Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2580


Nhưng y buộc mình phải chấp nhận nó!

Vì lẽ đó Kim Phi cũng không lảng tránh, mà là đích thân dẫn người tới tiễn ba người đi!

'Y muốn mình phải nhớ kỹ cảm giác bất lực lúc này, đồng thời cũng nhắc nhở bản thân rằng sau này phải cố gắng hết sức để tránh những tình huống tương tự xuất hiện!

Tiểu đội trinh sát ba người lặng lẽ lẻn vào phương nam dưới sự che chắn của những tảng đá.

Tuy nhiên, sau khi mới tiến được hơn ba dặm, tiểu đội trinh sát gặp phải một nhóm mật thám của quân Tân Vương trong hẻm núi.

Quân mật thám của Tân Vương không nói gì đã lợi dụng số đông rồi bắt đầu công kích, lúc đó lính trinh sát đã đến giữa hẻm núi muốn chạy cũng không chạy được nữa nên đành đối chiến.

Mặc dù chỉ có ba lính trinh sát nhưng bọn họ có súng kíp!

Ở địa hình hẻm núi này, ba khẩu súng kíp cạnh nhau khai hỏa, cát sắt gần như có thể bao phủ toàn bộ thung lũng khiến kẻ địch không còn nơi nào để trốn thoát.

Sau ba phát súng vang lên, hầu hết quân mật thám của địch đều bị tiêu diệt tại chỗ còn lại đều bị cát sắt bản trúng và mất đi sức chiến đấu.

Nhưng ba phát súng này cũng hoàn toàn lộ ra vị trí của lính trinh sát..

Các mật thám xung quanh của Tân Vương lập tức lao về phía thung lũng.

Vị trí này vượt xa phạm vi tấn công của máy bản đá và nỏ hạng nặng, lính trinh sát chỉ có thể bản mũi tên lệnh để cầu cứu.

Tại trận địa phía nam ở kênh Hoàng Đồng, Trần Phượng Chí đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, khi nhìn thấy tiếng mũi tên lệnh lập tức dẫn tiểu đoàn Thiết Hổ ra ngoài.

Quân mật thám của Tân Vương đã bị tiểu đoàn Thiết Hổ phục kích mấy lần trước đó nên đã chuẩn bị chuẩn bị kỹ càng, vừa nhìn thấy tiểu đoàn Thiết Hổ xuất quân, binh lính của Tân 'Vương mai phục trong chỗ tối lập tức lên đường lao về phía hẻm núi.

Nhất thời, thung lũng nhỏ đã trở thành một chiến trường cục bộ, cả hai bên tiếp tục tập hợp lực lượng ở đó để tiếp viện cho phe mình.

Khi mọi sự chú ý của quân địch đều bị thu hút vào chiến trường trong thung lũng, một đội ngũ lính trinh sát khác lặng lẽ lên đường dưới sự giám sát của Kim Phi và đám người Trương Lương.

Ba lính trinh sát trước đó cũng chỉ là mồi nhử mà thôi, còn đội ngũ này mới là đội chủ chốt thực hiện kế hoạch oanh tạc thật sự.

Trên lưng mỗi người họ đều cõng một cái túi khổng lồ, nhân lúc mật thám của địch tập hợp về phía thung lũng họ đã nhanh chóng xuyên qua thung lung.

Mật thám của địch tập trung chủ yếu ở bên ngoài kênh Hoàng Đồng và gần núi Ô Đầu, đi qua đầu phía nam của kênh Hoàng Đồng sau khi phong tỏa, đội ngũ lập tức tăng tốc và thành công đến một hang động cách núi Ô Đầu bốn dặm về phía bắc vào giữa buổi chiều.

Đây là địa điểm mà bọn Hầu Tử đã trinh sát từ lâu, đồng thời cũng là một trong những địa điểm dự phòng mà lần trước Hầu Tử đã đi thăm dò ở núi Ô Đầu.

Sau khi lính trinh sát đến hang động cũng không hành động ngay mà bố trí người ẩn nấp trên đỉnh núi để canh gác, sau khi xác nhận xung quanh an toàn, đội hộ tống dưới chân núi mới bắt đầu lắp ráp khinh khí cầu.

Những trinh sát này đã được huấn luyện nghiêm ngặt, tốc độ lắp ráp rất nhanh và chưa đầy mười phút là đã lắp xong hai khinh khí cầu.

"Chúc bốn vị đại thằng!"

Trong khi các lính trinh sát khác đang thổi khinh khí cầu thì tiểu đội trưởng trịnh trọng chào bốn trinh sát nhảy dù!

Theo kế hoạch, sau khi khinh khí cầu cất cánh thì những người còn lại có thể rút lui, nhiệm vụ còn lại để bốn lính trinh sát nhảy dù trước mắt này hoàn thành.

Tính nguy hiểm của bốn người họ còn lớn hơn ba người làm mồi nhử vừa rồi!

Nơi mà ba người hành động trước đó rất gần với kênh Hoàng Đồng, tiểu đoàn Thiết Hổ có thể tiếp viện kịp lúc.

Trên thực tế, trận chiến cục bộ trong thung lũng đã kết thúc, hai trong số ba lính trinh sát còn sống sót.

Nhưng nơi này là đất địa của địch, cho dù bọn họ có thành công nổ chết Hải Đông Thanh cũng khó thoát được sự đuổi giết của kẻ địch!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2581


Dù khinh khí cầu này đã được sửa đổi và hình thể đã trở nên nhỏ hơn nhiều nhưng nó vẫn là một quái vật khổng lồ như cũ.

Từ xa quân Tân Vương trên núi Ô Đầu đã nhìn thấy được.

Lần này họ không có thời gian để xin chỉ thị của cấp trên nên quay người chạy về phía lầu người thuần hóa chim ưng Đông Man đang ở.

Sau chuyện trinh sát vừa rồi, người thuần hóa chim ưng Đông Man đã kiềm chế hơn trước rất nhiều, nghe thấy bên ngoài hô khinh khí cầu hẳn đã vội mặc quần đỡ Hải Đông Thanh chạy ra ngoài.

Người thuần hóa chim ưng thấy khinh khí cầu càng ngày càng gần, đang định thả Hải Đông Thanh ra thì đám người của Trần An Tiệp nhanh chóng bước tới hét lên: "Chờ đã!"

"Sao vậy?" Người thuần hóa chim ưng mày hỏi.

"Nhân viên hộ tống biết chúng ta có Hải Đông Thanh nhưng vẫn cho khinh khí cầu tới đây, ngươi không thấy có vấn đề sao?" Trần An Tiệp hỏi.

"Có lý!" Người thuần hóa chim ưng có vẻ trầm ngâm.

Đúng vậy, nhân viên hộ tống biết họ có Hải Đông Thanh mà vẫn thả khinh khí cầu tới đây thì đúng là có vấn đề thật.

Trần An Tiệp ý thức được mình đã nói rõ ràng như vậy. nhưng người thuần hóa chim ưng vẫn có vẻ mê mang, lòng không khỏi thở dài nhịn không được mà mắng đám người Đông Man ngu ngốc.

Trình độ học vấn của người Đông Man thấp hơn Đại Khang, mặc dù mấy năm gần đây Đại Khang liên tục bị người Đông Man đè xuống đất nhưng trong lòng nhiều học giả Đại Khang vẫn coi thường người Đông Man.

Măng thì mắng nhưng nhắc nhở vẫn cần phải nhắc nhở, dù sao quân Tần Vương vẫn phải nhờ vào Hải Đông Thanh của người Đông Man để chống lại khinh khí cầu.

Thế nên Trần An Tiệp giải thích: "Nếu nhân viên hộ tống dám làm như vậy, tám phần là muốn dùng thủ đoạn lần trước. để oanh tạc Hải Đông Thanh!"

Không thể không nói, Trần An Tiệp có thể được Tân Vương coi trọng cũng là vì đầu óc nhanh nhạy, dù hẳn không phải là con vợ cả nhưng vẫn được Tân Vương lập làm thái tử.

Sau khi nhìn thấy khinh khí cầu, hắn chỉ sửng sốt một chút là đã đoán được kế hoạch của Kim Phi.

Thực ra Kim Phi cũng biết kế hoạch này có thể không giấu được chỉ huy của quân Tần Vương, nhưng y cũng không có ý định đánh lén.

Đây là một âm mưu, cho dù quân Tân Vương biết rõ kế hoạch của y cũng chỉ có thể cho Hải Đông Thanh bay ra, nếu không đội hộ tống sẽ oanh tạc núi Ô Đầu!

"Còn muốn oanh tạc Hải Đông Thanh của ta?" Người thuần hóa chim ưng nghe vậy, mắt đã tràn đầy lửa giận nhưng sau đó lại hiện lên vẻ lo lắng.

Vụ nổ khinh khí cầu lần trước đã khiến Hải Đông Thanh bị thương, phải mất mấy ngày nghỉ ngơi mới hồi phục được.

Hải Đông Thanh chính là mạng sống của hắn, nếu lại xảy ra chuyện, Hải Đông Thanh bị thương hoặc bị nổ chết thì hẳn cũng xong đời!

Nghĩ đến đây, người thuần hóa chim ưng không biết nên làm gì mới phải lại quay đầu nhìn Trần An Tiệp hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ? Hay là lần này chúng ta không thả Hải Đông Thanh ra?"

Trần An Tiệp lại thâm mắng người thuần hóa chim ưng ngu ngốc, ngoài miệng lại nói: “Khinh khí cầu sắp bay qua, chỉ có Hải Đông Thanh mới có thể xử lý được. Nếu chúng ta không thả nó ra, nhân viên hộ tống ném lựu đạn xuống thì chúng ta sẽ toi đời!"

"Có lý; Người thuần hóa chim ưng gật đầu: "Nhưng nếu thả ra rồi Hải Đông Thanh bị nổ chết thì sao?"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2582


"Tại sao?" Người thuần hóa chim ưng hỏi.

"Ngươi đừng có tại sao nữa, không muốn chết thì cứ làm đi!" Trần An Tiệp trừng mắt nhìn người thuần hóa chim ưng gầm lên: "Mau lên, nếu không sẽ không kịp!"

Quân Tần Vương phải nhờ vào Hải Đông Thanh để khắc chế khinh khí cầu, thế nên trước đó Trần An Tiệp rất khách sáo với người thuần hóa chim ưng, thế nhưng đây là lần đầu tiên hän dùng giọng điệu ra lệnh để nói chuyện với người thuần hóa chim ưng.

Trước nay địa vị Trần An Tiệp rất cao, bây giờ lại mang theo một đám hộ vệ khiến người thuần hóa chim ưng bị khống chế, vô thức giơ tay lên thả Hải Đông Thanh ra ngoài.

Hải Đông Thanh gáy lên một tiếng, bay về phía khinh khí cầu.

Trên khinh khí cầu phía trước, hai lính trinh sát nhìn nhau mỉm cười: “Đến rồi!”

Lính trinh sát đứng ở cạnh giỏ đưa tay trái lấy một cái mồi lửa, tay phải đưa l*n đ*nh đầu kéo một cái mồi dẫn lửa.

Nhưng anh ta cũng không châm lửa luôn mà là nhìn đồng hồ nước trước mắt rồi lại nhìn vị trí của Hải Đông Thanh, yên lặng tính toán thời gian châm lửa!

Khi Hải Đông Thanh còn cách khinh khí cầu khoảng một ngàn mét, lúc này lính trinh sát mới châm mồi lửa, sau đó hai người nhìn nhau rồi cùng nhau nhảy ra khỏi giỏ.

Trên núi Ô Đầu, đồng tử của Trần An Tiệp co rúm lại khi nhìn thấy nhân viên hộ tống nhảy ra khỏi giỏ.

Hản biết mình đoán đúng rồi, lính trinh sát thật sự muốn cho Hải Đông Thanh nổ tung!

"Mau, gọi Hải Đông Thanh trở lại!"

Trần An Kiệt nằm lấy cánh tay của người thuần hóa chim ưng hét lớn.

Người thuần hóa chim ưng rất không hài lòng với giọng điệu ra lệnh của Trần An Tiệp nhưng khi thấy bộ dạng như muốn ăn thịt người của Trần An Tiệp, người thuần hóa chim ưng cau mày, cuối cùng đưa đầu ngón tay vào miệng và huýt một tiếng sáo lớn.

Lúc này Hải Đông Thanh còn cách khinh khí cầu chưa tới trăm mét, nghe thấy tiếng huýt sáo nó không khỏi hơi bối rối.

Trước đây Hải Đông Thanh này đã trải qua quá trình huấn luyện để nhằm vào khinh khí cầu và phi thuyền, trong những lần huấn luyện đó chỉ cần nhìn thấy khinh khí cầu là phải công kích.

Nhưng lúc này lại nghe thấy tiếng huýt sáo của người thuần hóa chim ưng gọi về, chuyện này khiến đầu óc vốn

không phức tạp của Hải Đông Thanh không thể quay đầu lại.

Do dự mấy giây đến khi còn cách khinh khí cầu chưa đầy. mười mét, Hải Đông Thanh mới quyết định quay đầu bay về.

“Sao nó lại bay về?” Hai lính trinh sát phía sau khinh khí cầu đều sốt ruột.

Tuy nhiên, trước đó họ lo lắng sẽ vô tình bị thương do vụ nổ nên đã cố tình kéo xa khoảng cách.

Lúc này họ đã cách khinh khí cầu trước mặt hai đến ba trăm mét, dù lo lắng đến đâu họ cũng không thể làm gì được.

Nhưng vào lúc này, khinh khí cầu nổ tung!

Tuy rằng lúc này Hải Đông Thanh đã bay đi hơn hai mươi mét, nhưng lần nổ này không xảy ra trong giỏ mà gói thuốc nổ. lắp bên trong khinh khí cầu đã phát nổ!

Sóng không khí cực lớn đánh Hải Đông Thanh lộn nhào. mấy lần trên không trung!

Để tăng tỉ lệ trúng đích, lần này Kim Phi còn đổ rất nhiều cát sắt vào túi thuốc nổ.

Cánh trái của Hải Đông Thanh đã bị cát sắt va vào hai chỗ, mặc dù cát sät quá nhỏ không đủ để làm gãy cánh của Hải Đông Thanh nhưng cũng vì thế mà tốc độ bay của nó đã giảm đi rất nhiều.

Điều quan trọng nhất là Hải Đông Thanh bị vụ nổ làm cho chấn động, sau khi ổn định cơ thể nó hét lên một tiếng rồi quay người bay về phía người thuần hóa chim ưng.

Giống như một đứa trẻ bị người bên ngoài bắt nạt, suy nghĩ đầu tiên của nó là quay về tìm người lớn trong nhà.

"Đừng để nó quay lại, mau kêu nó xử lý cái khinh khí cầu phía sau đi!"

Trần An Tiệp lại gầm lên với người thuần hóa chim ưng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2583


“Mau gọi nó trở về!”

Trần An Tiệp thấy Hải Đông Thanh vẫn tiếp tục phi tới, gấp gáp đến mức thiếu chút nữa nhảy cẵng lên.

“Ta cũng muốn, nhưng vô ích thôi!” chim ưng cũng vô cùng lo lắng.

Người thuần hóa “Điện hạ, chim nghe phải tiếng nổ trong cự li gần, tai sẽ không nghe được trong thời gian rất lâu!”

Đội trưởng đội cận vệ của Trần An Tiệp nhỏ giọng nhắc nhở: “Hải Đông Thanh có thể sẽ bị tiếng nổ làm điếc tai!”

“Nổ tới điếc luôn ư?” Trần An Tiệp hơi ngạc nhiên.

Thân làm thái tử nhưng hắn chưa từng đứng gần bất kì một vụ nổ nào.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Hải Đông Thanh đã bay trở lại, läc lư đậu xuống vai của người thuần hóa chim ưng.

“Nhanh lên, giờ hãy bảo nó tiêu diệt quả khinh khí cầu còn lại!”

Trần An Tiệp thúc giục người thuần hóa chim ưng.

Người thuần hóa chim ưng đặt Hải Đông Thanh trên cánh tay mình, sau đó đột nhiên giơ tay chỉ vào khinh khí cầu.

Đây chính là tín hiệu tấn công của Hải Đông Thanh.

Hải Đông Thanh võ cánh vài lần rồi bay lên, nhưng thay vì bay về phía khinh khí cầu, nó vỗ cánh vài cái rồi đáp xuống vai người thuần hóa chim ưng.

Người thuần hóa chim ưng bực bội, một lần nữa đặt Hải Đông Thanh lên cánh tay rồi hất ra ngoài.

Sợ nó lại rơi xuống một lần nữa, người thuần hóa chim ưng còn móc từ trong ngực ra một chiếc roi nhỏ.

Hải Đông Thanh thấy roi vội vàng bay lên mấy mét, nhưng nó vẫn không tấn công khinh khí cầu mà lại bay qua lại trên đỉnh đầu của người thuần hóa chim ưng.

“Được rồi!"

Trần An Tiệp dù không biết huấn luyện chim ưng, nhưng hắn vẫn biết Hải Đông Thanh bị vụ nổ dọa sợ.

Nếu không có Hải Đông Thanh, khinh khí cầu sẽ là bất khả chiến bại!

Bởi vì phải giữ hình tượng thái tử, Trần An Tiệp rất ít khi sải bước, nhưng lúc này hẳn nhận thấy khinh khí cầu đang lao tới, Trần An Tiệp quay đầu bỏ chạy.

Vừa chạy hẳn vừa hô to: “Mau lên, tất cả mọi người lập tức rút lui!”

Núi Ô Đầu cũng không quá lớn nhưng mấy chục ngàn quân Tần Vương tụ họp ở đó nên vô cùng đông đúc.

Không cần phải nhắm, khi khinh khí cầu bay tới, cứ nhắm mắt ném lựu đạn xuống, chỉ cần một quả là có thể nổ tung một khu vực rộng lớn!

Quân Tân Vương dường như đã từng thấy khinh khí cầu đáng sợ thế nào, nên khi thấy khinh khí cầu càng lúc càng gần, mà Hải Đông Thanh lại chẳng tấn công, quân Tân Vương không cần mệnh lệnh của Trần An Tiệp đã lập tức lao xuống núi!

Lúc này, bọn họ nhớ ra đã đã từng bị khinh khí cầu và phi thuyền dọa cho sợ hãi!

Núi Ô Đầu dễ phòng thủ nhưng lại khó tấn công, đường lên núi cũng chỉ có một, hơn nữa còn không rộng lắm. Lúc đầu quân Tân Vương phải đứng xếp hàng mấy ngày mới lên được, hiện giờ muốn rút lui đâu phải chuyện đơn giản?

Đường xuống núi đông đúc đến mức nước chảy còn không lọt, ngay cả Trần An Tiệp cũng bị chặn lại phía sau.

“Nhường đường một chút! Để cho thái tử điện hạ còn có đường ra!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2584


Nếu ở lại chỗ này chỉ có thể chờ chết, trốn thoát được bọn họ mới có hy vọng sống tiếp!

Hộ vệ riêng của Trần An Tiệp thấy tình hình không ổn thì rút đao chuẩn bị chém người, nhưng lại bị Trân An Tiệp ngăn lại!

Lúc này lòng quân đã toán loạn, nếu như đội trưởng đội hộ vệ ra tay giết người, rất có thể sẽ k*ch th*ch binh lính.

Tình huống hiện giờ đã hỗn loạn như vậy, nếu có người bí quá hóa liều chỉ đạo tấn công, bọn họ chỉ có ít người, không cách nào đấu lại được với mấy chục ngàn đại quân trước mặt.

Huống chỉ với tốc độ của khinh khí cầu, dù bin lính nhường đường cho bọn họ, họ cũng rất khó trốn xuống núi được!

“Đi, quay lại!”

Trần An Tiệp kéo đội hộ vệ đi ngược lại đám người, chạy về phía doanh trại.

Đội trưởng đội hộ vệ sửng sốt một chút nhưng ngay sau đó đã hiểu ra.

Lúc này binh lính trong trại Tân Vương đều đang chạy xuống núi, nếu hản là khinh khí cầu, sẽ ưu tiên oanh tạc đám đông trên núi thay vì tấn công vào doanh trại trống rỗng.

Lúc này ẩn náu ở trong doanh trại sẽ an toàn hơn trên núi. Trần An Tiệp cùng đội hộ vệ vừa chạy đến giữa doanh trại thì khinh khí cầu thứ hai đã bay đến rìa phía bắc của núi Ô Đầu.

Mà lúc này Hải Đông Thanh vẫn còn đang bay quanh quẩn trên đỉnh đầu của người thuần hóa chim ưng, dù người thuần hóa chim ưng có gọi thế nào cũng không chịu xuống.

Thấy khinh khí cầu đến gần, Hải Đông Thanh lại rú lên một tiếng, quay đầu bay về phía nam.

Trong giỏ khinh khí cầu, hai trinh sát nhìn ngọn núi Ô Đầu hỗn loạn phía dưới, phấn khích tới mức thiếu chút nữa hô lên.

Sở dĩ Kim Phi bố trí hai khinh khí cầu bay tới là có lý do.

Đầu tiên, nếu như khinh khí cầu số một tấn công không thành, cái thứ hai có thể thay thế.

Còn nếu khinh khí cầu số một có thể thành công nổ tung. Hải Đông Thanh thì càng tốt, khinh khí cầu số hai có thể tấn công núi Ô Đầu!

Bởi vậy giỏ khi khí cầu thứ hai chứa rất nhiều lựu đạn và thuốc nổ để chuẩn bị tấn công.

Khinh khí cầu số một dù không thể nổ chết Hải Đông Thanh, nhưng đã dọa cho nó sợ không dám tiến lại gần.

Hai lính trinh sát dù có chút thất vọng nhưng sẽ không bỏ qua cơ hội này!

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại met.ruyen.hot nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu. Các bạn vào google gõ tìm kiếm : me.truyenhot là sẽ thấy nhé.Bên mình đang ra chương liên tục lắm nhé!

Hai người quả nhiên cũng nghĩ giống Trần An Tiệp, họ không có ý định ném bom ở doanh trại phía bắc núi Ô Đầu mà quyết định tập trung hết lựu đạn lại để cho nổ ngọn núi phía nam nơi quân lính tập trung.

Tuy nhiên hai người phải tuân theo nguyên tắc không được bỏ sót bất cứ thứ gì, nên khi đi qua doanh trại, họ ném xuống mấy lọ dầu hỏa vào khu vực đông đúc nhất ở doanh trại phía dưới.

Tình cờ một hũ dầu hỏa rơi trúng một trong những lều lương thực và một lều cỏ của quân Tân Vương.

Chỉ trong chốc lát, khói cuồn cuộn bốc lên từ phía bắc núi Ô Đầu.

Hơn nữa hôm nay phương Bắc có gió lớn, trên núi Ô Đầu lều vải dày đặc nên một khi có lửa sẽ rất khó dập tắt.

Chưa kể quân Tân Vương đã vội vã xuống núi hết, chẳng có ai tới dập lửa.

Khi đang đi qua doanh trại, một lính trinh sát cầm ống nhòm không ngừng tìm kiếm thứ gì đó.

Khi thấy người thuần hóa chim ưng chạy toán loạn, lính trinh sát không khỏi híp mắt lại!

“Cuối cùng cũng tìm được tên khốn nhà ngươi rồi!'

Quân Thục hiện tại lâm vào thế bị động, đều là do Hải Đông Thanh và người thuần hóa chim ưng ở đẳng sau làm hại.

Cho nên nếu không diệt được Hải Đông Thanh, bằng mọi giá phải trừ khử người thuần hóa chim ưng.

Cho nên bắt đầu từ khi Hải Đông Thanh đậu trên vai người thuần hóa chim ưng, lính trinh sát đã theo dõi hẳn sát Sao.

Nhưng hiện trường đang rất hỗn loạn, muốn phong tỏa một người trong mấy chục ngàn người cũng không đơn giản.

Cũng may người thuần hóa chim ưng là người Đông Man nên kiểu tóc và quần áo của hẳn rất khác so với quân Tân Vương, lính trinh sát chỉ cần cố gắng một chút đã tìm được hẳn.

“Trước tiên tiễn hắn đi chầu trời đãi” Lính trinh sát cười khẩy, lấy từ trong thúng đạn dược ở dưới chân ra một túi thuốc nổ, bỏ dây an toàn sau đó ném xuống.

Túi thuốc nổ này bị bốc cháy do va chạm, sau khi rơi xuống mặt đất lập tức phát nổ!

Mặc dù túi thuốc nổ trong lúc rơi xuống bị gió thổi bay qua một bên, không rơi xuống bên cạnh người thuần hóa chim ưng mà rơi xuống cách hẳn hơn mười mét về hướng nam, nhưng nó mạnh đến mức người thuần hóa chim ưng và đám binh lính Tân Vương bị luồng khí nổ hất văng đi!

Sau khi rơi xuống đất, người thuần hóa chim ưng cảm thấy toàn thân đau nhức không ngừng, nhưng hẳn không có thời gian kiểm tra vết thương, vội vã bò dậy.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2585


Trong túi vải không phải là vũ khí loại mới gì thì cũng là lựu đạn đập bình thường.

Sở dĩ nó được đựng trong túi vải là vì bây giờ trong giỏ treo chỉ có hai người, một người còn phải điều khiển bếp lò và khinh khí cầu, người còn lại ném lựu đạn xuống với tốc độ quá chậm.

Đựng trong túi vải thì có thể ném xuống cả túi chỉ trong một lần.

Chỉ thấy lính trinh sát một tay giữ miệng túi, tay kia giữ đáy túi, ôm túi vải ra ngoài giỏ, sau đó thả miệng túi ra.

Mười mấy viên lựu đạn đựng trong túi rơi xuống như Thiên Nữ rải hoa.

Lúc này khinh khí cầu đã bay cao hơn trăm mét, lúc ra khỏi rổ, các quả lựu đạn ở rất gần nhưng khi đáp xuống đất thì lại cách xa nhau.

Mười mấy quả lựu đạn bao phủ khu vực hơn hai trăm kilomet vuông.

Lúc này quân Tần Vương đều vội vã xuống núi có ít nhất hơn bốn trăm người đứng trên hơn hai trăm kilomet vuông.

Sau khi một loạt tiếng nổ vang lên, hơn bốn trăm người thì có ít nhất ba trăm người ngã xuống.

Mặc dù chỉ có một phần một nổ chết, còn lại chỉ bị thương nhưng bị thương còn thảm hơn chết.

Điều kiện chữa trị ở núi Ô Đầu lạc hậu, e là vật tư cũng bị ngọn lửa thiêu gần hết.

Thời tiết bây giờ lại lạnh thế, thứ đợi người bị thương chỉ có sự đau đớn và lạnh giá kéo dài không dứt, cuối cùng mới là cái chết.

Lần này người thuần hóa chim ưng không may mắn như thế, bị kẹp giữa hai viên lựu đạn, cổ bị đứt.

Lính trinh sát đứng trên khinh khí cầu xác định người thuần hóa chim ưng đã chết băng kính viễn vọng, vui mừng suýt nhảy cẵng lên.

“Mau lên, phát mũi tên lệnh để đội trưởng mau đến đây”.

Tiểu đội của họ không chỉ đem theo hai khinh khí cầu mà còn đem theo một chiếc phi thuyền.

Nếu khinh khí cầu hạ được Hải Đông Thanh, phi thuyền sẽ nhanh chóng bay lên làm núi Ô Đầu nổ tung.

Nếu khinh khí cầu thất bại, phi thuyền tiếp tục ẩn nấp, đợi cơ hội lần sau.

Lúc này mặc dù Hải Đông Thanh chưa chết nhưng lại khá sợ hãi, không biết đã bay đi đâu, người thuần hóa chim ưng của Đông Man cũng đã chết, Hải Đông Thanh này gần như vô dụng.

Quân Tân Vương dưới đất tập trung trên núi Ô Đầu chính là thời cơ tốt để hành động.

Lính trinh sát điều khiển khinh khí cầu cầm mũi tên lệnh đã chuẩn bị từ trước lên, bắn về tứ phía.

Trong vòng mấy dặm, mấy lính trinh sát đến cùng họ đang kéo dây trèo lên ở vách núi.

Nơi khinh khí cầu bay lên chắc chẵn sẽ bị quân trinh sát của Tần vương bao vây nên họ đã sơ tán sau khi khinh khí cầu cất cánh.

Để ngăn chặn địch đuổi kịp, họ không đi theo đường núi mà liên tục trèo lên hai vách núi theo những sợi dây đã chuẩn bị trước.

Sau khi lên đến đỉnh vách đá, họ tháo dây ra, như thế cho dù lính trinh sát của Tân vương có phát hiện ra dấu vết của họ thì cũng không thể đuổi kịp ngay lập tức.

Lúc này họ đang leo qua vách đá thứ ba, khi nghe thấy tiếng khinh khí cầu nổ tung, tất cả đều tạm ngừng động tác, im lặng chờ đợi kết quả.

Theo lời đã nói trước đó, cho dù khinh khí cầu thứ nhất có nổ chết Hải Đông Thanh hay không đều sẽ đưa tin tức đi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2586


“Mọi người nhanh lên”.

Đội trưởng lộ ra vẻ phấn khởi, động tác cũng trở nên nhanh hơn.

Khinh khí cầu chỉ có thể bay theo gió, nếu bay qua núi Ô Đầu rồi quay trở lại thì phải tăng độ cao để tìm hướng gió mới trước khi quay trở lại.

Nhưng hướng gió không cố định, muốn tìm được hướng gió phù hợp không dễ như thế.

Chấp hành nhiệm vụ cho nổ tung vẫn là chiếc phi thuyền có thể điều khiển hướng sẽ phù hợp hơn.

Được đội trưởng dẫn dắt, các lính trinh sát khác cũng tăng tốc, trèo l*n đ*nh vách đá.

Để lại một người mở dây trên tảng đá ra, phòng ngừa binh lính đuổi theo trèo lên bằng dây thừng, các lính trinh sát còn lại nhanh chóng chạy xuống.

Trên sườn núi có một cái hang động không lớn, vốn dĩ rất khó thấy, lại còn được lính trinh sát ngụy trang nên rất khó phát hiện.

Các bộ phận của máy hơi nước hầu hết đều được làm bằng sắt, cực kỳ nặng nên đem theo nó sẽ rất khó chạy thoát.

Thế nên trên đường đến đây, họ giấu phi thuyền và đan dược ở hang động nhỏ này, sau đó mới cho khinh khí cầu bay lên.

Nếu kế hoạch khinh khí cầu thành công, họ sẽ lập tức chạy đến lái phi thuyền đi cho nổ núi Ô Đầu.

Nếu kế hoạch thất bại, họ sẽ tiếp tục chạy trốn, để lại khinh khí cầu ở đây, chờ cơ hội tiếp theo.

Được đội trưởng dẫn dắt, các lính trinh sát cởi bỏ lớp ngụy trang của hang động rồi tiến vào đó.

Khi cho đồ vào trong, họ đã lắp ráp trước tất cả các bộ phận của phi thuyền, bây giờ chỉ cần nhấc đồ ra, đun sôi nước trong nồi hơi siêu nhỏ là phi thuyền có thể cất cánh.

Trên bầu trời núi Ô Đầu, sau khi lính trinh sát trên khinh khí cầu bắn mũi tên lệnh ra, sự chú ý lại quay về mặt đất.

Họ vẫn tiếp tục chiến đấu.

Trên mặt đất, tiếng hét thảm thiết của những binh lính bị thương trước đó của Tần vương cũng vẫn còn, các lính trinh sát có thể nghe rất rõ từ khinh khí cầu.

Nhưng bọn họ đều là những nhân viên hộ tống kỳ cựu, họ biết rõ lúc này không thể mềm lòng, sau khi bắn những mũi tên lệnh ra, một người tiếp tục ném lựu đạn xuống phía dưới, trong khi một người khác cố gắng điều khiển cho khinh khí cầu bay chậm hơn.

Lúc này binh lính Tân vương trên núi Ô Đầu quá đông, mỗi một viên lựu đạn được ném xuống đều có thể có rất nhiều người chết.

Tiếc là gió hướng Bäc quá lớn, cho dù lính trinh sát cố gắng điều khiển thế nào thì khinh khí cầu vẫn bay qua núi Ô Đầu khá nhanh.

Cho đến lúc này, cuối cùng binh lính quân Tân vương mới thôi chen lấn.

Trần An Tiệp chạy về phía sau doanh trại để trốn nhìn thấy khinh khí cầu ngày càng xa, cũng có cảm giác mình đã thoát rồi.

Trước đó hắn chỉ nghe nói khinh khí cầu và lựu đạn kết hợp lại vô cùng đáng sợ, hôm nay xem như đã được thấy rõ.

Trần An Tiệp ép mình bình tĩnh lại, nhìn doanh trại hỗn loạn, liên tục ra lệnh: “Đầu tiên, lập tức phái người dập lửa”.

Dù không dập lửa, lều trại của họ cũng sắp bị thiêu rụi rồi.

“Thứ hai, thống kê thương vong, xem tình hình thương vong thế nào, bảo lang trung cố gắng cứu chữa cho người bị thương”.

Lựu đạn sẽ không phát nổ cho đến khi chạm đất, thế nên. ngoại trừ người xui xẻo tình cờ ở ngay cạnh lựu đạn, hầu hết các binh lính bị trúng đạn khác của Tân vương đều bị thương ở chân, không chừng còn có thể cứu được.

“Thứ ba, đi tìm người thuần hóa chim ưng, ta muốn biết bao giờ Hải Đông Thanh có thể lành thương”.

Hản đã nhìn thấy sự đáng sự của khinh khí cầu, không muốn trải nghiệm lần thứ hai.

Nếu lúc nấy Hải Đông Thanh không sợ chiến, tiếp tục tấn công, họ sẽ không có thương vong lớn như vậy.

Thế nên họ phải nói chuyện với người thuần hóa chim ưng, không thể xuất hiện tổn thất như vậy nữa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2587


Nhìn thi thể của người thuần hóa chim ưng, Trần An Tiệp cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung đến nơi, nếu không phải đội trưởng đội thân vệ đỡ lấy kịp thời, chắc chắn hắn đã đặt mông ngồi trên đất rồi.

Như thế cũng không phải do tình cảm của hẳn với người thuần hóa chim ưng tốt bao nhiêu, hay người thuần hóa chim ưng chết hắn đau lòng, mà là hắn biết rõ tầm quan trọng của người thuần hóa chim ưng với quân Tấn Vương.

Người Đông Man chỉ phái hai người thuần hóa chim ưng và hai con Hải Đông Thanh ra, một con ở đây, còn con còn lại

ở thành Tấn Vương, phụ trách bảo vệ Tấn vương.

Không có người thuần hóa chim ưng, đợi đến lần sau khinh khí cầu đánh đến, thì bọn họ lấy gì chống cự lại được?

Bọn họ cũng không biết cách điều khiển Hải Đông Thanh.

Trần An Tiệp nghĩ tới đây thì vội vàng hỏi: "Đúng rồi, Hải Đông Thanh đâu?"

"Hải Đông Thanh bay mất rồi..." Đội trưởng đội thân vệ đau khổ trả lời.

Trần An Tiệp nghe thấy câu trả lời này, đầu óc hản lại choáng váng hơn.

Không đợi hắn lấy lại tinh thần đã nghe thấy một âm thanh ồn ào từ nơi xa.

Hắn đang định phát cáu, thì lại thấy đội trưởng đội thân vệ cũng nhìn về phía nơi xa rồi sững sờ.

Trần An Tiệp thuận theo âm thanh của đội trưởng đội thân vệ mà nhìn qua, cả người cũng ngây dại.

Hản nhìn thấy, trên bầu trời phương bắc, đang có một chấm đen nhỏ nhanh chóng tời gần.

"Phi...phi thuyền..." Da đầu Trần An Tiệp bắt đầu tê dại!

Trước đó khinh khí cầu đã làm bọn họ tổn thất nặng nề, huống hồ phi thuyền có tính cơ động mạnh hơn?

Vất vả lắm trên núi Ô Đầu mới yên ổn được, giờ lại trở nên hỗn loạn.

Hơn nữa còn hỗn loạn hơn lúc nấy.

Bởi vì binh sĩ của Tấn vương cũng biết, phi thuyền còn đáng sợ hơn cả khinh khí cầu!

Trần An Tiệp cũng không rảnh quan tâm đến những thứ khác, tranh thủ thời gian xông đến gần đội trưởng đội thân vệ

nói: "Mau, đưa bản vương xuống núi."

Khinh khí cầu không thể quay đầu lại, nên lần trước bọn họ có thể trốn ở phía sau doanh trại.

Nhưng phi thuyền lại có thể quay đầu, bọn họ mà vẫn trốn trong doanh trại thì sẽ không an toàn!

Cho nên Trần An Tiệp biết, chỉ có xuống núi bọn họ mới có đường sống!

"Điện hạ, khả năng là chúng ta không kịp xuống núi nữa!”

Đội trưởng đội thân vệ nhìn về phương nam, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Lúc này một đám binh lính đã chặn đường xuống núi, dù bọn họ có thể chen qua, thì cũng không kịp thời gian.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2588


Nhìn căn hầm trước mắt, đôi mắt Trần An Tiệp sáng lên.

Căn hầm này là một hang đá tự nhiên, trước đó được "nhà bếp" dùng để chất vật tư như rau củ quả.

Trên đỉnh hầm là lớp nham thạch cực dày, lựu đạn không nổ tung được, dầu hỏa cũng không đốt vào được, trước mắt thì đây là nơi trốn an toàn nhất núi Ô Đầu rồi.

Với lại nơi này ở sâu trong doanh trại, những binh lính bình thường đều không biết, cũng sẽ không tụ tập ở chỗ này, gây chú ý cho phi thuyền.

Trước hầm có một khe hở nhỏ, đội trưởng đội thân vệ đi đến xốc ra, kết quả là không xốc được.

"Ai?" Bên trong truyền ra một âm thanh run rẩy.

"Mau mở cửa ra, nếu không ông đây sẽ bổ nát cái cửa này!" Đội trưởng đội thân vệ nói với giọng điệu lạnh lùng.

Người trốn ở bên trong tất nhiên là biết giọng nói của đội trưởng ra sao, nghe vậy, bèn mở cửa nhỏ ra.

Trần An Tiệp đi đến rồi nhìn một chút, mới phát hiện thì ra là "đầu bếp" nấu cơm cho hăn và hai gã phụ bếp cũng ở bên trong.

Cũng đúng, những người khác không biết căn hầm này, nhưng đầu bếp và hai gã phụ bếp chắc chắn sẽ biết.

Ba người thấy Trần An Tiệp và đội trưởng đội thân vệ, thì bị dọa sợ quỳ gối xuống.

"Các người cút ra ngoài!" Đội trưởng đội thân vệ quát lớn.

"Đại nhân, chỗ này rất lớn, cho bọn ta trú ở đây một chút thôi được không?"

Phi thuyền sắp tới rồi, giờ mà ra ngoài có mà mất mạng.

Mặc dù đầu bếp rất sợ đội trưởng đội thân vệ, nhưng vẫn đập đầu cầu xin nói: "Đại nhân, đại nhân xin thương xót, cho bọn ta trú trong này một lát thôi, bọn ta bảo đảm sẽ không phát ra âm thanh, sẽ không ảnh hưởng đến đại nhân...

Đội trưởng đội thân vệ nhướng mày, đang chuẩn bị nổi giận, thì nghe Trần An Tiệp nói: "Chỗ này rất lớn, cứ để bọn hắn trốn cùng đi."

"Cảm ơn điện hại Cảm ơn điện hạ!"

Đầu bếp cúi người dập đầu hai cái với Trần An Tiệp, rồi dẫn hai người phụ bếp trốn đến nơi sâu của căn hầm.

Đội trưởng đội thân vệ nhìn Trần An Tiệp, hơi nghi ngờ.

Mùa đông ở thời đại này, rau củ quả tươi mới vô cùng ít ỏï, cho nên trong hầm có rất ít rau quả được lưu trữ.

Vậy nhưng Trần An Tiệp là người vô cùng để ý tô tự, sao có thể chen chúc ở một nơi như thế này với đám người làm được?

Nhưng dù sao đã đi theo Trần An Tiệp lâu như vậy, nên đội trưởng đội thân vệ chỉ kinh ngạc một chút, sau đó hiểu ra ý của Trần An Tiệp.

Nếu ba người này đi ra ngoài, rất có thể người bên ngoài sẽ biết vị trí của căn hầm này, đến lúc đó họ sẽ túm tụm lại, nhất định sẽ làm phi thuyền chú ý.

Cho nên Trần An Tiệp mới để ba người này ở lại.

Sau khi nghĩ thông suốt, đội trưởng đội thân vệ cũng không nói gì nữa, che chở Trần An Tiệp bình an vào hầm.

Bọn họ vừa đóng cửa nhỏ của căn hầm lại, phi thuyền đã bay đến đỉnh núi Ô Đầu.

Nhưng phi thuyền không oanh tạc ngay lập tức, mà tiếp tục bay, cho đến khi bay đến trên con đường xuống núi, nhân viên hộ tống bên trên mới bắt đầu ném một túi thuốc nổ xuống!

Núi Ô Đầu chỉ có một con đường núi, hai bên đường núi đều là vách núi.

Lúc này Trần An Tiệp mới đi ra từ trong căn hầm, nhíu mày nhìn bốn phía.

Bây giờ núi Ô Đầu đã thành một nơi hỗn loạn, khắp nơi đều có ánh lửa và tiếng k** r*n.

"Cái phi thuyền đáng chết!"

Sắc mặt của Trần An Tiệp u ám đến đáng sợ.

Ở đâu có người ở đó có giang hồ, vả lại Tân vương nhiều con trai như vậy, hắn vất vả lắm mới đánh bại được các người huynh đệ khác, leo lên vị trí thái tử.

Vốn dĩ muốn dựa vào trận chiến này để củng cố vị trí thái tử, ai ngờ lại có kết quả này!

Quả thật hiện tại còn không ít binh lính của Tân vương chưa bị thương, nhưng Trần An Tiệp biết, trận chiến này mình đã thua!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2589


Trần An Tiệp nhìn xung quanh, lúc này trái tim còn lạnh lẽo hơn cả gió lạnh.

Hản là một người đàn ông đầy tham vọng, cũng rất có năng lực.

Thật không may, trong thời kỳ phong kiến, người ta chú trọng đến người già hơn là người trẻ. Mặc dù đoạt được vị trí "thái tử", địa vị của hän vẫn không ổn định. Hai người anh trai và những người ủng hộ họ luôn chỉ xếp hắn ở vị trí thứ ba, dùng thái độ cũng kém trang trọng.

Để ổn định địa vị của mình, Trần An Tiệp đã chủ động xin ra tiền tuyến.

Bởi vì chỉ cần xử lý được Kim Phi, địa vị của hẳn sẽ hoàn toàn được bảo đảm!

Cho nên sau khi đến tiền tuyến, Trần An Tiệp đã cố gắng hết sức thể hiện, phấn đấu đánh một trận thật tốt.

Tuy nhiên, ít ai biết răng mọi việc không diễn ra như kế hoạch. Người thuần hóa chim ưng đã thiệt mạng trong một vụ nổ, còn Hải Đông Thanh thì không thấy đâu nữa.

Không có Hải Đông Thanh, phi thuyền và khinh khí cầu của tiêu cục Trấn Viễn chính là bất khả chiến bại!

Thế thì sao hắn đánh được nữa đây?

Trừ khi hẳn có thể tìm được chim ưng mới để đối phó với khinh khí cầu!

Trên thực tế, Đông Man đã phái hai Hải Đông Thanh đến gặp Tân Vương. Tân Vương giữ một người ở bên cạnh, nhưng Trần An Tiệp biết chắc rằng Tân Vương sẽ không phái Hải Đông Thanh phụ trách bảo toàn tính mạng cho bản thân kia tới hỗ trợ hän!

Nhưng cứ trở về như vậy, Trần An Tiệp lại không cam lòng.

"Thái tử điện hạ, phi thuyền có thể sẽ tiếp thêm dầu và lựu đạn, bọn họ có thể sẽ sớm quay lại. Bây giờ chúng ta rút lui nhé?" Đội trưởng đội cận vệ nhắc nhở.

Trần An Tiệp nghiến răng đi theo đội trưởng đội cận vệ với vẻ mặt bất đắc dĩ.

Trong căn hầm phía sau họ, đầu bếp hoàng gia và hai phụ bếp đã thiệt mạng.

Họ đã chứng kiến tình trạng chật vật của “Thái tử điện hạ”, sao có thể sống sót được?

Lúc này trên núi Ô Đầu, khói dày đặc cưồn cuộn, gần như toàn bộ lều trại đều bốc cháy.

Nhìn đâu cũng thấy xác người và thương binh đang r*n r* trên mặt đất, giống như địa ngục trần gian.

Trần An Tiệp nào có khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy?

Suốt dọc đường đi, hắn đã vô số lần cảm thấy buồn nôn, cố nhịn cho đến khi không thể chịu đựng được nữa.

Đi tới đèo núi, Trần An Tiệp rốt cục nhịn không được, chạy. đến ven đường, dựa vào một tảng đá, không nhịn được nôn mửa.

Trước đây, nơi tập trung đông nhất binh lính của Tân 'Vương là ở đèo, mục tiêu chính bị phi thuyền ném bom oanh tạc.

Trên thực tế, khi nhìn thấy phi thuyền, nhiều binh lính của Tần Vương đã nhận ra răng việc chen lấn vào đèo sẽ không có tác dụng. Tuy nhiên, khi họ cố gảng rời đi thì phát hiện mình đã bị mắc kẹt.

Có quá nhiều người đứng sau họ, dẫn đến tình trạng giãm đạp.

Trước khi phi thuyền có thể tấn công, số lượng binh lính của Tần Vương bị giẫm chết đã lên tới hàng trăm.

Cơ thể của họ thậm chí còn khiến nhiều người vấp ngã hơn, tạo ra một khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Và rồi phi thuyền đến...

Hầu hết chất nổ do phi thuyền mang theo đều được vứt ở khu vực này.

Lúc này, con đèo nhỏ chứa đầy tứ chỉ bị chặt đứt, máu chảy dọc theo rãnh trên mặt đất, chảy về phía vách đá.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2590


Trần An Tiệp cũng biết đã đến lúc phải đi, nhưng những tảng đá dính máu quá trơn. Vừa bước được vài bước, hắn đã trượt chân ngã lộn nhào một cái.

Lăn lộn trong vũng máu, cả người Trần An Tiệp bị bao phủ bởi máu, nhìn vô cùng gớm ghiếc.

Đội trưởng đội cận vệ không còn cách nào khác đành phải để một tử sĩ cõng Trần An Tiệp trên lưng và tiếp tục vội vã lên đường.

Mặc dù con đường núi bị chặn bởi đá sụp sau vụ nổ nhưng nó không gây khó khăn cho các tử sĩ điêu luyện.

Đội trưởng đội cận vệ cùng đội của mình thuận lợi vượt qua đoạn đường bị sập và đến chân núi Ô Đầu.

Đội trưởng đội cận vệ lúc này mới hoàn toàn thả lỏng, dặn dò tử sĩ tìm nơi an toàn để thả Trần An Tiệp xuống.

"Điện hạ, xin hãy ở đây nghỉ ngơi một lát, ta sẽ sắp xếp người đi tìm mấy con ngựa” đội trưởng đội thân vệ nói: “Chờ chút nữa là chúng ta có thể sớm trở về hoàng thành."

Nhưng Trần An Tiệp lại läc đầu: "Không, bổn vương chưa thể trở về ngay được!"

"Chưa trở về?" Đội trưởng đội cận vệ sững sờ một lát: "Vậy điện hạ chuẩn bị đi đâu vậy?”

"Ta sẽ tìm hai trinh sát thông thạo địa hình. Ta cần đến doanh trại Đảng Hạng để gặp Lý Lăng Duệ!" Trần An Tiệp nói.

"Đến doanh trại Đảng Hạng?" Đội trưởng đội cận vệ sửng sốt.

Đến doanh trại Đảng Hạng đồng nghĩa với việc sự sống và cái chết sẽ không còn năm trong tầm kiểm soát của họ nữa.

"Điện hạ, ngài đã nghĩ kĩ chưa?" Đội trưởng đội cận vệ hỏi lại.

"Kĩ rồi!" Trần An Tiệp nghiêm túc gật đầu. Vừa rồi trên đường xuống núi, hẳn đã suy nghĩ rất nhiều.

Nếu hẳn ở đây không đối phó được Kim Phi, hẳn trốn về thành Tân Vương có ích lợi gì?

Nếu Kim Phi có thể tiêu diệt Hải Đông Thanh ở đây thì y cũng có thể làm được điều tương tự với người kia bên cạnh Tân Vương.

Đến lúc đó, tình hình sẽ trở lại như trước, và hẳn sẽ lại phải trốn trong núi sâu và rừng già với Tân Vương một lần nữa.

Trần An Tiệp đã trải qua những ngày đó đủ rồi, cho nên lần này dù thế nào cũng phải giữ Kim Phi ở lại đây.

Thấy Trần An Tiệp khăng khăng như thế, đội trưởng đội cận vệ không còn cách nào khác đành phải đi tìm ngựa chiến và trinh sát.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại me-truyenhot-.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ me-truyen-hot.vn để vào đọc truyện nhé

Trinh sát rải rác ở bên ngoài núi, may mắn là không có thương vong đáng kể. Đội trưởng đội cận vệ nhanh chóng tìm thấy hai trinh sát từng đến trại Đảng Hạng trước đó, họ cùng Trần An Tiệp khởi hành qua những con đường hẹp hướng về phía bắc.

Cùng lúc đó, phi thuyền cũng đánh một vòng tròn lớn, đáp xuống một thung lũng cách núi Ô Đầu bảy, tám dặm về phía tây.

Khinh khí cầu lúc nãy cũng ở đây.

Trên khinh khí cầu, một trinh sát cau mày hỏi: "Đội trưởng, bay thẳng về không phải tốt hơn sao? Tại sao chúng ta lại ở đây?"

Nơi này cách kênh Hoàng Đồng khoảng chục dặm, ở giữa có nhiều vách đá và khe núi. Có lẽ sẽ mất gần hết ngày để đi bộ về.

“Lần sau hãy suy nghĩ trước khi hỏi” Đội trưởng cáu kỉnh liếc nhìn người lính trinh sát. "Người Đảng Hạng vẫn đang theo dõi kênh Hoàng Đồng. Nếu chúng ta trực tiếp bay về, chẳng phải chúng ta sẽ giao mình cho bọn họ sao?"

Lính trinh sát gãi đầu cười khúc khích, nhận ra mình đã lỡ lời.

Quân Thục chỉ có một số phi thuyền và khinh khí cầu, chiến dịch này chỉ là thử nghiệm. Người Đảng Hạng có nhiều chim ưng và diều hâu hơn, họ vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với chúng.

Sau khi phi thuyền hạ cánh, đội trưởng là người đầu tiên nhảy ra khỏi giỏ, vẫy tay gọi hai lính trinh sát: “Lão Tam, Lão Tứ, các ngươi rành đường nhất, chạy nhanh nhất, mau về báo tin vui cho tiên sinh!”

"Vâng!" Lão Tam, Lão Tứ chào một cái rồi quay người chạy đi.

Tối hôm đó, đám người Kim Phi hồi hộp chờ đợi ở kênh Hoàng Đồng, cuối cùng đã chờ đợi kết quả mà y muốn.

Biết Hải Đông Thanh của núi Ô Đầu bị thương và phải bỏ chạy do vụ nổ khinh khí cầu, còn người thuần hóa chim ưng đã bị giết, phòng chỉ huy tạm thời nổ ra tiếng hò reo.

Thí nghiệm lần này không chỉ giải quyết được vấn đề trên núi Ô Đầu mà còn mang lại cho đám người Trương Lương hy vọng về một giải pháp hoàn chỉnh cho vấn đề Hải Đông Thanh!

"Tiên sinh, chúng ta nên làm gì tiếp theo?" Trương Lương hỏi: "Lập tức rút lui, hay là tiếp tục ở lại kênh Hoàng Đồng?"

"Đi hay ở lại?" Kim Phi cũng cúi đầu suy nghĩ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2591


Kim Phi quyết định ở lại đây là bởi vì có hai lý do.

Thứ nhất, lò than đã xây xong, cũng đã dự trữ đủ lượng than đá, giờ rời khỏi đây thì rất khó tìm được một nơi hợp làm điểm đóng quân như kênh Hoàng Đồng.

Tân vương cũng sẽ không trơ mắt đứng nhìn Kim Phi quay về Xuyên Thục, nhất định sẽ phái người ngăn cản dọc đường.

Đến lúc đó nếu như không tìm được điểm đóng quân thích hợp, tình thế sẽ càng bị động hơn bây giờ, thế thà ở lại chỗ này, làm thịt thêm mấy tên Đảng Hạng thì hơn.

Thứ hai, sự xuất hiện của Hải Đông Thanh, khiến Kim Phi nhận ra rằng nguy hiểm đang đến gần, cũng nhận ra được y đã quá nhân từ.

Trước đây y vẫn luôn dùng chính sách mềm dẻo từ từ thu phục Đông Man và Thổ Phiên, đây là cách giữ tổn thất nhỏ nhất cho cả hai bên, sau khi thu phục ba mảnh đất kia, khôi phục cũng càng nhanh.

Nhưng quyền quý của Đông Man và Đảng Hạng đã nhìn thấu ý đồ của y, chúng liên tiếp phát động chinh chiến phía Nam.

Bởi vì bọn chúng phát động cuộc chinh chiến phía Nam, con dân đất Tân không thể không rời bỏ quê hương, vội vàng chạy xuống phía Nam.

Cho dù dọc đường có nhân viên của thương hội Kim Xuyên cứu trợ và tập hợp, nhưng tiết trời quá lạnh, đoạn đường này không biết có bao nhiêu người dân chưa đi tới Xuyên Thục đã ngã xuống.

Nếu như không nhờ có lính trinh sát liều chết làm nổ bị thương Hải Đông Thanh, nổ chết người thuần hóa chim ưng của Đông Man, khéo bây giờ bọn họ vẫn còn đang bị quân Tần vương chặn kín.

Cho nên lúc tiễn lính trinh sát đi, Kim Phi đã tự đưa ra quyết định trong lòng.

Nếu như thí nghiệm lần này thành công, y nhất định sẽ giết hết quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng!

Năm ngoái ở Thanh Thủy Cốc, mặc dù y đã đánh thẳng, nhưng Trần Cát lại thả tù binh Đảng Hạng đi.

Cộng thêm những biện pháp trước đây của Kim Phi vẫn chưa đủ cứng rắn, vậy nên mới để cho lũ Đảng Hạng lúc này thua mà vẫn không kính sợ.

Lần này y nhất định phải đánh cho người Đảng Hạng biết sợ mới thôi, để cho bọn chúng biết cuộc chinh chiến phía Nam thất bại, bọn chúng phải trả một cái giá thật đắt!

Vậy nên Kim Phi không lựa chọn rút lui, mà sai người vận chuyển lương thảo tới, chuẩn bị kháng chiến lâu dài!

Uy tín của Kim Phi trong quân Thục quá cao, mặc dù có những tướng lĩnh cảm thấy nên rút lui ngay thì phù hợp hơn, nhưng thấy thái độ kiên quyết của Kim Phi, họ lại không dám nói ra.

Buổi tối hôm đó, Trương Lương điều ra hai đội lính trinh sát, một đội chạy tới Đại Tản Quan, thông báo cho tướng phòng thủ ở đó mau chóng vận chuyển lương thực và khinh khí cầu đến kênh Hoàng Đồng, đội thứ hai thì quay về báo tin cho Cửu công chúa.

Lý Địch biết bây giờ Xuyên Thục cần một trận thẳng để khích lệ lòng quân, cũng lập tức viết một bức thư, sai lính trinh sát gửi về.

Ngày thứ hai, công tác trọng điểm ở kênh Hoàng Đông đã bắt đầu chuyển từ phòng thủ lâu dài sang hướng tấn công.

Chỉ cần khinh khí cầu vừa đến, quân Thục sẽ chủ động tấn công quân chỉnh chiến phía Nam của Đảng Hạng ngay và luôn!

Cũng chính vào buổi trưa hôm đó, dưới sự hướng dẫn của lính trinh sát, Trần An Tiệp xuất phát từ phía Đông đi vòng qua nơi bị lính trinh sát phong tỏa, tới doanh trại của Đảng Hạng.

Lý Lăng Duệ vẫn chưa biết chuyên núi Ô Đầu, biết tin Trân An Tiệp đến, hẳn rất bất ngờ.

Lúc trước hắn vẫn luôn khuyên Trần An Tiệp chủ động tấn công, nhưng đều bị Trần An Tiệp từ chối thẳng thừng, điều này khiến Lý Lăng Duệ bất mãn vô cùng.

Vì muốn g**t ch*t nhuệ khí của Trần An Tiệp, Lý Lăng Duệ còn cố ý để hẳn chờ nửa tiếng đồng hồ mới ra gặp hẳn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2592


Nếu như không phải lính trinh sát Đảng Hạng từng được gặp Trần An Tiệp đứng bên cạnh giới thiệu, Lý Lăng Duệ cũng không dám tin, đây là đứa con trai mà Tân vương coi trọng nhất.

“Thái tử điện hạ, đã xảy ra chuyện gì, mà khiến ngươi... vội vàng đến tìm bổn vương như vậy?”

Lý Lăng Duệ cũng không biết nên chào hỏi Trần An Tiệp như thế nào.

Chẳng lẽ cứ hỏi thẳng hản, sao giờ ngươi biến thành thảm thương nhếch nhác thế này?

Trần An Tiệp có được địa vị như hôm nay, đương nhiên tự có chỗ bất phàm của mình.

Chưa bàn tới những điều khác, chỉ dựa vào dũng khí của hắn khi tới quân chỉnh chiến phía Nam Đảng Hạng, đã mạnh mẽ hơn nhiều so với những đứa con trai khác của Tần vương rồi.

Trên đường tới đây, Trần An Tiệp đã đoán được phản ứng này của Lý Lăng Duệ, hắn bình tĩnh nói: “Kim Phi tìm được cách đối phó với Hải Đông Thanh rồi, đánh lén núi Ô Đầu!”

“Gì cơ?” Giọng nói của Lý Lăng Duệ không khỏi cất cao lên thêm mấy độ, ánh mắt cũng tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Phải biết ưu thế lớn nhất của hẳn khi tới chinh chiến phía Nam không phải là người nhiều, mà là chim ưng có thể khắc. chế phi thuyền và khinh khí cầu.

Nếu như Kim Phi tìm được biện pháp đối phó với Hải Đông Thanh, đừng nói là g**t ch*t y, quân chinh chiến phía Nam ngay cả muốn quay về Đảng Hạng cũng khó.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Lý Lăng Duệ nhìn chăm chăm Trần An Tiệp hỏi.

Trần An Tiệp cũng không giấu giếm, nói chuyện khinh khí cầu nổ làm bị thương Hải Đông Thanh, sau đó phi thuyền còn oanh tạc núi Ô Đầu một trận cho Lý Lăng Duệ nghe.

Lý Lăng Duệ nghe rồi, im lặng hồi lâu.

Bởi vì diện tích núi Ô Đầu có hạn, mật độ quân Tần vương lại đông, doanh trại của quân chinh chiến phía Nam cũng như Vậy.

Trong thung lũng quá lạnh, gió cũng rất lớn, nên quân chính chiến phía nam dựng rất nhiều trại ở mấy điểm tránh gió.

Núi Ô Đầu chỉ có một đường xuống núi, trong thung lũng cũng chỉ có hai cửa ra nam, bắc.

Nếu như phi thuyền chặn một trong hai cửa ra, mười mấy vạn quân chỉnh chiến phía Nam sẽ bị kẹt ở trong thung lũng, chỉ chờ nổ chết.

Nhưng trong mấy chục dặm xung quanh, trừ thung lũng ra thì đâu cũng là vách núi, cho dù quân chinh chiến phía Nam

có muốn rời trại cũng phải tìm nơi có địa hình bằng phẳng.

Hơn nữa chuyện này chỉ là lời từ một phía của Trần An Tiệp, Lý Lăng Duệ còn chưa tìm người xác nhận.

Lý Lăng Duệ cố giữ mình tỉnh táo, nhìn Trần An Tiệp hỏi: “Vậy thái tử điện hạ tới đây là bởi vì.....

Đây cũng là chỗ mà Lý Lăng Duệ không hiểu được.

Núi Ô Đầu bị đánh bại, không phải Trần An Tiệp nên chạy trốn về đất Tân hay sao, hän chạy đến chỗ mình làm gì?

“Bổn vương tới cứu Lục vương gia ngươi!” Trần An Tiệp trả lời.

“Cứu bổn vương?”

Lý Lăng Duệ quan sát Trần An Tiệp, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ.

Kinh nghiệm triều chính của Trần An Tiệp phong phú hơn nhiều so với Lý Lăng Duệ, liếc một cái là đoán được suy nghĩ của hắn.

Nhưng mà nếu hản đã dám đến đây, cũng đã nghĩ xong nên giải thích với hắn như thế nào, hắn cười, sau đó hỏi: “Có phải Lục vương gia cảm thấy bổn vương ra nông nỗi này, còn không biết xấu hổ mà đòi cứu vương gia?”

Lý Lăng Duệ không trả lời. Nhưng không trả lời, vốn cũng chính là một cách trả lời.

Trần An Tiệp cũng không để ý, hẳn nói tiếp: “Bổn vương biết, vương gia đang nghỉ ngờ lời bổn vương nói là thật hay giả, không sao, vương gia chỉ cần phái người đến núi Ô Đầu xem thử.....không, bổn vương tin rằng, vương gia nhất định đã bố trí lính trinh sát ở gần núi Ô Đầu, tin chắc vương gia sẽ nhận được tin nhanh thôi, biết bổn vương không nói láo.”

Quả thật Lý Lăng Duệ có bố trí lính trinh sát ở núi Ô Đầu, giờ đây bọn họ đang quan sát quân Tân vương.

Chỉ là lính trinh sát cần xác nhận tình hình thương vong bên phía quân Tân vương, báo cáo cho Lý Lăng Duệ nên tạm thời vẫn chưa trở về.

Cho nên thật ra Lý Lăng Duệ đã tin là Trần An Tiệp nói thật.

Bởi vì Trần An Tiệp đã mất công từ núi Ô Đầu chạy đến đây, hắn nói dối mình thì thì có ích gì đâu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2593


“Vương gia, nếu Kim Phi tìm được biện pháp để đối phó với Hải Đông Thanh, chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ!”

Trần An Tiệp nói: “Nếu như ta là Vương gia, lúc này hẳn là đã sớm chuẩn bị, để tránh trường hợp giống như núi Ô Đầu, bị Kim Phi đánh cho trở tay không kịp!”

“Chuẩn bị cái gì?” Lý Lăng Duệ hỏi.

“Chuẩn bị tấn công kênh Hoàng Đồng!” Trần An Tiệp trả lời.

“Nói lâu như vậy, thì ra là chờ bổn vương ở chỗ này” Lý Lăng Duệ liếc nhìn Trần An Tiệp một cái.

Trước đó hẳn đã nhiều lần yêu cầu Trần An Tiệp gửi quân đến kênh Hoàng Đồng, cùng tấn công gọng kìm ở hai phía nam bắc với hẳn, nhưng đều bị Trần An Tiệp lấy đủ loại lý do để từ chối.

Bây giờ Trần An Tiệp lại phải xin hắn chủ động tấn công kênh Hoàng Đồng... Lý Lăng Duệ phải nhịn mấy lần mới có thể cưỡng lại được ý muốn ném Trần An Tiệp ra ngoài.

“Lục vương gia, trước đây là ta sai, ta nhận lỗi với ngài!”

Tư thế của Trần An Tiệp rất thấp, thậm chí không nói một tiếng bổn vương nào: “Ta đã phải trả giá cho sai lầm của mình, Vương gia ngài còn chưa nhìn thấy, trên núi Ô Đầu máu chảy thành sông...”

“Cho nên ngươi muốn để cho quân chinh chiến phía Nam của bổn vương máu chảy thành sông?” Lý Lăng Duệ cười khẩy.

“Vương gia, trước đây chúng ta có Hải Đông Thanh, lần này Kim Phi vội vàng tới đây, chắc chăn không mang theo nhiều khinh khí cầu, bây giờ là cơ hội cuối cùng để chúng ta đối phó với Kim Phil”

Trần An Tiệp nói: “Nếu để Kim Phi điều động bổ sung một lượng lớn khinh khí cầu và phi thuyền tới đây, đến lúc đó cho dù hắn dùng một chiếc khinh khí cầu để đổi lấy một con Hải Đông Thanh thì chúng ta cũng không thể thẳng được hän!”

Lý Lăng Duệ nghe vậy thì nhíu mày.

Mặc dù hän có ý kiến với Trần An Tiệp nhưng hẳn cũng biết rằng Trần An Tiệp đang nói thật.

Bây giờ có thể thật sự là cơ hội cuối cùng để đối phó với Kim Phi.

Nhưng Trần An Tiệp lại nói rõ ràng là muốn dùng quân chinh chiến phía Nam làm bia đỡ đạn, điều này khiến cho Lý Lăng Duệ vô cùng khó chịu, cho nên hắn vẫn không trả lời.

Trần An Tiệp biết suy nghĩ của Lý Lăng Duệ nên chủ động bày tỏ quan điểm của mình: “Lục vương gia, lúc ta rời khỏi núi Ô Đầu, đã ra lệnh cho phó tướng tập hợp người và ngựa, chắc là có thể tập hợp được hơn mười nghìn người.

Chỉ cần vương gia đồng ý, ta lập tức trở về dẫn hơn mười nghìn người phía nam của kênh Hoàng Đồng!”

Mặc dù cuộc ném bom của phi thuyền rất tàn bạo, nhưng dù sao thì số đạn dược mà nó mang theo cũng có hạn, không thể nào cày nát núi Ô Đầu thêm một lần nữa, cho nên rất nhiều quân của Tân vương vẫn còn sống sót.

Trước đó, Trần An Tiệp đã để lại rất nhiều thức ăn và cỏ trong mấy cái hang động dưới chân núi, đủ để nuôi sống quân 'Tân vương còn sống sót trong một thời gian.

Lý Lăng Duệ nghe thấy Trần An Tiệp nói như vậy thì cũng hơi động lòng: “Ngươi chỉ có hơn mười nghìn người, có thể ngăn cản Kim Phi được không?”

“Lục vương gia, bây giờ chúng ta không còn đường lui nữa rồi, ngươi yên tâm, cho dù có chôn hơn mười nghìn người ở kênh Hoàng Đồng thì lần này bổn vương cũng sẽ không lùi một bước!"

Trần An Tiệp nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngoại trừ hơn mười nghìn người ở núi Ô Đầu, trước khi bổn vương tới còn phái người đi quận Đồng An để điều động binh lính và ngựa, chậm nhất là mười ngày nữa, bổn vương có thể huy động được một đội ngũ với năm chục nghìn người, chắc chắn không để cho Kim Phi chạy thoát khỏi kênh Hoàng Đồng!”

Vì để giết Kim Phi, lần này trước khi đến đây, Tân vương đã ban cho Trần An Tiệp quyền hạn rất lớn.

Dựa vào binh phù mà Tân vương ban cho, Trần An Tiệp có thể điều động được quân đội từ ba quận ở biên giới mà không cần đến sự chấp thuận của Tân vương!

Lý Lăng Duệ nghe vậy thì càng động lòng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2594


Mặc dù đề nghị của Trần An Tiệp khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ động lòng, nhưng Lý Lăng Duệ vẫn không dám đồng ý với Trần An Tiệp nếu không có sự xác nhận từ người của mình.

“Thái tử điện hạ, chuyện này rất quan trọng, Bổn vương cần phải cân nhắc một chút!” Lý Lăng Duệ nói.

“Có thể” Trần An Tiệp gật đầu: “Vậy làm phiền Vương gia sắp xếp cho ta một chỗ ở.”

“Đương nhiên!” Lý Lăng Duệ vẫy tay gọi một cận vệ tới: “Đưa điện hạ về lều nghỉ ngơi đi!”

“Điện hạ, mời theo ta!” Cận vệ nghiêng người dùng tay làm động tác mời.

Sau khi Trần An Tiệp rời đi, Lý Lăng Duệ lập tức phái người đi tìm người phụ trách tình báo.

Thật ra thì cũng không cần đi tìm, khi người phụ trách tình báo biết được Trần An Tiệp tới, hắn đã chạy ra ngoài lều của

Lý Lăng Duệ để chờ đợi.

Trần An Tiệp vừa rời đi, hắn đã đi theo người của Lý Lăng. Duệ để tiến vào.

“Vương gia, sao Trần An Tiệp lại tới đây?”

Người phụ trách tình báo hỏi: “Có phải núi Ô Đầu đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Vấn đề này không phải ngươi nên cho ta biết đáp án à?” Lý Lăng Duệ nheo mắt hỏi.

“Thuộc hạ biết tội!” Người phụ trách tình báo nói: “Thuộc hạ lập tức phái người đi tới núi Ô Đầu, xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”

Nói xong, hắn hành lễ với Lý Lăng Duệ một cái, rồi xoay người rời đi.

Quân chinh chiến phía Nam và núi Ô Đầu bị ngăn cách bởi kênh Hoàng Đồng, cần phải đi đường vòng từ phía Đông, nhanh nhất cũng phải mất ha, ba ngày mới có thể đi đi về về.

Nhưng điều khiến cho Lý Lăng Duệ cảm thấy bất ngờ là, buổi tối hôm ấy, người phụ trách tình báo đã mang theo hai trinh sát đến tìm hắn.

“Vương gia, sau trận chiến ở núi Ô Đầu, bọn họ ở lại thống kê số người chết và số người bị thương của quân Tần vương, nên sẽ về muộn một chút!”

Người phụ trách tình báo giải thích một tiếng, sau đó nhìn về phá một người lính trinh sát trong đó: “Mau nói cho vương gia biết, núi Ô Đầu đã xảy ra chuyện gì!”

“Vâng!”

Lính trinh sát trả lời một tiếng, sau đó kể lại những chuyện đã xảy ra trên núi Ô Đầu một lần nữa.

Bởi vì lúc quan sát, bọn họ ở cách xa núi Ô Đầu nên không nhìn thấy rõ lắm, nhưng nhìn chung thì cũng giống như những gì Trần An Tiệp đã nói.

Lý Lăng Duệ nghe xong thì không khỏi âm thầm căn môi một cái, trong lòng tràn ngập hối hận.

Nếu biết Kim Phi có thể tìm được biện pháp để đối phó với Hải Đông Thanh, cho dù quân Tân vương không phối hợp. thì hẳn cũng sẽ phát động cuộc tấn công!

Kết quả là, vì để giảm thiểu tổn thất của phe mình và ép buộc Trần An Tiệp phải ra tay trước, đã trì hoãn cho đến tận bây giờ.

Nếu bây giờ tái chiến thì e răng tổn thất sẽ lớn hơn so với lúc trước mạnh mẽ tấn công một mình!

Cũng không biết đánh xong trận này, có bao nhiêu người trong số mấy trăm nghìn quân chinh chiến phía Nam còn có thể còn sống trở về?

“Kim Phi đáng chết, sao ngươi lại có nhiều thủ đoạn như vậy chứ?”

Lý Lăng Duệ nghiến răng nghiến lợi, trong lòng đã đưa ra quyết định.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metru-yenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metru-yenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Sự việc này một lần nữa chứng minh, Kim Phi là kẻ địch mà Đảng Hạng nhất định phải loại bỏ, cho dù quân chỉnh chiến phía Nam có bị tiêu diệt thì cũng phải giam giữ Kim Phi ở kênh Hoàng Đồng mãi mãi.

Nếu để cho Kim Phi quay về Xuyên Thục, thứ chờ đợi Đảng Hạng chỉ có sự diệt vong!

Hiểu được những điều này, Lý Lăng Duệ mở miệng hỏi: “Quân Tần Vương ở núi Ô Đầu còn lại bao nhiêu?”

“Những người có thể tiếp tục chiến đấu đại khái còn có hơn mười nghìn người nữa.” Lính trinh sát trả lời: “Lúc thuộc. hạ rời khỏi núi Ô Đầu, bọn họ đang tập trung lại.”

Câu trả lời của lính trinh sát cũng coi như là đã xác minh được rẵng Trần An Tiệp không hề nói dối.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2595


Trần An Tiệp biết nếu Lý Lăng Duệ đã chủ động tìm mình thì có nghĩa Lý Lăng Duệ đã nhận được tin tình báo chính xác, hơn nữa cũng đã có quyết định rồi.

Còn về việc đó là quyết định gì thì Trần An Tiệp đã phần nào chắc chắn.

Vì Đảng Hạng cũng giống như tiểu triều đường Tần vương, cũng không có đường lui.

Quả nhiên, sau khi Lý Lăng Duệ nhìn thấy Trần An Tiệp thì câu đầu tiên mà hắn nói là: “Lúc nào thì ngươi chuẩn bị ra tay?"

“Đương nhiên là càng nhanh cành tốt!” Trần An Tiệp trả lời: “Nếu Vương gia đồng ý cùng nhau vây đánh Kim Phi thì ta sẽ xuất phát trong đêm, trở về núi Ô Đầu, dẫn binh mã thẳng tiến đến kênh Hoàng Đồng!

Vương gia có thể phái người đi cùng ta, đợi sau khi xác nhận hành động của ta thì hành động!”

Lời bảo đảm này có thể nói là rất thành tâm rồi, Lý Lăng Duệ gật đầu nói: “Được! Sau khi các ngươi xuất phát, bổn vương cũng xuất phát!”

“Vương gia thật nhanh gọn!”

Trần An Tiệp mỉm cười chắp tay, sau đó nói: “Nhưng chỗ ta không có Hải Đông Thanh nữa, lỡ như Kim Phi phái phi thuyền và khinh khí cầu oanh tạc, sợ rằng toàn quân đã bị tiêu diệt trước khi chúng ta đến kênh Hoàng Đồng, vì vậy ta muốn xin Vương gia giúp đố, mượn mấy con chim ưng!”

Lý Lăng Duệ nghe vậy thì không khỏi cau mày.

Mặc dù Đảng Hạng cũng có thói quen thuần hóa chim ưng để tấn công như Đông Man, nhưng loài chim dữ có thể tấn công khinh khí cầu như Hải Đông Thanh thì không phải ở đâu cũng có.

Chim ưng toàn quân chỉnh chiến phía Nam mang theo cũng có hạn, nếu cho Trần An Tiệp mượn mấy con thì khi Kim Phi đánh đến, số chim ưng ở chỗ mình không đủ dùng thì phải làm thế nào?

Nhưng nếu không cho Trần An Tiệp mượn, lỡ như Kim Phi phái phi thuyền đến oanh tạc quân Tần vương, thì quân Tân vương phải ngăn cản như thế nào?

Quân Tân Vương vốn là binh lính ẻo lả kỷ luật lộn xộn, bây giờ vừa mới bị thua trận, Trần An Tiệp có thể tập hợp được đội ngũ, đã được xem là kỳ tích rồi, nếu như lại bị phi thuyền oanh tạc, sợ rắng mọi người đều chạy hết.

Đến lúc đó, nếu Kim Phi chạy từ phía Nam, hắn đánh trận ở phía Bắc thì có ích gì chứ?

Sau khi suy nghĩ mấy phút, Lý Lăng Duệ mới nói: “Không thể trực tiếp cho ngươi mượn chim ưng được, như vậy đi, nếu ngươi phát hiện thấy phi thuyền thì hãy đốt khói báo động, bổn vương nhìn thấy khói báo động sẽ lập tức phái chim ưng qua đó, ngươi thấy thế nào?”

Thật ra Trần An Tiệp cũng biết để Lý Lăng Duệ cho hän mượn chim ưng là điều không thể, chẳng qua vừa rồi chỉ là thử đề nghị thôi, hẳn rất hài lòng với kết quả này.

Nhưng hẳn lại tỏ ra vẻ khó xử: “Vương gia không cho ta mượn chim ưng ta cũng không miễn cưỡng nhưng có thể cho †a mượn hai người thuần hóa chim ưng được không?”

“Ngươi muốn thuần hóa chim ưng sao?” Lý Lăng Duệ nói: “Nếu như là vậy, bổn vương khuyên ngươi vẫn nên từ bỏ ý định này đi, việc thuần hóa chim ưng cần phải có thời gian, cho dù bây giờ ngươi đã có sẵn chim ưng thì chảc chăn cũng không thuần hóa kịp.”

“Không” Trần An Tiệp lắc đầu: “Ta mượn người thuần hóa chim ưng không phải để thuần hóa chim ưng mà để đối phó với phi thuyền!”

“Đối phó với phi thuyền ư?” vẻ mặt Lý Lăng Duệ đầy nghi hoặc.

“Mấy ngày nay ta đã nghĩ kỹ, sỡ dĩ khinh khí cầu có thể làm hại chim ưng là vì nó đã tính toán được tốc độ bay của chim ưng, sau đó sẽ đốt thuốc nổ, nếu như vậy, đến đến lúc. chim ưng đến gần, thuốc nổ cũng vừa vặn nổ tung!”

Trần An Tiệp giải thích: “Nếu có người thuần hóa chim ưng ở hiện trường để chỉ huy thì đợi đến lúc sắp đến gần khinh khí cầu sẽ gọi chim ưng quay về, như vậy có thể tránh khỏi việc chim ưng bị nổ chết hay là bị thương!”

Thực ra Lý Lăng Duệ đã có ý định dùng một con chim ưng đổi lấy một khinh khí cầu, nghe Trần An Tiệp giải thích như vậy thì không khỏi gật đầu: “Vậy bổn vương sẽ sắp xếp hai người thuần hóa chim ưng cho ngươi!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2596


“Mời Lục vương gia nói!”

“Bổn vương nghe nói Trần Văn Nhi đang tập hợp đại quân ở Xuyên Thục, đang tập hợp về phía đất Tân, bổn vương yêu cầu các ngươi cần phải ngăn cản bọn họ, khiến bọn họ không thể đến kênh Hoàng Đồng tiếp viện cho Kim Phi!” Lý Lăng Duệ nói.

Giữa các thế lực thì việc gài gián điệp nhau là chuyện bình thường, Lý Lăng Duệ phụ trách chinh chiến phía Nam đến Đại Khang, nếu ngay cả việc Cửu công chúa cưỡng chế chiêu binh, điều động binh mã quy mô lớn mà cũng không biết thì rất kỳ lạ.

Hắn suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Lục vương gia yên tâm, phụ hoàng ta vẫn luôn để ý Trần Văn Nhi, sớm đã tập trung người và ngựa xong rồi, binh mã Xuyên Thục tuyệt đối không thể nào vượt qua Đại Tản Quan!”

“Hi vọng các ngươi nói được làm được!”

Lý Lăng Duệ hừ lạnh.

Hản không chỉ gài gián điệp ở Xuyên Thục, mà ở đất Tân cũng có, biết Trân An Tiệp không nói dối, gân đây Tân vương. quả thực đang tập trung người tiếp cận Đại Tản Quan.

Vừa rồi chẳng qua chỉ là cảm thấy không thể tùy ý đồng ý yêu cầu của Trần An Tiệp như vậy được, nên đã thuận miệng nhắc một câu mà thôi.

“Lục vương gia, ngài yên tâm đi, nếu Kim Phi sống sót trở về Xuyên Thục thì hẳn sẽ báo thù đất Tân bọn ta trước tiên, vì vậy lần này bọn ta chắc chắn sẽ liều mình đánh trận!” Trần An Tiệp rất chân thành nói.

Đất Tân và đất Xuyên ở cạnh nhau, lại là kho lương thực. nổi tiếng, quả thực là mục tiêu đầu tiên của Kim Phi và Cửu công chúa.

Nếu không phải người Đông Man đột nhiên lấy Hải Đông Thanh ra thì e rằng hiện tại hơn nửa đất Tân đã rơi vào tay Kim Phi rồi.

“Nếu các ngươi biết sớm hơn một chút thì núi Ô Đầu cũng không đến nổi bị người ta làm nổi!” Lý Lăng Duệ hừ một tiếng, quay người nhìn người phụ trách tình báo: “Säp xếp hai người thuần hóa chim ưng về núi Ô Đầu với hắn!”

“Vâng!” Người phụ trách tình báo gật đầu rồi chạy ra ngoài.

Rất nhanh, hai người thuần hóa chim ưng đã đi đến cùng người phụ trách tình báo.

“Lục vương gia, việc này không nên chậm trễ, ta xin cáo từi"

Trần An Tiệp chấp tay với Lý Lăng Duệ chúng ta gặp mặt là ở kênh Hoàng Đồng!”

“Hi vọng lần sau!"

“Chắc chản rồi!" Lý Lăng Duệ còn đáp lại: “Đại thắng!”

“Đại thẳng!” Trần An Tiếp chắp tay lần nữa, sau đó đưa người thuần hóa chim ưng rời đi.

Trước khi đến Trần An Tiệp đã đoán được kết quả, Trần An Tiệp dẫn thầy thuần hóa chim về lều trại nghỉ ngơi, đội trưởng đội cận về đã chuẩn bị ngựa chiến xong.

Một đoàn người không kịp ăn cơm tối đã bät đầu trở về trong màn đêm tối.

Qua hai đêm một ngày đi đường vòng, cuối cùng Trần An Tiệp cũng đã về núi Ô Đầu.

Lúc này, hầu như binh lính Tân vương bị thương trong vụ nổ trên núi đều bị chết cóng, những người may mắn sống sót đã được cựu chỉ huy tập hợp lại và phân tán năm trong các sơn động và hẻm núi xung quanh.

Biết được Trần An Tiệp đã về, chỉ huy nhanh chóng dẫn người đến nghênh đón.

“Người bên dưới vẫn thành thật chứ?” vẻ mặt Trần An Tiệp đầy mệt mỏi.

Để nhanh chóng trở về núi Ô Đầu, trên đường đi đều đổi ngựa chứ không đổi người.

Công tử sống trong nhung lụa như Trần An Tiệp đã bao. giờ chịu khổ như vậy chứ?
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2597


Núi Ô Đầu bị tấn công, sở dĩ phó tướng của Trần An Tiệp có thể tập hợp những tướng bại trận không phải vì họ có niềm †in mà là do Trần An Tiệp là người nắm giữ đường núi và lương thực.

Địa hình trên núi Ô Đầu chật hẹp, sau khi lương thảo được chở tới, Trần An Tiệp vì để tiết kiệm diện tích, hơn nữa còn vì phòng ngừa bị nhằm tới, nên hắn tìm một số hang động dưới chân núi, bỏ lương thảo vào, sau đó chỉ đạo người trong tộc trông chừng.

Khi phi thuyền tấn công núi Ô Đầu, đống lương thảo này may mắn được an toàn.

Quân Tần Vương canh giữ núi Ô Đầu chỉ vì từ đây chỉ có một con đường để trở về đất Tần.

Sau khi phi thuyền tấn công, phó tướng dưới chân núi phái ngay người phong tỏa con đường này.

Đám binh lính chạy trốn từ trên núi Ô Đầu xuống không quen thuộc địa hình xung quanh, căn bản không thể trốn thoát.

Vả lại nếu có quen thuộc địa hình, biết được lối đi cũng sẽ không dễ mà đi được.

Bây giờ người dân ở phía tây của đất Tân đều được sơ tán đến Xuyên Thục, mấy trăm dặm từ phía đông của kênh Hoàng Đồng không có một bóng người, xung quanh chỉ có núi non căn cỗi, bọn họ rời khỏi núi Ô Đầu chỉ sợ ngay cả đồ ăn cũng không tìm được.

So với chết đói thì thà tiếp tục đợi ở núi Ô Đầu còn tốt hơn. Đợi ở đây ít ra sẽ không bị chết đói.

Phần lớn binh sĩ đều cho rằng phi thuyền có thể dùng được, tốt nhất là nên lui quân, không ngờ rằng Trần An Tiệp đã sớm mất tích?

Nhưng ai ngờ trước khi kịp rút quân, bọn họ đã phát hiện Trần An Tiệp đã trở lại, hơn nữa đêm hôm đó còn triệu tập tập một cuộc họp với những tướng lĩnh cấp cao còn sống sót để tiến hành sắp xếp lại biên chế.

Quân Tần Vương trước kia còn có biên chế, chỉ là do quá nhiều người đã chết trên núi Ô Đầu nên mới giảm nhân số mà thôi.

Trước kia cả đội có hàng trăm người, bây giờ chỉ còn lại có mấy chục người, thậm chí chỉ còn mười mấy người.

Cái gọi là sắp xếp lại biên chế chính là hợp nhất mấy đội trăm người thành một đội, hai ba đại đội hợp lại thành một đại đội mà thôi.

Binh lính ở đội trăm người đều quen biết nhau nên Trần An Tiếp chỉ cần gây áp lực một ngày đã sắp xếp lại được biên chế.

Lần này Trần An Tiệp không giở thủ đoạn với Lý Lăng Duệ nữa. Rạng sáng hôm sau khi việc sắp xếp biên chế hoàn tất, Trần An Tiệp hạ lệnh toàn quân di chuyển về hướng kênh Hoàng Đồng.

Lần này xem như đã dọa đám binh lính sợ hãi.

Mấy ngày trước trận oanh tạc còn diễn ra ngay trước mắt họ nên mới rút quân trở về đây, ai ngờ được Trần An Tiệp lại bắt họ chủ động đi tấn công kênh Hoàng Đồng cơ chứ?

Đây không phải là đưa bọn họ vào chỗ chết ư? Doanh trại quân Tân Vương lúc này nhốn nháo cả lên!

Nhưng Trần An Tiệp không phải là loại tướng quân quần là áo lượt ngông cuồng, hẳn đã đoán trước được tình huống này trên đường từ doanh trại Nam Chinh trở về.

Ngay khi binh lính Tân Vương bắt đầu náo loạn, một giáo úy là thân tín của Trần An Tiệp đã dẫn người lao ra tóm lấy mấy binh sĩ đang vui vẻ nhảy múa, không nói hai lời mà chém luôn.

Hai binh lính còn lại lâm vào kinh hoàng. Trần An Tiệp nhận thấy thời cơ đã đến, chủ động mang theo hai đội ngũ thân tín bắt đầu lên đường tới kênh Hoàng Đồng.

Mọi người đều có tâm lý đi theo đồng đội, đặc biệt là ở thời điểm này, thái tử điện hạ cũng chủ động dẫn đầu, những người còn lại chủ động đi theo.

Rất nhanh sau đó hơn mười ngàn tàn quân Tân Vương dưới sự chỉ đạo của Trần An Tiệp đi về phía kênh Hoàng Đồng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2598


Quần Tần Vương và quân chinh chiến phía Nam có động thái lớn như vậy, đương nhiên không thể qua mắt được lính trinh sát và đội tình báo của Hàn Phong.

Một giờ sau khi quân trinh sát của Đảng Hạng đốt khói báo hiệu, Kim Phi đã nhận được tin quân Tân Vương và quân chinh chiến phía Nam đang tiến quân.

“Quân Tân Vương từ lúc nào đã trở nên dũng cảm như vậy?”

Sau khi Kim Phi nhận được tin có chút kinh ngạc.

Quân chinh chiến phía Nam có thể sẽ tới, Kim Phi đã sớm dự đoán trước nên đã làm xong công tác chuẩn bị ứng phó.

Nhưng phản ứng của quân Tân Vương lại khiến Kim Phi rất bất ngờ.

Không phải do Kim Phi khinh địch, mà là do nhân viên hộ tống và quân Tân Vương đã giao chiến rất nhiều lần, quân Tân Vương ở núi Ô Đầu cũng đã chiến đấu hai lần với tiêu cục Trấn Viễn.

Trong hai trận chiến trước, lần nào quân Tân Vương cũng bị đánh bại.

Đặc biệt là lần thứ hai, khi phi thuyền còn cách doanh trại hai ba dặm chúng đã bỏ chạy.

Tác phong của một đội khó có thể thay đổi trong thời gian ngắn, khi tiêu cục Trấn Viễn mới được thành lập, cũng phải qua vài lần trấn áp bọn thổ phỉ mới có thể gây dựng tên tuổi và trở nên lớn mạnh hơn.

Theo lý thuyết với thương vong lớn như vậy ở núi Ô Đầu lần này, ngay cả đội quân tinh nhuệ nhất của Tân Vương cũng phải bị đánh tan mới đúng, kết quả lần này quân Tân Vương không những không chạy trốn mà ngược lại còn chủ động tấn công kênh Hoàng Đồng, việc này khiến Kim Phi không tài nào hiểu được.

“Hầu Tử, ngươi chắc chắn lần này thương vong ở núi Ô Đầu nghiêm trọng chứ?”

Việc này quá mức khác thường, không chỉ Kim Phi không đoán ra được, ngay cả Trương Lương cũng có chút hoài nghỉ lính trinh sát nói dối.

Mặc dù anh ta biết khả năng này rất thấp, nhưng ngoài cách giải thích này, Trương Lương quả thực không nghĩ tới cách nào khác.

“Lương ca, huynh cũng biết Lão Tam, Lão Tứ mà, bọn họ khẳng định sẽ không nói dối”, Hầu Tử nói: “Hơn nữa, hôm qua †a cũng tới gần núi Ô Đầu xem xét rồi, máu nhuộm đỏ cả vách núi, chắc chắn rất nhiều người đã chết!”

Kim Phi cho phi thuyền tấn công núi Ô Đầu, trừ thí nghiệm khinh khí cầu tấn công Hải Đông Thanh ra, mục đích khác chính là mở đường tiếp tế hậu cần.

Cho nên mấy ngày gần đây Hầu Tử vẫn luôn để ý tới tình hình ở núi Ô Đầu.

Một khi tàn quân của Tân Vương dưới chân núi Ô Đầu bị phân tán hết, anh ta sẽ phái người thông báo cho đoàn hậu cần vận chuyển vật liệu tới kênh Hoàng Đồng.

Vì chuyện này mà trước đó hai ngày Hầu Tử còn đích thân tới núi Ô Đầu một chuyến, chiều hôm qua mới trở về.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ?” Trương Lương cau mày nói: “Một đội quân sao có thể thay đổi lớn như vậy chứ?”

“Hầu Tử, lập tức phái người đi xem xét quân Tân Vương, xem chủ soái là ai!”

Kim Phi đột nhiên nghĩ tới một khả năng.

Khi một đội quân đột nhiên thay đổi từ mấy tên lính ẻo lả thành đám lính dũng cảm, khả năng lớn nhất là chủ soái đã thay đổi, từ một kẻ yếu đuối thành một người cứng rắn!

“Rõ!” Hầu Tử nhanh chóng bước ra khỏi phòng chỉ huy.

Mặc dù hiện tại trinh sát của Tân Vương đã rút lui rất nhiều, nhưng muốn nhìn rõ cờ hiệu của quân Tân Vương thì nhất định phải tới gần trinh sát.

Thế là phải đến chiều ngày hôm sau Hầu Tử mới nhận được tin tức.

“Tiên sinh, ngài đoán không sai, cờ của quân Tần Vương đã được thay thế bằng cờ rồng có viền vàng!”

rồng vàng chính là biểu tượng của

Toàn bộ đất Tân, nơi có thể sử dụng cờ rồng vàng, ngoại trừ Tân Vương ra thì chỉ có thái tử và hoàng tử mới dùng được. thôi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2599


Gần đây Trương Lương luôn đợi ở Hi Châu, nên biết rõ về tình hình của Tân vương.

Anh ta trả lời: Tần vương lập con trai thứ ba Trần An Tiệp lên làm Thái tử!

“Con thứ ba?” Kim Phi sửng sốt, sau đó cảm khái nói: “Xem ra vị Thái tử này có chút thủ đoạn!”

Thời đại phong kiến, lập con trưởng không lập thứ, trong lịch sử người có thể cướp vị trí Thái tử từ trong tay con trai trưởng, gần như đều không phải người hiền lành.

“Đúng là Trần An Tiệp là người có tâm cơ sâu xa”, Khánh Mộ Lam đứng ở bên cạnh nói: “Khi còn nhỏ ra đã từng học cùng hắn trong kinh thành vài tháng, lúc ấy ngay cả Trần Trạch Hựu và Trần Chinh cũng không đấu lại hắn, Vũ Dương... đến cả bệ hạ cũng phải chịu thua thiệt, sau này Tân vương lo lăng Trần Trạch Hựu sẽ trả thù Trần An Tiệp, nên đã dẫn hắn về.

“Ngay cả Trần Chinh và Vũ Dương đều phải thua thiệt trong tay hắn, chẳng trách có thể làm Thái tử đất Tân.”

Trần Trạch Hựu là con trai trưởng của Trần Cát, trước đây là Hoàng Thái Tử của Đại Khang, từ nhỏ đã được nhận rất nhiều sự ưu ái.

Tứ Hoàng tử Trần Chinh và Cửu công chúa cũng là người có đầu óc, Trần An Tiệp có thể làm cho bọn họ chịu thua thiệt, điều này cũng đủ chứng minh hẳn là người có thủ đoạn.

“Lương huynh, còn tài liệu về Trần An Tiệp không, mang đến cho ta xem một chút”

Kim Phi quay đầu nhìn Trương Lương. Mặc dù bây giờ không có đầy đủ chứng cứ để chứng minh quân Tần vương có thay đổi có liên quan đến Trần An

Tiệp, nhưng Kim Phi vẫn muốn hiểu hơn về Trần An Tiệp.

Suy cho cùng, Thống soái sẽ ảnh hưởng lớn đến tác phong quân ngũ.

“Có, nhưng không đầy đủ”

Trương Lương vừa nói vừa bước đến bên cạnh tủ hồ sơ, lấy một xấp hồ sơ từ bên trong.

Lật một hồi, sau đó rút ra một tờ giấy đưa cho Kim Phi.

Kim Phi nhận lấy, tư liệu về Trần An Tiệp rất sơ sài, chỉ có ngày tháng năm sinh, họ tên mẹ, căn bản không có quá nhiều tài liệu hữu dụng.

Kim Phi để tài liệu xuống, quay đầu nhìn Khánh Mộ Lam: “Vũ Dương đánh giá Trần An Tiệp là người như thế nào?”

“Khi Trần An Tiệp ở kinh thành, ta và bệ hạ cũng chỉ mới bảy tám tuổi, bệ hạ chỉ nói Trần An Tiệp không phải là người tốt, sau khi Trần An Tiệp quay về đất Tân, chúng ta không gặp lại hẳn nữa, bệ hạ cũng không còn nhắc đến hẳn.”

Khánh Mộ Lam nói: “Chẳng qua trước khi ta đi Kim Xuyên, ca ca ta có nhắc đến Trần An Tiệp một lần.”

“Khánh đại nhân nói như thế nào?” Kim Phi hỏi.

Khánh Hâm Nghiêu quản lý Tây Xuyên nhiều năm, ánh mắt nhìn người rất cay độc, nếu không thì trong thời điểm Kim Phi còn chưa quật khởi, anh ta đã không để Khánh Mộ Lam đến làng Tây Hà tìm Kim Phi học tập rồi.

Kim Phi vẫn rất xem trọng đánh giá của anh ta.

“Lúc đó huynh ấy nói, trong số các huynh đệ của bệ hạ, người khó đối phó nhất không phải là Tân vương, Sở vương, Tương vương, Ngô vương, mà là Tấn vương và con trai thứ ba của Tần Vương - Trần An Tiệp.”
 
Back
Top Dưới