Hạ Lục Nhất đã không về nhà được bốn ngày, và hiện tại, anh vẫn chưa có ý định sẽ quay về nơi đó.
Ngày ngày, Hà Sơ Tam đều đặn nhắn tin cho anh, gọi điện cho anh, nhưng đáp lại nỗ lực ấy chỉ là một sự im lặng kéo dài đến đáng sợ, hoặc cùng lắm là một phản hồi qua loa, lạnh nhạt đến đau lòng.
Ở đầu dây bên kia, Hà Sơ Tam cũng toát cả mồ hôi hột, lòng dạ như lửa đốt.
Dù đã lường trước việc anh sẽ giận, nhưng không ngờ lần này sự việc lại căng thẳng đến mức như thế.
Hôm nay, Hạ Lục Nhất đã đi mua một chiếc bánh kem nhỏ, một cây nến và một bó hoa tươi.
Anh lái xe đến khu biệt thự Thanh Long ngày trước.
Mục đích của anh là muốn chúc mừng sinh nhật chị Tiểu Mãn.
Ký ức ùa về như một thước phim nhòe nước.
Anh nhớ ngày còn bé, chị em anh nghèo khổ đến mức Tiểu Mãn còn chẳng biết đến sinh nhật là cái gì.
Anh nhớ mình đã từng dùng cơm ép chặt lại thành một chiếc bánh kem 'cơm', cắm một sợi rau giá lên trên thay nến để chị nguyện ước và thổi.
Tình cảnh ấy, khi nghĩ lại, vẫn luôn là một vết dao cắt vào lòng anh, đau đớn và chua xót khôn nguôi.
Biệt thự Thanh Long, sau lần bị kế hoạch của Lục Quang Minh cho phát nổ kinh hoàng thì cũng đã được tu sửa.
Nó bây giờ là tài sản của nhà nước, chung quy vẫn bị niêm phong, cấm vào.
Nhìn tấm bảng niêm phong màu trắng lạnh lẽo treo chễm chệ trước cổng, Hạ Lục Nhất có chút đau lòng mà dừng chân.
Anh tìm một bóng mát bên lề đường, lấy chiếc bánh kem nhỏ ra và đánh lửa, châm ngọn nến sinh nhật đơn độc của Tiểu Mãn.
Ngọn lửa nhỏ nhảy nhót giữa ban ngày, yếu ớt nhưng kiên cường.
"Chúc mừng sinh nhật chị!!"
Hạ Lục Nhất lẩm bẩm, hốc mắt bỗng chốc chua xót, giọng anh nghẹn lại: "Em trai của chị hôm nay rất buồn, hắn ta vẫn không thèm đến đón em...
Chờ gì chứ, thay vì cứ nhắn tin bảo chờ em gọi đến đón thì cứ phi xe đến đây, tống em vào ghế phụ rồi chở về thử xem, chả nhẽ em sẽ phóng ra khỏi cửa xe à?
Ngu ngốc.
Rõ ràng là cậu ấy cũng chẳng thèm muốn em về nữa..."
Anh cứ như người vô hồn, cầm chiếc bánh kem trên tay, nến thì vẫn chảy dài xuống bánh, hòa vào lớp kem trắng mịn.
Ngọn lửa nến càng ngày càng lớn, càng nóng, hơi nóng phả vào mặt anh, chảy xuống lớp bánh kem nhỏ bé.
Đột nhiên, từ đâu một tên biến thái đến, thản nhiên thổi mất ngọn nến của anh.
Hành động đó làm anh tức điên, bao nhiêu uất ức nén lại nãy giờ chực chờ bùng nổ.
"Cẩn thận đừng để bỏng" - Hà Sơ Tam đón lấy chiếc bánh kem từ trên đôi bàn tay Hạ Lục Nhất.
Hạ Lục Nhất giật mình, lầm bầm trong kẽ răng: "Nhắc tào tháo là tào tháo đến."
Anh cố tình không nhìn vào mắt cậu, giọng lạnh lùng: "Đến đây làm gì?"
"Hôm nay sinh nhật chị Tiểu Mãn mà, với lại...em cũng muốn tìm anh."
Giọng Hà Sơ Tam trầm ổn, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng và nhớ nhung không che giấu.
"Tìm được rồi, về đi."
Hạ Lục Nhất quay mặt không thèm ngó ngàng đến người thanh niên kia, nhưng thanh niên kia thì đột ngột lại ôm anh chặt từ phía sau.
Vòng tay, hơi ấm quen thuộc bao bọc lấy anh, khiến trái tim anh run lên.
"Em nhớ anh rồi, cùng em về nhà được không?"
Hà Sơ Tam thầm thì vào tai anh, giọng nói mang theo chút cầu xin.
"Chưa muốn về."
Anh trả lời, nhưng giọng nói không còn cứng rắn như trước.
"Chẳng phải anh luôn muốn biết vì sao em đi ăn tối cùng Sunny sao?"
Hà Sơ Tam khẽ hỏi, nới lỏng vòng tay để xoay người anh lại đối diện với mình.
Hạ Lục Nhất im lặng, ánh mắt bối rối nhìn sang chỗ khác.
Hà Sơ Tam không giải thích gì thêm, cậu xoay người đi thẳng đến cổng chính của căn biệt thự Thanh Long.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Hạ Lục Nhất, Sơ Tam dứt khoát đột lột phăng tấm vải niêm phong to đùng trước cổng.
Hạ Lục Nhất hốt hoảng, anh vội vàng: "Em điên à, tôi vừa mới được tạm tha, đừng lôi kéo tôi vào đó với em!"
Hà Sơ Tam cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự dịu dàng và một chút tinh quái.
Tay cậu rút ra một chìa khoá từ trong túi, bình thản tra vào ổ và mở ổ khoá cổng trước mặt Hạ Lục Nhất.
Anh có chút không tin vào mắt mình, sững sờ đứng nhìn.
Không để anh kịp suy nghĩ, Hạ Lục Nhất được Hà Sơ Tam nắm tay đi thẳng vào bên trong khu biệt thự.
Bước qua cánh cổng sắt, Hạ Lục Nhất sững sờ khi thấy căn biệt thự cũ đã thoát khỏi vẻ điêu tàn, đổ nát của thời gian.
Gian sảnh chính là bàn thờ của Tiểu Mãn và Thanh Long.
Hà Sơ Tam đã thay lớp gỗ mục nát bằng loại gỗ gụ đỏ sẫm, chạm trổ uy nghiêm nhưng vẫn giữ đúng cái nét mộc mạc của dân giang hồ năm xưa.
Khói nhang trầm bảng lảng tỏa hương, hai bức di ảnh được phục chế rõ nét, nụ cười của Tiểu Mãn và Thanh Long như đang chào đón anh trở về.
Hạ Lục Nhất đôi tay run rẩy chạm vào ngừng ngóc ngách của bàn thờ, của những kỷ vật cũ kỹ nhưng đã được phục dựng y hệt.
Giọng anh có chút chua xót, nghẹn ngào: "Sao em lại làm được điều này?"
"Trong thời gian anh bị giam, tài sản Kiêu Kỵ Đường đều bị đem đi đấu giá.
Em đã cố gắng hết sức, nhưng lúc đó lực bất tòng tâm, chỉ có thể mua lại được căn nhà cũ của mình, căn nhà ở thôn của anh và căn biệt thự này.
Phải chi em có nhiều tiền hơn em đã..."
Hà Sơ Tam nói, giọng thấp xuống đầy hối tiếc.
Lời nói của Hà Sơ Tam chưa dứt, đôi môi đã bị bao lấy bởi một nụ hôn của Hạ Lục Nhất.
Nụ hôn đó mãnh liệt, nồng nàn, chứa đựng bao nhiêu nhớ nhung, uất ức và cả sự cảm động không lời.
Cũng đã mấy ngày rồi anh mới được chạm vào thứ mềm mại ấy, thứ đã từng là lẽ sống của anh.
Khi nãy lúc cánh cửa này mở ra, anh đã hồi hộp vô cùng.
Hà Sơ Tam sợ rằng Hạ Lục Nhất sẽ không thích, sẽ nói anh lo chuyện bao đồng, hoặc sẽ tức giận vì anh đã phí tiền chỉ để khơi lại những kỉ niệm không đẹp của một thời đại ca giang hồ.
Nhưng mà, phản ứng của anh ấy đã nói lên tất cả.
Anh ấy đang rất vui, còn hôn rất sâu.
Hà Sơ Tam có chút đắc thắng, rời môi Lục Nhất, thì thầm: "Sao hả?
Cảm động rồi đúng không?
Chính Sunny đã giúp em đấu giá thành công nơi này đấy."
"Ồ...thế sao?"
Hạ Lục Nhất có chút ngại ngùng vì đã hiểu lầm, anh gãi đầu, khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm sai.
"Cô ấy cũng đã giúp em tìm lại được một số các nội thất năm đó để phục dựng cho giống nhất."
Hà Sơ Tam tiếp tục nói, ánh mắt lấp lánh.
"Em làm sao biết được nơi này từng như thế nào mà tìm mua chứ?"
Hạ Lục Nhất tò mò hỏi, anh vuốt ve chiếc ghế mây cũ đã được làm sạch.
"Dựa vào những bức tranh và cuộn phim những năm đó mà chúng ta vẫn còn giữ được.
Em đã khó khăn lắm mới ghép từng chi tiết, từng mảnh ký ức nhỏ lại với nhau.
Ông xã... anh có thương em không?"
Hà Sơ Tam hỏi, ánh mắt đầy mong chờ.
Hạ Lục Nhất bất lực nhéo má Hà Sơ Tam một cái thật mạnh, nhưng trong mắt anh lại chứa đầy sự cưng chiều.
Cả hai cũng đã bốn mươi, là những người đàn ông trưởng thành, có địa vị xã hội, nhưng đôi lúc lại ấu trĩ vô cùng.
Hà Sơ Tam nắm lấy tay anh, kéo anh đi: "Đi, em dắt anh đi tham quan."
Khoảng sân gạch nơi anh từng đổ mồ hôi tập Song Đao đã được lát lại bằng loại đá nhám chống trơn trượt, bền bỉ hơn nhưng vẫn giữ màu xám lạnh đặc trưng của thuở ấy.
Giá để vũ khí bằng gỗ lim chắc chắn đứng sừng sững ở góc sân, những cặp Song Đao được mài giũa sáng loáng, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo như đang chờ đợi chủ nhân cầm lên múa một đường bản lĩnh.
"Woaa. em tìm được nó ở đâu thế?"
"Ôi trời, cái này anh làm mất lâu rồi mà em cũng tìm lại được sao?"
"Nhớ khi xưa chỗ này Tiểu Mã bị Thanh Long phạt cho đứng tấn hẳn hai giờ vì tội lanh chanh.
Vừa hài vừa thương..."
Ký ức ùa về, Hạ Lục Nhất mỉm cười nhớ lại.
Hạ Lục Nhất lại tiếp tục được Hà Sơ Tam lôi kéo đến khu phòng ngủ của anh từ khi còn rất trẻ.
Chắc là khoảng mười lăm tuổi.
Chiếc giường gỗ cũ với bộ chăn ga kẻ sọc đơn giản, cái tủ đầu giường đầy vết trầy xước và chiếc đèn bàn tỏa ánh sáng vàng vọt đầy hoài niệm.
Mọi thứ hiện ra y hệt như trong trí nhớ của anh.
Hà Sơ Tam đã lùng sục khắp các cửa hàng đồ cũ, thậm chí là tìm đến những xưởng gỗ thủ công để tìm bằng được những món đồ giống hệt thuở ấy, phục dựng lại cái sự bừa bộn "có tính toán" mà Lục Nhất vẫn hằng yêu thích.
Đứng giữa không gian vừa lạ vừa quen, Hạ Lục Nhất cảm thấy lồng ngực mình nghẹn thắt.
Trái tim anh run lên vì xúc động.
Hà Sơ Tam không chỉ sửa sang một ngôi nhà, cậu đang sửa sang lại cả một thời tuổi trẻ hào hùng, đầy bụi bặm nhưng cũng đầy đau thương của anh.
Mọi thứ hiện ra như một giấc mơ, nhưng chúng toàn là những giấc mơ rất đẹp, rất thực.
Đang mải mê nhìn ngắm những kỷ vật trước mặt, Hạ Lục Nhất bị giật mình vì âm thanh phát ra từ máy phát nhạc ở góc phòng.
Là một bản nhạc jazz phương Tây hiện đại, giai điệu dập dìu, lãng mạn.
Hạ Lục Nhất quay lại nhìn Hà Sơ Tam, phì cười: "Lại bắt đầu buồn nôn rồi đấy."
Hà Sơ Tam không nói không rằng, bước chân đến bên cạnh Hạ Lục Nhất.
Cậu một tay vòng qua ôm lấy chiếc eo anh, một tay còn lại nắm lấy bàn tay thô ráp của anh một cách nâng niu nhất.
Cú ôm làm Hạ Lục Nhất giật mình, tim anh đập chệch một nhịp.
"Em lại bày trò gì nữa đây?"
Anh hỏi, nhưng giọng nói đã mềm nhũn ra.
"Khiêu vũ."
"Hả?
Khiêu vũ?"
----------------------------------
Chắc chắn là còn phải làm lành thêm 1 chương.
Nhưng đợi nhe hẹ hẹ