Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 277: Sư Phụ! Đừng Trốn 35


Sau cùng ba vị trưởng lão cũng nhận được đệ tử chân truyền, mặc dù không phải đơn linh căn.

Nhưng cũng là song linh căn hiếm có.

Huyên Huyên lấy ra hạc giấy từ trong túi trữ vật, phất tay lên hạc giấy liền biến hóa thành hạc tiên thật.

Cô đưa mắt nhìn Vọng Cơ, nhỏ giọng nói.

“Sư muội, mau lên hạc tiên, theo ta và sư phụ về Đỉnh Vạn Thương.

” Được ” Vọng Cơ không vui đáp lại, lưu loát cưỡi lên hạc tiên bay theo phía sau Nguyệt Thần Minh.

Đôi mắt sắc lạnh như muốn giết người, nhìn chằm chằm hai hình dáng gắt gao ôm lấy nhau.

Không lâu sau liền tới Đỉnh Vạn Thương, Nguyệt Thần Minh đi vào bên trong.

Tay thi triển trận pháp mở kết ấn.

Dần dần căn nhà tranh, liền mở ra cánh cửa huyền ảo.

Nguyệt Thần Điện nguy nga xuất hiện ngay trước mặt.

Huyên Huyên đã nhìn nhiều nên cảm thấy rất bình thường, không giống như lần đầu tiên được thấy.

Khắp cái Nguyệt Thần Điện này, chỗ nào hai người cũng lăn lộn qua.

“Ngươi tới Bách Hoàng Viện ở đi.”

Nguyệt Thần Minh, không có ý muốn để cho Vọng Cơ ở cùng Nguyệt Thần Điện của mình và Huyên Nhi.

Ngay từ ban đầu hắn đã không thích tính cách ngạo mạn, lạnh nhạt của Vọng Cơ.

Nhưng vì cả nể ba vị trưởng lão ra sức thuyết phục nên đành đồng ý.

“Sư phụ, ta muốn ở chung với đại sư tỷ.”

Vọng Cơ mở miệng nói, nàng ta sao có thể để cho nam nhân này dễ dàng tách rời?

Từ cái đêm thấy nam nhân anh tuấn này trần trụi, không một mảnh vải che thân.

Thì Vọng Cơ biết chính mình đã bị nam nhân tu tiên này làm cho rung động.

Dù hắn có bạn lữ thì sao?

Ả chết đi, không phải xong chuyện sao?

“Không được…”

Không để cho Nguyệt Thần Minh nói xong, Huyên Huyên đã ghì chặt cánh tay hắn lại.

Ngọt ngào lên tiếng.

“Thần Minh, để sư muội ở chung với ta cũng được.

Chàng yên tâm đi, sẽ không phiền tới ta đâu.”

Nguyệt Thần Minh định lên tiếng phản đối, nhưng nhìn vào ánh mắt ngọt ngào gương mặt xinh đẹp kia.

Ý trí hắn lại mềm ra như nước.

“Cũng được, Vọng Cơ ta mong ngươi đừng gây rắc rối cho đại sư tỷ.”

“Nếu không, ta rất tiếc Chân Nhân Tông không thể chứa chấp ngươi.”

Nói xong Nguyệt Thần Minh hừ lạnh, xoay người trở vào trong phòng.

Hắn không hề để ý tới thái độ khác thường của hai nữ nhân ở sau lưng mình.

Huyên Huyên thái thái độ của Nguyệt Thần Minh như vậy, cô hài lòng không thôi.

Trong lòng cũng yên tâm phần nào.

Vọng Cơ thì ngược lại, mặt nàng ta vặn vẹo nhìn gương mặt đầy ý cười của Huyên Huyên.

Hận không thể ngay lập tức xông tới cắn xé.

Hai tay nàng ta nắm chặt, vò nhăn một mảnh vạt áo.

“Đại sư tỷ, làm phiền tỷ rồi.

Có vẻ như sư phụ không thích muội.”

Vọng Cơ lên tiếng nói.

” Ừ ” Huyên Huyên thay đổi sắc mặt, nhàn nhạt đáp lại.

Nguyệt Thần Minh không còn ở đây, cô giả bộ cho ai xem.

Càng không thích giả bộ trước mặt kẻ địch của mình.

Vọng Cơ hơi bất ngờ trước thái độ bất thường, lạnh lùng hoàn toàn khác với khi nãy của Huyên Huyên.

Thì nàng ta nghi hoặc, có phải ả ta đã phát hiện ra điều gì rồi hay không.

Huyên Huyên tiến lại gần Vọng Cơ, toàn thân phát ra uy lực Hóa Thần áp uy.

Khiến Vọng Cơ lui về sau mấy bước, bàn tay thon dài, khớp tay xinh xắn như bạch ngọc vỗ nhẹ lên vai Vọng Cơ.

“Sư muội không cần phải sợ, ta sẽ chăm sóc sư muội thật tốt.”

“Suỵt, đừng vội nói gì!

Ta chỉ muốn nhắc nhở muội một câu thôi.”

“Thứ gì không phải của mình, thì ra sức bao nhiêu cũng không thuộc về mình.”

Huyên Huyên thì thầm vào tai Vọng Cơ.

Khiến nàng ta có chút hoảng sợ, nhưng sau đó rất nhanh thái độ bình thường trở lại.

“Đại sư tỷ, tỷ có ý gì?”

“Ồh!

Ý gì sao?

Muội đừng gấp từ từ sẽ biết.”

Nói xong Huyên Huyên mặc kệ Vọng Cơ nghĩ hay tính kế gì.

Cô ngồi lên giường, sấp bằng hai chân tiếp tục tu luyện bí tịch mà hệ thống đưa từ trước.

Vọng Cơ vặn vẹo tới mức xấu xí.

“Để ta xem, ngươi tự cao được bao lâu.

Nam nhân kia chắc chắn là của ta.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 278: Sư Phụ! Đừng Trốn 36


Từ khi Vọng Cơ ở Chân Nhân Tông, toàn bộ đệ tử ở đây đều biết được nàng ta có ý đồ với sư tổ.

Có một vài nữ đồ đệ tốt bụng lên tiếng nhắc nhở Huyên Huyên.

Cô biết chứ, nhìn thái độ câu dẫn nam nhân của Vọng Cơ trong lòng Huyên Huyên không mấy thoái mái.

Nguyệt Thần Minh nhìn ánh mắt của Huyên Huyên, hắn liền biết cô không vui.

Nên cũng biết thân biết phận, mỗi lần Vọng Cơ sát tới hắn liền né tránh như gặp phải ma.

Lúc này Huyên Huyên đang ngồi ở bàn, tay cầm sách đọc.

Tay còn lại ăn nho được để trước mặt mình.

Nhưng ánh mắt cô không hề nhìn vào sách hay đĩa nho.

Mà đôi đồng tử liếc nhìn hai nam nữ trước mặt mình.

Nguyệt Thần Minh thì thật lòng chỉ dạy cho Vọng Cơ tu luyện.

Vọng Cơ ngồi thiền, hai tay đặt lên đùi.

Đôi mắt nhắm chặt lại giống hệt như đang tu luyện.

Huyên Huyên nhếch môi, mỉa mai.

“Xảo quyệt, ma tu thì tu tiên cái quái gì?”

” Phụt ” Bất giác Vọng Cơ nôn ra một ngụm máu, ngã xuống nền đất bất tỉnh.

” Hừ — Giả vờ cho ai xem.”

Huyên Huyên bình chân như vại, lột nho ăn chính mình xem kịch vui.

Ngửi được mùi máu tươi nồng đậm, Nguyệt Thần Minh mở mắt ra liền thấy Vọng Cơ đang ngất lịm.

Hắn thất thần vội đỡ Vọng Cơ lên giường, tay chuẩn mạch.

Huyên Huyên nhăn mày, nhìn Nguyệt Thần Minh dìu Vọng Cơ lên giường.

Cô không thích cảm giác này, thật là bực bội.

“Huyên Nhi, nàng lấy giúp ta…”

“Không lấy, chàng tránh ra, sư muội để ta xem…”

Huyên Huyên cáu gắt cắt ngang lời Nguyệt Thần Minh.

Cô tiến lên hung hăng đẩy hắn sang một bên.

Một tay bắt lấy cổ tay của Vọng Cơ chuẩn mạch, âm thầm dùng sức bóp mạnh.

“Bế quan kiêng kị phân tâm, không sao để sư muội nghỉ ngơi một thời gian liền ổn.”

Nguyệt Thần Minh nhìn thái độ ghen tuông này của Huyên Huyên, làm hắn vui mừng không ít.

Nhìn Huyên Nhi của hắn rất đáng yêu, cũng đã lâu hắn và Huyên Nhi chưa có ân ái.

“Còn chàng, đưa tay ra.”

Huyên Huyên không vui mở miệng ra lệnh.

Hắn tò mò không hiểu Huyên Nhi của hắn bảo đưa tay ra là có ý gì?

Hắn ngoan ngoãn đưa tay phải ra.

“Cả hai tay.”

Cô gằn giọng nói lớn hơn, mở to đôi mắt xinh đẹp trừng hắn.

“Được, được tất cả đều nghe thê tử.”

Nguyệt Thần Minh ngoan ngoãn đưa hai tay ra, lúc này hắn không hề có một chút uy nghiêm nào của một vị sư tổ cao cao tại thượng.

Tức khắc Huyên Huyên thi triển trận pháp, tay kết ấn tạo thành bọc nước lớn dội thẳng vào hai tay của Nguyệt Thần Minh .

“Nam nhân của ta, không cho phép chàng đụng vào nữ nhân nào khác.

Cho dù lí do là gì đi nữa.”

Nguyệt Thần Minh :”….”

“Ân!

Ta biết sai rồi, xin lỗi thê tử…”

Nguyệt Thần Minh cười tuấn dật, ôm Huyên Huyên vào lòng.

Lúc này Huyên Huyên nghĩ ra một kế hoạch.

Chọc tức chết Vọng Cơ, không phải nàng ta dùng khổ nhục kế câu dẫn nam nhân của bổn cô nương sao?

Là nàng ta tự rước lấy phiền phức, tốt nhất cứ giả ngất ở đó xem bổn cô nương ân ái kích thích như nào a~~

Suy nghĩ thông suốt Huyên nở nụ cười ngọt ngào, bàn tay sờ từ lồng ngực rắn chắc qua lớp y phục, từ từ trượt xuống thắt lưng của hắn.

Cô mấp máy miệng hôn lên cổ rồi yết hầu.

Chân nhỏ vươn ra, khẽ chạm vào hạ thân của hắn.

Huyên Huyên thì thầm vào tai Nguyệt Thần Minh.

“Ưm…

Thần Minh… ta muốn…”

Tức khắc gương mặt tuấn tú của hắn đỏ bừng, lắp bắp.

“Huyên Nhi… nàng thật không biết xấu hổ… vậy… vậy ta đưa nàng vào bên trong.”

Huyên Huyên lưu loát cởi dây buộc ngang thắt lưng.

Thoáng chốc khuôn ngực rắn chắc hiện ra trước mắt cô.

Huyên Huyên hôn nhẹ lên núm vú, khẽ mở khớp hàm cắn cắn.

“Không, ta muốn chàng ăn ta ở đây…”

“Sư phụ, chàng mau lại ăn ta đi…

ân…

ưmm.”

Nhìn bộ dáng câu dẫn như yêu tinh này của Huyên Huyên, tới thánh thần cũng không kiềm chế được chứ đừng nói một vị sư tổ là hắn.

“Nhưng ở đây có người… vẫn nên vào trong, Huyên Nhi ngoan, nghe lời ta.”

Huyên Huyên dứt khoát lắc đầu, hai mắt mơ màng nhìn hắn.

Tay cô túm lấy tay hắn, luồn vào trong y phục mà xoa xoa lên hai vú no tròn.

“Ưmm..

ân… không muốn.. sư muội còn lâu mới tỉnh…

Thần Minh, chàng mau thỏa mãn ta…”

Lúc này Vọng Cơ giả bộ ngất cũng không yên.

Nàng ta nằm trên giường, nhưng hai tay nắm chặt.

Giọng nói rên rỉ dâm mị kia đánh thẳng vào não nàng ta.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 279: Sư Phụ! Đừng Trốn 37


Nguyệt Thần Minh nhìn dáng vẻ câu dẫn người, sắc mặt nhiễm đầy tình dục kia.

Hắn ngẩn người một lúc, sau đó tự tay cởi bỏ hết y phục.

Lúc này hắn hoàn toàn trần trụi, côn thịt hùng dũng chỉa về phía trước.

“Huyên Nhi, nàng muốn thì tự mình tới.”

Huyên Huyên khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, đôi mắt nhìn hình dáng rắn chắc tinh xảo kia của hắn.

Lúc này, cô thật sự muốn ăn sạch nam nhân trước mặt.

Nhưng cô luôn thích là người chủ động, Huyên Huyên tiến lại mép giường đặt mông ngòi cạnh Vọng Yêu.

Bàn tay nhanh chóng tách mở y phục, từng lớp rồi từng lớp.

Cho tới khi cô hoàn toàn trong trạng thái lõa thể.

Bàn tay của cô sờ xoạng từ cổ, trượt xuống hai vú no tròn.

Ngón tay vân vê núm vú hồng hào, tay còn lại tự động tách mở hai cánh hoa phấn nộn.

Chà sát lên hoa đế, mơn trớn liên hồi.

Môi đỏ hơi mím lại.

Miệng rên rĩ kích tình, ngón tay vẫy vẫy Nguyệt Thần Minh.

“Ưm..

ư…

Thần Minh… chàng mau lại đây…

ưm…”

Nguyệt Thần Minh kìm lòng không được, liền nuốt nước miếng không ngừng.

Hắn cảm thấy cổ họng mình nóng khô rát.

Côn thịt cứng ngắc dưới hạ thân, nay nhìn thấy hình ảnh dâm mỹ này càng bành trướng tới lợi hại.

Mỗi động tác của Huyên Huyên đều mị hoặc đến tột cùng.

Hắn thật sự không kiềm chế nổi.

Huyên Huyên cười ngọt ngào, hai tay vẫn tự an ủi khắp cơ thể mình.

Không một chút tiết tháo, đầu lưỡi vươn ra liếm nhẹ cánh môi.

“Sư phụ.. chàng còn chần chờ gì… mau tới thỏa mãn ta…

ân… ta muốn cây gậy nóng bỏng kia cắm ở dưới này.”

Nói xong Huyên Huyên nhắm hai mắt, ngón tay niết liên hồi ở cửa tiểu huyệt.

Ngón tay cho vào lỗ nhỏ mà khuấy đảo, dâm dịch tiết ra ướt nhiễm ngón tay nhỏ của cô.

“Ưm…

ân….

ưm…”

“Hừ, là nàng câu dẫn ta…

Huyên Nhi ta phải phạt nàng, tiểu yêu tinh…”

Lúc này Nguyệt Thần Minh không hề cố kị bởi Vọng Cơ đang ngất nằm trên giường.

Mà hắn lao tới như một con thú động dục, ôm chặt Huyên Huyên.

Môi hắn hôn loạn lên mặt, cổ và vú lớn căng trướng sữa của cô.

Tay mạnh bạo nắn bóp liên hồi.

Huyên Huyên xoay người lên, lúc này cô ngồi hẳn lên giường.

Thân thể ép sát Vọng Cơ vào trong một góc, cô banh rộng hai chân ra, miệng cong lên ngọt ngào ra lệnh.

“Thần Minh.. chàng mau liếm giúp ta…

ưm.. tiểu huyệt ngứa… muốn chàng ăn…”

Nguyệt Thần Minh híp mắt nhìn tiểu huyệt hồng hào ướt át nổi bật giữa hai đùi trắng.

Cơ thể hắn nóng bức rạo rực.

Tiến sát lại gần Huyên Huyên

Hai chần quỳ xuống nền đất, gương mặt sát lại gần tiểu huyệt.

Hai tay hắn đè lên giữ chặt hai chân thon dài của Huyên Huyên.

Hắn vội vàng cúi đầu xuống, mở miệng lớn liếm tiểu huyệt trước mặt mình.

” Ân — A ”

Huyên Huyên thét chói tai.

Cảm giác nhột nhạt lâng lâng khó tả.

Cô ôm chặt đầu hắn, ghì sát vào tiểu huyệt của mình.

Tức khắc tóc của hắn được búi gọn, nay đã xõa tung.

Nguyệt Thần Minh vẫn chăm chú liếm mút, đầu lưỡi vươn ra vân vê đùa bỡn hoa đế.

Lúc sau lại thọc vào trong lỗ nhỏ khít rịt, hàm răng mở ra cắn nhẹ lên hoa đế liên tục.

“A…

Ân… chàng đừng cắn… hưmm.. hỏng mất…

Thần Minh…

đừng… không cần…

ân…

ân…”

Eo nhỏ Huyên Huyên vặn vẹo như con rắn, hai chân hoàn toàn gác hẳn lên vai Nguyệt Thần Minh.

Miệng thì nói không cần, nhưng tay lại ghì chặt đầu hắn vào nơi tư mật của mình.

Nguyệt Thần Minh hoàn toàn không để tâm Huyên Huyên la hét chói tai, hắn túm chặt mông của cô.

Hàm răng phối hợp với lưỡi liếm mút tiểu huyệt vô cùng chu đáo.

“Huyên Nhi…

Miệng dưới này cũng thật ngọt…

Mật dịch chảy không ngừng a~~”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 280: Sư Phụ! Đừng Trốn 38


Nguyệt Thần Minh liếm mút, nuốt toàn bộ dâm dịch chảy ra.

Dường như càng liếm dâm dịch càng rĩ tới lợi hại, khiến hắn nuốt xuống không kịp.

Gương mặt tuấn tú thoáng chốc đã ướt một mảnh dâm dịch trên mặt.

Nguyệt Thần Minh mạnh mẽ vỗ vỗ lên mông cong vểnh của Huyên Huyên.

“Huyên Nhi, nàng thật giống mỹ nhân ngư, xinh đẹp tuyệt sắc lại còn rất nhiều nước… ta uống không kịp.”

Huyên Huyên xấu hổ, sắc mặt thoáng chốc đỏ bừng nghẹn ngào lên tiếng.

“Hừ…

ân.. là do chàng.. còn nói ta nhiều nước… chàng đồ không tiết tháo này…

ân…

ưmm… mau liếm…

ưm.”

“Nàng ngoan nào!

Nàng lắc mông khiêu khích như vậy… ta thật muốn cắm chết nàng…”

“Ân… ngô.. chàng mau cắm ta.. cắm hư ta…”

Huyên Huyên ngửa mặt lên rên rỉ, hai tay còn không quên chống về phía sau lưng mình.

Móng tay cấu chặt lên đùi Vọng Cơ.

Bất giác nàng ta hơi giật mình, hai chân đột nhiên bị cấu đau đớn không thôi.

Mơ hồ chỗ bị cấu còn rĩ máu, nhưng vẫn không thấy Huyên Huyên có dấu hiệu buông bỏ.

Sau một hồi Nguyệt Thần Minh liếm láp, hắn ngước mặt lên nhìn tiểu nhân nhi, vẫn còn đang hưởng thụ cảm giác thoải mái.

Khuôn ngực phập phồng hơi thở gấp gáp.

“Huyên Nhi… ta muốn… nàng mau thỏa mãn ta…

Ta muốn cắm… miệng dưới của nàng…”

Nghe được Nguyệt Thần Minh khẩn cầu, gương mặt tuấn tú kia vì dục vọng chiếm đóng, nhịn tới đỏ rực…

Huyên Huyên cười nham hiểm, nâng Nguyệt Thần Minh ngồi trên giường.

Bên cạnh VọCơ vẫn giả bộ ngủ, chỉ là trên trán sớm vã mồ hôi.

Từng giọt rớt xuống ướt đẫm vạt áo.

Trong lòng Huyên Huyên vui sướng, cô thật muốn nói một câu: “Ôi nhìn kìa, nhịn tức tới sắp phun máu rồi.”

Huyên Huyên lưu loát đẩy ngã Nguyệt Thần Minh nằm xuống giường.

Còn chính mình leo lên bụng nhỏ của hắn, tiểu huyệt nóng ấm ẩm ướt cọ cọ liên tục lên côn thịt nóng bỏng sưng to.

“Ân… chàng thật nóng nha…

Thần Minh… chàng muốn cắm vào hay không? …

ân..”

“Muốn… ta muốn cắm… nàng mau cho ta.” hắn lập tức trả lời, lúc này hắn nhịn sắp điên lên rồi.

Huyên Huyên cúi xuống, môi lưỡi liếm lên vành tai của hắn.

Tay kia cầm côn thịt cọ sát quy đầu to lớn lên hoa đế, lại trượt xuống cánh hoa phấn nộn.

Đút quy đầu vào 1 chút rồi lại rút ra.

Cứ như vậy hơn chục lần, càng làm cho hắn muốn phát nổ.

“Vậy… chàng mau năn nỉ ta đi…

Sư phụ chàng mau năn nỉ ta… chàng muốn cắm ở nơi nào…?”

“Hừ!

Huyên nhi… ta năn nỉ nàng.. mau cho ta… ta muốn cắm… cắm..

ở tiểu huyệt dâm đãng kia… mau.. lên…

ân…”

Động tác này của Huyên Huyên như đánh thức, con thú hung hãn trong cơ thể hắn.

Nguyệt Thần Minh túm lấy hai vú trước mặt mình mà kéo, nhéo ra.

Dịch sữa theo đó bắn tứ tung lên mặt hắn.

“Ân… ta liền cho chàng.. ngoan đừng gấp…”

” Phốc –”

“Ưm…

A……Ngô…”

Huyên Huyên dứt khoát ngồi dập người xuống.

Tư vị sung sướng lẫn tức bụng nhỏ khi được côn thịt lấp đầy.

Cô nhịn không được mà phát ra tiếng rên rỉ dâm mị.

Hai chân cô kẹp chặt lấy hông Nguyệt Thần Minh.

Mông lớn cong vểnh ngồi lên hạ thân hắn.

Côn thịt trong tiểu huyệt bành trướng dựng đứng lên.

Đỉnh quy đầu cực đại cắm sâu vào hoa huyệt, tì sát lên vách tử cung khít.

Chỉ mới đút vào, đã bị tiểu huyệt kẹp chặt như có hàng trăm miệng nhỏ liếm mút lấy côn thịt.

Cũng làm cho hắn sướng điên lên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 281: Sư Phụ! Đừng Trốn (Cao H)


Côn thịt đâm sâu vào hoa huyệt khiến Huyên Huyên bủn rủn toàn thân, hơn nữa cô ngồi ở phía trên càng làm cho côn thịt cắm lút cán.

“A — Thần Minh… của chàng dường như…

ân…..dường như lớn hơn trước…

ưm…

ân…. thật đầy… sâu quá…”

Nguyệt Thần Minh từ từ nẩy hông thúc đẩy lên, phối hợp với nhịp điệu lắc mông của Huyên Huyên.

“Huyên Nhi… nàng… thật biết mút… miệng dưới kẹp ta không buông… nàng muốn vi sư cắm hỏng sao…?”

“Ân — Chàng mau cắm…

Đâm… cắm hỏng ta đi…

ưm…”

Huyên Huyên nhấc mông lắc liên tục, dập mạnh bạo lút cán gậy thịt.

Hai tay duỗi thẳng lại một lần nữa chộp lên cánh tay của Vọng Cơ.

Móng tay sắc bén cào cấu loạn xạ.

Tiểu huyệt co rút run lên từng hồi, một trận khoái cảm dâng lên khiến Huyên Huyên thoải mái đến độ kêu rên thành tiếng.

“Ưm… — Ân…

Thần Minh ta mỏi… chàng mau động… tiểu huyệt ngứa… a…

ân.. huhu… sư phụ chàng mau động, mau cắm vào tiểu huyệt của đồ nhi…

ưm…”

Huyên Huyên bẹp bẹp miệng, đôi mắt mê ly, mơ nàng nổi lên tầng hơi nước nhìn Nguyệt Thần Minh.

Lúc này Vọng Cơ bị Huyên Huyên cào cấu khắp người, ăn đủ đau đớn.

Hai đùi và chân mơ hồ có tia máu thấm qua lớp bạch y mỏng tanh.

Hai mắt vẫn nhắm chặt, nhưng cơ mặt lại vặn vẹo tới xấu xí.

Nhìn thấy sắc mặt Vọng Cơ như vậy, Huyên Huyên thỏa mãn không thôi.

Cô rời khỏi người Nguyệt Thần Minh, mà chính mình leo lên người Vọng Cơ, chống hai tay lên qua vai Vọng Cơ một chút.

Hai chân quỳ xuống giường, mông nâng vểnh cao lên, Nguyệt Thần Minh còn không hiểu Huyên Nhi của hắn định làm gì?

Sao lại leo lên người Vọng Cơ, còn với tư thế khiêu khích như vậy?

“Thần Minh… ta muốn chàng cắm từ phía sau… chàng nhìn đi, như vậy có phải thú vị hơn không?”

“Nếu như sư muội tỉnh dậy, liền thấy hai chúng ta giao hoan trên người sư muội thì sẽ thế nào?

Thật kích thích…

Chàng mau lại đây cắm ta.”

Huyên Huyên nheo mắt, nói tới ngọt ngào.

Một tay di chuyển về sau mông mình, xoa lên vài lần dẫn dụ.

“Hừ! nàng ta… thật hư, nhưng ta thích..”

Nói xong Nguyệt Thần Minh cũng làm theo động tác của Huyên Huyên, leo lên người Vọng Cơ.

Quỳ hai chân xuống, tay nắm lấy côn thịt một lần nữa mạnh bạo đâm vào.

“A –ưm… thật sâu…

Thần Minh… chàng di chuyển…

ân…. ngô.. mau động…

Huyên Nhi ngứa…. thật ngứa…”

“Được ….thê tử muốn gì, ta đều làm cho nàng… hừ…”

Nguyệt Thần Minh sủng nịnh nói.

Hai tay ôm chặt eo nhỏ, nhẹ nhàng nhấc lên.

Động tác thọc ra rút vào nhanh mạnh như vũ bão.

Hắn thoải mái tới mức cổ họng ư ử, hừ nhẹ vài lần.

Đầu cúi xuống cắn gặm lên vai nhỏ của Huyên Huyên.

Chiếc lưỡi nham nhám liếm mút liên tục, lưu lại vết hồng ân ái trên làn da trắng nõn kia.

Huyên Huyên có thể rõ cảm nhận được, côn thịt thô to gân guốc ấy, bành trướng tới khẩn trương.

Tường thịt khít rịt tham lam gắt gao mút lấy côn thịt.

Côn thịt rút ra cắm vào tốc độ nhanh mạnh hơn, khoái cảm vẫn lưu động khắp thân thể như có dòng điện tê dại tra tấn cô.

“Ân… ngô… a… thật sảng…. sư muội… muội nhìn đi…

Sư phụ đang cắm ta…

Muội mở mắt ra nhìn đi… gậy thịt của sư phụ thật lớn… cắm… chơi ta tới.. phát điên..

ư..ư..”

Huyên Huyên thoải mái rên rỉ trêu chọc, khiêu khích không ngừng.

Bàn tay năm ngón mạnh bạo vã lên mặt Vọng Cơ vài cái, sức lực vừa đủ cho nàng ta ăn đau.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 282: Sư Phụ! Đừng Trốn 40


Nguyệt Thần Minh nghe được âm thanh dâm mị của Huyên Huyên, giống như ăn phải dược vật kích tình không thôi.

Côn thịt gân guốc nóng bỏng tàn nhẫn đâm thọc liên tục.

Hai tay hắn nắm giữ eo nhỏ của Huyên Huyên, môi miệng áp lên vành tai ửng hồng của Huyên Huyên, ôn nhu thì thầm.

“Huyên Nhi… nàng thả lỏng một chút.. cứ như vậy Vọng Cơ tỉnh thì sao?…. nàng có hài lòng cây gậy thịt này không.”

“Hừ…

Huyên Nhi, ngày mai ta…

ân…

ân.. lập tức làm đại điển kết bạn lữ…”

Huyên Huyên nghe tới đây, dường như cô bừng tỉnh trong cơn mê ly sung sướng, thổ dốc khó khăn đáp lại.

“Ah… chàng nói thật?

Ân.. mai.. mai liền kết bạn lữ?”

Hai vú căng trướng sữa của Huyên Huyên đung đưa trước mặt Vọng Cơ của hắn.

Lúc này VọngCơ không thể nào giả bộ được nữa.

Nàng ta khép hờ đôi mắt, nhìn hình ảnh dâm mị xảy ra trước mắt mình.

Còn là chỉ cách 3cm nữa sẽ chạm vào mặt, gân xanh trên trán nàng ta nổi lên rõ rệt.

Xém chút nữa là bộc phát ra sức mạnh Ma Tu mà bản thân cố gắng dấu diếm.

Nguyệt Thần Minh ra sức tăng lực đạo nhào nặn hai vú, Huyên Huyên thở ra thoải mái.

Khắp người như có luồng điện chạy dọc thân thể, khiến cô hưng phấn không thôi.

“Ân.. ngô..

Thần Minh… chàng thật giỏi…

ân….

ưm…”

Cô luôn miệng, rên rỉ nĩ non không ngớt.

Nguyệt Thần Minh chăm chú an ủi hai vú trướng sữa của cô, ngón tay thi thoảng vân vê núm vú dựng đứng, hơi chỉa lên.

Một tay trượt từ ngực xuống rốn nhỏ, hơi loạn vẽ vòng.

Sau đó niết lên hoa đế.

Đâm thọc một ngón tay vào trong tiểu huyệt nhỏ khít, thúc cùng một nhịp với côn thịt nóng bỏng bên trong.

” A — ”

“Thần Minh… không cần…ưm.. quá chật..

ư…rách… chàng dừng lại… cắm.. sẽ hỏng..

ưm.. a…

ưm…”

Hắn mặc kệ Huyên Huyên nỉ non, còn chính mình rút côn thịt ra sau đó tàn nhẫn cắm mạnh vào.

Xỏ qua hoa huyệt, quy đầu to lớn cắm khớp với cổ tử cung.

“Ân…

Hưmmm…

Hỗn đản.. chàng chậm chút… ta sắp không xong rồi…. tên đáng chết nhà chàng.”

Côn thịt thô to cắm sâu, mạnh mẽ đảo lộng bên trong không ngừng.

Khiến Huyên Huyên kích thích mãnh liệt.

Cơn cực khoái cao trào dâng lên như thủy triều đánh ập tới.

Tiểu huyệt co rút hút quấn chặt côn thịt bành trướng nổi gân xanh, hoa huyệt hung hăng phun ra một cỗ dâm khí nóng ấm, thịt hành gắt gao bao quanh quy đầu.

Lỗ nhỏ co rút kẹp chặt côn thịt căng trướng.

Gắt gao quấn mút như muốn cắn nuốt gẫy côn thịt vào bên trong.

Lúc này lồng ngực Nguyệt Thần Minh thở gấp gáp không ngừng, hơi thở hổn hển mỗi lúc càng nhanh.

Hắn có gắng kiềm nén khoái cảm thức đẩy hông.

Dập mạnh vào mông no tròn của Huyên Huyên, côn thịt thọc ra rút vào mỗi lúc một nhanh.

Cho tới khi tư vị sung sướng xen lẫn khoái cảm cao trào truyền từ côn thịt lên tới đại não.

Nguyệt Thần Minh nắm chặt eo nhỏ Huyên Huyên thúc một cái mạnh bạo cuối cùng, bắn ra dòng tinh dịch nóng ấm thẳng vào bên trong tử cung của Huyên Huyên.

Lúc này cả hai người đều cao trào, tới mức hai thân thể run lên từng hồi.

Hắn ôm lấy Huyên Huyên cùng nhau ngã xuống bên cạnh Vọng Cơ, từ từ rút côn thịt nhiễm đầy dâm dịch của nàng lẫn tinh dịch của hắn.

Tư vị khoái cảm sung sướng vẫn lưu lại trên cơ thể hai người, Huyên Huyên không buồn mặc đồ vào mà để mặc kệ Nguyệt Thần Minh bế mình vào trong phòng của hắn, đại chiến thêm mấy hiệp nữa.

Tới lúc hắn ra lần 8 mới thực sự buông tha cho Huyên Huyên.

Thời khắc này khắp Nguyệt Thần Điện không còn nồng đậm linh khí nữa, thay vào đó là mùi dâm uế không thôi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 283: Sư Phụ! Đừng Trốn 41


Sáng sớm ngày hôm sau, Nguyệt Thần Minh thật sự đi tới Đỉnh Vạn Thương cùng ba vị trưởng lão bàn bạc về đại điển kết bạn lữ của hắn và Huyên Huyên.

Chuyện này cũng dậy lên làn sóng không nhỏ trong giới tu tiên và khắp 4 Tông Môn.

Vạn năm lần đầu có hai người tu vi hóa thần kết bạn lữ, thử hỏi xem còn ai dám dây vào họ đây?

Mới sáng tinh mơ, Huyên Huyên còn chưa rời giường thì phát hiện ra Vọng Cơ không còn ở đây.

Còn chưa biết Vọng Cơ đã đi đâu thì bên ngoài liền có tiếng gõ cửa vang lên, xen lẫn với tiếng rì rầm cười nói to nhỏ.

” Cốc — Cốc ”

“Tiểu sư thúc tổ, người đã dậy chưa?”

“Ân!

Đã dậy.”

Huyên Huyên lười biếng ngồi dậy, chậm rãi mặc lại y phục.

Còn không quên nhìn những vết tím hồng trên người mình.

“Hừ!

Tu tiên cái gì?

Cầm thú thì đúng hơn.”

” Cạch –”

Xuất hiện trước mặt cô là 3 nữ đồ đệ nội môn, trên tay còn bưng ba cái khay lớn gồm có Y phục màu đỏ, mũ phượng và đồ trang điểm được làm rất tinh xảo.

“Giá Y?”

Huyên Huyên nhịn không được mà thốt lên.

“Chúc mừng tiểu sư thúc tổ, sắp làm tân nương, người ngồi yên một chút, để chúng ta giúp người mặc trang phục.

Huyên Huyên đơ người, để mặc kệ họ mặc y phục cho mình.

Vẽ vời hoa lá trăng sao trên mặt, trong lúc trang điểm cho cô, mấy nữ đồ đệ còn không quên nói chuyện phiếm.

“Tiểu sư thúc tổ biết chuyện gì chưa?”

Một nữ đồ đệ lên tiếng nói.

“Chuyện gì?”

Cô dứt khoát hỏi lại.

“Vọng Cơ sư thúc đã rời khỏi Chân Nhân Tông rồi, còn đi đâu vì sao đi thì không ai biết được.”

“Có chuyện này?”

“Mà thôi, Vọng Cơ sư thúc chắc không cảm hóa được Sư tổ nên rút lui là đúng.

Hôm nay là ngày vui của tiểu sư thúc, người phải vui lên.”

“Làm tân nương xinh đẹp nhất trong giới tu tiên…”

Huyên Huyên gật gù đầu đáp ứng, nhưng trong lòng cô bộp chộp.

Trong cốt truyện có ghi, đúng ngày kết bạn lữ của Nguyệt Thần Minh và Vọng Cơ thì nàng ta nhân cơ hội này tiêu diệt Chân Nhân Tông lẫn ba Tông Môn khác.

Lúc này chỉ đổi vị trí lại, người kết bạn lữ với Nguyệt Thần Minh là cô.

Còn Vọng Cơ thì không thấy đâu.

Huyên Huyên thở ra một hơi sắc mặt hơi ngưng trọng lại.

Cô chỉ mong hôm nay sẽ tiến triển suôn sẻ.

“Tiểu Sư thúc….”

“Tiểu sư thúc??”

Nữ đồ đệ nhìn Huyên Huyên ngẩn người, thì gọi không ngừng.

Một lúc sau Huyên Huyên mới thực sự hồi thần.

“Hả… có việc?”

“Tiểu sư thúc, đã xong rồi người đứng lên soi gương thử xem có hài lòng hay không?”

Huyên Huyên đứng dậy, bàn tay kết ấn tạo thành một bức tường phản chiếu toàn thân.

Trên đầu đội mũ phượng kim sa lấp lánh, toàn thân hồng ý rực lửa, Phượng Hoàng được thêu tinh xảo hoa mĩ.

Vạt áo được đính bạch ngọc nhỏ li ti, xen lẫn lưu ly đính thành đóa bĩ ngạn nở rộ.

Giữa bán ấn kí hoa đào ngã sang màu đỏ, ở dưới được vẽ tĩ mĩ đuôi phượng màu lam sắc.

Mái tóc đỏ dài, buông thõng dài tới ngang eo.

Huyên Huyên ngẩn người, không tin đây lại là mình.

Mặc dù vẫn dung nhan này, nhưng quả thực khiến người ta mê mẫn mà.

“Ta..

đây là ta sao?”

Cô khẽ xoa lên má phấn nộn, mở miệng hỏi.

“Phải nha, tiểu sư thúc người thật xinh đẹp, người và sư tổ thật xứng đôi.”

“Hâm mộ quá, không biết khi nào mới tới lượt chúng ta tìm được nam tu thích hợp đây?”

Sắc mặt Huyên Huyên nhiễm hồng, hơi cúi thấp đầu xuống.

Đây là lần đầu cô mặc Giá Y cổ đại, quả thật một vẻ đẹp khác biệt.

Chính cô cũng rất thích nghe những lời chúc phúc kia, trong lòng thật nôn nao a~~

Tiểu sư thúc, đi thôi.

Đừng để Sư tổ đợi lâu…

“Ân!

Nhưng đi đâu?”

“Dĩ nhiên là tới Thánh Địa Tiên Giới rồi.”

“Được, được.”

Huyên Huyên nhẹ nhàng cầm chắc tà áo đỏ rực bước ra khỏi cửa, thì định xuất kiếm phi hành liền có người ngăn trở.

Tức thì xuất hiện Thánh thú vạn cổ Phượng Hoàng Diễm xuất hiện trước mặt cô.

Nó hạ người xuống vỗ vỗ cánh, ý muốn cô leo lên.

Huyên Huyên chần chừ, hồi hộp bước lên lưng Phượng Hoàng Diễm.

Phía sau có rất nhiều nữ đồ đệ người phi hành bằng kiếm, người thì cưỡi hạc tiên bay theo sau.

Tạo nên tiên cảnh náo nhiệt không thôi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 284: Sư Phụ! Đừng Trốn 42


Huyên Huyên cưỡi trên lưng Phượng Hoàng Diễm bay tới Thánh Địa Tiên Giới, lúc này cảnh quan khiến cô kinh ngạc không thôi.

Trước mặt cô là một cái đài cao, được làm hoàn toàn bằng lưu ly, đủ cho 4 người đứng.

Khắp nơi được giăng dãi lụa đỏ.

Hàng nghìn tu sĩ lẫn đệ tử ngoại nội môn có mặt đông đủ, được đứng thành tứ phía.

Ngước mắt lên trên có thể thấy được ba vị trưởng lão ngồi trên đúng vị trí của mình, gương mặt luôn tươi cười.

Chỉ là cô liếc mắt tìm kiếm Nguyệt Thần Minh thì không thấy đâu.

Một hồi sau, cô vừa từ Phượng Hoàng Diễm bước xuống, thì tiếng đàn vang vọng du dương.

Tất cả đệ tử đồng loạt kết ấn tạo trận pháp, tức khắc một cảnh huyền huyễn như muốn người khác lạc vào mê cảnh hiện ra.

Bầu trời mây ngũ sắc tích tụ lại, cánh hoa không biết từ đâu rơi xuống không ngừng.

Hào quang lam sắc tỏa ra quanh người Huyên Huyên.

” Bộp — Bộp “‘

Nguyệt Thần Minh từ xa bay tới, hắn đang cưỡi trên lưng, nhìn con vật này hơi giống rồng.

Như lại có 9 cái đầu, mỗi đầu đều được thắt dãi đỏ cẩn thận tĩ mĩ.

Không nhanh, không chậm Nguyệt Thần Minh đáp xuống.

Dung mạo anh tuấn, nhìn Huyên Huyên cười sủng nịch.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay mình ra trước mặt cô.

Huyên Huyên như hiểu ý, liền đặt bàn tay nhỏ của mình lên tay ấm áp của Nguyệt Thần Minh.

Hai người đạp mây bay lên đài Lưu Ly cao kia.

Ba vị trưởng lão xuất kiếm phi hành trước mặt hai người, lần lượt từng người nhỏ máu từ đầu ngón tay kết ấn bày trận.

“Đại điển bắt đầu.”

Nhị trưởng lão hô lớn lên.

Nguyệt Thần Minh và Huyên Huyên xoay người lại, hắn mĩm cười thỏa mãn ôn nhu lên tiếng.

“Huyên Nhi, nàng chịu đau một chút.”

“Ân!”

Huyên Huyên nhẹ nhàng gật đầu.

Nguyệt Thần Minh nhỏ giọt máu của mình và của Huyên Huyên.

Hai người tiến lên phía trước đài, nhỏ máu xuống nước thánh địa.

Đồng thời kết ấn, bất giác thánh địa rung chuyển.

Xuất hiện hai miếng huyết ngọc Long Phượng, Nguyệt Thần Minh bay tới nắm lấy huyết ngọc.

Thời khắc hắn sắp tiến lại gần Huyên Huyên, chỉ cần Huyết ngọc nhập thân.

Thì hai người thành công kết bạn lữ.

Nhưng âm thanh rung trời chuyển đất vang lên.

Mây đen kéo đến, phong vân nổi dậy.

Sấm xét như muốn xé ngang trời.

Khung cảnh xinh đẹp, bổng chốc tối đen.

Mặt trời bị mặt trăng nuốt chửng, âm thanh sấm chớp vang lên.

” Xoẹt — Xoẹt ”

Hàng nghìn đôi mắt ngược lên nhìn dị tượng.

Lúc này sức mạnh Ma Tu nổi lên nồng đậm, dường như không phải 1 mà là rất nhiều người đang tiến tới…

” Rầm….Rập… — Rít…

Rít… ”

Sương mù lẫn Hắc Khí, mùi thối rữa bốc lên.

Mọi người đồng loạt lui dần về phía sau, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lúc này chỉ có Huyên Huyên là người hiểu nhất, cô buột miệng thốt lên.

“Nguy rồi, là Vọng Cơ.”

“Thần Minh, chàng nhanh chóng cho tất cả mọi người rời khỏi đây.

Nếu không sẽ không kịp nữa.”

“Huyên Nhi, nàng nói gì?

Vọng Cơ không phải rời khỏi Chân Nhân Tông rồi sao?”

Nguyệt Thần Minh kinh ngạc, mở miệng hỏi.

Hắn biết đây là sức mạnh Ma Tu, càng không ngờ lại liên quan tới Vọng Cơ.

“Ta chỉ có thể nói cho chàng biết, Vọng Cơ là Tông Chủ Ma Tu.

Không để cho Nguyệt Thần Minh lên tiếng trả lời, thì âm thanh vang vọng như xa từ vạn dặm truyền tới.

Nhưng lại nghe rõ mồn một.

“Đại sư tỷ, người cũng thật nhạy bén.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 285: Sư Phụ! Đừng Trốn 43


Lúc này Huyên Huyên đảo mắt nhìn tứ phía, sắc mặt mọi người ở đây đều trở nên khó coi.

Ba vị trưởng lão không thể đứng yên được nữa, mà lập tứ kết ấn, tạo trận pháp nhằm bảo vệ tu sĩ lẫn đồ đệ ở đây.

“Không kịp rồi!

Tất cả mau rời khỏi nơi này.”

Nguyệt Thần Minh hét lớn lên ra lệnh.

Nghe được mệnh lệnh, đồ đệ có tu vi Nguyên Anh và Kim Đan đều xuất khiếm phi hành.

Còn lại tu vi trúc cơ đều cưỡi hạc nhanh chóng rời khỏi Thánh Địa Tiên Giới.

“Đại sư tỷ, muộn rồi.

Hôm nay là ngày tàn của giới tu tiên các người… ha ha ha.”

Lúc này từ trong làn khói đen, Vọng Cơ và 50 ma tu khác từ xa tiến lên.

Nhìn ra tu vi không nhỏ, sức mạnh 50 ma tu lại có thể áp chế được hơn nghìn con người nơi đây.

Đủ biết lợi hại tới mức nào.

“Hệ Thống, như này là thế nào?

Sao trong cốt truyện không hề đề cập tới?”

[…] Ký chủ, chắc do cô thay đổi cốt truyện, nên xảy ra hiệu ứng cánh bướm.

Có ta ở đây, nhất định cô sẽ không dễ dàng chết được.

Huyên Huyên: “…………”

Khi Vọng Cơ tới gần đến Thánh Địa, thì tức khắc trận pháp mà các vị trưởng lão kết thành liền bị phá vỡ.

Ba người đồng loạt nôn ra một ngụm máu, dường như tổn thương nguyên khí quá nặng.

Đệ tử có ý định phi hành hay chạy đi, tức khắc bị hắc ý quấn lấy đầu lìa khỏi cổ.

Có người toàn thân phát nổ.

Chỉ trong vài giây thôi, khắp nơi Thánh Địa một mảnh thương vong tới đáng sợ.

Máu chảy thành sông.

Nguyệt Thần Minh áp sát nắm lấy tay Huyên Huyên lên tiếng trấn an.

“Huyên Nhi, nàng đừng sợ, đứng ở sau lưng ta.”

Huyên Huyên nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, hai lỗ tai lùm bùm.

Còn chưa kịp hồi thần lại, theo phản xạ tự nhiên mà nắm tay Nguyệt Thần Minh.

“Tốt nhất đừng kháng cự, hôm nay ta sẽ tha mạng cho ngươi.”

Vọng Cơ tự cao tự đại nói, tay chỉ về phía Nguyệt Thần Minh.

“Hừ!

Vọng Cơ, không ngờ ngươi lại là Tông Chủ Ma Tu, hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo.”

“Tiêu diệt đám Ma tu các ngươi.”

Nguyệt Thần Minh thẳng lưng, khí thế bừng bừng, hai tay kết ấn không ngừng bày trận pháp.

Xuất kiếm bay lên cao.

Huyên Huyên lúc này mới thật sự hồi thần lại, cô vội vàng nắm lấy tay hắn muốn giữ lại.

Nhưng hoàn toàn không kịp.

“Thần Minh, chàng cẩn thận…”

“Với đám tu tiên vô dụng như các ngươi?

Cũng muốn tiêu diệt chúng ta?”

Một tên nam nhân cao 2m đứng bên trái Vọng Cơ.

Trên mặt hắn có ấn kí giọt nước nhưng lại màu đen, trên lưng thừa ra hai cánh tay gớm giếc.

Cất tiếng khàn khàn.

Huyên Huyên bịt mũi, tay phảng phất qua lại.

Mở miệng mỉa mai.

“Này ngươi đã không phải hình người thì thôi đi, mở miệng ra cũng thật thối.”

Hắn ta nghe những lời kia, liền cười ghê rợn.

Hai tay đằng sau lưng vươn dài ra như muốn bắt lấy Huyên Huyên.

Tức khắc Huyên Huyên không chút nghĩ ngợi liền vung tay lên kết ấn.

Lập tức xuất hiện ra hai đạo băng sắc bén bay về hướng hắn ta.

” Roẹt — Roẹt ” Âm thanh sắc lạnh vang lên, hai cánh tay của hắn liền bị chém đứt xuống.

Nhưng lạ kì, hắn không hề kêu lên đau đớn, tay bị cắt đứt tự động mọc ra.

Mơ hồ còn to hơn hai cái ban đầu.

Huyên Huyên kinh ngạc, lui về sau vài bước…

“Ngươi là thứ quỷ gì?”

“Hừ!

Rồi từ từ ngươi sẽ rõ thôi, một đại mỹ nhân tu vi Hóa Thần phải chết.

Cũng thật đáng tiếc.”

Lúc này Huyên Huyên âm thầm ghi nhớ lại cấm chế trong bí tịch, có một trận pháp của Chân Nhân Tông có sức mạnh hủy diệt thiên địa.

Nhưng lại bị cấm dùng.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 286: Sư Phụ! Đừng Trốn 44


Lúc này ở phía trên Nguyệt Thần Minh và Vọng Cơ đang giao đấu không ngừng.

Nhìn thì thấy Nguyệt Thần Minh chiếm thế thượng phong, nhưng nếu quan sát kĩ sẽ thấy Vọng Yêu cố tình nhường.

“Nguyệt Thần Minh, nếu ngươi chịu làm phu quân của ta, ta liền tha cho ngươi một mạng.”

Vọng Cơ tâm cao khi ngạo nói, còn không quên liếc mắt đưa tình.

Lần đầu tiên Nguyệt Thần Minh đấu pháp với người có thực lực ngang, mơ hồ còn hơn hẳn mình.

Lúc bắt đầu hắn còn hơi khẩn trương, nhưng thẳng đến lúc này, càng đấu càng không ổn.

Chính hắn cũng không biết không ổn nơi nào, sắc mặt Nguyệt Thần Minh vẫn tỏ ra bình thường.

Nhưng hắn hao tổn không ít sức lực, dường như các trận pháp của hắn, Vọng Cơ đều nhìn thấy rõ.

“Vọng Cơ, ngươi từ bỏ ý định đó đi, ta thà chết cũng không khuất nhục trước mặt ngươi.”

“Kiếp này, ta chỉ có Huyên Nhi.”

Vọng Cơ tức giận tới vặn vẹo, đôi mắt chứa đầy tia tức giận nhìn Huyên Huyên ở phía dưới đang giao đấu cùng đám người ma tu ở dưới.

Vọng Cơ giận dữ gầm lên.

“Nguyệt Thần Minh, bổn Tông Chủ cho ngươi cơ hội.

Là do ngươi không biết nắm bắt.”

“Đừng nhiều lời, mau nộp mạng.”

Nguyệt Thần Minh kết ấn, bày trận pháp, phóng ra hàng vạn thanh kiếm phóng về hướng Vọng Cơ.

Vọng Cơ dễ dàng né tránh, khóe miệng nhếch lên: “Kiếm Tu?

Ta không để vào mắt…”

Nói xong nàng ta bày trận pháp chỉ trong nháy mắt, liền phá vỡ hàng vạn cây kiếm kia.

Làn khói đen biến hóa thành một con quỷ lớn, hung hãn xông lên liều chết cùng Nguyệt Thần Minh.

Nguyệt Thần Minh có một chút hốt hoảng, nhưng rất nhanh hắn trấn định lại.

Để phá được trận pháp của Vọng Cơ, Nguyệt Thần Minh phải dồn toàn lực, đánh tan làn khói đen…

” Phụt ”

Cả hai người đều lui về sau mấy bước, khóe miệng Nguyệt Thần Minh chảy ra máu, hai tay run run không thể nào kết ấn.

Mười đầu ngón tay chảy máu không ngừng.

Vọng Cơ chỉ hơi lảo đảo, nhưng thực chất cổ họng nàng ta dâng lên một cỗ mùi vị tanh ngọt, chỉ là nàng ta nhịn xuống…

Nguyệt Thần Minh kinh hoàng, hắn không ngờ sức mạnh Ma tu lại khủng khiếp như vậy.

“Không hổ là sư tổ Chân Nhân Tông, tu vi quả thật cao thâm.

Nhân tiện đây, ta sẽ đòi lại công bằng cho Ma Tu từ vạn năm trước.”

Vọng Cơ vặn vẹo sắc mặt nói, nàng ta bay lên cao.

Tức khắc y phục rách tươm, thân thể nàng ta phồng to lên mấy chục mét, lúc này hình dạng Vọng Cơ hoàn toàn không phải con người… mà giống Ma Thú Vạn Cổ…

“Ma Thú Linh Thực??”

Nhị trưởng lão kinh sợ thốt lên.

Huyên Huyên ngờ vực nhìn chăm chăm vào Vọng Cơ, không mà phải gọi nàng ta là Ma Thú Linh Thực.

Đôi mắt Huyên Huyên Nhìn Nguyệt Thần Minh hoàn toàn rơi vào trạng thái chật vật.

Dường như hắn không hề có ý định từ bỏ ý định giao đấu với Vọng Cơ.

[…] Linh Thực có tu vi Hợp Thể, cộng với tu vi trên vạn năm.

Cả ký chủ và nam chủ hợp lại cũng không thắng được…

Hệ Thống tốt bụng lên tiếng nhắc nhở, Huyên Huyên hít sâu một hơi.

Âm thầm quyết định.

Cô xoay người lại, nói vọng về phía ba vị trưởng lão.

“Chỗ này giao cho các vị, ta lên giúp Thần Minh.”

” Được ” Ba người hắn đồng thanh lên tiếng đáp ứng.

Huyên Huyên hai tay chắp lại, kết ấn không ngừng.

Linh Khí như bị cô hút cạn vào trong cơ thể, không ngừng chuyển động.

” Rầm ”

Vọng Cơ thét ra quả cầu lửa, Nguyệt Thần Minh liền rơi xuống, hắn không còn một chút nguyên khí nào trong người.

Toàn thân nhiễm máu.

Huyên Huyên nhíu mày, một tay xuất ra cơn gió quấn chặt Nguyệt Thần Minh giúp hắn tiếp đất an toàn.

“Thần Minh, để Vọng Cơ lại cho ta.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 287: Sư Phụ! Đừng Trốn 45


Huyên Huyên bay tới gần Vọng Yêu, cô nhanh chóng kết ấn, hạ kết giới xuống người Nguyệt Thần Minh.

Nhằm bảo vệ sự an toàn cho hắn, trận pháp cô sắp thi triển, có thể rất nguy hiểm.

Sau đó tiếp theo Huyên Huyên lập cái kết giới lớn đủ để bao phủ Vọng Yêu, bắt đầu phóng thích lực lượng linh khí mà cô mới hấp thụ vào.

Hào quang lam sắc lóe lên, sáng một vùng trời.

Hai ngón tay cô kẹp chặt, trán vã mồ hôi.

Đem toàn bộ yêu khí lẫn tu vi Hợp Thể vạn năm của Vọng Cơ, điên cuồng hấp thụ vào trong người..

Ở phía dưới Ba vị trưởng lão và Nguyệt Thần Minh kinh hãi, trợn mắt mắt nhìn những gì đang xảy ra.

Bất ngờ Tứ Trưởng lão hô lên.

“Cấm thuật?

Ý trời… tất cả là ý trời…”

Nguyêt Thần Minh nghe được hắn hồi thần, kết giới mà Huyên Huyên đang dùng là cấm thuật của Chân Nhân Tông, tới hắn chỉ được Tông Chủ đời trước kể lại, hắn chưa từng tu luyện..

Nhưng vì sao Huyên Nhi của hắn lại biết.

Lúc này Nguyệt Thần Minh không hề nghi ngờ vì sao Huyên Huyên lại biết cấm thuật này.

Chuyện hắn quan tâm lúc này là sự an toàn của cô.

Nếu sử dụng cấm thuật, nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn.

Nặng thì hấp thụ quá nhiều Yêu Khí, dẫn đến phát nổ mà chết…

“Huyên Nhi, nàng mau dừng lại…

Nàng không được liều mạng…”

“Huyên Nhi, nàng nhanh thả ta ra… nàng không được làm bậy…”

Hai tay nhiễm đầy máu của Nguyệt Thần Minh cố gắng phá bỏ kết giới, nhưng kết quả đều vô ích.

Kết giới mà Huyên Huyên đặt ra, sức mạnh quá khủng khiếp…

“Chàng yên tâm, ta sẽ bảo vệ chàng.”

Huyên Huyên xoay đầu lại, nở nự cười gắng gượng trấn an hắn…

“Không, ta không cho phép.. nàng…

Huyên Nhi mau dừng lại.”

Huyên Huyên tập trung tinh thần hấp thụ yêu khí ma tu của Vọng Cơ, cô mặc kệ Nguyệt Thần Minh đang không ngừng gào thét.

Lực lượng yêu khí ma tu tiến vào trong cơ thể Huyên Huyên không ngừng nghỉ.

Giống như cô lập tức liền sẽ phun trào mà ra.

Lúc này Huyên Huyên giống như khí cầu chứa đầy khí, khi hấp thụ quá nhiều liền phát bạo.

Vọng Yêu không ngừng giãy giụa, cuối cùng nàng ta thấy được chính mình thật sự tránh thoát không được.

Liền tức khắc, tự phát bạo chính mình.

Tuy rằng cô mới hấp thụ phân nữa, nhưng với tu vi Hợp Thể vạn năm của Vọng Cơ thì cũng khiến cho Huyên Huyên tới giới hạn.

Cộng thêm việc nàng ta chọn cách tự bạo mà kết liễu chính mình.Khiến cho Yêu khí di chuyển trong người Huyên Huyên rối loạn tổn thương kinh mạch.

Tu Vi Hóa Thần cũng không thể nào kiềm chế được.

Huyên Huyên phun ra một búng máu tươi, tu vi Hóa Thần thoáng chốc đã rớt xuống trúc cơ.

Cô từ trên không trung ngã xuống dưới, Toàn thân vô lực nằm trên mặt đất.

Huyết nhục hổn độn của Vọng Cơ rớt ở trên người Huyên Huyên hôi thối vô cùng.

Từ lúc tu vi Hóa Thần rớt xuống, kết giới cô đặt trên người Nguyệt Thần Minh lập tức được phá bỏ.

Hắn lo sợ, dùng tất cả sức lực chạy tới bên Huyên Huyên.

Cô cảm giác được sinh mệnh trôi đi, hơi thở càng ngày càng yếu.

Lần thứ hai cô, trải qua cảm giác từ vong, lần trước nhảy lầu chết lập tức còn không cảm thấy đau.

Còn lần này tư vị thật không nuốt nổi.

Ánh mắt mơ hồ nhìn nam nhân cố gắng chạy tới trước mặt Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 288: Sư Phụ! Đừng Trốn 46


Huyên Huyên muốn nở nụ cười với hắn, nhưng lúc này toàn thân lẫn gương mặt của cô dính đầy huyết nhục hôi thối của Vọng Yêu.

Nguyệt Thần Minh không hề ghét bỏ bộ dạng lúc này của Huyên Huyên .

Hắn ôm chặt bế bổng cô lên, hai mắt hốc mắt đỏ ngầu lệ quang tuôn rơi.

Vẻ mặt đau khổ lên tiếng.

“Vì sao?”

“Vì sao nàng không chịu nghe lời ta?

Huyên Nhi, ai cần nàng bảo vệ.

Chính ta mới là người bảo vệ nàng…”

Huyên Huyên yếu ớt nở nụ cười, bàn tay đầy huyết nhục xoa lên hai mái đẫm nước mắt của hắn..

“Thần Minh, chàng khóc thật xấu.

Nam nhi đại trượng phu, đổ máu chứ không được rơi lệ nha…”

“Ta mặc kệ, ta vì nữ nhân ngu ngốc, bướng bỉnh như nàng mà rơi lệ, nàng không được xảy ra chuyện gì.”

“Ta không cho phép nàng rời xa ta, chúng ta còn chưa kết bạn lữ, còn nhiều chuyện chưa làm… ta không cho phép nàng rời xa ta…”

Nguyệt Thần Minh ghì chặt lấy mặt nhỏ Huyên Huyên, hắn sợ hãi.

Hắn sợ Huyên Nhi của hắn thật sự bỏ hắn mà đi, việc này còn đau đớn hơn cả cái chết.

Hắn phải chịu đựng 1000 năm, nữ nhân hắn yêu thương xuất hiện, làm sao hắn chịu để nàng đột ngột rời xa hắn…

“Thần Minh ngoan, chàng đừng khóc… ta… ta rất yêu chàng, kiếp này được ở bên cạnh chàng ta đã rất mãn nguyện…”

Cô thở dốc khó khăn thốt ra từng chữ, âm thanh nhỏ tới mức hắn phải dán chặt tai lên miệng cô mới thật sự nghe rõ.

“Thần Minh, Hóa Thần của ta đã bạo phát.. thời gian không còn nhiều… chàng có thể…. có thể.. nói cho ta biết… nguyện…”

Huyên Huyên không kịp nói hết câu, đã hoàn toàn lâm vào hôn mê.

Từ lúc Vọng Cơ tự bạo chết, thì 50 tên ma tu kia tức khắc biến thành cát bụi.

Ba vị trưởng lão hối hả chạy tới nơi Nguyệt Thần Minh đang bế chặt lấy Huyên Huyên.

“Xảy ra chuyện gì?”

Nguyệt Thần Minh không hề đáp lại, hắn như người vô hồn.

Đôi mắt đỏ ngầu, hai tay đầy máu ôm chặt Huyên Huyên không buông ra.

Nhị trưởng lão tiến lại gần, khẽ đưa tay ta định chuẩn mạch, thì bất giác Nguyệt Thần Minh vô lực mở miệng.

“Người định làm gì?

Nàng ấy rời xa ta rồi.”

“Nàng ấy nhẫn tâm rời bỏ ta mà đi thật rồi.”

Nhị trưởng lão lắc đầu, mặc kệ Nguyệt Thần Minh lẩm bẩm như hài tử, hai ngón tay khẽ chạm vào cổ tay.

Từng sợi linh khí mỏng manh xâm nhập vào cơ thể Huyên Huyên.

Ông ta vuốt chòm râu dài, hai hàng lông mày nhíu chặt lại.

Một lúc lâu mới chậm rãi lên tiếng.

“Đại trưởng Lão, người phải bình tĩnh.

Đừng quá xúc động.”

“Sư thúc tổ, nàng ấy còn cứu được.”

“Chỉ là tu vi mất hết, kinh mạch vỡ vụn.

Đan điền bị phá hỏng.

Ta có thể cứu sống được nàng ấy.”

“Chỉ là nàng ấy, sống như một bách tính bình thường, không thể tu luyện.

Tuổi thọ không thể nào sánh được với người tu tiên.”

“Rất nhanh sẽ già đi.”

Nghe được như vậy, Nguyệt Thần Minh bừng tỉnh.

Hắn hoảng hốt mở miệng thúc dục liên tục.

“Nhị trưởng lão, ngươi phải cứu lấy nàng.

Phải cứu Huyên Nhi của ta…”

“Được!

Đưa nàng ấy về Luyện Đan Sư, ta sẽ có cách cứu nàng ấy.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 289: Sư Phụ! Đừng Trốn (Hoàn)


Khi Huyên Huyên được đưa tới Luyện Sư Đan, trong tình trạng không mấy tốt đẹp.

Sau cuộc hỗn chiến đó có rất nhiều đệ tử chết, đa số đều là đệ tử ngoại môn có tu vi thấp kém.

Thánh Địa Tiên Giới một mảnh huyết nhục mơ hồ, máu tanh dâng lên nồng đậm.

Nhưng tất cả mọi người nơi đây, một lòng sùng bái nể phục Huyên Huyên.

Nếu không có vị sư thúc tổ này ra tay cứu giúp, thì không biết hậu quả còn ghê gớm tới nhường nào.

Lúc này Huyên Huyên đang nằm trên một chiếc giường từ hàn băng, do kinh mạnh bị đứt đoạn, đan điền phá hư cô không thể nào hấp thụ linh khí.

Nhị trưởng lão đành phải đặt lên giường hàn băng, có tuổi thọ hơn vạn năm để giúp Huyên Huyên cải thiện tình trạng.

Nguyệt Thần Minh sốt ruột ở bên ngoài chờ, hắn đi lại nhiều vòng đến nổi.

Trước cửa Luyện Sư Đan đều lưu lại dấu chân của hắn.

10 năm sau.

Một lần trị thương này của Huyên Huyên phải mất 10 năm, thời gian này trên dưới Chân Nhân Tông đều thay đổi tới chóng mặt.

Hình dáng xinh đẹp của Huyên Huyên được khắc thành tượng bạch ngọc lớn tới 30m, đặt giữa 4 Tông Môn, nhằm ghi nhớ công ơn của cô.

Trên dưới 4 Tông Môn, trăm lời như một gọi Huyên Huyên là sư tổ mẫu.

Không còn gọi tiểu sư thúc nữa.

Tháng chạp năm Giáp Ngọ, Nữ nhân xinh đẹp như u lan, nằm trên giường hàn băng lạnh giá.

Đôi lông mi cong dày như cánh quạt khẽ run rẫy.

Lúc này mái tóc đỏ như máu, trở thành màu trắng như ban đầu.

Ấn kí hoa đào giữa mi tâm đã mất từ khi cô mất đi tu vi.

Ngón tay thon dài khẽ động, cổ họng đau đớn khô khốc cố gắng phát ra tiếng rên rỉ thật nhỏ.

” Ưm –”

Nguyệt Thần Minh ở bên cạnh, nghe được tiếng động hắn giật mình xoay đầu lại.

Nhìn nữ nhân nằm trên giường hàn băng.

Chỉ mới mười năm thôi, nam nhân anh tuấn ngũ quan tinh xảo hoàn toàn thay đổi.

Mái tóc đen tuyền vì suy tư nhớ nhung quá nhiều, chuyển thành màu trắng.

Khắp người hắn tỏa ra hàn khí, không còn vô dục vô cầu ôn nhu như hình tượng ban đầu.

Huyên Huyên động tay, hơi hé mắt nhìn xung quanh.

Nhưng ngay lập tức cô nhắm chặt mắt lại, do lâu ngày không thích ứng qua ánh sáng.

“Huyên Nhi, nàng tỉnh rồi… rốt cuộc nàng đã tỉnh… ngoan từ từ hãy mở mắt…”

Hắn vội vàng tiến lại gần, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Huyên Huyên.

Một lúc sau Huyên Huyên mới thực sự mở mắt ra nhìn Nguyệt Thần Mình.

Ánh mắt cô mơ màng, nhìn nam nhân trước mặt mình.

Yếu ớt mấp máy môi.

“Thần Minh, chàng hóa thành tiên nhân rồi sao?

Hay do ta mơ thấy chàng?”

Nghe tới đây, Nguyệt Thần Minh ôm ghì lấy Huyên Huyên.

Hai mắt đỏ hồng chảy ra lệ quang.

“Nàng, nữ nhân ngốc này.

Nàng vẫn còn sống, vẫn còn bên canh ta.”

“Ta nguyện làm một người bình thường được ở bên cạnh nàng, còn hơn phi thăng làm tiên.”

“Ân!

Người chàng thật thơm.”

Huyên Huyên tham lam hít mùi hương thảo mộc trên người Nguyệt Thần Minh.

Tức khắc hắn lấy ra từ nhẫn trữ vật, một viên Thánh Đan.

Không phải là cực phẩm đan dược nữa.

Đưa tới trước mặt Huyên Huyên.

“Huyên Nhi, ngoan nuốt cái này vào.”

Huyên Huyên không hề nghi ngờ mà nuốt Thánh Đan vào trong.

Lập tức một cỗ ấm nóng thoải mái chạy dọc thân thể.

Ở bên ngoài cửa Luyện Đan Sư, Nhị trưởng lão âm thầm lắc đầu.

Đôi mắt mông lung nhìn lên bầu trời, miệng lẩm bẩm như chỉ cho chính mình nghe được.

“Hỏi thế gian, tình ái là chi.”

“Nguyệt Thần Minh, ngươi làm vậy có đáng hay không.

Từ bỏ tu vi cả đời, chỉ đổi lại 100 năm ở bên cạnh nữ nhân mình yêu.”

Nhưng rồi sao?

Hắn lại thản nhiên, mãn nguyện trả lời ông.

“Đáng, vì nàng từ bỏ đi tất cả đều đáng.”

“1000 năm cô tịch, chỉ đổi lại 100 hạnh phúc đầu bặc răng long.”

Tiên Nhân nói đúng, muốn thành tiên.

Trước hết phải vô dục vô cầu.

Vượt qua 99 kiếp nạn, qua được bể tình mê loạn.

Mới thực sự thành tiên.

Nguyệt Thần Minh mĩm cười nhìn Huyên Huyên, hắn nhẹ nhàng xoa lên mái tóc trắng của cô.

Chậm rãi lên tiếng..

“Huyên nhi, đi thôi..”

“Thần Minh, chàng muốn đưa ta đi đâu?”

Huyên Huyên ngây thơ dò hỏi.

“Chúng ta còn thiếu tam bái, sau đó ta sẽ đưa nàng tiêu dao chân trời góc bể…”

“Kiếp này, kiếp sau kiếp sau nữa, ta nguyện ý ở bên cạnh nàng…”

” Ân! ” Cô chớp đôi mắt đầy hạnh phúc nhìn Nguyệt Thần Minh.

(Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10 chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ)

—–Đã hoàn thành vị diện 11.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 290: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm


"Gào gào ~~~ Hô Hô ~~~ Rống Rống"

Âm thanh gào thét đinh tai nhức óc, xen lẫn một cỗ mùi hôi thối bốc lên khiến Huyên Huyên tỉnh.

Cô mở mắt ra nhìn cảnh tượng xung quanh.

Cô không thể nào tin được thứ mà mình nhìn thấy trước mắt, hai mắt cô mở lớn hết cỡ.

Tay bịt miệng lẫn mũi lại nhằm tránh đi cỗ mùi hôi thối kia.

Vây xung quanh cô là người, lại không hoàn toàn là con người.

Bởi vì họ không hề giống con người!

Nhìn xem ông lão kia hai mắt rớt ra ngoài, bụng còn bị xé toạc ra.

Nữ nhân kia cả người chảy ra dịch vàng ghê tởm, hôi thối.

Còn thằng nhóc kia, cánh tay lộ ra cả xương trắng hếu.

Da thịt chỉ còn dính một chút ít, như sắp rớt ra ngoài.

Hơn nữa tất cả bọn họ đều trong trạng thái điên loạn, răng nanh lởm chởm, miệng bốc mùi kinh tởm...

"Ẹo ~~ Xuyên qua thành cái dạng gì rồi?

Bổn cô nương muốn đổi thế giới...

Hệ Thống không hề đáp trả lại Huyên Huyên, thay vào đó là những con người gớm giếc kia đang hung hãn lão vào Huyên Huyên.

"Bình tĩnh ~~ Các người đừng lại đấy."

Tức khắc cô liên tục ra sức tránh né, với tình cảnh này không thể nào mà tiếp thu nội dung cốt truyện.

"Hô... hô...

- Rống Rống"

Ông lão bị xé toạc bụng kia, dơ móng vuốt đen xì lao về phía Huyên Huyên.

Cô căng mắt, dơ tay về phía trước theo bản năng, miệng hét lên.

"Này này, từ từ có chuyện gì thì ông từ từ nói, đừng manh động.

Nhét bộ ruột vào trong bụng trước có được không..."

"Tởm quá ~~ Aaaa ta không muốn ở nơi quái quỷ này thêm một giây nào nữa."

Mặc cho Huyên Huyên vừa tránh né, miệng lên tiếng liên tục.

Muốn đám người kinh tởm kia dừng tay.

Nhưng họ như cái xác không hồn, lao vào chính mình.

Huyên Huyên cắn chặt răng, dùng chân đá liên tục vào mấy thân thể kinh khủng khiếp kia.

Đá nhẹ một chút đã gãy tay của chúng, nhưng chúng không hề hấn hấn.

Còn như được uống máu gà điên cuồng lao tới.

" Ầm - Ầm "

Cô theo bản năng đưa tay ra, lập tức giữa lòng bàn tay xuất ra mũi tên nhọn bằng đất.

Những con người gớm giếc kia, tức khắc bị tường đất giam chặt.

Huyên Huyên kinh ngạc, đưa tay ra trước mắt nhìn.

Cô không hiểu chuyện quái gì đang diễn ra, vì sao cơ thể này phát ra được đất?

Không lẽ, cũng là tu tiên?

Âm thanh hệ thống vang lên.

( Nghiệm vụ hoàn thành 100% được 10000 Dương Khí )

Tên : Huyên Huyên

Tuổi : 25 tuổi

Sở trường : Kỹ năng thêu sơ cấp, tu vi trúc cơ.

Dương khí : 70000/100000

Ưu điểm : Ngực cup D, tiểu huyệt se khít, tiết sữa.

Ở trong hoàn cảnh này, Huyên Huyên còn không kịp để ý.

Chính mình có thêm kĩ năng mới.

"Hệ Thống, bổn cô nương muốn biết chuyện gì đang diễn ra.

Ta không muốn ở lại nơi này..."

[...] Ký chủ, cô không có quyền từ chối nhiệm vụ.

[...] Tự động cập nhật thông tin cốt truyện.

Huyên Huyên : "......"

Một đống thông tin được truyền vào não cô, khiến Huyên Huyên ôm chặt đầu đau đớn.

Tiếp thu xong thông tin, Huyên Huyên chỉ muốn lập tức tự sát đi cho rồi.

Thế giới này quá kinh khủng, quá nguy hiểm.

Đây là lần đầu tiên cô xuyên tới thế giới khủng khiếp như thế này.

Giống như một địa ngục đúng nghĩa.

Thế giới này là Mạt Thế, nó giống như thời đại diệt vong của nhân loại vậy.

Nguyên chủ là Quách Huyên Huyên 25 tuổi, là một nhà nghiên cứu khoa học trẻ tuổi.

Còn đám người kinh khủng kia là tang thi, còn được gọi một cái tên khác.

Chính là Zombies.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 291: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 2


Quách Huyên Huyên 25 tuổi, là một nhà khoa học có danh tiếng trong giới khoa học.

Không những thế, gia thế Quách gia vô cùng giàu có.

Ông nội làm trong quân đội, ba mẹ cũng thuộc nhất nhì trong giới thương nhân.

Nhưng Quách Huyên Huyên lại phải lòng một người, nam nhân Hạ Mặc Phỉ cùng độ tuổi với nguyên chủ.

Nguyên chủ yêu thầm Hạ Mặc Phỉ từ khi còn học cao trung.

Nhưng chỉ là yêu thầm, không dám nói ra.

Cho tới khi lên đại học, nguyên chủ vì Hạ Mạc Phỉ từ bỏ ước mơ làm luật sư, dấn thân vào nền tảng nghiên cứu khoa học mà chính mình không hề đam mê.

Sau bao nhiêu chông gai trắc trở, cuối cùng Nguyên chủ mạnh dạn tỏ tình với Hạ Mặc Phỉ.

Nhưng số phận đưa đẩy, khi hết đại học năm nhất, Hạ Mặc Phỉ sang mỹ để học hỏi thêm.

Hai năm đầu nguyên chủ luôn cố gắng, thức đêm canh giờ để gọi cho Hạ Mạc Phỉ, hắn lâu lâu vẫn trả lời lại.

Nói chung mối quan hệ yêu đương này vô cùng nhạt nhẽo, phương diện tình cảm cũng chẳng khởi sắc.

Nguyên chủ luôn là người cố gắng, kỉ niệm hay sinh nhật đều là người chuẩn bị quà cho Hạ Mặc Phỉ.

Thời gian cứ như vậy trôi qua 3 năm.

Hạ Mặc Phỉ từ mỹ trở về, nắm trong tay bằng thạc sĩ danh giá.

Trong giới khoa học cũng có chút tiếng tăm, hắn trở về, liền lập tức trở lại trường đại học xưa.

Vì hiệu trưởng nhờ vả hắn dạy dỗ cho học sinh, cũng vì lời hứa 3 năm trước, Hạ Mặc Phỉ đành ở lại trường dạy học thêm 3 năm.

Khoảng thời gian này nguyên chủ và Hạ Mặc Phỉ vẫn nói chuyện qua điện thoại, thi thoảng sẽ cùng nhau đi ăn.

Và dĩ nhiên, không đi quá mức giới hạn.

Cho tới khi kỉ niệm 5 năm yêu nhau, nguyên chủ hưng phấn ăn mặc thật đẹp.

Chọn một nhà hàng có khung cảnh lãng mạn, cùng Hạ Mặc Phỉ hâm nóng lại tình cảm.

Chỉ là 22h tối, nguyên chủ gọi cho Hạ Mặc Phỉ rất nhiều lần.

Nhắn cũng không thấy trả lời, nguyên chủ lập tức tới trường tìm hắn.

Ở sau trường, có một phòng nghiên cứu bí mật.

Chỉ riêng nhóm của nguyên chủ và Hạ Mạc Phỉ, cùng mấy người nữa biết được.

Khi nguyên chủ tới, thì thấy Hạ Mặc Phỉ cùng 3 người khác đang tập trung nghiên cứu gì đó.

Lúc này nguyên chủ bật cười ra nước mắt.

Thời gian 5 năm cả một thanh xuân, khó khăn cô đơn chỉ để theo đuổi một người.

Nhưng hắn thì sao?

đam mê công việc hơn cả chính bản thân mình, vậy cố gắng mấy đi nữa thì nhận lại được gì?

Nguyên chủ cảm thấy mệt mỏi, tới thở cũng rất mệt.

Liền xoay người bỏ đi, có lẽ không còn nước mắt để khóc nữa.

Trong đám người cùng Hạ Mặc Phỉ đang nghiên cứu đó, có một cô gái tên là Lâm Y Y độ tuổi chỉ mới 22.

Cũng chính là nữ chủ trong cốt truyện này.

Quả thật Hạ Mặc Phỉ có nhớ hôm nay là ngày gì, hắn còn cố gắng sắp xếp công việc về sớm với nguyên chủ.

Thời gian 5 năm hắn biết nguyên chủ cố gắng bao nhiêu.

Nhưng gia thế hai người quá trái ngược, nhà hắn rất nghèo.

Ba mẹ đều mất sớm, hắn tự ti không dám mở miệng nói yêu nguyên chủ.

Chỉ biết âm thầm cố gắng vươn lên.

Cho tới khi hắn có chút thành tựu trong giới khoa học, chính hôm kỉ niệm 5 năm yêu nhau.

Hắn định mở miệng cầu hôn nguyên chủ, nhưng điện thoại lại không hề hiển thị tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào.

Bởi vì Lâm Y Y đã sớm xóa từ trước, cô ta gọi thêm hai người trong nhóm quấn lấy Hạ Mặc Phỉ nói nghiên cứu vấn đề mới.

Hạ Mặc Phỉ đành ở lại.

Cho tới tối muộn, Hạ Mặc Phỉ vẫn không liên lạc được với nguyên chủ.

Hắn lo lắng liền đi tìm, khi tìm được nguyên chủ trong tình trạng say mèm.

Hạ Mặc Phỉ phải mất mấy ngày thì mới làm lành được với nguyên chủ.

Không lâu sau, khi hai người tiến vào phòng nghiên cứu.

Tiếp tục giáo án giang dở của nhóm.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 292: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 3


Ánh mắt ghen tị của Lâm Y Y nhìn nguyên chủ như muốn ăn tươi nuốt sống.

Thời gian giữa trưa, nguyên chủ ra ngoài mục đích mua đồ ăn dự trữ cho mấy ngày tới.

Do đã lâu ở trong phòng thí nghiệm không ra ngoài, nguyên chủ không hề biết mạt thế tiến đến.

Con người bị biến dị tới đáng sợ, chính vì vậy nguyên chủ bị tang thi xé xác tới lúc chết.

Không lâu sau Lâm Y Y và Hạ Mặc Phỉ kết thành đôi.

Ban đầu hắn có đi tìm nguyên chủ, nhưng cảnh tượng bên ngoài quá kinh khủng.

Phải mất mấy ngày Hạ Mặc Phỉ mới hiểu ra vấn đề.

Hắn không có cơ hội bước ra ngoài tìm kiếm nguyên chủ, mặt khác Lâm Y Y lại ở bên cạnh dính lấy không buông.

Lâu dần hắn quên luôn người bạn gái của mình.

Toàn tâm toàn ý nghiên cứu ra vắc xin cứu nhân loại.

5 năm sau, Hạ Mặc Phỉ bị sự ôn nhu chăm sóc tận tình của Lâm Y Y liền sinh ra tình cảm.

Họ chính thức sống với nhau như vợ chồng, chỉ thiếu đi một buổi kết hôn mà thôi.

Lại thêm 3 năm nữa, Hạ Mặc Phỉ thành công nghiên cứu ra Vắc Xin.

Hắn không hề biết nữ nhân đầu gối tay ấp với mình lại nhẫn tâm đẩy hắn vào đám tang thi, cướp lấy thành quả mà hắn khổ công nghiên cứu bao nhiêu năm.

Tới cuối cùng, Hạ Mặc Phỉ lại không chết.

Hắn chính thức thành Tang Thi, nhưng hắn có trí tuệ, chỉ huy được những tang thi cấp thấp.

Theo thông tin, được gọi là tang thi vương.

Lâm Y Y thành công cướp đi thành quả của Hạ Mặc phỉ, tạo lên tiếng vang dội trong giới khoa học, người người sùng bái.

Chính vì vậy Lâm Y Y tự gây dựng riêng cho mình một căn cứ ở phía nam.

Chiêu mộ dị năng giả có năng lực chiến đấu tốt, xây căn cứ nghiên cứu bí mật.

Cô ta làm mưa làm gió một phương trời, không lâu sau cô ta dùng thân thể khéo léo đưa đẩy trên người nam nhân.

Cùng 3 tên nam nhân khác có dị năng mạnh mẽ, thâu tóm 3 căn cứ còn lại.

Tới cuối cùng thì họ không biết.

Những thành quả mà Lâm Y Y đạt được, đều cướp của người khác mà ra.

Quách Huyên Huyên chết thảm, Hạ Mặc Phỉ chết còn thảm hơn.

Lúc Huyên Huyên xuyên qua.

Đúng vào thời điểm nguyên chủ bị tang thi vây chặt.

Vì kích thích quá độ bộc phát dị năng hệ thổ.

[…] Nhiệm vụ chính tuyến, xin mời ký chủ thực hiện nguyện vọng của Hạ Mặc Phỉ.

Huyên Huyên : “……”

“Bổn cô nương có thể đổi nam chủ khác được hay không?

Ta không thích cưỡi trên người nam nhân ngu ngốc.”

[…] Ký chủ, cô cũng không có thông minh.

Hai người trời sinh một cặp, xứng đôi vừa lứa.

“Mẹ kiếp!

Hệ thống mi im đi.”

“Bổn cô nương vắt cạn hắn là được chứ gì?”

Nếu còn không nhanh quay trở lại phòng nghiên cứu ở trường, thì Lâm Y Y câu dẫn mất nam nhân của mình.

Bổn cô nương làm sao có thể dễ dàng đánh bại như vậy.

Dù sao cốt truyện chưa đi được một nữa, cô vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế.

Bảo vệ tốt nam chủ, tránh cho hắn thành cái thứ gọi là tang thi vương kia.

Bổn cô nương cũng không thể làm tình với tang thi nha, thật ghê tởm…

Huyên Huyên đảo mắt nhìn cảnh tượng xung quanh, khắp nơi đều là máu, cánh tay, đầu, chân vương vãi khắp nơi.

Mùi hôi thối tanh hôi xộc thằng lên.

" Ẹo ~~ Ẹo ”

“Vẫn không chịu được cái tư vị này, thế giới này quá nguy hiểm rồi…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 293: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 4


Huyên Huyên lục tìm trong ký ức nguyên chủ, đi nhanh về hướng trường học.

Dọc đường đi cô chứng kiến không ít cảnh tượng kinh tởm, có nhiều tang thi cấp 1 khập khiễng lảo đảo du đãng.

Nhìn thấy Huyên Huyên chúng liền điên cuồng nhào tới, giống như tìm được miếng thịt béo bỡ.

Do dị năng hệ thổ mới bộc phát.

Mỗi lần Huyên Huyên tích tụ ra mũi tên đất, cũng chỉ xuất ra được 4 mũi tên và một lần tụ thành tường đất.

Thì năng lượng tiêu hao cũng tới giới hạn.

Lúc đầu gặp trường hợp này, cô rất kinh sợ lẫn khẩn trương.

Liên tục đáng loạn trên người tang thi hôi thối, hệ thống nhắc nhỡ phải đánh nát đầu tang thi thì chúng mới thực sự chết đi.

Dị năng cạn kiệt Huyên Huyên cắn chặt răng, cầm cây côn sắt bên lề đường.

Dùng sức lực của mình hung hăng đánh lên đầu tang thi, não văng tung tóe.

Một lúc sau cô đánh càng hăng say, ra đòn chuẩn xác lưu loát tới mức chính cô cũng không tin mình lại có thể nhanh chóng làm quen với hiểm cảnh như vậy.

Đi thêm một đoạn, một tang thi phụ nữ đang moi bụng.

Xé thịt trên cánh tay của nam nhân kia.

Đằng xa xa có vài tang thi du đãng cũng tiến lại gần tang thi phụ nữ kia.

Do mạt thế mới chiếm đóng gần một tháng, tang thi hầu hết còn chưa thăng cấp.

Có số ít người có dị năng giống hệt Huyên Huyên.

Dị năng được phân ra nhiều hệ.

Hiếm nhất là Lôi Hệ, Băng Hệ, Tinh Thần Hệ.

Còn lại sẽ có Mộc Hệ, Kim Hệ, Thổ Hệ, Phong Hệ.

Quang Hệ có thể giúp làm lành vết thương cho dù vết thương nặng tới trơ xương.

Một phần một vạn người mới phát ra hệ năng không gian, cũng có Ám Hệ nhưng theo thông tin hệ thống cung cấp thì chưa gặp qua người nào, có dị năng ám hệ.

Trong nhân loại, số nhiều người có dị năng tốc độ, và dị năng lực lượng.

Huyên Huyên nhăn mày, cái này cũng quá phi thường rồi.

Nhưng sao thân thể này chỉ có Thổ hệ?

Sức công phá lại yếu ớt…

[…] Ký chủ, dị năng của cô mới là cấp 1.

Hiện tại mạt thế mới chiếm đóng, tang thi chưa có tinh hạch.

Nhưng cô có thể tu luyện theo cách tu tiên, để thăng cấp dị năng.

Huyên Huyên : “……”

“Bổn cô nương có thể tu tiên sao?”

[…] Ký chủ cô lần sau nhớ đọc kĩ thông tin cá nhân, do thế giới lần trước cô có tu luyện.

Nên được thêm kỹ năng trúc cơ sơ kì.

“Ta nhớ, ta lên Hóa Thần?

Vì cái rắm gì kĩ năng chỉ mới trúc cơ?”

[…] Vì hệ thống chỉ lưu kết quả lúc cô đánh rớt tu vi.

Ký chủ làm người không được quá tham, cô phải biết tự cố gắng…

“Được, được, có còn hơn không.”

Huyên Huyên thở dài, đôi mắt nhìn cảnh tượng xung quanh.

Lại liếc xuống nhìn chính mình, đầu tóc rối bù, quần áo nhiễm đầy máu lẫn óc của tang thi.

Mùi hôi thối khó chịu, khiến cô không thể ngửi được.

Huyên Huyên cắn răng, tay túm mái tóc dài của mình.

Dùng kéo kế bên sạp quàn áo bỏ hoang, không một chút suy nghĩ nào cắt đi mái tóc dài.

“Tốt hơn rồi, để tóc dài thật vướng víu.”

[…] Ký chủ, cô hoàn thành xong vị diện này.

Tôi sẽ giúp cô học một khóa làm nữ nhân ôn nhu như nước.

Huyên Huyên : “Bổn cô nương lại không cần.”

Huyên Huyên tìm đại một chiếc xe buýt còn đủ xăng, cô lên ghế lái.

Một mạch chạy thẳng tới trường đại học.

Một hồi sau điện thoại trong túi quần vang lên, Huyên Huyên cau mày lôi điện thoại ra.

Trên màn hình có hiện ba chữ thân thuộc.

” Hạ Mặc Phỉ ”

Cô ấn nút chấp nhận cuộc gọi đến, thì giọng nam nhân trầm ổn, có chút lo lắng vang lên

“Huyên Huyên, em đi mua đồ sao lâu vậy?

Em gặp chuyện gì sao?”

Huyên Huyên căng mắt ra nhịn đường, tay vẫn cầm vô lăng lái xe liên tục.

Cô lên tiếng nói ngắn gọn.

“Mặc Phỉ, anh nghe em nói!

Bây giờ bên ngoài rất loạn, anh nghe em đừng bước ra khỏi phòng thí nghiệm.”

“Đợi em trở về.”

Hạ Mặc Phỉ nghe ra, dường như có chuyện gì đó đang xảy ra.

Hắn liếc mắt nhìn cánh cửa phòng thí nghiệm đang đóng chặt.

Âm thầm gật đầu.

“Được, em nên cẩn thận.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 294: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 5


30 phút sau rốt cuộc Huyên Huyên cũng tới được trường.

Cô bước xuống xe buýt, nhưng động tác liền khựng lại.

Ánh mắt cô liếc nhìn lên túi đồ ăn nhanh trên xe, nghĩ một hồi Huyên Huyên quyết định cầm theo bịch đồ ăn.

Bên trong chỉ có túi mì gói, mà một số thịt hộp.

Dù sao bây giờ đã là mạt thế, vật tư khan hiếm, có số đồ ăn này, cũng chống cự được một đoạn thời gian ngắn.

Huyên Huyên một tay sách túi đồ ăn, một tay cầm chắc côn sắt.

Đôi đồng tử co rút lại, nhìn đám tang thi học sinh đang du đãng, một số con đánh hơi được mùi con người.

Liền bất chấp nhào về hướng Huyên Huyên.

” Gào — Gào — Rống… rống…

Hô Hô ”

“Mẹ kiếp, ở đâu lắm tang thi thế.”

Huyên Huyên sinh khí mắng to, tay cầm gậy sắt nhắm đúng đầu tang thi mạnh mẽ đánh xuống.

Huyết nhục mơ hồ, não bắn tung tóe.

Mơ hồ còn dính lên áo của Huyên Huyên.

Cô hơi chán ghét bản thân mình, thập hôi thối…

[…] Khụ~ Bổn hệ thống có thể tặng miễn phí cho ký chủ dị năng hệ băng.

“Có chuyện tốt như vậy?”

Huyên Huyên vừa đánh tang thi, vừa kinh ngạc đàm phán cùng hệ thống.

[…] Nhưng ký chủ, chỉ có thể dùng ở nhiệm vụ này.

“Được, được, mau cho bổn cô nương… ta sắp mệt đứt hơi với lũ tang thi này rồi.

Tức khắc Huyên Huyên cảm thấy cơ thể mình có một cỗ sức mạnh nùng nhiệt chạy dọc cơ thể.

Cô đưa tay ra, liền phóng ra 1 mũi băng nhọn.

Đâm xuyên qua đầu tang thi.

Cô vui sướng, thốt lên ” Quá tuyệt! ” .

Vài phút sau Huyên Huyên càn quét một vòng xung quanh trường đại học.

Tang thi còn sót lại, dường như chúng cảm giác được mối nguy hiểm từ Huyên Huyên.

Nên không dám lại gần.

Huyên Huyên đi xuống tầng hầm, bước thêm vài chục mét.

Liền hiện ra phòng thí nghiệm, cô nhìn lên cánh cửa, ngón tay khẽ ấn mật khẩu.

— Mật khẩu chính xác —

” Đing — ”

Cánh cửa từ từ được mở ra.

Huyên Huyên hơi dùng tay chỉnh lại quần áo hơi xộc xệch.

Mùi máu và óc tang thi vẫn còn dính trên áo.

Vừa bước vào trong phòng thí nghiệm, Huyên Huyên đã cảm thấy được hơi lạnh ở bên trong.

Xung quanh đặt đầy chai lọ dung dịch thí nghiệm, phía hông có đầy đủ máy móc tân tiến.

Đằng trước Lâm Y Y đang ngồi cạnh hai nam nhân kia, có vẻ như đang nghiên cứu gì đó.

Người ngồi bên phải là Mộc Cường, người bên trái là Mộc Bá.

Hai người họ là anh em ruột.

Độ tuổi bằng với Lâm Y Y 22 tuổi, trong nhóm chỉ có cô và Hạ Mặc Phỉ là 25 tuổi .

Vừa nhìn thấy Hạ Mặc Phỉ quay đầu lại, Huyên Huyên đã vội vã lên tiếng.

“Mặc Phỉ, em còn tưởng chính mình không gặp lại anh nữa…”

Nói xong Huyên Huyên chạy tới, định ôm lấy Hạ Mặc Phỉ.

Nhưng vừa vươn tay ra, cô liền rụt lại.

Lúc này Hạ Mặc Phỉ vừa thấy Huyên Huyên bình an, hắn liền thở ra nhẹ nhõm.

Nhưng hình dáng chật vật, tóc lại cắt ngắn.

Toàn thân dính máu lẫn thứ gì đó trắng trắng.

Bốc mùi hôi thối.

“Huyên Huyên, em ra ngoài một lúc.

Sao lúc về lại thành ra như thế này?”

Hạ Mặc Phỉ tiến lại gần, bàn tay lớn ấm áp nhẹ nhàng vuốt lên mái ngắn của Huyên Huyên.

Ngữ điệu thập phần quan tâm lo lắng…

“Chị Huyên Huyên, người chị bốc mùi gì kinh khủng vậy?”

Lâm Y Y nhìn thấy Hạ Mặc Phỉ không chán ghét, mà ngược lại còn vuốt tóc cho Huyên Huyên thì cô ta căm tức không thôi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 295: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 6


Huyên Huyên nhìn qua ánh mắt của Lâm Y Y liền biết cô ta đang rất ghen tị.

Mà ghen tị thì sao?

Nam nhân của bổn cô nương, cô ta giành không nổi.

“Mặc Phỉ, chúng ta phải rời khỏi đây thôi.

Ngoài kia bọn họ….”

“Bọn họ…

đều biến thành thứ rất kinh khủng, họ ăn thịt người…

Còn… còn rất gớm giếc…”

“Không tay, không chân… còn có người bị moi bụng…”

Huyên Huyên vừa nói vừa miêu tả, khoa tay múa chân.

Hạ Mặc Phỉ cố gắng trấn an Huyên Huyên.

“Huyên Huyên, em bình tĩnh.

Em có bị thương ở đâu không?

Lại đây anh xem nào…”

Lần đầu tiên hắn tỏ rõ thái độ lo lắng cho Huyên Huyên, lúc trước do bận công việc.

Cố gắng cho tương lai, hắn không có thời gian giành cho Huyên Huyên.

“Mặc Phỉ, anh yên tâm!

Em không có bị sao…”

“Hừ!

Chị Huyên Huyên, chị nói vậy quả thật tôi không thể tin được?

Hay chị bị té xuống cống nên bị ảo giác rồi?”

“Đang bình thường, sao có thể xuất hiện zombies hay tang thi như trong phim được…”

Lâm Y Y mở miệng lên tiếng nói, giọng điệu vẫn nũng nịu.

Đưa cái mặt ngây thơ vô tội, nghi ngờ chất vấn Huyên Huyên.

“Chị Huyên Huyên, em thấy Y Y nói đúng đấy?

Có phải chị gặp ảo giác hay không?”

Hai anh em nhà họ Mộc đồng tình lên tiếng hỏi, bởi vì họ ở trong phòng thí nghiệm nhiều ngày còn chưa có bước ra ngoài.

Nên không hề hay biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

“Các người không tin?

Lâm Y Y, nếu cô không tin thì có thể ra ngoài xem.”

“Tôi có rớt xuống cống hay không?

Cô thấy tôi rớt xuống cống sao?

Tôi cũng không cần các người tin tưởng.”

Huyên Huyên quay mặt trừng mắt nhìn Lâm Y Y với ánh mắt sắc lạnh, khiến cô ta giật thót mình.

Hạ Mặc Phỉ liếc mắt quan sát Huyên Huyên, hắn cảm thấy cô đã thay đổi.

Dường như tính cách mạnh mẽ hơn thì phải?

Hay do hắn bận công việc, nên không nhìn kĩ bạn gái của mình?

“Huyên Huyên, em đi tắm rửa đi.

Anh sẽ cùng Mộc Bá, Mộc Cường ra ngoài xem xét…”

“Không!

Mặc Phỉ, anh đừng đi ra ngoài bây giờ.

Rất nguy hiểm…”

Huyên Huyên bộp chộp nắm chặt bàn tay của Mặc Phỉ, ánh mắt lo sợ nhìn hắn.

“Được, được, vậy anh không ra nữa.

Huyên Huyên em tắm đi.”

” Ân ” Huyên Huyên gật gật đầu xoay người đi vào toilet.

Ở trong phòng thí nghiệm, có đầy đủ tiện nghi, dĩ nhiên có phòng tắm lẫn toilet.

Huyên Huyên nhìn vào tủ đồ một chút , sau đó cô lên tiếng vọng ra ngoài.

“Mặc Phỉ, em không có quần áo.

Em mặc của anh nhé.”

” Được ” Hắn ngồi xoa cằm, cất giọng đồng ý.

Mặc dù đây là lần đầu Huyên Huyên mở miệng mượn đồ của hắn, trước kia không có xảy ra tình trạng này.

Dù sao hắn cũng rất yêu Huyên Huyên.

“Anh Mặc Phỉ, anh tin lời chị Huyên Huyên nói sao?”

Lâm Y Y rụt rè tiến lại lại, ngồi kế bên Hạ Mặc Phỉ.

Sắc mặt ửng hồng, ngữ điệu nũng nịu cất lên.

Hắn nhướng mày nhìn Lâm Y Y, cô gái này tham gia nhóm nghiên cứu không lâu.

Mỗi khi gần hắn, thì sắc mặt lại đỏ.

Cô ta có bệnh sao?

“Y Y cô cũng nhìn thấy Huyên Huyên có bao nhiêu chật vật.

Cô còn không tin?”

“Tôi tin tưởng Huyên Huyên không nói dối tôi, nếu cô không tin.

Có thể cùng Mộc Bá và Mộc Cường ra ngoài xem xét.”

Lâm Y Y bị thái độ khó chịu của Hạ Mặc Phỉ thẳng thừng như vậy, thâm tâm khó chịu không thôi.

Cô ta nhẹ nhẹ mím môi, hai mắt đỏ hồng, trực chã nước mắt.

Hai tay đan xen, vai nhỏ run rẫy lên, nghẹn ngào nói.

“Anh…

Anh Mặc Phỉ, em… em không có ý đó.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 296: Thế Giới Này Quá Nguy Hiểm 7


Mộc Bá và Mộc Cường quay sang liền thấy Lâm Y Y khóc, hai người họ cau mày gắt gỏng lên tiếng chất vấn.

“Hạ Mặc Phỉ, Y Y chỉ muốn hỏi một chút.

Anh có cần lớn tiếng với Y Y như vậy hay không?”

Mộc Bá mở miệng cất tiếng khàn khàn nói.

Lâm Y Y vội vàng nắm lấy cánh tay của Hạ Mặc Phỉ, xua tay với hai anh em nhà họ Mộc.

“Hai người hiểu nhầm rồi, anh Mặc Phỉ không có lớn tiếng với Y Y.

Là Y Y làm anh Mặc Phỉ tức giận.”

Lâm Y Y gắt gao túm chặt tay Hạ Mặc Phỉ, cố gắng tỏ ra nhận lỗi về phía mình.

Hạ Mặc Phỉ nhíu mày dứt khoát đẩy Lâm Y Y ra, lạnh nhạt nói.

“Tôi không có lớn tiếng với cô ta, Y Y tôi chưa làm gì, tại sao cô lại khóc?”

“Đã biết chính mình chọc giận tôi, sao còn không buông tay ra…”

Hạ Mặc Phỉ thẳng thắn nói, hắn đã có Huyên Huyên.

Lại không thích nữ nhân tâm cơ như Lâm Y Y.

Luôn tỏ ra yếu đuối, để người khác thương hại bao bọc.

Ban đầu hắn cũng thiếu chút nữa, tin tưởng Lâm Y Y này.

“Anh Mặc Phỉ, em… em xin lỗi… em không cố ý.”

Lâm Y Y khóc nấc lên, hai bã vai run rẫy…”

“Nếu như các người không tin, vậy có thể ra ngoài kia xem Huyên Huyên nói đúng hay không?”

“Tôi mệt mỏi, đừng làm phiền.”

Nói xong Hạ Mặc Phỉ đi vào chỗ mình nằm.

Nơi đó có 4 chiếc giường, xếp ngang nhau.

Được ngăn cách bởi rèm màu trắng.

Bình thường Hạ Mặc Phỉ, Mộc Bá, Mộc Cường sẽ thay nhau nằm trên giường thí nghiệm.

Hôm nay tới Mộc Cường ra đó ngủ, dĩ nhiên Hạ Mặc Phỉ ngủ trên giường.

Ba người trợn tròn mắt nhìn thái độ lạnh lùng của Hạ Mặc Phỉ.

Hồi lâu Mộc Cường mở miệng nói.

“Y Y, cô ở trong này.

Tôi và Mộc Bá ra ngoài xem thử.”

“Được, hai người cẩn thận.”

Lâm Y Y gạt nước mắt, nhè nhẹ gật đầu.

Nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Hạ Mặc Phỉ không ngừng.

Trong ba nam nhân này, Hạ Mặc Phỉ là người tài giỏi nhất.

Ngoại hình cao ráo 1m92.

Ngũ quan tinh xảo, hai mắt đen sâu.

Mũi cao, môi mỏng.

Toàn thân tỏa ra khí chất bất phàm đúng mẫu nam nhân mà cô thích.

Chỉ tiếc là Hạ Mặc Phỉ đã có bạn gái.

Có bạn gái thì đã sao?

Thứ Lâm Y Y này muốn, dĩ nhiên phải lấy cho bằng được.

Quách Huyên Huyên là con người khô khan, cô không tin không đẩy ngã được Hạ Mặc Phỉ.

” Cạch — ”

Tiếng mở cửa khiến cho Lâm Y Y hồi thần, cô ta kinh ngạc nhìn Huyên Huyên.

Lúc này Huyên Huyên mới tắm xong, dáng vẻ hoàn toàn khác với hình dạng chật vật hôi hám ban đầu.

Do mới tắm qua, nên mái tóc ngắn còn ướt dán lên gò má hồng phấn nộn.

Toàn thân chỉ mặc mổi chiếc áo sơ mi trắng, của Hạ Mặc Phỉ dài quá đùi một chút.

Khoe chọn đôi chân dài miên man.

Làn da trắng hơi phiếm hồng, nước từ trên tóc nhỏ giọt xuống.

Mặc dù chỉ là tùy ý mặc, nhưng lại phá lệ câu dẫn người.

Hạ Mặc Phỉ cũng không khác Lâm Y Y, hắn cảm giác được Huyên Huyên xinh đẹp hơn thì phải.

Huyên Huyên đảo mắt nhìn Lâm Y Y, sau đó cô trực tiếp phớt lờ.

Đi lướt qua Lâm Y Y, tiến lại gần Hạ Mặc Phỉ, nhẹ nhàng ngồi xuống giường.

Mùi hương ngọt ngào phảng phất quanh quẩn chóp mũi hắn.

Bất giác Hạ Mặc Phỉ cổ họng hắn khô nóng, toàn thân hơi ngứa ngáy…

“Mặc Phỉ, áo này có chút rộng.”

Huyên Huyên lơ đãng nói, thực chất là cô không biết phải bắt đầu từ đâu.

“Ân!

Huyên Huyên, em có dùng nước hoa sao?”

Hắn hơi đỏ mặt, buột miệng thốt ra.

“Có sao?

Em không có dùng, anh ngửi thử xem.”

Nói xong Huyên Huyên hơi áp cổ mình vào sát mặt Hạ Mặc Phỉ.

Hắn nhìn chăm chăm vào cái cổ trắng nõn của cô, mùi hương ngọt ngào xông thẳng lên đại não hắn.

Hai mắt hắn hơi nhắm lại, môi mỏng bất ngờ dán lên cổ trắng nõn kia.

” Ưm… ” Hơi thở nóng phà vào cổ, khiến Huyên Huyên bật ra tiếng.

Hạ Mặc Phỉ giật mình, nghiêng đầu sang hướng khác.

Gương mặt tinh xảo thoáng chốc đỏ hồng.

“Khụ ~~ quả thật không có mùi nước hoa!

Huyên Huyên em nghỉ ngơi đi, ngày mai anh sẽ ra ngoài xem tình hình…”
 
Back
Top Bottom