Ngôn Tình (Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1175: - 1176: Vương phi bị đổi ký ức (51-52)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 51 (1175):

Thượng Quan Dực cũng nghĩ tới việc cướp Đường Giảo về nhưng Thượng Quan Cảnh đã sớm có chuẩn bị, hơn nữa, Hoàng đế hắn cũng rất bận, tạm thời không thể tập trung đi cướp Đường Giảo.

Mỗi lần nghe đến tin tức về phủ Cảnh Vương rằng Thượng Quan Cảnh yêu chiều Đường Giảo thế nào, hắn đều nổi trận lôi đình, lập tức đến điện Giảo Linh yêu cầu cô đàn và làm đồ ăn ngon cho hắn.

Để chọc tức Thượng Quan Cảnh, hắn còn sai người mang đồ ăn cô làm đến phủ Cảnh Vương, nói cho sang thì là để em trai nếm thử mỹ vị ái phi mình làm. Thượng Quan Cảnh cứ luôn miệng khen Giảo phi nương nương nấu ăn ngon khiến Thượng Quan Dực tức đến mức muốn xiên chết Thượng Quan Cảnh.

Hắn cứ nghĩ Thượng Quan Cảnh thật sự không quan tâm đến Cảnh Vương phi nhưng hắn nào biết, mỗi lần nhận được bàn đồ ăn ngon lành, Thượng Quan Cảnh đều có một cảm xúc chua xót. Nhìn trông như không để ý, nhưng hắn lúc nào cũng sai người mang điểm tâm về phòng, đến đêm thì lặng yên nhìn nó, sau đó nhấm nháp cẩn thận. Vì sợ bị phát hiện nên hắn cứ để đó, không ăn thêm nữa.

Thượng Quan Cảnh nghĩ, đồ ăn Đường Quả làm quá ngon, hắn lưu luyến mùi vị ấy chứ không biết được trong lòng mình, Đường Quả quan trọng đến mức nào.

Mặc dù phủ Cảnh Vương hiện giờ thay đổi nghiêng trời lệch đất, hắn cũng không thấy không ổn. Không có Đường Quả, cùng lắm thì quay lại như lúc ban đầu thôi. Hắn đã có Đường Giảo - người hắn thích nhất, ngoại trừ việc hoàng huynh hắn lúc nào cũng săm soi như hổ rình mồi, cái gì cũng tốt cả.

Để thôi miên chính mình không được nghĩ đến người khác, Thượng Quan Cảnh càng đối xử tốt với Đường Giảo. Đường Giảo muốn gì hắn cũng cho.

Đường Giảo muốn ăn trái cây ở xa mười dặm, hắn lập tức sai người đi hái ngay giữa trưa nắng chang chang. Đường Giảo nói thích đồ thêu tinh xảo Giang Nam, hắn lập tức sai người đến Giang Nam mời thợ may giỏi nhất về may quần áo riêng cho cô. Đường Giảo nói, thích ngọc của Bắc Yến để làm đủ loại trang sức đẹp đẽ, Thượng Quan Cảnh không nói hai lời, lập tức sai người đến Bắc Yến mua nguyên thạch, chỉ đơn giản là để Đường Giảo có thể tìm được ngọc. Đường Giảo thích cái gì hắn cho cái đó, nhìn Đường Giảo cười, hắn cảm thấy được an ủi.

Hắn không nghĩ như vậy không có gì tốt, cũng không phát hiện ra yêu cầu của Đường Giảo càng ngày càng vô lý. Hắn chỉ biết, vất vả lắm hắn mới có thể ở bên Giảo Nhi, đương nhiên phải chiều chuộng Giảo Nhi.

Đường Giảo muốn xuất phủ đi chơi, hắn không thèm thượng triều, xin Thượng Quan Dực cho nghỉ để đưa cô đi chơi bằng được. Cô không đi nổi, muốn hắn cõng, hắn cõng ngay. Yêu cầu quá đáng hơn hắn cũng cố gắng làm.

Nhìn Đường Giảo tuơi cười ngồi trên lưng ngựa, lại nhìn Vương gia nhà mình tươi cười dắt ngựa, quản gia cảm thấy Vương gia điên thật rồi. Ông thấy bất bình thay cho Vương phi. Vương phi tốt như thế, ấy mà Vương gia vẫn không thèm quan tâm, không thèm nhìn thấy. Đường Giảo kiêu căng mà Vương gia lại coi như trân bảo.

Cuộc đời này thật lắm trái ngang.

Đường Giảo ngồi trên lưng ngựa nhìn Thượng Quan Cảnh mệt nhọc, trong lòng cười lạnh, “A, tên này đê tiện thật đấy. Đừng tưởng tôi không biết hắn đối xử tốt với tôi là vì không muốn nghĩ đến một số chuyện nào đó.”
[Ký chủ, chúc mừng cô vì luôn kiên định, không bị Thượng Quan Cảnh mê hoặc.]

“Tôi có điên đâu mà bị hắn mê hoặc. Hắn không quan tâm chị tôi á? Thế sao cứ suốt ngày dùng đồ chị tôi làm cho hắn chứ?”

=====

Chương 52 (1176):

“Đồ chị tôi làm, sao hắn không sai người tiêu hủy đi, còn giữ lại làm gì?” Đường Giảo nói với 222. “Nhìn đi, trò hay vẫn còn tiếp tục. Hiện tại hắn cứ lừa mình dối người, về sau sẽ có trò cười.”

“Nhớ mấy món trang trí trong thư phòng của hắn không? Tôi từng xin hắn một ít để làm đồ trang sức, hắn nói gì? Hắn bảo, đồ trang trí không phải ngọc tốt, tôi muốn làm trang sức thì phải dùng ngọc mới. Tưởng tôi không biết ngọc làm đồ trang trí cho hắn là ngọc mà chị tôi từng mua à? Gớm, tiếc thì cứ nói là tiếc đi.”

Hệ thống 222 vô cùng đồng tình, [Ký chủ nói không sai, Đường Quả đã khiến hắn khắc sâu ấn tượng. Giờ chưa lộ, nhưng khi thời tới cản không kịp, hồng thủy sẽ đến đánh sập nội tâm hắn.]
Đường Giảo ngầm tán thành, “Chị ấy đã nói rồi, cái rương trong phòng có rất nhiều đồ để dành cho hắn, nói không chừng về sau còn có tác dụng.”

“Vương phi mệt à?”

Giọng Thượng Quan Cảnh đánh thức Đường Giảo. Cô vội vàng đáp, “Không mệt. Vương gia mệt ư? Nếu mệt, chúng ta nghỉ một lát nha?”

Đường Giảo giả vờ quan tâm nhưng thực chất mắt trông mong nhìn về phía trước. Thượng Quan Cảnh đương nhiên trả lời, “Bản vương không mệt, chúng ta đi tiếp thôi.”



“Chủ tử, ngài làm sao thế?”

Thuộc hạ của Nghiêm Hoặc không thể hiểu nổi. Nhìn thấy Cảnh Vương phi rồi, sao chủ nhân cứ không vui nhỉ? Chẳng lẽ chủ nhân không thấy thỏa mãn, nhìn Cảnh Vương phi và Cảnh Vương yêu đương nên tức giận?

Có khả năng.

Sắc mặt Nghiêm Hoặc lạnh đi, ánh mắt dừng trên Đường Giảo đang cưỡi ngựa. Chàng nói, giọng lạnh băng, “Không phải nàng ấy.”
“Cái gì? Chủ nhân à, không phải nàng ấy là sao?”

Nghiêm Hoặc nhìn thêm vài lần nữa, cuối cùng nói, “Người ngồi trên lưng ngựa không phải Cảnh Vương phi, không phải nàng ấy.”

Thuộc hạ nhìn nhau. Ai cũng thấy đó là Cảnh Vương phi, không phải là không phải thế nào. Rõ ràng mắt mũi chủ nhân có vấn đề rồi, Cảnh Vương phi lù lù thế kia mà.

“Đi tra xem có chuyện gì xảy ra.”

Thuộc hạ không hiểu được, nhưng Nghiêm Hoặc đã nói thế, bọn họ vẫn đi tra chuyện của phủ Cảnh Vương.

Thượng Quan Cảnh đổi ký ức hai người, tuy không ai biết hắn làm thế nào nhưng nếu có người có tâm đi tra, vẫn có thể biết được một vài tin tức, ví dụ như tính cách của Cảnh Vương phi và Giảo phi nương nương thay đổi chóng mặt, hoặc là Thượng Quan Cảnh và Thượng Quan Dực nhiều lần tranh chấp với nhau. Cẩn thận tra xét là sẽ biết gì đó, dù không phải chân tướng nhưng cũng đủ để suy luận ra vài trường hợp khả thi.
Người của Nghiêm Hoặc tra xét ba ngày. Ba ngày này, hôm nào Thượng Quan Cảnh cũng đưa Đường Giảo ra ngoài. Nghiêm Hoặc đi theo, càng xác định phu nhân kia không phải Cảnh Vương phi. Đến khi thuộc hạ truyền tin đến, chàng nhìn thêm một lần, suy luận, “Hiện giờ nàng ấy hẳn đang ở trong cung.”

Sắc mặt chàng khó coi, chàng đã nghĩ đến một vài tình huống rồi. Trước kia nàng ấy ở bên Cảnh Vương có thể nói là tương kính như tân. Nhưng giờ Cảnh Vương yêu chiều Cảnh Vương phi thế này mới gọi là yêu thích. Có thể đoán được, Cảnh Vương vốn không thích Cảnh Vương phi, hắn thích em gái của nàng, cũng chính là Giảo phi.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1177: - 1178: Vương phi bị đổi ký ức (53-54)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 53 (1177):

Còn vì sao lại như thế, chắc chắn là Cảnh vương đã giở trò khiến thân phận hai người bị tráo đổi. Thật không khéo, Giảo phi cứ ngỡ mình là Cảnh Vương phi, vậy hẳn Cảnh Vương phi hiện tại đang cho rằng mình chính là Giảo phi rồi.

Nghĩ đến chuyện nàng bị đối xử như thế, Nghiêm Hoặc vô cùng tức giận, muốn lao đi đập vỡ hoàng cung.

"Chủ nhân?"

"Ta muốn vào cung."

Thuộc hạ nhìn nhau, chủ nhân cuối cùng cũng muốn làm đầu trộm đuôi cướp, cướp của ở trong cung à? Chẳng hiểu sao thấy vui vui thế nhỉ.

Họ cũng hiểu hiểu đôi chút, Cảnh Vương không thích Cảnh Vương phi nên đổi nàng ấy vào cung để ở bên người mình thích, chủ nhân họ không chịu được, nhất định sẽ đưa nàng ấy ra ngoài, mang về Bắc Yến, cuối cùng sống hạnh phúc bên nhau. Chủ nhân sẽ kết thúc đời độc thân, họ không cần lo lắng nữa. Giờ chỉ cần là nữ là được, chủ nhân có thích ai cũng kệ.

Đêm, Đường Quả đang tính đi ngủ thì đột nhiên có một hơi thở đến gần cô. Xung quanh tối đen, cô không mở mắt ra, cũng không cựa quậy.

[Ký chủ, có phải kẻ kia muốn đến gϊếŧ cô không? Chẳng lẽ Thượng Quan Dực không chịu được nữa, muốn thủ tiêu cô rồi?]

Hệ thống vui vẻ. Nếu thế, ký chủ đại đại sẽ phản kích, không gϊếŧ chết Thượng Quan Dực thì cũng sẽ khiến hắn tàn phế.

"Đừng nói gì, cứ để xem thế nào."

Hệ thống im lặng, nâng cao cảnh giác.

Bóng đen lại gần, nó chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Nếu người kia làm gì bất lợi với ký chủ nhà nó, nó nhất định sẽ ra tay gϊếŧ chết.

Nhưng bóng đen chỉ đi đến mép giường rồi không làm gì cả.

Đường Quả có thể cảm thấy một đôi mắt nhìn mình chăm chú.

"Hóa ra là thật, nàng bị Thượng Quan Cảnh đổi vào hoàng cung." Giọng Nghiêm Hoặc vang lên, "Vốn dĩ ta chỉ muốn nhìn nàng từ xa vì nàng là Cảnh Vương phi, không muốn vì du͙© vọиɠ của bản thân mà khiến cuộc sống yên bình của nàng bị đảo lộn; nhưng xem ra, mọi chuyện không như ta nghĩ."

Giọng chàng có phần vui vẻ. Chàng ngồi xuống cạnh giường, "Hiện giờ ta rất muốn trộm nàng đi."

Hệ thống: [...] Anh chàng này đúng là không có tí liêm sỉ nào cả.

Đường Quả: "..."

"Nhưng ta sợ nàng không muốn." Nghiêm Hoặc trầm xuống, "Ta không thể ép nàng được. Nàng bị nhiều người tổn thương như thế, ta nào nỡ tổn thương nàng thêm."

Hệ thống: Ừ rồi sao? Giờ anh tính làm gì?

"Nếu như nàng muốn, ta có thể đưa nàng đi ngay bây giờ."

Hệ thống: Đưa đi luôn đi, ký chủ chắc chắn rất muốn rồi, tôi hiểu rõ ký chủ mà. Lên đi người anh em, cướp ký chủ đại đại đi. Đưa cô về tận lực yêu thương, tôi không có phản đối nha.

Hệ thống cứ tưởng Nghiêm Hoặc sẽ đánh thức Đường Quả, không ngờ chàng ta cứ lẳng lặng ngồi đó nhìn ký chủ đại đại cả buổi tối, không động tay động chân táy máy gì cả, vô cùng quy củ, chỉ là miệng cứ thổ lộ tâm tình.

Hệ thống đến ngán với mấy lời tâm tình của chàng, nhưng nó cảm giác được tâm trạng của ký chủ đại đại không tệ lắm.

Đến sáng, Nghiêm Hoặc mới đứng dậy. Chàng nói với Đường Quả, "Ta sẽ nhanh cho người đến bên cạnh nàng để bảo vệ nàng. Giờ đưa nàng đi, sợ nàng cũng không muốn."

=====

Chương 54 (1178):

"Thượng Quan Cảnh không phải người tốt, Thượng Quan Dực lại càng không phải người tốt, bọn chúng không biết quý trọng nàng đâu."

"Nàng nhìn thấy bộ mặt thật của chúng là sẽ hiểu."

Hệ thống: Thế rốt cuộc là có cướp ký chủ đại đại đi không đấy?

"Nếu Thượng Quan Dực dám làm gì với nàng, ta sẽ tìm cách gϊếŧ chết hắn." Nghiêm Hoặc nói, "Thú thật, hiện giờ ta rất muốn mang nàng đến Bắc Yến giấu đi."

Hệ thống: Lý thuyết thì hay đấy mà sao mãi không thực hành thế? Cướp đi, cướp luôn đi, ký chủ đâu cần thanh danh gì đâu, chỉ cần thoải mái vui vẻ là được.
Nó không hiểu suy nghĩ của Nghiêm Hoặc cho lắm. Thân phận của chàng không thấp, xuất nhập cung như đi chơi thế kia thì đưa người ra ngoài hẳn chẳng phải chuyện khó gì. Chàng ta thích ký chủ đại đại như thế, sao không hành động luôn chứ? Đây là xã hội nam quyền, nam tử nhìn trúng nữ tử nào đều có thể như Thượng Quan Dực, trực tiếp phong làm phi tử, hoặc là tráo đổi người như Thượng Quan Cảnh. Nghiêm Hoặc lại không như thế.

"Đó là lý do vì sao ta rất hài lòng với anh ấy đấy." Nghiêm Hoặc đi rồi, Đường Quả biết được suy nghĩ của hệ thống, giải đáp thắc mắc cho nó, "Thượng Quan Dực và Thượng Quan Cảnh thích ai đều muốn kiểm soát người đó. Được bọn chúng thích khác gì bị gông xiềng kìm kẹp đâu. Bọn chúng thích ai thì coi người đó như là đồ chơi, mà đồ chơi thì làm gì có sinh mệnh? Ngay cả tư tưởng cũng không có."
"Bọn chúng nghĩ, thích người nào thì người đó phải chấp nhận bọn chúng. Bọn chúng đứng trên cao, không hề suy xét đến chuyện người bọn chúng thích nghĩ thế nào, liệu có muốn ở bên bọn chúng hay không."

"Giả sử như Thượng Quan Dực, hắn thích ai thì chỉ cần hạ một thánh chỉ, ai dám không nghe? Chẳng ai bảo hắn sai, vì hắn là Hoàng đế, nhất ngôn cửu đỉnh, đại thần chưa chắc đã dám phản bác thì nói gì đến dân thường? Nói trắng ra, hắn quản lý toàn bộ tài nguyên và quyền lực của đất nước, dù có bao nhiêu người bất mãn với hắn cũng không thể nói gì. Người ta vốn không sợ Thượng Quan Dực, chỉ sợ quyền khống chế sinh tử của hắn."

"Phi tần hậu cung trong mắt Thượng Quan Dực cũng chỉ là mấy món đồ chơi độc lạ. Việc các nàng phải làm là lấy lòng hắn, thuận theo hắn để được sủng ái. Càng được sủng ái thì địa vị càng lên cao. Địa vị lên rồi thì có thể chèn ép được người có địa vị thấp."
[Anh chàng kia thì sao?]

Đường Quả cười, "Anh ấy không giống thế. Anh ấy thích ta nhưng vẫn tôn trọng ta, vì ta là Cảnh Vương phi nên nhẫn nhịn. Anh ấy thà đơn phương trong âm thầm chứ nhất định không nói cho ta biết tình cảm của mình để tránh mang đến rắc rối không cần thiết cho ta. Đây chính là điểm không giống ai của anh ấy."

"Thượng Quan Cảnh đối xử với ta như thế này, nếu anh ấy cũng cướp ta đi giống như bọn chúng thì tức là anh ấy coi ta giống như đồ chơi, ta còn lâu mới đi theo."

"Anh ấy không làm vậy vì tôn trọng ý kiến của ta. Ở thời đại này, kiếm được một người như thế thật khó."

Đường Quả mỉm cười, "Mi xem liệu có phải anh ấy tự nguyền rủa mình không. Thế giới nào cũng ngoan như vậy, sợ ta bỏ ảnh hả?"

[Ký chủ đại đại nói thế mà coi được à? Mỗi lần chết đi, lúc nào cô cũng ca bài ca nếu anh không ngoan thì em không cần anh như thế, người ta cũng khổ tâm chứ. Có tự nguyền rủa hay hạ cấm chế thì cũng là chuyện bình thường.] Hệ thống không nhịn được, nói thầm.
Đường Quả: Đây là hệ thống của cô đấy hả?

_

Đôi >
Quả Quả: Tiểu thống tử, mi là hệ thống của ta hay là của anh ấy thế, hả?
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1179: - 1180: Vương phi bị đổi ký ức (55-56)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 55 (1179):

Từ khi biết Đường Quả bị đổi vào hoàng cung, hầu như đêm nào Nghiêm Hoặc cũng lẻn vào nhìn cô ngủ. Ngay cả người bên cạnh cô cũng đổi hết thành người của chàng.

Hệ thống sắp chịu không nổi rồi. Anh chàng này cũng thật tình, cứ thích nhìn ký chủ ngủ rồi lầu bà lầu bầu, chẳng làm cái gì cả. Ôi trời ạ, ngoan ngoãn lắm cơ!

Thấy ban ngày Thượng Quan Dực đối xử với Đường Quả thế nào, chàng kiếm thêm không ít rắc rối đến cho Thượng Quan Dực. Chính vì thế mà thể xác và tinh thần hắn rất mệt mỏi, ngày nào cũng đến nghe Đường Quả đánh đàn. Đường Quả còn an ủi hắn khiến Nghiêm Hoặc nổi trận lôi đình.

Thằng chó này không đáng để nàng đối xử tốt như thế!

Tức chết mất thôi!!

Nhưng nghĩ đến việc nàng tự cho rằng bản thân là Đường Giảo, chàng lập tức đi tìm kẻ thay đổi ký ức của hai chị em. Đường Quả nghĩ mình là Đường Giảo rồi, chàng không tiện ra mặt làm gì cả, chỉ có thể bảo vệ trong âm thầm. Nếu như đột ngột xuất hiện trong cung của nàng, khéo còn bị mắng chửi là sở khanh, vậy thì không thể có ấn tượng tốt với nàng.

Chàng đành chờ đến khuya, lẳng lặng vào cung của nàng và bên cạnh nàng. Chỉ nhìn nàng ngủ say thôi cũng khiến chàng thỏa mãn.

Nhưng trong mắt thuộc hạ của chàng thì, họ cảm thấy chủ nhân của họ điên mất rồi, ngày nào cũng đi ngắm người ta ngủ.

Thượng Quan Dực không thể dứt được cơn nghiện với tiếng đàn của Đường Quả, cũng đã quen với mùi vị đồ ăn cô làm. Nghe được những lời an ủi của cô, tâm trạng hắn sẽ tốt lên. Dần dà, một vài bộ quần áo, túi thơm, giày tất của hắn là Đường Quả tự tay làm. Thậm chí cô còn làm cho hắn một cái gối.

“Gì đây?” Hắn tò mò hỏi, “Hình như là gối đúng không?”

“Vâng. Thϊếp biết Hoàng thượng dạo này bận rộn, buổi tối ngủ không ngon nên may cho Hoàng thượng một cái gối chứa thảo dược. Hoàng thượng đêm nay ngủ bằng gối này thử xem, nhất định sẽ ngủ rất ngon, hôm sau tinh thần cũng sẽ tốt.”

Nói xong, cô còn lấy ra rất nhiều gói thuốc đã được khâu lại, “Cứ thay thuốc thường xuyên, Hoàng thượng sẽ không cần phải ưu sầu vì không ngủ được khiến long thể bị ảnh hưởng nữa.”

Thượng Quan Dực không từ chối. Hắn nhận ra, những món đồ Đường Quả chuẩn bị đều rất tỉ mỉ. Ngoại trừ chuyện Đường Quả không phải Đường Giảo ra thì Đường Quả rất tốt.

Hắn không nhận ra rằng, hắn không hề nghi ngờ Đường Quả chút nào. Hắn tin rằng, gối có thảo dược của cô chắc chắn sẽ có công dụng thần kỳ.

Hệ thống: Đúng là thần kỳ thật, toàn thảo dược tốt với cơ thể không đó. Cơ mà có một số người không dùng được đâu, dùng sẽ giảm thọ.

Đêm ấy, Thượng Quan Dực sử dụng gối thảo dược, quả nhiên ngủ rất ngon. Sáng hôm sau cũng không cảm thấy mệt mỏi mà còn tràn đầy sức sống.

Hắn lập tức sai người đi cất chỗ thuốc còn lại. Nhìn chiếc gối được thêu thùa đẹp đẽ, hắn cười trong vô thức, “Tâm tư rất tinh tế, đáng tiếc.”

Đúng, đáng tiếc. Đáng tiếc nàng ta không phải Đường Giảo.

Nếu nàng ta là Đường Giảo, vậy thì hoàn mỹ.

Nghĩ đến Đường Giảo, tâm trạng của Thượng Quan Dực lại rơi xuống.

Nhưng hắn vẫn không thay đổi thói quen bãi triều xong thì đến điện Giảo Linh nghe Đường Quả đàn và ăn đồ ăn cô làm.

Nghiêm Hoặc nhìn thấy tất cả, nghiến răng nghiến lợi vì tức. Hời cho tên kia rồi! Nàng tốt như thế, ấy mà hắn dám vừa thoải mái hưởng thụ vừa ghét bỏ nàng hả?
=====

Chương 56 (1180):

Đáng giận, thật đáng giận!

Nếu là chàng, chàng nhất định sẽ thương nàng, không muốn ngày nào nàng cũng phải đánh đàn với nấu ăn đâu. Chàng nhất định sẽ nâng nàng như nâng trứng, hứng nàng như hứng hoa, sao có thể để nàng vất vả chứ!

Thượng Quan Dực chó má!

Thuộc hạ của Nghiêm Hoặc quay ra nhìn nhau. Chủ nhân tự dưng chửi người ta là chó, đáng sợ quá.

Đêm về, Đường Quả đi ngủ.

Nghiêm Hoặc u ám đứng bên mép giường cô, biểu cảm vô cùng tủi thân, “Nàng đối xử tốt với thằng tồi kia như thế, có phải mắt mù rồi không?”

Hệ thống: Ơ không diễn nữa hả?

Đường Quả: “...”

“Ta đã phái người đi tìm đạo nhân Dương, tìm được sẽ bắt ông ta đổi lại ký ức cho chị em nhà nàng. Ta sẽ nói chân tướng cho nàng để nàng hiểu Thượng Quan Dực và Thượng Quan Cảnh là người thế nào, chắc nàng sẽ không còn hy vọng gì nữa đâu nhỉ?”
Hệ thống: Anh trai cứ yên tâm đi. Ký chủ đại đại không thèm hai tên kia đâu. Anh cứ ngoan ngoãn nghe lời, ký chủ xong việc rồi thì muốn thế nào cũng được.

Thời gian cứ thế trôi mau, chẳng mấy chốc đã đến đại tiệc giao lưu giữa các quốc gia. Trước đó vài hôm, người của các nước đều đã đến hết.

Đại tiệc được tổ chức trước sinh nhật Thượng Quan Dực một ngày. Ngày ấy, người từ các nơi đổ về, vào trong cung. Một số nước lớn thì phái sứ thần đến, còn lại thì là một số quân chủ tò mò về Nam Thục nên tự đến.

Các quốc gia trung đẳng và các nước nhỏ thì là quốc chủ đến. Để tỏ lòng thành ý, các quốc chủ đều mang theo những gì quý nhất của nước mình đi cùng.

Nghe nói Nam Thục có nhiều sản vật đa dạng, lương thực và rau củ cũng nhiều, bọn họ tính mang đồ đi đổi hạt giống. Có một số nước còn mang theo cả mỹ nhân để hiến cho Thượng Quan Dực, biết đâu hắn vui vẻ thì sẽ cho bọn họ nhiều đồ quý hơn. Nếu không hiến được, bọn họ cũng có thể đưa cho các triều thần để đổi những vật phẩm mình cần.
Tóm lại, dù với mục đích gì thì đại tiệc giao lưu lần này cũng có thể gọi là đại tiệc trao đổi.

Thượng Quan Cảnh không có ý định đưa Đường Giảo tiến cung nên đã viện đủ mọi lý do. Hắn nói, Thượng Quan Dực dạo này không ổn, cứ nghĩ cô là Giảo phi nên cô không tiến cung cho an toàn.

Đường Giảo đương nhiên là đồng ý. Vốn dĩ cô cũng muốn đi, nhưng trước đó cô đã nhận được tin tức của Đường Quả rồi. Đường Quả muốn cô chờ đợi thì cô cứ việc chờ thôi. Cô cũng biết, nếu cô đi, Thượng Quan Dực sẽ không đưa Đường Quả đi trước mặt cô.

Đại tiệc đã bắt đầu, hệ thống không nhịn được, hỏi Đường Quả, [Ký chủ, cô làm nhiều thứ như thế, Thượng Quan Dực vẫn tiễn cô đi thật hả?]

“Mi phải tin vào cốt truyện chứ. Có một số người rất đê tiện, thích nhất là làm chuyện lừa mình dối người.”
Hệ thống: [Chẳng lẽ không có ai biết quay đầu là bờ sao?]

“Có chứ. Ta nhớ là có một cô gái ở thế giới nào đó.”

[Không có đàn ông hả?]

“Đàn ông con trai thường để ý mặt mũi, không đến phút cuối thì không nhận ra được tâm ý của mình đâu. Bây giờ mà thừa nhận thì khác gì tự vả?”

[Vậy chờ thôi.]

Phi tần hậu cung không có tư cách tham gia đại tiệc, ngoại trừ Hoàng hậu. Nhưng mà Thượng Quan Dực vẫn chưa lập hậu nên không có ai.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1181: - 1182: Vương phi bị đổi ký ức (57-58)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 57 (1181):

Nghiêm Hoặc cũng có mặt ở đó với vai trò sứ giả của Bắc Yến. Chàng cũng không cần phải làm gì, chỉ cần sai người mang vật phẩm đến là xong, sau đó thì ngồi uống rượu giải sầu.

Một vài người nước khác muốn nói chuyện với chàng đều bị thái độ lạnh nhạt của chàng đánh lui. Biểu hiện của chàng khiến ai cũng hiểu, Bắc Yến không hổ là nước lớn, không muốn giao lưu với nước nhỏ như bọn họ làm gì.

Cốt truyện vẫn cứ tiếp diễn. Một quốc vương của một nước trung đẳng đứng lên kính rượu Thượng Quan Dực, sau đó nói: "Lâu nay vẫn nghe Nam Thục có một vị đệ nhất mỹ nhân, không biết Hoàng đế Nam Thục có thể mời nàng ra cho chúng ta ngắm được không?"

Lúc đó Thượng Quan Dực đã uống vài ly. Vốn dĩ hắn sẽ từ chối yêu cầu mạo phạm vô lý này - dù gì thì Đường Quả cũng coi như là phi tần của hắn, bị một quốc chủ nho nhỏ mơ ước, hắn sao có thể chấp nhận? Nhưng trong lúc liếc qua Thượng Quan Cảnh, thấy Thượng Quan Cảnh đang không vui, hắn chợt nảy ra một ý.

Cảnh Vương phi tốt như thế, hắn không nghĩ Thượng Quan Cảnh thật sự không quan tâm đến nàng ta.

Nhìn Thượng Quan Cảnh tức giận, Thượng Quan Dực ra quyết định, "Mời Giảo phi ra tiếp các vị khách nước ngoài đi." Nói xong, hắn nhìn Thượng Quan Cảnh nhướn mày đắc ý.

"Cảnh Vương sao không mang Cảnh Vương phi đến? Trẫm nghe nói Cảnh Vương rất chiều chuộng Cảnh Vương phi, đại tiệc thế này sao không đi?"

Thượng Quan Cảnh nuốt cục tức xuống, trả lời, "Thân thể Vương phi không khỏe, thần đệ sợ nàng không chịu được nên để nàng ở phủ nghỉ ngơi."

"À, ra vậy."

Thấy Thượng Quan Dực trông bất cần như thế, Thượng Quan Cảnh không nhịn được, "Hoàng huynh à, thần đệ nghĩ rằng không nên để Giảo phi ra ngoài gặp khách đâu."

"Sao lại không được?" Thượng Quan Dực hỏi lại, "Chỉ ra gặp sứ thần các nước thôi thì có gì sai chứ? Đúng không Cảnh Vương?"

"Đúng là thế. Cảnh Vương gia này, chúng ta chỉ là tò mò với mỹ nhân của Nam Thục thôi. Giảo phi nương nương cũng đâu phải không thể gặp được, không ổn chỗ nào?"

Bị nhiều người nhìn như thế, Thượng Quan Cảnh đáp lại, "Giảo phi nương nương là nữ tử hậu cung, không nên ra ngoài, nếu không sẽ ảnh hưởng đến thanh danh. Sứ thần muốn gặp nàng vì nghe danh nàng, bản vương cảm thấy không ổn."

"Cảnh Vương à, trẫm đã cho phép rồi, trẫm đã mở miệng rồi, Giảo phi phải ra. Hơn nữa, danh dự cái gì? Nàng ấy chỉ là một vị phi tử của trẫm thôi, chẳng lẽ không được gặp khách? Ở gia tộc bình thường, nàng ấy chỉ là một thϊếp thất thôi. Ra ngoài mua bán được thì sao không thể gặp khách?"

Thấy Thượng Quan Cảnh không đồng tình, Thượng Quan Dực bất giác nói nặng hơn để xả ra cơn buồn bực. Các đại thần tái mặt, muốn nói gì đó nhưng lại không dám bôi nhọ Thượng Quan Dực trước mặt khách. Sắc mặt thượng thư Đường Duyên Tân cũng không dễ nhìn. Hoàng thượng nói như thế là coi con gái ông thành cái gì? Hắn ta là Hoàng đế, ông chỉ là một thượng thư nho nhỏ, biết làm gì được đây?

Gương mặt Thượng Quan Cảnh khó coi. Thượng Quan Dực nói vậy là sỉ nhục người khác đấy. Tuy hắn không thích Đường Quả nhưng chắc chắn hắn sẽ không sỉ nhục nàng ta.

Mọi chuyện đã ngoài tầm kiểm soát.

Nếu hắn nói thêm một câu, Thượng Quan Dực sẽ túm được tóc hắn, nghĩ rằng hắn có tình cảm với Đường Quả, sau đó tìm cách cướp Giảo Nhi của hắn đi.

=====

Chương 58 (1182):
Ở đây còn một vị tức đến mức sắp nổ.

"Thằng chó này!"

"Ta muốn đánh chiếm Nam Thục!"

Nghiêm Hoặc thấp giọng chửi, uống cạn chén rượu trong tay. Thuộc hạ bên cạnh nơm nớp lo sợ chàng sẽ làm bậy làm bạ gì đó.

Không lâu sau, Đường Quả ra ngoài. Vì Thượng Quan Dực đã dặn dò cẩn thận nên cung nhân trang điểm cho cô thật tỉ mỉ khiến dung nhan vốn tuyệt sắc của cô trở nên đẹp hơn mấy lần.

Cô vừa bước đến, ai ai cũng nhìn thẳng, vô cùng yên tĩnh. Cô đứng cách Thượng Quan Dực không xa, mắt rũ xuống giống như hàng hóa đang bị vô số người đánh giá.

Chỉ có Nghiêm Hoặc mới thấy được bi thương trên người cô mà đau lòng.

Vẻ mặt Thượng Quan Cảnh phức tạp. Hắn không dám nhìn cô, chỉ cắm đầu xuống uống rượu.

"Đẹp, đẹp quá, vô cùng đẹp, quả là đệ nhất mỹ nhân Nam Thục. Hoàng đế Nam Thục, ngài thật có phúc." Người muốn mời cô ra là Quốc chủ nước Trần. Lão ta vừa tỉnh lại đã liên mồm khen, ánh mắt say mê không rời khỏi người cô.
Lão nuốt nước bọt, "Hoàng đế Nam Thục, ta muốn dùng hết tất cả tài sản ta mang đến để đổi lấy nàng ấy, được chứ?"

Đại tiệc giao lưu cũng là đại tiệc trao đổi. Nếu lão ta muốn một tiểu thϊếp của một đại thần thì sẽ không ai nói gì, nhưng đây là sủng phi của Thượng Quan Dực. Đã vậy, sủng phi này còn có xuất thân là con nhà quan đứng đắn nữa.

Vô số đại thần đứng dậy ngăn cản, "Hoàng thượng, không được!"

"Hoàng huynh, thế quả thật không được." Thượng Quan Cảnh cũng kinh ngạc. Hắn phản ứng lại, vội nói theo các đại thần. Có nghĩ hắn cũng không nghĩ tên quốc chủ nước Trần này dám to gan dùng tiền bạc để đổi lấy hậu phi của Thượng Quan Dực.

Thượng Quan Dực vốn có vài phần tức giận. Lão quốc chủ kia đề nghị như thế là đang mạo phạm hắn. Nhưng thấy đông đảo thần tử và Thượng Quan Cảnh cùng phản đối, hắn lại không thoải mái. Từ bao giờ mà thần tử lại đồng lòng với Thượng Quan Cảnh thế chứ? Này không phải là đánh vào mặt Hoàng đế hắn à? Hắn còn chưa nói gì, bọn họ đã sốt ruột khuyên hắn, rõ rằng không coi hắn ra gì cả. Đã vậy, nghe bọn họ nói, cứ như thể địa vị của một phi tử có thể rung chuyển cả một quốc gia không bằng.
Thấy Thượng Quan Cảnh gấp rút như thế, hắn nhìn Thượng Quan Cảnh. Ánh mắt cả hai giao nhau.

Thượng Quan Cảnh lập tức hiểu được ý của Thượng Quan Dực. Thượng Quan Dực có thể sẽ không chấp nhận đề nghị của Quốc chủ Trần nhưng hắn phải ngoan ngoãn đưa Giảo phi về cung.

"Cảnh Vương?"

Thượng Quan Cảnh không nói gì. Hắn mím chặt môi, mắt nhìn Đường Quả xanh xao đứng bên cạnh Thượng Quan Dực mặc cho người ta đánh giá. Nghĩ đến chuyện hắn sẽ mất Giảo Nhi, hắn nhẫn tâm quay đầu, "Thần đệ không có ý kiến gì, Hoàng huynh là Hoàng đế Nam Thục, phi tần trong hậu cung đều thuộc về Hoàng huynh, hoàng huynh muốn làm gì cũng được."

"Cảnh Vương, khanh nói thật chứ?"

"Vâng, thần đệ nói thật."

"Đúng. Đây chỉ là một phi tử mà thôi, trong các gia tộc bình thường chỉ là một thϊếp thất. Nếu Quốc chủ Trần đã muốn có thì trẫm đồng ý. Khanh mang hết tài sản bảo vật ra đây, trẫm sẽ đưa đệ nhất mỹ nhân cho khanh."
Quốc chủ Trần vốn không có bao nhiêu hy vọng, không ngờ lại thành công.

_

Dã Linh: Trời ơi cứu tui cứu tui, edit chap này tui tức quá trời ơi là trời!!!!

=====

[GÓC THÔNG BÁO]:

Hi mọi người, do dạo này bạn Linh hơi bận nên nhóm mình không đăng truyện thường xuyên như lúc trước được ấy, mong các bạn thông cảm nha.

Sắp tới sẽ có vài thay đổi nhỏ trong việc đăng chương, bọn mình sẽ thảo luận rồi thông báo cho các bạn nhé.

Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình và chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Love ~~

Hiện tại thì ở miền Trung thời tiết đang rất xấu, các bạn nhớ giữ gìn sức khỏe, bảo vệ tốt bản thân và gia đình, hạn chế đi ra ngoài nếu không thực sự cần thiết. Mong các bạn sẽ luôn được bình an.

- Minh Nguyệt
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1183: - 1184: Vương phi bị đổi ký ức (59-60)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 59 (1183):

Lão ta vô cùng kích động, mỡ trên người cũng rung theo. Lão chắp tay cảm tạ, "Cảm tạ Hoàng đế Nam Thục. Dùng mỹ nhân đổi tài bảo, ngài quả là anh minh."

Lão sợ Thượng Quan Dực đổi ý, vội vàng sai người mang hết tài bảo tiến cung hiến cho hắn.

Các đại thần phản đối, Thượng thư Đường Duyên Tân còn quỳ trên đất mãi không đứng lên nhưng cũng không thay đổi được quyết định của Thượng Quan Dực, thậm chí còn bị hắn mời ra ngoài.

Thượng Quan Dực vẫn luôn quan sát biểu cảm của Thượng Quan Cảnh, thấy Thượng Quan Cảnh đau khổ, trong lòng hắn thấy rất sảng khoái.

Xem ra, em trai ruột của hắn cũng không đến mức vô tình với Cảnh Vương phi.

Thượng Quan Cảnh dám cướp Giảo phi của hắn, vậy hắn coi Cảnh Vương phi như hàng hóa để đổi lấy tài bảo với người ta, quả là một quyết định sáng suốt.

Đột nhiên hắn cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình, theo bản năng quay lại thì Đường Quả đang nghiêm túc nhìn hắn, đôi mắt mờ mịt mà đau thương.

Lòng hắn đột nhiên cứng lại. Cảm giác này thật không thoải mái.

Trong một thoáng, hắn cảm thấy hối hận. Vốn dĩ nàng là một nữ tử tốt. Những ngày gần đây, hắn thường xuyên nghe nàng đàn, ăn đồ ăn nàng làm, còn ngủ bằng gối thảo dược của nàng. Bao nhiêu đồ của hắn đều do nàng chuẩn bị.

Rất mau, hắn vứt những suy nghĩ này ra sau đầu.

Hắn là Hoàng đế, có loại người nào mà không có chứ?

Nàng ta lấy lòng hắn, chỉ là vì hắn là Hoàng đế thôi.

Người hắn thích là Giảo phi, không phải hàng giả này.

Nữ tử trong thiên hạ đều tùy ý để hắn lấy, chẳng lẽ hắn không thể tìm được một người giống như nàng ta? Khéo còn tìm được người tốt hơn.

Hắn rời ánh mắt đi, không nhìn cô nữa, bắt đầu nhận rượu từ người khác.

Đường Quả vẫn không nói gì, chỉ nhìn hắn. Cuối cùng, đôi mắt trở nên vô thần không còn sức sống, như thể "tâm đã hóa tro tàn".

Mắt Nghiêm Hoặc đỏ bừng, thiếu chút nữa chàng đã lao lên. Chàng biết, bây giờ không thể làm được gì. Nếu chàng xông đến, không những không cứu được nàng mà còn không thể đưa nàng đi.

Chàng chỉ đành dùng sức nắm chặt hai tay, ánh mắt không rời khỏi Đường Quả, sợ cô bị làm sao.

Thượng Quan Cảnh cũng không yên ổn. Hắn không dám nhìn Đường Quả, chỉ lo nốc rượu.

Quốc chủ Trần dâng tài sản lên cho Thượng Quan Dực rồi nuốt nước bọt, lên tiếng, "Hoàng đế Nam Thục, liệu ta có thể đưa nàng đi được chưa?"

Thượng Quan Dực ngẩn ra. Hắn nhìn Đường Quả đang đứng bất động, trầm mặc một chút rồi nói, "Giảo phi, giờ nàng đã là người của Quốc chủ Trần rồi, đi đi."

"Vâng, thưa Hoàng thượng."

Nghe giọng nói trầm trầm không có sức sống của cô, Thượng Quan Dực không biết nên nói gì. Giọng nói ấy vốn mềm nhẹ êm tại, đôi mắt kia sẽ lơ đãng lộ ra thái độ gì đó.

Giờ chẳng còn gì nữa rồi.

Nàng như vũng nước đọng không một gợn sóng, yên lặng như người chết.

Đường Quả đi theo Quốc chủ Trần, mặt không biểu cảm. Vì có nhiều người xung quanh nên Quốc chủ Trần không dám làm gì cô.

Có được mỹ nhân rồi, không cần phải vội vàng làm gì, lỡ chọc giận người Nam Thục thì mất nhiều hơn được.

Nghiêm Hoặc thấy thế, cầm lấy bầu rượu, nâng chén lên. Chàng đi đến trước mắt Quốc chủ Trần, "Chúc mừng Quốc chủ."
"Nghiêm đại nhân của Bắc Yến?" Quốc chủ Trần mừng rỡ. Đây là sứ thần của Bắc Yến đấy!

Lão vội vàng sai người dọn chỗ cho chàng.

=====

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh - Beta: Minh Nguyệt

Truyện được đăng tại wa.tt//pad BeltiousSoulia. Nếu bạn đang đọc ở nơi khác, xin vui lòng đến đọc ở wa.tt//pad BeltiousSoulia để ủng hộ nhóm dịch.

Nếu thấy truyện hay, các bạn đừng quên bình chọn, để lại bình luận chia sẻ ý kiến/suy nghĩ của mình, và nếu được thì giới thiệu cho nhiều người khác cùng đọc nhé.

Cảm ơn sự ủng hộ của các bạn. ~~

=====

Chương 60 (1184):

Nghiêm Hoặc rót đầy chén của Quốc chủ Trần, "Đây, ta kính ông một ly chúc mừng."

"Ha ha, cùng vui cùng vui, không ngờ Nghiêm đại nhân lại khách khí thế."

Quốc chủ Trần tưởng rằng Nghiêm Hoặc nói chuyện với lão là muốn trao đổi gì đó với hắn. Bắc Yến thừa ngọc, giờ lão có mỹ nhân rồi, thêm mỹ ngọc nữa thì càng đẹp.
Bất giác, lão bị Nghiêm Hoặc chuốc say. Đại tiệc kết thúc, lão say mềm như bún, không thể làm gì được. Đến lúc đó Nghiêm Hoặc mới nguôi giận. Chàng lui bước, nhẹ giọng nói bên tai Đường Quả, "Ta nhất định sẽ đưa nàng đi."

Thấy Đường Quả ngẩng đầu nhìn mình ngơ ngẩn, chàng nhắc lại, giọng vẫn nhẹ nhàng như gió thoảng, "Ta nhất định sẽ đưa nàng đi, không để người khác tổn thương nàng nữa."

Nói xong, chàng suиɠ sướиɠ vô cùng. Đương nhiên, như thế này vẫn chưa đủ. Chàng phải về sắp xếp thêm người canh chừng bên cạnh nàng, để nàng không bị tên heo mập kia ức hϊếp.

Đại tiệc đến hồi kết, Đường Quả xuất cung cùng Quốc chủ Trần. Sứ thần các nước cũng ra ngoài. Các đại nhân nhìn nhau, sắc mặt đủ màu. Không thể khuyên được Thượng Quan Dực, mọi chuyện cũng đã đến nước này, còn làm gì được nữa? Cuối cùng họ chỉ đành thở dài rồi rời đi.
Thượng Quan Cảnh vẫn ở lại. Khi chỉ còn hai người, hắn đến trước mặt Thượng Quan Dực, "Hoàng huynh rất quá đáng."

"Quá đáng?" Thượng Quan Dực nâng chén, cười một tiếng mỉa mai, "Nàng ta có thể không bị mang đi đâu. Cảnh Vương à, chỉ cần ngươi đồng ý một điều kiện của ta là ta sẽ không đưa nàng ta đi."

Thấy gương mặt Thượng Quan Cảnh tái đi, Thượng Quan Dực uống cạn chén rượu, đứng lên, "Cảnh Vương à, ngươi và trẫm là anh em ruột, sở thích giống nhau, suy nghĩ cũng giống nhau. Ngươi nói trẫm quá đáng, chẳng lẽ ngươi không quá đáng? Quên rồi à? Chính ngươi đã đưa nàng ta vào cung, là ngươi vứt bỏ nàng ta trước. Trẫm thì có tình cảm gì với nàng ta đâu? Với trẫm mà nói, nàng ta còn chẳng bằng một rương châu báu, mà Quốc chủ Trần lại mang nhiều hơn một rương."
"Ngươi..."

"Cảnh Vương này," Thượng Quan Dực đến trước mặt Thượng Quan Cảnh, thấp giọng, "Nếu ngươi đưa Giảo phi về, trẫm sẽ nghĩ cách đưa nàng ta về với ngươi, sao nào?"

"Không thể nào!" Thượng Quan Cảnh trả lời theo bản năng, đổi lấy được tiếng cười to của Thượng Quan Dực, "Thế Cảnh Vương đi về đi. Chuyện này đã qua, không cần nhắc lại nữa."

"Cảnh Vương đã không quan tâm đến nàng ta rồi thì cần gì phải khiến anh em tương tàn chứ?"

Thượng Quan Dực ra ngoài, Thượng Quan Cảnh đứng chôn chân tại chỗ, không thể nói một lời. Hắn ngơ ngác nhìn xung quanh. Không thấy nàng đâu. À phải rồi, nàng đã là người của Quốc chủ Trần.

Hắn chen vào chuyện này vì nàng từng là Vương phi của hắn. Người hắn thích là Giảo Nhi, bảo hắn rời khỏi Giảo Nhi là không thể. Nếu hoàng huynh không thuận theo, hắn cũng không làm được gì.
Thượng Quan Cảnh mang tâm trạng hoảng hốt hồi phủ. Lần đầu tiên hắn không đi tìm Đường Giảo mà nhốt mình trong thư phòng.

Hắn đột nhiên nhận ra, trong thư phòng có rất nhiều đồ vật có dấu vết của nàng, chẳng hạn như bút hay nghiên mực. Nàng đã chọn chúng cho hắn. Đồ trang trí bên cạnh cũng là ngọc mà nàng mua được. Một ít tranh chữ cũng là của nàng.

Thượng Quan Cảnh vội đứng dậy, rời khỏi thư phòng khó thở ấy. Nhưng ra ngoài rồi vẫn không thể xóa hết những dấu vết của nàng.

=====

Giờ bão đã tan rồi, tình hình chỗ các bạn thế nào, có thể cập nhật cho mình biết với được không?

-Minh Nguyệt
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1185: - 1186: Vương phi bị đổi ký ức (61-62)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 61 (1185):

“Quản gia.”

“Vương gia có gì phân phó ạ?” Chuyện Giảo phi bị tặng cho Quốc chủ Trần chắc chắn không thể rêu rao, quản gia cũng không hề biết.

“Không có chuyện gì, ngươi lui ra đi.”

Vốn dĩ hắn muốn sai quản gia hủy đi những gì liên quan đến nàng ấy, nhưng cuối cùng lại thôi. Hắn với nàng ấy không có tình nghĩa gì, không cần phải che che giấu giấu làm gì. Những thứ này giữ lại thì cứ giữ thôi. Thay đổi nhiều quá, nhỡ Giảo Nhi hỏi thì hắn biết đáp thế nào? Dẫu sao thì trong ký ức của Giảo Nhi, tất cả đều do nàng bố trí.

Đường Quả đến chỗ của Quốc chủ Trần, có người sắp xếp cho cô chỗ ở.

Quốc chủ Trần uống say quên cả trời đất, ngủ như lợn chết rồi, không có thời gian mà lo cho cô.

Làm một phi tử bị Hoàng đế tiễn đi, cô làm sao có thể ngủ được. Nhất định phải ngồi cạnh cửa sổ ngắm trăng ra vẻ đau buồn.

Hệ thống: Quỷ mới tin cô. Rõ ràng biết ai đó sẽ đến nên cố tình đứng đấy chờ người ta.

Lêu lêu chó ký chủ.

Quả nhiên, trong đêm yên tĩnh, Nghiêm Hoặc đến.

Nhìn Đường Quả trầm ngâm, chàng xót xa vô cùng. Chàng đứng ngoài cửa sổ, thấp giọng, “Ta sẽ đưa nàng đi, hãy tin ta.”

“Có thể nàng sẽ không nhớ ta đâu, dù gì chúng ta chỉ gặp nhau có một lần.” Nghiêm Hoặc cười nhẹ, “Lúc đó ta ngụy trang thành thương nhân Bắc Yến bán nguyên thạch cho nàng. Ánh mắt của nàng rất tốt, mua hết.”

“Thực ra lúc nhìn thấy nàng, ta tiếc lắm. Tại sao nàng đã là vợ người ta rồi? Tại sao ta không gặp được nàng sớm hơn?”

“Sau này biết nàng là Cảnh Vương phi, ta thường xuyên lén lút đi theo nàng để thỏa lòng tương tư. Về sau, ta nhận ra người đi cùng Cảnh Vương không phải nàng, chỉ là một người rất giống nàng. Ta tra ra được một vài chuyện mới biết nàng bị làm sao.”

“Ta từng đến Hoàng cung ngắm nàng. Có thể nàng cảm thấy đường đột nhưng sự thật là ta không làm gì cả, chỉ muốn ngắm nhìn nàng. Nhìn thấy nàng an toàn, sống tốt là ta yên tâm.”

Hệ thống: Anh chàng này tỏ tình thuận miệng quá nhỉ, nó chua ghê ấy.

“Vì hoàn cảnh của nàng, ta hoàn toàn có thể cưỡng ép nàng đi cùng ta, nhưng nếu ta làm thế thì có khác gì bọn chúng đâu? Vậy nên, ta lựa chọn bảo vệ nàng, đồng thời tìm đạo nhân Dương để hy vọng lấy lại ký ức cho nàng. Nàng có ký ức rồi thì muốn đi hay không là ý của nàng.”

“Ta không ngờ Thượng Quan Dực sẽ tặng nàng cho người khác. Lần này, dù nàng có muốn hay không thì ta cũng phải đưa nàng đến Bắc Yến. Ta sẽ lo mọi chuyện, nàng không cần phải làm gì cả. Về sau nàng được tự do, muốn làm gì cũng được, ta sẽ không ép nàng, chỉ cần nàng để ý đến ta.”

Hệ thống: Thiệt tình, đáng thương quá đi.

Đường Quả đang cười thầm trong lòng, nhưng khi thấy Nghiêm Hoặc nghiêm túc nhìn mình như cún con chờ xương, cô không nhịn được nữa, cười ra tiếng.

Hệ thống: Ký chủ, OOC rồi ơ kìa?

Không diễn nữa hả? Chuyên nghiệp lên!

À quên, anh chàng này không trong phạm vi trả thù, ký chủ không cần giữ hình tượng.

Hình như chỉ cần anh ta ngoan ngoãn là ký chủ sẽ không lừa gạt, không diễn xuất mà dùng bản tính thật để đối xử với anh ta.

Được rồi, nó có ghen tỵ một chút, nó không phải là thống tử đặc biệt nhất với ký chủ.
Nghiêm Hoặc thấy Đường Quả cười, sửng sốt.

_

Đôi lời Dã Linh:

Nghiêm Hoặc: Hình như có gì đó sai sai…

=====

Chương 62 (1186):

Nghiêm Hoặc nhìn chằm chằm Đường Quả, thấy cô vẫn cứ cười, hoàn toàn không có tí ti bi thương nào. Cảm giác cô độc, bất lực vừa rồi đã biến mất hoàn toàn.

Chuyện gì đang xảy ra thế?

Chàng chớp chớp mắt, huơ huơ tay trước mặt Đường Quả, hỏi, “Chẳng lẽ điên rồi?”

Hệ thống: [...]

“Cũng đúng. Bọn chúng khiến nàng tổn thương như thế, nàng có thể chịu được đến giờ đã là cực hạn. Không sao, có ta ở đây, nàng sẽ tốt hơn.”

Đường Quả không muốn giấu chàng nữa. Ở thế giới này, chàng vẫn đáng yêu như thế, rất ngoan, rất hợp với gu của cô.

Cô lên tiếng, “Nghiêm công tử, ta không có điên.”

“Nàng không…” Nghiêm Hoặc ngẩn ra, “Nàng nhớ ta?”
Đường Quả chống cằm, mỉm cười, “Nhớ chứ, còn không phải Nghiêm công tử bán đá đến từ Bắc Yến à? Hàng của anh không tệ, cắt được ra kha khá ngọc tốt. Nghiêm công tử chắc không phải người làm ăn đâu nhỉ? Nếu thương nhân nào cũng giống như anh, khéo mới hai tháng đã thua lỗ đến bán nhà.”

Nghiêm Hoặc vẫn không phản ứng lại. Sau khi quan sát cẩn thận, xác định được Đường Quả có ký ức, chàng rất vui vẻ, “Không phải nàng đã bị đạo nhân Dương đổi ký ức rồi sao?”

“Lão ta muốn đổi, nhưng không thành công.”

Nghiêm Hoặc là một người thông minh, chớp mắt đã hiểu được, “Nàng biết?” Biết tâm tư của Thượng Quan Cảnh, cũng biết âm mưu đó nên đã chuẩn bị từ sớm?

Nhưng tại sao nàng lại không phản kháng để người ta muốn làm gì thì làm như thế, khiến mình rơi vào thế bị động? Giờ còn bị Thượng Quan Dực tiễn đi. Chẳng lẽ nàng đã tan vỡ đến nỗi không muốn sống nữa?
“Nghiêm công tử đang mải suy nghĩ cái gì thế?”

Nghiêm Hoặc đáp lại, “Thực ra còn sống rất tốt, dù bọn chúng không quan tâm nàng thì trên đời này vẫn còn có người quan tâm nàng. Bọn chúng không tốt với nàng, nhất định sẽ có người tốt với nàng. Đường cô nương, nàng là một người tốt, không cần vì hai kẻ không đáng mà khiến bản thân khổ sở. Nam Thục không chứa nàng thì Bắc Yến sẽ hoan nghênh nàng.”

“Ngoại trừ cha mẹ ta ra thì chẳng ai đối xử tốt với ta cả. Nghiêm công tử, anh nói xem còn ai sẽ đối xử tốt với ta nữa, ta không có thấy.”

“Nàng thấy ta thế nào?” Nghiêm Hoặc không phải đồ ngốc. Đường Quả có ký ức, còn cố tình lừa hai tên kia, chứng tỏ cũng là người khôn ngoan. Nàng đã hỏi chàng như vậy, chàng không nhanh chóng thổ lộ thì đúng là ngốc rồi, “Ta là người đó đấy, chẳng biết nàng có tin không.”
Đường Quả liếc chàng, nhẹ giọng cười, “Nghiêm công tử là người tốt, nhưng mà anh không cảm thấy mình cần phải giới thiệu bản thân lại à? Ta đây mới bị vứt bỏ, đau thương không dứt được. Anh muốn làm ấm giường thì cũng phải thẳng thắn thành thật một chút.”

Cô to gan như thế nhưng Nghiêm Hoặc không thấy có vấn đề gì cả. Chàng nghĩ, Đường Quả đã chịu quá nhiều đau đớn nên tính cách thay đổi, thế cũng bình thường.

“Ta quả thực đến từ Bắc Yến nhưng tên ta không phải Nghiêm Hoặc. Ta tên Bắc Đường Hoắc, là Hoàng đế Bắc Yến.” Nghiêm Hoặc len lén nhìn Đường Quả, thấy cô không có gì gọi là ngạc nhiên, trong lòng cảm thấy bất ngờ, “Ta không có phi tử, ngoại trừ Đường cô nương thì chưa từng tỏ tình với ai. Trước khi biết nàng, ta còn tưởng ta sẽ độc thân đến chết.”
“Ta đến Nam Thục là vì nghe nói Nam Thục có rất nhiều vật phẩm, muốn khảo sát để lập đội hoàng thương đến Nam Thục mua sắm.”

=====

Mai là 20/10 rồi, nhóm mình chúc các bạn độc giả nữ đáng yêu của nhóm sẽ có một ngày lễ thật vui và ý nghĩa bên gia đình, người thân và bạn bè của mình nhé.

Chúc các bạn ngày nào cũng đều xinh đẹp, hạnh phúc, vui vẻ hết nhoa. Cười nhiều lên vì các bạn chính là những bông hoa đẹp nhất trên đời này nà.

Love ❤❤~~
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1189: Vương phi bị đổi ký ức (65) + Thông báo


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 65 (1189):

Lúc Đường Quả đặt tay vào tay chàng, cô nhìn thấy sự kích động hiện rõ trên mặt Bắc Đường Hoắc. Chàng kéo nhẹ, Đường Quả nhảy ra cửa sổ. Nữ tử hóa trang thành cô lập tức nhảy vào thay thế cô.

“Đắc tội.”

Giọng nói trầm thấp của Bắc Đường Hoắc vang bên tai Đường Quả. Chàng ôm lấy eo cô, nhảy lên, chỉ trong chớp mắt đã bay ra khỏi chỗ ở của Quốc chủ Trần.

Bắc Đường Hoắc thả cô xuống rồi đeo khăn che mặt cho cô, sau đó mới đưa cô đến chỗ mình. Chàng nói, “Sáng sớm mai sẽ về Bắc Yến, nàng còn việc gì muốn làm ở đây nữa không?”

“Hết rồi.”

Chuyện cần làm đã làm xong. Cô không tính nói cho ai biết rằng Bắc Đường Hoắc đưa cô đến Bắc Yến.

“Cô gái giả mạo ta sẽ đi theo Quốc chủ Trần về nước Trần hả?” Cô hỏi.

Bắc Đường Hoắc gật đầu, “Đến đó thì cô ấy sẽ có cách thoát thân, nàng không cần lo lắng.”

“Hay là thoát thân ngay trên đường đi?” Mắt Đường Quả chợt lóe lên, “Ta có ý này.”

“Gì thế?” Bắc Đường Hoắc tò mò, lòng thầm nhủ, dù nàng muốn làm gì chàng cũng sẽ nghe theo.

Hệ thống: Đúng là chẳng có tí nguyên tắc nào cả.

Đường Quả cong khóe môi, “Giả làm sơn tặc nửa đường cướp xe của Quốc chủ Trần. Bọn cướp xuất hiện, không cẩn thận khiến ngựa kéo xe bị dọa sợ. Quốc chủ Trần mải tự vệ nên không lo được cho người khác, xe ngựa rơi xuống vách núi, nàng bỏ mạng, thi thể bị thú hoang gặm hết.”

“Cô gái giả làm ta có thân thủ hẳn là không tệ, có thể nhảy ra lúc xe ngựa rơi xuống được không?”

“Được. Cô ấy rất giỏi, chút chuyện nhỏ đó có là gì.” Ánh mắt Bắc Đường Hoắc dán lên mặt Đường Quả. Đôi mắt xinh đẹp kia tràn ngập tính toán, đáng yêu quá đi mất! Như thế càng quyến rũ chàng hơn.

Hệ thống: Ký chủ nhà nó có đanh đá cá cày thế nào thì anh chàng này cũng thấy đáng yêu thôi, khéo còn nghĩ là sao trên đời này có một cô gái đặc biệt như thế. Ọe!

“Bắc Đường công tử, ta không ngại nói cho anh biết, rằng ta làm vậy cũng chỉ là để tính kế hai anh em Thượng Quan thôi.” Đường Quả cười cong mắt, “Một kẻ vứt bỏ ta, một kẻ tặng ta cho người khác, ta cũng không phải thánh mà nhớ thương bọn chúng. Tốt xấu gì ta cũng là thiên kim phủ thượng thư, vì không thích mà bị bọn chúng giận cá chém thớt thành bùn lầy khiến tránh không kịp như thế, ta cam lòng sao được?”

Bắc Đường Hoắc đã sớm nhận ra một vài điều, nhưng Đường Quả không nói, chàng cũng không hỏi. Không ngờ rằng lúc này nàng lại thẳng thắn với chàng như thế, vậy tức là trong lòng nàng, chàng đáng để tin tưởng đúng không?

“Nàng muốn làm thế nào thì làm, ta giúp nàng.”

Đường Quả nhướn mày, “Anh không sợ ta lợi dụng anh để báo thù xong rồi vứt bỏ anh à?”

“Nàng không phải người như thế. Nàng sẽ không tổn thương người thật lòng đối xử tốt với nàng.” Bắc Đường Hoắc nói không hề suy nghĩ, “Kể cả nàng không muốn ở bên ta, chỉ cần ta không khiến nàng tổn thương thì nàng nhất định sẽ không khiến ta tổn thương.”

Hệ thống: Giác ngộ quá ta!

“Giúp nàng là ta cam tâm tình nguyện. Bị nàng lợi dụng, ta cũng không oán không hận.” Bắc Đường Hoắc bật cười, “Ta không biết vì sao ta mê nàng như thế, mê đến nỗi không thể che giấu nổi. Mỗi khi nhìn nàng, trái tim ta đập liên hồi, không thể kiểm soát.”
=====

[GÓC THÔNG BÁO] :

Hello mọi người,

Như đã nói trước, sắp tới nhóm mình sẽ có vài thay đổi nhỏ trong việc đăng chương. Sau khi đã bàn bạc kỹ, hôm nay mình xin gửi đến các bạn các thông tin sau:

1. Do bạn Linh hơi bận cũng như có vài vấn đề về sức khỏe nên phần còn lại của Thế giới 16: Vương phi bị đổi ký ức (từ chương 66 trở đi) sẽ do mình làm tiếp.

2. Phần này mình sẽ trans thay vì edit (thử sức với vai trò mới) nên nếu các bạn thấy có chỗ nào chưa ổn/cần thay đổi thì cứ cmt nha. Mình sẽ cố gắng thay đổi.

3. Lịch đăng truyện:

- Tuần này sẽ có thêm chương 66-67, sẽ được đăng vào thứ 7 nà.

- Bắt đầu từ tuần sau, từ chương 68 trở đi thì mình sẽ up truyện với tiến độ 1 ngày/1 chương cho đến chương 96 (hết thế giới 16) luôn nha.
4. Trong thời gian chờ đợi, nếu bạn nào có hứng thú thì có thể ghé Ngôn Phong để đọc truyện tranh nha. Hiện truyện tranh đã vẽ đến chap 138, tương đương với chương 18 (522) của Thế giới 8: Nữ tu bị phế linh căn nè. Mình sẽ để link trong phần cmt nhé.

Cảm ơn các bạn đã đọc hết phần thông báo này. Xin cảm ơn sự ủng hộ của các bạn trong thời gian qua và mong các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ nhóm mình trong thời gian tới. Chúc các bạn sẽ có những giây phút thư giãn khi đọc truyện. 💞💞

-Minh Nguyệt
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1192: Vương phi bị đổi ký ức (68)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 68 (1192):

Sắc mặt của Thượng Quan Cảnh lướt qua nét buồn bã, nhưng nhìn thấy vẻ kỳ vọng trên mặt Đường Giảo thì nói, "Vậy bản vương xin phép Hoàng huynh, qua hai ngày thì đưa nàng đi Giang Nam, sao nào?"

"Vương gia, chàng đúng là một người quá tốt, chàng tốt với thϊếp quá." Đường Giảo không tiếc lời khen.

Thượng Quan Cảnh vốn còn đang buồn, nhưng giờ thì hết rồi.

"Vương gia, vương gia, không hay rồi, đại sự không ổn rồi."

Quản gia từ phía sau thở hổn hển chạy đến, khiến Thượng Quan Cảnh không vui, "Hô to gọi nhỏ, làm ngựa sợ dọa Vương phi thì sao?"

Nghe Thượng Quan Cảnh nói như vậy, đáy mắt quản gia có một mảnh xót xa.

Trong hai mắt của ông ẩn hiện nước mắt, không cần biết Thượng Quan Cảnh có kiên nhẫn hay không, ông nhỏ giọng, nghẹn ngào nói bên tai hắn, "Vương gia, vừa nhận được tin Quốc chủ Trần nửa đường quay về gặp phải cướp núi. "

"Vậy liên quan gì đến bản vương?"

Thấy thấy dáng vẻ không để ý của Thượng Quan Cảnh, quản gia than thở một hơi, run rẩy mở miệng, "Xe ngựa Giảo phi nương nương ngồi, vì ngựa bị hoảng sợ nên xông xuống dưới vách núi, giờ không rõ sống chết. Nghe người ta nói, vách núi đó cao vô cùng, nhìn không thấy đáy, nhìn xuống là một mảnh sương mù cuồn cuộn, rất nhiều người đã phán định người mất mạng..."

"Ông nói gì?" Thượng Quan Cảnh không thể tin được mà hỏi, giật cổ áo của quản gia, thiếu chút nữa là xách ông lên, "Nói lại lần nữa, bản vương chưa nghe rõ."

"Quốc chủ Trần bị cướp núi tập kích, vì ngựa bị hoảng sợ nên xe ngựa của Giảo phi nương nương xông thẳng xuống vách núi, bây giờ người..."

Quản gia còn chưa nghe xong thì đã bị Thượng Quan Cảnh đẩy ra, hắn cười to một tiếng, "Bớt lừa gạt bản vương đi, làm gì có chuyện trùng hợp thế."

"Là thật, Hoàng thượng đã phái quân đến tiêu diệt cướp núi, đồng thời cũng cho người tìm Giảo Phi nương nương." Quản gia thấy Thượng Quan Cảnh không dám tin thì than thở trong lòng, "Vương gia, đây là thật..."

"Cút!!"

"Vương gia..."

"Cút xuống!"

Quản gia bất lực, chỉ đành rời đi. Ông quay đầu nhìn thấy Thượng Quan Cảnh đang ngẩn ra tại chỗ thì không biết nói gì cho tốt. Lại nhìn Đường Giảo đang vui vẻ cưỡi ngựa ra xa, cuối cùng bối rối rời đi.

Lúc nghe được tin này thì Đường Giảo cũng ngẩn ra, có hơi run rẩy hỏi hệ thống, [Ba Lần Yêu, chị sẽ không có chuyện gì chứ?]

[Ký chủ yên tâm đi, tôi cho rằng trong truyện này nhất định có gì đó, ký chủ cô quên rồi sao, cô ấy từng nói còn quay về. Cô ấy làm vậy là vì muốn cho anh em Thượng Quan một liều thuốc nặng. Cô ấy cũng không thể thật sự đi về với Quốc chủ Trần được. Người còn sống, hơn nữa còn trở thành người phụ nữ của quân vương khác thì còn không bằng người chết.] Hệ thống 222 nghiêm túc giải thích, nó không nói rằng mình chắc chắn như vậy là vì nhận được một email.

Không sai, chính là email.

Không phải tổng bộ gửi đến mà là từ một ID lạ, nó có thể xác định rằng tên gửi email cũng là hệ thống, hơn nữa còn cao cấp hơn nó.

Nó không bắt được hành tung của người ta, nội dung của email là Đường Quả không sao, bảo nó động viên Đường Giảo. Nhưng không được nói cho Đường Giảo về sự tồn tại của đối phương.
Nó đoán, hệ thống kia ở trên người Đường Quả.

Đối phương quá thần bí, lại quá kỳ dị, 222 cũng không định nói những thứ này với Đường Giảo, nó đã gửi email cho phía tổng bộ bên kia, nói rõ tình huống bên này của bản thân.

Nhưng, chuyện khiến nó kinh hãi là email này không lâu sau đã nhận được hồi âm.

Không phải tổng bộ gửi đến, mà là từ hệ thống thần bí kia.

Bây giờ trong lòng 222 loạn vô cùng, không biết rốt cuộc đối phương có mục đích gì.

Chẳng qua, điều duy nhất nó có thể chắc chắn là đối phương dường như không phải đến để phá hoại nhiệm vụ của nó.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1193: Vương phi bị đổi ký ức (69)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 69 (1193):

Biết được Đường Quả sẽ không gặp chuyện, Đường Giảo yên tâm rồi.

Thấy Thượng Quan Cảnh còn đang ngẩn ra, cô cưỡi ngựa qua, gọi lớn, "Vương gia?"

Chuyện hoàng đế tặng phi tử cho người ta không phải muốn nói là nói được.

Các thần tử cũng không muốn làm lớn chuyện này.

Thượng Quan Cảnh hết sức giấu giếm, người trong phủ từ trên xuống dưới đều là người của hắn cả. Quản gia không thích Đường Giảo, càng sẽ không nói chuyện này.

Vậy nên, trên mặt ngoài thì Đường Giảo hẳn là không biết chuyện Đường Quả bị tặng đi.

"Vương gia, vừa nãy chúng ta nói đến Giang Nam chơi nha," Đường Giảo tiếp tục thêm lửa, "Đúng rồi, quản gia đến nói gì với chàng vậy?"

Quản gia nhỏ giọng nói với Thượng Quan Cảnh, Đường Giảo ở xa, có thể nghe được đều là công lao của hệ thống. Bây giờ à, cô chỉ có thể giả vờ không nghe thấy.

Thượng Quan Cảnh vô ý nói, "Xe ngựa của nàng ấy rơi xuống..." Ngay lập tức hắn cảm thấy không đúng, lại nói ngay, "Bản vương đưa nàng về thôi."

Cũng không màng đến Đường Giảo có bằng lòng hay không, hắn lập tức lên ngựa, thúc ngựa phi nhanh về phủ Cảnh Vương. Đường Giảo bị xóc đến khó chịu, trong lòng mắng Thượng Quan Cảnh một trận mới thấy thoải mái hơn.

Giờ mới biết hối hận sao? Sớm đi làm gì chứ?

Đến phủ Cảnh Vương, Thượng Quan Cảnh ôm Đường Giảo xuống, đưa về phòng. Hắn quay người muốn đi, Đường Giảo vội gọi người lại, "Vương gia, chàng muốn đi đâu?"

"Bản vương có chuyện rất quan trọng, mấy hôm này Vương Phi đừng xuất phủ nữa."

"Vương gia, chàng đã đồng ý là ngày kia sẽ đưa thϊếp đến Giang Nam chơi." Đường Giảo vờ làm nũng, thực tế trong lòng cô cũng khá ớn giọng ỏng ẹo thế này, "Vương gia, chàng đồng ý với thϊếp rồi."

"Sau này lại đi." Thượng Quan Cảnh lạnh nhạt nói, thấy dáng vẻ không vui của Đường Giảo thì hắn ngớ ra.

Trong đầu đột nhiên hiện ra một câu, đây chính là nữ tử mà lòng hắn nhớ mãi không quên đó sao? Vì sao lúc này hắn cảm thấy nàng ấy không tốt đẹp như trong tưởng tượng của hắn chứ?

Không lo được nhiều như thế, Thượng Quan Cảnh quay người đi, mặc kệ Đường Giảo.

Đường Giảo thấy hắn đi rồi thì thở phào một hơi, đóng kín cửa, nằm thẳng lên giường, "Cả ngày tôi phải diễn vai hồ ly tinh, thật là mệt mà!"

Thượng Quan Cảnh đưa theo người, phi ngựa liên tục đến nơi xảy ra chuyện.

Gấp rút lên đường suốt đêm, cũng mất hết 3 ngày mới đến nơi.

Hắn nhìn xuống vách núi, thấy sương mù trắng dày đặc dâng lên, đáy lòng trầm xuống, "Tìm được người chưa?"

"Bẩm Vương gia, vẫn chưa."

"Tất cả xuống tìm với bản vương."

Không lâu sau, Thượng Quan Dực cũng đưa người đến.

Hắn không giống Thượng Quan Cảnh, hắn âm thầm đưa người đến. Hắn nhìn thấy sương mù trắng cuồn cuộn thì cũng suy tính kỹ trong một chốc, mới xuống dưới tìm người.

Lúc nửa đường, hai người gặp mặt, liếc nhìn người kia một cái.

Thượng Quan Dực cười lạnh, "Cảnh Vương, sao ngươi lại đến rồi?"

"Sao ta không thể đến được?"

Thượng Quan Dực nói, "Trẫm nhớ nàng ấy và Cảnh Vương không có liên quan gì, vì sao ngươi lại đến?"

"Vương phi không chấp nhận được, nhờ thần đệ đến."
"Cớ hay lắm, đã đến lúc này rồi mà Cảnh Vương còn tìm cớ nữa." Thượng Quan Dực chế giễu, "Cảnh Vương, nếu nàng ấy chết rồi thì chính là do ngươi hại chết."

"Hoàng huynh, huynh cũng không thoát khỏi liên quan, nếu không phải huynh đồng ý tặng nàng ấy đi, nàng ấy sẽ không gặp chuyện."

"Cảnh Vương, nếu ngươi không đổi nàng ấy vào hoàng cung, trẫm sao có thể tặng nàng ấy cho kẻ khác, nguyên nhân bắt nguồn từ chỗ ngươi."

Thượng Quan Cảnh cười lạnh một tiếng, "Sợ là Hoàng huynh đã quên mất, là ai đã ban nàng ấy làm Vương phi của thần đệ, người mà thần đệ thích là Giảo Nhi, Hoàng huynh cũng nhìn trúng nàng, nạp nàng làm phi, mới ban nàng ấy cho thần đệ. Rốt cuộc thì, Hoàng huynh, huynh cũng không thoát khỏi trách nhiệm đâu."

=====

Chúc các bạn tháng mới vui vẻ, bình an và gặp nhiều may mắn nhé ~~
Hỏi nhỏ nà: Đầu tháng rồi,có bạn nào muốn bạo chương hông???
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1194: Vương phi bị đổi ký ức (70)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 70 (1194):

Sắc mặt Thượng Quan Dực trầm xuống, hắn nắm chặt tay, "Vẫn nên tìm người thôi, không biết nàng ấy còn sống hay không."

Lúc nói những lời này, giọng của Thượng Quan Dực có hơi run, "Nếu nàng ấy còn sống, trẫm đưa nàng ấy về cung, ngươi không cần nàng ấy thì trẫm cần. Sau này, nàng ấy là Giảo Phi của trẫm."

Nghe Thượng Quan Dực nói, lòng Thượng Quan Cảnh siết lại.

Cuối cùng hắn không nói muốn đưa nàng ấy về phủ Cảnh Vương, sau chuyện này nếu nàng ấy còn sống thì tương lai nhất định sẽ yên ổn sống trong hậu cung.

Trong lòng hắn nghĩ, Hoàng huynh sẽ không giận chó đánh mèo với nàng ấy nữa.

Dưới đáy vách núi, sương mù dày đặc, phạm vi lại cực rộng, còn có dã thú ẩn hiện, muốn tìm một chiếc xe ngựa, tìm một người không hề dễ dàng.

Nhưng qua sự tìm kiếm không ngừng của người mà cả hai đưa đến, cuối cùng có người đến bẩm báo rằng đã tìm được nơi xe ngựa rơi xuống.

Hai anh em đi đến. Đã mấy ngày trời bọn chúng không ngủ rồi.

Lúc nhìn thấy chiếc xe ngựa vỡ tan nát, đáy lòng bọn chúng đều trĩu nặng, nhất là khi phát hiện vết máu đã chuyển đen ở chỗ khô xung quanh thì càng khiến cho lòng bọn chúng lạnh xuống.

"Sao rồi, tìm được người chưa?"

Thượng Quan Dực vô thức đến bên chiếc xe ngựa đã bị vỡ tan thành từng mảnh kia, bên cạnh xe còn có một bộ xương ngựa đã bị dã thú gặm sạch.

Hắn run giọng hỏi thủ hạ ở xung quanh, nhưng không lên phía trước xem.

"Chủ tử, theo quan sát của thuộc hạ thì thi thể của Giảo Phi nương nương có thể đã bị dã thú ăn rồi. Xung quanh đây trừ máu của ngựa ra thì còn có máu của một vài người, cùng với vài miếng vải vụn dính máu. Còn có phải là quần áo mà Giảo Phi nương nương mặc ngày đó không thì chỉ cần hỏi người của Quốc chủ Trần một câu là biết."

Sắc mặt Thượng Quan Cảnh chớp mắt trắng bệch.

Thượng Quan Dực cũng chẳng khá hơn, chỉ cảm thấy chiếc xe ngựa tan tành kia chướng mắt vô cùng.

Nhất là nơi bị xác nhận là có máu, hắn càng không muốn nhìn.

Hắn cũng không dám chạm vào những mảnh vỡ kia.

"Sao có thể, không phải ngựa từng bị dã thú gặm rồi ư? Xương cốt vẫn còn thừa lại ở đây, Giảo Phi là người, biết đâu lúc rơi xuống không bị hôn mê, mà tự rời đi thì sao?"

Thượng Quan Cảnh vội nói, hắn xông đến nơi tìm thấy xe ngựa rơi xuống, cầm mấy miếng vải vụn dính máu nói, "Vài miếng vải vụn không chứng minh được gì, có lẽ lúc rơi xuống không cẩn thận bị trầy xước, ngã xuống không thể không bị thương, nàng ấy chắc chắn là vì thoát thân mới xé quần áo."

Để chứng minh suy đoán của bản thân, Thượng Quan Cảnh còn tìm chứng cứ ở chiếc xe ngựa bị vỡ.

"Tìm tiếp đi." Thượng Quan Dực nói.

Nhìn Thượng Quan Cảnh dùng hai tay đào đống đổ nát, lần đầu tiên hắn không châm chọc Thượng Quan Cảnh.

Đột nhiên Thượng Quan Cảnh bất động khiến Thượng Quan Dực ngạc nhiên.

"Nàng ấy thật sự chết rồi." Thượng Quan Cảnh nói, giọng đau thương. Lòng Thượng Quan Dực siết lại. Hắn vội vàng đi qua.

Chỉ thấy trên tay Thượng Quan Cảnh nắm vài mảnh ngọc vỡ, hắn nói, "Đây là ngọc bị vỡ trên chiếc vòng, ta nhận ra được. Chiếc vòng này là ta tặng cho nàng ấy."

Ngày đó lúc thay quần áo, người hầu quên cầm chiếc vòng đi. Chiếc vòng này nàng ấy vẫn luôn đeo, trước giờ chưa từng tháo xuống.

Thượng Quan Dực thường xuyên đến nghe nàng ấy đánh đàn, đương nhiên cũng nhìn thấy chiếc vòng mà nàng ấy đeo kia. Nhìn kỹ thì, mảnh ngọc vỡ này thật sự là vòng ngọc. Hắn lùi về sau hai bước, thần sắc hiện ra vài phần mờ mịt.
Nàng ấy, thật sự chết rồi ư?

"Tìm tiếp, dù sao cũng có thể tìm được dấu vết nàng ấy còn sống."

=====

Chiều có tiếp nha ~~
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1195: Vương phi bị đổi ký ức (71)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: Beltious Soulia/Dã Linh

Chương 71 (1195):

Sắc mặt Thượng Quan Cảnh trắng xám, hắn nói, "Hoàng huynh, đừng tự lừa mình dối người nữa. Vòng đã vỡ, ngựa cũng đã bị dã thú ăn sạch. Nàng ấy là một nữ tử yếu ớt, chẳng lẽ còn khỏe hơn ngựa ư, rơi xuống dưới sao còn có đường sống chứ?"

Vẻ mặt Thượng Quan Dực khó chịu, bị chỉ ra chân tướng thế này khiến hắn nhất tắt mất tiếng.

"Vẫn tiếp tục tìm." Cuối cùng, Thượng Quan Dực hạ giọng nói, "Vẫn cần phải đưa thi thể nàng ấy về mà?" Trong lòng hắn có một loại đau khổ không thể nói thành lời, "Nếu nàng ấy còn sống, Trẫm nhất định sẽ đối xử tốt với nàng ấy, nàng ấy vẫn luôn là một người tốt."

Thượng Quan Cảnh cẩn thận từng ly từng tí cất ngọc vỡ vào, cũng không để ý việc bị ngọc chọc thủng lòng bàn tay. Hắn lảo đảo đứng dậy, "Là nên tìm được thi thể của nàng ấy, không thể để nàng ấy bỏ thân nơi hoang dã."

Hắn sai rồi.

Dù không thích nàng ấy thì cũng không nên đối xử với nàng ấy như vậy.

Nếu có thể làm lại, ở bữa tiệc hắn nhất định sẽ đồng ý với Hoàng huynh trước, giữ nàng ấy lại rồi nói. Thế thì nàng ấy sẽ không vì bị cướp núi đột kích, ngựa bị hoảng sợ mà rơi thẳng xuống vách núi mất mạng.

Hoặc là, vào lúc càng sớm hơn, hắn không nên đổi nàng ấy vào cung.

Hắn và Hoàng huynh lớn lên với nhau từ nhỏ, sao có thể không hiểu tính cách huynh ấy chứ, luôn lạnh lùng vô tình với người mà mình ghét và không thích.

Nếu hắn có thể tìm thấy thi thể của nàng ấy, hắn sẽ đem nàng ấy đưa về phủ Cảnh Vương an táng dưới danh nghĩa của Cảnh Vương phi. Đây là hắn nợ nàng.

Hoàng huynh nói đúng một câu, nàng ấy luôn là người tốt, nàng ấy chỉ có một điểm không tốt chính là không được bọn hắn thích, cuối cùng hương tiêu ngọc tổn*.

*Hương tiêu ngọc tổn (香消玉损): Ý nghĩa tựa như đá rơi hoa héo tàn, dùng để so sánh vẻ đẹp đã mất đi. Thành ngữ tương đương: Hương tiêu ngọc vẫn, ế ngọc mai hương, hương tiêu ngọc toái.

Thượng Quan Dực cũng đi theo tìm thi thể, "Không cần biết nàng ấy sống hay chết, Trẫm đều sẽ đưa nàng ấy về hoàng cung." Hai mắt hắn hơi hồng lên, trong đầu không ngừng phát lại cảnh ở chung với nàng ấy.

Tiếng đàn dễ nghe kia từ từ đi vào tai, tựa như vẫn luôn vang lên bên tai hắn.

Món ăn nhẹ mềm mại thơm ngọt vào miệng là tan đó, dường như mới ăn hôm qua.

Chiếc gối thảo dược nằm lên là có thể ngủ yên ấy, không biết đã ở bên cạnh hắn bao ngày bao đêm.

Hắn hối hận rồi, không nên vì nhất thời xúc động mà tặng nàng ấy cho kẻ khác.

Nàng ấy là người tốt, có thể nói là không có gì không tốt cả. Nếu nàng ấy còn sống, hắn nhất định sẽ cho nàng ấy vinh sủng vô hạn, thứ nên cho nàng ấy đều cho hết.

Cả hai đều ôm tâm tư tìm nơi Đường Quả rơi xuống.

Bọn chúng tìm rất nhiều ngày rồi, nhưng cũng không tìm được người, giữa đường chỉ phát hiện ít quần áo dính máu.

Nửa tháng sau, bọn chúng gom góp những mảnh váy áo lại, tìm người của Quốc chủ Trần hỏi thì biết kia chính là quần áo mà hôm đó nàng ấy mặc.

Bọn chúng không thể tự mình đa tình tiếp nữa, nói những lời như nàng ấy vẫn còn sống. Trên mặt chúng không có tí niềm vui nào, lãnh đạm lên ngựa, mang theo quần áo dính máu của nàng ấy về Hoàng thành.

Sau khi Thượng Quan Dực về cung thì hạ một đạo chỉ, truy phong "Giảo Phi" thành Quý phi, sau đó an táng theo nghi lễ của Quý phi. Giảo Linh Điện được sửa thành Quý Phi Lâu. Cấm bất cứ ai ra vào, sắp xếp người canh giữ, định kỳ quét dọn.
Thượng Quan Cảnh quay về phủ, lập bài vị của Đường Quả, thân phận trên bài vị là Cảnh Vương phi.

Bài vị được hắn để trong vách thư phòng, ngày đêm cúng bái, bên cạnh còn treo một bức chân dung duy nhất hắn vì nàng ấy mà vẽ.

Nàng ấy ở trên đó, mặt mày như vẽ, giống như một vị tiên tử đang nhìn xuống, lặng yên suy nghĩ, động hay tĩnh đều đẹp.

Nàng ấy không giống với Đường Giảo, vẻ đẹp của nàng ấy cũng không giống, sự tốt đẹp của nàng ấy khiến người khác đắm say, đợi đến lúc phát hiện thì mọi thứ đều đã không kịp rồi.

Đường Giảo biết Thượng Quan Cảnh lập bài vị cho Đường Quả, sau khi giễu cợt vài câu trong lòng thì đến thư phòng tìm hắn, cô nhớ hắn còn đồng ý đưa mình đến Giang Nam chơi.

=====

Hôm nay vẫn còn 1 chương nữa nha ^^
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1196: bị đổi ký ức vương phi (71)


Người đăng: Éρ Tĭêη Sĭηɦ

Thượng Quan Cảnh sắc mặt xám trắng nói, "Hoàng huynh, không cần lừa mình dối người, vòng tay đều đã nát, con ngựa cũng bị dã thú ăn hết. Nàng một cái nữ tử yếu đuối, chẳng lẽ so một con ngựa còn muốn cường tráng, ngã xuống nơi nào còn có khả năng sống?"

Thượng Quan Dực sắc mặt khó xử, bị dạng này vạch chân tướng, vỡ vụn ngây thơ ý nghĩ, khiến cho hắn nhất thời tắt tiếng.

"Hay là lại đi tìm xem." Cuối cùng, Thượng Quan Dực thấp giọng nói, "Cũng nên đưa nàng thi cốt tìm trở về a?" Trong lòng của hắn có một loại, không cách nào nói thống khổ, "Nếu nàng có thể sống, ta nhất định sẽ thật tốt đãi nàng, nàng cho tới bây giờ đều là cái tốt."

Thượng Quan Cảnh cẩn thận từng li từng tí đem ngọc vỡ thu lại, cũng không để ý bị ngọc vỡ vạch phá lòng bàn tay, thất tha thất thểu đứng lên, "Là nên muốn tìm tới nàng thi cốt, cũng không thể để nàng phơi thây hoang dã đi."

Hắn sai.

Coi như không thích nàng, c*̃ng không nên dạng này đãi nàng.

Nếu như có thể lần nữa tới qua, tại thịnh yến thời điểm, hắn nhất định sẽ đáp ứng trước hoàng huynh, đem nàng lưu lại lại nói. Như thế nàng c*̃ng sẽ không, bởi vì sơn phỉ tập kích, con ngựa chấn kinh, trực tiếp té xuống vách núi mất mạng.

Hoặc là, sớm hơn trước kia, hắn liền không nên đưa nàng đổi tiến vào cung.

Hắn cùng hoàng huynh từ nhỏ cùng nhau lớn lên, sao có thể không rõ ràng hắn tính tình, đối chán ghét, không thích người, vẫn luôn là lãnh khốc vô tình.

Hắn muốn đi tìm đến nàng thi cốt, đưa nàng mang về Cảnh vương phủ an táng, lấy Cảnh vương phi danh nghĩa. Đây là hắn, thiếu nàng.

Hoàng huynh có một câu nói đúng, nàng cho tới bây giờ đều là tốt, nàng duy nhất không tốt địa phương, liền là không được bọn hắn ưa thích, cuối cùng, nàng hương tiêu ngọc tổn.

Thượng Quan Dực c*̃ng đi cùng tìm thi cốt, "Không quản nàng có lẽ vẫn là chết, ta đều sẽ đưa nàng mang về hoàng cung." Hắn hai mắt có chút hồng, trong đầu không ngừng chiếu lại cùng nàng ở chung tràng cảnh.

Cái kia từng tiếng lọt vào tai, chậm rãi dễ nghe tiếng đàn, phảng phất một mực vang lên tại hắn bên tai.

Cái kia vào miệng tan đi, thơm ngọt mềm nhũn ăn nhẹ, tựa như hôm qua mới nếm qua.

Cái kia trên gối đến liền có khả năng yên giấc thuốc gối, không biết làm bạn hắn bao nhiêu cái ngày đêm.

Hắn hối hận, không nên nhất thời xúc động, đưa nàng đưa cho hắn người.

Nàng là cái tốt, có thể nói không có cái gì không tốt. Nếu nàng còn sống, hắn nhất định sẽ cho nàng vô hạn vinh sủng, nên cho nàng, đều cho nàng.

Cả hai mang tâm tư, tìm kiếm lấy Đường Quả hạ lạc.

Bọn hắn tìm rất nhiều thiên, c*̃ng không có tìm được người, chỉ ở dọc đường, phát hiện một chút huyết y.

Sau nửa tháng, bọn hắn chắp vá đủ váy áo, tìm đến Trần Quốc người hỏi một chút, chính là nàng ngày đó mặc.

Bọn hắn không cách nào lại lừa mình dối người, nói nàng còn sống lời nói, trên mặt bọn họ không một tia nụ cười, chết lặng cưỡi lên ngựa, mang theo nàng huyết y, trở lại hoàng thành.

Thượng Quan Dực hồi cung về sau, xuống một đạo chỉ, truy phong "Giảo phi" vì quý phi, phía sau lấy quý phi lễ hạ chôn cất. Nguyên bản Giảo Linh điện, bị cải thành Quý Phi lâu. Cấm chỉ bất luận kẻ nào xuất nhập, an bài người trấn giữ, định thời gian quét dọn.

Thượng Quan Cảnh trở lại trong phủ, lập Đường Quả bài vị, bài vị bên trên thân phận là Cảnh vương phi.

Bài vị bị hắn đặt ở thư phòng gian phòng, ngày đêm cúng bái, ở bên cạnh, còn mang theo hắn duy nhất vì nàng họa chân dung.

Phía trên nàng, khuôn mặt như vẽ, tựa như một vị tròng mắt trầm tư tiên tử, động tĩnh đều đẹp.

Nàng cùng Đường Giảo là không giống, nàng đẹp cũng là không giống, nàng tốt khiến người say mê, chờ phát hiện, hết thảy cũng không kịp.

Đường Giảo biết Thượng Quan Dực cho Đường Quả lập bài vị, trong lòng cười nhạo vài câu về sau, liền đến thư phòng tìm hắn, nàng còn nhớ rõ đối phương mang nàng đi Giang Nam chơi đâu.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1197: bị đổi ký ức vương phi (72)


Người đăng: Éρ Tĭêη Sĭηɦ

Chiếu vào lúc trước, nàng trực tiếp đẩy cửa vào, nghênh đón liền là Thượng Quan Cảnh lạnh giọng trách cứ, "Ngươi làm sao tiến đến?"

Nhìn thấy tính tình có chút biến hóa Thượng Quan Cảnh, Đường Giảo mặt lộ ủy khuất, đi đến hắn trước mặt, kéo hắn một cái ống tay áo, "Vương gia, ngươi không phải nói muốn dẫn thiếp đi Giang Nam sao?"

"Nàng đều chết rồi, ngươi làm sao còn muốn đi Giang Nam chơi?" Thượng Quan Cảnh muốn rách cả mí mắt, đều có chút nghẹn ngào, phía trước Đường Giảo không biết coi như, hiện tại biết nàng ngoài ý muốn nổi lên, vì cái gì còn dạng này thờ ơ?

Không nên vì chính mình tỷ muội thương tâm khổ sở, làm sao còn muốn đi du ngoạn?

Đường Giảo mấp máy môi, "Vương gia, muội muội xảy ra ngoài ý muốn, thiếp c*̃ng rất khó chịu, thiếp bất quá là nhìn vương gia khổ sở, mới suy nghĩ đi Giang Nam giải sầu một chút."

"Vương gia, thiếp cảm thấy ngươi thực sự là không thích hợp, coi như quý phi là thiếp muội muội, ngươi cũng không nên biểu hiện dạng này, ngươi biểu hiện tựa như là, giống như là nàng mới là ngươi đáy lòng người kia."

Lúc này, Đường Giảo rốt cục "Phát hiện", Thượng Quan Cảnh chưa kịp che đậy bài vị, phía trên viết "Cảnh vương phi" mấy chữ, dọa đến nàng vội vàng lui lại.

"Vương gia, ngươi có thể nói cho thiếp, đây là có chuyện gì? Vì cái gì đây là Cảnh vương phi bài vị? Nguyên lai, trong lòng ngươi người kia, thật là muội muội, mà không phải thiếp, đúng không?" Đường Giảo sắc mặt thương Bạch Cực, tại Thượng Quan Cảnh kịp phản ứng thời điểm, đẩy cửa liền chạy đi ra ngoài, "Nguyên lai, ngươi căn bản không thích thiếp, đối thiếp tốt, đều là bởi vì muội muội, cái kia thiếp vì cái gì còn muốn lưu tại Cảnh vương phủ?"

Đường Giảo một bên nói, một bên chạy ra vương phủ, không quên cùng hệ thống 222 giao lưu, "Ba cái 2, Thượng Quan Dực thật tại tửu lâu sao?"

【 tại, hắn biết ngôi tửu lâu kia đầu bếp, bị Đường Quả chỉ điểm qua, cố ý đến dùng bữa, chỉ hi vọng có khả năng hồi ức quen thuộc hương vị. 】

Đường Giảo vội vàng dùng tay đem chính mình làm chật vật một điểm, hướng phía Thượng Quan Dực vị trí chạy tới.

Không đến bao lâu, Thượng Quan Dực trên lầu, nhìn thấy chật vật nàng, quả nhiên xuống gặp nàng.

Nghe nàng nói, Thượng Quan Cảnh khi phụ nàng, không nói hai lời, đem nàng mang về trong cung.

Trong cung thời điểm, Đường Giảo thỉnh thoảng sẽ cùng Thượng Quan Dực nói, nàng giống như đối hoàng cung một số địa phương rất quen thuộc bộ dáng.

Cái này khiến Thượng Quan Dực vừa mới thương tâm trái tim, được chút chữa trị.

Cho rằng Đường Giảo xuất hiện, liền là đến giúp hắn chữa thương, hắn cảm thấy, Đường Giảo có một ngày, nhất định sẽ nhớ tới tất cả.

Hắn tận lực đi quên một người khác, cho Đường Giảo ở cung điện, cũng không phải bị phong lại Quý Phi lâu, mà là mặt khác một tòa cung điện.

Thượng Quan Cảnh rất nhanh liền tìm đến Đường Giảo, hai huynh đệ ở giữa, bởi vì một cái Đường Giảo, thường xuyên phát sinh tranh chấp, náo hung thời điểm thậm chí còn có thể đánh nhau.

Đường Giảo nắm vuốt khăn tay ở một bên khuyên can, trên thực tế là thêm hỏa, khiến cho hai người càng đánh càng hung.

Chờ hai người bản thân bị trọng thương, thần sắc ảo não thời điểm, nàng liền trông coi hai người khóc nước mắt như mưa, được không đáng thương, nói đều do nàng đông đảo.

Hệ thống 222 đối Đường Giảo biểu hiện, nhìn mà than thở.

Hắn cũng không biết, hắn tiếp nhận mới kí sinh chủ, thế mà trưởng thành đến tình trạng này.

Đường Giảo ban ngày cùng bọn hắn náo, khiến cho bọn hắn không rảnh đi hồi ức Đường Quả.

Có thể đợi đến đêm dài yên tĩnh thời điểm, hai người trong đầu đều là Đường Quả.

Thượng Quan Dực đêm khuya sẽ ngồi trong Quý Phi lâu, lẩm bẩm, "Đường Giảo tính tình nhảy thoát, náo như cái hài tử, luôn luôn làm cho người tức giận, không bằng ngươi hiền lành thục đức a. Ngươi như tại liền tốt, nàng là muội muội của ngươi, ta sẽ chiếu cố tốt nàng, sẽ không để cho Cảnh vương khi dễ nàng."
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1198: bị đổi ký ức vương phi (73)


Người đăng: Éρ Tĭêη Sĭηɦ

Thượng Quan Cảnh đối với Đường Quả chân dung nói, "Hơi nhớ nhung ngươi tại Cảnh vương phủ thời gian, Giảo Nhi quá kiêu căng, bất quá ngươi yên tâm đi, bản vương sẽ che chở nàng, sẽ không gọi hoàng huynh khi dễ nàng."

Mỗi lần bởi vì Đường Giảo náo ra cái gì, đêm dài thời điểm, bọn hắn đều sẽ nhớ lại cái kia ở chung hết sức thoải mái nữ tử.

Thượng Quan Cảnh: Nàng như tại, Cảnh vương phủ tất nhiên sẽ bị xử lý ngay ngắn rõ ràng, lên xuống c*̃ng mười phần hài hòa. Lại càng không cần phải nói danh nghĩa các loại cửa hàng, lui tới khách nhân nhất định là nối liền không dứt.

Trên người hắn mặc, trên chân giẫm, ngày bình thường dùng, hết thảy đều từ nàng chuẩn bị.

Bây giờ, hắn mặc còn là nàng lúc trước chuẩn bị, nghĩ tới thay đổi một chút bộ đồ mới giày mới, luôn cảm thấy không bằng nàng làm dễ chịu, c*̃ng không có người lại có như vậy tinh xảo tâm tư, đem một cái nho nhỏ "Cảnh" chữ, thêu thành một cái khác gây nên đồ đằng bộ dáng.

Thượng Quan Dực: Nếu như nàng vẫn còn, hắn mỗi ngày xuống triều, nhất định sẽ đi nàng nơi đó nghe hai bài từ khúc, liền có thể tiêu trừ một ngày mệt nhọc. Ăn chút nàng làm mỹ vị ăn nhẹ, liền có thể chống đỡ nửa ngày đói.

Nàng làm thảo dược gối đầu, là hắn thích nhất.

Ngày đó hắn gọi cung nhân đem thả thảo dược bao cái rương lấy ra, bên trong còn lại không nhiều.

Hắn gọi tới Thái y viện người, mười phần không bỏ đem một cái thảo dược bao cho bọn hắn nghiên cứu, đáng tiếc là, không có người nào, chế tác được gói thuốc, có khả năng có nàng làm như thế hiệu quả thần kỳ.

Cuối cùng, hắn còn là lựa chọn một cái nhất là tương tự dùng. Mà nàng làm còn thừa cái kia mấy bao, bị hắn thu lại.

Nhưng cái kia gối đầu, hắn còn là mỗi ngày gối lên, chỉ bất quá vì sợ nó hư hao, liền mệnh cung người ở bên ngoài dùng may một tầng mềm mại vải.

Chỉ là, còn là không giống nhau.

Đường Giảo có khả năng cảm giác được hai người biến hóa, nàng càng là làm tầm trọng thêm, nàng sờ chuẩn hai người này, xem ở tỷ tỷ nàng phần bên trên, sẽ không đưa nàng thế nào, mỗi ngày đều dùng lực làm.

Làm hai người thể xác tinh thần rã rời, đêm khuya đều đang hoài nghi, bọn hắn đã từng là làm sao coi trọng nàng.

Theo hệ thống 222 nơi đó, nghe được hai người cảm thán, Đường Giảo kém chút cười điên.

Cũng mới hơn một năm, bọn hắn liền không chịu nổi?

"Chúng ta thời gian, còn dài mà."

Chút thời gian trước, nàng đã nhận đến tỷ tỷ tin, biết đối phương an toàn, nàng cũng không cần lo lắng nhiều như vậy, giày vò hai người kia liền tốt.

Đợi đến bọn hắn không kiên nhẫn, nàng lại phủi mông một cái rời đi.

Đường Quả đi vào Bắc Yến quốc, vượt qua mười phần thoải mái thoải mái thời gian.

Có thể là lên một cái thế giới lưu lại di chứng, nàng đến Bắc Yến quốc không lâu về sau, liền cuộn xuống không ít cửa hàng.

Được sự giúp đỡ của Bắc Đường Hoắc, làm rất nhiều hỏa kế, mở đủ kiểu cửa hàng.

Ngắn ngủi không đến hai năm thời gian, nàng mở cửa hàng đã che kín toàn bộ Bắc Yến quốc.

"Bệ hạ, thần có thể nói một câu sao?" Thừa tướng Vân Mộ Quân mắt thấy Đường Quả đến Bắc Yến quốc đến hành động về sau, phi thường kiêng kị cái này đặc biệt sẽ kiếm bạc nữ nhân.

Vì lẽ đó, hắn hôm nay chuyên môn đến cửa cung trông coi.

Đến giờ, hắn cái kia cả ngày đuổi mỹ nhân, không làm việc đàng hoàng bệ hạ, nhất định sẽ nhàn nhã, vẻ mặt tươi cười từ bên ngoài trở về.

Quả nhiên, lần này trong tay bệ hạ vẫn như cũ tự mình mang theo một cái hộp cơm.

Vân Mộ Quân nuốt nước miếng một cái, bệ hạ cái kia bảo bối bộ dáng, không cần suy đoán, nhất định là nữ nhân kia cho bệ hạ chuẩn bị ăn khuya.

Chỉ có nàng tự tay chuẩn bị, bệ hạ mới có thể chính mình mang theo, tuyệt đối không giả tay người khác.

Nghĩ đến cái mùi kia, tuyệt, Vân Mộ Quân vội vàng đi lên, con mắt đều không có dịch chuyển khỏi hộp cơm một cái chớp mắt, "Bệ hạ, thần đến giúp ngài cầm đi."
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1199: bị đổi ký ức vương phi (74)


Người đăng: Éρ Tĭêη Sĭηɦ

"Ta chính mình cầm, thừa tướng gian khổ một ngày, nên sớm đi hồi phủ nghỉ ngơi." Bắc Đường Hoắc liền tranh thủ hộp cơm đổi một cái tay, miễn cho bị cái này giảo hoạt hồ ly cướp đi ăn.

"Nói đi, muộn như vậy, còn ở nơi này chờ ta, có chuyện gì? Có phải là lại đào được nhân tài?"

Vân Mộ Quân khóe miệng run rẩy, đều nói nhà hắn bệ hạ là một cái chân quân tử, chỉ có hắn mới biết được, người này gian trá vô cùng, suốt ngày suy nghĩ đem biệt quốc người mới đào tới làm trâu làm ngựa.

"Bệ hạ, Đường cô nương cửa hàng trải rộng chúng ta Bắc Yến quốc." Vân Mộ Quân nói, " ngài không cảm thấy có gì không ổn sao?"

Bắc Đường Hoắc hỏi, "Chỗ nào không ổn? Ta cảm thấy rất thỏa, nàng liền điểm ấy yêu thích, Vân Mộ Quân a, ngươi đừng thao nhiều như thế trái tim, giúp ta quản lý tốt trên triều đình sự tình liền được."

Lời nói này, thật cùng hôn quân không có khác nhau.

Hết lần này tới lần khác, hắn cái này bệ hạ là một vị minh quân.

Vân Mộ Quân im lặng nói, " còn tiếp tục như vậy, Đường cô nương sẽ chưởng khống ta Bắc Yến quốc mạch máu kinh tế, bệ hạ không cảm thấy cái này rất nguy hiểm?"

"Có cái gì nguy hiểm? Nàng chưởng khống, dù sao cũng so người khác chưởng khống tốt, nàng chưởng khống lời nói, ngươi liền cứ thả 100% mà yên tâm a."

Vân Mộ Quân cười khổ, cái kia đến tột cùng là cái gì yêu tinh, đem hắn cái này cùng nhau lớn lên hảo hữu bệ hạ, mê hoặc thành dạng này?

"Bệ hạ, nàng là Nam Thục quốc người."

Bắc Đường Hoắc không vui, "Ngươi nhìn nàng không vừa mắt?"

"Không có... Không phải ý tứ này, " Vân Mộ Quân vội vàng nói, hắn một chút đều không muốn bị trừ bổng lộc, hắn bổng lộc đã bị trừ đến hai mười mấy năm sau, lại chụp xuống đi, đời này đều không có bổng lộc có thể lĩnh, "Thần không phải ý tứ này."

Bắc Đường Hoắc lông mày nhíu lại, "Vậy là ngươi có ý tứ gì?"

"Thần ý là, " Vân Mộ Quân thấy Bắc Đường Hoắc không thèm để ý bộ dáng, cắn răng nói, "Bệ hạ, ngài lúc nào, đem người ta tiếp tiến cung, sắc phong nàng là hoàng hậu nương nương a. Cái này đều nhanh hai năm, bệ hạ, hiện tại cả triều văn võ đều tại vì ngài chung thân đại sự gấp gáp, thần nghe nói, Đường cô nương dự định đi biệt quốc mở tiệm, vạn nhất bị lớn lên đẹp mắt tiểu bạch kiểm câu đi, ngài đi chỗ nào khóc đi? Mở tiệm có thể, trước tiên làm hoàng hậu, lại đi mở tiệm."

Bắc Đường Hoắc: "..."

Hắn cũng muốn.

Nhưng nàng trong mắt, giống như chỉ có bạc.

Nhìn xem nàng số bạc tính ra vui vẻ, hắn làm sao xong đi phá hư nàng tâm tình.

"Bệ hạ, ngài đừng cả ngày suy nghĩ ăn, cũng đi tìm kiếm Đường cô nương hàm ý, vạn nhất người ta đi một nơi khác cắm rễ, cũng không tiếp tục trở về, làm sao bây giờ?"

Vân Mộ Quân trong lòng khổ, hắn cái này bệ hạ a, từ nhỏ đánh tới, liền đối như thế một cô nương vừa ý.

Muốn nàng đi, đối phương đoán chừng phải lưu manh cả đời.

Cô nương này đúng là cái tốt, thông minh, đại khí, đặc biệt có kiếm tiền đầu óc.

Từ khi nàng sau khi đến, bọn hắn Bắc Yến quốc kinh tế, tăng trưởng không biết bao nhiêu.

Thậm chí bởi vì nàng, còn đi biệt quốc đưa vào không ít hạt giống, giống như căn bản cũng không có cái gì có thể làm khó nàng.

Dạng này nữ tử, lại là bệ hạ nhìn trúng, đương nhiên phải làm Hoàng hậu nương nương.

Dù sao hắn liền một cái ý tứ, muốn đi quốc gia khác mở tiệm có thể, trước sắc phong hoàng hậu.

"Bệ hạ, chẳng lẽ ngài thật muốn cả một đời dạng này đi qua."

Bắc Đường Hoắc sắc mặt có chút khó khăn, thấp giọng nói, "Ta đưa nàng dỗ dành đến Bắc Yến quốc liền đã rất không dễ dàng, hiện tại nàng chỉ thích số bạc, nếu là tùy tiện lấy những này, sợ đưa nàng dọa cho đi."

"Bệ hạ, ngài có thể từ từ sẽ đến, thay đổi một cách vô tri vô giác, đưa nàng lừa gạt tiến cung, trước sắc phong hoàng hậu lại nói." Vân Mộ Quân mê hoặc nói.
 
Back
Top Bottom