Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 80: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên 11


Huyên Huyên vỗ vào tay Lam Mạc tươi cười nói: "A Mạc~~ thôi nào, đừng muốn lớn nhanh như vậy."

"Tới khi A Mạc đủ tuổi, tự động tôi sẽ chỉ dẫn cho A Mạc biết tình dục nam nữ."

Lam Mạc tức giận, khóc òa lên.

Hắn hất tay Huyên Huyên ra mếu máo nói.

"Chị..

Chị cuối cùng vẫn khinh thường tôi còn nhỏ."

"Tôi nói cho chị biết, bạn gái tôi có đầy.

Tôi muốn biết tình dục nam nữ cũng không cần tới chị."

"Chị đi đi.

Cút khỏi mắt tôi."

Dứt lời, không kịp cho Huyên Huyên lên tiếng.

Lam Mạc đã ôm mặt ngồi vào xó xỉnh khóc thút thít.

Hắn tức giận, rõ ràng cô ấy thích hắn.

Hắn cầu cô ăn hắn đi, thì cô lại không ăn hắn.

Đồ ác nữ, đồ dâm nữ.

Nữ nhân hư hỏng, hắn cầu cô ăn hắn, mà còn làm bộ làm tịch.

Nữ Nhân hư hỏng này trêu chọc cho con chim bé nhỏ lên.

Rồi lại không chơi nó, nữ nhân đáng ghét .

Trong lúc tức giận, Lam Mạc chạy vào phòng học.

Lôi ra một đống thư tỏ tình, chọn bừa một cái, rồi ấn số người đó bắt đầu gọi.

"Ngọc Nhi , bây giờ tớ muốn cậu làm bạn gái của tớ.

Cậu có đồng ý hay không?"

Lam Mạc vừa nói, cánh mũi xụt xịt hít hít vào.

Hắn muốn chọc tức Huyên Huyên, xem cô có ghen hay không.

"Được tớ đồng ý" Giọng cô gái bên kia, nhanh chóng đáp ứng.

Nghe ra rất vui sướng.

Sáng hôm sau, hắn tới cổng trường đã thấy người con gái tên Ngọc Nhi.

Thực chất ngoại hình bình thường, không xinh đẹp chỉ có chút đáng yêu.

Lam Mạc cắn môi, liếc mắt nhìn Huyên Huyên.

Sau đó nắm tay Ngọc Nhi bước vào lớp, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Ngọc Nhi bên cạnh thì tràn ngập hạnh phúc, không tin sự thật này.

Nam thần trong trường hiện tại là bạn trai của cô.

Vài phút sau Lam Mạc hướng Huyên Huyên, mà mở miệng hỏi: "Bạn gái tôi xinh đẹp không?"

Huyên Huyên nhìn hắn hành động, giống con nít.

Tưởng làm vậy thì cô ghen sao?

Không có chuyện đó đâu.

"Quả thật rất dễ thương!

Cậu chủ rất có mắt nhìn người" Huyên Huyên rất tự nhiên mà khen tấm tắc.

Lam Mạc khổ sở, lại đỏ mặt.

Hắn chỉ muốn cho nữ nhân hư hỏng này ghen, vậy mà ngược lại.

Chính mình đau lòng muốn chết.

Huyên Huyên thấy hắn trực chã muốn khóc.

Cô vội vàng lên tiếng.

"Cậu chủ không cần có bạn gái, vui tới mức xúc động muốn khóc chứ?

Có bạn gái cậu phải cười nha."

Lam Mạc nhịn không được nữa, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Hắn đau lòng muốn chết đi được.

Trái tim nữ nhân hư hỏng này, làm bằng sắt đá sao?

Lam Mạc đau lòng, vội vàng lau nước mắt.

Xoay người vào lớp, hắn sợ nói chuyện thêm với Huyên Huyên lúc nữa.

Nhịn không được mà ngất đi.

Huyên Huyên chạy theo sau, tay còn cầm khăn giấy đưa cho Lam Mạc: "Cậu chủ, khóc cái gì lau nước mắt đi."

"Cậu không sợ các bạn học, lẫn bạn gái chê cười sao?"

"Ai cần cô lo.... huhuhu" Lúc này Lam Mạc khóc càng to hơn, hắn úp mặt xuống bàn mà rấm rức.

Miệng lẩm bẩm nhỏ xíu: "Anh chỉ xin chị..

Ăn anh đi mà.....oaooao."

"Anh không có thích người con gái Ngọc Nhi kia....

Chị ăn anh đi...

Tới khi anh lớn hơn liền....."

"Liền sao?

Huyên Huyên hứng thú hỏi..."

"Chị...

Ăn xong anh...

Đợi anh lớn...

Chúng ta liền kết hôn...."

"Ăn anh khiến chị khó khăn tới vậy sao?"

Huyên Huyên: "....."

Huyên Huyên nhịn cười tới đau bụng.

Tên tiểu thịt tươi này quá dễ thương rồi.

Đáng yêu quá đi....

( ◜‿◝ )♡
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 81: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên 12


Huyên Huyên lẳng lặng đi ra ngoài, dù sao việc này vẫn cần thời gian.

Lam Mạc còn quá nhỏ, cô càng không thể lợi dụng khi hắn còn bồng bột do tuổi trẻ được.

Càng không được nghe theo cái hệ thống không tiết tháo kia.

Lam Mạc thấy Huyên Huyên đi ra ngoài, hắn càng khóc lớn hơn.

Mặc kệ cho giáo viên, dỗ thế nào cũng không được.

Lam Mạc uất ức, hắn nghĩ cô là nữ nhân hư hỏng.

Ăn sạch hắn, rồi rũ bỏ trách nhiệm.

Cả một buổi gì học hắn không thấy Huyên Huyên, tới khi tan học cũng không thấy cô.

Lam Mạc đứng chờ đợi ngoài cổng trường, cho tới khi có người tới đón.

Hắn vừa vui mừng không lâu, thì mở cửa xe lên không thấy bóng hình quen thuộc.

Bất giác mặt lại trùng xuống .

Hắn nghĩ, chắc cô đã về lại Lam Gia.

Nên hít vào một hơi, định bụng khi về nhà sẽ mắng cho cô một trận.

Thân làm vệ sĩ mà không theo sát hắn từng bước.

Lam Mạc về tới nhà, hắn nhanh chóng chạy vào bên trong.

Việc đầu tiên là tìm bóng dáng của Huyên Huyên, nhưng không thấy đâu.

Chỉ có mình Lam Bình đang ngồi uống trà, hơn nữa sắc mặt không tốt cho lắm.

Không đợi cho Lam Mạc lên tiếng, Lam Bình đã mở miệng trước.

"Mạc Nhi, con tim ai?

Trần tiểu thư sao?

Cô ấy đã xin nghỉ việc rồi."

"Có phải con chọc tức cô ấy rồi không?"

Lam Mạc trợn mắt há miệng, đáng nhẽ người bị chọc tức là hắn mới phải.

Hắn không tức chết thì thôi đi, cớ gì nữ nhân hư hỏng đó lại bỏ đi?

"C...

On..

Con không có!

Cô ấy chỉ nghĩ phép ngày hôm nay thôi phải không ba?"

Lam Mạc run run lên tiếng hỏi.

"Cạch ~~~"

Lam Bình đặt ly trà hơi mạnh xuống, ông thành thật trả lời: "Không!

Trần tiểu thư nghĩ hẳn."

"Ba sẽ cố gắng tìm vệ sĩ khác cho con"

Lam Mạc nghe ba mình nói, như sét đánh ngang tai.

Hắn ngây ngốc như người mất hồn trở lên phòng.

Khắp người phủ kín chăn, khóc rấm rức.

Hắn hận cô, hận cô tới phá nát tâm hồn trong sáng của hắn, rồi bỏ đi không nói gì.

Bỗng nhiên Lam Mạc bật dậy, hắn chợt nghĩ.

Có phải chính mình có bạn gái, nên chọc giận cô bỏ đi rồi?

Trước mặt hắn thì cô cứng cỏi, tỏ ra không sao.

Hắn lại luôn miệng đuổi cô cút đi, có phải hắn đã sai rồi không?

Lam Mạc quyết định gọi cho Ngọc Nhi.

Nói lời chia tay, người bạn gái, mới quen một ngày!

Hắn nhớ ra mình không có số điện thoại của Huyên Huyên, càng không biết địa chỉ nhà.

Hắn không biết gì về cô ngoài cái tên Huyên Huyên.

Lam Mạc lại úp mặt vào gối, khóc rống lên.

Lúc này Huyên Huyên đang, ngồi điền một đống thông tin.

Một bên lại nghe hệ thống lãi nhãi bên tai.

[...] Ký chủ, sao cô thích tự làm khổ bản thân vậy.

Nam chủ cho vắt cạn thì cô cứ vắt đi.

"Bổn cô nương không muốn, giao cấu với trẻ vị thành niên."

[...] Lần đầu tiên ta ký kết với một người ngốc như cô.

Huyên Huyên mặc kệ hệ thống, còn mình tập trung vào điền thông tin.

Cô dự định xin làm giáo viên tại trường của Lam Mạc, nhưng là vào hai năm sau.

Khi đó Lam Mạc đã đủ 18 tuổi.

Cô có vắt cạn hắn, cũng không thấy áy náy trong lòng.

Ngày tháng cứ như vậy trôi qua, Lam Mạc như trở thành con người khác.

Hắn ít nói , không cười.

Thậm trí không thân cận con gái, tránh như tránh tà.

Trong trường học, các đồng học gọi hắn với biệt danh 'Hoàng tử băng lãnh'

___________2 năm sau.

Lam Mạc lúc này đã trưởng thành hơn, thân hình cao 1m8 .

Gương mặt trầm tĩnh không phù hợp với độ tuổi của mình.

Hắn nhìn lên bầu trời trong xanh, hôm nay là ngày khai giảng.

Hắn đã 18 tuổi, nữ nhân hư hỏng kia cũng rời xa hắn 2 năm rồi.

Trong 2 năm này, Lam Mạc có năn nỉ Lam Bình cho số điện thoại, hay địa chỉ nhà.

Hắn cật lực tìm, nhưng khi đến. người đã dọn đi từ bao giờ, số điện thoại không liên lạc được.

Giống như trên thế giới này, không hề tồn tại người con gái Huyên Huyên nào.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 82: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên (H)


Bất ngờ, cánh tay hắn như có người kéo thật mạnh.

Lôi hắn đi về phía phòng để dụng cụ.

Lam Mạc kịp hồi thần lại, hắn ngẩn ngơ khi nhìn thấy bóng lưng quen thuộc này.

Lam Mạc cố gắng, đẩy cánh tay xinh đẹp kia ra.

Nhưng nhận lại một câu nói, khiến hắn vừa mừng vừa hận.

Nước mắt nhịn 2 năm không khóc, bây giờ lại lăn dài trên má.

"Cậu chủ!

Không muốn ăn đòn thì theo tôi."

Huyên Huyên quay đầu lại, cười rạng rỡ với hắn.

Khi tới nơi, cô đẩy ngã Lam Mạc xuống đất.

Nhanh chóng ngồi đè lên thân hình rắn chắc, hệt như cảnh tượng như lần đầu tiên cô đè hắn.

"Nữ nhân hư hỏng, ai...ai cho em cái quyền, được đè lên người tôi."

Lam Mạc xấu hổ nước mắt tuôn rơi, hắn nghiêng đầu tránh né ánh mắt của Huyên Huyên.

Huyên Huyên buồn cười, đã hai năm rồi.

Mà tên nam chủ này vẫn thích khóc, vẫn đáng yêu như ngày nào.

Cô nhẹ nhàng cúi đầu xuống, vươn lưỡi ra liếm hết nước mắt trên gương mặt của hắn.

"Cậu Chủ!

Sao không gọi chị nữa?"

"Tôi...

Tôi đã lớn, ai cao hơn làm anh..."

Lam Mạc xấu hổ, lắp bắp nói.

"Được!

Vậy để em xem, nơi kia của A Mạc đã lớn hơn hay chưa...."

Dứt lời Huyên Huyên cởi phăng chiếc quần dài ra, bàn tay vươn ra cầm lấy côn thịt mềm xìu.

Chỉ vuốt ve vài lần đã bành trướng, cao ngạo chào hỏi cô.

"Ưmmm....em..

Em đừng có đùa bỡn tôi nữa, đồ nữ nhân dâm đãng..

Em..

Em thả nó ra."

"Ồ, A Mạc nói đúng, cả đời này tôi chỉ đùa bỡn mình cậu."

Huyên Huyên không tiết tháo mà nói, còn thuận tiện cởi sạch đồ trên người mình, lẫn Lam Mạc ra.

Cô ra lệnh.

"A Mạc lớn rồi!

Có muốn biết tình dục nam nữ không?"

Lam Mạc xấu hổ gật đầu.

Ánh mắt mắt dán chặt lên hai vú trắng như tuyết, no đủ đang vểnh lên.

Bất giác cổ họng lẫn môi khô đắng .

"A Mạc!

Ngực em trướng quá, anh mau liếm nó đi.

Hút hút đi.....

Lam Mạc như trúng bùa ngãi, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt đê mê nổi lên tầng hơi nước.

Hai tay tự động chụp lấy hai vú Huyên Huyên.

Mạnh bạo xoa nắn, miệng hung hăng gặm xuống.

Hút liếm, hàm răng cắn nhẹ lên núm vú.

"Ưm..

Ư...

Phải rồi cậu chủ ngoan lắm...

Liếm nữa đi.."

Huyên Huyên thở ra rên rĩ, cô quét lưỡi xung quang vành tai hắn, liếm dần xuống cổ rồi yết hầu.....

Sau đó càn quét, khuấy đảo bên trong miệng.

Hai lưỡi quấn chặt lấy nhau, nuốt hết nước bọt tiết ra.

Huyên Huyên nắm chặt côn thịt.

Không ngừng vuốt lên xuống, tốc độ nhanh mạnh hơn.

Phút chốc côn thịt giật giật bắn tinh khí đầy tay cô.

Huyên Huyên dơ tay lên, cảm nhận chất dịch nhớp nháp dính dính.

Cô đưa ra trước mặt Lam Mạc.

"A Mạc ~~ Ăn hết đi, của anh đấy."

Lam Mạc trợn mắt lớn lên, hắn thở hỗn hển bế Huyên Huyên ngồi vào trong lòng.

Côn thịt cứng nóng chọc chọc vào bụng cô.

Hắn cầm tay dính đầy tinh dịch của Huyên Huyên, xoa lên hai vú cô.

Sau đó, hắn cúi xuống liếm mút tới cẩn thận...

Tay bên kia không ngừng véo, lôi kéo núm vú của cô.

"A...

Đúng rồi...

Ân....hưm....gặm nữa đi A Mạc..

Hưm........."

Huyên Huyên rên rĩ, mông không ngừng ma xát trượt lên xuống trên thân côn thịt.

Dâm dịch lẫn mật dịch tiết ra ướt nhẹp hạ thân Lam Mạc.

"Em....em đừng ngoáy mông nữa..

Anh sẽ ra mất......Huyên Huyên...

Em em..rên to như vậy, sẽ có người nghe thấy...."

"Em mặc kệ, đã nhịn hai năm rồi.

Ai thấy mặc kệ."

Lam Mạc vui mừng, vậy có nghĩa cô cũng giống hắn.

Trong hai năm này đều không quen một ai....

Hắn liếm xung quanh núm vú, sau đó hút hút chất ngọt ngào tiết ra từ vú Huyên Huyên.

Tay bên kia không ngừng nhào nặn, rồi lại đổi bên để hút.

Lam Mạc xấu hổ, hắn nhẹ nhàng đưa ngón tay xuống thăm dò tiểu huyệt.

Vừa mới chạm vào khiến hắn nhảy dựng lên.

Tiểu huyệt đã sớm ướt đẫm, còn nóng đến kì lạ.

Hai người không một mảnh vãi quấn chặt lấy nhau, trong phòng tỏa ra mùi đậm chất tình dục.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 83: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên (H)


Lam Mạc liếm hết tinh dịch dính trên vú Huyên Huyên.

Hắn ôm chặt lấy người cô, thở tới hổn hển.

Huyên Huyên bị hắn liếm mút một hồi, cả người nóng rực lên.

Thật muốn nhét côn thịt cực đại kia vào trong mà nhấp, nhưng phải từ từ.

Dù sao cũng là lần đầu của hắn.

Côn thịt mới ra, bây giờ vẫn cứng như chày.

Huyên Huyên cười tủm tỉm, ngọt ngào nói.

"A Mạc~ Để tôi nếm thử xem, hai năm rồi.

Chỗ này có ngon như lúc trước nữa hay không."

Dứt lời, cô xoay người lại, tiểu huyệt úp vào mặt Lam Mạc, miệng ngậm lấy côn thịt thô to.

Hai cánh môi kẹp chặt lấy côn thịt, lưỡi bên trong không ngừng liếm từ trên đỉnh quy đầu, quấn chặt thân côn thịt , nước bọt không ngừng tiết ra.

Lúc này đại não Lam Mạc như bùng nổ, hắn thở gấp gáp.

Mũi còn không ngừng hít hà mùi nồng nồng ở tiểu huyệt.

Hắn bạo dạn, liếm quét ngang cánh hoa phấn nộn.

Dâm dịch chảy ra càng nhiều, Lam Mạc tham lam nuốt hết xuống bụng, hắn đâm lưỡi vào sâu bên trong tiểu huyệt .

Không ngừng khuấy đảo.

Huyên Huyên sung sướng, co rút tiểu huyệt lại, bóp chặt cái lưỡi nham nhám của Lam Mạc.

Tốc độ liếm mút côn thịt nhanh hơn, ngón tay cô vuốt ve nơi cúc huyệt của hắn.

"A....

Ưmm...hưm....

Đừng..

Chỗ đó rất nhột...

Hưm...."

Lam Mạc bị đụng vào nơi nhạy cảm, hắn thở ra rên rĩ lớn hơn.

Hông không tự giác được mà ưởn lên, muốn côn thịt vào sâu bên trong miệng Huyên Huyên hơn.

Hai người thay phiên liếm mút lẫn nhau, khoái cảm không ngừng dâng lên.

Lam Mạc đút tay vào bên trong tiểu huyệt, ngón tay kia xoa xoa hoa đế.

"Ư...

Ân.....

Ngô.......A...

Thật ngứa."

Huyên Huyên rên rĩ, cảm giác tiểu huyệt nóng tới khẩn trương.

Miệng cô không ngừng, tham lam mút chặt lấy côn thịt thô dài gân guốc, cho sâu vào trong cổ họng mình.

Lam Mạc chịu không nổi nữa, hắn tách hai đùi Huyên Huyên ra.

Liếm láp khắp đùi trắng nõn.

Ba ngón tay cho hết vào tiểu huyệt chật hẹp thọc ra vào liên tục.

Dâm dịch không ngừng chảy ra như suối.

"A...

Hưmm....

Thật ngứa.....

A Mạc thật giỏi..

Ưm.."

Huyên Huyên thật sự không chịu nổi, cảm giác khoái cảm rơi tê dại này, cô cần thứ to hơn nhét vào....

Huyên Huyên liên tục nhấc mông lên, ma xát lên xuống giữa ngón tay của Lam Mạc.

Dâm dịch chảy xuống ướt cả mặt hắn

Cô không chịu được nữa, buông côn thịt ra.

Chính mình ngồi lại lên trên người Lam Mạc.

Tay cầm côn thịt, ấn quy đầu vào giữa miệng tiểu huyệt, hung hăng ngồi xuống.

"A......

Ha......"

Lam Mạc hít thở không thông rên rĩ, hắn lần đầu cảm giác được côn thịt bị vật ướt nóng.

Kẹp chặt tới đau.

Hắn nghe thấy Huyên Huyên nhịn đau.

Cũng bắt đầu phối hợp, tay vân vê núm vú, tạo cảm giác thoải mái giúp cô bớt đau.

Tay còn lại xoa xoa hoa đế.

Hông và mông hắn nhỉnh lên chậm rãi nhấp, giúp cô quen dần với côn thịt.

Huyên Huyên nhấc mông lên, máu tươi lẫn dâm dịch chảy xuống.

Sau đó cô lại tiếp tục ấn côn thịt vào, ngồi xuống.

Vài phút sau cơn đau qua đi, khoái cảm quen thuộc liền đánh úp tới.

Huyên Huyên nhẹ nhàng lắc mông, lên xuống.

"A....

A....

Sướng....

A Mạc...của anh lớn thật...

Thật ấm..."

Huyên Huyên không ngừng lắc mông mình tới mỏi.

Cô nhìn Lam Mạc nằm rên rĩ hưởng thụ.

Cô gia tốc lắc mông nhanh hơn.

"Ư.....ư...

Chị....

Chậm thôi...

Anh ra...

Mất...."

Lam Mạc xoa hai vú Huyên Huyên mạnh hơn, hắn rên rĩ kích tình.

Sữa rĩ ra nhiễu ướt cả tay hắn...

"A Mạc....tới phiên anh động đi..."

Huyên Huyên mệt phờ, thở ra.

Tuy cả thân thể thả lỏng, nhưng tiểu huyệt vẫn gắt gao mút chặt côn thịt bên trong.

Lam Mạc lật ngược trở lại, đưa hai chân Huyên Huyên lên vai.

Hắn mím chặt môi, thúc hông thật mạnh.

Khiến quy đầu đâm thọc mạnh mẽ xuyên qua hoa tâm, chạm tới vách tử cung.

Hắn run rẩy, cảm nhận được tiểu huyệt không ngừng co thắt, liếm mút côn thịt của hắn...
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 84: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên (Cao H)


Huyên Huyên nắm chặt ga giường, hứng trọn cơn vũ bão của hắn.

Lam Mạc động tác đâm thọc nhanh dần.

Tới mức hai viên bi cũng đánh vào bên mông Huyên Huyên.

Lần đầu Lam Mạc được hưởng mùi vị nữ nhân, hắn nơi nào cũng vân vê sờ soạng Huyên Huyên.

Tới khi hắn gắt gao ôm chặt lấy cô thọc côn thịt thêm vài chục lần.

Khiến cho Huyên Huyên tê dại toàn thân.

Dâm dịch chảy ra ướt nhiễm cả mảng ga giường.

Lam Mạc đang đà sung sướng, hắn không kìm nén được.

Đâm thọc côn thịt ở bên trong tiểu huyệt tới long trời lỡ đất.

Huyên Huyên rên rĩ tới mệt, cố gắng hít thở không khí.

Hai tay ôm chặt hông của Lam Mạc, cô thật kinh ngạc về độ mạnh và sức bền bĩ của Lam Mạc.

Hắn vẫn giã cô như giã gạo, toàn thân hắn nổi lên cơ bắp.

Gồng người lên, hông không ngừng thúc côn thịt cực đại vào, hệt như giã thú thèm thịt.

"Lam Mạc....

Đừng....

Đừng..

Aaaa...

Aa...."

Huyên Huyên bị côn thịt đâm tới điểm G, khoái cảm không ngừng tăng vọt lên.

Miệng rên la van xin, Lam Mạc lúc này bị tình dục làm mờ đi lý trí.

Hắn thấy cô rên la, càng kích thích dục vọng của hắn hơn.

Hắn túm chặt lấy tay Huyên Huyên, miệng cúi xuống cắn mút hai vú đang chảy sữa.

Phía dưới côn thịt vẫn thọc ra vào liền hồi.

Mỗi lần rút ra, hắn cảm nhận được tiểu huyệt như cố ý hút mạnh hắn vào lại.

"Chị...

Đừng kẹp chặt như vậy...

Mau thả lõng..

Không..

Sẽ..

Sẽ..

Gãy mất...ưmm.."

Lam Mạc thở hổn hển, sung sướng lẫn khoái cảm áp chế lấy hắn.

Hắn gập người Huyên Huyên lên cao.

Chính mình đứng lên rồi nhét côn thịt to dài, ấn một cái mạnh.

Côn thịt xuyên qua hoa tâm, chạm tới tử cung.

Lúc này tiểu huyệt tiết ra dâm dịch ấm nóng, bao quanh lấy đỉnh quy đầu, không ngừng co rút bóp thật chặt.

Huyên Huyên bị hắn đâm tới mê muội, cảm giác vừa thốn lại sung sướng tới tột độ.

Nhịn không được mà la hét, van xin không ngừng.

"A.....

Cậu chủ...

Đừng....

A.....

Chết.....cắm hỏng mất...a....

Anh....cắm hỏng...tôi mất......"

Huyên Huyên không ngừng lắc đầu, đôi mắt nhiễm hồng đã đỡ đẫn.

Tư vị vừa đau lại xen lẫn khoái cảm này.

Khiến cô sống không bằng chết.

"Em......

Anh...

Chịu không nổi, không được..

Bắn...

Anh bắn......

Cho em, đều cho em hết...

Ưm....."

Lam Mạc rên rĩ thở dốc ra, hắn ôm chặt lấy Huyên Huyên.

Tiểu huyệt không ngừng co rút lại, bóp chặt côn thịt của hắn.

Khoái cảm chạy khắp thân thể Lam Mạc, hắn thọc ra vào thêm mấy lần.

Cho tới khi bụng nhỏ gồng lên, côn thịt giật giật bắn tất cả tinh dịch vào bên trong tiểu huyệt.

Tiểu huyệt vẫn cố gắng liếm mút.

Hút cạn từng gọt tinh dịch của hắn mới bắn....

"Ha.....Huyên Huyên...

Em.

Thật..

Hư....hỏng..."

Lam Mạc ôm cô vào lòng, hắn không muốn cô biến mất một lần nào nữa....

Huyên Huyên quay mặt lại, hắn liền áp lên cánh môi mà liếm mút.

Hơi thở hai người trở nên nặng nề hơn, thân thể đều dính dâm dịch, lẫn tinh dịch.

Mùi mồ hôi, hòa trộn lẫn nhau.

Không khí trong phòng dụng cụ trở nên dâm uế.

Lam Mạc không có ý định cho cô nghĩ ngơi.

Ngón tay hắn trượt xuống cúc huyệt, sờ xoạng.

Bàn tay quét qua lấy một ít dâm dịch nơi tiểu huyệt, bôi lên cúc huyệt.

Lam Mạc đỏ ửng mặt thì thào, giống như đang xin xỏ cô: "Chị...

Cho anh được chơi cúc huyệt..

Có được không?"

Huyên Huyên trợn tròn đôi mắt, lúc này cô đang hưởng thụ thì nghe hắn nói.

Khiến cho chính mình tỉnh trong cơn mê.

Cô không thể hiểu nổi, tên nhóc này lấy đâu ra nhiều tinh lực tới vậy...

Bây giờ còn muốn cắm cúc huyệt của cô
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 85: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên (H)


"Hả?"

Huyên Huyên cố tình hỏi lại, làm như chính mình không nghe rõ.

"Anh nói...

Muốn...

Cắm vào cúc huyệt..

Của chị....."

Lam Mạc bất chấp xấu hổ, mà nói lại.

Không để cho cô trả lời lại, hắn vội vã ôm lấy người Huyên Huyên lật ngược lại.

Hai tay cô chống lên nệm.

Mông vểnh lên cao, Lam Mạc cầm lấy côn thịt chỉa vào giữa mông.

Hắn hít vào một hơi, sau đó đâm thật mạnh vào cúc huyệt.

"A....ưm.....đau..đau.....tên cầm thú này...aaa..."

Huyên Huyên bị hắn bất ngờ đâm vào, tưởng chừng cúc huyệt bị đâm tới rách.

Nước mắt trào ra, miệng không ngừng mắng.

Lam Mạc mặc kệ cô, hắn đang cảm thụ cúc huyệt co thắt lấy côn thịt của mình.

Hông nhấp không ngừng, hai vú của Huyên Huyên đung đưa theo nhịp của hắn.

Hắn vươn hai tay về phía trước, bắt lấy hai vú.

Xoa nắm, ngón tay vân vê gẫy đầu vú.

Xoa tới mức Huyên Huyên quên đi cảm giác đau đớn vừa rồi.

Khoái cảm đã ập tới ngay tức khắc.

"Ưm.....Chị....bên trong cúc huyệt thật thoái mái....

Ha....

Ưm...."

Lam Mạc cắm côn thịt vào sâu bên trong cúc huyệt, hắn hận không thể nào đâm tới bụng nhỏ của cô.

Bên trong cúc huyệt nóng gấp ba lần tiểu huyệt, còn co thắt liên rồi.

Gương mặt của Lam Mạc lúc này, hoàn toàn bị tình dục khống chế.

Hắn chỉ muốn chơi chết nữ nhân hư hỏng này, hai lỗ đều là cực phẩm.

Chơi lỗ nào cũng có thể gây nghiện.

Lam Mạc chợt lóe ra ý nghĩ, hắn hưng phấn tới 100% bế thốc Huyên Huyên lại cầu thang gỗ.

Bắt cô đứng chống tay lên cầu thang, mông vươn ra.

Lam Mạc với tay lấy cái chày , mà học sinh mới chơi bóng chày cất lại phía sau.

Hắn nhìn ngắm hai đầu chày, nếu nhét đầu to nhất vào chắc chắn sẽ rách.

Lam Mạc rút côn thịt ra, nhét đầu chày nhỏ nhất vào trong tiểu huyệt.

Sau đó hắn lại nhét côn thịt vào trong cúc huyệt.

Tay không ngừng đâm chày vào sâu bên trong tiểu huyệt, côn thịt dập như vũ bão vào tiểu huyệt.

Hai vật cứ song long với nhau, chỉ ngăn cách bởi bức tường thịt mỏng manh..

"A....

Ngô.....

Hamm......

Lam Mạc...

Tên chết tiệt nhà anh...

Rách mất...

Aaa...thật căng...

Thật đầy...

Trướng...

Quá....."

Huyên Huyên mất đi lí trí, rên rĩ la hét chói tai.

Chính mình còn không biết, bị thứ gì cắm vào tiểu huyệt...

"Huyên Huyên...

Chị nói đi..

Em chơi chị có sướng không?"

"Không phải chị khi dễ em còn nhỏ sao....

Ha....ưm....

Hôm nay em cắm hư hai lỗ của chị."

Lam Mạc thở hổn hễn, hắn hưởng thụ tư vị sung sướng này như trên mây.

Tay nắm chày không ngừng ra vào, côn thịt nhấp liên hồi.

"A....

Lam Mạc giỏi nhất....

Cắm hư chị đi...

A.....

Ưm......

Nhanh cắm...."

Bất kể bây giờ, Lam Mạc nói cái gì.

Huyên Huyên đều thấy đúng.

Mông còn ưởn ra, cho chày và côn thịt cắm sâu hơn.

"Đồ dâm đãng này, em phải dạy dỗ lại chị."

Lam Mạc đánh mạnh vào mông trắng nõn của Huyên Huyên, tạo lên âm thanh kích thích.

"Bạch~~ Bạch....

Tách Tách...."

Dâm dịch rơi lã chã xuống đất.

Tiểu huyệt sưng đỏ.

Nhưng cô không cảm thấy đau đớn chút nào.

Cơ hồ còn muốn cái chày kia giã thật mạnh vào.

Lam Mạc dùng chút sức lực còn lại.

Thọc ra vào hai lỗ thêm mấy chục lần, cuối cùng hắn nhịn không được khoái cảm đang tra tấn lấy hắn.

"Huyên Huyên..

Anh nhịn không được...ưm.....

Cúc huyệt em thật chặt....."

Lam Mạc cong người lên, cắm thêm mấy lần, tư thế hai người rất giống hai chú cún đang giao hoan.

"Ân....

Hưmm...ưm....

A Mạc bắn...

Vào đi....

Em..

Ra....

Nhanh bắn vào trong...."

Lam Mạc dùng tay cắm chày vào sâu tới vách tử cung, sau đó buông tay ra.

Nắm lấy mông cô mà dập côn thịt mạnh mẽ vào trong cúc huyệt.

Côn thịt giật giật liên hồi, bắn hết tinh dịch vào trong cúc huyệt.

Huyên Huyên cao trào tới mức tiểu ra, chày ở trong tiểu huyệt cũng rớt xuống đất.

Lúc này Lam Mạc nhắm mắt hưởng thụ cảm giác vi diệu, sung sướng này.

Thì Huyên Huyên lại bò lên, đưa tiểu huyệt nhiễm nước tiểu của mình tới trước mặt hắn , mở miệng ra lệnh.

"A Mạc..

Mau liếm sạch"

Lam Mạc kinh ngạc, hắn không từ chối.

Hai tay nắm lấy đùi cô, vươn lưỡi ra liếm sạch nước tiểu lưu lại trên miệng tiểu huyệt..

"Ưmm...

Ư...

Phải rồi..

A Mạc ngoan lắm..

Liếm nữa đi..

Ưmm......"

"Em là đồ không có tiết tháo."

Lam Mạc lẩm bẩm mắng yêu.

"Ư..

Ư..m...

Phải, đồ hư hỏng này đang được cậu chủ liếm sạch tiểu huyệt...

Ưmm...."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 86: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên 17


Dĩ nhiên hắn đang tuổi trẻ sung sức, liếm sạch sẽ nước tiểu ở tiểu huyệt Huyên Huyên.

Lam Mạc còn chưa thỏa mãn, hắn ôm cô khắp phòng dụng cụ.

Chơi đủ các loại tư thế, tới khi bắn tinh lần thứ 7 tràn ngập hai lỗ của cô, thì mới thỏa mãn.

Hắn ôn nhu lau sạch người Huyên Huyên, giúp cô mặc lại quần áo.

Huyên Huyên mím chặt môi, cô chắc chắn không thể khép chân mà đi lại bình thường được.Tên tiểu thịt tươi này quá mạnh mẽ, cắm muốn hư tiểu huyệt lẫn cúc huyệt của cô.

Cô nói Lam Mạc mau trở lại lớp học, còn chính mình trở về.

Với tình trạng này, không thể nào mà lên lớp dạy học được.

"Anh lên lớp, em không được rời xa anh nữa."

Lam Mạc lưu luyến, hắn sợ Huyên Huyên lại rời đi, không nói một câu nào.

"Được!

A Mạc học đi, em sẽ không rời đi nữa."

Lam Mạc nghe chính miệng cô hứa, lúc này hắn mới hơi yên tâm mà rời đi.

Huyên Huyên dự định, trở lại Lam Gia.

Xin tiếp tục làm vệ sĩ, lúc này một công đôi việc.

Lam Bình thấy Huyên Huyên xin lại làm vệ sĩ, khiến ông mừng không thôi.

Kể từ hai năm trước, cô xin nghỉ thì con trai ông không chịu bất cứ người nào khác.

Tính tình còn quái gỡ hơn, luôn miệng đòi Huyên Huyên cho bằng được.

Tùy rằng Huyên Huyên lớn hơn con trai ông 8 tuổi, nhưng bây giờ Lam Mạc đã lớn rồi.

Nếu con trai ông thích Huyên Huyên, ông vẫn đồng ý.

Còn hơn là để Lam Mạc, sống mà không chạm tới nữ nhân.

"Trần tiểu thư, có thật cô muốn xin làm lại?"

Lam Bình vui mừng hỏi lại, ông rất sợ Huyên Huyên thay đổi ý định.

Huyên Huyên gật gật đầu: "Phải!

Tôi muốn quay lại làm vệ sĩ cho cậu chủ, không biết bây giờ con cần nữa không?"

"Cần!

Cần chứ, nếu được thì cô đi làm luôn hôm nay được không?

Nếu không thì ngày mai cũng được..."

Lam Bình hấp tấp nói, sợ chính mình vội vàng quá Huyên Huyên lại đổi ý thì sao.

"Được!

Tôi không phiền, tôi ở phòng nào?"

Huyên Huyên lơ đãng hỏi, Lam Bình.

Lam Bình hơi xoa cằm suy nghĩ, một hồi sau mới lên tiếng: "Cô vẫn ở chung phòng với Mạc Nhi đi."

"Khụ ~~ Dù sao ở chung dễ quan sát hơn."

Thật ra Lam Bình có ý nghĩ khác.

Hắn muốn Huyên Huyên và con trai hắn hy vọng cô có thể, làm con trai hắn trở lại tính cách như ban đầu.

Huyên Huyên gật đầu đáp ứng, cô lên trên phòng của Lam Mạc.

Cất một ít đồ của cô, nhân tiện quan sát xem hắn sống như thế nào.

Tới chiều tối, Lam Mạc tan học trở về.

Hắn đeo gương mặt đen như bao công, nhăn nhó nhìn xung quanh.

Nữ nhân hư hỏng kia ăn sạch hắn, liền lau miệng bỏ đi.

Còn nói không rời xa hắn, đúng là giả dối.

Lam Bình hứng thú nhìn con trai mình, ông nhẹ nhàng thở ra bắt đầu lên tiếng.

"Ba đã tìm được vệ sĩ mới cho con rồi."

"Con không cần, con đã 18 tuổi rồi không cần vệ sĩ."

Lam Mạc bực bội hét lên với Lam Bình.

"Ồ. vậy ta gọi cho Trần tiểu thư, nói cô ấy không cần làm nữa, dù sao thì con cũng không cần."

Lam Mạc hai mắt mở lớn, lúc này hắn mới bình tĩnh lại phân tích

"Ba nói cái gì?

Trần tiểu thư, có phải là Huyên Huyên hay không?

Cô ấy đang ở đâu."

Hắn xúc động không kiềm chế cảm xúc được, mà lay lay bã vai Lam Bình.

"Con bình tĩnh lại, không phải chính miệng con nói không cần rồi sao?"

Lam Bình thấy con trai mình, khẩn trương như cháy nhà.

Ông không ngại mà buông lời trêu chọc.

"Cần!

Con cần, ba mau nói đi.

Huyên Huyên đang ở đâu?"

Lam Bình bĩu môi, một câu Huyên Huyên.

Chưa gì đã gọi thân mật như vậy rồi, Hừ.

Đúng có có nữ nhân yêu thích rồi, liền quên người ba này.

"Trần tiểu thư ở trên lầu, trên phòng con ấy."

Không đợi cho Lam Bình nói xong.

Lam Mạc đã tức tốc chạy lên phòng mình.

Hắn cắm cô cả sáng, còn chưa thỏa mãn đâu.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 87: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên (H)


Khi Lam Mạc trở về phòng, liền thấy Huyên Huyên đang an ổn ngủ trên giường.

Hắn vui sướng, thở nhẹ nhõm ra lần này cô không có lừa dối hắn.

Lam Mạc ghé xát mặt mình, hít hà mùi hương ngọt ngào trên thân thể Huyên Huyên.

Hắn nhẹ nhàng kéo váy xuống, cởi quần lót nhỏ xinh ra.

Dán mặt nhìn vào tiểu huyệt sưng đỏ, múp míp.

Lam Mạc nhìn thôi, cũng khiến hạ thân nóng, trướng lên một cục to.

Lam Mạc cẩn thận vươn lưỡi ra liếm tiểu huyệt đang sưng đỏ.

Hắn sợ làm Huyên Huyên thức giấc.

Chiếc lưỡi hư hỏng liếm láp cánh hoa phấn nộn.

Lại điểm lên hoa đế, mút nhẹ nhẹ.

Huyên Huyên đang ngủ, bất giác cảm thấy tiểu huyệt bị hơi nóng phà vào, còn liếm láp với sung sướng.

Khoái cảm dâng lên, làm cô hơi vặn eo mình, nâng hông cao lên đưa sát mặt Lam Mạc.

Khắp cơ thể như nhiễm điện, giật giật từng cơn.

"Ưm....

Tiểu bảo...

Đừng liếm chị....

Em liếm rất nhột...

Ưm......."

Huyên Huyên mơ ngủ, tưởng con chó lúc trước cô nuôi, đang liếm mình tới nhột.

Lam Mạc sinh khí, Tiểu Bảo là tên khốn nào.

Lại cả gan dám liếm qua chỗ này?

Lam Mạc bực bội, hắn không muốn bất cứ tên nào được ăn Huyên Huyên, ngoại trừ hắn.

Hắn móc côn thịt ra khỏi quần, chỉa về hướng miệng tiểu huyệt.

Quy đầu mạnh mẽ tách hai cánh hoa ra, đậm mạnh xuyên qua hoa huyệt, đâm tới đỉnh tử cung.

"A.....

Ưm.....

A Mạc...

Anh đang làm cái gì vậy?"

Huyên Huyên lúc này bị hắn tàn nhẫn xỏ qua liền tỉnh.

Tiểu huyệt còn chưa hết sưng, vậy mà tên cầm thú này còn muốn cắm.

Tiểu huyệt bị sưng mà co bóp chặt côn thịt, dâm dịch tiết ra xối xả.

Nóng ấm gắt gao quấn mút tới côn thịt cực đại.

Lam Mạc trong cơn tức giận, hắn cắn chặt răng.

Hai tay không ngừng nhéo, lôi hai núm vú Huyên Huyên tới đỏ hồng.

Mông và hông mạnh bạo, tàn nhẫn đâm mạnh vào tiểu huyệt.

"Ha.. hừ.....

Em mau nói cho anh biết, tiểu bảo là tên nào..

Em dám cho hắn liếm qua...hừ...."

Lam Mạc vừa thở dốc, cảm thụ sung sướng.

Kẽ rằng rít lại mà chất vấn...

Huyên Huyên bị hắn cắm tới sắp hỏng, miệng không ngừng ấp úng...rên la....

"A...

Ưm......

Nhẹ nhẹ thôi...

Sướng...

A......Tiểu bảo là con chó...

Không phải tên nào hết.....

Ưmmm"

Lúc này hông của Lam Mạc mới hơi dừng lại, nhưng vài giây sau hắn lại cắm mạng mẽ hơn, mỗi khi rút côn thịt ra đều dính đầy dâm khí trắng.

"Bạch.. ~ Bốp"

Hắn mạnh bạo vỗ lên mông của Huyên Huyên, phối hợp theo từng cú nhấp.

Chẳng mấy chốc Huyên Huyên đã lên cao trào, tâm hồn đi chơi tới tận mây xanh.

"Là con chó cũng không cho phép liếm qua, nó liếm qua em những chỗ nào."

Lam Mạc bực bội, bất kể là chó cũng không được liếm qua...

"Á..

Ân.....thật thoải mái...

Hưmm.....của A Mạc..

Nóng quá...thật..

Cứng...........nó...nó chỉ liếm chân..

Ngón chân....

Lam Mạc lúc này mới hòa hoãn một chút, thì ra chỉ là liếm chân.

Bỗng nhiên mắt hắn nhìn thấy một đoạn dây trong phòng.

Trong đầu Lam Mạc nghĩ ra trò hay, hắn đâm thọc ra vào trong tiểu huyệt mấy chục lần.

Sau đó để cô ngã nhào trên giường, tiểu huyệt không ngừng ra dâm khí.

Đầu óc Huyên Huyên u mê, nhắm nằm nằm trên giường cảm thụ khoái cảm đang dâng trào.

Lam Mạc thắt nút đoạn dây thành nhiều nút lớn nhỏ, sau đó cột vào hai góc.

Hắn nhếch môi cười nham hiểm, trong tay cầm chiếc thắt lưng ra .

Hắn đỡ Huyên Huyên dậy, đánh thắt lưng vào mông Huyên Huyên.

Mạnh mẽ ra lệnh.

"Hôm nay tôi phải phạt em, nhanh kẹp chặt sơi dây sát vào tiểu huyệt, đi hết đoạn dây này, anh sẽ tha cho em.

Huyên Huyên sợ hãi trong lòng, mắt nhìn vào sợi dây được cột thành nhiều thắt nốt lớn nhỏ.

Bất giác Huyên Huyên khó khăn nuốt nước bọt xuống...

Hắn đây là muốn tra tấn cô sung sướng tới chết sao?
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 88: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên (Cao H)


Huyên Huyên Kẹp sợi dây vào giữa tiểu huyệt, đôi chân run rẫy.

Khẽ động bước chân đi thật chậm từng bước nhỏ.

Từng nút thắt ma xát vào hoa đế, khiến Huyên Huyên cảm thụ, từng đợt đau tới khoái cảm.

Cơ thể run rẫy rùng mình.

Dâm dịch tiết ra, rơi xuống sàn nhà.

Mỗi bước đi là một cơn khoái cảm thi nhau ập tới, miệng cô mở lớn, hai tay tự động xoa vú mình .

Lam Mạc nhìn cảnh dâm mị này của cô, hắn làm sao có thể nhịn được đây.

Vung tay lên, nện dây lưng vào mông cô, thoáng cái đã hiện lên vét lằn đỏ.

"Á...

Ưmm...

Đau..

Đau..

Quá....

A Mạc..

Đừng đánh....ư..

Ư.

Mm"

Huyên Huyên thống khổ chịu đựng sự tra tấn này, trên người ăn đủ vết roi lưng.

Còn phía dưới thì bị nút thắt tra tấn...

"Em..

Bước đi thật chậm, để tôi giúp em đi..."

Rứt lời Lam Mạc cũng kẹp giữa sợi dây, hắn dùng hai tay ôm chặt mông Huyên Huyên.

Mạnh mẽ đưa đẩy tiểu huyệt ma xát mạnh bạo vào nút thắt.

Huyên Huyên sung sướng cong mông, kẹp chặt sợi dây.

Dâm dịch lẫn nước tiểu thi nhau tuôn rơi...

"Ư...

Ưmmm...

A Mạc...

Xin anh...

Cắm Emm..muốn cái to dài kia cắm....

Ưm..........."

Huyên Huyên đưa hai tay về sau, tự động banh rộng mông mình ra.

Lam Mạc có thể thấy được tiểu sưng đỏ , ướt nhiễm dâm khí lẫn mật dịch.

Hắn vươn lưỡi ra liếm cánh môi khô của mình, bàn tay quét hết dâm dịch bôi trơn côn thịt, không ngừng vuốt lên xuống .

Tới khi côn thịt đủ ướt, hắn mạnh mẽ ấn quy đầu vào trong cúc huyệt.

Đâm sâu vào bên trong, động tác này khiến Huyên Huyên sướng muốn ngất đi.

Tiểu huyệt bị nút thắt ma xát theo nhịp hắn đâm.

Còn cúc huyệt bị côn thịt cực đại hung hăng thọc ra vào như vũ bão.

Lam Mạc cắn vành tai của Huyên Huyên, hai tay xoa nắn nhào nặn vú cô.

Sữa chảy tí tách xuống sàn nhà.

Tạo thành một bãi dâm dịch lẫn sữa trộn vào nhau.

"Huyên...

Huyên..

Em nói đi, em đang hứng phấn phải không?

Em thích sợi dây hơn hay côn thịt này của anh...."

Huyên Huyên đang cảm thụ khoái cảm, thì làm sao biết hắn đang nói cái quái gì.

Miệng cô chảy nước miếng, ú ớ liên hồi.

"Ân....

Ưm....

A Mạc....cắm..

Nhanh..

Đâm....nát em đi..

Dùng cây gậy kia cắm...

Em....

A........."

Lam Mạc nghe cô khẩn cầu van xin mình, mông cô tự động hưởng ứng theo nhịp đâm của hắn, đồng thời dâm dịch vẫn chảy xuống ướt cả hai chân.

Cúc huyệt bị kích thích tới thít chặt côn thịt, hung hăng hút bóp, gặm đỉnh quy đầu.

Lam Mạc tận hưởng cảm giác đê mê khó tả này.

"Bạch....~ Bốp"

Hắn dùng dây lưng quất lên người Huyên Huyên, Hông vẫn mạnh bạo đẩy côn thịt ra vào hồi lâu, rút ra cũng khó khăn....

"Ưm....

Ngô...

Ưm......

Â........

A...

A Mạc....em ra..

Em muốn..

Ra....

A......"

Huyên Huyên tới lúc cao trào, tiểu huyệt lại ra một đợt dâm khí.

Cúc huyệt bóp chặt côn thịt không muốn cho hắn động.

Lam Mạc cảm nhận khoái cảm đánh úp tới, đỉnh quy đầu bị cúc huyệt mút liếm tới khẩn trương.

Cảm giác tê dại chạy từ quy đầu cho đến đại não của hắn.

Hai tay Lam Mạc cầm lấy sợi dây cột nút thắt, hung hăng kéo lên xuống, chà xát vào hoa đế, hông vẫn đâm thọc thêm mười mấy cái.

"A....

A Mạc...

Đừng..mà..

Em mới ra...

A....

Sướng Chết em mất...

Y...

Ưmm.."

"Ào~~ Tách tách"

Huyên Huyên kẹp chặt côn thịt lẫn sợi dây tới phờ người, nước tiểu lại lần nữa tuôn ra.

"Ha...

Ưmm..

Anh ra...."

Lam Mạc, gồng mình, bắn tinh dịch lấp đầy cúc huyệt của Huyên Huyên.

Hắn thở hỗn hển thỏa mãn, bế cô về giường.

Côn thịt vẫn nhét bên trong cúc huyệt.

Hai người mệt lã, ôm nhau ngủ.

Lam Bình lúc này, đang cầm chặt côn thịt gân guốc.

Hắn áp tai nghe từ đầu tới cuối.

Bàn tay không ngừng vuốt côn thịt lên xuống.

Hồi sau bắn tinh dịch ra sàn nhà, lúc này hắn mới thở ra cảm thán.

Con trai ông và Trần tiểu thư đã như vậy rồi.

Ông cũng nên tìm vợ cho mình thôi, còn phải chuẩn bị có cháu nữa.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 89: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên 20


Tới nữa tỉnh dậy, hắn nhớ mình còn chưa tỏ tỉnh cùng Huyên Huyên.

Hắn đã 18 tuổi, cần có trách nghiệm với nữ nhân bên cạnh mình.

Nhưng ai ngờ đâu, khi hắn nói cô lại một mực chối bỏ.

Nếu như cô ấy không cần trách nhiệm, nhưng hắn cần.

Lam Mạc ngoài việc sinh khí, thì không biết làm gì khác.

Hắn tức giận, kéo Huyên Huyên vào trong lòng mình.

Bàn tay không ngừng xoa nắn khắp thân thể cô, môi lưỡi hai người liếm mút lẫn nhau.

Hai cơ thể đổ mồ hôi, quấn lấy như con rắn nhỏ.

Hông và mông, không ngừng giao nhau tạo lên âm thanh "Bạch Bạch" Lam Mạc ghì sát vào tai Huyên Huyên, phà hơi ấm nóng vào lí nhí.

"Huyên Huyên....

Anh yêu chị..

Rất yêu..."

Huyên Huyên lúc này quá mệt mỏi rồi, cô nhớ ra nam nhân 20 tuổi mới đủ tuổi kết hôn nha.

Ăn hắn lúc 18 tuổi bởi vì tránh mang tiếng giao cấu với trẻ vị thành niên mà thôi.

"A Mạc!

Ngủ đi...

Mai còn đi học."

Sáng ngày hôm sau, Huyên Huyên đưa Lam Mạc đi học.

Chính cô bây giờ cũng là giáo viên nên cần tới lớp.

Suốt cả một buổi Lam Mạc chỉ lo nhìn Huyên Huyên, tâm trí đâu mà hắn học bài nổi.

Tới khi chiều tối, hai người không trở về Lam Gia ngay.

Mà Lam Mạc muốn mua đồ tình thú, hắn nhất quyết để cho cô đứng ở bên ngoài chờ.

Không cho tới xem hắn muốn làm gì.

Huyên Huyên đứng quay lưng với Lam Mạc 5m, cô chờ tới 20 phút vẫn chưa thấy Lam Mạc từ cửa hàng quay ra.

Cô có linh cảm không tốt, liền xoay người lại.

Trên đất rơi vãi đồ tình thú, trang phục cosplay, dương vật giả.

Tai mèo, roi da.

Còn người thì đi đâu mất rồi.

"Hệ Thống, lão nương muốn biết nam chủ đang nơi nào rồi?"

[...] Ký chủ thật vô dụng, thân là vệ sĩ mà nam chủ bị bắt cóc lúc nào không hay biết.

Huyên Huyên: "....."

Quả thật là cô thất trách, nếu Lam Mạc có chuyện gì.

Chắc chắn Lam Bình sẽ không tha cho cô đâu.

Huyên Huyên nhanh chóng lái xe theo chỉ dẫn của hệ thống, cư nhiên lại là khu nhà hoang.

Ở vùng ngoại ô, bọn bắt cóc này cũng thật chịu khó đi xa.

Lam Mạc tỉnh dậy, đầu hắn choáng váng.

Cổ họng khô khốc, đánh giá xung quanh đều là màu tối mịt.

Hắn đoán chắc chắn đây là phòng kín, hoặc là tầng hầm.

Còn hắn là bị bắt cóc.

Lam Mạc hơi giãy giụa, nhưng vô ích.

Hắn đành lên tiếng: "Ai đó bắt tôi, thì làm ơn lấy giùm ly nước."

"Tôi khát quá.."

Không có ai đáp lại hắn, xuốt một buổi Lam Mạc không được ăn uống.

Cánh môi khô khốc, còn chảy ra tia máu nhỏ.

Yết hầu còn đau đớn, cảm giác như bị bỏng rát không hơn không kém.

Bất giác có người đi tới, người này không nói gì.

Chỉ đổ nước vào trong miệng hắn, sau đó rời đi.

Để mặc Lam Mạc, kêu gào như thế nào cũng không được.

Lam Mạc lo lắng, chắc bây giờ ba mình đang lo ở nhà.

Còn cả Huyên Huyên, không biết cô ấy đang làm gì?

Có bị ba mình trừng phạt không?

Lam Mạc run sợ trong lòng, hắn chỉ mới ăn qua Huyên Huyên.

Hắn còn chưa muốn chết, còn chưa kết hôn cùng Huyên Huyên.

Hắn bị nhốt tới ngày thứ ba, một ngày bọn bắt cóc chỉ cho hắn ăn 1 bữa .

Cơ bản không chết được, nhưng đói tới đau bụng nhỏ.

Lúc này Lam Mạc vẫn hi vọng, có người tới cứu mình.

Hoặc ba đưa tiền chuộc sớm, hắn thật sự rất sợ chết.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 90: Cậu Chủ! Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên 21


Lam Mạc không biết bây giờ là đêm hay ban ngày, nhưng hắn rất lạnh.

Tay chân bị trói tới thảm, co ro rúc vào một xó.

Cho tới khi hắn nghe được tiếng lạch cạch, liền giật mình tỉnh giấc, cảnh giác nhìn xung quanh đề phòng.

Bóng đen từ trên cao nhảy xuống, tiến lại gần Lam Mạc.

Cất giọng quen thuộc lên.

"A Mạc !

Anh còn sống không?"

Huyên Huyên mò mẫm trong bóng tối, cố gắng xác định vị trí của Lam Mạc.

Lúc này Lam Mạc bừng tỉnh, hắn vui mừng cảm động.

Yếu ớt lên tiếng.

"Huyên Huyên, là em phải không?

Anh ở đây...."

Huyên Huyên mò tới gần Lam Mạc, hì hục cởi trói ra.

Trong lòng Lam Mạc lúc này vừa cảm động vừa chua xót.

Nữ nhân hư hỏng này, không đồng ý làm người yêu hắn.

Vậy mà mạo hiểm tới cứu hắn.

Nữ nhân yếu ớt vậy mà dám xông vào hang hùm miệng cọp.

"Huyên Huyên, sao em lại tới được đây?"

Lam Mạc vừa được cởi trói xong, hắn tự hít mùi trên người mình, khó ngửi muốn chết.

Chắc chắn lúc này hắn rất dơ.

Muốn ôm cô nhưng sợ cô dơ theo, nên đành nhịn lại.

Hai mắt hắn đã sớm đỏ hồng, cũng may khung cảnh tối om nên Huyên Huyên không biết hắn đang khóc.

"A Mạc ở đây, tất nhiên em tới đem anh đi."

Huyên Huyên vừa nói, động tác tay không ngừng phủi bụi trên người Lam Mạc, xoa xoa khắp quần áo hắn cho bớt dơ bẩn.

Bàn tay mềm mại, nhéo lên má Lam Mạc.

Hắn vội vàng nghiêng đầu sang hướng khác.Huyên Huyên trợn mắt, không phải tên tiểu thịt tươi này mới bị nhốt mấy ngày, liền khóc chứ?

"Mới có mấy ngày, A Mạc gầy đi không ít.

Thôi trở về nào ông Lam đang rất lo lắng cho anh."

Lúc này Lam Mạc mới nhớ tới Ba mình, hắn vội vàng hỏi: "Huyên Huyên, ba anh ông ấy sao rồi?"

Huyên Huyên không lời, mà vác thân hình to lớn của Lam Mạc trên vai, nhảy ra khỏi tầng hầm.

Lên xe rời xa chỗ này.

(☉。☉)! w(°o°)w (@_@)

Sau khi trở về Lam Gia, Lam Mạc tắm gội sạch sẽ.

Hắn xuống nhà tìm ba hắn Lam Bình.

Lúc này Lam Bình nhìn con trai mình, sau đó lại nhìn Huyên Huyên, ông thở dài quyết định.

"Từ hôm nay, Trần tiểu thư cô không cần làm vệ sĩ cho con trai tôi nữ.

Cô chính thức bị sa thải."

"Cô cũng biết lí do vì sao!

Thân là vệ sĩ lại không bảo vệ chu toàn cho con trai tôi."

Huyên Huyên vẫn ung dung nhìn Lam Bình, cô nhẹ nhàng gật đầu.

Định mở miệng thì Lam Mạc lại hét lên chen ngang.

"Ba!

Con không đồng ý, rõ ràng cô ấy đã cứu con.

Con không đồng ý ba sa thải cô ấy."

"Choang ~~"

Lam Bình ném ly trà xuống đất, tạo nên âm thanh chói tai.

"Con im đi, là cô ấy làm sai.

Cứu con cũng là trách nhiệm của Trần tiểu thư, không tới miệng con xen vào."

"Tôi đã hiểu."

Huyên Huyên gật đầu, tỏ vẻ lỗi lầm là do cô ấy gây ra.

Lam Mạc không ngừng lắc đầu, rõ ràng chính hắn không cho cô theo.

Hắn muốn mua đồ tình thú, lỗi là do hắn.

"Không!

Lỗi là do con, không phải do cô ây..."

Lam Mạc lên tiếng phản bác lại, hắn không ngừng lắc đầu.

"Con cho ta biết lí do."

Lam Bình biết con trai mình và Huyên Huyên phát sinh quan hệ.

Nhưng con trai ông mới 18t, chưa biết làm ra sự nghiệp.

Ông không muốn để hai người qua lại lúc này.

Đây cũng là cơ hội thử thách hai con người này.

_______________________________________

P/s: cảm giác teenfic ngập tràn trong phần này ༼;´༎ຶ ۝ ༎ຶ༽ nên không nhập tâm nổi luôn ( ≧Д≦).
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 91: Cậu Chủ !Không Muốn Ăn Đòn Thì Nằm Yên (Hoàn)


"Ba!

Con yêu Huyên Huyên, con yêu cô ấy."

Lam Mạc hét lên, hắn bất chấp tất cả.

Lam Bình nhíu mày, chậm rãi phun ra từng chữ.

"Mạc Nhi!

Con mới 18 tuổi, chưa có gì trong tay.

Nếu lấy Trần tiểu thư con định nuôi cô ấy bằng gì?"

"Tiền của Ba sao?

Chuyện này là không thể nào, Thế nên ba cho con và Trần tiểu thư thời gian 8 năm.

"Trong 8 năm này, con và cô ấy không được gặp nhau.

Càng không thể liên lạc.

Chỉ cần con tạo dựng được sự nghiệp riêng mình."

"Qua thời gian 8 năm này, hai người còn yêu nhau.

Ba sẽ chấp nhận mối hôn sự này."

Huyên Huyên mở tròn hai mắt, 8 năm khi đó cô đã 34 tuổi, là gái già lỡ thì rồi.

Còn yêu đương cái gì nữa.

Lúc này Lam Mạc cũng suy nghĩ giống cô, hắn không thể để cho cô chờ đợi mình 8 năm được.

Huyên Huyên túm lấy tay Lam Mạc kéo đi, còn không quên bồi thêm một câu.

"Con trai ông còn cần hay không?

Nếu không cần thì cho tôi."

"Tôi có thể nuôi A Mạc tới khi anh ấy lập sự nghiệp của riêng mình."

Dứt lời Huyên Huyên kéo Lam Mạc đi mất.

Lúc này Lam Mạc vui mừng, hắn còn xoay người lại mở miệng trêu chọc Lam Bình.

"Ba!

Con bỏ nhà theo gái, ba đừng tìm con."

Lam Bình hồi thần lại, khóe miệng giật giật.

Hắn là bị người ta cướp mất con trai rồi, không đúng là con trai hắn bỏ nhà theo gái rồi.

Lam Bình thở dài, thôi hai người vẫn còn trẻ, xem như cho thời gian quan sát vậy.

__________5 Năm sau.

"Chồng ơi!

Nhanh lại ăn sáng còn tới công ty."

Huyên Huyên gọi Lam Mạc đang ở trong phòng thay đồ, 5 năm này hắn đã cố gắng tốt nghiệp đại học trước tuổi 20

Và bây giờ đã là giám đốc tập đoàn Minh Phát.

Hai người thành công sinh ra một hoàng tử nhỏ 4 tuổi.

"Được rồi!

Bảo bảo, anh đi làm nhé.

Ở nhà chăm sóc con thật tốt.

Tối về anh lại chăm sóc em."

Huyên Huyên bĩu môi, hôn Lam Mạc một cái, rồi hắn xoay người đi làm.

Rõ ràng hắn nói sẽ chăm cô, nhưng thật ra là hắn lăn lộn, cắm muốn hỏng cô thì đúng hơn.

"Lam Trí, con ăn nhanh lên xong rồi mang rác đi đổ cho mẹ."

Huyên Huyên ra lệnh cho đứa con trai 4 tuổi, đang ngoan ngoãn tự xúc ăn.

"Mami con mới 4 tuổi.

Mami như vậy là bóc lột sức lao động của trẻ em."

Lam Trí xụt xịt cánh mũi, hai tay xoa xoa lên đôi mắt to tròn đã nhiễm hồng.

Từ khi 4 tuổi Ba Ba và Mami không thương bé nữa, bắt bé phải ngủ riêng.

Còn bắt bé phải đi đổ rác, tự mình vứt bỉm.

"Ồ ' vậy chiều nay cất đùi gà của con."

Huyên Huyên lại tiếp tục mở miệng, trêu ghẹo con trai mình.

"Mami, vì sao mỗi lần cãi nhau với ba.

Mami đều không cãi lại ba ba?"

Lam Trí nghĩ, mẹ của bé chắc chắn phải rất thương ba ba, nên mới không bao giờ cãi lại ba lần nào hết.

"Vì mẹ không chấp trẻ con"

Lam Trí "....."

Bé ăn xong, lật đật xách bịch rác đi ra hướng cổng nhà.

Bịch rác nhìn lớn hơn người bé.

Vừa ì ạch để rác vào đúng bảng chỉ dẫn, liền có một nam nhân giống ba ba bé tới 7 phần, Lam Trí tròn xoe đôi mắt nhìn Lam Bình.

Bập bẹ cất giọng ròn tan nói.

"Ông ơi!

Ông đổ rác sao?

Nơi này đầy mất rồi."

Lam Bình nhìn cháu nội mình, dễ thương như cục bánh trôi liền không nhịn được mà xoa đầu.

Lên tiếng

"Ta là ông nội của con, Lam Bình."

"Ông nội?

Nhưng ba ba nói không có ông nội.

"Mami lại nói, ông nội ra rất nhanh?"

"Ông ơi!

Ra rất nhanh nghĩa là gì?"

Lam Trí ngây thơ, nghiêng đầu hỏi Lam Bình.

Lúc này Lam Bình sinh khí, hét lên: "Trần Huyên Huyên / Lam Mạc.

Hai anh chị ra đây cho tôi."

Huyên Huyên giật mình vội vàng chạy ra cổng, liền thấy Lam Bình ôm Lam Trí vào trong lòng.

Cơ mặt thì gịât giật.

Huyên Huyên gọi cho Lam Mạc về gấp, cô trừng mắt với Lam Trí, chắc chắn lại nói bậy bạ gì rồi.

"Ông Lam, mời ông vào trong nhà, A Mạc rất nhanh liền trở về."

Huyên Huyên gọi Lam Bình là ông Lam, bởi vì cô và Lam Mạc còn chưa kết hôn.

Lam Bình gật đầu, bế Lam Trí vào trong nhà.

Đúng lúc Lam Mạc cũng vừa vặn trở về.

"Ba!

Sao ba lại tới đây?"

Lam Mạc giật mình, đã 5 năm rồi hắn mới gặp lại ba mình.

Từ khi có Lam Trí hắn mới biết nỗi khổ của ba mình trước đây.

Lam Bình ho nhẹ hai tiếng, sau đó tay đưa ra sổ hộ khẩu.

"Khụ ~~ Khụ!

Ba tới đưa sổ hộ khẩu.

Hai đứa định không làm đám cưới, đăng kí kết hôn sao?

Còn cháu đích tôn của ta nữa.

"Ba/ ông Lam" Huyên Huyên và Lam Mạc đồng thanh gọi.

"Còn ông Lam cái gì, gọi ta là Ba.."

Lam Bình nhìn Huyên Huyên, ông rất khâm phục cô, đã giúp ông dạy dỗ Lam Mạc thành người .

Còn giúp Lam Gia có cháu đích tôn.

"Vậy bây giờ là cả nhà mình yêu thương nhau rồi."

Lam Mạc vui mừng , nói tới mức chảy nước mắt.

"A Mạc!

Đây là ước nguyện của anh sao?"

Lam Mạc nắm tay Huyên Huyên, nhẹ nhàng gật đầu.

Hắn muốn có một gia đình hoàn hảo, hạnh phúc bên người mình yêu, có con trai và cả ba mình.

"Được!

Em đã rõ."

Lam Trí ngước mắt lên hỏi Lam Bình: "Ông nội, có phải người ra rất nhanh?"

Huyên Huyên: ".........."

Lam Mạc: "........."

Lam Mạc / Trần Huyên Huyên, hai anh chị đã dạy hư cháu tôi rồi....

( Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10 chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ)
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 92: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn


Huyên Huyên cảm thấy đầu hơi choáng váng, cúi xuống nhìn lại bản thân mình.

Trên người ăn mặc hở hang thiếu vãi, còn ở trong phòng giống như khách sạn 5 sao, được bài trí đầy đủ tiện nghi, còn phi thường xa hoa.

Âm thanh hệ thống vang lên.

( Nhiệm vụ hoàn thành 100% được 6000 Dương Khí )

Tên : Huyên Huyên

Tuổi : 25 tuổi

Sở trường : Kĩ năng thêu sơ cấp

Dương khí : 28000/100000

Ưu điểm. : Ngực Cup D, Tiểu Huyệt se khít, Tiết Sữa.

"Hệ Thống bổn cô nương muốn cốt truyện."

[...] Cập nhập thông tin cốt truyện.

Nguyên chủ tên là Y Huyên Huyên 18 tuổi.

Đang học cao trung liền bỏ dở, nguyên chủ còn có người anh tên là Y Thiên Vũ 22 tuổi.

Ban đầu gia cảnh rất giàu có, mẹ của Nguyên chủ lại đam mê bài bạc, vũ trường thuốc phiện.

Khiến cho ba nguyên chủ tức chết.

Sau khi chồng chết, mẹ của nguyên chủ ăn chơi hơn, tiêu xài hết của cải trong nhà.

Lúc này có một người giàu có muốn mua con trai để nuôi.

Bà ta nhẫn tâm bán đi Y Thiên Vũ, khi đó hắn mới 8 tuổi cho làm con nhà khác.

Giữa lại nguyên chủ bên mình.

Y Thiên Vũ tuy mới 8 tuổi nhưng hắn đã nhận biết được mọi việc.

Hắn càng không ngờ, mẹ hắn không hề hay biết rằng, đã bán con trai mình cho chính bọn buôn người.

Y Thiên Vũ sống trong hoàn cảnh đánh đập liên tục.

Tới năm hắn 12 may mắn trốn thoát khỏi tay buôn người.

Hắn trở nên thù hận mẹ lẫn em gái của mình.

Nguyên chủ sống cũng không thoải mái, năm cô 15 tuổi.

Mẹ nợ tiền xã hội đen, lừa bán trinh của nguyên chủ để trả nợ, 5 tên đàn ông luân phiên nhau cưỡng dâm.

Tới năm 18 tuổi, mẹ đánh bài nợ số tiền khổng lồ.

Bắt con gái mình phải đi làm gái, ngủ với đàn ông để lấy tiền cho mẹ hút chích đánh bài bạc.

Nguyên chủ vì không chịu được tủi nhục, liền uống thuốc ngủ tự tử.

Lúc chết nguyên chủ rất muốn được gặp lại anh trai của mình.

Cuộc đời của Y Thiên Vũ thì may mắn hơn, khi hắn 12 tuổi nhờ có đầu óc thông minh và khéo léo.

Đã được một ông trùm nhận nuôi.

Giúp hắn ăn học, còn cho sang Anh định cư.

Tạo riêng cho mình một cơ nghiệp trong giới hắc đạo.

Trong lòng Y Thiên Vũ vẫn hận mẹ và em gái tới tận xương tủy, vì vứt bỏ hắn không thương tiếc.

Huyên Huyên tiếp thu xong cốt truyện thì cô nhíu mày.

Đây là quá cẩu Huyết rồi đi.

Lúc này cô xuyên qua vào ngày đầu tiên người mẹ tệ bạc bắt con gái mình đi làm gái.

Đầu cô choáng váng vì đánh thuốc mê.

Lúc này tỉnh được chắc chắn là nhờ hệ thống rồi.

[...] Ký chủ không cần cảm ơn ta.

"Mi nói đi, đối tượng cần vắt cạn là ai?"

[...] Nghiệm vụ chính tuyến, xin mời ký chủ thực hiện nguyện vọng của Y Thiên Vũ.

Huyên Huyên :"........."

"Hệ Thống mi đang đùa phải không?

Hắn là anh ruột thân thể này đó?"

[...] Hệ Thống không biết đùa, mối quan hệ loạn luân không phải luôn kích thích sao??

"Kích thích cái ông nội mi, bổn cô nương không làm."

Huyên Huyên giận tới mức phun trào.

[...] Vậy hệ thống không ngại, chuẩn bị trừng phạt ký chủ.....

30 giây.....đếm..

"Làm! làm...

Bổn cô nương làm.

Có gì thì từ từ nói..."

_______________________________________

P/s: Xem ra sẽ gay cấn đây ( ╹▽╹ )
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 93: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 2


Huyên Huyên chỉnh lại trạng thái, tới khi từ cánh cửa có người mở.

Cô vội vàng nằm xuống, giống như mình chưa hết thuốc mê.

"Cạch ~~"

Một người nam nhân to béo độ tuổi trung niên bước vào, lại thêm hai người nam nhân nữa bước vào.

Huyên Huyên híp mắt nhìn ba con quỷ háo sắc này.

Nghĩ tới lúc bị 3 tên béo như lợn này đè, chắc chắn cô sẽ bị chơi tới hỏng.

Bỗng âm thanh khàn đặc, ồm ồm vang lên.

"Con hàng này nhìn ngon thật, gia gia tới còn ngủ rất ngon lành."

Lại một tên khác tiến tới, xé rách một bên tay áo của Huyên Huyên, hắn dùng lưỡi liếm sạch mấy đầu ngón tay của cô.

Cảm giác bị heo liếm này khiến cô buồn nôn.

Muốn đạp cho 3 con heo này một trận.

"Này từ từ!

Lục Tổng phải tắm đã, để người đẹp tỉnh dậy bây giờ."

"Chậc~ tắm làm gì, lát bắt con hàng này liếm sạch. không phải rất kích tình sao?"

"Ha ha Phó Tổng nói đúng, nào vào cuộc vui thôi."

Nghe ba người nói chuyện, Huyên Huyên không thể giả bộ ngủ được nữa.

Cô vận dụng kĩ năng vệ sĩ của thế giới trước.

Bật người dậy hai chân xoạc rộng ra, đạp vào cái bụng mỡ hai nam nhân kia.

Tay kia nhanh chóng cầm đèn ngủ, đập lên đầu tên còn lại.

Nhân lúc ba tên đang vật vã đau đớn, cô quấn chăn lên người.

Chạy ra khỏi cửa.

[...] Phát hiện nam chủ cách ký chủ 50m, đi về phía tây rẽ trái.

Huyên Huyên cắn răng chạy thật nhanh, 3 nam nhân kia thấy cô chạy thoát vội vàng đuổi theo.

Miệng mắng liên hồi.

"Mẹ kiếp con đĩ này, để ông bắt được sẽ cắm chết ngươi."

Lúc này Huyên Huyên chạy theo chỉ dẫn của hệ thống, đập vào mắt cô là toilet nam.

Chắc chắn cô không biến thái tới mức chạy vào bên trong đâu.

Huyên Huyên túm chặt chăn trên người, toàn thân khẩn trương.

Mong cho Y Thiên Vũ nhanh chóng trở ra.

Thì ba người kia rốt cuộc cũng đuổi kịp, có tên còn nở nụ cười nham nhở lên tiếng.

"Con đĩ này, mày hưng phấn tới mức chạy vào toilet nam cầu nam nhân cắm sao? nhanh theo gia trở lại."

Hệ Thống nhắc nhở nam chủ còn cách 2m, cô bắt đầu vào vai diễn.

Dù sao cũng 15 năm không gặp, chắc chắn hắn không nhận ra cô là em gái mình đâu.

"Không... cầu xin các người, tôi không bán thân.. cầu xin các người buông tha cho tôi."

"Câm miệng, mày không bán thân.

Nhưng mẹ mày đã bán cho ta.

Mau lại đây."

"Không....

đừng mà...."

Ngay lúc này, Y Thiên Vũ bước ra.

Hắn chỉ nghe được hai câu cuối.

Nhưng hắn chỉ nhíu mày, sau đó vô tâm lướt qua người Huyên Huyên.

Cô làm sao có thể để cho nam chủ dễ dàng bước qua được, Huyên Huyên xoay người 90° túm lấy cánh tay của Y Thiên Vũ, khóc rống lên.

"Anh trai! anh phải cứu em, mẹ nỡ bán em cho lũ kia, bắt em làm việc dơ bẩn này lấy tiền cho mẹ đánh bạc."

"Ô...

ô.

ô... anh trai cứu em, trên đời này em chỉ có anh là người thân duy nhất."

Huyên Huyên mặt dày đu bám lấy Y Thiên Vũ, khóc tới tâm tê phế liệt.

Chăn quấn trên người cũng tuột ra, phô bày đường cong cơ thể tuyệt mĩ, mập mờ thấy như không.

Ba người kia: ".........."

"Buông tay ra..."

Y Thiên Vũ cau mày, lạnh lùng phun từng chữ.

Hắn không quen nữ nhân này.

Nhìn cách ăn mặc chắc chắn là kiều nữ, thuộc dạng ăn chơi.

Không chịu làm, kiếm tiền trên cơ thể.

Hắn rất ghét loại này, thật giống người đàn bà tàn nhẫn kia.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 94: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 3


Y Thiên Vũ hất tay Huyên Huyên ra.

Bước đi thì cô lại nắm chân, nước mắt nước mũi dính lên quần của hắn.

Ba người kia, nhanh chóng tiến tới túm chặt tay Huyên Huyên tách ra khỏi người Y Thiên Vũ.

Thuận tay tát mạnh xuống mặt của cô.

"Chát"

"Con đĩ này câm miệng lại, muốn lừa ông sao?

Kể cả có anh trai mày ở đây, ông cũng cắm chết mày."

Huyên Huyên nhẫn nhịn, diễn khổ nhục kế.

Nước mắt càng dàn giụa, luôn miệng kêu lên.

"Ô ô....Anh Thiên Vũ, cứu em... aaaaaaaa"

Đột nhiên bước chân của Y Thiên Vũ dừng lai, hắn nhìn Huyên Huyên trong vẻ mặt bi thương."

Nữ nhân này mới gọi hắn sao, nhưng hắn chỉ mới về nước.

Không quen biết ai ngoài ba nuôi, nữ nhân kia la hét thật ồn ào, ra tay một chút, bớt đi một cái phiền toái.

Y Thiên Vũ bước lại gần ba nam nhân kia, hàn khí tỏa ra khiến họ nhịn không được mà sợ hãi.

Miệng lắp bắp..

"Ngươi... muốn gì?

Không phải việc của ngươi, đừng xía vào."

"Ừ !

Không muốn làm gì."

"Nhưng rất ồn ào, nói đi mấy người mua cô ta bao nhiêu một đêm, tôi trả gấp đôi."

Y Thiên Vũ khoanh tay, cao ngạo nhìn ba tên kia.

Hắn còn không buồn. liếc nhìn Huyên Huyên, giống như sợ bẩn mắt.

"Tiền ông đây không thiếu, tốt nhất đừng xía vào chuyện tốt của ông đây."

Huyên Huyên muốn phì cười, cô mắng thầm trong lòng.

"Nói thì hay lắm, tiền không thiếu mà ba người chơi chung 1 cô"

Y Thiên Vũ hết sức chịu đựng, hắn rút súng ra bắn vào chân một tên ở đó.

Âm thanh chói tai vang lên.

"Đoàng Đoàng"

"Á....

Á...."

"Hắn có súng, nhanh gọi cảnh sát.

Tên này bị điên rồi...."

Hai người kia nhanh chóng thả Huyên Huyên ra, đỡ lấy tên bị bắn.

Máu chảy lênh láng trên sàn nhà.

"Không muốn ăn đạn thì cút" Y Thiên Vũ niết bàn tay lên súng, nhàn nhạt nói.

"Hừ! coi như hôm nay ông tha cho mày."

"Còn mẹ mày ông đây không chắc chắn có đánh chết bà ta hay không."

Ba tên kia nói xong, liền dìu nhau rời đi.

Huyên Huyên đứng dậy, quấn chăn.

Nhẹ nhàng lau nước mắt túm chặt cánh tay của Y Thiên Vũ nghẹn ngào nói.

"Cảm ơn anh! anh có thể cho tôi đi theo được không?

Nếu tôi trở về mẹ sẽ đánh chết tôi."

Y Thiên Vũ nhíu mày, hắn rất ghét thứ đồ dơ bẩn chạm vào người.

Trong mắt hắn bây giờ, cô rất bẩn.

"Buông tay ra, cô thật bẩn."

Huyên Huyên: ".........."

Huyên Huyên trợn tròn mắt, lần đầu cô gặp nam chủ 5 lần 7 lượt xúc phạm cô.

Mà thân thể mình đâu có bẩn, còn rất sạch là đằng khác.

"Xin lỗi! nhưng tôi rất sạch không có bẩn, như anh nói."

"Tôi ghê tởm người như cô."

Dứt lời Y Thiên Vũ xoay người rời đi.

Hắn ở gần nữ nhân này,luôn có cảm giác thân thuộc.

Khiến hắn nhớ lại người đàn bà kia.

Hắn trở lại nước có một phần, muốn xem người đàn bà kia sau khi bán hắn với số tiền lớn.

Thì cuộc sống có tốt hơn hay không.

Y Thiên Vũ chưa đi được vài bước, thì phía sau lại vang lên tiếng khóc lóc.

Hắn giật mình khi nghe Huyên Huyên lẩm bẩm tự trách mình với điện thoại.

"Mẹ! sao mẹ lại nhẫn tâm bán rẻ con gái của mình.

Mẹ... mẹ giết con đi."

"Nếu như năm đó mẹ bán con, thay vì bán anh Thiên Vũ.

"Thì chắc chắn con sẽ sống như một con người ....không, được đối xử như một con người."

"Mẹ!

Khắp người con thật bẩn... con không có tiền, xin mẹ đừng đánh bạc nữa...con không chịu được."

"Mẹ... con chết đây...người ta nói con thật bẩn, thật ghê tởm.

Con cũng cảm thấy con thật bẩn."

"Mẹ tạm biệt."

"Anh trai, nếu anh đang ở nơi nào.

Thì em gái chúc anh sống thật tốt."

Dứt lời Huyên Huyên đứng lên, đâm mạnh vào tường.

Y Thiên Vũ phản ứng kịp, nhanh chóng đỡ lấy cô.

Nhưng trán cô đã sớm chảy máu, ngất lịm.

Y Thiên Vũ nghi ngờ nhìn nữ nhân này, vì những lời kia rất trùng khớp với tuổi thơ của hắn.

Đã 15 năm rồi, chắc chắn em gái hắn cũng bằng độ tuổi này đi.

Hắn nhanh chóng đỡ Huyên Huyên vào xe, đưa tới bệnh viện.

Cẩn thận hơn còn xét nghiệm ADN.

Y Thiên Vũ lấy điện thoại ra, gọi cho thuộc hạ của mình.

"Điều tra giúp tôi người đàn bà này, trong vòng 15 năm trở lại đây.

Tôi muốn có kết quả nhanh nhất..

Đầu dây bên kia cung kính đáp lại: "Em đã rõ"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 95: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 4


Huyên Huyên tỉnh dậy đã là trưa của ngày hôm sau, đầu được quấn băng gạt.

Huyên Huyên nâng mắt nhìn lên trần nhà trắng xóa, đầu cô liền nhảy ra một nơi.

"Bệnh viện sao?"

Y Thiên Vũ thấy Huyên Huyên đã tỉnh, hắn liền đi thẳng vào vấn đề.

Cần xác minh lại, vì trong tay hắn cầm kết ADN trùng khớp tới 99.9%.

Hắn cất giọng nói âm lãnh lên, nghe ra không có một chút tình cảm nào trong lời nói này.

"Cô tên gì , bao nhiêu tuổi?"

Huyên Huyên quay đầu lại nhìn Y Thiên Vũ, cô cười yếu ớt.

Môi mấp máy.

"Cảm ơn, nhưng tôi không cần anh cứu.

Để tôi chết đi, tôi không muốn trong thế giới này nữa."

"Cô tên gì?"

Y Thiên Vũ gõ gõ ngón tay lên mặt, trừ bỏ những câu nói vô bổ kia của Huyên Huyên.

" Tôi... tôi.. tên là Y Huyên Huyên 18 tuổi..."

Huyên Huyên khó khăn nói từng chữ.

Lần đầu cô gặp phải nam chủ khủng bố như thế này, áp uy của hắn quá mạnh mẽ.

Giống như muốn bóp chết cô.

"Bộp"

"Nói tiếp đi" Y Thiên Vũ đạp ngã ghế, hắn muốn biết 15 năm nay qua người em gái và ả đàn bà kia sống như thế nào...

"Nói... nói gì cơ?"

Huyên Huyên ngốc trệ, vẫn không biết tên nam chủ này muốn cô nói cái gì?

"Cô sống thế nào 15 năm qua, kể thật tỉ mỉ cho tôi."

Nháy mắt Huyên Huyên đã sáng tỏ, chắc chắn người anh này đã nhận biết cô.

Hắn là muốn xác minh lại sao?

Bã vai Huyên Huyên khẽ run rẩy, nhìn về hướng cửa sổ.

Bắt đầu moi móc ký ức nguyên chủ kể lại tới xuất thần.

"15 năm trước, tôi có một người anh tên là Y Thiên Vũ hơn tôi 4 tuổi.

Mẹ tôi là người ham mê bài bạc, khi hết tiền mẹ liền bán anh ấy cho một nhà giàu có.

"Anh biết không?

Khi tôi lớn lên, tôi rất hâm mộ anh.

Tôi muốn người được bán đi là tôi, chứ không phải anh ấy?

Y Thiên Vũ nhìn Huyên Huyên chằm chằm, hắn không hiểu tại sao cô lại nói như vậy.

Hắn nhịn không được lên tiếng hỏi lại.

"Tại sao? không phải lúc bán người anh, mẹ cô cầm rất nhiều tiền sao?"

Huyên Huyên hít hít không khí, cánh mũi khẽ run.

Nước mắt lại trào ra.

"Phải, mẹ tôi cầm rất nhiều tiền.

Bà bắt đầu hút thuốc phiện, bài bạc cả ngày."

"Năm tôi 5 tuổi, tôi phải đi nhặt rác để có tiền cho bà đánh bài.

Khi tôi 7 tuổi, tôi phải nhặt ve chai, mong muốn mình được đi học như người ta."

"Tôi cứ tưởng như vậy sẽ ổn, nhưng không.

Khi tôi 15 tuổi mẹ nợ tiền xã hội đen, số tiền rất lớn."

Nói tới đây Huyên Huyên gục đầu vào gối khóc thảm, một lúc sau cô nở nụ cười cay đắng.

Nhìn thẳng vào mặt Y Thiên Vũ nghẹn ngào nói.

"Khi đó tôi đi học về, mẹ trói tôi lại.

Để mặc kệ cho 5 tên đàn ông luân phiên cưỡng dâm tôi."

Vừa nói Huyên Huyên vừa niết hai tay tới đỏ rực.

Như muốn nhỏ máu ra ngoài.... lại tiếp nói...

"Mẹ tôi chỉ nhìn tôi và nói, tao sinh ra mày.

Số phận của mày phải thay tao kiếm tiền."

"Ngày hôm sau tôi dậy, với toàn thân bầm tím.

Khắp người dính tinh dịch ...... ha ha ha.. mẹ tôi đưa cho tôi 5 triệu."

"Nói đây là tiền cho tôi học, tôi cố gắng nuốt nỗi nhục này cầm tiền đi học.

Khi lên cao trung, tôi 18 tuổi."

"Mẹ lại nợ tiền, đánh thuốc mê muốn tôi ngủ với nam nhân, kiếm tiền cho bà tiêu xài.... may mắn tôi gặp được anh...

"Anh nói phải, tôi rất bẩn...."

Huyên Huyên cười ra nước mắt, nhìn Y Thiên Vũ với ánh mắt đầy bi ai, oán thán...

"Nếu thời gian quay trở lại, tôi muốn người bị bán đi là tôi...."

Y Thiên Vũ cảm giác đau lồng ngực, hắn không ngờ 15 năm qua em gái sống còn nhục nhã hơn hắn.

Hắn nhếch môi cười, cũng đúng thôi sống cùng người đàn bà kia.

Làm sao có cuộc tốt lành đây.

"Tại sao cô không chạy trốn?

Còn ở lại bên bà ta làm gì?"

"Ha ha ha trốn sao? tôi trốn đi đâu.

Trong khi mẹ không làm giấy tờ tùy thân cho tôi.

Dứt lời Huyên Huyên đứng dậy rút ống dẫn dịch ra.

Hơi cúi đầu nghẹn ngào lên tiếng.

"Cảm ơn anh đã cứu tôi, bây tôi không có tiền.

Nhưng tôi sẽ cố kiếm trả lại tiền viện phí cho anh."

Nói xong Huyên Huyên giả bộ bước đi, Y Thiên Vũ lạnh lùng lên tiếng.

Có chút trào phúng trong lời nói.

"Cô định đi đâu kiếm tiền trả tôi?

Ngủ với nam nhân sao?"

Huyên Huyên nghiêng đầu lại, gật đầu mĩm cười nhàn nhạt.

"Phải!

Dù sao thân thể tôi cũng rất bẩn.

Cảm ơn anh đã đưa tôi tới bệnh viện."

Nghe thấy lời nói này, Y Thiên Vũ lòng đau như thắt lại.

Hắn rất hận mẹ lẫn người em gái này, nhưng dù sao khi đó em gái mới 3 tuổi.

15 năm qua, còn bị đàn bà tàn nhẫn kia dày vò lăng nhục.

Y Thiên Vũ quyết định.

"Cô đi theo tôi, tôi không cầm những đồng tiền ghê tởm kia của cô."

Huyên Huyên ngồi phịch xuống đất, ôm lấy mặt khóc tu tu.

Lúc này cảm xúc của nguyên chủ hoàn thành thao túng lấy cô.

"Phải, phải... tôi bẩn..."

"Thật bẩn... rửa bao nhiêu cũng không hết..."

"Thật ghê tởm... ha..ha..ha."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 96: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 5


Y Thiên Vũ khẽ xoa mi tâm, tiến lại gần Huyên Huyên.

Hắn không biết phải làm sao với người em gái này, Y Thiên Vũ thở dài một hơi.

Âm trầm lên tiếng.

"Cô theo tôi về, hoặc trở về với người đàn bà kia."

"Anh... anh!

Vì sao lại đối xử với tôi tốt như vậy?"

"Tôi là Y Thiên Vũ, người mà nữ nhân kia nhẫn tâm bán đi."

Y Thiên Vũ cắn chặt răng, rít thành tiếng.

Chỉ cần nhắc tới người mẹ tàn nhẫn kia, nỗi oán hận lại dâng trào.

Chính vì lí do này, hắn không thích luôn người em gái mới nhận biết này.

Huyên Huyên mở lớn hai mắt, nhìn Y Thiên Vũ.

Miệng lắp bắp mãi mới thành câu.

"Anh.... anh...nói sao?

Anh là anh trai tôi???"

Hắn im lặng, đưa giấy kết quả xét nghiệm ADN cho Huyên Huyên nhìn.

Lúc này Huyên Huyên tỏ ra mình hết sức ngạc nhiên, còn khóc to hơn...

"Anh trai, cuối cùng em được nhìn thấy anh rồi.

Thật tốt...."

Huyên Huyên đứng dậy định ôm lấy Y Thiên Vũ, tức khắc bị hắn đẩy ra.

Thuận miệng nhắc nhở.

"Đừng gọi tôi là anh trai, cũng đừng chạm vào người tôi..."

Huyên Huyên cắn cắn môi, nhẹ nhàng gật đầu.

Yếu ớt lên tiếng...

"Em... em...biết, em rất bẩn!

Em sẽ không chạm vào anh.

Nhưng anh đúng là anh trai của em mà."

"Đã từ lâu tôi xem mình không có, mẹ lẫn em gái rồi.

Cô tốt nhất lên giường nghĩ ngơi."

"Tôi đi làm giấy xuất viện cho cô."

Nói xong Y Thiên Vũ đi ra khỏi phòng bệnh.

"Cảm ơn anh trai."

Hắn nghe thấy, cũng chỉ hơi nghiêng đầu.

Liếc mắt nhìn mại, sau đó xoay người bước đi thẳng.

Lúc này Huyên Huyên đứng dậy, phủi bụi trên quần áo bệnh nhận.

Leo lên giường nằm nghỉ, môi cô cười nhàn nhạt.

Coi như bước đầu đã thành công mĩ mãn.

Chỉ cần tìm cơ hội quyến rũ vắt cạn anh trai là xong.

Nghĩ nghĩ Huyên Huyên lại thở dài, vì thái độ của nam chủ đối với cô cực gắt.

Trong ánh mắt hắn có tia ghét bỏ nồng đậm.

Huyên Huyên nghĩ một hồi, liền chìm vào giấc ngủ.

Lúc này Y Thiên Vũ làm giấy xuất viện xong.

Thì điện thoại vang lên, hắn cầm điện thoại cho vào tai nghe.

"Nói đi! chuyện tôi bảo, cậu điều tra sao rồi?"

Đầu dây bên kia, kể không sót một chi tiết nào.

Toàn bộ quá khứ của Huyên Huyên đều được moi móc ra hết, và hiển nhiên hoàn toàn khớp với những gì Huyên Huyên kể cho hắn nghe.

15 phút sau Y Thiên Vũ mở cửa tiến vào phòng bệnh, hắn nắm chặt tờ giấy xuất viện.

Lại đảo mắt nhìn em gái mình an ổn ngủ trên giường, sắc mặt dường như không được yên ổn, giữa mi tâm còn nhíu chặt.

Nước mắt từ khóe thi nhau chảy ra, miệng. lẩm bẩm rất nhỏ..

Y Thiên Vũ ghét sát tai, lắng xem em gái đang ngủ mơ cái gì?

"Mẹ... mẹ..

đừng đánh con nữa, con sẽ mang thật nhiều tiền.

Hôm nay con nhặt được rất nhiều lon nhựa."

"Anh...

đừng bỏ rơi Huyên Huyên, anh Huyên Huyên nhớ anh."

Thoáng chốc, cả người Y Thiên Vũ cứng ngắc.

Hắn không ngờ, tới khi ngủ em gái vẫn bị người đàn bà kia hành hạ.

Hắn thở dài một hơi, tuy rằng vẫn hận.

Nhưng hắn không thể bỏ mặc người em này.

Nếu không người đàn bà tàn nhẫn kia, sẽ biến em gái thành cái dạng gì nữa.

Y Thiên Vũ nảy ra ý định, xem như nuôi một món đồ chơi đi.

Hắn chán ghét tất cả, chán ghét lẫn người em gái này.

Chỉ mình em gái sống nhục nhã sao?

15 năm qua hắn sống cũng rất nhục nhã, ba nuôi đối xử hắn giống như nuôi một con chó trung thành mà thôi.

Tới bây giờ hắn vẫn không thoát ra khỏi vòng khống chế của ông ta.

Nghĩ tới đây, điện thoại của hắn lại rung lên.

Y Thiên Vũ nhìn tên người gọi đến, hắn mím môi nghe điện thoại.

"Chủ nhân!

Ngài gọi cho tôi có việc gì?"

Người bên kia cất giọng đầy nguy hiểm lên: "Ta nghe nói, con cho người điều tra ai đó?"

"Vâng thưa chủ nhân!

đó là em gái thất lạc của con...."

"Cũng chỉ là món đồ chơi, khi chán con tự khắc sẽ vứt bỏ.."

Vài giây im lặng, đầu giây bên kia bắt đầu lên tiếng.

"Được! ta tin tưởng con, nhưng hãy nhớ việc ta giao cho con làm."

"Là con trai của ta, không được phép nảy sinh tình cảm."

"Con đã rõ"

Y Thiên Vũ run rẩy mà nói, hắn vẫn luôn khiếp sợ người ba nuôi này.

Ông ta là một con ác quỷ đội lốt người.

15 năm qua, hắn chịu đựng sự huấn luyện không phải dành cho người.

Khiến hắn biến thành vũ khí máu lạnh, mà ông ta cần dùng.

Y Thiên Vũ gục đầu bên mép giường.

Từ Đầu tới cuối Huyên Huyên nghe rõ lời thoại của hai người, môi mỏng nhếch lên.

"Có thứ đồ chơi, càng chơi càng nghiện.

Đó chính là em gái của mình, anh trai yêu quý ạ."

Điều này Huyên Huyên chỉ dám nghĩ trong bụng.

Cô híp mắt nhìn nam nhân cao lãnh, mang vẻ đẹp thị huyết này.

Cực kì lôi cuốn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 97: Tranh Ra! Tôi Ngại Bẩn 6


Khung cảnh lúc này bình yên tới lạ thường, nam nhân ngủ gục bên mép giường.

Nữ nhân xoay người, bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy đầu của nam nhân nọ.

Thời gian 3 tiếng trôi qua, cuối cùng Y Thiên Vũ cũng tỉnh.

Hắn cảm giác trên đầu mình có vật gì đó ấm áp để lên trên, không suy nghĩ nhiều liền hất tay ra.

"Khụ ~~ Khụ! cô dậy đi, tôi làm thủ tục xuất viện cho cô rồi."

Huyên Huyên mơ màng mở mắt, nhìn chăm chăm vào Y Thiên Vũ.

Cô khẽ dụi mắt, ngồi dậy.

"Anh trai! em có thể đi theo anh sao?"

Huyên Huyên ngây thơ hỏi lại hắn.

Y Thiên Vũ gật gật đầu, hắn không dám nhìn vào đôi mắt kia.

Rất dễ mềm lòng, Y Thiên Vũ bước ra trước Huyên Huyên vẫn trong trang phục bệnh nhân lẽo đẽo theo sau.

Y Thiên Vũ hơi liếc mắt nhìn Huyên Huyên.

Sau đó cả hai người lên xe đi thẳng, Y Thiên Vũ mua luôn bộ đồ bệnh nhân kia cho cô.

Dọc đường hai người trầm mặc không ai nói gì, Huyên Huyên biết nam chủ này vẫn rất ghét cô.

Nên chỉ còn cách ngậm miệng lại, nghĩ cách quyến rũ sau.

20 phút sau hắn dừng xe trước cửa hàng thời trang.

Huyên Huyên bước xuống theo sau.

"Cô định mặc bộ đồ bệnh nhân này mãi sao?

Thích bộ nào thì lấy đi."

Huyên Huyên nghe lời, xem xét một vòng vẫn không dám mua.

Cô nhìn Y Thiên Vũ với đôi mắt bối rối, lâu sau ngập ngừng mở miệng.

"Anh trai!

đồ ở nơi này rất đắt.

Em không dám mua, hay anh chở em đi mua nơi khác rẽ hơn đi."

Y Thiên Vũ nghe thấy cô nói , khóe miệng hắn không khỏi giật giật.

Hắn đi tới nơi thanh toán, rút thẻ ra lãnh đạm lên tiếng.

"Tất cả đồ ở đây, gói lại hết cho tôi."

Nhân viên :"......"

Huyên Huyên :"....."

"Vâng! vâng! thưa ngài ở đây có thể tích điểm ngày có cần......

"Không lấy."

Nói xong hắn ra phòng chờ, đợi cho nhân viên gói xong toàn bộ đồ lại.

Huyên Huyên vẫn đang ngơ ngác nhìn Y Thiên Vũ, lúc này nhân viên khẽ nói với nhau to nhỏ.

"Cô gái kia quả thật có anh trai tốt, mua hết cửa hàng không cần suy nghĩ."

"Đúng, đúng! hai anh em họ có nhan sắc rất xinh đẹp."

Nhân viên bàn tán sôi nổi, gật gù hưởng ứng theo.

Huyên Huyên thì khác, cô đang mắng thầm Y Thiên Vũ.

Hắn là đang cố tình khoe tiền sao?

"Anh trai! không cần mua nhiều như vậy, rất tốn kém....."

Không để cho Huyên Huyên nói xong, Y Thiên Vũ đã lên tiếng xen ngang.

Em gái này nghĩ hắn không đủ tiền mua cho cô, chút quần áo này sao?

"Dù mua cho cô bao nhiêu đồ đẹp thì vẫn không bao giờ thay đổi được sự thật."

"Cô rất bẩn, tốt nhất đừng đụng chạm vào người tôi."

Bã vai Huyên Huyên run run, cô rũ mắt xuống.

Nước mắt nhỏ giọt xuống bàn tay nhỏ xinh.

"V..âng.. em hiểu, em cảm ơn anh trai."

Một lúc sau nhân viên đã quẹt thẻ xong, đưa hóa đơn.

Và bắt đầu vận chuyển đồ của Huyên Huyên tới biệt thự Y Thiên Vũ mới mua.

"Cảm ơn ngài đã mua đồ! của ngài hết 200 triệu..."

Y Thiên Vũ không nói gì, hắn nhận lại thẻ từ tay nhân viên.

Thong dong bước chân ra khỏi cửa hàng.

Vừa tới cửa, bất giác điện thoại của Huyên Huyên vang lên.

Cô run run ấn nút mở khóa.

"M.. e... mẹ.."

Y Thiên Vũ một lời không nói, giật điện thoại của Huyên Huyên vứt vào thùng rác bên canh.

Lạnh lùng lên tiếng.

"Tôi sẽ mua cho cô cái khác."

Huyên Huyên :"......"

"Anh... anh trai! dù sao phải nói cho mẹ một câu."

"Nếu cô muốn về với người đàn bà kia, thì đừng đi theo tôi.

Còn đi theo tôi, thì tôi không muốn có bất cứ quan hệ gì với bà ta."

"Em.. em đã biết!"

Huyên Huyên bị Y Thiên Vũ áp uy tới không thở nổi.

Ngoan ngoãn đi theo hắn lên xe.

"Mẹ nó! tên nam chủ này quá khủng bố rồi."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 98: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 7


50 phút sau liền tới biệt thự mà Y Thiên Vũ mua.

Xe vừa dừng trước cổng đã có một dàn hơn 20 người, mặc âu phục màu đen.

Đeo kính đen cúi thấp đầu cung kính chào.

"Thiếu gia"

Y Thiên Vũ gật gật đầu, đi thẳng vào bên trong.

Huyên Huyên lúc này còn mãi mê quan sát biệt thự này.

Quá mức xa hoa rộng rãi.

Biệt thự được thiết kế theo phong cách châu Âu.

Phía bên trái có hồ bơi rộng lớn, còn chưa kể tới hoa viên rộng rãi.

Phía trước sân còn có đài phun nước, khắp nơi đều có thể nhìn thấy nam nhân mặc đồ đen đi xung quanh.

Huyên Huyên theo sau Y Thiên Vũ vào đại sảnh.

Bên trong đại sảnh được phối với hai màu trắng đen, toàn bộ đồ dùng đều là đồ gỗ lâu năm.

Khảm đá quý.

"Sắp xếp phòng cho người này, cô ta là em gái tôi.

Các người hầu hạ cho tốt."

"Vâng thưa thiếu gia"

"Anh, em không được ở cùng anh sao?"

Huyên Huyên chớp chớp đôi mắt đầy tội nghiệp nhìn Y Thiên Vũ.

"Hừ!

Tôi ngại bẩn."

Dứt lời hắn xoay người rời đi.

Huyên Huyên đành phải đi theo người hầu tới phòng của mình.

Huyên Huyên bước vào trong phòng, vừa lúc đồ bên cửa hàng đưa tới .Cô lười biếng chọn ra một bộ váy trắng mỏng chuẩn bị tắm qua.

"Tiểu thư, người cần gì thì bấm chuông bên trái.

Sẽ có người đưa đồ tới.

"Cảm ơn" Huyên Huyên hướng người hầu nhẹ nhàng gật đầu.

Đợi khi người hầu ra hết, cô bắt đầu đi vào toilet cởi bỏ quần áo bệnh nhân ra.

Ngâm mình trong bồn tắm, cảm giác lúc này mới đúng là thần tiên.

Hồi lâu sau Huyên Huyên bước ra, toàn thân đỏ hồng do mới tắm xong.

Khuôn ngực đầy đặn cao vểnh, nhô lên lớp vãi mỏng tanh.

Trên bàn đã có sẵn đồ ăn.

Chắc chắn Y Thiên Vũ không muốn cô ăn chung với hắn.

Huyên Huyên đành thở ra, ngồi ăn hết mĩ vị trên bàn, thái độ còn rất hưởng thụ.

Sắc trời đã khuya cô nhàn nhã nhắm mắt ngủ.

Hệ thống vang lên phá đám.

[...] Ký chủ cô không đi vắt cạn nam chủ sao?

Cô định cứ vậy mà ngủ?

"Ừ!

Mi cũng nhìn rõ mà, hắn rất ghét bổn cô nương.

Còn chê ta bẩn, ghê tởm."

"Nếu không mi làm trời đang đẹp đầy trăng sao này, nổi lên mưa rông sấm xét đi."

"Lúc đó bổn cô nương sẽ viện cớ tới vắt cạn hắn."

[...] Được!

Vài phút sau, trời bỗng nhiên nổi gió lớn.

Cơn mưa nặng hạt, điên cuồng chút nước xuống.

Ầm ~~ Roẹt Roẹt.

Huyên Huyên :"......."

[ ʘ‿ʘ ]

Cô dơ ngón tay cái lên giữa không khí.

Miệng thốt lên.

"Vẫn là hệ thống mi lợi lại"

[...] Ký Chủ quá khen.

Huyên Huyên ôm lấy gối nhỏ, đi chân không bước nhanh chóng tới phòng ngủ của Y Thiên Vũ.

Cô đứng trước cửa phòng, cánh mũi khẽ run rẩy.

Vài giây sau, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Đôi mắt lẫn chiếc mũi đỏ hồng, thần sắc thập phần sợ hãi.

Vươn tay nhỏ xinh ra gõ lên cánh cửa.

" Cốc ~~Cốc "

Không để cho Huyên Huyên đợi lâu, hai phút sau Y Thiên Vũ trong bộ áo ngủ mỏng.

Tiến tới mở cửa, vừa nhìn thấy Huyên Huyên hắn ghét bỏ định đóng cửa lại.

"Anh!

Có sét... em rất sợ."

Huyên Huyên làm sao có thể để cho hắn đóng cửa, cô vội vã ôm chầm lấy Y Thiên Vũ.

Miệng không ngừng lắp bắp kêu sợ hãi.

Thoáng chốc hắn cứng người, cảm nhận được khuôn ngực mềm mại dán vào người hắn.

Y Thiên Vũ định đẩy Huyên Huyên ra, nhưng mùi hương ngọt ngào như mê hoặc tâm trí của hắn, mãi không buông.

Khắp người như có dòng tĩnh điện chạy dọc thân thể, hơi thở trở nên nặng nề hơn.

Hai người giữ tư thế mập mờ này vài phút.

Y Thiên Vũ đẩy Huyên Huyên ra ,rất nhanh hắn lấy lại trạng thái lạnh lùng như ban đầu.

Lãnh đạm mở miệng.

"Cô nên về phòng của mình, đừng chạm vào tôi."

Dứt lời hắn lên giường, đắp chăn nằm.

Nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ phòng.

Huyên Huyên cắn chặt môi, bước nhẹ nhàng.

Nằm một góc giường, run rẩy mở miệng.

"Anh trai! em chỉ nằm một góc, sẽ không chạm vào người anh."

Y Thiên Vũ: "..........."

Không thấy Y Thiên Vũ nói gì, Huyên Huyên câu miệng cười.

Kế hoạch mặt dày cuối cùng cũng thành công.

Đêm này phải vắt cạn tên anh trai khủng bố này.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 99: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (H)


Y Thiên Vũ cố kị Huyên Huyên, hắn có chán ghét cô nhưng lại không nỡ đuổi ra.

Bởi vì cô là "em gái ruột" hắn đành im lặng xoay người ngược lại, trầm mặc một lúc cuối cùng chìm vào giấc ngủ.

Huyên Huyên hơi nhoài người dậy, xác nhận Y Thiên Vũ đã ngủ say.

Cô cười gian xảo, bắt đầu cởi váy ngủ xuống.

để lộ thân thể tuyệt đẹp no đủ ra.

Nhẹ nhàng tiến lại gần, rúc vào lồng ngực của hắn.

Sau đó cẩn thận cầm cánh tay của Y Thiên Vũ để lên hai vú căng vểnh của mình.

Mông trắng như tuyết, mềm mịn kẹp lấy côn thịt của hắn.

Có lẽ Y Thiên Vũ cảm giác được thứ gì đó ngọt ngào, mềm mại lấn tới.

Hắn nhăn mày, bàn tay theo phản xạ tự nhiên xoa bóp hai vú của Huyên Huyên.

Hơi thở của hắn nặng nề, thở vào lỗ tai của cô.

"Ư...

ưm..."

Huyên Huyên tê dại, cổ họng phát ra âm thanh rên rĩ.

Cô không biết Y Thiên Vũ đang mơ cái gì, hắn lại bất ngờ chủ động như vậy.

Y Thiên Vũ càng sờ càng nghiện.

Một tay hắn vòng qua eo nhỏ Huyên Huyên, tay kia không ngừng vuốt ve khắp cơ thể cô.

Dĩ nhiên hai mắt hắn vẫn nhắm chặt.

Huyên Huyên nhắm mắt hưởng thụ cảm giác thoải mái này, lúc này cô đã hoàn thành trần trụi.

Tiểu huyệt nhô cao, luôn tìm cơ hội cọ sát với côn thịt.

Cô nhẹ nhàng cởi nút áo ngủ của Y Thiên Vũ, tuột ra khỏi người hắn.

Để lộ ra đường nét rắn chắc, đầy mạnh mẽ của nam nhân.

Côn thịt đã sớm căng trướng, cao ngạo chĩa thẳng vào khe mông của Huyên Huyên, liên hồi chọc chọc vào.

Huyên Huyên bắt đầu nhẩm tính, cô dán mông mình gần côn thịt hơn.

Một tay nhẹ nhàng ấn quy đầu vào giữa miệng tiểu huyệt.

Quy Đầu vừa vào hơn phân nửa, dâm dịch đã tiết ra ướt đẫm, dễ dàng bôi trơn côn thịt thô to tiến vào hơn.

Đột nhiên Y Thiên Vũ vị vật chật hẹp mút, quấn chặt lấy đỉnh quy đầu.

Hắn khoái cảm tới mức rên rĩ.

Hai tay không ngừng xoa nắn ngực Huyên Huyên.

"Ọt"

Y Thiên Vũ theo phản ứng tự nhiên, nhấp mạnh hông rồi dập vào.

Một phát nguyên cây côn thịt to lớn lút cán, vào sâu bên trong tiểu huyệt ấm nóng chật hẹp

"A....

ân.....

ưm.....

ưmm.."

Huyên Huyên nhịn không được rên thành tiếng.

Đỉnh quy đầu bị kẹp chặt, Y Thiên Vũ mơ màng.

Không ngừng nhấp hông thọc ra vào, mỗi lần rút ra đều bị tiểu huyệt kẹp tới khẩn trương.

Huyên Huyên rên rĩ, kiềm giọng lại thật nhỏ.

Côn thịt của người anh trai này quá to lớn, lại còn nóng như sắt nung.

Làm cô hưng phấn lẫn khoái cảm không thôi.

Côn thịt cắm tới đâu, tiểu huyệt đều tham lam liếm mút.

Tiết ra dâm dịch quấn chặt lấy côn thịt, như muốn nuốt chửng không buông ra.

"A....

ư...

ư...

Anh trai cắm em gái muốn hỏng...ưm...."

Huyên Huyên không nhịn nổi, thỏ thẻ vài tai Y Thiên Vũ.

Lúc này Y Thiên Vũ đang trong mộng tinh, hắn mơ thấy chính mình đang điên cuồng cắm nát tiểu huyệt của em gái.

Y Thiên Vũ mơ màng, bóp mạnh hai vú Huyên Huyên.

Cô bị bóp tới sung sướng, đưa mông về sau, thuận tiện cho hắn thọc vào sâu hơn.

"Hừ...

ư...."

Y Thiên Vũ sung sướng rên rĩ, thần trí của hắn không còn rõ nữa.

Hắn chỉ nghĩ đây là giấc mơ, một giấc mơ giống thật.

Huyên Huyên ngẩng mặt lên, liếm lên cánh môi của hắn.

Nhẹ nhàng tách hàm răng, chiếc lưỡi như con lươn nhỏ, khuấy đảo bên trong.

Y Thiên Vũ cũng dây dưa môi lưỡi với Huyên Huyên.

Mông vẫn không ngừng thúc, đâm thọc côn thịt sâu tới hoa huyệt.

Đỉnh quy đầu ma xát thành tử cung.

Huyên Huyên thở hắt ra, hai tay túm chặt ga giường.

Mông nẩy theo từng cú nhấp của Y Thiên Vũ.
 
Back
Top Bottom