Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 119: Ta đi cùng với nàng (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Vân Lạc Phong, bệ hạ lệnh cho ngươi dẫn theo nha hoàn vào cung diện thánh, lập tức xuất phát, không được nán lại vì bất cứ chuyện gì!"

Giọng nói của thái giám chói tai như kim châm, hắn lạnh lùng ra lệnh.

“Nha hoàn?”

Ánh mắt nghi ngờ của lão gia tử chuyển sang Vân Lạc Phong, ông nhíu mày thật chặt: "Nha hoàn của cháu đã làm ra chuyện gì? Tại sao cháu phải dẫn theo nha hoàn vào cung diện thánh?"

Vân Lạc Phong nhún vai: “Hắn nói Ninh Hân là nha hoàn ạ."

Ninh Hân? Nha hoàn?

Lão gia tử hoàn toàn trợn tròn mắt, người hoàng tộc dám gọi Ninh Hân là nha hoàn? Tuy rằng ông không biết rốt cuộc Ninh Hân có thân phận gì, nhưng nhìn thái độ của Vinh lão đối với Ninh lão là có thể thấy được.

Nhưng những người này lại dám gọi nàng là nha hoàn ư? Không biết rốt cuộc bọn lấy đâu ra cảm giác về sự ưu việt* mà lại xem một thiếu nữ đoan trang tú lệ như thế thành nha hoàn?

*Hơn hẳn người khác

“Vân Lạc Phong, ngươi còn mất hồn làm gì, còn không mau cùng ta đi gặp bệ hạ!" Thái giám thấy Vân Lạc Phong thờ ơ, lạnh hết cả mặt và nói.

Sắc mặt lão gia tử bỗng trầm xuống: "Phong nhi, nếu hoàng đế bảo cháu đi, gia gia sẽ đi cùng cháu chuyến này, có ta ở đây, ngược lại ta muốn xem có thể bắt cháu!"

Nghe Vân Lạc nói, trên mặt thái giám lộ rõ vẻ khinh thường.

Dưới bầu trời này hay trên hoàng thổ, Vân Lạc cũng chỉ là một tướng quân có tên tuổi mà thôi, lấy gì để đối địch với bệ hạ? Bây giờ Vân Lạc Phong và nha hoàn của nàng làm ra chuyện tàn nhẫn như thế, bệ hạ không thể nào dễ dàng tha thứ cho nàng.

“Ta và nàng cùng đi."

Bất thình lình, một giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên từ phía sau, mà sau khi nghe giọng nói của nam tử ấy, Vân Lạc Phong xoay người lại chầm chậm, tầm mắt dừng ở trên người nam tử.

Mặt mày nam tử lãnh khốc, đôi mắt đen sâu ngóng trông nàng, dung mạo hệt như mặt than, không tài nào nhìn ra được cảm xúc, chỉ là lúc này đây, Vân Lạc Phong vẫn cảm nhận được nội tâm hắn đang lo lắng.

“Được.”

Nàng nhếch khóe môi, nở nụ cười tà mị, giọng nói vẫn lười biếng như cũ nhưng lại lộ ra sự tín nhiệm của nàng với nam tử, không thể nghi ngờ.

Với năng lực hiện giờ của Vân Lạc Phong, nàng cũng không e ngại hoàng tộc gì cả, nhưng không thể nghi ngờ rằng nếu như Vân Tiêu đi theo, trong lòng nàng sẽ cảm thấy rất an toàn.

“Đợi ta một chút.”

Đúng lúc này, giọng nói thanh thúy lại truyền đến từ phía bên cạnh.

Khi Vân Lạc Phong quay đầu nhìn lại đã thấy Ninh Hân chạy từng bước thật nhanh tới chỗ nàng, dung nhan tú lệ hiện lên ý cười nhẹ nhàng: "Tiểu Phong, chuyện này do ta rước lấy, ta và ngươi sẽ cùng nhau đến gặp cái người gọi là Hoàng đế gì đó, thuận tiện xem thử người hoàng tộc ức h**p ngươi như thế nào."

Không có gì đáng trách, bây giờ trong lòng Ninh Hân, phân lượng của Vân Lạc Phong cực kỳ nặng, chỉ đứng sau gia gia mà nàng kính trọng nhất, cho nên nàng hoàn toàn không cho phép có người ức h**p Vân Lạc Phong.

Đặc biệt là ở trước mặt Ninh Hân nàng.

“Ngươi là thứ gì?” Thái giám thấy Ninh Hân coi thường hoàng thất như vậy, hắn giận tím mặt và nói: "Dám không để bệ hạ vào trong mắt? Quả nhiên là chủ tử dạng gì sẽ nuôi ra chó dạng đó!"

Ninh Hân lười cãi với hắn, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt không lạnh không nhạt, nàng quay đầu nhìn sang Vân Lạc Phong: "Ta vốn định chờ gia gia ta về, nhờ ông ấy xử lý chuyện chúng ta tự rước lấy này, không ngờ người hoàng tộc lại tìm tới cửa nhanh như vậy. Tiểu Phong, ngươi yên tâm, trước khi gia gia đi ta đã đồng ý với ông ấy rằng sẽ bảo vệ ngươi thật tốt."

Thái giám thấy Ninh Hân làm lơ mình, sắc mặt hắn càng thêm khó coi: “Các ngươi còn ở đây nói mấy lời vô ích nữa hả? Bệ hạ đang ở trong cung chờ các ngươi, dây dưa với các ngươi rồi ta chịu trách nhiệm à? Nếu còn không xuất phát, bổn công công sẽ sai người trói các ngươi lại!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 121: Ninh Lão tới



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 122: Ngươi không có tư cách bảo bọn họ quỳ xuống



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 123: Kết cục của mắt chó nhìn người thấp (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 124: Kết cục của mắt chó nhìn người thấp (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 125: Giúp nàng hả giận (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 126: Giúp nàng hả giận (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 127: Vân Tiêu khí phách



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 128: Hoàng đế kinh sợ (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 129: Hoàng đế khiếp sợ (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Lời nói của Ninh lão vừa thốt ra đã khiến Vinh lão không có chỗ dung thân*, trong lòng tràn đầy sự áy náy, nhưng sự phẫn nộ vẫn trào dâng nhiều hơn.

*Nguyên văn là vô địa tự dung --> không có chốn dung thân, tức là vô cùng xấu hổ, không còn mặt mũi nào.

“Hừ!” Ông hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía Cao Đồ đang ngồi trên cao, khuôn mặt già nua lạnh đi, ông nói: "Cao Đồ, rốt cuộc Mộ Vô Song kia đã cho ngươi lợi ích gì mà có thể khiến ngươi thiên vị nàng ta như vậy? Lại còn gọi nàng ta là thiên phú siêu việt (sự siêu việt được trời phú)? Nếu nàng ta được coi như thiên tài ở trên cao thì phải dùng yêu nghiệt mới đủ để hình dung Vân nha đầu! Hơn nữa, ta có lòng tốt nói cho ngươi biết một chuyện, trước đó chủ tử của ta bệnh nặng, không ai trị được, nhưng nha đầu kia lại trị hết cho ngài ấy, dựa vào Mộ Vô Song mà cũng dám so sánh với nàng à?"

Cả người Cao Đồ chấn động, sắc mặt càng thêm phần khiếp sợ.

Vân Lạc Phong thật sự là danh y sư (y sư danh tiếng), lại chữa khỏi được bệnh tình mà tất cả cao thủ ở Y Các đều phải bó tay sao? Chuyện này... Sao có thể chứ? Hắn không tin phế vật này còn có ngày để xoay người!

“Nhân tiện ta cũng nói một câu với ngươi, trong thiên hạ này, người chữa trị được cho Cao Lăng cũng chỉ có một mình Vân nha đầu."

Khóe môi Vinh lão khẽ nhoẻn thành nét cười lạnh, không hề bận tâm đến việc cõi lòng của Cao Đồ đang chấn động.

Lúc này đây, Ngô Nhiên đã cuộn chặt người lại, núp vào trong xó, cả người run rẩy không thôi, muốn cố hết sức để làm giảm cảm giác về sự tồn tại của mình.

Tuy người đời luôn cho rằng dưới bầu trời này hay trên hoàng thổ, chỉ có duy nhất một người có thể khiến Hoàng đế tôn kinh, người đó chính là lão già của Y Các! Đặc biệt khi nghe ông nói Vân Lạc Phong là ân nhân cứu mạng Y Các, có tầng quan hệ này ở đây, hôm nay ắt hẳn hắn không thể chiếm được thế mạnh.

Mộ Quý phi cũng hiếm khi không dám nói câu oán hận nào, bà ta cắn chặt môi, ánh mắt liếc nhìn Vân Lạc Phong lộ ra vẻ oán độc.

“Ông nói Vân Lạc Phong có thể chữa khỏi cho Thái tử?” Sắc mặt Cao Đồ ngẩn ra, ánh mắt vội nhìn về phía Vân Lạc Phong, sự lo âu xuất hiện nơi đáy mắt.

“Không sai, nhưng dựa theo tình huống này, ngươi đừng nghĩ Vân nha đầu sẽ trị liệu cho Cao Lăng." Vinh lão lạnh lùng cười nói: “Mặt khác, những lời mà trước đó Ninh lão nói với ngươi, ngươi không nghe thấy hay là không muốn chấp hành? Lập tức tuyên triệu Mộ Vô Song tiến cung! Ta cũng muốn khiến người đời hiểu rõ hoàng thất các ngươi hoàn toàn không tính là gì cả."

Trong đại điện, chúng đại thần thổn thức không thôi.

Địa vị của Y Các ở đại lục, bọn họ biết rất rõ, càng hiểu rằng cho dù đứng trước mặt Y Các, hoàng thất cũng phải cực kỳ tôn kính, nhưng bọn lại không hề nghĩ tới một chuyện, đối với Y Các, hoàng thất không phải tôn kính mà là sợ hãi.

Bây giờ bọn họ thật sự giống như ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết hoàng thất cường đại, lại không biết trên hoàng thất còn có người cường đại hơn tồn tại --

“Vinh lão.” Cao Đồ có hơi chần chờ, cau mày nói. “Cho dù Vân Lạc Phong có y thuật nhưng điều đó không có nghĩa là thiên phú của nàng mạnh hơn Vô Song! Nàng chữa khỏi cho người của Y Các, có lẽ là vừa khéo thôi, nhưng y thuật thiên phú của Vô Song lại nhận được sự tán thành của rất nhiều người đấy."

Cho dù như thế nào, Cao Đồ vẫn không muốn tin tưởng một phế vật như thế lại có sức ảnh hưởng đến vậy.

“Một đám ếch ngồi đáy giếng!” Vinh lão khinh thường mà liếc mắt Cao Đồ, nói lời mỉa mai: "Thiên phú của Mộ Vô Song, hẳn là Cảnh Lâm nói với ngươi nhỉ, tên đó đáng tin à? Chẳng qua hắn tự thổi phồng bản thân mình thôi, một trăm Mộ Vô Song vẫn còn kém một Vân Lạc Phong! Ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa, nếu ngươi không tuyên triệu Mộ Vô Song và Cảnh Lâm tới, ta sẽ tự mình tới trước phủ Thừa tướng, lúc đó, phủ Thừa tướng sẽ như thế nào thì ta không rõ lắm đâu."

“Bệ hạ!”

Mộ Quý phi kêu lên một tiếng sợ hãi, khuôn mặt diễm lệ trở nên trắng bệch, bà ta đâm móng tay vào lòng bàn tay mình thật sâu.

“Bệ hạ, Vô Song vô tội! Nhất định là Vân Lạc Phong hãm hại nàng, xin Bệ hạ làm chủ cho Vô Song!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 130: Cực kỳ vô sỉ (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Vô tội ư?”

Ninh lão hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt thản nhiên nở nụ cười mỉa mai: "Ta nghe nói hơn nửa năm trước, hoàng tộc các ngươi vu cáo hãm hại Vân nha đầu, tuyên bố rằng nàng cưỡng đoạt mỹ nam ngay trên đường, làm nàng và Thái tử phải giải trừ hôn ước, nhưng ta lại điều tra ra được kẻ cố tình hãm hại nàng chính là người vô tội trong miệng ngươi - Mộ Vô Song!"

Lời của lão giả tựa như bàn cân nặng nề, hung hăng nện vào lòng Mộ Quý phi, bà ta khiếp sợ trợn to mắt, thề thốt phủ nhận: "Chuyện này không thể nào! Vô Song có tâm địa thiện lương, tuyệt đối không làm ra chuyện hèn hạ như thế!"

Cho dù Mộ Quý phi nói ra miệng như vậy nhưng trong lòng lại không rõ ngọn nguồn gì cả, có lẽ người đời chẳng hiểu rõ tính cách thật sự của Mộ Vô Song, nhưng bà ta lại hiểu rất rõ! Với tính cách ấy, nhất định là Mộ Vô Song làm ra loại chuyện này.

“Người đâu!”

Cao Đồ quyết tâm, lạnh giọng ra lệnh: “Mau đưa Mộ Vô Song tới gặp trẫm!"

“Bệ hạ!” Mộ Quý phi thất thanh kêu lên, bà ta nắm chặt nắm tay: "Vô Song sẽ không làm ra chuyện này đâu, tất cả đều là vu cáo hãm hại!"

Nếu thanh danh của Mộ Vô Song bị hủy sẽ cực kỳ bất lợi cho Mộ gia, bà tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra!

“Ái phi, nàng mệt rồi, xuống dưới nghỉ ngơi đi."

Cao Đồ trông thấy sắc mặt trắng bệch của Mộ Quý phi, hắn thản nhiên mở miệng, hiển nhiên, hắn đã cảm thấy bất mãn nhiều lần vì Mộ Quý phi nói năng l* m*ng rồi.

Tuy Mộ Quý phi thật sự nhận được sự sủng ái của hắn, nhưng hắn sẽ không vì một nữ nhân mà đắc tội với Y Các!

Có Vinh lão ở đây, lần này Mộ gia cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo!

Thân mình Mộ Quý phi run lên, bà ta ỷ vào việc trước đó Cao Đồ yêu thương mình nên mới muốn mở miệng cầu tình cho Mộ Vô Song, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, giọng nói uy nghiêm của nam nhân kia lại vang lên một lần nữa.

“Người đâu, đưa Quý phi đi, không có mệnh lệnh của trẫm, không cho phép nàng ấy bước ra khỏi tẩm cung một bước."

Nghe thấy thế, hai gã hộ vệ hai bên cung điện liền đứng dậy, cung kính chắp tay nói: “Tuân chỉ!”

Thân mình Mộ Quý phi mềm nhũn đi, suýt chút nữa đã ngã xuống, bà ta cương quyết chống đỡ thân thể, không cam lòng mà hành lễ với Cao Đồ, khom lưng nói: “Thần thiếp cáo lui.”

Đôi mắt đẹp của bà ta hàm chứa những giọt lệ điềm đạm đáng yêu, lúc ngẩng đầu không kìm được mà nhìn về phía Cao Đồ một lần nữa, thấy hắn không có bất kỳ phản ứng nào, bà ta đành đi theo hai gã thị vệ ra khỏi đại điện...

“Vinh lão, trẫm đã sai người đưa Mộ Vô Song tới, mong Vinh lão chờ thêm một lát."

Cao Đồ khẽ mỉm cười, giọng điệu cũng không còn sắc bén như trước, ngược lại mang theo ý tứ lấy lòng.

Vinh lão hừ một tiếng, cũng không để ý tới việc Cao Đồ bày tỏ ý tốt, ông kiêu ngạo quay đầu sang một bên, bắt đầu trò chuyện với Ninh lão.

“Người thì già đi, chân cẳng đúng là bất tiện thật, không giống như một số kẻ chỉ biết ngồi, không biết nhường chỗ ngồi cho lão nhân gia."

Giọng nói của lão giả lộ ra sự bất mãn, chân mày ông hơi nhăn lại khiến Cao Đồ chợt phản ứng kịp, nghiêm mặt quát lớn Vân Lạc Phong: "Vân Lạc Phong, ngươi còn không mau nhường ghế dựa của ngươi cho Vinh lão?"

Khắp đại điện này chỉ có hắn và Vân Lạc Phong ngồi! Vì thế, Cao Đồ nhận định rằng người trong miệng của Vinh lão chính là Vân Lạc Phong.

Nghe vậy, Vân Lạc Phong nhếch khóe môi, ánh mắt tà mị quét qua Cao Đồ, cười như không cười và nói: "Ngươi chắc chắn rằng Vinh lão bảo ta nhường chỗ ư?"

“Không phải ngươi còn có thể là ai?” Vẻ mặt Cao Đồ kiên quyết, nghiêm khắc nói lời khiển trách: "Vân Lạc Phong, cho dù ngươi có ân cứu mang với người Y Các, nhưng rốt cuộc Vinh lão vẫn có thân phận ở chỗ này, ngươi cần phải tôn trọng ông ấy, không thể ép lấy ân báo đáp! Huống hồ, Vinh lão vì ngươi mới tiến cung, đáng lý ra ngươi phải nhường chỗ của mình cho ông ấy!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 131: Cực kì vô sỉ (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 132: Cực kì vô sỉ (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 133: Cực kì vô sỉ (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 134: Cực kì vô sỉ (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 135: Một y thành danh (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 136: Một y thành danh (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 137: Một y thành danh (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 138: Một y thành danh (4)



 
Back
Top Bottom