Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 417: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 31


Cố Kỷ Niên rút hai ngón tay ướt đẫm dâm dịch ra, hắn không một chút lưu tỉnh nào cắm trực diện vào cúc huyệt chật khít..

“Ha…

đừng… nơi đó không được… mau rút ra… ha….đau quá…. chật… thật đầy…

ưm…”

Thân thể này chưa bao giờ trãi nghiệm qua cúc huyệt, mới bị hắn không một chút lưu tình mà xỏ xuyên qua.

Khiến nơi đó của Huyên Huyên co rút, thắt lại vì đau đớn..

Không những thế, tác dụng của nước hoa kích dục.

Khiến toàn thân Huyên Huyên không có một chút sức lực nào.

Đành phải nằm yên chịu trận.

Vài phút sau.

Khi cúc huyệt được nới lỏng ra, dần quen với hai ngón tay đang đảo lọng dò sét bên trong.

Lúc này tiểu huyệt mút liếp côn thịt thật chặt…

Đồng thời cúc huyệt co rút, giật lên từng hồi.

Kẹp hút hai ngón tay không buông..

“Ân… tôi muốn nữa… mau động mạnh… cắm… tôi… mau cắm…

ưm…

ân… thật sảng… thoải mái…

ân….

ân…”

Tia lý trí cuối cùng cũng tắt lịm, miệng cô kêu rên những từ ngữ dân dâm đãng.

Thân thể vặn vẹo từng hồi, ngực lớn phập phồng gấp gáp khẩn trương.

Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng phải giữ chặt lấy cơ thể mềm mịn.

Tiếp tục thúc đẩy côn thịt vào sâu bên trong cổ họng.

“Thật dâm đãng…

Tôi không thỏa mãn em sao?”

Cố Kỷ Niên híp đôi mắt đen sâu của mình, nhìn biểu cảm vũ mị câu dẫn người của Huyên Huyên.

Lập tức hắn cúi người xuống, nâng Huyên Huyên lên ngồi thẳng lên bụng nhỏ của mình, tư thế này tức khắc giúp côn thịt vào sâu hơn bên trong.

Xuyên qua hoa huyệt, cắm khớp với tử cung.

Dịch thủy ấm nóng phun lên đỉnh quy đầu to lớn, đang cọ cọ lên vách tử cung liên hồi.

“A… a… sâu quá… không…

được… tôi từ bỏ… a… a…

Thật đầy… hưm…

Ahh….”

Miệng cô liên tục kêu rên ni non, nũng nịu.

Nhưng hông và mông lại tực động rung lắc chà sát nâng lên tự gập xuống lút cán, nuốt chọn côn thịt thô to nóng hổi như sắt nung.

“Miệng thì nói không… xem… ra hành động của cô thành thật hơn tôi tưởng… thật dâm đãng… mới phá thân bây giờ đã tự lắc hông mình…”

Cố Kỷ Niên thích thú mở miệng nói, hai tay hắn vươn ra sau.

Banh rộng bờ mông Huyên Huyên ra, sau đó lại nhìn Lâm Hoàng và Trịnh Kỳ Long đang tự dùng tay vuốt vê an ủi cây côn thịt.

“Nơi này còn chỗ, ai lên tiếp theo.”

Ngữ điệu của Cố Kỷ Niên nhẹ bẫng, ôn nhu.

Nhưng hành động thì không hề ôn nhu như hắn nói.

Trịnh Kỳ Long tiến lên trước, hai đầu gối quỳ xuống.

Tay cẩm côn thịt đặt vào cúc huyệt được bôi đầy dâm dịch, đang co thắt liên tục….

“Để tôi lên, Lâm Hoằng cậu dùng tạm miệng cô ấy đi :” Trịnh Kỳ Long hít vào một hơi, miệng gấp gáp lên tiếng.

Đồng thời mạnh bạo đẩy côn thịt vào bên trong cúc huyệt.

Chỉ mới đẩy vào được nữa chẳng đường, hắn cảm thấy được khít không thể nào tả nổi.

Nơi côn thịt bị bó chăt, thắt lại kẹp liên hồi..

Đau đớn, khoái cảm ập tới .Tư vị này lần đầu tiên hắn nếm qua, sung sướng hơn cả tự mình dùng tay, hay sử dụng ly thủ dâm.

Hơn nữa hắn cảm thấy, côn thịt to lớn của Cố Kỷ Niên đang song hành với mình.

Đằng sau lớp tường thịt mỏng manh.

“Ân…

đau… rách… hai người… xé rách tôi ra mất…

ân… mau rút ra… xin.. hai người… cầu xin hai người…”

Huyên Huyên hai mắt nhắm nghiền, đầu lắc liên tục.

Miệng đóng mở liên tục cầu xin, nước mắt trào ra lăn trên gò má.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 418: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 32


Cố Kỷ Niên và Trịnh Kỳ Long cùng nhau song hành, thúc đẩy côn thịt theo nhịp từ từ chậm rãi.

Nhưng lại vào hết được nơi sâu nhất bên trong cơ thể của cô.

Bụng nhỏ Huyên Huyên đau trướng, tức lên một cục.

Thân thể cô như bị kéo căng ra hết cỡ.

Lâm Hoằng nhìn hai nam nhân đang giao hoan, hắn cũng không thể nào chờ đợi được nữa.

Côn thịt cứng như đá, nóng hổi dựng thẳng lên.

Hắn tiếp tục ấn côn thịt vào miệng nhỏ của cô.

Hông điên cuồng thúc mạnh bạo, tuột tới tận cổ họng…

“Ngô… ngô…

ân…”

Huyên khó khăn hít thở, mỗi lần cô cố gắng nói, thì côn thịt nóng bỏng tanh nồng kia đâm tới mỗi lúc sâu hơn.

Thân thể cô bắt đầu cảm thấy sung sướng tới cực điểm, vặn vẹo ở trước mặt ba người họ.

Khoái cảm mãnh liệt làn tràn trong cơ thể.

Cô rốt cuộc cũng không thể kiềm chế được bản thân, từng nhịp mạnh mẽ khi hai côn thịt kia thúc đẩy sỏ xuyên, khiến Huyên Huyên cảm nhânh được dịch thủy ồ ạt chảy ra tới khẩn trương.

“Phạch — Phạch”

“Ha… cô gái.. cô thật biết cách khiến chúng tôi sướng… kẹp thật khẩn… cô là muốn vắt cạn chúng tôi…”

Trịnh Kỳ Long sung sướng thốt lên, điều này hắn nói là sự thật.

Đây chính là cảm giác thần tiên do tình dục mang tới như người khác hay nói??

Hai vú Huyên Huyên căng trướng, nơi núm vú tiết ra dịch sữa ngọt ngào.

Lâm Hoằng không một chút suy nghĩ, gập người lại theo kiểu úp thìa (69) Côn thịt mỗi lưc vao sâu trong cổ họng..

Khiến Huyên huyên muốn ói, nhưng cổ họng bị lấp đầy.

Hai ngực lại bị hắn cắn gặm mút mát toàn bộ dịch sữa vào trong bụng.

Mỗi lúc chiếc lưỡi nham nhám kia quét qua núm vú, cơ thể Huyên Huyên rùng mình, run rẩy theo từng đợt…

“A…

Ta sắp không chịu được nữa… thật muốn bắn…

ưmm…”

Cố Kỷ Niên gồng người thúc đẩy mạnh bạo, hai tay hắn vòng ra phía sau.

Ôm chặt lấy hai đùi trắng nõn của Huyên Huyên.

Côn thịt cực đại vẫn tiếp tục xuyên xỏ, cọ ma sát lên thành tử cung.

Hô hấp 4 người mỗi lúc càng dồn dập, cơ thể đều bị khoái cảm dâng lên, tê ngứa nóng bừng.

Khắp phòng vang kên tiếng kêu rên dâm mĩ kích tình.

Cố Kỷ Niên kiềm nén dục vọng khoái cảm muốn bắn.

Hắn hung hăng cắm vào, rồi lại rút ra, mạnh mẽ thâm nhập cắm thọc tiến tới phía bên trong của cô.

Thấy Cố Kỷ Niên tăng tốc độ, Trình Kỳ.

Long cũng không chịu kém cạnh.

Hắn gồng người lên, lưng thẳng, hai tay bấu chặt lên mông Huyên Huyên.

Mông thúc mạnh côn thịt tàn phăng cúc huyệt chật hẹp… nóng ấm…”

Tiểu huyệt lẫn cúc huyệt hoa ra sức mà đè ép ro rút bài xích thít chặt hai cây côn thịt lớn ở bên trong cơ thể mình.

Khoái cảm mãnh liệt như có dòng điện giật hung hăng truyền ra khăp cơ thể Cố Kỷ Niên và Trịnh Kỳ Long.

Khiến hai người bọn họ, không thể nào khống chế nổi…

Đỉnh côn thịt mỗi lúc thâm nhập nhanh mạnh hơn, mỗi cú thúc tuyệt nhiên đều không đủ.

Hai người họ muốn nhiều hơn.

“Hừ…

A…”

“Ngô…

Ân…

ân…”

Cố Kỷ Niên thúc đẩy thêm vài lần, tới khi côn thịt căng phình ra một vòng.

Bắn tinh dịch vào bên trong tử cung, đang hút mỗi lúc càng mãnh liệt..

Hắn rướn hông lên, nhắm mắt hưởng thụ cảm xúc đê mê khó tả đang tra tấn hắn.

Vài giây sau hắn mới rút côn thịt dính đầy dâm dịch lẫn tinh dịch ra ngoài

“Lâm Hoằng… tới lượt cậu.”

Cố Kỷ Niên nhường chỗ, ngữ điệu dồn dập khó khăn vang lên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 419: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 33


Huyên Huyên vẫn đang mê man, hưởng thụ khoái cảm Cố Kỷ Niên mang lại.

Cô có thể cảm nhận được từng đợt tinh dịch nóng hổi đang quận trào trong cơ thể mình.

Từng nhịp thúc hông mạnh mẽ của Trịnh Kỳ Long cắm thọc ra vào nơi cúc huyệt co rút.

Lâm Hoằng rút côn thịt ra khỏi miệng Huyên Huyên, côn thịt được tẩm ướt nước bọt bóng lưỡng nhớp nháp.

Nước bọt ngay lập tức chảy ra hai bên khóe miệng của cô.

Cố Kỷ Niên mới bắn xong, liền hết tác dụng của nước hoa kích dục.

Nhưng không hiểu vì sao côn thịt vẫn cứng ngắc, không chịu nghe lời hắn xìu xuống.

Lâm Hoằng thế chỗ Cố Kỷ Niên.

Hắn cầm côn thịt thô to hồng hào, chà niết nơi cửa huyệt ướt đẫm.

Huyên Huyên bị kích thích tới cực điểm, tiểu huyệt sưng đỏ lên, phía dưới cúc huyệt lại bị côn thịt khác mở rộng hết cỡ.

Hắn nhịn không nỗi nữa thúc côn thịt vào bên trong.

Do tiểu huyệt đang tiết ra dịch thủy, lẫn tinh dịch bên trong.

Hắn chỉ cần thúc một lần đã lút cán.

“Ha… bị Thầy Cố thao lâu như vậy, mà cái miệng nhỏ này của cô…

ưm…

Thật biết mút…”

“Thật muốn làm hỏng cãi lỗ dâm đãng này… ha…

ưm…”

Lâm Hoằng chỉ vừa đút vào, hắn liền cảm nhận được tiểu huyệt tham lam liếm mút lấy không muốn buông bỏ.

“Ha…

ưm…

ân…

ân…

Ân… quá đầy… không được… mau dừng lại…

Dừng một chút… sẽ hỏng mất…

Hừ…

Ân…”

Từng tiếng kêu rên dâm mị, ngọt ngào không ngừng vang vọng quanh căn phòng rộng lớn, hai côn thịt thô to của Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng tiến lên.

Sau đó lại dập xuống một cách nhanh, mạnh chuẩn xác vào chỗ sâu nhất trong tiểu huyệt và cúc huyệt.

Cơ thể cô giật giật lên từng đợt.

Mắt mở lớn ra, miệng nhiễu nhão nước bọt, hai tay cấu cào lên đùi Cố Kỷ Niên.

Hắn đang vuốt ve, liếm hút sữa trên bầu ngực căng trướng của cô.

“A… a… ra… tôi muốn ra…

đừng cắm nữa… sẽ chết…

ô…

ô…

ưm…”

Cố Kỷ Niên lưu loát nhét côn thịt vào miệng Huyên Huyên, hai tay nhéo ngắt mạnh lên núm vú.

Dịch sữa theo đó bắn ra tung tóe khắp người…

“Em yên lặng một chút… miệng rảnh quá thì liếm của tôi đi…

Ngoan, chúng tôi cũng muốn thấy người đẹp…

đạt khoái cảm sẽ ra như thế nào.”

Từng câu từng chữ của Cố Kỷ Niên như lời cổ vũ động viên hai con sói đói phía dưới.

Hai người họ điên cuồng gia tăng tốc độ, muốn cắm hỏng hai lỗ nhỏ khít rịt.

“Ân… cô gái… cô tên gì… cô… làm tôi điên lên mất… thật biết mút, cúc huyệt này… quả là cực phẩm… sướng… a..

ư…

Trịnh Kỳ Long vỗ mạnh lên bờ mông trắng của Huyên Huyên.

Hắn ngẩng mặt lên lên nhìn nữ nhân đang ngậm chặt côn thịt lớn của Cố Kỷ Niên

Đầu lưỡi đưa ra kiến quấn quanh thân côn thịt, sau đó lại chạy lên đỉnh quy đầu bao bọc lấy chúng.

Thân thể mềm mại của Huyên Huyên vì khoái cảm mà rùng mình.

Tiểu huyệt và cúc huyệt co rút lại, kẹp chặt hai cây gậy thịt lớn.

Đây là lần thứ 2 cô bị 3 tên nan nhân này đưa lên tận 9 tâng mây xanh, khoái cảm ào ạt tới khiến cô ưởn hông, gồng mình lên.

Lỗ nhỏ nơi hoa đế, hung hắng bắn nước tiểu lên người Lâm Hoằng và Trịnh Kỳ Long.

Khiến tức khắc hai người ướt đẫm.

“A…

A… tôi ra… ra hưmm… hỗn đản… chết tuyệt… thật sảng khoái…

ân…

ân… các người… làm thật… sướng…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 420: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 34


Huyên Huyên liên tục mở miệng kêu rên, xen lẫn lời nói mắng chửi.

Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng dường như không để ý tới nước tiểu bắn khắp lên thân thể.

“Cô gái… cô là nữ thần nước sao?

Ra cũng thật nhiều… mau… cô tên gì…”

Trịnh Kỳ Long vừa nói, hông phối hợp ăn ý với côn thịt.

Theo nhịp của Lâm Hoằng mà thúc đẩy.

“Tên ông nội ngươi…

Bổn… cô nương… a… a…

ân… mau gọi Bà Nội…”

Nghe thái độ này của Huyên Huyên, khiến Trịnh Kỳ Long có chút ngờ vực, nhưng do nước hoa kích dục khống chế.

Rất nhanh hắn bỏ qua tia nghi ngờ đó.

“Được…

được… bà nội, cháu đang chơi đùa, thao trên cơ thể dâm mị của bà đây…”

Hắn nhanh chóng phối hợp cất tiếng trêu đùa…

“Thật chặt… mút mạnh như vậy, cô có hài lòng cây gậy thịt lớn này không?”

Lâm Hoằng hơi thở nằng nề, ở bên trong tiểu huyệt nóng ấm kẹp mút chặt.

Khiến hắn như quả bom, lập tức chỉ muốn phát nổ…

“Ô…

Ô…

Ô…

ưm…”

Huyên Huyên muốn mở miệng ra tiếp tục mắng, nhưng lại bị Cố Kỷ Niên đẩy côn thịt đi vào trong cổ họng..

” Đừng quan tâm, mau chăm sóc của tôi đi… cô gái… cẩn thận đừng cắn đứt… sẽ không có ai làm em thoải mái nữa đâu…”

Cố Kỷ Niên bóp chặt miệng nhỏ Huyên Huyên, hắn hơi nâng mông, sau đó lại dập mạnh xuống.

Cơ thể đê mê trầm luân khó tả.

Côn thịt của Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng không ngừng khiêu khích cắm thọc, sỏ qua hai lỗ tiểu huyệt và cúc huyệt.

Bất ngờ tiểu huyệt, cúc huyệt co thắt lại chặt chẽ.

Khiến hai nam nhân khó lòng mà rút hay đẩy côn thịt thô to theo nhịp

Hai lỗ nhỏ thoáng chốc đã bị mở rộng hình tròn nho nhỏ bán kính như quả trứng gà , tiểu huyệt lẫn cúc huyệt sưng đỏ phấn nộn nộn ngăn kẹp chặt hai côn thịt hùng dũng mạnh mẽ của hai người họ

Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng dùng sức cắm côn thịt tiến vào chỗ sâu nhất.

Cố Kỷ Niên không khác gì họ, hắn cảm ứng được khoái cảm lại một lần nữa tiến tới.

Hông mông mạnh mẽ dập côn thịt sâu vào họng, cắm mạnh bạo tàn phá cúc huyệt và tiểu huyệt tới ghê người.

Tiếng va chạm giữa hai thân thể liêp tiếp vang lên khắp phòng.

Hai tròng mắt Huyên Huyên ngân ngấn lệ quang, đột nhiên trợn to, hai vú gấp gáp thở phập phòng.

Toàn thân cô tê dại, đầu óc trống rỗng mụ mị hẳn đi.

Thân thể cô không nghe theo đại não chỉ huy nữa.

Hai tay cô với lên vuốt ve nắn bóp hai viên bi cực đại.

Đôi môi hồng nhuận kẹp mút, liếm đá đá đầu lưỡi lên quy đầu của Cố Kỷ Niên.

Phía dưới tuôn ra dâm dịch ồ ạt.

Khít rịt hông tực nhấp nhấp theo nhịp mạnh bạo của Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng…

“Ô…

ô…

ân…

ân… nữa… muốn nữa… chết mất… thật đầy…

ưm…

ân…

ân…”

“Đáng chết, em muốn chúng tôi sướng muốn chết sao… nữ nhân này… em thật dâm đãng… nhận lấy… hôm nay phải chơi chết em.”

Từ đầu tới cuối,đây là câu nói tục nhất mà.

Lâm Hoằng Phát ra.

Hắn sướng muốn bùng nổ…

Ba tên phối hợp hì hục đâm thọc ra vào.

Thay đổi đủ loại tư thế, dày vò trên cơ thể mềm mại của Huyên Huyên

Cho tới khi 4 người thở dốc, côn thịt lớn căng ra nóng hổi.

3 tên nam nhân đồng loạt phun toàn bộ tinh dịch đặc sệt tanh nồng, vào bên trong tiểu huyệt, cúc huyệt và miệng của Huyên Huyên.

Huyên Huyên sung sướng cao trào mà ngất lịm, sắc mặt cô đỏ rực như trái hồng chín.

Cơ thể nằm ngữa ra, nơi đó chảy ra dâm dịch lẫn tinh dịch cực kì nhiều.

Lâm Hoằng, Trịnh Kỳ Long và Cố Kỷ Niệm cũng mất sức.

Đổ gục trên người Huyên Huyên, bàn tay hư hỏng vô thức xoa nắm.

Ôm chặt cô vào lòng họ, an ổn ngủ không hay biết gì..

[…] Nhiệm vụ hoàn thành, đã thu thập dương khí vượt quá chỉ tiêu.

Ký chủ, cô rất giỏi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 421: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 35


30 phút sau.

Huyên Huyên chống thân thể đau nhức ngồi dậy.

Cô nhìn bộ váy công lược chúa tinh xảo ban đầu, sớm đã bị 3 tên sói đói kia xé tan nát.

Cô lắc đầu ngao ngán, đôi mắt lạnh sinh khí nhìn 3 nam nhân đang ngủ ngon lành.

Huyên Huyên nhặt áo sơ mi trắng của 1 trong 3 tên đó mặc vào.

Nước da trắng hồng, hằn lên những vệt đỏ hồng thâm tím.

Huyên Huyên sinh khí, cô nhanh chóng mặc áo sơ mi rộng thùng thình vào người, tuy chỉ tùy ý mặc vào.

Nhưng lại thể hiện lên nét quyến rũ mê hoặc lòng người.

Huyên Huyên khẽ đảo mắt lên những bộ âu phục đạp văng dưới sàn nhà.

Đáy mắt cô lóe lên tia giảo hoạt.

Hành động nhẹ nhàng hệt như mèo nhỏ, dơ nanh vuốt lên xé rách âu phục của Trinh Kỳ Long, Lâm Hoằng và cả Cố Kỷ Niên.

“Hừ, dám hợp lại ăn hiếp bổn cô nương.

Ta cho các ngươi ở truồng đi về.”

“Còn bây giờ, phải đi tính xổ Tiêu Mạn!”

Huyên Huyên hừ lạnh, bước ra khỏi phòng.

Lúc này đã là 23 giờ đêm, đa số khách mời của Thịnh Thế Dân đã đi về hết.

Còn lại một số bạn bè tiểu thư nhà giàu, trong giới thượng lưu ở lại xu nịnh Tiêu Mạn.

Huyên Huyên cười lành, cô liếc mắt tìm kiếm 5 tên đàn ông ban đầu muốn giở trò với mình, cô tin chắc mấy tên đó là do Tiêu Mạn thuê.

Quả nhiên chỉ trong vòng 5 phút, 5 tên kia uống ngà ngà say.

Đang thất thểu đi về hướng Toilet.

Huyên Huyên nhẹ nhàng đi sát theo đằng sau, đợi cho chúng sắp vào toilet.

Cô liền phóng ra, bất ngờ đạp ngã 5 tên xuống sàn nhà.

“Ai..

đứa nào dám đánh ông.”

Một tên bụng lớn, đầu hói gầm lên kêu rên đau đớn.

Hai đầu gối của họ lúc này, quỳ hẳn xuống mặt đất.

“Là bổn cô nương.”

Huyên Huyên nhẹ nhàng đáp lại, cô rút dao nhỏ kề lên cổ của tên đầu hói kia.

Lưỡi dao sắc nhọn, lạnh tanh ấn ấn vào cổ hắn.

Tia máu bật ra, tên đầu hói nhìn thấy mìn bị dao kề vào cổ, cảm giác lạnh sống lưng..

Hai chân run cầm câm sợ hãi lên tiếng..

“Cô tha cho chúng tôi đi… là Tiêu Tiểu Thư thuê chúng tôi… tha cho chúng tôi đi.”

Huyên Huyên cười cười, tay trái bấm máy ghi âm, nhẹ nhàng bâng quơ hỏi lại.

“Tiêu Tiểu thư thuê các người, tới hãm hiếp ta?

Nói là Tiêu tiểu thư nào??”

Nói xong cô ấn lưỡi dao vào sâu hơn, mấy tên kia trông thấy đại ca mình bị uy hiếp.

Liền một mực lên tiếng… khai ra tất cả.

“Cô nãi nãi, tha cho đại ca… là.. tất cả là do Tiêu Mạn…

đúng chính là Tiêu Mạn.

Cô ta nói chỉ cần làm nhục cô…”

“Sẽ cho chúng tôi một số tiền không nhỏ, còn hứa sắp xếp chỗ làm ở tập Đoàn Thịnh Gia…”

Nghe tới đây, Huyên Huyên tắt máy ghi âm đi.

Cô nở nụ cười xinh đẹp tới chói loá.

Tiêu Mạn đã thích chơi đùa như vậy, bổn cô nương cũng không thể phụ lòng ả ta.

Huyên Huyên tiến lại thì thầm vào tai mấy tên kia, một hồi sau.

Mấy tên như trúng phải bùa chú, vui vẻ đi vào căn phòng bên cạnh của Trịnh Kỳ Long, Cố Kỷ Niên và Lâm Hoằng đang ngủ..

Lúc này Huyên Huyên đi ra ngoài, tìm kiếm hình bóng của Tiêu Mạn.

Để xem, hôm nay cho Tiêu Mạn hưởng thụ buổi yến tiệc thịnh soạn nhất trong cuộc đời cô ta.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 422: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 36


Lúc này Tiêu Mạn vừa mới tạm biệt đám bạn của mình, cô ta sáng rực khi nhìn thấy quà tặng tất cả đều là đồ đắt tiền hàng hiệu sang chảnh.

Tiêu Mạn khó khăn ôm toàn bộ quà tặng đi lên phòng, cô ta không dám nhờ người hầu cầm giúp.

Sợ ai đó nổi lòng tham lấy mất.

Huyên Huyên nhịn cười, nếu đã là công thì có đắp vàng bạc đá quý cũng không thể nào biến thành phượng.

Nhìn thật không ra thể thống gì.

Tiêu Mạn định đóng cửa phòng lại, lập tức Huyên Huyên đưa chân ra ngăn cản.

Tức khắc cô ta khó chịu ngẩng mặt lên, nhìn xem ai đang ngăn cản mình.

Lúc này Tiêu Mạn như gặp phải quỷ khi nhìn thấy Huyên Huyên đang cười ngọt ngào với mình.

Không phải cô ta đã sai người hãm hiếp Huyên Huyên sao?

Lúc này sao cô ta lại xuất hiện ở đây?

Nhưng nhìn bộ dạng mặc áo sơ mi kia, thì chắc chắn sự đã thành.

Nghĩ tới đây Tiêu Mạn thỏa mãn cười, tức khắc Huyên Huyên ngọt ngào mở miệng nói.

“Tiêu Mạn, mày cười cái cái gì?

Cảm ơn mày đã cho tao biết cảm giác sung sướng.”

“Nhưng chỉ mình bổn cô nương hưởng qua, thật không công bằng.

Chi bằng mày cũng nên biết mùi vị của những khúc gậy thịt kia.”

Tiêu Mạn lắc đầu hoảng sợ, cô ta đánh rơi những món quà đắt tiền xuống dưới đất.

Hai tay chống lên cánh cửa, nhằm mục đích muốn khóa trái lại.

Làm sao Huyên Huyên có thể dễ dàng từ bỏ như vậy được, cô một cước đá bay cánh cửa.

Vì lực quá lớn, khiến Tiêu Mạn ngã lăn xuống đất, toàn thân đau đớn.

“Rầm”

“Thịnh Huyên Huyên, mày muốn làm gì…?

Đừng tới gần tao… tao la lên đấy…”

“Chát — Chát”

“Bổn cô nương lại thích nghe mày la, mày la 1 tiếng tao tát mày 2 cái.. coi như công bằng…”

Huyên Huyên nắm ngược tóc Tiêu Mạn lên, hung hăng tát lên gương mặt kia 2 cái tới sưng đỏ.

Tiêu Mạn sợ hãi ôm lấy hai má ,hiển nhiên không dám hé miệng ra kêu rên, dù cho gương mặt rất đau rát.

“Ngoan lắm, mày chắc không nhớ rằng 1 năm qua mày hành hạ bổn cô nương như thế nào nhỉ?”

“Nhưng yên tâm đi, bổn cô nương giúp mày nhớ ra.

Tiêu Mạn tiểu thư không đau đớn, mà rất sung sướng đó.”

Huyên Huyên thì thầm vào tai Tiêu Mạn giọng nói như ma kêu quỷ khóc.

Khiến cô ta ớn lạnh không thôi, lần đầu cô ta cảm giác Huyên Huyên lại đáng sợ như vậy.

Nói xong Huyên Huyên dứt khoát kéo lê Tiêu Mạn trên nền đất, đi thẳng tới căn phòng mà cô sớm sắp xếp cho 5 tên đàn ông ghê tởm kia.

Tiêu Mạn lắc đầu liên tục, mười ngón tau cào loạn trên mặt đất.

Nhưng không thể nào ngăn cản nổi lực kéo của Huyên Huyên.

Tới nơi, Huyên Huyên mạnh bạo ném văng Tiêu Mạn nằm sõng xoài dưới nền đất.

Gương mặt lẫn đầu tóc được trang điểm tỉ mĩ, nay loạn lên một hồi.

Đâu còn vẻ mặt điềm đạm đáng yêu.

“Thịnh Huyên Huyên mày muốn làm gì tao?”

“Bộp Bộp”

“Rồi mày sớm sẽ biết thôi Tiêu Mạn.”

Huyên Huyên vỗ vỗ tay.

Lập tức 5 tên nam nhân mà Tiêu Mạn thuê để làm nhục Huyên Huyên, nay lại vây xung quanh Tiêu Mạn.

“Các ngươi… các ngươi không phải nhận tiền của ta rồi sao… sao lại…”

Cô ta hoảng sợ, hai tay ôm chặt lấy ngực mình.

Nhích người lui về sau…”

“Tiêu Tiểu Thư cô lại sai chúng tôi làm nhục Thịnh Tiểu Thư?

Chúng tôi không có lá gan lớn tới vậy.”

“Nhưng nhìn cô cũng ngon lành lắm.”

1 tên trong số đó cất giọng ồm ồm vang lên.

Huyên Huyên cầm máy quay, đặt lên bàn ngọt ngào ra lệnh.

“Phục vụ Tiêu Tiểu Thư cho tốt, quay cho sắc nét phải thật đẹp.

Làm tốt liền có thưởng.”

“Rõ thưa Thịnh Tiểu Thư.”

Nói xong Huyên Huyên nhấc chân bước ra ngoài.

Để mặc 5 tên kia chơi đùa với Tiêu Mạn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 423: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 37


Sáng ngày hôm sau, Huyên Huyên thức dậy.

Ăn mặc qua loa một chút, tham thú xem 5 tên kia hành sự như thế nào.

Tiện thể xem qua Trịnh Kỳ Long, Lâm Hoằng và Cố Kỷ Niên có hay không đã về.

Hiển nhiên, chú Vương báo lại, 3 người họ đã về.

Hơn nữa 5 tên kia cũng đi khỏi Thịnh Gia từ nửa đêm hôm qua.

Còn cẩn thận đặt đoạn băng ghi hình vào nơi, mà Huyên Huyên dặn trước.

Tiêu Mạn trời chưa sáng đã thất thểu trở về phòng.

Cô ta không dám hé răng nói cho Thư Kỳ mẹ của cô ta, hay Thịnh Thế Dân.

Huyên Huyên cười thích trí, sự việc diễn ra đúng theo như kế hoạch mà cô vẽ ra.

Huyên Huyên cầm đoạn ghi âm, đi tới thư phòng của Thịnh Thế Dân.

Bàn tay định gõ lên cánh cửa, thì bên trong phát ra âm thanh rất nhỏ.

Cô khẽ đẩy cánh cửa khép hờ, nhìn vào bên trong.

Một người đàn ông lạ mặt, đứng trước bàn cung kính, nói chuyện với Thịnh Thế Dân.

Huyên Huyên áp sát tai, cực lực nghe đoạn đối thoại giữ hai người họ.

“Anh Dân, em đã điều tra ra được một số thông tin từ Trạch Hạo.”

Thịnh Thế Dân xoay xoay mặt nhẫn bằng đá ruby trên ngón tay của mình.

Âm trầm lên tiếng.

“Đã tra ra những gì??”

Người đàn ông kia, sắc mặt hơi ngưng trọng lại.

Hít sâu một hơi bắt đầu mở miệng.

“Theo như em điều tra, quả thật Thư Kỳ có quan hệ với Trạch Hạo.

Chỉ là…”

“Là là như thế nào?”

Thịnh Thế Dân nhịn không được, lập tức lên tiếng hỏi.

Động tác xoay nhẫn dừng lại.

“Chỉ là, họ quen biết nhau từ 10 năm trước… hơn nữa có liên quan tới cái chết của chị Nhan.”

/ Rầm /

“Cái gì?

Cậu nói rõ ràng lại cho tôi.”

Thịnh Thế Dân kinh hãi đứng phắt dậy, hai tay đập mạnh lên bàn, gầm lớn.

Khiến Huyên Huyên ở bên ngoài cũng nghe rõ mồn một.

“Đêm của 10 năm trước, lúc anh gặp nạn.

Trạch Hạo là người nhắn tin cho chị Nhan tới.”

“Thư Kỳ là bạn thân của chị Nhan…”

Nghe tới đây Thịnh Thế Dân gấp gáp thở phì phò.

Ngồi phịch xuống ghê, trên trán nỗi đầy gân xanh.

Một hồi lâu sau, ông mới khó khăn mở miệng nói.

“Bây giờ, tôi chỉ còn cậu là đáng tin.

Mau thu dọn toàn bộ lô hàng sắp tới, bất kể ai mua giá cao cũng không bán.”

“Ngoại trừ Cố Gia và Trịnh Gia.”

“Cậu âm thầm thu mua toàn bộ cổ phiếu, chứng khoán của Thư Kỳ và Trạch Hạo… bằng mọi giá.”

“Em đã rõ thưa Anh Dân.”người đàn ông nhận mệnh, sau đó mở cửa ra ngoài.

Tức khắc gặp Huyên Huyên đang đơ người.”

Ông ta cảnh giác rút súng từ hông ra, chỉa lên đầu Huyên Huyên.

Đồng thời nghi ngờ hoặc hỏi.

“Cô là ai?

Sao lại ở đây nghe lén…”

Huyên Huyên hồi thần, chân hất cao lên.

Đá bay khẩu súng.

Cô nhàn nhạt mở miệng nói.

“Thịnh Huyên Huyên, ông không có tư cách chỉa súng vào đầu tôi.”

Nói xong Huyên Huyên không đợi cho đàn ông kia phản ứng lại.

Cô trực tiếp đẩy vai ông ta ra sau, đi thằng vào trong thư phòng.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 424: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 38


Người đàn ông kia, nghe thấy tên Thịnh Huyên Huyên liền biết.

Con gái của Anh Dân, trong lòng ông ta cảm thán, thật là hổ phụ sinh hổ tử.

Tiểu thư khí phách, áp uy không kém gì Anh Dân.

Hắn thầm khen ngợi, lúc này Thịnh Thế Dân nghe tiếng ồn, liền mở miệng nói.

“Huyên Nhi, là con tới sao?”

“Mau vào đây.”

Huyên Huyên bước nhanh vào, Thịnh Thế Dân liếc mắt, tên thủ hạ hiểu ý liền rời khỏi thư phòng.

“Ba.”

Cô nhẹ nhàng lãnh đạm lên tiếng chào hỏi.

“Ừm!

Con đã nghe thấy những gì??”

Thịnh Thế Dân mở miệng dò hỏi, ông ta không muốn cho con gái mình biết.

Công việc mặt tối của ông ta làm lâu nay.

“Cái gì cũng đều nghe thấy.”

Huyên Huyên không ngần ngại, lập tức trả lời.

“Ba cũng không cần để ý tới con, việc Ba làm từ trước tới nay.

Con đều hiểu, đều biết, chỉ là con không muốn nói ra.”

Lúc này Thịnh Thế Dân nhịn không được,mà ngắm nhìn đứa con gái của mình.

Hình như con gái ông đã trưởng thành rồi, suy nghĩ lẫn hành động khác trước.

Giống hệt Nhan Nhan khi xưa.

“Huyên Nhi, Ba xin lỗi đã giấu con lâu như vậy…

Sớm như vậy, con tới tìm Ba là có việc gì?”

Thịnh Thế Dân đi vào trọng điểm, Huyên Huyên cũng không kéo dài thời gian nữa.

Cô lấy từ trong túi áo ra đoạn ghi âm, đặt lên bàn nhẹ nhàng nói.

“Có việc, Ba nghe xong!

Mọi quyết định đều tự ba…

Ba suy nghĩ sao cũng được.

Tin hay không thì tùy.”

Vài giây sau, đoạn ghi âm vang khắp phòng.

“Là… là Tiêu Mạn…

đúng là Tiêu Mạn sai chúng tôi lăng nhục cô.”

“Tiêu Tiểu Thư hứa sẽ cho chúng tôi chỗ tốt ở tập đoàn Thịnh Gia.”

Sau khi đoạn ghi âm kết thúc, cũng là lúc Huyên Huyên đứng dậy xoay người bỏ đi.

Thịnh Thế Dân như không tin vào tai mình, đợi khi ông hồi thần lại, thì cô con gái đã không còn ở trong phòng.

Ông ta chua xót trong lòng, tay hơi nắm chặt mặt nhẫn.

“Huyên Nhi, là Ba nhìn sai người…

Ba mù rồi… là Ba có lỗi với Nhan Nhan với con…”

“Khốn kiếp!

Thư Kỳ, bà được lắm… tới con gái bà cũng thủ đoạn như vậy…

Đứng trách Thịnh Thế Dân này tàn nhẫn.”

— Sáng hôm sau —

Sáng ngày hôm sau, Huyên Huyên không ngụy trang trong lớp vẻ ngoài xấu xí nữa.

Cô mặc đồng phục, tóc duỗi thẳng.

Gương mặt xinh đẹp không tì vết, môi điểm qua chút son màu đỏ hồng.

Mọi Thứ vẫn diễn ra như thường lệ.

Dường như Thịnh Thế Dân vẫn chưa muốn bóc trần sự thật về Thư Kỳ.

Vấn đề này, cô cũng không mấy quan tâm.

Ăn xong bữa sáng, Huyên Huyên lên xe, chú Vương đưa tới trường.

Tiêu Mạn sắc không được tốt cho lắm, cô ta tức giận lên tiếng.

“Ba, chị lại không đợi con đi cùng.”

Thịnh Thế Dân nhâm nhi li trà, ông giở tờ báo ra đọc, nhàn nhạt lên tiếng.

“Mạn Nhi, con chịu khó đi xe buýt.

Sắp tới ta sẽ mua xe cho con.”

Nghe tới đây thì Tiêu Mạn không còn giận dỗi nữa, Thư Kỳ hơi nghi ngờ nhìn Thịnh Thế Dân.

Bởi mấy ngày nay, ông ta không chạm vào bà, luôn lấy lý do là tổn thương tới thai nhi.

20 phút sau Huyên Huyên được chú Vương đưa tới trường.

Cô vừa bước xuống xe, thì hàng loạt ánh mắt soi mói, tiếng xì xào to nhỏ…

đổ dồn về phía của cô.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 425: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 39


Mọi người đều tụ tập nhau xì xào chỉ trỏ, đa phần đều nói kia là người nào.

Vì sao đi xe của Thịnh Gia, mà Thịnh Huyên Huyên hay đi tới trường?

Người A: “Này cậu nói xem, kia có phải là nữ sinh mới chuyển tới hay không?

Còn xinh đẹp hơn cả nữ thần Tiêu Mạn.”

Người B: “Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng sao lại đi xe của Thịnh Gia nha?

Con nhỏ Thịnh Huyên Huyên xấu xia đâu??”

Người qua Đường: “Tôi không liên quan, nhưng nhìn cô ấy đẹp quá đi mất…”

“……”

Một mảnh to nhỏ, xì xào với một chủ đề.

Huyên Huyên trực tiếp mặc kệ, lướt qua.

Sắc mặt thong dong bình tĩnh hơn bao giờ hết…

“Này, tôi cảm thấy nữ sinh mới lần này.

Không những xinh đẹp, còn có chút soái…”

“Phải phải, tôi cũng thấy vậy…”

Huyên Huyên đi thẳng lên lầu, theo hướng lớp học của mình.

Đám học sinh cũng tò mò nô nức đi theo.

Cho tới khi cô đặt mông vào ngồi của mình, có người nhịn không được mà thốt lên.

“Uy, đó không phải là chỗ của Thịnh Huyên Huyên sao?”

Huyên Huyên vắt hai chân lại, ngẩng mặt lên.

Nhìn một lượt con người đang chỉ chỏ mình, cô lạnh lùng mở miệng.

“Các người nhìn đủ chưa?”

Đám người xung quanh trợn mắt, sau đó thì nhịn không được nhìn cô thêm vài lần nữa.

“Này, có phải tôi nghe thấy tiếng của Thịnh Huyên Huyên?”

“Các người cũng nghe thấy đúng không?”

Mọi người không hẹn mà nhìn nhau gật gật đầu hùa theo.

Họ còn định nói thêm gì đó nữa, thì chuông báo hiệu bắt đầu buổi học vang lên.

Lâm Hoằng ngồi vị trí phía trên, hắn vừa bước vào lớp đã rất kinh ngạc khi nhìn thấy Huyên.

Sắc mặt hắn loạn lên một hồi.

Vì sao cô gái mà hắn và Trịnh Kỳ Long, cùng thầy Cố ân ái đêm hôm đó lại xuất hiện ở đây?

Còn ngồi chỗ của Thịnh Huyên Huyên?

Còn Thịnh Huyên Huyên đi đâu rồi?

Đêm đó khi 3 người hắn tỉnh dậy thì không còn thấy nữ nhân nào nằm kế nữa.

Muốn chịu trách nhiệm cũng vô lực, không ngờ lại gặp lại cô ấy trong tình huống này, cảm giác của Lâm Hoằng vừa mừng vừa lo sợ.

Lâm Hoằng xoay người xuống định mở miệng hỏi Huyên Huyên, thì Cố Kỷ Niên trong tay cầm giáo án ôn nhu đi vào lớp.

Hắn nhìn thấy Huyên Huyên thì giật mình không ít, cảm nghĩ không khác Lâm Hoằng là bao nhiêu…

Nhưng bây giờ trong lớp học, hắn càng không thể nào làm gì hơn.

Đành phải đợi cho hết buổi học vậy, Cố Kỷ Niên đưa mắt nhìn Huyên Huyên một hồi, sau đó ôn nhu lên tiếng.

“Bắt đầu điểm danh.”

“Manh Manh…”

“Có.”

“Tiêu Mạn…?”

“Tiêu Mạn có đi học không??”

“Không thưa thầy.”

Manh Manh vội vàng lên tiếng.

Cố Kỷ Niên không nói gì, tiếp tục điểm danh.

Vài giây sau…

“Thịnh Huyên Huyên…”

“Thịnh Huyên Huyên có tới lớp không?”

Huyên Huyên cười nhàn nhạt, cô trấn định lên tiếng.

“Có em…”

Nói xong, mọi người như không thể tin vào mắt mình.

Cô gái xinh đẹp từ đầu tới giờ họ nghĩ là học sinh mới chuyển trường.

Lại là Thịnh Huyên.

Cố Kỷ Niên và Lâm Hoằng nhịn không được mà bật dậy, nhìn chăm chăm vào cô.

Đây là chuyện gì đang xảy ra?

Thịnh Huyên Huyên lại là cô gái xinh đẹp, đêm đó họ làm tình?

Từ một nữ sinh xấu xí, trở thành xinh đẹp không có gì đáng ngạc nhiên.

Kinh ngạc ở đây, hắn vậy mà lấy đi lần đầu của cô, còn là cô con gái độc nhất của Thịnh Gia.

Lần này thì hay rồi, phải làm sao cho phải đây.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 426: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 40


Huyên Huyên vừa mở miệng nhận định, khiến tất cả đồng học kinh ngạc.

Họ còn tưởng rằng, mắt và tai mình hỏng luôn đi.

Nữ sinh khác ghé sát vào tai Manh Manh thì thầm to nhỏ.

“Manh Manh, cô ta là Thịnh Huyên Huyên sao?

Tự nhiên sao lại trở thành xinh đẹp như vậy?”

“Chúng ta lúc trước hay bắt nạt cô ta, có hay không cô ta sẽ trả thù?

Đúng rồi Tiêu Mạn, Tiêu Mạn tỷ đâu??”

Manh Manh cúi gằm mặt xuống, móng tay bấu lên mặt bàn.

Hạ thấp giọng xuống.

“Cậu bình tĩnh đi, Tiêu Mạn mấy hôm nay không có đi học…”

Sau khi kết thúc buổi học, Cố Kỷ Niên đứng dậy, hắn định rời đi.

Nhưng sau đó liền xoay người lại, lông mày khẽ nâng lên, hít một hơi sau đó mở miệng nói.

“Lát nữa Lâm Hoằng và Thịnh Huyên Huyên tới văn phòng.

Tôi có chuyện cần nói với hai em.”

Nói xong hắn nhanh chóng bước ra khỏi lớp, đi về hướng học sinh cuối năm, tìm Trịnh Kỳ Long gấp.

Vài phút sau, Huyên Huyên cùng Lâm Hoằng cùng đi về hướng văn phòng giáo viên.

Suốt dọc đường đi, Lâm Hoằng chỉ dám nhìn mà không dám mở miệng nói.

“Cậu là Thịnh Huyên Huyên?”

Lâm Hoằng nhịn không được mà thốt lên.

“Ừ” Cô nhẹ bẫng trả lời.

Hắn dừng bước chân lại, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn xinh đẹp của Huyên Huyên, sau đó tiếp tục mở miệng.

“Vì sao…?

Vì sao lâu nay… cậu tự biến mình trở nên xấu xí?”

Nghe thấy Lâm Hoằng hỏi, như đúng vào tâm tư của Nguyên Chủ.

Huyên Huyên nghiêng đầu lại nở nụ cười chua xót.

“Bởi vì tôi biết, cậu không thích nữ nhân quá mức xinh đẹp…”

Lâm Hoằng nghe được câu trả lời, nơi lồng ngực hắn tức nghẹn.

Hai tay nắm thành quả đấm…

Cô ấy nói như vậy, chính là cô ấy thích hắn?”

“Thịnh Huyên Huyên, có phải cậu thích tôi?”

Huyên Huyên nhẹ nhàng gật đầu, miệng cười nhạt khẽ nói.

“Thích, nhưng bây giờ không cần thiết nữa rồi.”

Dứt lời Lâm Hoằng chạy tới ôm Huyên Huyên vào lồng ngực mình.

Khóe mắt hắn đỏ ngầu, cay cay, nước mắt cứ như vậy chảy ra.

“Huyên Huyên… xin lỗi… xin lỗi, tôi không nghĩ người đêm đó là cậu, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu.”

Huyên Huyên định lên tiếng đáp trả, nhưng Trịnh Kỳ Long từ lớp bước ra, liền nhìn thấy Lâm Hoằng ôm nữ nhân mà 3 người hắn làm tình đêm hôm đó.

Trịnh Kỳ Long kinh ngạc lên tiếng..

“Là cô ấy?

Lâm Hoằng… cậu thả cô ấy ra.”

Âm thanh của Trịnh Kỳ Long vang lên, Huyên Huyên lập tức đẩy Lâm Hoằng ra.

Cô trấn định đi trước họ một bước, lúc này Trịnh Kỳ Long mới mở miệng hỏi Lâm Hoằng…

“Lâm Hoằng, cậu tìm thấy cô ấy được ở đâu?

Tại sao cô ấy lại mặc đồng phục trường mình?”

Lâm Hoằng mãi nhìn theo hình bóng Huyên Huyên, hắn thất thần thốt lên.

“Cô ấy là Thịnh Huyên Huyên.”

“Cái gì?

Cậu nói cái gì?”

“Cô gái xinh đẹp đêm đó là Thịnh Huyên Huyên?

Nữ sinh biến thái, xấu xí??”

“Không thể nào.

Lâm Hoằng đùa như vậy không vui chút nào đâu.”

Trịnh Kỳ Long nở nụ cười cứng đờ, vỗ vỗ liên hồi lên vai Lâm Hoằng.

Nhưng Lâm Hoằng chỉ bồi 1 câu nhận định, sau đó đuổi theo Huyên Huyên.

“Tôi không đùa…”

Trịnh Kỳ Long: “……”

Bây giờ thì hắn hiểu ra, vì sao Cố Kỷ Niên lại không dưng mà gọi hắn lên văn phòng giáo viên rồi.

Bây giờ thì hay rồi, đụng ai không đụng.

Lại chơi bậy, chơi nhầm con gái Thịnh Gia.

Nhưng bọn hắn hay là cô, đều trong tình huống bất đắc dĩ mà?

Bây giờ thì làm sao chịu trách nhiệm đây?

Hơn nữa là ai hãm hại Thịnh Huyên Huyên?

Trịnh Kỳ Long nghi ngờ, xen lẫn lo lắng.

Vừa đi vừa suy nghĩ…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 427: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 41


Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng vội vã theo sau Huyên Huyên tới văn phòng giáo viên.

Cô vừa đẩy cửa vào, đã thấy Cố Kỷ Niên đứng trước mặt mình.

Cố Kỷ Niên bối rối thốt lên.

“Em… em vào đi.”

Cô yên lặng không nói gì, đi thằng vào bên trong.

Thản nhiên ngồi trên ghế sô pha màu xám đen.

Vài giây sau Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng cũng có mặt đầy đủ.

Ba nam nhân căng mắt ra nhìn Huyên Huyên, họ không biết phải nói gì lúc này…

Cô đảo mắt nhìn sắc mặt của ba người, trong lòng thầm mắng.

Lúc lăn lộn với bổn cô nương thì nói không ngớt, bây giờ lại câm như hến??

“Thầy Cố, không có trà sao?”

Cô hơi cau mày lại, lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.

“Có, có trà.

Em đợi tôi một chút…”

Cố Kỷ Niên giật mình, luống cuống tay chân đi tìm trà.

Lâm Hoằng lẫn Trịnh Kỳ Long giữ nguyên tư thế bất động.

“Thôi khỏi, em mới 16 tuổi, không hợp uống trà.”

Cô cong môi cười quỷ dị, ngón tay nghịch ngợm vờn sợi tóc đen tuyền của mình.

Cố Kỷ Niên: “……”

Cô ấy là cố tình chơi hắn đúng không?

Mắt thấy 3 đại nam nhân này, vẫn không ai chịu lên tiếng trước.

Huyên Huyên đành mở nói.

“Bây giờ vào vấn đề chính, ai là người sẽ chịu trách nhiệm?”

“Thầy Cố, thầy nói xem…”

Ba nam nhân hồi thần, đưa mắt nhìn nhau.

Sau đó không hẹn mà đồng thanh lên tiếng.

“Thầy sẽ chịu trách nhiệm với em.”

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô.”

“Huyên Huyên, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Huyên Huyên vẫn đeo nụ cười trên môi, cô suy nghĩ một hồi: “Vậy 3 người định sẽ chịu trách nhiệm như thế nào?”

“Thịnh Gia chúng tôi không thiếu tiền?

Các người cũng nên từ bỏ ý định chu cấp hoặc trả số tiền lớn cho tôi.”

“Không lẽ…?”

“Không lễ 3 người muốn lấy chung một vợ?”

Huyên Huyên nói điều này lại đúng vào trọng điểm của họ, dù thế nào cũng không thể xảy ra chuyện ba nam nhân lại chung một vợ.

Điều này chắc chắn họ không thể nào chấp nhận.

Quả thật họ có dự định sẽ chu cấp bồi đắp cho Huyên Huyên về tài chính hết một đời…

Nhưng Huyên Huyên nói đúng, Thịnh Gia còn thiếu tiền sao?

“Sao?

Mấy người suy nghĩ cho kĩ.

Dù sao tôi cũng không cần 3 người bù đắp, hay chịu trách nhiệm.”

“Thôi, cứ coi như đêm đó vui vẻ, giúp đỡ lẫn nhau đi.”

Thấy thái độ bất cần của Huyên Huyên như vậy, trong lòng 3 người bỗng nhiên đau thắt lại.

Nhất là Lâm Hoằng, nếu như hắn phát hiện ra cô thích hắn sớm hơn thì hắn sẽ không để cho Cố Kỷ Niên và Trịnh Kỳ Long đụng vào cô.

“Huyên Huyên, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu.

Tôi sẽ về nhận tội trước Thịnh Tổng.”

Lâm Hoằng bước về phía trước, lớn giọng nói.

Trịnh Kỳ Long và Cố Kỷ Niên không muốn kém cạnh, đồng thời lên tiếng.

“Không, tôi là người lấy đi lần đầu của cô ấy.

Phải là tôi lấy em ấy.”

“Thầy Cố, thầy cách Huyên Huyên nhiều tuổi…

Không hợp…

Vẫn là Trịnh Kỳ Long em chịu trách nhiệm với cô ấy đi…”

Ba nam nhân tranh dành nhau chịu trách nhiệm, cũng khiến Huyên Huyên rối não không thôi.

[…] Ký chủ, cô đừng lo lắng, trực tiếp thu nhận 3 nam nhân cực phẩm này là xong..

Huyên Huyên: “……”

“Mi lại muốn bổn cô nương lấy 3 chồng?

Khối cơ thể này mới 16 tuổi, vẫn chưa đủ tuổi kết hôn.”

“Cũng không ai chứng nhận cho bổn cô nương lấy 3 chồng 1 lúc..

[…] Vậy để hệ thống ta giúp ký chủ..

[…] Nhiệm vụ thứ 5, xin mời ký chủ thu thấp số dương khí còn lại.

Trong vòng 60 phút nữa..

Huyên Huyên: “……”

“Mẹ nó!

Ta biết ngay, sẽ không có gì tốt đẹp mà.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 428: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 42


Bất ngờ Huyên Huyên đứng dậy, từ từ cởi bỏ khuy áo.

Đạp váy xuống dưới cái thảm màu xám, chỉ vài phút sau, cô hoàn toàn trần trụi.

Bại lộ cơ thể nõn nà trắng ngần..

Đường cong quyến rũ.

3 người thất kinh khi thấy Huyên Huyên hành động như vậy.

Cố Kỷ Niên vội vàng chạy tới khóa trái cửa.

Nhặt quần áo lên che chắn cho Huyên Huyên.

“Thịnh Huyên Huyên, em muốn làm gì?

Mau mặc đồ vào.”

“Thầy Cố, Trịnh Kỳ Long, Lâm Hoằng.

Sao đêm đó ba người không nói giống như vậy nha.”

“Bây giờ tôi có một yêu cầu nhỏ!”

“Là yêu cầu gì?”

Ba người nhịn không được mà hỏi.

Sắc mặt Huyên Huyên hơi hồng, cô ngọt ngào nói.

“Ba người làm giống hệt với đêm đó, ngay tại đây.

Xong việc, tôi sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra.”

“Không được!

Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.

Em mặc đồ vào đi.”

Cố Kỷ Niên là người lên tiếng phản đối trước, sau đó Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng cũng lần lượt phản đối.

Xem ra 3 người họ không ai chịu nhường nhịn ai.

Huyên Huyên nhìn tình cảnh trước mắt, nếu còn dài dòng nữa.

Sợ rằng không kịp lăn lộn với ba tên này.

Cô tiếp tục ngồi xuống ghế sô pha, hai chân nhẹ nhàng dạng ra, để lộ tiểu huyệt trắng hồng múp míp.

Hiển nhiên không có một sợi lông nào…

Bàn tay khẽ trượt xuống, vân vê niết lên hoa đế.

Lúc này gương mặt cô phiếm hồng tới lợi hại, hai mắt nhắm nghiền miệng hơi kêu rên.

“Ưm… không thì tôi trực tiếp ở đây hành sự, thật sự khó chịu…

ưm…”

Tay trái vươn lên vờn một bên vú no tròn, ngón tay khẽ se se núm vú.

Chẳng mấy chốc núm vú cứng nhô lên, chỉa về phía trước.

Tiểu huyệt bắt đầu tiết ra dâm dịch, khiến hai cánh môi phấn nộn.

Bóng loáng ướt át..

Ba người họ nhìn dâm cảnh trước mắt, cơ thể bắt đầu nóng ran ngứa ngáy.

Miệng đắng lưỡi khô.

Hơn nữa côn thịt ở phía dưới, nhô lên một cục to tướng…

“Hưmm..

Thầy Cố, không phải thầy muốn chịu trách nhiệm sao?

Mau lại đây thỏa mãn em.”

“Còn Lâm Hoằng, đêm đó cậu nói tôi rất biết mút sao?

Nơi này cần thứ to hơn cắm vào…

Ví dụ như cây gậy thịt nóng bỏng kia chẳng hạn?”

“Long Ca, không phải anh rất thích cắm ở nơi này sao?

Ba người lại đây thỏa mãn tôi…

Tôi có thể suy nghĩ lại.”

Huyên Huyên liên tục tự xoa nắn sờ soạng thân thể mình.

Phô bày tư thế khiêu khích kích tình, miệng mấp máy không biết xấu hổ, nói ra những từ dâm mĩ.

Trịnh Kỳ Long khó khăn, hắn không thể nào áp chế được tình dục đang xâm chiếm.

Lúc này có thầy tu đắc đạo, gặp cảnh này cũng phải chào thua.

Hắn lưu loát cởi bỏ lớp đồng phục, lúc này côn thịt thô to bật ra khỏi cái quần chật chội.

Lồng ngực hắn thở gấp gáp, chân tiến về phía sô pha.

“Huyên Huyên, em thật biến thái… em cố tình câu dẫn chúng tôi.”

Cố Kỷ Niên và Lâm Hoằng nhìn thấy Trịnh Kỳ Long đã cởi quần áo, hai người nhịn không được cũng bắt đầu cởi theo.

Đồng loạt lao về hướng Huyên Huyên đang ngồi.

“Đáng ghét, Thịnh Huyên Huyên em là học sinh mà lại ra sức quyến rũ giáo viên.

Hôm nay tôi phải dạy dỗ lại em.”

“Huyên Huyên, tôi sẽ làm cậu thỏa mãn…”

Lâm Hoàng nhìn Huyên Huyên bằng đôi mắt nhiễm đầy tình dục.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 429: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 43


Ba người hung hăng ôm lấy thân thể trần trụi của Huyên Huyên, 6 cánh tay xoa nắn khắp cơ thể mọi ngóc ngách nơi nhạy cảm của cô.

“Ân…

đúng rồi… phải như vậy…”

“Em cố tình câu dẫn chúng tôi, hôm nay tôi phải khiến em thỏa mãn tới mức không đi được.”

Cố Kỷ Niên nói xong, hắn dùng tay nhéo nhéo lôi kéo hai vú lớn của Huyên Huyên.

Núm vú cứ như vậy cứng ngắc lên, mặc kệ cho Cố Kỷ Niên lôi kéo.

Hai núm vú phun ra dịch sữa trắng.

Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng hiển nhiên cúi đầu ngậm lấy hai núm vú.

Hai người họ liền nếm được mùi vị tanh ngọt.

Môi lưỡi vươn ra liếm mút, mút đến núm vú mỗi lúc càng sưng đỏ lên, Trịnh Kỳ Long bắt lấy xoa xoa, Lâm Hoằng ở một bên cũng bắt chước xoa xoa.

Lập tức hai vú trắng nõn, đã hằn lên vết đỏ hồng.

Do hai tên khát sữa kia liếm mút tàn nhẫn xoa nắn đủ loại hình dạng.

Huyên Huyên bị xoa đến cả người nóng ran, ngứa ngáy, hô hấp nặng nề bị ba nam nhân quấn lấy.

Hai mắt cô trở nên mơ hồ, cánh tay vươn lên ôm lấy đầu Cố Kỷ Niên hung hăng ấn ấn xuống phía dưới của mình.

Cố Kỷ Niên bị ấn xuống, do thân thể cao ráo nên lúc này hắn hoàn toàn trong trạng thái nữa quỳ.

Không có một chút nào là thoải mái.

Một tay Cố Kỷ Niên đưa đến giữa hai chân Huyên huyên, khẽ vuốt ve hai đùi bóng loáng nhẵn nhụi, nhẹ nhéo bắp đùi ra, banh rộng.

Sau đó ngón trỏ đưa xuống thăm dò nơi miệng tiểu huyệt ướt đẫm.

Cánh mũi hắn khẽ hít mùi hương nồng, ngọt ngào của nữ nhân đang tỏa ra.

Ngón tay se se lệ đỉnh hoa đế, sau đó lại niết lên cánh hoa phấn nộn.

Hai ngón tay chậm rãi tách cánh môi ra, sau đó cắm vào bên trong tiểu huyệt ướt át.

Hai ngón tay bắt đầu tìm tòi khắp mọi ngóc ngách bên trong.

Tức khắc ngón tay của hắn đã bị gắt gao hút lấy…

Cố Kỷ Niên ngẩng mặt híp đôi mắt đen sâu nhìn biểu cảm hưởng thụ của Huyên Huyên.

Ngón tay của hắn, thâm nhập vào mỗi lúc càng sâu, gia tăng tốc độ.

“Ân…

ưm… thật sảng…”

Huyên Huyên kên rên sung sướng, hai tay nắm túm chặt tóc Cố Kỷ Niên, khiến hắn ăn đau không ít.

Lúc này khí huyết của hắn như sôi sục.

Toàn thân ngứa ngáy, côn thịt ở dưới bành trướng lên đau nhức luôn bụng nhỏ.

“Thầy Cố, thầy mau liếm…

ân…

Huyên Huyên muốn được liếm…

Mau liếm nơi đó…”

Cố Kỷ Niên kinh ngạc, nhưng rồi hắn vẫn làm theo lời Huyên Huyên.

Đầu lưỡi nóng ấm nham nhám vươn ra quét lên tiểu huyệt ướt dính dâm dịch.

“A… phải rồi…

ưm…

ân. liếm…

Thầy đang liếm cho nữ sinh của mình…

Thầy không xứng đáng làm một… một .. giáo viên…”

Lâm Hoằng nheo mắt nhìn Huyên Huyên rên rĩ, tiếng kêu rên kia thật giống như mèo con.

Mỗi tiếng phát ra như nhéo vào trong lòng hắn.

Hắn ghen, nhưng lại bị tình dục áp tới khẩn trương…

“Huyên Huyên… chỗ này cũng cần cậu…

Tôi cứng đến khó chịu…

Cậu mau giúp… giúp tôi… an ủi nó.”

Hắn bắt lấy tay cô đặt lên côn thịt bành trướng nóng bỏng, gân guốc giữa háng.

Huyên Huyên híp mắt lại, cầm côn thịt của Lâm Hoằng mở miệng đánh giá: “Đã sưng to tới như vậy?

Lâm Hoằng… nơi này cũng thật không tồi…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 430: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 44


Huyên Huyên nắm chắc côn thịt nóng hổi, bàn tay khoanh lại vuốt ve, một tay ấn ấn ở đỉnh quy cực đại.

Vuốt ve nhẹ nhàng cô có thể cảm nhận được máu đang lưu thông trên côn thịt này.

Quả là thanh niên 16 tuổi, chỉ mới xoa nắn vài lần.

Côn thịt đã cứng ngắc lại bành trướng thêm 1 vòng.

“Lâm Hoằng, cây xúc xích này cũng thật ngon.

Nó khiến tôi đói bụng…”

Bất giác cô đột nhiên cười xảo quyệt nói.

Một tay nắm chặt côn thịt hướng trước miệng mình đưa tới, môi nhỏ mấp máy.

“Tôi ăn nó nhé…”

Nói xong, không cần biết Lâm Hoằng có đồng ý hay không, cô đã nhét khúc thịt gân guốc nóng hổi vào trong miệng.

Cả người Lâm Hoằng run lên bần bật, thiếu chút nữa hắn kêu rên lên sung sướng, nơi côn thịt căng ra một chút nữa thôi liền bắn.

Miệng nhỏ ấm áp của Huyên Huyên bao bọc, cánh môi kẹp chặt lấy côn thịt của hắn.

Chậm rãi trên dưới phun ra nuốt vào, lưỡi nhỏ quấn chặt đi từ thân gậy thịt rồi đá đá lên đỉnh quy đầu.

Lâm Hoằng kích thích tới cực điểm, hắn mãi ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp dâm mị đang mút liếm lấy côn thịt của mình.

Cổ họng phát ra tiếng tên hừ hừ, bàn tay xoa nắm bấu chặt một bên vú.

Trịnh Kỳ Long không chịu kém cạnh, hắn đứng thẳng người lên, chỉa côn thịt áp vào má Huyên Huyên.

Quy đầu chọc chọc lên mũi, sau đó là vành tai.

Cuối cùng hắn cầm tóc của cô quấn lên khắp nơi côn thịt.

Lại dùng tay nhỏ của cô đặt lên côn thịt, vuốt lên xuống, tốc độ ngày một nhanh hơn.

“Ân…

Tóc cũng mềm tới vậy…

Huyên Huyên… em là cực phẩm…

ưmm…”

Phía dưới Cố Kỷ Niên xì sụp liếm mút, đầu lưỡi đâm thọc sâu vào bên trong lỗ nhỏ.

Dâm dịch tiết ra bao nhiêu, hắn nuốt xuống bụng bấy nhiêu.

Hàm răng khép mở cắn cắn nhẹ lên hoa đế.

Ngón tay lưu loát đưa vào bên trong đảo lộng cùng với lưỡi.

“Ô…

ô…

ô…

ưm…”

Điểm mẫn cảm bị Cố Kỷ Niên liên tục đảo lộng.

Trong lòng Huyên Huyên sướng tới phát điên lên.

Lúc này thân thể lẫn lý trí của cô bị khoái cảm kích thích làm cho đầu óc trở nên trống rỗng.

Miệng cô liếm mút côn thịt của Lâm Hoằng, tay thì xoa nắn côn thịt Trịnh Kỳ Long.

Phía dưới lại được Cố Kỷ Niên vì mình dùng miệng, cắn mút lão luyện mà phục vụ.

Khoái cảm cao trào lần lượt dâng lên khiến cô ngay lập tức muốn thét chói tai.

Cơ thể run lên từng đợt, dâm dịch lẫn dịch sữa tiết ra như suối.

Mơ hồ còn nhiễu xuống ghế sô pha.

Cố Kỷ Niên hơi nhìn xuống, nơi cúc huyệt đỏ hồng vì khoái cảm kích thích mà co rút lại.

Hắn không suy nghĩ nhiều mà vươn lưỡi xuống liếm vòng tròn nơi cúc huyệt.

Bất ngờ bị liếm nơi cúc huyệt, Huyên Huyên mút côn thịt Lâm Hoằng tới khít rịt.

Miệng ô a không ngừng.

Cảm giác ấp nóng chật hẹp từ miệng của Huyên Huyên.

Lâm Hoằng gồng người lên, hai tay ôm lấy đầu của cô, hung hăng thúc đẩy dồn dập.

Côn thịt thô dài to lớn chạy xuống tận cổ họng nhỏ bé.

“Ô…

ô…

ô…”

Hắn run người, gồng lên căng trướng.

Côn thịt căng ra bắn tinh dịch vào bên trong miệng Huyên Huyên.

Lâm Hoằng nhắm mắt hưởng thụ khoái cảm tê dại nơi đỉnh côn thịt truyền tới đại não.

Hắn lâu sau mới ý thức được, vội vã rút côn thịt ra khỏi miệng Huyên Huyên.

Hoảng thần lên tiếng.

“Xin lỗi…

Huyên Huyên… mau nhả ra…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 431: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 45


Huyên Huyên dùng tay đẩy tinh dịch bị nhiễu ra cánh môi, cô nhẹ nhàng mút mút ngón tay của mình.

Ánh mắt thâm thúy nhìn Lâm Hoằng đang bối rối.

“Thật ngon!

Lâm Hoằng cậu cũng nên thử thứ chính cậu phun ra… rất ngon…”

Tức khắc cô hơi rướn người lên.

Tay phải nắm lấy vai Lâm Hoằng kéo xuống.

Áp cánh môi của mình lên môi hắn, lưỡi nhỏ đẩy tinh tịch tanh mặn vào khoang miệng hắn.

Ở dưới Cố Kỷ Niên sinh khí, hắn đâm lưỡi vào bên trong cúc huyệt.

Khiến Huyên Huyên buông cánh môi Lâm Hoằng ra, mông lớn cô lắc lư theo bản năng.

Lâm Hoằng trừu trừu hai mắt, khó khăn nuốt tinh dịch chính mình xuống bụng.

Hắn không thể nào kiềm chế nổi nữa, tức tốc bế bổng Huyên Huyên lên.

Hành động này khiến Cố Kỷ Niên và Trịnh Kỳ Long giật mình không ít.

Hắn khó chịu lên tiếng.

“Lâm Hoằng, cậu cũng đừng tham lam độc chiếm chứ…”

“Không phải vẫn còn chỗ cho cậu đút vào sao?”

Lâm Hoàng nheo mắt nói, hai tay gác chân Huyên Huyên lên thắt lưng mình, hai tay banh khe mông cô ra.

Để lộ cúc huyệt đỏ hồng mê người.

Trịnh Kỳ Long bước tới, hắn không quên nghiêng đầu lại nói với Cố Kỷ Niên.

“Thầy Cố, lần trước thầy làm trước rồi.

Bây giờ tới em, thầy đợi kì sau nhé.”

“Được” Cố Kỷ Niên gật gật đầu, nhưng tay hắn thì tự thủ trên côn thịt bành trướng của mình.

“Ân…

ưm…”

Ngực cô phập phồng khó chịu, giữa hai chân bị côn thịt của Lâm Hoằng chọc tới lui.

Liền cảm giác được độ nóng khó nhịn được.

Dù cho Huyên Huyên đã cực lực nhẫn nại nhịn cảm giác thèm muốn xuống thấp nhất.

Nhưng cổ họng vẫn than nhẹ ra tiếng rên nhỏ.

Eo thon nhỏ vặn vẹo như rắn, muốn cọ xát lên khúc gân thịt nóng hổi ở ngay đùi.

Huyên Huyên tự nhiên khép lại ma xát liên tục lên côn thịt Lâm Hoằng, nhằm mục đích giúp tiểu huyệt đỡ ngứa ngáy.

“Huyên Huyên… em đã…

đã chờ không kịp rồi sao?”

“Kỳ Long, cậu cũng mau tới đây.”

Lâm Hoằng thúc giục nói.

Hắn cũng không chờ kịp rồi!

Trịnh Kỳ Long mau lẹ tiến tới, hắn ôm. lấy eo nhỏ của Huyên Huyên.

Tay kia nhổ nước bọt xuống xoa xoa lên côn thịt, sau đó đặt côn thịt vào giữa miệng cúc huyệt đang co rút khép mở liên hồi.

Lâm Hoằng lập tức cầm côn thịt thô dài của chính mình ma xát tiểu huyệt ướt đẫm mật dịch của Huyên Huyên.

Một đợt khoái cảm như sống cuộn trào ở trong cơ thể, khiến hắn sảng khoái tê dại từ quy đầu tiến lên từng lớp da đầu.

Cố Kỷ Niên búc xúc không thể nào đứng yên nhìn, hắn tiến lên đưa lưỡi đảo lộng.

Mút liếm lấy lưỡi của Huyên..

Ngay lúc này, Lâm Hoằng và Trịnh Kỳ Long, nhìn quy đầu màu đỏ sậm của mình.

Tách mở Tiểu huyệt và cúc huyệt.

Hai côn thịt thô to chen vào lối đi chật hẹp từng chút một.

Hai người họ đồng thời hít vào một hơi, nhấp hông.

Mạnh mẽ đẩy côn thịt lút cán vào bên trong lỗ chật hẹp khít rịt

“A…

Ân Ân…”

Huyên Huyên thốt lên rên hừ hừ, hai lỗ nhỏ ngay lập tức bị lấp đầy kéo căng ra tròn vo theo bán kính côn thịt.

“Thật đầy… hai người là muốn xé rách ra…

ưm… cắm sâu như vậy… a… a muốn… ta sướng chết phải không?”

Huyên Huyên thở dốc khó khăn mở miệng nói, hai tay cào loạn trên vai Lâm Hoằng tới rĩ máu.

Cố Kỷ Niên thấy cô không một chút để ý tới mình, hắn ủy khuất dùng môi mình chặn miệng nhỏ đỏ hồng kiều diễm của cô lại.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 432: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 46


Tiểu huyệt lẫn cúc huyệt mẫn cảm yếu ớt cảm giác được rõ ràng, hai côn thịt nóng bỏng cứng rắn cắm vào, đem hai lỗ kéo căng ra.

Khoái cảm mãnh liệt cùng cảm giác căng đau ở hai lỗ nhỏ phía dưới nhanh chóng truyền ra, Huyên Huyên nhịn không được co rút tiểu huyệt lẫn cúc huyệt lại.

“Ha…

Ân… a…”

“Hừ…

ân…

ân…”

Lâm Hoằng và Trịnh Kỳ Long đang khổ sở cắm lộng tiểu huyệt, cúc huyệt chật hẹp đột nhiên ngừng lại rồi thở ra một hơi, miệng kêu rên…

“Huyên Huyên, mới đêm trước bị chúng ta cắm lâu như vậy.

Tới hôm nay, ở nơi này, cậu kẹp tôi cũng thật chặt.”

Lâm Hoằng cảm thán nói.

Trịnh Kỳ Long hưởng ứng nói theo.

“Cúc huyệt nhỏ phía dưới này của em cũng thận ham ăn.

Có lẽ em sinh ra, là để chon chúng ta cắm.”

“Quả nhiên là cực phẩm, trong cực phẩm.”

Cố Kỷ Niên nhìn Lâm Hoằng và Trịnh Kỳ Long, từng chút một chiếm lấy cơ thể Huyên Huyên.

Hắn hận không thể đem côn thịt lôi ra cắm vào một trong hai lỗ đó.

“Hai cậu…

Nhanh lên… nhanh lên…một chút được không?”

Cố Kỷ Niên mở miệng thúc giục, hắn nảy ra một ý tưởng.

Liệu tiểu huyệt nhỏ bé kia, có chịu đựng được 2 cây gậy thịt cắm vào cùng một lúc hay không?

Không để cho bản thân mình suy nghĩ thông suốt, Cố Kỷ Niên cúi đầu xuống.

Hai mắt nhìn nơi giao hoan, đều bị hai cây côn thịt cắm tới tàn nhẫn.

Tiểu huyệt và cúc huyệt điên cuồng kẹp mút.

Cố Kỷ Niên đưa ngón tay ra cắm vào cùng một nhịp với côn thịt Lâm Hoằng.

“A…

Cầm thú… các người muốn… xé rách tôi tới chết mới thỏa mãn sao?”

Huyên Huyên đau đớn lên tiếng, bất ngờ tiểu huyệt bị thêm 1 ngón tay vào, quả thật cơ thể này vẫn chưa thể quen ngay lập tức được.

Huyên Huyên vừa nói, vừa thở ra hồng hộc, 3 tên nam nhân làm như tai điếc mắt mù, không biết trời trăng mây gió gì.

Lúc này 3 người họ đều vận động thân dưới, như thay lời muốn nói.

Côn thịt cắm vào đưa đẩy tận sâu bên trong hai lỗ.

Dâm dịch tiết ra ướt đẫm côn thịt lẫn bàn tay Cố Kỷ Niên, 1 ngón rồi lại tiếp tục 1 ngón nữa đút vào cùng đảo lộng nơi tiểu huyệt.

Móng tay của hắn cọ cọ lên vách tường thịt.

Côn thịt Lâm Hoằng cắm tới phía trước, xuyên xỏ qua hoa huyệt.

Quy đầu cực đại chạm tới vách tường tử cung, thúc đẩy liên tục.

Phía sau, Trịnh Kỳ Long cũng không chịu thua kém, hắn ôm chặt hai mông Huyên Huyên.

Mông gập lại tàn nhẫn thúc đẩy, hắn có thể cảm nhận được 3 ngón tay của Cố Kỷ Niên và côn thịt của Lâm Hoằng ở phía trước.

Giữa nơi giao hoan, phát ra tiếng dâm mị không ngừng…

“Pạch — Ba ba — Ọp ẹp…”

“A…

ân ân quá sâu…

Đừng cắm nữa… tôi chết mất…

ưm…, nhẹ chút…

A…”

Huyên Huyên kiều mị rên rỉ, gương mặt cô lúc này toát lên vẻ yêu mị khó cưỡng.

Cố Kỷ Niên cảm thấy tiểu huyệt có thể chịu đựng được thêm côn thịt của hắn.

Liền rút ba ngón tay ra.

Lập tức cao trào tới, Huyên Huyên run rẫy, hoa huyệt phun dịch thủy lên quy đầu to lớn.

Đồng thời nước tiểu bắn ra, âm thanh rõ mồn một.

“Phụt phụt phụt…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 433: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 47


Nước tiểu bắn ra tung tóe, rơi rớt xuống sàn nhà.

Cố Kỷ Niên nhịn không được lên tiếng.

“Lâm Hoàng, Kỳ Long.

Hai cậu nằm xuống đổi tư thế.”

“Tôi cũng muốn tham gia…”

“Thầy Cố, tiểu huyệt nhỏ như vậy liệu có vừa hay không?”

Lâm Hoằng thương xót lên tiếng, hắn nhìn nữ nhân kiều mị đỏ ửng như nụ hoa nhuốm sương sớm, e ấp nằm trong lòng ngực của mình..

“Vừa, vừa… tôi đã kiểm chứng qua.”

Nghe như vậy, Lâm Hoằng và Trịnh Kỳ Long nhẹ nhàng nằm xuống đất.

Lúc này Huyên Huyên trên tư thế quỳ, hai tay chống ngang bằng với đầu Lâm Hoằng.

Lâm Hoằng phía dưới, Trịnh Kỳ Long đổi tư thế, đi lên phía trên lưng Huyên Huyên.

Hắn một mực không chịu rút côn thịt ra khỏi cúc huyệt của cô.

Cố Kỷ Niên xoay người đi về phía sau, hoàn toàn quỳ hai đầu gối xuống đất.

Tay cầm côn thịt một tay hơi mở rộng nơi tiểu huyệt ra.

“Phập” Một hơi, thúc mạnh côn thịt vào sâu bên trong tiểu huyệt.

Lúc này ba côn thịt to lớn thô dài, thọc sâu nằm yên bên trong 2 lỗ của cô.

Huyên Huyên đang đê mê hưởng thụ khoái cảm sung sướng, bất giác bị Cố Kỷ Niên cắm vào.

Cô kinh hoàng thét lớn.

“Á… mau rút ra…

đau… a… a… hỏng mất… hỗn đản… mau rút ra…”

Mặc Kệ cho Huyên Huyên hét lên mắng chữi, xen lẫn tiếng kêu rên thảm thiết.

Ba tên nam nhân bắt đầu như hiểu ý nhau, thúc đẩy côn thịt… ra tăng tốc độ đâm thọc..

“Bổn cô nương…

đợi… xong… ta đánh chết 3 tên xấu xa các người… a… a…”

Tiểu huyệt và cúc huyệt trở nên nóng ran như lò luyện đan.

Điên cuồng co rút lên từng đợt một, không còn vẻ trắng hồng.

Mà lúc này nó bị kéo căng ra, sưng đỏ tới lợi hại.

6 viên bi cực đại đè ép nhau, va chạm lẫn lộn.

Khiến cảm xúc mới lạ, dần dần dâng lên, tư vị sung sướng nhột nhạt, khoái cảm đau đớn, chật hẹp liên tiếp tra tấn lấy họ.

Cảm giác này khiến 4 người tới thở thôi cũng là một cực hình.

Cực hình này, lại không một ai muốn dừng lại…

“Ngô…

Ân…

Ân…

ân… chết mất…

ưm… mấy tên các ngươi…

ưmm… cắm ta…mau… dừng lại… ta chỉ mới ra… a… a…

ân…

ư…”

Mồ hôi lẫn dâm dịch hòa trộn lấy nhau, khắp văn phòng giáo viên nồng nàn mùi dâm uế nồng đậm.

Hai vú lớn của cô đung đưa theo nhịp thúc hông của họ.

Bụng nhỏ sớm bị côn thịt gân guốc thô dài lấp đầy, sưng lên một cục đáng sợ.

Lâm Hoằng hưng phấn ngậm lấy hai núm vú của Huyên Huyên, hung hăng hút hút sữa vào trong bụng.

Hàm răng khẽ mở cắn mạnh lên núm vú.

Hai cánh tay to lớn giữ chặt eo.

Ấn ấn lên bụng nhỏ được côn thịt thúc thúc lên từng nhịp.

“Huyên Nhi…”

” lHuyên Huyên…”

“Nữ Nhân biến thái…

Em đang rất hưởng thụ đúng không?”

3 nam nhân chìm đắm trong khoái cảm mãnh liệt truyền khắp cơ thể, miệng thở ra hồng hộc.

Kèm theo những lời lẽ dâm đãng.

“Ân ân…

Ngô…

Các ngươi… không muốn… a… a… ta ra mất… các ngươi… a… a…

Ta muốn… ra… a…”

Khoái cảm liên dâng trào như cơn thủy triều mãnh liệt.

Trên trán Huyên Huyên ướt đẫm mồ hôi, tóc dính lên tán loạn, khóe miệng mở lớn hít thở không khí, đồng thời nước bọt theo đó chảy ra.

“Ngô…!

Không cần…

Dừng lại…

Ta… không chịu nổi nữa…

A…, không thể, không thể…”

Toàn thân Huyên Huyên co giật lên, vì khoái cảm như điện giật.

Tiểu huyệt và cúc huyệt co thắt lại.

Kẹp chặt 3 cây gậy thịt bóng bỏng.

Cùng lúc này, Cố Kỷ Niên, Lâm Hoằng và Trịnh Kỳ Long bất ngờ bị khoái cảm mạnh mẽ khuếch tán.

Hông và mông phối hợp thúc đẩy côn thịt thêm vài trăm lần, mỗi lúc một nhanh.

Cho tới vài phút sau, 6 cánh tay ôm ghì lấy nhau, kẹp Huyên Huyên tới khó thở.

Ba bọn họ bắn tinh dịch, lấp đầy tử cung lẫn lỗ hậu của cô bằng thứ tinh dịch đặc sệt nồng đậm.

[…] Nhiệm vụ hoàn thành.

Vừa rút côn thịt ra khỏi tiểu huyệt và cúc huyệt.

Bên ngoài cánh cửa vang âm thanh như máy ảnh.

“Tách”

“Là ai bên ngoài?”

Trịnh Kỳ Long gầm lên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 434: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 48


Dường như Tiêu Mạn ở bên ngoài nghe thấy bên trong gầm lên, hoảng sợ xoay người chạy mất.

Sắc mặt kinh hoàng, như không thể tin vào những gì mình nhìn thấy.

“Thịnh Huyên Huyên, vì sao mày cái gì cũng có, cái gì cũng hơn tao.”

“Vì cớ gì nam nhân tốt đều thuộc về mày?

Không công bằng… aaaa…”

Tiêu Mạn nghiến răng nghiến lợi gầm lên, trong lòng dâng lên nỗi phẫn uất hận thù.

Tay cầm chặt máy ảnh chạy mất dạng.

Đợi tới khi Trịnh Kỳ Long mặc xong quần áo, chạy ra ngoài thì đã không thấy ai.

Bất giác hắn cúi xuống nhặt đồ vật bị người kia đánh rơi trên mặt đất.

Là thẻ học sinh.

“Tiêu Mạn?”

Trịnh Kỳ Long đi vào bên trong, lúc này Huyên Huyên mất sức mà ngủ mất.

Còn Cố Kỷ Niên và Lâm Hoằng đang giúp cô lau mình, mặc lại đồ.

Cố Kỷ Niên nhìn sắc mặt ngưng trọng của Trịnh Kỳ Long, thì hắn lên tiếng hỏi.

“Là ai ở bên ngoài?”

Trịnh Kỳ Long lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Nhưng hắn đưa tấm thẻ học sinh của Tiêu Mạn ra trước mắt Cố Kỷ Niên và Lâm Hoằng.

“Tiêu Mạn?

Đây không phải cùng lớp với Huyên Huyên sao?”

“Thầy Cố, Tiêu Mạn hiện tại đang ở Thịnh Gia.

Mẹ cô ta là mẹ kế mà Thịnh Tổng mới tái hôn.

Hai người nghe Lâm Hoằng nói tới đây, bất giác trong lòng dấy lên một tia nghi ngờ.

Trịnh Kỳ Long mở miệng nói ra suy nghĩ của mình.

“Nói không chừng, vụ việc lần trước rất có thể liên quan tới Tiêu Mạn.”

Cố Kỷ Niên và Lâm Hoằng niết cằm suy nghĩ, trong lòng cũng âm thầm đồng ý với ý kiến của Trịnh Kỳ Long.

“Khi nãy, hình như cô ta có chụp được?”

Lâm Hoằng nhìn Huyên Huyên, nghẹn nghẹn ở ngực mà nói.

Cố Kỷ Niên đứng dậy, hai tay đút vào túi quần ôn nhu nói

“Thầy Cố, em sợ Tiêu Mạn sẽ làm ảnh hưởng tới thanh danh của Huyên Huyên…

Chúng ta phải làm sao đây?”

“Chúng ta sẽ bảo vệ bảo bối, sẽ không cho phép ai làm tổn thương Huyên Nhi.”

“Tôi định ngày mai sẽ tới Thịnh Gia nhận lỗi.

Hai cậu có đi cùng không?”

“Dĩ nhiên là phải đi.”

Trịnh Kỳ Long và Lâm Hoằng xoa lên mái tóc của Huyên Huyên.

Đồng thanh lên tiếng.

Cố Kỷ Niên có chút không nỡ, khi chia sẻ nữ nhân mà hắn chú ý cùng nam nhân khác.

Nhưng chuyện là cả 3 người làm, nếu sướng được thì dĩ nhiên phải chịu khổ được.

Huyên Huyên giả bộ ngủ, cô nghe đoạn đối thoại của ba người.

Khiến cô hài lòng không ít, thì ra nam nhân hệ thống chọn, quả thật không tồi.

Lúc này Tiêu Mạn lập tức rời khỏi Cao Trung B.

Cô ta lấy điện thoại ta, ấn dãy số quen thuộc.

Sau một hồi chuông đổ, rốt cuộc cũng có người bắt máy.

Cô ta đảo đôi mắt như muốn giết người, âm thanh tức tối gằn lên từng chữ.

Sắc mặt vặn vẹo tới đáng sợ.

“Chú Trạch Hạo, chú giúp cháu làm một việc…

Đổi lại, cháu sẽ đồng ý với yêu cầu của chú.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 435: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 49


Tiêu Mạn gọi cho Trạch Hạo, sau đó bắt taxi đi tới địa điểm hẹn sẵn.

3 giờ đồng hồ sau, Huyên Huyên tỉnh giấc.

Liền thấy 3 nam nhân đang ngồi nhìn chằm chằm cô.

Huyên Huyên hơi sửa lại quần áo và tóc hơi loạn của mình, đứng lên rời đi.

“Tôi trở về, chuyện này xem như không còn khúc mắc gì nữa nhé.”

Nói xong Huyên Huyên quay gót rời đi.

Lâm Hoằng định nói thêm gì nữa, nhưng Cố Kỷ Niên mở miệng xen ngang.

“Để Bảo Bối về đi, ngày mai chúng ta tới Thịnh Gia sau.”

Nghe như vậy 2 tên còn lại gật đầu đồng ý, sau đó ai cũng về nhà nấy.

Trong trạng thái mỗi người một khác nhau.

—–Thịnh Gia.

Cô vừa về tới nhà, đã thấy Thư Kỳ và Thịnh Thế Dân ngồi ngoài đại sảnh.

Đang nói cười cùng người đàn ông nào đó, trạc tuổi với Thịnh Thế Dân.

Huyên Huyên lục tìm trong ký ức nguyên chủ, nếu cô không nhầm thì người đàn ông kia là ba của Lâm Hoằng – Lâm Khang.

Chỉ vừa bước tới gần cửa, cô mơ hồ nghe được đoạn đối thoại giữa Thịnh Thế Dân và Lâm Khang.

Sắc mặt Thư Kỳ không mấy tốt đẹp.

“Thịnh Tổng, tôi với anh cũng đã là bằng hữu mấy chục năm qua.

Tôi cảm thấy Lâm Hoằng và con gái ông cũng học cùng một trường…”

“Không thì đợi hai đứa học xong cao trung, hai nhà Thịnh – Lâm chúng ta tác hợp cho hai đứa nhỏ.”

Lâm Khang lên tiếng dò hỏi, Thịnh Thế Dân cau mày, cẩn trọng lên tiếng.

“Anh Lâm, tôi có hai đứa con gái.

Anh là muốn nói tới đứa nào?”

“Dĩ nhiên là tiểu thư gái xinh đẹp, ở buổi tiệc sinh nhật rồi?”

Lâm Khang dứt khoát lên tiếng.

Ông ta đã gặp qua Huyên Huyên, nhưng là lúc cô luôn trong bộ dạng xấu xí, lầm lì ít nói.

Lâm Khang vừa nhắc tới Tiêu Mạn thì Thư Kỳ vui hẳn lên.

Bà ta nở nụ cười sáng lạn.

Trong lòng Thư Kỳ suy nghĩ, nếu như Tiêu Mạn được gả cho Lâm Gia, quả thật là chuyện tốt.

Thịnh Thế Dân không mấy vui vẻ, Lâm Khang già như vậy, còn nhìn người bằng mắt.

Con gái Huyên Nhi của ông tốt đẹp bao nhiêu lại bỏ qua?

“Anh Lâm, hai đứa vẫn còn…”

“Ba, Chú Lâm tới chơi sao?”

Không để cho Thịnh Thế Dân nói xong, Huyên Huyên đi bước vào bên trong lễ phép chào hỏi.

Lâm Khang kinh ngạc nhìn Huyên Huyên, ông nhịn không được mà thốt lên.

” ây là…?”

“Con gái tôi, Thịnh Huyên Huyên.”

Thịnh Thế Dân cao ngạo lên tiếng, Thư Kỳ cắn răng chịu đựng cảm giác khó chịu, đôi mắt hiện lên vẻ ghen ghét.

Con tiện nhân này xuất hiện cũng thật đúng lúc.

Lâm Khang còn định nói gì nữa, nhưng ông ta xấu hổ.

Dù sao ban đầu ông mở miệng xin hôn lại là Tiêu Mạn, càng không ngờ Huyên Huyên lại trở nên xinh đẹp tới mức này.

Quả thật rất giống với Nhan Nhan khi xưa.

“Thịnh Tổng, tôi còn có việc.

Xin phép đi trước.”

“Huyên Huyên, cháu thật xinh đẹp như mẹ cháu.

Khiến bác nhìn thôi cũng vui vẻ lên… khi khác nhớ tới chơi với tiểu tử nhà Bác.”

Huyên Huyên và Thịnh Thế Dân gật đầu lịch sự, tiễn Lâm Khang ra khỏi Thịnh Gia.

Chưa tới 5 phút, điện thoại Thịnh Thế Dân hiện lên một loạt tin nhắn, trong đó có bằng chứng Thư Kỳ ngoại tình cấu kết cùng với Trạch Hạo.

Ngoài ra những việc làm xấu khác của hai người họ, đều được che lấp cẩn thận.

Thủ hạ của ông điều tra đều bị đứt đoạn thông tin giữa chừng…

Thịnh Thế Dân thở ra mệt mỏi, ông không thể nào tiếp tục giả bộ đối xử tốt với hai mẹ con nhà Thư Kỳ được nữa.

Thật kinh tởm.

“Thư Kỳ, bà vào thư phòng với tôi một chút.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 3)
Chương 436: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 50


Thư Kỳ nghi hoặc đi theo Thịnh Thế Dân vào trong thư phòng, bà ta vội vã lên tiếng.

“Ông xem, chuyện của Mạn Nhi và bên nhà Lâm Gia.

Tôi thấy Lâm Tổng nói không sai…”

“Hay đợi hai đứa nhỏ học hết cao trung, tác hợp hai nhà…”

Thịnh Thế Dân cau mày, ông vuốt vuốt mi tâm.

Mấy ngày gần đây, ông luôn kiềm nén cơn giận dữ của mình.

Tiêu Mạn như thế mà lại sai người làm nhục Huyên Huyên.

Ban đầu Huyên Huyên đưa ra đoạn ghi âm, ông còn hơi ngờ vực.

Nhưng điều tra nhiều lần, kết quả vẫn như vậy.

Hơn nữa, ông còn tóm gọn được 5 tên kia.

Việc này không thể nào chối cãi, Tiêu Mạn chỉ mới 16 tuổi, mà quỷ kế đa đoan.

Tâm cơ khó lường…

Thư Kỳ không thấy Thịnh Thế Dân trả lời, bà ta tiếp tục lên tiếng gọi.

“Ông xã, ông xem…”

“Câm miệng, bà nói đủ chưa?”

Thịnh Thế Dân gầm lên quát lớn.

Ông ta trưc tiếp đẩy Thư Kỳ ra, chính mình ngồi vào ghế.

Hai tay chống cằm, đôi mắt đầy lửa giận dữ nhìn Thư Kỳ.

“Tôi hỏi bà!

20 năm trước bà có quen biết Nhan Nhan phải không?”

Thư Kỳ nhìn ánh mắt của Thịnh Thế Dân, khiến toàn thân bà ta trở nên lạnh toát.

Chân lui về sau hai bước, miệng lắp bắp.

“Ông…

ông nói như vậy là có ý gì?

Tôi…

20 năm trước, làm sao có thể quen biết chị Nhan…”

“Ông xã à, ông muốn nói với tôi chuyện gì… chứ?

Bà ta tuy sợ hãi, nhưng vẫn không quên đổi chủ đề.

Trong não náo loạn một hồi, có phải Thịnh Thế Dân phát hiện ra điều gì rồi không?

Mắt thấy Thư Kỳ một mực chối bỏ, Thịnh Thế Dân tiếp tục mở miệng nói.

“Được bà không nhận?

Vậy còn Trạch Hạo?”

“Trạch…

Trạch Hạo là ai?”

Thư Kỳ tới lúc này, mặt mũi đã tái mét lại, thân thể đổ dồn vào góc tường.

Thịnh Thế Dân cười lạnh lùng, ông nhìn biểu hiện của Thư Kỳ.

Sau đó lấy điện thoại gọi cho thủ hạ, âm trầm lên tiếng.

“Trực tiếp sử lý Trạch Hạo, đánh gãy hai chân hắn đưa tới trước cổng Thịnh Gia.”

Nghe thấy Thịnh Thế Dân xử lí người tình, Thư Kỳ nhịn không được sợ hãi mà đổ gục xuống đất.

Lần này thì rõ như ban ngày, Thịnh Thế Dân đã biết hết tất cả rồi.

“Ông xã…”

“Ông…

ông có ý gì…

Trạch Hạo là ai, sao ông phải ra tay tàn nhẫn như vậy?”

Thư Kỳ một mực chối bỏ, Thịnh Thế Dân cười lạnh, mọi việc hắn đã sáng tỏ, vậy mà người đàn bà này vẫn phủ nhận…

Thịnh Thế Dân quăng vào mặt Thư Kỳ một đống hình ảnh chụp được, lúc bà ta và Trạch Hạo đi vào khách sạn.

Ngoài ra còn có hình từ 20 năm trước.

“Ký vào đơn ly hôn, đừng mơ cầm 1 xu nào của Thịnh Gia.

Thư Kỳ, con gái bà sai người làm nhục Huyên Nhi…”

“Bà nên biết điều, nhân lúc tôi chưa đuổi cùng giết tận thì nên cút khỏi mắt tôi…”

Thư Kỳ không tin vào mắt mình, bà ta nhìn đống hình quăng đầy trên mặt đất.

Tới nước này thì không thể nào bàn cãi được nữa.

Bà ta nhổm người dậy, sợ hãi bước ra khỏi phòng.

Định gọi cho Tiêu Mạn, nhưng phía bên ngoài đã có tiếng kêu rên đau đớn của nam nhân, lẫn âm thanh la hét, quát mắng của Tiêu Mạn.
 
Back
Top Bottom