Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1420


Dân chúng nghe nói Kim Phi có chuyện gấp, cũng không quấy rầy mà vội vàng nhường đường.

Đại Lưu vội vàng chỉ huy hai cận vệ mở đường ở phía trước.

Càng đi về làng càng nhiều người dân. Cuối cùng Kim Phi cũng biết vì sao Tiểu Ngọc lại dùng bồ câu đưa thư chứ không phải sai người đến núi Thiết Quán truyền tin rồi

Dân chúng gần như chặn đầy đường, sai người đến núi Thiết Quán có lẽ phải đến trưa.

Về đến làng, dân càng nhiều, sân đập lúa ở cửa làng kín mít.

Đại Lưu cố gắng lầm mới tách đám người ra để đưa Kim Phi vào làng,

Tiểu Ngọc đưa ba trưởng làng đến nghênh đón.

“Phi ca cuối cùng huynh cũng về rồi, xem xem có tưng bừng không này!"

Trưởng làng nhìn cửa làng náo nhiệt, kích động đến rung cả râu

Trước kia làng Tây Hà luôn bị người ta bắt nạt, thổ phỉ núi Thiết Quán đến thu lương thực, làng Tây Hà luôn phải nộp nhiều hơn làng khác một chút.

Bây giờ làng Tây Hà trở thành làng có tiếng nhất của Kim Xuyên, mỗi ngày còn náo nhiệt hơn cả huyện phủ.

Trưởng làng như ông ấy còn oai hơn trưởng trấn.

Khung cảnh hôm nay là điều mà trước đây ông ấy chưa từng dám nghĩ tới.

“Cha, cha đừng quan tâm náo nhiệt hay không nữa, nhiều người như vậy, nhỡ gây ra chuyện gì, xem cha còn cười được không!”

Tiểu Ngọc và trưởng làng trái ngược nhau, lúc này mặt đầy lo lảng,

“Tiểu Ngọc lo lắng cũng có lý”

Kim Phi gật đầu: “Bảo Lương ca gọi người đến duy trì trật tự, không được để xảy ra chuyện”

“Lương ca đã gọi nhân viên hộ tống đến đây hết rồi”

Tiểu Ngọc bất lực nói: “Nhưng nhiều người đến quá, bây: giờ người đến toàn ở gần, đợi tới trưa chiều, không biết còn có. bao nhiêu nữa”

“Phía sau vẫn còn người ư?” Kim Phi hỏi.

“Còn” Tiểu Ngọc gật đầu: “Ban nãy ta nhận được tin, rất nhiều người dân khắp cả huyện đều tới chỗ chúng ta”

“Có thể sai người đi khuyên họ, nói răng ta nhận tấm lòng của họ, bảo mọi người đừng tới nữa được không? Trời lạnh rồi còn xa như vậy, đừng để bị cóng” Kim Phi nói

“Khuyên rồi nhưng vô dụng, mọi người đều nói tiên sinh mở nhà xưởng nên năm nay mới không chết đói, muốn đến chúc Tết huynh”

Tiểu Ngọc bất lực nói

“Dân chúng chân chất làm sao!”

Kim Phi cảm thán một câu, đôi mắt hơi ươn ướt.

Thật ra trong lòng y thật sự không thấy bản thân đã làm được gì

Mở nhà xưởng cũng vì kiếm tiền

Dân chúng kiếm tiền ở nhà xưởng cũng tạo ra giá trị lớn hơn tiền cho Kim Phi

Theo cách nói của kiếp trước, y là tư bản, bòn rút giá trị thăng dư của công nhân mà sống.

Nhưng dân chúng Đại Khang quá chất phác, trước kia cũng sống khố quá nên có người tốt với họ một chứt họ bèn ghi nhớ.

Uống nước nhớ nguồn, ăn cám trả vàng luôn là một trong những truyền thống của con cháu Viêm Hoàng.

Ăn uống cần kiệm, tích trữ lương thực mà lại đến tặng quà cho Kim Phi

Điều này khiến trong lòng Kim Phi thấy bùi ngùi, thậm chí muốn bàn với Đường Tiểu Bắc tăng lương cho công nhân một chút.

Nhưng y ngay lập tức gạt đi suy nghĩ này.

Vì Chu Trần Thị - mẹ của Chu Linh Lung nói đúng, làm ăn phải kiếm được tiền mới lâu dài.

Nếu nhà xưởng không có lợi nhuận thì không thể tồn tại.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1421


Kim Phi dặn dò.

Mấy ngày Tết này, xưởng dệt nghỉ, nhà ăn cũng nghỉ.

“Thông báo rồi, đám người Tam thúc đều đi rồi” Tiếu Ngọc. đáp.

“Vậy thì tốt” Kim Phi hài lòng gật đầu. Tiểu Ngọc làm việc ngày càng thành thạo, y chưa quay về, cô ấy không chỉ sắp xếp Trương Lương sai người tới duy trì trật tự, còn thu xếp ốn thỏa phía nhà ăn,

“Hạ Nhi, nàng đưa người đến kho lấy mấy giỏ tiền đồng, phát cho mỗi người ba đồng coi như lì xì”

Kim Phi lại nhìn Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc: “Tiểu

Bảc, muội đi giúp Hạ Nhi”

“Được!”

Quan Hạ Nhi và Đường Tiếu Bắc nhanh chóng đưa người chạy đến kho sau núi.

Kim Phi cũng không quay về mà đi tới cổng làng chờ đợi.

Đợi Quan Hạ Nhi đưa người xách tiền đồng đến, Kim Phi sai người bày mấy chiếc bàn trước cống làng, sau mỗi chiếc bàn đặt một giỏ tiền đồng.

Đúng lúc nhà ăn cũng sai người đến báo bánh bao hấp xong rồi, Kim Phi sai người đưa bánh bao đến.

Công tác chuẩn bị kết thúc, Kim Phi đứng lên bục gỗ trước cổng làng.

Leng keng!

Đại Lưu ra sức gõ vào chiêng đồng, sân đập lúa ðn ào đần đần yên tĩnh.

Dân chúng lần lượt quay đầu nhìn về phía Kim Phi đang đứng trên bục gỗ.

“Bà con, năm mới vui vẻ!”

Trước tiên Kim Phi chúc Tết mọi người, sau đó cầm kèn. sắt hô: “Cảm ơn mọi người đã tới chúc Tết ta, tiểu sinh cảm kích không thôi, nhưng người quá đông, ta không khách khí với mọi người nữa, ta nhận tấm lòng của mọi người, quà thì cứ giao cho huynh đệ sau bàn là được."

"Trước khi người dân đến, họ chỉ muốn thấy Kim Phi, tận tay tặng quả cho y.

Nhưng đến rồi mới phát hiện quá nhiều người đến, Kim Phi không thể tiếp đãi từng người được.

Tuy người dân hơi hụt hãng nhưng họ không gây sự, lần lượt cầm giỏ đi tới bên bàn.

Nhưng điều khiến họ bất ngờ là sau khi Kim Phi xuống khỏi bục gỗ lại không hề về làng mà đến sau bàn, chắp tay chúc mừng dân chúng đến tặng quà

Sau mỗi bàn đều có ba nhân viên hộ tống đứng đó, một người nhận quà, một người phát tiền đông, một người phát bánh bao.

Mỗi người ba đồng tiền, hai cái bánh bao

"Tiên sinh, như thế này sao được?”

Một ông cụ đi trước thấy nhân viên hộ tống sắp phát tiền vội xua tay.

Dân chúng sống khổ, đa số quà đều là bột mỹ thô, bánh bao, cùng lắm là thêm mấy quả trứng gà.

Mà quà của Kim Phi còn đất hơn quà họ tặng.

“Ông ơi, tấm lòng của mọi người ta nhận h:

Kim Phi nhận lấy giỏ trong tay ông cụ, lấy bột my, bánh bao trong giỏ ra rồi đặt tiền đồng và bánh bao vào: “Đây là tấm lòng của ta, ông không nhận không được.”

Nói xong, y không cho giải thích dúi giỏ vào tay ông cụ.

Ông cụ còn muốn nói, nhưng người dân phía sau đã đẩy ông ra

Ông cụ bất lực, đành cầm giỏ vái chào Kim Phi rồi quay người đi

Ngày hôm nay, Kim Phi bận bịu ở cổng làng đến giữa chiều mới xong.

Quà nhận được chất nửa kho, phát mười mấy giỏ tiền đồng,

Đầu bếp trong nhà ăn của xưởng dệt cũng quên mất mình đã hấp bao nhiêu cái bánh bao, chỉ biết bản thân không có giây nào nghỉ ngơi, cứ nhào bột liền tay.

Cho dù bận như vậy cũng không kịp, sau đó Trương Lương bắc chiếc nồi lớn của quân Trấn Viễn ra, tìm chục nhân viên hộ tống đến giúp nhào bột mới bắt kịp tốc độ cung cấp bánh bao. cho cổng làng.

Cũng may làng Tây Hà có xưởng dệt, lương thực chuẩn bị đầy đủ, nếu không thì thật sự không có nhiều lương thực vậy.

Cứ bận đến nửa chiều, cuối cùng cũng không có thêm người dân nào đến.

Giữa sân đập lúa, Lưu Thiết đang chỉ đạo đội đánh hổ dựng sân khấu

Sau khi tối, xung quanh sân đập lúa có đốt một vòng lửa Trại.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1422


Bận rộn cả một ngày, Kim Phi mệt đến mức sắp đứng không vững, nhưng y vẫn đưa Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc. đi xem kịch cùng dân làng rồi mới về.

Vi đây là năm mới đầu tiên y đến Đại Khang.

Kim Phi nghĩ thu hoạch lớn nhất của mình không phải là mở được bao nhiêu nhà xưởng, kiếm được bao nhiêu tiền mà là người dân đến chúc tết ngày hôm nay.

Có được sự che chở của người dân, cho dù y làm gì thì vẫn có sự tự tin.

Nửa tháng sau Tết, Kim Phi đưa Quan Hạ Nhi, Đường Tiếu Bắc và đoàn ca múa Kim Xuyên đến thăm các nhà xưởng ở Kim Xuyên, xem như là chúc mừng năm mới cho công nhân, cũng tiện thể xem thử tình hình phát triển của mỗi nhà xưởng.

Các tố chức dưới tay Kim Phi đều ở giai đoạn thời kỳ đầu thành lập, chính là lúc mọi người đồng lòng nhất

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Cho dù là nhân viên hộ tống, quân Trấn Viễn hay các nhà xưởng, về cơ bản không có tranh đấu công khai và bí mật hỗn loạn, mọi người ai cũng sợ những ngày tốt đẹp khó có được lại cách xa mình nên đều không ngừng tiến về phía trước.

Kim Phi thông báo các nhà xưởng được nghỉ mười ngày Tết, kết quả mới mùng hai Tết mà hầu hết các nhà xưởng đều đã làm việc trở lại

Mỗi khi đến một nơi, Kim Phi đều cảm nhận được sự náo nhiệt

Ngay cả Hắc Thủy Câu bắt nhốt thổ phỉ cũng như thế.

Cách đây một tháng, ban đêm có một tên thố phi phát hiện có hỏa hoạn, đồng thời chủ động dập lửa, không để lửa lan sang khu vực nhà tập thể.

Sau khi biết được chuyện này, Tiểu Ngọc đã yêu cầu đại đội trưởng nhân viên hộ tống chịu trách nhiệm canh gác Hắc Thủy Câu tổ chức một cuộc họp đặc biệt để khen ngợi tên thổ phỉ này, không chỉ khen thưởng cho tên thổ phỉ ba lạng bạc mà còn tuyên bố trước công chúng rắng hản đã đủ công đ**m, ngày hôm đó thả tự do cho thố phí,

Thổ phỉ cầm theo bạc về nhà thăm người nhà, sau đó lại quay lại Häc Thủy Câu muốn tiếp tục đến đây làm việc.

Sau khi xin ý kiến của Tiểu Ngọc, đại đội trưởng bèn đồng ý với yêu cầu của thổ phi

Tên thổ phi này cũng trở thành công nhân quặng than chính thức đầu tiên của Häc Thủy Câu, đãi ngộ tiền lương cũng cao bãng nhân viên hộ tống, mỗi tháng còn có hai ngày nghỉ.

Tên thố phi này lập tức trở thành mục tiêu ngưỡng mộ và phấn đấu của các thổ phi khác.

Trước kia, đám thổ phỉ làm việc ít nhiều cũng có lười biếng, cần nhân viên hộ tống đánh đòn mới có thể tận tâm làm việc, nhưng sau chuyện này, lòng nhiệt huyết với công việc của bọn thổ phỉ lại lên cao chưa từng có.

Tống số lượng đào than của tháng trước cao hơn hai mươi phần trăm so với một tháng trước đó.

Sau khi Tiểu Ngọc xin chỉ thị của Kim Phi thì lập tức tăng công điểm cho rất nhiều người dựa theo biểu hiện của đám thổ phi.

Điều này khiến các thố phi càng thêm phấn chấn, lượng than đá đào được trong khoảng thời gian gần đây tăng lên rất nhiều.

Bây giờ lượng than Kim Phi cần sử dụng khá ít, nhưng y biết khi quy mô công nghiệp ngày càng mở rộng thì nhu cầu sử dụng than sẽ tăng lên.

Thế nên y bảo nhân viên hộ tống dọn dẹp một khe núi ở ngoài thôn, chuyên dùng đế chứa than.

Thật ra không chỉ người dân Kim Xuyên cảm thấy biết ơn Kim Phi, mà những nơi khác ở Xuyên Thục cũng vậy.

Nhờ sự cố gắng của Kim Phi, Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu, Xuyên Thục đã bình an vượt qua thiên tai.

Mặc dù vẫn còn có người chết vì đói và lạnh nhưng số người ít hơn những năm trước.

Tiền trang Kim Xuyên cũng trải dài khắp các nơi ở Xuyên Thục, để lại ấn tượng không thế phai nhòa trong lòng người dân

Chu Trần Thị cũng nhân cơ hội này mua các cửa hàng ở khắp nơi Thục Xuyên, chuẩn bị mở quán rượu Kim Xuyên.

Bà ấy còn chuyên tìm đến Thanh Diên bàn bạc mở rộng đoàn ca múa nhạc.

Thanh Diên cũng đã có ý này từ trước, hai người vừa lúc hợp ý nhau,
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1423


Hết tiền thì có thể kiếm lại, quan trọng nhất là lòng người. Tâm ảnh hưởng trước kia của Kim Phi chỉ giới hạn ở khu vực Kim Xuyên, Quảng Nguyên, nhưng qua đợt cứu trợ lần này, danh tiếng của y đã lan đi khắp Xuyên Thục.

Dưới sự tuyên truyền của đoàn ca múa và tiền trang Kim Xuyên, người dân thường đều biết Kim tiên sinh của Kim Xuyên và Cửu công chúa đã cho họ một con đường sống.

Tết đến, trong nhà của rất nhiều người dân Xuyên Thục đều đặt hai bài vị trường thọ bên cạnh bài vị tố tiên của họ,

Một bài vị là của Kim Phi, một cái khác là của Cửu công. chúa

Bài vị trường thọ là bài vị lập cho người sống, để tỏ lòng biết ơn người nào đó, cầu phúc cho đối phương

Trong lịch sử Đại Khang chưa từng có nhiều người cùng nhau lập bài vị như vậy, là đãi ngộ mà đến cả hoàng đế cũng chưa từng có được.

Biết ơn từ tận đáy lòng nên người dân làm việc sẽ không lười biếng.

Sau khi tiết trời dần trở nên ấm hơn, các nhà xưởng do Kim Phi lập ra lần lượt đi vào giai đoạn hoàn công.

Hoàn công sớm nhất là xưởng dệt ở các nơi

Vi lúc này xưởng dệt không có thiết bị quy mô lớn nên kết cấu rất đơn giản, chỉ cần xây tường ở xung quanh, sau đó thêm. mái nhà là được.

Khi Mãn Thương dẫn người đến lắp ráp gưồng quay tơ hoàn thành thì xưởng dệt đã có thể bắt đầu hoạt động.

Đế cố gắng giải quyết vấn đề việc làm, Kim Phi không nâng cấp máy dệt mà nâng cấp máy dệt hoa văn, phát triển ngành sản xuất,

Sau này xưởng dệt không chỉ cần sợi dệt mà còn cần vải, mở xưởng may.

Không chỉ thế, Kim Phi còn nhờ đoàn ca múa và tiền trang. Kim Xuyên tuyên truyền việc trồng cây gai dầu và nuôi tấm, đồng thời khuyến khích người dân Xuyên Thục trồng dâu và nuôi tắm.

Để xóa tan sự nghỉ ngờ của người dân, Kim Phi còn bảo tiền trang Kim Xuyên ký khế ước với người dân, tiền trang sẽ thu mua cây gai đầu người dân trồng cũng như tơ tăm do người dân thu hoạch.

Giá mua lại cũng cao hơn giá mấy năm trước mười phần trăm.

Hơn nữa trong khế ước chỉ có nội dung ràng buộc tiền trang, không có ràng buộc gì với người dân

Nếu tình hình thị trường năm sau ốn định, giá sợi gai và tơ tấm còn cao hơn giá trong khế ước, người dân cũng có thể bán lại cho những người buôn vải khác.

Thông qua cứu trợ thiên tai, tiền trang Kim Xuyên đã được. người dân tin tưởng, nội dung khế ước lại có lợi cho mình, tin tức vừa được truyền ra đã có rất nhiều người phụ nữ đến ký khế ước.

Sau khi các xưởng dệt ở khắp nơi được đưa vào sử dụng, có thể cung cấp công việc cho rất nhiều phụ nữ ở Xuyên Thục.

Còn đàn ông thì tìm việc đơn giản hơn nhiều.

Cho dù là xây đường dựng cầu hay xây dựng thủy lợi đều là những công trình lớn mất thời gian dài mới hoàn thành.

Dưới sự cố gắng của người dân, các cửa hàng, nhà xưởng trong tay Kim Phi nhanh chóng đi vào giai đoạn phát triển.

Xét thấy sau này sẽ cần nhiều người nhân viên hộ tống hơn, Kim Phi bảo Trương Lương mở rộng quy mô tuyển dụng của tiêu cục Trấn Viễn lần nữa.

Lần này không giới hạn ở huyện Kim Xuyên nữa, mà chiêu mộ các cựu binh đã xuất ngũ ở tất cả huyện phủ của Quảng Nguyên

Để giữ vững lòng trung thành của các nhân viên hộ tống, Kim Phi đề xuất thành lập chức vị văn thư ở tiêu cục.

Gọi là văn thư thực chất là người chỉ đạo hoặc ủy viên chính trị trong bộ đội ở kiếp trước, chuyên phụ trách công tác tư tưởng.

Ngày mười bảy tháng giêng, Kim Phi nhận được thư của Ngụy Đại Đồng, công trình đập Đô Giang đã đi vào giai đoạn quan trọng, mong Kim Phi có thể đến cho ý kiến.

Đập Đô Giang là chuyện mà Kim Phi quan tâm nhất hiện nay, hơn nữa bây giờ quy mô đầu tư của y ở Tây Xuyên đã lớn hơn Kim Xuyên rồi

Trải qua hết tháng giêng ở nhà, Kim Phi lại khởi hành đến Tây Xuyên.

Trước khi đi, Kim Phi gửi một bức thư cho Cửu công chúa, bảo cô ấy cũng đến đập Đô Giang.

Kết quả đến đập Đô Giang rồi mà Kim Phi vẫn không gặp được Cửu công chúa, ngược lại gặp Khánh Mộ Lam.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1424


Mộ Lam, rốt cuộc Vũ Dương đi đâu

Hai mắt Kim Phi nhìn chăm chăm Khánh Mộ Lam.

“Chẳng phải ta vừa nói đó sao, đi Đạt Châu rồi", Khánh Mộ Lam đáp.

Nhưng cô ấy chưa nói hết câu, đã bị Kim Phi ngất lời.

“Đi lúc nào? Tại sao đi Đạt Châu mà không nói với ta một

Giọng Kim Phi trở nên nghiêm trọng: “Mộ Lam, ta muốn nghe sự thật, rốt cuộc Vũ Dương đã đi đâu”.

Lúc Cửu công chúa đi khỏi làng Tây Hà, Kim Phi đã cảm thấy có gì đó không đúng.

Lo lảng Cửu công chúa lén về kinh thành, y còn truyền thư cho tiêu cục, thương hội dọc đường, đế họ đế ý đến đường đi của Cửu công chúa.

Tiêu cục dọc đường gửi tin về, Cửu công chúa quả thật đến Tây Xuyên, giữa đường còn giám sát mấy công trình.

Cuối cùng bên Tây Xuyên cũng đưa tin về, nói Cửu công chúa đã đến Tây Xuyên an toàn.

Lúc này Kim Phi mới yên tâm.

Khoảng thời gian sau đó, Kim Phi cũng gửi thư cho Cửu công chúa mấy lần nên cũng không nghỉ ngờ gì.

Kết quả y đến Tây Xuyên nhưng Cửu công chúa lại không ở đây,

Như thế bảo sao Kim Phi lại không nghĩ ngờ được? “Tiên sinh, Vũ Dương đi Đạt Châu thật rồi”.

Khánh Mộ Lam vẫn kiên quyết nói như thế.

“Mộ Lam, cô nên biết ta muốn chứng thực lời của cô là chuyện rất đơn giản, nhưng ta không muốn làm thế vì ta tin tưởng cô”,

Kim Phi lạnh lùng nói: “Mong cô đừng ép ta đi chứng thực, cứ nói thẳng với ta đi, có phải Vũ Dương về kinh thành rồi không?"

Khánh Mộ Lam cần môi, hai tay níu chặt góc áo.

Cô ấy biết những gì Kim Phi nói là sự thật, bây giờ thương hội, tiền trang Kim Xuyên, tiêu cục đều có mặt khắp Thục Xuyên, muốn xác minh Cửu công chúa có đến Đạt Châu hay

không, Kim Phi chỉ cần hỏi tiều cục ở Đạt Châu là biết ngay.

Do dự một lúc, cô ấy bất lực nói: “Vũ Dương về kinh thành

Nghe thể Kim Phi thở dài.

Lúc nhìn thấy Khánh Mộ Lam, y đã đoán được sẽ có khả năng này.

Chất vấn Khánh Mộ Lam là vì trong lòng y vẫn còn chút hy vọng.

Câu trả lời của Khánh Mộ Lam đã xác nhận suy đoán của.

Chuyện y lo lắng nhất vẫn xảy ra rồi ` ép bản thân mình bình tĩnh lại rồi hỏi: “Cô ấy về khi nào?”

“Ngày thứ hai đến Tây Xuyên đã đi luôn rồi”, Khánh Mô Lam đáp,

“Sao có thể chứ?”, Kim Phi trợn mắt nói: "Lúc Tết, ta còn nói chuyện qua thư với cô ấy mà”.

“Vũ Dương biết ngài sẽ gửi thư đến nên đã viết trước thư hồi đáp trước rồi", Khánh Mộ Lam đáp: “Tin là do ta gửi cho. ngài”

“Hai người..."

Kim Phi giơ tay lên định tát Khánh Mộ Lam, nhưng cuối cùng vẫn không làm, tự cười nhạo mình: “Vũ Dương làm việc quả thực không lọt một khe hở, cô ấy đã đoán được trong thư ta muốn nói gì rồi”

Lúc này Kim Phi có cảm giác thất bại khi bị người khác nhìn thấu tâm tư, bị người ta chơi đùa trong lòng bàn tay.

Cảm giác này khiến y không thoải mái

“Vũ Dương đâu có giỏi như thế?"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1425


Bình thường Cửu công chúa nói chuyện vô cùng mạch lạc, rất ít khi nói lan man nhiều lời

Nhưng trong mấy bức thư y nhận trước đó, có hai bức thư. chỉ nói về chính sự đoạn mở đầu, phía sau lập tức chuyển đề tài, nói đến mấy chuyện vặt vãnh.

Lúc đó Kim Phi còn tưởng quan hệ của Cửu công chúa và mình đã gần như một chút nên nói chuyện cũng tùy ý hơn.

Bây giờ mới biết Cửu công chúa cố ý làm thế:

Lam, sau khi Vũ Dương về kinh có từng gửi thư cho cô chưa?”, Kim Phi hỏi.

“Chưa”, Khánh Mộ Lam lắc đầu.

“Khánh Quốc công gửi thư đến có nhắc đến cô ấy không?” “Cũng không..”, Khánh Mộ Lam lại lắc đầu.

“Chết tiệt!"

Kim Phi đánh một đấm vào cái cây bên cạnh, quay đầu hét lên: “Đại Lưu, gọi Chung Linh Nhi đến đây”

Đại Lưu xoay người chạy đi

“Tiên sinh, ngài đừng lo lăng, lúc đi Vũ Dương đã nói muội ấy sẽ không saơ”.

Thấy Kim Phi lo lảng như thế, Khánh Mộ Lam nhỏ giọng khuyên.

“Cô ấy nói sẽ không sao thì không sao thật à?“ Kim Phi đập vào cây hỏi: “Nếu không có việc gì thì tại sao không gửi thư báo bình an cho cô? Nếu không sao thì tại sao Lạc Lan chưa từng nói chuyện này?” Khánh Mộ Lam mấp máy môi nhưng không nói được gì

Kim Phi cũng ôm đầu tự trách bản thân.

Trước và sau Tết, Lạc Lan đã gửi vài bức thư về từ kinh thành.

Có bảng tổng kết cuối năm do nhân viên hột ống mang về, cũng có tình báo do do bồ câu gửi đến

Nhưng đều không hề nhắc đến Cửu công chúa,

Kinh thành là trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa của Đại Khang, cũng là vòng xoáy quyền lợi của Đại Khang,

Một mệnh lệnh chính trị nào do triều định ban phát đều có khả năng thay đổi cuộc sống của người dân.

Mặc dù Kim Phi không có hứng thú với chính trị nhưng không dám xem thường động tĩnh của kinh thành,

Thế nên kinh thành là một trong những mục tiêu trọng. điểm của đội Chung Minh, Hàn Phong điều đi không ít người tài giỏi trà trộn vào rất nhiều ngành nghề ở kinh thành.

Mặc dù đội Chung Minh mới thành lập trong thời gian ngắn, không thể giám sát ở nhiều nơi, nhưng với tình hình bình thường, đội Chung Minh không thế không biết một chút phong thanh gì về việc lớn như Cửu công chúa trở về kinh thành

Nhưng Kim Phi lại chẳng nhận được tin tức gì:

Chứng tỏ rất có thể Cửu công chúa vừa vào kinh thành đã bị giám sát, không đi lại ở bên ngoài

Thậm chí có khá năng đã gặp nguy hiểm.

“Trước đó sao ta không nghĩ cho kỹ càng nhỉ?” Kim Phi tức giận đấm vào cây một cú.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Trên đường từ quận Mậu Châu về Kim Xuyên, Kim Phi đã thấy Cửu công chúa có gì đó không đúng.

Bình thường cô ấy làm gì cũng đều mạnh mẽ dứt khoát, nhưng lần đó trở về Cửu công chúa lại trở nên cực kỳ lề mề.

Vốn dĩ là một hai ngày đi đường nhưng lại mất hết bốn ngày mới đến nơi.

Cửu công chúa thoái thác nói là muốn ngăm nhìn cảnh tuyết.

Lúc đó Kim Phi còn cảm thấy thắc mắc, chẳng phải kinh thành cũng có tuyết đó sao, còn cảm thấy ngạc nhiên thế à2

Cô ấy không chỉ cố tình kéo dài thời gian mà còn dường như trở thành một người khác vào ban đêm, công chúa vốn luôn đoan trang và lạnh lùng khi đến lều lại trở nên vô cùng nhiệt tình

Lúc đó Kim Phi nghĩ có lẽ Cửu công chúa vừa thân mật da thịt với mình, cảm thấy mới lạ nên cũng không để tâm lảm.

Bây giờ y mới biết lúc đó hẳn là Cửu công chứa đã quyết định về kinh rồi

Những biểu hiện kỳ lạ trên đường chẳng qua là muốn ở chung với mình thêm vài ngày nữa mà thôi

Chung Linh Nhi đi theo Đại Lưu chạy đến, lo lắng nhìn Kim Phi mặt đầy vẻ hối hận, nhỏ giọng hỏi: “Tiên sinh, ngài tìm ta à”

Kim Phi không nói gì mà chỉ quay đầu nhìn Khánh Mộ. Lam

“Ngài nhìn ta làm gì?”

Khánh Mộ Lam không thế tin chỉ vào mình: “Ngài bảo ta tránh đi sao?”

“Biết còn mà còn không mau cút đi à?”, Kim Phi liếc mắt nói.

“Họ Kim kia, ngài... ngài

Khánh Mộ Lam tức đến mức chỉ vào Kim Phi, thở phì phò đi ra ngoài.

Đại Lưu nhận thấy chuyện Kim Phi sắp nói cực kỳ quan trọng nên nhanh chóng dâm người vây lại một vòng, để người khác không thể nghe lén.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1426


"Ba ngàn nhân viên hộ tống đến kinh thành ư?"

Chung Linh Nhi giật mình: "Tiên sinh, ngài muốn làm gì?"

Hô hấp của Đại Lưu đột nhiên trở nên đồn dập.

"Không làm gì cả, chỉ là đề phòng những điều xấu nhất có thế xảy ra thôi”

Kim Phi nói: "Trong thư nhớ nhắc nhở Lương ca một tiếng, những nhân viên hộ tống được phái đến kinh thành tốt nhất phải là thành viên nòng cốt của Kim Xuyên, dùng người ngoài cũng phải dùng những người có thể tin cậy được. Còn nữa, bảo. nhân viên hộ tống lấy lý do là vận chuyến và phát triển thị trường xung quanh kinh thành đế đến đó, cố gảng khiêm tốn chút, đừng để bị người ngoài chú ý đến”

Kể từ khi tiêu cục Trấn Viễn thành lập căn cứ ở Quảng Nguyên, họ chưa bao giờ ngừng mở rộng tuyển dụng.

Với sức ảnh hưởng của Kim Phi và danh tiếng của tiêu cục ở Xuyên Thục hiện tại, việc tuyển quân là rất đơn giản

Chỉ cần Kim Phi nới lỏng các hạn chế về địa lý, vô số người ở toàn bộ khu vực Xuyên Thục sẽ đổ xô đến đăng ký tuyến dụng.

Cách đây một khoảng thời gian, tiền trang phát triển quy mô lớn, căn dùng rất nhiều nhân viên hộ tống, Trương Lương vừa trấn áp bọn thổ phỉ vừa sắp xếp một số đợt tuyển dụng.

Với thực lực hiện tại của tiêu cục, tuyến dụng ba ngàn người tuy khó nhưng không phải là không thể,

Kim Phi tin răng Trương Lương có thể xử lý tốt được.

Điều duy nhất y phải lo lắng là gây ra quá nhiều động tĩnh ồn ào quá lớn, kinh động đến đám quyền quý ở kinh thành

Không phải Kim Phi sợ bọn họ, mà là bây giờ Cửu công chứa mất tích không rõ sống chết, cho dù Kim Phi không coi đám quyền quý ra gì, nhưng cũng phải kiêng dè lo lăng cho sự an toàn của Cửu công chúa

Y chỉ có thể cố gắng hành động khiêm tốn lại

"Vâng!"

Chung Linh Nhi nghe thấy Kim Phi sắp xếp như vậy thì mới hở phào nhẹ nhõm

Một lúc sau, vài con chim bồ câu được đưa ra khỏi lồng và bay về phía kinh thành và Kim Xuyên

Khánh Mộ Lam đứng ở nơi xa, mặc dù không nghe thấy Kim Phi nói gì, nhưng từ vẻ mặt của Chung Linh Nhi và Đại Lưu. ô ấy cũng có thể đoán được ra chuyện Kim Phi vừa nói chắc hắn không nhỏ.

Sau khi do dự một lúc, cô ấy mới tươi cười tiến lại gần và hỏi: "Tiên sinh, ngài thả chim bồ câu làm gì vậy?"

Kim Phi liếc nhìn cô ấy, nhưng không trả lời lại.

"Tiên sinh, vừa rồi ta hơi nóng vội, nói sai rồi, ngài đại nhân. lại lượng, đừng so đo với ta nhé."

Khánh Mộ Lam bình thường tuy rằng rất tùy tiện, nhưng ũng biết đạo lý biết ứng phó thích hợp với tình hình, cô ấy hoanh hai tay, nịnh nọt nói: "Ta cũng là lo lắng cho Vũ Dương mà..."

Khánh Mộ Lam bình thường rất hấp tấp, nhưng đột nhiên uất hiện dáng vẻ này, Kim Phi thực sự khá bất ngờ, trong đầu. bỗng lướt qua bóng dáng nhân vật Na Tra trong bộ phim hoạt hình Mười vạn câu chuyện cười.

Y phân nàn nói: "Được rồi, được rồi, nếu không biết làm nũng thì đừng học lung tung, da gà ta nổi lên hết rồi đây!"

"Tiên sinh, ngài như vậy là hết giận rồi đúng không?” Khánh Mộ Lam cười hỏi: 'Vừa rồi ngài thả chim bồ câu cho ai ậy?"

Mộ Lam, cô đừng hỏi nữa, hỏi nữa ta cũng sẽ không nói

Kim Phi xua tay nói: "Chuyện này cô cũng không nên hỏi, nếu biết quá nhiều, sẽ không tốt cho cô, ca ca cô và cả nhà họ Khánh."

Khánh Hâm Nghiêu bây giờ đã không thế tự bảo vệ mình, Khánh Hoài cũng khó khăn lảm mới có được chỗ đứng ở thành Vị Châu, Kim Phi thực sự không muốn liên lụy đến nhà họ Khánh nữa.

"Nghiêm trọng như vậy sao?"

Nụ cười trên mặt Khánh Mộ Lam dần dần biến mất.

Kim Phi không muốn nói chuyện này nữa, y đối chủ đề: *Các là thư mà Vũ Dương viết, cô có mang đến không?"

"Mang đến rồi.." Khánh Mộ Lam biết Kim Phi không muốn nói, có hỏi cũng vô ích, cô ấy thở dài, chạy đến bên cạnh ngựa chiến, lấy từ

trong thắt lưng ra một cái túi vải lớn đưa cho Kim Phi
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1427


Mấy chục bức thư cộng lại lên đến hơn trăm trăng, nhưng chữ nào cũng viết ngay ngắn, không có một chữ nào cẩu thả

Mấy ngày trước Tết là thời điểm đợt rét lạnh nhất, Kim Phi có thế tưởng tượng ra được dáng vẻ Cửu công chúa ngồi ở bàn làm việc, dùng bút lông viết từng nét từng nét một, thỉnh thoảng hơ tay lên bếp lửa.

"Đúng là một cô gái ngốc!"

Kim Phi thở dài, cất từng bức thư đi.

Vừa mới cất xong thư, Đại Lưu đã tới nói với y, có một quan chức nhỏ ở Cục vận tải xin gặp.

“Người của Cục vận tải tìm ta làm gì?"

Kim Phi nghĩ ngờ hỏi

"Hần ta nói rằng năm ngoái Thấm Nhi đã đưa cho hần ta một bức thư, bảo hẳn ta giao cho tiên sinh” Đại Lưu trả lời.

“Thư của Thấm Nhi?” Kim Phi hơi giật mình: "Đưa hẳn vào. đây đi”

Đại Lưu đồng ý, nhanh chóng dẫn theo quan chức đó vào nhà

"Bái kiến Kim tiên sinhl" Người đó vừa bước vào cửa đã hành lễ với Kim Phi. Kim Phi giơ tay hành lễ lại: "Thư đâu?"

"Ở đây!" Quan chức nhỏ lấy từ trong lòng ra một lá thư, dùng hai tay đưa cho Kim Phí

Kim Phi nhìn chữ viết trên lá thư thì biết lá thư này cũng là do Cứu công chúa viết

"Năm ngoái Thấm Nhi đã đưa thư cho ngươi, tại sao ngươi không nghĩ cách chuyển nó đến cho ta?" Kim Phi cau mày hỏi

Người này là người của Cục vận tải, cho dù là thông qua Ngụy Đại Đồng hay nhân viên hộ tống, muốn giao thư cho y cũng không phải là khó.

"Hồi bấm tiên sinh, khi Thấm Nhi cô nương đưa thư cho ta, đã đặc biệt căn dặn, bảo ta đợi sau khi gặp được tiên sinh ở, Đập Tô Giang thì mới được đưa thư cho ngài, nếu như đưa trước, cô ấy sẽ đánh gãy chân của ta..."

Quan chức đó giải thích với vẻ mặt đau khổ,

Kim Phi biết người này ở trong tình thế khó xứ giữa y và Thấm Nhị, cho nên cũng không làm khó hẳn nữa.

"Vất vả rồi!" `Y cười khổ vỗ vai hắn rồi, nháy mắt với Đại Lưu. Đại Lưu hiểu ý, dẫn hẳn rời đi

Khi đi đến cửa, anh ta lấy ra một thỏi bạc nhỏ nhét vào tay hẳn.

Trong phòng, trước tiên Kim Phi kiểm tra xi niêm phong, xác định không có vấn đề gì trước, sau đó mới cầm dao mở. bức thư ra.

"Tiên sinh, khi ngài nhìn thấy bức thư này, có nghĩa là ngài đã đến đập Tô Giang rồi, Mộ Lam tỷ tỷ có lẽ sẽ không giấu được..."

"Tiên sinh, Vũ Dương biết ngài nhất định sẽ rất tức giận, cũng có thể sẽ lo lắng, ngài không cần lo lăng, bổn cung cũng có hậu thuẫn ở kinh thành, bổn cung dám quay về thì sẽ không có chuyện gì đâu..."

“Tiên sinh, xin hãy ghi nhớ những gì ngài đã hứa với Vũ Dương, dù có xảy ra chuyện gì, Vũ Dương cũng sẽ giải quyết, tiên sinh đừng dễ dàng động đao binh, coi như là Vũ Dương cầu xin tiên sinh..."

Trong thư, Cửu công chúa xin lỗi Kim Phi trước, sau đó giải thích lý do tại sao cô ấy lại làm như vậy, đồng thời trấn an Kim Phi rằng cô ấy sẽ không sao.

Cuối cùng, cô ấy liên tục lặp đi lặp lai xin Kim Phi đừng tùy tiện đụng đao binh.

Kim Phi thở dài, đặt lá thư xuống.

Lời an ủi của Cửu công chúa trong thư không những không xua tan được sự lo lắng của Kim Phi mà còn khiến y càng lo lắng hơn.

Theo tính cách của Cửu công chúa, giải thích nhiều như vậy là biểu hiện của sự không chắc chắn.

Nếu như cô ấy thực sự có sự tự tin thì sẽ không rời đi mà không từ biệt, trái lại sẽ cố gắng thuyết phục Kim Phí

Cho nên, lúc này Kim Phi không những không thay đối quyết định của minh, ngược lại còn càng kiên định với suy nghĩ của mình hơn.

Sau khi ngồi ở bàn suy nghĩ rất lâu, y lại gọi Chung Linh Nhi đến.

"Linh Nhị, truyền tin cho Hạ Nhi, để cô ấy chuẩn bị một trăm quả lựu đạn, bảo Tiểu Bắc và Trương ca nghĩ cách đưa. đến gần kinh thành."

Kim Phi sắp xếp nói: "Ngoài ra hãy thông báo cho Lão Ưng, bảo anh ta dẫn một trung đội về kinh thành!"

Thật ra y bảo Trương Lương điều người về kinh thành, không phải là muốn trực tiếp tấn công kinh thành mà chỉ là muốn đề phòng những điều xấu nhất có thể xảy ra thôi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1428


Hiện giờ không rố tung tích của Cửu công chúa, nếu Kim Phi nói không lo lắng thì là nói dối.

Nhưng y không hoảng loạn.

Kinh thành cách đây xa hơn ngàn dặm, biết dù lo lắng cũng vô ích, nên y ép bản thân bình tĩnh lại.

Y sắp xếp cho Chung Linh Nhi truyền tin xong, lại bảo Đại Lưu đi tìm Ngụy Đại Đồng.

"Ngụy đại nhân, ở nhà đột nhiên có chuyện gấp, ta phải nhanh chóng trở về."

Kim Phi nói, "Nơi này xảy ra chuyện gì, mau nói cho ta biết”"

Phái mấy ngàn người mang theo vũ khí đến gần kinh thành, làm không khéo thì sẽ gây ra náo loạn, Kim Phi cần phải đích thân trở về phụ trách, chỉ huy lực lượng cấp dưới phối hợp với Trương Lương,

"Tiên sinh định khi nào thì trở về?" Ngụy Đại Đồng hỏi. "Càng nhanh càng tốt, " Kim Phi nói: "Dĩ nhiên, nếu như đập Đô Giang bên này có việc quan trọng, ta vẫn có thể trì hoãn lại mấy ngày"

Công trình đập Đô Giang có liên quan đến toàn bộ đất đai của Xuyên Thục, Kim Phi cũng không dám xem nhẹ.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

"Vậy ta nói tình hình hiện tại cho tiên sinh biết ngay..." Ngụy Đại Đồng không hỏi đã xảy ra chuyện gì, thấy Kim

Phi rất sốt ruột, bèn đi tới cạnh sa bàn, bắt đầu giải thích tiến độ hiện tại của công trình.

"Kênh số ba và số sáu sắp hoàn thành rồi, bây giờ căn đào thêm một kênh mới đế nối chúng lại, như vậy mới có thế tưới ruộng đất ở trấn Mao Lĩnh và trấn Thất Lang."

Ngụy Đại Đồng chỉ vào sa bàn hỏi: "Bây giờ ta không chắc nên đào kênh này từ trấn Mao Lĩnh hay trấn Thất Lang, muốn nghe lời khuyên của tiên sinh”

"Hai bên có ưu điểm nhược đ**m gï?" Kim Phi hỏi.

"Đào từ trấn Mao Lĩnh, kênh sẽ dài hơn, nhưng dọc đường. toàn là đất băng phẳng, khá dễ đào. Trấn Thất Lang thì ngược: lại, đào từ trấn Thất Lang, kênh ngắn hơn một nửa, nhưng chỗ đó có hai ngọn đồi, e là khá khó đào” Ngụy Đại Đồng giải thích.

“Hai nơi này có xa không?" Kim Phi hỏi: "Hay là chúng ta đi xem thử? Việc kiểu này tốt nhất phải kiếm tra tại chỗ rồi mới quyết định”

"Cũng không xa lắm, chỉ có ba mươi dặm thôi, ° Ngụy Đại Đồng nói: "Nhưng hôm nay đi thì chắc chẩn không kịp rồi, đường ở đó không tốt, có mấy đoạn đường mòn vô cùng hẹp, ngựa chiến chạy không được, trời tối quá cũng chạy không nối."

"Hôm nay không đi được...

Kim Phi trầm ngâm suy nghĩ, cầm một tấm bản đồ khác. lên

Phát hiện trấn Mao Lĩnh và trấn Thất Lang cách đường trở về Kim Xuyên không xa, bèn nói: "Vậy sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ qua đó, sau khi xem xong hai nơi này, ta sẽ đi thẳng về Kim Xuyên."

"Vậy cũng được” Ngụy Đại Đồng hỏi: "Bây giờ vẫn còn sớm, hay là tiên sinh đến xem thử núi Ngọc Lũy đi?”

"Được, đi xem thử." Kim Phi gật đầu đồng ý. Lần này y vốn định ở lại đập Đô Giang một thời gian, đợi cho nổ tung núi Ngọc Lũy mới trở về, nhưng cuối cùng lại xảy ra chuyện như vậy, Kim Phi chỉ có thể đẩy nhanh lịch trình.

Hai người dẫn đội quân trèo l*n đ*nh núi Ngọc Lũy, Kim Phi đưa kính viễn vọng lên nhìn.

Năm đó cha con Lý Băng xây dựng đập Đô Giang, kế từ khi thành lập dự án, đi hỏi thăm người dân địa phương cho đến khi hoàn thành công trình chính, tốn hết tám năm.

Hơn nữa sau khi công trình hoàn thành, còn phải tu sửa

Ví dụ như nên đào thêm một con kênh nhỏ ở đây, hay là con kênh này cần rộng hơn sâu hơn các kiểu.

Trước sau cộng lại, toàn bộ dự án đập Đô Giang, tổng cộng tốn hai mươi năm của hai cha con

Mà ở đời trước Kim Phi từng đến tham quan đập Đô Giang, có khinh khí cầu và kính viễn vọng, chỉ mất mấy ngày đã hoàn thành chuyến tham quan và thiết kế.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1429


"Nhìn chung thì không có vấn đề gì, tiếp tục xây dựng với tiến độ như hiện tại là được, đến khi đào xong cửa cống, có lẽ †a đã xử lý xong chuyện trong nhà rồi, đến lúc đó ta sẽ tới nữa."

Kim Phi đặt kính viễn vọng xuống, hài lòng gật đầu.

Khi xuống núi Ngọc Lũy thì trời đã tối.

Sau khi thống nhất với Ngụy Đại Đồng về thời gian khởi hành vào buổi sáng ngày mai, Kim Phi ăn cơm xong đã đi ngủ.

Có thể vì lo lắng cho Cửu công chúa, Kim Phi ngủ không ngon lảm, cứ nắm mơ suốt.

Lúc thì năm mơ thấy Cửu công chúa trở về, lúc lại nắm mơ. thấy cô ấy gặp phải nguy hiểm ở kinh thành.

Khó khăn lắm mới ngủ được, lại nghe thấy Đại Lưu đang kêu mình.

"Phải lên đường rồi sao?” Kim Phi hỏi.

"Bây giờ mới canh ba giờ Dần, còn lâu lắm trời mới sáng." Đại Lưu đáp: "Là Khánh đại nhân đến"

"Khánh đại nhân?" Kim Phi vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc còn hơi mơ màng: "Khánh đại nhân nào?"

Khánh đại nhân mà y biết là Khánh Hâm Nghiêu.

Nhưng Khánh Hâm Nghiêu ở thành Tây Xuyên, không thể nào hơn nửa đêm lại đến đập Đô Giang tìm y.

Y vừa mới nghĩ thoáng qua như thế, đã nghe thấy Đại Lưu nói: 'Khánh đại nhân là Khánh Hâm Nghiêu."

"Là anh ta thật à?"

Chân mày Kim Phi hơi nhíu lại

Khánh Hâm Nghiêu tới đây giờ này, lời giải thích duy nhất là hôm qua Khánh Mộ Lam đã báo tin cho anh ta, Khánh Hâm Nghiêu cũng biết y biết chuyện của Cửu công chúa rồi

"Mời anh ta vào đi”

Kim Phi xoa mặt, bắt đầu mặc quần áo.

Khi y đi ra từ phòng ngủ, Khánh Hâm Nghiêu đã ngồi chờ trước sa bàn.

Đúng như Kim Phi dự đoán, Khánh Hâm Nghiêu trông vô cùng mệt mỏi, rõ ràng đã đi suốt đêm để đến đây.

Thấy Kim Phi, anh ta chắp tay nói: "Tới thăm lúc đêm. khuya, đã quấy rầy mộng đẹp của tiên sinh, mong tiên sinh đừng trách ta."

"Khánh đại nhân, ngài có tin tức của Vũ Dương chưa?" Kim Phi hỏi.

Trừ việc này ra, Kim Phi không nghĩ Khánh Hâm Nghiêu có thể vì chuyện gì khác mà đi suốt đêm tới đây.

"Quả nhiên không giấu được tiên sinh”

Khánh Hâm Nghiêu nói: "Đầu năm ở kinh thành thật sự có tin tức của Vũ Dương, ta sợ Mộ Lam lo lằng nên chưa nói với muội ấy,

Chiều hôm qua Mộ Lam truyền tin rằng tiên sinh biết chuyện của Vũ Dương, ta suy đi nghĩ lại, cảm thấy nên nói với tiên sinh”

"Vũ Dương bây giờ thế nào?" Kim Phi vội vàng hỏi.

"Ta cũng không biết", Khánh Hâm Nghiêu nó nhận được tin do đại bá truyền tới, nói rằng tai mắt của ông ấy đã từng gặp Cửu công chúa một lần ở ngoài kinh thành, lúc đó có lẽ cô ấy mới đến kinh thành, còn chưa kịp vào thành, tai mắt thấy cô ấy đứng chung với Ngự Lâm Quân giáp đỏ.”

"Ngự Lâm Quân giáp đỏ?" Kim Phi cau mày: "Hoàng đế. biết Vũ Dương sắp trở về à?"

Ngự Lâm Quân là đội quân bảo vệ kinh thành, thuộc sự. quản lý trực tiếp của Hoàng đế, có thế xem là đội quân tin cậy của Hoàng đế.

Trong Ngự Lâm Quân có hai đội mặc giáp màu đẻ, được gọi là Ngự Lâm Quân giáp đỏ, nhiệm vụ là bảo vệ hoàng thành, có thể nói là thuộc h* th*n tín nhất của Hoàng đế.

"Người có thế điều động Ngự Lâm Quân giáp đỏ, chỉ có một minh bệ hạ, cho nên ta và đại bá suy đoán, Vũ Dương chắc là bị bệ hạ dẫn đi rồi”

Khánh Hâm Nghiêu gật đầu, đồng ý với suy đoán của Kim Phi
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1430


"Không tìm được ư?" Lòng Kim Phi thấp thỏm không yên.

Cửu công chúa không chỉ mang theo Thấm Nhị, Châu Nhi, còn có Tân Minh cùng một đám thị vệ, không thế nào mục tiêu lớn như vậy lại bốc hơi được?

Khánh Hâm Nghiêu thấy vẻ mặt của Kim Phi không đúng, vội vàng nói: "Tiên sinh, ngài đừng lo láng, Vũ Dương là nữ nhỉ mà bệ hạ yêu quý nhất, nên bệ hạ sẽ không làm khó muội ấy đâu. Ta với đại bá đều đoán là bệ hạ dẫn Vũ Dương đi, hẳn là để bảo vệ cô ấy”

“Bảo vệ muội ấy?"

Kim Phi hỏi: "Thế là có ý gì?"

"Lần này Vũ Dương giết quá nhiều quyền quý, đã đắc tội hơn phân nửa đại gia tộc đứng đầu ở kinh thành!"

Khánh Hâm Nghiêu nói: "Dù sao những kẻ quyền quý đấu đá cũng sẽ không thẳng tay giết người, lần này coi như Vũ Dương đã phá vỡ quy tc nếu những kẻ đó biết muội ấy đã trở về kinh, thì nhất định bọn họ sẽ không bỏ cuộc."

“Bọn họ đều đáng chết!" Kim Phi lạnh lùng nói.

Thực ra, y cũng biết g**t ch*t nhóm quyền quý sẽ dẫn đến hậu họa vô tận, cho nên lúc đó y đã chuấn bị hết thảy cho việc phản loạn.

Nhưng sau đó Cửu công chúa lại yêu cầu hành động, Kim Phi cảm thấy cô ấy ra tay thì càng danh chính ngôn thuận, nên đã đồng ý.

Dù vậy, Kim Phi vẫn liên tục nhắc nhở Cửu công chúa đừng rời khỏi Xuyên Thục.

Với thực lực hiện tại của tiêu cục, ở khu Xuyên Thục này, thì cho dù nhóm quyền có cho bao nhiêu người tin là mình có thế bẻ được thủ đoạn của họ.

Nếu tệ lắm thì vẫn có thể trở lại Kim Xuyên.

"Tiên sinh, Vũ Dương hoạt động ở kinh thành nhiều năm, nên trong tay đã có khá nhiều nhược điểm của nhóm quyền quý, muội ấy quyết định về kinh thì đã chuẩn bị xong xuôi rồi ngài đừng suy nghĩ nhiều, chỉ cần chờ tin tức của muội ấy là được” Khánh Hâm Nghiêu khuyên nhủ.

“Ta hiểu rồi" Kim Phi gật đầu: "Cảm ơn Khánh đại nhân đã đến đây cả đêm để nói cho ta biết chuyện này, chỉ cần Vũ Dương không sao là được, ta sẽ không làm loạn”

"Vậy là tốt rồi” Khánh Hâm Nghiêu do dự rồi hỏi: "Tiên sinh, Mộ Lam nói chiều hôm qua sau khi ngài biết chuyện của Vũ Dương, đã cho người thả một số chim bồ câu đưa thư, ta có thể mạo muội hỏi xem ngài định làm gì không?"

“Không có gì, lúc rời khỏi phòng thí nghiệm bếp lò quên dập tắt lửa, nên đã nhờ người bên trong dập lửa, kẻo làm cháy phòng thí nghiệm” Kim Phi thuận miệng bịa chuyện nói.

Khánh Hâm Nghiêu nghe vậy, sắc mặt tối sâm lại.

Không muốn nói thì đừng nói, nói bậy bạ vậy mà cũng nói?

Một cái bếp lò mà phải thả bồ câu đưa tin sao?

Hơn nữa còn thả một lúc tới mấy con.

Kim Phi rõ là không muốn nói, Khánh Hâm Nghiêu cũng không muốn hỏi thêm, hai người trò chuyện một lúc, rồi Khánh

Hâm Nghiêm cáo từ rời đi.

Bây giờ đã là giờ Mão, Kim Phí cũng không muốn ngủ tiếp nữa, dứt khoát ngồi vào bàn ngẫm nghĩ lại chuyện này.

Cửu công chúa nhất quyết muốn hồi kinh, nhất định là có nguyên nhân không rõ ràng.

Nhưng Kim Phi lại hoàn toàn không biết nguyên nhân đó là gì

Y không biết nhiều lầm về nhóm quyền quý ở kinh thành, chẳng có manh mối gì

Huống hồ bây giờ Hoàng đế lại nhúng tay vào.

Nghĩ không ra, y dứt khoát không nghĩ nữa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1431


Trời vừa sáng, Ngụy Đại Đồng đã đến.

Khi biết Khánh Hâm Nghiêu đến, Ngụy Đại Đồng muốn đến bái kiến nhưng Khánh Hâm Nghiêu đã đi ngủ nên phải đành thôi.

Ăn sáng xong, Kim Phi chào hỏi Khánh Mộ Lam sau đó dẫn Bắc Thiên Tầm, Đại Lưu và đám người Chung Linh Nhi rời khỏi công trường đập Đô Giang, rồi lao tới trấn Mao Lĩnh.

Sau khi quan sát trấn Mao Lĩnh và trấn Thất Lang đến buổi chiều, xác định xong kế hoạch xây dựng một con kênh, Kim Phi lập tức dẫn đội ngũ của mình thẳng tiến về Kim Xuyên.

Chiều hôm sau, khi họ trở lại làng Tây Hà, Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc và Trương Lương đã đợi ở cổng làng.

“Lương ca, điều động đội ngũ thế nào rồi?”

Kim Phi nhảy xuống ngựa chiến, giao dây cương cho Đại Lưu

“Các huynh đệ trong làng đã tập hợp lại, có thể xuất phát bất cứ lúc nào” Trương Lương đáp: “Các huynh đệ ở các nơi khác cũng đã nhận được thông báo, nhưng họ đều có việc. trong tay, nên cần phải giao lại cho người khác mới được."

Sau chuyện của bọn thổ ph lần trước, Trương Lương đã tăng cường lực lượng phòng ngự xung quanh làng Tây Hà.

Trại huấn luyện phía sau núi đã có hàng trăm người chờ sẵn, lực lượng phòng ngự ở đỉnh Song Đà và núi Thiết Quán đã tăng gấp mấy lần trước đây.

"Các nhân viên hộ tống có thâm niên đều là trụ cột của nhiều nơi, điều động 3.000 người liệu có ảnh hưởng lớn đến hoạt động vận chuyển bình thường của tiêu cục không?" Quan Hạ Nhi hỏi

"Phu nhân quên là chúng ta còn có 5000 quân Trấn Viễn sao?"

Trương Lương nói: "Ta còn đang lo lắng không biết sắp xếp bọn họ như thế nào đây. Bây giờ tiên sinh đã điều động 3000 nhân viên hộ tống, vừa lúc đế mấy người còn lại l*n đ*nh núi, cũng coi như luyện binh”

"Vậy cử quân Trấn Viên đến kinh thành luôn, không phải vậy là được rồi sao? Hà tất phải làm việc này nữa?" Quan Hạ Nhi hỏi.

"Hạ Nhi, quân Trấn Viên là quân chính quy đã đăng ký ở bộ binh, không thể tùy ý tới gần kinh thành” Kim Phi giải thích: *Nhưng nhân viên hộ tống thì khác, đội hộ tống có thể vận chuyển đi bất cứ đâu, nếu có người gây rắc rối, thì ta cũng có. chuyện để nói."

“Thì ra là thế." Quan Hạ Nhi gật đầu: "Mặc dù việc này. phiền phức hơn chút, nhưng quả thực là an toàn hơn."

"Cũng không phiền gì, để mọi người xuất phát theo từng đợt, mục tiêu cũng nhỏ hơn chị sẵn sàng chưa?"

“Đã sẵn sàng, hôm nay đã gửi đi hai mươi đơn vị" Quan Hạ Nhi nói: "Ngày mai thương hội sẽ có một lô hàng khác sế đến kinh thành, có thể gửi thêm cho mười đơn vị nữa”

“Vậy là tốt rồi” Kim Phi gật đầu: “Ra sau núi xem các. huynh đệ thế nào."

Kể từ khi Kim Phi chế tạo ra máy đệt hoa văn, thì vải do xưởng dệt sản xuất đều có hoa văn.

Trước đây Đại Khang không hề có loại vải này, dân chúng mặc quần áo vải thô không có bất kỳ hoa văn nào, thậm chí màu sắc cũng chỉ là màu nguyên bản của sợi gai

Hoa văn trên trang phục của các quan lớn và những người quyền quý, về cơ bản đều là thêu lên.

Nhưng thêu lên thì giá cả rất đất, người dân bình thường không thể mua nổi

Mà giá vải mới do xưởng dệt Kim Xuyên sản xuất ngang. bắng với giá vải thô bây giờ.

Thế nên khi loại vải có hoa văn này ra mắt, đã được rất nhiều thương buôn vải ở khắp các nơi chào đón nồng nhiệt

Nhóm thương buôn vải còn đặt tên loại vải này là “vải Thục”.

Mặc dù những chiếc máy dệt hiện đang được sử dụng trong nhà máy dệt không phải là những chiếc máy mới nhất do Kim Phi chế tạo, nhưng cũng là những chiếc máy được y cải tiến.

Ngoài ra, để cố găng thuê càng nhiều người dân, xưởng dệt đã nhiều lần mở rộng tuyển dụng, mấy xưởng dệt hiện nay đã sản xuất ra hàng đống vải Thục mỗi ngày, chất lên như núi.

Nhưng Đường Đông Đông vẫn cứ hạn chế vận chuyến với số lượng lớn.

Một là để lấy tinh thần, tăng thêm hăng hái trong việc xử lý Chu Trường Lâm, hai là tích trữ hàng hóa để ứng phó với thảm họa rét lạnh mà Kim Phi đã đề cập, ba là cho ra quá nhiều vải Thục cùng một lúc thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến thị trường.

Bây giờ thời kỳ giá lạnh tồi tệ nhất đã qua, Chu Trường. Lâm cũng đã bị xử lý, cho nên trong mấy ngày tới, liên tục có đội ngũ kéo một xe vải Thục rời khỏi làng Tây Hà.

Mỗi đội ngũ không chỉ mang theo cờ của tiêu cục mà còn mang cờ của thương hội

Nhưng trên thực tế trong đội chỉ có hai ba người là nhân viên của thương hội, những người còn lại, kể cả người kéo xe cũng đều là nhân viên hộ tống cải trang.

Trên đường có người hỏi chuyện, nhóm nhân viên hộ tống trả lời răng Trung Nguyên thịnh vượng, có nhiều người giàu có, nên Kim tiên sinh muốn bán vải Thục đến Trung Nguyên.

Điểm dừng đầu tiên là kinh thành.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1432


Ở vùng ngoại ô kinh thành có một căn nhà cũ váng vẻ.

Nơi này vốn thuộc về một địa chủ, mười mấy năm trước trong một lần uống say tên này đã làm nhục con gái nhà tá điền, sau đó còn nói cô gái đã trộm đồ nhà mình.

Cô gái đó uất ức, nhảy sông tự vẫn

Cha mẹ của cô gái đó nối điên, nhân lúc nửa đêm mang. dao đến giết cả nhà tên địa chủ.

Họ hàng của tên địa chủ sau khi xử lý hậu sự xong thì bán căn nhà đi

Căn nhà ở vùng héo lánh, lại từng xảy ra thảm án, tất cả mọi người đều nghĩ chắc chẳn sẽ không bán được.

Không ngờ chưa được bao lâu căn nhà đã được bán.

Nhưng những người dân xung quanh chưa từng nhìn thấy người mua, cũng không thấy ai đến xử lý.

Căn nhà cứ để hoang như vậy.

Thời gian dài trôi qua, mọi người đồn rằng trong nhà có ma quỷ, khiến cho không ai dám đến gần.

Nhưng họ không biết trong nhà giờ đã có người ở. Hơn nữa còn là một cô công chúa.

“Điện hạ đây là trà mới của Tín Dương năm nay, người uống thử xem."

Thấm Nhi bưng khay, đặt bộ trà cụ xuống bàn. “Liêu Ấn nói gì?” Cửu công chúa không đế ý đến trà, ngấng đầu hỏi.

Vi đề phòng bị Kim Phi phát hiện, trên đường từ Xuyên Thục trở về cô ấy đã võ cùng cẩn thận.

Các thủ hạ của Kim Phi ở tiêu cục và thương hội cả đội Chung Minh đều không phát hiện ra cô ấy, nhưng vừa tới kinh thành còn chưa kịp vào thành đã bị quân giáp đỏ cản lại.

Cửu công chúa lúc này mới nhận ra mình đã xem thường Hoàng đế,

Trần Cát nhìn qua có vẻ không đáng tin cậy, cả ngày nếu không chơi chữ thì cũng chơi đùa với các phi tần trong hậu cung.

Ngay cả Cửu công chúa cũng cảm thấy ông ta là một vị quân vương vô dụng.

Cho đến khi nhìn thấy quân giáp đỏ, Cửu công chúa mới nhận ra Hoàng đế không ngu ngốc như bề ngoài.

Những kẻ quyền quý khác bao gồm cả đội Chung Minh còn không phát hiện ra cô ấy, mà Hoàng đế đã chặn cô ấy lại

Rõ ràng là thế lực ở kinh thành của Hoàng đế vượt xa những kẻ khác.

Quân giáp đỏ là tâm phúc của Hoàng đế, giáo uý dẫn đầu là một trong những thị vệ thân cận của Hoàng đế, Cửu công chúa dám giết thái giám ở Xuyên Thục nhưng lại không dám. đối đầu với quân giáp đỏ, chỉ có thế đi theo quân giáp đỏ tới nơi này.

Nhà cũ đã được quân giáp đỏ mua lại, sau khi sửa lại từ bên ngoài nhìn vào mọi thứ vẫn như cũ, hoang tàn, cỏ dại mọc cao hơn đầu người, nhưng bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Trong sân có giếng nước, có vườn rau, lương thực dự trữ đủ cho Cửu công chúa và quân giáp đỏ dùng trong một thời gian dài

Quân giáp đỏ ra vào cũng xuất quỷ nhập thần.

Một đám người đã ở đây lâu như vậy mà người dân xung quanh vân không phát hiện

Cửu công chúa quay về kinh thành vì có chuyện cần làm giờ lại bị giam lỏng ở đây.

Trong khoảng thời gian này, không ít lần Cửu công chúa đã làm ầm ï với giáo uý của quân giáp đỏ.

Cho dù Cửu công chúa có nói lý hay uy h**p thì giáo uý của quân giáp đỏ vẫn không lay chuyến.

Cửu công chúa tức giận, để Thấm Nhi đi khiêu chiến với giáo uý, muốn đánh giáo uý một trận để trút giận.

Liêu Ấn đi theo Hoàng đế nhiều năm, từ nhỏ Cửu công chúa đã biết hắn, bình thường nhìn có vẻ ngây ngô ngu ngốc, ai ngờ hẳn lại là một cao thủ, Thấm Nhi và Châu Nhi liên thủ cũng không đánh lại

Vốn đ* muốn đi đánh người, kết quả lại bị đánh cho mặt mũi sưng vù

Cửu công chúa không còn cách nào khác chỉ có thế đế Thấm Nhi đi nói khéo với Liêu Ấn.

“Điện hạ Liêu giáo uý nói người hãy từ bỏ ý định đi, không có mệnh lệnh của Hoàng đế chúng ta không thể ra ngoài được”

Thấm Nhi bất lực nói.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1433


“Ta viết một bức thư gửi cho phụ hoàng, bảo hẳn giao cho phụ hoàng có được không?”

Cửu công chúa vừa nói vừa lấy ra một phong thư: “Đưa thư cho hắn, bảo hẳn giao cho phụ hoàng!”

“Đế ta đi thử” Thấm Nhi cầm bức thư rời đi.

Sau khi Thấm Nhi đi, Cửu công chúa chống căm chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc cô ấy tới đây trong sân vẫn còn tuyết phủ mà bây giờ cỏ dại ngoài sân đã cao hơn nửa thước. Trong thời gian này, cô ấy bị cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài, cô ấy không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, người bên ngoài cũng không biết cô ấy đang ở đây.

“Không biết tiên sinh có tới Tây Xuyên hay không...”

Cửu công chúa đang suy nghĩ miên man thì Thấm Nhi lại tiến vào.

“Liêu Ấn nói sao?"

Cửu công chúa thu hồi suy nghĩ, vội vàng hỏi.

“Liêu giáo uý đang bận, bảo ta cầm thư về."

Thấm Nhi bất đắc dĩ đặt thư lên bàn.

“Bổn cung đi xem hắn đang bận việc gì?"

Cửu công chúa đã nhẫn nhịn ở tiếu viện mấy tháng, trong lòng đã nóng như lửa đốt, bây giờ ngay cả việc viết thư cho. phụ hoàng cũng bị từ chối, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên

Cô ấy cầm theo lá thư, mặt lạnh lùng đi ra sân trước.

Ngôi nhà có diện tích rất lớn, tống diện tích hơn mười mấy mẫu, có đến mấy cái sân lớn nhỏ.

Cửu công chúa ở phòng chính giữa, Tân Minh và cận vệ của Cửu công chúa ở cách vách.

Bên ngoài sân Liêu Ấn đang chỉ huy quân giáp đỏ.

Cứu công chúa vốn cho rằng Liêu Ấn nói mình bận bịu chỉ là lấy cớ, không ngờ khi đến tiền viện lại phát hiện Liêu Ấn đang nổi giận.

“Đừng lề mề nữa, nhanh lên một chút có được không?”

Cửu công chúa thấy vậy, hơi nhíu mày.

Từ khi cô ấy có thể nhớ được, Liêu Ấn luôn là người nói năng cấn thận không bao giờ lộ ra vẻ mặt khó chịu.

Nhưng lúc này, Liêu Ấn vô cùng căng thẳng.

Lửa giận trong lòng Cửu công chúa lập tức tan biến, tiến lên hỏi: “Liêu Ấn có chuyện gì vậy?”

“Tham kiến điện hạ!”

Liêu Ấn hành lễ với Cửu công chúa: “Thuộc hạ nhận được: mệnh lệnh, cần phái một nửa người trở về kinh thành.”

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

“Kinh thành xáy ra chuyện gì?" Cửu công chúa hỏi theo bản năng,

Liêu Ấn nhìn xung quanh, kéo công chúa tới một góc, nói nhỏ: “Đông Man xâm lược! Điện hạ cũng chuẩn bị đi, chắc hai ngày nữa bệ hạ sẽ ra lệnh đưa điện hạ đến nơi khác."

Mặc dù Đại Khang đã bị Đảng Hạng và Khiết Đan tấn công nhiều lần, nhưng trong mắt các đại thần trong triều Đảng Hạng và Khiết Đan vẫn là lũ người man di.

Đảng Hạng ở tây bảo, gọi là Tây Man, Khiết Đan ở đông bảo, gọi là Đông Man.

“Cái gì?" Đông Man xâm lược!” Hai mát Cửu công chúa trợn tròn.

Cô ấy đã giúp Trần Cát xử lý rất nhiều tấu chương, Cửu công chúa hiểu rổ bốn chữ “Đông Man xâm lược” có ý gì.

Đông Man đã nhiều lần xâm lược Đại Khang, nhưng sau khi Đại Khang đồng ý cống nạp hàng năm, Đông Man rất tuân thủ thỏa thuận, bình thường chỉ tấn công vùng đông bãc để đòi tiền, số lần tấn công vào trong nội địa Đại Khang không nhiều.

Nhưng mỗi lần đến kinh thành của Đại Khang đều gây ra một trận mưa máu gió tanh!

“Năm ngoái không phải đã ban thưởng cho Đông Man rồi sao? Sao bây giờ bọn họ lại làm vậy?”

Cửu công chúa vội hỏi
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1434


“Điện hạ cũng biết, Đông Man sống bảng nghề chãn nuôi cửu và gia sức, thời tiết mùa đông năm trước, nghe đâu tuyết rơi xuống còn cao hơn cả lều vải, cừu và gia súc của Đông Man bị chết cóng vô số, người dân cũng bị chết cóng rất nhiều.

Liêu Ấn nói: "Bây giờ thời tiết ấm lên rồi, e răng bọn họ đã nóng lòng muốn tới Trung Nguyên lắm rồi”

Nơi người Khiết Đan ở vốn lạnh giá, năm trước vừa gặp phải hiệu ứng La Nina, tai họa giá rét còn nghiêm trọng hơn Xuyên Thục nhiều.

“Đúng rồi, tiên sinh nói năm trước là một mùa đông lạnh giá, Xuyên Thục đã lạnh như vậy, huống hồ gì là phương bắc”

Cửu Công chúa lấm bẩm một tiếng: Bây giờ chúng ta đến đầu rồi?"

“Lính trình sát tới báo, hôm qua đã tới Đan Châu, dự tính thêm mấy ngày nữa, là có thể tới bờ bác của Hoàng Hà” Liêu Ấn đáp.

“Đã đến Đan Châu rồi ư?” Mí mắt của Cửu công chúa khẽ giật

Khoảng cách từ bờ nam Hoàng Hà tới kinh đô Đại Khang không quá mấy trăm dặm.

Người Khiết Đan xâm lược Trung Nguyên, cơ bản là kị binh, chỉ cần mấy ngày là có thể tới bờ bäc Hoàng Hà.

“Liêu giáo úy, có bao nhiêu người Đông Man tới?” Cửu công chúa lại hỏi.

Liêu Ấn không chỉ là giáo úy của quân giáp đỏ, mà còn là một trong những gián điệp của Hoàng đế.

Hần do dự một chút, đái người”

“Nghe nói hơn ba mươi ngàn

“Ba mươi ngàn người!"

Cửu công chúa nghe xong, đầu óc như sắp nổ tung

Người Khiết Đan còn hung ác tàn nhẫn hơn người Đảng Hạng, khu vực Trung Nguyên lại hợp cho kị binh chiến đấu, ba mươi ngàn kị binh Khiết Đan gần như không có đối thủ ở Đại Khang

Không đúng, đâu phải Đại Khang không có ai có thể đối phó được kỉ binh!

Kim Phi ở Thanh Thủy Cốc và dốc Đại Mãng, đều từng. đánh bại được kị binh!

Hơn nữa lần nào cũng lấy ít thắng nhiều! Nghĩ tới đây, trong mắt Cửu công chúa vụt qua một tia hy vọng, lấy một phong thư trong ngực ra: “Liêu giáo úy, gửi bức

thư này cho Lạc Lan của thương hội Kim Xuyên!”

“Điện hạ, người đừng làm khó thuộc hạ, bệ hạ đã dặn dò rồi, tuyệt đối không thế để bất kì ai biết người đang ở đây”

Sắc mặt Liêu Ấn khó xử nói

“Liêu giáo úy, người Đông Man cũng sắp đánh tới rồi!"

Giong điệu của Cửu công chúa không khỏi nặng thêm vài phần: “Cả Đại Khang này, ngoài Kim tiên sinh của Kim Xuyên, ai còn có thể ngăn chặn ba mươi ngàn kị binh Đông Man nữa?”

“Kim tiên sinh?”

Liêu Ấn nghe xong, hai mắt không khỏi sáng rực.

Hắn cũng nhớ tới thành tích chiến đấu của Kim Phi

Nhưng hần cúi đầu nhìn lá thư trong tay Cửu công chúa, văn lắc đầu: “Xin lỗi điện hạ, chuyện bệ hạ đã dặn dò, thuộc hạ

không dám tự ý làm chủ, có điều điện hạ yên tâm đi, thuộc hạ sẽ báo cáo chuyện này cho bệ hạ”

“Kim tiên sinh ở Xuyên Thục xa xôi, đợi ngươi báo cáo cho phụ hoàng, rồi đi thông báo cho ngài ấy, người Đông Man đã sớm đánh tới rồi!”

Cửu công chúa lạnh giọng nói: “Ngươi chỉ cần quản chuyện gửi thư, nếu sau chuyện này mà phụ hoàng có trách móc, bản cung sẽ gánh vác một mình!”

Kết quả Liêu Ấn vẫn lắc đầu: “Điện hạ, thật sự không. được!"

“Liêu Ấn, sao ngươi lại cố chấp thế hả?”

Cửu công chúa giận tới mức giậm chân: “Ngươi cũng là cựu binh, nên biết không thế làm lỡ thời cơ chiến đấu, đừng do. dự nữa, nếu còn chần chữ, người Đông Man bao vây kinh thành rồi, có đi tìm Kim tiên sinh cũng muộn màng!”

Liêu Ấn nghe xong, trên mặt đầy vẻ bối rối, cứ há miệng muốn nói gì đó, kết quả là cuối cùng cũng không nói, mà quay đầu rời đi

Bất chấp Cửu công chúa ở đăng sau hô hét thế nào, hắn cũng không quay đầu

“Cái tên cố chấp này!”

Cửu công chúa giận đến nghiến răng, nhưng không biết phải làm sao.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1435


Lần này chịu tai họa nghiêm trọng, còn không biết sẽ yêu cầu bao nhiêu.

Nhưng cho dù là bao nhiêu, với trình độ rồng tuếch của ngân khố Đại Khang bây giờ, cuối cùng số tiền và lương thực này vẫn rơi xuống đầu người dân

Khu vực Xuyên Thục là một trong những kho lương, năm trước bị thảm họa, thuế má thông thường cũng sắp không. gánh vác không nổi rồi, nếu còn tăng thêm thuế má ngoài định mức, người dân chỉ còn một con đường có thể đi là tạo phản thôi.

Nghĩ tới đây, Cứu công chúa cân nhắc nhiều lần, sau đó. gọi Thấm Nhi tới

“Thấm Nhi, ngươi đi gọi đội trưởng Tân tới đây!”

Nhân lúc Thấm Nhi đi gọi người, Cửu công chúa lấy bút ra, múa bút thành vẫn.

Lúc Thấm Nhi dân Tân Minh vào, đúng lúc Cửu công chúa viết thư xong.

“Châu Nhị, dán miệng vào!” Cửu công chúa đưa thư cho Châu Nhi, ngấng đầu nhìn Thấm Nhĩ: “Thẩm Nhị, ngươi có thể trèo qua sân tường trong nhà này không?”

“Có thết” Thấm Nhi gật đầu, sau đó chần chừ một chút, hỏi: “Điện hạ muốn làm gì?”

“Bổn cung phải gửi bức thư này đi, cho nên đợi tí nữa, độ trưởng Tân dẫn theo đội thị vệ, ngăn quân giáp đỏ lại, ngươi trèo qua tường, bất kể thế nào, cũng phải gửi bức thư này tới tay người của thương hội Kim Xuyên!” Cửu công chúa nói.

“Điện hạ, nghĩ lại đi!" Tân Minh nghe xong, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

Anh ta xuất thân từ Ngự Lâm Quân, hiểu rất rõ thực lực. của quân giáp đỏ

Ra tay với quân giáp đỏ, trước chưa nói tới chuyện có. đánh thăng được không, nhưng sau chuyện này thì chắc chấn sẽ bị Hoàng đế xử lí

Tôi danh này thật sự quá lớn.

“Đông Man tới xâm lược, ngoài tiên sinh, không ai trong Đại Khang có thể giải quyết được tình thế nguy cấp này!"

Cửu công chúa không giấu Tần Minh, chuyện Liêu Ấn vừa nói, nói lại cho cả Tân Minh nghe.

Tân Minh là đội trưởng thị vệ của Cửu công chúa, tất nhiên cũng biết chuyện của cô ấy và Kim Phi

Vừa rồi anh ta còn cho răng Cửu công chúa bị bệnh tương tư, mới bất chấp tất cả muốn liên lạc với Kim Phi.

Bây giờ nghe hết lời giải thích của Cửu công chúa, mới biết ngọn ngưồn câu chuyện.

Cũng biết tại sao Cửu công chúa gấp gáp như vậy.

Đúng thế, Cửu công chúa nói không sai, ngoài Kim Phi, Tân Minh thật sự không nghĩ ra Đại Khang còn ai có thể đối phó với cục diện hiện giờ.

Hiếu rõ điều này, Tân Minh năng nề gật đầu: “Điện hạ yên tâm, cho dù ta có chết, nhất định cũng sẽ ngăn quân giáp đỏ. lại!"

“Quân giáp đỏ cũng không phải kẻ địch, đội trưởng Tân chỉ cần ngăn bọn họ lại, để Thấm Nhi có thể rời đi là được, không cần đến mức sống chết đâu”

Cửu công chúa nói: “Nếu sau chuyện này mà phụ hoàng trách phạt, đội trưởng Tân chỉ cần nói bổn cung ra lệnh cho. người là được”

“Điện hạ đừng xem thường người khác, Tân Minh ta cũng. không phải kẻ ham sống sợ chết”

“Đây không phải là tham sống sợ chết, mà là không cần thiết”

Cửu công chúa nói: “Bây giờ bốn cung đã gặp rắc rối lớn, nhiều thêm một chuyện cũng chả sao”

Tân Minh do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

Dặn dò Tân Minh xong, Cửu công chứa lại quay đầu nhìn Thấm Nhi.

“Điện hạ, Thấm Nhi nhất định sẽ gửi lá thư này tới tay người của thương hội Kim Xuyên!”

Thấm Nhi chủ động nói. “Bổn cung đợi ngươi quay về!”

Cửu công chúa gật đầu: “Bổn cung đi tìm Liêu giáo úy, các ngươi nghe thấy hỗn loạn ở sân trước, thì nhanh chóng ra tay!”

Nói xong, cô ấy tháo nỏ cầm tay đặt trên tường mà Kim Phi đưa cho, giấu trong ống tay áo, sải bước ra ngoài.

Vừa ra sân trước tìm thấy Liêu Ấn, Cửu công không n nhiều lời, rút luôn nỏ cầm tay ra, nhảm chuấn vào đầu Liêu Ấn.

Binh linh quân giáp đỏ xung quanh vừa nhìn thấy, nhanh chóng vậy tới

“Các ngươi làm gì đớ?” Liêu Ấn lạnh lùng trách mắng: “Giải tán cho ta!”

Binh lính quân giáp đỏ trố mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn nghe lời giải tán.

“Điện hạ, người làm gì thế?”

Lúc này Liêu Ấn mới nhìn Cửu công chúa, sắc mặt bất đắc đ* nói: “Người mau thu đồ về, đừng làm mình bị thương!”

“Liêu Ấn, bổn cung nói với ngươi một lần cuối cùng, thả bốn cung ra!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1436


Vốn dĩ Liêu Ấn đang tập hợp quân giáp đỏ, bị Cửu công chúa làm ầm ï như vậy, lực chú ý của quá nửa quân giáp đỏ cũng bị Cửu công chúa thu hút

Ngay lúc Liêu Ấn do dự có đoạt cung nỏ của Cửu công chúa hay không, sân bên cạnh đột nhiên có một tiếng hô truyền tới: “Đứng lại!”

Ngay sau đó là tiếng đánh nhau truyền tới

Liêu Ấn cũng không quan tâm tới Cửu công chúa nữa, quay người chạy tới.

Sân bên cạnh, Tân Minh dẫn đội thị vệ của Cửu công chúa, đã đánh nhau với quân giáp đỏ rồi

Khi Liêu Ấn đến, đúng lúc thấy Thấm Nhi nhảy qua tường rào.

“Điện hạ, người..."

Dù Liêu Ấn có ngốc nghếch cũng đoán ra dự tính của Cửu công chúa, mở miệng hô: “Tân Minh, nhanh dừng tay cho ông đây! Nếu không ông đây đánh ngươi tàn phế luôn đấy!”

Nhưng Tần Minh dường như không nghe thấy, vẫn dẫn dắt đội thị vệ như cũ, cứng rằn ngăn cản quân giáp đỏ.

“Tiểu tử hay lầm, đợi ông đây truy tìm được Thấm Nhi về, sẽ tính số ngươi cho hẳn hoi"

Liêu Ấn chỉ vào Tần Minh, nhảy lên bay vút đi, muốn đuổi kịp Thấm Nhi

Nhưng vừa vút qua tường rào, đã bị Châu Nhỉ ngăn cản. “Tránh ra! Nếu không đừng trách ta vô tình!” Liêu Ấn hét. Liên tục bị coi thường, hẳn đã sắp mất kiểm soát luôn rồi. Châu Nhi không đáp, mà vung tay bày ra vẻ phòng ngự. “Điện hạ, là người ép ta!"

Liêu Ấn quay đầu nhìn Cửu công chúa, cổ tay di chuyển một cái, tấn công về phía Châu Nhi!

Trước đó Châu Nhi và Liêu Ấn đã từng đọ sức, hiểu rõ bản lĩnh lợi hại của đối phương, cho nên vừa bắt đầu đã sử dụng toàn lực.

Vốn dĩ cô ấy cho rắng dù bản thân không được coi là đối thủ của Liêu Ấn, nhưng cản trở hẳn một lúc, câu giờ cho Thấm Nhí tranh thủ bỏ chạy, vẫn không có vấn đề gì.

Nhưng lúc thật sự đánh nhau mới biết, cô ấy đã coi thường Liêu Ấn.

Trong trận đọ sức lúc trước, Liêu Ấn còn băn khoăn về thân phận của Châu Nhi và Thấm Nhi, nên không sử dụng toàn lực.

Lúc này hẳn thật sự sốt sảng, vừa bắt đầu đã sử dụng toàn lực.

Ngay cả ba chiêu mà Châu Nhi cũng không vượt qua được, đã bị một chân của Liêu_n đạp vào bụng, bay ngược ra

ngoài, đụng vào tới tường mới dừng lại.

Một đạp này của Liêu Ấn còn xả cả sự giận dữ ra ngoài, Châu Nhĩ ôm bụng, đứng lên cũng không nối.

“Đại Thành, đánh đến chết cho tai”

Liêu Ấn vừa quay đầu dặn dò một tiếng, đang chuấn bị đuối theo Thấm Nhi, đã thấy một người trung niên từ ngoài tường nhảy vào.

Trong tay còn xách một người

Không phải Thấm Nhi thì ai?

Chỉ có điều Thấm Nhi bình thường luôn lạnh lùng oai phong, bây giờ tay chân đều bị trói lại, trong miệng còn nhét một miếng giẻ, trông cực kì thảm hại

“Tân Trấn?” Liêu Ấn hỏi: “Sao ngươi tới đây?”

“Đại ca?” Tân Minh đang ngắn cản quân giáp đỏ cũng sững sờ.

Người tới đúng là Tân Trấn, đại ca của Tân Minh.

“Nếu ta không tới, nha đầu này đã chạy mất rồi?”

Tân Trấn vứt Thấm Nhi xuống đất, quay đầu hô với Tân Minh: “Dám ra tay với quân giáp đỏ? Bản thân đệ chán sống thì †ìm vải trắng treo mình lên là được, chẳng lẽ còn muốn kéo cả nhà cùng chết à? Còn không dừng tay!"

Huynh trưởng như cha, Tần Minh được đại ca nuôi lớn từ nhỏ, thấy Tần Trấn còn sợ hãi hơn cả thấy cha mình,

Nghe Tân Trấn trách mắng, theo bản năng muốn dừng tay, nhưng nghĩ tới lời dặn dò của Cửu công chúa, lại xóa bỏ ý nghĩ này.

“Đội trưởng Tân, dừng tay đi!"

Cửu công chúa vội vã chạy theo sau đành phải ra lệnh.

Thấm Nhi cũng bị bắt rồi, Tân Minh có đánh nữa cũng không còn ý nghĩ gì

Cửu công chúa lên tiếng, lúc này Tân Minh mới kéo đám thị vệ dừng tay.

“Tiếu tử nhà ngươi phản rồi!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1437


“Ta không sao, điện hạ mau xem Thấm Nhi đi!"

Châu Nhỉ vịn vào tường đứng dậy.

Nói cho cùng, Liêu Ấn cũng không ra tay giết người, nếu. không một đạp vừa nãy đã có thể đạp đút ruột của Châu Nhi rồi.

Cửu công chúa xác nhận Châu Nhi không sao, đi tới bên người Thấm Nhi, vứt miếng giẻ trong miệng cô ấy ra.

“Điện hạ, nô tỳ vô dụng...” Thấm Nhi đỏ mặt nói.

“Không phải lỗi của ngươi, Tân Trấn chặn bên ngoài, ngươi có thể chạy tới đâu được chứ?"

Cửu công chúa đành chịu nói.

Cô ấy cũng không ngờ, Hoàng đế không chỉ phái Liêu Ấn, còn điều cả Tân Trấn tới

Từ lúc Hoàng đế bắt đầu sáng lập nên nước Đại Khang, nhà họ Tần đã là phái bảo vệ Hoàng đế kiên định nhất, cho dù lúc nào, đều đứng về phía Hoàng đế không lay động.

Cho nên đến bây giờ, nhà họ Tân đều là tâm phúc của Hoàng đế.

Cha của Tân Minh là đại thống lĩnh của Ngự Lâm Quân, Tân Trấn là đô thống của tiểu đoàn 1 quân giáp đỏ, nhị ca của Tân Minh là tống chỉ huy quân đoàn sáu ở Đông Cung.

Tân Minh kém nhất, cũng là đội trưởng thị vệ của Cửu. công chúa.

Từ điểm này có thể nhìn ra địa vị nhà họ Tân trong suy. nghĩ của Hoàng đế.

Mặc dù chức quan của bốn cha con không phải rất cao, nhưng vị trí của mỗi người đều cực kì quan trọng.

Cha Tân Bành và con trai cả Tân Trấn bảo vệ Hoàng đế, con trai thứ hai Tân Chung bảo vệ cho Hoàng đế tương lai, thăng ba Tần minh bảo vệ cho vị công chúa mà Hoàng đế yêu thương nhết.

Có thể nói mạng sống của các thành viên quan trọng trong hoàng thất, đều nãm trong tay nhà họ Tần.

“Điện hạ, chắc người cũng biết, bây giờ toàn kinh thành không biết có bao nhiêu người muốn làm hại người, bệ hạ cũng vì muốn tốt cho điện hạ thôi”

Tân Trấn vừa bị đá Tân Minh hai phát, ngấng lên nhìn Cửu công chúa nói: “Điện hạ việc gì phải thế này?“

Cửu công chúa không giải thích, mà dứt khoát hỏi thẳng: “Tân Trấn, có phải quân Đông Man đã tới Đan Châu rồi không?”

Tân Trấn quay đầu nhìn Liêu Ấn một cái, gật đầu, coi như trả lời.

“Vậy bổn cung hỏi ngươi, Kim tiên sinh của Kim Xuyên có phải là người tốt nhất để chọn đi đối đầu với Đông Man không? Cửu công chúa lại hỏi.

Mặc dù Kim Phi chưa bao giờ tới kinh thành, nhưng dưới sự tuyên truyền của người kể chuyện, nhà nhà trong kinh thành đều thành tích chiến đấu của y từ lâu rồi

Tân Trấn là tâm phúc của Hoàng đế, biết nhiều tin tức hơn cả người dân nữa.

Cho dù trong lòng không chịu phục, anh ta vẫn gật đầu lần nữa: “Đúng vậy, trí tuệ và lòng dũng cảm của Kim tiên sinh có một không hai, thật sự là người phù hợp nhất để đi đối đầu với Đông Man!”

"Vậy ngươi còn ngăn bổn cung làm gì?"

Cửu công chúa nói: “Người Đông Man đã tới Đan Châu rồi, Kim tiên sinh vẫn ở Xuyên Thục, nếu còn không thông báo thì ngài ấy sẽ không tới kịp nữa!"

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

“Điện hạ nói có li” Tân Trấn gật đầu tán thành, sau đó lại lắc đầu: “Nhưng quân giáp đỏ chúng ta không quản những chuyện này, bệ hạ yêu cầu chúng ta phải trông chừng điện hạ, chúng ta cứ hoàn thành lời dặn dò của bệ hạ là được”

“Tên nào cũng là kẻ cứng đầu hết!”

Cửu công chúa nghe xong, giận tới mức nghiến răng nhưng cũng không biết phải làm sao.

'Đây chính là nguyên nhân cha con nhà họ Tân và quân giáp đỏ được Hoàng đế tin tưởng.

Cho dù Hoàng đế đưa ra quyết định gì, cha con nhà họ Tân đều sẽ ủng hộ không hề do dự.

Nhìn từ góc độ của người đứng bên cạnh quan sát, đấy chính là hành động trung thành cực kì ngu ngốc.

Nhưng có một người cấp trên nào không thích dạng người trung thành ngu ngốc này đâu?

“Liêu Ấn, nhốt đám người Tân Minh lại cho ta, Thấm Nhi, Châu Nhi còn làm bừa theo điện hạ, cũng nhốt lại!"

Tân Trấn thấy Cửu công chúa không nói nữa, thì sắp xếp. cho Liêu Ấn dọn dẹp chiến trường.

Cửu công chúa than thở một tiếng, lại lấy cung nỏ ra. “Điện hạ, đừng làm loạn nữa!” Tân Trần cười đi về hướng Cửu công chúa.

Liêu Ấn không dám đoạt cung nỏ của Cửu công chúa, nhưng anh ta dám

Tuy nhiên không đợi anh ta tới gần, đã thấy Cửu công chúa giơ cung nỏ lên, kéo lẫy cò lên không trung.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1438


“Chết tiệt".

Tân Trấn nấy giờ còn cà lơ phất phơ bỗng biến sắc.

Anh ta lớn hơn Cửu công chúa rất nhiều, cũng xem như là chứng kiến quá trình trưởng thành của Cửu công chúa, với sự hiểu biết của anh ta về Cửu công chúa, anh ta biết Cửu công chúa không thể bản vào anh ta

Thật ra cho dù có bản thì anh ta cũng không sợ.

Với bản lĩnh của anh ta, lại nhìn cung nỏ của Cửu công. chúa thì hoàn toàn có thể tránh được.

Nhưng anh ta không ngờ trong nỏ của Cửu công chúa lại là mũi tên lệnh.

Hơn nữa là mũi tên lệnh loại mới Kim Phi vừa làm được.

Mũi tên lệnh loại mới chia làm hai loại trắng đen, không chỉ bay đi xa hơn mà còn sẽ nổ tung.

Ban ngày nố thì sẽ có khói đen, trong đêm thì là pháo hoa. Quân giáp đỏ cố gảng giấu Cửu công chúa ở đây, có việc gì ra ngoài thì không dám đi cửa lớn mà trèo tường rời đi vào. ban đêm vì sợ bị phát hiện.

Lúc này thì hay rồi, mọi cố gắng trước đó đều tốn công vô ích

Làn khói bay trong không trung, cách đó mười mấy dặm còn có thể nhìn thấy.

Mũi tên lệnh và thuốc nố là đặc sản của tiêu cục Trấn Viễn, cho dù đám quyền quý có ngốc đi chăng nữa cũng có thể đoán được Cửu công chúa ở đây.

“Điện hạ, người có biết bệ hạ tốn bao nhiêu tâm sức để giấu người ở đây không?”

Tân Trấn nói: “Người làm thế có thấy đáng với bệ hạ. không?"

“Bổn cung biết có lỗi với phụ hoàng, xin lỗi mọi người, nhưng bổn cung còn có cách gì nữa nào?”

Giọng Cửu công chúa cũng trở nên nghiêm túc hơn: “Người Đông Man đã đến Thiền Châu rồi. Chúng đều là những con sói tham lam, có lần nào đến Đại Khang mà không đốt phá cướp bóc không? Các ngươi đi ra ngoài nhìn thử xem sao. chưa, các ngươi có biết bây giờ người dân sống thế nào. không? Người dân không còn chịu đựng được sự bóc lột của chúng nữa, Đại Khang cũng không chịu được cảnh bị chúng nhiều sách nữa rồi”

Nghe thế Tân Trấn và Liêu Ấn đều im lặng không nói.

Đây là nỗi bi thương của Đại Khang, cũng là sự sỉ nhục của quân nhân Đại Khang.

“Tân tướng quân, đây là thư bốn cung viết cho tiên sinh, nếu bốn cung có mệnh hệ gì, mong rắng cho dù thế nào ngươi

cũng đưa được nó cho tiên sinh”.

Cửu công chúa lấy một bức thư từ chỗ Thấm Nhi ra, đưa cho Tân Trấn.

Tân Trấn sầm mặt, không nhận thư.

“Tân tướng quân, ngươi muốn bổn cung cầu xin ngươi sao?”

Cửu công chúa ngấng đầu lên hỏi.

Thấy Tân Trấn vẫn không nhận thư, Cửu công chúa khẽ cười định hành lễ với Tân Trấn.

“Ôi trời, điện hạ làm gì thế?” Tân Trấn vội nhảy sang một bên.

Quả thật anh ta được Hoàng đế trọng dụng, nếu cần thiết, cho dù anh ta đánh Cửu công chúa một trận, có khả năng Hoàng đế cũng sẽ không nói gì

Nhưng cấp trên và cấp dưới có sự khác biệt, nếu anh ta nhận cái hành lê này của Cửu công chúa, trở về không cần người trong gia tộc tra hỏi, cha anh ta cũng có thể đánh gãy chân anh ta.

Thấy thế Cửu công chúa lại đưa bức thư cho anh ta, đồng thời lại làm dáng vẻ định hành lẽ.

Cô ấy đang chơi xấu. “Được rồi”.

Tân Trấn bất đác dĩ nhận lấy thư: “Nơi này đã bị lộ, không thích hợp ở lâu, điện hạ nhanh chóng chuẩn bị, chúng ta phải lập tức sơ tán".
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1439


Ở ngoài sân, Liêu Ấn đi theo phía sau Tần Trấn nói

“Vậy sao ngài không nói

Tân Trấn buồn bực liếc nhìn Liêu Ấn.

Liêu Ấn mỉm cười, không đáp lời

Lúc đầu Thố Phiên từ chối hòa hiếu kết giao, một lý do. trong đó là Cửu công chứa không giữ gìn chuẩn mực đạo đức của phụ nữ, dây dưa không rõ với Kim Phi trước khi thành hôn.

Mặc dù Trần Cát biết đây là cái cớ của Thổ Phiên nhưng vẫn sai người đi nghe ngóng.

Trước đó Kim Phi và Cửu công chúa là trong sạch nhưng sau đó lại không như thế.

Hơn nữa Kim Phi chưa từng nghĩ sẽ giấu nên không ít lần làm cử chỉ thân mật không hợp quy tắc với Cửu công chúa.

Chuyện của hai người gần như công khai một nửa ở làng Tây Hà, dĩ nhiên Trần Cát cũng biết tin.

Đường đường là công chúa, còn là công chúa mà mình. yêu thương nhất, lại dây dưa với một Nam tước ở vùng nông thôn. Khi vừa nhận được tin, Trần Cát suýt nữa tức nổ phối.

Giam lỏng Cửu công chúa ở trang viên, thật ra cũng có ý trừng phạt.

Mẹ của Cửu công chúa — Khánh phi cũng bị liên lụy, dạo này bị Hoàng đế mắng nhiều lần

Khánh phi ngẫm nghĩ một lúc, lập tức nhận ra đã xảy ra chuyện, bèn tìm người đi hỏi Khánh Quốc công.

Sau đó Khánh phi cũng biết chuyện của Cửu công chúa và Kim Phi

Ngược lại với Trần Cát, Khánh phi cực kỳ hài lòng với chuyện này, sau đó còn tìm cơ hội khuyên Trần Cát.

“Bệ hạ, mặc dù Kim Phi chỉ là một Nam tước, nhưng tài năng của y không thua kém bất kỳ Quốc công nào, hơn nữa lại giỏi dẫn quân đánh trận, chắc chản văn võ song toàn, gả Văn Nhi cho y cũng không phải là bế mặt. Chẳng phải bệ hạ trước giờ vẫn luôn thích thơ ca của y đó sao?"

“Nhưng y đã thành hôn rồi”.

“Thành hôn thì có làm sao, bệ hạ hạ chỉ bảo y ly hôn với vợ cũ, cưới Văn Nhi, vậy chẳng phải được rồi sao?”

“Đây cũng là một cách..." Kim Phi và Cửu công chúa vốn dĩ ván đã đóng thuyền, trừ khi Trần Cát phạt Cửu công chúa bỏ vào lồng lợn, nếu không chỉ có thể chấp nhận.

Có lẽ lời khuyên của Khánh phi có tác dụng, Trần Cát cũng. bắt đầu khuyên nhủ mình chấp nhận đứa con rế Kim Phi này.

Nhưng không đợi đến lúc ông ta đưa ra quyết định ban hôn thì người Khiết Đan đã tấn công vào.

Đối mặt với nguy hiếm, Trần Cát lập tức nghĩ đến Kim Phi và Khánh Hoài.

Khánh Hoài đang đề phòng người Đảng Hạng ở thành Vị Châu, không thể đến tiếp viện, thế là Trần Cát lập tức cử người tìm đến Lạc Lan, nhờ cô ấy gửi thư cho Kim Phi, bảo Kim Phi dẫn quân Trấn Viễn về kinh thành tận trung,

Sau khi tận trung xong, ông ta cũng có thế gặp Kim Phi, tiện thể quyết định chuyện hôn sự của Cửu công chúa

Hoàng đế chắc chắn không yên tâm khi giao việc lớn như vậy cho Lạc Lan, thế nên sau khi triệu hồi Lạc Lan, Trần Cát lại phái người đưa thư bãng chim bồ câu thông báo cho Khánh Hâm Nghiêu.

Ngoài ra còn sai người đưa thánh chỉ đến Kim Xuyên truyền chỉ

Nhưng người truyền chỉ mới rời khỏi kinh thành không lâu, Khánh Quốc công đã đến chỗ Hoàng đế.

Các quyền quý khác không biết Kim Phi muốn đến kinh thành, nhưng Khánh Quốc công đã biết được tin này từ Khánh Hâm Nghiêu.

Khánh Quốc công cũng giải thích cho Hoàng đế hệt như các nhân viên hộ tống, đều là vì Kim Phi muốn đến để quảng bá vải Thục quanh kinh thành.

Mặc dù tính cách Hoàng đế có chỗ thiếu sót, mềm lòng nhưng cũng không phải kẻ ngốc, ngược lại ông ta là đế vương từng được hoàng gia huấn luyện, chỉ số thông minh chắc chản cao hơn mức tiêu chuẩn, nếu không thì cũng sẽ không có thành tích cao trong thư họa như vậy.

Lúc đó Trần Cát đoán Kim Phi đến kinh thành chắc chẩn là để tìm Cửu công chúa, quảng bá vải Thục chẳng qua chỉ là cái cớ thôi

Biết được tin này, Trần Cát cảm thấy khá vui

Kim Phi không có quan hệ dị có một đám kẻ thù lớn mạnh kinh thành, ngược lại còn

Trần Cát nghĩ Kim Phi đến kinh thành là hành vi cực kỳ mạo hiểm.
 
Back
Top Dưới