Ngôn Tình (Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1128: - 1130 : Vương phi bị đổi ký ức (4-6)


Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 4 (1128):

Mỗi một cái nhăn mày, mỗi một nụ cười, ngay cả cách đi đứng cũng giống y đúc.

Kỹ thuật diễn của ký chủ tốt hơn rồi.

[Ký chủ, lần này cô định ra đòn thế nào đây?] Nó hỏi.

"Chiêu lần này gọi là mất đi điều tốt nhất. Ta muốn khiến cho Thượng Quan Cảnh quen với con người của ta. Các thói quen của ta sẽ ảnh hưởng đến hắn, khắc sâu vào tâm trí hắn. Đến khi hắn đưa ta đi, hắn sẽ cảm thấy cái gì cũng không ổn."

"Tuy chiêu này cũ rồi, nhưng mà đối phó với bọn đê tiện thì cứ phải thế."

Hệ thống: Ha ha, đúng đúng. Bọn chúng sao mà thoát được?

[Còn Đường Giảo thì tính sao đây?]

Đường Quả ngừng một lát, "Để ta vào nhóm hỏi Xích Tiêu đại ca xem có hình nhân nào giống người thật nhất không. Ta sẽ đưa nó cho Thượng Quan Cảnh, để hắn ôm hình nhân cả đời."

"Còn Đường Giảo thì cứ để nàng ta đi. Tính nàng ta đơn giản như thế, không đấu được với hai tên kia. Trong xã hội nam quyền và hoàng quyền này, nàng ta chỉ có bị bọn hắn hại chết mà thôi."

"Nàng ta thích sống tự do tự tại thì cứ thỏa mãn nàng ta."

"Còn hai tên kia giao cho ta, ta sẽ từ từ chơi cùng bọn hắn." Đường Quả thấp giọng cười. Hệ thống run lên. Cô chơi thế thì hai tên kia xui rồi.

Nó đánh giá, chơi chưa được hai năm bọn hắn sẽ hỏng.

Sau đó, nó tận mắt nhìn ký chủ nhà nó xuống bếp. Ôi trời ạ, ký chủ chơi lớn quá, thế mà xuống bếp thật.

Chuẩn bị xong đồ ăn, Đường Quả không đưa trực tiếp cho Thượng Quan Cảnh mà sai người bày lên bàn cho hắn. Thượng Quan Cảnh nhìn bữa trưa có hơi khác mọi khi cũng không hỏi nhiều, chỉ nghĩ là đầu bếp nghiên cứu ra được món mới.

Ăn miếng đầu tiên, hắn kinh ngạc. Đây vốn không phải món của đầu bếp kia, chẳng lẽ là đầu bếp mới?

Hắn ăn nhiều hơn nữa. Tâm trạng vốn không vui vì không cưới được người mình yêu bị quét sạch. Hắn cười một tiếng, "Thưởng cho đầu bếp làm đồ ăn hôm nay."

Người hầu nhìn nhau, không biết nên nói thế nào, chỉ có quản gia cười tít mắt, "Vâng, thưa Vương gia."

Mới tiếp xúc với Vương phi, quản gia thầm nghĩ, cô con gái lớn của thượng thư này quả không hổ danh là tiểu thư khuê các, làm việc gì cũng hết sức ổn thỏa. Nàng tự làm đồ ăn cho Vương gia, còn dặn ông đừng để Vương gia biết. Ông là cánh tay phải của Thượng Quan Cảnh, đương nhiên biết vì sao hắn không vui. Tân Vương phi không dựa vào đồ ăn để cầu sủng ái, ông rất tán thưởng. Lúc này mà nói với Vương gia là Vương phi làm đồ ăn, Vương gia nhất định sẽ tức giận, đến lúc đó Vương phi không thể xoay người nổi.

Ông thấy Vương phi không tệ chút nào. Nàng rất tôn trọng ông, nên ông cũng vui vẻ. Nhìn Thượng Quan Cảnh hài lòng, ông cũng rất hài lòng. Có Vương phi như vậy, hẳn Vương gia sẽ sớm quên đi Giảo phi và sống thật tốt với Vương phi thôi.

Bữa trưa và bữa tối đều là Đường Quả tự chuẩn bị, quản gia chỉ việc sai người mang đến trước mặt Thượng Quan Cảnh.

Sau vài ngày, Thượng Quan Cảnh đã quen với đồ ăn của đầu bếp mới. Gần như ngày nào hắn cũng muốn thưởng.

Quản gia thấy Đường Quả vẫn bình thản, trong lòng thầm khen cô rất nhiều. Sau thấy cô may quần áo, túi thơm cho Thượng Quan Cảnh, ông càng thêm kinh ngạc. Vương phi này đúng là một người vợ hiền.

=====

Chương 5 (1129):

Bất tri bất giác, Đường Quả đã thay đổi hết đồ của Thượng Quan Cảnh.

Hệ thống nói, đáng sợ nhất là cô đều để lại dấu ấn đặc biệt trên quần áo và giày vớ. Dấu ấn nhỏ, lại ở chỗ không nổi bật, đến khi phát hiện ra được là có chuyện ngay.
Ký chủ đại đại nhà nó tâm cơ quá đi.

Ngoại trừ chuẩn bị đồ dùng cho Thượng Quan Cảnh, Đường Quả còn luyện chữ và vẽ tranh. Tài nghệ của nguyên chủ không kém gì Đường Giảo, thậm chí còn hơn một chút, chẳng qua nàng không thích khoe khoang thôi.

Cứ như thế, cô yên ổn sống trong phủ Cảnh Vương nửa năm. Sau ngày tân hôn, gần như cô không chạm mặt Thượng Quan Cảnh. Thỉnh thoảng có chạm mặt thì cô đều hành lễ một cách quy củ, hắn cũng chỉ liếc cô một cái rồi đi luôn.

Quản gia cảm thấy không ổn. Tân Vương phi tốt như thế mà Vương gia lại chẳng ngó ngàng gì đến. Thấy tâm trạng của Vương gia hôm nay không tệ, lại nhớ là tầm này Vương phi hay vẽ tranh luyện chữ trong hoa viên, ông lên tiếng, "Vương gia, hôm nay trời khá đẹp, hoa trong vườn cũng đã nở rồi, không biết Vương gia có muốn đi ngắm hoa không?"
Ông liếc nhìn án thư. Nét mực vẫn chưa khô, trên đó vẽ một người con gái giống hệt Vương phi, nhưng người đó có một đôi mắt linh động hoạt bát. Nàng không phải Vương phi, nàng là em gái ruột của Vương phi, hiện tại là Giảo phi của Hoàng thượng.

"Cũng được." Thượng Quan Cảnh buông bút, đứng lên. Hắn khoác áo rồi bước ra ngoài, thuận miệng hỏi, "Đã tìm được người bản vương muốn tìm chưa?"

"Chưa ạ. Cao nhân đều lai vô ảnh, khứ vô hình (*), nào có dễ tìm vậy." Thấy sắc mặt Thượng Quan Cảnh không tốt, quản gia vội nói tiếp, "Tuy là chưa tìm được, nhưng đã có tin tức rồi. Chỉ cần đuổi theo, sớm muộn gì cũng thấy ạ."

"Vậy phái thêm người đi. Nhất định phải mời được cao nhân về."

(*) lai vô ảnh, khứ vô hình: bặt vô âm tín, không có tung tích

Thượng Quan Cảnh cũng chỉ là vô tình biết được có cao nhân có thể tráo đổi ký ức của con người. Vừa mới nghe nói, hắn đã muốn dùng cách này để đánh tráo Giảo Nhi của hắn về với mình.
Hậu cung của Hoàng huynh nhiều phi tần như thế, trong thời gian ngắn nhất định sẽ không phát hiện được. Đến khi phát hiện ra thì hắn và Giảo Nhi đã như hình với bóng rồi. Còn đại tiểu thư phủ thượng thư kia, hắn chưa động đến nàng ta, nàng ta còn giống với Giảo Nhi, có thêm ký ức của Giảo Nhi nữa, hắn không nói thì ai biết được chân tướng chứ?

Đi dạo hoa viên cùng với quản gia, Thượng Quan Cảnh chợt nhìn thấy có mỹ nhân đang vẽ giữa bụi hoa. Nhìn thấy nửa gương mặt kia, hắn bất giác gọi to, "Giảo Nhi."

Hắn nhanh chóng chạy đến nắm lấy tay Đường Quả. Ngay lúc hắn định ôm cô vào lòng thì cô lại luống cuống, vội vàng tránh ra, quy củ hành lễ: "Thϊếp bái kiến Vương gia."

Cô chỉ hoảng loạn một chút, sau đó lại quay về với vẻ dịu dàng đoan trang ngày thường, đồng thời đập nát hết mọi sự vui sướng của Thượng Quan Cảnh.
"Hóa ra là Vương phi."

"Vâng, thưa Vương gia."

Ánh mắt Thượng Quan Cảnh đã hết kích động, hắn cũng không có ý định rời đi. Nơi này là Vương phủ của hắn, là hoa viên của hắn, việc gì hắn phải né tránh chứ?

Nàng ta vào Vương phủ nửa năm cũng không bám dính lấy hắn, đúng là một kẻ thức thời.

=====

Chương 6 (1130):

Thế thì hắn càng không cần phải né tránh làm gì. Nàng ta cứ ngoan ngoãn nghe lời như thế, hắn tạm thời nuôi được.

"Vương phi ở đây làm gì?"

"Thưa Vương gia, thϊếp vẽ tranh."

"Vẽ?"

Thượng Quan Cảnh có hơi kinh ngạc. Không phải hắn ta nghe đồn rằng đại tiểu thư của phủ thượng thư nổi danh vì thêu thùa rất giỏi hay sao? Nàng ta còn biết vẽ tranh nữa?

Vừa tò mò vừa khinh thường, hắn tiến lên một bước, "Bản vương muốn xem Vương phi vẽ gì." Đoạn, hắn nhìn lên bức tranh, sau đó không thể dời mắt đi được.
Quản gia cũng nhìn theo ánh mắt hắn, nhìn thấy bức tranh cũng kinh ngạc.

"Bản vương cứ ngỡ Vương phi ở trong vườn thì chỉ vẽ hoa thôi, không ngờ Vương phi lại vẽ mây và diều." Mây ở chân trời, diều trên bầu trời, hoa ở phía dưới chỉ để điểm xuyết.

Bức tranh khiến cho người ta cảm thấy tự do, giống như mây vậy, lúc ẩn lúc hiện, không hợp với cô gái này chút nào.

Hắn cảm giác nàng ta không phải loại người có thể vẽ ra được bức tranh như thế. Nhưng nét mực còn chưa khô, lúc hắn đến nàng ta vẫn đang vẽ, không thể nào là giả được.

"Vương phi vẽ không tệ."

"Vương gia quá khen."

Thượng Quan Cảnh nhìn bàn cờ gần đó, hỏi tiếp, "Vương phi biết chơi cờ không?"

"Thϊếp có biết một chút ạ."

Thượng Quan Cảnh hứng thú, "Vậy qua chơi hai ván với bổn vương."

"Vâng."

Đường Quả buông bút, khóe môi treo lên một nụ cười nhạt. Cô bước nhẹ đến chỗ bàn cờ, ngồi xuống đối diện Thượng Quan Cảnh.
Thượng Quan Cảnh nhìn vẻ quy củ của Đường Quả thì cười nhạo một tiếng. Hắn không thích loại người quá quy củ, cứ tự rập mình vào khuôn mẫu như thế này.

Chẳng cần biết Đường Quả vẽ như thế nào, hắn sẽ không vì thế mà nhìn nàng ta với con mắt khác.

Hắn cứ tưởng, Đường Quả nói biết chơi cờ một chút là chỉ biết một chút thật, nào ngờ chưa đến nửa canh giờ sau, hắn thiếu chút nữa thì thua trắng.

Lần này thì hắn không thể không thấy kính nể vị Vương phi này.

"Khả năng chơi cờ của Vương phi rất tốt. Bản vương không nghĩ là ngươi giấu tài như vậy đấy."

"Vương gia quá khen, là Vương gia nhường thϊếp."

Nhường?

Thượng Quan Cảnh xém chút nữa bật cười. Chưa bao giờ hắn nhường cả. Hắn cũng đâu có ngu, vốn dĩ là nàng ta nhường hắn. Các nước cờ của nàng ta quá cao siêu, nếu không phải hắn cẩn thận, hắn cũng nhìn không ra.
Hắn có phần tò mò với Vương phi này.

Hệ thống: Tò mò hả? Thế thì ngươi sẽ bị chơi hỏng sớm thôi. Nếu biết quay đầu là bờ thì còn có thể vớt vát một chút, còn nếu cứ đâm đầu thì xác định là thê thảm nhé.

"Ván nữa."

Thượng Quan Cảnh thật sự hứng thú.

Đường Quả chơi cờ với hắn cả một buổi chiều. Tài chơi cờ của cô khiến Thượng Quan Cảnh quên hết mọi thứ. Dù ván nào cũng hòa nhưng hắn cứ cảm thấy Đường Quả chưa thể hiện hết khả năng của mình.

Thấy sắc trời đã tối mà mình vẫn không thể khiến Đường Quả trổ hết tài năng, hắn không thể không thừa nhận, Vương phi của hắn không đơn giản.

"Vương gia, trời tối rồi, đã đến lúc dùng bữa."

Thượng Quan Cảnh ngẩng đầu lên nhìn hoàng hôn buông xuống rồi liếc nhìn cô gái vẫn ngồi quy củ phía đối diện, "Đến chỗ ngươi đi."
Không phải hắn hứng thú với nàng ta, chỉ là tò mò không biết nàng ta còn có thể làm được gì nữa.

Hệ thống: Có gì khác nhau à? Có tò mò là sẽ sinh ra hứng thú đó.

Đến lúc dùng bữa, Thượng Quan Cảnh nhăn mặt lại.

Đường Quả vội vàng quan tâm, "Vương gia sao vậy? Có món nào không hợp khẩu vị của chàng ư?"
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1131: - 1132: Vương phi bị đổi ký ức (7-8)


Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 7 (1131):

"Tại sao mùi vị không giống mọi khi?" Hắn quay lại nhìn quản gia, "Đầu bếp trong phủ xin nghỉ à?"

Quản gia thấy buồn cười. Ông lén nhìn Đường Quả rồi nói, "Bẩm Vương gia, không có đầu bếp nào xin nghỉ ạ."

"Thế sao mùi vị lại khác thế?" Thượng Quan Cảnh vô cùng nghi ngờ, "Bản vương nhớ bữa trưa hôm nay vẫn bình thường."

Những món hắn ăn vừa nãy còn không bằng một nửa so với những món hắn ăn trong nửa năm qua.

Quản gia ngập ngừng, "Bẩm Vương gia, chuyện này... chuyện này..."

Thấy quản gia khó nói, Thượng Quan Cảnh có phần không vui, "Nói đi, sao lại thế này?"

"Vương gia, chàng đừng trách quản gia. Chiều nay thϊếp chưa kịp xuống bếp, đành phải để đầu bếp làm mấy món Vương gia thích, là thϊếp không đúng."

Đường Quả đứng lên, nhẹ cười, "Vương gia chờ một chút, thϊếp đi làm mấy món cho chàng ngay đây." Không đợi Thượng Quan Cảnh lên tiếng, cô đã quay lưng đi cùng nha hoàn vào trong bếp.

Thượng Quan Cảnh sửng sốt, mãi không hoàn hồn lại được. Đến khi Đường Quả đi khuất rồi hắn mới lạnh giọng gọi quản gia, biểu cảm nghiêm trọng, "Sao lại thế này? Sao không nói với bản vương?"

Quản gia khổ trong lòng, đành phải kể hết mọi chuyện rằng Vương phi mới vào cửa hôm trước thì hôm sau đã xuống bếp nấu ăn cho Thượng Quan Cảnh hắn.

Đương nhiên, ông cũng nói Vương phi không mong cầu được sủng ái, chỉ là mẹ Vương phi đã dạy, xuất giá tòng phu, chuẩn bị bữa cơm cho chồng là phải phép.

"Nếu Vương phi muốn cầu sủng thì sẽ không chờ nửa năm. Hôm nay chỉ là chơi cờ cùng Vương gia nên Vương phi mới không chuẩn bị được thôi ạ."

"Xin Vương gia đừng trách Vương phi. Nửa năm qua, Vương phi đều giữ khuôn phép, chưa từng vượt quá giới hạn."

Thượng Quan Cảnh cau mày, "Bản vương biết rồi." Hắn đâu phải đồ ngu. Nếu Vương phi muốn dụ dỗ hắn thì đã sớm xuống tay, nhất là hôm nay nàng ta có vô số cơ hội.

Nhưng nàng ta không làm thế, nói vẽ là vẽ, nói chơi cờ là nghiêm túc chơi cờ, ngay cả mắt cũng không nhìn loạn lung tung.

Đại tiểu thư phủ thượng thư quả thực là tiểu thư khuê các, không sai vào đâu được.

Quản gia thở phào nhẹ nhõm. Vậy là tốt. Vương phi mà bị hiểu lầm thì oan cho người quá.

Thượng Quan Cảnh vẫn cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hỏi thêm, "Ngươi còn gì gạt bản vương nữa không?"

Quản gia không dám giấu, vội nói, "Ngoại trừ đồ ăn ra, giày vớ, quần áo, túi thơm của Vương gia đều do Vương phi làm." Đoạn, ông nhìn Thượng Quan Cảnh đầy trông chờ, "Cả điểm tâm mỗi ngày của Vương gia nữa ạ."

"Trà mới trong phủ cũng do Vương phi tự chọn."

"Còn gì nữa không?"

Thượng Quan Cảnh day trán. Vương phi này đảm việc nhà thật, trước kia hắn cũng đã từng nghe nói rất nhiều chủ mẫu nhìn trúng nàng ta rồi.

"Còn giấy và bút mực của Vương gia nữa ạ. Tóm lại là những gì Vương gia hay mua hay dùng đều là Vương phi tự chuẩn bị hết."

Thượng Quan Cảnh ngồi đó, sờ cổ tay áo. Bảo sao hắn cứ thấy quần áo hắn mặc trong nửa năm qua, dù là áo trong hay áo ngoài đều vô cùng thoải mái. Hơn nữa, họa tiết thêu thùa trên quần áo cũng rất độc đáo.

Hắn sờ túi thơm bên hông, có hơi thất thần, "Lúc nàng ta chuẩn bị đồ thì có nói gì không?"

"Vương phi chẳng nói gì ạ." Quản gia trả lời.

"Vậy đưa bản vương vào bếp xem thế nào."

Thượng Quan Cảnh cảm thấy nàng ta quá kỳ quái, làm gì có người nào tốt thế chứ. Rõ ràng hắn không thân cận với nàng ta, cả hai chưa từng ở bên nhau giây phút nào, ấy vậy mà nàng ta vẫn tự nguyện đi lo những chuyện đó. Đầu óc nàng ta có vấn đề à?
=====

Chương 8 (1132):

Vào trong bếp, hắn thấy được một hình bóng không hề giống với nàng ta lúc đánh cờ cùng hắn.

Nhìn những món ăn quen thuộc tỏa mùi hương thơm ngát trong mâm, hắn quên khuấy mất mình định hỏi gì.

"Vương gia, sao chàng lại vào đây?"

"Bản vương đến xem thôi. Không ngờ tài nấu nướng của Vương phi tốt vậy."

"Thϊếp học từ nhỏ rồi. Mẫu thân nói, nữ tử cần phải học."

Thượng Quan Cảnh không thể không hỏi, "Thế nên ngươi học luôn?"

"Đúng vậy." Đường Quả nở nụ cười. Nụ cười này vẫn giống như trước, hoàn hảo, không kiêu căng, không tùy ý, chỉ nhàn nhạt như gió xuân nhẹ nhàng lướt qua.

Các món ăn đã chuẩn bị xong được người hầu mang ra ngoài.

Đường Quả đi bên cạnh Thượng Quan Cảnh, hắn đột nhiên dừng lại, xoay người, mắt nhìn thẳng vào mắt cô, "Vương phi, bản vương rất tò mò. Vương phi làm những việc này để làm gì? Chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng làm vậy là bản vương có thể thích ngươi một chút sao?"
Thật lạnh nhạt, cũng thật bạc tình.

Hệ thống: Đương nhiên là để chơi chết ngươi chứ để làm gì?

"Vì Vương gia là phu quân của thϊếp." Đường Quả hơi cúi đầu xuống, "Làm Vương phi của Vương gia, thϊếp đương nhiên phải chuẩn bị mọi thứ cho Vương gia thật tốt."

"Chỉ thế thôi?" Thượng Quan Cảnh không tin, "Không có mục đích khác? Chẳng lẽ ngươi không muốn được bản vương sủng ái?"

"Thϊếp chỉ cần làm tốt bổn phận của mình, còn Vương gia thấy thế nào, không ai ép Vương gia được."

Thượng Quan Cảnh không thể thấy được cái gì khác trong đôi mắt kia, vậy tức là nàng ta nói thật.

Hắn xoay người, tiếp tục bước đến nhà ăn, cười một tiếng, "Đúng là tiểu thư khuê các, rất xứng với danh hiền lương thục đức."

"Có điều, bản vương cũng không thích."

"Nếu ngươi thích thế thì cứ làm đi. Bản vương thích tài nấu nướng của ngươi. Ngươi muốn địa vị, muốn giàu sang thế nào bản vương cũng cho, nhưng những cái khác thì đừng có nghĩ đến."
Trong lòng hắn chỉ có Giảo Nhi, không ai có thể thay thế.

Nàng tiểu thư này, sớm muộn gì hắn cũng sẽ đưa đi thôi.

Nghe tiếng bước chân đằng sau hơi khựng lại, trong lòng Thượng Quan Cảnh sướng điên lên được.

Tiểu thư khuê các cũng là người, cũng biết đau khổ.

Bước vào trong nhà ăn, hắn quay đầu lại nhìn. Sắc mặt Đường Quả trắng bệch, nàng ta muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Chậc, hắn nói chuyện với loại người đầu óc trên mây như này làm gì.

Nàng ta đau khổ thì đã sao? Cũng chẳng phạm gì đến hắn.

Sợ là nàng ta chỉ biết coi chồng là trời thôi. Nữ tử như thế chẳng có gì thú vị, hắn thích sao nổi?

"Dùng bữa đi."

Bữa tối kết thúc, Thượng Quan Cảnh nhìn Đường Quả, đứng lên, "Bản vương đi trước."

Dừng một chút, hắn nói thêm, "Ngươi cứ ngoan ngoãn, bản vương sẽ không bạc đãi ngươi. Có điều, đừng nghĩ đến chuyện khác."
Chuyện khác là gì thì hắn không nói. Hắn sẽ tiễn nàng ta đi, chỉ hy vọng lúc này nàng ta nghe lời một chút, chớ chọc giận hắn.

"Vâng, thϊếp biết rồi."

Nhìn vẻ an phận thành thật kia kìa, chẳng có chút linh hoạt nào, không thú vị gì cả.

Giảo Nhi của hắn vẫn là nhất, mỗi tiếng nói, mỗi nụ cười của nàng đều lay động tâm trí hắn.

Giảo Nhi à, một ngày nào đó hắn sẽ đưa Giảo Nhi về Vương phủ.

Lúc Thượng Quan Cảnh muốn nghỉ ngơi, hắn đột nhiên nhận ra chăn mềm và ấm hơn trước rất nhiều, không thể không dò hỏi, "Cái gì thế?"

"Bẩm Vương gia, đây là chăn tơ tằm Vương phi làm cho Vương gia ạ."
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1133: - 1134: Vương phi bị đổi ký ức (9-10)


Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 9 (1133):

"Được rồi, ngươi lui đi."

Đắp chăn lên, Thượng Quan Cảnh lập tức cảm nhận được sự thoải mái và mềm mại của chăn, không hề thấy bức bối chút nào, quả thực tốt hơn trước nhiều.

Đồ ngốc kia chỉ biết tuân theo quy củ, ấy mà làm mấy thứ này thành thạo thật.

Trước khi nhắm mắt, hắn thầm nghĩ, nàng ta chỉ không thú vị thôi, không phải không có điểm đáng khen.

Đương nhiên, đừng mong rằng nàng ta làm những việc này sẽ làm hắn thay lòng đổi dạ. Không thích là không thích, có làm gì cũng vô dụng mà thôi.

Nàng ta tận tâm tận lực như thế, trong thời gian nàng ta ở đây, hắn sẽ không bạc đãi nàng ta.

Sáng sớm tỉnh dậy, lúc người hầu đi giày tất cho hắn, hắn chợt phát hiện ra trên tất có một dấu vết nhỏ.

"Cái gì đây?" Nhìn cũng không khó coi, trái lại còn khiến cho đôi tất trông sinh động hơn.

Hắn nhìn đôi giày bên cạnh, cũng có dấu hiệu như thế. Nhìn qua trông giống một hoa văn đẹp đẽ thôi, nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn thì thấy được, hoa văn này được tạo nên từ một chữ "Cảnh".

Hắn kinh ngạc một thoáng. Thiết kế quá tinh xảo.

Hắn đột nhiên nhớ đến nữ tử gặp được trong hoa viên. Dáng vẻ quy củ, ngơ ngác của nàng ta lập tức nhảy vào đầu hắn.

"Bẩm Vương gia, đây đều là Vương phi tự làm cho ngài ạ. Vương phi nói, mấy loại giày tất trước kia không thoải mái, về sau cứ để Vương phi làm cho Vương gia."

Người hầu vừa đi giày cho Thượng Quan Cảnh vừa nói.

Họ thầm cảm thán, Vương phi mới vào phủ có nửa năm mà mọi chuyện trên dưới trong Vương phủ đều được quản lý đâu vào đấy hết.

Có Vương phi quản lý, việc gì ra việc đó. Trước kia họ làm việc rất lộn xộn, bây giờ có phân công hợp lý, họ hoàn thành nhiệm vụ nhanh chóng và nhẹ nhõm hơn nhiều. Hơn nữa, nếu làm tốt còn có thể được Vương phi ban thưởng. Ai có nỗ lực đều được thưởng hết.

Phủ Cảnh vương có Vương phi thật tốt.

"Bình thường Vương phi làm gì?" Thượng Quan Cảnh tò mò hỏi, nghịch nghịch ống tay áo, đột nhiên phát hiện ra trên cổ tay cũng có hoa văn chữ "Cảnh".

Hắn cười nhẹ một tiếng. Trông vậy mà cũng tinh tế quá nhỉ.

"Buổi sáng, ngoại trừ sắp xếp những chuyện quan trọng trong phủ và làm giày tất cho Vương gia thì Vương phi kiểm kê lại các cửa hàng trên danh nghĩa của Vương phủ, tính lời lỗ. Buổi chiều, Vương phi vẽ tranh luyện chữ trong hoa viên. Nếu Vương gia ở trong phủ, Vương phi sẽ đến phòng bếp nấu ăn cho Vương gia ạ."

Thượng Quan Cảnh có phần kinh ngạc. Tài thật, một ngày mà có thể làm được nhiều việc như thế.

"Nàng ta làm gì với mấy cửa hàng của Vương phủ rồi?"

"Sau khi xem xét thì Vương phi đã đưa ra một số ý tưởng cho cửa hàng, từ tháng thứ ba trở đi thì lợi nhuận tăng gấp ba ạ."

Thượng Quan Cảnh giật mình. Lợi hại đến mức đó ư?

Trong cửa hàng của hắn đều là nhân tài hắn mời về, ở trong Hoàng thành này đã tính là có lợi nhuận rất cao rồi. Nàng ta chỉ vẽ ra vài ý tưởng mà đã khiến lợi nhuận tăng nhiều vậy sao?

"Hôm nay không lên triều, theo bản vương đến cửa hàng xem thế nào."

"Vương gia đi cùng Vương phi cũng được ạ. Cứ mấy ngày Vương phi lại ra cửa hàng một lần, vừa hay là hôm nay."

"Bao giờ nàng ta đi?"

"Chắc là sau khi dùng bữa ạ."

"Vậy bản vương chờ thêm một lát. Bản vương sẽ không đi cùng nàng ta." Thượng Quan Cảnh nói, "Bản vương muốn nhìn xem rốt cuộc nàng ta tài giỏi thế nào."
=====

Chương 10 (1134):

Thượng Quan Cảnh chờ trong phủ một hồi lâu, đến khi Đường Quả ra ngoài rồi hắn mới mang theo người đi sau.

[Ký chủ, Thượng Quan Cảnh đi theo.]

"Hắn thích thì cứ cho đi đi, tò mò thôi chứ gì."

Hệ thống: Đúng rồi, cuối cùng cũng tò mò rồi.

Thượng Quan Cảnh bám theo một đoạn, theo dõi Đường Quả vào cửa hàng kiểm kê như thế nào.

Hắn nhận ra cửa hàng không giống trước kia nữa.

Cửa hàng bán vải không chỉ bán mỗi vải vóc mà còn treo rất nhiều mẫu mã đẹp mắt ở những nơi dễ nhìn thấy nhất. Chỉ cần là nữ tử yêu thích cái đẹp, bước đến nơi này đều không thể dời đi nổi.

Bên ngoài cửa hàng còn viết, mua vải hay đặt thiết kế trang phục đều được tặng son phấn và vài món trang sức nhỏ.

Chuyện làm ăn trước kia của cửa hàng này cũng không tính là kém, nhưng không thể đông đến mức này, người ra vào không ngớt. Hắn không chen vào nổi, chỉ có thể đứng bên ngoài.
"Cũng tinh tế nhỉ." Thượng Quan Cảnh bình một câu vô thưởng vô phạt.

Cửa hàng càng ngày càng đông người, một vài cô con gái nhà quan cũng ngồi cỗ kiệu đến. Chỉ một thoáng sau, chân chạy việc của cửa hàng đã mang bàn ghế ra bày nước trà bên ngoài.

Những nữ tử kia bật cười, vừa ngồi chờ vừa uống trà. Vốn dĩ họ không chờ được nữa, nhưng cửa hàng làm vậy khiến họ đổi ý, bằng lòng ngồi đây chờ thêm một lúc nữa.

Thượng Quan Cảnh không thể không thừa nhận, với cách làm này, lợi nhuận tăng gấp ba còn tính là ít. Chỉ cần thêm thời gian hoặc mở rộng cửa hàng, khéo còn được nhiều lợi nhuận hơn.

Nhìn số lượng khách hàng đông đảo, hắn tính toán mua hai cửa hàng bên cạnh để mở rộng cửa hàng của mình. Ai không thích vàng bạc chứ, hắn là Vương gia cũng không ngoại lệ.
"Bẩm Vương gia, phía Vương phi đi rồi ạ."

Đằng sau cửa hàng có một cánh cửa nhỏ. Đường Quả vào bằng lối đó thì chắc cũng ra bằng lối đó.

"Đi theo. Nàng ta đi đâu?"

"Tửu lâu ạ."

Thượng Quan Cảnh nheo mắt lại. Quán rượu à.

Cửa hàng vải và trang phục đều dành cho phụ nữ, còn quán rượu có nhiều loại người khác nhau, thật muốn biết cô gái kia có bản lĩnh gì. Hắn không tin cái gì nàng ta cũng biết.

Đến ngoài cửa quán rượu, Thượng Quan Cảnh xém nữa nhảy dựng lên vì cảnh đông đúc. Bên trong không chỉ đầy khách mà bên ngoài còn có rất nhiều người đang xếp hàng chờ đợi.

"Tửu lâu của bản vương có nhiều khách như vậy từ bao giờ thế?"

"Bẩm Vương gia, từ mấy tháng trước rồi ạ."

Mấy việc lặt vặt này, Thượng Quan Cảnh thường giao cho thuộc hạ và những người có năng lực. Cứ khoảng nửa năm hoặc cả năm hắn mới kiểm tra một lần, tóm lại là không có việc gì lớn thì hắn sẽ không xuất hiện. Thậm chí người bình thường còn không biết cửa hàng và quán rượu này là của hắn.
"Chuyện này là sao?"

"Là nhờ Vương phi ạ. Vương phi thấy lợi nhuận của tửu lâu quá ít, trong khi vị trí của nó lại là tốt nhất nên thấy lạ, mới đến kiểm tra."

"Rồi sao nữa?" Thượng Quan Cảnh hỏi.

"Sau khi kiểm tra, Vương phi nói, chất lượng món ăn không tệ, nguyên liệu cũng thuộc loại cao cấp, có điều người bình thường sẽ không ăn được, chẳng bằng làm mấy đồ nhắm bình dân với nguyên liệu thông thường. Mấy món ngon kia để đãi khách quý còn hơn.

Cứ như vậy, người bình thường có thể đến ăn mỹ vị của tửu lâu. Một hai món là đủ ăn, tuy không quý nhưng nhiều người ăn thì vẫn kiếm được nhiều tiền. Còn các quan, các vị khách quý đương nhiên sẽ đặt phòng và ăn mấy món nấu bằng nguyên liệu đỉnh cấp rồi ạ."
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1155: - 1156: Vương phi bị đổi ký ức (31 - 32)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 31 (1155):

Đây là đồ ăn do Vương Phi của hắn làm, vậy mà Hoàng huynh lại ăn một cách vui vẻ như vậy.

Thượng Quan Dực ăn hết sạch đồ ăn Đường Quả làm từ bao giờ. Ăn xong, hắn có hơi xấu hổ. Hắn khen một câu, sơn hào hải vị quý thì quý thật nhưng ăn không ngon bằng mấy món bình dân thông thường trước mặt này.

Kết thúc bữa ăn, Thượng Quan Dực và Đường Giảo tức tốc hồi cung ngay trong đêm. Ra đến cửa phủ, Đường Giảo cố ý kéo tay áo Thượng Quan Dực, nói, "Hoàng thượng, thϊếp muốn gặp chị thường xuyên, không biết thế có được không?"

"Được chứ." Được ăn đồ ngon, tâm trạng Thượng Quan Dực rất tốt, "Mồng một và mười lăm hàng tháng, trẫm cho phép Giảo phi ra ngoài thăm Vương phi, thế nào?"

"Cảm tạ Hoàng thượng."

Quyết định của Thượng Quan Dực khiến cả bốn người hài lòng. Thượng Quan Dực nghĩ, những lần sau hắn sẽ được ăn ngon như hôm nay. Còn Thượng Quan Cảnh thì nghĩ, tháng nào cũng được gặp Đường Giảo hai lần, càng dễ bề hành động.

Đường Giảo và Đường Quả nhìn nhau, tốt quá rồi.

Xe ngựa đi rồi, nụ cười trên mặt Thượng Quan Cảnh mãi không tắt được. Hắn quay sang nhìn Đường Quả, nói, "Hôm nay Vương phi biểu hiện khá đấy."

"Sau này Giảo Phi đến, ngươi phải tiếp đãi cho thật tốt."

"Thϊếp rõ rồi, thưa Vương gia."

Đường Quả trả lời, liếc nhìn Thượng Quan Cảnh, "Sắc mặt Vương gia hình như không tốt lắm. Chàng mệt nhọc cả ngày rồi, nên nghỉ sớm thôi."

Nghe cô nhắc nhở, Thượng Quan Cảnh cảm thấy mệt vô cùng. Tất cả đều tại lũ người hầu không có mắt kia!

Hắn quay người đi vào, thấy Đường Quả có vẻ mỏi mệt, thuận miệng nói, "Vương phi cũng bận rộn cả ngày rồi, cũng nghỉ sớm đi."

Nói xong, hắn thấy nữ tử đoan trang trước mắt mình hơi cong môi lên, mắt cũng sáng hơn hẳn. Nàng ta nhẹ nhàng đáp lại hắn, "Vâng, tạ Vương gia quan tâm."

Thượng Quan Cảnh nhanh chóng quay đầu bước đi. Đúng là ảo tưởng. Chẳng qua là do nàng ta thuyết phục được Giảo Nhi đến phủ chơi thường xuyên, cũng khiến hoàng huynh hắn hết nghi ngờ nên hắn mới thuận miệng nói một câu thôi, thế mà nàng ta lại tưởng thật. Thật sự nghĩ rằng chỉ làm được những thứ này mà có thể khiến hắn thích ư? Trông thì thông minh mà ngu không tưởng, ngây thơ đến mức buồn cười. Cũng may nàng ta nghe lời nên hắn không so đo làm gì.

Sau này đưa Giảo Nhi về phủ, với bản lĩnh của nàng ta, muốn được Thượng Quan Dực chiều chuộng cũng dễ như trở bàn tay. Làm phi tử của Hoàng đế còn tốt hơn là làm Vương phi nhiều, coi như nàng ta trèo cao.

[Ký chủ, nhìn hắn ta kìa. Hắn ta nghĩ hắn ta là ai chứ?]

Hệ thống bây giờ chẳng ưa gì mấy tên ức hϊếp ký chủ, nhất là mấy thằng cặn bã này. Nó chỉ hận không thể khiến bọn chúng nổ banh xác.

Đường Quả nhẹ giọng cười, "Tức cái gì, cứ kệ đi. Thống tử à, mi cứ nghĩ cách dụ nhóc shota kia cho ta đi. Theo như kinh nghiệm của ta, Ba Lần Yêu là hệ thống chính quy, nói không chừng moi được tin tức gì đó có ích."

[Ký chủ, moi tin từ miệng Ba Lần Yêu chả dễ đâu. Chỉ cần cô cho phép tôi nuốt nó, mọi thứ của nó sẽ là của tôi rồi, tôi còn có thể thăng cấp.]

=============

Chương 32 (1156):

Nuốt hệ thống thật là vui!

"Thống tử, ta có một thắc mắc. Ta là người có tam quan chính trực như thế này, sao mi càng ngày càng hư thế hả? Một hai đòi nuốt thống của người ta, người ta chọc mi à?"
[A... Không có. Nhưng tôi thấy nuốt hệ thống thích thật mà.] Hệ thống yếu ớt đáp lại.

"Mi có thấy ta chơi chết người không động đến ta không?"

[Không có.] Âm lượng của hệ thống nhỏ dần.

"Đấy. Thống của người ta là thống chính quy, có số hiệu, không đụng chạm gì đến mi, mi lại muốn nuốt nó không lý do. Kết bạn để nghe ngóng tin tức không phải vui hơn và đơn giản hơn à?"

[Nhưng nhỡ nó không nói thì sao?]

"Vậy thì vừa ra oai vừa dụ nó chứ sao. Mi cao cấp hơn nó, ngôn từ bất lực thì vũ lực và trí lực lên ngôi, mi không nuốt nhưng cũng dư sức bắt nó làm đàn em của mi được mà?"

Hệ thống nghĩ một lúc, cảm thấy vậy cũng được.

Thực ra nó muốn nuốt Ba Lần Yêu còn có một nguyên nhân nữa là, nhóc hệ thống yếu gà kia là hàng chính quy được đánh số, trong khi nó lợi hại thế này thì không có lấy một con số nào, thậm chí còn không biết mình ra đời kiểu gì, xưởng sản xuất ở đâu, sau này lỡ có bị hỏng cũng không biết chỗ nào để sửa.
Nó nghi ngờ nó là hệ thống bản lậu.

Cái thằng hệ thống xấu xa trước kia cũng có số hiệu đấy, nó ghen tỵ chết mất!

[Vậy hôm nào tôi đi hỏi thử xem thế nào. Ký chủ cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ khiến thằng nhóc kia phun hết bí mật trong bụng nó ra.]

Một nhóc shota chưa đủ lông đủ cánh, dù có số hiệu thì vẫn là loại yếu gà thôi. Đã thế số hiệu còn là 222, thà không có còn hơn.

Nó thầm nghĩ, nó không có số hiệu thì đã sao? Nó lợi hại, nó có một ký chủ đại đại lợi hại nữa, tốt hơn nhiều so với Ba Lần Yêu.

Nghĩ vậy, nó thấy thoải mái hẳn.

Đường Quả có thể đoán được hệ thống nghĩ gì, trong lòng cười muốn điên rồi.

...

"Chủ nhân, ngài tạm thời không định về Bắc Yến sao?"

Nghiêm Hoặc đứng trước cửa sổ nhìn ánh dương Nam Thục. Đã nhiều ngày trôi qua, chàng vẫn nhớ đến vị phu nhân hôm ấy.
Kể từ ngày đó, chàng thường xuyên đến cửa hàng nhưng không thấy nàng đến nữa. Chàng muốn có tin tức của nàng nhưng lại không thể hỏi thẳng chưởng quỹ, tránh làm tổn hại đến thanh danh của người ta.

Về sau không thể chịu được nữa, chàng đành phải để thuộc hạ đi tra và biết được thân phận của nàng.

Phu nhân trẻ tuổi xinh đẹp ấy tên húy là Đường Quả. Nàng là đại tiểu thư của phủ thượng thư, nửa năm trước được Hoàng đế Nam Thục tứ hôn thành Vương phi của Cảnh Vương.

Biết được tin, Nghiêm Hoặc vô cùng ảo não. Sao chàng không đến Nam Thục sớm hơn một năm chứ? Sớm hơn một năm, có lẽ sẽ không bỏ lỡ nhau.

Chàng không thể không thừa nhận rằng mình có tình cảm với vị phu nhân ấy. Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên chàng có ý với một nữ tử. Đáng tiếc, tâm tư đó bị bóp ch3t từ trong trứng nước. Giữa hai người chỉ có thể nói là có duyên nhưng không có phận.
"Sắp đến tiệc mừng thọ 30 tuổi của Hoàng đế Nam Thục, cũng là tiệc giao lưu mười năm một lần giữa các quốc gia, vừa hay đến phiên Nam Thục là chủ nhà. Còn nửa năm nữa thôi, đợi xong rồi thì về."

"Vậy còn Bắc Yến thì sao ạ?"

Nghiêm Hoặc đáp, "Viết thư cho Vân Mộ Quân, bảo rằng bên đó giao cho hắn."

Thuộc hạ của Nghiêm Hoặc cũng hiểu được phần nào, chủ nhân của họ đang nhớ vị phu nhân kia, không thể quên được. Đáng tiếc, phu nhân lại là Cảnh Vương phi.

=====
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1157: - 1158: Vương phi bị đổi ký ức (33 - 34)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 33 (1157):

Được Thượng Quan Dực cho phép, vào ngày mồng một và mười lăm hàng tháng, Đường Giảo đều đến phủ Cảnh Vương. Đa phần Thượng Quan Dực sẽ đi theo. Đường Giảo đến là để bàn kế hoạch với Đường Quả, Thượng Quan Dực nói là đi cùng Đường Giảo nhưng thực chất là đến để ăn chực.

Thượng Quan Cảnh thì lại hiểu lầm rằng Thượng Quan Dực là Hoàng đế, trời sinh tính đa nghi nên không yên tâm cho Đường Giảo đến phủ Cảnh Vương một mình. Vì hiểu lầm như thế nên mỗi lần Đường Giảo đến phủ, hắn đều rất quy củ, ánh mắt không hề thay đổi, làm gì cũng cẩn thận. Chẳng ai biết trong lòng hắn mừng thế nào.

Cả hai anh em đều không biết, có một người đang dần bước vào cuộc sống của bọn chúng.

Thượng Quan Cảnh không nhận ra rằng mọi thứ ở trong phủ Cảnh Vương của hắn đều có hình bóng của Vương phi. Trên người hắn, từ trên xuống dưới, ngoại trừ cái xác hắn ra thì từ thuốc gội đầu đến quần áo đều có dấu vết của Vương phi.

Thượng Quan Dực thì, nói là mồng một và mười lăm mới đưa Đường Giảo đến nhưng đôi khi có thời gian rảnh hắn vẫn đến.

Lần đầu tiên hắn thấy một nữ tử giỏi giang như thế. Cái gì nàng ta cũng biết, cái gì nàng ta cũng giỏi. Hắn thân là đàn ông mà nhìn thấy nàng ta viết chữ cũng phải tấm tắc không ngừng.

Thực chất, hai anh em đều sớm nhận ra Cảnh Vương phi tài giỏi hơn Đường Giảo rất nhiều. Có điều Đường Giảo vẫn là nữ tử đặc biệt nhất trong lòng bọn hắn. Bọn hắn thích linh khí trên người nàng, thời này hiếm có nữ tử nào được như thế. Nhưng đồng thời, bọn hắn vẫn thưởng thức nữ tử như Đường Quả.

Thượng Quan Dực nói hâm mộ Thượng Quan Cảnh là nói thật. Hắn còn từng nghĩ, nếu Hoàng hậu của hắn là một người hiền đức như Cảnh Vương phi, hậu cung của hắn sẽ được quản lý ngay ngắn, hắn không cần phải lo gì nữa.

Đương nhiên, hắn chỉ nghĩ vậy thôi.

Đường Quả và Đường Giảo nhìn thấy hết những thay đổi nhỏ của hai anh em. Hai người vẫn giữ im lặng, tiếp tục diễn vai của mình. Trong lúc vô thức, Đường Giảo thể hiện nhiều hơn hẳn khiến tính cách của hai chị em được bộc lộ rõ ràng hơn. Thượng Quan Cảnh và Thượng Quan Dực đều thấy cô là của hiếm, cá tính của cô không những không phải nhược điểm mà còn là ưu điểm lớn.

Đường Giảo nhớ kỹ từng lời dặn của Đường Quả, cô cứ thể hiện hết sức là được, có thể khiến hai anh em đánh nhau thì càng tốt.

Thời gian chậm rãi trôi qua, một ngày nọ, phủ Cảnh Vương xuất hiện một vị khách trông rất giống thần tiên. Thượng Quan Cảnh còn nói, phải chăm sóc vị này thật tốt.

"Đây là một vị đại phu rất giỏi. Bản vương từng bị thương nên mới mời ông ấy đến phủ bốc thuốc cho. Bốc thuốc xong thì ông ấy sẽ đi."

Đúng là Thượng Quan Cảnh đã từng bị thương, còn bị thương rất nặng. Thượng Quan Dực cũng biết chuyện này nên không nghi ngờ gì về thân phận của "đại phu".

Đường Quả nghe hắn nói xong, lập tức nhận ra ông lão kia chính là vị cao nhân có thể thay đổi ký ức.

"Có thuốc rồi, bản vương sẽ nhờ ông ta bắt mạch cho Vương phi xem có bị gì không." Thượng Quan Cảnh thuận miệng nói, "Vương phi thân với Giảo phi, có thể mời Giảo phi đến xem cùng. Có điều, đừng để lộ ra. Hoàng huynh rất quan tâm đến Giảo phi, nếu Hoàng huynh biết, dễ mà tưởng Giảo phi mắc bệnh."
Đường Quả gật đầu, "Thϊếp hiểu rồi. Thϊếp sẽ mời Giảo Giảo đến phủ chơi, tiện thể để thần y khám cho."

"Vương phi rất thông minh." Thượng Quan Cảnh thở phào một hơi. Nhìn nữ tử vốn quy củ nở nụ cười với mình, thêm đôi mắt xinh đẹp cứ nhìn mình chăm chú, hắn có phần chột dạ, vội vàng rời mắt đi.

===============

Chương 34 (1158):

Bàn tay giấu trong áo của Thượng Quan Cảnh nắm chặt lại. Sớm thôi, Giảo Nhi sẽ là của hắn. Còn nữ tử này, sau này không phải Cảnh Vương phi của hắn nữa. Nàng ta sẽ thay thế Giảo phi sống trong cung.

"Mấy ngày nay khiến Vương phi vất vả rồi."

Phủ Cảnh Vương được nàng ta quản lý ngay ngắn, quán rượu và các cửa hàng trên danh nghĩa của phủ cũng buôn bán càng ngày càng tốt. Ngay mấy hôm trước, nàng ta đã mua nguyên thạch từ thương nhân Bắc Yến, cắt ra được rất nhiều hàng tốt. Mấy món đồ cầm tay trong phủ hắn đều làm từ ngọc bên trong đống nguyên thạch kia.
Hắn đột nhiên nhận ra, hình như nàng ta chưa từng muốn cái gì, không hiểu sao trong lòng đột nhiên có mấy phần áy náy.

Có lẽ là vì nàng ta quá ngoan nên hắn mới không đành lòng. Có trách thì trách vận mệnh thôi. Nàng ta không nên gặp Thượng Quan Cảnh hắn, không nên là chị gái của Giảo Nhi, còn giống Giảo Nhi như đúc.

Mấy ngày trước, hắn đã chọn ra viên ngọc tốt nhất và mời người làm thành một chiếc vòng tay. Hắn định đưa nó cho Giảo Nhi, nhưng giờ hắn quyết định thay đổi ý định.

Chỉ là một cái vòng tay thôi, cho nàng ta cũng được, dù gì nàng ta cũng rất nghe lời. Sau này Giảo Nhi về bên hắn, nàng ấy muốn gì hắn cũng sẽ tìm cho.

"Vương gia còn có gì cần nói với thϊếp không? Nếu không có, thϊếp xin cáo lui."

Thấy Đường Quả sắp quay người đi, Thượng Quan Cảnh vội gọi lại. Thấy cô tỏ ra không hiểu gì, hắn nói, giọng điệu không mặn không nhạt, "Chờ ở đây, trước lúc bản vương quay lại không được đi đâu hết."."
"Vâng, thϊếp sẽ chờ Vương gia ạ."

Thượng Quan Cảnh có phần không chấp nhận được. Biết nghĩ một chút được không? Biết phản kháng một chút được không? Chẳng lẽ nàng ta không biết trong lòng hắn không hề có nàng ta à?

Quá ngu xuẩn, quá ngây thơ.

Thượng Quan Cảnh vội vàng đến thư phòng lấy chiếc hộp đựng vòng ngọc rồi nhanh chóng quay về chỗ cũ. Thấy Đường Quả phơi mình giữa ánh nắng chói chang khiến gương mặt xinh đẹp kia đỏ bừng lên, trái tim hắn đột nhiên cứng lại.

Hắn bước vội đến trước mặt Đường Quả, "Bản vương bảo ngươi chờ ở đây mà ngươi không biết dịch ra chỗ khác hả?" Thấy nàng ta ngơ ngác ngẩng đầu, hắn cảm thấy khá đáng yêu, "Vương phi à, đứng chỗ nắng thế này, ngươi không sợ bất tỉnh hay bị cảm nắng hả?"

"Không phải Vương gia muốn thϊếp chờ ở đây ạ?"
"Bản vương bảo ngươi chờ ở đây là ngươi chờ ở đây luôn?" Thượng Quan Cảnh khó hiểu, "Ngươi động não chút đi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?"

"Vương gia đang lo lắng cho thϊếp đấy ư?" Rõ ràng đã bị nắng chiếu đến đỏ cả mặt, nàng ta còn phấn khởi hỏi lại hắn.

Thượng Quan Cảnh cười lạnh, "Nghĩ nhiều rồi. Vương phi biết tự mình đa tình quá nhỉ."

"Vương phi luôn là người thông minh, nhưng tại sao trước mặt bản vương, ngươi lại không suy nghĩ gì cả? Lời nào của bản vương cũng không phải đều đúng hết.."

"Vương gia là phu quân của thϊếp, nghe lời phu quân không sai."

Thượng Quan Cảnh cảm thấy mình không thể nói thêm với loại chết não này nữa. Hắn đưa cái hộp cho cô, "Cầm đi. Nể tình người vất vả nửa năm qua, bản vương thưởng cho ngươi."

"Tạ Vương gia." Đường Quả mở hộp ngay trước mặt hắn. Ánh nắng theo tay cô chiếu lên mặt vòng trong suốt. Vừa nhìn thấy nó, nụ cười trên mặt cô chuyển từ nhợt nhạt sang rạng rỡ hơn.
Thượng Quan Cảnh nhất thời tắt tiếng. Hắn không trách cứ nàng ta được.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 1159: - 1160: Vương phi bị đổi ký ức (35 - 36)


Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Minh Nguyệt

Chương 35 (1159):

Ngay khi hắn muốn ngắm thêm thì nụ cười đó đã biến mất. Hắn nghĩ, nụ cười này đúng là nụ cười trong truyền thuyết, giống hệt hoa quỳnh, chỉ thoáng qua trong nháy mắt thôi, rất đáng quý.

Nụ cười của Đường Quả lại trở về trạng thái nhợt nhạt như trước nhưng Thượng Quan Cảnh có thể thấy nàng ta đang rất vui. Chưa bao giờ hắn thấy nàng ta vui như vậy cả.

"Được rồi, đi về đi. Phơi nắng thoải mái lắm à?"

"Không sao ạ." Đường Quả nở nụ cười với Thượng Quan Cảnh, hành lễ, "Vương gia, thϊếp rất thích chiếc vòng tay này. Thϊếp xin cáo lui."

Thượng Quan Cảnh chưa kịp nói gì, Đường Quả đã cầm hộp quay đi, vòng ngọc trên cổ tay cô. Bước đi của cô thật nhẹ nhàng, tại chỗ ngoặt, hắn có thể thấy được nụ cười bên mặt của cô, nhất thời không biết nên nói gì.

"Chỉ là một cái vòng tay bằng ngọc thôi mà vui đến mức này cơ à." Thượng Quan Cảnh lạnh lùng nói, "Đúng là một kẻ ngốc. Chẳng qua bản vương thấy thiệt cho ngươi nên mới đền bù thôi."

Đoạn, hắn quay người về thư phòng. Chỉ là, nụ cười vừa rồi cứ ở mãi trong đầu hắn suốt dọc đường đi. Nụ cười đó quá mê người, gọi là câu hồn đoạt phách cũng không phải nói quá.

Hóa ra vị tiểu thư này cũng sẽ lộ ra nụ cười như thế. Nhưng lý do để nàng ta cười thì thật nực cười. Chỉ là vị phu quân hữu danh vô thực của nàng ta bố thí cho một miếng vòng ngọc vô dụng thôi!

Ngu ngốc, đần độn, ngây thơ, dốt nát!

Hết! Chiếm hết cả.

Đường Quả về phòng, nhìn vòng ngọc trên cổ tay với ánh mắt chán ghét, "Nếu không phải nó còn hữu dụng, ta đã đập nó đi rồi."

[Ký chủ, tôi ủng hộ cô. Đập đi, tôi đổi cho cô mấy cái hàng giả.] Hệ thống xúi giục. Nó đã ngứa mắt Thượng Quan Cảnh từ lâu rồi, chỉ mong ký chủ sớm ngược chết hắn ta thôi.

Đương nhiên, Đường Quả không có đập. Ngày nào cô cũng đeo nó đến trước mặt Thượng Quan Cảnh để thể hiện mình đang rất vui, tiện thể quan tâm hỏi han hắn để tăng thêm ấn tượng.

Vài ngày sau đó, Thượng Quan Cảnh không thể không chú ý đến chiếc vòng trên cổ tay Vương phi hắn. Nhìn nàng ta quý chiếc vòng như thế, hắn cảm thấy thật buồn cười.

Hắn cứ mặc kệ, mấy ngày nữa là Đường Giảo đến rồi, hắn sẽ tạo chút rắc rối cho Thượng Quan Dực để Thượng Quan Dực không thể đi cùng Đường Giảo đến phủ. Đến lúc đó, hắn có thể khiến Giảo Nhi ở lại phủ Cảnh Vương để làm Vương phi của hắn mãi mãi.

Vừa nghĩ hắn vừa đi đến viện của ông lão kia.

Ông lão được người ta gọi là đạo nhân Dương, là cao nhân thuật Kỳ Hoàng (*). Thượng Quan Cảnh phải mất một cái giá lớn để tìm ròng rã suốt một năm mới thấy ông ta. Tìm thấy rồi, còn phải dùng thêm một đống tiền để ông ta giúp hắn.

*thuật Kỳ Hoàng: trung y. Khái niệm này có nguồn gốc từ cuốn tài liệu y học cổ Trung Quốc là "Hoàng đế Nội kinh". Cuốn tài liệu được sáng tác thông qua cuộc đối thoại giữa Hoàng đế và một vị đại thần tên Kỳ Bá.

"Đạo nhân Dương, mấy ngày nữa Giảo Nhi sẽ đến phủ, đến lúc đó phiền lão rồi."

Đạo nhân Dương vuốt chòm râu dài, nheo đôi mắt ti hí lại, nói, "Vương gia cứ yên tâm, bổn đạo đã ra tay rồi, việc Vương gia muốn nhất định sẽ thành."

"Vậy thì tốt." Thượng Quan Cảnh lại hỏi, "Đạo trưởng, sau khi bị thay đổi ký ức thì có thể nhớ lại không?"

"Phải xem Vương gia lựa chọn thế nào đã."

"Ý đạo trưởng là?"

Đạo nhân Dương cười mỉm, trong đôi mắt ti hí hiện lên ánh sáng, "Vương gia lựa chọn ký ức khả nghịch, như vậy thì chỉ có thể có tác dụng trong thời hạn mười năm. Sau mười năm, người bị đổi ký ức sẽ nhớ lại hết tất cả mọi chuyện, bao gồm cả chuyện trước khi bị đổi và sau khi bị đổi. Còn nếu chọn ký ức bất khả nghịch, vậy thì đến chết cũng không nhớ được gì. Người đó sẽ chỉ nhớ ký ức sau khi bị đổi, còn trước đó sẽ không nhớ."
=============

Chương 36 (1160):

"Vương gia muốn chọn khả nghịch hay không khả nghịch?" Đạo nhân Dương hỏi, "Xin Vương gia hãy cân nhắc thật kỹ. Thuật pháp này chỉ có thể thực hiện một lần thôi."

Thượng Quan Cảnh đứng cạnh ông ta, suy nghĩ một lát, "Hừm, Giảo Nhi thì dùng thuật khả nghịch, còn Vương phi..." Nói đến đây, hắn hơi do dự, nhưng cuối cùng cũng quyết định, "Dùng thuật không khả nghịch đi."

Sau này Giảo Nhi sẽ ở phủ Cảnh Vương cùng hắn, không thể lấy thân phận của người khác mà sống mãi được. Mười năm trôi qua, gần như chẳng còn gì cứu vãn được nữa. Trong mười năm đó, hắn chỉ cần đối xử thật tốt với Giảo Nhi, Giảo Nhi nhớ được những ngày tháng tốt đẹp ấy chắc sẽ tha thứ cho hắn thôi.

Còn Vương phi đến Hoàng cung, với tính cách cứng nhắc của nàng ta, 10 năm sau tỉnh lại không biết sẽ làm ra chuyện gì. Nàng ta từng là Cảnh Vương phi, tỉnh lại thấy mình thành phi tử của Hoàng đế rồi làm ầm lên thì không hay chút nào.
Nếu cả đời nàng ta không nhớ lại thân phận thật của mình thì may ra có thể yên ổn sống trong cung, không cần phải đối xử tốt với ai, cứ đối xử tốt với bản thân và Giảo Nhi là được. Nàng ta mà làm ầm lên, khéo còn chẳng sống nổi ấy chứ, coi như hắn cứu nàng ta một mạng đi.

Không biết có phải hắn áy náy vì thấy chuyện này có phần không tử tế hay không mà dạo gần đây hắn đối xử với Đường Quả tốt ghê gớm. Sau khi nói chuyện với đạo nhân Dương, hắn thế mà lại mời Đường Quả ra ngoài đi dạo.

"Bản vương thấy, Vương phi đã vào phủ hơn một năm mà bản vương chưa cùng ngươi xuất phủ bao giờ. Hôm nay tiết trời khá đẹp, hay là đi đạp thanh đi."

Đường Quả nở nụ cười với Thượng Quan Cảnh, đáp lại, "Vâng." Nhìn nét mặt nàng ta, có thể thấy nàng ta đang rất vui vẻ.
Thượng Quan Cảnh thầm nghĩ, hắn chỉ bố thí thôi, không ngờ nàng ta lại vui đến vậy. Nữ tử này ngu hết thuốc chữa rồi.

Chẳng quan trọng, thời gian còn lại của nàng ta ở phủ không còn bao nhiêu, cho nàng ta ra ngoài chơi chút cũng coi như là đền bù, về sau vào cung nào có được ra ngoài nhiều thế này.

Hai người lên xe ngựa, dọc theo hoàng thành đến những nơi có cảnh đẹp. Nơi nào vui, cả hai dừng lại thưởng thức rồi xuống chơi.

Thấy Đường Quả vẫn quy củ, không mất đi cá tính thường ngày, Thượng Quan Cảnh cũng không chế giễu. Nàng ta chỉ đứng yên ngắm cảnh thôi cũng là một cảnh đẹp rồi.

Nhìn những ánh mắt của thư sinh xung quanh là đủ biết nàng ta hấp dẫn đến mức nào.

Hắn tập võ từ nhỏ, tai thính mắt tinh nên nghe rõ người ta đang bàn về nhan sắc của nàng ta. Một số người nhận ra hắn, bước lên hành lễ rồi lui về tiếp tục lén lút nhìn nàng ta.
Thậm chí còn có một số người vẽ nàng ta nữa. Mặc dù người đẹp trong tranh chưa được vẽ mắt hoặc các chi tiết khác, hắn chỉ liếc một cái thôi cũng nhận ra bọn họ đang vẽ nàng ta rồi.

"Vương phi, chúng ta ra chỗ khác."

Đường Quả ngắm chuồn chuồn lướt trên mặt hồ, đôi mày cong lên, có thể thấy tâm trạng nàng ta đang rất tốt, dù nụ cười của nàng ta vẫn nhàn nhạt như lúc bình thường.

Thượng Quan Cảnh mong là mình có thể thấy được nụ cười rạng rỡ như hoa phù dung sớm nở tối tàn kia. Nụ cười đó là mê người nhất. Nếu như xung quanh nhìn thấy nụ cười ấy, khéo bọn chúng đều rơi hết xuống hồ.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Thông tin truyện



 
Back
Top Bottom