Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1260


"Đúng là ông trời cũng không giúp ta!"

Quan Hạ Nhi than thở một câu rồi nói: "Bảo người đi nói với ba vị trưởng làng, huy động toàn bộ đội đánh hổ, gia tăng số lần tuần tra, tuyệt đối không thể để cho kẻ khác lén vào. làng!"

"Vâng!" Tiểu Ngọc xoay người rời đi

Nhưng cô ấy còn chưa đi tới cửa, đột nhiên nghe được đăng xa truyền tới một tiếng động lớn.

Trong sương mù, ở hướng đông nam toàn một màu đỏ rực.

Quan Hạ Nhi căng thẳng, theo bản năng nhìn về phía Tiểu Ngọc.

Sương mù quả thực quá dày đặc, Tiểu Ngọc lúc này cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cô ấy lấy lại bình tĩnh rất nhanh, an ủi: "Tấu tấu đừng lo, có lẽ là nơi nào đó bốc cháy, nếu là thổ phí tấn công, nhân viên hộ tống nhất định sẽ bản tên ra tín hiệu

Vừa dứt lời, từ hướng đông nam bỗng truyền đến mấy âm thanh chói tai

Ngay sau đó còn truyền tới một tiếng nổ kịch liệt

Mặt Quan Hạ Nhi biến sắc, đang chuẩn bị cho người hỏi thử chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy một nữ nhân viên hộ tống chạy như bay vào.

"Phu nhân, tố trưởng, không xong rồi, thố ph đốt pháo đài số hai, số ba rồi”

Nữ nhân viên hộ tống nói nhanh: "Có bình đầu bị ném vào trên rương đựng lựu đạn của pháo đài số ba, hộp lựu đạn đã bị đốt cháy!"

"Cái gì?"

Đường Đông Đông hơi lảo đảo, thiếu chút nữa ngã xuống dưới đất với đôi chân mềm nhữn.

Pháo đài số hai, số ba nẵm ở cửa làng, hai cái pháo đài đó bị công phá, gần như tương đương với việc mở cửa làng Tây Hà ra,

"Tại sao lại như vậy?" Tiểu Ngọc cũng kinh ngạc không. thôi

Nhưng Quan Hạ Nhi vốn luôn nhu nhược, lúc này lại trở nên bình tĩnh khác thường, hỏi: "Nói mau, chuyện gì đã xảy. ra?"

Nữ nhân viên hộ tống lau mồ hôi trên mặt, nhanh chóng. kế lại sự việc.

Thổ phi không lợi dụng sương mù dày đặc lén vào làng như Quan Hạ Nhi nghĩ, mà bí mật đưa đầu theo tiếp cận pháo đài từ phía trước.

Nếu bình thường, thổ phi chäc chăn không thế nào thành công được.

Nhưng vừa rồi sương mù quả thực quá dày đặc, đợi đến lúc nhân viên hộ tống đứng gác trong pháo đài phát hiện ra điều gì đó bất thường thì thổ phỉ đã đến bên dưới pháo đài

Sau đó những bình đầu được bọc kĩ càng bị đập vỡ.

Pháo đài mặc dù đều được làm bãng bê tông, nhưng dính đầu thì vẫn cháy.

Cung nỏ hang nặng và xe bản đá dựng trên pháo đài cũng chìm trong biển lửa.

Hai tòa pháo đài bất khả xâm phạm cứ bị phá hủy như. vậy.

"Phu nhân, tổ trưởng, thổ phi đã vào làng rồi, mọi người mau nghĩ cách đi!" Nữ nhân viên hộ tống cuống cưồng nói.

"Thông báo đội đánh hổ lập tức ngăn chặn cho ta!"

Hai mắt Quan Hạ Nhi đỏ ứng, lạnh lùng quát: "Nói với ba vị trưởng làng, cho dù như thế nào, cũng quyết không thế đế cho thổ phỉ vào làng!"

"Vâng!" Nữ nhân viên hộ tống trả lời một tiếng, xoay người chạy.

"Tiểu Ngọc, cô mau phái người đi điều động các công nhân nữ trong ca ban ngày, cố gắng hết sức giúp đội đánh ướt

Quan Hạ Nhi nhìn về phía Tiếu Ngọc: "Nếu như không thấy rõ, cứ đế cho các cô ấy tự do hành động, thấy thố phi lập tức g**t ch*t!"

Dựa theo kế hoạch, nếu như thổ phi đánh vào ban ngày, công nhân nữ trong ca ngày phụ trách bảo vệ xưởng dệt và xưởng luyện sắt, còn các công nhân nữ ca đêm được nghỉ ngơi tại nhà thì phụ trách trợ giúp đội đánh hổ đuổi thổ phi ra khỏi làng.

"Vâng!" Tiểu Ngọc cũng rời đi.

Quan Hạ Nhi kéo theo Đường Đông Đông, quay người lao vào nhà máy dệt

Các công nhân nữ đã sớm nghe thấy động tĩnh bên ngoài,

có người tò mò, có người sợ hãi, cũng có người chuẩn bị ra tay.

Nhưng do thường xuyên thấy các nhân viên hộ tống nữ tập luyện, các công nhân nữ cũng bị ảnh hưởng, mặc dù lệnh cấm còn chưa được ban tới, nhưng không ai rời khỏi phân xưởng.

Tất cả đều kiềm chế sự tò mò và sợ hãi trong lòng, yên lặng chờ đợi

Thấy Quan Hạ Nhi và Đường Đông Đông đi vào, tất cả công nhân nữ lập tức lấy lại tỉnh thần, yên lặng nhặt nỏ bên cạnh lên.

*Oác tỷ muội, thố phi vào làng rồi, ai không muốn bị làm nhục, không muốn chết, thì cùng đứng lên cho ta!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1261


Thực ra thố phí hiện đang hoạt động ở Kim Xuyên quá nửa đều là người dân sống xung quanh.

Trước những lời thêm đầu vào lửa của Trần sư gia, có rất nhiều thổ ph đều cảm thấy làng Tây Hà đâu đâu cũng là bạc và lương thực, sau khi pháo đài bị phá bẻ, chúng điên cưồng tràn vào làng, chỉ sợ chậm chân thì tiền và lương thực sẽ bị người khác cướp mất.

Còn đối với người dân làng Tây Hà, làng Quan Gia mà nói, để thổ phỉ ùa vào làng là cả nhà chỉ còn đường chết

Cho nên khi mệnh lệnh của Quan Hạ Nhi vẫn chưa truyền đến nơi, những người đàn ông trong đội đánh hổ đã tự phát chạy về phía cửa làng,

hai bên đụng nhau ở sân đập lúa ngoài cổng làng, thế là xông thẳng vào đánh nhau.

Chiến lực của hai bên đều không phải là quân nhân chuyên nghiệp, nhưng là ngay từ phút đầu cuộc chiến đã cực. kỳ gay gắt.

'Sương mù quá lớn, những người đàn ông trong đội đánh hố chưa từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, trong khoảng thời gian ngắn không thể nào xây dựng phòng tuyến hoàn chỉnh, khiến có không ít thổ phỉ nhân lúc hôn loạn xông vào trong làng.

Sau đó người phục sẵn chờ bọn chúng chính là nữ công nhân ca sáng

Các cô ấy trốn ở những nơi như đống cỏ khô, sau tường nhà, nhầm tên bắn vào đám thổ phi xông vào làng,

Các nữ công nhân đã tham gia mấy tháng luyện tập, khả năng bản nỏ đều khá tốt, đám thố phi xông vào làng liên tiếp. trúng nỏ.

Lỡ như không bản trúng thì các nữ công nhân cũng có thể nhanh chóng thoát thân nhờ vào khả năng quen thuộc địa hình

Còn đám thổ phỉ đều là lần đầu tiên tới làng Tây Hà, sương mù lại dày đặc, bọn chúng còn chẳng nhìn rõ đường, căn bản không thể đuổi kịp.

Cho dù có thể đuổi theo thì cũng sẽ bị các nữ công nhân. khác âm thầm bản chết.

Cuộc chiến bắt đầu từ tờ mờ sớm kéo đến giữa sáng, đánh đến tận khi sương mù dày đặc tan đi thì mới kết thúc.

Số thổ phỉ quá ít, hơn nữa không thông thuộc địa hình nên bị đội đánh hổ và nữ công nhân ca sáng liên thủ đánh đuối ra làng.

“Trưởng làng, dẫn người bố sung thêm cung nỏ hạng năng, xe bản đá ở cống làng, cẩn thận đám thổ phi lại đến nữa!”

“Tiểu Ngọc, kiểm kê nhân số thương vong, điều phối quân y mau chóng cứu trị người bệnh!"

“Đông Đông, rút hai trăm người từ xưởng qua đây, sang phòng y tế hỗ trợt”

Quan Hạ Nhi bình tĩnh phát ra từng điều mệnh lệnh. Cả làng lại lần nữa trở nên bận rộn.

Quan Hạ Nhi dẫn theo A Cúc chạy đến phòng y tế, thắm hỏi người bệnh.

Phòng y tế đã được xây dựng thêm, được lợp hết bảng mái ngói

Lúc này toàn bộ phòng bệnh đều đã đầy nhân viên bị thương, trời đang rất lạnh, Ngụy Vô Nhai và một nhóm nữ quân y đều bận đến độ mồ hôi đầy đầu.

“Tấu tấu, các huynh đệ tỷ muội bị thương đều đã đưa tới, các huynh đệ chết trận cũng đã khâm liệm, tạm thời tập trung trong lều cạnh sân đập lúa”

Tiểu Ngọc tìm Quan Hạ Nhi, báo cáo lại.

“Có bao nhiêu huynh đệ chết trận?” Quan Hạ Nhi hỏi

“Nữ công nhân đã chết sáu người, các huynh đệ đội đánh. hổ chết trận 123 người

Tiểu Ngọc đáp: “Nhưng chúng ta đã đánh chết hơn 200 tên thổ phỉ, còn bắt hơn 100 tên”

“Thương vong nhiều như vậy ư?“ Quan Hạ Nhi thầm thấy chấn động.

Cô biết chắc chản sẽ có người chết, nhưng không ngờ lại chết nhiều như vậy.

“Tẩu tẩu, đánh giặc chắc chắn sẽ có người chết, đây là chuyện không thể can thiệp được”

Tiểu Ngọc chỉ tay về phía phòng bệnh: “Rắc rối là các. huynh đệ đội đánh hố lần này bị thương rất nhiều, hiện tại số. người có thế đánh tiếp còn chưa đến một nửa...”

Thổ phi tới đánh làng Tây Hà chỉ có một vài tên là do Trần sư gia sắp xếp, còn lại phần lớn đều là người dân.

Người dân bình thường ai lại dám giết người dễ dàng như thế?

Cho dù dám thì cũng không được huấn luyện chuyên nghiệp, rất khó có thể một phát lấy mạng người khác.

Cho nên trong lúc chiến đấu, hai bên cơ bản đều cầm vũ khí linh tỉnh như dao phay, đâm chém lung tung.

Thành viên đội đánh hố và thố phí bị chết đa phần là bởi có quá nhiều vết thương, đổ máu quá nhiều dẫn đến chết.

Ngược lại các nữ công nhân phục kích bản tên đều nhằm thẳng vào vị trí chí mạng, thổ phỉ bị bản trúng đa phần đều chết tươi.

Cách thức chiến đấu này cũng dẫn đến việc thành viên đội đánh hổ bị thương rất nhiều

Hai người đang nói chuyện thì có một người đàn ông chống nạng nhảy lò cò lại gần.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1262


“Phân đại đội trưởng, huynh tới rồi!”

Quan Hạ Nhi bảo A Cúc dọn cái ghế, ý bảo Lão Phàn ngồi xuống.

“Đa tạ phu nhân!” Phàn đại đội trưởng mệt lả người, cũng chẳng khách khí.

“Thương vong của nhân viên hộ tống thế nào?“ Quan Hạ Nhỉ hỏi

“Gòn sống thì đều ở chỗ này”

Phàn đại đội trưởng thở hät ra một hơi, chỉ về phòng bệnh

Thổ phỉ phát động đánh lén, nhân viên hộ tống ca đêm hoàn toàn đứng mũi chịu sào, thương vong cũng là nghiêm trọng nhất.

Lão Đồng đại đội trưởng đã bị thiêu chết ở pháo đài, các. nhân viên hộ tống còn lại thương vong cũng vượt quá 70%, còn 30% sống sót thì ai cũng bị thương, được chuyển đến đây rồi.

Phàn đại đội trưởng đang đến thăm nhân viên hộ tống bị thương.

Nhân viên hộ tống ca sáng có thương vong nhiều không?” Quan Hạ Nhi hỏi.

Phàn đại đội trưởng lắc đầu, thở dài nói: “Số người còn đánh tiếp được chỉ có 40%.”

“Tại sao lại như vậy?” Quan Hạ Nhi nhíu mày. Nhân viên hộ tống ca đêm bị đánh lén, thương vong năng nề thì cô có thể lý giải, nhưng nhân viên hộ tống ca sáng khi ấy ở nhà tập thể, sao lại thương vong nhiều như vậy?

“Hôm nay sương mù quá lớn, chúng ta tạo thành chiến trận, căn bản không nhìn rõ kẻ địch ở đât

Phàn đại đội trưởng bất đắc dĩ nói: “Ta không có cách nào, chỉ có thế bảo mọi người tản ra”

Nghe thế thì Quan Hạ Nhi hiểu ngay.

Sức chiến đấu của nhân viên hộ tống chủ yếu thể hiện trong việc phối hợp với nhau.

Sau khi phân tán, nhân viên hộ tống cũng sẽ không mạnh hơn là mấy so với người bình thường, một khi bị thổ phi vây đánh, thì đúng là không thế chọi lại được số đông,

Quan Hạ Nhi đang chuẩn bị nói chuyện, một nữ nhân viên hộ tống vội vàng chạy vào: “Phu nhân, tổ trưởng, bên mương Quải Tử truyền tin đến, có một nhóm thổ phi hơn ngàn người đang chạy về phía chúng ta!”

“Hơn ngàn người hả?”

Quan Hạ Nhi siết chặt nắm tay, ngón tay nấm chặt đến tráng bệch.

Hiện giờ thố phi đang tụ tập ở cửa làng đã không ít, chưa bao lâu đã có thố phi khác tới rồi

Mà đội đánh hố và nhân viên hộ tống đều thương vong quá nửa, pháo đài ở cửa làng lại bị phá hủy.

Điểm chết người là hôm nay trời lại đầy mây, lúc này mới vừa qua giữa trưa, trong sơn cốc đã bảt đầu có sương mù, ban đêm chäc chản lại sẽ có sương mù dày đặc.

Một khi lại có một nhóm thổ phi quy mô hơn ngàn người ập đến, làng Tây Hà rất có thể sẽ không chống đỡ nổi.

Quan Hạ Nhi cần chặt môi, cổ ép chính mình bình tĩnh lại, nỗ lực suy nghĩ đối sách

Nhưng hiện giờ làng Tây Hà đã thành cái bánh thơm trong mắt thổ phi, Quan Hạ Nhi lại không có kiến thức và thiên phú như Trương Lương, trong khoảng thời gian ngắn có thể nghĩ được cách gì đây?

Chỉ có thế gọi Đường Đông Đông tới, bảo cô ấy cố hết sức phát động nữ công nhân bù vào chỗ thiếu hụt của đội đánh hổ và nhân viên hộ tống.

Chẳng mấy chốc, tin tức có rất nhiều thổ phỉ sắp đánh vào làng lan truyền khắp nơi, cả làng đều bị bao phủ trong bầu không khí ngột ngạt căng thẳng trước cơn bão.

Quan Hạ Nhi bố trí nhiệm vụ xong xuôi thì đi lên triền núi ở cửa làng,

Cô liếc nhìn từng nhóm thổ phi tụ tập ngoài cửa làng, sắc. mặt nặng nề.

Cách đó mấy chục dặm, trên núi Thiết Quán, Tả Phi Phi cũng có biểu cảm y hệt Quan Hạ Nhi.

Mấy ngày trước đó, núi Thiết Quán cũng gặp phải mấy đợt tập kích của thổ phỉ, nhưng đều bị nhân viên hộ tống và nữ công nhân liên thủ đánh lui

Tả Phi Phi tỏ vẻ nghiêm trọng không phải vì núi Thiết Quán gặp nguy hiểm, mà là vừa nấy cô ấy cũng nhận được tin báo từ mương Quải Tử rãng xung quanh xuất hiện rất nhiều thổ phí.

Lúc trước thổ phỉ đến làng Tây Hà cướp lương thực cũng chính là thổ phi của núi Thiết Quán, khoảng cách hai bên không hề xa

Tả Phi Phi đều đã nghe tin đêm qua trong làng phát sinh chiến đấu, cộng với tình hình hiện tại
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1263


Kế từ khi thành lập tới nay, nhà xưởng vẫn luôn là sản nghiệp trụ cột dưới quyền của Kim Phi.

Tuy răng sau đó không kiếm được nhiều tiền như Hắc. Đao hay Thủy Ngọc, nhưng hai thứ này giá thành lại quá cao, cả Đại Khang không mấy ai mua nối, nên khó có khả năng sẽ được ưa chuộng mãi.

Đặc biệt là châu Thủy Ngọc. Theo thời gian, giá trị của nó chắc chắn sẽ giảm xuống.

Nhưng xà phòng thơm thì khác.

Xà phòng thơm là loại hàng hóa tiêu dùng hãng ngày, cả người dân và các thương nhân nhỏ cũng có thế mua được, cộng với thị trường thanh lâu cực lớn, có thế mang tới một nguồn thu nhập ổn định cho Kim Phi

Hơn nữa, Quan Hạ Nhi và Uyển Nương vẫn đang nghiên cứu, sau này sẽ đưa ra những mặt hàng khác như đầu gội đầu, bột giặt, nước hoa, rất có tiêm năng phát triển.

Cho nên Kim Phi vẫn luôn quan tâm tới núi Thiết Quán.

Hơn nữa nơi này cũng không quá xa làng Tây Hà, Kim Phi và Quan Hạ Nhi có thế tới đây thường xuyên.

Các nữ công nhân ở núi Thiết Quán đều là những người đáng thương, cũng vì lý do công việc không thế lên núi xuống núi dễ dàng, Kim Phi sợ các cô ấy ở trên này lâu quá sẽ bưồn nên sau khi tổ chức đại hội thế thao bên xưởng dệt làng Tây Hà, y đã bảo Tả Phi Phi cũng tổ chức đại hội thể thao trên núi Thiết Quán.

Ngày thường các nữ công nhân của xưởng xà phòng thơm cũng không có trò giải trí gì nên nhiệt tình hơn cả những. cô bên xưởng dệt, thậm chí còn muốn Kim Phi tổ chức giải đấu cho các cô đi so tài với các nữ công nhân khác bên xưởng dệt làng Tây Hà.

Lúc ấy Kim Phi bị các nữ công nhân vây quanh, vì muốn nhanh chóng thoát ra mà y đã đồng ý với các cô rắng mùa xuân năm sau sẽ cho đến làng dệt thi đấu.

Y chỉ thuận miệng nói, nhưng các nữ công nhân núi Thiết Quán lại cực kỳ nghiêm túc trong chuyện này, gần đây ai nấy cũng luyện tập vô cùng chăm chỉ

Cũng bởi vì nơi này rất gần với làng Tây Hà, cho nên số lượng nhân viên hộ tống đóng ở núi Thiết Quán này còn ít hơn cả đỉnh Song Đà và Hắc Thủy Câu.

Nhưng Tả Phi Phi cũng bao giờ nhờ Quan Hạ Nhi cứu viện

Một là núi Thiết Quán dễ thủ khó công, hai là nữ công nhân của nơi này có thể đánh trận.

Trước đây thổ phỉ có tấn công mấy lần, nhờ có các nữ công nhân trợ giúp mà nhân viên hộ tống mới có thể đẩy lùi quân địch dễ dàng.

Các nữ công nhân của xưởng xà phòng đều là những người số khố, chính Kim Phi đã kéo họ ra khỏi biến lửa.

Các nữ công nhân luôn biết ơn Kim Phi.

Xét về lòng trung thành, trong tất cả các xí nghiệp dưới trướng của Kim Phi, các cô ở xưởng xà phòng thơm này có. thể nói là trung thành nhất.

Ở điểm này thì tiêu cục Trấn Viễn còn thua xa họ.

Mới sáng sớm, sau khi nghe thấy làng Tây Hà đang bị thổ phỉ vây hãm lại, không ít các nữ công nhân ở đây đã chủ động. đến tìm Tả Phi Phi để xin đi tiếp viện cho làng Tây Hà.

Đúng lúc Tả Phi Phi đang cân nhắc có nên đồng ý hay không thì lại hay tin thố phí đã bị đội đánh hổ và các nữ công nhân liên thủ đánh lùi

Lúc này các cô mới yên tâm.

Không lâu sau đó, Tả Phi Phi nhận được tin tức của. mương Quải Tử.

Lần này cô ấy lại không thông báo ra ngoài, mà một mình ngồi ở sân, suy nghĩ biện pháp đối phó.

Lương thực dự trữ của núi Thiết Quán có thế đủ dùng trong một khoảng thời gian dài, địa hình nơi đây cũng dễ thủ khó công, nếu kiên trì phòng thủ thì Tả Phi Phi tự tin mình có. thể cầm cự tới sang năm.

Nhưng hiện tại ngoài làng Tây Hà đang có rất nhiều thổi phỉ tụ tập, nếu chúng xông vào từ mương Quải Tử, làng Tây. Hà rất có thể sẽ thất thủ,

Rõ ràng cô ấy có cơ hội ngăn đám thổ phỉ này lại, kết quả cô ấy lại ngồi yên xem bọn chúng tàn phá làng Tây Hà, khi Kim Phi trở về, cô ấy biết ăn nói với y thế nào đây?

Nhưng thố phỉ tụ tập ở mương Quải Tử rất nhiều, chắc chăn là có kẻ âm thầm khởi xướng phía sau. Nếu bây giờ cô ấy phái người xuống núi ngăn cản, thương vong nhất định sẽ rất nặng nề.

Có nên giúp hay không đây?

Tả Phi Phi không dám tùy tiện đưa ra quyết định.

Tả Trương Thị nhìn thấy con gái ngồi yên trong sân nửa canh giờ, tiến tới, hỏi: "Phi Phi, con sao vậy?"

“Mẹ, mẹ nói xem, con nên làm gì đây?"

Tả Phi Phi thật sự không biết nên làm gì, thế là cô ấy kể lại hết mọi việc cho Tả Trương Thị nghe.

Tả Trương Thị nghe xong thì suy nghĩ một lát, rồi nói: "Phi Phi, nếu con thật sự không biết nên làm gì, vậy có thể nghe ý kiến của mẹ nhé?"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1264


Nhưng không ngờ Tả Trương Thị lại biểu hiện khác thường, còn chủ động đưa ra lời khuyên.

Tả Phi Phi trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn gật đầu, nói “Mẹ, mẹ nói đi."

“Mẹ thấy con nên đi ngăn đám thổ phỉ này lại!" Tả Trương Thị nói

“Vi sao?

"Bởi Kim tiên sinh có ơn với chúng ta và toàn bộ các cô. gái trên núi Thiết Quán này. Nếu bây giờ con giấu giếm các cô ấy, hoặc không cho các cô ấy đi giúp, sau này không những không biết ăn nói thế nào với Kim tiên sinh, mà những nữ công nhân có thể sẽ oán hận con. Sau này con sẽ quản lý xưởng như thế nào?"

Bà ta nói tiếp: "Cho nên, mẹ thấy, con nên nói rõ mọi việc ra như Quan Hạ Nhi, sau đó để mọi người tự lựa chọn, ai đi ngăn thổ phỉ thì báo tên. Như vậy sẽ chẳng còn ai oán trách

con nữa."

Tả Phi Phi nghe thấy vậy thì khẽ gật đầu: "Đây cũng là một cách..."

“Phi Phi, từ mương Quải Tử tới núi Thiết Quan cũng không xa, nếu đã quyết định thì phải nhanh lên, nếu không sẽ không kịp mất!”

Tả Trương Thị nhắc nhở.

“Được rồi, cứ làm theo lời mẹ nói!"

Tả Phi Phi siết chặt tay lại rồi đứng dậy.

"Phi Phi, con là trưởng xưởng, nhưng trong lúc này lại là tướng quân, nhiệm vụ của con là chỉ huy tác chiến thôi, không cần phải xông pha ra ngoài kia đâu, hiếu chưa?”

Tả Trương Thị giữ tay áo Tả Phi Phi lại, nhắc nhở.

"Con biết rồi!" Tả Phi Phi vô cánh tay mẹ, nói: "Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ trở về lành lặn!"

Lúc này Tả Trương Thị mới buông góc áo của cô ấy ra

Tả Phi Phi mỉm cười, xoay người rời đi.

Tả Trương Thị nhìn bóng lưng của con gái, đôi mắt tràn đây sự mong chờ.

"Phi Phi, con có thăng chức được hay không, phải xem lần này rồi”

Khi Quan Hạ Nhi phái người tới núi Thiết Quán hỏi các nữ công nhân ở đây có ai muốn về làm tiểu thiếp hay nô tỳ trong nhà hay không, lúc đó, Tả Phi Phi vì quá ngượng ngùng nên muốn chọn làm nô tỳ, nhưng lại bị Tả Trương Thị ép chọn làm tiếu thiếp.

Những nữ công nhân khác thấy Tả Phi Phi dẫn đầu đã chọn như vậy, ngoại trừ những người lớn tuổi như Tả Trương Thị, hầu hết các cô gái ở đây đều chọn làm tiểu thiếp.

Tả Trương Thị khuyên Tả Phi Phi đi ngăn đám thổ phi lại, không những vì lý do bà ta vừa nói ra, mà quan trọng hơn, bà †a còn muốn làm mối cho Kim Phi và Tả Phi Phi

Tả Phi Phi mà giúp làng Tây Hà ngăn chặn thổ phi, dù thắng hay thua thì Quan Hạ Nhỉ cũng sẽ rất biết ơn cô ấy.

Sau khi Kim Phi trở về mà biết chuyện này, chắc chắn cũng sẽ nhìn Tả Phi Phi với đôi mắt khác.

Tả Phi Phi là trưởng xưởng, có ra chiến trận thì cũng không cần xông pha ra phía trước, vừa không nguy hiểm tới tính mạng, vừa tạo được ấn tượng tốt với Kim Phi, tội gì không làm?

Tả Phi Phi đâu biết đãng sau lời đề nghị của Tả Trương Thị là ý đồ nhỏ này?

Sau khi đi ra khỏi sân, việc đầu tiên cô ấy làm là gõ chiêng đồng.

Các nữ công nhân hai ngày nay vẫn luôn cảnh giác, nghe thấy tiếng chiêng đồng thì ngay lập tức tập trung tại bãi đất trống.

"Các tỷ muội, tình hình của làng Tây Hà thì mọi người cũng đã biết rồi. Ta vừa mới nhận được tin tức..."

Tả Phi Phi giơ cái loa sắt lên, nói rõ lại sự việc một lần nữa, rồi hỏi: “Các tỷ muội bãng lòng đi ngăn chặn đám thổ phỉ thì giơ tay lên

Cô ấy vừa dứt lời đã có mười mấy nữ công nhân giơ cánh tay lên,

Sau đó lại có hàng chục người. Số cánh tay giơ lên ngày càng nhiều

Cuối cùng, hầu hết các nữ công nhân đều đã giơ cánh tay của họ lên.

Tả Phi Phi hơi bất ngờ, nhưng cô ấy nhanh chóng bình ĩnh lại, nhắc nhở mọi người: "Các tỷ muội, xin hãy suy nghĩ kỹ càng một chút. Mọi người phải hiếu rắng, một khi đã xuống núi thì chưa chắc đã sống sót quay trở về được đâu!”

"Tả trưởng xưởng, nếu không có tiên sinh, ta đã chết từ. lâu rồi!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1265


Kẻ sĩ chết vì người tri kỉ, cô gái trang điểm vì người mình

Những dân thường trong thời phong kiến không biết nhiều chữ, đơn thuần chất phác và gần như là ngu muội

Nhiều thích khách sẵn sàng chết vì giới quyền quý chỉ vì được mời uống một bàn rượu và nhận được những lời nịnh nọt.

Cũng có một số phụ nữ mất chồng khi còn trẻ và trở thành góa phụ. Họ có thể tái hôn, nhưng họ lại chọn cách sống cô độc một mình suốt quãng đời còn lại

Nhiều điều mà người ở xã hội hiện đại như Kim Phi có thể thấy khó hiểu lại phổ biến ở thời phong kiến.

Những nữ công nhân của núi Thiết Quán là một ví dụ điển hình,

Ban đầu Kim Phi tấn công núi Thiết Quán, không phải để giải cứu những cô gái bị biến thành "ngựa thịt trên núi mà vì bọn thổ phi đã chủ động khiêu khích.

Trên thực tế, Kim Phi chỉ biết đến sự tôn tại của "ngựa thịt trên thế giới này sau khi chiếm được núi Thiết Quán.

Cứu những cô gái kia chỉ là do tiện tay.

Ý định ban đầu của Kim Phi khi mua những cô gái nô lệ này từ Quảng Nguyên không chỉ là vì thương cảm mà còn vì quy mô của nhà máy xà phòng không ngừng mở rộng và y cần họ làm việc.

Nhưng các nữ công nhân không nghĩ như vậy, trong suy nghĩ chất phác đơn thuần của họ, Kim Phi chính là ân nhân cứu mạng

Vì vậy, ngay cả khi Đường Tiểu Bắc yêu cầu các nữ công nhân ở núi Thiết Quán không được rời núi vì công thức xà phòng, họ cũng chưa bao giờ phàn nàn.

Kim Phi từng cảm thấy không đành lòng, dần mở rộng. quy mô núi Thiết Quán, không còn hạn chế nữ công nhân xuống núi nữa.

Kết quả là người phản đối quyết liệt nhất không phải là Đường Tiếu Bắc, mà là các nữ công nhân của núi Thiết Quán.

Điều này là do suy nghĩ khác nhau ở các thời đại khác nhau.

Mặc kệ Kim Phi nghĩ như thế nào về vấn đề nạp thiếp, nhưng trong lòng nữ công nhân ở núi Thiết Quán, khi đã nhận hôn thư do Quan Hạ Nhi đưa tới thì họ chính là người nhà họ. Kim.

Quan trọng nhất, họ không muốn thua nữ công nhân trong xưởng dệt.

Ngay cả khi một số nữ công nhân rụt rè không muốn chiến đấu, nhưng thấy các bạn đồng hành khác giơ tay lên họ cũng phải đành giơ theo.

Cuối cùng, tất cả các nữ công nhân đều giơ tay đăng ký. Điều này khiến Tả Phi Phi hơi khó xử.

Núi Thiết Quán cũng cần giữ lại một ít người, cô ấy cũng không thể dẫn toàn bộ nữ công nhân đi theo.

Trầm ngâm một lúc, cô ấy nói: “Các đội trưởng tố chức rút thăm. Ai rút hai que sẽ đi, ai rút một sẽ ở lại giữ nhà. Không ai được nhìn người khác rút, nếu không thì sẽ bị đưa đến nhốt trong phòng tối nhỏ!”

Bắng cách này, nếu ai đó không muốn đi nhưng giơ tay vì xấu hổ thì có thể ở lại

Dù sao cũng sẽ không ai biết cô ấy rút được cái gì.

Khi các trưởng nhóm đang sắp xếp việc bốc thăm, một người đàn ông với tấm vải đen che mắt trái và một vết sẹo dữ tợn trên mặt vội vàng chạy lên núi từ bên dưới

Anh ta là Tần Phi, trung đội trưởng đội nhân viên hộ tống đóng quân trên núi Thiết Quán.

Trước đây anh ta từng đi lính trong quân Thiên Lâm, khi Kim Phi tấn công Thanh Thủy Cốc, anh ta đã bị người Đảng Hạng chém ngang mặt, làm mù một bên mất.

Sau khi giải ngũ, anh ta đã gia nhập tiêu cục Trấn Viễn và được Trương Lương phái đi trấn thú núi Thiết Quán.

Nhân viên hộ tống thường đóng quân ở dưới chân núi, rất ít khi lên núi, Tân Phi vừa nhận được tin Tả Phi Phi đã tập hợp nữ công nhân để ngăn chặn bọn thổ phì:

Anh ta nghe xong sợ hết hồn, sau đó lên núi ngay lập tức.

"Tả trưởng xưởng, ta nghe nói cop sẽ dẫn nữ công nhân đi ngăn chặn bọn thổ phỉ mương Quải Tử?"

"Đúng vậy” Tả Phi Phi gật đầu nói: "Trung đội trưởng Tần, ngươi đến đúng lúc lầm, ta đang chuẩn bị đi gặp ngươi đâ

Tân Phi không hỏi Tả Phi Phí tìm anh ta làm gì mà trợn mắt hỏi: "Cô có biết mình đang làm gì không? Bọn thổ phỉ biết giết người đấ

"Tất nhiên ta biết bọn thổ phỉ biết giết người, đó là lý do tại sao ta làm vậy!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1266


Khu vực xung quanh núi Thiết Quán là đồi núi, xét về địa hình thì quả thực thích hợp ngăn chặn bọn thổ phỉ hơn làng Tây Hà

Vả lại các nữ công nhân cũng tình nguyện tham gia chiến đấu.

Nếu anh ta và Tả Phi Phi không đồng ý thì đúng là không ổn thật.

Tân Phi phát hiện các nữ công nhân đã bất đầu nhận nỏ, biết chuyện đã không còn cách nào để cứu vẫn, dứt khoát bỏ Ý định khuyên can, hỏi: "Tả trưởng xưởng định đánh như thế nào?"

"Ta không biết nhiều về chiến đấu, ta đang định bàn bạc với trung đội trưởng Tân, nhưng chưa kịp làm gì thì ngươi đã tới"

Tả Phi Phi nói: "Trung đội trưởng Tăn nghĩ nên đánh như thế nào?"

Cô ấy được Kim Phí mua từ nơi khác, từ khi lên núi Thiết Quán đến nay cũng không xuống núi được mấy lần, hoàn toàn không quen thuộc với địa hình xung quanh.

Mà quê hương của Tân Phi lại gân núi Thiết Quán, ông nội và cha anh ta đều là thợ sẵn nên vô cùng quen thuộc với từng ngọn núi, khe núi xung quanh

Nhưng Tân Phi không trả lời ngay câu hỏi của Tả Phi Phi, mà cau mày, suy nghĩ một lúc rồi mới nói: "Tả trưởng xưởng đã nói thế, vậy thì ta cũng không khách khí! Nếu nhất định phải đánh, ta nghĩ chúng ta nên ra tay ở núi Dương Khuyên!”

"Vì sao?"

“Đường chính của núi Dương Khuyên một bên là vách đá, một bên là vách núi dựng đứng, thích hợp để phục kích nhất, hơn nữa bọn người ở mương Quải Tử muốn đến làng Tây Hà thì nhất định phải đi qua con đường này, bọn thổ phi muốn tránh thì sẽ phải đi đường vòng mấy chục dặm!"

Tân Phi nói: "Tiên sinh từng nói đánh giặc tốt nhất là đợi quân địch mệt mỏi rồi hãy tấn công, núi Dương Khuyên cách núi Thiết Quán rất gần, chỉ cần hai nén nhang là chạy tới được, sau đó chỉ chờ bọn thổ phí đến!"

"Xem ra trung đội trưởng Tân đã nghĩ xong, vậy thì cứ làm theo những gì ngươi nói

Tả Phi Phi gật đầu, sau đó hỏi: "Trung đội trưởng Tân còn có gì muốn dặn dò không?"

"Những thứ khác... Tân Phi suy nghĩ một chứt rồi nói: “Ngoài nỏ, Tả trưởng xưởng hãy phái người đi chặt một ít tre, sau đó đưa theo nắp rồi trong nhà ăn tới đây luôn!"

"Chặt tre, lấy nắp nồi?" Tả Phi Phi nghỉ ngờ nghĩ mình nghe nhầm: "Tại sao?"

"Ta đã xem quá trình huấn trình huấn luyện của các cô, các cô gái bản cung và điều khiển máy bản đá đều ổn, nhưng khi chiến đấu tay đôi lại không tốt bằng."

Tân Phi giải thích: "Cho nên ta muốn dùng đội hình của tiên sinh ở Thanh Thủy Cốc. Bắng cách này, chúng ta có thế giảm thiếu thương vong."

Mặc dù Tả Phi Phi muốn hỏi Kim Phi đã dùng đội hình gì ở Thanh Thủy Cốc, nhưng biết bây giờ không phải là lúc để hỏi, cô ấy lựa chọn tin tưởng Tân Phi, lập tức sắp xếp cho người vào rừng chặt tre, đến nhà ăn lấy nắp nồi.

Khi tre đến, những nữ công nhân cũng đã sẵn sàng.

Tân Phi đưa cho mỗi người một cây tre được mài nhọn đầu, các nữ công nhân xếp hàng chuẩn bị lên đường, chạy. đến núi Dương Khuyên.

Trên đường đi, Tả Phi Phi cuối cùng cũng tìm được cơ hội hỏi Tân Phi về Thanh Thủy Cốc.

Tân Phi kể lại chuyện Kim Phi gặp nguy hiểm, sau đó dẫn dắt mấy ngàn quân Thiết Lâm xoay chuyển cục diện, đánh bại bọn người Đảng Hạng.

Là một trong những người ngưỡng mộ Kim Phi, Tân Phi không thể cưỡng lại việc thêm một số chỉ tiết nghệ thuật vào. câu chuyện, khiến trận chiến vốn đã căng thẳng lại càng trở nên ly kỳ hơn, điều này khiến Tả Phi Phi sững sờ một hồi
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1267


Địa hình của núi Dương Khuyên và Thanh Thủy Cốc thực. sự rất khác nhau.

Thanh Thủy Cốc được bao quanh bởi các vách núi ở cả hai bên, trong khi đó núi Dương Khuyên được bao quanh bởi một bên là vách núi và một bên là ghềnh đá cao.

Nhưng cả hai đều có một điểm chung, đó là chỉ có một con đường để đi tới.

Cho nên núi Dương Khuyên quả thực rất phù hợp với phương trận Macedonia

Điều đáng tiếc duy nhất là ở núi Thiết Quán có quá ít lá chăn, mà kẻ địch đã đến gần núi Dương Khuyên nên dù có chế tạo gấp gáp cũng đã muộn, nên chỉ có thể dùng nắp nồi để thay thế trước.

Sợ nữ công nhân không dùng được khiên, lại sợ nữ công nhân nếu thật sự đánh tay đôi cũng sẽ rụt rè, Tần Phi điều động hai tiếu đội từ nhân viên hộ tống phụ trách đồn trú đến cầm khiên ở phía trước.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay!

Các nữ công nhân trước đây chưa từng luyện tập phương trận Macedonia nên Tân Phi chỉ có thế nhờ Tả Phi Phi triệu tập các tổ trưởng, trong khi các nữ công nhân đang sắp xếp. nẻ và máy bản đá hạng nặng thì anh ta dùng những viên đá nhỏ để giải thích với các tổ trưởng,

Thực ra, phương trận Macedonia cũng không hề phức tạp, các tổ trưởng nhanh chóng hiểu ra, họp xong thì dẫn từng thủ hạ bắt đầu tập luyện.

Làng Tây Hà.

Kể từ khi biết bọn thổ phi mương Quải Tử đang đến, cả làng đã bao trùm trong bầu không khí căng thẳng của chiến tranh sắp xảy ra

Quan Hạ Nhi dẫn Đường Đông Đông và Tiểu Ngọc đi kiểm ra trong làng hết lần này đến lần khác, vì sợ sẽ xảy ra vấn đề ở đâu đó.

Theo thời gian đã tính toán, bọn thổ phi sẽ đến làng Tây Hà vào khoảng giờ thân, nhưng đợi đến giờ dậu và mặt trời đã gần xuống núi mà bọn thổ phỉ vẫn chưa đến.

Cái không biết mới là đáng sợ nhất, Quan Hạ Nhi sợ bọn thổ phỉ sẽ đánh tới, càng sợ hãi hơn là biết rõ bọn thổ phi sẽ tới, nhưng mãi vẫn không tới

Nhưng lúc này ngoài làng toàn là thổ phỉ, nhóm trinh sát vào không được, thám tử trong làng cũng không ra được.

Tin tức được truyền đi thường xuyên, tất cả chim bồ câu đưa của thám tử đưa ra ngoài cũng đều thả quay về hết.

Nói cách khác, bây giờ làng Tây Hà giống như mù điếc, thậm chí kẻ địch ở đâu cũng không biết.

Quan Hạ Nhi muốn hỏi Tiếu Ngọc một chút xem có phải là tin tình báo sai, hay là bọn thố phỉ đã chạy đi nơi khác.

Nhưng từ giữa trưa, cô đã ở cạnh Tiểu Ngọc, nếu cô. không biết thì có lẽ Tiểu Ngọc cũng không biết.

"Chẳng lẽ bọn thổ phỉ đang định đợi sương mù xuất hiện mới tấn công?" Đường Đông Đông suy đoán.

"Rất có thể" Quan Hạ Nhi nghe vậy thì nhíu chặt mày.

Bây giờ trời vẫn chưa tối, sương mù đã dày đặc, tới đêm rồi thì chắc chân sẽ giống như đêm qua.

Điều này rất bất lợi cho phía làng Tây Hà

Một khi sương mù dày đặc tràn ngập trong không khí, thì thậm chí sẽ không thể nhìn thấy kẻ địch ở đâu, mà những chiếc nỏ và máy bản đá hạng nặng cũng chẳng khác gì đồ trang trí

Các nhân viên hộ tống cũng không có cách nào bày trận để chống cự, chỉ có thể xé chẫn thành lẻ để chỉ viện cho các nơi khác nhau, mà chuyện này sẽ làm giảm đáng kể hiệu quả chiến đấu của các nhân viên hộ tống.

"Tiếu Ngọc, cô phải nghĩ cách tìm hiểu xem bọn thố phỉ mương Quải Tử này đang ở đâu!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1268


Đi ra khỏi làng đúng là hơi mạo hiểm.

"Ta biết, nhưng đương gia đã nói rồi, tấn công mới là cách phòng thủ tốt nhất!"

Quan Hạ Nhi nói: "Chúng ta trốn ở trong làng, bọn thổ phi có quyền quyết định đánh hay không đánh, khi nào đánh, chúng ta lại ở thế bị động thiệt thòi lớn.

Còn không băng nhân lúc bây giờ có thế thấy rõ đường, để Phàn đội trưởng tổ chức nhân viên hộ tống đánh trước một hồi, cho dù không đuổi được hết bọn phổ thí ngoài làng, nhưng trước tiên có thể giết một ít, ban đêm thổ phỉ vào làng cũng sẽ ít đi một chút!"

"Tỷ tỷ nói vậy dường như cũng rất có lý" Đường Đông Đông gật đầu.

Bây giờ quyền chủ động rơi vào tay bọn thổ phi, cứ phòng thủ một cách mù quáng quả thực rất bất lợi cho làng Tây Hà.

"Tiếu Ngọc, lát nữa ta sẽ nói chuyện với Phàn đội trưởng xem chúng ta có thể chủ động tấn công hay không, cô tìm một vài thám tử lanh lẹ hơn, nếu Phàn đội trưởng đồng ý với ý kiến của ta, thì cô cứ để họ lao ra ngoài với Phàn đội trưởng!"

Quan Hạ Nhi nói: "Cô phải để thám tử làm rõ hai chuyện, thứ nhất, thổ phỉ mương Quải Tử đã đến chỗ nào rồi! Thứ hai, bây giờ ngoài làng có tổng cộng bao nhiêu thổ phi!"

"Dạt" Tiểu Ngọc gật đầu, đang định gọi người thì thấy một nữ nhân viên hộ tống chạy như điên tới.

Quần áo trên người cô ấy đầy bùn và lỗ thủng, trên mặt còn có vết máu.

"Tiểu Điền, cô không sao chứ?"

Tiểu Ngọc vội vàng đỡ người dậy.

Nữ nhân viên hộ tống này là một trong những trợ thủ đắc lực nhất của cô ấy, tay chân nhanh nhẹn, làm việc lanh lạ,

trước đó bị Tiểu Ngọc phái ra ngoài đế tìm hiếu tin tức.

'Sau khi làng Tây Hà bị bọn thổ phỉ bao vây, cô ấy là thám. tử đầu tiên quay trở lại.

"Không sao đâu, ta chỉ bị cành cây trên núi quẹt thành vết thương thôi.

Tiểu Điền thờ ơ lau vết máu trên m:

Bọn thố phi bao vây làng Tây Hà, cô ấy chỉ có thế đi qua khu rừng giả phía sau núi.

Lúc này, tuyết trong rừng già đã cao tới đầu gối, khiến việc bôn ba trong đó vô cùng khó khăn và nguy hiểm.

Nhưng Tiểu Điền vẫn cố găng chạy đến đây.

Tiểu Ngọc xác nhận cô ấy thực sự không sao cả, vừa cởi áo choàng khoác lên người Tiểu Điền, vừa lo lắng hỏi: “Vậy cô có biết bọn thổ phỉ mương Quải Tử đến chỗ nào rồi không?”

Nghe xong, Quan Hạ Nhi và Đường Đông Đông cũng nhìn chấm chấm vào Tiếu Điền.

"Ta biết, đó là lý do tại sao ta lại quay lại!"

Tiểu Điền nói: "Bọn thổ phỉ mương Quải Tử đã bị Tả xưởng trưởng của núi Thiết Quán chặn ở núi Dương Khuyên, bây giờ họ đang giao chiến rồi!"

"Cái gi?"

Quan Hạ Nhi và Đường Đông Đông đều trừng to mắt.

Tiếu Ngọc cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Quan Hạ Nhi là người đầu tiên tỉnh táo lại, sốt ruột hỏi: “Tình hình giao chiến thế nào?”

"Lúc đầu bọn thổ phi không ngờ Tả xưởng trưởng dám dẫn người ngăn cản bọn họ, nên bọn chúng đã mất cảnh giác, mà tỷ muội trong xưởng xà phòng dùng những chiếc nỏ hạng. nặng và máy bản đá rất điêu luyện, bọn thổ phi đã bị chặn bên ngoài núi Dương Khuyên cũng tấn công nhiều lần, có nhiều người đã chết nhưng cũng không lao tới nữa."

Tiểu Điền nhanh chóng nói: 'Nhưng bọn thổ phỉ mương Quải Tử rõ là có người tổ chức sau lưng, phát hiện không thể xông qua, cũng không để cho bọn thổ phi xông qua nữa, mà đang tạm dừng tấn công."

"Bọn thổ phi đã bỏ cuộc chưa?" Đường Đông Đông hỏi.

"Ta không biết, ta thấy bọn thổ phi ngừng đánh, nên vội vàng quay về báo tin."

Tiểu Điền lắc đầu: "Nhưng bọn thổ phỉ không rời đi, cũng không nhóm lửa nấu cơm, trái lại là bọn họ ngồi ngoài sơn cốc núi Dương Khuyên nghỉ ngơi, nhìn không giống như muốn bỏ cuộc."

"Bên núi Dương Khuyên kia có sương mù chưa?" Quan Hạ Nhi đột nhiên hỏi.

“Có rồi, mà sương mù còn không ít.."

Tiểu Điền nói đến đây, hai mät đột nhiên mở to: “Ta hiểu rồi, nhất định là bọn thổ phi đang đợi trời tối có sương mù, khiến mấy người Tả xưởng trưởng không thấy rõ được!"

"Lúc sương mù dày đặc, chạy đến cách kẻ địch một: thước mới thấy được, đêm qua chúng ta đã chịu thiệt vì sương mù!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1269


“Đương nhiên là phải cứu rồi!"

Quan Hạ Nhi theo bản năng đáp: “Muội biết đương gia coi trọng núi Thiết Quán mà, hơn nữa Tả Phi Phi vì giúp làng chúng ta ngăn chặn thố phi nên mới xuống núi, chúng ta sao. có thế trơ mắt nhìn mấy người Tả Phi Phi gặp nguy hiếm, mà coi như không biết gì được chứ?”

“Nhưng núi Dương Khuyên không ở gần làng, chúng ta không thể tuỳ tiện dẫn người tới đó, quá nguy hiểm! Nếu làm không tốt không những không cứu được người mà ngược lại còn liên luy đến mình!”

Đường Đông Đông lập tức phản đối. “Ta biết, ta biết!”

Hai ngày nay Quan Hạ Nhi cưỡng ép bản thân tỉnh táo hết mức, cuối cùng cũng không chịu được nữa, căng thẳng đến mức đi lại vòng vòng: “Đương gia đã từng nói, chỉ cần minh chịu nghĩ, giải pháp sẽ nhiều hơn khó khăn! Ta nhất định có thể nghĩ ra được biện pháp! Ta nhất định có thể nghĩ ra được biện pháp!"

Nhưng hiện tại những vũ khí có thể sử dụng được ở làng Tây Hà đều đã mang ra hết, trong tay lại không có đủ người, cô có thể có biện pháp gì chứ?

Mặc dù số lượng nam nữ công nhân không ít, nhưng lại chưa trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, phòng thủ cho làng cũng đã thương vong nghiêm trọng, phái bọn họ đi cứu viện cho Tả Phi Phi chính là đâm vào chỗ chết

Hơn nữa là chết mà không có ý nghĩa gì

Nhân viên hộ tống có thể đánh giết ra khỏi vòng vây của thổ phỉ nhưng những nhân viên hộ tống còn sót lại để bảo vệ làng còn không đủ dùng, một khi phái người ra phá vây thì trong làng phải làm thế nào?

Núi Thiết Quán rất quan trọng nhưng nhà xưởng của làng còn quan trọng hơn!

Thậm chí Quan Hạ Nhi đã nghĩ tới khinh khí cầu, nhưng những nhân viên hộ tống phụ trách khinh khí cầu nói sương mù quá dày, khinh khí cầu có đến nơi thì cũng không nhìn rõ kẻ địch, thả khinh khí cầu ra cũng vô ích.

Kim Phi đã dặn dò, khinh khí cầu là con át chủ bài của làng Tây Hà, không phải đến bước đường cùng thì không thế để lộ.

Quan Hạ Nhi cứ suy tính mãi, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời không dùng đến khinh khí cầu.

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ!”

Quan Hạ Nhi rối như tơ vò, sốt ruột đến mức môi sắp bị cần rách, nhưng căn bản không nghĩ ra được biện pháp nào. tốt.

“Đương gia nói rồi, một cây làm chẳng nên non, một người không nghĩ ra được biện pháp thì tìm thêm người cùng nghĩt"

Nghĩ vậy, Quan Hạ Nhi nói: “Tiếu Ngọc, tìm người đi xem ba vị trưởng làng và Phan đội trưởng có rảnh không, nếu như.

rảnh thì đến họp, mọi người cùng nhau nghĩ cách!"

Tiểu Ngọc chuẩn bị đáp thì có một nữ nhân viên hộ tống chạy tới

“Phu nhân, tổ trưởng, tiên sinh gửi thư đến!”

Nữ nhân viên hộ tống giơ ra một ống trúc nhỏ, vừa chạy vừa nói

“Mau mang tới cho ta xem!”

Quan Hạ Nhi kích động bước nhanh đến nhận lấy ống trúc.

Kim Phi mang theo không nhiều bồ câu đưa thư, không được sử dụng tuỳ tiện, Quan Hạ Nhi đã có một thời gian không nhận được tin của y.

Mặc dù còn chưa biết là trong thư viết gì, nhưng khi biết là do Kim Phi gửi tới thì trong lòng cô yên tâm hơn không ít

Cô nhanh chóng mở ống trúc, lấy ra một tờ giấy viết chỉ chít những chữ nhỏ bên trên

Lúc này Quan Hạ Nhi mới nhớ ra mình không biết chữ, cũng không quan tâm đến việc xấu hổ, cô đưa tờ giấy cho. Đường Đông Đông: “Mau, xem đương gia nói gì!”

Đường Đông Đông nhận lấy tờ giấy, nhanh chóng xem xét,

Gương mặt lo lằng giống như băng tuyết của cô ây giờ như gặp được ánh mặt trời, lập tức tiêu tan.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1270


“Đương gia nói thế nào?”

“Phi ca nói sẽ phái Thiết Tử ca dẫn ba trăm con ngựa chiến quay lại, sau đó cũng sẽ rút hết các nhân viên hộ tống ở quận Quảng Nguyên và ở các huyện khác về, tạo thành một đội ky binh, dùng tốc độ nhanh nhất diệt thổ phi, chấn chỉnh xung quanh, để tránh có nhiều dân chúng giả mạo thố phi, nhân lúc cháy nhà đi hôi của!”

Đường Đông Đông nói nhanh: “Phi ca còn nói, bảo Tiếu Ngọc nhanh chóng phát động tuyên truyền trong dân chúng, nói răng nếu dân chúng giả mạo thổ phi đến Kim Xuyên cướp bóc là tội lớn chém đầu, dù quan phủ không truy cứu thì tiêu cục Trấn Viễn cũng tuyệt đối không nương tay!”

“Sao mấy hôm trước ta không nghĩ ra được biện pháp này nhỉ?”

Quan Hạ Nhi nghe xong lời của Đường Đông Đông thì võ trán mình mấy cái.

Tốc độ của bồ câu đưa tin mặc dù nhanh, nhưng mỗi lần vẫn mất đến vài ngày.

Tin tức Kim Phi ở Tuỳ Châu đã là từ mấy ngày trước.

Y cũng không ngờ nạn thố phi sẽ lan nhanh như vậy, cũng đánh giá thấp thủ đoạn của Trần sư gia.

Nếu ở thời điểm nạn thổ phỉ mới bùng phát thì biện pháp của Kim Phi chắc chản sẽ rất hiệu quả, nhưng mấy ngày nay nhân viên hộ tống trong làng đã bị Trần sư gia tính kế rút đi hết, núi Thiết Quán, Hắc Thuỷ Câu, đỉnh Song Đà cũng bị Trần sư gia chia cắt, chỉ có thể tự mình chiến đấu.

Thật ra Quan Hạ Nhi đã truyền tin cho Lưu Thiết và Chung Linh Nhi, cũng được coi là trùng khớp với biện pháp của Kim Phi, chẳng qua là cô phản ứng chậm, hiện giờ ngựa chiến và nhân viên hộ tống vẫn chưa đến nơi.

Quan Hạ Nhi biết rõ biện pháp của Kim Phi rất hiệu quả, nhưng lực bất tòng tâm.

“Hạ Nhi tỷ đừng tự trách, tỷ đã làm rất tốt rồi” Đường Đông Đông an ủi một tiếng, nhân tiện đổi chủ đề: “Ta còn chưa nói hết đâu, Phi ca còn nói đến chuyện khác nữa:

“Mau nói!" Quả nhiên sự chú ý của Quan Hạ Nhi nhanh 'hóng bị rời đi

“Phi ca nói rắng, bảo Tiếu Ngọc thông báo đến dân chúng, làng Tây Hà chúng ta mua lương thực từ Giang Nam, chuẩn bị cứu giúp thiên tai, nhưng những quý tộc ở Tây Xuyên muốn kiếm tiền băng cách bán lương thực với giá cao nên đã phong toả kho lương thực của chúng ta”

Nói đến đây, Đường Đông Đông quay đầu nhìn về phía Tiểu Ngọc: “Phi ca đặc biệt giao phó, muốn đảm bảo trước với dân chúng, kho lương thực của thương hội Kim Xuyên chúng ta một khi được mở lại, tất cả lương thực sẽ bán ra theo giá của năm ngoái, tuyệt đối sẽ không tăng giá, những người dân không có tiền có thế làm việc đối lấy lương thực!”

“Ta biết rồi!' Tiếu Ngọc gật đầu ghi nhớ, sau đó lại cau mày nói: “Nhưng như vậy, tiên sinh sẽ hoàn toàn đắc tội với đám quý tộc!"

“Từ khi bắt đầu trữ lương thực, đương gia đã biết sẽ đắc. tội với nhiều người”

Quan Hạ Nhi nhớ tới Kim Phi đã từng nói với cô, lắc đầu nói: “Không cần lo lắng những thứ này, cứ làm theo như đương gia dặn!"

“Vâng!"

Tiếu Ngọc dẫn Tiếu Điền và nhân viên hộ tống truyền tin rời đi

Phát động tuyên truyền liên quan đến nhiều phương diện, Tiểu Ngọc phải đích thân sắp xếp.

Quan Hạ Nhi thu tờ giấy lại, chuẩn bị quay về chờ trưởng làng và Phàn đại đội trưởng, kết quả đột nhiên nghe thấy âm thanh đồn dập từ bên ngoài truyền tới.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Thổ phỉ lại tấn công sao?”

Quan Hạ Nhi biến sắc.

“Tẩu tấu, Thiết Tử ca dẫn người trở lại rồi, còn đưa về rất nhiều ngựa chiến!”

Một dân làng chạy như bay đến: “Thổ phỉ ở cổng làng đều bị Thiết Tử ca dẫn người dẹp tan”

“Thiết Tử ca cuối cùng cũng trở lại rồi!” Quan Hạ Nhi xách váy lao ra sân.

A Cúc và mấy nhân viên hộ tống nữ nhanh chóng đuối theo.

Ở cổng làng, Lưu Thiết cùng mấy chục ky binh tạo thành đội hình mũi tên, xuyên tới xuyên lui giữa đám thổ phi!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1271


Lưu Thiết dẫn đầu một đội quân dũng mãnh, cho dù đối mặt với Đảng Hạng, ky binh Thố Phiên thì cũng không lép vế, huống hồ gì là đối phó một đám ô hợp mượn gió bẻ măng chứ.

Sức chiến đấu, ý chí, thủ đoạn đều không cùng một trình độ.

Mỗi chỗ quân đội đi qua, máu me vương vãi, thị thể khắp nơi!

Đám thổ phi lúc trước khí thế hừng hực bị mấy mấy chục ky binh đánh cho chạy tán loạn!

Lưu Thiết vẫn không thôi, chia quân đội thành hai tốp, một tốp tiếp tục truy sát, một tốp cưỡi ngựa đuối theo, tiếp tục xua đuổi, đánh bọn thố phí khác.

Lưu Thiết cưỡi ngựa vào làng, đúng lúc gặp Tiểu Ngọc nghe tin đuổi tới.

“Sao bây giờ huynh mới đến!"

Tiểu Ngọc nhìn đám thổ phỉ liều mạng trốn chạy ở cổng làng, lại nhìn Lưu Thiết đang cưỡi ngựa, đôi mắt bồng đỏ hoe.

Với tư cách là người phụ trách tình báo ở làng Tây Hà, Tiểu Ngọc hiếu rõ tình huống trong làng.

Có thể nói là vô cùng nguy hiểm, lúc nào cũng có thể bị đám thổ phỉ đánh vào.

Hậu quả sau khi thổ phi vào làng, Tiểu Ngọc không cần nghĩ cũng biết

Lưu Thiết nhìn xung quanh, vẻ mặt cũng vô cùng tức giận.

Anh ta nhận được tin của Tiếu Ngọc nên dẫn người quay về, ngoại trừ ngựa chiến của minh, mỗi người còn đem theo ba bốn con ngựa nữa.

Lo lảng trong làng xảy ra chuyện, Lưu Thiết dẫn theo ky binh, chỉ đổi ngựa không đổi người, suốt đường không nghỉ mà quay về.

Kết quả vẫn tới muộn.

Tuy những thi thể trước đó đã được đưa đi liệm nhưng vết máu trên đất, vết chém trên thân cây, lỗ tên trên tường.. Tất cả đều có thể thấy được trận chiến vô cùng ác liệt đã xảy ra trong làng!

Lưu Thiết đang chuẩn bị nói thì thấy Quan Hạ Nhi từ trong hẻm xông ra

Nhìn thấy cảnh tượng ở cửa làng, bước chân của Quan Hạ Nhi dừng lại, chầm chậm dựa vào tường, hai chân mềm. nhữn.

Hai hàng nước mắt chảy xuống. Không phải bị doạ sợ, mà là kích động.

Cô thấp thỏm lo sợ bao nhiêu ngày, cuối cùng tắng đá trong lòng cũng được hạ xuống rồi!

Cuối cùng cũng tạm thời tiêu diệt được vòng vây của bọn. thổ phi rồi!

Bảo vệ được làng làng rồi! "Phu nhân, ta về muộn rồi!"

Lưu Thiết nhảy từ trên ngựa xuống, tay phải đặt trước ngực, cúi đầu trước mặt Quan Hạ Nhi.

Quan Hạ Nhi đưa tay lau nước mắt, sắc mặt lại trở nên bình tĩnh lại, lưng cũng thẳng lên, mở miệng nói: "Thiết Tử ca, huynh về rồi, bên phía Kiếm Môn Quan sắp xếp ổn thỏa chưa?”

"Phu nhân yên tâm, Điền tiên sinh ở Kiếm Môn Quan, mọi chuyện luôn do anh ta xử lý, ta ở đó hay không cũng không khác gì nhau”

Điền tiên sinh là một trí thức trung niên của làng Điền Gia, sau khi Kim Phi trỗi dậy đến làng Tây Hà làm ăn, ông ta luôn giúp Kim Phi một số công việc giấy tờ, đối nhân xử thế cũng thạo, xứ lý chuyện liên tục, đúng là phủ hợp hơn so với người mù chữ như Lưu Thiết.

Quan Hạ Nhi gật đầu, hỏi tiếp: "Vậy Thiết Tứ ca, huynh đưa bao nhiêu người và ngựa tới?"

*Tám mươi ky binh, ba trăm ngựa chiến!" "Người đâu?" Quan Hạ Nhi nhìn sau lưng Lưu Thiết

Ky binh được Lưu Thiết chia thành hai tốp đi giết thổ phi, bây giờ Lưu Thiết chỉ dẫn theo hai người

*Ta sai Phương Châu đi truy sát đám thố phỉ bỏ trốn, Lão Lôi đi sang làng Thanh tiêu rồi”

"Phương Châu, Lão Lôi?" Quan Hạ nhi lộ ra vẻ nghỉ hoặc.

Trước đây cô rất ít quan tâm chuyện của tiêu cục, cô đều không có ấn tượng với hai người mà Lưu Thiết nói.

"Ö, Phương Châu và Lão Lôi đều là người từ ngoài làng, gần đây mới lên làm trung đội trưởng”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1272


Trong ấn tượng của Lưu Thiết, Quan Hạ Nhi luôn là người nhẹ nhàng bình tĩnh, đây là lần đầu anh ta thấy vẻ mặt cô nghiêm túc và nghe thấy cô nói lời tàn nhẫn như vậy.

Anh ta vội vàng sai người thông báo đến trung đội trưởng phụ trách việc truy sát.

Sau một nén hương, hai trung đội trưởng của tiêu cục lần lượt đưa quân đội của mình quay trở về.

Tất cả ngựa chiến của tiêu cục đều rơi tí tách từng giọt máu

Không phải máu của nhân viên hộ tống và ngựa chiến, mà là máu của bọn thổ phi!

Trong lúc nhân viên hộ tống truy sát thổ phi, Quan Hạ Nhi dẫn theo A Cúc ra kho phía sau núi lấy áo giáp đen.

“Các huynh đệ, ta biết mọi người rất mệt nhưng bây giờ. tình hình nguy cấp, không có thời gian cho mọi người nghỉ ngơi!"

Lưu Thiết chỉ vào thùng gỗ dưới đất: "Đây là áo giáp đen, cho mọi người thời gian một chén trà để thay giáp, sau đó xuất phát đi núi Dương Khuyên!"

Ban nấy anh ta đã nghe Tiểu Ngọc nói chuyện núi Dương. Khuyên.

Biết được tính quan trọng của chuyện này, Lưu Thiết chỉ muốn mọc cánh bay đến đó ngay bây giờ.

Tuy nhân viên hộ tống không biết núi Dương Khuyên xảy ra chuyện gì nhưng sự huấn luyện nghiêm khắc không cho họ. hỏi nhiều, họ cũng không thèm cởi áo ngoài mà bắt đầu mặc. áo giáp đen.

Tiểu Ngọc cũng biết thời gian cấp bách, đưa một nhóm phụ nữ giúp nhân viên hộ tống cài nút áo giáp.

Đường Đông Đông dẫn một nhóm công nhân nữ thêm. nước vào ấm nước cho ky binh, cho bánh bao vào túi lương thực của họ,

Chưa đến nửa chén trà, tất cả nhân viên hộ tống đã thay xong áo giáp.

Lưu Thiết đang chuẩn bị hạ lệnh xuất phát thì Quan Hạ Nhi đi tới.

Bộ váy dài trên người thay bảng chiếc áo giáp đen giống nhân viên hộ tống

Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, áo giáp đen của Quan Hạ Nhi là do Kim Phi làm riêng cho cô, vô cùng vừa vặn.

Quan Hạ Nhi trước giờ dịu dàng, giờ đây khoác lên áo giáp đen lại vô cùng hiên ngang mạnh mẽ.

Lại thêm vẻ mặt nghiêm nghị, cực kỳ có phong thái của nữ tướng.

Đường Đông Đông đang thêm nước vào ấm cho nhân viên hộ tống nhìn thấy Quan Hạ Nhi mặc giáp, sắc mặt lập tức thay đổi.

Người khác không biết, nhưng cô ấy lại rất rõ, áo giáp sắt này là Đường Tiểu Bắc nhìn thấy nữ nhân viên hộ tống mặc áo

giáp đen rất đẹp nên xin Kim Phi làm cho.

Kim Phi hết cách đành làm làm cho Đường Tiểu Bắc một bộ, Quan Hạ Nhi một bộ.

Đường Tiếu Bắc thích lầm, thi thoảng mặc ra ngoài khoe khoang, Quan Hạ Nhi lại không thích, trừ lúc mới làm xong có mặc một lần, sau đó chỉ cất trong hòm không động vào.

Bây giờ mặc lên ý nghĩa là gì, không nói cũng biết.

“Hạ Nhị, tỷ định làm gì?”

Đường Đông Đông quăng gáo nước, chạy lên kéo cánh tay Quan Hạ Nhi

“Đông Đông, ta phải đi núi Dương Khuyên xem thế nào, trước khi ta về, trong nhà giao cho muội đấy!"

Quan Hạ Nhi bình tĩnh nói.

“Tỷ không biết giết người, tới đó làm gì?”

“Tả Phi Phi đưa chị em núi Thiết Quán đâm đầu vào chỗ. chết để ngăn bọn thổ phi, đương gia không có nhà, ta phải đi xem, nếu không lòng người ở đó sẽ nguội lạnh mấ

Quan Hạ Nhi nói: “Lúc đương gia đi bảo ta lo liệu việc nhà, ta không thể để người ở núi Thiết Quán mất tỉnh thần được”,

“Vậy tỷ đợi đánh xong hãng đi được không?”

Đường Đông Đông kéo cánh tay Quan Hạ Nhi không rời “Lưỡi kiếm mũi tên trên chiến trường không có mắt, nhố tỷ có bất trắc, làm sao ta ăn nói với Phi ca?"

“Không phải ta mặc áo giáp sắt rồi sao, không sao đâu” Quan Hạ Nhi rút tay, nhìn Đường Đông Đông như muốn

nói gì đó, xua tay nói: “Đông Đông, không kịp nữa rồi, muội đừng khuyên ta, ta nghĩ kỹ rồi, muội khuyên cũng vô ích!”

Nói xong, không chờ Đường Đông Đông nói, A Cúc đã giúp cô cưỡi lên ngựa.

Thực ra Lưu Thiết cũng không muốn để Quan Hạ Nhi đi, nhưng Đường Đông Đông còn không khuyên được, anh ta cũng đành từ bỏ suy nghĩ đó.

“Tất cả lên ngựa xuất phát!”

Cùng tiếng hạ lệnh của Lưu Thiết, tất cả nhân viên hộ tống đều lên ngựa tiến về cổng làng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1273


Núi Dương Khuyên.

Lúc này mặt trời đã xuống núi, sương mù cũng dần trở nên dày đặc hơn.

Trên con đường mòn dẫn lên núi, đâu đâu cũng thấy có vết máu.

Mới đầu các nữ công nhân trên núi Thiết Quán chiến đấu rất thuận lợi, dưới sự chỉ huy của Tân Phi, các nữ công nhân đã dùng cung nỏ hạng nặng và xe bần đá để phong tỏa đường núi, thổ phỉ hoàn toàn không có lối lên.

Nhưng khi sương mù trở nên dày đặc, các nữ công nhân dần dần không nhìn rõ được vị trí của thố phi.

Lúc đầu, các nữ công nhân còn có thể chặn kẻ địch ở khoảng cách mấy trắm bước chân.

Khi sương mù càng lúc càng dày đặc, tầm nhìn thấp hơn, thổ phi cũng càng lúc càng gần.

Mới nãy thổ phỉ lại phát động một đợt xung phong, tuy rằng đã bị đánh lui, nhưng lúc này khoảng cách của bọn chúng với các nữ công nhân hiện còn chưa đến 50 bước.

Điểm chết người là khi màn đêm buông xuống cũng là lúc sương mù càng dày đặc hơn.

Tâm nhìn đã không quá 15 mét.

Điều này làm Tân Phi cực kỳ lo lắng, vừa phái nhân viên hộ tống dân nữ công nhân đi lên phía trước nhóm lửa trại, vừa tự hỏi có nên khuyên Tả Phi Phi tạm thời rút lui hay không.

Có điều anh ta còn chưa nghĩ xong thì đã có mấy tiếng hét lớn vang lên trong màn sương dày đặc, sau đó là một mũi tên lệnh nổ vang ở giữa không trung.

“Địch tấn công!”

Nhân viên hộ tống dẫn theo nữ công nhân nhanh chóng rút về.

“Mọi người, chuẩn bị tiến công!”

Các nữ công nhân đã đánh trận với thổ phỉ suốt cả buổi chiều, đến giờ đã cực kỳ thành thạo.

Cũng chẳng cần Tân Phi bàn chuyện với Tạ Phí Phi, trợ thủ của Tạ Phi Phi đã cầm cái loa sắt lên đi truyền lệnh.

Trên con đường mòn trọng điểm ở hai bên sườn núi, các nữ công nhân nhanh chóng điều chỉnh phương hướng của cung nỏ hạng nặng và xe bản đá, nhảm chuẩn phía trước

Thế nhưng đợi mãi mà không thấy đám thổ phỉ có chút động tĩnh nào.

Tân Phi và Tạ Phi Phi cũng không dám phái người đi vào. vùng sương mù dày đặc để tra xét, đôi bên cứ giằng co mãi như vậy.

Mãi đến khi sắc trời tối đen, tâm nhìn chưa tới ba mét, trong màn sương mù dày đặc đột nhiên có một loạt bóng người màu đen xuất hiện.

Trợ thủ của Tạ Phí Phi nhìn chăm chấm vào màn sương mù dày đặc, từ đầu đến cuối luôn trong trạng thái căng thẳng.

Thấy có bóng người xuất hiện thì cũng theo bản năng hô lên: “Đánh!”

Trạng thái của các nữ công nhân cũng không khác gì trợ thủ của Tạ Phi Phi, ai nấy đều rất căng thẳng, sau khi nghe thấy lệnh thì lập tức ấn kíp bản của cung nỏ hạng nặng và xe bản đá.

'Vèo vào vèo!

Khu vực đường núi phía trước phương trận của nữ công nhân lập tức bị bao trùm bởi làn tên bán và các tảng đá

Vậy nhưng sau đợt tấn công các nữ công nhân đột nhiên phát hiện không đúng,

Bởi vì bóng người bị trúng tên bản và đá không hề ít, thế nhưng tại sao tiếng gào thảm lại ít như vậy?

Chẳng lẽ tất cả đều bị bản chết, bị đè chết tươi, thậm chí còn không kịp kêu thành tiếng?

Ngay cả các nữ công nhân cũng ý thức được có điều không đúng thì càng không phải bàn đến Tân Phi, người đã từng phục dịch ở trong quân đội, kinh nghiệm phong phú hơn hẳn, tính cảnh giác cũng nhạy bén hơn

“Lão Tam, đi xem thử có chuyện gì!"

Tân Phi đứng trên tảng đá tô bên đường hô lên.

Một nhân viên hộ tống đứng dưới vâng dạ một tiếng, xách theo bội đao chạy lên.

Chỉ là khoảng cách mấy trượng mà thôi, nhân viên hộ tống nhanh chân chạy tới nơi

Giây tiếp theo Tân Phi nghe được tiếng nhân viên hộ tống hô: “Trung đội trưởng, là người rơml”

“Người rơm?”

Tân Phi thoáng sửng sốt, ngay sau đó mặt mày trắng bệch, khàn cả giọng quát: “Mau, lên dây cung! Lão Tam, mau mau trở vềt"

Tạ Phi Phi trợn to mắt, cũng đã hiểu ra.

“Không ổn, chúng ta trúng kế rồi"

Cung nỏ hạng nặng lắp dây nhanh, lực xuyên thấu mạnh mẽ, nhưng phạm vi công kích sát thương lại nhỏ hẹp.

Bấy giờ thố phí đã khôn ra, mỗi lần tiến công đều cố hết sức tản ra, mỗi lượt bản cung nỏ hạng nặng có thể giết mấy tên thổ phí cũng là tốt lãm rồi.

Có một số mũi tên thậm chí sẽ bản hụt.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1274


“Mọi người nhanh chóng lên dây, địch sắp ập đến rồi!" Lão Tam vừa rống lên, vừa cố mau chóng chạy về.

Còn chưa kịp chạy về trận địa bên ta, đột nhiên sau lưng đã có mấy mũi tên bản lén.

Phần cổ và sau lưng Lão Tam bị trúng tên liên tiếp, ngã quy trên mặt đất không động đậy gì thêm.

Tân Phi chẳng kịp xót xa trước cái chết của Lão Tam, đám thố phí đã ùa ra từ trong màn sương mù dày đặc!

Mà lúc này xe bản đá chưa kịp nạp đát

Cũng có bộ phận cung nỏ hạng nặng đã lên dây xong xuôi, nhưng xảy ra chuyện vừa rồi, trợ thủ của Tạ Phi Phí và các nữ công nhân lại sợ bị mắc mưu lần nữa, đều chần chờ không hành động

“Các người còn đợi gì nữa, bản tên đi!”

Tân Phi sốt sắng gân cố rống giận: “Lần này là thật đấy, bản tên nhanh!"

Các nữ công nhân lúc bấy giờ mới phản ứng lại, đồng loạt nhấn kíp bản!

Thế nhưng vì sương mù quá dày, đến khi các nữ công nhân nhìn thổ phỉ thì chúng đã lao đến khoảng cách gần 10 mét.

Các cô lại thoáng do dự.

Lúc Tăn Phi mở miệng nhắc nhở thì thố phi đã tiếp cận khoảng cách trong vòng 6 mét

Cung nỏ hạng nặng tuy rãng g**t ch*t được một bộ phận thổ phi, thế nhưng vẫn còn có rất nhiều cá lọt lưới xông đến.

Đám thổ phi này không phải là người dân giả mạo, mà là thổ phỉ thực sự do Trần sư gia phái đến

Hơn nữa là loại hung dữ được trả cho một đống tiền.

Sau khi thoát được vòng vây của cung nỏ hạng nặng thì chẳng hề do dự lấy một giây, chúng vung đủ các loại vũ khí chém về phía các nữ công nhân.

May thay Tân Phi bảo các nữ công nhân tập hợp thành phương trận Macedonia, cũng may nhờ anh ta bảo nhân viên hộ tống mang theo tấm chắn và nắp nồi chặn ở hàng đầu, nên đội hình không bị phân tán vì đám thổ phi

“Nối trống!" Tân Phi đỏ mắt quát Lính liên lạc phía sau nhanh chóng đánh trống trận.

Theo như dự định, đây là tín hiệu lệnh cho các nữ công nhân đăng sau nhân viên hộ tống tấn công băng tre.

Dù sao các nữ công nhân cũng không phải quân nhân chuyên nghiệp, trước đây vì không muốn thua các nữ công nhân ở xưởng dệt nên các cô ấy đã gia nhập đội quân trong cơn nóng giận.

Thế nhưng nếu thật sự phải mắt đối mặt chém giết với đám thổ phỉ thì cũng có không ít nữ công nhân bị dọa sợ.

Trống trận vang hai lần, chỉ có mấy nữ công nhân có thể: tấn công, nhưng vì hoảng loạn mà chỉ có một người đâm trúng thổ phi.

Tính ra thế vẫn tốt chán, mặc kệ có thế nào, ít nhất là có phản ứng lại và biết tấn công.

Các nữ công nhân còn lại ai nấy đều không biết phải làm sao, có hai cô gái nhát gan thậm chí sợ tới mức ném cây tre dài xuống, ngồi sụp dưới đất bật khóc.

Tân Phi tức giận giậm chân, gân cổ lên gào: “Các người mau đánh đi chứ!”

Thế nhưng chiến trường thật sự quá ồn, các nữ công nhân hoàn toàn không nghe thấy tiếng quát của anh ta.

Nhận thấy áp lực của các nhân viên hộ tống càng lúc càng lớn, Tân Phi đành phải kéo theo hai đội phó nhảy khỏi tảng đá, nhặt một cây tre dài, phóng lên đâm về phía đám thố phí.

Người chuyên nghiệp vừa ra tay là khác hắn.

Tân Phi không đâm hụt phát nào, chưa đến ba giây ngắn ngủi đã đánh chết 5 tên thổ phi!

Anh ta vừa đâm vừa quay ra gào lên với các nữ công nhân đứng bên cạnh: “Thấy chưa, cứ làm y như ta đây này!”

Hai trợ thủ của anh ta cũng làm tương tự.

Có tấm gương, các nữ công nhân cuối cùng cũng khôi phục tinh thần, bắt đầu tiến hành phản kích.

Bấy giờ Tân Phi mới nhảy lên tảng đá.

Không phải anh ta nhát gan sợ chết, mà vì đã từng trải qua huấn luyện của tiêu cục Trấn Viễn, biết nhiệm vụ của bản thân mình lúc này không phải chiến đấu, mà là chỉ huy.

Anh ta cần phải đứng ở chỗ cao đế quan sát tình hình.

Vừa mới nhảy lên tắng đá, hai mắt Tân Phi đã trợn tròn xoe

Bởi vì anh ta nhìn thấy từng mảng lửa trải dài đang bay. vun vút về phía trận địa cung nỏ hạng nặng và xe bản đá bên ta!

Tân Phi quá quen thuộc cảnh tượng này rồi

Đây là xe bản đá đang bản chum đựng đầu đã châm lửa!

“Sao thổ phỉ cũng có xe bản đá thế kia?”

Vào giờ khắc này, Tân Phi cảm thấy như tim mình đã ngừng đập!

Trong mắt anh ta là sự khó tin và lửa giận ngùn ngụt!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1275


Dưới đường lớn của núi Dương Khuyên, Lưu Thiết dẫn đội kị binh chạy chậm dọc theo đường núi.

Ngày thường Quan Hạ Nhi ít khi cưỡi ngựa, kĩ thuật cưỡi thậm chí còn không băng Đường Tiểu Bắc, nhiều lần đi trên núi mà đột nhiên phải quẹo, suýt chút nữa là đâm vào tảng. đá

Nhưng Quan Hạ Nhi vẫn cố gắng khống chế ngựa chiến, đi sát sau đội kị binh.

May là sương mù lớn, đường núi lại hẹp nhiều khúc cua, mấy người Lưu Thiết chạy không nhanh, nếu không Quan Hạ Nhỉ thật sự không đuối theo được.

Lúc cách núi Dương Khuyên còn ba dặm, phía trước bên trái đột nhiên bùng lên một ánh lửa.

Trong nháy mắt sắc mặt Lưu Thiết đã thay đổi

Lúc trước anh ta đưa hàng đi huyện phủ không ít, quá quen thuộc với địa hình xung quanh.

Tuy sương mù dày đặc, ánh lửa khi ấn khi hiện, nhưng Lưu Thiết biết rõ, chỗ cháy chính là núi Dương Khuyên!

“Phu nhân, núi Dương Khuyên bị cháy, chắc chẳn là đánh nhau rồi, phu nhân cứ đi từ từ ở sau, ta dẫn người đi trước!"

Lưu Thiết quay đầu hô một tiếng với Quan Hạ Nhị, hạ mệnh lệnh: "Phương Châu, ngươi dẫn một đội đi bảo vệ phu nhân, những người khác nhanh chóng theo ta!”

Nói xong, anh ta cũng không chờ trả lời, đã dẫn người bắt đầu tăng tốc.

Nhưng đoạn đường núi này quá hẹp, hơn nữa còn gập. ghềnh không băng phẳng, đám Lưu Thiết hoàn toàn không chay nhanh được.

Tốc độ chỉ nhanh hơn vừa rồi một chút thôi.

Ngược lại có hai nhân viên hộ tống bị sương mù dày đặc ảnh hưởng tầm mắt, khi quẹo đã lao ra ngoài đường núi.

May mắn dưới đoạn đường núi này là đồng ruộng chứ không phải vách núi, nếu không hai nhân viên hộ tống này đã xong đời rồi

Do có hai nhân viên hộ tống chậm trễ, nên Lưu Thiết chẳng những không bỏ xa Quan Hạ Nhi được, mà ngược lại còn căn Quan Hạ Nhi dừng lại chờ anh ta.

Lưu Thiết sốt sảng đến mức võ đùi liên tục mà không. dám mạo hiểm, hạ lệnh cho đội ngũ giảm tốc độ lên đường.

Quan Hạ Nhi ngấng đầu nhìn ánh lửa thấp thoáng phía xa, trong lòng cũng cực kì sốt ruột, lại không dám giục Lưu Thiết.

Một hướng khác, Trần sư gia chắp tay sau lưng đứng trên một khối đá lớn, nhìn ánh lửa mà tâm trạng hoàn toàn ngược. lại với hai người Lưu Thiết, Quan Hạ Nhi

Bởi vì hành động lần này là kế hoạch của ông ta, xử lí trận địa cung nỏ hạng nặng của nữ công nhân cũng là chủ ý của Trần sư gia.

Kiến thức cả đời của mưu sĩ đều đồn vào chuyện hiến kế, hơn nữa còn cực kì am hiểu phỏng đoán lòng người

Trước khi Trần sư gia dấy lên nạn trộm cướp, cả Kim Xuyên đều vui mừng phát đạt, hơn nửa người dân toàn huyện đều tìm được việc ở các công trường, nhà xưởng dưới trướng Kim Phi

Không chỉ bản thân được ăn no, còn có thể nuôi sống người nhà, tiếp tế cho bà con nghèo.

Trong tay có tiền dư, cũng cải thiện cuộc sống.

Hơn nữa những người không làm việc trong công trường, nhà xưởng dưới trướng Kim Phi, cũng có được mấy phương pháp kiếm tiền khác.

Trước kia nếu thợ săn săn được mấy con mồi lớn như lợn rừng này nọ, phải đưa tới huyện phủ, thường cần mấy đồ tế góp tiền mua cùng nhau.

Không phải một đồ tế không mua nổi, mà là số người dân không tiếc tiền mua thịt quá ít, một con lợn rừng bán mấy ngày cũng không xong.

Đại Khang không có tủ lạnh, thịt không bán hết sẽ bị thối. Huyện phủ đã vậy, càng không cần nói tới làng trấn.

Tiệm cơm đồ tể làng trấn chỉ dám thu mấy con mồi nhỏ như thỏ hoang, gà rừng linh tỉnh này nọ.

Có khi còn chưa chắc bán ra được, đành phải làm thành thịt xông khói hoặc thịt sấy khô cho dễ bảo quản.

Bây giờ nếu thợ săn bản được lợn rừng, căn bản không cần đưa tới huyện phủ, mà có nhà xưởng của Kim Phi gần đó, cứ đưa thẳng qua là được.

Gần đó nếu không có nhà xưởng, cũng có thế bán thẳng cho đồ tế trên trấn.

Bây giờ cuộc sống của người dân toàn huyện đều trở nên tốt hơn, người dân mua thịt ngày càng nhiều, đồ tể trên trấn cũng dám thu mua lợn rừng rồi

Đây là sự thay đổi Kim Phi mang tới cho Kim Xuyên!

Không nói tới chuyện người dân được an cư lạc nghiệp, nhưng người dân chết vì đói lạnh trong năm nay, đã ít đi hơn 90% so với năm trước,
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1276


Đây là sức mạnh của mưu sĩ!

Trần sư gia cũng vô cùng tự đắc với kế hoạch lần này.

Tất cả đều phát triển theo kế sách của ông ta, thậm chí còn thuận lợi hơn cả kế hoạch ban đầu.

Bởi vì ông ta cũng không ngờ có nhiều người dân sẽ chủ động giả làm thổ phỉ như vậy.

Tất cả kế hoạch mà nhóm quyền quý cử Trần sư gia vạch ra đều vì muốn tạo áp lực cho Trương Lương, đế anh ta nhanh chóng quay về bảo vệ Kim Xuyên.

Mấy hôm trước, Trương Lương nhận được tin Kim Phi có nạn trộm cướp, đúng là anh ta đã lập tức tập trung quân Trấn Viễn, lên đường với tốc độ cao nhất.

Nhưng ngay lúc nhóm quyền quý cho rằng kế hoạch của Trần sư gia có hiệu quả, Trương Lương lại đột nhiên ra tay với thổ phi.

Hơn nữa vì báo thù, lần này Trương Lương cũng ra tay tàn nhắn, cố ý đi đường vòng chọn ra hai hang ố có địa thế hiếm trở của thổ phí,

Hai hang ổ thổ phi này có địa hình phức tạp, quy mô thổ phi cũng lớn, kho lương thực cũng nhiều, là nơi dự trữ nhiều lương thực nhất của nhóm quyền quý.

Nhóm quyền quý và thổ phỉ hoàn toàn không ngờ vào lúc này, Trương Lương còn dám đi đường vòng đánh bọn chúng, chúng bị đánh trở tay không kịp, cứ thế bị đánh tan.

Nhóm quyền quý bị tốn thất nặng nề, vừa mảng Trương Lương với Kim Phi giống kẻ điên, vừa mau lẹ truyền tin cho Trần sư gia đấy nhanh tiến độ ở Kim Xuyên.

Thật ra không phải Trương Lương điên, mà là anh ta nhận được truyền tin của Kim Phi.

Nhóm quyền quý không cho Kim Phi yên ổn thì Kim Phi cũng không cho bọn chúng được yên.

Biết trong một khoảng thời gian ngần Kim Phi khó chạy về được, Kim Phi dứt khoát yêu cầu Trương Lương không cần lo cho Kim Xuyên, cố gắng diệt thố phi

Trần sư gia nhận được truyền tin của quyền quý, để tiếp tục tạo áp lực, bấy giờ ông ta mới thuê một đám thổ phi dũng mãnh chân chính, tập hợp ở mương Quải Tử, sau đó tự mình dẫn đội, chuẩn bị đánh tan làng Tây Hà bãng một trận tấn công.

Nhưng ai ngờ đi được nửa đường, đã bị nữ công nhân ở núi Thiết Quán ngăn cản.

Ngay cả Trần sư gia cũng không ngờ tới biến cố này.

Bởi vì núi Thiết Quán liên quan mật thiết với phương pháp chế tạo xà phòng thơm, nên ngày thường giám sát cực kì nghiêm ngặt, tình báo Trần sư gia nhận được rất ít

Chỉ biết răng xướng xà phòng thơm của Kim Phi ở đây dùng công nhân cứu được từ 'ngựa thịt trong hang ổ thố phỉ lúc trước, và cả đám nô tỳ mua được từ bọn buôn người.

Cái khác thì không biết.

Nhưng Trần sư gia cũng không để ý lắm.

Một đám phụ nữ yếu ớt, có gì đáng để ý?

Trừ làm xà phòng thơm ra, bọn họ còn làm được gï?

Nhưng hiện thực đã vả vào mặt ông ta.

Vi đế chiến thẳng các nữ công nhân ở xưởng dệt vào đại hội thế thao mùa xuân năm sau, nữ công nhân núi Thiết Quán đã luyện tập thành thạo xe bản đá và cung nỏ hạng nặng như.

nhân viên hộ tống nữ, hoàn toàn bao vây đường núi

Trần sư gia tổ chức tấn công rất nhiều lần, đều bị nhóm nữ công nhân đánh đuổi

Đám thổ phi bị tổn thất nặng nề, mà nữ công nhân lại không thương vong gì.

Dù Trần sư gia cũng mang theo xe bản đá, nhưng xe bản đá mà ông ta sử dụng là phiên bản nguyên thủy nhất được. Kim Phi dùng trong trận chiến ở Thanh Thủy Cốc, tầm bản không xa băng phiên bản cải tiến mà các nữ công nhân sử dụng, nên hoàn toàn không dám lấy ra.

Thổ phỉ dũng mãnh, bị các nữ công nhân yếu ớt cưỡng ép, bao vây ở núi Dương Khuyên.

Muốn tránh khỏi núi Dương Khuyên, phải đi nhiều thêm mấy chục dặm đường núi nữa.

Trần sư gia đành tạm dừng tấn công, chờ bóng đêm buông xuống, lúc sương mù đủ dày, mới triến khai tấn công lần nữa
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1277


Nhân lúc lực chú ý của Tân Phi và nữ công nhân bị thổ phỉ vào trận thu hút, Trần sư gia lại phái người chuyển xe bản đá tới, muốn một phát tiêu diệt trận địa cung nỏ hạng nặng và xe bản đá của nữ công nhân.

Mặc dù một khi bắt đầu trận đánh giáp lá cà mặt đối mặt, xe bản đá và cung nỏ hạng nặng sẽ không thể công kích nữa, nhưng vẫn có thể bao vây đường núi sau lưng thổ phi, khiến các thổ phỉ đã xông tới không thể quay về, cũng khiến thổ phỉ phía sau không thể tiếp viện.

Sau khi tiêu diệt cung nỏ hạng nặng và xe bần đá, thổ phỉ không cần lo lắng điều này nữa, đổ xô lên phát động tấn công điên cưồng vào phe nữ công nhân.

Tân Phi không rảnh đế đau lòng cho xe bản đá, lập tức ra lệnh cho nhóm nhân viên hộ tống dùng khiên và nắp nồi chống lại thổ phi, sau đó tổ chức cho nhóm nữ công nhân dùng tre dài để phản kích

Không thể không nói, phương trận Macedonia cực kì thích hợp với núi Dương Khuyên.

Trong khoảng thời gian ngắn, nhóm nữ công nhân và nhân viên hộ tống đã ngăn chặn được thổ phi.

Trần sư gia nhận được báo cáo, lập tức phái thố phỉ đập vỡ hũ dầu ném vào chiến trận.

Khiên và nắp nồi có thể ngăn cản đao kiếm chặt chém của thổ phỉ, nhưng không ngăn được ngọn lửa lớn lan rộng.

Vốn dĩ Tân Phi không dẫn nhiều nhân viên lầm, lần này lại bị thiêu chết hơn một nửa.

Người may mần sống sót cũng bị bỏng nghiêm trọng, mất năng lực chiến đấu.

Chuyện nữ công nhân núi Thiết Quán trung thành với Kim Phi là không thế nghỉ ngờ, nhưng chung quy cũng chưa trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, không có nhân viên hộ tống cầm khiên che ở trước, đội hình lập tức bị thổ phi làm cho rối loạn!

Không có cung nỏ hạng nặng, không có xe bản đá, không có khiên của nhân viên hộ tống, nhóm nữ công nhân chỉ có thể đánh một trận giáp lá cà mặt đối mặt với thổ phi.

Cây gậy tre trong tay lại quá dài, đâm chọc rất thuận tiện, nhưng khi đánh giáp lá cà thì không phát huy được, bên nữ công nhân hoàn toàn rơi vào thế yếu.

Thương vong cũng nhanh chóng gia tăng!

Ngay khi Tân Phi và Tả Phi Phi vừa sốt ruột vừa giận, đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa dày đặc từ phía sau truyền đến.

Trên mặt Tân Phi vừa có chờ mong, cũng có cảnh giác.

Hướng tiếng vó ngựa truyền tới từ làng Tây Hà, rất có thể là quân cứu viện.

Đánh giá từ mức độ dày đặc của tiếng vó ngựa, số lượng quân cứu viện cũng không ít

Nếu nói như vậy, nhóm nữ công nhân còn có một đường sống

Nhưng nếu người tới là kẻ địch, nhóm nữ công nhân vốn đã rơi vào thế yếu sẽ bị bao vây bốn phía, tất cả đều xong đời

Trong loại tâm lí mâu thuẫn này, Tân Phi trông thấy từng con ngựa chiến rời khỏi sương trắng, xuất hiện trong tầm nhìn

Mặc dù do sương mù quá dày, không thấy rõ gương mặt người tới, Nhưng Tần Phi lại trông thấy lá cà đen lớn của tiêu cục Trấn Viễn!

Tân Phi kích động nhảy xuống khỏi khối đá lớn, đón ngựa chiến đang chạy tới

“Lão Tân, tình hình thế nào!” Lưu Thiết ghìm dây cương cho ngựa chiến dừng lại hỏi

Sương mù quá dày, anh ta không thấy rõ tình hình trên chiến trường lắm.

Tân Phi không rảnh chào hỏi với Lưu Thiết, sốt ruột hỏi: “Thiết Tử, ngươi mang theo bao nhiêu người?”

“80 người!” “Tất cả đều là kị binh à?” “Đúng, hơn nữa tất cả đều có áo giáp!"

“Nếu ta cho nữ công nhân lui về, 80 người các người có thế chống lại thố phí được không?”

“Đường núi rộng như vậy, đương nhiên là chống được!”

Lưu Thiết tự tin gật đầu, sau đó lại hỏi lân nữa: “Tình hình thế nào rồi?”

“Rất không tốt!" Tân Phi lắc đầu: “Nếu các ngươi còn không tới, chỉ sợ không cần nửa canh giờ, nữ công nhân sẽ chết hết!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1278


Keng! Keng! Kengl... Tiếng chiêng dồn dập truyền khắp núi Dương Khuyên.

Nhóm nữ công nhân vốn bị đánh cho không có sức phản kháng, nghe được tiếng chiêng, lập tức bắt đầu lui về sau

Trần sư gia ở một đầu khác của chiến trường, không nghe. được tiếng vó ngựa, mục tiêu của ông ta cũng không phải đám nữ công nhân này, mà là làng Tây Hà.

Hơn nữa sương mù quá dày, Trần sư gia sợ bị gài bẫy, không để cho thổ phi đuổi giết nữ công nhân nữa, mà ra lệnh cho thổ phỉ tập hợp, chuẩn bị nhanh chóng vượt qua núi Dương Khuyên, tiếp tục lên đường

Không phải ngày nào cũng có sương mù, nên Trần sư gia phải thừa dịp tối nay có sương mù dày đặc, đánh tan làng Tây. Hài

Cũng chính vì quyết định này của Trần sư gia, nên nhóm nữ công nhân mới có thể rút lui thuận lợi

Nhóm thổ phỉ chiếm lĩnh trận địa của nữ công nhân, giơ vũ khí của mỗi người lên hoan hô.

Nhưng không đợi bọn họ hoan hô xong, đã nghe được một trận tiếng bước chân.

Sau đó nhìn thấy một đội ngũ nện bước chỉnh tê, đi ra khỏi sương mù dày đặc.

Mỗi người trong đội ngũ đều được áo giáp màu đen bao. vây kín mít, chỉ có một đôi mắt lộ ra ngoài.

Tuy không thể nói đường núi này là hẹp, nhưng cũng không coi là rộng, ngựa chiến hoàn toàn không di chuyển được, không thể phát huy ưu thế của kị binh, ngược lại ngựa. chiến dể bị thố phi chém bị thương.

Cho nên lúc ở trên đường Lưu Thiết đã nghĩ đánh giáp lá cà với thổ phỉ

Bọn họ đều có áo giáp đen, ngay cả bộ binh tinh nhuệ của Đan Châu mà còn không sợ, chẳng lẽ còn sợ một đám thổ phỉ này?

Áo giáp đen đều là đồ mới, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo yếu. ớt, khi đội ngũ tiến lên, phát ra âm thanh kim loại cọ xát rõ ràng.

Đội ngũ và tiếng bước chân chỉnh tề, áo giáp đen tỏa ánh sáng lạnh, ánh mắt lạnh lùng...

Đội hình sát cánh do nhân viên hộ tống tạo thành lộ rổ khí thế mạnh mẽ, tuy chưa đánh nhau, nhưng khí thế đã hoàn toàn đè bẹp thổ phi!

Tên cầm đầu nhóm thổ phi nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng bắt đầu nảy sinh ý muốn rút lui

Nhưng lúc Trần sư gia tìm bọn họ chỉ cho mỗi tiền cọc, nếu bây giờ mà chạy trốn, sẽ không lấy được số bạc còn lại

Bọn họ chạy từ nơi rất xa tới, còn chết nhiều người như vậy, nếu cứ trở về thế này thì lỗ to, Đại đương gia chắc chắn không tha cho hn!

Đội hình của nhân viên hộ tống vẫn luôn tiến lên, lúc này. mà đi xin chỉ thị thì không còn kịp nữa

Nghĩ tới đây, tên cầm đầu nhóm thổ phỉ khẽ cần môi, giơ đao gào rống: “Các huynh đệ, tiêu diệt đám giả thần giả quỷ này đi!"

Nói xong, hẳn giơ đao vọt lên trước.

Các thổ phỉ khác vốn còn có chút sợ hãi, nhưng thấy tên cầm đầu chủ động tấn công, cũng chỉ đành đuổi theo.

Hồi nấy nhóm thổ phỉ đã đánh với nhóm nữ công nhân rất lâu, một khi xông lên là dễ kích động, nên căn bản không có ai chú ý tới tên căm đầu càng chạy càng chậm, đã rớt ở phía sau,

“Rút đao!”

Lưu Thiết hô to một tiếng, nhóm nhân viên hộ tống đều rút Hắc Đao raI

Ngay sau đó, thổ phỉ chạy như bay tới đánh nhau với đội ngũ sát cánh của nhân viên hộ tống.

Tuy đám thổ phi này là thổ phỉ dũng mãnh do Trần sư gia tìm tới, nhưng thổ phỉ chung quy cũng chỉ là thổ phi, bắt nạt nữ công nhân còn được, chứ gặp cựu binh tinh nhuệ do Lưu Thiết dẫn dắt thì hoàn toàn không đủ nhìn!

Nhóm cựu binh rút đao dứt khoát lưu loát, hơn nữa còn vô cùng tàn nhẫn!

Gần như mỗi đao đều hướng tới những chỗ chí mạng của thổ phi!

Trong nhóm thổ phỉ cũng có người tàn nhẫn, nhưng áo giáp đen của cựu binh quá cứng rắn, bọn chúng hoàn toàn chém không thủng, đâm không xuyên!

Vi thế cuộc chiến đấu gần như nghiêng về một biến, thổ phi hoàn toàn không ngắn cản được bước chân của nhân viên hộ tống!

Vì sương mù, nên thổ phi phía sau vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện chuyện gì, còn tưởng nữ công nhân lại tới nữa, từng tên chen lấn xông lên phía trước.

Đại đương gia đã nói, sau cuộc chiến sẽ tính tiền theo lỗ ai, ai cất được nhiều lỗ tai, sẽ được thưởng càng nhiều.

Sương mù thật sự quá dày, đợi bọn chúng vọt tới chỗ có thể nhìn thấy đội hình của nhân viên hộ tống thì đã không kịp hối hận nữa.

Thổ phỉ phía sau vẫn luôn đồn về phía trước, bọn chúng muốn lui cũng không lui được, chỉ đành bị cuốn theo xông lên phía trước.

Đánh tới hơn mười phút, Trần sư gia mới biết nhân viên hộ tống áo giáp đen xuất hiện trên chiến trường.

Ông ta là người được nhóm quyền quý phái từ Tây Xuyên tới đây, quá hiếu rõ sự đáng sợ của nhân viên hộ tống!

Bọn họ chính là nhân viên hộ tống tinh nhuệ mà dù Đan Châu có phái bộ binh tinh nhuệ gấp mười lần tới, cũng không ngăn cản được!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1279


Đại đương gia của đám thổ phi đang đau đầu vì áo giáp. đen của nhân viên hộ tống, sau khi nhận được lời khuyên của Trần sư gia, ông ta lập tức sắp xếp người mang vài giỏ đựng đầu ra tiền tuyến.

Khi thiết kế áo giáp, Kim Phi cũng đã cân nhắc đến những vấn đề mà Trần sư gia có thể nghĩ đến.

Dù áo giáp đen rất cứng cáp, nhưng cũng không phải là bất khả xâm phạm

Lợi dụng sức lan tỏa mạnh mẽ của lửa và nước chính là cách tốt nhất để đối phó với áo giáp đen.

Lúc huấn luyện đám nhân viên hộ tống, Kim Phi cũng đặc biệt nhấn mạnh răng phải cẩn thận với hỏa lực và nước lũ của kẻ địch.

Nếu là bình thường, thấy kẻ địch mang dầu tới gần, nhân viên hộ tống phía sau đã sớm bản chết hẳn rồi.

Nhưng lúc này, sương mù lại quá dày đặc, lúc nhân viên hộ tống thấy thổ phỉ mang hũ dầu tới gần thì đã không còn kịp nữa

Dù nhân viên hộ tống phía sau đã bản chết vài tên thổ phỉ nhưng vẫn có hơn mười mấy hũ đầu được ném tới đây!

“Trận hình phòng hỏa! Luil”

Lưu Thiết nổi giận gầm lên một tiếng, đám nhân viên hộ tống đều nhanh chóng lui về phía sau, đồng thời giơ tay lên chản trước mặt

Bang bang bang!

Vì rút lui kịp thời, trong mười mấy hũ dầu, có hơn một nửa bị ném xuống đất, nhưng cũng có năm sáu hũ đập trúng vào người nhân viên hộ tống

Chỉ trong chốc lát, khu vực giao chiến của nhân viên hộ tống và thổ phỉ đã biến thành một biển lửa

Có bảy tám nhân viên hộ tống bị dinh dầu hỏa lên người, lập tức biến thành người lửa.

“Tiểu đội ba đi dập lửa! Hàng số 2 tiến lên phía trước!

Lưu Thiết vừa ra lệnh, vừa lấy một cái khăn lông ướt từ bên hông áo giáp ra, thành thục dập lửa giúp một nhân viên hộ tống.

Chiếc khăn lông ướt này là do Kim Phi cố ý chuẩn bị, mục. đích để đề phòng tình huống này xảy ra

Nhân viên hộ tống của tiếu đội ba cũng làm theo Lưu Thiết, hai người phối hợp, nhanh chóng dập tắt ngọn lửa trên người nhân viên hộ tống,

Hàng số 1 vốn dĩ phải xông lên phía trên cùng nhưng lại rút lui để dập lửa, hàng số 2 nhanh chóng tiến lên phía trước, đề phòng thổ phi thừa dịp tấn công.

Thật ra bọn họ đã quá lo lắng rồi, khu vực giao chiến với thổ phỉ giờ đã trở thành một biển lửa.

Lúc đám thố phỉ ném hũ dầu, chúng chỉ ném thẳng qua đây mà hoàn toàn không nghĩ tới việc liệu nó có thiêu phải người mình hay.

Đám Lưu Thiết đối mặt với thổ phi ném hũ dầu, họ phản ứng rất nhanh, chỉ có bảy tám nhân viên hộ tống bị ảnh hưởng.

Nhưng đám thổ phi đứng quay lưng về phía hũ đầu hoàn toàn không thấy sau lưng có người ném hũ đầu tới, phản ứng cũng không nhanh bãng đám nhân viên hộ tống, ít nhất phải có hai ba chục người thiêu thân trong biển lửa

Tiếng thét xé gan xé phối thay phiên nhau vang lên khiến đám thổ phỉ đứng phía sau nghe tới mức nhức đầu.

Dưới tình huống này, không có tên thổ phỉ nào dám vượt qua biển lửa mà tấn công nhân viên hộ tống.

Khi những tên thổ phỉ bị thiêu chết, con đường núi người ngã ngựa đổ hồi nấy lại trở nên yên tĩnh đến lạ.

Dầu hỏa trên mặt đất đã cháy hết cũng lần lượt bị dập tắt,

Bầu không khí tràn ngập mùi khét lẹt khó chịu

hững hũ dầu có tác dụng, một lúc thiêu chết mấy chục người bọn chúng! Mau mang tất cả hữ đầu lên phía trước cho. ta, thiêu chết bọn chúng đi! Cắt càng nhiều tai thì càng có nhiều tiền”

Đại đương gia của đám thổ phỉ đứng đăng sau liên tục thúc giục chúng tiếp tục chiến đấu.

Sương mù quá dày đặc, đám thổ phi không thấy rõ phía trước, rất nhiều tên tin vào lời của Đại đương gia, cho răng tiếng kêu gào thảm thiết vừa rồi là của nhân viên hộ tống.

Dù sao thì hũ đầu cũng là do người mình ném, thiêu chết kẻ địch không phải là hợp lý hơn sao?

Dưới lời thúc giục, đám thổ phi đẳng sau lại bảt đầu tấn công
 
Back
Top Dưới