Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 499: Vân Lạc Phong bị cầu hôn (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 500: Vân Lạc Phong bị cầu hôn (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 501: Vân Lạc Phong bị cầu hôn (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 503: Nàng là mẫu thân ta (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 504: Nàng là mẫu thân ta (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 505: Tiểu Mạch phúc hắc (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 506: Tiểu Mạch phúc hắc (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 507: Tới Thiên gia trước (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 508: Đến Thiên gia (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 509: Thiên gia vô sỉ (1)


Thiên Nhai khẽ nhíu mày, những người này thật sự đúng là giống như con đỉa bám theo hắn không dứt, quảng như thế nào cũng không ra.

"Thiên Nhai thúc, người làm sao có thể nói chuyện như vậy chứ? Thiên gia là gia tộc của người, vãn bối phụng theo mệnh lệnh của trưởng lão tìm kiếm tung tích Thiên Nhai thúc, nhưng Thiên Nhai thúc một lần trốn lại trốn nhiều năm như vậy, thật sự là khiến ta khó tìm."

Thiên Huyền nhẹ nhàng cười, tiến lên hai bước nói: "Mặc kệ năm đó Thiên Nhai thúc có ân oán gì với Thiên gia, bây giờ đã qua nhiều năm như vậy, cũng nên hóa giải rồi."

"Hóa giải?" Thiên Nhai cười lạnh hai tiếng, "Năm đó, nếu không phải người Thiên gia tính kế ta, nữ nhân ta yêu sẽ không rời đi, ngươi nói, thù này nên hóa giải như thế nào?"

"Thiên Nhai thúc, Thiên gia cũng là vì tốt cho người, từ nhỏ người đã có thiên phú hơn người, há là dạng nữ tử như vậy có thể đánh đồng? Thiên gia chỉ vì Thiên Nhai thúc tìm một nữ nhân thích hợp nhất, ai ngờ Thiên Nhai thúc lại khí huyết phương cương như vậy, vi phạm mệnh lệnh."

Ngụ ý, Thiên gia không có bất kỳ sai lầm nào, sai là do Thiên Nhai lúc đó.

Ai bảo Thiên Nhai không cưới nữ nhân mà Thiên gia lựa chọn, lại phải cứ muốn ở chung với một kẻ tiện nhân?

Không sai, trong cảm nhận của mọi người Thiên gia, nữ nhân mà Thiên Nhai yêu chính là một tiện nhân! Nếu không vì sao nàng ta lại độc chiếm Thiên Nhai, mà không cho Thiên Nhai lựa chọn một con đường nhẹ nhàng nhất?

"Ha ha."

Thiên Nhai nhếch nhếch khóe môi một cái, ánh mắt ẩn chứa sát khí nhìn nam nhân trung niên: "Dựa vào cái gì ta phải nghe theo mệnh lệnh của Thiên gia các ngươi? Thiên gia có cái tư cách gì mà ra mệnh lệnh cho ta? Cũng chỉ bởi vì năm đó ta là người Thiên gia sao? Một khi đã như vậy, thì ta rời khỏi Thiên gia, nhưng vì sao ta rời đi Thiên gia rồi, các ngươi lại dây dưa với ta không dứt?"

Ánh mắt hắn sắc bén, đã không còn mặt dày mày dạn như ở trước mặt Vân Lạc Phong trước kia.

"Thiên Nhai thúc, năm đó, trong cơn giận dữ người đã chém bị thương rất nhiều người trong tộc, như vậy vẫn không thể khiến người nguôi giận sao? Còn nữa, cũng là bởi vì nữ nhân người từng yêu không có đủ tín nhiệm với người, mới tạo nên kết quả cuối cùng như vậy."

Thiên Nhai hơi hơi nheo lại đôi mắt: "Nói cách khác, toàn bộ đều là lỗi lầm của Phù Sinh?"

"Không sai, đều là lỗi của nữ nhân này!"

Theo ý Thiên Huyền, đều do nữ nhân đó quyến rũ Thiên Nhai, nếu không, Thiên Nhai sẽ không bỏ mặc Thiên gia không quan tâm.

Thiên Nhai giận quá thành cười: "Nếu tức phụ ngươi cùng nam nhân khác **** nằm ở trên một cái giường, ngươi có thể hiểu lầm hay không? Nếu là ngươi hiểu lầm tức phụ ngươi, vậy có phải là bởi vì ngươi đối với tức phụ ngươi không đủ tín nhiệm?"

Đương nhiên, nếu không phải người Thiên gia chuốc hắn thuốc mê, thì sẽ không phát sinh tình huống như vậy! Mà hắn, cũng là từ khi đó bắt đầu nỗ lực học tập y thuật, đó là vì không để người khác lại tính kế.

"Thiên Nhai thúc," Thiên Huyền biến sắc, "Nữ nhân và nam nhân khác nhau, nữ nhân mà cùng nam tử khác đồng giường cũng gối, mặc kệ bọn họ có xảy ra chuyện gì hay không, nữ nhân này nhất định phải chết! Còn nam nhân vốn dĩ là tam thê tứ thiếp, cho nên, nữ nhân kia rời bỏ người, không phải là lỗi của Thiên gia, chính là do tâm ghen ghét của nàng ta quá mạnh! Đố phụ như vậy, sao có thể xứng bước vào Thiên gia chúng ta?"

"Làm càn!"

Ầm!

Bàn tay của Thiên Nhai vung lên, nhất thời, một cỗ kình lực đánh vào bụng nam tử trung niên, thân thể của hắn bay ra ngoài, té ngã trước cửa phòng, trong miệng không ngừng nôn ra máu tươi.

Khi hắn muốn bò dậy từ trên mặt đất, lúc đầu lão giả còn ngồi ở trong phòng chẳng biết lúc nào đã đến trước mặt hắn, vung bàn tay lên, liền nhấc hắn từ trên mặt đất lên.

Giờ phút này, vẻ mặt tiểu lão đầu kh*ng b*, ánh mắt âm trầm đáng sợ nhìn chằm chằm Thiên Huyền.

"Là ai cho phép ngươi nói chuyện như vậy với lão phu?"

Nam tử trung niên lau đi một vết máu ở khóe miệng: "Thiên Nhai thúc, phụ thân ta.. Là thân đệ đệ của người! Người có thể động thủ với chất nhi ruột thịt sao?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 510: Thiên gia vô sỉ (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 511: Mục đích của Vân Lạc Phong



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 512: Chung Linh Nhi



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 513: Vân Lạc Phong khí phách (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 514: Khí phách của Vân Lạc Phong (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 515: Khí phách của Vân Lạc Phong (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 516: Khí phách của Vân Lạc Phong (4)


Thất bại chính là thất bại, mặc kệ là vì nguyên nhân gì…

Trái tim hắc y nhân run rẩy, nghiền ngẫm kỹ càng câu nói này của Vân Lạc Phong, một lúc sau, hắn lập khắc hiểu ra, ngẩng đầu, nhìn thiếu nữ đang quay lưng về phía hắn thật lâu.

“Đa tạ cô nương chỉ điểm, ta đã hiểu! Sau này, ta sẽ không rơi vào bẫy rập của địch nhân nữa!” Hắc y nhân kiên định nói: “Nhưng mà ta vẫn xin cô nương nhận ta, ta có thể trả giá cả sinh mệnh mình vì cô nương!”

Rốt cuộc Vân Lạc Phong quay đầu lại, nhẹ nhàng nhướng mày: “Ngươi có thâm cừu đại hận với Thiên gia?”

“Đâu chỉ là thâm cừu đại hận!” Ánh mắt của hắc y nhân chợt trở nên lạnh lẽo: “Ta hận không thể uống máu của bọn họ, ăn thịt của bọn họ, bầm thây vạn đoạn! Cô nương, chỉ cần ngươi nguyện ý dẫn ta đến Thiên gia, từ nay về sau mạng của ta sẽ thuộc về ngươi.”

Vân Lạc Phong nhẹ vỗ cằm: “Ngươi muốn ta dẫn ngươi đến Thiên gia, cho ta một lý do có thể thuyết phục ta! Ngoài ra, rốt cuộc Thiên gia làm gì ngươi khiến ngươi phẫn nộ như thế?”

“Đám súc sinh kia khi dễ sư phụ ta!” Hắc y nhân gắt gao nắm chặt nắm tay: “Đáng tiếc sư phụ không tới chỗ này được nên ta thay thế người đến!”

Vân Lạc Phong trầm mặc nhìn hắc y nhân chăm chú.

“Chủ nhân, ngươi có phải cũng cảm nhận được hay không?” Trong linh hồn truyền tới giọng nói của Tiểu Mạch: “Hơi thở của người nam nhân này rất yếu! Nhưng mà thực lực của hắn lại không tồi, hơn nữa ta cảm nhận được trên người hắn cũng không mang theo thở bảo vật che dấu hơi.”

Bình thường nếu như ngươi theo dõi một người có thực lực thấp hơn, ngươi có thể thành công che dấu hơi thở của chính mình.

Nhưng mà, nếu như đổi lại là một cao thủ, bất luận ngươi che dấu như thế nào đều sẽ bị hắn phát hiện.

Nhưng mà tên hắc y nhân lại không giống!

Hắn giống như là một thích khách trời sinh, có thể che dấu hơi thở trước mặt bất cứ kẻ nào! Cho dù là người có thực lực cường đại hơn hắn, hắn cũng có thể thành công tiến hành ám sát.

“Chủ nhân, nếu ta không đoán sai, thiên phú của người nam nhân này thật đặc biệt, bây giờ vẫn là ban ngày, nếu là ban đêm có lẽ ngay cả một chút hơi thở cũng sẽ không cảm nhận được.”

Đáng tiếc, lúc này hắn không cẩn thận động đến cơ quan trong thiên gia, vì vậy nên bại lộ tung tích nếu không rất có khả năng cường giả Thiên gia cũng chết dưới tay hắn.

“Tên của ngươi là gì?” Vân Lạc Phong nhếch khóe môi, hỏi.

Thiếu nữ nói làm trong lòng hắc y nhân vui vẻ, hắn tháo khăn che mặt màu đen xuống lộ ra khuôn mặt vô cùng anh tuấn.

“Long Phi bái kiến chủ tử.”

Vì báo thù cho sư phụ, hắn có thể trả bất cứ giá nào! Chỉ cần có thể giết những cái súc sinh Thiên gia đó, đừng nói là bán mình ba năm, cho dù là mười năm hắn cũng nguyện ý!

“Khinh Yên băng bó vết thương cho hắn, chờ sau khi hắn khôi phục chúng ta lại tiếp tục xuất phát.”

“Tuân lệnh, tiểu thư.”



Bên trong một căn phòng xa hoa, lão giả đang nhắm mắt dưỡng thần. Đúng lúc này, một đạo giọng nói hoảng loạn vội vội vàng vàng truyền đến.

“Gia chủ, đã xảy ra đại sự! Một đệ tử của Tam trưởng lão tên Thiên Duyệt bị Vân Lạc Phong đánh chết!”

“Cái gì?”

Lão giả rộng mở mắt, bốp một tiếng, bàn tay đánh mạnh vào vách tường bên cạnh, ngay lập tức toàn bộ vách tường đều sụp xuống.

“Nữ nhân kia cũng dám giết người của Thiên gia, thật sự cho rằng Thiên gia là chốn không người? Tùy ý cho nàng chém giết? Đi, bổn gia chủ tự mình đi giết nữ nhân kia để nàng biết được hậu quả khi đụng đến Thiên gia!” [QR2][diendanlequydon]
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 517: Chủ ý của Thiên Huyền (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 518: Chủ ý của Thiên Huyền (2)



 
Back
Top Bottom