Ngôn Tình [Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 183: Màu sắc may mắn


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trên khán đài.

Sắc mặt Kỳ Vạn Lý ngưng trọng, Vu Thục Hoa cũng lo lắng không thôi.

Kỳ Trăn hít sâu một hơi, cuối cùng b*n r* viên đạn thứ hai.

Sau khi bắn xong, cô ta nhắm mắt lại, nhất thời không dám nhìn điểm số.

Thẳng đến khi trên sân vang lên tiếng hoan hô.

Kỳ Trăn: 10.8 điểm!

"Thắng thắng! Đúng là 10.8 điểm!"

"Bắn ổn quá đi! Không hổ là đội tuyển quốc gia! Đội Kỳ Trăn thắng chắc rồi! Kỳ Trăn bắn được 10.8 điểm, đội của đại học A ít nhất phải có một người bắn được 10.9 điểm mới có thể thắng, người còn lại không thể ít hơn 10.8 điểm!"

"Nói không chừng đội của đại học A lại b*n r* hai điểm tuyệt đối thì sao?"

"Cậu nằm mơ à! Xác suất đó rất nhỏ!"

...

Kỳ Trăn bổng nhiên mở to mắt, nhìn thấy điểm của mình, trong mắt cô ta ngập tràn vẻ vui sướng.

Cộng sự hưng phấn vỗ tay cô ta: "Sư tỷ! Chúng ta thắng rồi! Chị lợi hại quá đi! Một lần được điểm tuyệt đối, một lần 10.8 điểm! Cũng may lần này em không kéo chân sau của chị!"

"Đừng vui mừng quá sớm, chúng ta không phải không có khả năng thua." Tuy rằng nói vậy, nhưng sắc mặt Kỳ Trăn đã giãn ra.

Cộng sự xua xua tay, cười tủm tỉm: "Không có khả năng đâu! Chị đừng nói đùa, điểm tuyệt đối đâu phải hàng bán sỉ, đâu có dễ lấy?"

Trên khán đài, Kỳ Vạn Lý lộ ra vẻ vui mừng: "Trăn Trăn có tiến bộ."

Vu Thục Hoa cười đáp: "Đó là đương nhiên, ông đấy à, cuối cùng vẫn lo con gái ảnh hưởng đến việc huấn luyện! À đúng rồi, suýt nữa đã quên chuyện quan trọng nhất!"

Vu Thục Hoa vừa nói vừa móc hai cái áo ra từ trong túi: "Lão Kỳ, mau mặc vào!"

Nhìn bộ đồ thể dục có màu sắc tươi sáng trong tay Vu Thục Hoa, Kỳ Vạn Lý có hơi xấu hổ, nhưng vẫn nhận lấy rồi mặc vào.

Trần phu nhân nhìn hai vợ chồng cùng nhau mặc đồ thể thao màu tím thì cười trêu chọc: "Úi dào, anh chị còn chuẩn bị đồ đôi sao?"

Vu Thục Hoa cười đáp: "Đã từng tuổi nào rồi, cái gì mà đồ đôi chứ! Trần phu nhân, chị đừng trêu tụi em! Đây là đồ may mắn của Trăn Trăn!"

"Đồ may mắn của Trăn Trăn?"

"Đúng vậy, Trăn Trăn nói màu tím là màu sắc may mắn của nó, cho nên lúc nó thi đấu, tụi em sẽ mặc đồ màu tím để cổ vũ nó! Đứa nhỏ này ấy à, nói thấy tụi em mặc màu sắc may mắn khi nó thi đấu thì sẽ thấy yên tâm!"

Trần phu nhân cười nói: "Hóa ra là vậy! Sớm biết thế thì nhà em cũng mặc đồ tím cổ vũ cho Trăn Trăn!"

"Thi đấu kết thúc con sẽ mua ngay!" Trần Cảnh cũng rất có mắt nhìn mà mở miệng.

Chỉ còn mười giây cuối cùng.

Đội của Kỳ Nguyệt vẫn chậm chạp không bắn.

...

Tống Thu Thu nôn nao đến độ vò nát quần áo.

Giang Lãng xù lông: "Tôi nói này, cậu có thể đừng nắm quần áo không? Đồ sắp bị cậu xé nát rồi!"

Tống Thu Thu: "Tôi xé quần áo thì liên quan qué gì tới cậu!"

Giang Lãng: "Nhưng cậu đang xé đồ của lão tử đấy!!!"

Lúc này Tống Thu Thu mới phát hiện trong lúc mình khẩn trương thái quá đã nắm nhầm đồ của Giang Lãng bên cạnh, cô ấy ngượng ngùng buông tay ra.

Giang Lãng phủi phủi áo trắng rồi liếc cô ấy một cái: "Được rồi được rồi, cho cậu nắm đấy! Một đại hội thể thao nho nhỏ thôi mà, thắng thua không phải chuyện rất bình thường sao? Cậu cần hồi hộp đến thế không? Cậu tưởng bạn học khoai tây có thể thắng nhiều lần chắc!"

"Cậu thì biết cái gì! Cậu hoàn toàn không biết gì về thực lực của Nguyệt bảo nhà tôi cả!" Tống Thu Thu tức giận quát.
Cô ấy mới không lo về thực lực của Nguyệt bảo, chỉ lo Nguyệt bảo lại nhớ đến những việc không vui.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 184: Đại thần màu hồng


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Tôi không rõ thực lực của bạn học khoai tây cho lắm... Nhưng hôm nay Cố Hoài hơi kì lạ..." Giang Lãng vuốt cằm, lộ vẻ nghi ngờ.

Lấy thực lực của Cố Hoài, sao lại chậm chạp không bắn, cần chuẩn bị lâu thế sao?

Lúc thì bắn không trúng bia, lúc thì đạt điểm tuyệt đối, thực lực của tên nhóc này sao lại chợt cao chợt thấp như vậy...

Trên sân thi đấu, Kỳ Nguyệt hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.

Cô thật... quá vô dụng...

Cô đã là người trưởng thành, đã sớm không còn là đứa trẻ ngây thơ năm đó nữa, thế nhưng... vẫn vì một chiếc áo mà đau lòng.

Màu tím là màu may mắn của Kỳ Trăn, mỗi lần thi đấu Kỳ Trăn đều yêu cầu ba mẹ mặc đồ tím cổ vũ nó.

Ngoài mặt Kỳ Nguyệt luôn tỏ vẻ không để ý, nhưng chung quy cô vẫn hâm mộ.

Năm đó, cô từng lấy hết dũng khí nói cho ba mẹ biết màu hồng là màu sắc may mắn của cô, hi vọng ba mẹ cũng có thể mặc màu hồng để cổ vũ cô, dù chỉ một người mặc cũng được.

Nhưng hi vọng nho nhỏ này, tâm nguyện ấu trĩ này lại chưa bao giờ được thực hiện...

Cô nên sớm biết, trong lòng bọn họ, cảm nhận của Kỳ Trăn vĩnh viễn là thứ quan trọng nhất.

Thật ra màu hồng không phải màu sắc may mắn của cô, cô cũng không tin mấy thứ như màu sắc may mắn này.

Cô chỉ muốn lấy được một chút nhận định, muốn biết khi họ ngồi trên khán đài, họ cũng nhìn về phía cô, cũng cổ vũ cho cô...

Khi còn nhỏ... Cô thật ngốc nghếch mà...

"Kỳ Nguyệt."

Lúc này, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc, Kỳ Nguyệt sực tỉnh khỏi hồi ức.

Kỳ Nguyệt theo bản năng nghiêng đầu nhìn chàng trai bên cạnh.

Cố Hoài nhìn cô gái trông có vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại chứa đầy mất mát bên cạnh: "Kỳ tổng, tập trung."

Cố Hoài vừa nói vừa chậm rãi kéo khóa áo khoác, làm lộ ra áo thun bên trong.

Là một chiếc áo phông màu hồng...

Ngay lúc Cố Hoài cởϊ áσ khoác làm lộ ra áo thun màu hồng, các cô gái trên khán đài bắt đầu hưng phấn hò hét một trận.

"Má ơi! Lão đại mặc áo màu hồng!"

"Nhưng đẹp một cách bất ngờ đúng không!"

"Ngao ngao ngao quả nhiên giá trị nhan sắc cao thì mặc gì cũng đẹp!"

...

Trên khán đài, suýt chút nữa Giang Lãng và Lăng Phong đã phun thẳng nước ngọt trong miệng ra.

Lăng Phong: "Mẹ kiếp! Hôm nay Cố Hoài chơi trội vậy?"

Giang Lãng: "Tớ đã sớm thấy cậu ta bất thường rồi! Cậu ta bị chập mạch nào hả?"

Tống Thu Thu trừng hai người: "Rõ ràng rất đẹp đấy biết không! Tôi thấy hai cậu ghen tị thì có!"

Tô Tiểu Đường thích ý cầm di động chụp ảnh: "Má ơi má ơi! Lão đại soái quá soái quá đi mất! Thật quyến rũ mà! Tớ muốn chụp nhiều ảnh chút!"

....

Kỳ Nguyệt ngơ ngác nhìn cái áo thun có phong cách rõ ràng không hợp với thẩm mĩ của Cố Hoài cho lắm.

Cố Hoài lại vô cùng tự nhiên, hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng, nhìn về phía cô: "Kỳ tổng, trên sân thi đấu, trong mắt cậu nên chỉ có hồng tâm và cộng sự của cậu."

Kỳ Nguyệt bỗng lấy lại tinh thần từ mảnh màu hồng này: "Xin lỗi, tớ thất thần."

Cố Hoài mặc áo thun màu hồng...

Sao lại trùng hợp thế...

Nhưng cái trùng hợp này lại giống như đường mật, xoa dịu cảm giác chua xót lan tràn trong lòng, đồng thời thổi tan mây mù đè nặng trên đầu cô.

Sân thi đấu cuối cùng trong trí nhớ của cô, cái sân thi đấu ngập tràn áp lực và thống khổ ấy, lại từ từ trở nên sáng ngời, bia bắn dường như cũng hóa thành màu hồng.

Đếm ngược hai giây cuối cùng.

Kỳ Nguyệt nâng súng, nhắm chuẩn, bắn, làm liền một mạch.

Viên đạn phá gió leo thẳng về bia bắn.

Mà viên đạn của Cố Hoài cũng ăn ý bắn cùng lúc.
Đếm ngược giây cuối cùng.

Thành tích của hai người vang lên trên sân thi đâu.

[ Phát bắn thứ hai ]

[ Đội số mười hai ]

Kỳ Nguyệt: 10.9 điểm

Cố Hoài: 10.9 điểm

Nhưng mà, còn không đợi khán giả kịp phản ứng, Kỳ Nguyệt đã lần nữa giơ súng lên.

Dường như Cố Hoài đã đoán ra cô sẽ làm vậy, chỉ nhìn cô một cái rồi cùng cô nâng súng lên.

Trong lúc mọi người còn chưa phản ứng, Kỳ Nguyệt và Cố Hoài đã lần nữa bắn tiếp.

Trên sân thi đấu lại vang lên thành tích của hai người.

[ Phát bắn thứ ba ]

[ Đội số mười hai ]

Kỳ Nguyệt: 10.9 điểm

Cố Hoài: 10.9 điểm
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 185: Một đường nghiền ép


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cảnh tượng giống nhau, hình ảnh giống nhau, tĩnh mịch giống nhau, lại lần nữa tái diễn.

Một lát sau, sân thi đấu vang lên tiếng hoan hô thật lớn, dường như muốn phá tan nóc trường bắn.

Phát bắn thứ hai nhóm Kỳ Nguyệt bóp cò giây cuối cùng, mà viên thứ ba lại nổ súng ở giây đầu tiên, hai viên đạn liên tục đều đạt điểm tuyệt đối.

Trên sân thi đấu không phải không có tuyển thủ dùng thao tác như vậy, nhưng chưa bao giờ có tuyển thủ bắn liên tiếp được hai phát điểm tuyệt đối, trong nháy mắt lấy được hai điểm!

Cho dù là Kỳ Vạn Lý, ông ta cũng chỉ gặp qua một lần.

Người đó là sư phụ của ông ta - người đã trở nên nổi tiếng chỉ bằng một trận đấu trong giải đấu thế giới mười năm trước.

Nhưng mà hôm nay, cảnh tượng như vậy lại xuất hiện trong một đại hội thể thao nho nhỏ.

Hơn nữa còn xuất phát từ tay Kỳ Nguyệt...

Cơ thể Kỳ Vạn Lý run rẩy, trái tim nhảy mạnh kịch liệt, cả hô hấp cũng tạm ngưng.

Ông ta biết thiên phú của Kỳ Nguyệt rất cao, nhưng lại vẫn xem nhẹ cô...

Lấy thiên phú của Kỳ Nguyệt, nếu tiếp tục bắn súng, sợ rằng vào lúc này... sớm đã đứng nhận thưởng trên cái bục mà ông ta mơ ước thiết tha!

Nhưng...

Hủy hoại...

Tất cả đều bị hủy hoại...

Ông ta lại chính miệng làm con gái từ bỏ bắn súng...

Ông ta lại tự tay phá hủy cơ hội thực hiện mộng tưởng ấy...

"A a a! Đẹp trai chết tớ rồi Nguyệt bảo! Lão đại Cố Hoài đẹp trai bức người!" Tống Thu Thu kích động tới mức trực tiếp nhảy cẩn lên.

Giang Lãng cũng nhướn mày, vuốt cằm: "Cố Hoài là thao tác thông thường thôi, nhưng bạn học khoai tây... cũng trâu bò thế à..."

...

"Ôi trời! Ôi trời! Ôi trời! Hai người kia điên rồi!"

"Rốt cuộc là lão đại phương nào vậy!"

"Đây thật sự là đại hội thể thao chứ không phải thi đấu quốc tế sao?"

"Đây mới gọi là không thể so sánh đúng không?"

Phát bắn số ba, đội Kỳ Nguyệt là nhóm bắn đầu tiên, các tuyển thủ còn lại đều không nổ súng, nhưng kết quả này là dĩ nhiên và không có gì hồi hộp cả.

Trừ phi có đội lấy được điểm tuyệt đối để hòa điểm với họ.

Nhưng, điều này hiển nhiên là không có khả năng...

Trên khán đài ồ lên một trận.

Trước kia thi đấu súng đều không có người xem, bởi vì lo lắng sẽ làm tuyển thủ phân tâm, nhưng hiện giờ quy tắc đã sửa, có thể có người xem, người xem cũng có thể cổ vũ và thảo luận, điều này đồng nghĩa với việc tố chất tâm lý của các tuyển thủ được yêu cầu cao hơn.

Ngày thường khán giả còn biết khắc chế, không nói quá lớn để tránh ảnh hưởng đến tuyển thủ, nhưng hôm nay cảm xúc đã hoàn toàn không khống chế được.

Thật ra dù không có ảnh hưởng của người xem, lấy thực lực của Kỳ Nguyệt và Cố Hoài, các tuyển thủ cũng không có khả năng không chịu ảnh hưởng.

Đội của đại học B biểu hiện tương đối tốt ở hai lượt bắn trước chỉ được 7.5 và 8.3 điểm.

Hai người phát huy thất thường, hiển nhiên đã bị thành tích của đội Kỳ Nguyệt làm ảnh hưởng.

Đội Kỳ Trăn tuy không thất thường như vậy, nhưng cũng không thể tính là quá tốt, tuyển thủ nam 9.7 điểm, Kỳ Trăn cũng chỉ được 9.8 điểm.

....

Nhưng mà, con đường nghiền ép của Kỳ Nguyệt cùng Cố Hoài chỉ mới vừa bắt đầu.

[ Phát bắn thứ tư ]

Lưu Cần: 9.7 điểm

Kỳ Trăn: 10.5 điểm

Cố Hoài: 10.6 điểm

Kỳ Nguyệt: 10.6 điểm

[ Phát bắn thứ năm ]

Lưu Cần: 10.2 điểm

Kỳ Trăn: 10.3 điểm

Cố Hoài: 10.8 điểm

Kỳ Nguyệt: 10.9 điểm

[ Phát bắn thứ sáu ]
Lưu Cần: 10.4 điểm

Kỳ Trăn: 10.2 điểm

Cố Hoài: 10.9 điểm

Kỳ Nguyệt: 10.8 điểm

Kỳ Nguyệt cùng Cố Hoài cứ như mở ra một móc treo vậy, luôn phát huy ở mức cao.

Khó có được chính là hai người phát huy giống nhau, vừa ổn định lại vừa kinh diễm, hai người bắn cùng lúc, một đường nghiền ép đến cuối cuộc so tài.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 186: Chưa từng thắng nổi


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cuối cùng đã đến phát bắn thứ mười.

Nếu đội của hai người lại đạt điểm cao nhất thì sẽ giành được thắng lợi.

Cộng sự Lưu Cần của Kỳ Trăn giơ súng lên, biểu cảm đã chết lặng, vẻ mặt như đưa đám: "Ôi đệch! Hai người này là người thật à? Mẹ nó giải đấu quốc gia lần trước em cũng không đấu gian nan như vậy!"

Lưu Cần phát hiện Kỳ Trăn không đúng cho lắm, hơi lo lắng hỏi thăm: "Học tỷ, chị không sao chứ? Sắc mặt chị rất kém, có phải không khỏe chỗ nào không?"

Hơn nữa hôm nay Kỳ Trăn phát huy thật sự... không tốt lắm...

Tuy thực lực của đại học A chênh lệch khiến người khϊếp sợ, nhưng trình độ của Kỳ Trăn không nên càng bắn càng kém chứ?

Không biết Kỳ Trăn có nghe cộng sự nói hay không, cô ta chỉ gắt gao nhìn chằm chằm hướng của Kỳ Nguyệt, trông có vẻ hoảng hốt, dường như không cầm chặt nổi súng trong tay.

Còn một điểm cuối cùng, đội của Kỳ Nguyệt sẽ thắng trận thi đấu này.

Kỳ Nguyệt nắm súng, không nhịn được mà nhìn sang chàng trai bên cạnh. Rõ ràng chỉ là một trận thi đấu cấp thành phố, nhưng tim cô còn đập nhanh hơn giải đấu quốc gia.

Chàng trai bên cạnh trong mắt cô cứ như tỏa ra ánh hào quang.

Đặc biệt là khi ánh mắt anh đồng thời hướng sang phía cô...

...

Trên khán đài, Kỳ Vạn Lý nhìn thành tích nổi trội cùng ánh mắt sáng ngời của Kỳ Nguyệt, lại nhìn sang Kỳ Trăn mặt xám như tro tàn hoàn toàn ngã ngồi tại chỗ.

Ông ta dốc toàn bộ thời gian để bồi dưỡng Kỳ Trăn, thế nhưng...

Thế nhưng lại bại trong tay Kỳ Nguyệt bị ông ta buộc từ bỏ bắn súng...

Kỳ Nguyệt dường như cảm nhận được gì đó, nhìn sang phía khán đài.

Không ngoài dự đoán, trong mắt ba mẹ không hề vui sướng khi cô thắng. Có, cũng chỉ có đau lòng, lo lắng, thất vọng về Kỳ Trăn.

Cô còn nhớ rõ giải thi đấu Thanh Long năm đó, viên đạn cuối cùng bởi vì ánh mắt đó, cô đã bỏ quyền thi đấu rồi rời sân.

Lúc này đây, Kỳ Nguyệt thu hồi tầm mắt đang dõi lên khán đài.

Cô nâng súng lên, nhắm ngay hồng tâm, b*n r* một viên đạn.

[ Phát bắn thứ mười ]

Kỳ Nguyệt: 10.9 điểm

Cố Hoài: 10.9 điểm

Lưu Cần: 10.6 điểm

Kỳ Trăn: 0 điểm

Phát bắn cuối cùng, Kỳ Nguyệt cùng Cố Hoài lấy số điểm tuyệt đối mà kết thúc.

Mà Kỳ Trăn được xem trọng nhất giải thi đấu lại bắn không trúng bia...

Sau một chốc tĩnh mịch ngắn ngủi, toàn trường phát ra những tiếng hoan hô và kinh hãi thật lớn.

Ai cũng không ngờ ở một đại hội thể thao thường thường thế này sẽ gặp được một trận thi đấu xuất sắc như thế.

Ngay từ đầu mọi người đều cho rằng đội của đại học A chỉ nhờ may mắn, nhưng họ lại từng bước đánh vỡ nghi ngờ của mọi người.

Dựa theo quy tắc thi đấu, đội nào giành được mười điểm đầu tiên sẽ đạt thắng lợi.

Mà đội đại học A lấy thực lực nghiền ép một đường toàn thắng, tổng thành tích của Kỳ Nguyệt và Cố Hoài trực tiếp phá vỡ kỉ lục của thi đấu đồng đội hỗn hợp.

Tay nắm súng của Kỳ Trăn bỗng nhiên buông thả, nháy mắt tựa như bị rút hết sinh khí.

Vì cái gì...

Tại sao lại vậy...

Cái loại cảm giác hít thở không thông quen thuộc này, cái loại cảm giác tuyệt vọng khi cô ta vĩnh viễn không có cách nào đánh bại Kỳ Nguyệt lại dồn dập bủa vây.

Cô ta cho rằng đời này mình sẽ không gặp lại bóng ma đáng sợ đó - cái bóng ma Kỳ Nguyệt siêu việt mà cô ta làm cách nào cũng không thể vượt qua.

Cô ta cho rằng mình sớm đã chiến thắng nó, kết quả, vào lúc này, lại bị một phát súng đánh tỉnh...
Nhiều năm như vậy, cô ta không ngừng rèn luyện, thế mà vẫn không thắng nổi Kỳ Nguyệt đã bỏ súng 5 năm, nỗ lực mấy năm nay cứ như một trò hề vậy...

Cô ta chưa từng...

Chưa từng thắng nổi Kỳ Nguyệt...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 187: Ôm


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Trăn ngơ ngác nhìn điểm của Kỳ Nguyệt, cô ta không biết mình đấu xong trận thi đấu này bằng cách nào, ngón tay run rẩy, toàn thân đều là mồ hôi lạnh, toàn bộ thế giới đều quay cuồng.

Trên khán đài.

Trong mắt Kỳ Vạn Lý ngập tràn đau đớn, Vu Thục Hoa thì lo âu khi thấy viên đạn không trúng bia của Kỳ Trăn.

Vào lúc này, Kỳ Nguyệt có thể thấy rõ cảm xúc trong mắt của ba mẹ, từng li từng tí đều không giành cho cô.

Giống như năm đó.

Nhưng, cảnh tượng này lại có điểm không giống với năm ấy ở chỗ là cô không còn đơn độc.

Toàn trường vang lên tiếng thét chói tai như muốn xốc phá nóc nhà, Tống Thu Thu cùng Tô Tiểu Đường đặc biệt gào lớn nhất.

Bên tai là giọng nói ấm áp khiến người ta yên tâm của Cố Hoài.

"Kỳ tổng, chúc mừng."

Cố Hoài cười, tự nhiên giang hai cánh tay.

Kỳ Nguyệt hơi sửng sốt, biểu cảm có chút hốt hoảng.

Vào lúc này, đứng trên sân thi đấu súng ngắn cự ly 10 mét, nhìn súng ngắn trong tay, bia ngắm trước mắt, chàng trai trước mặt...

Tình cảnh này bỗng nhiên trùng lặp lên cảnh tượng lần đầu tiên cô gặp Cố Hoài...

[ Chào cậu, có thể giúp tôi một việc không? ]

[ Cậu đến từ Học Viện Nông Nghiệp A? Tôi may mắn từng được trò chuyện với giáo sư Thẩm về một kĩ thuật lai giống khoai tây có thể cải thiện năng suất đáng kể, cậu có hứng thú không? ]

[ Tôi chơi thua trò chơi. ]

[ Bắn súng. ]

[ 0 điểm, không bắn trúng bia. ]

...

Kế đó, bóng người trong tâm trí chợt chồng lên người trước mắt...

Cuối cùng cô đã hiểu loại cảm giác mà đại tỷ Bảng Nhất nói.

Biết rõ đối phương không biết gì hết, tình cảm của bản thân lại lặng lẽ đâm chồi.

Hi vọng người ấy biết tình cảm của mình, lại sợ người ấy biết...

Sương mù dày đặc che khuất trái tim dường như bị một trận gió thổi bay, mọi thứ từng chút trở nên rõ ràng...

Giây tiếp theo, Kỳ Nguyệt không hề do dự tiến lên một bước, đáp lại cái ôm này của Cố Hoài.

Cơ thể Cố Hoài chợt cứng đờ, nhưng lập tức dùng sức ôm chặt cô vào lòng.

Hai người nhẹ nhàng ôm nhau, chia sẻ niềm vui lúc này.

Kỳ Nguyệt cảm nhận hơi ấm bao bọc lấy mình, nghe tiếng hoan hô kích động của nhóm Tống Thu Thu. Khúc mắc trong lòng nhiều năm qua vào giây phút này dường như đã tan biến như bọt biển.

Vào lúc này, cô thực sự thả lỏng, cũng hoàn toàn buông xuống...

...

"Ngao, tôi đúng là ngu mà! Thế mà tôi lại tin bạn học khoai tây thắng nhờ may mắn! Bạn học khoai tây che giấu kĩ quá đi!" Lăng Phong bày ra vẻ khó tin.

"Cậu còn không biết xấu hổ mà nói Nguyệt bảo nhà tôi à! Đại thần mới là người giấu kĩ nhất đấy! Đại thần mẹ nó bắn không trúng bia!" Tống Thu Thu cũng kích động không thôi.

Lăng Phong tỏ vẻ vô tội: "Làm ơn! Tôi cũng không biết Cố Hoài bắn súng trâu bò như vậy mà?"

Tô Tiểu Đường kích động tới mức sáng mắt: "A a a! Đây là tổ hợp thần tiên giả heo ăn thịt hổ gì vậy! Nguyệt bảo với đại thần xứng đôi quá đi! Quá xứng đôi! Gϊếŧ tớ đi! Tớ cảm thấy không phải đại thần coi trọng Nguyệt bảo, cũng không phải Nguyệt bảo nhớ thương đại thần! Hai người họ rõ ràng là cho nhau nhớ thương a a a a!"

Giang Lãng: "Ơ đệch! Xứng đôi chỗ nào? Cậu muốn lên nóc đại học A làm chuyện mất mặt, nhưng tôi thì không muốn đâu nhá!"

Lăng Phong: "Đúng vậy đúng vậy! Muốn thì hai cậu đi đi!"
Tống Thu Thu: "Tiểu Đường! Cậu đừng nói bừa! Hôm nay là kỉ niệm ba năm của liên minh cẩu độc thân chúng ta, đừng nói điều không may!"

Tô Tiểu Đường nhỏ giọng nói thầm: "Hey, tớ chỉ trộm cảm khái một chút mà thôi! Lại không phải sự thật!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 188: Một cái tát


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cuối cùng đội của Kỳ Trăn đến cả huy chương đồng cũng không lấy được.

Trên khán đài, ba người nhà họ Trần nhìn nhau, tình cảnh tương đối lúng túng.

Không ngờ Kỳ Nguyệt tham gia lâm thời lại thắng thi đấu, càng không ngờ... Kỳ Trăn lại phát huy thất thường nghiêm trọng, phát súng cuối cùng còn không bắn trúng bia.

Hôm trước Kỳ Trăn còn nói tố chất tâm lý của mình không kém tới mức đó, không kém đến độ không thể chung sân thi đấu với Kỳ Nguyệt.

Nhưng tình huống hôm nay thì... Trình độ của Kỳ Nguyệt trên cơ Kỳ Trăn, dù Kỳ Trăn phát huy như bình thường cũng không có cách nào thắng Kỳ Nguyệt, huống chi sau khi Kỳ Nguyệt lên sân, trạng thái của Kỳ Trăn còn chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.

Chẳng lẽ... Những lời bạn học của Kỳ Nguyệt nói... đều là sự thật?

Năm đó Kỳ Nguyệt thật sự vì Kỳ Trăn mới từ bỏ thi đấu?

Nói vậy thì mọi chuyện sáng tỏ rồi, nếu không lấy trình độ của Kỳ Nguyệt, lúc trước vì sao lại muốn từ bỏ bắn súng?

"Chẳng lẽ... Mình sai thật rồi..." Kỳ Vạn Lý lảo đảo đứng dậy, nháy mắt giống như già hơn mười tuổi.

"Trăn Trăn sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Chúng ta mau đi xem thử đi!" Vu Thục Hoa lo lắng không thôi mà thúc giục.

Kỳ Vạn Lý nhắm mắt lại: "Nhiều năm vậy rồi, nếu cả năng lực thừa nhận nó cũng không có, vậy thì có thể nhân cơ hội còn sớm rời khỏi đội tuyển."

Vu Thục Hoa nghe vậy thì tức giận ra mặt: "Ông nói cái gì vậy! Con gái thua thi đấu ông không quan tâm, không chịu an ủi mà còn ở đây nói mát!"

Kỳ Vạn Lý thở dài: "Bà có nghĩ tới không, Trăn Trăn thua thi đấu có chúng ta quan tâm an ủi, vậy Nguyệt Nguyệt mấy năm nay thì sao?"

Vu Thục Hoa hơi sửng sốt, đáp lại ngay: "Nguyệt Nguyệt... Nguyệt Nguyệt nó cũng không cần..."

Từ trước đến nay Kỳ Nguyệt gần như chưa từng thua, thì cần họ an ủi gì chứ?

Nhưng trạng thái của Trăn Trăn, nếu để mặc nó sợ rằng nó sẽ thật sự xảy ra chuyện, chuyện này không giống nhau mà?

Kỳ Vạn Lý lắc đầu, trên mặt tràn đầy ý hối hận: "Trăn Trăn chính là bị chúng ta bảo hộ quá kĩ..."

Kỳ thật, năm đó ông ta có tâm tư riêng, nói cho cùng, dù sao con gái lớn cũng không do ông ta đích thân dạy dỗ, dưới tình huống trong hai người chỉ có thể lấy một, ông ta đương nhiên hi vọng con gái nhỏ do đích thân mình dạy dỗ có thể tiếp tục bắn, ông ta càng hi vọng người có thể giúp ông ta đạt được mộng tưởng là người mà ông ta dốc sức dạy dỗ Trăn Trăn, chứ không phải Nguyệt Nguyệt do lão nhị dạy dỗ.

Nhưng cho tới bây giờ, cách chuyện hồi ấy 5 năm, trận thi đấu trong đại hội thể thao này đã giáng tát một cái thật mạnh lên mặt ông ta, khiến ông ta không thể không thừa nhận ông ta sai rồi, cũng làm ông ta hối hận không kịp.

Chút tâm tư năm nó đã chặt đứt một hạt giống tốt như Nguyệt Nguyệt, cũng hoàn toàn chặt đứt mộng tưởng của ông ta.

Mà lấy tình trạng hiện giờ của Trăn Trăn, nếu tương lai nó tiếp tục nóng nảy không cầu tiến như vậy, thậm chí đến nay vẫn không thể khắc phục tâm lý sợ hãi, nó sẽ vĩnh viễn đình trệ không tiến bước...

Xuất phát từ lo lắng, cuối cùng vợ chồng Vu Thục Hoa và nhà họ Trần đều chạy đến phòng nghỉ xem Kỳ Trăn.

"Trăn Trăn... Trăn Trăn à! Con không sao chứ?"

Nhìn Kỳ Trăn sắc mặt trắng bệch ngồi lẻ loi trên ghế chờ, Vu Thục Hoa vội chạy sang ôm cô ta.
Vu Thục Hoa vốn cũng cho rằng nhiều năm vậy rồi, Kỳ Trăn hẳn sẽ không có vấn đề, cho nên lúc Kỳ Nguyệt nói muốn tham gia thi đấu bà ta mới không ngăn cản, thậm chí trước kia còn nói Kỳ Nguyệt trồng khoai tây còn không bằng quay về bắn súng.

Bà ta nghĩ sao cũng không ngờ sẽ có kết quả này...

Trạng thái của Kỳ Trăn dường như còn tệ hơn năm đó...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 189: Nói rõ ràng


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Trăn thấy ba mẹ và người nhà họ Trần đều ở đây thì sắc mặt càng kém hơn.

Người hiện tại cô ta không dám đối mặt nhất chính là bọn họ.

Vào lúc này trong lòng cô ta chỉ có một ý niệm duy nhất!

Cô ta tuyệt đối không muốn thừa nhận, suốt 5 năm, cô ta huấn luyện suốt 5 năm còn kém hơn Kỳ Nguyệt trồng khoai tây 5 năm, thậm chí cô ta còn chịu ảnh hưởng đến mức viên đạn cuối cùng không bắn trúng bia, quả thật vô cùng nhục nhã!

Kỳ Nguyệt! Vì cái gì Kỳ Nguyệt luôn muốn cướp đi hết tất cả vào lúc cô ta hạnh phúc nhất!

Năm đó đột nhiên trở về, cướp hết sự chú ý của ba mẹ, cướp đi hào quang của cô ta, hiện tại lại dùng một trận thi đấu hủy diệt hết 5 năm nỗ lực của cô ta!

"Trăn Trăn, em không sao chứ?" Trần Cảnh quan tâm hỏi thăm.

Kỳ Trăn nhìn thẳng Trần Cảnh, lạnh giọng hỏi: "Anh tới đây làm gì? Anh không đi chúc mừng Kỳ Nguyệt sao?"

Trần Cảnh hơi sửng sốt: "Chúc mừng Kỳ Nguyệt? Anh tới đây cổ vũ cho em mà!"

Kỳ Trăn cố ý lộ ra biểu cảm cô đơn: "Phải không? Nhưng Kỳ Nguyệt chắc rất muốn nhìn thấy anh, cho nên mới cố ý tham gia trận thi đấu này, còn liều mạng đoạt giải quán quân như thế, không phải sao? Anh vẫn nên đi thăm chị ấy đi..."

Mấy người bên cạnh nghe thế đều sửng sốt, sau đó kịp phản ứng.

Khó trách...

Khó trách Kỳ Nguyệt nhiều năm không đụng tới súng lại có thái độ khác thường đột nhiên muốn tham gia thi đấu, hóa ra đều vì Trần Cảnh.

Nhìn dáng vẻ lúc này của Kỳ Trăn, Trần Cảnh lộ vẻ ân hận: "Thật xin lỗi Trăn Trăn, anh không biết Kỳ Nguyệt sẽ vì anh mà làm như vậy... Làm hại em... Xin lỗi, đều do anh sai, đáng lý ra anh nên nói rõ với Kỳ Nguyệt ngay từ đầu..."

Kỳ Trăn nhắm mắt lại, lộ ra biểu cảm vừa thống khổ vừa chật vật, cười khổ đáp: "Không liên quan đến anh, tại em vô dụng, do thực lực của em không bằng chị ấy, bất luận là chuyện gì, em đều không thắng nổi chị ấy, dù là thi đấu, hay là anh..."

Không phải Kỳ Nguyệt thích Trần Cảnh sao? Vậy cô ta muốn cho Kỳ Nguyệt nếm thử mùi vị đồ vật mình thích bị cướp đi!

Huống chi, Trần Cảnh vốn thuộc về cô ta! Dù bắn súng hay Trần Cảnh vốn đều thuộc về cô ta! Kỳ Nguyệt dựa vào cái gì mà muốn cướp với cô ta?

Nếu Kỳ Nguyệt cố ý khiến cô ta khó chịu trên sân thi đấu, cố tình chèn ép cô ta, vậy đừng trách cô ta!

Nhìn bộ dạng yếu ớt của cô gái, Trần Cảnh càng thêm áy náy cùng đau lòng: "Sao có thể!Trăn Trăn, em vẫn luôn ưu tú, chỉ ngẫu nhiên phát huy thất thường mà tôi, hà tất bởi vì một lần thất bại mà xem nhẹ mình? Còn có anh... Tâm ý của anh, chẳng lẽ em không biết sao? Cái khác anh không biết, nhưng tâm ý của anh tuyệt đối sẽ không thay đổi!"

Trần phu nhân cũng vội nói đỡ: "Trăn Trăn à! Con đừng suy nghĩ lung tung, dù Trần Cảnh hay dì với chú Trần của con đều vô cùng thích con!"

Vu Thục Hoa thở dài, đau lòng không thôi: "Đứa nhỏ này, do con nhạy cảm quá thôi, suy xét quá nhiều! Không phải mẹ đã nói rồi sao? Ngày đó ba mẹ vốn sắp xếp cho con với Trần Cảnh làm quen, không liên quan tới Nguyệt Nguyệt, con không cần cảm thấy khó xử, cũng không cần áp lực. Bên phía Nguyệt Nguyệt, thật ra mẹ đã nói với nó một lần, không ngờ nó vẫn..."

Hốc mắt Kỳ Trăn ửng đỏ: "Chị ấy dù sao cũng là chị con, sao con có thể không để ý đến cảm nhận của chị ấy..."

Trần Cảnh sợ Kỳ Trăn băn khoăn Kỳ Nguyệt mà bỏ mình, vội vàng thể hiện tâm ý: "Nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, anh đã hứa với em chờ thi đấu kết thúc sẽ tìm Kỳ Nguyệt nói rõ, bây giờ anh đi tìm cô ấy ngay, em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không khiến em khó xử!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 190: Tặng cậu


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trên sân thi đấu.

Bản quốc ca được mở, lá cờ đỏ năm sao chậm rãi được kéo lên, Kỳ Nguyệt cùng Cố Hoài sánh vai đứng cùng nhau nhận huy chương, trên khán đài là tiếng vỗ tay chúc phúc.

Cảnh tượng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Quen thuộc vì từng trải qua vô số lần, xa lạ bởi đã cách 5 năm mới gặp lại cảnh tượng như vậy.

Nhϊếp ảnh gia giúp những đội đạt giải chụp ảnh chung.

Sau khi nhận thưởng xong, Kỳ Nguyệt đi nhanh vài bước, gọi nhϊếp ảnh gia lại: "Chào anh, phiền anh một lát, xin hỏi có thể giúp tôi chụp riêng một tấm với cộng sự của tôi không?"

Nhϊếp ảnh gia vừa thấy là hai vị lão đại truyền kì của hôm nay thì vội đáp ngay: "Được được được! Đương nhiên có thể!"

Nhận được sự đồng ý, Kỳ Nguyệt nhìn sang Cố Hoài: "Đại thần, sắp tốt nghiệp rồi, chúng ta chụp chung một tấm làm kỉ niệm nhé?"

Cố Hoài đồng ý rất sảng khoái: "Được."

"Nào nào! Cầm huy chương! Đứng gần một chút! Lại gần thêm xíu nữa! Được! Đổi kiểu đi!"

Nhϊếp ảnh gia rất nhiệt tình giúp hai người chụp vài tấm ảnh.

Kỳ Nguyệt thêm wechat của nhϊếp ảnh gia, người nọ đồng ý gửi mấy tấm ảnh đó cho cô.

Sau khi chụp xong, hai người trở về phòng nghỉ.

Kỳ Nguyệt nhìn chàng trai bên cạnh, cuối cùng nhịn không được mà phun ra: "Đại thần! Cậu giấu cũng sâu quá nha?"

Thật không ngờ cuối cùng sẽ dùng cách thức như vậy để hoàn thành "kẻ tám lạng người nửa cân"...

Cố Hoài hơi nhướn mày: "Kỳ tổng, như nhau thôi."

Giải quán quân của thi đấu đồng đội hỗn hợp có hai huy chương vàng, mỗi người một tấm.

Kỳ Nguyệt rũ mắt nhìn huy chương trước ngực mình, cẩn thận tháo nó xuống.

Kế đó, cô trịnh trọng đưa tới trước mặt Cố Hoài: "Đại thần, huy chương này tặng cậu!"

Cố Hoài hơi giật mình: "Tặng tớ?"

Kỳ Nguyệt gật gật đầu: "Ừm! Tuy trước kia tớ cũng đạt rất nhiều huy chương, nhưng cái này thì không giống. Đây là huy chương lần đầu tớ tham gia thi đấu đồng đội hỗn hợp, hơn nữa, cái huy chương này đối với tớ có ý nghĩa rất đặc biệt..."

Con ngươi Cố Hoài chợt lóe lên: "Nếu quan trọng như vậy? Vì sao muốn tặng cho tớ?"

"Bởi vì quan trọng nên mới tặng cậu!" Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, vội bổ xung, "Dù sao cậu... Cũng giúp tớ nhiều rồi!"

Cố Hoài v**t v* chun buộc tóc trên tay: "Tớ giúp cậu một tay, cậu cũng giúp tớ lại. Cái huy chương này quan trọng với cậu như thế, vô công bất thụ lộc, tớ không thể nhận."

Thấy Cố Hoài từ chối, Kỳ Nguyệt không khỏi cảm thấy mất mát, đoá hoa trong lòng cũng vì thế mà ủ rũ.

Haiz...

Cũng thật trùng hợp! Hôm trước Tề Thư Hàng cũng muốn tặng cô huy chương, cô từ chối, lý do cũng là vô công bất thụ lộc.

Kỳ Nguyệt không muốn làm Cố Hoài khó xử, thấy thái độ anh kiên quyết, cô đâu thể buộc người ta nhận, vì thế vội nói: "À, vậy... vậy thì..."

Ngay lúc Kỳ Nguyệt muốn thu huy chương, Cố Hoài lại vươn tay, nhận lấy nó.

Kỳ Nguyệt: "...?"

Dưới ánh mắt nghi hoặc của Kỳ Nguyệt, Cố Hoài lấy huy chương của mình đặt vào lòng bàn tay cô, sau đó mở miệng: "Không bằng... Chúng ta trao đổi."

Kỳ Nguyệt sửng sốt: "Trao đổi... huy chương?"

Cố Hoài: "Ừ."

Kỳ Nguyệt cầm chiếc huy chương còn lưu lại độ ấm từ tay Cố Hoài, đóa hoa trong lòng lại bắt đầu nở rộ: "Oa! Ý kiến hay! Nếu trao đổi, vậy thì chúng ta đều có thể lưu kỉ niệm cho nhau rồi!"

Làm tròn lên có nghĩa là trao nhẫn cưới cho nhau rồi ~~~
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 191: Có người mình thích


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đại thần đúng là tri kỷ quá đi!

Kỳ Nguyệt vui vẻ vân vê cái huy chương kia.

Huy chương trong tay và huy chương của cô giống nhau như đúc, chỉ khác màu sắc của dây đeo, cái của cô màu đỏ, dây của Cố Hoài màu lam.

Tuy chỉ trao đổi huy chương mà thôi, còn đều giống nhau, nhưng cô vẫn rất vui vẻ, vui vẻ đến mức có thể lập tức nhảy nhót đến ruộng khoai tây cày mười mẫu đất.

"Thật ra trước kia tớ là thành viên của đội tuyển quốc gia, nhưng tớ đã ngừng bắn súng lâu rồi, hôm nay lên sân tớ cũng không nắm chắc lắm..." Kỳ Nguyệt thẳng thắn đáp.

Dứt câu, cô nghi hoặc nhìn sang Cố Hoài: "Ngược lại là cậu... thực lực của cậu tuyệt đối là dân chuyên nghiệp! Lạ ghê, cậu lợi hại như vậy, sao trước nay chưa từng nghe danh tiếng của cậu trong giới bắn súng nhỉ? Không hợp lý!"

"Sở thích ngoài giờ làm việc mà thôi, cũng tham gia vài trận đấu, nhưng đều ở nước ngoài, cho nên người biết đến không nhiều lắm." Cố Hoài giải thích đơn giản.

Sở thích ngoài giờ làm việc...

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi co giật, coi như cô đã biết huyền thoại Versailler là gì rồi.

Lúc này, di động Kỳ Nguyệt có vài âm báo có tin nhắn vang lên liên tiếp.

Kỳ Nguyệt mở ra xem, là Vu Thục Hoa gửi tin nhắn thoại.

Kỳ Nguyệt trượt tay nhấn vào tin nhắn ấy, di động lập tức phát ra giọng nói có chút tức giận.

[ Nguyệt Nguyệt, con đang ở đâu? Mẹ tìm con có việc! ]

[ Hôm nay con tham gia thi đấu vì Trần Cảnh đúng không? ]

[ Nguyệt Nguyệt, sao con lại không hiểu chuyện như vậy? Không phải mẹ đã nói rồi sao, ngày đó là Trần Cảnh cùng em gái con xem mắt, vì sao con cứ một hai phải chen ngang một chân? Thấy em gái con khó xử, cố ý khiến nó khó chịu, con cảm thấy vui vẻ lắm sao? ]

Nghe chuỗi chất vấn của Vu Thục Hoa, Kỳ Nguyệt thực sự cảm thấy có chút buồn cười.

Không ngờ mẹ cô lại cho rằng cô tham gia thi đấu vì Trần Cảnh...

Cô còn tưởng qua nhiều năm, Kỳ Trăn tốt xấu gì cũng có điểm tiến bộ, không ngờ tận đến hôm nay nó vẫn chỉ biết trốn tránh, thế mà lại đẩy lý do thất bại cho việc này.

Cố Hoài đứng cạnh nghe được mang máng: "Xem mắt?"

Kỳ Nguyệt hơi ngượng ngùng đáp: "Không phải, không phải tớ xem mắt, là em gái tớ! Hôm trước ba mẹ tớ đến thành phố A, tớ có qua đó ăn một bữa cơm, trong bữa cơm ấy ba mẹ tớ sắp xếp cho em gái Kỳ Trăn của tớ một đối tượng xem mắt, hình như họ Trần, tên là Trần cảnh... Lúc ăn cơm, tớ cùng Trần Cảnh nói nhiều vài câu, kết quả... ba mẹ tớ hiểu lầm..."

Kỳ Nguyệt buông tay, bất đắc dĩ nói: "Mẹ tớ một mực chắc chắn tớ thích Trần Cảnh, cho rằng tớ muốn cướp đối tượng xem mắt của em gái, còn nói hôm nay tớ tham gia thi đấu vì cố tình làm Kỳ Trăn khó chịu trước mặt Trần Cảnh."

Cố Hoài: "Sau đó thì sao?"

Kỳ Nguyệt trợn tròn mắt, buộc miệng thốt ra: "Sau đó thì có thể sao chứ! Tớ đương nhiên không có khả năng thích anh ta, tớ đã có người mình thích rồi!"

Thần sắc Cố Hoài hơi ngưng lại, con ngươi theo lời nói của cô gái mà trở nên sâu thẳm: "Có người mình thích..."

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, theo bản năng lảng tránh ánh mắt của Cố Hoài: "Khụ... Ừm... Đúng vậy..."

Cố Hoài v**t v* mặt huy chương trên tay, không nhìn ra được cảm xúc trên mặt: "Hình như chưa từng nghe cậu nhắc đến."

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu, nhìn Cố Hoài một cái rồi gục đầu xuống. Một lát sau, cô ngẩng đầu, lại nhìn anh thêm lần nữa, lúc này mới buồn rầu thở dài một tiếng: "Chắc là thích nhỉ... Tớ cũng vừa phát hiện tớ thích cậu ấy thôi."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 192: Vô kế thắng hữu kế


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Con ngươi đen nhánh của Cố Hoài dường như có ánh lửa lay động, nhìn về phía cô gái, chậm rãi nói: "Kỳ tổng, thật ra tớ khá tò mò. Tớ thấy xuất phát điểm của cậu cao như vậy, dạng đàn ông gì... mới lọt vào mắt cậu?"

Ba nghìn mẫu đất trồng khoai tây đó!

Giáo sư Thẩm đích thân xuống bếp nấu ăn cho cô mà!

Chữ kí đặc biệt của giáo sư Thẩm...

Xuất phát điểm này không đủ cao hả!

Kỳ Nguyệt: "...!"

Kỳ Nguyệt nghe vậy thì bị sặc một trận, suýt chút nữa đã bị nước bọt của mình làm nghẹn chết.

Cậu còn không biết xấu hổ mà hỏi à!

Chính là cậu đó!

Thật mệt tim mà!

Đưa cô tham quan ba nghìn mẫu đất trồng khoai tây, cho cô hưởng ké nhiều phúc lợi của bạn gái, cùng cô sánh vai trên sân thi đấu...

Từng chút rơi vào mắt cô, cũng lọt vào tim...

Kỳ Nguyệt nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ai nói không phải chứ, tớ cũng không ngờ ánh mắt tớ có thể cao vậy đó... Thật tạo nghiệt mà! Tớ biết đuổi sao cho kịp dây!"

Ánh mắt Cố Hoài hơi lóe lên, vờ như lơ đãng hỏi: "Cậu định theo đuổi thế nào?"

"Định?" Kỳ Nguyệt hơi sửng sốt, quả thật vẫn mờ mịt, không quá chắc chắn mà nói, "Tớ cũng vừa phát hiện tớ thích cậu ấy thôi... Cho nên vẫn chưa suy nghĩ vấn đề kế tiếp... Nhưng... Nếu là tớ... Đại khái tớ sẽ tỏ tình một cách đơn giản mà thô bạo..."

Cố Hoài trầm mặc một lát, nhàn nhạt nói: "Đó là tính cách của cậu."

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ đáp: "Tính tớ nóng vội, không giấu được lời nói! Nếu không nói, có thể tớ sẽ nghẹn chết mất!"

Đang nói, đột nhiên ánh mắt Kỳ Nguyệt sáng lên, cô chạy đến máy lọc nước rót cho Cố Hoài một ly nước, sau đó thành khẩn hỏi:"Đại thần, phải tỏ tình thế nào mới tương đối ổn nhỉ? Cậu thông minh như vậy, có cách nào hay để dạy tớ không?"

Cố Hoài nhận lấy ly nước, rũ mắt đáp: "Cách thì đương nhiên có vô số loại, nhưng chuyện tình cảm không giống với phương trình, phương trình chỉ cần quá trình và phương pháp giải đúng thì nhất định có thể đi đến kết quả chính xác, còn chuyện tình cảm có khi hoàn toàn ngược lại."

Kỳ Nguyệt nghe như đi lọt vào sương mù, đại thần nói chuyện quả nhiên cao thâm, cô cứ cảm thấy không hiểu lắm?

Nhưng, cô đoán Cố Hoài cũng không am hiểu, dù sao trước giờ anh luôn được người ta theo đuổi, sao có thể theo đuổi ai...

Thế còn không bằng dựa vào cách của cô!

Kỳ Nguyệt lẩm bẩm oán trách: "Đại thần, cậu biết trong buổi ăn cơm hôm đó, vì sao tớ lại cùng đối tượng xem mắt của em gái nói nhiều vài câu không? Tớ thật quá oan uổng, tớ trò chuyện với Trần Cảnh không phải vì có ý với anh ta, mà vì đề tài anh ta nhắc đến, vừa lúc liên quan tới người tớ thích... Cho nên tớ nhịn không được mà đáp mấy câu..."

Cố Hoài trầm mặc trong chớp mắt: "Thích người đó như vậy?"

Kỳ Nguyệt gật đầu liên tục: "Đúng vậy, cậu ấy là người đặc biệt đặc biệt tốt đặc biệt đặc biệt ôn nhu đặc biệt đặc biệt ưu tú."

Cố Hoài nhéo nhéo mi tâm, sắc mặt không tốt cho lắm: "Phải không?"

Nhắc tới "người tớ thích" đó, Kỳ Nguyệt liền không thể ngừng nói: "Trần Cảnh xem mắt với em gái tớ là người của viện nghiên cứu NT, tớ nghe Trần Cảnh nói người tớ thích đặc biệt lợi hại, viện nghiên cứu NT đưa ra giá trên trời để mời cậu ấy, nhưng cậu vẫn không đồng ý, nói là phòng thí nghiệm ở đại học A vẫn còn mấy hạng mục chưa hoàn thành, cuối cùng sở trưởng của NT đích thân đi mời cậu ấy ba lần... Cậu ấy không chỉ IQ cao, vận động cũng đặc biệt lợi hại. Mười phút trước, tớ vừa cùng cậu ấy giành giải nhất cuộc thi bắn súng ngắn hạng mục đồng đội hỗn hợp tại đại hội thể thao..."
Cố Hoài vốn đang cầm ly, ngón tay tái nhợt đột nhiên siết chặt, con ngươi xẹt qua một tia kinh ngạc, mu bàn tay chợt ướŧ áŧ, là ly nước đong đưa làm đổ hơn phân nửa nước, dọc theo ngón tay thon dài rơi xuống mặt đất...

Kỳ Nguyệt chớp chớp mắt, vừa nói vừa trông mong nhìn chằm chằm Cố Hoài, nhìn lén phản ứng của anh, tận đến lúc nói xong câu cuối cùng, cô mới ho nhẹ một tiếng, thử thăm dò: "Ừm... Đại thần... Cậu... Cậu hẳn nghe ra... Tớ tỏ tình với cậu chứ?"

Cố Hoài: "..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 193: Không phải bắt đầu, là kết thúc


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Phòng nghỉ tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng hô hấp của nhau.

Cùng với âm thanh của từng giọt nước trên tay Cố Hoài khi rơi xuống sàn nhà.

Tí tách...

Tí tách...

Kỳ Nguyệt nhìn ly giấy đáng thương suýt chút nữa bị Cố Hoài bóp nát, không kìm được mà luống cuống.

Ặc, khϊếp sợ đến thế sao?

Chẳng lẽ cô tỏ tình hùng hổ quá nên dọa đại thần mất rồi?

Nhưng cô đã báo động trước rồi mà?

Kỳ Nguyệt mím môi, cẩn thận nói: "À ừm... Thật xin lỗi... Có phải đường đột quá không... Nhưng... Nhưng tớ có báo động trước với cậu rồi, còn dẫn dắt lâu như vậy... Xin lỗi... Tớ cũng đã nói tính tớ nóng vội..."

Thật ra lúc cuộc thi vừa kết thúc, cô đã suýt chút nữa nói thẳng.

Kiên nhẫn đến lúc tới phòng nghỉ đã là rất bình tĩnh và kiềm chế lắm rồi!

Lúc tỏ tình, cô hoàn toàn không suy nghĩ nhiều, nhưng sau khi nói xong, hơi nóng bắt đầu vọt từ lòng bàn chân lên mặt, cô thật sự không dám xem biểu cảm và phản ứng của Cố Hoài, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng như thể đốt ra nước, cả hô hấp cũng tạm ngưng.

Ngay lúc cô sắp chết ngạt thì di động vang lên chuông báo.

Hình như là báo thức hằng ngày của cô.

Kỳ Nguyệt thở một hơi nhẹ, nhanh chóng nhìn tiếng chuông cứu mạng ấy, sau đó vội cách xa thủ phạm đã "luộc cô", co cẳng chạy như điên, vừa chạy vừa nhìn Cố Hoài ở sau lưng: "Ừm... Xin lỗi đại thần, đến giờ cho heo ăn rồi, tớ phải đi cho heo ăn."

...

Kỳ Nguyệt không biết mình rời phòng nghỉ bằng cách nào, cô cảm giác cơ thể mình đều bị nấu chín rồi.

Tận đến lúc cách xa Cố Hoài một chút, đầu óc mới thoáng khôi phục một tia thanh tỉnh.

Khoảng thời gian cô chắc chắn tâm ý của mình đối với Cố Hoài, đến khi cùng anh tỏ tình đại khái còn chưa đến mười phút.

Có thể nói, cô căn bản không cân nhắc nhiều.

Nhưng cô làm vậy cũng không phải chưa từng suy nghĩ.

Lấy IQ của Cố Hoài, trừ phi anh cố ý dẫn dắt cô theo đuổi anh, nếu không bất kể làm cách gì, chắc đều không có tác dụng, vì vậy không bằng trực tiếp tỏ tình, vừa đơn giản lại vừa thô bạo, tốn sức suy nghĩ kế sách làm gì.

Dù sao cũng không có khả năng đuổi kịp!

Cô vốn cho rằng nếu cứ nói ra như vậy, sau này chạm mặt sẽ lúng túng, còn có khả năng không thể làm bạn, nhưng nếu nghĩ thoáng một chút, chưa đến ba tháng nữa sẽ tốt nghiệp rồi, có lẽ Cố Hoài sẽ không ở trường đến lúc tốt nghiệp, thậm chí có thể sau hôm nay đã phải rời trường, đến lúc đó mỗi người một nơi, sợ rằng sau này cả cơ hội gặp nhau cũng không có.

Vậy cô còn gì để băn khoăn?

Cho nên...

Kỳ Nguyệt tỏ tình không phải để bắt đầu đoạn tình cảm này.

Mà, cô kết thúc đoạn tình cảm này.

...

Tiếng kêu trong chuồng heo khiến Kỳ Nguyệt lấy lại tinh thần.

Kết quả khi nhìn con heo kia, trong đầu cô nhất thời lại hiện ra cảnh tượng Cố Hoài giúp cô bắt heo.

Rõ ràng biết thời gian cạnh nhau không lâu lắm, nhưng trong đoạn thời gian ngắn ngủi ấy, anh lại như hiện diện khắp mọi nơi.

"Kỳ Nguyệt!"

Kỳ Nguyệt đang không yên lòng cho heo ăn, sau lưng đột nhiên xuất hiện một người.

Người nói là Trần Cảnh, khuôn mặt có vẻ hơi sốt ruột: "Cuối cùng tìm được cô rồi, tôi có chuyện muốn nói với cô!"

Đường đi không tốt lắm, mấy ngày trước có mưa làm con đường hơi sình lầy, giày da đắt giá và ống quần của Trần Cảnh bị dính không ít bùn đất.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 194: Có hiểu lầm gì đó


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đôi mắt Trần Cảnh đảo qua vết bẩn trên giày và ống quần, sắc mặt có chút khó coi, sau khi đi tới cũng không đứng gần quá mà đứng cách cô ba bước chân.

Kỳ Nguyệt không ngờ Trần Cảnh sẽ tìm được chỗ này, hơi nhíu mày: "Có việc?"

Trần Cảnh che mũi, hơi chán ghét liếc chuồng heo sau lưng Kỳ Nguyệt: "Vốn dì Kỳ định nói chuyện, nhưng tôi suy đi nghĩ lại, chuyện này dẫu sao cũng do tôi mà nên, để tôi đích thân nói với cô thì ổn hơn."

Kỳ Nguyệt mặt không đổi sắc liếc anh ta một cái: "Rốt cuộc anh muốn nói cái gì?"

Lúc này Kỳ Nguyệt đang khoác một chiếc áo blouse, bưng thức ăn cho heo trên tay, dù dáng đẹp người xinh, nhưng là một cô gái, trông cô có hơi luộm thuộm.

Trần Cảnh hơi nhíu mày: "Chúng ta có thể đổi nơi khác nói chuyện không?"

Kỳ Nguyệt đang cho heo ăn cũng không ngẩng đầu lên: "Vậy anh chờ tôi làm xong đã."

Trần Cảnh trầm mặc một hồi, cuối cùng hít sâu một hơi, trực tiếp nói: "Xin lỗi, tôi đã đồng ý sẽ cho Trăn Trăn một câu trả lời, không để cô ấy khó xử, cho nên tôi sẽ nói thẳng. Kỳ Nguyệt, tôi đối với cô không có cảm giác gì... Người tôi thích là Trăn Trăn... Hi vọng cô sẽ không hiểu lầm gì."

Lời này Kỳ Nguyệt đã nghe nhiều đến mức lỗ tai mọc kén, cô im lặng liếc anh ta, cố kiên nhẫn giải thích lần cuối: "Anh thích ai hay không thích ai thì liên quan gì tới tôi? Trả lại anh câu đó, Trần tiên sinh, tôi đối với anh không có cảm giác gì, cũng hi vọng anh sẽ không hiểu lầm gì."

Trần Cảnh hiển nhiên không tin, chỉ nghĩ cô vì mặt mũi mà mạnh miệng: "Đã như vậy, sao cô đột nhiên tham gia thi đấu, còn cố tình khiến Trăn Trăn khó chịu trên sân thi đấu? Cô có biết cô làm như vậy khiến Trăn Trăn buồn thế nào không?"

Kỳ Nguyệt cười lạnh một tiếng: "Nó khó chịu trên sân thi đấu không phải vì học nghệ không tinh à? Nếu nó dụng tâm trong mấy năm nay, thì cũng không đến nổi bại bởi một tuyển thủ không chuyên đã không thi đấu 5 năm. Anh có tư cách gì đứng đây chỉ trích tôi, bởi vì tôi đánh bại nó sao? Hay anh cảm thấy trên sân thi đấu, nó thắng mới đúng?"

Giọng của Kỳ Nguyệt không quá khách khí.

Khiến cô tức không phải vì năm đó cô từ bỏ súng, mà là Kỳ Trăn lấy được lại không biết quý trọng.

Trần Cảnh không ngờ Kỳ Nguyệt nhìn trông ngơ ngác, khi nói chuyện lại không nể mặt như vậy, hơi sửng sốt: "Tôi... Tôi không có ý đó... Tôi chỉ cảm thấy cô không nên vì tôi mà tham gia cuộc tranh tài này, nếu cô không tham gia cuộc tranh tài này..."

Kỳ Nguyệt bị chọc giận đến mức bật cười: "Tôi muốn tham gia thì tham gia, liên quan gì tới anh? Nó thua giải khó chịu, không trách nó học nghệ không tinh, lại chạy tới đây trách tôi tham gia làm nó thua... Trần tiên sinh, anh dù gì cũng là một sinh viên tài cao tốt nghiệp đại học, anh cảm thấy lập luận của anh hợp logic à?"

Dù gì cũng ở cạnh Tống Thu Thu trong thời gian dài, công lực mắng người của Kỳ Nguyệt càng ngày càng thuần thục.

Huống chi Trần cảnh còn còn chạy tới tìm cô ngay lúc cô đang tâm phiền loạn.

Kỳ Nguyệt quả thực không muốn dây dưa với người này, nói uyển chuyển sợ anh ta không hiểu, vì thể xẵng giọng: "Trần tiên sinh, nếu anh cảm thấy lời của tôi khó hiểu, vậy tôi nói thẳng nhé. Xin lỗi, anh không phải loại hình tôi thích, tôi cũng coi thường loại đàn ông không đầu óc như anh, tôi thích người IQ cao, phiền anh đừng tự đa tình!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 195: Chạy cái gì


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trần Cảnh được ca tụng từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn được khen là thiên tài, đây là lần đầu tiên có người mắng anh ta không đầu óc, mắng anh ta ngu xuẩn.

Trần Cảnh tức giận đến mức không đoái hoài đến việc giả vờ phong độ nữa, sắc mặt cực kì khó coi: "Kỳ Nguyệt! Cô đừng đi quá xa! Nếu cô không phải chị của Trăn Trăn, không phải vì nhìn quan hệ của hai nhà, cô cho rằng tôi nguyện ý nói cùng cô nhiều hơn một câu sao? Ngày đó lúc ăn cơm, cũng là cô chủ động tiếp lời của tôi! Bây giờ lại ở đây giả vờ thanh cao cái gì?"

Kỳ Nguyệt cười nhạt: "Vị tiên sinh này, tôi nói anh không đầu óc, anh còn không chịu thừa nhận. Cùng anh nói mấy câu nghĩa là thích anh, có ý với anh... Anh đang sống ở thời đại nào vậy? Hôm nay tại đây, anh cũng chủ động bắt chuyện với tôi, vậy có nghĩa là anh nhung nhớ tôi hả? Tôi nói lần cuối với anh..."

Kỳ Nguyệt tức giận muốn mắng người, sau lưng đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập, hơi thở mát lạnh quen thuộc mang theo nhiệt độ nóng hổi đột nhiên ập tới...

Giây tiếp theo, Kỳ Nguyệt cảm thấy cổ tay bị siết chặt, sau đó mới nhận ra cổ tay mình đang bị ai đó nắm lấy.

Kỳ Nguyệt kinh ngạc nhìn sang thì thấy một khuôn mặt lúc nào cũng đẹp đến mức khiến người ta thất thần.

Khác biệt chính là, trên khuôn mặt ấy bây giờ đang hiện vẻ phức tạp ưu tư mà cô chưa từng thấy, con ngươi sâu thẳm quay cuồng như biển lớn, ngay cả hô hấp cũng vội vàng hoảng hốt, bàn tay nắm chặt cổ tay cô vừa vội lại vừa dùng sức, giống như... giống như rất sợ cô chạy vậy...

Kỳ Nguyệt không ngờ Cố Hoài lại đột nhiên xuất hiện, nhất thời ngây dại: "Cậu..."

Hô hấp của Cố Hoài còn chút dồn dập, đôi mắt u ám khóa chặt cô, bàn tay nắm cổ tay cô lại siết chặt thêm mấy phần: "Chạy cái gì?"

Kỳ Nguyệt theo bản năng nuốt nước miếng, nhỏ giọng đáp: "A? Không... không chạy mà... Tớ nói có chuyện... thật sự có chuyện... Tớ cho heo ăn..."

Kỳ Nguyệt vừa nói vừa lúng túng nhìn cổ tay đang bị Cố Hoài nắm chặt: "Ừm... Cậu... Tay..."

Tay còn lại của Cố Hoài dùng sức nhéo mi tâm một cái, hơi thở dồn dập thoáng hòa hoãn mấy phần, nhưng cái tay nắm tay Kỳ Nguyệt vẫn không có ý muốn buông ra.

Kỳ Nguyệt: "..."

Hả... Tình huống gì đây vậy?

"Hưu... Hưu thần...?"

Tận đến lúc giọng của Trần Cảnh vang lên, Kỳ Nguyệt mới nhớ bên cạnh còn người khác.

Cố Hoài cuối cùng cũng buông cổ tay cô, đôi mắt lạnh lùng thoáng liếc qua Trần Cảnh.

"Hai người..." Trần Cảnh nhìn Cố Hoài, lại nhìn sang Kỳ Nguyệt, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ hai người này cãi vã chuyện gì sao?

Nhưng bầu không khí giữa hai người lại không giống có chuyện...

Trần Cảnh ngược lại không có hứng thú với chuyện này, anh ta có hứng thú với Cố Hoài hơn.

Dẫu sao Cố Hoài sẽ trở thành lão đại trong tất cả hạng mục của họ sau khi nhậm chức.

Khó khăn lắm mới có cơ hội gặp riêng vị lão đại này, Trần Cảnh không chú ý việc khác, vội lấy di động ra, nắm chặt cơ hội bắt chuyện: "Cậu là Hưu thần đúng không! Nghe danh đã lâu! Tôi là nghiên cứu viên của viện nghiên cứu khoa học NT, tên là Trần Cảnh, sau này chúng ta sẽ là đồng nghiệp, trước kia tôi luôn muốn cùng cậu thảo luận một số học thuật, nhưng vẫn luôn không có cơ hội..."

"Trần Cảnh..." Cố Hoài nhìn sang Trần Cảnh một cái, không cự tuyệt mà mở miệng, "Chờ một chút."

Nói xong, anh nhìn sang Kỳ Nguyệt.

Kỳ Nguyệt cho heo ăn có chút vội vàng, áo blouse cũng tùy ý mặc lên, quên mất xoắn ống tay dài, vào lúc này cô đang bưng thức ăn cho heo, có hơi sửng sờ.
Cố Hoài đưa tay ra, tỉ mỉ giúp cô xoắn ống tay áo của tay đang cầm thức ăn cho heo.

Kỳ Nguyệt: "...?"

Xoắn xong một tay áo, Cố Hoài nhìn cô nói: "Đưa tay kia."

Kỳ Nguyệt ngơ ngác trong nháy mắt, đưa tay kia ra theo phản xạ.

Sau đó, Cố Hoài giúp cô xoắn cả tay áo còn lại.

Sau khi giúp cô xoắn tay áo xong, anh cầm lấy thau thức ăn trong tay cô, bắt đầu giúp cô cho heo ăn.

Kỳ Nguyệt: "...!?"

Ơ cái này...

Tình huống gì đây vậy...

Đại thần làm vậy nghĩa là?

Trong lúc đầu óc Kỳ Nguyệt vẫn đang mờ mịt, Cố Hoài vừa tao nhã cho heo ăn, vừa nhìn sang Trần Cảnh nói một câu: "Xin lỗi, chờ một chút, chờ tôi giúp bạn gái tôi cho heo ăn xong đã."

Trần Cảnh: "..."

Kỳ Nguyệt: "..."

....

Lần đầu tiên có nam chính tuyên thệ chủ quyền ở chuồng heo! Hoài tể quả nhiên khác người!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 196: Không phải có qua có lại


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Chờ tôi giúp bạn gái tôi cho heo ăn xong đã...

Cho heo ăn...

Giúp bạn gái...

Đầu Kỳ Nguyệt nhất thời hơi ong ong.

Việc Cố Hoài giúp cô cho heo ăn và câu nói kia của anh đều khiến cô đần mặt ra.

Trần Cảnh nhìn Cố Hoài thành thạo giúp Kỳ Nguyệt cho heo ăn mà ngây ra như phỗng...

Kỳ Nguyệt là... bạn gái của... Cố Hoài?

Trần Cảnh há miệng th* d*c, không nói nên lời, sững người một hồi mới kịp tiêu hóa cái tin tức chấn động này.

Kỳ Nguyệt có bạn trai? Hơn nữa đối phương là Cố Hoài...

Cho nên... Lần này Kỳ Nguyệt tham gia thi đấu đồng đội hỗn hợp, chẳng lẽ vì đã hẹn trước với Cố Hoài?

Còn tối hôm đó nữa, sở dĩ Kỳ Nguyệt bắt chuyện với anh ta, là vì đề tài anh ta nói... đều xoay quanh Cố Hoài...

Trần Cảnh vẫn cảm thấy khó tin, trước kia anh ta từng nghe một số tin đồn về Cố Hoài, nghe nói vị lão đại không dính khói lửa phàm tục này đã yêu đương, còn khoe khoang vài lần, không ngờ... bạn gái trong lời đồn của Cố Hoài lại là Kỳ Nguyệt...

Dù anh ta có tự phụ đến đâu cũng sẽ không cho rằng Kỳ Nguyệt coi trọng mình khi đã có bạn trai là Cố Hoài.

Nhớ đến đủ loại cảnh cáo của mình đối với Kỳ Nguyệt, sắc mặt Trần Cảnh xanh trắng một trận, quả thực hận không thể đào một cái lỗ ngay tại chuồng heo để chui vào.

"Khụ, nếu tiến sĩ Cố có việc... Vậy... Tôi không quấy rầy nữa..."

Trần Cảnh không muốn ở đây thêm giây phút nào nữa, vội nói xong rồi chạy đi, không muốn quấy rầy lão đại cho heo ăn.

Sau khi Trần Cảnh rời khỏi, chỉ còn lại Kỳ Nguyệt với Cố Hoài, ờm... còn cả heo đang hì hục ăn trong chuồng.

Kỳ Nguyệt ngơ ngác nhìn Cố Hoài, chàng trai trước mặt đẹp như tranh vẽ, dáng người cao gầy, ngón tay thon dài tựa như một tác phẩm nghệ thuật...

Dù cho heo ăn vẫn cao quý ưu nhã như vậy...

Cô có cảm giác heo dường như ăn vui vẻ hơn thường ngày...

Trần Cảnh đi rồi, hai người đều không mở miệng, không khí nhất thời lâm vào trầm mặc lần nữa.

"Khụ, nó... hình như nó rất thích cậu..." Kỳ Nguyệt tìm đề tài để nói.

Tuy rằng trước kia cô và Cố Hoài không chỉ một lần "có qua có lại", nhưng câu nói vừa rồi của Cố Hoài vẫn khiến cô có chút xấu hổ và chột dạ.

Người nói vô tình người nghe hữu ý, dù sao nay đã khác xưa, có thể đại thần chỉ đơn thuần muốn giúp cô giải vây, nhưng hiện giờ cô đối với đại thần đã không còn đơn thuần nữa rồi...

Kỳ Nguyệt xua đi suy nghĩ lung tung trong đầu, cố điều chỉnh tâm lý, sau đó ho nhẹ một tiếng, mở miệng nói: "Ừm... Đại thần, cảm ơn cậu... Lại phiền cậu hỗ trợ rồi..."

Cố Hoài đang thành thạo cho heo ăn nghe vậy thì hơi khựng lại, nhìn thoáng qua Kỳ Nguyệt: "Hỗ trợ?"

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu: "Đúng vậy... Nếu không nhờ cậu nói.. Thì không biết Trần Cảnh còn dây dưa đến khi nào... Cho nên tớ phải cảm ơn đại thần cậu có qua có lại!"

Động tác của Cố Hoài dừng một chút, không nhanh không chậm đáp: "Chỉ sợ Kỳ tổng hiểu lầm rồi."

Kỳ Nguyệt lộ vẻ khó hiểu: "Hiểu lầm?"

Con ngươi sâu thẳm nhìn về phía cô gái, nhàn nhạt mở miệng: "Không phải có qua có lại."

Kỳ Nguyệt hơi nhíu mày, hỏi lại theo bản năng: "Không phải có qua có lại... Vậy... Là cái gì...?"

Cố Hoài bình thản đáp: "Phòng vệ chính đáng."

Kỳ Nguyệt: "...!"

Phòng... Phòng vệ chính đáng...

Đại não Kỳ Nguyệt ong một tiếng, đột nhiên trở nên trống rỗng, sao cô đột nhiên lại không hiểu cái thành ngữ "phòng vệ chính đáng" này nhỉ?
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 197: Liên minh cẩu độc thân có nguy cơ tan vỡ!


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Nhìn biểu cảm kinh ngạc của thiếu nữ, giọng điệu Cố Hoài hơi lạnh: "Thư kí nhỏ vừa lên chức, Kỳ tổng liền đổi ý nhanh như vậy?"

Kỳ Nguyệt choáng váng: "Vừa lên chức? Nhưng khi nãy tớ... tớ chỉ muốn nói rõ lòng mình mà thôi..."

Phản ứng của Cố Hoài như thể rất đương nhiên: "Có vấn đề gì sao?"

Kỳ Nguyệt: "..."

Có vấn đề! Quá có vấn đề ấy chứ!

Tình tiết phát triển này khiến cô thực sự không thể hiểu nổi...

"Nếu nói có vấn đề, vậy thì là cách thức tỏ tình của Kỳ tổng không đúng." Cố Hoài chậm rãi nói.

"Cách thức của tớ không đúng? Không đúng chỗ nào...?" Kỳ Nguyệt mờ mịt.

Cố Hoài nhìn cô một cái: "Còn nhớ lần chúng ta chơi nói thật hay mạo hiểm không, lần ấy cậu tỏ tình với tớ thế nào?"

Kỳ Nguyệt lẩm bẩm: "Lần chơi nói thật hay mạo hiểm...?"

Hình như lần đó cô chỉ nói một câu mà thôi, không có nội dung hay chuẩn bị gì cả...

Cho nên Kỳ Nguyệt vẫn nhớ rõ, vì thế đáp lại theo bản năng: "Lúc ấy tớ chỉ nói một câu... Cố Hoài... Tớ thích cậu... Cậu nguyện ý làm bạn trai tớ không..."

Chỉ là một câu ngắn ngủn, nhưng Cố Hoài lại nghe cực kì nghiêm túc, nghiêm túc nghe từng chữ một.

Cô gái vừa dứt lời, một giọng nói khàn khàn mát lạnh đáp lại ngay: "Ừm, nguyện ý."

Kỳ Nguyệt: "..."

Nếu nói lần chơi nói thật hay mạo hiểm đó, nghe thấy hai chữ này, tim cô đập nhanh như có gì đó nảy mầm trong lòng; Vậy thì vào lúc này, khi lần nữa nghe hai chữ đó, đóa hoa trong tim cô chợt nở rộ với tốc độ chóng mặt, chốc chốc nối tiếp nhau lan tỏa khắp núi đồi...

Trong lúc Kỳ Nguyệt đang sửng sờ, chuông di động của cô đột nhiên vang lên.

Kỳ Nguyệt bị tiếng chuông làm sực tỉnh, đang lúc cô muốn bắt máy, Cố Hoài hơi nhướng mày, kế đó, anh vươn tay, không nhanh không chậm nắm lấy cổ tay cô...

Lực tay không nặng, thậm chí có thể xem là dịu dàng, nhưng cũng đủ khiến cô không thể tránh thoát.

Kỳ Nguyệt: "...?"

Cố Hoài nắm tay cô, mặt không đổi sắc mở miệng: "Bắt máy đi."

Bắt máy thì bắt máy thôi, sao lại nắm lấy tay cô không buông?

Cổ tay nóng lên từng trận, Kỳ Nguyệt có chút câm nín mà nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tớ không chạy... thật sự không chạy..."

Cố Hoài nhìn cô một cái, hiển nhiên xét thấy biểu hiện lần trước của cô cho nên không quá tin tưởng.

Hai người nhất thời giằng co...

Chỉ còn tiếng heo đang ăn hì hục.

Thấy Cố Hoài không có ý muốn buông ra, cuối cùng Kỳ Nguyệt chỉ có thể duy trì tư thế này mà bắt máy.

"Alo alo alo! Nguyệt bảo! Cậu ở đâu? Cậu đang ở đâu đó?" Vừa bắt máy, liền nghe thấy Tống Thu Thu lớn giọng hỏi.

"Tớ... Tớ đang cho heo ăn..." Kỳ Nguyệt trả lời, không biết tại sao khi nghe thấy giọng của Tống Thu Thu, cô lại cảm thấy hơi chột dạ.

Tống Thu Thu: "Không phải chứ! Tớ cùng Tiểu Đường tìm cậu cả ngày trời, kết quả cậu lại chạy đi cho heo ăn! Đừng quên đêm nay phòng chúng ta có chuyện quan trọng đấy!"

Kỳ Nguyệt: "Chuyện quan trọng?"

Tống Thu Thu: "Đương nhiên là chúc cậu đoạt giải quán quân, còn kỉ niệm ba năm thành lập Liên Minh Cẩu Độc Thân của chúng ta nữa! Cậu đừng quên đấy!"

Kỳ Nguyệt: "A... Được... Tớ biết rồi..."

...

Sau khi cúp máy, Kỳ Nguyệt có chút ngượng ngùng nhìn sang Cố Hoài: "Là Thu Thu gọi... Lát nữa phòng bọn tớ có tiệc..."

Giọng Tống Thu Thu quá lớn, Cố Hoài cũng nghe rõ đoạn đối thoại vừa rồi, anh ý vị thâm trường mở miệng: "Kỉ niệm ba năm thành lập Liên Minh Cẩu Độc Thân?"
Kỳ Nguyệt: "À, ừ..."

Cố Hoài hơi nhướn mày, nhẹ giọng hỏi: "Vậy cậu vẫn đi sao?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 198: Không muốn làm người


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Vậy cậu...

Vẫn đi sao...

Vào giây phút này, ánh mắt mê hoặc của Cố Hoài khiến Kỳ Nguyệt suýt chút nữa đã nhịn không được mà muốn gọi cho Tống Thu Thu để giải tán Liên Minh Cẩu Độc Thân.

Kỳ Nguyệt: "...!"

Bình tĩnh! Bình tĩnh nào!

Kỳ Nguyệt miễn cưỡng chống đỡ sự dụ hoặc của sắc đẹp, đau khổ vò đầu.

Đi hay không đi đúng là một vấn đề nan giải...

Hội trưởng của liên minh như cô lại phản bội tổ chức là sao?

Kỳ Nguyệt đau đầu suy nghĩ, chỉ đành nói: "Khụ, chuyện này xảy ra hơi bất ngờ... Có thể cho tớ một ít thời gian, sắp xếp lại... sắp xếp lại giáo vụ không?"

Cô nghĩ cần phải giải thích với hai vị giáo chúng kia...

Kỳ Nguyệt vội nói thêm: "Đương nhiên, tất cả mọi việc thành như vậy đều là lỗi của tớ, lỗi của tớ..."

Thật ra cô rất muốn mắng người, tuy rằng cô đột nhiên tỏ tỉnh, nhưng Cố Hoài... anh đồng ý càng đột ngột hơn cô đấy!

Nghe câu "sắp xếp lại giáo vụ", khóe miệng Cố Hoài khẽ cong lên: "Được."

Kỳ Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, kế đó... cô theo bản năng nhìn về cổ tay mình... vẫn bị Cố Hoài nắm chặt như cũ...

Cố Hoài nương theo tầm mắt cô nhìn sang, đầu ngón tay anh lướt trên tay thiếu nữ rồi buông lỏng, chậm rãi nói: "Kỳ tổng..."

Kỳ Nguyệt: "Hả... hả?!"

Cố Hoài: "Lần sau tỏ tình, đừng chạy nhanh như thế, ít nhất..."

Cố Hoài dừng một chút, lộ ra nụ cười khiến người ta chìm đắm: "Ít nhất chờ tớ nói xong câu đồng ý đã."

Kỳ Nguyệt: "..."

Được rồi, giải tán đi!

Cô không muốn làm người nữa!

...

Quán nước trước cổng đại học A.

"Nguyệt bảo! Nguyệt bảo! Cậu đang nghĩ gì đó?" Tống Thu Thu xua xua tay trước mặt Kỳ Nguyệt.

Tô Tiểu Đường gắp cho cô một miếng thịt ba chỉ: "Có phải thi đấu mệt quá không?"

Kỳ Nguyệt: "À, không có..."

Không phải thi đấu mệt mỏi, mà là làm người mệt mỏi quá!

Họ tuyệt đối không biết cô vì cái liên minh này mà gặp áp lực lớn thế nào đâu!

Tống Thu Thu cho rằng Kỳ Nguyệt đang buồn vì chuyện ba mẹ nên vỗ nhẹ vai cô, dời đi sự chú ý của cô: "Tới đây tới đây tới đây! Nguyệt bảo, Tiểu Đường! Làm một ly đi! Chúc mừng kỉ niệm ba năm thành lập Liên Minh Cẩu Độc Thân của chúng ta! Mưa gió đồng hành, không rời không bỏ!"

Tô Tiểu Đường: "Cạn ly cạn ly!"

Nghe câu "mưa gió đồng hành, không rời không bỏ", lời Kỳ Nguyệt vừa đến miệng đã nuốt ngược vào trong.

Haiz...

"Hallo! Các cậu cũng ăn liên hoan ở đây sao!"

Lúc này, phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc.

Người nói là Giang Lãng, bên cạnh còn có Lăng Phong với Cố Hoài.

"Trùng hợp thế! Chi bằng ghép bàn đi!" Giang Lãng cười tủm tỉm.

Nhìn thấy Cố Hoài, Kỳ Nguyệt suýt chút nữa đã bị sặc, cô ho khan một trận: "Khụ khụ..."

"Ai muốn ghép bàn với cậu chứ? Hôm nay là ngày trọng đại của phòng bọn tôi!"

"Phụt, kỉ niệm ba năm thành lập Liên Minh Cẩu Độc Thân đúng không? Vậy thì đúng lúc nha! Đều là cẩu độc thân vạn năm, đúng lúc gặp nhau, nhiều người náo nhiệt mà!"

Không đợi nhóm Tống Thu Thu đồng ý, Giang Lãng đã tự kéo ghế ngồi xuống.

Tống Thu Thu chống hông, đang muốn đuổi người thì Cố Hoài hỏi: "Có thể quấy rầy các cậu không?"

Tống Thu Thu sáng mắt lên: "A! Đại thần cũng muốn ngồi cùng nhau sao? Không quấy rầy! Đương nhiên không quấy rầy! Nhiều người càng náo nhiệt! Hôm nay trừ kỉ niệm ra, chúng tôi còn chúc mừng Nguyệt bảo đạt giải quán quân, giải nhất này do cậu và Nguyệt bảo cùng lấy, đúng lúc có thể ăn mừng cùng nhau!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 199: Không đơn thuần như vậy


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cố Hoài còn chưa nói gì, Tống Thu Thu đã đùng đùng giúp anh tìm lý do.

"Ha ha ha! Vậy chúng tôi không khách khí nữa! Quả nhiên để Cố Hoài nói chuyện rất đúng đắn!" Lăng Phong ngồi xuống, vui vẻ ăn chùa uống chùa.

Giang Lãng chống cằm, hơi câm nín: "Tôi nói này, các cậu phân biệt đối xử quá đi! Luận về nhan sắc hay nội hàm, tôi với Cố Hoài có gì khác nhau đâu chứ?"

Tống Thu Thu bày ra vẻ khó tin: "Khác thứ cậu vừa nói đấy!"

Giang Lãng: "Tống Thu Thu! Cậu..."

Thấy hai người lại sắp cãi nhau, Lăng Phong giơ ly lên giảng hòa: "Thôi thôi, đều là cẩu độc thân vạn năm, hà tất gì gây tổn thương cho nhau! Chúng ta cạn một ly đi! Độc thân vui vẻ!"

"Cạn ly cạn ly! Tôi yêu độc thân! Độc thân vui vẻ!

Giang Lãng để ý thấy Kỳ Nguyệt và Cố Hoài vẫn chưa uống, Kỳ Nguyệt hình như bị dị ứng cồn, vậy Cố Hoài thì sao?

"Cố Hoài, sao cậu lại không uống?" Giang Lãng thuận miệng hỏi.

Kỳ Nguyệt ngẩng đầu nhìn sang phía Cố Hoài.

Cố Hoài bình tĩnh nhìn thoáng qua Kỳ Nguyệt, không nhanh không chậm đáp: "Dưỡng sinh."

Khóe miệng Giang Lãng hơi co quắp: "Đệch, có nhầm không vậy? Cậu đang ở tuổi xuân phơi phới mà lại sống như các cô các chú thế, nếu tiếp tục như vậy, cậu sẽ độc thân cả đời thật đấy!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Bạn học hai điểm, tôi khuyên cậu đừng nên lập flag* bừa.

(*) Lập flag: Ngôn ngữ mạng của Trung Quốc, ý chỉ hùng hồn nói trước một việc gì đó, song kết quả lại ngược với mong đợi.

Lúc này, dư quang trong mắt Tô Tiểu Đường nhìn thoáng qua huy chương trong balo của Kỳ Nguyệt.

"Oa! Nguyệt bảo! Đây là huy chương của cậu sao! Mau cho tớ xem với!" Tô Tiểu Đường hưng phấn nói.

Lúc này Kỳ Nguyệt đang kinh hồn bạt vía nên không nghĩ nhiều, trực tiếp đưa huy chương cho Tô Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường cẩn thận nhận lấy huy chương rồi quan sát, vừa xem vừa ước lượng: "Trông rất nặng, có phải làm từ vàng ròng không?"

"Cậu nghĩ gì vậy! Sao có thể là vàng ròng! Nhiều nhất được mạ vàng thôi! Nếu là vàng ròng thì Nguyệt bảo đã sớm phát tài rồi..." Tống Thu Thu đang nói, đột nhiên phát hiện có điểm không đúng, vì thế sờ sang dây đeo, "Ơ? Tớ nhớ dây đeo huy chương của tuyển thủ nữ màu đỏ mà, sao lại biến thành màu lam rồi?"

Tô Tiểu Đường nghe vậy mới chợt nhận ra: "Ừ nhỉ, tớ cũng nhớ của Nguyệt bảo màu đỏ, đại thần mới là màu lam."

"Nguyệt bảo, có phải cậu cầm nhầm cái của đại thần rồi không?" Tống Thu Thu thuận miệng hỏi.

Giang Lãng với Lăng Phong đang bận uống rượu ăn thịt nướng, không để ý nhiều đến màu sắc của dây đeo.

Chỉ có Kỳ Nguyệt, tim cô nhảy mạnh lên một cái.

Tuy lúc cô và đại thần trao đổi huy chương chỉ vì đơn thuần muốn lưu lại kỉ niệm cho nhau, nhưng bây giờ ngẫm lại, hành vi đó nhìn sao cũng có chút mập mờ, nếu bọn họ biết thì có nghi ngờ gì không?

Kỳ Nguyệt trộm nhìn sang Cố Hoài theo bản năng, thấy biểu cảm của anh vẫn rất điềm tĩnh, không có ý muốn mở miệng, rất chi là phối hợp.

Nói cho cô thời gian sắp xếp lại "giáo vụ" thì cho thật, anh vẫn chưa nói gì cả.

Kỳ Nguyệt không có cách nào, xem ra cắm "hai đao" lên người chị em chí cốt là điều không thể tránh khỏi rồi...

Đúng lúc cô vẫn chưa biết mở miệng về chuyện đó thế nào, nếu để họ hiểu lầm thì cũng tốt...

Nghĩ đến đây, Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, quyết định ăn ngay nói thật: "Ặc, không phải, không phải cầm nhầm, tớ cùng đại thần đổi huy chương với nhau..."
Tống Thu Thu hơi sửng sốt, sau đó chuyển sang kích động: "Oa! Đại thần tốt quá đi mất! Thế mà lại trao đổi huy chương với cậu!"

"Đúng vậy đúng vậy, kỉ niệm này có ý nghĩa quá đi!" Tô Tiểu Đường cũng hâm hộ.

Giang Lãng cầm xiên thịt dê, bĩu môi nói: "Chỉ là một tấm huy chương thôi mà? Loại huy chương này trong nhà Cố Hoài nhiều không đếm xuể, có gì đâu mà phải ngạc nhiên!"

"Cậu thì biết cái rắm!" Tống Thu Thu trợn mắt trừng Giang Lãng, không thèm để ý đến cậu ta mà quay sang nói với Kỳ Nguyệt, "Ha ha Nguyệt bảo, tuy chỉ là một đại hội thể thao, nhưng cậu tham gia không phải vô ích đâu. Không chỉ đè đầu Kỳ Trăn, khiến phát cuối của cô ta bắn trượt bia, mà còn lấy được huy chương của đại thần!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Nhìn phản ứng của họ, Kỳ Nguyệt bị làm cho nghẹn họng.
Thế mà các cậu vẫn không chịu nghĩ nhiều???

Tớ và đại thần không đơn thuần như các cậu nghĩ đâu...

Xem ra, ấn tượng rằng trong đầu cô chỉ có khoai tây đã ăn sâu bén rễ vào tiềm thức của mọi người rồi.

Nói thế nào nhỉ, thật ra Tống Thu Thu không nói sai, nếu bỏ đi vài chữ của câu cuối cùng...

....

Các bảo bối Thất Tịch vui vẻ moah moah!!!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 200: Ánh trăng trên cao


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Đúng rồi, nghe bảo ngày mai trường chúng ta sẽ tổ chức ngày hội nghề nghiệp. Sắp tốt nghiệp rồi, các cậu đã có dự định gì chưa? Định về quê hay ở lại thành phố A?" Tống Thu Thu vui vẻ hỏi.

Tô Tiểu Đường giơ xiên thịt nướng, vừa ăn vừa cười đáp: "Tớ muốn ở lại thành phố A, tớ định ngày mai sẽ tìm công ty!"

Lăng Phong phụ họa: "Tôi là dân thành phố A, chắc cũng ở lại đây!"

Tống Thu Thu thở dài: "Các cậu đều tính xong rồi sao? Tôi vẫn chưa biết... Ba mẹ muốn tôi về nông trường... Tôi lại muốn phóng túng ở bên ngoài... À không... rèn luyện ở bên ngoài..."

Giang Lãng cười chế nhạo: "Yo, cậu còn là một chủ nông trường cơ!"

"Sao, không được à?" Tống Thu Thu trừng cậu ta, "Cậu thì sao?"

Giang Lãng lắc lắc chai bia: "Haiz, tôi ấy à... Thà chết già trong rượu và hoa, chứ không chịu quy lụy trước xe ngựa."(*)

(*)Hai câu thơ lấy từ Đào Hoa Am Ca của Đường Dần.

Tống Thu Thu liếc cậu ta một cái: "Nói tiếng người!"

Giang Lãng lắc lắc chai bia: "Tôi chỉ muốn chơi, không muốn làm việc."

Khóe miệng Tống Thu Thu hơi co giật: "Cậu mơ cũng đẹp đấy!"

Giang Lãng bày ra vẻ rất đương nhiên: "Tôi thế nào? Tôi thích mơ trúng vé số, cả đời không đi làm đấy, giấc mơ này quá đáng lắm sao? Tôi cũng đâu muốn ánh trăng trên cao!"

Say rượu, Giang Lãng hớn hở ngồi xuống đất khoác vai Cố Hoài: "Lão Cố, cậu thấy tớ nói có đúng không? Lão Cố, cậu thì sao, cậu muốn gì?"

Cố Hoài nhàn nhạt đáp: "Ánh trăng trên cao."

Giang Lãng: "..."

Giang Lãng ngây ngẩn, qua mấy giây mới lầu bầu: "Cậu đâu có uống rượu, sao trông còn say hơn cả tớ thế? Tớ đang hỏi công việc của cậu mà, cậu chắc chắn đến NT rồi chứ?"

Fan cứng của Cố Hoài - Tống Thu Thu lập tức nói: "Ánh trăng trên cao thì sao, người phàm như cậu sao có thể hiểu mong muốn của đại thần chứ!"

Kỳ Nguyệt ngồi bên cạnh trầm mặc, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, vùi đầu uống nước trái cây. Không biết có phải ảo giác của cô hay không, hình như lúc Cố Hoài nói "ánh trăng trên cao", ánh mắt khi nhìn cô lại ngập vẻ ưu tư trầm lắng phức tạp...

Tô Tiểu Đường kích động sáng mắt: "NT? Chính là viện nghiên cứu khoa học NT huyền thoại, nơi tập trung vô số lão đại trong truyền thuyết, còn được xưng là nhà thương điên sao? Lão đại định đến NT ư? Thật lợi hại!"

Giang Lãng đắc ý khoe khoang: "Lúc cậu ấy vừa về nước, viện trưởng của NT đã nhìn chằm chằm cậu ấy rồi, nhưng hồi đó cậu ấy lấy lý do học tiến sĩ ở đại học A để từ chối, sau đó cứ ba năm ngày, viện trưởng NT lại chạy đến tìm cậu ấy một lần..."

"Vậy khi nào đại thần mới nhậm chức?" Tống Thu Thu hỏi.

"Còn tùy." Cố Hoài không nói rõ cụ thể, nhưng hẳn sẽ đến NT.

Dù Kỳ Nguyệt đã sớm biết rồi, nhưng chính tai nghe Cố Hoài nói, tâm trạng cô vẫn có chút phức tạp, quả nhiên đại thần vẫn phải đến NT.

"Bạn học khoai tây thì sao?" Lăng Phong tò mò hỏi.

Không đợi Kỳ Nguyệt đáp, Tống Thu Thu đã buông tay: "Cần gì phải hỏi! Không cần nói cũng biết! Chắc chắn cậu ấy sẽ về quê! Nguyện vọng của cậu ấy là chấn hưng nông thôn, người người nhà nhà ấm no hạnh phúc! Đúng không Nguyệt bảo?"

Kỳ Nguyệt vẫn chìm trong suy nghĩ nên hơi thất thần, Tống Thu Thu thấy đêm nay cô luôn không tập trung thì khó hiểu: "Nguyệt bảo, cậu nghĩ gì vậy?"

Kỳ Nguyệt lấy lại tinh thần, bật thốt lên: "Khụ, không sai, tìm kiếm chân lý khoa học, kế thừa sức mạnh tri thức, đảm đương chấn hưng nông thôn bằng khoa học công nghệ, tiến đến cánh đồng hi vọng, nối gót ông cha tạo lập tương lai xán lạn."
Ừm...

Sắp tốt nghiệp rồi...

Cho nên tình yêu của cô và đại thần... Còn chưa bắt đầu thì đã sắp phải kết thúc...

...

(Hết quyển 1)
 
Back
Top Bottom