𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼
Sáng hôm sau, tôi đến trường sớm hơn thường lệ.
Trời vẫn còn lành lạnh của cuối đông.
Sương mỏng bám trên lan can cầu thang, ánh nắng mới lên chiếu xiên qua những tán bàng trơ cành, để lại từng vệt sáng nhạt trên nền gạch cũ.
Sân trường chưa đông, chỉ có vài học sinh trực nhật đang quét lá, tiếng chổi tre xào xạc đều đều, nghe rất yên.
Tôi vừa đặt cặp xuống ghế đá thì thấy Phong từ cổng bước vào.
Cậu vẫn như mọi khi, dáng người thẳng, bước đi không vội, gió lùa qua áo khoác mỏng làm tà áo khẽ lay.
Khi thấy tôi, cậu hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười - nụ cười nhẹ, như gió lướt qua mặt hồ.
" Cậu đến sớm thế?"
"Ừ.
Tớ muốn ra sau nhà thể chất xem lại."
Phong không hỏi thêm.
Cậu chỉ gật đầu, đi song song với tôi.
Con đường nhỏ dẫn ra phía sau trường vẫn ẩm ướt.
Những viên gạch cũ sẫm màu vì sương đêm, vài chiếc lá khô dính sát xuống mặt đất.
Khi chúng tôi tới nơi, tôi gần như nín thở.
Con mèo vẫn ở đó.
Nó co người sát góc tường, nhưng khi nghe tiếng bước chân, nó ngẩng đầu lên.
Đôi mắt vàng nhạt ánh lên một chút gì đó rất yếu, nhưng không còn hoàn toàn vô lực như hôm qua.
"Nó chưa đi."
Phong ngồi xuống, rất chậm.
"Có lẽ không đi nổi."
Cậu mở cặp, lần này lấy ra một túi bánh mì nhỏ đã bị bẻ vụn.
" Tớ... mang theo thử."
Tôi nhìn cậu, hơi bất ngờ.
" Cậu nghĩ từ hôm qua à?"
Phong cười.
"Ừ.
Không hiểu sao."
Con mèo ngửi ngửi, rồi ăn từng chút một.
Tiếng nhai rất khẽ.
Gió thổi qua, mang theo mùi bánh mì khô, mùi đất ẩm, và mùi của buổi sáng rất quen thuộc - mùi trường học.
" Nếu để thế này mãi... nó không ổn đâu."
Tôi nói nhỏ, như nói với chính mình.
Phong im lặng một lúc.
" Chắc phải báo thầy cô trực.
Hoặc tìm chỗ an toàn hơn."
"Nhưng nếu họ đem đi thì sao?"
" Ít nhất nó còn có cơ hội."
"..."
Chuông vào lớp vang lên, tiếng chuông lan ra khắp sân trường, dội vào những bức tường cũ rồi tan đi.
Chúng tôi đứng dậy, phủ lại chiếc áo khoác cho con mèo.
" Tan học quay lại nhé."
" Ừ."
Buổi trưa, sau tiết Toán kéo dài đến mệt nhoài, tôi ra hành lang hít thở.
Nắng đứng bóng, sân trường loang loáng ánh sáng, những tàu lá bàng rung nhẹ, phát ra thứ âm thanh xào xạc rất khẽ.
Con mèo nằm co mình sát chân bồn hoa, bộ lông xám lẫn với màu xi măng cũ, gầy hơn hôm qua một chút.
Nó ngẩng đầu lên khi thấy tôi, đôi mắt tròn mở to, vừa cảnh giác vừa yếu ớt.
Phong đứng sau tôi từ lúc nào.
" Nó vẫn còn ở đây à."
" Ừ.
Hôm qua tớ thấy nó cả buổi chiều."
Cậu cúi xuống, giữ khoảng cách rất cẩn thận, như sợ làm nó giật mình.
" Nó không có vòng cổ."
" Chắc là mèo hoang thật."
Con mèo kêu một tiếng rất nhỏ, như một tiếng thở dài.
Tôi nghe rõ cả tiếng bụng nó cồn cào.
Gió trưa lướt qua, cuốn theo mùi hoa sữa nhạt và mùi bụi nóng của sân trường.
Phong mở cặp, lấy ra hộp sữa nhỏ.
" Tớ mang theo để uống sau giờ thể dục."
" Cậu định cho nó à?"
"Ừm.
Không sao đâu."
Cậu đặt hộp sữa xuống đất, lùi lại vài bước.
Con mèo ngập ngừng rất lâu, rồi cuối cùng cũng bò tới, liếm từng giọt một.
Nhìn cách nó ăn, tôi thấy tim mình mềm đi như có thứ gì đó rất nhẹ chạm vào.
" Nó gầy thật."
" Có khi bị bỏ rơi."
" Hoặc... không có ai."
Phong nói câu đó rất khẽ, nhưng tôi nghe rõ.
Không hiểu vì sao, tôi lại nghĩ đến những điều rất xa, rất mơ hồ, như thể một sinh linh nhỏ bé cũng có thể mang theo cả một câu chuyện dài.
Tiếng trống vào lớp vang lên.
Sân trường bỗng ồn ào trở lại.
" Giờ học rồi."
" Ừm... nhưng nó thì sao?"
Phong nhìn con mèo thêm một lúc nữa.
" Giờ trưa mình không làm gì được.
Nhưng chiều tan học, quay lại xem nhé."
Tôi gật đầu.
Cả buổi chiều hôm đó, tôi học mà đầu óc cứ lơ lửng.
Tiếng phấn viết trên bảng, tiếng lật sách, tiếng quạt quay đều đều, tất cả như phủ lên tôi một lớp mỏng.
Tôi không nghĩ đến bài tập nhiều bằng nghĩ đến đôi mắt tròn của con mèo, và cái cách Phong ngồi xổm xuống đất rất tự nhiên, không do dự.
Tan học, sân trường lại thưa dần.
Ánh nắng đã ngả, gió mát hơn.
Chúng tôi quay lại bồn hoa cũ.
Con mèo vẫn ở đó.
Nó nằm co tròn trên chiếc balo cũ ai đó bỏ quên, như thể đã nhận nơi này làm chỗ trú tạm.
Khi thấy chúng tôi, nó đứng dậy, bước vài bước nhỏ, rồi dừng lại.
" Nó nhận ra cậu rồi đấy."
" Không chắc đâu."
Phong cười, nụ cười rất nhẹ.
Cậu ngồi xuống, chìa tay ra.
Lần này, con mèo tiến lại gần hơn, dụi đầu vào cổ tay cậu.
Tôi nghe thấy tiếng nó kêu, nhỏ nhưng rõ.
Một khoảnh khắc rất yên.
" Hay... mình mang nó về?"
Tôi nói ra trước khi kịp nghĩ kỹ.
Phong quay sang nhìn tôi.
" Cậu nuôi được không?"
" Nhà tớ có sân sau.
Bà Tư chắc không phản đối đâu."
"Mẹ cậu thì sao?"
" Tớ sẽ nói chuyện."
Phong im lặng một chút.
" Nếu cậu nuôi, tớ có thể phụ chăm.
Ít nhất là cho nó ăn mỗi ngày ở trường, nếu cậu bận."
Tôi không đáp ngay.
Gió thổi qua, làm lông con mèo lay động.
Ánh chiều chiếu lên nền gạch, kéo dài bóng của ba chúng tôi - hai người, một con mèo - chạm vào nhau rất khẽ.
" Vậy... coi như mình cứu nó nhé."
" Ừm"
Chúng tôi đặt tên cho nó ngay lúc đó.
Không quá cầu kỳ, chỉ là một cái tên nghe mềm và hiền.
Con mèo không hiểu, nhưng vẫn kêu lên một tiếng, như đồng ý.
Trên đường về, tôi ôm chiếc hộp giấy nhỏ đựng con mèo.
Nó nằm ngoan, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Phong đi bên cạnh, bước chân chậm lại theo nhịp của tôi.
" Ngày mai chắc lớp mình sẽ có thêm một câu chuyện để kể."
" Ừ.
Nhưng không cần kể lố quá đâu "
" Tớ biết."
Chúng tôi đi dưới hàng cây, lá rơi lác đác, chạm nhẹ lên vai áo.
Không ai nói thêm gì nhiều.
Nhưng tôi biết, từ hôm đó, giữa những ngày học hành đều đặn, đã có thêm một kỷ niệm rất nhỏ, rất thật, ở lại cùng chúng tôi.
Còn vì sao chúng tôi gặp con mèo đó thì...
Buổi chiều hôm trước, sau khi rời trung tâm thương mại và tạm biệt Nam ở cổng trường tiểu học, tôi và Phong không về thẳng.
Trời sập tối chậm, ánh hoàng hôn phủ một lớp cam mỏng lên dãy nhà cũ phía sau trường.
Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ ẩm và bụi đường còn vương lại sau một ngày dài.
Chúng tôi đi vòng qua khu nhà thể chất cũ - nơi ít người lui tới vì thường xuyên khóa cửa.
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy một âm thanh rất khẽ, như tiếng giấy bị vò, nhưng đều đặn và có nhịp.
Tôi dừng lại.
Phong cũng dừng theo.
" Cậu nghe thấy gì không?"
" Có."
Âm thanh ấy lại vang lên, lần này rõ hơn, yếu ớt hơn.
Chúng tôi men theo bức tường loang lổ, phía dưới là bồn hoa lâu ngày không được chăm, đất khô nứt, vài cành cây gãy đổ chồng lên nhau.
Và rồi chúng tôi thấy nó.
Một con mèo nhỏ, lông xám lẫn trắng, người bẩn và gầy, một chân co lại như bị đau.
Nó nằm nép sát vào góc tường, mắt mở to khi thấy người, nhưng không đủ sức để bỏ chạy.
Bên cạnh là một vũng nước mưa cũ đã khô gần hết, chỉ còn lại vệt bẩn sẫm màu.
Tôi khựng lại.
Không phải vì sợ, mà vì tim tôi đột ngột nặng xuống.
Phong cúi xuống rất chậm, giữ khoảng cách.
" Chắc nó bị thương."
" Hoặc đói quá."
Con mèo kêu một tiếng ngắn, cổ họng khàn đặc.
Âm thanh ấy khiến không gian vốn đã yên tĩnh lại càng trống trải hơn.
Xa xa, tiếng xe cộ vọng lại, mờ và đứt quãng, như đến từ một thế giới khác.
Phong mở cặp, lấy chai nước nhỏ, đổ vài giọt ra nắp.
" Không biết nó uống được không."
Con mèo chỉ liếm được hai lần rồi dừng lại, thở rất nhẹ.
" Giờ muộn rồi..."
" Ừ.
Tớ không mang theo gì cả."
Chúng tôi không thể làm gì nhiều hơn ngoài việc để lại chai nước và che bớt gió cho nó bằng chiếc áo khoác mỏng của Phong.
Khi rời đi, tôi quay đầu lại nhìn một lần nữa.
Con mèo vẫn nằm đó, nhỏ bé giữa bức tường xám và bóng tối đang dần phủ xuống.
Tối hôm ấy, tôi nghĩ đến nó rất lâu.
Trong lớp, buổi học diễn ra như mọi ngày, nhưng tôi thấy mình không tập trung hoàn toàn.
Trên bảng, phấn trắng kêu ken két, những con số nối nhau thành bài toán dài.
Tôi chép chậm hơn mọi khi.
Phong ngồi bàn trên.
Thỉnh thoảng cậu quay lại đưa tôi tờ nháp, chỉ vào một bước giải gọn gàng.
" Chỗ này đổi cách làm sẽ dễ hơn."
" Tớ thấy rồi."
" Nếu lát nữa cậu chưa hiểu, ra sân tớ giảng lại."
Cậu nói rất tự nhiên, không lên giọng, không vội.
Tôi gật đầu.
Giờ ra chơi, cả lớp ồn ào hẳn lên.
Tiếng ghế kéo, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới.
Tôi và Phong không ra căng-tin, mà đứng ở hành lang tầng hai.
Từ đây nhìn xuống sân, cây bàng rơi thêm vài chiếc lá khô, xoay tròn trong gió rồi chạm đất.
" Dạo này cậu học hơi chậm môn toán."
" Ừ.
Tớ biết."
" Không sao.
Tớ dở sử với mấy môn xã hội mà."
Tôi bật cười khẽ.
"Công bằng nhỉ."
" Ừ.
Công bằng."
Buổi trưa, khi học sinh đã về gần hết, chúng tôi quay lại phía sau nhà thể chất.
Con mèo vẫn nằm đó, nhưng đã đứng dậy được, bước đi khập khiễng.
Phong ngồi xổm, đưa tay ra, nhưng không chạm.
" Có lẽ phải tìm cho nó chỗ khác."
" Nhà tớ không tiện..."
Tôi ngập ngừng.
" Nhà tớ cũng thế."
Chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng cười rất nhẹ.
" Hay nhờ cô y tế trường xem sao."
" Ừ.
Hôm nay mình đi "
Chúng tôi bế con mèo bằng chiếc áo khoác cũ, bước qua sân trường vắng.
Ánh nắng trưa rơi xuống bậc thềm, chạm vào vai áo chúng tôi, ấm vừa đủ.
Tôi chợt nghĩ, có lẽ những kỷ niệm đẹp không cần phải lớn lao.
Đôi khi, chỉ là cùng ai đó cúi xuống một góc khuất rất nhỏ của thế giới, và không quay lưng lại.
Và ngày hôm ấy, ....
Chúng tôi đưa con mèo đến phòng y tế xong thì quay lại lớp.
Hành lang lúc này đã vắng hơn, chỉ còn vài lớp học thêm buổi trưa, tiếng quạt trần quay đều đều, gió thổi qua cửa sổ mang theo mùi nắng và mùi phấn còn sót lại.
Tôi đặt cặp xuống bàn, ngồi thẳng người.
Trên bảng, bài toán ban sáng vẫn còn dang dở.
Tôi nhìn những con số một lúc lâu, rồi lại cúi xuống vở.
Chữ viết của tôi hơi nghiêng, đều nhưng chậm.
Phong ngồi phía trước, lưng thẳng, tay chống cằm.
Cậu quay lại, hạ giọng.
" Chỗ này cậu đổi ẩn đi, sẽ đỡ rối hơn."
" Ừ, để tớ thử."
Tôi làm theo, nét bút dừng lại vài lần, rồi tiếp tục.
Khi ra được kết quả, tôi thở nhẹ ra một hơi, như trút được thứ gì đó trong ngực.
" Ra rồi."
Phong nhìn, gật đầu.
"Thấy chưa, đâu có khó đến thế."
" Với cậu thì không."
Cậu cười, không phản bác.
Buổi chiều trôi chậm.
Ánh nắng nghiêng dần, chiếu qua cửa sổ thành những vệt dài trên sàn lớp.
Gió làm rèm cửa khẽ lay, phát ra tiếng sột soạt rất nhỏ.
Thỉnh thoảng, ngoài sân vang lên tiếng bóng rổ đập xuống nền xi măng, dội lên từng nhịp đều đặn.
Giờ sinh hoạt lớp, thầy chủ nhiệm bước vào, tay cầm xấp giấy thông báo.
Cả lớp im dần.
Thầy nói về phong trào thi đua tháng tới, về việc mỗi tổ phải đăng ký một hoạt động.
Có tổ làm báo tường, có tổ phụ trách văn nghệ, có tổ nhận chăm sóc bồn hoa phía sau thư viện.
" Tổ ba nhận phần dọn dẹp và chăm sóc khu vực sau nhà thể chất nhé."
Tôi hơi khựng lại khi nghe.
Phong quay xuống nhìn tôi.
" Khu đó."
" Ừ."
" Vậy càng tiện."
Tôi hiểu cậu đang nói đến con mèo.
Sau giờ sinh hoạt, cả lớp vẫn chưa về ngay.
Mấy bạn tụm lại bàn chuyện trang trí báo tường, tiếng nói xen lẫn tiếng cười.
Tôi và Phong mang chổi ra khu vực được phân công.
Nắng chiều lúc này không gắt, ánh sáng phủ một lớp màu vàng nhạt lên bức tường cũ loang lổ.
Lá rụng nhiều, nằm dày dưới gốc cây.
Khi quét, lá va vào nhau phát ra âm thanh khô giòn.
Gió thổi, mang theo vài chiếc lá bay lên, rồi lại rơi xuống, như chưa muốn rời đi.
" Chỗ này ít ai để ý."
Phong vừa quét vừa nói.
" Ừ."
" Nhưng nếu không ai làm, nó sẽ mãi bừa bộn."
Tôi không đáp, chỉ gật đầu.
Tôi nghĩ đến rất nhiều thứ, nhưng lại không nói ra.
Có những điều, chỉ cần hiểu là đủ.
Chúng tôi làm việc không nhanh, nhưng gọn.
Khi xong, khu vực phía sau trông sáng sủa hơn hẳn.
Con mèo nằm trong chiếc hộp giấy đặt sát tường, đã được băng chân cẩn thận.
Nó mở mắt nhìn chúng tôi, khẽ kêu một tiếng rất nhỏ.
" Nó đỡ hơn rồi."
" Ừ."
Phong cúi xuống, đặt lại bát nước.
" Nếu mai nó ổn, tớ sẽ xin cô cho chuyển sang chỗ an toàn hơn."
" Cậu nghĩ kỹ thật."
" Chỉ là... thấy không yên nếu bỏ mặc."
Tôi nhìn cậu.
Ánh nắng cuối ngày chiếu lên gương mặt Phong, làm hàng mi cậu đổ bóng rất mỏng.
Cậu vẫn vậy, không ồn ào, không phô trương, nhưng lúc nào cũng để ý đến những thứ nhỏ bé nhất.
Khi sân trường bắt đầu đông trở lại vì học sinh tan học muộn, tôi và Phong cùng đi ra cổng.
Tiếng xe đạp, tiếng gọi nhau, tiếng cười vang lên rải rác.
Trời đã dịu nắng, bầu trời chuyển sang màu xanh nhạt pha chút cam rất mờ.
" Mai còn kiểm tra toán."
" Tớ biết."
"Tối nhớ làm lại mấy dạng này."
" Ừ."
Chúng tôi dừng lại trước cổng.
Gió thổi qua, lay nhẹ tán cây bàng, vài chiếc lá rơi xuống trước mặt.
" Về cẩn thận."
" Cậu cũng thế."
Tôi quay đi trước, bước chậm trên con đường quen thuộc.
Sau lưng, tiếng bước chân của Phong dừng lại một lúc, rồi xa dần.
Ngày hôm đó chưa kết thúc, nhưng cũng không cần thêm điều gì lớn lao nữa.
Chỉ cần như vậy thôi - những giờ học, những việc nhỏ, và một góc yên tĩnh nơi ai đó không bị bỏ quên.
Tôi về đến nhà khi trời đã nhạt nắng.
Con đường trước cổng trải dài trong thứ ánh sáng mỏng như một lớp bụi vàng, gió thổi qua hàng cây làm lá cọ vào nhau phát ra âm thanh xào xạc quen thuộc.
Tôi thay giày, đặt cặp xuống ghế, nhưng đầu óc vẫn còn vương lại sân trường, khu nhà thể chất, và chiếc hộp giấy nhỏ đặt nép sát bức tường cũ.
Buổi tối trôi đi chậm rãi.
Tôi ngồi vào bàn học, bật đèn.
Ánh sáng trắng phủ xuống trang vở, những con chữ hiện lên rõ ràng nhưng không hề dễ chịu.
Toán vẫn là thứ khiến tôi mất nhiều thời gian nhất.
Tôi làm sai một câu, gạch đi, làm lại.
Ngoài cửa sổ, có tiếng dế kêu rả rích, xa xa là tiếng xe máy lướt qua con đường lớn.
Điện thoại rung nhẹ.
Tin nhắn của Phong.
" Cậu làm đến câu mấy rồi"
Tôi nhìn màn hình một lúc rồi trả lời.
" Câu bốn, đang mắc"
" Đổi cách làm thử xem, đừng cố theo một hướng"
" Ừ, để tớ thử lại"
Tôi đặt điện thoại sang một bên.
Lời nhắc của Phong không nhiều, nhưng vừa đủ để tôi dừng lại, hít một hơi, rồi viết lại từ đầu.
Lần này, nét bút không còn run như trước.
Khi xong bài, tôi ngẩng lên.
Đồng hồ đã chỉ gần mười một giờ.
Tôi tắt đèn bàn, nằm xuống giường, mắt nhìn lên trần nhà tối mờ.
Những hình ảnh trong ngày lần lượt hiện lên rồi tan đi, như lá trôi theo dòng nước.
Ngày hôm đó chưa khép lại trong tôi, nhưng tôi cũng không ép mình phải nghĩ thêm.
Sáng hôm sau, trời nhiều mây.
Không khí mát hơn thường lệ, gió mang theo mùi ẩm của cơn mưa đêm qua.
Tôi bước vào lớp khi tiếng trống vừa dứt.
Mọi người đã ngồi gần đủ, tiếng ghế kéo nhẹ trên nền gạch.
Phong đang đứng ở cửa sổ, tay cầm quyển sách, mắt nhìn ra ngoài.
Khi thấy tôi, cậu khẽ gật đầu.
" Bài tối qua ổn không "
" Ổn hơn chút."
" Thế là được rồi."
Giờ học đầu tiên là văn.
Cô giáo nói về một đoạn trích nói đến những khoảng lặng trong cuộc đời con người.
Tôi nghe, ghi chép chậm rãi.
Ngoài cửa sổ, mây trôi rất thấp, che mất một phần bầu trời.
Gió làm tán cây rung nhẹ, vài giọt nước đọng trên lá rơi xuống nền đất.
Giữa giờ, lớp bắt đầu ồn lên.
Có bạn tranh luận về điểm kiểm tra, có bạn than thở vì bài tập nhiều.
Tôi và Phong không tham gia, chỉ ngồi ở chỗ, mỗi người làm việc của mình.
" Chiều nay tổ mình trực bồn hoa."
Phong nhắc.
" Tớ nhớ."
" Nhớ mang găng tay, hôm qua gai nhiều."
" Ừ."
Buổi học tiếp diễn, từng tiết nối nhau trôi qua.
Tôi nhận ra mình không còn cảm giác lạc lõng như trước.
Không phải vì mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, mà vì tôi đã quen với nhịp điệu này - học, làm việc, quan sát, và im lặng khi cần.
Chiều xuống chậm.
Khi chúng tôi ra bồn hoa phía sau thư viện, mây đã tan bớt, ánh sáng chiếu xiên qua những tán cây.
Đất còn ẩm, mùi cỏ non lan trong không khí.
Phong cúi xuống nhổ cỏ, động tác gọn gàng.
" Con mèo sáng nay ăn được rồi."
"Thật à"
" Ừ, cô y tế bảo ổn hơn nhiều."
Tôi khẽ cười, cảm giác nhẹ đi một chút.
" Vậy là tốt rồi."
Chúng tôi làm việc trong im lặng.
Không khí yên bình đến mức tôi nghe rõ cả tiếng chim đậu trên cành cao, tiếng gió lướt qua tai.
Ở nơi này, giữa những việc nhỏ nhặt và nhịp sống đều đặn, tôi chợt hiểu ra một điều rất giản dị: không cần phải có điều gì đặc biệt mới gọi là đáng nhớ.
Chỉ cần được ở đúng chỗ, làm đúng việc, thế là đủ.
Ngày vẫn chưa kết thúc.
Và tôi biết, những ngày sau đó cũng sẽ tiếp tục trôi như vậy - chậm rãi, nhiều thử thách, nhưng không trống rỗng.
Tôi về đến nhà khi ánh chiều đã rút bớt khỏi con hẻm nhỏ.
Trên bức tường loang màu vôi cũ, bóng cây kéo dài như những nét bút mềm.
Gió thổi qua, mang theo mùi ẩm của đất sau cơn mưa đêm trước.
Tôi đóng cổng, bước chậm vào trong, cảm giác trong lòng yên hơn so với lúc rời trường.
Bà Tư đang ngồi nhặt rau ngoài hiên.
Mái tóc bạc vấn gọn, đôi tay nhăn nheo vẫn thoăn thoắt như mọi khi.
" Học hành ổn không cô"
" Dạ, cũng bình thường ạ."
Bà Tư cười hiền, không hỏi thêm.
Tôi thích điều đó.
Có những lúc, sự im lặng dịu dàng còn dễ chịu hơn cả lời quan tâm.
Sau bữa tối, tôi trở về phòng.
Đèn bàn bật lên, ánh sáng phủ xuống mặt bàn gỗ.
Vở Toán mở sẵn, những con số nằm ngay ngắn nhưng luôn khiến tôi dè chừng.
Tôi hít một hơi, cầm bút.
Điện thoại rung.
" Cậu thử làm lại câu hai chưa"
Tin nhắn của Phong đến đúng lúc tôi đang dừng bút.
" Rồi, nhưng vẫn thấy thiếu gì đó."
" Cậu thử vẽ lại hình ra giấy nháp, đừng nhìn mỗi con số."
Tôi làm theo.
Khi đường nét hiện ra rõ ràng hơn, cách giải cũng dần lộ diện.
Tôi ngẩng lên, bất giác mỉm cười.
" Ra rồi."
" Tớ biết mà."
" Cậu giỏi thật."
" Không, là cậu chịu nghĩ thôi."
Câu trả lời ngắn, nhưng khiến tôi thấy ấm hơn cả ánh đèn trước mặt.
Buổi tối trôi qua chậm.
Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng xe xa xa, tạo thành một nhịp nền quen thuộc.
Tôi khép vở khi kim đồng hồ gần chạm mười một, trong lòng không còn cảm giác nặng nề như trước.
Sáng, bầu trời phủ một lớp mây mỏng.
Không khí mát, gió thổi nhẹ làm lá cây trước cổng trường rung rinh.
Tôi bước vào lớp, mùi phấn bảng quen thuộc lan trong không gian.
Phong đã ngồi ở chỗ, đang lật sách Vật lí.
Cậu ngẩng lên khi tôi đặt cặp xuống bàn.
" Hôm nay có kiểm tra miệng Sử."
Cậu khẽ nhăn mặt.
" Môn đó tớ nhớ không tốt.
"
" Trước tớ cũng vậy."
Cậu cười nhẹ, nụ cười rất khẽ, như gió lướt qua mặt hồ.
" Nhưng cô thường hỏi mấy ý chính thôi, đừng lo quá."
Tiết học bắt đầu.
Tôi cố tập trung, ghi chép từng ý một.
Ngoài cửa sổ, ánh sáng lọt qua tán cây, đổ những vệt loang lổ xuống nền gạch.
Tiếng giảng bài đều đều, hòa cùng tiếng quạt quay chậm.
Đến lượt Phong được gọi.
Cậu đứng dậy, giọng rõ ràng, không hề run.
Tôi nhìn theo, trong lòng có chút ngưỡng mộ.
Vì cách cậu bình tĩnh đối diện với mọi thứ.
Giờ ra chơi, chúng tôi xuống sân sau, nơi đặt mấy chậu cây của lớp.
Con mèo nhỏ hôm qua nằm cuộn mình trong chiếc hộp carton cũ, đôi mắt mở hé khi nghe tiếng bước chân.
" Nó quen mình rồi."
Phong nói khẽ, cúi xuống đặt bát nước nhỏ bên cạnh.
" Ừ, không còn sợ như hôm qua nữa."
Tôi ngồi xổm xuống, giữ khoảng cách vừa đủ.
Ánh nắng rơi lên lưng mèo, bộ lông xám nhạt khẽ rung theo nhịp thở.
Một cảm giác rất lạ len vào lòng tôi - bình yên, nhưng không hề mong manh.
" Chiều nay tụi mình phải họp tổ."
" Ừ, tớ nhớ."
" Có thể sẽ phân công thêm việc cho hội thi học tập tháng tới."
Tôi gật đầu.
Ở ngôi trường này, học hành luôn là trung tâm của mọi thứ.
Thành tích, thi đua, áp lực - tất cả đan xen nhau, lặng lẽ mà rõ ràng.
Buổi học tiếp tục trôi.
Tôi nhận ra mình không còn chỉ nghĩ về bản thân nữa.
Tôi bắt đầu để ý đến những điều xung quanh: ánh mắt bạn bè khi nhận điểm, tiếng thở dài sau một bài kiểm tra khó, hay sự cố gắng thầm lặng của những người ít nói.
Khi chiều xuống, chúng tôi vẫn ở lại lớp để hoàn thành phần việc được giao.
Ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ, nhuộm cả căn phòng một màu cam nhạt.
Gió thổi làm rèm cửa lay nhẹ, mang theo mùi hoa dại từ đâu đó.
" Nguyệt."
Phong gọi, giọng thấp.
" Ừ"
" Cậu làm phần này ổn lắm."
Tôi hơi sững lại, rồi đáp khẽ.
" Cảm ơn."
Không có gì đặc biệt xảy ra, nhưng tôi biết, những khoảnh khắc như thế này sẽ ở lại rất lâu.
Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những mảnh nhỏ của tuổi lớn dần, lặng lẽ ghép lại thành ký ức.
Tiết cuối cùng kết thúc bằng tiếng trống quen thuộc.
Không dồn dập, không gấp gáp, chỉ đủ để cả lớp rùng mình tỉnh lại sau một buổi ngồi lâu.
Tôi xếp sách vào cặp.
Những trang vở còn mở dở, nét bút chưa kịp khô hẳn.
Mùi giấy mới trộn với mùi phấn bảng lẫn trong không khí, rất đặc trưng của lớp học cuối ngày.
Một nhóm bạn phía trên bàn tán về việc phân chia gian trưng bày cho tuần lễ thi đua.
Có người không muốn trực, có người sợ đứng thuyết trình, có người chỉ muốn về sớm.
Phong đứng dậy trước.
" Phần thuyết trình để tớ với Nguyệt làm
" Gian trưng bày chia đều, mỗi tổ một buổi trực"
" Nếu thiếu người thì đổi ca, đừng để một người gánh hết"
Giọng cậu không lớn, nhưng rõ.
Không phải kiểu ra lệnh, chỉ là nói thẳng những điều cần nói.
Lớp im lại một chút, rồi vài cái gật đầu xuất hiện.
Tôi nhìn Phong.
Không phải vì cậu vừa nói thay tôi, mà vì cách cậu đứng đó rất tự nhiên, không cần chứng minh gì cả.
Ra khỏi lớp, hành lang đã thưa người.
Ánh đèn huỳnh quang bật lên, chiếu thành từng dải dài trên nền gạch.
Tiếng bước chân vang hơn bình thường.
" Cậu không ngại đứng nói trước lớp à?"
Phong quay sang.
" Có chứ"
" Nhưng nếu không ai làm thì mọi thứ cứ rối lên thôi"
" Cậu luôn là người nhận phần khó."
" Không hẳn"
"Chỉ là tớ quen nhìn tổng thể"
Tôi mím môi cười.
Tôi biết Phong không phải kiểu người thích nổi bật, nhưng cậu luôn xuất hiện đúng lúc cần thiết, giống như một điểm tựa rất âm thầm.
Chúng tôi xuống cầu thang sau.
Gió lùa qua dãy nhà, mang theo mùi cây ẩm và đất ướt.
Một chiếc lá rơi trúng vai tôi rồi trượt xuống đất.
" Mai kiểm tra Sử đấy."
Tôi nói, không rõ là nhắc Phong hay tự nhắc mình.
" Ừ"
" Tớ đọc rồi, nhưng vẫn hay nhầm mốc"
" Nếu cần, tối tớ ghi lại cho cậu sơ đồ thời gian."
Phong hơi sững lại.
"Cậu làm thế làm gì?"
" Vì cậu giúp tớ mấy bài trước"
" Với lại... tớ học Sử dễ nhớ hơn"
Phong bật cười nhẹ.
" Vậy là trao đổi công bằng rồi"
Ở cổng trường, chúng tôi dừng lại.
Không ai vội đi trước.
Đường lúc này đông học sinh các khối tan ca học thêm, tiếng nói cười lẫn trong tiếng xe.
" Nguyệt này."
Phong gọi.
"Ừ?"
" Cậu không cần phải cố tỏ ra ổn đâu"
" Nếu mệt thì nói, không sao cả"
Tôi không trả lời ngay.
Tôi không quen với việc được người khác nhìn thấy những khoảng lặng của mình.
" Tớ biết."
Tôi nói khẽ, nhưng đủ để cậu nghe.
Phong gật đầu, như thể câu trả lời đó đã đủ.
Chúng tôi tách ra ở ngã rẽ quen thuộc.
Tôi đi vài bước thì nghe tiếng cậu gọi lại.
" Nhớ tối nay ngủ sớm"
" Mai còn nhiều việc"
Tôi quay lại.
" Cậu cũng vậy."
Phong cười.
Nụ cười không quá rạng rỡ, nhưng rất rõ ràng, giống như ánh đèn đường vừa bật - không chói, nhưng đủ sáng để người ta yên tâm bước tiếp.
Tôi đi về phía con đường dẫn về nhà.
Gió thổi đều, mang theo tiếng lá xào xạc.
Trong đầu tôi hiện lên những việc cần làm cho ngày mai, cho tuần tới.
Không có cảm giác mơ hồ, cũng không có thứ gì quá lớn lao.
Chỉ là những ngày đi học rất bình thường, nơi mỗi người đang học cách đứng vững theo cách của riêng mình.
Tôi về đến nhà khi trời đã nhá nhem.
Ánh đèn trong phòng khách bật sẵn, bà Tư đang loay hoay ở bếp, tiếng muỗng chạm thành nồi leng keng đều đều.
Con mèo nhỏ cuộn mình trên tấm thảm gần cửa sổ, cái bụng phập phồng theo nhịp thở, lông còn hơi xù vì gió lạnh.
Tôi đặt cặp xuống, ngồi xổm lại gần.
" Ngủ ngoan thế"
" Chắc hôm nay mệt rồi"
Nó khẽ động đậy, kêu một tiếng rất nhỏ, rồi lại rúc sâu hơn vào góc thảm.
Tôi đưa tay vuốt nhẹ, cảm giác ấm áp lan lên đầu ngón tay, rất thật.
Bà Tư nhìn tôi, cười hiền.
" Con bé này coi vậy mà ngoan"
" Mai nhớ cho nó ăn sớm, kẻo đói"
" Dạ."
Mẹ tôi đi ngang qua phòng khách.
Bước chân dừng lại một nhịp khi thấy con mèo, rồi lại tiếp tục.
Không hỏi, cũng không phản đối.
Chỉ là một khoảng lặng quen thuộc.
Tối đó tôi ngồi vào bàn học.
Đèn bàn chiếu một quầng sáng vừa đủ, ngoài cửa sổ gió thổi làm cành cây rung khẽ, bóng lá in lên tường nhấp nhô.
Tôi mở vở Sử, vừa ghi lại mốc thời gian cho Phong, vừa tự đọc lại cho mình.
Những con chữ nối nhau, không khó, chỉ cần kiên nhẫn.
Điện thoại rung nhẹ.
Tin nhắn của Phong.
" Tớ nhận được sơ đồ rồi"
"Dễ hiểu hơn hẳn"
Tôi gõ lại.
" Tốt rồi"
" Mai nếu cậu quên thì nhìn lại một lần nữa là ổn"
" Nguyệt."
"Ừ?"
" Cảm ơn."
Chỉ hai chữ, nhưng tôi thấy lòng mình nhẹ đi một chút.
Sáng hôm sau, trời se lạnh.
Sương mỏng phủ trên mái nhà, ánh nắng chưa lên hẳn.
Tôi khoác áo, đeo cặp, cúi xuống đặt bát thức ăn cho con mèo.
Nó ăn rất chậm, từng chút một, như thể sợ hết quá nhanh.
Con đường đến trường đông hơn thường lệ.
Học sinh đi thành từng nhóm, tiếng cười nói vang lên rải rác.
Lá khô bị giẫm dưới chân phát ra tiếng lạo xạo.
Vào lớp, không khí hơi căng.
Bảng thông báo treo trước cửa ghi rõ lịch thi đua các lớp.
Một vài bạn bàn tán, có người lo lắng, có người tỏ ra thờ ơ.
Phong ngồi xuống cạnh tôi, đặt cặp gọn gàng.
" Hôm nay lớp mình phải chia nhóm làm báo tường"
" Có vẻ nhiều việc"
" Ừ"
" Nhưng làm cùng nhau chắc ổn thôi"
Giờ sinh hoạt, lớp bắt đầu phân công.
Có bạn không muốn viết, có bạn sợ vẽ, có người nói mình không có năng khiếu gì cả.
Không khí bắt đầu rối.
Phong đứng lên.
" Nếu ai không thích viết thì có thể phụ phần trang trí"
" Không cần phải giỏi, chỉ cần làm đơn giản là được "
Cả lớp im lặng vài giây.
Rồi một bạn giơ tay.
" Tớ... tớ vẽ không đẹp, nhưng cắt dán thì được"
" Vậy tốt rồi."
Phong đáp ngay, không do dự.
Tôi nhìn quanh.
Những gương mặt ban đầu còn e dè, giờ đã bớt căng thẳng.
Tôi cầm bút, ghi lại ý tưởng cho phần nội dung.
Không phải để nổi bật, chỉ là làm phần mình nên làm.
Giờ ra chơi, tôi và Phong cùng xuống thư viện tìm tài liệu.
Căn phòng yên tĩnh, mùi sách cũ thoang thoảng.
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ cao, rơi lên mặt bàn thành những ô sáng vuông vức.
" Nguyệt này."
Phong nói khẽ, như sợ làm ồn.
" Cậu có thấy... lớp mình đôi khi tự làm khó nhau không?"
Tôi gật đầu.
" Có"
" Nhưng chắc vì ai cũng sợ bị bỏ lại phía sau"
Phong im lặng một lúc.
" Tớ cũng vậy"
" Chỉ là... nếu không ai nói trước, mọi thứ sẽ đứng yên"
Tôi nhìn cậu.
Ở tuổi này, không phải ai cũng nghĩ được như vậy.
Tan học, chúng tôi ghé qua cửa hàng nhỏ mua thêm giấy màu cho báo tường.
Trời đã bớt lạnh, gió mang theo mùi nắng nhạt.
Tiếng xe đạp lăn trên mặt đường nghe rất rõ.
" Ngày mai làm tiếp nhé."
Phong nói.
" Ừ "
" Tớ sẽ mang kéo và keo từ nhà."
Chúng tôi chia tay ở đầu ngõ.
Tôi quay về, lòng không có cảm giác đặc biệt gì, chỉ là một sự yên ổn rất nhẹ.
Con mèo chạy ra đón, kêu lên một tiếng ngắn, như chào hỏi.
Tôi chợt nghĩ, có lẽ những kỉ niệm đẹp không cần phải là điều gì to tát.
Chỉ cần là những ngày trôi qua với đủ cố gắng, đủ lặng lẽ, và có người ở bên cạnh, cùng nhìn về một hướng.
Tôi ngồi ở cuối lớp trong giờ lao động.
Trên bàn là xấp giấy màu vừa mua, kéo và keo được chuyền tay nhau.
Mỗi nhóm tự tản ra một góc, tiếng ghế kéo lạo xạo, tiếng nói chuyện nhỏ dần khi ai cũng bắt đầu làm việc của mình.
Tôi cầm bút chì lên trước khi kịp nghĩ gì nhiều.
Ban đầu chỉ là những nét rất đơn giản, một khung bố cục cho tờ báo.
Tôi chia mảng bằng tay trái, tay phải đi theo một cách rất tự nhiên, như thể đã từng làm việc này rất nhiều lần rồi.
Không cầu kì, không hoa mỹ, chỉ là mọi thứ nằm đúng chỗ của nó.
Phong ghé lại phía bàn tôi lúc nào không hay.
" Cậu vẽ à?"
" Ừ."
"Trước giờ tớ không thấy cậu nói gì về mấy cái này."
" Tớ cũng không biết nữa"
" Chỉ là... vẽ thế này thì dễ hơn nói"
Phong cúi xuống nhìn kĩ hơn.
Ánh mắt cậu không phải kiểu ngạc nhiên quá mức, chỉ là chăm chú.
" Bố cục này ổn"
" Nhìn không rối"
" Cậu có để ý là mấy đường này dẫn mắt người xem không?"
Tôi khựng lại một chút.
" Có à?"
" Có"
"Nhưng chắc cậu làm theo cảm giác thôi"
Tôi không phủ nhận.
Thật ra tôi cũng không giải thích được vì sao tay mình lại đặt những nét ấy đúng chỗ.
Nó giống như việc đi trên con đường quen thuộc dù chưa từng được chỉ dẫn.
Một bạn trong nhóm ghé sang.
" Nguyệt ơi, phần tiêu đề để ở đây được không?"
Tôi nhìn khoảng trống trên giấy, dịch bút chì sang trái một chút.
"Để lệch xuống tí nữa"
" Như vậy chữ sẽ không bị quá to"
" Ồ, nhìn gọn thật."
Tôi mỉm cười.
Giờ học tiếp theo, tôi vẫn mở vở ghi bài như mọi khi.
Không ai nhắc gì đến mấy nét vẽ vừa rồi nữa, kể cả tôi.
Nhưng khi thầy giảng, đầu bút của tôi vô thức vẽ thêm vài hình nhỏ ở mép giấy, là những đường cong rất mảnh, không thành hình rõ ràng, chỉ để lấp đầy khoảng trống.
Phong liếc sang.
"Cậu lại vẽ kìa."
" Thói quen thôi."
" Giữ lại đi.
Sau này dùng được đấy"
Tôi không trả lời.
Chỉ gập vở lại ngay ngắn.
Chiều muộn, khi tôi về nhà, con mèo nằm trên bậu cửa sổ.
Ánh nắng hắt lên bộ lông lốm đốm sáng tối.
Tôi ngồi xuống, lấy một tờ giấy nháp cũ, vẽ lại dáng nó đang cuộn tròn.
Nét vẽ không hoàn chỉnh, nhưng rất nhanh.
Tôi dừng lại, nhìn bức vẽ một lúc.
Không có cảm giác mình đang làm điều gì đặc biệt.
Chỉ là... tay tôi hiểu trước cả suy nghĩ.
Tiết mỹ thuật đến sau giờ sinh hoạt lớp, cả phòng học có mùi màu nước và giấy mới.
Cô giáo phát đề tài trang trí bảng tin theo chủ đề học tập.
Không ai nói gì nhiều, chỉ lật vở, lấy bút, tiếng ghế cọ sàn nghe khô khốc.
Tôi ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng hắt nghiêng lên bàn.
Lần này tôi không vẽ theo cảm giác nữa mà chậm lại, nghĩ trước trong đầu bố cục sẽ đi thế nào.
Tay tôi vẫn làm rất nhanh, nhưng đầu óc thì tỉnh táo hơn hôm trước.
Cô giáo đi một vòng, dừng lại trước bàn tôi hơi lâu.
" Em vẽ quen tay nhỉ?"
" Dạ... em chỉ vẽ linh tinh thôi ạ."
Cô không nói gì thêm, chỉ gật đầu, lấy bút đỏ khoanh nhẹ một góc giấy.
" Bố cục này nếu sau này học nâng cao, em sẽ thấy rất có lợi."
Không phải lời khen lớn.
Cô cũng không gọi tôi đứng lên hay hỏi han gì.
Nhưng tôi thấy tim mình khẽ chạm vào một thứ gì đó rất mơ hồ, giống như khi đứng trước cánh cửa chưa mở, biết là bên trong có gió nhưng chưa dám bước vào.
Ra chơi, Phong dựa lưng vào lan can hành lang, tay cầm chai nước.
" Cô giáo để ý cậu rồi đấy."
" Chỉ là nhìn qua thôi."
" Không đâu.
Người như cô, không nhìn lung tung
Tôi nhìn xuống sân trường.
Dưới kia, mấy bạn nam đang đá cầu, tiếng cười vang lên rồi tắt nhanh.
" Cậu thấy... vẽ có quan trọng không?"
Tôi hỏi rất nhỏ.
Phong im lặng một chút.
"Quan trọng hay không là do mình dùng nó để làm gì.
Nhưng nếu đã có, thì đừng vứt"
Cậu nói xong thì quay đi, như thể câu đó chỉ là lời nhận xét bình thường.
Nhưng tôi biết Phong không phải kiểu nói cho có.
Cậu ít khi nói những câu thừa.
Buổi chiều, lớp có buổi họp chuẩn bị cho hội thi học sinh giỏi cấp trường.
Danh sách môn được dán lên bảng.
Toán, Lý, Hóa, Anh.
Tên tôi không có trong danh sách nào, cũng như mọi khi.
Tôi không buồn.
Thật ra tôi đã quen với việc đứng ở rìa những cuộc thi đó.
Phong thì được gọi tên ở môn thể dục và chạy tiếp sức.
Cậu đứng lên nhận thông báo rất gọn gàng, không cười, cũng không tỏ vẻ tự hào.
Sau giờ học, tôi ở lại cùng vài bạn để hoàn thiện bảng tin.
Tôi chỉnh lại chữ, tô thêm vài mảng màu rất nhẹ, đủ để không làm bảng bị trống nhưng cũng không lòe loẹt.
Một bạn nữ trong lớp nói nhỏ.
" Nguyệt làm mấy cái này nhìn dễ chịu ghê
"Không bị rối mắt"
Tôi chỉ cười, đưa kéo cho bạn ấy.
Khi xong việc, tôi là người cuối cùng rời lớp.
Phong đứng đợi ở cửa.
"Về thôi."
" Ừ."
Chúng tôi đi song song, không nói gì nhiều.
Gió thổi qua dãy cây trước cổng trường, lá rơi lác đác trên vai áo.
" Này"
Phong lên tiếng.
" Nếu sau này có ai hỏi..."
" Cậu cứ nói là cậu vẽ cho vui thôi cũng được"
Tôi quay sang nhìn cậu.
" Sao lại thế?"
" Vì có những thứ .Giữ lại cho mình sẽ an toàn hơn"
Tôi không hỏi thêm.
Có những câu của Phong luôn như vậy, không giải thích, nhưng nghe xong là hiểu.
Về đến nhà, mẹ đang gọt hoa quả trong bếp.
Tôi ngồi xuống bàn, mở vở ra học bài.
Mép vở lại đầy những nét vẽ nhỏ, lần này là hình cửa sổ lớp học, một góc hành lang, một dáng người đứng tựa lan can.
Tôi nhìn chúng một lúc rồi dùng tay che lại, tiếp tục làm bài tập.
Có lẽ tôi chưa cần hiểu mình giỏi cái gì.
Có lẽ tôi chỉ cần học cách không chối bỏ những gì đang âm thầm tồn tại trong mình.
Và ở đâu đó trong sân trường này, tôi biết có một người đã nhìn thấy rất sớm, nhưng chọn cách im lặng, giống như gió thổi qua - không kéo tôi đi, chỉ để tôi tự bước....]
Và đó cũng chính là hồi tưởng của nguyệt về những ngày tháng đầu mới gặp phong , mọi thứ đều được cô ghi nhớ cẩn thận lại sâu trong kí ức .
Thầm cảm ơn ông trời đã mang một cơn gió mát lành đến với Nguyệt , để cô được cảm nhận và hiểu ra , hóa ra mình không tệ như thế , mọi thứ đều có thể cố gắng để hoàn thiện hơn , và Nguyệt cũng vậy ...
𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼