Khác [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh tồn (C 1-200)

[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 60


Diệp Trường Phi nhẹ giọng nói, ngón tay mảnh khảnh xẹt qua lưng Phù An An, đè lêneo của nàng, "Lại đây, cảm nhận lực lượng của ta, tiếp tục khom người xuống."

Phù An An nghiêm túc làm động tác theo lời của Diệp Trường Phi."

Diệp ca, tôi nhớ được bài tập mẫu lúc đầu cũng không cần công eo như thế a?"

Khóe miệng Diệp Trường Phi hơi cong lên, ánh mắt từ chiếc eo thon thả của Phù AnAn dời đến chiếc cổ trắng nõn của cô, "Thật đẹp."

"Cái gì?"

Phù An An nhìn về phía Diệp Trường Phi hoài nghi là mình nghe lầm.Diệp Trường Phi đầu ngón tay điểm nhẹ hai cái trên lưng của Phù An An giống nhưđánh đàn dương cầm, âm thanh thư giãn và ôn nhu "tiểu Hoa muội muội, chúng ta ởchung mấy ngày nay, ý nghĩ của Diệp ca ca, cô còn không hiểu rõ sao?"

Phù An An khẽ cau mày, đứng dậy lùi về sau một bước."

Diệp ca, tôi sẽ ghi nhớ tất cả sự quan tâm mà anh dành cho tôi, anh vĩnh viễn là anhtrai của tôi

"Tiểu Hoa muội muội một mặt muốn mà còn cự tuyệt ta là do muốn ta nói ràng chocô biết sao?"

Diệp Trường Phi kéo tay của Phù An An, ôm eo của cô, "anh đây thích cô,làm nữ nhân của anh đi."

Làm con mẹ ngươi thì có!Phù An An cố nén xúc động muốn một cước đá văng hắn, miễn cưỡng vui cười "Diệpca, anh giống như anh ruột của tôi vậy!"

Diệp Trường Phi đưa tay xoa bóp mặt của Phù An An, khẽ cười một tiếng, "anh ruột,không phải là thân* ca ca sao?"*Thân có nghĩ là ruột thịt cũng có nghĩa là thơm, hônMẹ nó, thật là nhịn không được nữa.

Tên lưu manh đáng chết này từ đâu tới đậy.Phù An An hít sâu một hơi, đem hai tay trên mặt đẩy ra, "Buông tay ra trước, cóchuyện gì chúng ta từ từ nói."

Khoảng cách tới khi trò chơi kết thúc chỉ còn lại 5 ngày, hắn cũng không có bao nhiêuthời gian để mà đợi nữa.

Diệp Trường Phi dùng ngón tay nâng cằm Phù An An lên,miệng hắn tiến lại gần.Phù An An ngừng thở, trọng tâm chuyển tới chân trái, một cú đá đoạn tử tuyệt tôn đãđồn lên đùi phải chuẩn bị hoàn tất.Đúng lúc này dưới lầu truyền đến tiếng cửa kính vỡ nát cùng tiếng thét chói tai."

Diệp ca, những người ở phía ngoài đang xông vào!"

Nghe được tiếng kêu bên dưới, Diệp Trường Phi ánh mắt biến đổi, hắn buông Phù AnAn ra, nhanh chóng đi xuống lầu.Có cơ hội rồi!

Phù An An cũng đi theo xuống lầu.Sức tàn phá của kẻ bị dồn vào đường cùng là rất lớn.Tất cả tấm ván gỗ cùng cửa kính kiên cố tất cả đều bị phá hủy, người bên ngoài nhưkhông còn thiết sống nữa chui vào toà nhà, sau đó nhào về phía những người trongphòng, mắt đỏ ngầu, mặc kệ sống chết mà xông lên."

Mọi người xông lên a!

Bọn hắn có thật nhiều nước và đồ ăn!"

Hơn một nửa số người trong phòng sợ hãi trước những kẻ điên cuồng và đói khát này.Diệp Trường Phi đứng tại lầu mười hai rút súng ra, mặt không đổi sắc bắn chết nạndân đầu tiên chạy đến.Hắn nhìn những đàn em bị dọa đến choáng váng, lạnh lùng nói " còn đứng ngây ra đólàm gì?

Đợi những người này cướp hết vật tư sau đó biến thành như bọn chúng sao?"

Một đám thủ hạ đều bị la cho giật mình.

Cầm gậy sắt và các vũ khí khác nhào vào vậtlộn với những kẻ xâm nhập.Số lượng kẻ xâm nhập so với người của Diệp Trường Phi lớn hơn rất nhiều, nhưng kẻxâm nhập đã bị đông lạnh bỏ đói nhiều ngày, thân thể vô cùng suy yếu, so với nhữngngười được ăn uống no đủ thì giá trị vũ lực nhỏ hơn rất nhiều.Trong lúc nhất thời, song phương ngang tài ngang sức, hỗn loạn không gì sánh được.Ở trên lầu nhìn thấy thuộc hạ của mình lần lượt chết đi, Diệp Trường Phi rốt cục ratay.

Một phát đánh bay nam nhân trước mặt Lưu Thiên, hắn tiến lên, đá vào bắp chân củakẻ đột nhập vừa lao lên tầng mười hai.

Lòng bàn tay ấn vào đầu kẻ đột nhập, chỉ nghethấy tiếng lách cách nhẹ nhàngNgười trong tay của hắn lập tức không còn thở.Vì sự gia nhập của Diệp Trường Phi, sự hỗn loạn này nhanh chóng bị dập tắt.

Xác chếtnằm la liệt trên mặt đất, Diệp Trường Phi đá văng hai tay đang chặn chân mình, thảnnhiên nói: "Dọn sạch nơi này đi."

"Dạ" Lưu Thiên nắm chặt cánh tay bị thương, vội vàng kêu gọi những tiểu đệ khác dọndẹp.Diệp Trường Phi đảo mắt một vòng trên mặt tất cả thuộc hạ, hơi nhíu mày, "Phù TiểuHoa đâu?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 61


"Diệp ca, tôi ở đây này."

Phù An An cầm một cây gậy, giả vờ lo lắng và sợ hãi bước ra ngoài.Diệp Trường Phi nhìn Phù An An, lộ ra nụ cười ôn nhu, hoàn toàn khác với bộ dánglãnh khốc cùng khát máu vừa rồi."

Tiểu Hoa muội, có sợ không ?

Đừng sợ nha, Diệp ca ca sẽ bảo vệ ngươi."

Nói rồi, DiệpTrường Phi đi tới, muốn nắm tay Phù An An.Phù An An hai tay đưa lên cho hắn một khối khăn mặt, "Diệp ca thực lực mạnh nhưvậy, có ngài làm lão đại của chúng tôi, là sự may mắn của tất cả chúng tôi."

DiệpTrường Phi liếc nhìn khăn mặt ở trên tay, nhìn ánh mắt sợ hãi có chút thông minh củaPhù Tiểu Hoa, tự nhiên biết cô có ý nghĩ gì.

Cô càng như vậy, càng có thể khơi dậyham muốn chinh phục của đàn ông.Diệp Trường Phi dùng ngón tay lau vết máu dính trên khăn, ném chiếc khăn bẩn choPhù An An và ra lệnh cho Lưu Thiên đang ở bên dưới"Chặn lối ra bị hư hại và chất đống xác chết ở trước cửa.

Bắt đầu từ hôm nay, số lượngngười tuần tra sẽ tăng lên thành hai đội, nếu bất kỳ ai tiếp cận tòa nhà, cứ trực tiếp bắn chết không cần hỏi ".Cuối cùng, Diệp Trường Phi bổ sung: "Tiểu Hoa muội , đi theo ta."

Nghe nói như thế, Lưu Điền nhìn xem hai người thô bỉ cười cười, Phù An An trong lònghơi lộp bộp một chút.--Đại sảnh lớn trên tầng cao nhất được chia thành hai bên nam nữ, chỉ có Diệp TrườngPhi là có một gian phòng riêng.Phù An An bị Diệp Trường Phi kéo vào phòng, lưng bị đè lên cánh của phía sau."

Tiểu Hoa tiểu muội muội không thích ca ca sao?"

Hắn ghé sát vào rất gần, nhỏ giọngnói từng chữ: "Ca ca có chỗ nào ngươi không thích vậy hả?"

Dựa theo tình huống vừarồi, chỉ cần hắn biểu hiện một chút tình cảm, các nữ NPC sẽ tự mình dâng lên.Chẳng lẽ......

Phù Tiểu Hoa lại là người chơi sao?Bên trong hơn hai trăm ngàn người gặp phải người chơi, xác suất này tuy rằng rất nhỏnhưng không phải không có.

Diệp Trường Phi trong ánh mắt mang theo tìm tòi nghiêncứu khẽ quét qua, sau đó ánh mắt trở nên nhu tình như nước.

Phảng phất trên trờidưới đất, trong mắt hắn chỉ có duy nhất một người mà hắn yêu sâu đậm trước mắtnày.Bị ánh mắt như vậy dõi theo, khó có cô gái nào không bị sự dịu dàng giả tạo này hớphồn.

Nhưng thật đáng tiếc khi hắn ta gặp phải Phù An An, một con người thần thánhnhư thế này

"Diệp ca ca, anh đừng quá coi thường chính mình, chúng ta thật lòng kính trọng anhnha."

Diệp Trường Phi cười nhạt một tiếng, "Tiểu Hoa muội, ngươi cứ như vậy giả điên lừagạt ca ca, ca ca sẽ tức giận đó.

Biết ca ca tức giận sẽ làm cái gì không?"

"Đem tôi......

Đuổi đi ra?"

Phù An An nói.

Tại 5 ngày cuối cùng phải màn trời chiếu đấtsao?Nghĩ đến cái eo mảnh khảnh của Phù Tiểu Hoa , Diệp Trường Phi khóe miệng hơi hơico giật, "Đã biết ca ca lợi hại như thế nào, sao dám không nghe lời hử ?"

Ngươi đánh giá cao chính mình quá rồi đó.Nếu cô bị đuổi ra ngoài bây giờ, điểm khókhăn nhất là tìm chỗ dừng chân, cái uy hiếp này đúng là không dọa cho cô sợ hãiđược.

Thấy nàng không nói lời nào, Diệp Trường Phi còn tưởng rằng Phù An An sợ hãi,khóe miệng hơi câu lên, ôn nhu nói: "chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời, anh còn ở đâyngày nào sẽ bảo vệ cô ngày đó."

Nói xong, Diệp Trường Phi dừng một chút, "Nếu như ca ca không ở đây nữa, vật tưtrong phòng tất cả đều thuộc về cô."

"Diệp ca, cho tôi chút thời gian đi."

Cô thu thập đồ đạc xong sẽ lập tức đi ngay.Vì trốn có mấy ngày bán đứng chính mình, cái giá này quá lớn rồi.

"Được, tôi cho côthêm chút thời gian suy nghĩ."

Diệp Trường Phi chỉ cho rằng là nữ sinh nên ngượng ngùng: "Nhưng tôi hy vọng tốinay có thể gặp cô ở trong phòng."

Nói xong, Diệp Trường Phi dùng ngón tay mảnh khảnh gãi gãi trên mặt Phù An An, lộra một nụ cười trìu mến quyến rũ.Phù An An nhìn hắn, thấy rằng hắn ta dường như hiểu sai ý của mình.

Nhưng trước khiđi cũng không quá tốt để giải thích, chỉ qua loa gật đầu cho có sau đó đặng đặng đặngchạy xuống lầu.Bởi vì Diệp Trường Phi đã chắc chắc rằng cô không dám trốn đi nên Phù An An cảmthấy khi rời đi hãy điệu thấp một chút.

Trở lại giường của mình thu dọn đồ đạc, PhùAn An bí mật đi lên tầng mười ba
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 62


Diệp Trường Phi hầu như không có khuyết điểm nào ngoài việc thích trêu hoa ghẹobướm.

Bên trên công việc cũng cực kỳ cẩn thận.Cách đây rất lâu, hắn ta đã ra lệnh cho người niêm phong chặt chẽ toàn bộ tòa nhà,đồng thời cử người đến kiểm tra vào thời gian cố định hàng ngày.Phù An An cũng rất khó khăn mới tìm được một ô cửa sổ nhỏ trong nhà vệ sinh nhỏ ởtầng mười ba.Mỗi ngày sẽ đi vặn cửa sổ nhỏ một lúc, bây giờ đã có hai phần ba số đinh sắt trên dảigỗ bịt kín cửa sổ đã bị lỏng.Cảm ơn những ngày sống yên ổn lúc trước cô luôn nghĩ đường lui cho những ngàygian nguy.--Đã đến giờ cơm tối.Tuy nhiên, một bữa tối thịnh soạn khó có thể khơi dậy hứng thú của hắn ta, chỉ cótình yêu sau bữa tối mới đủ khiến hắn mong chờ.

Diệp Trường Phi tâm tình cực tốt chờ đợi "thịnh yến" tối nay.Ánh mắt hắn ta quét qua mọi người, bữa tối đã bắt đầu, nhưng người hắn muốn gặpnhất lại không có trong số họ."

Phù Tiểu Hoa đi đâu rồi ?"

A?

Những người bị hỏi cũng sững sờ rồi nhìn nhau, từ chạng vạng tối bọn họ đã khôngnhìn thấy Phù An An.Diệp Trường Phi nhíu nhíu mày, "đi tìm đi."

Tập thể không được ăn cơm, mọi người nối đuôi nhau đi tìm người.Trương Tiểu Lệ nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia sáng, lén lút đi xuống lầu.Cô luôn cảm thấy rằng Phù An An không phải là một cô gái trung thực, ngoại trừ côngviệc, cô sẽ luôn theo dõi Phù An An một cách cố ý hoặc vô ý.

Bởi vậy cô biết Phù An Ancó một cái bí mật nhỏ -- mỗi ngày cô ấy sẽ đi xuống dưới lầu mười ba một đến hai lần.Thời gian ít nhất cho mỗi lần đi xuống khoảng chừng mười lăm phút.Cô ấy luôn cảm thấy rằng Phù An An có một bí mật thầm kín nào đó, nếu Phù An An bịchính tay cô bắt được ...Nghĩ đến việc lập công, Trương Tiểu Lệ không khỏi tăng nhanh tốc độ tìm kiếm cănphòng mà Phù An An đã từng đến.Phanh.

Cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra.Trương Tiểu Lệ nhìn thấy Phù An An đang đứng trên nắp bồn cầu đã bò được nửangười hướng ra ngoài, trong mắt bốc lên ảnh lửa nhiệt huyết --

"Tôi đã tìm thấy cô ấy!"

Âm thanh lớn đến mức lan từ tầng 13 lên đến tầng 15.Mẹ kiếp!Phù An An nhìn Trương Tiểu Lệ đang ôm chặt lấy bắp đùi mình, thậm chí cô không thểnhúc nhích.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân vội vã, không cần nghĩ cũng biếtngười phía sau đã sắp đuổi đến nơi."

Phù Tiểu Hoa, ngươi chạy không được đâu!"

Trương Tiểu Lệ cả người đắm chìm trong niềm vui sướng được lập công, huống chitiêu diệt được cái đinh trong mắt này, nói không chừng cô có thể loạt vào mắt xanhcủa Diệp đại ca thì sao.Tên ngốc này từ đâu ra vậy?

Phù An An hít sâu một hơi, dùng hết khí lực bú sữa mẹđem Trương Tiểu Lệ đá văng ra, ngay trước một giây lúc Diệp Trường Phi chạy đến côđã nhảy xuống.Bịch một cái, nước đen văng tung tóe.

Phù An An giẫy giụa bơi đi lên, vừa vặn nhìn sắcmặt lạnh như băng của Diệp Trường Phi bên cửa sổ.Lúc này ánh mắt của Diệp Trường Phi tựa như một khối hàn băng, đè nén nộ khí saukhi bị người ta trêu đùa, nói "xuống lầu."

Động tác của bọn họ quá nhanh, Phù An An một chút cũng không dám thả lỏng, vộivàng chọn một phương hướng bơi đi.Tiếng gầm rú của tàu ca nô càng ngày càng gần.

Diệp Trường Phi đã mang người đuổitheo tới.

"Phù Tiểu Hoa, mau dừng lại đi nếu không chúng ta sẽ không khách khí với cô."

Trương Tiểu Lệ ở một bên lớn tiếng hô, giờ phúc này cô ta có chút tư thế như diệu võdương oai.Phù An An nhìn vào một dãy nhà nhô ra khỏi mặt nước.

Trong phòng cùng với ngoàiphòng tràn đầy nạn dân đang tránh mưa, nghỉ ngơi.Bây giờ không suy nghĩ được nhiều nên Phù An An lê thân thể ướt nhẹp của mình bòlên, hướng về phía hành lang của dãy phòng ốc chạy thật nhanh về phía trước.Tuy rằng người đông, đường khó đi, nhưng một bên ở dưới nước, một bên ở trên bờ,Phù An An vẫn mở ra được một khoảng cách ngắn."

Nghe này, mọi người trên bờ, ai có thể đuổi kịp người đang chạy về phía trước, hãyđến tòa thị chính để đổi lấy mười gói mì ăn liền!"

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau.

Nghe được tới mười gói mì ăn liền,những người mới vừa rồi còn thờ ơ lạnh nhạt liền lập tức sôi trào nhào lên.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 63


Phù An An liền biến thành khối vật tư biết đi lại, nhóm người hai bên ngăn đón bắt lấytay của cô, đằng sau còn có một nhóm thật nhiều người đuổi theo.Vẻn vẹn có nửa phút, Phù An An bị một đám tiếp lấy một đám người ngăn chặn bắt lại."

Vật tư, vật tư!"

Sau một hồi hỗn loạn, Phù An An cũng lấy hàng hóa hướng về bốn phíaquăng ra.Vật tư trước mắt so vật tư nói bằng miệng càng thêm có lực hấp dẫn, tất cả mọi ngườiđều đưa tay đi đoạt vật tư mà Phù An An ném ra.Người ở sau lưng càng ngày ít , Phù An An leo ra ngoài tiếp tục chạy đi.

Vừa chạy cònvừa ném đồ ăn trong không gian.Vật tư tích cóp được nhờ vào những ngày ăn nhờ ở đậu, chỉ trong nháy mắt đã mất đihơn phân nữa.Nhìn thấy Phù An An điên cuồng ném vật tư, những người đi theo đều hít một hơi."

Diệp ca ca, ngươi nhìn xem Phù Tiểu Hoa cướp của chúng ta bao nhiêu vật tư, cô tacứ ném đi như vậy!"

Trương Tiểu Lệ chỉ vào Phù An An nói, những người khác đều nhất trí gật đầu, Phù AnAn đến cùng đã trộm đi bao nhiêu vật tư vậy?!Chỉ có Diệp Trường Phi biết rằng những thứ này hoàn toàn không phải là vật tư ởtrong tòa nhà.

Các vật tư ở trong tòa nhà vẫn do một mình hắn ta quản lý và chỉ hắn tamới có chìa khóa để mở cửa phòng vật tư.Phù Tiểu Hoa chạy trốn bất quá là ý muốn nhất thời, Diệp Trường Phi đã tự mình kiểmtra vật tư mới đuổi theo.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 64


Mẹ kiếp thằng biến thái!Phù An An cơ thể lui về phía sau nhảy lên, nhảy vào bên trong dòng nước đục ngầu.

Côhít một hơi thật sâu và lặn xuống nước.Bang bang bang --- Trên đầu truyền đến mấy tiếng súng vang dội.Phù An An cảm giác đạn từ trên đỉnh đầu bay qua, căn bản không dám lộ đầu ra.

Cóthể trốn nhất thời, nhưng không trốn được cả đời, con người nhiều nhất chỉ có thể nínthở được mấy phút.Ngay khi Phù An An nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ chết, tiếng súng trên đầu cô đã dừnglại.

Trên mặt nước có động tĩnh, hình như có mấy chiếc ca nô chạy tới."

Diệp Trường Phi, mới mấy ngày mà đã quên lời hứa rồi hả ?"

Một giọng nam nhânnhàn nhạt từ mặt nước truyền đến.

Thanh âm này trầm thấp thanh lãnh, nghe sao cóchút quen tai."

Tình huống khẩn cấp, mong rằng Phó gia cho ta chút mặt mũi, bắt được người rồi tasẽ lập tức rời đi."

Trong khi họ đang nói chuyện, Phù An An nhanh chóng vươn đầu ra hít thở lấy hơi.Trên mặt nước có thêm bốn chiếc thuyền ca nô, trên mỗi chiếc có bốn người đàn ôngmặc áo giáp trang bị đầy đủ tay cầm súng trường, khiến người của Diệp Trường Phigiống như những người lính không có tổ chức vậy.

Nhìn một cái là biết bên nào caobên nào thấp."

Tiểu Hoa muội muội, ngươi còn biết đi ra sao, ta còn tưởng rằng ngươi đã chết ngộprồi."

Diệp Trường Phi chĩa súng vào đầu Phù An An, "Mau đi lên."

Phù An An lau đi vết nước trên mặt, đảo một vòng trên mặt nước, mắt sáng lên khinhìn thấy một người quen trên chiếc xuồng ca nô đối diện."

Thầy Phó!"

Đúng là trời không tuyệt đường người.

Ai có thể nghĩ tới cô gặp đượcngười quen trong trò chơi lần trước."

Thầy Phó, giúp em với!"

Phù An An trong nước dùng sức vẫy tay về hướng Phó Ý Chi.Nghe được xưng hô của Phù An An đối với Phó Ý Chi, Diệp Trường Phi có chút ngoài ýmuốn, "Phó gia thu đồ đệ lúc nào vậy?"

Phó Ý Chi liếc nhìn Phù An An đang vùng vẫy trong nước, "Cô tự bơi qua đi."

Anh ta vừa dứt lời, những người phía sau đã chĩa súng về phía Diệp Trường Phi vànhóm của anh ta.Đối mặt với hơn chục họng súng, Diệp Trường Phi mặt không chút thay đổi, liếc nhìnPhù An An đang vùng vẫy trong nước, khẽ cười một tiếng, sau đó chậm rãi cất súng đi."

Vì cô ấy là người của Phó gia vậy thì hãy quên chuyện lần này đi.

Tiểu Hoa muội muộithật may mắn, lần sau. . .

Đừng để ta đụng phải cô."

Khi rời đi, Lưu Thiên nhìn lại nhiều lần, cuối cùng không thể ngăn nổi tò mò hỏi: "Diệpca, vị Phó gia vừa rồi là vị đại lão trong truyền thuyết mà người ta nói đúng không?"

Diệp Trường Phi lau súng trong tay, cười nửa miệng nhìn Lưu Thiên, " Cậu muốn làmquen sao?

Có cần ta giới thiệu cho không?"

"Không, không, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi."

Nghe được Diệp Trường Phi trả lời, Lưu Điền vỗ vỗ ngực nhỏ của mình.

Chắc hẳn ai đãtrải qua mấy lần trò chơi sinh tồn, người có tinh tức linh thông đều biết tại Hoa quốctồn tại hai cái đỉnh cấp Lão đại – Nam có Phó gia, Bắc có Lục gia, chỉ có hai người nàymới xứng đến được gọi một tiếng gia.Do cơ chế bảo vệ thông tinh thực tế của trò chơi, các nhân vật trong trò chơi khi họrời khỏi trò chơi sẽ bị làm mờ đi trong trí nhớ của người khác.

Trừ khi bạn đã biếtthông tin của họ trong thế giới thực nếu không bất luận là đồng đội kề vai sát cánhchiến đấu hay là kẻ thù không đội trời chung, trong đầu người chơi ở hiện thực cũngsẽ còn lại những hình ảnh mơ hồ.Dù vậy, hai cái dòng họ này vẫn như cũ thông qua đủ loại các bậc thầy trò chơi truyềnmiệng nhau làm cho tụi tôm cá nhãi nhép như bọn họ biết được.

Không nghĩ tới hômnay, hắn có thể gặp được người thật ở đây.

Chỉ đứng đó thôi cũng khiến người ta bấtgiác căng thẳng, áp chế hoàn toàn Diệp Trường Phi, người được mệnh danh là línhđánh thuê số một.Một bên khác, Phù An An được Phó Ý Chi cứu lên tới, toàn thân đều run rẩy, thoát lựcngồi ở nệm da mềm mại trên ca nô.

Phù An An không bao giờ ngờ rằng sau vài ngày, cô có thể đến được ánh sáng củaThành phố Hải Ly – Khách sạn Lạc Luân.Hóa ra người luôn khiến Diệp Trường Phi sợ hãi và không dám động đến ở phía đôngchính là Phó Ý Chi.

Trước cửa khách sạn có mấy người cầm súng đang đứng, thấy bọnhọ quay lại liền vội vàng mở cửa.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 65


Khách sạn Lạc Luân được trang trí sang trọng như trong lời giới thiệu.Thậm chí hai mươi ngày sau trận lụt, các tầng không bị ngập nước vẫn được bảo trìcực kỳ tốt.

Bên trong ở rất nhiều người.

Những người có nhà bị ngập trên Đại lộ phíaĐông đều lánh nạn ở đây.Vừa bước vào nhà, tất cả mọi người đều nhìn bọn họ, nhưng không ai dám lại gần.

PhùAn An đi theo Phó Ý Chi lên tầng cao nhất.Một người phụ nữ mặc đồng phục đặc chủng dẫn cô vào một căn phòng, đồng thờiném cho cô một bộ quần áo, "Trong phòng có phòng tắm."

Nói xong liền đi ra.Phù An An, vào phòng nhìn một chút, mở van nước, trong phòng tắm không chỉ cónước, mà còn là nước nóng nữa!Sau nhiều ngày, cuối cùng cô cũng được tắm nước nóng, ở trong phòng tắm nửa giờmới sảng khoái bước ra.

Thoải mái a!Phù An An tắm rửa xong đi ra dạo qua một vòng.Nạn dân ở phía dưới, mà toàn bộ batầng ở trên cao nhất đều nằm trong tay của Phó Ý Chi.

Ba tầng lầu, mỗi một tầng đều có người mặc đồng phục lính đánh thuê trấn giữ, hoàntoàn trở thành lãnh địa riêng.Kể từ khi bước vào khách sạn này, Phù An An cảm thấy mình giống như đã bước vàomột trò chơi khác vậy.

Không chỉ có là nước nóng, còn có quần áo khô, chăn ấm, vậttư vô tận...Bữa trưa là bít tết, gan ngỗng và súp.

Được thực hiện bởi một đầu bếp không kịp rời đitrong cơn bão.

Còn có hai cái máy phát điện nhỏ nữa.

Phù An An đều trợn tròn mắt.Nhai miếng bít tết non mềm và mọng nước, cô thực sự cảm nhận được sự vui sướngkhi tham gia trò chơi.Phù An An nghĩ đến trải nghiệm của mình sau khi đến trò chơi, liên tục ăn bánh mìkhô và mì gói, quần áo thì không bao giờ khô ráo, bị cướp hết lần này đến lần khác,dầm mưa, liên tục di chuyển chỗ ở...Họ có đang trải nghiệm cùng một trò chơi không vậy?Phù An An nhìn Phó Ý Chi đang nhai chậm rãi, lạnh lùng và trang nghiêm bên cạnh,cuối cùng không thể không hỏi: "Thầy Phó, tôi có thể mạo mụi hỏi anh một câu haykhông, anh làm sao để được như bây giờ vậy?"

Phó Ý Chi liếc nhìn cô rồi đặt bộ đồ ăn trong tay xuống: " Ba ngày đầu tiên đến tròchơi này, tôi đi sưu tập vật tư, thuê lính đánh thuê, mướn luôn ba tầng cao nhất củakhách sạn Lạc Luân."

Nghe thật đơn giản ha.

Miễn là bạn có tiền.

Khi Phù An An nghe thấy điều này, nước mắt gần như chảy ra.

Mẹ nó trước mặt cô làmột người chơi nhân dân tệ đó.

Người ta là tới cầu sinh, còn hắn là khách du lịch ."

Chuyện gì vậy?"

Phó Ý Chi gặp Phù An An không nhúc nhích nhàn nhạt hỏi, "khônghợp khẩu vị của cô hả?"

"Không có không có."

Phù An An lắc đầu, lập tức nhăn nhăn nhó nhó mà kêu một tiếngAnh Phó.Một mực kêu người ta là Thầy Phó, cảm giác không có gần gũi tình cảm bằng việc kêuanh.Phó Ý Chi giương mắt nhìn về phía Phù An An."

Là như thế này, tình huống vừa rồi ngươi cũng nhìn ra, ta vô tình đắc tội với người họDiệp kia , cho nên căn bản không dám đi ra ngoài, nơi này ngươi có chỗ ở rộng rãi nhưvậy, có thể cho ta ở thêm mấy ngày được không?"

Phù An An xấu hổ xoa xoa hai tay.Mặc dù hai người họ đã từng làm việc cùng nhau trong trò chơi trước, nhưng họ vẫnkhông quen biết quá thân.Phó Ý Chi nhàn nhạt ừ một tiếng."

Xem như cảm tạ cô đã hỗ trợ tôi trong trò chơi lần trước."

Nhìn xem người này sosánh với tên Diệp Trường Phi kia liền nhìn ra được cao thấp.

Không hổ là anh em đồngsinh cộng tử trốn ra từ trên du thuyền đầy Zombie.Phù An An đột nhiên thoải mái hơn rất nhiều, để rút ngắn khoảng cách giữa hai người,cô đã hào phóng chia sẻ bí mật nhỏ của mình.

"Anh Phó, nói thật với anh, lần này tôi lại nhặt được một đạo cụ không gian."

Nghe vậy,Phó Ý Chi liền ngẩng đầu nhìn Phù An An, "Lại là cô."

"Đúng á."

Phù An An gật đầu, "Tôi nó cho anh biết, anh có thể không tin nhưng ngay ngày thứ batôi đã nhặt được."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 66


Phó Ý Chi liếc nhìn Phù An An, "Diệp Trường Phi vì điều này mà đuổi theo cô sao?"

"Không, hắn thuần túy là nhân phẩm không tốt, bởi vì thấy tôi xinh đẹp nên thấy sắcnổi lòng tham thôi."

Phù An An làm thấp đi Diệp Trường Phi đồng thời thuận tiện bày tỏ lòng trung thànhcủa cô, "chuyện không gian, tôi chỉ nói cho một mình anh thôi nhưng mà ngay trướcthời điểm tôi chạy trốn đã bị họ Diệp kia phát hiện."

Làm thế nào cô có thể nói với người khác một cách tùy tiện được.Cô nói với anh ấy về điều đó bởi vì Diệp Trường Phi đã biết về nó.

Lỡ như sau này DiệpTrường Phi nói cho anh ấy biết, không bằng tự mình nói cho anh biết thì tốt hơn.

Theosự quan sát của cô từ trò chơi trước, Phó Ý Chi trông giống như một người sẽ cướp đikhông gian của cô.Hơn nữa, trong điều kiện hiện tại, anh ấy được ở phòng tổng thống trên tầng cao nhấtcủa Thành phố Hải Ly, được đối xử như VVIP.Là một người chơi nhân dân tệ thực sự ...

Sự ghen tị của Phù An An không thể diễn tảbằng lời.

"Anh Phó, anh có thiếu đồ trang sức đeo chân không?

Cái chủng loại luôn luôn maymắn tới nổi lúc nào cũng nhặt được đạo cụ không gian ấy."

Phó Ý Chi nhặt khăn ăn lên lau miệng, "Còn có năm ngày trước khi kết thúc trò chơi,bắt đầu từ ngày mai tòa nhà sẽ đóng cửa.

Ngoại trừ ba tầng trên, tốt nhất cô khôngnên đi những nơi khác."

Còn về vụ trang sức đeo chân anh không suy nghĩ một chút sao?Phù An An mắt lom lom nhìn Phó Ý Chi rời đi, đầu bếp người nước ngoài bên cạnh côđi tới nhìn cô với một nụ cười.Phù An An chỉ chỉ cái đĩa trống trước mặt, không quá thuần thục nói
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 67


Buổi chiềuỞ bên ngoài, có nhiều người hơn trên những bè gỗ cũng như trên thuyền.Mọi người bắt đầu phơi quần áo ướt, thu thập bất cứ thứ gì hữu ích trên mặt nước.Mặc dù bầu không khí đau buồn và sợ hãi vẫn bao trùm toàn bộ Thành Phố Hải Ly,nhưng cảm giác chán nản và tuyệt vọng đang dần tan biến.Phù An An đẩy cửa sổ ra nhìn xuống dưới.

Bức tường bên ngoài sạch sẽ và ngăn nắpcủa khách sạn Lạc Luân hoàn toàn bị nước mưa làm lốm đốm, có một vết nước rõ ràngđã bị thấm.Phù An An nhìn xem khoảng cách vết nước cách mặt nước khoảng chứng một cái nấmtay liền ngẩn ngươi -- mực nước đang xuống thấp sao?--Mực nước thực sự đang xuống thấp, mà nó còn đang xuống rất nhanh.Thành phố Hải Ly ngày thứ 27 trời xế chiều: mặt nước tham chiếu với chiều cao củakhách sạn Lạc Luân là 10 tầng.

14:00 chiều: Tham khảo chiều cao của khách sạn ở Lạc Luân mực nước xuống 9,5 tầng.15:00: Mặt nước hạ xuống mức 8,5 tầng.....Tốc độ xuống nhanh như vậy nên không tới 19 giờ tối, lũ lụt đã hạ thấp xuống còn cónửa tầng lầu.

Nước mưa tích trữ hơn hai mươi ngày chỉ cần có một buổi chiều đã hoàntoàn thối lui.Sau trận lụt, thành phố là một mớ hỗn độn, tường đổ, lầy lội và mục nát.

Những ngườisống sót len lỏi qua xác chết và bùn đất, đôi mắt tê dại đến trống rỗng, bọn họ nhưmáy móc tìm kiếm vật tư sinh tồn còn sót lại trong đống đổ nát.Tất cả những điều này giống như một cảnh tượng sau một thảm họa, Phù An An nhìnvào dòng chữ màu đỏ được vẽ trên cuốn sổ.Mới có hai mươi bảy ngày thôi mà?Buổi tối 8h.

Lũ lụt đã rút hoàn toàn.Người ra ngoài ngày càng nhiều, nóng lòng muốn trở về xem tình hình trong nhà,trong khách sạn Lạc Luân chỉ còn lại rất ít người tị nạn.Phù An An cũng đi xuống.

Lúc này thời tiết đã mờ tối, trên đường cái tất cả đều lànhững nạn dân đang kéo cao ống quần mang theo người nhà đi trên đường.Tất cả những điều này bình thường đến mức dường như cực kỳ bất thường."

Đại ca, tôi nói có thể anh không tin, nhưng tôi cảm giác được cái trò chơi này nómuốn nghẹn lại để tung ra đại chiêu đó."

Phù An An khoanh tay rất không có hình tượng đứng tựa ở một bên.

Phó Ý Chi hơi hơi nhíu mày, "đứng đàng hoàng."

Phù An An vừa bị gọi như thế, lập tức đứng nghiêm.Phù An An đem mấy chữ "muốn ôm đùi" viết thẳng lên trên mặt, đối mặt với Phó Ý Chicòn nghe lời hơn so với chủ nhiệm lớp thời cao trung.Ban đêm.

Gió lớn thổi khắp nơi.

Từ đằng xa truyền đến tiếng vang kịch liệt, lại khôngcó tiếng mưa rơi ban đêm nên hết sức vang dội.Chuyện gì vậy?

Phù An An hốt hoảng đứng dậy khỏi giường.Đêm nay Trăng vô cùng tròn, không chút do dự rải ánh trăng lên Thành Phố Hải Ly.Theo ánh trăng, Phù An An nhìn thấy một đường sáng trắng ở chân trời phía xa.Tiếng động khó hiểu còn đinh tai nhức óc, trong đó đồng thời còn ẩn ẩn có nhữngthanh âm khác.Lạch cạch --Đó là âm thanh của nước.Phù An An thu hồi tầm nhìn phía xa ánh mắt nhìn xuống dưới, lũ lụt biến mất ban ngàyđã quay lại, hung hăng đánh vào mặt tường.Ngay sau đó, một làn sóng cao hơn mười tầng từ xa đánh tới, vừa nhanh vừa mãnh liệt.Ngay cả khách sạn Lạc Luân, nơi đã tiếp ba vị thủ tướng, bốn vị tổng thống và đượcmệnh danh là tòa nhà kiên cố nhất thành phố Hải Ly, cũng khẽ rung chuyển.Đây là một cơn sóng thần!Bí ẩn gây hoang mang cả buổi chiều đột nhiên được giải đáp, Phù An An hung hăng tựtát vào mặt mình mấy cái rồi tự mắng mình tại sao lại quên chuyện quang trọng như vậy.Ngày đầu tiên của trò chơi, tin tức và các biểu ngữ chào mừng đều gợi ý một việc–Thành Phố Hải Ly là một thành phố du lịch ven biển nổi tiếng!Nước biển lùi lại một cách nhanh chóng chính là điềm báo của sóng thần đang đến.Phù An An nhìn về phía chân trời, "đường trắng" không quá rõ ràng đó, đột nhiên cómột dự cảm không lành."

Anh Phó!"

Phù An An chạy ra ngoài, đang định nói với Phó Ý Chi về phát hiện quan trọng này,nhưng khi cô vừa mở cửa ra đã đã bị hai tên lính đánh thuê cường tráng khiêng đi.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 68


"Ô đại ca?"

"Hai vị đại ca đây muốn làm gì vậy?"

Đôi chân của Phù An An bay trong không trung một lúc lâu, ngay cả dép lê cũng rơi ra,nhưng chân cô vẫn không thể chạm đất."

Các đại ca đây là muốn làm gì, có thể cho tôi một chút gợi ý được không hả?"

Chẳng lẽ Phó Ý Chi không đưa đủ tiền khiến những NPC này nổi loạn rồi hả?Phù An An đã căng thẳng suốt quãng đường đi cho đến khi cô được nhóm người nàykhiêng lên mái nhà.

Hơn 20 lính đánh thuê bao vây khu vực xung quanh, còn Phó ÝChi đang đứng ở giữa với vẻ mặt trang nghiêm."

Anh Phó!"

Phù An An kích động chạy tới, chỉ vào trên bầu trời một màn màu trắng kia,"sóng thần! sóng thần đang chạy tới kìa"Đứng trên mái nhà càng nhìn thấy rõ ràng hơn.

Âm thanh ngày càng gần, nước biển ậpvào như bão.

Nó đã sắp tới.

Nó cao hơn so với tất cả các kiến trúc ở thành phố Hải Ly.

Phù An An nhìn đến ngây người.

Bọn họ có thể thực sự thoát khỏi một cơn sóng thầnnhư vậy sao ?Ngay lúc này, có một âm thanh ù ù xen lẫn với âm thanh tương tự như tiếng máy kéo.Một chùm ánh sáng rực rỡ chiếu đến làm lóa mắt.Phù An An nheo mắt nhìn về phía trước, sau đó trợn tròn đôi mắt.Bay, con mẹ nó là máy bay đó!Phần nhô ra khỏi mái nhà của khách sạn Lạc Luân không phải là vật trang trí, mà thựcsự có một chiếc trực thăng được giấu trong đó!Phó Ý Chi đã thực sự phát huy đến cực hạn lợi thế của những người chơi nhân dân tệ."

Đuổi kịp."

Phó Ý Chi nhẹ nhàng nói đánh thức Phù An An đang sửng sốt.Chiếc máy bay cất cánh nhanh chóng và bay lên độ cao hàng trăm mét trước nhữngcon sóng vỗ ầm ầm.Ngoài tiếng máy bay gầm rú, Phù An An đã không thể nghe thấy bất cứ điều gì khác,các tòa nhà trên bầu trời thu nhỏ lại trước mắt cô, những người sống sót chạy về phíasau như những con kiến.Những con sóng khổng lồ gào thét, vượt qua bờ biển và những con đập với một sứcmạnh hủy diệt.

Tất cả các cơ sở và tòa nhà còn sót lại trong thành phố đã bị cuốn trôidưới sự cướp bóc của những con sóng dữ dội.Sau cơn sóng lớn, mặt nước hỗn độn, gỗ gãy, ván vụn, xác người và xác động vật khắpnơi, ngay cả khách sạn Lạc Luân được mệnh danh là ánh đèn của thành phố giờ cũngchỉ còn lại đống đổ nát

Một cái thành phố văn minh đấu đá với tai nạn của thiên nhiên cuối cùng chẳng cònsót lại một chút gì.Mặt nước còn cao hơn so với ngập lụt lúc trước, cũng không gặp được bất kỳ cái kiếntrúc còn nguyên vẹn nào.Nhìn xung quanh, Thành phố Hải Ly đã hoàn toàn biến thành biển cả.Thành phố Hải Ly ngày thứ hai mươi támMáy bay trực thăng sắp cạn nhiên liệu, không có chỗ hạ cánh nên bọn họ chỉ có thểnhảy dù thoát ra ngoài.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 69


"Anh Phó, tôi hơi sợ."

Cái trò chơi này hơi khác với trò chơi thứ nhất.Đó là trận chiến giữa hàng chục người sống và 20.000 thây ma, sự mệt mỏi hàng ngàylàm người ta không có thời gian để nghĩ nhiều về nó.

Nhưng bây giờ hai trăm ngànngười sống đã chết trước mắt cô.Ngoại trừ âm thanh của gió, khu vực xung quanh yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Cảm giác ậpvào quá mạnh mẽ.Chỉ bằng cách nhìn vào Phó Ý Chi, cô mới có thể nhắc nhở bản thân rằng tất cả nhữngđiều này chỉ là một trò chơi.Phù An An không hiểu được khí chất cao quý và xa cách của anh, vì vậy cô cọ xát vàoanh và tiếp tục: "Anh Phó, nhà anh ở đâu vậy?"

"Anh Phó, anh bị lôi cuốn vào trò chơi kỳ lạ này từ khi nào vậy?"

"Anh Phó, anh có biết mỗi lần chơi đạo cụ không gian trong trò chơi đều có vẻ ngoàikhác nhau không?

Anh có thể đoán được lần này nó thành cái gì không?"

"Phó Ca......"

Phù An An giống như một con ong nhỏ, suốt ngày vo ve bên tai, cả ngày không yêntĩnh được một tí.Phó Ý Chi nhắm mắt lại, chỉ lặp lại hai chữ —— "ồn ào."

Thành phố hải ly ngày thứ Ba mươi."

Anh Phó, anh xem có khéo hai không, trong trò chơi lần trước chúng ta cũng trải quahai ngày cuối cùng trên thuyền nhỏ đó.

Đây có thể xem là duyên phận không?"

Trongkhi dọn dẹp không gian, Phù An An chuyển tất cả các vật tư bên trong ra ngoài và nóivới Phó Ý Chi."

Không biết sau khi chúng ta rời đi thế giới này còn có tiếp tục hay không.

Còn lại đồdùng giao cho ba vị đại ca ở trên thuyền."

Phó Ý Chi nhìn cô từng chút từng chút một lấy đồ đạc ra khỏi không gian, không nóilời nào.

Cái nắng gay gắt của mùa hè ngày càng lên cao, chẳng mấy chốc sẽ chạm đếnđỉnh đầu.Động tác lấy đồ vật của Phù An An ngày càng chậm lại, đột nhiên cô có loại cảm giáctrò chơi sắp kết thúc."

Anh Phó, anh Phó, chúng ta cùng nhau hợp tác đi !

Tôi tên là Phù An An, số điện thoại153xxxxxxxx, ra ngoài nhớ gọi cho tôi nha!

153xxxxxxxx, Wechat cùng là số này, nhớliên lạc với tôi nha!"

Phù An An hướng về anh gào xong một câu cuối cùng, chỉ nghe bên tai đinh một tiếng,trong nháy mắt đã xuất hiện ở một cái không gian toàn màu trắng.

[Trong trò chơi Thành Phố Hải Ly, bạn đã sống sót được 30 ngày.

Chúc mừng ngườichơi đã vượt ải thành công, bạn sẽ nhận được 10 điểm, hãy tiếp tục cố gắng. ]Một hồ sơ nhân vật xuất hiện bên dưới.[Tên: Phù An AnID: 211136Cấp độ: Cấp 2Điểm: 20]Sương trắng tan đi.Cô về tới gian phòng của mình.Nghĩ đến một giây cuối cùng, cô không khỏi tức giận tới đập chăn.Có hơn hai ngày thời gian, tại sao tới thời khắc cuối cùng cô mới nhớ tới trao đổiphương thức liên lạc, tại sao cô không làm sớm một chút?

Cô chính là heo sao?

Ra taysớm một chút, nhờ vào công phu da mặt dày của cô còn không ôm được đùi của Phó...Phó gì ấy nhỉ?Phù An An kinh ngạc phát hiện mình không nhớ nổi tên của lão đại nhiều tiền nhiềucủa kia.

Ngoại hình cũng không nhớ nổi.

Thứ duy nhất cô có thể nhớ là nam, rất caovới lại có rất nhiều tiền.Thậm chí không cần nghĩ cũng biết đây chắc chắn là những gì trò chơi đã làm.

Lão đạinhiều tiền sẽ không quên mình đó chứ?Anh ấy có thể nhớ số điện thoại của mình không?

Anh ấy sẽ liên lạc với cô chứ?Đây chính là ngưởi chơi nhân dân tệ, lão đại toàn thân giác vàng a!Phù An An tức giận đập đầu vào chăn, nếu như nhớ tới sớm một chút thì tốt rồi."

Aaaaaaa!"

Phù An An hét lên đau khổ như thể cô đã phạm sai lầm hàng tỷ đô la.

Khổsở xong sau đó thuận tiện đặt luôn đồ ăn bên ngoài, bản thân thì như con cá muốinằm ở trên giường nghịch điện thoại.Cập nhật diễn đàn sinh tồn.Một phần nội dung khác bị khóa đã được mở khóa, về thành phố Hải Ly.

Cái bài đăngmới nhất được thảo luận chia sẻ rất rầm rộ.[Thành phố Hải Ly: lâu chủ chỉ là tôm cá nhãi nhép vừa mới thông qua trò chơi.

Bảnthân có vận khí rất tốt, gặp được cao thủ nên bỏ tiền ra thuê rồi nằm thắng.Bây giờ tôi sẽ chia sẻ với bạn phương pháp qua ải này.Bất cứ ai có thể hoàn thành trò chơi đều biết rằng miễn là có đủ nguồn vật tư trong 27ngày đầu tiên, ba ngày cuối cùng mới là phần khó nhất của trò chơi.]
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 70


[Tôi sẽ không nói về sức mạnh của sóng thần, tôi tin rằng mọi người đều hiểu điều đó.Vừa rồi tôi có xem qua, có rất nhiều dựa vào may mắn mà vượt qua, không bị sóngthần đánh chết, còn có rất nhiều người may mắn không bị vật thể lạ rơi xuống nướcgiết chết.

Bây giờ tôi sẽ nói cho mọi người biết về kiến thức tự cứu cao cấp của các lãođại qua vòng chơi này.]Người đăng bài này rất kiêu ngạo, có rất nhiều người ở dưới bài đăng đang xỉa xói anhta.[1L: Nhìn giọng điệu của lâu chủ, thật muốn đánh người. ][2L: Lầu trên không có một mình ngươi muốn đâu. ][3L: Khó chịu quá, nhưng tôi thực sự muốn xem cái đại lão đã vượt qua cấp độ này nhưthế nào. ]......Phù An An bỏ qua phần trả lời bên dưới và chuyển thẳng đến bài phát biểu tiếp theocủa người viết bài.[ Lão đại cùng dân đen chúng ta khác nhau lớn nhất ở chỗ là phòng ngừa chu đáo.

Bạncó dám tin rằng Lão Đại đã dự đoán trước được trận sóng thần, và tòa nhà chínhquyền thành phố thực sự có một bối cảnh ẩn, một ngôi nhà an toàn được bảo mật.

Nhưng ngôi nhà an toàn này sẽ chỉ xuất hiện sau khi thủy triều rút.

Vào buổi chiềungày thứ hai mươi bảy, lão đại đã đưa tôi vào ngay sau khi thủy triều rút xuống, và tôiđã thành công thoát khỏi cơn sóng thần.Bên trong cung cấp trang bị chứa oxi cùng vật tư, đầy đủ cho sáu đến bảy người sốngsót qua 10 ngày. ][123L: Lão Đại chính là Lão Đại, ai mà biết trong tòa nhà chính quyền thành phố cómột căn nhà an toàn. ][124L: Đúng vậy, nhà an toàn thật sự là một trò đùa. ]......[146L: Dựa vào may mắn còn đáng cậy tin hơn. ]Phù An An cũng bối rối, làm thế nào để tìm được ngôi nhà an toàn, may mắn là chủ lâuđã trả lời ở bên dưới.[ Không phát hiện được đó là các ngươi ngu xuẩn.Thông tin về ngôi nhà an toàn nằm trong thông tin của Cục An ninh trên tầng caonhất của tòa nhà, chỉ cần tìm kiếm là có thể tìm thấy.Hơn nữa theo suy đoán của lão đại, ngoại trừ tòa thị chính, những nơi khác cũng cónhững ngôi nhà an toàn, chẳng hạn điển hình nhất như khách sạn Lạc Luân, còn cóbệnh viện, đồn cảnh sát và trường trung học số 5 của Thành Phố Hải Ly (nơi tránh nạnđầu tiên).

Dựa theo lời giải thích của Lão đại, ngoại trừ sự nhắc nhở ban đầu của tròchơi thì tất cả thông để qua ải đều ẩn nấp trong các tin tức, không có khả năng xuấthiện cục diện tất cả đều phải chết.]Thì ra biện pháp qua ải là như vậy.Phù An An nhớ lại một chút, chính cô nửa đường cũng không có lưu ý, nếu không phảigặp lão đại nhiều tiền thì rất có khả năng cô không tránh thoát được đợt sóng thần

cuối cùng kia.Nghĩ như vậy, Phù An An nhìn lại bài đăng, tin nhắn cuối cùng từ người đăng bài -[ Tôi đem kinh nghiệm quý báu của mình chia sẻ ở đây là vì hy vọng mình có thể tíchđược một ít phúc, để còn có thể gặp gỡ lão đại đánh thuê trong trò chơi lần sau.]Lão đại đánh thuê là sao?Phù An An liếc mắt nhìn không biết rõ đây là có ý gì.Ngay sau đó tra một chút tại trong diễn đàn cũng không tra ra được thông tin gì hữudụng.

Thôi vậy, Phù An An đem chuyện này bỏ qua, mà nói về biết cách chơi thì lão đạinhiều tiền mới thật là người biết chơi.Những người khác đang sống sót trong trò chơi, anh ta đang đi nghỉ trong trò chơi,ngay cả trận sóng thần cuối cùng cũng đã chuẩn bị một chiếc máy bay!Máy bay là về sau mới chuẩn bị a.

Thật là lợi hại.

Thế nhưng cái đùi lợi hại như thế đãbay đi rồi.Phù An An khó chịu thở dài, lúc này điện thoại đột nhiên vang lên."

Xin chào."

"Ồ, xin chào.

Bạn có thấy cái giỏ được giấu trong bồn hoa ở tầng dưới không?

Chỉ cầnđặt đồ ăn mang đi vào trong là được."

Âm thanh này chắc chắc không phải là lão đại rồi.Trong điện thoại im lặng một lúc, rồi tiếp tục, "Xin lỗi, cô có phải là cô Phù không?"

"Đúng vậy a."

Phù An An mắt nhìn số điện thoại, "có chuyện gì sao? anh là ai?"

"Xin lỗi, cô đã ở phòng nào tại khách sạn Lạc Luân?"

Khách sạn Lạc Luân hả?

Người đối diện hỏi một đằng, trả lời một nẻo làm Phù An Antinh thần chấn động, "Là tầng cao nhất phòng 102!"

Nói xong Phù An An cả người nhảy lên, "giác vàng à không......

Phó tiên sinh, anh là Phótiên sinh sao?"

Nghe vậy, người bên kia dường như bật cười một chút."

Không, tôi là trợ lý của Phó tiên sinh, Nghiêm Bác Sâm"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 71


Đó là ông chủ giác vàng đó.Phù An An phấn khích nhảy cẫng lên ở trên giường.

Cô thật thông minh khi lưu lại sốđiện thoại."

Xin hỏi có thể cho tôi địa chỉ của cô không ?"

Người phía trước nhẹ giọng hỏi.

Phù AnAn đã báo cáo địa chỉ của mình."

Được rồi, cô có thể tại chỗ ở của mình chờ hai tiếng được không?

Chúng tôi lập tứctới ngay."

"Được chứ."

Phù An An sửng sốt một lúc, sau khi cúp điện thoại vài phút, đồ ăn mang đi cuối cùngcũng đến.Một nồi cơm niêu đơn giản.

Ông chủ khắc vàng lát nữa sẽ đến, cái này cũng quá tồitàn rồi.

Để chiêu đãi ông chủ, Phù An An nhịn xuống đau lòng để gọi một nồi lẩu nhỏvới giá hai trăm nhân dân tệ.--

Sau 2 giờ, cửa phòng của Phù An An bị gõ vang.Ngoài cửa là một người thanh niên đeo cặp kính gọng vàng, mái tóc được chải ngược tỉmỉ, trên mặt mang theo nụ cười."

Cô là cô Phù phải không?

Tôi là Nghiêm Bác Sâm, vừa rồi tôi có gọi điện thoại với cô."

Phù An An gật gật đầu, "chào anh."

Vừa nói, cô vừa ngoái đầu nhìn lại, ngoài Nghiêm Sâm Bác ra còn có hai người đi theosau, nhưng cảm giác của cô mách bảo rằng cả hai đều không phải là lão đại.

Như thểnhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt Phù An An, Nghiêm Sâm Bác giải thích " Tiên sinhkhông có tới chỉ phái tôi tới để hỏi thăm cô Phù."

"À?"

Phù An An có chút tiếc nuối, nhưng vẫn mở cửa mời anh vào, "Mau vào ngồi đi, tôimua một nồi lẩu nhỏ, chuẩn bị xong là có thể bắt đầu ăn."

"Cảm ơn."

Nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng và lịch sự của người phía sau, Phù An An gật đầu.

Mặcdù lão đại khắc vàng không đích thân đến, nhưng trợ lý của anh ta cũng rất tốt.Nhưng mọi người không biết, khi Nghiêm Sâm Bác bước vào phòng, chiếc máy quayvideo thu nhỏ treo trên ngực anh ấy bắt đầu hoạt động.

Video được quay trực tiếp gửiđến trong một biệt thự riêng nào đó.Một cô gái, sống một mình, gian phòng không lớn nhưng gọn gàng sạch sẽ.Nghiêm Sâm Bác tùy ý nhìn quanh bốn phía một cái, mắt liếc trong phòng khách đểvài tấm hình cùng cúp, tiếp đó cười híp mắt ngồi xuống.

"Phù tiểu thư, cô không cần phiền phức như vậy, cứ đơn giản thoải mái là được."

"Cũng không phiền phức lắm, tôi gọi đồ ăn mang về."

Phù An An châm cồn nhóm lửasau đó lấy ra bốn cái cốc, "Tôi có Coca, Sprite và Fanta, các anh muốn uống gì?"

Tất cả đồ uống có ga, cộng thêm lẩu cay nặng nhiều dầu.

Thói quen sinh hoạt khôngmấy lành mạnh.Nghiêm Sâm Bác lắc đầu, "nước trắng là được rồi."

"Khẩu vị thì sao?"

Phù An An tùy ý hỏi: "Tôi mua hai loại cay và không cay."

Vốn làdành cho lão đại."

Tương vừng là được."

Nghiêm Sâm Bác vừa cười vừa nói.Ham muốn ăn uống quá mạnh, lãng phí quá nhiều thời gian trên phương diện ăn uống.Nghĩ đến tác phong làm việc thường ngày của Phó Ý Chi, Nghiêm Sâm Bác cảm thấyrằng Phù An An có thể không đạt tiêu chuẩn thu nhập người của anh ấy.Tuy nhiên, vẫn chưa nhận được mệnh lệnh nào trong tai nghe, Nghiêm Sâm Bác vẫntiếp tục nói chuyện với Phù An An.Nghiêm Sâm Bác trông giống như tinh anh xã hội có chút cao ngạo cùng lạnh lùng,nhưng anh ấy rất thích nói chuyện, còn có khiếu hài hước.

Không lâu sau, cả hai liềntrò chuyện vui vẻ."

Nhân tiện cho tôi hỏi, bình thường cô ở một mình phải không?"

Nghiêm Sâm Bác cườihỏi, "Không biết hai người trong ảnh có phải là..."

"Là ông bà của tôi."

Phù An An nói, "Bọn họ đều ở quê nhà, thành phố R."

"Ồ."

Trên tấm ảnh chỉ có ba người cách nhau 2 thế hệ.Nghiêm Sâm Bác liếc nhìn chiếc máy ảnh trên ngực, hoàn cảnh của cô khá giống vớilão đại."

Tới làm chính sự."

Trong tai nghe liền truyền đến âm thanh lãnh đạm.

Nghiêm SâmBác cơ thể ngồi thẳng chút, "À đúng rồi, tôi có thể mạo muội hỏi một chút là cô làmsao để quen biết được với tiên sinh vậy?

Thực không dám giấu giếm, tiên sinh là ngườirất lạnh lùng, đây là lần đầu tiên ngài ấy chủ động đi kết giao bạn bè."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 72


"Cái này a...

Nói ra anh có thể không tin, kỳ thực là hai chúng ta đồng thời gặp mộtchuyện không tốt, trợ giúp lẫn nhau qua hai lần."

Phù An An một tay chống đỡ khuôn mặt, một tay cấp tốc từ trong nồi kẹp ra miếngthịt bò mập mạp.

Như một con Hamster nhỏ đang ăn đến phòng má ngay trước mặtcamera."

Nhưng tôi không nghĩ là đến mức có thể làm bạn với nhau."

Câu nói này làm cho Nghiêm Sâm Bác có chút ngoài ý muốn."

Tại sao không tính?"

"Anh đừng có dỗ tôi."

Phù An An uống vào coca xong rồi lắc đầu" Phó tiên sinh nếu thực sự xem tôi như là bạn bè thì cũng sẽ không phái anh thay thếPhó tiên sinh tới đây."

Đừng nhìn cô tuổi còn nhỏ nhưng mà nội tâm cô rất rõ ràng.

Phó đùi to chắc chắn làmột thương gia quyền quý, là người mà bá tánh bé nhỏ như bọn cô muốn gặp là gặpđược.

Nghiêm Sâm Bác để đũa xuống, nụ cười trên mặt không thay đổi, nhưng bên trongánh mắt đã xuất hiệnmột chút cảm giác xa cách."

Cô Phù, tôi đây không đủ tư cách thay thế ông chủ sao?"

"Không phải, đừng hiểu lầm, tôi không có ý tứ này."

Phù An An lắc đầu."

Để tôi nói thật với anh, vì một số lý do mà tôi muốn ôm đùi của Phó tiên sinh mộtchút.

Vốn dĩ tôi nghĩ rằng có thể gặp Phó tiên sinh để giao lưu một chút tình cảm xemPhó tiên sinh có thể cho tôi ôm đùi hay không.

Nhưng mà Phó tiên sinh đến mặt củatôi còn không muốn gặp, nhất định là sợ tôi bám lấy hắn không tha."

Phù An An nóithở dài nói."

Ngược lại, hai chúng cũng có chút xíu duyên phân nên ăn xong nồi lẩu rồi anh hãyvề."

Tục ngữ có câu, dựa vào núi thì núi đổ, dựa vào người thì người chạy.Ngày hôm nay tâm trạng của Phù An An dao động liên tục, ngay sau đó cô ấy thở phàonhẹ nhõm.

Không được thì thôi đi, ông nội của cô thường xuyên nói trong số mệnh cáinào của mình thì sẽ là của mình, nều không có được thì chớ có cưỡng cầu.Nghiêm Sâm Bác giả vờ tức giận và sửng sốt, "Cô vẫn là người đầu tiên giải thích lý dotại sao muốn gặp ông chủ tôi một cách thẳng thắn như vậy."

Trong quá khứ, anh đã không ít lần giúp Phó Ý chi xử lý mấy việc như thế này, đủ cáclại nam nữ muốn leo lên người Phó tiên sinh nhưng duy nhất chỉ có Phù An An làngười thành thật nhất.

Tôi biết như vậy là không tốt."

Phù An An thở dài, còn không phải là do cô muốn sốnglâu hơn một chút thôi sao.Nghiêm Sâm Bác cười nhìn về phía Phù An An, vừa rồi anh ta còn tưởng rằng Phù AnAn là một người đơn thuần không có đầu óc, hai lần trước gặp được vận may nên thoátra được trò chơi, bây giờ cô gái này dám vọng tưởng leo lên người Phó tiên sinh.

Cũnggiống như những cô gái anh ta đã từng gặp qua.Nhưng mà ngược lại, cô gái này làm cho anh ta thấy có chút ngạc nhiên ngoài ý muốn.Con người cô có đầu óc đơn giản nhưng không ngu ngốc, muốn cái gì liền nói thẳngra.

So sánh với những người có tâm tư quanh co lòng vòng, thích chiếm tiện nghi, rấtmuốn nhận mà còn bày đặt giả bộ cự tuyệt thì cô khả ái hơn nhiều."

Tôi cảm thấy cô ấy cũng không tệ lắm, vẻ ngoài còn rất dễ thương?"

Câu nói này làdành cho người ở bên kia tay nghe, "xác định không tuyển người này sao?"

"Gì á?"

Phù An An sửng sốt một chút, sau đó liếc mắt nhìn hai cái tiểu đệ phía sau,"Anh nói chuyện cùng với ai vậy?"

"Nói với cô đó, có muốn ăn tôm viên không?"

Nghiêm Sâm Bác vớt lên mấy viên tômđưa cho cô."

Muốn!"

Phù An An đem bát nhận lấy.Đúng lúc này, cuối cùng một giọng nói từ trong tai nghe truyền đến: "Được rồi, đưa côấy tới đây đi."

Nghiêm Sâm Bác ngoài miệng lộ ra một nụ cườ

"Phù An An tiểu thư, tôi có một tin tức tốt, tiên sinh hi vọng có thể tự mình gặp cômột chút."

Phù An An mới an ủi chính mình chớ có cưỡng cầu:......?--Ngồi trong xe của Nghiêm Sâm Bác và đi đến tận vùng ngoại ô.Sau một hồi ngoằn ngoèo, lên đến lưng chừng núi, chiếc xe dừng ở trước một cái cổngto lớn có dáng vẻ hơi điệu thấp.Không ngờ người nhà giàu rất thích xây nhà trên sườn núi kiểu này.Có những cây lớn ở khắp bốn phía.

Một ngôi biệt thự nằm giữa những tán cây cổ thụ.Chỗ này vắng vẻ, không khí u ám yên tĩnh.Chắc chắn ở đây có rất nhiều muỗi.Phù An An gãi gãi cánh tay, mới đứng đây có nửa phút, con muỗi đã để lại hai cái mụtto trên cánh tay cô
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 73


"Tiên sinh thích yên tĩnh, mời đi theo tôi."

Nghiêm Sâm Bác nói, làm một động tác mời.Phù An An đi theo sau anh ta, đi bộ hơn 20 phút, cuối cùng cũng nhìn thấy đại ca khắckim."

Tiên sinh."

Nghiêm Sâm Bác khẽ gọi một tiếng."

Ừm."

Phó Ý Chi gật đầu.Nghiêm Sâm Bác hướng về phía Phù An An mỉm cười, rất ý tứ mà lui ra ngoài sau đócòn đóng của lạiPhù An An đứng ở cửa, có chút ừm... hơi do dự.Tuy rằng bọn họ đã trải qua hai trò chơi, có thể coi như cùng sống chết, nhưng bởi vìtrong trò chơi thông tin mơ hồ, bọn họ kỳ thật như những người xa lạ.

Giống như bạnbè quen biết trên mạng rồi sau đó làm một cuộc gặp mặt ở ngoài vậy đó."

Vào đi, không phải cô muốn gặp tôi sao?"

Âm thanh lạnh lùng như tiếng kim loại gõ vào một căn phòng trống, giống hệt nhưtrong trò chơi vậy, nó khơi dậy ký ức của Phù An An về Phó Ý Chi ở trong trò chơi.

"Phó, anh Phó?"

Phó Ý Chi ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy Phù An An thò đầu ra nhìn vào phòng.Phó Ý Chi ánh mắt quét qua cô một cái, nhẹ nhàng ừ một tiếng.Phù An An cũng nhìn Phó Ý Chi hơi ngạc nhiên.

Không ngờ ông chủ lại đẹp trai nhưvậy.

Vẻ ngoài ôn nhu anh tuấn như ngọc, hóa ra thật sự có người có thể dùng hai chữnày để miêu tả.Trong phòng trầm mặc một phút.Phù An An nhìn người đến ngẩn người còn Phó Ý Chi là chờ cô nói chuyện.

Kết quảchờ nửa ngày."

Cô không phải muốn gặp tôi sao?

Giờ gặp rồi, không có gì muốn nói sao?"

Phù An An tỉnh lại và thành thật nói: "Xem ra tôi không có gì để nói, tôi chỉ muốn làmquen với anh thôi."

Thuận tiện ôm luôn đùi.Phó Ý Chi:......"

Tôi nghe Nghiêm Sâm Bác nói cô bây giờ đang sống một mình hả?"

"Ừm."

Phù An An gật gật đầu, đồng thời tự hỏi Nghiêm Sâm Bác nói lúc nào?"

Cô đi làm chưa?"

Phù An An lắc đầu: "Năm nay tôi là sinh viên năm hai, trường đại học của tôi ở ngaythành phố S."

Phó Ý Chi trầm mặc một lát rồi nói: " Trước hết cô cứ dọn đến biệt thự ở đi, chuyệncòn lại Nghiêm Sâm Bác sẽ an bài, có vấn đề gì có thể đi hỏi anh ta."

Vừa nói, Phó Ý Chi vừa nhấn vài dãy số trên điện thoại trước mặt anh.

Nghiêm Sâm Bác mới vừa đi đã nhanh chóng quay trở lại, mở cửa và gật đầu với PhùAn An, "Cô Phù, xin mời đi theo tôi."

Động tác rất nhanh, Phù An An đi theo Nghiêm Sâm Bác được nửa đường rồi chợt nhớra mục đích của mình đến đây"Anh Nghiêm, lần này tôi chỉ muốn ôm đùi ...

ồ không, tôi chỉ muốn đến gặp anh Phó,tôi không muốn ở lại qua đêm."

Cô không phải là loại con gái có thể tùy tiện đến ở nhà của một người đàn ông xa lạ."

Cái này hơi khó, nếu cô muốn ôm đùi trong game, cô Phù, cô nên nghe lời tiên sinhđi.' Mang ' là nơi không phải ai cũng có thể gia nhập đâu."

"Hả?

Mang là cái gì?"

Phù An An sững sờ.Nhìn thấy phản ứng của Phù An An, Nghiêm Sâm Bác có hơi ngạc nhiên, cô ấy thậmchí còn không biết về 'Mang', làm sao cô ấy có thể được Phó Ý Chi chọn?"

Phù tiểu thư, xin phép được hỏi, cho đến nay cô đã tham gia bao nhiêu vòng trò chơirồi?"

Nghe vậy, Phù An An trợn to hai mắt, run rẩy giơ lên hai ngón tay."

Anh cũng... là một người chơi sao?"

Phù An An cũng rất kinh ngạc.Chỉ qua có hai vòng của trò chơi.Nghiêm Sâm Bác lúc này cũng rất ngạc nhiên, nhưng anh ấy đã che giấu nó rất tốt,"Tất nhiên.

Tổ chức 'Mang' do tiên sinh thành lập bao gồm những người chơi trong tròchơi sinh tồn, cô Phù chỉ mới tiếp xúc với trò chơi nên không biết cũng là chuyện bình thường.

"Mang" đã thành lập được ba năm và thành viên của tổ chức hiện tại cókhoảng một nghìn người ".Không nghĩ tới a.

Phù An An nghe vậy thì sửng sốt, nhìn quanh thấy biệt thự trốngkhông, đến trăm người cũng không có."

Không phải tất cả mọi người đều ở đây."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 74


Nghiêm Sâm Bác đưa cô vào thang máy và đi lên tầng năm trong khi giải thích cho cô"Ngày nào cũng có người tham gia trò chơi, ngày nào cũng có người chết.

Chỉ có mộttrăm thành viên cốt lõi, và chỉ có bốn người có thể sống trong biệt thự ngoại trừ tiênsinh.

Ồ, không, bây giờ có thêm An An.

Tôi cảm thấy gọi là cô Phù thì quá xa cách, tôigọi cô là An An được không?"

Nghiêm Sâm Bác cuối cùng cũng dừng lại, vừa nói vừa mở cánh cửa trước mặt anh ta."

Ồ, tốt."

Phù An An gật đầu, "Vậy để tôi gọi anh là anh Nghiêm đi."

"Đương nhiên có thể."

Nghiêm Sâm Bác cười cười,"Đây là phòng của cô, An An, cô nghỉ ngơi một chút đi, còn ba người kia, ăn tối anh sẽgiới thiệu cho cô.

Nếu trong phòng còn thiếu thứ gì, hãy nhờ Ngô thẩm mua cho cô.Cô ấy là bảo mẫu phụ trách tầng này.

Cô còn có bất cứ câu hỏi nào khác không?"

Nghiêm Sâm Bác làm việc thật là chu đáo, không có vấn đề gì quá lớn, "đúng rồi anhNghiêm, anh biết lão đại đánh thuê là cái gì không?"

"Cái này à ."

Nghe thấy từ này, Nghiêm Sâm Bác nhướng mày, " Lão đại đánh thuê là đểám chỉ một nhóm người chơi cao cấp trong trò chơi, những người đặc biệt dẫn dắt những người chơi bình thường vượt qua cấp độ.

Loại người chơi cao cấp này luôn đắtkhách, ngoài ra phải có vận may ở trong trò chơi mới có thể gặp được.

An An muốntìm loại cao thủ này đưa cô vượt cấp sao?"

"Không có."

Phù An An lắc đầu, "Chỉ là tôi có chút tò mò khi nhìn thấy những từ nàytrong diễn đàn sinh tồn."

Huống chi chi phí còn kếch xù, cô cũng trả không nổi đâu."

Không có liền tốt."

Nghiêm Sâm Bác cười sờ sờ đầu của Phù An An,"Tiên sinh không phản đối rõ ràng đối việc thuê lão đại đánh thuê, nhưng anh ấy cũngkhông thích cấp dưới không có năng lực cũng như đầu óc.

Tôi còn có việc, đi trướcđây."

--Phù An An là lần đầu tiên đến nhà người khác, đi loanh quanh cũng không tốt.

Côkhông đi xuống dưới lầu cho đến khi ăn tối.Lúc này, trên chiếc bàn dài đã có bốn người đang ngồi, trong đó có ba người là nhữnggương mặt xa lạ.Ba người bọn họ đều là thanh niên, một người tóc cắt ngắn, ánh mắt lạnh lùng, cảngười lộ ra vẻ cực kỳ nghiêm túc.Một người có đôi mắt đào hoa, mặc dù không đẹp như Phó Ý Chi nhưng đôi mắt củaanh ta dường như có thể phóng điện, như thể anh ta là một đứa con trai hoang đàng sitình, quanh quẩn trong các tụ điểm hoang lạc.

Người cuối cùng đang cầm một chiếc máy tính, trông rất bình thường và những ngóntay của anh ấy không bao giờ rời khỏi bàn phím.Cho đến khi người đàn ông mắt đào hoa nhìn thấy Phù An An đi xuống, anh ta nhẹhuýt sáo."

Nghiêm Sâm Bác, đây chính là tiểu bằng hữu mà lão đại mới thu về sao, rất dễ thươngnha."

Người đàn ông với đôi mắt đào hoa nói xong, hai người đàn ông còn lại cũng cùngnhau ngẩng đầu lên.

Đây chắc là ba tâm phúc khác của Phó Ý Chi mà Nghiêm Sâm Bácđã nói qua."

An An xuống đây."

Nghiêm Sâm Bác thấy vậy đứng lên,"Tới đây, tôi giới thiệu một chút.

Ba người này chính là ba người mà tôi đã nói hồichiều.

Chương Tân Thành, Tô Sầm, Từ Thiên."

Trong khi nói chuyện, ba người bị gọi tên cũng đứng dậy.

Lần lượt đưa tay ra."

Từ Thiên."

Người đàn ông cầm máy tính nói."

Chương Tân Thành."

Đây là người đàn ông đầu đinh."

Tô Sầm."

Đây là một người đàn ông có đôi mắt hồ ly.Phù An An bắt tay từng người một, ngoan ngoãn gọi anh trai.

Chỉ có duy nhất đền chỗTô Sầm, người này nhìn yêu diễm, con người tựa hồ cũng yêu theo, sau khi bắt tay đầungón tay của anh ta như có như không mà vuốt lên bàn tay của cô một cái.Phù An An nhanh chóng rút tay lại và lùi về sau một bước.

Biết Tô Sầm là người như thế nào, nhìn vào hành động của anh ta, Nghiêm Sâm Bác đãcho anh ta một cái nhìn cảnh cáo,"Tô Sầm, An An là người mà tiên sinh tự mình bảo tôi mang tới."

Cô ấy khác với nhữngngười dùng để trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài."

Ồ."

Tô Sầm nghe vậy liền thu lại vẻ mặt vô liêm sỉ, "An An, anh Tô chỉ trêu chọc emthôi, em đừng để ý."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 75


Có Nghiêm Sâm Bác nhắc nhở, Tô Sầm lập tức liền an phận thật nhiều.

Lúc này, haingười còn lại cũng tò mò nhìn Phù An An.

Dù sao cũng là người lão đại dẫn về, tấtnhiên cũng là một người chơi cao thủ.Nghĩ tới đây, Tô Sầm vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "An An đã qua mấy vòng trò chơi rồi?"

"Tôi là người mới, mới đi qua hai vòng trò chơi."

"Hai, hai vòng?"

Ngoại trừ Nghiêm Sâm Bác đã biết, những người khác đều sửng sốtmột chút."

Chuyện gì vậy?"

Phù An An ngồi ở trên ghế có chút không giải thích được, thông qua hai vòng thìkhông xứng cùng bọn họ ăn cơm sao?Ánh mắt của Tô Sầm từ đứng đắn trở nên có chút vi diệu.Khóe miệng anh nở một nụ cười đầy ẩn ý, "Không có gì."

Không có gì mới là lạ.

Vượt qua ít nhất năm vòng trò chơi là điều kiện cơ bản để trở thành thành viên cốtcán của Mang, cũng là quy tắc do lão đại tự mình đặt ra.

Hôm nay lại phá lệ...Chẳng lẽ là Phó gia hơn hai mươi năm thanh lãnh như băng, bỗng nhiên một buổi sángcây vạn tuế lại ra hoa sao?Tô Sầm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngoan ngoãn, đôi mắt trong veo và tròn xoe củaPhù An An, rất giống một chú mèo con đắt tiền nào đó.Anh ta không ngờ người đó lại thích kiểu này.Thấy bọn họ đột nhiên trở nên yên lặng, Phù An An cảm thấy có gì đó không đúng,"Bọn anh hiện tại vượt qua mấy vòng rồi?"

"Tôi mười một vòng."

Tô Sầm cười nói: "Từ Thiên chín vòng, Tân Thành mười vòng."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 76


"Lão đại, địa chỉ kia đã bị mã hóa, cuối cùng chúng tôi lần ra địa chỉ là ở nước ngoài."

Từ Thiên lại mở ra máy tính đang đặt ở bên cạnh, đùng đùng đùng gõ lên vài cái"Tôi đã gửi cho anh các thông tin cụ thể qua email."

"Ừm."

Hai người nói chuyện lời ít mà ý nhiều.Tiếp đó Phó Ý Chi vừa nhìn về phía Chương Tân Thành cùng Tô Sầm, sau bữa ăn thờigian làm việc lúc nào cũng mãnh liệt lại cấp tốc.Phù An An chỉ nghe thấy mấy người nói thứ gì blah blah blah, tiếp đó Phó Ý Chi chỉcần nói "ừm, tốt, không được."

Mỗi lần trong miệng nói không vượt qua năm chữ.Kiểm tra thời gian, một giờ đã trôi qua.

Mấy người cuối cùng cũng nói xong, trên bànyên tĩnh trong chốc lát, Phù An An rời điện thoại quay đầu đi, ánh mắt vừa vặn đụngphải Phó Ý Chi."

Chương Tân Thành, sắp xếp một thời khóa biểu huấn luyện thể chất, về sau việc tăngtrưởng phương diện thể năng của Phù An An do anh phụ trách."

"Được."

Chương Tân Thành mắt nhìn Phù An An, mặt không thay đổi đáp ứng.

Chỉ là ánh mắt nhìn nhau có một chút thì Phù An An đã có thêm một buổi rèn luyệnthể chất bất ngờ.

Điều này khiến cho cô choáng váng."

Cái gì là rèn luyện thân thể?"

"Đó là đào tạo chuyên nghiệp về chiến đấu, bắn súng, v.v."

Tô Sầm trả lời"Tân Thành từng là quán quân cuộc thi lực lượng đặc biệt của Liên Hợp Quốc, thôngthạo chiến đấu, bắn súng và các hoạt động khác nhau, một chuyên gia trong lĩnh vựcnày.

Có thể được anh ấy hướng dẫn thì cô rất may mắn đó."

Phù An An nghe nói kinh ngạc nhìn anh ta một cái, không nghĩ tùy tiện lấy ra mộtngười đều mạnh như vậy."

Vậy tôi có thể trở thành cao thủ võ lâm sao?"

Từ nhỏ đến lớn, siêu sao phim hànhđộng Lý Tiểu Long là thần tượng của cô đó!Nhìn thấy bộ dáng hưng phấn của Phù An An, Tô Sầm âm thầm cười: "Ngày mai cô sẽbiết."

Ngày hôm sau, Phù An An mới biết vẻ mặt hả hê đó đại diện cho điều gì.Võ lâm cao thủ không phải dễ làm như vậy.

Chương Tân Thành rất lợi hại, cũng cực kỳnghiêm túc.

Không một chút nào vì Phù An An là con gái mà thủ hạ lưu tình, vừa lêntới chính là huấn luyện cấp bậc địa ngục.Liên tục vài ngày, toàn bộ biệt thự đều là tiếng quỷ khóc sói gào của Phù An An."

Chương lão sư, tôi không tập luyện nữa."

"Chương Sư Phó, tôi thật tình chạy không nổi rồi."

"A!

Mẹ ơi, con muốn về nhà!"

Âm thanh truyền đến trong lỗ tai của Phó Ý Chi đang ở trên lầu, để văn kiện xuốngnhìn về phía ngoài cửa sổ thấy Phù An An đang đứng trung bình tấn thì nhíu nhíu mày."

An An thật hoạt bát và tràn đầy năng lượng.

Sau khi tập luyện cả buổi sáng, cô ấy vẫncòn nhiều năng lượng như vậy."

Nghiêm Sâm Bác đứng bên cạnh ở hắn vừa cười vừa nói."

Ồn ào."

Phó Ý Chi đưa tay nhéo nhéo mũi, nhàn nhạt phun ra hai chữ.

Lúc đó anhthực sự bị đánh mất trí khôn nên mới nhờ Nghiêm Sâm Bác đưa cô ấy về.Vừa nói dứt lời, trước mặt đột nhiên trở nên tối sầm, một cảm giác quen thuộc độtnhiên ập đến, trước mặt anh xuất hiện một hàng chữ.[Chào mừng trở lại trò chơi sinh tồn, vòng này sẽ có 20.000 NPC và 9 người chơi cùngchơi với bạn.

Hãy cố gắng sống sót trong 30 ngày.

Trò chơi lần này: Dưới bầu trời ]Phó Ý Chi mắt nhìn chữ viết, đứng yên tĩnh tại chỗ chờ đợi.Không gian xa lạ màu trắng biến mất, bây giờ anh đang đứng ở một thị trấn nhỏ xa lạ.Trong biệt thự xa hoa, Phó Ý Chi đột nhiên ngồi ở trên ghế làm việc từ từ nhắm haimắt, xem ra là anh đã bị kéo vào trò chơi.

Nghiêm Sâm Bác nhìn nhiều thành quen,chuẩn bị lặng lẽ rời phòng.Một bên khác, dưới lầu tựa hồ cũng xuất hiện tình trạng giống như vậy.Chương Tân Thành bế Phù An An đã ngủ say vào phòng, "Cô ấy đã vào trò chơi."

Nghiêm Sâm Bác từ trên lầu xuống dưới, giật giật kính mắt, "Lão đại cũng tiến vào trò chơi rồi."

Từ Thiên đang ở trong đại sảnh nghe xong lời nói của hai người liền sững sờ -- "Mẹkiếp, không thể nào trùng hợp như vậy chứ?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 77


Thật đúng là trùng hợp.Sau khi đọc lời nhắc nhở này, Phù An An cũng bước vào thị trấn nhỏ.Phong cảnh nơi đây đẹp như tranh vẽ, nằm giữa non xanh nước biếc, ngoài dân cư còncó rất nhiều du khách đến và đi.Thị trấn dường như đang tổchức một lễ hội, với một khẩu hiệu trên đó - 【Thị trấnCánh đồng Hoa, mời bạn đến vào Tết Trung thu và tận hưởng bầu không khí thơmngát nhất.】Phù An An đi vào trấn nhỏ, phát hiện trong trấn đúng như tên gọi của nó.

Các cánhđồng đều được trồng hoa, một số loài hoa không phải trong mùa này cũng đang thinhau nở rộ.Trấn nhỏ khắp nơi có rất nhiều hoa khoe màu đua sắc, từng đợt hương hoa bên trongmang theo hoan thanh tiếu ngữ, phảng phất như tiên cảnh ở nhân gian.

Dọc đườngcũng có nhiều điểm mua bán đặc sản như bánh hoa tươi, trà hoa còn có mật hoa.Trừ cái đó ra, Phù An An còn tận mắt thấy một người bán không khí

Tới tới tới, nhìn một chút, nhìn một chút, không khí đặc biệt của Trấn nhỏ Cánh đồnghoa, không khí được khai thác tại thời điểm bốn giờ sáng, từ bên trong cánh đồng hoadiễm lệ nhất, có đủ loại mùi vị từ hoa hồng, Nguyệt Cơ, Tulip,... cái gì cũng có."

Người bán rong đang ngồi trên ghế tựa nghịch điện thoại di động, bên cạnh có mộtchiếc loa bị hỏng đang la hét.Thực sự là làm ăn buôn bán lớn, cái gì cũng có bán.Hôm nay nhìn thấy phiên bản live-action mua bán không khí, Phù An An thậm chíkhông biết nên nói gì.Thấy Phù An An đứng trước mặt mình một lúc lâu, người bán hàng ngồi dậy, lấy bìnhdưỡng khí ra và lắc lắc,"Em gái, em muốn một chai không?

Trong thành phố nơi nào có không khí trong lànhnhư vậy!

Một chai chỉ có 50 tệ, em có thể hít nửa tiếng."

Phù An An lắc đầu và vội vã bỏ đi, ai muốn chứ thật muốn chửi bậy.Ai mà ngu như thế, bỏ ra năm mươi đồng để mua một chai không khí.Mặc dù trong túi của cô có thẻ ngân hàng 50 vạn, bây giờ cô không thiếu tiền nhưngPhù An An vẫn muốn dành số tiền này để thuê một chiếc xe đạp đi vòng vòng và ănthức ăn ngon hơn.Phải nói nếu đây không phải là một trò chơi thì chắc chắn chỗ này là một địa điểmcheck-in du lịch cực chất.Phù An An cưỡi xe đến trung tâm thị trấn.

Dọc đường đi có rất nhiều phòng cho thuênhưng một đêm thấp nhất cũng tốn ba trăm.

Đem thêm năm mươi đồng tiền không khí vào, Phù An An thuê cho mình cái phòng ở ba trăm năm mươi đồng một đêm.

Khuvực du lịch có giá cả rất cao.Sau khi tiêu tiền, Phù An An vẫn cảm thấy hơi đau lòng.

Sau đó nằm trên giường thởdài thườn thượt, lấy cuốn sổ ra và bắt đầu viết kế hoạch một cách nhất quán.

Sưu tậpvật tư, phanh phanh vận khí tìm không gian, sưu tập tin tức hữu dụng.Trải qua hai lượt trò chơi, Phù An An đã có một kế hoạch khoa học và hệ thống chonhững việc cần làm trong giai đoạn đầu của trò chơi.Viết xong kế hoạch , cô ra ngoài với ba lô và tiền, giống như một du khách đeo ba lô đidu lịch bên ngoài.

Trông thấy món gì ăn ngon liền mua một chút, ghé thăm nhà thuốc,luôn chú ý đến tin tức trên Internet.Ừm......

Không tìm thấy bất kỳ tin tức nào có ích.Hầu hết các tin tức đều ca ngợi môi trường của thị trấn nhỏ Cánh đồng hoa tốt nhưthế nào, người dân trong thị trấn hạnh phúc như thế nào, mức sống trong thị trấn caonhư thế nào, thậm chí không khí còn trong lành hơn bên ngoài.Phù An An cắn bánh hoa tươi lắc đầu, không có thông tin nào.Mặc dù cô đã lang thang cả buổi chiều nhưng không có bất kỳ manh mối nào cả.

Trởlại nhà trọ, Phù An An đột nhiên nghĩ đến tên trò chơi --Lần thứ nhất, trò chơi gọi là hàng hải cuồng hoan -- mấu chốt tin tức là số lượng NPC.Lần thứ hai, tên trò chơi càng đơn giản thô bạo gọi là thành phố Hải Ly -- mấu chốttin tức ngay ở cái tên của nó Lần này trò chơi cũng không có những địa danh cụ thể, nhưng tên trò chơi là "Dướibầu trời".Bầu trời, cái tên có đề cập đến bầu trời.Dưới bầu trời....aaaaa.

Có gì dưới bầu trời sao?Đêm hôm khuya khoắt , Phù An An mang đôi dép liền chạy ra ngoài nhìn lên trên trời.Trăng đêm nay không tròn lắm nhưng có rất nhiều sao.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 78


Quan sát ngôi sao nửa ngày cũng không có gì dùng được, Phù An An còn bị con muỗicắn đầy người quay về trong phòng.Dưới bầu trời ngày thứ haiCô ngáp một cái thật to rồi rời giường.Hương hoa từ nơi không xa bay tới, bươm bướm cùng ong mật đang bay múa ở bêntrong đồng ruộng phía sau lưng.

Khói bếp bốc lên nghi ngút, mùi khói dầu mỡ dongười dân nấu nướng, tiếng cười nói nô đùa, thỉnh thoảng có tiếng xe đạp chạy quacửa kêu leng keng.Phù An An nhìn buổi sáng ấm áp và trong lành trước mặt, nó rất đẹp, nhưng tất cả chỉlà ảo ảnh sắp bị phá vỡ.Ăn sáng xong, Phù An An như thường lệ ra ngoài mua đồ, đồng thời tìm đạo cụ khônggian.Đùng đùng -- đột nhiên trên không trung cách trấn nhỏ mấy ngàn mét có một máybay bị nổ tung làm toàn bộ trấn nhỏ rực sáng trong nháy mắn

Khoảnh khắc tiếp theo, rất nhiều mảnh vụn máy bay bốc cháy rơi xuống, những ngườibên ngoài không ngừng la hét và bỏ chạy.Phù An An cuống quít xông vào bên trong một quán cà phê.Bên trong đã đầy ắp người, mọi người vừa muốn trốn vừa muốn xem trò hay nên xémchút nữa đã đẩy những người đến sau và Phù An An ra ngoài.Các vật thể cháy và mảnh vỡ máy bay liên tục rơi xuống bên cạnh khiến Phù An Angiật mình.

Đám đông đang theo dõi trò hay cũng hét lên.

May mắn lúc này có ngườikéo cô lại, từ cửa ra vào đem cô kéo vào trong tiệm."

Xin lỗi, thật xin lỗi!"

Người suýt chút nữa đẩy Phù An An ngã xuống xin lỗi liên tục vàdường như còn sợ hãi hơn một nạn nhân như cô."

Không sao."

Phù An An khoát khoát tay, nói tiếng cảm ơn với người nghĩa hiệp đã cứumình.

Sờ sờ cái trán không cẩn thận bị đụng trúng nói: " tiên sinh, tôi mời anh uống càphê nha."

"Ừm."

Người trước mặt nhẹ giọng nói.

Âm thanh có chút quen tai.Phù An An ngẩng đầu lên nhìn -- "Anh Phó!!"

Một phút đồng hồ sau, nhân viên quán cà phê bưng lên thêm một ly cà phê.

Phù An Anngồi trước mặt ân nhân cứu mạng của mình, uống ly cà phê anh ta gọi cho, trong túivẫn còn cất chiếc thẻ anh ta đưa.

Cái ôm đùi này thật đáng giá!Phó Ca thật sự rất tốt làm Phù An An đột nhiên dâng lên một cổ xúc động muốn gọiba.

Loại xúc động này cũng không có sinh ra khi cô đối mặt với người sáng lập raTrung Quốc đâu

Đè nén xuống nội tâm xúc động muốn gọi ba của mình, Phù An An ôm chén cà phênhìn Phó Ý Chi nở nụ cười,"Anh Phó, chúng ta thật sự là có duyên phận a!

Cùng nhau chơi trò chơi tới ba lần."

Phó Ý Chi nhàn nhạt ừ một tiếng rồi nhìn về phía ngoài cửa.Máy bay rơi xuống rất nhiều mảnh vỡ, cửa hàng đối diện đã bị đè nát.Xe cảnh sát, xe cứu hỏa, xe cứu thương đồng loạt chạy đến hiện trường, lúc này bênngoài bao vây một mảnh hỗn loạn.Phù An An cũng theo dõi họ cho đến khi những người bị thương và xác chết rơi từ trêncao xuống được mang ra bên ngoài.Trên đường phố, những mảnh vỡ không kịp xử lý vương vãi khắp nơi, khiến nơi đâytrông như một mớ hỗn độn.Tuy nhiên, sau chuyện hỗn loạn này, mọi người vẫn tiếp tục làm những gì họ nên làm.Phù An An quay đi, nhìn Phó Ý Chi và hỏi: "anh Phó, anh hiện đang sống ở đâu?

Nhàtrọ tôi thuê ở trên đường này, anh có muốn chuyển đến đây sống cùng nhau không."

"Không quen sống ở đây cũng không sao, tôi cũng có thể dọn đến ở cùng với anh."

"Còn có Anh Phó ơi, chờ lúc về nhà, có thể hay không nói Chương lão sư đừng huấnluyện tôi như vậy nữa , tôi. . .

"Mặc dù có một mình cô nhưng cô có thể nói nhiều hơn so với bốn người Nghiêm SâmBác cộng lại.

Làm thế nào mà một người có thể nói nhiều như vậy?

Phó Ý Chi nhớ lại lần đầu tiên anh gặp cô, cố gắng nói hết ba từ trong một câu.

Có lẽchỉ khi bị bao vây bởi thây ma, cô ấy mới có thể yên tĩnh hơn.Phó Ý Chi đặt ly cà phê xuống, ngón tay mảnh khảnh lướt trên mép cốc, nhìn Phù AnAn với đôi mắt phượng hẹp dài."

Cô tới đây lâu như vậy, tìm được vật phẩm không gian chưa?"

"Tìm được thông tin quan trọng nào về trò chơi rồi ?"

Ném qua hai vấn đề làm cho Phù An An ngậm miệng."

Chưa, tạm thời chưa có."

Phó ba ba tức giận, không thể gây chuyện với Phó ba ba.Phù An An khuấy khuấy ly cà phê đen, đột nhiên trở nên im lặng như một con gà.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 79


Sau vài phút, Phù An An lại ngẩng đầu lên lần nữa,"Anh Phó, chuyện này tôi cảm thấy không nên vội vàng, mới là ngày thứ hai, không thuthập được tin tức cũng là bình thường."

"Còn đạo cụ không gian thì sao?"

Phó ba ba bỗng nhẹ nhàng bỏ xuống một câu, "ai nói chính mình vận may cực tốt ?"

Anh hai đây đang cố ý gây chuyện với Phù An An cô sao?Vận may cho dù tốt, cũng không có khả năng mỗi ngày đều trúng xổ số!

Nghĩ tới đây,Phù An An một tay chống eo, "Dù sao ông nội của tôi nói, vận khí của tôi rất tốt, cái gìcũng có thể hóa vận rủi thành vận may, trời sinh phú quý!"

Những lời này khiến Phó Ý Chi bật cười"Đi thôi."

Phù An An: "đi chỗ nào vậy?"

"Lấy chút đồ vật.

Nói xong, hai người đi ra ngoài cửa hàng, Phó Ý Chi trực tiếp mở cửa một chiếc xemàu đen, "Lên đi."

"Anh Phó, mỗi lần chơi một trò chơi anh đều mua một chiếc xe hả?"

Những thứ trong trò chơi đều không thể lấy ra ngoài."......

Mướn."

Phó Ý Chi lạnh mặt nói."

Ồ ồ."

Phù An An gật gật đầu, cô còn tưởng rằng phó ba ba đang bị trò chơi lợi dụng đâu.

Saukhi thắt dây an toàn, chiếc xe đang chạy rất nhanh, sang phía bên kia của thị trấn.Bên ngoài một nhà kho nào đó, hai công nhân dỡ hàng đã chờ sẵn ở đây, dưới chân rấtnhiều các loại thực phẩm và thuốc chất đống.Hai người chất đồ lên xe, đi lên phía trước báo cáo với Phó Ý Chi, "Ông chủ, đây là đợthàng cuối cùng."

"Tốt."

Phó Ý Chi từ trong bóp da rút ra một xấp tiền đưa cho hai cái công nhân, " vấtvả rồi."

Hai người cầm tiền mặt mày hớn hở, "cám ơn ông chủ."

Tiếp đến hai người lại nói rất nhiều lời hay ý tốt, vô cùng cao hứng đem vị thần tài nàyđưa tiễn.Tất nhiên, những thứ này không được sử dụng để mở một siêu thị.Ô tô chạy dọc theo con phố ra ngoài thị trấn, rẻ phải và đi đến một gian biệt thự ở nơihẻo lánh.

Phù An An xuống xe và nhìn xung quanh, xung quanh thậm chí không có một nhânviên bảo vệ nào, "Anh Phó, lần này anh không thuê lính đánh thuê sao?"

Suy nghĩ về sự hào phóng của Phó ba ba trong trò chơi lần trước làm Phó An An cảmthấy thực ủy khuất cho hắn khi ở biệt thự này."

Đây chỉ là một thị trấn nhỏ."

Ở đâu ra lính đánh thuê.Phó Ý Chi rẽ ngoặt và lái xe vào.

Biệt thự nhỏ có một tầng hầm ẩn, bên trong chất đầyđủ loại thức ăn, nước uống, thuốc men, Phù An An thậm chí còn nhìn thấy cả lều bạt,đèn năng lượng mặt trời và thuyền bơm hơi.Vẻn vẹn có một ngày thời gian, Phó Ý Chi đã sưu tập phần lớn vật tư cần thiết.

Phù AnAn nhìn xem sửng sốt một chút, chấn kinh với hiệu suất làm việc của Phó ba ba.
 
Back
Top Dưới