Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 159: Lão gia tử điên cuồng ( hai)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 160: Lão gia tử điên cuồng (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 161: Lão gia tử điên cuồng (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 162: Nửa năm thế lực nổi dậy (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 163: Nửa năm thế lực nổi dậy (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 164: Nửa năm thế lực nổi dậy (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 165: Lời mời, cuộc hẹn (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 166: Lời mời, cuộc hẹn (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 167: Dung hoàng hậu âm hiểm (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 168: Dung hoàng hậu âm hiểm (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 169: Dung hoàng hậu âm hiểm (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 170: Dung hoàng hậu âm hiểm (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 171: Dung Hoàng Hậu âm hiểm (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 172: Dịch tướng quân cảnh cáo (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 173: Dịch Tướng quân cảnh cáo (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 174: Dịch Tướng quân cảnh cáo (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Diệp Linh, chúng ta đi.”

Sau cùng Vân Lạc Phong nhìn lướt qua vẻ mặt chật vật của Dịch Bất Phàm rồi xoay người bước chầm chậm về phía đêm tối vô biên vô hạn.

Diệp Linh vốn định theo đuôi Vân Lạc Phong rời đi, dường như không đành lòng nhìn Dịch Bất Phàm chật vật như vậy, bước chân hắn hơi ngừng lại, đưa lưng về phía nam tử trung niên và nói: "Cữu cữu, nể mặt người là huynh trưởng của mẫu thân, cháu cũng nói với người một câu, vận số của hoàng thất Lưu Kim Quốc đã hết, người đừng giúp Hoàng đế giết người nữa."

Nói xong, hắn không nhìn nam tử phía sau mình thêm lần nào nữa, bước nhanh đuổi theo phương hướng mà Vân Lạc Phong vừa rời đi.

Vù vù!

Dịch Bất Phàm nằm xoãi ra trên ghế dựa, khóe miệng khẽ nở nụ cười khổ: "Bạch Linh, năm đó nàng không chọn ta, bởi vì ta quá công chính nghiêm cẩn* mà Vân Dương lại là một nam nhi tâm huyết ư? Chẳng lẽ ta trung thành với Bệ hạ cũng là chuyện sai lầm sao?"

*Công bằng chính trực, nghiêm túc cẩn thận

Dung mạo anh tuấn của hắn tràn đầy nỗi thống khổ, giống như bị vùi sâu vào trong hồi ức.

“Nếu như đời người có thể lặp lại một lần nữa, ta rất muốn làm một kẻ bình thường, không có bất kỳ gánh nặng nào cả, vậy thì giận đỏ cả mặt vì hồng nhan cũng không phải là không thể, đáng tiếc, từ khi còn nhỏ ta đã không có cách nào tâm huyết một hồi như vậy được."

Dịch Bất Phàm sai người lấy rượu trắng, hắn ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, những năm qua, mỗi khi nhớ tới nữ tử tuyệt đại phong hoa ấy, hắn đều phải dựa vào rượu làm mất cảm giác mới có thể bình yên đi vào giấc ngủ.

……

“Tiểu thư, người đã về ạ?"

Trong phủ Tam Hoàng tử, tiểu nha đầu Khinh Yên vừa liếc mắt một cái đã thấy Vân Lạc Phong trở về, ánh mắt khả ái hình trăng lưỡi liềm sáng rực lên, nàng ta vội vàng bước tới nghênh đón, cười hì hì và nói: "Tiểu thư, người ra ngoài cả đêm, hẳn là mệt mỏi rồi, ta đã sai người ở nhà bếp chuẩn bị một chén canh cho người, người uống xong rồi ngủ tiếp ạ."

“Được.”

Vân Lạc Phong đi vào trong phòng, mùi hương thơm mát lập tức xộc vào mũi, nàng bước về phía chén canh, ngồi xuống trước bàn, khẽ múc một muỗng canh tỏa hương, từ từ đưa vào miệng.

“Sao đồ ăn lần này lại khác lúc trưa nhỉ?" Vân Lạc Phong nhướng nhướng mày: “Đầu bếp này không tệ, trù nghệ cao siêu hơn phủ Tướng quân, ngày mai ta phải đề cập chuyện này với Diệp Linh, bảo hắn giao người đầu bếp này cho ta, chắc chắn lão gia tử sẽ rất thích."

Vân Lạc không yêu thích những thứ khác nhưng lại khăng khăng thích ăn, vì vậy, đầu bếp ở phủ Tướng quân đều do ông mời đến với giá cao, Vân Lạc Phong đã ăn quen đồ ăn trong phủ, tới Lưu Kim quốc nàng thật sự không thích ứng cho lắm, không ngờ trong phủ Tam Hoàng tử còn có một đầu bếp với trù nghệ cao siêu như vậy.

Khinh Yên hơi chột dạ nhìn Vân Lạc Phong: "Tiểu thư, chuyện này không ổn lắm ạ, rốt cuộc đầu bếp này vẫn là người trong phủ Diệp Linh..."

“Có gì không thể?” Vân Lạc Phong uống hết chén canh, nhận khăn tay mà Khinh Yên đưa qua để lau sạch khóe miệng, nàng duỗi eo rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi: "Ngày mai ta sẽ đưa ra thỉnh cầu này với Diệp Linh, bây giờ ta mệt lắm, Khinh Yên ngươi lui xuống trước đi."

“Dạ tiểu thư, nô tỳ cáo lui.”

Khinh Yên vội vàng bưng chén trống không lên, chột dạ bước ra ngoài, trong lòng tự hỏi nên nói dối làm sao cho trọn vẹn.

Trong sân, dưới trời khuya tối đen, một nam nhân mặc trường bào màu đen đang ẩn nấp trong đêm tối, dường như hòa làm một thể với bóng đêm.

Khinh Yên liếc mắt một cái đã trông thấy nam tử lãnh khốc đứng trong sân, suy nghĩ một hồi, nàng ta đi qua: "Ta đã dựa theo lời ngươi dặn, đưa canh cho Tiểu thư, cũng không để người biết là ngươi cho người."

“Ừ.” Giọng nói của nam tử vẫn lãnh khốc như trước đây, tựa như ngoại trừ Vân Lạc Phong, hắn không muốn nói nhiều thêm một từ với người khác: "Đưa thứ này cho nàng ấy."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 175: Dịch Tướng quân cảnh cáo (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Khinh Yên hơi sửng sốt, tầm mắt rơi vào chiếc mâm đựng nho trên tay nam nhân, nàng ta kinh ngạc chớp chớp mắt: "Tuy tiểu thư không thích đồ ăn trong phủ Tam Hoàng tử, nhưng những quả nho này không có gì khác với ở đấy cả, vì sao ngươi lại..."

“Không giống nhau.”

Không giống nhau?

Không giống nhau ở chỗ nào?

Khinh Yên thật sự không hiểu được nam nhân này, vì sao lần nào hắn cũng phải khiến mọi thứ thần thần bí bí nhỉ? Hơn nữa, rõ ràng hắn vẫn luôn đi theo phía sau để bảo vệ tiểu thư, vì sao lại không cho tiểu thư biết?

Vẻ mặt nam nhân không có cảm xúc, giọng nói hắn trầm thấp: "Đồ ăn ngày mai, ta sẽ tiếp tục đưa tới.”

Đương nhiên những quả nho đó không giống nhau.

Vân Lạc Phong rất khó tính với đồ ăn, ví dụ như khi nàng ăn nho, nhất định phải bỏ hết hạt, vì thế trong mâm nho này, hắn đã dùng linh lực để trút hết số hạt ấy ra, nhưng hắn lại không có hứng thú để giải thích mấy việc đó với Khinh Yên...

“Ngoài ra, ngươi để số nho này lên bàn cho nàng, đừng quấy rầy nàng nghỉ ngơi.”

Nam nhân trầm ngâm một hồi, lại dặn dò thêm một câu nữa.

Đôi mắt đen thâm sâu của hắn nhìn xem ánh nến lóe lên ở cửa phòng, kiên quyết xoay người, biến mất trong bóng đêm ngay tức khắc.

Bây giờ, hắn nên đi chuẩn bị đồ ăn sáng ngày mai cho nàng...

……

“Khinh Yên, số nho này từ đâu ra?"

Sáng sớm.

Nắng sớm chiếu nghiêng vào nhà, thiếu nữ ngồi ở trước bàn, mấy ngón tay thon dài khẽ gõ lên mặt bàn, làm như vô ý hỏi.

“A?” Khinh Yên hơi sửng sốt, chột dạ nói: “Là... Là ta chuẩn bị cho tiểu thư."

“Phải không? Vậy ngươi đã dùng cách gì để loại trừ hết số hạt nho?" Vân Lạc Phong cười như không cười nhìn khuôn mặt thanh tú của tiểu nha đầu, tiếp tục truy hỏi.

“Cái gì?” Tiểu nha đầu kinh ngạc kêu lên một tiếng: “Sao có thể? Ta……”

Khinh Yên còn định thanh minh cho mình, đột nhiên phát hiện nói lỡ, vội vàng ngậm miệng lại, chột dạ liếc nhìn Vân Lạc Phong.

Vân Lạc Phong hơi hơi nhướng mày, trong lòng nàng nhanh chóng tóm được thứ gì đó, dung nhan tuyệt mỹ nở nụ cười.

“Khinh Yên, ngươi biết giúp đỡ người khác gạt ta từ khi nào vậy? Đây là lòng trung thành của ngươi đối với ta sao, hả?"

Khinh Yên cho rằng Vân Lạc Phong nổi giận, trong lòng có hơi nôn nóng, vội vội vàng vàng giải thích: “Tiểu thư, nô tỳ không phải cố ý lừa gạt tiểu thư, nếu người khác muốn thu mua nô tỳ để gây bất lợi cho tiểu thư, nô tỳ tuyệt đối không phản bội tiểu thư đâu, nô tỳ chỉ là, chỉ là……”

Nàng ta chỉ cảm thấy quan hệ giữa tiểu thư và Vân Tiêu rất tốt, tất nhiên hắn không có khả năng mưu hại tiểu thư, do đó mới vội vàng nói giúp hắn.

Huống hồ, Vân Tiêu cũng trông thấy tiểu thư đã nhiều ngày không có khẩu vị, lại không muốn tiểu thư biết hắn bám theo đuôi, vì vậy hắn mới tìm tới nàng ta.

Nếu đổi thành những người khác, nàng ta không thèm quan tâm đâu.

“Xì.” Vân Lạc Phong cười ra tiếng, nàng giơ tay véo nhẹ vào mặt Khinh Yên, ý cười dịu vàng: "Được rồi, ta không trêu ngươi nữa, Khinh Yên, lòng trung thành của ngươi với ta, đương nhiên ta hiểu rất rõ, ta sẽ giả vờ xem như không hề biết chuyện này, ngươi có thể tiếp tục liên hệ với hắn."

Hẳn là chính Vân Tiêu cũng không ngờ một mâm nho lại khiến hành tung của hắn hoàn toàn bại lộ.

“Tiểu thư.”

Khinh Yên cắn môi, xấu hổ và giận dữ giậm chân xuống.

Tiểu thư thật là càng ngày càng tệ, lại có thể trêu chọc nàng ta, hại nàng ta cho rằng tiểu thư thật sự tức giận.

“Hoàng hậu nương nương giá lâm, Nhị Hoàng tử Điện hạ đến.”

Khoảnh khắc Vân Lạc Phong vừa bước ra khỏi cửa phòng, một giọng nói sắc bén bỗng rơi vào tai khiến nét mặt nàng hơi trầm xuống, trong đôi mắt đen xuất hiện một luồng sát khí.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 176: Thế nào là tìm đường chết (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Tam Hoàng tử này thật là kỳ quái, bổn cung tự mình đến gặp hắn, hắn lại không ra tiếp kiến, thật sự chẳng biết Dịch Hoàng hậu đã chết kia dạy dỗ nhi tử như thế nào nữa."

Trong hậu hoa viên, Dung Hoàng hậu khẽ nhíu mày, dung nhan ung dung hoa quý xuất hiện vẻ khó chịu, bà ta hừ lạnh nói.

Chẳng qua, phủ đệ của Tam Hoàng tử đúng là có tiền!

Nhìn thử núi đá này xem, đúng là được tạo thành từ khối đá sâu nhất ở Bắc Hải, còn cả dược liệu trong bồn hoa nữa, ấy lại là Xích Viêm Thảo cực kỳ trân quý, ngay cả mấy cây trúc trong rừng trúc cũng không phải có ngàn vạn bạc vàng là mua được.

Xem ra Dịch gia không đơn giản như mặt ngoài, mấy năm nay hẳn đã cho Tam Hoàng tử vô số vàng bạc, bằng không hắn chẳng có thực lực để xây dựng phủ đệ phồn hoa như vậy đâu...

Sự tham lam xẹt qua trong mắt Dung Hoàng hậu, ánh mắt bà ta nhìn chằm chằm tài bảo phú khả địch quốc* này.

*Tiền bạc châu báu nhiều, giàu có đến mức sánh với cả quốc gia.

Trong thoáng chốc bà ta lại không biết, khi bà ta để lộ vẻ mặt tham lam thấp hèn, tất cả đã lọt vào mắt Diệp Linh...

“Ha ha.”

Một tràng cười lạnh, dường như được truyền đến từ phía chân trời khiến Dung Hoàng hậu vội vàng thu lại ánh mắt tham dục, tầm mắt chuyển sang phía người thiếu niên đang bước ra khỏi thư phòng, trong đôi mắt đẹp che giấu sát khí.

Tiểu tử khốn kiếp đáng chết này đúng là mạng lớn! Mình đã phái nhiều sát thủ như vậy rồi mà vẫn chưa thể giết hắn! Đáng tiếc, cho dù mạng hắn lớn, cuối cùng cũng giống quỷ đoản mệnh kia - mẫu thân hắn thôi, sớm hay muộn đều bị mất mạng.

“Diệp Linh, lần này bổn cung tới tìm ngươi vì có vài chuyện muốn cùng ngươi thương lượng." Dung Hoàng hậu lạnh lùng nhìn về phía Diệp Linh, lúc này đây, đáy mắt tham lam lại bùng lên một lần nữa: "Những năm gần đây, bổn cung và bệ hạ đều mắc nợ ngươi rất nhiều, để đền bù áy náy, vì vậy, bổn cung quyết định để ngươi và Lạc nhi trao đổi phủ đệ, phủ đệ Lạc nhi ở phố xá sầm uất, tốt hơn chỗ ở hẻo lánh này của ngươi rất nhiều."

Bà ta nói rõ là thương lượng, thật ra lại giống cương quyết ra lệnh.

Làm sao Diệp Linh không phát hiện ý đồ thật sự của Dung Hoàng hậu chứ? Nét cười lạnh bên môi hắn càng sâu, hắn nói theo kiểu không nóng không lạnh: "Xin lỗi, ta thích nơi yên tĩnh hơn, xin nhận ý tốt của Hoàng hậu nương nương."

“Diệp Linh!” Sắc mặt Dung Hoàng hậu trầm xuống: "Ngươi đúng là không biết tấm lòng người tốt! Bổn cung làm vậy cũng vì đền bù việc ngươi bị thua thiệt, phủ đệ Lạc nhi nằm ở nơi khá hơn chỗ nghèo túng này của ngươi nhiều!"

Bà ta ngụ ý rằng mình làm như vậy vì muốn tốt cho Diệp Linh, vậy mà tiểu tử thúi Diệp Linh còn không chịu cảm kích!

“Ha ha.” Diệp Linh cười nhẹ một lần nữa, nói mỉa mai: "Nếu ngươi muốn ta và Diệp Lạc trao đổi phủ đệ cũng không phải là không thể, đồ vật trong phủ của ta, cho dù là một cành cây một cọng cỏ, ta đều mang đi hết!"

Sắc mặt Dung Hoàng hậu hoàn toàn thay đổi: "Nếu đã trao đổi phủ đệ, đương nhiên cũng bao gồm tất cả vật phẩm trong phủ, ngươi muốn mang mấy thứ này đi, e rằng quá không hợp lý."

Diệp Linh nở nụ cười, nét cười của hắn lộ ra sự rét lạnh đến tận xương, hắn ngước ánh mắt hàm chứa sự lạnh lùng kiêu ngạo: "Dung Hoàng hậu, cách làm của bà có khác gì lũ cướp? Không phải bà nhìn trúng tiền bạc châu báu trong phủ đệ ta, tính toán đoạt lấy sao, hà tất phải nói dễ nghe như vậy?"

“Lớn mật!”

Dung Hoàng hậu gầm lên một tiếng, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp lộ vẻ tàn nhẫn: "Ngươi thân là Hoàng tử, đồng thời cũng là thần dân Lưu Kim quốc, chẳng lẽ bổn cung là Hoàng hậu mà một chút quyền lợi ấy cũng không có? Bổn cung báo cho ngươi biết, tất cả những vật phẩm của Lưu Kim quốc, theo lý nên quy về hoàng triều, tiền bạc châu báu trong phủ của ngươi cũng như vậy! Nếu những thứ đó đều là vật phẩm hoàng tộc, sao bổn cung lại không thể làm chủ chứ?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 177: Thế nào là tìm đường chết (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ý tứ của bà ta quá rõ ràng.

Tiền bạc châu báu trong thiên hạ đều thuộc về hoàng triều! Bà ta thân là nhất quốc chi mẫu, có quyền lợi phân chia số tiền bạc châu báu ấy, cho nên bà ta nói bảo vật thuộc về ai thì thuộc về người đó!

Diệp Linh khinh miệt, nhìn Dung Hoàng hậu như một kẻ cướp: "Đồ vật của ta, người khác không thể nhúng chàm, cho dù là người hoàng tộc cũng không được phép!"

“Làm càn!”

Diệp Lạc nghe lời mỉa mai của Diệp Linh, dung mạo anh tuấn của hắn ta tràn đầy vẻ phẫn nộ, đôi mắt hùng tợn trợn trừng thiếu niên tuấn mỹ ở trước mặt.

“Diệp Linh, mẫu hậu của ta là Hoàng hậu đương triều, mẫu nghi thiên hạ, ai cho phép ngươi nói chuyện với bà ấy như vậy? Nếu mẫu hậu ta đã nói phủ đệ thuộc về ta, ngươi lập tức cút khỏi địa bàn của ta! Chỗ ta ở không chào đón đồ tạp chủng như ngươi!"

Hai chữ tạp chủng này khiến hơi thở Diệp Linh trầm xuống, hắn khẽ nheo đôi mắt nguy hiểm, quay sang uy h**p Diệp Lạc.

“Ngươi vừa nói gì?"

“Ta nói ngươi là tạp……”

Bốp!

Bàn tay Diệp Linh nhanh như gió, khi người khác còn chưa phản ứng kịp, một cái tát đã bốp vào mặt Diệp Lạc.

Tiếng động lanh lảnh vang lên, vang vọng khắp toàn bộ phủ viện, khiến Dung Hoàng hậu sợ ngây người trong nháy mắt, dường như có làm sao bà ta cũng không ngờ Diệp Linh lại dám có gan đánh người ngay trước mặt bà ta nhỉ?

“Là ngươi!”

Diệp Lạc liếc mắt một cái đã thấy Vân Lạc Phong, đáy mắt vẫn hiện ra vẻ kinh diễm (kinh ngạc vì xinh đẹp) như trước, nhưng sau khi hắn ta nghĩ tới hành động mà thiếu nữ này làm với mình, ánh mắt đột nhiên trầm xuống.

Hắn vĩnh viễn không quên, tiện nhân đáng chết này đã khiến hắn nhục nhã ở nơi đông người như thế nào.

“Mẫu hậu, nàng chính là nữ nhân mà nhi tử nói."

Diệp Lạc hít sâu một hơi, gắt gao nắm chặt nắm tay, gằn từng tiếng một.

Dung Hoàng hậu giật mình, tầm mắt bà ta chuyển sang Vân Lạc Phong, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ ghen ghét.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 178: Thế nào là tìm đường chết (3)



 
Back
Top Bottom