Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 39: Tầm kim thử (*) ăn vụng (1)


(*): Thử là chuột, tầm kim thử là chuột có thể tìm thấy các loại bảo bối.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 40: Tầm kim thử ăn vụng (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 41: Tầm Kim Thử ăn vụng (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 42: Tầm Kim Thử* ăn vụng (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

*Tầm Kim Thử là chuột tìm kho báu.

“Chủ nhân, người có ngoại quải, người có ngoại quải*! Bồi dưỡng Tầm Kim Thử bằng dược liệu thông thường rất khó khăn, nhưng người có linh dược đó! Nếu khiến Tầm Kim Thử dùng linh dược như đồ ăn, nó sẽ trưởng thành bay nhanh!”

*Ngoại quải: giống như hack, là phần mềm phụ trợ dùng cho game hay web như add on/Plugin/phần mềm auto và hack. Trong trường hợp này, ngoại quải giống như... một vật/phụ kiện trợ giúp ăn gian vậy.

Trên đại lục này, đám con cháu quý tộc đều thuần phục một hai linh thú để làm đồng bọn! Không phải Vân Lạc Phong chưa từng có ý nghĩ này, thế nhưng nàng chẳng hề có một chút sức mạnh nào, cho dù những người khác thuộc Vân gia thay nàng thuần phục linh thú, cuối cùng cũng có một ngày đám linh thú ấy phản lại nàng!

Rốt cuộc thì Tầm Kim Thử đang ăn vui vẻ cũng cảm giác được có ánh mắt đang dừng trên thân thể mình. Vì thế, mái đầu cứng đờ của nó quay qua một chút, trong phút chốc, nó đã đối diện với một đôi mắt cười gian tà.

“Chít!”

Tầm Kim Thử hét lên một tiếng, lướt một phát đã sắp phóng ra ngoài cửa, thế nhưng nó còn chưa kịp lao đi đã một bàn tay nhấc bổng.

“Chít chít chít!”

Nằm trong tay Vân Lạc Phong, Tầm Kim Thử giãy dụa hai lần, sau đó cắn ngón tay của nàng một cái, nhưng dưới sự công kích của nó, da của của nàng vẫn không bị rách, đôi mắt tà mị cười như không cười vẫn đang ngắm nhìn nó.

Tầm Kim Thử đành tuyệt vọng, từ bỏ việc giãy dụa, vẻ mặt tràn đầy sự suy sụp, nó đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ thê thảm của mình khi bị biến thành đại tiệc chuột đồng rồi.

“Tiểu gia hỏa, đi theo ta thì sao?”

Trong lúc Tầm Kim Thử đang tuyệt vọng đến mức lười cử động, Vân Lạc Phong từ từ mở miệng hỏi.

Vẻ mặt Tầm Kim Thử giống như tro vừa tàn lại cháy, đôi mắt chớp chớp, ngơ ngác ngắm nhìn nữ tử tuyệt sắc kia đang nở cười tà mị.

Lời này của nàng có ý gì?

Mình khỏi phải bị biến thành đại tiệc chuột đồng nữa sao?

“Ta biết ngươi nghe và hiểu được điều ta nói, đi theo ta, mỗi ngày đều có dược để ăn, sao hả?”

Nếu đổi lại là người bình thường, nghe thấy ngươi nói đi theo ta mỗi ngày đều có dược để ăn, chắc chắn người đó sẽ đánh cho ngươi một trận.

Nhưng Tầm Kim Thử không như vậy!

Sau khi nghe lời nói của Vân Lạc Phong, đôi mắt đen như mực kia rực sáng hơn một chút, vội vàng gật đầu như giã tỏi, kêu lên một tiếng chít.

“Ta đây sẽ đặt cho ngươi một cái tên.” Vân Lạc Phong thưởng thức Tầm Kim Thử trong tay mình, đáy mắt lộ ra ý cười gian: “Màu sắc của ngươi trông không khác sữa bò lắm, vậy thì về sau gọi ngươi là Trà Sữa nhé!”

“Chít!”

Tầm Kim Thử đáp lại một tiếng, chỉ cần mỗi ngày đều có dược để ăn, giúp nó đặt tên là gì, nó cũng không thèm để ý.

“Nước Tụ Linh Dược này là ta dùng còn dư lại, không có tác dụng gì với việc tăng thực lực của ngươi, lát nữa ta sẽ tới Y Các trước để mua chút dược liệu cho ngươi, chẳng qua...” Vân Lạc Phong ngừng lại một chút: “Sau này ngươi đi theo ta, không được giữ riêng bất cứ cái gì, ví dụ như ngươi nhặt được dược liệu ở ngoài thì phải mang về hiếu kính ta trước.”

Nói xong lời này, Vân Lạc Phong liền giấu Trà Sữa vào trong ống tay áo rồi cất bước ra ngoài cửa.

Bốn ngày!

Nàng bế quan suốt bốn ngày, trong vòng bốn ngày này, ngoại trừ Vân Tiêu đến đưa cơm và nhờ nàng dùng châm cứu để trị liệu hai chân của nhị thúc thì nàng không gặp bất kỳ kẻ nào cả.

“Tiểu thư, cuối cùng người cũng xuất hiện.”

Nha hoàn Khinh Yên liếc mắt một cái đã trông thấy Vân Lạc Phong bước xuống phía sau núi, nàng ta đi nhanh tới, vội vàng bẩm báo rằng: “Tiểu thư, Mộ Thân kia lại tới nữa ạ?”

“Mộ Thân? Hắn đã gom đủ bốn nghìn năm trăm vạn lượng rồi à?” Vân Lạc Phong khẽ xoa cằm và nói: “Khinh Yên, bây giờ ta muốn tới Y Các một chuyến, ngươi bảo hắn để bạc lại. Về phần mấy chuyện khác, bảo hắn ngày mai chờ ta ở hậu viện.”

Bây giờ sắc trời đã không còn sớm, nàng không có thời gian để ý tới Mộ Thân.

Khinh Yên hơi sửng sốt, bất chợt trông theo Vân Lạc Phong đang đi về phía cửa sau, đôi mắt to của nàng ta tràn đầy ánh nhìn nghi hoặc.

Kể từ khi tiểu thư tự sát không thành... Thay đổi quá lớn, trước kia nàng đuổi theo Thái tử điện hạ suốt ngày, bây giờ từ sáng tới tối nàng lại chạy qua Y Các...
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 43: Chấn động toàn thành (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Lần này, Vân Lạc Phong cũng không đến thẳng Y Các.

Khi đến nơi cách Y Các không xa, thừa dịp không ai chú ý, nàng nhanh chóng lánh vào một ngõ tắt rồi che mặt bằng mảnh lụa trắng mỏng như tuyết đã được chuẩn bị trước đó, che đi một nửa dung nhan của mình.

Trừ khi là người rất quen thuộc xuất hiện ở trước mặt, bằng không thì người bình thường tuyệt đối sẽ không phát hiện thân phận thật sự của nàng.

“Trà Sữa, ngươi trốn trong ống tay áo của ta, đừng nhảy ra nhé.” Sau khi làm xong tất cả những việc ấy, Vân Lạc Phong đẩy cái đầu nhỏ vừa thò ra của Trà Sữa vào trong lại, đôi môi nhoẻn thành đường cong tà mị: “Bây giờ thực lực của ta không đủ lớn mạnh, do đó không thể để bất kỳ kẻ nào biết được người có dịch Tụ Linh Dược là ta, nếu không, chỉ sợ ta không kịp lớn mạnh đã bị cẩu hoàng đế kia tùy tiện gán tội danh liên lụy cả cửu tộc.”

Tiểu Mạch hiểu rõ đạo lý mà Vân Lạc Phong nói, cho nên lúc này đây, hắn không hề hé răng.

Vân Lạc Phong bỏ lại lời ấy rồi bước về phía Y Các náo nhiệt...

“Nè tiểu muội muội, lại tới Y Các của ta để mua dược liệu à? Trông dáng người nho nhỏ này, chắc là sợ bị người ta nhìn thấy nhỉ, ngay cả mặt cũng không để lộ một chút nào.”

Lúc Vân Lạc Phong bước vào Y Các cũng là lúc tiếng cười quyến rũ truyền đến.

Đó là một nữ tử có diện mạo cực kỳ đẹp đẽ, sắc đẹp của nàng ta và sắc đẹp của Vân Lạc Phong là hai kiểu cực hạn (trình độ cao nhất), Vân Lạc Phong đẹp đến mức tuyệt thế nghiêng thành, trong sự lười nhác xen lẫn tà mị còn kèm theo nét cao quý làm người ta không dám lại gần.

Mà nữ tử này lại hở ngực lộ bụng, một cái nhăn mày một nụ cười đều phong tình vạn chủng (đủ loại phong tình), dường như một ánh mắt thôi cũng đủ để câu hồn người khác. Đừng nói là nam nhân, cho dù nữ nhân nghe thấy giọng nói mê hoặc của nàng ta cũng sẽ có cảm giác cả người tê dại, không tài nào nhúc nhích được.

Đương nhiên, nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, chắc chắn Vân Lạc Phong sẽ thắng, thế nhưng mức độ phong – tao* của nữ tử kia thì không ai theo kịp.

*Phong – tao: Phong tức là tác phong, tao là lẳng lơ -> Tác phong lẳng lơ (rút gọn)

“Lâm chưởng quầy không có ở đây à?” Vân Lạc Phong cười như không cười, nhìn nữ tử phong – tao đang lắc lắc chiếc eo thon nhỏ và bước về phía mình.

Lâm chưởng quầy, đó là người tiếp đãi Vân Lạc Phong từ trước tới nay – Lâm Tiếu, bởi vì việc tiếp đãi khách nhân của Y Các đều do Lâm Tiếu thực hiện! Do đó, nữ tử kia không nghi ngờ lời nói của Vân Lạc Phong.

“Ha ha ha.” Nữ tử quyến rũ khẽ cười, tạo dáng õng ẹo và nói: “Để côn việc của Y Các trở nên tốt hơn, trong khoảng thời gian này, ta sẽ tiếp đãi các vị khách nhân! Tiểu muội muội, muội có yêu cầu gì thì cứ nói với tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ tiếp đãi muội thật tốt.”

“Nghe nói Y Các của mấy người có thu mua dịch dược, ta muốn hỏi một chút, dịch dược này trong tay ta có giá bao nhiêu bạc?”

Vân Lạc Phong lấy bình sứ trong tay ra, nhẹ nhàng phơi phới.

“Tiểu muội muội, có thể nói ta nghe một chút về công hiệu của dịch dược này không?” Nữ tử nhận lấy bình sứ trong tay Vân Lạc Phong, nụ cười kia càng thêm quyến rũ động lòng người.

“Dịch Tụ Linh Dược có thể khiến những Linh Giả tu luyện “làm ít công to*”, nhưng dịch dược này chỉ có công dụng với cấp bậc Cao Linh Giả trở xuống, một khi lên tới cấp bậc Cao Linh Giả, nó sẽ mất đi tác dụng.”

*Có nghĩa là tu luyện ít mà ăn được nhiều

Nét cười trên mặt nữ tử kia cứng lại, ngay cả hơi thở của nàng ta cũng nặng thêm mấy phần: “Muội nói đây là dịch Tụ Linh Dược, có thể trợ giúp Linh Giả tu luyện ư?”

“Không sai, đối với những Linh Sư thấp hơn Cao Linh Giả thì quả thật hữu hiệu, cách dùng cụ thể là hòa dịch Tụ Linh Dược với nước, Linh Giả ngồi trong nước tu luyện có thể được hỗ trợ thu thập linh khí.”

Vân Lạc Phong gật đầu, khẳng định câu hỏi của nữ tử.

Nghe thiếu nữ này nói, vẻ quyến rũ trên mặt nữ tử kia đã biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự nghiêm túc.

“Tiểu muội muội, dịch Tụ Linh Dược này ấy, ta không tài nào giúp muội làm chủ được, như vậy đi, ta đi hỏi lão Vinh một chút, sau đó để lão Vinh của chúng ta quyết định giá cả cho muội được không?”
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 44: Chấn động toàn thành (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 45: Chấn động toàn thành (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 46: Chấn động toàn thành (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 47: Thân phận bị phát hiện (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 48: Thân phận bị phát hiện (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 49: Thân phận bị phát hiện (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Thái tử, Vô song thật sự không ngại, chỉ vì đêm qua giúp Vân Lạc Phong lựa chọn một vị hôn phu ưu tú mà thức trắng chưa ngủ, bây giờ hơi mỏi mệt thôi, ta còn lo lắng Vân Lạc Phong “mắt cao hơn đỉnh”, sợ rằng ta thay nàng lựa chọn hôn phu, nàng sẽ không chịu.”

Mộ Vô Song không nói chuyện xảy ra ở phủ Thừa tướng cho Thái tử biết, hiển nhiên đổ hết mọi chuyện lên đầu Vân Lạc Phong.

Cao Lăng nghe Mộ Vô Song nói xong, sắc mặt u ám thêm mấy phần: “Nàng vì nàng ta mà lao tâm mệt nhọc, nàng ta còn dám không biết tốt xấu như thế à? Dựa vào mình là thứ phế vật mà cũng có tư cách mắt cao hơn đỉnh sao? Vô Song, ta tin tưởng năng lực của nàng, đợi nàng lựa chọn được một người thích hợp rồi, ta sẽ nhờ phụ hoàng hạ chỉ tứ hôn, nàng ta không theo cũng phải theo!”

Một phế vật làm gì có tư cách kén cá chọn canh? Có người nguyện ý lấy nàng ta đã không tệ rồi, nhưng nếu không phải Vô Song thay nàng ta làm chủ việc này, khắp thiên hạ ngày hôm nay, có ai nguyện ý lấy một phế vật chứ?

Trong lúc nói chuyện với Mộ Vô Song, Cao Lăng vẫn không quên đưa mắt ra hiệu với mấy người ở đây, ý bảo bọn họ tiếp tục làm khó dễ Vân Lạc.

Nếu là bình thường, với thực lực và thân phận của Vân Lạc ngay tại đây, bọn họ cũng không dám quá phận, bây giờ được Thái tử điện hạ ra lệnh, một đám muốn lấy lòng quốc quân tương lai mà đứng dậy, dùng thần sắc chính nghĩa lẫm liệt để đối mặt với Vân Lạc.

“Vân tướng quân, ta nói này, ông đúng là người quá không phúc hậu rồi đấy, dịch Tụ Linh Dược được dùng trên người thứ phế vật như Vân Lạc Phong quả là lãng phí! Còn không bằng để lại cho người cần nó! Cho nên, ta khuyên ông nên từ bỏ việc cạnh tranh với chúng ta đi thì hơn!”

Long Nguyên quốc, ngoại trừ quan to quý tộc ở ngoài còn có tứ đại gia tộc, người nói lời này rõ ràng là gia chủ Lâm gia thuộc tứ đại gia tộc – Lâm Anh!

“Rắm thối, mợ nó – ngươi nói ai là phế vật hả?” Râu của Vân Lạc run lên vì giận dữ, đôi mắt hung hung trợn trừng Lâm Anh: “Tôn nữ của ta ưu tú hơn bất kỳ kẻ nào, ai dám nói tôn nữ của bổn tướng quân là phế vật, bổn tướng quân sẽ khiến kẻ đó phải cút khỏi nơi này!”

Lâm Anh bị khí thế của lão già này làm hoảng sợ, lại nghĩ đến Thái tử đang ở đây, lão già này không dám làm càn đâu, vì vậy hắn ta lấy hết dũng khí để nói: “Vân tướng quân, ông đang thẹn quá thành giận hay bị chọc trúng nỗi đau thế? Ha ha, thế nhân có ai mà không biết Đệ nhất Thiên tài của Long Nguyên quốc thuộc về Thái tử điện hạ, Mộ Vô Song của phủ Thừa tướng cũng ngang hàng với Thái tử, ngoại trừ hai người đó, còn ai có thể được xưng tụng bằng hai chữ ưu tú này?”

Cả người lão nhân phát run, nắm chặt nắm đấm, khí thế hùng mạnh tỏa ra từ người ông, đúng lúc này, một giọng nói tà mị truyền đến phía sau ông, khiến thân thể ông đột nhiên cứng lại.

“Không phải con đã nói rồi sao? Con không cần Tụ Linh Dược này, sao người vẫn tới đây vậy?”

Giọng nói ấy, trong tà khí lộ ra sự bất đắc dĩ, khiến lão nhân không tự chủ được quay đầu lại, tầm mắt rơi vào thiếu nữ mặc y phục màu trắng: “Phong Nhi, sao con lại tới đây?”

“Con tới mua dược liệu.”

Vân Lạc Phong nói sự thật, dược liệu mua vào bán ra của Y Các đều được ghi lại, vì vậy ngày hôm qua sau khi nàng bán Tụ Linh Dược đi thì không tiện tiếp tục mua dược liệu nữa, nói cách khác, người ta sẽ phát hiện ra thân phận của nàng từ những dược liệu mà nàng thường hay mua.

“Vân tướng quân, ta thấy vẫn là tôn nữ nhà ông tương đối hiểu chuyện, biết mình là phế vật, dịch Tụ Linh Dược dùng trên người nàng ta chỉ có lãng phí, các người vẫn nên trở về nghỉ ngơi một chút đi, hà tất lãng phí tiền tài?”

Lâm Anh cười hai tiếng ha ha, nhìn lướt qua dung nhan tuyệt mỹ của Vân Lạc Phong mà chẳng thèm ngoảnh lại.

Nữ nhân lớn lên xinh đẹp được ích lợi gì chứ? Còn không phải một bình hoa đẹp nhưng chẳng xài được sao? Không có nam nhân nào nguyện ý bày biện một bình hoa như thế trong nhà đâu!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 50: Thân phận bị phát hiện (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Này, chuyện gì xảy ra ở đây thế? Sao lại gây gổ rồi hả?”

Đúng lúc này, giọng nói yêu mị tận xương tủy truyền đến, khiến cho tất cả nam tử ở đây đều cảm thấy xương cốt tê dại, cả người không còn sức lực.

Phương Nhã bước tới trước ánh mắt khinh bỉ của mọi người, nhếch môi một cái thật quyến rũ, trong đôi mắt quyến rũ người khác tràn đầy phong tình nồng đậm phơi phới, một cái nhăn mày một nụ cười đều có thấy được nét phong tình vạn chủng ở nàng ta.

“Hừ, còn không phải là phế vật ở phủ Vân tướng quân sao, thân là một phế vật mà dám tới Y Các cướp đoạt dịch Tụ Linh Dược! Chúng ta chỉ không muốn dịch Tụ Linh Dược bị thứ phế vật này giẫm đạp, cho nên mới muốn nàng ta rời khỏi, bây giờ ngươi đến rất đúng lúc, mau đuổi thứ phế vật này ra ngoài đi!”

Phương Nhã hơi nhướng mày, tầm mắt dừng lại ở Vân Lạc Phong, nàng ta khẽ nhếch môi, bước về phía người thiếu nữ.

“Người tới tức là khách, Y Các của chúng ta chưa từng có thói quen từ chối khách, đặc biệt là một đại mỹ nhân như thế, chậc chậc, ta thấy chẳng có dung mạo của nữ tử nào ở Long Nguyên quốc so được với nha đầu này.”

Ánh mắt Mộ Vô Song hơi u ám, hiển nhiên không thích câu nói này của Phương Nhã, cái gì mà Vân Lạc Phong là đệ nhất mỹ nhân của Long Nguyên quốc? Chẳng lẽ Mộ Vô Song nàng ta còn kém hơn thứ ăn hại ấy ư? (nguyên văn là bao cỏ - thứ vô dụng)

“Mùi hương này thật là thơm!”

Phương Nhã bước đến trước mặt Vân Lạc Phong, khẽ ngửi một chút, dung nhan yêu mị hiện lên nét cười mê người, rõ ràng nàng ta vừa làm động tác hèn hạ - bỉ ổi, thoạt nhìn lại thấy vui tai vui mắt.

“Nếu ngươi tới nơi này để mua dược liệu, vậy ngươi vào đây với ta trước đi.”

Vân Lạc Phong gật đầu, nàng đi đến bên cạnh Vân Lạc, nhếch khóe môi tà khí: “Dịch Tụ Linh Dược có giá hai nghìn vạn đồng vàng, quá đắt, nếu người muốn mua dịch Tụ Linh Dược này, chúng ta sẽ lỗ vốn lớn, cho nên người về chờ con trước đi, con sẽ cho người một sự ngạc nhiên.”

Suy nghĩ một chút, Vân Lạc Phong định bụng nói ra chuyện của dịch Tụ Linh Dược, thà rằng lão già này không chịu nổi còn hơn việc ông tiêu phí cái giá lớn như vậy để mua nó.

“Ha hả.” Cao Lăng rõ ràng nghe được tiếng nói của Vân Lạc Phong, cười mỉa mai: “Vân Lạc Phong, ngươi tự sát không thành, tuy rằng sau đó không gây phiền cho người ta như trước nhưng lại quá tự cao tự đại! Ngươi dám nói hai nghìn vạn để mua dịch Tụ Linh Dược quá đắt? Còn bị lỗ năng? Ta nói cho ngươi biết, cho là ba nghìn vạn lượng vẫn có người mua đấy, chỉ có thứ người không biết nhìn hàng như ngươi mới cho rằng dịch Tụ Linh Dược quá đắt!”

Vân Lạc Phong làm như không nghe thấy Cao Lăng nói, đi thẳng vào trong Y Các.

Vân Lạc Phong đi ở đằng trước nên chưa từng nhìn thấy, trước khi Phương Nhã rời đi đã dùng ánh mắt xem thường nhìn Cao Lăng.

“Thái tử điện hạ!”

Thấy tôn nữ nhà mình rời khỏi rồi, sắc mặt Vân Lạc trầm xuống: “Ngươi đừng cho là ta không biết vì sao đại thần trong triều không muốn cho ta vay tiền! Ta vốn muốn nhẫn nại tạm thời để gió êm sóng lặng, không ngờ các người càng ngày càng quá đáng! Mà hôm nay ngươi lại khinh thường tôn nữ của ta, cuối cùng sẽ có một ngày ngươi hối hận vạn phần!”

Hối hận vạn phần?

Thái tử cười lạnh một tiếng, vứt bỏ Vân Lạc Phong là quyết định chính xác nhất của hắn, vĩnh viễn sẽ không hối hận!

……

“Đây là dược liệu mà hôm nay ta yêu cầu.”

Sau khi đi vào Y Các, Vân Lạc Phong liền lấy một tờ giấy ra, đưa tới trước mặt Phương Nhã.

Phương Nhã cong môi cười, nhận lấy tờ giấy mà Vân Lạc Phong đưa, làm mặt quỷ rồi nói: “Ngươi cho Y Các chúng ta kiếm nhiều tiền lời như vậy, mấy thứ dược liệu đó của ngươi, ta sẽ không thu tiền, cho luôn không phải trả giá!”

Vân Lạc Phong kinh ngạc nhìn về phía Phương Nhã.

“Câu này của ngươi có ý gì?”

Thân phận của nàng bị phát hiện ư? Không có khả năng! Đây là lần thứ hai nàng tiếp xúc với Phương Nhã, sao có thể bị nàng ta phát hiện?
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 51: Lão gia tử bị dọa (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 52: Lão gia tử bị dọa (2)


"Không sai." Vân Lạc Phong khoanh tay dựa vào cửa, giọng điệu vô cùng lười biếng, còn pha một chút tùy hứng: "Nếu các người có chuyện thì cứ nói thẳng ra, ta vẫn còn có chuyện gấp. Còn nếu muốn tìm ta chữa bệnh, thì xin lỗi, không có năm ngàn vạn lượng, ta không trị."

Cái gì gọi là cuồng vọng? Cái gì gọ là tự tin?

Hiện giờ Vân Lạc Phong đang minh họa triệt để ý nghĩa của hai chữ này. Vì thế nên vốn là Mộ Dung đang muốn nói với Vinh lão về thân phận của Vân Lạc Phong đã bị nàng ta làm cho sững sờ tại chỗ.

"Nếu ngươi thật sự có thể giải được độc hoa mạn đà la, đừng nói là năm ngàn vạn, cho dù là mười ngàn vạn chúng ta cũng đồng ý trả." Thái độ của Vinh lão vô cùng nghiêm túc.

Ông rất tín nhiệm Phương Nhã,, đã là người do Phương Nhã tìm tới, chắc chắn sẽ không lầm.

"Ồ!" Vân Lạc Phong vuốt cằm, lười biếng cười: "Thật không ngờ người của Y Các lại rộng rãi như vậy. Nếu ta không nhận mười ngàn vạn lượng này, ta lại cảm thấy có lỗi với mọi người quá đi mất. Đã vậy thì cứ quyết định như thế. Ta giúp Y Các giải độc hoa mạn đà la, Y Các trả ta mười ngàn vạn lượng. Còn nữa, chuyện tiền lời của Tụ Linh Dược cũng phải phân chia lại. Sau này mỗi lọ Tụ Linh Dược bán hai ngàn vạn thì ta phải lấy một ngàn chín trăm vạn."

Vinh lão ngẩn người.

Vừa rồi ông cũng chỉ là thuận miệng nói vậy thôi. Vậy mà nha đầu này không biết hai chữ khách sáo là gì sao?

Từ từ!

Trong giây lát, Vinh lão hồi lại tinh thần lại, ông ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Vân Lạc Phong: "Ngươi vừa nói cái gì? Tụ Linh Dược là của ngươi bán? Hơn nữa trong tay ngươi vẫn còn Tụ Linh Dược?"

"Phụt!" Phương Nhã không nhịn được cười ra tiếng: "Vinh Lão, ta quên nói cho ngài biết, thiên tài trả lời được câu hỏi không có đáp án kia và người bán Tụ Linh Dược cho chúng ta là một, chính là tiểu nha đầu này."

Vinh lão lại ngây ngẫn cả người một lần nữa. Trong mắt ông tràn đầy sự khó tin.

Ông không ngờ rằng thứ thuốc thần kỳ như Tụ Linh Dược lại xuất phát từ trong tay một tiểu nha đầu mười bốn mười lăm tuổi.

"Nha đầu, chỉ cần ngươi có thể giải được độc hoa mạn đà la, bất luận là yêu cầu gì, chúng ta đều đồng ý."

Trước đây Vinh lão không phải chưa từng thử tự mình giải độc. Đáng tiếc trong đáp án có vài chỗ ông không hiểu được. Nên chuyện giải độc vẫn cần Vân Lạc Phong tự mình ra tay.

"Được!" Vân Lạc Phong liếc mắt qua Vinh lão: "Chỉ là ta không hy vọng có quá nhiều người biết chuyện giải độc này. Chờ đến khi cần giải độc, ông có thể đến Vân gia tìm ta."

Đôi mắt Vinh lão lóe sáng: "Nha đầu, ta vẫn còn một chuyện cuối cùng muốn hỏi ngươi. Sư phụ của ngươi là ai?"

"Xin lỗi! Sư phụ ta không muốn để người ngoài biết đến sự tồn tại của ông ấy. Ta không thể trả lời ông vấn đề này được."

Vân Lạc Phong ngáp một cái, chậm rãi đứng thẳng lưng: "Nếu không còn chuyện gì thì ta đi trước đây. Còn về Tụ Linh Dược ta sẽ đưa đến sau."

Dứt lời thì Vân Lạc Phong cũng xoay người rời đi. Nhưng khi bước tới cửa thì dừng lại, cũng không thèm ngoảnh mặt lại mà chỉ thản nhiên nói: "Đúng rồi Phương Nhã, những dược liệu mà ta cần làm phiền ngươi cho người đưa đến Vân gia cho ta."

Nói xong thì bỏ đi ngay lập tức.

"Mộ Dung, Vân Lạc Phong này có thân phận gì?"

Nhìn hình bóng thiếu nữ đã biến mất, lúc này Vinh lão mới hỏi.

"Vinh lão, Vân Lạc Phong là hậu nhân duy nhất của phủ tướng quân, là một phế vật bẩm sinh, vốn dĩ có hôn ước cùng thái tử, nhưng trước đây không lâu đã giải trừ hôn ước với thái tử rồi. Hơn nữa ta còn nghe nói thái tử qua lại với thiên kim phủ thừa tướng Mộ Vô Song."

"Mộ Vô Song?" Vinh lão nhíu mày: "Chính là nữ tử đã đến đây mấy lần nói là muốn gặp ta?"

"Không sai! Chính là nàng ta."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 53: Lão gia tử bị dọa (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 54: Lão gia tử bị dọa (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 55: Chiêu binh mãi mã (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 56: Chiêu binh mãi mã (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 57: Chiêu binh mãi mã (3)


Sau núi.

Nam nhân đang đứng giữa rừng cây.

Hắn chắp tay sau lưng, tà áo đen nhẹ bay theo gió, giọng nói hắn ta có chút trầm thấp mà khàn khàn, làm người nghe thấy như đi trên băng nhọn.

"Chuyện ta cho ngươi đi điều ra sao rồi?"

Lâm Quỳnh đang quỳ trên mặt đất, đầu cũng không dám ngẩng lên, toàn thân cứng đờ trả lời: "Bẩm chủ tử, theo như thuộc hạ điều tra được, từ mười mấy năm trước Mộ thừa tướng vẫn luôn bất hòa cùng Vân tướng quân. Vào lúc cha mẹ của Vân đại tiểu thư xuất chinh, Mộ thừa tướng tiết lộ quân tình cho kẻ địch, hại hai người bọn họ tử chiến sa trường. Việc thứ hai là mười năm trước, nhị thiếu gia Vân gia Vân Thanh Nhã từng bị trọng thương, Vân lão tướng quân đến hoàng cung mời y sư ngự dụng, lại bị Cảnh Lâm, sư phụ của Mộ Vô Song ngăn cản, hại Vân Thanh Nhã không được chữa trị kịp thời mà chết."

Vân Tiêu im lặng!

Nhưng giờ phút này Lâm Quỳnh hiểu rõ Vân Tiêu đang rất không vui. Không khí xung quanh căng thẳng hơn rất nhiều, ngay cả khí thế áp bách trên người hắn ta cũng nặng hơn.

"Chuyện thứ ba là..." Lâm Quỳnh nuốt một ngụm nước bọt: "Vân đại tiểu thư vốn có hôn ước cùng thái tử, nhưng trong lòng thái tử lại chỉ có Mộ Vô Song. Cách đây không lâu, Mộ Vô Song âm thầm ra chủ ý cho thái tử, chính là vu oan cho Vân đại tiểu thư cưỡng đoạt mỹ nam giữa đường, làm Vân đại tiểu thư thân bại danh liệt, hại người phải tự sát suýt chút là mất mạng. Tuy nhiên cả thái tử cũng không biết người ra chủ ý này là Mộ Vô Song. Thái tử là được một người khác mách nước cho. Đây là ba trọng điểm. Mấy ngày nay thuộc hạ còn tra được không ít chuyện Vân đại tiểu thư bị Mộ gia khi dễ..."

Nói đến đoạn này, Lâm Quỳnh xem như hiểu rõ chỗ đặc biệt của Vân Lạc Phong đối với Vân Tiêu. Cho nên nếu muốn chủ tử vui vẻ thì cần phải hạ công phu từ trên người Vân Lạc Phong. Vì vậy mà mấy ngày nay, hắn điều tra chuyện của Vân Lạc Phong rất cẩn thận.

Từ ân oán đời trước, cho đến phủ thừa tướng vũ nhục Vân Lạc Phong. Dù chỉ là một câu nói, một chuyện nhỏ nhặt, hắn cũng tất cung tất kính trả lại cho Mộ gia.

Sau khi đem mọi chuyện mình điều tra được cho Vân Tiêu, Lâm Quỳnh bắt đầu ra vẻ nịnh nọt hỏi: "Chủ tử, chúng ta có cần diệt phủ Mộ thừa tướng không, cũng sẵn tiện diệt mấy kẻ trong hoàng tộc luôn, ai bảo bọn chúng dám liên hợp lại khi dễ Vân đại tiểu thư."

Nhìn gương mặt đen như than kia của Vân Tiêu, Lâm Quỳnh thật sự không đoán ra được cảm xúc hiện tại của chủ tử nhà mình.

Tuy nhiên, Lâm Quỳnh vẫn có thể cảm giác được chủ tử đang rất tức giận.

Bằng chứng rõ ràng nhất chính là cái cổ khí thế áp bách đè ép trên người mình đang mãnh liệt hơn rồi. Ngay cả không khí xung quanh cũng như đang dồn nén lại, khiến người khác không thể hít thở.

Lâm Quỳnh thật sự muốn khóc rồi, bản thân mình chỉ là bẩm báo một chút tin tức mà thôi, chủ tử ngài sao có thể hù dọa hắn như vậy được chứ? Quả nhiên, người có thể nói chuyện với chủ tử thì tâm lý chịu đựng nhất định phải mạnh, nếu không, chủ tử nhất định sẽ dọa chết ngươi.

"Nàng không thích người khác nhúng tay vào chuyện của mình."

Dưới tâm lý sợ hãi của Lâm Quỳnh, Vân Tiêu cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói vẫn lạnh lùng trước sau như một.

"Cho nên, người phủ Mộ thừa tướng chỉ cần không chết là được."

Báo thù! Phải chính bản thân tự làm mới là sảng khoái nhất. Dù vậy, cũng không đồng nghĩa rằng hắn sẽ nhịn cơn giận này.

Lâm Quỳnh ngây ngẩn. Cho nên ý của chủ tử là chỉ cần không chết thì bọn họ có thể tùy ý ngược bọn người của phủ Mộ thừa tướng sao cũng được?

"Dạ! Thuộc hạ tuân mệnh!"

Lâm Quỳnh cung kính chấp tay cúi lạy, hai mắt lại sáng rỡ.

Lần này hắn nhất định phải biểu hiện thật tốt. Ai bảo cái đám hổn đãn phủ Mộ thừa tướng kia dám khi dễ chủ mẫu.

Không sai! Trong cảm nhận của Lâm Quỳnh, Vân Lạc Phong chính là chủ mẫu tương lai của bọn họ.

Nếu không vì sao chủ tử lại che dấu lai lịch vào tướng quân phủ cam tâm tình nguyện làm một hộ vệ.

Hôm sau.

Có hai tin đồn đã loan truyền khắp toàn bộ Long Nguyên Quốc...

Tin thứ nhất là thừa tướng phủ bị mất trộm. Kẻ trộm lại chính là Mộ Thân. Nghe nói hắn dùng số tiền trộm được mua một gốc nhân sâm buôn lậu có công dụng kéo dài tuổi thọ. Kết quả gốc nhân sâm đó sau khi kiểm tra lại là đồ giả, hắn bị lừa hết bốn ngàn năm trăm vạn lượng bạc.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 58: Chiêu binh mãi mã (4)


Mộ Hành Cừu tức giận nên đã đánh hắn một trận. Thiếu chút nữa đã đánh chết hắn.

Tin tức thứ hai là Mộ gia bị kẻ gian đột nhập. Thư phòng của Mộ gia và ngân khố đều bị một mồi lửa thiêu rụi. Mộ Hành Cừu còn bị gian tặc đánh một trận, nhắm chừng không mất ba tháng cũng không xuống giường được.

Lúc Cao Đồ nghe được tin này, long nhan giận dữ, ra lệnh phải bắt được gian tặc. Một trận ầm ĩ này làm lòng người ở hoàng thành bất an. Kẻ có tiền thì sợ bị gian tặc đến viếng. Không tiền không quyền thì sợ bị vu oan hãm hại là gian tặc.

Bất quá, những người đó hiển nhiên là suy nghĩ quá nhiều rồi. Có thể ra vào phủ thừa tướng như chỗ không người, còn làm ra động tĩnh lớn như vậy há có thể là gian tặc bình thường. Bọn họ làm sao có thể bắt được tên gian tặc này trong đám bình dân bá tánh chứ.

Mà khi tin tức này truyền tới tai Vân Lạc Phong, nàng chỉ nhướng mày hỏi: "Mộ Thân không khai ra ta?"

Nàng không ngờ tên tiểu tử Mộ Thân này lại tuân thủ lời hứa đến như vậy. Dù bản thân bị đánh đến sắp chết cũng thà nói dối chứ không đem nguyên nhân thật sự lấy cắp bốn ngàn năm trăm vạn lượng nói ra.

Bịa ra một tên buôn lậu dược liệu không có thực, Mộ phủ bản lĩnh bằng trời cũng làm sao mà điều tra được. Huống hồ Mộ Hành Cừu còn đang nằm trên giường, làm gì còn sức lực mà đi điều tra tên buôn lậu trong miệng Mộ Thân chứ.

"Tiểu thư, nô tỳ cảm thấy rất khâm phục tên gian tặc đã đột nhập phủ thừa tướng." Khinh Yên sùng bái nói: "Ai bảo những người đó luôn khi dễ tiểu thư. Tên gian tặc kia đúng thật là đã giúp chúng ta trút giận mà."

"Ngươi không cần sùng bái tên gian tặc kia.." Vân Lạc Phong nhéo nhéo khuôn mặt Khinh Yên: "Ngươi sùng bái tiểu thư nhà ngươi là được rồi."

"Tiểu thư!!"

Khinh Yên dậm dậm chân hờn dỗi nói: "Nhưng mà bây giờ đúng là tiểu thư đã thay đổi rất nhiều. Nhưng tại sao bọn người ngoài kia vẫn nói tiểu thư là kẻ ăn chơi trác táng chứ? Rõ ràng tiểu thư không phải là loại người này."

"Miệng là mọc trên người bọn họ. Bọn họ muốn nói thế nào cứ mặc bọn họ." Vân Lạc Phong nhướng nhướng mày, từ trên ghế quý phi đứng lên: "Đi thôi, hôm qua gia gia đã mang một trăm người chiêu mộ được về, ta cũng phải xem thử mấy người được chọn này như thế nào."

Trong đại viện, một trăm người chia đều ra nam nữ đang đứng trên sân ngó đông ngó tây, khi họ nhìn thấy bóng dáng bạch y thiếu nữ từ xa đi tới thì mới dần dần yên tĩnh lại.

"Xem ra hiệu quả làm việc của đám người Hoàng tộc này không tồi. Thật sự vì ta mà phí công phí sức tìm đủ một trăm người tư chất thấp kém."

Vân Lạc Phong lười biếng ngáp một cái. Đôi mắt tà mị nhìn lướt qua đám người đứng trên sân.

Tư chất của đám người này đúng ra rất thấp. Có thể nói là thấp đến mức không thể thấp hơn. Dù là thân thể phế vật của Vân Lạc Phong trước đây cũng còn tốt hơn bọn họ nhiều. Nếu đổi thành một người khác, cho dù có huấn luyện bọn họ cả đời cũng không thể giúp bọn họ đột phá đến cảnh giới Trung Linh giả.

Cả đời này của bọn họ chỉ có thể ở tầng chót nhất lăn lộn mà sinh tồn.

"Phong nhi.." Vân Lạc cười khổ một tiếng: "Những người này đều do thái tử tự mình lựa chọn. Ta cũng làm theo ý của cháu. Tất cả đều dưới mười tám tuổi."

"Gia gia yên tâm đi! Đã chọn bọn họ thì đương nhiên cháu cũng có biện pháp của mình." Khóe môi Vân Lạc Phong gợi lên nụ cười tà khí: "Hiện tại cứ sắp xếp cho bọn họ ở lại thạch thất trước đã."

Vân Lạc hơi bất ngờ: "Cháu nói là chỗ mà nhị...."

Thúc của cháu ở?

Lời vừa đến bên miệng, Vân Lạc liền nuốt trở về, dùng ánh mắt dò hỏi Vân Lạc Phong.

Vân Lạc Phong biết ông muốn nói gì, gật gật đầu: "Đúng vậy! Trước tiên cứ để bọn họ ở đó. Sau đó phải làm gì tự cháu có tính toán. Được rồi! Cháu mệt rồi! Cháu về hậu sơn nghỉ ngơi trước đây."

Dứt lời, nàng cũng không cho Vân Lạc có cơ hội hỏi thêm gì nữa. Cứ đi thẳng về phía sau núi.
 
Back
Top Bottom