Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 519: Thực lực Long Phi



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 520: Chim cự phong


Còn nữa, Linh thú loại chim cự phong này có chỉ số thông minh không cao lắm, nó cũng giống như tọa kỵ phi hành, chỉ nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, mà không hề chủ động ra tay cứu người.

Diệp Linh hiểu rõ gật gật đầu, lại chuyển hướng nhìn lên cuộc chiến trên bầu trời.

...

Trên bầu trời, thân thể chim cự phong cao lớn đánh thẳng về phía Thiên Huyền, tiếng chim hót đinh tai nhức óc, giống như tiếng sấm ầm ầm vang lên ở bên tai.

Đây cũng là năng lực của chim cự phong!

CHo dù thực lực của nó không phải rất cường đại, nhưng mà, tiếng kêu của nó có thể làm nhiễu loạn tinh thần người khác, khiến cho lỗ tai đối phương xuất hiện âm thanh đùng đùng.

Xoẹt!

Cũng ở một khắc này, thân thể Long Phi rời khỏi lưng chim cự phong, thân hình như tia chớp xuất hiện ở sau lưng Thiên Huyền...

Lúc này, Thiên Huyền muốn dùng linh lực che lại âm thanh của chim cự phong đã không còn kịp rồi, chân Long Phi hung hăng giẫm lên mông Thiên Huyền, đạp thân thể hắn từ trên bầu trời xuống.

Ngay sau đó, Long Phi cũng từ trên trời hạ xuống, chân của hắn gắt gao dẫm nát lưng Thiên Huyền, một tiếng nổ ầm to lớn, mặt đất bị hai người đào tạo ra một cái hố to, sâu thẳm hun hút.

Bụi mù nổi lên bốn phía, phủ khắp mọi nơi trong sơn môn.

Thiên Huyền ho khan hai tiếng, từ trong hố từ từ bò ra, con ngươi âm trầm lạnh lùng nhìn chằm chằm Long Phi, khuôn mặt lạnh lẽo, hừ một tiếng: "Ngươi làm ra động tĩnh lớn như vậy, tất nhiên là đã quấy nhiễu phụ thân ta và các trưởng lão còn lại của Thiên gia, đợi bọn họ đến đây, mấy người các ngươi hẳn phải chết không nghi ngờ!"

Kỳ thật, trong lòng Thiên Huyền đã hối hận rồi, hắn không nên phô trương ra tay, mà là dẫn những người này vào sơn môn, dùng cạm bẫy đẩy bọn hắn vào chỗ chết!

Nhưng ai lại biết được bên người Vân Lạc Phong lại có nhân vật như vậy? Chỉ một người thực lực Địa Linh Giả mà đánh ngang tay với hắn! Nếu mà truyền ra ngoài, dĩ nhiên là mặt mũi hắn mất hết!

Không sai! Trong cảm nhận của Thiên Huyền, hắn chỉ ngang tay với Long Phi mà thôi, tuyệt đối không thừa nhận chính mình đã thua!

"Huyền Nhi."

Đột nhiên, một bóng dáng già nua từ phía trước truyền đến.

Sau khi nghe thấy âm thanh này, trong lòng Thiên Huyền kích động một cái, vội vàng nhìn lão giả đang đi ra khỏi sơn môn, vui mừng hô một tiếng: "Phụ thân!"

Sau người lão giả, đi theo rất nhiều trưởng lão, những người này đều trợn mắt nhìn đám người Vân Lạc Phong, biểu tình căm giận.

"Vân cô nương," sau khi lão giả gật đầu với Thiên Huyền, liền quay đầu nhìn Vân Lạc Phong, lạnh nhạt nói, "Ngươi không biết là ngươi hơi quá đáng rồi sao? Đầu tiên là giết người Thiên gia ta, bây giờ lại đe dọa sơn môn Thiên gia của ta! Lại g**t ch*t nhiều đệ tử như vậy, Thiên gia ta chưa từng trêu chọc ngươi, ngươi lại làm ra chuyện tình người thần căm phẫn như vậy, chẳng lẽ người không muốn giải thích cho ta một chút hay sao?"

Vân Lạc Phong nhếch nhếch khóe môi, trong con ngươi đen tuyền ẩn chứa ý cười tà khí: "Ta chỉ muốn biết Chung Linh Nhi ở đâu, các ngươi không muốn nói, ta đây cũng chỉ có thể dùng phương pháp như vậy để gặp nàng."

"Chung Linh Nhi là người Thiên gia ta, cho dù Thiên gia ta muốn chém giết hay muốn róc thịt, đều không có quan hệ gì với ngươi, có phải ngươi nhàn rỗi không có việc gì quản quá nhiều không?"

Lão giả nhíu mày, đạm mạc nói.

Vân Lạc Phong giương mày lên: "Nàng là người của ta, cho nên, Thiên gia các ngươi... Không được quyết định sinh tử của nàng ấy!"

"Hừ!" Lão giả hừ lạnh một tiếng, "Như vậy, vậy thì để cho bổn gia chủ xem thực lực của ngươi cái đã!"

Nhìn thấy lão giả rõ ràng cực kỳ tức giận, trong mắt Thiên Huyền mang theo ánh sáng kích động.

Rốt cuộc thì phụ thân định ra tay rồi! Nhìn những người này còn dùng vốn tiền gì mà kiêu ngạo! Nhất là nữ nhân Vân Lạc Phong này! Nàng ở trong tay phụ thân hoàn toàn không thể chống đỡ được một chiêu.

Không phải!

Phụ thân chỉ cần dùng khí thế, là có thể g**t ch*t nàng ta ngay lập tức!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 521: Vân Lạc Phong ra tay (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 522: Vân Lạc Phong ra tay (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 523: Lấy một đánh nhiều, khí phách (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 524: Lấy một đánh nhiều, khí phách (2)


Edit: Sahara

Một cước này của Vân Lạc Phong dùng lực rất mạnh, đối phương cho dù không tàn phế thì cũng phải trọng thương, hơn nữa còn mất đi năng lực chiến đấu.

Tiếp theo, Vân Lạc Phong y theo cách cũ mà làm, tránh né công kích của Thiên gia chủ, sử dụng linh hồn công kích tấn công từng người có thực lực Thiên Linh Giả sơ giai của Thiên gia.

Không mất bao nhiêu thời gian, tất cả mọi người trên không trung đều bị Vân Lạc Phong đá xuống đất hết, chỉ còn sót lại Thiên gia chủ và Thiên Huyền mà thôi.

"Ngươi.....ngươi rốt cuộc là người phương nào?" cơ thể Thiên Huyền vì sợ mà run lên lẩy bẩy, cắn chặt đôi môi trắng bệch của mình, nói: "tại sao các trưởng lão của Thiên gia ta chưa kịp phản kháng thì đã bị ngươi đánh bại? Rốt cuộc là ngươi đã làm gì bọn họ?"

Vân Lạc Phong hơi híp lại đôi mắt, cười đầy gian xảo: "ta làm gì bọn họ? Ngươi thử thì liền biết ngay thôi!"

Chính ngay trong lúc Thiên Huyền bị lời nói của Vân Lạc Phong làm cho càng thêm hoảng sợ, thì trong đầu hắn bỗng nổ ầm lên một tiếng, còn chưa đợi hắn kịp phản ứng gì thì lòng ngực đã bị một bàn chân đá lên.

Trong thời khắc đó, hắn có cảm giác như lục phủ ngũ tạng của mình đều đau rát như bị thêu đốt, một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng, cơ thể không thể chống đỡ được nữa mà rơi thẳng xuống đất.

Thật ra Vân Lạc Phong vốn không cần dùng đến linh hồn công kích cũng có thể đánh bại được đám người này, nhưng cô cảm thấy làm vậy quá lãng phí thời gian, cho nên mới muốn tốc chiến tốc thắng.

Sắc mặt Thiên gia chủ lúc này đã có chút trắng bệch, hai nắm tay đang nắm chặt có chút run lên, ánh mắt ông ta tập trung nhìn về phía Vân Lạc Phong, lạnh giọng nói.

"Tiểu nha đầu, ta đúng là đã quá coi thường ngươi, dưới công kích của ta mà ngươi vẫn có thể đả thương được nhiều người như vậy!"

Thiên gia chủ cảm thấy thật nghẹn khuất!

Bởi vì ông ta tấn công nhiều như vậy, nhưng không có một chiêu nào đánh trúng được Vân Lạc Phong. Đã vậy, dưới sự tấn công mãnh liệt của ông mà Vân Lạc Phong còn đả thương được nhiều trưởng lão của Thiên gia như vậy.

Đây rõ ràng là đang tát thẳng vào mặt ông ta mà!

Nghĩ đến đây, Thiên gia chủ đột nhiên cảm thấy bên má mình có chút đau, khóe miệng không nhịn được mà co rút vài cái.

"Còn sót lại mình ngươi!"

Ánh mắt Vân Lạc Phong từ từ dừng lại trên người Thiên gia chủ, chậm rãi bước từng bước trên không tiến tới gần ông ta: "vừa rồi vì muốn tiết kiệm thời gian, cho nên ta mới giải quyết đám người vô dụng kia trước, bây giờ thì đến lượt của ngươi rồi."

Giọng nói của Vân Lạc Phong không cao không thấp, nhưng lại truyền vào trong tai mọi người rất rõ ràng.

Nghe được lời này của Vân Lạc Phong, tất cả trưởng lão Thiên gia đều cực kỳ phẫn nộ, nhưng bọn họ lại không thể phản bác được câu nào.

Ao bảo bọn họ nhiều người như vậy, mà lại không làm gì được một con nha đầu mới mười lăm tuổi.

"Ha ha..." Thiên gia chủ cười lạnh: "ta tốt xấu gì cũng là một cường giả Thiên Linh Giả trung giai, cho dù ta không có cách nào đánh chết ngươi được thì bản thân ngươi cũng không thể giết được ta. Như vậy đi, vừa rồi không phải ngươi đã nói sẽ giải quyết hết tất cả chúng ta trong thời gian nửa chén trà hay sao? Hiện tại, vẫn còn được một chút thời gian mới hết nửa chén trà, nếu đến lúc đó mà ngươi vẫn không thể đánh thắng được ta thì xem như ngươi thua."

Thiên gia chủ dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "nếu như ngươi thua thì phải quỳ xuống khấu đầu với ta. Hơn nữa còn phải làm nô tỳ cho Thiên gia của ta, cả đời không được chuộc thân!"

Tiếng nói của Thiên gia chủ theo cơn gió mà vang vọng khắp toàn bộ khu vực sơn môn, làm cho Long Phi đang đứng dưới đất khiếp sợ mà trợn trừng hai mắt.

Lão già này còn có thể vô sĩ hơn nữa hay không? Chủ tử không ở trong thời gian quy định đánh bại được ông ta thì xem như chủ tử thua? Còn phải làm trâu làm ngựa cho Thiên gia?

Thiên gia nhiều người như vậy mà không làm gì được một người, bây giờ ông ta còn không biết xấu hổ mà dám nói ra những lời như vậy?

Vân Lạc Phong liếc mắt nhìn Thiên gia chủ: "Vân Lạc Phong ta không chịu thiệt thòi!"

"Ha ha!" khóe môi Thiên gia chủ gợi lên độ cong châm chọc: "lúc nãy không phải ngươi rất ngạo mạn hay sao, bây giờ thì lại biết sợ rồi? Trong lúc chúng ta nói chuyện thì cũng đã lãng phí rất nhiều thời gian, nửa chén trà sẽ qua rất nhanh thôi, ngươi tốt nhất vẫn nên nắm chắc thời gian đi!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 528: Vân Lạc Phong giận (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 529: Vân Lạc Phong tức giận (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 530: Vân Lạc Phong tức giận (3)


Phụt!

Thiên Chúc phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt ngã xuống.

Chợt, Long Phi phóng nhanh đến, một tay cầm vạt áo của hắn nhấc lên, hướng về sân ngoại viện chạy ra.

...

Bên ngoài sơn môn, một mảnh yên tĩnh.

Yên tĩnh đến nỗi ngay cả âm thanh gió thổi phất qua cũng nghe được nhất thanh nhị sở (rõ ràng)...

Hai tay Vân Lạc Phong ôm ngực, nửa người tựa vào thân cây, lẳng lặng nghe tiếng k** r*n thảm thiết của lão giả ở một bên.

Trưởng lão Thiên gia không dám mở miệng nói một câu, sợ hấp dẫn ánh mắt Vân Lạc Phong lên trên người mình, vì thế mà nhận trừng phạt giống như gia chủ.

Đúng lúc này, sơn môn lại bị mở ra, Long Phi một tay ôm Chung Linh Nhi, một tay dẫn theo Thiên Chúc bất chợt xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Sắc mặt Vân Lạc Phong theo sự xuất hiện của Long Phi mà lạnh xuống, hàn khí lạnh lẽo quanh thân bắt đầu khởi động tản ra, trong con ngươi đen nhánh lộ ra một tia sát khí rét lạnh.

Xong rồi!

Sau khi nhìn thấy vết thương trên khắp toàn thân Chung Linh Nhi, tâm lão giả đột nhiên chìm sâu vào thung lũng, sắc mặt có hơi chút hoảng sợ, trong lòng âm thầm thóa mạ Thiên Chúc mấy lần.

Cẩu tạp chủng này, lại đánh Chung Linh Nhi thành ra như vậy! Nếu là bình thường thì cũng thôi, nhưng mà lúc này Chung Linh Nhi liên quan đến sinh mệnh của hắn!

Theo lời Vân Lạc Phong nói, nếu như Chung Linh Nhi bị một chút tổn thương nào, sẽ khiến cho hắn hồn bay phách tán!

"Gia chủ, trưởng lão, cứu mạng!"

Thiên Chúc liếc mắt một cái thấy được lão giả bị nhốt trong hỏa diễm, hắn còn không biết chuyện gì xảy ra, vội vàng gào khóc kêu to.

Thế nhưng, không đợi hắn nói hết, một bóng dáng màu trắng bỗng chốc xẹt qua chân trời, xuất hiện ở trước mặt hắn.

Thiếu nữ cũng không liếc hắn một cái, nhanh chóng lấy ra từ trong ống tay áo một ngọn chủ linh thảo, đưa đến trước mặt Long Phi: "Cho nàng ăn vào."

"Á..." Long Phi sửng sốt một lát, "Cho ăn như thế nào được?"

"Mớm."

Giọng nói thiếu nữ vừa dứt, sắc mặt Long Phi liền trở nên cực kỳ quẫn bách, nhưng hắn vẫn nhận lấy linh thảo Vân Lạc Phong đưa qua, bỏ vào miệng từ từ nhai...

Sau khi đưa linh thảo cho Long Phi, tầm mắt Vân Lạc Phong chậm rãi chuyển hướng nhìn Thiên Chúc, hơi hơi nhướng mày: "Thương tổn của nàng, là do ngươi làm?"

Từ đầu đến cuối, Thiên Chúc cũng không hề cho rằng chính mình sai!

Mệnh Chung Linh Nhi là do hắn cho, cho dù hắn có thu hồi trở về thì như thế nào? Những người này dựa vào cái gì mà xen vào chuyện của người khác?

"Là ta thì như thế nào? Nàng ta là nữ nhi của ta! Ta..."

Ầm!

Không đợi Thiên Chúc giả ý giở trò xong, Vân Lạc Phong đã nhanh chóng túm chặt vạt áo của hắn, hung hăng ném hắn từ trên không trung xuống!

Mông Thiên Chúc bị ném thành hai nửa, trong nội tạng đau từng cơn, hắn có chút phẫn nộ muốn mở miệng, lại bị giọng nói cuồng vọng của thiếu nữ ngắt lời.

"Ta nói rồi, nàng mà bị một chút tổn thương, ta liền g**t ch*t một người Thiên gia! Bây giờ nàng bị thương tổn nặng như vậy, vậy thì cũng chỉ có thể bồi táng tất cả Thiên gia! Mà hiện tại liền từ ngươi bắt đầu!"

Dường như cảm giác được sát cơ trên người thiếu nữ quá mãnh liệt, rốt cuộc Thien Chúc cũng cảm giác được sợ hãi, hắn gắt gao nắm chặt đau đớn trong ngực, nói: "Gia chủ người... Người hẳn sẽ không cho ngươi thực hiện được."

Vân Lạc Phong cười lạnh một tiếng: "Một cái thủ hạ bại tướng mà thôi, rất nhanh sẽ hồn phi phách tán."

Cho đến lúc này, Thiên Chúc mới nhìn thấy ánh sáng của hỏa diễm, khuôn mặt của lão giả gần như vặn vẹo, tim của hắn chợt chấn động mạnh một cái.

Gia chủ thân là Thiên Linh Giả trung giai, lại thua ở trong tay của một thiếu nữ?

Điều này sao có thể?

"Chủ nhân," Long Phi nhìn mắt Vân Lạc Phong, nói, "Vừa rồi lúc ta đi cứu nàng, nhìn thấy trong sân đặt một chậu nước muối, trên người Chung Linh Nhi lại có mùi của nước muối, cho nên thuộc hạ cả gan suy đoán, khẳng định là súc sinh này đánh Chung Linh Nhi, lại dùng nước muối để hành hạ nàng."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 531: Vân Lạc Phong giận (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Long Phi vừa dứt lời, một luồng khí lạnh đã truyền từ lòng bàn chân vào trong tim Thiên Chúc, lạnh đến mức khiến hắn rùng mình một cái, hoảng sợ ngửa đầu nhìn đôi mắt hàm chứa sự lạnh lẽo của thiếu nữ ngay trước mặt mình.

“Khinh Yên, Diệp Linh.” Vân Lạc Phong khẽ nhướng mày, lạnh giọng ra lệnh: "Hắn đối xử với Chung Linh Nhi như thế nào, ta muốn hắn phải trả gấp bội, chuyện này sẽ do các ngươi xử lý."

Chết sao?

Đối với loại cầm thú không bằng cả người này, phải nói là quá đơn giản ấy chứ, mà nàng lại tuyệt đối không thể để hắn chết dễ dàng như thế.

“Dạ, tiểu thư."

"Dạ, chủ tử."

Khinh Yên và Diệp Linh hiểu ý Vân Lạc Phong, cung kính chắp tay rồi bước về phía Thiên Chúc đang ngã nằm trên mặt đất.

“Các ngươi…… Các ngươi đừng qua đây!”

Thiên Chúc nhìn Khinh Yên đang áp sát mình, sự sợ hãi trong mắt càng thêm nồng đậm, hắn định cất tiếng kêu cứu, Khinh Yên đã nhún người nhảy lên, đạp một chân lên người hắn.

Thiên Chúc bị nàng, suýt chút nữa miệng phun máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

Nhưng như thế còn chưa đủ.

Đúng vào lúc nội tâm hắn run lẩy bẩy, không biết Khinh Yên lấy một đoản kiếm từ đâu ra, đặt ngang trước mặt hắn, nở nụ cười âm hiểm: "Chủ tử, người thấy nô tỳ nên xuống tay từ đâu đây ạ? Cắt mũi hay cắt hai lỗ tai hắn trước? Đúng rồi, còn nước muối nữa... Diệp Linh, huynh giúp ta chuẩn bị nước muối nhé."

Gia hỏa này dám tra tấn Chung Linh Nhi thành hình dạng như vậy, nàng phải khiến hắn muốn sống không được muốn chết không xong.

Diệp Linh nhìn Khinh Yên với vẻ cưng chiều, xoay người đi tới trước mặt Thiên Huyền, ý lạnh thoáng qua trên khuôn mặt lạnh lùng: "Nếu ngươi không muốn có kết cục giống hắn thì chuẩn bị một chậu nước muối trong vòng nửa nén hương cho ta."

Thiên Huyền giật mình, hắn nhìn Thiên Chúc bị Khinh Yên giẫm đạp dưới lòng bàn chân, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, bước tới sơn môn.

Cõi lòng Thiên Chúc hoàn toàn lạnh đi.

Hắn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đến nỗi thiếu gia chủ cũng nghe theo mệnh lệnh của những người này...

“Thời gian nửa nén hương, không hơn không kém." Khinh Yên khẽ nheo mắt, cười hì hì nhìn Thiên Chúc: "Ta cho rằng nên chém tay ngươi trước thì tốt hơn, không biết ngươi đã dùng cánh tay nào để đả thương Chung Linh Nhi nhỉ?"

Khinh Yên đi theo bên người Vân Lạc Phong lâu nhất, vì vậy thiếu nữ này cũng học được vài phần tàn nhẫn, khuôn mặt thanh tú của nàng tràn đầy vẻ tươi cười, đôi mắt cong cong như mảnh trăng non, sáng ngời động lòng người.

Thế nhưng, cho dù thoạt nhìn nàng chỉ là một tiểu nha hoàn phúc hậu vô hại, lời nói thốt ra lại là lời tàn nhẫn.

Thiên Chúc sợ tới mức trắng bệch hết cả mặt, không dám nói gì, thân thể run run đã nói lên nỗi sợ trong lòng hắn.

“Nếu ngươi không nói, ta đây sẽ chém đứt cả hai cánh tay ngươi."

Đoản kiếm trong tay Khinh Yên dần dần chuyển tới chỗ cánh tay Thiên Chúc, nét cười trên mặt nàng càng thêm tàn nhẫn.

“Không!”

Thiên Chúc hoảng sợ trợn to mắt, miệng hắn vừa phát ra một tiếng hét lớn, đoản kiếm trong tay Khinh Yên đã hạ xuống. Đừng chỉ thấy đoản kiếm này nhỏ, thật ra nó rất sắc bén, trong nháy mắt đã chém đứt cánh tay của nam nhân.

Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ vạt áo Khinh Yên, còn Thiên Chúc thì đau đớn đến mức ngất đi ngay tại chỗ.

“Đủ rồi!”

Lão già bị nhốt trong Linh Hồn Chi Hỏa đã nhìn thấu hết, quát một tiếng chói tai, giọng nói hơi run rẩy: "Vân Lạc Phong, cho dù Thiên Chúc có sai, nhưng không cảm thấy thị nữ của mình xuống tay quá độc ác sao? Hắn chỉ dùng gậy gộc đánh Chung Linh Nhi, thị nữ của ngươi lại chém đứt một cánh tay hắn! Người tàn nhẫn độc ác như thế không xứng được gọi là nữ nhân!"

Vân Lạc Phong khẽ nhếch môi: "Nếu ta không tới tìm nàng, chẳng biết nàng sẽ bị Thiên gia các người ngược đãi đến mức nào nữa! Do đó, đối với người Thiên gia, ta sẽ không có bất kỳ sự thương hại nào! Các ngươi đả thương nàng thế nào, ta sẽ bắt các ngươi trả lại gấp trăm lần!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 532: Thiên Nhai đến (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Lão già nín thinh ngay tức khắc, lão biết những gì Vân Lạc Phong nói là sự thật, nếu nàng không tới cứu Chung Linh Nhi, với tính cách tàn bạo của Thiên Chúc, hẳn là kết cục của Chung Linh Nhi cũng không tốt tới đâu.

Do đó, bất đắc dĩ lão đành than nhẹ một tiếng, trong mắt dần dần xuất hiện vẻ tuyệt vọng.

Đúng lúc này, Thiên Huyền bưng một chậu nước muối đến trước mặt Diệp Linh, khuôn mặt hắn xanh mét, lúc bỏ chậu nước muối xuống còn hừ một tiếng rồi mới trở lại đội ngũ Thiên gia.

Rào!

Khinh Yên múc một gáo nước muối rồi tạt vào chỗ cụt tay của Thiên Chúc, cơn đau đớn kịch liệt khiến hắn tỉnh lại trong nháy mắt. Nhìn Khinh Yên nở nụ cười ác ma, khuôn mặt hắn trở nên trắng bệch.

“Cầu…… Cầu xin ngươi, thả ta…”

Giọng nói của hắn khàn khàn, trong mắt hàm chứa lời khẩn cầu, mãi đến lúc này đây, hắn mới cảm nhận được thế nào là sợ hãi.

“Thả ngươi?” Khinh Yên cười hì hì, nói: "Vậy lúc ấy ngươi có muốn buông tha Chung Linh Nhi không?"

Thiên Chúc hơi hé miệng, cổ họng khô khốc, hắn biết lần này chắc chắn mình đã lọt vào cảnh "thuyền lật trong mương".

“Nếu trước đó ngươi đã không muốn thả Chung Linh Nhi, tại sao ta phải thả ngươi chứ?" Khinh Yên khẽ hếch cằm, từ trên cao nhìn xuống Thiên Chúc.

Thiên Chúc tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, giờ này khắc này, hắn hận mình không thể ngất đi một lần nữa, ít nhất cũng tốt hơn việc đối mặt với ma quỷ.

“Thiên gia này, không cần giữ lại bất kỳ kẻ nào nữa."

Vân Lạc Phong nói một câu "gió nhạt mây nhẹ" như thế, nàng đã quyết định loại bỏ Thiên gia.

“Vân Lạc Phong!” Sắc mặt Thiên Huyền đại biến, phẫn nộ quát lớn: "Ta thừa nhận thiên phú của ngươi không tồi, thực lực cũng rất mạnh, nhưng người đứng phía sau màn của Thiên gia chúng ta chính là Thiên Nhai! Thiên Nhai đã sớm đạt được cảnh giới trên cảnh Thiên Linh Giả, nếu ngươi chỉ cảnh cáo Thiên gia nhẹ nhàng thì cũng thôi, bây giờ ngươi lại muốn tiêu diệt Thiên gia, ngươi cho rằng Thiên Nhai sẽ chấp thuận hành động của ngươi à?"

Cho dù như thế nào, Thiên gia cũng là gia tộc của Thiên Nhai, phụ thân hắn lại là đệ đệ Thiên Nhai! Dẫu cho lão vô tình với Thiên gia cũng không có khả năng sẽ ngồi nhìn Thiên gia bị diệt vong.

Đấy cũng là điều mà Thiên Huyền tin tưởng.

Vân Lạc Phong quét mắt tà mị về phía Thiên Huyền: "Vài chục năm trước, Thiên Nhai niên thiếu thành danh, Thiên gia các ngươi phó thác hy vọng cực lớn cho hắn, chẳng biết làm sao Thiên Nhai lại yêu một nữ nhân không được Thiên gia chấp nhận! Vì thế, các ngươi không tiếc việc hại lão bất nghĩa, khiến hai người yêu nhau đến thế phải chia lìa! Nếu ta không đoán sai, Thiên Nhai đã hận Thiên gia các ngươi đến tận xương, sao lão có thể tiếp tục giúp các ngươi được nhỉ?"

Sắc mặt Thiên Huyền đột ngột nghiêm hẳn, hắn nắm chặt nắm tay, khuôn mặt xanh mét tràn đầy cơn giận ngập trời.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Lão già bị vây trong lửa bỗng ngẩng đầu nhìn Vân Lạc Phong, khuôn mặt già nua gần như vặn vẹo, nhìn chằm chằm vào nàng: "Ngươi không tài nào biết được chuyện này!"

Nguyên nhân mà năm đó Thiên Nhai rời khỏi Thiên gia, ngoại trừ mấy người thuộc tầng lớp cao ở đấy cũng chỉ có một vài gia chủ với thế lực cường đại mới tìm hiểu được tin tức này.

Cho dù là đệ tử của Thiên gia cũng không được rõ! Do đó những năm gần đây, đệ tử Thiên gia mới không ít lần dùng tên tuổi của Thiên Nhai để ra ngoài tác oai tác quái.

Nhưng giờ đây, một đứa cháu gái của Tướng quân Long Nguyên quốc mà cũng biết được bí mật đắng cay đó của Thiên gia sao?

Điều này không thể không khiến lão già kia hoài nghi thân phận của nàng.

“Ha ha, nha đầu, những gì ngươi nói còn thiếu một chỗ..."

Bất thình lình, một giọng nói già nua truyền từ trong hư không tới, ngay sau đó, dưới ánh mắt của mọi người, một lão già mặc bạch sam đạp phá hư không, từ từ bước tới.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 533: Thiên Nhai tới (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 534: Thiên Nhai tới (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 535: Thiên Nhai tới (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 536: Át chủ bài của Thiên gia (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Gia chủ Thiên gia - Thiên Nhất, khẩn cầu các vị tổ trưởng lão đến trợ chiến!"

Tổ trưởng lão? --> Trưởng lão thuộc hàng tổ tiên/tổ tông

Đám người Thiên gia sửng sốt, không rõ chân tướng và nhìn về phía Thiên Nhất, hiển nhiên họ không biết lão ta đang nói cái gì.

Dù sao cũng có vài thứ mà chỉ gia chủ mới đủ tư cách chạm vào, cho dù là Thiếu gia chủ Thiên Huyền cũng không có tư cách đó!

“Đám hoàng mao tiểu nhi (tiểu hài tử) ở đâu ra mà dám tới Thiên gia ta quấy rối!"

Ầm!

Một tiếng hét lớn vang lên, nơi hư không bỗng mở rộng rồi nhập thẳng vào linh hồn lão ta, giống như giáng một hồi trùng trùng điệp điệp vào linh hồn vậy, dẫn tới một cơn chấn động.

Những người có thực lực hơi yếu lập tức phun ra mấy ngụm máu, sắc mặt trắng bệch.

Vẻ mặt Thiên Nhai trở nên vô cùng nghiêm túc, ánh mắt lãnh lệ (lạnh lùng nghiêm nghị) của lão nhìn về phía hư không, một khắc ấy, lồng ngực lão phập phồng không yên, khí thế trên người cũng lạnh đi mấy phần.

Trong hư không có vài lão già đang đứng khoanh tay, khuôn mặt cao ngạo nhìn xuống đám người bên dưới.

Thế nhưng, thân thể của mấy lão già đều rất trong suốt, phất phơ theo gió.

“Là các người!” Trên người Thiên Nhai nổi lửa giận dữ, lão nắm chặt nắm tay: "Không ngờ Thiên gia lại có bí kỹ (kỹ năng bí mật) này, có thể bảo tồn linh hồn của các người! Hơn nữa còn đủ sức chiến đấu!"

“Không.”

Thiên Nhai vừa thốt lời, Vân Lạc Phong vốn không nói gì ngay từ đầu bỗng bước tới bên cạnh lão.

Lúc này đây, khuôn mặt thiếu nữ vô cùng chăm chú: "Nếu ta đoán không sai, quả thật Thiên gia đã dùng bí kỹ nào đó để giữ lại linh hồn của bọn họ, nhưng chỉ đủ để bọn họ ra được một lần thôi!"

“Nói cách khác, Thiên gia chỉ có thể mượn thế lực của người đã qua đời một lần duy nhất! Đây cũng là nguyên nhân vì sao bọn họ không muốn bố trí nhiều cường giả như vậy, hơn nữa còn dùng tất cả mọi cách để ngươi có lý do trở về Thiên gia." Vân Lạc Phong cong khóe môi, tiếp tục nói: "Cho nên chỉ cần Thiên gia xuất hiện nguy cơ, gia chủ Thiên gia mới có thể triệu hồi đám người kia ra, hơn nữa một khi bọn họ rời khỏi nơi bảo tồn linh hồn của mình và vượt quá thời gian nhất định thì sẽ lập tức hồn phi phách tán!"

Ngụ ý, những người này từ bỏ cơ hội chuyển kiếp lần nữa mà chọn cách ở lại Thiên gia, khi Thiên gia lâm vào thời khắc nguy hiểm bị diệt tộc, họ sẽ ra tay cứu giúp!

Không thể không nói, Vân Lạc Phong thật sự bái phục mấy cường giả vì Thiên gia mà trả giá lớn như thế này, bởi vì có rất nhiều cường giả không ngừng dùng cách này để giữ lại linh hồn sau khi chết, cho nên Thiên gia mới có thể sừng sững không ngã nhiều năm như vậy.

“Tiểu sư phụ, sao ngươi biết rõ thế?" Thiên Nhai kinh ngạc nhìn Vân Lạc Phong và hỏi.

Nghe Thiên Nhai gọi mình như vậy, Vân Lạc Phong khẽ nhướng mày: "Ngươi cứ gọi ta như trước đây đi, ba tiếng tiểu sư phụ này, ta thật sự không đảm đương nổi."

Lão nhân này đã lớn tuổi rồi, bản thân mình lại bị một lão nhân sáu mươi tuổi gọi là tiểu sư phụ, làm sao nàng không khó chịu cho được?

Thiên Nhai nói mà không biết xấu hổ một chút nào: "Được, ta đây vẫn sẽ gọi ngươi là Vân nha đầu, nhưng ta chắc chắn sẽ dây dưa đến khi nào ngươi đồng ý dạy y thuật cho ta mới thôi. Có điều, bây giờ ngươi nói trước cho ta biết, làm sao ngươi hiểu được nhiều chuyện như vậy?"

Vân Lạc Phong chớp chớp mắt, nở nụ cười ý vị thâm trường: "Đoán."

Nàng không tài nào nói cho Thiên Nhai biết được rằng nàng có thần khí Tiểu Mạch gian lận, cho nên hiếm khi có chuyện nào trên đời này mà nàng không biết nhỉ?

“Đoán sao?”

Khóe miệng Thiên Nhai khẽ run một chút, lão liếc mắt nhìn mặt Thiên Nhất tái xanh là biết mấy lời của Vân Lạc Phong đã đoán đúng rồi!

Mấy cường giả ấy của Thiên gia, quả thật chỉ có thể ra được một lần! Mà sau một thời gian nhất định họ sẽ hồn phi phách tán!

“Thiên Nhai!”

Trong hư không, lão già dẫn đầu mặc trường bào màu xanh, lạnh lùng nhìn xuống Thiên Nhai: "Phản đồ Thiên gia như ngươi còn có mặt mũi trở về à?!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 537: Át chủ bài của Thiên gia (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Tại sao lại không có mặt mũi trở về?” Thiên Nhai chế nhạo một tiếng: “Đừng quên những năm gần đây, mỗi một kẻ thuộc Thiên gia các ngươi đều cầu ta trở về, bây giờ ta trở về rồi, ngươi còn dùng thái độ đó với ta sao?"

“Hừ!” Lão già mặc áo bào xanh hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt không có cảm xúc: "Bảo ngươi trở về Thiên gia là do đệ đệ ngươi - Thiên Nhất thương hại ngươi sống cơ khổ chứ không phải chúng ta quyết định! Nếu năm đó ngươi đã quyết tuyệt bỏ đi như vậy, lẽ ra không nên bước vào Thiên Sơn nữa chứ!"

*Quyết tuyệt: Dứt khoát đoạn tuyệt

Năm đó ư?

Nhắc tới hai chữ này, ánh mắt Thiên Nhai càng thêm sắc bén: “Ngươi còn không biết xấu hổ mà nhắc lại chuyện năm đó à? Nếu không phải do mấy lão già các ngươi, tại sao Phù Sinh lại bỏ ta mà đi chứ? Ban đầu ta còn ưu sầu không biết làm cách nào tìm các ngươi báo thù, nào ngờ... các ngươi vẫn còn tồn tại!”

Lão già mặc áo bào xanh cười kiêu ngạo: “Hạt gạo hạt thóc như ngươi làm sao có thể tranh ánh sáng với vầng nhật nguyệt? Thiên Nhai, cho dù bây giờ ngươi ưu tú, trong mắt chúng ta, ngươi vẫn chỉ là hạt gạo hạt thóc như mấy chục năm trước mà thôi!”

Lão già này lại dám so sánh đám người Thiên Nhai như hạt gạo hạt thóc, còn Thiên gia là vầng nhật nguyệt khổng lồ!

Thân là gạo thóc, sao có thể tranh ánh sáng với vầng nhật nguyệt?

Cõi lòng Thiên Nhai càng thêm phẫn nộ, trong đôi mắt hơi nheo lại của lão lộ ra ánh nhìn rét lạnh, nhưng lão cũng biết mấy Tổ trưởng lão này khác hẳn những kẻ Thiên gia kia, dựa vào sức của lão không tài nào ứng phó được nhiều người như vậy.

Phải biết rằng mấy chục năm về trước, thực lực của lão gia hỏa kia đã đạt tới Thiên Linh Giả! Bây giờ đã nhiều năm trôi qua như vậy, thực lực của đám lão già đó càng trở nên cường đại hơn.

Mà trước đó sở dĩ Thiên gia xuống dốc, mấy lão gia hỏa đã chết ấy cũng không thoát khỏi liên can.

Nhưng Thiên Nhai lại chưa từng dự đoán được những kẻ kia lại dùng cách như vậy để bảo hộ Thiên gia!

Hồn phi phách tán, thật sự đáng sao?

“Vân nha đầu, ngươi dẫn thuộc hạ và nha đầu Tiểu Bạch đi trước đi!” Ánh nhìn rét lạnh trong mắt Thiên Nhai càng thêm sâu sắc: “Giao đám gia hỏa kia cho ta ứng phó!”

Vân Lạc Phong quay đầu nhìn về phía Thiên Nhai: “Một mình ngươi có thể đối phó được nhiều người như vậy sao?”

“Không đối phó được, chỉ có thể ngăn chặn một lát, đợi các ngươi rời khỏi Thiên Sơn, ta sẽ đuổi theo bọn chúng.”

Thiên Nhai hít một hơi thật sâu, sắc mặt lão chưa từng trịnh trọng như vậy.

Nếu là trước kia, gặp lại mấy kẻ thù này, chắc chắn lão sẽ không muốn sống nữa, xông lên quyết một trận tử chiến với chúng!

Nhưng hiện giờ, lão phải lo cho một người!

Chỉ khi Vân Lạc Phong an toàn rồi, lão mới có thể mạnh tay một lần! Nếu không, Vân Lạc Phong vẫn còn ở đây, lão sẽ lỡ tay làm nàng bị thương mất!

“Thiên Nhai, ngươi nên biết ta sinh ra ở đâu.” Vân Lạc Phong ngước mắt, ánh mắt chuyển sang Thiên Nhai: “Ta sinh ra trong Tướng quân thế gia, đối với Tướng quân mà nói, trên chiến trường, tuyệt đối không được vứt bỏ, không màng đến đồng đội của mình!”

Thiên Nhai sửng sốt một hồi, bất đắc dĩ cười khổ thành tiếng.

“Nha đầu, đây không phải là chiến trường……”

“Với ta mà nói, nơi chiến đấu chính là chiến trường, nếu ta vì sợ hãi rụt rè mà vứt bỏ đồng đội, chắc chắn lão gia tử ở nhà sẽ mắng ta một trận nên thân.”

Vân Lạc Phong nhếch khóe môi, vầng trán nàng hàm chứa nét bướng bỉnh lỳ lợm, giống như một con ngựa hoang khó có thể thuần phục, không tuân theo bất kỳ kẻ nào ra lệnh cả.

“Thiên Nhai, ngươi tin ta chứ?”

Trong lúc Thiên Nhai đang cân nhắc câu từ để nói, Vân Lạc Phong đột nhiên thốt ra một câu như vậy.

Ánh mắt Thiên Nhai dừng lại trên người thiếu nữ ngay tức khắc, sau khi bắt gặp vẻ tự tin trên vầng trán nàng, cõi lòng lão dần dần trở nên vững vàng.

Có lẽ thiếu nữ này thật sự có một loại ma lực khiến người ta không tự chủ được mà tin tưởng nàng...

“Nha đầu, nói đi, ngươi muốn ta làm thế nào.”

Thiên Nhai bất đắc dĩ lắc đầu, hỏi.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 538: Dự tính trước (1)



 
Back
Top Bottom