[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Quyển 2] Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Trốn Quyền Uy
Chương 200
Chương 200
Những hạt mưa to bằng hạt đậu Vũ Châu ban đầu còn rơi lẻ tẻ, rõ ràng từng hạt một, chỉ trong chớp mắt đã nối liền thành những vệt trắng xóa.
Mây đen cuồn cuộn kéo tới, mưa trút xuống như đổ cả thau nước.
Phía bắc bờ biển, chim chóc trong rừng núi hoảng loạn bay tán loạn, tiếng quạ kêu vang lên từng hồi.
Khi Tân Hòa Tuyết đưa mắt nhìn ra xa, trên không trung là cả một đàn chim xoay vòng, những chấm đen nhỏ li ti đan chéo vào nhau như một tấm lưới.
Người giấy không thể chạm nước, cũng không thể dính lửa.
Ý thức được điều đó, Tân Hòa Tuyết lập tức túm Tiểu Hắc vo tròn lại, nhét thẳng vào ba lô, vội vàng bung dù ra.
Tiểu Hắc ngơ ngác:
“Gì cơ?”
Tân Hòa Tuyết quệt mạnh nước mưa trước mắt, tay trái vòng quanh miệng làm loa:
“Hình Minh——!”
Tiếng gọi xuyên qua mặt biển mênh mông.
Giữa thời tiết dữ dội như vậy, nam sinh đang liều mạng bơi về phía trước bỗng chốc như bị đánh thức.
Hình Minh thở dốc, đầu óc ong ong.
Trên trời là nước, xung quanh cũng là nước.
Từ bốn phương tám hướng, biển cả ào ào dâng lên, không còn ánh mặt trời, mọi thứ đều bị nhấn chìm trong cái lạnh thấm đến tận xương.
Ở cách đó vài chục mét, một “kẻ chết đuối” đang lúc nổi lúc chìm, vùng vẫy hướng về phía hắn, tuyệt vọng kêu cứu:
“Hình Minh!
Hình Minh!”
Âm thanh từ biển và từ bờ cùng lúc xé toạc thần kinh hắn.
Hình nhân giấy lại càng quá đáng hơn, giẫm lên đỉnh đầu hắn, túm chặt tóc mà kéo, mấy sợi tóc xoăn bị giật đứt.
Hình Minh khựng lại, đột ngột véo mạnh vào cánh tay mình một cái, ép bản thân tỉnh táo lại.
Vừa nãy trên bờ hắn nhìn thấy một chiếc giày bị sóng biển đánh dạt trở về.
Ngay ánh nhìn đầu tiên hắn đã nhận ra đó là đôi Khổng Nguyên từng mang, hai người họ đều thích bàn luận về giày bóng rổ, cái nhãn hiệu kia Khổng Nguyên mê nhất, trong tủ giày ký túc xá còn có mấy đôi.
Khi thấy “người” đang giãy giụa dưới biển, Hình Minh không chút do dự lao thẳng xuống cứu.
Giờ nghĩ lại mới thấy mình ngu xuẩn đến mức nào, đơn giản như bị mê hoặc vậy.
Hắn lập tức bật ra một câu chửi thề, xoay người về phía bờ, một hơi lặn xuống, bơi đi như chạy trốn.
Khổng Nguyên là dân nội địa, căn bản không biết bơi.
Một kẻ rơi xuống biển như vịt cạn, sao có thể chống đỡ đến giờ mà vẫn chưa chết đuối?!
Thứ đó… căn bản không phải Khổng Nguyên!
Hình Minh tranh thủ lấy hơi, bên tai chỉ còn tiếng nước biển ùng ục, bọt sóng va đập.
Không chỉ hắn đang bơi ngược về bờ, thứ sinh vật hình người kia cũng bám riết không buông!
Nỗi sợ trước sinh vật không rõ lai lịch trong khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm, chẳng khác gì phía sau có cá mập đang đuổi theo.
Hình Minh chửi thề một tiếng, cúi đầu bơi điên cuồng.
Bỗng nhiên, một bàn tay túm lấy lưng hắn, một lực khủng khiếp kéo hắn chìm xuống!
“Khổng Nguyên mày ***!”
Ục…
ục!
Liên tiếp sặc mấy ngụm nước biển, Hình Minh đạp mạnh bằng chân sau cũng không thoát ra được!
Sau lưng hắn là cảm giác trơn nhẫy như đá phủ rêu, tiếp đó là một lớp vảy cứng lạnh lẽo, bất kể thế nào cũng không thể là thứ mà con người sở hữu.
Hình nhân giấy hét lên một tiếng.
Lúc này Hình Minh mới biết thì ra nó có thể phát ra âm thanh.
Trong khoảnh khắc kinh ngạc, hình nhân giấy đã lao thẳng xuống nước.
Sinh vật dưới nước phát ra một tiếng rít chói tai, buộc phải buông Hình Minh ra.
Nhân cơ hội đó, Hình Minh dốc toàn bộ sức lực, liều mạng bơi vào bờ.
Adrenaline trong cơ thể tăng vọt, hắn bò được lên bãi cát, há miệng thở dốc, như thể muốn tống hết không khí trong phổi ra ngoài.
Cổ họng vì sặc nước biển lại vận động quá mức, lúc này nóng rát chẳng khác nào bị lửa thiêu.
“Tân…
Tân Hòa Tuyết…”
Hắn thật sự không chịu nổi nữa, vươn tay về phía Tân Hòa Tuyết.
Mưa xối xả, tầm nhìn của Hình Minh mờ đi.
Người thanh niên giơ tay, gõ mạnh vào sau gáy hắn một cái.
Ý thức lập tức tan biến, khuôn mặt hắn nặng nề úp xuống cát.
Tân Hòa Tuyết hít sâu mấy hơi, liếc nhìn chân trái Hình Minh, từ sau lưng đến bắp chân bị xé ra một vết thương dài, máu chảy đầm đìa.
Nước mưa pha loãng máu thành màu đỏ nhạt, sóng biển cuốn theo dòng máu ấy, rồi cùng thủy triều rút dần ra xa.
………
“Vậy nên hải hầu sẽ giăng bẫy, giả dạng thành con người để cầu cứu chúng ta?”
“Ừ.”
Giọng nói chồng chéo, người nói một câu, kẻ chen một lời, hòa vào nhau đầy hỗn loạn.
“Quá xảo quyệt!
Rốt cuộc đó là loài gì vậy?!”
“……
Thứ mà cậu và Hình Minh nhìn thấy, thật sự còn có thể là Khổng Nguyên sao?”
“Tôi đoán… không phải nữa rồi.”
Tân Hòa Tuyết nhíu mày, mở những bức ảnh trong máy ảnh cho mọi người xem.
“Cho dù các cậu có gặp lại nó, vì sự an toàn của bản thân, cũng đừng xem nó là Khổng Nguyên.”
“Khổng Nguyên…”
Giọng nữ sinh đeo kính run rẩy.
“Việc cậu ấy biến thành như vậy… có liên quan đến chuyện tối hôm trước mở cửa rồi bị hải hầu cào bị thương không?
Các cậu chẳng phải đã nói, trên tay cậu ấy có một vết thương sao?”
Sau khi lau sạch nước mưa bám trên tròng kính, Tùng Xuyên đẩy gọng kính lên sống mũi:
“Khả năng rất cao.”
“Thế còn Hình Minh thì sao?”
Như thể có ai đó nhấn nút tắt tiếng, không một ai trả lời.
Tân Hòa Tuyết quay sang nhìn Hình Minh.
Trên chân trái của hắn vẫn còn băng bó vết thương đã được sát trùng.
Nhớ lại tình cảnh của Khổng Nguyên khi đó, Tân Hòa Tuyết sợ rằng Hình Minh cũng sẽ mất kiểm soát, không nói không rằng mà mê muội lao ra biển lần nữa.
Vì vậy, y đã đánh ngất hắn ngay trên bãi cát, rồi gọi những người khác đến cùng khiêng Hình Minh về nhà.
Giờ đây, Hình Minh đã bị trói chặt: cả người cùng chiếc ghế bị cố định lại, hai tay bị bẻ quặt ra sau lưng ghế, hai chân cũng buộc vào chân ghế.
Đó là biện pháp phòng ngừa, tránh trường hợp sau khi tỉnh lại hắn xuất hiện hành vi bất thường.
“Cứ quan sát thêm đã.”
Tân Hòa Tuyết nói.
Theo phản xạ, y bóp nhẹ Tiểu Hắc một cái.
Nghĩ đến người giấy của Hình Minh, y lại cẩn thận kiểm tra Tiểu Hắc xem có chỗ nào bất thường không, kéo tay, nhúc nhích chân.
Tiểu Hắc tưởng y đang chơi với mình, liền quấn chặt lấy tay mẹ, không chịu buông.
Tân Hòa Tuyết thở phào hơi nhẹ nhõm.
Ít nhất, trong những lời trưởng thôn từng nói, có một câu hiện tại có thể xác nhận là thật—
“Khi cha mẹ yêu thương con cái, con cái cũng sẽ yêu lại cha mẹ.”
Người giấy của Hình Minh đã nhảy xuống biển để giúp Hình Minh thoát hiểm.
Nhưng lúc này, một vấn đề nan giải mới lại xuất hiện.
Bởi vì Hình Minh đã mất đi người giấy của mình, trong nhà bỗng xuất hiện thêm một búp bê sứ trắng, đứng lặng lẽ ở một bên.
Rõ ràng, nó vô cùng quan tâm đến người có khả năng trở thành “cha” của mình.
Sau khi hôn mê chín tiếng đồng hồ, Hình Minh bắt đầu sốt cao, nhiệt độ lên tới 42°C, gần như đã vượt quá giới hạn sinh lý mà cơ thể người trưởng thành có thể chịu đựng.
Đêm xuống, mưa lớn trút không ngừng, gió gào từng cơn.
Để dưỡng sức, mọi người buộc phải đi ngủ trước, chỉ để lại một hai người canh chừng Hình Minh, chờ nửa đêm sẽ đổi ca.
Tân Hòa Tuyết thuộc nhóm đi ngủ sớm.
Y cũng không nhớ rõ mình ngủ lúc mấy giờ, chỉ biết trong giấc ngủ sâu, có một lực nhẹ lay tỉnh y.
“…
Ừ?”
Y mơ mơ màng màng mở mắt, thấy Tùng Xuyên đứng bên giường.
“Hai giờ rồi, tới lượt chúng ta.”
Tân Hòa Tuyết chống khuỷu tay định ngồi dậy, lại bị Tùng Xuyên nhẹ nhàng ấn vai xuống.
“Em buồn ngủ lắm sao?
Nếu vậy thì ngủ thêm chút nữa đi.
Hình Minh đã bị trói kỹ, chỉ cần một người trông là đủ, sẽ không có vấn đề đâu.”
Tùng Xuyên dịu giọng trấn an.
Tân Hòa Tuyết lắc đầu.
“Không sao, tôi tỉnh rồi, cùng đi.”
Y chỉnh lại quần áo, bước ra khỏi phòng, lúc này mới nhận ra cả hành lang trong nhà sáng rực một cách bất thường.
“La Lượng Minh nói, ban đêm luôn có thứ gì đó đập cửa.
Chu Liêu thì bảo hải hầu sợ ánh sáng, nên gần như bật hết toàn bộ đèn trong nhà.”
Tân Hòa Tuyết gật đầu.
Y chỉ ngủ được năm tiếng, lúc này đầu óc còn lơ mơ, trong mắt ánh nước khẽ lay động.
“Bốn giờ thì đổi Chu Cát Nguyệt và thầy Trương sang canh, cố chịu thêm một chút nữa được không?”
Tùng Xuyên nhìn y đầy lo lắng.
Không rõ vì sao, có lẽ do mưa đêm, nhiệt độ tụt nhanh.
Dù đã khoác thêm áo, Tân Hòa Tuyết vẫn cảm thấy một luồng lạnh thấm vào người.
“Cảm ơn.”
Y nhận lấy tách trà Tùng Xuyên đưa cho.
Trà còn nóng, hơi trắng bốc lên lượn lờ.
Hình Minh bị trói trên chiếc ghế ở chính sảnh, đối diện là giếng trời lớn nhất của nhà, nơi nước mưa từ bốn phía dồn lại, đổ thẳng xuống trung tâm.
“Là Phổ Nhĩ chín năm, tính ôn, ấm dạ dày.
Không cần lo cà phêin quá nhiều, lát nữa khó ngủ.”
Tùng Xuyên nói rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Tân Hòa Tuyết ậm ừ đáp lại, nhấp hai ngụm trà nhạt.
Tiểu Hắc nằm trong túi ngủ của y, phát ra tiếng ngáy khe khẽ, nhiệt độ cơ thể ấm áp.
“Lúc nãy tôi ra múc nước giếng, ngửi thấy mùi lưu huỳnh,” Tùng Xuyên nói tiếp, “nên tôi đổi sang nước dự trữ trong chum.
Uống thấy ổn chứ?”
“Vậy sao?”
Tân Hòa Tuyết hơi thất thần.
“Cũng… không tệ.”
Tùng Xuyên cũng uống trà, qua làn hơi trắng lượn lờ nhìn sang Tân Hòa Tuyết, tìm đề tài nói chuyện:
“Hồi nhỏ em trông như thế nào?
Đột nhiên tôi thấy khá tò mò.”
Dung mạo xinh đẹp, tính tình yên tĩnh…
“Tôi luôn cảm thấy lúc nhỏ em chắc là kiểu trẻ con rất được người lớn và bạn bè yêu mến.”
Tùng Xuyên chợt nảy ý, cười nhẹ.
“Nếu có thể xuyên thời gian quay lại xem tận mắt thì tốt quá.
Thật sự rất tò mò, em kể cho tôi nghe một chút được không?”
“Không có ấn tượng gì.”
Tân Hòa Tuyết đáp.
Giọng y nhạt hẳn đi, thái độ đối với đề tài này lạnh lẽo một cách rõ rệt.
May mắn là bầu không khí chưa kịp trở nên ngượng ngập thì Hình Minh bỗng nhiên giãy giụa dữ dội!
Kẽo kẹt.
Chiếc ghế gỗ phát ra âm thanh chói tai đến ê răng, cả chiếc ghế rung lắc như sắp đổ.
Tân Hòa Tuyết bật dậy:
“Đi tìm dây thừng!”
Phải trói Hình Minh vào cột nhà.
Tùng Xuyên lập tức chạy đến tủ gỗ tìm dụng cụ.
Hai người hợp sức buộc chặt cả Hình Minh lẫn chiếc ghế vào cột, tránh để lát nữa ghế đổ càng khó khống chế.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Bên ngoài, mưa gió dữ dội hơn, kèm theo những tiếng đập cửa dồn dập.
Sao lại gõ liên tiếp dày đặc như vậy?
Trên mái ngói đỏ, những búp bê sứ trắng dường như cũng hoảng sợ.
Chúng bò từ mái xuống, trốn vào một góc trong nhà, lén lút quan sát phản ứng của Tân Hòa Tuyết.
Thấy y không xua đuổi, chúng mới yên tâm ở lại.
Cửa chính tuyệt đối không thể mở.
Tân Hòa Tuyết đảo mắt quan sát khắp sân.
“Anh ở lại trông Hình Minh.”
Y liếc nhìn một cái, trên cẳng chân Hình Minh đã bắt đầu mọc vảy.
Gương mặt hắn méo mó vì đau đớn, giãy giụa dữ dội, gần như đã không còn lý trí của con người.
“Tắt đèn ở đại sảnh đi, cậu ấy bắt đầu xảy ra đột biến rồi.”
Hải hầu sợ ánh sáng.
Hiện tại chưa rõ còn cách nào cứu được những người khác hay không, nhưng điều con người không thể làm nhất, chính là tự tay giết đồng bạn của mình.
Tân Hòa Tuyết quay về phòng, tìm chiếc máy ảnh.
Nhà vốn ít cửa sổ, cuối hành lang chỉ có một ô cửa đá, lại nằm khá cao.
Y phải kéo ghế lại đứng lên, dù vậy vẫn không nhìn được trực tiếp ra ngoài, chỉ có thể cẩn thận mở màn hình xem lại hình ảnh vừa chụp.
Trong đêm tối, đèn flash loé sáng rực rỡ.
Y nghe thấy từng tiếng rít chồng chéo, xa xăm, rất xa, xen lẫn tiếng gà gáy chó sủa méo mó trong thôn vọng tới.
Cánh tay Tân Hòa Tuyết bỗng đau nhói.
Y siết chặt máy ảnh, nhìn kỹ bức hình vừa chụp được.
Dày đặc những bóng hình giống người, chỉ liếc mắt cũng không đếm xuể.
Chúng bám kín phần móng nhà, vây chặt quanh tường lão thố.
Tứ chi phủ đầy vảy cá, da thịt trơn ướt như loài ếch, ánh mắt đen ngòm đồng loạt hướng về phía cửa sổ.
Gương mặt của chúng… vô cùng quái dị.
Tân Hòa Tuyết nhìn chằm chằm thật lâu, đầu óc quay cuồng, trong lồng ngực dâng lên một cảm giác buồn nôn.
Làn da của chúng trơn nhẵn đến mức giống như da trẻ sơ sinh mới chào đời, thậm chí không có một nếp nhăn, thậm chí không hề có những đường gấp vốn phải xuất hiện trên khuôn mặt con người nơi xương gò má và hàm.
Nhãn cầu lồi hẳn ra ngoài như mắt cá vàng, gần như không thấy tròng trắng.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc y ấn nút chụp, khi đèn flash lóe sáng, đôi mắt của chúng vẫn hoàn toàn đen kịt.
Hiệu ứng “đồng tử đỏ” đã bị kích hoạt.
Dưới chân Tân Hòa Tuyết khựng lại, suýt nữa hụt bước.
Y vội vàng giữ thăng bằng trên chiếc ghế, cúi đầu xuống, ánh mắt vô thức lướt qua từng gương mặt mờ nhòe trong khung hình.
Trong một thoáng, y chợt cảm thấy
giữa những khuôn mặt ấy có vài gương mặt quen thuộc.
Rất giống…
Những bức ảnh đen trắng treo trên tường nhà trưởng thôn mà y từng thấy.
Để xác nhận, y điều chỉnh ánh sáng, nâng máy ảnh lên, hướng theo góc chụp trong ký ức, rồi lại ấn nút.
Bức ảnh này thất bại.
Nhiễu hạt quá nặng, hình ảnh gần như bị bóng tối nuốt trọn.
Lấy nét tự động… mất tác dụng rồi sao?
Tân Hòa Tuyết cau mày, loay hoay chỉnh lại máy.
Ngay lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng móng tay cào mạnh vào kính, chói tai đến rợn người.
Y theo phản xạ che kín một bên tai.
“Tân Hòa Tuyết… rõ ràng cậu đang ở trong nhà mà…
Vì sao không mở cửa?”
Từ trên cao vọng xuống một giọng nói nghẹn ngào.
Chất nhầy bán trong suốt theo lớp màng nhỏ giọt xuống, trượt dài trên bức tường trắng bệch trong phòng.
Tân Hòa Tuyết chậm rãi ngẩng đầu lên.
Cổ y cứng đờ, dường như vì cúi đầu quá lâu, đến cả động tác đơn giản ấy cũng trở nên khó nhọc, khô khốc như kim loại gỉ sét.
Hóa ra…thứ y vừa chụp được....là đôi mắt của Khổng Nguyên.
P/s: Lời của editor
Còn 2 chương nữa là kết thúc tg này rùi.