Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 337: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 48 (Hoàn)


Lâm Y Y cau có, khi nghe Huyên Huyên hét lên.

Cô ta tàn nhẫn đâm súc tua lên hai chân Huyên Huyên, máu bắn lên tung tóe ướt áo cưới màu trắng.

Tức khắc áo cưới trở thành màu đỏ tươi, trên trán Huyên Huyên đổ đầy mồ hôi.

Trừng mắt nhìn bộ dạng nửa người nửa quỷ của Lâm Y Y.

“Hự…”

“Huyên Huyên…”

Hắn tức giận gầm lên, nhìn gương mặt xinh đẹp của cô nhịn đau đớn không phát ra một tiếng kêu rên.

Hạ Mặc Phỉ không thể nào tha thứ cho Lâm Y Y, hắn muốn ngay tức khắc xé nát ả ta ra.

Đúng thứ quái vật tàn nhẫn này, phải chết… dù chết 1000 lần cũng không đủ.

“Huyên Huyên em chịu đựng… một chút nữa thôi.”

“Hừ!

Ngoan cố.”

Lâm Y Y hừ lạnh, cô ta tiếp tục phóng ra hai súc tua nữa định cắm lên tay Huyên Huyên.

Nhưng súc tua sắc bén chỉ cách cánh tay Huyên Huyên 1cm liền bất động.

“Khóa!”

Hạ Mặc Phỉ hét lên.

Những người bị súc tua trói buộc dần dần sử dụng dị năng cắt đứt súc tua thoát ra ngoài.

Huyên Huyên chịu đựng đau đớn, liếc mắt nhìn Hạ Mặc Phỉ cắn môi tới bật máu.

Cô biết hắn tới giới hạn rồi, Lâm Y Y quá mạnh.

“Băng Phách!”

Huyên Huyên hô lớn tay tích tụ ra mũi tên băng đâm xuyên qua súc tua.

Dịch màu đen hôi thối bốc ra nồng nặc.

“Á —– A” Lâm Y Y đau đớn kêu rên.

Toàn thân bị tinh thần lực khóa chật không thể nào nhúc nhích.

“Mọi người, cùng nhau tiêu diệt thứ tởm lợm này.”

Huyên Huyên hai tay tích tụ dị năng, hô lớn lên ra lệnh.

Tất cả dị năng giả đồng loạt phóng ra dị năng đủ thứ ánh sáng màu sắc.

Kết hợp lại thành quả cầu lục sắc dứt khoát hướng Lâm Y Y ném tới.

“Khônggggggg” Cô ta trợn mắt hét lên…

” – ÂẦm — Rầm Rầm ” Tiếng động lớn phát ra, toàn bộ căn cứ rung chuyển

Lâm Y Y tức khắc trở thành khói bụi.

Huyên Huyên thở ra một hơi, bắt đầu hai mắt nhắm lại.

Toàn thân như muốn đổ gục xuống đất.

Hạ Mặc Phỉ kịp thời đỡ lấy cô.

Hắn nhìn vết thương bị ăn mòn kia, trong lòng đau xót không thôi.

“Huyên Huyên, em đau lắm đúng không?

Anh xin lỗi…”

“Anh xin lỗi, là do anh vô dụng…”

Huyên Huyên cười yếu ớt, sờ nhẹ lên cái mũi cao thẳng nhiễm đầy nước mắt của hắn.

“Không đau, không đau một chút nào…

Mặc Phỉ, ngoan đừng khóc…

Anh khóc nhìn rất xấu…”

“Hửmm, xấu..?”

“Cha xứ, mau mau đọc tuyên thệ.

Tôi còn phải đem vợ đi động phòng…”

Huyên Huyên: “…….”

Bổn cô nương bị thương, hắn vẫn còn tâm trạng đi động phòng?

Cha xứ giật mình, họ nhẹ hai tiếng.

Bắt đầu lên tiếng.

“Khụ ~~ Ta chính thức tuyên bố, hai con là vợ chồng…”

Hạ Mặc Phỉ cười hạnh phúc, bế ngang Huyên Huyên.

Bước nhanh vào phòng tân hôn.

“Vợ ơi, chúng ta tạo thêm vài chục bảo bối đáng yêu như em…”

“Mặc Phỉ, em đang bị thương.”

Sắc mặt Huyên Huyên đỏ hồng, mấp máy nói.

“Anh có thể vừa trị thương, vừa làm.

Tất cả đều không thành vấn đề…”

(Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10 chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ.)

—–Đã hoàn thành vị diện 12
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 338: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 49 (Ngoại Truyện)


Ngày 11/12/2019 Tại căn cứ phía Nam.

Đã 10 năm kể từ khi mạt thế chiếm đóng, nhờ có vắc-xin của Hạ Mặc Phỉ.

Mà cứu được rất nhiều nhân loại biến thành tang thi, trở lại như người bình thường.

Thời gian này, Huyên Huyên may mắn sinh được 9 cục bánh trôi nhỏ.

Đặt tên theo thứ tự từ 1-9.

Đã vậy Hạ Mặc Phỉ vẫn muốn cô sinh tiếp.

Hắn biết cô sinh bao nhiêu đi nữa, thì cơ thể của cô vẫn khít rịt chật hẹp.

Đường cong mĩ miều…

Lúc này 9 đứa trẻ đang xếp hàng, chơi cùng mấy tang thi cao cấp.

10 năm đủ cho nhân loại huấn luyện tang thi sống hòa bình cùng với con người.

Họ còn chế tạo ra thức ăn nhân tạo cho tang thi.

Một bé gái 9 tuổi, gương mặt tinh xảo đẹp như búp bê lên tiếng.

Cầm roi da chỉ vào trước mặt tang thi, sau đó nghiêng đầu nhìn 9 đứa em trai gái của mình.

Giống hệt như làm gương..

“Tiểu quái, nói theo nào.

Gọi ta là Đại Tỷ…”

Tiểu quái là biệt danh mà Hạ Nhất Nhất đặt cho tang thi đối diện…

Tang thi nhìn vào roi da trong tay Hạ Nhất Nhất.

Nó co rúm lại miệng mấp máy dặn ra từng chữ.

“Đại…

đại tỷ…”

“Hô lớn lên!”

Hạ Nhất Nhất nghiêm nghị quát lớn.

“ĐẠI TỶ” Tang thi bị hù cho sợ hãi, bắt đầu hô lớn.

Đám trẻ trai gái từ 1-8 tuổi đưa tay lên miệng, mặt nhăn lại ý bảo chị gái mình nhỏ tiếng lại.

“Chị, nhỏ tiếng lại.

Ba ba và Mami đang cố tạo ra A Thập ~~~”

Bé trai 1 tuổi bò bò dưới đất ôm lấy chân của Hạ Nhất Nhất.

Chớp chớp đôi mắt to tròn, miệng bẹp bẹp đánh vần.

Tiếng non nớt ròn tan phát ra.

“Thập…”

“Thập…”

“Đại…

Tỷ…

Đói…”

Hạ Nhất Nhất ôm lấy đứa em trai thứ 9 của mình vào lòng.

Xoa xoa má bé, dỗ dành.

“A Cửu ngoan…

Đợi mami xong việc… liền cho A Cửu uống sữa…”

“Sữa… sữa… bú bú…

Ba ba… mami…”

Bé trai đô đô miệng đánh vần.

Hạ Nhất Nhất bế em trai mình tay cầm roi nghiêm giọng nói to.

“Tam, Tứ, Ngũ, Nhị, Lục, Thất, Bát”

“Nghiêm, nghỉ, xếp hàng dọc.

Bước đều.

Đi vào trong kêu Ba Ba làm nhanh lên, mami còn cho A Cửu uống sữa…’

“A Cữu đói rồi”

“Tuân lệnh Đại tỷ” 7 Đứa nhỏ từ thấp tới cao bước đều như quân đội tiến vào trong nhà.

Tiểu quái ngoan ngoãn nối theo đuôi đi vào bên trong.

7 Đứa đồng thanh gõ gõ cữa, cất giọng ngây thơ lên.

“Ba ba người còn 5p làm nhanh.

A Cửu đói”

Bên trong phòng, hai thân thể đang quấn quýt giao hoan.

Mồ hôi nhễ nhại, nghe được tiếng mấy đứa con hô lên như mọi năm, Huyên Huyên cau này đập lên ngực Hạ Mặc Phỉ…

“Tên háo sắc này, anh ra đã 10 lần rồi.

Mau rút ra…

A Cửu đói rồi.”

Hạ Mặc Phỉ vẫn hì hục cày cuốc trên người Huyên Huyên.

Hắn thở dốc liên tục…

“Hự… nhưng vợ… anh ăn chưa no…

đợi chút…’

“Ba ba, người chưa no nhưng A Cửu đói…”

9 Đứa đồng thời lên tiếng…

“Ba ba…

Háo… háo sắc…

Cửu…

đói…”

“Ba ba, xin người hãy nhẹ nhàng với mami…”

Hạ Nhất Nhất vỗ vỗ mông A Cửu nằm vòng tay mình, tiếp tục lên tiếng.

“Ba ba còn 2 phút, nếu Không ra…”

“Anh em đâu, phá cửa…”

“Rõ thưa đại tỷ…”

Huyên Huyên: “……”

“A từ từ… ba ba sắp ra rồi… mấy đứa quỷ này… có muốn đón thêm A Thập hay không…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 339: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn


Âm thanh vỗ tay náo nhiệt vang lên, khiến Huyên Huyên tỉnh dậy.

Cô mở đôi mắt mờ mờ của mình, tiếng kêu xiềng xích vang lên rõ mồn một.

"Leng keng... lạch cạch..."

Xung quanh đều là một mảnh tối tăm, mùi ẩm mốc hương vị tanh ngọt của thứ gì đó giống máu phát ra.

Huyên Huyên xoay chuyển đại não, cố gắng nghĩ xem mình đã xuyên tới chỗ quái nào rồi.

< Tầng hầm?

Lò giết người lấy nội tạng trái phép sao??? >

Âm thanh hệ thống vang lên.

(Nhiệm vụ hoàn thành 100% được 10.000 Dương Khí)

Tên : Huyên Huyên

Tuổi : 25 tuổi

Sở trường : Kỹ năng thêu sơ cấp, tu vi trúc cơ, dị năng hệ Thổ - Băng cấp 6 cao cấp.

Dương khí : 80.000/100.000

Ưu điểm : Ngực cup D, tiểu huyệt se khít, tiết sữa.

Huyên Huyên hài lòng nhìn bảng thông tin.

Có thêm dị năng hệ thổ, cũng xem như bản thân có được điểm tốt.

"Hệ Thống, bổn cô nương là xuyên tới nơi quái nào rồi?"

[...] Ký chủ, cô có muốn tiếp thu nội dung cốt truyện hay không?

"Tiếp thu, nhanh nhanh" Huyên Huyên nhịn không được mà thúc giục.

[...] Tiếp thu nội dung cốt truyện.

* Thế giới này được chia thành hai chủng tộc, Nhân tộc và Huyết Tộc còn được xem là Vampire.

Huyết tộc chia thành 3 tầng lớp, Hoàng tộc, quý tộc và huyết nô.

Huyết nô được xem là nô lệ, hoặc là thức ăn cho tầng lớp cao hơn.

Nhân tộc và Huyết tộc sống hoàn toàn cách biệt nhau.

Nguyên chủ là Alicia còn được gọi là Huyên Huyên, nữ hoàng duy nhất nắm quyền ở phương Tây xa xôi.

Hiện tại lại lâm vào hoàn cảnh làm huyết nô, giam giữ dưới tầng hầm giao dịch đấu giá ngầm của giới huyết tộc phương Đông.

Chuyện xảy ra 2 tháng trước.

Nguyên chủ tuổi thọ đã 300, nhưng do sức mạnh ẩn chứa bên trong cơ thể quá mạnh mẽ.

Khiến cho cơ thể kiềm hãm sự trưởng thành.

Đã 300 tuổi nhưng hình dáng lại như 14 uổi.

Là một tiểu Lolita xinh đẹp.

Lên nắm quyền làm nữ hoàng một phương.

Gia tộc Alicia Hatakio nhường lại quyền hành cho nguyên chủ lên nắm quyền.

Nhưng lại phối hôn với Đại hoàng tử Dục Thời ở Phương Đông này.

Ban đầu Dục Thời rất yêu nguyên chủ.

Còn tuyên bố trên dưới hoàng tộc Nguyên chủ là cô dâu nhỏ của mình.

Thời Dục là nam nhân tài giỏi, được cha hắn tin tưởng, sau khi cử hành hôn lễ với nguyên chủ sẽ chính thức lên nắm giữa ngai vàng.

Nhưng hạnh phúc chỉ vỏn vẹn 2 tháng, kể từ khi Kamila suất hiện.

Vâng cô ta chính là nữ chủ trong nội dung cốt truyện này.

Kamila là nhân tộc, là một nữ hán tử thô tục.

Không xinh đẹp, không tài giỏi.

Còn là nữ thợ săn Vampire.

Do duyên cớ gì đó, khiến cho Thời Dục vừa gặp đã yêu Kamila.

Hắn không ngại nữ chủ xấu xí thô lỗ, mà như người trúng bùa u mê yêu Kamila.

Bỏ rơi Alicia vị hôn thê trước đó hắn rất yêu thương.

Cha của Thời Dục không đồng ý mối tình ngang trái này, càng không chấp nhận một nữ thợ săn Vampire như Kamila.

Ra sức ngăn cản.

Ông càng ngăn cản, thì Thời Dục càng đắm chìm trong u mê không lối thoát.

Dần dần cha hắn thất vọng, muốn nhường ngôi lại cho Thời Sâm, nhị hoàng tử thứ hai.

Tài giỏi không kém, chỉ là Thời Sâm luôn ngao du bốn bể rất ít trở lại hoàng thất.

Hắn cũng nghe thoáng qua vị hôn thê của người anh trai mình.

Cũng nghe qua chuyện tình ngang trái với Kamila.

Nhưng hắn không quan tâm...

Nguyên chủ đau khổ ra sức ngăn cản năn nỉ van xin hèn mọn, để đổi lấy tình yêu của Thời Dục.

Nhưng kết quả, Kamila đã sắp đặt bẫy đưa nhựa cây được chế từ Anh Đào, đưa cho Thời Dục.

Thời Dục giả vờ hối lỗi, tìm đủ mọi cách khiến Nguyên Chủ uống nhựa Anh Đào.

Sức mạnh suy yếu, hắn tàn nhẫn bán nguyên chủ cho bọn buôn Huyết tộc.

Không lâu sau, Thời Dục nghe được tin cha mình muốn đưa Thời Sâm lên ngôi.

Hắn cấu kết cùng Kamila giết hại chính em trai ruột mình, cướp ngôi.

Phơi nắng Thời Sâm cho tới chết.

Thời Dục thành công lên ngôi, hắn biến Kamila thành huyết tộc giống mình.

Sống bên nhau hạnh phúc.

Số phận của Nguyên Chủ đáng thương hơn nhiều.

Sau khi bị đưa đi làm huyết nô.

Bị nhục nhã khắp nơi trên cơ thể 14 tuổi.

Sau đó họ đưa nguyên chủ làm thức ăn cấp thấp cho đám huyết tộc cao quý.

Số phận nữ hoàng quyền lực là cái chết, là tháng năm đau thương do chính nam nhân mình yêu say đắm gây nên.

< Giúp tôi báo thù.

Giúp tôi báo thù... >
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 340: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 2


Trong đầu Huyên Huyên văng vẳng tiếng nói thảm thiết của Nguyên Chủ.

Cô đặt tay lên lồng ngực khó khăn áp cảm xúc hận thù xuống…

Cảm xúc của Nguyên chủ quá mãnh liệt, hai mắt Huyên Huyên đỏ hồng trào nước mắt ra.

Cô lẩm bẩm..

“Alicia yên tâm ra đi, tôi sẽ thay cô sống tốt.

Giúp cô trả thù lấy lại công bằng.

Phải sống như một nữ hoàng quyền lực.”

Dường như Nguyên chủ nghe được những lời này, cảm giác khó chịu liền dịu xuống.

Huyên Huyên cảm thán, dạo gần đây, cô luôn xuyên vào cái tình thế đầu máu chó.

Có hay không hệ thống đang cố tình hố bổn cô nương.

“Hệ Thống, bổn cô nương không muốn lăn lộn cái tên tra nam Thời Dục kia.”

[…] Ồ, ta cũng không có bắt ký chủ lăn lộn với hắn nha.

Hắn tiểu đệ rất bé, không xứng làm đối tượng mà ta nhắm tới.

Huyên Huyên: “…….”

“Tiểu đệ bé?

Bé??????”

“Khụ ~~ mau phát nghiệm vụ rồi giúp bổn cô nương thoát khỏi nơi này đi, mùi vị khó ngửi muốn chết.”

[…] Nhiệm vụ chính tuyến, xin mời ký chủ thực hiện nguyện vọng của Thời Sâm.

Nghe được âm thanh hệ thống phát nghiệm vụ, Huyên Huyên cố gắng gợi nhớ hình ảnh của Thời Sâm trong ký ức.

Nhưng không may, ký ức nguyên chủ lại chưa hề nhìn thấy Thời Sâm.

“A!

Là nam nhân đáng thương, được rồi nam nhân này.

Bổn cô nương muốn…”

Xem như đây là số phận đi, hắn đáng thương như vậy.

Thì để bổn cô nương bao bọc bảo vệ, sau đó vắt cạn xem như là tiền công đi…

Lúc này Huyên Huyên phân tích, cô xuyên vào đúng lúc câu truyện xảy ra phân nữa.

Lúc này cô sắp bị đem đi bán đấu giá nha.

Cùng lúc này, ở một địa phương âm u.

Nam nhân nằm trong chiếc hòm tinh xảo, mắt đỏ tóc đen gương mặt tinh xảo đẹp không tì vết.

Làn da trắng tới hớp hồn.

Cặp mắt mở ra nhìn xung quanh lâu đài, môi hắn nhếch lên nụ cười quỷ dị.

“Trở về thôi, Cha cũng biết gọi đúng thời điểm…”

“Hướng nào đây…?

Phía Đông…

đi…”

Nam nhân thoáng chốc biến thành dơi nhỏ.

Thoáng chốc biến mất trong lâu đài.

Ba ngày sau, tại phòng đấu giá lớn nhất thành phố Hiragana.

Trăng treo lên cao, hàng trăm hàng nghìn con dơi mắt đỏ treo ngược thân mình dưới tầng hầm sang trọng.

Bài trí quý phái rộng rãi…

Trước mắt họ là một khán đài lớn, thiết kế tân tiến choáng ngợp.

Được che chắn chiếc rèm lớn bao phủ nữa khán đài.

Thoáng chốc hàng trăm con dơi kia bay xuống, biến thành đủ hình dạng người.

Màu tóc xanh đỏ trắng, ăn mặc khác nhau.

Chỗ ngồi được phân chia rõ tầng lớp.

Quý tộc ngồi trên lầu, còn các gia tộc lớn được sắp xếp ngồi ở dưới.

Vài phút sau một nữ Vampire ăn mặc thiếu vải đeo mặt nạ.

Dáng người quyến rũ, chỉ lộ ra đôi mắt xanh lam.

Và mái tóc vàng xoăn uốn lượn.

Trên tay cầm micro, âm thanh ngọt ngào phát ra.

“Các quý ngài quý cô, chào mừng mọi người tới buổi đấu giá huyết nô đặc biệt ngày hôm nay của sàn đấu giá Svelte.

“Hôm nay chúng tôi sẽ không để các vị tới đây uổng công.

Món hàng ngày hôm nay đặc biệt tươi ngon, thơm mát… sẽ khiến các vị hứng thú không muốn về…”

“Bộp– Bộp –”

Trên dưới lầu lớp lớp người vỗ tay náo nhiệt.

Căng mắt như muốn nhìn xuyên thấu qua chiếc rèm đỏ.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 341: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 3


Nữ Vampire tiếp tục lên tiếng..

“Suỵt, các vị đừng nôn nóng.

Sẽ bắt đầu ngay đây.”

“Bắt đầu đi…”

“Mau bắt đầu đi.”

Mọi người hứng thú hò reo lên thúc giục.

“Bình thường chỉ đấu giá huyết nô có máu tầm thường.

Nhưng hôm nay lại có đấu giá Huyết nô có dòng máu ngọt ngào.”

Nữ Vampire nhẹ nhàng sai người ở hai bên kéo rèm đỏ lên.

“Kéo lên!”

Lập tức một chiếc lồng bạc chói loá xuất hiện.

Thân thể nhỏ nhắn tinh tế trắng nõn cuộn tròn vo như cục bông nhỏ.

Mái tóc màu bạch kim mượt mà rũ rượi, hai tay hai chân bị xích bạc khóa chặt.

“Ôh — Là thiên sứ sao?”

“Không, là một Lolita đáng yêu tới từ phương Tây chăng?”

Tất cả mọi người kinh hách đứng lên, nhìn kĩ Huyên Huyên đang ngủ ngon lành trong lồng.

“Ực — Lolita.

Khẩu vị này ta thích.” một Vampire lớn tuổi bụng to lên tiếng.

“Hàng ngon, nhất định phải là của ông đây.

Thượng 7 7 49 ngày đêm không biết mệt.”

Lại một người nữa lên tiếng dâm dục.

“Ha, máu của cô bé này quả là ngon ngọt.

Bổn tiểu thư thích.”

Nữ nhân khác vươn lưỡi ra liếm cánh môi của mình.

Ánh mắt thèm thuồng nhìn Huyên Huyên.

Huyên Huyên bị tiếng trêu chọc thấp hèn làm cho tỉnh.

Cô vươn vai dụi dụi mắt nhìn xung quanh, hàng trăm ánh mắt dán chặt lên cơ thể của cô.

Cô nhíu mày không vui, ai cho phép ánh mắt thấp hèn kia nhìn chằm chằm lên bổn cô nương…

“Buổi đấu giá bắt đầu, giá khỏi điểm 2000 vạn.”

Nữ Vampire cầm búa gõ gõ lên bàn.

Cất giọng lên.

Phía dưới một mảnh nhao nhao ồn ảo trả giá.

– 5.000 vạn.

– 8.000 vạn.

– 9.000 vạn.

– 18.000 vạn..

“Bung — Rầm–” Cánh cửa lớn bị sức mạnh kinh khủng đá văng, nam nhân cao ngạo ngũ quan tinh xảo.

Mái tóc đen, hai ta đút vào túi quần thong dong bước lên đài.

Chân đá chiếc lồng bạc nát vụn thành nhiều mảnh.

Mọi người phía dưới lẫn phía trên, kể cả nữ Vampire sợ hãi né tránh.

Hắn nhếch miệng cười cười, ôm lấy Huyên Huyên nhỏ bé.

Nhẹ nhàng đặt vào lồng ngực.

Âm thanh trầm thấp lạnh lùng vang lên.

“1.000.000 vạn.

Cô bé này là của tôi.”

Toàn bộ mọi người kinh hách ngạc nhiên trước hành động bá đạo của Thời Sâm.

Nữ Vampire sợ hãi lên tiếng.

“1.000.000 Vạn lần thứ nhất.”

“1.000.000 vạn lần thứ hai.”

“1000000 vạn lần thứ ba.” còn ai trả giá cao hơn không.

Phía dưới một mảnh yên phăng phắc, 1.000.000 vạn là số tiền quá lớn.

Họ có thể mua được cả 1 thành phố nhỏ.

Nữ Vampire liếc nhìn, không thấy ai ra giá nữa.

Cô ta gõ búa xuống bàn.

Tuyên bố.

“Cộc…

Cộc.”

“Ta tuyên bố, Huyết nô này chính thức là của vị tiên sinh này.”

“Tiên sinh, mời ngài vào phía trong thanh toán.”

Nữ Vampire vui vẻ, khi hôm nay kiếm được số tiền lớn.

Miệng liên tục phát ra lời hoa mĩ, không còn hoảng sợ như vẻ ban đầu.

Huyên Huyên bị bế trong lồng ngực hắn, cô còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Và nam nhân này là tên khốn nào??

[…] Ký chủ, nếu ta không nhầm thì đó là nam chủ.

Chúc mừng cô, không cần tốn công đi tìm.

Huyên Huyên: “…….”

“Bổn cô nương được xem là may mắn, hay là thành công bán đấu giá với giá cao?”

[…] Ký chủ dù sao, cô bán được giá cao.

Nên vui mừng a~~

Huyên Huyên: “…….”

“Vui cái mông!”

[…] “……..”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 342: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 4


Huyên Huyên nép vào lồng ngực của Thời Sâm.

Mắt thấy mình sắp bị hắn bế ra khỏi khán đài.

Cô liếc đôi mắt màu xám xinh đẹp tinh xảo, gương mặt lạnh lùng mở miệng nói.

“Ta không phải đồ vật mà các ngươi muốn bán thì bán.

Muốn bán đã hỏi qua sự đồng ý của ta chưa.”

Nháy mắt Thời Sâm dừng lại nhìn Huyên Huyên nhỏ nhắn nằm trong lồng ngực mình.

Gương mặt tuyệt sắc, nhưng lại lạnh lùng như hàn băng.

Nữ Vampire nghe thấy giọng nói lạnh lùng êm dịu kia, nhịn không được dừng lại nhìn chằm chằm vào Huyên Huyên.

Huyên Huyên chán ghét ánh mắt của họ.

Hai tay cô tích tụ ra quả cầu băng lớn bằng đầu người lớn.

Ném xuống phía dưới, mạnh mẽ lên tiếng.

“Các ngươi cất ngay ánh mắt thấp hèn đó nhìn ta.”

“Đóng Băng.”

Tức khắc toàn bộ nơi đấu giá kết băng lại.

Lạnh lẽo vô cùng, Thời Sâm giật mình nhìn Huyên Huyên.

Sau đó hắn lại nhếch mép cười nhạt.

Xem ra hắn mua được vật nhỏ thú vị rồi.

Quả là không uổng phí 1.000.000 vạn.

“Nam nhân này, ngươi cười trước sự ngu ngốc của chính mình sao?

Ngươi nghĩ ta chỉ đáng giá 1.000.000 vạn kia thôi?”

Huyên Huyên không một chút nể tình mà vả mặt Thời Sâm.

Cô liếc mắt xuống dưới, nhìn đám vampire cười mỉa.

Dĩ nhiên họ không sợ lạnh, thứ họ sợ là lửa…

“Ồh!

Ta quên mất, Huyết tộc không sợ lạnh.

Là ta sơ suất.”

Huyên Huyên vươn bàn tay nhỏ bé xinh đẹp lên, nắm chặt cằm Thời Sâm.

Cô bá đạo lên tiếng.

“Ta sẽ không để, nam nhân của ta tốn một đồng xu nào.”

Tức khắc Huyên Huyên sử dụng sức mạnh mà Nguyên chủ có sẵn.

Tay nhẹ búng một cái.

“Đốt!”

“- Phừng Phừng -” Nháy mắt ngọn lửa hung hãn đốt cháy thiêu dụi mọi thứ xung quanh.

Hàng trăm Vampire biến thành dơi chạy thoát.

Số còn lại mặc áo chống lửa ở sàn đấu giá có sẵn.

Họ cười mỉa mai khinh thường Huyên Huyên.

“Ồ, xem ra chưa đủ đô?

Các ngươi mau cất ánh mắt bẩn thỉu kia lại ngay lập tức.”

Huyên Huyên lạnh lùng, thong rong ra lệnh.

Tay tiếp tục vươn lên cao.

Ngọn lửa nóng cực hạn thiêu đốt nơi này, nhưng lại không ảnh hưởng tới Thời Sâm.

Những thiết bị chống lửa kia ngay lập tức bị nóng chảy ra.

Hàng trăm người la hét thảm thiết, vật vã phủi dập lửa trên người mình.

“- Á — Đau quá…”

“A… cứu chúng tôi… mau thu sức mạnh lại… nóng quá… nóng quá…”

“Cầu cô, buông tha cho chúng tôi.”

“Tha cho tôi đi.”

Số đông lên tiếng hèn nhát xin xỏ buông tha.

Nữ Vampire thất thần quỳ xuống đất.

Phòng đấu giá lớn nhất thành phố lại bị một Huyết tộc nhỏ bé thiu rụi trong chớp mắt.

Cơ thể nhỏ bé kia, lại ẩn chứa sức mạnh kinh khủng như vậy…

Thời Sầm nhìn ra Huyên Huyên không có ý định muốn buông tha.

Hắn ôm chặt lấy cô, *thuấn di biến mất khỏi nơi xảy ra hỏa hoạn kinh thiên động địa.

*Thuấn di: là từ bên Trung Quốc, có thể được xem như phép dịch chuyển tức thời.

“Vật nhỏ, em thật hung dữ.”

Thời Sâm cười vui vẻ nói với Huyên Huyên.

Cô khó chịu nhìn hắn, lạnh lùng mở miệng nói.

“Này, tôi đã 300 tuổi.

Không còn là cô bé.

Nam Nhân này, anh muốn chết sớm?”

“Được, chết dưới tay cô bé xinh đẹp này ta luôn sẵn lòng.”

Thời Sâm không biết xấu hổ mà nói.

Huyên Huyên nhíu mày, hai mắt màu xám liền chuyển sang mau đỏ.

Hai răng nanh chìa ra, cắn lên cánh tay Thời Sâm mà hút máu.

“Ừm, máu ngon.”

Thời Sâm: “……..”

Chẳng lẽ cô gái này không hề biết, huyết tộc hút máu nhau là chỉ định bạn đời vĩnh viễn.

Sẽ để lại ấn kí hay sao?

“Nam Nhân, bây giờ anh là của tôi.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 343: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 5


Thời Sâm nhìn cô bé nhỏ nhắn, lại có sức mạnh kinh khủng.

Cả gan hút máu hắn, còn nói hắn là nam nhân của cô.

Đây là lần đầu tiên trong đời Thời Sâm bị nữ nhân đùa bỡn.

Hơn nữa còn là Huyết nô đang còn vị thành niên.

Hắn nở nụ cười nhạt, hơi cúi xuống ghé vào tai Huyên Huyên thì thầm.

“Ngủ ngon, bé yêu.”

Dứt lời đầu óc Huyên Huyên trở nên mơ hồ, chìm vào khoảng không tối tăm.

Thời Sâm không lập tức đưa Huyên Huyên trở về hoàng thất, mà hắn đưa cô về lâu đài riêng của mình.

Cho tới khi Huyên Huyên tỉnh dậy, đã là buổi đêm của ngày hôm sau.

Cô hơi chuyển mình, muốn xoay hay lật người như thói quen.

Nhưng hình như không gian quá chật hẹp khiến cô không thể di chuyển thân mình được.

Cô mở lớn đôi mắt, quan sát xung quanh mình.

Vậy mà mình lại nằm trong quan tài, có chút không quen khi ngủ trong cái quan tài cứng ngắc này.

< Chẳng lẽ vampire nào cũng phải bắt buộc ngủ trong quan tài?

Thật là hết sức cạn lời. >

Huyên Huyên chống tay ngồi dậy, bước ra khỏi cái hòm.

Cô quan sát xung quanh.

Cô đang ở trong một căn phòng có chút cổ.

Cách bày trí nơi này giống hệt phương tây theo thập niên 80 hoặc 90 gì đó.

Nói chung sạch sẽ, không có một con muỗi nào.

Huyên Huyên liếc nhìn chiếc gương lớn, cô tiếp thu qua cốt truyện thì biết.

Thân thể này hiện tại như cô bé 13 14 tuổi không hơn, nhưng vẫn khá là tò mò.

Nghĩ như vậy, Huyên Huyên bước tới gần ngắm nhìn hình ảnh của mình phản chiếu trong gương.

“Chậc — Chậc–!

Thật quá xinh đẹp.

Không biết vài năm nữa thì tuyệt sắc rồi.”

“Khụ ~~ ngực có chút nhỏ a~~~” Huyên Huyên ngắm nghía, hai tay bóp bóp bọ ngực không bằng nắm tay của mình.

Sau đó lại vỗ vỗ lên mông nhỏ, tay trái vuốt mái tóc dài màu bạch kim.

Sờ soạng khắp người.

“Chậc — Lớn tí nữa thì mới ổn.”

Huyên Huyên Huyên tự nắn bóp mình, mà không hề phát hiện ra ở cửa sổ.

Thời Sâm biến thành dơi nhỏ treo ngược mình.

Hắn nhìn hành động của Huyên Huyên, bất giác tự hỏi mình.

Có phải hay không mua nhầm huyết nô biến thái?

Tức khắc hắn biến lại thành hình dáng người, nam nhân giả bộ gõ gõ tay lên cửa.

Hơi ho nhẹ một cái.

“Khụ ~~ Đã tỉnh?”

Huyên Huyên giật mình, theo thói quen tay đang sờ nắn thân thể mình rụt lại giấu đằng sau lưng.

“Ngươi, ngươi… ai cho ngươi vào phòng ta?”

“Đây là lâu đài của ta.”

Thời Sâm hứng thú mở miệng nói.

” Ừ ” Huyên Huyên đáp lại ngắn gọn, quả thực đây là nhà hắn.

Thời Sâm: “…….”

< Thái độ gì đây?

Không lẽ hắn không đủ mị lực? >

“Ta là nhị hoàng tử Thời Sâm, huyết nô, cô tên gì?”

Hắn ôn nhu lên tiếng, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế vắt chéo hai chân lại.

Huyên Huyên nghe được hai chữ Huyết Nô, cô cảm thấy rất ngứa tai.

Cô lạnh nhạt đáp lại, còn không quên trừng mắt nhìn Thời Sâm.

“Alicia !

Ta nhắc lại, ta không phải Huyết nô.

” Ừ ” Thời Sâm chống cằm gật gật đầu.

Huyên Huyên: “…….”

Thời Sâm cầm ly máu đỏ tươi lắc qua lắc lại.

Nhìn Huyên Huyên chăm chú, cô nhìn ly máu của hắn.

Bất giác bụng reo lên phản đối, yết hầu nuốt xuống ngụm nước bọt.

Cô có thể cảm ứng được, máu trong cái ly kia.

Là máu Thượng Phẩm.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 344: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 6


Huyên Huyên rũ mi mắt xuống, tay nhỏ xoa xoa bụng.

Tiến lại gần Thời Sâm, cô hiển nhiên ngồi lên đùi hắn, tay giật lấy ly máu trong tay hắn một hơi uống cạn.

“Khà — Ngon quá, còn nữa không Sâm Sâm.”

Thời Sâm: “…….”

Hắn chỉ mới gặp nữ nhân này hôm qua, hôm nay đã gọi thân mật như vậy?

Chẳng lẽ cô ấy biết mình.

Chuyện này là không thể đi.

Đêm qua hắn định mua Huyết nô để có người, đi theo dễ sai bảo.

Khi cùng hắn ngao du bốn bể, chỉ là vừa nhìn thấy nữ nhân này.

Hắn cảm ứng được sức mạnh lẫn huyết mạch cao quý chảy trong người cô.

Nhưng tại sao lại bị bắt tới nơi đấu giá huyết nô cấp thấp?

“Alicia — Cô biết tôi?”

“Không biết, không phải anh vừa giới thiệu mình là Thời Sâm sao?”

Huyên Huyên dơ chiếc ly trống không, quơ trước mặt hắn.

“Thời Sâm, anh biết tôi?”

Huyên Huyên tiếp tục lên tiếng dò hỏi.

“Không biết.”

Thời Sâm thật thà trả lời.

“Oh, còn nữa không?

Tôi chưa no.” cô tiếp tục mở miệng muốn uống thêm máu.

“Hết rồi.”

Nghe được câu trả lời, Huyên Huyên lập tức nhe răng nanh sắc nhọn ra.

Đôi đồng tử chuyển đỏ, bất ngờ cắn lên cánh tay Thời Sâm.

Hắn bất ngờ bị cắn, liền cả người ngã nằm xuống dưới ghế sô pha.

Trán nổi lên ba vạch hắc tuyến, vẫn mặc kệ để cho Huyên Huyên hút máu của mình.

Lúc này cô ngồi đè lên người hắn, miệng dán lên cánh tay to khỏe rắn chắc.

Làn da xuất hiện ra ấn kí màu đen, lẫn vết răng đỏ.

Hút một hồi Huyên Huyên vươn lưỡi ra liếm liếm vết máu như mèo nhỏ.

Lưỡi nhỏ mềm mại nóng ấm quét qua lại khiến Thời Sâm ngứa ngáy khắp người.

Huyên Huyên nằm rạp toàn thân lên người hắn.

Mông nhỏ đè lên vị huynh đệ đang ngủ say.

Vài giây sau có chút ngạnh ngạnh ngóc đầu lên.

Sắc mặt Thời Sâm vẫn bình tĩnh, nhưng tim hắn đã sớm loạn nhịp.

Hô hấp nhanh hơn mình thường, hắn không biết mình nghĩ cái gì lại xoa lên mái tóc bạch kim mềm mượt của Huyên Huyên.

“Alicia!

Hút đủ chưa…?”

“Ưmm…

ưa… chưa…”

Huyên Huyên nhàn nhạt lắc đầu, miệng vẫn hút nhưng mông và hông trượt lên trượt xuống kích thích tiểu đệ bị giam trong lớp quần tây của hắn.

Hơi thở của Thời Sâm dồn dập gấp gáp, hắn tự an ủi mình đây chỉ là trẻ vị thành niên.

Các gì cũng chưa có lớn, nhưng… hắn lại hứng tình với trẻ vị thành niên.

“Chết tiệt!

Alicia… cô có thật sự là 300 tuổi hay không…?”

Thời Sâm khó khăn lên tiếng hỏi.

“Ân!

Đã 301 tuổi.”

Ngay lập tức Thời Sâm dùng hai tay kẹp vào hông Huyên Huyên nhấc lên cao.

Hệt như ba ba đang chơi tung trẻ em lên cao vậy.

“Hừ!

Đã hút no thì đi theo tôi.”

“Khoan đã.”

Cô lên tiếng ngăn căn bước chân của Thời Sâm.

“Có việc?”

Huyên Huyên gật gật đầu, chân thành chỉ tay vào tiểu đệ sưng to nhô lên một cục.

Vẻ mặt lẫn lời nói ngây thơ hết thảy.

“Sâm Sâm, chỗ này anh có bệnh?

Sưng to như vậy có đau không?”

Thời Sâm nhìn theo tay Huyên Huyên chỉ.

Hắn nhìn xuống vật hạ thân đang sưng to.

Bất giác hắn nghiêng đầu xấu hổ quay lưng lại…

Cố gắng lên tiếng…

“Đúng là có bệnh , nhưng không đau..

Khụ~~ Alicia mau đi theo tôi.

Huyên Huyên bước chân nhỏ nhắn theo phía sau Thời Sâm.

Cô bĩu môi lẩm bẩm.

“Chắc chắn là bệnh ngu.”

Thời Sâm: “……..”

“Hắn có nghe thấy đó.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 345: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 7


Thời Sâm đi trước dẫn đường, Huyên Huyên chậm dãi bước theo sau.

Đôi mắt xám sáng như tinh linh nhìn ngang dọc khắp lâu đài cổ.

Điểm đặc biệt là, dường như lâu đài rộng lớn này chỉ có cô và Thời Sâm.

Huyên Huyên tò mò sờ đông sờ tây.

Thời Sâm hơi nghiêng đầu thả chậm bước chân lại.

Hắn thở ra ngao ngán, có phải hay không chân ngắn quá không theo kịp hắn?

300 tuổi mà nhìn như 13 tuổi, hắn thật sự không tin nổi.

“Alicia!

Cô có thể đi nhanh hơn được không?”

“Sâm Sâm, nơi này thật rộng.

Tôi đã cố đi nhanh hết sức.

Anh định dẫn tôi đi đâu?”

Huyên Huyên gia tăng tốc độ bước chân, miệng liên tục hỏi.

“Quả nhiên là do chân ngắn, Hừ!”

Thời Sâm liếc mắt nhàn nhạt nhìn đôi chân ngắn của Huyên Huyên.

Huyên Huyên: “……..”

Chẳng lẽ cô muốn chân ngắn sao?

Đợi bổn cô nương vài năm nữa cơ thể lớn đầy đủ, xem hắn có nhìn tới quên thở hay không.

Thời Sâm không suy nghĩ nhiều, liền tiến lại gần bế ngang Huyên Huyên vào lòng mình.

Sắc mặt vẫn bình tĩnh, như thể chuyện này rất bình thường.

Huyên Huyên một tay cố tình đặt lên khuôn ngực của hắn.

Có thể cảm nhận được nhịp tim và độ ấm qua lớp áo sơ mi mỏng.

“Sâm Sâm!

Anh bao nhiêu tuổi rồi?

Là hoàng tử chắc chắn không càn lo nghĩ nha?”

Cô lơ đễnh dò hỏi.

Thời Sâm hơi cúi đầu xuống, hai mắt nhìn chằm chằm vào Huyên Huyên.

Thực sự hắn ít tuổi hơn cô, nhưng nói ra chắc chắn mắt mặt.

“120 tuổi.”

Thời Sâm chọn trả lời chân thật.

“Phụt — vẫn là hài tử.”

Huyên Huyên bật cười, tay vươn lên xoa xoa lên mái tóc đen của hắn.

Động tác này khiến trái tim Thời Sâm như loạn nhịp.

Mùi hương ngọt ngào, nụ cười xinh đẹp phát ra từ người Huyên Huyên khiến hắn mê đắm.

Bụng nhỏ nóng lên, vật hạ thân không biết điều trở nên cứng chọc chọc vào mông nhỏ của Huyên Huyên.

Thời Sâm giật mình, không lẽ hắn bị biến thái.

Lại có hứng với trẻ vị thành niên??

Huyên Huyên cũng hơi giật mình, trước thái độ lẫn dị tượng dưới thân của hắn.

Không ngờ tên này lại hứng tình với thân thể chưa phát dục a~~

Cô hơi xê dịch mông mình, khiến đỉnh quy đầu chọc chọc vào khe mông ấm nóng.

Huyên Huyên hơi xiết ngón tay vân vê trên khuôn ngực Thời Sâm .

Sắc mặt cô đỏ hồng, đôi mắt nổi lên tầng hơi nước.

Miệng nhỏ mấp máy lên tiếng..

“Sâm Sâm, bệnh lại tái phát sao?

Phía dưới đâm tôi hơi đau?”

Thời Sâm: “……..”

“Chết tiệt!

Mau xuống.”

Thời Sâm bị nói, hắn xấu hổ mắng tiểu đệ trong lòng.

Gần 120 năm không chào cờ, hôm nay lại dở chứng?

“Khụ ~~ Đừng để ý, lát sẽ hết.”

Tức khắc Thời Sâm đổi tư thế, hắn vác Huyên Huyên trên vai mình.

Cô nhíu mày, đây là tư thế gì?

Vác heo sao?

Tên nam chủ này là bị ngu hay là hắn thật sự không biết?

“Sâm Sâm, bệnh đó có hay không để tôi giúp anh chữa trị.”

“Dù anh có nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng yên tâm.

Sau này lớn hơn, tôi cho phép Sâm Sâm làm ahh.”

Huyên Huyên nói với ngữ điệu vô cùng cao thượng, hệt như cô không chấp với trẻ con vậy.

Sắc mặt Thời Sâm cứng lại, cơ mặt giật giật.

Trán nổi lên ba vạch hắc tuyến, nữ nhân này từ đầu đến cuối, có cơ hội liền đùa bỡn hắn.

Quả thật muốn chết.

“Bệnh này không thể chữa.”

/Bạch — Bạch –/ “Nằm Yên.”

Thời Sâm sinh khí đáp lại, hắn không hiểu sao chính mình lại đánh lên mông nhỏ của Huyên Huyên.

Giữa lòng bàn tay hắn cảm nhận được độ tê ngứa…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 346: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 8


Huyên Huyên xấu hổ cúi gằm mặt áp sát lên lưng hắn.

Đây không phải lần đầu bị vỗ mông, nhưng có chút không thích ứng được.

Thời Sâm vác Huyên Huyên đi thẳng tới một căn phòng khác, khá là xa.

Tới nơi hắn đặt cô xuống.

Sau đó vặn cây đèn ngược lại liền mở ra một cánh cửa.

Lúc này Huyên Huyên nheo mắt nhìn vào bên trong phòng.

Ánh nến sáng yếu ớt không đủ cho cô nhìn rõ được mọi vật xung quanh.

“Alicia, vào thôi.”

Thời Sâm bước vào trước, hắn không quên nhắc nhở cô vào.

“Sâm Sâm, vào đây để làm gì?”

Cô hơi ngờ vực lên tiếng hỏi, chân vẫn chậm rãi bước vào.

/-Bộp Bộp-/

Thời Sâm búng tay, tức khắc cả căn phòng sáng trưng.

Huyên Huyên kinh ngạc nhìn đồ vật bên trong.

Căn phòng này rất rộng, hơn nữa tất cả đều là trang phục của nữ nhân.

Từ kiểu dáng đa dạng tới màu sắc có đủ, thiết kế tinh xảo.

Huyên Huyên ngẩn ngơ vươn tay ra khẽ chạm lên trang phục.

Cô thốt lên

“Sâm Sâm!

Hóa ra anh thích mặc đồ nữ nhân?

Anh bị biến thái sao?”

Thời Sâm: “……..”

Hắn mất 1 ngày để gom toàn bộ y phục trên thành phố lớn nhỏ cho Alicia, vậy mà nữ nhân này nói hắn biến thái??

“Khụ ~~ Là tôi mua cho cô.”

“Đồ nhỏ như vậy sao tôi có thể mặc.

Hơn nữa tôi không có biến thái.”

“Cho tôi?”

Huyên Huyên ngạc nhiên chỉ tay vào mình, mở miệng nói.

Thời Sâm đút tay vào quần, nhàn nhã ngồi xuống.

Đầu gật gật nhìn Huyên Huyên.

“Alicia, cô nên thử đi.

Tất cả đều cho cô.”

Huyên Huyên nghĩ một hồi, dù sao thân thể này chưa có phát dục đầy đủ.

Không thể lăn lộn cùng nam chủ, chi bằng cứ mèo vờn chuột trước.

Lớn tí nữa, vắt cạn hắn sau cũng không muộn…

Nghĩ thông suốt, Huyên Huyên bước tới tủ quần áo trước mặt.

Cô lựa cho mình một chiếc đầm chữ A màu đỏ, ngắn tới đầu gối.

Cổ áo khoét sâu khoe tronh được xương quai xanh tinh xảo.

Huyên Huyên không suy nghĩ nhiều, liền lập tức cởi bỏ quần áo trước mặt Thời Sâm.

Hắn như bị đứng hình, đại não không kịp phản ứng lại.

Trợn mắt nhìn hành động của Huyên Huyên.

Làn da trắng nõn láng mịn.

Xương quai xanh lõm xuống xinh đẹp, ngực chỉ mới nhô ra, nhưng hai núm vú lại hồng hào hơi chỉa lên mọt cách khiêu khích.

Eo nhỏ xíu chưa đầy nắm tay, mông trắng như tuyết nhỏ nhắn.

Hơn nữa cái miệng nhỏ hồng hào không có một sợi lông tơ nào, nằm ngay trung tâm vùng tam giác.

Thời Sâm hồi thần lại hắn há miệng to lắp bắp.

“Alicia… cô… cô đang làm gì?

Mau… mau mặc lại đồ vào…”

Huyền Huyên cầm trang phục trên tay, cô ngây thơ quay đầu lại giòn tan đáp trả Thời Sâm.

“Sâm Sâm!

Không phải anh muốn tôi thay đồ sao?”

“Tôi đang thay đây, anh chờ một chút rất nhanh liền xong.”

Thời Sâm xấu hổ nghiêng đầu sang hướng khác.

Hắn không biết phải nói với Huyên Huyên như thế nào?

300 tuổi vẫn ngây thơ tới như vậy?

Không lẽ nữ nhân này không phân biệt được giới tính?

Nhất định là như vậy rồi.

Thời Sâm tự tẩy não mình bằng đủ mọi cách, tay hắn đặt trong túi quần.

Âm thầm đè ép tiểu đệ đang cứng lên biểu tình.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 347: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 9


Mắt thấy Thời Sâm không dám liếc nhìn mình.

Huyên Huyên có chút thất vọng, cô khẽ di chuyển tới gần nơi của Thời Sâm.

Khom lưng xuống, mông vểnh lên áp gần với đầu gối của Thời Sâm.

Hai chân nhẹ nhàng cho vào trong váy, từ từ kéo lên.

Hắn cảm nhận được có thứ gì đó mềm mềm áp lên đầu gối mình.

Thời Sâm hơi liếc mắt tìm hiểu nguyên nhân, thì lập tức hắn như bị sét đánh tới cứng người.

Cái mông trần, trắng nõn kia.

Đang ngo ngoe áp lên đầu gối hắn.

Hơn nữa Alicia còn không mặc đồ lót, không lẽ chưa phát triển thì không cần phải mặc??

Lúc này thân thể hắn căng ra, bình thường Vampire rất là lạnh.

Nhưng tâm hồn lẫn thể xác Thời Sâm lúc này nóng hơn bao giờ hết.

Yết hầu của hắn liên tục di chuyển nuốt nước bọt.

Hai cánh môi khô khốc, đôi đồng tử dán chặt lên cái mông nhỏ bé xinh xắn kia.

Hắn nên làm gì mới phải?

Đẩy ra hay cứ để im.

Cứ tiếp như vậy chắc chắn nữ nhân trước mặt, sẽ nghĩ hắn là một tên hoàng tử biến thái mất.

Thời Sâm nhẹ nhàng di chuyển đầu gối sang chỗ khác.

Lập tức Huyên Huyên như bị mất thăng bằng, váy chưa mặc lên hết.

Chỉ mới kéo được tới hai đùi nhỏ.

Cơ thể chao đảo như muốn ngã xuống đất.

Huyên Huyên thất kinh hô lên.

“– Á –”

Thời Sâm giật nảy mình, hắn tức tốc thuấn di đỡ lấy Huyên Huyên.

Tránh cho cô đập mặt xuống đất, Huyên Huyên nhếch miệng cười thầm.

Đúng như dự tính ban đầu đã vạch ra.

Tay hắn một tay nắm eo cô, một tay đặt lên vú nhỏ bé đỡ lấy.

Hai người trong tư thế đầy ái muội…

“Alicia!

Không sao chứ?”

Thời Sâm thất thần lên tiếng.

Huyên Huyên hơi nhích người, hai vú cọ cọ vào giữa lòng bàn tay của hắn.

Sắc mặt cô hơi lúng túng, miệng bật ra tiếng rên nhỏ xíu.

“Ưm…

ư– Không sao!”

Thời Sâm híp mắt nhìn Huyên Huyên, đáng nhẽ lúc này hắn nên buông cô ra.

Nhưng có sức hút nào đó, khiến hắn không thể nào buông ra được.

Cái cảm xúc khó thể nào miêu tả bằng lời này, làm thần trí hắn trở nên rối loạn.

Vật hạ thân sưng to lên mỗi lúc càng lợi hại.

“Sâm Sâm, cảm ơn.”

Thời Sâm hồi thần lại, hắn buông Huyên Huyên ra.

Sau đó quay mặt về phía tủ lục tìm thứ gì đó.

Huyên Huyên hơi tò mò muốn nhìn thử xem hắn đang tìm cái gì.

“Sâm Sâm, anh cần tìm cái gì?

Cần tôi giúp một tay không?”

Thời Sâm yên lặng không trả lời.

Vài phút sau hai mắt hắn lóe lên, trên tay cầm quần lót nhỏ, có gắn hai nơ trắng phía hông.

Hơn nữa ở giữa còn có hình con thỏ.

“Khụ ~~ Alicia mặc cái này vào”

Thời Sâm cầm chặt quần lót đưa ra trước mắt Huyên Huyên.

Sắc mặt hắn ngưng trọng như muốn hút cạn máu cô.

Huyên Huyên giả bộ cầm chiếc quần lót lên, cô xăm soi nhìn ngang dọc.

Nhịn cười tới đau bụng, vài giây sau Huyên Huyên lên tiếng.

“Sâm Sâm!

Cái này là cái gì?”

“Mũ kiểu mới sao?

Nhìn rất đẹp nha.”

Dứt lời Huyên Thuyên đội ngay chiếc quần lót lên đầu Thời Sâm.

Cô còn tỏ ra rất nghiêm túc chỉnh sửa, tay xoa cằm, miệng lên tiếng tiếc nuối.

“Cái mũ này, nhìn rất kì lạ?

Lần đầu Alicia thấy…”

Sắc mặt Thời Sâm biến hóa không ngừng.

Ban đầu là vui mừng khi tìm ra đồ lót.

Nhưng bị cô đội lên đầu, mặt hắn đen như đít nồi.

Hắn muốn hút cạn máu, bóp chết nữ nhân ngây thơ tới ngốc nghếch trước mặt mình.

Bàn tay Thời Sâm nổi gân xanh lên, hắn giật phăng quần lót trên đầu xuống.

Miệng gầm lớn.

“ALICIA”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 348: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 10


Thời Sâm gầm lớn lên, Huyên Huyên dựng đứng mình.

Ngã xuống đấy, hai tay chống lên nền đất lạnh, đôi mắt mờ lớn liếc nhìn Thời Sâm.

“Sâm Sâm, hét lớn như vậy làm gì?

Tôi không có bị điếc…”

“Hừ!

Cái này… cái này… không phải mũ!

Alicia mặc vào!”

“Mặc phía dưới…”

Thời Sâm kìm giọng xuống, đưa quần lót đáng yêu đặt lên đùi Huyên Huyên.

Huyên Huyên cầm chiếc quần lót chần chừ giây lát.

Cô kéo váy chữ A lên, vừa y nhưng không có kéo khóa.

Miệng mấp máy.

“Sâm Sâm, cái này phải mặc như thế nào?

Tôi chưa có mặc qua…”

Thời Sâm: “……..”

“Alicia, đừng nói với tôi 300 năm qua cô chưa mặc qua thứ này??”

Huyên Huyên thành thành thật thật gật đầu.

Tay nhỏ cầm quần lót quăng quăng tới lui.

Thời Sâm thở ra bất lực.

Hắn tiến lại gần cầm chiếc quần lót trên tay Huyên Huyên.

Tay phải nắm hai chân nhỏ nhắn của cô duỗi ra.

“Alicia nhìn cho kĩ, cái này phải mặc như thế này…”

Thời Sâm hơi run run từ từ kéo quần lót nhỏ xinh, từ mắt cá chân cho tới đùi nhỏ của Huyên Huyên.

Bàn tay lớn của hắn áp tới đâu, cô rùng mình tới đó.

Đôi mắt Huyên Huyên quan sát Thời Sâm mặc quần lót cho mình.

Cô chống cằm nhàn nhã nói.

“Sâm Sâm, anh không mở mắt ra nhìn?

Làm sao có thể giúp tôi mặc được?”

“Được, mặc được.”

Thời Sâm nhắm chặt mắt, hắn cố gắng mặc thật chuẩn xác cho Huyên Huyên.

Nơi bàn tay hắn cảm nhận được độ ấm, nhẵn mịn từ làn da kia.

Cổ họng nuốt nước bọt liên hồi, từng chút từng chút một.

Bất giác ngón tay vô tình chạm vào nơi ấm áp giữa vùng tam giác.

Huyên Huyên hơi rướn người về phía trước.

Miệng bật ra tiếng.

“Ưm…

ưm…

ư…”

Thời Sâm ngẩn ngơ hồi, nơi ngón tay chạm vào như có thứ dịch nóng ấm dính lên ngón tay.

Hắn hoảng hồn rụt tay lại, đề ép côn thịt đang phản động trong quần.

Hơi thở Huyên Huyên trở nên dồn dập, sắc mặt nhiễm hồng.

Thời Sâm đè ép cảm xúc đang nhộn nhào trong cơ thể mình, lên tiếng để giảm bớt đi sự xấu hổ.

“Alicia, tôi… tôi làm cô đau sao?”

Nghe thấy hắn nói , Huyên Huyên tự giác mở rộng hai chân ra.

Mở miệng nói:

“Đau!

Hình như chảy máu rồi… tôi cảm thấy nơi đó máu chảy ra…”

Thời Sâm giật mình mở mắt ra nhìn, không lẽ hắn thật sự làm Alicia đau?

Hai mắt híp híp lại chính diện quan sát tiểu huyệt nhỏ nhắn trắng hồng.

Không có một sợi lông nào…

Tuy lần đầu nhìn thấy nơi tư mật của nữ nhân.

Nhưng hắn đủ biết nơi đó là nơi nào, và dùng để làm gì.

Thời Sâm nhìn giữa khe nhỏ kia chảy ra dịch nhờn màu trắng trong, hắn khó khăn liếm cánh môi khô của mình.

“Sâm Sâm, thật đau.

Anh mau giúp tôi xem xem có hay không chảy máu rồi.”

Thời Sâm nhìn lên sắc mặt Huyên Huyên nhăn nhúm lại.

Giống như thật sự rất đau, hắn bất đắc dĩ lên tiếng đồng ý.

“Được…

được…”

Bàn tay to lớn run run đưa ra, hai ngón tay nhẹ nhàng tách hai cánh hoa phấn nộn ra.

Lập tức Huyên Huyên nhấc hông lên cao, bụng nhỏ hóp lại.

Lồng ngực phập phồng dồn dập.

“Ưm…”

“Không có chảy máu.”

Thời Sâm thành thật trả lời.

“Không phải chứ?

Không chảy máu tại sao đau như vậy.

Sâm Sâm anh mau thổi thổi, đau quá…”

Tức khắc mặt Thời Sâm cứng đờ, hắn nhìn tiểu huyệt đáng yêu như con nít.

Đang tiết ra chất dịch mê người, hắn như bị ma đưa dẫn lối lại dứt khoát đồng ý.

“Thô… thổi…”

/ Phù Phù /

“Đã đỡ đau hơn chưa?”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 349: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 11


Huyên Huyên rùng mình, từng đợt hơi ấm thổi lên tiểu huyệt.

Khiến dâm dịch ngứa ngáy tiết tới lợi hại, cô tự mắng bản thân mình, cơ thể vị thành niên đã dâm đãng như vậy.

“Vẫn đau, Sâm Sâm giúp Alicia xoa xoa liền hết…”

Thời Sâm trợn lớn mắt, hắn làm sao có thể xoa được đây.

Alicia đã hút máu hắn đã đành, hắn còn xoa xoa nữa.

Chắc chắn bản thân mình bị biến thái.

Không được, chắc cô đơn quá lâu.

Lần sau trở về phải tim một đối tượng để kết hôn.

Huyên Huyên thấy Thời Sâm nghệch mặt ra, cô nhíu mày tiếp tục kêu rên.

“Đau, hồi bé mẹ tôi nói đau chỗ nào chỉ cần xoa xoa liền khỏi.”

Hắn hồi thần lại, nhìn từng nét trên cơ thể lẫn dung mạo của Huyên Huyên.

Tinh xảo xinh đẹp, nhưng vẫn pha trộn một chút ngây thơ như hài tử.

< Ài, suy nghĩ nhiều rồi.

Alicia vẫn là hài tử. > Thời Sâm tự an ủi mình, tẩy não chính mình nhiều lần.

“Được, Alicia chịu đựng một chút… liền xoa… xoa…”

“Ân…”

Huyên Huyên chuyển tư thế, ngồi hẳn vào đùi Thời Sâm.

Banh rộng hai chân ra.

Thời Sâm: “……..”

Hắn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Giống như mình đang nhảy vào cái hố mà Alicia đào sẵn vậy.

Thời Sâm nhìn tiểu ướt nhẹp, ngón trỏ và ngón giữa kẹp lại, khẽ chạm lên hoa đế.

Nhẹ nhàng ôn nhu xoa xoa di chuyển xung quanh mép thịt.

Hắn xoa tới đâu, dâm dịch tiết ra càng nhiều.

Hơn nữa tiểu huyệt nóng ấm run lên từng đợt…

“Ưm…

ư… hừmmm.”

Cô thở gấp gáp phì phò, nhắm mắt hưởng thụ cảm xúc thoải mái.

Mông nhỏ nâng lên rồi dập xuống theo ngón tay di chuyển liên tục trên hoa đế.

Lúc này Thời Sâm cũng sớm bị kích thích tới cực điểm rồi.

Hắn cắn môi chịu đựng tư vị khó khăn đảo lộn bên trong.

Hai ngón tay vẫn chăm chỉ massage trên miệng tiểu huyệt, dâm dịch tuôn ra ướt đẫm hai ngón tay của hắn…

“Ân…

ưm…”

Huyên Huyên vặn vẹo thân thể, không nằm yên được.

Cô xoay đầu úp vào ngực hắn.

Bàn tay nhỏ hư hỏng tách mở từng khuy áo sơ mi của hắn.

Cho tới khi lộ ra khuôn ngực rắn chắc đẹp hoàn hảo.

Huyên Huyên nổi lòng sắc nữ.

Lưỡi nhỏ vươn ra liếm liếm cánh môi hồng của mình.

Cô không ngần ngại nhe răng nanh ra, lập tức gặm lên cơ ngực đẹp mê người kia.

Bị bất ngờ tấn công, Thời Sâm giật mình, ngón tay tự động chọc vào trong miệng tiểu huyệt 1cm.

Huyên Huyên nhức nhối phát ra tiếng rên.

“Ưmmm…

ân…

ư…”

Răng nanh sắc nhọn cắn hút màu trên ngực Thời Sâm.

Từng ngụm máu siêu phẩm được Huyên Huyên uống cạn.

Không để vương ra một giọt nào.

“Hừ!

Alicia lại cắn… cô… cô đói sao?”

Thời Sâm thở phì phò khó khăn nói, hắn không phát hiện ra ngón tay mình đã chọc được 1 phần bên trong tiểu huyệt nhỏ nhắn kia.

Đỉnh quy đầu rĩ ra một chút dịch nhờn, thấm qua lớp quần tây của hắn..

“Ngọt…

ưmm… máu của Sâm Sâm thật ngọt…”

Cô hút lấy hút để, cố gắng bóp chặt ngón tay đang cắm ở phía dưới của mình.

“Alicia, không được uống nhiều… nếu không… cô ă… mau…”

Hắn chưa kịp nói hết câu liền cảm nhận được, ngón tay của mình bị thứ gì đó ấm áp ướt át kẹp chặt…

Còn giật giật lên từng hồi.

Thời Sâm liếc xuống dưới nhìn, hoảng hồn từ khi nào ngón tay của mình lại ở bên trong đó rồi?
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 350: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 12


Bất giác Huyên Huyên vươn đầu lưỡi ra liếm liếm vết cắn trên ngực hắn.

Cô tham lam mút từng giọt máu một.

Thời Sâm định đẩy ra nhưng lại không nỡ, dù sao Alicia vẫn còn rất nhỏ.

Hắn cũng không chán ghét tư vị này, tuy có chút khó chịu, toàn thân như muốn bốc hỏa…

Huyên Huyên vươn cánh tay nhỏ xuống, đặt lên bàn tay to lớn của Thời Sâm.

Cô khó chịu rên rỉ:

“Sâm Sâm, ngứa… thật ngứa…

Gãi… gãi…”

“Phải…

Phải gãi sao?”

Thời Sâm ngốc nghếch hỏi lại, hắn là lần đầu thân mật dù chỉ là sự cố nhỏ.

Như cảm giác chính mình đang lừa gạt Alicia vậy.

Cô ấy ngây thơ tới mức chính mình đang hành động lạ thường như thế nào??

Lại không biết.

“Phải… mau gãi…

Sâm Sâm…

Alicia khó chịu…

ưmm…”

Thời Sâm nhịn cơn hưng phấn xuống, côn thịt từ lâu đã sưng lên chọc chọc vào lưng Huyên Huyên.

Hắn phân vân nên giải thích cho cô hiểu hơn hay không?

“Alicia, ngứa… ngứa lắm sao?”

“Ân!

Rất ngứa.”

Huyên Huyên gật gật đầu.

Hắn hơi di chuyển ngón tay trong miệng tiểu huyệt.

Nhẹ nhàng nhấp lên 1cm rồi lại nhập xuống, cho tới khi chạm tới màng thịt mỏng liền không đâm mạnh xuống nữa.

“Chỗ…

Chỗ này sao?”

Thời Sâm lắp bắp mở miệng dò hỏi.

Huyên Huyên uốn éo người, răng vẫn ghim lên ngực hắn hút máu.

Đầu nhỏ gật gật.

“Ưm…

úng…

ồi…”

Thời Sâm nhíu chặt mày, hắn thở dốc ra.

Nơi ngực bị hút máu tê ngứa nóng ran.

Hiện ra ấn kí màu đen.

Phía dưới thì liên tục ngóc đầu biểu tình hắn.

Chỉ mới 2 ngày trên người hắn đã có tới 3 ấn kí của Alicia

Thời Sâm đành giúp cô thỏa mãn, ngón tay niết liên hồi, khẽ chạm cọ cọ vào hoa đế.

Lại chọc vào bên trong lỗ nhỏ, nhưng chỉ chọc tới mức giới hạn

Đụng tới màng thịt mỏng hắn liền rút ra.

Ngón tay bóng loáng bôi trơn bởi dâm dịch.

“Sâm Sâm, lạ lắm… có thứ gì đó muốn ra…

Sâm Sâm xoa nhanh hơn nữa…

Alicia muốn…

ưm…”

Hắn biết rõ cô đã tới giới hạn.

Sắp ra, Thời Sâm di chuyển gia tăng tốc độ nhanh hơn, nhanh hơn nữa.

Tiểu huyệt nhỏ kẹp chặt ngón tay của hắn tới khẩn trương.

Nhiệt độ bên trong mỗi lúc một nóng như lò luyện đan dược.

Huyên Huyên cong người như con tôm, răng nanh đâm sâu hơn.

Miệng tham lam hút máu Thời Sâm.

Cô nhịn không được thốt ra tiếng, khoái cảm lẫn cao trào đánh úp lên đầu nhỏ của cô.

” Á — ”

Nước tiểu bắn ra xa, Thời Sâm vội vã rút ngón tay ra.

Côn thịt bên trong quần nhìn dâm cảnh này, giật giật lên vài lần.

Bắn ra tinh dịch đặc sệt nhiễm khắp quần tay của hắn…

Thời Sâm bơ phờ, hơi nhắm mắt lại cảm thụ tư vị còn lưu lại.

Vài giây sau hắn liếc nhìn Alicia hút no máu tới mức ngủ luôn, gương mặt đeo lên nụ cười thỏa mãn.

Khác với vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng như ban đầu.

Hắn khẽ xoa lên mái tóc bạch kim của Huyên Huyên, miệng lẩm bẩm.

“Alicia, tôi còn chưa có nói qua…

Cô hút máu tôi nhiều như vậy.

Sẽ có tác dụng tăng trưởng rất nhanh.”

Thời Sâm liếc lên ngực mình, tay rồi cổ.

Đều là ấn kí mà Huyên Huyên để lại.

Hắn lau sạch dâm dịch lẫn nước tiểu trên tiểu huyệt của Huyên Huyên, kéo khóa váy lên.

Mặc lại quần lót hình thỏ đáng yêu.

Môi ấm nóng hôn lên trán nhỏ láng bóng.

“Bé Yêu, ngủ một giấc liền nhanh lớn.”

“Alicia, tôi đợi em tỉnh dậy.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 351: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 13


Thời Sâm suy nghĩ, dù sao Vampire có luật để vampire khác giới cắn hay hút máu.

Thì được ngầm công nhận là bạn tình hay bạn đời của mình.

Hắn chấp nhận, hắn không muốn bản thân mình mang tiếng lợi dụng sự ngây thơ thuần khiết của Alicia.

Alicia hút máu hắn cũng là chuyện tốt.

Chỉ cần Alicia mau trưởng thành, hắn sẽ dẫn về cho Phụ Vương làm chủ hôn lễ.

Mặc dù hắn không biết gì ngoài cái tên Alicia.

Nhưng hắn tin tưởng vào cảm giác của mình.

Thời Sâm đặt Huyên Huyên lại trong hòm, hai mắt liếc nhìn gương mặt xinh đẹp như thiên sứ của cô.

“Alicia, em tới từ đâu?

Phương Tây hay thiên sứ của chúa tạo thành?”

“Tôi không thích chúa, nhưng tôi thích thiên sứ là em.

Ngủ ngon, dù em ngủ một giấc 300 năm, tôi vẫn sẽ đợi.”

“Phải bắt em chịu trách nhiệm đối với tôi.

Alicia đồ tham ăn.”

Thời Sâm nở nụ cười đẹp tới lóa mắt.

Đây là nụ cười chân thành nhất, từ trước tới nay.

Hắn nhìn cô thêm một chút, sau đó. hóa thành dơi nhỏ treo ngược mình trên cửa sổ bên cạnh.

Từ từ nhắm đôi mắt đỏ rực lại, hai cánh chụm lại che đi gương mặt dơi của mình.

Hắn không vội trở về nữa, đợi Alicia tỉnh dậy hắn sẽ dẫn cô cùng nhau trở về.

Thời Sâm không hề hay biết rằng, chính quyết định này lại khiến hắn tránh được kiếp nạn mà chính anh trai của mình Thời Dục sắp đặt từ trước.

Thời gian âm thầm trôi qua, xuân qua thu tới rồi đông lại tàn.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Nữ nhân xinh đẹp ngủ ngon trong quan tài biến hóa không ngừng.

Chú dơi nhỏ vẫn chăm chỉ treo mình bên cửa sổ đợi nữ nhân của mình tỉnh đậy.

——Điện Venting

Kamila đang núp vào lồng ngực Thời Dục.

Cô ta không xinh đẹp, còn phải nói là tướng thô kệch.

Kamila đạp mạnh Thời Dục khiến hắn rớt xuống giường.

“Nói cho bà biết, Alicia đâu rồi?”

“Nghe nói sàn đấu giá ngầm bị ả thiêu rụi?

Thời Dục anh còn là nam nhân không?

Sao lại vô dụng như vậy.”

Thời Dục ăn đủ đau, hắn nhìn bộ dạng thô kệch hành động thô lỗ của Kamila lại được xem là đáng yêu.

Hắn vội vã bò lạ lên giường, nheo mắt vuốt lên bộ ngực sân bay của Kamila sủng nịch giải thích.

“Kamila, em yên tâm anh đã phái người đi truy tìm Alicia.

Có lẽ cô ta cũng bị Vampire nào đó bắt đi.”

“Nói không chừng đã chết từ lâu.”

Kamila nghe Thời Dục nói, cô ta cũng thấy có lý.

Bởi vì ở sàn giao dịch đấu giá ngầm không có một vampire nào là thực sự tốt bụng.

Điểm này khiến Kamila yên tâm phần nào, cô ta nhẹ đẩy Thời Dục ra.

đôi mắt liếc nhìn tiểu đệ phát triển chậm kia.

Thì lại bắt đầu sinh khí.

Nếu không phải hắn là Đại Hoàng Tử, sắp lên làm vua thì cô đã không cần lăn lộn với nam nhân vô dụng này.

“Kamila, em có muốn cuộc sống vĩnh hằng cùng anh không?”

Thời Dục như con chó nhỏ vẫy đuôi bên người Kamila.

“Có thể sao?”

Kamila kinh ngạc lên tiếng:

“Có thể.”

Thời Dục dứt khoát trả lời, hắn vén tóc Kamila lên.

Để lộ ra vùng cổ ngâm đen.

Không ngần ngại nhe răng nanh lên, cắn lên cổ Kamila.

Khiến cô ta thét lớn lên một tiếng.

Sau đó ngất lịm.

” — Á — ”

Bên ngoài cửa sổ, Thời Định lắc đầu nhìn khung cảnh bên trong.

Ông ta nhìn lên màn đêm tối, thở mạnh ra một hơi.

“Đi, gọi Nhị Hoàng tử trở về.”

” Rõ ” Một chú dơi nhỏ bay nhanh, thoáng chốc biến mất trong màn đêm u tĩnh.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 352: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 14


Lâu đài cổ to lớn, sừng sững giữa đồi.

Verbal thủ hạ thân cận của Thời Định, hắn phải tìm đủ mọi cách mới có thể tới được nơi của Thời Sâm.

Dơi nhỏ lập tức phát ra sóng âm, Thời Sâm bỗng nhiên mở hai mắt đỏ rực của mình.

Bay xuống, biến thành dạng người, khẽ liếc nhìn quan tài được đóng chặt.

“Alicia, em thật ham ngủ.

Đã 5 năm rồi không chịu dậy?”

“Đã tới rồi thì vào đi.”

Lập tức dơi nhỏ bay vọt vào, hóa thành hình người.

Nam nhân điển trai, có mái tóc màu vàng quỳ xuống cung kính lên tiếng.

“Điện Hạ, Đức Vua cho thần tới gọi người trở về…”

Verbal cung kính mở miệng, hắn có chút giật mình khi cảm ứng được huyết mạch mạnh mẽ phát ra từ quan tài đối diện.

Không lẽ điện hạ đã có đối tượng liên hôn?

“Cha ta tìm ta gấp như vậy?

Có chuyện sao?”

Thời Sâm nhàn nhạt lên tiếng, lúc này hắn vẫn chưa thể nào quay về được.

Alicia còn chưa thức giấc.

“Vâng!

Nhưng là chuyện gì, vẫn là cần Điện Hạ trở về liền rõ…”

“Verbal!

Ngươi trở về trước, ta sẽ về sau.

Nói với cha ta chuẩn bị lễ vật tiếp đón con dâu.”

Nghe được tin này Verbal chấn động.

Nhị Hoàng tử lại dễ dàng chấp nhận trở về, hắn nhớ hắn đã gọi 100 lần hơn, nhưng Nhị Hoàng Tử vẫn ngao du không chịu về.

Hơn nữa lần này còn dẫn theo một nữ Vampire có huyết mạch mạnh mẽ.

Đây quả thật là tin tốt lành, nhất định Đức Vua sẽ rất vui.

Chuyện thú vị này hắn cũng muốn xem.

Verbal nghĩ một hồi, dù sao Đức Vua cũng không có vội.

Vậy chính mình trở về trước chuyển lời báo tin tốt lành này trước.

“Vậy thần xin phép đi trước.

Điện Hạ người cũng mau chóng trở về.”

“Được, ta đã biết.”

Thời Sâm gật đầu.

Nói xong Verbal thuấn di biến mất.

Thời Sâm nhìn quanh lâu đài đã đóng rêu xanh.

Hắn nghĩ không biết khi nào Alicia mới tỉnh?

Không lẽ uống máu của hắn quá nhiều nên ngủ lâu hơn chăng?

Thời Sâm niết nhẹ lên nắp quan tài, miệng lẩm bẩm:

“Alice, em mau thức dậy.

Chúng ta còn trở về cử hành hôn lễ…”

Thời Sâm biến lại thành dơi, treo ngược mình trên cửa sổ.

Hắn chỉ còn cách chờ đợi và chờ đợi…

—- 20 năm sau!

Toàn bộ lâu đài cũ kĩ tới đáng sợ, khắp nơi rêu xanh bám chắc.

Cây cối mọc cao lên vây xung quanh lâu đài.

Thời gian này Verbal có tới thúc dục Thời Sâm 3 lần.

Nhưng mỗi lần đến đều là câu trả lời như ban đầu.

Thời Định nghe Verbal báo con trai thứ hai sẽ trở về.

Còn dẫn theo một cô con dâu có dòng máu huyết mạch mạnh mẽ.

Thì ông ta vui sướng không thôi.

Đã sớm chuẩn bị lễ vật hôn lễ từ 20 năm trước.

Thời Dục và Kamila thành công ở bên cạnh nhau, nhưng không có một bất cứ hôn lễ nào được diễn ra.

Dù Kamila trở thành vampire nhưng huyết mạnh không thuần.

Thân phận còn kém cỏi hơn cả huyết nô.

20 qua Thời Dục chờ đợi cha mình truyền lại ngôi vị.

Nhưng hiển nhiên Thời Định không hề đề cập đến, hơn nữa ông ta còn không gặp Thời Dục.

Lúc này Kamila luôn nhắc chuyện này trước mặt Thời Dục.

Khiến hắn sống không được yên ổn suốt 20 năm qua.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 353: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 15


6 tháng sau, Huyên Huyên trở mình hai mắt khẽ mở ra mơ màng nhìn.

Trước mặt cô là khoảng tối mịt, Huyên Huyên hơi vươn tay ra mở nắp hòm.

Cô nhớ rằng mình đang hút máu Thời Sâm, sau đó mình tiểu…

đúng là tiểu… ra.

[…] Ký chủ cô ngủ có ngon hay không?

“Cũng tạm được.”

Huyên Huyên thản nhiên đáp lại lời hệ thống.

[…] Ký chủ cô có biết, mình đã ngủ bao lâu rồi không?

Huyên Huyên ngẩn người, sau đó suy nghĩ một chút: “Một ngày hay hai ngày?”

[…] Vâng đúng là số hai, nhưng là cô đã ngủ 20 năm…

“Cái gì 20 năm?”

Huyên Huyên thất kinh đáp lại, ngủ một giấc liền 20 năm!

Trời ơi tin được không…

[…] Ký chủ, cô thật lười biếng 20 năm vẫn chưa vắt được nam chủ.

Năng lực càng kém cỏi.

Cơ mặt Huyên Huyên cứng lại, hóa ra hệ thống không có tiết tháo này.

Đang trách bổn cô nương 20 năm chưa có lăn lộn cùng nam chủ?

Cô trực tiếp lơ luôn hệ thống, chính mình bước ra khỏi chiếc quan tài.

Do thân thể biến hóa khôn lường, chiếc váy chữ A đã không còn vừa nữa.

Nhất là ngực to tròn cao vểnh bị bó chặt tới mức Huyên Huyên khó chiu.

Cô trực tiếp xé nát váy ra làm 5 mảnh, thản nhiên bước tới gần chiếc gương ngắm nhìn thân thể thiếu nữ mơm mởn này.

Nhìn qua thì cao tầm 1m62, ngực lớn eo nhỏ, mông to.

Chân thon dài làn da trắng như sữa mịn màn.

Mái tóc màu bạch kim xõa ra dài tới gót chân.

Ngũ quan tinh xảo xinh đẹp như thiên sứ.

Huyên Huyên hài lòng với dáng vẻ hiện tại, lăn lộn cùng nam chủ không thành vấn đề.

Duy nhất phía dưới như cũ, không có mộc lông.

Huyên Huyên cũng không mấy để ý, không mọc thì không mọc đi.

Từ khi Huyên Huyên mở mắt, thì Thời Sâm cùng lúc tỉnh dậy.

Hắn bay lại gần Huyên Huyên biến thành hình người.

Điều hắn bất mãn rằng.

Mỗi lần hắn mở mắt ra thì y như rằng, nữ nhân này luôn trong tình trạng không mặc đồ.

Không lẽ Alicia không thích mặc quần áo?

“Alicia, em đã tỉnh?”

Nghe được âm thanh ôn nhu đã từ lâu cô chưa nhìn lại nam chủ.

Huyên Huyên xoay người lại nở nụ cười xinh đẹp với Thời Sâm.

“Sâm Sâm, thật lâu chưa nhìn qua anh.”

“Sâm Sâm nhìn đi tôi lớn rồi, nơi này này lớn… nơi này cũng lớn.”

Thời Sâm tức khắc máu mũi xịt ra, hắn căng mắt ra nhìn thân thể hoàn hảo của Alicia.

Hai vú to tròn cao vểnh hồng hào.

Vòng eo con kiến lã lơi.

Bờ mông lớn trắng như tuyết mềm mịn.

Thời Sâm xấu hổ nghiêng đầu nhìn ra hướng khác…

“A…

Alicia… mặc… mặc đồ vào…

đi.”

Thấy hắn lúng túng như vậy Huyên Huyên tiến tới áp đảo Thời Sâm.

Đồng thời ngây thơ lên tiếng.

“Sâm Sâm nhìn đi, nhìn một chút thôi… chúng thật sự lớn lắm…

Chẳng lẽ anh không thích hình dạng lúc này của Alicia.”

“Không…

Không phải…”

Thời Sâm lui tới vách tường, lúc này hắn không có chỗ lui thân nữa.

Hai mắt vẫn nhắm chặt không dám mở ra nhìn.

Mồ hôi vã ra như suối, Huyên Huyên nhìn thấy hắn thành thật như vậy có chút buồn cười.

Cô liền chụp lấy tay Thời Sâm đặt lên một bên vú của mình.

Ấn ấn vài cái ngọt ngào nói.

“Sâm Sâm, sờ thử đi…

Chúng thật khác với anh.

Có phải rất mềm và ấm đúng không?”

Thời Sâm vội vã bịt lấy mũi mình, tránh cho máu mũi tuôn ra.

Giữa lòng bàn tay hắn đổ mồ hôi lợi hại hơn, thứ mềm mềm ấm áp kia dán chặt lên tay hắn.

Như có ma thuật hút vào liên tục, hắn muốn bỏ ra nhưng bị tay Huyên Huyên đè chặt lại.

“Alicia… em thật sự lớn rồi… bỏ… bỏ tay anh ra…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 354: Nữ Hòang Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 16


Thời Sâm bất đắc dĩ trả lời, hắn xấu hổ không biết nên phải làm gì tiếp theo trước sự ngây thơ này của Alice.

Huyên Huyên khẽ cong môi cười quyến rũ.

Cô vươn tay ra nắm lấy cổ áo của Thời Sâm.

Miệng đỏ hồng mấp máy.

“Sâm Sâm, anh lại phát bệnh rồi.

Để Alice chữa cho Sâm Sâm.

Nói xong, Huyên Huyên mạnh dạn dùng hai tay kéo quần hắn xuống, lộ ra côn thịt dũng mãnh bật ra chào hỏi.

“Ừm, loại bệnh này lần đầu thấy.

Sưng to như vậy chắc chắn Sâm Sâm rất đau.”

“Alicia, em…”

Thời Sâm hoảng thần vội vàng định kéo quần lên.

Tức khắc bị hai chân Huyên Huyên kẹp tay hắn lại.

Cô không hài lòng nhíu mày, ngọt ngào lên tiếng trách mắng.

“Có bệnh phải chữa, Sâm Sâm ngoan.

Nằm yên, Alicia giúp anh chữa bệnh.”

Huyên Huyên duỗi tay ra đi cầm lấy côn thịt cực đại.

Thô to dài khoảng 23cm bán kính lớn hơn vòng bàn tay của cô.

Huyên Huyên nhịn không được nhẹ nhàng nhéo vuốt lên côn thịt trắng nổi gân xanh.

Quy đầu rĩ ra chất nhờn dính dính.

Côn thịt bị cô xoa niết liên tục như vậy, Thời Sâm thở hổn hển lồng ngực phầp phồng tới lợi hại , hắn muốn ngồi dậy đẩy cô ra, nhưng lại bị Huyên Huyên áp hắn nằm xuống trở lại.

“Alicia…

Alicia…

đừng niết…”

“Sâm Sâm khó chịu sao?

Nằm Yên để Alicia giúp Sâm Sâm.”

Dứt lời cô lột đồ quần áo những thứ vướng víu trên người Thời Sâm.

Hắn thiếu chút nữa phun máu mũi tập 2, thân thể hai người lúc này hoàn toàn trần trụi.

Hắn cảm nhận được da thịt mát lạnh nữ nhân tươi mát dán lên người hắn.

Lần đầu tiên trong đời hắn bị nữ nhân đè dưới thân.

Đúng vậy là lần đầu bị đè dưới thân.

Đôi mắt hắn không thể nào rời khỏi cơ thể vũ mị kiều diễm của Huyên Huyên.

Hai vú cao ngạo no tròn chập chùng, eo nhỏ nhắn lã lướt như cành liễu.

Mông lớn ngồi đè lên hai đùi hắn, cái khe ở giữa vùng tam giác kia hơi lấp lánh vì dâm dịch tiết ra.

Thời Sâm ngẩn ngơ, vì thế nào chỗ đó vẫn chưa có lông??

Huyên Huyên mở rộng đùi mình, cô banh rộng 1 chân ra khiến tiểu huyệt bại lộ trước mặt Thời Sâm.

Hắn nhịn không được mà phun máu mũi, côn thịt hưng phấn khẽ rùng mình một cái.

Huyên Huyên cầm lấy côn thịt cực đại nóng hổi, hơi cọ cọ lên hoa đế dâm dịch tiết ra bôi trơn đỉnh quy đầu.

Thời Sâm nuốt nuốt nước bọt.

Hắn suy nghĩ dù sao chính mình cũng chấp nhận nữ nhân này, cùng Alicia sống cuộc sống vĩnh hằng.

Hắn thở ra hổn hển, sắc mặt lúng túng lên tiếng.

“Alicia… em… em có biết mình đang làm gì hay không?”

“Biết, em đang giúp Sâm Sâm chữa bệnh…”

Thời Sâm: “…….”

“Alicia, đây…

đây là lần đầu của anh… xin… xin em hãy nhẹ nhàng… với anh..

Hắn xấu hổ nhả ra từng chữ, 140 năm lần đầu phá thân xử nam.

Cái gì hắn cũng không biết làm.

Tình cảnh lúc này hắn giống như bị một nữ sắc lang giả vờ làm tiểu bạch thỏ ăn thịt lột sạch vậy…

“Sâm Sâm!

Đây cũng là lần đầu của Alicia…

Cùng nhau cố gắng nhé.”

Huyên Huyên nở nụ cười sáng lạn với hắn.

“Đáng yêu quá!”

Thời Sâm không tự giác được mà thốt thành tiếng.

Verbal ở bên ngoài, vội vã bay đi.

Hắn lẩm bẩm.

“Lại đến không đúng lúc rồi, không thể phá chuyện tốt của Điện Hạ.

Nữ Nhân mà Điện Hạ chọn thật mạnh mẽ.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 355: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 17


Huyên Huyên nói xong, cô trực tiếp chọn cách đau trước sướng sau.

Dù sao đau một lần rồi thôi.

Một tay Huyên Huyên banh hai mép cánh hoa phấn nộn ra.

Tay còn lại cầm chắc côn thịt dựng thẳng dặt vào chính giữa cửa huyệt.

Quy đầu to lớn khớp với lỗ nhỏ, từ từ chậm dãi ngồi xuống.

“Hừ…

Ân.”

Thời Sâm nhíu chặt hai hàng lông mày, hắn không nghĩ cô sẽ trực tiếp ngồi xuống như vậy.

Tuy chỉ mới vào được 1 phần 4 côn thịt.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được bên trong xiết lấy quy đầu tới khẩn trương.

Côn thịt thành cô vào được hết quy đầu to lớn, Huyên Huyên cảm thấy có hơi đau miệng tiểu huyệt bị kéo căng tròn như quả trứng gà.

Cô không hề kêu lên đau đớn, hai hàng mi khẽ rung rung.

Ngực lớn phập phồng hít thở lấy tinh thần, chuẩn bị ngồi xuống đón nhận cơn đau khi bị phá thân.

Vài giây sau cơ thể thả lỏng ra được một chút.

Huyên Huyên cắn răng tiếp tục đẩy côn thịt đi vào bên trong, mông từ từ tiếp tục ngồi xuống.

“Alicia, từ từ…

đừng vội…”

Quy đầu của hắn bị kẹp chặt tới phát đau, khi côn thịt tiến mỗi lúc càng thâm nhập vào sâu bên trong…

Hắn cảm giác được đỉnh quy đầu chạm đến một tầng thịt mỏng yếu ớt ngăn cách.

Lúc này hắn biết vách ngăn đó là thứ gì, tâm trạng hắn vừa vui vừa xót cho Alice.

Hai tay vội vã đặt lên eo nhỏ nắm lấy.

“Alicia, em đợi chút… sẽ rất đau!

Ngoan giữ nguyên tư thế.”

Thời Sâm ngẩng đầu lên, hơi thổi thổi hơi vào chỗ giao hoan.

Hắn nghĩ nếu thổi sẽ bớt đau hơn?

Huyên Huyên: “……..”

Quả thật cô nhịn đau đớn, mà nhìn hành động ngốc nghếch này của hắn, cô rất muốn bật cười thành tiếng…

“Sâm Sâm, Alicia không đau…

Anh đừng thổi…”

Nói xong Huyên Huyên hơi cúi đầu xuống nhìn gậy thịt to lớn đã vào được 2 phần.

Chỉ cần đi thêm 1 chút liền thành công xé rách tường thịt kia.

Huyên Huyên cắn răng lấy lại dũng khí.

Hung hăng ngồi rụp xuống một cách dứt điểm.

Cơn đau như nứt ra ập tới tức khắc, hai người có thể nghe được âm thanh phá thân kia.

/ Phực /

“Ngô…”

Huyên Huyên nhíu mày, hoàn hảo côn thịt đi hết vào bên trong lút cán.

Máu đỏ tươi nhiễm xuống bụng nhỏ của Thởi Sâm.

Cô giữ nguyên tư thế, chờ đợi cảm giác quen thuộc ập tới.

Đợi cho tiểu huyệt dần thích ứng với côn thịt quá khổ này.

Huyên Huyên nén đau đớn hơi nhỏm mông lên, từ từ rút côn thịt ra.

Máu đỏ hồng lẫn dâm dịch dính trên côn thịt của Thời Sâm.

Thời Sâm đau lòng lên tiếng: “Alicia, đau không…

Anh xin lỗi…

Alicia từ từ thôi…

để anh…”

“Thổi thổi cho Alicia…”

Huyên Huyên bực mình sinh khí, bàn tay cô bóp chặt côn thịt của hắn.

Lớn tiếng trách móc.

“Sâm Sâm, anh có còn là nam nhân không?

Sao thứ này lại lớn như vậy…

Hừ.”

Huyên Huyên trừng mắt với hắn, tiếp tục đặt côn thịt vào cửa mình.

Từ Từ ngồi xuống cho quen dần với côn thịt thô to này.

Thời Sâm đen mặt, hắn đau lòng cho cô.

Lại bị cô mắng không phải là nam nhân, cái đó to cũng là lỗi của hắn hay sao?

“Alicia… xin… xin lỗi… nó… nó gần Alicia… tự nhiên sẽ lớn như vậy…”

Thời Sâm ủy khuất lên tiếng…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 356: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 18


Thời Sâm thở dốc khó khăn cất tiếng.

Hắn nhìn nữ nhân đè trên mình sắc mặt khó chịu, di chuyển chậm rãi.

Càng khiến tâm trạng lẫn côn thịt ức chế muốn bùng nổ.

Bất ngờ Thời Sâm giữ lấy eo nhỏ của cô, lật người trở lại.

Không quên nói:

“Alicia, bệnh của anh phải do anh chữa.

Anh có phải nam nhân hay không rồi em sẽ rõ.”

Thời Sâm sinh khí mở miệng nói, hắn cúi đầu xuống nhe răng nanh sắc nhọn lưu loát cắn lên cổ Huyên Huyên, hai tay di chuyển lên trước đè hai vai cô lại.

“Ngô…

Sâm Sâm… chậm đã…

Ân… anh là nam nhân… chắc chắn là nam nhân… ngô…”

Bất ngờ bị hắn đẩy xuống chiếm mất ưu thế.

Huyên Huyên bất lực chống hai tay lên ngực rắn chắc.

Đôi mắt nhìn chăm chăm vào yết hầu của Thời Sâm đang nuốt từng ngụm máu của mình.

Nơi bị hắn hút tê tê ngứa ngứa, tư vị ẩn ẩn đau pha lẫn một chút sảng khoái.

Điều này khiến tiểu huyệt rĩ ra dâm dịch nhiều hơn.

Bôi trơn côn thịt thô to nóng bỏng đang mắc kẹt ở bên trong.

Thời Sâm buông cổ cô ra, hắn dùng cánh môi dính tư vị máu ngọt ngào áp lên đôi môi của Huyên Huyên.

Đầu lưỡi khẽ vươn ra tách khớp hàm, đảo lộng bên trong.

“Ưm…

ân…

Sâm Sâm… mau động… chỗ đó lại ngứa…”

Nói xong cô chủ động kẹp hai chân vắt lên thắt lưng eo của Thời Sâm.

Lúc này hắn như bị cô khiêu khích bản lĩnh nam nhân tới cực hạn.

Lập tức ưởn ngực thẳng lưng, hai tay banh rộng đùi Huyên Huyên ra.

Tay kia cầm chặt côn thịt không một chút lưu tình nào đâm thọc mạnh vào tiểu huyệt nhỏ khít.

Máu tươi lẫn dâm dịch còn dính trên thân gậy, tức khắc lại một lần nữa xâm nhập nào bên trong lỗ nhỏ khít kia.

“Ân…

ưm…

Tê…

Tê…”

Huyên Huyên cắn chặt môi dưới, côn thịt kia quá khô to.

Hắn lại tàn nhẫn cắm vào, cô cảm giác được ẩn đau tới run rẫy toàn thân.

“Alicia, chịu một chút rất nhanh liền thoải mái.”

Thời Sâm đau lòng lên tiếng an ủi, hắn cắm vào rồi.

Tiếp theo nên phải làm như thế nào đây?

Thời Sâm loay hoay vài lần, hai bàn tay đè chặt lấy eo cô.

Tránh cho Huyên Huyên cảm nhận đau đớn nhiều, hắn gia tăng tốc độ cắm và nhấp rút ra đẩy vào thật là nhanh.

Nhưng khó ở điểm, lỗ kia quá khít mỗi lần hắn rút ra đều rất khó khăn.

“Alicia, nơi đó thật chặt…

ân…

ưm…”

Thời Sâm bị kẹp đau tới mức kêu rên lên, lần đầu biết mùi vị nữ nhân, động tác vẫn còn khẩn trương.

Côn thịt lại bị tiểu huyệt kẹp chặt không buông, cảm giác hơi đau ở quy đầu.

Lại xen lẫn một chút đê mê lâng lâng khó tả, không khác gì cực hình đang tra tấn lấy hắn.

“Ưmmm…

Sâ…m…

Sâmm…”

Cô cắn môi dưới thật chặt kiềm nén đau đớn.

Hai tay tự giác đưa lên xoa loạn trên hai vú trướng sữa của mình.

Mông và hông hơi nhấp lên đón nhập mỗi nhịp thúc đẩy của hắn đưa tới, nhằm tạo ta khoái cảm giảm bớt đau đớn.

Sắc mặt Thời Sâm thay đổi 180° hắn như mắc nợ nữ nhân này.

Từng động tác tới hành động đều khiêu khích hắn.

Thời Sâm nâng mông cô lên cao.

Hông và mông hắn gồng lên, con thú khát tình bên trong hắn thành công bị Huyên Huyên đánh thức.

Hắn gầm lên một tiếng, bắt đầu cắm thọc mạnh mẽ sâu bên trong tiểu huyệt.

Chỉ mới nhấp hông được vài chục lần, tiểu huyệt phía dưới đã hoàn toàn quen với côn thịt thô to.

Mẫn cảm hơn, cắm phát nào đều tiết ra dâm dịch tới lợi hại.
 
Back
Top Bottom