Hiệp 1 kết thúc với tỉ số 0–0.
Trung Kiên đứng trong khung thành, hai tay chống hông, nhìn lên bảng điện tử vài giây rồi quay đi.
Không có cảm giác nhẹ nhõm.
Chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi áp lực đổ xuống nặng hơn.
U23 Trung Quốc cầm bóng nhiều, ép sân liên tục.
Bóng được nhồi vào vòng cấm bằng đủ cách: sút xa, tạt bổng, bóng bật ra tuyến hai.
Kiên gần như không có khoảnh khắc đứng yên.
Anh liên tục di chuyển, hô hàng thủ, chỉnh vị trí từng người.
Không sai.
Không bàn thua.
Nhưng cũng không có pha cứu thua để người ta nhớ tới.
Tiếng còi nghỉ giữa hiệp vang lên.
Kiên bước về đường hầm, mồ hôi ướt lưng áo.
Anh cúi đầu, không nhìn sang hai bên.
0–0 lúc này không phải lợi thế, mà giống như một lời cảnh báo.
Hiệp 2 bắt đầu, nhịp độ tăng lên rõ rệt.
Trung Quốc đẩy cao đội hình, tốc độ nhanh hơn, áp lực dồn thẳng vào khung thành Việt Nam.
Bàn thua đầu tiên đến từ một pha dứt điểm ở cự ly rất gần.
Kiên phản xạ, đổ người, tay chạm bóng nhưng không đủ.
Lưới rung.
Anh đứng dậy, quay lại nhìn lưới vài giây.
Rồi cúi xuống nhặt bóng.
Bàn thua thứ hai đến nhanh hơn.
Một cú sút bị che tầm nhìn.
Kiên đứng đúng vị trí, nhưng khi nhận ra thì bóng đã nằm trong lưới.
Anh không phản ứng, chỉ lặng lẽ ôm bóng đi ra.
Đến bàn thua thứ ba, Kiên gần như không còn phản xạ theo bản năng nữa.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Anh nhặt bóng, đặt lại giữa sân, quay về vị trí cũ như một thói quen máy móc.
Tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Kiên bước ra khỏi khung thành, đầu cúi thấp.
Khi đi ngang đường biên, anh đưa tay lên mặt.
Nước mắt rơi.
Không gào khóc, không sụp xuống.
Chỉ là những giọt nước mắt của người đứng cuối cùng, hiểu rằng mình sẽ là cái tên bị nhắc đến đầu tiên.
Phòng thay đồ chìm trong im lặng.
Không ai nói gì.
Tiếng tháo băng, tiếng giày chạm sàn vang lên khô khốc.
Kiên ngồi ở góc phòng, lưng dựa tường, đầu cúi thấp, hai bàn tay siết chặt.
Điện thoại rung liên tục trong túi, nhưng anh không mở.
Đình Bắc đứng nhìn Kiên một lúc lâu, rồi bước tới.
"Kiên."
Kiên ngẩng lên.
Mắt đỏ hoe.
Giọng anh run ngay từ câu đầu:
"Thật tệ... ai cũng chỉ trích tao."
"tao cảm thấy tao vô dụng thật đấy."
Bắc lắc đầu:
"Đừng nói vậy."
Kiên cười nhạt:
"M lên mạng chưa?"
"Họ nói tao bắt kém."
"Họ bảo thua là do tao."
Anh im lặng vài giây, rồi nói tiếp, giọng thấp hẳn xuống:
"Có người còn nói tao bán độ."
Không khí chùng xuống.
"Họ bảo không ai bắt kiểu đó cả."
"Nếu không ngu thì là cố tình."
"Tao đọc mà tay run."
"Chửi thì còn chịu được..."
"Chứ nói tới mức đó... tao thấy nhục thật."
Nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
"Tao đứng trong khung thành mà thấy mình bất lực."
"Tao nhìn bóng vô lưới mà không cứu được."
Bắc tiến lại gần hơn:
"Thôi mà, nín đi, đừng khóc nữa."
Kiên lắc đầu, giọng nghẹn lại:
"Tao mệt lắm."
"Tao không chịu nổi cảm giác này."
Bắc không nói thêm.
Anh ôm Kiên vào lòng.
Không siết chặt, không vội.
Chỉ đủ để Kiên dựa vào.
Bàn tay Bắc đặt sau lưng Kiên, vỗ nhẹ từng nhịp.
"Nghe tao nói nè," Bắc nói khẽ.
"Hiệp 1 m giữ được 0–0."
"Tụi tao ở trên sân biết."
Kiên nghẹn giọng:
"Nhưng chẳng ai nhớ..."
"Không cần ai ngoài tụi tao nhớ."
Bắc buông tay ra một chút, nhìn thẳng vào Kiên:
"M đừng tự ép bản thân mình nữa."
"M sụt cân đi nhiều rồi."
"Nốt đi."
"Chỉ còn một trận nữa thôi."
"Rồi chúng ta về nhà nghỉ ngơi nhé."
Kiên hít sâu một hơi, gật đầu rất khẽ.