Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1400


Là thị nữ bên cạnh của Cửu công chúa, Thấm Nhi đương nhiên biết Kim Phi và Cửu công chúa đã xảy ra chuyện gì

Thấm Nhi rất không hài lòng với hành vi xông vào phòng Cửu công chúa mà không hề báo trước của Kim Phi, nhưng cô ấy cũng không nói gì, mặc cho Kim Phi vào sân.

Kim Phi cứ tưởng răng Cửu công chúa về đế ngủ bù, nhưng khi mở cửa phòng ra lại nhìn thấy cô ấy đang xem xét công văn dưới cửa sổ.

Nhìn thấy Kim Phi đi vào, mặt mày Cửu công chúa không khỏi hiện lên một chút vui mừng.

Nhưng giây tiếp theo đã bị kiềm chế lại, cô ấy phất tay cho. Châu Nhi lui đi

Châu Nhi khế cúi người xuống hành lễ với Kim Phí, bước ra ngoài còn tiện tay đóng cửa lại

"Châu Nhi hiểu chuyện hơn Thấm Nhi nhiều" Kim Phi cười khen nói.

"Ngày nào tiên sinh cũng so đo với nha hoàn, cũng không sợ người ta chê cười nhỉ”

Cửu công chúa phát hiện có đôi khi Kim Phi hành động như trẻ con, cô ấy hậm hực trợn mắt nhìn y: "Nói đi, tìm bổn cung có chuyện gỉ?"

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

"Không có việc gì thì không thế tới tìm điện hạ sao?"

Kim Phi thuận tay cầm lấy bánh ngọt trên bàn, nhét một cái vào miệng

Cửu công chúa không nói gì, chỉ liếc nhìn Kim Phi.

“Thật nhàm chán/ Kim Phí nuốt miếng bánh ngọt xuống: “Vừa rồi Linh Lung cô nương đến gặp ta, cô ấy muốn mở rộng, phạm vi cứu trợ thiên tai, nên sẽ cần rất nhiều lương thực, đã đến lúc phải mượn lương thực của địa chủ rồi. "

"Sớm vậy sao?“ Mặt Cửu công chúa trở nên nghiêm túc.

Xuyên Thục là một trong những kho lúa của Đại Khang, cho dù năm nay có thiên tai thì vẫn còn lương thực dự trữ.

Nhưng số lương thực dự trữ này không nấm trong tay dân chúng, cũng không nắm trong tay quan phú mà nấm trong tay của nhiều địa chú giàu có,

Tổng số lương thực trong tay bọn họ chắc chắn còn nhiều hơn Kim Phi và Cửu công chúa

Mà không chỉ là nhiều hơn một chút. Bởi vì tống số địa chủ ở Xuyên Thục thật sự quá nhiều

Vả lại, bọn họ kiếm sống bãng cách cho thuê ruộng và thu thóc, thứ mà trong nhà không thiếu nhất chính là lương thực.

Cho nên sau khi chỉnh đốn nhóm quyền quý, Kim Phi nghĩ ngay đến địa chủ.

Chỉ là lương thực trong nhà của địa chú được luật pháp của Đại Khang bảo vệ, Kim Phi và Cửu công chúa không thể trực tiếp yêu cầu họ giao lương thực như khi làm với những kẻ quyền quý.

Hơn nữa địa chủ, quý tộc ở đâu cũng là cường hào ác bá của địa phương, một khi xử lý không tốt sẽ dễ dàng nảy sinh vấn đề

Thế nên, trong kế hoạch của Kim Phi và Cửu công chúa, chủ yếu vẫn tập trung vào việc mua hàng từ Giang Nam, cuối cùng không còn cách nào khác mới bắt đầu xuống tay với bọn địa chủ.

Cửu Công chúa không ngờ Kim Phi sẽ yêu cầu hành động ngay khi việc cứu trợ mới bắt đầu.

"Vũ Dương, mấy ngày trước ta đã suy nghĩ kỹ càng rồi, chuyện này nên làm sớm đừng đế muộn”

Kim Phi nói: "Nếu như đợi đến năm sau, khi lương thực. rong tay chúng ta gần như cạn kiệt rồi mới ra tay, thì thậm chí chúng ta sẽ không có thời gian ứng phó nếu ngộ nhỡ có chuyện gì bất ngờ xảy ra.

Hành động ngay bây giờ, nếu thành công thì chúng ta sẽ tích trữ lương thực, đây là cách an toàn nhất.

Nếu không thành công, chúng ta cũng có thể nghĩ ra những cách khác, cũng không để đến mức nước tới chân rồi mới nhảy”

“Tiên sinh nói phải."

Cửu công chúa khẽ gật đầu, nhưng cũng chưa đưa ra quyết định ngay lập tức, suy nghĩ hơn mười phút rồi mới gật đầu: "Vậy cứ làm như ngài nói đi, bắt đầu từ Mậu Châu và Miên Châu, xong hai hai quận này thì cũng vừa lúc để tiên sinh về Kim Xuyên ăn tết!"

"Ta sẽ bảo Đại Lưu nhanh chóng cho người đến Tây Xuyên để lấy châu Thủy Ngọc” Kim Phi nói theo.

Cả Xuyên Thục thật sự có quá nhiều địa chủ, Kim Phi và Cửu công chúa không thể lần lượt đến chỗ bọn họ đòi lương thực, cách nhanh nhất chính là ép từ trên xuống dưới.

Khánh Hâm Nghiêu đã bị hoàng đế phế truất, nên sau khi xử lý đại thái giám, con dấu châu mục vẫn luôn nắm trong tay Cửu công chúa
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1401


Mà huyện lệnh ở nhiều nơi tình cờ lại là khắc tinh của địa chủ, nên cho bọn họ đối phó với địa chủ là thích hợp nhất.

Gòn việc các huyện lệnh xử lý địa chủ như thế nào, thì Kim Phi cũng không kiểm soát được.

Dù sao y cũng không hề có chút ấn tượng tốt nào với những địa chủ này.

Ở mức độ nào đó nhóm quyền quý vẫn để ý đến chuyện giữ thể diện, nhưng bọn địa chủ sẽ làm mọi cách để chiếm đoạt đất đai của người dân, kể cả những thủ đoạn bẩn thỉu cũng không từ.

Mỗi năm thiên tai, người dân kêu khóc thấu trời xanh, nhưng nhiều địa chủ lại vui mừng khôn xiết

Bởi vì năm thiên tai, người dân không thu hoạch được gì nên phải mượn lương thực của họ, thế là họ lại nhân cơ hội để thâu tóm ruộng đất của người dân.

Người dân nào không có đất chỉ có thể bán con trai con gái, hoặc bán mình cho địa chủ làm con ở, làm thuê không công suốt đời cho địa chủ.

Có thể sẽ có oan ung khi bắt giữ tất cả địa chủ ở Đại Khang rồi chặt đầu từng người một, nhưng nếu cách một tên giết một tên, thì chắc chản sẽ có hơn phân nửa cá lọt lưới.

Kim Phi rời khỏi tiểu viện của Cửu công chúa, bảo Đại Lưu. thả một con bồ câu đưa tin đến thành Tây Xuyên.

Trưa hôm đó, một đội nhân viên hộ tống cưỡi ngựa chạy đến đập Đô Giang, đưa cho Kim Phi một cái túi vải căng phồng.

Ngày hôm đó, Kim Phi và Cửu công chúa cưỡi ngựa đi xem sơ lược các công trình xung quanh đập Đô Giang một lần, dưới sự dẫn dắt của Ngụy Đại Đồng.

Sau khi xác nhận rẵng không có sai sớt lớn nào, mọi thứ đang được thực hiện theo bản vẽ đã thiết kế, Kim Phi mới thở phào nhẹ nhõm

Sáng sớm hôm sau, Kim Phi và Cửu công chúa cùng đội ngũ của mình rời khỏi đập Đô Giang.

Lần này họ không quay lại Tây Xuyên mà tiếp tục đi về phía bắc hướng tới quận Mậu Châu.

Sau khi chạy suốt một ngày đường, cuối cùng chạng vạng cũng đã đến nơi cần đến.

Khi quận trưởng Mậu Châu nghe tin Cửu công chúa và Kim Phi đến, ông ta lập tức dẫn người đến cổng thành đế tiếp đón.

Nhìn thấy đội ky binh càng lúc càng đến gần, lòng quận trưởng Mậu Châu cảm thấy thấp thỏm không thôi.

Mậu Châu cách Tây Xuyên không xa, nên từ lâu quận trưởng Mậu Châu đã nghe đến hành động "ví đại" của Cửu công chúa là đã giết nhóm quyền quý ở Tây Xuyên.

Ông ta rất lo läng, sau khi Cửu công chúa chỉnh đốn nhóm quyền quý kia xong thì sẽ tới đây xử lý ông ta.

Mậu Châu nằm ở biên giới, cũng không phải là đường đến Quảng Nguyên, ngoài điều này, ông ta thật sự không nghĩ ra Cửu công chúa tới đây để làm gì nữa.

Đoàn ky bình dừng lại ở cửa thành, quận trưởng Mậu Châu nhanh chóng ém lại sự hoảng loạn trong lòng, rồi lại bước tới chào đón

"Hạ quan kính chào Công chúa điện hạ, kính chào Kim tiên sinhI"

"Miễn lễ!"

Cứu công chúa giơ tay: "Biệt viện chuấn bị xong chưa?"

"Dạ đã xong!"

Quận trưởng Mậu Châu vội vàng gật đầu: "Điện hạ, mời người đi cùng ta."

Khi họ đến biệt viện, Cửu công chứa đuổi những người khác đi, rồi bảo Thấm Nhi lấy ra cái túi vải căng phồng đặt lên bàn

Sau đó, lại nói với quận trưởng Mậu Châu: "Mở nó ra xem."

"Rõ!"

Quận trưởng Mậu Châu gật đầu, hai tay run run mở túi vải ra

Ông ta cứ tưởng trong túi vải có hung khí gì đó, nhưng khi mở ra lại phát hiện bên trong là những hạt châu Thủy Ngọc trong suốt như pha lê.

Những hạt lớn có kích thước bằng hạt đậu phộng, những hạt nhỏ có kích thước bằng hạt đậu nành.

Lớn nhỏ cộng lại khoảng chừng mấy trăm hạt.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1402


Nếu nói đám quyền quý triều đình là hổ, vậy địa chủ chính là con địa năm trên người người dân và trực tiếp hút máu họ.

Không chỉ có Kim Phi không ưa bọn chúng, mà Cửu công chứa cũng vậy.

Việc hôm nay Đại Khang suy tàn đến mức này, có liên quan trực tiếp đến việc địa chủ thâu tóm đất đai một cách điên cưồng.

Khi Kim Phi đề nghị đến chỗ địa chủ mua lương thực, ý nghĩ đầu tiên của Cứu công chúa chính là cưỡng chế.

Mặc dù Kim Phi không hề ưa địa chủ, nhưng cưỡng chế. thu lương thực rất dễ dẫn tới mâu thuẫn với địa chủ, với tình hình hôm nay của Xuyên Thục, Kim Phi không muốn gây thêm rác rối, chỉ muốn nhanh chóng gom góp đủ lương thực để cứu trợ thiên tai.

Còn về địa chủ, có thế đế sau này từ từ xử lý

Thế nên y từ chối đề nghị cưỡng chế thu lương thực của Cửu công chúa, mà đề nghị dùng châu Thủy Ngọc, đến tìm địa chủ 'mua' lương thực.

"Mua lương thực?”

Quận trưởng Mậu Châu nghe vậy, nỗi lo lẳng trong lòng cuối cùng cũng tan biến.

Mặc dù trong ình hình này, việc lấy được lương thực từ trong tay địa chủ khá khó khăn, nhưng so với việc Cửu công chúa gây rắc rối, kết quả này đã khiến ông ta rất hài lòng rồi

Hơn nữa Cửu công chúa cũng không cưỡng chế, mà giao ra rất nhiều Thủy Ngọc đế trao đối

Danh tiếng của châu Thủy Ngọc sớm đã vang xa, rất nhiều nhà quyền quý cũng hãnh diện vì có được Thủy Ngọc.

Nhưng vì Kim Phi và Cửu công chúa luôn khống chế số lượng Thủy Ngọc được bán đi nên giá của Thủy Ngọc luôn ở mức cao, địa chủ bình thường không thế nào mua nối

Quận trưởng Mậu Châu nãm mơ cũng không ngờ, có ngày. ông ta bỗng dưng thấy được nhiều châu Thủy Ngọc đến thế.

Giống như ở đời trước có người bỗng dưng cho ngươi một đống kim cương to đùng vậy, dù là ai đi nữa cũng sẽ kích động

Mặc dù những viên châu Thủy Ngọc này không phải của ông ta, vẫn khiến ông ta kích động không thôi

Đồng thời cũng khiến trong lòng ông ta dâng lên nỗi lo mới

Đồ của Cửu công chúa dễ cầm như vậy sao?

Lỡ như đòi hỏi nhiều, ông ta không thể gom đủ lương thực, e răng chỉ có một con đường chết

"Điện hạ, người cần bao nhiêu lương thực?"

Quận trưởng Mậu Châu hỏi với vẻ mặt vô cùng lo lẳng.

"Yên tâm, ta sẽ không làm khó ngươi."

Cửu công chúa nói: "Chỗ này có tổng cộng một trăm hai mươi viên châu Thủy Ngọc, một trăm viên nhỏ, hai mươi viên lớn.

Mỗi viên nhỏ đối mười xe lương thực, mỗi viên lớn năm mươi xe, không thành vấn đề chứ?"

"Không thành vấn đề, không thành vấn đề!" Quận trưởng Mậu Châu vội vàng xua tay.

Với giá trên thị trường của châu Thủy Ngọc bây giờ, giá tiền này có thế nói là vô cùng hợp lí, thậm chí ông ta còn được lời thêm.

Trong buổi đấu giá ở Giang Nam, Đường Tiểu Bắc dùngchâu Thủy Ngọc đổi lương thực, phải dùng thuyền làm đơn vị đo lường.

Dĩ nhiên, châu Thủy Ngọc ở hội đấu giá đều là hàng cao cấp, cho dù là kích cỡ hay chất lượng, đều vượt xa những viên trong tay quận trưởng Mậu Châu này.

"Không thành vấn đề thì tranh thủ thời gian làm đi, mười ngày sau, bổn cung phái người tới lấy lương thực!"

Cửu công chúa lạnh giọng bảo. “Vâng! Hạ quan đi làm ngay đây!"

Quận trưởng Mậu Châu vừa nghe thời gian gấp rút như vậy. thì mau chóng rời đi

"Tiên sinh, bỗng dưng giao ra ngoài nhiều châu Thủy Ngọc như vậy, thật sự không có vấn đề gì sao?"

Cửu công chúa cau mày hỏi.

"Không sao cả, lúc trước Tiểu Bắc đã đi quảng bá ở Giang Nam rồi, châu Thủy Ngọc càng lớn càng có giá trị, lần này chúng ta giao ra toàn là viên nhẻ, chất lượng không tốt, sẽ không ảnh hưởng đến giá trên thị trường của châu Thủy Ngọc."

Kim Phi không hề quan tâm mà nói

Mô hình bán hàng này cũng bắt chước kim cương ở đời trước.

Mỗi viên kim cương có kích cỡ lớn hơn, giá cả sẽ gấp mấy lần viên nhỏ hơn nó.

Những viên kim cương thượng hạng đều là thứ chỉ người rất giàu mới có thế theo đuối, đừng nói dân thường, cho dù là tầng lớp trung lưu khá giàu có cũng không mua nổi
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1403


Những viên kim cương nứt trong cửa tiệm trang sức kia là dành cho dân thường

Mà những cái được gọi là báu vật của cửa hàng, báu vật được cất giấu kĩ, là để bán cho tầng lớp trung lưu.

Còn hàng cao cấp thật sự thì thường xuất hiện ở các buối đấu giá.

Ba thị trường cao, trung, thấp không ảnh hưởng đến nhau.

Hàng năm toàn thế giới đã bán được không biết bao nhiêu viên kim cương nứt, mấy buổi đấu giá mở thì vẫn mở.

Hoàn toàn không ảnh hưởng.

Ngược lại, bởi vì danh tiếng của kim cương càng ngày càng lớn, giá cả cũng càng ngày càng cao.

Dù sao bản thân kim cương không có giá trị thực tế gì cả, cho dù là một ca ra hay mười ca ra, cũng chỉ là một viên đá mà thôi

Giá trị của nó được thể hiện qua cảm giác hơn người và lòng mê hư vinh.

Danh tiếng càng lớn, giá trị phụ thêm này cũng càng cao.

Theo Kim Phi thấy, các địa chủ khắp nơi chính là tầng lớp trung lưu của Đại Khang.

Kim Phi không phải chỉ mới nghĩ về bọn chúng một ngày hai ngày, nhưng mà y vẫn luôn bận những chuyện khác, không có thời gian rảnh rỗi đế chỉnh đốn bọn chúng.

Sau khi Cửu công chúa nói muốn cưỡng chế chúng, điều đầu tiên Kim Phi nghĩ tới chính là gài bây địa chủ.

Còn về việc bọn địa chủ có rơi vào bẫy hay không, Kim Phi vốn không hề lo lắng.

Chênh lệch giàu nghèo ở Đại Khang lớn hơn ở đời trước rất nhiều, câu "Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra” là không hề nói quá.

Người dân ngay cả vấn đề cơm ăn áo mặc cũng chưa giải quyết được, mà lương thực trong nhà địa chủ lại chất đống như núi, thậm chí còn ấm mốc, thối rữa.

Đời sống vật chất của Đại Khang rất lạc hậu, bọn địa chủ mặc dù trong tay có tiền có lương thực, thật ra cuộc sống cũng rất nhàm chán.

Cũng đâu thể ngày nào cũng chơi đùa với thê thiếp được?

Cho dù có thế nuôi cả một đám thê thiếp, thân thế cũng. không chịu nổi

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Cộng thêm ảnh hưởng của giới quyền quý, rất nhiều địa chủ cũng có niềm yêu thích đặc biệt với những món đồ quý. hiếm.

Trong mắt bọn chúng, những món đồ quý hiếm không chỉ tượng trưng cho địa vị, còn tượng trưng cho gu thấm mỹ.

Vậy nên châu Thủy Ngọc của Kim Phi vừa được tung ra đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của bọn quyền quý và thương nhân giàu có,

Thật ra thì địa chủ cũng muốn mua, chẳng qua là giá của một viên châu Thủy Ngọc loại lớn quá cao, bọn họ vốn không mua nối.

Bây giờ Kim Phi lấy ra một mẻ châu Thủy Ngọc loại nhỏ bán cho bọn họ.

Thực tế đã chứng minh, sự nhiệt tình của địa chủ cao hơn Kim Phi mong đợi.

Cửu công chúa ra giá cho mỗi viên châu Thủy Ngọc cũng rất hợp lý, là muốn nói với quận trưởng Mậu Châu, ta cho ngươi nhiều châu Thủy Ngọc như vậy, ngươi ít nhất cũng phải giao cho ta nhiều lương thực như thế.

Thế nên lần mua lương thực này, thật ra cũng không khác ép mua ép bán lầm.

Quận trưởng Mậu Châu cũng hiếu điều này, thế nên cả đêm phái người ra ngoài đưa tin, chuẩn bị phân chia áp lực đang gánh vác lên đầu các huyện lệnh.

Cửu công chúa cho ông ta mười ngày, ông ta chỉ cho các huyện lệnh bảy ngày.

Yêu cầu các huyện lệnh trong vòng bảy ngày phải đưa lương thực đến quận.

Vốn tưởng rắng bọn huyện lệnh cho dù có ép buộc địa chủ, cũng phái mất mấy ngày mới có thế gom đủ, thế mà đến giữa trưa ngày hôm sau, quận trưởng Mậu Châu tìm đến Kim Phi và Cửu công chúa, báo với bọn họ là các huyện lệnh đã trả lời, lương thực đã gom đủ, còn hỏi Kim Phi còn châu Thủy Ngọc. không

Sau khi tiễn quận trưởng Mậu Châu về, Kim Phi còn cảm thấy không thế tưởng tượng nổi: "Chẳng lẽ quận trưởng Mậu Châu đang nịnh nọt rồi tự mình mua lại hết châu Thủy Ngọc. sao?"

“Ông ta có nhiều lương thực vậy sao?" Cửu công chúa cau. mày.

Nếu như quận trưởng Mậu Châu thật sự tự lấy ra được nhiều lương thực như vậy thì chắc chẩn là một tên quan siêu tham lam, cô ấy thật sự cần điều tra đối phương cấn thận.

"Cho người đi điều tra thử chẳng phải sẽ biết ngay sao?"

Lúc này Kim Phi gọi Đại Lưu tới, bảo anh ta đi liên lạc với đội Chung Minh ở quận Mậu Châu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1404


“Thích châu Thủy Ngọc là một trong số các lý do, điều quan trọng nhất là các cường hào địa chủ khắp nơi đều tích lũy lượng lớn lương thực, chuẩn bị kiếm bộn tiền sau khi bọn quyền quý tăng giá lương thực lên, kết quả bây giờ điện hạ chém hết đám quyền quý và còn ép chết giá lương thực, công trường cũng phát lương thực làm tiền công, dân chúng cũng không tìm bọn họ để mua lương thực nữa, lương thực của bọn họ đều sắp hỏng trong tay luôn rồi”

Chung Linh Nhi giải thích nói: "Nhiều lương thực như vậy, để trong tay cũng không ăn hết được, đổi thành châu Thủy Ngọc cũng có thể dùng làm vật gia truyền là phương án tiết kiệm chỉ phí tốt nhất cho các địa chủ."

Chiều hôm nay, rất nhiều địa chủ tương đối gần quận thành đã đến thương hội hỏi xem những châu Thủy Ngọc nhỏ có phải là do bọn họ sản xuất không, còn hỏi bọn họ có còn nữa không"

"Nếu là như vậy thì, chúng ta phải điều chỉnh sách lược!"

Kim Phi trầm ngâm một lát, sau đó ngẩng đầu nói: 'Sáng sớm ngày mai dùng chim bồ câu truyền tin cho Tiểu Bác, bảo cô ấy nhanh chóng gửi một lô châu Thủy Ngọc nhỏ đến cho tất cả các thương hội ở Xuyên Thục, sau đó bán ra dưới hình thức bán đấu giá như ở Giang Nam!

Tất cả lương thực được đấu giá cũng không cần phải vận chuyển đi nơi khác, mà trực tiếp giao cho tiền trang ở địa phương là được.

À nhớ dặn Tiếu Bắc nhắc nhở các thương hội chú ý kiểm. soát cường độ xuất hàng, không được hạ giá châu Thủy Ngọc xuống quá thấp”

"Vâng!" Chung Linh Nhi nhanh chóng ghi lại lời dặn dò của Kim Phi vào trong một cuốn sổ nhỏ,

Theo kế hoạch của Kim Phi và Cửu công chúa, họ sẽ đi đến tất cả các quận thành ở Xuyên Thục để gây áp lực lên các. quận trưởng, buộc họ phải xoay sở lương thực.

Bây giờ mọi chuyện tiến triển thuận lợi như vậy, Kim Phi và Cửu công chúa đương nhiên sẽ không cần phải đích thân đi từ quận huyện này sang quận huyện khác nữa

Lúc này đã là giữa tháng mười hai âm lịch, chỉ còn nửa tháng nữa là đến Tết rồi, sau khi rời khỏi quận Mậu Châu, Kim Phi dẫn đội ngựa trở về Kim Xuyên.

Buổi chiều trong ngày đầu tiên trở về, Kim Phi đi ngang qua một huyện phủ, thì nhận được thư trả lời của Tiểu Ngọc, nói Thủy Ngọc đã được đưa đến một số quận xung quanh Quảng Nguyên, các địa chủ rất nhiệt tình và cuộc đấu giá cũng diễn ra vô cùng thuận lợi

Các kho thóc ở khắp mọi nơi đã được bổ sung.

Cho đến lúc này, Kim Phi và Cứu công chúa mới hoàn toàn yên tâm.

Bởi vì ngoài việc xây dựng cầu đường, Kim Phi còn thuê người xây dựng rất nhiều nhà máy, xưởng luyện kim ở làng Tây Hà cũng phải tăng ca để sản xuất thiết bị dụng cụ.

Chậm nhất là cuối mùa xuân năm sau, các nhà máy này sẽ lần lượt được đưa vào sử dụng.

Đến lúc đó, Kim Phi sẽ có thêm một khoản thu nhập.

Có lẽ vấn đề cứu trợ thiên tai lớn nhất đã được giải quyết, nên Cửu công chúa cuối cùng cũng thả lỏng và bắt đầu có hứng thú với việc ngao du sơn thủy.

Cuộc hành trình vốn có thế hoàn thành trong hai ngày đã bị Cửu công chúa kéo dài bốn ngày.

Vòng qua chân núi, từ xa Kim Phi đã nhìn thấy Quan Hạ Nhi đang ngồi chờ ở cổng làng.

"Đương gia, trên đường đi các chàng đã gặp phải phiền phức gì sao?"

Theo tính toán của nhân viên hộ tống, Kim Phi lẽ ra đã trở Về vào ngày hôm kia rồi, cho dù trên đường đi chậm hơn thì cũng nên về đến nhà vào ngày hôm qua.

Tuy nhiên, cho đến tối hôm qua vẫn chưa thấy Kim Phi trở về, điều này khiến cho Quan Hạ Nhi lo lắng không thôi, sợ răng trên đường y đã gặp phải nguy hiếm.

"Không, chỉ là trời lạnh, đường không thể đi nhanh được. cho nên mới về muộn thôi”

Kim Phi nhảy xuống ngựa, cười hỏi: "Sao thế, nhớ ta sao?" "Không biết xấu hố!"

Quan Hạ Nhi đỏ mặt trừng mặt nhìn Kim Phi, xác nhận Kim Phi thực sự không sao mới cảm thấy yên tâm.

Sau đó cô nhớ ra mình còn chưa chào hỏi Cửu công chúa, vội vàng hành lẽ với Cửu công chúa theo cách Đường Tiểu Bắc đã dạy cô: "Bái kiến điện hạt”

"Tý tỷ không cần khách sáo!"

Lần trước Cửu công chúa thăm dò, đã hiểu rõ vị trí của Quan Hạ Nhi trong lòng Kim Phi, cũng không tiện ra vẻ công, chúa nữa mà nhảy xuống ngựa đỡ Quan Hạ Nhi đứng dậy.

"Tỷ tỷ"

Tim Quan Hạ Nhi đột nhiên đập mạnh.

Cửu công chúa lớn hơn Quan Hạ Nhi một tuổi, lúc mới đến làng Tây Hà, còn gọi cô là Kim phu nhân, sau này quen rồi thì gọi cô là Hạ Nhị, lần này lại gọi cô là tỷ tỷ

Không cần nói cũng biết ý nghĩa đại diện trong đó rồi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1405


Kim Phi chỉ sờ mũi khi cảm thấy chột dạ, chẳng hạn như: khi y thu nhận Đường Tiếu Bảc ở Quảng Nguyên, sau khi trở về y cũng có bộ dạng này.

Quan Hạ Nhi chưa bao giờ phản đối việc Kim Phi nạp thê thiếp, nhưng lần này cô bị dọa sợ.

Người này là công chúa đó!

Mặc dù trước đó khi Đường Tiếu Bắc nói đùa cũng đã từng nói Kim Phi đã thu phục được Cửu công chúa rồi, nhưng đó đều là những lời nói đùa mà thôi.

Cô thực sự không ngờ rắng, Kim Phi thực sự dám làm điều này.

Quan Hạ Nhi nóng lòng muốn hỏi rõ Kim Phi ngay bây giờ, nhưng xung quanh vẫn còn quá nhiều nhân viên hộ tống, cô không còn cách nào khác ngoài việc đè nén suy nghĩ này lại, rồi nở một nụ cười với Cửu công chúa

Trở về trong làng, Cửu công chúa đến tiểu viện trước đây của nhà Khánh Mộ Lam, Quan Hạ Nhi cuối cùng cũng tìm được cơ hội, kéo Kim Phi vào trong phòng.

"Gấp gáp như vậy sao?" Kim Phi cười đùa nói: "Bây giờ vẫn là ban ngày đó”

"Đương gia, đừng cười đùa cợt nhã với ta, chàng nhanh nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Quan Hạ Nhi lo lắng hỏi. "Cái gì mà xảy ra chuyện gì?"

Kim Phi cố ý giả vờ không hiểu, vòng tay qua ôm lấy Quan Hạ Nhi, muốn lừa dối vượt qua.

Quan Hạ Nhi phát hiện ra Kim Phi muốn hôn mình, vô thức. muốn né tránh.

Nhưng gò má đã bị Kim Phi ôm chặt, cô căn bản không thể tránh được, chỉ có thể cam chịu nhằm mắt lại

Mặc dù gặp gỡ sau ít ngày xa cách còn mãnh liệt hơn đêm tân hôn, nhưng Kim Phi nhận ra Quan Hạ Nhi không có tâm tư làm chuyện đó nên cũng không ép buộc nữa, y chỉ hôn nhẹ lên má cô rồi buông cô ra.

Ai ngờ Quan Hạ Nhi lại không vui, nói với giọng hơi oán giận: "Quả nhiên, có công chúa là không quan tâm đến thiếu phụ luống tuổi có chồng nữa rồi.."

"Quan Hạ Nhi, nếu như nàng nói như vậy, ta sẽ không khách khí đâu."

Kim Phi nheo mắt nói.

"Chàng chỉ biết ức h**p ta, có bản lĩnh thì đi ức h**p công chúa đi!”

Quan Hạ Nhi tức giận trợn mắt nhìn Kim Phi, thấy Kim Phi xoa tay, cô vội vàng lùi lại mấy bước: "Được rồi, được rồi, ta sợi chàng rồi! Nhanh nói đi, chàng và Cửu công chúa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Cái gì mà xảy ra chuyện gì?”

Kim Phi tiếp tục giả vờ ngốc.

"Đương gia, đã đến lúc này rồi, chàng còn giấu ta sao?"

Quan Hạ Nhi sốt sảng đến mức giậm chân: "Cô ấy là công chúa đó, chàng chọc vào cô ấy làm gï?.... Bỏ đi, chọc vào cũng đã chọc vào rồi... Đương gia, chàng nói cho ta biết, ta nên làm gì đây?"

Công chúa không thể làm tiểu thiếp được.

Nếu Kim Phi muốn cưới Cửu công chúa thì sẽ phải ly hôn với Quan Hạ Nhi.

Nghĩ đến đây, Quan Hạ Nhi đột nhiên cảm thấy vô cùng đau lòng, nước mắt lần lượt rơi xuống.

"Đừng khóc..."

Kim Phí nhìn khuôn mặt xinh đẹp đầy nước mắt của Quan Hạ Nhi đột nhiên cảm thấy bản thân rất khốn nạn.

"Đương gia, ta không cầu cái gì khác, ta chỉ xin chàng đừng lừa dối ta!" Quan Hạ Nhi ấm ức nói: "Nếu như chàng thực. sự muốn cưới Cửu công chúa, ta sẽ nhường chỗ cho cô ấy không phải là được rồi sao?"

*Nhường chỗ gì chứ, còn nói nhám nữa, cẩn thận ta sẽ xử lý nàng đói"

Bình thường khi Kim Phi sử dụng cách đe dọa này, Quan Hạ Nhi nhất định sẽ nhượng bộ, nhưng lần này lại thất bại

Quan Hạ Nhi đấm vào ngực Kim Phí, càng khóc càng thảm thiết hơn: "Chàng muốn nạp thiếp, Đông Đông, hay Phi Phi ai cũng không được? Tại sao lại đi chọc vào Cửu công chúa? Chàng muốn ta và Tiếu Bắc phải thế nào đây?"

"Hạ Nhi, nàng yên tâm đi, cho dù công chúa vào nhà chúng ta thì cũng phải nghe theo nàng, nếu Trần Văn Nhi dám. ức h**p nàng, ta sẽ xử lý cô ấy!" Kim Phi vội vàng an ủi cô.

"Chàng đừng khoác lác nữa, Cửu công chúa là công chúa được hoàng đế yêu thích nhất, chàng dám động vào cô ấy, hoàng đế sẽ không chém chàng sao?"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1406


Con người là loài động vật có năng lực thích ứng rất cao và sẽ thay đối khi hoàn cảnh thay đối.

Kiếp trước, Kim Phi là một người cả ngày chỉ ru rú ở nhà, yêu thích công nghệ trong tiêu chuẩn, bên cạnh rất ít con gái,

căn bản sẽ không biết dỗ dành con gái.

Nhưng khi đến Đại Khang, tiếp xúc với nhiều cô gái hơn, Kim Phi tự học thành tài, đần dần học được cách nói chuyện ngọt ngào.

Quan Hạ Nhi lại đơn thuần, bị Kim Phi đỗ dành một hồi, cuối cùng cũng bình tĩnh lại

"Tại sao lại không thấy Tiểu Bắc đâu?”

Sau khi xoa dịu Quan Hạ Nhi, Kim Phi nhanh chóng đổi chủ đề.

"Gần đây thương hội rất bận, hôm qua Tiểu Bắc đã đến huyện thành, có lẽ phải đến buổi chiều mới quay về."

Quan Hạ Nhi nói: "Còn cả Đông Đông nữa, gần đây cũng rất bận rộn”

"Đông Đông bận rộn việc gì?" "Bận rộn với máy dệt đó." "Vậy được, ta đi đến xưởng dệt xem thử."

Kim Phi xác nhận Quan Hạ Nhi đã thực sự bình tĩnh lại thì mới rời đi.

Trong xưởng dệt vẫn náo nhiệt ngút trời, các nữ công nhân nhìn thấy Kim Phi vội rối rít xông tới chào hỏi.

Các nữ công nhân vốn thích trêu chọc y, bây giờ đã có rất nhiều nữ công nhân đã nhận hôn thự, trở thành vợ chồng trên danh nghĩa với Kim Phi, nên việc trêu chọc của họ càng trở nên không kiêng dè gì

May là da mặt Kim Phi dày, nhưng đi một vòng trong xưởng cũng đỏ mặt luôn

Kết quả là khó khăn lắm mới đi qua được xưởng đến phòng làm việc của Đường Đông Đông, nhưng lại phát hiện ra cô ấy không ở xưởng dệt, mà đã đến xưởng luyện sắt.

Kim Phi không còn cách nào khác chỉ có thế lại miễn. cưỡng đi từ trong xưởng ra một lần nữa.

Vừa ra khỏi xưởng, y đã nhìn thấy Cửu công chúa đứng ở cửa xưởng, nhìn y: "Tiên sinh, có duyên thật đấy:

Kim Phi lúng túng sờ mũi: "Điện hạ không ở nhà nghỉ ngơi, đến đây làm gỉ?"

"Trước đó bổn cung đã tìm Đông Đông đặt làm một lô vải, ta đến hỏi cô ấy xem khi nào có thể giao hàng” Cửu công chúa trả lời

Dưới quyền cô ấy có quân đội, lương bổng của binh linh không chỉ có bạc mà còn có cả lương thực và vải vóc.

Phù sa không chảy ra ruộng ngoài, mua vải tìm đến Đường Đông Đông cũng là đương nhiên

"Đông Đông đến xưởng luyện sắt rồi, ta cũng muốn đi tìm cô ấy, cùng đi nhé”

Kim Phi dẫn đầu, đi về phía trước.

"Tiên sinh, ngài quay về nói với Quan Hạ Nhi tỷ tỷ, ta sẽ không tranh giành gì với cô ấy, bảo cô ấy không cần phải lo

lăng đâu. Cửu công chúa đuổi kịp Kim Phi, nhỏ giọng nói

Sau đó cô ấy không đợi Kim Phi trả lời, mà nhanh chóng. rời đi luôn.

Kim Phi nhìn bóng lưng của Cứu công chúa, há to miệng, cuối cùng cũng không nói gì

Khi y đến xưởng luyện sắt, vừa vào cửa đã nhìn thấy Đường Đông Đông và một số nữ công nhân ở xưởng luyện sắt đang vây quanh máy dệt, trong khi Vạn Hạc Minh - tiếu đồ đệ của Kim Phi đang giảng giải

"Bái kiến điện hạ!”

Đường Đông Đông và các nữ công nhân rối rít hành lễ khi nhìn thấy Cửu công chúa.

Vạn Hạc Minh chạy tới trước mặt Kim Phi, ngẩng đầu hỏi: "Sư phụ, sư phụ trở về khi nào thế?"

'ừa mới vì Kim Phi nhìn Vạn Hạc Minh, trong lòng cảm thấy bất lực.

Y thu nhận ba đồ đệ, Mãn Thương theo y thời gian dài nhất và cũng học được nhiều nhất.

Sau đó, càng về sau y càng bận thời gian dạy đồ đệ cũng càng ngày càng ít

Đồ đệ thứ hai là Chu Cấm ít nhiều cũng theo y học được kiến thức y học trong một thời gian, nhưng sau khi nhận Vạn Hạc Minh, y vẫn luôn bận rộn, chưa bao giờ dạy dỗ cậu bé tử tế.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1407


Kim Phi nghe vậy, nghiêm túc quan sát máy dệt trước mặt.

Cửu công chúa cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Năm mươi phần trăm tuy không nhiều nhưng cũng có thế. tiết kiệm được rất nhiều nhân lực.

"Sư phụ nhìn xeml" Vạn Hạc Minh nhanh chóng chạy đến để biểu diễn. "Hiệu suất quả thực đã tăng ít nhất năm mươi phần trăm!"

Sau khi Kim Phi nhìn Vạn Hạc Minh biểu diễn xong, gật đầu khen ngợi: "Thăng nhóc con được đấy!"

"Ha ha, cũng là nhờ sách của tiên sinh gợi ý, con mới có thể nghiên cứu ra được!"

Vạn Hạc Minh miệng nói lời khiêm tốn, nhưng trên mặt lại đầy tự hào.

Mặc dù Kim Phi không đặc biệt dạy Vạn Hạc Minh, nhưng trước khi theo Cửu công chúa rời khỏi làng Tây Hà, y đã đưa cho cậu bé một một cuốn sổ tay kiến thức máy móc do chính y tự viết.

Vạn Hạc Minh vốn đã có tài năng về cơ khí, sau khi có sách hướng dẫn, cậu bé càng như cá gặp nước, những điều trước đây cậu bé còn chưa hiểu rõ đột nhiên trở nên sáng tỏ thông suốt, tiến bộ hơn rất nhiều.

"Sư phụ, máy mới chỉ cần cải tiến vài linh kiện là được, con đã nhờ tỷ tỷ làm xong khuôn, chỉ cần sư phụ gật đầu, hôm nay. có thể sản xuất được, nhiều nhất là nửa tháng, máy mới có thể được trang bị vào nhà xưởng”

Vạn Hạc Minh hào hứng nói

Vạn Vũ Hồng đứng ở bên cạnh cũng vui vẻ hài lòng.

Đệ đệ biểu hiện xuất sắc, cô ấy cũng cảm thấy vinh dự.

"Hạc Minh, con có thế chủ động cái tiến máy dệt, ta rất vui mừng”

Đầu tiên Kim Phi khen ngợi Vạn Hạc Minh trước, sau đó. lắc đầu nói: "Nhưng máy mới không thể trang bị cho xưởng dệt được”

"Tại sao ạ?"

Säc mặt Vạn Hạc Minh đột nhiên tối säm lại

Vạn Vũ Hồng và các nữ công nhân cũng đây vẻ khó hiểu.

Cửu công chúa và Đường Đông Đông cũng đều trầm tư.

"Hạc Minh, đi, ta sẽ đưa con đi xem một thứ đồ, điện hạ, Vũ Hồng, Đông Đông, mọi người cũng tới đây luôn đi”

Kim Phi dẫn theo mấy người, mở cửa phòng thí nghiệm bên cạnh xưởng luyện sắt.

Ánh mắt Vạn Hạc Minh sáng lên, chỉ vào phòng thí nghiệm. hỏi: "Sư phụ, con có thể vào được không?”

Phòng thí nghiệm này được coi là một trong những cấm địa ở làng Tây Hà, trừ Kim Phi và Quan Hạ Nhi ra, chỉ có Mãn Thương và Chu Cấm có chìa khóa.

Ở đây có cồn dễ cháy nổ, Vạn Hạc Minh còn quá nhỏ, Kim Phi sợ cậu bé làm loạn nên không đưa chìa khóa cho cậu bé, bình thường cũng không dân cậu bé vào đây.

Cho nên đây là nơi mà Vạn Hạc Minh tò mò nhất. *Có thế vào được, nhưng nơi này có rất nhiều đồ vật nguy hiếm, con đi theo ta, đừng chạm vào những thứ bên trong”

Kim Phi nhắc nhở.

"Con tuyệt đối sẽ không chạm lung tung đâu." Vạn Hạc Minh vội vàng gật đầu.

"Tiên sinh yên tâm, ta sẽ trông chừng nó!" Tỷ tỷ Vạn Vũ Hồng cũng đi theo bảo đảm.

“Vậy đi vào đi."

Kim Phi đầy cửa ra, dẫn theo mấy người đi vào phòng thí nghiệm

Vừa đi y vừa giới thiệu nói: "Bên kia là chỗ sư nương của con và Uyến Nương điều chế hương liệu, bên kia là chỗ sư tỷ Cấm của con tinh luyện cồn, cồn rất nguy hiếm, cấn thận chút, ta và Cấm Nhi không ở đây, con đừng bao giờ động vào cồn, biết chưa?"

"Biết rồi ạ!' Vạn Hạc Minh vội vàng gật đầu, sau đó chỉ vào một cánh cửa nhỏ cách chỗ để cồn không xa, hỏi: "Sư phụ, sau cánh cửa đó là cái gì vậy?"

"Ở bên trong đó là thuốc nổ, nguy hiểm hơn cồn rất nhiều”

Kim Phi nghiêm nghị nhắc nhở: "Không được sự cho phép của ta, con tuyệt đối không được chạm vào cánh cửa đó, nếu không con đừng bao giờ nghĩ đến việc vào chỗ này nữa, nhớ rõ chưa?"

“Nhớ rồi ạ!" Vạn Hạc Minh ý thức được Kim Phi thực sự nghiêm túc, liên tục gật đầu.

“Nhớ là được rồi!"

Kim Phi dẫn mấy người tiếp tục đi về phía trước, vòng qua một tấm bình phong, chỉ vào một khoảng đất trống và giới thiệu: "Đây là nơi ta và sư huynh Mãn Thương của con lắp ráp. máy móc."

"Ồ!"

Vạn Hạc Minh nhìn các loại dụng cụ treo trên tường, hưng phấn nhảy dựng lên.

Đối với những người thợ mà nói, nơi này chính là thiên đường.

Kim Phi không quan tâm đến Vạn Hạc Minh mà đi tới bên cạnh khu đất trống.

Trước mặt y là một chiếc máy được dùng vải thô bọc lại "Đông Đông, Vũ Hồng, giúp ta mở tấm vải ra"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1408


"Đúng vậy!"

Kim Phi gật đầu nói: "Hơn nữa máy dệt này có thể dùng nước hoặc gió để khởi động, tốc độ dệt vải ít nhất cao gấp. năm lần so với máy dệt đang dùng trong nhà xưởng!"

"Ít nhất cao gấp năm lần?"

Đừng nói là Vạn Hạc Minh, ngay cả Đường Đông Đông cũng đều bị lời nói này của Kim Phi dọa sợ hết hồn.

"Đúng vậy, hơn nữa máy dệt này còn có không gian cải tiến rất lớn!"

Kim Phi tiếp tục nói. “Còn có thế cải tiến?"

Đường Đông Đông hơi nheo mắt lại, không biết là đang suy nghĩ điều gì

"Sư phụ, nếu người đã sớm làm ra được máy dệt tốt hơn rồi, tại sao không đưa cho xưởng dệt dùng?"

Vạn Hạc Minh trợn mắt hỏi.

"Đây chính là đạo lý hôm nay ta muốn nói với con” Kim Phi nói: "Chúng ta có ý tưởng, có thể làm ra được thứ đị nhưng cũng không nhất thiết phải đưa vào sử dụng ngay mà phải tìm ra cơ hội thích hợp nhất, con hiểu không?"

“Không hiếu ạ” Vạn Hạc Minh lắc đầu.

"Lấy chiếc máy dệt này làm ví dụ, khi đưa nó vào sử dụng, hiệu suất sẽ gấp năm lần so với những chiếc máy dệt hiện đang sử dụng trong xưởng, nói cách khác, nếu chúng ta thay thế toàn bộ máy dệt trong xưởng bằng những máy dệt như thế. này thì hai trăm người sẽ dệt nhanh như một nghìn người trước đây

"Vậy không phải là càng tốt sao?" Vạn Hạc Minh hỏi: “Chúng ta có thể kiếm được nhiều tiền hơn!"

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

"Như vậy sẽ có thêm nhiều người thất nghiệp hơn” Kim Phi bất lực nói: 'Rất nhiều nữ công nhân hiện tại đang là trụ cột chính trong nhà, nếu công việc của bọn họ không còn nữa, cả gia đình họ sẽ sống như thế nào?"

“Thì ra là vậy!" Vạn Hạc Minh gật đầu hiểu ý.

"Tiên sinh cao cả!" Cửu công chúa trịnh trọng hành lễ với Kim Phi

Cô ấy biết răng, nếu Kim Phi trang bị chiếc máy này cho xưởng dệt, nó có thế mang lại vô số của cải.

Nhưng Kim Phi lại không làm như vậy. Sau khi làm ra được máy móc, y không lập tức trang bị đến nhà xưởng để kiếm tiền ngay, mà là để phủ bụi trong phòng thí nghiệm Bởi vì một khi chiếc máy dệt này ra đời, không chỉ thay đối tình hình của nhà máy dệt làng Tây Hà mà còn là một cuộc. cách mạng đối với toàn bộ ngành dệt ở Đại Khang.

Có thể sẽ gây chấn động cho toàn bộ ngành công nghiệp.

Vô số người phụ nữ sống dựa vào dệt may có thể sẽ mất đi hy vọng sống sót cuối cùng,

Đây là điều Kim Phi không muốn nhìn thấy. Y không phải là một nhà tư bản, cũng không thể làm được. như một nhà tư bản chỉ biết chạy theo lợi ích mà không màng đến chuyện khác.

Bây giờ y đã không còn thiếu tiền nữa, y cũng không muốn vì kiếm tiền mà khiến cho vô số gia đình tan vỡ.

Đây cũng là ranh giới cuối cùng mà Kim Phi luôn tuân thủ.

"Tiên sinh, ta hiểu ý của huynh, nhưng huynh đã từng nói, không ai có thể ngăn cản được sự tiến bộ của kỹ thuật."

Đường Đông Đông nói: "Ở Đại Khang có rất nhiều người tài giỏi, huynh và tiếu Hạc Minh có thế cải tiến máy dệt thì những người khác cũng có thế làm được. Đến lúc đó người khác có. thể sẽ không nghĩ nhiều như huynh”

"Đông Đông yên tâm đi, máy dệt này không phải là nhanh nhất, ta còn có thế làm ra một chiếc càng tân tiến hơn nữa!"

Kim Phi tự tin nói: "Khi thiên tai qua đi, cuộc sống của dân chúng miễn cưỡng tốt hơn, ta sẽ từng bước phổ biến rộng rãi máy dệt mới”

Vậy được!" Đường Đông Đông nhẹ nhàng gật đầu. “Sư phụ, người thật lợi hại!"

Vạn Hạc Minh ngẩng đầu nhìn Kim Phi, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái:

Cũng hơi thất vọng.

Ban đầu cậu bé tưởng rằng chiếc máy dệt cải tiến của mình có thể tăng năng lực sản xuất lên năm mươi phần trắm, điều này đã là rất lợi hại rồi, nhưng so với Kim Phi, thì lại chẳng có gì đáng nói
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1409


Thậm chí có thể sẽ cho răng Kim Phi đang ghen tị với cậu bé

Chỉ có để cậu bé tận mắt chứng kiến, cậu bé mới có thể hiểu được núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi vẫn còn có người giỏi hơn.

Tất nhiên, cũng không thể đả kích quá mạnh, nếu không cậu bé mặc cảm tự tỉ cảm thấy mình bất tài vô dụng thì sẽ càng phiền phức hơn.

Đây cũng chính là lý do tại sao Kim Phi đưa Vạn Hạc Minh đến xem máy dệt này.

"Hạc Minh, con phải nhớ kỹ, rên thế giới này có rất nhiều người có năng lực, sau này tuyệt đối không thế kiêu ngạo tự, mãn!"

'Vạn Vũ Hồng cũng hiểu ý định của Kim Phi, cùng khuyên đệ đệ.

"Hiểu rồi ạ" Vạn Hạc Minh gật đầu. “Tiên sinh, đây là cái gì?"

Đường Đông Đông chỉ vào một chiếc máy có hình dạng kỳ lạ bên cạnh máy dệt hỏi

Cô ấy xuất thân từ một gia đình dệt may, rất quen thuộc với những loại máy móc trong ngành dệt may.

Ví dụ như chiếc máy dệt do Kim Phi chế tạo ra, cho dù cô ấy lần đầu tiên nhìn thấy, không biết sử dụng như thế nào nhưng cũng đại khái đoán được nó dùng để làm gì.

Nhưng cô ấy hoàn toàn không hiểu cái máy này.

"Ö, đây là một cái máy khâu, vẫn chưa làm xong"

Kim Phi mỉm cười trả lời.

"Máy khâu? Dùng để làm gi

"May quần áo” Kim Phi giải thích: "Dùng máy khâu để may quần áo, một người có thể may nhanh như mười người, các mũi khâu tạo ra vừa thẳng vừa dày đặc.”

"Một người có thế may nhanh như mười người sao?" Cửu công chúa cảm thấy thần kinh của mình gần như tê liệt rồi

Mọi thứ đồ trong phòng thí nghiệm của Kim Phi dường như đều có thể mang lại những thay đổi chấn động cho ngành công nghiệp.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay

Mà Đường Đông Đông chú ý đến một mặt khác: "Tiên sinh, huynh định may quần áo bán cho các tiệm may hay là tự may quần áo cho mình vậy?"

"Tất nhiên là tự mở xưởng may quần áo rồi."

Kim Phi không do dự nói. "May quần áo bán cho ai?" Đường Đông Đông hỏi.

Quần áo dân chúng Đại Khang mặc, về cơ bản đều là ra đường mua lấy vài thước vải bố rồi về nhà tự may.

Người có tiền thì có thợ may chuyên nghiệp.

Cô ấy thực sự không nghĩ ra được quần áo Kim Phí làm ra có thế bán cho ai.

“Tạm thời bán cho các nhân viên hộ tống và quân Trấn Viễn và các nhà xưởng của chúng ta, sau đó lại bán cho dân chúng” Kim Phi nói.

"Dân chúng có thể tự mình may quần áo, ai sẽ mua của chúng ta?"

"Nếu sau này mọi người đều có công việc, ai còn có thời gian đế tự may quần áo cho mình nữa?"

Kim Phi hỏi ngược lại: "Không nói đến những nơi khác, chỉ nói đến xưởng dệt thôi, bây giờ còn có nữ công nhân nào tự may đế giày, tự làm quần áo nữa không?"

"Cái này... Không còn thấy nhiều nữa” Đường Đông Đông gật đầu.

May quần áo rất tốn thời gian, bây giờ các xưởng dệt làm việc hai ca, nữ công nhân đi làm về đến nhà đều rất mệt mỏi, ai còn muốn sờ vào kim chỉ nữa?

Đây cũng là lý do Kim Phi muốn mở xưởng sản xuất quần

Khi y mở càng ngày càng nhiều nhà xưởng ở nhiều nơi, sẽ cảng ngày càng có nhiều người chuyển từ tá điền thành công nhân.

Công nhân kiếm được tiền, nhưng lại không có thời gian, sẽ càng ngày càng có nhu cầu về quần áo may sẵn hơn

Nếu bây giờ mở một xưởng may quần áo, trước tiên có thể. may đồng phục cho các công nhân, nhân viên hộ tống của nhà mình, khi số lượng công nhân cần mua quần áo may sẵn đạt đủ quy mô, xưởng may có thể dần chuyển đổi sang quần áo. may sẵn cho dân chúng mặc.

Nhu cầu ăn mặc ở đi lại đều là những nhu cầu cần thiết cho người dân bình thường, đồng thời cũng đại diện cho tiềm năng thị trường vô tận và lợi ích to lớn

Chỉ bãng cách đặt nền móng sớm một bước, thì khi thị trường khởi sắc, mới có thể đi trước người khác được.

Đường Đông Đông đang định hỏi về kế hoạch cụ thế của Kim Phi nhưng lại nghe thấy Đại Lưu ở ngoài cửa đang hét lớn lên

"Tiên sinh, Lương huynh trở về rồi, đang chờ ở trước cửa”

"Lương huynh trở về rồi ư?”

Kim Phi nhướng mày, bước nhanh về phía cửa
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1410


Trước cửa phòng thí nghiệm, Trương Lương mặc một bộ đồ đen, đứng ở chỗ đất trống giống như một cây giáo.

Cho dù có mất đi một cánh tay, thì ngay cả Cửu công chúa cũng không dám coi thường anh ta.

Lưng của Thấm Nhị, Châu Nhi và Bắc Thiên Tâm thậm chí còn vô thức trở nên căng thẳng, giống như đã nhìn thấy một con mãnh hố

Đây chính là khí thế mà do Trương Lương đã chỉnh chiến trong vài tháng, dùng tính mạng của không biết bao nhiêu tên thổ phỉ mà tôi luyện thành!

“Lương ca, vất vả rồi!”

Kim Phi bước lên phía trước một bước, vỗ vai Trương Lương: “Đã sắp xếp xong cho quân Trấn Viễn và nữ công nhân chưa?”

“Đã sắp xếp xong rồi” Trương Lương gật đầu: “Nữ công nhân đã được đưa tới núi Thiết Quán, quân Trấn Viễn đã đến Kiếm Môn Quan. Những người dân đi cùng bọn ta cũng đã được sắp xếp vào các nhà xưởng rồi."

Trên đường Trương Lương ti đây, có rất nhiều người dân bước tới bước đường cùng, đều đi theo phía sau quân Trấn Viễn.

Kim Phi đã từng nói với Trương Lương rằng, con người là nền tảng của mọi thứ, có con người, mới có thể phát triển lâu dài.

Cho nên Trương Lương mới không duối người dân đi, ngược lại sau môi lần tiêu diệt thố phi xong, còn chia một phần lương thực cho nạn dân.

Trên đường từ Tây Xuyên trở về, nạn dân đi theo bọn họ cũng ngày càng nhiều.

Những người này sau khi đến Kim Xuyên, đã bù đắp được một số lượng lớn sự thiếu hụt công nhân trong các nhà xưởng.

“Bên phía Kiếm Môn Quan thế nào rồi? Tướng trấn thủ vẫn không chịu bàn giao lại sao?” Kim Phi cau mày hỏi: “Hay là ta qua đó một chuyến nhé?"

“Không cần, đã giành được Kiếm Môn Quan rồi” Trương Lương lắc đầu.

“Làm thế nào mà giành lại được vậy?” Kim Phi hỏi. “Phi ca, cái này ta biết!”

Trương Lương còn chưa kịp trả lời, Lưu Thiết đã đứng ra trước một bước, kế lại một cách sống động quá trình Trương Lương tiếp nhận Kiếm Môn Quan.

Tướng trấn thủ Kiếm Môn Quan vốn dĩ là người trong gia tộc quyền quý nào đó ở kinh thành, lúc trước làm khó Lưu Thiết, cũng chỉ là muốn đòi hỏi một số lợi ích mà thôi

Sau đó, Cửu công chúa đã chém đầu rất nhiều quyền quý, trong đó có cả người của gia tộc đứng ở sau lưng tướng trấn thủ.

Thế là tướng trấn thủ nhận được tin báo truyền tới từ kinh thành, cho dù như thế nào cũng không được giao Kiếm Môn Quan cho quân Trấn Viễn.

Trương Lương dẫn quân Trấn Viễn tới Kiếm Môn Quan, không phải là đi gây chuyện, mà là cho người cải trang thành thổ phi, cướp đồ tiếp tế của đội vận chuyến đến Kiếm Môn Quan.

Lương thực tích trữ của Kiếm Môn Quan còn có thể ăn được rất lâu, cho dù không có đồ tiếp tế, tướng trấn thủ vẫn có thể chống đỡ được.

Trương Lương sẽ đế cho bọn chúng dễ dàng vượt qua như vậy sao? Tất nhiên là không rồi!

Vào đêm hôm đó, kho lương thực ở bên trong Kiếm Môn Quan đột nhiên bốc cháy, thiêu rụi không còn sót lại một chút dì

Kho lương thực bị cháy, lương thực tiếp tế cũng bị cướp, những tên lính công tử bột canh giữ cống chẳng mấy chốc đã không chịu đựng được nữa, chỉ chống cự được hai ngày đã tự mình đi ra ngoài rồi.

Sau khi ra ngoài, Trương Lương đã dùng đao kề lên cổ tướng trấn thủ, bắt hắn làm nốt những thủ tục còn lại

Sau khi làm xong thủ tục bàn giao, Trương Lương cũng không tiếp tục làm khó hản, thoải mái để tướng trấn thủ rời đi.

Nhưng tướng trấn thủ vừa rời khỏi Kiếm Môn Quan còn chưa được bao xa, lại gặp phải bọn thổ phi, chết ở vùng núi hoang dã

“Lương ca, huynh làm thế nào mà đốt được kho lương thực vậy?"

Đường Đông Đông tò mò hỏi

“Chẳng lẽ tiên sinh đã sắp xếp người vào trong Kiếm Môn Quan từ trước rồi hay sao?“ Cửu công chúa phỏng đoán.

Kiếm Môn Quan có địa thế hiếm yếu, tường thành vừa băng phẳng vừa nhẫn bóng, cao thủ như Thấm Nhi còn không thế trèo qua được.

Ngoại trừ sắp xếp người vào từ trước, Cửu công chúa không nghĩ ra được Trương Lương còn có thể dùng cách gì để đốt được kho lương thực.

Tướng trấn thủ cũng nghĩ như Cửu công chúa, cho rắng bên trong có nội gián, cho nên đã chém đầu mấy tên binh linh và quan nhỏ phụ trách lương thực.

Trương Lương mỉm cười, không trả lời

Đường Đông Đông và Cửu công chúa nghĩ không ra, nhưng Kim Phi lại lập tức đoán ra được.

Nhất định Trương Lương đã sử dụng khinh khí cầu.

Nhưng cho dù thế nào, có thể thuận lợi giành được Kiếm Môn Quan là được rồi
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1411


“Binh pháp tương tự như vậy ta cũng đưa cho Khánh Mộ. Lam, không phải cô ấy vẫn bị bọn thổ phỉ bao vây không nhúc. nhích được ở núi Ngũ Lang hay sao?”

Kim Phi nhìn Trương Lương, trong mắt tràn đầy sự tán thưởng.

Không thể không thừa nhận, có một số người chính là thiên tài

Ví dụ như Vạn Hạc Minh là một thiên tài trong lĩnh vực máy móc, Kim Phi cũng phải cảm thán là không bắng cậu bé.

Kim Phi còn chưa kịp dạy đàng hoàng cho cậu bé, nhưng cậu bé lại chỉ cần dựa vào một vài tư liệu cơ bản mà Kim Phi đưa cho, đã có thể tự mình cải tiến máy dệt rồi.

Mà tài năng của Trương Lương được thể hiện ở việc dùng binh.

Binh pháp mà Kim Phi cho anh ta thực ra rất đơn giản, nhưng đối với Trương Lương mà nói, nó có tác dụng đề cập đến những vấn đề cốt lõi nhất. Rất nhiều ý tưởng mơ hồ trước. đây của anh ta đã có sự nhận biết rõ ràng,

Không những vậy, Trương Lương còn rất giỏi trong việc thích nghỉ với tình huống. Anh ta không hoàn toàn rập khuôn theo binh pháp mà sử dụng nó một cách linh hoạt.

Có khi tấn công một nhóm thổ phi, có thể dùng mấy loại binh pháp liền

Kim Phi rất vui mừng vì đã phát hiện ra được tài năng của Trương Lương, Trương Lương cũng rất cảm kích cuốn binh pháp mà Kim Phi đã đưa cho, cho anh ta đủ sự tin tưởng, để anh ta có không gian phát huy được tài năng,

Nếu không có Kim Phi, có lẽ bây giờ Trương Lương vẫn còn đang đào đất ở ngoài ruộng kìa.

Vạn Hạc Minh cũng vậy, nếu như không có Kim Phi, cậu bé và tỷ tỷ sớm đã không biết lưu lạc đến nơi nào rồi

Năm nay, người trưởng thành còn sống cực kỳ khó khăn, một tên nhóc như cậu bé sợ là cũng không thể chống đỡ được qua mùa đông.

Cho dù có tài năng về máy móc hơn nữa cũng đều vô ích.

“Tiên sinh, ta đã cho người bố trí xong cung nó hạng nặng và xe bản đá ở Kiếm Môn Quan rồi, canh cống cũng không cần quá nhiều người như vậy. Vì vậy ta muốn điều một vài người trong quân Trấn Viễn tới giúp tiêu cục giao hàng, cậu thấy thế nào?” Trương Lương hỏi

“Được!” Kim Phi gật đâu đồng ý.

Quân Trấn Viễn có hơn năm nghìn người, thủ vệ Kiếm Môn Quan chỉ cần mấy trăm người là dủ rồi.

Hơn bốn nghìn người còn lại, Kim Phi không thể để bọn họ. ngày ngày làm tổ trong quân doanh được.

Để bọn họ ra ngoài tiêu diệt thổ phi, không chỉ có thể tạo ra giá trị, mà còn có thế huấn luyện được binh sĩ,

Bây giờ, nhân viên hộ tống và quân Trấn Viễn đều do. Trương Lương quản lý, anh ta mỗi ngày đều bận tới bận lui, sau khi xin chỉ thị xong bèn rời đi.

Trương Lương vừa đi, Đại Lưu lại tới thông báo, Lão Điền tới tồi.

“Lão Điền tới rồi ngươi còn hỏi ta làm gì, dẫn người vào đây luôn đ*t"

Kim Phi xoay người bước ra cửa

Cửu công chúa thấy vậy, không khỏi sửng sốt một chút, trong đầu rất nhanh đã suy nghĩ xem Lão Điền là ai, mà Kim. Phi lại xem trọng như vậy.

Suy nghĩ một hồi mới nhớ ra, Lão Điền chính là người phụ trách xưởng Thủy Ngọc.

Hiện nay châu Thủy Ngọc đã đem lại dòng tiền ổn định cho làng Tây Hà, Lão Điền có công rất lớn.

Mặc dù Kim Phi không có quy định bắt buộc, nhưng đế đề phòng công thức của Thủy Ngọc bị lộ ra bên ngoài, Lão Điền và vài người công nhân khác đều ăn ở tại xưởng Thủy Ngọc, bình thường thậm chí còn không về nhà.

Hôm nay nghe nhân viên hộ tống canh cửa nói Kim Phi trở về rồi, Lão Điền mới từ xưởng Thủy Ngọc đi ra.

Kim Phi còn chưa đi tới cửa, Đại Lưu đã dẫn người bước vào rồi.

“Tiên sinh, cuối cũng ngài cũng trở về rồi!” Lão Điền trông thấy Kim Phi, nở nụ cười hiền hậu.

Sau đó mới nhìn thấy Cửu công chúa, bèn vội vàng hành lễ.

Đối với người mà Kim Phi xem trọng, Cửu công chúa cũng sẽ không ra vẻ ta đây, cô ấy khẽ cười rồi nâng tay lên.

“Lão Điền, ngồi!"

Kim Phi dẫn Lão Điền vào thư phòng, chỉ vào cái ghế rồi hỏi: “Tìm ta có việc gì sao?”

Lão Điền ngẩng đầu lên nhìn mấy người Cửu công chúa, Đường Đông Đông, muốn nói lại thôi.

“Không sao, đều là người của mình, nói đi” Kim Phi nói.

Lão Điền lúc này mới mở lời: “Tiên sinh, kính mà ngài giao. cho ta làm, đã làm xong rồi!”

“Mỗi ngày có thể làm được bao nhiêu cái?” Kim Phi hỏi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1412


Gương được chế tạo từ mặt thuỷ tinh, nếu Kim Phi có thời gian, chỉ cần có thời gian nghiên cứu thì việc này cũng không quá khó.

Nhưng y đã bận rộn suốt mấy tháng nay, không có thời gian để nghiên cứu, ngay cả thời gian đế chế tạo công cụ mài thuỷ tinh còn không có, chẳng qua trước khi rời khỏi làng Tây Hà, y đã nói nguyên lý chế tạo và các bước làm mặt thuỷ tinh cho Lão Điền để bọn họ tự mày mò.

Kim Phi sắp quên mắt chuyện này rồi thì Lão Điền tới nói với y ông ấy đã làm ra được gương

Điều này khiến cho Kim Phi rất vui. “Đi, đi xem thử!"

“Tiên sinh ta đi cùng được không?” Đường Đông Đông hỏi.

Trước đây khi Kim Phi chế tạo gương đã cho cô ấy một cái, nhưng cô ấy đã vô tình làm vỡ, tiếc nuối vô cùng.

“Được, chỉ cần không ra ngoài nói linh tỉnh là được”

Trừ Vạn Vũ Hồng nhưng người khác ở đây Kim Phi đều tuyệt đối tin tưởng.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Vạn Vũ Hồng là đệ tử của Trương Mãn Thương, cô ấy đã nằm vững gần như tất cả kiến thức trong xưởng chế luyện, Kim Phi còn nhận em trai cô làm đệ tử, đề phòng cô ấy cũng không có ý nghĩ gì, ngược lại còn làm mất lòng người.

Vạn Vũ Hồng biết điều này, vội vàng thề: “Tiên sinh yên tâm, ta xin thề trước liệt tố liệt tông, sẽ không nói ra dù chỉ là một chữ”

“Ừ ta tin cô!" Kim Phi gật đầu cười, dẫn mấy người họ tới xưởng thuỷ tỉnh.

Trong xưởng chỉ có mấy người, nhưng khí thế ngất trời.

Trong xưởng, có người phồng má thối vào ống, có người kéo ống, có người chuẩn bị khuôn.

Đang là mùa đông nhưng ai cũng bận rộn đến mức mồ hôi đây đầu

“Tiên sinh họ đang làm gì vậy?” Đây là lần đầu Đường Đông Đông thấy cảnh này. “Bọn họ đang thối thuỷ tinh” Kim Phi cười trả lời.

Cách tốt nhất để làm thủy tinh phẳng là sử dụng “quy trình nổi", nói đơn giản là nấu chảy thuỷ tinh, làm một bể chứa nước, sau đó trải thuỷ tinh nóng chảy vào, thuỷ tinh lỏng sẽ nổi lên trên

Thủy tỉnh được chế tạo bãng phương pháp này không chỉ có độ phòng cao mà còn dễ dàng sản xuất hàng loạt.

Tiếc là để làm thủy tinh bảng cách này cần dùng đến công nghệ hiện hại, cho dù Kim Phí biết nguyên lý hoạt động, nhưng không để xây dựng một dây chuyền sản xuất thủy tỉnh ở Đại Khang, chỉ có thể dạy Lão Điền cách làm thủy tỉnh truyền thống.

Đầu tiên công nhân dùng gậy thổi thuỷ tinh lấy ra một cục thuỷ tinh nóng, rồi thổi và lắc để tạo thành một ống trụ thuỷ tính

Sau đó đưa ống thuỷ tỉnh đi đốt nóng, cắt ra từ giữa, ép phẳng là thành một mặt thuỷ tinh phẳng.

Nói thì đơn gián nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy bước. nào cũng vô cùng rườm rà.

Lão Điền và mọi người đã trải qua vô số thất bại, đến hôm nay mới nắm vững các kỹ thuật cơ bản.

Thấy Kim Phi tới, các công nhân dừng tay, đi tới chào hỏi.

Lão Viên đưa gương mà chúng ta làm được tới cho tiên sinh xem đi!”

Lão Điền như muốn giành công nói với một công nhân. “Được!” Người công nhân trả lời rồi chạy vào trong phòng, cùng mấy người khác mang ra một tấm gương đang được phủ vải lên

“Lớn vậy sao?”

Đường Đông Đông nghiêng đầu hỏi

Cái gương trước đây Kim Phi đưa cho cô ấy chỉ to bằng lòng bàn tay, nhưng cái gương này cao đến nửa người, rộng nửa thước.

“Gái này là gương để soi khi thay quần áo, có thế nhìn được cả người”

Kim Phi cười nói: “Lão Viên vén vải lên cho ta xem có nhìn rõ không, hình có bị biến dạng không”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1413


Thấm Nhi còn bất ngờ hơn Đường Đông Đông, Khi vái được vén lên, cô ấy nhìn thấy trong gương xuất hiện một đám người, theo bản năng cô ấy tiến lên chặn trước

Cửu công chúa, còn định rút dao trong người ra.

Khi nhìn thấy những người trong gương chính là bọn họ, cô. ấy mới lúng túng lùi lại

“Thứ này... nhìn quá rõ rồi nhỉ? "

Đường Đông Đông chỉ vào tấm gương, mặt đầy vẻ ngạc. nhiên.

Lông mày của Cửu công chúa nhíu lại

Giờ thì cô ấy đã hiểu “Cách kiếm tiền mới” mà Kim Phi nói là gì Thủy tỉnh này có thế soi rất rõ ràng, gương đồng của Đại

Khang hoàn toàn không thể so sánh được.

Nếu như đưa đến kinh thành, nhất định sẽ có rất nhiều quan viên quý tộc đồng ý trả giá cao để mua.

Kim Phi đã quen với gương, chỉ nhìn qua một cái, rồi ngồi xổm xuống chỉ vào mép gương hỏi: “Lão Điền đây là cái gì?"

Đường Đông Đông nhìn theo tay Kim Phi, thấy ở trong góc có một điểm nhỏ nhô lên, khiến cho mặt giương không bằng phẳng mà hình chiếu hơi biến dạng,

Tiên sinh nó chỉ là một lỗi nhỏ lại còn ở trong góc ai mà chú ý tới chứ?"

Đại Lưu và Lão Điền từng là hàng xóm, quan hệ giữa hai nhà cũng không tệ vội vàng nói giúp Lão Điền

“Đại Lưu ngươi đừng nói vậy, từ đầu tiên sinh đã nói với chúng ta, thủy tinh tỉnh khiết không tì vết, nếu có bất kỳ một lỗi nào cũng sẽ bị nhìn thấy rõ ràng, dặn bọn ta phải làm thật cấn thận, là bọn ta đã không làm cấn thận."

Lão Điền nói: “Tiên sinh yên tâm, lát nữa ta sẽ đập tấm thủy tinh này đi, làm một cái khác”

“Không cần đập đi đâu, trừ lỗi này ra mọi thứ đều rất tốt”

Kim Phi khoát tay nói: “Lỗi này ở cạnh chỉ cần cắt đi là được”

Bọn Lão Điền mới chỉ nghe Kim Phi giảng giải một lần, mặc dù đã có thể chế ra thuỷ tinh nhưng vẫn còn mấy lỗi sai

Nửa ngày còn lại, Kim Phi ở xưởng thủy tỉnh hướng dẫn bọn Lão Điền cải thiện cách làm.

Vạn Hạc Minh rất hứng thú với việc chế tạo thuỷ tỉnh, tự mình làm mấy cái ly thuỷ tinh, đưa cho mỗi người một cái

Lúc sắp về cậu bé còn cầm theo một cái nói là muốn tặng cho Quan Hạ Nhi

Khi ra khỏi xưởng, Cửu công chúa cố ý đi chậm lại sóng vai cùng Kim Phi

Thấm Nhi và Đại Lưu biết hai người có chuyện muốn nói, hiểu chuyện tránh đi.

Đường Đông Đông cũng mượn cớ xưởng dệt có việc phải đi trước

“Tiên sinh có thể cho ta mấy cái gương được không?” Cửu công chứa hỏi: “Ta cần để tặng cho mấy người”

“Được.” Kim Phi không hỏi là chuyện gì đồng ý ngay.

Cửu công chúa đã liên tục chém đầu nhiều người có quyền thế, có rất nhiều người cần lấy lòng.

“Còn một việc nữa” Cửu công chúa do dự một chút nói: “Ta sắp phải đi rồi.

“Đi?” Kim Phi dừng lại: “Đi đâu?"

“Mấy ngày trước Thấm Nhi nhận được tin của Hâm Nghiêu. ca ca, nói phụ hoàng phái sứ giả đến Tây Xuyên, ta phải đi tiếp chỉ”

Cửu công chúa nói

“Tiếp chỉ?” Kim Phi không khỏi lo lắng: “Trong tin Khánh đại nhân có nói cha người có thái độ gì không?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1414


“Tiên sinh yên tâm đi, trước khi rời kinh, ta đã nói chuyện với phụ hoàng rồi, ông ấy biết ta đến Tây Xuyên để làm gì, nếu như thực sự muốn làm khó ngài, thì ông ấy đã phái đại quân đến đây từ lâu rồi"

Cửu công chúa biết Kim Phi lo lắng, bèn mỉm cười an ủi.

"Ông ấy biết người đến Tây Xuyên để làm gì à?" Kim Phi hỏi: "Trước khi người đến, đã biết phải g**t ch*t Từ mập rồi sao?"

"Từ khi Từ mập phong tỏa kho lương thực của tiên sinh, ta đã biết bọn họ nhất định phải chết rồi, ta không ra tay, tiên sinh cũng sẽ không tha cho bọn họ”

Cửu công chúa liếc nhìn Kim Phi: 'May mẫn thay, ta đã đến kịp!"

"Làm khó cho người rồi" Kim Phi đưa tay xoa đầu Cửu công chúa.

Sau khi Cửu công chúa trở về làng Tây Hà, cô ấy vẫn luôn giữ khoảng cách với Kim Phi.

Thấy Kim Phi đưa tay ra, cô ấy vô thức muốn tránh né.

Nhưng nghĩ tới sắp phải chia ly, cô ấy cũng không còn né. tránh nữa, để cho lòng bàn tay Kim Phi đặt l*n đ*nh đầu mình

Cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của Kim Phi, Cứu công chúa nhẹ nhàng nhầm mắt lại, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều: "Những năm nay đám quyền quý càng ngày càng kiêu ngạo, nhân cơ hội này g**t ch*t uy phong của bọn chúng cũng tốt, không có gì khó khăn cả, điều ta lo lắng nhất chính là tiên sinh đó."

"Ta có gì phải lo lắng?”

“Ta lo sẽ trở thành kẻ thù với tiên sinh, lo lắng sẽ phải đối mặt đao binh với tiên sinh."

Cửu công chúa gỡ tay Kim Phi ra, che trước ngực mình: “Tiên sinh, lần sau nếu có việc gì, đừng vội dùng vũ lực, hãy. thương lượng với ta trước được không? Để ta giải quyết! Giống như lần này."

"Vũ Dương, người biết ta là một người sợ phiền toái mà, nếu triều đình cho dân chúng một đường sống..."

"Ta hiểu, ta hiểu!"

Cửu công chúa nói: "Tiên sinh, ngài yên tâm, phụ hoàng vẫn nghe lời của ta, khi trở về ta sẽ viết tấu khuyên can."

"Chỉ mong ông ấy có thể nghe lọt tai." Kim Phi thở dài, hỏi: "Khi nào người đi?"

"Ngày mai” Cửu công chúa trả lời.

"Gấp như vậy sao?" Kim Phi sửng sốt: "Sảp đến Tết rồi, sau Tết rồi đi không được sao?"

"Kỳ thực theo quy định, ta nhận được truyền tin phải lập tức đến Tây Xuyên tiếp chỉ, mấy ngày nay đã trì hoãn rồi"

Cửu công chúa nói: "Ngoại trừ việc tiếp chỉ, còn có hai vị hoàng thúc và họ hàng ở Quỳ Châu và Đạt Châu đến, ta phải nhân dịp Tết đến thäm bọn họ, đề phòng bọn họ lại gây chuyện."

"Nhất định phải đi sao?" Kim Phi cảm thấy hơi không thoải mái

"Nhất định phải đi, nếu không sứ thần rất có thể sẽ đưa người đến làng Tây Hà hỏi tội đó." Cửu công chúa bất lực nói

“Bọn họ dám!" Kim Phi nói: "Đến làng Tây Hà hỏi tội, ta sẽ đánh gấy chân họ!"

"Tiên sinh, đừng nói những lời tức giận như vậy nữa.

"Ta không tức giận” Kim Phi cúi đâu nhìn Cửu công chúa: *Vũ Dương, nếu người không muốn đi tiếp chỉ, thì cứ mặc kệ. tên sứ thần khốn khiếp đó đi, cái khác ta không dám nói, chỉ cần ở trong huyện Kim Xuyên của ta, ta nhất định bảo vệ người chủ đáo an toàn”

"Vũ Dương tin tưởng tiên sinh có thể làm được, nhưng là hà tất gì phải vậy?"

Hai tay Cửu công chúa ôm lấy mặt của Kim Phi, ngẩng đầu lên nói: "Tiên sinh, không phải là ngài cũng muốn nhìn thấy thiên hạ thái bình, dân chúng an cư lạc nghiệp sao? Ta đi hòa giải một chuyến thì có thế làm được việc, hà tất phải làm loạn chiến tranh liên miên chứ?”

"Ta ...."

Kim Phi cúi đầu xuống, nhận ra lời mình vừa nói quá xúc động rồi.

“Tiên sinh, Vũ Dương biết ngài quan tâm tới ta, trong lòng ta cũng rất vui mừng"

Cửu công chúa vùi đầu vào lồng ngực Kim Phí: "Nhưng ta dù sao cũng là công chúa, sau khi hưởng thụ vinh quang hoàng thất mang lại, ta cũng phải gánh vác trách nhiệm của hoàng thất”

"Vậy ta bảo Lương huynh sắp xếp một đội nhân viên hộ. tống đưa người đến Tây Xuyên”

"Không cần, ta có Thấm Nhi, Châu Nhi và cả đội trưởng Tân Minh rồi, không sao đâu”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1415


“Nhớ kỹ rồi” Cửu công chúa gật đầu.

Sáng sớm hôm sau, Cửu công chúa dẫn Thấm Nhi, Châu Nhi rời khỏi làng Tây Hà dưới sự hộ tống của thị vệ và Tân Minh

Mà cuộc sống của Kim Phi cuối cùng cũng đã ốn định lại.

Mỗi ngày ngoài việc nghe Tiếu Ngọc báo cáo về tiến độ. của các công trình khác nhau, về cơ bản thời gian còn lại y đều ở trong phòng thí nghiệm

Người thay đổi nhiều nhất trong nhà chính là Quan Hạ Nhi

Có lẽ trải qua lần rèn luyện này và sự xuất hiện của Cửu công chúa khiến cô cảm thấy nguy cơ, khoảng thời gian gần đây cô trở nên nhiệt tình hơn rất nhiều, mỗi khi có cơ hội đều nài nỉ Kim Phi sinh con.

Ở thời phong kiến, con trưởng có ý nghĩa phi thường, chỉ. khi sinh con cho Kim Phi thì Quan Hạ Nhỉ mới có thể hoàn toàn an tâm được.

Kim Phi biết suy nghĩ của Quan Hạ Nhi nên mặc dù biết khoảng thời gian gần đây của Quan Hạ Nhi đều là thời kỳ an toàn nhưng y vẫn phối hợp với cô.

Đường Tiểu Bắc cũng mấy lần cười nhạo Quan Hạ Nhi

Quan Hạ Nhi vốn là người da mặt mỏng, nếu như là bình thường, cô nhất định bị Quan Tiểu Bắc nói cho xấu hổ rồi, nhưng lần này cô kiên quyết, cho dù Đường Tiếu Bả có nói gì, trời vừa tối là cô sẽ đến phòng thí nghiệm gọi Kim Phi về nhà ăn cơm.

Ngày tháng trôi qua, năm mới đang đến gần.

Trước đêm giao thừa một ngày, Quan Hạ Nhị vừa ăn sáng vừa hỏi: "Đương gia, ngày mai là Tết rồi, chàng có muốn đến núi Thiết Quán đế tế bái các tỷ muội đã hy sinh trong chiến tranh không?”

Cô đã đích thân trải qua trận chiến núi Dương Khuyên, lúc. đó một nữ công nhân chết trước mặt cô đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cô.

"Nên đi bái tế”

Kim Phi đặt đũa xuống, nhẹ nhàng gật đầu.

Ăn sáng xong, Kim Phi dẫn theo Đại Lưu và Quan Hạ Nhi đi đến núi Thiết Quán.

Đường Tiểu Bắc cũng đi theo cùng tham gia cuộc vui

Biết Kim Phi đến, Tả Phi Phi vội vàng xuống núi chào đón.

Điều khiến Kim Phi bất ngờ là người đứng cạnh Tả Phi Phi lại là Thạch Lăng Vân.

"Tiên Sinh, lại gặp mặt rồi."

Thạch Lăng Vân mỉm cười chào hỏi khi thấy Kim Phi

"Đúng vậy, lại gặp mặt rồi, tấu tấu sao lại ở núi Thiết Quán vậy”

"Ta sống ở núi Thiết Quán mà." "Sống ở núi Thiết Quán sao?" Kim Phi sửng sốt.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Thạch Lãng Vân là vợ của Hàn Phong ở dốc Đại Mãng, cô ấy có ảnh hưởng rất lớn trong nhóm người ty nạn bị đóng dấu lên mặt lúc đó.

Nhờ nghe những câu chuyện của cô ấy, rất nhiều cô gái đã kiên trì sống sót

Khi Kim Phi rời khỏi thành Tây Xuyên, y đã dặn dò Trương Lương đưa nạn dân đi, Thạch Lăng Vân chắc chắn đã cùng các. cô gái đến đây.

Chỉ là Kim Phi tưởng rắng cô ấy sẽ đến làng Tây Hà, hoặc là đến nhà Hàn Phong, không ngờ cô ấy lại sống ở núi Thiết Quán.

Nhưng đây là chuyện của nhà Hàn Phong, Kim Phi cũng không tiếp tục hỏi, mà nói: "Vậy tấu tấu ở núi Thiết Quán đã quen chưa?"

"Đương nhiên là quen rồi, núi Thiết Quán giống như trong.

vở kịch vậy, mọi người đều rất thích ở đây"

"Như vậy thì ta yên tâm rồi” Kim Phi nhẹ nhàng gật đầu.

"Tướng công, đây là ai?" Đường Tiếu Bảc tò mò nhìn Thạch Lăng Vân.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1416


Đời trước Kim Phi đã phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ. Tình bạn giữa các cô gái phát triển rất nhanh chóng

Ví dụ như Đường Tiểu Bắc và Thạch Lăng Vân dù bây giờ, mới gặp nhau chưa đầy một tách trà, đã nắm tay, chụm đầu thì thầm to nhỏ như tỷ muội ruột, cũng không biết hai người họ đang nói gì.

Sau đó Tả Phi Phi đi bên trái và Quan Hạ Nhi không giỏi giao tiếp cũng gia nhập.

Kim Phi cũng tận hưởng thời gian rảnh rỗi, theo sau họ lên núi

Từ đường nương tử nhà họ Kim trên núi Thiết Quán đã sửa xong, bài vị của các nữ công nhân đã chết trận đều được đặt trong từ đường.

Nữ công nhân trên núi Thiết Quán luôn thích làm trò. nghịch ngợm, biết hôm nay Kim Phi đến tế bái người đã khuất, nên hiếm khi yên tĩnh.

Đầu tiên Kim Phi đến cúng bái từ đường trước, sau đó mới dẫn đám người Quan Hạ Nhi, đến nghĩa trang cúng bái.

Toàn bộ quá trình dài dòng phức tạp, nhưng Kim Phi không sốt ruột, dựa theo lẽ nghĩ của Đại Khang, mỗi thủ tục, mỗi động tác đều thực hiện cực kỳ nghiêm túc.

Thực ra có rất nhiều nữ công nhân chết trận, dù chỉ là tượng trưng, mỗi phần mộ sửa lại một ít, nhưng toàn bộ lễ tế. kéo dài từ sáng đến giữa chiều mới kết thúc.

Thông qua lần tế bái này, Kim Phi có thế cảm nhận được, bầu không khí của núi Thiết Quán đã thay đối.

Trước kia nữ công nhân nhìn thấy Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bác, đều gọi họ là phu nhân, nhưng bây giờ hầu như tất cả nữ công nhân đều gọi họ là tỷ tỷ

Ngày càng có nhiều nữ công nhân gọi Kim Phi là “Đương gia".

Trước đây bọn họ đều nói năng nhao nhao, ồn ào chọc ghẹo Kim Phi, nhưng bây giờ bọn họ gọi như vậy đều xuất phát từ tận đáy lòng

Đêm đó, núi Thiết Quán tố chức lửa trại quy mô lớn, một là đế truy điệu những người đã khuất, hai là chào đón các cô nương đến từ Tây Xuyên

Mẹ của Tả Phi Phi biết Kim Phi thích uống rượu gạo nên đã bưng rượu gạo đến kính Kim Phi

Kế từ khi hát bài “Quốc tế ca" trong lúc say ở Quảng Nguyên, Kim Phi đã tự nhắc nhở bản thân uống rượu sẽ gây chuyện, sau này không thể uống nữa.

Tả Trương Thị cứ khích lệ mãi, cuối cùng Kim Phi không còn cách nào khác, y nghĩ rượu gạo nồng độ thấp, uống một ly chắc sẽ không sao.

Đây là khởi đầu không ổn, những nữ công nhân khác cũng rối tít đến kính rượu.

Những nữ công nhân này hoặc là bị thương trong trận chiến ở núi Dương Khuyên, hoặc là bị tập kích ở dốc Đại Măng, nên Kim Phi không tiện từ chối.

Quan Hạ Nhi cũng không may mắn thoát khỏi, sau khi các nữ công nhân kính rượu Kim Phi xong, người tiếp theo là cô.

Đường Tiểu Bắc thấy tình thế không ổn, lập tức bỏ chạy.

Thế là cứ bát này đến bát khác, thậm chí Kim Phi không. thể nhớ được lửa trại đã kết thúc từ khi nào.

Khi y mở mắt ra, đã là sáng hôm sau.

Bên cạnh y là Quan Hạ Nhi đang say giấc, khuôn mặt đỏ bừng, trong miệng thoang thoảng mùi rượu.

Đường Tiểu Bắc ngồi mép giường, phát hiện y đã tỉnh, vội vàng rót một ly nước ấm đưa cho y.

“Tối qua ta không hát "Quốc tế ca" chứ?”

Kim Phi cầm chén uống một ngụm, xoa đầu hỏi

“Không, đêm qua chàng không hát, không làm thơ, cũng không nói đến chuyện làm phản”

Đường Tiếu Bắc đưa khăn đến. “Vậy thì tốt” Kim Phi nghe vậy, mới cảm thấy yên tâm.

Hôm qua khi nhận ra có thể sẽ say, Kim Phi liên tục nhắc. nhở bản thân, không được nói bậy nói bạ nữa.

Bây giờ xem ra, mình đã kiềm chế được rồi.

“Tướng công, chàng thật sự không nhớ, tối qua đã xảy ra chuyện gì sao?”

Đường Tiếu Bắc đến gần Kim Phi, chớp đôi mắt to hỏi.

“Không nhớ rõ lảm, sao vậy, không phải ta không nói gì quá đáng sao, vẻ mặt này của muội là thế nào?"

Kim Phi hơi bối rối khi bị Đường Tiểu Bắc nhìn như vậy.

“Ta chỉ nói chàng không làm thơ, không nói muốn tạo phản, nhưng không nói chàng không làm gì khác nữa."
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1417


“Không thế nào?” Hai mắt Kim Phi mở to.

“Chàng không tin, thì ra ngoài hỏi thử xem”

Đường Tiểu Bảc liếc Kim Phí: “Bình thường không nhìn ra, chàng còn biết diễn xuất, kết quả mới uống một bát rượu, chàng đã lập tức lộ bản chất, chậc chậc chậc, mấy lời nói kia thật hào hùng”

“Ta nói gì?" Kim Phi cảm giác đầu óc quay cuồng.

“Không nói gì, chỉ nói những cô nương đã nhận hôn thư thì chính là người nhà họ Kim, nếu thật sự không muốn gả cho người khác thì chàng đều sẽ thu nhận, tuyệt đối sẽ không để bọn họ đói bụng”

Đường Tiếu Bắc đến gần Kim Phi, hỏi với vẻ cười trên nỗi đau của người khác: “Tướng công, chàng nghiêm túc ư?”

“Trừ việc nói năng linh tinh, ta không làm ra chuyện gì quá đáng chứ?” Kim Phi ôm theo tia hy vọng hỏi

“Cái này ta cũng không biết, ta đưa Hạ Nhi tỷ tỷ về nghỉ ngơi, khi ta quay lại, đã không thấy chàng, mãi đến tận đêm khuya mới thấy chàng quay về”'

Đường Tiểu Bắc nói với Kim Phi: “Đúng rồi, chàng vịn tường quay về, quần áo xộc xệch..”

“Đừng nói nữa, ta muốn yên tĩnh..." Kim Phi che mặt, không muốn nói chuyện nữa

“Yên Tĩnh? Ta nhớ núi Thiết Quán có vài người tên Yên Tĩnh, chàng đang nhớ cô nào?”

“Đều do ta dạy muội mấy trò đùa không vui này, đừng lấy nó ra trêu ta"

Kim Phi tức giận vỗ vào đầu Đường Tiểu Bắc. Đột nhiên ý thức được gì đó, y ngấng đầu, hô: “Thiên Tâm!”

Bắc Thiên Tâm ôm hắc đao tiến vào: “Tiên sinh, có chuyện gì sao?”

“Cô có nghe thấy lời vừa nấy của Tiểu Bắc không?” Kim Phi hỏi

“Nghe thấy” Bắc Thiên Tâm gật đầu. “Muội ấy nói thật không?” Kim Phi hỏi

Bắc Thiên Tâm chưa kịp trả lời, đã thấy Đường Tiểu Bắc nháy mất liên tục với cô ấy

Kim Phi hỏi Bắc Thiên Tâm, chỉ để quan sát Đường Tiếu Bắc mà thôi.

Hiện tại không cần hỏi, Kim Phi cũng đã biết đáp án. Ồn ào nửa ngày, hóa ra cô nương này trêu mình. “Thiên Tâm, làm phiền cô rồi”

Kim Phi gật đầu với Bắc Thiên Tâm, Bắc Thiên Tầm lập tức. xoay người rời đi.

Đường Tiểu Bắc cũng muốn đi theo, nhưng mới đi được hai bước, đã bị Kim Phi túm lấy cánh tay.

“Tiểu Bắc, đi đâu vậy?”

“Ta đi xem cháo đã chín chưa, bưng lên cho chàng một bát”

Đường Tiểu Bắc chột dạ nói

“Không căn, muội giải thích cho ta trước, ta vịn tường quay. về là có ý gi?" Kim Phi nheo mắt hỏi

“Tướng công, ta chỉ đùa thôi.” “Ngại quá, ta tưởng thật.” Kim Phi dùng sức, kéo Đường Tiểu Bắc vào trong ngực:

“Hôm nay phải giải thích rõ ràng, nếu không ta sẽ để muội vịn tường ra ngo:

Đợi đến khi Kim Phi ra khỏi phòng, mặt trời đã lên rất cao.

Cuối cùng, không biết Đường Tiểu Bác có giải thích rõ ràng hay không, điều khiến cho Bắc Thiên Tâm kinh ngạc là cô ấy. phát hiện dáng đi của Quan Hạ Nhi có gì đó không đúng lầm.

Bắc Thiên Tâm nghĩ không ra, cũng không tiện hỏi

Kim Phi đứng vươn vai trước cửa, đang định gọi Đại Lưu mang đồ ăn lên, thì thấy Đại Lưu vội vàng chạy đến.

“Tiên sinh, Tiểu Ngọc thả bồ câu đưa thư đến, nói ngài về làng gấp”

Từ núi Thiết Quán đến làng Tây Hà rất gần, chưa bao giờ. có chuyện dùng bồ câu đưa thư:

Nhưng vì lần trước làng Tây Hà bị thổ phỉ bao vây, không thể truyền tin tức ra ngoài, nên Tiểu Ngọc đã nuôi vài lồng bồ, câu ở núi Thiết Quán.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1418


“Đại Lưu, thông báo cho mọi người tập hợp, bảo dưới núi chuấn bị ngựa đi”

Kim Phi nhìn về phía Đại Lưu.

Núi Thiết Quán phòng thủ rất nghiêm ngặt, đến núi Thiết Quán, Kim Phi chỉ để lại giữ lại Bắc Thiên Tâm và hai cận vệ canh cửa khác, những cận vệ khác thì được nghỉ ngơi.

“Đương gia, không tới núi Miêu Miêu sao?”

Quan Hạ Nhi đi chậm rãi, chỉ nghe thấy Kim Phi sai Đai Lưu đi tập hợp cận vệ

Hôm nay là năm mới, Kim Phi vốn định sau khi rời khỏi núi Thiết Quán rồi tới núi Miêu Miêu một chuyến xem tình hình huấn luyện tân binh.

“Trong làng có chuyện gấp, ta phải trở về một chuyến đã.”

Kim Phi hỏi: “Còn nàng thì sao, hay là ở đây nghỉ ngơi một chút, chiều ta trở lại đón nàng”

“Không căn đâu, ta không sao."

Quan Hạ Nhi đỏ mặt lắc đầu, sau đó đưa tay hung hãng nhéo Đường Tiểu Bắc một cái

Đường Tiểu Bắc cũng không phải là người cam chịu thiệt thòi, bình thường không đánh trả thì cũng cãi lại mấy câu, nhưng lần này cô ấy tự biết đuối lý, chột dạ lè lưỡi, nững nịu đỡ lấy Quan Hạ Nhi

“Đường Tiếu Bắc, lần này còn không mang thai được, xem ta xử lý muội thế nào.”

Quan Hạ Nhi tức giận nhìn Đường Tiểu Bắc một cái

“Tỷ tỷ cứ làm theo lời ta nói, chỉ cần kiên trì mười ngày, nhất định có thể mang thai!”

Đường Tiếu Bắc nói chắc chẵn. “Ta chỉ tin muội lần này nữa thôi!"

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Quan Hạ Nhi đỏ mặt nói.

"Không có việc gì thì đừng bày trò nữa."

Kim Phi gõ một cái vào đầu Đường Tiểu Bác: “Hạ Nhi, nàng đừng nghe muội ấy, nếu nàng thật sự muốn có con, không cần phiền phức như vậy, để ta tính ngày là được”

Đối với Kim Phi, y và Quan Hạ Nhi đều mới 18 tuổi, có con bây giờ thì sớm quá.

Không tốt cho sức khỏe của Quan Hạ Nhi

Nhưng chấp niệm của Quan Hạ Nhi với vấn đề này rất nặng, hơn nữa Đường Tiểu Bắc cứ luôn bày trò sau lưng, Kim Phi định tìm thời cơ thích hợp đế nói chuyện với cô, nếu cô thật sự đã nghĩ kỹ rồi thì cứ sinh con

Nếu không, cô thật sự không thể chịu được những chiêu trò vớ vẩn mà Đường Tiểu Bắc dạy cô.

Nghe thấy tiếng bước chân hỗn độn truyền tới từ ngoài sân, biết Đại Lưu đã tập hợp xong cận vệ, Kim Phi dẫn Quan Hạ Nhi và Đường Tiếu Bắc ra khỏi phòng,

Tả Phi Phi và Tả Trương Thị cũng bước ra từ một phía khác trong sân.

“Tiên sinh, phu nhân, các người phải đi rồi sao?” Tả Phi Phi hỏi.

“Trong làng có chút việc” Kim Phi trả lời.

“Ta đã làm xong đồ ăn rồi, tiên sinh và phu nhân ăn một chút rồi đi nhé?” Tả Trương Thị nói.

“Cảm ơn nương nương, không kịp nữa rồi.”

Kim Phi nói tới đây, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, móc một miếng bạc nhỏ trong ngực ra đưa cho Tả Trương Thị: “Nương nương, hôm qua chúng ta đã uống hết rượu gạo của người, đây cứ coi là tiền rượu”

Lần trước ăn cơm thấy Kim Phi thích uống rượu gạo, ngày nào Tả Trương Thị cũng tới nhà ăn hỏi thăm, có cơm thừa thì mua về nhà để chưng rượu.

Sau mấy tháng đã tích cóp được vài bình.

Tối hôm qua bà ta vốn định mang một bình nhỏ tới tiệc lửa trại, kết quả đám công nhân nữ lại uống rất say sưa, ôm hết mấy cái bình trong nhà bà ta tới uống sạch.

“Ôi tiên sinh, rượu gạo đều được làm từ cơm thừa của nhà

ăn, hơn nữa, rượu hôm qua cũng không phải là do ngài uống, ngài đưa tiền thế này không phải là vả vào mặt ta rồi sao?”

Tả Trương Thị nhanh chóng xua tay, khăng khăng không chịu lấy tiền.

Kim Phi không giỏi nhượng bộ người ta, hơn nữa phát hiện đội cận vệ đã tập hợp xong, nên cất bạc lại

Nhưng y lại quay đầu nói với Đường Tiểu Bắc: “Tiểu Bắc, tháng sau thưởng thêm cho Phi Phi nhé”

“Biết rồi ạ” Đường Tiếu Bắc cười gật đầu
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1419


Bình thường Kim Phi tới núi Thiết Quán đều không tránh khỏi việc bị người ta đùa giỡn.

Bây giờ rất nhiều nữ công nhân đã có hôn thư, lại càng không kiêng nể, tối hôm qua lúc uống rượu, Kim Phi đã... đã bị sảm sỡ.

Thấy y đi ngang qua, đám nữ công nhân vô thức muốn đùa giỡn vài câu.

Nhưng thấy Kim Phí vội vàng như vậy, vẻ mặt của đám người Đại Lưu cũng rất nghiêm túc, nhóm nữ công nhân lập tức nhận ra đã xảy ra chuyện, nhanh chóng tránh đường.

Tới núi Thiết Quán nhiều lần như vậy rồi, đây là lân đầu tiên Kim Phi thuận lợi xuống núi, quần áo cũng rất chính tề.

Tới chân núi, nhân viên hộ tống đã chuẩn bị sẵn ngựa.

Núi Thiết Quán cách làng Tây Hà không xa, bình thường cưỡi ngựa chốc lát là tới

Nhưng hôm nay lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Đám người Kim Phi vừa mới tới dưới chân núi đã gặp phải rất nhiều người dân.

Đường đã không rộng, các người dân người thì gánh đòn gánh, người thì ôm sọt, dù có chủ động nhường đường cho Kim Phi, ngựa chiến cũng không thể này chạy qua được

Huống hồ người dân cũng không hề nhường đường.

Trước đây Kim Phi thường xuyên tới huyện phủ, núi Miêu Miêu và đỉnh Song Đà nên có rất nhiều người dân nhận ra y.

Lúc Đại Lưu hô to bảo người dân nhường đường, Kim Phi đã bị người ta nhận ra rồi.

”A, là Kim tiên sinh!”

“Kim tiên sinh, chúc ngài năm mới vui vẻ!”

“Hai vị phu nhân cũng ở đây sao?"

“Tiên sinh, phu nhân, năm mới vui vẻ!”

“Nhị Nha, nào, mau tới dập đầu với Kim tiên sinh.”

“Tiên sinh, đây là bánh bao trường thọ ta hấp sáng nay, mời tiên sinh và phu nhân nếm thử”

Các người dân ào ào xông tới

Nhiều người còn giơ sọt trong tay lên, trong đó có màn thầu bột thô và những món ăn khác.

Có nhiều người dân còn bảo con nhỏ trong nhà dập đầu với Kim Phi.

Kim Phi xoay người xuống ngựa, kéo hai đứa nhỏ quỳ dưới đất đứng dậy.

Lúc này, hiện trường hơi hồn loạn, lỡ như phía sau có. người đẩy, nói không chừng còn có thể dâm phải đứa nhỏ.

Đại Lưu nhanh chóng dẫn cận vệ vây thành một vòng bao quanh Kim Phi, Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc.

Kim Phi thấy bên đường có một tảng đá lớn, bèn leo lên đó.

Bắc Thiên Tâm cũng nhảy lên đó, cảnh giác nhìn xung quanh.

Kim Phi gi loa sắt hô to: “Bà con yên lặng một chút!” Người dân dần yên tĩnh trở lại Nhưng tay giơ sọt vẫn không buông xuống.

“Thưa bà con, ta nhận lòng thành của mọi người, đồ ăn thì cứ để bọn trẻ ăn đi, để bọn trẻ có cái tết ấm no."

Kim Phi giơ loa hô,

Cuộc sống của người dân huyện Kim Xuyên tuy hơi khác biệt so với những huyện khác nhưng đồ tốt cũng có hạn, dù sao Kim Phi mở nhà xưởng ở làng Tây Hà cũng chưa lâu, đám công nhân đầu tiên ở ngoài làng cũng miễn cưỡng có được ấm no mà thôi

Lứa công nhân gần đây tới nhà xưởng, hoặc là nhà ít lao đông, có thế đến cả sự ấm no của người thân cũng chưa giải quyết được.

Thấy nhiều đứa trẻ nhìn cái sọt với ánh mät mong đợi như: thế, Kim Phi sao có thể không biết xấu hổ mà nhận đồ ăn của bọn họ được chứ?

“Tiên sinh, trong nhà vẫn còn đồ ăn mà”

“Một ông già giơ cái sọt hô: “Bọn trẻ chỉ là đói, háu ăn thôi, sáng chúng nó đã được ăn rồi”

“Đúng vậy tiên sinh, chúng đều ăn cơm rồi”

“Tiên sinh, đây là chút lòng thành của chúng ta, mong ngài và phu nhân đừng ghét bỏ!”
 
Back
Top Dưới