Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 120: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 29


Huyên Huyên bế Y Tư Tịch về phòng.

Cô tắm rửa sạch sẽ bằng nước ấm, sau đó nhoài người nằm trên giường suy nghĩ.

Trong một đêm bị hai nam nhân lăn lộn, quả thật có chút mệt.

Cô cảm thấy 6 năm qua, Y Thiên Vũ sống trong khổ sở còn chưa có đủ.

Ít nhất không để cho hắn biết Y Tư Tịch là con gái của hắn.

Từ bây giờ cô sẽ không liên lạc với Y Thiên Vũ nữa, cô muốn hắn phải đau khổ thêm một thời gian nữa.

Huyên Huyên ngủ một giấc tới sáng ngày hôm sau.

Cô đưa Y Tư Tịch tới nhà trẻ, sau đó mình tới lớp dạy vệ sĩ.

Thời gian cứ như vậy yên trôi qua , Y Thiên Vũ hiển nhiên không hề tìm Huyên Huyên đê gây khó dễ.

Cô cảm thấy hơi kì lạ, nhưng rất nhanh quăng sau đầu.

Trong thư phòng, Y Thiên Vũ đang hút thuốc.

Đôi mắt sắc lạnh nhìn tên đàn em phía dưới.

Hắn lạnh lùng mở miệng.

"Cậu điều tra ra việc gì rồi?

Nói mau."

"Lão đại!

Trong 6 năm qua cô Y Huyên Huyên không hề kết hôn với người Hàn Viên kia."

"Hai người chỉ là quan hệ hàng xóm sát vách.

Đứa bé Y Tư Tịch được sinh ra trước khi cô Y Huyên Huyên quen biết với Hàn Viên."

'Bộp~~~'

Y Thiên Vũ vui mừng, đập bàn tay mạnh xuống bàn.

Tạo thành âm thanh vang khắp phòng....

"Lão..

Lão đại, anh sao vậy?"

"Không sao?

Cậu lui ra trước đi."

Y Thiên Vũ phất tay cho đàn em lui ra ngoài, rốt cuộc hắn đã hiểu rõ nội tình.

Em gái hắn không hề kết hôn, vậy đứa bé kia chắc chắn là con của hắn và em gái.

Chắc chắn là như vậy, vì thời gian hoàn toàn trùng khớp.

Y Thiên Vũ trong đầu lóe lên kế hoạch, khiến cho Y Huyên Huyên trở về bên hắn.

Chỉ còn chờ đợi thời gian mà thôi.

Một tháng trôi qua thật nhanh, trong nháy mắt sinh nhật Y Tư Tịch đã đến.

Huyên Huyên muốn tổ chức sinh nhật cho con gái yêu của mình.

Trong một tháng này, mọi việc trôi qua .

Quá mức thuận lợi, Huyên Huyên vừa đưa Y Tư Tịch tới nhà trẻ.

Khi trở về liền nhận được tin nhắn từ Y Thiên Vũ.

"Huyên Huyên, Tịch Nhi là con của anh, nếu em muốn đón con thì hãy tới địa chỉ này..."

Huyên Huyên đọc xong tin nhắn, miệng cô mở lớn.

Càng không ngờ tới Y Thiên Vũ lại sử dụng chiêu trò này.

Cô tức tốc chạy lại phía xe của mình.

Tay vừa chạm tới cửa, bất giác có người nắm chặt hai tay cô, âm thanh quen thuộc đã từ lâu không nghe thấy.

"Y Huyên Huyên, tôi tìm được cô rồi."

Huyên Huyên rùng mình, quay đầu lại nhìn nữ nhân toàn thân bị bỏng biến dạng tới kinh dị.

Cô lắp bắp lên tiếng.

"Cô....."

"Nanny.....

Cô...."

Chưa kịp thốt thành lời, mũi Huyên Huyên đã bị Nanny bịt kín.

Lâm vào trạng thái hôn mê.

"Ha ha ha, trò chơi bắt đầu.

Tới lượt mày rồi Y Thiên Vũ."

Nanny cười ghê rợn, lấy điện thoại của Huyên Huyên sao chép dãy số của Y Thiên Vũ.

Sau đó Nanny bế Huyên Huyên vào trong xe.

Một mạch chạy thẳng tới nhà hoang, khu ngoại ô cách thành phố không xa.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 121: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 30


Trước khi hoàn toàn mất ý thức, Huyên Huyên phát hiện ra mình bị bắt cóc.

Không phải Y Thiên Vũ mà là Nanny.

Khi Huyên Huyên tỉnh dậy, cô phát hiện mình bị đưa đến một căn phòng không có cửa sổ, căn phòng này cũ nát bốc mùi ẩm mốc.

Trước mặt cô có đặt một chiếc máy quay, có đầy đủ dụng cụ tình ái.

Huyên Huyên rùng mình, nhớ lại cảnh thê thảm của Y Thiên Vũ cô quả thật khiếp sợ độ biến thái của Nanny.

"Nanny là cô sao?

Cô đang ở đâu?"

"Nanny cô thả tôi ra, Nanny........"

Huyên Huyên la hét tới khàn tiếng, không một ai trả lời.

Dùng sức đập cửa cũng vô ích.

Cô tới cửa sổ, định sẽ nhảy xuống.

Nhưng đây là tầng thứ 17.

Nói như vậy, đây là chung cư bị bỏ hoang??

Huyên Huyên thất vọng ngồi xuống dưới sàn nhà.

Cô niết lên hai thái dương, muốn tìm cách trốn ra khỏi đây.

Hầu như không có đường thoát thân.

Không biết giờ này Y Thiên Vũ, Tịch Nhi và Hàn Viên sao rồi.

Chắc chắn họ đang điên lên tìm cô.

Bỗng nhiên bên ngoài có người mở cửa, âm thanh răng rắc vang lên.

Đôi mắt Huyên Huyên lóe lên tia sáng, nhìn về hướng cửa.

Nhưng khi nhìn thấy người vừa bước vào, sắc mặt Huyên Huyên cứng đờ.

Nanny hiện tại, thật giống với nữ quỷ trong phim kinh dị.

Mặt mũi và toàn thân của cô ta, đều là vết bỏng lõm lên.

Khi cô ta cười còn ghê rợn hơn.

"Xin chào Y Huyên Huyên, đã 6 năm rồi nhỉ?

Tôi tìm cô rất cực khổ đó...."

Huyên Huyên khó khăn nuốt nuốt nước bọt, tại sao năm đó biệt thự nổ như vậy.

Cô ta còn không chết?

Nanny dường như đọc được ý nghĩa của Huyên Huyên, cô ta nhếch miệng cười xấu xí.

"Ha ha ha....

Y Huyên Huyên, có phải cô nghĩ vì sao tôi không chết?

Tôi mà chết thì ai chơi với hai người đây."

Dứt lời Nanny cầm lấy sợi dây trên bàn, tiến lại gần Huyên Huyên.

" Nanny, cô bình tĩnh!

Đừng lại đây....."

Nanny cười lạnh, cô ta nhanh chóng chạy lại phía trước chụp một tay của Huyên Huyên, tay bên kia tiêm chất gì đó vào cơ thể Huyên Huyên, Huyên Huyên định dơ chân đá.

Nhưng thứ kia đã được tiêm hết vào người.

"Bốp~~"

Huyên Huyên đá vào bàn tay của Nanny, tức khắc sợi dây rớt xuống đất.

Không lâu sau cô rơi vào trạng thái tê cứng toàn thân, dĩ nhiên không hề buồn ngủ....

"Nanny....

Cô...cô muốn làm gì?

Cô đã làm gì tôi?"

"Ồ!

Tôi và cô chơi 1 trò chơi nhé.

Khi tôi dùng hết những thứ kia lên người cô....."

"Y Huyên Huyên, thì tới lúc đó tôi sẽ cho cô được gặp mặt con gái, và anh trai yêu quý của mình lần cuối."

"Trong đời" Nanny Ghé sát tai Huyên Huyên thì thầm, ngữ điệu hệt như người điên.

"Không...

Nanny....đừng làm tổn thương Tịch Nhi và anh trai tôi, tôi van xin cô.."

Nanny trừng mắt giống như không hài lòng với câu trả lời của Huyên Huyên, cô ta tiến lại bàn.

Cầm hết dụng cụ tình ái đem đến trước mặt Huyên Huyên.

Đầu lưỡi vươn ra liếm liếm côn thịt giả, bàn tay bị bỏng xoa xoa lên xuống.

"Y Huyên Huyên, hôm nay tôi cho cô nếm thử mùi vị của côn thịt giả.

Sung sướng hơn cái của Y Thiên Vũ rất nhiều."

Dứt lời Huyên Huyên bị đẫy ngã xuống ghế, toàn thân cứng đờ không thể cử động.

Chỉ còn biết trừng mắt nhìn Nanny đang cởi từng khuy áo của mình ra.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 122: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 31


Nanny nhét côn thịt giả vào tiểu huyệt lẫn cúc huyệt của Huyên Huyên.

Hai vú bị kẹp tới sưng đỏ, dâm dịch lẫn dịch sữa tiết ra.

Trong thời gian 1 tuần này, Nanny dùng đủ mọi hình thức tra tấn Huyên Huyên.

Dĩ nhiên không cho Huyên Huyên mặc đồ.

Lúc này Y Thiên Vũ lẫn Hàn Viên đều rất lo lắng cho Huyên Huyên.

Hai người họ tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy Huyên Huyên, điện thoại vẫn không liên lạc được.

Y Thiên Vũ ngồi đối diện với Hàn Viên, cả hai nam nhân này đều tỏa ra hơi thở mệt mỗi lẫn lo lắng.

Trên gương mặt đẹp trai, xuất hiện quầng thâm và tơ máu rõ rệt.

"Anh là anh trai của Huyên Huyên, anh mang cô ấy và Tịch Nhi giấu đi đâu rồi?"

Hàn Viên trừng mắt lên với Y Thiên Vũ.

Hắn vẫn chưa biết quan hệ của Huyên Huyên và Y Thiên Vũ.

"Câm miệng lại, anh không phải chồng của Huyên Huyên.

Tôi giấu em ấy, thì giờ phút này còn ngồi đây với anh sao?"

Hàn Viên bức xúc hét lớn lên: "Anh chỉ là anh trai của Huyên Huyên lấy quyền gì mà quản tôi?"

"

Sau này tôi nhất định là chồng của cô ấy."

"Hừ Hàn Viên có lẽ anh không biết mối quan hệ giữa tôi là em gái.

Chúng tôi có con với nhau, Tịch Nhi là con của tôi...."

Lời nói này của Y Thiên Vũ như sấm bên tai, Hàn Viên còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hồi lâu sau hắn mới tỉnh thần, bàn tay vung lên đấm mạnh vào mặt Y Thiên Vũ.

"Bốp ~~ Bốp.."

"Thì ra tôi biết vì sao Huyên Huyên lại bỏ đi rồi.

Anh là cầm thú, là con quỷ không phải là con người...

đến em gái ruột mình cũng chơi...."

"Lão đại, anh không sao chứ?"

Đàn em đứng bên cạnh rút súng chĩa vào Hàn Viên.

Y Thiên Vũ phất tay, khóe miệng hơi chảy ra tia máu.

Lạnh lùng lên tiếng.

"Không sao."

"Tôi cầm thú thì sao?

Người Huyên Huyên yêu là tôi... nếu....."

Chưa kịp dứt lời thì điện thoại của Y Thiên Vũ vang lên, người gọi tới là số lạ.

Hắn có linh cảm không tốt liền ấn nút chấp nhận.

Âm thanh cười cợt, hứng trí của Nanny vang lên.

"Y Thiên Vũ, anh khỏe không?

Phía dưới còn dùng được chứ?"

Bất giác bàn tay Y Thiên Vũ nắm chặt điện thoại, gân xanh nổi lên.

Hắn hận nữ nhân biến thái này lăng nhục hắn đủ kiểu.

Vì sao ả đàn bà này còn sống, không phải đã bị thiếu chết rồi sao.

"Nanny.....là cô sao....?"

Y Thiên Vũ nhấn giọng hỏi lại.

"Oa, thật vinh hạnh khi anh còn nhớ tôi.

Chắc anh đang lo lắng cho em gái bé nhỏ của mình lắm đúng không?"

"Cô......."

"Suỵt!

Y Huyên Huyên vẫn khỏe lắm.

Cô ta quả thật là cực phẩm, tôi chơi không thấy chán."

"Nanny.....cô đã làm gì Huyên Huyên rồi..."

'tút.... tút.......'

"Nanny......

Nanny......"

Hàn Viên nghe thấy Y Thiên Vũ hét lên, hắn vội vàng tiến lại gần.

Thì tin nhắn có nội dung hình ảnh được gửi tới.

Y Thiên Vũ run rẩy bấm mở ra, bên trong là hình ảnh Huyên Huyên ngồi trên ghế.

Tiểu huyệt lẫn cúc huyệt bị nhét dị vật tới sưng đỏ, toàn thân đều là vết roi quất lên.

Tạo thành vết lằn đỏ tím.

Hai vú còn bị kẹp, xỏ khuyên tới thảm thương.

Phía dưới có lời nhắn.

"Muốn cứu Y Huyên Huyên, thì tới vùng ngoại ô.

Chỉ được phép đi 1 mình, nếu không tôi không ngại giết cô ta đâu."

Y Thiên Vũ ngã gục xuống ghế, Hàn Viên trợn mắt.

Hắn không tin vào mắt mình nữa, Huyên Huyên của hắn bị bắt cóc, còn bị tra tấn dã man.

"Tôi muốn đi cùng anh."

Hàn Viên mở miệng, nghiêm túc nói....

"Không!

Một mình tôi sẽ đi, nếu anh không muốn Huyên Huyên xảy ra chuyện gì thì ngoan ngoãn ở đây."

Y Thiên Vũ đứng dậy, nhanh chóng bước đi.

Đàn em lúc này lên tiếng dò hỏi.

"Lão Đại, có cần chúng em đi theo hay không"

"Không cần, các ngươi canh chừng hắn cẩn thận..

Đừng để hắn đi theo tôi."

"Rõ"

"Này, tôi phải đi cùng anh, tôi muốn cứu Huyên Huyên."

"Các người thả tôi ra..."

Mặc cho Hàn Viên la hét, đám đàn em vẫn giữ chặt lấy hắn không buông.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 123: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 32


Khi Y Thiên Vũ tới địa điểm mà Nanny nhắn, hắn cẩn thận đánh giá khu chung cư bỏ hoang này.

Từng bước lên bậc thang trở nên khó khăn tới lạ thường.

Tới khi hắn lên tới tầng thứ 17, cánh tay run run mở cửa ra.

Đập vào mắt hắn là hình ảnh Huyên Huyên vẫn ngồi trên ghế, thân thể bị bạo ngược tới thảm thương.

"Huyên...

Huyên....."

Y Thiên Vũ run rẫy cất tiếng gọi.

Huyên Huyên nâng mí mắt lên nhìn Y Thiên Vũ, cô liên tục lắc đầu miệng lắp bắp.

"Anh trai!

Đừng lại gần đây.

Anh mau trở về nuôi dưỡng Tịch Nhi giúp em.."

"Không!

Không...

Anh phải đưa em đi, Tịch nhi cần có em...

Huyên Huyên, anh xin lỗi..."

"Ây nha~~hai người quả thật là tình thâm như 6 năm trước."

"Y Thiên Vũ, Y Huyên Huyên!

Ngày này 6 năm trước, hai người có nhớ là ngày gì không?"

Nanny tiến lại gần ghế nơi Huyên Huyên ngồi, trên tay còn cầm khẩu súng ngắn.

Niết nhẹ nhàng trên tay.

"Chắc hai người không nhớ đâu, hôm nay là anh mà ba tôi chết, là ngày căn biệt thự kia bị thiêu rụi."

"Hai người phải trả giá!

Y Huyên Huyên, cô vui không?

Tới chết vẫn được chết cùng anh trai mình."

"Không Nanny, cô thả tôi ra...

Nanny đừng làm tổn thương anh trai tôi."

Nanny cười lạnh, chĩa súng vào đầu Huyên Huyên.

Bắt đầu ra lệnh.

"Y Thiên Vũ!

Anh quỳ xuống cho tôi!

Nhanh bò lại đây tạ lỗi với ba tôi."

"Tiếc cho ba tôi, nuôi phải một con chó phản chủ, mau quỳ xuống.

Nếu không tao bắn nát đầu em gái mày."

Nanny ép nòng súng sát đầu Huyên Huyên, ngón tay như muốn bóp cò, chờ chực để bắn.

"Anh trai!

Đừng quỳ....

Đừng......"

Huyên huyên liên tục lắc đầu, miệng thì nói không.

Nhưng nam chủ có quỳ hay không cô cũng không quan tâm.

"Bộp" Y Thiên Vũ cắn chặt răng, hai đầu gối chạm mạnh sàn nhà.

Tạo thành tiếng động không nhỏ, hắn ngước mặt lên cắn răng nói.

"Tôi quỳ rồi, Nanny thả Huyên Huyên ra..."

"Dễ như vậy sao?

Mau bò lại đây.

Không phải anh thích chơi em gái mình sao?"

"Hai người chơi trước mặt cho tôi xem, tôi sẽ xem xét lại.."

Huyên Huyên trừng lớn hai mắt, cô phải khiếp sợ trước sự biến thái này của Nanny.

Y Thiên Vũ căng mắt ra nhìn Huyên Huyên, đang không ngừng lắc đầu với hắn......

Hắn chậm rãi bò từng bước nhỏ, tiến lại gần ghế của Huyên Huyên.

Bàn tay run rẩy nhẹ nhàng xoa lên hai đùi đã sớm bị xanh tím do vị quật roi.

Huyên Huyên toàn thân cứng đờ, hơi thở ngưng trọng, không lẽ tên này hắn định làm theo lời của Nanny?

Không được, dù có chết cô cũng không thể để cho ả Nanny này lăng nhục.

"Hệ Thống mi mau cứu bổn cô nương, mau giúp ta động đậy được..

[...] Được, nhưng cần trừ đi 200 điểm dương khí.

Huyên Huyên cắn chặt răng, trong đầu ý niệm với hệ thống

"Sao từ đầu mi không nói sớm, báo hại bổn cô nương bị hành hạ...

[...] Ban đầu ký chủ không có hỏi.

Huyên Huyên: "....Trừ, trừ đi....."

Lúc này cô cảm thấy được thân thể đã từ từ lấy lại cảm giác.

Đúng lúc này Y Thiên Vũ đang rút côn thịt giả ra khỏi tiểu huyệt của Huyên Huyên.

"Ưm.....

Ư..."

Cảm giác đau đớn, lẫn khoái cảm lưu lại, khiến tiểu huyệt tê tê.

Huyên Huyên bất mãn chính mình.

Giờ phút nguy hiểm này còn hưng phấn được, đúng là thân thể này thật dâm đãng.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 124: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 33


Huyên Huyên cắn chặt răng giúp máu lưu thông, cơ thể dần dần lấy lại sức lực.

Cô xoay người 360 ° chân dơ lên cao đạp lên cánh tay đang cầm súng của Nanny.

Nhanh chóng đỡ Y Thiên Vũ dậy, chân kia đá khẩu súng về phía mình.

Huyên Huyên tay cầm chặt súng, tay kia nắm chặt Y Thiên Vũ.

Lúc này Nanny hết sức ngạc nhiên, vì sao Y Huyên Huyên lại cử động được?

Thứ cô tiêm vào cơ thể kia, khiến người bị tiêm phải không khác gì người thực vật.

Không thể nào cử động được.

"Y Huyên Huyên cô là thứ gì?

Cô không phải con người."

Y Thiên Vũ vội vàng kéo Huyên Huyên vào lồng ngực, cởi áo khoác ra che chắn thân thể trần trụi của Huyên Huyên.

Hắn liếc ánh mắt sắc bén nhìn Nanny.

"Nanny, cô mới không phải là con người.

Cô nên đi theo ba cô, bồi ông ta dưới suối vàng đi."

"Vậy sao?

Chuyện còn chưa kết thúc đâu."

Thoáng chốc cả căn phòng đều bị khói bao quanh, Huyên Huyên vội vàng bịt mũi.

Miệng hét lớn lên.

"Anh trai, mau nín thở!

Trong khói có thuốc mê."

"Ưmmm.

"

Trong lúc hoảng loạn này, Nanny tiến lại gần Y Thiên Vũ trong tay còn cầm một cây búa lớn.

Miệng cười quái dị, quát lớn, cánh tay cầm búa vung lên cao.

"Xuống địa ngục đi."

Y Thiên Vũ trừng lớn đôi mắt, Nanny tấn công quá bất ngờ khiến hắn không thể né tránh.

Y Thiên Vũ đành nhắm mắt chấp nhận số phận.

"Bằng....Bằng."

Âm thanh lẫn mùi thuốc súng nổ ra, Y Thiên Vũ híp mắt quay đầu lại.

Liền thấy Nanny đổ gục dưới sàn nhà, máu từ ngực trái trào ra lênh láng.

Hắn lại nhìn qua lớp khói mù mịt, Hai tay Huyên Huyên đang cầm chắc khẩu súng.

Y Thiên Vũ vội vàng chạy lại về hướng cửa sổ, ôm chặt Huyên Huyên.

Vừa khóc vừa nói, tay không ngừng vả lên mặt chính mình.

"Huyên Huyên mọi chuyện xong rồi, không sao nữa rồi..."

"Anh xin lỗi em, đừng rời xa anh nữa!

Chúng ta có thể cùng nhau nuôi dưỡng Tịch nhi thật tốt có được hay không ?"

"Huyên Huyên anh xin lỗi, chúng ta có thể ra nước ngoài sinh sống.

Ở nơi đó không ai cấm kị mối quan hệ ruột thịt...."

Huyên Huyên thở nhẹ ra một hơi, cô ôm chặt eo Y Thiên Vũ.

Nhẹ nhàng hôn lên cánh môi run rẩy của hắn.

" Anh trai!

Em...

Đồ...."

Câu nói chưa kịp thốt ra, đôi đồng tử Huyên Huyên co rụt lại.

Nanny từ dưới đất bò lên, trên tay con cầm chặt cây búa lớn.

Lao đến phía hai người đang ôm nhau, Huyên Huyên vội vàng đẩy Y Thiên Vũ ra.

Hắn ngạc nhiên không hiểu vì sao Huyên Huyên lại đẩy ngã mình.

Đại não hắn chỉ nghe rõ một câu của Huyên Huyên..

"Anh trai! tránh ra........"

Y Thiên Vũ bị đẩy ngã sang một bên.

Đúng lúc cây búa đập mạnh mẽ lên đầu Huyên Huyên, trong lúc mất đi ý thức Huyên Huyên túm lấy cổ Nanny.

Hai người rơi từ cửa sổ tầng 17 xuống, trước sự ngỡ ngàng của Y Thiên Vũ.

Hành động này xảy ra quá bất ngờ, Y Thiên Vũ chỉ kịp hét lên thảm thiết

"Huyên Huyên....."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 125: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 34


Y Thiên Vũ thất thần chạy như bay xuống dưới lầu.

Lúc này Huyên Huyên đang nằm đè lên Nanny, hai người nằm trong vũng máu lớn.

Hắn vội vàng chạy tới bế Huyên Huyên lên, miệng lẩm bẩm như đọc thần chú.

Tay không ngừng xoa máu chảy ra từ đầu và khắp người cô.

"Huyên Huyên, em sẽ không sao đâu.

Anh đưa em tới bệnh viện, rất nhanh thôi..."

"Ai cho em cái quyền chắn thay anh, Huyên Huyên, anh là người anh trai tồi.

Vẫn nên để anh chắn cho em."

"Cố lên, em phải nghĩ tới Tịch Nhi.

Con cần hai chúng ta."

Huyên Huyên nhếch môi cười ngọt ngào, máu từ trong miệng chảy ra.

Bàn tay xoa lên má của Y Thiên Vũ.

Cất giọng đứt quảng lên.

"Anh trai...

Không được rồi...

Anh... giúp em thực hiện nguyện vọng có được không..?"

"Được!

Được, chỉ cần em không rời xa anh.

Thì 10 nguyện vọng anh cũng sẽ làm...."

Huyên Huyên lắc đầu, nụ cười của cô như những cây dao sắc nhọn đâm vào tận tâm can của Y Thiên Vũ.

"Em xin lỗi!

Anh giúp em nuôi dưỡng Tịch Nhi thật tốt....

Anh trai!

Anh là người em yêu thương nhất....."

"Em...."

"Tạm biệt anh" Cô nghiêng đầu hôn vào cánh môi của Y Thiên Vũ, thần trí đã không còn.

Lúc này Hàn Viên mới thoát ra được từ đám đàn em kia, hắn vừa tới khu chung cư hoang thì đã thấy cảnh này.

Y Thiên Vũ bế Huyên Huyên, trên người cô đầy máu.

Đã không còn hơi thở....

"Huyên Huyên..."

"Y Thiên Vũ, anh đã làm gì cố ấy.

Anh bảo sẽ đem cô ấy an toàn trở về kia mà.."

"Y Thiên Vũ, tên chó má nhà anh!

Mau trả lời tôi........"

Y Thiên Vũ đau lòng như cắt, hắn muốn phát điên lên.

Hắn xuống băm vằm nát xác của Nanny ra...

Tất cả là do hắn mà ra....

"Hàn Viên, tất cả là lỗi của tôi.

Anh đánh chết tôi đi.

Dùng súng bắn nát đầu tôi ra đi...."

"Xin anh....."

Hàn Viên òa khóc hệt như đứa trẻ, hắn đánh Y Thiên Vũ thì có ích gì.

Người hắn yêu thương không thể sống lại....

"Aaaaaaaaasss.

Y Huyên Huyên, ai cho em rời xa tôi như vậy...."

Hai người đàn ông ôm chặt xác Huyên Huyên, họ khóc thật nhiều.

Nhưng phải làm sao đây?

Cô ấy không thể sống lại...

__________1 năm sau.

Sau 1 năm kể từ Huyên Huyên mất, hai người đàn ông này quyết định sống chung một nhà.

Để thuận tiện chăm sóc Y Tư Tịch.

Y Thiên Vũ đã rút chân ra khỏi hắc đạo.

Còn Hàn Viên đã xin được việc làm tại công ty lớn.

Y Tư Tịch đã 6 tuổi, lúc này con bé đang ngồi vẽ.

Y Tư Tịch chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn hai người đàn ông đang bận rộn nấu cơm tối.

Y Tư Tịch cất tiếng đáng yêu lên:

"Daddy, ba ba khi nào thì mami về, mami thật ham chơi."

"Tịch Nhi rất nhớ."

Nghe thấy lời nói này, Y Thiên Vũ lẫn Hàn Viên thất thần dừng động tác lại.

Cả hai cố nhịn nước mắt trào ra, ôm chặt lấy Y Tư Tịch an ủi.

"Tịch Nhi ngoan, Mami ở trên kia sẽ rất nhanh trở về thôi."

Y Thiên Vũ xoa đầu con gái mình, vỗ về nói.

"Daddy, là thật sao?"

Hàn Viên gật đầu, ôn nhu lên tiếng: "Không phải Tịch Nhi rất thích thiên sứ sao?

Mạmi đang làm thiên sứ trên đó."

"Mami cũng rất nhớ Tịch Nhi."

"Dạ!

Tịch Nhi sẽ ngoan.

Luôn gấp ngôi sao gửi tới cho Mami."

Y Thiên Vũ lẫn Hàn Viên nhìn bầu trời đêm qua cửa xổ.

"Cô ấy đã lừa chúng ta."

--- Ting --- ting...

Tiếng chuông vang lên phá vỡ bầu không khí bi thương này.

Y Thiên Vũ lau nước mắt, hướng Y Tư Tịch nói.

"Tịch Nhi, con ra mở cửa xem ai đi."

"Dạ"

"A...

Mami!

Con rất nhớ nhớ nhớ mami...."

Tiếng nói vọng từ cửa khiến cho hai người nam nhân giật mình, chạy về phía cửa chính.

Hàn Viên hốt hoảng lên tiếng...

"Tịch Nhi mami con đâu?"

Y Tư Tịch dơ 3 chiếc vòng nhỏ xinh xắn lên cho Y Thiên Vũ và Hàn Viên xem.

Ngọt ngào nói.

"Ba Ba, Daddy!

Mami đi rồi, mami nói sẽ còn quay lại thăm Tịch Nhi."

"Mami con đi đâu....?"

Y Thiên Vũ lay lay bã vai nhỏ của Y Tư Tịch.

Y Tư Tịch chỉ tay lên bầu trời, miệng nhỏ đô đô lên.

"Mami ở trên kia...."

Y Thiên Vũ và Hàn Viên nắm chặt vòng tay nhỏ, lẩm bẩm: "Huyên Huyên rốt cuộc em là ai?"

(Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10 chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ.)
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 126: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (Ngoại Truyện)


Hôm nay là ngày 27 /10 / 2019.

Là ngày sinh nhật của Y Tư Tịch cũng là ngày giỗ của Y Huyên Huyên.

Y Thiên Vũ lẫn Hàn Viên đang bận rộn chuẩn bị món quà bất ngờ cho con gái yêu của họ.

Hàn Viên mua một chiếc đầm công chúa cho Y Tư Tịch.

Còn Y Thiên Vũ chuẩn bị đưa Y Tư Tịch tới công viên giải trí.

"Con gái của ba ba thật xinh đẹp, kẹp thêm chiếc nơ này vào."

Hàn Viên đang giúp Y Tư Tịch chải đầu.

"Ba ba, nhớ đeo thêm vòng tay.

Hôm nay mami sẽ tới chơi cùng chúng ta."

"Mami đã hứa, sinh nhật Tịch Nhi 7 tuổi sẽ trở về."

Y Tư Tịch cười đáng yêu, bàn tay nhỏ xinh nắm chặt chiếc vòng.

Y Thiên Vũ lẫn Hàn Viên thở dài.

Hai người họ rất muốn tin những điều con gái nói là sự thật, nhưng đã 2 năm rồi Huyên Huyên không thể sống lại.

Con gái họ luôn miệng nhắc ngày hôm nay Huyên Huyên sẽ xuất hiện.

Họ chiều theo Y Tư Tịch đưa con bé đến khu vui chơi lớn nhất thành phố.

"Được rồi!

Con còn không nhanh lên sẽ trễ giờ."

Y Thiên Vũ ngồi trên xe, gọi vọng vào trong nhà.

"Daddy, nhớ đeo vòng tay, cả ba ba nữa"

Hàn Viên lẫn Y Thiên Vũ nhìn lên cổ tay mình, đã được Y Tư Tịch đeo vòng tay vào.

"Được rồi!

Xuất phát nào."

30 phút sau đã tới khu vui chơi dành cho thiếu nhi.

Vừa mở cửa xe, Y Tư Tịch đã chạy như bay vào cổng.

"Tịch Nhi con đi chạy chậm thôi, kẻo ngã."

Y Thiên Vũ /Hàn Viên đồng thời lên tiếng.

Y Tư Tịch nghe được lời nói, liền thả chậm bước chân nhìn ngó xung quanh.

"Tịch Nhi, con đang tìm thứ gì sao?"

Hàn Viên xoa đầu con gái nhỏ, ôn nhu hỏi.

Y Tư Tịch gật đầu liên hồi, chớp đôi mắt ngây thơ "Ba ba!

Daddy hai người giúp con mua kem được không?"

Hai nam nhân nhìn nhau một chút, lại nhìn vẻ mặt đáng yêu của con gái.

Họ không đành lòng từ chối, đành dặn dò vài câu sau đó đi mua kem.

"Tịch Nhi ngoan ngoãn, đứng yên ở đây đừng chạy loạn.

Ba ba giúp con đi mua kem.

Y Tư Tịch ngoan ngoãn gật đầu.

Ngồi xuống ghế đá, đôi mắt ngây thơ không ngừng nhìn xung quanh.

Huyên Huyên ngồi trong phòng trắng xóa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện tử.

Hốc mắt hơi đỏ hoe.

Từ khi thoát ly khỏi thế giới kia, cô vô cùng tiếc nuối.

Càng biết mình không có cơ hội trở lại thế giới đó.

[...] Ký chủ, cô có muốn quay trở lại thế giới đó hay không?

Huyên Huyên ngạc nhiên lên tiếng: "Còn có thể sao?"

[...] Có thể, nhưng với một điều kiện.

"Điều kiện gì mi mau nói cho bổn cô nương biết"

[...] Từ Thế giới sau, cô không thể ở lại cho tới tận tuổi thọ của nhân vật đó.

"Được" Huyên Huyên không thèm suy nghĩ mà dứt khoát trả lời.

[...] 30s phá vỡ không gian bắt đầu đếm ngược 29-28-27......1.....0

Huyên Huyên mở mắt ra, thấy mình đang đứng ở khu giải trí với thân thể bằng da thịt.

Nước mắt tự động trào ra, cô nhanh chóng bước chân đến gần Y Tư Tịch.

Nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, hai tay ôm chặt con gái bé nhỏ vào lòng.

"Mami!

Rốt cuộc mami đã trở lại, Tịch Nhi rất ngoan.

Luôn nghe lời ba ba và daddy."

"Tịch Nhi của mẹ giỏi lắm, chúc mừng sinh nhật con gái yêu."

Huyên Huyên hôn nhẹ lên trán nhỏ xinh của con gái.

"Bộp~~Lạch Cạch."

Y Thiên Vũ lẫn Hàn Viên đang cầm kem trên tay, nhìn thấy hình dáng nữ nhân mà họ yêu thương sâu đậm.

Đang ôm lấy con gái bé nhỏ .

Tay run run làm rớt kem xuống đất.

Hai mắt đỏ hồng, Y Thiên Vũ dùng tay dụi dụi mắt.

Hắn muốn xác định lại đây là thật hay là mơ.

"Hu....Huyên Huyên, là em phải không?"

Y Thiên Vũ run rẩy gọi.

Hàn Viên không nói, mà hắn trực tiếp lao vào ôm chặt Huyên Huyên vào lòng.

Lên tiếng xác định.

"Đúng là em rồi!

Vợ, anh rất nhớ em..."

Y Thiên Vũ hồi thần, cũng chạy lại ôm chặt bên kia của Huyên Huyên.

Hắn lên tiếng hỏi...

"Huyên Huyên, không phải em đã......"

"Suỵt!

Em đã trở lại rồi.

Hai người cái gì cũng đừng hỏi, hãy sống trọn kiếp này với em và con có được không?"

Y Thiên Vũ và Hàn Viên gật đầu như gà mổ thóc.

Họ biết Huyên Huyên có bí mật.

Nhưng chỉ cần cô trở lại, họ sẽ không hỏi.

Mãi mãi không hỏi.

"Ba ba, Daddy!

Hai người ép con không thở được."

Y Tư Tịch ủy khuất lên tiếng.

"Ách" Ba ba xin lỗi, không cố ý ôm chặt bảo bối như vậy đâu....

Y Thiên Vũ /Hàn Viên, đồng thành lên tiếng.

"Huyên Huyên, hãy cùng nhau sống trọn kiếp này."

Huyên Huyên mỉm cười xinh đẹp gật đầu.

Đối với cô, hai người đàn ông này rất quan trọng.

Cô con gái bé nhỏ càng quan trọng hơn..

______3 năm sau.

"Thế nào rồi!

Sinh chưa, đã sinh chưa?"

Y Thiên Vũ không ngừng đi lại trong phòng chờ.

Hàn Viên sắc mặt cũng không hơn Y Thiên Vũ là mấy.

Lúc này Y Tư Tịch đã 10 tuổi, mở miệng nói không khác gì bà cụ non.

"Daddy và ba ba, hai người làm mammi đau.

Con không chơi với hai người nữa."

Y Thiên Vũ: "...."

Hàn Viên: "....."

Hai người định lên tiếng phản bác lại, thì bác sĩ bước ra từ phòng sinh mở miệng nói.

"Xin chúc mừng hai vị, phụ sản Y Huyên Huyên thành công sinh một bé trai, nặng 4kg.

Bác sĩ vừa dứt lời, thì hai nam nhân đã tranh nhau vào phòng thăm Huyên Huyên.

Lúc này cô đang ôm đứa con trai trên tay, ngón tay khẽ đưa vào miệng nhỏ của đứa con mình mới sinh ra.

"Huyên Huyên / Vợ !

Vất vả cho em rồi.

Huyên Huyên lắc đầu, mỉm cười nhìn Hàn Viên.

Nhẹ nhàng lên tiếng.

"Hàn Viên, anh đặt tên cho con đi."

"Anh sao?"

Hàn Viên trợn tròn mắt không tin vào tai của mình, nói như vậy đứa con trai này là của hắn và Huyên Huyên sao?

"Không lẽ để cho Thiên Vũ đặt?"

Hàn Viên nghe chính miệng cô xác nhận, hắn mới giành lấy đứa con trai ôm lấy không buông.

"Vậy đặt là Y Tịch Hàn được không vợ?

"Sao không lấy họ Hàn?"

Huyên Huyên dứt khoát hỏi.

"Anh cảm thấy, họ của em rất hợp."

Y Thiên Vũ nghe thấy lời này của Hàn Viên hắn rất hài lòng.

Hắn cũng âm thầm quyết định, đứa sau nhất định là con của hắn.

"Mami!

Mami nằm nghĩ đi.

Để con canh chừng Ba Ba và Daddy."

Y Tư Tịch cười đáng yêu với Huyên Huyên, sau đó hôn lên trán của em trai mới sinh của mình.

Miệng nhỏ mấp máy dặn dò với em trai nhỏ.

"Tịch Hàn ngoan, lớn lên phải nghe theo lời Mami.

Không nên học hư theo Ba ba và Daddy nha..."

"Ba Ba và Daddy rất ngốc.."

Y Thiên Vũ: "...."

Hàn Viên: "..."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 127: Thú Nhân : Thật Nhiều Giống Đực


Trong rừng rậm thâm sâu, núi mọc cao che khuất đi đường chân trời.

Xung quanh cây cối vạn vật tươi xanh, phía trước mặt hồ tĩnh lặng trong veo.

Trên bờ có một thân ảnh thú nhân, đang lười biếng liếm bộ lông mượt mà của mình.

Đôi mắt màu tím, lóe ra tinh quang liếc nhìn bốn phía.

"Hệ Thống mi biến bổn cô nương thành cái dạng gì rồi?"

[...] Ký chủ hỏi thừa, dĩ nhiên là thú nhân.

Huyên Huyên: "......."

Huyên Huyên câm nín, cô dừng động tác liếm lông lại.

Đôi mắt màu tím nhắm chặt, bắt đầu lục tìm kí ức nguyên chủ.

Nguyên chủ là Huyên Huyên vừa tròn 18 tuổi, nơi này là Vũ Thiên Đại Lục, ở đây không có nhân loại.

Toàn bộ đều là thú nhân, được phân chia thành hai loại: Giống đực và giống cái.

Khi thú nhân tròn 18 tuổi có thể tự hóa hình người.

Chính lúc này cũng là mùa động dục của giống đực.

Giống đực hóa hình, sẽ đi tìm giống cái.

Họ luôn tỏ ra bản thân mạnh mẽ, săn bắn lẫn giao phối đều giỏi để thu hút sự chú ý.

Thú nhân thường sống thành làng nhỏ, họ đào hang, săn bắn, tích trữ lương thực trước mùa đông.

Tìm giống cái vào mùa xuân.

Nguyên chủ là giống cái từ làng khác, do lạc đàn đi tới nơi này.

Lúc này do đói lẫn mất sức khiến Nguyên chủ ngất đi.

Đúng lúc Huyên Huyên xuyên vào.

Huyên Huyên thở dài một hơi, dựa theo ký ức nguyên chủ .

Cô chỉ có thế biết một số thông tin như vậy, Huyên Huyên nhìn hình bóng của mình in trên mặt hồ.

Nhìn thật giống một con báo trắng, đôi mắt tím sáng quắc làm điểm nhấn.

"Hệ Thống, không lẽ mi muốn bổn cô nương trong bộ dạng này mãi?"

"Bổn cô nương muốn cốt truyện, nam chủ cần thực hiện nguyện vọng là ai?"

[...] Ký chủ, Không có cốt truyện.

Nam chủ chưa xác định.

Huyên Huyên: "....."

Cô thật sự muốn đánh chết cái hệ thống không tiết tháo này.

Không có cốt truyện , chưa xác định nam chủ vậy bắt cô xuyên qua làm cái gì?

[...] Nhưng ký chủ vừa tròn 18 tuổi.

Chỉ cần niệm trong đầu tức khắc sẽ hóa hình.

Huyên Huyên định mở miệng mắng, thì nghe hệ thống lên tiếng nhắc nhở.

Lúc này cô mới hòa hoãn đi ít nhiều.

Cô nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng hiện lên ý niệm.

Tức khắc khắp người tỏa ra hào quang lục sắc.

Toàn thân như có dòng chảy ấm áp bao quanh.

Chiếc đuôi thu vào vên trong, tứ chi biến thành đôi tay thon nhỏ trắng mịn, cặp chân dài miên man để lộ ra.

Hàng mi khẽ run rẫy, Huyên Huyên mở mắt ngắn mình dưới mặt hồ.

Cô trợn tròn mắt nhìn tới si mê, quả thật quá xinh đẹp rồi.

Cô có cảm giác như, trãi qua nhiều thế giới thân thể cô càng ngày càng vũ mị nhiều hơn.

Ngón tay nhỏ nhắn niết lên gương mặt trái kiều mị, Huyên Huyên nhếch miệng cười.

Đôi chân nhẹ nhàng bước xuống mặt hồ.

Dù sao cô cũng đang ở trạng thái lõa thể, vẫn nên tắm qua rồi kiếm gì đó mặc vào.

Để giống đực khác thấy sẽ không hay.

Huyên Huyên nghĩ thông suốt, bắt đầu nhấn chìm cả người xuống dưới hồ.

Mười ngón tay sờ soạng, niết lên khắp đường cong cơ thể.

Làn da trắng noãn thoáng chốc đã ủng hồng.

Bên trong bụi rậm, nam nhân nào đó đang căng mắt nhìn tiên cảnh.

Miệng hắn khô khốc, vươn chiếc lưỡi ra liếm đôi môi của mình.

Yết hầu khó khăn nuốt nước bọt xuống.

Toàn thân nóng tới lạ thường tứ chi căng như dây đàn.

Hạ thân đã sớm dựng thẳng chĩa về hướng mặt hồ.

Nam nhân nọ vội vã lau mồ hôi đang vã đầy trên trán.

Trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ tới hình dáng kiều mị quyến rũ kia.

Hắn xác nhận, giống cái kia rất lạ.

Không phải làng của hắn.

Hơn nữa giống cái này quá đẹp, phải nói là đẹp tuyệt mĩ.

Hơi thở của hắn nặng nề thở hắt ra, bàn tay động cầm lấy vật hạ thân mà an ủi.

Đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn hình dáng lõa thể của Huyên Huyên.

Bàn tay vuốt hạ thân mỗi lúc một nhanh hơn.

Cho tới khi cảm nhận được khoái cảm ập tới.

Hắn cắn chặt răng, thở hổn hển rên thành tiếng....

Xoát......

Xoát.....ưmm....ư..

ư....

"Là ai?"

"Mau bước ra đây."

Huyên Huyên nghe thấy tiếng động lạ, vội vàng nhảy lên trên bờ.

Thận trọng tiến về phía phát ra tiếng động.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 128: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực 2


Thính giác của thú nhân rất tốt, nam nhân trong bụi rậm cảm ứng được bước chân của Huyên Huyên đang gần tới mình.

Hắn sợ hãi lấy tay che chắn lấy hạ thân vẫn đang còn cứng ngắc của mình.

Huyên Huyên cau mày, nhanh chóng tiến lại gần bụi rậm.

Đôi mắt nhìn chăm chăm vào bên trong, như muốn nhìn xem thứ bên trong bụi là gì.

Cô vươn hai tay ra, chân trụ vững trên mặt đất.

Dồn lực xuống hai tay túm chặt nam nhân trong bụi rậm, quăng hắn bay thẳng xuống hồ.

[...] Cảnh báo, ký chủ có hành vi bạo lực nam chủ.

Cảnh báo mức độ 1.

Huyên Huyên: "Hệ Thống, mi nói vật ta mới quăng là nam chủ?"

Hệ Thống không trả lời Huyên Huyên, mà thẳng thắn phát nhiệm vụ.

[...] Xin mời ký chủ thực hiện nguyện vọng của Trác Dư Nhiên.

Âm thanh hệ thống không ngừng xoay chuyển trong đầu của Huyên Huyên.

Cô liếc đôi mắt cứng ngắc, nhìn nam nhân mới bị quăng xuống hồ.

Lúc này Trác Dư Nhiên bị nước hồ làm cho tỉnh thần, hắn sợ hãi không dám bò lên bờ.

Hai tay che chắn hạ thân.

Hắn không biết giống cái này, lấy đâu ra sức mạnh để quăng ngã hắn.

Huyên Huyên tới lại gần hồ nước, ánh mắt cảnh giác nhìn xuống mặt hồ.

Cô thật muốn cười tới rơi nước mắt, tên nam chủ này định làm người cá sao?

"Ngươi xác định không muốn lên trên bờ?"

Huyên Huyên lên tiếng nhắc nhở, ngữ điệu có chút thích ý xen lẫn.

Trác Dư Nhiên nghe thấy lời nói của Huyên Huyên, hắn hơi thò đầu lên khỏi mặt nước.

Khóe miệng giật giật.

Hắn đang sợ giống cái này sao?

Giống cái này chỉ dùng tay đã quăng hắn bay xa.

Nói không sợ, quả thật là tự lừa dối bản thân mình.

Vũ Thiên đại lục này thật kỳ quái, loạn hết rồi.

Giống cái bây giờ đều mạnh bạo như vậy sao?

Huyên Huyên nhíu mày, nhìn gương mặt cứng đờ như tượng của Trác Dư Nhiên.

Rốt cuộc tên nam chủ này đang suy nghĩ cái gì?

"Ngươi, còn không mau lên đây?"

Huyên Huyên tiến lên phía trước một bước, ngữ điệu lạnh dần.

Thì Trác Dư Nhiên lại ngụp đầu xuống nước, còn có thể nhìn thấy hắn hơi lắc đầu.

Một hồi sau, hắn mới hơi mấp máy môi.

Lí nhí nói từng chữ, Huyên Huyên phải vểnh tai lên mới nghe rõ hắn muốn nói cái gì.

"Cô.... cô... nương...cô còn chưa có.... mặc y phục......"

"Ta không... không.. dám lên."

Dứt lời Trác Dư Nhiên lại ngụp đầu xuống nước.

Huyên Huyên giật mình nhìn xuống dưới thân thể mình, toàn thân không một mảnh vải.

Ban đầu có hơi kinh ngạc, sau đó biểu cảm trở lại bình thường.

Trước sau gì cũng vắt cạn tên nam chủ này, hắn có thấy hết thì có làm sao?

Tích tắc trong đầu Huyên Huyên lóe ra một ý tưởng, nhân lúc này vắt cạn nam chủ cũng không tệ đâu.

Huyên Huyên thích chí, tiến thêm một bước tới miệng hồ nước.

Cô nhìn chăm chú bóng người đang lặn dưới hồ.

"Ừ!

Ngươi đã thấy hết rồi còn muốn trốn sao?

Mau trở lên, ta muốn ngươi chịu trách nhiệm."

Trác Dư Nhiên: "......"

Tức khắc Trác Dư Nhiên nổi lên khỏi mặt hồ.

Toàn thân ướt sũng chậm rãi đi lên.

Hai mắt rũ xuống không dám nhìn Huyên Huyên.

Giống cái này nói hắn chịu trách nhiệm là không sai, bởi vì hắn nhìn thấy hết từ đầu tới chân.

Đại ca cũng có dặn, làm sai phải biết nhận lỗi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 129: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực 3


Huyên Huyên đưa tay hất y phục ẩm ướt của Trác Dư Nhiên ra.

Đôi mắt phượng nheo lại, ngón tay tì lên lồng ngực rắn chắc của nam nhân trước mắt.

"Ngươi, định khoác y phục ướt lên người ta?"

"Ta cảm thấy, có thứ tốt hơn .

Ấm áp hơn là y phục của ngươi..."

'Ực~~~' Trác Dư Nhiên tá hỏa, nơi lồng ngực tê ngứa.

Hắn nhịn không được mà nhìn ngón tay xinh xắn đang vân vê vẽ vòng trên khuôn ngực của mình.

"Cô... cô... nương!

Thứ cô nói là.... là... gì?"

"Dĩ nhiên là ngươi."

Huyên Huyên dứt khoát trả lời, không cần nghĩ ngợi nhiều.

Toàn thân Trác Dư Nhiên tê cứng, hắn thật sự không dám đối diện với giống cái này.

Hắn muốn chạy trốn.

Nhưng từ nhỏ, trong đầu hắn đã được dạy dỗ.

Phải bảo vệ giống cái, giống cái ở làng rất trân quý.

Cho dù giống cái trước mặt hắn bây giờ, rất bạo lực và không có tiết tháo.

Hắn cắn răng lựa chọn "Đối mặt ".

Trác Dư Nhiên thở hắt ra, hai mắt nhắm lại.

Trưng ra bộ dạng, liều chết xông lên.

Để tùy ý Huyên Huyên xử trí.

Huyên Huyên thấy nam chủ không nói gì, cô được nước lấn tới.

Tay còn lại mạnh mẽ kéo quần Trác Dư Nhiên Lại.

Thoáng chốc toàn thân Trác Dư Nhiên, như không có điểm tựa ngã xuống dưới nền đất.

Trác Dư Nhiên hoảng sợ, hai mắt nhắm tới lợi hại.

Bàn tay nắm chặt thành quyền, mồ hôi vã ra như suối.

Hắn không biết, giống cái này muốn làm gì?

Muốn ăn thịt hắn sao?

Hai vú mềm mại cao ngạo tì sát lên bụng nhỏ của hắn, mông áp sát lên mũi.

Ngón tay lưu loát cởi bỏ dây quấn quanh y phục.

Lúc này hai người trong tư thế đầy mờ ám.

Trác Dư Nhiên bộp chộp trong lòng.

Tuy hắn không mở mắt ra nhìn, nhưng mũi lại hít hà mùi hương ngọt ngào đang áp vào mũi hắn.

Hắn còn cảm nhận được sức ấm nóng, mềm mại cọ sát lên xuống liên hồi hồi đè lên hai cánh môi.

Bất giác hắn thèm khát được gặm, cắn vật mềm mềm, tỏa ra mùi hương ngọt ngào kia.

Nhưng lương tâm không cho phép, hắn đang phải chịu trách nhiệm giữa giống cái này.

Huyên Huyên quay đầu lại nhìn Trác Dư Nhiên, quả thật cô rất muốn bật cười.

Tên nam chủ lúc này, không khác gì bức tượng gỗ.

Để mặc người chà đạp.

Cô nhanh chóng kéo bỏ y phục ra khỏi người Trác Dư Nhiên.

Tức khắc côn thịt to lớn, gân guốc bật ra, hùng dũng vẫy chào Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 130: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực ( H )


Huyên Huyên mở lớn hai mắt, nhìn côn thịt đỏ tím bành trướng đang vẫy chào cô.

Huyên Huyên nhếch miệng cười tà mị, đôi môi mỏng phớt hồng hôn nhẹ lên quy đầu.

Năm ngón tay siết chặt thân côn thịt, chiếc lưỡi linh hoạt đảo lên xuống khắp đỉnh quy đầu.

Chất dịch nhờn tanh tanh tiết ra.

Trác Dư Nhiên giật mình, hắn nghiến chặt khớp hàm tránh cho tiếng rên rĩ không phát ra.

Lúc này hắn thật sự sợ giống cái này.

Mới gặp đã muốn giao phối?

Ở trong làng có luật.

Phải làm lễ kết thành bạn đời với nhau, thì mới tiến tới bước cuối cùng.

"Cô... nương....xin... cô đừng..

đừng.....làm tôi thất lễ..

ưm.. mmm... cô.... hãy tự trọng...."

Huyên Huyên mặc kệ Trác Dư Nhiên van xin, cánh môi mềm mại kẹp chặt quy đầu hơn.

Nước bọt rĩ xuống ướt đẫm côn thịt.

Sắc mặt Trác Dư Nhiên đỏ bừng, cảm giác lâng lâng sung sướng khó tả đang gặm nhắm lấy hắn.

Côn thịt giật giật từng hồi, miệng nhỏ kia cố tình kẹp chặt hút vào bên trong.

"Ưm..... cô... nương...xin đừng!

Tôi sắp không xong rồi....."

Huyên Huyên vẫn liếm láp côn thịt một hồi.

Tay không ngừng xoa bóp vuốt lên xuống liên tục.

Cho tới khi côn thịt trướng lên gấp đôi, gân xanh nổi lên.

Lúc này Huyên Huyên nhả côn thịt ra, đầu hơi quay lại phía sau.

Ngữ điệu như ra lệnh, thốt ra từng chữ.

"Chỗ đó của tôi rất ngứa, nhanh liếm cho tôi..."

"Hả...?" ~ "Liếm..... liếm... nơi nào?"

Trác Dư Nhiên kinh hãi trợn tròn hai mắt, lúc này hắn mới nhìn kĩ.

Bản thân mình đã bị lột sạch từ bao giờ.

Trước mặt hắn là cặp mông trắng như tuyết, tiểu huyệt múp míp đang rĩ ra dâm dịch.

Kề sát miệng và mũi hắn.

Hương thơm ngọt ngào, kích tình dần dần chiếm lấy tâm trí hắn.

Mặc dù hắn đã 22 tuổi nhưng chưa có giao phối bao giờ.

Đây là lần đầu hắn gần gũi với giống cái, Trác Dư Nhiên không biết phải làm sao.

Hắn nên làm theo lệnh của giống cái kia không?

Liếm hay không liếm đây?

Chưa kịp suy nghĩ xong.

Lúc này Trác Dư Nhiên như bị thôi miên, hắn run rẩy đưa hai tay lên túm chặt mông cong vểnh.

Mũi tham lam hít hà mùi dâm dịch đang tỏa ra.

Huyên Huyên cười mỉa, đa số nam nhân đều vận động bằng thân dưới.

Tên nam chút này có ngây ngô cỡ nào cũng không ngoại lệ.

Cô hơi đẩy mông lên trên, sau đó từ từ hạ xuống, bất ngờ áp tiểu huyệt vào cánh môi khô khốc của Trác Dư Nhiên.

"Nhanh liếm."

Cánh môi khô khốc, tức khắc đã bị mật dịch làm cho ướt đẫm.

Hắn bị Huyên Huyên đè toàn bộ hạ thân lên mặt, lúc này Trác Dư Nhiên đành phải làm theo mệnh lệnh của Huyên Huyên.

Hắn khó khăn vươn lưỡi nham nhám ra, quét nhẹ lên hoa đế.

Lướt một vòng hai cánh hoa phấn nộn, hàm răng khẽ cắn nhẹ lên hoa đế.

"Ân....

ư...

ưm....

Aaaa!

Phải rồi.... liếm nữa đi....ngươi thật giỏi... mau liếm tiếp....

ưmm....."

Huyên Huyên thoải mái rên rĩ kích tình, mông không ngừng lắc lên xuống trên mặt Trác Dư Nhiên.

Dâm dịch thoáng chốc đã tiết ra ướt đẫm mặt hắn.

Hai tay cô chộp lấy côn thịt nóng hổi, ngón tay điểm từ quy đầu vuốt xuống dưới thân côn thịt.

Tay kia lưu loát xoa nắn hai viên bi to lớn.

Ngón tay thon nhỏ niết dần xuống cúc huyệt.

Bất giác , côn thịt co giật, Trác Dư Nhiên hơi hẩy mông lên cao.

Côn thịt một lần nữa chui vào trong miệng Huyên Huyên.

"Ưm... hừ...... uuu...cô nương.....ta thấy lạ lắm...ưmm... ta khó chịu....."

Trác Dư Nhiên cắn răng, khó khăn thốt ra từng chữ.

Hắn cố gắng hít thở không khí.

Chiếc lưỡi không tự giác mà mút liếm tiểu huyệt đến ngon lành.

"Ưm... ngươi liếm.... thật giỏi."

"Ngươi khó chịu nơi nào?

Chỗ này sao???"

Dứt lời Huyên Huyên cắn nhẹ lên côn thịt, ngón tay chọc vào sâu bên trong cúc huyệt của hắn.

Thao tác thọc ra vào nhanh hơn.

Tức khắc côn thịt gồng lên như muốn bắn ra khí, cúc huyệt thít chặt lấy ngón tay của Huyên Huyên.

Tâm trí của Trác Dư Nhiên lúc này đã bị tình dục, khoái cảm cắn nuốt.

Hắn rất muốn bắn, tất cả tế bào mô thần kinh đều bị kéo căng ra.

"Cô Nương, ta không xong rồi... ta..... ta...muốn bắn..

ư...ha... hưm....."

Tích tắc côn thịt dựng thẳng, bắn toàn bộ tinh dịch lên bầu ngực trắng nõn, tròn trịa, hơi vểnh lên của Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 131: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (H)


Huyên Huyên đổi tư thế xoay người lại, bầu ngực dính đầy tinh dịch của Trác Dư Nhiên.

Cô đảo mắt nhìn bộ dạng si ngốc của hắn, nhìn tới không chớp mắt một cái.

Trác Dư Nhiên xem tới ngây ngốc, gương mặt nổi lên đám mây hồng.

Hai tai đỏ tới lợi hại, hắn không biết nên nói gì lúc này.

Là do hắn nhịn không được mới bắn.

Xem bộ dạng ngốc lăng của hắn, Huyên Huyên cười cười.

Cô bắt lấy tay hắn áp lên vú của mình.

Cất giọng ngọt ngào đầy mị lực.

"Ngươi sờ thử xem, cũng nên nếm qua mùi vị tinh dịch của chính mình một chút."

Trác Dư Nhiên dường như bị hai vú Huyên Huyên thôi miên.

Hắn ngồi dậy miệng kề sát hai vú, tay kia nhéo nhéo vú còn lại.

Quả thật rất mềm mại, làm hắn rất thích chí.

Lúc này Trác Dư Nhiên nổi nên hưng phấn, tay không ngừng xoa nắn vú.

Vươn lưỡi ra từ từ liếm tinh dịch của chính mình.

Mùi vị tanh nồng rất khó nuốt, nhưng càng liếm gần tới núm vú, núm vú liền cứng lên, chĩa đến trước mặt hắn, Trác Dư Nhiên kích động, miệng không ngừng liếm sạch tinh dịch, bắt đầu liếm mút hút núm vú.

Bỗng chốc dịch sữa từ vú chảy ra, hắn xem tới ngây người.

Trong lòng hắn dâng lên bản năng như hài tử, liền đánh rớt mất cái tính nhút nhát.

Toàn thân đổ về phía Huyên Huyên, miệng hút cắm kiếm hai vú liên tục.

Hút tới no nê sữa vào trong bụng.

"A a..."

Huyên Huyên mơ hồ rên rĩ, hai vú được chăm sóc tới thoải mái.

Hắn xoa niết, môi miệng to liếm mút, dịch sữa ngọt ngào chảy vào trong miệng, khiến hắn tham lam muốn uống càng nhiều, mút đến khi Huyên Huyên có chút đau đớn nhàn nhạt tê dại, rên rĩ nói không nên lời.

Huyên Huyên ngồi đè lên côn thịt, mông và hông lắc lên xuống.

Tiểu huyệt ma sát ướt đẫm côn thịt.

Cô cười quyến rũ, ngọt ngào mở miệng nói.

"Người phải chịu trách nghiệm với ta."

Trác Dư Nhiên ôm Huyên Huyên vào trong lồng ngực, mặt đỏ hồng đầu không ngừng lắc.

"Cô nương muốn ta làm gì đều được!

Ta tuyệt đối sẽ chịu trách nhiệm với cô nương...."

"Chết cũng sẽ chịu trách nghiệm."

"Thật sự?

Bây giờ phía dưới ta rất khó chịu.

Ngươi mau giúp ta liếm ở dưới...."

Huyên Huyên cười xảo quyệt, đôi tay bấu chặt lên ngực Trác Dư Nhiên.

Mông đẩy lên xuống không ngừng, thời khắc này cô rất muốn thứ thô to kia đâm xuyên qua mình.

Hiện giờ Trác Dư Nhiên bị dục vọng làm cho sôi sục, hắn lần đầu biết tới giao phối.

Còn không biết bước tiếp theo phải làm như thế nào đâu.

"Thật... thật.. sự khó chịu sao?"

Hắn khó khăn lẩm bẩm thành tiếng, không riêng gì giống cái này khó chịu.

Mà hắn bây giờ cũng rất khó chịu, hắn muốn phát điên lên cắn xé giống cái dụ hoặc trước mặt mình.

Hông Huyên Huyên ngồi ở vị trí mẫn cảm dưới bụng, cứ lắc lên xuống như vậy, cọ đến côn thịt dưới háng hắn sớm đã bừng bừng phấn chấn khó chịu.

Hắn ôm lấy eo Huyên Huyên vật ngửa cô ra, chính mình di dời xuống phía dưới.

Hai tay nhẹ nhàng mở rộng cánh hoa phấn nộn nơi tiểu huyệt.

Trác Dư Nhiên khó khăn nuốt nước bọt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tiểu huyệt múp míp trắng hồng, rĩ ra mật dịch.

Mơ hồ còn nhỏ từng giọt xuống nền đất.

Ngón tay nhẹ nhàng niết lên hoa đế, chậm rãi từ từ nhét vào bên trong tiểu huyệt ấm nóng, ướt át.

Tiểu huyệt khít rịt, thấy vật lạ tiến vào trong liền thắt chặt lại.

Bên trong như có hàng trăm miệng nhỏ liếm mút ngón tay của hắn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 132: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (Cao H)


Hắn nhìn ngón tay của mình đang bị tiểu huyệt mút chặt, xem tới đầu óc trống rỗng.

Trác Dư Nhiên rút ngón tay ra, hai tay mở rộng đùi Huyên Huyên.

Duỗi đầu lưỡi ra liếm lên cánh hoa phấn nộn, chiếc lưỡi linh hoạt liếm từ hoa đế xuống tới mép tiểu huyệt.

Hắn liếm mút hăng say một hồi, tiểu huyệt đã sớm ướt nhẹp dâm dịch.

Trác Dư Nhiên duỗi thẳng lưỡi đâm thọc vào sâu bên trong tiểu huyệt chật hẹp.

Tức khắc dâm dịch lẫn mật dịch tràn vào bên trong miệng hắn, Trác Dư Nhiên híp mắt nhìn gương mặt đầy xuân ý của Huyên Huyên.

Hắn hưng phấn tới lạ thường.

Mắt mũi miệng úp sát, hì hục liếm mút tiểu huyệt.

Yết hầu liên tục nuốt từng ngụm dâm dịch xuống bụng.

Càng liếm dâm dịch tiết ra lợi hại hơn.

Hắn liếm đến hăng say, càng khiến Huyên Huyên dục hỏa dâng lên như muốn thiêu đốt toàn thân.

Cô nhịn không được vặn vẹo eo nhỏ, miệng cong lên rên hừ hừ.

"Ưm...

ư... mm......Thật thoải mái.....ngươi.. liếm... thật thoải mái....ư..."

Trác Dư Nhiên vểnh tai lên nghe, Huyên Huyên rên rĩ thỏa mãn khích lệ mình.

Liền dùng lưỡi quét ngang hoa đế, hàm răng hơi hé mở cắn lên hoa đế đã sớm sưng cứng lên.

Tuy hắn hơi vụng về một chút, nhưng vẫn khiến Huyên Huyên thập phần sung sướng, hoa đế bị hắn liếm cắn, gặm.

Đầu lưỡi cuốn lại duỗi ra đâm thọc liên hồi bên trong không tới vài phút, cô liền cao trào, hai chân run rẩy.

Dâm dịch điên cuồng tiết ra, ướt đẫm mặt mũi Trác Dư Nhiên.

"Hừ... mau..

đi vào... mau cắm..."

Cô không tự chủ được, miệng lẩm bẩm ra lệnh.

Trác Dư Nhiên nghe được trong lòng giật mình hoảng loạn, ngay lập tức nắm lấy côn thịt căng trướng như muốn nổ tung, nhắm ngay tiểu huyệt ướt tới bóng loáng của Huyên Huyên.

Huyên Huyên bắt lấy côn thịt nóng hổi, đưa vào miệng tiểu huyệt.

Cô cúi đầu xuống thấy côn thịt cực đại của hắn đâm tới.

Đôi bàn tay buông lõng ra, hông nâng cao lên.

Mím chặt môi lấy sức tự dập tiểu huyệt xuống, nuốt trọn côn thịt cực đại.

Thà đau dứt khoát một lần rồi thôi, tiếng ộp vang lên.

Thoáng chốc côn thịt đã lút cán bên trong tiểu huyệt..

Trác Dư Nhiên cau mày hắn nhìn xuống nơi giao hoan, còn có thể nhìn thấy tia máu đỏ rĩ xuống dưới thân gậy thịt.

Hắn lại liếc nhìn Huyên Huyên.

Lúc này sắc mặt cô đã sớm đỏ hồng, môi cắn chặt nhịn cơn đau do lần đầu thất thân gây ra.

Trong lòng hắn nảy sinh ra thương tiếc.

Ngón tay vuốt nhẹ lên hoa đế, miệng hôn lên cánh môi đang mím chặt kia.

Chiếc lưỡi khéo léo tách mở khớp hàm, tiến vào bên trong không ngừng khuấy đảo.

Trác Dư Nhiên sợ Huyên Huyên đau đớn, hắn không dám động thân dưới.

Khó khăn giữ nguyên tư thế hiện tại, hai chiếc lưỡi dây dưa liêm mút, quấn chặt.

Hoa đế niết tới lợi hại, dâm dịch tiết ra giúp bôi trơn côn thịt bên trong.

Giữa lông mày Huyên Huyên giãn ra, cô dần dần thích ứng được côn thịt cực đại bên trong.

Cảm giác đau đớn nhanh chóng trôi qua, thay vào đó là cảm giác sung sướng thỏa mãn truyền đến từng dây thần kinh.

Đại não lúc này đã sớm u mê trong bể nhục dục.

Hông cô tự lắc thật chậm rãi, không ngừng đưa đẩy côn thịt bên trong.

Miệng phát ra tiếng rên rĩ nhỏ xíu như mèo nhỏ.

Ngữ điệu giống ma thuật một lần nữa ra lệnh.

"Ngươi... mau động... ta không đau..

ưm.....

"

Nghe thấy mệnh lệnh, Trác Dư Nhiên túm chặt eo nhỏ.

Hông và mông nâng lên thọc vào sâu bên trong tiểu huyệt.

Tiểu huyệt lúc này hoàn toàn bị côn thịt lấp đầy, bụng nhỏ no tới căng trướng.

Trác Dư Nhiên cảm thấy côn thịt bị tiểu huyệt bên trong thắt chặt.

Bên trong nóng hầm hập kẹp chặt côn thịt hắn, gắt gao kẹp hút, liếm mút đỉnh quy đầu, khoái cảm dâng lên làm hắn muốn phát điên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 133: Thú Nhân : Thật Nhiều Giống Đực (Cao H)


Hắn không ngờ giao phối lại sung sướng cực lạc tới mức này.

Hai người quấn chặt lấy nhau, Huyên Huyên ngồi lên trên hông Trác Dư Nhiên, hông nhấp nhô lên xuống liên hồi.

Mỗi lần nhấp đều nuốt côn thịt lút cán, từng đợt rên rĩ vang khắp núi rừng.

Trác Dư Nhiên thở hổn hển, trên trán đã sớm lấm tấm mồ hôi.

Hắn cảm thấy côn thịt bên trong bị mút chặt tới khẩn trương.

Hắn vặn hông trở lại, côn thịt bên trong đâm sâu xoáy thành một vòng chỉnh tư thế thoải mái nhất.

Cho tới khi côn thịt chạm tới hoa huyệt, dâm dịch ấm nóng tiết ra bao bọc quy đầu.

Lúc này hắn sướng tới mức hồn phi phách lạc.

Trác Dư Nhiên thở phì phò, tiếng rên thoát ra khỏi cổ họng.

Hông hắn phối hợp nhấp nhanh và mạnh dập côn thịt cực đại xuyên qua hoa huyệt, chạm tới vách tử cung bên trong.

Mỗi lần rút ra thọc vào, dâm dịch đều tiết ra ướt đẫm đùi của hai người.

Tiểu huyệt tham lam co thắt lại, liếm mút điên cuồng không ngừng nghỉ.

"A a...

A... n...ngươi.... ngươi... làm ta chết mất.... ta chịu không được... a..

ưm....... a........."

Huyên Huyên nâng mông cao lên, sau đó hung hăng ngồi thụp xuống.

Khoái cảm đánh úp, khiến cho đầu óc cô quay cuồng.

Tứ chi mềm nhũn như nước.

Thấy Huyên Huyên mềm nhũn toàn thân, Trác Dư Nhiên ngồi dậy bế cô lên.

Ôm hai chân tách rộng ra, côn thịt đâm từ phía sau đâm lên.

Hắn lưu loát động hông khiến côn thịt dập mạnh vào tiểu huyệt nhỏ khít, hai tay nâng mông cô lên rồi mạnh mẽ hạ xuống.

Giữa nơi hoan ái tạo thành tiếng 'Bạch Bạch'.

Hai vú đung đưa nẩy lên xuống theo nhịp.

Huyên Huyên mê man, hai tay vò loạn đầu Trác Dư Nhiên.

Cô kéo sát đầu hắn xuống, cánh môi ấm nóng gặm lấy vành tai đỏ rực của hắn.

Chiếc lưỡi như con rắn nhỏ luồn lách, liếm khắp lỗ tai, tiếp đến chọt vào sâu bên trong.

Trác Dư Nhiên rùng mình, hắn không dừng động tác nhấp ra vào của côn thịt lại.

Mà tốc độ còn nhanh và mạnh mẽ hơn.

"Hừ.....Giống cái này.... nàng.... nàng thật không có tiết tháo... hôm nay.... ta phải dạy dỗ lại nàng."

Huyên Huyên mụ mị đầu óc, làm sao có thể nghe trọn hết câu của hắn.

Cô cắn mạnh vào vành tai của Trác Dư Nhiên, miệng mấp máy rên rĩ nỉ non...

"Phải rồi..... ta là giống cái dâm đãng.... ngươi mau mau cắm chết ta đi.... thật sảng khoái...

ưm..."

Hắn xoay người Huyên Huyên lại, hai vú cô ép lại gần ngực rắn chắc của hắn.

Trác Dư Nhiên nhíu mày, côn thịt mạnh bạo tàn nhẫn thọc sâu bên trong.

Hai vú cô nẩy lên liên hồi, ma sát lên xuống dịch sữa bắn đầy lên cơ ngực của hắn.

Hắn cúi đầu xuống, cắn liếm mút lấy hai vú Huyên Huyên không bỏ sót một giọt sữa nào.

Miệng lưỡi thay phiên đảo quanh hai vú mềm mại thơm ngát mùi sữa.

"A....

ân...

Chậm đã..

đừng cắn...

A a..."

Hai vú bị cắn mút đến đau, hai chân cô kẹp chặt chân hắn.

Tiểu huyệt bị hắn đâm thọc đến tàn nhẫn, làm cô không thể chịu đựng nổi, thân thể mềm oặt, khoái cảm lẫn cao trào chiếm đóng tâm trí lẫn thể xác Huyên Huyên.

Trác Dư Nhiên bế Huyên Huyên xuống hồ nước, vẫn giữa nguyên tư thế này.

Hông thúc mạnh, côn thịt mạnh mẽ tàn nhẫn thọc thêm vài chục lần.

Nhấp hông điên cuồng, giữa nơi giao hoan tạo thành cơn sóng nhấp nhô nổi lên giữa mặt hồ.

Huyên Huyên ôm lấy cổ hắn, gì đầu xuống.

Môi lưỡi hai người không ngừng khuấy đảo, liếm mút lẫn nhau gắt gao không buông ra.

Trác Dư Nhiên cảm nhận thấy khoái cảm đánh tới.

Tiểu huyệt co thắt kẹp chặt côn thịt của hắn.

Hoa huyệt lên đỉnh điểm tiết ra dâm dịch ấm nóng phóng lên giữa quy đầu.

Hắn gồng người lên, côn thịt giật giật liên hồi, phóng tinh dịch vào trong tử cung hòa lẫn với dâm dịch.

Cuối cùng, Trác Dư Nhiên luyến tiếc đâm thọc thêm vài lần.

Mới rút côn thịt ra khỏi tiểu huyệt đã sớm ướt đẫm tinh dịch lẫn dâm dịch của hai người.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 134: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực 8


Một hồi sau Huyên Huyên cố gắng nhoài người dậy, thân thể mỏi nhừ đau nhức như bị xe cán qua.

Bước đi có chút khó khăn.

Huyên Huyên liếc mắt nhìn Trác Dư Nhiên đang ngồi khép nép, co rúm người lại.

Dường như hắn mất đi hết vẽ uy dũng khi nãy, thay vào đó là bộ dáng nhút nhát ban đầu.

"Ngươi lại đây" Huyên Huyên mở miệng ra lệnh, ngón tay chĩa về hướng Trác Dư Nhiên ngoắc ngoắc tới.

Trác Dư Nhiên ngẩng đầu lên, trưng ra gương mặt đỏ hồng.

Bàn tay cầm chặt y phục, ngoan ngoãn tiến lại gần Huyên Huyên.

Huyên Huyên trừng mắt, nhìn thân thể trần như nhộng của Trác Dư Nhiên, hắn xấu hổ khép chặt hai chân.

Bàn tay cầm y phục che hạ bộ.

Ánh mắt quan sát sắc mặt của Huyên Huyên, nhìn không ra biểu cảm gì.

Hồi lâu sau hắn mới lí nhí lên tiếng.

Âm thanh ấm áp, hơi trầm vang lên.

"Giống cái... nàng... nàng đã xem đủ chưa...?

Nàng không biết xấu hổ sao?"

"Ồ!

Ăn đã ăn qua rồi, còn gì để xấu hổ."

Huyên Huyên hất cao cằm, mạnh miệng phun ra từng chữ.

Sắc mặt Trác Dư Nhiên đỏ tới lợi hại, trong đầu hắn nhớ lại cảnh vừa rồi.

Tức khắc hạ thân lại nóng bành trướng lên một cục.

"Nàng... không biết vô sĩ...."

"Ừ"

Huyên Huyên gật đầu nhận định, cô không có liêm sỉ là sự thật.

Trác Dư Nhiên: "....."

Hắn lúc này không biết phải nói gì, đành khom người mặc lại y phục.

Còn tốt bụng cởi bỏ áo choàng khoác kín thân thể lõa lồ của Huyên Huyên.

Động tác của hắn rất ôn nhu, giống như hắn sợ lắm cho Huyên Huyên đau.

Hai người nhìn nhau không nói gì, bầu không khí trở nên ngượng nghịu.

"Nàng..... / Ngươi...."

Cả hai người không hẹn mà đồng thành lên tiếng.

Huyên Huyên liếc mắt nhìn Trác Dư Nhiên, hắn giật mình cúi thấp đầu xuống.

"Ngươi nói trước đi."

Huyên Huyên chống tay, hơi vặn vặn eo.

Lãnh đạm mở miệng.

"Vậy... ta... ta nói..." ~~~ "Giống cái, nàng từ đâu tới đây?

Ta là Trác Dư Nhiên làng của ta cách nơi này không xa...." ~~~ "Dù sao, ta và nàng cũng đã phát sinh quan hệ... nếu không nàng kết bạn đời..." ~~~ "Không!

Ta không có gì đó... mà nàng không có nơi nào đi, có thể theo ta về làng."

Dứt lời Trác Dư Nhiên rụt cổ lại, hắn híp mắt nhìn gương mặt không ra biểu cảm gì của Huyên.

Huyên Huyên xoa cằm bắt đầu suy nghĩ, dù sao đây cũng là đối tượng cô cần phải thực hiện nguyện vọng.

Theo hắn về làng cũng không tệ, có rất nhiều cơ hội để tiếp tục vắt cạn hắn nha.

"Được!

Ta là Huyên Huyên."

Cô nhanh chóng gật đầu đáp ứng, còn không quên giới thiệu tên của mình.

"Huyên Huyên....

Huyên Huyên.."

"Ta nhớ rồi, tên của nàng thật đẹp."

Trác Dư Nhiên lẩm bẩm như muốn ghi nhớ, hắn hơi nâng mắt lên một lần nữa đánh giá từ trên xuống dưới của cô.

Quả thật đây là giống cái đầu tiên hắn gặp ở ngoài làng, còn rất xinh đẹp.

Ở trong làng của hắn, hiện tại giống cái đã già không có khả năng sinh sản.

Số còn lại thì chưa đủ tuổi trưởng thành.

Mà giống đực ở trong làng tới mùa động dục lại rất nhiều, nếu hắn dẫn Huyên Huyên trở về.

Thì chắc chắn giống đực trong làng sẽ hâm mộ hắn, đại ca và nhị ca sẽ không xem hắn là hài tử mà cư xử nữa.

Dù sao đi nữa, hắn đã được giao phối.

Còn Đại ca và nhị ca thì chưa.

Huyên Huyên nhíu mày nhìn bộ dạng ngây ngô của Trác Dư Nhiên, còn cười cười nhìn thật đáng yêu.

Cô tiến lại gần hôn lên trán bóng loáng của hắn.

Mở nụ cười xinh đẹp, ngọt ngào lên tiếng.

"A Nhiên~~ Đưa ta trở về làng của ngươi.."

"A Nhiên....?"

Trác Dư Nhiên ngốc lăng bởi nụ cười kinh diễm, giọng nói ngọt ngào như ma thuật.

Còn gọi hắn thân mật như vậy...

Tức khắc hắn như sa vào lưới tình, gật gật như gà mổ thóc.

Bàn tay lớn nắm chặt tay của Huyên Huyên.

"Được, ta dẫn nàng trở về làng..."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 135: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực 9


Trác Dư Nhiên ngoan ngoãn dẫn Huyên Huyên về làng của mình, dù sao làng vẫn đang thiếu rất nhiều giống cái.

Hắn còn phải chịu trách nhiệm với giống cái này.

Lúc này Huyên Huyên không hề biết Trác Dư Nhiên đang nghĩ cái gì.

Điều cô quan tâm bây giờ là hoàn thành nguyện vọng của hắn, sớm vắt đầy dương khí.

Cứ như vậy, Trác Dư Nhiên đem Huyên Huyên trở về làng, nơi này là một làng nhỏ, tất cả già trẻ lớn bé chỉ hơn 50 người.

Các lão già làng, lẫn giống đực thấy Trác Dư Nhiên dẫn về một giống cái xinh đẹp.

Họ kinh ngạc lẫn vui mừng, hận không thể quỳ xuống mà vái lạy đâu.

Huyên Huyên nhìn vẻ mặt kích động của mọi người trong làng, giờ phút này cô không thể nào giữ được sắc mặt bình thản lãnh đạm nữa.

Cho dù Huyên Huyên tỏ ra lãnh đạm bao nhiêu.

Thì không thể ngăn cản sự nhiệt tình của những thú nhân trong làng.

Trác Dư Nhiên lén nhìn Huyên Huyên, hắn thấy sắc mặt cô vẫn lạnh băng.

Không lẽ giống cái này định đánh bọn họ một trận hay sao?

Do Trác Dư Nhiên đem được giống cái về làng, lại phát sinh quan hệ giao phối.

Vì vậy Trác Dư Nhiên được phép mang Huyên Huyên về nhà của mình.

Hơn nữa còn được toàn quyền theo đuổi, cho tới khi Huyên Huyên tình nguyện làm bạn đời với hắn.

Huyên Huyên nghe được quyết định của lão làng, khóe miệng cô hơi nhếch lên đường cong nhàn nhạt.

Quả thật rất vừa ý cô, ở chung một nhà sợ gì không vắt đầy dương khí.

Trác Dư Nhiên lại khác, tuy hắn có chút sợ hãi Huyên Huyên, nhưng hắn và giống cái này đã giao phối.

Hơn nữa ở trong nhà còn có đại ca và nhị ca, hắn không việc gì phải sợ.

Đại ca và nhị ca là hai thú nhân mạnh mẽ nhất trong làng, dĩ nhiên sẽ dễ dàng áp chế được Huyên Huyên.

Nghĩ như vậy, Trác Dư Nhiên thở nhẹ ra một hơi, bắt đầu dẫn Huyên Huyên về nhà của mình.

Huyên Huyên đi theo Trác Dư Nhiên về nhà, vừa về tới cô đã có chút ghét bỏ.

Nói là nhà cho đúng bài, thật ra nó chả khác gì cái lỗ cho A Cẩu ở.

Bên trong được đào một cái hang động, mùi bùn đất hủ hoại bốc lên.

Bên trong chỉ có ba tảng đá to, nhìn qua cũng biết là nơi để nằm ngủ.

Dưới đất có một ít cỏ khô vây xung quanh, mùi hỗn tạp bốc lên hôi thối.

Cỗ mùi khó chịu này, có thể áp chết cô tới nghẹt thở.

Dường như Trác Dư Nhiên đã quen với mùi này, hắn rụt rè đỡ Huyên Huyên ngồi xuống tảng đá.

Miệng mấp máy thành tiếng.

"Nàng...nàng...ngồi đi."

Dứt lời hắn còn cẩn thận đảo mắt lên, nhìn sắc mặt đang cau có của Huyên Huyên.

Hai hàng lông mày đang nhíu chặt lại.

Trác Dư Nhiên hơi bộp chộp trong lòng, không lẽ giống cái này muốn đánh hắn một trận.

Hắn có nên giao phối để dỗ dành nàng hay không?

Bởi vì hắn nhớ lại, trong lúc hai người quan hệ.

Thì thời điểm đó, chính là lúc Huyên Huyên ôn nhu, ngọt ngào nhất .

Huyên Huyên vẫn không trả lời, cô nhịn thở tới khó khăn.

Lúc này cô chỉ muốn quăng tất cả thứ bốc mùi kia ra khỏi hang động

"A Nhiên ~~ chỉ mình ngươi ở trong nhà?"

Trác Dư Nhiên giật nảy mình khi bị điểm đến.

Hắn thẳng lưng ưỡn ngực, hướng Huyên Huyên thật thà nói.

"Còn có đại ca và nhị ca, đang đi săn chưa về...."

"Ọc~~Ọc"

Chưa nói hết câu thì bụng của Huyên Huyên réo lên.

Cô hơi xấu hổ, cụp mắt nhìn xuống bụng mình.

"Nàng... nàng.. ngồi đi, ta đi kiếm thứ gì đó cho nàng ăn."

Dứt lời Trác Dư Nhiên chạy như bay ra ngoài, hắn như muốn òa khóc.

Chính hắn không hiểu, hắn lấy đâu ra lá gan lớn lại giao phối với giống cái lãnh đạm, mạnh mẽ này.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 136: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực 10


Một lúc sau, Trác Dư Nhiên quay lại trên tay còn cầm một mớ quả dại.

Hắn hơi xấu hổ lẫn khó xử lên tiếng.

" Ta chỉ tìm được một ít quả dại, nàng ăn tạm.

Ở trong làng chỉ ăn hai bữa, trưa mà tối.

" Nàng.... nàng ăn tạm, chờ đại ca và nhị ca ta về, sẽ có thịt cho nàng ăn."

Huyên Huyên hít vào một ngụm khí, tay vươn ra cầm nắm quả dại.

Cô lại nhìn ra ngoài, sắc trời bây giờ là giữa chiều.

Chờ tới tối chắc cô chết đói.

Cô nhìn nắm quả dại lại quan sát Trác Dư Nhiên.

Cô suy nghĩ, không biết thịt nam chủ có ngon hơn nắm quả dại này không?

May mắn cho Trác Dư Nhiên , hắn không hề biết Huyên Huyên có ý định này.

Nếu hắn biết, chắc chắn lúc này đã quắc chân lên cổ mà chạy thật xa rồi.

Huyên Huyên đặt nắm quả dại xuống tảng đá, tay kia hơi xoa xoa quả nhỏ.

Môi hơi chu ra, thổi cho bớt bụi sau đó cho vào miệng nhai.

Cô càng không ngờ được, mớ quả dại này nhỏ xíu.

Khi cho vào miệng lại ngọt lịm nhiều nước như vậy.

Trác Dư Nhiên nhìn gương mặt ngạc nhiên, lẫn thỏa mãn này của Huyên Huyên.

Hắn cảm thấy cô rất đáng yêu, hơn nữa còn rất quyến rũ.

Bất giác hạ thân lại trướng lên, bụng nhỏ hơi tức tức.

Trác Dư Nhiên luống cuống ngồi thụp vào một xó, hai chân kẹp chặt.

Hắn như vậy, chỉ nhìn Huyên Huyên ăn quả dại liền hưng phấn? không lẽ hắn bị biến thái rồi sao???

Huyên Huyên mãi mê ăn quả, không phát hiện ra hành động khác thường của Trác Dư nhiên.

Cứ như vậy hai người ngồi im trong hang động, chờ đoàn người săn bắn chở về.

Trác Dư Nhiên không dám ngồi gần Huyên Huyên, hắn sợ nhịn không được mà vật cô ra để giao phối.

2 canh giờ trôi qua, hôm nay đoàn người săn bắn trở về sớm hơn mọi ngày.

Hơn nữa bọn họ còn mang trở về rất nhiều con mồi...

Điều này khiến già trẻ lớn bé trong làng rất vui mừng.

Vì thịt là lương thực rất quan trọng đối với họ.

Đại ca và Nhị ca của Trác Dư Nhiên trở về, đã nghe lão già làng nói qua việc đệ đệ hắn có dẫn về một giống cái xinh đẹp.

Hơn nữa đã phát sinh quan hệ giao phối.

Vừa hay tin như vậy, hai nam nhân tức khắc vội vàng trở về để xem qua giống cái kia ra sao.

Hắn cần xác thực lại có đúng như lão già làng nói hay không.

Bởi vì đệ đệ hắn từ nhỏ đã nhút nhát, thấy thú rừng đã chạy mất hút.

Chứ đừng nói đến dẫn giống cái, hơn nữa còn đã giao phối....?

Cho đến khi hai người trở về hang động, liền thấy Trác Dư Nhiên ngồi thụp một só.

Còn giống cái xinh đẹp kia đang nhìn chằm chằm quan sát hai người họ.

" Đại ca, Nhị ca ..."

Trác Dư Nhiên thấy hai người trở về, liền vui mừng mở miệng...

Ngay từ đầu Huyên Huyên đã đánh giá hai nam nhân này.

Hai người có dáng người tương đối 1m91 ,ngũ quan đều có phần giống với Trác Dư Nhiên.

Chỉ là khí chất của mỗi người khác nhau.

Hai người này tỏ ra ý vị thâm trường, khắp người tỏa ra cường khí.

Còn Trác Dư Nhiên, nhút nhát không khác gì tiểu bạch thỏ.....

Thoáng cái, sắc mặt của hai nam nhân hiện lên tia đỏ hồng.

Không trách họ được, vì đây là lần đầu nhìn thấy một giống cái xinh đẹp quyến rũ.

Trên người chỉ quấn sơ qua áo khoác.

Để lộ đường cong quyến rũ, làn da trắng nõn tinh xảo...

Trác Dư Nhiên tiến lại gần, thì thầm vào tai hai vị đại ca này.

" Đại ca, Nhị ca! hai người đừng nhìn nàng ấy chằm chằm như vậy..."

" Nàng ấy đã là của đệ rồi, đệ và nàng ấy đã....."

" Đã.... có... có giao phối "

Nghe được lời này, hai nam nhân trợn mắt.

Ban đầu hắn nghe lão già làng còn không tin.

Nhưng bây giờ đệ đệ tự mình xác nhận, thì hắn thật sự tin rồi.

" Khụ ~~Khụ!

Xin chào cô nương, ta là Trác A Thiên , Đại ca của Trác Dư Nhiên.

Còn kia là nhị đệ của ta Trác Tư Siêu.

Huyên Huyên nở nụ cười ngọt ngào, hơi cúi đầu chào hỏi.

Sau đó cất âm thanh dễ chịu lên.

" Hai người khỏe, ta là Huyên Huyên.

Xin thứ lỗi đã làm phiền hai người."

" Không phiền, không phiền " Hai nam nhân lắc đầu lia lịa, tay không ngừng xua tới xua lui.

Còn Trác Dư Nhiên lúc này, hừ lạnh trong lòng.

Hắn rất khó chịu khi Đại ca và Nhị ca nhìn Huyên Huyên bằng ánh mắt si mê đó.

Nàng ấy là của hắn, hắn và nàng đã giao phối....

Đại ca và nhị ca không thể tranh giành cùng hắn được...
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 137: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực 11


Trác Tư Siêu đỏ mặt, hai lỗ tai hồng hồng ấp úng nói: " Tiểu Huyên, cô có muốn ăn thịt không?"

" Chúng... chúng.. tôi mới đi săn về, có rất nhiều thịt..."

" Phải rồi, cô nương có muốn ăn thịt nướng hay không? ta liền đem thịt đi nướng."

Trác A Thiên vội vã xen lời vào, hắn và Trác Tư Siêu lần đầu gặp giống cái xinh đẹp mĩ lệ như này.

Giọng nói còn ngọt ngào, mới nghe thôi cả người đều muốn bay lên.

Tuy đệ đệ hắn có giao phối cùng Huyên Huyên , nhưng trong làng không có luật cấm chung bạn tình.

Dù sao cũng là huynh đệ trong nhà.

Hắn sẽ bàn bạc với Trác Dư Nhiên, Huyên Huyên ở trong nhà sau này hắn sẽ cùng hai đệ đệ yêu thương, cưng chiều giống cái này.

Lúc đó Huyên Huyên chỉ cần ở nhà lăn lộn cùng huynh đệ hắn, giúp làng sinh ra nhiều giống cái xinh đẹp hơn.

Nghĩ tới đây, Trác A Thiên cùng Trác Tư Siêu không hề nhìn nhau mà cười cười.

Trác Dư Nhiên nhíu mày nhìn hai vị ca ca , hắn không biết hai ca ca đang suy nghĩ gì.

Mà vẻ mặt nhìn rất thỏa mãn.

Huyên Huyên cũng không khác Trác Dư Nhiên là mấy, nếu cô biết được suy nghĩ của hai nam nhân trước mắt .

Thì chắc chắn cô sẽ trốn ngay lập tức.

Một giống cái mà bị ba giống đực đè.

Chỉ nghĩ thôi cũng đủ rùng mình khiếp sợ rồi.

Huyên Huyên gật đầu đồng ý, cô chỉ mới ăn mấy quả dại còn chưa có no đâu.

" Được, vậy làm phiền hai người rồi "

Dứt lời, Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu xô lấn nhau ra khỏi cửa.

Lúc này chỉ còn lại Huyên Huyên và Trác Dư Nhiên liếc mắt nhìn nhau.

" Nàng... nàng nghỉ ngơi, ta... ta ra ngoài phụ giúp hai ca ca."

Nói xong, Trác Dư Nhiên tức khắc chạy như ma đuổi ra ngoài.

Huyên Huyên :"....."

Vì cái gì hắn chạy nha? cô cũng đâu có ăn thịt hắn.

Hơn nữa hiện tại bổn cô nương rất đói, không còn sức mà lăn lộn cùng hắn đâu.

Nữa canh giờ sau, ba nam nhân đồng thời bước vào.Trên tay còn cầm miếng thịt nướng đen thui.

Hướng tới Huyên Huyên ôn nhu mở miệng.

" Tiểu Huyên, cô ăn thử thịt nướng của tôi đi rất ngon " Trác Tư Siêu, thật thà dâng miếng tới trước mặt.

" Không cô nương ăn của ta."

"Nàng nên ăn của ta nướng, sẽ ngon hơn"

Ba nam nhân giành giật nhau, đưa thịt nướng cho Huyên Huyên.

Cô thật sự muốn phì cười, bởi sự đáng yêu của huynh đệ nhà này.

" Được rồi! ta sẽ ăn của mỗi người một ít"

Nói xong, Huyên Huyên lấy miếng đá sắc nhọn kế bên.

Cắt ba miếng thịt nướng ra, để xuống tảng đá.

Lúc này Trác Dư Nhiên cùng hai vị ca ca mới yên ổn ngồi xuống tảng đá, hưởng thụ miếng thịt nướng.

Trác Dư Nhiên vội vã ngồi cạnh Huyên Huyên, Trác A Thiên không chịu thua kém ngồi cạnh bên trái Huyên Huyên.

Trác Tư Siêu ngồi đối diện, ba nam nhân không ăn mà ánh mắt luôn nhìn vào môi đỏ hồng nhỏ nhắn của Huyên Huyên đang từ tốn gặm thịt.

Trác Dư Nhiên nhịn không được, ghé sát tai Huyên Huyên thì thầm.

"Nàng, cảm thấy thịt nướng có vừa miệng nàng hay không?"

Huyên Huyên dừng động tác lại, đầu nghiêng sang một bên.

Đôi mắt phượng nheo lại, miệng ghé sát tai Trác Dư Nhiên phả hơi ấm nóng, sau đó rì rầm.

" Ta cảm thấy, thịt của A Nhiên ăn vẫn vừa miệng hơn....

"

Tức khắc trong đầu hắn nổ " Bùm " , khắp người trở nên cứng ngắc.

Lỗ tai tê ngứa, bụng nhỏ nóng ran, hạ thân tự động ngạnh lên một cục..

" Nàng...

ăn thịt... vẫn nên ăn thịt....

đi ! nàng không biết xấu hổ.

Huyên Huyên cười thích trí, cô yên lặng không trả lời tiếp tục ăn thịt.

Còn Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu thì không thể bình thản được.

Hai người họ là thú nhân mạnh mẽ, lại được tôi luyện qua những buổi săn bắn.

Thính giác rất nhạy bén, những gì Huyên Huyên thì thầm họ đều nghe rõ, không bỏ sót một chữ.

Hai người họ nhịn không được mà nhìn chằm chằm trên cơ thể Huyên Huyên, đôi mắt lóe lên tinh quang.

Có cơ hội họ nhất định sẽ ăn sạch giống cái xinh đẹp này.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 138: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực 12


Huyên Huyên ăn xong thịt nướng, cô cảm thấy vị của thịt nhạt nhẽo.

Dường như họ không cho muối vào, chỉ để nguyên miếng nướng theo cách nguyên thủy nhất.

Sắc trời đã tối, cô được nằm trên một tảng đá lớn xung quanh còn quấn nhiều cỏ khô.

Nhằm tạo ra một chút ấm áp.

Trác Dư Nhiên thì nằm cùng với Trác Tư Siêu.

Huyên Huyên vắt tay lên trán suy nghĩ, cô vẫn không biết bước tiếp theo nên làm như thế nào.

" Hệ Thống, dương khí đã đầy chưa?"

[...] Dương khí đạt 20 % thỉnh ký chủ cần cố gắng hơn nữa.

Huyên Huyên giật mình, cô mệt mỏi bạch bạch với hắn cả một buổi.

Vậy mà dương khí mới 20%

[...] Ký chủ có thể vắt cạn dương khí của người khác vẫn được, chỉ cần ký chủ hoàn thành nguyện vọng của nam chủ.

[...] Tới lúc đó, dương khí đầy.

Nghiệm vụ được xem như hoàn thành.

Cô nghe âm thanh hệ thống nói, hai mắt lóe sáng.

Còn có thể vắt dương khí của nam nhân khác bù vào?

Huyên Huyên nhịn không được, liếc mắt nhìn Trác A Thiên và Trác Tư Siêu đang an ổn ngủ ngon.

Dù sao hai tên nam nhân này cùng huyết thống với nam chủ.

Hơn nữa còn là thú nhân ưu tú trong làng, cô không vắt cạn thì rất uổng phí.

Huyên Huyên nghĩ thông suốt, hai mắt nhắm lại từ từ chìm vào trong giấc ngủ.

Ngày mai sẽ bắt đầu tiến hành vắt cạn hai tên nam nhân kia.

_________

Ngày hôm sau, Huyên Huyên đã sớm tỉnh lại.

Đêm qua cô đánh một giấc thật ngon lành.

Trác Dư Nhiên cũng thật chu đáo, hắn giúp cô tìm một bộ y phục mới.

Là của giống cái đã quá tuổi trong làng, nhưng dù sao đỡ hơn phải mặc áo khoác quấn quanh người kia.

Không khí lẫn mùi hôi ẩm mốc trong hang động, khiến Huyên Huyên không được thoải mái cho lắm.

Trác A Thiên và Trác Tư Siêu đã rời làng từ rất sớm, cô nghĩ là họ tiếp tục đi săn để tích trữ thịt cho mùa đông.

Hiện tại chỉ còn một mình Trác Dư Nhiên vẫn đang ngái ngủ trong động.

Huyên Huyên lắc đầu ngao ngán, tay khẽ vuốt cái bụng trống rỗng.

Cô quyết định sẽ đi ra ngoài tìm lương thực khác, chắc chắn phải có thứ gì khác ngoài thịt.

Ít ra phải tìm được ra vị, cơ bản nhất là muối.

Suy nghĩ thấu đáo, Huyên Huyên bước ra khỏi hang động.

Đi thẳng tới bìa rừng gần làng.

Dọc đường thi thoảng sẽ chạm mặt một vài già làng, hài tử vẫn trong hình dạng thú nhân.

Cô chỉ khẽ gật đầu chào hỏi, sau đó nhanh chóng tìm thức ăn .

Huyên Huyên nhìn thực vật xung quanh, quả thật không biết cái nào mới có thể ăn được.

Không lẽ cô hái từng cây ăn thử ?

Lỡ như ăn phải cây có độc thì phải làm sao?

Riêng về vấn đề này đã khiến Huyên Huyên đau đầu không ít.

[...] Ký chủ đi lên 2m, cách đó có cây Diệp tầm có thể ăn được.

m thanh hệ thống một lần nữa vang lên nhắc nhở, Huyên Huyên muốn thổ huyết.

Vì sao hệ thống này không nhắc từ đầu.

Làm cô mất công cả một buổi sáng.

"Hệ Thống, mi biết cây nào ăn được sao?"

[...] Ký chủ kiến thức thật hạn hẹp, bổn hệ thống dĩ nhiên cái gì cũng đều biết.

Khóe miệng Huyên Huyên giật giật, cô gầm lớn trong lòng. : " Vậy sao mi không chỉ ngay từ đầu?"

[...] Ký chủ không có hỏi ta.

Huyên Huyên :"...."

Cô đói tới mức không còn sức đôi co với hệ thống, không tiết tháo này.

Cô đi theo chỉ dẫn, sau đó khom người xuống với ý định nhổ hết mớ cây Diệp Tầm kia về.

Hai tay nhắm chặt cây Diệp Tầm, môi mím chặt.

Ra sức nhổ lên, Huyên Huyên thở ra một hơi.

Nhìn cây bé tí, thế mà nhổ được lên cũng là một vấn đề nan giải.

Ngay lúc này Trác A Thiên cùng Trác Tư Siêu đang đi về phía làng, họ từ xa đã thấy hình bóng quyến rũ của Huyên Huyên.

Đang khom người, bờ mông cong vểnh lên ra sức nhổ thứ gì đó.

Ban đầu hai người họ đi săn cùng đoàn người, nhưng giữa đường gặp sự cố nên đành bỏ về.

Càng không ngờ rằng sẽ gặp được Huyên Huyên nơi bìa rừng hẻo lánh này.

Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu nổi lên cơ hội, nhẹ nhàng tiến lại gần Huyên Huyên.

Hai người họ biết, đây là cơ hội tốt để được giao phối với giống cái xinh đẹp này.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 139: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (3P+H)


Hai người mỗi lúc càng tiến lại gần Huyên Huyên hơn, lúc này cô vẫn đang chăm chú nhổ cây Diệp Tầm lên.

Không hề hay biết có người từ đằng sau tiến tới.

Bất ngờ hai đại nam nhân to lớn, phóng tới nhanh như chớp áp chế hai tay Huyên Huyên.

Trác Tư Siêu phối hợp ăn ý, ôm chặt eo nhỏ của cô.

Huyên Huyên giật mình, cố gắng vùng vẫy nhưng không sao thoát ra được.

Cô quay đầu nhìn lại xem là tên nào cả gan áp chế cô.

Tức khắc phản chiếu trong mắt cô, là hình ảnh Trác A Thiên và Trác Tư Siêu.

Rốt cuộc cô cũng nhẹ thở phào ra, nhưng miệng vẫn không quên la hét cho có lệ.

" Hai người.... hai người định làm gì, mau thả ta ra..

ô...

ô......

ưmmmm"

Cô chưa kịp nói thành lời, đã bị Trác A Thiên lấy tay che kín miệng.

Hắn có chút bộp chộp lên tiếng giải thích.

" Cô nương....xin thứ lỗi, hai ta biết cô nương là bạn đời của đệ đệ ta."

" Nhưng ta và nhị đệ vừa gặp đã thương nhớ cô nương, trong làng cũng có có luật cấm chung bạn tình..."

" Hai chúng ta hứa sẽ chịu trách nhiệm với cô nương, sẽ cùng tam đệ chăm sóc yêu thương cô nương..."

Huyên Huyên nghe được những lời này, cô thật sự muốn phun trào.

Đây là những lời ngụy biện cho những tên hái hoa tặc sao?

" Ô...

ô....

ô..."

" Tiểu Huyên đồng ý rồi sao ?"

Trác Tư Siêu hưng phấn mở miệng hỏi.

Huyên Huyên :"....."

Bổn cô nương có đồng ý sao? bổn cô nương còn đang bị bịt miệng đó, đồng ý cái mông nhà hắn.

Mắt thấy Huyên Huyên không còn giẫy giụa nữa, lúc này Trác A Thiên mới bắt đầu hành động.

Hắn cúi đầu hôn lên cánh môi cô , bàn tay to lưu loát chui vào bên trong y phục, từ sau thắt lưng cởi bỏ yếm nhỏ cô ra.

Yếm nhỏ tuột xuống, liền lộ ra hai vú no tròn căng vểnh.

Trắng noãn đập vào mắt hai người .

Trác Tư Siêu cố gắng xoa nắn hai vú .

Tay kia sờ soạng, trượt xuống dưới tiểu huyệt ướt át, chỉ điểm vài sợi lông lưa thưa.

Hắn nhịn không được, áp môi lên núm vú tham lam liếm mút.

Ngón tay linh hoạt niết lên hoa đế, Trác A Thiên không chịu thua.

Chiếc lưỡi trơn tuột hung hăng quấn mút trong khoang miệng thơm tho của Huyên Huyên.

Huyên Huyên được hai đại nam nhân hầu hạ trên dưới, miệng, ngực lẫn tiểu huyệt đều được xoa nắn liếm mút.

Khoái cảm dâng lên ,tứ chi cô mềm oặt.

Miệng mũi cố gắng hít thở không khí, cô khó khăn rên rĩ thành tiếng.

" Các ngươi.. ta không cần... a....

ưm.... thứ hổn đản các ngươi..

ưm..

đừng.. mà..."

Huyên Huyên cảm giác được hai vú lẫn tiểu huyệt , dâng lên cảm xúc tê ngứa .

Râm ran nóng bức như hoả lò, cô khéo léo phối hợp, tách mở rộng hai đùi trắng noãn ra.

Trác A Thiên vẫn thản nhiên hôn lên môi cô, hắn liếm hết những giọt mồ hôi đang nhỏ ra từng giọt.

" Cô nương miệng nói không, nhưng cơ thể kiều mị này lại không muốn rời bỏ chúng ta...."

"Ta... ta... không có..

ưm...."

" Tiểu Huyên, nàng đừng chối bỏ... tiểu huyệt dâm đãng của nàng, nói lên tất cả.. nàng thật ướt... chúng ta muốn nuốt chửng nàng..

Trác Tư Siêu nheo mắt lại, ngón tay vẫn niết lên cánh hoa phấn nộn , sau đó chọc vào bên trong khít rịt ấm nóng.

Ngón tay sớm đã bị dâm dịch làm cho ướt...

" Ưm...a.... ta không có...ưmm...

"

Huyên Huyên rên rĩ như mèo nhỏ, thân thể cô bị kẹp giữa hai thân thể rắn chắc của Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu.

Hai vú cô áp sát vào lồng ngực Trác A Thiên, phía dưới Trác Tư Siêu thúc đẩy ngón tay bên trong tiểu huyệt.

Khiến hai vú cô nẩy lên ma sát với da thịt hắn liên hồi..

" Hừ ,nàng đừng mạnh miệng "

Dứt lời Trác A Thiên tàn nhẫn nhéo mạnh lên vú Huyên Huyên, môi lưỡi điên cuồng mút liếm quấn chặt lưỡi Huyên Huyên.

Hắn thỏa mãn hưởng thụ khoái cảm, mật ngọt từ nước bọt Huyên Huyên tiết ra.

Nước bọt của hai người nhiễu nhão xuống dưới ngực, chảy xuống tận bụng nhỏ.

Trác Tư Siêu vội vàng vươn lưỡi ra, liếm sạch nước bọt dính trên bụng nhỏ của Huyên Huyên.

Ngón tay của hắn vẫn tận tâm chăm sóc tiểu huyệt trắng hồng, không ngừng rĩ ra dâm dịch.
 
Back
Top Bottom