Không biết từ lúc nào, mưa đã lặng lẽ ngừng rơi, không một tiếng động.
Con dao cắt cỏ vốn dùng để mở đường, nay tạm thời được dùng làm xẻng.
Lưỡi dao cùn nện xuống đất từng chút một, đào ra một hố đất nhỏ.
Mọi người hoặc đứng nép sang một bên, hoặc vẫn ngồi trên xe, lặng lẽ nhìn người đàn ông kia nhấc con búp bê sứ trắng nứt vỡ nằm giữa lòng đường lên, cẩn thận đặt vào trong hố.
Hết nắm đất này đến nắm đất khác, hắn chậm rãi lấp đất lại.
Đất sau mưa bốc lên mùi tanh nồng, dòng nước mang sắc đỏ nhạt rỉ vào trong hố.
Cuối cùng, gương mặt búp bê với nụ cười như nắng ấy cũng bị chôn vùi trong bùn đất.
Người đàn ông kia dường như đã đi một quãng đường rất dài mới tìm được đến chỗ họ.
Ống quần đen rộng thùng thình của hắn vương đầy cỏ dại.
Sau màn "dã ngoại chôn xác" ấy, hắn đứng dậy, quay lưng bước về phía rừng núi.
Đám học sinh khó khăn lắm mới gặp được một người sống, thấy hắn định rời đi liền vội vàng đuổi theo, nhưng rồi phát hiện ra hắn chỉ tìm một chỗ có suối nước, nắm một bó cỏ trong tay, nhúng nước suối rồi cẩn thận lau sạch con dao cong kia.
Lưỡi dao được mài sáng loáng như tuyết, chỉ liếc nhìn thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi, sợ rằng lỡ tay chạm phải sẽ bị xẻo mất một mảng thịt sâu hoắm.
"Cái kia....đàn anh, anh tên là gì?
Anh đi từ thôn Nam Loan tới sao?"
Có người lên tiếng hỏi.
Chu Liêu quay đầu nhìn hắn ta.
Đôi mắt như mắt chim ưng, sáng quắc, giống ánh nhìn của dã thú phản quang trong đêm.
Thầy Trương từng nói, vị đàn anh này mang theo bản năng động vật rất rõ rệt.
Khi hắn nhìn sang, liền có cảm giác mãnh liệt như bị sói khóa chặt, khiến người ta theo bản năng muốn lùi bước bỏ chạy.
Nam sinh vừa hỏi lúc nãy lùi lại một bước, nuốt nước bọt, hai tay giơ lên:
"Nếu không tiện trả lời thì coi như em chưa hỏi."
Chu Liêu nhíu mày.
Tay trái hắn xòe ra, tay phải làm động tác cầm bút viết chữ trong không trung, rồi nhìn về phía đám học sinh.
Rõ ràng, hắn là một người câm.
"À à, em hiểu rồi!"
Nam sinh kia thở phào nhẹ nhõm, vội đưa điện thoại ra:
"Đàn anh, không mang giấy bút thì anh gõ chữ trong khung nhập chữ chắc cũng được chứ?"
【Chu Liêu.】
Hắn gõ tên mình, đưa cho đối phương xem.
"Ồ!
Đàn anh Chu, anh có biết đường từ đây về thôn Nam Loan không?"
Nam sinh như trút được gánh nặng, thành khẩn nói, "Bọn em vòng vo ở đây mấy lượt rồi, xe cứ như gặp quỷ đả tường, chạy mãi vẫn chỉ quanh quẩn một chỗ."
【Các người làm nó tức giận rồi, đó là trò nghịch ngợm của đứa trẻ kia.】
Ánh mắt Chu Liêu bình thản, nhìn thẳng vào họ.
Những dòng chữ hắn gõ ra khiến người ta không ghét mà run.
Vì sao lại là "đứa trẻ"?
Vì sao lại dùng từ "nó"?
"'Đứa trẻ' là chỉ con búp bê sứ trắng vừa nãy sao?"
Thầy Trương lau mồ hôi bằng khăn giấy, "Con búp bê sứ đó là đồ chơi của trẻ con trong thôn các cậu bị rơi lại trên đường à?"
Chu Liêu gật đầu.
Không rõ hắn đang khẳng định câu hỏi thứ nhất, hay là câu thứ hai.
Mọi người chỉ có thể suy đoán rằng hệ thống biểu đạt của hắn mang theo sự ngây thơ kiểu trẻ con, coi con búp bê sứ ấy như một đứa trẻ thật sự.
Giống như khi chơi đồ hàng, người ta cũng gán cho thú nhồi bông nhân cách và sinh mệnh vậy.
【Các người bị lạc rồi.
Lối rẽ về thôn đã bị cỏ dại che kín, tôi đã chặt thông ra.】
【Đi theo tôi.】
Thầy Trương nói:
"Vậy cậu ngồi ghế phụ chỉ đường nhé, tôi xuống hàng ghế sau chen chúc với các em."
Chu Liêu đang định trả lại điện thoại cho chủ nhân thì khi thoát khỏi giao diện nhập tin nhắn, lại vô tình bấm nhầm vào album ảnh.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, chỉ vào một người trong bức ảnh, nhìn nam sinh kia.
Đôi mắt hắn sáng rực đến mức kinh người, vẻ mặt giống hệt rồng tìm thấy kho báu.
Đó là ảnh chụp tập thể của họ lúc xuất phát ở cổng trường, còn kéo theo một dải băng rôn.
Còn người mà Chu Liêu chỉ vào...
"Anh đang tìm người này sao?
Anh quen cậu ấy à?
Lạ thật đấy, trên xe cũng không thấy cậu ấy nhắc tới chuyện này..."
.........
Cuối cùng, Chu Liêu cũng gặp được người mình muốn gặp.
Chàng thanh niên ngồi ở hàng ghế sau.
Không biết người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh nói điều gì vui vẻ, khiến y khẽ bật cười.
Gương mặt trắng trẻo, thanh tú, nụ cười nở rộ đến tận đuôi mắt, khẽ lay động nốt ruồi nhỏ màu đen nơi khóe mắt.
Chu Liêu đứng bên ngoài cửa xe, tim đập như trống dồn.
Hơi thở gấp gáp khiến đối phương chú ý.
Tân Hòa Tuyết khẽ liếc mắt nhìn hắn một cái, hờ hững mà nhẹ tênh.
Chu Liêu lập tức đỏ bừng mặt mày tai gáy, cúi đầu xuống.
Vẫn chẳng tiến bộ được chút nào.
Tân Hòa Tuyết vui vẻ cong môi, nụ cười như mèo nhỏ.
Tùng Xuyên, dáng vẻ tao nhã, cặp kính gọng mảnh đặt ngay ngắn trên sống mũi cao thẳng, lên tiếng hỏi:
"Hòa Tuyết, em quen anh ấy sao?"
......
Thì ra, ở chỗ mà họ không để ý tới, quả thật có một lối rẽ.
Chu Liêu nói với họ rằng hai năm gần đây, thôn Nam Loan hầu như không còn giao lưu với bên ngoài.
Mùa mưa mưa lớn, con đường đất duy nhất ra vào thôn đã bị cỏ dại mọc um tùm che kín.
Họ cứ chạy vòng vèo trên cùng một con đường.
Vì mưa to, không chú ý tới lối bị cỏ che lấp, nên cứ lặp đi lặp lại quay về điểm xuất phát.
Ngồi ở ghế phụ, Chu Liêu quay đầu lại.
Hắn dùng ngôn ngữ ký hiệu ra sức diễn đạt với Tân Hòa Tuyết, ánh mắt đầy tha thiết.
Trong số mọi người, chỉ có Tân Hòa Tuyết hiểu được thủ ngữ.
Tân Hòa Tuyết không trả lời.
Chu Liêu lo lắng, sốt ruột, lại ra dấu một lần nữa.
"Tôi vẫn ổn."
Y đáp lại.
Chu Liêu gật đầu, ánh mắt lướt qua Tân Hòa Tuyết rồi nhìn sang Tùng Xuyên ngồi bên cạnh y.
Ánh nhìn chợt tối xuống, hắn cúi đầu, quay lại phía trước, chỉ chăm chú nhìn con đường.
"Anh ta vừa hỏi cậu gì thế?"
Hình Minh tò mò hỏi.
Chu Cát Nguyệt kinh ngạc:
"Hòa Tuyết, cậu còn biết cả ngôn ngữ ký hiệu à?"
"Trước đây từng học qua, nhà tôi có người làm giáo viên ở trường dành cho người câm điếc."
Tân Hòa Tuyết thuận miệng bịa một lý do, rồi trả lời câu hỏi của Hình Minh,
"Anh ấy hỏi dạo này tôi sống thế nào."
【Phẫu thuật có thuận lợi không?
Sức khỏe đã hồi phục chưa?】
Chu Liêu hỏi.
Tân Hòa Tuyết lấy điện thoại ra.
Không có sóng.
Mở QQ, phát hiện cả lịch sử trò chuyện cũng không tải được.
Cuộc trò chuyện với
【Người yêu qua mạng bị tôi lừa 3000 tệ đem đi làm phẫu thuật phá thai, người thành thật (không văn hóa, không suy nghĩ) [ngoại tuyến]】
Lịch sử trò chuyện chỉ còn trống rỗng.
Những người khác cũng giống như vậy.
Kéo lên cũng không hiện được nội dung tin nhắn.
Đành đợi khi nào có sóng rồi xem lại sau.
Hiện tại, trong phần mềm liên lạc của y chỉ còn lại đoạn trò chuyện lúc nửa đường còn có tín hiệu, khi Tùng Xuyên hỏi y có bị say xe hay không.
"Wow!"
"Mau nhìn kìa, mau nhìn kìa!"
"Sắp tới thôn Nam Loan rồi--!"
Nhìn xuống phía trước, từ xa đã thấy một mảng lớn làng mạc nhà cửa.
Đất đai bằng phẳng, từng ngôi nhà gạch đỏ mái ngói đỏ san sát, vài bức tường xây bằng vỏ hàu phơi muối, bên dưới treo lủng lẳng mấy xâu cá khô.
Ngoài xa, biển rộng nhuộm màu đỏ ráng chiều, thuyền cá chậm rãi cập bến.
Họ đã có thể nghe thấy tiếng sóng biển cuồn cuộn.
Có người thò đầu ra cửa sổ, quay lại nhìn.
Cuối cùng, họ cũng lái xe ra khỏi vùng núi mênh mông này.
Gió biển mang theo hơi ấm của đại dương phơi nắng suốt một ngày ùa tới, tràn vào tai, ấm áp dễ chịu.
Tinh thần căng thẳng suốt cả buổi trưa cuối cùng cũng được thả lỏng.
......
Thầy Trrương phải trả thêm một nghìn, cuối cùng mới khiến tài xế đồng ý rằng hai tuần sau, cũng vào buổi chiều cùng giờ này, sẽ tới đón họ trở về.
Vừa xuống xe chưa bao lâu, quay đầu nhìn lại, chiếc xe của tài xế đã phóng đi mất dạng.
Thôn Nam Loan quả thật là một nơi còn giữ được trạng thái nguyên sơ.
Không có cao ốc bê tông cốt thép, xung quanh toàn là nhà gạch đỏ, đá trắng kiểu cũ, bố cục dạng hợp viện, có giếng trời và sân vườn.
Mái nhà kiểu đuôi én, phần giữa trũng xuống, hai đầu hơi vểnh lên.
Cây xoài vươn cành ra khỏi bức tường một nhà dân, những quả xanh vàng nửa chín nửa sống to tròn, trĩu nặng.
Thôn Nam Loan rất hiếm khi có khách lạ, huống chi lần này lại là chín gương mặt xa lạ.
Họ kéo theo hành lý lớn nhỏ, vừa bước vào thôn đã lập tức trở thành tâm điểm chú ý từ bốn phía.
Một thiếu niên choai choai đứng ở cổng làng, nghiêng đầu nhìn, hỏi:
"Anh Chu Liêu, mấy người này đều là bạn của anh quen bên ngoài à?"
Chu Liêu gật đầu, ra dấu hỏi:
- Người nhà cậu đâu?
"Ba đang ngủ, mẹ thì..."
Thiếu niên kia đột nhiên bị người từ phía sau bịt chặt miệng, cả người bị kéo mạnh vào trong.
Mẹ cậu ta quay sang gật đầu với Chu Liêu, cảnh giác liếc nhìn đám người bên ngoài một cái, rồi lập tức đóng sầm cánh cửa gỗ lớn.
"Các vị chính là thầy trò mà Chu Liêu nói tới, từ Đại học Hải Thành đến tham quan học tập phải không?"
Trên con đường trong thôn, một lão già chống gậy từ từ bước tới phía họ.
【Vị này là trưởng thôn của chúng tôi.】
Chu Liêu nhập chữ cho mọi người xem.
Tân Hòa Tuyết nhìn sang.
Trưởng thôn là một ông lão gầy gò, khô khốc như bó rong biển phơi nắng, khuôn mặt vàng vọt đầy những nếp nhăn chằng chịt.
"Hoan nghênh."
Trưởng thôn nói, giọng chậm rãi, "Hoan nghênh các vị.
Thôn Nam Loan đã rất lâu rồi không có khách ghé thăm."
"Nếu không chê bữa cơm đạm bạc, mời đến nhà tôi dùng cơm tối."
Ông lão nhiệt tình mời.
Chu Liêu bước lên trước, thay họ trao đổi gì đó với trưởng thôn.
Người trong thôn dường như đều có thể hiểu được thủ ngữ của hắn.
Sắc mặt trưởng thôn đột nhiên biến đổi, trắng bệch như tường quét vôi, giọng run run hỏi:
"Các vị... trên đường có va phải thứ gì không?!"
Ông gõ mạnh gậy xuống đất, vẻ mặt đầy lo lắng.
La Lượng Minh hỏi:
"Ý ngài là con búp bê sứ trắng sao?
Ở đây có điều kiêng kỵ gì à?"
"Chúng đều là những đứa trẻ hoang trong núi."
Trưởng thôn nói nhanh, giọng gấp gáp, "Các vị đã chạm vào nó, nó nhất định sẽ theo dõi các vị."
Mọi người á khẩu, chưa từng nghe qua cách giải thích quỷ dị như vậy.
Một nữ sinh đeo kính rụt rè hỏi:
"Theo dõi... vậy nó sẽ làm gì bọn em ạ?"
"Trưởng thôn, ngài có thể nói rõ hơn được không?"
Văn hóa quỷ thần cũng là một phần của tập tục dân gian, thầy Trương mở cuốn sổ tay mang theo bên mình, chuẩn bị ghi chép.
Trưởng thôn nói được nửa chừng thì dừng lại.
"Không sao, không sao đâu.
Các vị đừng lo lắng, va phải rồi thì hóa giải là được."
"Trước hết cứ tới nhà tôi ăn cơm tối đã, sáng mai tôi sẽ đưa cho các vị đồ vật dùng để giải xui.
Giờ cũng muộn rồi."
......
Nhà trưởng thôn có ba người con trai, mỗi người đều đã lấy vợ.
Ba nàng dâu tất bật trong căn bếp cũ, khói bếp xanh nhạt bốc lên giữa màn đêm thẫm màu.
Hai chiếc bàn bát tiên được đặt trong đại sảnh: một bàn dành cho thầy trò họ, một bàn dành cho gia đình trưởng thôn.
"Cứ tự nhiên xem, cứ thoải mái nhé!"
Trưởng thôn phe phẩy quạt lá cọ trong tay, nửa nằm nửa ngồi trên chiếc trường kỷ, dáng vẻ ung dung.
Gió biển lướt qua gốc cây xoài, thổi vào sân.
Thầy Trương dẫn học sinh đi dạo một vòng, vừa đi vừa giới thiệu:
"Đây là kiểu nhà hai dãy ba gian, hai bên có phòng phụ."
Không tính là nhà lớn, nhưng dưới mái hiên chứa được chừng ấy người, cũng đủ đáp ứng sinh hoạt của cả gia đình.
Bố cục đối xứng hai bên: vừa vào cửa là gian tiền sảnh, hai bên trái phải là phòng dưới; hai bên giếng trời là phòng nâng cao; trưởng thôn ở gian lớn chính sảnh, con trai cả và con dâu cả ở gian lớn đối diện, hai gia đình còn lại thì ở các phòng phía sau phòng khách.
Cha mẹ và vợ của trưởng thôn đều đã qua đời.
Tân Hòa Tuyết chú ý thấy trên bức tường điện thờ treo ảnh đen trắng.
"Hải Quốc thường xuân."
Y khẽ đọc dòng chữ trên bài vị sơn son thếp vàng.
Ánh nến mờ ảo chiếu sáng từng con chữ, sáp nến nhỏ xuống, chồng chất lại.
Tân Hòa Tuyết từng thấy dòng chữ này trên một tấm bảng trong miếu.
Ngay khi lời y vừa dứt, một cơn gió quấn lấy bắp chân trần của y, lạnh lẽo đến quỷ dị.
Ánh nến đỏ lay động, mang theo cảm giác rờn rợn.
Từ chính sảnh vọng ra tiếng gọi:
"Ăn cơm thôi--"
Tân Hòa Tuyết lấy điện thoại ra khỏi túi, quay đầu hỏi:
"Trưởng thôn, xin hỏi có thể chụp ảnh không ạ?"
Trưởng thôn vốn đang nhàn nhã ngồi tựa ghế, bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, đôi mắt đen trắng phân minh nhìn chằm chằm Tân Hòa Tuyết.
"Thầy Trương, có vài điều tôi nhất định phải nói rõ với thầy trò các vị."
Ông quay sang Thầy Trrương, "Ban ngày, các vị có thể tự do đi lại trong thôn, chụp ảnh cũng được, chỉ cần không phá hoại hay quấy rầy sinh hoạt của chúng tôi, thế nào cũng được.
Nhưng ban đêm, đặc biệt là sau 9 giờ tối, tuyệt đối không được ra ngoài, mà dù ở trong nhà cũng không được chụp ảnh."
Tùng Xuyên, dáng vẻ nho nhã, lễ phép hỏi:
"Thưa trưởng thôn, có thể cho hỏi vì sao lại như vậy không ạ?"
"Ban đêm sẽ có hải hầu bò lên bờ."
"Chúng không có gì để ăn thì sẽ vào trong thôn cướp đồ của chúng tôi, vì vậy nhất định phải đóng chặt cửa ra vào và cửa sổ."
Vẻ mặt Trưởng thôn nghiêm túc, từng câu từng chữ cảnh cáo bọn họ.
"Nhưng vì sao lại không được chụp ảnh?" có người hỏi.
Trưởng thôn cười cười:
"À, chuyện này là vì thứ các cậu dùng để chụp ảnh, cái... cái gạch đó."
Ông chỉ vào chiếc máy trong tay Tân Hòa Tuyết.
"Smartphone ạ?"
Trưởng thôn gật đầu:
"Đúng, đúng rồi!
Tôi thấy Chu Liêu cũng có một cái, nhưng nó không hay dùng, toàn để ở trong nhà.
Các cậu dùng thứ điện thoại này, ban đêm chụp ảnh chẳng phải sẽ lóe sáng sao?
Đừng dùng, đừng dùng thứ đó."
"Cha mẹ tôi đều sợ mấy thứ sáng lóe như vậy.
Trước đây dẫn họ lên trấn chụp ảnh, chỉ riêng cái máy ảnh lưu hình thôi cũng đã dọa họ sợ mất hồn rồi."
Hình Minh nói:
"Chúng cháu có thể tắt chế độ đèn flash."
Nhưng trong đêm tối, tắt đèn flash thì căn bản chẳng chụp được gì.
Trưởng thôn lắc đầu liên tục:
"Đừng dùng, đừng dùng.
Nghe lời người già đi."
Có lẽ đây là một điều kiêng kỵ nào đó trong thôn.
Đã đến nơi này rồi, chỉ có thể tôn trọng quan niệm của người địa phương.
"Bọn trẻ, lại đây ăn cơm đi!"
Trưởng thôn gọi lớn.
Thôn Nam Loan nằm ven biển, nhiều đời mưu sinh bằng nghề đánh cá.
Chỉ ở khu vực sát chân núi mới có một ít ruộng canh tác.
Nhà nào cũng nuôi gà vịt, có nhà còn nuôi heo, dê, bò.
Vì thế nhìn chung, lương thực thực phẩm cũng không hề thiếu thốn.
Vịt mái hầm, mực nhỏ luộc trắng, hàu chiên, nghêu xào, cá cánh vàng kho xì dầu, củ cải khô xào trứng...
Nguyên liệu tươi ngon, màu sắc, hương thơm, mùi vị đều đủ cả.
Thầy Trương, Chu Liêu và gia đình trưởng thôn ngồi chung một bàn; bàn còn lại toàn là người trẻ tuổi, lứa tuổi đói meo sau cả ngày hao tổn thể lực lẫn tinh thần, ăn uống vô cùng thoải mái.
Trong bữa ăn, có người tò mò hỏi:
"Trưởng thôn, nhà ngài không có trẻ con sao?"
Dọc đường từ đầu thôn đi vào, họ thấy rất nhiều gia đình tam đại đồng đường, thậm chí có nhà bốn thế hệ cùng chung sống.
Mặt trưởng thôn đỏ lên:
"Không nên thân!
Ba đứa con dâu của tôi bụng dạ chẳng chịu cố gắng gì cả!"
Ba nàng dâu cúi đầu.
Trên người họ đều mặc áo ngắn mang phong cách địa phương, màu sắc rực rỡ, dáng người mảnh mai.
Ngược lại, mấy người chồng thì "có thành quả" hơn hẳn, ai nấy đều bụng bia căng tròn, ăn cơm thì kéo toạc áo ra cho đỡ chật, người con trai cả mặt mũi bóng dầu, cái bụng phình lên đến mức gần như đội cả mặt bàn.
Thật khiến người ta không nỡ nhìn sang phía họ.
Trưởng thôn nói tiếp:
"Nhưng đừng nhìn tôi thế này, tôi mới hơn năm mươi thôi, vẫn còn nhiều năm để hưởng niềm vui con cháu đầy đàn."
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều có chút kinh ngạc.
Bởi vì tóc ông đã bạc trắng, nếp nhăn chằng chịt, bọn họ vốn đoán ông phải bảy tám chục tuổi.
Nhưng nghĩ lại cũng hợp lý, sống ven biển, dầm mưa dãi nắng, ngày ngày hứng gió mặn tanh nồng, da dẻ lão hóa nhanh cũng chẳng phải chuyện lạ.
"Chu Liêu, đám thanh niên này ở chung căn nhà cũ của ông Chu trước kia có đủ chỗ không?"
Trưởng thôn quan tâm hỏi.
Chu Liêu đếm sơ số người, rồi gật đầu.
Trước khi rời đi, trưởng thôn kéo Chu Liêu sang một bên, nói chuyện riêng với hắn một lúc.
Cuối cùng ông dặn dò:
"Tóm lại, có chuyện gì thì cứ đến tìm tôi."
Đám người trẻ tuổi xách đủ loại hành lý lớn nhỏ, thu xếp xong xuôi, đứng trước cửa chờ Chu Liêu.
"Cảm ơn trưởng thôn đã chiêu đãi bữa cơm tối nay."
Thầy Trương nói.
"Đi đi, đi đi.
Ở chỗ chúng tôi cá tôm rất tươi, lúc thuyền đánh cá trong thôn cập bờ, các cậu có thể hỏi họ xin chút hải sản nếm thử."
Trưởng thôn dặn thêm, "Đầu thôn có một cửa hàng tạp hóa, nếu hết dầu muối thì tới đó mua.
Nhưng từ khi Chu Liêu trở về từ bên ngoài, nó vẫn ở trong căn nhà cũ của ông Chu, những đồ sinh hoạt thiết yếu chắc cũng không thiếu đâu."
"Bảy giờ rồi, cũng không còn sớm nữa."
Trưởng thôn liếc nhìn chiếc đồng hồ nhựa treo trên tường.
"Mấy người mau về đi.
Nhớ kỹ, đến tối chín giờ nhất định phải, nhất định phải khóa chặt cửa sổ."
Ông lặp đi lặp lại lời dặn dò.
.........
Theo lời trưởng thôn kể, Chu Liêu là một đứa trẻ trôi dạt từ biển vào, được ông Chu nhặt về nuôi lớn.
Hồi nhỏ, có một lần hắn bị đánh, bỏ nhà trốn đi, mọi người đều cho rằng hắn sẽ không bao giờ quay lại.
Không ngờ năm ngoái, cậu lại từ biển trôi về.
Chỉ tiếc rằng, hắn chỉ kịp gặp ông Chu lần cuối.
Trước lúc lâm chung, ông Chu để lại căn nhà lớn này cho Chu Liêu.
Thôn Nam Loan có bốn họ lớn, họ Chu đứng đầu.
Ông Chu từng sinh ra trong một gia tộc đông đúc, nhưng đến đời ông thì nhân khẩu dần sa sút, nhà cửa ngày một trống vắng.
Ông là con một, cưới vợ nhiều năm không có con, lại bị thương ở cột sống đến mức không thể đứng thẳng.
Thấy Chu Liêu, ông liền nhận nuôi như con ruột.
Sau khi ông Chu qua đời, căn nhà lớn năm gian hai dãy ấy chỉ còn lại một mình Chu Liêu sinh sống.
Ngôi nhà rộng đến mức nào?
Ngoài Chu Liêu ra, chín thầy trò họ, mỗi người đều có thể được phân riêng một phòng.
Các nữ sinh được sắp xếp ở gian phòng lớn giữa nhà; những người khác lần lượt chọn phòng.
Tân Hòa Tuyết chọn một gian sát phía hiên sau.
Mười người nhưng chỉ có hai phòng tắm có vòi sen, đành phải xếp hàng chờ đến lượt.
Tân Hòa Tuyết lau mái tóc còn ướt sũng, quay về phòng.
Gương mặt bị hơi nước nóng hun lên ửng hồng.
Y đẩy cửa bước vào.
Chu Liêu đang đứng bật dậy bên mép giường.
Rõ ràng là Tân Hòa Tuyết đi nhầm phòng, vậy mà Chu Liêu lại lúng túng hệt như chính mình làm sai điều gì đó.
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết thong thả lướt qua căn phòng ngủ, nền gạch đỏ, không gian không lớn, nhưng gọn gàng sạch sẽ.
"Ngồi xuống."
Y nói với Chu Liêu.
Giọng điệu bình thản, ngắn gọn, mang theo mệnh lệnh khiến Chu Liêu vô thức ngồi lại xuống giường.
Tân Hòa Tuyết chậm rãi bước vào, dáng vẻ như một vị quân vương đang tuần tra lãnh địa của mình.
Thậm chí còn đẩy chủ nhân căn phòng ngã ngồi lên giường.
Y thản nhiên khóa ngồi lên người người đàn ông, hoàn toàn không hề thấy xấu hổ.
"Đừng nhúc nhích."
Eo y hơi cúi xuống, đường cong cong cong như vầng trăng khuyết.
Chu Liêu mặt đỏ tai hồng, luống cuống ra hiệu bằng tay.
Tân Hòa Tuyết chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo ngắn của đối phương, động tác cẩn thận như đang tiến hành một thí nghiệm tinh vi, hoàn toàn không nhận ra rằng -
Chiếc váy ngủ trắng thuần của y đã trượt dài xuống đất, dồn đến tận đùi, làn da đùi trơn mịn dưới ánh đèn trắng đến chói mắt.
【 Đừng mặc váy ngắn như vậy. 】
Chu Liêu mím chặt môi, tai đỏ bừng, đưa tay kéo váy của Tân Hòa Tuyết xuống.
"Sờ một cái, một vạn."
Tân Hòa Tuyết cụp mắt liếc nhìn, ra giá rành rọt.
Đầu óc Chu Liêu rối bời nhìn y, lòng bàn tay nóng rực vẫn còn đặt bên mép váy trắng.
"Anh không phải là kẻ nghèo đến thế chứ?"
Tân Hòa Tuyết nhíu mày, ngón tay lần mò trên vòng eo đang căng cứng của đối phương.
Rồi chạm thấy.
Ở bên hông, có một vết thương do đạn bắn.
Đó là khi Tân Hòa Tuyết chạy trốn từ thành phố S đến thành trại, Chu Liêu đã thay y đỡ một viên đạn.
Đây đúng là Chu Liêu, cũng là Chu Liêu mà y quen biết.
Tân Hòa Tuyết thở phào nhẹ nhõm, cả người thả lỏng, mềm mại như một chú mèo, nằm gọn trên vùng lãnh địa duy nhất thuộc về y.
Cuối cùng y mới có thể nhẹ nhõm mở một câu đùa:
"Xem như nể tình quen biết, lần này miễn phí cho anh."
P/s: Lời của editor
Hôm nay năng suất quá đi.