Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 339: Lăng Dao bị đánh (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 340: Lăng Dao bị đánh (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 341: Chạy trốn suốt đêm



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 342: Vu oan giá họa (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 343: Vu oan giá họa (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 344: Vu oan giá họa (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 345: Vân Tiêu rời đi (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 346: Vân Tiêu rời đi (2)


Vân Lạc Phong hơi hơi nhếch môi: "Chẳng những nàng nói cho ta biết từ nhỏ nàng đã định hôn với ngươi, còn nói thêm trong tay của ngươi có tín vật đính ước của hai người các ngươi, không biết có chuyện này không?"

Vân Tiêu suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu một cái: "Không rõ ràng lắm, nàng nói tín vật đính ước là..."

"Một khối ngọc bội có khắc chữ Lăng."

Vân Tiêu trầm mặc lại, chân mày nhíu chặt dường như đang suy tư điều gì đó, nhưng hắn vắt hết óc cũng không nghĩ ra cái ngọc bội kia có hình dạng gì.

"Trong tay ta cũng không có ngọc bội mà nàng nói."

Thời điểm hắn rời Tiêu gia, hai bàn tay trắng, làm sao có ngọc bội được? Vì vậy, vật mà Vân Lạc Phong nói, thật sự hắn không có.

Vân Lạc Phong liếc mắt nhìn Vân Tiêu: "Lúc ngươi đi, mẹ ngươi không cho ngươi cái gì?"

"Không có."

Vân Tiêu trả lời rất chắc chắn, một đôi mắt màu đen tràn đầy sự chân thành tha thiết và nghiêm túc: "Tin tưởng ta, trước đây ta và nàng ta tuyệt đối không có loại quan hệ như nàng nói."

Đối với lời của Vân Tiêu, dĩ nhiên là Vân Lạc Phong tin không hề nghi ngờ, chỉ là dáng vẻ của Lăng Dao không giống như là đang nói dối.

Như vậy cũng chỉ có một khả năng.

Mẫu thân Vân Tiêu không đưa ngọc bội kia cho hắn!

"Không có việc gì," Vân Lạc Phong nhấc đùi đẹp lên, hoạt động bả vai mỏi nhừ, giọng nói lười biếng vang lên, "Vân Tiêu, ngươi đến giúp ta xoa bóp bả vai."

Vân Tiêu mím nhẹ môi mỏng, yên lặng đi đến bên người Vân Lạc Phong, tay của hắn hạ xuống bả vai của thiếu nữ, nhìn từ phía sau. có thể nhìn xuyên thấu bộ váy của thiếu nữ, nhìn thấy làn da trắng nõn như ngọc.

Nhịp tim Vân Tiêu bỗng nhiên đập mạnh, ánh mắt không thể dời khỏi người thiếu nữ, cứ ngẩn ngơ nhìn nàng.

"Vân Tiêu?"

Vân Lạc Phong thấy Vân Tiêu vẫn chậm chạp chưa có làm, quay đầu nhìn nam tử ở sau lưng.

Sau khi nhìn thấy trong mắt nam nhân có chứa tính xâm chiếm, nàng hơi nheo đôi mắt lại, nụ cười bên miệng lộ ra hơi thở nguy hiểm.

"Muốn nhìn?"

"Muốn."

Vân Tiêu là một nam nhân rất thành thật, chẳng những thân thể không nói dối, ngay cả lời nói từ trong miệng cũng không có một câu nói dối.

hắn muốn nhìn nàng, cho nên hắn rất thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng.

Nụ cười trên mặt thiếu nữ càng sâu, nàng từ trên ghế quý phi đứng lên, đi mấy bước đến gần thân thể nam nhân.

"Vậy...Ta cởi hết cho ngươi nhìn, được không?"

Ầm!

Giọng nói thiếu nữ mập mờ cộng thêm động tác trêu đùa, làm cho nam tử trực tiếp sung huyết não, trong nháy mắt làm thân thể hắn bị k*ch th*ch có phản ứng...

Cho dù mấy ngày nay hai người đồng giường cộng chẩm, nhưng Vân Lạc Phong chưa từng cởi hết y phục trước mặt Vân Tiêu, cho dù là ở trên giường, nàng cũng mặc đồ lót, cũng khó trách nghe được lời của nàng, trong lòng Vân Tiêu sinh ra nhiệt hỏa d*c v*ng.

Cảm nhận được hơi thở của nam nhân trong nháy mắt trở nên hổn hển, Vân Lạc phong không nhịn được cười khẽ một tiếng: "Vân Tiêu, ta chọc ngươi đó, muốn ta cởi hết cho ngươi xem...Vậy thì chúng ta cần phải giải quyết xong chuyện của Tiêu gia đã."

Nghĩ đến người Tiêu gia vũ nhục Vân Tiêu, trong lòng Vân Lạc Phong lại lần nữa dâng lên sát ý, trong đôi mắt màu đen mang theo nồng nặc lạnh lẽo.

Tiêu gia!

Lúc trước cũng chỉ là bắt đầu, còn về sau này, nàng sẽ làm cho người Tiêu gia vĩnh viễn phải hối hận!

Sống không bằng chết!

Vân Tiêu nhìn dung nhan tuyệt mỹ của thiếu nữ, trong mắt đen lãnh khốc thoáng qua suy nghĩ sâu xa, tròng mắt của hắn vẫn thâm thúy như đêm tối như cũ, làm cho không có người nào có thể hiểu được ý nghĩ trong lòng nam nhân này.

Hôm sau.

Ngày mới vừa mới rạng, sau khi Vân Lạc Phong rửa mặt xong đẩy cửa phòng ra, bỗng nhiên có một hình ảnh màu xám tro ở cửa chiếu vào trong mắt của nàng.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 347: Vân Tiêu rời đi (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 349: Tiêu gia, Vân Tiêu



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 350: Tiêu gia, Vân Tiêu (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 351: Đến Linh Vực



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 352: Gặp lại Thiên Nhai


Ngón tay Vân Lạc Phong nhẹ nhàng vuốt cằm, trầm ngâm hồi lâu, trong mắt nàng xẹt qua một tia ánh sáng.

"Xem ra, nếu như muốn đi vào Linh Vực nhất định là cần phải có người Linh Vực mang vào!"

Sớm biết như vậy, lúc đầu nàng nên giành lại ngọc bội thông hành trên người Tiêu gia.

"Chi chi!"

Nhưng vào lúc này. trong đầu Vân Lạc Phong bỗng truyền đến tiếng kêu của Trà Sữa, thần sắc nàng lạnh lẽo: "Tiểu Mạch, ta muốn rời khỏi đây."

Vừa dứt lời, nàng cũng cảm giác được có một lực hút từ trên trời giáng xuống, hút ý thức của nàng ra khỏi không gian thần điển.

chờ sau khi nàng mở mắt ra, bỗng nhiên, một khuôn mặt già nua xuất hiện trước mặt nàng, làm nàng sợ hết hồn.

Lão đầu trước mắt có dáng dấp tương đối thấp bé, khuôn mặt cười híp mắt thoạt nhìn hơi bỉ ổi, một bộ bạch y mặc ở trên người của hắn không có chút hơi thở tiên phong đạo cốt nào, một đầu tóc trắng ở trong đêm tối nhìn rất là lóng lánh.

"Tiểu nha đầu, chúng ta lại gặp mặt."

Tiểu lão đầu cười híp mắt nhìn Vân Lạc Phong chào hỏi: "Không nghĩ đến chúng hữu duyên như thế, lại gặp mặt ở chỗ này."

Sau khi nhì thấy tiểu lão đầu, Vân Lạc Phong mới nhận ra thân phận của hắn.

Hắn rõ ràng chính là lão đầu lúc trước ở quán trà nổi lên tranh cãi với Mộ Vô Sâm, vốn là hắn nói ngày hôm sau đến phủ mua linh trà, ai biết suốt đêm chạy đến rồi vội vã cầm linh trà rời đi, dường như là hắn đang né tránh người mào đó.

"Tại sao ngươi lại ở chỗ này?" Vân Lạc Phong khẽ cau mày, hỏi.

Tiểu lão đầu ha hả cười: "Nơi này là đường thông đi đến Linh Vực, ta tới nơi này tất nhiên là vì đến Linh Vực rồi, tiểu nha đầu, không biết ngươi có hứng thú đi với ta đến Linh Vực xem một chút hay không?"

Vân Lạc Phong cẩn thận nhìn tiểu lão đầu trước mặt đang mời nàng, không biết có phải do ảo giác của nàng hay không, nàng tổng cảm thấy giống như là lão đầu này biết chuyện nàng muốn đi Linh Vực...

Tiểu lão đầu liếc nhìn liền biết ý nghĩ trong lòng Vân Lạc Phong, bĩu môi: "Như mới vừa rồi ta đã nói, nơi này là đường đến đến Linh Vực, ngươi lại ở chỗ này khẳng định cũng là vì đến Linh Vực, nhưng mà, nếu như muốn vào Linh Vực thì nhất định phải có người Linh Vực mang vào hoặc là có lệnh bài thông hành, mà ngươi lại dừng lại ở đây, đoán chừng là bị cản lại rồi."

"Ngươi đến Linh Vực làm gì?" Vân lạc Phong mím mím môi, con ngươi đen nhánh thẳng tắp nhìn chằm chằm tiểu lão đầu, trên khuôn mặt tuyệt mỹ hiện lên một tia vui vẻ.

"Đương nhiên là chữa bệnh!"

Vừa nói đến chuyện mà mình am hiểu, tiểu lão đầu liền ưỡn cao ngực, trên khuôn mặt già nua tràn đầy đắc ý.

"Tiểu nha đầu, nếu như ngươi có hứng thú với y thuật, lão phu có thể dạy ngươi, không thu học phí, có phải lão phu đây rất tốt bụng hay không?"

"À," Vân Lạc Phong sờ sờ cánh mũi, "Không có hứng thú."

Nàng không có hứng thú học y thuật với lão đầu này, bởi vì trong tay nàng đã có quyển sách thuốc tốt nhất rồi! Có y học thần điển ở đây, y thuật của những người khác làm sao có thể so sánh được chứ?

Nụ cười của tiếu lão đầu chợt cứng đờ, hung hăng trợn mắt nhìn Vân Lạc Phong: "Ngươi nha đầu này, có biết bao nhiêu là người cầu ta học y ngươi có biết hay không? Ngươi lại còn từ chối! Nếu không phải là lão phu nhìn ngươi tương đối hợp ý, còn lười phải dạy ngươi."

Liếc nhìn bộ dáng lão đầu tức giận đến thiếu chút nữa thì giơ chân lên, Vân Lạc Phong tùy ý qua loa một câu: "Chờ ta có hứng thú, ta sẽ học tập y thật với ngươi."

Chờ nàng có hứng thú?

Tiểu lão đầu chợt liếc mắt, chờ nàng thấy hứng thú thì phải chờ đến bao giờ?

Nhưng mà, hắn thật vất vả mới gặp được một nha đầu thú vị như thế, cũng không dám nổi giận hù dọa nàng đi mất, nếu không, hắn lại ở đâu tìm ra một nha đầu khiến hắn cảm thấy thú vị như vậy được?
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 353: Lần đầu gặp Tiêu Ngọc Thanh (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 354: Lần đầu gặp Tiêu Ngọc Thanh (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 355: Lần đầu gặp Tiêu Ngọc Thanh (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 356: Lần đầu gặp tiêu ngọc thanh (4)


Người thị vệ vừa mới mở miệng giễu cợt không nghĩ đến tiểu lão đầu thật sự có lệnh bài thông hành, không ngờ được sửng sốt một chút.

Ngược lại, một người thị vệ khác tương đối tỉnh táo, nhìn cũng không nhìn tiểu lão đầu một cái, lạnh lùng nói: "Cho dù là ngươi có phải có lệnh bài thông hành hay không, đều phải nhường cho công tử Tiêu gia vào trước! Muốn vào Linh Vực chúng ta cũng phân chia cấp bậc, người nào cấp bậc cao hơn thì người đó có quyền lợi ưu tiên vào Linh Vưc trước."

Tiểu lão đầu nhíu chặt mày, giọng nói rõ ràng mang theo tức giận: "Tiểu tử kia lừa ta? Ta đến Linh Vực để chữa bệnh cho hắn, còn bị ăn bế môn canh, không chỉ như thế, hắn còn muốn ta phải nhường đường cho những người khác! Kể từ khi lão phu danh chấn đại lục đến này, chưa từng bị thiệt thòi như vậy!"

Vân Lạc Phong nhìn ngọc bài màu vàng kim trong tay tiểu lão đầu: "Người giấu ngọc bài này ở lòng bàn chân, không ngại bị cộm lên sao? Còn nữa, ngọc bài này cộm chân như thế mà người cũng có thể không cảm giác được sao?"

Lúc đầu là bởi vì lời của thị vệ làm tiểu lão đầu tức giận, vừa nghe thấy giọng nói của Vân Lạc Phong, nét mặt già nua nhất thời đỏ lên, ngượng ngùng nói: "Cái này...Đúng là do ta quá thô tâm, ta sợ ta không cẩn thận sẽ làm mất ngọc bài nên mới giấu ở dưới bàn chân."

Thị vệ nhẹ chau mày, lạnh lùng nhìn một già một trẻ đang ngăn cản ở trước cửa, không nhịn được nói: "Các ngươi nói đủ chưa? Nếu là nói đủ rồi trước hết cút sang một bên cho ta, không thấy công tử Tiêu gia đã chờ ở đây một hồi lâu rồi sao?"

Ở trong Linh Vực, tự có quy định, ngọc bài cấp bậc càng cao thì có tư cách ưu tiên vào cửa trước! Mà điều này cũng tượng trưng cho địa vị quyền thế! Nếu để cho người khác vào cửa trước thì đồng nghĩa với việc thấp hơn người ta một đoạn, đây là điều mà không có bất kỳ cường giả nào muốn xảy ra.

Tiểu lão đầu cũng biết rõ điểm này, lấy tính tình của hắn, có thể nào cam nguyện thấp hơn người khác được?

Cho nên, thân thể lão chắn ngang, ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Ở trên đại lục này, cho đến bây giờ chỉ có người khác nhường đường cho ta, còn không có đạo lý ta nhường cho người khác! Nếu như hôm nay ta nhượng bộ, chuyện này bị truyền đi, vậy ngươi nói mặt mũi của ta biết đặt ở đâu?"

"Mặt mũi? Mặt mũi của ngươi có thể so sánh với công tử Tiêu gia sao, ngươi..." THị vệ vốn muốn tiếp tục mở miệng giễu cợt, bỗng nhiên, hắn nhìn thấy ngọc bài màu vàng kim mà lão đầu cầm chặt trong tay, sắc mặt chợt cứng đờ ra.

Kim ngọc bài?

Trên tay lão nhân này lại nắm giữ kim ngọc bài cao quý nhất trong Linh vực?

Nhưng kim ngọc bài không phải là chỉ có thế lực kia mới có thể cấp cho sao? Chẳng lẽ lão nhân này là người mà thế lực kia mời đến hả?

Tiểu lão đầu không hiểu vì sao thị vệ chợt dừng lại, không khỏi nghi ngờ nhìn hắn một cái: "Ngươi mới vừa rồi là muốn nói cái gì?"

Thị vệ giật mình một cái, phục hồi lại tinh thần, hắn và đồng bạn bên cạnh đối mặt nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được sự khiếp sợ.

"Vị tiền bối này," Thị vệ không dám có thái độ khinh thị như lúc trước, vội vàng cung kính nhìn về phía tiểu lão đầu, "Vừa rồi là ta có mắt như mù, đắc tội vị tiền bối này, kính xin tiền bối rộng lượng tha thứ cho."

Tiểu lão đầu ngây ngẩn cả người, hơi kinh ngạc, rõ ràng là không biết nguyên nhân thị vệ chợt thay đổi thái độ.

"Ngươi không có bị sốt đó chứ?"

Mới vừa rồi còn có dáng vẻ mắt cao hơn đầu, sao bây giờ lại khúm núm rồi? Trừ do bị bệnh, tiểu lão đầu không ra được nguyên nhân khác.

Thị vệ ngượng ngùng cười hai tiếng: "Ta chỉ là không chú ý đến ngọc bài trong tay ngài, không biết ngài là người thế lực nào, lão tiền bối, ngay bây giờ ta sẽ mở cửa cho ngài đi vào."

Lúc này tiểu lão đầu mới chợt hiểu ra, hiểu rõ nói: "Thì ra là tên kia không có lừa ta, cho ta ngọc bài còn cao Tiêu gia một cái cấp bậc, nếu không, nếu muốn để ta phải nhường đường cho tiểu tử Tiêu gia này, vậy khẳng định ta sẽ quay đầu rời đi, để cho hắn chết bệnh luôn."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 357: Lần đầu gặp Tiêu Ngọc Thanh (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 358: Chữa bệnh (1)



 
Back
Top Bottom