Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 457: Thao Cúc Huyệt


Huyên Huyên lúc này, cảm thấy chính mình giống như sắp chết, côn thịt thô lớn gân guốc đỉnh đóng dập, mạnh bạo thúc ra vào theo từng đỏ.

Khiến cho hoa huyệt co rút, giật lên liên hồi.

Miệng cô mở lớn, khó khăn hít thở không khí.

Mặc cho Huyên Huyên mắng chửi, van xin ra sao.

Hứa Khải vẫn điên cuồng đảo lộng côn thịt, hai người như hoà làm thành một, khoái cảm sung sướng tra tấn hai người như chết đi sống lại.

“Ha…

ưm…

Huyên…

Anh muốn bắn… không chịu được, miệng dưới này thật biết kẹp… mút… mút thật sảng… anh bắn…

ân…”

Hứa Khải ôm ghì lấy Huyên Huyên, tiểu huyệt của Huyên Huyên kịch liệt co rút lại ôm thít lất côn thịt bên trong.

Ngay tức khắc làm hắn không thể khống chế cảm xúc sung sướng lại, côn thịt lớn hơn 1 vòng, kéo căng miệng tiểu huyệt.

Ở bên trong tiểu huyệt ướt át nóng ấm run lên mãnh liệt.

Sau đó bắn ra từng đợt tinh dịch nóng bỏng đặc sệt vào sâu bên trong.

Lấp đầy tử cung.

Huyên Huyên cũng cảm nhận được một dòng nước nóng bỏng đang bắn mạnh vào bên trong cơ thể mình.

Khiến cho Huyên Huyên sảng khoái, tư vị sung sướng di chuyển khắp các điểm nhạy cảm của cô.

Nhưng chỉ vài giây sau, Hứa Khải thở dốc, thì thầm bên tai Huyên Huyên như một lời thỉnh cầu.

Khiến cho Huyên Huyên không thể nào cười nổi.

“Huyên Huyên, anh muốn…”

“Muốn thao cúc huyệt…”

Huyên Huyên hoảng hốt mở lớn mắt, thốt lên: “Khải, anh nói cái gì?”

Hứa Khải lật người Huyên Huyên lại, lúc này cô trong tình thế nằm xấp.

Hai ngực lớn đè ép dưới đệm, mông no căng vểnh nhổng lên cao.

Hắn rút côn thịt to lớn từ tiểu huyệt ra, tuy mới bắn nhưng còn rất cứng và nóng.

Tức khắc hắn đỉnh đỉnh quy vào cúc huyệt đỏ hồng đẹp mê hồn, đang co rút liên tục.

“Em phải ngoan, nghe lời tôi.

Tôi muốn động cúc huyệt.”

Nói xong hắn đâm côn thịt mạnh vào bên trong cúc huyệt chật khít tới khẩn trương.

“Á…

Ngô…

Chậm đã Khải…

ân…

ân…”

Huyên Huyên vô lực thét lớn lên, âm thanh của cô vang vọng khắp phòng ngủ.

Nối tiếp theo đó, là giếng gầm gừ rên rỉ của Hứa Khải phát ra.

“Hừ…

ân… thoải mái… thật sướng… nơi này… không kém dâm huyệt…

ưm…

ư…

ân…

ân…”

Hứa Khải hưng phấn hơn bao giờ hết, hông và mông hắn đẩy mạnh.

Do cúc huyệt vô cùng khít chật hẹp.

Khiến hắn hận không thể nào gia đăng tốc độ.

Chỉ có thể túm lấy vai nhỏ của Huyên Huyên.

Côn thịt to lớn thúc đẩy cắm ra rút vào nơi cúc huyệt chật hẹp.

Hắn có thể cảm thấy, mỗi lần rút ra, thì đều bị cúc huyệt hung hăng hút lại.

Huyên Huyên càng kêu rên, lại khiến cho Hứa Khải thập phần hưng phấn.

Đỉnh lộng mỗi cú thúc càng mạnh mẽ khẩn trương.

“Không được…

Khải… mông tôi hỏng mắt… nơi này sẽ rách… không được…

Khải… a… a…

ân.. tên cầm thú… tên thần kinh…

ân…”

Huyên Huyên đau đớn, xen lẫn sung sướng khoái cảm tình dục điên cuồng trào dâng.

Hai mông lớn nẩy nẩy đung đưa theo từng nhịp tấn công.

“Ha… ha…

Huyên Huyên… tôi lại muốn ra… chết tiệt… muốn bắn vào nơi này…

ân…

ân…”

Hứa Khải kêu rên sung sướng, hắn thúc côn thịt thêm vài lần.

Sau đó hai tay vươn lên bóp véo kéo hai vú của Huyên Huyên ra.

Lại một dòng tinh dịch nóng hổi bắn vào cúc huyệt.

Tư vị sung sướng lấn áp lấy hai người.

Hứa Khải lúc này hoàn toàn đổ gục trên tấm lưng trần của Huyên Huyên.

Hắn còn không buồn rút côn thịt khỏi cúc huyệt.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 458: Cuộc Đời Em, Tôi Sẽ Chịu Trách Nhiệm


Sắc trời vừa sáng, Hứa Khải đưa tay lên xoa xoa giữa mi tâm đau nhức của mình.

Hắn híp mắt nhìn xuống thân thể mình và tiểu nhân nhi trần trụi đang ôm lấy thắt lưng của hắn.

Lúc này hắn thật sự tỉnh rượu, men say trong người không còn một chút.

Hứa Khải nhớ lại toàn bộ sự việc thâu hoan điên cuồng đêm qua.

Hắn trầm mặt xuống, cảm thấy mọi hình tượng lẫn danh dự của mình cứ như vậy đổ vỡ.

Hứa Khải nhìn xuống vết máu ở ga giường.

Hắn nhẹ nhàng đay tay lên gỡ sợi tóc dính trên trán nhỏ của Huyên Huyên.

Gương mặt cô ngủ xinh đẹp hệt như thiên sứ, trên cơ thể vẫn còn hằn vết đỏ hồng mờ ám.

Hứa Khải nhích hông lập tức côn thịt dính đầy tinh dịch tuột ra khỏi cúc huyệt.

Hắn cúi đầu xuống hôn nhẹ lên trán của Huyên Huyên.

Tức khắc Huyên Huyên vươn vai, hai tay ôm loạn trên lồng ngực Hứa Khải.

Cô hơi mở mắt ra, liền nhìn thấy người đàn ông cực phẩm đang chăm chú nhìn mình không chớp mắt.

Huyên Huyên nở nụ cười ngọt ngào, sau đó tiếp tục dụi dụi đầu mình vào lồng ngực của hắn…

“Khải, buổi sáng tốt lành…”

“Anh cứ xem như tai nạn khi làm việc đi, tôi không để ý.”

Ngữ điệu của Huyên Huyên nói ra thoải mái tới mức khiến Hứa Khải khó chịu.

Hắn nghĩ bông hoa này hắn đã hưởng qua, vì cớ gì cô lại không cần hắn chịu trách nhiệm.

Không lẽ cô ấy chỉ xem đây là tai nạn công việc?

Hắn dứt khoát nắm cằm của Huyên Huyên nâng lên cao, áo sát với gương mặt của mình.

Mở miệng nói, có chút sinh khí..

“Cuộc đời của em, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

“Tôi chỉ cho phép em cưỡi một mình Hứa Khải này.

Nếu em nói đây là tai nạn do công việc.”

“Vậy chúng ta kí hợp đồng trăm năm.”

Cô kinh ngạc mở lớn hai mắt, đây là lần đầu tiên Hứa Khải nói nhiều như vậy.

Hơn nữa hắn còn nói sẽ chịu trách nhiệm.

Còn hợp đồng trăm năm, đây có được xem như lời tỏ tình hay không?”

“Khải, đây có được xem là lời tỏ tình đúng không??”

Huyên Huyên chớp mắt mắt, ngón tay vân vê vẽ lên lồng ngực của hắn.

Lập tức hắn nắm lấy ngón tay của Huyên Huyên.

Cánh môi áp lên đôi môi của Huyên Huyên.

Gắt gao hôn sâu liếm mút khiến cả hai người muốn ngộp thở.

Hứa Khải buông Huyên Huyên ra, đôi mắt thâm thúy đen sâu nhìn muốn xuyên qua cô.

Phong thái của hắn vô cùng điềm tĩnh nhen nhàng.

“Tôi không tỏ tình em, mà tôi đang trói buộc em.

Huyên Huyên…”

“Em không có quyền lựa chọn.

Em là của tôi…”

Huyên Huyên: “……”

“Được!

Khải… vậy… vậy anh trói chặt tôi vào.”

Huyên Huyên cười sáng lạn, ôm chặt eo hắn.

Dường như cô cảm nhận được, chính mình đã tìm được nơi bến đỗ cuối cùng.

Cô thích nam nhân này, nói ít làm nhiều.

Tạo cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.

Những ngày sau này, ngay cả Lam Thiên và quản gia và nhân viên ở Tập Đoàn Hứa Thị.

Đều biết Hứa Khải và Huyên Huyên có quan hệ mập mờ.

Nhưng không ai nói gì, vì từ khi có Huyên Huyên bên cạnh thái độ của Hứa Khải nhu hòa không ít.

Hơn nữa hắn còn biết cười.

—-Tổng cục hệ thống công lược giả.

“Đo nhịp tim… nhịp tim đang tăng tốc… không ổn.

“Mau tới phòng thử nhiệm xem hội trưởng.

Nam nhân mặc trang phục hiện tại, tay vẽ lên biểu đồ trên không trung.

Hắn nhìn người đàn ông được gọi là hội trưởng, toàn thân mặc quần áo màu trắng.

Trên đầu gắn đầy dây ống chằng chịt .

Gương mặt lạnh lùng như máy móc, bất giác nở nụ cười nhạt.

Nam nhân kinh ngạc thốt lên: “Thành công rồi sao?”

“Rốt cuộc hội trưởng gặp được chuyện gì mà vui tới vậy??”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 459: Vị Hôn Thê Trở Về


Sân bay quốc tế.

Một cô gái vóc người cao dáo mảnh khảnh, mặc chiếc váy dài eo được thắt chặt lại.

Mái tóc dài màu vàng, môi được son đỏ rực, trên mặt đeo kính che đi nữa gương mặt..

Cô ta lấy điện thoại từ chiếc túi xách ra, ấn chấp nhận cuộc gọi.

Cất giọng nũng nịu lên.

“Daddy, con đã tới rồi.

Bây giờ con sẽ tới Hứa Gia gặp tiểu Khải Khải, lâu rồi chưa có gặp qua.

Cô ta nói qua điện thoại vài câu, sau đó lên taxi một mạch tới thẳng Hứa Gia.

—- Hứa Gia.

Lúc này Huyên Huyên và Hứa Khải đang dùng bữa sáng.

Hắn đảo mắt lên bàn ăn, toàn bộ đều là bánh ngọt.

Hơn nữa còn có cả trà sữa cỡ lớn.

Hứa Khải đảo mắt nhìn xuống nữ nhân xinh đẹp đang ngồi trong lồng ngực mình.

Hắn nhẹ bẫng lên tiếng.

“Tiểu Huyên, tôi không thích uống trà sữa.”

Huyên Huyên ngước mặt lên nhìn hắn, cô cười cười ngọt ngào lên tiếng.

“Khải, nhưng anh phải uống.

Em không muốn anh tụt Huyết áp mà ngất đi.”

Nghe tới đây cơ mặt Hứa Khải giật giật.

Hắn túm lấy eo nhỏ của Huyên Huyên nhéo mạnh một cái.

“Á…

Khải… anh làm em đau.”

Cô nhăn nhó mặt mày, phồng má trợn mắt kháng nghị

Hứa Khải cười nhạt, hắn vươn tay lên bóp bóp xoa nắn một bên vú lớn của cô.

Cất tiếng tà mị lên.

“Tôi thích uống sữa ở nơi này, hơn là trà sữa kia.”

Huyên Huyên còn định lên tiếng phản bác lại, thì quản gia từ xa đi tới gần Hứa Khải.

Nhìn một chút ông ta định nói gì đó, nhưng thấy hai người đang ngọt ngào trêu đùa nhau thì không biết phải nói từ đâu.

Hứa Khải ôm lấy cô, sau đó chỉnh lại biểu cảm cho tốt lên tiếng nói.

“Có việc??”

“Vâng, Hứa tổng, bên Mộc Gia vừa mới điện báo.

Nói Mộc Tiểu thư đang trên đường tới đây.”

Hứa Khải nhăn mày, hình như hắn có nghe Mộc Gia này ở đâu đó rồi.

“Là Mộc Gia nào?”

Quản gia bị hỏi, ông ta cũng tới mức đỡ trán mà chết đi cho xong.

Hứa Tổng luôn như vậy, không hề nhớ tới chính mình còn có một vị hôn thê từ bé.

“Hứa Tổng, là Mộc Linh Lan tiểu thư Mộc Gia.

Mộc Đình Bách.”

“Cũng là… là vị hôn thê của ngài.”

Nghe tới đây, Huyên Huyên như chết sững.

Cô không ngờ Hứa Khải lại có vị hôn thê, hơn nữa cô ấy đang tới đây.

Nói như vậy, cô chính là kẻ thứ ba không hơn không kém.

Tâm trạng Huyên Huyên trở nên rối loạn, cô không biết phải làm như thế nào.

Cô ghét cảm giác này, tại sao người đàn ông mà cô có tình cảm lại có vị hôn thê?

Tại sao ngày từ đâu hắn không nói cho cô biết.

Còn nói chịu trách nhiệm, là muốn trách nhiệm theo phương pháp nào?

Bao nuôi sao…??

Hai mắt Huyên Huyên đỏ hồng, cô trượt từ đùi Hứa Khải xuống, không nhìn hắn mà bỏ lại một câu rồi cắm mặt chạy vào trong phòng.

“Khải… em hơi mệt… em muốn nghỉ ngơi…”

Hứa Khải nhìn thấy Huyên Huyên đang trốn tránh, hắn cau mày lẩm bẩm.

“Ngốc nghếch, em lại không cho tôi cơ hội để giải thích.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 460: Cô Ấy Là Vợ Tôi


Huyên Huyên bỏ vào trong phòng, cô ôm chặt gối, nơi trái tim bên lồng ngực trái nhói lên từng cơn.

Cô chán ghét cảm xúc này, chán ghét thật sự, cô lại vô tình trở thành người thứ ba.

Thật tồi tệ.

Nếu như có hệ thống ở đây, hệ thống sẽ giúp cô xóa đi cảm xúc này.

“Hệ thông, mi có đang ở đây không?

Có nghe thấy tiếng lòng sâu tận tâm can của bổn cô nương đang đau nhói không?”

“Nếu có ở đây, mi mau giúp bổn cô nương xóa nó đi.

Nơi này đau quá… ta phải làm sao đây?”

Lúc này Hứa Khải trầm mặc, vẫn ngồi yên trên ghế.

Hắn không biết phải làm gì, hắn không giỏi trong việc dỗ dành nữ nhân.

Hơn nữa hắn không phải Hứa Khải trước đây, hắn là người người khác cũng tên là Hứa Khải.

“Chết tiệt, tự nhiên lão tử phải cõng cái nồi này.

Hứa Khả a~~ Trước khi anh đi còn để lại hậu quả cho lão tử gánh?”

“Vậy nữ nhân của lão tử biết phải làm sao đây??”

Hứa Khải vẫn đang vò đầu bứt tóc, thì Mộc Linh Lan hí hửng kéo vali chạy ùa vào bên trong.

Bất ngờ ngồi lên đùi hắn, hai tay ôm vai bá cổ hắn.

Môi đỏ hôn lên trán, nũng nịu lên tiếng.

“Tiểu Khải Khải, lâu rồi không gặp.

Anh cũng thật ra dáng.

Đứng lên cho Lan Nhi xem nào…”

Bị bất ngờ tấn công, Hứa Khải đen mặt.

Trên trán nổi lên 3 vạch hắc tuyến.

Lúc này Huyên Huyên mới mở cửa ra, đã nhìn thấy hình ảnh này.

Hai mắt cô mở lớn, tay bụm chặt miệng lại.

Nước mắt tuôn rơi, lồng ngực đau nhói, phập phồng liên hồi…

Vô tình Hứa Khải nhìn thấy Huyên Huyên đang khóc không thành tiếng trên lầu, nhìn xuống.

Hắn lập tức đẩy Mộc Linh Lan ra, gầm lớn.

“Cô là ai?

Tôi không quen cô.”

Mộc Linh Lan bị đẩy ngã xuống đất, đồng thời hai mắt nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp kiều mị.

Đang đứng trên lầu, bụm chặt miệng tránh gây ra tiếng khóc, cô ta cắn răng, nhưng vẫn tỏ ra thái độ nhẹ nhàng.

“Tiểu Khải Khải, em là Lan Nhi…

Là vị hôn thê của anh.

Không phải, anh luôn muốn kết hôn cùng em sao?”

“Bây giờ em đã trở về, chúng ta cùng nhau thực hiện lời hứa…”

Hứa Khải không biết phải chối cãi như thế nào, quả thực linh hồn trong cơ thể này trước đây từng hứa.

Nhưng hắn không có yêu Mộc Linh Lan.

Người hắn yêu là Huyên Huyên.

Huyên Huyên gạt đi nước mắt, thẳng lưng bước xuống lầu.

Cô chọn cách đối diện trực tiếp giải quyết truyện này.

Mộc Linh Lan thấy Huyên Huyên đang tiến gần, cô ta liền túm chặt tay Hứa Khải lên tiếng chào hỏi..

“Xin chào, tôi là Mộc Linh Lan.

Cũng là vợ sắp cưới của Tiểu Khải Khải.”

“Chắc cô là người hầu tới làm đúng không?

Vậy phiền cô rót cho tôi ly nước…”

Huyên Huyên toàn thân cứng đờ, hai mắt nhìn chăm chăm vào nơi Mộc Linh Lan đang nắm tay Hứa Khải.

“Tôi… không phải…”

Huyên Huyên bối rối ngập ngừng mở miệng.

Thì ngay lúc này, Hứa Khải tức giận khi nghe Mộc Linh Lan hạ thấp nữ nhân mà hắn yêu, hắn hất tay Mộc Linh Lan ra.

Tiến về phía trước ôm Huyên Huyên vào lòng, cất giọng tuyên bố.

“Cô ấy là Vợ tôi.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 461: Mộc Gia - Hứa Gia!


Mộc Linh Lan kinh ngạc, như không thể tin những gì tai và mắt mình thấy.

Chỉ mới 10 năm không gặp, tại sao Hứa Khải lại thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy?

Không phải 10 năm trước, dù cô có từ chối hôn ước như thế nào.

Thì hắn vẫn luôn là người bám theo chờ đợi cô sao?

Hoặc là do con hồ ly tinh kia xuất hiện bất ngờ, nên khiến Hứa Khải thay đổi tâm ý?

Không được, bây giờ bản thân đã mất tất cả…

Hứa Khải là cái cọc cuối cùng, vẫn nên bắt lấy.

Không thể để tuột mất.

Mộc Linh Lan đảo mắt âm thầm tính kế.

Riêng Huyên Huyên lúc này thì khác, cô không nghĩ rằng Hứa Khải lại nhận định mình là vợ của hắn.

Nhưng sự thật không thể nào thay đổi được, cô là người tới sau.

Huyên Huyên đẩy Hứa khải ra, cô ngước đôi mắt đẫm lệ, cánh mũi run run sụt sịt.

“Khải, anh đừng nháo.

Vị hôn thê đã trở về rồi.

Em chỉ là thư ký thôi… chỉ là…”

Hứa Khải trầm mặt, hắn tỏa ra lãnh khí khiến nhiệt độ căn phòng như hạ xuống mức thấp nhất.

Hắn tức giận thực sự, gầm lớn lên…

“Em câm miệng, tôi đã nói em là vợ tôi.

Nhất định là vợ của Hứa Khải này.”

“Còn em, Tiểu Khải Khải anh vì con hồ ly tinh này mà bỏ rơi em…”

Mộc Linh Lan không chịu kém cạnh, gương mặt vặn vẹo hét lớn lên.

Tay vươn lên định tát Huyên Huyên, ngay lập tức Hứa Khải nắm lấy cổ tay Mộc Linh Lan.

Khiến cô ta không thể nào xuống tay được.

“Mộc Linh Lan, cô nên nhớ 10 năm trước.

Cô không nhận định tôi…”

“Tôi nhớ rõ từng câu từng chữ của cô khi đó.

Cô nói rằng, có chết cũng không lấy Hứa Khải tôi.”

“Bây giờ tôi đã có nữ nhân quan trọng nhất trong cuộc đời này.

Cô không đủ tư cách làm Hứa Phu Nhân, không ai ngoài Huyên Huyên của tôi.”

“Anh… anh… anh không thể bác bỏ, em đã quay lại.

Lan Nhi đã quay lại rồi, Khải Khải, anh chỉ đang giận Lan Nhi thôi phải không?”

Mộc Linh Lan cứng không được, cô ta lại mềm mỏng, hai mắt đỏ hồng lay lay cánh tay của Hứa Khải.

“Mộc Linh Lan, cô yên tâm tôi sẽ trả tự do cho hai chúng ta.

Tôi sẽ gọi cho Mộc Đình Bách hủy bỏ hôn ước 10 năm trước.”

Hứa Khải vẫn không hề mềm lòng, còn cứng rắn hơn.

Hắn nhất định phải chấm dứt mối quan hệ này, Mộc Linh Lan không xứng, cơ bản cô ta cũng không yêu Hứa Khải trước kia thật lòng.

Mộc Linh Lan giận tím mặt, cô ta bắt đầu uy hiếp.

“Hứa Khải, anh nghe rõ cho tôi.

Khi xưa Hứa Gia anh gặp khó khăn.

Muốn Mộc Gia giúp đỡ.”

“Là Mộc Gia chúng tôi chịu thiệt mới đồng ý mối hôn sự này.

Bây giờ thì hay rồi, Hứa Gia phất lên đứng đầu nền kinh tế.”

“Thì ngay lập tức phủi bỏ quan hệ với Mộc Gia.

Anh có xứng đáng với ba mẹ đã khuất của mình hay không.”

“Hứa Khải, tôi nói cho anh biết.

Dù anh có chấp nhận hay không, thì hôn sự này vẫn phải tổ chức.”

Nói xong Mộc Linh Lan liếc nhìn Huyên Huyên với đôi mắt căm thù.

Cay độc lên tiếng.

“Hồ Ly Tinh, cô đừng hòng vui vẻ được bên Hứa Khải.

Anh ta là của Mộc Linh Lan này.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 462: Tôi Sủng Em Bao Nhiêu, Cũng Không Đủ


Huyên Huyên từ đầu tới cuối nghe cuộc đối thoại của hai người, cô lờ mờ hiểu ra.

Mộc Linh Lan không hề yêu Hứa Khải, chắc chắn cô ta có ẩn tình gì đó.

Hơn nữa cái câu hồ ly tinh kia, nghe thật chướng tai.

Bổn cô nương nhịn vì mình vô tình tới sau, cô ta đã không biết trân trọng thì để bổn cô nương làm thay.

Suy nghĩ thấy đáo, Huyên Huyên liếc mắt nhìn Hứa Khải vẫn không nói trước lời uy hiếp của Mộc Linh Lan, Huyên Huyên bước ra phía trước.

Hai tay khoanh lại lên tiếng chất vấn.

“Tôi quên không giới thiệu cho cô biết, tôi là Huyên Huyên.

Cô nói tôi là Hồ Ly Tinh?

“Mộc Tiểu Thư, cho tôi mạn phép hỏi cô.

Cô và Khải có cái gì chứng minh giữa hai người có hôn sự hay không?”

Lập tức Mộc Linh Lan thốt lên: “Đây là lời hứa của ba mẹ hắn, còn cần cái gì để chứng…”

Chưa nói hết câu, Mộc Linh Lan vội bụm miệng lại.

Biết mình đã buột miệng.

Huyên Huyên cười cười, cô vào phòng lấy ra bản hợp đồng đặt trước mặt Mộc Linh Lan, cao ngạo nói.

“Nói như vậy, trên thực tế hai người không hề có hôn sự nào hết.

Nhưng tôi lại có…”

“Khải đã cùng tôi ký hợp đồng 100 năm.

Nói đúng hơn nữa, anh ấy thuộc về tôi.

Mộc tiểu thư, cô đừng mở miệng ra nói hồ ly tinh này, hồ ly tinh nọ…”

“Tôi nhịn cô đủ rồi…”

Mộc Linh Lan trợn mắt há miệng, nữa ngày không thốt ra được một chữ: “Cô… cô… hai người… các người…”

“Tôi sẽ gọi Ba tôi, lấy lại công bằng…”

Hứa Khải kéo Huyên Huyên lại trong ngực mình, hắn không hề biết nữ nhân xinh đẹp ngoan ngoãn của hắn.

Lại có một mặt cứng rắn như vậy, quả thật đáng yêu.

“Huyên Huyên!

Anh thiết nghĩ , chúng ta kí hợp đồng 100 còn chưa đủ…

Chúng ta kí thêm kiếp sau, và kiếp sau nữa…”

“Em xem như vậy có được không?”

“Được, anh muốn gì đều được.”

Huyên Huyên mặc kệ có Mộc Linh Lan trước mặt, cô thoải mái tình tứ cùng nam nhân mà mình yêu thương nhất.

Cô nhìn vào đôi mắt của Hứa Khải, đôi mắt đó chỉ nhìn một mình cô.

Hắn xem cô là trung tâm của vũ trụ, thì cô cũng sẽ xem hắn là điểm tựa cuối cùng trong cuộc đời mình.

“A… a…

Hai người các người thôi đi, tôi sẽ ở lại đây.

Hôn sự vẫn sẽ tiếp tục…”

“Hứa Khải, anh nên chuẩn bị trước hậu quả.

Mộc Gia không bao giờ tha thứ cho anh.”

Nói xong Mộc Linh Lan vác vali đi lên lầu, trước sự ngỡ ngàng của Hứa Khải, Huyên Huyên và quản gia.

Họ nghĩ tại sao trên trời này, lại có nữ nhân mặt dày như vậy?

Lúc này không gian chỉ còn có hai người, quản gia cũng hiểu ý tránh đi nơi khác.

Huyên Huyên bấm bấm ngón tay, cô muốn hỏi rõ ràng Hứa Khải.

“Hứa Khải, anh có hạnh phúc khi ở bên em hay không?”

“Từ khi nào anh đã yêu em?”

Huyên Huyên chớp mắt vô cùng mong chờ, nhìn Hứa Khải.

Hắn cười vô cùng ấm áp.

Hai tay đan chặt eo của Huyên Huyên.

“Hạnh phúc, vô cùng hạnh phúc.”

“Anh không biết từ khi nào mình đã yêu em, nhưng có lẽ từ cái đêm có một thiên sứ rơi vào lòng anh.”

“Có lẽ từ đó, em đã lấy đi trái tim lẫn tâm hồn của tôi rồi.”

Huyên Huyên cười hạnh phúc, nội tâm cô như có ai đó đang đổ mật vào vậy.

Cô xoay người lai, trực diện ôm lấy Hứa Khải.

“Khải, anh nói em là thiên sứ, vậy anh nên đối xử tốt với em hơn nữa.”

Khóe miệng Hứa Khải nhịn không được mà nhếch lên.

Hắn hôn lên mái thơm ngát mượt mà của Huyên Huyên.

Mở miệng nói.

“Tôi sủng em bao nhiêu, cũng không đủ.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 463: Lời Hứa


Từ sau khi làm rõ vấn đề, Hứa Khải đối xử với Huyên Huyên hết sức ân cần, chu đáo.

Hắn sủng cô ngọt tận răng, chỉ thiếu chưa đội cô lên đầu mà thôi.

Phía bên Mộc Gia gần đây, đều gây sức ép bất lợi cho công ty Hứa Khải.

Hắn không hề quan tâm tới việc đó, hắn có thể từ bỏ tất cả chỉ cần có Huyên Huyên là đủ rồi.

Thời gian này, Mộc Linh Lan vẫn ở lì Hứa Gia.

Điều này khiến Huyên Huyên khó chịu không ít.

Lúc này Hứa Khải đang ngồi trong thư phòng, nghe Lam Thiên báo cáo tình hình của công ty gần đây.

“Hứa Tổng, phía bên Hạ Tổng đột nhiên hủy hợp đồng.

Bắt đầu kí với Mộc Thị, còn các cổ đông khác yêu cầu rút vốn

Sắc mặt Hứa Khải ngưng trọng, từ đầu hắn đã sớm dự đoán được điều này sẽ xảy ra.

Hai tay hắn đan chéo phía trước, nhìn Lam Thiên một hồi.

“Thiên, cậu cho người điều tra toàn bộ hoạt động của Mộc Linh Lan trong vòng 10 năm qua.”

“Tôi muốn biết rõ tất cả mọi thứ.”

“Còn về chuyện công ty, Mộc Gia muốn ép thì cậu cứ mặc kệ.

Chưa phải lúc để chúng ta phản công.”

Lam Thiên hơi bất ngờ trước thái độ này của Hứa Khải, hắn cũng không nghĩ nhiều nhanh chóng nhận mệnh mà làm.

Sau khi Lam Thiên rời đi.

Hứa Khải mặc thêm áo khoác vào, bước ra khỏi nhà.

Tiết trời chuyển dần về đông, nên thời tiết đã bắt đầu trở lạnh rồi.

Vừa bước ra đã thấy Huyên Huyên ăn mặc mỏng manh, đang gọt hoa quả.

Hắn nhíu mày không vui tiến lại gần.

Mở rộng áo khoác, bất ngờ kéo cơ thể Huyên Huyên vào trong áo, ép cơ thể cô lại gần với thân thể ấm áp của mình.

“Em không lạnh sao?

Là tôi chiều em quá nên sinh hư đúng không?”

Huyên Huyên bất ngờ bị ôm, cô đặt con dao xuống.

Xoay người lại, đặt hai tay lạnh ngắt của mình luồn vào trong áo Hứa Khải.

“Thực lạnh.”

Hứa Khải cảm thán.

“Nhưng bây giờ thì ấm rồi.

Em chính là bị anh chiều nên sinh hư…”

Hứa Khải ôm ghì lấy Huyên Huyên.

Hắn ngọt ngào nói: “Vậy em là muốn tôi phạt em?”

“Khải, bao giờ Mộc Linh Lan rời khỏi đây?

Em cảm thấy khó chịu khi ánh mắt cô ta nhìn vào em.”

Hứa Khải hơi cúi xuống, nhấc bổng Huyên Huyên lên.

Sau đó tiến tới ghế sô pha, đặt cô ngồi trên đùi mình.

“Huyên, nếu em không vui.

Anh lập tức đuổi Mộc Linh Lan đi.”

“Nhưng đó là vị hôn…”

Huyên Huyên chưa kịp nói xong, đã bị Hứa Khải lên tiếng xen ngang.

“Nếu anh nói, anh của trước đây, khác với anh của bây giờ.

Em có tin không?”

Cô ngẩn người, vẫn chưa hiểu ý của Hứa Khải.

Nhưng anh là nam nhân cô yêu.

Dĩ nhiên cô sẽ tin tưởng tuyệt đối.

“Em tin!

Anh nói gì em đều tin.”

“Ngoan!

Lần sau đừng mặc mỏng manh như vậy.

Trời đã vào đông rồi.

Em phải nghe tôi.”

Hứa Khải dùng ngữ điệu như đối với trẻ con, nhắc nhở Huyên Huyên.

“Được rồi, không phải anh đang ủ ấm cho em sao?

Khải, anh thật ấm.”

“Em không muốn Mộc Linh Lan xen vào cuộc của chúng ta.

Khải, anh nói cô ấy từ đâu thì trở về đó đi.”

Hứa Khải không cần suy nghĩ mà lên tiếng trả lời: “Được, anh hứa.”

Từ trên lầu, Mộc Linh Lan căm ghét nhìn hình ảnh hai người ngọt ngào với nhau. bất giác cô ta xoa xoa lên cái bụng phẳng lì của mình.

Chợt suy nghĩ:

‘Vì sao nam nhân tốt như Hứa Khải, ban đầu bản thân lại nhất quyết từ bỏ.

Tới bây giờ cái gì cũng mất.’

.

.

.

# Góc Pr

[Đoản H Văn] đây là sản phẩm của trí tưởng tượng sau nhiều năm đọc H Văn của mình.

Mọi người ghé qua ủng hộ mình nha.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 464: Nhẫn Cỏ


Thời gian lại qua một đoạn thời gian nữa, lúc này bụng của Mộc Linh Lan có chút nhô ra.

Cô ta không ra ngoài, luôn ở trong phòng đóng chặt cửa.

Lúc này Huyên Huyên và Hứa Khải đang ngồi ăn lẩu bò, thời tiết giá rét như thế này, được ăn lẩu bò là điều tuyệt nhất.

Trước sức ép của Mộc Gia, Hứa Khải vẫn dửng dưng như không có chuyện gì.

Hắn chăm chú nhìn Huyên Huyên ăn, nhịn không được khóe miệng nâng lên.

“Huyên, em ăn nhiều vào!”

Huyên Huyên gật gù, ăn hết chỗ thịt bò mà Hứa Khải gắp đầy ắp cho mình.

Hồi lâu sau đợi cho Huyên Huyên ăn xong, Hứa Khải kéo cô ngồi bên cạnh mình, bất ngờ đeo cho cô sợi dây truyền bằng ngọc trai đen, vô cùng tinh xảo.

Chỉ mới nhìn thôi, liền biết đây không phải là đồ vật bình thường.

“Tiểu Huyên, gả cho tôi nhé…”

Hứa Khải nói thì thầm vào tai Huyên Huyên, khiến cô sững người lại.

Đầu nghiêng sang một 1 bên nhìn hắn…

“Khải, người ta cầu hôn bằng nhẫn.

Còn anh lại cầu hôn bằng dây truyền???”

Nghe Huyên Huyên hỏi, Hứa Khải vò đầu bứt tai xấu hổ không thôi.

“Là do Lam Thiên nói, cần hôn thì nên dùng dây truyền.

Vả lại sợi dây truyền này 300 Vạn Tệ…

Không phải con số nhỏ ah.”

[300 vạn = 3 triệu tệ = hơn 10 tỷ đồng]

“Khụ ~~ Cái này anh không biết.

Nhưng em trả lời đi.” 。◕‿◕。

Huyên Huyên phì cười trước thái độ lẫn hành động của Hứa Khải.

Cô xoa xoa lên mặt dây truyền, như một vật hết sức quý giá.

“Được, em đồng ý.

Nhưng lần sau phải có nhẫn.”

Hắn mừng rỡ, vội vã ôm chặt Huyên Huyên vào lòng.

Hào hứng mở miệng.

“Được, tôi sẽ mua cho em mấy cái cửa hàng bán nhẫn.

Em thích cái nào tùy ý em chọn.”

Huyên Huyên: “…(☉。☉)!…”

Ông thần này, hắn là mừng tới phát điên rồi đi.

Bổn cô nương lấy mấy cái cửa hàng đó về làm cái gì, thật là không có một chút lãng mạn nào.

“Anh bị ngốc sao?

Em chỉ cần 1 cái vừa tay em là được.

Hừ.”

Nói xong Huyên Huyên nhéo nhéo mạnh lên ngực hắn.

Hứa Khải nhịn đau nhíu mày, tiếp tục mở miệng nói.

“Vợ!

Anh dẫn em tới gặp Ba Mẹ.”

“Được.”

Cô cười gật đầu đồng ý, trong sự hạnh phúc ngập tràn. cảm giác này thật tốt, cô thích nó.

30 phút sau, xe dừng trước mộ phần của Hứa Gia.

Hứa Khải cẩn thận mở cửa cho Huyên Huyên xuống, hai người dắt tay nhau tiến tới trước mộ phần.

Kính trọng quỳ xuống vái.

“Ba Mẹ, con dẫn con dâu tới gặp hai người đây.

Ba Mẹ nhìn xem, có phải cô ấy rất xinh đẹp đúng không?”

Hứa Khải nhìn chăm chăm vào tấm bia, hắn tin rằng chỉ cần cơ thể này hạnh phúc, thì hai vị đã khuất kia sẽ không trách mắng hắn.

“Chào hai bác, cháu là Huyên Huyên.”

“Hai bác yên tâm, cháu sẽ yêu thương Khải hết mình suốt cuộc đời này.”

Hứa Khải ôn nhu nhìn Huyên Huyên, hắn đảo mắt lấy dây cỏ gần mộ.

Nhanh chóng đan thành chiếc nhẫn cỏ, đeo vào ngón áp úp của Huyên Huyên.

“Tháng sau, chúng ta tổ chức hôn lễ nhé vợ.”

Huyên Huyên ngơ ngác nhìn chiếc nhẫn cỏ trên ngón tay của mình.

Nội tâm cô vui sướng tới phát điên lên, mặc dù chiếc nhẫn cỏ này không có giá trị là mấy.

Nhưng đối với cô, nó là thứ chứng minh sự chân thành nhất.

Quý trọng hơn vô số đồ vật đắt tiền kia.

Trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào.

Cô mỉm cười đáp lại lời cầu hôn.

“Khải!

Anh muốn cưới khi nào đều được.”

“Huyên Huyên, anh yêu em.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 465: Tâm Nguyện Người Đã Khuất


Cách ngày tổ chức hôn lễ 12 ngày.

Lúc bấy giờ Hứa Khải đang ngồi trong thư phòng, nghe Lam Thiên báo cáo tình hình công ty lẫn việc mà hắn cho người điều tra Mộc Linh Lan.

“Hứa Tổng, đã tra ra.”

Lam Thiên thận trọng lên tiếng.

“Nói.”

Hứa Khải gõ ngón tay lên mặt bàn hai chân vắt chéo.

“10 năm trước Mộc Linh Lam tới Úc du học.

Không lâu sau quen biết, và có quan hệ với một người tên Zachary.”

“Sau đó Mộc Linh Lan có thai, nhưng lại sẩy.

Tới thời điểm gần đây nhất cô ấy và Zachary kia đã đường ai nấy đi.”

“Có điều, cô ấy lại có thai.”

Nghe tới đây Hứa Khải sinh khí.

Đập tay lên mặt bàn, âm thanh vang vọng khắp thư phòng.

“- Rầm.”

“Mộc Linh Lan, cô hay lắm.

Cô tưởng Hứa Khải tôi là thằng ngu sao?”

“Lam Thiên, cậu gọi Mộc Linh Lan xuống đây.

Còn nữa, cậu đưa mọi bằng chứng này tới Mộc Đỉnh Bách.

Nói ông ta nên biết đường mà rút lui.”

“Đừng để tôi ra tay, tới khi đó.

Trong từ điển của tôi, không biết tới hai chữ nương tay.”

“Vâng Hứa Tổng, tôi đi làm ngay.”

Lam Thiên nhanh chóng đưa Mộc Linh Lan xuống thư phòng.

Hắn cũng tránh đi nơi khác, để giải quyết việc còn lại.

Mộc Linh Lan cẩn thận nhìn Hứa Khải, cô ta cảm giác lạnh lẽo.

Mặc dù trong phòng bật điều hòa rất vừa vặn.

“Tiểu Khải Khải, có phải anh suy nghĩ kĩ rồi?

Muốn kết hôn cùng Lan Nhi phải không?”

Mộc Linh Lan run rẫy, nhưng vẫn gắng gượng lên tiếng phá vỡ bầu không khí lạnh lẽo này.

Hắn yên lặng không ngay lập tức trả lời, mà quăng toàn bộ bằng chứng mà Lam Thiên thu thập được tới trước mặt Mộc Linh Lan.

“Mộc Linh Lan, cô nghĩ Hứa khải này là tên ngu sao?

Cô tự mình xem đi.”

Mộc Linh Lan khom người xuống nhặt giấy tờ, hình ảnh rơi loạn xuống đất.

Bất giác cô ta xụi lơ, không tin được vào mắt mình.

Đây đây toàn bộ đều là hình ảnh của cô với tên người yêu cũ.

Cô nhớ đã chia tay rồi.

Nhưng… nhưng tại sao?

Tại sao Hứa Khải lại tra ra được, hắn đã biết hết rồi sao.

Vậy bản mình phải làm sao đây?

Phải làm thế nào đây?

“Mộc Linh Lan, tôi đã gửi cho Ba cô rồi.

Cô cũng nên rời khỏi Hứa Gia, trước khi tôi nhịn không được mà…

ép chết Mộc Gia cô.”

Nghe thấy Hứa Khải nói như vậy, Mộc Linh Lan như hồi thần.

Cô ta quỳ xuống, nước mắt ngay tức khắc chảy ra giàn giụa.

“Khải Khải, em van xin anh.

Có thể đừng ép Mộc Gia được không?

Ba em không hề biết chuyện này.”

“Tôi… tôi sẽ không cản trở anh và Huyên Huyên nữa…

Tôi không còn chỗ nào để đi.”

“Khải Khải, nể tình chúng ta chơi với nhau từ bé, hãy cho tôi ở lại đây.

Cho tới khi sinh đứa bé ra được không?”

“Tôi xin anh.”

Mộc Linh Lan khóc thảm thiết, vừa quỳ vừa bò tới chỗ Hứa Khải ngồi.

Hai tay nắm lấy ống quần của hắn.

Hứa Khải nheo mắt nhìn Mộc Linh Lan trong tình trạng khóc tới thảm.

Bản thân hắn không phải là người tốt, càng không có ý định bao dung người có tâm cơ tính kế lên bản thân mình.

Nhưng có một tia cảm xúc nhói đau nào đó sâu bên trong tiềm thức của hắn.

Đây là cảm của Hứa Khải trước đây.

Anh muốn tôi tha thứ cho nữ nhân kia sao?

Cô ta tồi tệ như vậy.

Cô ta không yêu anh, anh vẫn muốn cưu mang cô ta sao??

Giọng nói nam nhân xa mờ văng vẳng trong đầu Hứa Khải.

“Anh xem như đây là tâm nguyện cuối cùng, để tôi được ra đi thanh thản.”

Hứa Khải bất lực nhắm chặt hai mắt, sau đó gằn lên phun ra từng chữ.

“Được, nhưng sinh xong.

Phiền cô rời khỏi Hứa Gia.”

“Cảm ơn anh Khải Khải, cảm ơn anh… cảm ơn anh.”

Mộc Linh Lan liên tục dập đầu cảm ơn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 466: Huyên Huyên Tức Giận


Hứa Khải vừa dứt lời chấp thuận, thì bất giác Huyên Huyên mở cửa.

Cô sinh khí lên tiếng.

“Hứa Khải, anh không thể lưu Mộc Linh Lan ở lại.”

Huyên Huyên liếc hai mắt sắc lạnh nhìn Mộc Linh Lan vẫn đang quỳ dưới đất.

Mặc dù cô biết được thoáng qua phần nào của ẩn tình này.

Mộc Linh Lan có đáng thương, nhưng cô không thể đồng tình.

Cô ta tính kế sao không nghĩ tới hậu quả.

Hơn nữa cô và Hứa Khải sắp kết hôn, càng không thể lưu lại vị hôn thê cũ của hắn ở lại.

Chuyện này khác gì trò cười, Mộc Gia còn thiếu tiền sao?

Chắc chắn là Mộc Linh Lan cố tình ở lại Hứa Gia.

Hơn nữa sự tình là do chính bản thân cô ta rước lấy.

Vì cớ gì Hứa Khải phải cưu mang cô ta.

Lúc này Mộc Linh Lan, lẫn Hứa Khải đều giật mình.

Kinh ngạc nhìn ra cửa.

Liền thấy gương mặt Huyên Huyên u ám nhìn họ.

“Huyên Huyên, tôi xin cô… tôi… tôi sẽ không ngăn trở hai người… cho tôi ở lại đây một đoạn thời gian thôi.”

Mộc Linh Lan trong đáy mắt nổi lên tia căm ghét, cô ta nhẫn nại dùng khổ nhục kế.

Tốt nhất hôn lễ giữa Hứa Khải và Huyên Huyên đừng có diễn ra.

Huyên Huyên bước vào bên trong, ngón tay xoa xoa lên sợi dây chuyền và chiếc nhẫn cỏ.

Cô mở miệng nói:

“Mộc tiểu thư, tôi không cần biết lí do cô muốn ở lại Hứa Gia là gì nhưng tôi và Khải sắp cử hành hôn lễ.”

“Cô ở lại đây há chẳng phải là trò cười cho thiên hạ.

Ba chúng ta đều xấu mặt hay sao?

Cô vẫn nên trở về Mộc Gia…”

“Hứa Khải, anh nói đi…”

Huyên Huyên quay lại hỏi Hứa Khải.

Từ đầu tới cuối hắn không hề hé răng nói một lời.

Nhưng hắn lỡ hứa với chủ nhân thân thể này rồi, càng không thể thất hứa.

Dù sao chỉ lưu Mộc Linh Lan ở lại mấy tháng, cô ta sinh xong liền đuổi.

Chắc chắn Huyên Huyên cũng thông cảm cho hắn.

Hứa khải có suy nghĩ thật ngốc, hắn không hề hiểu rõ suy nghĩ và tâm lí của nữ nhân…

“Huyên Huyên, hay hôn lễ đợi qua mùa đông chúng ta tổ chức.

Để cô ta ở lại, sinh xong liền rời đi…”

“Em không cần hiểu lầm gì, vẫn nên thông cảm cho cô ấy…

Huyên Huyên, chắc em sẽ không vô lí mà sinh khí…”

Hứa Khải nói xong, Huyên Huyên nổi giận tới đỏ mặt.

Cô hoàn toàn không hiểu vì sao Hứa Khải lại ngốc như vậy, cô tức muốn chết đi được…

“Hứa Khải, em nói cho anh biết… em sinh khí hay không?

Không cần anh quản.”

“Được, anh vì một cái Mộc Linh Lan mà lui hôn lễ lại.

Có cô ta ở đây thì em đi…”

Huyên Huyên nói chưa hết nhưng đành nhịn lửa giận xuống, cô cố gắng hạ thấp giọng bày ra phương pháp khiến ba người đều dễ thở hơn.

“Khải, anh có thể giúp Mộc Linh Lan tìm nơi ở tốt, giúp tiền bạc là được.

Hà cớ gì cứ phải ở lại Hứa Gia…”

“Huyên Huyên, em đừng vô lí như vậy… anh lỡ… hứa…”

Hắn nhíu mày định giải thích, hắn phát hiện ra.

Chính mình nói thì Huyên Huyên cũng không tin.

Thật là tội vạ là do miệng mà ra.

Huyên Huyên sinh khí, tức giận nói: “Hứa Khải, anh đã hứa với em rằng sẽ không lưu lại Mộc Linh Lan.”

“Bây giờ thì hay lắm, anh nuốt lời.

Xem ra, sống cùng nhau một đoạn thời gian lâu như vậy.

Anh không chịu hiểu con người của em.”

“Tốt nhất hai chúng ta tách ra, không hợp đồng cái khỉ gì nữa.

Em đi…”

Hứa Khải hoảng thần, hắn có hứa với Huyên Huyên.

Nhưng sự thật hắn không có tình ý gì với Mộc Linh Lan.

Là Huyên Huyên ghen thái quá…

“Huyên Huyên, em ghen quá mức vô lí.

Là em không chịu hiểu thông cảm cho anh.”

Huyên Huyên bực mình, cô muốn tát cho hắn tỉnh ra.

Lồng ngực cô phập phồng gằn lên…

“Em nói Nghiêm túc, hai chúng ta nên suy nghĩ lại.

Anh tự hỏi bản thân mình muốn gì.

Người sai là anh, Hứa Khải…”

Nói xong Huyên Huyên xoay người bỏ đi, cô sợ mình nói với tên thần kinh kia lúc nữa.

Máu dồn lên não tức mà chết…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 467: Có Thai


Trước khi rời đi, Huyên Huyên tháo trả dây chuyền và nhẫn cỏ để lại cho Hứa Khải.

Còn không quên nhắc nhở.

“Khải, anh muốn làm nam nhân có tình có nghĩa thì cứ làm.

Em sẽ cho anh thời gian suy nghĩ thấu đáo, xem chúng ta có nên tiến tới hôn nhân hay không?

“Em càng không thể lấy một người ngốc làm chồng.”

“Ầm” Huyên Huyên đóng sầm cửa lại, Mộc Linh Lan cười lạnh, sau đó mở miệng đáng thương nói.

“Khải Khải, anh chạy đuổi theo cô ấy đi.

Là do em khiến cô ấy nổi giận.”

Hứa Khải lạnh lùng, nắm lấy sợi dây chuyền và nhẫn cỏ.

Không nói một lời bước ra khỏi thư phòng, mặc kệ Mộc Linh Lan vẫn ở bên trong.

“Huyên Huyên, sao em lại trẻ con như vậy.

Tôi có cái khó của chính mình, em lại không tin tôi.”

“Lam Thiên, cậu bám theo cô ấy.

Mọi tình huống đều phải báo cho tôi biết.”

Hứa Khải thở dài lên tiếng, hắn sai sao?

Rõ ràng là cô ấy ghen tuông vô lí.

Còn trẻ con giận dỗi là bỏ đi.

Lam Thiên nhận lệnh đuổi theo sau Huyên Huyên ra khỏi Hứa Gia.

Hắn cũng mắng thầm trong lòng.

Hứa Tổng là tên ngu mà.

Không có bất cứ nữ nhân nào, sẽ chấp nhận vị hôn thê cũ ở lại Hứa Gia.

Hơn nữa còn lui hôn lễ.

Nếu là hắn thì cũng giống Huyên Huyên, tức giận bỏ đi..

Huyên Huyên thuê một khách sạn không xa, cô chỉ muốn bỏ đi, khiến Hứa Khải biết sợ mà giữ.

Thế nhưng hắn lại không nói gì, tên đần này khiến bổn cô nương tức chết.

Lam Thiên cũng thuê một phòng bên cạnh Huyên Huyên.

Qua mấy ngày này, Hứa Khải vẫn gọi cho Huyên Huyên quay trở về, kết quả ông nói gà bà nói vịt.

Hai người tức giận lại cúp máy ngang.

“Oẹ.~•~•~”

Huyên Huyên đang ngồi ăn bánh bao, xem phim hoạt hình.

Bỗng nhiên cơ thể run lên, cổ họng một đợt rợn rợn buồn nôn.

Cô lập tức vào toilet nôn khan, đẩy ra hết cái banh bao mà cô vừa ăn.

Trong lòng Huyên Huyên nghi ngờ, cô khẽ tính ngày.

“Mẹ nó!

Trễ 8 ngày.

Không lẽ mang thai với tên thần kinh ngu ngốc kia?”

Huyên Huyên muốn chắc chắn,cô liền tới phòng khám tư.

Kết quả cho thấy, cô đã mang thai hơn 1 tháng..

Cô cầm tờ siêu âm về khách sạn, trong lòng loạn lên một hồi.

Sau đó quyết định gọi cho Hứa Khải lần cuối, hi vọng hắn sẽ nhận ra mình sai ở chỗ nào.

Còn không, cô có sinh con ra.

Nhất định không nhận tên thần kinh đần độn kia là Ba.

Giờ phút này Huyên Huyên không thể nào thoải mái được.

Cô nhận ra, mình yêu Hứa Khải rất nhiều, là yêu tới tận đáy lòng.

Cô biết Mộc Linh Lan có ý đồ.

Nhưng không thể lưu lại cô ta, dù có thật sự đáng thương đi nữa, vẫn có cách giải quyết thích hợp kia mà.

Cô thừa nhận chính mình ghen tị, ghen tị với Mộc Linh Lan.

Lúc này Hứa Khải cầm di động, ấn gọi cho Huyên Huyên lần thứ 100.

Sau vài lần chuông đổ rốt cuộc Huyên Huyên cũng bắt máy.

“Huyên Huyên, em đừng trẻ con như vậy nữa.

Mau trở về đi có được hay không?”

Cô áp điện thoại vào tai mình, nhẹ nhàng lên tiếng hỏi.

“Hứa Khải, anh đã biết mình sai chỗ nào không?

Anh đã đưa Mộc Linh Lan ra khỏi Hứa Gia chưa?”

“Huyên Huyên, em đừng vô lí ích kỉ như vậy nữa được không.

Anh thất hứa là anh sai…”

Tới lúc này cô không thể nào hòa hoãn nói chuyện cùng hắn được nữa.

Huyên Huyên thét lớn vào trong điện thoại.

“Anh bị ngu sao?

Đây là lần cuối tôi gọi cho anh.

Tạm biệt…”

— Tút… tút… tút…

Sắc mặt Hứa Khải đen lại.

Cô ấy dám mắng hắn ngu, lại còn tắt máy ngang…

“Chết tiệt…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 468: Bỏ Theo Nam Nhân Khác


Huyên Huyên sinh khí, cô tức giận trang điểm lộng lẫy, mặc đồ vô cùng gợi cảm quyến rũ.

Do chỉ mới thai kì tháng đầu, nên bụng phẳng lì không ai nhận ra cô đang có thai.

Cô khẽ chạm lên bụng mình, tức giận nói:

“Con ngoan, mami giúp con tìm người ba khác thông minh hơn tên ngu đần kia.

Mami đưa con đi chơi…”

Chuẩn bị sẵn sàng, Huyên Huyên vừa bước ra khỏi cửa đã bị Lam Thiên chặn lại.

Động tác của hắn nhanh như ma quỷ.

Huyên Huyên căng mặt ra lên tiếng nói: “Lam Thiên, anh đi theo tôi làm gì?

Anh nên trở về thông não cho tên Hứa ngu đần kia biết, hắn sai chỗ nào.”

“Nói với hắn, tôi không trở về nữa.

Hắn không có quyền quản thúc tôi.”

“Huyên Huyên, phiền cô theo tôi trở về.”

Lam Thiên mặt không biểu tình mở miệng nói, tay giang ra chắn ngang lối đi.

“Không về, tôi phải đi tìm nam nhân khác chơi đùa.

Anh cút sang một bên cho tôi…”

Huyên Huyên tức giận, đá đấm loạn trên người Lam Thiên.

Hiển nhiên hắn không hề nhúc nhích hay di chuyển lấy 1cm.

Cô giận tới mức trừng mắt với Lam Thiên: “Anh có cút sang một bên không?

Anh lại đi làm việc nghe lời tên đầu heo kia…”

Lam Thiên nhịn không được mà cười.

Đây có lẽ là nữ nhân can đảm nhất, dám mắng Hứa Tổng là đầu heo, là tên ngu đần.

Cũng may hắn có tập võ từ nhỏ, thân thể cao lớn.

Nhân lúc Huyên Huyên không để ý, hắn vác Huyền Huyên trên vai.

Đi ra khỏi khách sạn, nhét cô vào ghế phụ.

“Xin lỗi, tôi chỉ nghe theo lệnh Hứa Tổng…”

Huyên Huyên tức giận, cô lại không tin tên Lam Thiên này không có điểm yếu.

Cô nhìn Lam Thiên chuẩn vị khởi động xe, thì lập tức Huyên Huyên áp sát cơ thể quyến rũ lên người hắn.

Mùi hương ngọt ngào lan tỏa ra, cô ngọt ngào mở miệng.

“Lam Thiên, có phải khi bế tôi.

Anh cảm nhận mềm và êm… thơm lắm đúng không?”

“Anh thích tôi đúng không?… nào Lam Thiên, nhìn tôi, và trả lời thành thật đi…”

Huyên Huyên lên tiếng thì thầm vào lỗ tai Lam Thiên.

Gương mặt không biểu tình của hắn, thoáng cái đã đỏ rực.

Yết hầu khô đắng lên xuống, nuốt nước bọt.

Hắn quả thật là thích ngay từ đầu Huyên Huyên đi phỏng vấn.

Nhưng cô ấy là người đàn bà của Hứa Khải.

Hắn chỉ biết thích thầm mà thôi.

Huyên Huyên kinh ngạc trước biểu hiện của Lam Thiên.

Ban đầu cô chỉ giởn cho vui, ai ngờ tên ít nói lầm lì này lại thích mình thật.

“Lam Thiên, anh không nói… có nghĩa là nhận đúng không…?

Nếu tôi nói cho Hứa Khải biết, trợ lý thân cận của mình…”

“Lại thích nữ nhân của hắn, không biết hắn sẽ ra sao nhỉ…”

Huyên Huyên vừa nói, vừa nghịch sợi tóc của mình.

Lam Thiên giật mình lên tiếng.

“Huyên Huyên, xin cô đừng nói cho Hứa Tổng biết…

Tôi sẽ không làm điều gì có lỗi với cô và Hứa Tổng.”

Cô không ngờ rằng tên Lam Thiên này lại dễ dàng nhận định.

Quả thật là dễ thương, đây cũng là cơ hội cho cô dạy cho Hứa Khải một bài học “Giao trứng cho ác”

“Muốn tôi không nói cho hắn biết cũng được, nhưng anh phải theo tôi ra nước ngoài.

Tôi tin dưới tác phong của anh…”

“Chắc chắn Hứa Khải không bao giờ tìm ra.

Lam Thiên, anh không còn sự lựa chọn nào khác nữa đâu.”

Lam Thiên: “…….”

Tại sao hắn lại thích nữ nhân nguy hiểm như thế này chứ?

Lúc này hắn không còn đường lui nữa rồi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 469: Chọc Tức Hứa Khải


Lam Thiên bị Huyên Huyên áp đảo tới không còn đường lui.

Hắn nhìn Huyên Huyên với ánh mắt thập phần phức tạp, để cho Hứa Tổng biết.

Chắc chắn anh ta sẽ đập gãy chân hắn mất.

“Được, tôi đưa cô ra nước ngoài.”

Nhưng biết phải làm sao, hắn bất đắc dĩ phải đồng ý.

Hơn nữa Hứa Khải không thể biết hắn đem dấu Huyên Huyên ở phương trời nào.

Vậy là 2 tuần nữa trôi qua, lúc này Huyên Huyên và Lam Thiên đang ở sân bay quốc tế.

Họ quyết định sang Mỹ rong chơi.

Nhưng lúc này Hứa Khải thì khác.

Đã hai tuần Huyên Huyên không trở về, Mộc Linh Lan lại quấn lấy hắn.

Khiến cho hắn bực bội không ít.

Hơn nữa, hắn lại không liên lạc được cho Huyên Huyên và Lam Thiên.

Công việc ở công ty dồn lên đầu hắn, khiến hắn không có cơ hội đi tìm Huyên Huyên.

Bỗng Nhiên điện thoại của hắn rung lên.

Hứa Khải mừng vội, mở tin nhắn ra xem.

Nhưng hắn không vui vẻ được lâu, sắc mặt liền đen lại như muốn giết người.

Trong tin nhắn có ghi rất rõ ràng, hơn nữa còn chụp hình Lam Thiên cùng Huyên Huyên ở sân bay quốc tế.

“Hứa Khải đây là lần cuối em nhắn tin cho anh, anh còn chưa nhận ra mình sai ở chỗ nào.

Em đành mang Lam Thiên theo ra nước ngoài.”

“Chắc anh không biết, Lam Thiên luôn thích em nhỉ.

Cho anh hối hận chết luôn.”

“Cái gì?”

Hứa Khải cả kinh, ném điện thoại vào tường.

Gương mặt cực phẩm đen lại, vặn vẹo.

Hàm răng nghiến lại hét lên.

“Giỏi lắm Lam Thiên, cậu lại cả gan thích nữ nhân của tôi.

Gan cậu lớn bằng trời dám dẫn cô ấy bỏ trốn.”

“Đừng để Hứa Khải này bắt được cậu.

Tôi sẽ đánh chết cậu…~~hừm~~”

Hứa Khải rống giận, tiếp tục lấy điện thoại quản gia để cho gọi hai người.

Nhưng kết quả.

Vẫn không liên lạc được.

“Tạch – Rầm” Chiếc điện thoại thứ 2 thành công nát ngay góc tường.

Quản Gia: “…….”

“Hứa Tổng…

đó là điện thoại của…”

“Câm miệng!”

Hứa Khải giận dữ gầm lên.

Quản Gia run rẫy không dám nói hết câu.

Tiền lương thì không tăng cho ông, vậy mà còn đập điện thoại của ông.

Vô lí… hết sức vô lí…

Điện thoại không có lỗi a…”

“Mau thu xếp đưa Mộc Linh Lan ra khỏi Hứa gia.

Ông tìm nơi ở khác cho cô ta tới khi sinh nở.”

“Tôi không muốn nhìn thấy mặt cô ta nữa.”

Hắn xoa xoa mi tâm giao phó trách nhiệm cho quản gia.

Hắn chỉ nghĩ đơn giản nhưng không ngờ sự việc lại diễn ra tới bước đường cùng.

Bây giờ hắn biết tìm Huyên Huyên và tên Lam Thiên khốn kiếp kia ở phương trời nào đây.

Quả thật đây là tự lấy đá đập chân mình mà.

Thông minh cả đời lại ngu ngốc một giờ.

Hứa Khải tự dằn vặt mình, lúc này tâm trí hắn loạn lên một hồi.

Miệng lẩm bẩm…

“Huyên Huyên, em dám cùng hắn trốn tôi.

Em giỏi lắm, tôi bắt được em…

Tôi sẽ trói em ở bên cạnh tôi suốt đời.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 470: Hứa Nguyệt - Hứa Thần


5 năm sau.

Tại sân bay quốc tế.

Huyên Huyên nắm tay hai đứa nhỏ 1 trai một gái .

Thời gian 5 năm cô cùng hai đứa nhỏ rong chơi tiêu dao với Lam Thiên cũng đủ.

Bây giờ tới lúc quay trở về xem, tên Hứa Khải kia đã nhận ra lỗi lầm của mình hay chưa.

Cũng phải nhắc qua, thời gian này Lam Thiên và Huyên Huyên không hề xảy ra quan hệ nào hết.

Hắn luôn là người âm thầm quan tâm chăm sóc 3 mẹ con cô.

Huyên Huyên mang thai con của Hứa Khải, thành công sinh đôi.

Bé gái chào đời đầu tiên lúc trời vừa tối.

Cô đặt cho cái tên là Hứa Nguyệt.

Bé trai ra sau, lấy tên Hứa Thần.

Tuy hai đứa nhóc chỉ mới 4 tuổi nhưng tư duy không khác gì hai ông cụ non.

Hứa Nguyệt đung đưa tay của Huyên Huyên, cất tiếng vô cùng dễ thương nói :” Mami, không phải Chú Thiên sẽ tới đón chúng ta sao.

Bây giờ vẫn chưa thấy tới.

Hứa Thần lườm chị gái mình, đô đô miệng nhỏ phản ứng lại.

“Chị thì biết cái gì, chắc chắn Chú Thiên đang mua đồ chơi cho hai chúng ta.”

“Mami, tại sao phải về gặp Daddy ngốc nghếch đó.

A Thần thấy Chú Thiên rất tốt còn vô cùng thông minh.”

Huyên Huyên đỡ trán với hai đứa nhỏ, lúc nào cũng cố gắng gán ghép cô với Lam Thiên.

Không biết tên đó cho Hứa Thần ăn bùa mê thuốc lú gì.

Hứa Nguyệt không phục, đẩy em trai mình ra.

Mặt đáng yêu phồng má trợn mắt.

“Tiểu Thần biết cái gì, Mami nói Daddy vô cùng giàu có và đẹp trai.

Thông Minh không bằng giàu có.”

“Gặp Daddy chúng ta muốn bao nhiêu đồ chơi chẳng được.”

Hứa Nguyệt nắm bàn tay nhỏ xinh, gõ lên đầu Hứa Thần.

“Chị nói phải nha ~~ Phải đi gặp Daddy giàu có… ha ha.”

Hứa Thần vừa khóc vừa cười xoa xoa đầu của mình.

Từ xa Lam Thiên lấy 3 mẹ con đang nói chuyện rôm rả, hắn tự vả mặt mình.

Nếu hắn mà thông minh, thì làm sao có thể bị Huyên Huyên de dọa xỏ mũi dắt đi ra tới tận nước ngoài.

Bây giờ trở về thì hay rồi, Hứa Khải nhất định phanh thây hắn ra.

Số hắn tận rồi, ông trời thật biết hành hắn mà…

Mắt thấy Lam Thiên tới gần, Huyên Huyên vẫy vẫy tay lên tiếng.

“Lam Thiên, ở nơi này…”

Hai đứa nhỏ lễ phép lên tiếng: “Chú Thiên, Chú Thiên…”

Lam Thiên tiến lại xoa xoa đầu Hứa Nguyệt và Hứa Thần vô cùng trìu mến nói.

“Hai đứa có mệt không?

Tắc đường nên chú tới hơi muộn.”

Hai đứa bé ngoan ngoãn lắc đầu.

Huyên Huyên thở ra, hai đứa này thấy Lam Thiên thì lập tức ngoan ngoãn không ồn, không nháo.

“Lam Thiên, phiền anh đưa hai đứa tới khách sạn nghỉ ngơi trước.

Tôi còn có việc.”

“Được.”

Lam Thiên lập tức đồng ý, hắn không cần hỏi cũng biết Huyên Huyên bận việc gì.

Hắn nhanh chóng dắt Hứa Nguyệt và Hứa Thần rời đi trước.

Dọc đường Hứa Thần đô đô miệng nói không ngừng.

“Chú Thiên, Mami đi gặp Daddy giàu có ngu ngốc…”

“Tiểu Thần, phải gọi là Daddy giàu có đẹp trai.

Ngu ngốc mới dễ lấy tiền.”

Hứa Nguyệt nhanh chóng sửa lời em trai mình.

Lam Thiên: “……..”

Tạ ơn trời, hắn không phải người ba xấu số của hai đứa trẻ này.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 471: Đột Nhập Hứa Gia


Lúc này trời đã tối, Hứa Khải trằn trọc không thể nào ngủ được.

Từ khi Huyên Huyên cùng tên Lam Thiên đó trốn hắn mà đi.

Không có đêm nào hắn có thể ngủ được, 5 năm không một giấc ngủ trọn vẹn.

Hắn nghiện cô mất rồi, cứ hễ nhắm mắt lại nghĩ tới gương mặt xinh đẹp kiều mị hiện lên rõ mồn một.

Hắn cũng không còn bất cứ liên hệ gì với Mộc Gia.

Trong cơn tức giận hắn thu mua luôn Mộc Gia.

Thiếu vắng đi Huyên Huyên.

Hứa Khải lấy công việc làm thú vui của hắn, dù hắn có tìm đủ mọi cách để tìm ra nơi ở của Huyên Huyên, nhưng mọi thông tin đều đứt đoạn.

Tất cả đều do tên Lam Thiên chết tuyệt kia.

“Huyên Huyên…

Anh sai rồi… em ác lắm… anh biết sai rồi.”

Hứa Khải đau khổ gặm nhắm nổi buồn, hối hận vô cùng.

Cảm giác này hắn rất ghét, tra tấn hắn suốt 5 năm qua.

Lam Thiên muốn giấu ai, liệu hắn còn có thể tìm ra được sao?

Hễ cứ nghĩ tới cảnh Huyên Huyên dám bỏ mặc hắn đi theo tên nam nhân khác, để trừng phạt hắn.

Tưởng tượng ra những lúc Huyên Huyên nằm dưới thân nam nhân khác không phải là hắn.

Thì hắn tức, giận tới phát điên lên.

Nằm hay ngủ đều muốn giết chết Lam Thiên cho hả giận.

Hứa Khải nghiến răng nghiến lợi tới nỗi bật máu.

Hắn nay đã 35 tuổi, vẫn không già đi chút nào.

Ngược lại hắn còn tỏa ra hàn khí thâm trầm, mị lực bắn ra khiến nữ nhân không thể cưỡng lại.

5 năm hắn không hề động tới nữ nhân khác, có vài lần bị người tính kế hạ thuốc.

Hắn tự mình ngâm nước đá lạnh còn hơn phải lăn lộn cùng nữ nhân khác.

Thực chất hắn chỉ cứng, mỗi khi nhớ hay nghĩ tới Huyên Huyên mà thôi.

Lúc này Huyên Huyên đứng trước cổng Hứa Gia.

Cảnh vật vẫn như 5 năm trước.

Không gian tĩnh mịch tối đen.

Huyên Huyên lựa chọn cách leo tường vào.

Cô muốn tận mắt nhìn xem Hứa Khải bây giờ đã ra sao…

Liệu hắn có đang sung sướng bên nữ nhân khác hay không?

Trong lòng Huyên Huyên âm thầm quyết định, hắn dám lưu nữ nhân khác hoặc Mộc Linh Linh cô nhất định cắt đi thằng em của hắn.

Suy nghĩ xong, Huyên Huyên lưu loát trèo qua tường.

Sau đó lấy chùm chìa khóa vạn năng bên hông ra.

Loay hoay một hồi cô bất mãn lên tiếng.

“Chết tiệt, không mở được… là mi cứng đầu, bắt bổn cô nương cậy cửa đó.”

Huyên Huyên nhìn ngang dọc, sau đó định cẩm hòn đá kế bên phá cửa.

Nhưng thấy không ổn, sẽ gây ra tiếng động.

Bất giác trong đầu cô lóe lên tia tinh quang.

Không phải bên hông nhà bếp có cửa xổ sao?

Trực tiếp trèo vào là được..

Vài phút sau Huyên Huyên thành công đột nhập vào trong nhà.

Cô dón dén bước chân nhẹ nhàng đi lên lầu.

Cô một lần nữa đảo mắt quan sát phòng trước kia của mình.

Bày trí vẫn y hệt lúc trước, hơn nữa còn được quét dọn thường xuyên.

Xem ra hắn vẫn luôn nhớ tới bổn cô nương…

Mộc Linh Lan cũng đã rời đi.

Huyên Huyên khẽ vặn nắm cửa bước vào phòng Hứa Khải.

Lập tức nghe thấy Hứa khải rống lên.

“Huyên Huyên, em trốn cho kĩ vào… tôi bắt được sẽ nhốt em lại…

Đánh gãy chân em…”

“Xem em còn dám trốn theo nam nhân khác hay không?”

Huyên Huyên: “……..”

Khó khăn nuốt nước bọt xuống… hắn là đang hù dọa bổn cô nương??
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 472: Là Em Ép Tôi, Tới Phát Điên Lên


“Hứa Khải, đã 5 năm không gặp.

Anh đã nghĩ ra lỗi lầm của mình chưa?”

“Anh định đánh gãy chân ai???”

Huyên Huyên tiến vào một bước, nhìn nam nhân đang nằm trên giường.

Hít sâu một hơi lên tiếng, bổn cô nương xem hắn có dám đánh gãy chân bổn cô nương hay không?

“Huyên Huyên…”

“Huyên Huyên…”

Hứa Khải cả kinh giật mình dậy, hắn vội vàng bật đèn đèn lên.

Lập tức căn phòng sáng choang, hình ảnh nữ nhân xinh đẹp đứng ở cửa hiện ra trước mắt hắn.

Hắn vội vàng chạy ra cửa túm lấy tay Huyên Huyên giữ chặt.

Nước mắt 5 năm qua không rơi, ấy vậy mà vừa nhìn thấy cô liền tủi thân khóc.

“Em…

Em còn dám trở về, mấy năm qua em ở đâu… em chọc tôi tức phát điên lên…

Mau Huyên Huyên nói cho tôi biết.”

Hứa khải vừa nói, nước mắt nước mũi văng đầy má Huyên Huyên.

Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn sợ cô một lần nữa chạy mất, hai tay đan chặt tới phát đau.

“Khải anh kích động như vậy làm gì?

Anh lớn tiếng vậy hai tai tôi muốn hỏng.

Bỏ ra, đau quá…”

“Tôi hỏi, anh đã biết mình sai nơi nào chưa??”

“Không thả, anh sai rồi.

Huyên Huyên ai xin lỗi, em trừng phạt anh lâu như vậy đủ rồi.

Đừng làm anh đau lòng nữa…”

Hứa Khải ghì chặt lấy Huyên Huyên, thân thể hắn run lên vì vui mừng.

Cô khẽ ôm lấy hắn, cảm nhận được hắn gầy đi thật nhiều…

Hắn lúc này mới cúi đầu xuống quan sát Huyên Huyên.

Năm nay cô ấy đã 30 tuổi, vậy mà càng ngày xinh đẹp thành thục.

Như đóa hoa nở rộ bất tận.

Còn hắn vì cô không ăn không uống, không một giấc ngủ ngon.

Cô ấy thì sao, không tim không phổi.

Chắc chắn 5 năm qua sống rất vui vẻ bên tên Lam Thiên kia.

Hứa Khải bất giác rống giận hết lên

“Huyên Huyên em sống thật vui vẻ.

Em bỏ trốn cùng tên nam nhân khác.”

“Em xem tôi là cái gì?

Mau nói… hay Em muốn tôi tức điên lên đánh gãy hai chân em.”

Huyên Huyên nghe hắn gầm lên có chút dọa cho cô sợ.

Cô đành mềm mỏng với Hứa Khải lại một chút.

“Hứa Khải, Em không có sai.

Người sai là anh…”

“Cái gì!

Em… em… em biến thành thiên sứ hư hỏng.

Hôm nay tôi phải dạy dỗ lại em.”

Hứa Khải gầm lên, hai tay túm lấy eo Huyên Huyên quăng ngã cô lên giường.

Hắn căm tức tưởng tượng tới khoảnh mà Huyên Huyên và Lam Thiên sinh hoạt cùng nhau 5 năm…

“Huyên Huyên, kiếp này em đừng hòng rời khỏi Hứa Khải này nữa bước…

đừng bao giờ nghĩ tới điều đó.”

Nói xong hắn cởi thắt lưng ra, trói chặt lấy hai tay Huyên Huyên.

Tay lưu loát xé rách tấm màn mỏng trói hai chân Huyên Huyên banh rộng, mở ra.

“Khải anh bình tĩnh lại…

Anh điên rồi mau thả em ra…”

Huyên Huyên giãy giụa la lớn…”

Hứa Khải nhìn Huyên Huyên với đôi mắt đen sâu, đầy thâm thúy.

Hắn mặc kệ cho cô kêu gào mắng chửi hắn bao nhiêu đi nữa.

Hắn tiến tới xé rách quần áo của Huyên Huyên.

Chỉ vài phút sau cơ thể quyến rũ tuyệt đẹp lộ ra trước mắt hắn, Hứa Khải âm thầm nuốt nước bọt xuống…

“Phải tôi điên rồi, là em ép tôi phát điên lên.”

Huyên Huyên: “……….”

Tên thần kinh này, nói lí lẽ một chút đi.

Có được hay không??
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 473: Huyên! Em Ướt Rồi


Hứa Khải một bên cởi bỏ sạch quần áo, bò lên giường.

Nằm đè trên người Huyên Huyên, hắn nắm lấy cằm nhỏ nhắn của cô.

Lạnh lùng mở miệng nói.

“Huyên, bây giờ em là của anh.

Anh nhốt em ở bên anh suốt đời.”

“Em không thể nào bỏ đi theo nam nhân khác.

Em là của anh.

Mãi mãi là của anh.”

Huyên Huyên ngược lại không giận, mà cô đau lòng nhìn hắn.

Cô chỉ mới đi một thời gian mà hắn gầy tới thảm, gương mặt góc cạnh.

Thân thể gầy hơn trước.

Nhìn thấy mà đau lòng…..

Cô muốn dùng tay xoa mặt hắn.

Nhưng hai tay đều bị trói chặt vô lực.

Huyên Huyên ngẩng đầu mình, vươn đầu lưỡi ra liếm liếm nước mắt trên gò má hắn, run giọng hỏi.

“Khải, em bỏ đi anh liền bị điên?”

Hứa Khải hừ lạnh, trừng mắt nhìn Huyên Huyên.

Không lẽ cô ấy có quyền sinh khí, còn hắn thì không sao??

Mắt thấy hắn không có biểu cảm gì, Huyên Huyên tiếp tục lên tiếng nói.

“Khải, cởi trói cho em.

Em và Lam Thiên không phát sinh quan hệ gì hết.

Người em yêu duy nhất là anh…”

“Là Hứa Khải…”

Lúc nãy Hứa Khải tức giận ghen tị thành một dòng sông.

Nhưng nghe câu em yêu anh kia, thì những cảm xúc đố kị ghen ghét tan thành mây khói…

“Hừ, anh là bị em ép điên… anh… anh nhớ em… nhớ đến điên cuồng…”

“Anh đã đuổi Mộc Linh Lan rồi, vậy mà em không quay trở về… em… hư hỏng, em không ngoan… em… em… làm anh đau lòng…”

Hắn vừa nói vừa khóc nấc lên, bàn tay chỉ chỉ ở nơi trái tim mình.

Huyên Huyên phát hiện ra ở ngón tay út của hắn, vẫn đeo chiếc nhẫn cỏ năm nào.

“Khải!

Ngoan đừng khóc nữa, rồi là em sai… em làm anh nhớ.

Anh trói sai cách rồi, mau cởi trói cho em.

“Em dạy lại anh…”

Huyên Huyên lên tiếng dỗ dành như hài tử, Hứa Khải khóc nức nở bên vai nhỏ cô.

Tức khắc hắn nghĩ ra cái gì đó, vội vã lên tiếng.”

“Em đừng mong anh cởi trói, cởi rồi em lại chạy đi tìm Lam Thiên ..

Anh không bị gạt nữa…”

Huyên Huyên: “……..”

Để bổn cô nương mà thoát ra được, bổn cô nương sẽ đánh cho hắn bay luôn cái tính cách cố chấp.

Hứa Khải lau lau nước mắt, hai mắt híp lại nhìn hai vú no tròn của Huyên Huyên.

Sau đó di chuyển xuống vòng eo nhỏ nhắn, cái mông lớn vểnh lên.

Ở dưới nơi tư mật vẫn như vậy, không một sợi lông nào.

Không do dự một chút nào, Hứa Khải cúi đầu xuống ngậm một bên vú lớn của Huyên Huyên.

Tay kia nhào nắm một bên vú.

Đầu lưỡi nham nhám nóng hổi vươn ra, liếm mút loạn trên núm vú.

Hắn đá đá lên núm vú vẽ vòng vòng, thoáng chốc hai núm vú bị hắn đùa bỡn mà dựng thẳng lên cứng đờ.

Thân thể Huyên Huyên tê ngứa râm ran.

5 năm rồi cô chưa có quan hệ với tên nào.

Chính vì vậy mới bị Hứa Khải kích thích, bên dưới tiểu huyệt đã chảy ra dâm dịch.

“Ân…

ưm…

đừng mà… em khó chịu…

đừng liếm nữa.”

Hai mắt Huyên Huyên trở nên mờ hồ, gương mặt nhiễm hồng, nhìn cực kì dụ hoặc.

Eo nhỏ vặn vẹo hệt rắn nhỏ, vì được Hứa Khải liếm mút phía trên của mình.

Hắn híp mắt nhìn sắc mặt biến hóa của Huyên Huyên.

Lồng ngực trườn lên đè ép hai vú lớn.

Môi nóng bỏng hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại của Huyên Huyên.

Chiếc lưỡi vươn ra tách mở khớp hàm, đảo loạn bên trong.

Bàn tay đi xuống tiểu huyệt, nhẹ vuốt lên hai cánh môi phấn nộm.

Dâm dịch tiết ra ướt đẫm ngón tay hắn.

Huyên Huyên và Hứa Khải cùng nhau môi lưỡi điên cuồng, hơi thở gấp gáp không theo nhịp điệu ban đầu…

“Huyên, em ướt rồi…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 474: Em Muốn? Vậy Tự Động Đi (H)


Hứa Khải thấy Huyên Huyên đã ướt đến không thể nào ướt hơn.

Hắn nhịn 5 năm trời, tới hôm nay phải đòi lại cho bằng đủ mới thôi.

Hắn híp hai mắt đen nguy hiểm lạnh lùng lại, bàn tay to cầm côn thịt ấn lên miệng tiểu huyệt của Huyên Huyên.

Tay kia vuốt ve từ sườn eo, ngón tay linh động vươn tới hai vú lớn, còn không quên vân vê nhéo nhéo núm vú hồng hào nhô lên.

Hứa Khải thỉnh thoảng cúi đầu xuống, mạnh mẽ liếm mút hút sữa vào trong khoang miệng.

Tư vị tanh ngọt ngào uống xuống bụng.

Hắn lúc này giống như hài tử vẫn chưa dứt sữa mẹ.

Huyên Huyên ưỡn ngực vặn eo, theo từng động tác đung đưa lên xuống của Hứa Khải, bàn tay cô bị trói bởi thắt lưng, vô lực túm chặt tấm ga giường…

Lúc này Huyên Huyên bị hắn mút hai vú mình, cảm giác khoái cảm cao trào đột nhiên kích thích mãnh liệt dâng lên.

Huyên Huyên kêu rên mỗi lúc càng dâm mị….

Vài phút sau, hắn dừng động tác liếm mút lại, quy đầu cực đại đặt giữa miệng tiểu huyệt.

Hắn bất ngờ thúc mạnh hông mình.

Côn thịt thành công tách mở hai cánh hoa phấn nộn, cắm sâu luồn lách chạm tới tận cổ tử cung.

Hứa Khải nhíu chặt hai hàng lông mày lại, hắn cảm giác được tư vị vừa thống khổ vừa như sung sướng quấn chặt lấy côn thịt.

Hắn nhắm hai mắt lại hưởng thụ cảm giác khoái cảm đê mê.

Mà tiểu huyệt của Huyên Huyên đang điên cuồng kẹp mút, hút mạnh lấy côn thịt gân guốc thô to cực đại của mình.

“A… thật đầy…

Khải…ưm… thật lớn… nóng… thật đầy… sâu quá…

ân…

ân… cắm mạnh nữa… hơn nữa…”

Huyên Huyên bị Hứa Khải chọc ngoáy, cơn tình dục nùng nhiệt từ sâu tâm can của mình.

Lúc này lí trí của Huyên Huyên đã mất khả năng suy nghĩ…

Cô chỉ muốn khúc côn thịt to lớn kia mau nhấp, chọc chọc vào tiểu huyệt ngứa ngáy khít rịt của mình.

Lúc này Huyên Huyên hoàn toàn thuận theo khát vọng tình dục mãnh liệt của cơ thể.

Hai mắt cô rưng rưng lệ quang, gương mặt ửng hồng.

Nhìn chăm chăm vào Hứa Khải đang đè trên mình, nhấp hông nhịp nhàng liên tục…

Hứa Khải bắt gặp ánh mắt khát khao dục vọng của Huyên Huyên.

Khiến cho hắn nhịn không được, côn thịt ở bên trong tiểu huyệt lại to ra một vòng.

Thân thể nóng dần như lò luyện đan, Hứa Khải áp hai cánh môi nóng rực của mình, bá đạo cắn gặm chà đạp môi của Huyên Huyên tới sưng đỏ.

Động tác liếm mút hút, đầu lưỡi vươn ra nhâm nhi, ăn một chút rồi lại ăn một chút trên bờ môi mê người của Huyên Huyên.

Hắn một lần nữa cạy hai cánh môi khép mở của Huyên Huyên ra, đầu lưỡi vươn dài tiến thẳng vào khoang miệng, bá đạo điên cuồng chiếm lấy cái lưỡi nhỏ nhắn, ấm áp.

Hương thơm ngọt ngào của Huyên Huyên mà mút lấy mút để.

“Ngô…

ô…

ô…

ân…

ưm…”

Huyên Huyên túm mỗi lúc càng chặt lấy ga giường, môi lưỡi bị quấn chặt khiến cô bị thiếu dưỡng khí.

Vòng eo nhỏ nhắn đu đưa nhấp lên xuống, với hi vọng côn thịt to lớn kia mau động.

Hành hạ cái lỗ nhỏ ngứa ngáy khó chịu kia.

Hứa Khải thâm thúy nhìn Huyên Huyên.

Nhận ra ngay biểu cảm bức rứt ngứa ngáy của cô, đừng nói cô mà ngay cả hắn cũng chịu không nổi, hắn cởi bỏ thắt lưng ra, lập tức hai tay Huyên Huyên liền được tự do.

Hắn mở miệng nói: “Em muốn?

Vậy tự động đi.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 475: Thật Mãnh Liệt (Cao H)


Hứa Khải cố gắng nhịn xuống cảm giác, khát vọng muốn bắn, thỉnh thoảng hắn nhấp hông, ấn ấn đỉnh quy đầu nhẹ nhàng ma sát vách tường tử cung.

Bên trong cơ thể mềm mại khít rịt của Huyên Huyên.

5 ngón tay của hắn như súc tua, nhẹ nhàng niết, xoa xoa ấn ấn lên núm vú hồng đang tiết ra đầy dịch sữa trắng.

“Ân… tự động thì tự động. .

Khải… hôm nay, em phải vắt cạn anh…”

Dứt lời Huyên Thuyên chống thân ngồi dậy.

Nhanh chóng cởi bỏ hai chân bị trói chặt của mình.

Cô đẩy ngã Hứa Khải nằm xuống giường, còn chính mình ngồi đè lên hai đùi hắn.

Mông lớn tiến lên ngồi đúng vị trí bụng nhỏ, miệng tiểu huyệt ướt dầm dề ma xát cọ cọ liên hồi, như thể đang mát xa cho thân gậy thịt nóng bỏng…

“Ư…

ư… thật nhột…

ưm…

Khải… muốn ăn…. chỗ này thật đói…”

Cô đưa tay phải xuống, dựng côn thịt thô lớn kia chỉa lên.

Hông và eo nhỏ phối hợp, mạnh mẽ ngồi gập xuống, thành công nuốt chửng côn thịt thô lớn vào bên trong.

“Phậppp”

“Ngô…

Ân…

ân… thật… sâu… sướng… thật sảng khoái…

Ân…

ưmm… a….

ư.ưum….”

Toàn thân Huyên Huyên run lên, Hứa Khải cảm nhận được côn thịt của mình đang bị thắt chặt lại, với tư thế này côn thịt tiến vào sâu hơn vào tận trong cùng.

Mông của Huyên Huyên nâng lên rồi hạ xuống, hắn phối hợp túm eo nhỏ của cô, thúc hông của mình dập theo từng nhịp.

Ban đầu là nhẹ nhàng, sau đó thì nhanh dần.

Mạnh hơn nữa và hơn nữa, hai người lúc này chìm đắm trong bể nhục dục khó cưỡng, mặc kệ trời sụp đất lỡ như thế nào đi nữa.

“Hừ… em thật dâm đãng…

Huyên… em trở thành… thiên thần sa ngã…ân… thật biết kẹp… muốn cắn gãy hay sao… a…”

Hứa Khải khó khăn, thở hổn hển thốt ra những từ dâm mĩ.

Hai tay bấu chặt.

Lấy mông của Huyên Huyên, hông và mông mạnh bạo cong lên rồi lại thúc mạnh mẽ từng nhịp giã gạo trong tiểu huyệt.

“A…..

Ha a…….

Thật sướng..

ân.. thoải mái…

Đúng vậy…

Em chỉ sa ngã… hư hỏng trước mặt Khải.. nam nhân khác..

ưm…

đều…

đều không xứng..

ân..

ânn…..

Ân ân……

Hừ….

A…”

Trong tiếng kêu rên rỉ yêu kiều kích tình.

Huyên Huyên còn liên tục nói loạn, âm thanh nỉ non, nức nở phát ra từng đợt.

Huyên Huyên chống hai tay mình lên đùi Hứa Khải.

Ngực lớn ưỡn lên cao, mông lẫn hông dùng sức đứng lên ngồi xuống nuốt trọn côn thịt thô lớn.

Hoa huyệt kẹp hút lấy đỉnh quy đầu liên hồi.

Vài giây sau phun ra dịch thủy nóng ấm lên đỉnh quy đầu cực đại của Hứa Khải….

Cứ nhiều lần như vậy, hai người phối hợp ăn ý.

Cô ngồi xuống thì hắn lại thúc mạnh mẽ lên, quy đầu và cổ tử cung kết hợp va chạm khớp với nhau.

Ở giữa nơi giao hoan, dâm dịch và dâm khí hòa quyện vào nhau.

Trở thành chất dịch sủi bọt trắng đục đặc sệt chảy xuống hai viên bi cực đại đang nảy lên xuống theo từng hồi di chuyển của Hứa Khải.

“Hừ..

Thật mãnh liệt….Huyên…..anh yêu em.. yêu luôn cả miệng nhỏ tham lam kia…

ân..

ân…”

Hắn đưa tay từ eo lên, nắm xoa bóp nhào nặn hai vú lớn của Huyên Huyên.

Để tùy ý cô nhấp lắc hông, đu đưa thân thể gợi cảm kích tình, điên đảo ăn lấy ăn để côn thịt của mình.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 476: Thật Mãnh Liệt 2 (Cao H)


Huyên Huyên dập mông, ngồi xuống liên tục.

Cô cảm thấy không đủ, hơn nữa cơ thể vận động liên hồi sớm đã thâm mệt…

“Ân…

Thật đầy……

Thật lớn……Khải…

ân….

Ân a…… mau động…..em mỏi.. xin anh….mau động… nơi này khó chịu…”

Huyên Huyên nỉ non, kéo dài tiếng rên rỉ cầu xin của mình, đôi mắt trông chờ có chút u oán sinh khí nhìn Hứa Khải.

Khuôn mặt cực phẩm của hắn lúc này, rất hài lòng khi nhìn thấy biểu hiện của Huyên Huyên như vậy.

Hắn nhìn cô với ánh mắt đầy sủng nịch, toàn bộ cơ thể mị hoặc dâm dật của Huyên Huyên đều bị giam chặt trong đôi mắt của hắn.

“Ngoan lắm, em đã cầu thì anh dĩ nhiên giúp…

Tiểu bảo bối…”

Hứa Khải cười vô cùng cuốn hút.

Miệng khẽ nhếch lên tạo ra một đường cong nhạt tà mị.

Hắn hung hăng lật ngược Huyên Huyên lại, thân thể cô nằm xấp xuống giường.

Lúc này hắn ngồi đè ép lai hai đùi nhỏ của Huyên Huyên.

Hai tay ép chặt bờ mông Huyên Huyên lại, hung hăng đâm toàn bộ côn thịt nóng bỏng thô lớn.

Cắm vào nơi sâu nhất bên trong hoa huyệt.

Tay kia giữ chắc vai nhỏ của Huyên Huyên. nhằm cho cô không thể nào vùng vẫy..

“Đã đủ mạnh chưa?…

ân…

Huyên..ân…

Của anh mới có thể làm em lên đỉnh… anh không cho phép em bỏ trốn nữa… hôm nay anh chơi chết em…”

Hứa Khải vừa nói, vừa động thân trên người Huyên Huyên mạnh bạo như cuồng phong vũ bão.

Từng cú thúc điên cuồng cắm ra rồi lại thọc vào lút cán…

“Ân. a…..

Thật nhiều…… chậm đã…

ân…”

“ân..

ưmm.. ……

Ân ha…… không được.. mau……..

Dừng lại…… hỏng mất…..

đau…… quá sâu rồi…..”

Khoái cảm xen lẫn đau đớn ập đến như thủy triều, khiến đầu óc Huyên Huyên trở nên mụ mị.

Sung sướng tới mức cô không biết, chính bản thân mình đang nói những gì nữa.

Hứa Khải mặc kệ Huyên Huyên rên rỉ lảm nhảm.

Hắn gia tăng tốc độ, không ngừng thúc đẩy hông mình.

Làm cho côn thịt cực đại gân guốc, đâm về phía trước tiến vào hoa huyệt.

Tàn phá va chạm cọ sát lên vách tường tử cung.

Những cú thúc mạnh mẽ, tràn đầy sức mạnh nam nhân.

Khiến cho tiểu huyệt co thắt, ôm chặt chẽ côn thịt không buông.

Đồng thời chảy ra từng đợt dâm dịch và mật dịch mãnh liệt tiết ra.

Khiến côn thịt càng thuận lợi thọc vào rút ra đảo lộng bên trong hoa huyệt xuyên tới tận cổ tử cung.

“A…

ân..

Khải.. chết mất… chậm đã… anh muốn làm hỏng em…

ân..

ân..

đồ chết tiệt nhà anh….ngu ngốc..

ân…

ân…”

Thân thể hai người lúc này đã lấm tấm mồ hôi, tạo thành mùi vị nồng nhiệt tình dục dâm mĩ khó có thể cưỡng lại.

Hứa Khải động thêm vài chục lần, cho tới khi khoái cảm một lần nữa dâng trào đánh úp lấy đầu côn thịt hắn.

Dây thần kinh sung sướng trên cơ thể hai người đồng thời như bị tê liệt vì sung sướng.

Huyên Huyên nâng mông cao lên, hai tay nắm chặt ga gường.

Thân thể rùng lên một trận, tiểu huyệt co rút ôm thắt lấy côn thịt, sau đó phun ra dâm dịch lênh láng khắp côn thịt, còn nhiễu ướt cả tấm ga giường.

Hứa Khải cũng ngay lúc này, hắn hít sâu một hơi động côn thịt mãnh liệt thêm vài lần.

Sau đó bắn tinh dịch mà 5 năm qua chưa một lần được giải tỏa, vào sâu bên trong tử cung.

Từng đợt tinh dịch nóng bỏng nối tiếp nhau bắn vào trong.

Huyên Huyên khẽ kêu rên lên.

“Ưm..

Khải.. anh ra thật nhiều… nóng nữa…

ân..

ân…”

“Huyên….mau nuốt lấy.. không được làm rơi ra… bất kể là 1 giọt.”
 
Back
Top Bottom