Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 100: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (H)


Hai người dây dưa liên hồi, giữa nơi hoan ái dâm dịch nhiễu ra ướt một mảng ga giường.

Y Thiên Vũ bỗng dưng bóp chặt vú Huyên Huyên tới phun sữa, hông của hắn gồng lên.

Đâm thọc mạnh mẽ vào bên trong tiểu huyệt.

Huyên Huyên đoán rằng hắn sắp tỉnh, liền co rút, kẹp chặt côn thịt nuốt trọn vào bên trong, không muốn côn thịt tuột ra ngoài.

Chưa tới 10 giây Y Thiên Vũ liền mở hai mắt ra, hắn vẫn chưa hoàn toàn ý thức được.

Vẫn tưởng mình trong cơn mơ, miệng hắn ghé sát vào hai vú cô.

Hung hăng liếm mút, cắn gặm một cách tàn bạo.

Cho tới khi hắn nếm được vị ngọt ngào chảy ra từ núm vú, lúc này Y Thiên Vũ hoàn toàn tỉnh.

Huyên Huyên cắn chặt môi, cố gắng co rút tiểu huyệt kẹp chặt côn thịt.

Run rẫy lên tiếng...

"Anh...

Anh trai..

Ưmmm..

Ưm..."

Đỉnh côn thịt bị thắt chặt, khiến khoái cảm đánh úp lên tới tận đại não của hắn.

Sung sướng tới mức, côn thịt run rẫy thần hồn điên đảo.

Y Thiên Vũ mở lớn hai mắt, hắn khiếp sợ nhìn vào mặt Huyên Huyên, sau đó lại nhìn xuống bầu ngực no đủ đang tiết sữa.

Đảo mắt xuống nhìn côn thịt to lớn đang cắm vào tiểu huyệt rĩ ra dâm dịch, nhiễu cả một mảnh ga giường kia.

Huyên Huyên giả bộ lo sợ, áp mông lại gần hơn, tự động nhấp thành nhịp.

Tiểu huyệt còn không ngừng co thắt, nuốt lấy côn thịt không ngừng co giật kia.

"Ưm..

Ư....anh trai, mau rút ra...

Anh đang làm gì vậy?"

Câu này vẫn là hắn hỏi mới đúng.

Y Thiên Vũ cắn răng, mồ hôi chảy ra đàm đìa.

Gân xanh nổi lên khắp trán.

Hắn khó khăn nuốt nước miếng xuống, hai tay buông ta khỏi hai vú trắng nõn kia.

Mông nhấc ra, nhưng tiểu huyệt kẹp quá chặt hắn không thể nào tách ra nổi.

Huyên Huyên âm thầm động, kẹp chặt mút côn thịt liên hồi cố tình giữ côn thịt ở lại.

Y Thiên Vũ gầm lên, hắn túm chặt eo Huyên Huyên.

Sau đó thúc một cái mạnh bạo cuối cùng, khoái cảm một lần nữa ập tới.

Côn thịt run rẫy bắn tinh vào bên trong Huyên Huyên, lúc này hắn mới nhẹ nhàng thở ra, liếc mắt nhìn Huyên Huyên với ánh mắt không mấy tốt đẹp.

Hắn không ngờ, chính mình lại chơi em gái ruột.

Rõ ràng chỉ là mơ, sao lại thành sự thật?

Còn em gái sao lại không la lên?

Nhìn vẻ mặt còn rất hưởng ứng, còn phi thường thõa mãn.

Gương mặt em gái hắn bây giờ, rất câu dẫn người.

Y Thiên Vũ lạnh lùng lên tiếng.

"Cần bao nhiêu tiền?"

Huyên Huyên bị hắn hỏi, toàn thân cô cứng đờ.

Tên nam chủ này xem cô là gái sao?

Ngủ xong liền ném tiền vào mặt...

"Anh...

Em...

Em..

Không...."

"Nói đi bao nhiêu tiền, muốn cái gì cứ nói."

Y Thiên Vũ cau mày, rút điếu thuốc ra châm hút.

Dường như hắn sắp hết sức chịu đựng của mình rồi.

"Anh, em không muốn tiền...

Em chỉ còn mình anh là người thân, xin anh đừng đối xử với em như vậy."

"Anh, em xin anh mà...."

Huyên Huyên lấy chăn che mình, khóc tới khàn tiếng.

Nước mắt thi nhau chảy xuống, thấm ướt cả gương mặt.

Tạo thành vẻ kiều mị dị thường.

"Cô xứng sao?

Tôi lỡ cắm qua cô.

Bây giờ cô rất bẩn, đừng cố gắng làm trò vô sĩ như người đàn bà tàn nhẫn kia."

"Tôi không xem cô là em gái, tôi ghê tởm cô."

Bỗng nhiên hắn nhớ lại cảm giác thần tiên, được cắm vào tiểu huyệt khít rịt kia.

Y Thiên Vũ tắt điếu thuốc, lạnh lùng nói.

"Nếu như cô chịu làm đồ chơi của tôi, thì tôi còn xem xét lại."

Huyên Huyên tức tới nghẹn họng, trừng mắt nhìn Y Thiên Vũ.

Hồi lâu cô đành gật đầu chấp thuận.

"Anh, anh muốn làm gì em gái đều được.

Chỉ cầu xin anh đừng rời bỏ em gái."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 101: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (Hơi H)


Y Thiên Vũ cười lạnh, hắn liếc nhìn Huyên Huyên sau đó lấy chiếc roi ngựa làm bằng da.

Được bài trí trong phòng.

"Chát~~ Chát"

"Ưmmm..

Đau, anh trai em đau."

Huyên Huyên cảm thấy thịt trên lưng mình đau rát, ngược lại có tư vị sung sướng trên cơn đau da thịt này.

"Đau sao?

Đã là đồ chơi thì không được quyền la đau."

"Em gái yêu quý, nửa đêm không ngủ trần trụi là muốn câu dẫn anh trai mình sao?"

"Đồ dâm đãng này chảy nhiều nước như vậy, là muốn anh trai mình cắm vào sao?

Tởm thật."

Y Thiên Vũ tiến lại, bàn tai sờ vào tiểu huyệt đã sớm ướt đẫm dâm dịch lẫn tinh dịch của hắn.

Ngón tay ma sát giữa hoa đế, thọc mạnh vào bên trong chật hẹp.

"Ân....

Ưm.....

Ngứa..

Ngứa..

Quá..

Em không bẩn..

A..

Ưmm."

Huyên Huyên bị hắn đùa bỡn tiểu huyệt, còn để mặc kệ hắn buông lời thô tục với mình.

Đầu óc cô trở nên tê dại, sung sướng dâng lên khắp người.

Hai vũ đã sớm căng trướng chỉa lên một cách mời mọc.

"Bạch~~ Bạch"

Y Thiên Vũ mạnh bạo quất roi lên tấm lưng trần của Huyên Huyên, tới rĩ máu.

Hắn trở nên hưng phấn tột cùng.

Bàn tay dính dâm dịch xoa đều khắp côn thịt.

Hắn đẩy côn thịt chạy dọc theo từng vết lằn do roi quật vào.

"Ha...ưm...."

"Thật dâm đãng, bị đánh còn rên rĩ tới thỏa mãn.

Đĩ nhỏ, cô giống hệt người đàn bà tàn nhẫn kia."

"Anh trai, xin anh...em muốn thứ kia..

Cắm vào...ư...

Ư ngứa...

Ngứa...."

Huyên Huyên bị cảm giác sung sướng lẫn đau đớn tra tấn.

Mông hếch lên cao mời mọc côn thịt kia cắm vào..

Y Thiên Vũ túm chặt mái tóc dài mềm mượt kia , nâng cằm cô lên.

Cất tiếng thô tục lên.

"Đĩ nhỏ, cô muốn cái này sao?

Vậy làm sạch nó đi."

Hai mắt Huyên Huyên ướt nhòe nước mắt, đôi mắt nổi tên tầng tình dục không thể che dấu.

Cô nhìn lên côn thịt đỏ tím, thô to gân guốc đang chỉa thẳng vào mặt cô.

Huyên Huyên nhẹ nhàng mở cánh môi hồng như anh đào ra.

Chiếc lưỡi nhỏ xinh vươn ra, liếm từ đỉnh quy đầu, sau đó mút quấn chặt côn thịt oai phong.

"Hừ..

Đúng rồi......quả thật...

Thứ ghê tởm này, cô còn ăn tới ngon lành....

Y Thiên Vũ rên rĩ, thở dốc hai tay nắm chặt đầu Huyên Huyên.

Hắn thúc hông khiến côn thịt chạy thẳng vào cổ họng.

Miệng nhỏ nhắn mút chặt côn thịt , nhấp nhô theo nhịp thúc hông của hắn.

Nước bọt tiết ra nhiễu xuống ga giường, nhỏ giọt xuống hai vú no tròn đang đung đưa.

Y Thiên Vũ quay ngược roi, hắn híp mắt nhìn tiểu huyệt múp míp đang tiết ra mật dịch.

Bất ngờ cắm đầu roi vào sâu bên trong tiểu huyệt.

"Á...

Anh trai....

Cắm...

Xin anh....cắm em đi...

Â.....

A....

Ngứa...."

Tiểu huyệt bị dị vật thọc vào, khoái cảm dâng lên quấn chặt lấy đầu roi.

Không muốn nó tụt ra, ý thức còn muốn vật to hơn đâm vào.

Y Thiên Vũ cười lạnh, tay hắn không ngừng thúc roi vào sâu bên trong.

Côn thịt vẫn đâm vào cổ họng nhỏ bé.

Hắn ngửa đầu nhìn lên trần nhà , thở hổn hển cảm nhận cảm xúc sung sướng này.

Không phải lần đầu chơi nữ nhân, nhưng cô em gái ruột này.

Là một cực phẩm, càng chơi càng nghiện.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 102: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (H)


"Ưm..

Anh..

Em đau....."

Huyên Huyên cảm giác nơi tiểu huyệt đau nhức, trên lưng vẫn còn vết roi đau thấu da thịt.

Y Thiên Vũ nhíu mày, dùng tay còn lại niết lên hoa đế một chút.

Dâm dịch liền tiết ra ngoài, ướt đẫm đầu roi lồi lõm.

"Ưm..."

Huyên Huyên rên lên một tiếng, eo nhỏ vặn vẹo.

Miệng vẫn ngậm chặt côn thịt thô dài.

Cơ thể Huyên Huyên tỏa ra mùi hương ngọt ngào, câu dẫn người khác.

Y Thiên Vũ tham lam hít mùi hương cơ thể này, đầu óc mụ mị.

Không hiểu sao hắn rút côn thịt ra khỏi miệng cô, xoay người lại hai tay banh rộng hai chân Huyên Huyên ra.

Y Thiên Vũ cúi mặt xuống, hít hít mũi vào tiểu huyệt.

Chiếc lưỡi nham nhám vươn ra liếm mút cánh hoa phấn nộn.

"A~!

Anh trai...

Đừng...

Rất...

Bẩn...ưm......

A."

Huyên Huyên bị hắn liếm bất ngờ, đầu lưỡi vừa dày vừa mềm xuýt sao quấy loạn, mút đến tiểu huyệt run rẩy liên hồi, bên trong co rút mút lấy cái lưỡi hư hỏng kia.

Y Thiên Vũ đảo mắt nhìn gương mặt dâm mị kia, răng cắn chặt cánh môi đỏ.

Hắn hưng phấn, banh rộng mông co ra, chiếc lưỡi liền hồi khuấy đảo từng ngóc ngách bên trong.

"A ~~ưm...!

Anh trai đừng liếm...đừng!

Ân....thoải mái....ngứa....

Ngứa...."

"Ha a...

Anh trai liếm thật thoải mái ...đừng a~~ em sắp ra..

Ưm......"

Huyên Huyên túm chặt đầu Y Thiên Vũ, áp gương mặt đẹp trai của hắn vào trong miệng tiểu huyệt của mình.

Thoáng chốc khắp mặt Y Thiên Vũ, dính đầy dâm dịch.

Hắn cau mày ghét bỏ.

Lạnh lùng mở miệng...

"Bẩn"

Huyên Huyên đang hưng phấn, nghe hắn nói cô thật sự muốn phun.

Miệng la bẩn, còn liếm tới sạch sẽ như vậy?

Hô hấp hắn trở nên ngưng trệ, bàn tay đánh mạnh lên vết roi kia.

Da thịt trên lưng trắng nõn, tức khắc đã đỏ rực, còn chảy ra tia máu.

Hai tay hắn di rời lên vú cao vểnh của cô.

Không một tia do dự, tàn bạo nhéo, lôi kéo.

Khiến sữa phun ra ngoài căn phòng lúc này một mùi dâm êu ngột ngạt không thôi.

"A...

Anh trai!

Xin anh cắm em...

Chơi em gái đi...

A...

Em muốn cái to dài của anh.....chơi em..

Gái đi....."

Huyên Huyên khóc trong sung sướng, đầu óc mụ mị.

Không hiểu mình đang nói cái gì.

"Đồ chơi không được quyền van xin, nâng mông cao lên.

Đồ đĩ nhỏ, dâm đãng này."

"Thật hư hỏng, em gái lại muốn anh trai chơi nát mình."

Huyên Huyên gật đầu, đem chân dạng ra càng rộng thêm chút, tự mình nhẹ nhàng tách mở tiểu huyệt, nâng mông cao lên mời chào hắn.

" Anh trai~~ Cắm...vào..

Ô.

Ô....

Ô..

Y Thiên Vũ cười tà mị, bàn tay vuốt lên xuống côn thịt liên hồi.

Sau đó ấn đỉnh quy đầu cọ lên hoa đế.

Hắn thả lõng cơ thể, từ từ ấn côn thịt vào sâu bên trong tiểu huyệt.

Côn thịt đi tới đâu, đều bị tiểu huyệt mút cắn thật chặt...

"Ư...

A...

M...."

Huyên Huyên ngửa đầu rên rĩ, khoái cảm đang khống chế toàn thân cô.

Khắp nơi cơ thể đều trở nên mẫn cảm.

"Đồ bẩn thỉu này, bị anh trai ruột chơi tới sung sướng như vậy sao?"

"Chát ~~ Chát"

Y Thiên Vũ mở miệng mắng thô tục, hông nhấp côn thịt mạnh mẽ đâm thọc.

Tay kia cầm roi quất mạnh mẽ lên khắp người Huyên Huyên.

Mỗi lần quất, hắn thấy máu chảy ra. liền hưng phấn tới tột độ.

Hắn hận không thể xé nát người em gái này ra.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 103: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (Cao H)


Huyên Huyên thỏa mãn hưởng thụ cảm giác này.

Côn thịt to lớn mạnh mẽ đâm sâu lại càng sâu thêm.

Tiểu huyệt co rút, nuốt trọn lút cán cây côn thịt.

Đỉnh quy đầu ép sát hoa huyệt, đâm xuyên tới điểm G của tiểu huyệt.

Y Thiên Vũ nhìn gương mặt mị hoặc nhiễm tình dục của Huyên Huyên.

Cảm giác hưng phấn xưa nay chưa từng có, thậm chí có một loại khoái cảm muốn cắm chết người em gái này.

"Đĩ nhỏ, sướng không?

Thoái mái không....

Tiểu huyệt dâm dật, bẩn thỉu kia kẹp ta thật chặt..."

"Ưm...

Ư...

Ân...

Sướng....

Anh trai cắm em gái thật sướng...

Thoải mái quá...

ưm....

A......"

Y Thiên Vũ cúi đầu nhìn côn thịt to quá cỡ của mình.

Hắn cong môi mỏng cười lạnh, lên tiếng hỏi.

"Côn thịt này sướng hơn, hay đầu roi kia làm cô thoải mái hơn?"

"Của anh trai thoải mái hơn, ưmm....

Anh trai, mau động.

Tiểu huyệt của em gái thật ngứa..."

"Đĩ nhỏ, dâm đãng."

Y Thiên Vũ hưng phấn mắng to.

Hắn thúc côn thịt thật mạnh, xuyên qua hoa tâm.

Đâm tới tận vách tường tử cung.

Hai tay hắn ôm eo nhỏ, tay kia bóp mạnh vú khiến sữa phun ra ngoài.

Răng cắn chặt rít gào lên.

"Đĩ nhỏ này, sinh ra chỉ để cho đàn ông cắm.

Cắm hư tiểu dâm đãng kia, nói 5 tên kia chơi cô như thế nào?"

"Chúng có chơi qua cúc huyệt hay chưa?

Hay chúng đã chơi luôn lỗ tiểu?"

"Â....

Â....

Anh trai.... em chỉ cho anh trai cắm...

Chúng... chúng không cắm cúc huyệt...

Ưm....."

Huyên Huyên thõa mãn cong mông lên cao hơn, trong cơn mê loạn không ngừng nhớ lại ký ức của nguyên chủ.

"Ha.....

ưmm...

Đừng mút chặt như vậy, mau thả lỏng ra đĩ nhỏ này...."

Y Thiên Vũ gầm lên, côn thịt bị tiểu huyệt mút chặt muốn gãy.

Hắn cầm cán roi mạnh mẽ thọc chung với tiểu huyệt.

Côn Thịt lẫn cán roi thọc mạnh bạo vào bên trong.

Huyên Huyên bị hắn bất ngờ tấn công, cô hét lên thảm thương.

"Á...

Rách...

Sẽ rách.... ra ưm......

Đau...

Em đau...."

Y Thiên Vũ cười thỏa mãn, đâm thêm vài chục lần.

Hắn rút cán roi ra, dính dâm dịch lẫn tia máu hồng hồng.

Đôi mắt sắc lạnh nhìn vào cúc huyệt, hắn thúc côn thịt mạnh mẽ vài trăm lần, nhanh như giã gạo vào tiểu huyệt.

Tay kia vung lên, tàn nhẫn cắm đầu roi vào bên trong cúc huyệt..

Tức khắc Huyên Huyên trừng mắt lớn, móng tay cào lên lưng Y Thiên Vũ tới bật máu.

Tiểu huyệt lẫn cúc huyệt co rút mút chặt dị vật lẫn côn thịt bên trong.

"Ưm...

Thoải.... mái.

Anh trai, em muốn ra...

Ư...

Ư..."

Huyên Huyên bị côn thịt thô to dùng tốc độ nhanh cắm sâu vào, tiểu huyệt run rẩy bắn khí chảy dâm dịch xuống cúc huyệt.

Giúp bôi trơn cán roi dễ dàng ra vào, cô nhịn không được run rẩy eo, cánh môi mọng mấp máy, lộ ra biểu tình dâm dật mê tình.

"Chết tiệt!

Đĩ nhỏ này thật biết mút, liếm tới lợi hại."

Y Thiên Vũ nâng hai chân Huyên Huyên ngược lên, mông đè trên bắp đùi, tay vẫn nắm chặt cán roi.

Đồng thời phối hợp với mông thọc liên hồi vào sâu bên trong.

"Đĩ nhỏ, sướng không?

Bị chính anh trai mình chơi tới quên trời đất, thoải mái phải không?"

Y Thiên Vũ hì hục cày cấy trên người Huyên Huyên, miệng không ngừng mắng thô tục, hỏi liên hồi.

"Em gái sướng, rất thoải mái.

Anh trai thật giỏi, côn thịt thật lớn.... a~~"

Y Thiên Vũ nghe em gái ruột mình nói như vậy, hắn liên tục thúc mạnh vào.

Càng thọc càng không đủ, vẫn không thể thỏa mãn.

Hắn muốn nhiều hơn nữa....

Hắn thở dốc túm chặt eo nhỏ Huyên Huyên, cán roi vẫn đâm sâu vào cúc huyệt.

Dĩ nhiên cán roi bị quấn chặt tới mức không rút ra được.

Y Thiên Vũ cảm giác mình sắp ra, hắn mạnh mẽ đâm thọc mạnh bạo, sâu hơn.

Khiến cả hai người đều hưởng thụ cơn khoái cảm này đánh úp tới.

Hắn vươn lưỡi ra liếm vành tai cô, sau đó cắn lên cổ.

Tạo thành vết hồng hoan ái mập mờ.

Huyên Huyên phối hợp, mút chặt côn thịt.

Tư vị sung sướng chết người này, thật sự không muốn nhả ra.

"Anh trai...

Em muốn ra....

Em muốn tiểu...

Â....

A...."

"Đĩ nhỏ, ta cũng bắn...

Bắn hết..... cắm hư cái miệng dâm đãng này...

Mời mọc đàn ông."

Y Thiên Vũ ghì sát mông Huyên Huyên vào côn thịt, thúc mấy chục lần.

Côn thịt căng lên gấp đôi lần, giật giật bắn tất cả tinh dịch đặc quánh vào tử cung, lấp đầy bụng nhỏ của Huyên Huyên.

"Á...

Ưmmm...."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 104: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn


Một đêm này Huyên Huyên bị Y Thiên Vũ cắm tới 5 lần.

Hắn bế cô vào nhà bếp, dưới đất, ghế sofa.

Mỗi lần hắn muốn bắn.

Khoái cảm liền làm hai người mún rụng rời tay chân.

Lúc này Huyên Huyên vẫn đang vểnh mông lên cho hắn chơi, cán roi vẫn cắm sâu vào cúc huyệt.

"A....

Anh trai....lại..

Bắn...

Bắn..

Em muốn..

A...."

Huyên Huyên thõa mãn tới mức rên rĩ, đây là lần thứ bao nhiêu cô cao trào rồi.

"Được!

Đĩ nhỏ này ....tinh dịch cho cô hết."

Y Thiên Vũ rút côn thịt đang giật liên hồi, còn dính tinh dịch lẫn dâm dịch nhét vào sâu bên trong cổ họng Huyên Huyên.

Bắn ồ ạt tinh dịch đặc trong cổ họng.

"Hừ..

Ư...

Liếm sạch sẽ vào...

Nahhhh...

Mút đi...."

Y Thiên Vũ ấn mạnh đầu Huyên Huyên, cảm giác sung sướng này không ngừng chạy dọc người hắn.

Y Thiên Vũ lẫn Huyên Huyên đã thỏa mãn, lúc này mới tách rời nhau ra.

Hắn nhìn Huyên Huyên toàn thân lằn vết roi sưng đỏ rĩ máu.

Tiểu huyệt dính máu lẫn tinh dịch trộn lẫn vào nhau.

Nhìn rất tội nghiệp, nhưng lại tỏa ra tư vị câu dẫn người.

Hắn thật muốn chà đạp thêm một hồi.

Nghĩ như vậy nhưng lại thôi, vì sáng sớm ngày mai.

Con gái ruột của ba nuôi tới.

Hắn không biết nữ nhân kia tới vì mục đích gì.

Y Thiên Vũ vào toilet tắm qua cho mình, sau đó hắn bế Huyên Huyên đang ngất lịm.

Tắm qua cho cô.

Sáng sớm ngày hôm sau, Huyên Huyên thức dậy cả người đau như bị xé rách.

May mắn tiểu huyệt đã hết sưng, cái này là do hệ thống làm đi.

Cô liếc mắt nhìn bên cạnh giường thì người kế bên đã biến mất.

Cô mệt mỏi ngồi dậy, định mặc lại quần áo vào.

Vừa mặc lại váy ngủ, thì Y Thiên Vũ bước vào.

Trong tay hắn còn cầm một cái hộp màu đen.

Đôi mắt nhìn Huyên Huyên một cách dâm đãng.

"Cởi quần lót, áo ngực ra" Y Thiên Vũ lên tiếng ra lệnh.

"Anh..

Anh....muốn làm gì?"

Huyên Huyên sợ hãi, nuốt nước miếng xuống.

Đây là lần đầu tiên cô biết sợ, người anh trai này giống hệt như con quỷ thực sự.

Huyên Huyên run rẩy chậm rãi cởi quần lót, áo ngực rơi xuống sàn.

Lúc này Y Thiên Vũ tiến lại gần hắn đưa ra mọt chiếc quần lót có côn thịt giả, gắn bin.

Một chiếc áo ngực có gắn trứng run, lại lấy ra một một chuỗi dài đầy hạt tròn lớn nhỏ rộng 2cm dài 10 cm.

Huyên Huyên mới nhìn thôi đã muốn rùng mình.

Y Thiên Vũ cười nham nhỡ từ từ mặc từng cái vào cho Huyên Huyên.

Hắn nhét côn thịt vào tiểu huyệt kia, nhét chuỗi hạt vào cúc huyệt.

Hai vú gắn trứng rung vào.

Hắn nhét máy điều khiển vào trong túi quần.

"Quả thật là món đồ chơi hoàn hảo, tốt nhất đừng có tháo ra"

Huyên Huyên đổ mồ hôi lớn bé, thử di chuyển vài bước.

Nhưng bước đi là một quá trình khó khăn.

Vì mỗi bước đi đều, cảm nhận được đau đớn lẫn sung sướng quấn thân.

Dâm dịch theo tự nhiên mà nhiễu ra cả quần lót.

"Vâng...

Em đã biết"

Y Thiên Vũ lôi ra một chiếc vòng cổ dành cho thú cưng, được thiết kế vô cùng tinh xảo.

Hắn nhanh chóng đeo lên cổ của Huyên Huyên.

Đúng lúc này người hầu gõ cửa, nói vọng vào.

"Thiếu gia!

Tiểu thư Nanny tới.

Đang đợi ngài ở đại sảnh."

Y Thiên Vũ gật gật, hắn quay lại cười lạnh với Huyên Huyên.

"Em gái yêu quý!

Đi theo anh nào."

Bất giác Huyên Huyên cảm thấy, mình đã lọt vào hang quỷ.

Là một con quỷ cuồng SM.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 105: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 14


Huyên Huyên thấy Y Thiên Vũ bước đi, thì cô vội vàng bước chân nhỏ đi theo.

Mỗi bước đi đều bị nhói lên sung sướng lạ thường.

Khi hai người tới đại sảnh đã có hai người nhàn nhã ngồi uống trà từ lâu, nữ nhân là người châu á.

Mái tóc được nhuộm vàng thân hình gợi cảm.

Nam nhân kia tần 50 tuổi, toàn thân tỏa ra hơi thở nguy hiểm.

Vừa nhìn thấy Y Thiên Vũ, ông ta đã đặt tách trà xuống bàn.

Y Thiên Vũ cung kính cúi đầu, lãnh đạm lên tiếng chào.

Nghe ra không có bao nhiêu tình cảm.

"Ba!

Sao người tới không báo trước."

Ông ta nhướng mày, quan sát Y Thiên Vũ.

Xong đó đánh giá Huyên Huyên, ông ta mở lớn hai mắt trong đầu nghĩ.

Em gái thất lạc của người con nuôi này quá câu dẫn rồi.

Toàn thân đẹp đẽ đầy mị hoặc.

Không đợi cho ông ta lên tiếng, nữ nhân kia đã đứng dậy lao tới ôm cứng Y Thiên Vũ.

Ỏng ẹo lên tiếng.

"Anh Thiên Vũ, về nước cũng không nói cho em biết.

Người ta rất nhớ...."

"Cô ta là ai?

Đồ chơi mới của anh sao?

Nhìn cũng ngon lắm...."

Nanny liếc xéo Huyên Huyên, còn định mở miệng thì nam nhân kia lên chen ngang.

"Nanny đừng nói bậy, đó là em gái ruột của Thiên Vũ."

Lúc này Y Thiên Vũ cau mày, hắn rất muốn hất văng nữ nhân đang đeo bám lấy mình.

Nhưng lại phải nhịn lão cáo già kia.

"Xin chào ngài, tôi là Y Huyên Huyên.

Em gái ruột của Y Thiên Vũ..."

"Được!

Cô ở đây đã quen chưa?"

Ông ta nhẹ nhàng gật đầu, lên tiếng hỏi.

Nanny nghe thấy Huyên Huyên là em gái ruột, thì đôi mắt như nhìn tình địch đã biến mất.

Thay vào đó là lấy lòng đúng hơn.

"Cảm ơn ngài, tôi đã quen dần."

Huyên Huyên lui về sau lưng Y Thiên Vũ, cô biết người đàn ông này còn khủng bố hơn anh trai này của cô.

Y Thiên Vũ trầm lặng không lên tiến, sau đó ông ta mở miệng nói trước.

"Hôm nay ta tới đây là có việc, Thiên Vũ chính con cũng biết mà.

Năm nay con đã 22t Nanny đã 19 tuổi.

"Ta đã tìm ngày lành tháng tốt, hai đứa nhanh chóng kết hôn.

Ta sớm muộn gì cũng giao cơ nghiệp lại cho con."

Y Thiên Vũ cúi gằm mặt cung kính, hắn khẽ đảo mắt nhìn Huyên Huyên.

Thấy mắt cô hơi hồng, lồng ngực hắn trở nên nặng nề hơn...

"Vâng!

Con đã biết."

"A....

Em biết anh Thiên Vũ vẫn luôn thích em mà.."

Nanny nhảy dựng lên ôm lấy Y Thiên Vũ..

Huyên Huyên hơi đỏ mắt, cô nhịn không cho nước mắt chảy ra.

Run run lên tiếng.

"Mọi...

Mọi người nói chuyện vui vẻ, tôi xin phép đi toilet."

Dứt lời cô chạy thật nhanh, không quay đầu nhìn lại.

Y Thiên Vũ định xoay người chạy theo, thì bất giác ông ta túm chặt vai âm trầm lên tiếng.

"Đã là đồ chơi, chơi chán nên vứt."

"Đừng làm con gái của ta đau lòng, nếu không Thiên Vũ, con cũng hiểu rõ con người ta mà..."

"Con đã biết!

Con biết bản thân nên làm gì!"

Y Thiên Vũ lạnh lùng, nói chuyện như một cỗ máy vô cùng nghe lời.

"Rất tốt, như vậy mới là con trai của ta..."

Y Thiên Vũ gật đầu, dẫn Nanny và ba nuôi tới phòng.

Còn hắn chạy vào toilet tìm Huyên Huyên.

Hắn không biết đây là cái tư vị gì, thật khiến hắn phát điên lên.

Y Thiên Vũ bước vào toilet, hắn khóa trái cửa lại.

Nhìn Huyên Huyên đang cuộn tròn người vào một góc sướt mướt..

"Sao?

Không muốn tôi kết hôn?"

Huyên Huyên nghe được âm thanh lạnh lùng, cô nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ ngầu.

Cánh mũi run rẫy mở miệng..

"Anh trai!

Anh hứa với em đừng lấy người kia được không?"

"Anh đừng làm tình với cô ta được không?

Em xin anh....."

Y Thiên Vũ tiến lại gần Huyên Huyên, hắn cong môi cười lạnh.

Tay mạnh mẽ xé rách nát chiếc váy .

Bàn tay thô ấn mạnh côn thịt giả đang bị tiểu huyệt kẹp.

Hắn ấn nút khởi động, côn thịt giả lẫn áo ngực rung.

Rung lên, toàn thân Huyên Huyên khoái cảm tới mức xụi lơ dưới sàn.

Y Thiên Vũ lại vật Huyên Huyên ra, hai tay chống lên bổn rửa mặt.

Hắn mở hàm răng, căn mút lên vành tai của cô.

Thổi hơi ấm vào tai, bắt đầu chậm dãi mở miệng.

"Đã là đồ chơi thì cô không có tư cách van xin tôi, cô dơ bẩn như vậy lấy tư cách gì không cho tôi kết hôn?"

"Lấy tư cách gì không cho tôi chơi người khác."

"Y Huyên Huyên, cô nên nhớ cô không phải em gái của Y Thiên Vũ này."

"Cô chỉ là món đồ chơi, chỉ là món đồ chơi không hơn không kém.."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 106: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (H)


Nanny trở lại không thấy Y Thiên Vũ, liền đi tìm.

Dù sao mới trở về nước không lâu, cô muốn vun đắp tình cảm cho tới lúc kết hôn.

Nanny đi tìm từng phòng một.

Lúc này Huyênh Huyên đang trong toilet, để mặc kệ Y Thiên Vũ đùa bỡn thân thể mình.

Huyên Huyên chống tay lên bồn rửa mặt, tiểu huyệt vẫn cắn mút côn thịt giả.

Tiết đầy dâm dịch nhiễu xuống sàn nhà bóng loáng....

Eo và mông không ngừng quằn quại vặn liên hồi.

Hai vú căng trướng, tiết ra sữa.

Nhưng trứng rung vẫn điên cuồng mát xa rung rung hai núm vú.

Dây thần kinh của Huyên Huyên tê liệt, miệng thở dốc ra.

Toàn thân khoái cảm chiếm lấy, mồ hôi tuôn ra dính sát lên vết roi đánh trên lưng.

Cảm giác sung sướng lẫn đau nhức này, hành hạ cô sống dở chết dở.

Y Thiên Vũ híp mắt cười, hắn chỉnh chế độ rung max.

Toàn thân Huyên Huyên ngã xuống sàn co giật từng cơn.

Hình ảnh này, nhìn cô rất giống người bị sốc thuốc phiện.

"Á...

Anh..

Trai..

Xin anh đừng...

Em chết mất..

Em..

Chịu không nổi...

Ưm....."

"Muốn sao?

Vậy bò ra đây, xoa xoa cái này cho thật tốt..."

Y Thiên Vũ kéo khóa quần ra, côn thịt to lớn bật ra ngoài, hắn cầm chỉa trước mặt Huyên Huyên.

Huyên Huyên mơ mồ nhìn côn thịt cao ngạo, cô chống thân dậy.

Bò lại gần Y Thiên Vũ, hai tay run run cầm lấy côn thịt nóng hổi.

Cánh môi hồng mấp mấp, ngậm chặt côn thịt.

Lưỡi nhỏ quấn mút từ đỉnh quy đầu cho tới khắp thân côn thịt.

Y Thiên Vũ gồng người, hắn nhìn cảnh tượng dâm đãng này, miệng lưỡi không ngừng quấn mút.

Dục vọng mạnh mẽ dâng trào, hắn nhịn không được rút côn thịt ra khỏi miệng, thiếu chút nữa đã bắn.

Y Thiên Vũ lẫn Huyên Huyên không hề biết rằng trong toilet này, được ngăn cách bởi gương 1 chiều.

Còn đằng sau chiếc gương kia.

Nanny trừng mắt, miệng há lớn hai tay bịt chặt miệng.

Nhìn hình ảnh người em gái ruột kia, đang ngậm liếm mút côn thịt của Y Thiên Vũ.

Y Thiên Vũ cắn chặt môi, hắn cởi cái quần lót có gắn côn thịt giả kia ra.

Vừa rút ra dâm dịch đã bắn ra ngoài...

Huyên Huyên nâng mông cao vểnh lên, mông tròn không ngừng co rút nhấp nhô mời mọc.

Côn thịt to trướng nổi gân xanh lên, hai tay Y Thiên Vũ cố định lại cặp mông.

Sau đó hắn đem côn thịt đặt giữa miệng tiểu huyệt ngứa ngáy của Huyên Huyên , tách ra tiểu huyệt liền mút liếm côn thịt không ngừng.

"Ha...ưmmmm anh trai!

Cắmmmmm....

Chơi em...đi..

Ngứa.."

Huyên Huyên nhịn không mà rên rỉ.

Hai tay tự đùa bỡn vú căng trướng của mình.

Cúc huyệt vẫn bị chuỗi hạt kia lẫn côn thịt ép tới bến, chỉ cách nhau một lớp tường thịt mỏng.

Y Thiên Vũ cong lưng, đè lên tấm lưng trần của Huyên Huyên hì hục đâm thọc côn thịt.

Tay kia hắn từ từ rút chuỗi hại 10cm ở cúc huyệt ra, rồi lại mạnh mẽ đâm xuống mỗi lúc càng sâu.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 107: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (Cao H)


Huyên Huyên cảm giác từng thớ thịt bên trong, đều bị côn thịt cắm tới căng đầy.

Khoái cảm bùng nổ, đầu óc không còn lý trí nữa.

"A....

A...

Anh trai, đau...đau...quá...

Rách mất sẽ rách......"

"Hừ...

Đau hay thoải mái?"

"Muốn nhanh chóng sướng, thì phải nghe lời."

Y Thiên Vũ thúc hông thật mạnh, côn thịt ma sát hoa huyệt cắm sâu tới tận điểm G của Huyên Huyên.

Tay kia vẫn cắm lên xuống chuỗi dây 10cm kia

Cúc huyệt lẫn tiểu huyệt liên hồi co thắt lại.

Y Thiên Vũ có thể cảm nhận hạt tròn kia, qua đỉnh quy đầu ma xát phải.

Y Thiên Vũ lật ngửa Huyên Huyên ngã xuống sàn.

Tay kia rút chuỗi dây ra khỏi cúc huyệt, côn thịt rút ra lại bắt đầu đâm vào cúc huyệt đã sớm được nới rộng.

"Không được, a...chật quá....

Đầy...

Â....."

Huyên Huyên mở lớn hai mắt, liếc nhìn chuỗi hạt 10cm được vứt sang một bên, cô rùng mình ghê sợ.

"Câm miệng lại!

Đĩ nhỏ, có phải rất sướng đúng không?"

Y Thiên Vũ dứt lời, hắn cúi đầu xuống tàn nhẫn cắn gặm hai vú của Huyên Huyên.

Thoáng chốc ngực đã nổi lên vết đỏ bừng, xanh tím.

Miệng lưỡi hắn quét một vòng núm vú, sau đó hút cạn sữa trong ngực.

"Anh trai !

đừng em..

Sắp ra...tiểu mất...

Ưm....

Ưm.........."

"Được, đĩ nhỏ tiểu ra đi......"

Y Thiên Vũ bế ngửa banh rộng hai chân Huyên Huyên ra hết cỡ.

Côn thịt vẫn đâm thọc liên hồi, ngón tay niết lên hoa đế..

" A.....

Ưm....

Không...

Em raaaaa...

Ưmm...."

" Phụt...

Tách tách...."

Khắp cơ thể Huyên Huyên co giật từng cơn, miệng nhiễu nhãi nước bọt.

Nước tiểu bắn lên khắp mặt gương.

Sắc mặt Huyên Huyên lúc này đờ đẫn.

Côn thịt vẫn ra vào cúc huyệt, hắn cảm thấy đỉnh quy đầu bị cúc huyệt liếm mút rất chặt....

" Em gái yêu quý, mở mắt ra nhìn đi.

Hai cái lỗ bẩn thỉu kia đều bị anh trai ruột chơi tới nát.."

Huyên Huyên mới cao trào, đầu óc mơ hồ.

Cô làm sao biết hắn đang nói cái gì.

Y Thiên Vũ thấy mình bị phớt lờ, hắn dí sát mặt Huyên Huyên vào gương.

Bắt đầu gào lên..

" Đĩ nhỏ, cô mở mắt ra nhìn đi, có phải nghiện côn thịt to lớn của anh trai ruột rồi hay không?"

Huyên Huyên mệt mỏi nâng mắt nhìn, hai người phản chiếu trong gương.

Với tư thế dâm dật, côn thịt vẫn hung hăng cắm vào cúc huyệt...

Nanny ở phía bên kia vẫn bịt miêng, nhìn cảnh hai anh em ruột kia đang thác loạn, loạn luân cùng nhau.

Nanny căm phẫn, đôi mắt nổi lên hận thù nhìn Huyên Huyên trong trạng thái thõa mãn.

Lại liếc xuống côn thịt to kia không ngừng ra vào cúc huyệt.

Cô ta nhanh chóng rời khỏi toilet, trong đầu nổi lên kế hoạch âm hiểm.

Không ai ngờ trước được.

Bên này, Huyên Huyên vẫn không ngừng van xin.

Cô càng xin thì tên cầm thú này đâm thọc càng hăng say.

Hai người dây dưa một hồi, Y Thiên Vũ cắm mạnh mẽ như vũ bão trong cúc huyệt.

Hắn cảm thấy khoái cảm thông tới tận não của mình.

Thúc một cái mạnh mẽ cuối cùng , bắn tất cả tinh dịch vào cúc huyệt.

Sau đó lại nhét chuỗi hạt 10cm kia vào cúc huyệt.

Lạnh lùng nói một câu.

" Đừng có rút ra, tinh dịch nhiễu ra thì cô chuẩn bị nhận hình phạt đi "

Xong xuôi hắn kéo khóa quần lên, xoay người bỏ đi.

Để mặc kệ cô đang nằm sóng xoài trần trụi dưới sàn nhà lạnh.

5 phút sau, cửa toilet một lần nữa mở ra.

Giọng nói nũng nịu vang lên.

" Hay lắm!

Em gái ruột để cho anh trai cắm."

" Hai người lừa dối Nanny.

Đều phải trả giá.

Huyên Huyên yếu ớt ngồi dậy, miệng mấp máy...

" Cô..."

" Hự " Huyên Huyên cảm thấy gáy của mình đau nhức, sau đó chìm vào khoảng không đen tối.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 108: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 17


Nữa ngày sau Y Thiên Vũ không thấy Huyên Huyên ở đâu, hắn bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Định ra khỏi phòng đi tìm ...

Vừa bước ra tới cửa thì Nanny chắn ngang, cô ta mặc trên người chiếc váy ngủ hờ hững.

Nũng nịu lên tiếng

" Anh Thiên Vũ, muộn thế này anh còn định đi đâu?"

Nanny vừa nói, ngón tay khẽ vẽ vòng trên khuân ngực rắn chắc của Y Thiên Vũ.

Bầu ngực căng tròn dán lên cánh tay của hắn.

Y Thiên Vũ cau mày, muốn đẩy ra.

Nhưng rất nhanh ánh mắt của hắn, bắt gặp hình dáng của ba nuôi.

Hành động đẩy ra, hắn đành nuốt lại.

" Tôi đi tìm em gái, cô có thấy Huyên Huyên đi đâu không?"

Nanny cười mỉa mai lên tiếng.

" Em không biết, nhưng nhìn ra anh Thiên Vũ và em gái mình rất thân thiết đi?"

Vừa nói cô ta vừa đẩy Y Thiên Vũ vào trong phòng.

Cơ thể như dán chặt trên người hắn.

Y Thiên Vũ nhìn Nanny với vẻ mặt thăng trầm.

Nếu như lão cáo già kia mong muốn hắn, thịt con gái của ông ta.

Thì hắn không từ chối nữa, Dù sao hắn không tin thiếu Huyên Huyên thì vẫn cảm nhận sung sướng từ cơ thể nữ nhân khác.

Y Thiên Vũ bế bồng Nanny vào trong phòng, còn không thèm khóa cửa lại.

Lúc này Nanny cười gian xảo.

" Cuối cùng, cũng trúng chiêu " Y Thiên Vũ, ngươi dám lợi dụng ta?

Thật không muốn sống.

Nanny dán camera mini lên tường, đối diện phòng ngủ.

Y Thiên Vũ đè cô ta dưới giường xé rách váy ngủ mỏng manh.

Toàn bộ cảnh xuân phơi bày trước mắt.

" Anh Thiên Vũ, tới đây nào "

Y Thiên Vũ nhìn Nanny, nhưng hắn lại nghĩ tới hình dạng trần truồng của Huyên Huyên.

Hắn không có hứng thú với nữ nhân này.

Nanny nhìn côn thịt giữa háng Y Thiên Vũ ỉu xìu, cô ta cắn chặt môi ghen ghét, cũng đã lõa lồ vì sao tên nam không cương?

Chẳng lẽ mình lại thua kém ả tiện nhân kia?

Hay Y Thiên Vũ chỉ hứng thú với quan hệ loạn luân?

" Xin lỗi Nanny!

Bỗng nhiên tôi mệt....

Để khi khác...."

Y Thiên Vũ xoay người, chuẩn bị mặc đồ vào.

Thì bất giác Nanny dướn người lên thì thầm vào tai hắn.

" Y Thiên Vũ, anh muốn cắm em gái ruột mình sao?"

" Cô....

Nanny...."

Chưa kịp dứt lời, mũi của hắn đã bị bịt kín.

Đầu óc choáng váng lâm vào hôn mê.

Nanny nhanh chóng vật Y Thiên Vũ nằm xuống giường xích chặt hai chân, hai tay bị còng chặt.

Cô ta lôi ra một đống dụng cụ tình ái bài trí loạn trên giường.

Ấn mở kết nối tivi cùng camera mini.

Lúc này Huyên Huyên bị trói vào ghế, hai tay chói chặt đằng sau lưng.

Cô đánh giá bốn phía.

Âm thanh trên tivi hấp dẫn sự chú ý của Huyên Huyên.

Cô ngước mắt nhìn lên tivi 72in.

" Y Huyên Huyên, rốt cuộc cô đã tỉnh.

Tôi không tin Y Thiên Vũ chỉ cương với một mình cô."

Nanny hướng phía trước tivi mà nói, Huyên Huyên trợn tròn mắt nhìn Nany.

Lúc này Y Thiên Vũ bị trói chặt trên giường, còn có rất nhiều dụng cụ tình ái sắp xếp từng loại một.

Huyên Huyên mới nhìn một chút, bất giác đã nổi da gà.

Trong không ngừng suy nghĩ.

Nanny, cô ta muốn làm gì với Y Thiên Vũ....., hai người họ còn trần trụi không một mảnh vải che thân.

" Y Huyên Huyên, có phải cô đang nghĩ tôi muốn làm gì phải không?

" Ồ " tôi muốn chơi Y Thiên Vũ xem, hắn có rên rĩ kích tình như cô không...

" Ha ha ha, tôi chơi hắn trước cô phải nhìn thật kĩ.

Sau đó sẽ tới lượt cô..."

" Rất nhanh thôi, đừng vội "

Huyên Huyên :"....."

Tốt nhất là cô chơi chết hắn cũng được, bổn cô nương không vội...
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 109: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 18


Rốt cuộc một hồi sau, Y Thiên Vũ cũng tỉnh hắn xây xẩm mặt mày nhìn bốn phía phòng.

Muốn cử động tay nhưng không được, nghiêng đầu nhìn thì thấy hai tay đã bị còng.

Hai chân bị xích chặt, giãy giụa cũng vô ích.

Vài giây sau Y Thiên Vũ nhìn lên màn hình tivi, đập vào mắt hắn chính là Huyên Huyên bị trói chặt vào ghế, nhìn thẳng vào hắn.

"Nanny, cô muốn làm gì tôi?

Cô bắt Huyên Huyên lại làm cái gì?

Mau thả cô ấy ra..."

Nanny lúc này trên tay cầm roi da, có thiết kế móc câu sắc nhọn.

Cô ta hất cằm lên cười lưu manh, tay vung cao quật mạnh lên lồng ngực của Y Thiên Vũ.

"Chát ~~Chát."

"A...

Hự....

Nanny, cô điên rồi.

Mau thả tôi ra...."

Y Thiên Vũ nhịn cơn đau trên da thịt muốn bỏng rát, móc câu từ trong roi lóc luôn mảnh thịt lên, máu chảy ra.

"Y Thiên Vũ, anh đồng ý lấy tôi!

Vậy còn cắm em gái mình?

Có phải anh khinh thường Nanny này phải không?"

"Chát~~Chát"

"Y Thiên Vũ, hôm nay tôi cho anh nếm qua cảm giác, mà Huyên Huyên ngu ngốc kia, đã từng trải qua như thế nào..."

Y Thiên Vũ mặt trắng nhợt, chỉ mới ăn vài roi hắn đã đau nhức toàn thân.

Thì lúc đó em gái hắn, chắc chắn còn đau hơn như thế này.

Nanny lướt dụng cụ trên giường, cô nhanh chóng tìm được một cây thép nhỏ 2mm dài 12cm.

Được khắc tỉ mĩ từng khớp tới tinh xảo.

"A" cái này có vẻ thú vị....

Y Thiên Vũ trợn mắt nhìn cây thép, côn thịt vừa trướng lên.

Do bị đánh tới hưng phấn, Nanny đổ chất bôi trơn lên côn thịt.

Bàn chân xoa dọc lên xuống liên hồi.

"Ha...

Bị đánh tới hưng phấn sao?

Anh Thiên Vũ, ba có biết anh là loại người biến thái như thế này không?" ~ "Suỵt....." ~ "Ôi thôi nào!

Đừng nói, để Nanny này tiết lộ cho anh biết.

Em cũng rất biến thái..." ~ "Hai chúng ta thật hợp đôi...

Ha ha ha...

"

"Cô...

Cô...

Đồ quỷ nữ này...

Thả tôi ra."

Y Thiên Vũ không ngừng giãy giụa...

Vài giây sau, Nanny ngồi lên bụng của Y Thiên Vũ.

Bàn tay cầm côn thịt căng trướng, vuốt lên liên hồi.

Tay kia cầm cây thép nhỏ 12cm.

Từ từ ấn vào ống dẫn tiểu.

Cây thép vào được 6 khớp xương, thì Nanny cười lạnh.

Hung hăng dập mạnh xuống, cây thép hoàn toàn nằm lút cán trong ống dẫn tiểu.

"Á...

Đau quá...

Nhanh rút nó ra."

Y Thiên Vũ đau tới mức quằn quại, eo Không ngừng vặn vẹo.

Côn thịt của hắn rất đau, còn bị cây thép kia đâm vào.

Thốn, rất thốn.... muốn bắn nhưng không thể nào... bắn.

"Thôi nào anh Thiên Vũ, bây giờ mới là mở đầu.

Anh muốn ra sao?

Tôi chưa cho phép..."

"Bộp Bộp~~ chát chát" Nanny đánh mặt lên gương mặt tuấn tú của Y Thiên Vũ, tay cầm roi quật lên hai viên tinh hoàn căng tròn kia.

"Á...

Hự.....

Đồ ác phụ này...

Hừ...."

Y Thiên Vũ đau tới mức chảy đầm đìa mồ hôi lẫn máu rỉ ra.

Hắn vừa đau đớn, khoái cảm lại dâng lên từ cơn đau da thịt.

Quả thật tư vị này sống không bằng chết mà.

"Anh Thiên Vũ nói sai rồi!

Anh nói tôi độc phụ?

Vậy anh đối với em gái ruột mình là gì?" ~ "Ác quỷ hay cầm thú?" ~ "Ồ, là quỷ súc...

Nghiện SM.

Miệng luôn mắng em gái là tởm?

Dơ bẩn." ~ "Vậy mà anh lại nghiện chính em gái ruột mình?

Phải nghiện hay là yêu thích???"

Bất giác Y Thiên Vũ nghĩ tới Huyên Huyên.

Hắn bây giờ đã cảm nhận được cơn đau tinh thần, lẫn thể xác mà hắn tạo cho em gái mình.

Hắn hận mẹ, em gái không có lỗi.

Hắn sai thật rồi sao?

Bây giờ sửa đổi còn kịp nữa hay không?

Nanny dường như hiểu Y Thiên Vũ đang nghĩ gì, cô cười lạnh.

Tiếp tục lên tiếng.

"Y Thiên Vũ, đã quá muộn để sửa chữa sai lầm rồi.

Đợi tôi chơi chán món đồ chơi như anh."~ "Tới lúc đó, sẽ tới lượt cô em gái nhỏ bé yêu kiều kia." ~ "A đúng rồi!

Ba tôi cũng thích Huyên Huyên lắm.

Tôi nên tặng cô ta cho ba."

"Không..." ~ "Đừng vậy...

Nanny cô muốn làm gì tôi cũng chấp nhận, nhưng xin cô hãy tha cho em gái, em ấy không có lỗi...."

"Chát~~ Chát"

"Thứ đồ chơi như anh, không có tư cách cầu xin tôi."

Nanny càng đánh Y Thiên Vũ, càng nghiện....
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 110: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 19


Nanny cười một cách ngọt ngào, mặt hướng lên màn hình tivi lên tiếng.

"Y Huyên Huyên, cô nhìn cho kĩ.

Anh trai cô, không đáng sợ bằng tôi đâu."

Dứt lời Nanny lướt nhẹ ngón tay lên đồ chơi tình thú, cô ta mặc một chiếc quần có gắn côn thịt giả.

"Ồ" có cả khóa trinh tiết?

Xem nào...." ~ "Mặc dù anh Thiên Vũ không còn trinh tiết, nhưng Nanny vẫn muốn khóa....."

Nanny bước xuống cuối giường.

Hai tay banh rộng chân Y Thiên Vũ ra, đổ dịch bôi trơn lên côn thịt giả.

Xoa lên cúc huyệt của Y Thiên Vũ.

Ngón tay xe xe cây thép nhấp lên xuống trong ống dẫn tiểu của hắn.

Y Thiên Vũ cắn chặt răng chịu đựng, cơ bắp cứ vậy mà gồng lên.

"Nanny.... cô thả Huyên Huyên ra, xin cô."

Y Thiên Vũ vừa nói ánh mắt nhìn lên màn hình.

Hắn thấy sắc mặt Huyên Huyên đang ngây ngốc, nhìn Nanny tra tấn hắn.

"Chết tiệt, bị hành hạ còn hưng phấn."

Nanny hít vào một hơi, đẩy quy đầu vào cúc huyệt đã được bôi trơn.

Cô ta lấy đà thúc một cái thật mạnh.

Côn thịt giả đã vào hết bên trong cúc huyệt.

"A......

A........

A....."

Y Thiên Vũ cảm giác đau đớn như bị xé toạc ra làm hai mảnh.

Côn thịt bị thép 12cm nhấp liên hồi, cúc huyệt lại bị côn thịt giả tàn bạo đâm.

"Sao sao?

Y Thiên Vũ anh rên đi.... không phải hưng phấn sao?" ~ "Đau tới mức muốn ra phải không?

Rất tiếc, anh muốn ra.

Nhưng tôi không cho phép..."

Nanny nhấp hông điên cuồng, tay kia vuốt ngược côn thịt lên.

Đỉnh quy đầu ra chất nhờn, khiến cây thép càng trơn tuột hơn.

Huyên Huyên trợn tròn mắt nhìn lên màn hình, Nanny này quá khủng bố rồi.

Còn kinh khủng hơn cả Y Thiên Vũ.

Nhìn hắn lúc này không khác gì miếng thịt để mặc người chà đạp hay không?

Huyên Huyên không dám xem tiếp diễn như thế nào.

Cho tới khi 2 giờ đồng hồ trôi qua.

Khắp người Y Thiên Vũ đã thấm máu.

Côn thịt cứng ngắc, trướng lên vì không được ra.

Hai núm vú của hắn còn được xỏ khuyên.

Lúc này Nanny mới thỏa mãn rút côn thịt ra khỏi cúc huyệt.

"Anh Thiên Vũ, anh muốn ra phải không?"

Y Thiên Vũ đờ đẫn gật đầu.

Hắn quá sợ hãi lẫn đau đớn hành hạ, toàn thân hắn vô lực, côn thịt đã đau trướng nhưng vì cây thép ở bên trong. hắn không thể nào bắn ra được.

"Ha ha ha, giữ tinh dịch của chính mình đi.

Em không cho phép anh ra.." ~ "Anh Thiên Vũ nằm nghỉ đi, em tới chơi cùng em gái của anh..."

Y Thiên Vũ yếu ớt lên tiếng, hắn hạ thấp bản thân mình mà cầu xin.

Dù sao, em gái cũng đã nhìn thấy hắn bị hành hạ tra tấn như thế nào.

Hắn hối hận, càng không có tư cách đối diện với Huyên Huyên.

"Nann..Nanny cầu xin cô.

Đừng làm tổn thương Huyên Huyên.

Tôi cầu xin cô..."

"Ồ, Anh càng cầu xin, tôi càng thích chơi hư em gái anh...." ~ "Anh Thiên Vũ, cúc huyệt của anh rất khít.

Ừm...

Chơi còn chưa đã đâu..."

Y Thiên Vũ bất lực nằm trên giường, ga trắng xóa đã sớm nhiễm đỏ máu của hắn.

Lúc này hắn chỉ muốn thoát ra khỏi còng tay.

Khóa chân này, nhanh chóng cứu Huyên Huyên.

Nhưng điều đó là không thể.

Bất giác đôi mắt của Y Thiên Vũ nổi lên sát ý nồng đậm.

Để hắn thoát ra khỏi nơi này.

Điều đầu tiên hắn làm, đó là giết chết Nanny lẫn ba nuôi.

Hai người họ luôn luôn đối xử hắn không phải con người.

Từ trước tới giờ, hắn vẫn luôn là món đồ chơi.

Chưa bị vứt bỏ cũng vì vẫn còn giá trị lợi dụng mà thôi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 111: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 20


Huyên Huyên nhìn trên màn hình, Nanny đã rời khỏi phòng.

Chỉ còn một mình Y Thiên Vũ đau đớn nằm trên giường.

15 phút sau cửa phòng vang lên, bước chân dồn dập.

Huyên Huyên giật thót mình, cô nhanh chóng lết ghế gần cạnh bàn.

"Cạch~~Cạch" ~ "Ồ" ~ "Y Huyên Huyên, chắc cô đã thấy rõ tôi đã làm gì với anh trai cô." ~ "Cô cảm thấy hài lòng không?"

Nanny vừa nói, vừa ngịch lọn tóc hơi rối.

Huyên Huyên mím chặt môi, khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Hai tay phía sau không ngừng, chà sát lên cạnh bàn, với mục đích cắt đứt dây.

"Nanny...

Cô đừng tra tấn anh trai tôi nữa..."

Huyên Huyên không ngừng cầu xin nhằm đánh lạc hướng Nanny, còn mình tranh thủ cắt dây.

Mảnh gỗ vụn đâm vào tay cô tới chảy máu.

"Y Huyên Huyên, cô không hận Y Thiên Vũ sao?

Hay cô bị ngược tới nghiện...

Muốn anh trai cắm mình?" ~ "Hai anh em các người, thật tởm.

Nhưng lại thành công khiến tôi hứng thú..."

"Bộp ~~Bộp"

Dứt lời Nanny khẽ vỗ hai tay vào nhau.

20 tên đần ông to khỏe vạm vỡ bước vào, tất cả đều không mặc đồ.

Côn thịt chưa cương, nhìn đã thấy rất to lớn rồi.

"Ực~~" Tốc độ cắt dây của Huyên Huyên nhanh hơn, cô biết Nanny này muốn làm gì.

Cô mà còn không nhanh thoát khỏi đây, chắc chắn sẽ bị chơi đến chết.

"Cô..." ~ "Cô định làm gì tôi?"

Nanny cười lạnh, cô ta vuốt ve 1 vòng 20 nam nhân kia.

Nũng nịu mở miệng.

"Không phải cô thích cắm sao?

Ở đây có sẵn nam nhân mạnh khỏe hơn gấp 2 lần Y Thiên Vũ..." ~ "Tôi muốn cô chết trong khoái cảm.

Không cần cảm ơn tôi đâu.."

Huyên Huyên: "....."

"Lên hết!

Ăn cô ta cho sạch sẽ, nghe rõ chưa." ~ "Đã rõ thưa cô chủ."

Ôi đệch, ả Nanny này định chơi thật sao?

Huyên Huyên cắn chặt răng, đảo mắt qua 20 tên đàn ông.

"Tạch~~" vừa đúng lúc, hai tay bị trói buộc đã được cắt đứt dây.

Huyên Huyên vẫn bình thản chờ cho mấy tên kia tới gần.

Cô đá chân lên, xoay 360° đá vào hạ bộ của mấy tên lại gần.

Sau đó lộn một vòng trên không, tay cầm ghế mạnh mẽ đập vào đầu mấy tên kia.

"Mẹ nó!

Quá đông..."

Huyên Huyên cầm một chân ghế bị gãy, mắt nhìn chằm chằm về phía Nanny.

Đang nhàn nhã như đang xem phim hành động.

"Y Huyên Huyên, quả thật tôi đã hơi khinh thường cô.

Nhưng rất tiếc cô chỉ có một mình." ~ "Muốn chết một cách nhẹ nhàng, thì đừng chống đối."

Huyên Huyên câu miệng cười nhạt, lãnh đạm lên tiếng.

"Nanny chuyện cô khinh thường tôi là đúng.

Có thứ cô còn không ngờ tới đâu."

"Thứ....."

Không để cho Nanny nói xong, Huyên Huyên đạp lên bàn.

Sau đó đạp lên vai của mấy tên kia lộn nhào về phía Nanny.

Khúc chân ghế gãy áp sát vào động mạnh chủ của Nanny, hai tay cô ta bị Huyên Huyên chế ngự sau lưng.

"Nanny!

Cô không thắng nổi tôi..."

"Các ngươi mau tránh ra, nếu không tôi đâm chết cô ta."

Huyên Huyên vừa nói, tai ghì sát chân ghế gãy vào cổ hơn.

Thoáng chốc cổ đã chảy máu tươi.

"Tránh....

Mau tránh ra."

Nanny khó khăn ra lệnh.

20 nam nhân kia, dẹp thành hai hàng nhường đường.

Huyên Huyên vẫn áp giải Nanny bước ra.

"Y Huyên Huyên, cô dám làm tổn thương tôi.

Ba tôi sẽ không để cho cô và Y Thiên Vũ sống yên.

"Ừ" Huyên Huyên gật gật hưởng ứng.

Nanny: "Thái độ gì đây?"

Lúc này Huyên Huyên đang đàm phán cùng hệ thống, cô muốn cho biệt thự này nổ tung.

"Hệ Thống, mi có boom không?

Bổn cô nương muốn một quả, nổ hết nơi đây là đủ."

[...] Ký chủ, cô không được phép giết người.

Ta lại không có boom.

Huyên Huyên: "...."

Huyên Huyên nhanh chóng lóe ra ý tưởng, cô nhanh chóng cột chặt Nany lại.

Còn chính mình tiến vào phòng bếp, mở van bình gas hết cỡ.

Thoáng chốc, khắp nơi đều tỏa ra mùi ga.

Huyên Huyên hài lòng cầm theo bật lửa, bước vội vào phòng của Y Thiên Vũ.

Dù sao vẫn phải cứu nam chủ.

Hắn không thể chết được.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 112: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 21


Huyên Huyên nhìn lại Nanny đang bị cột chặt một góc.

Nhìn cô với ánh mắt quái dị, miệng còn cười lạnh.

"Y Huyên Huyên cô và Y Thiên Vũ sẽ không thoát khỏi bàn tay của ba tôi đâu."

Huyên Huyên cau mày, ngón tay xinh đẹp niết lên gương mặt của Nanny ngọt ngào lên tiếng.

"Để xem, cô và ba cô còn mạng hay không đã."

"Cô......" ~ "Y Huyên Huyên, cô muốn làm gì?"

Huyên Huyên để áp ngón tay lên cánh môi, tinh nghịch nhìn khắp biệt thự.

"Suỵt, đừng vội....

Rất nhanh sẽ biết thôi."

Dứt lời Huyên Huyên xoay người tiến vào phòng ngủ của Y Thiên Vũ.

Lúc này hắn thật giống với câu.

"Hoa tàn bại liễu, nhìn cũng không muốn chơi."

Huyên Huyên nhanh chóng mở xích ở chân lẫn còng tay cho Y Thiên Vũ, may mắn cô có lấy chìa khoá từ Nanny.

Nhìn hắn lúc này tàn tạ, nhưng côn thịt vẫn cứng.

Hơn nữa bên trong cây thép dài 12cm chưa được rút ra.

Huyên Huyên cảm thán, Nanny này quá biến thái rồi.

Cô nhẹ nhàng rút cây thép ra khỏi ống dẫn tiểu của Y Thiên Vũ.

"Ưmm...

Phụtttt" Y Thiên Vũ nhói đau, gồng mình lên.

Tinh dịch tích tụ phun hết ra ngoài, thời điểm hiện tại hắn đã tỉnh.

Không ngờ rằng em gái ruột, chính tay mình hành hạ lại cứu hắn ra.

Hắn không biết vì sao Huyên Huyên thoát ra khỏi tay Nanny được.

Thay vì tò mò, lúc này hắn mừng tới phát khóc.

Nước mắt tràn ra, hắn hối hận không thôi.

Thật sự không biết phải đối diện với em gái như thế nào.

"Huyên Huyên....

Anh xin lỗi..." ~ "Em mau chạy đi, đừng mang theo anh.

Lão già kia rất nhanh sẽ tới."

Huyên Huyên im lặng, kéo tấm chăn mỏng che chắn cho Y Thiên Vũ.

Tiện tay vơ luôn quần áo của hắn.

"Anh trai!

Em sẽ không bỏ lại anh, anh là người thân duy nhất mà em yêu quý nhất." ~ "Anh lên đây, em cõng."

Huyên Huyên nói tới chân thành, động tác khom người xuống muốn cõng Y Thiên Vũ ra khỏi nơi này.

Cô biết hắn còn sức đi mới lạ.

Y Thiên Vũ chảy nước mắt càng nhiều, hắn loạng choạng ôm lấy cổ Huyên Huyên.

Vài giây sau thuận lợi đi ra khỏi phòng.

"Đoàng - Đoàng"

"Con trai, con định đi đâu trong khi khuya như thế này?"

Ba nuôi chĩa súng lên trần nhà, bắn hai phát đạn.

Ông ta thong dong nói, thật giống như không có chuyện gì xảy ra.

"Ba!

Anh Thiên Vũ và Y Huyên Huyên, hai người họ hợp tác chơi con.

Nanny được thuộc hạ mở trói, đứng bên cạnh nũng nịu lên tiếng.

Chỉ tội hai người.

Y Thiên Vũ: "....."

Huyên Huyên: "......"

Câu này phải để hai người nói mới phải chứ?

"Huyên Huyên, em mau thả anh xuống.

Nhanh chạy đi.

Việc này anh lo liệu được."

Y Thiên Vũ sốt ruột, hắn biết thủ đoạn tàn nhẫn của ba nuôi.

Nếu cả hai đều bị bắt chắc chắn sẽ không sống nổi ba ngày.

Huyên Huyên mím chặt môi, hai tay vẫn ôm chặt Y Thiên Vũ không buông ra.

Hồi lâu sau nhẹ nhàng mở miệng.

"Anh trai!

Dù cả thế giới này quay lưng với anh, nhưng em thì không."

Y Thiên Vũ túm chặt lấy Huyên Huyên.

Hắn thật sự hối hận, hắn sai thật rồi ngay từ đầu đã sai.

"Nanny, tôi và anh trai phải rời khỏi nơi này.

Hai người đừng ngăn cản."

"Ồ" Ông ta lên tiếng, gật đầu chấp thuận.

"Nhưng xem, hai người còn mạng để bước ra hay không."

"Bộp ~~Bộp."

Nanny cười nham hiểm giống hệt ba của mình, âm thanh vỗ tay vang lên.

Tức khắc hơn 30 tên đàn em xuất hiện.

Trong tay còn có súng ngắn.

Huyên Huyên híp mắt đánh giá, cô hít khí gas đang lan tỏa.

Trong bụng thầm cười lạnh.

Chỉ cần một chút thời gian nữa thôi.

"Nanny, cô chơi thật lớn.

Chỉ có một mình tôi và anh trai còn cần tới 30 người?" ~ "Cô không có liêm sĩ sao?"

" Y Huyên Huyên, cô nói sai rồi.

Tôi không phải quân tử, không cần liêm sĩ."

Huyên Huyên trừng mắt với Nanny, lại đảo mắt nhìn 30 tên đàn em.

Tay trái nắm chặt bật lửa, bất quá tới đường cùng sẽ chết chung.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 113: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 22


"Xông lên hết đi."

"Bắt sống đừng để chúng bị thương" Nanny xen ngang, lời nói của ba mình.

Ông ta lên tiếng ra lệnh.

Thoáng chốc 30 tên đàn em xông lên một lượt, hướng Huyên Huyên lao tới.

Huyên Huyên liếc mắt, chân kia đạp sợi dây quấn quanh thân mình.

Cột chặt Y Thiên Vũ với mình.

Lúc này cô né tránh các đòn tấn công ồ ạt của những tên đàn em kia.

Huyên Huyên biết rõ mình không thể thoát được 30 tên này.

Chỉ còn cách kéo dài thời gian, khi khí Gas lan tỏa khắp biệt thự.

Chỉ cần một mồi lửa là đủ.

"Hự...."

"Em gái, mau thả anh xuống.

Rồi chạy đi, đừng cố nữa!" ~ "Huyên Huyên là anh có lỗi, là anh không tốt..."

Y Thiên Vũ không ngừng lắc đầu, hắn không dám nhìn vào em gái mình.

Rất nhiều đòn tấn công cô không thể né tránh.

Đầu cô bắt đầu choáng váng, khắp người đau nhức do bị đánh trúng.

Y Thiên Vũ trên lưng cũng chịu không ít đòn giáng xuống.

"Tới lúc rồi."

Huyên Huyên cười ngọt ngào với Nanny.

Nanny: "Tới lúc gì????"

"Không ổn!

Nanny con mau rời khỏi đây."

Ông ta hít khí gas đang tỏa ra nồng đậm, hét lên với con gái mình.

"Đã quá muộn."

Huyên Huyên lui dần phía sau.

Nhảy từ cửa xổ xuống, tay khởi động bật lửa.

Dứt khoát ném vào bên trong biệt thự.

"Huyên Huyên đây là lầu ba."

Y Thiên Vũ hoảng sợ, chuyển lại tư thế ôm chặt Huyên Huyên.

Chính mình ngã xuống đất.

Ngay lúc này Huyên Huyên không còn thời gian để ý Y Thiên Vũ nữa, cô lôi hắn chạy thật nhanh tránh xa hỏi biệt thự.

1 giây

2 giây

"Bùm....

Bùm...

Roẹt..."

Toàn bộ biệt thự nổ tung, lửa như cơn giận dữ cắn nuốt căn biệt thự không ngừng.

Huyên Huyên thở ra một hơi, cô nhìn lại Y Thiên Vũ, máu me đầy người.

Trên đầu vẫn chảy máu, chắc chắn do lúc nãy hắn đỡ thay cô.

Xem như người anh trai này còn có lương tâm, Huyên Huyên đặt tay lên mũi Y Thiên Vũ.

"May quá, vẫn còn thở."

[...] Ký chủ, cô còn không mau đưa nam chủ tới bệnh viện hắn sẽ chết thật.

Huyên Huyên nghe hệ thống nhắc nhở, cô đành cắn răng cõng Y Thiên Vũ ra tới đường lộ.

Bắt xe tới bệnh viện gần nhất.

Trong căn biệt thự bị lửa bao trùm, Nanny lết ra khỏi đám cháy.

Khắp người bị bỏng nặng nề, cô ta ngửa mặt lên trời căm phẫn hét lên.

"Y Huyên Huyên, Y Thiên Vũ các ngươi hãy đợi đấy."

"Ba!

Con gái sẽ trả thù cho ba."

**************

Y Thiên Vũ được đưa vào phòng cấp cứu khẩn cấp.

Huyên Huyên trấn định chờ bên ngoài, cô tin tưởng rằng nam chủ sẽ không dễ chết như vậy.

Cô lại nghĩ tới Nanny, cả biệt thự đều nổ tung.

Chắc chắn sẽ không ai sống sót.

Sau 3 giờ cấp cứu, bác sĩ bước ra nhìn Huyên Huyên với ánh mắt quái dị.

Hồi lâu sau hắn mới lên tiếng, báo cáo tình trạng sức khỏe.

"Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm.

Trong đầu có máu bầm, đã được chúng tôi lấy ra." ~ "Chỉ cần điều dưỡng vài ngày có thể xuất viện."

"Cảm ơn bác sĩ."

Huyên Huyên cúi đầu cảm ơn.

Bác sĩ xoay người rời đi, nhưng sau đó lại nghiêng đầu nói thêm.

"Tôi biết tình dục rất quan trọng, nhưng hai người đừng mạnh bạo quá." ~ "Cô còn nhét đồ tình thú vào ống tiểu của anh ta.

Tôi sợ anh ta không cương lên được.."

Huyên Huyên: "...."

Cô có làm sao?

Là ả Nanny làm hắn mà, tại sao cô phải cõng cái nồi này?

"Vâng... vâng" Huyên Huyên tức nghẹn họng, vẫn phải lên tiếng nhận thay.

Lúc này bác sĩ mới thật sự rời đi, trong miệng còn lẩm bẩm.

"Giới trẻ bây giờ thật lớn gan."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 114: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 23


Huyên Huyên nhìn Y Thiên Vũ vẫn còn hôn mê trên giường bệnh.

Lúc này cô phải dự tính cho tương lai hai người, xuyên qua đã lâu cô còn chưa biết nguyện vọng của người anh trai này.

Huyên Huyên thẩn thờ, trên tay còn cầm quần áo của Y Thiên Vũ.

Cô gấp lại gọn gàng thì trong túi áo rớt ra tấm thẻ.

Hai mắt Huyên Huyên tỏa sáng, cầm chiếc thẻ lên.

Cô nhớ lúc Y Thiên Vũ cầm thẻ này, quẹt mua đồ cho cô không tiếc tiền đâu.

Trước tiên phải mua nhà, sau đó mở một cửa hàng nho nhỏ.

Sống qua ngày.

Nghĩ thông suốt, Huyên Huyên rời khỏi bệnh viện.

Mua một căn trên khu chung cư, giữa trung tâm thành phố.

Cô đã kiểm tra thẻ của Y Thiên Vũ rồi, có tới 10 con số 0.

Là 10 con số không đó.

7 ngày sau, Y Thiên Vũ đã tỉnh từ 5 ngày trước hắn liên tục mở miệng nói xin lỗi Huyên Huyên.

Sau khi dưỡng thương, Y Thiên Vũ liền trở thành con người khác.

Điều này Huyên Huyên cũng cảm nhận được.

Ví dụ như ăn cơm xong hắn sẽ giúp cô rửa chén, khi ra ngoài luôn mua những món quà nhỏ cho cô.

Nhưng tuyệt nhiên hắn không đụng vào Huyên Huyên nữa, có những lúc Huyên Huyên cố tình câu dẫn.

Y Thiên Vũ chạy như ma đuổi vào nhà vệ tự xử.

Huyên Huyên buồn cười, người anh trai này đang hối hận sao?

Dù gì cũng đã ăn sạch cô rồi, tới bây giờ đã nghiện còn ngại.

Cô cảm thấy thật buồn cười, dù thế nào đi nữa.

Cô vẫn chưa ngược hắn đâu, chuyện kia là Nanny làm không phải cô.

Cô không biến thái tới mức ngược thân xác Y Thiên Vũ.

Người ta nói, vết thương tinh thần mới đau đớn nhất.

Lúc này Y Thiên Vũ cũng không tốt đẹp là bao nhiêu, hắn không dám đối mặt với Huyên Huyên.

Nhưng lại muốn giam giữ cô cả đời bên mình.

20 ngày sau, Huyên Huyên cảm thấy trong người rất lạ.

Thân thể hơi mệt mỏi, thèm ăn còn chậm kinh nguyệt.

Dù biết mình lo nghĩ nhiều, Huyên Huyên bấm bụng mua que thử thai.

Thử 1 lần liền hai vạch, Huyên Huyên ngạc nhiên.

Y Thiên Vũ tặng cho cô món quà lớn này, thật sự không nhận cũng không được.

Hai người đều là anh em ruột, có con thì không biết phải làm sao?

Huyên Huyên càng không muốn ở bên cạnh người anh trai này, vài giây sau trong đầu cô chợt lóe lên kế hoạch.

Cô có thể nhân cơ hội này, ngược chết nam chủ nha.

Ít nhất phải ngược vài năm cô mới thỏa mãn.

Huyên Huyên không thể để cho Y Thiên Vũ biết sự tồn tại của đứa bé được.

Nếu như đứa bé lớn lên, biết ba mình là anh trai ruột của mẹ.

Chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tương lai, tiền đồ của nó sau này.

Càng không nói đến cô mới 18 tuổi , vẫn muốn nếm qua nam nhân khác nha.

Huyên Huyên không nghĩ tới sẽ lấy đứa nhỏ ra.

Cô thở dài xoa nhẹ lên bụng, đi nhanh vào phòng lấy một khoản tiền lớn.

Trước tiên rời khỏi nơi này, ngược chết Y Thiên Vũ.

Nuôi con lớn lên, sau đó sẽ tìm nam chủ hỏi hắn về nguyện vọng.

Huyên Huyên âm thầm quyết định như vậy, vẫn không nói cho Y Thiên Vũ chuyện mình có thai.

Vào một ngày trời xanh mây trắng, cô mặc vào người một bộ đồ dễ thương .

Còn sách theo một túi nhỏ xinh, tránh cho Y Thiên Vũ nghi ngờ.

Lúc này Y Thiên Vũ đang bận bàn việc với đàn em, hắn có ý định thâu tóm toàn bộ sản nghiệp của ba nuôi.

Dù sao ông ta cũng đã chết rồi, không nhân lúc này thâu tóm thì chờ tới bao giờ.

Mà hắn là người nắm rõ tình hình nội bộ nhất.

"Huyên Huyên em định đi đâu vậy?"

Y Thiên Vũ hơi nghiêng đầu, ôn nhu hỏi.

"Em đi ra ngoài mua đồ chút, rất nhanh sẽ về."

Cô cười ngọt ngào với hắn.

Dứt lời bước ra khỏi chung cư, nhanh chóng gọi taxi rời khỏi nơi này.

Y Thiên Vũ bàn xong công việc qua điện thoại, bất giác hắn ngẩn người.

Vì nụ cười của em gái hắn, có gì đó không đúng.

Y Thiên Vũ tự trấn an mình ,chắc chắn là hắn lo nghĩ nhiều.

Em gái đi mua đồ rất nhanh sẽ về thôi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 115: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 24


Y Thiên Vũ không hề biết, sau này hắn sẽ không còn cơ hội thấy cô cười nữa.

Huyên Huyên ngồi an tĩnh trên xe, cô bẻ sim điện thoại.

Lúc này cô đang suy tính cho tương lai, trước tiên phải rời khỏi thành phố này đã.

Chiếc taxi lướt nhanh qua một nữ nhân bị bỏng toàn thân, gương mặt hệt như quỷ dữ.

Trên đầu chỉ còn bộ tóc vàng là còn nguyên vẹn.

Huyên Huyên hơi liếc mắt nhìn qua của kính, cô có cảm giác rất quen thuộc với nữ nhân này.

Vài phút sau, ý nghĩ này liền được quăng sau đầu.

Nanny đập trượt qua cửa kính xe.

Cô ta hét lên: "Y Huyên Huyên!

Rốt cuộc đã tìm thấy cô rồi."

Huyên Huyên ngồi trên xe, dĩ nhiên không nghe thấy Nanny nói cái gì.

Cô vẫn thản nhiên để tài xế chở mình ra khỏi thành phố này.

2 ngày sau, Huyên Huyên cảm thấy mình đã đi đủ xa.

Cô thuê một phòng trọ nhỏ, gần với bệnh viện.

Cô nghĩ sau này sinh nở, gần bệnh viện vẫn tốt hơn.

Trong 2 ngày này, Huyên Huyên bài trí đầy đủ tiện nghi cho căn phòng nhỏ của mình.

Thời điểm bây giờ, Y Thiên Vũ lòng hắn nóng như lửa đốt.

Em gái đã mất tích hai ngày nay, hắn cho đàn em lùng sục khắp thành phố đều không thấy.

Gọi điện, thì luôn trong trạng thái không liên lạc được.

Chỉ còn một lí do phù hợp với hoàn cảnh lúc này.

Em gái đã rời bỏ hắn, nên trước lúc đó mới cười với hắn xinh đẹp như vậy.

Là hắn có lỗi, nhưng em gái không cần phải ra đi.

Hắn muốn bù đắp lại tất cả lỗi lầm.

"Chết tiệt."

Y Thiên Vũ đấm mạnh bàn tay vào gương.

Máu trên tay chảy xuống.

Hắn ghét cảm giác này, còn đau đớn hơn cả nổi đau thể xác.

Hắn phát hiện ra, mình đã yêu em gái ruột.

Yêu rất nhiều, không muốn buông bỏ.

Vài phút sau Y Thiên Vũ bình tĩnh lại, hắn nhìn mình trong gương.

Nhếch môi cười lạnh: "Y Huyên Huyên, em ở nơi nào.

Anh sẽ tìm ra em!

Hãy đợi anh."

--------------------------

6 năm sau, trong thời gian này Huyên Huyên thuận lợi sinh ra một công chúa nhỏ.

Cô đặt cho con gái là Y Tư Tịch.

Cô vẫn độc thân, tự tạo cho mình một lớp dạy vệ sĩ.

Cũng chịu thôi, ở thế giới hiện đại cô cũng chỉ biết làm nghề này.

Y Tư Tịch thấy mẹ mình dạy xong, lon ton cầm chai nước về phía Huyên Huyên, cất giọng trẻ con lên.

"Mami!

Uống nước."

"Cảm ơn con gái."

Huyên Huyên xoa đầu nhỏ của con gái mình.

"Mami!

Chú kia lại tới nữa, chú nói muốn làm daddy của Tịch Nhi"

"Phụttttt"

Huyên Huyên đang uống nước cũng phun ra.

Con gái không nhắc thì cô quên luôn thiếu niên kia.

Chuyện từ 5 năm trước, nam nhân đẹp trai kia lúc đó mới 17 tuổi tên là Hàn Viên, hắn trọ sát vách với Huyên Huyên.

Vào ngày cô chuyển dạ, cũng nhờ nam thanh niên này đưa tới bệnh viện.

Tiếp xúc nhiều hắn liền biết Huyên Huyên là mẹ đơn thân.

Hàn Viên chỉ nghĩ rằng, Huyên Huyên bị bạn trai ruồng bỏ.

Vì mấy năm nay cô không hề nhắc tới quá khứ của mình.

5 năm đủ dài cho một mối tình đơn phương, Hàn Viên quyết định thổ lộ cùng Huyên Huyên, nhưng cô dứt khoát từ chối.

Vào một đêm khuya thanh vắng, Huyên Huyên có uống chút rượu liền hứng tình.

Vừa thấy Hàn Viên đã lôi hắn vào trong nhà ăn sạch.

Cho tới bây giờ cô luôn coi hắn là bạn giường, bản thân Hàn Viên thì khác.

Hắn xem Huyên Huyên là vợ mình, xem đứa con gái Y Tư Tịch là con mình.

"Vợ!

Em dạy xong rồi sao?"

Hàn Viên lên tiếng, tiến lại gần.

Huyên Huyên tỉnh thần lại, cô bĩu môi liếc mắt nhìn Hàn Viên.

Đã 5 năm cậu nhóc 17 tuổi bây giờ đã trở thành người đàn ông chững chạc, còn rất soái ca.

"Hàn Viên cậu thôi đi, tôi còn lớn hơn cậu.

Chúng ta không thể nào."

Huyên Huyên vừa mở miệng đã chối bỏ trách nhiệm.

Hàn Viên vẫn dửng dưng hắn nghe câu này của Huyên Huyên quá nhiều lần rồi, còn bế Y Tư Tịch lên: "Tịch Nhi, con có muốn ta làm ba con không?"

"Muốn!

Chú đẹp trai lại còn tốt bụng.

Mami nhanh lấy chú đi."

Con gái nhỏ chu chu miệng nói liên hồi

Huyên Huyên tức nghẹn, vì bị con gái bán đứng.

Quả thật cái nết mê trai này, thật không giống ai.

"Vậy Tịch Nhi phải gọi ta là gì?" ~ "Ba Ba"

Huyên Huyên: "..."

"Cậu nói đi, tìm tôi có việc gì?"

Huyên Huyên thở dài, hỏi vào vấn đề chính.

"Vợ à!

Tối nay chúng ta đi ăn lẩu, có nhà hàng mới khai trương rất ngon."

Hàn Viên híp mắt cười cười, trong ánh mắt có sự chờ đợi yêu thương hết mực.

"Ba ba, chúng ta đi ăn lẩu sao?

Tịch Nhi muốn ăn..."

"Mami, Tịch Nhi muốn ăn."

Huyên Huyên đỡ trán, đành gật đầu chấp thuận.

Chỉ là ăn lẩu thôi mà, hắn, cô còn dám ăn.

Chẳng lẽ sợ nồi lẩu?
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 116: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 25


Huyên Huyên không dám chấp nhận Hàn Viên.

Bởi vì cô còn vướng bận người anh trai ruột "Y Thiên Vũ".

Có lẽ ý trời đã sắp đặt, thấm thoát 5 năm cho cô gặp lại người anh em ruột này.

Trong một nhà hàng sang trọng, Hàn Viên khoác eo Huyên Huyên tay kia nắm lấy Y Tư Tịch bước vào nhà hàng.

Huyên Huyên hơi nhướng mày, Hàn Viên không phải giàu có.

Lại còn đang học đại học, mỗi lần dẫn mẹ con cô đi đâu.

Hắn luôn là người chủ trả với lí do hết sức nghiêm túc.

Là người đàn ông, luôn là chỗ dựa của gia đình.

Nếu như cô không phải thực hiện nhiệm vụ, thì chắc chắn cô sẽ chọn người đàn ông tốt như Hàn Viên để làm chồng.

Ba người ngồi vào bàn, Hàn Viên cẩn thận chọn món.

Vì Y Tư Tịch không ăn được cay, Huyên Huyên không ăn hành và đậu phộng.

"Hàn Viên, anh lấy đâu ra tiền dẫn mẹ con tôi đi ăn?"

Huyên Huyên dứt khoát hỏi thẳng vào vấn đề.

"Mami!

Phải gọi ổng xã."

Y Tư Tịch ốm lấy chân Hàn Viên làm nũng.

Huyên Huyên: "Con còn nói nữa, mẹ đi về ngay bây giờ."

"Thôi thôi, Tịch Nhi nói đúng, anh đi làm thêm.

Vợ à!

Em đang lo lắng cho anh sao?"

Hàn Viên bế Y Tư Tịch ngồi lên đùi mình, sau đó hướng Huyên Huyên cười hề hề.

"Hừ!

Nhàm chán."

Huyên Huyên hừ nhỏ, ngồi đợi nhân viên đem món ăn lên.

Hàn Viên nhìn xung quanh, thấy mọi người đều nhìn chằm chằm Huyên Huyên.

Hắn nổi lên cơn ghen, cũng tại vợ tương lai của hắn quá xinh đẹp câu dẫn người khác.

Hàn Viên cởi áo khoác của mình ra, chùm lên đôi vai trần lộ xương quai xanh của Huyên Huyên.

Âm trầm mở miệng: "Rất lạnh, vẫn nên khoác vào.

Đừng cởi ra."

Huyên Huyên: "...."

"Ba ba, Tịch Nhi rất nóng!

Không có lạnh."

Đứa con gái bé nhỏ, chớp chớp đôi mắt.

Vẻ mặt thành thật nói.

Hàn Viên: "...."

Ba người vừa ngồi xuống chưa nóng ghế, thì một đại nhân cũng tới đây ăn lẩu.

Vừa nhìn thấy hắn, Huyên Huyên đã nhảy dựng lên.

Quả thật cũng nên gặp lại hắn, nhưng không phải gặp trong hoàn cảnh này.

Lúc này Y Thiên Vũ trong bộ âu phục màu đen, hắn lạnh lùng bước vào.

Nhìn chăm chăm vào nữ nhân luôn cúi mặt, bên cạnh hình như là chồng và con gái.

Hắn cảm thấy nữ nhân này rất giống với em gái, mà hắn tìm lâu nay.

6 năm qua, kể từ lúc Huyên Huyên ra đi, hắn sống trong đau khổ dằn vặt.

Thời gian hắn ngủ, được đếm trên đầu ngón tay.

Hắn chỉ một lòng muốn tìm lại em gái, muốn vượt qua mọi rào cản lấy em gái làm vợ.

"Lão đại, anh ngồi đây.

Em đi gọi món."

Một tên đàn em lên tiếng, tay còn đẩy ghế ra giúp hắn.

Y Thiên Vũ lạnh lùng gật đầu, thời gian trôi qua.

Hắn tạo lên một thế lực lớn trong giới hắc đạo, chỉ là lớn như thế nào, cũng không thể tìm ra người hắn yêu thương.

Huyên Huyên còn mãi ngẩn người, cô cúi thấp đầu tránh ánh mắt dò xét của Y Thiên Vũ.

6 năm qua Y Thiên Vũ thay đổi thật nhiều, hắn lúc này thật giống đàn ông thành công.

Khí sắc âm trầm, đôi mắt sắc bén chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta sợ hãi.

"Mami!

Chú kia thật đẹp, chú ấy luôn nhìn mami."

Con gái nhỏ, lay lay cánh tay của Huyên Huyên, cô nhịn không được mà thốt thành lời.

"Y Tư Tịch, con câm miệng lại cho mẹ."

Huyên Huyên nhịn không được mà, ngẩng mặt lên trừng mắt với Y Tu Tịch.

Hàn Viên hơi khó chịu, nhỏ nhẹ nhắc nhở.

Hắn cũng cảm thấy nam nhân kia có nét giống với Y Tư Tịch.

"Vợ!

Tịch Nhi chỉ tò mò mới hỏi thôi, vợ quen người đó sao?"

"Hừ!

Ai là vợ cậu, ăn, ăn đi...

Đừng lo chuyện bao đồng."

Lần này Huyên Huyên nói nhỏ hơn.

Lúc này Y Thiên Vũ kinh ngạc, giọng nói này đã 6 năm hắn chưa được nghe.

Hắn đảo mắt nhìn nữ nhân xinh đẹp yêu kiều, đang trừng mắt với bé gái.

Trong nháy mắt, Y Thiên Vũ đã cho rằng hẳn là do hắn xuất hiện ảo giác, hắn như vậy lại gặp lại người em gái trốn khỏi hắn 6 năm qua.

Còn rất trấn định làm lơ hắn, giống như đối với người lạ không hề hay biết.

Đến cả cái liếc mắt không thèm nhìn.

Trái tim Y Thiên Vũ đau đớn, hắn không thích cảm giác này.

Lỗi là do hắn, nhưng ít nhất cô phải cho hắn thời gian sửa lỗi bù đắp.

Bây giờ thì hay rồi, em gái đã có chồng còn có con.

Nhìn bé gái kia chắc chỉ mới 5 tuổi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 117: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 26


Y Thiên Vũ cố gắng điều chỉnh sắc mặt lẫn cảm xúc, hắn sợ đi tới trước mặt em gái lại một lần nữa chạy đi.

Hàn Viên hơi lo lắng nhìn Huyên Huyên.

Vì hắn chưa từng nghe cô kể về quá khứ của mình.

Hồi lâu thấy Huyên Huyên vẫn như bình thường, hắn mới thở ra nhẹ nhõm.

Tới khi cuối bữa ăn, Hàn Viên đi tới trước thanh toàn, thì nhân viên nói đã có người thanh toán.

Hắn hơi nghi ngờ, nhìn Y Thiên Vũ đang tiến lại gần Huyên Huyên.

"Huyên Huyên vì sao lại rời bỏ anh?

Em gái, em nói đi.

Không phải em đã hứa không rời xa anh sao?"

Y Thiên Vũ sốt ruột lên tiếng, hắn vừa yêu vừa hận.

Cô nói được không làm được, cô nỡ tàn nhẫn rời bỏ hắn, khiến hắn sống không bằng chết.

"Xin lỗi tôi không quen anh!

Tôi phải đưa con gái về nhà trước."

Huyên Huyên thẳng thừng nhận định quan hệ.

Một mực muốn thoát khỏi Y Thiên Vũ.

Hiện tại cô muốn ngược tâm tên anh trai này, phải ngược hắn tan nát cõi lòng thì thôi.

Biểu tình xa cách lạnh nhạt cùng với giọng nói cứng nhắc của Huyên Huyên.

Khiến cho Y Thiên Vũ không thể bình tĩnh được nữa.

Hắn tìm cô uốt 6 năm trời, hắn sống 6 năm trong hối hận không nguôi.

Trái tim hắn nhói đau mỗi khi nhớ tới nụ cười cuối cùng của cô.

Cho tới lúc này, cô xuất hiện đứng trước mặt hắn.

Vẻ mặt điềm tỉnh thong dong, vẫn quyến rũ xinh đẹp câu dẫn người.

Hắn muốn ôm cô chặt vào lòng, muốn bắt về nhốt lại.

Thật sự muốn làm rất nhiều điều với cô.

Vậy mà nhận lại là sự thờ ơ lạnh lùng xa cách.

Hơn nữa, em gái mình còn có con, có chồng...

"Huyên Huyên, em đã kết hôn rồi sao?

Đây là con gái em?"

Lúc này Hàn Viên vừa đến kịp lúc, hắn nghe thấy vội vàng lên tiếng trả lời thay Huyên Huyên.

"Anh là ai?

Sao ngăn cản vợ và con gái của tôi....."

"Huyên Huyên, tên này là chồng em sao?"

Y Thiên Vũ thất vọng lên tiếng.

Huyên Huyên nhàn nhạt gật đầu, dù sao có cơ hội chọc tức chết Y Thiên Vũ.

Cô chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Hàn Viên gật đầu vui sướng không thôi, nói như vậy thì Huyên Huyên đã chấp nhận hắn rồi sao?

"Tôi là anh trai của Huyên Huyên, Y Thiên Vũ.

"

Hàn Viên mới thở nhẹ ra, thì ra là anh trai ruột.

Là hắn suy nghĩ nhiều rồi.

Tức khắc Hàn Viên lấy lại tâm trạng vui vẻ.

"Tôi là Hàn Viên..."

"Hàn Viên, anh đưa Tịch Nhi về trước đi.

Tôi có chuyện cần nói với anh trai."

"Được, Được."

Hàn Viên không hề nghi ngờ gì, còn phá lệ vui vẻ bế Y Tư Tịch chở về trước.

"Mami!

Nhớ về sớm, Tịch Nhi đợi mami về."

Y Tư Tịch ôm lấy cổ Hàn Viên, ngọt ngào vẫy vẫy tay tạm biệt Huyên Huyên.

"Được, mẹ sẽ về sớm!

Tịch Nhi ngoan phải nghe lời ba ba biết không!"

Đợi cho Hàn Viên khuất bóng, Y Thiên Vũ nhanh chóng vác ngược Huyên Huyên về phía nhà vệ sinh.

Hắn thật sự nhớ chết mất, cảm giác vừa mừng xen lẫn đau đớn này hắn không chịu được.

"Y Thiên Vũ, anh buông em ra, thả em xuống."

Huyên Huyên bất ngờ bị vác ngược, cô giãy giụa đấm mạnh vào lưng Y Thiên Vũ.

"Các ngươi canh chừng ở đây, bất kì ai cũng không được vào trong này."

"Rõ."

Y Thiên Vũ không buông Huyên Huyên ra, mà hắn lạnh lùng ra lệnh cho đàn em canh chừng.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 118: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn (Cao H)


Huyên Huyên nhắm chặt mắt lại, lúc này trên thân thể cô không một mảnh vải che thân.

Thân dưới bị Y Thiên Vũ hung hãn đâm thọc điên cuồng.

Dâm dịch vương vãi ra ngoài theo những cú thọc ra vào.

Mồ hôi hai người tỏa ra, hai thân thể dây dưa không ngừng.

Y Thiên Vũ nắm chặt eo thúc mạnh côn thịt tiến vào sâu bên trong.

Hai vú căng trướng, lắc lư theo nhịp không ngừng nẩy lên xuống.

Y Thiên Vũ thấy Huyên Huyên nhắm mắt, không dám nhìn thêm.

Hắn cắn nhẹ lên vành tai của cô, cất giọng âm trầm.

"Em gái tốt, không dám nhìn sao?

Không sao anh sẽ đổi tư thế giúp em cảm nhận sung sướng nhiều hơn."

Dứt lời hắn hạ thân thể Huyên Huyên xuống, nâng một chân của cô lên, khiến hắn và Huyên Huyên thấy rõ tiểu huyệt đang ngậm chặt côn thịt không buông.

Y Thiên Vũ thích thú, nhấp hông vài cái.

Côn thịt từ từ rút ra sau đó ấn mạnh vào.

Tay kia của hắn cầm chân cô đặt lên bồn rửa mặt.

Sau đó hai tay nắm chặt bờ mông vểnh, bắt đầu tàn nhẫn đâm mạnh hơn.

Tay kia xoa niết lên hoa đế, khiến dâm dịch tiết ra, tiểu huyệt co giật liên hồi.

Huyên Huyên cảm nhận khoái cảm đang quấn thân mình, toàn thân giật giật từng cơn.

Tiểu huyệt kẹp chặt côn thịt, mút liên hồi.

"Ưm....

A.....

Ư.....

Không được...

Em muốn tiểu...

A....

Ưm Không....."

'Róc rách~~~'

Huyên Huyên túm chặt lấy cổ của Y Thiên Vũ xụi lơ trên vai hắn, miệng mở lớn thở hổn hển.

"Em gái, chỉ có anh mới làm em cao trào, đã là mẹ một con mà còn tiểu bậy sao."

"Em thật dâm đãng, hư hỏng...."

"Ô...

Ưm....

Ô....

Ô..."

Y Thiên Vũ cúi đầu xuống hôn lên cánh môi ướt át kia.

Hắn vẫn thúc đẩy côn thịt thêm vài chục lần.

Tay kia sờ xoạng khắp nơi trên cơ thể Huyên Huyên.

"Hừ...

Miệng dưới thật ngoan...

Mút tới khít rịt....

Huyên Huyên..

Anh yêu em...

Em có thể quay trở về không....

Ưm.."

"Anh...

Sắp...

Không.... giữ nổi...

Hãy sinh con cho anh....em.... gái ngoan.."

Y Thiên Vũ túm chặt mông Huyên Huyên, hắn mạnh mẽ đâm thọc thêm vài chục lần.

Khoái cảm đánh úp tới.

Đỉnh quy đầu phình to ra gấp 2, toàn thân côn thịt nóng ran, giật giật liên hồi.

Bắn tất cả tinh dịch vào tiểu huyệt đang co thắt.

Hắn rút côn thịt ra, cho vào miệng Huyên Huyên.

Hông đưa đẩy không ngừng, côn thịt thô dài thoáng cái đã lấp đầy miệng nhỏ.

"Em gái, anh sẽ khiến em trở về bên anh.

Bây giờ nếm mùi vị dâm dịch của hai ta đi...."

15 phút sau, hắn mặc lại đồ của mình.

Để Huyên Huyên đang thần thờ ngồi một góc.

Y Thiên Vũ nhếch mép cười thỏa mãn: "Em gái, em đừng hòng chạy trốn, anh cho em thời gian 1 tháng."

"Nếu không, anh sẽ nói mối quan hệ này cho Hàn Viên biết.

Hẹn gặp lại em."

Dứt lời hắn xoay người bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Khi trở lên xe, Y Thiên Vũ lạnh lùng ra lệnh.

"Cậu điều tra cho tôi 6 năm qua cô ấy đã làm những gì.

Kể cả tên Hàn Viên kia."

"Lão đại, em đã rõ."

Đợi đến khi Y Thiên Vũ rời đi, Huyên Huyên mới chỉnh lại quần áo lẫn sắc mặt.

Gọi xe trở về phòng trọ.

Đã 6 năm rồi, côn thịt của anh trai ăn vẫn ngon lắm.

Khi về nhà, Y Tư Tịch đang chơi cùng Hàn Viên.

Hắn thấy Huyên Huyên có vẻ mệt mỏi, lên định xoa bóp giúp cô một chút.

Huyên Huyên liền tránh né, lên tiếng.

"Có Tịch Nhi ở đây, tôi phải về phòng.

Ngày mai tôi bận, anh nghỉ ngơi sớm đi mai còn đi học."

"Được, được!

Vợ yêu ngủ ngon."

Hàn Viên ngây ngô tin tưởng, hắn hôn nhẹ lên trán Huyên Huyên một cái.

Mùi hương ngọt ngào xộc thẳng vào mũi hắn, bàn tay hư hỏng không hẹn mà xoa nhẹ nhẹ tiểu huyệt dưới lớp váy mỏng.

"Vợ, em ướt rồi...."

Huyên Huyên: "Ai là vợ anh?"

Hàn Viên hơi tức giận, ngón tay niết mạnh hoa đế xuyên qua lớp váy mỏng, dâm dịch thấm qua lớp vãi ướt ngón tay hắn.

Hơi thở gấp gáp, thì thầm vào tai Huyên Huyên.

"Ưm...

Hàn Viên...

Tịch Nhi sẽ thấy....."

"Em còn chối sao?

Khi nãy em đã thừa nhận anh rồi....

Anh muốn có đứa con của riêng mình...."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 119: Tránh Ra! Tôi Ngại Bẩn 28


Huyên Huyên lui thân thể về phía sau cửa phòng, tên Hàn Viên này còn không thèm đóng cửa.

Hàn Viên nhẹ nhàng nâng váy lên, tay kia nhanh lẹ tuột quần lót chữ T ta khỏi người.

Ngón tay niết lên miệng tiểu huyệt đã ướt đẫm.

"Vợ ơi anh muốn, thật ướt....."

Dứt lời hắn ôn nhu hôn lên cổ trắng nõn của Huyên Huyên, tay còn lại cầm bàn tay nhỏ xinh của cô đặt lên vật căng trướng giữa háng.

"Vợ...

Em giúp anh xoa xoa....đi...

Thật khó chịu...."

Huyên Huyên mới bị Y Thiên Vũ cắm xong, tới lượt tên Hàn Viên này lên cơn.

Tiểu huyệt của cô vẫn còn cảm thấy tê tê, thời điểm này còn bị tên Hàn Viên này xoa liên hồi.

Tâm trí cô dần chìm trong tình dục, quên mất đứa con gái đang ngây thơ nhìn mẹ mình và Hàn Viên đang trong tư thế mập mờ.

Huyên Huyên như trúng mê dược, ngón tay lưu loát kéo khóa quần của hắn xuống.

Lôi côn thịt gân guốc ra khỏi quần chật trội kia.

Bàn tay mềm mịn vuốt lên xuống liên hồi.

Đỉnh quy đầu tiết ra chất dịch nhớp nháp, cô cầm côn thịt ấn vào miệng tiểu huyệt.

"Ưm...

Hàn Viên...

Mau cho vào...

"

Huyên Huyên nhịn không được mà rên rĩ thành tiếng như mèo con, Hàn Viên hứng tình.

Mông thúc mạnh một chút, côn thịt vào nằm trọn trong tiểu huyệt chật khít.

Tiểu huyệt không ngừng co rút, như có hàng trăm cái miệng nhỏ liếm mút.

Hàn Viên xoa nắn hai vú Huyên Huyên qua lớp áo mỏng.

Dịch sữa chảy ra, dính dính.

Mông hắn đâm thọc ra vào, dâm dịch nhiễu xuống ướt cả hạ thân hai người.

Trong khi hai người đang hì hục hoan ái dây dưa, thì Y Tư Tịch chạy tới trước mặt.

Nhìn thấy tư thế của hai người mập mờ, Y Tư Tịch hai hốc mắt đỏ bừng, lên tiếng phá vỡ chuyện tốt của hai người

"Daddy sao người lại đánh Mami, mau thả Mami ra huhuhu."

Lúc này Huyên Huyên bị con gái lên tiếng, khiến giật mình không thôi, tiểu Huyệt co thắt, hút chặt muốn bẽ gãy côn thịt.

Cô mê mẫn lên tiếng.

"Ưmmm...

Tịch Nhi, mẹ không sao....ưm....."

Hàn Viên bị bất ngờ thắt chặt, khoái cảm tấn công tới não.

Côn thịt trướng lên gấp đôi, hắn ôm chặt eo Huyên Huyên.

Thúc mạnh thêm vài lần, sau đó bắn tinh dịch vào trong tử cung của Huyên Huyên.

Lúc này trán hắn đã vã mồ hôi, gấp gáp thở hổn hển.

Lên tiếng đứt quảng.

"Tịch....

Nhi...

Ba ba...

Đang giúp mami con....

Bắt kiến.."

"Phải phải, là bắt kiến..."

Huyên Huyên vội vàng thả váy xuống, không kịp mặc quần lót vào, mà ôm Y Tư Tịch vào lòng.

Y Tư Tịch chớp mắt ngây thơ, miệng chu chu ra lên tiếng.

"Oa!

Con kiến thật hư, Mami Tịch Nhi muốn ngủ."

"Được, bây giờ mẹ đưa con về ngủ."

Nháy mắt Huyên Huyên ôm Y Tư Tịch trở về, trên đùi cô còn chảy tinh dịch từ tiểu huyệt xuống.

Hàn Viên híp mắt nhìn, hắn cho côn thịt vào trong quần.

Miệng lẩm bẩm: "Hừ!

Nhất định phải nuôi kiến."
 
Back
Top Bottom