu nhẹ nhàng.

    Dain nhăn mặt nghe cô nàng nói, cảm giác khó chịu chảy trong lòng ngực.

    - Đó bồ thấy chưa, có thấy đẹp trai không?- Ahyeon có

    Asa nói với vào thì hí hửng hỏi lại.

    - KHÔNG.- Cả cô và cậu đồng thanh nói xong bỏ đi trước luôn.

    - Gì gì vậy?- Asa và Ahyeon ngơ ngác.

    Năm học mới bắt đầu vô cùng yên ả, Dain và Chiquita có thử đăng ký để gia nhập đội Quidditch nhà.

    Nhưng cả hai còn nhỏ con quá, kĩ thuật cũng chưa đạt tới thế là bị loại.

    Còn một việc làm Dain và Chiquita nóng mắt cả năm học là giáo sư dạy Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám năm nay là GilderoyLockhart, ông thầy đáng ghét được mỗi cái ba hoa, mà sao Asa với Ahyeon cứ ume hắn.

    Còn giáo sư Jame thì vẫn vậy, vẫn liên tục khi dễ, chì chiết cô,

    Dain đôi khi cũng buồn tủi đến phát khóc, nhưng càng khóc hắn càng hả hê, Dain siết chặt tay cúi mặt mỗi lần ở trong lớp Độc Dược.

    Niềm an ủi duy nhất của Dain ở lớp Độc Dược chính là nhà Slytherin và Gryffindor học chung, thế là cô được gặp Asa, Dain hay âm thầm nhìn lén Asa trong giờ học.

    Cô nhớ nhung nàng rất nhiều, nhớ nụ hôn ngay má của mình vào năm ngoái, nhớ nụ cười ngây thơ khi cảm ơn cô.

    Asa thật sự không như vẻ bề ngoài chút nào.

    Nàng không lạnh lùng, không đáng ghét như mọi người vẫn thấy.

    Tình cảm của cô với nàng trôi qua nhẹ nhàng như vậy, cô cứ âm thầm thích Asa, không một ai biết, Dain chỉ thể hiện qua ánh mắt khi Asa đi ngang qua trước mặt cô, ngoài mặt cô vẫn diễn như không quan tâm, căm ghét nàng nhưng trong tâm lại không ngừng nhớ đến ai kia.

    Một lần lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám tổ chức một buổi học đấu tay đôi, Dain và Asa phải đấu với nhau.

    Ngoài mặt nàng vô cùng dữ dằn, buông ra vô số lời nhục mạ cô, Dain chỉ nhẹ nhàng vào thế

    - Alarte Ascendare.- Dain rất sợ nàng đau, chỉ phóng ra một câu thần chú ném lên nhẹ nhàng, Asa bị bật lên cao sau đó tiếp đất bằng mông, tuy không đau nhưng cô nàng rất bất ngờ.

    - Everte Statum.- Asa đứng dậy chỉ đũa phép về phía cô.

    Dain một giây trước ngơ ngác một giây sau đã bị đánh bật tung đi.

    - Ư...đau quá.- Cô ôm ngực ho khụ khụ, Asa dữ quá đi, chắc cô nàng giận rồi, vì cô ra tay trước mà.

    - Dain bồ có sao không.- Ahyeon lo lắng hỏi han cô.

    - Không sao không sao.

    -" Còn ân ân ái ái trước mặt ta "- Asa nghiến răng.

    - Serpensortia.- Nàng hô to.

    Một con rắn phóng ra từ đũa phép của Asa, mọi học sinh đều hoảng sợ tột độ, ai cũng lùi ra sao, con rắn nhanh chóng trườn quanh sàn đấu, Asa cũng không khống chế được nó, nàng hoảng sợ không biết làm thế nào, lúng túng đến đánh rơi cả đũa phép.

    Con rắn quay đầu lại hướng ánh mắt về phía nàng.

    Nó trườn từ từ về phía Jennie, nàng sợ hãi liên tục lùi lại đến khi đụng vào tường, Dain thấy không hay liền gào lên:

    - KHÔNG ĐƯỢC.

    Con rắn nghe tiếng ồn liền quay mặt về phía cô, Dain trừng mắt với nó.

    - Tao bảo là không được.

    Mày không được làm hại cô ấy.

    Kì lạ nó như co rúm lại, nằm im re khi nghe Dain nói.

    Cô giơ đũa phép lên

    -Vipera Evanescal.

    Con rắn mau chóng bốc cháy rồi biến mất, cô thở phào ngồi bịch xuống nhìn về phía Asa, cậu ấy không sao là tốt rồi.

    Bỗng ánh mắt của mọi người nhìn cô thật kì lạ.

    - Mọi người sao vậy?

    - Dain.

    Bồ vừa nói chuyện với con rắn sao?- Chiquita hỏi cô

    - Hả sao vậy?

    - Bồ nói chuyện thật lạ.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 11


    Sau buổi học cô liền cùng Ahyeon và Chiquita về nhà sinh hoạt chung.

    - Không phải mọi phù thủy đều nói chuyện được với rắn sao.

    - Không Dain chỉ có một vài người thôi.- Chiquita nói.

    - Bồ biết tại sao linh vật của nhà Slytherin là con rắn không, vì Salazar Slytherin - Người thành lập nhà, là người có thể nói chuyện với rắn.- Ahyeon giải thích.

    - Vậy là tốt hay xấu chứ.- Dain lo lắng.

    - Mình không biết Dain.

    Nhưng Chúa tể hắc ám hắn cũng có thể nói chuyện với rắn.

    Dain nuốt nước bọt, chuyện này thật sự làm cô sợ hãi.

    Sự việc khi đó thật sự lan truyền rất nhanh.

    Nhiều người đồn cô là hậu duệ của nhà Slytherin, ánh mắt họ nhìn cô, tò mò có, kì thị có, sợ hãi có...

    Dain thật sự rất buồn.

    Nhưng trong đêm đó căn phòng bí mật của trường Hogwarts, nó đã được mở ra, nhiều học sinh trong trường bị hóa đá, trong đó có Asa của cô.

    Dain lo lắng tột cùng, cô cùng Chiquita và Ahyeon không ngừng tìm kiếm nguyên nhân.

    Khi đang đánh lẻ tìm manh mối, không may Ahyeon cũng bị hóa đá.

    Chiquita khi biết tin thì như người mất hồn, cậu ngày đêm ở bệnh xá chăm sóc cho Ahyeon.

    Nói đúng hơn cả cô và cậu gần như không rời bệnh xá nếu không bị nhắc nhở.

    Vào 1 buổi tối, cô được giáo sư Lockhart nhờ chấm điểm hộ bài kiểm tra, Dain phải ngồi trong phòng hắn 4 tiếng đồng hồ, khi đi ra chân cô như rã rời, nhưng nhờ vậy cô tìm được manh mối vào căn phòng bí mật, bằng giọng rắn mà cô có thể nghe hiểu.

    Chiquita và Dain đêm đến lẻn vào căn phòng đó, muốn giải cứu cho 2 người bạn của mình.

    Cần tìm ra nguyên nhân bị hóa đá thì giáo viên mới có thể hóa giải nó.

    Thầy Dumbledore đã ẩn ý như vậy.

    Cô dùng xà ngữ mở ra chiếc cửa cống to.

    Bên trong là 1 căn phòng rộng lớn, xung quanh là những cái đầu rắn bằng đá thô, bên dưới là những vũng nước to, đục ngầu.

    Cả hai đang ngơ ngác nhìn xung quanh thì 1 tiếng gào gú vang lên.

    Trước mắt cô là 1 con rắn.

    Không nói đúng hơn là 1 con mãng xà khổng lồ.

    Hai mắt của nó bị mù rồi, nhưng xem ra nó có thể đánh hơi và nghe rất tốt.

    Dain nắm tay Chiquita chạy đi vào 1 đường cống khác, con mãng xà mau chóng trườn lại phía họ.

    Chiquita sợ đến run rẩy, cậu cầm chặt thanh gỗ nhặt được bên đường.

    Dain cũng không khá hơn.

    Cô nuốt nước bọt, nén nước mắt chứ chả dám khóc.

    - Mình không được bỏ cuộc đâu, còn Asa với Ahyeon đang đợi chúng ta cứu họ.

    - Mình... mình biết.

    Phải làm sao đây.

    Nó sắp đuổi tới rồi.

    - Mình sẽ dụ nó.

    Còn bồ, cầm thanh gươm này đâm nó đi.- Dain rút trong áo choàng ra 1 thanh gươm, là thanh gươm của Gryffindor, ban chiều thầy Dumbledore đã gọi cô lên văn phòng và đưa nó cho cô.

    Thầy không nói chính xác nhiệm vụ của nó là gì, nhưng xem ra là vào lúc này rồi.

    - Bồ điên hả.

    Bồ dụ nó, nó xé xác bồ ra đó.

    - Còn cách đó thôi Chiquita.

    Nó sắp đến rồi.

    Cố lên Chiquita, bồ phải mạnh mẽ hơn.- Nói rồi Dain chạy đi.

    Con mãng xà nghe tiếng động liền đuổi theo cô.

    Dain chạy băng qua đường cống tối, cả người cô đã lấm lem nước sình và đất bẩn, nhìn thấy ánh sáng Dain bèn chạy ra, là phía trước cửa cống lúc nãy, thấy 1 bức tường, Dain leo lên bức tường rộng lớn để né tránh từng phát cắn của con mãng xà.

    - Đồ điên nào nuôi nó ở đây không biết.

    Từng mảnh tường vỡ ra, Dain rơi xuống đất, một tảng đá to đè lên người cô, Dain đau đớn tột độ nhưng không dám hét, tuy vậy cô cũng không cử động được, tiếng đổ to làm con mãng xà hoang mang, ngay khi nó trấn tĩnh lại được định vồ lấy Dain thì một nhát kiếm đâm mạnh từ đỉnh đầu nó xuống.

    Con mãng xà gào lên 1 tiếng rồi gục ngay tại chỗ.

    - Haaaa....Bồ giỏi lắm Chiquita.

    - Bồ có sao không Dain.- Cậu chạy lại phía cô, đẩy đống đá ra đỡ cô dậy.

    - Bọn mày giỏi thiệt đó chứ.- Một giọng nói lạ phát ra.

    Cả Dain và Chiquita đều hột hoảng nhìn lên, là 1 cậu con trai tầm 16-17 tuổi.

    - Anh là ai.- Chiquita lo sợ chắc trước mặt Dain

    - Tao hả?

    Tao là người vĩ đại nhất thập kỉ này.

    Tao là Tom Riddle hay mọi người còn gọi tao là Voldemort.

    -Vol...Voldemort...sao sao lại ở đây.- Cậu rút đũa phép ra thủ thế sẵn sàng chiến đấu với hắn.

    - Không cần phải sợ.

    Đây chỉ là kí ức của tao thôi.

    Không làm gì được chúng mày đâu.

    Haaa tao định sẽ mở cửa phòng chứa bí mật này dạy cho cụ Dumbledore 1 bài học nhưng đã bị hắn phát giác.

    Hắn cho con phượng hoàng của hắn mổ mắt con thú cưng của tao.

    Con bé Asa kia là công cụ của tao, tao dùng nó để mở cánh cửa ra, không ngờ nó vô tình nhìn thấy con thú cưng của tao thế là bị hóa đá.

    - Sao lại làm vậy với cô ấy.- Dain tức giận gào lên, cô ôm cánh tay mình trừng mắt nhìn hắn.

    - Mày...Hana...Khoan đã...mày..mày..- Đang nói đột nhiên hắn biến mất.

    Dain khó hiểu nhìn theo hắn, hắn biết mẹ cô...
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 12


    Sau khi lấy được máu con mãng xà về để phân tích, các giáo viên đã tìm ra thuốc giải, những học sinh bị hóa đá dần dần trở lại bình thường.

    - Ahyeonieeee à.

    Bồ không sao rồi.- Chiquita mếu máo ôm chặt lấy Ahyeon, cậu thật sự rất lo cho cô nàng.

    Dain cũng chạy lại dang tay ôm lấy 2 người bạn của mình, trải qua sự kiện đáng sợ đó cô thật sự quý họ hơn bao giờ hết.

    - Cảm ơn 2 bồ nhiều lắm Chiquita, Dain.- Ahyeon mỉm cười tít mắt với họ.

    Dain cảm nhận có ai đó nhìn mình, cô quay ra sau, bắt gặp ánh mắt bối rối của Asa, Dain mỉm cười nhẹ nhàng, " thật may là cậu không sao cũng thật giận vì cậu đã giấu tớ chuyện cậu bị thao túng, Asa cậu không sao là tớ vui rôi.

    ".

    Dain định đi lại chỗ nàng thì đám bạn của Asa đã chạy lại phía nàng hỏi thăm các kiểu, thế là Dain mất cơ hội, cô buồn thiu quay lại bàn ăn của nhà mình.

    Thật nhớ cậu ấy quá.

    Cứ như vậy năm học thứ 2 của Dain trôi qua cũng thật nhiều biến động.

    Ngày cuối cùng ở trường, Dain đã leo lên tháp thiên văn để ngồi, cô tình cờ biết được chỗ này vào 1 tháng trước, ở đây rất yên tĩnh, khi không có lớp học thì dường như không có học sinh nào lên đây.

    - Haizzzz vậy là hết 1 năm học nữa rồi.

    Sắp xa cậu ấy 3 tháng rồi.

    Chắc sẽ lại rất nhớ cho xem.

    - Ý cậu là Ahyeon à?

    Dain giật mình quay người ra sau, cô ngớ người, trời ơi là Asa.

    " Cậu??

    Ai nhập Asa của cô vậy"

    - Sao...sao cậu ở đây.

    - Tôi muốn cảm ơn.

    Nên tìm cậu, nãy thấy cậu đi lên đây nên đi theo.

    Thích Ahyeon à.

    - Hả...

    Không không phải.

    - Chứ nghe nói nhớ nhớ cái gì mà.

    - Không không có..." nhớ cậu cơ mà "

    - Tay sao rồi.

    - Hả..đỡ đỡ nhiều rồi.

    -Ờ

    Lúc được đưa ra khỏi căn phòng, Dain thật ra đã bị gãy tay nhưng chỉ cần uống thuốc của bệnh xá thì 1 tuần sau đã mau chóng lành lại.

    Asa quay mặt đi tránh nhìn cô, nàng đi lại ôm chầm lấy cô, đầu vùi vào ngực Dain.

    - Đừng mạo hiểm như vậy.

    Tôi lo lắm.

    Dain khi vừa xuất viện đã nghe nhiều học sinh kể lại chuyện Dain và Chiquita đã vào căn phòng chứa bí mật và đánh nhau với mãng xà, thật may là cả hai đều bình an, Asa khi nghe câu chuyện đó vừa cảm thấy tự hào, cảm động vừa cảm thấy lo lăng và giận dữ.

    Đồ ngốc đó không biết như vậy rất nguy hiểm sao.

    Suốt thời gian còn lại của năm học, nàng đã tìm mọi cách để gặp riêng Dain nói chuyện nhưng mãi chẳng được, đến tận bây giờ mới có dịp.

    - Cậu...sao vậy?

    Thấy không ổn ở đâu sao.- Dain lúng túng khi thấy Asa ôm mình.

    - Ngốc.- Nàng ngước lên hôn nhẹ lên môi cô, rồi quay lưng bước đi.

    - Hẹn 3 tháng sau gặp lại.

    Dain ngơ ngác cố load những gì vừa xảy ra.

    - Là...vị cherry...

    Asa vừa hôn cô.

    Má ơi.

    Trời ơi.

    Trái tim Dain như nhảy múa điên cuồng vậy, cô sờ nhẹ lên môi mình, muốn được giữ hương vị đó ở mãi trên đó.

    Dain cười tít cả mắt nhảy tưng tưng lên.

    Ở phía cửa cũng có 1 người con gái dựa vào cửa, cũng sờ lên môi mình mỉm cười nhẹ nhàng, đôi má bánh bao ửng hồng.

    - Thích cậu mất rồi.

    Dain à.

    3 tháng hè sau đó cũng như năm ngoái thôi, có điều Dain đã cao lên rất nhanh trong kì nghỉ hè này, mái tóc đen của cô cũng dài hơn, Dain dù ra vườn với bà rất nhiều nhưng lại không bị đen đi mà lại càng trắng ra, làn da của cô trắng hồng căng mịn thật khiến người khác ghen tị.

    Duy chỉ có 1 điều là không phát triển đó là ngực của Dain.

    Thật sự nhìn mọi người trổ mã cả rồi mà cô vẫn như màn hình phẳng, Dain thật sự rất khó hiểu.

    Tuy nhiên sau khi chơi Quidditch cùng anh Jin, anh Jon và Chiquita thì Dain chốt luôn không có ngực càng tốt.

    Với lại Chiquita cũng giống cô, ngực chả lớn hơn được bao nhiêu.

    Còn nữa trong 3 tháng hè, lâu lâu cô cũng nhận được những bức thư rất kì lạ, không người gửi, không địa chỉ, trông tên, nội dung cũng ngăn ngủn, như

    Khỏe không?

    Đang làm gì?

    Đừng ăn gà nhiều?

    Qua nhà tôi chơi không?

    Miss you...

    Cô có hỏi bà nhưng bà chỉ nói là được cú đưa đến không biết của nhà nào, thế là Dain cứ nhận được thư rồi không thể hồi đáp.

    Năm học tiếp theo bắt đầu, năm nay xem ra thêm thú vị rồi vì theo như thông báo nhập học thì mỗi cuối tuần học sinh sẽ được viếng thăm làng Hogsmeade một lần.

    Dain với 1 tâm thế không lẽ xui xẻo 3 năm liên tục, nên cô vui vẻ đón chào 1 năm học mới.

    # Ngày lên tàu về lại trường

    - Dain, bồ cao thêm rồi à.- Ahyeon nhìn Dain liền hớn hở hỏi.

    - Ừm hửm.- Dain tự hào nói

    - Thua mình.- Chiquita chen ngang 2 người trêu cô.

    Dain liếc Chiquita 1 cái

    - Mình vẫn đang uống sữa mà, chờ đi.

    - Ngừng cao rồi khỏi uống.

    Lêu lêu.

    - Ê chưa nha.

    * Cộp cộp *

    Đám bạn của Asa đi đến toa tàu của cô.

    Nàng mở cửa vẫn giọng điệu trêu chọc như 2 năm trước.

    - Lũ quê mùa lại ngồi chung sao.

    Cả 3 người bọn cô nhìn đám bạn của nàng khẽ thở dài trong lòng, khổ rồi đây.

    Dain gãi đầu.

    - " không lẽ mình làm gì để cậu ấy giận hả ta "
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 13


    Asa buông thêm mấy câu sát thương rồi nghênh mặt cùng đám bạn rời đi.

    - Sao cậu ta cứ thích kiếm chuyện với chúng ta vậy nhỉ, mình là người cứu cậu ta mà.- Chiquita bất bình.

    - Haizzzz.- Dain nhún vai.

    - Mà mấy bồ biết gì không.

    Nghe bảo có một tên tù nhân Azkaban vừa mới vượt ngục đấy.- Ahyeon chụm đầu cả hai lại thì thầm nghe vẻ nguy hiểm.

    - Hả, bồ nói thật à.- Chiquita run rẩy.

    - Sao sao vậy?

    - Dain khó hiểu hỏi.

    - Ngục Azkaban là nhà tù nguy hiểm nhất ở giới phù thủy á.

    Những tù nhân ở đó toàn là kẻ sát nhân hàng loạt, không thì là bọn tử thần thật tử đi theo Voldemort.

    Bọn chúng đã giết hại rất nhiều người.

    Xổng ra một tên là không biết chết bao nhiêu người nữa.- Chiquita vừa nuốt nước bọt vừa kể.

    -" Toi rồi, xui liên tục 3 năm hay gì, cầu cho năm học này yên bình "

    Năm học mới lại bắt đầu, năm nay sẽ có thêm môn học mới là Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí do bác Hargid giảng dạy, Dain trước giờ rất thích học hỏi nên cảm thấy khá hứng thú với lớp học này.

    Còn một điều làm Dain và Chiquita cảm thấy rất vui đó chính là ông thầy màu mè Lockhart đã nghỉ dạy, thay vào đó là một giáo sư mới - thầy Lupin.

    Thầy dạy rất hay, Dain bị cuốn vào hoàn toàn, cô đã chuyển môn học yêu thích nhất của mình thành Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám mất rồi.

    Buổi học của lớp Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí vẫn gồm hai nhà là Slytherin và Griffindor, Dain lợi dụng cơ hội này để nhìn ngắm Asa.

    - Ai xung phong cưỡi thử nó nào.- Bác Hargid vui vẻ chỉ tay về phía con bằng mã

    Dain đang say sưa nhìn nàng thì thấy có mình và Asa là đứa đứng trên đầu hàng, phải nói đúng hơn là tất cả học sinh đều lùi lại còn mỗi mình cô và nàng.

    - Cả hai người sao.

    Vậy luân phiên đi.

    Ai trước?

    Asa cũng đang ngắm nhìn Dain thì bị gọi lên, nàng ngơ ngác nhìn xung quanh nhưng cũng mau chóng giữ lấy khuôn mặt lạnh lùng của mình.

    - Không đi.

    Để nó đi đi.

    Dain tưởng sẽ được cưỡi con bằng mã cùng nàng, nghe Asa từ chối có chút buồn nhưng vẫn gượng cười.

    - Trò xem thường lời nói của tôi?- Bác Hargid gắt lên.

    Bác muốn lớp học của mình không xảy ra sai sót gì.

    Bác tưởng Asa muốn làm loạn, bác lê bước chân khổng lồ về phía Asa bế nàng lên lưng con bằng mã, Asa la hét sợ hãi.

    - Thả thả tôi xuống.

    - Nó rất hiền.

    Trò càng vùng vẫy nó sẽ càng dữ dằn hơn thôi.

    Asa không khỏi hoảng sợ nhìn con vật to lớn trước măt, nàng muốn khóc lên rồi, lúc con bằng mã chuẩn bị giang đôi cánh của mình bay lên thì Dain phóng nhanh lên lưng con bằng mã.

    - Tôi sẽ đi với cô ấy được chứ?

    Thưa ngài.

    - Dain với tay ôm eo Asa, đầu hơi cúi xuống chào nó, nói với tone giọng hết sức lịch sự và tôn trọng, con bằng mã thích thú gật một cái rồi cất cánh bay vụt lên không trung.

    - Áaaaaaaaaaaaaaaaa.

    - Asa nhắm tịt mắt tay báu chặt gấu áo Dain, Dain cũng được đà ôm chặt eo Asa.

    Con bằng mã lượn quanh trên bầu trời cao mấy cái, lướt qua đám cây cao nhất của khu rừng cấm.

    Làn gió mát trên không trung như tăng thêm sự thích thú cho Dain.

    - Asa, cậu mở mắt ra xem đi.

    Đẹp lắm.

    - Không đừng lừa tôi.

    Tôi không muốn chết đâu aaaaaaaa...

    - Thật mà, tin tớ.

    - Dain nhẹ nhàng nói.

    Như được tiếp sức mạnh, Asa từ từ mở mắt ra, không gian phía trước như thu hút nàng, thả hồn nàng vào cơn mơ vậy, con bằng mã thật có khiếu lãng mạn, sau khi lượn trên bầu trời cao ở khu rừng cấm, nó hạ thấp đôi cánh lướt trên mặt nước ở cái hồ đen, mặt nước phản chiếu hình ảnh của đôi tình nhân trẻ, kết hợp cùng sương sớm mát lành làm không khí thêm phần u muội.

    - Rất đẹp đúng không?

    - Dain cười tít mắt, để lộ ra nụ cười thu hút, hỏi nàng.

    - Ừm...thật đẹp.

    - Asa mơ màng chìm đắm trong không gian ấm áp này.

    Bỗng nàng choàng tỉnh, thẳng lưng không dựa vào người Dain nữa.

    E hèm vài tiếng.

    - Tôi chưa hết giận đâu.

    - Hả?

    Tớ làm gì để cậu giận à?

    - Dain ngơ ngác.

    - Sao cơ?

    Cậu biết giả ngu rồi à.

    - Asa nhíu mày rồi nói.

    - Thật thật mà Asa, tớ tớ xin lỗi nhưng tớ làm gì sai cậu có thể nói không.

    - Xì.

    Sao không trả lời thư của tôi.

    - Asa khoanh tay phùng má.

    - Thư nào cơ?

    Khoan đã.

    Những lá thư không có tên người gửi là của cậu à.

    - Chứ tưởng của ai hả.

    - Tớ thật sự không biết.

    Nó không để người gửi nên tớ không thể trả lời được.

    - Phải có tên người gửi mới được à.

    - Asa khó hiểu hỏi lại.

    Trước giờ nàng chưa gửi thư cho ai bao giờ, chẳng là ba tháng hè quá buồn chán.

    Là quá buồn chán nha chứ không phải do nhớ nhung gì đâu, nàng mới thử gửi thư cho Lee Dain thử, ai ngờ gửi bao nhiêu thư cũng không có thư hồi đáp lại.

    Nàng nghĩ do đồ lùn đó cố ý bơ thư của nàng, nên nàng giận, ai ngờ là không biết ai gửi.

    Sao mà ngốc thế không biết.

    - Đúng vậy.

    - Dain nhìn Asa đăm chiêu suy nghĩ lại thấy thật đáng yêu, cô cúi xuống trộm hôn lên má nàng một cái.

    Asa giật mình nhìn đồ ngốc kia, Dain thì cười tít mắt.

    Không biết lúc sau thế nào, chỉ biết khi con bằng mã đáp xuống sân trường thì mặt con thỏ kia đỏ chót còn tên gấu trúc thì cười toe toét dù bên má đỏ đỏ năm dấu tay.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 14


    - Mấy bồ nghĩ xem tên tù nhân đang ở đâu nhỉ.- Ahyeon vừa ăn dâu vừa nói.

    - Mình không biết.

    Làm sao hắn trốn ra khỏi đó được nhỉ?- Chiquita hút hộp sữa socola của mình rồi bình luận.

    - Chắc dùng một phép gì đó mà bọn giám ngục không biết.- Dain nhún vai.

    - Bọn đó không có trái tim đâu, thấy người là vồ lại thôi, điên khùng lắm.- Chiquita nói.

    Cả 3 đang ăn bữa sáng của mình, hôm nay là Chủ nhật, cả đám sẽ được đưa đến làng Hogsmeade chơi.

    - Lại là tụi Asa tới kìa.- Chiquita thì thầm vào tai cô.

    Dain ngước lên bắt gặp ánh mắt Asa nhìn mình, cô nuốt nước bọt không biết nàng lại chuẩn bị chửi cô là gì đây nhưng Asa chỉ đi lướt qua cô thôi.

    Dain khó hiểu nhìn nàng.

    - Nó bị gì hả?

    - Chiquita và Ahyeon ngơ ngác.

    # Làng Hogsmeade.

    - Asa mày sao vậy?

    Mặt cứ hầm hầm nãy giờ.- Sun hỏi nàng.

    - Không có gì, vô kia mua dùm tao bịch kẹo nổ đi.

    - Rồi rồi.

    Lại giở thói tiểu thư.- Đám bạn của nàng kéo hết vào một tiệm Giỡn.

    Asa ngồi ngoài cửa thở dài.

    Lúc nãy là nàng cố ý mặc phong phanh đi qua đồ ngốc kia thử coi có xót cho nàng không mà đến giờ vẫn không thấy động tĩnh gì chắc lo hú hí với hai đứa bạn kia rồi chứ gì.

    - Aaaaaaa đáng ghét.

    - Asa co chân đá đám tuyết trên đất

    - Phù phù.- Dain chạy hồng hộc lại đứng trước mặt Asa, cô đem cái khăn quàng ở trong túi giấy ra khoác lên cho nàng.

    - Lạnh lắm cậu đừng mặc thiếu vải thế này.- Vừa nói cô vừa đội lên đầu nàng cái mũ len đen.

    Asa nhìn động tác của Dain không khỏi hài lòng, tay chân thì run rẩy cầm cập thế kia mà không ngừng cầm tay nàng thổi thổi cho ấm.

    - Sao giờ mới đến.

    - Tại...đám bạn của cậu đông quá.

    Không thấy cậu đi riêng để đưa cho...

    - Dain àaaaaaa...bồ đâu rồi.

    - A... giờ tớ phải đi đây.

    Cầm lấy này.- Dain mở ra trong áo khoác ấm của mình một ly cacao nóng đặt vào tay Asa rồi chạy đi.

    Asa mỉm cười hạnh phúc.

    Vậy ra là Dain có để ý, có lo lắng cho nàng.

    Thật yêu quá đi.

    - Bồ chạy đi đâu đấy.- Ahyeon hỏi cô.

    - Hả... mình mua cây bút khác bút cũ của mình sài hết được rồi.

    - Ừm hứm.

    Uiiiii lạnh quá, vào trong thôi.

    - Chiquita tự ôm hai tay mình nhún nhảy chạy vào trong quán rượu.

    Bỗng 1 bóng đen cao to lạnh lẽo lướt qua, không phải một mà là rất nhiều.

    Khi nó lướt qua phía cô, Dain cảm thấy như không có bất kì niềm hạnh phúc nào tồn tại trên thế giới này vậy, thật đáng sợ.

    - Đó là gì vậy?- Cô hỏi.

    - Là bọn Giám Ngục mà mình kể đó.

    Mà sao bọn đó ở đây nhỉ?

    Không không lẽ tên tù nhân ở gần đây hả.

    - Bồ đừng làm mình sợ nha.- Chiquita thỏ đế xuất hiện rồi.

    - Chúng ta về trường thôi.

    Bọn chúng ở đây thật sự không thấy vui nữa rồi.

    - Ừm.

    Khi Dain đẩy cánh cửa đi ra, chợt cô cảm thấy có ánh mắt sắc lạnh nhìn cô, Dain quay đầu ra sau, một con chó đen, lông nó toàn thân đen mượt, cái đuôi thì có vài chỏm trắng, đôi mắt đỏ ngâu, nó nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống, Dain nuốt nước bọt, vờ lờ đi rồi theo sau hai người bạn của mình về trường.

    _________________________

    _________________________

    Mọi thứ cứ liên tục yên bình như vậy cho đến nửa năm học, cuộc thi Quidditch giữa các nhà lại diễn ra, trước thềm cuộc thi một tháng sẽ có buổi tuyển chọn thành viên mới cho các vị trí.

    Nhà Gryffindor cũng không ngoại lệ, năm nay mọi người rất quyết tâm giành cúp Quidditch.

    Đợt này cô và Chiquita lại đăng ký tham gia lần nữa, hè vừa rồi, cô và Chiquita đã tập luyện rất nhiều với anh Jin và anh Jon.

    Cô thì nâng cao thêm kĩ năng ghi bàn, còn cậu thì nâng cao khả năng bắt bóng.

    Trong số những người tham gia tuyển chọn có Dain và 2 người nữa ứng cử vào vị trí Truy thủ, đối thủ của Chiquita là Jamsmith- hắn là một thủ quân vô cùng tài năng, phản xạ rất cừ, năm ngoái hắn không tham gia thi tuyển vì bị chấn thương tay, còn năm nay xem ra Chiquita gặp phải khó khăn lớn rồi.

    Đội trưởng là anh Wood - một Truy thủ ghi bàn suất sắc, đa số mùa giải nào anh cũng ghi ít nhất 100 điểm.

    Đội chỉ tuyển một

    Truy thủ nên tuyển chọn rất gắt gao.

    Vòng đầu tiên là tuyển Truy Thủ.

    Với năm đối thủ trước mặt cả ba phải cố gắng vượt qua và đi đến cầu gôn sau đó ghi bàn.

    Mỗi người một vòng thử, ai thể hiện tốt và trong thời gian ngắn hơn sẽ được chọn.

    Dain là người đầu tiên, tay cô nắm chặt thân chổi nhìn lên cầu gôn cao trước mắt.

    Cô rất muốn chơi Quidditch cho đội, nếu đợt này được tuyển vào thì ông bà ở nhà cũng sẽ rất vui mừng.

    - Dain à!

    CỐ LÊN !!- Chiquita và Ahyeon ngồi trên khán đài hò reo cổ vũ cho cô, Dain đảo mặt quanh khán đài 1 lần chỉ mong nhìn thấy hình bóng của nàng.

    - "Phải chi có cậu ở đây.

    Asa..."

    Mấy ngày rồi, cô và nàng không nói chuyện thân mật với nhau từ ngày ở làng Hogsmeads.

    Bây giờ chỉ có thể gặp nhau trong những buổi học, khi đó Asa lại tiếp tục chì chiết cô, Dain cũng quen rồi nên cô không nói gì chỉ lặng lẽ ngắm nhìn người ta.

    Tính đến giờ cũng gần 3 tháng rồi.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 15


    - Trận đấu bắt đầu.- Anh Wood thỏi còi rồi thả trái Quaffle lên cao.

    Dain mau chóng lao lại bắt lấy trái banh, vượt qua đối thủ đầu tiên cố vô lấy nó.

    Vừa bắt đầu cô hơi lảo đảo vì gió lớn, nhưng cũng mau chóng ổn định thân chổi, đúng lúc đó đồng thời 2 người lao về phía cô theo hình chữ X.

    Né trái không được, phải cũng không xong, vậy chỉ có thể là trên.

    Cô kéo chổi lên phóng nhanh lên cao, 2 người kia thắng không kịp mau chóng va vào nhau và rơi xuống sân.

    - Hay lắm bé Dain.- Và 2 người đó không ai khác chính là anh Jin và anh Jon.

    Anh Jin đưng dậy xoa mông, nhìn lên trên

    Dain đang không ngừng dùng mọi cách vượt qua đối thủ mà tự hào.

    - Cháu nó lớn khôn rồi bà à.

    - Anh Jon vỗ vai anh trai mình, kéo vạt áo vờ khóc, gật gù tán dương.

    Chỉ còn 2 người, Dain sau khi vượt qua được sự lo lăng ban đầu dần tự tin thể hiện mình hơn, cô hạ chổi nhắm vào cầu gôn lao xuống, cùng lúc đó 2 người cuối cùng đột nhiên xuất hiện, Dain cười nhẹ một cái, cô xoay chổi luồng qua vị trí chính giữa và dễ dàng vượt qua họ, đánh lừa Thủ Quân và ghi 1 bàn đẹp mắt.

    - WOAAAAAAA.

    Dain à đẹp mắt lắm, rụng trứng luôn rồi nè.- Chiquita dưới khán đài hò reo.

    Cô đáp chổi xuống chạy lại phía họ mỉm cười tít mắt.

    Trên dãy phòng học có thể nhìn ra sân tập bóng, một cô gái với mái tóc đen tựa tay vào khung cửa sổ, nàng nhìn thấy tất cả, Dain đã thể hiện rất tốt, Asa mỉm cười tự hào rồi xoay đuôi tóc rời đi

    - Giỏi thật.

    Khi thấy Dain né được những cú tấn công kia Asa cũng thót tim không ít.

    Nàng thật sự rất muốn đi ra ngoài sân để cổ vũ cho cô nhưng nghịch nổi chả có lý do gì để bám víu, nếu ra rồi giở giọng trêu chọc như hằng ngày sợ sẽ làm cô nhục chí nên bây giờ Asa phải đứng ở đây âm thầm quan sát trận đấu của Dain.

    Hai người tiếp theo sau Dain không vượt qua hết đối thủ như cô, Dain hiển nhiên trở thành Truy Thủ của đội.

    - Tới bồ đó Chiquita.

    Cố lên.- Dain vỗ vào vai cậu khích lệ, Chiquita siết chặt cán chổi, chầm chậm đứng dậy đi ra sân bóng.

    Mọi người không ngừng hò reo tên của 2 người.

    Dain và Ahyeon ngồi trên khán đài cũng không kém phần lo lắng.

    Lượt thi đấu đầu tiên là của Chiquita.

    Cả hai phải bắt trúng 5 trái Quaffle do các Truy Thủ lần lượt tấn công.

    Chiquita bay lên cầu gôn của mình.

    Cậu tập trung cao độ, không chỉ vì khao khát muốn được gia nhập đội nhà mà còn vì Ahyeon đang ngồi ở dưới, cậu muốn được cô nàng khen ngợi, Chiquita không vô dụng, Chiquita cũng có thể làm điều khiến cậu thấy tự hào về mình.

    Lần lượt từng trái Quaffle được chọi đến, Chiquita phản xạ rất nhanh, kể cả câu gôn trái, phải hay giữa cậu đều chặn tốt.

    Trái cuối cùng là của anh Wood, quả không hổ danh là một Truy Thủ tài năng, anh đánh lừa Chiquita khi đánh chổi bay qua trái xong lại vòng lên cao ném mạnh quả banh vào cầu gôn phải.

    Chiquita quá bất ngờ khiến cậu chụp hụt trái đấy.

    Thế là Chiquita chặn thành công 4/5 trái.

    Nếu Jamsmith làm tốt hơn Chiquita sẽ mất suất làm Thủ Quân của đội.

    Cậu đánh chổi bay xuống, khuôn mặt Chiquita ủ rũ thấy rõ, nếu cậu chặn thành công 5 trái thì phần trăm vào sẽ cao hơn, Ahyeon liệu có thấy cậu rất dở không...

    - Bồ làm rất tốt, anh Wood thật sự không thể chặn.- Dain an ủi cậu.

    - Um...cảm ơn bồ.- Chiquita ngước lên, cậu bất ngờ khi bắt gặp ánh mắt của Ahyeon, ánh mắt đầy lấp lánh của sự tự hào và kiên định, nàng không nói gì, chỉ âm thầm ủng hộ cậu, nàng gật nhẹ như để nói " Bồ đã thể hiện rất tuyệt vời vậy", cậu khẽ mỉm cười.

    Lượt tiếp theo là Jamsmith, quả đúng như lời đồn hắn chơi rất tốt, lần lượt phá được 4 trái một cách dễ dàng, dù cho các Truy Thủ không ngừng đánh lạc hướng.

    Đến trái cuối cùng, đường bóng cũng nguy hiểm như của lượt Chiquita, hắn chỉ mỉm cười một cái, giơ tay định chặn theo hướng ngược lại thì đột nhiên lại cúi đầu co rút né đường bóng.

    Thế là trái bóng chui lọt vào gôn.

    Anh Wood giận dữ quát:

    - Em né bóng sao?

    Làm Thủ Quân thì không được sợ bị thương.

    - Cả em và Chiquita đều chặn được 4 quả nhưng anh thấy sự thế hiện của Chiquita tốt hơn.

    Chiquita sẽ là Thủ Quân của đội.- Anh Wood nói lớn.

    - Hả?

    - Chiquita ngơ ngác, cậu không cầu mong mình được chọn nhưng không ngờ lại trúng tuyển, Chiquita vui mừng nhảy dựng lên, cậu ôm chặt Dain và Ahyeon

    - Yeeeeeeeeeeeeeeeee.

    Vậy là mình được thi đấu cùng bồ Dain rồi.

    Mình giỏi không Ahyeonieeeee.

    - Hahaaaa.

    Rồi rồi.- Cả cô và Ahyeon cười tít mắt.

    Kết thúc buổi tuyển chọn.

    Chiquita vui vẻ chạy vào sảnh trước.

    Dain và Ahyeon đi phía sau.

    Cô thì thầm vào tai nàng:

    - Bồ không được dùng bùa lú lẫn bừa bãi vậy nữa đâu.

    Ahyeon đỏ mặt gãi đầu: - Bồ biết sao?

    - Rõ thế còn gì.

    Mình còn thấy bồ niệm chú.

    - Chỉ cần không phải thấy khuôn mặt ủ rũ đó nữa thì tớ chấp nhận làm sai mọi thứ.

    - Ahyeon khẽ cười.

    - Nào nào..- Dain hết cách.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 16


    Năm học thứ 3 thật sự là 1 năm học "êm đềm".

    Trừ những trận Quidditch nảy lửa thì xem ra Dain sống trong êm ấm a.

    - Woaaaa và thế là 10 điểm cho nhà Gryffindor.

    Khán đài bùng nổ tiếng vỗ tay nảy lửa.

    Dain vừa mới thành công ghi trái thứ 3 của mình.

    Cô cười tít mắt giơ tay lên ăn mừng.

    Chỉ cần thắng trận đấu với nhà Ravenclaw này thì Gryffindor hiển nhiên có cúp Quidditch đầu tiên.

    Dain bay lên cao né những cú về tới của đối thủ.

    Cô thành công dẫn bóng đến gần cầu gôn.

    Từ đâu một trái Bludger bay thẳng vào cô, Dain mạnh tay chuyền banh cho anh Wood, cô không kịp né thế là ăn trọn trái banh hiểm ác.

    - Hự...

    đau đấy.- Dain nhăn mặt ôm ngực.

    May mà không rơi khỏi chổi.

    Dain thở hồng hộc liếc mắt nhìn xuống khán đài.

    Đây rồi hình bóng mà cô luôn mong nhìn thấy.

    " Asa...".

    Dain mỉm cười nhẹ nhàng, như có thêm sức mạnh, Dain quay lại trận đấu 1 cách nhanh chóng.

    Cô bay lên lần nữa theo chân các Truy Thủ của đội dàn đội hình tấn công đối thủ.

    - DAIN CẨN THẬN.

    Lại trái Bludger đó.

    Nhưng lần này nó bay hiểm ác hơn nữa, với vận tốc rất cao nó bay nhanh về phía cô.

    Dain lượn quanh vòng sân để né nó, trái Bludger cũng không vừa, nó lượn quanh vòng sân đuổi theo cô.

    - WTF...- Dain pov

    Thấy không ổn cô bay cao lên không trung, nếu ăn phải 1 cú của nó chắc nằm viện cả tháng mất.

    Vượt qua những tầng mây cao.

    Bên trên đột nhiên có sấm to, những tia sét không ngừng đập mạnh xuống cô, Dain mau chóng né qua, bỗng nhiên 1 bóng đen xuất hiện trước mặt cô.

    - Giám Ngục sao...nhưng..

    Chưa kịp phản ứng một tên Giám Ngục bay đến trước mặt Dain, há to cái miệng đầy hôi hám của nó, Dain như thấy mình chết đi vậy, lạnh lẽo tột cùng, không thiết tha đến sự sống làm gì.

    Đôi tay cô buông lỏng, lúc này trái bóng Bludger đánh tới đập mạnh vào cán chổi khiến nó gãy đôi.

    Dain nhờ vậy thoát khỏi tên Giám Ngục rơi thằng xuống sân đấu.

    * RẦM *

    - LEE DAINNNNNNNNNN.

    # Bệnh xá của trường.

    Dain chầm chậm mở mắt ra.

    Cô nhướn người dậy nhìn tay chân mình thở dài.

    - Bồ đừng cử động mạnh.

    Sao rồi, có thấy khó chịu chỗ nào không.- Ahyeon lo lắng nói.

    - Mình không sao...trận đấu kết thúc rồi hả?

    - Kết thúc rồi.

    Chúng ta thua.

    Cathy bên Ravenclaw bắt được trái Snitch.- Chiquita ngồi kế bên cô cầm tay nói.

    - Xin lỗi ...Do mình mà...

    - Bồ điên hả.

    Không phải lỗi của bồ với lại chúng ta vẫn còn cơ hội nhận cúp mà.

    Đâu cách biệt nhiều có 130 với 170.

    Nếu nhà Hufflepuff thắng Ravenclaw cách biệt trên 50 điểm ta vẫn có cúp.

    Dain khẽ gật đầu.

    - Trái Bludger đó bị yểm bùa.

    Thầy Dumbledor nói vậy.

    Thầy giận lắm.

    Không ngờ bọn Giám Ngục mò tới tận đây.

    Lúc bồ ngã xuống ai cũng xôn xao lo lắng.

    Cả Asa cũng vậy.- Ahyeon nói.

    Dain nghe tới đây thì hốt hoảng nhìn quanh muốn tìm kiếm hình bóng ai kia nhưng không có.

    Tâm trạng Dain trùng xuống.

    Đội nhà đã thua.

    Cô nằm viện.

    Niềm hi vọng là Asa cũng không ở đây.

    Cô rất nhớ nàng, dù là gặp mặt hằng ngày nhưng cô không thể khống chế cảm xúc của mình.

    Dain kéo mềm lên cố ru mình vào giấc ngủ.

    - Mấy bồ về đi.

    Mình ngủ một chút.

    - Hả hả ừ... tụi mình đi đây bồ nghỉ ngơi đi.

    * Cạch *

    Trời nhá nhem tối.

    Dain nghe tiếng động thì lờ mờ tỉnh dậy, cô vẫn co rút trong cái chăn, lười biếng mà ti hí nhìn lén xem ai vào giờ này.

    Thì ra là Asa.

    Cô nàng lén lút đi lại giường của Dain.

    Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

    Tay chạm nhẹ vào cái mềm mỏng của cô, qua lớp vải mỏng kia Dain có thể cảm thấy tay Asa không ngừng run rẩy.

    - Ngốc...- Asa cúi xuống cầm lấy tay Dain, nàng rất lo lắng.

    Khi thấy Dain ngã từ trên cao xuống, miệng ọc cả máu ra nên Asa không khỏi run sợ.

    Nàng đã nhốt mình trong phòng mà khóc, đợi đến đêm mới dám vào thăm Dain.

    - Tớ không sao...- Dain chầm chậm trả lời nàng.

    Asa giật nảy mình, nàng lùi ra sau, Dain mở mền ra mỉm cười dịu dàng với Asa.

    - Cậu đây rồi.

    Tớ cứ tưởng cậu sẽ không thăm tớ ấy chứ.

    - Đồ ngu.

    Mỗi việc cưỡi chổi cũng không xong.- Asa bật lại mood đanh đá.

    - Xin lỗi.

    Xin lỗi.

    Tớ sẽ cẩn thận hơn.

    Đôi tay Asa vẫn còn run rẩy, Dain mau chóng cầm tay nàng, nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay.

    Asa của cô thật sự rất lo cho cô rồi.

    - Đừng khóc...tớ ổn rồi, sẽ mau chóng lành thôi.

    - Tôi nói cha đem thuốc lên rồi...thoa nó sẽ mau lành hơn.

    - Asa từ từ thút thít.

    Dain nhìn thấy người thương khóc thì không khỏi đau lòng, đã vậy nỗi nhớ Asa chồng chất suốt mấy tháng qua, cô đưa tay xoa nhẹ má nàng, chòm người từ từ tiến sát lại, chậm rãi đặt môi mình lên môi Asa.

    Nàng không những không né tránh còn có ý tứ chủ động thêm, cả hai chầm chậm đưa nhau vào một nụ hôn sâu.

    Giải tỏa hết bao nhiêu nổi nhớ dành cho đối phương.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 17


    Sau khi Dain xuất viện, mọi chuyện trôi qua khá êm đềm.

    Hôm nay cả ba lại đi đến làng Hogsmeade để chơi.

    - Bồ nói xem trong cái lều đó là gì nhỉ.- Ahyeon chỉ tay về căn lều xập xuệ tách biệt hoàn toàn với ngôi làng, nó đầy âm u và lạnh lẽo.

    - Hưm... một con ma bóng chúa bị xích bên cái cây.- Chiquita vừa nhai kẹo vừa đáp.

    - Bồ nghiêm túc một cái thì chết chắc?

    - Mình nghĩ sao thì nói vậy thôi???

    - Liên quan gì việc bị xích bên cái cây.

    - Thì mình thích cây.

    Bồ cũng nên thích cây đi.

    Vậy sẽ cứu thế giới đó.

    - Bồ bị Dain tiêm nhiễm rồi.

    Haizzz

    - Sao vậy??

    Hai bồ lại cãi nhau sao?- Dain chạy lại câu hai tay lên vai hai người bạn của mình.

    - Bồ làm gì mà lâu vậy?

    - Ừ thì mình để quên một chút đồ.

    Thật ra là Asa liên tục ngăn cản cô, cứ một hai không cho cô đi ra khỏi trường.

    Nàng bảo nàng có linh cảm không tốt ngày hôm nay.

    Dain phải năn nỉ và biện minh vô số lý do để thuyết phục nàng rồi chạy ra với hai người bạn.

    Trời đang vào xuân nên không khí cũng ấm áp hơn 1 chút, cả ba không cần phải trùm mình trong mấy cái áo khoác dày cộm nữa nên vui chơi càng thêm thoải mái.

    - Mà sao cậu ta lại ở đây vậy?- Chiquita ghé vào tai cô hỏi khi thấy Asa đi sau lưng cô.

    Không phải ghét đám tụi này lắm sao, tự dưng lại kè kè Asa như sợ mất vậy?

    Khó hiểu thật.

    - Gặp lúc chạy ra với hai bồ í, chắc đi theo để tìm cớ chọc ghẹo.- Dain nói đại 1 câu, rồi nhìn lên cái lều trước mặt đánh trống lảng.

    - A Sói kìa.- Cô chỉ tay ra đó.

    Một con sói đen đang nhìn chẳm chằm vào đám tụi cô, ánh mắt nó xem ra đầy căm hận, nó grừ lên vang cả khu đất trống trước căn lều.

    - A Lyly à.- Chú mèo lông trắng của Ahyeon liền hoảng sợ nó phóng xuống khỏi tay cô nàng rồi chạy toáng loạn, bỗng nó đứng im, rồi vụt chạy về phía căn lều.

    Ahyeon hốt hoảng chạy theo.

    - Khoan đã Ahyeon bồ không thể chạy lại phía đó- Chiquita, Dain và Asa liền chạy theo cô, cả bốn người vượt qua khu đất trống, rượt theo chú mèo lông trắng, Dain và Asa phục kích, còn Ahyeon và Chiquita đuổi theo, Chiquita phóng lên ôm chặt lấy con mèo rồi lăn ra đất thở mạnh.

    - Mày lì quá Lyly.- Cậu với cơ thể lắm lem bùn đất mắng con mèo trên tay.

    Ahyeon, Dain và Asa thấy Chiquita bắt được rồi thì chạy lại, nhưng chưa kịp chạy tới thì.

    - Áaaaaaaaaaaaaaa.- Chiquita bị con sói đen lúc nãy cắn chân lôi mạnh vào căn lều tối, tiếng hét vang của cậu vẫn còn văng vẳng giữa không trung, cảnh tượng đó đều đập vào mắt cả ba, Dain không suy nghĩ liền hốt hoảng chạy theo, chui vào căn lều.

    - Không Dainnn...- Asa mất bình tĩnh hét to rồi chạy theo cô, Ahyeon tuy rất sợ hãi, nhưng cũng mau chóng đuổi theo.

    Đi qua cái hành lang hẹp chỉ đủ một người, cả ba nhìn thấy căn phòng cũ đầy bụi, Chiquita chỉ có thể trong đó.

    Dain đẩy cửa vào, Chiquita liền hét lên:

    - KHÔNG Dain đó là bẫy.

    * Rầm * Cái cửa liền bị đóng chặt, Dain quay người kéo Asa và Ahyeon ra sau lưng mình.

    Là hắn, kẻ luôn dùng ánh mắt căm thù nhìn cô.

    - Ông là ai.

    Ông muốn gì.

    Hắn giơ lên cây đũa phép của mình, gẵn giọng nói với cô.

    - Tao...

    Amber Ham...Tao đã ngồi trong tù hơn 13 năm chỉ để đợi ngày này.

    Ngày được giết mày..

    Lee Dain.

    Dain thất thần.

    Cô làm gì sai để vinh hạnh đến nỗi 1 tên sát nhân phải nhớ tên thế này.

    Dain run rẩy, nhưng vẫn chắn trước nàng, phải bảo vệ Asa.

    - Ông cần gì ở tôi.

    Thả bạn tôi ra.- Dain gằn giọng nói.

    - Tao sẽ thả, đương nhiên rồi.

    Người tao muốn giết là mày.

    Giết mày thì hòa bình hoàn toàn được phục hồi.

    Dain nhíu mày.

    - Ý ông là sao.

    - Mày còn giả điên sao.

    Voldemort sẽ trở lại là chắc chắn , vì vậy tao phải giết mày.

    - Ngưng nhiều lời đi.

    Expelliarmus.- Ahyeon chỉa đũa phép đến hắn đọc to câu thần chú, hắn bị đánh bay văng vào góc tường đến bất tỉnh.

    Đúng là học sinh gương mẫu, đòn nào chính xác đòn ấy, chắc cô và Chiquita không nên giỡn mặt với cậu ấy nữa.

    Dain chạy lại cõng Chiquita lên vai, cô cũng không quên nắm lấy tay Asa đi ra ngoài.

    Nhưng khi vừa ra khỏi căn lều thì mái tóc đen của nàng bị 1 bàn tay thô ráp túm lấy.

    - ASA.

    - Dain...cứu...cứu...tớ.

    - Asa sợ hãi, nàng run rẩy, khóc lên.

    - THẢ CẬU ẤY RA.

    - Dain giận dữ gào lên.

    Cô đưa Chiquita lại cho Ahyeon trông chừng, đứng dậy chỉa đũa phép về phía hắn.

    Hắn giận dữ vồ về phía cô, cả hai vật lộn lăn ra đất, Dain với sức yếu hơn bị hắn đè lên, tay bóp chặt cổ Dain, cô bị nghẹt thở tay cào liên tục vào cánh tay hắn, Asa lúc này từ từ đứng dậy cầm chắc thanh gỗ kế bên mình tiến lại đánh vào đầu hắn từ phía sau.

    - Aisss con khốn này, hắn ôm đầu đau đớn giương đôi mắt đầy giận dữ nhìn nàng, hắn buông cổ Dain tiến lại phía nàng, Dain thở khó khăn thều thào nhìn theo hắn, phải ngăn chặn hắn.

    - AMBER THÔI ĐI.
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 18


    Là thầy Lupin, thầy với vẻ ngoài nhợt nhạt chạy lại đỡ lấy Dain.

    - Remus sao anh lại ngăn tôi hả?

    - Amber việc giết con bé là sai lầm.

    Cả thầy Dumbledore cũng đang bảo vệ nó.

    - Lời nguyền đó là sự thật thì sao.

    HẢ.

    Vậy có phải những hi sinh của mọi người là công cốc hay sao, thà giết nhầm còn hơn bỏ xót.

    - Anh đang nói gì vậy hả.

    Anh xem tính mạng một con người là đồ chơi sao?

    - Thầy Lupin giận dữ quát.

    - Hức...vậy cái chết của Scot và Luna...vợ con tôi...tôi phải trả thù cho họ...còn gì tốt bằng giết..

    - IM NGAY.

    KHÔNG PHẢI CON BÉ.

    - Lời tiên tri đã định, chỉ có con bé.

    Thầy Lupin chạy lại ôm chặt hắn

    - Anh đang chìm sâu vào thù hằn rồi Amber mau tỉnh lại đi.

    - Làm sao có thể không giận dữ khi chính mắt nhìn thấy vợ con mình bị Voldemort giết chết còn mình thì bị vu oan chứ, Remus...anh có hiểu không.- Hắn gào lên, nước mắt lăn dài trên khoé mắt hắn.

    Dain bò lại ôm lấy Asa đang thất thần ngồi dưới đất kia.

    Bỗng

    - Grừ ư...aaaaaaaaa...

    - Remus...Remus...anh chưa uống thuốc sao.

    Không Remus...

    Đột nhiên cơ thể thầy Lupin phình to ta, cao lớn hơn, chân và tay thầy dài lêu nghêu, đám lông từ đâu xuất hiện khắp cơ thể thầy, cơ mặt dần biến đổi thành hình 1 con sói xám cùng hàm răng sắc bén.

    Thầy gầm lên một tiếng vang trời, hất tay khiến hắn bay cao trên không rồi đáp xuống mảnh đất đá.

    Hắn phun ra ngụm máu đỏ, cơ thể co rúm lại vì đau đớn.

    Dain và đám bạn chứng kiến tất cả, cô lùi ra sau nắm chặt tay Asa rồi gào lên: - CHẠY

    Con sói bị động tĩnh liền đuổi theo Dain, Asa phía sau cô không rời nửa bước, họ né qua từng đám lá chạy sâu vào khu rừng cấm.

    Tiếng gào gú của con sói như vang vọng khắp khu rừng.

    Con người làm sao có thể đánh bại được sự nhanh nhẹn của một con sói đang khát máu chứ.

    Dain mau chóng bị nó vô lấy đè xuống, móng vuốt dài của nó quắp lấy vai cô.

    - Da...Dain...- Asa sợ hãi nhìn Dain bị động dưới móng vuốt sắc của con sói.

    Nàng quay lại muốn giải cứu cô.

    - CHẠY...

    CHẠY ĐI.- Dain gào lên khi thấy Asa muốn quay lại.

    -Bombarda - Amber Ham ôm ngực mình, chĩa đũa phép về phía con sói tung ra bùa nổ, con sói đau đớn gào lên buông Dain ra, nó lùi lại mấy bước, cô mau chóng lăn ra.

    - Expelliarmus.- Dain phóng đến câu thần chú, con sói liền bị vang đi xa.

    - Chạy chạy thôi.- Dain quay lưng lại muốn ngồi dậy chạy đi, con sói nhanh chóng vô lại muốn giơ móng vuốt mình lên giết chết cô.

    - Lulululululululu, đồ sói xấu xí.- Ahyeon đứng sau lưng con sói cất tiếng khiêu khích nó, con sói giận dữ liền mau chóng đuổi theo.

    - Bồ điên hả.

    Sao lại gọi nó lại đây.- Chiquita sợ hãi nhìn qua cô bạn mình.

    - Chứ không lẽ để Dain chết, nó sắp giết Dain rồi.

    - Chứ nó sắp giết chúng ta rồi nè.

    - Thì chạy thôi.

    - Mình bị đau chân.

    Khi nãy con chó đen cắn mình đấy

    .

    - Á mình quên mất.

    - Trời ơi Ahyeon.

    Nó sắp đuổi tới nơi rồi.

    - Chiquita loay hoay không biết làm thế nào thì trên bầu trời xuất hiện một con bằng mã to lớn, nó kêu lên tiếng hét chói tai của loài đại bàng.

    Cả khu rừng như rung chuyển, con sói cũng e dè nhìn nó, gào lên lần nữa, nó giơ móng vuốt chim ưng của mình ra đe doạ con sói xám, con sói sợ hãi quắp đuôi chạy mất.

    - Ôi may quá.

    Tạ ơn trời.

    - Chiquita ôm thân cây khuỵ xuống, cậu gào trời mang ơn.

    - Bồ nói như sắp chết đến nơi í.- Ahyeon kế bên bĩu môi nói.

    - Trời sắp chết thật mà.

    - Chiquita ngơ ngác nhìn Ahyeon " Cậu ấy có nhận thức rõ là thầy Lupin đang mất ý thức không vậy?"

    - Không mau chạy đi.

    - Tiếng Dain gào lên.

    Là giám ngục.

    Một đám giám ngục bay trên bầu trời, chúng đã đánh hơi được Amber đang ở đây.

    Dain nhận thức rõ sau cuộc nói chuyện của chú Amber và thầy Lupin, nếu thầy Lupin là người giáo sư Dumbledore tin tưởng tức cả hai người đều là người tốt.

    - Giám...giám ngục.

    - Amber sợ hãi lùi ra sau, 13 năm trong tù, mọi dũng khí mà hắn có khi đối đầu với giám ngục đã tiêu tan hết.

    Hắn sợ lũ giám ngục đến cùng cực.

    Dain thấy không ổn, cô lao ra chắn trước hắn và lũ giám ngục.

    - Cậu làm gì vậy.

    Mau lùi ra.- Asa hét lên.

    - Ngươi... ngươi... ngươi mau lùi ra.

    Chúng không phân biệt được ai với ai đâu.

    - Amber

    "Nghe thầy nói Dain.

    Muốn học được câu thần chú gọi thần hộ mệnh, em cần nghĩ về điều hạnh phúc nhất, khao khát của em muốn bảo vệ nó, xây dựng nó, duy trì nó, nào làm đi DAIN"

    - ЕХРЕСТО PATRONUMMMMMMMMMMM
     
    [Rorasa - Cover] Gxs
    Chương 19


    Trên bầu trời hiện ra một luồng sáng to, ánh sáng của nó như thứ thuốc nổ đầy mạnh mẽ đẩy lùi bọn giám ngục, Dain gục xuống ngồi thở phì phò

    - Là rắn sao...- Cô nhìn lên bầu trời, khi gọi thành công thần hộ mệnh, cô nghĩ đến ông bà, nghĩ đến Asa, nghĩ về hình bóng mơ hồ của mẹ và ba nhưng có một cái gì đó hắc ám thôi thúc cô, cho cô sức mạnh, cô như bị lôi cuốn rồi phóng ra từ đũa phép một hình ảnh con rắn .

    Nước mắt của Dain chợt rơi xuống bên bờ má.

    - Chạy đi.

    - Dain quay qua nói với chú Amber, hắn giật mình thức tỉnh, hóa lại hình con sói đen.

    Nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự biết ơn và cảm động rồi nó chạy vụt đi.

    Dain sau nhiều giờ gồng gánh đã kiệt sức, khi nhìn thấy chú Amber rời đi cô cũng ngã bịch xuống ngất đi.

    Miệng vẫn khẽ lẩm bẩm tên nàng...

    - Asa...

    # Một tuần sau.

    Chiquita nằm viện đã được một tuần rồi, chuyện cả đám cô chiến đấu với giám ngục lan ra toàn trường nhưng sự thật sâu bên trong được mọi người ém liệm do lời dặn của thầy Dumbledore.

    - May ghê.

    Mình còn giữ được cái mạng bé nhỏ này cho ba má mình- Chiquita nhìn cái chân bó bột của mình mà khóc trong lòng.

    Dain ngồi kế bên giường bệnh của cậu lật từng trang sách ra xem không buồn ngẩn mặt chỉ vu vơ trả lời cậu:

    - Ừm.

    - Bồ trông chừng mình chán lắm hả.- Chiquita bất bình.

    - Chứ gì nữa.- Dain ngước lên trả lời.

    -Yaaaa Yaaaaaa.- Chiquita bốc hỏa.

    - Hai bồ lại cãi nhau hả.- Ahyeon đi lại.

    Theo sau lưng nàng còn có Asa, Dain nhìn thấy Asa thì vui hẳn, cô đứng dậy chủ ý nhường ghế cho nàng nhưng chưa kịp mở miệng thì Ahyeon đã ngồi vào.

    - Kết thúc một năm học nữa rồi.

    Hè năm sau có trận Quidditch thế giới anh Jin và anh Jon mới kể với mình, bồ đi không Dain.

    Ba mình sẽ dẫn cả đám mình đi.- Ahyeon vui vẻ nói.

    - Hả.- Cô ngơ ngác quay qua nhìn Asa đang im lặng phía sau, muốn hỏi xem cậu ấy có đi không

    - Sao cậu ấy đi phía sau bồ vậy?

    Có âm mưu gì hả- Chiquita cố hỏi nhỏ với Ahyeon nhưng khổ giọng nó đâu có bé.

    Asa nghe thấy nhíu mày khó chịu.

    - Cậu ấy định vào thăm bồ đó còn nghĩ xấu cho người ta.- Ahyeonbất bình nói.

    Ahyeon và Asa thật sự không có ác cảm với nhau chỉ là sự chia cắt lúc nhỏ làm Asa tổn thương cùng với những lời nói kì thị người Muggle và đề cao dòng máu thuần chủng của cha mẹ cắm sâu vào đầu nàng tạo nên một vỏ bọc cho cô công chúa băng giá.

    Asa liếc nhìn Dain, e hèm một tiếng giọng cao ngạo nói:

    - Cha mẹ ta cũng được Bộ Pháp Thuật cho vé VIP.

    Dain nghe vậy liền vui vẻ gật gật, đồng ý đi liền.

    ________________________________

    - Chào mừng ngài đã trở lại thưa chúa tế

    - Thưa ngài.

    Ngài có gì căn dặn.

    - Bắt được nó.

    Ta đã gặp được nó.

    Có nó thế lực hắc ám càng hùng mạnh, ta sẽ không bao giờ bị tiêu diệt, không bao giờ...

    - Vâng thưa chúa tể thân yêu.- Tên thuộc hạ cuối gập đầu đầy thành khấn.

    Kẻ bề trên nở một nụ cười tàn ác, tay hắn báu chặt vào nhau thấy rõ sự hào hứng.

    * Bịch *- KHÔNGGGGGG..Haaaaa....- Dain mồ hôi nhễ nhãi, cô báu chặt ôm lấy ngực, cái giấc mơ chết tiệt đó liên tục xuất hiện trong suốt 3 tháng hè qua.

    Cô ngồi dậy xỏ chân vào đôi dép lê đi lại phía bàn rót cho mình ly nước.

    - Bồ lại mơ thấy nó à.- Chiquita dụi mắt nhìn cô.

    - Mình làm bồ thức giấc sao?- Dain uống một ngụm nước rồi hỏi.

    - Không, cũng sắp sáng rồi.- Cậu liếc mắt nhìn lên bắp tay của Dain.

    - Cái bớt đó... ngày càng rõ hơn nhỉ.

    Dain liếc xuống cái bớt đen trên bắp tay mình, ít khi cô mặc áo cọc tay như bộ đồ bóng rổ hôm nay, chỉ là đang hè nóng gắt còn để thoải mái đi ngủ nên Dain chọn nó.

    Cái bớt trên tay cô đã có từ khi cô sinh ra, không hiểu sao càng lớn nó càng đậm hơn, Chiquita mơ hồ nói nó thật giống cái đầu lâu, thêm nó cô trông yang hồ sao sao í.

    Dain nhún vai trước câu nói của Chiquita.

    Hôm nay là ngày cuối cùng của kì nghỉ hè, cô cùng cậu đang ngủ ở nhà Ahyeon, sớm mai cả hai sẽ cùng gia đình Ahyeon đi xem trận chung kết Quidditch.

    Xem xong sẽ lên xe lửa đến trường luôn.

    Dain và Chiquita cũng mau chóng chỉnh trang lại quần áo.

    Cô với cậu phải nói là hào hứng tột độ, đam mê Quidditch như Mèo Đen yêu Bướm Xanh, như Thỏ Nhật mê Gấu Trúc.

    - Hai bồ dậy chưa.- Ahyeon gõ cửa gọi với vào.

    - Rồi rồi a.

    _______________________________

    - Hai đứa ăn này đi.- Ba Jung gặp cho cô và cậu mỗi người một tiếng thịt.

    - Con cảm ơn a.

    - Đồng thanh.

    - Lát nữa anh cá chắc đội Tây Ban Nha thắng.- Anh Jon miệng đầy cơm nói.

    - Tại sao a.

    Bulgaria cũng rất mạnh mà.

    Họ còn có Victor.- Chiquita nói.

    - 1 chọi 7 em điên hả.

    Một Tầm Thủ giỏi so với toàn đội đều pro.

    Chặc chặc bé Chiquita còn non.- Anh Jin cười khà khà nói.

    - Em lớn rồi .

    - Có mà bé tẹo tèo teo.

    Lêu Lêuuuuu lêu

    - Haâhha

    - Hai đứa!! ngưng chọc Chiquita và ăn mau đi trễ bây giờ.

    - Bà Jung quát lớn.

    - Dạaaaaaaaaaaaa
     
    Back
    Top Dưới