Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 479: Ninh lão tức giận (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 480: Ninh lão tức giận (5)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Do đó, hai người này có thể thành công hay không còn phải xem chính bản thân họ.

Ninh gia chủ hoàn toàn khiếp sợ.

Lão gia tử đã tuyên bố rồi, nếu Vân Thanh Nhã muốn cưới Ninh Hân, ông sẽ lập tức gả nàng cho hắn ư? Còn nếu không muốn cũng không miễn cưỡng à?

Đây... đây có còn là lão gia tử Ninh gia bao che khuyết điểm từ trước tới nay hay không?

Đừng chỉ nhìn vào dáng vẻ mây nhạt gió nhẹ (bình thản) của ông, thật ra ông vẫn luôn yêu thương đứa cháu Ninh Hân này! Thế nhưng, ông thà để cháu mình thiệt thòi cũng không ép buộc Vân Thanh Nhã phải cưới nàng ư?

Ninh gia chủ thật sự nghĩ không thông, rốt cuộc Vân gia này có chỗ nào đáng để lão gia tử đối đãi như thế chứ.

“Các ngươi ầm ĩ xong chưa?" Ánh mắt rét lạnh của Thiên Kha quét sang Ninh lão, lạnh giọng nói: "Ta mặc kệ phụ tử các ngươi có ân oán gì, hôm nay ta phải giết Vân Lạc Phong bằng được! Tốt nhất ngươi nên giúp ta hoàn thành mục đích này, nếu không, từ nay về sau ngươi sẽ phải hối hận!"

“Ha ha!” Ninh lão cười nhạt mấy tiếng, mặt mày vẫn bình thản như mây nhạt gió nhẹ: "Vân nha đầu cũng được xem như là cháu gái ta, nếu ngươi muốn động đến nàng, lão gia hỏa ta tuyệt đối không cho phép."

“Phụ thân!”

Ninh gia chủ thấy phụ thân nhà mình dùng giọng điệu cứng cỏi, hắn bỗng sốt ruột: "Thiên Kha cô nương là người thuộc Thiên gia, Thiên Nhai ở bên Thiên gia đó!"

“Thì tính sao?” Ninh lão bình thản liếc nhìn Ninh gia chủ: "Ngươi không bảo vệ được nữ nhi của mình, khiến lão già ta đây phải tự mình thúc ngựa tương trợ đấy."

Sắc mặt Ninh gia chủ càng thêm nôn nóng, hắn thật sự không biết lão gia tử đã ăn nhầm thứ gì, trước kia người ông sùng kính nhất là Thiên Nhai, bây giờ lại vì Vân Lạc Phong mà từ bỏ người mình kính trọng ngưỡng mộ nhiều năm hay sao?

Đương nhiên, Ninh gia chủ không biết ý nghĩ của Ninh lão.

Ông sùng bái Thiên Nhai vì đối phương có y thuật cao siêu, nhưng hôm nay, sau khi quen biết Vân Lạc Phong, ông tin chắc sau này trình độ của nàng tuyệt đối không thấp hơn Thiên Nhai.

Do đó, từ bỏ Thiên gia có gì đáng để tiếc chứ?

Ninh Hân nắm chặt cánh tay Ninh lão, an tâm đứng bên cạnh ông, khuôn mặt tú lệ không hề sợ hãi, đôi mắt trong sáng hiện lên vẻ quật cường.

“Phụ thân…”

Sắc mặt Ninh gia chủ càng thêm cấp bách, sợ lời nói của lão gia tử sẽ chọc tới người Thiên gia.

Nhất là khi trông thấy vẻ mặt Thiên Kha càng lúc càng khó coi, hắn vội vàng nói: "Người của Thiên gia không dễ chọc, phụ thân đừng vì một lúc vui sướng mà kéo Ninh gia xuống nước, con cho rằng chúng ta nên nhanh chóng nói lời xin lỗi Thiên gia rồi gả Ninh Hân cho Thiên Lâm công tử, khi ấy chúng ta và bên đó đã là thông gia rồi."

“Im miệng!”

Ánh mắt sắc bén của Ninh lão quét sang phía Ninh gia chủ: "Lão phu tuyệt đối không dùng hạnh phúc của cháu gái để đổi lấy quyền thế!"

Huống hồ, người khác không biết chứ ông thì nghe nói trước kia Thiên Nhai và Thiên gia từng trở mặt với nhau, tuy không rõ bây giờ Thiên Nhai có còn qua lại với Thiên gia hay không, nhưng đôi bên không có khả năng khôi phục quan hệ trước đó nữa rồi.

Cho dù Thiên Nhai che chở Thiên gia, ông cũng không vì vậy mà giao cháu gái nhà mình ra.

“Nếu ngươi đã khăng khăng như thế, vậy thì đừng hối hận!” Ánh mắt Thiên Kha hơi trầm xuống.

Nàng ta biết có Ninh lão ở đây thì mình đừng hòng nghĩ tới việc đánh chết Vân Lạc Phong, do đó sau khi nói xong lời kia, Thiên Kha lập tức kéo Thiên Lâm rồi đi ra khỏi đại sảnh.

Lúc đi ngang qua Vân Lạc Phong, ánh mắt cao ngạo của Thiên Kha từ từ liếc tới đối phương, khuôn mặt không có cảm xúc: "Vân Lạc Phong, chúng ta đã kết thù lớn, chờ lần sau gặp mặt, ta sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn! Thiên Lâm, chúng ta đi!”

Ánh mắt Thiên Lâm vẫn không buông tha mà liếc nhìn Ninh Hân, hắn vốn định ở lại, nhưng sau khi chạm phải ánh mắt của tỷ tỷ, đành phải thu hồi cái nhìn lưu luyến không nỡ rời kia.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 481: Ta có cho các ngươi đi à?


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Ta có cho các ngươi đi à?”

Hai người còn chưa bước ra nửa thềm cửa, giọng nói tựa như được cất lên từ địa ngục đã truyền tới khiến cả người bọn họ lạnh băng, đôi chân giống như mọc rễ trên đất, không tài nào đi tiếp được nữa.

Sắc mặt Thiên Kha hệt như tuyết trắng, nét cao ngạo trên mặt vẫn không suy giảm một chút nào, nàng ta quay sang Vân Lạc Phong: “Ngươi muốn thế nào?"

“Ngươi muốn giết ta, đúng chứ?" Vân Lạc Phong nhướng mày, nở nụ cười gian tà.

“Là muốn giết thế nào nhỉ?"

Thiên Kha hừ hừ, ngạo nghễ trả lời.

“Chẳng ra gì.” Nghe nàng ta đáp lại, Vân Lạc Phong lười biếng ngáp một cái, thân thể dựa vào chỗ trông ra phía thềm cửa, ánh mắt hàm chứa ý cười dừng lại trên người Thiên Kha: "Nhưng ta có một nguyên tắc, kẻ nào muốn giết ta, nhất định phải để mạng lại đây trước đã."

Thiếu nữ cất lời kiêu ngạo cuồng vọng, nghiễm nhiên xem người Thiên gia như cá thịt nằm dưới dao, mặc cho người ta xâu xé!

Sắc mặt Thiên Kha lại thay đổi: "Vân Lạc Phong, ngươi đừng hòng được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!"

Xôn xao!

Lúc này đây, Vân Lạc Phong không nói thêm một câu nào nữa, y phục màu trắng vọt tới trước mặt Thiên Kha giống như một trận gió nhẹ nổi lên.

“Ngươi…”

Thiên Kha cực kỳ sợ hãi, vội vàng lùi bước lại phía sau, nhưng nàng ta còn chưa kịp tránh né, một bàn tay lạnh băng đã bóp lấy cổ nàng ta.

Cảm giác hít thở không thông truyền vào lòng ngay tức khắc, sắc mặt Thiên Kha vốn tái nhợt lại đỏ bừng vì bị ngộp, hai mắt trợn lên, ngay cả một câu cũng không cất nổi thành lời...

Thấy tỷ tỷ nhà mình rơi vào trong tay Vân Lạc Phong, đáy mắt Thiên Lâm lộ vẻ khiếp sợ, không kìm được mà lùi cả người về phía sau, muốn thừa dịp Vân Lạc Phong không chú ý mà chạy khỏi nơi này.

Hắn hối hận! Hối hận mình l* m*ng chạy tới cầu hôn, do đó mới gặp phải nữ nhân điên cuồng đến mức ngay cả Thiên gia cũng không để vào mắt!

Bây giờ, trước hết hắn phải chạy về Thiên gia, sau đó tìm người tới báo thù cho tỷ tỷ!

Đúng lúc Thiên Lâm xoay người rời đi, thân thể hắn bỗng đụng phải một người, dường như thân hình người đó mang sức mạnh cực kỳ cường đại, khiến hắn phải lùi về phía sau mấy bước.

“Ôi, người trẻ tuổi thời nay... đúng là không có một chút công đức, không thấy lão nhân gia ta xuất hiện sao? Lại còn dám đụng vào mấy cây xương già của lão, nếu lão bị gãy xương, ngươi phải đền tiền nhá!"

Một giọng nói già nua truyền từ đỉnh đầu xuống, giọng điệu chỉ trích khiến Thiên Lâm giận tím mặt, hắn định phát hỏa nhưng khi trông thấy lão già thì ngây ngẩn cả người.

“Người... người là Thiên Nhai thúc thúc?"

Dựa vào tuổi của Thiên Lâm, vốn dĩ hắn không quen biết Thiên Nhai, nhưng trong Thien gia lại treo bức họa Thiên Nhai, vì vậy, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra tiểu lão đầu trước mặt mình.

“Tiểu tử, đừng có nhận thân thích bậy bạ, lão già ta làm gì có chất tử."

Tiểu lão đầu bĩu môi, theo bản năng cách xa Thiên Lâm một chút.

Thất sách, đúng là thất sách! (tính sai, hỏng kế hoạch)

Tại sao nha đầu Tiểu Bạch không nói cho lão biết là đám Thiên gia ngu xuẩn kia cũng ở đây chứ? Xem ra về sau lại bị những kẻ này quấn lấy rồi!

Chẳng qua...

Sau khi nhìn thấy cảnh tượng trong đại sảnh, Thiên Nhai liền ngơ ngẩn, lão ngạc nhiên chớp chớp mắt: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Người của Thiên gia chọc vào Vân Lạc Phong à?

Bọn họ lại dám sao?

Cơn giận bốc lên hừng hực từ trên người tiểu lão đầu, đáy mắt lão dần hiện lên một chút sát khí.

Lão rất am hiểu tính cách Vân Lạc Phong, nếu không phải người của Thiên gia chọc vào nàng, nàng cũng không đời nào ra tay đả thương người!

Mà lão đã mặc kệ chuyện Thiên gia phóng túng nhiều năm rồi, phóng túng dẫn tới việc những kẻ này vô pháp vô thiên, bây giờ bọn chúng còn tới chỗ Vân Lạc Phong ức h**p nàng hay sao?

“Thiên Nhai thúc thúc, con là Thiên Lâm của Thiên gia, tỷ tỷ con đang bị nữ nhân điên kia ức h**p, xin Thiên Nhai thúc thúc ra tay giúp chúng con g**t ch*t nữ nhân kia!"

Thiên Lâm cho rằng Thiên Nhai không biết hắn là người Thiên gia nên ban nãy mới vội vàng cất lời giải thích, sau đó hắn lập tức gào lên với đại sảnh một câu.

“Tỷ tỷ, Thiên Nhai thúc thúc tới, chúng ta được cứu rồi!”
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 482: Vân Lạc Phong là sư phụ ông (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 483: Vân Lạc Phong là sư phụ ông (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 484: Thiên Kha chết



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 485: Bi kịch của Tứ trưởng lão (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 486: Bi kịch của Tứ trưởng lão (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 487: Bi kịch của Tứ trưởng lão (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 488: Bi kịch của Tứ trưởng lão (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 489: Bi kịch của Tứ trưởng lão (5)


Ánh mắt tiểu lão đầu chuyển hướng nhìn Ninh Viễn một chút, khuôn mặt già nua nở một cười trào phúng: "Những người tuổi trẻ bây giờ đó, chẳng những thích ỷ thế h**p người, lại còn thích mạnh miệng phán quyết!"

"Lão già kia, ngươi là ai hả?"

Ninh Viễn thấy tiểu lão đầu này vậy mà lại nói chuyện như vậy với mình, bất giác giận tím mặt, trên khuôn mặt tuấn tú bao phủ một tầng lửa giận.

"Ngại ngùng," Tiểu lão đầu hơi hơi nheo lại đôi mắt, cười tít mắt nói, "Ta chính là Thiên Nhai Thiên gia từ trong miệng ngươi lấy ra tác oai tác quái đó."

Giờ phút này, sắc mặt Ninh Viễn hết sức đặc sắc, giống như là dùng thuốc nhuộm đổi tới đổi đi, chỉ trong một giây đã thay đổi thành màu sắc khác, hắn gắt gao cắn môi, toàn thân run nhè nhẹ.

"Không... Không có khả năng, ngươi là Thiên Nhai? Điều đó không có khả năng!"

Thiên Lâm hoàn toàn không có nói với hắn, lần này Thiên Nhai đến Ninh gia, chắc chắn lão già này là người giả mạo.

"Chậc chậc," Lâm Nhược Bạch liếc mắt nhìn thần sắc Ninh Viễn không dám tin, cười sáng lạn nói: "Ninh Viễn, ta thật sự không biết nên nói ngươi ngu xuẩn, hay là quá mức tin tưởng người khác? Ngươi nói cái người Thiên Lâm kia, căn bản không phải vì giúp ngươi mà đến Ninh gia! Hắn tới nơi này là vì cầu hôn Ninh Hân!"

Ầm!

Một đạo sấm sét giữa trời quang, chặn đầu chém xuống, vừa lúc đánh bể đầu óc của Ninh Viễn vốn là còn chưa hồi thần lại.

Chính mình lại cho rằng nhận thức một huynh đệ tốt, lại đến Ninh gia không phải vì trợ giúp hắn, mà là vì cầu hôn Ninh Hân sao?

Từ khi nào thì tên kia động tâm tư không nên có với Ninh Hân? Vì sao một điểm hắn cũng không biết chuyện?

"Còn với thân phận của Thiên Nhai," Lâm Nhược Bạch dừng lại một chút, "Là người Thiên gia thừa nhận mà! A..., đúng rồi, thi thể của mấy người Thiên gia đã bị kéo ra ngoài rồi, hiện tại phỏng chừng còn chưa đưa đi quá xa, có muốn ta cho người kéo trở về cho ngươi xem hay không?"

Bước chân Ninh Viễn lão đảo một cái, lui ra phía sau mấy bước, trong ánh mắt toàn là tuyệt vọng!

Hắn tự cho là có con bài sau cũng chưa lặt, thực ra lại không chịu nổi một kích như vậy! Không chỉ bởi vì Thiên Lâm phản bội, alij có tiểu lão đầu trước mắt này!

"Nếu như Ninh gia biết Thiên Nhai, vậy thì vì sao không để cho hắn xuất thủ sớm chút? Vậy năm đó lão gia chủ sẽ không chịu nhiều đau khổ như vậy."

Ninh Viễn cắn chặt môi, hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

Hắn thật sự không rõ, vì sao Thiên Nhai giao hữu với Ninh gia, nhưng lại chưa từng đứng ra trợ giúp Ninh gia lần nào? Chẳng lẽ trong đó có nguyên nhân gì sao?

Từ đầu đến cuối, hắn đều không có liên hệ giữa Thiên Nhai và Vân Lạc Phong vào một chỗ! Theo ý hắn, thân phận của Vân Lạc Phong như vậy không có tư cách kết giao với thần y Thiên Nhai!

Đáng tiếc không như hắn mong muốn.

Kế tiếp, lời của tiểu lão đầu nói, nháy mắt đánh Ninh Vieenc vào địa ngục, cả như giống như một tảng đá đứng ngây tại chỗ, không có bất kỳ một hành động và biểu cảm gì.

"Ta và Ninh gia cũng không có quan hệ gì lắm, hiện tại ta đến đây, chỉ là nghe nói Vân nha đầu bị khi dễ mà thôi! Ta còn trông cậy vào ngày nào đó tâm tình Vân nha đầu mà tốt thì chỉ điểm cho ta một vài điểm trong y thuật, cho nên chuyện của nàng ta không thể không quản."

Ngụ ý, hắn tới nơi này, mục đích chính là vì Vân Lạc Phong, không có liên quan gì đến những người khác! Thiên gia các ngươi không phải là xem thường thân phận của nàng ấy sao? Nếu như thế, hắn sẽ khiến cho những người từng xem thường nàng biết, về sau sẽ trèo cao không nổi!

Mà những lời này, là hắn cố ý nói ra, dù sao, trước khi đến, hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là nghe nói có quan hệ với Vân Lạc Phong, nên vội vàng đến đây.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 490: Bi kịch của Tứ trưởng lão (6)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 491: Bi kịch của Tứ trưởng lão (7)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 492: Bi kịch của Tứ trưởng lão (8)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 493: Bi kịch của Tứ trưởng lão (9)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 494: Bi kịch của Tứ trưởng lão (10)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 495: Tứ trưởng lão chết



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 496: Quá khứ của Ninh Hân (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 497: Quá khứ của Ninh Hân (2)


Sau khi nói đến Ninh lão, trái lại thần sắc Ninh Hân nhu hòa lại, nhẹ giọng nói: "Vân đại ca, cho dù phụ thân ta còn đang tại thế, nhưng mà thân nhân của ta, chỉ có một người là gia gia! Người sợ sau này khi phụ thân ta có hài tử khác sẽ khiến ta chịu ủy khuất, vì vậy, để cho phụ thân ta giải tán hậu viện, đây cũng là lý do vì sao mà những năm gần đây phụ thân ta đều không cưới thê nạp thiếp."

"Thật ra," Ninh Hân nhàn nhạt cười, "Đời này của phụ thân ta làm được chuyện tốt nhất mà nam nhân làm được, đó là năm đó dù đối mặt với rất nhiều áp lực vẫn cưới thê tử là mẫu thân ta! Đương nhiên, trong chuyện này còn có nguyên nhân do gia gia chống đỡ! Thế nhưng, ta lại hy vọng cả đời này của mẹ ta đừng có nhận thức phụ thân ta."

Như vậy, mẫu thân cũng sẽ không bị đánh chết dưới ánh mắt chòng chọc của mọi người.

"Vân đại ca, tình cảm của phụ thân ta đối với nương ta, trái lại là thật tâm, nhưng khuyết điểm lớn nhất của hắn là quá chú trọng đến gia tộc! Không quả quyết! Năm đó, khi biết được mẫu thân bị nữ nhân ia đánh chết, trong lòng hắn cũng hận muốn làm thịt nàng ta, nhưng mà, hắn cũng không dám làm như thế, huynh nói coi một nam nhân mà chút dũng khí báo thù cho thê tử cũng không có, thì có tác dụng gì?"

Ninh Hân ngước mắt lên, ánh mắt trong suốt ngóng nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Vân Thanh Nhã, hơi hơi nhấp môi.

"Ngày mai cùng ta về Vân gia đi."

Giọng nói nam nhân thanh nhã (trong veo) như hát chậm rãi vang lên bên tai nàng, khiến cho lòng nàng không tự chủ được an ổn lại.

"Vân đại ca, kỳ thật, trong lòng ta cực kỳ hối hận, trong mười năm kia huynh cần nhất có người làm bạn, chúng ta lại không nhận thức," Ninh Hân nhẹ nhàng cầm lấy tay Vân Thanh Nhã, khẽ cười nói, "Nếu khi đó chúng ta quen biết nhau thì thật tốt?"

Mười năm!

Một người tránh ở trong mật thất không thấy ánh mặt trời tròn mười năm, đây là cỡ nào thống khổ? Còn nàng, vào thời điểm kia không hề ở bên cạnh hắn, cũng không có làm bạn với hắn đi qua đoạn thời gian cực khổ này.

Hiện giờ chỉ cần nhớ tới, Ninh Hân lại lo lắng đau lòng một hồi, hận ý trong lòng với Y thành cũng càng sâu.

"Khi đó ta, chỉ là một người tàn phế mà thôi." Vân Thanh Nhã lắc lắc đầu, cười khổ nói.

"Vân đại ca," ánh mắt Ninh Hân tràn đầy chân thành tha thiết, "Mặc kệ huynh là người tàn phế, hay là một người khỏe mạnh, cười đời này của Ninh Hân ta, đã quyết sẽ không rời bỏ huynh! Trừ phi có một ngày, huynh không cần ta nữa, ta mới có thể rời đi."

Nàng yêu Vân Thanh Nhã, không quan hệ đến chuyện khác.

Dù sao, trước đây, nàng cũng không biết chút nào về thực lực của Vân Lạc Phong, cũng không biết người sau lưng nàng cường đại ra sao, dưới tình huống cái gì cũng không biết, nàng vì Vân Thanh Nhã mà bị trọng thương, cũng đã gián tiếp tình yêu của nàng đối với hắn không hề có tạp chất.

Cho dù nam nhân này chỉ là một người tàn phế, nàng cũng sẽ quyết chí tiến lên, tuyệt không lùi bước!

Ánh mắt Vân Thanh Nhã vừa động, thật sâu ngắm nhìn thiếu nữ thanh tú trước mặt.

Hắn là một nam nhân bình thường, mà ý chí phi thường sắt đá! Những năm gần đây, ngoại trừ thân nhân của hắn thì Ninh Hân, là nữ nhân duy nhất mà hắn tiếp xúc! Hiện giờ, nữ nhân này lại say mê một lòng với hắn, dù cho tim của hắn là từ tảng đá thì cũng tan chảy ra rồi.

"Ninh Hân, xem ra, về sau ta nên gọi người một tiếng nhị thẩm rồi."

Ánh mắt hai người chứa đầy gian tình, một giọng nói tà khí từ phía sau truyền đến, trong giọng nói rõ ràng ẩn chứa ý cười.

Vân Thanh Nhã vội vàng thu hồi tầm mắt, ho khan hai tiếng, trên dung nhan tuấn mỹ nhiễm một tầng xấu hổ.

"Tiểu Phong Nhi, sao cháu lại ra đây?"

Vân Lạc Phong chậm rãi đi lên, khóe môi cong lên thoáng qua nét đùa giỡn, con ngươi đen nhánh đánh giá hai người trước mắt: "Đến gặp nhị thẩm tương lai của ta một lát."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 498: Vân Lạc Phong được cầu hôn (1)



 
Back
Top Bottom