Khác [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh tồn (C 1-200)

[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 180


Sương mù trước mắt dần tan.Cô bị trò chơi đưa vào trong một cái khu cư xá.

Những ngôi nhà trong khu cư xá đềurất cũ kỹ, một mảng tường lớn đã bong ra, trông vô cùng lốm đốm.

Xung quanh câycối to lớn kéo dài đến giữa đường, ánh sáng không tốt nên rêu trơn mọc nhiều nơikhiến con đường có vẻ vô cùng ẩm thấp.Nhiều âm thanh khác nhau như xào rau , dầu bắn tung tóe, chơi mạt chược và tiếngcãi vã phát ra từ tòa nhà.Phù An An còn chưa kịp làm quen, trên đỉnh đầu vang lên tiếng kêu của một phụ nữtrung niên -- "Phù An An còn chưa tới ăn cơm, buổi chiều còn muốn đi học haykhông?"

Phù An An nhìn chằm chằm vào người phụ nữ xa lạ một lúc, sau đó nhận ra rằng bà ấyđang gọi mình.

Đặng đặng đặng chạy lên lầu, mở cửa ra mới phát hiện ra chỉ là mộtcăn phòng nhỏ.Bên trong có một bàn người chơi mạt chược, căn phòng chật kín người, người phụ nữbảo cô ăn cơm đang bận rộn đứng trên ban công, khi thấy Phù An An quay lại liền chửi

bới – " Cô chỉ là một cái bồi thường tiền hàng, ăn một bữa cơm còn muốn đợi lãonương gọi.

Cha mẹ của cô mấy ngày rồi cũng không đưa cho ta tiền sinh hoạt phí, chỉbiết đến đây ăn chùa."

Nói xong người phụ nữ đem một bát cơm trộn mỡ heo kín đáo đưa cho Phù An An,"hôm nay cũng chỉ có cái này."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 181


Dưới bục giảng, đám học sinh ngơ ngác nhìn người mới bước vào.

Tất cả mọi ngườiđều nhìn không chớp mắt.Miêu Tiểu Quyên véo tay áo Phù An An, ánh mắt dán vào giáo viên dạy toán mới, nhỏgiọng nói với Phù An An: "A, thầy mới đẹp trai quá!

Thầy như vậy mà tôi còn có thểđiểm kém môn toán nữa sao?

An An a, tôi cảm giác mình sắp yêu đương!"

Phù An An cũng thấy choáng -- Phó, Phó ba ba a!Phù An An trên mặt mang theo nụ cười ngây ngô, chân chó mà vẫy tay với Phó ba ba.Phó Ý Chi thu hồi ánh mắt, nhìn vào cuốn sách anh đã mang đến, "Lật đến trang 88."

Ai có thể ngờ rằng Phó baba không chỉ một người đánh thắng mười người mà còn cóthể dạy toán học nữa.

Anh đứng trên bục giảng, Phù An An cũng không dám phân tâm.Thậm chí thành thật ghi chép.

Thẳng đến chuông bên ngoài cửa vang lên, Phù An Anmới tỉnh lại, nhìn một quyển công thức toán học trên bàn, nhíu mày thật chặt ——móa!

đây chỉ là một trò chơi, ghi chú toán học để làm gì?

Cô đang học đại học mà!

Phó Ý Chi cất kỹ sách giáo khoa, liếc mắt nhìn về phía cô, "hôm nay liền lên đến đâythôi, Phù An An theo tôi lên văn phòng."

Nghe vậy Phù An An theo sau.

Trong văn phòng không có ai, Phó Ý Chi đi ở phía trước,Phù An An vào ở phía sau cài cửa lại.

Phó Ý Chi ngồi vào trên ghế làm việc, nhìn vềphía cô "có ý kiến gì không?"

"Anh Phó, tôi nghĩ trò chơi đã trở nên khó khăn hơn."

Không có ai xung quanh, Phù AnAn trở nên tùy tiện hơn một chút và tìm một chiếc ghế đẩu nhựa để ngồi bên cạnhanh, "Trò chơi đã cho gần một nghìn người chơi cùng một lúc đăng nhập vào, tăng gấp100 lần so với giai đoạn đầu tiên.

Hơn nữa trò chơi dường như khuyến khích ngườichơi giết hại lẫn nhau, chúng ta không chỉ có thể nhận được điểm khi hoàn thành cấpđộ mà còn có thể nhận được điểm khi giết người chia bài dự bị.

Ngoài ra, tôi nghĩ rằngđiểm có thể không chỉ được sử dụng để chia thứ hạng, mà có thể có những mục đíchsử dụng khác trong tương lai."

Phó Ý Chi gật đầu, "Còn gì nữa?"

"Còn có... thời gian thăng cấp độ khó trong trò chơi sẽ giống như giai đoạn đầukhông?

10 ngày sẽ thăng cấp một lần sao?

Bên cạnh đó, chúng ta nên làm gì với tìnhhuống hiện tại của mình?"

Đây là vấn đề mà Phù An An lo lắng hơn, "Chúng ta không thể thực sự lãng phí thậtnhiều thời gian ở trường học, phải không?"

"Chuyện này tôi sẽ đi xử lý."

Phó Ý Chi nhàn nhạt nói: "Hiện tại, không gian của cô lớnbao nhiêu?"

Từ khi vào trò chơi đến giờ, cô đã bị mọi người quấn lấy nên cô không kịp xem xét thửkhông gian lớn như thế nào.

Nghe vậy Phù An An nhắm mắt lại.

Một cái không gianđen như mực đang hiện ra trong ý thức của cô.

Nhìn nhìn sơ qua, "Nó dài khoảng 8mét, rộng 7 mét và cao 6 mét.

Nó là một hình chữ nhật có mặt phẳng song song, bằngkhoảng 3/4 diện tích của một lớp học."

Cái này lớn hơn nhiều so với đạo cụ khônggian có sáu ô bằng cái vali lúc trước.

Phù An An rất hài lòng."

Phó Ca, bây giờ chúng ta sẽ làm gì tiếp theo hả?"

Phù An An xoa xoa hai bàn tay biểuthị mình đã chuẩn bị xong.Cầm bút trong tay, Phó Ý Chi gõ gõ mặt bàn, "Học thật tốt, bồi bổ đầu óc, đợi buổichiều tan học rồi tôi sẽ đi tìm cô."

Phù An An thả tay xuống, nghiêng mặt nhìn về phía Phó Ý Chi, "còn phải đi học nữahả?"

Phó Ý Chi: "có ý kiến sao?"

"Không có."

Phù An An cười mãnh liệt lắc đầu, "Phó Ca, vậy tôi đi học trước nha."

PhùAn An mỉm cười vẫy tay với anh, đi ra ngoài và đóng cửa lại cho anh.

Giây tiếp theo cửalại mở ra, từ ngoài cửa cô thò đầu vào —— "Thầy Phó, vừa rồi tôi quên nói.

Ngôn ngữgiảng của anh rất chuẩn, hình tượng tươm tất, tư duy rõ ràng, nêu rõ điểm quan trọngvà điểm khó, các học sinh đều rất thích!"

Phù An An nói xong, giơ ngón tay cái lên choanh -- "Tuyệt!"

Nghe xong não bên trong đầu của Phó Ý Chi lại muốn phình to ra.

Phù An An lại rấtvui vẻ vì đã vỗ mông ngựa thành công một lần nữa!
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 182


Cô thực sự ở trong lớp học cả buổi chiều, cuối cùng cũng đã được giải thoát sau giờhọc.Phù An An đang đợi ở cổng trường, nhìn thấy Phó Ý Chi lái một chiếc ô tô màu đendừng ở cổng trường.

"Đi lên."

Phù An An: "được rồi."

Lần theo ký ức của buổi chiều, Phù An An tìm thấy tòa nhà cưxá.

Vừa định đi xuống, lại bị Phó Ý Chi ngăn lại."

Đợi ở trong xe."

Bỏ lại những lời này, Phó Ý Chi lập tức xuống xe.

Anh lấy điện thoại ragọi, vài phút sau người dì mà cô chỉ gặp qua một lần và một người đàn ông trung niênđi xuống.Phù An An nằm trên cửa xe nhìn ra ngoài, chỉ thấy Phó Ý Chi nói chuyện với họ vàicâu.

Vốn dĩ bọn họ rất tức giận, nhưng khi nhìn thấy thẻ ngân hàng Phó Ý Chi lấy ra,sự tức giận gượng gạo trên mặt họ đột nhiên biến thành một nụ cười nịnh nọt.

Phù AnAn nhìn liền biết, sức mạnh đồng tiền của Phó baba lại nổi lên tác dụng."

Anh Phó, sao anh lại có số điện thoại của bọn họ?"

Thấy anh quay lại, Phù An An tòmò nghiêng người sang hỏi.

Chẳng lẽ có tiền thật sự có thể muốn làm gì thì làm sao?

Sổ liên lạc phụ huynh."

Phó Ý Chi trả lời ngắn gọn sau đó lái xe về phía ngã tư, chở côđến một biệt thự đơn độc có hai tầng.

Tọa bắc triều nam, bên ngoài còn có hoa viênnhỏ.

Chỗ ở mới này không tệ.Phù An An nhìn một chút, xuống xe việc đầu tiên là mở định vị di động, gọi mấy mónđồ ăn mang về."

Căn phòng bên trái trên lầu hai là phòng của cô."

Phó Ý Chi đưa chìa khóa dự phòng cho Phù An An, nhìn thấy bộ dạng nóng lòng nhưmuốn phá thế giới mới của cô thì vươn tay nắm lấy cổ áo phía sau của cô."

Đừng chạy lung tung, đi theo tôi."

Phù An An bị Phó Ý Chi lôi kéo lui về sau mấy bước,mang vào một căn phòng ở lầu dưới.Có rất nhiều thức ăn và nước khoáng trong đó.

Phù An An hiểu ý của Phó Ý Chi, bắtđầu phân loại, sắp xếp vật tư và đặt chúng vào không gian.

Phó baba chuẩn bị tất cảđều là khẩu phần ăn quân đội, mỗi hộp có một phần bánh mì cho bữa sáng; một hộpthịt, một hộp đồ chay cho buổi trưa và bánh quy cho buổi tối - thức ăn cho cả ngày.Tổng cộng 80 hộp, đủ để cho bọn họ ăn từ bây giờ đến trò chơi kết thúc.Hương vị có thể không ngon lắm nhưng sự kết hợp này đã rất tuyệt rồi.

Có hai thùngtáo và quýt, cùng với mấy loại trái cây có thể để lâu khác nữa.

Nước khoáng có 8 cáithùng lớn, mười thùng loại chai 200ml nước .

Nhiều đồ như vậy, sau khi sắp xếp chỉnhtề bỏ vào thì đã chiếm mất ¼ của không gian.

Phù An An nhìn không gian đã lớn hơncủa mình thì rất vui vẻ, cuối cùng không có cảm giác hận không thể một centimetkhông gian bẻ ra thành hai centimét để sử dụng

Phó Ý Chi ở bên cạnh nhìn xem cô, "còn tốt chứ?"

Phù An An sửng sốt, "Hả?"

Phó Ý Chi thay đổi câu nói, "Cô có cảm thấy khó chịu khi sử dụng năng lực của mìnhkhông?"

Thì ra Phó Ca đang quan tâm cô nha.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 183


Ngày thứ hai trong trò chơi.Phù An An vẫn đến trường bằng xe hơi của Phó Ý Chi.

Lúc này, trên mặt của cô trànđầy sợ hãi, "Phó ca, chúng ta thật sự còn phải đi học sao?"

"Là cô, không phải chúng ta."

Phó Ý Chi lạnh lùng nói, thấy cô xuống xe, anh ném cặpsách của cô ra ngoài.Phù An An đỡ lấy, "Anh không đi vào cùng tôi sao?"

"Tôi chỉ là giáo viên dạy thay nên không cần phải ở trường suốt.

Hãy chú ý đến thôngtin hữu ích và đừng để những người chơi khác phát hiện ra thân phận người chơi củacô."

Phó Ý Chi nói xong, chân đạp chân ga rời đi.Phù An An ôm túi sách, đứng ở cửa trường học đưa mắt nhìn Phó ba ba đi xa -- khôngcần ở tại trường học, cũng không phải không thể ở trong trường học, vội vã chạy đinhư vậy làm gì?"

An An!"

Một âm thanh từ phía sau truyền đến.

Miêu Tiểu Quyên ở phía sau nhanhchóng chạy về phía cô.

An An, vừa rồi là Thầy Phó đưa cô tới trường hả?

Hôm qua tôi đi tìm cô, nghe dì củacô nói, cô và thầy Phó là bà con!"

"A, đúng vậy."

Phù An An thuận miệng đáp ứng, "Thầy Phó là anh họ bà con xa của tôi."

"A?"

Miêu Tiểu Quyên sững sờ, "Nhưng dì của cô đã nói với tôi, thầy Phó là chú hai củacô mà?"

"Ừ...

đúng!"

Phù An An gật đầu, "Hồi nãy tôi nói giỡn với cô đó, thầy Phó là chú hai củatôi."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 184


"Buộc chặt dây an toàn của cô."

Phó Ý Chi nhẹ nhàng nói rồi lái xe đi về phía biệt thự.Có rất nhiều đèn giao thông trên đường.

Nhìn đèn đỏ còn 40 giây ở trước mặt, Phù AnAn mở cửa sổ ra nhìn về phía trung tâm mua sắm ở đối diện.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên,cô đã nhìn thấy thông báo tìm người chơi với chữ màu đen trên nền đỏ được dán trênbảng quảng cáo bên cạnh --【 Tìm kiếm người chơi trong toàn thành phố.

Hãy cùngnhau hợp tác để tìm ra sự thật của trò chơi và thoát khỏi nơi kỳ quái này!

Điện thoạiliên lạc: 163XXXXX】Có hơn chục thanh niên nam nữ đứng bên ngoài trung tâm mua sắm, hầu như tất cảđều đang đẩy xe mua hàng, có một hoặc hai người đang nói chuyện với bọn họ, trongtay những người này còn cầm tờ quảng cáo được in nhỏ hơn.Phù An An nhìn xem đều kinh hãi.

Người chơi bây giờ đều trâu bò như thế sao?

Bấtquá khi cô nghĩ đến trong trò chơi sinh tồn hiện tại có rất nhiều người chơi mới đi vào,những điều này có vẻ cũng hợp lý.

Mới đến cái gì cũng không hiểu nên chắc chắn càngthêm hy vọng mọi người có thể đoàn kết chiến đấu.

"Trong xe kia có người đang nhìn chúng ta kìa, chúng ta có nên qua hỏi không?"

Ai đótrong nhóm người chơi này đã chú ý đến họ.Phó Ý Chi nâng cửa sổ xe lên, chặn tầm nhìn từ bên ngoài xe, đèn xanh phía trước bậtsáng, anh nhấn ga nhanh chóng rời đi.

"Hợp tác với những kẻ ngu ngốc này càng dễgây ra nhiều chuyện.

Đừng dễ dàng tiết lộ danh tính người chơi của mình ở trong tròchơi này."

Phó Ý Chi lên tiếng nhắc nhở."

Ừm."

Phù An An gật đầu đồng ý.

Đôi khi sự nguy hiểm của đồng đội heo còn khủngkhiếp hơn cả đối thủ là sói.

Hơn nữa, luật chơi rõ ràng vẫn luôn khiêu khích mối quanhệ giữa những người chơi với nhau.

Vòng này của trò chơi cô càng cần phải đóng vaimột NPC!
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 185


Cuối cùng tiếc là không được ăn món gà thơm ngon, Miêu Tiểu Quyên nhiệt tình mờiPhù An An đi bên cạnh ăn cơm chiên – lượng cơm đủ lớn, giá rẻ lại ngon miệng.Nhưng món cơm chiên này hình như có chút vấn đề, khiến buổi chiều Phù An An phảichạy vào nhà vệ sinh mấy lần, buổi chiều còn thuận lợi trốn luôn tiết toán cuối cùng.Phù An An vòng quanh sân thể dục của trường học đi đến cửa trường, Phó ba ba đangxụ mặt ở bên ngoài chờ cô."

Phó Ca."

Phù An An đứng ở bên ngoài xe gọi một tiếng.

Trốn học có bao nhiêu ngôngcuồng thì bây giờ có bao nhiêu nhu thuận.

Sau khi hỏi anh, cô cẩn thận lên xe vàngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh.Phó Ý Chi nhìn cũng không thèm nhìn cô một cái, xe khởi động rời đi, một đườngkhông nói chuyện.

Bây giờ đã là cuối hạ đầu thu, cây cối bên đường vẫn tràn đầy sứcsống.

Vài nhánh cây nhô ra khỏi bức tường, tô điểm cho hàng rào ố vàng, trong khôngkhí mang theo hương cỏ cây thoang thoảng.Phù An An nhìn khung cảnh lướt qua nhanh chóng bên ngoài xe, đưa tay gãi má, saukhi cân nhắc mới mở miệng: "Phó ca, tối nay chúng ta ăn thanh đạm chút đi.

Tôi cảmthấy anh nói rất đúng, chúng ta tuy rằng tuổi còn trẻ cũng nên giữ gìn sức khỏe."

"A."

Bên cạnh truyền đến một tiếng cười lạnh của Phó baba,"Tiêu chảy quá ác nên bây giờ muốn ăn khỏe mạnh ?"

Nghe vậy, Phù An An lúng túng cười: "Đây không phải chỉ là xác nhận lời nói của anhsao?

Chứng minh anh là người thông thái và dũng mãnh, anh là người luốn biết nhìntrước mọi việc."

" Cô học được những lời nịnh hót này từ đâu?"

Phó Ý Chi tùy ý liếc cô một cái, sau đónhíu chặt mày, "Mặt của cô bị gì vậy?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 186


Mấy vết sưng đỏ này ròng rã lưu lại một buổi tối.Trò chơi ngày thứ năm, sáng sớm.

Phù An An lúc rời giường, trên mặt còn có chút vếttích nhỏ bé nhưng mà cũng không gây trở ngại gì.Khi đến trường, cô chợt nhìn thấy những bông hoa quế thơm trồng hai bên cổng đangnở rộ, từ xa cô đã ngửi thấy mùi hương của chúng, hương thơm ngào ngạt.

Không chỉhoa quế thơm ngọt mà nhiều loại cây trồng trái mùa khác cũng bắt đầu phát triển tráimùa.

Vốn là mấy ngày trước còn sống dở chết dở, nhưng hôm nay đã tăng thêm chútsức sống, khung cảnh tươi tốt trong khuôn viên trường đã hấp dẫn rất nhiều học sinhra khỏi phòng học để xem cảnh tượng kỳ lạ này.Còn có người hào hứng cùng những người khác chia sẻ tin tức mà họ vừa biết được --"A a a, mọi người xem tin tức chưa?

Sáng nay hoa anh đào trong thành đều nở rồi, thậtlà đẹp đó!"

"Biết chứ!

Tôi đi ở trên đường nhìn thấy được !

Thật đẹp mắt !

Tôi đều nhìn đếnchoáng váng!"

"Mọi người có cảm thấy đầu mùa thu này thật kỳ diệu làm sao ấy, phảng phất như mùaxuân tới, vạn vật hồi sinh!"

"Mùa xuân làm gì có cảnh đẹp như vậy, là mộng ảo có phải hay không?."

Một đám họcsinh vây quanh hành lang, không ngừng nói chuyện rôm rả, sau đó hưng phấn chạy vềphía hàng cây hoa quế thơm ngào ngạt trong sân trường.Phù An An nhìn bọn họ chạy ra, hơi nhíu mày."

An An, chúng ta cũng xuống chơi đi!"

Miêu Tiểu Quyên kích động chạy đến chỗ củaPhù An An mời cô đi cùng."

Không đi."

Phù An An không hề nghĩ ngợi cự tuyệt, mẹ nó cái này không cần nhìncũng biết có vấn đề.

Nhân tiện, cô nắm lấy Miêu Tiểu Quyên đang định động đậy rờiđi, "Cô không nghe người ta thường nói nếu có chuyện khác thường nhất định có yêuma sao?

Ở trong phòng học đừng chạy lung tung."

"Ồ."

Miêu Tiểu Quyên khẽ gật đầu, có chút tiếc nuối nhìn cảnh đẹp dưới lầu.-----------------------Phù An An chắc chắn sẽ không đi xuống.

Nhưng cô ngồi ở bên cửa sổ nhìn xem sânthể dục dưới lầu, quan sát cho tới trưa.

Cô đã tận mắt chứng kiến cỏ dại hơi úa vàngtrên sân trường đã chuyển sang màu xanh lục sau bốn giờ, bãi cỏ vốn có màu nửavàng nửa xanh còn bị trụi lủi đã trở nên tươi tốt xanh um.

Sự khác thường này đây đókhiến người ta không khỏi liên tưởng đến tên của vòng chơi này– vạn vật khôi phục.Cùng lúc đó, bài đọc trong sách giáo khoa tiểu học năm thứ hai cùng âm thanh củathầy Triệu Trung Tường phối hợp vang lên trong đầu của cô.

Mùa xuân đến rồi, vạn vật hồi sinh, đất trời căng tràn sức sống, là mùa sinh sôi nảy nở của muông thú...
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 187


"Tôi cảm thấy vòng trò chơi này có thể liên quan đến việc gia tốc thời gian tăngtrưởng của thực vật."

Ngồi trong xe, Phù An An nói ra tất cả những tin tức và suy đoánmà cô có được, "Không chỉ thực vật, mà có lẽ côn trùng và nấm cũng bị ảnh hưởng.

Tôiquan sát thấy ở trường không chỉ có nhiều muỗi kêu meo meo mà các loại côn trùngnhỏ khác cũng rất sung mãnh, hôm qua tôi đã mua rất ít thuốc trừ sâu nên tôi nghĩchúng ta nên mua thêm nhiều một chút.

Ngoài ra, tốc độ thối rữa của thức ăn cũng cóchút bất thường, sau này chúng ta nên ăn ở nhà thì tốt hơn."

Phó Ý Chi ậm ừ và đồng ý với ý tưởng của Phù An An.

Loại thuốc diệt côn trùng hiệntại có vẻ rất được ưa chuộng, khi họ đi mua thì trong trung tâm thương mại chỉ cònvài lọ, hơn nữa còn là loại đắt hơn nhiều so với thuốc diệt côn trùng thông thường.Phù An An tìm tới nhân viên tư vấn bán hàng, dựa vào sự giúp đỡ của hắn, mua hếtmấy bình cuối cùng còn dư lại với hai rương thuốc sát trùng.Ngoài ra, Phó Ý Chi đã đưa Phù An An đến một cửa hàng cắm trại dã ngoại.

Bọn họ đãchọn trúng hai bộ quân trang – cái loại có thể bọc từ đầu đến chân kín mít.

Hơn nữa làdùng sợi tổng hợp đặc thù, sờ tới sờ lui bề mặt sáng bóng trơn trượt không có khe hở,ống quần, phần eo, khuy măng sét cũng quấn lại cực kỳ chặt chẽ.

Kiểu dáng cũng thật không tệ, Phó Ý Chi mặc vào thiếu đi mấy phần ưu nhã tự phụ,nhiều thêm chút dã tính nội liễm, đứng tại chỗ cũng cho người ta một loại cảm giác ápbách.Cô cũng không tệ nha~ Phù An An đứng trước cái gương, đem con mắt hơi hơi híp, cốgắng ở phương diện khí chất dựa sát vào Phó ba ba.

Cảm giác cô cũng rất lãnh khốc,cô gái trâu bò có hào quang tỏa sáng hơn 2m đâu!"

Vải của chúng tôi là loại tốt nhất, rắn chắc dùng bền, không thấm nước và chống gió.Nói chung, khi ra ngoài cắm trại dã ngoại hoặc đi bộ đường dài, cát mịn, đá vụn hoặcbọ nhỏ không thể chui vào đâu."

Ông chủ nhìn họ tư vấn một cách nhiệt tình "Haingười kia mặc quân phục rất xứng đôi."

Phó Ý Chi nghe vậy nhìn liếc nhìn Phù An An một cái.Phù An An......

Còn đang tự mình vui vẻ đâu.Người chủ của cửa hàng cắm trại nhìn anh một cách nhiệt tình và mong đợi.

Phó Ý Chiim lặng một lúc, sau đó lấy thẻ ngân hàng của mình ra.Hai người túi lớn túi nhỏ trở lại xe, đi tới khu biệt thự, bồn hoa nhỏ trong biệt thựcũng tràn đầy hoa.

Những cụm hoa lớn màu đỏ, màu tím đang tỏa ra hương hoa mạnhmẽ.

Nếu bỏ qua rằng đây là một trò chơi, nó chắc chắn là một nơi rất tuyệt vời.Phù An An trong tâm lý cảm thán một chút, tiếp đó mở cửa xuống xe.

Đứng ở cửa, mơhồ nghe thấy tiếng khóc đang truyền đến từ bên cạnh.

Biệt thự bên cạnh cách bọn họchừng mười mét, xuyên qua hàng rào biệt thự và cành hoa rậm rạp, Phù An An mơ hồnhìn thấy một gia đình ba người đang ở trong sân

Đứa trẻ đang khóc trong vòng tay của người đàn ông, trong khi người phụ nữ thì đangan ủi."

Không có việc gì, không có việc gì, Đậu Đậu vừa lên thiên đường, trên thiên đường sẽluôn dõi theo ngươi."

Người đàn ông gật đầu, để người phụ nữ bế đứa trẻ vào nhà, tìmmột đôi găng tay, nhét một vật hơi dài dưới đất vào túi rác màu đen.

Nhanh chóngném nó vào thùng rác, sau đó quay trở lại bên trong nhà.Đó là cái gì?

Nhìn thấy toàn bộ hành động của người đàn ông, Phù An An rất muốnbiết cụ thể anh ta đã ném cái gì đi.

Vừa nghĩ tới đó, phát hiện bên ngoài có thêm mộtcái thân ảnh quen thuộc -- Phó Ý Chi đã đi về hướng biệt thự bên đó.

Phù An An theosát phía sau.Hai người đi vào, phát hiện trong bồn hoa của gia đình này có một vũng máu, khônglớn không nhỏ.

Xung quanh vết máu còn vương lại một ít lông động vật màu vàng.

Mởra thứ vừa rồi người đàn ông ném vào thùng rác, là xác của một con chó.

Vết thươngtrên thi thể này rất kỳ lạ, nhìn không giống bị cắn, cũng không giống bị dao cắt, da thịttrộn lẫn vào nhau, có chỗ vết thương còn bị thối rữa.

Giống như bị mài mòn, ăn mòn,lại giống như bị thứ gì nhai không nát, sau đó lại phun ra
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 188


Cái xác này nhìn không phải thảm bình thường đâu.Phù An An nhìn vũng máu trong khu vườn nhỏ, nghĩ về việc con chó đã chết như thếnào.

Ngay sau đó, nam chủ nhân trong phòng lao ra ngoài, nhìn Phó An An với ánh mắtthù địch không thể che giấu."

Các người là ai?

Muốn làm cái gì?"

Phù An An nghe thấy vậy thì sửng sốt, vội vàng giải thích: "Chúng tôi là hàng xóm mớichuyển đến đây, khi chúng tôi quay lại thì thấy một đứa trẻ đang khóc nên chạy đếnxem.

Chó nhà anh chết như thế nào vậy?"

Nghe những lời này, sự thù địch đã dịu đi một chút, nhưng trên khuôn mặt anh ta vẫnbiểu hiện không chào đón cho lắm: "Không thể giải thích được, tự nhiên nó đã chếttrong vườn.

Đi đi, đừng lảng vảng quanh cửa nhà của tôi."

Sau khi được lệnh đuổi khách, Phù An An xấu hổ sờ sờ vào mũi và kéo gấu áo của Phóbaba rời đi.

Trở về nhà, Phù An An vẫn nghĩ về con chó đã chết, "Anh Phó, anh nghĩcon chó đó đã chết như thế nào?"

Phó Ý Chi: "Tôi không biết."

Nói xong, ngồi trên sô pha ở phòng khách, mở TV xem tintức, giống như một đại nhân.Phù An An làm việc không biết mệt mỏi đem đồ mới mua về thu dọn, chuẩn bị mở tủlạnh xem tối nay ăn cái gì.

Nhưng mà thời điểm vừa mở tủ lạnh, Phù An An sửng sốt—— Rau tươi đặt bên trong hôm nay đều đã héo úa như thể đã để mấy ngày rồi.

Rauthực sự để hơn hai ngày đã bị mốc meo hết.Phó An An cau mày nhìn tủ lạnh, vi khuẩn nhân lên thật sự quá nhanh!

Cô đem toàn bộđồ ăn ở tầng giữ tươi bên dưới dọn ra, đồ có thể ăn bên trong chỉ có những đồ vật mớibỏ vào sáng nay.

Hiện tại tủ đông vẫn ổn, thịt đông nhanh, bánh bao, sủi cảo không bịhư.

Phù An An suy nghĩ một chút tiếp đó đem hết những đồ ăn đắt tiền lấy ra chuẩn bịnấu ăn hết.

Ăn không hết thì để vào trong không gian, để ở chỗ đó sẽ không thay đổichất.

Không gian lớn thật là tốt.Bản tin buổi tối đang được phát trên TV, đầu tiên phát sóng những cảnh đẹp kỳ lạtrong thành phố, sau đó nói về một số vụ ngộ độc thực phẩm ở các nhóm bao gồm cảtrường trung học cơ sở.

Người đưa tin trên TV tố cáo nghiêm khắc tình trạng an toànthực phẩm hiện nay, khiến Phù An An ở phía bên kia phải gật đầu lia lịa.------------------------------------------------------Trò chơi ngày thứ sáu.Mới sáng sớm Phù An An đã bị Phó Ý Chi kéo ra ngoài luyện công buổi sáng.

Hoa anhđào trên đường phủ đầy cành, mây cái cây qua một đêm cao lớn, lá xanh của các loạicây vươn dài đầy sức sống, trên nắp cống, đường úng trũng của góc đường, bức tườngcũ rêu xanh đã mọc đầy.

Cây cỏ sinh trưởng nhanh chóng khiến không khí trở nên trong lành ngọt ngào, khi cơn gió sớm thổi qua, lá và cánh hoa trên cành rung rinh,nhưng không có chiếc nào rơi xuống, chỉ mang theo một làn hương thơm ngát.Sau khi chạy một đoạn đường dài khi quay lại Phù An An đã thở dốc, vừa muốn ngồixuống chiếc ghế sô pha ở trong phòng khách thì đã bị Phó Ý Chi xốc lên.

"Toàn thânmồ hôi bẩn, cô không thể tắm rửa xong rồi nghỉ mệt sao?"

"Hôi cái gì?

Con gái chúng tôi chạy bộ xong cũng toàn thân là mùi hương hương."

PhùAn An da mặt siêu dày , cùng lúc đó tiến đến trước người Phó Ý Chi làm bộ ngửi mộtchút sau đó khoa trương nắm cái mũi " Anh mới thối ấy!"

Phó Ý Chi cúi đầu nhìn cái đầu đang lao đến trước mặt mình, cau mày và đưa tay ra đểđẩy người đó ra - "Cô càng ngày càng ngông cuồng."

"Hắc hắc."

Phù An An nở một nụ cười có chút khiêu khích với anh ta, sau đó một giâysau rất hèn nhát xông vào phòng, đóng cửa lại, vặn vòi nước lên tắm rửa.Phó Ý Chi đứng dưới lầu, nhìn bộ dạng nghịch ngợm và nhát gan của cô, khẽ mỉm cười--- " không có tiền đồ"---------------------------Phù An An tắm rửa xong xuống lầu, Phó Ý Chi cũng đã chỉnh lý xong.Bản tin vẫn đang phát trên TV, đang nói về vấn đề thực phẩm, vụ
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 189


Hệ thống xử lý nước của công ty cấp nước trong thành phố hình như có vấn đề, chủngloại và số lượng vi khuẩn trong nước tăng mạnh, bản tin nghiêm túc kêu gọi uốngnước đun sôi.

Ăn chín uống sôi.

Ngay cả nước khoáng trong máy lọc nước cũng phảiđược đun sôi.

Nước lạnh từ chai nước khoáng chỉ có thể uống được và tốt nhất là uốngtrong vòng hai giờ sau khi mở nắp.Nghe người trên TV nói, Phù An An liếc nhìn ly nước lạnh trong tay vừa được lấy từbình nước lạnh...

Đổ bỏ đi, một lần nữa rót một ly nước nóng.Sau đó, Phù An An đi đến ngồi lên ghế sofa để xem TV với Phó baba.

Những tin tứchữu ích thực ra chỉ có một chút, sau đó là những tin tức hư cấu về quốc gia và xuhướng kinh tế.

Làm Phù An An chán đến nổi đánh một cái ngáp dài.Lúc này đột nhiên điện thoại vang lên.

Phù An An nhìn cuộc gọi đến là của Miêu TiểuQuyên."

An An, mấy ngày nay cô nghỉ phép có đi ra ngoài chơi không?"

Phù An An nghe vậy liền ngồi dậy: "Đã đỡ hơn chưa?"

"Đáng ghét."

Đầu bên kia Miêu Tiểu Quyên thanh âm vui vẻ, "Chỉ là tiêu chảy một chútthôi.

Không có đủ y tá và giường trong bệnh viện, cho nên họ muốn tôi đi về càng sớmcàng tốt.

Hôm nay mẹ tôi giết con gà trống lớn do bà ngoại nuôi, hầm với bạch chỉ.

Côcó muốn đến nhà tôi chơi hay không?"

"Được, cô chờ tôi nha."

Phù An An thong dong bình tĩnh cúp điện thoại, giống nhưđàm phán thành công một chuyện cực kỳ quan trọng, nhìn về phía Phó Ý Chi đangngồi bên cạnh, "Phó Ca, tôi ra ngoài điều tra tình huống."

Phó Ý Chi xem TV mà không liếc nhìn cô, "Bây giờ là ngày thứ sáu của trò chơi."

"Đã biết!"

Phù An An hướng về Phó Ý Chi phất phất tay,"Phó ca, buổi chiều tôi mới về nhà, cơm trưa anh tự mình giải quyết đi."

Đây chắc chắnkhông phải cô đi ăn mảnh một mình mà không mang theo Phó baba, cô chỉ đơn giảncảm thấy rằng ở trong phòng còn không bằng đi ra ngoài để thu thập một số thôngtin.Miêu Tiểu Quyên ở một tiểu khu khác trong khu cư xá mà người dì tiện nghi của PhùAn An đang ở.Phù An An gọi điện thoại cho cô ấy, Miêu Tiểu Quyên sẽ đón cô ở cửa của tiểu khu.Thấy Phù An An tới cô ấy vẫy vẫy tay" An An, cô được lắm đó, tới nhà của tôi nhiều lần như vậy rồi mà lần này còn muốn tôira đón cô lên."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 190


Trong bếp, một người phụ nữ mập mạp bê một nồi thịt gà to tướng ra.

Nhìn Phù AnAn, bà ấy khẽ mỉm cười.

"An An đến rồi, đi rửa tay chuẩn bị cùng Tiểu Quyên ăn cơm."

Trong trí nhớ của bà ấy, Phù An An là hàng xóm ở tiểu khu bên cạnh, là bạn học củatiểu Quyên, là bạn tốt, thường xuyên đến nhà ăn chực cơm.

Thái độ bà ấy đối với côrất là quen thuộc cùng từ ái.Phù An An không có thiết lập giống như NPC nhưng cô thắng ở chổ da mặt đủ dày."

Được, a di."

Nói xong rất tự giác đi theo sau lưng Miêu Tiểu Quyên đến phòng rửamặt.

Học cô ấy đưa tay lấy xà bông đặt ở trên bồn rửa tay nhưng mà duỗi tay lần mòhộp xà bông trống trơn, đồ vật phía trên đã không cánh mà bay."

Hả?"

Phù An An sững sờ."

Làm sao vậy?"

Miêu Tiểu Quyên thò đầu ra ngoài hỏi."

Xà bông đâu mất rồi."

Phù An An nói."

Có thể là bị rơi xuống bồn hoa dưới lầu rồi."

Miêu Tiểu Quyên ghé vào cạnh cửa sổnhìn một chút về hướng dưới lầu, "không có chuyện gì, ở đây còn có một cái mới."

Vừanói, cô ấy vừa lấy ra một cái khác

Phù An An liếc mắt nhìn dây thường xuân sinh trưởng ngoài cửa sổ, xanh biếc lại tươitốt......Buổi trưa canh gà rất thơm.

Hầm một nồi lớn, ba người ăn không hết.

A di nhiệt tìnhyêu cầu cô mang thêm một ít về nhà, nhưng Phù An An nhất quyết từ chối.

Thời tiết kỳquái như vậy, canh gà căn bản không thể để lâu được, lấy về có thể bị hư rồi, cònkhông bằng làm a di để vào trong tủ lạnh.Trước khi đi, Phù An An đứng ở cửa, một lần nữa dặn dò bọn họ mua một ít thức ănyếm khí cùng nước khoáng để tồn trữ nhiều một chút.

Đây hẳn là lần đầu tiên và cũnglà lần cuối cùng cô đến nhà Miêu Hiểu Quyên.

Mặc dù họ chỉ là NPC, nhưng Phù AnAn thực sự hy vọng rằng họ có thể sống lâu hơn một chút trong trò chơi này.Lúc này, cửa phòng đối diện đột nhiên bị mở ra.

Bốn năm người đi ra từ phía đối diện.Hai bên nhìn nhau, người đối diện là người đầu tiên thu hồi ánh mắt, trong mắt hiệnlên một tia khinh thường.

Tất cả mọi người là hàng xóm cũng không thèm chào hỏimột tiếng."

Mẹ, hàng xóm mới của chúng ta thật không lịch sự chút nào."

Miêu Tiểu Quyên nóicùng mẹ của cô ấy.

Sau đó lại nhận được cái trừng mắt cảnh cáo của mẹ mình.

"Ngườikhác có lễ phép hay không mẹ mới mặc kệ nhưng bộ dạng này của con thật không tốt."

Phù An An nhìn những người rời đi không có cảm giác gì, nhưng đưa ra lời đề nghị chohai mẹ con họ "Dì, trong nhà chỉ có dì và Tiểu Quyên, sau này lỡ có chuyện gì khônghay thì dì phải tự lo cho mình trước."

Hai người không hiểu rõ lắm những lời Phù An Anvừa mới nói.

Nhưng cô ấy chỉ có thể giúp đỡ tới đây thôi

Trên đường về nhà, Phù An An còn cố ý đi một chuyến đến chợ bán thức ăn.

Cây cốibên ngoài đang phát triển mạnh mẽ, nhưng những nguyên vật liệu nấu ăn trên thịtrường rau củ đang chết dần chết mòn.

Không chỉ thực vật.

Ngay cả những con gà, vịt,gia cầm, cua, tôm sông và các loại thủy hải sản cũng bị như vậy.Chỉ có duy nhất một cái cửa hàng, bên trong có rất nhiều con cá nhỏ, sức sống rất làmãnh liệt đang bay nhảy trong nước.Phù An An ngồi xổm xuống quan sát, một trong những con cá nhỏ từ dưới nước baylên không trung.

Mạnh mẽ xông về hướng của cô, Phù An An vội vàng né tránh, con cáđùng một cái rơi trên mặt đất.

Rơi xuống đất còn đang nhảy tưng tưng."

Đây là cá gì vậy, sao mạnh mẽ như vậy?"

Phù An An chỉ vào con cá trên mặt đất và hỏiông chủ trước mặt.Ông chủ trả lời: "Cá chép, cá trắm cỏ, tối hôm qua tôi bắt được ở sông, em gái, em cómuốn ăn một ít không?"

Phù An An nghe vậy gật gật đầu.

"Được, bắt tôi hai con đi."

Đúng lúc đem về nấu canhcá cho Phó ca uống."

Chỉ cần bỏ nó vào túi, tôi muốn còn sống."

Thấy ông chủ sắp thực hiện động tác giếtcá điêu luyện nên Phù An An từ chối.

Xách theo hai con cá mạnh mẽ vùng vẫy, cô thậtvui vẻ mà đi về nhà.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 191


Trong biệt thự, Phó Ý Chi đang rèn luyện.

Điều đầu tiên Phù An An làm khi bước vàocửa là ngoan ngoãn chào hỏi Phó babaPhó Ý Chi nhàn nhạt nhìn cô một cái, "đi ra ngoài một chuyến phát hiện cái gì rồi?"

Không hề phát hiện thứ gì hết nhưng cái này không thể nói ra!

Phù An An suy nghĩmột lúc rồi lấy hai con cá trong túi nhựa ra.

"Tôi thấy cá tự nhiên khỏe hơn nhiều sovới cá nuôi nhân tạo.

Anh thấy đấy, chúng vẫn còn sống tung tăng từ chợ về nhà."

Phó Ý Chi ngồi xuống, "sau đó thì sao?"

"Tiếp đó......

Tôi chuẩn bị đem hai chúng nó nấu canh cho anh uống."

Phù An An xáchtheo hai con cá chạy về phía phòng bếp.Phó Ý Chi:......Đem nước đổ đầy trong bồn rửa chén, cá vừa đổ vào, bơi tầm vài vòng.

Còn đặc biệtđột nhiên xông lên muốn cắn Phù An An, tiếp đó bị cô rất yêu thích mà dùng dao mócvào quai hàm.

Đập hai lần cho chóng mặt, bỏ vảy, lột giáp, moi ruột.

Động tác thànhthục lại tàn nhẫn.

Sau khi chế biến con cá thứ hai, Phù An An nhìn thấy một vật thể lạhình trụ ngắn trong bụng con cá.

Vì tò mò, cô đã đặt thứ này dưới vòi nước rửa nó.

Ngay sau đó, cô ném cả con cá và vật thể lạ đi.

Phó Ý Chi ở phía ngoài nghe được tiếngđộng bên trong phòng nên đi vào, "có chuyện gì hả?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 192


Vào ngày thứ bảy của trò chơi, đó là một ngày nắng đẹp.

Những chiếc lá trông xanhhơn dưới ánh mặt trời.

Tuy nhiên vào sáng sớm, nước và gas đã bị cắt.Phó Ý Chi lái xe ra ngoài mua nến và bình gas, trên đường đi anh gặp một kỹ thuậtviên đang khảo sát công trình.

Bọn hắn đang đào mở một con đường, từ trong đất bùnthật sâu đào ra một đoạn rễ cây.

Rễ cây to bằng bắp đùi của Phúc An An, uốn lượncuộn tròn như rắn, rễ cây xoắn chặt bao quanh ống dẫn khí tự nhiên và ống dẫn nướcchôn dưới đất.

Rắc rối khó gỡ, địch ta chẳng phân biệt được."

Rễ cây lớn như vậy, không có tám hoặc mười năm làm sao mà làm được?"

Người vâyxem khe khẽ bàn luận.

Kỹ thuật viên không đưa ra câu trả lời mà nhanh chóng rời đi.Hơn nữa việc sửa chữa chỉ kéo dài trong một buổi trưa.Buổi chiều hai ba giờ, nước và khí gas vẫn chưa có.

Lần này cho tới tận đêm khuya mànước và khí gas cũng không khôi phục, trên TV bắt đầu thông báo sẽ tiến hành kiểmtra an toàn đối với các đường ống dẫn nước và khí gas cả thành phố, một nhóm lớn thịdân bị giày vò đến kêu trời oán đất.

Chỉ có Phù An An là dễ dàng thỏa mãn hơn, trongtrò chơi có điện đã rất tốt rồi

Trò chơi ngày thứ tám, vẫn là một ngày nắng.

Nắng xuyên qua kẽ lá để lại vài vệt lốmđốm trên đường, nước và khí gas vẫn chưa về.

Mọi người bắt đầu ra ngoài tranh muanước uống.

Hàng xóm ở biệt thự bên cạnh cũng lái xe chở về thật nhiều thùng nước.Phù An An ngồi ở cửa, xuyên qua cây cỏ tươi tốt nhìn về phía đối diện.

Cô hàng xómcũng nhìn cô rồi vội vàng đóng cửa đi vào phòng.

Phù An An lúng túng sờ lỗ mũi mộtcái, chẳng lẽ vẻ ngoài của cô rất giống người xấu sao?Ông ông ông ông -- Sau khi ngồi bên ngoài một lúc, cô đã thu hút rất nhiều muỗi.

PhùAn An thu hồi ánh mắt, mang băng ghế nhỏ trở về phòng, đốt một đĩa nhang muỗi đặtở cửa ra vào.Lại là an toàn vượt qua một ngày.

Vào ngày thứ chín của trò chơi, nước và gas vẫnchưa được khôi phục lại và có nhiều khả năng nó sẽ không về nữa.Buổi tối, Phù An An định lấy đồ ăn đã chuẩn bị sẵn từ trong không gian ra, hâm nóng.Bữa ăn của hai người được giải quyết nhanh chóng.

Phó Ý Chi đi lên lầu, Phù An Anđang nằm trên ghế sa lon tiêu hóa thức ăn.

Đột nhiên, bên ngoài gió thổi mạnh, câycối bị thổi bay về phía này, rèm cửa trong phòng lật tung, rèm cửa và giấy tờ bay lungtung, bóng đèn lập lòe.Phù An An vội vàng đóng chặt cửa sổ, những hạt mưa to bằng hạt đậu bắn tung tóetrên cửa sổ.

Một tia chớp cực sáng xẹt qua, sấm sét nổ tung trên đầu, ngoại trừ ởthành phố Hải ly, Phù An An chưa từng thấy cơn mưa nào lớn như vậy trong các tròchơi khác.

Tiếng mưa rơi ào ào cùng tiếng sấm sét đan vào nhau, trong đó hình như còn có mộtsố âm thanh nhỏ khác, rơi cả đêm, điện trong thành nửa đêm cũng không cầm cự được nữa cuối cùng tắt hẳn.Chờ tới sáng hôm sau khi cô thức dậy, bầu trời bên ngoài vẫn lờ mờ như cũ.

Phù An Anliếc nhìn đồng hồ treo tường, đã tám giờ sáng.

Cô lập tức ngồi dậy.

Mặc quần áo tử tếchuẩn bị xuống lầu, cô lại ngây ngẩn cả người bởi vì cảnh tượng bên ngoài phòng.Trong một đêm, cây cối ven đường đã cao lên mấy trượng, cành lá vươn ra, che khuấtbầu trời cùng mặt trời.

Một lớp rêu xanh dày đặc đã mọc trên đường, trong sân, cổng,thậm chí cả trên mái nhà, nóc xe.

Còn có các loại thực vật khác.

Qua một đêm, nhưthể chúng bị ăn thuốc kích thích, kích thước đã tăng từ size L thành size XXL.Mà bên ngoài nhìn như vậy tối tăm, chính là bởi vì bên ngoài thảm thực vật che khuấtđại bộ phận ánh sáng mặt trời, ánh nắng chỉ có thể xuyên qua kẽ lá chiếu vào, li ti bụibay tán loạn trong không khí hình thành một con đường đặc thù.

Rêu xanh mọc umtùm nhìn xanh biếc mềm mại, giống như một chiếc chăn lông tốt nhất mà tự nhiên đãtạo nên.

Những bông hoa của các loài thực vật đang tranh nhau đua nở, cùng nhauchen chút với những chiếc lá xanh mướt đan xen.Trong không khí là mùi đất, hơi nước, hương hoa trộn lẫn vào nhau, nơi đây giống nhưmột thế giới mộng ảo, đẹp đến mức kỳ quái không chân thực
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 193


Thấy vậy, Phù An An vội vã xuống lầu.

Sau khi thay ủng, đeo găng tay tốt và thực hiệncác biện pháp bảo hộ cơ bản, cô đẩy cửa nhà bước ra ngoài.

Rất giống như cô đã tưởngtưởng, chân đạp trên cỏ rất mềm mại còn mang theo một chút co dãn.

Những bônghoa trong thảm hoa đã tăng gấp đôi kích thước.

Những chiếc lá xanh gần như mọc rakhỏi luống hoa, vươn dài và mọc tứ phía.

Trong đó, có một gốc tường vi phát triển rấttốt, hai cái đóa hoa diễm lệ to lớn còn vương chút hạt sương, lộ ra kiều diễm ướt át."

Oa!

Đẹp quá!"

Một đứa trẻ từ sân bên cạnh kinh ngạc kêu lên.

Phù An An nhìn sangnhìn thấy gia đình ở phía đối diện với một đứa trẻ đang đi chân trần ở trên thảm cỏ.Phù An An thấy vậy khẽ cau mày, vừa định lên tiếng nhắc nhở, lại chỉ nghe đứa nhỏkêu lên một tiếng đau đớn, người nhà vội vàng bế đứa nhỏ trở về phòng.Có chuyện gì vậy?

Phù An An nhón chân lên muốn nhìn rõ ràng, nhưng những thựcvật quấn quanh ở trên vách tường quá cản trở tầm nhìn.

Ngay sau đó mặt cô liền biếnsắc cảnh giác nhìn về phía sau.

Rõ ràng cô cảm thấy dường như có thứ gì đó đằng saumình, nhưng cô lại không nhìn thấy gì cả.

Phù An An nhìn về phía hai đóa hoa tường vi nở rộ kia, nó mọc cách cô khoảng nửamét đang tản ra từng đợt mùi thơm nồng nặc.Là ảo giác của cô sao?

Phù An An cau mày, rồi cô bước vào nhà lấy một cái kéo đi ra,dùng kéo cắt hai đóa hoa tường vi xuống.

Vừa mới chuẩn bị đi vào nhà, dưới chângiống như bị vấp phải cái gì đó.

Cả người nhào về phía trước, may mắn cô phản ứngnhanh, một tay đè xuống đất, một cái kéo cắm thật sâu vào bên trong lớp rêu xanh.Lúc này đầu của cô mới không tiếp xúc thân mật với đám rêu xanh ướt nhẹp.

Tuynhiên, cái cắm này rất ghê gớm rồi, rêu xanh trên mặt đất giống như là vật sống đangkhông ngừng vặn vẹo.Phù An An chật vật đứng vững thân hình, vội vàng trèo lên trên bậc thang, chạy vềtrong phòng.

Đúng lúc Phó Ý Chi nghe thấy động tĩnh đi ra ngoài xem xét, mắt liếcnhìn chiếc kéo trên tay của cô, phía trên còn đang chảy xuống chất nhầy màu đỏ thẩmđậm đặc.Hai người đồng thời nhìn cái kéo, sau đó ăn ý ngầm tìm một cái xẻng cùng một cáichổi trong phòng dụng cụ dưới lầu, bắt đầu dọn dẹp sân vườn.

Không dọn thì khôngbiết, dọn rồi thì giật mình.

Cỏ thơm tươi mát che giấu mùi tanh nồng phía dưới.

Nhữngthân rễ đen dưới lớp rêu mỏng, chúng nó nhỏ như con giun kim, khi được móc lên, tấtcả các thân rễ ở gốc bắt đầu xoắn lại dữ dội.

Dưới vẻ đẹp tuyệt trần đang che giấu sựbuồn nôn đến tột cùng.Phù An An không khống chế được nôn khan một cái, khó khăn đem cái xẻng đào cácloại cỏ cùng rêu chất đống lại.

Rêu rất ẩm ướt, sức sống mãnh liệt đến mức không thể đốt cháy được.

Họ đã thử nhiều cách nhưng không tiêu diệt được, cuối cùng chỉ còncách vận chuyển ra ngoài xa xa và ném vào thùng rác.Dọn dẹp xong đám rêu xanh, Phù An An đứng ở trong sân thở hổn hển rất muốn chửithề.

Vừa mới chuẩn bị trở về bên trong phòng nghỉ một lát, lại bị Phó Ý Chi gọi quaylạ
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 194


"Chuyện gì đang xảy ra thế này."

Mẹ của Miêu Tiểu Quyên lẩm bẩm trong miệng "điệnkhông còn, đồ ăn trong tủ lạnh đều hư hết rồi, mấy người này lại không hiểu nguyênnhân gì sinh bệnh.

Xem ra ngày mai phải đi ra ngoài mua một ít đồ ăn và nước uống,không làm như vậy chúng ta sắp tới sẽ sống không nổi nữa."

Miêu Tiểu Quyên nghe mẹ nói như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi: "Mẹ, mẹ đợi thêmmột chút!

Mấy ngày nữa, sau khi bệnh nhân trong tòa nhà xuất viện, chúng ta hãy rangoài.

Lần trước An An mang cho chúng ta không ít đồ ăn mà, tạm thời không thiếu đồăn."

Miêu Tiểu Quyên an ủi mẹ, kiên quyết không cho mẹ ra ngoài vào lúc này.

Đồngthới cô cũng rất hối hận vì đã không nghe lời của Phù An An mà chuẩn bị nhiều vật tưcần thiết hơn để ở trong nhà.Sau khi mất điện, Phù An An chỉ có thể tra xét thông tin bằng điện thoại di động củamình.

Cây cối, thảm thực vật bên ngoài không ngừng mọc lên khiến tín hiệu bị chậpchờn, nhiều khi không tải được cả hình ảnh.Phù An An liếc nhìn chiếc điện thoại chỉ còn 10% pin của mình thở dài.

Xem ra vòngchơi này tin tức sẽ lại bị chặn, cô vừa mới thở dài một hơi, trước cửa liền xuất hiện haingười

Hai người là hàng xóm trước đây rất có ác cảm với bọn họ, nhưng hiện tại trên mặtđều là vẻ mặt cầu xin.

Người phụ nữ để ý thấy Phù An An nhìn sang, khóc nức nở nói:"Tiểu thư, cô có thuốc hạ sốt không?

Nếu có, cô có thể bán cho chúng tôi một ít đượckhông?

Chúng tôi đang cần gấp!"

Nghe vậy, Phù An An ngồi dậy: "Con của hai người xảy ra chuyện gì sao?"

"Bảo bối hôm nay luôn sốt cao."

Người phụ nữ cố nén tiếng nức nở nói: "Xe cấp cứu đãgọi từ lâu rồi, bọn họ nói nửa tiếng nữa sẽ đến, hiện tại đã qua ba tiếng rồi."

Người đàn ông có vẻ bình tĩnh hơn một chút, anh ta nắm vai người phụ nữ nói: "Khắpthành phố đều xuất hiện loại hôn mê này, bây giờ bệnh viện không có giường cũngkhông có thuốc, ra ngoài cũng không mua được thuốc.

Xin hỏi cô có thể bán một ítthuốc cho chúng tôi không?

Bao nhiêu tiền cũng được."

Nói xong cảm thấy không đủ, người này nói thêm: "Chúng tôi cũng sẵn lòng đổi nướchoặc thức ăn."

Phù An An nghe vậy trầm mặc một lát, khẽ mím môi, "Nhà chúng tôi cũng không có."

Sau khi nghe cô nói hy vọng trên khuôn mặt của cả hai biến mất ngay lập tức, ngườiphụ nữ đã gối đầu khóc trên vai người đàn ông.Phù An An mắt nhìn những phương hướng khác, "tại sao các ngươi không đi hiệuthuốc xem thử ?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 195


Trò chơi ngày thứ mười một.

Thành phố đã hoàn toàn mất điện, nước và khí đốt.Rắc rối nhất là thức ăn.

Ngoại trừ thực phẩm trong tủ đông, tất cả thực phẩm có thểtiếp xúc với không khí sẽ bắt đầu thối rữa.

Từ khi bắt đầu là bánh mì, rau quả, sau đóđến mấy thư như bánh bích quy, mì sợi khô, bây giờ ngay cả gạo cùng với gia vị cũngkhông thể tránh khỏi.

Mọi người đều chạy về siêu thị để tranh mua đồ ăn, tất cả thựcphẩm yếm khí trở nên chạm tay có thể bỏng.Phù An An ở trên lầu hai của biệt thự, có thể nhìn thấy trong khu biệt thự có rất nhiềuxe ra ngoài tìm đồ ăn.

Trên con đường trước cửa có rất nhiều xe cộ đi qua, bánh xe ôtô đè lên mặt đường đầy rêu, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy rêu đang nhúc nhíchbò lên."

Phù An An."

Phó Ý Chi mặc bộ quân phục lần trước hai người mua chung với nhauđứng dưới lầu nói: "Thay đồ rồi xuống đi."

Phù An An đã sửng sốt khi nghe những lời này: "Anh Phó, chúng ta ra ngoài sao?"

"Chứ làm gì hả?"

Phó Ý Chi ngồi trên ghế sô pha và bình tĩnh nói: "Mới là ngày thứmười một mà chúng ta không có nhiều thông tin trong giai đoạn đầu."

"Tốt, lập tức xuống ngay!"

Nghe vậy, Phù An An vội vàng thay quần áo đi xuống, trêntay vẫn cầm theo một cuộn phim.Phó Ý Chi: "Cô cầm cái này để làm gì?"

"Để đề phòng."

Phù An An giải thích, "Anh Phó đưa tay ra đi."

Vừa nói, cô vừa lôi ra mộtcuộn phim lớn ra cuộn chặt quanh cổ tay, eo và mắt cá chân.Phó Ý Chi nhìn cái đầu tròn đầy tóc nhung nhung mềm mại trước mặt mình, đưa tayxoa xoa một cái.Phù An An ngẩng đầu nhìn anh: ?????Phó Ý Chi rút tay lại vẻ mặt thờ ơ, "Xong việc thì đi thôi."

---------------------------------------------------------Lái xe ra ngoài, họ thực sự không có một mục tiêu cụ thể.

Phó Ý Chi chỉ tùy ý lái xequanh thành phố.

Cây cối sắp chiếm lĩnh thành phố, bên cạnh lớp rêu phủ dày đặctrên đường, còn có đủ loại rễ cây trơ trụi nằm chắn ngang đường.

Các phương tiệnhoàn toàn không thể đi qua những con đường hẹp này mà phải đổi hướng tới nhữngkhu vực rộng hơn.

Bảy lần quặt tám lần rẽ, bọn họ thế mà đến gần trường học.Giờ khắc này, trong trường hết thảy hoàn toàn yên tĩnh, toàn bộ trường học đều bị câyxanh chiếm cứ.

Những xúc tu của loài thực vật không biết tên vướng vào hàng rào, còncỏ dại thì xuyên qua đường băng nhựa mọc cao nửa mét.Phù An An xuống xe, đứng ở cửa nhìn xung quanh.

Bên trong không có dấu hiệu hoạtđộng của con người.

Cánh cổng bị một loại thực vật có lá cây to lớn chiếm cứ, quấn

quít rồi xoắn vào nhau, cổng sắt đã có chút biến dạng.

Rêu sau cổng sắt hơi phồng lêntạo thành hình dáng giống như con người trông hơi nghệ thuật.Phù An An vươn cổ muốn nhìn vào bên trong nhiều hơn."

Muốn đi vào trong xem một chút không?"

Phó Ý Chi ở bên cạnh nói."

Ừm...

Quên đi."

Phù An An nghĩ nghĩ lắc đầu, người quá ít, thực vật quá nhiều, cảmgiác không được an toàn cho lắm.

Không có chỗ tốt mà đi mạo hiểm thì không đáng.Phù An An lên xe đóng cửa lại, không khỏi thúc giục: "Phó ca, đi đi, chúng ta đi xemthử những nơi khác."

Phó Ý Chi nhìn cô một cái, tiếp tục lái xe hướng phía trước.

Càng đến gần trung tâmmua sắm, càng có nhiều người hơn.

Trên đường, rất nhiều người vẫy tay muốn đi nhờ,nhưng Phó Ý Chi trực tiếp bỏ qua họ và lái xe về phía xa.Tình hình bên trong trung tâm mua sắm không rõ ràng, nhưng những người bên ngoàitrung tâm mua sắm đã chen chúc kéo dài sang đến con đường lớn ở đối diện.

Có ngườiôm vật tư vừa cướp được, trốn vào trong xe nhanh chóng rời đi.

Cũng có người, đồ vậtcòn chưa có cầm nóng tay thì bị một đám người ôm cây đợi thỏ ở bên ngoài phách lốicướp đi mất.Nhìn xung quanh, một vài cảnh sát không thể quản lý được tình hình nữa."

Làm cái gì vậy?

Đừng có cướp mà!"

"Tới đây, ta cùng ngươi đánh một trận!

Ngươi thật cho rằng ta không đánh được ngườisao?"

Cách đó không xa, mấy người đã bắt đầu đánh nhau, trong đó một người giấudao trong tay, bất ngờ đâm người trước mặt
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 196


Mọi người xung quanh la hét giải tán, cảnh sát đã cố gắng hết sức để vượt qua đámđông và lao đến đây.Người gây án trên mặt tràn đầy sợ hãi và mờ mịt, tay run rẩy, huyết dịch theo lưỡi daochảy xuống.

Máu đặc quánh lặng lẽ nhỏ xuống đất, chậm rãi thấm vào rong rêu.

Rêuxanh bắt đầu biến nhạy bén biến nhỏ, giống như côn trùng đang chậm rãi vặn vẹo.Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào một số ít người đang đánh nhau nên họ khôngphát hiện ra bất kỳ thay đổi nào dưới chân mình.

Cho đến khi mảng rêu xanh lớn bắtđầu nhúc nhích.Đầu tiên là người đàn ông cầm dao té ngã, ngay lúc da thịt tiếp xúc đến rêu xanh kia,sợi rễ màu đen lập tức quấn đi lên.

Chi trong hai giây, người đàn ông đã bị rêu xanhcuốn vào bao trùm lại, tại chỗ chỉ còn lại hình dạng hình người rêu xanh nhô lên.

Rêuxanh nhúc nhích trở nên càng thêm kịch liệt.

Mọi người xung quanh bắt đầu vội vã bỏchạy."

Lên xe."

Âm thanh vang lên bên tai, Phù An An cấp tốc chui trở về trong xe Phó Ý Chi nâng cửa sổ xe lên để cách ly những người bình thường đi theo, rồi nhanhchóng khởi động xe."

Cứu mạng, cứu mạng!"

Rêu xanh ngày càng ngoằn ngoèo, xe cộ bắt đầu phập phồnglên xuống, đâu đâu cũng có người kêu cứu, lỡ chạm vào rêu là bị rêu kéo lê xuống đất.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 197


Tất nhiên, cũng có một số người chơi mới không có cảnh giác trong giai đoạn đầu, chođến mười ngày sau, trò chơi tăng lên một mức độ khó khăn.

Triệu Vy là một trong sốđó.Giai đoạn đầu đi theo một "đại ca" ăn nhậu, vui chơi trong game, hắn nghĩ 30 ngày ởmột thành phố sẽ dễ dàng tồn tại và hắn chưa chuẩn bị gì cả.

Bây giờ thiếu ăn thiếuuống, mấy ngày trước không có tích lũy tài nguyên gì, có thể nói là nước sôi lửa bỏng.Bởi vì đi tìm vật tư mà mấy huynh đệ của bọn họ đã chết.

Bây giờ mọi người đangtrong tình trạng hoang mang, những người chơi vốn được gọi là anh em tốt đang nổilên bất đồng tranh chấp, cãi vả."

Tìm một cái siêu thị rồi chiếm lấy, tuyệt đối tốt."

"Cướp siêu thị sau đó không phải trở thành mục tiêu cho người ta nhắm vào sao?Chúng ta không có nhiều người, cho nên cách tốt nhất là tìm một ít người lẻ loi cùngcư dân."

"Cướp ?

Suy nghĩ một chút về những thực vật phía ngoài kia có hay không tốt hả, aicon mẹ nó muốn chết a."

Mấy người vây quanh ở trong phòng tranh chấp không ngừng.

Triệu Vĩ nghe bọn họ nói chuyện cảm giác rất bực bội, đầu cũng rất đau."

Đừng tranh cãi nữa!"

Triệu Vy lớn tiếng nói, "Cãi nhau cả buổi chiều, cũng không cókết quả gì."

Nghe vậy, mấy người cũng đình chỉ tranh cãi đồng thời nhìn về phía hắn, "Triệu Vy,ngươi đang nói cái gì?"

"Lão tử còn phải nói lại một lần nữa sao?"

Triệu Vy con mắt sung huyết, lỗ mũi khuếchtrương, cả người bực bội táo bạo nói, "cả ngày nói nhao nhao ầm ĩ, một đám ngu xuẩn,não của lão tử cũng sắp nổ tung rồi!"

Phanh -- Khoảnh khắc tiếp theo, máu văng khắp nơi, đầu của Triệu Vy thực sự nổtung như anh ta đã nói.

Xương cốt của đầu lâu văng tứ phía, não cùng máu bên trongbắn ra lại có từng bụi mầm xanh.

Trong vài giây, nó đã phát triển từ kích thước bằnghạt mè lên chiều cao một cm."

A!"

Trong phòng rít lên một tiếng, đám người phân tán bốn phía.Trong biệt thự, Phù An An đang mổ xẻ các loại cánh hoa và lá mà Phó Ý Chi mang vềtừ bên ngoài.

Những thực vật này, cả đám đều phát triển một cách biến thái.

Cho dùđã rời đi thân thể thực vật nhưng vẫn tràn đầy sức sống, đặc biệt là những cái rêuxanh sinh trưởng đầy đất kia, rễ cây dưới đất có thể giống như những con trùng nhúcnha nhúc nhích.Cho rêu xanh vào bên trong một đống thịt heo cũng có thể mọc ra một đống lớn rêumới làm cho Phù An An nhớ tới những con ký sinh trùng ở trò chơi trước

"Ừm."

Phó Ý Chi nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó liếc cô một cái, "Hôm nay huấn luyệnxong chưa?"

Phó An An sửng sốt một chút, ngoan ngoãn đứng thẳng dậy, trợn mắt hai cái, "Phó ca,bây giờ anh muốn uống nước trái cây không?

Cam chua ngọt với mật ong đặc biệtngon."

Đối mặt với sự hấp dẫn của đồ ăn ngon từ Phù An An, Phó Ý Chi vẫn thờ ơ, "Anh Phóchỉ muốn cô làm huấn luyện."

Nghe vậy, Phù An An sờ mũi, sau đó tiếp tục cố gắng chuyển chủ đề "Anh ở cùng tôiquá lâu, Phó ca ca cũng trở nên đáng yêu đáng yêu, chắc chắn đây là người ưu tú ảnhhưởng lẫn nhau."

"Đáng yêu sao?"

Phó Ý Chi đưa tay ra, mặt không biểu cảm bóp gương mặt của Phù AnAn, giống như đang đo da mặt này dày bao nhiêu."

Nếu cô không đi xuống trong vòng 30 giây, nhiệm vụ huấn luyện hôm nay sẽ tăng gấpđôi.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 198


Quả nhiên, không chỉ hai loại này ăn được, bọn họ còn tìm được hai ba loại thực vậtkhác có thể no bụng.

Tuy nhiên, việc phát hiện ra hai hoặc ba loại thực vật này phảitrả giá bằng mạng sống của một số người.

Có những thực phẩm thay thế.

Sau khi pháthiện ra rằng dưới sự bảo vệ đầy đủ, mối đe dọa của thực vật không lớn như tưởngtượng, ngày càng có nhiều người ra ngoài tìm kiếm thức ăn.Mọi thứ dường như đang đi theo chiều hướng tốt.

Chỉ những người chơi kỳ cựu mớibiết rằng đây chỉ là sự bình tĩnh trước cơn bão.

Thời gian khó khăn thực sự vẫn chưađến.------------------------------------Trò chơi ngày thứ mười chín.

Thời tiết nóng lạ thường.Toàn bộ bầu trời chuyển sang màu vàng cho đến trưa, những đám mây đen tích tụtrên đầu ngày càng nhiều hơn như muốn đè ép xuống.

Đây sẽ là trận mưa thứ haitrong hơn mười ngày.

Tuy nhiên, cơn mưa đầu tiên đã tạo nên thành phố như bây giờ.Lần thứ hai trời mưa......

Khi mọi người nhìn thấy những dấu hiệu như vậy

Sấm sét tại bên ngoài rìa của tầng mây như ẩn như hiện.

Tiếng sấm nổ ầm vang lên ởtrên bầu trời.

Dông tố vẫn kéo tới.

Trời mưa to cả buổi chiều.

Sự phát triển của thựcvật đã phá hủy hệ thống thoát nước của thành phố, nước mưa tích tụ trên đường vàchảy về những nơi trũng thấp.

Một số nơi bị ngập sâu nhưng cây cối dường như khôngthay đổi nhiều sau cơn mưa dài ngày.Phần lớn người ở bên trong thành thị đều ở đây yên lặng cầu nguyện, không cần xảyra thêm chuyện xấu gì nữa .

Nhưng Ông trời dường như không nghe thấy tiếng van xincủa họ.

Nửa đêm, tiếng răng rắc truyền đến từ bốn phía, răng rắc không lớn nhưng nốitiếp nhau.Phù An An hôm nay rất cảnh giác, cô mở mắt ra và lao đến bên cửa sổ.

Những âmthanh này là từ thực vật.

Cơn mưa như trút nước ban đầu biến thành mưa phùn, thànhphố dường như có sương mù.

Bên trong sương mù, thực vật bắt đầu đợt phát triểnbùng nổ lần thứ hai.Phù An An tận mắt nhìn thấy cái cây lớn bên đường, thân cây đang lớn lên với tốc độcó thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Lúc này, nhà cửa của họ cũng rung chuyển, nhữngviên gạch trên đầu bắt đầu rơi xuống, mảnh gạch lát nền và mặt đất dần nứt ra.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưa đặt tiêu đề 199


Ngày thứ hai mươi của trò chơi vừa mới bắt đầu.

Các nơi của thành phố đã trở thànhtàn tích của nền văn minh, thiên đường của thực vật.Đối với cái cây lớn dưới chân Phù An An, ba người ngồi trên cành cây đều không thànhvấn đề.

Trên cây tạm thời không có nguy hiểm gì, hai người lúc này mới hoàn toànbuông lỏng cơn bối rối, mặc quân trang vào, ngoại trừ khuôn mặt ra, còn lại chỗ nàocũng che thật chặt.

Sau khi tùy tiện ăn một cái gì đó, bước tiếp theo là tìm một nơi đểở.Phó Ý Chi ở trên cao nhìn xuống, tùy tiện chọn một phương hướng chuẩn bị leoxuống."

Anh Phó, anh Phó!

Anh đợi đã."

Phù An An kéo anh lại và nói một cách chân thành,"Tôi cùng anh bàn một chuyện, sau này gặp phải những chuyện ngẫu nhiên như vậy,để tôi lựa chọn có được không?

Nói thật cho anh biết, ông nội tôi từng đi xem bói chotôi, nói vận khí của tôi rất tốt, cái loại sẽ biến xui xẻo thành may mắn và điều đó đãthực sự linh nghiệm."

Phó Ý Chi liếc cô một cái, chỉ nói hai chữ: "Mê tín."

Vừa bị nói như vậy, Phù An An đóng miệng nhỏ lại – anh thì hiểu cái rắm gì?Hai người đứng đó nửa phút.

"Không phải nói để cô chọn sao?"

Phó Ý Chi liếc cô mộtcái, "Đi đâu?"

Nghe vậy, Phù An An mỉm cười, dựa vào cảm giác của mình chỉ về một phương hướng,"Anh Phó, đi hướng này!"

Phó Ý Chi nhìn theo hướng cô ấy chỉ, sau đó thấy ngôi nhà duy nhất trong khu vựcnày không bị thực vật phá hủy – nhà của một gia đình ba người kia.

Cái chỗ mà ngaycả thực vật phát triển nhanh chóng đều cố tình hay vô ý tránh đi."

Cô chắc chắn?"

Thấy anh cau mày, Phù An An trong giây lát hiểu rằng Phó baba đãhiểu sai ý của cô."

Tôi nói là đi hướng đó chứ không phải nói đi vào căn nhà kia."

Nói xong Phù An Ancòn dừng lại một chút "Hơn nữa, anh không có chút nào tò mò về gia đình ba ngườitrong căn nhà đó sao?"

Phù An An nói xong nhìn về phía Phó Ý Chi.

Rõ ràng hai ngườicó hai tích cách chêch lệch nhau rất nhiều nhưng tại thời điểm này lại ăn ý một cáchlạ thường.-----------------------------------------------Cây cỏ hoa lá trong biệt thự càng lộng lẫy dưới cơn mưa đêm.

Chắc chắn là không thểđi vào từ cửa chính.

Họ trèo lên cây và hòn non bộ, nhảy từ cây to này sang cây tokhác sau đó đi vòng tới cành cây gần biệt thự nhất.

Phó Ý Chi nhảy lên và đứng vữngtrên mái nhà.

Phù An An buộc một sợi dây an toàn quanh eo, rồi nhảy qua.

Từ mái nhànhìn xuống, cây cối trong sân tươi tốt hơn so với khi đứng bên ngoài nhìn vào.

Rêu không còn chỗ sống, hoa và cây xanh thân rễ đã chiếm trọn trong sân, xungquanh còn có những bộ xương người bị cây cỏ quấn chặt lấy, ước chừng có khoảngbảy tám cái.

Nhưng không chỉ có bao nhiêu người đi vào bên trong biệt thự, phần cònlại chắc ở trong nhà.

Suy nghĩ một chút liền cảm thấy kích thích.Phù An An xoa hai tay, nhấc miếng ngói dưới chân lên.

Phía dưới là một gian phòngkhách, trong nhà bị lục lọi mấy lần, nhìn vô cùng hỗn loạn, trên tường treo rất nhiềuảnh chụp một nhà ba người, trên sô pha cùng thảm trải sàn đều có mấy cái xác chết.Trừ cái đó ra không có gì cả.Một nhà ba người kia đang ở đâu?

Ngay khi cô đang suy nghĩ, cô lại nghe thấy một sốchuyển động nhỏ.

Phù An An lần theo phương hướng kia đi qua lật ngói lên nhìnxuống, bên dưới những miếng ngói này có một loại hương vị tanh hôi thối rữa đập vàomặt.

Cô lại lật lên thêm mấy mảnh ngói làm cho hương vị phiêu tán đi một chút sau đólại nhìn vào bên dưới.Bên dưới là phòng ngủ.

Rèm cửa đã được kéo lại khiến cho bên trong rất tối, nhưngcũng có thể nhìn thấy bên trong chất đống rất nhiều thi thể.

Những xác chết nàydường như đã bị biến thành phân bón bởi vì cô thấy một số lượng lớn rễ cây đen nhưmực đã bén rễ trên đống xác này.Trong đống đó, Phù An An phát hiện ra nam nữ chủ nhân của ngôi biệt thự này, họcũng đã trở thành thành viên của nhóm phân bón.

Nhưng mà đứa bé kia đã đi đâu?Phù An An cúi xuống thấp hơn và sử dụng nhiều góc độ khác nhau để mở rộng tầmnhìn nhưng khi nhìn thấy thứ gì đó trên tường, đồng tử của cô đột nhiên co lại.
 
Back
Top Dưới