Khác Receptation (Tom Riddle x Reader)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Receptation (Tom Riddle X Reader)
HỐI HẬN


Buổi tối cuối cùng tại Hogwarts, đứng một mình cùng với ly rượu vang, mang theo hoài niệm về nơi này.

Vốn dĩ đây là ngôi trường cô đã theo học từ trước, cũng chỉ vì cái đêm "thú tính" đấy, cô phải rời đi để chữa lành vết thương trong mình.

Hai người họ chia tay rồi, không rõ vì lý do gì, cô cũng nghe ngóng từ mọi người xung quanh nhưng thông tin cô nhận được cũng bằng không.

Nếu là trước đây thì có lẽ cô sẽ nắm lấy cơ hội này để mở lòng mình với anh một lần nữa.

Không hiểu lúc này trong cô đang tồn tại thứ cảm xúc kì lạ gì đây.

IQ con người có thể được nâng cao bằng những cuốn sách nhưng còn EQ thì sao.

Cô cũng vậy, có thể giờ đây cô đã xuất sắc trong nhiều môn học hơn trước nhưng về mặt tình cảm thì dùng hai chữ "tệ hại" là không đủ để nói hết tình trạng này.

Rõ ràng trong khi hai người họ quen nhau, cô đâu phản đối hay chen chân vào mối quan hệ đó, vậy sao cô lại cảm thấy tội lỗi?

Tội lỗi vì tâm trí anh là hình bóng của cô?

Hay cái tội lỗi này xuất hiện vì thứ tình cảm giấu kín này?

Chìm sâu trong mớ suy nghĩ hỗn độn mà không biết rằng anh đã đứng bên cạnh chăm chú nhìn cô gái của mình "overthinking"

"Ai không biết thì tưởng em lại mấy cái tượng đá trong trường đấy"

"Nghe nói anh đã chia tay?"

"Đúng ý em rồi còn gì.

Vậy chúng ta có thể đến được với nhau rồi đấy"

"Tôi không giống anh, tình cảm đối với tôi là thứ trân quý, không dùng để trêu đùa người khác"

"Đó là người khác, đối với em thì tình cảm này là thật lòng"

"Đem cái bộ lòng đó của anh đi mà lừa cô gái khác, tôi không có diễm phúc đó"

Nói rồi cô định rời đi nhưng anh đã nhanh chóng đứng trước mặt cô rồi ôm chặt thân hình bé nhỏ ấy vào lòng, thổ lộ hết suy nghĩ của mình

"Em tin hay không thì tuỳ, anh tin chắc rằng tình cảm anh dành cho em từ đêm đó không phải là thứ tình cảm bình thường.

Nếu nó chỉ đơn giản là cái thứ chỉ để đáp ứng "nhu cầu" thì đâu để anh nhung nhớ hàng ngày, thậm chí là khóc hằng đêm.

Em không biết nó khó chịu như thế nào đâu."

Cái tình huống quái quỷ gì đây!

Nghe được những lời nói ấy, thật sự bức tường thành trong cô sắp đổ rồi, nhưng liệu những lời đó biết bao nhiêu cô đã nghe rồi chứ.

"Xem kìa, anh bỏ tôi ra.

Anh có muốn nghe câu trả lời từ tôi chứ?"

Anh nhẹ nhàng nới lỏng ra nhưng bàn tay thì vẫn giữ ở eo giữ em trong lòng

"Anh mong rằng đó không phải là một câu tạm biệt và một lời từ chối khác."

"Em cũng mong mình có thể trở thành một phần trong anh, có thể trở thành "ánh dương" của đời anh, nhưng Riddle à, đó là quá khứ."

"Vậy điều đó còn tồn tại ở hiện tại chứ"

"Em xin lỗi...Em tệ quá"

"Anh cũng vậy".

Nói rồi anh gục đầu vào hõm vai cô, vứt đi cái hình tượng lạnh lùng thường thấy mà khóc.

Anh khóc vì anh không nhận ra tình cảm này sớm hơn.

Anh khóc vì chính cái trò đùa anh tạo ra, nó tổn thương không chỉ mỗi cô bạn kia, mà cả em và anh.

Anh chẳng biết còn cách nào chỉ đơn giản là giữ em lại đây, để anh nhìn thấy em mỗi ngày, anh không còn hy vọng mình có thể trở thành người che chở cho em nữa.

"Anh xin em, ở lại đây.

Ở lại với Hogwarts, với Margaret, và cả với anh.

Anh sẽ không làm phiền em nữa, anh sẽ biến cho khuất mắt em.

Miễn là đổi lại sự hiện diện của em ở đây."

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng

Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen

Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
BẤT NGỜ


Nhìn đoàn xe rời đi, anh biết rằng cuộc sống vô vị đã trở lại rồi.

Anh cũng chỉ lại tiếp tục với cái vòng xoay: Thức dậy - Các bữa ăn - Các tiết học - Giáo sư.

Chẳng một phép màu nào sẽ xuất hiện đem em về bên anh nữa.

Anh chẳng thể ngờ được, có lẽ vì ông trời cảm động cái nỗi khổ tâm của cậu nhóc mới lớn này, cũng có thể những lời bộc bạch tối hôm qua của anh đã thực sự lay động cô gái này rồi, em đã giấu mọi người (trừ cụ Dumbledore) âm thầm trở lại Hogwarts, nơi thật sự mà em thuộc về.

Đến đêm khi trở về từ thư viện, anh thấy một hình bóng nhỏ bé đang cuộn mình tận hưởng cái ấm từ lò sưởi.

Hiếu kì, anh tiến lại gần xem, là em phải không?

Hay do đống chữ làm mắt anh bị hoa.

Anh dụi mắt mình và đến bên cạnh nhìn kĩ, đúng là em rồi, đây phải chăng chỉ là một giấc mơ?

Anh tát thật mạnh vào mặt mình, xác nhận đây chính là hiện thực.

Anh bế em lên rồi chạy thật nhanh về phòng của mình: Đây là em bé của anh, không ai được tranh giành cả.

Anh ôm chặt cô, sợ cô sẽ bỏ anh với cuộc sống tẻ nhạt này mà đi nữa.

"Anh ôm chặt quá, em sắp chết rồi"

"Có chết thì được chết trong vòng tay anh hẳn là một loại hạnh phúc ha"

" Đồ tự luyến nhà anh.

Em chết rồi thì em sẽ làm ma rồi đi yêu con ma khác"

Em vừa nói xong thì một đôi môi áp xuống môi em.

Hương vị ngọt ngào đến say đắm, tựa như một thứ thuốc phiện, anh ngấu nghiến đôi môi ấy, chỉ đến khi thấy em đập vào lưng anh thì anh mới ngừng lại

"Được rồi, anh sẽ thả lỏng nhưng không buông em ra đâu.

Chân em ngắn mà chạy giỏi quá"

"Anh chê em lùn, vậy anh đi tìm cô khác mà quen.

Em đi quen chú lùn".

Nói rồi cô đứng phắt dậy định bỏ đi nhưng anh đã kịp nắm tay em lại

"Thôi mà, anh không biết dỗ người yêu"

"Em không phải người yêu anh"

"Anh đâu nói em là người yêu anh.

Là em tự nói nha, anh là người tốt nên sẽ chấp nhận lời tỏ tình đó"

Cô hất mạnh tay anh ra định mở cửa bỏ đi cho anh tức chơi.

Đúng là một cái cửa biết vâng lời chủ, đây không phải lần đầu tiên cô đến đây nhưng chưa bao giờ mở được nó cả.

Anh lao đến bế sốc cô lên vai rồi ném mạnh về phía giường

"Anh à, em là khách nên chắc anh phải ra sofa nằm ha"

"Em quên mất chúng ta vừa mới làm người yêu cách đây vài phút sao.

Xích qua cho anh nằm"

"Không, nam nữ không được nằm cạnh nhau.

Kì cục lắm"

"Không phải lần đầu tiên, em biết điều đó mà"

"Vậy em sẽ về lại Ilvermorny, ở đó em sẽ có giường của riêng mình"

"Muốn gì thì đi ngủ rồi mai tính".

Mặc cho em có phản kháng thì hắn nằm xuống rồi ôm em, vẫn không quên một nụ hôn ngủ ngon.

Đây là giấc ngủ ngon nhất mà anh có được trong suốt thời gian học ở đây.
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
CÃI VÃ


Một người tăng động, một người "hướng nội" va vào nhau thì nó không sớm thì rất sớm sẽ xảy ra cãi lộn, cặp này cũng không tránh khỏi cái ổ gà này.

Với một người thân thiện như em, việc có những hành động cười nói, nắm tay, ôm ấp bạn bè thì nó hết sức bình thường.

Những hành động vô tình ấy lại trở thành nguyên nhân của cuộc xung đột đầu tiên trong chuyện tình vừa chớm nở của đôi gà đá này.

"Sao em lại nắm tay thằng đó?"

"Đó là bạn thân của em thôi mà.

Thái độ của anh như vậy là sao?"

"Em đã có người yêu rồi đấy, hạn chế cái kiểu giao tiếp như vậy đi"

"Anh đừng vô lý như vậy, đó là bạn em"

"Và anh là người yêu của em, anh không thích điều đó"

"Kết hôn còn ly hôn được, anh nghĩ cái danh xưng đó quyền lực lắm à"

"Em..."

Cô biết rằng nếu cứ đứng lì ở đây thì không phải là một cách hay nên ngay khi vừa dứt câu thì cô xoay người bỏ lại anh với cơn bực tức đứng như trời trồng ở đó.

Hai người không ai chịu nhường ai, chiến tranh lạnh cứ thế bùng nổ.

Em sẽ không xin lỗi chỉ vì cái ghen tuông vớ vẩn đó, anh không đầu hàng vì những gì anh nói và làm cũng chỉ vì yêu em.

Chiến tranh lạnh mà, hai người luôn tìm cách né tránh nhau ở mọi chỗ, kể cả kí túc xá.

Trước đây em yêu cái lò sưởi ở phòng sinh hoạt chung lắm nhưng hễ thấy hắn tiến lại gần thì cũng phải bái bai ngọn lửa ấm áp mà chạy thẳng về phòng ngủ của bạn thân.

Anh cũng chẳng buồn níu em lại, vì anh vẫn cho rằng bản thân mình luôn đúng, người sai ở đây là em, rồi em cũng sẽ chạy lại ôm anh, hôn vào má anh và nói lời xin lỗi

Bẵng đi một thời gian sau, anh mới nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Công chúa của anh thật sự vẫn giữ nguyên cái thái độ thách thức đó và không có dấu hiệu nào là sẽ về phòng ngủ của anh.

Trong đầu anh lúc này hiện về nỗi sợ cô sẽ bỏ đi như hồi trước, có khi sẽ không trở về đây nữa.

Không còn cách nào khác, anh phải xuống nước trước để kéo "con gấu bông" này về với mình thôi, mấy ngày nay thiếu mùi cũng khiến anh mất ngủ vài đêm rồi.

Ngay khi anh tiến lại gần thì cô lại chạy đi.

Với lợi thế là nhỏ nhắn thì việc chạy vào dòng người ẩn nấp chưa bao giờ là khó khăn đối với cô, vì vậy cô cũng nhanh chóng cắt đuôi được cái thứ "đáng ghét" đó.

Cô cũng nhanh chóng quay về đại sảnh đường ăn uống rồi định quay về phòng nghỉ ngơi để chiều lên thư viện học bài tiếp.

Khi cô còn đang dạo bước trên hành lang thì một bàn tay lôi xềnh xệch cô đi

"Chúng ta thật sự cần một cuộc nói chuyện nghiêm túc đấy"

"Bỏ ra, tôi không muốn nói chuyện với người vô lý"

Anh dừng lại khiến cô "phanh" không kịp mà đập mặt thẳng vào lưng anh

"Tôi?

Chúng ta chưa chia tay đâu, xưng hô cho cẩn thận"

"Vô lý như anh, tôi sẽ chia tay.

Bỏ tay tôi ra"

"Đừng hòng".

Nói rồi anh bế sốc cô lên rồi độn thổ về phòng của mình

Sức lực của cô vốn dĩ không thích hợp với việc độn thổ nên ngay khi đến phòng hắn thì cô có chút choáng váng.

Nếu không nhờ hắn đỡ thì đầu cô đã "hôn" xuống đất rồi

Đến khi định hình được mọi thứ xung quanh, cô toan chạy thì anh đã nắm cổ tay cô ngăn cản điều đó xảy ra

"Chỉ một chút thôi, không phiền đến em chứ?"

"Phiền, rất phiền, thấy cái mặt anh là tôi thấy phiền.

Bỏ tay ra"

*Chụt* "Một chút thôi"

"Khôn...".

Chưa để cô nói hết câu thì hắn đã một tay luồn tay qua eo, một tay giữ gáy đưa cô vào một nụ hôn sâu.

Nụ hôn thay anh trút nỗi nhớ, sự giận hờn suốt thời gian qua mà anh đã phải chịu đựng, bao nhiêu cái hôn cũng không bao giờ hết.

Đến khi cô liên tục đập vào ngực thì anh mới bỏ ra với đầy vẻ luyến tiếc, nhưng một tay vẫn ôm chặt cô trong lòng

"Em làm tốn thời gian của em chứ anh không làm gì hết"

"Nói đi, tôi buồn ngủ"

"Nếu em mệt thì có thể ngủ ở đây, tặng kèm một cái gối ôm đẹp trai, nam tính này"
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
YÊU CẦU HAY ĐÒI HỎI (H nhẹ)


"Được rồi, trước khi mọi chuyện được giải quyết thì mình ngồi xa nhau ra".

Anh nói với cái giọng điệu hờn dỗi

"Bắt đầu từ thói quen gần gũi khi giao tiếp của em nhé, nếu là trước đây thì nó rất bình thường, nhưng giờ em đã có người yêu thì em hãy ít làm như vậy, ha"

"Không, thói quen đó xuất hiện trước cả anh"

"Giờ em đã có người yêu, nhiều cô gái ngoài kia muốn đứng cạnh anh còn không được vậy mà em..."

"Em thì sao?

Em thấy thói quen đó không có gì xấu cả.

Người xấu ở đây là anh"

"Được như em muốn (Tiếng Anh: As you wish mà tui không biết dịch sao cho đủ nghĩa 🙁(() Em nói anh là người xấu thì em đừng hòng cầu xin gì"

Nói rồi anh để cô ngồi lên đùi mình rồi đưa đôi môi mình phủ lên môi cô.

Giống như mất trí, hắn mút lấy môi cô một cách chiếm hữu, nghĩ đến cảnh cô ôm thằng nhóc ấy mà trút hết sự ghen tuông lên đôi môi nhỏ ấy .

Chỉ là một nụ hôn thôi, có gì để em phải chịu thua chứ, hai bàn tay từ chống cự bỗng chuyển thành quàng vào cổ càng kích thích hắn hơn.

Bàn tay hắn nhẹ nhàng lướt trên người em, từ cái áo chùng đến lớp áo sơ mi đều lần lượt rớt xuống mặt sàn.

Đến khi kết thúc nụ hôn thì em mới nhận ra trên người mình chỉ còn mỗi chiếc áo lót.

Anh dịu dàng xoa lưng giúp em bình ổn lấy lại hơi thở.

Chưa được bao lâu, em chưa kịp lấy tay che lại thì anh chụp lấy tay cô, giữ chặt trên đầu.

Em cố gắng dùng chân đẩy anh ra nhưng sao sức người con gái có thể đọ lại, anh chỉ dùng chút sức lực đã có thể giữ em dưới thân

"Em...em sai rồi.

Anh tha cho em nha".

Chất giọng có chút sợ hãi cầu xin chút "tính người" trong anh.

Mặc kệ cô có cầu xin như nào thì hôm nay anh cũng sẽ giả vờ bị điếc

Người cô mềm nhũn ra trước kích thích của bàn tay hắn, hắn xoa nắn thứ mềm mại trước ngực cô, có lúc mãnh liệt có lúc lại ôn nhu.

Dùng hai đầu ngón tay kích thích hai đầu nhũ của cô không ngừng cương cứng lên.

Hắn nhìn phản ứng của cô dưới thân mình thì rất hài lòng

Cứ như vậy, suốt cả đêm, hai con người quấn lấy nhau hòa làm một, vấn đề được giải quyết.

Sau cơn mây mưa ấy, em mệt lả người thiếp trong lòng hắn, lâu lâu anh lại hôn vào mái tóc rồi xoa lưng cho em.

Suy cho cùng người hưởng lợi được nhiều nhất vẫn là hắn
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
MINE


Yêu rồi mới thấy, người lạnh lùng như anh cũng hay nũng nịu với người yêu

Sau khi kết thúc một ngày học tập, ngoài trừ những ngày phải trực đêm thì anh chọn nhốt mình vào phòng rồi "tình tứ" với đống sách vở đến khi mệt thì đi ngủ

Từ khi em xuất hiện, căn phòng u tối dần được thắp sáng lên bởi tiếng cười đùa, nói chuyện của đôi trẻ.

Sau vài giờ đồng hồ vật lộn với mớ bài tập, anh rời khỏi bàn với cơ thể đau nhức rồi chạy về phía sofa gối đầu lên đùi em.

Em thì bất lực nhìn "con sói" đang nằm cựa quậy mà chỉ biết xoa đầu anh để anh thư giãn rồi đi vào giấc ngủ.

Cái con người này, lớn đến mấy thì tâm hồn vẫn cứ là một đứa con nít hiếu động, hắn nằm một chút rồi lại nhoài người đè lên em.

Anh dụi mặt vào cổ em, tham lam hít lấy hít để mùi hương toát ra từ đó khiến em nhột không chịu nổi

"Anh nằm im nào, anh cứ như vậy là em bỏ sang phòng Margo đó"

"Không đấy, anh đã làm việc rất chăm chỉ.

Anh nghĩ mình có quyền đòi hỏi một phần thưởng từ em".

Nói rồi anh nhoài mình lên, đôi môi phủ xuống môi cô.

Hắn mút lấy môi cô, đưa lưỡi vào quét sạch khoang miệng để thưởng thức dư vị ngọt ngào trong đó.

Đến khi luyến tiếc kết thúc nụ hôn, hắn bế cô về phòng rồi ôm chặt cô ngủ đến sáng.

Thành thật mà nói, tâm hồn hắn vẫn là một đứa con nít, hắn ôm cô, hết hôn lên mái tóc thì lại dụi mặt vào cổ, tỉ tê xàm xí rồi mới đi ngủ.

"Đứa con nít" khi tìm được "gấu bông yêu thích" thì đứa nào cũng như vậy sao?

Người con gái của riêng gã, bàn tay này, đôi môi này, tất cả mọi thứ đều là của hắn, đừng hòng là của ai

Tất cả mọi thứ cứ bình yêu trôi qua như vậy thì tốt quá nhỉ 🥹
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
HIDING


Mấy ngày nay, không biết vì việc gì mà dạo gần đây, anh luôn trở về phòng rất trễ.

Em hỏi thì anh chỉ trả lời cho có.

Anh cũng không còn quan tâm, chăm sóc em như trước nữa, lúc ngủ thì cũng chẳng thiết nằm chung giường mà ra sofa nằm một mình.

Chắc thật vậy, thời gian đúng là thứ vũ khí huỷ diệt tình yêu, đoạn đầu thì đằm thắm, giữa đường thì thử thách và chúng em chả phải ngoại lệ.

Thử thách chưa biết đã đến hồi cam go nhất chưa nhưng giờ đây chả thiết nhìn mặt nhau thì chắc sắp đến hồi kết thúc rồi

Không phải là em chán anh rồi, nhưng bế tắc thì có lẽ là thật, em chuyển đồ dần về phòng của Margaret, anh cũng chả buồn dỗ em nữa.

Cứ vậy, khoảng cách hai người tựa "xa tận chân trời", em cũng không còn gặp anh nhiều ở các tiết học nữa, ở hành lang, thư viện, đại sảnh đường cũng vậy.

Về phía anh, anh đã tìm cho mình một thú vui mới: Nghệ thuật hắc ám.

Anh bị cái thứ tà thuật đó cuốn vào một vòng xoáy vô hạn không thoát ra được.

Đúng là càng cấm đoán thì những thứ đó lại càng kích thích con người ta.

Anh không kể cho em vì anh biết rằng cô gái lương thiện như em mà biết sẽ trở thành "cản trở" của anh, rõ ràng rồi, mà anh cũng không muốn từ bỏ cái thứ hắc ám này chỉ vì cái gọi là "tình yêu" được

Kẻ sinh ra từ tình dược thì biết được tình yêu là cái gì chứ.

Thứ tình cảm này cũng chỉ là hứng thú nhất thời của gã trai trẻ
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
VỤN VỠ


Hôm nay Dumbledore gọi em lên nói chuyện

"Trò Prince, thầy biết rằng em và Riddle là người yêu?"

"Dạ vâng, nhưng giờ em cũng không biết gọi tên thứ tình cảm lúc này là gì nữa".

Em có chút u buồn mà nói

"Riddle từng nói gì với em về nghệ thuật hắc ám chưa?"

Khi nghe đến cụm từ "nghệ thuật hắc ám", em giật mình nhìn về phía thầy.

Nhìn biểu cảm của em thì thầy hiệu trưởng Hogwarts đã biết được tình hình lúc này

"Vậy Riddle có từng nói rằng cậu ta muốn trở thành giáo sư của bộ môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám chưa, trò Prince?"

Mỗi câu hỏi của thầy như những cơn mưa rào đang rơi trên đầu em.

Em cứ nghĩ rằng là người yêu với nhau thì anh có thể tâm sự rất nhiều chuyện với em rồi, hoá ra là anh vẫn là giấu em rất nhiều.

"Thầy phải xin lỗi và sẽ hơi khó khăn cho trò, nhưng trò có thể chuyển lời giúp ta đến Riddle được chứ?"

"Vâng thưa thầy".

Giọng cô có chút nghẹn lại nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh trước mặt thầy

"Ta e rằng vị trí này sẽ không phù hợp với trò ấy.

Ta nhìn thấy tham vọng của trò ấy, nếu Riddle vào vị trí này, trò ấy sẽ càng lún sâu vào thứ hắc ám này.

Không ai muốn sẽ có thêm một Grindelwald nào xuất hiện ở thế giới phù thuỷ.

Trò hiểu chứ?"

"Thầy ơi, thầy cho anh ấy một cơ hội đi.

Em đảm bảo anh ấy sẽ không sử dụng điều ấy cho một điều xấu xa nào đâu ạ"

"Trò lấy gì để đảm bảo với ta?".

Giọng cụ có chút giận dữ

"Em cược cả linh hồn em.

Nếu anh ấy bị tha hoá bởi thứ nghệ thuật hắc ám ấy, em cũng sẽ dùng chính linh hồn này để đưa phần lương thiện ấy trở về".

Nói xong em xoay lưng bỏ đi

"Ôi tình yêu, làm sao để cô bé này hiểu được những gì nó vừa mới thốt ra nguy hiểm đến nào chứ?".

Cụ lắc đầu ngao ngán
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
NO WAY


Cô ngồi trên sofa, nhớ lại những gì vừa diễn ra chiều nay, những lời thầy nói như những hạt muối sát mạnh vào vết thương lòng của cô.

Tâm trạng sầu não, không biết từ lúc nào mắt cô đã trào ra những giọt nước mắt.

Những giọt nước mắt rơi mang theo những kỉ niệm vui vẻ của cô cùng anh.

Khi Margaret từ bên ngoài trở về kí túc xá, cô thấy cô bạn mình cứ run run người, đến gần thấy mắt cô đã đỏ lên vì khóc.

Margaret nhanh chóng dìu cô bạn mình về phòng, trên đường về vô tình lại giáp mặt "kẻ đáng ghét"đó.

Thấy mắt người yêu mình đẫm lệ, đầu tóc thì bù xù, anh vẫn nguyên cái mặt lạnh đó mà hỏi

"Lại làm sao nữa, sao lúc nào em cũng tự làm mình buồn bởi mấy cái vớ vẩn vậy Victoria.

Đi về phòng nào".

Nói xong anh chìa tay nhưng đã bị cô gạt phắt đi

"Anh còn giấu tôi điều gì nữa, Riddle?"

"Cách xưng hô như vậy là sao Vic?"

"Tôi như thế này đều do anh, tình yêu của tôi rẻ mạt quá để hết lần này đến lần khác anh lợi dụng nó.

Tôi không muốn dính đến người như anh nữa, anh tránh ra, tôi về phòng với Margo"

Cô cứ thế lướt qua nhưng anh không để cô đi dễ dàng như vậy.

Anh nắm chặt cổ tay lôi cô xềnh xệch về phòng huynh trưởng mặc cho cô la hét ầm ĩ đánh động đến mọi người trong nhà

Về đến phòng, anh quăng mạnh cô xuống giường.

Đây cũng không phải lần đầu tiên cô bị anh đối xử như vậy nên cũng chả lấy gì là sợ hãi hết.

"Chúng ta chia tay đi.

Tôi chịu đựng cái tính tình nóng nảy của anh vậy là quá đủ rồi."

"Em dám!

Em nói chia tay mặc xác em chứ.

Em có chạy bao xa thì tôi cũng sẽ bắt em trở về với tôi."

Nói xong, anh đưa cô vào một nụ hôn sâu, nói chính xác là cưỡng hôn.

Áp lực công việc, còn gặp phải việc này, nụ hôn mang đầy sự bức bối trong người trút hết lên đôi môi nhỏ đấy.

Đó là quá đủ rồi, cô đẩy mạnh anh ra, mang theo cái thứ cảm xúc tiêu cực trút hết lên cánh cửa rồi trở về phòng Margaret
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
MOVE ON


Kể từ ngày hôm đó, người ta không còn thấy đôi gà bông này đi cùng nhau nữa.

Anh ta có đủ những yếu tố mà những cô nữ sinh trong trường yêu thích, đẹp trai, học giỏi, ga lăng nên chẳng có gì làm lạ khi mấy cô nàng ấy tỏ ra vui mừng khi biết rằng anh đã chia tay (nghe như kiểu nỗi buồn của bạn là niềm vui của chúng tôi nhể 😀).

Một đống thư tình, lâu lâu sẽ có những cô gái đến ngồi cạnh hay đi gần anh chỉ để nghe được cái giọng nói trầm ấm hay chỉ đơn giản là được nhìn ngắm cái vỏ bọc đánh lừa cả học sinh lẫn giáo viên trong trường này ở một cự li gần nhất.

Sau chia tay, em cũng chẳng còn hứng thú gì với những điều đã từng khiến em chết mê chết mệt hắn như những cô nữ sinh ngoài kia nữa.

Mọi chuyện đã là quá khứ, không còn hắn đâu đồng nghĩa với việc sau này em sẽ cô đơn suốt quãng đời còn lại đâu.

Kể từ đó, em tích cực hoạt động trong đội Quidditch hơn, mặc kệ thời tiết có xấu thế nào đi nữa.

Em cũng dần buông bỏ thói quen sưởi ấm trước lò sưởi của phòng Sinh hoạt chung nữa, vì em cho rằng đó cũng là một cách rèn luyện giúp cho bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, một cách tăng cường sức đề kháng mới hay chỉ đơn giản là tránh gặp mặt anh ta.

Tất nhiên, việc thay đổi thói quen một cách bất thường không đi kèm những trận sốt hay những cơn đau đầu đến búa bổ mới lạ.

Cô Pomfrey nhiều lần đã nhắc nhở em giữ gìn sức khoẻ và quan trọng là phải đảm bảo ăn đủ bữa nhưng vào tai em thì chữ được chữ mất nên cũng đành chịu thua.

Margaret hiểu rằng, cô bạn của mình cố gắng làm kín thời gian biểu của mình chỉ là một hình thức đánh lừa bản thân, rằng cô ấy sẽ không bao giờ phải luỵ cái loại người như hắn, cô bạn của cô sẽ không bao giờ chấp nhận rằng bản thân mình cũng còn rất yêu anh, chỉ là cô cảm thấy anh ta như đang "sở hữu" cô như một món hàng.

Đây có phải tình yêu hay chỉ là một cách hắn lợi dụng cô để chữa lành vết thương trong quá khứ rồi vứt bỏ cô như một miếng băng gạc hết giá trị sử dụng?
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
REMOVE


Bên ngoài anh vẫn thể hiện một khuôn mặt không thể nào vô tâm hơn, nhưng sâu trong anh vẫn le lói một tia sáng, rằng cô sẽ trở về làm em bé của anh, là người anh yêu, tương lai sẽ trở thành người sánh bước trên lễ đường chung và là người mẹ của các con, người bà của các cháu anh.

Viễn cảnh này cổ tích thì phải chào thua vì "không làm mà đòi có ăn" như anh thì người khác sẽ thay anh vẽ nên cái tương lai đó với cô gái anh yêu

Lần này anh sẽ không xuống nước, bản thân cô gái cũng không thể nào chấp nhận cái cách anh ta "yêu".

Một bên thì đã "dìm chết" cái mối quan hệ xuống với Titanic, một bên vẫn ôm hy vọng người kia sẽ xin lỗi và rồi hai người sẽ trở về như xưa.

Thời gian như con thoi, chao qua chao lại đến ngày cô tốt nghiệp.

Sau khi kết thúc lễ tốt nghiệp, chụp hình chung với những người bạn, người thân trong gia đình, trong suy nghĩ cô lúc này đã thầm đưa ra quyết định.

Trong tương lai chưa rõ nó có phải là một quyết định sáng suốt nhất không, nhưng ở hiện tại thì chắc chắn rồi, cô sẽ rút sạch mọi kí ức liên quan đến anh.

Sau khi bàn bạc với Margaret, cô bạn cho rằng điều này là quá nguy hiểm, vì chỉ cần sơ suất thôi, bùa chú đó sẽ vô tình xoá sạch kí ức của cô.

Thấy bạn lo lắng cho mình như vậy, cô nhanh chóng an ủi bạn vì cô đã tìm hiểu rất kĩ bùa chú này trước khi thực hiện lên chính bản thân mình.

"Absquatulate" cô nhẹ nhàng thi triển phép thuật, nhẹ nhàng kéo ra một dải ánh sáng màu xanh ngọc, kí ức đẹp đau lòng, thứ tình yêu thời học sinh, có chút ngây ngô hồn nhiên đến khi tình yêu đấy dần pha màu tối của "chiếm hữu".

Ôi khi yêu, ai cũng muốn yêu hết mình, nhưng Tom thì không muốn chỉ đơn giản như vậy.

Cô phải là của anh, cả tâm trí, thân xác này mãi là của anh.

Anh ta không muốn cô suy nghĩ về điều gì hết, cả tâm hồn đều phải hướng về anh ta.

Nếu không thì anh ta cũng không ngại dùng tình dược, chính cái dung dịch đã làm nên con người hắn để trói buộc người hắn yêu bên mình.

Nghĩ đến cái đòi hỏi đến điên cuồng đó của hắn thôi, cô đã không ngại thực hiện một bùa chú hết sức nguy hiểm ấy lên bản thân.

Cô muốn rút sạch tất cả mọi thứ liên quan đến hắn ra khỏi đầu mình, kể cả những lời thật lòng mà hắn đã từng thốt ra để cầu xin cô ở lại Hogwarts.
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
CHỜ ĐẾN KHI NÀO


Hắn vẫn nỗ lực đi tìm cô, tìm trong vô vọng, tìm bằng cách nào chứ, đến cả tấm ảnh chụp chung với cô mà hắn còn không có thì Merlin cũng phải bỏ cuộc, cả tấm hình năm ấy anh tịch thu của thằng nhóc cùng nhà, bằng cách nào đó nó đã biến mất.

Hắn vẫn có niềm tin rằng, chỉ cần hắn yêu cô và cô cũng yêu hắn, thì dù cô có bay lên cung trăng làm bánh với chị Thỏ Ngọc thì hắn vẫn sẽ tìm ra cô.

Hắn cử những tay sai thân cận của mình bí mật ngày đêm tìm kiếm người con gái ấy.

Hắn không giao cho những người khác, bởi đó là một lũ ngu ngốc, làm việc không cẩn thận không khéo lại tổn thương người hắn yêu, chưa kể nếu để người khác biết sẽ biến điều này trở thành một điểm yếu chí mạng của hắn.

Ở London, cô gái ấy bận rộn với công việc bàn giấy như những muggle bình thường.

Mặc dù cô tốt nghiệp với thành tích khá tốt, thậm chí có thể xin được một công việc ở Bộ pháp thuật với điều kiện làm việc tốt hơn nhưng cô đã không chọn điều đó.

Không biết tại sao nhỉ, cô dành ra gần như cả thanh xuân của mình để học tập tại ngôi trường phép thuật kì diệu ấy, vậy mà cô cũng sẵn sàng bỏ đi một giấc mơ tuyệt đẹp để trở về với thế giới muggle làm một người bình thường với công việc hết sức bình thường, với mức lương chỉ vừa đủ chi tiêu, không dư dả gì nhiều.

Có lẽ một cuộc sống bình thường như vậy sẽ phù hợp với cô, hoặc do cô đã rút đi những kí ức tươi đẹp về hắn cũng vô tình đã rút đi những niềm vui khi được chìm đắm trong những phép nhiệm màu của pháp thuật chăng?

"Hay là chúng ta thử tìm kiếm ở thế giới muggle?

Ngài nghĩ sao thưa chúa tể."

-Một tay sai lên tiếng-

"Cô ấy chọn trở về thế giới của bọn máu bùn đó thật sao?".

Hắn trầm tư suy nghĩ.

Không phải là hắn chưa từng nghĩ đến điều đó, mà do hắn không dám quay lại cái nơi từng hành hạ tuổi thơ hắn.

"Sao ngài không thử quay trở lại đó tìm cô ấy nhỉ?

Tôi nghe người ta nói nếu còn duyên ắt sẽ gặp lại.

Ngài cứ thử trở lại một lần xem sao, chúng tôi sẽ đi sau phụ giúp"

Nhìn vẻ mặt đăm chiêu của hắn, mọi người cũng hiểu phần nào sự kinh tởm mà hắn dành cho muggle cũng như thế giới đó.

Mọi người cũng đã trong tư thế chuẩn bị đón nhận cơn cuồng phong từ hắn.

Kì lạ thay, không có gì xảy ra, hắn chỉ ậm ừ, nhẹ nhàng gật đầu và ra hiệu cho mọi người trở về.

Màn đêm buông xuống, một mình hắn nằm trong căn phòng lạnh lẽo, nằm nhớ về những kỉ niệm khi hai người còn đang theo học tại Hogwarts, nhớ những khoảnh khắc học chung tại thư viện, cười nói dưới gốc cây bên cạnh Hồ Đá.

Hắn nhớ giọng nói em, nụ cười của em.

Hắn đã mơ đến ngày em tốt nghiệp, khi đó hắn sẽ quỳ xuống cầu hôn và bế em về làm phu nhân của hắn ngay lập tức.

Lúc đó hai người giận nhau thì làm sao chứ, không lẽ với nhan sắc và tài năng này, không tin hắn không dỗ được cô đấy.
 
Receptation (Tom Riddle X Reader)
HỘI NGỘ


Cũng như mọi ngày, ban ngày Victoria bận bịu với những đống giấy tờ, những cuộc họp kéo dài hàng tiếng đồng hồ để tìm ra sự đột phá, những điểm mới để cải thiện và nâng cao chất lượng công việc, để cải thiện mức lương rẻ mạt.

Buổi tối, hình ảnh cô gái nhỏ ấy lại xuất hiện tiếp tục làm việc thu ngân ở một quán cà phê nhỏ gần nhà.

Với tần suất hoạt động như vậy nhưng nụ cười cùng giọng nói líu lo ấy qua thời gian dài đó vẫn không hề bị mất đi, đến cả những tay sai của Riddle khi nhìn theo dõi còn bị choáng ngợp trước khối lượng công việc đó, đặt chúng vào vị trí đó thì chọn Crucio còn sướng hơn là sống thử một ngày của cô.

Khi tường thuật lại cho chúa tể của mình, sắc mặt của Riddle cũng không khác chúng nó là bao.

Điều gì khiến người con gái của hắn phải làm những điều đó?

Vì tiền thôi sao?

Vậy làm vợ của hắn chẳng phải sướng hơn sao?

Sau tầm đó thời gian, cô vẫn không chịu trở về xin lỗi hắn để trở về thời gian ngọt ngào đó một lần nữa.

Càng nghĩ, cơn giận trong hắn càng trào lên, những tên thân cận thấy vậy thì ngu gì mà ở lại, có rớt lại đũa phép cũng không quay đầu lại nhặt.

Trở về phòng, cơn tức giận trong hắn bỗng chuyển thành những giọt nước mắt.

Hắn khóc vì cái quái gì?

Chính hắn đã nói dối cô, cũng chính hắn là người đã tự đẩy mình ra xa khỏi cô vì đam mê nghệ thuật hắc ám.

Nếu lúc đó, hắn nhẹ nhàng hơn, xuống nước để hai bên có thể ngồi lại nói chuyện một cách chậm rãi, từ tốn thì bây giờ đâu bị những thứ cảm xúc này giày xéo hàng đêm, mỗi ngày luôn sẽ có một "chú chim nhỏ" líu lo cho hắn nghe hàng giờ, luôn sẽ có bàn tay nhỏ nhắn xoè ra cho hắn nắm, xoa đầu mỗi khi hắn mệt mỏi, kể cả véo má vị "chúa tể khó ưa" để chắc rằng mặt hắn luôn tươi cười, không già đi vào chục tuổi vì nếp nhăn từ những bộn bề công việc.

Chỉ nghĩ thế thôi, hắn đã đưa ra một quyết định không chút suy nghĩ, NHẤT ĐỊNH PHẢI ĐƯA CÔ SỚM TRỞ VỀ BÊN HẮN.

Giống như buổi tối của mọi ngày, một lát bánh mỳ, một ly cà phê cũng đủ để cô tiếp tục với công việc thu ngân tại quán cà phê nhỏ đó.

"Xin chào quý khách, tôi có thể giúp gì được cho ngài?"

"Tôi muốn gặp em, em đã bỏ tôi đi quá lâu rồi".

Hắn nhẹ nhàng nói.

Vị khách hôm nay thật kì lạ, hình như đây là lần đầu tiên cô thấy anh, đúng không nhỉ.

Vậy sao cô cảm giác như đã gặp nhau từ lâu rồi, cũng có cảm xúc như thể đã từng yêu nhau, rồi cũng đã xa nhau.

Cô nhìn hắn một lúc lâu rồi mãi mới nhận ra mình vẫn còn đang trong ca làm.

"Xin lỗi vì đã mất tập trung.

Quý khách muốn đặt món gì ạ?"

"Tôi không muốn nhắc lại lần 2.

Tôi nói tôi muốn gặp em."

"Xin lỗi quý khách, tôi và anh không hề quen nhau.

Không biết anh đã nhầm tôi với ai, nhưng không sao, lâu lâu vẫn có sự trùng hợp thú vị đó mà nhỉ?"

"Em mới rời đi vài năm mà em nói chuyện như thể chúng ta là hai người xa lạ vậy Vic?

Về nhà thôi, chơi đùa thế là đủ rồi.".

Nói rồi hắn lấy tay kéo cô mạnh về phía hắn khiến cho cô cùng đồng nghiệp hoảng sợ và la hét lên khiến tất cả sự tập trung của mọi người dồn về phía họ.

"Anh là ai?

Tôi không quen anh, anh bỏ tay tôi ra.

Tôi sẽ báo cảnh sát đấy, BỎ RA!!!".

Mặc kệ sự phản kháng của cô, hắn vẫn mạnh tay kéo lê cô ra khỏi quán, đồng nghiệp khi chứng kiến cảnh đó cũng không ngồi yên.

Cô bạn nhanh chóng gọi cảnh sát đến, cùng sự giúp đỡ của các vị khách xung quanh, cảnh sát nhanh chóng đến tách hắn ra khỏi cô và đưa hắn về đồn.

Đến trụ sở, cô vẫn không hết bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra với mình, càng bất ngờ hơn khi người đàn ông xa lạ trước mắt luôn khẳng định rằng hắn và cô là người yêu.

Khi cảnh sát thẩm tra thì hắn có thể nói hết tất cả mọi thông tin về cô, điều đó càng khiến mọi ngưởi xung quanh hoài nghi về sự kì cục của hai người này, cuối cùng cảnh sát kết luận: NGƯỜI ĐÀN ÔNG NÀY ĐÍCH THỊ LÀ MỘT KẺ THEO DÕI.

Lời kết luận của cảnh sát khiến cho hắn càng nổi điên hơn và túm áo tên cảnh sát khiến cho tình hình càng trở nên hỗn loạn.

Tên thân cận đi theo thấy tình hình bất ổn liền xin lỗi rối rít rồi kéo hắn ra ngoài.

"MỘT LŨ MÁU BÙN CHẾT TIỆT!

Tao là chúa tể tối cao mà chúng nó dám kéo tao như kéo một tội nhân đến cái phòng bé xíu như cái nhà vệ sinh ở phủ để hỏi mấy câu ngớ ngẩn đó hả???".

Hắn bực tức lũ người đó nhưng càng đau hơn khi thấy người con gái mình yêu lại sợ hãi, không còn nhớ ra mình nữa.

Trở về phòng của mình, không biết lần thứ mấy rồi, hắn lại bật khóc, khóc ướt đẫm cả một mảng gối.

Hắn giống như một đứa trẻ khi mất một đồ quý giá gì đó, nhưng không có món đồ nào có thể thay thế vị trí đó.

Hắn có thể đã từng bỏ quên một số công việc, nhưng chưa một giờ phút nào hắn ngừng nghĩ về em, không một ngày nào hắn ngừng tìm kiếm em.

Vậy mà giờ đây khi gặp lại, không những không nhận được cái ôm ấm áp từng vòng tay nhỏ bé đó, giọng nói ngọt ngào hỏi thăm hắn đã sống ra sao trong suốt thời gian qua mà lại là cái ánh nhìn xa lạ của em, hắn đã làm gì để phải nhận lại những điều đó?

Giờ hắn phải làm gì để em tự nguyện trở về bên hắn?
 
Back
Top Dưới