Cập nhật mới

Khác Quý Nữ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
358577561-256-k66780.jpg

Quý Nữ
Tác giả: HyVienCoNuong666
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Quý nữ

Tác giả: Hỷ Viên Cô Nương

Thể loại: dã sử, cổ đại, cung đình.

Trạng thái: đang sáng tác.

Bản quyền: Chính chủ đăng trên Wattpad
Số chương: chưa rõ.

Quý Nữ là tác phẩm giả tưởng dựa trên câu chuyện có thật về cuộc đời của Phụng Dương công chúa triều Trần trong lịch sử Việt Nam.

Tác phẩm có nhiều yếu tố dựa trên lịch sử, được mô phỏng, phóng đại, thêm thắt để tăng tính hấp dẫn và giảm cảm giác nặng nề cho đọc giả.

Lưu ý: Các sự kiện, nhân vật trong truyện có phần thay đổi, hư cấu, không đúng với sự kiện lịch sử.

Độc giả muốn biết chính xác sự kiện/nhân vật vui lòng tìm hiểu thêm thông tin trong các phương tiện thông tin chính thống.



viễntưởng​
 
Quý Nữ
Chương 1. Ái nữ phủ Thái uý


Trần Cẩn Ninh bảy tuổi lần đầu được tiến cung cùng mẫu thân.

Hoàng cung xa hoa lộng lẫy, tiểu cô nương nhìn đâu cũng thấy tò mò.

Tuy vậy, nàng chỉ có thể đưa mắt nhìn lướt qua, không thể đặt câu hỏi hoặc dừng chân nhìn lâu.

Theo chân cung nữ vòng qua một cái hồ lớn, đến một nơi gọi là ngự hoa viên.

Giữa hồ có một cái đình lớn, nàng nhìn thấy rất đông người đang tụ tập ở đây.

Mải nhìn, nàng không chú ý, đưa tay đụng trúng mẫu thân đang đi trước.

Tuệ Chân phu nhân dừng lại, mỉm cười, nhắc nhở nhẹ nhàng.

"Cẩn Ninh, đi đứng cẩn trọng, đừng nhìn ngó lung tung nhé con!"

Cẩn Ninh nhỏ giọng thưa vâng.

Phu nhân gật đầu, dắt tay nàng đi tới đình giữa hồ.

Đến nơi, phu nhân cung kính hành lễ.

"Hoàng hậu nương nương thiên tuế.

Chư vị phu nhân cát tường."

Hoàng hậu nhẹ nhàng giơ tay.

"Tuệ Chân phu nhân bình thân."

Tuệ Chân phu nhân tạ ơn đứng lên, nghe hoàng hậu hỏi tiếp.

"Đây phải chăng là ái nữ của phu nhân và Khâm Thiên thái úy?"

Tuệ Chân phu nhân nghe hai từ "ái nữ" không khỏi mỉm cười.

"Thưa vâng.

Cẩn Ninh, hành lễ với nương nương và các vị phu nhân đi con."

Cẩn Ninh tiến lên một bước nhỏ, quy củ hành lễ.

"Tiểu nữ Trần Cẩn Ninh ra mắt Hoàng hậu nương nương, ra mắt chư vị phu nhân.

Nguyện Hoàng hậu nương nương cùng các vị phu nhân ngọc thể an khang, thịnh nhan vĩnh viễn.

Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!"

Tiểu cô nương phấn điêu ngọc mài, vận y phục màu hồng phấn, trông đáng yêu như ngọc nữ trong tranh.

Hai búi tóc nhỏ cài trâm hồ điệp chế tác tinh xảo rung rinh theo từng cử động của nàng.

Tuy giọng nói còn non nớt nhưng động tác hành lễ thuần thục, chuẩn mực.

Hoàng hậu nhìn nàng, không dấu sự ưa thích, lên tiếng.

"Bình thân.

Qua đây cho bổn cung nhìn rõ hơn nào!

Thật là xinh đẹp!

Cẩn Ninh hãy theo mẫu thân học hành chăm chỉ, để lớn lên trở thành một cô nương tài sắc vẹn toàn nhé!

Người đâu!

Lấy khăn tay thêu hoàng oanh của bổn cung ban cho Cẩn Ninh cô nương!"

Cẩn Ninh vui vẻ, cười tươi với hoàng hậu, hành lễ tạ ơn.

Hoàng hậu hài lòng, gật đầu.

Tuyết phu nhân ngồi cạnh cũng ưa thích tiểu cô nương xinh đẹp, lên tiếng.

"Cẩn Ninh có thích bánh táo không?

Chỗ ta còn nhiều, con qua đây, ta lấy cho con."

Cẩn Ninh nghe vậy, đưa mắt nhìn Tuệ Chân phu nhân, thấy phu nhân gật đầu cho phép, mới tiến lại nhận bánh, tạ ơn.

Còn chưa kịp dùng, đã nghe ồn ào, thấy hai cái bóng một lớn một nhỏ xông vào trong đình.

Tiểu hoàng tử vừa xông vào đình đã vội vàng lên tiếng.

"Mẫu hậu!

Tuyết phu nhân!

Bánh táo của nhi thần dùng hết rồi, chỗ hai người còn không?

Cho nhi thần thêm một ít đi!"

Tuyết phu nhân cười, đáp.

"Chỗ ta còn một đĩa nhỏ, nhưng ta vừa ban cho Cẩn Ninh cô nương rồi.

Con dùng món khác, có được không?

Còn nếu nhất quyết muốn bánh táo, con hỏi nàng xem, nàng có muốn chia sẻ cho con không nhé."

Quang Khải quẹt mồ hôi trên mũi, điều chỉnh nhịp thở, rồi xoay người nhìn mọi người trong đình, tìm kiếm.

Xác định được mục tiêu, tiểu hoàng tử liền bước nhanh tới trước mặt nàng, lên tiếng.

"Tiểu muội muội!

Chỗ bánh táo này, có thể chia sẻ cho ta một chút được không?"

Cẩn Ninh nhìn người trước mặt, là một thiếu niên anh tuấn, sáng sủa, trên mặt còn hơi ửng đỏ, chắc là do vừa chạy nhanh đến đây.

Trong cung này, có thể gọi Hoàng hậu nương nương là "Mẫu hậu" thì chỉ có thể là Thái tử và các hoàng tử.

Thiếu niên bên cạnh mặc trang phục có hoa văn rồng bốn ngón, nàng đoán chính là đương kim Thái tử Trần Uy Hoảng.

Vậy thì người này chắc là tiểu hoàng tử Trần Quang Khải.

Nàng đưa tay lấy trong đĩa ra hai cái bánh, gói vào khăn tay của mình, rồi đưa cái đĩa cho Quang Khải.

"Ta chỉ dùng bao nhiêu đây thôi, còn lại cho huynh đó!"

Quang Khải nhận lấy cái đĩa, đa tạ qua loa một tiếng, rồi lại chạy về phía bờ hồ.

Uy Hoảng nhìn đệ đệ mình hành sự lỗ mãng, liền xoay người nói với Cẩn Ninh.

"Quang Khải có chút hấp tấp, muội đừng trách hắn.

Cảm tạ muội đã nhường món ưa thích cho bọn ta.

Ngoài bánh táo, nếu muội còn thích thứ gì khác cứ nói với Cô, Cô cho người mang lên cho muội."

Cẩn Ninh nghe xong, cười đáp.

"Muội không sao đâu ạ!

Tạ ơn Thái tử điện hạ!"

Uy Hoảng hơi ngạc nhiên.

"Sao muội biết ta là Thái tử?"

Cẩm Ninh chậm rãi đáp, tuy giọng điệu còn rất non nớt, dí dỏm nhưng phép tắc không sai sót.

"Phụ thân của muội dạy, nếu có kẻ nào ngoài Thái tử điện hạ dám mặc quần áo hoa văn thêu rồng bốn ngón, chắc chắn sẽ bị chém đầu."

Uy Hoảng nghe xong liền cười.

"Tiểu muội muội thật thông minh!

Đi!

Ta đưa muội đến chỗ bọn ta chơi, nơi này để lại cho các vị phu nhân trò chuyện."

Cẩn Ninh lần nữa nhìn về phía Tuệ Chân phu nhân, phu nhân còn chưa kịp đáp, đã nghe Hoàng hậu lên tiếng.

"Con đi đi!

Ngồi ở đây với chúng ta sẽ buồn chán lắm.

Thái tử để mắt đến các đệ đệ, muội muội của con nhé!"

Uy Hoảng đáp.

"Nhi thần tuân lệnh." – Nói đoạn, đưa tay dắt tay Cẩn Ninh – "Đi nào!

Bên đó còn mấy người nữa, vui lắm!"

Cẩn Ninh chưa kịp hành lễ, chỉ kịp ngoái lại nhìn mấy người Hoàng hậu nói mấy chữ "Tiểu nữ xin phép" rồi bị kéo đi.

Đến bên bờ hồ, thấy một nhóm ba tiểu công tử và hai tiểu cô nương đang chơi đùa với nhau.

Bên cạnh có mấy thái giám và cung nữ đang trông coi bọn họ.

Quang Khải hoàng tử, người vừa mới xin bánh táo từ chỗ nàng, đang đưa đĩa bánh cho một tiểu cô nương mặc váy tím, nhẹ giọng dỗ dành.

"Uyên Hàn, muội đừng khóc nữa!

Ta đem bánh táo lại đền cho muội rồi đây!

Muội nhận đi, đừng khóc nữa!"

Tiểu cô nương lúc này mới ngừng khóc, đưa đôi mắt nai sưng đỏ nhìn Quang Khải, rồi lại nhìn xuống đĩa bánh, chậm chạp cầm lấy, giọng mũi nghèn nghẹt.

"Ta tạm tha cho huynh đó!

Nếu lần sau huynh còn làm hư, làm rơi đồ của ta, ta sẽ không chơi với huynh nữa!"

Quang Khải lại ra sức dỗ dành, không tiếc lời hứa hẹn với tiểu cô nương.

Uy Hoảng nhìn đệ đệ dỗ nữ nhi, cảm giác đau cả đầu.

Tiểu tử này mới mười tuổi đã biết dỗ dành nữ nhân, lớn lên hẳn thành người si tình.

Thái tử đại nhân hắn giọng nhẹ một tiếng, để mọi người nhìn sang, mới lên tiếng.

"Giới thiệu với các ngươi, đây là Cẩn Ninh muội muội, là con gái của Khâm Thiên thái úy.

Cẩn Ninh, muội chào hỏi mọi người đi!"

Cẩn Ninh tự nhiên hành lễ.

"Cẩn Ninh ra mắt các vị tiểu thư, công tử."

Đợi nàng hành lễ xong, Thái tử mới giới thiệu từng người với nàng.

Tam hoàng tử Trần Quang Khải, mười tuổi, một thân y phục xanh lục, hoạt bát, năng động.

Công tử y phục màu nguyệt – con trai của Thượng tướng Nhân Huệ hầu, Trần Khánh Dư, mười một tuổi, cởi mở, phóng khoáng.

Công tử y phục màu xanh thiên thanh – trưởng nam của Trung thư lệnh Tạ đại nhân, Tạ Hành Vân, mười hai tuổi, hiền lành, trầm ổn.

Cô nương áo tím, thứ nữ của Chủ thư thị Ngự sử Lê đại nhân, Lê Uyên Hàn, tám tuổi, xinh đẹp rạng rỡ.

Cô nương áo vàng, tiểu Quận chúa nhà Hưng Đạo Đại vương, Trần Thục Trinh, chín tuổi, dịu dàng, đoan trang.

Cuối cùng, Thái tử Trần Uy Hoảng, mười một tuổi, chính trực, uyên bác.

Do tuổi tác không chênh lệch nhiều nên Cẩn Ninh và nhóm Thái tử thân nhau rất nhanh.

Mỗi người trong bọn họ cũng không thể ngờ, lần gặp gỡ này chính là khởi đầu cho rất nhiều mối lương duyên – nghiệt duyên về sau.
 
Quý Nữ
Chương 2. Phụng Dương Công chúa


Các tiểu cô nương đang cùng nhau xem khăn tay hoàng hậu ban cho Cẩn Ninh.

Các tiểu công tử ngồi kế bên thì cùng tranh luận về bài giảng.

Uy Hoảng khởi đầu câu chuyện.

"Sáng nay Thái phó có đặt một vấn đề.

Có một bầy chuột sống trong một căn nhà.

Ngặt nỗi, căn nhà đó có một con mèo rất dữ trông coi.

Câu hỏi là, nếu bầy chuột muốn sinh tồn trong căn nhà đó, phải làm thế nào?"

Câu hỏi sinh động lôi kéo sự chú ý của cả nhóm cô nương.

Mọi người cùng đăm chiêu suy nghĩ.

Người lên tiếng trước nhất là Uyên Hàn.

Tiểu cô nương nhanh nhảu cho ý kiến.

"Nếu ta là chuột, ta sẽ bỏ đi tìm căn nhà khác sống!

Sao phải ngày ngày sống trong lo sợ như vậy!

Tìm chỗ khác không có mèo mà sống chứ!"

Hành Vân nhẹ giọng khuyên giải.

"Đây cũng là một ý tưởng.

Nhưng, nếu chuột bỏ đi, con người nhìn ra hiệu quả của việc nuôi mèo, rồi nhà nào cũng nuôi mèo, thì lũ chuột biết đi đâu nào?

Hơn nữa, chủ đích của thái phó là muốn chúng ta tìm cách đối phó với con mèo."

Quang Khải cho ý kiến.

"Vậy lũ chuột mỗi lần kiếm ăn liền chia ra hai nhóm.

Một nhóm chạy nhanh thu hút sự chú ý của con mèo, nhóm còn lại thừa cơ con mèo đuổi theo nhóm trước, chui vào kho lấy thức ăn."

Uy Hoảng, Khánh Dư và Hành Vân nghe xong liền gật đầu khen hay.

Khánh Dư nhận xét.

"Giương đông kích tây kết hợp cùng điệu hổ ly sơn, rất hay!

Tam hoàng tử lợi hại!"

Cẩn Ninh do dự, muốn nói lại thôi.

Thục Trinh thấy muội muội nhỏ tuổi nhất nhóm đưa mắt nhìn họ, hỏi nàng.

"Cẩn Ninh, muội có ý kiến gì, cứ nói cho các ca ca, tỷ tỷ cùng nghe nào."

Quang Khải đang được mọi người tán dương, vô cùng đắc ý, thì nghe tiểu cô nương có ý kiến, hơi mất hứng, cũng đưa mắt nhìn sang.

Cẩn Ninh từ từ nói.

"Nếu muội là con mèo, muội sẽ bị lừa một lần thôi, không có lần nữa đâu!

Vậy, những lần sau, lũ chuột sẽ phải làm cách nào?"

Uy Hoảng và Khánh Dư trực tiếp đứng hình trước ý kiến của Cẩn Ninh.

Quang Khải cau mày.

"Vậy muội còn có cách nào hay hơn hay sao?"

Cẩn Ninh lắc nhẹ đầu, mấy con bướm trên trâm cài của nàng cũng rung rinh theo, tăng thêm vẻ đáng yêu cho tiểu cô nương.

"Muội chưa nghĩ ra cách.

Nhưng mà, theo muội, cách để lũ chuột có thể sống tốt là tìm cách đuổi con mèo đi luôn.

Con mèo không thể lúc nào cũng ngốc nghếch bị lừa mãi được."

Hành Vân nghe xong thì bật cười vỗ vai Cẩn Ninh, nói với cả nhóm.

"Ý kiến của Cẩn Ninh, cũng rất đúng!

Giải quyết một vấn đề, là tìm cách giải quyết triệt để nguồn căn sự việc, chứ không nên giải quyết một cách tạm thời.

Tam hoàng tử, chúng ta đưa ra ý kiến không phải để ganh đua ai hơn ai.

Mỗi người một ý, chúng ta cùng nhau chọn ra phương án tốt nhất, rồi cùng nhau xây dựng một ý tưởng hoàn thiện."

Uy Hoảng cũng đồng ý với Hành Vân.

"Hành Vân nói không sai.

Kế của Quang Khải rất hay, nhưng Cẩn Ninh đã nhắc cho chúng ta nhớ, chúng ta cần suy nghĩ một phương án giải quyết tận gốc vấn đề.

Nào, mọi người cùng tiếp tục suy nghĩ nhé!"

Trần Thái Tông đứng sau gốc cây, lắng nghe cuộc tranh luận từ đầu, bấy giờ mới xuất hiện.

"Thái tử nói rất đúng.

Ý kiến của các ngươi đều có chỗ tốt, chỗ chưa tốt.

Sau này phải thường xuyên trao đổi để học tập lẫn nhau, có biết chưa!"

Thấy hoàng đế giá đáo, các đương sự sợ hết hồn, lập tức quỳ xuống hành lễ.

"Phụ hoàng/Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Trần Thái Tông tự nhiên bước đến bàn đá ngồi xuống, giọng bình thản.

"Bình thân!"

Cả bọn tạ ơn rồi lục tục đứng lên.

Trần Thái Tông lướt qua đám nhóc, rồi lên tiếng.

"Cẩn Ninh đâu?

Bước lên đây cho trẫm xem!"

Cẩm Ninh hơi sợ, theo bản năng liếc nhìn Thái tử.

Thái tử đón ánh mắt của nàng, khẽ gật đầu, mỉm cười cổ vũ.

Nhận được sự trấn an của Thái tử, Cẩn Ninh lấy hết dũng cảm tiến lên một bước, quỳ xuống hành lễ.

"Tiểu nữ Trần Cẩn Ninh, khấu kiến hoàng thượng.

Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Thái Tông uy nghiêm, nhưng cũng từ ái như một trưởng bối, hỏi han.

"Ngươi là con cái nhà nào?

Hình như đây là lần đầu trẫm thấy ngươi."

Cẩn Ninh kính cẩn đáp

"Bẩm hoàng thượng, tiểu nữ là con gái út của Khâm Thiên thái úy Trần Nhật Hiệu và Tuệ Chân phu nhân.

Hôm nay là lần đầu tiên tiểu nữ theo mẫu thân tiến cung ạ."

Thái Tông nhìn tiểu cô nương đáng yêu trước mắt, vô cùng yêu thích.

Tiểu cô nương xem chừng mới sáu, bảy tuổi, nhưng lễ nghi đều chuẩn mực, được dạy dỗ rất tốt.

Tuy nhỏ tuổi, nhưng lại có cái nhìn độc đáo, nó nhìn nhận vấn đề ở góc độ nó là con mèo để nghĩ cách, là một đứa nhỏ thông minh.

Lúc nãy, rõ ràng Quang Khải đã có phần thể hiện địch ý với nó, nhưng nó lại rất bình tĩnh nói ra suy nghĩ của bản thân, không hề nổi giận.

Xét về tư chất, là một đứa trẻ rộng lượng, chân thành.

Thấy Thái Tông im lặng hồi lâu không lên tiếng, Cẩn Ninh không kìm nén được tò mò, hơi ngước mắt nhìn trộm long nhan.

Thái Tông thấy tiểu cô nương nhìn trộm mình, cái nhìn đầy tò mò, pha một chút nghịch ngợm vốn có phù hợp với lứa tuổi của nàng, thì yêu thích lắm.

Ngài đứng dậy, bế xóc đứa nhỏ lên trước sự bàng hoàng của tất cả mọi người.

"Nha đầu!

Trẫm rất thích con!

Trẫm nhận con làm nghĩa nữ, thế nào?"

Cẩn Ninh đột nhiên bị bế, sợ hết hồn.

Sau, nghe những lời của Thái Tông, lại còn bị ngài bẹo má, tiểu cô nương nhìn chằm chằm ngài, trong mắt toàn là nghi vấn.

Thái Tông bẹo má tiểu cô nương, thấy đứa nhỏ nhìn ngài đầy nghi hoặc, thì cười sang sảng, rồi quay đầu hỏi bọn nhỏ.

"Thái tử, Quang Khải, thế nào?"

Thái tử Uy Hoảng yêu thích Cẩn Ninh từ trước, tất nhiên vui vẻ đồng ý.

Quang Khải hoàng tử trong lòng trộm nghĩ, nàng còn không xinh đẹp bằng Uyên Hàn muội muội đâu, nhưng thấy Thái Tông nhướng mày, cũng chép miệng nói ưng.

Trần Thái Tông bế Cẩn Ninh giơ lên cao, chọc cho nàng cười khúc khích, sau đó nói với Đại thái giám đằng sau.

"Truyền chỉ, trẫm nhận Cẩn Ninh làm nghĩa nữ, ban tước vị công chúa.

Còn phong hiệu..."

Ngài lại giơ Cẩn Ninh lên cao, chọc cho nàng cười khanh khách.

Thái Tông nhìn thấy ánh mặt trời chiếu phía sau đầu của tiểu cô nương, cũng tương sáng như nụ cười của nàng.

"Còn phong hiệu, đặt là Phụng Dương.

Từ nay về sau, Trần Cẩn Ninh chính là Phụng Dương công chúa của trẫm!"

Đại thái giám thưa vâng.

Thái Tông không đùa tiểu công chúa nữa, đặt nàng xuống, nắm dắt tay nàng, rồi bảo với nhóm Thái tử.

"Chơi bấy nhiêu là đủ rồi!

Trẫm đưa các con trở lại đình dùng bữa cùng hậu!"

Mấy đứa nhỏ đồng thanh tuân chỉ, rồi nối đuôi Thái Tông quay lại đình.

Riêng Lê Uyên Hàn rất không vui.

Tại sao hoàng thượng mới gặp Cẩn Ninh có một lần đã nhận Cẩn Ninh làm công chúa, còn nó thì không được?

Thục Trinh đi bên cạnh, nhìn đôi mắt toát lên vẻ ghen ghét của Uyên Hàn đối với Cẩn Ninh thì âm thầm thở dài.

Tiểu cô nương mới tám tuổi, đã biết sinh lòng đố kỵ, không phải là một chuyện tốt.
 
Quý Nữ
Chương 3. Tuyển tú


Từ ngày được phong công chúa, Cẩn Ninh thường xuyên được vào cung chơi đùa cùng nhóm Thái tử.

Thời gian cứ thế trôi qua, thấm thoát đã sáu năm.

Cẩn Ninh đã mười ba tuổi, còn một năm nữa nàng sẽ bước vào tuổi cập kê.

Mấy năm này, dưới sự dạy dỗ cẩn thận của Tuệ Chân phu nhân và Thuận Thiên Hoàng hậu, Cẩn Ninh trở thành một quý nữ tài sắc vẹn toàn nổi danh khắp kinh thành.

Luận về cầm kỳ thi họa, mọi thứ nàng đều thạo; luận về nữ công gia chánh, tay nghề nàng là nhất đẳng.

Tính cách nhã nhặn ôn hòa, lại nổi tiếng nhân từ, vô cùng được người yêu mến.

Nàng vẫn giữ mối quan hệ thân thiết với Thục Trinh Quận chúa và Thái tử Uy Hoảng.

Tính cách hai người trưởng thành hơn so với tuổi, lại lớn hơn Cẩn Ninh nhiều, nên cả hai luôn cưng chiều, yêu thương nàng như muội muội ruột.

Tạ Hành Vân vẫn thân thiết với Thái tử.

Hai người gắng bó từ học đường ra ngoài cuộc sống hằng ngày, luôn luôn đi đôi với nhau.

Cho đến năm ngoái, Hành Vân đỗ Thám Hoa lang, nhậm chức Hàn Lâm viện học sĩ phụng chỉ, liền cầu hôn Thục Trinh Quận chúa.

Hưng Đạo Đại vương vô cùng vừa lòng, liền đồng ý mối hôn sự này.

Cùng năm, hai người thành thân, phu thê cầm sắc hòa minh, vô cùng hạnh phúc.

Lê Uyên Hàn càng lớn càng xinh đẹp rực rỡ, nhưng tính tình lại rất kiêu ngạo.

Mặc khác, nàng cũng rất biết làm nũng, biết tỏ ra đáng yêu, biết khóc cười đúng lúc, chọc cho người khác yêu thương.

"Người khác" ở đây không ai xa lạ, chính là Tam hoàng tử Trần Quang Khải.

Quang Khải cứ như một hộ hoa sứ giả, mỗi lần nàng tiến cung thì một bước không rời.

Thái tử sầu muộn, tam đệ nhà mình bị mỹ nhân xoay như chong chóng.

Khánh Dư độc cô lai vãng, yêu thích nghiên cứu binh pháp, càng lớn càng ít tham gia các buổi tụ họp.

Bấy giờ hoàng cung đã có thêm năm hoàng tử và hai công chúa, nhưng đều còn rất nhỏ.

Thái Tông chỉ dụ, năm nay liền tiến hành tuyển tú để ban hôn cho Thái tử và các hoàng tử đã đến tuổi trưởng thành.

Buổi tối, sau khi dùng bữa, Thái Tông ngồi bàn gia sự với Hoàng hậu.

"Đợt này tuyển tú, Hậu đã chấm được tiểu thư nhà nào cho Thái tử chưa?"

Hoàng hậu chậm rãi châm trà cho Thái Tông.

"Xét về xuất thân và giáo dưỡng của các quý nữ trong kinh, thiếp có hai cô nương muốn xin ý kiến bệ hạ."

Thái Tông tiếp lấy ly trà, thong thả nhấp một ngụm.

"Là cô nương của nhà nào, Hậu nói trẫm nghe xem."

Hoàng hậu sai ma ma thiếp thân vào trong, chốc lát sau mang ra một xấp dày chân dung của các quý nữ Đại Việt.

Hoàng hậu chọn ra hai bức tranh chân dung, vừa đưa cho Thái Tông xem, vừa từ từ giải thích.

"Cô nương gia đây, tên gọi là Thiều, là con gái thứ năm của An Sinh vương (Trần Liễu).

Người lớn lên rất có chuẩn mực nề nếp, đoan trang, nhã nhặn, là một cô nương tốt.

Còn cô nương này, tên gọi Ngọc Lan, là út nữ của Xa kị Thượng tướng quân Vũ Ngọc Đoản.

Người lớn lên hiền dịu, tuy không tính là xinh đẹp, nhưng về mặt quy củ thì không kém."

Thái Tông xem chân dung, nghe Hoàng hậu nói, gật gật đầu.

Sau cùng, cho ý kiến.

"Đều tốt.

Tuy nhiên, vẫn nên cất nhắc người trong họ.

Hậu quan sát thêm cô nương nhà An Sinh Vương, nếu thấy được thì cất nhắc cho nàng vị trí Thái tử phi."

Hoàng Hậu thưa vâng, lại nghe Thái Tông nói tiếp.

"Uy Hoảng là đứa suy nghĩ và hành động đều thấu đáo, trẫm không phải lo lắng nhiều.

Quang Khải thì lại quá si tình!

Trẫm lấy làm khó nghĩ."

Hoàng Hậu cũng biết chuyện con trai mình say đắm cô nương nhà Chủ thư thị Ngự sử.

Bà cũng đã cân nhắc bấy lâu, nhân lần này tâu với Thái Tông.

"Lê cô nương nhà Chủ thư thị Ngự sử quả thật xinh đẹp hiếm thấy, nhưng luận về nữ tắc và tài học thì không bằng các cô nương khác.

Hơn nữa, nàng chỉ là thứ nữ (ý nói con của thiếp thất), lại khác họ, không phù hợp làm chánh phu nhân của Quang Khải.

Nếu Quang Khải có xin, cũng chỉ có thể lập nàng làm thiếp.

Vị trí phu nhân của Quang Khải, từ lâu thiếp đã để trống cho Phụng Dương.

Chờ sang năm con bé đủ tuổi cập kê, liền xin bệ hạ ban hôn cho hai đứa chúng nó."

Thái Tông nghe xong, thoạt đầu có chút bất ngờ, nhưng sau đó liền tán thưởng Hoàng hậu.

"Hậu suy tính quả nhiên chu toàn.

Tuy bây giờ trong cung đã có Thiều Dương và Thụy Bảo, nhưng Phụng Dương vẫn là đứa con gái đầu tiên của trẫm.

Trẫm và Hậu yêu thương nó bấy lâu, đến khi nó lớn lại phải gả cho người khác, trẫm không cam lòng!

Gả cho Quang Khải, Phụng Dương vừa là con gái, vừa là con dâu của chúng ta, thật là vẹn cả đôi đường."

Hoàng hậu mỉm cười, gật đầu thưa vâng.

Suy nghĩ một chút, bà lại lên tiếng.

"Bệ hạ,

Quốc Khang năm nay cũng đã hai mươi.

Chi bằng nhân dịp này, tứ hôn cho nó luôn, có được không?"

Thái Tông cầm lấy xấp tranh chân dung còn lại, vừa lật xem, vừa đáp.

"Mấy năm nay, quả thật đã làm chậm trễ chung thân đại sự của nó rồi.

Đứa nhỏ này chuyện gì cũng nhường Uy Hoảng, làm việc điệu thấp, sống cẩn trọng.

Lần này Hậu cũng nên chọn cho nó một cô nương gia thật tốt.

Dù gì, nó cũng là hoàng tử của trẫm."

Nói chuyện thêm một hồi lâu, cảm thấy hài lòng với những sắp xếp cho con cái, đế - hậu hai người mới an lòng đi nghỉ ngơi.

Mùa hè năm 1257, Trần Thái Tông và Thuận Thiên hoàng hậu tổ chức tuyển tú.

Cô nương gia các nhà quyền quý, quan lại của Đại Việt đủ tuổi cập kê, chưa có hôn phối đều được tham gia thi tuyển.

Tĩnh Vương Trần Quốc Khang năm nay đã hai mươi tuổi vẫn chưa lập chánh phu nhân, nhân dịp này cũng được triệu về.

Nói về Tĩnh Vương, thân thế của hắn vô cùng đặc biệt.

Năm đó, Thuận Thiên hoàng hậu còn là vợ của An Sinh Vương Trần Liễu, đang mang thai Quốc Khang đươc ba tháng, thì bị Thái sư Trần Thủ Độ ép gả cho Thái Tông.

Chuyện hoang đường này xảy ra chỉ vì Chiêu Thánh Hoàng hậu không có con, thiên hạ này chỉ còn Thuận Thiên hoàng hậu là công chúa chính tông của tiền triều (triều Lý).

Để dòng máu hoàng tộc được lưu truyền cho thế hệ sau, chị dâu đành gả cho em chồng.

Vì vậy, Tĩnh Vương Trần Quốc Khang sinh ra trong cung, tuy trên danh nghĩa là con trai của Thái Tông, nhưng thực chất là con ruột của An Sinh Vương.

Vì thân phận nhạy cảm, từ khi trưởng thành, được phong vương, ban đất phong, Tĩnh Vương luôn sống tại đây, hiếm khi vào kinh.

Tĩnh Vương về đến Thượng Dương cung, thấy hai vị hoàng đệ của mình đã ngồi chờ sẵn.

Chàng nhấc chân bước vào, lên tiếng chào.

"Thái tử!

Quang Khải hoàng đệ!"

Thái tử và Quang Khải nghe giọng của Tĩnh Vương, nhìn người thanh niên cao lớn đang bước đến, liền đứng lên mừng.

"Hoàng huynh!

Huynh về rồi!"

Tĩnh Vương cười vui vẻ, ôm lấy cả hai người.

Ba huynh đệ không gặp nhau một thời gian dài, gặp lại không tránh khỏi mừng rỡ.

Quang Khải vừa ngồi vào bàn, liền nói "chính sự".

"Lần này tuyển tú, chắc chắn sẽ chọn Thái tử phi và chánh phu nhân cho các huynh!"

Thái tử đích thân rót trà cho Tĩnh Vương, đáp lời Quang Khải.

"Phụ hoàng và mẫu hậu sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, đệ không nên tò mò!

Nghĩ kỹ lại, năm nay đệ cũng đã mười sáu tuổi.

Đợt tuyển tú này, không chừng đệ cũng có phần!"

Quang Khải xoay cái ly rỗng, vẻ không bằng lòng.

"Đệ chỉ thích Uyên Hàn muội muội thôi!

Những cô nương khác, đệ không cần!"

Tĩnh Vương nghe vậy thì cười lớn.

"Tiểu tử này!

Đã sắp thành người lớn mà vẫn còn tùy hứng như vậy!

Hôn sự do phụ mẫu sắp xếp, đệ không được hành sự lỗ mãng, có biết chưa!

Nhưng mà, Uyên Hàn cô nương đó có bản lĩnh bắt được tâm của tiểu bá vương Quang Khải nhà chúng ta, làm ta có chút tò mò!"
 
Quý Nữ
Chương 4. Bích nhân


Thái tử Uy Hoảng giọng điệu hận rèn sắt không thành thép, nói với Tĩnh Vương.

"Nếu nói đến điểm nổi bật của nàng, thì chính là diện mạo xinh đẹp.

Quang Khải chính là anh hùng khó qua ải mỹ nhân."

Quang Khải liếc Thái tử.

"Nàng cũng có nhiều điểm tốt mà, hoàng huynh!

Nàng lớn lên cùng chúng ta, mà huynh đánh giá nàng chỉ vậy thôi sao?

"

Thái tử nhướng mày nhìn Quang Khải.

"Vậy đệ nói xem, Cô nên đánh giá nàng thế nào?

Nhóm người chúng ta, chỉ có ba cô nương.

Xét về lễ nghi, phong thái hoàng gia, ai qua được Thục Trinh?

Xét về tài hoa, tư thái đoan trang, nàng có thể so với Phụng Dương được hay sao?

Nữ nhân quan trọng nhất là cốt cách, tư thái, tài học.

Vẻ ngoài rực rỡ, không có ích.

Quang Khải, không lẽ đệ không nhớ, tự cổ chí kim, mỹ nhân luôn đi kèm tai họa hay sao?"

Quang Khải vì ngạc nhiên trước phản ứng của Thái tử mà nhất thời bất động.

Trước giờ đối với việc hắn yêu thích Uyên Hàn, Thái tử luôn lấy thái độ nhắm một con mắt, mở một con mắt, chưa bao giờ răn dạy nặng lời như hôm nay.

Quốc Khang cũng có phần kinh ngạc.

Thái tử trước giờ là người ôn hòa, bao dung, yêu thương huynh đệ, hiếm khi thể hiện thái độ không bằng lòng.

Có lẽ, do những lời quả quyết "không phải nàng thì không được" của Quang Khải ngày hôm nay, đã làm cho Thái tử nổi lên cảnh giác trong lòng.

Nghĩ vậy, liền lên tiếng hòa giải.

"Quang Khải, lần này ta đứng về phía Thái tử.

Chúng ta là người làm đại sự, đệ không nên đặt nặng vấn đề nữ nhi tình trường.

Những lời của đệ vừa rồi, nếu để bệ hạ nghe được, sẽ không đơn giản chỉ là mấy lời răn dạy như Thái tử đâu.

Thái tử, Quang Khải còn trẻ, còn nhiều vấn đề chưa nghĩ đến nơi đến chốn.

Những lời hôm nay của người, tin rằng đã đủ cho đệ ấy tự mình suy ngẫm.

Thôi được rồi!

Huynh đệ chúng ta đã lâu chưa tụ họp, đợi lát nữa yết kiến bệ hạ xong, chúng ta cùng uống vài chung, được không?"

Có Quốc Khang đứng giữa, không khí giữa ba huynh đệ nhanh chóng hòa hợp trở lại.

Tuyển tú lần này kéo dài hơn một tháng.

Đến cuối mùa hè, kết quả đã được công bố.

Ngũ cô nương nhà An Sinh Vương - Trần Thị Thiều, chính thức tứ hôn cho Thái tử Trần Uy Hoảng làm chánh phu nhân.

Cô nương nhà Xa kị Thượng tướng quân - Vũ Thị Ngọc Lan trở thành thiếp thất đầu tiên của Thái tử.

Cô nương nhà Kinh sư đại an phủ sử - Trần Thụy Mai, tứ hôn cho Tĩnh Vương Trần Quốc Khang thành chánh phu nhân.

Sau khi thành hôn liền trở lại đất phong.

Còn lại, cô nương nhà Chủ thư thị Ngự sử - Lê Uyên Hàn, nạp thành thiếp cho Tam hoàng tử Trần Quang Khải.

~~~~~~~~~~~

Từ ngày lấy được Uyên Hàn, Quang Khải vô cùng sủng ái nàng, so với trước kia, chỉ có hơn chứ không kém.

Một buổi chiều, Thuận Thiên hoàng hậu cho gọi Quang Khải hoàng tử đến hầu chuyện.

Hoàng hậu căn dặn cung nhân mang mấy món hắn thích lên.

Bà nhìn con trai mặt mày sáng láng, rất có tinh thần, hẳn là cuộc sống không tệ, hài lòng lên tiếng.

"Quang Khải xem ra rất hài lòng với tân nhân?"

Quang Khải gắp thức ăn cho bà trước, rồi mới tự gắp cho mình.

"Nhi thần rất tốt!

Tạ mẫu hậu quan tâm!"

Hỏi han một hồi, Hoàng hậu mới vào chủ đề chính.

"Quang Khải, dạo này con và Phụng Dương có qua lại chăng?"

Quang Khải nghe đã thành quen.

Tuy hoàng cung đã có thêm hai tiểu công chúa, nhưng sự ân sủng của Thái Tông và Hoàng hậu đối với Phụng Dương không hề suy giảm.

Hắn cung kính đáp.

"Bẩm, từ khi thành thân, nhi thần chưa gặp lại nàng."

Hoàng hậu nhìn hắn một hồi, bưng ly trà, chậm rãi nói.

"Không giấu gì Quang Khải, nàng chính là chánh phu nhân mà bệ hạ và ta đã định sẵn cho con.

Sang năm nàng đủ tuổi cập kê, bệ hạ sẽ tứ hôn cho con.

Phụng Dương là một cô nương tốt.

Nếu có thời gian, con nên qua lại, bồi dưỡng tình cảm với nàng."

Quang Khải nghe Hoàng hậu nói, dừng lại vài giây, trong đầu thoáng hiện lên ký ức hắn gặp nàng ở đại hôn của Thái tử.

Vì cùng nhau lớn lên, mà bên cạnh hắn lúc nào cũng có một Uyên Hàn hoạt sắc sinh hương, nên hắn chưa bao giờ nhìn kỹ nàng.

Nàng trong lúc hắn không chú ý, đã lặng lẽ trưởng thành, trở thành một thiếu nữ yêu kiều.

Ngày hôm đó gặp Cẩn Ninh sau một thời gian, Quang Khải thoáng giật mình.

Đó là lần đầu tiên hắn thấy nàng trang điểm và mặc chính trang của công chúa.

Nàng cao lên nhiều so với trí nhớ của hắn.

Mái tóc đen dài như thác, óng ả, mượt mà.

Một đôi mắt to đen láy, trong veo, ánh nhìn lấp lánh tựa như chứa ngàn tinh tú.

Gương mặt bầu bĩnh lúc bé đã không còn, thay vào đó là gương mặt đẹp tựa trăng rằm, đúng với lứa tuổi thiếu nữ của nàng.

Bộ cung trang bằng tơ lụa màu hồng phấn, càng làm tôn lên nét nữ tính, duyên dáng của nàng.

Bắt gặp cái nhìn của hắn, nàng chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, gật đầu xem như chào hỏi, rồi tiếp tục theo mẫu thân dự tiệc.

Tư thái thong thả, đoan trang, lễ nghi vô cùng chuẩn mực.

Nếu nói Lê Uyên Hàn là một bông hoa mẫu đơn lộng lẫy, bừng bừng hào quang, đầy quyến rũ thì đối lập, Trần Cẩn Ninh chính là một đóa hoa sen thanh khiết, nội liễm và thanh tao.

Hắn từ lúc hiểu chuyện đã luôn yêu thích Uyên Hàn, nhưng hắn cũng hiểu, tầm quan trọng của vị trí chánh phu nhân trong một gia đình.

Người mà phụ hoàng và mẫu hậu của hắn đã chọn, hắn có thể tin tưởng.

Hắn cẩn trọng đáp lại Hoàng hậu.

"Nhi thần đã biết.

Tạ ơn phụ hoàng và mẫu hậu đã nhọc lòng suy tính cho nhi thần.

Nhi thần sẽ đối xử thật tốt với nàng."

Hoàng hậu nghe được thì hài lòng gật đầu.

"Chánh phu nhân là vị trí quan trọng trong gia tộc.

Người phụ nữ đảm đương vị trí này không chỉ phải có giáo dưỡng tốt, mà còn phải có tố chất của một người trung trinh hiền thục.

Con phải nhớ, một người phụ nữ tệ, sẽ làm hư ba thế hệ.

Vậy nên, bệ hạ và ta cũng đã đắn đo, cân nhắc rất nhiều, lựa chọn cẩn thận.

Nếu con có thể hiểu được, thì thật là tốt."

Quang Khải vô cùng cảm động, hành lễ mà rằng.

"Nhi thần cẩn tuân lời dạy của mẫu hậu."

~~~~~~~~~~

Mấy ngày sau, Cẩn Ninh nhận được bái thiếp của Quang Khải hoàng tử, mời nàng đi du hồ.

Cẩn Ninh lấy làm lạ.

Quang Khải hoàng tử vừa nạp tân nhân, hơn nữa người được gả còn là người trong mộng của hắn.

Sao mới chưa bao lâu đã có nhã hứng mời nàng đi du hồ rồi?

Trong ấn tượng của Cẩn Ninh, nói đến tam hoàng tử Trần Quang Khải, nàng sẽ nghĩ ngay đến ba điều: học vấn uyên bác, giỏi ăn nói kết giao, và có tình cảm sâu sắc với Lê Uyên Hàn.

Trong số các hoàng tử, Quang Khải từ nhỏ đã nổi tiếng là người thông minh, nhạy bén.

Theo Thái phó rèn luyện, hắn nổi bật với khả năng học một biết mười, đặc biệt nhạy cảm với ngôn ngữ.

Nàng từng nghe Thái tử khen, hắn hiện tại không chỉ hiểu được tiếng nói của các bộ tộc ít người, mà còn nói thạo tiếng Phiên và tiếng Mông Cổ.

Tính cách hắn phóng khoáng, thích kết giao bạn bè.

Lần gặp hắn ở đại hôn của Thái tử, nàng quan sát thấy hắn còn có tài ăn nói, giỏi quảng giao; dù còn trẻ tuổi nhưng giao tiếp cùng chư vị đại nhân và các vị thế gia công tử đều rất chu đáo, khéo léo.

Lời mời này, dù lý do là gì, nàng cũng không tiện từ chối, gửi lời đáp ứng.

Chiều ngày hôm sau, Quang Khải sửa soạn tươm tất, đến phủ Thái uý đón Cẩn Ninh.

Nàng bước vào sảnh tiếp khách, thấy Quang Khải đang trò chuyện cùng phụ mẫu của nàng.

Hôm nay hắn mặc trường bào màu trắng, tóc tai gọn gàng, gương mặt anh tuấn, cả người xứng với bốn chữ ngọc thụ lâm phong.

Thấy Cẩn Ninh đã tới, hắn đứng lên chào hỏi với nàng, nói mấy lời khách sáo cùng Khâm Thiên vương và Tuệ Chân phu nhân, rồi cùng nàng rời đi.

Cẩn Ninh mặc một bộ y phục tơ lụa màu xanh ngọc, tóc cài trâm hoa, cả người toát lên vẻ yêu kiều, nhã nhặn của thế gia cô nương.

Nàng đứng bên cạnh hắn, hai người như một đôi bích nhân, trông vô cùng xứng lứa vừa đôi.

Khâm Thiên vương và phu nhân nhìn theo, vô cùng vui vẻ, hài lòng.
 
Back
Top Bottom