Khác [R361] Cuộc sống hôn nhân của Sơ Tam x Lục Nhất

[R361] Cuộc Sống Hôn Nhân Của Sơ Tam X Lục Nhất
Chương 20 - Con cái (2)


Mới trải qua "khóa huấn luyện mùa hè" được vỏn vẹn một tuần mà Jerry cảm giác như cả thế giới này không ai khổ bằng mình.

Cô bé bắt đầu bị ám ảnh bởi tiếng điều lệnh dõng dạc và sắc lẹm của ông chú Lục Nhất.

Nước mắt con bé rơi có khi tính bằng lít luôn rồi, nhưng cái lạ là cứ sau mỗi lần khóc lóc thảm thiết, hai ông chú lại bày đủ trò trêu chọc khiến con bé bật cười.

Thành ra, gương mặt lai xinh xắn ấy lúc nào cũng trong tình trạng dở khóc dở cười, mếu máo mà vẫn phải nhe răng ra hì hì.

Lịch trình của Jerry được thiết lập chặt chẽ như trong quân ngũ: Sáng sớm tinh mơ phải thức dậy tập thể dục rèn luyện sức khỏe, hít thở cái không khí còn vương chút sương đêm của Thâm Thủy Bộ.

Sau đó, con bé sẽ phải cùng chú Lục Nhất ra quầy sạp sầu riêng để rèn luyện tiếng Trung và học cách giao tiếp với mọi người.

Dân chợ ở đây ai nấy đều thích con bé vô cùng.

Họ vây quanh, khen ngợi con bé trông xinh xắn y như búp bê.

Cái nắng gắt gao của Hong Kong hun đúc làm hai gò má Jerry lúc nào cũng ửng đỏ, nước da trắng trẻo ban đầu nay đã cháy nắng đi vài phần, trông khỏe khoắn và lanh lợi hẳn ra.

Có người còn vui miệng trêu chọc Hạ Lục Nhất rằng bỗng dưng ở đâu nhặt được cô con gái quý hóa quá.

Mới ra sạp có mấy ngày mà Jerry đã ăn nói tiếng Trung lưu loát hơn, lại còn có mấy chiêu bài hút khách cực đỉnh.

Duy chỉ có một lần, vì mải mê ra dáng người lớn mà con bé lỡ tay ôm phải trái sầu riêng đầy gai nhọn, thế là cả khu chợ phải chịu trận nghe tiếng khóc oa oa ròng rã suốt một tiếng đồng hồ.

Giữa cái nắng ban trưa, Jerry vừa mượn được chiếc quạt nan của ông Bè Sa, vừa quạt lấy quạt để tỏ dáng vẻ bà cụ non, quay sang hỏi:

"Chú Lục Nhất, tại sao chú Sam không ra bán sầu riêng cùng mình?"

"Chú ấy phải đi làm."

"Chú Sam thật sướng!" – Con bé thở dài thườn thượt.

"Tại sao?"

"Buổi sáng chú Sam không bị ép thức sớm, không cần phải đi bán sầu riêng, ban đêm lại còn được ngủ cùng chú."

Hạ Lục Nhất nghe xong liền cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang động cả một góc sạp.

Anh cầm ly nước dừa tươi mát lạnh áp nhẹ vào má cô cháu gái để hạ nhiệt:

"Công chúa, uống đi.

Đừng giận nữa."

Thực tế thì bây giờ, "kẻ thù" số một trong lòng Jerry không phải là Hạ Lục Nhất mà chính là Hà Sơ Tam.

Rõ ràng là cùng tham gia khóa hè, vậy mà chú Sam lại được đặc cách quá đà.

Chú Lục Nhất tuy nghiêm khắc nhưng lúc nghỉ ngơi lại cực kỳ ấm áp, còn chú Sam thì thật là... quá quắt!

Ban ngày, chú Sam liên tục phát ra những lời cảnh cáo: nào là không được ôm chú Lục Nhất quá lâu, lúc ăn uống thì bảo con bé tự đi tìm ông bà ngoại, lúc xem tivi thì tuyệt đối không cho Jerry ngồi vào giữa hai người.

Thậm chí, khi con bé muốn vui đùa, chú Sam liền phẩy tay bảo đi tìm bạn bè mà chơi, vì chú Lục Nhất bận chơi với chú Sam rồi.

Đã vậy, chú Sam còn hay lè lưỡi, nheo mắt chọc quê khiến Jerry tức đến nổ đom đóm mắt.

Đỉnh điểm là mỗi đêm, chú Sam đều thẳng tay tống con bé sang phòng ông bà.

Có hôm Jerry ấm ức sang gõ cửa đòi chú Lục Nhất, nhưng anh cũng chẳng thèm mở, chỉ vọng ra giọng nói hụt hơi, đứt quãng bảo rằng chú đang tập thể dục.

Jerry nghiêng đầu khó hiểu, tập thể dục gì mà ban đêm lại mệt đến mức nói không thành tiếng như vậy?

Con bé ôm con robot lủi thủi về phòng, leo lên giường ông bà ngoại rồi thầm thì:

"Ông bà ơi, chú Lục Nhất có vẻ không ổn rồi."

"Không ổn?

Tại sao lại không ổn?"

"Chú Sam hình như bắt ép chú Lục Nhất tập thể dục.

Con thấy chú mệt đến sắp tắt thở.

Chú Sam thật là ác!

Mỗi lần tập như thế, sáng hôm sau đều thấy chú Lục Nhất toàn thân đau nhức."

Sáng sớm hôm sau, hậu quả đến ngay lập tức.

Jerry hả dạ vô cùng khi chứng kiến chú Sam bị ông ngoại cho ăn "gậy" vào mông.

Ông Hà vừa mắng vừa cầm chổi lông gà quất tới tấp:

"Nhà có con nít, có làm gì cũng be bé một chút!"

Hà Sơ Tam mặt mày nhăn nhó, vừa né vừa thanh minh: "Đã bé lắm rồi ạ..."

"Câm miệng!"

Ngày cuối tuần, không gian oi bức của mùa hè dường như dịu lại khi cả ba cùng dắt nhau đến khu vui chơi ngoài trời.

Jerry thích thú vô cùng, cái miệng nhỏ nhắn cứ líu lo không ngừng, chân chạy nhảy lung tung không biết mệt.

Đến khi thực sự rã rời, con bé lại nhõng nhẽo đòi chú Sam bế.

Khung cảnh ba người – hai lớn một nhỏ – đẹp đẽ và hạnh phúc đến mức người đi đường ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.

Hà Sơ Tam mua cho Jerry một que kem lạnh buốt.

Cả ba ngồi nghỉ chân dưới bóng râm, dẫu sao thời tiết mùa hè vẫn rất khắc nghiệt, không nên vận động quá nhiều kẻo con bé bị sốc nhiệt thì khổ.

Bỗng nhiên, tiếng quát tháo từ phía xa vọng lại: "Thằng bé này, đã nói bao nhiêu lần là ở đây không cho đánh giày!

Đi đi đi!"

Hạ Lục Nhất giật mình quay lại.

Cách đó không xa, một cậu bé đánh giày tầm chừng lớn hơn Jerry vài tuổi đang bị bảo vệ xua đuổi.

Mặt mũi thằng bé tèm nhem vết bẩn, quần áo chỗ rách chỗ lành cũ nát.

Cậu nhóc ôm khư khư cái thùng đồ nghề lủi thủi bước đi, nhưng cứ đi vài bước lại ngoái đầu nhìn về phía vòng quay ngựa gỗ với ánh mắt thèm thuồng.

Có lẽ cậu bé đã đứng đó rất lâu, nhìn ngắm những đứa trẻ đồng trang lứa được cha mẹ cưng chiều, nên mới bị bảo vệ chú ý.

Trái tim Hạ Lục Nhất bỗng chốc lệch nhịp.

Hình ảnh ấy giống anh khi còn bé đến xót xa.

Anh cũng từng là một đứa trẻ lấm lem bùn đất, từng đứng từ xa nhìn những đứa trẻ mặc quần áo đẹp đẽ được ngồi trên ngựa gỗ quay vòng theo tiếng nhạc du dương, để rồi cũng bị người ta xua đuổi như một món đồ dơ bẩn.

Ngày đó, anh còn may mắn có chị Tiểu Mãn an ủi, vẽ cho anh những chú ngựa trên nền đất bụi bặm.

Còn cậu bé này, chỉ có một mình giữa dòng người đông đúc.

Đang lúc Hạ Lục Nhất chìm trong ký ức, Jerry đã đột ngột nhảy xuống khỏi ghế, chạy lon ton đến bên cậu bé đánh giày.

Con bé lén lấy que kem của chú Sam đưa đến trước mặt cậu nhóc:

"Cho cậu nè!"

Cậu bé đánh giày ngơ ngác nhìn que kem tỏa hơi lạnh, rồi rụt rè lắc đầu: "Không, tớ không lấy."

"Tớ cho cậu mà, cầm lấy!" – Jerry kiên quyết, đôi mắt to tròn lấp lánh sự chân thành.

Hà Sơ Tam định bước đến giúp một lời, nhưng Hạ Lục Nhất vội ngăn lại, ánh mắt anh dịu đi: "Cứ tùy con bé!

Chẳng phải Jerry đang rất tiến bộ sao?"

Nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của anh, Hà Sơ Tam khẽ hỏi: "Có phải anh đang nhớ lại ký ức lúc bé không?"

"Hồi xưa anh còn tệ hơn thằng nhóc ấy, còn không biết đánh giày kiếm tiền." – Hạ Lục Nhất cười nhạt, nỗi buồn thoáng qua trong mắt.

Hà Sơ Tam siết chặt lấy tay anh, giọng đầy thâm tình: "Nếu em gặp anh sớm hơn, cũng sẽ chia cho anh một que kem như cách Jerry làm."

"Con nít ranh."

Cả hai cùng đi đến chỗ Jerry và cậu nhóc đang đứng.

Lúc này, cả hai đứa trẻ đã bắt đầu cùng nhau ăn kem, trông vô cùng vui vẻ.

Hạ Lục Nhất lên tiếng hỏi:

"Cháu đánh giày ở đây sao?"

Cậu nhóc giật mình, mặt mày tái mét vì sợ lại bị đuổi, vội giấu que kem ra sau lưng: "K-Không, cái này là bạn cho cháu.

Cháu không ăn cắp!"

"Đúng ạ, là cháu cho cậu ấy." – Jerry vội vàng làm chứng.

Hạ Lục Nhất và Hà Sơ Tam không nhịn được mà đưa tay xoa đầu Jerry khen thưởng.

Hạ Lục Nhất nhìn cậu bé, giọng nhẹ nhàng hơn:

"Cháu tên gì?"

"Là A Han."

"Tớ tên Jerry, là chú chuột ý!" – Con bé nhanh nhảu giới thiệu.

Hạ Lục Nhất nhìn vòng quay ngựa gỗ rực rỡ cách đó không xa, rồi nhìn A Han: "A Han, cháu có muốn chơi trò ngựa gỗ cùng Jerry không?"

A Han sững sờ.

Cậu bé nhìn hai người đàn ông lạ mặt, rồi nhìn sang vòng quay ngựa gỗ.

Cậu suy nghĩ lâu đến mức que kem bắt đầu tan chảy thành nước thấm vào kẽ tay.

Cuối cùng, cậu bé cắn môi, rụt rè gật đầu đồng ý.

Jerry và A Han leo lên những chú ngựa gỗ, chơi đến mức đầu óc chóng mặt quay vòng vòng mới chịu dừng.

Khi bước xuống, Jerry đã kiệt sức đòi bế, nhưng A Han thì vẫn còn rất sung sức, đôi mắt lấp lánh niềm vui sướng tột cùng.

Hà Sơ Tam nhìn cảnh tượng ấy, bàn tay càng nắm tay Hạ Lục Nhất chặt hơn.

Nhìn người đàn ông phong trần bên cạnh đang mỉm cười theo dõi lũ trẻ, anh cảm thấy yêu Hạ Lục Nhất hơn bao giờ hết.

Nếu có kiếp sau, anh ước mình có thể sinh ra sớm hơn một chút, chập chững đi tìm anh, lo lắng cho anh sớm hơn.

Hai đứa nhỏ lại chơi đùa, rượt nhau chạy ầm ầm.

"Lục Nhất Ca, thằng bé có chút đáng thương.

Hay là...."

"Không được!"

Còn chưa nghe hết ý định Hà Sơ Tam, Hạ Lục Nhất đã lập tức từ chối một cách dứt khoát.
 
[R361] Cuộc Sống Hôn Nhân Của Sơ Tam X Lục Nhất
Chương 21 - Con cái (3)


Ý định còn chưa kịp thốt thành lời đã bị khước từ thẳng thừng.

Hà Sơ Tam chắc chắn rằng Hạ Lục Nhất cũng có cùng suy nghĩ với mình; thế nhưng, việc nhận nuôi một đứa trẻ vốn chẳng phải chuyện đùa, cũng không phải chuyện cứ muốn là sẽ được ngay.

Chẳng hiểu sao, thẳm sâu trong lòng, Hà Sơ Tam khao khát có một đứa con với Hạ Lục Nhất đến lạ lùng.

Nghĩ lại, anh thấy mình có chút nực cười, lại có chút tham lam quá đỗi.

Giữa công viên lộng gió, A Han và Jerry đang chơi đùa vui vẻ thì bỗng dưng cậu nhóc khựng lại.

Nụ cười trên môi vụt tắt, gương mặt A Han cắt không còn giọt máu.

Cậu hốt hoảng chạy về phía thùng đồ nghề đánh giày, tay chân luống cuống vội vã.

Hạ Lục Nhất và Hà Sơ Tam đều vô cùng khó hiểu, chưa kịp mở lời hỏi han thì bóng dáng nhỏ bé của A Han đã lao biến vào con hẻm nhỏ.

Trong lúc chạy, cậu nhóc vẫn cố gắng ngoái đầu lại, gật gù mấy cái thay cho lời cảm ơn không kịp nói thành câu.

"A Han sao lại chạy mất rồi!" – Jerry ngơ ngác, gương mặt buồn hiu nhìn theo.

Hà Sơ Tam tiến đến bế cô bé lên, nhẹ nhàng vỗ về: "A Han bị ba mẹ gọi về, hôm sau chúng ta sẽ lại đến đây tìm A Han nhé."

Một tay anh bế Jerry, tay còn lại nắm chặt lấy tay Hạ Lục Nhất.

Từ nãy đến giờ, Hạ Lục Nhất cứ như người mất hồn, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía A Han vừa khuất dạng.

Anh im lặng, vì anh đã phần nào đoán được lý do tại sao đứa trẻ ấy lại sợ hãi đến thế.

"Lục Nhất Ca, chúng ta về thôi!"

Cả ba quay trở về nhà.

Jerry vì chạy nhảy suốt cả ngày dài nên vừa về đến nơi đã ngủ khì bì suốt cả buổi tối.

Khi bóng đêm bao trùm, Hạ Lục Nhất lại lặng lẽ đứng ngoài ban công, đăm chiêu nhìn vào khoảng không vô định.

Kể từ lúc rời khu vui chơi, anh dường như rơi vào một hố sâu im lặng.

Hà Sơ Tam bước đến, vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, tựa đầu vào vai:

"Có phải anh đã nhớ đến cậu bé A Han đó không?"

Hạ Lục Nhất thở dài, giọng trầm xuống: "Ừm, hôm nay trước khi A Han rời đi em có nghe được tiếng gì không?"

"Là tiếng huýt sáo."

"Em cũng nghe thấy?

A Han là bị một tên nào đó ra hiệu quay trở về.

Cậu bé là bị bắt ép đi đánh giày."

"Em biết điều đó và em cũng biết anh chuẩn bị ra tay cứu thằng bé."

Bị nói trúng tim đen, Hạ Lục Nhất hơi giật mình, khẽ quay người né tránh ánh mắt: "K-Không có, anh vừa được tạm tha không muốn động chạm đến mấy vụ như thế."

Thế nhưng, anh lại một lần nữa bị Hà Sơ Tam kéo chặt vào lòng.

Hà Sơ Tam mỉm cười dịu dàng: "Ông xã của em chỉ cần thở là em đã biết anh nghĩ gì.

Anh diễn tệ lắm."

Đến lúc này, Hạ Lục Nhất mới bắt đầu ậm ừ thú nhận về kế hoạch đang nung nấu: "Bọn chúng thật là khốn nạn, đến một đứa con nít cũng không tha.

Anh nói cho em biết, dù trước đây Kiêu Kỵ Đường làm ăn không sạch nhưng có quy tắc tuyệt đối không động vào trẻ em và trẻ mới vị thành niên."

"Vậy kế hoạch của anh là gì?"

"Anh dự ngày mai sẽ đến tìm thằng bé, lẻn tìm đến hang ổ của bọn chúng xem sao.

Ở đó chắc không mỗi mình A Han bị bóc lột."

"Em đi cùng anh."

Hạ Lục Nhất đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi Hà Sơ Tam như một lời an ủi, Hà sơ Tam sợ hãi đến muốn khóc đến nơi: "Không cần, anh có nhiệm vụ cho em.

Em liên lạc với Lục Quang Minh, bảo cậu ấy nói với Tạ Gia Hoa chuẩn bị một chút."

...

Ngày hôm sau, Hạ Lục Nhất lại xuất hiện tại khu trò chơi vòng quay ngựa gỗ, kiên nhẫn chờ đợi A Han.

Nhưng khổ nỗi, cậu bé hôm nay không có ở đó.

Anh đã rảo bước khắp các ngõ ngách, mất mấy tiếng đồng hồ ròng rã mới bắt gặp bóng dáng gầy gò ấy.

A Han trông vô cùng mệt mỏi, đôi vai nhỏ bé trĩu nặng bởi thùng đồ nghề, miệng vẫn rêu rao mời mọc khách đánh giày bằng giọng nói khản đặc.

Hạ Lục Nhất gọi lớn:

"Nhóc, lại đây đánh giày đi!"

Vừa nghe tiếng gọi, A Han đã nhận ra ngay đó là Hạ Lục Nhất.

Tuy nhiên, nỗi sợ hãi khiến cậu bé không dám tỏ ra quen biết.

Cậu lầm lũi tiến lại gần, quỳ xuống nhận lấy đôi giày của anh và cặm cụi đánh.

A Han của ngày hôm nay trông còn tàn tạ hơn cả hôm qua.

Trên cánh tay lộ ra vài đường roi đỏ ửng, cơ thể gầy gò hốc hác trong bộ quần áo rách nát cũ kỹ.

Hạ Lục Nhất giả vờ thản nhiên đọc báo, hạ thấp giọng:

"Cháu bị đánh sao?"

"Cháu... cháu..." – A Han ngẩng đầu ấp úng, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng Hạ Lục Nhất đã ra hiệu cho cậu cứ tiếp tục việc đánh giày để tránh bị nghi ngờ.

"Tại sao lại bị đánh?"

"Hôm qua cháu lo chơi cùng bạn không lo đi đánh giày nên bị phạt."

"Ai phạt cháu?"

"Là ông Seng!

Ông ấy nói cháu lười biếng, nên đánh cháu."

"Bọn chúng bao nhiêu người?"

"Cháu không được đi học, cháu không biết đâu.

Nhưng họ đông, bọn cháu không ngoan liền lập tức bị ăn roi rồi phải nhịn đói."

"Tại sao cháu lại ở cùng bọn chúng?"

"Ba mẹ cháu mất, con ở với chú.

Tự nhiên một ngày Ông Seng đi đến dùng súng hù dọa chú cháu, rồi bắt cháu đi nói là cấn nợ gì đó."

"Chú con không đến chuộc con về sao?"

"Chú con cũng chết rồi!"

Nói đến đây, cậu bé đột nhiên khóc nấc lên vì đau xót.

Hạ Lục Nhất sợ sự xúc động của cậu sẽ khiến cả hai bị phát hiện, anh đành nghiến răng giả vờ quát mắng cậu bé lau giày không sạch, sau đó ném tiền trả rồi đứng dậy rời đi.

Nhưng anh không đi xa.

Hạ Lục Nhất vòng qua một đoạn rồi lặng lẽ quay lại, âm thầm bám sát theo A Han.

Cậu bé vừa cầm được số tiền anh đưa liền rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Ở đó, một tên đàn ông đang phì phèo xì gà, hằn học đếm từng đồng tiền lẻ từ tay cậu bé rồi bỏ đi.

Hạ Lục Nhất âm thầm bám theo dấu vết, lần mò đến tận nơi ở của chúng.

Đó là một căn nhà tồi tàn, mục nát nằm sâu hun hút trong con hẻm cụt.

Xung quanh toàn là những dãy nhà hoang xuống cấp, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và sự im lìm đến đáng sợ.

Tên xã hội đen mở dây xích cửa cho A Han vào trong rồi cũng rời đi ngay sau đó.

Nơi đây có lẽ chỉ giam giữ những đứa trẻ, mà trẻ con thì khó lòng trốn thoát nên bọn chúng không cắt cử quá nhiều người, chỉ có một tên canh gác phía dưới và một tên ở trên gác.

Trong tay Hạ Lục Nhất lúc này là thanh Thanh Long Đao.

Sáng nay Hà Sơ Tam đã dặn dò anh rất kỹ: phải cẩn thận, không được để bản thân bị thương và phải kiên nhẫn chờ cảnh sát đến.

Nhưng khi đứng trước căn nhà ấy, nghe những âm thanh bên trong, anh không thể chờ thêm được nữa.

Lợi dụng lúc bọn canh gác lơ là, anh nhanh nhẹn như một con báo, lẩn khuất leo lên tầng gác.

Ghé mắt nhìn qua khe cửa nhỏ, trái tim Hạ Lục Nhất thắt lại.

Anh thấy A Han đang vòng tay ôm lấy một cậu bé nhỏ hơn, dùng lưng mình che chắn những đòn roi tàn nhẫn.

Không gian hỗn loạn bởi tiếng chửi bới tục tĩu của kẻ cai trị và tiếng khóc xé lòng của lũ trẻ.

Có đứa còn nhỏ hơn cả Jerry, chỉ biết chui vào góc tối mà gào khóc trong tuyệt vọng.

Cơn tức giận của Hạ Lục Nhất dâng lên đỉnh điểm, bàn tay anh siết chặt lấy chuôi Thanh Long Đao đến trắng bệch.

Sau một hồi "giáo huấn", bọn chúng ném cho tụi nhỏ vài cái bánh bao mềm nhũn, ôi thiu.

Anh nhẩm đếm, trong phòng có khoảng mười hai đứa trẻ, nhưng trên sàn chỉ có vỏn vẹn năm sáu cái bánh.

Hình ảnh đứa lớn nhường đứa bé, đứa bé mếu máo bẻ đôi miếng bánh mốc cho đứa lớn khiến Hạ Lục Nhất xót xa đến rơi nước mắt.

Trước đây, anh luôn được Thanh Long và Tiểu Mãn bao bọc, chở che.

Nhìn những sinh linh tội nghiệp này, anh cảm thấy hổ thẹn với chính mình, anh có là cái thá gì mà có quyền than khổ với trời đất?

Hạ Lục Nhất quyết định hành động.

Anh bước ra hành lang, dùng Thanh Long Đao cố sức cậy mở ổ khóa xích.

Tiếng kim loại va chạm phát ra âm thanh cực lớn khiến bọn gác phát hiện.

Một tên hô hào tiến đến tấn công.

Thế nhưng, đối với anh, một chọi hai vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tên kia vừa ngã xuống, anh đã nhanh chóng giật phăng chìa khóa.

Cánh cửa mở ra, lũ trẻ sợ hãi lùi lại, duy chỉ có A Han là nhận ra anh: "Chú...

Chú Lục Nhất!"

Anh đưa ngón tay lên môi, ra lệnh cho cậu nhóc: "Chú đến cứu các con, đừng khóc nữa đi theo chú."

A Han quay sang trấn an những đứa trẻ khác: "Chú Lục Nhất là người tốt, chú ấy đến cứu bọn mình."

Nhóm trẻ nhỏ vừa mừng vừa sợ, lặng lẽ đi theo sau Hạ Lục Nhất.

Anh vừa cảnh giác quan sát, vừa vội vàng bấm máy gọi cho Hà Sơ Tam.

Mỗi tiếng chuông điện thoại reo lên là một nhịp tim anh đập liên hồi.

Mười hai sinh mạng đang nằm trong tay anh, nếu cảnh sát không đến kịp, ngay cả anh cũng khó lòng giữ được mạng sống.

"A Tam, tổng cộng mười hai đứa chúng bị nhốt ở..."

Lời nói chưa kịp dứt, Hạ Lục Nhất đã đột ngột quỵ xuống, chiếc điện thoại rơi khỏi tay.

Một tên đàn ông đã dùng gậy sắt đánh lén từ phía sau, đầu anh bị tét một đường sâu, máu tuôn ra bê bết.

Hạ Lục Nhất đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo.

A Han nhìn thấy cảnh tượng đó liền hét lớn: "Chú Lục Nhất, đừng đánh chú ấy!"

Đám người của tên Seng kéo đến đông nghịt.

Mười hai đứa trẻ một lần nữa bị tóm gọn, đứa nào giãy giụa liền bị chúng giáng cho những cái bạt tay.

Hạ Lục Nhất cố gắng gượng dậy, gương mặt đầy máu, anh gồng mình đứng thẳng đối diện với tên cầm đầu Seng.

"Song Đạo Huyết Tu La, mười mấy năm rồi mày vẫn chưa bỏ cái thói chen chân vào chuyện người khác à?"

Hạ Lục Nhất nắm chặt Thanh Long Đao, ánh mắt sắc lẹm: "Tao là đang giúp tụi mày tránh xử tội tử hình thôi."

Ông Seng cười lớn đầy ngạo mạn: "Có tử hình hay không thì tao không biết, nhưng tao chắc chắn hôm nay mày phải chết trước tao."

Seng ra lệnh cho đám đàn em lao tới xử lý Hạ Lục Nhất.

Số lượng quá đông khiến anh dần rơi vào thế hạ phong.

Vì đang được tạm tha, anh không dám dùng đao chém người, chỉ có thể dùng tay không chống trả.

Bọn chúng lại toàn sử dụng hàng nóng, nếu không có thân thủ phi phàm, có lẽ anh đã nằm lại tại đây từ sớm.

Kế hoạch chỉ mới thực hiện được một nửa, nếu chết ở đây thật sự quá tiếc nuối.

Hà Sơ Tam sẽ hận anh cả đời, không, có khi kiếp sau vẫn còn hận.

Bất chợt, một tên cầm dao nhắm thẳng vào ngực anh mà đâm tới.

A Han là một cậu bé nhanh nhẹn, thấy Hạ Lục Nhất đang gặp nguy hiểm, cậu dùng hết sức bình sinh cắn mạnh vào cánh tay tên đang giữ mình, rồi lao nhanh như chớp về phía tên cầm dao: "Không được giết chú Lục Nhất!"

"Mẹ nó, thằng chó này.

Tao cho mày với nó đi luôn!"

Hạ Lục Nhất giật mình quay lại, lưỡi dao nhọn hoắt đang hướng thẳng về phía A Han.

Hắn ta thực sự định ra tay với một đứa trẻ mười tuổi?

Không màng đến tính mạng hay kế hoạch gì nữa, Hạ Lục Nhất lao người tới che chắn cho cậu bé.

Một nhát dao chí mạng lại một lần găm thẳng vào bả vai phải của anh.

Có tiếng súng lớn vang lên.

Cảnh sát đã ập đến.

Đám người ông Seng bắt đầu chạy tán loạn.

A Han khóc nức nở, gọi tên Hạ Lục Nhất trong đau đớn.

Anh khẽ mỉm cười, dùng chút sức tàn vỗ lưng cậu bé an ủi, tay vẫn cầm chắc Thanh Long Đao không dính máu ôm chặt A Han vào lòng.

Mất máu quá nhiều, cơn buồn ngủ ập đến, Hạ Lục Nhất từ từ nhắm mắt lại...Trước khi chìm vào mê man anh lại nghe được âm thanh ấy: "LỤC NHẤT CAAA!!!"
 
[R361] Cuộc Sống Hôn Nhân Của Sơ Tam X Lục Nhất
Chương 22 - Con cái (4)


Hai ngày sau...

Hạ Lục Nhất nằm im lìm trong phòng hồi sức, khắp người là băng trắng quấn từ đầu đến tay.

Phải khó khăn lắm anh mới tỉnh lại sau hai lần rơi vào tình trạng nguy kịch.

Hiện tại, đầu anh nặng như búa bổ, tay phải gần như tê dại, chỉ có thể mệt mỏi cử động vài khớp ngón tay.

Cái tay phải của anh đúng là vô phước, sau bao nhiêu chuyện lại phải chịu thêm một trận đòn nặng nề đến thế.

Anh vẫn còn nhớ mang máng trước khi lịm đi, mình được Hà Sơ Tam đưa lên cáng thương, miệng cứ liên hồi gọi tên anh không dứt.

Nằm trong xe cấp cứu, nhiệt độ lạnh đến thấu xương làm môi anh đánh cầm cập, tiếng còi xe hú hét khiến đầu óc đau nhức nhối.

Cũng may là lúc đó có một bàn tay đã nắm chặt lấy tay anh.

Hà Sơ Tam cứ thế áp tay anh vào má mình mà khóc lóc, một gã đàn ông bốn mươi tuổi mặt mày tem nhem rất khó coi: "Lục Nhất Ca đừng ngủ, cố gắng lên, đừng bỏ em... làm ơn.

Em xin anh.

Đừng chết."

Lúc đó Hạ Lục Nhất chỉ có thể máy môi mắng nhỏ: "Chết cái rắm, đừng trù anh."

Hạ Lục Nhất được nằm ở một phòng riêng biệt.

Trong phòng, Thôi Đông Đông đang bận bịu gọi điện thoại cho ai đó.

Tô Tân thì tận dụng cơ bắp đi gọt trái cây dâng tận miệng Tiểu Mã nhưng hắn ta cứ từ chối: "Đại ca còn chưa tỉnh.

Ăn không vô".

Tô Tân gạt đi: "Anh cứ không ăn gì như thế này, không chừng sẽ ngất cùng Lục Nhất luôn ấy".

Ba người họ đúng thật là anh em thân thuộc, nhưng nói gì thì nói, lúc tỉnh lại anh vẫn muốn gặp ông xã của mình hơn.

"Ồn ào quá." – Vừa tỉnh lại, Hạ Lục Nhất đã cau có.

Vừa nghe tiếng anh, cả ba đã mừng rỡ chạy đến.

Tiểu Mã la lớn: "Đại ca.

Anh tỉnh rồi sao?

Huhu... em lo cho anh lắm."

"Anh tỉnh thì tốt rồi, để em đi thông báo cho A Tam." – Tô Tân lật đật chạy đi.

Thôi Đông Đông ngắt điện thoại: "Anh hùng của tôi, rốt cuộc cũng tỉnh rồi."

"A Tam đâu?" – Hạ Lục Nhất hỏi ngay.

"Cậu ấy có chút việc, cần đi ra ngoài giải quyết.

Tô Tân sẽ gọi điện cho cậu ta biết một tiếng.

Anh thấy trong người thế nào?"

"Tôi nằm đây, mà em ấy lại đi đâu cơ chứ?" – Anh bỗng thấy tủi thân.

Thôi Đông Đông bất mãn khi anh chẳng thèm ngó ngàng đến lời hỏi thăm sức khỏe của mình.

Tiểu Mã chen ngang: "Đại ca, anh bây giờ là anh hùng rồi đấy.

Bên đội cảnh sát và hiệp hội bảo vệ trẻ em còn đặc biệt trao tặng bằng khen cho anh."

Lúc này anh mới nhớ ra chuyện quan trọng, cố gắng giẫy giụa hỏi: "A Han đâu?

Thằng bé đâu rồi, chắc là nó sợ lắm."

"Anh bình tĩnh lại, thằng bé không sao.

Những đứa trẻ khác cũng đã được chăm sóc sức khỏe đặc biệt rồi.

Anh yên tâm."

"Bọn chúng bây giờ ở đâu?"

"Một nửa trong số đó chúng tôi đã liên lạc được với người nhà, những đứa còn lại đều mồ côi.

Tôi sẽ đón bọn chúng về trại mồ côi của mình."

"A Han sẽ đến trại mồ côi đúng không?"

"Ừm, người thân A Han không còn ai.

Nhưng có chuyện này tôi muốn nói với anh." – Thôi Đông Đông đưa xấp giấy tờ cho anh xem – "A Tam cậu ấy đã lập một quỹ từ thiện và chính thức trở thành người giám hộ cho những đứa trẻ còn lại.

Hiện tại A Tam cũng đã ủy quyền nuôi dưỡng cho chúng tôi, chi phí sẽ trích từ quỹ từ thiện ấy."

"Em cũng lập một quỹ rồi, đại ca lúc trước là anh đã cứu em.

Bây giờ em sẽ cùng anh cứu tụi nhỏ." – Tiểu Mã vui vẻ khoe khoang.

Hạ Lục Nhất đang cảm động thì ngoài cửa có người đi vào, là Hà Sơ Tam và một vị bác sĩ.

Anh đã rất vui mừng vì cuối cùng cậu cũng xuất hiện, nhưng có gì đó không đúng.

Hà Sơ Tam hoàn toàn không có cảm xúc, không dấu hiệu mừng rỡ hay có ý định đến chào hỏi anh một câu.

Cơ thể anh đã ổn định đôi chút, nhưng tâm trạng thì cực kì tồi tệ.

Hạ Lục Nhất căng thẳng đến mức nhịp tim tăng nhanh, bác sĩ đo huyết áp thấy hơi cao.

Sau đó, Hà Sơ Tam lại đi ra ngoài với vị bác sĩ để trao đổi về tình trạng của anh.

Hạ Lục Nhất nhìn theo mà tủi thân vô cùng.

Thôi Đông Đông lấy làm hả hê: "Đáng đời nhà anh, bị giận cũng phải.

Hành động thiếu suy nghĩ, một mình mà dám xông vào tận trong ấy."

"Đúng đấy đại ca.

Nhưng mà kể ra Sơ Tam cũng đáng thương.

Hôm anh được đưa đến cấp cứu, đại tẩu như người mất hồn, mỗi lần báo anh nguy kịch là cậu ta cứ lầm lũi một góc mà khóc.

Hai ngày rồi không ăn gì, hình như cũng không thấy cậu ta ngủ."

Hạ Lục Nhất thở dài thườn thượt: "Lo lắng thế mà tại sao khi tỉnh còn chẳng thèm quan tâm đến tôi?"

Cả Tiểu Mã lẫn Thôi Đông Đông cũng có chút khó hiểu.

Chắc là cậu ta đang hận Hạ Lục Nhất vì dám có ý định bỏ cậu ta lại một mình.

Để giúp đại ca làm lành, hai người họ bày ra một kế hay ho.

Hà Sơ Tam khi nãy thấy anh tỉnh đã muốn nhảy cẫng lên ôm lấy anh vào lòng.

Hai ngày qua đối với cậu như địa ngục, cứ năm phút lại nhìn máy đo điện tim, mười phút xem anh còn thở không.

Nhưng Hà Sơ Tam đang rất giận, nỗi giận lớn đến mức có thể lớn tiếng đánh anh ngay tại chỗ, chỉ là ở bệnh viện bệnh nhân cần sự yên tĩnh nên cậu phải kìm nén.

Khi Hà Sơ Tam quay trở lại phòng, Thôi Đông Đông đang lén lau nước mắt, trước giờ không hề thấy cô ấy khóc như thế.

Tô Tân bên cạnh cũng sụt sùi ôm an ủi Tiểu Mã: "Đại ca, em là Tiểu Mã đây.

Đến Tiểu Mã mà anh cũng quên rồi!"

"Cậu thì có là gì.

Đến tôi anh ấy còn không nhớ đây!" – Thôi Đông Đông tuyệt vọng.

"Mọi người bình tĩnh lại đi, từ từ mà giới thiệu.

Tôi tên A Hạo... mọi người tên gì?" – Hạ Lục Nhất thều thào.

Đột nhiên cửa phòng bệnh bị đập mạnh vào tường làm cả bốn giật mình.

Hà Sơ Tam vội vàng lao đến ôm lấy bả vai của anh.

Lực ôm quá mạnh khiến anh đau điếng hít hà.

Giọng Hà Sơ Tam run rẩy, mất kiểm soát, nước mắt lại rơi nữa.

Nhìn ở góc độ này, Hạ Lục Nhất rất xót xa cho cậu: đôi mắt thiếu ngủ, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch.

Anh thật sự thấy có lỗi, cái nỗi đau thể xác vốn dĩ không thể đau hơn nỗi đau tinh thần mà anh gây ra cho cậu.

"L-Lục Nhất Ca, anh nhớ em là ai không?"

Hạ Lục Nhất đỡ lấy bàn tay đang ôm của Hà Sơ Tam rất nhẹ nhàng, nhưng mang ý khước từ.

Anh lấy tay chạm nhẹ vào chóp mũi cậu: "Em là Hà Sơ Tam.

Là ông xã."

Ba người còn lại: "????"

"Ủa WTF đại ca ơi, anh chơi như vậy thật hả?" – Tiểu Mã và Tô Tân tức điên.

Thôi Đông Đông ném mấy cục khăn giấy ướt đẫm nước mắt về phía Hạ Lục Nhất: "Cậu cmn cuối cùng là lợi dụng bọn này.

Ây da, tức chết tôi."

Hà Sơ Tam nhìn thái độ ba người họ cũng hiểu đôi chút.

Anh nhìn Hạ Lục Nhất đầu băng bó mấy chục vòng mà mặt vẫn cười hì hì thì một lần nữa bị chọc cho tức sắp lên máu đến nơi.

Hà Sơ Tam định đứng dậy bỏ đi, ai ngờ Hạ Lục Nhất chồm tay trái đến ôm lại.

Hà Sơ Tam nóng giận vung tay làm anh đau nhói la ó.

Hà Sơ Tam lại vội vàng lo lắng: "A - Anh đau sao?

Em xin lỗi."

Ba người còn lại bị thồn "cơm chó" quá mức, lập tức che mắt đi ra ngoài.

...

Mỗi lần nằm viện là Hạ Lục Nhất lại được cưng như cục vàng, chỉ việc nằm xem tivi và được chồng đút cơm đến tận miệng.

Dù là dùng chiêu bẩn để làm lành, nhưng ít ra Hà Sơ Tam không cho anh ăn "bơ" nữa.

Thấy Hà Sơ Tam kiệt sức như thế, anh xót xa vô cùng: "Em ngủ một chút đi, nằm cạnh anh."

Hà Sơ Tam không lên giường mà chỉ ngồi cạnh, dùng khăn lau người cho anh.

Anh vừa lau vừa vuốt ve đôi tay chai sần của Hạ Lục Nhất: "Cơ thể này em đã cố gắng nâng niu biết bao nhiêu, anh cứ sơ hở là làm nó bị thương."

"Anh xin lỗi, là do anh nôn nóng quá.

Đáng lí hôm ấy anh nên đợi cảnh sát đến."

"Đừng nói dối, anh diễn dở tệ.

Đó rõ ràng là kế hoạch của anh"

"K-kế hoạch gì chứ?"

"Nếu anh muốn cứu A Han, thì một nước dắt nó đến đồn cảnh sát là được.

Nếu anh muốn cứu những đứa trẻ còn lại, chỉ cần gọi một cuộc rồi chờ cảnh sát đến cứu là được.

Nhưng anh cố tình đem mạng sống ra dụ dỗ bọn chúng, muốn một lần tóm hết tất cả.

Kể cả tên Seng đấy."

Hà Sơ Tam chuyển ánh mắt răn đe nhìn anh, tay siết mạnh khiến Hạ Lục Nhất đau nhói nhưng không dám lên tiếng.

"Nếu hôm ấy em đến không kịp thì anh định để em lại trần đời này rồi rời đi đúng không?

Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, đừng nghĩ bản thân là anh hùng nữa.

Trên đời này có cảnh sát cơ mà.

Anh nghĩ chết là hết sao?

Nếu anh chết, em thề sẽ xuống dưới tìm anh.

Không cho phép anh uống canh Mạnh Bà.

Để kiếp sau bắt buộc lại gặp em, không được quên em."

Hà Sơ Tam càng nói tay càng siết chặt.

Hạ Lục Nhất tuy đau nhưng thấy có chút buồn cười.

Nhìn vào cái miệng không hồi chiêu của Hà Sơ Tam, anh không nhịn được mà kéo lại hôn.

Nụ hôn không ướt át nhưng chứa đựng sự chân thành, râu của Hà Sơ Tam mấy nay không cạo đâm anh nhồn nhột.

"Được rồi, đừng giận nữa."

- Anh vuốt ve gương mặt điển trai nhưng thiếu ngủ của Hà Sơ Tam - "Em chăm sóc lại bản thân.

Tối nay anh cho em 'ăn' bữa tối tại bệnh viện."

Hà Sơ Tam bật cười, ngắt cái mũi cao của anh: "Mơ đi, đợi đến khi anh khoẻ lại hẳn đã."

Hạ Lục Nhất bĩu môi, hỏi tiếp: "Jerry mấy hôm nay thế nào?".

"Con bé biết được chú Lục Nhất bị thương đã khóc rất nhiều còn bỏ ăn, Hân Hân vội vã trở về rồi.

Ngày mai cả nhà sẽ đến đây thăm anh."

"Nghe Thôi Đông Đông nói em đã đăng ký làm người giám hộ của A Han và tụi nhỏ."

"Ừm, đột nhiên có mấy đứa con anh cảm thấy thế nào?"

"Con gì chứ?

Ngượng mồm lắm."

"Tụi nhóc sẽ gọi em là Baba, anh là Mama."

"Không được, anh phải làm Baba.

Em làm Mama đi."

"Ok luôn Mama.

Mama cố gắng khoẻ lại thì đến thăm các con nhé!"

"Là Baba..."
 
Back
Top Dưới