Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 297: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 8


Nghe được Hạ Mặc Phỉ nói như vậy, cô định lên tiếng ngăn cản hắn.

Nhưng tiếng hét của hai anh em họ Mộc cắt ngang.

” Rầm — ”

Tiếng cửa đóng mạnh, phát ra âm thanh lớn vang vọng.

Xen lẫn tiếng thét lớn.

“Quái… quái vật, ngoài kia thật sự có tang thi.

Thật kinh khủng.”

“Chúng ăn thịt người, quá khủng khiếp chúng ta mau rời khỏi đây.

Mau rời khỏi nơi này.”

Mộc Bá, Mộc Cường thay hốt hoảng thay nhau nói.

Sắc mặt họ tái nhợt, mồ hôi chảy đầm đìa.

Lâm Y Y quay đầu sang, lên tiếng trấn an.

“Hai người từ từ nói, bên ngoài như thế nào?

Thật sự có tang thi?”

Hai anh em họ Mộc gật đầu liên tục, lúc này họ thật sự bị dọa cho sợ.

Huyên Huyên hơi nghiêng đầu, mỉa mai nói.

“Tôi không có nói dối, các người tin rồi đấy!

Mặc Phỉ, ngày mai chúng ta rời khỏi nơi này.

Em chỉ sợ còn ở lại, sẽ không đủ vật tư lương thực cho chúng ta dùng.”

“Được, nghe theo em.”

Hạ Mặc Phỉ gật đầu, bây giờ chỉ còn cách này thôi.

Ở lại chắc chắn bị chết đói.”

“Cô định đi đâu?

Phải cho chúng tôi theo cùng!”

Mộc Bá xen vào, hắn bị dọa cho sợ còn chưa hồi thần.

Nay lại nghe thấy Huyên Huyên định đi đâu đó, hắn nhất định phải đi theo.

Huyên Huyên cau mày nhìn Mộc Bá, cô không thích thái độ của hai nam nhân này.

Thật ngu ngốc, sớm muộn gì cũng bị Lâm Y Y lợi dụng cho tới chết…

“Đúng vậy, chị Huyên Huyên, anh Mặc Phỉ hai người định đi đâu?

Chúng ta là một nhóm đi phải cùng đi.”

“Đúng!

Đúng!

Y Y nói rất phải.”

Mộc Cường lên tiếng xem vào, tốt nhất đi cùng nhiều người vẫn an toàn hơn.

Môi mỏng Huyên Huyên câu lên, nam nhân của mình là nữ chủ gọi 1 câu anh Mặc Phỉ, 2 câu anh Mặc Phỉ thân mật như vậy?

Phải xem bổn cô nương có đồng ý hay không.

“Mặc Phỉ, anh đã có dự định gì chưa?”

Cô quay sang dò hỏi Hạ Mặc Phỉ.

Hắn hơi trầm ngâm một lúc, sau đó nhàn nhạt lên tiếng.

“Chúng ta tới phía nam, tôi nghỉ tới thủ đô phải đi rất lâu.

Hơn nữa khoảng cách rất xa.”

“Phía nam có quân đội, hơn nữa khoảng cách lại gần.

Không mất nhiều thời gian lắm.”

Lâm Y Y, Mộc Bá, Mộc Cường nghe vậy thì thấy rất có lí.

Liền gật đầu chấp thuận.

Chỉ có mỗi Huyên Huyên thì lại khác.

Tại sao lại là phía nam?

Nếu cô nhớ không nhầm thì Hạ Mặc Phỉ mấy năm sau bị Lâm Y Y hại chết cũng ở căn cứ phía nam!

Nhưng không sao, mình chịu khó để mắt tới hắn là được.

“Được vậy 3 ngày nữa chúng ta bắt đầu khởi hành.”

Huyên Huyên nhàn nhạt mở miệng nói, dù sao cần tới phía nam.

Trước hết phải có phương tiện đi lại, vật tư đầy đủ.

Trong khi 1 nhóm 5 người, duy nhất mình cô có dị năng Thổ Hệ và Băng Hệ.

Không thể nào hoàn toàn khống chế được tình hình.

Bốn người đồng ý với quyết định của Huyên Huyên.

3 ngày sau khởi hành tới phía nam.

Lúc này ai cũng trở về giường của mình.

Hạ Mặc Phỉ cũng định đứng lên, sang giường bên cạnh của Huyên Huyên.

Cô nhanh chóng bắt lấy tay hắn, đưa đôi mắt to tròn khẽ chớp.

“Mặc Phỉ, em có thể….”

“Em có thể ngủ bên cạnh anh hay không?”

Nghe được Huyên Huyên nói như vậy.

Hạ Mặc Phỉ định từ chối, nhưng hắn lại không nở.

Hắn nghĩ có lẽ vì cô bị dọa nên vẫn còn sợ.

Dù sao hai người cũng là người yêu.

5 năm chỉ mới nắm tay, nhiều nhất là hôn môi.

Còn những chuyện khác chưa có làm qua.

Hắn yên lặng không nói gì, tay phải kéo rèm trắng xuống.

Khuất tầm mắt mà Lâm Y Y đang nhìn qua.

Hạ Mặc Phỉ có chút không được thoải mái, nằm xuống giường.

Tay vỗ vỗ xuống chỗ bên cạnh.

“Nào, bây giờ thì đi ngủ.”

Thấy được hắn dễ dàng chấp nhận, Huyên Huyên nở nụ cười ngọt ngào.

Nằm bên cạnh hắn, quàng tay nhỏ qua eo rắn chắc của hắn.

“Mặc Phỉ, anh ngủ ngon…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 298: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 9


Âm thanh ngọt ngào của Huyên Huyên vang lên, hắn đành ngoan ngoãn để cho cô mặc sức ôm lấy eo của mình.

Hạ Mặc Phỉ làm sao có thể ngủ được đây, hắn cảm nhận được sau lưng mình có thứ gì đó mềm mềm dán lên lưng.

Mùi hương ngọt ngào lan tỏa, người hắn trở nên cứng đờ, cổ họng khô nóng.

Không để cho Hạ Mặc Phỉ kịp phản ứng, tay chân cô đã gắt gao ôm lấy thân thể nam nhân rắn chắc nóng hừng hực của hắn.

“Mặc Phỉ, đây là lần đầu tiên em được ôm anh ngủ.

Đã 5 năm rồi, em chưa được ôm anh lâu như vậy…”

“Người anh thật ấm, em rất thích.”

Huyên Huyên vừa nói, vừa cố tình cọ cọ bộ ngực mềm mại to tròn của mình lên lưng hắn.

“Ừm, là lần đầu…”

Hắn hơi khó chịu đáp lại, lưng bị vật mềm mềm kia cọ liên tục.

Hơi thở bình thường cũng dần nặng nề hơn….

“Mặc Phỉ, anh quay lưng vậy em không nhìn được anh.

Em muốn anh ôm em ngủ.”

Sắc mặt Hạ Mặc Phỉ hơi đỏ, hắn xấu hổ quay người lại.

Dang tay ra để đầu nhỏ Huyên Huyên gối lên, một tay ôm lấy cô.

“Được rồi mau ngủ đi.”

“Tuân lệnh anh yêu đại nhân.”

Huyên Huyên vui sướng lên tiếng.

“Không cho phép anh được buông ra.”

Nghe thấy như vậy, Hạ Mặc Phỉ triệt để ôm lấy cô.

Thân hình quyến rũ nóng bỏng của Huyên Huyên nằm gọn trong lòng hắn, ngực lớn nhẹ nhàng phập phồng theo từng nhịp thở đều đều.

Huyên Huyên nằm nghiêng người, cô cố tình không mặc đồ lót.

Hai khuy áo đầu không gài.

Hạ Mặc Phỉ hơi cúi đầu xuống, liền thấy rãnh thật sâu giữa hai bầu ngực trắng no tròn, để lộ ra hai núm vú phớt hồng.

Hắn xấu hổ vội vàng rời tầm mắt, trong đầu không khỏi suy nghĩ: “Thật lớn!”

Trong tâm hắn rộn lên một hồi, vật dưới hạ thân không hẹn mà sưng kên.

Hắn tự trách mình, mới nhìn một chút liền hưng phấn.

Từ trước tới nay hắn chưa có quan hệ qua nữ nhân nào khác, khi quen Huyên Huyên cũng không có làm chuyện gì quá giới hạn.

Khi hắn hứng thì chỉ nhờ cậy vào tay phải và tay trái mà an ủi.

Hắn cố gắng nhích mông mình lui ra một chút tránh cho côn thịt chạm vào bụng nhỏ của Huyên Huyên.

Nhưng cô ôm hắn quá chặt, làm sao mà nhích đây.

Côn thịt dần dần bành trướng, sưng to lên cọ cọ lên bụng nhỏ của Huyên Huyên.

Quy đầu tê dại, cảm nhận được độ ấm nồng nhiệt từ bụng nhỏ truyền sang.

Huyên Huyên hơi nhích người lên, để cho côn thịt chạm vào hoa đế.

Hắn sợ hãi cúi đấu xuống nhìn.

Côn thịt dựng thẳng lại đang chọc chọc vào nơi tư mật ấy của Huyên Huyên.

Hạ Mặc Phỉ định đẩy Huyên Huyên ra, nhưng tức khắc bàn tay thon nhỏ nhắm chặt lấy côn thịt.

Âm thanh ngọt ngào thì thầm vào tai hắn.

“Mặc Phỉ, nơi này của anh thât nóng, chọc em tới khó chịu…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 299: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 10


Côn thịt thô to bị bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt.

Tức khắc hắn cảm nhận được một loại khoái cảm tê dại không thể nào dùng lời để miêu tả.

Tư vị khoan khoái lâng lâng từ đại não, truyền xuống tứ chi, khiến toàn thân hắn cứng đờ căng ra.

Hạ Mặc Phỉ giãy dụa trong khoái cảm, sắc mặt đỏ tới lợi hại.

Hắn khó khăn mở miệng.

“Huyên Huyên, em làm gì vậy?

Mau buông tay ra hừmm…

ư…”

Huyên Huyên liếc đôi mắt trong veo linh động nhìn hắn, môi đỏ hơi chu lên nói.

Bàn tay vẫn nắm chặt côn thịt nóng ran.

“Em giúp nó bớt căng thẳng, Mặc Phỉ em là bạn gái anh… em không được phép sao?”

Hạ Mặc Phỉ thở ra từng hơi thườn thượt, lồng ngực nhấp nhô khẩn trương.

Hắn xấu hổ nhìn xuống dưới, phát hiện ra côn thịt lại bành trướng lớn hơn một vòng.

“Ưm… nhưng, nhưng chúng ta chưa kết hôn…

Huyên Huyên em đừng như vậy, đợi anh một thời gian nữa thôi.”

Hắn khó khăn mở miệng giải thích, sợ nói lớn quá người nằm sau chiếc rèm kia sẽ nghe thấy.

“Không!

Em không muốn.

Bây giờ đã là mạt thế rồi, Mặc Phỉ em đã đợi anh 5 năm.

Em không thể đợi thêm được nữa.”

Nói xong bàn tay nhỏ của cô vẫn nắm chặt lấy côn thịt, bóp bóp mạnh vài lần.

Hạ Mặc Phỉ khó chịu, hơi rướn mông tiến lên phía trước.

Bụng nhỏ của hắn nhịn tới phát đau, bên trong phảng phất như có một ngọn lửa nóng hừng hực đang thiêu đốt.

Nghe Huyên Huyên nói như vậy, tâm tình hắn cũng rối loạn, không biết phải trả lời sao.

“Huyên Huyên em…

ưmmmmm.”

Không để cho hắn nói hết câu, Huyên Huyên nhanh chóng đặt môi mình lên môi mỏng khô nóng của hắn.

Đầu lưỡi duỗi ra khẽ mỡ khớp hàm, tham thú bên trong.

Chiếc lưỡi nhỏ khéo lướt quấn lấy lưỡi của Hạ Mặc Phỉ mà hút vào.

Hắn xấu hổ không biết phải làm sao, đành để mặc kệ Huyên Huyên hôn mút lưỡi của mình vào trong.

Nước bọt ngọt ngào tuôn vào trong khoang miệng, hắn nhắm mắt hưởng thụ.

Đầu lưỡi bắt đầu phản ứng lại, quấn lấy lưỡi nhỏ của Huyên Huyên.

“Ực~~ Ưm… chẹp chẹp.”

Âm thanh nuốt nuốt bọt, hai lưỡi giao nhau khe khẽ phát ra.

Vừa đủ cho hai người nghe.

“Huyên Huyên, như vậy đã đủ chưa? em đi định nuốt lưỡi của anh vào trong?”

Sắc mặt Hạ Mặc Phỉ đỏ bừng, hắn thì thào nói vào tai nhỏ của cô.

“Chưa đủ, vẫn chưa đủ.”

Cô dứt khoát lên tiếng, chỉ mới hôn làm sao có thể đủ được, bổn cô nương hận không thể vắt cạn hắn nữa.

Huyên Huyên thả côn thịt nóng bỏng của hắn ra, chụp lấy tay lớn.

Đặt lên ngực cao ngạo của mình, cô chớp chớp mắt, ngọt ngào nói.

“Mặc Phỉ, mau giúp em xoa xoa.

Nơi này thật trướng.”

Lần đầu tiên hắn thấy Huyên Huyên bạo dạn như vậy.

Hạ Mặc Phỉ âm thầm nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Hai mắt liếc nhìn hai vú căng trướng vểnh lên khiêu khích..

Có lẽ bị kích thích quá độ mà côn thịt ở dưới, hơi giật giật lên từng đợt.

Huyên Huyên nheo mắt, nhanh chóng lấy hai đùi kẹp chặt côn thịt lại.

“Ưm…

Huyên Huyên… em đừng kẹp…”

“Muốn em không kẹp?

Vậy anh mau giúp sờ sờ chúng.”

Năm đầu ngón tay của hắn, hơi động.

Bóp nhẹ một cái, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn Huyên Huyên.

Ngây ngô hỏi.

“Như vậy, như vậy…

đã được chưa?”

Huyên Huyên : “…….”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 300: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 11


Huyên Huyên bị câu hỏi ngây thơ này của hắn, cô nhịn cười tới khó khăn.

Nam nhân 25 tuổi đầu lại không biết làm sao để xoa ngực?

Cô yên lặng không nói gì, mà tay mình đặt lên bàn tay của Hạ Mặc Phỉ.

Khẽ di chuyển ngón tay của hắn, vân vê lên núm vú mình, một vòng rồi lại tiếp tục một vòng.

Cho tới khi núm vú của cô nổi lên hạt đậu đỏ nhỏ, chỉa thẳng lên.

Sau đó cô thả tay hắn ra, lúc này thì hắn có ngu mấy đi nữa.

Thì cũng biết phải làm gì, cơ thể hắn nóng hổi, nhiệt độ tăng cao.

Mồ hôi vã ra không ngừng.

Ngón tay lớn học theo cách của Huyên Huyên mà đùa bỡn một bên vú.

Hết bóp rồi nhào nắn đủ loại hình dạng.

Huyên Huyên bị hắn xoa nắn, thoải mái đến mức cổ họng nhỏ, bật ra tiếng rên hừ hừ.

Cô lưu loát cởi bỏ toàn bộ khuy áo ra.

Để lộ cặp mông trắng nõn vểnh lên, ở giữa khe đùi là côn thịt thô to tím đỏ đang bị cô kẹp chặt.

“Huyên Huyên… hừ… em lại không mặc đồ lót?”

Hạ Mặc Phỉ khó khăn hỏi, hắn không ngờ là cô bạo dạn tới như vậy.

Hoàn toàn khác với Huyên Huyên trước đây.

“Đồ lót bị ướt rồi, mai khô em sẽ mặc.”

Hạ Mặc Phỉ : “……”

Hắn không thể nào rời mắt khỏi phía dưới hạ thân của Huyên Huyên.

Hắn xấu hổ không dám hỏi cô, vì sao chỗ đó lại không có lông?

Hay do cô cố tình cạo đi?

Hạ Mặc Phỉ vẫn xoa nắn nhào nặn hai vú Huyên Huyên.

Hắn không dám tiến xa hơn, hay cho tay xuống phía dưới.

Miệng nhịn không được mà cúi xuống, ngậm lấy núm vú của Huyên.

Cô cũng rất phối hợp, ưởn ngực tiến về phía trước.

Đưa tay tiến xuống đùi mình, khẽ xoa xoa bóp chặt lấy quy đầu to lớn, thoáng chốc đỉnh quy đầu rĩ ra chất dịch nhờn.

Bị bất ngờ sờ vào chỗ nhạy cảm, Hạ Mặc Phỉ rít lên một tiếng qua kẽ răng.

Thiếu chút nữa thôi hắn liền bắn.

“Ưm~~ Ân…

Mặc Phỉ liếm mạnh lên…

ưm… thật thoải mái…

ưm…”

Khoái cảm dâng lên, khiến cô không thể nào kiềm chế được tiếng rên như mèo nhỏ kia mình.

Hạ Mặc Phỉ vội vàng áp cánh môi mình lên, ngăn cho tiếng rên phát ra.

Môi lưỡi hai người giao nhau, ngón tay chăm chỉ nhào nặn hai vú căng trướng.

Phía dưới Huyên Huyên khẽ tách hai cánh hoa phấn nộn ra, ấn quy đầu to lớn đặt giữa vào miệng tiểu huyệt.

Hạ Mặc Phỉ vẫn chưa phát hiện ra hành động này của Huyên Huyên.

Vài giây sau cô buông môi lưỡi của hắn ra, hôn nhẹ tự yết hầu cho tới khuôn ngực rắn chắc.

Khẽ mở khớp hàm cắn gặm lên núm vú của hắn.

Đầu lưỡi vươn ra đá liên tục, vân vê liếm mút mấy lần.

Hai núm vú của hắn nhiễm đầy nước bọt.

“Hừ…

Ưm…

Huyên Huyên… em đừng cắn…

ân… anh khó chịu… hừ.”

Hắn gồng chặt người lên, hai tay bóp mạnh hai vú no tròn của Huyên Huyên.

Cảm giác đau đau ẩn ẩn tê dại ngứa ngáy, từ đầu vú lan rộng ra khắp cơ thể.

Côn thịt giật giật lên cọ sát với hai cánh hoa phấn nộn.

Từng đợt dâm dịch tiết ra, phun đầy lên đỉnh quy đầu của hắn.

Tức khắc côn thịt đã được bôi trơn tới bóng loáng.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 301: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 12


Huyên Huyên hơi nhích mông lại, đỉnh côn thịt liền xâm nhập vào bên trong một chút.

Lập tức hắn cảm nhận được nơi ấm nóng chật hẹp, mút lấy quy đầu.

Hạ Mặc Phỉ thở dốc ra, hắn nhìn xuống dưới liền thấy côn thịt của mình đã cắm một chút vào tiểu huyệt nhỏ khít rịt.

Hắn vươn tay xuống nhằm cầm lấy côn thịt rút ra.

Nhưng lại bị Huyên Huyên đè chặt giữ lại, không cho rút ra.

“Huyên Huyên, không được… còn có người…

đợi một thời gian nữa, chúng ta… kết hôn liền làm có… có được hay không?”

Huyên Huyên mím môi trừng mắt với Hạ Mặc Phỉ: “Mặc Phỉ, anh bị ngốc sao?

Có ai kết hôn ở thời mạt thế hay không?”

“Hay anh thích Lâm Y Y kia?

Anh nói đi.”

Huyên Huyên trừng mắt chất vấn, miệng tiểu huyệt co rút lại thắt chặt lấy quy đầu của hắn…

Hắn cắn chặt răng, trên trán nổi gân xanh.

Thở phì phò nói.

“Huyên Huyên, em nói lung tung gì vậy?

Anh… không thích nữ nhân nào khác ngoài em… ngoan…

đừng làm tiếp… sẽ khiến em đau…”

Cô suy tính một chút, sau đó rút côn thịt của hắn ra khỏi miệng tiểu huyệt.

Huyên Huyên ngồi lên, chống một tay về phía sau.

Tay còn lại khẽ tách mở hai cánh hoa phấn nộn ướt ra ra.

“Cũng được, vậy anh phải dùng miệng thoả mãn em…”

“Mặc Phỉ…

Mau lại đây, giúp em liếm…”

Hạ Mặc Phỉ kinh ngạc mở lớn hai mắt, hắn không dám tin Huyên Huyên lại trong tình cảnh này bạo dạn khiêu Khích hắn.

Bất giác côn thịt căng ra giật giật lên vài cái.

Hai mắt chăm chăm nhìn vào tiểu huyệt hồng hào, ướt át rỉ ra mật dịch.

Hắn khó khăn nuốt nước bọt liên tục.

Hắn ngồi bật dậy, xoay người nhích lại gần Huyên Huyên.

Áp mặt tiến lại gần miệng tiểu huyệt, cánh mũi hít hà mùi hương ngọt ngào tanh tanh đang tỏa ra.

Bàn tay run run tiến tới khẽ tách mở hai cánh hai phấn nọn.

Vuốt dâm dịch xoa loạn lên miệng tiểu huyệt.

Đầu lưỡi vươn ra liếm nhẹ lên, dâm dịch lập tức tràn ra ngoài.

“Ưm…

ưmm… phải rồi… nơi đó…

Mặc Phỉ mau liếm… giúp em…”

Huyên Huyên nhắm nghiền mắt, hai tay tự động xoa nắm hai vú mình.

Nghe được Huyên Huyên thỏa mãn rên rỉ, cũng khiến hắn phấn khích không thôi.

Đầu lưỡi duỗi thẳng ra đâm chọc vào sâu bên trong khuấy đảo.

Dâm dịch tiết ra mỗi lúc càng nhiều, Huyên Huyên thỏa mãn hưởng thụ tư vị sung sướng này.

Một tay trượt xuống nắm lấy tóc Hạ Mặc Phỉ ấn vào miệng tiểu huyệt, mong muốn chiếc lưỡi kia tiến vào sâu hơn.

” Chẹp — Chẹp ” Đầu lưỡi thọc ra vào, tạo nên âm thanh kích thích dục vọng của hai người, côn thịt dưới háng đã sớm căng trướng tới đau nhức.

Khi đầu lưỡi chạm tới vách tường thịt mỏng.

Hắn liền biết đó là cái gì, nên không dám đẩy mạnh vào bên trong.

“Ân…

ưm…

Mặc Phỉ… thật sảng…

ưm…

ân…”

Đầu lưỡi vẫn chăm chú liếm mút tiểu huyệt, thi thoảng sẽ càn quét đỉnh đỉnh qua hoa đế, dâm dịch tanh ngọt hắn đều nuốt hết vào trong bụng.

“Ân… không được…

đừng mút nơi đó…”

“Thât nhột…

ưm… em tới…

Mặc Phỉ…

ân…”

Huyên Huyên bị hắn liếm láp một hồi, cho tới lúc cao trào.

Cô vặn vẹo eo, hai tay nắm chặt lấy đầu Hạ Mặc Phỉ áp vào giữa miệng tiểu huyệt.

Dịch thủy hung hăng phun lên khắp mặt hắn ướt nhẹp.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 302: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 13


Hạ Mặc Phỉ ủy khuất, dùng sắc mặt đỏ bừng, ướt đẫm nhìn Huyên Huyên.

Hắn là lần đầu tiên thấy nữ nhân cao trào, khắp mặt đều dính dịch thủy ướt át.

“Huyên Huyên…

Em…

Em… có thể giúp anh… hôn dưới này được hay không?”

Hắn khó khăn nặn ra từng chữ, nhìn Huyên Huyên với ánh mắt chờ mong.

Huyên Huyên nhìn bộ dạng này của hắn, cô thật muốn cười lớn.

Nếu không nhầm thì bình thường, Hạ Mặc Phỉ rất ít nói.

Trầm tính, còn hiện giờ thì hắn giống hệt con chó nhỏ bị động dục a~~

Cô tiến lại gần áp sáp vào tai Hạ Mặc Phỉ thì thầm.

“Mặc Phỉ, anh nói xem… anh muốn em hôn lên chỗ nào?”

“Chỗ này?

Hay… dưới này nha?”

Huyên Huyên nghịch ngợm, dùng ngón tay chỉ vào khuôn ngực của hắn, sau đó lại đặt lên quy đầu nóng bỏng.

“Anh… anh… muốn…

Huyên Huyên… em giúp anh, hôn cây gậy thịt này đi…”

Hạ Mặc Phỉ như bị nghẹn uất, cố gắng gồng người lên phun ra từng chữ.

Huyên Huyên khẽ cúi đầu xuống, môi đỏ đối diện với côn thịt bành trướng tới thảm thương.

Cô phà hơi nóng ấm đỉnh quy đầu, tức khắc côn thịt ngứa ngáy giật giật lên mấy cái.

“Hừ…

ưm… anh khó chịu… nơi đó…”

“Mặc Phỉ, em muốn xem anh tự thủ… anh tự mình làm đi… xong rồi muốn gì em đều làm cho anh…”

Huyên Huyên híp mắt lại, ngọt ngào nói thật nhỏ.

Hạ Mặc Phỉ đờ người một chút, cảm giác xấu hổ càng nồng đậm.

Hắn rốt cuộc từng tự an ủi mình, nhưng là không có người.

Nay Huyên Huyên lại muốn hắn tự thủ trước mặt cô, quả thật tư vị không tồi, kích thích từng dây thần kinh dục vọng của hắn lên.

“Được…

được… anh sẽ làm.”

Bàn tay năm ngón nhẹ nhàng cầm lấy côn thịt, khớp tay mạnh mẽ vuốt dọc lên xuống liên tục.

Hắn mở mắt nhìn thân thể câu dẫn của Huyên Huyên, bắt đầu gia tăng tốc độ ở khớp tay.

Vuốt bóp chặt liên hồi.

Hắn vuốt chừng mấy chục lần, cho tới khi côn thịt cảm nhận được khoái cảm tiến tới.

Hai viên bi cực đại căng ra, côn thịt đáng thương co giật, như sắp bắn

“Hừm… hừ…

ư…

ư…”

Mắt thấy hắn sắp bắn, Huyên Huyên liền cúi đầu xuống ngậm lấy côn thịt nóng bỏng co giật của hắn vào bên trong.

Đầu lưỡi quấn liếm kẹp chặt từ quy đầu, xuống tới thân lút cán.

Một dòng tinh dịch nóng ấm, bắn đầy vào miệng cô.

Mùi vị tanh tanh mặn mặn lan tỏa khắp khoang miệng.

“Huyên Huyên, em mau nhả ra… rất bẩn.”

Hạ Mặc Phỉ hoảng thần, hắn gấp gáp đưa ngón tay vào trong miệng nhỏ của cô.

Nhằm muốn moi tinh dịch hắn ra bắn ra.

Ngón tay vừa cho vào miệng, liền cảm giác chạm phải chất gì đó nhầy nhụa nóng ám.

Bất giác Huyên Huyên mút chặt ngón tay của hắn, hai cánh môi hồng thắm kẹp chặt ngón tay.

Đầu tự di chuyển, đẩy ngón tay vào sâu bên trong.

Hình ảnh dâm mị này kích thích hắn tới cực điểm, côn thịt mới xuất nay lại dựng thẳng lên.

Huyên Huyên liếm ngón tay của hắn, sau đó di rời hôn từ từ lên cánh tay.

Sau đó chạm vào đôi môi khô nóng của Hạ Mặc Phỉ.

Đầu lưỡi cô vươn ra, tách mở đôi môi kia.

Hiện áp môi mình lên, đưa toàn bộ tinh dịch trong miệng mình sang hết khoang miệng của Hạ Mặc Phỉ.

“Mặc Phỉ, của anh rất ngon… anh cũng nên nếm thử…”

Lời nói của Huyên Huyên như bùa chú, hắn thật sự nuốt hết tinh dịch của mình xuống bụng.

Đôi mắt như mãnh thú động dục nhìn Huyên Huyên…

“Huyên Huyên, anh nuốt rồi… em mau giúp anh…”

“Được, Mặc Phỉ ngoan như vậy… em liền giúp…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 303: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 14


Huyên Huyên cúi đầu xuống, ngậm lấy côn thịt.

Đầu lưỡi liếm từ quy đầu trượt xuống lút cán gậy thịt, gân xanh nổi lên trông thấy rất rõ ràng.

Ngón tay cô khẽ chạm sờ xoạng lên cúc huyệt, bất giác hắn giật thót mình.

Hông thúc lên khiến côn thịt tuột vào sâu cổ họng nhỏ bé của cô.

Huyên Huyên khó khăn dùng mũi hít thở, côn thịt vào sâu quá khiến cô muốn môn.

Cô cố gắng nhịn cảm xúc muốn nôn xuống.

Miệng nhỏ kẹp chặt, mút lấy côn thịt thô to của hắn.

Hai tay tinh nghịch đùa bỡn từ viên bi cực đại, rồi lân la vân vê sờ xoạng lên cúc huyệt, vẽ vòng tròn.

Thân thể Hạ Mặc Phỉ như có dòng tĩnh điện.

Hung hăng chạy dọc khắp thân thể hắn, hông tự động nhấp tiến lên phía trước.

Mỗi cú nhấp đều cắm sâu vào trong họng của Huyên Huyên.

“Ưm…

ô…

ô…

ô…

ân…”

Huyên Huyên khó khăn ngậm chặt côn thịt, cổ họng phát ra tiếng rên rất nhỏ.

Đủ cho hai người nghe thấy.

“Hừ… hưm…

Huyên Huyên… miệng… em thật nóng…

ưm… kẹp… chặt… anh lại muốn bắn.”

Khoái cảm lại một lần nữa dâng lên, hắn căng cứng người.

Gồng lên chịu đựng cảm xúc sảng khoái đê mê lâng lâng khó tả này, côn thịt nhịn tới mức căng ra.

Khiến miệng nhỏ của cô căng ra thành hình chữ O.

” A — Không được… anh phải bắn…”

Bất ngờ côn thịt bành trướng ra gấp bội, bắn tinh dịch nồng đậm lần thứ 2 vào miệng nhỏ của cô, Huyên Huyên nhả tinh dịch xuống dưới bụng của hắn.

Cô vươn lưỡi ra, liếm liếm lên bụng nhỏ.

Đầu lưỡi duỗi ra chọc chọc vào lỗ rốn hắn… khuôn ngực Hạ Mặc Phỉ phập phồng, hơi thở gấp gáp tới khẩn trương.

“Đừng Huyên Huyên… anh mới bắn…

ân… hừ…”

Cô mặc kệ, vẫn chăm chăm liếm mút khắp thân thể Hạ Mặc Phỉ.

Cô muốn hắn điên lên, không chịu được mà phải cầu cô chơi hắn… chơi cái côn thịt hư hỏng thô to của hắn.

Tình dục sớm che mờ đi tia lí trí cuối cùng, hắn gầm lên một tiếng nhỏ.

Tiếng rên rít ra từng kẽ răng…

Hốc mắt đỏ đỏ nhìn Huyên Huyên, bàn tay nắm chặt nâng cằm cô lên.

“Huyên Huyên… là… em… cố tình câu dẫn anh… em phải trả giá… hừ…”

Hắn lập tức tóm lấy người Huyên Huyên, thay đổi tư thế.

Hai chân cô chạm lên nền đất lạnh, hai tay chống lên mép giường mông vểnh nâng cao lên gợi dục.

Hạ Mặc Phỉ từ phía sau lưng, cầm lấy côn thịt cực đại.

Đặt vào giữa miệng tiểu ướt đẫm dâm dịch.

Một tay hắn đưa ra phía trước, tóm chặt vú của cô bóp mạnh.

Lôi kéo núm vú ra.

“Ưm… nhẹ thôi…

đừng kéo…

đau em…”

Huyên Huyên hơi cau mày, lên tiếng trách cứ.

Nhưng hắn vẫn yên lặng, bóp mạnh vú của cô tới nhiễm hồng.

Lưu lại vết đỏ tím.

Bất ngờ hắn thúc hông mạnh, hai viên bi cực đập vào đùi Huyên Huyên.

Côn thịt vào được một chút liền ngăn cách bởi tường thịt mỏng manh.

Hắn cúi đầu xuống lên tiếng trấn an.

“Chịu đựng một chút, anh sẽ nhẹ nhàng.”

Hạ Mặc Phỉ hít một hơi sâu vào, sau đó hắn rút đỉnh côn thịt ra.

Lấy đà, thọc một cú mạnh bạo đâm rách màng trinh, cắm tới nơi sâu nhất của Hoa huyệt.

” Phực — ”

“Á…

Ô…

Ô…

đau…

Ô…

ưmm…”

Huyên Huyên đau đớn, hai chân run rẩy mềm nhũn ra như muốn ngã quỵ xuống đất.

Hắn vội vã bụm chặt miệng cô lại, tay kia ôm lấy eo nhỏ.

Tránh cho người khác nghe thấy tiếng thét kia.

Bàn tay bụm miệng, cảm giác được cái gì đó rất ướt át.

Hắn nghiêng đầu nhìn thì thấy Huyên Huyên đang khóc.

Lúc này thì hắn biết chính mình sơ sót rồi.

Hạ Mặc Phỉ cúi đầu xuống, liếm hết giọt nước mắt trên má của cô, áy náy lên tiếng.

“Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ nhẹ hơn… nhưng phía dưới của em…

đừng thắt chặt như vậy… nó sẽ hỏng mất…

ân… hừ…”

“Ưm…

ô…

ô…

đáng ghét…

Mặc Phỉ…

đây là nhẹ nhàng mà anh nói sao?”

Huyên Huyên nước mắt lập lòe, trách móc không ngừng.

Phía dưới máu tươi đỏ hồng chảy xuống đùi trắng nõn của cô.

Cảm giác đau bị phá thân vẫn còn lưu lại trong cơ thể.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 304: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 15


Hạ Mặc Phỉ cảm thấy tiểu huyệt dần quen hơn với côn thịt thô to, miệng tiểu huyệt dần dần thả lỏng, dâm dịch tiết ra bôi trơn côn thịt nóng bỏng.

Hắn bắt đầu di chuyển chậm chậm ấn sâu vào rồi lại rút ra.

Một trước một sau, một thúc đẩy xỏ qua hoa huyệt, côn thịt gân guốc, quy đầu to lớn cắm được vào trong tiểu huyệt mỗi lúc càng lúc càng sâu.

Chỗ giao hoan của hai người phát ra âm thanh cực kì dâm mị, dịch thủy tiết ra lênh láng trên đùi.

Máu đỏ hồng nhiễm lẫn dâm dịch dính lên thân gậy thịt của Hạ Mặc Phỉ.

“Ưm…

Ưmm…

Ân…

Mặc Phỉ… anh chậm đã… căng quá… thật đầy… anh chậm…

ưm…”

Huyên Huyên mím chặt môi, mặt nhỏ nhăn lại.

Cổ họng phát ra âm thanh rên rỉ van xin rất nhỏ.

Hạ Mặc Phỉ vẫn giữ yên lặng, bàn tay to lớn của hắn bỗng nhiên trở nên thô bạo vò nắn hai vú Huyên Huyên.

Hô hấp dồn dập, eo hông phối hợp đâm tới càng thêm gấp gáp.

Côn thịt bị tiểu huyệt kẹp chặt mút liếm tới khẩn trương, hắn cảm tưởng như mỗi lần rút ra lại có một sức lực hút côn thịt vào bên trong, khoái cảm hung hăng tra tấn lấy hắn.

Hạ Mặc Phỉ nhịn cảm giác muốn bắn, hắn vừa xuất binh liền bắn thì thật xâu hổ, Hạ Mặc Phỉ giật giật côn thịt, rút gậy thịt ra niết lên hoa đế, xoa xoa loạn lên hai cánh hoa phấn nộn.

“Ngô…

ân…

đừng chạm vào nơi đó… thật ngứa… thật sảng…

ưm…

Mặc Phỉ…

đừng làm loạn… mau cắm vào…

ân…

ân…”

Huyên Huyên nẩy mông lên, cố tình ma sát chạm vào côn thịt.

Mong muốn gậy to lớn kia một lần nữa xâm nhập vào lỗ nhỏ của mình.

Cảm giác tê ngứa, như kiến bò khắp tiểu huyệt.

Cơn đau đã qua đi, lúc này cô muốn được côn thịt kia gãi vào chỗ ngứa của mình.

Hạ Mặc Phỉ gục đầu vào cổ trắng ngần của Huyên Huyên, hắn nhẹ nhàng mút liếm vài cái trên cái cổ.

Mùi hương ngọt ngào kích tình khiến hắn nhịn không được mà muốn hôn cô.

Phía dưới côn thịt tiếp tục ma sát đùa bỡn ngoài miệng tiểu huyệt.

Dâm dịch mơ hồ còn nhiễu xuống sàn nhà lạnh ngắt.

Huyên Huyên lập tức phối hợp nghiêng đầu lại.

Cô điên cuồng nhiệt tình mút liếm môi hắn, còn dâm đãng thở phì phò nói nhỏ vài tai hắn.

“A ~~ Ân…

đừng đùa bỡn… em mau cắm em… mau chơi em đi…

Mặc Phỉ…

ân…

ưm… ngứa… thật ngứa…”

Hắn cắn răng thọc côn thịt vào lỗ nhỏ.

Tiểu huyệt thỏa mãn khít chặt kẹp mạnh côn thịt vừa tiến vào.

Khiến hắn sảng khoái tới mức hồn bay phách lạc.

“Ân…

Mặc Phỉ… phải rồi… cắm mạnh vào…

ân…

ân…”

Hắn chăm chăm thọc ra rút vào, còn một người ở bên phát ra âm thanh rên rỉ kích thích hắn.

Côn thịt cảm nhận được bên trong, như có hàng trăm miệng nhỏ, hay xúc tua gì đó quấn liếm chặt lấy thân gậy của hắn.

Khiến côn thịt ở bên trong to lớn, nay còn bành trướng ra một vòng.

Kéo căng tiểu huyệt ra.

Huyên Huyên tự động nhấp mông mình, theo nhịp thúc đẩy mạnh bạo như vũ bão của hắn.

Tay cô túm chặt tay Hạ Mặc Phỉ, điên đảo xoa nắm hai vú mình.

Trong tư thế vô cùng dâm đãng cầu hoan.

“Á — Mặc Phỉ… em điên lên mất… a…

ưm… em muốn nữa… cắm mạnh hơn nữa…

ưm…

ân… a…”

Nghe cô rên rỉ van xin, trên trán hắn lấm tấm mồ hôi.

Gân xanh trên trán hằn lên rõ rệt.

Thân thể hắn lúc này gồng lên căng cứng, mối cú thúc như muốn đâm xuyên qua từng thớ thịt chật hẹp khít rịt của Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 305: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 16


Tiểu huyệt co chặt vây lấy côn thịt bên trong cố gắng nuốt chửng, Hạ Mặc Phỉ bị kẹp đến run rẩy, hắn túm lấy eo cô, miệng gầm nhẹ.

Chậm rãi rút côn thịt ra ngoài.

Huyên Huyên đang thỏa mãn hưởng thụ khoái cảm, bỗng nhiên bị rút ra.

Khiến bên trong lỗ nhỏ trống vắng.

Cô định lên tiếng, thì hắn xoay người cô lại.

Đặt một nữa thân mềm mại của Huyên Huyên lên giường.

Còn thân dưới hững hơ mở rộng ra khiêu khích.

Hạ Mặc Phỉ vác hai chân cô lên vai hắn, khom người xuống cầm côn thịt một lần đẩy đẩy sâu vào bên trong.

” Ót — ”

Côn thịt to lớn, hoàn toàn lút cán.

Âm thanh dâm mĩ vang lên.

Lâm Y Y nằm sau rèm nghe thấy tiếng động lạ, liền mở mắt lắng tai nghe.

” Ưm — ” Côn thịt vừa đỉnh vào, Huyên Huyên liền phát ra tiếng rên.

“Huyên Huyên, tại sao nơi này lại không có lông?

Em cạo đi sao.”

Hạ Mặc Phỉ không vội di chuyển côn thịt, mà nhịn không được lên tiếng hỏi.

Huyên Huyên đỏ mặt lắc đầu liên tục: “Không có cạo, mà lớn lên liền như vậy…

Mặc Phỉ… anh nhìn kĩ đi… có vài sợi mà…”

Lâm Y Y bụm chặt miệng, như không tin vào tai của chính mình nghe thấy.

Hai người họ, trong hoàn cảnh này mà làm tình được?

Không phải anh Mặc Phỉ không thích nữ nhân khô khan kia sao?

Sao bây giờ lại xảy ra chuyện này.

Lâm Y Y căm tức nhìn như muốn xuyên qua tấm rèm.

Cô ta ghi tất cả ghen tị tức lên đầu của Huyên Huyên.

Hàm răng nghiến chặt, nhịn cảm xúc muốn giết người xuống.

“Không thấy sợi nào…”

Hạ Mặc Phỉ ngây ngô đáp lại, thực sự hắn không thấy sợi lông nào nha.

Hạ Mặc Phỉ táy máy, hắn vươn tay sờ lên hoa đế của Huyên Huyên, xoa xoa nhẹ niết lên vài cái.

” Ưm – ” Huyên Huyên nẩy hông lên, kẹp chặt côn thịt bên trong.

Miệng nhỏ rên lên một cái.

Hạ Mặc Phỉ ghì chặt hai đùi của cô, hông và mông bắt đầu đâm thọc mạnh mẽ vào bên trong tiểu huyệt.

Huyên Huyên bị hắn tấn công bất ngờ, quy đầu to lớn vừa nóng bỏng tiến sâu làm loạn từng thớ thịt bên trong.

Tiểu huyệt co rút mút đến côn thịt tới khẩn trương.

Hạ Mặc Phỉ nâng mông Huyên Huyên lên, giúp côn thịt vào sâu hơn.

Hắn cúi đầu xuống úp mặt lên ngực cô, liếm mút gặm tới mức hai vú Huyên Huyên đau trướng, dịch sữa tiết ra mỗi lúc một nhiều.

“Ha a…

Anh…

Mặc Phỉ…

đừng liếm… sẽ phun sữa… a… trướng…

đừng a…

ưm…”

Hô hấp hai người trở nên cuồng loạn, hắn thúc đẩy đâm thọc điên cuồng thêm vài trăm lần, miệng hút hút sữa tới no căng.

” Bạch — Bạch — Ọt ~~ ”

“Mạnh nữa… thoải mái…

ân…

ân… thật đầy…

ân…

ưmm…”

“Huyên Huyên… em thật dâm đãng… miệng dưới thật hư hỏng….liếm… kẹp chặt… vắt cạn… anh… muốn bắn…”

Côn thịt nóng bỏng như sắt nung, bị tiểu huyệt tham lam kẹp chặt không buông.

Như muốn hút tất cả những gì hắn có vào bên trong.

Đằng sau rèm Lâm Y Y dùng hai tay ôm chặt lấy tai của mình.

Hai mắt căng trừng ra, nhìn chằm chằm xuyên qua cái rèm kia.

Hạ Mặc Phỉ thúc đâm thọc cắm vài tiểu huyệt thêm vài chục cái.

Khi hai thân thể dính sát lại với nhau, khoái cảm dâng lên từng đợt, tiểu huyệt run rẩy, hoa đế phun dâm dịch ấm nóng lên quy đầu.

Lúc này Hạ Mặc Phỉ bấu chặt lấy mông cong vểnh của Huyên Huyên.

Thúc côn thịt vào sâu.

Bắn tinh dịch ấm nóng hòa lẫn với dâm dịch, hai người cùng nhau lên đỉnh.

“Ưm… tới… em tới… nóng quá…”

“Huyên Huyên… làm vợ anh nhé…

ưm… hừ.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 306: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 17


Ngày hôm sau ngủ dậy, Mộc Bá Và Mộc Cường chuẩn bị xăng để 2 ngày nữa lên đường.

Chỉ riêng Lâm Y Y nhìn Huyên Huyên với ánh mắt sắc lạnh, hận không thể giết chết cô ngay lập tức.

2 ngày này Huyên Huyên âm thầm nhớ lại bí tịch tu tiên của Chân Nhân Tông, cô luôn có cảm giác như dị năng của mình sắp đột phá.

Huyên Huyên quay sang nhìn Hạ Mặc Phỉ đang thu xếp đồ dùng thí nhiệm, hóa chất sinh học và dược liệu bông y tế một vài thứ cần thiết.

“Mặc Phỉ, em vào trong một chút.”

Huyên Huyên nhẹ nhàng nói vọng ra, cô sắp đột phá, cần phải tĩnh tâm không muốn bất cứ ai làm phiền.

“Được, em thấy mệt chỗ nào không?”

Từ đêm qua, khi nếm qua tư vị tình dục, hắn luôn đỏ mặt khi nói chuyện cùng Huyên Huyên.

“Không, em chỉ cảm thấy hơi nhức đầu.

Anh đem luôn chỗ mì gói, và đồ hộp lên xe.

Vật tư rất cần thiết.”

“Được, anh đã rõ.

Em nghỉ ngơi đi.”

Lâm Y Y nhìn hai người liếc mắt đưa tình, thì hừ lạnh.

“Hừ!

Sáng giờ chị Huyên Huyên đã làm gì đâu?

Sao có thể bỗng nhiên nói mệt là mệt?”

Hạ Mặc Phỉ cau mày, liếc mắt trừng Lâm Y Y.

Cô ta liền rụt đầu xuống, nhìn về hướng khác.

Huyên Huyên nhìn thái độ Hạ Mặc Phỉ đối với Lâm Y Y như vậy!

Cô cũng yên tâm phần nào, Lâm Y Y muốn chiếm được Hạ Mặc Phỉ trừ khi hắn mất trí nha.

Cô tiến vào trong toilet, khóa cửa trái lại.

Ngồi bên nắp bồn cầu sấp bằng.

Hai tay đặt lên đùi, tập trung tinh thần tìm tòi một chút ít linh khí để đột phá.

30 phút, rồi 1 tiếng đồng hồ trôi qua, khắp người Huyên Huyên vả đầy mồ hôi.

Cuối cùng cũng nắm bắt được một tia kình khí mỏng manh, hấp thụ vào đan điền.

” Đột Phá ” Sau 3 tiếng đồng hồ, rốt cuộc Huyên Huyên cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Tuy nhiên vẫn ở tu vi Trúc Cơ, nhưng dị năng Thổ Hệ và Băng Hệ đã ở cấp 2 đỉnh phong.

Cô liếc nhìn chiếc thùng nhựa màu xanh, tay phóng ra một dòng nước lạnh lẽo.

Đổ đầy bình, nước cũng là thứ quan trọng không kém gì đồ ăn.

Không biết chuyến đi này, bao giờ mới tới được căn cứ phía nam.

Huyên Huyên đi ra ngoài, vào tủ đồ thay vào một bộ thể thao dễ hoạt động hơn.

Tóc đã cắt ngắn nên không hề vướng víu, một tay cô sách thùng nước khoảng 50kg mà không hề thấm mệt đi ra ngoài.

” Bịch — ”

” Mặc Phỉ, nước cũng rất cần, em sợ giữa đường chúng ta thiếu nước.

Hắn kinh ngạc nhìn Huyên Huyên, 1 tay sách thùng nước 50kg mà không tỏ ra mệt mỏi gì.

Bàn tay hắn khẽ chỉnh lại sợi tóc dính loạn trên trán cô, ôn nhu nói.

“Sao em không nghĩ thêm chút nữa?

Việc nặng nhọc này vẫn nên để anh làm.”

Huyên Huyên mĩm cười, áp sát vào tai hắn thì thầm.

“Em vẫn muốn buổi tối ,anh làm em hơn.”

Cô thôi hơi nóng vào tai, khiến hắn ngứa ngáy không thôi.

Bất giác côn thịt đang ngoan ngoãn ngủ yên, lại chướng lên một cục lớn.

“Hừ!

Không biết xấu hổ.”

Hạ Mặc Phỉ xấu hổ nghiêng đầu ra chỗ khác, hai đùi kẹp chặt hạ thân nóng bỏng của mình.

Đợi tới tối, rốt cuộc hai anh em nhà họ Mộc mang 2 thùng xăng trở về, Mộc Bá có vẻ đã bị tang thi cào trúng.

Nhưng vẻ mặt của hắn rất hưng phấn, không có dấu hiệu nào của nhiễm bệnh.

Vừa đặt thùng xăng xuống, Mộc Bá đã hô lớn lên.

“Mọi người, nhìn tôi này.”

Dứt lời, từ dưới đất xuất ra dây leo quấn lấy eo của Lâm Y Y, khiến cô ta hoảng sợ.

Không thốt thành lời.

“Mộc Bá, anh… anh bị làm sao?

Sao có thể làm được như vậy…?”

“Tôi nghĩ, tôi có sức mạnh giống như siêu nhân.

Cái này rất tốt, dọc đường tôi giết không biết bao nhiêu lũ quái vật kia đâu.”

Mộc Cường thì đi chung với em trai mình, nên hắn gật gù đồng ý.

Lâm Y Y và Hạ Mặc Phỉ vẫn kinh ngạc nhìn Mộc Bá.

Chỉ duy nhất Huyên Huyên vẫn bình thường, gương mặt không có biểu cảm gì.

[…] Dị năng của hắn là Mộc Hệ, nhưng không phải Mộc Hệ hiếm gì đâu.

Hơn nữa chỉ mới sơ cấp.

[…] Dị năng hệ băng mà ký chủ đang sử dụng, có thể tự động làm lành vết thương.

Nên cô không cần quan tâm tới hắn.

“Bổn cô nương lại không rảnh quan tâm, mấy sợi dây leo kia cũng không làm no bụng được.”

[…] “……”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 307: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 18


Huyên Huyên mở túi vật tư mà cô tìm được trước đó trên xe buýt.

Lấy ra 4 gói mì ăn liền, và một hộp thịt hộp.

Cô pha ra 4 bát thêm chút thịt hộp vào cho có vị.

Sau đó đưa cho từng người, Mộc Bá vẫn đang hưng phấn biểu diễn dị năng mà hắn có được.

Lâm Y Y quấn lấy Mộc Bá không rời, liếc ánh mắt khinh thường nhìn Hạ Mặc Phỉ.

Đẹp trai tài giỏi thì sao?

Không phải cũng chỉ là người bình thường thôi sao.

Thời mạt thế này, vẫn nên dựa vào nam nhân có sức mạnh.

Lẫn thực lực, trong lòng Lâm Y Y nghĩ như vậy, liền bỏ qua Hạ Măc Phỉ.

Nhìn qua ánh mắt của Lâm Y Y, Huyên Huyên liền biết cô ta đang nghĩ cái gì.

Trong tâm không khỏi cười mỉa mai.

“Mặc Phỉ, anh ăn liền đi cho nóng.”

Huyên Huyên quay sang, đưa bát mì cho hắn.

“Hừ, sao lại ăn cái này.

Chị Huyên Huyên, em bị dị ứng với mì ăn liền.”

Lâm Y Y ghét bỏ đẩy xa bát mì.

Huyên Huyên thấy vậy liền đem bát mì của cô ta đổ lộn vào bát của mình, thản nhiên nói.

“Lâm Y Y, cô nghĩ bây giờ là thời bình sao?

Có mì để ăn đã là may mắn rồi.”

“Nếu cô bị dị ứng, vậy để tôi ăn hộ cô.

Tôi lại rất thích mì ăn liền.”

Nói xong Huyên Huyên san sẻ mì sang cho Hạ Mặc Phỉ.

Lâm Y Y uất nghẹn không nói được gì, nhìn Mộc Bá với hai mắt rưng rưng.

Mộc Bá lẫn Mộc Cường mềm lòng, cho tay vào túi đưa cho Lâm Y Y thỏi chocolate.

“Y Y, em ăn cái này đi.

Ban ngày tôi có tìm được.”

“Cảm ơn anh Mộc Bá.”

Lâm Y Y cầm lấy thỏi chocolate, híp mắt cười ngọt ngào với hai anh em nhà họ mộc.

Hạ Mặc Phỉ nhíu mày, sao hắn không sớm nhìn ra độ ngu ngốc của hai anh em họ Mộc này.

Còn cả Lâm Y Y kia, tính tình cũng thật vặn vẹo.

Ăn xong, ai nấy cũng về chỗ của mình.

Bỗng nhiên Lâm Y Y hét lớn lên.

“Nước — Sao lại không có nước?

Làm sao tắm đây?”

Huyên Huyên dửng dưng ôm Hạ Mặc Phỉ làm như không biết…

Nhưng Lâm Y Y rốt cuộc không định buông bỏ, nhắm tới thùng nước mà ban ngày Huyên Huyên mới đổ đầy.

“Chị Huyên Huyên, chị có thể đưa thùng nước kia cho em tắm được hay không?”

” Không ” Huyên Huyên dứt khoát từ chối.

Thấy vậy Mộc Cường khó chịu lên tiếng chỉ trích Huyên Huyên.

“Huyên Huyên, cô cho Y Y một chút nước liền chết hay sao?

Chỉ là nước thôi mà.”

Huyên Huyên quay đầu sang, trừng mắt với Mộc Cường.

Cô gằn giọng nói lớn lên.

“Phải sẽ chết, không riêng gì tôi mà tất cả sẽ chết khát.

Hiện tại đã mạt thế, nhà cung cấp nước còn hoạt động hay sao?”

“Nước còn sạch để cho Lâm Y Y tắm sao?

Không tắm một ngày liền chết sao?”

“Tôi đã 3 ngày không tắm, chỉ để được chút nước này để uống.

Mộc Bá, Mộc Cường hai người cũng sử dụng ít lại.”

Huyên Huyên không nể tình mà nói một hồi, cô lại tiếp tục nói không cho bất cứ ai xem vào.

“Muốn Lâm Y Y dùng nước này tắm cũng được, nhưng hai người đi đâu để tìm lại 50 kg nước sạch này để uống?”

Nghe tới đây, Mộc Bá khinh thường tiến lên.

Hai tay cố gắng vác thùng nước lên cho Lâm Y Y tắm, còn không quên vỗ ngực.

“Tôi sẽ đi tìm về, chỗ nước này để Y Y tắm.”

Hạ Mặc Phỉ không nhịn được thái độ của họ, định lên tiếng phản bác thì Huyên Huyên đè tay hắn lại.

“Ồh, vậy cứ tự nhiên.

Mong rằng anh tìm được nước sạch trước giờ khởi hành ngày mai.”

Lâm Y Y hậm hực, cắn răng đi lại giường ngủ.

Huyên Huyên còn 3 ngày không tắm, thì cô ta có lí do gì để tắm.

Hơn nữa nước không phải do cô ta để ra.

“Em không tắm nữa là được chứ gì, anh Mộc Bá đừng cãi nhau với chị Huyên Huyên.”

“Huyên Huyên, em ba ngày không tắm.

Sao còn thơm tới vậy?”

Hạ Mặc Phỉ nói nhỏ vào tai cô, tham lam hít hà mùi hương trên người của Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 308: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 19


Sáng ngày hôm sau, 5 chuẩn bị đầy đủ khởi hành tới căn cứ phía nam.

Hạ Mặc Phỉ cẩn thận mở cửa phòng thí nghiệm ra, nhìn bốn phía.

Ban đầu nhờ có Huyên Huyên nên số tang thi học sinh đã tiêu diệt gần hết.

Số còn lại là Mộc Bá cao ngạo ra ngoài càn quét.

Cảnh tượng lúc này huyết nhục mơ hồ, xung quanh một cảnh tượng tan hoang.

Lâm Y Y bịt mũi, nhịn không được bắt nôn khan…

Hạ Mặc Phỉ càng không ngờ tới, chỉ mới 1 tháng mà thế giới thay đổi kinh khủng như vậy.

Huyên Huyên định lên chiếc xe buýt. lúc trước.

Thì Hạ Mặc Phỉ ngăn cản lại, chậm rãi mở miệng.

“Dưới tầng hầm có xe của anh.”

” Ân ” Huyên Huyên nhẹ nhàng gật đầu.

Nhìn Hạ Mặc Phỉ đi lấy xe.

Mộc Cường cũng đi theo Hạ Mặc Phỉ, dường như hắn cũng có xe ở dưới tầng hầm.

Vài phút sau Hạ Mặc Phỉ lái trên chiếc siêu xe Cyber Roadrunner màu xám đen, Huyên Huyên nhớ không nhầm.

Đây là xe nguyên chủ tặng cho Hạ Mặc Phỉ khi hắn tròn 24 tuổi.

Lam Y Y kinh ngạc mở to mắt nhìn chiếc siêu xe Cyber Roadrunner đang thịnh hành, kiểu dáng mới nhất.

Còn là số lượng giới hạn, trên thế giới chỉ sản xuất 4 chiếc.

Vài phút sau Mộc Cường cũng lái chiếc Camzy 4 chỗ tiến lên bên cạnh Hạ Măc Phỉ.

Lâm Y Y ghét bỏ nhìn chiếc Camzy cũ nát kia.

“Huyên Huyên, em mau lên xe.”

Hắn ôn nhu mở cửa, cho Huyên Huyên lên xe.

” Được ” Huyên Huyên bước lên ngồi vào ghế phụ.

Trên tay cầm chặt chiếc côn sắt, cô muốn trong tình thế gấp bách mới sử dụng dị năng.

Càng không muốn để cho nữ chủ biết quá nhiều ưu điểm của mình.

Lúc này Lâm Y Y mặt dày mở cửa định ngồi vào phía sau, thì Hạ Mặc Phỉ cau mày.

Không một chút lưu tình nào mà mở miệng từ chối.

“Lâm Y Y, cô vẫn nên đi chung xe với Mộc Bá, Mộc Cường.

Họ có dị năng sẽ bảo vệ được cho cô.”

“Vả lại, tôi đã hứa không cho nữ nhân khác ngoài Huyên Huyên ngồi vào chiếc xe này.”

Lâm Y Y trợn mắt, không tin được vào tai của chính mình.

Cô ta mím môi, khó khăn nói từng chữ.

Bộ dáng ủy khuất vô cùng.

“Em… em… anh Mặc Phỉ… không phải… phía sau còn chỗ sao?”

” Bíp — Bíp ”

Mộc Bá ấn còi xe, cao ngạo hất cằm tay vỗ ngực nói lớn lên.

“Y Y, em lên đây.

Tôi sẽ bảo vệ tốt sự an toàn của em.”

Lâm Y Y đi bước nhỏ, ghét bỏ ngồi lên chiếc Camzy kia.

Huyên Huyên cười mỉa trong lòng, vì thế nào nữ chủ lại có tính cách ngu ngốc tới vặn vẹo như vậy nha.

Không phải của mình, lại cố gắng giành giật.

Hạ Mặc Phỉ mở bản đồ ra, khởi động xe chạy ra khỏi cổng trường đại học.

Đi thẳng về hướng nam.

Vừa ra khỏi cổng, liền nhìn thấy rất nhiều tang thi du đãng.

Mắt lồi ra bên ngoài, miệng chảy dịch vàng.

Răng nhanh nhọn hoắc gào thét bất chấp đâm vào xe của Hạ Mặc Phỉ.

Mạt thế đã được 1 tháng, vì vậy tang thi có thể di chuyển lưu loát hơn dưới ánh nắng mặt trời.

Nhưng hầu hết đều là tang thi sơ cấp.

Hạ Mặc Phỉ trực lái xe cán qua người tang thi, Mộc Bá kế bên hăng say phát ra dị năng quấn chặt tang thi.

Huyên Huyên cười thầm.

Để xem lát dị năng cạn kiệt hắn giết tang thi bằng cái gì?

Bằng mông sao?

5 tiếng sau, Hạ Măc Phỉ và Mộc Cường dừng xe lại một trạm xăng nhỏ.

Nghĩ ngơi một chút, xem xét xem nơi này còn có thể thu thập được gì hay không.

Huyên Huyên mở xe xuống, vươn vai vặn người cho thoải mái.

Hạ Mặc Phỉ cũng theo cô xuống, hắn loay hoay nhìn cây xăng rỗng tuếch.

Chỉ còn lưu lại một vài túi bánh bích quy.

Hạ Mặc phỉ đưa túi bánh cho Huyên Huyên, cũng không quên chia cho 3 người kia.

Lâm Y Y cầm cái bánh lên ăn, ghét bỏ.

Nhưng vẫn phải cố nuốt, không ăn sẽ bị chết đói nha.

[…] Ký chủ, cô cẩn thận.

Tang thi đoàn đang tiến đến.

Âm thanh hệ thống nhắc nhở, khiến Huyên Huyên đang ăn cũng phải ho sặc lên.

” Khụ ~~ Khụ ”

“Còn cách nơi này bao lâu nữa?”

[…] 50m, không kịp chạy nữa đâu. chúc ký chủ may mắn

Huyên Huyên : “…….”

“Mặc Phỉ, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Ngay lập tức.”

Huyên Huyên hét lớn lên, hắn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chuẩn bị bước lên xe, nhưng âm thanh gào thét vang lên…

“Không kịp rồi!”

Huyên Huyên cầm chắc cây gậy sắt trong tay.

Nhanh chóng vào trạng thái chiến đấu.

“Hô Hô…

Rống Rống….

Gào…

Gào…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 309: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 20


Tầng tầng lớp tang thi cụt tay, miệng nhe răng sắc nhọn cả người chảy dịch vàng.

Toàn thân thối rửa gào thét như dã thú hung hãn tiến lên.

“Hô!

Hô hô!

Gào… gào…”

Mộc Bá, Mộc Cường áp Lâm Y Y lại gần chiếc xe của mình.

Mộc Bá liên tục phát ra dị năng hệ mộc chỉ mới sơ cấp nên sợi dây leo yếu ớt chỉ quấn chặt được vài tang thi sơ cấp, không thể nào ngăn cản được tang thi đoàn hơn 100 con kia.

“Không ổn, dị năng của tôi sắp cạn kiệt…”

Mộc Bá nhảy dựng lên, sợ hãi lùi dần về phía sau.

Lâm Y Y nép sát vào người Mộc Bá.

Nhắm chặt mắt không dám nhìn mọi thứ đang xảy ra.

Lúc này Huyên Huyên cầm chặt cây gậy sắt vung lên lưu loát đáng nát đầu tang thi.

Từng con rồi lại từng con, cô bảo hộ Hạ Mặc Phỉ sau lưng mình.

May mắn Hạ Mặc Phỉ có học qua một chút judo.

Vẫn có thể né tránh hoặc đá ngã tang thi đang bao vây mình.

Mộc Bá, Mộc Cường, căng mắt ra nhìn thủ pháp tàn nhẫn của Huyên Huyên khi giết tang thi.

Giống như cô quá quen thuộc với chuyện này, giết tang thi ghê tởm kia dễ hơn cả việc ăn bánh.

20 phút sau Mộc Bá hét lên sợ hãi.

“Chạy thôi, rời khỏi đây…

Dị năng của tôi không thể phát ra…”

Nghe Mộc Bá nói như vậy.

Lâm Y Y sợ hãi leo lên xe trước.

Mộc Bá theo sao lên đó, Mộc Cường nhìn Huyên Huyên và Hạ Mặc Phỉ đang bị tang thi vây chặt đành lên tiếng.

“Còn hai người họ, phải giúp họ thoát khỏi lũ quái vật kia.”

“Mộc Cường anh bị điên sao, hai người họ đi thì lũ quái vật kia sẽ đi theo chúng ta.

Mộc Bá, anh mau lái xe.”

Lâm Y Y tham sống sợ chết nói, Mộc Cường áy náy một chút.

Nhưng rất nhanh chấp nhận theo ý định của em trai và Lâm Y Y.

Mộc Bá khởi động máy trực tiếp chèn qua một vài tang thi phía trước.

Phóng xe đi mất.

Huyên Huyên quay đầu nhìn lại, cô cười mỉa trong lòng.

“Huyên Huyên, em cẩn thận.”

Hạ Mặc Phỉ kinh hoàng thét lên, tiến lên phía trước đỡ cho Huyên Huyên.

Một con tang thi hệ tốc độ nhân lúc Huyên Huyên không chú ý lao tới, Hạ Mặc Phỉ không kịp suy nghĩ đã tiến lên chắn, móng tay sắc nhọn cào một vạch dài kinh khủng trên lưng hắn.

” Mặc Phỉ ” Huyên Huyên hồi thần hét lên.

Cô liếc đôi mắt giận dữ nhìn gần 100 tang thi vây quanh mình.

Miệng hét lên, hai tay tích tụ dị năng.

“Chúng bây dám làm tổn thương nam nhân của bổn cô nương, chết hết đi.”

” BĂNG PHONG, TƯỜNG ĐẤT ”

Tức khắc một cái tường lớn từ dưới đất nhô lên cao.

Bao vây lấy số đông tang thi, tiếp đó mũi tên nhọn xuất ra đâm nát đầu tang thi.

Não trắng văng tung tóe.

Hạ Mặc Phỉ chịu đựng đau đớn, vết thương ở sau lưng.

Nhịn không được thốt lên.

“Huyên Huyên… em cũng có dị năng?”

” Ân ” Cô không suy nghĩ mà gật đầu nhận định, với nam nhân mà cô lăn lộn thì không cần phải giấu bất cứ điều gì.

Hạ Mặc Phỉ vui vẻ trong lòng, hắn nhanh chóng lên xe.

Nói vọng ra ngoài.

“Huyên Huyên, mau lên xe.”

Cô bước lên xe, liền ngửi được mùi máu tanh nồng đậm.

Vết thương kinh khủng lòi cả xương trắng hếu của Hạ Mặc Phỉ xuất hiện trước mặt cô.

“Mặc Phỉ, anh bị thương?”

“Bị chúng cào.”

Hắn khó khăn lên tiếng, hắn cảm giác được vết thương phía sau nóng rát không thôi.

Đầu óc chở nên choáng váng nặng nề.

Nhưng hắn vẫn cố gắng lái xe tới chỗ ít tang thi hơn.

Huyên Huyên lo lắng, đàm phám cùng hệ thống.

“Thôi xong rồi, hắn sẽ thành thứ gớm giếc kia.

Hệ thống được bao nhiêu dương khí rồi?

[…] Ký chủ cần cố gắng thêm, dương khí chỉ mới 30%

Huyên Huyên : “……”

“Bổn cô nương sẽ không cưỡi trên người tang thi.”

[…] Ký chủ, cô vẫn cứ nên thử đi…

Cảm giác không tồi đâu.

Huyên Huyên nghẹn họng, không còn tâm trí nói chuyện cùng hệ thống.

Mà cô lúc này quan sát sắc mặt trắng xanh, đôi mắt đã hơi chuyển sang màu đỏ của Hạ Mặc Phỉ…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 310: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 21


Sau một hồi lái xe đi xa.

Hạ Mặc Phỉ dừng lại ở một dãy chung cư, nơi này được xem là ít tang thi nhất.

Huyên Huyên vừa đi vừa vung côn sắt lên, đánh nát đầu tang thi, mở ra con đường máu.

Lúc này người Hạ Mặc Phỉ run lên từng đợt, ngón tay hắn bắt đầu nhiễm đen.

Cơ thể cảm giác nặng trĩu, ý thức dần dàn trở nên mơ hồ.

Hai người nhanh chóng vào một căn phòng.

Huyên Huyên lo lắng phóng ra dị năng hệ băng, hy vọng có thể chữa khỏi cho Hạ Mặc Phỉ.

[…] Ký chủ, cô đừng cố chấp như vậy.

Dị năng của cô chỉ có thể chữa lành vết thương trên cơ thể bản thân.

Chỉ riêng dị năng Quang hệ mới có thể chữa lành cho người khác.

Huyên Huyên nghe hệ thống nói cô vô vọng dừng tay lại.

Hạ Mặc Phỉ liếc đôi mắt đỏ ngầu xót xa nhìn Huyên Huyên.

Hắn biết, hắn nhiễm bệnh rồi.

Hắn sẽ biến thành lũ tang thi kinh dị gớm giếc ngoài kia, hắn sẽ làm tổn thương tới Huyên Huyên của hắn.

Hạ Mặc Phỉ cắn răng, chịu cảm giác đau khổ trong lòng.

Âm thầm đưa ra quyết định rời xa Huyên Huyên.

Xem như kiếp này hắn nợ cô một hôn lễ, một thanh xuân của cô.

“Huyên Huyên, anh phải rời đi.

Có lẽ anh nhiễm bệnh rồi.”

Hạ Mặc Phỉ dùng tia lý trí cuối cùng mở miệng nói.

Huyên Huyên giữ bàn tay chuyển xanh đen của hắn.

Cô ngước mắt lên nhìn hắn, chân thành vô cùng.

“Mặc Phỉ, em không cho phép anh đi.

Lỡ như anh không bị nhiễm bệnh mà có dị năng như Mộc Bá thì sao?”

Cô ra sức thuyết phục Hạ Mặc Phỉ, dù hắn là người hay tang thi, việc cô phải cưỡi hắn là không thể nào thay đổi.

Nghe Huyên Huyên nói vậy, hắn đau lòng nhìn cô.

Đôi mắt đỏ ngầu chứa đựng rất nhiều tình yêu.

“Không được, anh đã bị lây bệnh.

Anh sẽ làm hại tới em…

Huyên Huyên em giết anh đi… trước khi anh mất đi toàn bộ lý trí…”

“Hệ Thống, hắn biến thành tang thi thì hoàn toàn mất đi ký ức hay sao?”

[…] Chuyện này là chắc chắn rồi, tốt nhất ký chủ nên trói hắn lại.

Nhốt trong phòng, từ từ vắt cạn hắn.

“Tang thi vẫn có thể vắt dương khí.”

[…] Hắn là tang thi, nhưng vẫn là nam nhân nha.

Chỉ cần cô cố gắng, muốn cưỡi hắn 24 giờ đều không thành vấn đề.

Nghĩ tới tình cảnh lúc đó Huyên Huyên rùng mình không thôi.

Lẽ nào bổn cô nương nhất định phải đưa đẩy trên người hắn, liệu hắn có hưng phấn mà cắn cô hay không?

Huyên Huyên nhìn Hạ Mặc Phỉ nhất định phải đi, cô thở ra một hơi.

Xoay ra sau lấy một đoạn dây thừng đã có sẵn từ trước đó.

Lưu loát trói hắn thành mấy vòng, Hạ Mặc Phỉ thất thần, cổ họng muốn phát ra tiếng nhưng vô cùng đau rát

“Hô…

Huyên…

Huyên… em giết anh đi…”

“Không thể, Mặc Phỉ dù anh thành dạng gì đi nữa.

Em vẫn chấp nhận yêu anh.”

Hạ Mặc Phỉ cõi lòng tan nát, máu và nước mắt chảy xuống.

Hắn đang dần biến đổi… hắn phải thật sự quên đi nữ nhân mà hắn yêu thương nhất sao?

Hắn không muốn… không muốn…

Huyên Huyên hôn nhẹ lên trán trắng xanh, nổi gân của Hạ Mặc Phỉ.

Sau đó nhốt hắn vào trong phòng.

Khóa chặt cửa lại.

[…] Ký chủ, bây giờ tang thi đang tiến hóa lên cấp 1 ,2 trong não sẽ có tinh hạch.

Cô cần lấy tinh hạch đó.

Sẽ giúp cô thăng cấp nhanh chóng.

[…] Hoặc nam chủ nếu thành tang thi, thì cô cho hắn ăn tinh hạch.

Mong hắn nhanh chóng thành tang thi cao cấp, sẽ có ý thức.

Tới lúc đó cô cũng dễ dàng vắt cạn hắn nha.

“Vậy tang thi cấp bao nhiêu mới có ý thức?

[…] Khụ ~~ cấp 7

“Mẹ nó!

Thật là cố ý chơi chết bổn cô nương mà.”

Huyên Huyên nhịn không được mà mắng tục, phải mất bao nhiêu tinh hạch thì hắn mới lên tang thi cấp 7??
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 311: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 22


Huyên Huyên nhìn quanh phòng, cô dọn dẹp sạch sẽ một chút.

Dự định sẽ nán lại ở nơi này một khoảng thời gian.

Sau đó sẽ tới căn cứ phía nam, cô lại không muốn mọi chuyện xảy ra như trong cốt truyện.

Nữ chủ thành công thâu tóm 3 căn cứ lớn khác, làm mưa làm gió một phương…

Huyên Huyên ngã lưng một chút, nhìn kim đồng hồ nhích lên, nhích lên từng chút một.

Âm thanh gào rống từ trong phòng phát ra, khiến Huyên Huyên giật thót mình.

” Gưrrrrr…

Hô… hô… ”

“Nhanh như vậy đã thành tang thi?

Chỉ mới 3 giờ thôi mà?”

Huyên Huyên lẩm bẩm rất nhỏ, lúc này thì cô có thể chắc chắn nam chủ hoàn toàn đã bị biến đổi thành tang thi.

Cô nhìn ra bên ngoài một chút.

Sắc trời còn chưa tối lắm, hay chính mình ra ngoài thu thập một chút tinh hạch tang thi.

Ít nhiều gì vẫn phải dùng tới.

Nghĩ như vậy, Huyên Huyên chống thân đứng dậy, cầm chặt cây gậy sắt.

Cẩn thận bước ra ngoài, đôi mắt nhìn tứ phía đề phòng.

Huyên Huyên nhìn chiếc siêu xe của Hạ Mặc Phỉ.

Ngẩn người một chút, cô quyết định đi xung quanh nơi này, dễ thu thập tang thi hơn.

Đi không xa liền thấy vài tang thi lảo đảo, gầm gừ.

Ngửi thấy mùi máu thịt của nhân loại, chúng thét chói tai, bất chấp chậy về hướng Huyên Huyên.

Cô nhíu mày, theo bản năng vung cây gậy sắt lên đập mạnh vào đầu chúng.

Một vài con khác hưng phấn nhào tới, Huyên Huyên dơ tay lên, lập tức có mũi băng nhọn phóng xuyên qua óc tang thi.

Liên tục 20 phút đồng hồ, cô giết được không ít.

Trên dưới 60 tang thi, đa số đều là cấp một, vài con trong số đó là sơ cấp.

Huyên Huyên tiến lại gần, dùng gậy sắt đập nát đầu tang thi.

Híp hai mắt lại, chịu đựng hôi thối dùng tay móc tinh hạch từ trong não của chúng ra.

Tinh hạch chỉ lớn hoảng 2cm, nó có màu xanh lam.

Lấp lánh như pha lê, môi mỏng nhếch lên…

“Thứ gớm giếc này, trong não lại chứa đựng thứ xinh đẹp này nha!

1 viên!”

Huyên Huyên tiếp tục đập nát đầu số tang thi còn lại.

Não trắng nhão dính đầy trên tay của cô.

Sau một hồi, cô thu thập được kha khá tinh hạch.

Định xoay người trở về, nhưng ánh mắt lại nhìn vào siêu thị 24 giờ bên lề đường.

Huyên Huyên mím môi, vật tư vẫn rất quan trọng, không thể thiếu được.

Cô nhanh chóng chạy sang bên đường, tiến vào bên trong siêu thị.

Cảnh tượng tan hoang, rối loạn đập vào mắt cô.

Dường như đã có rất nhiều người tới đây để thu thập vật tư.

Hầu hết những thứ ăn được đều bị lấy đi hết.

Huyên Huyên đi sâu vào bên trong xem có thể thu hoạch được chút gì hay không.

” Rống —— hô hô ”

Một tang thi bảo vệ, có gương mặt thối rữa đang lao tới.

Mỗi bước đi của nó, khiến mặt đất rung chuyển

Huyên Huyên nhảy dựng lên, toàn thân phối hợp né tránh liên tục.

Tay trái tích tụ ra tường đất ngăn cản tang thi bảo vệ kia.

” Rầm — ” Tường đất tức khắc bị phá nát.

“Mẹ kiếp!

Cư nhiên là tang thi cấp 2, còn có hệ lực lượng, mi thành công chọc tức bổn cô nương rồi.”

” Gào…

Gào — Hô hô ”

Đôi mắt đỏ ngầu của tang thi nhìn chăm chăm Huyên Huyên.

Nó bất chấp vươn móng tay sắc bén ra túm lấy cô.

Huyên Huyên nhún chân, hơi cong người nhảy lên.

Đạp lên cánh tay của nó, ngồi hẳn lên tang thi to lớn, hai chân dùng sức kẹp lấy đầu.

Tay vuốt ra băng nhuyễn tàn nhẫn đâm xuống đầu tang thi.

Tay phải lưu loát lấy từ khe hở trên đầu nó, càn quấy móc tìm bên trong.

Cho tới khi tìm được tinh hạch Huyên Huyên mới nhảy xuống đất.

Tang thi bảo vệ lảo đảo về phía sau, toàn thân giật giật lên sau đó ngã xuống đất nằm bất động.

Cô nở nụ cười nhạt, giơ tinh hạch tang thi cấp 2 lên.

“Viên này lại có màu đỏ nha! hơi thối một chút, nhưng bổn cô nương thích.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 312: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 23


Huyên Huyên trở ra, trên tay cầm không ít tinh hạch.

Có cả bột mì, và một số thứ có thể làm no bụng, được cô cho hết vào một cái bao lớn.

Vác trên vai…..

Dọc đường Huyên Huyên thản nhiên đánh tang thi, thủ pháp điêu luyện tới khó tin.

Tổng kết của một buổi chiều, Huyên Huyên giết được 100 tang thi, thu hạch được 60 tinh hạch cấp 1 và 1 tinh hạch cấp 2

Huyên Huyên thẳng một đường trở về chung cư.

Cô chưa vội đi xem Hạ Mặc Phỉ, mà nhìn chính mình ghét bỏ.

Cô đặt bao bột mì xuống, cởi bỏ quần áo tiến vào toilet.

Tay xuất ra dị năng hệ băng.

Một dòng nước lạnh phóng ra, đổ đầy thùng nước trước mặt.

Thời tiết này thay đổi thất thường, đang mùa hè nóng bức.

Nhưng nhiệt độ chỉ có 16 độ.

Huyên Huyên chịu đựng cái lạnh, nhanh chóng tắm qua.

Sau đó mặc quần áo ấm lên người mình.

Bộ cũ hoàn toàn dính đấy máu và não của tang thi.

Huyên Huyên không thèm suy nghĩ mà vứt ngay vào thùng rác.

Tiếp theo đó Huyên Huyên nấu riêng cho mình 1 bàn cơm.

Thực ra cô chỉ pha mấy gói mì, nấu chín thịt bò khi chiều thu thập được ở siêu thị.

Không biết ngon hay dở, 5 phút Huyên Huyên đã càn quét sạch bóng đồ ăn.

Tay nhỏ vỗ vỗ lên bụng no tròn của mình.

Hai mắt cô nheo lại, nhìn vào cánh cửa phòng đã bị mình khóa chặt.

Lúc này nam nhân bên trong không còn gào thét rống lên nữa.

Huyên Huyên hít sâu một hơi, chuẩn bị tinh thần để xem hình dạng của Hạ Mặc Phỉ.

Chỉ mong không quá gớm giếc như những tang thi ngoài kia.

Hai tay chậm rãi mở khóa cửa, đẩy nhẹ cánh cửa ra.

” Cạch — ”

Lúc này Hạ Mặc Phỉ đang co người ngồi vào một góc.

Chỗ hắn ngồi, vách tường hay nền đất đều bị cào loạn lên.

Sắc mặt xám đen, có chút thối rữa, nhưng không hề kinh khủng như cô tưởng tượng.

Đôi mắt đỏ ngầu, hai má đều bị nứt toác ra, hiển nhiên lại không có dịch vàng hay mùi hôi thối bốc lên.

Nhìn toàn thân hắn, không khác người bình thường là mấy, riêng chỉ có gương mặt là xám đen.

Đôi mắt đỏ ngầu quần áo có chút tán loạn.

Vết thương đằng sau lưng vẫn hiện rõ xương trắng hếu.

” Gào — Gào ” Hắn thấy Huyên Huyên lập tức rống lên, lập tức lao về phía cô.

Nhưng do toàn thân bị trói, vừa đứng lên liền ngã nhào xuống đất, nhìn tội nghiệp vô cùng.

Ban đầu Huyên Huyên nhìn bộ dáng của Hạ Mặc Phỉ, nhưng thấy hắn ngã cô lại nhịn không được mà bật cười.

Nhìn có chút đáng yêu.

Huyên Huyên tiến lại gần, bàn tay xoa xoa lên mái tóc vẫn còn gọn gàng của hắn.

Mặc dù cô biết mình có nói gì, thì hắn nghe đều không hiểu..

“Mặc Phỉ, anh gấp gáp muốn ăn em tới vậy sao?

Chịu nhịn một chút, em liền cho anh ăn…”

Cô cười tươi rói, xoa đầu hắn liên tục.

Hạ Mặc Phỉ gào rống, liên tục tránh né bàn tay của Huyên Huyên.

Hắn trừng mắt đỏ ngầu nhìn cô, miệng liên tục muốn cắn cắn…

“Hệ Thống, phải tốn bao nhiêu tinh hạch thì hắn mới thăng cấp 2?”

[…] Cái này còn phải dựa vào tố chất của nam chủ.

Ký chủ, cô lo cái gì.

Cứ cho nam chủ hấp thụ tinh hạch đi.

[…] Tang thi ở bên ngoài còn rất nhiều, giết đại vài chục con đối với ký chủ là không thành vấn đề.

Huyên Huyên: “Mi có thể nói lí lẽ được hay không?

Là bổn cô nương đi giết tang thi.

Mi có giỏi thì ra ngoài đó giết đi.”

Hệ Thống yên lặng, chính thức làm lơ Huyên Huyên .

Vài giây sau cô lấy ra 1 viên tinh hạch cấp 2, và 10 viên tinh hạch cấp 1 đưa tới trước mặt Hạ Mặc Phỉ.

Vừa lấy tinh hạch ra, liền hấp dẫn sự chú ý của Hạ Mặc Phỉ.

Hắn mở miệng cạp cạp giữa lòng bàn tay của Huyên Huyên.

Cô như hiểu ý hắn, liền bỏ hết tinh hạch vào trong miệng của Hạ Mặc Phỉ.

Hắn bất chấp nhai nhai nuốt hết vào trong bụng.

Sau đó Hạ Mặc Phỉ trợn trừng mắt từ màu đỏ, trở thành trắng dã.

Lăn lộn vài vòng lên đất, sau đó nằm bất động.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 313: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 24


Huyên Huyên kinh sợ nhìn biểu hiện của Hạ Mặc Phỉ.

Có phải hay không, mình cho hắn ăn nhiều tinh hạch quá.

Khiến hắn bội thực mà chết rồi?

Không được, hắn không thể chết dễ dàng như vậy được.

Bổn cô nương còn chưa vắt cạn hắn, còn thiếu 70% dương khí nữa..

“Hệ thống, hắn chết rồi phải không?

Hay do bổn cô nương cho ăn sai cách?”

[…] Khụ ~~ cái này hệ thống ta cũng không rõ.

Có lẽ hắn chỉ chết lâm sàng thôi.

Hệ Thống cũng rối rắm, không biết tình trạng của Hạ Mặc Phỉ là như thế nào.

Đành lên tiếng nói bừa.

Huyên Huyên ngao ngán tiến lại gần Hạ Mặc Phỉ.

Cô vẫn chưa muốn cởi trói cho hắn, đợi khi nào hắn có ý thức thì cởi sau đi.

Nghĩ như vậy, cô nhanh chóng lôi hắn trở lại một góc.

Đôi mắt nhìn chằm chằm vật dưới thân của hắn.

“Ực~~ Không biết cái kia, có còn dùng được hay không?”

[…] Ký chủ, không phải cô kiểm tra liền biết hay sao?

Huyên Huyên: “……”

Cô vươn tay ra, hơi sờ sờ lên côn thịt mềm oặt.

Nắn nắn vài phát qua hai lớp quần của hắn.

“Phù ~~ May mắn, chưa vị biến dạng…”

Huyên Huyên mừng thầm, nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Sau đó Huyên Huyên bước ra ngoài, khóa trái cửa lại.

Chính mình ngồi sấp bằng tu luyện, chờ đợi Hạ Mặc Phỉ tỉnh lại.

Xem tình hình hiện tại, tang thi đang có dấu hiệu thăng cấp nhanh tới đáng sợ.

Mới đó đã xuất tang thi cấp 2, điều quan trọng lúc này cô cần phải thăng lên cấp 3.

Mặc dù Hạ Mặc Phỉ ngất đi, hắn lại càng không có ý thức.

Toàn thân hắn như có cỗ nhiệt cực kì nóng bỏng, chạy khắp thân thể.

Lúc thì bóng hừng hực như nham thạch nóng chảy.

Khi thì lạnh thấu xương như trong hầm băng.

Huyên Huyên không hề biết rằng, chính mình cho hắn ăn quá nhiều tinh hạch.

Hạ Mặc Phỉ chỉ mới biến thành tang thi chưa được vài canh giờ, cô đã cho hắn ăn tới 10 viên tinh hạch cấp 1.

Còn chưa tính tới 1 viên cấp 2 kia.

Hắn không chết đã là điều may mắn.

Bản thân hắn là tang thi vương, nên sức chịu đựng rất lớn, nhanh chóng hấp thụ hết số tinh hạch mà hắn nuốt xuống.

Huyên Huyên ngồi tu luyện được 5 giờ, cô nhẹ thở ra một ngụm khí trọc.

Chỉ còn 1 chút nữa liền thăng lên cấp 3, ban đầu Huyên Huyên định sử dụng tinh hạch.

Nhưng lại sợ lưu lại tác dụng phụ, mặt khác không nỡ dùng tới.

Vẫn nên để lại cho Hạ Mặc Phỉ thăng cấp vẫn hơn.

Huyên Huyên mở cửa, trở vào bên trong xem tình hình tiến triển của Hạ Mặc Phỉ tới đâu.

Cô quan sát kĩ lưỡng toàn bộ thân thể hắn.

Gương mặt hoàn toàn lành lặn, không còn nứt toạc hiện ra máu thịt như vừa rồi.

Vết thương sau lưng cũng đã khép kín lại trông thấy.

Hạ Mặc Phỉ nghe được tiếng động, hắn lập tức mở lớn hai mắt nhìn Huyên Huyên.

Hai mắt hắn từ màu trắng, chuyển sang màu đen, nhưng vẫn còn rất nhiều tơ máu.

Lúc này Hạ Mạc Phỉ không còn giãy lên đòi cắn Huyên Huyên nữa.

Cô nhìn thấy hắn trở nên bình thường một chút, thì hài lòng không thôi.

“Mặc Phỉ, anh có nhận ra em không?”

Cô mở miệng lên tiếng, mặc dù biết hắn không còn ý thức.

Nhưng trong tâm của cô vẫn hy vọng hắn còn nhớ được mình.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 314: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 25


Hạ Mặc Phỉ nhìn chằm chằm Huyên Huyên, hắn nghe không hiểu cô đang nói cái gì.

Mà khẽ rống lên một tiếng.

“ Rống — ”

Huyên Huyên: “…….”

“Như thế này có được coi như hắn đang trả lời bổn cô nương hay không?”

[…] Cái này, ký chú cứ xem như là vậy đi.

Bây giờ hắn mới là tang thi cấp 2, cô cần cố gắng hơn để hắn thăng cấp lên tang thi cấp 7.

[…] Tới lúc đó ký chủ có thể từ từ dạy hắn nha.

Huyên Huyên: “……”

Cô khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, nhìn Hạ Mặc Phỉ tiếp tục lên tiếng.

“Vậy xem như là anh có nhận ra em nhé.

Mặc Phỉ anh biến thành tang thi vẫn rất đẹp trai.”

Huyên Huyên ngồi bên cạnh Hạ Mặc Phỉ, cố gắng nói chuyện khen hắn.

Mong rằng hắn đừng có cắn bậy, cô rất sợ đau a~~

Nhưng đổi lại kết quả, Hạ Mặc Phỉ nhìn Huyên Huyên với đôi mắt mê mang.

Hệt như người vô hồn chẳng hay biết gì.

Bởi vì hắn mới tiến cấp 2.

Thính giác không tốt, thị giác chỉ mơ hồ nhìn được hình dáng của Huyên Huyên.

Tức khắc hắn tiếp tục rống lên, khiến cho Huyên Huyên giật thót mình.

“ Rống — ”

“Ha, có rống lên phải báo trước chứ.

Làm bổn cô nương hết hồn.”

Huyên Huyên nhìn thấy Hạ Mặc Phỉ thật sự không cắn mình.

Thì cô mới bắt đầu cởi trói cho hắn, sắc trời đã vào khuya, Huyên Huyên nằm xuống bên cạnh ôm Hạ Mặc Phỉ ngủ.

Cô tính toán chính mình làm quen dần với thân thể tang thi này của hắn.

Sau này còn phải vắt cạn dương khí.

[…] Ký chủ ta quên không nhắc cho cô biết.

Bây giờ nam chủ đã là tang thi cấp 2, cô cần phải cho nam chủ ăn 5 viên tinh hạch cấp 2

[…] Hoặc 20 viên tinh hạch cấp 1 .

“Hả?

Cần nhiều như vậy?

Thật là nuôi một con tang thi trong nhà, cũng không dễ dàng gì.

Huyên Huyên rối rắm suy nghĩ, vẫn cần phải nhanh chóng thăng cấp.

Còn giết gấp đôi số tang thi ngày hôm nay.

Hạ Mặc Phỉ thân thể cứng còng, khó khăn nghiêng đầu nhìn Huyên Huyên đang ôm mình.

Hắn không hiểu vì sao lại không muốn cắn hay rời xa người bên cạnh.

Huyên Huyên trầm lặng một lúc, sau đó thì ngủ thiếp đi.

Chỉ còn Hạ Mặc Phỉ vẫn mở mắt nhìn hình dáng mơ của cô.

Hắn là Tang Thi, dĩ nhiên không cần phải ngủ.

Ngoan ngoãn nằm yên cho Huyên Huyên ôm mình ngủ ngon.

Lúc này ở bên ngoài hoàn toàn đều là tiếng gào rống của tang thi, lâu lâu sẽ có tiếng xe dồn dập chạy qua.

Đó là những người còn sống, hoặc là dị năng giả đang di chuyển tới căn cứ gần nhất.

Lâu sau Huyên Huyên tỉnh dậy, nhìn sang nam nhân nằm kế mình.

Vẫn trừng mắt nhìn cô.

“Mặc Phỉ, không lẽ anh nhìn em ngủ suốt đêm?”

Huyên Huyên ngờ vực lên tiếng hỏi.

Cô nhìn ra ngoài cửa, trời vẫn tối như mực.

Thời gian này rơi vào khoảng 3-4 giờ sáng.

Huyên Huyên quàng tay ôm ghì lấy Hạ Mặc Phỉ.

Cười với hắn, nhưng đáp lại cô vẫn là gương mặt ngu ngơ.

Đôi mắt vô thần nhìn chăm chăm.

2 giờ sau, cô dậy theo đồng hồ sinh học.

Thì Huyên Huyên bật đèn lên, khiến Hạ Mặc Phỉ giật mình bật dậy.

Hắn chăm chú nhìn bóng đèn đang phát sáng, sau đó ngón tay khẽ chạm vào bóng đèn.

Tức khắc hắn sợ hãi lui về sau, miệng rống lên.

“ Rống — ”

“ Rống — ”

Huyên Huyên muốn bật cười, lúc này hắn hệt như con nít.

Chẳng biết cái gì, Huyên Huyên lên tiếng nhắc nhở hắn.

“Mặc Phỉ, thứ đang phát sáng là bóng đèn.

Còn em là Huyên Huyên.”

Hạ Mặc Phỉ hơi nghiêng đầu, nhìn bóng đèn, sau đó lại nhìn Huyên Huyên.

“ Rống — ”

Huyên Huyên: “……”

Như vậy có được xem là hắn đáp lại không?

Chẳng khác gì mình đang nói chuyện với đầu gối.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 315: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 26


Huyên Huyên cười cười, sau đó tắt điện trở ra ngoài.

Hạ Mặc Phỉ giật mình khi thấy Huyên Huyên vừa chạm vào công tắc, bóng đèn liền tắt lịm.

Sau đó cô ra ngoài ăn tạm bịch bánh bích quy ra ăn lót bụng, còn không quên cầm theo bịch sữa tươi.

Hạ Mặc Phỉ cũng đi theo sau, bắt chước bộ dáng của Huyên Huyên.

Cô ngồi sấp bằng, hắn cũng bắt trước ngồi sấp bằng.

Đôi mắt đỏ đỏ lại nhìn vào bịch bánh của Huyên Huyên.

Huyên Huyên nhìn hắn nhìn mình ngốc nghếch như vậy, ăn có chút không được thoải mái.

Định đưa bịch sữa tươi xem, hắn có uống được hay không.

Vừa đưa tới miệng, cô còn không quên lên tiếng nhắc nhở.

“Mặc Phỉ, anh hút vào…”

Loay hoay một hồi, hắn vẫn không làm sao hút sữa vào được.

Huyên Huyên bất đắc đĩ đổ vào miệng hắn.

Sữa vừa tràn vào miệng, hắn lập tức phun hết lên người Huyên Huyên.

Cái này thật sự khó nuốt.

Huyên Huyên: “……”

Hắn cư nhiên lại phun hết lên người mình.

Hạ Mặc Phỉ, nếu anh không phải là nam chủ, thì đã sớm bị bổn cô nương đập chết từ lâu rồi.

[…] Ký chủ cô có bị ngu không?

Hắn là tang thi làm sao có thể uống sữa.

Thứ hắn ăn là tinh hạch, là tinh hạch.

” Hô — Rống ”

Huyên Huyên nhịn tức giận xuống, cô lau sạch miệng cho Hạ Mặc Phỉ.

Bỏ vào lòng bàn tay của hắn 20 viên tinh hạch cấp 1.

Còn chính mình đi thay một bộ đồ khác.

Hạ Mặc Phỉ căng mắt nhìn Huyên Huyên ngồi tu luyện, còn chính hắn chậm rãi nhai nuốt tinh hạch trong tay mình.

Lại tiếp tục 1 ngày nữa qua đi, sắc mặt của Hạ Mặc Phỉ từ xám đen trở thành trắng xanh nhợt nhạt.

Hiện tại hắn đã thăng lên cấp 3

Huyên Huyên cũng mới thăng cấp dị năng lên cấp 3 sơ cấp.

Cô cầm chặt gậy sắt, tiếp tục ra ngoài thu hoạch tinh hạch.

” Lạch cạch — Lạch Cạch ”

Huyên Huyên xoay người lại, phát hiện Hạ Mặc Phỉ cư nhiên lại đi theo sau mình.

“Mặc Phỉ, bên ngoài rất nguy hiểm.

Anh ở trong này đợi em về, sẽ mang nhiều tinh hạch cho anh ăn.”

Dứt lời cô đẩy hắn vào trong nhà, nhưng Hạ Mặc Phỉ không hề nhúc nhích.

Cho dù cô có cố gắng cỡ nào đi nữa.

” Hô — Rống ”

Huyên Huyên bất lực lắc đầu.

Sao hắn lại thích dính mình như vậy,Lúc trước là con người thì nguyên chủ muốn hắn lại không dính.

Còn đi giờ thì, cô đi đâu hắn theo đó.

Bất kể là đi toilet.

Cô cầm dây thừng trói chặt Hạ Mặc Phỉ lôi vào trong phòng, khóa chặt cửa lại.

Huyên Huyên nhanh chóng chạy ra ngoài, bên trong phòng lập tức vọng ra tiếng gào thét.

” Rống — Rống — Gào Gào ”

“Biết vậy sớm bịt miệng hắn, la lớn như thế lỡ dị năng giả khác biết được tới giết hắn thì làm sao đây?”

[…] Ký chủ cô không cần lo xa, nam chủ là tang thi vương, hơn nữa đã cấp 3.

Theo thống kê của hệ thống, dị năng giả cấp 2 còn rất ít, đa số đều là sơ cấp và cấp 1

[…] Dị năng giả cấp 3 duy nhất, chính là cô…

Nghe hệ thống nói một hồi, rốt cuộc Huyên Huyên cũng yên tâm phần nào.

Thẳng ra đường lớn giết tang thi, tiện thể thu thập vật tư.

Quanh khu chung cư, đã dần ít tang thi.

Do một tay Huyên Huyên giết sạch, cô nhìn sắc trời vẫn còn sớm.

Trực tiếp lái xe đi xa ra một chút, tìm tang thi cấp 2.

Tinh hạch cấp 2 giúp Hạ Mặc Phỉ dễ dàng tăng cấp hơn.

Dọc đường cô gặp không ít người còn sống, đa số họ đi theo đoàn tiến về căn cứ phía Nam và phía Đông.

Có nhiều dị năng giả thấy năng lực dị năng của Huyên Huyên vô cùng mạnh mẹ, muốn ngõ ý cô gia nhập.

Nhưng Huyên Huyên dứt khoát từ chối.

Cô hăng say giết tang thi, mệt nghỉ một lát, lại tiếp tục giết.

Cho tới mặt trời sắp lặn, cô mới vội vã lái xe về lại chung cư.

Không biết Hạ Mặc Phỉ lúc này ra sao rồi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 316: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 27


Huyên Huyên mệt mỏi trở về chung cư.

Cô bật đèn lên, vừa mở cửa phòng đã thấy Hạ Mặc Phỉ đứng trước cửa, hắn làm sao mà cởi trói được?

Hơn nữa quần áo còn dơ như vậy?

Đầu tóc rối bù lên.

Huyên Huyên thở ra một hơi, phóng ra nước lạnh đổ đầy vào một cái chậu.

“Mặc Phỉ, sao anh cỏi trói được?

Lại đây em giúp anh lau mình.”

” Rống — ”

Huyên Huyên mặc kệ hắn rống hay gào gì, cô đi 1 bước hắn liền theo cô 1 bước.

Cô ngồi, hắn cũng ngồi.

Cô cởi bỏ quần áo của Hạ Mặc Phỉ ra, hắn quan sát từng hành động của cô.

Hắn cũng táy máy học theo Huyên Huyên, cỏi bỏ quần áo của cô.

Huyên Huyên: “……”

Học cái gì không học, hắn học cái này lại rất nhanh nha.

Huyên Huyên lẩm nhẩm trong lòng,

“Mặc Phỉ, không cần anh cởi.

Lát em sẽ tự mình tắm.”

Huyên Huyên nhẹ nhàng mở miệng nói.

” Rống — ”

Hắn không để ý Huyên Huyên nói gì, tới khi cô hoàn toàn cởi bỏ quần áo hắn xong.

Thì chính mình không còn mảnh vãi che thân.

Huyên Huyên cầm khăn ướt, nhẹ nhàng lau lau kĩ càng cẩn thận mọi ngóc ngách trên cơ thể Hạ Mặc Phỉ.

Hắn nhìn chằm chằm vào ngực lớn no tròn của Huyên Huyên.

Sau đó lại liếc xuống nhìn ngực phẳng lì của mình.

Làn da của hắn xanh trắng, thì lan da của Huyên Huyên lại trắng hồng.

Huyên Huyên nhẹ nhàng lau lên ngực rắn chắc của hắn, niết đi niết lại nhiều lần.

Ngón tay khẽ vân vê núm vú.

Ánh mắt cô quan sát xem, hắn có cảm nhận được gì khác thường hay không.

Nhưng kết quả vẫn như vậy, Hạ Mặc Phỉ không cảm nhận được gì.

Hắn căng mắt ra nhìn hành động của Huyên Huyên, sau đó bàn tay trắng xanh, móng tay có chút nhiễm đen chụp vào một bên vú lớn của cô.

” Ưmm — ”

Huyên Huyên giật nảy mình, bất chợt bị hắn đụng vào.

Khiến cô rên ra một tiếng, bàn tay hắn lạnh như đá đông, áp vào vú cô.

Bất giác gai ốc nổi khắp người, cô khẽ rùng mình một cái.

Lông tay lông chân dựng đứng lên, cảm giác tê tê lạnh lạnh khiến tiểu huyệt phía dưới ướt đẫm.

Huyên Huyên xấu hổ, tự trách bản thân mình dâm đãng.

Có thể đã mấy ngày chưa có làm tình qua, nên vừa chạm cô đã hưng phấn.

“Mặc Phỉ, ngồi yên em lau người giúp anh.”

Huyên Huyên trấn an mình, gạt tay Hạ Mặc Phỉ xuống.

” Rống — ” Hắn gào lên một tiếng, sau đó lại chụp tay lại chỗ cũ trên ngực Huyên Huyên.

Sắc mặt Huyên Huyên nhiễm hồng, cô dở khóc dở cười.

Mặc dù bây giờ hắn chỉ mới là tang thi cấp 3, ý thức còn chưa có.

Quan trọng hơn là gậy thịt còn không có dấu hiệu căng trướng lên.

Lúc này hắn làm cô hưng phấn, rồi cô biết lấy cái gì thỏa mãn đây…

“Mặc Phỉ ngoan, bỏ tay ra… em giúp anh lau người…

đừng nghịch.”

Hạ Mặc Phỉ nghe không hiểu, hắn nghiêng đầu nhìn cô.

Huyên Huyên mím môi, bàn tay lau kì cọ trên ngực rồi trượt xuống dưới.

Lau sạch côn thịt tím xanh, ỉu xìu như cọng bún.

Hạ Mặc Phỉ bắt trước, lần này hắn đặt hai tay lên ngực no tròn của Huyên Huyên.

Ngón tay lạnh buốt ấn ấn lên núm vú, sau đó thì hắn nhéo mạnh kéo ra.

Khiến Huyên Huyên kinh hách, kêu rên lớn hơn.

” Á — Ưm…

ưmmm…”

Cô vặn eo, ưởn ngực về phía trước.

Tư vị đau nhói, tê tê ngứa ngứa kích thích dục vọng của Huyên Huyên.

“Hệ Thống, có phải hắn đã bắt đầu có ý thức?”

[…] Cái này ta cũng không rõ, có lẽ hắn là đang bắt trước cô thôi.
 
Back
Top Bottom