Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1220


Tuy đô úy không hài lòng với quyết định của Tạ Hỉ Quang lắm nhưng vẫn nịnh nọt cúi người đồng ý, cầm lấy tờ giấy viết tay của Tạ Hỉ Quang rồi rời đi.

Hôm sau, đám quyền quý ở Tây Xuyên xa xôi nhận được thư của Tạ Hỉ Quang.

“Tạ Hỉ Quang này đúng là đồ vong ân bội nghĩa, không có chúng ta, ông ta có thể làm quận trưởng Quảng Nguyên được chắc?”

Từ mập biết Tạ Hỉ Quang không muốn làm nữa, tức giận nói: “Bây giờ học được cách ra oai với chúng ta rồi!”

“Từ đại nhân, anh ba của ta có thể làm quận trưởng là do anh ấy có bản lĩnh, nhà họ Từ giúp gì được cho anh ấy vậy?”

Người nhà họ Tạ ở đó nghe thấy vậy cũng khó chịu, cười nhạt hỏi: “Xin Từ đại nhân nói rõ”

“Nhà họ Từ không gây phiền phức cho nhà họ Tạ chính là giúp các ngươi, giúp Tạ Hỉ Quang rồi!"

Từ mập phản bác nói: “Sao nào, tưởng Tạ Hỉ Quang ngồi được lên chức quận trưởng Quảng Nguyên là tốt đẹp rồi sao? Các vị ở đây có thể đưa ông ta lên, cũng có thể kéo ông ta xuống!”

“Từ đại nhân, lẽ nào nhà họ Từ không có quận trưởng, huyện lệnh sao?”

Người nhà họ Tạ cười nhạt nói: “Hôm nay ta nói thế này, nếu ngươi kéo anh ba khỏi chức quận trưởng Quảng Nguyên thì ta cũng sẽ xử lý hai quận trưởng nhà họ Từ!”

“Tạ Lão Thất, ngươi đang uy h**p nhà họ Từ sao?” Từ mập nghe vậy cũng tức giận.

“Là Từ mập ngươi uy h**p nhà họ Tạ trước!” Người nhà họ. 'Tạ cũng không nhường nửa bước.

“Không phải do người nhà họ Tạ làm việc không ra gì sao?”

Từ mập bĩu môi: “Nói Tạ Hỉ Quang có tài nhưng ta thật sự không nhìn ra ông ta có tài chỗ nào, không có Kim Phi ở đó mà ông ta còn không xử lý được một cái tiêu cục và thương hội, nếu là ta thì đã xấu hổ nhảy sông lâu rồi.”

“Tốt xấu gì thì anh ba cũng đuổi thương hội Kim Xuyên và tiêu cục ra khỏi Quảng Nguyên rồi, ngươi ngoài việc đến kỹ viện làm những chuyện dơ bẩn suốt ngày ra thì còn biết làm gì? Đã làm cái gì rồi hả?”

Người nhà họ Tạ cười nhạt: “Từ mập ngươi mà muốn so. với anh ba của ta, đi tiểu rồi soi lại mình đi đã”.

“Tạ Lão Thất, ngươi muốn chết hả?” Từ mập lập tức xắn tay áo lên.

Người nhà họ Tạ cũng tiện tay lật ghế lên. “Được rồi, im miệng hết cho ta!”

Thái giám ngồi đầu nhìn hai người sắp sửa đánh nhau, vỗ bàn quát: “Ta tìm các ngươi để bàn bạc đối sách, không phải để xem các ngươi làm loạn, muốn làm loạn thì chờ xong chuyện!”

Thái giám không chỉ là sứ giả mà hoàng thượng phái tới truyền thánh chỉ, mà còn có thân phận khác, coi như là kẻ nằm đầu hành động bí mật lần này của đám quyền quý.

Từ mập và người nhà họ Tạ nhìn thấy thái giám tức giận, cùng im miệng rút tay lại.

“Lần này Tạ Hỉ Quang làm việc đúng là hơi qua loa, nhưng mới đến Quảng Nguyên, quả thật không nên phô trương.”

Chu đại nhân vuốt râu, chậm rãi ung dung nói: “Bây giờ Tạ Hỉ Quang đã nói không muốn can dự vào chuyện này, chúng ta chỉ đành nghĩ cách khác.”

“Chu đại nhân có mưu kế gì ư?” Một tên quyền quý chắp tay hỏi.

“Thật ra không phải mưu kế gì, chỉ là hình như các vị đều quên tay chân chúng ta sắp xếp ở Quảng Nguyên không chỉ có Tạ Hỉ Quang, còn có một vị nữa.”

Chu đại nhân vừa cười vừa nhắc nhở nói: “Chẳng lẽ mọi người quên Thái Lưu Dương rồi sao?”

“Đúng vậy, Thái Lưu Dương làm huyện lệnh Kim Xuyên rồi.” Đám quyền quý nghe vậy, mắt sáng lên.

Tạ Hỉ Quang có nhà họ Tạ làm chỗ dựa, dù làm việc qua loa, họ cũng không thể làm gì Tạ Hỉ Quang.

Nhưng Thái Lưu Dương thì khác.

ở Giang Nam, tuy nhà họ Thái cũng coi là giàu có nhưng. không có căn cơ gì, người có tiền đồ nhất trong họ là ông nội của Thái Lưu Dương, nhưng cũng chỉ là một huyện thừa mà thôi.

Trong mắt đám quyền quý này, nhà họ Thái không đáng nhắc đến, bọn họ có thể dễ dàng nằm thóp.

Nếu Thái Lưu Dương dám không nghe lời, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi người.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1221


Trong nha huyện Kim Xuyên, huyện lệnh nhìn bồ câu đưa thư trong tay, im lặng hồi lâu.

Thái Lưu Dương và Chu Du Đạt đều giống nhau, họ đều là những tài tử nổi tiếng ở địa phương và trẻ tuổi đã đậu Tiến sĩ.

Tổ tiên của họ đều từng làm quan, hơn những đều không phải quan lớn.

Thật ra, Thái Lưu Dương còn thảm hơn Chu Du Đạt.

Hản lớn hơn Chu Du Đạt hơn mười tuổi, sau khi trúng Cử nhân, lại thi đậu Tiến sĩ.

Ở thời phong kiến này, tú tài là nguồn tài nguyên khan hiếm.

Tú tài có thể coi như một nhân vật số một ở địa phương. Cử nhân đã ít lại càng ít.

Thi đậu Cử nhân, chính là tương đương với việc có “vé” làm quan.

Còn Tiến sĩ, còn đáng chú ý hơn.

Mặc dù Cử nhân và Tiến sĩ chỉ kém một bậc, nhưng mức độ khó và chênh lệch lại cách nhau một trời một vực.

Triều đình tổ chức thi cử mỗi năm một lần, mỗi lần toàn bộ Đại Khang chỉ nhận hai trăm Tiến sĩ.

Độ cạnh tranh ít nhất cũng ngang bằng với kỳ thi tuyển sinh đại học ở kiếp trước của Kim Phi.

Mỗi người đều là con cưng của trời.

Những ngày đầu Đại Khang thành lập, thi đậu Tiến sĩ, người kém nhất năm đó cũng có thể làm huyện lệnh.

Một số người xuất sắc thậm chí còn có thể làm quận trưởng.

Hơn nữa không gian phát triển cực lớn.

Đáng tiếc bây giờ việc hợp nhất giai cấp ở Đại Khang vô cùng nghiêm trọng, Thái Lưu Dương đã thi đỗ Tiến sĩ gần năm năm nhưng cũng không chờ được một chỗ trống nào.

Cho đến khi hẳn quen một con em gia tộc lớn ở kinh thành.

Vì để bám được vào gia tộc này, Thái Lưu Dương bán gần hết đất đai tổ tiên để lại ở quê mua mỹ nữ và các loại đồ quý giá làm quà.

Tiền của hắn cũng không tiêu vô ích, đối phương thật sự đã giúp hắn có được một chức huyện lệnh.

Nhưng cái giá phải trả là phục vụ cho gia tộc này mười năm.

Thái Lưu Dương biết, nếu đồng ý yêu cầu này, bản thân sẽ trở thành con rối làm những việc bẩn thỉu cho đối phương.

Nhưng hẳn biết rõ việc hợp nhất cấp bậc ở Đại Khang ngày càng nghiêm trọng, học sinh nhà nghèo sẽ càng ngày càng khó khăn để vượt lên.

Đây có lẽ là cơ hội duy nhất đời này của hẳn.

Trừ điều này, trong lòng hẳn vẫn ôm một tia hi vọng.

Trên đời không có gì tuyệt đối.

Nhà nghèo dù rất khó có quý tử, nhưng không phải không có cơ hội.

Con trai tể tướng trở thành huyện trưởng không khó, nhưng muốn tiếp tục làm tể tướng thì gần như không thể.

Giữa những kẻ mạnh cũng sẽ có tranh đấu, người thua sẽ bị đào thải.

Điều này cũng mang lại cho những người như Thái Lưu Dương một tia hy vọng.

Ông nội hắn từng là huyện thừa nên hắn có cơ hội được học tập những thầy nổi tiếng, có cơ hội đậu Tiến sĩ làm huyện lệnh.

Nếu hẳn làm huyện lệnh, con trai hän không chừng có thể làm quận trưởng.

Nếu cháu trai hắn không chịu thua kém, có lẽ có thể tiến thêm một bước.

Với ý tưởng này trong đầu, Thái Lưu Dương cuối cùng cũng đồng ý dù biết đối phương lợi dụng mình.

Sau đó hẳn đã được đối phương sắp xếp vào huyện Kim Xuyên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1222


Kim Xuyên có thể nói là địa bàn nhà họ Khánh, đối phương chắc chẳn tốn rất nhiều công sức mới có thể đưa hẳn tới Kim Xuyên làm huyện lệnh.

Tốn tài nguyên, tất nhiên sẽ không dễ buông tha.

Nên Thái Lưu Dương nhất định sẽ để hẳn đứng vững ở Kim Xuyên, sau đó mới để hắn làm việc.

Nhưng ai ngờ đối phương lại ra lệnh nhanh như vậy.

Hơn nữa vừa ra lệnh đã là ra tay với đại bản doanh của Kim Phi.

Trong lòng Thái Lưu Dương hỏi thăm tổ tông mười tám đời của đối phương vô số lần.

Nhưng hắn không thể quay đầu.

Đối phương có thể đưa hắn lên chức huyện lệnh thì cũng có thể loại bỏ hẳn.

'Thậm chí không cần thủ đoạn nào khác, chỉ cần không ủng hộ hẳn, nhà họ Khánh sẽ đuổi hẳn đi.

Sau nhiều lần suy nghĩ, Thái Lưu Dương đã gọi những tâm phúc tới từ Giang Nam đến.

Sau khi bí mật lên kế hoạch một đêm, sáng sớm ngày thứ hai, tâm phúc dẫn một đám nha dịch đi tới làng Tây Hà.

Kim Xuyên cũng coi như là nhà của Kim Phi, vì vậy Tiểu Ngọc và đội Chung Minh đương nhiên luôn chú ý đến.

Từ ngày đầu Thái Lưu Dương đến Kim Xuyên, Tiểu Ngọc đã đề phòng hẳn.

Dù sau khi Thái Lưu Dương nhậm chức vẫn luôn có biểu hiện rất bình thường, Tiểu Ngọc vẫn không buông lỏng, liệt hắn vào mục tiêu giám sát chính.

Chưa đầy một canh giờ sau khi tâm phúc của Thái Lưu Dương và đám nha dịch đi ra khỏi thành, Tiểu Ngọc ở làng Tây Hà phía xa đã nhận được tin tức.

Tin tức không chỉ báo cáo nha dịch ra khỏi thành mà ngay cả ra làm gì cũng tra được rõ ràng.

Tâm phúc của Thái Lưu Dương tất nhiên không tiết lộ, nhưng tâm phúc chỉ có một người, không biết đường đến làng Tây Hà, tất nhiên cần người giúp.

Tai mắt của Tiểu Ngọc ở khắp nơi trong huyện Kim Xuyên, tâm phúc nói câu gì, không đầy nửa canh giờ, từng chữ đều truyền đến tai đội Chung Minh.

Tiểu Ngọc không dám chậm trễ, đi tìm Quan Hạ Nhi trước, đồng thời đến xưởng dệt tìm Đường Đông Đông.

Phòng làm việc của Đường Đông Đông cách nhà Kim Phi chỉ có một bức tường, lúc Tiểu Ngọc chạy đến nhà Kim Phi, Đường Đông Đông đã đến.

“Tiểu Ngọc, lại xảy ra chuyện gì?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Ta vừa nhận được tin tức, huyện lệnh Thái Lưu Dương phái người tới làng Tây Hà” Tiểu Ngọc đáp.

“Thái Lưu Dương quả nhiên cũng là người của bọn họi” Trong mắt Đường Đông Đông lóe lên một tia tức giận, hỏi: “Thái Lưu Dương muốn làm gì?”

“Theo tin tức, Thái Lưu Dương nói xưởng dệt, xưởng xà phòng và xưởng luyện sắt của chúng ta đều thuê công nhân bất hợp pháp, bọn họ muốn tới tra xét”

Tiểu Ngọc đưa cho Đường Đông Đông tờ giấy mà đội Chung Minh gửi về từ trên huyện.

“Bọn họ không phải đang nói bậy sao? Tất cả công nhân trong xưởng đều được trả lương, sao lại phi pháp được?” Quan Hạ Nhi cau mày hỏi: “Toàn bộ Đại Khang có ai đổi xử với công nhân tốt hơn tướng công chứ?”

“Bây giờ nói vậy cũng vô dụng, Thái Lưu Dương đã dám phái người đến tra, nhất định là có chỗ dựa.”

Đường Đông Đông hỏi: “Biết lý do của hắn là gì không?”

Hơn một trăm năm trước, một vị hoàng đế vĩ đại đã nói rằng, thương nhân không lao động chỉ vì lợi ích, vì vậy các thương nhân không bao giờ được phép thuê quá ba mươi công nhân.

Tiểu Ngọc nói: “Trước khi tới, ta đã đến bộ phận pháp lý hỏi, đúng là đã tìm được ghi chép.

“Lại là cựu hoàng đế!” Đường Đông Đông bực bội xoa mày.

Đại Khang lập quốc đã mấy trăm năm, tổng cộng có mấy chục hoàng đế.

Mỗi đời hoàng đế không biết nói bao nhiêu câu.

Thời phong kiến rất trọng hiếu, hoàng đế cũng không ngoại lệ.

Đương kim hoàng đế không thể phủ nhận lời nói của cựu hoàng đế, nếu không sẽ bất hiếu.

Thái Lưu Dương dùng lời này để tra, đúng là không có gì Sai cả.

“Tẩu tẩu, Đường xưởng trưởng, tâm phúc của Thái Lưu Dương đang trên đường tới, chúng ta phải nhanh nghĩ biện pháp, nếu không bọn họ sẽ thật sự tới phong tỏa các xưởng, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.”

Tiểu Ngọc thúc giục.

Rút thương hội và nhân viên hộ tống ra khỏi Quảng Nguyên, tổn thất còn trong khả năng chịu đựng được.

Nhưng nếu tất cả xưởng đều đóng cửa thì thiệt hại sẽ rất lớn.

“Tuyệt đối không thể để bọn họ phong tỏa xưởng, trước khi đi Phi ca đã bảo ta chăm sóc tốt cho làng, nếu xưởng bị đóng

cửa, khi Phi ca về ta sẽ không có cách nào giải thích với y!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1223


“Cách gì? Nói ta nghe xeml” Đường Đông Đông quay đầu nhìn về phía Quan Hạ Nhi.

Quan tâm ät loạn, xưởng dệt chính là mạng sống của Đường Đông Đông, nghe nói Thái Lưu Dương muốn niêm phong xưởng, hiện giờ lòng cô ấy rối như tơ vò, không thể nghĩ được ra đối sách.

Lăng nghe biện pháp của Quan Hạ Nhi một chút cũng không tồi.

Mặc dù Quan Hạ Nhi không đi học, cũng chưa từng trải qua nhiều mặt của xã hội nhưng cô không ngu.

Thời điểm bị Tạ Hỉ Quang làm khó dễ, chính Quan Hạ Nhi là người nghĩ ra cách phá vỡ cục diện.

Chỉ là cô quá tự ti, khi Kim Phi và Đường Tiểu Bắc ở trong làng, cô căn bản sẽ không phát biểu ý kiến, một lòng chỉ muốn Kim Phi vui vẻ.

Bây giờ cũng là thấy Đường Đông Đông quả thật không có cách nào, mới không thể không mở miệng.

Mặc dù vậy, lúc nói chuyện cô vẫn hơi ngượng nghịu: “Ta cũng không biết cách này có được hay không...”

“Không sao, nếu không được thì chúng ta nghĩ cách khác.” Đường Đông Đông vội vàng khích lệ: “Tỷ nói ta nghe đi.”

“Thái hoàng bảo chúng ta không được phép thuê công nhân đúng không, vậy chúng ta không thuê công nhân nữa không phải là được rồi à?” Quan Hạ Nhi nói.

Đường Đông Đông và Tiểu Ngọc nghe vậy thì đều lộ ra vẻ thất vọng.

Bọn họ cho rằng Quan Hạ Nhỉ có thể nói ra một biện pháp. tốt cơ.

“Hạ Nhi, không thuê công nhân, vậy ai kéo sợi, ai làm xà phòng, ai tới rèn sắt chứ?”

Đường Đông Đông thở dài: “Đây chẳng phải là đóng xưởng sao?"

“Không, ý ta không phải như vậy.

Quan Hạ Nhi nói: “Ngoại trừ công xưởng xây dựng, xưởng dệt, xưởng làm xà phòng, xưởng muối của chúng ta, bao gồm cả xưởng rèn sắt, đa số đều là công nhân nữ, hơn nữa hơn 90% đều là cô nương chưa lập gia đình, nếu làm hôn thư cho bọn họ và tướng công, thì bọn họ sẽ là vợ bé của tướng công mà không phải là công nhân!”

Khu khụt!

Đường Đông Đông bị lời nói của Quan Hạ Nhi làm cho ho khan.

Tiểu Ngọc cũng trợn to hai mắt.

Bọn họ thật không ngờ, Quan Hạ Nhi sẽ lại nghĩ ra biện pháp như vậy.

“Hạ Nhị, ta biết tỷ luôn muốn cưới vợ bé cho Phi ca, nhưng cũng không thể như vậy chứ?”

Đường Đông Đông dở khóc dở cười nói: “Tỷ biết bây giờ tất cả các xưởng cộng lại có bao nhiêu cô nương chưa lập gia đình không? Chẳng lẽ tỷ muốn tất cả bọn họ đều gả cho Phi ca hả?”

“Chẳng lẽ không được sao?” Quan Hạ Nhi nghiêng đầu hỏi: “Ta nhớ trước kia nghe người ta nói, bắt từ thời thái thượng hoàng, muốn cưới bao nhiêu vợ bé cũng được”

“Vậy tỷ như thế cũng... quá làm bừa rồi nhỉ?” Đường Đông Đông cười khổ nói: “Tất cả các cô nương ở.

xưởng của chúng ta cộng lại, chắc chẳn vượt qua mười nghìn người, thoáng cái cưới hơn mười nghìn vợ bé... Việc này...”

Đường Đông Đông cũng không biết nói thế nào. Ý tưởng của Quan Hạ Nhi thật sự quá không bình thường. Cô ấy cũng từng đọc sách sử, từ cổ chí kim, đây là lần đầu tiên nghe thấy có người muốn cưới một lúc nhiều vợ bé như vậy.

Nếu thật sự làm như vậy, Kim Phi chắc chẳn sẽ làm nên. sử sách.

“Nhưng trừ cách này ra, Đông Đông muội có nghĩ ra được cách khác không?” Quan Hạ Nhi hỏi ngược lại.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1224


Đường Đông Đông nghe vậy, biểu cảm cũng dần trở nên nghiêm túc.

Mới vừa rồi cô ấy còn cảm thấy ý tưởng của Quan Hạ Nhi quá vô lý, nên theo bản năng muốn phản đối.

Nhưng khi bị Quan Hạ Nhi hỏi ngược lại, bây giờ Tiểu Ngọc lại nói như vậy, Đường Đông Đông cũng bắt đầu nghiêm túc tự hỏi.

Bình tĩnh cẩn thận suy nghĩ lại thì cách của Quan Hạ Nhi mặc dù nghe rất vô lý nhưng có vẻ như hoàn toàn có thể làm được.

Quan trọng là đây là cách duy nhất mà ba người có thể nghĩ đến trước mắt.

Kể từ khi khai chiến với man tộc ở phương Bắc, dân số của Đại Khang đã sụt giảm nhanh chóng.

Hơn nữa người chết trận toàn là đàn ông.

Đại Khang vẫn còn là thời đại nông nghiệp, đàn ông là sức lao động làm ruộng chủ yếu.

Đàn ông đã bị giết hết ở trên chiến trường, cũng không có quân lương.

Chỉ dựa vào phụ nữ làm ruộng, cố lắm cũng chỉ nuôi được bản thân chứ đừng nói đến nộp thuế.

Kinh tế cũng bắt đầu thụt lùi.

Để khôi phục dân số, cần giải quyết vấn đề dư thừa phụ nữ, cũng là để khôi phục thuế thu, nên ai muốn cưới nhiều vợ, muốn nuôi nhiều gia nô đều được.

Chỉ cần ngươi có thể nuôi được, cũng đóng được thuế thì muốn cưới bao nhiêu vợ bé, muốn nuôi bao nhiêu gia nô đều có thể.

Hơn nữa hoàng đế còn đưa điều lệ này vào bộ luật.

Lời nói của các cựu hoàng đế mặc dù có thể dùng làm luật lệ, nhưng khi xung đột với các luật lệ chính chức thì vẫn lấy luật lệ chính thức làm gốc.

Đáng tiếc là, ở thời kỳ phong kiến, địa vị của thương nhân quá thấp, Tiểu Ngọc trước khi đến đã bảo pháp vụ tìm tất cả các tài liệu nhưng cũng không tìm được tài liệu có thể phản bác lại lời nói của cựu hoàng đế về việc thuê công nhân.

Đường Đông Đông cau mày suy nghĩ hồi lâu, mở miệng hỏi lạ Nhi, nữ công nhân có thể làm vợ bé của Phi ca, vậy nam công nhân thì sao?”

Dưới trướng làng Tây Hà ngoại trừ xưởng dệt, xưởng xà phòng, xưởng muối có nhiều công nhân nữ ra thì còn có xưởng gạch và các công trường cần dùng đến một lượng lớn công nhân nam.

Những nam công nhân này cũng năm trong phạm vi tấn công của Thái Lưu Dương.

“Công nhân nam thì để cho bọn họ ký khế ước bán thân với tướng công, coi như là gia nô.” Quan Hạ Nhi đáp.

“Đúng rồi, còn có thể bán thân làm gia nô.” Đường Đông Đông gật đầu: “Vậy cũng để cho công nhân nữ làm gia nô luôn đi, chớp mắt cưới vợ bé hơn mười nghìn người, quả thật... quá đáng sợi”

“Đông Đông, muội cũng không phải là không biết tính của tướng công, chàng rất ghét nuôi gia nô nếu làm vậy chờ chàng quay về, chắc chẳn sẽ giải trừ khế ước, đến lúc đó Thái Lưu Dương sẽ lại dùng chuyện này đến uy h**p tướng công.”

Quan Hạ Nhi nói: “Việc cưới vợ bé, một khi ký kết hôn ước thì khi giải trừ cũng cần hai bên đồng ý, thủ tục lại rất phiền †oái, tướng công có lẽ sẽ chấp nhận thôi.”

“Nhưng cưới vợ bé xong, những cô nương này sau này muốn lập gia đình cũng khó khăn.” Đường Đông Đông cau mày nói.

“Bán thân làm gia nô cũng có khác gả đi đâu.” Quan Hạ Nhi nói: “Như vậy không băng cấp cho bọn họ một danh phận.”

Làm nô tỳ, chẳng khác gì súc sinh.

Làm nô tỳ ở Đại Khang địa vị quá thấp, địa vị còn ngang bằng với gia súc, chỉ như đồ chơi của nam chủ nhân.

Miễn là nô tỳ không quá xấu, đa số đều bị nam chủ nhân. độc chiếm.

Hơn nữa ngay cả một danh phận cũng không có.

Ở Đại Khang bây giờ thứ không thiếu nhất chính là phụ nữ, khuê nữ như hoa cũng không ai thèm lấy, cô nương đã từng bị bán làm nô tỳ, càng không có ai lấy.

Vậy nên làm vợ bé hay bán thân làm nô, thì trong vấn đề lập gia đình cũng không có gì khác nhau.

“Nhưng một lúc cưới hơn mười nghìn vợ bé cũng quá đáng sợ, Phi ca mỗi đêm gọi một người, cả đời cũng không hết.”

Đường Đông Đông nói: “Vả lại, Phi ca ghét thu nô, cũng không thích cưới vợ bé, tỷ làm vậy, sau này huynh ấy quay về chắc chắn sẽ nổi giận.”

“Tẩu tẩu, Đông Đông tỷ, Thái Lưu Dương vẫn đang trên đường đến, có được hay không các tỷ phải quyết định nhanh lên.”

Tiểu Ngọc nhìn hai người đang không ngừng tranh chấp, nhỏ giọng nhắc nhở.

“Hay là như thế này đi, Đông Đông chúng ta đừng cãi nhau nữa, đến xưởng nói lại tình hình với các nữ công nhân một chút, sau đó để cho bọn họ lựa chọn.”

Quan Hạ Nhi nói: “Nếu đồng ý làm vợ bé của tướng quân thì sẽ làm hôn thư.”

Đồng ý làm nô tỳ thì sẽ làm nô tịch.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1225


Dù Đường Đông Đông vẫn cảm thấy ý tưởng này rất hoang đường, nhưng không thể nghĩ ra biện pháp tốt hơn được, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu.

“Vậy thì thử như thế xem”

Nạp thiếp cho Kim Phi luôn là chấp niệm nhất của Quan Hạ Nhi, nghe thấy Đường Đông Đông đồng ý, ngược lại với vẻ tự ti nhút nhát của ngày thường, lần đầu tiên cô trở nên quyết đoán hơn.

“Nếu đã quyết định, vậy Đông Đông nhanh quay về xưởng dệt sắp xếp, Tiểu Ngọc đi thông báo cho trưởng làng, Tam gia gia và Triệu đại gia, nói thẳng chuyện này với bọn họ luôn.”

Quan Hạ Nhi nói: “Ngoài ra cũng để người ta nghĩ biện pháp, trì hoãn người của huyện lệnh lão gia một chút.”

“Đã hiểu!” Tiểu Ngọc gật đầu, xoay người chạy chậm rời đi.

Đường Đông Đông cũng quay về xưởng dệt.

Bây giờ làng Tây Hà không có người nào rảnh rỗi, người lớn không trồng trọt thì cũng làm việc, trẻ con đều đọc sách ở học đường.

Trong làng có vẻ khí thế ngất trời, vừa ngay ngắn trật từ.

Nhưng khi tin tức truyền ra, lập tức trở nên rối loạn nhốn nháo.

Công nhân nữ trực đêm bị người ta đánh thức, xông về phía xưởng dệt.

Công nhân ở công trường, lò gạch, xưởng xi măng, đều ngừng việc trong tay lại, chạy về sân đập lúa.

Xưởng dệt có Đường Đông Đông, Quan Hạ Nhi không cần quan tâm, cô dẫn ba vị trưởng làng, chạy tới sân đập lúa.

“Nghe nói chưa, huyện lệnh lão gia sắp tới làng Tây Hà, đóng cửa nhà xưởng của chúng tal”

“Chúng ta không trộm cắp cướp đoạt gì, hắn dựa vào đâu mà đóng cửa nhà xưởng của chúng †a?”

“Nghe nói tiên sinh đánh giặc ở Tây Xuyên lập công lớn, chắc chản là huyện lệnh lão gia ghen ghét với tiên sinh, cố ý tới soi mới!”

“Lập công thì đó là bản lĩnh của tiên sinh, bọn họ dựa vào. đâu mà ghen ghét?”

“Có phải ngươi chưa từng làm lính đâu, những chuyện xấu trong quân ngũ, ngươi không biết à?”

“Những tên lão gia đáng chết đó, người này sợ đánh giặc hơn người kia, nhưng đoạt công còn tàn nhãn hơn ail”

“Mấy hôm trước có anh em nhân viên hộ tống trở về từ Tây Xuyên, ta nghe hắn nói, lúc ấy bên Tây Xuyên cực kì nguy hiểm, nhưng tiên sinh và Cửu công chúa không lùi một bước nào, Cửu công chúa đánh trống trước trận, tiên sinh tự ra trận chỉ huy, đội thân vệ mà Đại Lưu dẫn dắt cũng chết một nửa!”

“Tiên sinh và các huynh đệ nhân viên hộ tống phải liều mạng mới có công lao, bọn họ dựa vào đâu mà tới đây cướp đoạt?”

“Không sao, bây giờ tiên sinh không chỉ có Khánh hầu gia, còn có Cửu công chúa chống lưng cho, công lao đáng ra của tiên sinh, bọn họ không đoạt được, nên mới phái huyện lệnh tới soi mới!”

“Tên quan chó đáng chết, đợi hắn tới làng, ta phải phi một đao thọc chết hắn!”

“Ngươi đừng xăng bậy, giết huyện lệnh, cả làng chúng ta đều xong đời, tiên sinh cũng bị liên lụy!”

“Lão Triệu nói có lý, Lão Tào đừng xăng bậy!”

“Các ngươi đừng lo lắng quá, hồi nãy ta gặp Tiểu Ngọc, cô ấy nói không phải huyện lệnh tới, mà là tay sai của huyện lệnh. Lão Tào muốn giết huyện lệnh, phải tới phủ huyện.”

“Tay sai của huyện lệnh thì cũng không thể giết, nếu không sẽ thành đưa đao cho mấy tên lão gia đó, để bọn họ đâm tiên sinh!"

“Đúng, chắc chăn những tên lão gia đó đang sợ không tìm thấy nhược điểm của tiên sinh đấy, người của huyện lệnh chết ở làng ta, đảm bảo bọn họ sẽ cắn mãi không chịu buông”.

“Yên tâm đi, ta cũng phải không kẻ ngốc, chỉ tức quá mắng vài câu, sẽ không giết người thật đâu.”

“Lão Trương, hồi nấy ông gặp Tiểu Ngọc, cô ấy nói sao? Huyện lệnh muốn soi mói thế nào?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1226


“Không có nhà xưởng, nhiều người như chúng ta ăn cái gì?

“Nhưng đây không phải là muốn ép người vào chỗ chết à?” “Lão Trương, Tiểu Ngọc có nói phải làm sao không?”

“Tiểu Ngọc nói, Hạ Nhi phu nhân nghĩ ra một biện pháp.”

“Biện pháp gì?” “Hạ Nhi phu nhân nói...” Người bị hỏi lặp lại biện pháp của Quan Hạ Nhi lần nữa.

Tiểu Ngọc đã nằm quyền tiểu đội Chung Minh một thời gian, làm việc cũng ngày càng kín đáo.

Vì để báo trước cho các dân làng, cũng cho thời gian để bọn họ xuy xét, sau khi nhà Quan Hạ Nhi ra ngoài, Tiểu Ngọc không những không giữ bí mật, ngược lại còn phái người đi tuyên truyền câu chuyện trong thôn.

Cho nên không chỉ ở đây, sân đập lúa hay các nơi khác cũng có người đang thảo luận.

“Thế này không phải là Hạ Nhi phu nhân muốn ép chúng ta làm gia nô cho tiên sinh sao?”

“Ai nói Hạ Nhi phu nhân ép ngươi? Không phải cô ấy đã nói à, không muốn thì hôm nay có thể kết toán tiền công,

muốn làm gì thì làm!”

“Họa vô đơn chí, ta không làm trong lò gạch, đi ra ngoài sẽ chết đói!”

“Vậy ngươi còn nói gì nữa, không phải ngươi thành thật giao thẻ ngà lên là được rồi à?”

“Nhưng làm như vậy, là thành gia nô rồi...”

Sĩ nông công thương, bốn cấp bậc chính ở thời đại phong kiến.

Thật ra dưới sĩ nông công thương, có có một tầng lớp khác.

Đó là gia nô, nữ tử thanh lâu, gái hát diễn trong thanh lâu... Bọn họ đều thuộc tiện tịch, địa vị cực kì thấp hèn. Dù nông dân vất vả, nhưng lại là người tự do.

Gia nô là tài sản của chủ nhân, không có tự do thì đã đành, ngay cả con bọn họ sinh ra cũng không phải của mình.

Cho nên nếu không tới mức bất đắc dĩ, không ai bằng lòng trở thành nô bộc.

“Làm gia nô cho tiên sinh thì sao? Nếu không phải do tình thế ép buộc, ngươi cho rằng tiên sinh sẽ nhận ngươi à?”

“Đúng, làm như tiên sinh thích nhận ngươi ấy.”

“Lão Viên ngươi cứ yên tâm đi, tiên sinh mua gia nô từ bọn buôn người, đều tiêu tiền bỏ nô tịch, không giống với những chủ nhân lòng dạ hiểm độc khác, ngài ấy sẽ không làm gì ngươi đâu.”

“Mặc kệ các ngươi nghĩ gì, dù sao ta cũng không rời khỏi nhà xưởng.”

“Vất vả lắm nhà ta mới có cuộc sống tốt, ta cũng không đi"

“Hỏng rồi, thẻ ngà trong nhà ta, bây giờ ta sẽ về lấy! Lão Chu ngươi nói với Hạ Nhi phu nhân giúp ta một tiếng, ta bằng lòng làm gia nô cho tiên sinh!”

Trước khi Quan Hạ Nhi tới, vốn dĩ trong lòng đã có sẵn bản thảo, chuẩn bị khuyên nhủ dân làng thật tốt.

Kết quả ai biết cô còn chưa kịp mở miệng, dân làng dưới đài đã sôi nổi giơ thẻ ngà, chủ động yêu cầu làm gia nô của Kim Phi.

Keng keng keng!

Quan Hạ Nhi ra hiệu cho trưởng làng gõ cổng, chờ sau khi dưới đài đã yên tĩnh, mới lặng lẽ lau tay trên quần áo.

Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện trước nhiều người như vậy, căng thẳng tới mức lòng bàn tay cũng chảy mồ hôi.

Nhưng nghĩ đến hậu quả khi đóng cửa nhà xưởng, Quan Hạ Nhi vẫn lấy hết can đảm, giơ loa lá sắt lên.

“Các thúc bá huynh đệ mợ thím tỷ muội, ta nghĩ các người đã biết chuyện gì xảy ra rồi, ta cũng không nói nhiều nữa”

Quan Hạ Nhi lớn tiếng nói: “Ta chỉ đảm bảo một điều, cho dù tỷ muội gả cho tướng công làm thiếp, hay làm gia nô của tướng công, ta và tướng công sẽ không khiến mọi người khó xử, mọi người vẫn làm việc như trước đây là được.

Chờ chuyện này qua đi, mọi người không muốn làm gia nô nữa, hoặc muốn xóa bỏ hôn thư, có thể tới tìm ta bất cứ lúc nào, ta sẽ xử lí cho mọi người.”

Dân làng ở đây nghe Quan Hạ Nhi nói vậy, càng yên tâm hơn.

“Các huynh đệ bằng lòng làm gia nô cho tướng công, nộp. thẻ ngà lên, cho vào cái sọt ở giữa, không muốn thì có thể đi tìm tài vụ nhận tiền công.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1227


Đã có Tiểu Ngọc báo trước, đa số dân lòng đều nghĩ kĩ xem nên lựa chọn như thế nào.

Thật ra đường sống mà bọn họ có thể lựa chọn cũng không nhiều lắm.

Mùa thu Xuyên Thục gặp thiên tai, bọn họ không làm công cho Kim Phi, sẽ bị đói chết.

Hơn nữa với hiểu biết của dân làng về Kim Phi, cũng hiểu làm nô gia cho Kim Phi sẽ không bị ngược đãi, cho nên gần như các công nhân nam đều không do dự ném thẻ ngà vào cái sọt ở giữa.

Đây cũng là điều trong lòng Quan Hạ Nhi đoán trước được, nhưng điều khiến cô bất ngờ là lựa chọn của công nhân nữ.

Cô cho răng đa số công nhân nữ chưa lập gia đình sẽ chọn làm nô tì, kết quả gần như các công nhân nữ chưa lập gia đình đều ném thẻ ngà vào cái sọt làm thiếp.

Ngay khi nhìn thấy một cô nương cầm thẻ ngà chuẩn bị ném vào sọt, Quan Hạ Nhi nhỏ giọng gọi cô ta lại.

Cô nương này là hàng xóm của mẹ đẻ nhà y, bây giờ đi theo đệ tử nữ của Mãn Thương làm việc ở phân xưởng luyện sắt.

Cô nương chỉ mới mười lăm tuổi, Quan Hạ Nhi sợ cô ta không hiểu chuyện gì, nên nhắc nhở nói:

“Tiểu Linh Nhi, ngươi phải nghĩ kỹ, ném thẻ ngà vào cái sọt này, ngươi chính là tiểu thiếp của tướng công, sau này không dễ tái giá đâu.”

“Làm tiểu thiếp cho tiên sinh, không phải là gả cho tiên sinh sao?” Cô nương đỏ mặt nhỏ giọng nói.

“Đây chỉ là vì ứng phó với người của huyện lệnh, không coi là thật được” Quan Hạ Nhi giải thích nói: “Tướng công vẫn chưa biết việc này, cho nên... Cho nên chàng sẽ không sống với ngươi, ngươi hiểu ý ta không?”

“Hiểu,” Cô nương gật đầu nói: “Nhưng thân thể của mẹ ta không tốt, không thể làm việc, ta còn phải làm việc để nuôi sống mẹ và đệ đệ... Thật ra làm nô tỳ và tiểu thiếp, về sau đều là người không thể tái giá, nhưng chung quy tiểu thiếp vẫn dễ nghe hơn nô tỳ một chút, hơn nữa gả cho đại anh hùng như: tiên sinh, là phúc phận của ta.”

Quan Hạ Nhi thấy cô ta nói vậy, chỉ đành gật đầu bảo: “Vậy. được, sau này ngươi muốn gả cho người khác, lại tới tìm ta, ta xóa bỏ hôn thư cho ngươi.”

“Hai làng ta đã không còn đàn ông độc thân nữa, tái giá cho người khác cũng là làm thiếp, còn không băng gả cho tiên sinh”

Cô nương läc đầu: “Tiên sinh không sống với ta, thì ta sẽ ở

bên cạnh bảo vệ cho mẹ và đệ đệ, dù sao ta cũng có thể làm việc kiếm tiền nuôi bọn họ.”

Chuyện như vậy cũng diễn ra ở xưởng dệt.

Cho dù là xuất phát từ sự tự nguyện hay bất đắc dĩ bị ép, tóm lại tất cả công nhân nữ đều đưa ra lựa chọn.

Hơn nữa sập đập lúa cũng giống vậy, đa số cô nương đều chọn làm thiếp.

Các cô ấy có ý nghĩ giống cô nương kia, dù sao đều ảnh hưởng đến thanh danh, làm thiếp cũng đỡ hơn nô tỳ.

Thậm chí một số cô nương còn mừng thầm trong lòng. Kim Phi gần như là vị hôn phu hoàn mĩ trong lòng mọi cô nương ở làng Tây Hà, nhưng Kim Phi còn chẳng biết bọn họ là ai, càng đừng nói tới chuyện cưới bọn họ.

Bây giờ trời xui đất khiến, thế mà lại thật sự gả cho Kim Phi rồi.

Không nói cái khác, ít nhất sau này có đùa giốn Kim Phi, cũng là hợp tình hợp lí.

s* s**ng nam nhân nhà mình, ai có thể nói gì được đây?

Nếu thật sự “bắt” được Kim Phi, vậy là một bước lên trời rồi.

Đương nhiên, cũng có không ít cô nương lựa chọn kết toán rời đi.

Chung quy thì bây giờ làng Tây Hà có rất nhiều nhà xưởng, Kim Phi cũng trả công cao.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1228


“Tẩu tẩu, tính ra rồi, công nhân nam có năm người chọn tính tiền rời đi, những người khác đều đồng ý làm gia nô.”

Tiểu Ngọc nói: “Công nhân nữ có 320 người tính tiền, còn lại 30% đã thành thân, đều lựa chọn làm gia nô, 70% cô nương chưa thành hôn, gần như đều chọn gả cho tiên sinh làm thiếp.”

“Thu hết thẻ ngà lên đây chưa?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Thu rồi, đã đưa lên ngựa chiến, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.”

Tiểu Ngọc gật đầu nói: “Ta cũng phái người truyền tin cho. huyện phủ, bọn họ đã chuẩn bị hôn thư sẵn sàng, chỉ cần tẩu tẩu gật đầu, đưa thẻ ngà qua là được.”

Quan Hạ Nhi là chính thất của Kim Phi, chuyện nạp thiếp này không cần Kim Phi ra mặt, Quan Hạ Nhi có thể xử lí được.

Bây giờ gần như cả nha huyện Kim Xuyên đều bị Tiểu Ngọc xâm nhập hoàn toàn, ngay cả Quan Hạ Nhi cũng không cần ra mặt.

“Nếu huyện lệnh lão gia đã biết, phải làm sao để ngăn cản đây?” Quan Hạ Nhi lại hỏi.

“Tẩu tẩu yên tâm, xử lí loại chuyện nhỏ như hôn thư, huyện lệnh chưa bao giờ hỏi đến, hơn nữa chúng ta không tới huyện nha xử lí, người ta tìm là bà mối và đội nha dịch, trừ phi Thái Lưu Dương biết kế hoạch của chúng ta, nếu không sẽ không phát hiện được.”

Tiểu Ngọc tự tin nói: “Cho dù hẳn phát hiện cũng không sao, ta phái người canh chừng hắn rồi, chỉ cần hắn có thay đổi,

người của ta sẽ phát hiện ngay”

Để khuyến khích sinh sản, Đại Khang quản lí cực kì lơi lỏng trên phương diện nạp thiếp.

Tất cả các bà mối và đội nha dịch đưa thân đều có thể xử lí hôn thư.

Quan Hạ Nhi nghe Tiểu Ngọc nói vậy, cuối cùng cũng yên tâm.

Cô ấy suy nghĩ một chút, nói: “Người huyện lệnh lão gia phái tới, mất bao lâu thì tới làng được?”

“Tẩu tẩu yên tâm, trong vòng ba ngày, bọn họ không tới được đâu” Tiểu Ngọc cười nói.

Giọng điệu cực kì tự tin.

“Đã thông báo hết cho các nơi như núi Thiết Quán, xưởng muối chưa?”

“Thông báo rồi, nếu không có gì bất ngờ, chắc là lúc này bọn họ cũng bắt đầu đưa thẻ ngà cho huyện phủ rồi.”

Tiểu Ngọc đáp: “Ta đã nói với bên huyện phủ, nếu bọn họ đưa đến trước, thì xử lí cho bọn họ trước.”

“Vẫn là Tiểu Ngọc nghĩ chu đáo.” Quan Hạ Nhi khen nói: “Thảo nào tướng công thích cô như vậy."

Sau khi Tiểu Ngọc tiếp nhận tiểu đội Chung Minh, đúng là thay đổi rất lớn.

Cô ấy không còn dáng vẻ bất cẩn trong quá khứ, trở nên càng chín chắn hơn.

Nói tới đây, Quan Hạ Nhi đột nhiên nhớ ra gì đó, kéo tay Tiểu Ngọc hỏi: “Đúng rồi, Tiểu Ngọc, cô chọn cái gì?”

“Ta... Ta... Ta còn có việc đi trước đây!”

Vừa rồi Tiểu Ngọc còn đối đáp trôi chảy, cả khuôn mặt lập tức đỏ bừng, xoay người muốn chạy.

“Cô chạy cái gì, ta còn chưa hỏi xong mà” Quan Hạ Nhi ở phía sau gẳng hỏi thêm: “Đông Đông chọn cái gì?”

Nhưng chân Tiểu Ngọc không dừng lại, cứ chảy thẳng đi. Một lát sau, mấy con ngựa chiến lao ra khỏi làng Tây Hà, mang theo mấy ngàn cái thẻ ngà, đến thẳng huyện phủ Kim Xuyên.

Cùng lúc đó, gã thân tín của Thái Lưu Dương và đám nha dịch mới đi chưa được lộ trình.

“Đi cả buổi sáng mệt chết mất, trước mặt có một nhà trọ, chúng ta đi ăn gì đó rồi hãy đi tiếp.”

Gã thân tín thở hổn hển, dẫn bọn nha dịch chui vào quán trọ: “Tiểu nhị, bưng hết rượu ngon thịt thơm lên đây!”

Sau khi cơm no rượu đủ, đoàn người tiếp tục lên đường.

Nhưng đi chưa được năm dặm, bụng của tên thân tín đột nhiên kêu ùng ục.

Sắc mặt hẳn biến đổi, nhanh chóng ôm bụng chui vào. rừng cây nhỏ bên đường.

Phóng thích xong, vừa kéo quần đi ra, bụng hắn lại bắt đầu quặn thắt điên cuồng.

Gã thân tín lại nhanh chóng chạy vào rừng cây nhỏ lần nữa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1229


“Chủ quán, buổi trưa ông đã cho ta cái ăn gì thế hả?”

Vừa bước vào quán, gã thân tín đã chỉ vào chưởng quầy mắng to: “ Ông đây sau khi ăn cơm ở chỗ ông, vừa ra khỏi cửa đã bắt đầu đau bụng, suýt chút nữa đã đau chết rồi đấy.”

“Đại nhân, oan uổng quá! Ngài cho ta mười lá gan nữa ta cũng không dám hại ngài!”

Chưởng quầy bị dọa đến nỗi sắc mặt tái nhợt, quỳ trên mặt đất nói: “Rượu và thịt giữa trưa đưa cho ngài đều là loại tốt nhất!

“Vậy tại sao ông đây lại bị đau bụng?” Gã thân tín tức giận hỏi.

“Tiểu nhân cũng không biết!” Chưởng quầy oan ức nói: “Rượu và thịt lúc trưa những đại nhân khác cũng ăn, họ cũng đều không có việc gì...”

“Cái này...” Gã thân tín bị câu hỏi này chặn miệng.

Chưởng quầy nói không sai, buổi trưa gã thân tín và các nha dịch khác cùng nhau ăn cơm.

Màn thầu cùng trong một xửng hấp, rượu cũng là dùng vá múc từ một hũ.

Chồng bát đựng rượu tiểu nhị đem lên cũng là gã tự chọn.

Từ đầu đến cuối, chưởng quầy và tiểu nhị đều không có cơ hội hại gã. “Thái sư gia, trên đường ngài còn ăn thứ gì khác nữa

không?” Đội trưởng nha dịch hỏi.

“Dọc theo đường đi chúng ta đều là đi cùng nhau, ta còn có thể ăn lén ở nơi khác sao?” Gã thân tín bất mãn nói.

“Thái sư gia, ý của ta không phải như vậy” Đội trưởng nha dịch nhanh chóng xua tay giải thích: “Ý của ta là trên đường ngài có ăn quả dại, băng tuyết gì không?”

“Ta thấy Thái sư gia hình như đã ăn mấy cục băng, còn ăn cả tuyết...”

Một người nha dịch khác nhỏ giọng nói. “Sao vậy, những cái này không thể ăn sao?”

Thái sư gia đi cùng Thái Lưu Dương từ Giang Nam đến đây.

Nhiệt độ ở Giang Nam khá cao, bình thường không nhìn thấy băng tuyết.

Lúc đi đường thấy tuyết và băng đọng ở trên cây, gã cảm thấy khá hiếm lạ nên ăn một chút.

"Thái sư gia, ngài là người miền Nam, bình thường chưa bao giờ ăn những thứ này, đột nhiên ăn có khả năng sẽ không chịu nổi”

Đội trưởng nha dịch nói: “Cho dù muốn thử cũng không nên một lần ăn quá nhiều.”

"Đúng đúng!" Những nha dịch khác đều lần lượt gật đầu theo. “Hừ, vậy sao không nhắc ta sớm một chút!”

Thái sư gia tức giận trợn mät nhìn tên nha dịch đã thấy gã ăn băng kia.

“Thật xin lỗi, bình thường ở bên ngoài chúng tôi lúc khát cũng sẽ thường ăn tuyết, quên mất ngài mới đến Xuyên Thục, thật không ngờ ngài sẽ bị đau bụng.”

Nha dịch đó nhanh chóng khom người xin lỗi.

“Được rồi, được rồi, tìm cho ta một căn phòng, ta phải nằm nghỉ một lát.”

Thái sư gia cũng biết chuyện này không thể trách người khác được, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.

Chưởng quầy nhanh chóng sai tiểu nhị dọn dẹp căn phòng tốt nhất.

Đội trưởng nha dịch nhìn Thái sư gia đang được tiểu nhị đỡ lên lầu, trên môi nhếch mép cười khẩy.

Ăn băng đau bụng gì chứ, thực ra là do hắn bỏ thuốc vào bát rượu của Thái sư gia.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1230


Hôn thư của Đại Khang chính là một tờ giấy mỏng, nhưng vẫn chất thành mấy chồng.

Sau khi xác nhận không bỏ sót ai, nha dịch và bà mối vui mừng cầm tiền thưởng rời đi.

“Trời ạ, cuối cùng cũng xong! Nhà người ta một lần nạp thiếp cũng chỉ hai đến ba người, phu nhân của chúng ta quá lợi hại, cưới cho tiên sinh hơn mười nghìn thiếp!”

Tổ trưởng của đội Chung Minh cười nói: “Từ xưa tới nay, tiên sinh nhà chúng ta chắc chăn là người đầu tiên trong lịch sử nạp thiếp nhiều vậy!”

“Phu nhân cũng không còn cách nào khác, nếu không huyện lệnh sẽ phong tỏa tất cả xưởng của chúng ta.”

Một thành viên của tổ vừa dọn hôn thư vừa nói: “Bây giờ gần như bách tính của cả huyện đều dựa vào xưởng của tiên sinh để kiếm sống, xưởng bị phong tỏa mọi người sống kiểu gì được?”

“Năm nay vốn dĩ đã gặp thiên tai, nếu không phải tiên sinh nhân từ, toàn bộ Kim Xuyên không biết sẽ chết bao nhiêu người, thật sự không biết tên cẩu quan Thái Lưu Dương này nghĩ như thế nào mà vào lúc này lại làm khó tiên sinh.”

Một người khác cũng mắng. “Ta đoán Thái Lưu Dương cũng bị người khác ép buộc, nếu không hắn là người mới tới đây, chắc chăn không dám trêu chọc tiên sinh.”

Tiểu đội trưởng nói: "Không biết người đứng sau Thái Lưu Dương là ail”

“Cho dù là ai, sau khi tiên sinh trở về nhất định sẽ cho hẳn một bài học.”

“Tuy tiên sinh có tước vị, lại không có chức quan, Thái Lưu Dương sau lưng vừa có người giật dây, đối phó hắn chỉ sợ không dễ dàng” Tiểu đội trưởng gật đầu.

“Ta thấy rất dễ dàng! Tiên sinh có nhà xưởng, những người làm quan kia, ai mà không có người đứng sau chứ? Bọn họ có thể làm khó tiên sinh, tiên sinh cũng có thể làm khó bọn họ”

Tổ viên tức giận bất bình nói: “Đợi tiên sinh trở về, cũng dùng chiêu này đối phó bọn họ có được không?”

“Tiểu Lưu, ngươi còn quá trẻ tuổi!”

Tổ trưởng nói: “Thực ra thuê người làm việc cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ cần tiên sinh chịu thông đồng với bọn họ, bọn họ không những không làm khó tiên sinh mà tiên sinh còn có thể kiếm một khoản tiền.

Chỉ là tiên sinh hiền lành, thương bách tính, không muốn dựa vào thiên tai để làm giàu.

Khoảng thời gian trước ta trở về thôn họp, nghe nói tiên sinh muốn cứu trợ thiên tai đã cản trở con đường làm giàu của nhiều người có quyền lực.

Chuyện lần này, rõ ràng là những kẻ có quyền sau lưng Thái Lưu Dương chỉ thị hẳn cố tình làm khó tiên sinh, cảnh cáo tiên sinh.

Thái Lưu Dương có thể phong tỏa xưởng của chúng ta bởi vì hắn là huyện lệnh, tiên sinh lại không có chức quan, muốn dùng chiêu này đối phó bọn họ chỉ có thể đi báo quan.

Nhưng từ xưa đến nay, người làm quan sẽ che dấu cho. nhau, ngươi có tin tiên sinh báo quan thì sẽ không có ai xử lý không?”

“Tổ trưởng ngài nói như vậy chẳng phải là chúng ta chỉ có thể nhận thua ư?”

Người trong tổ tức giận bất bình nói.

“Chưa chắc, chúng ta không nghĩ ra cách không có nghĩa tiên sinh cũng không nghĩ ra. Ví dụ lần này, ai có thể ngờ phu nhân sẽ có một chiêu như vậy?”

Tổ trưởng nói: “Hơn nữa tiên sinh không phải chiến đấu một mình, còn có Khánh Hầu gia và Cửu công chúa, thật sự đánh nhau thì người cuối cùng tổn thất chưa chắc là tiên sinh”.

Mấy người nói chuyện, sắp xếp lại hôn thư và khế ước bán thân, sáng sớm ngày hôm sau sai người đưa đến núi Thiết Quán, đỉnh Song Đà, làng Tây Hà...

Thái Lưu Dương vẫn đang đợi thư hồi báo của gã thân tín, kết quả gã thân tín lại bị khiêng về.

Gã thân tín dù sao cũng lớn tuổi, một đêm sốt cao không ngừng, buổi sáng tỉnh lại đã bắt đầu mơ hồ.

Bọn nha dịch sợ gã chết ở nhà trọ, không biết báo cáo như thế nào nên nhanh chóng tìm chưởng quầy tháo ra một cánh cửa và khiêng gã về.

Thái Lưu Dương tức giận đến mức giậm chân, lại không có cách nào, chỉ có thể phái người một lần nữa đi đến làng Tây Hà.

Lúc này hôn thư và khế ước bán thân đã phát đến trong tay mỗi công nhân, ngược lại Tiểu Ngọc không phái người đến gây rối nữa.

Người của Thái Lưu Dương thuận lợi đến làng Tây Hà.

Hôm sau người đó quay về báo cáo tin tức liên quan đến tiểu thiếp và gia nô. Thái Lưu Dương lập tức biết trong nha huyện có nội gián, lại không có cách làm gì được.

Gã thân tín duy nhất của hẳn ở Kim Xuyên bây giờ đã bị bệnh, ngay cả một thuộc hạ có thể dùng cũng không có.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1231


“Thái Lưu Dương cũng quá bất tài, Kim Phi không có ở Kim Xuyên, đường đường huyện lệnh mà ngay cả một thôn cũng không quản nổi”.

Người đầu tiên măng chửi vẫn là Từ mập.

“Thật ra chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Thái Lưu Dương được.”

Lão già râu dê bất đắc dĩ nói: “Suy cho cùng Kim Xuyên là thái ấp của Khánh Hoài, lại là hang ổ của Kim Phi, thời gian Thái Lưu Dương đến Kim Xuyên còn quá ngắn, e rằng ngay cả nha huyện còn chưa kiểm soát được, làm việc tất nhiên cũng lực bất tòng tâm”

Thật ra lão già râu dê rất bất mãn với hành động của Thái Lưu Dương, nhưng gia tộc sau lưng chống đỡ cho Thái Lưu Dương cũng là người chống đỡ cho ông ta.

Không so sánh thì sẽ không đau thương.

Trước đây đám quyền quý đều cảm thấy Tạ Hỉ Quang bất tài, bây giờ có Thái Lưu Dương làm nền, lại thấy Tạ Hỉ Quang rất có năng lực.

Người nhà họ Tạ tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội, lập tức bắt đầu đổ thêm dầu vào lửa.

“Nói vòng đi vòng lại cũng là Thái Lưu Dương vô dụng, nếu tam ca của ta đi cùng ông ta, chỉ quản lý một huyện ư? Nói không chừng đã đuổi được tiêu cục của Kim Phi ra khỏi Quảng Nguyên rồi?”

“Chuyện đã đến nước này, bây giờ nói những lời này có tác dụng gì, mấy người nhanh chóng nghĩ cách đi!”

Thái giám ngồi đầu vỗ bàn nói: “Tin tức ta nhận được, năm nhánh quân Trấn Viễn đột nhiên đổi hướng, bất cứ lúc nào. cũng có thể ra tay một lần nữa, mấy người cãi nhau vài ngày nữa, lương thực bị cướp đừng trách ta không nhắc nhở!”

Sau lần đầu tiên quân Trấn Viễn ra tay tiêu diệt thổ phỉ, đám quyền quý lập tức ra lệnh cho thổ phỉ trên tuyến đường tiến quân của quân Trấn Viễn mang theo lương thực chuyển đi chỗ khác.

Thời gian gấp gáp, không có khả năng tìm được kho lương. thực tạm thời, chỉ có thể bắt mỗi tên thổ phỉ mang theo nhiều hơn một chút.

Có xe thì dùng xe kéo, không có xe chỉ có thể vác trên vai.

Sợ nếu xếp thành một đống thì sẽ bị quân Trấn viễn bao. vây và tiêu diệt như cũ, các thủ lĩnh đã ra lệnh cho bọn thổ phỉ chia thành tốp nhỏ mang theo lương thực phân tán chạy vào trong núi trốn quân Trấn Viễn.

Nhưng kinh nghiệm tiêu diệt thổ phỉ của Trương Lương quả thực quá phong phú, sớm đã đoán được bọn chúng sẽ làm như vậy.

Sau khi hành quân hai ngày, họ bất thình lình chuyển hướng, sau đó dùng hết tốc độ lên đường, tập kích bất ngờ sào huyệt của một số nhóm thổ phỉ không năm trên tuyến đường trở về.

Những nhóm thổ phỉ này bị đánh trở tay không kịp, bị quân Trấn Viễn diệt trừ tận gốc.

Đám quyền quý vừa tức giận mắng Trương Lương, vừa ra lệnh cho bọn thổ phỉ bỏ chạy lúc trước mang lương thực quay

về hang ổ cũ.

Gần đây giá lương thực ở toàn Xuyên Thục đều tăng vọt, bọn chúng lo lắng thổ phỉ sẽ mang lương thực chạy trốn.

Việc bọn chúng lo lắng đã xảy ra.

Có không ít thổ phỉ sau khi đưa lương thực rời đi đã không còn quay lại nữa.

Nhóm thổ phỉ ít nhất cũng mất gần một phần lương thực, còn nhóm thổ phỉ nhiều nhất tổn thất đến hơn ba phần.

Sau khi đám quyền quý biết tin lại tức giận đến mức giậm chân.

Nhưng điều càng làm bọn chúng tức giận hơn là Trương Lương vậy mà quay lại đánh bất ngờ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1232


Càng không thể thỏa hiệp. Bởi vì nếu thỏa hiệp một lần thì sẽ thỏa hiệp lần thứ hai.

Cuộc trò chuyện đó, Trương Lương vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Anh ta cũng biết, nếu Kim Phi ở đây, chắc chắn cũng sẽ không để anh ta thỏa hiệp.

Hơn nữa anh ta cũng tin tưởng Đường Đông Đông, tin tưởng Trịnh Phương, tin tưởng bọn họ có thể giữ được làng Tây Hà.

Vì vậy, Trương Lương phớt lờ lời cảnh cáo của đám quyền quý, tiếp tục tiêu diệt bọn thổ phỉ theo kế hoạch của mình.

Đám quyền quý không còn cách nào nên mới sai Tạ Hỉ Quang và Thái Lưu Dương đi kiếm chuyện.

Nhưng kế hoạch của hai bọn họ đều thất bại.

Đám quyền quý ở đây tổng cộng có mấy nhà, dù cho có thể hô mưa gọi gió ở kinh thành nhưng lúc này đối phó với một Nam tước, một thôn làng nhỏ nhoi mà lại có cảm giác bất lực hết cách đối phó.

“Các vị lúc nấy không phải còn cãi nhau rất náo nhiệt, sao. lại không nói chuyện nữa?”

Thái giám ngồi đầu hừ một tiếng, quay đầu nhìn lão già râu dê: “Chu đại nhân, ngươi có kế gì hay không?”

“Công công, Kim Phi làm ăn đều rất minh bạch, mọi thủ tục đều đầy đủ, thật sự không phát hiện ra sai sót lớn nào.”

Lão già râu dê bất lực nói: “Dù sao cũng không thể phái người đi đánh Kim Xuyên đúng không?”

Đây là lợi ích của việc Kim Phi thành lập bộ pháp vụ, có thể trước tiên có thể tránh né được hầu hết các sơ hở.

Tạ Hỉ Quang và Thái Lưu Dương kiếm chuyện, cũng chỉ là bới lông tìm vết mà thôi, Quan Hạ Nhi dễ dàng đối phó được.

Tất cả mấy tên quyền quý nghe lão già râu dê nói như vậy, lần lượt im lặng.

Chỉ có duy nhất một người đàn ông trung niên gầy gò đứng sau Từ mập có vẻ suy tư.

Một lúc sau, ông ta cúi người nói nhỏ vào tai của Từ mập.

Lúc đầu vẻ mặt Từ mập vẫn bình thường, nhưng càng nghe ánh mắt càng sáng lên.

Cuối cùng gã vỗ bàn lớn tiếng nói: “Trần sư gia, cách này của ông rất tuyệt vời!”

Những quyền quý khác bị động tác của Từ mập làm giật mình, lần lượt quay đầu lại.

“Từ đại nhân, ngài có biện pháp đối phó à?” Đại thái giám hỏi.

Từ mập rất hưởng thụ cảm giác được chú ý này, đắc ý nói: “Ta thấy lúc nãy Chu đại nhân nói không đúng, tại sao chúng ta không dám phái người đi đánh Kim Xuyên?”

“Từ mập, ngươi điên à?” người nhà họ Tạ bĩu môi nói : “Vô duyên vô cớ đi đánh Kim Xuyên, không cần Cửu công chúa trở về, quân Trấn Viễn thẳng thừng tiêu diệt ngươi luôn thì bệ hạ cũng sẽ không nói được gì.”

“Họ Tạ ngươi nghe người khác nói rõ ràng đã không được sao?”

Từ mập nói: “Ta chỉ nói phái người đi đánh Kim Xuyên, chứ đâu nói phái binh đi đánh!”

“Không phái binh ngươi còn có thể phái ai, chẳng lẽ ngươi còn có thể phái thổ phỉ đi đánh?”

Người nhà họ Tạ khinh thường liếc Từ mập.

“Tại sao không thể chứ?” Từ mập nói: “Mùa thu, Kim Phi đã phái Trương Lương dẫn người tiêu diệt thổ phỉ ở khắp Quảng Nguyên, ngươi nói xem thổ phỉ ở quanh Quảng Nguyên có hận Kim Phi không?

Quân Trấn Viễn hiện tại đang điên cuồng trấn áp thổ phi, ngươi nói xem thổ phỉ trên đường từ Tây Xuyên đến Quảng

Nguyên có sợ không?

Chúng ta hứa hẹn một ít lợi ích, ngươi nghĩ bọn họ có sẵn lòng đi đánh làng Tây Hà không?”

Nghe Từ mập nói như vậy, sắc mặt của đám quyền quý dần dần trở nên nghiêm túc.

Đúng vậy, bọn họ không thể trực tiếp phái quân đi đánh làng Tây Hà nhưng bọn thổ phỉ có thể.

Dù sao bọn thổ phỉ cũng đang chạy trốn, chỉ cần có lợi ích ngay cả tạo phản cũng không thành vấn đề.

Sau khi đánh xong thì rời đi, Cửu công chúa cũng hết cách.

Nghĩ đến đây, mắt đám quyền quý càng lúc càng phát sáng.

“Ta thấy cách này của Từ đại nhân rất tuyệt!” “Đồng ý!"

“Đồng ý!"

Đám quyền quý lần lượt tán thành.

“Nếu mọi người đều đồng ý, vậy tạm thời quyết định như vậy:

Đại thái giám mỉm cười gật đầu: “Tuy nhiên, việc này rất quan trọng, nhất định phải tính toán cẩn thận, phải nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo trước khi hành động, không thể thất bại trở về như Tạ Hỉ Quang và Thái Lưu Dương, làm tăng thêm trò cười!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1233


Lợi dụng bọn thổ phỉ để đối phó với Kim Xuyên quả thực là một ý kiến hay.

Một tên giàu có ngu ngốc như tên Từ mập này tuyệt đối không thể nghĩ ra cách như vậy.

Tất cả bọn quyền quý cũng cùng nhau quay đầu lại nhìn vị sư gia ở đằng sau lưng gã.

“Vị này là Trần sư gia, lúc trước ở Giang Nam, mới quay lại đây mấy ngày trước.”

Từ mập giới thiệu. “Chính là vị tiên sinh ở Giang Nam đã thuyết phục bọn thủy tặc phục kích tiểu thiếp của Kim Phi, dụ Kim Phi ra ngoài sao?” Đại thái giám hỏi.

“Đó là ca ca của ngài ấy - Đại Trần sư gia. Vị này là đệ đệ Tiểu Trần sư gia.”

Từ mập đáp: “Đại Trần sư gia phụ trách thâm nhập vào hang ổ của thủy tặc còn Tiểu Trần sư gia phụ trách hỗ trợ ở bên ngoài.

Sau đó, khi phục kích xong, Đại Trần sư gia lo lắng thủy tặc sẽ bị tiêu cục Trấn Viễn tiêu diệt, nên đã đi cùng thủy tặc đến tận Đông Hải, bây giờ vẫn đang trên đường về”

“Hai vị Trần sư gia quả thật trí dũng song toàn!” Đại thái giám khen ngợi.

Từ mập cũng có phần đắc ý. Đại gia tộc nuôi tử sĩ, cũng sẽ nuôi mưu sĩ.

Tử sĩ có thể được đào tạo thông qua huấn luyện nghiêm ngặt, nhưng mưu sĩ lại rất khó để đào tạo ra.

Luận về văn rất khó để công nhận ai giỏi nhất, luận về võ. lại rất dễ định thắng thua.

Tử sĩ có thực lực hay không, sắp xếp một vài trận tỷ võ là có thể nhìn ra được ngay.

Dù sao cũng không thể giả vờ là bản thân có võ được, bị đánh bại chính là bị đánh bại.

Mười một mười hai tuổi mà vẫn còn không ổn thì sẽ bị loại bỏ.

Nhưng đào tạo mưu sĩ lại phức tạp hơn nhiều.

Đầu tiên phải cho bọn họ đọc sách, đọc đến khi mười mấy. tuổi mới từ từ để bọn họ xử lí một vài chuyện đơn giản.

Kiểm tra một mưu sĩ có đạt chuẩn hay không, cần phải trải qua một thời gian dài.

Quá trình này cũng phức tạp hơn nhiều so với kiểm tra tử

Nhưng nếu mưu sĩ mà ra tay, thì hậu quả mang lại sẽ luôn luôn lớn hơn so với tử sĩ.

Ví dụ như lần này, hai huynh đệ Trần sư gia không cần sử dụng một binh một tốt nào của nhà họ Từ, chỉ cần mê hoặc bọn thủy tặc đã có thể g**t ch*t được hơn trăm nhân viên hộ tống và nhân viên thương hội. Hai huynh đệ bọn họ vẫn còn có thể toàn vẹn mà rút lui.

Sau chuyện này, ngay cả một chút tin tức của bọn họ, Kim Phi cũng không tìm được, muốn báo thù cũng không đã làm.

Nhìn lại vụ việc ban đầu tử sĩ hộ vệ của Chu Văn Viên giết vài tên phủ binh ở thành Quảng Nguyên đã bị Kim Phi đuổi giết giống như chó nhà có tang.

Sau chuyện này, nhà họ Chu cũng phải bỏ ra một cái giá cực lớn.

Nếu lúc ấy Chu Văn Viên dẫn theo một mưu sĩ thì sự việc chäc chắn sẽ không đến bước đường đó.

Nhưng mưu sĩ lại quý giá hơn tử sĩ nhiều. Cấp bậc của Chu Văn Viên vẫn chưa đủ để gia tộc sắp xếp cho hẳn một mưu sĩ.

Mà một mình Từ mập lại có hai mưu sĩ, đủ khiến cho các tên công tử khác phải ghen tị.

“Nếu kế này là do Trần sư gia nghĩ ra, vậy ta muốn mời Trần sư gia cùng bàn kế tiếp theo, Từ đại nhân có đồng ý không?” Đại thái giám hỏi.

“Ta dẫn Tiểu Trần sư gia tới đây là để bày mưu tính kế, tất nhiên là không có vấn đề gì rồi.” Cho dù trong lòng Từ mập cảm thấy không vui, nhưng lúc.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1234


Bây giờ Trương Lương vẫn đang tiếp tục diệt trừ thổ phi, bọn quyền quý cũng không dám lãng phí thời gian.

Hôm đó, tất cả đều ở lại, thảo luận đến tận khi trời sáng mới lập ra được một kế hoạch hay.

Đại thái giám sắp xếp lại kế hoạch thêm một lần, xác nhận không còn chỗ nào sơ suất mới nhìn Trần sư gia: “Trần sư gia, tiếp theo phải dựa vào ngài rồi!”

Nghề nào cũng có đặc thù riêng, trách nhiệm của mưu sĩ chính là bày mưu tính kế.

Kế hoạch lần này do Trần sư gia đề ra đầu tiên, cũng là ông ta chủ đạo hoàn thành.

Cộng thêm việc huynh đệ họ Trần đã từng có kinh nghiệm mê hoặc thủy tặc ở Giang Nam nên bọn quyền quý cùng nhất trí quyết định để Trần sư gia dẫn đội đi thực hiện kế hoạch này.

“Đa tạ sự yêu mến của công công và các vị đại nhân, ta nhất định sẽ không phụ sự ủy thác này!”

Trần sư gia chắp tay bảo đảm. Ăn xong bữa sáng, Trần sư gia cũng không nghỉ ngơi, trước tiên ông ta ra lệnh cho người thả bồ câu đưa thư đi, sau đó dẫn một đội ky binh chạy về hướng Bắc.

Làng Tây Hà.

Cùng với thời gian dần trôi, các công nhân cũng dần dần làm quen với ảnh hưởng của việc trở thành nô lệ và tiểu thiếp mang lại.

Ngôi làng lại trở về trạng thái lúc trước. Từng công trường và công xưởng lần lượt làm việc trở lại.

Trong nhà của Kim Phi, Quan Hạ Nhi đặc biệt gọi Tiểu Ngọc và Đường Đông Đông tới nhà ăn cơm.

“Quận trưởng và huyện lệnh không còn làm loạn gì nữa chứ?”

Quan Hạ Nhi múc cho Tiểu Ngọc một muỗng canh thịt, hỏi.

“Tạm thời không có xảy ra chuyện gì bất thường” Tiểu Ngọc đáp: “Ta cũng làm theo cách đặt mình vào người khác mà tiên sinh đã dạy cho, bảo bộ pháp vụ đặt bản thân vào địa vị kẻ địch, sắp xếp lại từng công xưởng một phen, xem xem còn có sơ hở gì không.”

“Có chỗ sơ hở sao?” Đường Đông Đông hỏi.

“Có lẽ không phát hiện ra gì, nếu không pháp vụ đã tới tìm ta rồi” Tiểu Ngọc đáp.

“Vậy thì tốt” Quan Hạ Nhi nói: “Nếu pháp vụ không bận thì bảo bọn họ vất vả một chút, sắp xếp lại thêm hai lần, đừng bỏ qua cái gì.”

“Được!” Tiểu Ngọc gật đầu, sau đó gắp cho Tiểu Nga một cái đùi gà: “Tiểu Nga, sao hôm nay lại biết điều thế?”

“Bị nhốt vào trong phòng tối rồi” Đường Đông Đông không. nhịn được bật cười.

Thời gian trước Tiểu Nga giận dỗi Quan Hạ Nhị, lúc đó ở Quảng Nguyên lại xảy ra chuyện. trong lòng Quan Hạ Nhi buồn bực, ném thẳng Tiểu Nga vào phòng tối nhỏ nhốt lại một ngày một đêm.

Phòng tối nhỏ là nơi mà ngay cả nhân viên hộ tống cũng phải sợ hãi, một cô bé như Tiểu Nga sao có thể chịu đựng được nổi chứ?

Sau khi được thả ra, cô bé đã hoàn toàn trở lên ngoan ngoãn.

Nhìn dáng vẻ ủ rũ của Tiểu Nga, Tiểu Ngọc cũng bật cười.

“Các tỷ chờ đó, đợi anh rể của muội quay về, muội sẽ tố cáo để nhốt các tỷ vào phòng tối nhỏ!”

Tiểu Nga nhìn ba người Quan Hạ Nhi, thầm lẩm bẩm. Lúc trước Tiểu Nga gây chuyện ở trong làng, Quan Hạ Nhi không chỉ một lần đề nghị nhốt cô bé vào trong phòng tối nhỏ

nhưng đều bị Kim Phi ngăn cản lại.

Sau đó còn đặc biệt nhắc nhở Quan Hạ Nhi, phòng tối nhỏ rất dễ để lại bóng ma tâm lí cho trẻ nhỏ.

Bình thường Quan Hạ Nhi luôn nghe theo lời của Kim Phi, nhưng trong việc giáo dục Tiểu Nga, cô lại cảm thấy Kim Phi

hơi cưng chiều Tiểu Nga rồi.

Đứa con có hiếu bước ra từ gậy gộc, có đứa trẻ nào ở trong làng lớn lên mà không bị đánh mảng chứ?

Chỉ có Kim Phi là khác. Mỗi lần Tiểu Nga phạm lỗi, Kim Phi chỉ nói đạo lý với cô bé.

Theo Quan Hạ Nhi thấy, đều này là hoàn toàn là vẽ vời thêm chuyện.

Một đứa trẻ, có thể nghe hiểu được cái gì chứ?

Nhưng Kim Phi đã sẵn lòng giảng giải vậy, cô cũng không ngăn cản Kim Phi.

Lúc ba người đang ăn cơm, A Cúc đẩy cửa xông vào với vẻ mặt lo lắng.

Mai, Lan, Trúc, Cúc là bốn cận vệ mạnh nhất của Khánh Mộ Lam

A Mai ở Tây Xuyên bảo vệ Khánh Mộ Lam, A Lan đi cùng Đường Tiểu Bắc tới Giang Nam. A Trúc và A Cúc ở lại để chia nhau bảo vệ cho Đường Đông Đông và Quan Hạ Nhi.

Đội cận vệ của Kim Phi không có ở đây, hiện tại dẫn dắt đội phụ trách bảo vệ gia đình Kim Phi chính là A Cúc.

“A Cúc, sao vậy?” Quan Hạ Nhi cau mày hỏi. Đường Đông Đông và Tiểu Ngọc cũng buông đũa xuống.

A Cúc từ nhỏ đã được Khánh phủ đào tạo, rất để ý các loại lễ nghi. Nếu không phải là việc gấp, chắc chắn sẽ không đẩy cửa xông vào.

“Phu nhân, Đường trưởng xưởng, Tiểu Ngọc tổ trưởng, bọn thổ phỉ vừa tấn công vào xưởng muối ở đỉnh Song Đài” A Cúc nhanh chóng nói.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1235


Tờ giấy nhỏ là nhờ bồ câu đưa thư gửi tới đây thông qua đỉnh Song Đà.

Chờ Tiểu Ngọc xem xong, Quan Hạ Nhi sốt ruột hỏi: “Trên thư nói sao? Đỉnh Song Đà không sao chứ?”

“Tạm thời đỉnh Song Đà không có việc gì, nơi đội nhân viên hộ tống đóng giữ chiếm lợi thế địa hình, còn có cung nỏ hạng nặng và xe bản đá, bảo vệ cho tất cả các miệng núi.”

Tiểu Ngọc nói: “Nhưng kẻ địch quá đông, đỉnh Song Đà đã bị bao vây, còn có không ít thương nhân vận chuyển muối và nhân viên thương hội bị thổ phỉ g**t ch*t.”

Địa hình đỉnh Song Đà dễ thủ khó công, nhưng cũng dễ bị người ta bao vây.

Đường xuống núi cũng chỉ có mấy đường, một khi bị kẻ địch lấp kín, người trên núi sẽ không đi xuống được.

Nếu số nhân viên hộ tống đóng giữ nhiều, ngược lại còn có thể mở ra một con đường máu để phá vòng vây.

Nhưng Kim Phi đi Tây Xuyên đã dẫn đi không ít nhân viên hộ tống, Đường Tiểu Bắc ở Giang Nam cũng thành lập các điểm dừng cho thương hội và tiêu cục liên tục, những điểm dừng này cũng cần nhân viên hộ tống trấn thủ.

Mặc dù Trịnh Phương vẫn tuyển binh mới không ngừng, truyền máu cho mọi nơi, nhưng những thanh niên trai tráng quanh Kim Xuyên phù hợp với yêu cầu của nhân viên hộ tống, cơ bản đều bị chiêu mộ gần hết rồi, nên công tác tuyển binh mới cũng không thuận lợi lắm.

Hơn nữa cho dù tuyển được binh mới, cũng cần có thời gian để huấn luyện.

Điều này dẫn tới cảnh trước mắt lực lượng phòng vệ trong các nhà xưởng của Kim Phi đều không mạnh lắm.

Lúc trước khi Kim Phi chưa rời đi, có hai đại đội đóng quân ở đỉnh Song Đà, nhưng bây giờ chỉ còn trung đội, số người đã bị rút đi hơn phân nửa.

Ba trung đội mượn địa hình và thành lũy để phòng ngự, vấn đế cũng không lớn, nhưng để phá vòng vây thì rất nguy hiểm.

Quan trọng là một khi bọn họ phá vòng vây, kẻ địch lại tấn công, thì ngay cả người phòng ngự cũng không có.

Nhỡ đâu bị thổ phỉ vọt lên núi là toang.

“Quá nhiều thổ phỉ ư?” Đường Đông Đông hỏi nhiêu?”

“Trên thư nói, ít nhất năm sáu trăm, có người trốn ở chỗ tối hay không thì vẫn không xác định được!" Tiểu Ngọc đáp.

“Ít nhất là năm sáu trăm hả?” Đường Đông Đông ớn lạnh: “Bọn họ nhảy ra từ đâu vậy?”

Thổ phỉ ở Quảng Nguyên đã bị Lương ca tiêu diệt sạch sẽ, cô ấy cho rằng nhiều nhất có khoảng một trăm người đi đánh đỉnh Song Đà là quá đủ rồi, ai ngờ giờ lại nhiều như vậy.

“Sông Gia Lăng chảy lên Quan Trung, rồi xuống Đông Hải, không biết bọn họ tới từ đâu.”

“Trạm gác không phát hiện à?” Đường Đông Đông nhíu mày hỏi.

Đỉnh Song Đà gần sông Gia Lăng, vận tải đường thủy cực kì nhanh chóng tiện lợi.

Cũng vì suy xét đến nguyên nhân này, Kim Phi mới xây xưởng muối ở ở đỉnh Song Đà.

Bên ta nhanh chóng tiện lợi, kẻ địch cũng được nhanh chóng tiện lợi.

Lúc bät đầu xây xưởng, Kim Phi đã nghĩ đến khả năng có người ngồi thuyền đánh bất ngờ vào đỉnh Song Đà, cho nên có lập mấy trạm gác quan sát khác nhau ở thượng hạ du, theo dõi các con thuyền trên mặt sông.

Một khi phát hiện con thuyền khả nghỉ, sẽ nhanh chóng báo cho đỉnh Song Đà.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1236


Kim Phi cũng không có cách nào, chỉ đành cố gẳng bồi dưỡng khả năng quan sát của nhân viên hộ tống ở trạm gác.

“Điều tra!" Đường Đông Đông nói: “Tiêu Ngọc, không cần biết cô dùng cách gì, buộc phải tra ra xem bọn họ tới từ đâu!”

“Ta lập tức sắp xếp người đi điều tra, tin là chẳng mấy. chốc sẽ có tin tức!”

Tiểu Ngọc lập tức đứng dậy: “Có lẽ tạm thời không tra ra được bọn họ tới từ đâu, nhưng ít cũng biết bọn họ tới từ hướng nào.”

“Đúng vậy!” Đường Đông Đông gật đầu: “Ngoài ra gọi Trịnh đại ca đến đây một chút”

“Được!” Tiểu Ngọc ra ngoài sân, đang chuẩn bị cho người đi gọi Trịnh Phương, kết quả là tự Trịnh Phương đã chạy tới.

Phía sau còn có hai người Thiết Chùy, Thiết Ngưu đi theo.

Bây giờ Kim Phi, Trương Lương, Khánh Mộ Lam đều không ở trong làng, công tác phòng thủ trong làng do Trịnh Phương phụ trách, hai người Thiết Ngưu, Thiết Chùy hỗ trợ.

Thiết Chùy từng đảm nhiệm vị trí đội trưởng thân vệ của Kim Phi, sau khi bị thương ở thành Vị Châu, Đại Lưu trở thành đội trưởng thân vệ.

Sau khi vết thương khỏi anh ta đi theo Lạc Lan và Hàn Phong tới kinh thành xây dựng thị trường.

Khi Kim Phi rời Tây Xuyên, đã cố ý gọi anh ta và Hàn Phong từ kinh thành trở về.

Hàn Phong dẫn người đi Tây Xuyên hội hợp cùng Kim Phi, phụ trách việc tình báo, Thiết Chùy ở lại giúp đỡ Trịnh Phương, trấn giữ doanh trại.

Thiết Ngưu là chiến hữu của Trương Lương, xem như là nhân viên hộ tống số hai của tiêu cục Trấn Viễn, bây giờ là tiểu đoàn trưởng của đoàn nhân viên hộ tống thứ hai, được Kim Phi tin cậy.

Những người từng chịu khổ cực kì quý trọng ngày lành khó có được, cho nên Thiết Ngưu làm việc vô cùng chăm chỉ, thường xuyên tự mình dẫn dắt nhân viên hộ tống, tiêu diệt những tên thổ phỉ dám ra tay với tiêu cục Trấn Viễn.

Ủy danh hiển hách của tiêu cục Trấn Viễn trên giang hồ, gần như là do Thiết Ngưu dẫn người đánh ra.

€ó lẽ vì giết nhiều người quá, nên bây giờ Thiết Ngưu càng im lặng hơn trước kia, khí thế càng dũng mãnh.

Vì sự an toàn trong làng, Trương Lương nuôi mấy con chó, buổi tối đi tuần tra cùng đội tuần tra.

Những con chó này bình thường rất hung dữ mạnh mẽ, nhưng vừa thấy Thiết Ngưu là tất cả đều sợ tới mức cụp đuôi vào, rụt cổ không dám lên tiếng.

Đa phần thời gian Thiết Ngưu đều bôn ba bên ngoài, lần này cũng là bị Kim Phi gọi về.

“Tiểu Ngọc, cô đi đâu vậy?” Trịnh Phương ngăn Tiểu ngọc lại hỏi.

Biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng, nghe nói chuyện của đỉnh Song Đà, Trịnh Phương đi tìm Tiểu Ngọc trước, muốn hỏi thăm tình hình tỉ mỉ kĩ càng.

Kết quả là Tiểu Ngọc không ở đây, nên anh ta lại tìm tới chỗ này.

“Trịnh đại ca, tẩu tẩu sắp xếp cho ta đi xử lí tí việc, mọi người vào trước đi, ta sắp xếp xong sẽ tới ngay.”

Tiểu Ngọc nhanh chóng nói: “Vừa rồi Đường xưởng trưởng. bảo ta đi tìm các người đấy.”

“Được!” Trịnh Phương gật đầu, dẫn Thiết Ngưu, Thiết Chùy Vào sân.

Một lát sau, Tiểu Ngọc đã trở lại.

Khi về, đúng lúc nghe thấy Thiết Chùy nói ết Ngưu, huynh nói chuyện có đầu óc tí được không, rõ ràng là có người thừa dịp tiên sinh không ở đây, phòng thủ ở làng Tây Hà chúng †a trống rỗng, nhân lúc cháy nhà đi hôi của, nếu huynh dẫn mấy trăm người đi đến đỉnh Song Đà, trong làng trống không, nhỡ có người đánh vào làng thì làm sao?”

“Đúng là vì bọn chúng muốn cháy nhà đi hôi của, chúng ta mới phải ra tay tàn nhãn, khiến bọn chúng không dám tới nữa.”

Thiết Ngưu n ng như đệ, chỉ dẫn hơn một trăm người qua đó, hợp lực với huynh đệ đỉnh Song Đà đánh cho bọn chúng bỏ chạy, nhỡ chúng ta vừa đi khỏi, bọn chúng lại tới nữa, phải làm sao?”

“Vậy để hơn một trăm người đóng giữ ở đỉnh Song Đà.” Thiết Chùy nói: “Xưởng muối ở đỉnh Song Đà quá quan trọng, không thể xảy ra bất kì sơ xuất nào, nếu không muối ăn của cả Quảng Nguyên sẽ thành vấn đề, cần phải có người ở lại lâu, không chỉ bảo đảm cho xưởng muối sản xuất bình thường, mà còn phải đảm bảo đưa được muốn ăn ra ngoài.”

“Xưởng muối quan trọng, núi Thiết Quán không quan trọng à? Hắc Thủy Câu không quan trọng sao? Núi Miêu Miêu không quan trọng chắc?”

Thiết Ngưu đầy sát khí nói: “Người của chúng ta bây giờ căn bản không đủ dùng, chỉ có thể ra tay tàn nhãn, tới một đứa giết một đứa, như vậy mới có thể khiến đám thổ phỉ biết rắng, tới Kim Xuyên gây chuyện sẽ chết thì bọn chúng mới là kẻ phải sợ hãi!"

“Đúng là cha huynh đặt cho huynh cái tên không sai tí nào, huynh chính là một cái đầu trâu sắt, chỉ biết giết giết giết, chẳng biết động não gì hết!”

“Đệ biết động não, vậy đệ nói xem bây giờ nên làm sao?”

“Ta..” Thiết Chùy bị hỏi cho câm nín. Nếu anh ta có biện pháp, thì vừa nấy đã nói luôn rồi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1237


"Ta... Ta..." Quan Hạ Nhi mở miệng, không biết nên nói gì.

Chuyện của thương hội, cô còn có thể nghĩ ra cách ứng phó.

Nhưng cô không biết về đánh trận, sao biết làm thế nào được?

Tạ Hỉ Quang và Thái Lưu Dương muốn gây rắc rối, nhiều nhất cũng chỉ là đóng cửa tiêu cục, thương hội và nhà xưởng trước, đợi Kim Phi trở về thì mở lại sau.

Nhưng cuộc tấn công của thổ phỉ vào đỉnh Song Đà quá nghiêm trọng, nếu không xử lý tốt sẽ gây chết người.

Hơn nữa không phải chỉ là một hai người chết, nếu có đánh nhau thì người chết không chỉ là một trăm người mà thậm chí sẽ còn nhiều hơn nữa.

Quan Hạ Nhỉ làm sao dám tùy tiện quyết định được?

Cô không còn cách nào khác chỉ có thể nhìn về phía Đường Đông Đông.

Quan Hạ Nhi không hiểu hành quân đánh giặc, Đường Đông Đông cũng vậy.

Hai người đều nhìn về phía Trịnh Phương.

"Trịnh đại ca, ta không hiểu gì về chuyện đánh giặc, lúc tướng công đi đã giao tiêu cục cho huynh, huynh đưa ra quyết định đi."

Quan Hạ Nhi chân thành nói.

Hai người Thiết Ngưu và Thiết Chùy cũng nhìn về phía Trịnh Phương.

"Được!" Trịnh Phương cũng không khách sáo, chắp tay về phía Quan Hạ Nhỉ: "Vậy ta cung kính không bằng tuân mệnh."

Đánh giặc là chuyện sinh tử ngươi chết ta sống, vừa rồi anh ta rất lo lắng Quan Hạ Nhi sẽ tiếp lời của Thiết Chùy.

Bây giờ Quan Hạ Nhi đã giao quyền chỉ huy cho anh ta, Trịnh Phương đương nhiên không dám khách sáo.

Nếu Quan Hạ Nhi thực sự tùy tiện hạ lệnh chỉ huy, người chết vẫn là những nhân viên hộ tống.

"Bọn thổ phỉ dám đến gây rối thì chäc chẳn đã có chỗ dựa, hơn nữa rất có khả năng là không chỉ có những người mà chúng ta đã nhìn thấy, cho nên ta nghĩ cách làm của Thiết Ngưu sẽ tốt hơn."

Trịnh Phương nói: "Bây giờ chúng ta không đủ nhân lực, nên phải ra tay thật tàn nhãn, đánh cho bọn chúng sợ, đánh cho bọn chúng chết khiếp, như vậy mới có thể uy h**p được kẻ xấu!"

"Hiện tại chúng ta cộng cả tân binh và nữ binh mới có mấy trăm người, nếu để Thiết Ngưu đưa đến đỉnh Song Đà hết, nhỡ có người tấn công đến làng thì làm thế nào?”

Thiết Chùy phản bác nói.

Đây cũng là nguyên nhân chính dẫn đến cuộc tranh luận đang diễn ra này.

Nhân viên hộ tống không phải là thần binh thiên tướng, nếu như không có lợi thế về địa hình, cũng không có áo giáp bảo vệ, chỉ dùng lưỡi lê chiến đấu trực tiếp với bọn thổ phỉ thì số lượng nhân viên hộ tống không thể quá ít, nếu không sẽ là đi nộp mạng.

Có hàng trăm tên thổ phỉ đang bao vây đỉnh Song Đà, để đạt được hiệu quả uy h**p như Thiết Ngưu nói, ít nhất phải điều động mấy trăm nhân viên hộ tống mới có thể được.

Mà tổng số nhân viên hộ tống trong làng Tây Hà hiện tại cộng lại cũng mới chỉ có vài trăm người.

Nếu tất cả đều đi đến đỉnh Song Đà, có người tấn công đại bản doanh thì làm thế nào?

Trịnh Phương liếc nhìn Thiết Chùy, lắc đầu nói: "Thật ra không cần dùng nhiều người như vậy, một trắm năm mươi người là đủ rồi"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1238


"Nếu như ta cho ngươi năm mươi bộ áo giáo đen, hai chiếc nỏ và ba thùng lựu đạn, có đủ không?" Trịnh Phương hỏi ngược lại.

"Nếu như vậy, ta đảm bảo g**t ch*t hết những tên thổ phỉ này!"

Thiết Ngưu lộ ra vẻ mặt vui mừng, vội vàng gật đầu.

Khi các cựu binh bị thương quay trở về, thông tin chỉ tiết về trận chiến ở Tây Xuyên cũng lan truyền khắp làng Tây Hà.

Trương Lương dẫn đầu đội áo giáp đen xông ra khỏi vòng vây, còn Kim Phi sử dụng nỏ và lựu đạn liên tục đảo ngược tình thế, đây là hai câu chuyện mà các cựu binh thích kể nhất.

Thiết Ngưu từ lâu đã thèm muốn có được áo giáp đen và lựu đạn.

"Trong làng vẫn còn áo giáp đen và lựu đạn sao?" Đường Đông Đông, Tiểu Ngọc và Thiết Chùy đều kinh ngạc.

"Còn một ít!" Trịnh Phương gật đầu.

"Hạ Nhi, muội có biết không?" Đường Đông Đông chú ý tới sắc mặt bình tĩnh của Quan Hạ Nhi, thăm dò hỏi.

"Khi đi tướng công có để lại một ít lựu đạn, nhưng tướng công nói lựu đạn quá nguy hiểm, không đến lúc bất đắc dĩ thì không được dùng, cũng không cho phép muội nói ra ngoài."

Quan Hạ Nhi gật đầu: "Áo giáp đen là tướng công bảo nhóm người Mãn Thương chế tạo, vốn định chuẩn bị đưa đến Tây Xuyên tiếp viện cho tiền tuyến, nhưng sau khi đánh thẳng rồi thì lại không đưa qua đó nữa."

"Có bao nhiêu áo giáp đen và lựu đạn?" Đường Đông Đông hỏi.

"Tướng công nói đây là những đồ vật có giá trị nhất trong làng chúng ta, không thể nói cho ai là có bao nhiêu."

Quan Hạ Nhi luôn luôn nói với Đường Đông Đông tất cả mọi thứ, lúc này cũng lắc đầu.

Đường Đông Đông biết rõ vị trí của Kim Phi trong lòng Quan Hạ Nhi nên cũng không tức giận mà ngược lại lại cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Cũng may Kim Phi có để lại phương án dự phòng, nếu không lần này thực sự sẽ rất nguy hiểm.

Sau đó Quan Hạ Nhi mở nhà kho ở phía sau núi, không cho người ngoài vào, mà một mình đi vào trong, dùng một chiếc xe đẩy nhỏ để kéo lựu đạn vào áo giáp đen ra ngoài.

Đỉnh Song Đà cách làng Tây Hà không gần, mặc dù áo giáp không nặng lắm, nhưng nếu mặc áo giáp đen chạy hết tốc. lực thì nhân viên hộ tống cũng không thể chịu đựng được.

Hơn nữa, trước mắt thổ phỉ còn chưa biết làng Tây Hà có áo giáp đen, Thiết Ngưu muốn đánh phủ đầu trước nên không cho người mặc áo vào ngay mà tìm xe ngựa kéo đi trên đường.

Thổ phỉ tập kích đỉnh Song Đà chính là mưu đồ của Trân sư gia.

Những tên thổ phỉ ở xung quanh Quảng Nguyên thực sự giống như lời nói của Trần sư gia, vô cùng căm hận tiêu cục Trấn Viễn.

Chỉ là sức chiến đấu của tiêu cục Trấn Viễn quá mạnh, bọn họ không ai dám nhảy ra khiêu khích, chỉ có thể luôn chú ý đến những thay đổi nhỏ ở Kim Xuyên.

Một khi phát hiện ra Trương Lương bắt đầu diệt thổ phỉ lần nữa, bọn họ sẽ lập tức mang theo lương thực trong hang ổ của mình chạy trốn.

Sống một cuộc sống sợ hãi như vậy thật sự không dễ dàng.

Trần sư gia vốn là người biết ăn nói, giỏi mưu lược, mê hoặc một nhóm thổ phỉ vốn đã có ác cảm với tiêu cục Trấn Viễn còn không phải là đơn giản sao?

Huống chỉ Trần sư gia không chỉ là mê hoặc đơn thuần, vì lần hành động này, các nhà quyền quý cũng đã tiêu không ít tâm sức, mỗi nhà cũng đã bỏ ra không ít bạc.

Với sự oán giận của thổ phỉ, bạc của đám quyền quý, cộng thêm cái lưỡi sắc bén của mình, Trần sư gia đã nhanh chóng tập hợp một nhóm thổ phỉ lớn và phát động công kích.

Trần sư gia làm việc rất cẩn thận chu đáo, trước khi tấn công đỉnh Song Đà, ông ta đã biết làng Tây Hà sẽ phái người đến chỉ viện.

Không lâu sau khi Thiết Ngưu dẫn đội nhân viên hộ tống ra khỏi thôn, Trần sư gia đã nhận được tin tức.

Biết Thiết Ngưu chỉ mang theo hơn một trăm người, Trần sư gia lập tức nhận ra trong đó chắc chẳn có bẫy.

Nhưng không biết vì lý do gì, Trần sư gia lại không nhắc nhở đám thổ phỉ đang vây hãm đỉnh Song Đà, chỉ thông báo. cho bọn họ là làng Tây Hà đã phái người đến chỉ viện rồi thôi.

Bọn thổ phỉ vừa nghe nói chỉ có hơn một trăm người, căn bản không coi ra gì, thậm chí mấy ông lớn còn tập hợp lại đề bàn biện pháp đối phó và lên kế hoạch phục kích giữa đường nữa.

Đáng tiếc là đám ô hợp vẫn là đám ô hợp, mấy ông lớn không ai muốn chịu thiệt, chỉ muốn đợi người khác đánh xong rồi mình đi theo sau để hưởng lợi.

Mấy người bọn chúng tan rã không vui vẻ gì, còn việc phục: kích gì đó thì càng không cần phải nhắc đến nữa, nó đã sớm bị các ông lớn lãng quên trên chín tầng mây rồi.

Thiết Ngưu cứ như vậy quang minh chính đại dẫn một trăm năm mươi nhân viên hộ tống đến bên ngoài núi Thiết Quán.

Cho đến khi cách đỉnh Song Đà chưa đến một kilomet, cũng chưa gặp một trạm gác nào.

"Đám ô hợp này cũng dám đến Kim Xuyên đánh đỉnh Song Đà của chúng ta sao, bọn họ không muốn sống nữa hả?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1239


Thực chiến có thể rèn luyện đội ngũ và tướng lĩnh tốt nhất.

Mấy tháng gần đây, Thiết Ngưu vẫn luôn chinh chiến bên ngoài, g**t ch*t tất cả những tên thổ phỉ dám khiêu khích tiêu cục Trấn Viễn.

Trước khi Giang Nam bị tập kích, tiểu đoàn 2 là một trong những tiểu đoàn có tỷ lệ thương vong cao nhất, đồng thời cũng là tiểu đoàn phát triển nhanh nhất.

Những nhân viên hộ tống mà Kim Phi đưa đến Tây Xuyên lần này, tiểu đoàn 2 chiến một phần lớn.

Trương Lương thành lập một đội áo giáp đen, hơn một nửa số thành viên của đội này đều đến từ tiểu đoàn 2.

Thiết Ngưu cũng không còn là gã ngốc nghếch như trước nữa, mà đã được rèn luyện thành một tướng lĩnh đầy đủ tư cách.

Ngoài chiến thuật tàn nhẫn, Thiết Ngưu cũng trở nên cẩn thận hơn.

Lần thổ phỉ tập kích này hiển nhiên là có người bày mưu ở phía sau.

Trên đường đến đây, Thiết Ngưu vẫn luôn duy trì cảnh giác cao độ, phái tất cả lính trinh sát ra trước dò đường, rất sợ bị địch mai phục.

Nhưng đến khi tới bên ngoài đỉnh Song Đà, ngay cả bóng một tên địch cũng không nhìn thấy đâu.

Điều này khiến cho Thiết Ngưu cảm thấy hơi bất an, đồng thời anh ta cũng nghỉ ngờ liệu trước đây mình có nghĩ sai hay không.

Chẳng lẽ không có người lên kế hoạch, chỉ là do bọn thổ phỉ tới báo thù thôi?

Suy cho cùng, từ sau khi tiêu cục Trấn Viễn thành lập, đã đắc tội với rất nhiều thổ phi.

Bây giờ mấy nghìn người đào than ở Hắc Thủy Câu đều là thổ phỉ bị bắt về.

Nhưng đã đến đây rồi, cho dù như thế nào, cũng phải đánh một trận.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Thiết Ngưu trở nên hung tợn, quay người hét lên: "Hàng số hai, hàng số ba mặc áo giáp, những người khác cảnh giác!"

"Vâng!" Những nhân viên hộ tống đáp lời, lập tức hành đồng.

Những người tinh nhuệ đã được chọn trước bắt đầu mặc áo giáp, trong khi những người còn lại giơ nỏ lên và nhắm vào xung quanh.

Nhân lúc này, Thiết Ngưu gọi đại đội trưởng và trung đội trưởng dưới quyền mình lại và mở một cuộc họp nhỏ trước khi chiến đấu.

"Ta cảm thấy có gì đó không đúng, đợi lát nữa khi bắt đầu chiến đấu, nếu tất cả bình thường thì cứ làm theo kế hoạch ban đầu, cố gắng giết sạch, có thể giết được bao nhiêu thì giết bấy nhiêu!"

Thiết Ngưu nhắc nhở: "Nếu kẻ thù có bãy, không muốn tham chiến thì chúng ta lập tức dẫn người tập hợp ở đỉnh Song

Đà, hiểu chưa?"

Anh ta vẫn cảm thấy có gì đó không đúng nên lại nhắc lại thêm một lần nữa.

Nếu không lát nữa khi đánh nhau, hiện trường sẽ vô cùng hỗn loạn, anh ta sợ xảy ra sai sót, không thể kịp rút lui được.

"Đã hiểu!" đại đội trưởng và trung đội trưởng gật đầu.
 
Back
Top Dưới