Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 459: Tính sổ (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 460: Tính sổ (6)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 461: Tính sổ (7)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 462: Bi kịch Tứ trưởng lão (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 463: Bi kịch của Tứ trưởng lão (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 464: Thích ỷ thế hiếp người



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 465: Gia chủ Ninh gia đau lòng (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 466: Gia chủ Ninh gia đau lòng (2)


Nhưng không ngờ đến, vẫn bị tìm ra...

Nam nhân trung niên có một loại xúc động muốn khóc, nếu không phải tiểu nha đầu này là đồ đệ của Vân Lạc Phong, hắn thật muốn xông lên hung hăng b*p ch*t nàng!

"Phẩm chất lá trà này không tốt," Vân Lạc Phong đưa chén trà trong tay cho Lâm Nhược Bạch, "Cầm đi xuống đi."

Khóe miệng nam nhân trung niên hung hăng co quắp một cái!

"Tuyệt phẩm cất giấu của mình, nữ nhân này còn nói phẩm chất không tốt? Rốt cuộc nàng ta có hiểu thưởng thức trà hay không?

"Vâng, sư phụ."

Lâm Nhược Bạch khả ái le lưỡi một cái: "Ở Ninh gia ta chỉ tìm được loại này là tương đối khá, những loại khác càng thêm không tốt."

Xem ra Ninh gia quả thật rất nghèo, chỉ có lá trà phẩm chất như thế này, hôm nào ta đưa cho Ninh lão một chút trà ngon."

Vân Lạc Phong mạn bất kinh tâm (thờ ơ không đếm xỉa đến) nói.

Ở trên mảnh đại lục này, coi như Ninh lão là một trong số ít ngưới thật lòng đối với nàng, vì vậy, nàng sẽ không keo kiệt với lão già này.

Cho nên, chờ lần sau gặp được Ninh lão, sẽ đưa cho lão một chút linh trà.

Đối với lời nói này của Vân Lạc Phong, nam nhân trung niên chỉ cười nhạt, hắn lại không cho rằng, nha đầu Vân Lạc Phong này có thể lấy ra được lá trà tốt hơn của hắn! Hơn nữa đừng nói đến thỏa mãn được phụ thân kén chọn của mình.

Chẳng qua là, ngại vì mặt mũi, phụ thân nhất định sẽ nhận lấy lá trà của nàng ta.

"Đại trưởng lão," Nam nhân trung niên quay đầu nhìn Đại trưởng lão, nói, "Ngươi dẫn Tứ trưởng lão đi, hết thảy chờ sau khi phụ thân trở về để xử lý."

Vân Lạc Phong cong cong khóe môi, nàng nói chờ Ninh Hân tỉnh lại sẽ tiếp tục trừng trị Tứ trưởng lão, đến trong miệng nam nhân trung niên, liền biến thành chờ Ninh lão trở lại...

Đáng tiếc, Ninh lão có trở lại hay không, đều không thể quyết định suy nghĩ của nàng!

Tứ trưởng lão nhất định phải chết!

"Vâng, gia chủ."

Đại trưởng lão chắp tay, rồi sau đó hắn phất phất tay, lạnh giọng phân phó: "Bay đâu, giam hắn lại trông coi chặt chẽ, không cho phép hắn chạt trốn!"

"Tuân chỉ!"

...

Bên trong đại đường, nam nhân trung niên đang thương nghị công việc với Đại trưởng lão, đúng vào lúc này, ngoài cửa truyền đến một giọng nói tức giận.

"Các ngươi tránh ra, tất cả tránh ra cho ta! Ta muốn thấy gia chủ, phụ thân ta đã làm sai điều gì, mà Ninh gia lại đối xử với người như vậy?"

"Là Ninh Viễn."

Đại trưởng lão nghe thấy giọng nói quen thuộc ở ngoài cửa, hơi nhíu mày một cái, thấp giọng nói.

"Cho hắn vào đi."

Nam nhân trung niên thở dài một tiếng, bất đắc dĩ mở miệng.

Không lâu lắm, một nam tử tuấn mỹ trẻ tuổi tiêu sái bước nhanh vào trong đại đường, hắn vừa mở miệng liền tràn đầy chất vấn, ánh mắt ngya thẳng nhìn hai người phía trước.

"Gia chủ, người nhất định phải cho ta một cái công đạo! Các người thừa dịp lão gia chủ không ở nhà liền đối xử với phụ thân ta như thế, uổng cho phụ thân ta vì Ninh gia trung thành và tận tâm nhiều năm như vậy!"

Ninh gia chủ hơi nhíu mi: "Ninh Viễn, chuyện này là sai lầm của phụ thân ngươi, ta cũng không còn cách nào khác, ta để cho hắn mang Ninh Hân trở lại, hắn lại xuất thủ đả thương người, bây giờ người ta tìm đến cửa, ta có thể làm gì được?"

"Gia chủ, nơi này là Ninhg gia, ai dám cãi lại lệnh của người?"

Ninh Viễn tức giận đến run cả người, cắn răng nghiến lợi nói.

"Ninh Viễn," Sắc mặt Ninh gia chủ có chút không vui, "Nha đầu đó là ân nhân cứu mạng của Hân Nhi, huống chi, trong tay của nàng có ngọc bội của lão gia chủ, ở Ninh gia tuyệt đối có quyền phát biểu."

Đối với tiểu tử Ninh Viễn này, trước kia Ninh gia chủ vẫn rất thưởng thức.

Cho dù Ninh Viễn kiêu căng càn quấy, nhưng mà hắn có thiên phú trác tuyệt, đối với Ninh Hân cũng là một tấm chân tình, quan trọng nhất là, nhiều năm như vậy nhưng tiểu tử này chưa từng trêu hoa ghẹo nguyệt, cùng lắm chỉ là ẩu đả với người khác mà thôi.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 468: Tiểu Bạch nổi bão



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 469: Bi kịch của Ninh Viễn



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 470: Người tới cửa cầu thân (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 471: Tới cửa cầu thân (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 472: Ninh Hân tỉnh



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 473: Ninh Hân bị đánh



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 474: Thiên Nhai cũng muốn kêu nàng là sư phụ (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 475: Thiên Nhai cũng muốn kêu nàng là sư phụ (2.)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 476: Ninh lão tức giận (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ầm!

Ngay thời khắc Thiên Kha vọt tới trước mặt Lâm Nhược Bạch, bỗng nhiên có một bàn tay vươn ra từ phía bên cạnh và kéo thân thể Lâm Nhược Bạch vào lòng.

Sau đó, bàn tay như ngọc ấy hạ xuống ngực Thiên Kha, chỉ một chiêu đã khiến thân thể nàng ta bị hất ra ngoài, ngã mạnh xuống bàn. Chiếc bàn vỡ thành hai mảnh ngay tức khắc.

Cả đại sảnh trở nên yên tĩnh, mọi người nhìn không chớp mắt vào thiếu nữ tuyệt mỹ trong bộ váy trắng như tuyết, bọn họ trợn mắt há hốc mồm.

Thiếu nữ khẽ nhíu mày, cúi xuống nhìn tiểu nha đầu được nàng kéo vào trong lồng ngực mình rồi hỏi: "Có bị thương không?"

Lâm Nhược Bạch nhìn hình dáng tuyệt sắc đầy khí phách trước mắt mình, cõi lòng không kìm được bình tĩnh, ánh mắt cũng hơi ngẩn ra.

Nếu sư phụ là nam nhân, chỉ sợ trong thiên hạ không có người nào không động lòng...

Đáng tiếc, nàng lại là nữ nhân!

Có điều, trong lòng Lâm Nhược Bạch đã tự mình quyết định, nếu sau này tìm nam nhân, nhất định phải lấy sư phụ làm tiêu chuẩn! Kiểu người khí phách như thế mà lại chẳng hề mất đi sự dịu dàng, ai có thể chống lại sức hấp dẫn của sư phụ chứ?

“Con không sao.”

Lâm Nhược Bạch lấy lại tinh thần, lắc lắc đầu, khuôn mặt nho nhỏ đáng yêu ngẩng lên, nở nụ cười rạng rỡ: "Hơn nữa, con biết có sư phụ ở đây, không ai dám làm con bị thương đâu."

“Con đứng sang một bên đợi ta, ta đi giải quyết chuyện bên này."

Sau khi nói xong câu ấy, đôi mắt đen láy của Vân Lạc Phong chuyển sang nhìn Thiên Kha đang bò dậy từ dưới mặt đất.

“Vân Lạc Phong!”

Thiên Kha oán hận cắn răng, nàng ta phun từ miệng ra một ngụm máu tươi, ánh mắt giận dữ nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt đẹp của người thiếu nữ.

Kể từ ngày đó, sau khi rời khỏi Long Nguyên quốc, nàng ta trở về Thiên gia mất ăn mất ngủ tu luyện, hiện giờ đã đột phá đến Địa Linh Giả trung cấp!

Ban đầu nàng ta cho rằng dựa vào thực lực của mình có thể đè ép nghiền nát Vân Lạc Phong! Nhưng ai mà ngờ được, thiếu nữ kia chỉ dùng một chưởng đã đánh cho nàng ta lùi lại, đây chẳng phải là khiến nàng ta mất hết mặt mũi đó ư?

Làm sao Thiên Kha có thể chịu đựng sự nhục nhã như vậy?

“Ngươi chết đi cho ta! Ha ha ha!”

Bất thình lình, một luồng sức mạnh cường hãn xuất hiện trên người Thiên Kha, luồng sức mạnh ấy không ngừng tăng lên, vọt thẳng đến đỉnh điểm của Địa Linh Giả trung cấp! Một lần nữa đã chọc thủng tầng Địa Linh Giả cao cấp!

“Tỷ!”

Thiên Lâm trông thấy hành động của Thiên Kha, bỗng nhiên biến hẳn sắc mặt: "Tỷ dùng bí kỹ* của Thiên gia để tăng thực lực lên sao? Đợi đến khi công hiệu của bí kỹ biến mất, cấp bậc của tỷ sẽ rớt thẳng xuống Địa Linh Giả cấp thấp đó!"

*Bí kỹ: Kỹ năng bí ẩn/bí hiểm/bí mật

Đấy là di chứng của bí kỹ Thiên gia!

Nếu sử dụng bí kỹ, tuy rằng có thể đột phá một cấp bậc trong nháy mắt, nhưng đợi thêm một khoảng thời gian, người sử dụng bí kỹ chẳng những trở lại như lúc đầu mà còn bị giảm xuống một cấp.

Vì thế, tình hình chung là chẳng có ai dùng đến nó cả.

“Vân Lạc Phong, ta không ngờ ngươi chỉ là cháu gái của một Tướng quân mà lại có thể vươn tới Địa Linh Giả cao cấp trong tình trạng không có bất kỳ cái gì như vậy! Ngươi mang tới sự uy h**p quá lớn với ta, hôm nay, ta phải chém chết ngươi ngay tại đây!"

Dù bây giờ cả hai đều là Địa Linh Giả cao cấp nhưng Thiên Kha lại rất có niềm tin.

Nguyên nhân không có gì khác ngoài việc sau khi sử dụng bí kỹ này, chẳng những trong nháy mắt sẽ đột phá một cấp mà còn khiến tố chất thân thế của mình vươn cao tới đỉnh điểm!

Trừ khi Vân Lạc Phong là Thiên Linh Giả, bằng không, nàng tuyệt đối không phải đối thủ của mình!

Phải biết rằng, bí kỹ Thiên gia không giúp người sử dụng tăng sức mạnh trong thời gian ngắn mà là thật sự đột phá! Trong thời gian ngắn, thực lực tăng lên chỉ là giả, hoàn toàn không đột phá đến mức cường đại hơn.

--> Chỉ đột phá cấp bậc, không tăng độ cường đại của thực lực. Kiểu như đứa cấp cao đánh được đứa cấp thấp ấy, nhưng không có nghĩa đứa cấp cao mạnh hơn đứa cấp thấp (nếu đứa cấp thấp ở cùng mức với đứa cấp cao).

Nhưng cả hai đều có điểm giống nhau là sự hạn chế! Sau một khoảng thời gian, người dùng sẽ bị quay về cấp ban đầu, đồng thời bị di chứng của sự cường đại...
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 477: Ninh lão tức giận (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ầm ầm!

Thân thể Thiên Kha giống như con rồng cuộn mình, cố hết sức xoáy vòng về phía Vân Lạc Phong, khuôn mặt nàng ta nở nụ cười dữ tợn, ánh mắt lộ ra sát khí rét lạnh.

---> Thiên Kha như đang tạo gió lốc.

Dưới cơn cuồng phong, thiếu nữ trong bộ váy trắng phất phơ, tóc đen bềnh bồng, ánh mắt nàng lẳng lặng ngóng trông Thiên Kha đang tập kích đến gần, không thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào trên mặt nàng.

“Phong Nhi, cẩn thận!”

Vân Thanh Nhã cực kỳ sợ hãi, vội vàng buông Ninh Hân trong lòng ra rồi lao về phía Vân Lạc Phong, ánh mắt thanh lãnh ẩn giấu sự nôn nóng, hắn định lao tới trước người Vân Lạc Phong để thay nàng chắn đòn công kích này.

Lại đúng vào lúc này --

Thiếu nữ vươn tay, đẩy Vân Thanh Nhã vốn lao tới trước mặt mình sang một bên, sắc mặt nàng bình tĩnh, nhìn sang Thiên Kha đang trong cơn thịnh nộ.

Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, nhoẻn thành đường cong tà mị, giọng nói giống như đến từ địa ngục khiến lòng người phát run.

“Ta nói mình là Địa Linh Giả cao cấp hồi nào?"

Cái gì?

Thiên Kha sửng sốt. Không đợi nàng ta suy nghĩ cẩn thận về câu nói ấy, Vân Lạc Phong đã bay từ trên không xuống, tát vào mặt nàng ta một cái thật mạnh.

Rầm!

Một cái tát ấy chứa toàn bộ sức lực, Thiên Kha vốn đang kinh ngạc đã bị tát cho văng ra ngoài, thân mình đập mạnh vào mặt tường, miệng không ngừng nôn ra máu tươi.

“Không! Không có khả năng, sao ngươi có thể là Thiên Linh Giả chứ? Tuyệt không có khả năng này!”

Nàng ta cắn chặt môi, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, ánh mắt rõ ràng đã hàm chứa sự hoảng sợ.

Thiên Linh Giả?

*Tiếng hít gió giữa những kẽ răng*

Mọi người không tự chủ được mà hít một hơi khí lạnh, ngay cả ánh mắt đang nhìn Vân Lạc Phong cũng thay đổi...

“Hân Nhi, bằng hữu của con là Thiên Linh Giả ư?"

Ninh gia chủ sững sờ hết cả người, cổ họng khô khốc, hỏi.

Quả thật, đối với Ninh gia mà nói, Thiên Linh Giả chẳng tính là gì, dù sao thực lực của những trưởng lão trong tộc đều đã đạt tới cảnh giới ấy rồi! Hơn nữa lão gia chủ còn ở mức cao hơn cả Thiên Linh Giả!

Thế nhưng, Vân Lạc Phong mới có bao nhiêu tuổi? Một tiểu cô nương mười lăm tuổi đã trở thành Thiên Linh Giả sao? Nói ra ai mà tin chứ?

Ninh Hân ngây ngốc gật đầu, không ngờ rằng Vân Lạc Phong lại có thể đạt tới Thiên Linh Giả.

Nhớ tới nửa năm trước, nàng vẫn là một thiếu nữ bình thường, hơn nữa còn bị người hoàng tộc ức h**p, bây giờ chưa đến một năm mà nàng đã thay đổi trở nên cường đại như vậy...

Thế lực ở một phương, chỉ cần có một Thiên Linh Giả thôi là gót chân đứng vững được trên đại lục, cho dù là phụ thân mình, từ giờ cũng phải chấp nhận Vân gia!

Chẳng qua, hắn chấp nhận quá muộn rồi, bản thân đau thấu tận cõi lòng, làm sao có thể bình yên đối mặt với nàng?

Nghĩ đến đây, khuôn mặt Ninh Hân nở nụ cười chua xót.

“Tiểu Phong Nhi.” Vân Thanh Nhã từ khiếp sợ dần dần lấy lại tinh thần, bất đắc dĩ hỏi: "Nha đầu này, con không nói không rằng rồi đạt tới Thiên Linh Giả hồi nào vậy?"

Vân Lạc Phong nhún vai, cười nhẹ và đáp: "Trên đường tới đại sảnh Ninh gia."

Nàng đến đây vì chuyện của Ninh Hân, nếu không có thực lực nhất định, làm sao Ninh gia chịu thả Ninh Hân đi chứ? Vì thế, trong lúc đi tới đại sảnh, nàng đã tìm một chỗ không có ai rồi dùng nước thánh.

Sau khi có nước thánh, nàng đã thuận lợi đột phá tới Thiên Linh Giả! Đó cũng chính là lý do vì sao nàng đến muộn!

“Khụ khụ!” Thiên Kha ho khan mấy tiếng, bò dậy trên mặt đấy, ánh mắt dữ tợn chuyển sang nhìn Vân Lạc Phong, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vân Lạc Phong, ngươi đúng là không sợ chết! Thiên gia ta có Thiên Nhai hậu thuẫn, ngươi làm ta bị thương, ngày chết của ngươi cũng không còn xa đâu!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 478: Ninh lão tức giận (3)



 
Back
Top Bottom