[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Quyển 2] Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Trốn Quyền Uy
Chương 218
Chương 218
Mấy năm gần đây, sổ lưu bút của bạn học dường như trở nên cực kỳ thịnh hành.
Giờ ra chơi, trong lớp luôn có người ra ra vào vào, tìm nhau để xin viết vài dòng.
Tân Hòa Tuyết vừa viết xong trang lưu bút mà Miêu Linh đưa tới.
Từ khóe mắt, y thoáng thấy Lộ Dương cúi đầu bước vào lớp từ cửa sau.
Hắn ta vẫn chẳng khác xưa: tóc cắt ngắn sát đầu, chỉ chừa độ một đốt ngón tay, ngắn đến mức trông như một lớp cỏ vừa bị cạo trọc.
Trên đỉnh đầu còn có hai xoáy tóc, hồi tiểu học, giáo viên chủ nhiệm từng mắng Lộ Dương là kiểu “đầu bướng bỉnh”.
Chỗ ngồi của Lộ Dương nằm ở góc cuối lớp sát tường.
Giữa ghế và ngăn để đồ đặt một quả bóng rổ.
Lâm Âu Phi ngồi không xa chỗ đó.
Thấy Lộ Dương bước vào, ánh mắt hắn lạnh lùng liếc qua, nhìn về phía Tân Hòa Tuyết một thoáng, rồi cuối cùng chỉ quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong và ngoài lớp đều ồn ào hỗn tạp.
Qua ô cửa sổ là bầu trời xanh ngắt, mây trắng trôi lững lờ, ve thu ẩn trong tán lá xanh rậm kêu râm ran không dứt.
“Lộ Dương?”
Tân Hòa Tuyết lên tiếng, “Tiết vừa rồi cậu…”
Y định hỏi: đi đâu vậy?
Nhưng lời nói bị cắt ngang.
Tằng Tử Thật vừa từ văn phòng quay về, bước tới nói:
“Lộ Dương, thầy chủ nhiệm gọi cậu lên văn phòng một chuyến.”
“Ờ.”
Tân Hòa Tuyết thấy Lộ Dương nhét vội một tờ giấy biểu mẫu vào ngăn bàn.
Không nhìn rõ là giấy gì, chỉ thấy hắn ta lặng lẽ rời khỏi lớp, không nói thêm lời nào.
“Ba người các cậu cãi nhau rồi à?”
Miêu Linh tinh ý, liếc một cái là hiểu ngay, “Mà chủ yếu là cậu với Lộ Dương, đúng không?”
Nghĩ lại thì hồi đó, trong số tất cả bọn trẻ, Lộ Dương và Tân Hòa Tuyết thân thiết nhất, chuyện này gần như cả mẫu giáo đều biết.
Bởi vì Lộ Dương lúc nào cũng như chó giữ chủ, canh chừng sát sao Tân Hòa Tuyết, khiến người khác chẳng dám vượt mặt “quyền của vua” để chen vào chơi cùng.
Chính vì vậy, khi sau này tổ hai người biến thành “ba vị kiếm khách”, Miêu Linh mới cảm thấy rất ngạc nhiên.
Cái cậu Lâm Âu Phi kia… chắc chắn không đơn giản.
Mu bàn tay y trắng nõn, đẹp mắt.
Khi cầm bút, những khớp ngón tay thon dài nổi rõ, mạch máu xanh nhạt hiện lên rất rõ ràng.
Tân Hòa Tuyết viết liền mạch như nước chảy mây trôi, điền xong nội dung một trang sổ lưu bút.
Nét chữ thanh tú, rõ ràng như tranh sơn thủy.
Nghe Miêu Linh hỏi có phải cãi nhau không, y chỉ trả lời mơ hồ:
“Xem như vậy đi.”
Thật ra, y và Lộ Dương rất hiếm khi cãi nhau.
Vài lần hiếm hoi là do Tân Hòa Tuyết cần yên tĩnh mà Lộ Dương cứ bám riết làm phiền.
Y không nhịn được mới nổi cáu, nhưng chẳng cần đến ngày hôm sau, Lộ Dương đã vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lại trèo lên gõ cửa sổ phòng ngủ của y.
Ừm… lần này thì khác.
Chuyện Lộ Dương cứ khăng khăng không đi con đường “bình thường” ấy, thật sự khiến Tân Hòa Tuyết tức giận.
Cách y nổi giận cũng chẳng dữ dội gì, không la mắng, không ầm ĩ mà là… bạo lực lạnh.
Tân Hòa Tuyết sẽ cố ý không thèm nhìn Lộ Dương.
Vì thế, đôi khi sau khi nổi giận, y cũng cảm thấy bản thân mình có chút tệ.
Bởi y biết rất rõ, thứ Lộ Dương không chịu nổi nhất chính là sự lạnh lùng đó.
Chỉ cần Tân Hòa Tuyết không để ý tới hắn ta quá ba phút, Lộ Dương sẽ tự động sụp đổ tinh thần, từ “Tân Hòa Tuyết không nói chuyện với mình” lập tức nhảy vọt thành “Tân Hòa Tuyết muốn tuyệt giao với mình”.
Nhìn Lộ Dương lo lắng đến đỏ mặt tía tai, vò đầu bứt tóc, chạy vòng quanh y, vắt óc tìm cách làm hòa, trăm phương nghìn kế chọc y cười.
Chỉ đến lúc ấy, Tân Hòa Tuyết mới cảm thấy sự bức bối trong lồng ngực mình được một làn gió mát quét sạch.
Dù biết là không tốt, nhưng y không thể không thừa nhận: niềm vui của mình thực sự được xây dựng trên sự đau khổ mà Lộ Dương thể hiện ra.
Vì thế, khi tâm trạng dần bình ổn lại, Tân Hòa Tuyết lại cảm thấy mình quá tàn nhẫn.
Trên đời này, có lẽ chẳng có người bạn tốt nào lại muốn nhìn thấy một người bạn khác đau khổ cả.
Hành động của y, giống như theo bản năng mà dùng chính bản thân mình để tác động, chi phối cảm xúc của Lộ Dương.
Y muốn thao túng Lộ Dương, thậm chí đến chính bản thân cũng chưa từng nhận ra: y lại đang hưởng thụ cảm giác khống chế đối phương ấy.
Tân Hòa Tuyết đã từng cố gắng sửa đổi.
Nhưng mỗi khi cơn giận kéo tới, y lại không kìm được mà lặp lại vết xe cũ.
Thói quen một khi đã hình thành thì rất khó sửa.
Huống chi, trong lòng y dường như còn có một “Tân Hòa Tuyết tà ác” đang thì thầm dụ dỗ.
Sửa lại để làm gì chứ?
Dù sao thì lần nào Lộ Dương cũng sẽ giống như cao dán da chó, dính lấy y trở lại, có vứt cũng chẳng xong.
Không phải hắn ta vẫn luôn nói y là công chúa đó sao?
Công chúa thì cớ gì phải bận tâm đến cảm xúc của người hầu?
Huống hồ, người hầu này còn chẳng nghe lời, mà trên đời thì có hàng ngàn, hàng vạn người hầu khác đang chờ được tuyển chọn.
Tân Hòa Tuyết vội vàng lắc đầu, xua sạch những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Như vậy là quá xấu.
Lộ Dương là người bạn quan trọng nhất của y.
Vì thế, khi giữa hai người xảy ra mâu thuẫn, y cũng nên chủ động tìm cách giải quyết.
Y trả lại sổ lưu bút cho Miêu Linh.
Đối phương bỗng hỏi:
“Tân Hòa Tuyết, chắc cậu sẽ điền nguyện vọng số một là Nhất Trung nhỉ?
Ừm… xét theo thành tích của cậu.”
Họ sẽ thống nhất đăng ký nguyện vọng vào khoảng một tháng trước kỳ thi chuyển cấp.
Tân Hòa Tuyết gật đầu:
“Anh trai mình học ở đó, nên là…”
“Ừ, mình hiểu rồi.”
Miêu Linh lắc lắc cuốn sổ trong tay, “Cảm ơn nhé, mình về trước đây.”
Chuông báo giờ vào lớp đã vang lên.
Vì lên cấp hai họ bị chia vào các lớp khác nhau, Miêu Linh tranh thủ giờ ra chơi đến tìm y.
Muộn chút nữa là giáo viên sẽ vào lớp.
“Chào nhé.”
Tân Hòa Tuyết nói.
Thế nhưng, suốt cả tiết học đó Lộ Dương vẫn không quay lại.
Mãi đến giờ nghỉ trưa, Tân Hòa Tuyết cũng không thấy bóng dáng hắn ta.
Trưa nay y về nhà ăn cơm, nghe nói bố mẹ Lộ Dương đều đang ở trường.
Chú Lộ hôm nay không đi làm sao?
Trong lòng y dâng lên một chút nghi hoặc.
Gần đây Trang Bình và Lộ Quốc Hưng đều đi sớm về muộn.
Vì giờ giấc giống như ca làm ban ngày trong xưởng trước kia, trong nhà vẫn khá yên ả, nên Tân Hòa Tuyết vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì.
Thời gian trước y toàn ở nhà ôn tập.
Đến khi ra đường mới phát hiện ban ngày người lớn trên phố đông hơn hẳn.
Dì Lâm hôm nay đổi ca nghỉ, vừa hay ở nhà.
Khi Tân Hòa Tuyết đến tìm Lâm Âu Phi, dì Lâm bưng đồ ăn từ trong bếp ra, thấy phía sau y không có “cái đuôi” quen thuộc, liền hỏi:
“Lộ Dương sao không đi cùng?
Ba đứa không phải thân nhất à?
Dạo này bố mẹ Lộ Dương đều thất nghiệp, trong nhà mấy hôm nay cãi nhau suốt.
Các con để ý tâm trạng của thằng bé một chút nhé.”
Tân Hòa Tuyết sững người.
Y chợt nhớ ra, dạo gần đây Trang Bình và Lộ Quốc Hưng thường về cùng một khung giờ, còn ghé tiệm tạp hóa mua rượu uống.
Giờ nghĩ lại, hẳn là họ đi sớm về muộn để tìm việc, mà tình hình chắc cũng không thuận lợi.
Để xác nhận, y hỏi:
“Dì Lâm, dượng con… cũng bị cắt biên chế rồi ạ?”
Dì Lâm lộ vẻ khó xử, chần chừ nói:
“Chị Tân dặn dì đừng nói với con…
Nhưng trong xưởng sắp tinh giản quy mô lớn, tình hình xung quanh thay đổi quá rõ.
Dì nghĩ có giấu con thì cũng chẳng giấu được lâu.
Dì cũng nói với chị Tân rồi, các con cũng không còn quá nhỏ, nên biết chút về tình hình kinh tế trong nhà.”
Tân Hòa Tuyết hiểu suy nghĩ của Tân Chi Anh.
Dì không muốn y phải phân tâm vì chuyện khác.
Cách đối xử với anh trai y cũng vậy, năm Trang Đồng Quang học lớp chín, mọi phiền não lớn nhỏ trong nhà đều không bao giờ xuất hiện trên bàn ăn.
Nhà y chỉ có một người thất nghiệp, dì vẫn có công việc ổn định ở bệnh viện.
Còn nhà Lộ Dương thì cả bố lẫn mẹ đều không có việc làm, áp lực lớn đến mức nào, không cần nghĩ cũng biết.
Chuyện này trước đây là điều không ai có thể tưởng tượng được.
Mấy năm trước, người dân trong khu vẫn còn cảm thán xí nghiệp quốc doanh là “bát sắt”.
Tân Hòa Tuyết biết trong lớp có rất nhiều bạn nghĩ rằng, nếu không thi đậu cấp ba thì sẽ đi học trường nghề.
Dù sao thì chính sách của xưởng trước kia rất ưu đãi con em công nhân, chỉ cần tốt nghiệp là có thể tiếp nhận “bát cơm” của cha mẹ.
Tân Hòa Tuyết vốn nghĩ những chuyện liên quan đến người lớn, công việc, thu nhập… vẫn còn rất xa với mình, thuộc về tương lai mờ mịt.
Không ngờ bây giờ lại gần đến thế.
Trong đầu y bỗng hiện lên một cảnh tượng ——
Giữa mùa hè nắng gắt chói chang, Lộ Dương không thi đậu cấp ba, đội nắng chói chang, đạp chiếc xe ba bánh cũ nát, cầm loa rao:
“Thu mua sắt vụn đồng nát, sách cũ báo cũ, chai rượu —— chai Mao Đài một đồng năm ——”
Chạy khắp ngõ hẻm cả ngày trời, cuối cùng mới gom đủ một xe rác vụn.
Rồi bị Tô Tráng xấu xa đột nhiên xông ra chế giễu là đồ nhà quê.
Tô Tráng ném thẳng một lon vào trán Lộ Dương, chống nạnh cười khằng khặc:
“Ha ha ha!”
Lộ Dương vất vả kiếm được hai đồng tiền, ôm “báu vật” hớn hở chạy về phía y.
Làn da lúa mì bị nắng phơi đen sạm, nhe hàm răng cười toe toét:
“Tân Hòa Tuyết, là kem ba màu này!
Mau ăn đi!”
Toàn thân Tân Hòa Tuyết run lên, bỗng chốc giật mình tỉnh lại khỏi cơn mộng.
May quá, chỉ là mơ.
Không có Tô Tráng độc ác.
Nhưng lại có một Lộ Dương đang đứng trước bờ vực nguy hiểm.
Tân Hòa Tuyết đeo cặp lên vai, từ ngăn kéo trong phòng ngủ lấy ra một tờ tiền giấy cùng ít tiền xu để đi xe buýt.
Thay giày xong bước ra cửa, y lại chợt quay trở vào, đứng trước gương chải lại mái tóc hơi vểnh do ngủ dậy.
Ra hành lang, y gõ cửa nhà Lâm Âu Phi bên cạnh.
Đợi Lâm Âu Phi mở cửa, y chỉ nói ngắn gọn một câu:
“Chiều nay cậu giúp mình nói với chủ nhiệm lớp một tiếng, mình không khỏe nên xin nghỉ.”
Chưa kịp để Lâm Âu Phi hỏi thêm, y đã quay người xuống lầu.
Hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên, cũng chưa có nội dung giảng dạy chính thức, chủ yếu chỉ phát sách mới.
Chủ nhiệm lớp biết y có bệnh tim bẩm sinh, lại thêm hình tượng học sinh gương mẫu trước giờ, nên thỉnh thoảng nói dối một lần cũng không thành vấn đề lớn.
Tân Hòa Tuyết ngồi lên chuyến xe buýt đi vào nội thành.
……
Nhất Trung tan học lúc năm giờ rưỡi chiều.
Trang Đồng Quang đạp xe khá nhanh, nhưng khi về đến nhà thì cũng đã sáu giờ tối.
Mặt trời xế bóng, anh dựng xe dưới mái che ở tầng trệt rồi khóa lại.
Lên cầu thang, anh vừa hay gặp Lâm Âu Phi đang đi xuống.
Lâm Âu Phi nói với anh rằng buổi chiều Tân Hòa Tuyết không đến lớp, xin nghỉ để vào thành phố, còn hỏi y có phải đi Nhất Trung tìm anh không.
Sắc mặt Trang Đồng Quang thoáng biến đổi, lo lắng hỏi:
“Em ấy không đến tìm tôi à?
Vậy em ấy đã về nhà chưa?”
Lâm Âu Phi gật đầu, trong tay cầm ít tiền lẻ định đi mua muối:
“Hơn năm giờ là đã về rồi, nhưng không sang tìm tôi.”
“Được rồi, tôi biết rồi.”
Trang Đồng Quang nói, “Để tôi qua xem.”
Tân Chi Anh đã tan ca về nhà, đang bận rộn trong bếp.
Trang Đồng Quang đặt cặp xuống, định vào giúp thì bị mẹ đẩy ra:
“Không cần con, đi làm bài tập đi.”
Khi anh nhắc đến Tân Hòa Tuyết, Tân Chi Anh nói:
“Nó bảo chiều nay vào thành phố mua sách, chắc là mua sách tham khảo để ôn tập.
Có chuyện gì sao?”
Cả hai anh em đều là kiểu con cái khiến người lớn yên tâm, Tân Chi Anh cũng không lo lắng nhiều, chỉ dặn Tân Hòa Tuyết khi ra ngoài nhớ chú ý an toàn giao thông.
“Không có gì đâu ạ.”
Trang Đồng Quang rửa tay, rồi tiện thể rửa một đĩa trái cây.
“Tiểu Tuyết.”
Một tay anh bưng đĩa trái cây, tay kia nắm lấy tay nắm cửa phòng em trai.
Xoay thử, không nhúc nhích.
Dùng thêm chút sức, ổ khóa phát ra tiếng “cạch”.
Phòng ngủ của Tân Hòa Tuyết đã khóa cửa.
Trang Đồng Quang khựng lại:
“…
Tiểu Tuyết?”
Từ sau cánh cửa vang lên tiếng ngăn kéo bị đẩy mạnh vào.
Cửa mở ra, chỉ hé một khoảng.
Mái tóc đen của Tân Hòa Tuyết nghiêng sang, thò đầu ra ngoài:
“Anh?
Có chuyện gì vậy?”
Cửa sổ phía sau chưa đóng, mở toang, gió đêm thổi vào mang theo sắc trời xanh dương hồng nhạt.
Tim Trang Đồng Quang trầm xuống như ánh hoàng hôn đang lặn.
Giọng anh khàn đi:
“Trong phòng em có người à?
Anh không vào được sao?”
Tân Hòa Tuyết ngơ ngác:
“Không có mà.”
Y mở hẳn cửa.
Trong phòng chỉ có một mình y, quả thật không có ai khác.
“Em vừa học bài thôi.”
Trang Đồng Quang đặt đĩa trái cây lên bàn học, rồi khép hai cánh cửa sổ lại:
“Mở thế này muỗi sẽ bay vào.”
“Không sao đâu, em có cắm máy đuổi muỗi rồi.”
Tân Hòa Tuyết chỉ về phía ổ điện ở góc tường.
“Vậy thì tốt.”
Miệng nói thế, nhưng tay Trang Đồng Quang vẫn cẩn thận đóng kín cửa sổ.
Anh xoay người, ánh mắt quét qua bàn học của Tân Hòa Tuyết, nơi bày mấy quyển sách giáo khoa.
Ngoài ra còn có hai quyển sách anh chưa từng thấy.
《Làm thế nào để giúp trẻ hiếu động》,
《Rối loạn thiếu tập trung: Cẩm nang dành cho gia đình》.
“Ừ?”
Trang Đồng Quang bước lại gần, “Sao em lại bắt đầu quan tâm đến mấy cuốn này?”
Tân Hòa Tuyết tìm cớ cho qua:
“
Sau này em muốn làm bác sĩ tâm lý.”
Ở tuổi dậy thì, ước mơ nay thế này mai thế khác vốn là chuyện bình thường.
Y đẩy nhẹ Trang Đồng Quang ra ngoài:
“Anh đi làm bài tập đi, bài vở cấp ba của anh nhiều lắm mà.”
Đối diện với cánh cửa vừa bị đóng lại lần nữa, Trang Đồng Quang cúi mắt, trong lòng nặng trĩu.
Em trai…
đã có bí mật không thể nói với anh rồi sao?
Giữa họ, đã xuất hiện một cánh cửa khóa chặt.
.........
Ăn tối xong, tắm rửa xong xuôi, Tân Hòa Tuyết trở về phòng ngủ.
Chuẩn bị bài cho ngày mai xong, y liền mở những cuốn sách vừa mua ở mấy hiệu sách ban ngày ra xem.
Bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ khe khẽ.
Tân Hòa Tuyết lại cất sách vở vào ngăn kéo, nhận ra âm thanh ấy truyền đến từ cửa sổ phía sau phòng.
Y mở cửa sổ lần nữa, người nhảy vào là Lộ Dương, trên tay trên chân chi chít mấy nốt muỗi đốt.
Tân Hòa Tuyết ném lọ dầu cù là cho hắn ta, Lộ Dương vội vàng đón lấy.
Y khoanh tay trước ngực, thảnh thơi nhìn Lộ Dương, không mấy hài lòng:
“Sao cậu lại leo cửa sổ nữa?”
Lộ Dương cúi đầu, vừa xoa mấy nốt muỗi vừa ậm ừ:
“Tớ sợ cậu không cho tớ vào cửa chính.
Nhưng leo cửa sổ thì có thể giả vờ đáng thương, nếu cậu không mở cửa sổ cho tớ, tớ sẽ làm bộ như sắp ngã xuống.”
Tân Hòa Tuyết hừ lạnh một tiếng.
“Tân Hòa Tuyết, cậu đừng lơ tớ mà.”
Lộ Dương ngẩng đầu lên, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt, “Xin lỗi chuyện sáng nay tớ cãi nhau với cậu, lúc đó tớ thật sự không kiểm soát được cảm xúc.”
“Cậu có phải giận tớ rồi, ghét tớ rồi không?
Cho nên chiều nay cậu mới không đến trường?”
Hắn ta hỏi dồn dập.
Tân Hòa Tuyết ngồi xuống mép giường:
“Đừng nghĩ nhiều, tớ không ghét cậu.”
Lộ Dương lập tức được nước lấn tới, kéo ghế ngồi sát bên cạnh y:
“Cậu không ghét tớ là tốt rồi.”
Rồi từ túi quần rộng thùng thình lấy ra một hộp kem.
Tân Hòa Tuyết nheo mắt.
Quả nhiên nghe Lộ Dương nói:
“Tớ mua cho cậu kem ba màu đó, mau ăn đi!
Lát nữa tan chảy mất.”
Tân Hòa Tuyết: “……”
Có lẽ vì giấc mơ trưa nay, y bỗng thấy kem ba màu mang theo một tầng ám ảnh mơ hồ.
“Lộ Dương, sau này lớn lên cậu không được mua cho tớ loại kem hai đồng nữa.”
Tân Hòa Tuyết suy nghĩ rồi nói, “Tớ muốn ăn loại kem rất đắt.”
“Đắt cỡ nào?”
Lộ Dương hồi tưởng.
Trong xưởng, loại đắt nhất đã là kem ba màu rồi.
Nhưng hắn từng nghe Lâm Âu Phi nói, bên ngoài có một loại gọi là Mộng Long, giá năm đồng; còn có kem Bát Hỉ, khoảng sáu đồng, bằng mua được ba phần kem ba màu.
“Phải đắt hơn cả mấy loại đó.”
Tân Hòa Tuyết nói.
Y ra phòng khách lấy thìa, đưa một cái cho Lộ Dương:
“Ăn cùng đi.”
Kem ba màu đúng như tên gọi, chia thành ba màu, ba hương vị khác nhau.
Tân Hòa Tuyết còn đang xúc vị sô-cô-la thì Lộ Dương đã kéo một đường dài xuyên qua cả ba vị, lập tức bị Tân Hòa Tuyết vỗ nhẹ vào tay.
“Phải ăn theo thứ tự: sô-cô-la, dâu tây, rồi vani.”
Công chúa kem nghiêm túc ngăn chặn trường phái ăn lung tung.
Lộ Dương ngoan ngoãn nghe lời:
“Ồ.”
Vị sô-cô-la hơi đắng hòa cùng vị ngọt tan ra trong miệng, hắn ta cất tiếng:
“Tân Hòa Tuyết.”
“Ừ?”
“Sáng nay tớ trốn học đi tìm thầy thể dục xin đơn đăng ký thi năng khiếu.”
Lộ Dương cúi đầu, giọng dần trở nên kiên định, “Tớ không biết mình có thi đậu không, nhưng tớ muốn cố gắng đuổi kịp cậu, muốn học cùng một trường cấp ba với cậu.”
Tân Hòa Tuyết khẽ bật cười.
Nụ cười ấy thật sự rất đẹp.
Gương mặt trắng mịn phơn phớt hồng, dưới ánh đèn sáng không có lấy một góc tối, hàng mi dài ôm lấy đôi mắt long lanh như mặt nước gợn sóng.
“Được thôi.”
Tân Hòa Tuyết kéo ngăn kéo ra, lấy thành quả của cả buổi chiều.
“Tớ hỏi anh tớ rồi.
Anh ấy nói lớp anh ấy có một bạn vào trường nhờ năng khiếu thể dục, điểm chuẩn thi vào là hạ một trăm điểm.
Tổng điểm là 600, năm ngoái điểm chuẩn là 590, vậy cậu phải thi được 490 điểm.”
“Cậu rất giỏi, hiện tại cậu đã có 360 điểm rồi.”
“Chỉ cần mỗi môn tăng thêm 22 điểm.”
Y nhét cuộn băng cassette vào tay Lộ Dương.
Lúc chiều hai giờ, khi Tân Hòa Tuyết mua nó ở cửa hàng, đó vẫn chỉ là một cuộn băng trắng.
Giờ đây, phía đuôi băng dán một mẩu giấy ghi chú, viết:
“Chuyên dùng cho Lộ Dương · Nghiêm cấm phát tán.”
“Tớ đã ghi âm 800 từ vựng trọng điểm thường xuất hiện trong kỳ thi tuyển sinh cấp ba, có phát âm, đánh vần, giải nghĩa và ví dụ.”
Tân Hòa Tuyết nói.
Ý tưởng này y học được từ một bạn học hay vừa đi đường vừa học từ vựng.
Những từ này Lộ Dương đều đã từng nghe qua, vì trước đó khi Tân Hòa Tuyết thay mặt giáo viên dẫn đọc buổi sáng, y đã đọc những từ ấy.
Tân Hòa Tuyết nghĩ, có lẽ phương pháp này sẽ hiệu quả.
Khả năng hành động và hiệu suất của y rất cao: mua sách, mua băng trắng xong, chỉ trong một buổi chiều đã thu âm hoàn chỉnh.
Lộ Dương ngẩn người ngẩng đầu nhìn Tân Hòa Tuyết.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm giác như Tân Hòa Tuyết đang phát sáng.
Hắn đưa tay che bớt ánh sáng, cố mở to mắt nhìn cho rõ.
Dưới ánh đèn, dáng vẻ như thiên sứ, thuần khiết và chói mắt, Tân Hòa Tuyết mỉm cười nói với hắn:
“Cậu phải nghiêm túc học tập, hoàn thành nhiệm vụ tớ giao.”
“Từ bây giờ trở đi, tớ không còn là bạn tốt của cậu nữa.
Xin xỏ hay giả đáng thương đều vô dụng…”
“Bởi vì tớ là ác ma.”