Thái tử Uy Hoảng giọng điệu hận rèn sắt không thành thép, nói với Tĩnh Vương.
"Nếu nói đến điểm nổi bật của nàng, thì chính là diện mạo xinh đẹp.
Quang Khải chính là anh hùng khó qua ải mỹ nhân."
Quang Khải liếc Thái tử.
"Nàng cũng có nhiều điểm tốt mà, hoàng huynh!
Nàng lớn lên cùng chúng ta, mà huynh đánh giá nàng chỉ vậy thôi sao?
"
Thái tử nhướng mày nhìn Quang Khải.
"Vậy đệ nói xem, Cô nên đánh giá nàng thế nào?
Nhóm người chúng ta, chỉ có ba cô nương.
Xét về lễ nghi, phong thái hoàng gia, ai qua được Thục Trinh?
Xét về tài hoa, tư thái đoan trang, nàng có thể so với Phụng Dương được hay sao?
Nữ nhân quan trọng nhất là cốt cách, tư thái, tài học.
Vẻ ngoài rực rỡ, không có ích.
Quang Khải, không lẽ đệ không nhớ, tự cổ chí kim, mỹ nhân luôn đi kèm tai họa hay sao?"
Quang Khải vì ngạc nhiên trước phản ứng của Thái tử mà nhất thời bất động.
Trước giờ đối với việc hắn yêu thích Uyên Hàn, Thái tử luôn lấy thái độ nhắm một con mắt, mở một con mắt, chưa bao giờ răn dạy nặng lời như hôm nay.
Quốc Khang cũng có phần kinh ngạc.
Thái tử trước giờ là người ôn hòa, bao dung, yêu thương huynh đệ, hiếm khi thể hiện thái độ không bằng lòng.
Có lẽ, do những lời quả quyết "không phải nàng thì không được" của Quang Khải ngày hôm nay, đã làm cho Thái tử nổi lên cảnh giác trong lòng.
Nghĩ vậy, liền lên tiếng hòa giải.
"Quang Khải, lần này ta đứng về phía Thái tử.
Chúng ta là người làm đại sự, đệ không nên đặt nặng vấn đề nữ nhi tình trường.
Những lời của đệ vừa rồi, nếu để bệ hạ nghe được, sẽ không đơn giản chỉ là mấy lời răn dạy như Thái tử đâu.
Thái tử, Quang Khải còn trẻ, còn nhiều vấn đề chưa nghĩ đến nơi đến chốn.
Những lời hôm nay của người, tin rằng đã đủ cho đệ ấy tự mình suy ngẫm.
Thôi được rồi!
Huynh đệ chúng ta đã lâu chưa tụ họp, đợi lát nữa yết kiến bệ hạ xong, chúng ta cùng uống vài chung, được không?"
Có Quốc Khang đứng giữa, không khí giữa ba huynh đệ nhanh chóng hòa hợp trở lại.
Tuyển tú lần này kéo dài hơn một tháng.
Đến cuối mùa hè, kết quả đã được công bố.
Ngũ cô nương nhà An Sinh Vương - Trần Thị Thiều, chính thức tứ hôn cho Thái tử Trần Uy Hoảng làm chánh phu nhân.
Cô nương nhà Xa kị Thượng tướng quân - Vũ Thị Ngọc Lan trở thành thiếp thất đầu tiên của Thái tử.
Cô nương nhà Kinh sư đại an phủ sử - Trần Thụy Mai, tứ hôn cho Tĩnh Vương Trần Quốc Khang thành chánh phu nhân.
Sau khi thành hôn liền trở lại đất phong.
Còn lại, cô nương nhà Chủ thư thị Ngự sử - Lê Uyên Hàn, nạp thành thiếp cho Tam hoàng tử Trần Quang Khải.
~~~~~~~~~~~
Từ ngày lấy được Uyên Hàn, Quang Khải vô cùng sủng ái nàng, so với trước kia, chỉ có hơn chứ không kém.
Một buổi chiều, Thuận Thiên hoàng hậu cho gọi Quang Khải hoàng tử đến hầu chuyện.
Hoàng hậu căn dặn cung nhân mang mấy món hắn thích lên.
Bà nhìn con trai mặt mày sáng láng, rất có tinh thần, hẳn là cuộc sống không tệ, hài lòng lên tiếng.
"Quang Khải xem ra rất hài lòng với tân nhân?"
Quang Khải gắp thức ăn cho bà trước, rồi mới tự gắp cho mình.
"Nhi thần rất tốt!
Tạ mẫu hậu quan tâm!"
Hỏi han một hồi, Hoàng hậu mới vào chủ đề chính.
"Quang Khải, dạo này con và Phụng Dương có qua lại chăng?"
Quang Khải nghe đã thành quen.
Tuy hoàng cung đã có thêm hai tiểu công chúa, nhưng sự ân sủng của Thái Tông và Hoàng hậu đối với Phụng Dương không hề suy giảm.
Hắn cung kính đáp.
"Bẩm, từ khi thành thân, nhi thần chưa gặp lại nàng."
Hoàng hậu nhìn hắn một hồi, bưng ly trà, chậm rãi nói.
"Không giấu gì Quang Khải, nàng chính là chánh phu nhân mà bệ hạ và ta đã định sẵn cho con.
Sang năm nàng đủ tuổi cập kê, bệ hạ sẽ tứ hôn cho con.
Phụng Dương là một cô nương tốt.
Nếu có thời gian, con nên qua lại, bồi dưỡng tình cảm với nàng."
Quang Khải nghe Hoàng hậu nói, dừng lại vài giây, trong đầu thoáng hiện lên ký ức hắn gặp nàng ở đại hôn của Thái tử.
Vì cùng nhau lớn lên, mà bên cạnh hắn lúc nào cũng có một Uyên Hàn hoạt sắc sinh hương, nên hắn chưa bao giờ nhìn kỹ nàng.
Nàng trong lúc hắn không chú ý, đã lặng lẽ trưởng thành, trở thành một thiếu nữ yêu kiều.
Ngày hôm đó gặp Cẩn Ninh sau một thời gian, Quang Khải thoáng giật mình.
Đó là lần đầu tiên hắn thấy nàng trang điểm và mặc chính trang của công chúa.
Nàng cao lên nhiều so với trí nhớ của hắn.
Mái tóc đen dài như thác, óng ả, mượt mà.
Một đôi mắt to đen láy, trong veo, ánh nhìn lấp lánh tựa như chứa ngàn tinh tú.
Gương mặt bầu bĩnh lúc bé đã không còn, thay vào đó là gương mặt đẹp tựa trăng rằm, đúng với lứa tuổi thiếu nữ của nàng.
Bộ cung trang bằng tơ lụa màu hồng phấn, càng làm tôn lên nét nữ tính, duyên dáng của nàng.
Bắt gặp cái nhìn của hắn, nàng chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, gật đầu xem như chào hỏi, rồi tiếp tục theo mẫu thân dự tiệc.
Tư thái thong thả, đoan trang, lễ nghi vô cùng chuẩn mực.
Nếu nói Lê Uyên Hàn là một bông hoa mẫu đơn lộng lẫy, bừng bừng hào quang, đầy quyến rũ thì đối lập, Trần Cẩn Ninh chính là một đóa hoa sen thanh khiết, nội liễm và thanh tao.
Hắn từ lúc hiểu chuyện đã luôn yêu thích Uyên Hàn, nhưng hắn cũng hiểu, tầm quan trọng của vị trí chánh phu nhân trong một gia đình.
Người mà phụ hoàng và mẫu hậu của hắn đã chọn, hắn có thể tin tưởng.
Hắn cẩn trọng đáp lại Hoàng hậu.
"Nhi thần đã biết.
Tạ ơn phụ hoàng và mẫu hậu đã nhọc lòng suy tính cho nhi thần.
Nhi thần sẽ đối xử thật tốt với nàng."
Hoàng hậu nghe được thì hài lòng gật đầu.
"Chánh phu nhân là vị trí quan trọng trong gia tộc.
Người phụ nữ đảm đương vị trí này không chỉ phải có giáo dưỡng tốt, mà còn phải có tố chất của một người trung trinh hiền thục.
Con phải nhớ, một người phụ nữ tệ, sẽ làm hư ba thế hệ.
Vậy nên, bệ hạ và ta cũng đã đắn đo, cân nhắc rất nhiều, lựa chọn cẩn thận.
Nếu con có thể hiểu được, thì thật là tốt."
Quang Khải vô cùng cảm động, hành lễ mà rằng.
"Nhi thần cẩn tuân lời dạy của mẫu hậu."
~~~~~~~~~~
Mấy ngày sau, Cẩn Ninh nhận được bái thiếp của Quang Khải hoàng tử, mời nàng đi du hồ.
Cẩn Ninh lấy làm lạ.
Quang Khải hoàng tử vừa nạp tân nhân, hơn nữa người được gả còn là người trong mộng của hắn.
Sao mới chưa bao lâu đã có nhã hứng mời nàng đi du hồ rồi?
Trong ấn tượng của Cẩn Ninh, nói đến tam hoàng tử Trần Quang Khải, nàng sẽ nghĩ ngay đến ba điều: học vấn uyên bác, giỏi ăn nói kết giao, và có tình cảm sâu sắc với Lê Uyên Hàn.
Trong số các hoàng tử, Quang Khải từ nhỏ đã nổi tiếng là người thông minh, nhạy bén.
Theo Thái phó rèn luyện, hắn nổi bật với khả năng học một biết mười, đặc biệt nhạy cảm với ngôn ngữ.
Nàng từng nghe Thái tử khen, hắn hiện tại không chỉ hiểu được tiếng nói của các bộ tộc ít người, mà còn nói thạo tiếng Phiên và tiếng Mông Cổ.
Tính cách hắn phóng khoáng, thích kết giao bạn bè.
Lần gặp hắn ở đại hôn của Thái tử, nàng quan sát thấy hắn còn có tài ăn nói, giỏi quảng giao; dù còn trẻ tuổi nhưng giao tiếp cùng chư vị đại nhân và các vị thế gia công tử đều rất chu đáo, khéo léo.
Lời mời này, dù lý do là gì, nàng cũng không tiện từ chối, gửi lời đáp ứng.
Chiều ngày hôm sau, Quang Khải sửa soạn tươm tất, đến phủ Thái uý đón Cẩn Ninh.
Nàng bước vào sảnh tiếp khách, thấy Quang Khải đang trò chuyện cùng phụ mẫu của nàng.
Hôm nay hắn mặc trường bào màu trắng, tóc tai gọn gàng, gương mặt anh tuấn, cả người xứng với bốn chữ ngọc thụ lâm phong.
Thấy Cẩn Ninh đã tới, hắn đứng lên chào hỏi với nàng, nói mấy lời khách sáo cùng Khâm Thiên vương và Tuệ Chân phu nhân, rồi cùng nàng rời đi.
Cẩn Ninh mặc một bộ y phục tơ lụa màu xanh ngọc, tóc cài trâm hoa, cả người toát lên vẻ yêu kiều, nhã nhặn của thế gia cô nương.
Nàng đứng bên cạnh hắn, hai người như một đôi bích nhân, trông vô cùng xứng lứa vừa đôi.
Khâm Thiên vương và phu nhân nhìn theo, vô cùng vui vẻ, hài lòng.