Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 257: Sư Phụ! Đừng Trốn 15


Nghe rõ từng câu tưng chữ mà đồ nhi của mình luôn sủng nịch nói.

Giống như tiếng sét ngang tai, hắn càng không ngờ được rằng.

Mình yêu thương cưng chiều đồ nhi này, lại khiến đồ nhi của mình suy nghĩ sai lệch.

Tình cảm nam nữ áp đặt lên người hắn, Nguyệt Thần Minh gấp gáp thở phì phò hai tay vẫn giữ chặt mông của Huyên Huyên.

Hắn cho rằng đồ nhi còn nhỏ tuổi, suy nghĩ chưa chính chắn.

Nên tình cảm này chỉ mới là thích nhất thời, rất nhanh liền chán.

“Không được!

Ta chỉ xem con như hài tử, như con chính mình thân sinh.

Ta không cho phép con làm chuyện hồ đồ này.”

“Hừ!

Mau dừng hành động thiếu suy nghĩ này lại, ta là sư phụ của con…. con có biết bản thân mình đang làm gì hay không?”

Huyên Huyên hít hít cánh mũi, lệ quang nơi khóe mắt trực chã rơi.

Ngữ điệu run run cất lên.

“Đồ nhi biết, đồ nhi thật sự yêu người… sư phụ hãy cho đồ nhi đi…

đồ nhi không cần phụ thân như người..”

“Thứ đồ nhi cẩn là, một vị phu quân…đồ nhi chỉ cần sư phụ…. không cần ai khác..

Nói xong cô áp hai vú lớn của mình vào cánh môi nóng của Nguyệt Thần Minh.

Hắn định mở miệng ra phản bác lại, lập tức vú lớn vào trong miệng hắn.

Cơ hồ hắn nếm được vị tanh ngọt ngào hơi núm vú tiết ra.

Nguyệt Thần Minh muốn đẩy ra, thì Huyên Huyên càng ép chặt.

Bất giác hắn nuốt hết dịch sữa vào trong cổ họng.

Dường như hắn sắp bị cảm giác đê mê này làm lu mờ đi tâm trí.

Huyên Huyên nhân cơ hội này, ngồi mạnh xuống.

Côn thịt to lớn thúc đẩy vào bên trong được 2 phần tư, cảm giác nóng ấm khít rịt ôm chặt côn thịt của hắn.

“Đồ nhi, mau dừng lại… xuống… vi sư sẽ tha thứ cho hành động này của con.”

Nguyệt Thần Minh thở hồng hộc, khó khăn lắm hắn mới rời khỏi bộ ngực khiêu khích kia.

“Không! không.”

“Đồ nhi muốn người..

ưm….

ư…”

Côn thịt ngày một vào sâu bên trong cho tới khi quy đầu to lớn chạm vào ngóc ngách, đụng phải bức tường thịt mỏng.

Thì Nguyệt Thần Minh giật mình hồi thần lại.

Tia lý trí cuối cùng nơi đáy mắt hiện lên, côn thịt chạm vào tường thịt.

Chỉ một chút nữa thôi sẽ đâm thủng.

“Mau… rút ra, đồ nhi vi sư không thể…ưmm.. con mau dừng lại.”

Huyên Huyên cắn răng, hai tay cào loạn trên ngực rắn chắc của hắn.

Mồ hôi chảy xuống, cô đã chuẩn bị tinh thần, đón chờ tư vị đau đớn phá thân này từ lâu rồi.

Sao hắn nói dừng, cô nhất định không ngưng.

Hôm nay bằng mọi giá phải ăn được hắn.

“Không, nhất định không bao giờ.”

Huyên Huyên mím môi, hít sâu một hơi cố sức ngồi xuống.

Cô cảm nhận được đau đớn như bị xé rách toạc thân thể ra làm hai…

Chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa thôi.

Mọi chuyện sẽ thành công….

Nguyệt Thần Minh bất lực trước sự cố chấp của Huyên Huyên.

Cảm giác khoái cảm đan xen tội lỗi gặm nhắm tinh thần lẫn lương tâm của hắn.

Côn thịt ngày một đâm mạnh vào bức tường thịt mỏng kia.

Đỉnh quy đầu cảm giác được hơi ẩn ẩn đau, thì lúc này đồ nhi hắn cũng đau đớn không kém.

Nguyệt Thần Minh bấu chặt mông của Huyên Huyên, giọng của hắn không còn bình tĩnh ôn nhu được nữa.

Mà dường như từng câu từng chữ rít qua kẽ răng.

“Huyên Huyên, con mau dừng lại…”

Hai tay hắn dùng lực, dường như mất kiểm soát ném văng Huyên Huyên vào một góc.

Âm thanh không nhỏ phát ra.

“Ầm ~~~”

“Phụt…”

Huyên Huyên không ngờ rằng Nguyệt Thần Minh lại khó câu dẫn như vậy.

Càng không ngờ tới hắn sẽ ném văng cô.

Lồng ngực Huyên Huyên đau nhức, khóe miệng phun ra ngụm máu đỏ tươi.

“Sư.. sư.. phụ…..”

Không để cho Huyên Huyên nói xong, Nguyệt Thần Minh kinh hách ôm chặt y phục tán loạn trên giường.

Hắn gầm lên, tức giận nói.

“Ta phạt con ở Đỉnh Vạn Thương này bế quan 50 năm, không được bước chân ra nơi này dù chỉ nửa bước chân.

Nói xong hắn xuất kiếm, phi hành giữa bầu trời khuya tối tăm u tĩnh.

Huyên Huyên trợn tròn mắt không tin những gì mình nghe thấy.

Giữa hai chân trắng nõn của cô, chảy ra dòng máu đỏ tươi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 258: Sư Phụ! Đừng Trốn 16


Huyên Huyên xụi lơ ngồi bệt xuống nền đất lạnh, lúc này cô như người mất hồn từ từ mặc lại y phục.

Tiểu huyệt đau rát, tới mức cô bước đi cũng trở nên khó khăn.

Lúc này Nguyệt Thần Minh kinh sợ bay đi, còn không thèm để ý tới chính mình chưa mặc y phục.

Ở Quang Vân Thế, đồ đệ nội môn của tứ trưởng lão chỉ tay lên trời, kinh ngạc hô lên.

“Này hình như là sư tổ?

Sao sư tổ lại phi hành gấp như vậy?

Còn không mặc y phục?”

” Cộp ”

“Đồ ngu nhà ngươi, có phải lại uống trộm rượu của tứ trưởng lão rồi nên nhìn gà hóa quốc hay không?”

“Sư tổ làm sao có thể không mặc y phục bay qua đây? hừ…”

Người kia xoa xoa đầu, gật gù..

“Ừh chắc ta say rồi!”

Một hồi sau, Nguyệt Thần Minh dừng lại nơi vắng vẻ.

Dường như hắn còn chưa thể nào tin được, chuyện này lại xảy ra.

Bây giờ thì hay rồi, phải đối mặt với đồ nhi như thế nào đây?

Hắn dơ hai bàn tay ra nhìn chăm chú, hắn không kiềm chế được ném văng đồ nhi rồi?

Ánh mắt hắn đảo qua nhìn vật nam nhân dưới thân, tức thì hắn giật mình kinh hãi.

“Máu?

Máu từ nơi nào?”

Lập tức trong đầu hắn nhớ lại chuyện vừa rồi, vật cứng rắn này chạm vào tường thịt sau đó thì có máu.

Nguyệt Thần Minh định quay lại Đỉnh Vạn Thương, thì hắn dừng bước chân lai.

Đôi mắt nhìn lên vầng trăng sáng ngời kia.

“Quay trở lại, rồi tiếp theo phải làm như thế nào?”

Với tu vi lúc này của đồ nhi, không thể nào kết bạn lữ cùng hắn được.

50 năm, xem là thử thách cho đồ nhi đi.

Nếu 50 năm tình cảm kia không hề thay đổi, hắn nguyện ý kết bạn lữ với đồ nhi.

Cho dù đồ nhi không kết lên Nguyên Anh, hắn cùng bằng lòng chia sẽ một nữa tu vi của mình cho nàng.

Nghĩ thông suốt, Nguyệt Thần Minh mặc lại y phục.

Chỉnh lại sắc mặt của mình như tình trạng cấm dục ban đầu.

Nhưng đáy mắt nổi lên tia sầu não không thôi.

Bàn tay khẽ vươn lên hư không, như muốn nắm chặt những ngôi sao sáng lấp lánh kia.

Thở ra một hơi nhẹ nhõm, miệng mấp máy.

“Huyên nhi, ta cho nàng một cơ hội…

Còn nắm bắt được hay không là ở nàng.”

Dứt lời hắn phi hành tới Vạn U Điện của nhị trưởng lão, tá túc một thời gian vậy.

Hình dáng Nguyệt Thần Minh vừa khuất, thì trên cành cây cao.

Nữ nhân toàn thân tỏa ra hắc khí nồng đậm, chiếc lưỡi vươn ra liếm cánh môi.

“Sư tổ phái Chân Nhân Tông thật thú vị, nữa đêm không mặc y phục là muốn câu dẫn ai?”

Tức khắc nữ nhân biến mất trong không khí, chỉ để lại làn khói mờ ảo tan vào không khí.

Thời điểm này Huyên Huyên tĩnh tâm, muốn một lần nữa gặp lại Nguyệt Thần Minh.

Thì bản thân phải kết lên Nguyên Anh.

“50 năm bổn cô nương không chờ được, nhưng 1 năm thì có thể.”

Huyên Huyên nhắm hai mắt lại, hai chân sấp bằng.

Bàn tay đặt lên đùi, linh khí nồng đậm xoay chuyển xung quanh Huyên Huyên.

Từng tia kình khí ấm áp chảy qua đan điền, thân thể cô lúc này giống hệt một cái lò luyện đan.

Tham lam hấp thụ linh khí vào trong cơ thể mình.

[…] Ký chủ cô muốn tự sát sao?

Mau ngừng lại.

Mồ hôi trên trán Huyên Huyên rơi tầm tã, lông mày nhíu chặt lại.

“Câm miệng!”

Huyên Huyên bỏ ngoài tai nhắc của hệ thống.

Tâm trí tập trung hết cỡ vào chiêu thức bí tịch được ghi nhớ trong đầu.

Cô cảm nhận được, kinh mạch đang căng ra hết cỡ.

Toàn thân lúc nóng lúc lạnh, cơ thể đau nhức như có hàng vạn cây kim ồ ạt châm lên người.

“Hừ!

Không thể thất bại.”

“Huyệt 109 khai mở….”

“Huyệt 118 khai mở…”

Tay không ngừng kết ấn liên hồi, cổ họng cô nếm được vị tanh ngọt của máu đang dâng trào lên, mái tóc bạc phất phơ giữa không trung.

Ấn kí hoa đào trên trán, dần đổi thành màu đỏ đậm như máu.

Tóc trắng thoáng chốc đã nhuộm đỏ rực, cỗ sức mạnh khổng lồ không ngừng lưu động toàn thân.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 259: Sư Phụ! Đừng Trốn 17


Thời gian thấm thoát trôi qua đã 10 tháng, khoảng thời gian này Nguyệt Thần Minh không hề bế quan.

Tâm trí hắn luôn hướng về nữ nhân ở Đỉnh Vạn Thương kia.

Hắn vẫn tá túc tại Đỉnh Vạn U của nhị trưởng lão.

Không lâu sau, trời quang mây tạnh bỗng chốc phong vân nổi dậy.

Gió rít gào đạp gãy hàng chục cây cổ thụ lâu đời.

Từng đám mây tích tụ hợp lại, trên bầu trời đen khịt.

Thánh thú vạn cổ Phượng Hoàng Diễm bay lên cao, hai cánh lửa đỏ rực mạnh mẽ va đập.

Lúc này toàn bộ giới tu tiên nháo động, chạy theo hướng xảy ra dị tượng kinh người này.

Nguyệt Thần Minh và nhị trưởng Lão đang uống trà, bỗng tay hắn bóp nát ly trà trong tay.

Nhị trưởng lão thất thần hô lên, đứng phất dậy…

“Thánh thú vạn cổ thức tỉnh?

Lại một thiên tài hơn cả thiên tài xuất hiện.”

“Đại trưởng lão, còn thất thần làm gì, mau đi.

Lần lôi kiếp này, có thể có điều bất ngờ xảy ra.”

“Ân” Nguyệt Thần Minh không thể giữ được bình tĩnh.

Hắn xuất kiếm phi hành bay tới điểm phượng hoàng xuất hiện.

Càng đi hắn càng ngờ vực, đây không phải hướng tới Đỉnh Vạn Thương của hắn sao?

Không lâu sau, Nguyệt Thần Minh và các vị trưởng lão tụ tập đông đủ.

Phía dưới có hàng nghìn đệ tử nội môn lẫn ngoại môn đưa mắt nhìn vào Nguyệt Thần Điện.

Nguyệt Thần Minh và ba vị trưởng lão khác phi thân lên cao, tay không ngừng kết ấn.

Nhằm bảo vệ sự an toàn cho đông đảo đệ tử phía dưới.

Kết ấn rộng lớn nhanh chóng được đặt xuống.

Thánh thú vạn cổ bay vòng tròn trên Nguyệt Thần Điện.

Mây đen tích tụ ngày một lớn, sấm xét vang lên xé tan bầu trời.

Trời đất rung chuyển, cổ sức mạnh khổng lồ đè ép toàn bộ đệ tử có tu vi Nguyên Anh sơ kì phải khụy gối xuống.

“Rầm — Rầm”

“Đùng… xoẹt… xoẹt..”

“Tất cả mau vận khí, lôi kiếp giáng xuống.”

Tứ trưởng lão hét to, tay vẫn cố gắng giữ kết ấn.

Đồng loạt hàng nghìn đồ đệ vận khí cố gắng giữ thăng bằng trước cỗ sức mạnh kia.

Đồ đệ tu vi kim đan đồng loạt nhổ ra ngụm máu.

“Là ai kết lên Nguyên Anh, sao sức mạnh khủng khiếp như vậy?”

“Ta….. ta sắp không giữ được nữa… hự…”

Nguyệt Thần Minh vừa vui mừng.

Lẫn lo sợ.

Hắn lẩm bẩm rất nhỏ.

“Huyên nhi, nàng có cần liều mạng như vậy không?

Cố gắng qua lần lôi kiếp này…

Huyên nhi…

” Ầm — Ầm ”

Một đạo lôi kiếp mạnh mẽ dáng xuống nơi Huyên Huyên đang ngồi sấp bằng.

” Đạo lôi kiếp thứ 2 ”

” Roẹt ~~Roẹt ~~~ Lôi kiếp thứ 3″

Trời đất ngã nghiêng, kết ấn càng mờ nhạt…

“Đùng — Ầm” Lôi kiếp thứ 4 – thứ 5

“Không xong, kết ấn sắp bị phá vỡ.

Toàn bộ chuẩn bị tránh xa nơi này 2 dặm.”

Nguyệt Thần Minh hô lớn, toàn bộ đồ đệ khó khăn di chuyển tránh xa Nguyệt Thần Điện.

” Rầm — Rầm… xoẹt… xoẹt… ”

Lôi kiếp thứ 7 –

” Phá ”

Trong không trung mờ ảo, nữ nhân y phục bay toán loạn.

Hai tay vươn cao lên, tóc đỏ rực, hai mắt nhắm nghiền ngẩng đầu lên trời.

Dường như chuẩn bị đón nhận Lôi kiếp thứ 8 giáng xuống…

Nguyệt Thần Minh cắn chặt răng, hai tay toát mồ hôi.

“Huyên nhi, nàng cố chịu đựng..một đạo lôi kiếp này nữa thôi…”

Nhưng sự việc không diễn ra như những gì hắn và toàn bộ người ở nơi này suy nghĩ.

Lôi kiếp thứ 9 giáng xuống mạnh mẽ như muốn hủy diệt vạn vật xung quanh..

” Đùng….

đùng…

ầm..

ầm… rít… ”

“Sao lại lôi kiếp thứ 9…”

” Hóa… là Hóa thần… ”

Tam trưởng Lão kinh ngạc thốt Lên, ông đã 500 tuổi mới lên Nguyên Anh hậu kì, vậy mà tiểu cô nương kia 16 tuổi một mạch lên Hóa Thần, mà chỉ mất 10 tháng…

” Yêu nghiệt….Sức mạnh quá yêu nghiệt.. ”

Nhị trưởng lão nhìn lên đám mây đen nặng trĩu kia, dường như sắp trút cơn mưa xuống.

Ông chợt vui mừng thốt lên..

” Chuẩn bị hấp thụ linh khí, mau sẽ giúp chúng ta đột phá ”

Nghe được như vậy, Nguyệt Thần Minh như bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn chỉ thiếu 1 bước nữa sẽ lên kết thành Hóa Thần…

” Ầm..ầm.. ” Lôi kiếp thứ 9 vừa xong.

Trên trời liền trút xuống cơn mưa bằng thứ nước màu xanh.

Còn tốt hơn cả linh khí gấp 100 lần..
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 260: Sư Phụ! Đừng Trốn 18


Nước mưa rơi xuống liền được mọi người hấp thụ vào trong cơ thể.

Luồng sức mạnh dâng trào từng kinh mạch của họ.

Nguyệt Thần Minh nhắm mắt, thân thể hút số nhiều nước mưa vào trong.

Gân xanh trên trán nổi lên, cảm giác đột phá đây rồi…

Hắn mím chặt môi cố gắng tĩnh tâm.

Hào quang lục sắc đảo lộng xung quanh Nguyệt Thần Minh, phía dưới có tiếng vui mừng hô lớn lên.

“Đột phá, ta kết thành kim đan hậu kì rồi.”

Liên tiếp tiếng vui mừng hò reo vang lên.

Những đạo lôi kiếp khác hung bạo dáng xuống, chỉ là sức mạnh không khủng khiếp như lôi kiếp vừa rồi.

” Rầm…. xoẹt. ”

Nguyệt Thần Minh lãnh trọn 9 đạo lôi kiếp dáng xuống.

Thân thể hắn xoay chuyển từ từ tiếp đất.

Hai tay thu rồi lại.

Lúc này toàn bộ đệ tử lẫn ba vị trưởng lão hô lớn lên

“Chúc mừng sư tổ kết lên Hóa Thần.”

“Chúc mừng Đại trưởng Lão kết lên Hóa Thần.”

“Chúc mừng tiểu sư thúc kết lên Hóa Thần.”

“Chúc mừng tiểu sư thúc kết lên Hóa Thần.”

Nhị trưởng lão nhìn lên bầu trời, thở dài tiếc nuối mở miệng.

“Giới tu tiên lần đầu xuất hiện hai Hóa Thần.

Ta chỉ thiếu chút nữa, cũng sẽ lên Hóa Thần.”

” Ý trời, Ý trời ”

Nhắc tới sư thúc tổ, Nguyệt Thần Minh bất thình lình nhớ ra.

Huyên Huyên kết lên Hóa Thần còn chưa bước chân ra khỏi Nguyệt Thần Điện.

Hắn vội vã truyền lệnh xuống.

“Tất cả 4 môn phái được phép nghĩ 3 ngày, trở về nhà thăm người thân.

Còn lại lui hết đi.”

Nói xong hắn phi thân bay lên Nguyệt Thần Điện.

Đôi mắt đảo xung quanh. liếc nhìn, tìm kiếm Huyên Huyên…

“Nàng đâu?

Huyên nhi nàng ở đâu?”

Thời khắc này trong lòng hắn lo lắng không thôi.

Nhưng nữ nhân nào đó đang vô tư ăn cỏ.

Huyên Huyên cau mày, khó khăn nhai nuốt mớ cỏ xanh đắng nghét trong miệng.

Cô không hiểu tại sao hệ thống lại bắt cô ăn cỏ?

“Tại sao bắt bổn cô nương ăn cỏ?

Thật khó nuốt.”

Huyên Huyên khó chịu lên tiếng, phản bác.

[…] Ký chủ là bổn hệ thống đang giúp cô, cô mau nuốt hết mớ cỏ này trước khi nam chủ tới đây…

Cô đành nhai nuốt hết mớ cỏ, nuốt vào trong bụng.

Ngay lúc này âm thanh hoảng hốt kêu lên, khiến Huyên Huyên giật mình.

“Nàng đang làm gì?

Mau nhả ra….”

Nguyệt Thần Minh tức tốc lao tới, ngón tay cho vào miệng Huyên Huyên nhằm lôi mớ cỏ kia ra.

Nhưng mọi chuyện đã quá trễ.

Huyên Huyên hoảng sợ đẩy Nguyệt Thần Minh ra, mái tóc đỏ rực bung xõa, vài sợi dán lên trán bóng loáng của cô.

Ánh mắt vô tội lo sợ nhìn Nguyệt Thần Minh.

Đầu nhỏ rụt vào hai vai khẽ rung, cô lắp bắp lên tiếng…

“Sư… sư phụ..

đồ nhi đói…”

“Sư phụ đồ nhi sai rồi, xin đừng trách phạt đồ nhi…

đồ nhi không muốn 50 năm mới được gặp người…”

“Đồ nhi yêu thương người cũng là sai sao?”

Cánh mũi Huyên Huyên khẽ run rẫy, hít hít không khí vào trong.

Hai mắt đỏ hoe trực chã lơi lệ.

Nguyệt Thần Minh tiến lên định ôm cô vào lòng, thì Huyên Huyên lại lui xuống một bước.

Cô cảm giác cơ thể mình dường như nóng tới lợi hại.

Giống hệt như lúc cô hứng tình, cảm giác khô nóng ngứa ngáy từ từ gặm nhấm trên cơ thể Huyên Huyên.

Sắc mặt cô dần dần chuyển hồng, đôi mắt mơ hồ nhìn Nguyệt Thần Minh.

Lúc này hắn biết chuyện gì sắp xảy ra, liền lao vào ôm chầm lấy cơ thể mềm mại tỏa ra hương thơm khiến hắn nhớ nhung khôn xiết.

Ngữ điệu ôn nhu vang lên.

“Nàng đói, nhưng không thể nào ăn bậy… nàng có biết thứ nàng vừa ăn là gì không?”

Lúc này Huyên Huyên lắc đầu liên hồi, cô quả thật không biết thứ mình ăn là gì.

Chỉ biết rằng hệ thống không tiết tháo kia bắt mình ăn.

“Đồ nhi không biết, không lẽ đồ nhi ăn phải cây có độc?”

Huyên Huyên trợn tròn mắt, chớp chớp lên tiếng.

Nói xong, cơ thể cô ngứa tới lợi hại.

Dường như eo nhỏ cố gắng sát hơn vào thân thể Nguyệt Thần Minh, để tìm một chút thoải mái.

” Phải ”

“Là độc, nhưng là độc thôi thúc tình.

Nếu nàng không ân ái, liền phát nổ chết.”

Nguyệt Thần Minh dứt khoát nói.

Huyên Huyên nghe được cô nhìn hắn với ánh mắt bối rối.

Thực chất trong lòng đang chắp hai tay lại cảm tạ hệ thống không ngừng.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 261: Sư Phụ! Đừng Trốn 19


Lúc này độc tố của cỏ thôi thúc tình ngấm vào toàn bộ nội tạng, lẫn kinh mạch của Huyên Huyên.

Cô dùng tay manh mẽ xé rách y phục của mình, tay còn lại đẩy Nguyệt Thần Minh ra.

“Sư phụ…

Đồ nhi sắp không chịu được…

để đồ nhi chết đi… người mau đi đi.”

Huyên Huyên gấp gáp, khó khăn thốt ra từng từ…

Nguyệt Thần Minh một mực tiến lại, ôm ghì lấy Huyên Huyên.

Hắn nhìn ý chí kiên định của Huyên Huyên khiến hắn đau lòng không thôi..

“Nàng sẽ không chết, ta giúp nàng giải độc.”

Nói xong hắn đưa tay sờ lên hai vú căn trướng, núm vú căng chỉa lên khiêu khích từ bao giờ.

Nguyệt Thần Minh híp mắt nhìn sắc mặt phiếm hồng, kiều mị của Huyên Huyên.

Hắn nhịn không được mà cúi đầu xuống, liếm mút lên núm vú hồng hào kia.

Huyên Huyên đẩy đầu hắn ra, thở dốc rên rỉ..

“Sư phụ…

đồ nhi yêu người… nhưng đồ nhi không muốn dùng cách hèn hạ này bắt người phải ân ái với đồ nhi.”

“Sư phụ, thứ đồ nhi cần là sự chấp nhận thật lòng từ người.

Đã không yêu thương đồ nhi, xin đừng ép buộc bản thân mình.”

“Hãy… hãy để đồ nhi chết đii…ưm….”

Hắn mặc kệ Huyên Huyên đẩy ra, miệng vẫn liếm mút hăng say.

Ánh mắt vui vẻ hạnh phục lóe lên rất rõ.

“Nàng ngốc thật, hay giả ngốc gạt ta?

Huyên nhi, ta yêu nàng…”

“Lời ta nói là sự thật, kiếp này Nguyệt Thần Minh ta chỉ nguyện kết tóc xe duyên với một mình nữ nhân là nàng..”

“Sư…

Sư phụ… người nói là thật sao?

Hay là đồ nhi đang mơ một giấc mơ ngọt ngào….

Đồ nhi không muốn tỉnh dậy…”

Nguyệt Thần Minh cắn mạnh lên núm vú Huyên Huyên, ngón tay vân vê lên đỉnh núm khẽ nhéo.

Cảm giác đau đớn lẫn sung sướng ập tới, cô thở ra rên rỉ….

“Ân….ngô…

ưm…

ưmm…”

“Huyên nhi!

Nàng xem, là thật hay mơ…

Còn gọi là sư phụ?”

Hắn cảm thấy không hài lòng, ngón tay niết liên hồi lên núm vú căng cứng kia.

Hơi thở nóng ấm thổi vào tai nhỏ của Huyên Huyên.

Bất giác eo cô ưởn lên trước, hai tay ôm chặt lấy cổ của hắn.

Lồng ngực phập phồng khẩn trương, cô cảm nhận được phía dưới đã sớm ướt đẫm…

“Sư phụ… người gọi đồ nhi là gì…

ưm… thật khó chịu…”

“Huyên nhi, Huyên nhi…

Nàng mãi mãi là Huyên nhi của ta…”

Nguyệt Thần Minh gấp gáp không kém, hắn gọi tên Huyên Huyên liên tục, sau đó tiếp tục nói…

“Ngoan!

Nàng mau gọi ta… gọi ta tên ta…”

“Sư…

Ân….Thần Minh…..ta khó chịu… chàng mau hút hút… ngực ta khó chịu…”

Lúc này Huyên Huyên không thể nào chịu đựng được nữa, có lẽ ban nãy ăn quá nhiều cỏ thôi thúc tình chăng.

Cô vội vàng xoay người lại, hai tay xé rách y phục của Nguyệt Thần Minh.

Cơ thể hoàn hảo, cơ bắp tinh xảo hiện ra trước mắt.

Ngọn lửa tình dục đốt cháy lí trí của cô.

Lúc này cô chỉ muốn ăn sạch, chà đạp nam nhân anh tuấn này…

Huyên Huyên túm cổ Nguyệt Thần Minh, ghì chặt đầu hắn xuống hai vú căng trướng của mình.

Tiểu huyệt niết lên đùi rắn chắc của hắn..

“Ân… chàng mau liếm… hút sữa…

ưmm… mau…

ư..

ư..”

Sắc mặt hắn lúc này không thể nào bình tĩnh được nữa, côn thịt bành trướng chỉa vào bụng nhỏ của Huyên Huyên.

Môi khô khốc, ngoan ngoãn đặt lên hai vú căng trướng kia..

Hắn biết bình thường nàng đã rất tuyệt sắc.

Nhưng gương mặt dâm mị kia, càng hớp hồn hắn hơn…

Miệng lưỡi trơn tuột liếm mút, hút sữa nuốt hết vào bụng.

Hàm răng khẽ mở, cắn gặm núm vú.

Hai tay hắn di chuyển khắp nơi mẫn cảm của Huyên Huyên…

“Huyên nhi, kiếp trước nàng chắc chắn là Hồ Tiên.

Nên kiếp này nàng đã cướp đi tâm hồn lẫn thể xác của ta mất rồi..”

“Phải!

Ta là hồ tiên…..Thần Minh chàng mau làm ta thỏa mãn…

ưm..ư… ngứa..”

Cô mê loạn rên rỉ, tay nhỏ mát lạnh trực tiếp túm lấy côn thịt thô to, gân guốc nóng lợi hại.

Ngón tay đan xem vuốt ngược, gia tăng tốc độ nắm chặt côn thịt.

Niết từ quy đầu to lớn, chạy dọc xuống tận gốc gậy thịt….

“Hừ… tiểu yêu tinh.. nàng thật không có tiết tháo, hôm nay ta phải phạt nàng..”

“Ân..chàng mau phạt ta…

Thần Minh, tiểu đệ thật lớn… sư phụ mau phạt đồ nhi..

ân..

ưmm”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 262: Sư Phụ! Đừng Trốn 20


Huyên Huyên mơ màng, tình dục lúc này hoàn toàn xâm chiếm lấy cô, cánh môi đỏ thắm hôn lên cổ Nguyệt Thần Minh, tay niết nâng niu côn thịt nóng ran không ngừng.

Miệng khẽ hút cắn, liếm khắp nơi trên cổ Nguyệt Thần Minh.

Tạo thành ấn kí hồng nhạt, đầu lưỡi vươn ra liếm quanh vành tai nóng rực đỏ hồng của hắn.

Cô mê man thì thầm vào tai hắn.

“Thần Minh, ta muốn ăn chàng… ta muốn chà đạp chàng dưới thân…ưm..”

“Được…. tất cả đều cho nàng.”

Hắn xấu hổ đáp lại.

Nam nhân hơn 1000 tuổi như hắn, lần đầu biết mùi vị giao hoan nên có chút sơ xót.

Càng không ngờ đồ nhi lại lớn mật bạo dạn như vậy, nhưng tư vị này quả thật không tệ.

Còn kích thích hắn hưng phấn không thôi.

Được sự chấp thuận, Huyên Huyên mạnh bạo đẩy ngã Nguyệt Thần Minh xuống.

Mặc kệ xung quanh là nền đất lạnh lẽo, thân thể hai người nóng hơn bao giờ hết.

“Thần Minh…. chàng muốn ta ăn từ đâu?”

Cô híp mắt, ngón tay chỉ điểm từ yết hầu, trượt xuống lồng ngực.

Sau đó vân vê lỗ rốn.

Lướt nhẹ nhàng vẽ loạn trên đùi non, hắn khó chịu.

Cảm giác nhột nhạt nôn nao này tra tấn lấy hắn, trong lòng rạo rực nóng bức ngứa ngáy khẩn trương.

Bây giờ hắn là Hóa Thần, có là phật tổ cũng không qua được cửa ải này.

Lập tức hắn bắt lấy bàn tay của Huyên Huyên, đặt lên côn thịt đang bành trướng.

“Nàng… mau ăn…ăn tiểu đệ… hừ… nàng câu dẫn ta…

Huyên Nhi mau ăn…

ưmm..

ân…”

Lúc này không chỉ mình Nguyệt Thần Minh khẩn trương, mà chính cô cũng gấp muốn chết.

Hai tay nắm chặt côn thịt, một tay xoa xoa tay còn lại vuốt đỉnh quy đầu to lớn.

Cô cúi đầu xuống, áp cánh môi ướt át dứt khoát ngậm côn thịt vào trong miệng.

Côn thịt vừa tiến vào, liền cảm ứng được chiếc lưỡi hư hỏng đá liên hồi lên quy đầu.

Hai cánh môi dâm mị, kẹp chặt mút côn thịt không buông.

Nguyệt Thần Minh kéo căng người ra, hắn gồng mình cố gắng đè ép khoái cảm xuống.

Hắn không muốn mới khẩu dâm liền bắn, như vậy rất mất mặt.

Hai tay hắn ôm lấy đầu nhỏ của Huyên Huyên, nhấp liên hồi côn thịt thô to chọc thẳng vào sâu bên trong cổ họng nhỏ bé chật hẹp kia.

“Ân… hừ…

Huyên nhi…

đừng liếm nhanh…quá…

ân…

ân… hư….

ưm…”

Huyên Huyên mặc kệ Nguyệt Thần Minh chìm đắm trong đê mê.

Cô vẫn chăm chú ngậm trọn côn thịt, cái miệng nhỏ bé mút liếm không ngừng.

Ngón tay day nhẹ, nâng lên rồi bóp hai viên bi cực đại kia.

Nguyệt Thần Minh cau mày, hắn mím chặt môi không chịu thua kém.

Hai tay nâng thân dưới của Huyên Huyên đè lên lồng ngực mình.

Ngón tay hung hăng nhéo lôi kéo núm vú hồng hào ra, bên còn lại kẹp chặt vân vê núm vú…

Dịch sữa phun ra, ướt đẫm một mảnh trên ngực cửa hắn…

“Ngô…

ưmm..

đau… chàng đùng nhéo…

đau quá…

ưmm.

ưmm..”

Huyên Huyên nhịn Không được mà bật ra âm thanh rên rĩ như mèo nhỏ, càng khiến kích thích dây thần kinh tình dục của hắn, nổi lên như sóng trào…

“Ngoan!

Ta giúp nàng thỏa mãn.”

Nói xong hai tay buông bỏ hai vú căng trướng, mà tách nhẹ nơi cửa tiểu huyệt.

Hắn híp mắt nhìn, đánh giá tiểu huyệt múp míp.

Tỏa ra mùi hương đặc trưng mê người…

Lần trước không dám nhìn, lần này phải khám phá hết.

Nguyệt Thần Minh thổi hơi ấm vào cửa tiểu huyệt, khiến Huyên Huyên ngứa ngáy.

Cảm giác tê dại truyền đến đại não, dâm dịch lẫn mật dịch bắt đầu tiết ra..

“Ưm…

ư…”

” Phù –Phù ”

“Lần trước nơi này chảy máu, ta giúp nàng thổi thổi… còn đau nữa hay không…”

“Hừ… chàng còn trêu ghẹo ta… lâu như vậy sao còn đau.. chàng cố tình trêu chọc ta…

Thàn Minh.. liếm nơi đó..

ưmm.. ta khó chịu..

ưmm.. sư phụ mau liếm.. của đồ nhi…”

” Bộp –Bộp ”

Hắn hưng phấn đánh mạnh lên cặp mông khiêu gợi trắng như tuyết của Huyên Huyên…

Thoáng chốc đã in lên vết hồng hồng, cất giọng nói..

“Nàng nói xem.. nàng muốn ta liếm cái gì…. phải nói ta mới biết nha…?”

“Chàng….mau liếm.. giúp ta liếm…

âm huyệt này..

ưmm khó chịu…ưmm.”

Huyên Huyên không thể nhịn nổi, miệng vừa nói xong liền hung hăng ngậm chặt côn thịt…

Mông hơi nâng lên, chờ đợi Nguyệt Thần Minh giúp mình chăm sóc..
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 263: Sư Phụ! Đừng Trốn 21


Nguyệt Thần Minh vươn đầu lưỡi ra, liếm nhẹ lên hai cánh hoa phấn nộn.

Sau đó quét lên một vòng hoa đế.

Hắn dựng thẳng lưỡi, luồn vào sâu bên trong thăm thú từng ngóc ngách bên trong tiểu huyệt.

“Ưmm..

ân…đúng rồi… nơi đó… chàng thật giỏi…

ưm..

ân…”

Huyên Huyên nĩ non cất tiếng dâm mĩ.

Bàn tay nắm chặt côn thịt không buông…

Khoái cảm dâng lên áp chế lấy hai người.

Dâm dịch tiết ra không ngừng, nhiễm xuống gương mặt tuấn tú của Nguyệt Thần Minh.

Dâm dịch tiết ra bao nhiêu, hắn đều nuốt hết xuống bụng.

Biểu cảm còn rất ngon lành, giống như hắn đang ăn một món ăn trân quý nào đó.

Tư vị tê dại phát ra, hắn gồng mình.

Cong hông như con tôm, sau đó thúc đẩy thọc mạnh vào cổ họng của Huyên Huyên.

Ngón tay trỏ sờ soạng niết lên hoa đế, thoáng chốc hoa đế cứng đờ.

Nổi lên như hạt đậu đỏ…

“Ô..ô…

ô…

ân..

ưm..

ưm..

ư…”

Huyên Huyên giật thót mình, cao trào bất ngờ dâng lên.

Tiểu huyệt khít chặt kẹp lấy cái lưỡi nham nhám đang khuấy đảo bên trong mình.

Cơ thể cô giật lên từng đợt, hai mắt mê man xoay đầu lại nhìn Nguyệt Thần Minh.

Âm thanh nũng nịu vang lên…

“Thần Minh… chàng cứ làm như vậy… ta sẽ tiểu mất..

ư…

ân…ưmm.”

“Hừ… tiểu dâm đãng… nàng tiểu ta liền uống… mùi vị nơi này, thật ngọt.”

Hắn híp đôi mắt lại, hai mắt đều nhiễm đầy tình dục nồng đậm.

Hắn muốn đâm muốn cắm thật mạnh vào nơi múp mít ướt át này.

Ngón tay khẽ chọc vào bên trong, một ngón rồi hai ngón…

Thọc liên hồi, nhịp điệu nhanh hơn.

Mỗi lần rút ra tiểu huyệt đều kẹp hút, như không muốn để cho ngón tay của hắn ra ngoài…

Nguyệt Thần Minh cười thầm, chỉ mới cho ngón tay vào đã chật như vậy..

Liệu gậy thịt to lớn nhét vào, có rách hay không?

Hắn vươn hai tay ra, xoay người Huyên Huyên quay ngược lại.

Mặt đối mặt, bốn mắt mông lung nhìn nhau.

Nguyệt Thần Minh xoa lên hai vú căng trướng, đang nẩy lên từng nhịp như khiêu khích lòng kiên nhẫn của hắn lúc này vậy.

Một tay nâng mông cô lên, tay còn lại nắm côn thịt.

Quy đầu chà sát trượt từ hoa đế rồi lại trượt xuống…

Khoái cảm sung sướng dâng lên, dâm dịch nhiễu ra ướt đẫm đỉnh quy đầu.

Mơ hồ bụng nhỏ của hắn cũng ướt tới lợi hại..

“Ưmm….ân…..ân… ngô….ưm…”

Cô nức nở rên rỉ, mông tự động lắc theo nhịp tay cầm côn thịt của Nguyệt Thần Minh.

Dường như chỉ có như vậy là không đủ đối với Huyên Huyên lẫn Nguyệt Thần Minh.

Hắn cảm nhận được côn thịt giật giật khẩn trương, hắn muốn cắm, cắm hư lỗ nhỏ dâm đãng kia…

“Huyên nhi, ta tới đây…. nàng mau hôn ta…”

Huyên Huyên như người trúng bùa chú, sắc mặt phiếm hồng cúi xuống gặm lên cánh môi của hắn.

Tức khắc hai chiếc lưỡi vươn ra quấn lấy nhau như hai con lươn nhỏ đảo liên hồi.

Nước bọt nhiễu ra mỗi lúc càng nhiều.

Nguyệt Thần Minh hít sâu một hơi.

Bất ngờ cắm mạnh mẽ côn thịt vào sâu bên trong.

Hắn cảm thấy chật hẹp khít rịt, côn thịt bị tiểu huyệt cắn nuốt.

Kẹp tới phát đau.

Huyên Huyên đang hôn, cô bất ngờ bị côn thịt thô tô tàn nhẫn cắm vào.

Cảm giác đau đớn xen lẫn đê mê khiến cô dừng động tác hôn lại, miệng hét lên một tiếng.

“Á… thật đầy…

ưmm.. a….ân…

ân… chật quá..

ưmm…

ưmm..

ân…”

Lúc này Nguyệt Thần Minh biết mình quá vội vàng.

Hắn không vội vàng thúc đẩy côn thịt, mà giữ nguyên tư thế cảm nhận tiểu huyệt đang ăn, nuốt chửng côn thịt thô dài của mình..

“Huyên nhi, ta xin lỗi… là ta quá…vội vàng.. làm nàng đau…”

“Nàng… nàng thả lỏng một chút…

đừng kẹp chặt… ta thật sự sẽ bắn…hừ…. hừ…”

Huyên Huyên mím chặt môi, cô bấu. mạnh lên khuôn ngực của hắn.

Ngực phập phồng gấp gáp, lắp bắp thúc dục.

“Ta không đau… chàng… chàng mau động…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 264: Sư Phụ! Đừng Trốn 22


Nguyệt Thần Minh nghe Huyên Huyên thúc dục, hắn chậm rãi cẩn thận thúc đẩy côn thịt tiến sâu vào bên trong.

Hai tay nắm chặt hai vú đang rĩ ra dịch sữa của cô.

“Huyên nhi, ta hứa sẽ vì nàng chịu trách nghiệm hết kiếp này!

Không mà là kiếp sau nữa.”

“Ngày mai…hưmm..ta… ta lập tức cùng nàng làm đại điển kết bạn lữ…. mãi mãi không tách rời…”

Huyên Huyên vui sướng, miệng mấp máy rên rỉ.

Eo nhỏ nhấp nhô theo nhịp đâm thọc của hắn.

“Sư phụ, chàng…nói là sự thật…

ân.. ngô…

ưm…”

Nguyệt Thần Minh nhếch mép cười hạnh phúc, gương mặt đỏ hồng.

Ôm chặt eo nhỏ của Huyên Huyên, nhằm muốn côn thịt tiến vào sâu bên trong hơn.

“Ân..!

Ta nói đều là sự thật…

Huyên nhi….ta yêu nàng…”

“Thần Minh….ư… ta khó chịu…

ân… ta tin tưởng chàng…. kiếp này ta nguyện ý vì chàng đánh đổi tất cả…”

Nguyệt Thần Minh sung sướng, chìm đắm trong khoái cảm hạnh phúc.

Hắn thúc mạnh bạo côn thịt nóng bỏng, mơ hồ còn xỏ xuyên qua hoa huyệt chạm tới vách tử cung.

Hai tay nhào nắm hai vú cao ngạo đầy kích tình của Huyên Huyên.

Hắn hóp bụng nhỏ lại, sau đó lại thở mạnh ra.

Đỉnh quy đầu to lớn cắm khớp với cổ tử cung.

Ngón tay thon dài vuốt từ ngực xuống rốn.

Ấn lên bụng nhỏ đang nhô lên một cục của Huyên Huyên, hắn đê mê ấn xuống….tức khắc tiểu huyệt đã chật nay còn kẹp lợi hại hơn…

“Sư phụ…

ân…

Thần Minh… thật sảng… thật đầy..

ưmm. aa.. a…”

“Hừ!

Tiểu yêu tinh…. thật biết câu dẫn người… nàng không biết xấu hổ… miệng trên miệng dưới lại lam tham như vậy… hừ.”

Hai người đồng thời cùng phát ra tiếng rên rỉ, thỏa mãn trước khoái cảm đang tra tấn lấy họ.

Hai gương mặt nhiễm tình dục nồng đậm, phát ra âm thanh dâm dục… căn phòng bốc lên mùi ân ái đặc trưng..

Nguyệt Thần Minh nhấp nhanh hơn, côn thịt thô to dập mạnh mẽ tàn bạo như vũ bão vào lỗ nhỏ hẹp kia…

“Ân..

ân… ngô…

ưmm… chàng… chàngm. a… chậm thôi.. ta ra….sẽ chết…mất…”

Tiểu huyệt của Huyên Huyên co rút lại, khoái cảm sung sướng dâng lên.

Cô thật muốn đem côn thịt thô to kia kẹp gãy.

Dường như Nguyệt Thần Minh đoán được ý đồ của Huyên Thuyên.

Hắn làm sao có thể cho nàng vắt cạn hắn.

Hắn lại không thể vừa xuất binh đã lâm trận được.

Nguyệt Thần Minh mím chặt môi, đè ép cảm xúc muốn bắn tới mức khó khăn.

Hơi thở hổn hển gấp gáp hơn.

Côn thịt hắn dường như bành trướng hơn ban đầu, kéo căng lỗ nhỏ thành vòng tròn chữ O.

Nơi giao hoan của hai người tiết ra dâm khí màu trắng đục, sền sệt chảy xuống đùi non trắng nõn.

“Hừ!

Ta thao chết nàng….dám kẹp chặt như vậy… nàng mau thả lỏng.. hừ.. hừ….”

Nguyệt Thần Minh thở phì phò, hắn lập tức xoay người lại.

Lúc này Huyên Huyên là người nằm dưới, còn hắn hung hăng túm lấy hai chân dài xinh đẹp của cô gác lên hai vai mình.

Côn thịt khó khăn rút ra, sau đó lại mạnh mẽ cắm thật mạnh vào…

“Phập — Bạch Bạch”

Âm thanh nơi hoan ái vang lên rõ ràng.

Huyên Huyên xấu hổ che mặt, Nguyệt Thần Minh thích thú gỡ hai tay của Huyên Huyên ra.

Hắn cất lời trêu ghẹo…

“Nàng còn xấu hổ cái gì?

Chính nàng là nữ nhân dâm đãng… năm lần bảy lượt câu dẫn ta… hừ…. nàng….ta phải thao hư nàng.”

“Hừ.. là chàng…câu dẫn ta…ưm.. a…”

Huyên Huyên chu môi lên phản bác, mặt nhỏ đỏ bừng nhăn lại chịu đựng khoái cảm quấn thân.

Nguyệt Thần Minh yên lặng, hắn thúc đẩy côn thịt thêm vào chục lần rút ra rồi thọc mạnh vào.

Bất giác hắn cảm nhận được tiểu huyệt co rút lại, ôm chặt côn thịt thô dài của hắn.

Tư vị tê dại truyền từ đỉnh quy đầu lên tới đại não.

Cảm giác giống như có hàng ngàn hàng vạn cái miệng nhỏ mút liếm lấy côn thịt của hắn.

Hắn nhắm mắt hờ hững, tay xoa loạn lên mái tóc đỏ rực xõa bung của cô.

Hít hít mùi hương ngọt ngào xung quanh.

Côn thịt đâm mạnh, hắn hận không thể nào xỏ xuyên sâu hơn nữa.

“Ân…ngô.. sư phụ…chậm thôi…

ân ân.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 265: Sư Phụ! Đừng Trốn 23


“Không được….ân… ta.. chịu không nổi…. không được..ư..

ưm…”

Từng trận khoái cảm tê dại từ tiểu huyệt truyền đến.

Khoái cảm này vẫn điên cuồng dâng lên, lại làm cho cô đê mê khó tả.

Làm cho Huyên Huyên trầm mê vào bể dục vọng, khiến Huyên Huyên mất đi lí trí kiềm chế cảm xúc.

“Sư phụ….chàng…. mau động nữa… ta khó chịu…

ưmm..

ân….mau ăn ta…

Thần Minh…

ưm….”

Ngón tay trỏ hắn xoa lên hoa đế, hông và mông phối hợp đâm thọc ra vào liên tục.

Vách tường kẹp chặt côn thịt, hắn cảm nhận được hoa huyệt tham lam hút lấy không buông bỏ.

“Nàng xemm.. hừ…

Huyên nhi… nàng thật ướt… ta không ngờ…

ân… nàng hứng tình lại xinh đẹp đến nhường này…

ưm…”

“Ô..

ô… thật thoải mái… chàng cắm hư mất… sẽ hư…

ưm..ân…”

Huyên Huyên nhũn người ra như nước, miệng nhỏ rên rỉ ân ư không ngừng.

Hắn híp mắt nhìn đôi môi kiều mị kia, lập tức yết hầu nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Cánh môi khô nóng áp lên đôi môi ướt át kia mạnh mẽ hút lấy cánh môi Huyên Huyên.

Cọ xát, đảo lộng điên cuồng, hắn vươn đầu lưỡi liếm vòng quanh, hắn thỏa mãn nếm mùi vị ngọt ngào thơm ngát từ cái miệng nhỏ của Huyên Huyên, cảm giác này thực mới lạ.

Cứ như vậy mà liếm láp, khơi dậy luồng điện nhiệt tình trong hắn dâng lên.

Dường như hắn không thể thỏa mãn bởi việc này, hắn cạy ra cánh môi cô, đem lưỡi hắn cuốn lấy lưỡi nhỏ nhắn, khuấy đảo liếm láp.

“Ân..ư..

ô..

ô..”

Huyên Huyên kêu rên, nhắm chặt hai mắt mắt, tận hưởng dục vọng lẫn khoái cảm đang dâng trào trong lòng mình.

Mùi vị đặc trưng của nam nhân quanh quẩn nơi chóp mũi, Huyên Huyên hô hấp khó khăn.

Ngay lúc há miệng muốn hít thở lại bị cái lưỡi nóng bỏng nham nhám chui vào, tham lam càn quấy miệng cô.

“Ngô…

ô..ân…ân…”

Huyên Huyên ra sức đáp trả lại.

Đôi tay nắm chặt bấu lên bờ vai Nguyệt Thần Minh nỗ lực ghì chặt.

Nước bọt ngọt ngào tiết ra đều được hắn nuốt hết vào trong bụng.

Lúc này Nguyệt Thần Minh mất khống chế, hắn dùng sức khuấy đảo miệng nhỏ.

Môi lưỡi hai người dây dưa với nhau lưu luyến không muốn tách ra.

Hắn banh rộng tách hai đùi Huyên Huyên ra, nâng cao rồi gập xuống.

Thân thể cô dốc xuống hết cỡ.

Còn chính mình nửa đứng lên tàn nhẫn đâm thọc côn thịt thô to vào trong.

“Hừ..

ân…”

Cổ họng hắn phát ra âm thanh rên rĩ, hông và mông phối hợp dập mạnh mẽ điên cuồng, gia tăng tốc độ xỏ xuyên vào trong tiểu huyệt.

“Ah… ngô… ta ra… chàng… chậm đã… ta muốn ra…”

Huyên Huyên run rẫy kịch liệt, thân thể theo bản năng giật lên từng đợt, tiểu huyệt co rút mút chặt côn thịt bành trướng thô to kia.

Nguyệt Thần Minh nhíu mày, tiếng rên rỉ càng kích thích tinh thần hắn.

Miệng hắn mở ra ngậm đầu ngón chân xinh đẹp của Huyên Huyên, liếm mút từ đầu tới gót sen hồng.

Côn thịt vẫn mạnh mẽ như vũ bão, không hề có dấu hiệu muốn ngừng lại.

Bàn tay niết lên hai vú tay kia chà sát vẽ vòng quanh hoa đế.

“Ư..

ư…

ân… aaa….đáng chết.. ra. ta ra…”

Huyên Huyên cong hông lên, co giật từng cơn mạnh mẽ, tiểu huyệt co thắt lại, hoa huyệt mút chặt quy đầu hung hăng tiết ra dịch ấm bôi trơn côn thịt thô dài gân guốc.

“Tách… tách…”

Sau đó một đợt nước tiểu bắn ra, làm ướt đẫm bụng nhỏ lẫn hai đùi lớn của Nguyệt Thần Minh.

Điều này càng kích thích hưng phấn của hắn tới cực hạn.

Hông hắn say mê thúc mạnh chạm tới cổ tử cung.

Ngón tay hư hỏng trượt xuống cúc huyệt xoa xoa liên hồi.

“Nàng thật hư… lớn như này…còn tiểu…

ân…â…”

Nguyệt Thần Minh thọc ra vào thêm vài trăm lần, cho tới khi tư vị tê dại điên cuồng dâng lên, hắn nắm chặt mông Huyên Huyên, thúc một cái mạnh thật mạnh.

“Ưm.. hừ… ta bắn…

ưmm.. nàng vắt ta.. hưm…Huyên nhi…”

Côn thịt đâm sâu, xỏ xuyên qua hoa huyệt.

Bắn tinh dịch đặc sệt vào sâu bên trong tử cung.

Lúc này côn thịt còn chưa có dấu hiệu xìu xuống.

Hắn lật ngược người Huyên Huyên lại.

Chống hai tay cô lên, hai chân mở rộng, còn chính mình thay đổi tư thế.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 266: Sư Phụ! Đừng Trốn 24


Nguyệt Thần Minh quỳ hai gối xuống nền đất lạnh, hai mắt híp híp thưởng thức cặp mông trắng tuyết no tròn đẫy đà của Huyên Huyên.

” Chát — Chát ”

Hắn mạnh bạo vỗ lên cặp mông kia, tức khắc làn da trắng liền hằn lên vết ửng hồng.

“A…

ân….ân…”

Huyên Huyên cong mông, vểnh lại phía sau.

Bụng nhỏ thít lại hai mắt mơ màng cảm thụ tư vị đau đớn đan xen thích thú không thôi.

Nguyệt Thần Minh cho hai ngón tay vào tiểu huyệt ướt đẫm, nhằm giúp hắn bôi trơn ngón tay.

Sau đó rút ra rồi lại thọc vào.

Ngón tay đặt lên trước cúc huyệt nhỏ khít, hắn chậm rãi sờ xoạng vẽ vòng lên cúc huyệt.

Cảm giác nhột nhạt khó tả dâng lên.

“Chàng…

đừng… nơi đó rất bẩn…”

Huyên Huyên khó khăn, thở dốc lắp bắp mở miệng nói.

Hắn không ngần ngại mà cúi đầu xuống, đầu lưỡi vươn ra chọc ngoáy từ từ tiến vào sâu bên trong cúc huyệt chật hẹp.

Đồng thời ngón tay đút vào, một ngón rồi lại một ngón âm thầm mở rộng nới cúc huyệt ra.

“A….

đau….chàng mau dừng lại…ngô..

ô…

ô.. không được…

ưm…”

Cô lắc đầu liên tục, eo nhỏ vặn vẹo như con rắn nhỏ tinh nghịch.

Hai tay cào lên mặt đất, mông nâng lên cao.

Hai vú ép sát xuống.

Gần như hai núm vú kia chạm xuống mặt đất.

Cảm giác lạnh lạnh, san sát khiến Huyên Huyên hưng phấn tột độ.

“Không bẩn… rất ngon…Huyên Nhi.. cơ thể nàng… nơi nào.. cũng gây nghiện ta…”

“Hừ…

ân…kiếp này… ta chỉ cho phép nàng.. rên rĩ thở dốc dưới thân Nguyệt Thần Minh ta….nàng nghe rõ…chưa..”

Nguyệt Thần Minh bá đạo tuyên bố trong cơn mê, bể nhục dục.

Hắn ưởn ngực thẳng lưng.

Tay dính đầy dâm dịch xoa loạn lên côn thịt hồng hào gân guốc của mình.

“Ân…

ân… ta chỉ hứng thú với chàng… sư phụ…

ưmm…..Huyên Huyên yêu chàng…

ân.. ngô.”

Hắn nhếch mép cười xảo quyệt, dường như rất hài lòng câu trả lời này của Huyên Huyên.

Đỉnh côn thịt chà lên hoa đế vẽ một vòng tròn sau đó đặt trước cửa mình cúc huyệt.

“Huyên nhi!

Nàng ngoan lắm… ta liền thưởng cho nàng… hãy để ta yêu thương lỗ nhỏ dâm đãng này.”

Dứt lời hắn tàn nhẫn đâm côn thịt mạnh vào sâu trong cúc huyệt.

Tức khắc côn thịt bị quấn kẹp chặt tới mức hắn không thể nhúc nhích một chút nào.

“Ah…

đau…

đau… rách… ta rách mất… hổn đản nhà chàng…. tổ tông chết dẫm….

Thần Minh….chàng muốn chết sao..

ân.. ngô…

đau…”

Bất ngờ bị côn thịt thô lớn đâm mạnh cắm vào.

Cô cảm tưởng như cúc huyệt nhỏ bé đáng thương bị xé rách…

Đau thốn tư vị thống khổ đeo bám tra tấn lấy tinh thần lẫn thể xác của cô.

Hai mắt ướt nhèo lệ quang, lông mày nhỏ nhíu chặt lại.

Miệng xinh đẹp mấp máy, liên tục chữi rủa Nguyệt Thần Minh…

Nguyệt Thần Minh cảm thấy khó chịu không kém, hắn không hề để tâm việc Huyên Huyên chữi mình.

Mà thay vào đó, là cúc huyệt cắn gặm côn thịt tới phát đau trướng.

Ngón tay hắn niết nhéo lên hoa đế, lướt lên xoa xoa kéo kẹp chặt núm vú cô.

Nhằm tạo ra khoái cảm giảm sự đau đớn, giúp cúc huyệt nới lỏng ra.

“Ngô…

ân..

ân..

ưm..”

“Huyên nhi… nàng thả lỏng… mau sẽ… rất nhanh sẽ sướng… mau thả lỏng…nếu không nàng…. kẹp gãy ta mất…”

Nguyệt Thần Minh khó khăn mở miệng, khoái cảm dâng trào.

Côn thịt bành trướng lên gấp hai lần kéo căng cúc huyệt ra hết cỡ…

Huyên Huyên ngoan ngoãn nghe theo lời hắn, thả lỏng cơ thể ra hết mức.

Hai mắt nhắm chặt nhằm tìm tư vị sung sướng đang dần dâng lên

Một hồi sau, cúc huyệt như thích ứng được côn thịt thô to nằm bên trong.

Lỗ nhỏ giản ra sau đó lại thít chặt kẹp liếm mút không ngừng…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 267: Sư Phụ! Đừng Trốn 25


Nguyệt Thần Minh dần cảm nhận được nơi cúc huyệt đã quen với côn thịt gân guốc thô to của hắn.

Hai tay ôm chặt eo nhỏ Huyên Huyên... bắt đầu thúc hông, đẩy côn thịt vào sâu bên trong...

Cảm giác đau đớn như bị xé rách giữa nơi cúc huyệt nhanh chóng tiêu tán, thay thế vào đó chính là khoái cảm mãnh liệt tê dại càng tăng thêm.

Huyên Huyên như bị kích dục tới cực điểm.

Dục vọng theo bản năng cuồng nhiệt đòi hỏi nhiều nhiều hơn.

"Chàng... mau cắm mạnh....nữa..

ân..ân... hỗn đản... tất cả tại chàng....ân.. ngô..."

Huyên huyên ú ớ nĩ non van xin liên tục, nơi cúc huyệt ngứa ngáy.

Bị vật thô to kéo căng đến khó chịu lại thoải mái vì bị hắn cắm vào?

"Động đi...sư phụ.. chàng nhanh chóng động... cắm chết ta đi...Thần Minh...nhanh chóng động đi..."

Cô hưng phấn tự nhấp hông mình, Nuốt chửng lút cán tận gốc côn thịt nóng bỏng.

Cơn khao khát tình dục cháy lên mạnh mẽ, tư vị thoái mái lại sung sướng này đè ép lên cơ thể mềm mại kích tình của Huyên Huyên.

Huyên Huyên ngẩng mặt hơi xoay lại nhìn nam nhân cường tráng đằng sau lưng mình.

Hơi thở cô gấp gáp khẩn trương... ngực cao ngạo thở dốc không ngừng.

Cúc huyệt theo bản năng co rút lại, đè ép côn thịt thô dài trong cơ thể.

Mút kẹp chặt, muốn nghiền tan ra thành bột...

"Hừ... tiểu yêu tinh... nàng muốn cắn gãy ta....

Huyên Nhi.. nàng thật dâm đãng..."

Dục vọng mãnh liệt tra tấn Nguyệt Thần Minh, hắn rốt cuộc nhịn không được, đôi tay bắt lấy eo nhỏ, côn thịt mạnh bạo thọc ra vào rút ra, lực đạo gia tăng nhưng lại cẩn thận đến khó tin.

Cúc huyệt kẹp thật chặt, kẹp khít đến nỗi không có lấy một khe hở.

Nguyệt Thần Minh cắn chặt răng dồn nén sức mạnh xuống hông và mông tàn nhẫn thọc mạnh.

Nếu hắn không làm như vậy, thì việc rút ra thôi cũng là chuyện khó khắn tới mức không thể nhúc nhích được.

"Sư phụ, sư phụ...chàng cắm ta thật sảng... thật đầy...

ô....ô... ngô...

ân..."

Hắn nghe được âm thanh nhiễm đầy dục vọng, cánh môi ướt át dâm mĩ nĩ non không biết mệt của Huyên Huyên... khiến đầu óc hắn lù mờ trong đê mê kích thích...

Cúc huyệt hồng phấn, nhỏ nhắn gắt gao mút chặt lấy côn thịt thô to của hắn, đỉnh quy đầu chảy ra dịch nhờn, theo đó giúp bôi trơn côn thịt thọc vào.

Cắm tàn nhẫn hung hăng nơi cúc huyệt...

"A... a...a... a.. không được.. không chịu nổi.. quá đầy... quá sâu.

ưm..ân..."

Cánh mũi Huyên Huyên run rẫy hừ nhẹ, thân thể vô lực cong lên, bụng gồng lên cam chịu tiếp nhận những lần công kích tàn nhẫn của hắn.

"Ta không cho phép nàng ra...

Huyên nhi ráng chịu đựng... một chút nữa cùng ra với ta... ta không cho phép nàng cao trào..."

Huyên Huyên trừng lớn hai mắt, nhìn về phía hư không.

Cô buột miệng rên rĩ, ngây ngô thốt lên lời...

"Chàng....không được.. ta muốn ra... chàng muốn ta nhịn là bao lâu..

ân.. ngô.. không thể nhịn thêm nữa."

"Hừ....Huyên Nhi... không được cao trào...

Nàng cố gắng nhịn thêm 1 canh giờ nữa..."

"Hỗn đản.... cầm thú.. a..

ưm... tổ tông 18 đời nhà chàng...ta sẽ chết ..ưm.. ngất ...mất."

Huyên Huyên nhịn khoái cảm tra tấn mình đỏ tới khẩn trương...

Hắn bắt cô nhịn 1 canh giờ tương đương với 2 giờ đồng hồ... hắn muốn chơi chết bổn cô nương sao...cầm thú..

"Ân.. tiểu hồ ly...

đang rên rỉ... câu dẫn cầm thú... ta ăn sạch nàng... hừ... tiểu dâm đãng...

ân."

Nguyệt Thần Minh thích thú, dung mạo anh tuấn tuyệt mĩ lại thốt ra những lời dâm dục mà một sư tổ như hắn không nên nói ra...

"A... cầm thú...

đáng chết... ta... ta... kẹp chết chàng..."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 268: Sư Phụ! Đừng Trốn 26


Thân thể Nguyệt Thần Minh động liên hồi, cả người căng ra cứng đờ...

"Ta biết... không cho... phép nàng ra..."

Hắn trầm giọng nói, hơi thở gấp gáp.

Sau đó tiếp tục mạnh bạo tàn nhẫn nhấp hông vào cúc huyệt nóng khẩn trương của Huyên Huyên, mỗi lần đều thâm nhập mạnh một chút, dần dần cắm toàn bộ cây gậy thịt to lớn thọc mạnh vào bên trong.

"Ân...

Huyên nhi...

đồ nhi của ta ....ta đều...

ân...

Đều cho nàng.. hết."

Nguyệt Thần Minh kích động gấp gáp nói, lúc này cúc huyệt đã hoàn toàn thích ứng được côn thịt thô to của hắn.

Liền bắt đầu không một chút lưu tình nào mà điên cuồng như mãnh thú động dục cắm vào sâu.

"Bạch -- Bạch -- Bạch"

Hắn đảo lộng cắm nhanh mạnh, làm cúc huyệt Huyên Huyên căng tròn ra không ngừng vang lên âm thanh dâm mị.

Hai viên bi cực đại đung đưa theo mỗi động tác cũng thúc mạnh vào bờ mông căng vểnh của Huyên Huyên.

Khoái cảm tê dại, hết đợt này tới đợt khác hung hăng cuộn trào như sóng biển.

Toàn thân thế tứ chi của Huyên Huyên run rẫy sảng khoái đến không thể kiềm chế được, môi mỏng ngâm nga rên lớn...

"A...ân....ngô... quá đầy...

ân ân quá sâu, nhẹ chút..chàng nhẹ chút...

A..."

Nơi khóe miệng chảy ra nước bọt, khiến cánh môi càng thêm hồng nhuận ướt át...

Nguyệt Thần Minh hưng phấn kích động, hai tay nắm lấy hai vú tuyết nõn mềm mịn của Huyên Huyên yêu thích vuốt ve, ngón tay vân vê đỉnh đỉnh hai núm vú.

Nhào nắn không ngừng.

"Hừ... nàng...

Huyên nhi... ta yêu nàng... ta yêu nàng..

ân..

ân..."

"Ân....

Chàng...

ưmm.. a... ta..không được... ta nhịn không được... cầu chàng.. cho ta ra...

ân... ta muốn ra...

Thần Minh."

Khoái cảm mãnh liệt liên tiếp lẫn sung sướng dâng trào, sắc mặt Huyên Huyên đỏ hồng lấm tấm đầy mồ hôi.

Mồ hôi của hai người, lẫn dâm khí hòa lẫn vào nhau.

Lúc này khắp Nguyệt Thần Điện một mùi tình dục nồng đậm bốc lên nùng nhiệt...

"A... a...

Không cần... chàng mau dừng lại...

ân... ta không thể...không thể nhịn được...a... ta phải ra..."

Một luồng điện phát ra toàn thân, cúc huyệt khuếch se khít co rút thắt chặt lại ôm trọn côn thịt bên trong.

Khoái cảm sung sướng chạy dọc theo khắp dây thần kinh, từng thớ thịt của Huyên Huyên.

Đánh úp tớ đại não, Huyên Huyên nhịn không được, cả người rướn lên, toàn bộ ngực trướng sữa run rẫy.

Dịch sữa vì cao trào mà liên tiếp phun ra.... bắn khắp nơi.

Côn thịt nóng bỏng thô dài gân guốc, đem cúc huyệt Huyên Huyên kéo căng tròn ra đến cực điểm.

Hắn hung hăng như mãnh thú cắm vào chỗ sâu nhất.

Hoa đế của Huyên Huyên cứng ngắc, giật nhẹ từng cơn.

Cô mím chặt môi áp chế bản thân mình lại muốn tiểu ra.

Không thể, tiểu lần thứ hai trước mặt Nguyệt Thần Minh được...

Huyên Huyên trách móc thân thể này quá nhạy cảm...

"Thật là dâm đãng...

Huyên nhi thân thể của nàng quả thật... mẫn cảm."

Nguyệt Thần Minh thích trí nhìn phản ứng kịch liệt của Huyên Huyên.

Hắn biết chính cô đang cố kiềm chế cơn cao trào đang tra tấn lấy mình.

Hắn thúc côn thịt mạnh bạo thêm vài chục lần.

Cúc huyệt co rút tới khẩn trương, hắn lập tức nắm chặt bờ mông của Huyên Huyên.

Điên cuồng đâm thọc sâu vào bên trong, rút ra rồi lại cắm vào.

Mỗi một cú thúc đầy đều dồn toàn lực ở mông và hông phối hợp ăn ý....

"A...a... hừ...

ân...

Huyên nhi..

ân...ân"

Khoái cảm tê dại đột ngột dâng lên, Nguyệt Thần Minh sướng đến không nhịn được hét lớn lên.

Toàn thân gồng lên, cơ bắp tinh xảo hiện lên rõ rệt khiến ai nhìn vào cũng bị mê hoặc...

"Ngô... chàng đừng cắm.. sẽ hỏng... ta mới ra... mới cao trào....

Không cần, quá sâu, xin chàng buông tha....ân..."

Huyên Huyên lắc mông kịch liệt.

Hai bàn tay nhỏ nhắn xinh đẹp, cào loạn trên mặt đất.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 269: Sư Phụ! Đừng Trốn 27


"Ân..

ưmm..

Thần Minh...

đừng... mau buông tay ta... tên hỗn đản nhà chàng...."

Mặc kệ cho Huyên Huyên van xin khẩn cầu.

Nguyệt Thân Minh vẫn mê mẫn dùng ngón trỏ niết lên hoa đế.

Hai ngón còn lại chọc sâu vào tiểu huyệt mà khuấy đảo.....

"Huyên Nhi... ta có làm nàng sung sướng hay không?...!

Nàng có thỏa mãn gậy thịt này của ta không...?

Hắn câu miệng cười dâm dục, ánh mắt như sói đói chăm chú nhìn thân thể mĩ miều của Huyên Huyên.

"Ngô..

ân...

ân.. thoải mái... thật sảng... ta yêu chàng... ta yêu tiểu đệ của chàng...

ân..

ân..

ưm..."

Huyên Huyên lúc này hệt như trúng bùa ngãi, thân thể cong lên rồi hạ xuống.

Miệng nhỏ phát ra hưởng ứng theo âm thanh dâm mị của Nguyệt Thần Minh.

"Huyên Nhi.. nàng thật ngoan... ta sẽ yêu thương nàng...

ưmm..."

Hai ngón tay hắn gia sức chọc ngoáy, đảo lộng sâu tận ngóc ngách thớ thịt bên trong tiểu huyệt.

Hông thúc mạnh bạo côn thịt rút ra rồi cắm mạnh vào cúc huyệt chật hẹp đang mút lấy hắn...

"A...

Ân... không được... ta không thể.... không...

Ân... ngô... không cần a a a..."

Huyên Huyên bất ngờ giật thót mình, mông lớn giẫy giụa không ngừng.

Cả người cô run rẩy kịch liệt.

Khoái cảm dâng trào lên từng đợt mãnh liệt.

Tiểu huyệt co giật, hút chặt quấn lấy hai ngón tay của Nguyệt Thần Minh.

Hoa huyệt tiết ra dâm dịch nóng ấm phun ra.

Bao trùm ướt đẫm hai ngón tay đang đảo lộng không ngừng bên trong.

Đồng thời cúc huyệt co rút lại, kẹp chặt côn thịt thô to lưu luyến không muốn rời xa thứ to lớn này.

Nguyệt Thần Minh hung hãn thúc đẩy quy đầu to lớn đâm sâu vào cúc huyệt của Huyên Huyên.

"Ân... cúc huyệt nàng... thật biết mút.. kẹp ta tới khẩn trương...

ưm.. hừ..."

Bị cúc huyệt kẹp chặt đến sung sướng, hắn thoải mái đầu óc đến mơ hồ.

Nguyệt Thần Minh ra sức sức nắm bắt khoái cảm dâng lên.

Hắn gồng người lên căng cứng, cơ bắp gân xanh nổi đầy người, mồ hôi tiết ra như suối, khắp cơ thể ướt đẫm.

"Hừ -- A... ta ra... bắn.. ta bắn...

Huyên nhi... cho nàng... tất cả đều cho nàng."

Nguyệt Thần Minh khó khăn thọc vào hơn trăm lần, côn thịt hắn bành trướng lên gấp đôi.

Côn thịt nóng bỏng mạnh bạo xuyên xỏ như muốn đâm hỏng cúc huyệt...

Hắn cắn chặt răng, rút côn thịt ra rồi lại cắm vào.

Nguyệt Thần Minh kéo Huyên Huyên một lần nữa lên đỉnh cao trào cùng với hắn.

Hắn dùng hai tay ép chặt hai chân Huyên Huyên vào, không lộ ra một khe hở nào.

Miệng hắn nhanh chóng cắt gặm hút điên đảo lên cái cổ trắng noãn của Huyên Huyên.

Côn thịt căng ra thúc thêm mười mấy lần.

Bụng nhỏ gồng lên hết cỡ, hai mắt nhắm chặt hưởng thụ cúc huyệt tham lam co rút kẹp chặt côn thịt của mình...

" A ~~~~"

Hai người hơi thở dồn dập, khoái cảm như điện giật làm hắn hít thở không thông.

Ngực phập phồng liên hồi.

Côn thịt nóng bỏng bất giác bắn tinh dịch vào sâu bên trong cúc huyệt.

"Ân... thật nóng...

ưm..."

Nguyệt Thần Minh đổ gục nằm đè lên tấm lưng trần của Huyên Huyên.

Hắn còn không buồn rút côn thịt ra, để mặc kệ cúc huyệt co rút đang co bóp côn thịt rĩ tinh dịch của hắn...
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 270: Sư Phụ! Đừng Trốn 28


Sáng sớm ngày hôm sau, cảm giác nhột nhạt khiến Huyên Huyên tỉnh dậy.

Cô mơ màng mở mắt ra nhìn nguyên nhân khiến mình thức giấc.

Lúc này Nguyệt Thần Minh đang hăng say liếm mút núm vú cô, tay kia nhào nặn đủ loại hình dạng.

Cổ họng hắn nuốt dịch sữa xuống liên hồi.

“Ưmm..

Chàng… mới sáng đã làm gì.. hừ…”

Huyên Huyên khẽ rên rỉ, ngón tay xinh đẹp ấn lên trán của hắn.

Nguyệt Thần Minh nhếch mép cười thỏa mãn, cánh môi hắn áp lên đôi môi ấm áp mềm mại của Huyên Huyên, ngọt ngào lên tiếng.

“Huyên Nhi, ta đói nhưng bây giờ thì no rồi.”

“Nàng lúc ngủ thật xinh đẹp, ta thực sự không chịu đựng được…”

Bất giác sắc mặt Huyên Huyên đỏ hồng, cô chớp chớp đôi mắt linh động nhìn trực tiếp vào ánh mắt của Nguyệt Thần Minh.

“Chàng nha, mới sáng đã ăn mật.

Thật biết nói chuyện mà… hừ, ta không thèm để ý tới chàng nữa.”

Huyên Huyên giả vờ giận hờn quay người lại đằng trước.

Tức khắc Nguyệt Thần Minh ôm cô từ phía sau, bàn tay ấm áp xoa xoa lên tấm lưng trần trắng mịn.

“Huyên Nhi, ta nói đều là sự thật.

Ta giúp nàng làm sạch thân thể…”

“Ta định sẽ đưa nàng lên làm ngũ trưởng lão.

Dù sao tu vi của nàng đã lên hóa thần, điều này là hiển nhiên.”

“Không, ta không làm.”

Huyên Huyên dứt khoát từ chối, không cần suy nghĩ nhiều.

Nguyệt Thần Minh nhíu mày, hắn ngờ vực lên tiếng hỏi.

“Vì sao?”

“Sao nàng không muốn làm?

Với tu vi của nàng hiện tại thì không có ai có thể phản đối.”

Huyên Huyên nghe được âm thanh ôn nhu của hắn, cô nghiên đầu lại.

Ngón tay khẽ chạm vào cánh môi của Nguyệt Thần Minh.

“Suỵt!

Ta chỉ muốn làm đồ nhi của chàng.”

“Trái tim, của ta rất nhỏ.

Chỉ đủ chứa và lo lắng mình chàng mà thôi.”

“Thần Minh, ta không muốn làm trưởng lão gì đó.

Ta chỉ mới là tiểu cô nương 16 tuổi mà thôi.”

Nguyệt Thần Minh thỏa mãn, ôm chặt Huyên Huyên vào lòng.

Hai tay hắn xoa nhẹ lên hai má phấn nộn của Huyên Huyên.

“Đồ nhi thì ta không cần, nhưng ta vẫn thiếu một thê tử như nàng.”

“Một ngày làm vi sư, cả đời làm vi phu.”

“Hừ, đáng ghét.”

Huyên Huyên đấm nhẹ lên lồng ngực của hắn.

Sau đó Nguyệt Thần Minh vươn tay ra, tạo thành dòng nước chứa đầy linh khí.

Thoáng chốc hai người đã sạch sẽ, mùi vị tình dục không còn lưu lại trên người.

Hắn sờ lên mái tóc đỏ rực của Huyên Huyên, đôi đồng tử híp lại.

Nhìn cô đầy sủng nịch.

“Huyên Nhi, đợi 2 tháng này nữa.

Qua lần tuyển chọn đệ tử 10 năm tổ chức một lần.”

“Tới lúc đó, ta và nàng sẽ làm đại điển kết bạn lữ.

Ta muốn cho toàn giới tu tiên này biết…

Ta yêu nàng nhiều tới nhường nào…”

“Ân!

Ta đã rõ.”

Huyên Huyên rưng rưng lệ quang, ôm chặt lấy eo rắn chắc của Nguyệt Thần Minh.

Môi lưỡi hai người tự tìm tới, đảo lộng không ngừng.

Nhưng thật chất, lúc này Huyên Huyên đang suy nghĩ.

Hai tháng nữa, không phải đó chính là lúc Vọng Cơ xuất hiện hay sao?
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 271: Sư Phụ! Đừng Trốn 29


Thời gian 2 tháng chớp mắt trôi qua rất nhanh, mỗi ngày Huyên Huyên và Nguyệt Thần Minh đều ân ái thay đổi tư thế lẫn địa điểm liên tục.

Kể cả những lúc phi hành, cũng dính sát nhau không buông.

Chân Nhân Tông lẫn 3 tông khác đều biết sư tổ của họ và tiểu sư thúc tổ sắp làm đại điển kết bạn lữ.

Với tu vi hiện tại của hai người, thì không một ai có thể phản đối.

Ngược lại họ nhìn Huyên Huyên với cặp mắt hâm mộ, sùng bái, ghen tị không thôi.

Lúc này Nguyệt Thần Minh và Huyên Huyên đang ngồi sấp bằng, hai cơ thể không một mảnh vãi che thân.

Đây được gọi là song tu, việc tu luyện này được Nguyệt Thần Minh yêu cầu từ 1 tháng trước.

Nhờ tu vi Hóa Thần, việc tu luyện của hai người biến hóa tới nghiêng trời lệch đất.

Linh khí nồng động di chuyển xung quanh hai người.

Qua 300 lần luân chuyển, hai người từ từ mở mắt ra.

Tay kết ấn, thu lại cỗ sức mạnh đang tán loạn.

Nguyệt Thần Minh híp mắt ôn nhu nhìn, nữ nhân tuyệt sắc trước mặt mình.

Mỗi lần tu luyện xong, thì sắc mặt nàng phiếm hồng.

Khiến hắn mê đắm không thể khống chế dục vọng trong cơ thể mình được.

Nguyệt Thần Minh thấy Huyên Huyên vẫn chưa mở mắt, hắn nhẹ nhàng tiến lại vươn đầu lưỡi ra liếm liếm vành tai nhỏ của cô.

Chiếc lưỡi co duỗi liên rồi, lưu loát liếm mút.

Tức khắc bụng nhỏ của hắn nóng ran, côn thịt thô to ở dưới theo tự nhiên sưng lên một cục.

Huyên Huyên cũng không khác gì Nguyệt Thần Minh.

Khi hắn vừa thở hơi nóng ấm vào lỗ tai mình, thì tiểu huyệt ở phía dưới đã rĩ ra mật dịch.

Cổ họng cô phát ra âm thanh rên rỉ rất nhỏ, bàn tay vươn ra nắm lấy côn thịt nóng bỏng.

Mười ngón tay thon nhỏ nắm chặt côn thịt vuốt lên xuống.

Không lâu sau đỉnh quy đầu chảy ra dịch nhờn.

"Ân..

ưm..."

"Hừ!

Nàng cố tình câu dẫn ta."

Nguyệt Thần Minh cố gắng đè ép âm thanh dâm dục phát ra khỏi cổ họng mình.

Huyên Huyên nhíu mày, ngón tay bất ngờ bóp chặt côn thịt.

Tức khắc một dòng tinh dịch đậm đặc bắn lên ngực no tròn của cô.

"Thần Minh, chàng nói xem là ai câu dẫn ai trước?"

Sau đó Huyên Huyên tiếp tục nủng nịu lên tiếng trêu ghẹo.

"Sư phụ, người bắn lên ngực đồ nhi rồi... hỗn đản sư phụ..."

Nghe những lời này, hắn như bị kích thích dây thần kinh dục vọng.

Bàn tay di chuyển xuống dưới tiểu huyệt, ngón tay lướt qua hai cánh hoa phấn nộn.

Ngón trỏ đỉnh đỉnh lên hoa đế niết vài lần.

Nguyệt Thần Minh nheo mắt lại, hắn chậm rãi mở miệng phun ra từng chữ.

"Đồ Nhi, nàng nói xem là ai câu dẫn ai?

Vi sư chỉ mới chạm vào liền ướt?"

"Có lẽ là vi sư không tốt, chưa cho miệng dưới của nàng ăn no..."

Nói xong hắn bất ngờ nằm xuống nền đất lạnh, hai tay mở rộng ra.

Gương mặt tuấn tú viết rõ lên hai chữ "Dục Vọng"

"Đồ nhi, mau tới đây... chà đạp vi sư."

Huyên Huyên mở lớn hai mắt nhìn nam nhân không biết xấu hổ trước mặt.

Lúc trước thì cấm dục câu dẫn thế nào cũng không được.

Còn bây giờ thì nhìn xem, có cơ hội liền câu dẫn bổn cô nương.

Thấy Huyên Huyên vẫn không chú ý tới mình, Nguyệt Thần Minh cố tình mở rộng hai đùi ra.

Để lộ côn thịt thô to chỉa thẳng lên đầy khiêu khích...

"Đồ Nhi, mau tới đây chà đạp vi sư..."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 272: Sư Phụ! Đừng Trốn 30


Chúc mừng năm mới nha mn.

_____________________________________

Huyên Huyên nhìn Nguyệt Thần Minh trong tư thế không một chút tiết tháo kia.

Trong lòng cô lóe lên tia nghi hoặc.

“Hệ Thống, mi nói xem có phải nam chủ bị đổi rồi hay không?

Đã hơn 1000 tuổi mà hành động không khác gì hài tử.”

[…] Ký chủ cô nghĩ nhiều, hài tử nào có cây gậy thịt lớn như thế không?

Dương khí mới 98%.

Ký chủ thỉnh cô cố gắng.

Huyên Huyên :”…..”

“Mẹ nó!

Như thế nào 2 tháng mới được 98% thật biết đùa bổn cô nương.”

Bỗng nhiên miệng xinh đẹp của Huyên Huyên nhếch lên một đường cong cực nhạt.

Đôi mắt phượng híp lại thành đường cong bán nguyệt.

Cô từ từ đứng lên, nhấc một chân thon dài của mình đặt lên côn thịt nóng bỏng như sắt nung kia của hắn.

Bàn chân chà sát di rời khắp thân côn thịt nhiều lần.

“Hưm…

ư..

ân…

ân.. phải rồi, đồ nhi mau chà đạp vi sư…”

Nguyệt Thần Minh nhắm nghiền hai mắt, lồng ngực phập phồng.

Khí huyết trong người lưu thông tới lợi hại…

“Thần Minh, chàng nói sai rồi…

đây mới là chà thôi…

Ta còn chưa có ‘Đạp’ đâu.”

Huyên Huyên ngọt ngào nói, nhưng lại nhấn mạnh hai chữ cuối cùng.

Sau đó cô nhấc chân cao lên giả bộ đạp mạnh mẽ xuống.

Nguyệt Thần Minh phản ứng nhanh chóng, lăn thành một vòng.

Hắn kinh hoàng dùng hai tay che lấy côn thịt lúc trước còn hùng dũng đứng thẳng.

Nay đã xìu xuống như cọng bún thiu.

“Nàng… muốn ám sát vi phu sao?

Tiểu đệ hư rồi, ta lấy gì khiến nàng thỏa mãn đây?”

Nguyệt Thần Minh ủy khuất cầm côn thịt, nghịch lên xuống mà nó vẫn xìu xuống.

Hắn cúi đầu tội nghiệp nhìn tiểu đệ bị dọa cho sợ, sau đó liếc ánh mắt hờn dỗi nhìn Huyên Huyên..

Huyên Huyên nhịn cười, cô chỉ muốn dọa một chút thôi.

Không hề có ý định đạp thật nha.

Cô tiến lại gần, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Cánh tay lưu loát đẫy ngã Nguyệt Thần Minh một lần nữa nằm sõng soài dưới nền đất lạnh.

Huyên Huyên ngồi lên bụng nhỏ hắn, hai vú tiến tới trước đung đưa trước mặt Nguyệt Thần Minh.

Đôi môi đỏ thắm, mấp máy ra lệnh.

“Thần Minh, chàng làm bẩn ngực ta rồi.”

“Mau liếm!

Liếm thật sạch nha ~~~”

Nguyệt Thần Minh nghe tới đây, hắn như bị kích thích tới cực điểm.

Côn thịt xìu xuống tức tốc lấy lại được vẻ dũng mãnh như ban đầu.

Chọc chọc vào khe mông của Huyên Huyên.

Hắn tóm lấy eo nhỏ của cô, lôi kéo người xuống.

Vươn chiếc lưỡi nham nhám ra rà quét chậm rãi liếm thứ mình mới bắn.

Vị tanh tanh mặn mặn lan tỏa khắp khoang miệng hắn, nhưng động tác liếm không hề dừng lại.

Nhìn vẻ mặt mắt như hưng phấn gấp bội, ăn tinh dịch chính mình còn rất ngon lành.

Cảm giác tê dại từ từ dâng lên, Huyên Huyên ưởn ngực tiến lên phía trước.

Nhằm sát với miệng nóng ấp Nguyệt Thần Minh hơn.

Hai mông cô đè lên côn thịt, hơi nhích lên xuống để tìm một chút thoải mái.

Mười ngón tay của Huyên Huyên chống lại phía sau, bấu chặt lên bắp đùi hắn..

“Ưm…

ân..!

Sư phụ, chàng cảm thấy điểm tâm sáng nay ngon không?”

Nguyệt Thần Minh hơi dừng động tác lại, hơi thở gấp gáp phủ hơi nóng lên bộ ngực cao vểnh kia.

Bất ngờ hắn cắn mạnh lên núm vú, khiến Huyên Huyên gịât thót mình.

“Á — Chàng là A Cẩu sao?”

“Điểm tâm sáng rất ngon, nhưng vi sư tìm được thứ ngon hơn rồi.”

“Hừ — thứ gì?”

Huyên Huyên cau mày, tò mò hỏi.

“Là nàng đó.”

Nói xong hắn nhanh chóng thay đổi tư thế, lần này Huyên Huyên là người nằm dưới.

Còn hắn chiếm thế thượng phong.

Nguyệt Thần Minh không để cho Huyên Huyên mở miệng nói, hắn áp cánh môi mỏng lên đôi môi kiều mị ướt át kia.

Lưỡi vẫn còn dính một chút tinh dịch, đưa sang khoang miệng của Huyên Huyên.

“Ô…

Ô..

ô” Tư vị tanh mặn truyền sang, Huyên Huyên mở lớn hai mắt.

Phối hợp đưa lưỡi nhỏ của mình quấn quýt cái lưỡi nham nhám của hắn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 273: Sư Phụ! Đừng Trốn 31


Môi lưỡi hai người quấn lấy nhau không ngừng, nước bọt tiết ra bao nhiêu đều nuốt vào trong hết.

“Ưm…

Huyên Nhi, vi sư muốn…”

“Ân!

Tất cả đều cho chàng.”

Sắc mặt Huyên Huyên đỏ hồng, nhẹ nhàng gật đầu chấp thuận.

Nguyệt Thần Minh vội vã nắm lấy eo nhỏ chưa đầy nắm tay của Huyên Huyên.

Côn thịt thô lớn đặt giữa cửa tiểu huyệt ấm nóng, ướt đẫm dâm dịch lẫn mật dịch.

Hắn hít một hơi sâu, sau đó bất ngờ thúc đẩy thật mạnh vào.

Tức khắc côn thịt hoàn toàn lút cán nằm sâu bên trong lỗ nhỏ khít.

“Phốc –”

“Á…

Đau…

Thần Minh, chàng không thể ôn nhu một chút sao?”

Huyên Huyên nhăn mặt nhỏ lại, hai mắt nổi lên tầng hơi nước rưng rưng.

Hắn áy náy, trong lòng nổi lên tia thương xót.

Môi khô nóng, nhẹ nhàng áp lên trán nhỏ của cô, thân dưới để yên, tạm thời không vội động.

“Huyên Nhi, xin lỗi nàng.

Là ta sơ sót không kiềm chế được… nàng đau nơi nào?”

“Tiểu huyệt….

đau..

ân..

ưmm.”

Huyên Huyên rên rỉ không nói thành lời.

Nguyệt Thần Minh nhẹ nhàng hôn lên hai vú, đầu lưỡi vân vê liếm láp.

Hắn hiểu rõ cơ thể cực phẩm của Huyên Huyên, dù làm bao lâu thì tiểu huyệt luôn khít rịt hệt như xử nữ.

Một lúc sau, khi cảm thấy tiểu huyệt hơi thả lỏng ra.

Dịch thủy tiết liên hồi bôi trơn côn thịt.

Hắn dùng sức nắm chặt eo nhỏ Huyên Huyên, quy đầu mãnh liệt di chuyển đâm thọc, va chạm tới điểm với hoa huyệt nóng ran.

Nguyệt Thần Minh gia tăng tốc độ ma sát quy đầu với vách tử cung.

Tức khắc tiểu huyệt co rút lại.

Từng thớ thịt bên trong lỗ nhỏ đè ép, co rút quấn thắt chặt lấy côn thịt.

Huyên Huyên gác chân quấn lấy hông rắn chắc của Nguyệt Thần Minh.

Giữa nơi giao hoan phát ra âm thanh dâm mị kích tình.

Nguyệt Thần Minh say mê đưa đẩy hông mình, mỗi lần rút ra tiểu huyệt lại hút vào co thắt như không muốn buông bỏ.

Hắn cảm giác giống như lôi ra hết mọi thứ từ lỗ nhỏ ra vậy.

“Hừ.. tiểu yêu tinh dâm đãng… nàng cố tình câu dẫn vi sư…”

Hắn mê mẫn nhìn sắc mặt Huyên Huyên nhiễm hồng rên rỉ dưới thân.

Hai vú đung đưa nẩy lên xuống theo từng nhịp thọc ra vào của hắn.

Nguyệt Thần Minh híp mắt nhìn, hai tay vươn lên tàn nhẫn bóp mạnh nhào nắn hai vú.

Dịch sữa theo đó tuôn ra, Huyên Huyên bị bóp tới ăn đau, cô thở dốc lắp bắp…

“Ngô…

ân..

ân…

đau.. hỗn…

đản chàng đừng bóp..

ân…

ân…”

Ngực trắng như tuyết, bất giác nỗi lên nhiều vết hồng mờ nhạt.

Dịch sữa thơm ngọt, chảy ra lênh láng…

“Lạch — Cạch” “cốc… cốc”

Tiếng gõ cửa phát ra, kèm theo đó là âm thanh trầm thấp của Diệp Lãnh vang lên.

“Sư tổ!

Sư thúc tổ…

đồ đệ vào được hay không?”

“Nhị trưởng lão nhờ đồ đệ chuyển lời.

Sắp bắt đầu tuyển chọn đệ tử 10 một lần.”

“Sư tổ và Sư thúc tổ nhanh chóng tới Thiên Diễm Sơn.”

Nghe tới đây, hai con người đang hăng say ân ái liền tỉnh thần.

Nguyệt Thần Minh vẫn trấn định, hắn bế Huyên Huyên xoay chuyển tư thế.

Huyên Huyên úp mặt vào ngực hắn, côn thịt vẫn không rút ra khỏi tiểu huyệt.

Hắn áp thân thể Huyên Huyên lên cánh cửa, kiềm chế sung sướng lãnh lên tiếng.

“Không được vào!”

“Ân..

ưmm…

ư…”

Sự cố bất ngờ này, làm cho tiểu huyệt của Huyên Huyên co rút khẩn trương, kẹp chặt côn thịt.

Diệp Lãnh nhíu mày, căng mắt nhìn qua cánh cửa khép chặt.

Hắn nhịn không được mà lên tiếng…

“Tiểu sư thúc, người làm sao vậy?

Xảy ra chuyện gì sao??”

Thấy được biểu hiện bất ngờ của Huyên Huyên.

Nguyệt Thần Minh cười tà mị, đâm thọc mạnh mẽ liên hồi xỏ xuyên sâu vào bên trong.

Cánh cửa tự động rung chuyển nhẹ nhàng, nhưng Diệp Lãnh lại có thể cảm nhận được..

“Không… không có chuyện.. gì… ta.. ta đang bế quan.”

“Diệp Lãnh.. ngươi tới đó trước… ta và sư phụ liền tới sau…

ân…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 274: Sư Phụ! Đừng Trốn 32


Huyên Huyên khó khăn nói, Diệp Lãnh ở bên ngoài còn có chút ngờ vực.

Nhưng Tiểu sư thúc đang bế quan, chắc không xảy ra chuyện gì đâu.

Hắn vẫn nên đi trước tránh làm phiền tiểu sư thúc.

“Vậy được, Sư tổ và tiểu sư thúc nhanh chóng tới Thiên Diễm Sơn.

Đồ đệ đi trước.”

Đợi khi âm thanh bước chân của Diệp Lãnh xa dần.

Nguyệt Thần Minh nhếch miệng cười cợt, côn thịt mạnh bạo đâm xuyên đỉnh quy đầu khớp với cổ tử cung, ma sát liên hồi vào điểm G.

Hắn gian xảo hôn loạn từ tai, rồi xuống cổ trắng noãn của Huyên Huyên.

Thong dong mở miệng:

“Huyên Nhi, nàng đang hưng phấn hơn mọi khi…”

“Có phải Diệp Lãnh bất ngờ xuất hiện, khiến nàng hưng phấn hơn phải không?

Nếu vậy!

Lần sau ta thao nào trước toàn bộ đồ đệ Chân Nhân Tông thì sao?”

Nghe tới đây, Huyên Huyên thở phì phò.

Tiểu huyệt cắn mút chặt côn thịt, cô khó khăn phản bác lại..

“Ưm..

Thần Minh…. chàng biến thái sao.. mau dừng lại còn tới Thiên Diễm Sơn..

ân… rồi đêm chàng muốn bao nhiêu ta đều đáp ứng…”

“Tiểu yêu tinh, quá muộn rồi… ta chỉ biến thái với một mình nàng.

Nữ nhân khác, không xứng…”

Nói xong hắn thúc đẩy mạnh bạo, côn thịt tàn nhẫn đâm thọc sâu bên trong Huyên Huyên.

Tiểu huyệt nhỏ khít bị đâm tới đáng thương, côn thịt thô to cắm sâu, mở rộng cửa huyệt cực hạn.

Mỗi một lần rút ra, đều bị kéo căng ra, dâm dịch theo đó tuôn như suối, chảy xuống hai đùi trắng nõn.

Khoái cảm dâng trào, côn thịt mạnh mẽ cắm sâu hết cỡ.

“Thật chặt… thật biết kẹp mút mà..

ân.. hừ….”

Côn thịt cực đại của hắn đã đâm đến chỗ sâu nhất, hoa huyệt mềm mại hút vào không ngừng, bách tường trong tử cung nóng ấm ôm chặt lấy côn thịt.

“A…chàng chậm đã… hỏng… sẽ hỏng mất…

Sư phụ…

đồ nhi không cần…

Ân a…”

Huyên Huyên vô lực rên rỉ, bàn tay nhỏ cào cấu loạn lên cánh tay của Nguyệt Thần Minh.

Móng tay cắm sâu vào da thịt hắn cho tới bật máu.

Nhưng hắn không hề quan tâm, mặc kệ cho Huyên Huyên cào loạn trên thân thể mình, hông và mông vẫn mạnh mẽ phối hợp động ra vào nơi tiểu huyệt..

“Huyên Nhi…

ân.. sẽ không hỏng… vi sư thật muốn thao nát miệng nhỏ dâm đãng này… hừ…”

Nguyệt Thần Minh tà mị thì thầm bên tai Huyên Huyên.

Toàn thân Nguyệt Thần Minh căng ra, côn thịt bành trướng.

Hai tay dùng sức mở rộng cặp mông của Huyên Huyên ra.

Hắn tàn nhẫn điên cuồng hung hàn thúc côn thịt va chạm mạnh vào lỗ nhỏ giữa hai chân cô.

“Chát — Chát”

Hắn mạnh bạo vỗ lên mông của cô, tức khắc tiểu huyệt co thắt chặt hơn.

Liếm mút côn thịt không ngừng..

“Hỗn đản, chàng là tên cầm thú…

ưmm..

ưmm..

ân..

ân…”

Toàn thân Huyên Huyên co giật, kịch liệt kích thích tới cực điểm khiến cả eo của cô vặn vẹo.

Khoái cảm điên cuồng sôi trào trong cơ thể, cuối cùng lúc này dâng tới cực điểm, hoa huyệt hút mạnh quy đầu muốn bùng nổ.

Phun toàn bộ dâm dịch nóng ấm lên đỉnh quy đầu to lớn..

Huyên Huyên ưởn ngực lên, thét chói tai.

“Á — Ta ra.. muốn.. ra..”

“Huyên Nhi… ta cũng tới.”

Tiểu huyệt xoắn suýt thắt chặt làm Nguyệt Thần Minh nhịn không được, xém chút nữa phát điên lên.

Hắn nắm chặt eo Huyên Huyên, hạ thân gồng lên, cuối cùng hắn thở ra hổn hển.

Gầm lên một tiếng, côn thịt cực đại phun ra một dòng tinh dịch nóng bỏng bắn thẳng vào tử cung Huyên Huyên.

Sau đó hai người tiếp tục ân ái giao hoan ra thêm vài lần lần, thì Nguyệt Thần Minh mới thật sự buông tha Huyên Huyên.

Một hồi sau hắn giúp Huyên Huyên làm sạch thân thể, mặc lại y phục.

Hai người cùng phi hành tới Thiên Diễm Sơn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 275: Sư Phụ! Đừng Trốn 33


Hai người xuất kiếm phi hành bay tới Thiên Diễm Sơn, càng đi tới gần thì nơi này linh khí càng nồng đậm.

Huyên Huyên cảm thán trong lòng, không ngờ lại có nơi tốt như vậy.

Một hồi sau hai người xuyên qua các tầng mây và lớp sương mù dày đặc.

Nguyệt Thần Minh hai tay kết ấn, thi triển trận pháp khai mở lối vào.

Huyên Huyên kinh ngạc tiên cảnh trước mắt mình.

Trên đỉnh Thiên Diễm Sơn đã tụ họp đầy đủ 3 vị trưởng lão với tu vi Nguyên Anh Hậu kì, phía sau là đông đảo đệ tử 4 môn phái đã có mặt đầy đủ.

Cúi xuống dưới có thể nhìn thấy, tầng tầng lớp lớp người chen chúc xếp hàng, để được qua khảo sát.

Trong đó có đám người danh gia vọng tộc, bách tính có dân thường có.

Hơn nữa số nhiều tán tu cũng quy tụ về Thiên Diễm Sơn.

“Đi thôi.”

Nguyệt Thần Minh lên tiếng, ôm chặt eo Huyên Huyên phi hành tới ghế trống ở giữa, được sắp đặt từ lâu.

Toàn bộ 4 môn phái thấy hai người bay tới, đồng thời chắp tay hành lễ hô lớn.

” Sư tổ ”

” Sư thúc tổ ”

Nguyệt Thần Minh thong dong phất tay, nhẹ nhàng gật đầu.

Mấy vị trưởng lão cũng lên tiếng chào hỏi hai người, vì Huyên Huyên đã lên Hóa Thân.

Nên 3 vị trưởng lão kính cẩn không kém gì với Nguyệt Thần Minh.

“Đại trưởng lão, bây giờ bắt đầu được chưa?”

Tam trưởng lão lên tiếng dò hỏi, đầu khẽ gật gật về hướng Huyên Huyên

Huyên Huyên cũng nhẹ nhàng gật đầu đáp trả, bất giác eo nhỏ của mình ẩn ẩn đau.

Cô liếc mắt nhìn thấy Nguyệt Thần Minh đang nhéo vào, Huyên Huyên cau mày khó chịu.

“Ta không cho phép nàng nhìn nam nhân khác, ngoài ta.”

Bất ngờ bình dấm chua dâng lên.

Huyên Huyên không biết phải làm gì cho phải, đành lắp bắp thì thầm.

“Chàng làm ta đau, ta còn chưa có nhìn hắn…”

” Ngoan ” Hắn không hề cố kị ánh mắt của những người khác mà xoa nhẹ lên đỉnh đầu Huyên Huyên.

Hai người không hề hay biết, có một ánh mắt đầy hắc ám.

Từ khi hai người xuất hiện liền nhìn chăm chăm không buông.

Huyên Huyên cảm thấy có gì đó nhìn mình, cô căng mắt nhìn về xuống chân núi.

Thì ánh mắt không có thiện cảm đó liền biến mất.

Nguyệt Thần Minh xuất ra kiếm, phi hành tới trước.

Đứng giữa hư không, vận khí giữ ở đan điền, giọng nói vang vọng phát ra…

“Hôm nay Chân Nhân Tông, Nhất Kiếm Tông, Đan Sư Tông, Phong Vân Tông tuyển chọn đệ tử ngoại môn và nội môn.”

“Mọi người từ từ xếp hàng, đi lên phía trước để khảo thí linh căn.”

Nói xong hắn xoay người, bay về vị trí của mình ngồi xuống.

Thỏa mãn cầm chặt bàn tay nữ nhân tuyệt sắc bên cạnh.

Ba vị trưởng lão nhìn tới đau mắt, chí ít Đại trưởng lão phải hiểu cho họ đã vài trăm năm chưa từng kết bạn lữ chứ.

Diệp Lãnh bỗng nhiên lên tiếng..

“Sư tổ, đồ đệ muốn xuống dưới kiểm tra linh căn.”

“Được!

Đừng để xảy ra sai sót.”

Nguyệt Thần Minh phất tay, nếu là Diệp Lãnh thì hắn lại rất yên tâm.

Diệp Lãnh cùng là thiếu niên thiên tài, mới 100 năm đã kết lên Nguyên Anh sơ kì.

Chỉ thua kém sau yêu nghiệt như Huyên Huyên.

Mọi người ở phía dưới Thiên Diễm Sơn liền ồn ào tiến lên phía trước.

Lần lượt đặt tay lên quả cầu trong vắt trước mặt.

Diệp Lãnh chăm chú nhìn, ánh sáng nhiều màu sắc xuất hiện.

Hắn mở miệng hô lớn.

“Ngũ Linh Căn, không đạt.”

Kế tiếp lớp lớp người tiến lên phía trước để kiểm nghiệm, chỉ mong bản thân có thể vào được bất cứ Tông Môn phái nào.

Kể cả làm đệ tử ngoại môn cũng được.

“Song linh căn, Lôi và Quang hệ ~~ Đạt” “Ngươi tên gì?”

Diệp Lãnh lên tiếng hỏi danh tính.

“Vô Ưu” :Giọng nói nữ nhân , hơi khàn khàn đáp trả.

“Được, ngươi leo được tới đỉnh Thiên Diễm Sơn, tức khắc sẽ có người nhận ngươi.”

Ở phía trên, ba vị trưởng lão thì thầm to nhỏ, gật gù liên hồi.

“Năm nay quả thật, xuất hiện nhiều mầm mống tốt.”

Nhưng âm thanh của Diệp Lãnh tiếp tục vang lên, khiến ba vị trưởng lão lẫn Nguyệt Thần Minh không thể bình tĩnh được nữa.

“Đơn Linh Căn, Thổ hệ — Đạt”

“Cô nương, cô tên gì?”

Diệp Lãnh kinh ngạc lên tiếng hỏi.

” Vọng Cơ ” Nữ Nhân lạnh lùng lên tiếng, nhưng nàng ta không nhìn Diệp Lãnh mà ngước đôi mắt nhìn lên đỉnh Thiên Diễm Sơn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 276: Sư Phụ! Đừng Trốn 34


Phải nửa khắc sau Diệp Lãnh mới hoàn toàn hồi thần trong kinh ngạc, hắn tiếp tục lên tiếng nói.

“Cô nương đi lên đỉnh Thiên Diễm Sơn, tùy ý cô nương chọn Tông Môn.”

Không để cho Diệp Lãnh nói xong, Vọng Cơ nhàn nhạt leo lên đỉnh núi.

Mỗi bước chân đều giống như núi đè, Vọng Cơ cười nhạt, miệng lẩm bẩm:

“Trò mèo này cũng muốn thử sức thủ lĩnh Ma tu như ta?

Quá xem thường Vọng Cơ này rồi.”

Diệp Lãnh không mấy để ý thái độ của Vọng Cỡ, hắn tiếp tục thí nghiệm linh căn cho những người còn lại.

Trong lòng hắn chỉ tò mò, vị trưởng lão nào sẽ thu nhận được người có đơn linh căn này.

Liệu có xuất hiện một người thiên tài, yêu nghiệt như tiểu sư thúc tổ hay không?

Vọng Cơ thong dong, hai tay chắp lại phía sau.

Trong người luân phiên vận công leo lên núi, hoàn toàn trái ngược với vẻ khó khăn như Vô Ưu đối diện kia.

Khắp người Vô Ưu tầm tã mồ hôi, gương mặt không thể nào thỏa mái như Vọng Cơ.

Không lâu sau, Vọng Cơ liền bỏ Vô Ưu lại xa tít đằng sau.

Cho tới khi lên được Đỉnh Thiên Diễm Sơn.

Nhị trưởng lão vội vàng lên tiếng, nhằm tranh giành hạt giống tốt này.

“Ngươi có nguyện ý tới Đan Sư Tông của ta hay không?”

“Không đúng, Thổ hệ linh căn vẫn nên tới Nhất Kiếm Tông.”

Tam trưởng lão bật dậy, xen vào.

“Hai vị đừng tranh giành, ở phía sau còn rất nhiều hạt giống tốt.

Vẫn nên tới Phong Vân Tông của ta.”

“Hiện nay ta còn chưa có đệ tử chân truyền, hai người các ngươi đừng giành với ta.”

Tứ trưởng lão búc xúc lên tiếng.

Không hề tỏ ra kém cạnh, ra sức tranh giành.

“Được rồi, ta cảm thấy tứ trưởng lão nói phải.”

Nguyệt Thần Minh ôn nhu lên tiếng hòa giả, hắn đã có Huyên Nhi nên không thèm dành Vọng Cơ.

Huyên Huyên thì khác, cô kinh ngạc nhìn Vọng Cơ từ trên xuống dưới.

Toàn thân măc bạch y, ngũ quan xinh đẹp ngây thơ.

Chỉ là đôi mắt lại biết tỏ ra mị lực.

Cô không thể hiểu được, không phải trong cốt truyện.

Vọng Cơ là thủ lĩnh Ma tu sao?

Nhìn nàng ta lúc này không khác gì người bình thường, còn có đơn linh căn Thổ Hệ.

Nàng ta dùng cách gì để che dấu tu vi Ma tu của mình?

Hàng vạn câu hỏi xung quanh đầu mình.

Nhưng âm thanh lạnh lùng, điềm tỉnh vang lên.

Khiến mọi người trợn tròn mắt nhìn về phía tay Vọng Cơ chỉ điểm.

“Ta muốn vào Chân Nhân Tông.”

Vọng Cơ nhàn nhạt mở miệng.

“Hả…

Nhưng vị tiểu cô nương này, Chân Nhân Tông đã có đệ tử chân truyền.”

Ba vị trưởng lão đồng thời lên tiếng, trăm miệng một lời.

“Đúng vậy, ta không nhận thêm đồ đệ chân truyền.

Ngươi vẫn nên vào Tông Môn khác.”

Nguyệt Thần Minh nắm tay Huyên Huyên sủng nịch nói, quả thật hắn không cần.

“Vậy, ta đi.”

Vọng Cơ dứt khoát lên tiếng, điệu bộ như thật sự muốn đi thật.

Nghe được Vọng Cơ nói vậy, ý muốn không vào Chân Nhân Tông thì nàng ta không vào bất kì Tông Môn nào khác.

Ba vị trưởng lão thở ra, lại tiếc nuối một hạt giống tốt như vậy.

Đành ra sức thuyết phục Nguyệt Thần Minh.

“Đại trưởng lão, thôi người nhận tiểu cô nương này đi.

Đơn Linh căn Thổ Hệ không tu luyện là tổn thất lớn ở giới tu tiên.”

“Đùng vậy, Đại trưởng lão ngày suy nghĩ kĩ đi.”

Mọi người ra sức thuyết phục, Huyên Huyên yên lặng quan sát thái độ của Vọng Cơ.

Bản thân mình chỉ là đệ tử chân truyền của Nguyệt Thần Minh, nếu bây giờ cô lên tiếng phản đối sẽ không thích hợp.

Một hồi lâu sau, Nguyệt Thần Minh xoa xoa cằm.

Hắn đành bất đắc dĩ gật đầu chấp thuận.

“Được, từ bây giờ ngươi là nhị đệ tử chân truyền của Chân Nhân Tông.”

“Đây là Huyên Huyên đại đệ tử, cùng là bạn lữ của vi sư.

Mau tới hành lễ.”

Vọng Cơ nghe được Nguyệt Thần Minh nói vậy, đôi mắt sắc lạnh liếc nhìn Huyên Huyên.

Nhưng rất nhanh liền biến mất, thay vào đó là thái độ lạnh nhạt vô lo lo nghĩ, trấn định mở miệng.

“Đại sư tỷ, ta là Vọng Cơ.

Từ nay xin đại sư tỷ chỉ dạy.”

Huyên Huyên lộp bộp trong lòng, cô phải khen tặng thái độ nhanh như lật sách của Vọng Cơ.

“Ân!

Ta sẽ cố gắng.”

Nguyệt Thần Minh rất hài lòng trước thái độ của Vọng Cơ lẫn Huyên Huyên.

Nhìn qua, giống như hai người rất hòa thuận.

“Chúc mừng sư tổ, lại thu nhận được một thiên tài.”

“Chúc mừng đại trưởng lão.”

Mọi người lần lượt lên tiếng chúc mừng.

Chỉ riêng Huyên Huyên cười mỉa trong lòng, còn chưa biết thu nhận được thiên tài.

Hay là một Thiên Tai a~~~

Trong nội dung cốt truyện lại không hề đề cập tới tu vi của Vọng Cơ.

Điều này cũng khiến Huyên Huyên lo lắng không thôi.
 
Back
Top Bottom