Khác Receptation (Tom Riddle x Reader)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
362160127-256-k83392.jpg

Receptation (Tom Riddle X Reader)
Tác giả: Lavierose2005
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Imagination, life is your creation
Tất cả đều là sản phẩm của sự tưởng tượng.

Couple: Tom Riddle x reader
Nếu bạn là một Potterhead nghiêm túc thì đừng đọc truyện của tôi



voldermort​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Y/n x Rin
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hình xăm Thanh Long
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thanh Xuân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [QT] [BHTT] - Trốn Bất Quá Hắc Tâm Liên Nữ Xứng -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên qua là cái Riddle (đồng nhân Hp)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Receptation (Tom Riddle X Reader)
    Introduction (sơ bộ về nữ chính)


    Trong thời kì con người không ngừng phát triển bản thân để bắt kịp với xu hướng xã hội, họ phát triển bản thân nhằm thỏa mãn nhu cầu không ngừng tăng về mặt vật chất lẫn tinh thần.

    Ở đâu đó trong số những con người đó, xuất hiện một bóng dáng cô gái lại đi ngược lại với số đông.

    Mặc dù bộ phim đình đám năm đó đã kết thúc hơn 10 năm nhưng cô gái đó vẫn cày đi cày lại nhiều lần chỉ để ngắm hình ảnh một hình ảnh anh nam sinh, hay nói chính xác hơn đó là kí ức của vị chúa tể- "người mà không ai dám gọi tên".

    Mỗi lần chìm đắm trong cái nhan sắc chết người ấy, trong đầu cô lại nảy ra hàng vạn câu hỏi

    Nếu lúc đó thứ đúc kết ra hình hài hắn không phải là tình dược thì sao?

    Nếu lúc đó hắn biết rằng sự nguy hiểm của việc tạo ra nhiều Trường sinh linh giá thì như thế nào?

    Mặc dù biết trước được kết cục của hắn nhưng sự vô tri của cô gái vẫn cứ dai dẳng bám theo cô.

    Là một cô gái thông minh, thậm chí là còn là một "gương mặt điển hình trong làng con nhà người ta" nhưng lâu lâu trong tâm trí cô cũng muốn thử một lần đi vào trong chính câu chuyện mà cô thường "chìm sâu" với mong muốn giải đáp những thắc mắc của bản thân, cũng như được chiêm ngưỡng tận mắt cái vẻ đẹp đã đánh lừa biết bao nữ sinh và giáo sư của trường pháp thuật lừng danh ấy

    Vào một ngày như bao ngày bình thường khác, tưởng chừng cô vẫn phải đi theo cái lịch trình như những ngày khác: Đi học-Về nhà-Ăn cơm-Nghỉ ngơi-Học bài-Ngủ, một biến cố đã xảy ra làm thay đổi gần như hoàn toàn cuộc sống vô vị của cô.

    Trong một lần sốt cao trong đêm, do không kịp đưa đến bệnh viện chữa trị kịp thời, cô đã rời xa cõi trần gian, bỏ lại bao nhiêu hoài bão còn đang dang dở, bỏ lại tình yêu thương cũng như kì vọng của ba mẹ.

    Khi mở mắt ra, cái xuất hiện trước mặt cô gái không còn là hình ảnh ba mẹ đang trực chờ trước giường bệnh với bao mỏi mệt mà lại là một căn phòng ngủ xa hoa, nó trông giống như một căn phòng ngủ của quý tộc mà cô thường được thấy qua những tập truyện tranh hay những tư liệu mà cô thường tham khảo qua sách vở, internet.

    Trong lúc chưa định hình được những gì đang xảy ra trước mắt, bỗng cô nghe thấy tiếng gõ cửa.

    Sau khi được chủ nhân cho phép, bỗng một con gia tinh hớt hải chạy vào nói cho cô:

    "Cô chủ, ba cô bảo với Tapi rằng sắp đến giờ xuất phát, cô hãy chuẩn bị quần áo rồi xuống đi cùng ông ấy".

    Sau khi nó nói xong thì cũng biến mất với một tiếng "bụp" nhỏ, cô nghe vậy thì cũng sửa soạn quần áo một cách chỉn chu nhất có thể rồi xuống nhà như lời của "người ba".

    Khi đi xuống nhà, cô cũng tranh thủ ngắm nhìn một cách sơ bộ về nơi cô "vô tình" tới, kiến trúc căn nhà tựa như những căn nhà của giới tư bản hồi đó được cô nhìn thấy trong những trang sách.

    Ba cô thấy thái độ của cô như vậy liền đặt ra nhiều nghi vấn về lượng rượu cô đã sử dụng trong thời gian qua đã xuất hiện di chứng sớm vậy sao, ông cũng không quên thúc giục con gái nhằm kịp cho chuyến tàu đến Hogwarts nhưng với cái tác phong này thì có lẽ ông lại phải báo trước cho chủ nhiệm nhà về việc con gái sẽ đến trễ.

    Thay vì đi lên chuyến tàu tốc hành thì cô lại được ba "hộ tống" bằng chiếc xe hơi phù thủy.

    Khác với chiếc xe mà cô từng thấy trong truyện, chiếc này có vẻ sang trọng hơn, và tất nhiên nó cũng to hơn nhằm chở thêm cả đống hành lý của cô đến trường.

    Bước vào sảnh đường, cô lại trầm trồ trước vẻ trang nghiêm cùng vẻ huy hoàng của ngôi trường, bởi nó còn hơn cả những gì được khắc họa trên truyện cũng như những tập phim mà cô từng xem.

    Trong lúc cô còn đang "đứng hình" thì một người đến khoác vai cô vào bàn ăn của nhà.

    Cô thấy vậy cũng lẽo đẽo theo bạn, cũng không quên hỏi tên người bạn ấy.

    Khi nghe cô ấy hỏi vậy, người bạn này có một chút bất ngờ và búng mạnh vào trán cô nói:

    "Victoria Prince,tui là bạn thân của bà đó, hay do đống rượu "lụy tình" mà cậu quên mất cô bạn này thế?

    Để tui nhắc cho bà nhớ, tên tui là Margaret Lincoln, bà hay gọi tui là Mango.

    Được chưa tiểu thư ơi?"

    Đến lúc này cô mới biết bản thân đến đây lại có một cái tên mĩ miều đến vậy, nhưng "đống rượu "lụy tình"" mà cô bạn ấy vừa nói là gì?

    Khi cô hỏi về vấn đề này, bạn thân có chút bất ngờ, tưởng rằng cô bạn mình "say đến lú" nên tát mạnh vào mặt cô khiến cô có chút choáng váng, nhưng rồi cũng kể đầu đuôi câu chuyện cho bạn mình nghe

    Từ khi nhập học Hogwarts, cô bạn vô tình say nắng đàn anh khóa trên không chỉ bởi vẻ đẹp của cậu ta, mà còn bởi năng lực xuất chúng trong môn Độc dược và Phòng chống nghệ thuật hắc ám, không ai khác đó chính là Tom, Tom Riddle .

    Cô thường tìm nhiều cách khác nhau để có thể được gần cậu hơn, khi là ngồi cạnh trong lớp hay thư viện, khi là cho cậu một cục kẹo hay những đồ cô tự làm với hy vọng có thể tiến xa hơn trong mối quan hệ này.

    Cho đến một ngày khi cô đi ngang qua phòng Sinh hoạt chung thì nghe được cuộc trò chuyện của cậu và những người khác, cậu cảm thấy mình bị làm phiền và đôi khi thấy cậu như một thứ "ruồi nhặng" cứ bám lấy cậu.

    Nghe được những lời lẽ đầy "tuyệt vời đến chết tâm", cậu đắm mình vào những chai rượu từ ngày này qua ngày khác trong suốt mùa hè, đến nỗi ba mẹ cậu nhiều lần phải nhờ tới Mango đến can thiệp.

    Nghe xong câu chuyện đầy "bi thảm" của mình, cô thầm hạ quyết tâm phải "uncrush" để xây dựng cho chính mình một cuộc sống lành mạnh hơn, cũng như phát triển bản thân thêm hoàn thiện để "ai đó" phải hối tiếc khi đã nói ra những câu nói đầy tổn thương đấy
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    MỘT CHÚT THAY ĐỔI


    Từ sau khi biết những thông tin "sơ bộ" về cái thân xác này, cô đã lập cho mình một vài kế hoạch nho nhỏ nhằm thay đổi hình ảnh bản thân trong mắt người khác.

    Trước hết, cô đã nhờ Margaret giúp mình đi thay đổi kiểu tóc bởi vì cô hiểu rằng "Cái răng, cái tóc là góc con người", từ kiểu tóc xù màu nâu nay đã được biến hóa thành kiểu tóc ngắn uốn phồng được nhuộm thành màu xanh đen, tất nhiên là mọi thứ đều có sự can thiệp của phép thuật.

    Cô cũng dành thời gian của mình để nghiên cứu về những chủ đề như quidditch hay cùng Mango đi dạo gần Hồ đen để tán ngẫu về ti tỉ chuyện hàng ngày, có thể là những tiết học nhàm chán, những dự định trong tuần hay khi là những chàng trai.

    Cô còn tích cực rèn luyện sức khỏe của bản thân bằng việc từ chối các cuộc chơi thâu đêm mà thay vào đó ăn uống thanh đạm hơn và còn gọi cả cô bạn thân thức dậy mỗi sáng chỉ để chạy bộ cùng cô mỗi sáng, và cô đã thành công tham gia vào đội quidditch của nhà với vị trí Tầm thủ.

    Như mong muốn của cô, nhà Slytherin khá bất ngờ trước sự thay đổi đầy tích cực này, từ một cái đuôi của Tom nay đã lột xác trở thành một cô gái năng động, thân thiện, thậm chí còn hút hồn nhiều anh chàng không chỉ trong nhà của mình mà còn mở rộng sang các nhà còn lại.

    Về học tập, cô không còn thụ động như trước nữa, thậm chí còn năng nổ xây dựng bài trong các tiết học khiến cho các giáo sư và các bạn cùng lớp cũng không khỏi cảm thán về cô.

    Sau giờ học, cô lại kéo Mango lên thư viện, mặc dù Mango không thích điều này nhưng khi thấy bạn mình thay đổi như vậy thì cô cũng bất đắc dĩ chấp nhận bị kéo lê lên đây.

    Nếu như trước cô lên thư viện chỉ để ngắm nhìn một chàng trai nào đó dù cô không thích nơi này thì giờ đây, cô lại chăm chú nghiên cứu từng cuốn sách như muốn "khảm" tất cả kiến thức ấy vào đầu.

    Đến cả những chú "mọt sách" của nhà hàng xóm Ravenclaw cũng phải bất ngờ trước việc một con rắn nhà Slytherin cũng có thể chăm chỉ được như vậy, nếu chỉ cần thay đồng phục thành nhà Ravenclaw thì có khi lừa được cả huynh trưởng nhà đó cũng nên.

    Thành tích của cô cải thiện đáng kể, từ một người chỉ có thể ngước nhìn mọi người thì nay mọi người trong nhà đã phải ngước nhìn cái xếp hạng của cô trong những bài kiểm tra gần đây, mọi người còn nghĩ cô gái này chắc hẳn phải thay cả cái đầu rồi chứ không đơn giản là thay đổi vẻ bề ngoài.

    Ban đầu Tom không để ý về việc này, nhưng nhiều lần trở về phòng nghe các bạn cùng phòng kể về cô, anh mới nhớ đến sự thiếu vắng của 'cái đuôi' ngày nào cũng lẽo đẽo theo anh bị anh dè bỉu, thậm chí là có phần kì thị.

    Mỗi ngày trở về phòng, anh lại được nghe nhiều câu chuyện về cô gái này hơn, hôm thì chúng nó kể được gặp cô trong thư viện, có thằng phấn khích khi được cô tận tâm giảng bài, cô không đơn giản chỉ là "crush" của tụi con trai nữa, thậm chí gọi là nữ thần cũng không sai.

    Điều này lại càng kích thích sự tò mò của cậu về cô, không có lí nào con người lại dễ dàng thay đổi như thế?
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    CHẠM MẶT


    Như thường ngày, sau khi kết thúc những tiết học, cô lại chọn vùi mình vào thư viện, đơn giản vì hôm nay không có lịch tập luyện hay thi đấu quidditch.

    Kéo được cô bạn đi lên thư viện chung thì vui đấy, nhưng cô ấy chọn giấc ngủ thay vì sách thì cũng chịu.

    Trong khi cô đang chìm đắm trong cuốn sách Độc dược mà cô mới tìm thấy, cô đắm đuối vào những hương liệu, cách pha chế chúng mà không để ý rằng đối diện mình đã xuất hiện một hình bóng mà trước đây cô luôn từng theo đuổi, là hắn, hắn đến đấy bên cạnh phục vụ việc học tập, cũng là tò mò về sự thay đổi bất ngờ của cô.

    Trước mặt hắn giờ đây không còn là một cô gái tóc xù, lúc nào cũng lẽo đẽo theo hắn chỉ để đổi lấy một câu chào, một lời cảm ơn hay đơn giản chỉ là một ánh nhìn từ hắn nữa mà là một cô gái theo hắn cảm nhận là "chỉ có hơn một chút nhan sắc so với trước", hắn vẫn cho rằng "cái đuôi" này chỉ đang dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt" để có được sự chú ý từ hắn.

    Một khoảng trống tĩnh lặng đến kì lạ, thế là hắn đành phải lên tiếng trước:

    "Hôm nay em không đi tập quidditch à?"

    Cô đang ngồi chăm chú "chìm sâu" vào đống kiến thức Độc dược nên không để tâm đến những gì đang xảy ra, điều này vô tình khiến hắn có chút "quê độ", hắn thấy vậy cũng chả nói thêm điều gì nữa

    Mãi đến khi cô cảm thấy cần bổ sung chút năng lượng thì mới bắt đầu nhích cái mông ra khỏi ghế để đi cất sách và kéo Mango dậy đi ăn.

    Cho đến lúc này có mới nhận ra sự hiện diện của người con trai mà cô hằng đêm mong nhớ, mặc dù trong lòng có một chút thích thích thật đấy, nhưng cô vẫn làm ngơ và kéo Margaret dậy để đến Đại sảnh đường ăn tối.

    Hắn thấy thế liền đi theo cô và nói:

    "Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi".

    Em nghe vậy thì có chút bất ngờ, hắn có bắt chuyện với em trước đó sao?

    Em quay lại và đặt ngược câu hỏi lại cho hắn:

    "Chúng ta có nói chuyện trước đó sao?"

    Điều này đã vô tình chọc giận hắn.

    Người theo đuổi xếp hàng dài, họ ước được ngồi cạnh hắn, được nói chuyện với hắn thì cô chính là người đầu tiên lại dám làm lơ với hắn, thậm chí là không quan tâm những gì hắn nói.

    Thấy mặt hắn có chút cau có, cô cảm thấy điềm không lành, bèn kéo cô bạn của mình chạy càng nhanh càng tốt trước khi có một cuộc chiến nào nổ ra.

    Khi đang cố gắng lấp đầy cái bụng của mình để nhanh chóng lên kí túc xá nghỉ ngơi thì cô lại bắt gặp một ánh mắt không mấy thân thiện của anh chàng Tom Riddle.

    Những học sinh cùng nhà thấy vậy liền biết rằng sắp tới cô sẽ trở thành "đối tượng đặc biệt" của nhà Slytherin, cô cũng không mấy bận tâm về điều đó và nhanh chóng trở về kí túc xá của mình.

    Sau khi hoàn thành xong đống bài tập, cô chọn đi dạo ở hành lang để xả stress sau một ngày học tập đầy mệt mỏi cũng như khám phá ngôi trường mà mình đang theo học.

    Cô cứ đi dọc theo hành lang, tò mò với mọi thứ xung quanh mà không để ý rằng sắp đến giờ giới nghiêm.

    Đến khi cô nhận ra thì cũng đã quá trễ, cô chạy thục mạng về kí túc xá nhưng bản thân cô vẫn chưa nắm rõ đường nên bản thân đã chạy đi đến đâu cô cũng không rõ.

    Đến khi đến một hành lang lạ, cô chuẩn bị một tâm thế rằng bản thân sẽ làm nhà bị trừ đi vài chục điểm thì bất giác có một bàn tay lạ kéo cô vào một góc nào đó, đến khi lão Filch đi xa thì cô mới nhận ra người vừa cứu cô một mạng không ai khác chính là Tom.

    Ở cái cự li gần thế này, cô có thể chiêm ngưỡng được mọi góc cạnh của khuôn mặt hắn.

    Quả nhiên, hắn rất biết sử dụng cái nhan sắc tuyệt trần này để đánh lừa người đối diện, làm cho họ tin tưởng hắn một cách tuyệt đối, không mảy may về những tội ác mà hắn đã gây ra.

    Cô nhanh chóng thoát ra khỏi hắn.

    Hắn thấy cô như vậy liền lên tiếng trách mắng:

    "Hết thời điểm trong ngày để cô đi dọc hành lang hay sao mà cô lại chọn đúng cái giờ trừ điểm này vậy?

    Nếu lão ta mà bắt được cô thì cô sẽ kiếm lại số điểm đó như thế nào hả đồ ấu trĩ?"

    Nghe hắn trách mắng như vậy, cô cũng chỉ biết cúi đầu im lặng chịu trận.

    Thấy cô không phản ứng gì, hắn cũng đành bất lực đưa cô về kí túc xá bằng lối đi bí mật.

    Sau khi đưa cô trở về phòng, hắn cũng không buông tha cho cô.

    Hắn nắm lấy cổ tay cô và nói:

    "Quý cô này bị câm hay gì mà không biết nói lời cám ơn khi được người khác giúp đỡ?"

    Lúc này cô mới nói nhỏ: "Cám ơn đàn anh"

    Nhưng hắn cũng đâu dễ dàng thả cô đi như vậy.

    Hắn còn ráng xiên xỏ cô gái: "Đàn anh nào thưa cô, tôi cũng có tên của mình mà.

    Nói lại!"

    Cô nghe anh nói vậy bắt đầu có chút sợ hãi nhưng cũng cố gắng mở miệng nói: "Cám ơn anh, Riddle."

    Rồi nhanh chóng chạy thẳng và đóng mạnh cửa phòng lại khiến hắn có chút bực mình vì thái độ này của cô
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    QUIDDITCH


    Như thường lệ thì mỗi tuần nhà trường lại tổ chức những trận quiddtich giữa các nhà nhăm tạo ra sân chơi cho học sinh cũng như giúp các học sinh trong trường giải tỏa sau những giờ học đầy căng thẳng.

    Hôm nay diễn ra cuộc giao đấu giữa nhà Slytherin và Hufflepuff, cô cũng chả một chút lo lắng gì vì chắc chắn rằng trận này cũng như bao trận trước, nhà Slytherin lại chiến thắng nhờ mưu mẹo, một chút tinh ranh và cả lối chơi có chút "gian lận".

    Không biết vì một chút tò mò về tầm thủ mới của nhà hay là bị lũ bạn kéo ra sân, cả nhà Slytherin được một phen bất ngờ vì lần đầu tiên thấy huynh trưởng nhà mình lại đi xem trận đấu lần này.

    Bên cạnh những người dõi theo trận đấu thì vẫn còn rất nhiều cô gái còn đang bận chiêm ngưỡng cái nhan sắc của vị huynh trưởng, một học sinh ưu tú của trường Hogwarts.

    Ngay khi hắn định rời đi bởi cái sự ồn ào đến đau đầu bởi trận đấu thì vô tình đập vào mắt hắn là hình ảnh cô cố gắng bắt trái snitch để rồi rơi xuống chổi khiến cho cô phải ngay lập tức được đưa vào Bệnh thất, và tất nhiên, chiến thắng lần này vẫn thuộc về nhà rắn.

    Vào đến bệnh thất, cô được y tá đưa cho một thứ dung dịch màu xanh với cái mùi không thể nào tả nổi, thấy vậy cô chỉ đành "ngậm đắng nuốt cay" nốc cạn cái thứ đó rồi nhanh chóng lấy một viên kẹo từ đồng đội để giảm bớt cái mùi hôi ấy trong cổ họng của cô.

    Kể từ lúc vào bệnh thất đến bây giờ, cô như một minh tinh được các cánh nhà báo săn đón, không ít các bạn còn giúp cô xin nghỉ vài tiết học, có người thì mang đồ ăn đến tận giường giúp cô, thậm chí còn có cả người giúp cô ghi chép bài giảng trong suốt thời gian đó khiến cô đôi lúc nghi ngờ về những thông tin xấu mà cô biết về nhà của vị Salazar này

    Đến tối khi cô trở về nhà, cô liền chạy ngay cạnh lò sưởi để sưởi ấm bản thân chỉ vì hôm nay cô lại quên mang áo chùng theo khiến cho cái lạnh đeo bám cô từ hành lang cho đến khi về tới nơi.

    Cô ngồi dưới đất tận hưởng cái ấm của ngọn lửa mà không để ý đến hình ảnh cậu con trai cũng đang ngồi cặm cụi làm bài tập ở trên ghế nãy giờ cũng đang chú ý đến cô.

    Cái bầu không khí cứ im lặng mãi cho đến khi vị huynh trưởng lên tiếng:

    "Mới hết tàn tật trở về à Prince?

    "

    Lúc này cô mới quay lại và phát hiện ra anh ta, cô cũng nhanh trí trả lời:

    "Vâng thưa đàn anh, tôi có làm phiền gì không?"

    "Không, cứ tự nhiên, tôi đâu dám làm phiền anh hùng của nhà Slytherin"

    "Cám ơn những lời khen đầy "thiện chí" của anh, tôi cũng xin phép về phòng của mình"

    Kể từ sau vài lần nói chuyện, hắn nhận ra rằng cô có gì đó rất khác.

    Cô gái ngày nào còn í a í ới bên tai "anh Riddle ơi" nay chỉ còn cách gọi đầy khách sáo "đàn anh", "huynh trưởng".

    Hắn cũng nhận thấy ánh mắt cô nhìn hắn bây giờ rất khác, không còn cái ánh nhìn đầy yêu thích, mà đổi lại không khác gì một kẻ xa lạ.

    Lúc này trong đầu hắn nhảy lên nhiều dấu chấm hỏi "Có phải mình không còn đẹp trai như trước?", "Nghệ thuật hắc ám làm mất đi cái hình ảnh mà bao lâu nay hắn xây dựng rồi sao?, hay "Con bé này lại đang giở trò gì để tán tỉnh hắn đây?"....
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    TEAMWORK


    Quay lại lớp Độc dược, cô được vị giáo sư hỏi thăm về tình hình sức khỏe cũng như chắc chắn rằng cô bị mất lượng kiến thức trong suốt thời gian vừa qua.

    Bài thực hành hôm nay rất khó và rất quan trọng, buộc các học sinh phải ghép cặp với nhau để thực hiện, nên vị giáo sư quyết định cho các học sinh bốc thăm tìm partner của mình, và thầy cũng rất ưu ái các bạn nữ khi để họ lên bốc thăm bạn đồng hành của mình.

    Trong khi các cô gái đều rất mong muốn được ghép cặp với Tom thì cô lại hoàn toàn trái ngược.

    Tài năng của hắn trong các môn học là một điều không thể phủ nhận nhưng cô chắc rằng làm việc với loại người này thì xuống địa ngục còn sướng hơn.

    Ghét của nào trời trao của nấy, ngay khi mở phiếu thăm của mình, cô lập tức ngã khụy xuống vì cái tên trong tờ giấy không ai khác chính là cái người cô vừa thầm chửi "Tom Riddle".

    Cô thấy vậy liền nhanh chóng tìm người đổi phiếu thăm của mình, mấy cô gái thấy thế cũng nhanh chóng tranh giành chạy về phía cô để lấy lá thăm nhưng không thành, thậm chí cô còn bị giáo sư khiển trách vì làm ồn ào lớp học

    Ngay sau khi xếp đội hình, cô nhanh chóng đứng bên cạnh hắn với một thái độ không thể nào khó chịu hơn, hắn thấy vậy cũng nói thầm đủ để cô và hắn nghe

    "Cái phúc này không phải cô nào cũng được đâu, tận hưởng đi".

    Cô nghe vậy cũng liền đáp

    "Thế thì anh tìm cái đứa nào muốn rồi thay thế tôi đi, cái phúc phần này tôi cũng chả cần".

    Hắn nghe vậy tức giận lắm, vì cô chính là người đầu tiên dám nói hắn như vậy.

    Ngay khi bắt đầu, cô nhanh chóng đi lấy nguyên liệu và thực hiện mọi thứ nhanh nhất có thể để thoát khỏi thứ "âm hồn" này, trong khi cạo vỏ sò để lấy bột thì cô vô tình cắt trúng tay nhưng cô không để tâm vào vết thương đó mà nhanh chóng cùng hắn làm xong nhanh nhất có thể nhằm lấy được điểm về cho nhà của mình.

    Không ngoài dự đoán thì dung dịch của hai người họ đã thành công giành được cho nhà Slytherin 50 điểm.

    Khi đang đi trên hành lang thì bổng cô bị ai đó nắm chặt tay về phía sau, cô quay đầu lại thì thấy Tom dúi vào tay cô một miếng băng cá nhân và nói:

    "Đồ ngu nhà cô, cắt trúng tay mà không biết à?

    Lỡ máu nhỏ vào vạc thì sao mà dễ dàng lấy được 50 điểm từ ông già đó"

    "Không cần, cảm ơn anh đã quan tâm.

    Tôi nghĩ vết thương nhỏ cũng đã khô rồi, Giờ tôi xin phép anh thả tay tôi ra để tôi lên thư viện"

    "Thật trùng hợp, tôi cũng đang đi đến đó, đi cùng tôi"

    Nói xong hắn kéo theo tay cô đi dọc hành lang trước sự chứng kiến của nhiều học sinh của các nhà.

    Họ bắt đầu bàn tán xôn xao về mối quan hệ giữa cô và hắn, có người nói cô thật may mắn khi được nam thần trong trường nắm tay, có người lại nói chắc hắn bị dính bùa lú chứ nào giờ hắn có nắm tay cô gái nào như vậy, Tất cả những lời ấy lọt hết vào tai cô không thiếu một từ nào cả, ngay khi đến thư viện cô đã hất mạnh tay Tom khiến hắn có chút khó chịu nhưng cũng chả nói gì.

    Vẫn như thường lệ, cô chọn cho mình chỗ ngồi có đầy ánh nắng để đọc sách rõ ràng cũng như đỡ mỏi mắt hơn, bất ngờ thay lần này hắn ngồi bên cạnh cô và chọn cho mình một cuốn sách về những thần chú cổ xưa.

    Cô thấy vậy nhanh chóng ngồi cách hắn một chiếc ghế để tránh những lời bàn tán, tất cả những hành động đó đều thu hết vào mắt anh, Tom liền nói:

    "Chỉ là đọc sách thôi mà, tôi có làm gì cô đâu mà cô lại tránh tôi như thế?"

    "Không dám ngồi cạnh anh, mất công lại trở thành kẻ thù của các cô gái"

    "Từ khi em quay lại trường, tôi thấy cô rất khác, khác hơn trước đây rất nhiều"

    "Ý anh là sao?"

    Anh không giải thích gì, để cô lại với một dấu chấm hỏi to đùng ở trên đầu như vậy cũng vui.

    Cô thấy thái độ của anh vậy liền nhanh chóng rời đi để tìm một chỗ ngồi khác, anh cũng nhanh chóng nắm áo chùng của cô cho cô khỏi chạy, nhưng anh đâu ngờ là cô cởi bỏ áo chùng khiến cho hắn không lường trước, định lớn tiếng nhưng nhớ ra đây là thư viện nên cũng đành thả cô đi vậy.

    Đằng nào khi trở về cô cũng đến chỗ hắn lấy lại áo chùng thôi.
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    Giao lưu chút hí 🥹


    Bloody hell!

    Đây là tập truyện đầu tiên mình viết.

    Giọng văn của mình chỉ hợp để đi đấm nhau với địch chứ không hợp với văn chương nên nó hơi....

    Có gì dở hơi thì mọi người cứ thẳng thắn góp ý.

    Mình xin cám ơn và tiếp thu mọi ý kiến của các bạn

    Cám ơn những bạn đã và đang xem tập truyện này.

    Love you all
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    AI CẦN AI


    Sau khi rời khỏi hắn, cô đã nhanh chóng tìm được chỗ ngồi cạnh một cậu bạn bên nhà Ravenclaw.

    Cậu cũng khá bất ngờ trước sự xuất hiện của cô nhưng cũng nhanh chóng thích nghi và chủ động bắt tay làm quen với cô.

    Qua cuộc trò chuyện ngắn, cô biết được tên cậu là Gabriel Black, một gia tộc khá có tiếng trong giới phù thủy và anh ấy học trên cô một khóa.

    Cậu cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ trước sự nhan sắc cũng như chứng thực những lời khen của các giáo sư về cô đều là sự thật.

    Hai người cứ cười nói vui vẻ mà không biết đằng sau mình có một đám mây đen với ánh mắt sắc lẹm đang nhìn về phía hai người.

    Tom thấy cô nói chuyện vui vẻ với một anh chàng khác mà không hiểu sao bên trong hắn lại khó chịu như vậy, rõ ràng trước đây hắn là người chê cô phiền toái mà.

    Hắn đùng đùng bước về phía họ và nhanh chóng kéo cô ra khỏi chỗ ngồi.

    Cô thấy vậy cũng không dễ dàng để hắn kéo đi mà nhanh chóng hất tay mình ra khỏi tay hắn khiến cho tay cô đập mạnh vào cái ghế.

    Gabriel thấy vậy cũng nhanh chóng ra mặt giải vậy trước tình huống khó xử:

    "Cô ấy đang nói chuyện với tôi mà, huynh trưởng như cậu hành xử như vậy liệu có đúng đắn với quý cô đây không?"

    "Mày cũng biết tao làm huynh trưởng cơ đây, tao làm vậy thì sao, mày định dùng điều gì để cản tao à thằng ranh"

    Cô thấy tình huống đang có chiều hướng xấu đi liền lên tiếng

    "Tôi với anh ấy chỉ đang nói chuyện rất bình thường, cười nói không quá to trong thư viện.

    Anh là cái gì mà có quyền xen vào và kéo tôi đi một cách thô lỗ như vậy?"

    Tom nghe cô nói vậy liền tức giận bỏ đi, để lại hai cô cậu đứng đó với vẻ đắc thắng.

    "Để xem cô còn kiêu ngạo được bao lâu"

    Khi Tom ra khỏi thư viện, anh chàng Ravenclaw nhanh chóng quay sang thấy cô đang xoa cánh tay vừa nãy bị va mạnh vào ghế.

    Họ nhanh chóng đến Bệnh thất để xin ít dầu để xoa bóp phần tay đó.

    Phải công nhận anh chàng này rất tốt bụng, mới lần đầu gặp nhau nhưng anh không ngại giúp cô xoa bóp tay và hỏi han cô xem còn đau không.

    Cô có một chút ái ngại nhưng cũng rất tận hưởng điều này

    Khi hai người ra về thì trời cũng đã chập tối, Gabriel không quên dặn dò cô cẩn thận trước Tom và lấy áo chùng của mình khoác cho cô.

    Cô có một chút cảm động, không quên ôm anh một cái thay lời cảm ơn và ra về.
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    TAKE CARE OF HIM


    Khi về đến kí túc xá Slytherin thì cô cũng nhanh chóng đến phòng huynh trưởng để đòi lại chiếc áo chùng của mình

    Như một phép lịch sự thì cô gõ cửa phòng hắn đến khi được sự cho phép thì mới dám vào, sau một hồi gõ cửa thì cô nhận ra cửa không khoá thì bèn chuồn vào lấy áo chùng rồi lẻn ra ngoài.

    Khi cô bước vào trong thì có chút choáng ngợp trước sự xa hoa của căn phòng dành cho huynh trưởng.

    Không giống với căn phòng dành cho học sinh của nhà, căn phòng có chút rộng hơn, ấm áp hơn, thậm chí còn có cả kệ sách và ghế sofa riêng nữa

    Trong khi cô đang nhìn xung quanh phòng để tìm kiếm cái áo chùng thì bất ngờ tay cô bị kéo mạnh khiến cô không chút phòng bị mà té về phía sau.

    Cô biết mình sắp không xong rồi, lẻn vào phòng của chúa tể khác gì tự tìm được chết đây, cô chỉ biết im lặng và chờ bão tố ập đến.

    Hắn gằn giọng hỏi

    "Ai cho phép cô tự tiện vào phòng huynh trưởng?"

    "Tôi chỉ muốn lấy áo chùng của mình thôi.

    Tôi...tôi không có ý định ăn cắp thứ gì trong này đâu."

    "Cái này hả?".

    Hắn đến bên tủ và lôi ra chiếc áo chùng quen thuộc ấy

    "Đúng rồi, cám ơn anh."

    Ngay khi cô định tiến đến lấy thì hắn lại lùi về phía sau ôm đầu, nhìn biểu cảm trông có vẻ đau đớn lắm.

    Cô tiến lại gần kiểm tra thì thấy mồ hôi hắn tuôn như mưa, có lẽ do làm việc quá sức nên bị bệnh đây mà.

    Cô nhanh chóng dùng hết sức mình dìu hắn về giường, vào nhà vệ sinh chuẩn bị khăn ướt để chườm cho hắn.

    Cô cũng tranh thủ xuống nhà bếp lấy ít súp và bệnh thất để lấy thuốc hạ sốt cho hắn.

    Cứ như vậy cô chăm sóc hắn cả đêm đến khi không còn sức lực rồi gục bên cạnh giường

    Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, hắn thấy cô nằm bên cạnh giường vẫn nắm chặt lấy bàn tay hắn.

    Hắn có chút cảm động vì đây là lần đầu tiên một người như hắn biết được cảm giác được chăm sóc là gì, nếu là trước đây thì hắn sẽ nghỉ học một buổi và chỉ dành một buổi sáng để nghỉ ngơi và lại tiếp tục công việc huynh trưởng của mình.

    Hắn có chút bất ngờ, thậm chí là có chút tội lỗi vì trước đây thái độ của hắn với em không ra gì nhưng em vẫn dành cả 1 đêm để chăm sóc hắn bị bệnh.

    Hắn lấy tay chạm nhẹ vào khuôn mặt còn đang ngủ đó, nhìn vào chiếc má phúng phính đó, lần đầu tiên trong hắn lại nổi lên suy nghĩ chỉ cắn vào cái bánh bao ấy cho bõ ghét, muốn giấu cô bé nhỏ nhắn này là của riêng hắn

    Cô cũng nhanh chóng bị cái chạm nhẹ của hắn mà giật mình tỉnh dậy, cô sợ hãi lùi về phía sau, cầm chặt cây đũa phép chĩa về phía hắn.

    Hắn cũng bị hành động của cô làm cho giật mình.

    Cô nhanh chóng lấy chiếc áo chùng đang vắt trên ghế rồi chạy thục mạng ra khỏi phòng.
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    CÓ QUA CÓ LẠI


    Chỉ vài ngày sau việc đó, cô dần mất tập trung vào nhiều việc.

    Khi thì cô vô tình làm lủng cái vạc trong tiết độc dược, khi thì cô đọc sai thần chú khiến cho bạn cùng bàn biến thành con chuột.

    Đến lần chơi quidditch mới thật sự nghiêm trọng, cũng bởi hồn cô đang treo trong gió mà bị trái bludger đập mạnh vào đầu khiến máu cứ tuôn ra làm cho mấy đứa cùng nhà phải một phen khiếp sợ, kể cả hắn.

    Trong suốt khoảng thời gian cô ở bệnh thất thì luôn có cô bạn thân túc trực bên cạnh.

    Chắc hẳn cô phải tu mấy kiếp mới kiếm được người bạn tốt như Margaret đây, cô bạn không chỉ giúp cô thay băng gạc, mang đồ ăn cho cô, thậm chí còn giúp cô ghi chép bài học nữa.

    Mọi thứ cứ êm dịu nếu như mỗi lần như vậy đều không kèm những câu "ngập tràn yêu thương" của cô bạn như

    "Lạy Merlin, mới thay đầu chưa bao lâu giờ xuất hiện di chứng rồi à"

    "Đừng thấy tao chiều mày là mày có thể leo lên đầu tao, sau này mày phải chăm tao kĩ hơn nghe chưa"

    "Khi nào mày mới được ra khỏi cái phòng tẻ nhạt này?"

    Đủ mọi lời ca thán nhưng cô không hề cảm thấy cảm thấy tủi thân mà ngược lại cô còn xem đó là niềm vui khi ở bệnh thất.

    Có cô bạn í a í ới bên cạnh như này thì chả phải đang đánh lừa bộ não của cô để cô không còn cảm thấy vết thương bị đau nữa sao.

    Đến ban đêm, cảm thấy đầu đỡ đau hơn mọi ngày, cô quyết định đánh liều trốn khỏi bệnh thất để về nhà slytherin.

    Cô nhớ cái lò sưởi ấm áp ở phòng sinh hoạt chung, nhớ cái mùi sách vở đang chờ ở phòng, nhớ mấy con ma của nhà lắm rồi.

    Đang lén lút trở về nhà thì cô bỗng va phải một cái bóng đen cao khiến cho cô ngã mạnh xuống đất và cơn đau lại một lần nữa tái lại khiến cho cô ôm đầu oán than một hồi.

    Nhìn lên mới biết cái bóng đen đó không ai xa lạ mà chính là huynh trưởng nhà mình, cô nhanh chóng đứng dậy tính bỏ chạy nhưng nhanh chóng bị anh túm áo chùng lại

    "Vết thương chưa đỡ, cô tính đi đâu?"

    "Sao anh biết tôi còn đau hay không?

    Thả tôi ra!"

    "Mới ăn một trái bludger mà quên hết nội quy rồi sao.

    Nếu lão Filch mà bắt gặp cô đi dọc hàng lang vào giờ này thì cô tính làm gì để lấy lại điểm cho slytherin?

    Ăn thêm một trái bludger để trở thành anh hùng à?

    Nhanh chóng về bệnh thất, NGAY LẬP TỨC!"

    Cô vẫn cứng đầu, tính bỏ áo chùng chạy lấy người nhưng trò này cũ rồi, hắn bế cô lên rồi sải bước dài về phía bệnh thất.

    Mặc cho cô có đánh hắn, buông ra đủ câu "yêu thương" thì hắn vẫn cứ ôm chặt cô vậy.

    Đến nơi, hắn nhanh chóng mách lẻo với bà Pomfrey về cái tội trạng này.

    Bà cũng bất lực trước cái sự cứng đầu của cô bé này, nhỏ nhắn nhưng cứng đầu không thua một thằng con trai nào, vậy là nhiệm vụ canh chừng "tù nhân" đêm nay được giao phó cho Tom bởi bà cũng mệt vì số lượng học sinh ra vào bệnh thất trong thời gian vừa qua.

    Ngay khi được thả xuống, cô nhanh chóng chạy tọt lên giường chùm chăn giả vờ ngủ, chỉ chờ cơ hội hắn đi ra ngoài thì cô sẽ tiếp tục chuồn ra khỏi đây tiếp.

    Khi thấy mọi thứ dần trở nên im ắng, cô bình tĩnh bỏ chăn ra thì thấy một đôi mắt dán chặt vào người cô làm cho cô chút nữa là rớt tim ra ngoài

    "Sao anh không đi trực đi, ở đây làm gì?"

    "Bà Pomfrey có tuổi rồi, cô đừng làm mấy cái trò này nữa, tội nghiệp bà ấy"

    "Wow wow, tôi không nghĩ người như anh còn biết quan tâm người khác đấy"

    "Cám ơn cô"

    "Vì cái gì?"

    "Vì hôm trước đã chăm sóc tôi"
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    LẦN ĐẦU TIÊN


    "Em biết gì không?

    Đêm đó là lần đầu tiên có người chăm sóc cho tôi đấy"

    "Chứ cái mặt khó gần vậy ai dám chăm sóc cho anh"

    Nghe cô nói vậy, anh khó chịu cau mày lại.

    Ý cô là sao?

    Gương mặt này đã đánh lừa biết bao giáo sư, nữ sinh trong trường rồi, kể cả cô trước đây cũng đã từng mê mệt nó mà.

    "Em không cần giả vờ lạnh lùng làm gì, tôi biết mình đẹp trai mà"

    "Nếu đầu óc anh có vấn đề thì tôi gọi bà Pomfrey, anh đừng ngồi đây nói mấy lời sáo rỗng như vậy.

    Bà Pomfrey ơi!

    Có người bệnh nặng hơn cần bà cứu chữa gấp đây"

    Hắn nghe cô la thất thanh vậy bèn lấy tay bịt miệng cô lại nhưng cô cũng đâu vừa.

    Cô cắn mạnh vào tay hắn khiến cho hắn mất cảnh giác rụt tay về, nhân lúc hắn còn đang ngắm lại bàn tay xinh đẹp của mình thì cô tiếp tục kế hoạch trốn khỏi bệnh thất.

    Cứ thế một người đuổi một người chạy, không biết qua bao lâu, cái đường đi có chút sai sai thì cô mới dừng lại.

    Hắn lúc này đã tức giận lắm rồi, ai cho cô cái gan lớn để chọc giận hắn như vậy chứ.

    Hắn dồn cô vào góc tường, cô bây giờ đã run như cày sấy rồi, nếu biết trước có kết quả này thì dám gì cô nói được những lời như thế.

    Cô chỉ biết nhắm tịt mắt mình lại chờ bão tố tới.

    Hắn nhìn biểu cảm cô vậy lấy làm thích thú.

    Hắn chăm chú ngắm nhìn từng đường nét trên gương mặt cô, không biết thứ gì đã thôi thúc hắn hôn vào cái má bánh bao ấy khiến cho cô đang đứng bỗng dưng ngồi sụp xuống, có lẽ bởi vì sốc và cũng không biết nên làm gì tiếp theo.

    Hắn nhanh chóng đỡ cô dậy và "chữa cháy" cho hành động đó

    "Chỉ là tôi sợ cô sẽ la toáng lên làm cho ông Filch biết hai ta ở đây thôi"

    "Vậy sao anh không bịt miệng tôi như lúc ở bệnh thất đi"

    "Tôi..t..tôi...."
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    DRUNK


    Để ăn mừng việc cô ra khỏi cái "nhà tù tẻ nhạt" đó, Margaret cùng một vài cô bạn cùng phòng đã chuẩn bị một bữa tiệc hứa hẹn chắc rằng sáng mai cả phòng sẽ cùng cúp học vì tất cả mọi người hết mình hết đêm.

    Cô cũng rất tận hưởng bữa tiệc đó, đêm đó không biết bao nhiêu cái playlist được phát, bao nhiêu chàng trai được nhắc đến trong cuộc trò chuyện của các cô nàng,....

    Không biết đây là ly thứ bao nhiêu của cô, cô cứ uống, uống để làm trôi đi những chuyện đã xảy ra trong đầu cô, uống để quên đi cái chuyện tình đơn phương ngu ngốc trong quá khứ, uống để rửa sạch cái hình ảnh xấu xí của bản thân để bắt đầu một hành trình mới.

    Margaret thấy tình hình không ổn bèn dìu cô bạn ra khỏi bữa tiệc xuống sofa dưới phòng sinh hoạt chung để xuống bệnh thất lấy thuốc giải rượu cho cô và có lẽ lấy thêm cho cả phòng nữa.

    Lúc này mọi người đều đi nghỉ nên phòng sinh hoạt chỉ có mỗi cô nằm ở sofa nói nhảm cho không khí nghe.

    Tom Riddle sau khi đi tuần về thấy hình dáng cô như vậy thì nhanh chóng tiến lại gần kiểm tra tình hình.

    "Không ngờ có ngày em lại trong tình trạng như này, anh hùng của đội quidditch"

    Tưởng rằng cô bạn mình trở về, trong cơn say cô bộc bạch hết lòng mình

    "Ai đó, Margo hỏ?

    Tớ kể cái này cậu đừng kể ai nhé.

    Huynh trưởng nhà mình đúng là một thằng đểu cáng đích thực"

    "Mày biết gì không?

    Hồi xưa tao "cuồng" anh ta như một con ngốc.

    Phí cả thời gian cho một người như vậy ha"

    Hắn nghe cô nói vậy trong lòng có chút bực bội, nhưng cũng phải nín lại xem con nhỏ trước mặt còn nói thêm gì về mình không rồi tính toán luôn một thể

    "Anh ta tưởng mình là cái gì?

    Huynh trưởng thì đã sao?

    Anh ta đâu phải huynh trưởng duy nhất của cái trường này.

    À, có tí sắc đẹp, à mà anh ta cũng chả phải người đẹp duy nhất của cái nhà này và của cái trường này."

    "Mày biết gì không Margo, tao nghĩ anh ta độc thân lâu quá nên thấy đứa nào bám anh ta thì anh ta sẽ "bố thí" một cái hôn chăng?

    Tao được anh ta hôn vào đây rồi nè".

    Nói rồi cô chỉ vào má của mình

    "Thật tình, ông trời ban cho anh ta sắc đẹp nhưng hơi tự cao.

    Độ tự cao của anh ta chắc phải ngang ngửa cái đỉnh Everest.

    Urghhh.

    Kệ mẹ anh ta đi.

    Giờ tao tuyên bố với mày, bạn thân của tao, tao sẽ không thích cái thứ đó nữa"

    Nghe đến đây anh không còn nhịn được nữa, anh đưa tay nắm chặt cổ tay cô kéo sát vào người mình.

    Lúc này giác quan của cô đã cảm nhận được điều gì đó không đúng, ngước nhìn lên thấy một gương mặt thân quen cùng một ánh nhìn không mấy thân thiện lắm, trong tư thế này có chút gây hiểu nhầm nếu bị ai đó bắt gặp.

    "Wow, tao đang trong cơn ác mộng.

    Giờ tao phải đối mặt với cái đỉnh "tự cao" nè friend."

    "Không phân biệt được cả mơ hay thực à, vậy cho tôi xin lỗi trước nha"

    Đáp xuống đôi môi ấy là một nụ hôn sâu và.....ướt át.

    Không một chút phòng bị, cứ thế đôi môi của cô bị hắn ngấu nghiến đến tê dại.

    Men rượu thúc đẩy sự bạo dạn trong người cô, cô không hề né tránh nó mà ngược lại cô đang rất tận hưởng điều này.

    Nụ hôn ấy chỉ kết thúc khi cô không còn chút hơi thở nào mà gục vào lòng hắn

    "Chà, chưa bao giờ mà tao gặp được một giấc mơ nào chân thực như thế.

    Trong mơ mà hắn bạo dạn thế này thì chắc hẳn tao đã bỏ lỡ nhiều chàng trai có khả năng hôn tốt hơn rồi ha Margo"

    Nghe em nói vậy thì hắn cũng không giấu diếm gì nữa, hắn bế cô thẳng về phòng mình để cho cô biết thế nào là một bữa tiệc "overnight" trọn vẹn

    _______________________________________________________________________________

    Chap sau tôi tính viết H nhưng chắc cái chap này lâu ra lắm bởi vì tôi chỉ biết đọc H chứ không biết "hành văn" như nào để up mood như các tác giả khác 🙁((((
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    TẬN HƯỞNG (H+)


    (Chắc từ chap này đổi dần cách xưng hô thành hắn-cô sang anh-em bởi mình đang định hướng dần sau chap này sẽ ngược rồi về ngọt 😀)

    Anh đặt nhẹ cô lên giường, cởi bỏ lớp áo chùng rồi đến từng chiếc cúc áo vướng víu kia.

    Nhìn thấy thân hình của em, làn da trắng như sữa cùng đường cong chuẩn chỉnh, nếu giờ anh không tận hưởng tuyệt phẩm này thì quá có lỗi với bản thân chăng?

    Anh nhanh tay kéo chiếc váy của em và ném nó xuống giường.

    Ngay khi những tầng vải trên người bị trút bỏ, ý thức của em dường như đã trở về với thực tại nhưng em không sao chống trả được với sức trai tráng của anh, sự phản kháng của em lúc này không những vô dụng mà còn kích thích con quỷ bên trong anh.

    Anh hít lấy hít để cái mùi nhài lưu trên làn da em, mùi hương kích thích đủ giác quan khiến cho việc làm tình trở nên năng động hơn.

    Miệng anh cũng không rảnh rỗi, anh tận hưởng đôi môi em mặc cho cô có van xin đủ kiểu.

    Lưỡi của anh dễ dàng thâm nhập và khám phá từng ngóc ngách một của miệng em, nó vẫn còn dư âm của rượu nồng, ấm áp.

    Thật tình cái công việc huynh trưởng chết tiệt, nó đã khiến anh suýt bỏ lỡ một cực phẩm là em rồi

    Tay anh cũng bận rộn lả lướt trên cơ thể em.

    Anh bắt đầu nghịch đôi gò bông, nghịch đầu ti em khiến em cảm nhận được chút khoái cảm mà rên lên.

    Anh bắt đầu ngậm lấy đầu ti và xoa nắn bên kia khiến cho đầu óc của em như bị rút sạch chút nhận thức trong em.

    Bỗng em òa khóc lên khiến cho hắn giật mình, chỉ biết dỗ ngọt em bằng cái giọng trầm ấm

    "Không sao đâu, rồi em sẽ thích nó thôi"

    "Tôi hứa, tôi sẽ nhẹ nhàng"

    "Làm ơn, tôi cầu xin anh.

    Hãy tha cho tôi!"

    "Không dễ dàng thế đâu bae~"

    Lúc này cô chẳng biết làm gì ngoài rơi những giọt nước mắt đau đớn, nhìn cô như vậy, anh chỉ biết hôn nhẹ vào má cô rồi tiếp tục công việc của mình.

    Giờ đây, tầm nhìn của em không còn rõ ràng nữa, mọi thứ dần trở nên mờ ảo.

    "Ngoan. thả lỏng ra nào"

    "Tôi đau quá...xin anh mà.."

    Anh giả vờ như không nghe thấy mà còn tăng tốc độ đẩy lên.

    Đến lúc này, em không còn nghĩ đến chuyện phản kháng nữa.

    Em rên rỉ trước cảm giác lâng lâng đó.

    Khoái cảm đến bất ngờ khiến em không khỏi bật ra những tiếng rên rỉ phóng đãng.

    Những âm thanh ân ái hoan lạc không ngừng vang lên trong căn phòng, nếu để ai đó nghe được thì cô không dám nhìn mặt học sinh trong nhà mất.

    Nhân lúc hắn vào nhà vệ sinh tắm rửa, cô nhanh chóng mặc quần áo rồi chạy thẳng về phòng của mình

    Sau cái đêm "đáng nhớ" đấy, em thu mình vào trong phòng, cứ khóc đến khi mệt lả người thì ngủ.

    Mặc cho cô bạn ra sức hỏi chuyện thì em vẫn giữ im lặng như vậy.

    Mặc dù em đã đổi cho mình một diện mạo mới nhưng con người yếu đuối đó dễ gì thay đổi nhanh vậy được, huống gì đối diện với chuyện đó thì càng không thể nào vượt qua nhanh vậy được.

    Em tìm mọi cách tránh mặt anh, những cuộc rượt đuổi ngày nào cũng tiếp diễn nhưng chưa lần nào anh dễ dàng bắt kịp "bé iu" của mình cả.

    Sau những tuần ròng rã như vậy, em đã âm thầm đưa ra quyết định riêng cho mình

    "Cách duy nhất để không gặp mặt hắn chỉ còn cách đó thôi"

    ___________________________________________________

    Freakin', tôi thề tôi không biết viết H+, cái mà các bạn đang đọc được tôi chôm chỉa xào nấu lên

    A little secret: Tôi thường viết truyện kiểu 1 phát đăng ngay chứ lười không thèm check, có vấn đề gì thì các friend comment liền để tôi sửa liền nha.

    Merci ~.~
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    KẺ TRỐN NGƯỜI TÌM


    Ngày hôm sau, em xin giáo viên nghỉ buổi sáng với lý do sức khỏe, nhưng thực ra là âm thầm dọn dẹp đồ đạc trong phòng để trở về nhà của mình.

    Khi Margaret trở về thấy đồ đạc của em không còn trong phòng, cô bạn đã khóc ầm lên đòi tìm em, tiếng khóc to đến nỗi đánh động đến anh.

    Anh cũng nhanh chóng chạy dọc hành lang tìm bóng hình của em.

    Khi em đang đi ra đến cổng chờ đợi xe nhà đến đón thì bỗng ai đó kéo em lại

    "Em đi đâu đấy?

    Margaret nó đang khóc ầm ĩ ở nhà kìa"

    "Không phải việc của anh.

    Thả tôi ra"

    "Chơi đuổi bắt đủ rồi, trở về nhà ngay"

    "Bỏ tôi ra!

    Tôi đã xin phép chủ nhiệm nhà rồi, anh không có quyền hành gì để cản tôi cả"

    "Không phải đêm đó em rất tận hưởng điều đó sao?

    Nếu em dám bước ra khỏi cánh cổng này thì Hogwarts sẽ biết hết về chuyện của chúng ta"

    "Vậy sao?

    Anh cứ nói đi, tôi thách anh đấy"

    Nghe đến đây, hắn càng nắm chặt lấy cổ tay em mặc cho em vùng vẫy như thế nào đi chăng nữa.

    Đến khi xe nhà đến, tài xế bất lực nhìn đôi trẻ chơi trò kéo co với đủ từ ngữ "lịch sự" được tuôn ra từ hai bên, trò chơi này chỉ thật sự kết thúc khi chủ nhiệm nhà ra mặt và như vậy thì em mới thuận lợi lên xe trước ánh nhìn đầy tức giận của hắn

    Ngay khi trở về nhà, em đã xin cha cho em chuyển đến một ngôi trường khác để học tập.

    Vì em là con gái duy nhất của gia đình nên cha em không hỏi thêm điều gì mà chấp thuận yêu cầu của em ngay.

    Cứ như vậy, em chuyển đến Mỹ và tiếp tục học tập tại Ilvermorny, một ngôi trường phép thuật nổi tiếng cũng không kém gì Hogwarts, chỉ khác ở đây không có cô bạn thân Margo và những vị giáo sư như ở Hogwarts

    Đến hè, em lại được trở về gia đình, ngồi với cô bạn thân nói đủ thứ chuyện trên đời.

    Ban đầu khi em đi, Margo khóc lóc muốn sập cái nhà Slytherin, đến khi nhận được thư xin lỗi thì bao lo lắng, phiền muộn của cô bạn đều bay sạch theo gió.

    Margo trách em không kể với cô, em biết rằng với tính khí nóng nảy của cô bạn thì sớm muộn gì huynh trưởng Tom cũng sẽ đánh mất nhan sắc bởi những màn trả thù của cô bạn này.

    Từ khi em đi, em đã mang theo nửa linh hồn của anh ta.

    Cứ về đêm, anh lại lôi bức hình của em mà anh tịch thu được của thằng nhóc trong nhà ra ngắm.

    Anh trách mình đã cư xử tồi tệ với em trong suốt thời gian vừa qua, trách bản thân chỉ vì một chút dục vọng mà đưa em xa khỏi anh.

    Có nhiều đêm, sự tự trách dày vò anh cả trong mơ làm anh khóc ướt đẫm cả một mảng gối

    Cứ thế thời gian trôi qua, em trở về Hogwarts với thân phận "học sinh trao đổi" giữa hai trường.

    Khi em xuất hiện, bên cạnh sự chào đón nồng nhiệt của những người bạn cũ thì đâu đó có một ánh mắt đã âm thầm dán chặt vào em từ khi em bước vào cổng tới giờ.

    Đó không còn là ánh mắt ghét bỏ mà là ánh mắt của kẻ si tình, không biết hằng đêm anh đã mơ về viễn cảnh em trở về, em sẽ trở về với anh.

    Anh âm thầm lập ra một kế hoạch giữ chặt em lại, không để em vụt khỏi tay anh một lần nữa

    "Cái trò đuổi bắt này sắp kết thúc rồi, em nhỉ?"
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    CƯỠNG CẦU


    Trở về sau buổi học đầy mệt mỏi cùng một tràng chuyện trò cùng đám bạn cũ, đang đi về phòng dành cho học sinh Ilvermorny thì bất ngờ cô bị ai đó kéo lê dọc hành lang, nhận thức được đường đi này hướng về căn phòng mang đầy kí ức đen tối, cô cố hết sức hất tay khỏi anh.

    Chưa kịp bỏ chạy thì cô bị anh bế lên nhẹ tênh tựa như lông ngỗng, mặc cho đấm bao nhiêu cái vào ngực anh thì nó cũng chỉ như ruồi bay thoáng qua.

    Tới phòng cô bị hắn quăng mạnh xuống giường, không kịp để cô chạy thì anh ghì thân mình lên người em ngăn em trốn thoát.

    Anh vùi mặt mình vào cổ em hít lấy hít để cái mùi mà anh nhung nhớ bấy lâu nay, mùi hương của em tựa như thứ thuốc phiện đưa anh lên thiên đường vậy.

    Em nghĩ rằng anh sẽ lại hành hạ em như cái đêm hôm đó bèn khóc toáng lên làm anh giật mình.

    Anh nhanh chóng đỡ em dậy, ôm và xoa lưng em một cách dịu dàng.

    Em có chút bất ngờ trước hành động này nhưng ở gần anh chưa bao giờ em dám buông lỏng cảnh giác, em nhanh chóng vớ lấy cây kéo ở trên bàn chĩa vào anh

    "Anh tránh xa tôi ra"

    "Bình tĩnh, em hạ cây kéo xuống rồi mình nói chuyện"

    "Anh thả tôi ra, nếu không tôi sẽ..."

    "Em sẽ làm gì với cái đồ vật rất muggle đó?Hửm"

    "Nếu anh không thả tôi ra, tôi sẽ tự sát ngay tại đây cho anh xem".

    Nói rồi cô liền lấy cây kéo chĩa vào cổ mình làm cho anh sợ hãi, liền nhanh chóng tuân theo lời cô răm rắp.

    Ngay khi cô lùi về phía cánh cửa thì anh nhanh chóng chạy lại giật lại cây kéo.

    Trong lúc giằng co thì vô tình cây kéo cứa vào lòng bàn tay cô khiến hắn dừng hành động của mình và tiến lại kiểm tra vết thương cho cô.

    Càng thấy hắn tiến lại gần, cô cứ càng lùi về sau tránh né

    Nhìn cái cách cô xa lánh mình, anh không biết hình ảnh bản thân mình trong tiềm thức của cô đã tệ đến nhường nào để giờ đây cứ thấy anh là cô bỏ chạy như vậy.

    Anh chỉ đành dùng cái giọng trầm ấm để an ủi và kéo gần khoảng cách lại với cô

    "Tôi hứa, tôi sẽ chỉ băng bó vết thương rồi mở cửa cho em về ha"

    "Làm ơn, thả tôi về đi mà!

    Chỉ cần mở cánh cửa và tránh xa tôi ra, tôi tự băng bó được, cùng lắm thì tôi xuống chỗ bà Pomfrey"

    "Để tôi băng bó cho em cũng được mà, phiền gì tới bà ấy"

    Anh thấy máu không ngừng chảy, anh tiến lại ngăn kéo lấy bông và băng gạc rồi tiến về phía cô nắm chặt lấy cổ tay để sơ cứu.

    Cô thấy ý tốt của hắn cũng kìm lại sự nóng tính của mình để cho anh băng bó vết thương.

    Lần này anh giữ lời hứa, sau khi băng bó thì mở cửa thả cô đi

    "Em có cần tôi dẫn về phòng sinh hoạt của mình chứ"

    "Không cần anh quan tâm.

    Cám ơn anh đã băng bó cho tôi"

    "Tôi xin.."

    Chưa để anh nói hết câu thì cửa phòng đã đóng sập lại

    "lỗi"
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    QUEN DẦN


    Cả một tuần sau đó, anh không thấy hình bóng của em, anh chỉ đơn giản nghĩ rằng chắc em lại xin các giáo sư đổi lịch học vì không muốn thấy mặt anh.

    Đến khi dò la thông tin mới biết, em đã nghỉ học cả tuần nay rồi, em ở trong phòng những cuốn sách được các bạn cùng phòng mang về, các cô bạn ấy cũng thay phiên nhau ghi chép bài học, mang đồ ăn và thay băng gạc giúp em.

    Khi vết thương trên tay đỡ hơn, em cũng nhanh chóng quay lại việc học của mình, tất nhiên trò chơi đuổi mèo bắt chuột vẫn tiếp tục: hắn đến, em chạy

    Em đến thư viện, nơi này vẫn như xưa, không có chút gì là thay đổi.

    Em vẫn chọn cho mình một góc thân quen để chìm đắm trong đống kiến thức phép thuật và tìm thêm những thông tin hữu ích cho tiết học tiếp theo.

    Có lẽ vì chìm quá sâu trong mớ giấy da đó mà em không để ý rằng hắn đã ngồi cạnh và chìm đắm trong dáng vẻ tập trung của em nãy giờ.

    Ước rằng thời gian ngưng đọng mãi ở lúc này, để anh có thể được ngồi cạnh em, ngắm nhìn em lâu hơn, tham lam một chút thì liệu có thể nào anh và em nói chuyện với nhau được một chút nhỉ?

    Thật ra, em cũng mới phát hiện ra sự hiện diện của hắn vài phút mới đây, giả vờ tập trung chỉ để chờ cơ hội chạy ra khỏi cái tình huống này thôi hay chờ đợi cô bạn nào đó đi ngang qua để cô có thể bắt lấy và trở về như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Cứ như vậy, hai người ngồi lì vậy cho đến gần tối.

    Anh giả vờ rời đi để nhử em chạy ra khỏi để hắn bắt.

    Đúng như hắn tính, ngay khi hắn đi ra khỏi hành lang chưa xa thì một bóng hình vụt nhanh qua hắn.

    Hắn cũng nhanh chóng bắt kịp em, rồi bế sốc em lên như một nàng công chúa

    "Chà chà, chạy nhanh thế này chắc là khỏe rồi phải không?"

    "Thả tôi xuống, nếu không tôi sẽ hét lên cho cả trường biết đấy"

    "Em thử đi"

    "Cứu..."

    Một nụ hôn nhẹ đáp thẳng xuống đôi môi của em, chưa kịp để em lên tiếng nữa, anh đưa mặt mình sát lại gần

    "Sao, muốn cả trường biết nữa không?"

    "Anh thả tôi xuống , tôi tự đi được mà"

    "Không được chạy, nếu em chạy thì tôi sẽ trói em lại đem về phòng của mình đấy"

    Mới đặt em xuống đất chưa được bao lâu, đôi chân ấy như được lên dây cót như chuẩn bị cho cuộc marathon, anh dùng bùa trói rồi vác em lên vai bước nhanh về phía phòng mình mặc cho em có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa.

    Đặt em lên giường, hắn nhẹ nhàng dặn dò

    "Nằm yên ở đây, tôi đi lấy đồ ăn cho em".

    Nói xong hắn hôn nhẹ lên trán em rồi bước ra khỏi phòng, không quên ếm bùa khóa cửa lại đề phòng em bỏ trốn
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    SLEEP


    Khi anh trở về phòng cùng một đĩa đồ ăn ú ụ, anh thấy cô đã ngủ lì trên giường của anh của rồi.

    Anh khẽ đặt đĩa đồ ăn trên bàn rồi kéo nhẹ cái ghế ngồi bên cạnh giường ngắm thật kĩ gương mặt mà anh hằng đêm thương nhớ.

    Lúc ngủ nhìn cô như một thiên thần giáng thế, phải chi bên cạnh anh, cô không trốn tránh, nhẹ nhàng mà dựa vào anh như này nhỉ.

    Anh không biết giữ em làm của riêng mình như thế nào nếu em cứ sợ hãi, cảnh giác anh như thế này.

    Anh sờ nhẹ vào mái tóc mềm của em, cái chạm nhẹ này đã đánh thức em khỏi giấc mộng, em nhanh chóng kéo chăn kín người đề phòng anh lại làm gì mình.

    Thấy vậy anh cũng chỉ biết thở dài rồi quay ra lấy đồ ăn đưa về phía em

    "Chưa ăn gì thì không có sức đi khỏi đây đâu"

    "Không cần anh lo, tôi tự đi về được"

    Em nhanh chóng tiến về phía cửa nhưng dùng đủ mọi cách vẫn không sao mở được cánh cửa, kể cả dùng bùa mở khoá

    "Cái cửa chết tiệt này, nó bị kẹt à?"

    "Cái miệng nhỏ nhắn này không nên hỗn vậy chứ.

    Lại đây ăn xong rồi mới có sức phá cửa chứ"

    Nghe vậy, em chỉ đành bất lực tiến về phía anh để lấy đĩa đồ ăn, nhưng làm gì dễ dàng vậy.

    Anh lấy tay kéo cô vào lòng mình rồi vòng tay qua eo nhằm cho cô khỏi trốn thoát.

    "Bé iu há miệng để anh đút cho ăn nào"

    "Eo, đưa đĩa đây.

    Tôi tự ăn được"

    "Nào nào, bé ngoan có muốn về phòng không?"

    Thế là cô chỉ đành ngoan ngoãn để anh đút hết thìa này đến thìa khác.

    Nhìn vẻ mặt giận dỗi của cô, nó quá sức dễ thương rồi.

    Không kìm được cám dỗ, anh hôn nhẹ vào má cô.

    Cô cũng có chút yêu thích cái vẻ dịu dàng này của anh nên chả có hành động chống trả gì.

    Thấy cô cứ im lặng vậy, anh được đà ôm chặt rồi vùi mặt vào cổ cô hít lấy hít để mùi hương người con gái anh yêu

    "Nhột quá, tôi ăn xong rồi.

    Giờ thì mở cửa cho tôi về"

    "Cho anh ôm một chút nữa thôi"

    "Chúng ta không phải là người yêu.

    Mong anh giữ tự trọng"

    Nghe cô nói vậy, tim anh bỗng nhói lên

    "Cũng trễ rồi, em nghỉ lại ở đây đi"

    Lúc này cô mới để ý đến cái đồng hồ treo trên tường.

    Cô chỉ ngủ có một chút, ăn có một ít đồ ăn mà đã qua giờ giới nghiêm rồi sao?

    Anh ta quả thật là ranh ma, mọi sự chắc chắn đều do anh sắp xếp.

    Cô chỉ biết ôm cục tức này vào bụng rồi tiến về phía sofa để nằm.

    Là một người ga lăng, tất nhiên, anh một mực giả vờ tranh giành chiếc sofa để cô biết khó mà lui về giường nghỉ ngơi.

    Không biết qua bao lâu, khi cô nhoài người nhìn về phía anh, thấy không có động tĩnh gì thì liền mang chăn định ra đắp cho anh vì thật sự đêm nay rất lạnh, không thể nào để huynh trưởng bị bệnh chỉ vì cô được.

    Trong khi còn bận chỉnh lại cái chăn thì anh nhân cô hội kéo cô vào lòng mình

    "Như này ấm hơn.

    Ngủ ngoan nha công chúa".

    Không quên hôn một cái vào trán, cô chỉ biết bất lực mặc cho hắn ôm như con gấu bông trải qua hết đêm nay
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    CHIÊU TRÒ


    Để thử xem trong lòng em có anh không, anh liền cặp kè với một cô bạn cùng phòng em.

    Ofc, ngay khi được anh ngỏ lời, cô bạn đó nhanh chóng đồng ý.

    Người đẹp trai không đáng sợ, đáng sợ nhất là người đẹp trai mà họ biết sử dụng nó

    Chuyện cô bạn đó cùng chàng huynh trưởng slytherin hẹn hò cứ thế lan ra khắp trường.

    Đối với em thì đây là một tin tức xen lẫn đủ cảm xúc.

    Em cảm thấy vui mừng vì giờ anh đã có người yêu thì sẽ buông tha cho em, buồn vì sao nhỉ?

    Em cũng không định nghĩa được lúc này sao trong em thấp thoáng một nỗi buồn nho nhỏ

    Vì vậy, em đành nhờ đến quân sư tình yêu của mình, Margaret.

    Nghe đầu đuôi sự tình, em mới hiểu rằng trong lòng em cũng có anh, chỉ là còn chút nỗi sợ về cái đêm "chiếm hữu" hôm ấy mà khó mở lòng chấp nhận anh nữa.

    Biết sao giờ, em chỉ đành biết giấu cái thứ tình cảm đó vào trong lòng, chúc mừng cho cô bạn cùng phòng vì quen được anh người yêu vừa đẹp trai, vừa học giỏi như anh.

    Có lẽ giờ đây em cũng phải gác lại chuyện quá khứ để các chàng trai khác có cơ hội tiến vào trái tim em

    Sáng sớm, khi đang bận thưởng thức bữa sáng của mình cùng cô bạn thân, em thấy anh cùng bạn gái của mình nắm tay nhau bước vào Đại sảnh đường để ăn sáng, tối trước đó mặc dù đã thấy được cái vẻ dịu dàng này của anh rồi nhưng khi nhìn lại cũng vẫn có chút bất ngờ chấm phá thêm một ít ghen tỵ chăng?

    Margaret thấy biểu cảm đờ đẫn của em vậy liền kéo em đi chỗ khác để tránh nhìn về phía cặp đôi đang bày trò tình tứ trước mặt.

    Margaret chỉ biết an ủi cô bạn thân của mình vài câu lấy lệ, nếu được thì cô sẵn sàng đánh cho tên huynh trưởng nhà một trận chỉ để đổi lấy nụ cười của bạn mình.

    Vậy là hai người bạn cứ thế tiến đến lớp Độc dược, nghe nói hôm nay dung dịch họ được học có chút đặc biệt, nó có cái tên thật mỹ miều nhưng ai cũng biết rằng chính cái dung dịch này cũng mang đến cho anh một vết sẹo theo anh hết suốt cuộc đời, Tình dược

    __________________________________

    Too short but i have no idea for this, i mean...chắc chap sau phải đưa Tom Riddle về vibe của một red flag, nhưng không quá điên cuồng và chiếm hữu (spoil thế thôi nhá)
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    LÀM RÕ


    Tất nhiên, một người là sản phẩm của tình dược là anh không hề thích cái tiết học này chút nào.

    Mặc dù anh cũng muốn có cho mình một tình yêu của cuộc đời nhưng anh không muốn dùng cái dung dịch này lên bất kì người nào để rồi có thêm một đứa trẻ bất hạnh nào như anh cả.

    Mặc kệ có một "đám mây đen xì" trong lớp học, những cô gái ở đây ai cũng hứng thú với cái dung dịch này.

    Ai cũng tranh nhau muốn ngửi thử cái thứ dung dịch đó làm cho lớp học trở nên ồn ào

    "Im lặng, từng người một lên ngửi thử và nêu mùi hương các trò ngửi được"

    Lần lượt các cô gái lên ngửi, người thì ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng, người thì thấy thứ dung dịch này có mùi cam đào.

    Đến lượt cô, thấy vậy anh cũng có chút tò mò, anh cũng muốn thông qua mùi hương này để biết trong cô có chút rung động gì với anh không

    "Trò Prince, trò ngửi thấy mùi gì?"

    "Dạ thưa thầy, không có gì ạ"

    Câu trả lời khiến cho cả phòng rơi vào bất ngờ, anh cũng vậy.

    Mỗi người cơ bản đều ngửi được nhiều mùi hương quyến rũ đến mụ mị, mỗi cô là không ngửi thấy gì.

    Thấy vậy giáo sư Slughorn cũng nói cô thử lại một lần nữa nhưng câu trả lời của cô vẫn giữ nguyên.

    Anh cũng có chút thất vọng nhưng biết sao giờ, người làm tổn thương cô là anh, anh đòi hỏi điều gì từ cô chứ?

    Tiết học kết thúc, cô nhanh chóng về phòng của mình với đủ một tâm trạng không thể nào tệ hơn.

    Chỉ có cô biết rằng, thứ cô ngửi được từ cái vạc đó chính là mùi thảo mộc chỉ có ở anh.

    Cô biết rằng tình cảm này không phải ngày một ngày hai sẽ bỏ được, cô cũng không thể nào nói ngay lúc này vì điều này không chỉ tổn thương mỗi cô mà còn cả bạn cùng phòng của cô nữa.

    Anh bên này cũng không khá khẩm gì, học cái thứ dược khiến anh phải chịu ánh mắt khinh miệt từ mấy đứa trong nhà, đã thế còn cắm vào trong mình một nỗi đau, cái cảm giác bị bỏ rơi một lần nữa chăng?

    Mặc dù cả trường ai cũng biết bây giờ anh đã có một cô người yêu cũng rất xinh đẹp nhưng chỉ có anh biết rằng người thực sự anh yêu là ai
     
    Receptation (Tom Riddle X Reader)
    XIN EM


    Anh cũng biết rằng, với thân phận của em hiện giờ là học sinh trao đổi thì chỉ vài tuần nữa thôi thì em và anh sẽ phải chia xa một lần nữa.

    Tại sao anh biết điều này ư?

    Tất nhiên, việc làm người yêu với cô bạn cùng phòng chỉ là cách để anh moi móc thêm chút thông tin của em thôi.

    Anh không muốn mất em nhưng cái tôi của anh nó còn to hơn cả bánh xe bò, đời nào anh chịu hạ thấp chỉ để giữ em lại.

    Cách duy nhất cái đầu anh có thể nghĩ và làm được là dùng hành động của bản thân cùng với cái vốn đẹp trai để lay động tâm trí em.

    Hôm nay tâm trạng em vô cùng tốt, mà tâm trạng tốt thì phải phá luật của trường.

    Ban đêm, nhân lúc tất cả mọi người đều ngủ, em lẻn ra hồ Đen ngồi.

    Nơi đây vào ban đêm quang cảnh rất đẹp cùng với gió thoang thoảng mang theo hương thơm của cỏ dại.

    Em cứ ngồi thả hồn thưởng thức phong cảnh mà không để ý rằng ở anh đang ở phía sau nhìn về phía em nãy giờ.

    Khi cô xách dép quay về thì thấy anh đang đứng đó nhìn chằm chằm về phía mình, cô chỉ nhẹ nhàng lướt qua nhưng anh đã lên tiếng phá vỡ sự im lặng

    "Trễ vậy rồi, để tôi đưa em về"

    Cô chỉ biết ậm ừ để anh cứ đi theo sau như vậy.

    Rõ ràng hai người không phải người xa lạ nhưng sao trong trường hợp này thì lại tỏ ra không biết nhau như vậy.

    Cứ im lặng như vậy, cuối cùng anh vẫn là người nói chuyện trước

    "Em sắp kết thúc chuyến đi này phải không?"

    "Anh cũng hóng chuyện nhanh quá đấy"

    "Vì nó liên quan đến em thôi.

    Nếu không tôi cũng không rảnh để vào tai"

    "Và tôi thì không liên quan đến anh, chúng ta hơn hết vẫn chỉ là mối quan hệ xã giao, không đáng để quan tâm vậy"

    Anh tiến đến ôm cô từ phía sau

    "Này anh làm gì đấy?

    Buông tôi ra"

    "Anh vẫn yêu em, anh mong em tin điều đó"

    "Tôi chỉ tin những gì đang diễn ra trước mắt.

    Cả cái trường này ai cũng biết anh là người yêu của bạn tôi.

    Tôi không muốn phản bội bạn tôi"

    "Anh có nói rằng em phải yêu anh trong thời gian này đâu.

    Hay là em muốn thử chút cảm giác mạnh hửm~"

    "Anh thôi đi".

    Cô đẩy mạnh anh ra rồi nhanh chóng chạy đi

    "Công chúa giận rồi, mày tệ thật đấy Tom".

    Có chút tự trách nhưng ghẹo cô như này cũng vui thật đấy
     
    Back
    Top Dưới