Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2560


Y còn nhớ dáng vẻ của Lý Kế Sơn khi vừa đến Xuyên Thục.

Lúc đó Lý Kế Sơn vẫn rất quan tâm đến hình tượng của bản thân, mỗi ngày đều sửa sang quần áo và tóc tai.

Nhưng bây giờ Lý Kế Sơn lại bẩn thỉu rối bù, mặc một chiếc áo khoác da rách rưới, giày trên chân cũng không phải là một đôi, trong đó có một bàn chân đã lộ ra hai ngón chân.

Đầu tóc cũng rối bời, trông rất giống người lang thang.

Lý Kế Sơn cũng không để ý thái độ của Kim Phi, cười nói: “Sao hôm nay Kim tiên sinh lại có thời gian đến thăm ta vậy?”

Kim Phi không trả lời câu hỏi của ông ta mà nói ngươi vẫn còn ngủ, lẽ nào người không quan tâm chiến sự ở nơi này sao?”

“Ta đã trở thành tù nhân của tiên sinh, tiếp tục quan tâm chiến sự thì sao chứ, có thể thay đổi được gì sao?” Lý Kế Sơn chỉnh lại chút tóc rối trên đầu, hỏi lại

“Ngươi nghĩ thoáng đấy.” Kim Phi cười.

“Không nghĩ thoáng thì còn có thể làm gì chứ?” Lý Kế Sơn cũng cười theo nói: “Nói thật, lúc vừa mới bị tên khốn Thiết Ngưu đưa ra khỏi kinh thành, quả thực ta rất xấu hổ, nhưng vì cơ nghiệp của Đảng Hạng, Ta chỉ có thể theo anh ta đến Xuyên Thục.

Đột nhiên không có chính sự, không có những chuyện lục đục, lúc đầu ta còn không quen, nhưng bị giam thời gian dài, †a cảm thấy nhàn rỗi như vậy cũng rất tốt.

Từ khi sinh ra ta đã không lo cơm ăn áo mặc, lúc còn trẻ có thể nói ngày nào cũng như tết, đêm đêm ngủ với người ới, cả đời đã ăn nhiều loại sơn hào hải vị, ngủ cùng vô số kể nữ nhân, hưởng hết giàu sang của nhân gian, so với những người dân chăn nuôi vừa sinh ra đã phải đói rét cực khổ kia thì ta còn có điều gì không hài lòng chứ?

Cho dù chết vào ngày bị Thiết Ngưu bắt thì đời này cũng đáng rồi! Bây giờ sống thêm được ngày nào thì sống ngày đói”

“Nói rất có lý” Kim Phi khẽ gật đầu: “Ngươi là một người có phúc.”

Bây giờ Lý Kế Sơn không xưng trẫm nữa, mà xưng “ta”, cho thấy có thể ông ta đã thực sự từ bỏ rồi.

“Điều này cũng cần phải cảm ơn Kim tiên sinh đã nhân từ!" Lý Kế Sơn chắp tay với Kim Phi.

“Quả thực ngươi nên cảm ơn ta.” Kim Phi gật đầu như lẽ đương nhiên.

Kiếp trước khi học lịch sử nhà Tống, Kim Phi nhớ rõ quân Kim đã đối xử với nhị đế Huy Khâm như thế nào sau khi bắt cóc ông ta như thế nào.

Lúc đó hoàng hậu và nhiều quý phi, quý nữ hoàng tộc và thiên kim quyền quý cũng bị bắt cóc cùng với nhị đế Huy. Khâm.

Nhị đế Huy Khâm trở thành tù nhân không được đối đãi như Lý Kế Sơn, quân Kim đối xử với họ như trâu ngựa, hoàng hậu quý phi và thiên kim quý phi cũng trở thành đồ chơi người Kim tùy ý lăng nhục, sống rất thê thảm.

Khi Kim Phi bảo Thiết Ngưu bắt Lý Kế Sơn, không để Thiết Ngưu động vào người khác, sau khi giam giữ Lý Kế Sơn đến Xuyên Thục, cũng không cố ý lăng nhục ông ta, có thể được tính là đã rất nhân từ rồi.

Lý Kế Sơn cũng biết điều này, vừa rồi mới hành lễ với Kim Phi để bày tỏ sự cảm kích.

Giờ Lý Kế Sơn quả thực đã sống sáng suốt, nhưng tinh thần hăng hái cũng đã hoàn toàn cạn kiệt.

Cho dù bây giờ Kim Phi thả ông ta về Đảng Hạng, e rằng ông ta cũng sẽ không tranh đấu với Lý Lăng Hiên nữa, có lẽ sẽ làm một vị Thái thượng hoàng ung dung tự tại, sống mơ mơ màng màng quãng đời còn lại.

Đối mặt với người mất đi tinh thần hăng hái, đột nhiên Kim Phi cũng mất đi hứng thú trò chuyện.

Y đứng dậy vỗ bụi trên mông, đưa Thiết Chùy đi ra khỏi hầm mỏ.

Vẫn chưa đi xuống đến chân núi y đã nhìn thấy cận vệ của Tả Phi Phi đang chạy về phía bên này.

Kim Phi biết chắc chắn cận vệ có chuyện cần tìm y nên đã đưa theo Thiết Chùy đến đón người.

“Tiên sinh, phu nhân bảo ta mời ngài nhanh chóng trở về”

Cận vệ còn chưa chạy đến chỗ Kim Phi đã ngẩng đầu hét với Kim Phi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2561


Mặc dù quân Thục, Đảng Hạng và quân Tân Vương đang trong thế đối đầu nhưng lính trinh sát và mật báo của ba bên đã bí mật giao chiến với nhau.

Đại đội trinh sát do Hầu Tử huấn luyện là cao thủ, lính trinh sát trong quân đội của Đảng Hạng và Tân vương cũng không phải là người hiền lành.

Hơn nữa, tổng số quân của Đảng Hạng và Tân vương cộng lại có hàng trăm ngàn người, số lượng trinh sát cũng gấp mười mấy lần mật báo, dù lính trinh sát có giỏi chiến đấu đến đâu thì hai quả đấm cũng không bằng bốn tay.

Trong những trận chiến gần đây, mặc dù lính trinh sát của quân Thục đã tiêu diệt nhiều trinh sát của địch nhưng cũng bị không ít thương vong.

Cộng thêm số thương vong trong trận chiến trước, hiện tại trong một đại đội chỉ còn lại không đến bảy mươi trinh sát, miễn cưỡng có thể tạo thành hai trung đội.

Vì vậy, Kim Phi chỉ cần để cho đại đội trinh sát từ bỏ nhiệm vụ trinh sát gần với quân đội của Tân Vương và quân chinh chiến phía nam của Đảng Hạng, đồng thời thu nhỏ phạm vi trinh sát, chỉ cần bảo đảm có thể phát hiện trước khi kẻ địch đến gần kênh Hoàng Đồng.

Như vậy, gánh nặng của đội trinh sát đã giảm đi hơn một nửa, khi mật báo của địch đến vùng lân cận kênh Hoàng Đồng, còn bị Trần Phượng Chí lãnh đạo tiểu đoàn Thiết Hổ giết ngược lại mấy lần cũng sẽ khiến bình tĩnh hơn đôi chút.

Một số lính trinh sát được Hầu Tử lựa chọn đã rất quen thuộc với đồng hồ nước và cầu chì mới sau đợt huấn luyện gần đây, nhưng sau vụ nổ vừa rồi của địch, nếu lần này thất bại thì sau này có thể sẽ khó khăn hơn. Vì thế, Kim Phi và Hầu Tử đều hành động ngay lập tức mà đều đang chuẩn bị đợi cơ hội trực tiếp g**t ch*t chim ưng của Tần vương.

Kim Phi tưởng rằng cận vệ tới gọi mình là vì lính trinh sát lại giao tranh với lính trinh sát của địch, nhưng lại thấy cận vệ ngẩng đầu lên hét lên: "Tiên sinh, Bệ hạ phái người đưa tin!"

Ngày dự sinh của Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi đều là trong vài ngày tới. Hai ngày gần đây Kim Phi đang nghĩ có nên cho người về hỏi thăm một chút hay không thì đã có tin của Cửu công chúa.

Khi đến phòng chỉ huy, Khánh Mộ Lam, Tả Phi Phi và Trương Lương đều đã đến, mỗi người cầm trong tay một phong thư, trên bàn bên cạnh cũng có mấy bức.

Kim Phi cúi đầu nhìn xuống thấy lá thư ở phía bên trái là của mình, sau đó là của Đại Tráng, Hầu Tử và một vài tướng lĩnh cấp cao khác.

Chiến tranh kéo dài ba tháng, một lá thư từ nhà đáng giá ngàn vàng.

Trong thời kỳ chiến tranh, hầu như mọi hoạt động dân sự đều bị đình trệ, ngay cả liên lạc giữa Kim Phi và Cửu công chúa cũng bị cản trở rất nhiều, chứ đừng nói đến binh lính bình thường.

Gia đình của những binh lính bình thường cơ bản không hề biết điều này.

Không còn cách nào khác, những người lính trinh sát đưa thư cải trang thợ săn, mang thư vượt qua bao núi cao, rừng sâu, vượt qua sự phong tỏa của Tần vương nên không thể mang quá nhiều.

Kim Phi cầm phong bì có tên mình lên, đầu tiên kiểm tra dấu niêm phong, sau đó lấy con dao rọc giấy từ Tả Phi Phi và mở phong bì.

Bức thư này là do Cửu công chúa viết, đầu tiên cô bày tỏ sự quan tâm đối với Kim Phi, sau đó nói rằng mọi việc ở Kim Xuyên vẫn ổn, cô ấy và Quan Hạ Nhi cũng rất tốt.

Ngay sau đó, Cửu công chúa nói đến chuyện chính, cô nói với Kim Phi răng hãy cố gắng cầm cự, cô ấy đã nhận được báo cáo trận chiến, hơn nữa đang điều động quân tiếp viện đến hỗ trợ.

Sau khi xem xong, Kim Phi lật lá thư lại, nhìn thấy một dãy số và một chữ "an" nhỏ ở góc dưới bên trái.

Không chỉ Kim Phi, mà cả Trương Lương, Khánh Mộ Lam và những người khác sau khi đọc xong thư cũng lật lại xem xét.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2562


Kim Phi cất bức thư đi, thấy vẻ mặt của Trương Lương rất nghiêm túc, anh ta liếc nhìn phong bì trong tay Trương Lương, phát hiện phong thư có chữ ký của Tiểu Ngọc vội hỏi: “Trong nhà có chuyện gì sao?”

Trương Lương sửng sốt một lúc rồi trả lời: "Đứa nhỏ bị cảm lạnh"

Ở thời phong kiến, y tế lạc hậu chính là trở ngại lớn đối với nhiều người già và trẻ em.

Con người ăn ngũ cốc chắc chăn sẽ bị đau đầu và sốt, ở đời trước Kim Phi chỉ cần uống một ít thuốc là có thể chữa được bệnh, ở thời phong kiến, người già và trẻ em chỉ có thể chịu đựng mà sống sót, nếu chịu không nổi thì sẽ chết.

Mùa đông là mùa cao điểm của các loại cúm, năm nay lại là mùa đông lạnh giá, trẻ em tính tình hiếu động nên dễ bị cảm lạnh.

Trước đây, điều kiện của gia đình Trương Lương rất nghèo. Chị họ của Quan Hạ Nhi là Lâm Vân Phương vẫn luôn không đủ ăn nên vẫn luôn không mang thai.

Sau đó, điều kiện của gia đình tốt dần nên cuối cùng vẫn mang thai, nhưng vì thân thể Lâm Vân Phương yếu ớt nên khi đứa bé chào đời chỉ nặng chưa đến hai cân.

Đứa trẻ như vậy một khi bị cảm lạnh thì rất nguy hiểm.

"Lương huynh, Ngụy tiên sinh y thuật siêu phàm, hiện tại có thuốc kháng sinh, đứa bé nhất định sẽ không sao." Kim Phi an ủi.

Vài tháng trước, Kim Phi tốn bao công sức tự tay chế tạo một chiếc kính hiển vi đơn giản cho Ngụy Vô Nhai, mặc dù độ chính xác và độ rõ ràng chưa đạt yêu cầu nhưng đã mở ra một cánh cửa mới cho Ngụy Vô Nhai đến với thế giới mới.

Trước đây Ngụy Vô Nhai luôn mê mẩn việc gieo trồng hạt giống mới và kỹ thuật ghép cây, nhưng từ khi Kim Phi đưa kính hiển vi cho ông ấy,

Ngụy Vô Nhai đã giao nhà kính cho Lão Đàm, ngày ngày ôm cái kính hiển vi, nhìn thấy cái gì cũng sẽ cắt một ít bỏ vào lam kính đặt dưới kính hiển vi để quan sát.

Ngụy Vô Nhai cũng hoàn toàn hiểu rõ những điều mà Kim Phi đã giải thích trước đó.

Hóa ra trong nước có những con bọ thực sự rất nhỏ mà mắt thường không thể nhìn thấy, hóa ra trong một giọt máu lại có nhiều thứ như vậy, hóa ra các loại hoa phấn cũng không giống nhau...

Với sự trợ giúp của kính hiển vi, Ngụy Vô Nhai đã mở ra cánh cửa bước vào thế giới vi sinh vật và tận mắt nhìn thấy các loại vi sinh vật.

Bây giờ ông ấy đã bắt đầu biên soạn danh mục vi sinh vật đầu tiên trên thế giới này.

Ngụy Vô Nhai cũng đã rất thành thạo trong việc chế tạo penicillin.

Mặc dù nó chưa được sản xuất hàng loạt và sử dụng rộng rãi nhưng chắc chẳn có thể được sử dụng nếu con của Trương Lương bị bệnh.

“Tiên sinh nói đúng!”

Trương Lương gật đầu: “Đã tìm Ngụy tiên sinh xin thuốc rồi, tạm thời vẫn ổn”

Khánh Mộ Lam nghe thế ngẩng đầu ngước nhìn Trương Lương, cô ấy biết anh ta đang nói dối.

Không phải Khánh Mộ Lam giỏi quan sát mà bởi vì cô ấy cũng nhận được một lá thư từ Cửu công chúa.

Trong thư, Cửu công chúa nói với Khánh Mộ Lam về tình hình mà Xuyên Thục hiện đang phải đối mặt. Sau đó yêu cầu Khánh Mộ Lam rằng nếu quân Thục thực sự không thể ngăn chặn liên minh của Đảng Hạng và Tân vương, Khánh Mộ Lam và A Mai phải ép buộc Kim Phi và Tả Phi Phi rời khỏi chiến trường ngay lập tức và trở về Xuyên Thục bằng con đường mòn nhỏ!

Trong thư Cửu công chúa nói rằng Trương Lương sẽ hợp. tác với bọn họ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2563


Không chỉ Khánh Mộ Lam nhận được mệnh lệnh như vậy, Đại Tráng và Hầu Tử, thậm chí Trần Phượng Chí, đều nhận được mệnh lệnh của Cửu công chúa.

Chẳng qua Khánh Mộ Lam và Tả Phi Phi nhận được chính là rút lui cùng Kim Phi, khi cần thiết có thể cưỡng chế Kim Phi, còn mấy người Đại Tráng, Hầu Tử thì nhận được mệnh lệnh là cần phải dồn toàn lực để bảo vệ sự an toàn của Kim Phi, nếu Khánh Mộ Lam và Tả Phi Phi muốn dẫn Kim Phi rời đi, bọn họ cần phải toàn lực phối hợp.

Cửu công chúa không hề uy h**p Trương Lương trong thư, chỉ đơn thuần ra mệnh lệnh mà thôi, nhưng Trương Lương và Trần Phượng Chí đều biết, nếu Kim Phi chết ở nơi này, mà họ còn sống trở về, Cửu công chúa sẽ không bao giờ tha cho họ.

Hậu quả khi đó có thể còn đáng sợ hơn việc họ chết tại đây.

Lúc nãy sắc mặt Trương Lương sa sầm lại là vì đang suy nghĩ chốc nữa phải lén bàn bạc với Đại Tráng và Hầu Tử, miễn cho bọn họ không hiểu được ám chỉ của Cửu công chúa, cũng như không biết tầm quan trọng của việc này.

Kỳ thực bệnh tình của con anh ta đã khỏi, những lời vừa rồi chỉ là cái cớ.

Cửu công chúa biết với tính tình của Kim Phi, chäc chẳn y sẽ không đồng ý làm như vậy, cho nên không đề cập đến trong thư gửi Kim Phi.

Kim Phi đọc thư xong, vừa lúc bếp đưa cơm tới, mọi người cất thư rồi bắt đầu ăn cơm.

Vào lúc ban đêm, Trương Lương cử cận vệ để mät đến tiểu viện của Kim Phi, sau đó gọi Hầu Tử, Đại Tráng, Trân Phượng Chí và Khánh Mộ Lam vào.

Trương Lương còn chưa kịp mở lời thì đã nghe thấy tiếng cận vệ nói vọng ngoài cửa: “Đứng lại!”

Sau đó mấy người nghe thấy tiếng Thiết Chùy: “Viên Lão Tứ, ngươi chặn đường ta làm gì?”

“Trương soái đã nghỉ ngơi, Thiết Chùy ngươi đừng đi quấy rầy anh ta, có việc ngày mai lại nói!” Cận vệ của Trương Lương. trả lời.

“Chó má, rõ ràng ta nhìn thấy Đại Tráng, Hầu Tử đều vào nhà Lương ca, Lương ca nghỉ ngơi cái gì?”

Thiết Chùy mất kiên nhẫn nói: “Hay là Lương ca với đám Hầu Tử, Đại Tráng ngủ chung một cái chăn?”

“Chậc, cái tên Thiết Chùy này, từ hồi theo tiên sinh đến giờ, càng ngày càng kiêu ngạo!”

Hầu Tử nghe thấy là bực, quay ra nhìn Đại Tráng: “Ngày mai hai ta đi tìm anh ta so đấu đi?”

Đại Tráng không để ý đến anh ta, mà quay đầu nhìn Trương Lương.

Thấy Trương Lương gật đầu thì ra mở cửa phòng, nói vọng ra ngoài: “Lão Tứ, để anh ta lại đây đi!”

Thiết Chùy nhìn thoáng qua nhà đá, phát hiện đầy người bên trong thì tức giận mà chỉ chỉ cận vệ của Trương Lương: “Được lắm Viên Lão Tứ, trông thì mày rậm mắt to, không ngờ mở mồm nói dối mà chẳng chớp mắt lấy một cái!"

“Nhanh vào đi, không thì cút, đừng đứng đây gào mồm lên!” Viên Lão Tứ tức giận đạp mông Thiết Chùy.

Thiết Chùy nhảy lên né tránh, sau đó nói: “Viên Lão Tứ, ngươi cứ cậy gần nhà đi, chờ ngày mai ông đây kéo theo người, hai đội cận vệ chúng ta đấu tay đôi!”

“Đồ ngốc, không vào thì xéo đi!” Tiếng Trương Lương vọng ra từ trong nhà đá.

Thiết Chùy không sợ trời không sợ đất, thậm chí cũng chẳng sợ Kim Phi, nhưng lại sợ Trương Lương và Cửu công chúa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2564


“Các ngươi cùng nhau đến đây bàn bạc chuyện gì đấy? Còn đề phòng tiên sinh nữa!” Thiết Chùy làm bộ xuề xòa cười nói.

Bởi vì Tả Phi Phi và Kim Phi ở chung một phòng, cho nên ở tiểu viện phụ trách bảo hộ toàn là nhân viên hộ tống nữ, nhân viên hộ tống nam phụ trách bảo hộ bên ngoài.

Nhưng Trương Lương là đội trưởng đội cận vệ của Kim Phi, vừa rồi anh ta lại phái người theo dõi Kim Phi nên Thiết Chùy nhận được tin tức.

Sau đó lại phát hiện mấy người Đại Tráng, Hầu Tử tập trung ở nhà Trương Lương bèn định nghe lén một chút, ai ngờ vừa mới tới gần đã bị cận vệ của Trương Lương phát hiện.

Vì thế Thiết Chùy cố ý hỏi như vậy. Theo anh ta thấy, doanh trại quân Thục làm gì có chuyện gì mà phải giấu giếm Kim Phi?

Tuy rằng sợ Trương Lương, nhưng là đội trưởng đội cận vệ của Kim Phi, câu nói vừa rồi của Thiết Chùy vẫn tỏ ý nghi ngờ cùng bất mãn.

Thiết Chùy ngoài mặt thì cười hì hì, nhưng câu nói kia lại đang ám chỉ Trương Lương.

Trương Lương nhìn Thiết Chùy, không trả lời, mà ném thư của Cửu công chúa cho Thiết Chùy.

Nếu chuyện đến bước đường cùng, Thiết Chùy là đội trưởng đội cận vệ của Kim Phi, cũng cần phải có sự phối hợp của anh ta.

Thiết Chùy đọc thư xong, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng.

“Giờ đã biết vì sao chúng ta phải tổ chức họp sau lưng tiên sinh rồi chứ?” Hầu Tử tức giận hỏi.

Thiết Chùy không để ý đến Hầu Tử, mà nhìn Trương Lương hỏi: “Lương ca, tình hình thật sự đã nghiêm trọng đến vậy sao?”

“Quả thật rất nghiêm trọng” Trương Lương gật gật đầu: “Hiện giờ Tân Vương đang tập kết đại quân, chỉ sợ sẽ không để chúng ta trở về Xuyên Thục một cách dễ dàng!”

Sắc mặt Thiết Chùy càng trở nên khó coi.

Đi theo Kim Phi mấy năm nay, tầm mắt của anh ta được mở rộng hơn hẳn so với trước kia, biết Tân Vương tập kết đại quân nghĩa là gì.

Bọn họ muốn trở lại Xuyên Thục, cần phải vượt qua phía Tây đất Tân.

Điều này có nghĩa là ngay cả khi vượt qua được phong tỏa ở núi Ô Đầu, vậy thì ngay sau đó còn có núi Bạch Đầu, núi Hắc Đầu, núi Hồng Đầu.

Quân Thục ở kênh Hoàng Đồng chỉ có mấy chục nghìn người, muốn xông qua từng trạm kiểm soát một, đánh sâu vào trong đất Tần thì gần như là năm mơ giữa ban ngày.

“Các ngươi đã biết ý của bệ hạ chưa?”

Trương Lương nhìn quanh đám người, lạnh lùng nói: “Tâm quan trọng của tiên sinh thì ta không cần phải nói nữa, lỡ như thực sự có một ngày chúng ta bại trận, hy vọng các ngươi sẽ nghe theo ý của bệ hạ. Dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta phải đảm bảo an toàn cho tiên sinh!

Chỉ cần tiên sinh có thể bình an trở lại Xuyên Thục, cho dù chúng ta chết ở đây, người nhà cũng có thể nhận được trợ cấp tốt nhất, nếu tiên sinh có bất trắc gì, không cần ta phải nói cho các ngươi biết hậu quả sẽ như thế nào đúng không?”

“Lương ca, huynh yên tâm, chúng ta hiểu rõ cần phải làm như thế nào!” Mấy người Đại Tráng, Hầu Tử gật đầu.

“Hầu Tử, ngươi tìm mấy người giỏi trinh sát trong rừng rậm của đội trinh sát, một khi ngày đó đến, ngươi sẽ đích thân dẫn đội, chịu trách nhiệm đưa tiên sinh an toàn trở về!" Trương Lương ra lệnh.

Hầu Tử tuy rằng ầm ï, nhưng quả thực là người chuyên nghiệp nhất trong chuyện này.

“Rõ!”

Hầu Tử gật đầu.

“Còn có Thiết Chùy,' Trương Lương lại nhìn về phía Thiết Chùy: “A Mai, Hầu Tử sẽ dẫn tiên sinh rời đi, tiên sinh chắc chản không chịu, đến lúc đó ngươi đừng ngăn cản, biết không?”

Thiết Chùy là đội trưởng đội cận vệ của Kim Phi, đúng ra là phải phục tùng mệnh lệnh của Kim Phi vô điều kiện.

Trương Lương hơi lo lắng đến lúc đó Thiết Chùy đứng về phía Kim Phi, ngăn cản họ đưa Kim Phi đi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2565


Tuy rằng Trương Lương dùng các chiến tích trước đây của Kim Phi để trấn an mọi người, nhưng mấy người Thiết Chùy, Hầu Tử đều rõ, tình hình lần này đã khác so với trước đây.

Trước đây, dù ở Thanh Thủy Cốc hay là dốc Đại Mãng, Kim Phi đều lợi dụng địa hình từ trước nên có thể lấy ít thăng nhiều.

Nhưng bây giờ quân Tân Vương chiếm được lợi thế về địa hình, thuộc về bên tấn công.

Tất nhiên, họ cũng có thể chiếm được kênh Hoàng Đồng, như vậy kẻ địch muốn đánh quân Thục cũng rất khó, nhưng quân của Tân Vương đã chặn đường tiếp tế của quân Thục, họ không thể cứ ở lại kênh Hoàng Đồng được?

Đến khi lương thực ở kênh Hoàng Đồng cạn kiệt rồi, thì bọn họ phải làm sao?

Cho nên nhóm Thiết Chùy đều hiểu, trừ phi Kim Phi làm ra chiếc phi thuyền không sợ Hải Đông Thanh hoặc loại bỏ Hải Đông Thanh của đối thủ, nếu không họ sẽ có khả năng chuyển bại thành thẳng.

Nhưng Kim Phi cùng Hầu Tử bận rộn lâu như vậy mà không có động tĩnh gì, tức là bọn họ cũng không chắc chắn.

Tướng sao lính vậy, trạng thái của đội ngũ sẽ bị ảnh hưởng bởi người chỉ huy.

Sau cuộc họp ngắn, tâm trạng của mấy người Đại Tráng, Hầu Tử vô thức thay đổi, không khí của toàn bộ kênh Hoàng Đồng cũng trở nên bi tráng nặng nề theo tâm trạng của họ.

Kim Phi làm quan chỉ huy, hiển nhiên nhận thấy sự thay đổi này, nhưng y không nghĩ tới phương diện này, chỉ là cảm thấy bị bao vây ở kênh Hoàng Đồng, các binh lính lo lắng là bình thường.

Giải pháp tốt nhất là giành chiến thắng trong trận chiến càng sớm càng tốt, như vậy sẽ nâng cao sĩ khí.

Nhưng nói thì dễ, ai mà chẳng muốn thẳng trận, kẻ thù không phải là kẻ ngốc, sao có thể dễ dàng thẳng trận chỉ băng cách nói suông?

Lúc trước trinh sát bên ta và kẻ địch đã chạm mặt nhau mấy lần, cũng giành được ít thắng lợi, nhưng những cuộc chiến đó diễn ra trong bóng tối, binh lính bình thường không hề biết.

Hiện tại sau khi bị tổn thất nhiều, kẻ địch mặt ngoài trở nên càng thêm kiêu ngạo, phát hiện trinh sát thu hẹp phạm vi trinh sát, bèn thường xuyên chạy đến gần kênh Hoàng Đồng để tra xét, cứ như là đang khiêu khích.

Nhưng Kim Phi và Trương Lương đều biết, răng khả năng cao sẽ có kẻ địch phục kích theo sau những trinh sát địch này.

Cho nên cả hai đều không cử trinh sát của mình ra chiến đấu với trinh sát địch, họ vẫn ra lệnh cho đội nhân viên hộ tống đề phòng phía trước, một khi trinh sát địch tiến vào phạm vi của máy bản đá thì không cần báo cáo hay cảnh báo, cứ việc khởi động máy bản đá bản thẳng sang là được.

Dù sao kênh Hoàng Đồng chẳng có gì nhiều, chỉ có đá là nhiều, có thể nói là gần như vô tận, không cần lo hết đồ để ném như thành Du Quan.

Sau khi quân trinh sát của địch bị tổn thất nhiều, chúng không dám đến gần kênh Hoàng Đồng nữa.

Ba bên đối lập cũng rơi vào thời kỳ bình tĩnh đến lạ thường.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2566


Kim Phi và Trương Lương, Khánh Mộ Lam nhất trí cho rằng, Lý Lăng Duệ không thể cầm cự được lâu, rất có thể sẽ phát động cuộc tấn công trước, vì vậy trọng tâm phòng thủ ở kênh Hoàng Đồng vẫn là ở phía bắc.

Nhưng Kim Phi bỏ qua một vấn đề, đó là Cửu công chúa coi trọng y còn vượt qua nhận định của bản thân y.

Trước đây ở trong kinh thành Cửu công chúa luôn hành động rất mạnh mẽ, nếu không cô ấy đã bị lũ cáo già trong triều nhai nát.

Cũng là sau khi gặp Kim Phi, cách cư xử của Cửu công chúa đã trở nên mềm mỏng hơn.

Kể từ khi biết Kim Phi bị mắc kẹt trong kênh Hoàng Đồng, Cửu công chúa lại trở nên cứng rắn và độc đoán.

Trước khi Cửu Công chúa chiêu binh, Kim Phi chiêu mộ một nhóm tân binh tình nguyện nhập ngũ từ khắp Xuyên Thục, theo kế hoạch của Kim Phi, những tân binh này phải trải qua ít nhất ba tháng huấn luyện, sau đó lại đưa đến đất Tân thực hiện tiêu diệt thổ phỉ và duy trì sự ổn định trong một năm thì mới có thể đưa lên chiến trường.

Hiện tại tất cả tân binh đều chưa hoàn thành khóa huấn luyện do Kim Phi yêu cầu, có người mới nhập ngũ được nửa tháng, tuy nhiên, tất cả tân binh đều nhận được thông báo từ bộ Binh, yêu cầu tập trung về phía Bắc Xuyên trong phạm vi và thời gian quy định!

Quân lệnh như núi, trong lúc nhất thời, toàn bộ Xuyên Thục đều xôn xao.

Muốn làm giàu trước tiên phải làm đường. Chương trình làm việc cứu trợ ở Xuyên Thục từ lúc bät đầu đến giờ thì chưa từng ngừng lại, hầu như tất cả các con đường chính thức đều đang được xây dựng lại, đặc biệt là những đường chính chạy từ bắc vào nam, đông sang tây ở Xuyên Thục đều là công trình tái thiết trọng điểm.

Sau hơn một năm sửa chữa, các trục đường chính này đã cơ bản hoàn thành, hầu hết các đoạn đường có thể cho phép ít nhất hai xe ngựa chạy song song, các đoàn xe thương đội đi ngược chiều không phải dừng lại hay nhường đường nữa.

Để đạt được mục tiêu này, gia tài của Kim Phi và Cửu công chúa gần như rỗng tuếch, cũng may họ đã đánh bọn cường hào, thu về rất nhiều chiến lợi phẩm, nếu không thì thực sự sẽ không thể tự nuôi sống mình.

Tuy nhiên, lợi ích của những con đường nối liền hiện đang

Trước kia hành quân từ Nam Xuyên đến Bắc Xuyên phải vượt qua ngàn núi sông, mấy tháng mới có thể đến nơi, nhưng bây giờ đường chính từ Bắc vào Nam, tân binh có thể đi nhanh dọc theo con đường chính rộng rãi, ven đường còn có thương hội Kim Xuyên cung cấp vật tư tạm thời, tốc độ hành quân nhanh hơn trước gấp mấy lần!

Sau khi tân binh khởi hành, Cửu công chúa viết thư cho Khánh Hâm Nghiêu, yêu cầu anh ta tập hợp 200.000 tân binh trong vòng một tháng.

Kỳ thật Khánh Hâm Nghiêu biết Cửu công chúa cưỡng chế tuyển binh ở Quảng Nguyên thì đã đoán rằng mình cũng có thể gặp phải tình huống tương tự.

Nhưng không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.

Tây Xuyên mặc dù phát triển hơn Quảng Nguyên, nhưng. sự phát triển của nó có hạn, 200.000 tân binh, theo tính toán của anh ta, suýt soát là con số nhiều nhất có thể khi không chiêu mộ cả tráng đỉnh.

Khi Khánh Hâm Nghiêu nhận được thư, da đầu anh ta tê dại, nhưng anh ta có thể cảm nhận được sự thiếu kiên nhãn của Cửu công chúa nên chỉ có thể bắt đầu tuyên bố tuyển binh!

Lúc này rất nhiều người mới ý thức được, Cửu công chúa yêu cầu đợt tân binh trước đó đi về phía bäc càng sớm càng tốt, hóa ra không chỉ là tiếp viện cho Kim Phi, mà còn là để cung cấp huấn luyện viên cho tân binh.

'Từ xưa đến nay, việc c**ng b*c tòng quân đã không được lòng dân, ngay cả khi có sự điều hướng của nhật báo Kim Xuyên thì vẫn có một số người dân thầm mắng Cửu công chúa, ngay cả làng Tây Hà cũng bắt đầu có người bàn tán sau lưng, nói cô ấy là là nữ đế khát máu, không biết thương dân băng Kim Phi.

Cửu công chúa trước khi phát lệnh tòng quân đã đoán trước được hậu quả, nếu có cách khác, chẳng lẽ cô ấy không biết quan tâm đến lòng dân, không muốn làm một hoàng đế tốt hay sao?

Bây giờ cô ấy không còn lựa chọn nào khác.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2567


“Bệ hạ, người sao vậy?”

Dạo này Châu Nhi vẫn luôn trông chừng cửu công chúa, sau khi phát hiện cô ấy bất thường mới chạy nhanh tới đỡ cửu công chúa.

“Có lẽ trẫm sắp sinh rồi!”

Bụng Cửu công chúa càng lúc càng đau, trên trán cũng rịn một lớp mồ hôi.

“Người đâu, mau đi gọi bà đố!”

Châu Nhi bế bổng Cửu công chúa lên, vừa chạy vào trong phòng vừa hô to với phía ngoài.

Nữ nhân viên hộ tống đứng ngoài thư phòng chạy như bay ra ngoài, ngay sau đó một vài bà đỡ đeo rương chạy vào phòng Cửu công chúa.

Sau đó Ngụy Vô Nhai ở viện khác cũng chạy tới.

Nhưng nam nữ khác biệt, Ngụy Vô Nhai phải tránh nghi ngờ, bất đắc dĩ lắm mới phải vào.

Không bao lâu sau, ông ấy thấy Quan Hạ Nhi dẫn theo Bắc Thiên Tâm đi tới.

“Phu nhân Hạ Nhi, sao người lại tới đây?”

Ngụy Vô Nhai chạy tới tiếp đón.

Thời gian Quan Hạ Nhi mang thai cũng khá sát với Cửu công chúa, ngày dự sinh cũng là mấy ngày tới nên hiện giờ đi lại hơi bất tiện.

“Vũ Dương sao rồi?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Ta cũng không rõ nữa”, Ngụy Vô Nhai lắc đầu.

Quan Hạ Nhi gật đầu, cũng không rảnh lo khách sáo với Ngụy Vô Nhai, mà dẫn Bắc Thiên Tâm vào trong phòng.

Khánh phi cũng dẫn theo mấy người hầu theo sau.

Sau đó Tiểu Ngọc, trưởng làng, mấy người Thiết Thế Hâm cũng đều nhận được tin, lần lượt tới.

Nhưng bọn họ không dám vào gần quá, chỉ đứng chờ ở phía xa ngoại viện, cũng không vào nhà mà đứng chờ ở sân.

Trong phòng vang lên tiếng rên đau đớn của Cửu công chúa và tiếng cổ vũ của Quan Hạ Nhi và Khánh phi.

Đối với phụ nữ ở thời đại này, dù là công chúa hay dân thường thì việc sinh con với họ cũng như một cuộc chiến sinh tử.

May thay Quan Hạ Nhi rất coi trọng việc sinh con nên đã mời tất cả những bà đỡ nổi tiếng ở Quảng Nguyên tới. Dưới sự giúp đỡ của các bà đỡ, đến nửa đêm, cuối cùng Ngụy Vô Nhai đứng chờ ở cửa cũng nghe được tiếng khóc oe oe của trẻ sơ. sinh.

Lúc này Ngụy Vô Nhai mới nhẹ nhàng thở phào.

Nhân lúc một người hầu ra ngoài đun nước ấm, Ngụy Vô. Nhai hỏi: “Là nam hay nữ?”

Đứa bé mà Cửu công chúa sinh hạ này là con đầu của Kim Phi, mẫu thân nó lại là hoàng hậu đương triều nên đứa bé

này có thân phận vô cùng đặc biệt.

Nếu là nam, vậy có nghĩa là Kim Phi chính thức có người thừa kế rồi.

Vậy nên Tiểu Ngọc đứng bên cạnh nghe Ngụy Vô Nhai hỏi chuyện cũng dựng tai lên nghe.

“Hồi bẩm Ngụy tiên sinh nói, đứa bé là nữ!” Người hầu nhỏ giọng nói.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2568


Thế nhưng Cửu công chúa lại sinh ra con gái...

Nếu Quan Hạ Nhi sinh được con trai, vậy thì con của cô sẽ là con trưởng của Kim Phi. Dựa theo truyền thống ngàn năm của Đại Khang, đứa bé này mới là người thừa kế danh chính ngôn thuận.

Đến lúc đó nếu Cửu công chúa không đồng ý, chỉ sợ Đại Khang mới trong tương lai sẽ bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành ngai vàng khốc liệt.

Chẳng lẽ đời kế tiếp Cửu công chúa lại sẽ lại có thêm một vị nữ đế nữa hay sao?

Nói vậy rất có khả năng sẽ hình thành nên thông lệ, sau này sẽ càng xuất hiện nhiều nữ đế hơn nữa.

Đám người Thiết Thế Hâm không khỏi lo lắng cho tương lai của Đại Khang.

Cửu công chúa trong phòng sinh sau khi biết mình hạ sinh con gái, không hề biểu lộ vẻ tiếc nuối mà còn vẫy tay với Châu Nhi.

Châu Nhi bế đứa bé đến trước mặt Cửu công chúa: “Bệ hạ, người xem, gương mặt sau này chắc chắn sẽ giống người, còn cái mũi lại giống tiên sinh!”

“Mắt còn chưa mở ra nữa kìa, ngươi nhìn ra được cái gì chứ?”

Cửu công chúa tức giận liếc mắt nhìn Châu Nhi một cái, sau đó ôm con mình vào lòng.

Khánh phi đứng bên cạnh nhìn Cửu công chúa và đứa bé, lại nhìn bụng to của Quan Hạ Nhị, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

Nhưng Khánh phi ở Xuyên Thục lâu như vậy rồi, đã sớm biết được sức ảnh hưởng của Kim Phi và Quan Hạ Nhi nên không dám nói gì.

Tư tưởng của Quan Hạ Nhi rất bảo thủ, vẫn luôn rất xem trọng người thừa kế của Kim Phi.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay

Cửu công chúa trước kia từng sảy thai một lần nên Quan Hạ Nhi luôn lo lăng đứa bé này sẽ không giữ được, nên sau khi biết Cửu công chúa sắp sinh, cô lập tức chạy tới ngay.

Hiện giờ Cửu công chúa đã sinh rồi, cô cũng yên tâm. Nhận thấy Khánh phi đang có chuyện muốn nói riêng với Cửu công chúa, Quan Hạ Nhi nói với Cửu công chúa vài câu, gật đầu với Khánh phi rồi rời đi cùng Bắc Thiên Tâm.

Quan Hạ Nhi vừa đi khỏi, Khánh phi đã ngồi trước đầu giường của Cửu công chúa, thở phì phò nói: “Vũ Dương, con xem, Quan Hạ Nhi tìm tới đây để ra oai, còn dẫn theo cả Bắc Thiên Tâm tới nữa!”

“Mẫu phi à, Hạ Nhi tỷ tỷ không phải là người như vậy đâu!” Cửu công chúa cười khổ.

Năm đó Khánh phi đã quen với việc tranh đấu trong cung nên hiện giờ thấy Quan Hạ Nhi với Bắc Thiên Tâm thì tự nhiên coi như kẻ thù.

Lúc đầu Cửu công chúa còn ra sức khuyên bảo bà ấy, sau đó cũng từ bỏ, còn lấy lý do bận việc triều chính nên chuyển từ viện nơi Khánh phi ở tới viện mà trưởng làng mới xây.

Khánh phi cũng nhận thấy Cửu công chúa không thích bà ấy nhiều chuyện nên cũng tém tém lại. Bình thường đều đi du sơn ngoạn thủy, cuộc sống cũng coi như thoải mái.

Nhưng hôm nay ở đây gặp lại Quan Hạ Nhi vẫn nhạy cảm, âu cũng là do bệnh nghề nghiệp.

“Vũ Dương à, con quá ngây thơ rồi, con không biết được lòng người hiểm ác ra sao đâu!” Khánh phi tiếp tục nói: “Con không thấy đó thôi, vừa rồi lúc biết được con hạ sinh con gái, Quan Hạ Nhi vui muốn chết luôn ấy!”

Không biết được những con cáo già trong triều đình nghe Khánh phi nói Cửu công chúa ngây thơ sẽ có phản ứng thế. nào nhỉ?

“Mẫu phi, Hạ Nhi tỷ tỷ không giống những phi tử trong hậu cung của phụ hoàng đâu, tỷ ấy mới thật sự là người ngây. thơ đó.

Cũng quan tâm tới con thật lòng.” Cửu công chúa nói

“Con có biết là chó cắn người sẽ không sủa không?” Khánh phi nói: “Quan Hạ Nhi thoạt nhìn thật thà đó, nhưng đến khi cô ta sinh con rồi, liệu có còn thành thật như vậy nữa không?

Huống chỉ người trong làng đều đứng về phía Quan Hạ Nhi, đến lúc đó cho dù Quan Hạ Nhi không tranh đoạt với con, mấy lão già ở làng Quan Gia kia cũng sẽ bắt con cô ta tranh giành với con.”

Thật ra điều này vốn không xa lạ ở các triều đại.

Dù hoàng tử không muốn tranh đấu thì những thế lực sau lưng cũng sẽ ép hẳn phải tranh đấu.

Làng Quan Gia cũng coi như là nhóm người đầu tiên đi theo Kim Phi, tiêu cục, thương hội, tiểu đội Chung Minh... tất cả các thế lực dưới sự chỉ huy của Kim Phi đều có quan hệ với làng Quan Gia.

Hiện giờ thế lực của Kim Phi không ngừng mở rộng, chức vị của người làng Quan Gia cũng ngày càng cao.

Khái niệm gia tộc ở thời đại này vốn đã rất mạnh mẽ, nếu sau này Quan Hạ Nhi có con, người làng Quan Gia nhất định sẽ ủng hộ con của cô.

Thật ra trước đây Cửu công chúa cũng đã nghĩ tới vấn đề này, nhưng bởi vì cô ấy vẫn còn trẻ nên không cảm thấy vấn đề cấp bách lắm.

Bây giờ cô ấy đã sinh con, vấn đề này nên được cân nhắc rồi.

Nhưng Cửu công chúa không muốn thảo luận với Khánh phi về chuyện này, cô ấy xoa lông mày, nói lẫu phi, đã muộn rồi, người nên về sớm nghỉ ngơi đi, con cũng hơi mệt rồi.”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2569


Quan Hạ Nhi là người phụ nữ phong kiến điển hình, vì vậy rất quan tâm đứa trẻ trong bụng Cửu công chúa, vừa rồi ở trong phòng sinh, cô còn sốt ruột hơn Khánh phi.

Ngày sinh dự tính của cô vào khoảng thời gian gần đây, nhưng vừa rồi vừa kích động đến mức nước ối bị vỡ.

Trông Bäc Thiên Tầm nhìn có vẻ là người vô tư nhưng dù sao cô ấy cũng là tử sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt, còn từng sống với đại tiểu thư ở kinh thành nên cô ấy biết rõ sự suy tính giữa những người quyền quý.

Mặc dù vừa rồi Khánh phi không nói gì, nhưng Bắc Thiên Tâm vừa nhìn đã biết trong lòng bà ấy đang nghĩ gì.

Lo lắng Khánh phi cố ý gây khó khăn, vì vậy cô ấy đã bảo nữ nhân viên hộ tống đưa Quan Hạ Nhi trở về tìm Nhuận Nương trước, sau đó tự mình chạy đi gọi bà đỡ.

Bắc Thiên Tâm đã nghĩ kĩ rồi, nếu Khánh phi cố ý giữ bà đỡ lại, không để bà ấy đến đỡ đẻ cho Quan Hạ Nhi thì cô ấy sẽ ra tay luôn.

Thực ra Cửu công chúa cũng lo lắng việc này, nhưng nghe Bắc Thiên Tâm nói như vậy đã, vội vàng đứng dậy nói với bà đỡ đang bận rộn: “Các ngươi nhanh đi đến chỗ đại phu nhân, đừng chậm trễ!”

Vào thời đại phong kiến, có câu nói 'ba cô sáu bà, trong đó, bà đỡ là một trong số sáu bà.

Một bà đỡ xuất sắc không chỉ có kỹ năng đỡ đẻ giỏi mà còn là một người nhanh nhẹn.

Người được Quan Hạ Nhi tìm đều là người có danh tiếng ở địa phương, cũng đã đỡ đẻ cho những người giàu có quyền lực, có lúc sẽ gặp trường hợp khó sinh, chủ nhà sẽ giận cá chém thớt sang bà đỡ, không ít bà đỡ đã bị giết sau đó.

Vì vậy các bà ấy không dám yêu cầu tiền thưởng, chỉ mong Cửu công chúa và Quan Hạ nhi đều bình an vô sự, như vậy các bà ấy cũng không rơi vào tình huống giận cá chém thớt.

Vừa nghe lời của Cửu công chúa, các bà đỡ đã nhìn nhau, để lại một người chăm sóc Cửu công chúa, những người còn lại đều nhanh chóng đeo rương chạy ra trước cổng.

Mặc dù Khánh phi rất không vui nhưng cũng biết thiệt hơn nên đã nghiêng người tránh đường.

Các bà đỡ thi lễ với Khánh Phi bày tỏ sự cảm ơn, sau đó chạy ra ngoài cùng với Bắc Thiên Tâm.

“Thiên Tâm, muội hãy chậm một chút.” Cửu công chúa đứng phía sau nhắc nhở.

Bắc Thiên Tâm cũng mang thai, dù chỉ mới mấy tháng, nhưng cũng không thích hợp vận động mạnh.

“Ta biết rồi!”

Bắc Thiên Tầm trả lời mà không ngoái đầu lại, sau đó vác một bà đỡ chạy càng lúc càng nhanh.

Khánh phi vốn muốn đi, bây giờ cũng không đi nữa.

Cửu công chúa thấy dáng vẻ ngập ngừng của Khánh phi, đành quay đầu nhìn sang Châu Nhỉ: “Tìm người đến xem xem, nếu tỷ tỷ Quan Nhi xảy ra chuyện gì thì nhanh chóng đến nói với tai”

“Vâng!”

Châu Nhi đưa mắt ra hiệu với một tỳ nữ, tỳ nữ đã vội vã rời đi.

Rạng sáng, tỳ nữ quay về.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2570


Nghe tỳ nữ nói như vậy, Khánh Phi đã không nhịn được. mà bật cười.

Ngay cả Cửu công chúa cũng thở phào nhẹ nhõm.

'Từ năm mười mấy tuổi cô ấy đã bắt đầu tranh đấu với người ta, thực sự rất chán ghét rồi, sau khi đến làng Tây Hà, cô ấy vẫn luôn rất thích bầu không khí ở nơi này, thật sự không muốn có mâu thuẫn gì với Quan Hạ Nhi.

Bây giờ tốt rồi, Quan Hạ Nhi cũng sinh con gái, cô ấy không cần lo lắng nữa, cho dù sau này Bäc Thiên Tâm hoặc đám người Đường Tiểu Bắc sinh con trai thì cũng không ảnh hưởng nhiều đến cô ấy.

Thực ra không chỉ Cửu công chúa thở phào nhẹ nhõm mà đám người Tiểu Ngọc và Thiết Thế Hâm cũng như vậy.

Quan Hạ Nhỉ cũng sinh con gái rồi, bọn họ không cần lo lắng sau này sẽ xuất hiện cục diện đoạt vị hỗn loạn nữa.

Bản thân Quan Hạ Nhi cũng như vậy.

Sau khi lớn lên ở một ngôi làng miền núi phong kiến lạc hậu, từ nhỏ đã nghe những tư tưởng phong kiến, sau khi gả cho Kim Phi, Quan Hạ Nhi vẫn hơi tự ti, cảm thấy bản thân không xứng với Kim Phi.

Nhà mẹ đẻ của cô cũng nghĩ như vậy.

Lúc trước Kim Phi xây dựng xưởng dệt, anh trai cô Quan Trụ Tử còn muốn tham gia, cuối cùng đã bị Quan Hạ Nhi đánh cho một trận.

Sau này địa vị của Kim Phi càng cao, cho dù Quan Hạ Nhi không nói gì, Quan Trụ Tử cũng không dám khoa tay múa chân, vì Quan Trụ Tử lo sẽ chọc giận Kim Phi.

Nhưng lúc này, Kim Phi lại chủ động bảo anh ta đến quản lý xưởng muối.

Sau một lần bị quở trách, Quan Trụ Tử cũng dần dần hiểu ra một đạo lý, năng lực của anh ta giỏi như thế nào, cho dù Kim Phi để lộ ra kẽ hở thì anh ta chắc chắn cũng không bắt lấy được.

Vì vậy từ sau khi Quan Trụ Tử đến xưởng muối, đã trở nên thực tế, cần cù chăm chỉ làm việc, đã quản lý hai xưởng muối rất tốt.

Hiện tại Kim Phi đang thiếu người, lần trước trở về đã nghe nói chuyện này, còn muốn cân nhắc anh ta, kết quả là Quan Trụ Tử sợ mình không đủ năng lực nên đã không đồng ý.

Không chỉ Quan Trụ Tử nghĩ như vậy, mà cha mẹ Quan Hạ Nhi cũng cũng là dân thôn quê.

Lúc trước mục tiêu của bọn họ chỉ là có thể ăn no mà thôi, đâu ngờ răng vào một ngày con rể của mình lại trở thành người lợi hại nhất thế gian cơ chứ? Ngay cả Cửu công chúa cũng phải kêu con gái mình một tiếng tỷ tỷ.

Cửu công chúa là ai cơ chứ?

Là con gái của Hoàng đế đấy, là vị nữ Hoàng đế đầu tiên từ xa xưa đó.

Người đã định là sẽ được ghi vào sử sách, vậy mà lại gọi con gái mình là tỷ tỷ?

Điều này đã khiến cha mẹ Quan Hạ Nhi kiêu ngạo, cũng hơi lo sợ, mỗi lần đến làng Tây Hà thăm người thân, đều khuyên Quan Hạ Nhi đừng tự cho mình là vợ cả, hãy hạ thấp bản thân một chút.

Không chỉ đối xử với Cửu công chúa như vậy, cũng không thể ức h**p Tiểu Bắc và đám người Bắc Thiên Tầm.

Trong mắt bọn họ, Đường Tiểu Bắc cũng là đại chưởng quầy oai phong lãm liệt, tỷ tỷ Đường Đông Đông cũng là trưởng xưởng, quản lý mấy nghìn người, đều mạnh hơn Quan Hạ Nhi.

Tính cách Quan Hạ Nhỉ vốn yếu đuối, lại sống trong môi trường như vậy, vì vậy càng trở nên tự ti.

Nhưng Quan Hạ Nhi không ngốc, hơn nữa tất cả tâm tư của cô đều suy nghĩ cho Kim Phi và cái nhà này, suy nghĩ nhiều hơn Cửu công chúa, thực ra Quan Hạ Nhi hi vọng Cửu công chúa sinh con trai hơn bất cứ ai, nhưng Cửu công chúa lại sinh con gái.

Trước kia cô còn lo lằng bản thân sinh con trai sẽ khiến Kim Phi khó xử, cũng ảnh hưởng đến sự hòa thuận của gia đình.

Bây giờ bản thân sinh con gái rồi, như vậy Hạ Quan Nhi cũng yên tâm rồi.

Nhưng không vui được bao lâu thì Quan Hạ Nhi lại bắt đầu thấy thất vọng, vì cô quan niệm con trai mới là người truyền hương, cô và Cửu công chúa đều sinh con gái, cũng có nghĩa là nhà họ Kim chưa có người đời sau.

Vì vậy Quan Hạ Nhi lại bắt đầu buồn rầu.

Lúc này vừa hay Nhuận Nương ôm đứa bé đến, nhìn thấy Nhuận Nương, Quan Hạ Nhi bèn nói: “Nhuận Nương, ta và Vũ Dương đều sinh con gái, đợi đương gia trở về, muội phải nằm bắt cơ hội, học hỏi thêm từ Thiên Tâm!”

Theo phép tắc xã hội của Đại Khang thì cô là vợ cả, vì vậy đứa con cô sinh ra cũng tương đối đặc biệt, đám người Nhuận Nương là tiểu thiếp, dù sinh con trai hay con gái thì cũng không ảnh hưởng gì nhiều.

Vì vậy, Quan Hạ Hi hi vọng có thể trông cậy vào đám người Nhuận Nương và Bắc Thiên Tâm về chuyện nối dõi tông đường.

Nhuận Nương và Bäc Thiên Tâm đứng bên cạnh nghe thấy đều bối rối, được rồi, sao chuyện này lại đổ lên đầu họ. rồi?
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2571


Cửu công chúa biết mọi suy nghĩ, tâm tư của Quan Hạ Nhi đều đặt trên người Kim Phi, đồng thời lo lắng rằng tâm trạng của cô sẽ dao động quá nhiều sau khi biết được tình hình của Kim Phi nên đã yêu cầu mọi người giấu kín chuyện này với Quan Hạ Nhi.

Bắc Thiên Tâm kỳ thực biết rõ tình hình hiện tại của Kim cũng lo lăng

Phi, nhưng vì Cửu công chúa đã ra lệnh, cô cho Quan Hạ Nhi nên một mực không nói gì.

Bây giờ Quan Hạ Nhi lại bảo cô ấy tìm Tiểu Ngọc hỏi thăm tình hình, điều này khiến Bắc Thiên Tâm hơi khó xử.

Tuy nhiên, Quan Hạ Nhi vừa mới sinh con nên Bắc Thiên 'Tầm không nói ngay cho cô biết mà quyết định lát nữa sẽ bàn bạc với Tiểu Ngọc.

Vì thế cô ấy gật đầu nói: "Được, lát nữa ta sẽ hỏi Tiểu Ngọc"

Quan Hạ Nhi lúc này mới yên tâm, đưa tay đón lấy đứa bé từ trong lòng Nhuận Nương, âu yếm ôm đứa bé vào lòng.

Trong sân cách đó vài trăm thước, mấy người Thiết Thế Hâm và Tiểu Ngọc đang tập trung ở đây.

Ngay cả Phương Linh Quân đang giảng dạy trong học viện, Lưu Bất Quần đang ngâm mình ở phòng thí nghiệm cũng bị Thiết Thế Hâm gọi tới.

"Mọi người nói chuyện một chút đi, chuyện này phải xử lý như thế nào?" Thiết Thế Hâm hỏi.

“Phi ca nhỉ có con rồi, đương nhiên chúng ta phải làm!” Lão trưởng làng là người đầu tiên bày tỏ ý kiến: “Không chỉ phải làm, mà còn phải làm thật lớn, xua đuổi điềm xui xẻo”.

Kim Phi là định hải thần châm ở Xuyên Thục, tuy y không ở đây nhưng y có con rồi, đây vẫn là chuyện lớn hàng đầu trong làng.

Khi người dân trong làng sinh con, nếu có điều kiện sẽ tặng cho mỗi người một chiếc bánh bao màu đỏ, huống chỉ đây lại là con của Kim Phi.

Mặc dù Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi đều sinh ra con gái, điều này khiến trưởng làng hơi thất vọng, nhưng đối với ông ta, đây vẫn là một chuyện đại hỷ của làng.

"Nếu như vậy, chúng ta nên làm như thế nào?" Thiết Thế Hâm hỏi: “Chúng ta nên tuân theo quy chuẩn nào?”

Các lễ nghỉ và luật lệ thời phong kiến đều có thủ tục và quy tắc nghiêm ngặt, Cửu công chúa hiện tại đã là hoàng đế, càng phải chú trọng vào những điều này hơn.

Nhưng lão trưởng làng chỉ là người nông dân trong làng, sao có thể biết được những chuyện này?

Khi gia đình trong làng sinh con, người giàu luộc vài quả trứng gà, còn người nghèo chỉ hấp nồi bánh hấp, chấm đỏ lên trứng hoặc bánh hấp rồi chia cho hàng xóm một phần, họ. hàng một phần, vậy là xong chuyện .

Nếu không hấp được bánh, có thể nhuộm bột ngô màu đỏ kê và chia cho mỗi gia đình một nắm.

Vì vậy, trưởng làng không biết Thiết Thế Hâm đang nói đến quy chuẩn gì, ông ta gãi đầu hỏi: "Quy tắc? Quy tắc gì?"

“Đứa trẻ này là con đầu lòng của bệ hạ và tiên sinh, đồng thời là trưởng công chúa của Đại Khang! Theo quy định, người của hoàng gia sinh con đầu lòng cho hoàng thất sẽ được phong tước và phải đến hoàng lăng để tạ ơn."

Thiết Thế Hâm giải thích: "Nhưng bây giờ..."

Lúc này, Thiết Thế Hâm ngừng nói, nhưng trưởng làng lại hiểu ý của ông ta.

Cửu công chúa là nữ đế đầu tiên trên thế giới này nên hoàn toàn không có trường hợp nào để có thể tham khảo.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2572


Đây cũng là lý do tại sao ông ta triệu tập mấy người trưởng làng và Tiểu Ngọc, thậm chí còn kéo theo mấy người mà trước giờ không mấy hòa hợp là Lưu Bất Quần và Phương Linh Quân.

Ngộ nhỡ sau này Kim Phi hoặc Cửu công chúa không hài lòng, sẽ có người cùng gánh tội với ông ta.

Đáng tiếc Phương Linh Quân và Lưu Bất Quần căn bản không cần câu, từ khi đi vào cũng không nói một lời, căn bản không mở miệng.

Cuối cùng, vẫn là Tiểu Ngọc nói một câu: “Hiện tại bệ hạ không có ở đây, sao chúng ta không đợi bệ hạ mấy ngày nữa khỏe lại rồi đi hỏi ý bệ hạ?”

"Chỉ đành như vậy!" Thiết Thế Hâm gật đầu, sau đó nói: "Tiểu Ngọc, nhân tiện xin hỏi bệ hạ xem chuyện này có nên thông báo cho tiên sinh hay không."

“Được” Tiểu Ngọc gật đầu, sau đó nhìn về phía những người khác: “Còn có ai muốn viết thư cho Hi Châu không?”

Bây giờ, trinh sát muốn đưa tin đến Hi Châu phải vượt núi băng đèo đi qua rừng sâu, mỗi lần đến đó đều phải trả giá không nhỏ, mấy lãnh đạo cấp cao trong làng muốn viết thư cho người thân ở Hi Châu thì phải tận dụng cơ hội này.

“Tiểu Ngọc cô nương, nếu cô sắp gửi thư cho tiên sinh, hãy giúp ta gửi một bức thư."

Phương Linh Quân lấy ra một lá thư từ trong áo và đưa cho Tiểu Ngọc.

Học viện Xuyên Thục đã mở được vài tháng, những học viên đầu tiên đã hoàn thành huấn luyện và hiện giờ tất cả đang trong kỳ nghỉ.

Theo kế hoạch của Kim Phi, sau mùa xuân năm tới, những học viên đầu tiên sẽ chính thức nhậm chức, Quảng Nguyên sẽ được dùng làm nơi thử nghiệm để bät đầu phổ biến giáo dục bắt buộc.

Nhưng sau khi thành lập học viện, Kim Phi vẫn không hề nhàn rỗi, gần đây y còn tới Du Quan và Hi Châu, ngay cả cái bóng của y cũng không thấy đâu.

Nhìn thấy Tết sắp đến, Phương Linh Quân không biết tiếp. theo phải làm sao, chỉ có thể viết thư nhờ Kim Phi chỉ giáo.

Trên thực tế, những gì Phương Linh Quân làm có phần trái với quy củ.

Trước tiên, ông ta nên hỏi ý kiến của Cửu công chúa, sau đó mới hỏi Kim Phi.

Nhưng cũng giống như tâm tư Quan Hạ Nhi đều hướng về Kim Phi, tâm trí Cửu công chúa đặt ở chính sự, còn tâm tư. của Phương Linh Quân đều là giáo dục.

Kể từ khi nghe Kim Phi nói về giáo dục bảt buộc, mong muốn lớn nhất của Phương Linh Quân là “để tất cả trẻ em Đại Khang đều được đọc sách”.

Vì thế dù biết là trái quy tắc, ông ta vẫn viết một bức thư cho Kim Phi.

Bởi vì Kim Phi coi trọng giáo dục hơn, trong khi Cửu công chúa chỉ một lòng mong muốn bình định Trung Nguyên.

Phổ cập giáo dục bắt buộc cần rất nhiều nhân lực và vật lực, nếu Cửu công chúa không đồng ý và hủy bỏ kế hoạch này, Phương Linh Quân sẽ gặp rắc rối, Kim Phi cũng không thể trực tiếp thay đổi quyết định của Cửu công chúa.

Vì vậy, Phương Linh Quân quyết định không thỉnh cầu Cửu công chúa mà hỏi thẳng ý kiến của Kim Phi. Suy nghĩ làm cách nào để chuyển bức thư này đến tay Kim Phi.

Tiểu Ngọc do dự một chút, nhưng cảm nhận được ánh mắt chân thành của Phương Linh Quân, cô ấy vẫn nhận lấy lá thư.

"Cám ơn Tiểu Ngọc cô nương!" Phương Linh Quân hành lễ với Tiểu Ngọc.

Ông ta không cầu chức vị, sắc phong nhưng vì Tiểu Ngọc vẫn phải làm việc dưới quyền của Cửu công chúa. Nếu sau này Cửu công chúa trách tội, có nghĩa sẽ làm liên lụy đến Tiểu Ngọc.

Điều này khiến Phương Linh Quân cảm thấy áy náy vì cảm giác như đã lợi dụng Tiểu Ngọc.

"Phương tiên sinh, mau đứng dậy đi!" Tiểu Ngọc vội vàng đỡ Phương Linh Quân đứng dậy.

Mấy người Thiết Thế Hâm cho răng Cửu công chúa vừa mới sinh con, nhất định cần phải nghỉ ngơi vài ngày, tuy nhiên, khi Tiểu Ngọc bước ra khỏi cuộc gặp, cô ấy được thủ hạ báo cáo răng Cửu công chúa vừa cho người đưa tấu chương vào. phòng.

"Bệ hạ làm vậy không phải là làm bậy sao?" Lão trưởng làng nhìn con gái: "Tiểu Ngọc, con đi khuyên nhủ bệ hạ, bảo. bệ hạ ở cữ cho tốt!”

Người phụ nữ bình thường sinh con, phải nghỉ ngơi vài ngày mới rời khỏi giường, kết quả hôm nay Cửu công chúa đã bắt đầu làm việc.

Thiết Thế Hâm và trưởng làng đều là đàn ông, đến thăm không thích hợp nên chỉ có thể Tiểu Ngọc đi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2573


“Bệ hạ, long thể rất quan trọng, bây giờ người nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Sau khi hành lễ, Tiểu Ngọc nhỏ giọng khuyên nhủ.

Nhưng Cửu công chúa chỉ ngước mắt lên nhìn Tiểu Ngọc. một chút, sau đó lại cúi đầu nhìn tấu chương: “Có việc thì nói, không có việc thì đừng làm phiền ta!”

Từ lúc biết được Kim Phi bị vây hãm, Cửu công chúa trở nên nghiêm khắc hơn rất nhiều trong lời nói và làm việc.

Tiểu Ngọc tự biết mình lỡ lời, cũng không dám khuyên nữa, nhanh chóng nói chuyện chính: “Là như thế này ạ, thần muốn xin chỉ thị của bệ hạ, có nên báo tin mừng cho tiên sinh không, nếu được, thần sẽ đi sắp xếp!”

Cửu công chúa nghe mấy lời này, cuối cùng mới ngẩng đầu lên, nghĩ một lúc rồi nói: “Säp xếp người thông báo đi, đừng quên Hạ Nhi tỷ tỷ!”

Phong cách chiến đấu của Kim Phi luôn rất cứng rắn, Cửu công chúa rất lo Kim Phi sẽ sống chết bảo vệ Hi Châu.

Nếu báo cho Kim Phi biết chuyện mình và Quan Hạ Nhi sinh con, trong lòng y sẽ có nhiều vướng bận hơn, nói không chừng sẽ quay về sớm.

“Vâng! Tiểu Ngọc gật đầu, hỏi tiếp: "Vậy có tổ chức lễ đầy tháng cho trưởng công chúa không ạ?”

Cô ấy còn chưa nói xong đã bị Cửu công chúa cắt ngang: “Bây giờ Xuyên Thục bốn phía đều là kẻ địch, phu quân không có ở đây, không thích hợp làm linh đình, toàn bộ đợi phu quân về rồi nói sau!”

“Vâng!” Tiểu Ngọc phát hiện Cửu công chúa lại cúi đầu nhìn tấu chương, cô ấy cúi đầu hành lễ: “Thần cáo lui!”

Nhưng Cửu công chúa lại ngẩng đầu lên, nhìn Tiểu Ngọc. rồi nói: “Đừng nói cho Hạ Nhi tỷ tỷ là trẫm đang phê chuẩn tấu chương!”

Kim Phi không ở đây, người có thể quản Cửu công chúa bây giờ, chỉ có Khánh phi và Quan Hạ Nhi.

Hôm qua cô ấy còn một số việc chính trị khẩn cấp chưa giải quyết xong, không dễ gì mới dụ được Khánh phi đi, không muốn gọi thêm Quân Hạ Nhi tới nữa.

Tiếc là lời của Cửu công chúa vừa mới dứt, thì nghe thấy giọng của thị nữ từ cửa: “Hạ Nhi phu nhân!”

Vừa nãy Cửu công chúa còn nghiêm nghị, sắc mặt trong chốc lát đã thay đổi, giống như đứa trẻ lén lút làm điều xấu bị phụ huynh phát hiện, nhanh chóng ra hiệu cho Châu Nhi thu dọn tấu chương.

Nhưng bản tấu thực tế quá nhiều, Châu Nhi mới dọn được. một nửa đã nhìn thấy Quan Hạ Nhi dìu Bắc Thiên Tâm đi vào, phía sau có một thị nữ với gương mặt đầy hoảng hốt.

Tay áo trên người của thị nữ còn bị rách.

Ở Đại Khang người dám xông vào vào phòng ngủ của Cửu công chúa chỉ đếm trên đầu ngón tay, Quan Hạ Nhi là một trong số đó.

Chỉ có điều tính cách của Quan Hạ Nhi yếu đuối, bình thường gặp ai cũng đều cười tít cả mắt, nói chuyện cũng nhẹ nhàng, chưa bao giờ làm chuyện này.

Vừa nãy Quan Hạ Nhi đột ngột xông vào, thị nữ còn muốn cản nên bị Bắc Thiên Tâm đẩy đi.

Thị nữ này chỉ là một thị nữ bình thường, sao có thể chặn được Bắc Thiên Tâm? Cô ấy bị đẩy đến mức lảo đảo, tay áo bị rách khi vướng vào vòng gõ cửa.

Đợi thị nữ đứng vững, Quan Hạ Nhi đã vào phòng rồi.

Châu Nhi nhìn thấy thị nữ muốn giải thích, xua tay tỏ ý bảo cô ấy ra ngoài trước.

"Hạ Nhi phu nhân, bệ hạ, thần có việc bận nên đi trước đây!"

Tiểu Ngọc cũng hành lễ, tránh đi với gương mặt nhẹ nhõm.

Vừa nãy cô ấy còn đang lo lắng, làng Tây Hà lớn như v: lỡ như Quan Hạ Nhi nghe được chuyện của Cửu công chúa rồi †ìm qua đây, thì dù không phải cô ấy nói, e rằng cũng không giải thích rõ được.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2574


Một Quan Hạ Nhi luôn dịu dàng, lúc này lại nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Muội còn nói ta, muội xem muội đang làm cái gì? Tóc của đứa trẻ còn chưa khô, muội đã sai người đưa tấu chương đến tận giường, muội còn cần thân thể này nữa hay không hả?”

"Tỷ tỷ, có chút việc chính trị khẩn cấp mà tối qua ta chưa làm xong, sắp xếp xong là hết rồi."

Cửu công chúa vốn mạnh mẽ, bây giờ lại dè dặt giải thích.

"Việc chính trị gì đó quan trọng hơn cơ thể của muội sao? Quan Hạ Nhi nói.

“Không phải đương gia đã tìm Thiết Thế Hâm giúp muội sao, có việc thì muội bàn giao cho mấy người Thiết Thế Hâm và Tiểu Ngọc không được sao?”

"Tỷ tỷ, có một số chuyện có thể giao cho bọn họ làm, nhưng có một số chuyện cần đích thân muội làm, nếu không †a sẽ sớm trở nên giống phụ hoàng, bị các quan thần che mắt, người dân sắp không sống được nữa mà vẫn cho rằng thiên hạ thái bình."

Cửu công chúa nói: "Tấu chương đưa tới trong tay ta, đều cần đích thân ta xem xét và phê duyệt."

"Ta không hiểu việc chính trị, nhưng ta biết muội mới sinh con xong đã làm việc ngay, cơ thể sẽ bị kiệt sức!", Quan Hạ Nhi cau mày nói.

"Tỷ tỷ nói đúng, Vũ Dương biết sai rồi, Châu Nhi, cất toàn bộ tấu chương đi, ta không xem nữa!"

Cửu công chúa định ngoan ngoãn vâng lời đã, trước tiên phải dụ Quan Hạ Nhi đi rồi nói tiếp.

Tiếc là Quan Hạ Nhi căn bản không mắc lừa, quay mặt về phía Bắc Thiên Tâm, nói: "Thiên Tâm, muội

đi cất hết tất cả tấu chương đi!"

Cửu Công chúa nhìn thấy Bắc Thiên Tâm sắp ra tay, đột nhiên sốt ruột, đưa tay ra giữ chặt tấu chương: "Tỷ tỷ, mấy tấu chương này thật sự rất quan trọng, tỷ để ta xem xong, ta đảm bảo xem xong sẽ đi nghỉ ngơi."

"Tấu chương gì đó quan trọng hơn cơ thể của muội hả?” Quan Hạ Nhi nói, lại ra hiệu với Bắc Thiên Tâm.

"Tỷ tỷ, đây là tấu chương về việc giao lương thực và quần áo mùa đông cho phu quân, cần phải phê duyệt càng sớm càng tốt." Cửu công chúa giải thích: "Tỷ tỷ, tỷ cũng biết hiện tại phía Bắc rất lạnh, phu quân dẫn quân đi chinh chiến ngoài đó, chúng ta không thể giúp gì khác được, nhưng phải cung cấp. lương thực và quần áo mùa đông."

Nghe thấy việc tấu chương có liên quan đến Kim Phi, quan Hạ Nhi trầm mặc.

"Tỷ tỷ, xem tấu chương không phải công việc tay chân, nên sẽ không mệt đâu."

Cửu công chúa thấy vậy việc đánh bắt thời cơ nói: "Ta bảo đảm với tỷ, xem xong mấy cái này ta sẽ không xem nữa!"

Quan Hạ Nhi nghĩ một lúc, ngẩng đầu nhìn về phía Châu Nhi: "Châu Nhi, dọn dẹp phòng bên cạnh một chút, ta sẽ ở cữ với Vũ Dương!"

Kim Phi mặc dù không xây cung điện cho Cửu công chúa, nhưng lại xây một đại viện cho riêng cô ấy, bên cạnh phòng ngủ chính có ba phòng phụ.

Một trong những phòng phụ được làm thư phòng tạm thời, ngoài ra hai phòng còn lại là nơi ở của Châu Nhi và hai thị nữ còn lại của Cửu công chúa.

"Tỷ tỷ, sao tỷ có thể ở phòng phụ được chứ?" Cửu công chúa nghe thấy điều này lại lo lắng hơn.

Nếu để Quan Hạ Nhi sống ở đây, sau này cô ấy đừng hòng nghĩ tới việc phê chuẩn tấu chương.

Nhưng Quan Hạ Nhi vẫn kiên quyết như cũ: "Phòng phụ thì sao, tốt hơn gấp trăm lần căn phòng ở nhà mà mẹ đẻ ta từng sống!"

Nói xong cô cũng không đợi Cửu công chúa phản đối, nói thẳng với Bắc Thiên Tâm: "Thiên Tâm, bảo Nhuận Nương bế bé con tới, ta muốn ở đây với Vũ Dương đến đầy tháng rồi về!"

Bắc Thiên Tâm gật đầu, xoay người rời đi.

Châu Nhi nhìn Cửu công chúa với vẻ mặt bối rối, không biết nên làm gì?

Xuất thân hoàng gia, tình yêu gia đình là điều xa xỉ, Khánh. phi luôn bận rộn với việc cung đấu, bận cố gắng làm hài lòng Trần Cát, bận giúp đỡ nhà họ Khánh, ít quan tâm đến cô ấy.

Trần Cát mặc dù thích Cửu công chúa, nhưng hoàng tử công chúa tổng cộng có vài chục, Cửu công chúa chỉ là một trong số đó mà thôi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2575


Kể từ ngày đó, Quan Hạ Nhi sống trong viện của Cửu công chúa, Nhuận Nương cũng chuyển đến giúp họ nấu ăn.

Cửu công chúa xuất thân hoàng tộc, quy củ nghiêm khắc, trừ việc thỉnh thoảng đến Khánh phủ ngủ cùng Khánh Mộ Lam lúc nhỏ ra, cô ấy hầu như từ trước đến nay đều không sống chung phòng với bất kỳ ai khác.

Khi Quan Hạ Nhi mới chuyển vào, cô ấy vẫn không quen lảm, nhưng sau khi sống hai ngày, lại phát hiện Quan Hạ Nhi ngoài việc nhắc nhở cô ấy nghỉ ngơi ra thì không hề can thiệp vào cuộc sống của cô ấy, Cửu công chúa cũng dần dần quen với việc này.

Điều quan trọng nhất là Quan Hạ Nhi cho phép cô ấy mỗi ngày phê duyệt tấu sớ 2 giờ.

Ngày thứ ba Quan Hạ Nhi sống ở viện Cửu công chúa, nhóm quân thứ nhất của quân Phạm Gia đã đến bến tàu Kim Xuyên.

Nhưng Phạm Hải Châu lại không đến bái kiến Cửu công chúa, mà thuận theo sông Gia Lăng tiếp tục tiến lên phía bắc.

Để đưa theo nhiều người hơn, Phạm Hải Châu giống như Kim Phi lúc đầu, đã làm cho boong tàu Trấn Viễn số 2 chật kín người.

Tàu Trấn Viễn số 2 đi ngược dòng dọc theo sông Gia Lăng, dừng tạm ở một bến tàu nằm ở thượng du.

Bến tàu này đã đến thượng du của sông Gia Lăng, lại tiếp tục đi về phía trước, mặt nước vừa hẹp vừa nông, tàu Trấn Viễn số 2 nếu đi không cẩn thận sẽ rất dễ mắc cạn.

Tuyến đường này là tuyến đường chính ban đầu mà thương hội Kim Xuyên dùng để vận chuyển hàng hóa lên phía Bắc, vì vậy Đường Tiểu Bắc đã xây dựng một số nhà kho ở bên cạnh bến tàu, để vận chuyển hàng hóa đến đất Tần và Đảng Hạng.

Bây giờ tuyến đường này lại trở thành tuyến đường chính để quân Thục tiến vào nước Tần, kho hàng của thương hội cũng trở thành trạm trung chuyển của quân Thục và lương thảo.

Mấy ngày trước, Hàn Phong cùng với nhân viên hộ tống đã từ Giang Nam trở về, cũng là ở chỗ này lên bờ, sau đó sửa soạn 1 đêm, rồi gấp rút lên đường, đi bộ đến Đại Tản Quan.

Sau khi quân Phạm Gia đến đây, đến sửa soạn cũng không, chỉ ăn một bữa cơm rồi rời đi luôn, muốn nhanh chóng đuổi kịp Hàn Phong.

Trấn Viễn số 2 hiện nay là tàu vận chuyển chủ lực binh lính quân Thục, khi Phạm tướng quân lên bờ, nồi hơi của Trấn Viễn số 2 đều chưa tắt, sau khi bổ sung than xong lập tức. quay lại, thuận theo dòng sông mà đi tiếp kéo theo đợt quân thứ hai của quân Phạm Gia.

Khi Phạm Hải Châu mang theo quân Phạm Gia nhanh chóng đến Đại Tản Quan, người canh giữ Đại Tản Quan lại nói với anh ta rằng, Hàn Phong cùng với nhân viên hộ tống đã xuất phát, đi xuyên qua khu rừng già nẵãm sâu bên trong ở vùng núi Tây Bắc, vượt qua trạm kiểm soát Tân vương, đi Hi Châu tìm Kim Phi rồi.

Phạm Hải Châu đã từ bỏ rất nhiều chỉ vì để lập công, anh. †a cũng rất muốn đi thẳng kênh Hoàng Đồng sát cánh cùng với Kim Phi, nhưng Hàn Phong dám đi nhưng Phạm Hải Châu lại không dám, chỉ đành tuân theo mệnh lệnh của Cửu công chúa đợi ở Đại Tản Quan, chuẩn bị đợi đội quân khác của quân Phạm Gia và binh lính Xuyên Thục mới đang nhanh chóng đến đây.

Tại Kênh Hoàng Đồng,

Kim Phi vẫn không biết Xuyên Thục gần đây lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, y vẫn đang suy nghĩ làm thế nào để hoàn thiện khinh khí cầu, tiêu diệt chim ưng của quân Tân Vương, từ đó nâng cao sĩ khí.

Vì để bắn trúng mục tiêu nhiều nhất có thể, Kim Phi đã cùng với Hầu Tử và một số người thợ khác bận rộn nhiều ngày. ở trong mỏ.

Ngay khi Kim Phi định phát động tấn công thì Thiết Chùy đến báo cáo răng, Hàn Phong đang dẫn 1 đội nhân viên hộ tống tới.

Lúc này, những gì có thể cải tiến cơ bản cũng đã hoàn thiện hết rồi, khi biết Hàn Phong đến, Kim Phi rời khỏi mỏ, trở về phòng chỉ huy chiến đấu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2576


“Trách nhiệm của ngươi và Lương ca, sau khi trận chiến kết thúc, tất nhiên sẽ bị nghiêm trị theo Quân Pháp Đường.” Kim Phi nói: “Khi về viết một bản báo cáo giao cho Quân Pháp Đường”.

Kim Phi hiểu rất rõ, bất cứ một tổ chức nào muốn đi được xa, thì đều cần có quy tắc.

Nếu mọi phần thưởng và hình phạt đều dựa theo ý của người lãnh đạo, tổ chức như vậy có thể sẽ phát triển rất nhanh, nhưng tuyệt đối không thể đi xa được khi xuất hiện các vấn đề hỗn loạn trong việc quản lý.

Quân Pháp Đường chính là nơi mà những quy tắc y lập ra cho những nhân viên hộ tống và quân Thục.

Lần trước Trương Lương thỉnh tội, Kim Phi cũng không trực tiếp xử phạt, mà yêu cầu Trương Lương viết báo cáo nộp. cho Quân Pháp Đường.

Điều này không chỉ bớt việc mà còn công bằng.

“Vâng”, Hàn Phong trước khi thỉnh tội cũng đã biết trước kết quả này, vừa nãy chẳng qua là làm cho có lệ, để bày tỏ thái độ mà thôi.

“Lão Hàn, ngươi từ làng đến đây sao?” Kim Phi hỏi.

“Đúng vậy,' Hàn Phong gật đầu nói. “Trong làng thế nào? Vũ Dương và Hạ Nhi sinh chưa?”

“Trong làng hiện tại rất tốt, khi ta đi, bệ hạ và Hạ Nhi phu nhân vẫn chưa sinh” Hàn Phong đáp.

Vừa nãy Trương Lương cũng nói rồi, Hàn Phong biết mình nên nói thế nào.

Sau khi nói xong, anh ta còn cố ý chuyển đề tài: “Có điều khi ta đi, có gặp Ngụy tiên sinh một lần, Ngụy tiên sinh nói bệ hạ và Hạ Nhi phu nhân cũng sắp sinh rồi, nói không chừng người báo tin vui cũng đang trên đường tới đây đấy.”

Kim Phi nghe vậy, lực chú ý quả nhiên bị chuyển dời, ngoảnh đầu nhìn về phía Xuyên Thục.

Trong hai kiếp, Kim Phi đây là lần đầu tiên được làm cha, nghĩ đến việc Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi sắp sinh, đứa con trong bụng Bắc Thiên Tâm đang lớn lên từng ngày, Kim Phi không khỏi bắt đầu nhớ đến làng Tây Hà

Tuy nhiên với tư cách là thống soái, Kim Phi rất nhanh lấy. lại tinh thần, tiếp tục hỏi: “Bình Giang và Ngu Sơn như thế nào?”

"Mọi chuyện đều ổn, mọi người rất đoàn kết, Phạm Hải Châu chủ động xin lệnh bệ hạ, dẫn quân Phạm Gia đến đất Tần để tiếp viện cho ngài." Hàn Phong đáp.

"Làm càn!" Kim Phi khẽ cau mày: "Phạm Hải Châu cùng quân Phạm Gia rời đi, Ngô vương tấn công Bình Giang và Ngu Sơn thì phải làm sao?"

"Ngài yên tâm, người dân Bình Giang và Ngu Sơn đã tự phát liên kết lại với nhau..."

Hàn Phong giải thích tình hình Bình Giang cho Kim Phi.

Kim Phi nghe được lời này, trong lòng vừa lo lắng lại vừa vui mừng

Điều lo lắng là chỉ dựa vào vào người dân và nhân viên hộ tống ở lại, quân Phạm Gia không thể bảo vệ được Bình Giang và Ngu Sơn, may thay, người dân Bình Giang và Ngu Sơn sẵn sàng chủ động giúp đỡ thủ thành, điều này cho thấy rằng đối sách đánh vào cường hào và chia đất đai là đúng đắn và khả thi.

Dù lo lắng hay vui mừng, Kim Phi biết răng nếu Cửu công chúa đã ban thánh chỉ, chuyện này đã được định trước, nói thêm nữa cũng vô ích, nên y cũng không hỏi thêm nữa mà hỏi những chuyện khác cùng với việc Hàn Phong sắp xếp chuyện tiếp theo.

Hàn Phong hiện tại rất thông thạo việc kinh doanh, trên đường cũng đã nghĩ ra kế hoạch, Kim Phi hỏi, anh ta đều có thể lưu loát trả lời.

Kim Phi hỏi một số tình hình khác, sau đó sắp xếp cho. Hàn Phong đi nghỉ ngơi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2577


Lúc mấy người Kim Phi, Trương Lương, Khánh Mộ Lam đang thảo luận trong phòng chỉ huy thì Hầu Tử cùng lính trinh sát chạy đến.

"Tiên sinh, hỷ sự! Đại hỷ sự!"

Hầu Tử vừa bước vào đã không khỏi hét lên: "Bệ hạ và phu nhân Hạ Nhi đã sinh rồi!"

Người trinh sát đưa thư cũng nhanh chóng lấy trong tay ra một xấp thư đặt lên bàn, sau đó cầm ba lá thư phía trên lên bằng cả hai tay đưa cho Kim Phi: “Tiên sinh, đây là thư của. ngài."

Bên dưới thư của Kim Phi là thư của Khánh Mộ Lam, nhưng cô ấy không có thời gian để đọc, cô ấy nhìn chăm chäm vào người trinh sát và hỏi: "Bệ hạ sinh con trai hay con gái?"

"Con gái, lính trinh sát trả lời.

Khánh Mộ Lam hơi thất vọng, sau đó hỏi: "Phu nhân Hạ Nhi thì sao?"

"Cũng là con gái!"

"Cũng là con gái ư?" Khánh Mộ Lam sửng sốt một chút, tâm trạng phức tạp.

Nội tâm của mấy người Trương Lương, Tả Phi Phi cũng. như vậy.

Theo quan niệm của họ, con gái cuối cùng sẽ lấy chồng, nên con trai mới là người nói dỗi.

Bọn họ đều hy vọng Kim Phi sẽ có người nối nghiệp, như vậy Đại Khang mới mới có thể ổn định trở lại.

Nhưng ai ngờ được trời không chiều lòng người. Kim Phi kiếp trước được giáo dục rằng nam nữ không quan trọng, có chút áy náy hỏi: "Vũ Dương và Hạ Nhi sinh nở có thuận lợi không?”

So với chuyện con trai hay con gái, Kim Phi càng quan tâm đến vấn đề này hơn.

Thật ra, trước khi đến Hi Châu, Kim Phi đã đoán được mình có thể không quay lại kịp lúc con của Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi chào đời, nhưng không còn cách nào khác. Dù là để ổn định tinh thần quân đội hay chỉ huy trên chiến trường, Kim Phi vẫn phải đến Hi Châu một chuyến.

"Nghe Tiểu Ngọc cô nương nói mọi việc diễn ra rất thuận lợi, Ngụy tiên sinh còn chưa kịp ra tay."

Lính trinh sát đáp: "Nghe nói bệ hạ sáng hôm sau đã đưa tấu chương vào phòng để bắt đầu phê chuẩn. Hạ Nhi phu nhân cũng đã chuyển đến ở cùng bệ hại"

"Vũ Dương cũng thật càn quấy, vừa mới sinh con ngày hôm sau đã bắt đầu làm việc!"

Kim Phi cau mày, nhưng tảng đá trong lòng cũng xem như đã được buông xuống.

Cửu công chúa vẫn có thể làm việc, điều này chứng tỏ cô ấy quả thực đang hồi phục rất tốt.

Sau khi xác nhận hai người đều không có gì nguy hiểm, Kim Phi cúi đầu bắt đầu mở thư ra.

Bức thư đầu tiên là của Cửu công chúa, nội dung tương tự như những bức thư trước, ngoại trừ nói thêm vài điều về đứa trẻ để Kim Phi không phải lo lắng.

Bức thư thứ hai do Quan Hạ Nhi viết.

Đây cũng là lần đầu tiên Quan Hạ Nhi đích thân viết thư cho Kim Phi.

Quan Hạ Nhi trước đây không biết chữ, sau khi Kim Phi lập ra ban xóa nạn mù chữ cô mới học chữ, chữ viết của cô có chút ngây ngô, nhưng vô cùng thanh tú, nhìn một cái đã biết cô thường xuyên luyện tập.

Thư của Quan Hạ Nhi dài hơn Cửu công chúa rất nhiều, cũng không có nội dung gì quan trọng, chỉ là một số chuyện trong nhà, còn dặn dò Kim Phi đừng lo chuyện ở nhà, vô cùng chân thành và ấm áp, giống như con người Quan Hạ Nhi.

Cuối thư, Quan Hạ Nhi nói muốn Kim Phi đặt tên cho đứa bé, đồng thời nhắc nhở Kim Phi cũng đừng quên đặt tên cho con của Cửu công chúa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2578


Gần đây y bận hành quân và chiến đấu, quả thực đã quên mất chuyện của học viện sư phạm.

Tính toán một chút, hẳn là trường học viện đã được nghỉ, nay Phương Linh Quân viết thư, có lẽ là để hỏi về việc an bài cho năm sau.

Mở phong thư ra, quả nhiên đúng như những gì Kim Phi nghĩ.

Kim Phi cũng không phải kẻ ngốc, Phương Linh Quân cho lá thư vào trong phong bì của Tiểu Ngư rồi gửi đi, hiển nhiên là lo lắng Cửu công chúa không đồng ý phổ cập giáo dục, vì thế tránh mặt Cửu công chúa, đến xin chỉ thị của Kim Phi.

Kim Phi suy nghĩ một chút, đi tới bên cạnh bàn, trước tiên trả lời thư của Quan Hạ Nhi.

Từ thư của Quan Hạ Nhi, Kim Phi đoán cô không biết hoàn cảnh khó khăn hiện tại của y nên Kim Phi không nói gì mà chỉ tập trung nói về sự hùng vĩ của ngọn núi phía Tây Bắc và một số chuyện thú vị trong lúc hành quân.

Y vốn đã cảm thấy áy náy vì đã bỏ lỡ thời điểm con của Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi chào đời, nên Kim Phi không đề tên đứa trẻ trong thư mà đợi đến khi gặp mắt mới đặt tên cho đứa trẻ.

Viết xong thư cho Quan Hạ Nhi, Kim Phi lại trả lời thư của Cửu công chúa.

Lúc trước trả lời thư của Cửu công chúa, những điều cần nói cũng đã nói rồi, Cửu công chúa không thích nói chuyện trong nhà, cho nên hồi đáp Cửu công chúa cũng không dài lắm.

Cuối cùng, Kim Phi viết thư cho Phương Linh Quân. Kế hoạch trăm năm, giáo dục làm gốc.

Nếu muốn thay đổi hoàn toàn thế giới này, không thể chỉ dựa vào một mình Kim Phi.

Trong thư gửi Cửu công chúa, Kim Phi không đề cập đến thư của Phương Linh Quân mà bảo cô ấy hãy hợp tác với Phương Linh Quân để vượt qua khó khăn, trước tiên thực hiện giáo dục bắt buộc ở Quảng Nguyên.

Sau đó lại viết thư cho Phương Linh Quân, nhắc nhở một số nhiệm vụ cụ thể, lại bảo ông ta có khó khăn gì thì hãy đến gặp Quan Hạ Nhi trước, nếu Quan Hạ Nhi không giải quyết được thì mới đến gặp Cửu công chúa.

Kim Phi viết ám hiệu vào mặt sau bức thư của Cửu công chúa, viết người nhận thư, sau đó đưa bức thư cho Tả Phi Phi.

Bức thư của y hiện tại được xem là văn kiện cơ mật, không chỉ phải được niêm phong bằng sáp mà còn phải để lại một con dấu riêng trên sáp.

Sau khi đến đây, tất cả những việc này đều do Tả Phi Phi làm.

"Hầu Tử, hãy cho người gửi những phong thư này đi càng sớm càng tốt."

Kim Phi nhìn về phía Hầu Tử. Chớp mắt một cái là sang năm mới rồi, nếu không bắt đầu hành động, việc khai giảng vào mùa xuân năm sau sợ là sẽ bị trì hoãn.

Nếu như Kim Phi có ở Kim Xuyên, hẳn là có rất nhiều việc đã được hoàn thành.

Tuy nhiên, Kim Phi đã sắp xếp cho đội Chung Minh tìm những nơi thích hợp để tổ chức lớp học, giáo viên cũng đã được huấn luyện, bây giờ việc cần làm chỉ là giao tài liệu giảng dạy đến từng nơi.

Hiện tại, những người đưa thư của nhật báo Kim Xuyên sớm đã được phân bố khắp Xuyên Thục. Việc giao sách không khó, lúc giao báo người đưa thư cũng có thể tiện tay mang theo.

Sau đó một năm lại để cho nhật báo Kim Xuyên đưa ra thông báo, nói một chút về giáo dục phổ cập bắt buộc là được.

Tả Phi Phi niêm phong phong thư bằng sáp rồi đưa cho. Hầu Tử.

"Tiên sinh, chờ mấy người Lương huynh viết xong thư, ta sẽ lập tức sắp xếp các huynh đệ đưa trở về."

Hầu Tử nhận lấy phong thư trả lời.

"Được,' Kim Phi gật đầu, nói tiếp: "Còn nữa, gần đây phái thêm huynh đệ đi thăm dò đường đi, mau chống quét sạch chim ưng ở núi Ô Đầu, chúng ta không thể tiếp tục bị mắc kẹt ở đây."

Cửu công chúa đoán không sai, khi biết y có con, Kim Phi dù có kiềm chế đến đâu cũng không khỏi cảm kích động, có chút nhớ nhà.

Suy cho cùng trải qua hai kiếp, đây là lần đầu tiên y có con.

Hầu Tử vẫn luôn chờ đợi để giết chim ưng của quân Tần Vương, nhưng Kim Phi lại muốn một lần tóm gọn nên vẫn chưa ra tay.

Đợi lâu như vậy, cuối cùng Kim Phi cũng ra tay.

Nếu không phải còn có Trương Lương đứng bên cạnh, Hầu Tử nhất định sẽ nhảy dựng lên.

“Tiên sinh ngài yên tâm đi, ta chỉ đợi câu này của ngài thôi."
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2579


Trong đêm đen tối tăm, hai lính trinh sát cẩn thận di chuyển dọc theo khe núi.

Cả hai người đều mặc đồ đen ngụy trang di chuyển với tốc độ rất chậm rãi, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Cứ như thế mà cẩn thận bước đi trong gió lạnh suốt đêm, mãi đến rạng sáng mới trở lại phòng tuyến của quân Thục.

Hầu Tử không ngủ, vẫn cứ đợi trong hầm mỏ ở tiền tuyến cùng với Trần Phượng Chí.

Nhìn thấy hai người, Hầu Tử vội hỏi: “Thạch Đầu, Xuyên Tử thế nào rồi? Đã thăm dò rõ chưa?"

Theo kế hoạch của Kim Phi, trận oanh tạc này không chỉ phải g**t ch*t Hải Đông Thanh, mà sau khi g**t ch*t Hải Đông Thanh thì tốt nhất lập tức cho một đội bay đến núi Ô Đầu để oanh tạc kẻ địch nhiều nhất có thể.

Máy hơi nước sử dụng trên phi thuyền tuy là loại máy nhỏ đã cải tiến nhưng vẫn rất nặng, cộng với sự có mặt của Hải Đông Thanh, trong kho của quân Thục ở kênh Hoàng Đồng chỉ có hai máy hơi nước, các bộ phận cũng chỉ đủ để lắp ráp một chiếc.

Thế nên việc thực hiện kế hoạch oanh tạc này chỉ có thể hoàn thành bằng số lượng lớn khinh khí cầu với chỉ phí thấp hơn.

Khinh khí cầu bay nhờ vào sức gió, trước khi khởi hành, khinh khí cầu và các thiết bị liên quan phải được đưa theo chiều gió.

Vả lại sau khi cho nổ tung Hải Đông Thanh, nhân viên hộ tống trên khinh khí cầu nhất định phải nhảy dù xuống.

Bây giờ con đường núi giữa kênh Hoàng Đồng và núi Ô Đầu đầy rãy quân mật thám của kẻ địch, những nhân viên hộ tống nhảy dù phải tránh né bọn họ mới có cơ hội sống sót.

Hai trinh sát vừa trở về có nhiệm vụ đi tra xét hành động của mật thám bên địch.

"Báo cáo đại đội trưởng, chúng ta đã thăm dò rõ ràng!"

Một lính trinh sát đi tới bên cạnh bản đồ vẽ tay, cầm bút chì bắt đầu đánh dấu số lượng mật thám cùng phương thức luân phiên của từng nơi.

Để tìm rõ những thứ này, hai người họ đã bò trong đống đổ nát suốt hai ngày hai đêm.

Sau khi hai lính trinh sát này rời đi, bốn đội lính trinh sát trước sau đã quay trở lại.

Trong bữa cơm sáng, Hầu Tử dẫn theo lính trinh sát tìm hiểu tình báo đến phòng chỉ huy tác chiến, mãi đến nửa buổi sáng mới rời đi.

Giữa trưa, kế hoạch chính thức bắt đầu.

Tại một chỗ khuất trên sườn đồi ở trận địa phía nam kênh Hoàng Đồng, có ba lính trinh sát đứng thẳng trước mặt Kim Phi.

“Ba người các ngươi bảo trọng!” Kim Phi chủ động chào ba lính trinh sát.

Trương Lương, Tả Phi Phi và các cấp cao khác của quân Thục cũng chào theo.

Ba trinh sát đáp lại bằng một kiểu chào của quân đội, mỉm cười với Kim Phi rồi quay người rời đi không chút do dự.

Kim Phi không khỏi cắn môi một cái khi nhìn bóng lưng của ba người.

Nhiệm vụ lần này do ba trinh lính sát đây đi thực hiện là vô cùng nguy hiểm, bất kể thành công hay thất bại đều là chín phần chết một phần sống.

Nếu là trước đây Kim Phi hẳn sẽ từ chối nhiệm vụ chủ động đưa người của mình đi chịu chết, nhưng sự xuất hiện của Hải Đông Thanh đã thay đổi rất nhiều kế hoạch của Kim Phi và cũng thay đổi suy nghĩ của y.

Trải qua những trận chiến ở thành Du Quan đã khiến Kim Phi trưởng thành lên rất nhiều, đồng thời cũng khiến y thực sự hiểu rằng sự hy sinh là điều không thể tránh khỏi trong chiến tranh!
 
Back
Top Dưới