Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 279: Hủy diệt Mộ gia (1)


Một câu này, là Tần Nguyên cố tình đé thấp thanh âm.

Bởi vì hắn biết chủ nhân không muốn bại lộ thân phận của bản thân, nếu không, với tính cách ích kỷ kia của đám người Tiêu gia, nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội dây dưa với chủ tử!

Nhưng mà cho dù giọng nói bị hắn ép đến cực nhỏ, vào trong tai Vân Lạc Phong vẫn nghe được rõ ràng.

Nàng nhẹ nhàng nhướng nhướng mày, nhìn nam tử tuấn mỹ lãnh khốc bên cạnh, trong đôi mắt đen lộ ra ánh sáng nguy hiểm: “Vân Tiêu, trở về giải thích với ta một chút, rốt cuộc chuyện này là như thế nào.”

Vân Tiêu giật mình, gật đầu nói: “Được.”

.....

Lúc này, trong đại viện phủ Thừa tướng, cả người Mộ Vô Song giống như tác phẩm điêu khắc ngây ngốc tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn nhìn Tần Nguyên đứng ở trước mặt nàng, dường như còn chưa hồi phục lại tinh thần từ trong lời nói của đối phương.

“Không thể nào, hắn chỉ là một hộ vệ mà thôi! Tại sao hắn có thể là...”

Giọng nói của nàng ẩn chứa run sợ, ngay cả ngực cũng phập phồng kịch liệt không ngừng, trên khuôn mặt trắng ngắt không có chút nào giống con người, vậy mà, lời nàng còn chưa nói hết, đã bị giọng nói giễu cợt của Tần Nguyên cắt ngang.

“Ai bảo chủ mẫu nhà ta ưu tú như thế, khiến cho chủ nhân của ta cam tâm tình nguyện đi theo nàng? Dĩ nhiên, về điểm này, coi như cả cuộc đời của ngươi cũng không thể hơn được nàng.”

Lời của Tần Nguyên giống như một cây gai nhọn, hung hăng đâm vào lòng Mộ Vô Song, làm cho đôi mắt nàng vốn là tuyệt vọng tràn đầy oán hận, trên mặt tràn đầy không cam lòng và tức giận.

Lúc bắt đầu, nàng cho là Quỷ Đế chỉ là một nam nhân xấu xí, nên mới có thể dùng mặt nạ che mặt, không nghĩ rằng, Quỷ Đế này chẳng những có vóc dáng tuấn mỹ lãnh khốc như thế, hoàn mỹ đến nỗi làm cho tim người khác đập thình thịch! Quan trọng hơn là, hắn si tình chân thành với Vân Lạc Phong như thế! Đây cũng là ưu điểm thiếu sót của toàn bộ nam nhân trên thế gian!

Nhưng vì cái gì, nam nhân ưu tú như vậy, lại chỉ dừng mắt ở trên người Vân Lạc Phong? Mình có điểm nào kém hơn Vân Lạc Phong? Nhất là Quỷ Đế này, vì một nữ nhân, hắn cam tâm tình nguyện trở thành hộ vệ bên cạnh nàng.

Bỗng nhiên...

Mộ Vô Song nhớ lại lúc đầu mình từng sỉ nhục Vân Tiêu.

Lúc ấy nàng còn sỉ nhục hắn, một tên thị vệ nho nhỏ mà thôi, ngay cả tư cách liếc nhìn nàng một cái cũng không có!

Nhưng thế nào nàng cũng không ngờ, còn cái thị vệ nho nhỏ này sẽ có danh tiếng lừng lẫy như thế!

Nghĩ đến đây, Mộ Vô Song rất muốn hung hăng tát mình một cái! Nếu như lúc đầu nàng không có sỉ nhục Vân Tiêu, Quỷ Đế có có một ít thương hoa tiếc ngọc với nàng hay không, hoàn cảnh như bây giờ cũng không đến phiên nàng?

Rất rõ ràng, Mộ Vô Song muốn quá nhiều, chẳng sợ nàng mà không nói những lời đó, ở trong cảm nhận của Vân Tiêu, thật sự nàng vẫn sẽ phải chết? Ai bảo nàng đắc tội Vân Lạc Phong?

Người đắc tội Vân Lạc Phong, đều đáng chết!

“Mộ Vô Song,” Tân Nguyên cong cong khóe môi, đáy mắt chứa đùa cợt, “Ngươi với Cao Lăng thật đúng là tuyệt phối, hai người đều là một dạng não tàn ngu ngốc! Thật là một đôi trời đất tạo nên, cũng chỉ có Cao Lăng mới có thể coi trọng nữ nhân như ngươi, nhưng mà hắn như vậy cũng tốt, làm cho chủ nhân nhà ta nhặt được một bảo vật.”

Phảng phất như sợ oán khí trong lòng Mộ Vô Song chưa đủ lớn, Tần Nguyên tiếp tục dùng gai đâm nàng.

Giọng nói của hắn khinh miệt, giống như một cây gai nhọn, đâm đến trái tim của nàng ngàn thương trăm lỗ, máu tươi đầm đìa.

Rồi sau đó...

Trên khuôn mặt Mộ Vô Song tràn đầy ghen ghét đố kị cũng xiêu vẹo đứng lên, sắc mặt dữ tợn nhào tới chỗ liễn kiệu: “Vân Lạc Phong, ngươi tiện nhân này, ta muốn giết ngươi! Đều vì ngươi, nếu như không phải vì ngươi, ta cũng sẽ không lưu lạc đến tình cảnh này, toàn bộ là lỗi của ngươi!”
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 280: Huỷ diệt Mộ gia (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 281: Huỷ diệt Mộ gia (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 282: Hoàng đế xuống đài (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 283: Hoàng đế xuống đài (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 284: Hoàng đế xuống đài (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ánh mắt Cao Đồ trầm xuống: "Ngươi đã chướng mắt ngôi vị Hoàng đế của trẫm, bây giờ ngươi còn tới đây để làm gì?"

Nghe vậy, Vân Lạc Phong lười nhác khoác hai cánh tay lên thành kiệu, nhếch môi nói: "Đơn giản là... nhìn ngươi không vừa mắt! Chỉ thế thôi!"

Ta nhìn ngươi không vừa mắt liền muốn Hoàng đế như ngươi xuống đài, ngươi có thể làm khó dễ ta sao?

Suýt chút nữa Cao Đồ đã tức điên, hắn vẫn luôn cho rằng mình Cao Đồ thiếu chút nữa bị khí điên rồi, hắn vẫn luôn cho rằng bản thân mình đủ kiêu ngạo, nhưng khi so sánh với thiếu nữ trước mắt, hắn mới hiểu thế nào là cuồng vọng không kiềm chế được!

Có thể ngông cuồng không đặt thế nhân vào trong mắt, ngoại trừ thiếu nữ này, ai dám hành sự một cách đương nhiên như thế chứ?

“Vân Lạc Phong, ngươi thật là làm càn, người đâu, mau bắt nàng ta lại!"

Cao Đồ quát một tiếng chói tai, lạnh giọng ra lệnh.

Thế nhưng, lời hắn vừa dứt, trước sau lại chẳng có ai tiến đến, khắp hoàng cung này chỉ có thể nghe thấy tiếng r*n r* của mấy tên thị vệ.

“Người đâu!” Sắc mặt Cao Đồ biến đổi một lần nữa, tiếp tục quát to: "Các ngươi chạy đi đâu chết hết rồi hả, còn không mau bắt lấy cho trẫm?!"

Gió thu lạnh run, lá rụng bay bay.

Một chiếc lá phong rơi xuống trước mặt Cao Đồ, khiến hắn nhìn sơ qua bỗng cảm thấy tịch liêu bi ai.

“Cho dù ngươi kêu khàn cả cổ họng cũng không có ai tới cứu đâu."

Giọng nói thiếu nữ mang theo sự tà ác, nếu để những người không biết chuyện nghe được, họ sẽ tưởng rằng nàng làm chuyện gì đó không bằng cầm thú với Cao Đồ.

“Vân Lạc Phong!” Cao Đồ hận nghiến răng nghiến lợi, cõi lòng co rút kịch liệt: "Rốt cuộc ngươi đã làm gì?"

Hắn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Mặc dù có rất nhiều thị vệ ngã xuống đất, nhưng thị vệ trong hoàng cung cũng không phải chỉ có bao nhiêu đó, vì sao không thấy bóng những người khác?

“Tất cả thị vệ trong cung đều bị người của ta đuổi đi rồi." Vân Lạc Phong cong môi tà mị: "Cho nên đã không còn ai tới cứu ngươi nữa!"

Giờ khắc này, sắc mặt Cao Đồ hoàn toàn trở nên tái nhợt, bước chân lảo đảo mấy cái, may mà phía sau có Mộ Quý phi đỡ hắn, hắn mới không té ngã.

“Cao Lăng.” Tầm mắt Vân Lạc Phong chuyển sang Cao Lăng: “Không biết ngươi có còn nhận ra những người này bên cạnh ta hay chăng?"

Cao Lăng vốn chẳng thèm để ý, sau khi nghe Vân Lạc Phong nói câu ấy, hắn mới nhìn sang những thủ hạ đang đứng bên cạnh nàng.

Nếu những người đó xuất hiện một mình ngay trước mặt hắn, có lẽ hắn sẽ không nhớ ra bọn họ, nhưng bây giờ bọn họ lại gắn liền với Vân Lạc Phong, vì thế Cao Lăng không thể không lâm vào trầm tư.

“Những người này... Là những hộ vệ nha hoàn mà lúc trước ta giúp Vân Lạc mời gọi hay sao?" Cao Lăng chần chừ cả buổi mới hỏi được câu ấy.

Trong lòng hắn vẫn giữ ý định phủ nhận, dù gì trước đây chẳng có ai hiểu rõ thiên phú của mấy người đó bằng hắn, sao họ có thể là những người lính được huấn luyện nghiêm chỉnh đang đứng trước mắt hắn chứ?

Hắn tuyệt đối không tin tưởng!

Nhưng sau đó, câu trả lời của Vân Lạc Phong đã khiến cõi lòng hắn rơi vào hầm băng trong nháy mắt.

“Không sai, tồi, ta còn phải cảm tạ ngươi, nếu không nhờ ngươi, Vân gia ta cũng không có khả năng mời gọi được nhiều người nhanh như vậy."

Sắc mặt Cao Lăng từ tái nhợt trở nên không còn giọt máu, hắn ghìm chặt bàn tay to đang phát run, cả thân người không ngừng run rẩy trong gió.

“Không có khả năng, lúc trước ta toàn tìm phế vật cho ngươi! ta lúc trước cho ngươi tìm đều là phế vật! Cho dù đến cuối đời cũng không thể có tiến bộ quá lớn, sao có thể là những người này?" Giọng nói Cao Lăng lộ rõ sự điên cuồng, ánh mắt hoàn toàn không muốn tin.

Không ai hiểu rõ năng lực của những người đó hơn hắn! Cho nên bây giờ hắn mới có thể tỏ vẻ sống chết không tin!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 285: Hoàng đế rơi đài (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Phế vật sao?” Vân Lạc Phong nhếch môi cười, mặt mày đầy khí phách cuồng vọng lộ vẻ tự tin: "Ở trong mắt ta, không có ai là phế vật cả! Tất cả mọi người phân thành hai bên nguyện ý nỗ lực và không nguyện ý nỗ lực, chỉ cần là người nguyện ý nỗ lực, cho dù thiên phú không bằng người thường cũng có thể đột phá cực nhanh!"

Không có ai thật sự là phế vật hết!

Một câu này đã khích lệ tâm tư của đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm.

Không sai! Chẳng có ai là phế vật cả, chỉ cần bọn họ trả giá bằng sự nỗ lực và gian khổ, cho dù thiên phú thấp kém cũng có thể trở nên nổi bật, đứng ở đỉnh cao trên đại lục.

“Chủ tử nói rất đúng.” Chung Linh Nhi đứng dậy, khuôn mặt trẻ con đáng yêu của nàng ta trông rất kiên quyết: "Chúng ta không hề thua kém mấy kẻ được gọi là thiên tài kia, ít nhất chúng ta nguyện ý trả giá bằng sự nỗ lực và gian khổ nhiều hơn người bình thường!"

Nửa năm qua, các thành viên trong đoàn quân đột phá rất nhanh, không chỉ nhờ dịch dược, dù sao dịch dược cũng chỉ có công năng phụ trợ, điều thực sự khiến đoàn quân trưởng thành chính là mồ hôi mà họ đã trả giá!

Thời gian nửa năm, vô số ngày đêm, bọn họ mất ăn mất ngủ để tu luyện, không ai cam lòng bị bỏ lại phía sau người khác!

Nguyên nhân chính là vì bọn họ nỗ lực, mới làm cho bọn họ đi tới hôm nay nông nỗi!

Sau khi nói xong lời ấy, khí thế bộc phát khắp người Chung Linh Nhi, cùng lúc đó, những người khác cũng phát tán sức mạnh trên người, khiến cho sức mạnh bao phủ khắp vùng trời ở hoàng cung.

“Cao Linh Giả? Mười Cao Linh Giả?” Cao Lăng lùi về phía sau vài bước, một tiếng phịch vang lên, cả thân người hắn bị va mạnh vào tường, trên khuôn mặt tái nhợt tràn đầy sự kinh ngạc và nỗi khiếp sợ: "Tại sao lại như vậy? Cho dù ngươi có năng lực làm bọn họ từ phế vật trở thành thiên tài, nhưng trong thời gian ngắn ngủi đã đột phá đến cấp Cao Linh Giả, hoàn toàn không phải chuyện mà người có thể làm được!"

Thần?

Bỗng nhiên trong lòng Cao Lăng xuất hiện chữ này, ánh mắt hắn nhìn Vân Lạc Phong càng mang theo vẻ sợ hãi.

Nữ nhân này chính là thần! Bằng không, làm sao có thể khiến đám phế vật kia đột phá nhanh như vậy?

Cũng may Vân Lạc Phong còn là phế vật, nếu không Vân gia này sẽ thật sự lật trời!

“Cao Lăng, ngươi là đồ ngu xuẩn!” Cuối cùng Cao Đồ cũng lấy lại tinh thần, tát một cái thật mạnh vào mặt Cao Lăng.

Cho dù Cao Lăng nhiều tiếng xấu, hắn cũng chưa từng ra tay giáo huấn nhi tử, nhưng hôm nay vì biến cố Vân gia, rốt cuộc đã khiến hắn nhịn không được phải ra tay, dung mạo anh tuấn càng trở nên vô cùng xanh mét.

“Đó chính là những phế vật mà ngày ấy ngươi mời gọi giúp Vân gia sao?"

Thân mình Cao Lăng chấn động, khóe môi nở nụ cười khổ.

Hắn biết, mặc kệ hắn giải thích thế nào cũng chẳng ích gì, phụ hoàng không tin tưởng hắn nữa! Thật tình, thực lực của đám người này quá mức chấn động, làm sao mà tin được nửa năm trước bọn họ còn là phế vật chứ?

“Ngu ngốc, ngu xuẩn!” Cao Đồ hung hăng đá một cước vào ngực Cao Lăng, lạnh giọng quát: “Ta đã sớm biết ngươi ngu xuẩn, không ngờ ngươi lại ngu xuẩn tới mức này, lại dám đưa những người đó tới Vân gia! Sớm biết như vậy thì ngày đó ta đã không giao cho ngươi đảm đương!"

Giáo huấn Cao Lăng xong, ánh mắt Cao Đồ lại chuyển sang Vân Lạc Phong, hừ lạnh và nói: “Vân Lạc Phong, trong tay ngươi có nhiều Cao Linh Giả như thế thì sao hả? Đệ nhất cường giả của hoàng tộc chúng ta là Cao Linh Giả cao cấp đấy, bây giờ chắc chắn hắn đã biết tin ngươi đánh vào hoàng cung rồi, sau đó hắn sẽ tới giải quyết các ngươi ngay thôi, ha ha ha!"

Cao Đồ cười điên cuồng, ánh mắt tràn đầy sự dữ tợn.

Sở dĩ hắn không hề sợ hãi như vậy là vì đệ nhất cường giả của hoàng tộc! Chỉ cần người đó ở đây, cho dù là ai giết người trong hoàng cung cũng không thể bình yên vô sự rời khỏi chỗ này!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 286: Đệ nhất cao thủ hoàng tộc (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Huống hồ, sau lưng hoàng tộc còn có Linh Môn tồn tại, cho dù thực lực của Vân Lạc Phong ngươi cường đại hơn nữa cũng không tài nào sánh bằng con quái vật khổng lồ Linh Môn kia.

Vân Lạc Phong vỗ về Tầm Kim Thử - Trà Sữa đang chui ra khỏi tay áo mình, trên khuôn mặt thâm thúy lộ vẻ lạnh lùng: "Mấy năm gần đây, gia gia ta thân là Tướng quân của Long Nguyên quốc, trấn thủ biên cương nhiều năm, phụ mẫu ta càng vì nước hy sinh thân mình, nhưng ngươi, ngươi thân là Hoàng đế của giang sơn xã tắc mà lại tham luyến sắc đẹp, ngu ngốc vô đạo! Coi trọng tiểu nhân, coi thường quân tử! Sao lại không khiến thần tử đau lòng chứ? Do đó, hôm nay ta thay gia gia đến đây để giáo huấn tên hôn quân nhà ngươi!"

“Ha ha!”

Thiếu nữ vừa dứt lời, một tiếng cười lạnh lùng hư vô già cỗi bỗng vang lên, chậm rãi truyền từ phía hậu đình tới.

Ngay sau đó, một lão già với chòm râu trắng bệch, hai tay để sau lưng, bước mấy bước tới trước mặt Vân Lạc Phong.

Bước chân của ông giẫm xuống mạnh mẽ, giống như đi trên mây đạp sương mù, giọng nói càng mờ ảo hơn, thản nhiên nói: "Vân gia Vân Lạc Phong, tiểu tử Vân Lạc kia cho phép ngươi tới quấy rối hoàng cung hay do ngươi tự mình ra chủ ý?"

Cho dù giọng điệu của ông rất nhạt, nhưng đôi mắt già nua lại mang theo vẻ cao ngạo, nghiễm nhiên không để Vân Lạc Phong đang đứng trước mặt vào trong mắt.

Thiếu nữ dựa cả người mình vào lòng Vân Tiêu, khuôn mặt tà khí nở nụ cười: "Bất kẻ là lão nhân nhà ta bảo ta tới hay do ta tự mình ra chủ ý cũng chẳng liên quan tới ngươi! Ta tới đây vì muốn cẩu Hoàng đế kia xuống đài, nếu kẻ nào ngăn cản, ta giết kẻ đó!"

Cuồng vọng, kiêu ngạo!

Kẻ nào ngăn cản, nàng giết kẻ đó!

Khắp Long Nguyên quốc, có mấy ai dám can đảm đứng trước mặt đệ nhất cường giả hoàng tộc và nói ra lời ngang ngược ấy?

Chỉ có Vân Lạc Phong!

Thật không hiểu nữ nhân này ngông cuồng tự tin hay là ngu không ai bằng nhỉ?

“Vân gia Vân lạc phong, lão phu mặc kệ hoàng tộc làm ra chuyện gì với Vân gia các ngươi, ngươi phải hiểu rằng, quân muốn thần chết, thần không thể không chết! Nếu vi phạm quân lệnh sẽ phạm phải tội phản nghịch!"

Ánh mắt lạnh nhạt của lão già nhìn Vân Lạc Phong từ trên xuống dưới, hai tay để sau lưng, áo trắng phất phơ, cả người tiên phong đạo cốt, mười phần khí thế.

Vân Lạc Phong giơ chân lên, khẽ ngẩng khuôn mặt ngông cuồng, nhìn lão già từ trên xuống dưới: "Ta chỉ biết một câu, người thắng làm vua, kẻ thua làm giặc! Nếu Cao Đồ thất bại, hắn chỉ có thể là giặc cướp, ta chưa thấy vương giả phải cúi đầu trước giặc cướp nhé."

Lão già hơi nheo đôi mắt lạnh băng, nhìn về phía thiếu nữ đang nằm trên kiệu.

Giờ phút này, phong thái thiếu nữ vừa cuồng vọng vừa ngang ngược, ánh mắt nàng giống hệt ánh mắt của vương giả thắng lợi, cuồng ngạo không kiềm chế được, quân lâm thiên hạ.

Nhìn thiếu nữ ngang ngược như vậy, trong lòng lão già chợt cảm thấy hơi không chắc chắn, rốt cuộc ánh mắt giống y như quân vương của Vân Lạc Phong... đừng nói là tên Cao Đồ ngu xuẩn này, ngay cả Môn chủ Linh Môn cũng không có.

Thế nhưng, ông là người thủ hộ hoàng tộc, bất kể thế nào đều không được nhượng bộ!

“Vân gia Vân Lạc Phong, hôm nay có ta ở đây, ngươi đừng nghĩ tới việc làm Cao Đồ bị thương một phần nào, hơn nữa, ta chiến với Vân gia các ngươi, Vân gia các ngươi chẳng có chỗ nào được lợi, không bằng ngươi nể mặt mũi ta rồi rời đi, thế nào?"

Nghe được lời này của lão già, khóe môi Vân Lạc Phong lại không nhịn được mà nhoẻn thành nét cong, giữa hàng mày thâm thúy lộ ra ý vị châm chọc.

“Không biết mặt mũi ngươi đáng giá bao nhiêu bạc nhỉ? Vậy mà đáng để ta nể sao?"

Giọng nói nàng tràn đầy sự khiêu khích, cuồng vọng mà kiêu ngạo, khiến sắc mặt lão già lập tức thay đổi.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 287: Đệ nhất cao thủ hoàng tộc (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Làm người quá kiêu ngạo cũng không phải chuyện gì tốt! Nếu ngươi khăng khăng làm bậy, lão phủ đành phải ra tay giáo huấn ngươi một chút hỡi tiểu nha đầu tóc vàng kia!"

Xôn xao!

Thân thể lão già bỗng hóa thành trận gió ôn dịch, trong nháy mắt đã nhào tới trước mặt Vân Lạc Phong.

Tay ông nhào tới như móng vuốt chim ưng, hung ác mà bén nhọn, trong mắt tràn đầy sự tàn nhẫn.

Vân Lạc Phong cười nhạt, nhìn bóng dáng lão già đang lao tới, nàng chẳng hề trốn tránh một chút nào, mặt mày tràn đầy ý cười.

Nhìn tư thái thiếu nữ giống như trong lòng đã có dự liệu, lão già càng thêm phẫn nộ, công kích hung mãnh hơn, dường như muốn một chiêu lấy mạng Vân Lạc Phong.

Nhưng mà……

Đúng vào lúc tay của tên già kia chỉ còn cách mặt Vân Lạc Phong khoảng một mi li mét (.-. thông cảm bà con, truyện xuyên không nên còn vài từ hiện đại), bất thình lình, một cơn giận dữ truyền xuống đỉnh đầu ông, mang theo khí thế như chẻ tre.

“Ai dám đả thương cháu gái của lão tử?”

Ầm!

Một luồng sức mạnh hung hăng đánh tới từ phía sau, hung mãnh mà tàn nhẫn, lão già không còn rảnh rỗi để lo Vân Lạc Phong ở trước mặt nữa, vội vàng xoay người về phía khí thế bất chợt nổ ra kia, một tiếng ầm vang lên, sức mạnh bùng nổ tỏa ra khắp người ông, tro bụi phất phơ, che trời lấp đất.

Cùng lúc đó ở trên kiệu, nam nhân mặt than lãnh khốc kia chầm chậm thu tay lại, tiếp tục đút hoa quả vào miệng Vân Lạc Phong, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.

Có lẽ đệ nhất cao thủ hoàng tộc cũng không ngờ được, vừa rồi khoảng cách chết người gần như thế, nếu không nhờ ông phản ứng nhanh nhẹn, quay ra sau đối phó Vân Lạc, nói không chừng ông đã bỏ mạng ngay tại đây.

Nếu Vân Lạc đã tới thì Vân Tiêu không định ra tay nữa, rốt cuộc đây là ân oán Vân gia, Vân gia đã có năng lực giải quyết phiền toái, hắn chỉ cần đứng bên cạnh nhìn xem thôi.

Nếu Vân gia không giải quyết được khó khăn, hắn mới ra tay tương trợ!

“Vân Lạc!”

Lão già nhìn Vân Lạc đang xông tới trước mắt, khuôn mặt già cỗi đột nhiên trầm xuống, lạnh giọng nói: "Xem ra ngươi tới rất đúng lúc, nếu không nhờ ngươi tới quá đúng lúc như vậy, cháu gái ngươi đã vong mạng ngay tại đây rồi."

Vân Lạc cười mấy tiếng ha ha: “Lâm Thiên, hẳn là ngươi nên cảm tạ ta tới đúng lúc mới phải, nói cách khác, kẻ vong mạng tại đây chính là ngươi."

Cháu gái nhà mình có Vân Tiêu đi theo bên cạnh, đồ già Lâm Thiên kia tính là gì chứ? Ông đảm bảo ngay cả một ngón tay của cháu gái bảo bối, đồ già kia cũng chẳng chạm vào được!

Quả nhiên, tiểu tử Vân Tiêu này khiến người ta thật sự yên tâm.

Chẳng qua……

Ông sớm đã muốn tranh đua cao thấp với đệ nhất cao thủ hoàng tộc, vì thế mới không nhẫn nại được mà tiến vào hoàng cung!

“Lâm lão.” Cao Đồ bước nhanh đến bên cạnh Lâm Thiên, phẫn hận nhìn về phía Vân Lạc đang cười tí tửng: "Đồ già kia muốn mưu phản, xin Lâm lão tướng lập tức xử tử ông ta, răn đe cảnh cáo!"

Lâm lão hơi nhíu mày, Cao Đồ này quả là ngu ngốc, rõ ràng đồ già Vân Lạc kia có chuẩn bị trước mới tới, hôm nay chỉ sợ không thể chém giết đối phương một cách dễ dàng!

Nghĩ đến đây, Lâm lão trầm ngâm một hồi rồi hỏi: "Vân Lạc, ngươi đã đột phá tới Cao Linh Giả trung cấp ư?"

“Không sai!” Vân Lạc ngước mặt lên, đắc ý nói::Vận khí của ta không tồi, trước đó không lâu đã đột phá tới Cao Linh Giả trung cấp! Chỉ là ngứa nghề không nhịn được, muốn tới tìm ngươi luyện tập ấy mà."

Thật ra, sở dĩ Vân Lạc có thể đột phá là nhờ lúc trước, Vân Lạc Phong cho ông ăn một viên Linh Quả.

Tuy lão nhân rất ưng khoe khoang nhưng vẫn tương đối biết chừng mực, biết cái gì có thể nói cái gì không thể nói. Nếu việc cháu gái nhà mình có Linh Quả trong tay bị truyền ra ngoài, thứ chờ đợi Vân gia chính là cơn ác mộng!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 288: Trà Sữa đáng yêu



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 289: Xin lỗi, mắt ta mù



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 290: Vân Lạc vô sỉ (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 291: Vân Lạc vô sỉ (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 292: Vân Lạc vô sỉ (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 293: Vân Lạc vô sỉ (4)


Cái gì mà nói hắn đi dạo thanh lâu chứ?

Cái gì mà nói thân thể hắn bị những nữ nhân kia vét sạch?

Mỗi ngày hắn đều bế quan tu luyện, khi nào thì đến thanh lâu vậy hả? Mà hắn nên sớm đoán được, trong miệng cái lão già Vân Lạc này vĩnh viễn sẽ không nói ra được lời tốt đẹp gì.

Chờ hắn trả lời vấn đề của ngươi, nằm mơ đi!

“Vân Lạc, hôm nay cho dù lão tử có chết, cũng muốn kéo ngươi làm đệm lưng.”

Cặp mắt Lâm Thiên đỏ bừng, phảng phất như bất chấp nhanh chóng xông về phía Vân Lạc!

Chính là chết, tuyệt đối hắn cũng sẽ không buông tha cho lão già vô sỉ này!

Trên liễu kiệu, Vân Tiêu nhìn Lâm Thiên đang lao đến chỗ lão gia tử, trong tòng mắt mắt đen thâm thúy xẹt qua một tia ánh sáng lãnh khốc, hắn chậm rãi giơ tay lên, từ bên trong ống tay áo, linh lực được đánh ra ngoài, bịch một tiếng đánh trúng chân Lâm Thiên phải gập lại.

Lúc nay Lâm Thiên mới vọt tới trước mặt lão gia tử, bất ngờ không kịp đề phòng bị một chưởng linh lực này đánh trúng, vì vậy, chân của hắn không chịu nổi sức mạnh của chưởng linh lực này, chợt quỳ gối trước mặt lão gia tử.

Không sai!

Đúng là hắn quỳ xuống, đầu gối không ngừng run rẩy, đến nỗi không thể đứng lên được.

“Chậc chậc,” Hai tay lão gia tử chống nạnh, cười híp mắt nhìn Lâm Thiên quỳ gối trước mặt mình, “Lâm Thiên. Coi như ngươi mà biết lỗi, cũng không cần thiết phải quỳ xuống với ta, hơn nữa coi như ngươi có quỳ xuống ta cũng sẽ không tha thứ cho ngươi.”

“Ngươi...”

Trên mặt Lâm Thiên tràn đầy xấu hổ và giận dữ, cặp mắt bén nhọn liếc nhìn về phía sau: “Là người nào! Là ai lúc này đã đánh lén ta, đi ra cho ta!”

Ầm!

Đang lúc Lâm Thiên truy cứu người nào đánh lén, một tảng đá to cứng rắn đập tới, đánh trúng đầu của hắn, ngay sau đó, Trà Sữa bước bước chân ngắn tũn của mình lại lần nữa đến trước mặt của hắn, giễu cợt chi chi hai tiếng.

Lâm Thiên đã hoàn toàn hỏng mất, hắn muốn từ dưới đất bò dậy, vậy mà không chờ hắn đứng thẳng đầu gối, một cỗ uy áp cường hãn từ chỗ liễn kiệu áp xuống, hung hăng đè bẹp thân thể hắn trên mặt đất.

“Ha ha ha, Lâm Thiên, trước kia không phải là ngươi rất có bản lĩnh sao? Bây giờ lại có một ngày quỳ gối trước ta như vậy.”

Vân Lạc cười ha ha mấy tiếng, một chưởng đánh bay thân thể Lâm Thiên ra ngoài, chợt hắn tung người nhảy lên một cái, cả người ngồi trên người Lâm Thiên, nắm đấm như cuồng phong bão táp hạ xuống.

Lão đầu đánh rất hung mãnh, như muốn trút hết tất cả tổn thương của mình nhiều năm qua ra ngoài, còn nam tử lãnh khốc trên liễn kiệu, lại làm như không có chuyện gì xảy ra cầm lên một quả nho, bỏ vào trong miệng Vân Lạc Phong.

Trên khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút cảm xúc, dường như người mới vừa rồi dùng uy áp chế trụ Lâm Thiên không phải là hắn...

Phốc!

Lâm Thiên bị lão gia tử đánh đến miệng phun ra máu tươi, trên mặt không còn một chỗ nào là nguyên vẹn, đoán chừng đến cả mẹ hắn cũng không nhận ra!

Khi một quyền cuối cùng của lão gia tử hạ xuống, Lâm Thiên đã không chịu nổi mà hôn mê ngất xỉu.

Thấy vậy, lão gia tử có cảm giác không còn thú vị, từ trên người hắn đi xuống, chậc chậc hai tiếng: “Thật là không thú vị, dù gì lão già này cũng là một gã Cao Linh Giả cao cấp, mới đánh không được mấy cài như vậy mà đã ngất xỉu.”

Mấy cái?

Mọi người nghe nói như thế không nhịn được co quắp khóe miệng.

Lão gia tử đánh hắn ta cũng khoảng mấy trăm cái, hắn còn nói chỉ có mấy cái?

“Nha đầu, giải quyết hậu quả liền giao cho con, gia gia con còn muốn đi tìm người uống trà nói chuyện phiếm,” lão gia tử phủi phủi hai tay, ngẩng cao đầu, khuôn mặt đắc ý, “Vì những người này mà lãng phí thời gian quý báu của lão tử, thật đúng là không đáng giá.”

Vân Lạc Phong nhìn nét mặt lão gia tử rạng rỡ, khóe môi hơi hơi hiện lên một độ cong nhỏ: “Ra hết tức giận chưa?”
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 294: Chờ ngươi cho ta một lời giải thích (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 295: Chờ ngươi cho ta một lời giải thích (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 297: Thân phận của Vân Tiêu



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 298: Có muốn làm Hoàng đế hay không?



 
Back
Top Bottom