Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 40: Ảnh Đế Là Gay 9


Sáng sớm ngày hôm sau, Mộ Thần Dung tỉnh dậy.

Bàn tay xoa xoa mắt cố gắng nhoài người dậy.

Phát hiện người bên cạnh đã không thấy đâu.

Trên giường quần áo của hắn không cánh mà bay.

Hắn biết rõ chắc chắn là Huyên Huyên mặc.

Hôm qua hắn lỡ tay xé nát đồ của cô.

Khi người vừa đứng dậy, hắn liền ngã quỵ xuống.

Đầu óc mê man luôn nhớ tới sự việc điên cuồng phóng túng kia.

'Đây là lao lực quá, nên mất sức sao?'

Mộ Thần Dung cố gắng lê bước chân đang mềm nhũn, khó khăn lắm mới lết được tới toilet.

Hắn nhìn chính mình trong gương, mặt đỏ hồng, còn vương lại tư vị sung sướng đêm qua.

Đêm qua là hắn quá phóng túng tình dục quá độ dẫn nên thận hư.

Sáng đi wc còn cảm nhận được ẩn ẩn đau trên quy đầu.

Hắn quay lại phòng dọn dẹp lại.

Trên ga giường còn lưu lại vết Máu đỏ hồng.

Mộ Thần Dung thở dài một hơi.

Cho dù Huyên Huyên bị dược vật khống chế.

Cũng do hắn mất đi lí trí lấy đi lần đầu của cô.

Hắn dự định sẽ chịu trách nhiệm với cô.

Chỉ cần cô không chê hắn là gay.

Dù sao đi nữa hắn vẫn có cảm giác với thân thể Huyên Huyên.

Nghĩ tới đây, hạ thân hắn lại bành trướng lên.

"Chết Tiệt!

Cô là yêu tinh câu dẫn người.

Hừ ”

Mộ Thần Dung định sang gõ cửa phòng Huyên Huyên, nhưng hắn nên nói gì mới tốt đây?

Suy nghĩ căng não, hắn liền cầm điện thoại dự định nói xin lỗi.

Nhưng rồi soạn tin lại xóa đi.

Lặp đi lặp lại vài lần hắn vứt điện thoại vào một góc.

Ôm gối ngủ tiếp.

Huyên Huyên vừa về tới phòng, âm thanh Hệ Thống vang lên.

[…] Ký chủ ! thấy chủ ý lần này của ta hoàn hảo hay không?

Kích thích không….

"Hệ Thống tại sao mi vô sĩ như vậy?

Mang bổn cô nương ra làm trò đùa"

[…] Ký chủ ! không phải có ta ra tay thì tới bao giờ cô mới vắt cạn được nam chủ?

Huyên Huyên sinh khí.

Hừ mạnh lên tiếng phản đối.

"Hừ bổn cô nương có thể trói hắn lại, từ từ vắt cạn."

[…] “….” còn có cách này sao???

…………………….

Mấy ngày nay , Mộ Thần Dung và Huyên Huyên cơ bản là tránh mặt nhau .

Có duy nhất Huyên Huyên gọi cho hắn ý nói, không cần hắn chịu trách nhiệm.

Cứ xem như là ngủ mơ đi.

Hắn làm sao mà quên được cảm giác đêm đó.

Mơ cũng không sung sướng được như vậy.

Huyên Huyên mấy hôm nay cơ bản là đều đi đường vòng.

Hôm nay cô ra cửa.

Bỗng nhiên toàn thân đau nhức, buốt tới tứ chi, đầu óc choáng váng.

Huyên Huyên cắn răng phun từng chữ.

"Hệ Thống mi đã làm gì bổn cô nương"

[…] Ký chủ rất lười!

Ta chỉ kích thích nhẹ nhàng với ký chủ thôi

"Ký chủ cô mau tìm nam chủ để giải quyết"

"Không" Hai mắt Huyên Huyên dại ra.

Ở dưới vùng tam giác nóng bức tới lợi hại.

( Tự đông tiến hành hình phạt 07.

Kích thích toàn thân)

[…] Ký chủ cô còn 20 phút Để tìm nam chủ.

Nếu không buộc ta phải thay đổi hình phạt.

Huyên Huyên ngã xuống ghế, tay không ngừng mân mê tiểu huyệt đang chảy mật dịch nóng hổi.

Miệng thở gấp tới khó khăn.

Lắp bắp..

“H…ẹ..

Hệ thống mi được lắm!

Đợi bổn cô nương giải quyết xong nam chủ."

"Thì sẽ là ngày chết của mi"

[…] Ồh.

Ký chủ còn 15 phút….điều kiện phải lên đỉnh 3 lần.

Hai mắt Huyên Huyên mở lớn.

Cư nhiên Hệ Thống bắt cô lăn lộn cùng nam chủ.

Còn là phải ra ít nhất 3 lần.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 41: Ảnh Đế Là Gay (H)


Huyên Huyên cố gắng tông cửa, chạy sang phòng sát vách.

Lúc này Mộ Thần Dung nghe thấy tiếng đập cửa liền hồi liền tỉnh.

Hắn vừa mở cửa ra, đã thấy Huyên Huyên run rẫy mặt tái nhợt dựa vào cửa.

Mộ Thần Dung lo lắng thốt lên thành tiếng.

Một tay đỡ lấy eo của cô.

"Huyên Huyên cô làm sao vậy?"

"Đau……

Đau ..ngứa…

Rất ngứa…Thần Dung nhanh giúp tôi….”

Khắp người Huyên Huyên đau nhức, tứ tri mỏi nhừ.

Bụng nhỏ tới tiểu huyệt nóng hệt như núi lửa, chỉ trờ khoảng khắc phun trào ra.

Hai hốc mắt cô đỏ hồng, nước mắt nhiễm cả gương mặt xinh đẹp.

Điều này lại kích thích dục vọng của hắn, nhìn cô lúc này rất gợi tình.

Mồ hôi ra ướt đẫm cả áo, dính sát vào da thịt.

Lộ nội y bên trong, như thể đang khiêu khích.

Hắn là nghi ngờ có phải cô lại bị trúng dược?

Chưa kịp hồi thần hắn đã bị Huyên Huyên đẩy ngã xuống đất.

Hắn có thể cảm nhận được cơ thể cô, đang không ngừng run rẩy.

"Huyên Huyên…đừng động, để tôi đem cô đi ngâm nước lạnh."

Huyên Huyên muốn phun trào, cô đâu phải trúng dược.

Đây là hình phạt của hệ thống.

Nếu mà ngâm nước lạnh được, thì cô không phải cất công sang đây để vắt cạn hắn..

Huyên Huyên yếu ớt lên tiếng, tay không ngừng ôm lấy người hắn, gắt gao gì chặt.

"Không!…

Muộn rồi ngâm nước lạnh cũng vô ích…Thân Dung~~ giúp tôi….

Xin anh."

Mộ Thần Dung đỏ mặt ôm chặt lấy cô.

Một mạch bế Huyên Huyên lên giường.

Huyên Huyên vì đau đớn, lại không ngừng bị kích thích tra tấn.

Hai tay cào cấu lên lưng hắn muốn bật máu.

Mộ Thần Dung cắn răng, chịu đựng cơn đau trên lưng và vai.

Từ từ lột sạch đồ Huyên Huyên, vứt sang một bên.

Mộ Thần Dung còn đang do dự, nhưng lại nhìn cô đang thống khổ.

Hắn đành tự cởi quần áo của mình xuống.

Đè lên người Huyên Huyên, môi lưỡi hắn dán vào miệng nhỏ xinh của cô.

Chiếc lưỡi không ngừng cong lên rồi chọc khoáy bên trong miệng.

Mút liếm hết toàn bộ nước bọt mà cô tiết ra, hắn xem như đây là một bữa ăn ngon lành.

Huyên Huyên thỏa mãn, hai tay gắt gao ôm chặt lấy cổ của hắn mà gì xuống ngực, núm nhũ hoa đang cứng ngắc chỉa lên.

Cô điên cuồng hôn liếm lại hắn.

Khiến cho dục vọng của Mộ Thần Dung tăng vọt, sắp không kiềm chế nỗi bản thân mình.

Hai bàn tay hắn bắt lấy hai nhũ hoa, thô bạo ngắt nhéo núm nhũ hoa.

Sữa không ngừng tiết ra.

Huyên Huyên khó chịu, thống khổ kêu rên.

"Ưmm…

Đúng là chỗ đó!

Thần Dung mau liếm…

Mau ăn sạch nó đi…

Ân...”

Mộ Thần Dung nhìn gương mặt đang mê ly, nhiễm đầy tình dục của cô.

Hắn không còn biện pháp, đánh úp gương mặt đỏ hồng của mình vào cặp ngực không ngừng tiết sữa của cô.

Môi khô khốc khẽ chạm vào núm nhũ hoa, hắn vươn chiếc lưỡi nóng ấm ra liếm xung quanh quầng nhũ hoa, sau đó mạnh bạo hút sữa nuốt vào trong cổ họng.

Một tay không ngừng nhào nặn, gẩy núm nhũ hoa.

Miệng không ngừng hút sữa.

Huyên Huyên bị khoái cảm tới mức đầu óc như có máy khoan đâm vào, cô không thể nhớ cái gì, chỉ còn cách nằm rên rĩ hưởng thụ.

Qua mấy phút Mộ Thần Dung dừng động tác hút sữa lại hai cánh môi còn dính đầy sữa.

Ngước mặt lên hỏi Huyên Huyên.

"Huyên Huyên cô đã tốt hơn chút nào chưa?"

"Không…Thần Dung…Tôi muốn nhiều hơn nữa!!” vừa nói cô không ngừng vặn vẹo cơ thể mình.

Cố ưởn ngực lên cao, sao cho sát với mặt của hắn, hông ưởn lên chà sát với côn thịt đã bành trướng từ bao giờ.

Hắn lại tiếp tục hút hút.

Thật sự là hắn uống sữa sắp no bụng luôn rồi.

Côn thịt ở dưới cũng nóng muốn nổ tung.

Không ai có thể cưỡng chế lại thân thể vưu vật này của cô.

Đừng nói là tên gay như hắn, thật muốn thao nát cơ thể dâm đãng này.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 42: Ảnh Đế Là Gay (Cao H)


Huyên Huyên nhắm mắt hưởng thụ, hai chân cô không ngừng ma sát côn thịt đã sớm dựng thẳng của hắn.

Tiểu huyệt không ngừng co thắt, đòi hỏi vật cứng đâm vào.

Huyên Huyên khó khăn mở miệng…van xin.

"Thần Dung~~ Mau động.

Dùng thứ Thô to kia thao tôi đi… ~~ ưhmmm."

Hắn nghe chính cô thúc giục mình, một tay xoa nắm nhũ hoa.

Tay còn lại cầm côn thịt bành trướng, hướng miệng tiểu huyệt mà đâm tới.

Tiểu huyệt đã sớm bị mật dịch làm ướt nhẽm, khi đâm vào không khó khăn.

Cơ hồ còn rất dễ dàng vào

Côn thịt thô tô hoàn toàn tiến vào, đâm sâu tới tận hoa tâm.

Khiến cho cô không nhịn được mà kêu rên.

Mộ Thần Dung vừa đút côn thịt vào, tức khắc đã bị tiểu huyệt điên đảo mút hút chặt.

Quấn lấy không nhã ra.

Quy đầu không ngừng bị mút tới điểm nhảy cảm, hắn khó khăn thở dốc ra.

Cổ họng khẽ rên rĩ.

"Huyên Huyên~~ Mút chặt vậy…

Tôi sẽ bắn mất…

Huyên..ưmm..

Huyên….

Tôi thao chết em…"

Côn thịt không ngừng thọc ra rút vào, mỗi lần rút ra hắn cảm giác.

Tiểu huyệt kẹp chặt lây thân côn thịt.

Động tác rút ra như muốn lôi luôn cái miệng nhỏ ra ngoài .

Mộ Thần Dung kìm nén cảm giác muốn ra, hắn cắn răng gồng mình.

Cơ bắp rắn chắc nổi lên, mồ hôi tựa hồ mèn theo đường cơ nhiễu xuống bụng hắn.

Hắn sắp phát điên lên vì khoải cảm này tra tấn, hông và mông không ngừng đẩy côn thịt vào sâu bên trong.

Khắp phòng vang lên tiếng làm tình, rõ mồn một..

” Bạch~~~ Bạch~~ ” Hừ ”

Hắn bắt đầu thở hổn hển.

Hai tay bắt lấy chân cô, kẹp gối sau lưng cho hướng tiểu huyệt nâng cao.

Hắn bất đầu điên cuồng đẩy vào, côn thịt đẩy sâu vào lần nào.

Đều bị tiểu huyệt kẹp chặt tới khẩn trương.

Mộ Thần Dung cố gắng nhịn xuống.

Hắn sợ bị cô kẹp chặt thất thủ mà bắn sớm.

Đỉnh quy đầu không ngưng chạm tới Điểm G của cô.

Xuyên qua hoa tâm, quy đầu ma xát đẩy đẩy tiến tới bụng nhỏ.

Khiến bụng nhỏ phình trướng lên không ít.

Toàn thân Huyên Huyên bủn rủn, tiểu huyệt co thắt từng hồi.

Cô lên đỉnh thật sự.

Khoái cảm sung sướng đánh úp tới.

Tiểu huyệt tiết ra dâm dịch không dừng, tựa hồ còn nghe được tiếng dâm dịch rớt xuống sàn.

Côn thịt bị hoa huyệt ướt nhiễm, bóng loáng .

Mộ Thần Dung nắm chặt hai chân cô, mạnh mẽ thúc côn thịt dập sâu vào trong.

” Aaaaaaaa…….

Thần Dung…nữa..

Nữa đi….

Aaaaa..

Ưm….."

Huyên Huyên la hét lên , cơn cao trào chưa hạ xuống.

Tiểu huyệt liền bị côn thịt điên cuồng thúc vào sâu bên trong.

Trời quay đất cuồng cô còn không biết mình còn sống hay đã chết vì lên đỉnh rồi.

Huyên Huyên nằm dưới thân mà rên rĩ, hổn hển thở không ra hơi.Thật sự cái cảm giác vừa sung sướng và thống khổ này khiến cho cô nghiện.

Mộ Thần Dung không ngừng đưa đẩy côn thịt vào sâu bên trong.

Một cỗ tê fại đánh thẳng vào quy đầu .

Hắn gác hai chân cô lên vai, tay bấu chặt cặp mông no tròn.

Hông và mông không ngừng mạnh mẽ đẩy vào.

Động tác mỗi làn đều nhanh hơn, và nhanh hơn nữa .

Hai tay hắn bấu chặt lấy mông cô.

Ghì đầu xuống núm nhũ hoa mà hút sữa.

Sung s͙ư͙ớ͙n͙g͙ và khoái cảm dâng lên.

Làm cho đầu óc hắn lâng lâng.

Côn thịt ở bên trong bành trướng lên co giật một hồi.

” Huyên…

Huyên…

Tôi raaa~~ bắn hết vào…

Cho cô…

Tất cả đều cho cô…."

Mộ Thần Dung không kiềm hãm được sung sướng.

Vừa thở rốc vừa la lên.

Côn thịt bắn tinh dịch nóng ấm vào sâu bên trong tử cung.

Hắn vẫn còn dư sức, tay rút côn thịt ra, mắt thấy vẫn còn bành trướng.

Tay hắn cọ cọ côn thịt vào dâm dịch lẫn tinh tịch từ tiểu huyệt nhiễu ra.

Ba ngón tay được bôi trơn dâm dịch, từ từ cho một ngón vào cúc huyệt.

Huyên Huyên bị đụng vào chỗ mẫn cảm, cả người như có dòng điện chạy khắp thân thể, cô yếu ớt rên rĩ.

”Ngô~~ …Đừng…

Chỗ đó..

Không vừa đậu…

Thần Dung đừng…

Xin anh."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 43: Ảnh Đế Là Gay (H)


Bàn tay to của Mộ Thần Dung vỗ lên cái mông mượt mà non mềm của cô, trên làn da trắng như tuyết hiện lên từng vệt đỏ.

Khi cúc huyệt được ngón tay hắn nới rộng, đủ ướt cho côn thịt tiến vào.

Mộ Thần Dung cầm côn thịt.

Ấn đỉnh quy đầu đi vào.

”Ọt~~ thuận lợi tiến vào cúc huyệt chật hẹp.

Huyên Huyên bị đau mà kêu rên.

Côn thịt cực đại đâm sâu vào cúc huyệt như muốn xé nát ra.

"A……

Thật đầy……

Đi ra ngoài…

Anh… anh…..

Đừng……

Đừng đẩy..... sẽ rách……..

Ô…

ô….."

Gương mặt cô ửng hồng lên.

Càng thêm kiều diễm ướt át.

Miệng nhỏ không ngừng van xin.

Bụng cô bị đẩy cho tới trướng lên.

Mộ Thần Dung không ngừng nhấp hông, ngón tay cho vào tiểu huyệt khuấy đảo. sau đó mạnh mẽ ấn xuống.

Tiểu huyệt và cúc huyệt bị nhét đầy, điên loạn thúc sâu vào bên trong.

Ngón tay lẫn côn chịt của hắn bị cô kẹp tới khẩn trương.

”Hưnm….

Huhu…

Sẽ hư mất…

Anh…

Thần Dung mau rút ra….

Đầy..

Đầy..

ắp…."

Mồ hôi lẫn nước mắt ướt nhiểm cả gương mặt cô.

Khoái cảm lẫm đau đơn đánh úp vào cô.

Miệng không ngừng rên rĩ thống khổ.

”Huyên Huyên….

Ngoan…

Mở…. ra chút…

Kẹp..

Tôi..

Tới..

Hư…

Ưmm…."

Khuôn mặt yêu nghiệt tà mị của Mộ Thần Dung tràn đầy tình dục, giọng nói âm trầm vang lên… lời lẽ thô tục.

Huyên Huyên không tự giác,Tiểu huyệt lẫn cúc huyệt kẹp chặt hơn…

”Không……hỗn đãng nhà anh……

Ngô…..

Ân ..đừng nhấp nữa……"

"Hừ…..” hai tay cô nắm chặt ga giường.

Môi mím tới đỏ hồng dị thường.

Nghe cô cầu xin hắn càng hứng hơn, ba ngón tay thô bạo nhét vào tiểu huyệt.

Điên cuồng thọc sâu tới bên trong.

Động tác nhấp mông càng nhanh, cúc huyệt nóng hơn ban đầu, dữ dội co thắt lấy.

Liếm mút chặt đỉnh quy đầu của hắn.

”Ân….

A…

Dừng lại……

Chậm……

Một chút…..Thần Dung chậm lại…ngô~~ sẽ chết, tôi sẽ chết mất."

Huyên Huyên không ngừng cầu xin , thanh âm mang theo kiều mị rên rĩ kích tình.

”Huyên Huyên…

Hai miệng của cô thật biết mút, kẹp tôi không rời… ”

Mộ Thần Dung thở hỗn hển, hắn sắp chịu không được nữa…

Ngón tay còn lại của hắn, thọc vào miệng cô.

Chơi đùa với chiếc lưỡi ẩm ướt tiết ra nước bọt.

Hắn kéo lưỡi cô ra, hai ngón tay đút sâu và yết hầu.

Cảm giác này làm cô muốn nôn.

Hít thở không thông, toàn thân thể như có điện gật.

Khoái cảm lẫn sung sương thay phiên dày vò cô.

Cơn cào trào dâng lên, hoa huyệt kẹp chặt ngón tay của hắn, tiết ra dâm dịch nóng ấm.

“Tê……..Thần Dung..

Không được…

Tôi ra….

Tôi…

Ra mất…"

Huyên Huyên mất kiểm xoát mà hét lên.

Lý trí bây giờ chỉ muốn ra, ra thật nhiều.

Nghe thấy cô muốn ra, Mộ Thần Dung cảm giác được mình cũng sắp bắn.

Hắn càng bốc cháy thêm tình dục, càng muốn hung hăng thao nát cúc huyệt lẫn tiểu huyệt của cô.

Hắn dập thô bạo như một cái máy khâu.

Ngón tay thọc sâu vào tiểu huyệt, lẫn yết hầu của cô….

”Huyên Huyên…

Em thật dâm đãng…

Ưm….tôi.

Sẽ.

Đâm chết Emm.."

Hắn nhấp thêm một hồi, đỉnh quy đầu đón lấy cảm giác tê dại.

Toàn thân khoái cảm xâm chiến lấy hắn.

Cú thúc hông cuối cùng sâu tới tận cục huyệt của cô.

Côn thịt nóng hổi bắn tất cả tinh dịch vào trong cúc huyệt.

Ngón tay của hắn trong cúc huyệt lẫn Yết hầu cô.

Đều nhiễu nhão dâm dịch lẫn nước bọt.

Hắn rút côn thịt đã ỉu xìu ra.

Tinh dịch đặc sệt từ trong cúc huyệt chảy ra, nhiễm cả ga giương.

Mộ Thần Dung thở ra một hơi.

Ôm Huyên Huyên vào lòng, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ hắn thật sự nghiện cô mất rồi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 44: Ảnh Đế Là Gay 13


Sau khi tỉnh dây, hai người đều rất xấu hổ.

Không dám nhìn thẳng mặt nhau.

Huyên Huyên là vì bị cái hệ thống không tiết tháo kia ép buộc.

Cô không muốn ép buộc Mộ Thần Dung lăn lộn cùng mình.

Huyên Huyên ngại ngùng, kéo khăn bông vào phòng tắm, tắm gội qua.

Sau đó ngồi lên mép giường bên cạnh Mộ Thần Dung.

Thời khắc này cô rất xấu hổ, mắt nhìn xuống mũi chân.

Trầm mặc không biết nên nói gì mới phải đây.

Phút chốc, Mộ Thần Dung mở miệng, phá tan bầu không khí ngượng ngịu này.

CHuyên Huyên….Đã..

Đỡ hơn chưa?"

Hắn vừa nói, gương mặt đều nghiêng về hướng khác ngại ngùng.

Huyên Huyên nhíu mày nhìn hắn.

Chắc chắn hắn ra nhiều quá nên bị ngu đi.

Bổn cô nương đã không sao, chẳng lẽ hắn nhìn không ra?

"Từ này về sau, tôi sẽ không làm phiền anh nữa.

Lỡ sau này có bị trúng dược…

Tôi cũng sẽ đi tìm người khác.”

Cô bực bội mà nói, nhoài người dậy mặc lại quần áo, định sẽ rời đi.

Dù gì đã hai lần lăn lộn cùng hắn, cô còn chưa biết nguyện vọng của hắn là gì.

Bản thân có chút thất vọng, Huyên Huyên thở dài một hơi.

Nhìn lại phía Mộ Thần Dung.

Mộ Thần Dung, nghe cô nói.

Hắn có chút thất thần, trong lòng cảm giác không vui ẩn ẩn lên.

"Huyên Huyên, sao cô lại nghĩ như vậy là chính cô bị người hạ dươc."

"Cũng chính cô nói, xem tôi là bằng hữu mà.

Tất nhiên tôi sẽ luôn giúp cô.

Dù gì chuyện này tôi cảm thấy không tệ."

"So với nam nhâm, tôi cảm thấy tốt hơn rất nhiều” hắn vừa nói, âm thanh càng nhỏ dần.

Dần dần như muỗi kêu vậy.

Huyên Huyên nhìn Mộ Thần Dung tới thất thần.

Cô luôn có cảm giác tên này giống với người nào đó.

Từ cử chỉ tới da mặt mỏng luôn đỏ hồng.

Còn rất thần kinh.

Cảm giác này như cô đã trãi qua mấy đời.

Nhưng rất tiếc, mỗi khi hoàn thành xong một nguyện vọng của người đó.

Cô đều không nhớ nỗi họ là ai, tên gì càng nghĩ đầu óc càng đau.

Huyên Huyên nhìn Mộ Thần Dung hồi lâu, cô vẫn không lên tiếng.

Hai người lại rơi vào bầu không khí trầm lặng.

Cô và hắn lúc này đều rất rõ ràng.

Hắn là một tên gay, còn chưa nhận biết rõ cảm xúc hắn đối với cô là thứ gì.

Tình yêu hay chỉ là khoái cảm về tình dục.

Còn Huyên Huyên chỉ có thể, chờ đợi cơ hội.

Thực hiện nguyện vọng của Mộ Thần Dung.

Vài giây sau, Huyên Huyên lên tiếng.

"Vậy được cứ xem như bằng hữu giúp nhau, làm bạn giường cũng không tệ."

"

Sau này tôi có nhu cầu sẽ gọi cho anh, vậy nhé tôi về trước."

Dứt lời cô xoay người bước đi, không lưu luyến nhìn lại.

Mộ Thần Dung hoảng hốt vươn tay ra định nắm lấy, nhưng không kịp.

Khi cô nói chính mình là bạn giường, thì hắn rất khó chịu.

Đành ngẫn người, nhìn cô bước đi.

"Thật sự tôi và em chỉ là bạn giường thôi sao?"

Mộ Thần Dung xoa mi tâm, thở dài nhìn theo hình dáng của Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 45: Ảnh Đế Là Gay 14


Trên đời này một khi đã nghiện thứ gì đó, sao có thể dễ dàng từ bỏ được.

Cũng giống như tâm trạng của Mộ Thần Dung lúc này, lần thứ nhất và thứ hai làm tình với Huyên Huyên.

Thì được xem như là giúp đỡ.

Nhưng tới lần thứ ba thư tư, thì gọi là gì.

Dần Dần hắn xem như việc làm tình với Huyên Huyên là điều đương nhiên.

Chỉ cần hắn nhìn thấy cô thì lí trí đều mất hết.

Điên cuồng đẫy ngã cô xuống giường.

Đè cô dưới thân, si mê nghe cô rên rĩ thở dốc.

Mỗi lần tỉnh lại trong cơn đê mê.

Cô luôn là người chủ động bỏ về trước.

Còn hắn rất ghét cái cảm giác bạn giường này.

Hắn càng không hiểu loại tình cảm này là thứ gì.

Mộ Thần Dung nhẹ nhàng thở ra, hắn không suy nghĩ thêm nữa.

Càng nghĩ càng rối hơn.

Khoảng thời gian này, có rất nhiều công ty giải trí gọi điện tới, muốn ký kết hợp đồng.

Đều bị hắn từ chối hết.

Trước kia hắn thâu hoan cùng nam nhân, còn bầy giờ đứng trước mặt nam nhân hắn còn không nổi lên tia dục vọng thèm muốn nào.

Điều này hắn là nên cảm ơn Huyên Huyên.

Lúc này trên báo mạng toàn thần tượng, đều đăng tin Mộ Thần Dung giải nghệ.

Đôi lúc hắn đi trên đường, trầm tĩnh tới lạ thường.

Hắn không còn khó chịu, khi bắt gặp ánh mắt người khác nhìn mình với vẻ thèm thuồng.

Hơn một tháng nay, Huyên Huyên không còn liên lạc với hắn.

Còn bất ngờ chuyển nhà.

Mộ Thần Dung bộp chộp trong Lòng.

Hắn cố gắng gọi điện cho cô.

Nhưng đều tắt máy.

Hoặc không có người nghe.

Thời gian này, cũng là lúc Mộ Thần Dung suy nghĩ xem.

Chính bản thân mình cần gì.

Thứ gì mới quan trọng với hắn.

Cuộc sông của hắn luôn có Huyên Huyên bên cạnh.

Bất chợt cô ấy ra đi không nói một lời.

Hắn là nên cao hứng hay buồn tủi đây.

Cao hứng vì không còn chịu sự tra tấn, dụ hoặc trên giường.

Buồn tủi vì, chính bản thân hắn cảm giác như mất đi một thứ quan trọng .

Mãi mê suy nghĩ , tới khi tiếng gõ cửa làm Mộ Thần Dung hồi thần lại

Hắn vọi vàng mở cửa, nghĩ người tới là Huyên Huyên.

Mộ Thần Dung nhìn người trước mắt, có hơi thất vọng lên tiếng.

"Lý Ca, sao anh tới đây.

Em đã không còn tham gia giới giải trí nữa rồi."

"Anh nên tìm người khác hợp tác thôi."

Người đàn ông được gọi là Lý Ca mở miệng nói.

”Ài !

Cậu không định mời tôi vào nhà?

Đứng ở ngoài nói chuyện không tiện."

”Được!

Anh vào trong nhà đi.

Em cũng có chuyện nhờ anh giải thích.'

Lý Ca hứng trí bừng bừng, cởi giầy ra.

Ngồi trên ghế.

Hắn cao giọng hỏi.

"Được rồi!

Cậu có gì cứ tâm sự với tôi!

Xem như là bằng hữu đi.

Hôm nay tôi sẽ không bàn việc hợp đồng.

Mộ Thần Dung gật gật đầu , hít vào một hơi.

Bắt đầu kể.

”Em gần đây có kết bạn với một bằng hữu.

Cô ấy là Huyên Huyên…"

”Em với cô ấy có xảy ra quan hệ.

Nhưng cô ấy không cần em chịu trách nghiệm."

Lý Ca "Ồ!

Rồi sao nữa…"

Mộ Thần Dung, sắc mặt lúc này của hắn đỏ dần…

"Là cô ấy dọn đi cách đây hơn một tháng, liền không lời từ biệt nào."

Lý ca nhíu mày, hắn càng hứng thú.

"Cô gái nào đã bẻ thẳng được tên gay này đây.'

”Ý cậu, muốn tôi trợ giúp tìm cô ấy?'

Mộ Thần Dung hoảng hốt xua tay.

”Không..

Không phải mà em muốn anh phân tích xem.

Hình như em bị bệnh tim."

”Khi ở bên cô ấy, tim đập rất nhanh.

Còn luôn muốn đè cô ấy xuống giường."

”Lúc cô ấy đi không nói gì, bên lồng ngực lại đau.

Khó thở tới đầu óc mụ mị."

”Lý Ca có phải em bị bệnh sắp chết rồi không?"

”Phụt….

Ha Ha Ha ”

Lý Ca vỗ vỗ lên vai Mộ Thần Dung.

Hắn cười ra nước mắt mà giải thích.

“Khụ ! xin lỗi, nếu theo như cách cậu miêu tả.

Thì tôi chắc chắn một điều."

"Mộ Thần Dung cậu yêu cô gái tên Huyên Huyên kia rồi ”

Mộ Thần Dung cứng người lại, hai mắt mở lớn…

Miệng lắp bắp

"Y….êu..

Yêu sao?"

Lý Ca : "Đúng vậy."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 46: Ảnh Đế Là Gay 15


Mộ Thần Dung tiễn Lý Ca.

Hắn lúc này mới gấp rút điện thoại, định sẽ gọi cho Huyên Huyên nói cảm nghĩ của chính bản thân mình.

Sau vài hồi chuông đổ, rốt cuộc Huyên Huyên cũng nghe máy của hắn.

Mộ Thần Dung hít vào một hơi, mở miệng hỏi Huyên Huyên.

"Huyên Huyên cô đang ở đâu?

Đã hơn một tháng rồi, cô không liên lạc với tôi."

"Cô còn có xem tôi là bằng hữu nữa hay không?"

Huyên Huyên đang ở trung tâm mua sắm, nghe thấy Mộ Thần Dung gọi liên tục, cô liền nghe.

Biết chắc chắn hắn không chịu đựng lâu hơn nữa.

"gói toàn bộ lại cho tôi" Huyên Huyên hướng nhân viên, nói xong cô đưa thẻ cho nhân viên quẹt.

Sau đó trả lời Mộ Thần Dung bên kia.

"Ồ.

Thần Dung, anh xem tôi là bằng hữu hay bạn giường đều được.

Nhớ tôi phải không?

Anh tìm khách sạn đi, gửi địa chỉ tôi tới ngay."

Mộ Thần Dung nghe cô nói, hắn cảm giác không thoải mái khi nhắc hai chữ bạn giường.

Càng không phải hắn vì làm tình mà gọi cho cô.

"Huyên Huyên..

Không phải như cô nghĩ ! tôi..... thôi được tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô."

Huyên Huyên nhếch miệng cười gian xảo, sau đó cầm một đống đồ hiệu cô mới mua xoay người ra khỏi trung tâm thương mại.

Mộ Thần Dung sợ nói ra Huyên Huyên sẽ hiểu nhầm.

Hắn đành thuê khách sạn, khi cô tới hắn sẽ từ từ nói cho cô hiểu.

30 phút sau tại khách sạn Chân Trời

Huyên Huyên nhìn địa chỉ và số phòng.

Sau đó cô đẩy cửa vào, liếc mắt nhìn xung quanh.

Lúc này Mộ Thân Dung ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt nghiêm túc, lại có chút đỏ hồng.

Huyên Huyên nhìn hình dạng này của hắn, không khỏi nhịn cười tới đau bụng.

Cô khẽ gõ vào cánh cữa đánh tiếng.

" Cốc cốc "

"Thần Dung, anh còn chưa cởi đồ sao?

Nhanh chóng làm xong việc nào."

"Tôi còn có việc cần phải giải quyết...."

Mộ Thần Dung tức giận, hung hăng dùng môi mình áp chế Huyên Huyên.

Không cho cô tiếp tục nói.

Huyên Huyên bị động tác bất ngờ của hắn, đầu óc có hơi choáng váng.

Nụ hôn sâu dứt ra, thì cô.

Châm chọc nói.

"Thần Dung mới hơn một tháng không gặp, anh cũng không cần gắp gáp tới vậy đâu."

Hắn bị cô nói tới cứng đờ, sau đó hung hăng lên tiếng, quát cô.

"Em câm miệng lại!

Một tháng qua em đã đi đâu, vì sao tôi gọi em không nghe máy."

"Có phải em tìm nam nhân khác, thở dốc dưới thân của họ."

Sắc mặt Mộ Thần Dung trở nên đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên rõ rệt.

Huyên Huyên né tránh, đẩy hắn ra.

Bâng quơ lên tiếng.

"Thần Dung, anh quản quá xa rồi.

Anh lấy tư cách gì quản tôi?"

"Bằng hữu hay bạn giường.

Tôi có đi đâu?

Hay thở dốc với ai không phải chuyện của anh."

Mộ Thần Dung bị cô nói tới cứng họng.

Hắn bất chấp ôm cô vào lòng, thành thành khẩn khẩn nói.

"Huyên Huyên một tháng qua không có em bên cạnh, tôi nhận ra rằng cuộc sống này không còn gì thú vị."

"Tôi không muốn em bước vào cuộc đời tôi, rồi lại lặng lẽ bước ra."

"Tôi đã suy nghĩ kĩ, tôi không muốn làm bằng hữu với em, càng không muốn làm bạn giường."

Mộ Thần Dung đỏ mặt, siết chặt cô hơn.

Hắn thì thầm.

"Huyên Huyên, em có đồng ý làm bạn đời của tôi không?"

Huyên Huyên nảy ra ý định chêu chọc, liền đẩy Mộ Thần Dung ra.

"Hừ Tại sao tôi phải đồng ý."

"E...m..

Em tại sao không đồng ý?

Có phải em chê tôi từng thích nam nhân?"

Hôm nay Mộ Thần Dung này sẽ chứng minh cho em thấy, tôi thích nam nhân hay chỉ thích mình em.

Huyên Huyên vui quá đà, kích thích con thú trong lòng Mộ Thần Dung lên.

Hắn vác cô vào nhà tắm, xé nát hết quần áo trên người cô.

Môi miệng điên cuồng gặm lấy.

Huyên Huyên khó khăn hít thở không thông.

" Ưm...

Ừng...

Ừ..

Ô.....

"

Mộ Thần Dung cười nham hiểm, tay vỗ lên cặp mông trắng như tuyết non mịn của cô.

Bốp~~bốp.

"Huyên Huyên, em nói gì?

Muốn anh làm nhanh lên sao?"

"Được thôi, Anh tới thỏa mãn em đây."

Huyên Huyên cắn chặt răng.

Trong bụng thầm mắng : "Vô sĩ"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 47: Ảnh Đế Là Gay (H)


Mộ Thần Dung đẩy ngã Huyên Huyên lại phía sau, tay cô chống lên bồn rửa mặt.

Hắn bắt đầu xả nước lên hai người.

Đây là lần đầu tiên hai người làm tình trong nhà tắm, có chú thú vị.

Càng kích thích dục vọng lên cao.

Hai tay hắn xoa nắm, vuốt từ eo nhỏ, trở lên trên xương quai xanh.

Sau đó lại vân vê núm nhũ hoa, hắn thô bạo mà véo lôi kéo hai núm nhũ hoa tới đỏ hồng.

Huyên Huyên bị đau mà kêu rên, hệt như mèo nhỏ.

” Ưmm….

Đừng..

Nhéo…

Ưmmmm"

Cô xoay người trở lại, môi mình gặm lên môi của hắn, chiếc lưỡi thơm mềm.

Linh động như con răng nhỏ khuấy khắp miệng hắn.

Hai người hôn sâu, liếm láp lẫn nhau.

Uống nước bọt lẫn nước từ vòi xả xuống.

Mộ Thần Dung mắt thấy nhũ hoa của cô đã dựng thẳng, hắn áp côn thịt dưới hạ thân, ma xát vào đùi trắng như sữa non của cô.

” Huyên Huyên..

Có phải em cho nam nhân khác đụng vào, nên nhũ hoa em liền mẫn cảm như vậy."

” Hôm nay tôi phải phạt em, đồ dâm đãng này."

Côn thịt nóng ấm, cứng ngắc chà sát vào đùi.

Khiến cô cảm nhận được sức nóng và độ cứng của nó.

Mộ Thần Dung cúi đầu xuống môi lưỡi liếm khắp hai nhũ hoa Huyên Huyên, bú mút xong.

Hắn chuyển sang cắn núm nhũ hoa.

Tay không ngừng vỗ mạnh lên mông cô.

Huyên Huyên rùng mình, cảm nhận khoái cảm đang chạy dọc khắp thân thể mình.

Tiểu huyệt tiết ra mật dịch theo nước mà chảy lênh sáng xuống sàn.

Hắn cũng cảm giác được tư vị mới mẻ này.

Phản ứng cơ thể càng mãnh liệt hơn.

Côn thịt của hắn đã sớm muốn nổ tung rồi.

Hai người dây dưa, môi lưỡi triền miên một lúc lâu, thì hắn ấn đầu Huyên Huyên xuống.

Thở dốc ra lệnh.

”Huyên Huyên…

Liếm..

Liếm.

Cho anh…

Huyên Huyên."

Cô chiều theo hắn, bàn tay nhỏ xinh cầm không hết côn thịt cực đại này.

Mũi cô hơi ngửi.

Côn thịt hơi có mùi tanh nồng, thứ đặc trưng của đàn ông, cô vươn lưỡi nhỏ ra liếm trên đỉnh quy đầu.

Tay kia vuốt theo dọc thân côn thịt.

Tay còn lại, nhẹ nhàng xoa nắn hai viên bi đáng yêu.

Mộ Thần Dung liền cảm giác được cổ sung sướng, khiến hắn tê dại tới tận não bộ.

Tâm hồn bay lên mây xanh.

Tiếng rên rĩ thoát ra khỏi cổ họng.

” Ưm…hừ….Bảo bối đúng rồi…

Ngậm…sâu vào…

Ưmmmm.."

Dứt lời hắn nằm ngữa xuống sàn nhà tắm, nâng mông Huyên Huyên chuyển tới chính giữa miệng mình.

Hai bàn tay to lớn bóp chặt mông cô.

Hắn vươn lưỡi ra liếm láp hút hết mật dịch nơi tiểu huyệt.

Chiếc lưỡi nhọn đâm sâu vào bên trong khuấy động.

Huyên Huyên bị hắn bất ngờ ăn miệng dưới chính mình.

Bất ngờ cô vặn eo nhỏ, áp mông sát miệng Mộ Thần Dung hơn.

” Ngô……Thần Dung..

Ngứa….rất ngứa…

Gãi..

Nhanh gãi…

Cho em…"

Mộ Thần Dung nghe cô van xin, hắn càng liếm mút mạnh bạo hơn, Huyên Huyên cũng cho côn thịt sâu vào trong yết hầu của mình.

Huyên Huyên nhã côn thịt ra, hai tay ép chặt nhũ hoa mình kẹp côn thịt vào giữa.

Nước bọt cô nhã xuống, giúp côn thịt trơn hơn.

Hai tay ép côn thịt vào trong ngực.

Động tác lên xuống liên hồi.

Mộ Thần Dung liền cảm thụ cỗ khoái cảm này, cảm giác có thứ gì đó ấm mềm kẹp chặt lấy thân côn thịt của hắn, điên cuồng lên xuống.

Ngón tay hắn cho vào cúc huyệt của cô, thọc sâu vào bên trong.

Miệng liên

hồi liếm láp tiểu huyệt, hàm răng khẽ cắn vào hạt đậu đang cứng ngắc.

” A….

Đừng..

Cắn….Thần Dung..đừng nghịch nơi đó..

Chật quá..

Ưmmm…"

Mộ Thần Dung mặc kệ cô van xin hết lời.

Hắn lại cho thêm hai ngón tay vào cúc huyệt, mở rộng cúc huyết ra.

Miệng khẩu tiểu huyệt.

Tay không ngừng ra vào nơi cúc huyệt.

Huyên Huyên bị khoái cảm tới mức cao trào.

Tiểu huyệt ra dâm dịch đầy mặt hắn.

” Aaaa….. em ra….

Ra..

Ưmm…."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 48: Ảnh Đế Là Gay (Cao H)


Huyên Huyên ra cũng khiến hắn sôi sục lên.

Côn thịt trướng tới tức bụng nhỏ.

Hắn nâng Huyên Huyên dậy, hai tay cô chống vào tường.

Mông hơi nâng lên, Mộ Thần Dung cầm côn thịt, ma xát lên xuống giữa tiểu huyệt đang ướt đẫm dâm dịch.

” Thần Dung, cho vào đi..

Ta, ta nhịn không được……” : Huyên Huyên thở ra rên rĩ kích tình, dụ hoặc tâm trí hắn.

Hắn đút côn thịt vào nữa chừng, rồi lại rút ra, khoái cảm áp chế lấy cô.

Mật dịch cứ như vậy tuôn ra, theo những lần hắn đùa bỡn tiểu huyệt.

Mộ Thần Dung có chút giật mình, nhìn dâm dịch tuôn ra như suối, đây có phải là phụ nữ cao trào.

Huyên Huyên xấu hổ mắng :"khụ~~ nhìn cái gì?

Chưa thấy qua phụ nữ cao trào hay sao."

Mộ Thần Dung xấu hổ nhẹ gật đầu.

Quả thật là lần đầu hắn tận mắt chứng kiến.

Miệng lắp bắp

"Phả….i..

Phải anh là lần đầu tiên chứng kiến” Càng nói gương mặt hắn càng trở nên đỏ hồng.

Rứt lời hắn dùng tay xoa nơi tiểu huyệt ướt đẫm, càng xoa tiểu huyệt co

giật tới khẩn trương.

Hắn tách hai chân cô ra, nâng mông cao lên một chút.

Liền đút côn thịt cực đại vào, do tiểu huyệt sớm đã ướt nhiễm, đút vào rất dễ dàng.

Hắn không nhịn được mà thúc đẩy côn thịt mạnh bạo, xuyên qua hoa huyệt.

Đỉnh quy đầu chạm vào vách tử cung.

Tiểu huyệt căng ra, sau đó co bóp kẹp chặt lấy quy đầu bên trong.

Bên trong đảo điên liếm mút lấy côn thịt thô tô.

Khiến toàn thân Mộ Thần Dung máu lưu động tới nhanh.

Nơi trái tim hưng phấn cực hạn.

Càng đẩy côn thịt tới nơi sâu nhất.

Tường thịt non liếm mút bao quanh thân côn thịt.

Điểm hoa tâm không ngừng mút đỉnh quy đầu.

Mộ Thần Dung ,nhắm mắt hưởng thụ cảm giác đê mê khoái cảm này.

Bản thân lại phải gồng mình kiềm chế, tránh tình trạng xuất sớm.

Huyên Huyên cảm thấy nơi tiểu huyệt tê ngứa, như có hàng trăm con kiến tham lam gặm lấy tiểu huyệt của cô .

Hoa huyệt cố gắng bóp chặt lấy côn thịt.

Sợ sẽ tuột ra khỏi nơi sâu cùng

Mộ Thần Dung thở hổn hễn, cố gắng nhịn cảm giác muốn ra.

Hắn nâng mông cô lên, bàn tay bấu chặt mông cô hung hăng thúc côn thịt thật mạnh bạo.

Hai thân thể dây dưa không dứt, tạo nên tiếng động bạch bạch.

Tiếng dâm dịch nhỏ xuống sàn nhà.

” Tí tách~~”

Mộ Thần Dung nhịn không được, hắn nhấp điên cuồng như một con thú hung mãnh.

Nhấp côn thịt tới nhanh hơn, mạnh hơn.

Hận không thể xuyên hoa điểm hoa tâm của cô.

Huyên Huyên bị hắn thô bạo mà xỏ qua.

Cảm giác đau nhức lẫn sung sương tra tấn cô, cái eo nhỏ không hẹn mà vặn vẹo.

Mông theo phản xạ tự nhiên mà nâng lên, còn cố gắng động theo nhịp thúc hông của hắn.

Động tác nhanh mạnh, khiến hai nhũ hoa cô rung chuyển, nẩy lên xuống liên hồi.

Còn rĩ sữa xuống tận bụng.

"Ân ân……

Ân……har..

Ưmmmm..Thần…..

Dung…

Ách a a……”

Nơi tiểu huyệt không ngừng bị hắn xỏ tới 100 lần.

Hoa huyệt lẫn tử cung bị hắn giã như giã gạo.

Cô đê mê tới quên trời đất, miệng nhiễu nước bọt không ngừng kêu rên.

Mộ Thần Dung xoay người cô lại, đặt mông lên bồn cầu, hắn ép hai chân cô lên vai.

Côn thịt một lần nữa đút vao.

Hung hăng động, bụng nhỏ cô lại trướng lên, tiểu huyệt không ngừng tiết ra dâm dịch.

Gương mặt nhiễm tình dục của Huyên Huyên trở nên dụ hoặc.

Cô cao trào hết lần này tới lần khác, vậy mà tên Mộ Thần Dung kia còn chưa ra.

Dâm dịch đặc sệt quấn vào đỉnh quy đầu côn thịt.

Hai tay cô lại nhéo vặn núm nhũ hoa của hắn, hông không tự giác được hẩy lên theo nhịp.

Mộ Thần Dung cũng sắp tới cao trào.

Mặt hắn đã sớm đỏ như gà, đôi mắt lờ đi như tên nghiện lâu ngày.

Hắn cảm nhận được, hoa huyệt nóng, co rút lại tiết ra chất nhờn quấn quanh đỉnh quy đầu.

Mộ Thần Dung mím môi, cố gắng động thêm mấy chục lần.

Sau đó ấn mạnh quy đầu vào điểm hoa huyệt, hắn thở ra một hơi,

Xuất tất cả tinh dịch vào sâu tận bên trong của Huyên Huyên.

Cả hai người đều thở hổn hễn.

Tham lam hít thở không khí.

Mộ Thần Dung nhẹ nhàng vuốt tóc mai của cô, hắn ngọt ngào lên tiếng.

” Huyên Huyên…anh yêu em ”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 49: Ảnh Đế Là Gay 18


Sau khi hai người tỉnh dậy, Mộ Thần Dung nhìn Huyên Huyên hắn đỏ mặt không thôi.

Còn không biết mình nên nói gì cho phải.

Huyên Huyên nhìn bộ dáng đỏ mặt, tiểu thẹn thung của hắn không khỏi bật cười.

"Ha ha, Thần Dung, anh có nguyện vòng gì không.

Nghĩ kĩ đi phải là nguyện vọng quan trong."

Mộ Thần Dung gãi gãi đầu một chút, suy nghĩ lúc lâu sau mới trả lời.

"Huyên Huyên, anh hôn em trước.

Sau mới trả lời được không?"

Huyên Huyên thầm bĩu môi, hắn còn dám trả giá.

Ăn thì đã ăn sạch rồi, bổn cô nương còn sợ hôn sao.

Cô không nói gì, trực tiếp nhắm mắt lại tiến sát lại gần hắn.

Mộ Thần Dung ôn nhu, hôn lên cánh môi mềm mại của cô.

Hắn thỏ thẻ.

'Huyên Huyên, ngay từ lần đầu găp.

Anh đã có cảm giác với em."

Cô hướng hắn cười cười, trong bụng mắng.

Tên này cũng rất giỏi ăn nói đi.

"Thần Dung, được rồi em chấp nhận lời tỏ tình của anh.

Ừm em cũng thông báo cho anh một tin vui."

"Huyên Huyên là tin gì?

Em đồng ý lấy anh sao?"

Huyên Huyên gõ lên đầu hắn, ôn nhu nói.

"Khụ!

Kể từ hôm nay em chính thức là quản lí của anh, anh chỉ được phép lăn lộn một mình em."

Mộ Thần Dung ngạc nhiên, không hiểu truyện gì đang xảy ra.

Cho tới khi cô mang hợp đồng ra thì hắn mới biết rõ bối cảnh thật sự của cô.

Tự nhiên hắn cảm thấy, bản thân mình không xứng đáng với cô.

Ánh mắt hắn trầm xuống.

Dường như cô biết được hắn đang nghĩ gì, cô nắm chặt lấy bàn tay của hắn, kiên định nói.

"Thần Dung, anh không cần để ý.

Anh hãy xem em là điểm tựa giúp anh vươn lên."

"Chỉ cần anh luôn có em là đủ rồi."

Mộ Thần Dung cảm động, mặt lẫn hốc mắt hắn đã nhiễm hồng.

Hắn gắt gao ôm chặt cô vào lòng.

"Huyên Huyên cảm ơn em, anh không biết vì sao em luôn đối xử tốt với anh nhiều như vậy."

Cô nhếch miệng cười xinh đẹp.

Chậm dãi phun từng chữ.

"Vì em tới để cứu vớt cuộc đời anh.”

Ngày tháng trôi qua, kể từ hôm đó Mộ Thần Dung bắt đầu, được Huyên Huyên nâng đỡ.

Cô đập tiền lấy được, vai tốt nhất cho hắn diễn.

Thoáng chốc ba tháng qua đi.

Mộ Thần Dung đã lấy lại hình tượng nam thần ảnh đế của mình.

Cơ hồ còn sáng chói hơn.

Chính vào lúc này, Huyên Huyên phát hiện ra bản thân mình có thai đã hai tháng.

Cô không vội nói cho Mộ Thần Dung biết.

Cô muốn đợi tới khi bộ phim hắn đang đóng, tới hồi kết thúc.

Nhân lúc đó, tìm cơ hội nói cho hắn biết.

Cho tới tận bây giờ cô còn không

biết, nguyện vọng thật sự của tên nam chủ này là gì.

Ngày đóng máy cũng đã đến.

Lúc này Huyên Huyên lôi kéo Mộ Thần Dung vào một góc kín người.

Ngước mắt lên chăm chăm nhìn hắn, không biết nên nói từ đâu.

"Bảo Bối!

Có phải em có chuyện cần nói với anh?"

Mộ Thần Dung thấy cô khác lạ ngay từ đầu, ánh mắt cô luôn nhìn hắn như có điều gì khó nói.

Huyên Huyên nhẹ nhàng gật đầu, nhỏ giọng nói.

Sợ người khác nghe thấy.

"Thần Dung, em có thai rồi.

Cái thai đã được hai tháng."

"Cái gì!”

Mộ Thần Dung kinh ngạc, thiếu chút nữa ngã xuống đất mà hét to lên.

"Bảo Bối!

Em nói lại đi, là sự thật phải không?"

Huyên Huyên bịt miệng hắn lại, trừng mắt.

"Anh nói nhỏ thôi!

Fan nghe thấy bây giờ."

"Em có thai rồi là sự thật, em tưởng anh sẽ vui mừng nên mới nói."

Lúc này hắn mới hồi thần lại.

Ánh mắt nhìn bụng nhỏ còn chưa nhô ra.

Tay nắm chặt lấy tay cô.

"Bảo Bối, dĩ nhiên là anh vui mừng rồi, nhưng…..

Chính lúc này, còn chưa bao giờ nghĩ tới ta lại có con.

Đây là lời thật lòng của hắn, vốn dĩ hắn là gay.

Chưa từng nghĩ tới việc mình lại có một đứa con đâu.

Huyên Huyên sắc mặt trầm xuống, gạt bỏ tay hắn ra.

Cô hắng giọng nói.

"Vậy là anh không cần, vậy em đi bỏ."

Dứt lời cô xoay người bỏ đi thật nhanh.

Mộ Thần Dung còn đang trong suy nghĩ, lúc hồi thần lại thì cô đã đi xa.

Hắn thất thểu ngồi xuống đất.

Hai tay không ngừng đấm lên đầu chính mình.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 50: Ảnh Đế Là Gay (Hoàn)


Mộ Thần Dung suy nghĩ thấu đáo, cô ấy lại muốn lôi đứa bé ra ngoài.

"Không được!

Như vậy không thể được.”

Hắn đứng phất dậy điên cuồng chạy về hướng Huyên Huyên, mặc kệ trước sự kinh ngạc của giới nghệ sĩ và fan của hắn.

Quên luôn bản thân mình có đi xe tới, Huyên Huyên chỉ giả vờ diễn cho hắn xem.

Cô không đi quá xa Mộ Thần Dung.

Vài phút sau hắn mặt đỏ, trán vã mồ hôi.

Hơi thở hổn hễn nắm lấy tay cô.

Cố gắng nói thành tiếng.

"B….ảo…

Bảo Bối!

Anh không cho em phá, không được phép."

Huyên Huyên nhướng mày, nhìn Mộ Thần Dung, cô chậm dãi mở miệng.

"Anh là muốn em sinh đứa bé?"

Mộ Thần Dung thành thật gật đầu, mặc dù đứa bé là hắn không nghĩ tới.

Nhưng hắn yêu cô là sự thật, nên bản thân phải có trách nghiệm với cô lẫn đứa bé.

"Thần Dung, em lấy thân phận gì để sinh đứa nhỏ?”

Cô ngước mắt hỏi hắn, tay cầm lấy tay hắn đặt lên chính bụng, còn chưa nhô ra của mình.

Thần Dung lúc này bị cô hỏi, toàn thân cứng ngắc.

Hắn lẩm bẩm "Danh nghĩa…."

Huyên Huyên thấy hắn lưỡng lự, cô định xoay người đi tiếp.

Tức thì Mộ Thần Dung giữa tay cô lại.

Sắc mặt hắn nghiêm túc, giữa mi tâm nhíu chặt lại, cất tiếng lên.

"Bảo Bối!

Cùng anh tới một nơi."

"Nơi nào?"

Mộ Thần Dung cúi người xuống, nói chuyện với đứa bé trong bụng.

"Con ngoan, bây giờ ba ba dẫn mani đi lãnh giấy kết hôn.

Con phải làm chứng cho ba ba."

Huyên Huyên xúc động.

Bàn tay xoa lên mái tóc Mộ Thần Dung, cô cất tiếng trêu chọc.

"Thần Dung, anh nói là sự thật?"

"Nếu đã quyết định, anh nên vui vẻ.

Sao mặt lại nhăn như trái mướp đắng vậy."

Huyên Huyên có chút buồn cười nhìn hắn, gương mặt đẹp trai, nay vì suy nghĩ mà nhăm nhúm lại.

Mộ Thần Dung ngại ngùng, ngón tay niết giữa mi tâm.

Lôi kéo cô đi tới phòng lãnh chứng.

"Thần Dung, anh cứ định đi như vậy?

Xe đâu???"

"Ách..

Xe..

Xe ở kia” hắn vội vàng chạy một mạch đi lấy xe.

Một tháng sau, trên mạng xã hội đưa tin về Mộ Thần Dung, tạo lên làn sóng không nhỏ.

Lấy đi bao nhiêu nước mắt của fan.

— Ảnh Đế Mộ Thần Dung kết hôn cùng Thiên Kim Yến Huyên Huyên.

Hôn lễ được tổ chức trên tàu xa hoa.

Có mời tất cả gương mặt có tiếng trong giới kinh doanh lẫn giải trí.

Ba của Huyên Huyên mừng, tới mức rơi nước mắt.

Ông thở dài cảm thán.

'Cuối cùng con gái ông, cũng chịu yên ổn kết hôn.

Không còn nhảy nhót nữa'

"Nhưng mà, ông lại bị người ta cướp đi con gái rượu rồi."

Huyên Huyên và Mộ Thần Dung đứng, ngắm cảnh biển.

Hắn ôm cô từ phía sau, vui sướng lên tiếng.

"Bảo Bối!

Anh duy nhất chỉ yêu một nữ nhân là em."

Huyên Huyên trêu chọc nói .

"Như vậy, anh vẫn thích nam nhân?"

Mộ Thần Dung cứng đờ, hắn xoa xoa bụng cô.

"Không!

Không!

Lúc đi Wc anh có nhìn đàn ông, nhưng thứ này không có lên."

"Bảo Bối!

Không tin em có thể sờ thử."

Rứt lời hắn ép tay cô vào hạ thân, sớm đã cứng đi phần nào.

Cô muốn bật cười, nhưng lại mở miệng mắng.

"Không có liêm sĩ”

"Thần Dung, trước kia em hỏi anh có nguyện vọng gì hay không?"

"Anh đã suy nghĩ kĩ chưa?

Em cần câu trả lời."

Mộ Thần Dung mĩm cười mị hoặc, hắn áp vào tai cô thì thần.

"Nguyện vọng lớn nhất cả đời của anh.

Chỉ muốn bên cạnh Bảo Bối và con."

"

Sau này an ổn cùng nhau sống hết quảng đời này."

Huyên Huyên nghe được nguyện vọng của hắn, cô nắm chặt bàn tay to lớn của hắn.

Quay mặt lại mĩm cười.

"Được!

Em sẽ cùng anh thực hiện.'

Mộ Thần Dung, xoa bụng cô.

"Còn có con nữa!

Cục cưng đừng làm vợ của ba ba mệt mỏi."

( Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10 chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ)
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 51: Anh Rễ! Lại Đây Nào


Huyên Huyên còn đang ngơ ngác, nhìn qua cửa xổ.

Lúc này trong màn đêm, trời không ngừng đổ cơn mưa.

Âm thanh hệ thống vang lên.

( Nghiệm vụ hoàn thành 100% được 1000 Dương Khí )

Tên : Huyên Huyên

Tuổi : 25 tuổi

Sở trường : Kĩ năng thêu sơ cấp

Dương khí : 2200/100000

Ưu điểm. : Ngực Cup D, Tiểu Huyệt se khít , Tiết Sữa.

"Hệ Thống, bổn cô nương muốn cốt truyện."

[...] Cập nhập nội dung cốt truyện.

Nguyên chủ là Tần Huyên Huyên, 25 tuổi.

Dòng dõi thư hương, từ trước tới nay đều là nữ nhân nhạt nhẽo, ăn mặc kín kẽ.

Nguyên chủ đã lấy chồng, người chồng là Thẩm Bạch Dụ một tên ham vui, duy nhất một lần tân hôn là chạm vào nguyên chủ.

Còn về sau hắn thấy nguyên chủ là người nhạt nhẽo, không có phong vị.

Liền không đụng tới nữa.

Huyên Huyên nhíu mày, cô thắc mắc hỏi hệ thống.

"Vậy có nghĩa bổn cô nương phải thực hiện, nguyện vong của tên Thẩm Bạch Dụ này?"

[...] Nghiệm vụ chính tuyến, xin mời ký chủ thực hiện nguyện vọng của Thẩm Minh.

Không đợi cho cô hỏi, hệ thống đã tự mở thông tin của Thẩm Minh.

( Cập nhập thông tin nam chủ)

- Thẩm Minh 28 tuổi nam nhân có sự nghiệp trong tay, hắn còn trẻ nhưng đã là CEO của một công ty nổi tiếng.

Nhưng ít ai biết, hắn lại bị bất lực.

Hạ thân không thể cứng lên được, mặc dù đã đi khám khắp nơi.

Thẩm Minh là anh trai của Thẩm Bạch Dụ.

Do ba mẹ đều mất nên hắn sống chung cùng em trai và người em dâu là Huyên Huyên.

Huyên Huyên nắm rõ thông tin, cô vừa vui vừa tức giận.

Vui vì cùng chung nhà với nam chủ.

Còn buồn vì, cô bắt buộc phải loạn luân.

"Hệ Thống mi là bắt bổn cô nương phải loạn luân?"

[...] ký chủ thật thông minh, có mối quan hệ loạn luân này.

Cũng rất kích thích đi.

"Nhưng hắn là bị bất lực?

Làm sao lăn lộn."

[...] Ký chủ yên tâm, đã có hệ thống quân ở đây.

Dù nam chủ có mất đi tiểu đệ, ta cũng làm cho mọc lại được.

Huyên Huyên đau đầu đỡ trán, lẩm bẩm.

" Hệ Thống không có tiết tháo....

"

Lúc này cô thầm suy tính, chính mình đang trong thân phận em dâu.

Còn Thẩm Bạch Dụ xuốt ngày đi chơi đàm đúm.

Ít khi về nhà.

Còn Thẩm Minh lại khác, hắn một ngày đều ba bữa về ăn cơm.

Dĩ nhiên cô có rất nhiều cơ hội để lăn lộn cùng hắn.

Cái bệnh bất lực rất nhanh sẽ chữa khỏi.

Vấn đề là thời gian thôi.

Cô suy nghĩ thông xuốt, cúi đầu nhìn xuống thân thể của mình.

Thân thể đẹp, nhưng cách ăn mặc lại quá cứng ngắc.

Huyên Huyên thay một bộ khác, cũng kín đáo.

Nhưng màu sắc tươi trẻ hơn.

Lúc này mới nhẹ nhàng bước xuống lầu, giờ này Thẩm Bạch Dụ không có nhà.

Chỉ có một mình Thẩm Minh đang xem ti vi.

Huyên Huyên bước tới gần Thẩm Minh, tay còn cầm tách trà ngồi gần hắn, quan sát kĩ lưỡng.

Thẩm Minh có gương mặt anh tuấn, thân cao 1m8 .

Nhìn qua lớp áo sơ mi cô cũng đoán được.

Hắn là người yêu thể thao.

Thẩm Minh cảm giác được cô đang nhìn chằm chằm mình.

Hắn cất giọng khàn khàn lên.

"Em cứ để đấy, tự nhiên anh sẽ uống.

Đã muộn em nên nghĩ ngơi."

"Không cần đợi tên trời đánh kia về đâu!"

Huyên Huyên biết rõ, vị trời đánh mà Thẩm Minh nhắc tới là ai ngoài tên Thẩm Bạch Dụ kia.

"Anh rễ, anh khó chịu chỗ nào sao?

Cần em giúp gì hay không?"

Thẩm Minh phất tay, ý bảo không cần.

Huyên Huyên cũng không muốn hắn sinh nghi.

Cô hơi cúi người xuống.

Sau đó xoay người đi lên lầu.

Bất giác hắn ngửi thấy mùi hương thơm ngọt ,đầy dụ hoặc phát ra từ người cô.

Thẩm Minh nhíu mày, hôm nay em dâu thật khác với ngày thường.

Giống như xinh đẹp và ngọt hơn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 52: Anh Rễ! Lại Đây Nào 2


Thẩm Minh suy nghĩ, từ khi em dâu được gã tới Thẩm Gia này.

Trên người không có lưu trữ mùi hương thơm ngọt.

Xưa nay lại một dạ hai vâng, ngoan ngoãn nghe lời.

Đúng với bản chất dòng dõi thư hương.

Bây giờ em dâu vẫn kín kẽ nghe lời, nhưng nhìn ra mới mẻ, ngọt ngào hơn trước.

Hay là do hắn suy nghĩ nhiều?

Thẩm Minh nhìn dáng người Huyên Huyên bước lên lầu.

Mông cong, eo nhỏ chưa bằng nắm tay, ngực có chút nhô cao chật chội.

Làn da trắng nõn, chiếc váy bó làm lộ ra chân dài miên man.

Hắn cảm thấy, miệng bắt đầu đắng lưỡi cũng khô đi.

Huyên Huyên cố tình làm cho chính mình té xuống cầu thang, thoáng chốc Thẩm Minh đã nghe thấy tiếng động.

"Rầm…."

Hắn nhanh nhẹn lại đỡ Huyên Huyên, cất giọng quan tâm.

"Em Dâu có làm sao không?

Sao không cẩn thận để ngã rồi."

Huyên Huyên mím chặt môi, vì câu dẫn tên này cô đành ủy khuất chính mình.

Chịu đựng đau đớn.

"Cảm ơn anh rễ, em bị chật chân.

Không sao đâu, em tự đi lên được.

Cô kiên nhẫn đứng lên, chỉ bước một bước nhỏ đã đau nhói lên.

”Á..

Ưmm ”

Thần Minh lắc đầu, hắn lại đỡ cô.

Mở miệng nói

” Vẫn nên để anh dìu em lên phòng, đã trật chân như vậy đừng gắng sức."

Huyên Huyên cố gắng dựa sát vào người hắn.

Bộ ngực đầy đặn nép sát vào cánh tay rắn chắc của Thần Minh.

Thần Minh cảm nhận được sự mềm mại, xen lẫn dòng điện tê ngứa chạy dọc khắp thân hắn.

Thẩm Minh thất thần, đang dìu cô.

Hắn chút nữa cũng ngã xuống đất.

Đôi mắt không nhịn được nhìn vào ngực của cô.

Hắn có thể nhìn ra, bên trong nội y là màu đen.

Làn da trắng như tuyết đang áp vào cánh tay hắn.

Mặc dù dục vọng chiếm hữu, nhưng hạ bộ của hắn không có cách nào cứng lên được.

Ngoại trừ miệng trở nên khô khan.

Đi thêm vài bước đã tới phòng của cô.

Huyên Huyên lên tiếng nói.

"Anh rễ, cảm ơn anh…”

Thẩm Minh nhàn nhạt gật đầu.

Cố gắng áp suy nghĩ trái với lương tâm này.

Hắn biết là cô chỉ vô tình.

Liếc mắt lên lại thấy em dâu vì đau, mà mặt mày đỏ bừng, mồ hôi ướt át.

Khắp người phá lệ câu dẫn nhân tâm, khiến một người bất lực như hắn cũng thèm muốn.

Em dâu phong tình như vậy, vậy mà em trai hắn lại ra ngoài đường tìm kẻ hiếm lạ.

Đúng là có phúc mà không biết đường hưởng.

Huyên Huyên thấy hắn vẫn thất thần nhìn mình.

Cô đánh tiếng.

"Anh rễ, anh có thể lấy cao xoa giúp em được không?

Sợ rằng sưng, mai không xuống được giường.

Lúc này hắn mới hồi thần, nhìn xuống chân cô.

Quả thật đã đỏ, còn hơi sưng lên.

Nếu không xoa bóp mai chắc chắn sưng tới đáng sợ.

Thẩm Minh nhàn nhạt gật đầu, liếc mắt xung quanh phòng tìm cao.

Huyên Huyên mới chỉ hắn.

"Anh rễ, ở phía bên trái góc tủ quần áo."

Hắn nghe theo lời cô chỉ, rất nhanh tìm ra lọ cao.

Ngón tay hơi lấy một chút, nâng chân cô lên đùi mình.

Tay kia nhẹ nhàng xoa bóp, Huyên Huyên vừa cảm thấy đau nhức, lại thoải mái.

Cô rên rĩ rất nhỏ.

Thẩm Minh lại nghe rất rõ, tiếng rên làm hắn ngứa ngáy khắp người không thôi.

"Ưmm….

Ư…..

Phải rồi, anh xoa nhẹ thêm một chút….."

Huyên Huyên nhắm mắt hưởng thụ, chân còn vô tình hay cố ý.

Ngón chân hơi đụng và khóa quần của Thần Minh.

Thấy hắn đang nhăn mặt quỳ ở dưới xoa chân cho cô.

Không phản đối, cô mạnh dạn hơn, ngón chân xoa xoa lên đùi hắn…..

Thời điểm này thì hắn đã cảm nhận được, ngón chân cô đang chọc phá hắn.

Thẩm Minh chỉ nghĩ đơn giản, có lẽ vì hắn xoa bóp hơi mạnh, nên chân cô không để yên được thôi.

Vài phút sau, hắn không chịu nổi sự tra tấn này, cả người nhột nhạt.

Còn em dâu thì câu dẫn người rên rĩ.

Xoa bóp xong hắn vội vàng chạy thật nhanh về phòng của mình.

Để lại Huyên Huyên đang kinh ngạc, lẫn vui vẻ.

Cô cong môi lên cười giảo hoạt.

“Nam chủ này thật dễ thương a~~!

Đợi bổn cô nương chữa khỏi bệnh cho hắn."

"Tới lúc đó sẽ lột sạch, ăn từ trên xuống dưới của hắn."

[…] ký chủ suy nghĩ được như vậy, rất tốt.

Cố gắng phát huy.

Huyên Huyên :”……”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 53: Anh Rễ! Lại Đây Nào 3


Sáng hôm sau, khi Thẩm Minh tỉnh dậy, trên bàn có thêm một chén canh.

Còn nóng, tỏa ra hương thơm.

Lẫn khói nghi ngút.

Dưới chén canh còn có lời nhắn, hàng chữ thanh thoát, nét bút xinh đẹp.

"Anh rễ uống canh đi, em có hầm rất nhiều.

Anh ăn xong hãy đi làm."

Thẩm Minh hiếu kì, hắn xưa nay biết người em dâu này luôn nề nếp.

Sao hôm nay lại tự nhiên tiến vào phòng hắn.

Hơn nữa hắn còn không hay biết gì .

Không lẽ em dâu muốn cảm ơn hắn , ngày hôm qua xoa chân giúp.

Thẩm Minh ngẩn người một lúc, hắn chắc chắn rằng em dâu vì cảm ơn nên mới hầm canh .

Không nghi ngờ gì mà ăn hết chén canh.

Thẩm Minh cảm thán, quả thật em dâu nấu món gì cũng rất ngon.

Giống như chén canh này, hình như có thêm vị nào đó, như thuốc đông y.

Hắn ăn mặc ổn thỏa, lái xe tới công ty.

Cũng không quan tâm xem lúc này Huyên Huyên đã đi đâu.

Thật ra Huyên Huyên đi ra ngoài, mua lại quần áo mới.

Số quần áo của nguyên chủ màu sắc quá tệ.

Hơn nữa phải mua dược liệu cho Thẩm Minh uống.

Sáng nay cô chỉ mua đủ ba ngày, hệ thống nói muốn khỏi hẳn.

Phải uống đủ 7 ngày.

Tới khi đó, thoải mái vắt cạn nam chủ.

Thẩm Minh bị bất lực, là có nguyên nhân.

Khi hắn mới 15 tuổi, đã bị hai người mĩ phụ to béo dụ dỗ.

Thay phiên nhau cưỡng bức hắn.

Vụ việc này báo lên sở cảnh sát, hai người mĩ phụ kia bị bắt, giam 8 năm tù.

Còn bồi thường 100tr.

Kí ức đó vẫn luôn ám ảnh hắn, cho tới tận bây giờ, dù hắn có xem.

Mĩ nữ trần trụi, hạ bộ vẫn không cứng lên được.

Cho tới bây giờ đã là đàn ông, có sự nghiệp trong tay.

Hắn vẫn không có nữ nhân nào bên cạnh, Thẩm Minh sống không khác gì tu hành, chỉ còn đợi ngày chín quả.

Thời gian khiến Thẩm Minh quen dần với thân thể này, là nam nhân nhưng lại không làm được nghĩa vụ của nam nhân.

Thời điểm này Huyên Huyên đã mua đủ dược, mà hệ thống đưa ra.

Cô cẩn thận đi vào trong phòng điều chế dược.

Chỉ còn đợi cho Thẩm Minh đi làm về, chính mình tìm cách cho hắn uống, tiện tay câu dẫn người anh rễ này luôn.

Huyên Huyên gọi Thẩm minh là anh rễ, bởi vì lí do rất đơn giản.

Trước kia Thẩm Minh có đính hôn cùng chị họ của mình.

Khi hắn biết mình bị bất lực nên đã dứt khoát từ hôn.

Thay vào đó Thẩm Bạch Dụ, thực hiện nghĩa vụ thay anh trai mình cưới người chị họ đó.

Nhưng trời xuôi đất khiến như thế nào, Thẩm Bạch Dụ lại lấy Huyên Huyên.

Huyên Huyên mãi mê nghiên cứu cốt truyện, không biết Thẩm Minh đã đi làm về từ lúc nào.

Hắn bước vào nhà đã ngửi thấy mùi dược nồng đậm.

Tới khi hắn đi theo mùi dược, cư nhiên phát ra từ trong phòng em dâu.

Lúc này cửa phòng không đóng, cảnh xuân đập ngay vào mắt Thẩm Minh.

Hắn nhìn Huyên Huyên không chớp mắt.

Huyên Huyên tùy tiện mặc chiếc váy ngủ màu hồng nhạt, một chân gác lên bàn .

Để lộ ra đôi chân dài miên man, trắng nõn.

Ngực đầy đặn nhô cao, hai núm nhũ hoa nhô lên qua lớp áo ngủ mỏng.

Hình như em dâu không có mặc nội y.

Tay không ngừng giã thuốc, gương mặt hồng hồng, mồ hôi tuôn ra nhễ nhại.

Khiến váy ngủ càng dán sát vào da thịt cô.

Thẩm Minh nhìn không chớp mắt, hắn nhịn không đươc mà nuốt nước bọt.

Hơi thở cũng gấp gáp hơn.

Vài giây sau Thẩm Minh lấy lại bình tĩnh, điều chỉnh lại sắc mặt cho thật tốt.

Lên tiếng hỏi cô

"Em dâu, em đang làm gì vậy."

Huyên Huyên hơi khom người.

Khiến bầu ngực muốn tuột ra khỏi áo ngủ.

Cô bình tĩnh trả lời.

"Anh rễ về rồi sao?

Em đang làm em dược liệu."

"Giúp lưu thông khí huyết, không bị đau đầu."

"Anh rễ hay suy nghĩ nhiều, lát em sắc lên anh nên uống một chút."

Thẩm Minh nhìn ánh mắt cô ,như đang năn nỉ hắn uống.

Dạo này hắn cũng hay bị đau đầu.

Thôi thì cứ uống sẽ không chết được.

Thẩm Minh nhàn nhạt gật đầu đồng ý.

Huyên Huyên thấy hắn dễ dàng đồng ý.

Khóe môi cô cong lên, ánh mắt hiện lên tia chiến thắng.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 54: Anh Rễ! Lại Đây Nào 4


Thẩm Minh liếc nhìn chằm chằm vào ngực cao ngạo của cô, hắn sợ hai dây áo ngủ đứt ra ngoài.

Thẩm Minh nhàn nhạt lên tiếng nhắc nhở Huyên Huyên.

"Làm gì thì làm, vẫn nên đóng cửa.

Để người khác thấy sẽ không hay."

Huyên Huyên nhỏ giọng trả lời Thẩm Minh, động tác tay vẫn không ngừng giã thuốc, ngực cô cũng nảy từng nhịp.

"Em biết rồi, chẳng qua vì nóng quá em mới để cửa."

"Lần sau em sẽ chú ý.

Anh rễ tắm rửa, dùng bữa đi.

Em đã hâm nóng đồ ăn để trên bàn.

Thẩm Minh lúc này đành xoay người rời đi, trong đầu hắn không ngừng nhớ tới bầu ngực trắng như tuyết.

Nhễ nhại mồ hôi, nảy theo từng nhịp kia.

Nhất thời khắp người hắn như có dòng điện chạy dọc thân thể, còn rất tê ngứa.

Thẩm Minh nhìn cô hắn cũng cảm thấy nóng bức.

Hắn quyết định ngày mai sẽ cho người tới lắp điều hòa.

Thời điểm này điều hòa vẫn chưa được mọi người thông dụng cho lắm.

Thẩm Minh và Huyên Huyên dùng bữa xong.

Tới tối muộn, Thẩm Bạch Dụ vẫn không về.

Từ khi xuyên qua Huyên Huyên vẫn chưa gặp qua người chồng này đâu.

Huyên Huyên tốn công mấy ngày, liền điều chế dược thành dạng bột.

Bất kể đồ ăn hay đồ uống cô đều rắc vào.

Hệ thống có nói qua, giúp nam chủ nhanh lấy lại phong độ nam nhân, còn cường dương bổ thận.

Lăn lộn bảy ngày cũng không thành vấn đề.

Thẩm Minh mấy ngày gần đây có quan sát người em dâu này.

Cô ăn mặc xinh đẹp hơn, trang điểm chỉ là sơ qua, nhưng lại rất kinh diễm.

Lóa mắt người nhìn.

Tới khi Thẩm Minh bước vào phòng, đầu hắn hơi choáng váng, thiếu chút nữa ngã xuống.

Huyên Huyên nhanh chóng, tiến lên đỡ hắn.

"Anh rễ có sao không?

Để em dìu anh vào trong phòng."

Thẩm Minh váng đầu, hắn cũng không cự tuyệt cô.

Để tự nhiên cho cô đỡ vào phòng.

Thẩm Minh nhắm mắt hưởng thụ , da thịt mát mẻ của cô dán vào.

Ngực nhô cao, áp sát vào cánh tay hắn.

Núm nhũ hoa cứng lên ma xát vào cánh tay hắn, thi thoảng sẽ chạm vào sau lưng của thẩm mình.

Huyên Huyên cố tình, làm như chính mình vô ý đụng chạm.

Cô quan sát sắc mặt của Thẩm Minh đã hơi đỏ.

Còn chảy mồ hôi rất nhiều.

"Anh rễ!

Anh làm sao vậy?

Trán đổ rất nhiều mồ hôi.

Anh đau đầu phải không?"

"Để em giúp anh xoa bóp, em mới học được.

Cũng không tệ đâu."

Thẩm Minh lúc này đang chìm trong suy nghĩ của hắn, làm gì biết bây giờ cô đang nói cái gì.

Huyên Huyên giúp Thẩm Minh ngồi vào ghế.

Hai tay nhẹ nhàng xoa từ đỉnh đầu xuống thái dương.

Ngón tay mềm mại chạy dọc xuống gáy cổ.

Huyên Huyên cố tình áp ngực mình vào vai và tai của Thẩm Minh.

Thi thoảng sẽ hơi đung đưa ngực.

Hơi ma xát lên xuống.

Thẩm Minh định đẩy cô ra, tức thì hắn cảm giác được bụng nhỏ hơi tức.

Dường như hạ thân của hắn có dấu hiệu chào cờ.

Dù cảm giác rất nhỏ.

Thẩm Minh muốn chứng thực.

Liền cho tay vào túi quần, hơi sờ lên hạ thân.

Hắn mừng rỡ như điên.

Quả thật có hơi nhỉnh lên một chút, dù chỉ là một chút cũng khiến hắn vui mừng.

Suốt 12 năm qua hạ thân, luôn nằm yên bất động.

Tới ngày hôm nay em dâu mới đụng chạm, hạ thân tự nhiên có dấu hiệu cương?

Có phải người em dâu này, là ông trời phái tới để cứu vớt hắn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 55: Anh Rễ! Lại Đây Nào 5


Động tác tay của Huyên Huyên, nhẹ nhàng ấn xuống đầu Thẩm Minh, vừa đủ lực đạo.

Hơi híp mắt lại nhìn động tác của Thẩm Minh, cô nhẹ nhàng nói.

"Anh rễ!

Còn đau chỗ nào nữa không?

Anh nên nghỉ ngơi thật nhiều, đừng chỉ nghĩ tới công việc thôi."

Thẩm Minh nuốt nước bọt xuống, nghe thấy âm thanh của Huyên Huyên hắn như bị thôi miên, tay hắn cầm chặt lấy bàn tay của Huyên Huyên.

Trong lòng Thẩm Minh mừng rỡ.

Khi cầm tay em dâu, hắn cảm giác được vật dưới thân ngạnh lên một ít.

Trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ.

'Rất có khả năng, hắn hứng thú với em dâu…

Nghe thật phi lý, nhưng lại rất thuyết phục.'

Thẩm Minh mừng rỡ tới mức, thiếu chút nữa rơi lệ.

Chỉ mới nắm tay đã làm hắn hưng phấn tới tột độ, sợ không kiềm hãm được mà đè em dâu ra.

"Anh Rễ?

Anh sao vậy…?

Em làm anh đau phải không?"

Đột nhiên bị nắm tay Huyên Huyên có chút giật mình.

Có phải do cô quá nôn nóng, nên khiến nam chủ tức giận hay không?

"Không đau, không có việc gì em tiếp tục đi" Hắn hồi thần lại, buông bàn tay Huyên Huyên ra.

Bàn tay lại lén lút, một lần nữa cho tay vào trong quần.

Thẩm Minh nhắm mắt hồi thần, chỉ cần tưởng tượng bộ dáng câu dẫn người kia của em dâu.

Hạ bộ hắn lại có dấu hiệu hơi ngạnh lên, hắn còn cảm nhận được đỉnh quy đầu tiết ra chất dịch, ướt cả quần trong.

Một lúc lâu sau, Huyên Huyên dừng động tác lại.

Hai tay cẩn thận bưng chén canh tới, đẩy sang cho Thẩm Minh.

"Anh rễ dùng canh đi , em có cho thêm dược liệu bớt đi chứng đau đầu mất ngủ."

Vừa nói Huyên Huyên vừa thổi canh cho bớt nóng.

Ánh mắt như thúc dục hắn uống canh đi.

Thẩm Minh như bị sai khiến, hắn không nghi hoặc gì một hơi uống cạn chén canh.

Đôi mắt Thẩm Minh không ngừng, liếc nhìn cặp đùi trắng nõn của cô.

"Cảm ơn em dâu!

Hiểu chuyện lại chuyên tâm lo lắng cái nhà này.

Vậy mà Bạch Dụ lại không biết quý trọng."

Thẩm Minh tỏ vẻ thương tiếc em dâu, miệng thì nói rất hay.

Nhưng mắt nhìn như muốn lột trần Huyên Huyên ra.

Huyên Huyên hơi thở mạnh một hơi.

Nghe những lời này của nam chủ, cô nhìn lại chính bản thân mình, chẳng có điểm nào là hiền hậu, hiểu chuyện.

Bổn cô nương nhẫn nhịn diễn, để cho hắn ngoan ngoãn ăn hết 7 ngày dược.

Lúc đấy chỉ còn nghĩa vụ vắt cạn hắn ra.

Mắt thấy canh đã uống hết, cô định cầm bát không xoay người ra ngoài.

Bỗng nhiên cánh tay vị giữ chặt lại, Thẩm Minh vội vã ngăn cản.

"Em dâu ở lại, nói chuyện cùng anh.

Dù sao Bạch Dụ nó cũng không có trở về…..

Huyên Huyên thoáng lóe lên một tia kinh ngạc, cô mắng trong đầu.

'Đúng là cáo già mà'

Lại liếc mắt nhìn Thầm Minh, sắc mặt hắn có chút không được tự nhiên.

Thật ra hắn đang cố chịu đựng.

Vì không thể phát tiết, lại không thể tìm của lạ bên ngoài.

Để họ biết được một CEO như hắn mà bị bất lực, thì mặt mũi biết giấu ở đâu.

Càng không thể phát sinh mối quan hệ loạn luân với em dâu.

Cách tốt nhất là tâm sự cùng em dâu, mong sao hạ thân sẽ tốt thêm chút ít.

"Được!

Anh rễ có chuyện cần tâm sự sao?”

Huyên Huyên, dìu Thẩm Minh ngồi vào giường.

Chính mình cũng ngồi lên mép giường.

Đôi mắt kiều mị, nổi lên tầng hơi nước, chớp chớp nhìn sang hướng Thẩm Minh.

Thẩm Minh nhìn bộ dáng câu dẫn người này, hắn thở trở nên nặng nề.

Vật dưới hạ bộ còn nóng như lò bát quái.

Cảm giác càng lúc trở nên mãnh liệt….

Hắn có chút kích động lẫn xấu hổ.

Chính bản thân mình tự cho là, nam nhân khiêm khắc.

Vậy mà bây giờ chỉ muốn đè em dâu dưới thân mà động.

Thẩm Minh âm thầm cắn răng, chỉ cần tiểu đệ hoàn toàn cương lên, sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội tốt như bây giờ.

Huống gì em dâu cũng bị, em trai mình vắng vẻ đã lâu.

Kinh tế trong nhà đều do hắn chu cấp.

Em trai đã không hoàn thành nghĩa vụ người chồng.

Đợi khi hắn tốt trở lại, hắn thay Bạch Dụ chăm sóc cho em dâu vậy.

Thẩm Minh lại cầm tay cô cất giọng lên có chút khó khăn.

"Anh chỉ muốn tâm sự một chút, em cũng biết anh đã…

Không làm được trách nhiệm của nam nhân."

"Còn Bạch Dụ…

Hắn..

Tĩnh mịch em…

Đã …lâu, anh chỉ cầu xin em…"

"Anh rễ?"

Huyên Huyên dứt khoát hỏi lại.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 56: Anh Rễ! Lại Đây Nào 6


Huyên Huyên tỏ ra kinh ngạc, trợn mắt miệng mở lớn.

Gương mặt hồng nóng lên.

Muốn buông bàn tay của Thẩm Minh ra.

Thẩm Minh lại gắt gao nắm chặt không buông bỏ, ngược lại hắn còn vuốt ve lên mu bàn tay Huyên Huyên.

Lúc này cả hai người, sắc mặt đều đỏ bừng, không khí trở nên bí bách.

Huyên Huyên mãi suy nghĩ, có phải do cô bỏ quá nhiều dược.

Nên nam chủ là bị kích động quá sớm.

Lúc này Thầm Minh âm thầm thăm dò em dâu, hắn muốn xem Huyên Huyên cự tuyệt hay không?

Nhưng em dâu phản ứng lại ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Huyên Huyên không những, không đẩy ra.

Còn là đỏ mặt thẹn thùng , Thẩm Minh ngẫn người, như vậy là em dâu ngầm chấp thuận?

"Em dâu anh muốn nói với em một chuyện!"

Thẩm Minh bộp chộp trong lòng, nhìn Huyên Huyên đang thẹn thùng.

Dường như con dã thú trong người hắn muốn thoát ra ngoài.

"Có chuyện gì anh rễ cứ nói" : Huyên Huyên chớp mắt kiều mị, hướng Thẩm Minh mà trả lời.

Thẩm Minh hít vào một hơi, hắn mím môi một lúc, hồi sau chậm rãi mở miệng.

"Điều này là bí mật, thật ra anh bị bất lực.

Đã từ lâu nơi này không có động tĩnh gì."

"Nhưng cho tới hôm nay, khi em chạm vào, nó lại bắt đầu có động tĩnh…."

"Em dâu, anh biết rằng anh rất vô sĩ.

Nhưng anh sẽ không bắt em làm gì khác, xin em chỉ cần em đụng vào nó mọt chút thôi…."

"Tới khi…

Nơi đó khỏe hẳn, anh rất biết ơn em…

Em dâu…"

Thẩm Minh cơ hồ nắm chặt lấy tay Huyên Huyên hơn, hắn là rất sợ em dâu tức giận mà bỏ đi mất.

Nháy mắt, gương mặt hắn đỏ hơn ban đầu, giống như thể nặn được máu ra ngoài.

Huyên Huyên nghe hắn nói, cô còn đang ngây ngốc.

Cô là câu dẫn hắn, hay hắn là người câu dẫn cô đây ?

"A….anh..

Rễ…!

Nếu…

Như giúp được anh…em liền vui vẻ."

Huyên Huyên đỏ mặt tới mang tai, giọng nói còn mơ hồ nhỏ như muỗi kêu.

Thẩm Minh nhìn bộ dáng này, hắn liền động tâm.

Cũng thật cao hứng.

"Huyên..

Huyên…

Em nhanh giúp anh…

Em dâu…

Giúp anh…."

Thấy Huyên Huyên đáp ứng, hắn liền đè tay cô vào vật giữa háng, đang nóng như hoả cầu.

"Em dâu…

Giúp anh…"

"Đ…

Được.”

Huyên Huyên hơi cắn môi nhỏ hồng, có chút khó khăn mà trả lời

"Anh dễ phải làm thế nào đây?"

"Em giúp anh..

Sờ nó..

Chỉ cần mỗi ngày sờ một chút, nó liền tốt hơn thôi."

Huyên Huyên nuốt nước bọt xuống, vươn đầu lưỡi ra liếm cánh môi khô khốc của mình.

Hai tay nhẹ nhàng kéo khóa quần Thẩm Minh xuống, tay kia lôi côn thịt ỉu xìu, đỉnh quy đầu còn rĩ ra chất nhờn, có chút tanh tanh.

Mười ngón tay xinh đẹp, mềm mại của cô sờ loạn khắp côn thịt ỉu xìu, ấn từ đỉnh quy đầu, cho tới chạy dọc thân côn thịt.

Mấy ngón tay niết lên hai viên bi to lớn, Thẩm Minh nhắm mắt hưởng thụ.

Hắn cảm giác được hạ thân mình đang sôi trào.

Còn hơi ngạnh lên không ít, cảm giác khoái cảm tê ngứa vây quanh lấy hắn.

Tuy côn thịt mềm oặt, nhưng lại không ngừng tiết ra dâm dịch.

Như vậy có nghĩa tiểu đệ của hắn, còn cứu chữa.

Vẫn còn hoạt động được.

"Hừ.. hừ..

Ưmm..

Đúng rồi nơi đó, cảm ơn em..

Em.

Dâu."

Huyên Huyên đang tập trung mát xa cho côn thịt mềm nhũn của hắn, hơi đâu mà để ý hắn đang nói cái gì.

Cô nhẹ phà hơi nóng vào côn thịt, còn tiết ra nước bọt.

Khiến cho côn thịt trơn hơn, sau 15 phút mát xa.

Côn thịt của hắn đã cứng hơn so với ban đầu.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 57: Anh Rễ! Lại Đây Nào 7


Bộ dáng vừa xoa côn thịt kia của Huyên Huyên, đỏ mặt tới hoảng.

Thẩm Minh thấy em dâu xấu hổ, hắn càng muốn phác gục người em dâu này.

"Cảm ơn em dâu, về sau nếu khó khăn gì, hay có chuyện không thể giải quyết có thể tâm sự với anh.

Thẩm Minh vừa nói, hơi thở gấp gáp hơn.

Đôi mắt không ngừng dán chặt lên ngực Huyên Huyên.

Lúc này hắn thật sự muốn đè em dâu này dưới thân, nhưng hạ thân còn chưa cứng hoàn toàn.

Đành phải cắn chặt răng chịu đựng.

"Vâng, cảm ơn anh rễ.

Nếu thặt sự có chuyện khó khăn, em sẽ nói cho anh biết."

Huyên Huyên nhu thuận đáp lại, dù sao cô không muốn mất thời gian hơn nữa.

Từ hôm nay phải bỏ gấp đôi lượng dược cho hắn uống.

Nếu hắn đã gấp gáp không nhịn được, thì bổn cô nương chiều theo ý hắn.

Thẩm Minh và Huyên Huyên ngồi thêm một lúc, nếu như hắn hỏi gì cô sẽ nhàn nhạt đáp lại.

Tới khi hai tay cô xoa bắn côn thịt tới mỏi nhừ.

Thì Thẩm Minh mới buông tha cho cô về phòng.

Thời gian tích tắc đã qua 7 ngày.

Mỗi ngày Huyên Huyên đều thêm dược vào đồ ăn của Thẩm Minh, giúp hắn lấy lại phong phạm nam nhân.

Thẩm Minh kinh hỷ, phát hiện ra thân thể của mình đã tốt.

Mơ hồ còn sung hãn hơn xưa.

Đặc biệt khi nhìn em dâu, hay buổi tối em dâu xoa vào vật dưới háng.

Côn thịt không tự giác mà trướng lên, thô dài tới cực đại.

Thẩm Minh suy nghĩ, phải tìm da cơ hội để phác gục em dâu.

Hắn có chút sợ hãi, nhỡ dâu em dâu không muốn.

Lại xa lánh hắn phải làm sao bây giờ.

Đêm đến cả Thẩm Gia lâm vào bầu không khí, u tĩnh.

Thẩm Bạch Dụ vẫn như bình thường, không trở về nhà.

Huyên Huyên thấy đây là cơ hội tốt, cô liền mở cửa ra giả bộ như chính mình mơ màng vào nhầm phòng của Thẩm Minh.

Thẩm Minh đang ngủ, nghe tiếng mở cửa liền giật mình mở mắt.

Luống cuống ngồi dậy bật đèn, liền thấy Huyên Huyên trong bộ đồ ngủ mỏng tang.

Đang ngủ ngon lành trên giường của hắn.

Thẩm Minh nhìn Huyên Huyên, hắn nghĩ em dâu là mơ màng nên vào nhầm phòng.

Ánh mắt hắn trượt lên thân thể kiều mị của em dâu.

Váy ngủ mỏng tang, ngực trắng như tuyết, mơ hồ muốn tuột ra khỏi áo.

Mông no đủ cong lên, nhìn kích thích hocmon đàn ông của Thẩm Minh.

Bất giác hắn nhịn không được mà, liên tục nuốt nước bọt.

Tim đập gia tốc nhanh, côn thịt dưới hạ thân không biết liêm sĩ mà ngóc đầu chào cờ.

Thẩm Minh hơi thở nặng nề, mắng thầm.

Em dâu vậy mà khôn mặc nội y, cả người còn tỏa ra hương thơm ngọt ngào.

Thịt đã dâng tận miệng, không ăn là đồ ngu.

Chỉ cần nghĩ tới chính em dâu rên rĩ dưới thân mình.

Luôn miệng van xin anh rễ.

Mới tưởng tượng thôi, đã khiến hạ thân của Thẩm Minh căng trướng tới cực độ.

Đôi nhắm nhiễm tia tình dục nồng đậm.

Thẩm Minh bò lại gần, hai tay nhẹ nhàng cẩn thận cởi bỏ hai dây áo

Huyên Huyên ra.

Từ từ kéo váy từ trên xuống dưới, quăng luôn váy ngủ xuống dưới.

Ngay tức thì cảnh xuân đẹp đẽ, bại lộ ngay trước mắt hắn.

Giờ phút này Thẩm Minh không thể kiềm chế được, con thú hung hãn trong cơ thể mình.

Hắn lưu loát kéo khóa quần xuống.

Côn thịt đã sớm cứng ngắc bật ra khỏi

quần.

Chỉa thẳng về hướng Huyên Huyên, với tư thế cao ngạo.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 58: Anh Rễ! Lại Đây Nào (H)


Hai nhũ hoa hồng hào bại lộ ra trước mắt Thẩm Minh.

Đỉnh núm nhũ hoa hệt như hai viên trân châu, bóng loáng ướt át.

Bầu không khí trở nên bí bách, Thẩm Minh hơi run rẫy trong lòng một chút.

Thẩm Minh tiến đến hai tay bắt lấy hai nhũ hoa Huyên Huyên.

Mười ngón tay của hắn, ôm trọn lấy khuôn ngực no đủ của Huyên Huyên.

Hắn liên tục nhào nặn, đầu ngón tay khẽ gẫy lên núm nhũ hoa.

Thoáng chốc hai nhũ hoa đã cứng ngắc, núm nhũ hoa dựng thẳng lên.

Huyên Huyên biết lúc này, cô nên tỉnh lại rồi. : "Anh rễ, sao anh lại vào phòng em?

Anh đang làm cái gì vậy!"

Huyên Huyên làm bộ chính mình sợ hãi, vội vàng lấy chăn che khuất toàn thân mình.

Lùi dần vào góc giường.

"Em dâu đây là phòng của anh, nữa đêm sao em lại vào phòng anh.

Còn không mặc nội y?"

"Chăng lẽ Bạch Du bỏ bê em, nên em tĩnh mịch…..?”

Thẩm Minh không biết ngượng mà hỏi Huyên Huyên.

Hai mắt hắn nhiễm nồng đậm tình dục, chỉ muốn ăn sạch Huyên Huyên ngay lúc này.

Thẩm Minh nhào tới, vứt chăn xuống đất.

Hai tay ghì chặt lấy Huyên Huyên, cô hơi giẫy giụa một chút.

Hai nhũ hoa bị nhéo tới hưng phấn, tiểu huyệt nóng hầm hập, tiết ra mật dịch, ướt đẫm cả góc ga gường.

"Aaaa….Ưmm.. anh rễ….

Đừng..

Buông em ra…

Ưmmmm…buông em ra."

Thẩm Minh lúc này đâu còn tâm trí, hắn hung hăng áp môi mình xuống cánh môi của Huyên Huyên, gặm đến hai môi cô sưng đỏ.

Chiếc lưỡi hệt như con rắn, trơn trượt lướt từ vành tai, xuống má rồi liếm xuống yết hầu…

Miệng hung hăng nút mạnh, tạo nên vết đỏ hồng trên cổ trắng nõn.

Huyên Huyên nhìn thân thể Thẩm Minh, cao lớn rắn chắc.

Hệt như lực sĩ, cô hưng phấn tới mức phát ra âm thanh dụ hoặc câu dẫn.

"Anh rễ…

Ưmmm….ô.

Ô……”

Mặc kệ cho Huyên Huyên kêu la, Thẩm Minh

xoa lên hai nhũ hoa Huyên Huyên.

Tay kia nhào nặn cặp mông no đủ, tròn trịa.

Huyên Huyên bị xoa tới cả người tê dại, trong lòng như có ngọn lửa thiêu đốt lấy cô.

Tiểu huyệt còn bị côn thịt cứng ngắc chọc vào, khiến toàn thân

cô nhộn nhạo.

Huyên Huyên lúc này, chỉ muốn hung hăng cắm côn thịt thô to kia vào trong.

"Em dâu ngoan!

Cho anh đi, anh sẽ làm em sung sướng….em dâu nhũ hoa em thật lớn…

Còn rất thơm."

Thẩm Minh vội vàng xoa nắm hai nhũ hoa, chỉ mới xoa vài lần hai nhũ hoa đã rĩ sữa.

Thẩm Minh ngẫn người kinh ngạc.

Hắn dứt khoát hỏi lại Huyên Huyên cho rõ.

"Em dâu~~ Em là có thai?"

Huyên Huyên xấu hổ, ánh mắt mơ hồ nhìn Thẩm Minh.

Lắp bắp trả lời.

"Không..

Không có!

Là do thân thể..khi tới cao trào sẽ…"

” Sẽ Phun sữa…… ”

Thẩm Minh nghe em dâu nói, trong lòng một mảnh sung sướng.

Em dâu là vưu vật.

Vậy mà thằng em trời đánh kia không biết hưởng, quả thật mà đồ ngu.

Thẩm Minh cúi đầu xuống, dùng miệng hút sữa, hàm răng hơi cắn vào núm vũ.

Huyên Huyên bị kích thích tới cao trào, sữa không ngừng chảy ra.

” A……

Ưmmm ” Huyên Huyên bị hắn hút, liếm tới đầu óc mụ mị, u mê.

Hắn lâu như vậy mới chạm vào nữ nhân.

Thế mà động tác không thua kém gì cao thủ lão luyện đâu.

Hai tay Thẩm Minh xoa loạn khắp thân thể Huyên Huyên, toàn thân hiện lên vết đỏ hồng.

Chỉ mới mấy phút khiến Huyên Huyên tê dại, sụi lơ trên giường, để mặc kệ Thẩm Minh muốn làm gì thì làm.

” A…

Anh rễ..

Mau dừng…lại…

Khôg được, như vậy là loạn luân…

Ân..

Anh rễ……"

Sắc mặt Huyên Huyên đỏ bừng, trong miệng không ngừng rên rĩ.

Câu nào cũng một hai anh rễ.

Cô không biết, chinh mình kêu bậy.

Khiến Thẩm Minh càng kích thích về mối quan hệ loạn luân này.

Hai nhũ hoa cô trướng sữa tới đau, lại được Thẩm Minh không ngừng hút. huyên Huyên thoải mái không ít.

” Em dâu…

Hôm nay, anh thay Bạch Dụ thỏa mãn em….ngoan phối hợp theo anh… ” : Thẩm Minh thở hổn hễn, thân thể như uống thuốc kích dục.

Khí huyết tăng vọt, bàn tay hung hăng nắm lấy tay cô.

Đặt vào côn thịt cứng như chày sắt, nóng như lửa nung.

” Em dâu…xoa xoa nó…, em phải kiểm chứng sau mấy ngày, nhờ có em chăm sóc….

Nơi này mới nhanh chóng lớn lên…"

” Huyên Huyên…

Em dâu..

Nhanh bóp lấy..

Xoa xoa…..

Ưumm…

Hừ…."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 59: Anh Rễ! Lại Đây Nào (Cao H )


"Anh rễ!

Việc này không được… ”

Miệng thì nói không, nhưng tay cô nắm chặt lấy côn thịt căng trướng, vuốt dọc lên xuống.

Xoa nắn quanh thân côn thịt.

Dâm dịch rĩ từ đỉnh quy đầu xuống, nhiễu đã bàn tay nhỏ nhắn của Huyên Huyên…

” Ưmm…hừ..

Mọi chuyện đều được, em dâu ngoan nào.

Đêm nay anh sẽ yêu thương em …"

Thẩm Minh vừa nói, cổ họng nhịn không đươc phát ra âm thanh rên rĩ.

Bàn tay to lớn, chạy dọc từ eo xuống đùi.

Sau đó sờ xoạng miệng tiểu huyệt đang ướt át.

Hai ngón tay lớn, khẽ vuốt ve cánh hoa kiều nộn.

Thẩm Minh đắc ý lên tiếng.

"Em dâu đừng cố kị nữa, nhìn xem bên dưới dâm dịch đã tuôn như suối."

"Thú thật đi…em cũng rất muốn có phải không?"

Trong lòng Thẩm Minh vui sướng tới tột cùng, thân thể em dâu như vưu vật trời ban, ngực tiết sữa.

Tiểu huyệt khẽ chạm đã ướt.

Thằng em trai không biết hưởng, quả thật phí phạm của trời.

Huyên Huyên yên lặng, nhắm chặt hai mắt không trả lời.

Thẩm Minh biết rằng em dâu đang ngầm đồng ý.

Một tay xoa xoa ngực đang đầy sữa, áp môi mình lên, cánh môi xinh xắn kia.

Tay còn lại niết nơi tiểu huyệt ấm nóng.

Thẩm Minh đá lưỡi xung quanh môi miệng Huyên Huyên, mỗi chỗ mẫn cảm của cô, hắn đều hung hăng mút liếm tới cặn kẽ.

Giống như hắn đang ăn đồ ngọt, càng ăn càng thấy ngọt ngào.

Thẩm Minh cho một ngón tay vào sâu tiểu huyệt, vừa thọc vào mật dịch đã ứa ra ngoài.

Hắn lại cho tiếp một ngón tay vào, liền bị mút chặt tới khẩn trương.

” Em dâu…

Phía dưới kẹp thật chặt, thật bót.. miệng dưới tham lam ăn lấy ngón tay của anh…"

Huyên Huyên sắc mặt mê mẫn, khoái cảm làm cho cô điên đảo tâm trí.

Chỉ còn nằm yên thở dốc và hưởng thụ tư vị nhục dục này.

Thấy em dâu không đáp , Thẩm Minh có chút tức giận.

Hai ngón tay thô bạo

thọc sâu vào bên trong, tay trên kia bóp mạnh, tia sữa phun ra ngoài.

Thẩm Minh lại tiếp tục gặm, hút sữa…

Cơ hồ ăn uống tới no căng bụng.

Huyên Huyên bị hắn làm tới rên hừ hừ, toàn thân rung lên từng đợt sung sướng.

Thẩm Minh cảm thấy đã đến lúc, hắn lúc này không thể nhịn thêm được nữa.

Tay cầm lấy côn thịt đỏ tím, căng trướng tới cực đại của mình.

Cọ lên tiểu huyệt lên xuống, càng ma xát dâm dịch lẫn mật dịch càng tiết

ra nhiều thêm.

Thẩm Minh nhìn côn thịt thô dài của mình, hắn thầm đắc ý.

Ngón tay ấn quy đầu hướng vào giữa miệng tiểu huyệt, hơi dùng sức một chút.

Côn thịt cực đại nóng bỏng liền tiến vào sâu bên trong tiểu huyệt, mơ hồ còn nghe rõ âm thanh.

” Ọt~~~ ”

Quy đầu vừa xâm nhập vào, đã bị bóp chặt tới đau.

Hoa huyệt hung hăng co bóp, mút chặt lấy thân côn thịt.

Tiết ra dâm dịch ấm nóng, bao phủ quanh quy đầu.

"Ha……

Ưmm..

Hư…….em dâu thật chặt……”

Thẩm Minh hưng phấn, răng nghiến chặt lại, yết hầu nuốt nước bọt liên hồi.

Côn thịt của hắn bị kẹp tới tê dại.

Côn thịt giống như bị tia điện nhỏ, hung hăng kích thích mút lấy liên hồi.

Dục vọng bao nhiêu năm nay tích tụ lấy, liền bùng nổ trong giây phút này.

” Ân……

A……aaaaaaaaa…ngô..

Anh rễ..

Thật chặt..

Thật đầy..

Rách sẽ rách ra mất…”

Huyên Huyên đột nhiên tiếp nhận côn thịt to trướng, cảm giác sung sướng, sảng khoái đánh úp lên, dục vọng kiềm hãm tâm trí.

Lúc này không thể nào cứu vãn.

” Har..haaaa…

Em dâu….mau kẹp..

Mau mút lấy anh..

Hưmmm…"

Thẩm Minh rên rỉ nói lời thô tục, hai tay đè ép lấy chân Huyên Huyên, nâng lên cao.

Côn thịt không ngừng ra vào bên sâu bên trong.

Lúc này Huyên Huyên có thể nhìn toàn bộ dáng người Thẩm Minh.

Dũng mãnh hệt như hổ báo, cơ cắp rắn chắc nổi lên không một chút mỡ thừa nào.

Côn thịt giữa háng còn hùng dũng , hung hăng thọc ra vào liên hồi.

Hắn lúc này tinh lực dồi dào, có thể vác cày qua núi 7 ngày 7 đêm đều được.

Đỉnh quy đầu thọc sâu , chạm vào điểm G của cô.

Hoa huyệt tự động co giật, ôm khít đỉnh quy đầu, tiểu huyệt run rẫy tê dại.

Lúc này Huyên Huyên cao trào tới mức, mắt mở lớn miệng tham lam hít thở không khí, thần hồn đã bay lên cao chơi với chú cuội.
 
Back
Top Bottom