[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 150,986
- 0
- 0
[R361] Cuộc Sống Hôn Nhân Của Sơ Tam X Lục Nhất
Chương 20 - Con cái (2)
Chương 20 - Con cái (2)
Mới trải qua "khóa huấn luyện mùa hè" được vỏn vẹn một tuần mà Jerry cảm giác như cả thế giới này không ai khổ bằng mình.
Cô bé bắt đầu bị ám ảnh bởi tiếng điều lệnh dõng dạc và sắc lẹm của ông chú Lục Nhất.
Nước mắt con bé rơi có khi tính bằng lít luôn rồi, nhưng cái lạ là cứ sau mỗi lần khóc lóc thảm thiết, hai ông chú lại bày đủ trò trêu chọc khiến con bé bật cười.
Thành ra, gương mặt lai xinh xắn ấy lúc nào cũng trong tình trạng dở khóc dở cười, mếu máo mà vẫn phải nhe răng ra hì hì.
Lịch trình của Jerry được thiết lập chặt chẽ như trong quân ngũ: Sáng sớm tinh mơ phải thức dậy tập thể dục rèn luyện sức khỏe, hít thở cái không khí còn vương chút sương đêm của Thâm Thủy Bộ.
Sau đó, con bé sẽ phải cùng chú Lục Nhất ra quầy sạp sầu riêng để rèn luyện tiếng Trung và học cách giao tiếp với mọi người.
Dân chợ ở đây ai nấy đều thích con bé vô cùng.
Họ vây quanh, khen ngợi con bé trông xinh xắn y như búp bê.
Cái nắng gắt gao của Hong Kong hun đúc làm hai gò má Jerry lúc nào cũng ửng đỏ, nước da trắng trẻo ban đầu nay đã cháy nắng đi vài phần, trông khỏe khoắn và lanh lợi hẳn ra.
Có người còn vui miệng trêu chọc Hạ Lục Nhất rằng bỗng dưng ở đâu nhặt được cô con gái quý hóa quá.
Mới ra sạp có mấy ngày mà Jerry đã ăn nói tiếng Trung lưu loát hơn, lại còn có mấy chiêu bài hút khách cực đỉnh.
Duy chỉ có một lần, vì mải mê ra dáng người lớn mà con bé lỡ tay ôm phải trái sầu riêng đầy gai nhọn, thế là cả khu chợ phải chịu trận nghe tiếng khóc oa oa ròng rã suốt một tiếng đồng hồ.
Giữa cái nắng ban trưa, Jerry vừa mượn được chiếc quạt nan của ông Bè Sa, vừa quạt lấy quạt để tỏ dáng vẻ bà cụ non, quay sang hỏi:
"Chú Lục Nhất, tại sao chú Sam không ra bán sầu riêng cùng mình?"
"Chú ấy phải đi làm."
"Chú Sam thật sướng!" – Con bé thở dài thườn thượt.
"Tại sao?"
"Buổi sáng chú Sam không bị ép thức sớm, không cần phải đi bán sầu riêng, ban đêm lại còn được ngủ cùng chú."
Hạ Lục Nhất nghe xong liền cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang động cả một góc sạp.
Anh cầm ly nước dừa tươi mát lạnh áp nhẹ vào má cô cháu gái để hạ nhiệt:
"Công chúa, uống đi.
Đừng giận nữa."
Thực tế thì bây giờ, "kẻ thù" số một trong lòng Jerry không phải là Hạ Lục Nhất mà chính là Hà Sơ Tam.
Rõ ràng là cùng tham gia khóa hè, vậy mà chú Sam lại được đặc cách quá đà.
Chú Lục Nhất tuy nghiêm khắc nhưng lúc nghỉ ngơi lại cực kỳ ấm áp, còn chú Sam thì thật là... quá quắt!
Ban ngày, chú Sam liên tục phát ra những lời cảnh cáo: nào là không được ôm chú Lục Nhất quá lâu, lúc ăn uống thì bảo con bé tự đi tìm ông bà ngoại, lúc xem tivi thì tuyệt đối không cho Jerry ngồi vào giữa hai người.
Thậm chí, khi con bé muốn vui đùa, chú Sam liền phẩy tay bảo đi tìm bạn bè mà chơi, vì chú Lục Nhất bận chơi với chú Sam rồi.
Đã vậy, chú Sam còn hay lè lưỡi, nheo mắt chọc quê khiến Jerry tức đến nổ đom đóm mắt.
Đỉnh điểm là mỗi đêm, chú Sam đều thẳng tay tống con bé sang phòng ông bà.
Có hôm Jerry ấm ức sang gõ cửa đòi chú Lục Nhất, nhưng anh cũng chẳng thèm mở, chỉ vọng ra giọng nói hụt hơi, đứt quãng bảo rằng chú đang tập thể dục.
Jerry nghiêng đầu khó hiểu, tập thể dục gì mà ban đêm lại mệt đến mức nói không thành tiếng như vậy?
Con bé ôm con robot lủi thủi về phòng, leo lên giường ông bà ngoại rồi thầm thì:
"Ông bà ơi, chú Lục Nhất có vẻ không ổn rồi."
"Không ổn?
Tại sao lại không ổn?"
"Chú Sam hình như bắt ép chú Lục Nhất tập thể dục.
Con thấy chú mệt đến sắp tắt thở.
Chú Sam thật là ác!
Mỗi lần tập như thế, sáng hôm sau đều thấy chú Lục Nhất toàn thân đau nhức."
Sáng sớm hôm sau, hậu quả đến ngay lập tức.
Jerry hả dạ vô cùng khi chứng kiến chú Sam bị ông ngoại cho ăn "gậy" vào mông.
Ông Hà vừa mắng vừa cầm chổi lông gà quất tới tấp:
"Nhà có con nít, có làm gì cũng be bé một chút!"
Hà Sơ Tam mặt mày nhăn nhó, vừa né vừa thanh minh: "Đã bé lắm rồi ạ..."
"Câm miệng!"
Ngày cuối tuần, không gian oi bức của mùa hè dường như dịu lại khi cả ba cùng dắt nhau đến khu vui chơi ngoài trời.
Jerry thích thú vô cùng, cái miệng nhỏ nhắn cứ líu lo không ngừng, chân chạy nhảy lung tung không biết mệt.
Đến khi thực sự rã rời, con bé lại nhõng nhẽo đòi chú Sam bế.
Khung cảnh ba người – hai lớn một nhỏ – đẹp đẽ và hạnh phúc đến mức người đi đường ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.
Hà Sơ Tam mua cho Jerry một que kem lạnh buốt.
Cả ba ngồi nghỉ chân dưới bóng râm, dẫu sao thời tiết mùa hè vẫn rất khắc nghiệt, không nên vận động quá nhiều kẻo con bé bị sốc nhiệt thì khổ.
Bỗng nhiên, tiếng quát tháo từ phía xa vọng lại: "Thằng bé này, đã nói bao nhiêu lần là ở đây không cho đánh giày!
Đi đi đi!"
Hạ Lục Nhất giật mình quay lại.
Cách đó không xa, một cậu bé đánh giày tầm chừng lớn hơn Jerry vài tuổi đang bị bảo vệ xua đuổi.
Mặt mũi thằng bé tèm nhem vết bẩn, quần áo chỗ rách chỗ lành cũ nát.
Cậu nhóc ôm khư khư cái thùng đồ nghề lủi thủi bước đi, nhưng cứ đi vài bước lại ngoái đầu nhìn về phía vòng quay ngựa gỗ với ánh mắt thèm thuồng.
Có lẽ cậu bé đã đứng đó rất lâu, nhìn ngắm những đứa trẻ đồng trang lứa được cha mẹ cưng chiều, nên mới bị bảo vệ chú ý.
Trái tim Hạ Lục Nhất bỗng chốc lệch nhịp.
Hình ảnh ấy giống anh khi còn bé đến xót xa.
Anh cũng từng là một đứa trẻ lấm lem bùn đất, từng đứng từ xa nhìn những đứa trẻ mặc quần áo đẹp đẽ được ngồi trên ngựa gỗ quay vòng theo tiếng nhạc du dương, để rồi cũng bị người ta xua đuổi như một món đồ dơ bẩn.
Ngày đó, anh còn may mắn có chị Tiểu Mãn an ủi, vẽ cho anh những chú ngựa trên nền đất bụi bặm.
Còn cậu bé này, chỉ có một mình giữa dòng người đông đúc.
Đang lúc Hạ Lục Nhất chìm trong ký ức, Jerry đã đột ngột nhảy xuống khỏi ghế, chạy lon ton đến bên cậu bé đánh giày.
Con bé lén lấy que kem của chú Sam đưa đến trước mặt cậu nhóc:
"Cho cậu nè!"
Cậu bé đánh giày ngơ ngác nhìn que kem tỏa hơi lạnh, rồi rụt rè lắc đầu: "Không, tớ không lấy."
"Tớ cho cậu mà, cầm lấy!" – Jerry kiên quyết, đôi mắt to tròn lấp lánh sự chân thành.
Hà Sơ Tam định bước đến giúp một lời, nhưng Hạ Lục Nhất vội ngăn lại, ánh mắt anh dịu đi: "Cứ tùy con bé!
Chẳng phải Jerry đang rất tiến bộ sao?"
Nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của anh, Hà Sơ Tam khẽ hỏi: "Có phải anh đang nhớ lại ký ức lúc bé không?"
"Hồi xưa anh còn tệ hơn thằng nhóc ấy, còn không biết đánh giày kiếm tiền." – Hạ Lục Nhất cười nhạt, nỗi buồn thoáng qua trong mắt.
Hà Sơ Tam siết chặt lấy tay anh, giọng đầy thâm tình: "Nếu em gặp anh sớm hơn, cũng sẽ chia cho anh một que kem như cách Jerry làm."
"Con nít ranh."
Cả hai cùng đi đến chỗ Jerry và cậu nhóc đang đứng.
Lúc này, cả hai đứa trẻ đã bắt đầu cùng nhau ăn kem, trông vô cùng vui vẻ.
Hạ Lục Nhất lên tiếng hỏi:
"Cháu đánh giày ở đây sao?"
Cậu nhóc giật mình, mặt mày tái mét vì sợ lại bị đuổi, vội giấu que kem ra sau lưng: "K-Không, cái này là bạn cho cháu.
Cháu không ăn cắp!"
"Đúng ạ, là cháu cho cậu ấy." – Jerry vội vàng làm chứng.
Hạ Lục Nhất và Hà Sơ Tam không nhịn được mà đưa tay xoa đầu Jerry khen thưởng.
Hạ Lục Nhất nhìn cậu bé, giọng nhẹ nhàng hơn:
"Cháu tên gì?"
"Là A Han."
"Tớ tên Jerry, là chú chuột ý!" – Con bé nhanh nhảu giới thiệu.
Hạ Lục Nhất nhìn vòng quay ngựa gỗ rực rỡ cách đó không xa, rồi nhìn A Han: "A Han, cháu có muốn chơi trò ngựa gỗ cùng Jerry không?"
A Han sững sờ.
Cậu bé nhìn hai người đàn ông lạ mặt, rồi nhìn sang vòng quay ngựa gỗ.
Cậu suy nghĩ lâu đến mức que kem bắt đầu tan chảy thành nước thấm vào kẽ tay.
Cuối cùng, cậu bé cắn môi, rụt rè gật đầu đồng ý.
Jerry và A Han leo lên những chú ngựa gỗ, chơi đến mức đầu óc chóng mặt quay vòng vòng mới chịu dừng.
Khi bước xuống, Jerry đã kiệt sức đòi bế, nhưng A Han thì vẫn còn rất sung sức, đôi mắt lấp lánh niềm vui sướng tột cùng.
Hà Sơ Tam nhìn cảnh tượng ấy, bàn tay càng nắm tay Hạ Lục Nhất chặt hơn.
Nhìn người đàn ông phong trần bên cạnh đang mỉm cười theo dõi lũ trẻ, anh cảm thấy yêu Hạ Lục Nhất hơn bao giờ hết.
Nếu có kiếp sau, anh ước mình có thể sinh ra sớm hơn một chút, chập chững đi tìm anh, lo lắng cho anh sớm hơn.
Hai đứa nhỏ lại chơi đùa, rượt nhau chạy ầm ầm.
"Lục Nhất Ca, thằng bé có chút đáng thương.
Hay là...."
"Không được!"
Còn chưa nghe hết ý định Hà Sơ Tam, Hạ Lục Nhất đã lập tức từ chối một cách dứt khoát.