Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 317: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 28


Hỏi hệ thống cũng như không, Huyên Huyên rối rắm nhìn Hạ Mặc Phỉ.

Cô có nên làm vài động tác kích thích hắn hơn nữa hay không?

Không kịp suy nghĩ kĩ, cô tiến về ghế sô pha ngồi xuống.

Hạ Mặc Phỉ như con rối bắt chước đi theo sau ngồi bên cạnh Huyên Huyên.

Lúc này hai người hoàn toàn trong trạng thái lõa thể.

Huyên Huyên bất ngờ vật Hạ Mặc Phỉ xuống ghế sô pha, hắn kinh hách hay ngạc nhiên gì đó.

Đâm móng tay sắc bén xoẹt qua bã vai Huyên Huyên.

Máu tự động chảy xuống, nhỏ giọt trên bờ môi trắng xanh của Hạ Mặc Phỉ, hắn tự giác vươn lưỡi ra liếm liếm máu đọng trên môi mình.

Đáy mắt Huyên Huyên lóe lên tinh quang, cô nhịn đau dùng tay quẹt máu lên hai vú mình, sau đó áp gần tới mặt Hạ Mặc Phỉ.

Hắn ngửi thấy mùi máu, hai mắt đỏ ngầu lên.

Cơ thể lạnh băng dần dần có chút nhiệt độ, hai tay lưu loát bấu chặt lên hai vú Huyên Huyên.

Mạnh mẽ kéo cô ngã, nằm đè lên người hắn.

Hai cánh môi trắng xanh áp lên vú Huyên Huyên.

Đầu lưỡi vươn ra liếm láp máu mà cô tự quẹt lên vú mình.

Lưỡi hắn lạnh lạnh, nham nhám di chuyển tới đâu Huyên Huyên run lên tới đó.

Tư vị này quả là không tệ đi, còn rất thoải mái..

Hạ Mặc Phỉ liếm hết máu trên vú Huyên Huyên, hắn tự động di chuyển đầu mình.

Liếm tới vết thương trên bã vai của cô.

” Ưmm… — ” Cảm giác đau rát, nóng lạnh nhột nhạt đan xen.

Khiến cảm xúc cô nhộn nhào không thôi.

Tiểu huyệt cố gắng áp lên vật ỉu xìu dưới thân của hắn.

Lắc lên xuống, đung đưa chỉ hy vọng hắn có thể cứng lên dù chỉ là một chút.

Dâm dịch tiết ra ướt nhiễm hai đùi hắn, côn thịt vẫn ỉu xìu.

Không có dấu hiệu cứng lên, lúc này thì Huyên Huyên hưng phấn tới phát điên lên rồi.

Cô làm sao mà nhịn được đây.

Huyên Huyên lấy máu đang chảy ra từng chút một, xoa loạn lên khắp người mình.

Kể cả tiểu huyệt cũng bôi lên không ít.

Tức khắc Hạ Mặc Phỉ rống lên, hắn như con dã thú khát máu.

Lật ngược tình thế đè Huyên Huyên xuống dưới.

” Hô — Rống ”

“Mặc Phỉ, có phải anh nhớ ra em rồi hay không?”

Huyên Huyên híp mắt, lên tiếng nói.

” Rống — Gào ” Hạ Mặc Phỉ gào lên một tiếng lớn, hắn bắt đầu liếm láp vết máu trên cơ thể Huyên Huyên.

Hai tay bấu chặt hai vú cô, đầu lưỡi di chuyển liếm láp hệt như con chó nhỏ đang liếm sữa.

Hắn liếm hai núm vú, tới mức núm vú săn cứng chỉa lên.

Sau đó liếm xuống eo, rồi quét lưỡi xuống lỗ rốn dính máu.

Từ từ chậm rãi liếm sạch vết máu, liếm mút tới hai đùi trắng nõn.

Hai mắt đỏ ngầu nhìn Tiểu huyệt trắng hồng, nay lại được bôi máu tới kĩ càng.

Máu tươi lẫn dâm dịch tiết ra hòa lẫn vào với nhau.

Hạ Mặc Phỉ hơi hít hít mùi hương kì dị nay, sau đó hắn lập tức úp mặt vào tiểu huyệt.

” Rống ”

Đầu lưỡi vươn ra liếm lên hai cánh hoa phấn nộn.

Càn quét mút chặt hoa đế.

Huyên Huyên run lên bần bật, cô túm chặt đầu hắn, ghì sát vào tiểu huyệt của mình.

Hông nâng lên, eo vặn vẹo, hơi thở gấp gáp phập phồng.

“Ưm…

Ân… a… a… ngứa… thật sảng…

ưmm…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 318: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 29


Mặc cho Huyên Huyên rên rỉ, hưng phấn tới cực điểm.

Hạ Mặc Phỉ liếm hết máu ở nơi đó liền dừng, hắn ngây ngốc nhìn dâm dịch đang nhiễu ra từ tiểu huyệt ẩm ướt nóng ấm.

Bất chợt ngừng lại, Huyên Huyên nhìn hắn bằng ánh mắt mơ hồ, nhiễm đầy tình dục.

Cô nhịn không được ngồi dậy, vật ngửa Hạ Mặc Phỉ ra.

” Rống — ”

Hắn gào lên giãy giụa, Huyên Huyên nhảy lên người hai chân kẹp chặt lấy hông và mông hắn.

Eo nhỏ đưa đẩy di chuyển ma xát lên xuống trên thân côn thịt.

Cô xoay người, đổi tư thế úp thìa ( Khụ cái này là kiểu 69 ).

Nhíu mày nhìn côn thịt ỉu xìu, có chút thất vọng cầm lên xoa xoa nắn nắm mấy lần.

Miệng nhỏ mở ra, nhiễu nước bọt xuống.

Bàn tay nhỏ bóp chặt côn thịt mềm nhũn, Huyên Huyên ra sức mong muốn nó cương lên dù chỉ là một chút…

“Mặc Phỉ, anh cố gắng… cương lên một chút thôi cũng được.”

” Rống — ” Hắn vẫn gào lên một tiếng.

Huyên Huyên thở ra thườn thượt, lúc này cơ thể cô ngứa tới phát điên liên.

Không có cây gậy thịt kia, thì biết lấy gì thỏa mãn dục vọng đang chiếm lấy mình.

Bất giác cô liếc nhìn bàn tay trắng xanh Hạ Mặc Phỉ.

Có chút ghét bỏ, nhưng vẫn phải cắn răng cầm tay của hắn lên…

“Mặc Phỉ, móng tay anh dài như vậy… chỉ sợ sẽ làm đau em…”

“Để em giúp anh cắt ngắn chúng nhé.”

Huyên Huyên cười ngọt ngào, thực chất cô chẳng nhận được lời đáp trả nào.

Huyên Huyên xăm soi bàn tay Hạ Mặc.

Phỉ, khớp tay dài khá to.

Thôi mượn xài tạm, cắt gọn gàng hết móng tay nhiễm đen của hắn.

Tự mình tiếp tục ngồi lên bụng Hạ Mặc Phỉ.

Tay phải cầm lấy tay của hắn, xoa bóp niết sờ nhẹ lên hai núm vú.

“Ân…

Ưmm… cảm giác… không tệ…

ân…”

Huyên Huyên thỏa mãn rên rĩ, dùng tay của Hạ Mặc Phỉ đùa bỡn trên khắp cơ thể mình.

Ngón tay lành lạnh trượt dần xuống bụng nhỏ.

Sau đó dán lên đùi non, Huyên Huyên lim dim mắt hưởng thụ khoái cảm nhột nhạt.

Cô cầm chắc tay của hắn, niết lên hoa đế… kẹp hai ngón tay lại mạnh mẽ chọc sâu vào bên trong tiểu huyệt.

“Á — Ân…

ân… thật căng… thoải mái…

úm…”

Hai ngón tay vừa vào, dâm dịch liền tiết ra ồ ạt, ướt đẫm một mảng trên bụng hắn.

Hông và mông Huyên Huyên tự nhún lên nhún xuống.

Tay di chuyển ngón tay to lớn của Hạ Mặc Phỉ xâm nhập trong lỗ nhỏ của mình.

” Hô — Hô — Rống ” Hắn gào lên từng đợt.

Đôi mắt đỏ đỏ nhìn nữ nhân dâm mị, đang dùng tay của chính hắn mà an ủi bản thân mình.

Hắn không hiểu đây là hành động gì, nhưng không muốn làm tổn thương nữ nhân trước mặt mình.

Huyên Huyên nhấp mông càng nhanh mạnh hơn 2 ngón rồi lại ba ngón tay xâm nhập chặt chẽ vào bên trong.

Gia tăng tốc độ đẩy ngón tay vào mạnh bạo hơn.

” Nhóp nhép — Ọt ~~~ ”

“Mặc Phỉ, ngón tay của anh… cũng thật sảng… cắm em tới thoải mái…

ân… ngô.”

“Tới bao giờ…

ân… anh mới nhận thức được… em đang mượn ngón tay của anh…

ân… mau mau trở lại bình thường a…”

“Thỏa mãn em…

Mặc Phỉ… anh nghe em nói không… ngô… nhột quá… a… em sắp phun…

ưm…”

Huyên Huyên lắc hông điên cuồng, miệng nhỏ lảm nhảm những lời kích dục.

Mặc dù chỉ duy nhất mình cô hiểu…

Tiểu huyệt co rút lai, kẹp chặt co bóp ba ngón tay của Hạ Mặc Phỉ đang cắm sâu vào bên trong.

Hoa huyệt run lên từng đợt, phun tất cả dịch thủy lên tay hắn.

” Tách… tách… ”

Huyên Huyên đê mê nằm úp lên lồng ngực Hạ Mặc Phỉ, cô cắn răng rút ba ngón tay ướt đẫm ra khỏi tiểu huyệt…

” Ưm — ” Cô nhắm mắt thở phì phò, hưởng thụ một chút khoái cảm còn lưu lại trong người mình.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 319: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 30


Một hồi sau cô thực sự tỉnh dậy, tắm rửa qua một chút.

Sau đó lau lại người cho Hạ Mặc Phỉ.

Mặc cho hắn một bộ quần áo sạch sẽ.

Huyên Huyên lấy ra 5 viên tinh hạch cấp 2 và 8 viên tinh hạch cấp 1 đưa tới trước mặt Hạ Măc Phỉ, vừa thấy tinh hạch hắn liền vồ lấy bỏ hết vào trong miệng, nhai nuốt.

Lần này hắn không có ngất nữa, mà nhắm mắt lại giống như chính mình đang hưởng thụ cảm giác thoải mái vậy.

Một hồi lâu sau, Huyên Huyên quay sang nhìn Hạ Mặc Phỉ.

Lần này hắn biến đổi rất rõ rệt, móng tay đã trở nên trắng, không còn nhiễm đen.

Đôi đồng tử rút bớt đi tia máu.

“Mặc Phỉ, anh phải nhớ em là Huyên Huyên…”

“Nhớ rõ nhé!”

Huyên Huyên cười ngọt ngào, xoa lên đầu hắn.

” Rống — ”

Cô vui vẻ trong lòng, mới 3 ngày đã lên cấp 4.

Không lâu nữa hắn sẽ có nhận thức rồi.

Chỉ cần mình chăm chỉ ra ngoài giết thêm vài trăm tang thi nữa…

[…] Nam chủ thăng lên cấp 4, tương đương cần 5 viên tinh hạch cấp ba.

Hoặc 20 viên tinh hạch cấp 2.

Huyên Huyên: “……..”

Thời điểm này mà hệ thống không tiết tháo này bắt cô phải đi đâu tìm tang thi cấp 3.

Đừng nói tang thi cấp 3, ngay cả cấp 2 cũng bị cô giết gần hết rồi.

Tang thi thấy bổn cô nương nó còn hận không thể chạy xa hơn.

Huyên Huyên vươn vai, vặn eo chuẩn bị đi ngủ.

Dĩ nhiên cô nằm thì hắn liền nằm, luôn trong trạng thái mở mắt nhìn chằm chằm vào Huyên Huyên cả đêm.

Tới sáng ngày hôm sau, cô thức dậy tiếp tục cho Hạ Mặc Phỉ ăn tinh hạch.

Nhưng lần này hắn vẫn ở cấp 4 không tăng.

Liên tục như thế 3 ngày nữa, Huyên Huyên nhìn lại Hạ Mặc Phỉ 1 vòng.

Lúc này hắn không khác người bình thường là mấy, duy nhất đôi mắt của hắn pha một chút màu đỏ thần bí.

Hắn không còn rống lên nữa, mà thay vào đó là tiếng khò khè nhỏ rất nhỏ trong cổ họng.

Lúc này hắn có thể nhìn rõ được Huyên Huyên, thính giác trở nên rõ ràng hơn.

Cô chỉ tay vào ngực hắn, sau đó lại chỉ vào chính mình.

Tiếp tục câu nói quen thuộc hàng ngày hay nói.

“Anh là Hạ Mặc Phỉ”

“Còn em là Quách Huyên Huyên.”

“Chúng ta là người…

à không!

Chúng ta là vợ chồng…”

“Khò… khè… grrr…”

Đôi mắt của hắn nhìn theo ngón tay mỗi khi Huyên Huyên di chuyển.

Cô chuẩn bị ra ngoài giết tang thi, thì hắn lẽo đẽo theo sau.

Huyên Huyên đành chấp nhận cho hắn đi theo mình, do tang thi ở quanh khu vực này đã bị cô thanh toán hết.

Muốn tìm tang thi khác phải đi xa hơn.

20 phút sau, tại một thị trấn lớn.

Hai mắt Huyên Huyên sáng rỡ khi nhìn rất rất nhiều tang thi, còn có tang thi cấp 2.

Cô vừa vung côn sắt lên, thì từ đằng sau Hạ Mặc Phỉ nhìn vào 1 đám tang thi trước mắt mình.

Tức khắc tang thi chạy mất không còn thấy tăm hơi.

“Mẹ kiếp, chuyện quái gì đang xảy ra? không lẽ chúng sợ bổn cô nương?

Ta nhớ rất rõ đã đi xa chung cư rồi kia mà.”

[…] Ký chủ, cô đang dẫn theo một tang thi vương đằng sau.

Chúng dĩ nhiên là sợ, nên phải chạy nha.

Hệ Thống lên tiếng nhắc nhở, Huyên Huyên xoay người lại trừng mắt với Hạ Mặc Phỉ.

Cô mở miệng ra nói.

“Mặc Phỉ, anh dọa cho chúng chạy hết rồi.

Để em xem tối nay anh ăn bằng cái gì?”

Dường như hắn nghe hiểu cô nói gì, tức khắc hắn mở miệng gào lên một tiếng thật lớn.

” Hô – Rống…

Rống ”

Lập tức tang thi cấp thấp lũ lượt chạy tới, còn cẩn thận xếp thành hàng dài ngăn ngắn.

Giống như đang mời mọc Huyên Huyên tới bổ não chúng ra để lấy tinh hạch.

Huyên Huyên kinh ngạc căng mắt ra nhìn, ngón tay cái dơ lên.

Ý bảo Hạ Mặc Phỉ lợi hại.

Lần sau cứ đem hắn theo sau, như vậy cô không cần phải tốn công vận động rồi.

“Mặc Phỉ… anh giỏi lắm, tối nay anh sẽ được no bụng…”

” Khè — Khè “
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 320: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 31


Lại tiếp tục 1 tháng trôi qua, dưới sự phối hợp của Hạ Mặc Phỉ hắn thành công lên cấp 7.

Huyên Huyên không cần phải đánh tang thi, nên cô có rất nhiều thời gian để tu luyện.

Hiện tại dị năng thổ và băng hệ của cô đã lên cấp 6 đỉnh phong.

Huyên Huyên đang rửa sạch tinh hạch bằng nước lạnh ngắt do dị năng của mình phóng ra.

Thì bất ngờ âm thanh khàn khàn không rõ chữ vang lên.

Huyên Huyên nhịn không được mà ngẩng đầu lên nhìn.

“H..uyên…”

“Huyê..n…

Đói…”

Huyên Huyên lấy ngón tay ngoáy lỗ tai, cô còn tưởng chính mình nghe lầm.

Huyên Huyên đứng dậy nhón mũi chân lắc lắc vai Hạ Mặc Phỉ.

“Mặc Phỉ, anh nói được rồi sao?

Anh nhận ra em có phải không?”

Lúc này Hạ Mặc Phỉ hoàn toàn giống người bình thường cơ thể hắn đã có độ ấm.

Duy nhất đôi mắt vẫn đen pha một đỏ.

Hiển nhiên không còn đọng lại một tơ máu nào.

Đôi mắt trong veo, làn da căng bóng mịn, hệt như người bình thường.

Trừ bỏ cái mặt đẹp trai, có một chút ngốc nghếch nhìn Huyên Huyên.

“Huyên…

đói…”

“Huyên…”

Huyên Huyên xúc động ôm chầm lấy Hạ Mặc Phỉ, mặc dù hắn không nói được nhiều, nhưng có thể nói tiếng người rồi.

Không còn gào rú như chó sói nữa…

Lúc này cô cảm giác, chính mình như đang thật sự sống với con người.

Huyên Huyên nhìn hắn với đôi mắt ướt đẫm nước mắt.

Bất giác hắn cúi xuống liếm hết nước mắt mà cô tuôn ra.

Hai hàng lông mày nhíu lại, giống như ghét bỏ thứ nước mắt mặn mặn kia.

“Mặc Phỉ, anh mau gọi tên em.

Gọi đi, em liền cho anh ăn.”

Hạ Mặc Phỉ nhìn chằm chằm nữ nhân vừa khóc vừa cười trước mặt mình.

Hắn cảm thấy hình ảnh này sao quen thuộc như vậy?

Vị mặn mặn kia cũng rất quen thuộc…

“Huyên…”

“Huyên…”

“Đói…

Đói…”

Huyên Huyên vui vẻ đưa một đống tinh hạch cấp 5 đưa cho Hạ Măc Phỉ.

Cô không quên xoa xoa đầu hắn.

“Mặc Phỉ ngoan lắm, anh đã biết nói chuyện rồi.”

Hắn ngoan ngoãn gật đầu, ngồi xuống ghế sô pha chậm rãi ăn tinh hạch một cách ngon lành…

Huyên Huyên liếc đôi mắt nhìn vào hạ thân hắn, nếu hắn đã biến nói.

Không biết vật dưới kia có còn dùng được hay không?

Bổn cô nương đã vất vả nhịn 1 tháng qua rồi.

Hôm nay nhất định phải kiểm tra một lần nữa, tay của hắn không thể nào thỏa mãn mình được.

Nghĩ là làm, nhân lúc Hạ Mặc Phỉ vẫn đang tập trung ăn tinh hạch.

Cô nhanh chóng tụt quần hắn ra, tay nhỏ nắm lấy côn thịt đỏ tím ỉu xìu.

Độ ấm nhất định lan tỏa giữa lòng bàn tay của cô.

Huyên Huyên nhẹ nhàng vuốt ve, ấn ấn đỉnh quy đầu.

Cô cau mày quan sát biểu cảm của Hạ Măc Phỉ.

“Không có phản ứng?

Không thể nào… vẫn nên thử lại…”

Cô mím chặt môi, hai tay nắm bóp chặt côn thịt.

Miệng nhỏ ra nước bọt bôi trơn côn thịt đỏ tím của hắn.

Nhẫn nhịn mát xa cọ sát nhiều điểm nhạy cảm của hắn.

Bóp từ quy đầu trượt xuống thân gậy.

Đùa bỡn hai viên bi cực đại.

Vẽ vòng lên cúc huyệt…

“Hừ…”

Bất giác hắn hừ lạnh một cái, nhịp thở vẫn ổn định.

Nhưng sắc mặt lại có chút đỏ hồng.

Điều khiến Huyên Huyên kinh ngạc hơn, đó là côn thịt của hắn nóng.

Nóng hơn cả người bình thường.

Côn thịt ỉu xìu dần dần ngạnh lên một chút, lại một chút.

“Di ~~ Có cảm giác rồi!

Mặc Phỉ… anh cảm thấy thế nào.”

Huyên Huyên vui vẻ, lên tiếng hỏi Hạ Mặc Phỉ…

Lúc này hắn ngửa người dựa hoàn toàn lên thành ghế sô pha.

Hai tay nắm chặt.

Đôi mắt lim dim…

“Huyên… nhột…”

“Hừ… hừ…”

Hạ Mặc Phỉ nói câu được câu mất, cổ họng phát ra tiếng hừ hừ rất nhỏ.

Huyên Huyên vươn lưỡi ra liếm cánh môi khô khốc đỏ thắm của mình.

“Không lâu nữa, sẽ vắt cạn được anh rồi…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 321: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 32


8 ngày sau đó, Huyên Huyên đang ngủ bất giác bị một cánh tay vắt qua người mình.Cô nghĩ có lẽ là Hạ Mặc Phỉ đè lên, nên tiếp tục ngủ tiếp.

Hạ Mặc Phỉ bỗng nhiên ngồi bật dậy, hắn xoa nhẹ lên trán nhỏ bóng loáng của cô.

Nhỏ giọng nói, từng câu từng chữ rất rõ ràng..

“Huyên Huyên, anh nhớ em…”

“Cảm ơn em, đã luôn ở bên cạnh anh, Anh yêu em.”

Lúc này Huyên Huyên Huyên vẫn đang ngủ, cô mơ màng nhìn thấy nam nhân nằm cạnh mình.

Bất giác đã ngồi dậy từ hồi nào…

“Mặc Phỉ, trời còn chưa sáng, anh nằm thêm lúc nữa đi.”

Hắn yên lặng không nói gì, hai tay lưu loát xé rách chiếc quần jean.

Lột bỏ luôn quần lót ren nhỏ ra một góc.

Bây giờ Huyên Huyên thực sự tỉnh ngủ, cô ngồi bật dậy.

Thì tức khắc Hạ Mặc Phỉ gác hai chân cô lên vai hắn, vươn đầu lưỡi ra liếm lên tiểu huyệt.

“Ah — A…”

“Mặc Phỉ anh đang làm gì?

Anh khôi phục lại ý thức rồi sao?”

Huyên Huyên bị hắn liếm bất ngờ, thân thể cô run lên, khó khăn lên tiếng hỏi.

“Huyên Huyên, anh sẽ bù cho em.”

Dứt lời hắn tiếp tục liếm mút, chiếc lưỡi nóng ran càn quét xung quanh miệng tiểu huyệt.

“A…

Ưm… liếm nữa…

đi…

Mặc Phỉ…

đúng rồi, anh phải bù đắp cho em…

Ân…

ân… thoải mái…

ưm…”

Khoái cảm từ lâu không hưởng thụ qua, nay nó lại ùa về như thủy triều.

Huyên Huyên cong người như con tôm, tê dại kêu rên…

“Ha Hưm…

Anh liếm… em… sắp điên lên…

ưm…

ưmm…

â…

ân…”

Huyên Huyên thở tới gấp gáp, hông và mông nâng cao lên.

Hung hăng ép sát vào mặt hắn, mười ngón tay của Hạ Mặc Phỉ bấu chặt lên hai mông của Huyên Huyên.

Hạ Mặc Phỉ ngẩng đầu lên nhìn Huyên đang rên rĩ, hắn thẳng gồng lưỡi ra chọc vào lỗ nhỏ của cô.

“Ha…

Ah — Ngứa…

ưm…”

Huyên Huyên bật người dậy, ôm chặt lấy cổ Hạ Mặc Phỉ.

Hạ Mặc Phỉ rời miệng khỏi tiểu huyệt, hắn ôm Huyên Huyên vào lòng, thổi hơi thở nóng vào lỗ tai của cô.

“Huyên Huyên, anh không còn là con người nữa…”

“Suỵt!

Anh thành ác quỷ đi nữa em vẫn sẽ luôn bên anh.”

Cô không để cho hắn nói hết câu, ngón tay đặt lên cánh môi mỏng của hắn…

“Huyên Huyên, em có biết.

Em đang nói cái gì không?”

Hắn ôm chặt lấy cô, chứa đựng nhiều tình yêu nồng nàn.

“Vậy Mặc Phỉ, anh có biết anh đang làm cái gì không?

Em không thể thõa mãn chỉ bằng ngón tay của anh.”

“Mặc Phỉ, mau tới bù đắp cho em.”

Huyên Huyên không biết xấu hổ, mà đưa ra tư thế câu dẫn kích thích hắn.

Hắn cúi xuống nhìn côn thịt từ lâu không cứng.

Tới hôm nay lại bành trướng tới đáng sợ, dường như to hơn gấp hai khi hắn là con người.

Huyên Huyên híp mắt nhìn côn thịt cực đại trước mặt mình.

Cô đang ước chừng liệu có nhét được vào hết hay không đây.

“Mở rộng chân ra, anh bù đắp cho em.”

Hạ Mặc Phỉ đẩy Huyên Huyên lui về sau, cô ngửa người ra, chống hai tay lên đất.

Nâng toàn bộ người cao lên, hai chân banh rộng hết cỡ chào đón hắn.

“Mặc Phỉ mau tới…”

Hắn gật đầu, hạ thấp eo mình một chút.

Tay cầm lấy côn thịt cực đại thô to hằn gân xanh lên rõ rệt.

Côn thịt cọ cọ trên miệng tiểu huyệt, dâm dịch nhanh chóng tiết ra bôi trơn quy đầu to lớn, sau đó hắn tàn nhẫn mạnh mẽ đẩy côn thịt vào trong lỗ nhỏ khít kia.

” Ót ~~ ”

” Ah — Rách mất… tại sao lại to như vậy… a…

đau…”

Huyên Huyên hét lên một tiếng.

Hạ Mặc Phỉ ủy khuất nhìn Huyên Huyên, to cũng là lỗi của hắn hay sao?
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 322: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 33


(Khụ! bởi vì anh Mặc Phỉ nhà ta tấn giai lên cấp 8 rồi.

Nên phục hồi được ý thức lẫn kí ức!)

Hạ Mặc Phỉ túm chặt eo nhỏ Huyên Huyên.

Hông và mông thúc mạnh, côn thịt to lớn ra cạn vào sâu bên trong tiểu huyệt.

Quy đầu to lớn va chạm với cổ tử cung.

Huyên Huyên cảm giác như nình bị một cây côn thịt khổng lồ đang từ từ từ tiến vào.

Rồi mạnh mẽ kéo căng người cô ra, chọc ngoáy sâu vào bên trong.

Côn thịt hung hãn mạnh bạo dựng thẳng, còn nóng hầm hập đẩy thẳng các nếp thịt bên trong đang mút lấy hắn.

Cơ bắp của hắn nổi lên cuồn cuộn, hông thúc mạnh, một lần rồi lại nối tiếp những cú thúc đẩy mạnh mẽ hơn.

” Bạch — Bạch ”

Mỗi cú thúc như muốn xuyên qua phá nát bên trong của Huyên Huyên.

Cô khóc không ra nước mắt.

Dâm dịch tuôn ra theo môi lần hắn rút côn thịt ra phân nữa, miệng tiểu huyệt điên cuồng co rút lại mút chặt lấy côn thịt.

“Huyên Huyên, đau không?

Nó tự nhiên to ra, không phải lỗi tại anh.”

Hạ Mặc Phỉ xoa xoa mặt nhỏ đỏ hồng của cô, hắn xấu hổ mở miệng giải thích.

“Không đau, không đau chút nào…

Mặc Phỉ… hưm… anh làm thật thoải mái…

ân…”

Hạ Mặc Phỉ xoay người Huyên Huyên lại.

Hắn cho cô ngồi hẳn lên côn thịt mình.

Hai tay đỡ lấy lưng nhỏ của cô.

“Thật sự không đau?”

Hạ Mặc Phỉ tiếp lên tiếng dò hỏi.

“Ân… không đau… không đau…”

Huyên Huyên gật đầu như giã tỏi, hai tay ôm chặt cổ hắn.

Mông cô tự di chuyển nhịp nhàng, cọ sát lên côn thịt to lớn.

“Vậy, anh làm hết sức đây.”

Huyên Huyên trợn tròn mắt, hắn nói vậy là có ý gì?

Chẳng lẽ nãy giờ hắn vẫn còn chưa làm hết sức mình…?”

Hạ Mặc Phỉ ôm chặt lấy eo của cô, hắn hóp lườn bụng vào.

Mông đẩy nhịp điên cuồng gia tốc, lực đạo tàn nhẫn mà thúc tới.

“Huyên Huyên, em thật dâm đãng… nhân lúc anh thần trí mơ hồ liền dùng tay thỏa mãn… em là muốn chọc tức anh chết phải không…?”

Huyên Huyên bị hắn tàn nhẫn thao, miệng ú ớ không nói nên lời.

Côn thịt thô to bành trướng dùng tốc độ lẫn lực đạo mạnh mẽ cắm sâu bên trong.

Tiểu huyệt co giật, hoa huyệt nhịn không ngừng bủn rủn tiết ra dịch thủy đầm đìa.

Khoái cảm hung hãn áp đảo lấy Huyên Huyên, hai cánh hoa phấn nộn bị kéo căng ra theo mỗi lẫn hắn rút ra rồi cắm vào.

“Ân…

đừng thô bạo như vậy… ngô… a… a…

Mặc Phỉ chết tiệt… rút côn thịt của anh ra…”

“Anh muốn…

ư… làm hỏng… em sao.. chơi hỏng em sao…

Mặc Phỉ đáng chết… a… ha.”

Hạ Mặc Phỉ ép chặt hai đùi Huyên Huyên lại.

Hắn thay đổi tư thế hai người nằm nghiêng, mông của cô nâng ra sau.

Hắn đâm chọc cắm từ phía sau tiến lại.

Miệng lưỡi liếm lên vành tai của Huyên Huyên, không quên thì thào.

“Hừ… em thật sự muốn anh rút… rút ra… trong khi miệng dưới kẹp mút khẩn trương như vậy…

Huyên Huyên… em không thành thật…”

“Dâm đãng… em… hừ… là em chọc tức anh… anh phải thao hư em…

Huyên Huyên… em mãi là của anh… chỉ riêng anh mà thôi…”

Lúc này hắn còn cố tình ra sức cắm thọc khiến cho côn thịt như con thú khát tình, hung mãnh va chạm.

Hai viên bi cực đại đánh vào mông Huyên Huyên, dâm dịch chảy ra ướt đẫm nơi giao hoan đó.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 323: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 34


Hai tay hắn vòng ra trước ngực Huyên Huyên, nắm lấy hai vú lớn.

Ngăn cản chúng đung đưa liên tục, dịch sữa theo đó bắn tung toé lên mặt hắn.

“Huyên Huyên…

Em có thoải mái… hài lòng với gậy thịt này hay không?”

“Em thích ngón tay của anh, hay gậy thịt to lớn này… hử…”

“A — Em thích côn thịt lớn… gậy thịt làm em thỏa mãn…

Ân…

Mặc Phỉ… mau cắm nữa… em muốn nữa…

ân…

ân…”

Hạ Măc Phỉ vui sướng, hôn mạnh lên đôi môi của Huyên Huyên.

Miệng lưỡi đảo lộng tung hoành trong khoang miệng, gắt gao nuốt lấy lưỡi và nước bọt ngọt ngào của cô tiết ra.

Eo hông phối với mông gia tăng tốc độ cực nhanh, cực mạnh.

Động côn thịt thô lớn tiến vào chỗ sâu nhất bên trong tiểu huyệt.

Cổ tử cung của Huyên Huyên co thắt, hút lấy quy đầu to lớn của hắn đang hung hãn thúc mạnh bạo, muốn bung vỡ tất cả bên trong ra.

Thế nhưng Hạ Mặc Phỉ càng kịch liệt điên cuồng thúc đẩy, hắn cảm giác như vẫn còn chưa đủ, chưa đủ… làm bao nhiêu cũng không đủ… hắn muốn nhiều hơn nữa… phải xỏ xuyên hỏng lỗ nhỏ chật khít kia.

Lúc này Huyên Huyên bị hắn hôn loạn, hô hấp cô dồn dập.

Bụng nhỏ cứng lên đau quặn.

Tư vị sung sướng thống khổ tra tấn tinh thần lẫn thẻ xác của Huyên Huyên.

“Không cần…

A… không cần đẩy… anh làm em chết mất…

Mặc Phỉ, đừng đẩy nữa… thật căng… thât sâu… anh xé em ra mất…

ô…

ô…

ô…”

Hạ Mặc Phỉ gồng toàn thân lên, hắn thít chặt cơ mông và hông, tàn nhẫn ác liệt mà đưa đẩy côn thịt thô to cắm xuyên tới hoa huyệt.

Tiểu huyệt khít rịt co rút mút lấy côn thịt của hắn.

Từng thớ thịt ôm ghì lấy hạ thân hắn.

Dịch thủy nóng bỏng phun lên quy đầu to lớn…

Hắn cảm giác được côn thịt tê dại ngứa ngáy, như có hàng trăm hàng nhìn con kiếm đu bám cắn lấy hắn.

” Nhóp nhép — Bạch — Bạch ”

Nơi giao hoan của hai người, phát ra âm thanh dâm mị, dịch nhờn trắng đục bám lấy côn thịt nhiễm ra ngoài, mỗi khi hắn rút côn thịt ra…

“Mặc Phỉ, anh nói đi… tại sao…

5 năm rồi… anh mới động tới em… anh có yêu em hay không…”

“Anh nói đi…

ưmm…

Em không muốn rời xa anh một chút nào… dù chỉ là 1 giây 1 phút.”

Huyên Huyên mấp máy miệng, thở phì phò liên tục mở miệng hỏi hắn, hai tay cô vươn ra sau.

Bấu chặt lên vai rắn chắc của hắn…

“Yêu…”

“Anh yêu em… nên mới không dám động vào người em… trong khi…

ưmm… bản thân anh chưa có gì… hừ… nhưng…”

” Bạch — Bạch ”

“Nhưng bây giờ tất cả đều không quan trọng… không quan trong bằng em…

Huyên Huyên… anh yêu em… yêu từ ánh mắt đầu tiên…

ân… hừ…”

“Ha — Thật sự?”

Huyên Huyên rên rỉ thở dốc, vẫn cố gắng lên tiếng hỏi…

“Thật… anh nói đều là thật… muốn…

ư… muốn cắm mạnh hơn… nữa…

Huyên Huyên… em mút thật chặt… em làm anh điên lên mất…”

Hạ Mặc Phỉ bế Huyên Huyên lên.

Hai tay túm chặt lấy chân cô.

Nâng cao mông cô sau đó lại dập mạnh xuống, côn thịt thô lớn thành công lút cán… cổ tử cung mãnh liệt hút lấy hắn…

Khoái cảm dào dạt dâng lên, hai thân thể điên cuồng giao hoan.

Hắn thúc mông hông nhanh hơn, nâng mông Huyên Huyên cao lên rồi thả xuống theo tốc độ của hắn…

Tư vị sung sướng lâng lâng khó tả chiếm lấy lí trí của hai người.

Giống như thể, đây không phải mạt thế, mà là thời bình…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 324: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 35


Hạ Mặc Phỉ ôm chặt Huyên Huyên, gia tăng tốc độ.

Hông phối hợp với côn thịt cực đại thô dài tàn nhẫn thao mạnh, từng cơn ập tới hệt như vũ bão.

Khiến tâm hồn Huyên Huyên mềm nhũn ra như nước, cô không còn sức lực để rên rĩ nữa.

Gương mặt đỏ hồng mê mệt ôm lấy cổ Hạ Mặc Phỉ…

“Hừ…

Huyên Huyên… em nhìn xem…

Lỗ nhỏ này, lại tham lam mút chặt gậy thịt khổng lồ… của anh.”

“Ư… chúng ta lại… lại hoàn hảo, ăn khớp nhau như vậy… em sinh ra là để cho anh cắm…”

“Huyên….Huyên…

ưmm…

đừng mút chặt như vậy… anh muốn bắn…

ân… hừ..!”

Hạ Mặc Phỉ lim dim mắt, thúc côn thịt thô to vào lỗ nhỏ giữa hai chân của Huyên Huyên.

Mỗi lần hắn cắm vào rút ra tiểu huyệt lại phun ta dịch thủy ướt át xuống sàn nhà.

Chảy xuống ướt đẫm hai đùi hắn.

Hắn gồng tay lên nhấp mông Huyên Huyên dập xuống lút cán côn thịt.

Hông hắn tiến tới hóp bụng thúc đẩy, côn thịt thô to thẳng lên cắm dọc theo đường cong tường thịt tiểu huyệt.

Mạnh mẽ cắm côn thịt xuyên qua hoa huyệt, cắm tới cổ tử cung ma sát lên xuống nơi đó.

Tức khắc tiểu huyệt chật hẹp nay còn thít lại như muốn gặm gãy côn thịt của hắn.

“Ân…

Mặc Phỉ… anh giỏi nhất…

Em sinh ra chỉ dành cho anh…

ân… hôn em… mau hôn em…”

Huyên Huyên mê li túm lấy cổ hắn, Hạ Mặc Phỉ cúi đầu xuống ngậm lên đôi môi đỏ của Huyên Huyên.

Mặc dù nước bọt rất khó nuốt đối với tang thi, nhưng hắn không hề chán ghét.

Cô tiết ra bao nhiêu hắn đều nuốt hết…

“Ưm… sướng…

ư…

ân… thoải mái… sướng chết em… a… a…

Mặc Phỉ… em… tới… a… a… dừng mau dừng lại…”

Huyên Huyên vặn vẹo thân thể mình, ôm chặt lấy Hạ Mặc Phỉ, tiểu huyệt thắt lại, khoái cảm cao trào dâng lên bất ngờ.

Toàn thân thể cô căng ra, run lên từng đợt…

Dịch thủy lẫn nước tiểu tuôn ra ồ ạt…

” Phụt — ”

“Ưm…

ư…

ư… em ra…

đừng động…

Mặc Phỉ… em mới ra… a…

ân.”

Hắn phớt lờ Huyên Huyên cầu xin, vẫn cắm côn thịt thô to sâu hết mức có thể.

Côn thịt nóng bỏng đâm mạnh lên tất cả điểm mẫn cảm bên trong tiểu huyệt.

Hông thúc lên, hai cơ thể ma sát.

Nơi giao hoan một mảnh lầy lội ướt đẫm.

“A… a… anh cũng tới… mau… cho em tất cả…

Huyên Huyên…

ư… nhận lấy…”

Hạ Mặc Phỉ thúc đẩy thêm vài chục lần.

Côn thịt bành trướng lên gấp 2.

Cắm ra rút vào.

Đỉnh quy đầu tê dại giật giật lên mấy lần.

Tinh Dịch nóng hổi bắn sâu vào bên trong tử cung.

Bất giác tiểu huyệt cảm nhận được cỗ nóng bỏng tràn trong thân thể mình.

Thít chặt lại quấn lấy côn thịt.

Hạ Mặc Phỉ lưu luyến cắm thêm mấy lần nữa, cho tới khi côn thịt hoàn toàn xìu xuống.

Hắn không buồn rút côn thịt ra khỏi nơi nhầy nhụa kia.

“Ư…

ân…

ưm… thật sảng…”

Nơi giao hoan chảy ra một thứ tinh dịch màu xanh nhạt, còn bốc hơi nóng lên…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 325: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 36


Ngày hôm sau, Huyên Huyên nép vào lồng ngực của Hạ Mặc Phỉ.

Tuy trái tim của hắn không đập, nhưng lại cảm nhận được ấm áp từ sâu trong lòng của mình.

Hắn rất thích cảm giác này.

“Huyên Huyên, chúng ta tới căn cứ phía nam.”

Hạ Mặc Phỉ quyết tâm lên tiếng.

“Tại sao?

Không phải bây giờ đang rất tốt sao?.”

Huyên Huyên trầm mặc một hồi, cô lên tiếng hỏi.

“Không tốt, không tốt một chút nào.

Anh muốn mình trở thành con người, muốn cùng em sinh ra thật nhiều đứa con, của riêng chúng ta.”

Hạ Mặc Phỉ ôm chặt lấy Huyên Huyên, hắn không thể rơi nước mắt.

Cảm giác này thật tệ, hắn muốn mang lại hạnh phúc tới cho nữ nhân mình yêu thương.

“Mặc Phỉ, đây là nguyện vọng của anh sao?”

Cô chớp chớp mắt, chân thành lên tiếng.

“Phải, đây là nguyện vọng cả đời của anh.

Anh phải trở thành con người, phải sinh con cùng em.

“Căn cứ phía nam có đầy đủ máy móc thiết bị, rất nhanh anh sẽ chế ra vac xin chống virus tang thi này.”

” Được, được, Mặc Phỉ.

Anh làm gì em đều ủng hộ, chúng ta liền tới căn cứ phía nam.”

Huyên Huyên ôn nhu vỗ về hắn, có lẽ cô hiểu được phần nào cảm giác đau khổ này.

Làm một con người chân chính vẫn tốt hơn là tang thi.

Hai người quyết định tiếp tục hành trình tới căn cứ phía nam, dọc đường nhờ có Hạ Mặc Phỉ nên không có tang thi nào làm hại tới Huyên Huyên.

Mơ hồ chúng còn đi theo hộ tống thành một đoàn dài.

chưa tới 10 ngày Huyên Huyên và Mặc Phỉ đã tới căn cứ phía nam.

Do Mặc Phỉ là tang thi, chỉ cần kiểm tra họ sẽ phát hiện ngay.

Nên hai người tạm thời ẩn náu phía bên ngoài căn cứ, Hạ Mặc Phỉ tập hợp toàn bộ tang thi cấp cao tới.

Một mặt để nghiên cứu làm sao đem hết thiết bị tân tiến kia từ căn cứ ra.

Mặt khác để Huyên Huyên chơi đùa giết thời gian.

Hạ Mặc Phỉ chỉ vào Huyên Huyên, sau đó xoay người xuống phía dưới.

Lên tiếng, dạy cho đám tang thi cao cấp nói.

” Gọi Chị Dâu ~~ ”

“Phụtttt — Hạ Mặc Phỉ, anh bị ngốc rồi sao?”

Huyên Huyên nhịn không được mà bật cười.

Hạ Mặc Phỉ gãi đầu gãi tai, tay trái đút trong túi quần nắm chặt chiếc nhẫn.

Thời cơ chưa tới, hắn chắc chắn phải cho Huyên Huyên một hôn lễ như mơ, là cô dâu xinh đẹp nhất.

Bất giác ở phía dưới, đám tang thi cao cấp.

Nhao nhao lên nói không rõ chữ, lộn xộn.

“Chị…

Chị…

Dâu…”

Huyên Huyên trợn mắt lớn lên nhìn, ôi mẹ ôi chúng thực sự gọi kìa…

Nhìn đáng tang thi này, cũng thật ngoan và biết nghe lời…

“Mặc Phỉ, ngày mai em sẽ vào căn cứ.

Lấy thiết bị máy móc ra.

Anh ở đây chờ em.”

“Không, Huyên Huyên.

Anh đi cùng em.”

Hạ Mặc Phỉ vội vàng nắm tay Huyên Huyên.

Hắn biết cô lo lắng quan tâm hắn.

Nhưng với tình thế hiện nay thì thực sự không ổn.

Theo tin tức cho biết, Lâm Y Y hiện nay là nữ khoa học chủ chốt bên trong căn cứ, cô ta được tung hô là nữ thần.

Bên cạnh lại có Mộc Bá dị năng hệ mộc cấp 5 trung cấp.

Mộc Cường gặp cơ duyên, thành công có dị năng hệ kim cấp 4 đỉnh phong.

Thiên thời địa lợi đều nghiêng vế phía cô ta, chỉ có sợ để Lâm Y Y biết hai người họ còn sống.

Hơn nữa Huyên Huyên của hắn có dị năng mạnh mẽ, chắc chắn cô ta sẽ không bỏ qua.

Tâm tư của Lâm Y Y, hắn đều nhìn thấu.

Từ cái hiểm cảnh tang thi đoàn vây lấy, cô ta chọn bỏ mặc đồng đội thoát thân một mình.

Huyên Huyên suy nghĩ một chút, liền gật đầu chấp thuận.

Dù sao nếu không trộm được ra ngoài, thì nói Hạ Mặc Phỉ tập hợp tang thi cao cấp chiếm lấy căn cứ cũng được nha.

Hiện tại dị năng cao nhất cũng chỉ đạt cấp 5.

Còn số tang thi cao cấp ở đây đã cấp 6 cấp 7

“Chị Dâu…”

“Chị Dâu…”

Huyên Huyên: “…….”

Bổn cô nương luôn cảm thấy, bây giờ không phải mạt thế.

Mà chính mình đứng trước một cái băng đảng mafia nào đó…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 326: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 37


Đám tang thi cao cấp nhìn Hạ Mặc Phỉ ôm Huyên Huyên, chúng cũng bắt trước ôm những con tang thi bên cạnh.

Huyên Huyên: “…….”

Hạ Mặc Phỉ: “…….”

” Hô Hô — Rống rống ” Hạ Mặc Phỉ rống lên, tức khắc tang thi tản hết ra ngoài.

Một hồi sau tang thi lại lũ lượt trở về, trên tay chúng cầm cánh tay.

Chân hoặc trái tim máu me của con người.

Có con tang thi còn vác nữa thân người, vẫn đang còn co giật về cho Huyên Huyên.

Huyên Huyên lẫn Hạ Mặc Phỉ ôm đầu đỡ trán, dạy cho mấy tang thi này còn khó khăn hơn lên trời.

” Chị Dâu….

ăn.”

” Chị Dâu….”

” Ăn, ăn ”

Huyên Huyên liếc sang nhìn Hạ Măc Phỉ, cô khẽ gõ lên đầu hắn.

Mở miệng ra trách.

“Tên ngốc Mặc Phỉ này, là anh sai chúng đi tìm về đúng không?”

Hạ Mặc Phỉ ủy khuất xoa đầu, cúi đầu xuống giải thích.

“Anh nghĩ chúng hiểu, nên mới sai đi tìm đồ ăn cho em…

Nhưng mà…”

“Nhưng mà chúng đều ngốc như anh đúng không?

Hừ chỉ được gậy thịt to, anh vẫn ngốc.”

Huyên Huyên không chú ý mà nói, Hạ Mặc Phỉ xấu hổ.

Quả thật từ lúc hắn thành tang thi Vương, gậy thịt có chút to ra…

“Em đi ra ngoài.”

Huyên Huyên xoay người định rời đi, thì Hạ Mặc Phỉ níu lại.

“Em đi đâu?”

“Trộm đồ về cho anh.”

Cô trấn định nói, quả thật cô dự định mượn tạm, nếu không được thì trực tiếp chiếm lấy căn cứ là xong.

“Anh đi với em.”

Hạ Mặc Phỉ dứt khoát nói.

“Được, đi thôi.”

Dù sao dẫn Hạ Mặc Phỉ theo sau cũng tốt, hắn là Tang Thi Vương.

Chính mình không cần mất sức, hơn nữa còn có đàn em tang thi kia hộ tống cảm giác cũng không tệ.

Hai người đi một hồi, vẫn chân chân đứng nhìn cổng thành căn cứ.

Cô đang suy tính nên trực tiếp vào hay khoét vách để vào đây.

“Vào thôi!”

Hạ Mặc Phỉ định tiến vào, thì Huyên Huyên níu lại.

“Anh bị ngốc sao?

Anh mà vào bọn họ lập tức phát hiện ra.”

“Ngốc…”

“Ngốc…”

Đáng tang thi cao cấp phía sau, hệt như cỗ máy nhại lại lời Huyên Huyên…

” Gào — Hô hô ” Hạ Mặc Phỉ rống lên, lập tức tang thi cấp cao im miệng.

Huyên Huyên nhịn cười tới đau bụng nhỏ, đúng là người ngốc dạy ra một đám ngốc.

Bổn cô nương mới không tin, hắn phát minh ra vắc xin chống virus zombies

Bất giác từ xa có 1 vài chiếc xe đang tiến tới.

Huyên Huyên và Hạ Mặc Phỉ nép vào chỗ khuất.

Đám tang thi theo đó mà học, cũng nép vào.

Đợi cho xe hoàn toàn đi vào căn cứ.

“Có cổng sau?”

“Tốt, Tốt.”

“Mặc Phỉ, có cổng sau.

Chúng ta lại đó xem.”

Hạ Mặc Phỉ gật gật đầu, theo sát Huyên Huyên đi về phía hông Căn cứ.

Đám tang thi học theo bộ dáng, đi từ từ chậm dãi.

” Tường đất ” Huyên Huyên hô lớn lên, lập tức từng lớp đất dâng lên, cô bước chân đi lên tường thành.

Nhìn vào khung cảnh bên trong.

“Mặc Phỉ, anh lên đây.”

Cô nghiêng đầu lại, gọi Hạ Mặc Phỉ nhưng không thấy đâu.

Bất giác Hạ Mặc Phỉ nhấc chân bay lên cao.

Huyên Huyên căng mắt ra nhìn, hắn lại còn có thể bay?

[…] Ký chủ, điều này là dĩ nhiên.

Nam chủ là tang thi vương, đủ mạnh mẽ hắn sẽ bay

Huyên Huyên: “…….”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 327: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 38


Huyên Huyên leo xuống, vào trong căn cứ.

Tìm một căn phòng bỏ hoang, hoặc chưa có dị năng nào thuê hoặc mua.

Hạ Mặc Phỉ lẽo đẽo vào trong với Huyên Huyên.

Đáng tang thi học trò kia, mắt thấy cũng muốn vào trong căn phòng.

Cơ mặt Huyên Huyên giật giật, phòng nhỏ như vậy, làm sao chứa hết.

“Mặc Phỉ, anh cho đám học sinh giỏi của anh đi chỗ khác chơi được không?”

“Khụ ~~ Sẽ sẽ.”

Hắn xấu hổ ho nhẹ, từ bao giờ hắn lại có đám học sinh rồi…

Hạ Mặc Phỉ ra hiệu, lập tức đám tang thi lại bò lên lại tường đi ra ngoài.

” Lạch Cạch — ” Tiếng bước chân người dồn dập đi tới.

Huyên Huyên cảnh giác ôm Hạ Mặc Phỉ vào ngực mình, nép một bên.

Tai vểnh lên lắng nghe.

“Trong căn cứ thì làm gì có tang thi, sao chúng ta phải đi tuần chứ.”

Giọng nói hơi non nớt của nam nhân vang lên.

“Ngươi biết gì không, nghe nói Y Y nữ thần của chúng ta đang nghiên cứu gen dị năng giả…”

“Cái tin này ta biết lâu rồi, chỉ là Mộc Bá đội trưởng thăng lên dị năng cấp 6 rồi.

Quả thật thực lực mạnh mẽ…”

“Chậc Chậc — ” Hai nam nhân vừa đi vừa bàn tán.

Huyên Huyên cảm thán. trong lòng, nữ chủ quả thật đạt không ít thành tựu.

Chỉ trong thời gian hơn 1 tháng ngắn ngủi a~~

[…] Nữ chủ giết Tiến Sĩ Kim cướp đi giáo trình nghiên cứu gen dị năng giả.

Có gì mà cô khen ngợi.

Huyên Huyên: “…….”

“Huyên Huyên, hay chúng ta cướp căn cứ.”

Hạ Mặc Phỉ nghe được tin Lâm Y Y tạo nên thành tựu không nhỏ, hắn cảm thấy giống như mình nghe được câu chuyện cười.

Thực lực của Lâm Y Y hắn nắm rõ, cô ta cái gì đều không biết.

Thì nghiên cứu cái mông gì, chắc chắn cô ta cướp kết quả của ai đó.

“Được, anh triệu tập đàn em…

À không học trò của mình đi.”

Hạ Mặc Phỉ: “…….”

” Hô Hô — Rống Rống ”

Được sự cho phép của Huyên Huyên.

Hạ Mặc Phỉ hô lớn, triệu hồi tang thi cấp thấp, rất nhanh chóng từng đoàn tang thi tập hợp lại trong vài phút.

Vây chặt tứ phương 8 hướng căn cứ.

Trong nháy mắt căn cứ cũng bắt đầu xao động ồn ào, tiếng cảnh báo chói tai dồn dập từng hồi vang lên ” Tu Tu — Tút Tút Tút ”

“Cảnh cáo tang thi đoàn đang tấn công.

Dị năng giả tập hợp.”

“Cảnh cáo tang thi đoàn đang tấn công.

Dị năng giả tập hợp.”

Không lâu sau hơn một trăm dị năng giả cấp 3 – 4 tập hợp tại phía trên cổng thành.

Dẫn đầu là Mộc Bá và Mộc Cường, từ trên cao nhìn xuống.

Huyên Huyên và Hạ Mặc Phỉ được tầng lớp tang thi bao bọc ở phía bên trong, nên không dễ gì mà nhìn thấy được hai người.

Cô nheo mắt nhìn Lâm Y Y chống tay trên tường thành, nhìn xuống dưới

Vẻ mặt cao ngạo, không để ai vào trong lòng mắt của mình.

Huyên Huyên cười mỉa, để xem cô còn cười được bao lâu.

Toàn bộ người lẫn dị năng giả bên trong căn cứ, không hiểu lí do gì.

Tang thi thi bất ngờ tấn công căn cứ.

“Mộc đội trưởng, xảy ra chuyện gì? sao tang thi lại bất ngờ tấn công căn cứ?”

“Tôi cũng không biết.”

Mộc Bá âm trầm nói, hắn nhìn một biển tang thi nhúc nhúc phía dưới đang công phá cổng thành.”

Bất giác Lâm Y Y lớn tiếng nói ra.

“Chắc chắn do tang thi Vương điều khiển.

Tôi cần não bộ của Tang thi vương, tốt nhất…”

“Mộc Bá, anh bắt sống Tang thi vương giúp tôi….”

“Y Y, nếu là em muốn.

Anh sẽ dốc sức mà làm.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 328: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 39


Lúc này Huyên Huyên ngước mắt lên nhìn, vẻ mặt cao ngạo của Lâm Y Y.

Quan trọng hơn nữa, Mộc Cường đứng bên phải đang loay hoay chữa lành vết thương cho dị năng giả cấp 5.

Cô kinh ngạc không thôi, hóa ra dị năng Quang hệ lại thần kì như vậy.

Hạ Mặc Phỉ đứng bên cạnh Huyên Huyên, hắn không ngừng rống lên chỉ huy tầng lớp tang thi tấn công căn cứ.

“Dây leo!”

Mộc Bá hét lớn lên.

Dưới đất mọc ra vô vàn dây leo, nhưng rất khác thường hơn những dị năng giả mộc hệ bình thường.

Dây leo của hắn phát ra chất dịch màu đen, quấn vào tang thi lập tức cơ thể bị đứt lìa…

Huyên Huyên căng mắt ra nhìn, đây là chuyện quái gì đang xảy ra?

1 tháng qua họ biến dị năng của mình thành cái quái quỷ gì vậy?

[…] Ký chủ, hắn được cấy thêm dị năng hệ ám của tang thi vào người.

Chỉ sợ thời gian thích ứng lâu dài, cũng sớm biến thành nữa người nữa quỷ thôi.

Huyên Huyên: “…….”

Cái này chắc chắn là Lâm Y Y làm ra đi, tham vọng của cô ta thật vượt qua sức tưởng tượng của mình. ” Hừ ”

“Huyên Huyên, để anh lên.”

Hạ Mặc Phỉ nói xong, hắn không đợi cho Huyên Huyên trả lời.

Mà lập tức bay lên giữa không trung…

“Mặc Phỉ, đợi đã…”

Mộc Bá, Mộc Cường, Lâm Y Y trợn mắt kinh ngạc nhìn lên không trung.

Thấy Hạ Mặc Phỉ bay giữa không trung, không ngừng chỉ huy tang thi.

“Mộc Bá, kia không phải Hạ Mặc Phỉ sao?”

Mộc Cường ngơ ngác lên tiếng.

“Phải rồi, sao anh ta có thể bay được?

Còn đứng giữa biển tang thi…”

Mộc Bá âm trầm gật đầu, sắc mặt ngưng trọng nói.

Lâm Y Y ban đầu vừa thấy Hạ Mặc Phỉ, có hơi lo sợ.

Nhưng vài giây sau liền nở nụ cười nham nhở.

“Hắn là Tang Thi Vương, có lẽ lần trước bị bao vây.

Hắn bị tang thi cào trúng.”

“Anh Mộc Bá, giúp em bắt sống hắn về đây.

Em cần năng lực của hắn.”

Lâm Y Y xà vào người Mộc Bá, vỗ vỗ lên lồng ngực.

Ngọt ngào mở miệng.

“Được, Được, không phải chỉ tang thi vương thôi sao.

Anh giúp em bắt là được.”

Nói xong Mộc Bá phóng ra dây leo to lớn.

Chống xuống đất, nhấc bổng hắn lên giữa không trung tiến lại gần chỗ Hạ Mặc Phỉ.

Huyên Huyên nhìn lên trên, Mộc Bá tiến tới càng gần Hạ Mặc Phỉ.

Trong lòng cô ẩn ẩn lo lắng, liệu quyết định chiếm lấy căn cứ có vội vàng quá hay không.

“Hạ Mặc Phỉ, lâu rồi không gặp.

Không ngờ anh biến thành cái dạng này.”

Mộc Bá khiêu khích lên tiếng…

Hạ Mặc Phỉ nắm chặt tay.

Hắn cũng không muốn thành cái dạng này, bị khiêu khích khiến hắn càng muốn chiếm bằng được căn cứ này.

“Mộc Bá, tôi khuyên cậu đừng quá tin vào Lâm Y Y.

Tôi thành cái dạng này thì làm sao.”

“Tôi ngửi được, trên người cậu có mùi tang thi.

Không lâu sau cậu sẽ trở thành cái dạng còn kinh khủng hơn tang thi cấp thấp kia.”

Hạ Mặc Phỉ gằn giọng nói từng chữ, điều này hắn nói là sự thật.

Chính bản thân mình là tang thi Vương, chỉ cần đánh hơi được mùi của đồng loại hắn liền rất rõ.

“Hừ!

Anh Đừng nói lung tung.

Lâm Y Y muốn đầu của anh, Hạ Mặc Phỉ…

Tôi xin lỗi…

đầu của anh, không thể không lấy xuống…”

“ Hô Hô — Rống Rống ”

Hạ Mặc Phỉ ngửa cổ lên rống lớn, lập tức có nhiều tang thi cấp cao vây xung quanh.

Nhắm lấy dây leo của Mộc Bá mà phá, chỉ e rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 329: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 40


Lúc này toàn bộ dị năng giả lẫn người trong căn cứ nhìn Mộc Bá với ánh mắt sùng bái, kính ngưỡng.

Đang đối mặt cùng Hạ Mặc Phỉ.

“Dây leo!”

Mộc Bá hét lên, từ trong lòng bàn tay xuất ra dây leo.

Phóng tới trước mặt Hạ Mặc Phỉ.

Mỗi đầu dây leo sắc bén như mũi tên nhọn.

Hạ Mặc Phỉ cẩn thận, né tránh thân mình.

Liên tục bay nhảy trên không trung, né tránh dây leo.

Hắn nhíu mày đánh giá cẩn thận toàn diện Mộc Bá, khắp người tỏa ra sát khí hung tàn.

Bên dưới sĩ khí của dị năng giả tăng cao.

Lúc này Huyên Huyên sát gần tới nơi giao đấu của Mộc Bá và Hạ Mặc Phỉ.

Cô là dị năng giả không thể giết người vô tội, cũng không thể giết tang thi.

Chỉ còn cách âm thầm bảo vệ Hạ Mặc Phỉ từ phía sau.

Nam chủ mà chết thì coi như nhiệm vụ của cô cũng hoàn toàn thất bại.

“Mặc Phỉ, anh cẩn thận dây leo của hắn có thể ăn mòn.”

Huyên Huyên lên tiếng nhắc nhở.

“Tường Đất!

Băng nhiễn!”

Huyên Huyên phát ra dị năng.

Vây lấy hai người thành một trận đài, tách biệt với tang thi lẫn dị năng giả bên ngoài.

quang cao

Từ trên tường thành, Lâm Y Y kinh ngạc nhìn dị năng hệ thổ và băng mạnh mẽ tới mức rung chuyển một vùng.

Nhìn qua có thể đoán được dị năng đã cấp 7.

“Là ai có dị năng mạnh mẽ như vũ bão vậy?”

Mộc Cường kinh ngạc thốt Lên.

“Trời ơi là cô gái kia phát ra dị năng, hình như đã cấp 7 đỉnh phong.”

Các dị năng giả khác cũng nhao nhao lên tiếng.

Lâm Y Y híp mắt nhìn phía tay, mà mọi người chỉ.

Cô ta cắn môi gầm lên…

“Hừ là Quách Huyên Huyên.

Không ngờ cô ta lại lả song hệ dị năng giả, còn là cấp 7 đỉnh phong.”

“Không công bằng…

Tất cả đều không công bằng…”

“Mọi người, ả ta cũng là tang thi.

Mau giết, không… bắt sống lấy ả.”

Lâm Y Y gầm lên ra lệnh.

Ban đầu dị năng giả có hơi chần chờ vì ngại dị năng của Huyên Huyên.

Nhưng lại nhìn xung quanh chính họ có tới 100 người hơn lại đi sợ 1 nữ nhân?

Dị năng giả lấy lại sĩ khí tiến lên tấn công tầng lớp tang thi cấp thấp.

Sau đó càng tiến vào sâu càng khó khăn, vì có tang thi cấp cao hơn bao bọc lấy Huyên Huyên.

” Bảo vệ chị dâu ”

” Bảo vệ chị dâu ”

Lớp tang thi cao cấp đồng thành hô lớn lên.

Xúm lại di chuyển liên hồi, bảo vệ kèm chặt Huyên Huyên.

Dị Năng giả: “…….”

“Mẹ Kiếp!

Lũ tang thi này còn biết nói chuyện???”

“Quá kinh khủng rồi, mọi người chú ý cẩn thận.

Chúng đều là tang thi cao cấp.”

Khung cảnh xung quanh trần ngập máu tanh khói đạn, ánh sáng đầy sắc màu do dị năng giả phóng ra.

Sáng cả một vùng trời…

Huyên Huyên căng mắt ra nhìn trận đấu của Hạ Mặc Phỉ và Mộc Bá.

Hạ Mặc Phỉ luôn né tránh, lúc này Mộc Bá đang chiếm thế thượng phong.

Huyên Huyên nhanh chóng lẫn trốn vào trong đám tang thi cấp cao.

Đa số tang thi không có dị năng đều bị dị năng giả trực tiếp bổ đôi đầu.

Nhưng tốn không chút công phu.

“Khóa!”

Hạ Mặc Phỉ hô lên, tức khắc Mộc Bá như bị điểm huyệt không thể nào cử động được.

“…….”

Huyên Huyên kinh ngạc nhìn Hạ Mặc Phỉ, đây là dị năng gì?

Không lẽ tang thi vương đều siêu nhiên như vậy?

[…] Ký chủ, đây là nam chủ có kỹ năng tinh thần lực.

Tần xuất mạnh mẽ từ đại não phóng ra, nếu cấp cao có thể khóa hoặc trực tiếp bóp chết kẻ địch

Huyên Huyên: “…….”

“Quá bá rồi, không hổ là nam nhân của bổn cô nương.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 330: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 41


Hạ Mặc Phỉ cắn răng, cố gắng chế trụ Mộc Bá.

Hằn dồn toàn bộ tinh thần lực thành lưỡi dao sắc bén, phóng tới Mộc Bá như muốn cắt đứt đầu hắn ra.

“Hạ Mặc Phỉ, anh bình tĩnh… chúng… chúng ta cùng là bạn bè.

Đừng giết tôi.”

Mộc Bá lo sợ lên tiếng, hắn không ngờ Mặc Phỉ lại có thể phóng ra tinh thân lực mạnh mẽ tới vậy…

“Mộc Bá, cậu cũng xứng nhắc tới hai chữ bạn bè.”

” Nát ” Tức khắc đầu của Mộc Bá căng lên, gân xanh đỏ nổi lên một cách đáng sợ…

“Ư…a… a…

Hạ Mặc Phỉ… coi như tôi cầu xin anh… tha cho tôi…”

Mộc Bá cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Phía trên tường thành, Lâm Y Y và Mộc Cường nhìn thấy Mộc Bá không công kích nữa, mà dây leo thu hết lại.

Không ngừng vũng vẫy trên không trung.

Hai người cảm thấy lạ, nhưng quá xa không thể nào nhìn rõ…

“Hừ… cứng đầu…”

Hạ Mặc Phỉ gầm lên, đôi mắt chuyển đổi hắn, dốc hết sức lực lên đại não.

“Phá…”

“Phụt — Bộp”

Tức khắc đầu của Mộc Bá bị bóp nát, não văng tung tóe.

Hai con mắt lồi ra ngoài, gương mặt bị bóp nát tới biến dị.

“Anh Mộc Bá…”

“Em trai…”

Lâm Y Y / Mộc Cường kinh hãi hét lớn lên.

Mộc Bá rơi từ trên cao xuống, tức khắc tang thi cấp thấp tụm lại xé xác hắn.

Huyên Huyên thở nhẹ ra một hơi, vậy chỉ còn Lâm Y Y và Mộc Cường…

“Mặc Phỉ, giúp em tới gần căn cứ, chúng ta cần phải đánh nhanh rút gọn.

“Được!”

Hạ Mặc Phỉ bay xuống, ôm lấy Huyên Huyên bay về phía căn cứ gần hơn.

Hắn rống lớn lên điều khiển tang thi liên tục công kích cổng thành..

Mộc Bá chết thảm, ngay lúc này sĩ khí của dị năng giả xuống thấp nhất có thể.

Hơn nữa dị năng của họ gần cạn kiệt, còn tang thi như thủy triều dâng lên không ngừng.

Tát cả mọi người sợ hãi chạy lui về cổng thành, muốn vào bên trong tránh.

Nhưng Lâm Y Y nào có bỏ qua, cô ta cầm súng chỉa xuống, bắn vào đầu dị năng giả làm mẫu.

Miệng hét lên…

“Xông lên tấn công lũ quái vật đó, bất cứ ai chạy vào đều phải chết…”

“Đùng…

Đùng…”

“Lâm Y Y, cô không thấy tang thi mạnh mẽ hơn chúng ta sao?

Đội trưởng Mộc cũng chết rồi… cô nên…”

“Á… hự… cô… cô…”

Không để cho người nọ nói xong, Lâm Y Y không một chút lưu tình bắn nát đầu hắn ra.

Khiến mọi người nhìn Lâm Y Y với con mắt như quái vật.

Không ngờ nữ thần mà họ sùng bái lại nham hiểm, ác độc ghê tởm hơn cả lũ tang thi ngoài kia…

Huyên Huyên tới gần, cô nhếch miệng cười nhạt.

Trấn định lên tiếng…

“Tôi chỉ muốn Lâm Y Y, Mộc Cường và thiết bị nghiên cứu…”

“Còn mạng các người, tôi không cần.

Muốn chạy thì nên chạy, tốt nhất đừng cản đường bổn cô nương…”

Nghe thấy như vậy, dị năng giả thu dị năng lại.

Hai tay dơ lên đầu hàng.

Họ còn muốn sống, càng không thể cung phụng nữ nhân không tim không phổi kia…

“Chúng tôi đầu hàng…”

“Chết tiệt, một lũ nhất gan.

Hãy chết hết đi.”

Lâm Y Y gầm lên, tay cầm súng bắn loạn xạ.

“Băng Nhuyễn!”

“Tường Đất!”

Huyên Huyên tích tụ ra dị năng, chắn toàn bộ đạn mà Lâm Y Y xả xuống những con người vô tội kia

“Mặc Phỉ…”

Hắn nhìn qua ánh mắt của Huyên liền hiểu ý.

Miệng rống lên chỉ huy tang thi né tránh nhường đường cho dị năng giả chạy đi…

” Hô Hô — Rống Rống ”

“Cảm ơn…

Cảm ơn cô, chúng tôi sẽ không bao giờ quay lại…”

Mọi người cảm kích liên tục cảm ơn Huyên Huyên và Hạ Mặc Phỉ.

Nhanh chóng chạy sang căn cứ phía tây…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 331: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 42


Lâm Y Y nhìn Huyên Huyên đang bay tới gần mình, cô ta vội vã muốn chạy trốn.

Lúc này căn cứ không còn bất kì dị năng giả nào ngoài Mộc Cường, toàn bộ đã bỏ chạy.

Nhìn xuống dưới đã bị tang thi vây chặt…

Lâm Y Y căm thù nhìn Huyên Huyên và Hạ Mặc Phỉ…

“Mộc Cường, chúng ta phải làm sao đây?”

“Y Y, em bình tĩnh…”

Mộc Cường căng thẳng lên tiếng…

“Phải rồi, gen thử nghiệm…

Mộc Cường… anh lại đây…”

Lâm Y Y lấy ống gen mà cô ta cướp được từ tiến sĩ Kim.

Còn chưa biết thứ này có thể mang lại sức mạnh như siêu nhân trong phút chốc, nhưng lại tự bạo phát tới chết…

Mộc Cường sợ hãi lui về sau mấy bước, hắn nhìn sự biến đổi của em trai mình.

Cũng vì thứ dịch này…

“Y Y, em bình tĩnh…

đừng làm như vậy…”

“Bình tĩnh… anh muốn tôi phải làm sao bình tĩnh đây.”

Tức khắc hai tay Lâm Y Y biến đổi, mọc ra dài ra như tua bạch tuộc quấn chặt lấy Mộc Cường.

“Đừng Y Y, em… em biến thành dạng gì đây… kinh tởm…

đừng lại đây…”

Mộc Cường lắc đầu chống cự, liền một súc tua của Lâm Y Y giữ lại đổ toàn bộ dịch thể kia vào trong cổ họng hắn.

Lâm Y Y thả Mộc Cường ra, hắn ôm lấy cổ mình.

Lăn lộn giãy giụa kịch liệt ở dưới đất…

“Lâm Y Y, cô đã làm gì Mộc Cường.”

Huyên Huyên và Hạ Mặc Phỉ vừa tới kịp thì thấy tình cảnh này.

Lâm Y Y cười vặn vẹo khắp người mọc ra xúc tua.

Nhanh chóng lẩn trốn, nói vọng tới…

“Ta giúp hắn, trở nên mạnh mẽ… hai người từ từ hưởng thụ…”

“Băng Phong!”

Huyên Huyên phóng ra mũi tên nhọn đâm tới giữa lưng lâm Y Y.

” Gào — Gào ”

“Mặc Phỉ, cẩn thận phía sau.”

Cô hét lớn lên, nhìn bộ dáng nửa người nửa quỷ của Mộc Cường.

Dường như lúc này hắn hoàn toàn mất đi ý thức…

“Trói buộc!”

Hạ Mặc Phỉ tiếp tục phóng ra tinh thân lực, khóa chặt lấy Mộc Cường…

Lâm Y Y nhân lúc Huyên Huyên không chú ý, cô ta rút mũi băng ra khỏi lưng mình.

Hàng trăm tua dua gia tăng tốc độ trốn khuất bóng.

“Hừ!

Lại để chạy mất.”

Huyên Huyên trừng mắt tự trách mình.

Cô xoay người lại giúp Hạ Mặc Phỉ giao đấu với Mộc Cường…

“Huyên Huyên, mau đánh hắn.

Anh sắp không giữ nổi.

Hắn quá mạnh.”

Hạ Mặc Phỉ cắn răng, phun ra từng chữ.

“Được.”

“Địa Chấn!”

Huyên Huyên hét lên.

Từ dưới đất mọc ra ngọn núi khổng lồ tàn nhẫn đè lên người Mộc Cường…

” Rắc — Rắc ” Từng khớp xương của hắn vỡ vụn nát bấy.

Hạ Mặc Phỉ thu lại tinh thần lực, Huyên Huyên thở ra nhẹ nhõm, thu lại ‘Địa Chấn’.

Đôi mắt nhìn xuống nơi xương thịt nát bấy của Mộc Cường…

“Mặc Phỉ, kết thúc rồi.. chúng ta thành công rồi…”

“Đúng vậy, Huyên Huyên…”

Hạ Mặc Phỉ chưa nói hết câu, thì dưới đất từng mảnh xương thịt tích tụ lại thành một cục thịt lớn.

Không rõ ngũ quan, nhìn dáng vẻ vô cùng kinh sợ… ghê tởm.

“Chưa kết thúc…

Hai người quá khinh thường ta…”

Mộc Cường phát ra âm thanh ồm ồm, toàn thân hắn phát ra tia sáng màu xanh nhạt..

“Không ổn, hắn có dị năng chữa trị..

Mặc Phỉ mau khóa hắn lại.”

Huyên Huyên kinh hãi hết lên…

Hạ Mặc Phỉ bay lên, phóng ra tinh thần lực trói Mộc Cường lần thứ hai.

Nhưng có vẽ lần này hắn mạnh hơn lúc trước.

“Cái quái gì đây?”

Hạ Mặc Phỉ tức tối gầm lên…

Huyên Huyên không biết phải làm như thế nào, đành xuất hết ra dị năng công kích Mộc Cường.

Nhưng hắn bị xé rách, hay tan xương nát thịt thì tức khắc sẽ tự động lành lại.

“Hừ!

Bổn cô nương không tin, không tiêu duyệt được mi.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 332: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 43


Hạ Mặc Phỉ vẫn ra sức chế trụ Mộc Cường, miệng gầm lêm chỉ huy đám tang thi nhào tới sâu xé Mộc Cường.

Huyên Huyên liên tục phát ra dị năng công kích hắn.

Nhưng không nhằm nhò gì, tới khi cô tích tụ một đòn cuối cùng, đánh úp lên người Mộc Cường.

Chấn động không nhỏ.

“Nhận lấy, đi chết đi…”

“Địa Chấn, Băng Phong.”

” Ầm –Ầm ”

” Phụt — ” Huyên Huyên nôn ra một ngụm máu.

Hạ Mặc Phỉ lo sợ thu tinh thần lực lại, bay xuống đỡ lấy cô.

“Huyên Huyên, em không sao chứ.

Đừng quá sức…

để hắn lại cho anh.”

“Em không sao, Mặc Phỉ anh đừng làm bừa.”

Huyên Huyên khó khăn nói.

Cô thực sự đã cạn kiệt dị năng lẫn sức lực.

Mắt thấy Mộc Cường đang bị đè bẹp dưới địa chấn, cô chỉ mong hắn thực sự chết đi.

” Rì…

Ầm…

ầm ” Được giải thoát khỏi tinh thần lực, Mộc Cường hai tay nâng địa chấn lớn như một cái núi lên, cổ họng hắn phát ra tiếng khò khè, như núi lửa…

[…] Ký chủ cô mau chóng rời khỏi đây, hắn sắp bạo phát….

Huyên Huyên: “…….”

“Mặc Phỉ… không ổn, chúng ta… mau rời khỏi đây… hắn sắp bạo phát…

“Làm sao em biết…”

Mặc Phỉ bế ngang Huyên Huyên bay lên cao.

Hắn không ngờ Huyên Huyên lại biết nhiều như vậy, nhưng không sao.

Miễn cô ấy là người thực sự yêu hắn.”

” Khè — Khè ”

” Phóc — Phóc ”

“Mặc Phỉ, xin anh… cứu… lấy… tôi…

đau quá… a.a.a…”

Giây phút cuối cùng của Mộc Cường, dường như hắn thức tỉnh được một tia lý trí cuối cùng.

” Bùm — Ầm Ầm ”

Cơ thể mộc cường phát trướng lên như kinh khí cầu.

Tức khắc phát nổ thành tro bụi.

Huyên Huyên và Mặc Phỉ từ trên cao nhìn xuống.

Hai người thương tiếc cho Mộc Cường và Mộc Bá đều chết không ra hình người.

Lí do cũng chỉ vì một Lâm Y Y mà ra.

“Kết thúc, lần này thực sự kết thúc rồi.”

Huyên Huyên thở ra ôm chặt lấy Hạ Mặc Phỉ…

“Huyên Huyên, chỉ cần chờ anh trở thành con người.

Lúc đó, chúng ta sẽ có cuộc sống riêng hai ta.”

” Ân ” Cô cười ngọt ngào ôm chặt lấy hắn.

Cô biết, mọi chuyện sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy.

Còn Lâm Y Y nữa, cô ta đang lẫn trốn.

Nhất định cô ta sẽ quay trở lại.

Hiện tại cô ta biến chính mình trở thành quái vật rồi, quả thật lòng tham lam còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.

——–2 ngày sau.

Lúc này Huyên Huyên và Hạ Mặc Phỉ chính thức nắm giữ căn cứ.

Bên ngoài toàn bộ tang thi cấp cao thay nhau đi tuần, không hề có dị năng giả hay con người nào bén mảng tới đây.

Hạ Mặc Phỉ đang ở bên trong phòng thí nghiệm, điên cuồng điều chế ra vắc xin.

Huyên Huyên chỉ ở bên cạnh cổ vũ tinh thần hắn.

Khi hứng lên hai người sẽ đại chiến 500 hiệp trên giường hoặc dưới đất.

“Mặc Phỉ, nếu không thành công.

Em vẫn ở bên và yêu anh.

Anh không cần suy nghĩ quá nhiều đâu.”

Huyên Huyên chống cằm, nhìn nam nhân mặc áo blouse trắng đang căng thẳng điều chế mấy ống dịch đủ màu sắc.

“Không Huyên Huyên, anh cần em… anh muốn em ở bên cạnh anh suốt đời… như hai con người bình thường.”

“Đợi anh… chỉ một chút nữa thôi…”

“Được, em tin tưởng anh.”

Huyên Huyên nhẹ nhàng nói, sau đó híp híp mắt lại ngủ gục trên bàn.

Hạ Mặc Phỉ vẫn tập trung điều chế ra vaccin.

Hắn cần phải cố gắng, nổ lực hơn nữa thì mới xứng đáng với nữ nhân mà hắn yêu thương…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 333: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 44


6 tháng sau.

“Á — Aaaaasaaaa” Tiếng gào thét kinh thiên động địa của Hạ Mặc Phỉ phát ra từ trong phòng thí nghiệm.

Huyên Huyên giật mình tỉnh giấc nữa đêm.

Ngay lập tức cô ngồi bật dậy, không kịp đi giày, mặc lại quần áo vào.

Đã vội vàng chạy ngay tới phòng thí nghiệm, nơi phát ra tiếng hét.

Cô đẩy cửa phòng thí nghiệm ra, nháy mắt nhìn thấy Hạ Mặc Phỉ vẫn mặc áo blouse trắng.

Toàn thân lăn lộn dưới đất.

Vẻ mặt thống khổ tới cùng cực, những ống thủy tinh trên bàn bị hắn hất hết xuống đất, dịch xanh đỏ nhiễu ra khắp sàn.

Mảnh mỡ thủy tinh bắn ra dãi khắp nơi trên sàn nhà.

Huyên Huyên bất chấp, không cố kị trên sàn nhà đang vương vãi mảnh thủy tinh vỡ dưới đất, đôi chân trần dẫm đạp lên.

Dường như cô không cảm thấy đau đớn, máu từ lòng bàn chân nhiễm đỏ.

Cô lo lắng tiến lại gần ôm chặt lấy Hạ Mặc Phỉ.

“Mặc Phỉ, đã xảy ra chuyện gì?

Anh làm sao vậy…?

Đừng dọa em sợ…

Mặc Phỉ…”

“Hừ — Hừ…

A… a…

A…”

Hạ Mặc Phỉ không ngay lập tức trả lời lúc này Huyên Huyên.

Hắn không ngừng gào hét, đau khổ tự đánh lên đầu mình liên hồi.

3 giờ đồng hồ chịu đựng thống khổ, lúc này Hạ Mặc Phỉ mới dần dần khôi phục ý thức.

Sắc mặt hắn trở nên hồng hào, lồng ngực có nhịp thở, lẫn nhịp tim, hắn thở ra hổn hển, giơ tay ôm chặt lấy Huyên Huyên.

Huyên Huyên ngẩng đầu lên nhìn hắn, thấy Hạ Mặc Phỉ trở lại bình thường.

Cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc của hắn bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp

Làn da trắng sáng hồng hào không khác gì người bình thường, thậm chí đôi mắt của hắn đồng tử là màu đen, không hề pha một chút màu đỏ nào như lúc trước.

Cô nhìn ra vẻ vui sướng trong mắt Hạ Mặc Phỉ.

Không lẽ hắn thật sự trở thành người bình thường rồi?

Huyên Huyên rơi lệ nhìn hắn, ôm thật chặt.

Cảm nhận trái tim đang đập từng nhịp từng nhịp một.

Hạ Mặc Phỉ nhìn đôi mắt đẫm lệ của Huyên Huyên.

Trái tim hắn như thắt lại từng cơn.

Hắn thích cảm giác đau đớn này, trái tim hắn biết đau.

Đã bao lâu rồi hắn mới thực sự biết đau bằng chính trái tim của mình.

Hắn nợ cô quá nhiều, lúc này hắn phải bù đắp…

Bao nhiêu cũng không đủ…

“Huyên Huyên, ngoan đừng khóc.

Anh trở lại bình thường rồi, anh…”

Hắn định nói hết câu, nhưng ánh mắt lại nhìn hai bàn chân đang đổ máu của Huyên Huyên.

Bất giác lông mày hắn nhíu, tay cẩn thận rút từng mảnh nhỏ thủy tinh ra khỏi chân cô.

“Ưm..

đau…”

Nghe thấy hắn nói trở lại bình thường, thì lúc này cô mới cảm nhận được đau đớn ở lòng bàn chân.

“Em còn biết đau?

Tại sao không đi giày vào?”

” Phù — Phù ”

“Còn đau không?”

Hạ Mặc Phỉ thổi thổi lên chân cô, hắn xót xa trong lòng.

Huyên Huyên của hắn sao lại ngốc như vậy?

“Không đau, Mặc Phỉ… anh anh thật sự trở thành bình thường rồi…”

“Ân…

đã bình thường…”

Hạ Mặc Phỉ gật gật đầu.

“Vậy cái kia, có hay không vẫn lớn?”

Huyên Huyên tò mò nhìn vào hạ thân hắn…

“Khụ ~~ Huyên Huyên, em muốn thử hửm?”

Hắn ho nhẹ, mặt đỏ hồng nói.

“Không thử, không thử… chân em…

đau.”

Huyên Huyên xua tay liên tục, ôm ghì lấy cổ Hạ Mặc Phỉ hôn lên đôi môi nóng ấm của hắn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 334: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 45


Huyên Huyên khóc thút thít hệt như đứa trẻ.

Nước mắt rơi đầy trên vai áo hắn, Hạ Mặc Phỉ ôm lấy Huyên Huyên bế về phòng.

Giúp cô băng bó lại vết thương, hắn nhìn Huyên Huyên với đôi mắt đầy sủng nịch.

“Còn đau không?”

Huyên Huyên mím mím môi, lắc đầu ý nói không còn đau nữa..

“Mặc Phỉ…”

Cô nghẹn ngào lên tiếng hỏi.

“Ngày mai chúng ta tổ chức hôn lễ.”

Hạ Mặc Phỉ xen ngang, hắn không thể chờ thêm được nữa.

Càng không thể để Huyên Huyên chờ thêm một giây một phút nào.

” Phốc ”

Cô cười thành tiếng, xoa xoa lên gương mặt ướt nhòe mồ hôi của hắn.

“Mặc Phỉ, đồ ngốc này.

Em không cần tổ chức hôn lễ.

Cũng không có ai tham dự, em chỉ cần có anh bên cạnh là đủ.”

Hạ Măc Phỉ nhìn chằm chằm Huyên Huyên, hắn móc từ trong túi quần ra hộp nhẫn.

Cái này trước mạt thế hắn đã mua.

Chỉ là bây giờ mới có cơ hội.

Hạ Mặc Phỉ nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn xinh đẹp lên ngón áp út của Huyên Huyên.

“Quách Huyên Huyên, em lấy anh nhé.”

“Măc Phỉ, cầu hôn cần có hoa…

Còn phải quỳ xuống…”

Cô lơ đễnh nói, đôi mắt dò xét biểu cảm lúng túng thập phần đáng yêu của Hạ Mặc Phỉ…

“Hoa…”

“Hoa…”

Hắn lúng túng nhìn tứ phía xung quanh căn phòng.

Bây giờ là mạt thế tìm đâu ra hoa…

Tức khắc Hạ Mặc Phỉ quỳ xuống, gương mặt đỏ gay.

Miệng mấp máy…

“Hoa không có, nhưng súng có một… cái em… em chấp nhận làm vợ ánh nhé.”

Huyên Huyên nuốt nuốt nước bọt xuống.

Đây là cái kiểu cầu hôn gì đây?

Hắn lấy súng ra cầu hôn hay đe dọa bổn cô nương.

“Em đồng ý.”

“Mau đeo nhẫn vào.”

Cô mở miệng thúc giục.

“Ah — Đeo nhẫn… dĩ nhiên đeo rồi.”

Hắn lúng túng đeo nhẫn vào tay Huyên Huyên…

“Huyên Huyên, em nghỉ ngơi đi.

Ngày mai phải làm một cô dâu thật xinh đẹp, anh hứa sẽ tổ chức một buổi hôn lễ xứng đáng em có được…

” Ân ” Huyên Huyên nở nụ cười hạnh phúc, hai mắt nhắm lại từ từ chìm vào giấc ngủ.

Mắt thấy Huyên Huyên đã thực sự ngủ.

Hạ Mặc Phỉ trở lại phòng thí nghiệm.

Hắn tiếp tục nhân bản ra số lượng lớn vaccin.

Ý muốn biến tang thi cao cấp kia trở thành người bình thường.

Dù sao dưới sự chỉ dạy của hai người, tang thi cấp cao đã dần có ý thức…

May thay hắn trở lại người bình thường.

Nhưng dị năng tinh thần lực lại không mất đi.

Vẫn lưu lại trên người hắn, đây cũng là một điểm tốt.

Hắn mở cổng thành ra, dùng dị năng khóa chặt tang thi cao cấp lại.

Từ từ tiêm vac xin vào từng con một.

Ban đầu chúng đều có dấu hiệu đau đớn vật vã giống hệt Hạ Mặc Phỉ.

Sau đó điên cuồng đấm lên đầu mình.

Thử nghiệm 200 con tang thi cấp cao, thì có 180 con có trí lực tốt.

Thành công trở thành người bình thường.

Còn 20 con còn lại, không chịu nổi đau đớn, chết trong quá trình biến đổi của vaccin…

“Tôi biết, các người đã lấy lại trí nhớ lẫn ý thức.

Không cần cảm ơn tôi.”

“Từ bây giờ, các người vẫn ở lại căn cứ.

Giúp tôi biến những tang thi kia trở lại như bình thường…”

“Còn nữa, trong số các người.

Ai biết may váy cưới…”

Hạ Mặc Phỉ trấn an nói từng chữ.

180 người kia nhìn hắn với đôi mắt biết ơn.

Một nữ nhân trong số đó, lên tiếng…

“Tôi biết, để tôi may áo cưới cho chị dâu.”

“Được, cái này giao cho cô.

Còn tất cả đi tìm hoa Tường Vi, giúp tôi trang trí…”

Hắn còn nhớ rõ, Huyên Huyên thích nhất là Hoa Tường Vi…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 335: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 46


Hạ Mặc Phỉ nói ngày hôm sau sẽ tổ chức, nhưng vì chuẩn bị kĩ càng.

Hắn phải mất tới 7 ngày mới tìm ra được những đóa hoa Tường Vi xinh đẹp.

Váy cưới cũng đã may xong.

Hạ Mặc Phỉ lo lắng đi lại trong đại sảnh căn cứ, hắn. lần đầu làm chú rễ có chút hồi hộp…

“Khụ~~ Trang trí như vậy có ổn không?”

Hạ Mặc Phỉ xấu hổ, lên tiếng hỏi mọi người xung quanh đang bài trí lễ đường.

“Ổn, rất ổn…

Mặc thủ lĩnh, anh đừng lo lắng.

Chị dâu nhất định sẽ cảm động.”

“Ừmm… nhất định là vậy.”

Hắn gật gù, tay xoắn xuýt lại liên tục.

Mọi người buồn cười lắc đầu, nhìn cảnh tượng xunh quanh.

Được trang trí một cách vô cùng tỉ mỉ, khắp nơi đều là hoa Tường Vi còn tươi, nở rộ xinh đẹp.

Phía trên có đèn chùm pha lê tinh xảo.

Ở ngoài còn có rất nhiều tang thi mặc đồ trắng, trên tay cầm hoa hướng mắt vào trong.

Nhìn cảnh tượng này không khác gì hôn lễ thời chưa mạt thế.

Mọi thứ vô cùng hoàn hảo, lúc này Huyên Huyên đang thử váy cưới.

Để cho 2 nữ nhân trẻ trung trang điểm cho mình, lúc trước họ là tang thi.

Nhờ có Hạ Mặc Phỉ, nên họ có cơ hội trở lại thành người.

Mọi người ở đây, đều từ tang thi trở lại thành người bình thường.

Họ vô cùng biết ơn Hạ Mặc Phỉ.

“Chị Dâu, chị mặc áo cưới vào thật xinh đẹp.”

Giọng của nữ nhân đang thắt dây ở eo cho Huyên Huyên, lên tiếng khen ngợi.

“Ân, là cô may rất đẹp.

Cảm ơn cô.”

Huyên Huyên nhẹ nhàng đáp lại.

Huyên Huyên ngắm mình trước gương, áo cưới màu trắng.

Cúp ngực, ôm sát thân thể.

Phía đuôi đính đá quý, phồng ra.

Nhìn vô cùng bắt mắt.

Kiểu sáng khoe được đường cong trên cơ thể, lại không thô tục.

Thập phần quý phái, tuy có chút đơn giản.

Nhưng trong thời gian mạt thế này, cô vẫn có cơ hội được làm cô dâu, được mặc áo cưới.

Biết bao nhiêu nữ nhân mơ ước đều không được.

“Chị dâu, chúng ta ra thôi.

Không để cho Mặc thủ lĩnh chờ tới mức sầu người…”

“Được.”

Huyên Huyên khom người cầm làn váy trắng lên.

Tay phải ôm chắc bó hoa Tường Vi.

Ưởn ngực thẳng lưng từng bước một, tràn đầy hạnh phúc bước ra ngoài đại sảnh.

Mọi thứ quá mức xinh đẹp, khiến Huyên Huyên phải choáng ngợp trong phút chốc.

Bên trong toàn bộ đều là hoa Tường Vi mà cô yêu thích.

Còn có cả cha xứ, khách mời có hơn 300 người.

Vâng chính xác toàn bộ là con người, chưa kể bên ngoài còn có hàng trăm tang thi cao cấp mặc đồ trắng, tay không ngừng tung hoa…

“Chúc mừng chị dâu cùng Mặc thủ lĩnh thành đôi.”

“Chúc mừng chị dâu cùng Mặc thủ lĩnh thành đôi.”

Huyên Huyên tủm tỉm cười, cô chớp chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn Hạ Mặc Phỉ.

Trong bộ đồ chú dễ màu trắng, nhìn hắn rất ra dáng .

Hạ Mặc Phỉ xấu hổ đưa tay ra.

Huyên Huyên liền nhẹ nhàng đặt tay mình lên lòng bàn tay to lớn của hắn.

“Huyên Huyên, mặc dù bây giờ là mạt thế.

Chính phủ không chứng nhận hôn thú.

“Nhưng anh sẽ làm tất cả mọi thứ, xứng đáng với em.

Hôm nay em rất xinh đẹp.”

“Mặc Phỉ, ngày bình thường em không xinh đẹp sao?”

Huyên Huyên bước nhẹ nhàng theo hắn, tiến lên lễ đài.

Miệng nở nụ cười trêu ghẹo hắn.

“Không… không có…

ý anh là, hôm nay em còn xinh đẹp hơn nữa.

Hôm nay em chính thức là vợ của Hạ Mặc Phỉ này.”

Nhìn sắc mặt xấu hổ như muốn bốc hỏa của Hạ Mặc Phỉ.

Huyên Huyên không nỡ trêu ghẹo hắn nữa, mà tập trung sải bước lên lễ đài.

Bao nhiêu cặp mắt hâm mộ nhìn hai người tay trong tay, nói với nhau những lời yêu thương chân thành nhất.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 336: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 47


Toàn bộ người ở trong đại sảnh vỗ tay chúc mừng hạnh phúc.

Nháy mắt họ đứng dối diện cha xứ, thật ra đây chỉ là người bình thường không phải cha xứ.

Là Hạ Mặc Phỉ nhờ người đóng, hắn muốn có một hôn lễ hoàn hảo nhất.

Đặc biệt nhất, và chỉ dành duy nhất cho Huyên Huyên.

Cha xứ đọc tuyên thệ.

“Hạ Mặc Phỉ, anh có đồng ý lấy cô gái xinh đẹp này trở thành vợ của mình?

Dù cho bệnh tật hay khỏe mạnh, hay bất kỳ lý do nào khác…”

“Đều yêu thương cô ấy, chăm sóc cho cô ấy, tôn trọng cô ấy, tiếp nhận cô ấy, vĩnh viễn một lòng thủy chung với cô ấy cho tới phút cuối cùng sinh mệnh của mình?”

Hạ Mặc Phỉ nghiêng đầu, nở nụ cười hạnh phúc nắm chặt tay Huyên Huyên kiên định lên tiếng.

“Tôi đồng ý”

Cha xứ tiếp tục lên tiếng.

“Cô Quách Huyên Huyên, cô có đồng ý để người đàn ông này trở thành chồng mình.

Dù giàu nghèo hay sinh lão bệnh tử, cũng bên cạnh nhau.

Yêu Thương lẫn nhau cho tới cuối cuộc đời hay không?”

Huyên Huyên nép sát vào Hạ Mặc Phỉ nhìn thẳng vào đôi mắt, chứa đựng đầy tia hy vọng.

Nhẹ nhàng mở miệng nói.

“Tôi Đồng ý”

“Vậy ta tuyên bố, hai con chính thức là vợ…”

Sự cố bất ngờ xảy ra, không để cho cha xứ tuyên thệ hết câu.

Bỗng nhiên giọng nữ nhân khàn khàn khó nghe vang lên

Một vật thể nhiều súc tua từ phía sau cửa xổ, bò như nhện phóng tới nơi của hai người.

“Đi chết đi.”

Hiện trường đại sảnh một mảnh náo động, những người bình thường thì tản ra.Còn dị năng giả tụ lại một chỗ bảo vệ an toàn của hai người.

Tiếng hét đầy ác độc vang lên, không để cho Huyên Huyên và Hạ Mặc Phỉ phản ứng lại.

Vài giây tiếp theo.

Lâm Y Y gương mặt vặn vẹo tới biến dạng, cổ họng phát ra tiếng khò khè khó nghe.

Cô ta tung ra súc tua quấn chặt lấy Huyên Huyên, lôi lại phía mình.

” Á — Lâm Y Y cô trở thành cái quái gì vậy ?

Buông tôi ra :” Huyên Huyên vùng vẫy, hai tay túm chặt súc tua của Lâm Y Y đang khóa lấy mình.

Chất màu đen hôi thối chảy ra tới đâu, thì làn da của Huyên Huyên đau rát chảy máu tới đó..

” Thả cô ra, Huyên Huyên hôm nay là ngày chết của hai ngườ..

” Nếu cô dâu chết rồi, thì tôi xem.

Chú dễ lấy ai đây…

Ha ha ha ha :” Lâm Y Y ngửa mặt lên cười thỏa mãn, hàng trăm súc tua quấn lấy khách mời lẫn tang thi bên ngoài.

Mỗi súc tua đều có miệng lớn, răng nanh sắc nhọn cắm gặm.

Tàn nhẫn ăn thịt uống máu họ.

” Lâm Y Y , mau thả Huyên Huyên ra.

Nếu không đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn. :” Hạ Mặc Phỉ không thể nào đứng yên trước cảnh tượng này.

Hắn tập trung dị năng tinh thần lực, âm thầm tiến lại gần Lâm Y Y.

Dường như cô ta phát hiện ra ý đồ của Hạ Mặc Phỉ, liền dơ hai tua nhọn hoắc, sắc bén di rời lên cơ thể Huyên Huyên.

” Từ bỏ ý định muốn trói buộc tôi, trừ khi anh muốn cô dâu của mình chết sớm hơn..

Huyên Huyên nhịn đau đớn, do chất dịch đen hôi kia gây ra.

Cô lắc đầu liên tục , mở miệng hét lớn lên.

” Mặc Phỉ, đừng lo cho em… mau giết cô ta… mau trói lại…
 
Back
Top Bottom